TỐI CƯỜNG CỬU ÂM CHÂN KINH HỆ THỐNG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương sau

Chương con truyện Tối cường cửu âm chân kinh hệ thống - Chương 1 - Chương 5

Chương 1: Xuyên không sao?

Năm 2019, đâu đó ở thủ đô Hà Nội của nước Việt Nam.

- Tập trung nào anh em, hôm nay bật Truy Sát Lệnh 3 tiếng bọn đối địch nào, hôm trước chúng nó cướp tiêu của mình, hôm nay mình phải báo thù!!

Trong một căn phòng nhỏ đâu đó ở một khu dân cư, một thanh niên đang mải mê chơi game Cửu Âm Chân Kinh 2, bật phần mềm chat voice với thành viên trong bang.

Xin tự giới thiệu, nhân vật chính của chúng ta tên Trần Nguyên Phong, là con trai của một gia đình khá giả ở Hà Nội. Sở thích của hắn là game, game và game. Năm nay hắn 23 tuổi, vẫn còn rất trẻ, nhưng thâm niên chơi game của hắn đã lên tới con số... 14 năm! 14 năm miệt mài chơi game. Cha mẹ hắn lúc đầu tuy cũng có khuyên bảo hắn chú tâm học hành, nhưng hắn vẫn chứng nào tật nấy, bỏ được một vài hôm thì đâu vẫn hoàn đó, thêm nữa họ rất bận bịu trong công việc kiếm tiền nên việc khuyên bảo hắn tập trung học hành cũng dần chìm vào quên lãng. Dần dà họ cũng mặc kệ hắn, miễn sao hắn không phạm pháp hay dính vào tệ nạn xã hội là được.

Thật ra không phải hắn lúc nào cũng dành thời gian chơi game, trước đây hắn cũng có bạn bè, nhưng theo thời gian thì họ cũng chuyển nhà đi nơi khác sinh sống, người có thể chơi với hắn cứ thế ít dần. Lâu ngày không liên lạc rồi cũng quên hết mặt nhau.

Còn về tình yêu? Không phải là hắn không có. Tuy nhiên tình yêu đầu đời của hắn lại kết thúc trong bi kịch. Năm hắn 21 tuổi, người yêu hơn 4 năm của hắn đã bỏ hắn để yêu một người khác. Nếu vậy thôi cũng không có gì, đằng này cô ta nói dối hắn là "Em muốn ở quê chăm sóc mẹ ốm". Sau khi hắn biết được sự thật thì vô cùng đau đớn, trái tim hắn trở thành băng giá, đối với hắn, tình yêu nam nữ không còn tồn tại. Và từ đó tới nay hắn đối với người khác giới có một chút gì đó bài xích và xa cách, và hắn cũng không buồn nghĩ tới chuyện yêu đương nữa.

- Ha ha!! Mày hả bưởi, tưởng mày Cẩm Y Vệ dùng Huyết Sát Đao mà anh sợ hả? Ăn một Khai Thái Cực của anh xem nào!! Vừa chơi hắn vừa lẩm bẩm. Tính ra, hắn chơi game này rất giỏi, thuộc hàng top nhân vật mạnh nhất server. Rất nhiều người chơi khác đều ngao ngán nếu khi đi PK mà gặp hắn, bởi vì chỉ có một lý do rất đơn giản.... Thằng này PK trâu vãi!!!

Suốt 3 tiếng đồng hồ hắn cùng anh em trong bang đi pk, số lượng người chơi bại dưới tay hắn đã lên tới hơn 100! Mà số lần hắn "hồi thành dưỡng sức" chỉ có chưa tới 20 lần. Kết quả này làm hắn khá hài lòng, hắn gọi mọi người tập trung kết thúc buổi truy sát lệnh đầy hưng phấn để chuẩn bị đi nấu cơm.

- Haizzz, bọn này yếu thế, mới bị giết có vài người thôi mà đã chui hết vào trong điểm hồi sinh rồi. Lắc đầu phê bình đối thủ của mình một phen, Nguyên Phong teleport nhân vật của mình đến một thành thị khác để chuẩn bị afk.

Khi hắn chuẩn bị rời máy tính thì trong game hiện lên thông báo rằng có một nhân vật thần bí muốn nói chuyện với nhân vật của hắn.

- Ô! Kỳ ngộ này, lại còn là Người Thần Bí nữa. Định rủ mình vào Vô Căn Môn à? Thôi, éo làm thái giám đâu, chả có gì vui.

Nói vậy nhưng hắn vẫn click vào NPC. Thay vì nhận kỳ ngộ như mọi lần, NPC hiện lên một bảng thông báo: "Hắc hắc!! Chúc mừng ngươi nhận được một vé du lịch"

- Cái khỉ gì vậy? Kỳ ngộ mới à?

Đang lúc tự hỏi thì màn hình máy tính bỗng phát ra một tia điện màu tím. Trần Nguyên Phong mất đi ý thức.Một khoảng thời gian sau đó, không rõ bao lâu.

- Ui da! Sao đầu mình đau thế nhỉ? Chuyện gì vừa xảy ra vậy?

Trần Nguyên Phong cảm giác đầu mình đau như búa bổ, hắn cố mở mắt ra. Trước mắt hắn hiện ra một khung cảnh xa lạ.

- Đây là đâu? Mình đang ở nhà cơ mà?

Trần Nguyên Phong định ngồi dậy, nhưng ngay lập tức hắn cảm thấy một cơn đau thấu tim gan ập đến.

- Mẹ nó! Sau đau thế này, sao mình không cử động được vậy? Có ai không??!!

- Tam thiếu gia tỉnh rồi! Tạ ơn trời đất, mau báo lão gia rằng tam thiếu gia tỉnh rồi!!

- Tam thiếu gia? Đùa gì vậy, thế kỷ 21 rồi mà vẫn còn xưng hô như thời phong kiến vậy? Hay là đang đóng phim? Mà quái lạ, mình đang ở nhà chứ có phải là ở phim trường gì đâu, mà mình cũng có phải diễn viên đâu??Trong lúc hắn đang ngẩn người thì nghe tiếng bước chân dồn dập. Một người trung niên mặc áo bào trắng vội vã bước vào. Trên mặt ông hiện rõ sự lo lắng.

- Phong nhi! Con tỉnh rồi, may mắn quá, thần linh phù hộ con không sao. Con thấy thế nào rồi??

Trần Nguyên Phong ngơ ngác nhìn người trung niên trước mặt, một lúc sau hắn thốt lên:

- Đây là đâu? Ta đang ở đâu đây? Sao người ta đau quá vậy!

- Phong Nhi, con đang ở phòng của mình. Con bị thương rất nặng, y sư nói rằng may mắn là con không bị nguy hiểm đến tính mạng. Sao con dại thế, dám khinh bạc Uyên Nhi?

Phong nhi? Hình như là tên của mình? Mà người trung niên có vẻ như là cha của mình? Mình đang ở đâu đây? Chẳng lẽ ta lại giống như trong mấy tiểu thuyết của Trung Quốc? Xuyên không rồi? Phắc, sao vận khí ta lớn vậy? Hiện tại hình như mình đã nhập vào thân xác của một thiếu gia nào đó ở dị giới, mà địa vị của thiếu gia này có vẻ cũng không thấp. He he may quá, miễn sao không phải sinh ra ở một nơi nghèo khó là được.

Nghĩ rồi hắn nói với "cha" của hắn:

- Cha à, hiện tại con mới tỉnh lại, đầu có chút đau với hơi mệt mỏi, khi nào con đỡ rồi thì sẽ đến nói chuyện với cha được không?

- Vậy à, thôi được, con trước tiên cứ tĩnh dưỡng vài ngày đi, rồi sau đến nói chuyện với ta.

Người trung niên nhẹ nhàng thở ra một hơi rồi dặn dò hắn mấy câu, sau đó bước ra ngoài, đồng thời dặn hạ nhân phải chăm sóc cho thiếu gia cẩn thận.

- Phù! Tạm thời thoát được một kiếp, nếu như họ biết được mình không phải thiếu gia nhà họ, chắc gặp rắc rối mất.

Đang lúc hắn thở phào nhẹ nhõm thì một cơn đau nhức óc ập đến, làm cho hắn bất tỉnh...

Chương 2: Thân phận mới

Nửa tiếng sau, cơn đau đầu dần tan biến, Trần Nguyên Phong tỉnh lại. Hiện tại, trong đầu hắn hiện ra một lượng lớn tin tức.

Danh tính: Lăng Huyền Phong, là tam thiếu gia của Lăng Gia thành Thủy Mặc, 15 tuổi, là phế vật trong mắt tất cả mọi người vì không tu luyện được đấu khí hay ma pháp. Tuy nhiên do là con trai thứ 3 của gia chủ Lăng Gia Lăng Phiêu nên không ai dám đắc tội hắn. Mẫu thân Trần thị lúc sinh ra hắn vì khó sinh mà qua đời. Lăng Huyền Phong từ nhỏ tới lớn được nuông chiều, dần dần hình thành tính cách hoàn khố, ỷ mình là thiếu gia Lăng Gia nên gây chuyện khắp nơi, hơn nữa háo sắc thành tính, nổi danh nhất đế quốc với danh hào "quần là áo lượt Lăng đại phế vật". Trong lúc định giở trò đồi bại với hôn thê của hắn là Kim Uyển Nhi của Kim gia thì bị nàng dùng đấu khí đánh chết.

Mặt của Trần Nguyên Phong, à không, từ bây giờ đổi thành Lăng Huyền Phong tím như gan heo. Không ngờ hắn xuyên không nhập hồn vào một tên hoàn khố, hơn nữa còn chết trong lúc tán gái. Thật là bi ai. Haizzz, từ bây giờ bản thiếu gia là một tên hoàn khố, hơn nữa lại là một tên phế vật, biết sống sao??

- Hè hè! Chú em đừng lo, đã có ta đây!!

Bỗng dưng trong đầu hắn vang lên âm thanh của một người đàn ông

- Ai? Ai? Ai vừa nói? Chẳng lẽ là ma? Hu hu ta sợ ma lắm!! - Lăng Huyền Phong run lên như cầy sấy, đầu toát mồ hôi lạnh

- Ta không phải là ma! Xin tự giới thiệu, ta là hệ thống Cửu Âm Chân Kinh, đến giúp chú em tu luyện. Không ngờ ở Địa Cầu quay số lung tung ta lại bắt được chú em. Tính ra chú em may mắn phết nhỉ? - Vừa nói, trong đầu Lăng Huyền Phong hiện ra một bóng người bịt mặt, toàn thân mặc đồ đen, đôi mắt rất sáng.

- Ông! Ông là người thần bí ở trong game? Tại sao ông lại đưa tôi đến đây?

- Đúng là ta, thật ra ta thấy chú em sống cuộc sống quá nhàm chán, định chơi chú em một vố lớn thôi mà. Sao, chú em có trầm trồ không?

- Phắc! Tên điên, ta đang sống yên bình tại sao lại đưa ta đến đây, hơn nữa lại cho ta xuyên đến một tên hoàn khố phế vật thế này? Ngươi bảo ta sau này bị bắt nạt thì còn khổ gấp trăm ngàn lần kiếp trước á!!

- Bình tĩnh, bình tĩnh, chú em đừng nôn nóng. Anh đây đã bảo là hệ thống rồi, có nghĩa là thông qua anh, chú em sẽ nhận được những phương pháp tốt nhất để đi lên đỉnh thế giới, cái chính là chú em có muốn hay không thôi

- Muốn chứ! Muốn chứ, Đứng trên đỉnh thế giới, đứa nào mà chẳng thích? Cơ mà, tại sao lại là tôi?

- Cũng coi như là anh với chú có duyên đi, mà kỳ ngộ như thế này là quá may mắn rồi còn gì.

- Haizz, thôi được rồi, đành phải chấp nhận số phận vậy. Mà ông anh có phần quà ra mắt cho thằng em không?

- Quà á? Đương nhiên là có, tuy nhiên chú em chưa đủ trình nhận được. Hiện tại trình độ chú em chỉ là Bất Kham Nhất kích mà thôi, chưa đủ cấp nhận quà á!

- Đệt, chẳng nhé giống như game, phải học nội công môn phái mới mở được?

- Chuẩn luôn, chú em rất thông minh! Về cơ bản, anh giống như hệ thống GM trong game ngày trước chú hay chơi, chẳng qua là có vài thay đổi nhỏ. Ví dụ như cấp bậc tu vi ở trong game quá nhiều, phức tạp cho nên anh đã giảm bớt đi, chỉ còn 12 cấp, sau này chú em lên được cấp độ cao thì sẽ biết; còn lại thì cũng chả có gì khác biệt cả.
- Vậy à? Thế thì dễ thôi, quả này như ăn cháo thôi mà, hí hí

- Ăn cháo không cẩn thận hóc xương đó - Hệ thống khinh bỉ nhìn Lăng Huyền Phong. - Thôi được rồi, tán gẫu thế đã đủ, hiện tại anh cho chú một phần quà ra mắt: bộ võ thô thiển công phu tầng 5, đồng thời giao cho chú nhiệm vụ đầu tiên, đó chính là gia nhập môn phái, phần thưởng cho chú em là nội công cấp 1 môn phái quyển I, tu luyện đến tầng 9, một bộ võ học cơ bản môn phái quyển I tu luyện đến tầng 5, 30 viên đan dược loại nhỏ có chức năng hồi 150 khí huyết/ giây vào 30 bình hồi MP, mỗi giây hồi 30 MP, 100 bánh màn thầu và 10 bát cá sốt canh xương, túi đồ 36 ô. Mở ra thông số nhân vật:

Tên: Lăng Huyền Phong.

Trình độ: Bất kham nhất kích

HP: 500/500

MP: 300/300

Môn phái: Chưa

Võ học: Thô Thiển công phu (đã tu luyện đến tầng 5)

Nội công thành danh: chưa có

Tiền tệ: 1 kim tệ và 500 ngân tệ
Đối với thông số này Lăng Huyền Phong thấy rất quen thuộc vì kiếp trước lúc còn là tân thủ hắn cũng trải qua giai đoạn như thế này. Điều làm hắn bất ngờ là các bộ võ và nội công bây giờ không cần thiết phải tốn thời gian tu luyện, mà học trực tiếp sẽ đến tầng cao nhất.

- Thú vị, thú vị, bây giờ không cần tốn thời gian diễn võ hay cắn thuốc mà ta cũng có thể học max nội công, khà khà, thử tưởng tượng sau này sử dụng Vô Vọng Thần Công hay Huyết Đao Kinh đi đánh nhau thì bao ngầu, biết đâu lại còn có mấy em xinh tươi chạy đến sa vào lòng.... ặc, nghĩ hơi quá rồi.

- Hiện tại anh sẽ cho chú em lựa chọn 1 trong 8 môn phái cơ bản, riêng những thế lực giang hồ hoặc ẩn thế môn phái, sau này khi đủ điều kiện chú em mới được gia nhập. Hiện tại có những môn phái sau chú em có thể vào:

Riêng phái Nga Mi thì do chú em không phải là nữ nên không vào được. Thôi được rồi, chú em chọn đi!

- Ông anh cho thằng em chọn Võ Đang. Ngày trước thằng em chơi Võ Đang quen rồi

- Xác định chọn Võ Đang? - Xác nhận!

- Đinh! Chúc mừng chú em gia nhập phái Võ Đang thành công, hoàn thành nhiệm vụ tân thủ: Gia nhập bát đại môn phái. Phần thưởng: Lưỡng Nghi Hộ Tâm Công tầng 9, võ học cơ bản Thanh Phong kiếm pháp tầng 5, 30 viên đan dược loại nhỏ có chức năng hồi 150 khí huyết/ giây vào 30 bình hồi MP, mỗi giây hồi 30 MP, 100 bánh màn thầu và 10 bát cá sốt canh xương. Mở ra bảng thông tin nhân vật:

Tên: Lăng Huyền Phong.

Trình độ: Lược Hữu Tiểu Thành

HP: 1250/1250

MP: 800/800

Môn phái: Võ Đang

Võ học: Thô Thiển công phu, Thanh Phong Kiếm Pháp

Nội công thành danh: Lưỡng Nghi Hộ Tâm Công tầng 9

Tiền tệ: 1 kim tệ và 500 ngân tệ

Sau khi học Lưỡng Nghi Hộ Tâm Công, Lăng Huyền Phong cảm thấy có một luồng khí nhu hòa chạy vào trong cơ thể, gấp rút chữa lành vết thương cho hắn, đồng thời hắn cảm thấy cơ thể của mình trở nên rắn chắc.

- Thật là thoải mái! Lát ta phải thử xem uy lực của bộ võ học này mới được. Nói xong Lăng Huyền Phong chìm vào giấc ngủ.

Chương 3: Chọn nghề nghiệp

- Đinh, chúc mừng chú em học thành công nội công môn phái, hệ thống mở ra tính năng tu luyện kinh mạch, tính năng chức nghiệp, hệ thống quay thưởng kỳ ngộ, mỗi lần chú em hoàn thành nhiệm vụ xuất sắc sẽ được tặng một phiếu quay thưởng kỳ ngộ, kỳ ngộ sẽ là bất kỳ, từ võ học cổ phổ cho tới những thứ cùi bắp như là một cọng cỏ, hay là bài hát cho trẻ em.... blah blah..

Lăng Huyền Phong đầu nổi gân đen, hóa ra kỳ ngộ vẫn sẽ có những thứ cùi bắp vậy sao, ta tưởng hệ thống sẽ loại bỏ đi hết, chỉ để lại bệ rèn hay cổ phổ thôi chứ.

- Chú em nghĩ hay nhỉ, đã gọi quay thưởng thì phải có quay thưởng this quay thưởng that, chứ cái nào cũng ngon thì còn gì là quay thưởng may mắn hở. Mà thôi, cái vụ quay thưởng chú em sau này hẵng nghĩ tới, hiện tại quay lại vấn đề chính, có những chức nghiếpau:

Ta muốn nhắc trước cho chú em là mỗi một hệ sẽ có giá tiền khác nhau. Hệ Thu thập thì chú có thể học hết tất cả các nghề, mỗi nghề sẽ tốn của chú 200 ngân tệ. Hệ chế tạo và văn hóa thì học nghề đầu tiên sẽ tốn 200 ngân tệ, sau đó muốn học thêm nghề thứ 2 trở đi thì nghề trước đó phải đạt ít nhất danh phận 9 và tiền học là 20 kim tệ. Mỗi nghề sẽ có 10 danh phận, thăng cấp 1 danh phận sẽ tốn 100 ngân tệ. Một số môn phái sẽ yêu cầu chú em phải thông thạo một nghề, ví dụ như Đào Hoa Đảo sẽ yêu cầu danh phận hệ văn hóa 1 nghề đạt ít nhất cấp 4 và phải học quẻ sư, hay muốn vào Cái Bang trong bát đại môn phái thì phải có danh phận hành khất.. - Phi! Học những nghề này xong lên danh phận 10 thì coi như ngươi đã là một tông sư rồi. Ví dụ như cầm kỳ thi họa lêndanh phận cao thì tài nghệ của ngươi sau này không cần phải bàn cãi, muốn hô mưa gọi gió trong văn đàn dễ như ăn cháo vậy. Hay là thiết tượng nhà ngươi sau khi học xong chế cái nào cái đó chẳng phải là thần binh lợi khí. Như thế mà còn kêu đắt à?

- Cũng đúng! Cơ mà nó cứ kiểu gì ấy, rẻ rẻ hơn được tí chút không anh zai?

- Miễn mặc cả nhé, chú còn lằng nhằng anh cắt luôn cái tính năng này bây giờ

- Thôi được thôi được, thằng em chịu thua, ông anh cho thằng em học tất cả nghề nghiệp hệ thu thập, và học trù sư. - Lăng Huyền Phong nghĩ ngợi một lúc rồi chọn chức nghiệp trù sư, hắn từ nhỏ tới lớn thích ăn uống, tự nấu ăn sau này cũng không tệ. Còn về phần thiết tượng hay thợ may,... thì hắn cũng không có quan tâm cho lắm, dù sao ở thế giới này không thiếu thợ rèn tốt hay thợ may tốt.

- Đinh! Chú em thành công học 6 nghề nghiệp, tổng cộng 1 kim tệ và 200 ngân tệ, hiện tại trong túi chú em còn 300 ngân tệ, có muốn lên danh phận nghề nào không?

- Có! Ông anh lên giúp thằng em danh phận 3 trù sư

- Ô kê không vấn đề, đã xong, bây giờ chú em đã là trù sư danh phận 3. Chú em đợi 1 chút anh sẽ truyền nghề vào trong đầu chú, mất tầm 10 phút.

Nhắm mắt lại, Lăng Huyền Phong cảm thấy một lượng lớn thông tin tràn vào trong đầu mình, nào là kỹ năng thu thập, kỹ năng nấu nướng,.... từng đợt thông tin lớn cứ vậy tràn vào trong đầu hắn.

- Phù! Cuối cùng cũng xong, vậy là mình có một chút kỹ năng để phòng thân, ông anh ơi, còn hệ thống kinh mạch chắc cũng giống trong game nhỉ?

- Chuẩn luôn! Hiện tại chú em có thể mở 3 trong tổng số 9 mạch. Đáng lẽ là có 11 mạch nhưng vì nội công có chức năng mở mạch ẩn chưa có nên tạm thời sẽ đóng.
(Hệ thống kinh mạch xem tại đây https://cuuam.gosu.vn/home/cuu-am-bao-dien/tan-thu/co-ban/he-thong-kinh-mach.html)

- Ông anh cho em chọn mạch Võ Đang, Cực Lạc Cốc và Quân Tử Đường.

- Đinh, chúc mừng chú em mở thành công 3 mạch môn phái lên tầng 9.

Hệ thống vừa dứt lời, trong kỳ kinh bát mạch của Lăng Huyền Phong bỗng dưng chân khí kéo tới, liên miên không dứt. Hắn dựa theo lộ tuyến chân khí mà vận hành nội công, hết 9 chu thiên hắn thu công lại, cảm thấy sảng khoái, mơ hồ thân thể có chút thay đổi.

Mở bảng thông tin nhân vật

Tên: Lăng Huyền Phong.

Thực Lực: Lược Hữu Tiểu ThànhHP: 1550/1550

MP: 1050/1050

Môn phái: Võ Đang

Võ học: Thô Thiển công phu, Thanh Phong Kiếm Pháp

Nội công thành danh: Lưỡng Nghi Hộ Tâm Công tầng 9

Nghề nghiệp: thợ mỏ, thợ săn, nông phu, tiều phu, ngư phu, Dược Sư

Kinh mạch: Võ Đang, Cực Lạc Cốc, Quân Tử Đường (9 chu thiên)

Tiền tệ: 0

Nhìn thấy dòng chữ tiền tệ bằng 0, Lăng Huyền Phong lệ rơi đầy mặt, bản thiếu gia đường đường ở một đại gia tộc mà không có một xu dính túi, thật là nhục như con trùng trục.

- -------------------

Sau này bảng thông tin nhân vật sẽ rút gọn đi, chỉ hiện ra những chỉ số thay đổi cho đỡ dài dòng

Chương 4: Đại phế vật và tiểu thư đồng

- Hmm, hiện tại mình cũng có đại ca hệ thống ở đây, cũng nên xác định con đường trước mắt vậy. Ông anh, cho thằng em hỏi chút

- Phát biểu đê! Hệ thống nằm vắt vẻo trên không trung nói.

- Sau này em muốn mở mạch các môn phái khác thì làm sao, có tính năng đổi linh khu di sách không?

- Có chứ, chú em hỏi cũng đúng trọng tâm. Như thế này nhé, hiện tại hệ thống anh đây đã tối giản rất nhiều cho chú em, sau này khi hoàn thành nhiệm vụ thì anh sẽ thưởng cho chú linh khu di sách để lên kinh mạch. Hơn nữa, để tránh phiền toái, anh sẽ gộp tất cả các lệnh bài môn phái lại, kể cả ẩn thế môn phái lẫn giang hồ, bây giờ lưu hành trong hệ thống chỉ có duy nhất Lệnh Bài Cửu Âm. Có nó chú em có thể đổi võ học hay nội công của bất kỳ môn phái nào khác. Ngày trước nếu muốn đổi võ công ẩn thế ngoài lệnh bài ra còn cần Long Văn Thác Thạch, nay anh miễn cho chú luôn, chỉ cần có đủ lệnh bài là được.

- Ngon! Toẹt con mẹ nó vời. À đúng rồi, còn một điều khá quan trọng. Nếu em luyện nội công khác ngoài nội công Võ Đang ra thì có bị xung khắc hay gì không?

Dứt lời, Lăng Huyền Phong thấy hệ thống nhìn mình, anh mắt tán thưởng.

- Không tệ! Có thể nghĩ được tới đây chứng tỏ chú em có khả năng vượt xa những chủ nhân trước rồi

- Hở? Ngoài em ra trước đây cũng có người khác ư?

- Đương nhiên, tuy nhiên cuộc sống của bọn hắn cũng không khá giả cho lắm. Nhiều tên vô cùng tham lam khi tu luyện nhiều môn nội công cùng một lúc, tưởng rằng giống như trong game nó sẽ rất bá đạo. Nhưng cuối cùng thì sao? Luyện quá nhiều công pháp khác nhau làm cho cơ thể hắn bị quá tải, các luồng nội lực chạy lung tung, kinh mạch đứt vỡ, bạo thể mà chết, chú em cũng có ý nghĩ đấy à, khẹc khẹc khẹc khẹc.

Nghe tiếng cười âm hiểm của hệ thống, Lăng Huyền Phong toát mồ hôi lạnh. Chính xác là hắn cũng đã có ý nghĩ như vậy, ngoài nội công Võ Đag ra sau này hắn cũng sẽ kiếm Vô Vọng Thần Công hay Nghịch Thiên Tà Công để luyện. May sao tự nhiên hắn hỏi hệ thống câu này nên thoát được một kiếp. Có lẽ đời thật sẽ khác game rất nhiều, tham quá thì thâm. Tuy rằng có hơi tiếc nuối, nhưng hắn lập tức lại trở nên bình thường vì dù không tu luyện nội công giang hồ đi chăng nữa thì nội công Võ Đang cũng rất bá đạo, thuộc hàng trâu bò nhất trong game với chỉ số hồi máu và MP kinh khủng, tuy rằng có hơi kém "con cưng" của Snail Game (NPH chính hãng game) là Cẩm Y Vệ, nhưng cũng không kém hơn là bao.

- Đúng rồi, sau này em được vào Cổ Mộ, học nội công của họ có sao không?

- Hỏi rất hay. Thật ra Cổ Mộ cùng Võ Đang có chút đồng nguyên, không xảy ra hiện tượng xung khắc công pháp nên sẽ không sao. Chính vì vậy, nếu như chọn một trong bát phái thì sẽ có một ẩn thế nội công tương ứng, không lo không lo, cái này chú em yên tâm, có anh gánh cho rồi.

- Thôi được rồi, thằng em dù sao cũng đã chọn Võ Đang, con đường này cũng khá ổn, không nghĩ nhiều nữa, nghĩ nhiều sẽ bị loạn

- Giỏi! Rất tốt, nhân tiện, chú em cũng vừa hoàn thành một nhiệm vụ ẩn: Kiên Định. Nội dung: Đã chọn con đường đi của mình thì không bị sao nhãng trước những cám dỗ khác. Chú em nên cảm thấy may mắn vì mình chính là người duy nhất phát động và hoàn thành được nhiệm vụ này. Phần thưởng: 10 kim tệ, 1 bộ khinh công cơ bản bao gồm: Lăng không đạp hư, Phù Dao Bộ Pháp, Xuyên Vân Tung và Nhạn Hành Công.

- Hô hô, quá khen quá khen, may mắn mà thôi hắc hắc!! - Lăng Huyền Phong nhe răng cười đắc ý. Trong lòng cũng cảm thấy may mắn, nếu như hắn không kiên định đi 1 con đường, không biế chuyện gì xấu xảy ra, hơn nữa lại thu được bộ khinh công cơ bản, sau này cũng có thêm một lá bài tẩy.Đang ngồi nghĩ lung tung mơ màng thì bên ngoài có tiếng nói

- Thiếu gia! Thiếu gia, ngài tỉnh rồi thiếu gia. Hức hức!! Ngài mà có mệnh hệ gì thì tiểu nhân biết phải làm sao.

Từ bên ngoài một thiếu niên mặc áo gia nhân bước vào mặt mũi đỏ bừng, nước mắt chảy dài vừa đi vừa khóc lao vào chỗ Lăng Huyền Phong.

Nhìn thấy người mới đến, Lăng Huyền Phong lục lọi trong trí nhớ

Tên: Ngô Tam Nhi, ngày thường gọi là Tiểu Tam, 11 tuổi, là thư đồng của Lăng Huyền Phong. Gọi là thư đồng cho sang, thật ra cũng chỉ là một tên chạy việc cho Lăng Gia. Từ nhỏ đã được đi theo Lăng Huyền Phong, một mực trung thành, coi Lăng Huyền Phong là thiên lôi chỉ đâu đánh đó, rất được Lăng Huyền Phong ưa thích, hay được sai đi chạy làm mấy việc vặt.

- Dừng! Dừng! Dừng! Tiểu tử thối, bản thiếu gia không phải đồng tính luyến ái, cũng không phải nữ nhân, ngươi khóc sướt mướt thế kia còn ra cái bộ dạng gì, làm mất hết mặt mũi của bản thiếu gia.

Giơ chân đạp cho Tiểu Tam một cước, Lăng Huyền Phong cười mắng:

- Hừ hừ, không nghĩ ra Tiểu Tam ngươi còn nhớ tới bản thiếu gia a!
- Hề hề! Không dám, Không dám. Tiểu nhân từ bé tới nay đều đi theo thiếu gia, không phục vụ thiếu gia thì phục vụ ai a.

- Bớt vỗ mông ngựa đê! Nhìn tên tiểu tử ngươi chút xíu tiền đồ thế kia mai sau sao thành nghiệp lớn.

- Hắc hắc! Thiếu gia, ngài cứ đùa, nguyện vọng của tiểu nhân là suốt đời được đi theo hầu hạ thiếu gia mà thôi, còn nghiệp lớn thì tiểu nhân cũng không nghĩ tới. Tiểu Tam nói những lời phát ra từ đáy lòng. Cũng đúng thôi, từ nhỏ đi theo tam thiếu gia, hắn chưa bao giờ bị thiếu gia bạc đãi chút nào, hơn nữa coi mình là tâm phúc của thiếu gia, chỉ cần được đi theo hầu hạ thiếu gia là được cơm no áo ấm, mọi việc khác cũng không tới lượt hắn quản.

Lăng Huyền Phong mỉm cười ấm áp. Tại Lăng Gia, Ngoài Tiểu Tam ra thì không có ai thật lòng đối đãi với hắn cả, tuy ngoài miệng thì rất cung kính, nhưng trong lòng thì âm thầm phỉ nhổ thiếu gia phế vật. Cho nên hắn luôn coi Tiểu Tam như một người huynh đệ của mình vậy.

- Tiểu Tam! Thiếu gia muốn ăn chút điểm tâm, ngươi đi chuẩn bị đi.

- Bẩm thiếu gia, việc này....

- Có chuyện gì sao?

- Thiếu gia à, tiền chi tiêu tháng này của ngài,.. khụ khụ,. bị Vân Lão Tam cắt giảm đi rồi ạ.

- Cái gì? Ai cho hắn lá gan đó mà dám cắt giảm tiền tiêu vặt của ta? Lớn mật!!

Lăng Huyền Phong nổi giận tím mặt. Thật đúng là không coi tam thiếu gia hắn ra cái gì. Chỉ là một tên quản lý khố phòng mà cũng dám cắt tiền tiêu vặt của bổn thiếu gia. Nhưng hắn lại thở dài. Cũng đúng thôi, hắn ngày trước là một tên phế vật, hơn nữa lại còn mang đại danh hoàn khố, ai ai cũng khinh bỉ, bị như vậy cũng là dễ hiểu. Nhưng bây giờ đã khác, hắn đã có hệ thống Cửu Âm hỗ trợ, thu thập một lão cẩu không phải dễ dàng sao?

- Tiểu Tam, đi cùng ta

- Đi đâu ạ?

- Nói nhảm! Đương nhiên là đi nói lý với Vân lão cẩu

Lăng Huyền Phong nhấn mạnh chữ "lý", hơn nữa còn nghiến răng kèn kẹt.

Chương 5: Giáo huấn ngươi? Ta chỉ dùng 1 chiêu

- Đi! Theo bản thiếu gia nói "lý" với Vân lão cẩu!

Bước thẳng ra ngoài với phong thái "Thiên lão đại, ta lão nhị", hất cằm lên trời, Lăng Huyền Phong cùng Tiểu Tam nhanh chóng đi đến khố phòng gặp Vân quản sự. Gia nhân đi qua gặp hắn ai ai cũng cúi đầu hô một tiếng "Tam thiếu". Lúc đầu mới đi ra khỏi cửa, Lăng Huyền Phong tim đập thình thịch. Hắn lo rằng mình sẽ bị phát hiện không phải là tam thiếu gia Lăng Gia, nên áng theo phong cách sống hàng ngày của Lăng Huyền Phong ngày trước mà đi. May mắn thay, chắc có lẽ ngày thường hắn khinh người, hành động bá đạo, đi đứng có lẽ chắc không sai biệt lắm nên không ai phát hiện ra.

Giới thiệu qua một chút về Lăng Gia. Là một đại gia tộc của Thần Phong đế quốc, Lăng Gia được triều đình cho ở tại một tòa thành thị lớn - Mặc Thủy Thành. Ngoài Lăng Gia, Mặc Thủy Thành còn 3 gia tộc khác: Kim Gia, Hoàng Gia, Dương Gia. Thành Mặc Thủy lấy Lăng Gia làm đầu vì thực lực to lớn nhất trong tứ đại gia tộc. Mặc dù 3 gia tộc kia thực lực mỗi nhà đều không bằng Lăng Gia, tuy nhiên nếu liên hợp lại thì cũng là một thế lực Lăng Gia cũng phải kiêng kị. Cho nên 4 đại gia tộc mặt ngoài chung sống hòa bình, nhưng bên trong minh tranh ám đấu không ngừng. Ai ai cũng muốn gia tộc mình phải đứng thứ nhất.

Lăng Phủ được chia ra làm 2 phần. Ngoại phủ là chỗ ở và sinh hoạt cho gia nhân, hộ vệ. Nội phủ dành cho con em trong gia tộc, kể cả dòng chính lẫn bàng chi. Khố phòng Lăng gia được đặt ở phía Tây Nội phủ.

Nơi ở của Lăng Huyền Phong ở phía Đông Lăng Gia, nếu muốn đến khố phòng, cũng phải mất một đoạn không ngắn. Khi Lăng Huyền Phong cùng Tiểu Tam mới bước ra khỏi sân nhà hắn thì đằng sau lưng bỗng có tiếng nói:

- Ây da! Đây không phải là tam thiếu gia hay sao? Ngài đang đi đâu thế, tiểu đệ Lăng Hiếu Kiệt muốn tới vấn an a!

Ngoái ra đằng sau nhìn, Lăng Huyền Phong nhìn thấy một đám thiếu niên trẻ tuổi đi tới. Dẫn đầu là một thiếu niên tầm 10-11 tuổi, mặc áo bào màu đen tuyền, cầm theo một chiếc quạt xếp, mái tóc dài hất ngược đằng sau, trông có vẻ nhã nhặn. Người vừa lên tiếng chính là hắn.

Lục lọi trong trí nhớ, Lăng Huyền Phong tìm thấy thông tin của người mới đến: Lăng Hiếu Kiệt, 12 tuổi, là con trai độc nhất của tứ thúc hắn Lăng Văn, tư chất trong thế hệ trẻ ở Lăng Gia thuộc hạng khá, mới 10 tuổi đã đạt thực lực Võ Sĩ tầng 7, cũng được coi là nhân tài.

- Ồ? Hóa ra là Hiếu Kiệt lão đệ, có gì muốn thỉnh giáo ca ca ta?

Trong mắt Hiếu Kiệt lóe lên vẻ khinh thường, nói:

- Cũng chẳng có gì to tát, chẳng qua hôm nọ tiểu đệ nghe tam thiếu bị khuê nữ Kim Gia đả thương, nên muốn chạy tới xem thế nào.
Hắn cố ý kéo dài giọng ra, vẻ mặt chế nhạo nhìn Lăng Huyền Phong

- À, thì ra là chuyện này, chẳng qua ca ca đây muốn gặp nàng bàn chuyện nhân sinh. Ai ngờ xảy ra hiểu lầm, nàng cũng không cố ý

- Hừ! Không cố ý sao, đáng lẽ nàng phải đánh chết người thì có. Cóc ghẻ mà đòi ăn thịt thiên nga sao? - Lăng Hiếu Kiệt cười lạnh. - Đường đường là nữ nhi Kim Gia, tên hoàn khố nhà ngươi dám giở trò định khinh bạc nàng, ta thấy ngươi không bị đánh chết cũng là mạng lớn!

- Ha! Ha! Kiệt ca nói đúng. Tên phế vật nhà ngươi cũng đòi mơ tưởng đến tài nữ của Kim Gia sao, đúng là không biết trời cao đất dày mà. Phía sau Lăng Hiếu Kiệt, các thiếu niên hùa theo chế nhạo Lăng Huyền Phong

Lăng Huyền Phong trầm mặt xuống. Không ngờ một tên tiểu tử miệng còn hôi sữa dám chế nhạo hắn. Nếu như tên Hoàn Khố Lăng Huyền Phong kia còn sống, chắc chắn sẽ mặt dày bỏ qua, mặc kệ những lời chế nhạo. Nhưng bản thiếu gia là người có tôn nghiêm, muốn xúc phạm ta, bản thiếu sẽ dạy dỗ ngươi.

- Ồ? Phế vật đang mắng ai đấy?

- Sao? Phế vật đương nhiên là mắng ngươi!- Hóa ra Kiệt đệ tự nhận mình là phế vật? Thật là đáng kính. Người khiêm tốn luôn luôn được kính trọng. Ca ca ta đây bội phục, bội phục!

- Cái gì? Ngươi..! - Lăng Hiếu Kiệt nghẹn lời, không ngờ hắn bị tên phế vật kia chơi cho một vố. Hắn nghiến răng: Hừ, miệng lưỡi cũng trơn tru đấy! Nhưng mà trên đời này có miệng lưỡi thôi cũng không đủ. Ta hy vọng 1 tháng sau tại kỳ kiểm tra của gia tộc ngươi có chút thành tựu, nếu không, Hừ! Để xem lúc đấy cái vị trí tam thiếu gia của ngươi có còn giữ được hay không!

- Vậy sao? Ta mỏi mắt mong chờ. Mà ta cũng tặng luôn lão đệ một câu: 30 năm Hà Đông, 30 năm Hà Tây, chưa chắc rồi sẽ ra sao đâu.

- Khoác lác ít thôi, cỡ như ngươi ngay cả đấu khí còn luyện không ra hồn, nói gì đến việc làm người khác ngạc nhiên

- Cái gì thì ta không nói, nhưng giáo huấn ngươi, ta thấy 1 chiêu là đủ rồi.

- Nói khoác mà không biết ngượng. Được, nếu trong kỳ kiểm tra ngươi thắng được ta, ta sẽ quỳ xuống bồi tội ngươi!

- Đấy là ngươi nói đấy nhé

- Hừ! Chúng ta đi!

Nói dứt lời, Lăng Hiếu Kiệt dẫn mấy thiếu niên kia đi mất hút. Hắn không phải không muốn đánh cho tên phế vật kia ngay tại chỗ, nhưng quy củ Lăng Gia cấm tộc nhân tư đấu, hắn cũng không dám khiêu chiến quyền uy của Lăng Gia, nên mới đặt một cái hẹn quyết đấu. Dù sao đi chăng nữa, một tên phế vật mà thôi, cũng chẳng làm nên trò trống gì.

- Đinh!! Chú em vừa nhận nhiệm vụ chính tuyến thứ 2: Đánh bại Lăng Hiếu Kiệt tại đại hội gia tộc. Phần thưởng: Lưỡng Nghi Hộ Tâm Công Quyển 2 tầng 18, túi quà nội công môn phái cấp 10. Phạt nếu thất bại: Bị gia tộc ruồng bỏ.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương sau