TỐI CƯỜNG CỬU ÂM CHÂN KINH HỆ THỐNG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Tối cường cửu âm chân kinh hệ thống - Chương 106 - Chương 110

Chương 106: Hệ thống trở lại

- Ten ten ten tènnnnnnnn! Chào chú em, anh đã trở lại, he he he he he!

Vừa mới bước vào bên trong phòng, Lăng tam thiếu đã nghe thấy âm thanh quen thuộc của hệ thống, cùng với một tràng cười như dê cụ, hắn mỉm cười nói:

- Chào ông anh! Nói 7 ngày thì đúng 7 ngày. Cập nhật có gì mới không?

- Đương nhiên là có, đây là bảng thông tin cập nhật:

Hỗn Nguyên Dịch Cân Đan: Có tác dụng tẩy kinh phạt tủy, thông suốt kinh mạch, khiến cho tốc độ vận công tăng lên gấp 3, công lực được tăng lên 1 tầng. Nhưng 1 người cả đời chỉ được dùng 1 lần, dùng thêm sẽ không có tác dụng

Lăng Huyền Phong trố mắt ra nhìn. Dịch Cân Đan trực tiếp cho công lực nâng cao thêm 1 tầng? Thay đổi gì mà kinh khủng vậy?

- Chú em thì biết cái gì? Game so với đời thực khác nhau hoàn toàn! Chú nghĩ mình là Tôn Ngộ Không ăn đan dược như ăn đậu phộng hả? Có tin là cắn đan dược nhiều quá trực tiếp bạo thể mà chết không?

- Ặc! Làm em nghĩ cứ kiếm nhiều đan dược xong rồi ăn vào, không cần làm nhiệm vụ nữa, cứ thế tăng lên nội công là được.

- Nghĩ hay nhỉ? - Hệ thống trợn mắt lên nhìn. - Dịch cân đan này chỉ dùng được một lần trong đời, chủ yếu là tác dụng của nó lên kinh mạch, làm cho kinh mạch dẻo dai hơn, chịu được lượng nội lực kinh khủng hơn, còn về tác dụng tăng lên một tầng tu vi, thì chắc ngươi cho người thân của ngươi dùng, may ra còn có chút tác dụng.

- Thật á?

- Anh thèm nói dối chú à? - Thôi được rồi, hiện tại liền ăn một viên vào đi, tranh thủ tẩy kinh phạt tủy.

Lăng Huyền Phong liền lấy ra trong túi trữ vật một viên đan dược màu xanh nước biển, lập tức trong gian phòng có một mùi dược thảo nồng đậm bốc lên. Không dám chần chừ, Lăng Huyền Phong liền nuốt vào...

- Ấy từ từ! Đồ ngốc! Ngươi phải cởi quần áo ra trước chứ! Lát khi tẩy kinh phạt tủy chất bẩn trong người tiết ra thì làm thế nào??

- Sặc! Sao không nói sớm?

- Anh còn chưa kịp bảo thì chú em đã nuốt vào rồi! - Hệ thống lấy tay ôm mặt. Sao thằng này lúc nào cũng vội vàng thế nhỉ, chậm chút có chết ai a?

Lăng Huyền Phong chỉ cảm thấy đan dược đi vào trong miệng lập tức tan ra, hóa thành một luồng khí lưu chạy thẳng vào kỳ kinh bát mạch. Trong đầu hắn vang lên những tiếng nổ như sấm. Thân hình của hắn run lên liên tục.

Phụt!!

Hắn phun ra một ngụm máu tươi. Máu của hắn ngay lập tức biến thành màu đen và vón lại thành cục, bốc ra một mùi tanh hôi vô cùng khó chịu. Cơ thể của hắn lúc này chậm rãi tiết ra vô số tia chất lỏng đặc sệt và đen kịt, mùi hương vô cùng khó chịu. Phi ngư phục của hắn đang mặc vốn có màu trắng như tuyết, nhưng hiện tại đã dần dần biến thành xám, sau cùng là một màu đen như mực. Lăng Huyền Phong chỉ cảm thấy người hắn có một cỗ nhớp nháp vô cùng khó chịu, hắn ngay lập tức muốn tẩy đống chất bẩn này ra khỏi người mình.

- Chết tiệt! Đáng lẽ phải nhờ Lăng Thần chuẩn bị cho mấy bồn nước tắm mới phải. Ta kháo! Bây giờ kiếm đâu ra chỗ nào có nước đây? À! Có rồi!

Đạp cửa một cái rõ mạnh, hắn phi thân ra ngoài, mục tiêu: Thủy Đình ngay trước phòng ngủ của hắn!
Ùm!!!!

Bọt nước văng lên tung tóe, Lăng tam thiếu không quản cái rắm xung quanh có người hay không, trực tiếp thoát y, sau đó lấy tay nhanh chóng kỳ cọ khắp cơ thể của mình. Thủy đình màu nước vốn trong xanh, nhưng nhanh chóng lan ra một màu đen kịt, cá bên trong hồ liên tục nổi lên thoi thóp, chết vô cùng oan ức. Nếu chúng nó nói được tiếng người, hẳn sẽ nguyền rủa mười tám đời tổ tông tên vương bát đản người bẩn như hủi kia. Nhưng rất tiếc bọn chúng không thể nói được, chỉ đành nhận mệnh mà chết trong uất hận.

- Òa! Thoải mái! Thoải mái!

Lăng tam thiếu hiện tại cảm thấy trong người vô cùng thư thái, kinh mạch của hắn bây giờ đã giãn ra rất nhiều, hơn nữa vô cùng dẻo dai.

- Đừng có ra vội! Chưa tẩy hết đâu! - Trong đầu hắn, hệ thống lên tiếng.

Ngoan ngoãn dầm mình trong làn nước mát của thủy đình, Lăng Huyền Phong vẫn lấy tay kỳ cọ cơ thể, cho tới khi những tia chất bẩn cuối cùng tiết ra, hắn mới quyết định lên bờ...

- Thiếu gia! Có phải người đó không? AAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAA!!!!!!!!!!!

Một tiếng hét thanh thúy vang lên trong tiểu viện của Lăng Huyền Phong, nghe thấy tiếng thét đấy, hắn ngay lập tức muốn tìm một cái lỗ chui xuống. Mẹ nó! Sao nàng lại tới đây lúc này?

- Thần Thần! Sao thế? Có ai bắt nạt ngươi? Tên vương bát đản nào dám cả gan bắt nạt Lăng Thần, lăn ra đây cho tiểu gia!

Một âm thanh lanh lảnh tràn đầy phẫn nộ vang lên, Lăng Huyền Phong sắc mặt tím như gan heo. Ta kháo! Tiểu tử ngươi gọi ai là vương bát đản? Có tin bản thiếu gia đánh cho ngươi 3 ngày không xuống giường được không. Bực tức, hắn cầm lấy một viên sỏi nhỏ phóng về phía tiểu Tam.

Bốp!
Ui cha!!!

- Tiểu tử thối! Ngươi gọi ai là vương bát đản hả? Có gan nhắc lại lần nữa?

- Ách! Thiếu gia! Sao lại là ngài? - Ngô Tam Nhi hối hận muốn chết. Trong tiểu viện này ngoài thiếu gia ra thì làm gì có ai khác? Mắng hắn là vương bát đản? Muốn chết sao? Ngô Tam Nhi bây giờ mặt như cha mẹ chết, khóc không ra nước mắt. - Thiếu gia a! Ngài đại ân đại đức tha cho tiểu nhân a! Tiểu nhân không cố ý đâu mà!

- Hừ! Lần này ta tha cho đấy!

- Dạ! Hì hì! Thiếu gia, sao ngài lại có nhã hứng nhảy xuống đây tắm vậy? Ai nha! Sao nước trong này biến thành đen kịt rồi? - Ngô Tam Nhi trợn tròn mắt nhìn thủy đình bây giờ biến thành một màu đen như mực, trên mặt nước cá chết nổi lềnh phềnh.

- Không có gì! Mau chóng cho người thay nước, thay cá trong hồ này cho ta!

Vừa nói, Lăng Huyền Phong vừa mặc lại quần áo. Cũng may hắn đang mặc Phong Vật Chí của hệ thống, không sợ thấm nước và không sợ chất bẩn bám lên, chỉ cần giặt qua là sạch.

- Dạ! Tiểu nhân cho làm ngay!

- Ừm! Để sáng mai! Thiếu gia mệt rồi, muốn đi ngủ! Hơn nữa chuyện này không được nói là do ta làm, rõ chưa?

- Dạ!

- ------------------------------------------------

Bước vào trong phòng, hắn nhớ ra cái gì liền hỏi hệ thống:

- Đại ca! Có phải chế độ quét của hệ thống bị lỗi hay không?

- Ý chú là gì?

- Anh có nhớ lần đầu quét qua đại bá, lão tía với gia gia thì kết quả chỉ là Đại Võ Sư với Võ Vương không?

- À! Tưởng gì! Không phải hỏng. Mà là lúc đó ta phát hiện ra họ che dấu tu vi, nhưng chưa phải lúc nói ra nên ta không nói, thế thôi. Cứ yên tâm là không có vấn đề gì nhé. À, bây giờ ta mới phát hiện ra, chú đánh bại tên Mạc Kim Thử ở Quần Hiệp Bảng rồi à?

- Hắc hắc! Đúng thế. Cơ mà không giết được hắn, để hắn chạy thoát.

- Không lo! Sau này sẽ còn cơ hội. Nếu hắn còn đến nữa thì cứ thẳng tay mà đánh. Thôi đi ngủ đi, ngày mai sẽ phát động nhiệm vụ mới cho chú.

Chương 107: Lại khiêu chiến

Sáng hôm sau....

- Thiếu gia! Thiếu gia!

Một giọng nói thanh thúy dễ nghe vang lên trước cửa phòng ngủ của Lăng Huyền Phong. Ngồi dậy, ngáp ngáp vài cái, hắn lảo đảo ra ngoài mở cửa. Tối hôm trước không hiểu sao hắn cảm thấy khó ngủ, phải đến gần sáng sớm hắn mới chợp mắt được một tí. Đập vào mắt hắn là Lăng Thần, khuôn mặt của nàng vẫn đỏ như gấc, chắc hẳn vẫn còn nhớ tới chuyện hôm qua.

- Thần nhi à, có chuyện gì không? Thiếu gia đang buồn ngủ, muốn ngủ thêm một lát.

- Ai nha! Thiếu gia, ngài quên rồi a! Hôm nay là ước chiến của ngài với tứ thiếu gia đó!

Lấy tay ngoáy ngoáy 2 bên tai, xong rồi lắc lắc đầu vài cái cho não kịp nhảy số, hắn đơ ra một lúc, xong mới à một câu:

- Ừ nhỉ! Suýt chút nữa ta quên mất.

Lăng Thần trên trán hiện lên vài vạch đen. Chuyện quan trọng như vậy mà ngài vẫn còn thảnh thơi được như vậy sao.

- Ừm, thế này đi, nàng chạy ra trù phòng mang cho ta một chút điểm tâm ra võ trường, ta thay quần áo rồi chạy ra luôn.

Lăng Thần ứng tiếng rồi nhanh chóng chạy tới trù phòng.

Gãi gãi đầu một chút, hắn quay vào trong, chậm rãi mặc y phục, rồi ra ngoài hít thở không khí trong lành, lẩm bẩm nói:

- Vốn ta muốn định cho qua chuyện này, cơ mà nếu đệ muốn ngậm hành thì người làm ca ca như ta đây không chiều theo ý đệ thì thật xin lỗi với lòng mong chờ của đệ rồi.

- --------------------------------

Lăng Gia diễn võ trường...

Khác với đại hội gia tộc có rất đông khách mời tứ phương, ngày thường cũng chỉ có một số nhóm đệ tử Lăng Gia tới đây luyện tập. Nhưng hôm nay không biết là ai loan tin rằng Lăng Hiếu Kiệt muốn khiêu chiến Lăng Tam thiếu để vãn hồi lại mặt mũi, cho nên hầu như tất cả các đệ tử trẻ tuổi, các tộc nhân của Lăng Gia, kể cả một số trưởng lão, không bao gồm những người có nhiệm vụ quấn thân, đều đã tập hợp tại đây từ rất sớm. Không khí tại sàn đấu võ vô cùng náo nhiệt, mọi người đều ra sức tranh luận, xem lần này ai sẽ là người chiến thắng.

Một vị đệ tử lên tiếng:

- Hôm nay ta nghĩ vẫn sẽ là Tam thiếu chiến thắng thôi. Dù sao lần trước hắn đã ở ngưỡng đột phá tới Võ Sư rồi, tứ thiếu gia dù phát triển nhanh, nhưng vẫn còn một đoạn không nhỏ.

Bên cạnh hắn, một số đệ tử cũng gật đầu tán đồng, nhưng đứng đối diện hắn, một người khác lại nói:

- Ta nghĩ không phải vậy, Tứ thiếu gia bấy lâu nay vẫn được coi là thiên tài trẻ tuổi của gia tộc, lần này ta tin rằng hắn sẽ chiến thắng!

Lời nói của hắn cũng kéo theo không ít người gật đầu phụ họa. Mọi người tranh luận với nhau vô cùng sôi nổi, ai ai cũng có cái lý của mình, chẳng qua không khí chỉ là náo nhiệt, không đến mức quá căng thẳng.

Trên võ đài, Lăng Hiếu Kiệt đã tới từ lâu. Ngồi lặng yên tại một góc, hắn đang tĩnh tâm, hắn muốn xem xem, sau một tháng trời thành quả luyện tập của mình như thế nào. Hắn không dám đảm bảo lần này mình chiến thắng, nhưng hắn vẫn quyết tâm, quyết tâm muốn thử sức mình xem sao.Thời gian ước chiến đã tới, mọi người đều ngóng tới đại môn, nhưng bóng dáng của Lăng Huyền Phong vẫn không thấy đâu. Rất nhiều đệ tử đều nghĩ thầm: Chẳng lẽ lại sợ rồi, không dám ứng chiến?

Ngay lúc này, từ đại môn diễn võ trường có 3 bóng người đi tới. Dẫn đầu là một thiếu niên 16-17 tuổi, thân hình cao gầy, mặc một bộ trường bào màu trắng, dáng vẻ vô cùng anh tuấn tiêu sái. Đi phía sau hắn là một thư đồng cùng với một thị nữ. Đó chính là Lăng Huyền Phong cùng tiểu Tam với Lăng Thần.

- Lăng Tam Thiếu đó sao? Sau một tháng mà trông hắn thay đổi nhiều quá vậy?

- Chẳng qua là thay đổi y phục khác thôi mà? Có gì khác đâu? Nhưng cũng phải công nhận là bộ dáng của hắn bây giờ trông rất soái. Ài, tại sao ta lại không bằng hắn chứ... - Một vị nhân huynh than thở.

- Đó chính là Lăng Tam Thiếu sao? Trông thật đẹp trai a! - Một nữ đệ tử dáng vẻ có vài phần tư sắc nhìn Lăng Huyền Phong với ánh mắt si mê.

- Xì! Đồ mê trai! - Ở một bên, hảo hữu khuê mật của nàng khinh bỉ một tiếng, nhưng ánh mắt cũng dán lên trên người Lăng Huyền Phong.

Lăng Tam thiếu chậm rãi đi lên trên võ đài, Lăng Hiếu Kiệt mở mắt ra, lên tiếng:

- Huynh đến muộn.

- Ta không đến muộn, do đệ đến sớm mà thôi. - Lăng Huyền Phong cười nhạt.

Như vậy là 2 người đều có mặt, một vị trưởng lão lên đài, phát biểu:

- Hôm nay là ước chiến giữa Lăng Huyền Phong và Lăng Hiếu Kiệt. Luận võ điểm đến là dừng, không được ra sát chiêu, được phép dùng vũ khí. Người thua cuộc là người lên tiếng nhận thua hoặc bị đánh rớt xuống võ đài! Hiện tại 2 người các ngươi có ý kiến gì không?

- Không có! - 2 người đồng thanh lên tiếng.- Tốt! Như vậy trận đấu bắt đầu!

Lăng Hiếu Kiệt rút kiếm ra. Kinh nghiệm tỷ đấu lần trước khiến hắn không dám khinh thị đối thủ nữa.

- Huynh rút kiếm ra đi!

- Không cần thiết! Nếu ta rút kiếm thì đệ sẽ bại rất nhanh!

- Hừ! Đừng có khinh thường ta! Tuyệt Ảnh Kiếm Pháp!

Tuyệt Ảnh Kiếm Pháp: Công pháp Huyền Giai trung phẩm của Lăng Gia. Kiếm kỹ mau lẹ, liên miên không dứt. Cảnh giới tối cao khi thi triển sẽ khiến đối phương chỉ thấy một đạo tàn ảnh, rất khó phán đoán. Kiếm kỹ này chủ yếu tập trung vào một chữ "Nhanh".

Vận đấu khí, Lăng Hiếu Kiệt chém liền một lúc ra ba kiếm, nhưng cả 3 kiếm đều nhanh tới mức chỉ để lại một đạo tàn ảnh! Trên khán đài, Lăng Phiên Hùng cùng Lăng Phiêu quan sát thấy vậy, gật đầu khen ngợi:

- Đứa nhỏ Lăng Hiếu Kiệt này đúng là có lĩnh ngộ nhất định về kiếm pháp. Nó đã tìm ra được con đường của chính mình, đó chính là "tốc độ". Tầm tuổi này đã làm được như vậy, cùng trang lứa ít người có thể làm được.

- Đại ca nói đúng. Tuyệt Ảnh kiếm pháp kia là do Gia chủ đời thứ nhất cơ duyên xảo hợp đoạt được, thích hợp cho những người kiếm pháp nhanh, chuẩn, độc, đòi hỏi phải có con mắt vô cùng tinh tường và hành động chuẩn xác. Vì chỉ cần đâm sai mục tiêu thôi sẽ bị đối phương phản kích lại. Xem ra Phong nhi muốn chiến thắng cũng phải bỏ chút sức lực.

- Ha ha! Đệ không có niềm tin vào nhi tử của mình như vậy sao?

Lăng Phiêu cười khổ:

- Huynh đừng trêu ta. Huyền Phong đứa nhỏ này tu vi, võ kỹ làm cho người khác nhìn không thấu. Nhiều lúc ta chỉ cảm tưởng hắn chỉ là một người bình thường vậy, cho nên rất khó phán đoán, nên ta vẫn chỉ chọn đáp án an toàn một chút, không dám mạnh miệng.

- Ừm! Ta cũng thấy vậy. Mà, đệ có để ý, Phong nhi dường như có thay đổi?

- Đúng thế, mới qua một đêm, hắn đã có thay đổi, nhưng mà thay đổi ở đâu, ta lại không chỉ ra được. - Lăng Phiêu nhíu mày trầm tư.

Quay lại võ đài, thấy Lăng Hiếu Kiệt ra chiêu, Lăng Huyền Phong mỉm cười. Từ khi công lực hắn tăng vọt, cấp độ Võ Giả đối với hắn bây giờ chỉ giống như trẻ con múa kiếm gỗ vậy, quá yếu. Lắc lắc đầu, hắn nói:

- Tứ đệ! Xem ra đệ có chút tiến bộ, nhưng như thế vẫn chưa đủ.

Dứt lời, hắn nhẹ nhàng lách qua một bên, vừa vặn thoát được nhát chém của Lăng Hiếu Kiệt.

Sát!! Xuy!!!!

Kiếm khí của Lăng Hiếu Kiệt chém không trúng mục tiêu, nhưng nó đã tạo ra một vết cắt sâu tới 5 tấc trên sàn võ đài! Xem ra nếu như bị chém trúng chắc chắn sẽ bị trọng thương!

Chương 108: Đệ về luyện tập thêm đi

Trên khán đài, 2 huynh đệ vô cùng ngạc nhiên. Tình huống bình thường, cho dù là Võ Sư nhị - tam giai chắc chắn sẽ không né được, mà phải chọn phương pháp chọn cứng đối cứng, tuy nhiên do bị động đón đỡ nên sẽ rơi vào thế hạ phong. Muốn né được nhẹ nhàng như vậy, ít nhất cũng phải Võ Sư lục giai trở lên! 2 người nhìn nhau cười khổ. Không ngờ Lăng Gia lại sản sinh ra một tên yêu nghiệt! Trẻ tuổi như vậy mà đã đạt tới Võ Sư Lục giai, cho dù ở đế đô thì cũng phải thuộc nhóm người được trọng điểm bồi dưỡng.

- Huynh né được sao?

Lăng Hiếu Kiệt trong lòng kinh hãi. Hắn tính toán rằng nếu mình đánh ra 8 thành công lực, chắc chắn tam ca sẽ phải dùng cứng đối cứng, rồi sẽ rơi vào thế hạ phong, sau đó mình sẽ nhân cơ hội ra đòn liên tục, bức hắn bị động đón đỡ, không ngờ hắn lại nhẹ nhàng tránh được một chiêu vừa rồi của mình.

- Ừm! Một chiêu vừa rồi không tệ, có lẽ đệ đã sử dụng ít nhất 7 thành công lực. Ý đồ khá rõ ràng, bức ta phải dùng cứng đối cứng với đệ, lúc đó đệ sẽ lợi dụng ta lâm vào thế hạ phong mà ra chiêu tiếp theo. Ý đồ rất tốt, nhưng mà đệ đã quên mất một việc.

- Việc gì?

- Kiếm kỹ này tập trung vào tốc độ, ra chiêu là phải trúng, nếu đánh trượt sẽ bị phản kích. Thật không may cho đệ, ta đã né được, vậy bây giờ tiếp chiêu!

Giao Long Phiên Giang!!

2 tay vung chưởng, 1 đầu Kim Long gào thét bay ra, đánh về phía Lăng Hiếu Kiệt. Mọi người xung quanh ồ lên kinh ngạc. Đấu khí ngoại phóng! Để làm được điều này tu vi phải đạt đến Võ Vương!

Võ Vương!

2 chữ này đánh mạnh vào tinh thần mọi người. Trẻ tuổi như vậy! Mới 16 tuổi thôi! Hắn mới 16 tuổi a! 16 tuổi đạt tới Võ Vương? Thiên tài! Hắn chính là thiên tài!

Tất cả mọi người ánh mắt phức tạp nhìn về phía Lăng Huyền Phong. Hóa ra kẻ mà mọi người khinh bỉ là phế vật, không ngờ đạt tới cảnh giới Võ Vương - cấp độ mà rất nhiều người mơ ước mà không đạt được. Trên đài, 2 huynh đệ Lăng Phiên Hùng vô cùng kinh hãi, nhưng trong lòng lại vô cùng phấn chấn! Yêu nghiệt! Lăng gia có một tên đệ tử thiên tài tới mức yêu nghiệt! Lăng Gia có hậu rồi!

- Chết tiệt!

Lăng Hiếu Kiệt sợ hãi không kịp né tránh, đành phải vận khí đón đỡ...

Bành!!!

Đầu kim long trực tiếp phá vỡ phòng thủ của hắn, đánh hắn bật ra đằng sau. Nhận thấy bản thân sắp rơi khỏi võ đài, Lăng Hiếu Kiệt lấy kiếm cắm mạnh xuống đất, may mắn trụ được lại ở bên mép võ đài.

- Huynh... Không ngờ huynh đạt tới Võ Vương?

- Ừm! Không sai biệt lắm. Đệ vẫn còn muốn chiến sao?

- Chiến! Đương nhiên là chiến! - Lăng Hiếu Kiệt 2 mắt tràn đầy lửa nóng.

- Được! Vậy thì phóng ngựa qua đây!

- Ya!!!!

Lăng Hiếu Kiệt cầm kiếm xông tới vận đấu khí toàn thân, tiếp tục ra chiêu.- Tuyệt Ảnh Kiếm Kỹ! Thức Thứ 2: Nhất tự!!

Vung kiếm chém ngang một phát, một luồng kiếm khí xanh lam hướng thẳng về phía Lăng Huyền Phong gào thét bay tới.

- Có chút ý tứ!

Cười nhẹ một tiếng, Lăng Huyền Phong cũng không né, nội công ngoại phóng...

Song Long Xuất Hải!!!

Lần này là 2 đầu kim long phóng ra từ song chưởng của Lăng Huyền Phong. Kiếm khí cùng Long ảnh va chạm với nhau, gây ra một tiếng nổ lớn

Phành!!!!!

Cát bụi bay tứ tung, ở giữa võ đài hiện ra một cái hố sâu 2 mét! Tất cả mọi người hít vào một ngụm khí lạnh. Đấu khí thật bá đạo! Hơn nữa dường như Lăng Huyền Phong chưa xuất hết thực lực.

- Chiêu kiếm vừa rồi không tệ, nếu như đối thủ công lực bằng với đệ chắc chắn sẽ chấn thương đó, hơn nữa kiếm khí có thể đỡ được 1 thành công lực của ta, xem ra tứ đệ cũng khá đó.

Lăng Hiếu Kiệt cười khổ, mình đã vận đủ toàn thân đấu khí mà đối phương chỉ xuất ra 1 thành công lực. Mẹ nó, thế còn đánh đấm gì nữa?

- Huynh.. lợi hại.. ta nhận thua!

Lần này khán giả xung quanh không bất ngờ. Kết quả ra sao đã được dự liệu từ trước đó. Một Võ Giả Cửu giai đi khiêu chiến với Võ Vương? Người ta không đánh ngươi tàn phế đã là quá nhân từ rồi. Toàn bộ đệ tử trẻ tuổi đều dùng ánh mắt sùng bái nhìn Lăng Huyền Phong. Thần tượng! Thần tượng của lão tử! Mình phải cố gắng tu luyện để noi theo bước chân của hắn!Lăng Huyền Phong không hề biết rằng trận đấu này đã kích thích lên tâm tình cạnh tranh của đám đệ tử Lăng Gia, khiến cho không khí tu luyện càng trở nên mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Dù có biết, hắn cũng chỉ cười vài tiếng mà thôi.

- Trận đấu kết thúc! Lăng Hiếu Kiệt nhận thua! Lăng Huyền Phong chiến thắng!

Tất cả mọi người nhanh chóng tản đi, ai ai cũng nóng lòng đi luyện tập, nâng cao tu vi của mình. Lăng Phiên Hùng cùng Lăng Phiêu sóng bước đi tới. Lăng Phiên Hùng gõ đầu Lăng Huyền Phong một cái:

- Tiểu tử thối! Dám giấu giếm chúng ta! Không ngờ ngươi lại che giấu đủ sâu tới như vậy.

- Hắc hắc! Hôm qua tiểu chất đã nói trước sẽ làm cho 2 người bất ngờ mà!

- Đúng thế! Bất ngờ đến kinh hãi luôn. Nhi tử! Con làm như thế nào mà tu vi lên nhanh như vậy?

- Bởi vì con của ngài là thiên tài a! - Lăng Huyền Phong hếch mũi lên trời.

- Bớt ăn nói hàm hồ đi! - Lăng Phiêu cười mắng. - Đúng rồi, hiện tại con là Võ Vương mấy giai?

- Con cũng không rõ, có khi nên sử dụng đá trắc thí kiểm tra xem. Tứ đệ, cùng đi với ca!

Kéo tay Lăng Hiếu Kiệt, Lăng Huyền Phong cùng Lăng Phiên Hùng 2 huynh đệ đi tới nơi đặt đá trắc thí.

- Được rồi, Hiếu Kiệt, con lên trước! - Lăng Phiên Hùng lên tiếng.

- Dạ!

Vận đấu khí, Lăng Hiếu Kiệt đánh mạnh vào đá trắc thí. Ánh sáng dừng lại ở Một vạch lớn và 9 vạch nhỏ.

- Ừm! Võ Sĩ Cửu giai đỉnh! Không tệ! Cố gắng thêm chút nữa chắc chắn ngươi sẽ đột phá! Phong nhi! Tới ngươi!

Phành!!!!

Lăng Huyền Phong xuất chưởng, quầng sáng trên đá trắc thí dừng lại ở 4 vạch lớn và 7 vạch nhỏ

- Võ Vương Thất Giai!!

3 người kinh hô! Không ngờ Lăng Huyền Phong đã đạt tới Võ Vương Thất giai. Vậy mà họ nghĩ hắn mới chỉ ở Võ Vương Nhất giai. Lăng Phiêu tay run run vỗ vỗ lên người nhi tử hắn:

- Nhi tử tốt! Ngươi tốt! Nếu mẫu thân ngươi còn sống, chắc chắn sẽ vô cùng tự hào!

Chương 109: Ta có quà cho đệ

- Phong nhi! Như vậy Lăng Gia chắc chắn có một suất tiến nhập học viện! Tốt lắm! Sau này hãy làm rạng rỡ tổ tông Lăng Gia chúng ta! - Lăng Phiên Hùng kích động nói.

- Ta đã biết! Đại bá yên tâm!

- Hiếu Kiệt! Ngươi cũng vậy, cố gắng lên, đuổi kịp tam ca ngươi!

- Đã rõ!

- À, tứ đệ! Tam ca có quà cho ngươi!

Dứt lời, Lăng Huyền Phong vứt cho Lăng Hiếu Kiệt 2 quyển sách và 1 bình đan dược, rồi nói:

- Từ giờ về sau, đệ không cần tu luyện cái gì khác, tập trung vào 2 thứ này cho ta, sau này chắc chắn có thành tựu! Ít nhất là sư phụ ta bảo thế

2 huynh đệ Lăng Phiên Hùng kinh hỉ. Đồ mà sư tôn của Phong nhi cho, chắc chắn là đồ tốt! Lăng Hiếu Kiệt nhìn vào 2 quyển sách, chỉ thấy có dòng chữ:

- Tâm pháp: Tử Khí Thiên La Quyển I

- Kiếm Pháp: Cuồng Phong Khoái Kiếm

Không ngờ Lăng Huyền Phong trực tiếp vứt cho Lăng Hiếu Kiệt học võ công Hoa Sơn Phái!

- Tứ đệ, bình đan dược này do sư tôn ta điều chế, đệ chỉ được dùng 1 viên. Dùng xong ta nghĩ chắc đệ sẽ đạt tới Võ Sư Bát hoặc Cửu Giai.

- Cái gì??!!! - Cả 3 người cùng kinh hãi hô lớn. Trên đời không ngờ còn có một loại đan dược nghịch thiên đến vậy?

- Mọi người không nghe nhầm đâu! Đan dược này tên là Hỗn Nguyên Dịch Cân Đan, chỉ có sư phụ ta có. Bất quá loại đan dược này khá khó điều chế, hiện tại ta mới chỉ có vài viên. Cho đệ dùng một, đại bá, phụ thân và gia gia dùng 1, để lại cho Vu gia gia 1 viên. Ta xem ra mỗi người sẽ được tăng lên một đại cảnh giới.

3 người hít vào một ngụm khí lạnh. 1 đại cảnh giới! Không nhìn tu vi mà trực tiếp tăng lên 1 đại cảnh giới!

Không để ý tới phản ứng của 3 người, Lăng Huyền Phong nói tiếp:

- Tứ đệ, Kiếm Pháp này do sư tôn ta nhận được ủy thác của một bằng hữu vong niên, tìm người truyền thừa xuống. Kiếm pháp này rất phù hợp với đệ vì nó tập trung vào tốc độ và độ chuẩn xác. Ta nghĩ đệ sẽ phát huy được uy lực của nó. Còn về phần Tâm pháp Tử Khí Thiên La này, nó có 72 tầng, chia làm 4 quyển, hiện tại ta chỉ có quyển thứ nhất với 18 tầng đầu. Các quyển khác ta sẽ cho đệ sau. Luyện xong 18 tầng đầu không sai biệt lắm đệ sẽ đạt tới Võ Vương Nhất Phẩm.

- Ta... ta.... Tam ca, cảm ơn huynh! - Lăng Hiếu Kiệt ánh mắt tràn ngập cảm kích. Không ngờ tam ca lại cho hắn một hồi tạo hóa lớn như vậy. Hắn quyết định sau này sẽ đi theo tam ca, coi như thiên lôi sai đâu đánh đó.

- Không có gì! Lứa chúng ta chỉ còn có 3 người. Đại ca thì đang ở biên cương, ở đây chỉ có 2 người chúng ta, ta không lo cho đệ thì lo cho ai? - Lăng Huyền Phong vỗ vai Lăng Hiếu Kiệt.2 người Lăng Phiên Hùng thấy vậy thì vui vẻ, xem ra 2 huynh đệ sau này sẽ vui vẻ hòa thuận với nhau.

- Thôi được rồi, việc cấp bách bây giờ là cho 3 người dùng đan dược, mau đi tới viện tử của ta!

Quay về viện tử của mình, Lăng Huyền Phong lệnh cho tiểu tam chuẩn bị 6 thùng nước lớn. Ngô Tam Nhi không hỏi lý do, trực tiếp chạy đi chuẩn bị. Sau một lúc, 6 thùng nước lớn đã được chuẩn bị sẵn. Lăng Huyền Phong phân phó xuống dưới, bất kỳ ai cũng không được tiếp cận nơi này trong bán kính 100 thước, vi phạm sẽ bị nghiêm trị.

- Được rồi! Mỗi người 1 viên, mau uống vào, sau đó nhanh chóng cởi y phục rồi tiến vào thùng nước.

3 người gật đầu, sau đó cùng lúc sử dụng đan dược, làm theo lời Lăng Huyền Phong, cởi y phục ra rồi nhảy vào thùng nước. Tình huống giống y hệt như lúc Lăng Huyền Phong sử dụng đan dược, cả 3 thùng nước nhanh chóng biến thành màu đen. Hắn lại ra lệnh cho 3 người chuyển sang thùng nước khác. Một lúc sau cả thùng còn lại cũng biến thành một màu đen kịt.

- -------------------------------------

Phành!!!!

Một tiếng nổ vang lên, Lăng Phiên Hùng cười lớn. Hắn đột phá, hơn nữa không chỉ đột phá một tiểu giai, mà là một đại cảnh giới!

- Đinh! Lăng Phiên Hùng đột phá tới Võ Tôn nhất phẩm! Lăng Phiêu đột phá Võ Tông Bát Phẩm! Lăng Hiếu Kiệt đột phá Võ Sư Bát Phẩm - Hệ thống thông báo.

Lăng Huyền Phong cũng không kinh ngạc mấy, bởi vì tất cả đã có trong dự liệu.

- Hắc hắc! Hiền chất tốt! Ngươi còn đan dược không a? Đại bá muốn cần thêm 1 viên nữa. - Lăng Phiên Hùng dứt khoát trưng ra bộ mặt dày như tường thành, hướng chất nhi của hắn đòi đan dược.Lăng Huyền Phong trợn mắt:

- Đại bá! Không phải tiểu chất ki bo với ngươi, mà là sư phụ ta đã dặn dò: đan dược này một người cả đời cũng chỉ dùng được 1 viên, uống nhiều cũng không có tác dụng. Đan dược này quý ở chỗ cải thiện thể chất và kinh mạch người dùng, còn cảnh giới tăng lên chỉ là tác dụng phụ mà thôi.

Lăng Phiên Hùng cùng Lăng Phiêu sắc mặt đen kịt. Chỉ là tác dụng phụ mà thôi? Tên tiểu vương bát đản này! Ngươi không biết rằng để thăng cấp như chúng ta mỗi một giai còn khó hơn lên trời không? Vậy mà ngươi còn tỏ vẻ khinh bỉ như thế?

- Khụ khụ! Lão tía à, nhi tử ngươi nói lời thật á. Đan dược này, dùng nhiều hơn cũng vô dụng.

2 người thấy Lăng Huyền Phong không phải như đang nói dối, liền nhịn xuống đồng thời cũng cảm thán về tài năng của sư phụ của Lăng Huyền Phong. Lăng Phiên Hùng chợt nói:

- À đúng rồi, đan dược này có thể....

- Sau này, đan dược sẽ liệt vào hàng tuyệt mật của Lăng Gia! Chỉ những người được ta đồng ý mới được sử dụng. Hơn nữa, sư phụ ta cũng đã nói rằng nguyên liệu chế ra đan dược này rất khó tìm, muốn chế ra cũng không phải là dễ, người nói là sau này khả năng cũng sẽ không có nhiều. Hiện tại ta đưa cho ngài 2 viên. 1 viên sẽ cho gia gia sử dụng, viên còn lại thì lựa thời cơ đưa cho Vu gia gia.

Lăng Phiên Hùng gật đầu, đan dược trân quý như thế này xác thực là khó điều chế. Nếu đem ra như đậu phộng ăn còn quý giá ở đâu?

- ----------------------------------------

Sau khi tiễn 2 đại bá, phụ thân cùng tứ đệ đi, Lăng Huyền Phong lại phân phó cho Ngô Tam Nhi chuẩn bị thêm 4 thùng nước nữa, rồi gọi hắn cùng Lăng Thần tiến đến.

- Hôm nay, thiếu gia sẽ quyết định dạy võ cho 2 ngươi. Vốn ta định chỉ dạy cho một mình Thần nhi, nhưng không ngờ tên tiểu tử ngươi cùng nàng lại dính chung một chỗ. Sau này để cho nàng mạnh hơn ngươi thì không ổn, nên ta quyết định như vậy.

- Thiếu gia... tiểu nhân... tiểu nhân... - Ngô Tam nhi nước mắt lưng tròng. Không ngờ hôm nay thiếu gia lại cho hắn một kỳ ngộ sẽ làm thay đổi cuộc đời hắn như vậy. Không nói nhiều, hắn nhanh chóng quỳ xuống khấu đầu. - Thiếu gia! Ân tri ngộ của người, Tam Nhi suốt đời không quên!

Lăng Thần ở một bên cũng gật đầu, biểu thị ý kiến đồng dạng.

- 2 người các ngươi mỗi người uống một viên, sau đó cời y phục tắm trong 2 thùng nước này! Sau đó quay lại gặp ta!

Vì để tránh xấu hổ, nên hắn đặt 2 thùng ở 2 nơi cách biệt. Lăng Thần cùng Ngô Tam Nhi ứng tiếng làm theo.

Trong lúc 2 người sử dụng đan dược, Lăng Huyền Phong lại vuốt vuốt cằm, tập trung suy nghĩ.

Nên dạy gì cho 2 người bọn họ đây?

Chương 110: Cổ Mộ

Hừm, nên dạy gì cho họ đây?

- Nếu bọn hắn là tình lữ, không bằng cho luyện Ngọc Nữ Tâm Kinh? - Hệ thống lên tiếng.

Ngọc Nữ Tâm Kinh?

Lăng Huyền Phong không tự chủ lại nghĩ đến trích đoạn trong "Thần Điêu Hiệp Lữ" khi Dương Quá cùng Tiểu Long Nữ cở hết y phục ra cùng luyện công, hắn bật cười. Ngô Tam Nhi vừa vặn cũng tầm tuổi Dương Quá trong truyện, Lăng Thần cũng thế, hay là....

- Đại ca, có bức họa của Lâm Triều Anh cùng Vương Trùng Dương không?

- Có, cần tốn 10 lệnh bài để đổi!

- Được! Tiến hành đổi! Đồng thời đổi luôn 18 tầng đầu Ngọc Nữ Tâm Kinh và Ngọc Nữ Tố Tâm Kiếm!

Từ lúc quay lại gia tộc tới giờ, hắn đã tốn gần hết lệnh bài môn phái để hoán đổi võ công và nội công. Xem ra phải làm thêm nhiệm vụ để kiếm lệnh bài vậy.

- ---------------------------------------

2 người Lăng Thần cùng Ngô Tam Nhi sau khi phục dụng đan dược đều quay lại gặp Lăng Huyền Phong. Thấy hắn trầm tư không nói, 2 người cũng không lên tiếng.

- Được rồi, 2 người các ngươi đã tới, vậy ta cũng có vài lời muốn nói. Đầu tiên, sau này khi đã bước trên con đường này, sẽ không quay lại được nữa. Các ngươi bắt buộc phải đi đến cuối cùng. Thứ 2, cái ta sắp dạy các ngươi, ta không muốn có người thứ 4 biết được, nếu không đích thân ta sẽ tự tay phế bỏ các ngươi! - Lăng Huyền Phong sắc mặt tràn đầy sát khí.

Ngô Tam Nhi cùng Lăng Thần lạnh người, vội vã gật đầu như mổ thóc, tỏ vẻ sẽ không tiết lộ cho người khác.

Gật đầu thỏa mãn, Lăng Huyền Phong nói tiếp:- Ừm, tiếp theo, môn võ công này có chút đặc thù, đó chính là... Khụ Khụ... khi luyện tập phải có người cùng luyện và phải cởi bỏ quần áo trong lúc luyện công. Do lúc luyện tập, khí nóng trong cơ thể phát ra, nếu có quần áo thì khí nóng chạy ngược vào thể nội. Nhẹ thì tẩu hoả nhâp ma, nặng thì chết ngay tức khắc. - Lăng Huyền Phong nói đến đây, không khỏi có chút ngại ngùng.

Lăng Thần cùng Ngô Tam Nhi sắc mặt trắng bệch, sau đó nghĩ tới việc phải cởi áo cùng nhau tu luyện, sắc mặt lại biến thành đỏ thẫm.

- Môn võ công này vốn là dành cho các cặp phu thê luyện tập nên cái việc cởi bỏ y phục... khục khục... bản thiếu gia nghĩ 2 người chắc cũng không có vấn đề gì lớn.

2 người nghe thấy thế, sắc mặt càng thêm đỏ, đầu cúi càng sâu xuống. Mặc dù đúng là họ "Tình trong như đã mặt ngoài còn e", nhưng trực tiếp bị thiếu gia nói toạc móng heo, cũng không nhịn được xấu hổ.

- Được rồi, nghe tiếp. Môn võ công này, thuộc về thể loại truyền thừa. Có nghĩa là nó có luật lệ của nó. Các ngươi khi học, cũng sẽ tính là môn nhân của môn phái, tiếp nhận truyền thừa, không được phản bội tông môn, rõ chưa?

- Dạ rõ!

- 2 người các ngươi theo ta!
Lăng Huyền Phong dẫn 2 người vào phòng trong. Bên trong có treo 2 bức ảnh trên tường. Phía bên trái là bức họa một nữ nhân xinh đẹp tuyệt trần, dáng vẻ như tiên nữ hạ phàm. Bên phải là một bức họa của một nam nhân, tướng mạo khôi ngô, trên người có mặc một bộ đạo bào, tay cầm trường kiếm. Đó chính là bức họa của Lâm Triều Anh và Vương Trùng Dương!

- Trước khi tiến hành, ta sẽ kể lại cho các ngươi một câu chuyện xưa, về 2 người trong bức ảnh này: Cách đây rất lâu rồi, có một nữ nhân tướng mạo vô cùng xinh đẹp, nàng tên là Lâm Triều Anh. Lâm Triều Anh là người yêu của Giáo chủ một môn phái giang hồ họ Vương, tự là Trùng Dương. Vì không thể thành thân với người yêu, bà trở nên oán ghét đàn ông và lập ra môn phái Cổ Mộ ngay phía sau môn phái của Vương Trùng Dương. Sau này, môn nhân gia nhập phái Cổ Mộ phải thực hiện 2 hành động. Thứ nhất, chính là dập đầu kính lễ trước bức họa của tổ sư Lâm Triều Anh. Thứ 2, tiến đến bức họa của Vương Trùng Dương, phỉ nhổ vào đó.

2 người ngạc nhiên, quy định thật kỳ lạ, nhưng khi nghĩ lại sự oán hận của Lâm Triều Anh dành cho Vương Trùng Dương, thì môn nhân của môn phái làm vậy cũng là bình thường. 2 người theo lời Lăng Huyền Phong, tiến hành khấu đầu trước bức họa Lâm Triều Anh, sau đó tiến nhổ vào bức họa của Vương Trùng Dương.

Lăng Huyền Phong gật đầu, nói tiếp:

- Được rồi, nếu như các ngươi đã thực hiện xong, bây giờ đã được coi như là môn nhân của Cổ Mộ Phái. Từ giờ về sau khi đi lại trên giang hồ, nhớ rằng không được tự ý bôi nhọ danh dự của môn phái.

- Vâng! Thiếu gia, vậy môn phái của chúng ta còn sư huynh đệ nào khác không?

- Không có! Mỗi đời trưởng môn của Cổ Mộ Phái chỉ có 2 truyền nhân. 2 người sau này chính là truyền nhân duy nhất của Cổ Mộ Phái trên đại lục này!

Lăng Thần cùng Ngô Tam Nhi vô thức ưỡn ngực thẳng lên. Bọn hắn chính là truyền nhân duy nhất của môn phái! Nghĩa là sau này khi thành tài sẽ tiếp nhận vị trí trưởng môn Cổ Mộ, sau đó lại đi tìm truyền nhân của chính mình!

- Từ giờ cho tới khi các ngươi thành tài, không được mang danh tự của môn phái đi rêu rao, làm như vậy các ngươi chỉ có con đường chết mà thôi.

- Dạ, thiếu gia!

- Đây chính là 2 tuyệt học của bổn môn, nay ta giao cho các ngươi, bao gồm Võ công và tâm pháp. Võ công thì là Ngọc Nữ Tố Tâm Kiếm. Tâm Pháp thì là Ngọc Nữ Tâm Kinh. Ngọc Nữ Tâm Kinh có 72 tầng, trước ta sẽ giao cho các ngươi quyển thứ nhất với 18 tầng đầu, sau này sẽ đưa các quyển sau. Nhớ học tập cho tốt! Nhớ kỹ! Sau khi đọc thuộc, ngay lập tức tiêu hủy, không được giữ lại, rõ chưa?

- Đã rõ, thưa thiếu gia!

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau