TỐI CƯỜNG CỬU ÂM CHÂN KINH HỆ THỐNG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Tối cường cửu âm chân kinh hệ thống - Chương 101 - Chương 105

Chương 101: Hỏi rõ ngọn ngành

- Phong nhi! Ngươi đã trở lại!

Trong thư phòng, Lăng Phiên Hùng cùng Lăng Phiêu đang cười nói trò chuyện khá vui vẻ, thỉnh thoảng lại vang lên tiếng cười sảng khoái. 2 người nghe thấy Lăng Huyền Phong đến thì vui vẻ kêu hắn đi vào.

- Đại bá! Phụ thân! 2 người khỏe...

- Nhi tử! Ngươi mới đi có 1 tháng mà thay đổi tới mức ngay cả lão cha là ta đây cũng suýt nữa không nhận ra.

Đích xác, hiện tại trông Lăng Huyền Phong bây giờ rất ra dáng một công tử đại thế gia: Mày kiếm mắt sáng, khuôn mặt anh tuấn, thân mặc phi ngư phục, trông vô cùng anh tuấn tiêu sái.

- Hắc hắc! Chẳng qua cũng chỉ là thay trang phục cùng với để tóc dài hơn mà thôi, cũng đâu phải là gì quá mức.

- Ngươi nói đùa! Ngày trước ngươi để tóc ngắn, xong rồi mặc cái bộ đồ gì kia trông khá là quái dị, bây giờ mới ra phong thái của công tử đại thế gia. - Lăng Phiêu cười nói.

Lăng Huyền Phong cười khổ. Trang phục hiện đại xác thực nếu mặc ở thời trung cổ thì chẳng khác gì người quái dị.

- Thôi được rồi! Tiểu tử ngươi trở về không đi nghỉ ngơi mà chạy thẳng tới đây, chắc có việc cần bàn bạc đúng không? Có gì cứ nói. -

Lăng Phiên Hùng nhấp ngụm trà, từ tốn nói. Tiểu chất nhi này làm hắn càng ngày càng thích. Bộ dáng anh tuấn phiêu dật, phong thái giống y hệt lão tam nhà mình đến 7-8 phần, hơn nữa bây giờ trông hắn tinh thần no đủ, huyết khí phương cương, khẳng định tu vi đột phá một mảng lớn, làm cho hắn rất vui mừng.

- Vâng! Đại bá, phiền người cho lui tả hữu, hơn nữa cũng cần gia gia phải có mặt.

- Ồ? Việc gì nghiêm trọng thế, hơn nữa còn phải mời cả phụ thân ta ra mặt nữa?

- Đích xác chuyện này có chút nghiêm trọng, hơn nữa chỉ có 4 người chúng ta được biết thôi, càng ít người biết càng tốt. - Lăng Huyền Phong nhấn mạnh đoạn "chỉ 4 người được biết".

Cảm thấy sự việc trong lời nói của tiểu chất nhi có chút hệ trọng, Lăng Phiên Hùng đặt chén trà xuống bàn, nhẹ giọng nói:

- Thôi được, nếu chất nhi yêu cầu, vậy thì chúng ta đi tới trạch viện của phụ thân. Theo ta!
3 người rời thư phòng, đi tới trạch viện của Lăng lão gia tử.

- ----------------------------

Lăng gia nội viện, lão gia chủ trạch viện.

Lăng Bạo lão gia tử sau khi trao hết quyền hành cho đại nhi tử của mình, liền nổi hứng vui thú điền viên, hàng ngày lấy việc chăm sóc cây cảnh làm thú vui. Hiện tại lão đang mặc một bộ trường sam màu xanh nhạt, đầu đội nón, tay cầm chếc kéo, khéo léo cắt tỉa những cành cây. Trông lão bây giờ chỉ giống như một ông lão hiền lành, bộ dáng chân chất, làm gì có phòng thái của một đại gia chủ mồm thét ra lửa năm xưa?

- Bẩm lão gia! Có gia chủ cùng với tam gia, tam thiếu gia cầu kiến.

Lăng lão đang vui vẻ tỉa cây, nghe thấy hạ nhân lên tiếng, liền hạ cây kéo trong tay xuống:

- Bảo bọn hắn chờ trong thư phòng của ta!

- Vâng!

Một lát sau...
- Phụ thân khỏe!

- Gia gia khỏe!

Lăng Phiên Hùng, Lăng Phiêu cùng Lăng Huyền Phong thấy Lăng Bạo lão gia tử đi vào thì cùng đứng lên vấn an.

- Ừm! 3 tên oắt con các ngươi không lo làm việc với tu luyện đi còn chạy tới đây làm gì? - Lăng lão gia tử giọng ồm ồm chất vấn.

- Phụ thân, là Phong nhi nói có chuyện muốn bàn bạc, hơn nữa còn đặc biệt nhấn mạnh chuyện này chỉ có chúng ta mới được nghe, cho nên mới đi tới đây.

- Ồ? Chuyện gì mà hệ trọng thế? - Lăng lão gia tử ngạc nhiên, nhưng tay phải khẽ giơ lên, vẫy vẫy 2 cái.

Vút!

Trong không gian bỗng xuất hiện vài đạo hư ảnh, sau khi cúi đầu chào Lăng lão gia tử liền phi thân biến mất, tất cả bọn họ đều là Ảnh Vệ được phân phó ngầm bảo hộ lão gia tử.

- Được rồi, bây giờ có thể nói chuyện. Trong vòng trăm thước xung quanh đây sẽ không có ai làm phiền chúng ta. - Lăng lão gia tử gật gật đầu lên tiếng.

- Vâng, gia gia.

Lăng Huyền Phong ứng tiếng, sau khi uống một ngụm trà, liền hỏi:

- Gia gia, ngài có biết Thanh Vân Các?

Lăng Bạo lão gia tử ngạc nhiên, liếc nhìn Lăng Huyền Phong:

- Tại sao ngươi lại hỏi về Thanh Vân Các?

Chương 102: Hỏi rõ ngọn ngành (Tiếp theo)

- Tại sao tiểu tử ngươi lại hỏi về Thanh Vân Các? - Lăng lão gia tử hồ nghi nhìn tiểu tôn tử của mình.

- Bẩm gia gia, chuyện là thế này.... - Lăng Huyền Phong chậm rãi kể lại những chuyện đã xảy ra ở Hà Gia Trạch. Cả 3 người cùng ngồi nghe, sau đó Lăng Phiên Hùng và Lăng Phiêu đều quay sang nhìn phụ thân của mình. Lăng lão gia tử hiểu ý liền nói:

- Thật không ngờ bọn họ lại tìm ra được nha đầu đó nhanh đến vậy, vốn lão đầu tử ta nghĩ cũng phải mất vài năm, thậm chí vài chục năm nữa bọn họ cũng chưa chắc tìm ra nàng.

- Thỉnh gia gia nói rõ ngọn ngành.

Trầm ngâm một lúc, Lăng lão gia tử nói:

- Cách đây 20 năm, trong một lần đến thăm Vu lão hỗn đản kia trở về, ta có đi qua một ngôi miếu nát. Đến đó bất chợt ta nghe thấy có tiếng khóc của trẻ con. Tò mò, ta liền cùng vài hộ vệ đi vào trong đó. Ở bên trong, ta phát hiện thấy có một đôi nam nữ trẻ tuổi đang bế một đứa bé. Đôi nam nữ kia bị trọng thương, đang hấp hối. Còn đứa bé đó thì đang khóc rất to. Ta liền nhanh chóng phân phó người cố gắng cứu lấy đôi nam nữ kia, nhưng họ đã như đèn cạn dầu, không còn khả năng cứu chữa. Thấy chúng ta đến, nam tử kia trong mắt ánh lên một chút hy vọng, liền cầu khẩn ta thu lưu đứa bé, đồng thời tiết lộ cho ta nguyên nhân vì sao họ bị trọng thương.

Nhẹ nhàng nhấp một ngụm trà, Lăng lão gia tử nói tiếp:

- Hóa ra, 2 người bọn họ là Thánh tử và Thánh nữ của Thanh Vân Các, đang trên đường đi ngao du thiên hạ, bỗng nhiên bị kẻ địch tập kích, toàn quân bị diệt, chỉ còn 2 người bọn họ bị thương nặng, được hộ vệ kéo chân tử địch nên mới mở được một con đường chạy thoát. Nhưng do vết thương quá nặng nên mới ra cơ sự này. Ta lúc đó mới nói rằng sẽ mang đứa bé tới Thanh Vân Các, nhưng nam tử kia vội vàng ngăn lại, đồng thời nói rõ rằng rất có khả năng những người tập kích bọn hắn cũng là người của Thanh Vân Các.

- Hả??

Lăng Huyền Phong ngạc nhiên. Dám cả gan lập mưu hại Thánh Tử cùng Thánh Nữ sao?

- Ta có hỏi rằng hắn có bằng chứng sao, hắn mới trả lời rằng trước khi chạy thoát hắn có lật được mặt nạ của một trong số các sát thủ, liền nhận ra. Lúc đó ta cũng biết rằng lần này đã dính vào một chuyện động trời, hơn nữa lại là chuyện nội bộ của một môn phái giang hồ. Tuy nhiên hiện tại ta đã không thể nào nhẫn tâm bỏ đi được. Nam tử kia trước khi chết có cầu xin ta thu lưu nàng, đồng thời đừng cho nàng lộ ra trước mắt thế nhân, tránh bị kẻ thù nhận ra. Sau khi nhận được câu trả lời của ta, nam tử kia nhẹ nhàng mỉm cười, đồng thời lấy tay vung kiếm lên tự sát. Ta đã cho người đưa 2 phu thê bọn hắn an táng cẩn thận, đồng thời bí mật cho người quan sát ngôi miếu kia. Quả nhiên không lâu sau đó, có một đám người mặc hắc phục tìm đến ngôi miếu đó, và phát hiện vết máu. Nhưng sau khi lùng sục khắp nơi vẫn không tìm thấy tung tích 3 người, bọn hắn liền bỏ đi.

Lăng Huyền Phong chợt hiểu ra. Hóa ra đây là lý do vì sao Mục Uyển Thanh thân ở trong Ảnh Vệ bao nhiêu năm, nhưng kinh nghiệm lịch luyện chẳng có bao nhiêu. Đích thị nguyên nhân là do gia gia mình không cho phép nàng đi ra ngoài. Dù sao Thanh Vân Các kia có lớn mật đến đâu, cũng không dám ngang nhiên xông vào lãnh địa của một đại gia tộc để tìm người.

- Gia gia! Như vậy, lần này Thanh nhi bị bắt đi chắc chắn sẽ gặp nguy hiểm?

- Ta đồ rằng không phải. Nếu như nàng trở về Thanh Vân Các, ít nhất trong khoảng thời gian ngắn sẽ không có vấn đề.

- Vì sao lại thế?

- Nếu như nàng công khai thân phận quay trở lại, như vậy chắc chắn sẽ nhận được sự quan tâm đặc biệt của cao tầng Thanh Vân Các, ít nhất là trước khi nàng đủ lông đủ cánh, sẽ có người âm thầm bảo vệ nàng.

- Nhưng như thế cũng không ổn! Không được, ta muốn đưa nàng về!- Bình tĩnh! Đừng có nóng vội!... Mà... hình như tiểu tử nhà ngươi cũng có ý với nàng sao? - Lăng lão gia tử cười như không cười nhìn tôn tử của mình.

- Ặc! Thật ra thì... - Lăng tam thiếu mặt đỏ như đít khỉ, đồng thời đành phải kể ra chuyện hắn cùng nàng thề non hẹn biển.

- Không thể nào! Nhi tử? Ngươi cũng dám cưa nàng sao? - Lăng tam gia Lăng Phiêu kinh ngạc nhìn nhi tử của mình. Không phải hắn phản đối việc này, mà là trong đám Ảnh Vệ thì Mục Uyển Thanh nổi tiếng là dữ dằn, nam nhân cả gan động tới nàng đều rơi vào kết cục là ăn đánh tới mức không còn hình người.

- Ách! Có gì không dám sao? - Lăng tam thiếu da mặt bắt đầu dày lên, thản nhiên thừa nhận.

- Khụ khụ! Không có gì không có gì! - Lăng tam gia giả vờ ho ho vài tiếng. May quá lão thiên a! Nhi tử của mình không phải cái kia thích đực, tổ tiên phù hộ, tổ tiên phù hộ. Hóa ra không phải hắn.... mà là do chưa gặp được đối tượng thích hợp.

- E hèm! Chuyện cưới xin ăn hỏi để tính sau. Tiểu tử thối! Hiện tại với trình độ của ngươi thì tới Thanh Vân Các thì chỉ có chịu chết! Chỉ có cách là nâng cao thực lực của ngươi lên, may ra mới có cơ hội. - Lăng lão gia tử lạnh nhạt nói.

Lăng Huyền Phong gật đầu. Hắn biết với trình độ của mình hiện tại mới chỉ là tương đương với một tên Võ Vương, cách đỉnh cao thực lực một đoạn xa lắc xa lơ. Đi tới đó đúng là khác nào đi đưa thức ăn. Thôi thì đành chờ vậy, ài.....

- Thôi được rồi, chuyện Thanh Vân Các coi như xong. Còn chuyện thứ 2, gia gia, bá bá, phụ thân, ta nghi ngờ trong Lăng gia có nội gian.

Vừa nói ra, Lăng Huyền Phong để ý thấy 3 vị trưởng bối của hắn mặt vẫn không đổi sắc, coi như không có chuyện gì xảy ra.

- Khụ khụ! Gia gia! Nội gian, ta nói là nội gian a!- Biết rồi! Lão đầu ta vẫn chưa có điếc! Chẳng qua chỉ là một vài tên tôm tép mà thôi, có gì đáng lo sao?

- Ặc! Ngài không lo chút nào sao?

- Hừ! Chỉ bằng vào bọn hắn? Nhi tử, có một số chuyện, ngươi nên biết rằng: Tại Lăng gia đây, chuyện gì cũng không qua nổi mắt của 2 người chúng ta đâu. - Lăng Phiêu lắc đầu cười nhạt.

- Như vậy, phụ thân ngươi biết bọn hắn gồm những ai sao?

- Đương nhiên, hừ! Ngay cả bọn hắn ngày thường đi đâu, làm gì, với ai, thậm chí một ngày phóng mấy cái rắm chúng ta đều biết cả. - Lăng Phiên Hùng ngạo nghễ cười.

- Vậy tại sao....

- Ý ngươi muốn hỏi tại sao chúng ta chưa thu lưới? Đơn giản thôi, ta muốn chủ tử đứng đằng sau bọn hắn phải lộ mặt, lúc đó nhất cử tiêu diệt sạch sẽ, sau này đỡ phải lo lắng. - Lăng Phiên Hùng cười lạnh

- Đại bá, hình như ngài hơi tự tin một cách thái quá về thực lực của chúng ta thì phải. - Lăng Huyền Phong hồ nghi hỏi.

Nhất thời, cả 3 người đều cười lớn làm cho hắn không hiểu vì sao.

- Nhi tử! Ngươi nghĩ tu vi của chúng ta chỉ dừng lại ở mức Võ Sư với Võ Vương hay sao? - Lăng Phiêu thần bí cười.

- Ý ngài là... - Lăng Huyền Phong kinh ngạc.

- Ha ha ha! Đợi tới thời điểm thích hợp, ngươi sẽ nhìn ra, chẳng qua chúng ta muốn che mắt bọn hắn mà thôi.

- Vậy còn Vu gia gia...

- Hừ! Lão hỗn đản kia cũng không phải dạng vừa đâu, cùng với ta cũng một dạng, đều là che dấu thực lực cả mà thôi! - Lăng lão gia tử cười.

Lăng Huyền Phong sửng sốt. Ngày trước hệ thống kiểm tra thực lực của họ đích thực là chỉ có Đại Võ Sư với Võ Vương, chẳng lẽ hệ thống cũng bị sai lầm?

Chương 103: Thảm án Thu gia

- Nếu như vậy thì ta yên tâm. - Lăng Huyền Phong gật đầu nói. Nếu như cả 3 người đều che dấu thực lực thì ít nhất sẽ không cần phải sợ đám nội ứng kia.

- Ừm! Vậy còn chuyện gì nữa không? - Lăng lão gia tử hỏi.

- Còn! Hơn nữa đây là chuyện quan trọng nhất.

- Chuyện gì?

- Đế đô Lăng Gia!

Nghe Lăng Huyền Phong nói, cả 3 người đồng loạt sững sờ. Lăng lão gia tử thì nhớ lại cái gì đó, trong mắt hiện lên vẻ tưởng niệm, rồi thở dài không ngớt.

- Nhi tử! Ai nói cho con biết về chuyện này?

- Thu Hồng Diệp!

- Thu Hồng Diệp? Ài, hóa ra là hắn! Hóa ra là hắn.... Chẳng trách tiểu tử ngươi lại biết đến chuyện này...

- Gia gia! Xin hãy kể tường tận!

- Được... Dù sao sau này cũng sẽ phải nói cho mấy tên tiểu bối các ngươi. Chuyện này phải bắt đầu từ cái đêm định mệnh cách đây 25 năm!

Ngước mắt lên trên trần nhà, Lăng lão gia tử hồi tưởng lại:

- Ngày đó, thế cục các đại gia tộc ở đế đô khác so với bây giờ. Ngày đó, thống trị đế đô, ngoài thế lực Hoàng thất, còn có Tứ đại gia tộc: Lăng Gia, Độc Cô Gia, Thượng Quan Gia và Thu Gia.

- Gia gia, Thu gia cũng từng là một đại gia tộc sao?

- Ừm! Thu gia ngày trước tuy rằng đứng chót trong tứ đại thế gia, nhưng cũng là một thế lực đáng gờm. Trong suốt hơn một trăm năm, tứ đại thế gia thực lực chênh lệch không lớn, cùng với Hoàng thất kiềm chế lẫn nhau. Nhưng cuối cùng, thế cục đó đã bị đánh gãy, chỉ vì một sự kiện.

- Sự kiện gì?

- Thu gia diệt môn! - Lăng lão gia tử trầm giọng nói.

- Cái gì??!! - Lăng Huyền Phong kinh hãi. Thu gia diệt môn? Là ai làm?

- Đúng thế. Hơn nữa trong chuyện này chỉ có mình Lăng gia biết hung thủ là ai.

Lăng Huyền Phong biến sắc. Lăng gia biết hung thủ là ai?

- Tôn tử, ngươi có biết người tạo ra thảm án diệt môn đó là ai không?

- Chẳng lẽ... - Lăng Huyền Phong rùng mình, hắn đã lờ mờ đoán được người đó là ai. - Không sai, người đó chính là: Thu! Hồng! Diệp!

Thất kinh, Lăng Huyền Phong đứng bật dậy, dường như là muốn tìm trên mặt của gia gia mình điều gì khác lạ để chứng minh rằng ngài nói đùa, nhưng cuối cùng hắn phải thất vọng, gia gia hắn không có nói chơi!

- 25 năm trước, ta còn nhớ rõ ràng là tiết trời mùa hạ, nhưng không hiểu sao ngày hôm đó, trời tối rất nhanh. Hơn nữa, ta cảm thấy thiên địa có dị tượng, sấm sét nổi lên liên tục, nhưng tuyệt nhiên không có một giọt mưa nào! Trong không khí tràn ngập một luồng áp lực khủng bố, làm cho ngay cả nhiều cao thủ Võ Tôn cũng hít thở không thông. Chính vào cái đêm định mệnh đó, trong lúc ta đang trong thư phòng đọc sách, thì có một thân ảnh nhảy vào từ cửa sổ...

Lão gia tử nhớ lại.....

- -----------------------------------

*- Lăng Bạo thúc thúc!

*- Tiểu Diệp! Ngươi sao lại vào đây? Vì sao trên người ngươi có máu? Ngươi bị thương sao?

*- Không phải máu của ta đâu. Thúc thúc, Thu gia.... diệt môn rồi!

*- Cái gì!!!!??? - Lăng Bạo thất thanh kinh hô. - Hiền chất, đừng lấy chuyện này ra đùa!

*- Thúc thúc, tiểu điệt không dám lấy chuyện này ra để đùa!

*- Ai? Chuyện này do ai làm? - Lăng Bạo trầm giọng nói. Tin tức này không khác gì một quả bom nguyên tử, đây là một chuyện động trời. Là ai cả gan dám diệt môn một đại gia tộc của đế quốc?

*- Thúc thúc, chuyện này... do ta làm!
*- Hả???!!!

*- Đúng vậy! Thu gia chính do một tay ta diệt. - Thu Hồng Diệp giọng nói đầy đắng chát.

*- Vậy ngươi.....

*- Thúc thúc, chuyện này là do tiểu Diệp thân bất do kỷ, sau này chân tướng ắt sẽ lộ ra, mong Bạo thúc thúc thứ lỗi cho tiểu Diệp. Tiểu Diệp hôm nay đến đây, chỉ có một chuyện muốn làm, đó chính là đến từ biệt ngài, đồng thời muốn cầu ngài một chuyện.

*- Ngươi cứ nói.

*- Chỉ mong sau này, nếu như nghe được điều tiếng gì về tiểu Diệp, chỉ mong ngài đừng tin. Tiểu Diệp lấy tính mạng ra mà thề với thiên địa, ta vẫn là Hồng Diệp mà ngày xưa thúc thúc vẫn bế trên tay.

*- Ngươi.... Ài... thôi được, thúc thúc sẽ tin ngươi một lần. Ngươi mau trốn đi, tin tức Thu gia diệt môn ắt không giữ được lâu, lợi dụng lúc này đang đêm tối mà rời khỏi đây!

*- Đa tạ Bạo thúc thúc tin tưởng, tiểu Diệp suốt đời sẽ không quên ngài!

Thu Hồng Diệp quỳ xuống trước mặt Lăng Bạo, khấu đầu đủ chín cái, sau đó từ cửa sổ phi thân ra ngoài, biến mất trong màn đêm....

- --------------------------------------

- Chân tướng sự việc là như vậy đó! Tới hôm sau, tin tức Thu gia diệt môn đã làm oanh động cả kinh thành. Chỉ trong một đêm, Thu gia, già trẻ lớn bé, gần 600 người ngoại trừ Thu gia đại thiếu Thu Hồng Diệp và Thu gia nhị tiểu thư, toàn bộ tử nạn. Hơn nữa vết tích cho thấy những người chết toàn bộ chỉ bị một đao cắt cổ! Tiên hoàng lúc đó vô cùng giận giữ, mệnh lệnh cho Hình Bộ không quản ngày đêm, phải tìm cho ra được Thu Hồng Diệp và hung thủ gây ra trọng án này.

- Gia gia, chuyện này thì có liên quan gì tới việc Lăng gia rời khỏi đế đô?

- Ta chưa nói hết. Năm đó, triều đình chia ra 2 phe phái. Phe thứ nhất cho rằng hung thủ chính là Thu Hồng Diệp, vì tính tình hắn vô cùng quái gở, hỉ nộ vô thường, hơn nữa hắn còn mang danh hào đế đô đệ nhất thiên tài. Còn phe thứ 2 thì lại cho rằng: Thu Hồng Diệp còn quá trẻ, cho dù hắn có võ công cao như thế nào, chẳng lẽ đám cao thủ của Thu gia chỉ có ngồi không? Hơn nữa tử trạng của tất cả các thi thể đều chỉ là một nhát chém. Ít nhất phải xuất động Võ Thánh cao thủ mới có thể làm. Hiển nhiên phe thứ 2 có lý hơn, nhưng phe thứ nhất vẫn khăng khăng cho rằng hung thủ chính là Thu Hồng Diệp. Và nếu như ta không biết chân tướng sự việc, ta sẽ không tin rằng Thu Hồng Diệp làm ra chuyện này...

Uống một ngụm trà, thở dài một hơi, lão gia tử kể tiếp:

- Thảm án Thu gia đi vào ngõ cụt. Từ ngày đó trở đi, thế cân bằng giữa các đại gia tộc bị đánh gãy. Có vẻ như Hoàng đế xem đây như là một cơ hội để làm suy giảm thế lực các gia tộc còn lại, đồng thời củng cố vị trí độc tôn của Hoàng thất. Chính vì lẽ đó, hắn đã thực hiện vô số kế hoạch ngầm nhằm đánh sụp uy thế của các đại thế gia. Thượng Quan gia, Độc Cô gia còn tốt, chỉ có Lăng gia chúng ta, ài...

- Chuyện gì xảy ra?

- Lúc đó, không hiểu vì sao có kẻ đã ngầm đưa cho Tiên hoàng chứng cứ rằng Lăng gia chúng ta câu kết với thế lực giang hồ, mà Lăng gia lại không thể chối cãi được. Ngươi biết đó là chứng cứ gì không?

Lăng Huyền Phong tim đập thình thịch. Hắn biết đó là gì. Chính là nữ nhỉ của một đời gia chủ của Lăng Gia, làm giáo chủ Phục Ma Hội! Tuy nhiên hắn vẫn lắc đầu.

- Chứng cứ đó chính là: nữ nhi của gia chủ đời thứ hai của Lăng Gia - Lăng Hi Trì - chính là Giáo chủ của Phục Ma Hội! Mặc dù nàng sau này rời khỏi Phục Ma Hội, nhưng dính líu tới họ là điều không thể chối cãi được.

Quả nhiên! Phục Ma Hội đích thực có chút uyên nguyên cùng Lăng Gia, đúng như lời tổ gia gia nói!

Chương 104: Lăng Gia truyền thừa

- Còn có một chuyện, đó chính là vị Lăng Hi Trì đó lại hoài thai với một nam tử. Cho dù gia tộc có tra hỏi như thế nào, nàng cũng không chịu nói ra. Bất đắc dĩ, gia chủ mới hạ lệnh không nhắc tới chuyện này nữa, và đứa bé vẫn sẽ được nuôi nấng và vị trí như một tộc nhân của Lăng Gia. Và sau này mọi người mới thấy quyết định của gia chủ hoàn toàn đúng đắn: Đứa nhỏ đó thiên tư hơn người, biết cách đối nhân xử thế, cuối cùng được mọi người đồng thuận tôn lên làm gia chủ đời tiếp theo. Gia chủ cũng từng cho người đi tìm nam tử kia, nhưng cuối cùng lại không tìm thấy, dường như hắn đã biến mất trong thiên địa vậy.

Lăng Huyền Phong cười khổ. Đương nhiên rồi, sao mà tìm thấy được, đường đường là một vị Thiên tướng quân, có nhi tử ở hạ giới đã là trái với thiên quy, làm sao dám ở lại nữa.

- Còn về phương diện triều đình. Lăng gia cùng với Hoàng thất đạt thành hiệp nghị: Đó chính là Lăng gia sẽ rời đế đô! Mặc dù những quyền lợi cơ bản sẽ bị đánh mất, thế lực cũng sẽ giảm đi, nhưng một số quyền lợi đặc biệt như các suất tân sinh vào Học Viện Thiên Tinh vẫn sẽ được giữ nguyên. Cứ như vậy, từ tứ đại thế gia, bây giờ chỉ còn hai. Lăng gia thế lực suy giảm, được Hoàng đế đặc cách cho tới Thủy Mặc thành để định cư, nhưng vẫn tiến hành giám sát bằng cách bí mật nâng đỡ mấy tiểu gia tộc ở đây lên để kiềm chế Lăng Gia. Bọn hắn tưởng chúng ta không biết gì sao? Hừ!

- Hóa ra là vậy! - Bây giờ tôn nhi đã hiểu.

- Vẫn chưa hết đâu. - Lão gia tử từ tốn nói.

- Chưa hết?

- Sau này, khi ngươi tới học viện ở đế đô, có thời gian rảnh, qua thăm nãi nãi ngươi một chút.

- Nãi nãi của ta? Chẳng lẽ....

- Đúng thế, nãi nãi của ngươi. Nàng chính là nhi nữ của tiền gia chủ Độc Cô Gia - Độc Cô Tiểu Phương!

Ách! Hóa ra nãi nãi mình cũng có một gia thế khủng tới vậy. Nhưng cũng đúng thôi, thời phong kiến vẫn để nặng quan niệm môn đăng hộ đối. Gia chủ tương lai của Lăng gia phải có một nguyên phối hợp cách mới được, và nhi nữ của gia chủ Độc Cô gia là một nhân tuyển khá thích hợp.

- Ặc! Gia gia! Ta nghe nói ngày trước, ngài và nãi nãi cãi nhau, cuối cùng nãi nãi lại quay về gia tộc, không biết chuyện gì xảy ra?

- Khụ khụ! Chuyện này... lỗi là do ta. - Lăng lão gia tử mặt già hơi đỏ lên chút, lão lén liếc mắt nhìn 2 nhi tử của mình. Lăng Phiên Hùng và Lăng Phiêu thì giả bộ uống trà, bộ dáng như thể: Ta không nghe thấy gì cả, đừng để ý tới ta.

- Năm đó... khi Lăng gia rời đế đô, nàng muốn theo ta cùng đi, nhưng tâ nhất quyết không đồng ý, vì không muốn làm khổ nàng, không muốn liên lụy tới Độc Cô gia. Chính vì thế mới cãi nhau một hồi, cuối cùng nàng chỉ đành ở lại gia tộc, còn ta, vì muốn Hoàng đê hiềm nghi Độc Cô gia, nên phao tin rằng chúng ta cãi nhau to, dẫn đến việc Lăng Gia cùng Độc Cô gia trở mặt. Quả nhiên Hoàng đế sau đó cũng không có nhiều động tác đụng đến Độc Cô gia, ta cũng yên tâm phần nào,... chỉ tiếc là khổ cho nàng. Suy nghĩ một lúc, lão gia tử đột nhiên quay sang 2 nhi tử của mình:

- Nhưng mà 2 tên khốn kiếp các ngươi! Mấy chục năm rồi không qua vấn an mẫu thân một câu là sao hả?

- Ặc! Phụ thân đại nhân, cái này....... - Lăng Phiên Hùng mồ hôi chảy đầy đầu. Hắn có khổ nhưng không dám nói. Thiên a! Ngày trước không phải phụ thân ngài ra nghiêm lệnh không cho chúng ta tới Độc Cô gia để tránh tai mắt triều đình sao? Sao bây giờ lại thành lỗi của chúng ta rồi?

Tuy rằng nghĩ như vậy, nhưng cho hắn mười lá gan, hắn cũng không dám cãi. Đừng tưởng làm gia chủ Lăng gia là to! Chỉ cần lão gia tử mất hứng, không quản ngươi là cái rắm, đánh cho một hồi thành đầu heo cái đã rồi tính! Cho dù Lăng Phiên Hùng ngày đầu tiên làm gia chủ, đã làm cho phụ thân mất hứng, cuối cùng ngay trước mặt Vu bá bá bị đánh cho một chầu, cuối cùng nằm liệt giường suốt 3 ngày! Nghĩ tới đây, Lăng Phiên Hùng rùng mình, ngậm miệng không nói.

- Hừ! Sau này không quản ngươi bận cái rắm, dành chút thời gian đi thăm mẫu thân các ngươi cho ta!

- Dạ, phụ thân! - Lăng Phiên Hùng ủ rũ cúi đầu, chỉ có Lăng Phiêu biết uẩn khúc trong đó, ở một bên cười trộm.

- Thôi được rồi! Chuyện kể cũng đã kể xong, tiểu tử thối ngươi còn gì muốn hỏi không? - Gia gia, những gì cần hỏi ta đã hỏi hết.

- Tốt! Bây giờ 3 tên tiểu tử các ngươi về đi, lão đầu tử ta muốn nghỉ ngơi chút! - Lão gia tử không chút khách khí ra lệnh đuổi khách.

Ra khỏi thư phòng của gia chủ, Lăng Phiên Hùng nói:

- À đúng rồi! Phong nhi, theo truyền thống của gia tộc, các đệ tử trẻ tuổi trước khi tới Thiên Tinh học viện sẽ được vào trong tổ địa tiếp nhận truyền thừa. Khi nào tiến hành ta sẽ báo ngươi một tiếng! Đây chính là kỳ ngộ một đời chỉ có một lần. Ngươi hãy nắm chắc cơ hội, bởi vì từ trước tới nay, chưa có ai nhận được truyền thừa cả.

- Ủa? Vì sao vậy?

- Chuyện này... thật ra nói là truyền thừa có vẻ không chính xác, nhưng nó lại là một bảo vật được truyền xuống từ tổ mẫu Lăng Hi Trì, theo như lời nàng nói nếu gặp đúng người thích hợp, sẽ nhận được kỳ ngộ vô cùng lớn, nhưng chỉ có đệ tử dưới 18 tuổi mới được thử một lần. Thế là sau này để tiện lợi, Lăng gia coi nó như một lần tẩy lễ cho các đệ tử, mặc dù chưa có ai nhận được cả.

Chính là nó! Đây chắc chắn chính là kỳ ngộ mà tổ gia gia để lại cho ta! Lần này chắc chắn bản thiếu gia sẽ nhận được! Hắc hắc!

Dù trong lòng đang cười như Liên Xô, nhưng Lăng tam thiếu vẻ ngoài vẫn bình thường, chỉ vâng dạ một hai câu ứng phó.

- Nhi tử! Ra ngoài lần này, tu vi của ngươi tăng lên bao nhiêu? - Lăng Phiêu tò mò hỏi.

- Phụ thân! Ngày mai khi tỉ võ với tứ đệ, ngài sẽ biết. - Lăng Huyền Phong chỉ cười cười nhưng không tiết lộ.

Mang theo hiếu kỳ cực lớn, Lăng Phiêu cùng Lăng Phiên Hùng đi về phòng nghỉ ngơi.

Chương 105: Thảm án Thu gia

- Nếu như vậy thì ta yên tâm. - Lăng Huyền Phong gật đầu nói. Nếu như cả 3 người đều che dấu thực lực thì ít nhất sẽ không cần phải sợ đám nội ứng kia.

- Ừm! Vậy còn chuyện gì nữa không? - Lăng lão gia tử hỏi.

- Còn! Hơn nữa đây là chuyện quan trọng nhất.

- Chuyện gì?

- Đế đô Lăng Gia!

Nghe Lăng Huyền Phong nói, cả 3 người đồng loạt sững sờ. Lăng lão gia tử thì nhớ lại cái gì đó, trong mắt hiện lên vẻ tưởng niệm, rồi thở dài không ngớt.

- Nhi tử! Ai nói cho con biết về chuyện này?

- Thu Hồng Diệp!

- Thu Hồng Diệp? Ài, hóa ra là hắn! Hóa ra là hắn.... Chẳng trách tiểu tử ngươi lại biết đến chuyện này...

- Gia gia! Xin hãy kể tường tận!

- Được... Dù sao sau này cũng sẽ phải nói cho mấy tên tiểu bối các ngươi. Chuyện này phải bắt đầu từ cái đêm định mệnh cách đây 25 năm!

Ngước mắt lên trên trần nhà, Lăng lão gia tử hồi tưởng lại:

- Ngày đó, thế cục các đại gia tộc ở đế đô khác so với bây giờ. Ngày đó, thống trị đế đô, ngoài thế lực Hoàng thất, còn có Tứ đại gia tộc: Lăng Gia, Độc Cô Gia, Thượng Quan Gia và Thu Gia.

- Gia gia, Thu gia cũng từng là một đại gia tộc sao?

- Ừm! Thu gia ngày trước tuy rằng đứng chót trong tứ đại thế gia, nhưng cũng là một thế lực đáng gờm. Trong suốt hơn một trăm năm, tứ đại thế gia thực lực chênh lệch không lớn, cùng với Hoàng thất kiềm chế lẫn nhau. Nhưng cuối cùng, thế cục đó đã bị đánh gãy, chỉ vì một sự kiện.

- Sự kiện gì?

- Thu gia diệt môn! - Lăng lão gia tử trầm giọng nói.

- Cái gì??!! - Lăng Huyền Phong kinh hãi. Thu gia diệt môn? Là ai làm?

- Đúng thế. Hơn nữa trong chuyện này chỉ có mình Lăng gia biết hung thủ là ai.

Lăng Huyền Phong biến sắc. Lăng gia biết hung thủ là ai?

- Tôn tử, ngươi có biết người tạo ra thảm án diệt môn đó là ai không?

- Chẳng lẽ... - Lăng Huyền Phong rùng mình, hắn đã lờ mờ đoán được người đó là ai.- Không sai, người đó chính là: Thu! Hồng! Diệp!

Thất kinh, Lăng Huyền Phong đứng bật dậy, dường như là muốn tìm trên mặt của gia gia mình điều gì khác lạ để chứng minh rằng ngài nói đùa, nhưng cuối cùng hắn phải thất vọng, gia gia hắn không có nói chơi!

- 25 năm trước, ta còn nhớ rõ ràng là tiết trời mùa hạ, nhưng không hiểu sao ngày hôm đó, trời tối rất nhanh. Hơn nữa, ta cảm thấy thiên địa có dị tượng, sấm sét nổi lên liên tục, nhưng tuyệt nhiên không có một giọt mưa nào! Trong không khí tràn ngập một luồng áp lực khủng bố, làm cho ngay cả nhiều cao thủ Võ Tôn cũng hít thở không thông. Chính vào cái đêm định mệnh đó, trong lúc ta đang trong thư phòng đọc sách, thì có một thân ảnh nhảy vào từ cửa sổ...

Lão gia tử nhớ lại.....

- -----------------------------------

*- Lăng Bạo thúc thúc!

*- Tiểu Diệp! Ngươi sao lại vào đây? Vì sao trên người ngươi có máu? Ngươi bị thương sao?

*- Không phải máu của ta đâu. Thúc thúc, Thu gia.... diệt môn rồi!

*- Cái gì!!!!??? - Lăng Bạo thất thanh kinh hô. - Hiền chất, đừng lấy chuyện này ra đùa!

*- Thúc thúc, tiểu điệt không dám lấy chuyện này ra để đùa!

*- Ai? Chuyện này do ai làm? - Lăng Bạo trầm giọng nói. Tin tức này không khác gì một quả bom nguyên tử, đây là một chuyện động trời. Là ai cả gan dám diệt môn một đại gia tộc của đế quốc?

*- Thúc thúc, chuyện này... do ta làm!
*- Hả???!!!

*- Đúng vậy! Thu gia chính do một tay ta diệt. - Thu Hồng Diệp giọng nói đầy đắng chát.

*- Vậy ngươi.....

*- Thúc thúc, chuyện này là do tiểu Diệp thân bất do kỷ, sau này chân tướng ắt sẽ lộ ra, mong Bạo thúc thúc thứ lỗi cho tiểu Diệp. Tiểu Diệp hôm nay đến đây, chỉ có một chuyện muốn làm, đó chính là đến từ biệt ngài, đồng thời muốn cầu ngài một chuyện.

*- Ngươi cứ nói.

*- Chỉ mong sau này, nếu như nghe được điều tiếng gì về tiểu Diệp, chỉ mong ngài đừng tin. Tiểu Diệp lấy tính mạng ra mà thề với thiên địa, ta vẫn là Hồng Diệp mà ngày xưa thúc thúc vẫn bế trên tay.

*- Ngươi.... Ài... thôi được, thúc thúc sẽ tin ngươi một lần. Ngươi mau trốn đi, tin tức Thu gia diệt môn ắt không giữ được lâu, lợi dụng lúc này đang đêm tối mà rời khỏi đây!

*- Đa tạ Bạo thúc thúc tin tưởng, tiểu Diệp suốt đời sẽ không quên ngài!

Thu Hồng Diệp quỳ xuống trước mặt Lăng Bạo, khấu đầu đủ chín cái, sau đó từ cửa sổ phi thân ra ngoài, biến mất trong màn đêm....

- --------------------------------------

- Chân tướng sự việc là như vậy đó! Tới hôm sau, tin tức Thu gia diệt môn đã làm oanh động cả kinh thành. Chỉ trong một đêm, Thu gia, già trẻ lớn bé, gần 600 người ngoại trừ Thu gia đại thiếu Thu Hồng Diệp và Thu gia nhị tiểu thư, toàn bộ tử nạn. Hơn nữa vết tích cho thấy những người chết toàn bộ chỉ bị một đao cắt cổ! Tiên hoàng lúc đó vô cùng giận giữ, mệnh lệnh cho Hình Bộ không quản ngày đêm, phải tìm cho ra được Thu Hồng Diệp và hung thủ gây ra trọng án này.

- Gia gia, chuyện này thì có liên quan gì tới việc Lăng gia rời khỏi đế đô?

- Ta chưa nói hết. Năm đó, triều đình chia ra 2 phe phái. Phe thứ nhất cho rằng hung thủ chính là Thu Hồng Diệp, vì tính tình hắn vô cùng quái gở, hỉ nộ vô thường, hơn nữa hắn còn mang danh hào đế đô đệ nhất thiên tài. Còn phe thứ 2 thì lại cho rằng: Thu Hồng Diệp còn quá trẻ, cho dù hắn có võ công cao như thế nào, chẳng lẽ đám cao thủ của Thu gia chỉ có ngồi không? Hơn nữa tử trạng của tất cả các thi thể đều chỉ là một nhát chém. Ít nhất phải xuất động Võ Thánh cao thủ mới có thể làm. Hiển nhiên phe thứ 2 có lý hơn, nhưng phe thứ nhất vẫn khăng khăng cho rằng hung thủ chính là Thu Hồng Diệp. Và nếu như ta không biết chân tướng sự việc, ta sẽ không tin rằng Thu Hồng Diệp làm ra chuyện này...

Uống một ngụm trà, thở dài một hơi, lão gia tử kể tiếp:

- Thảm án Thu gia đi vào ngõ cụt. Từ ngày đó trở đi, thế cân bằng giữa các đại gia tộc bị đánh gãy. Có vẻ như Hoàng đế xem đây như là một cơ hội để làm suy giảm thế lực các gia tộc còn lại, đồng thời củng cố vị trí độc tôn của Hoàng thất. Chính vì lẽ đó, hắn đã thực hiện vô số kế hoạch ngầm nhằm đánh sụp uy thế của các đại thế gia. Thượng Quan gia, Độc Cô gia còn tốt, chỉ có Lăng gia chúng ta, ài...

- Chuyện gì xảy ra?

- Lúc đó, không hiểu vì sao có kẻ đã ngầm đưa cho Tiên hoàng chứng cứ rằng Lăng gia chúng ta câu kết với thế lực giang hồ, mà Lăng gia lại không thể chối cãi được. Ngươi biết đó là chứng cứ gì không?

Lăng Huyền Phong tim đập thình thịch. Hắn biết đó là gì. Chính là nữ nhỉ của một đời gia chủ của Lăng Gia, làm giáo chủ Phục Ma Hội! Tuy nhiên hắn vẫn lắc đầu.

- Chứng cứ đó chính là: nữ nhi của gia chủ đời thứ hai của Lăng Gia - Lăng Hi Trì - chính là Giáo chủ của Phục Ma Hội! Mặc dù nàng sau này rời khỏi Phục Ma Hội, nhưng dính líu tới họ là điều không thể chối cãi được.

Quả nhiên! Phục Ma Hội đích thực có chút uyên nguyên cùng Lăng Gia, đúng như lời tổ gia gia nói!

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau