TỐI CƯỜNG ÂM DƯƠNG ĐẠI TÔNG CHỦ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Tối cường âm dương đại tông chủ - Chương 6 - Chương 10

Chương 6: Thi đấu bắt đầu

“Im lặng.”

Lâm Côn đứng trên khán đài, vận dụng nội lực phát tán âm thanh khiến cho mỗi người đệ tử cách xa điều có thể nghe thấy.

Quảng trường đông đúc tộc nhân Lâm gia nhất thời yên lặng, mỗi người điều biết chuyện kế tiếp là gì, trong lòng điều hồi hộp xem, rốt cuộc ai là đệ nhất thi đấu năm nay.

“Chắc cũng không cần ta nói, các ngươi cũng biết, năm nay Niên Tộc Đại Bỉ bắt đầu.”

“Hiện tại ở đây có một tấm bia, bên trên có khác mười lỗ khảm, mỗi lỗ khảm tương đương với Nhất Trọng, thấp sáng được càng nhiều lỗ thực lực càng cao.”

“Bắt đầu.”

Hắn hô lên, lập tức đám người trẻ tuổi từng người bước ra, đi lên trắc thí.

“Lâm Râm, 20 tuổi, Tam Trọng Tôi Thể, chưa hợp cách.” Lâm Côn lắc đầu nói.

Tam Trọng quá yếu, hơn nữa hắn cũng đã hơn hai mươi, thành tựu không cao, không đáng bồi dưỡng. Lâm Râm buồn bã đi xuống, một người khác đi lên, vẻ mặt khá là kiêu ngạo.

“Lâm Tín, 18 tuổi, Ngũ Trọng Tôi Thể, hợp cách.” Lâm Côn nhìn thiếu niên Lâm Tín mỉm cười, xem ra hai người là có quên biết.

“Hừ, mười người thiên tài năm nay, nhất định có tên ta.” Lâm Tín thầm nghĩ, nhìn xung quanh từng đôi mắt thâm mọ dồn lên người, hắn liền cảm thấy bản thân phong quang vô hạn, càng thêm kiêu ngạo.

“Thằng cờ hó đó là ai vậy, mắt để lên đầu kiêu ngạo vậy.” Lâm Thiên hỏi Lâm Nguyệt bên cạnh.

“Hắn là cháu ngoại Lâm Côn trưởng lão, cũng coi thiên tài nhưng quá mức kiêu ngạo cho nên những người khác thường không thích hắn.” Nàng nói.

“Ồ, vậy sao.” Hắn không để tâm lắm, chỉ là một tên Ngũ Trọng Tôi Thể mà thôi, tùy tiện đạp chết ấy mà.

...

“Lâm Xung …” Lâm Côn nhìn danh sách, trong âm thanh rõ ràng hơi có chút kinh dị.

Cả Lâm Nguyệt cũng căng thẳng lên, thanh kiếm trong tay điều run lên.

Hắn nhìn thấy thế, liền biết xuất hiện nhân vật không tầm thường, liền hỏi nàng.

“Đó là ai.”

“Là thế hệ trẻ, người mạnh nhất.” Lâm Nguyệt hít một hơi, dằn lại nội tâm xao động, đôi mắt tràn ngập chiến ý.

“Năm ngoái vì một chút sự việc hắn không tham gia thi đấu hàng năm, không ai biết thực lực chân chính của hắn bây giờ là bao nhiêu, chỉ có một số thông tin cho rằng hắn đã là Thất Trọng Tôi Thể.”
“Thật Trọng, là Tôi Thể hậu kỳ, xem ra đúng là không đơn giản.” Trong lòng trầm xuống, Lâm Thiên đột nhiên nghĩ đến nhiệm vụ Đăng Quan yêu cầu Lãnh U U giành lấy đệ nhất đạt được hai thanh Thần Khí, nhưng tình hình này, có vẻ không khả quan.

“Mà Lãnh U U đâu nhỉ, sao còn chưa thấy đây.” Trong lòng hắn nghi hoặc, rõ ràng là nhiệm vụ ghi rõ, Lãnh U U sẽ không bỏ qua lần thi đấu này, làm sao đến giờ còn không thấy thân ảnh.

“Chẳng lẽ xuất hiện vấn đề, không xui xẻo vậy chứ tiểu đệ tử.” Trong lòng hắn mặc niệm, quét mắt khắp quảng trường tìm kiếm nàng.

................

“Ố ô ô, đây không phải Lãnh tiểu thư đây sao. Ngươi không ở phòng của mình chờ ngày gả vào Bạc gia công hiến cho gia tộc đi, còn ở đây làm cái quái gì.”

Hai tên nữ đệ tử lúc này đang chặn đường Lãnh U U đến thi đấu hội, cho nên Lâm Thiên làm sao có thể tìm được nàng.

“Cút.” Lãnh U U băng lãnh nói.

“Ồ, còn cứng miệng.”

Hai tên nữ đệ tử tu vi bất quá là Nhị Trọng cùng Tam Trọng Tôi Thể mà đã 20 tuổi, chỉ xem là hàng chót nhất, vì da mặt mỏng nên không dám thi đấu cho nên đang muốn trở về thì bắt gặp Lãnh U U.

Ai không biết Lãnh U U là phế mạch, không thể tu luyện. Nhưng vì cái gì, một cái phế vật như thế này lại sở hữu dung mạo thiên sinh lệ chất như vậy, còn được Bạc gia thiếu công tử ưu ái sẵn sàng chi một viên Phá Linh Đan để đạt được nàng, trong gia tộc có ai mà không hâm mộ, ghen ghét cơ chứ.

Càng nghĩ càng giận, nữ để tử nhếch miệng khinh thường.

“Đẹp thì như thế nào, thế giới này thực lực mới là tất cả.”

Nàng không dám hạ sát thủ nhưng tranh thủ đánh bầm dập Lãnh U U vẫn làm được, cho nên nàng đưa nắm đấm lên, đánh vào ngực Lãnh U U.“Ngươi nói đúng, thế giới này thực lực là tất cả.”

Lãnh U U lạnh lẽo nói, nhanh như chóp né quyền của nữ đệ.

“Cái gì.” Nữ đệ tử trợn mắt kinh ngạc.

“Cho nên, cút cho ta.” Lãnh U U huyền âm chi khí cũng không cần vận dụng, đơn giản một tác đập bay nữ đệ tử.

“Khục khục.” Nữ đệ tử chấn động phun một ngụm huyết, kinh hãi nhìn nàng.

“Tỷ, đánh nàng.” Mà người con lại cũng hoảng hồn, lập tức đạp qua, ý định đạp bay Lãnh U U cứu đồng bọn.

“A …”

Lãnh U U nhướng mày, trong tay quyền lực bốc phát, một quyền nhanh như chớp mắt đánh vào ngực nữ đệ tử kia, nữ đệ tử kia chân vừa đá ra chưa kịp thu lại liền bị một quyền trọng kích bắn ngược ra sau, so với tên đầu tiên còn thương nặng hơn.

“Khục khục, ngươi không phải là phế vật sao, làm sao có thể mạnh như vậy được.”

Cả hai tên nữ đệ tử nằm bất động dưới đất, xương cốt điều gãy mấy cây.

Từ đầu đến cuối Lãnh U U chỉ dùng hai quyền để đánh trọng thương hai người, hơn nữa còn không dùng đến chân khí, tu vi của nàng rốt cuộc là bao nhiêu, làm sao lại mạnh như vậy.

“Các ngươi không cần biết, chỉ cần biết, kể từ hôm này, các ngươi trong mắt ta chỉ là con kiến, muốn giết liền giết.”

Cả hai nữ đệ tử nghe thấy, cảm giác như ai đó đang tát vào mặt, ngay từ đầu mắng người khác là phế vật, không ngờ phế vật mà các nàng nói lại có thể đơn giản miểu sát từng người. Phản bác sao, làm sao để phản bác, ít nhất các nàng còn tự hiểu, Lãnh U U thật muốn giết các nàng, thật cũng không khác gì một con kiến.

Đến lúc này, trong đầu các nàng chỉ còn một thắc mắc, là trước kia nàng vẫn giấu tu vi giả heo ăn thịt hổ, hay là mới tu luyện được gần đây. Cái đầu còn dễ nói, nếu là cái sau.

Cả hai người càng suy nghĩ càng kinh hãi, trong lòng lập tức cảm thấy bản thân xui xẻo, thầm thề tuyệt đối sẽ không bao giờ gây chuyện nữ la sát này nữa, có chết cũng không.

- - - - - - - - -

Tác nói một chút về lực chiến:

Thế giới này không có vụ thiên tài chiến đấu vượt 7,8 cấp gì đâu. Dù là Thất Trọng đánh thắng Bát Trọng cũng coi là thiên tài cao cấp rồi, mà đánh được Cửu Trọng là coi như tuyệt thế thiên tài rồi, còn đánh được Đỉnh Cấp thì chỉ có Main ta bật tool hack cho thôi. Lên càng cao thì cảnh giới trên lệch càng mạnh, có đôi khi Nguyên Đan Thất Trọng trung kỳ đánh thắng Nguyên Đan Thất Trọng hậu kỳ đã đủ bá rồi đấy:))

Ta thiết lập như vậy chính là sợ mấy thằng đệ tử bị ăn hành, dù sao mấy thằng đệ tử Main đâu phải thằng nào cũng bá hết đâu, lỡ bị thiên tài nào vượt cấp làm thịt thì nhục chết, cho nên chỉ cần tăng cấp lên cho nó dễ, ngang cấp đánh không lại thì dùng cấp đè chết ngươi, xem có phục không:))

Chương 7: Con mẹ nó, muốn làm sao...

Lâm Xung năm nay 20 tuổi, là một thiếu niên thanh tú đẹp trai, thực lực cao cường, chân chính là bạch mã vương tử của rất nhiều nữ nhân Trang Trấn. Tuy nhiên, trong lòng hắn chỉ yêu thích một người nữ tử, đó chính là Lâm Nguyệt.

Hắn hỏi qua trưởng lão nhóm, lại được họ ra điều kiện đột phá Thất Trọng thì bọn họ sẽ ra mặt chấp nhận cho. Lâm Xung vui mừng, điên cuồng tu luyện hai năm, hơn nữa trong lúc vô tình còn đạt được linh dược trân quý đột phá đến Bát Trọng.

Trong thế hệ trẻ tuổi Trang Trấn, ai có thể chịu nổi một quyền tám trăm cân của hắn, cho nên hắn tự tin hơn bao giờ hết, kết thúc đại hội này không những được các bậc trưởng bối trọng tâm bồi dưỡng mà còn đạt được người yêu mến.

Đương nhiên, đó là trước khi hắn chưa nhìn thấy Lâm Nguyệt cười đùa với một thanh niên tuấn tú hơn hắn, trẻ hơn hắn, trên người khí chất cũng cao hơn hắn một bậc. Hắn ghen rồi.

“Lâm Côn trưởng lão, tên nhóc đó là ai.”

Nhìn Lâm Nguyệt chưa bao giờ cười với hắn, lúc này lại dịu dàng như hiền thê trước mặt người khác, hắn cảm giác đầu như mọc lên vài cái sừng hươu to tướng, phẫn nộ nháy mắt chiếm hết đầu não.

“Hỗn trướng, hắn là Lâm Thiên ông chú, ngươi nói bậy cái gì.”

“Không thể nào, ông chú ở đâu ra, làm sao ta không biết.” Lâm Xung cảm thấy đầu não không đủ dùng, hắn vừa mới về gia tộc liền tham gia tỉ đấu, nào có biết gì. Trái lại tộc nhân khác điều bị thông tri nên chẳng mấy ai dám thách thức Lâm Thiên.

“Ồ, làm sao lại cảm giác vui vẻ đây, ảo giác sao.” Lâm Thiên đang trêu chọc nội định lão bà Lâm Nguyệt thì phát hiện con tim đập loạn, nhìn chung quanh chẳng thấy gì đáng để tâm cùng liền không để ý.

...............

Lâm Xung mặc dù lòng đau như cắt nhưng vẫn cố nén, đi lên trắc thí.

“Tôi Thể Bát Trọng, hợp … hợp cách.” Lâm Côn cùng tất cả trưởng lão tộc trưởng điều giật mình đứng lên, kinh hãi nhìn bia đá đã sáng lên tám lỗ, dù lỗ thứ tám mờ mờ không rõ, nhưng thật là Bát Trọng.

“Trời cũng giúp Lâm gia ta, ha ha.”

“Lâm Xung mới hai mươi đã Bát Trọng Tôi Thể, quả nhiên là thiên tài đệ nhất tộc à không Trang Trấn mới đúng …” Lâm Tiếu kinh hỉ nói ra, sau đó đột nhiên thụt lại lưỡi, nhìn sang Lâm Thiên.

“Tôi Thể Cửu Trọng a, hắn mới mười sáu tuổi.” Không chỉ Lâm Tiếu, hầu như hàng ghế trưởng lão điều nhìn chầm chầm Lâm Thiên sau đó lựa chọn trầm mặc, có tên đại thần này trước mặt, Lâm Xung cũng chẳng làm họ vui nổi.

“Tộc trưởng, người kế thừa có nên để cho … hắn thay thế không, dựa theo tình trạng này, nói không chừng hắn có thể vấn đỉnh Tiên Thiên Cảnh, Lâm Xung làm sao có thể so được.” Bên cạnh tộc trưởng, một người trưởng lão Bát Trọng Tôi Thể khẽ nói vào tai hắn.

Lão tộc trưởng cười khổ: “Ngươi nghĩ ta không muốn, chỉ sợ hắn không chịu ở lại thôi.”

“Tộc trưởng chớ lo, anh hùng khó qua ải mỹ nhân.” Lão kia chỉ Lâm Nguyệt, cười bỉ ổi.

“Tốt, cứ theo ý ngươi.” Lão Tộc Trưởng sáng con mắt, cười vui vẻ.

.................Lâm Xung vốn tưởng Bát Trọng tu vi của bản thân điều phải để vô số người trầm trồ khen ngợi, nhưng ngờ đâu các bô lão chỉ hơi đứng dậy rồi lại ngồi xuống, chả quan tâm. Hắn chưa bao giờ thấy biệt khuất như bây giờ, không phải xưa nay Lâm Gia ngay cả Thất Trọng cũng không có sao, làm sao lại như vậy, chẳng lẽ có người còn tài giỏi hơn hắn.

“Không thể nào, không thể nào, nhất định là bọn họ sợ hãi thiên phú của ta cho nên chết lặng rồi, nhất định là vậy.” Thiếu niên từ khi sinh ra tới giờ chưa bao giờ thất bại, cho nên ngay lập tức bổ cứu cho mình.

Thiếu niên tự cho mình là đúng lấy lại kiêu ngạo, quét mắt xung quanh tất cả đệ tử khác như muốn nói “Ta là bất bại.”

“Lâm Nguyệt, bất kể thiếu niên kia có là ai đi nữa, dám giành muội với ta, hắn chỉ cò chết.” Lâm Xung trong lòng tự nhủ, hắn chỉ nghĩ rằng Lâm Thiên dùng hậu trường khiến các bô lão cung kính như vậy, Lâm Thiên cũng chỉ là một tên phế vật không biết tu luyện, tùy tiện có thể dẫm bẹp.

Thiếu niên đắc trí không hề biết, Lâm Thiên thực lực cao hơn hắn, lại tu Đế Công và Đế Thể, làm sao một tên Tôi Thể nho nhỏ có thể nhìn thấu thực lực được, suy nghĩ của hắn chỉ gia tốc cái chết của hắn, không tìm đường chết sẽ không phải chết a.

“A, đến rồi.”

Lâm Thiên hồi hộp chờ đợi, cuối cùng Lãnh U U đã đến, nàng chậm rãi bước đến quảng trường, trên áo còn có một chút máu người.

“U U, là ai làm ra chuyện này.” Hắn đứng lên, nhàn nhạt nói.

“Không có gì, chỉ là vài con kiến hôi.” Biết hắn quan tâm, trong lòng nàng ấm áp nhưng vẫn như cũ lạnh như băng trả lời.

Nàng đã nói thế, hắn cũng không tiện nói nhiều, ngồi xuống chờ xem màn biểu diễn. Dù hắn không có tự tin giành được đệ nhất, nhưng dù sao nàng có Thần Thể cùng Thần Công còn có Huyền m Thạch, nói không chừng lại có bất ngờ xảy ra thì sao.

Nuôi một tia hy vọng trong lòng, Lâm Thiên im lặng mà ngồi xuống, chăm chú nhìn từng hành động nàng.
Lâm Nguyệt thì đột nhìn nhìn thấy hắn ân cần với Lãnh U U, trong lòng khó chịu lại bực bội, tức giận thề không thèm để ý hắn nữa, chỉ là miệng mắng chửi không ngừng qua “Hoa tâm củ cải lớn.”

“Ta lại làm gì nên tội.” Đối một tiểu xử nam, Lâm Thiên cũng không rõ vì sao nàng lại trở nên âm u như vậy, không biết nói cái gì cho phải, cho nên vẫn im lặng là tốt nhất.

Trên khán đài.

Lâm Côn nhìn Lãnh U U, đôi mắt chất chứa một tia chán ghét.

Trong lòng hắn, Lãnh U U là chỉ một món đồ vật trao đổi với Bạc gia, lỡ nàng bị cái gì đó thì thật không hay, Lâm gia là một gia tộc nho nhỏ, làm sao chịu nổi lửa giận của Bạc gia. Nàng không biết suy nghĩ cho gia tộc sau, yên ổn làm một con chim hoàng yến có gì không tốt.

“Hừ, ngươi là một cái phế vật lại là con riêng của một nữ tử Lâm gia, có tư cách gì tham gia trắc thí.”

Lãnh U U mặt càng sương lạnh, trong lòng mọc lên từng tia phẫn nộ.

“Cha ta chết sớm, để lại cho ta một thanh Tam Phẩm Thần Binh, mẹ ta bệnh nặng các ngươi không những không giúp đỡ mà còn lấy cớ chiếm lấy Tam Phẩm Thần Binh của cha ta, rồi để mẹ ta chết trong tủi nhục.”

“Ta hận, ta nhất định sẽ đánh bại từng người một trong Lâm gia, để cho các ngươi biết, các gì là đau khổ.” Nàng có chút điên cuồng nói ra.

“Ài, cô nàng này, thật là điên mà.” Lâm Thiên nghe nàng nói cũng giật mình.

“Hỗn láo, ngươi muốn chết.” Lâm Côn tức giận đưa tay lên tát nàng, gia tộc chuyện xấu mấy người không biết nhưng thực sự nói ra thì bộ mặt già của đám trưởng lão, tộc trưởng điều nhăn nheo, bộ mặt dày mo điều đỏ, cho nên Lâm Côn đánh nàng, còn hợp ý các lão.

“Một trưởng bố, lại ra tay với tiểu bối, không biết nhục nhã hay sao.”

Lâm Thiên phẫn nộ, trong tay ly trà cũng đạn bắn ra, đập cho Lâm Côn hoảng sợ phun một ngụm máu.

“Tôi Thể Đỉnh Phong.” Tộc trưởng cắn nát cả hàm răng, kinh dị nói.

Quảng trường vốn đã kinh ngạc nay càng thêm sợ hãi, họ chỉ nghe Lâm Thiên mạnh mà thôi, không nghĩ tới lại mạnh tới mức độ này, một ly trà đánh bị thương Bát Trọng Tôi Thể, ngay cả Tộc Trưởng có lẽ cũng chỉ có thế.

“Ngươi … ông chú, đây là sao.” Lâm Tiếu miệng như toát ra tia lửa bởi Lâm Côn chính là anh em của hắn, phẫn nộ nói. Đám trưởng lão còn lại cũng như một đám chó hùa, một người bị thương là cả đàn chạy lên cắn, từng đôi mắt giận dữ nhìn hắn.

“Bụp …” Lâm Thiên mò qua mò lại, đột nhiên nhớ cái ly trên bàn đã ném đi, liền trong con mắt kinh ngạc của Lâm Nguyệt, chộp lấy ly của nàng ném xuống đất.

“Con mẹ nó, muốn làm sao …”

Chương 8: Đánh đi , nhìn cái gì

“Lâm Thiên, ta xem ngươi tuổi trẻ tài cao nhưng không ngờ lại khinh suất đến vậy.” Lão tộc trưởng hừ lạnh, nếu không phải hắn vẫn nghĩ cha Lâm Thiên là Linh Nguyên Đỉnh Phong cường giả, có lẽ đã ra tay giáo huấn rồi, dù sao hắn đã vào Tôi Thể Đỉnh một thời gian không ngắn, chẳng lẽ còn đánh thua một tên tiểu nhóc con vừa đột phá.

“Tộc trưởng à nhầm Lâm Chấn Chấn, ta cái gì mà ta, ông chú.” Lâm Thiên đến giờ vẫn không quên chiếm tiện nghi, gắt giọng nhắc nhở.

“Ngươi …” Lâm Chấn tộc trưởng Lâm gia đến nay cũng mấy chục năm rồi, chưa bao giờ bị người trêu chọc qua như vậy.

“Tốt cho một Lâm Thiên không biết lễ điều, để ta dạy dỗ cho ngươi một quy tắc ai ai cũng phải biết để sinh tồn trên đại lục này.”

Lâm Thiên nghe thế liền biết, lão già muốn động thủ. Có điều hắn thắc mắc vì sao tới giờ vẫn chưa ai hỏi hắn lại phải đánh Lâm Côn, hơn nữa nhìn họ đồng loạt hành động như vậy, tựa như đã biết trước mọi việc.

“Ngươi không muốn cho ta giải thích sao.” Hắn thăm dò hỏi.

“Không cần giải thích, bắt được ngươi rồi mọi chuyện sẽ rõ.”

Quả nhiên, có chuyện xảy ra rồi. Lâm Thiên cũng không quá lo lắng, trừ khi lão tổ Lâm Gia xuất hiện, nếu không chỉ Tôi Thể Đỉnh mà thôi, mình mình hắn cân tất.

“Liệp Viêm Chưởng.”

Lâm Chấn rống giận, trên quyền sáo bùng nổ một ngọn lửa đỏ nhạt.

“Hừ, Liệp Viêm Chưởng là cấp Nhất Phẩm cao cấp duy nhất trong gia tộc, được Tộc Trưởng luyện đến mức xuất thần nhập hóa, dù là Tôi Thể Cửu Trọng cũng có thể một quyền đánh chết.” Lâm Tiếu cười nhạt nói mấy lão già khác.

“Tộc trưởng vừa ra tay chính là sát chiêu, thiếu niên này khó sống.” Lâm gia trưởng lão nhóm điều mèo khóc chuột, cười trên nỗi đau người khác.

“Tộc trưởng, ngài …” Lâm Nguyệt bất chấp có thể bị trưởng lão nhóm trả thù, đứng lên muốn can ngăn, nhưng mà tốc độ Tôi Thể Đỉnh nhanh bao nhiêu, nàng còn chưa kịp nói gì quyền phong của Lâm Chấn đã vỗ lên người Lâm Thiên, nàng chỉ còn tuyệt vọng nhìn lấy.

“Một cái Tôi Thể Đỉnh, muốn lật trời.”

Dù hắn không có thực chất vũ kỹ mang tính sát thương nào nhưng cuối cùng vẫn là người tu luyện Đế Công có Đế Thế, dù không có vũ kỹ nhưng vẫn thừa sức ngược sát Tôi Thể Đỉnh Phong bình thường.

“Nha, quá chậm.” Hắn khóe miệng cười khinh thường, một cước đạp trúng quyền phong Lâm Chấn, ngăn không cho hắn tiến tới một chút nào nữa.

“Không thể nào.” Mọi người ở đây điều trợn mắt, không thể tin được những gì nhìn thấy. Tộc trưởng quyền thế kia, mạnh như vậy, vậy mà hắn chỉ dùng chân ngăn chặn, hơn nữa còn thành công.

“Tốt, ngươi chọc giận ta.” Lâm Chấn giận dữ, cảm giác mặt bị tát vô số cái, đường đường là một vị tộc trưởng cao quý thế mà bị một thiếu niên dùng chân đạp, không giận mới lạ.
“Liệp Viêm Chưởng.” Lâm Chấn mặc dù phát điên nhưng cũng không ngu, tuy rằng hắn không cảm thấy Lâm Thiên có thể thắng được hắn nhưng dù sao an toàn vẫn trên hết, kết thúc trận đấu càng nhanh càng tốt. Cho nên hắn lấy ra một viên Bạo Khí Đan cắn nuốt, trong vòng vài phút chân khí trong người hắn tăng lên, nháy mắt đã mạnh hơn trạng thái bình thường rất nhiều.

“Bạo Khí Đan Nhị Phẩm đan dược, tộc trưởng lần này quyết tâm bắt cho bằng được ta sao, thú vị thú vị.” Lâm Thiên cười nói, trong lòng thì trầm xuống, rất có khả năng thân phận của hắn đã bại lộ.

“Hừ, mau giao công pháp cùng đan dược của ngươi ra đây, những loại bảo vật đó không phải một thằng nhóc như ngươi có thể giữ.” Lâm Chấn cười nói, trong lòng hắn đã chắc ăn tên nhóc này đã không thể trốn, cũng vui lòng cho hắn chết được minh bạch.

“Ngươi không sợ cha ta báo thù.” Lâm Thiên nói.

“Vớ vẩn, Lâm Vũ quả thật đã đột phá Linh Nguyên nhưng còn lâu mới được Tiên Thiên cảnh, vả lại một trăm năm trước, Lâm Vũ đã trở về nói lời từ biệt với người thân rồi mới chết, chính lão tổ Lâm gia ta chôn cất hắn, chẳng lẽ là sai.”

Lâm Thiên nhíu mày: “Nhưng làm thế nào các ngươi biết được, không phải lão tổ các ngươi vẫn còn bế quang sao.”

“Quả nhiên ngươi chỉ là đạt được kỳ ngộ, làm gì có hậu trưởng như đã nói.” Lâm Chấn hừ lạnh.

“Linh Nguyên cảnh cơ thể đã có thể ngoại phóng chân khí, dùng một chút thủ đoạn truyền âm cũng không phải việc gì khó, may là lão tổ đã thức tỉnh hoàn toàn truyền âm đến, nếu không bọn ta vẫn bị ngươi lừa.”

“Nói nhiều vô dụng, tiếp chiêu.” Lâm Chấn tay hóa thành quyền phong, lại một quyền đánh lên người hắn.

“Ài, vẫn là kinh nghiệm còn ít, ra giang hồ chưa lâu đã bị bắt bài.” Lâm Thiên than vãn, sau đó mới thực sự nghiêm túc.

m dương chân khí trong người hắn bạo phát, một quyền đáp trả.Chỉ thấy Lâm Thiên thân hình thoáng một cái biến mất, Lâm Chấn quyền phong chưa tới đã cảm thấy lòng ngực tê tái, một lạnh một nóng xâm nhập vào ngũ tạng lục phủ.

“Oanh.” Hắn như bị xe tải tông trúng, đâm thẳng về phía đấu trường.

“Bịch.” Xương cốt hầu như gãy hất, Lâm Chấn thoi hóp dùng bàn tay máu chỉ chỉ Lâm Thiên biểu lộ cảm xúc cuối cùng của mình rồi ngất đi.

“Bịch.” Một quyền, chỉ một quyền. Một đám lão già nhìn thấy tộc trưởng bị một quyền đánh bại, trong lòng tuyệt vọng, hầu như tất cả điều không dám tiến lên thay Lâm Chấn báo thù chỉ quỳ xuống cầu xin tha thứ.

“Lâm Thiên a, đừng giết bọn họ.” Lãnh U U tuy có kinh ngạc Lâm Thiên biến thái nhưng đã luyện qua Thần Giai công pháp, cùng một cảnh giới có lẽ cũng không thua hắn bao nhiêu nên trong lòng vẫn có phần nào đó bình tĩnh.

“Vì sao.” Hắn chỉ nhàn nhạt nói, khuôn mặt lạnh lẽo của hắn lúc này khiến đám trưởng lão lạnh cả người, trong lòng chưa bao giờ cảm thấy Lãnh U U đánh yêu như thế.

“Vì, ta muốn chính tay đánh bại họ, trả mối thù của mẫu thân.”Lãnh U U biết mình yêu cầu thái quá, hồi hộp không biết ý của hắn như thế nào.

“Thiếu … thiếu gia, ngài đại nhân đại lượng, bỏ qua cho chúng tiểu nhân, Lâm gia tài bảo ngài cứ lấy hết đi, chỉ mong ngài tha thứ một lần.” Lâm gia trưởng lão con mắt liên tục động, Lâm Tiếu lão cáo già liền hiểu, nhẹ giọng nói với hắn.

“Ồ, bỏ của lấy người, một lựa chọn thông minh, các ngươi thành công thiết phục ta.”

Về tình thì Lãnh U U ý nguyện hắn cảm thấy không sai, về lý thì hắn ôm hết bảo khố của người ta, không tha mạng cho họ cũng thấy hơi kỳ. Thực sự ra, cái trước vẫn quan trọng hơn, nếu không có Lãnh U U thì hắn giết trước rồi thu sau cũng được, chỉ là tốn chút thời gian mà thôi, Thần Cấp đệ tử duy nhất của hắn mà, biết làm sao được.

Mười mấy phút sau, trong giới chỉ đã chứa đầy các loại tiểu bảo bối cùng kim tệ, hắn mới vui mừng gật đầu, đột nhiên lại nhớ tới cái gì đó.

“Ngài nhanh rời khỏi, Lão tổ Lâm gia củng cố cảnh giới đột phá sắp xong, hiện tại đã là Linh Nguyên Nhị Trọng.”

“Cái đệt, Linh Nguyên Nhị Trọng.” Lâm Thiên nghe thấy liền giật mình, Linh Nguyên Nhất Trọng hắn có thể thử chiến một chút nhưng thất bại khả năng đến tám mươi phần trăm, còn Linh Nguyên Nhị Trọng, thôi, chạy là thượng sách.

“Còn bao lâu hả hệ thống.”

“Hai mươi phút.”

“Nhanh, đánh đi, còn chần chờ cái gì nữa.” Lâm Thiên rống giận, một đám đệ tử khổ bức nhìn hắn, đang hay đang lành ngươi làm một vố ai ai cũng lạnh xương sống, bây giờ lại trạch bọn ta. Nếu không phải nghĩ đến thực thực trâu bò của hắn, không chừng cả đám nhào lên quần ẩu chết moe hắn rồi, tên đê tiện.

Chương 9: Thất trọng

Lâm Thiên không có ra tay sát phạt, trong lòng bọn họ chỉ thấy hơi không ổn mà thôi nhưng nghĩ đến đệ nhất thi đấu sẽ được gia tộc trọng điểm bồi dưỡng, liều một chút có lẽ cũng không sao.

“Ta lên đánh.” Một tên Tứ Trọng đi lên.

“Hừ, một cái Tứ Trọng cũng mạnh mồm.” Lâm Tín cháu trai Lâm Côn tuy rằng sợ hãi Lâm Thiên, nhưng cũng không ngăn cản hắn ý muốn trổ tài trang bức, đi lên đánh tên Tứ Trọng kia văng xuống đài.

Có mở màng, chúng đệ tử cũng thở ra, trong lòng lo lắng Lâm Thiên gây phiền toái gạt bỏ, chú tâm vào thi đầu lần này.

“Lâm Tín, thắng.” Lâm Côn nhìn Tộc Trưởng bị đánh máu me khắp người, bị đệ tử khác khiên đi, trong lòng trầm mặc. Hắn không dám trái ý tên sát tinh này, lỡ phát điên giết hắn cũng chỉ là chết oan mạng, trừ khi lão tổ xuất quan.

“Đúng vậy, chờ lão tổ xuất quan hắn nhất định phải chết, Tôi Thể cùng Linh Nguyên là chênh lệch Trời với Đất, có mạnh hơn nữa hắn cũng phải chết.” Không chỉ Lâm Côn, mà càng nhiều lão tổ điều nghĩ ra, cho nên họ còn cầu mong Lâm Thiên ở lại càng lâu càng tốt nữa mà.

“Lâm Tín, năm ngoài ta thua ngươi, năm nay ta phải đòi lại món nợ đó.” Một tên đệ tử Ngũ Trọng đi lên, nhìn Lâm Tín rất khó chịu.

“Bắt đầu.”

“Mơ tưởng thắng ta.” Lâm Tín tự tin, hắn có ông làm trưởng lão, công pháp, đan dược không thiếu, làm sao có thể thua tôm tép nhãi nhép.

Thực sự đúng như hắn nói, thiếu niên kia mặc dù khá mạnh nhưng cuối cùng vẫn bị Lâm Tín đánh bại. Vào việc đó có thể nhìn ra, một số lúc, bối cảnh tương đương với thực lực.

“Lâm Tín thắng.”

“Còn ai, đi lên hết cho ta.” Lâm Tín cười ha ha, kiêu ngạo nói.

“A, vậy để Lâm Nguyên ta lên.” Một tên đệ tử khác đã có Ngũ Trọng hậu kỳ thực lực đi lên, nhìn Lâm Tín cười.

“Hừ, ngươi là thiếu niên xếp hạng thứ năm trong những người thiên tài nhất gia tộc.” Lâm Côn ưu ái cháu của mình, nhìn thấy người khiêu chiến mạnh như vậy, tất nhiên cũng tạo một chút áp lực cho hắn.

Đối với mấy chuyện này, Lâm gia đã thấy nhiều như cơm bữa, không ai bất ngờ lắm.

“Đúng là gia tộc cặn bã, giờ ta hiểu Lãnh U U vì sao ghét nơi này như vậy rồi.” Hắn nhìn Lâm Nguyệt cười.

“Lãnh, Lãnh … ngươi chỉ biết có Lãnh.” Lâm Nguyệt tức giận, quay đầu không thèm nói gì.

“Đậu, ca lại làm sai gì.” Lâm Thiên bó tay, chỉ suy nghĩ có thể là Tới Ngày của nàng cho nên nàng mới gắt vậy, ngoài cái đó ra hắn thực sự không nghĩ nhiều.

Một xử nam mà, nhiều lần bị thính hại thân nên cũng mang giáp gai đầy mình, mọi thứ cảm xúc khác lạ của đám nữ nhân hắn mặc định xem như là không thấy, không hiểu, không tin, dù trong lòng đã có một số ý nghĩ nhưng sẽ không bao giờ xác định.

Lâm Nguyên nghe trưởng lão nói vậy cũng giận tái mặt nhưng không dám phản bác, trưởng lão địa vị không phải một tên đệ tử như hắn có thể khiêu khích, nếu không cũng chẳng ai ra giúp hắn được.

Bị chơi tâm lý, Lâm Nguyên chiến lực giảm xuống rõ rệt nhưng vẫn chiếm thượng phong khi giao đấu với Lâm Tín, dù sao thực lực hắn vẫn còn đó, không phải nói chơi.

“Một cái Ngũ Trọng trung kỳ mà thôi, mau mau nhận thua.” Lâm Nguyên khinh thường nói.

“Hừ, để xem ai mới là người thua.” Lâm Tín cao ngạo, trong tay chưởng lực hình hành, một quyền cực nhanh đấm tới.“Thạch Sơn Quyền.”

“Ai, hắn còn có Nhất Phẩm sơ cấp Thạch Sơn Quyền, Lâm Nguyên thua chắc rồi.” Rất nhiều tộc nhân điều có suy nghĩ như vậy.

Tôi Thể khoảng cách chênh lệch không cao, đánh vượt cấp cũng không khó, điều kiện tiên quyết là ngươi có công pháp hoặc vũ khí tăng cao chiến lực. Rõ ràng Lâm Tín là dùng công pháp chiếm thượng phong, Lâm Nguyên cũng chỉ bất đắc dĩ chịu một quyền chấn động phun máu, hắn đành nhận thua.

“Còn ai.” Lâm Tín tự tin bành trướng.

“Ta lên.” Một giọng nói lãnh lẽo vang lên, mọi người điều kinh ngạc nhìn nàng bước lên sân thi đấu.

“Nàng là muốn chết sau.”

“Đúng vậy, một cái phế vật lên đấy làm gì.”

“Có khi nàng trúng cơn điên, tưởng mình là thiên tài giống Lâm Xung hay Lâm Thiên tiền bối a, nên muốn lên đánh thắng Lâm Tín nha, ha ha.”

“Chí phải chí phải, một lát nữa Lâm Tín nếu không chiến thắng rồi thuận tiện sờ mó nàng thì ta ăn cứt cho ngươi xem, dáng người nuột thế mà.” Một tên là bạn lâu năm với Lâm Tín, cười bỉ ổi.

Một đám đệ tử cười hả hê, trong lòng bọn hắn Lãnh U U chỉ đang lên cơn điên, Lâm Tín đã chứng tỏ thực lực của mình có thể nằm trong nhóm những người mạnh nhất, cả gia tộc thế hệ trẻ mấy ai đánh thắng hắn, Lãnh U U một tên phế vật ư.

“Là tiểu U U sau, ngươi đây là muốn … ” Lâm Tín cười tà, dâm đãng nhìn bộ thân thể điện nước đầy đủ của nàng.

“Cút.” Lãnh U U nhíu mày, quyền phong hàn khí như đông cứng thiên địa, tùy tiện một chưởng đập bay Lâm Tín như đập một con ruồi.

“Cái này …” Không chỉ chúng đệ tử, toàn bộ trưởng lão điều trợn tròn mắt. Trong lòng bọn hắn Lãnh U U là phế vật, phế mạch là không thể tu luyện, làm sao bây giờ nàng không những có thể sử dụng chân khí lạnh lẽo đáng sợ còn tùy tiện một quyền đánh bay Lâm Tín, thế giới điên rồi hay là bọn hắn điên.“Ặc, làm sao lại mạnh dữ vậy.” Lâm Thiên còn giật mình nói chi là bọn họ.

“Ký chủ không cần ngạc nhiên, nàng tích tụ âm khí lâu hàng chục năm, bây giờ được công pháp khai phá cho nên thăng tiến thần tốc như vậy cũng không có gì là lạ, đương nhiên vẫn hữu nghị nhắc nhở, dựa theo tốc độ này nàng rất nhanh sẽ đuổi kịp ngài.”

Đậu xanh, quả không hổ là thiên tài thần cấp, Lâm Thiên điều cảm thấy một tia áp lực không nhỏ, sư phụ mà bị đệ tử vượt mặt, có nhục hay không chứ.

“Chết tiệt, tìm kiếm Phá Linh Đan đột phá Linh Nguyên mới được.” Hắn thầm nghĩ.

Dưới khán đài.

Đám đệ tử Lâm gia điều im lặng, những kẻ mạnh mồm chửi Lãnh U U phế vật nhất bây giờ cũng im ắng, nhất là tên cá cược Lâm Tín chiến thắng, nay đã chạy đâu mất tích, tựa như chưa từng xuất hiện ở đây.Tất cả bọn họ điều đỏ mặt, phải biết trong tất cả bọn họ không có mấy người có thể chiến thắng Lâm Tín nha, chỉ đơn thuần là tìm sự ưu việt tên trên phế vật mà thôi, không ngờ lại bị ba ba đánh mặt, hơn nữa còn bị đánh mặt rất đau, có lẽ từ nay, bọn họ còn không bằng cả phế vật.

“Ngươi, ngươi … dám ám toán ta.” Lâm Tín bị hàn khí xâm nhập cơ thể, mặt mày xanh lét, phẫn nộ nhìn Lãnh U U.

Hắn như phát điên, phẫn nộ nhìn nàng. Hắn không biết rằng lúc này, hàn khí Lãnh U U đánh vào người hắn đang mạt sát hết kinh mạch hắn, trừ khi có nàng hút ra hàn khí hoặc Linh Nguyên cảnh giúp hắn bảo vệ tâm mạch, nếu không trên cơ bản, hắn đánh mất hết tu vì và trở thành một tên phế vật chân chính, mãi mãi không có cách nào quay đầu. Lãnh U U không phải là loại người nói nhiều, Lâm Côn làm những gì hôm này nàng điều ghi nhớ, hôm nay là cháu hắn, ngày sau chính là hắn.

Nàng cũng không đáp lại hắn, trong mắt nàng, Lâm Tín không khác gì một con kiến, ngươi có bao giờ đi giải thích với một con kiến không. Tuy nhiên, có một đều rằng, Lâm gia vẫn có một người, đáng cho nàng chiến đấu một trận nghiêm túc.

“Lãnh U U này không ngờ lại mạnh vậy.” Lâm Xung đứng không xa nhìn thấy Lâm Tín bị đánh bại, trong lòng cũng kinh ngạc nhưng cũng chỉ là kinh ngạc. Lấy tu vi của hắn, một chưởng đánh giết Lâm Tín cũng không khó khăn, nàng chỉ đơn thuần là gây nên sự hiếu kỳ của hắn mà thôi.

“Ồ, muốn đấu với ta.” Hắn cảm nhận được đôi mắt lạnh lẽo thấu tim gan của Lãnh U U nhìn hắn, trong lòng cũng trầm xuống. Lấy suy nghĩ của hắn, là một cái Tôi Thể Bát Trọng duy nhất trong Lâm gia, không một ai dám khiêu khích hắn, nhưng rồi cũng vẫn có một người ngu ngốc đi làm.

“Hừ, một cái Tôi Thể Thất Trọng cũng dám khiêu khích ta, nếu là Lâm Nguyệt muội muội ngươi còn có thể chiến một hai, nhưng với ta, chỉ trong ba quyền.” Hắn bá khí nói.

Lâm Thiên nghe vậy cũng giật mình, lúc này hắn mới phát hiện Lâm Nguyệt đã đột phá Thất Trọng không biết từ lúc nào.

“Làm sao, biết bổn cô nương lại hai chưa.” Lâm Nguyệt ngẩng đầu kiêu ngạo, tựa như một đứa trẻ đang chờ được khen thưởng.

“A.” Bị hắn búng cái trán, nàng rên rỉ trừng mắt hắn.

“Lãnh U U mới tu luyện có một ngày đã bằng ngươi kìa, còn kêu với chả ngạo.” Hắn nhắc nhở.

“Lại lã Lãnh …” Lâm Nguyệt trầm mặc.

Lâm Thiên cuối cùng mới phát hiện mình quá lời, nhìn nàng buồn bã hắn cũng đau lòng a.

“Được rồi, ngươi không cần buồn, Lãnh U U là lâu ngày tích tụ tiềm năng nhất thời bộc phát, tư chất của ngươi không thua gì Lãnh U U, cố gắng tu luyện chưa chắc đã thua nàng.” Lâm Thiên khuyên nhủ.

Thật ra thì hắn chỉ đang nói gạt nàng, dù tư chất của nàng quả thật không thua ai nhưng Lãnh U U có Thần Giai Thể Chất, thanh tựu tuyệt đối không phải nàng có thể so được. Tất nhiên đó là trong trường hợp bình thường, hiện tại hắn đã xem nàng là nội định lão bà, tương lãi hắn sẽ không để nàng quá yếu đuối như vậy đâu, đừng quên hắn còn Hệ Thống.

Chương 10: Nhiệm vụ hoàn thành

Lãnh U U đẹp, nhưng tính cách của nàng quá đạm bạc cùng lạnh lùng, Lâm Xung không thích.

Cho nên trong lòng hắn bấy giờ, Lãnh U U chỉ là bàn đạp để cho Lâm Nguyệt nhìn rõ thực lực của mình, thậm chí, hắn càng mong muốn Lãnh U U mạnh hơn một chút, kéo dài trận đấu thì càng tốt.

“Lâm Nguyệt, ta sẽ để cho nàng nhìn rõ, ta là một con rồng, không phải một con giun có thể so sánh.” Trong lòng hắn, Lâm Thiên chỉ là một kẻ giẫm phải vận cứt chó mà thôi, nào có thiên phú như hắn. Có thể Lâm Thiên tạm thời mạnh hơn hắn bây giờ, nhưng sau này hắn nhất định sẽ đuổi kịp, dẫm đạp dưới chân.

Cho nên nói, những kẻ ngu luôn nghĩ rằng thế giới này ai cũng ngu như hắn, Lâm Xung là một điển hình.

“Ngươi là nữ nhưng không có nghĩa là ta sẽ nương tay, nhắc nhở trước để ngươi đừng nói ta thô bạo với nữ nhân.” Lâm Xung lột bỏ áo choàng, bớt lên khán đài nhìn Lãnh U U.

“Ngươi nói nhiều quá.” Lãnh U U âm trầm.

Nàng ghét nhất là những kẻ khinh thường nữ tính, cho nên đối với Lâm Xung cũng không cho bộ mặt tốt.

“Tốt, tới đây.” Lâm Xung kinh ngạc, quả nhiên không chịu nói nhiều quá hai câu, nữ nhân này thật không phải loại hắn thích.

Ngoài miệng nói như vậy nhưng thực tế hắn đã chuẩn bị từ trước, vừa dứt lời lập tức phóng đến, một chưởng cứng rắn tựa như thạch hóa, vỗ lên cơ thể mỏng manh của Lãnh U U.

“Thiên Sơn Quyền.”

Nàng kinh ngạc, quả không hổ là Bát Trọng Tôi Thể, tốc độ nhanh đến mắt thường không thể thấy. Chưởng lực mạnh như thế này, nàng không dám đón đỡ, một cái xoay người lùi ra bảy tám bước.

“Tốc độ không tệ.” Lâm Xung kinh dị, một cái mới vào Thất Trọng không lâu lại có thể né được bảy thành thực lực của hắn, người hắn không biết thì thôi, hắn là người trong cuộc làm sao lại không hiểu, một quyền này của hắn đừng nói Thất Trọng sơ kỳ chính là Bát Trọng sơ kỳ bình thường cũng khó tránh được, chỉ có thể chính diện chống đỡ.

Lãnh U U hàn khí toàn thân bộc phát, cơ thể Linh m Đế Lục điên cuồng vận chuyển, mặc dù tu vi của nàng hạn chế công pháp phát huy không được một phần tỉ nhưng mà Thần Giai cũng là Thần Giai, nháy mắt bộc phát cũng đủ nàng chiến một trận bới Bát Trọng sơ kỳ.

“Không thể nào, bí pháp tăng thực lực.” Tất cả mọi người điều kinh ngạc, vốn tưởng Lãnh U U tu luyện đã khiến họ kinh ngạc hết sức, không ngờ nàng còn biết bí pháp tăng lên thực lực.

Bí pháp là một loại công pháp còn trân quý hơn tâm pháp cùng vũ kỹ, mà những loại tăng lên chiến lực càng là cao cấp nhất. Giá trị không phải một cái Trang Trấn nho nhỏ có thể có được.

Tất cả mọi người lúc này điều nhìn về phía Lâm Thiên, giờ phút này không ít người đã bừng tỉnh đại ngộ, nhớ lại trược kia Lâm Thiên bảo vệ Lãnh U U đánh trọng thương Lâm Côn, lại thêm trưởng lão hội của họ không minh bạch bị thiếu niên này đánh bầm dập, nhiều người đều có suy nghĩ riêng.

“Xem ra Lãnh U U bị Lâm Thiên yêu thích cho nên không tiết tặng cho bí pháp, công pháp cao cấp.”

“Đúng vậy, nếu không nàng làm sao có thể trong một đêm mạnh như vậy, nhất định là bảo vật trên người Lâm Thiên mà ra.”

“Nha, ngươi nói có lý.”

Một đám tộc nhân cùng bọn trưởng lão hầu như đều có suy nghĩ riêng, đương nhiên vẫn có một điểm chung, Lâm Thiên chính là di động bảo khố, chỉ cần bắt được hắn moi ra hết liền có thể một bước lên mây, nhưng mà … ở đây ai dám.

Chỉ nói riêng thực lực của hắn, Tôi Thể Đỉnh điều bị hắn giải quyết trong vài chiêu, trừ khi lão tổ xuất quang, không thì ở đây ai chịu nổi một quyền của hắn.“Hừ, bí pháp thì đã sao, cũng không thoát khỏi vận mệnh thua cuộc.” Lâm Xung cười gằn, hắn cũng là người có kỳ ngộ, làm sao mà không có chút bảo bối.

Trong tay hắn nắm ra một thanh đại đao dài hai mét, nhiễm đỏ như máu, phù văn như kiến bò khắp thân kiếm, nhìn vào cực kỳ quỷ dị.

“Nhị Phẩm Binh Khí: Huyết Tử Đao.”

“Đây là ta chiếm được trong một lần kỳ ngộ, vốn ta dành làm lá bài tẩy thi đấu ở Linh Vạn Các. Nhưng ngươi, đã có tư cách để ta sử dụng, vui mừng đi Lãnh U U.”

Lâm Xung kiêu ngạo cười lớn, tựa như chiến thắng đã thuộc về mình.

“Tiểu tử, bắt lấy nàng, ta sắp sắp xuất quan, ngươi cần phải dùng nàng đe dọa Lâm Thiên, kéo dài thời gian.”

Lâm Xung trong đầu vang lên một âm thanh, hắn từng gặp qua lão tổ Lâm gia nên cũng biết đây là lão tổ truyền âm mật, trong lòng ngoại trừ kinh hãi ra chỉ còn lấy kinh hỉ.

“Lãnh U U, mau thúc thủ chịu trói, giao ra bí pháp, ta niệm tình đồng tộc tha cho ngươi khỏi chết.”

Hắn cười như điên, chỉ cần lão tổ xuất thủ, Lâm Thiên nhất định phải chết, lấy tư chất của hắn lão tổ nhất định sẽ gả Lâm Nguyệt cho hắn để giữ chân hắn lại cống hiến cho gia tộc, ngươi nói làm sao hắn không vui cho được.

“Lãnh U U, nhanh chóng giải quyết.” Lâm Thiên trên đài lúc này cũng nghiêm túc, nhắc nhở nàng.

“Vâng, sư huynh.” Nàng trả lời.

Lập tức trong tay nàng hiện ra một thanh kiếm, hàn khí lập tức kinh khủng dân cao, toàn bộ gạch đá dưới chân nàng điều bị đóng băng, ngay cả ruồi muỗi bay giữa không trung điều kết bằng hoàn toàn.Kinh khủng hàn khí không những bao phủ khán đài, mà cả người bên ngoài cũng cảm nhận được lạnh lẽo, mọi người không ngừng nuốt nước bọt, rốt cuộc là cực phẩm binh khí như thế nào mới có thể mạnh mẽ như vậy.

Lâm Xung khó tin, dù là của Huyết Tử Đao cũng nhanh chóng bị hàn khí kết thành băng, cơ thể huyết mạch bị cổ hàn khí này tác động, khiến cho hắn đều động chân khí cũng gặp trở ngại. Hắn không hiểu được, từ lúc nào, một cái Thất Trọng có thể làm đến mức này.

Lãnh U U hàn kiếm trong tay khẽ động, lập tức vô số băng điêu hình thành, tựa như mũi tên bắn thẳng về phía kẻ địch.

“Không, ta không thể thua.” Lâm Xung phun ra một ngụm tiên quyết, toàn lực vận chuyển linh lực chống lại hàn khí, cầm trong tay Huyết Tử Đao liều chết xông lên.

Băng điêu mặc dù mạnh, đối phá Ngũ Trọng, Lục Trọng còn có thể, nhưng muốn đối phó Lâm Xung tu vi Bát Trọng vẫn là rất khó khăn, số lượng nhiều đi nữa, cũng chỉ làm hắn chậm lại một hồi.

“Đoạt Linh Tiên Kiếm.”

Lâm Xung đưa kiếm chém hết băng điêu trước mặt, lập tức, một cỗ đau đớn ập đến, từng dòng máu đỏ từ lòng ngực hắn chảy ra.

Lãnh U U nhân lúc hắn phá hủy băng điêu, dùng một chiêu yếu nhất trong Linh m Đế Lục đâm thủng ngực hắn, mặc dù không giết được hắn ngay tức khắc, nhưng cũng rất nhanh thôi.

“...”

Lãnh U U đạp bay thân thể trọng thương Lâm Xung ra xa, hàn kiếm trong tay nàng biến mất, có chút thở dốc đứng đó nhìn tất cả tộc nhân Lâm gia.

“Các ngươi mãi mãi đừng quên ngày này, cái ngày mà tên phế vật các ngươi khinh thường, đã chứng minh các ngươi còn không bằng cả phế vật.”

Nàng nói ra, lập tức dẫn phát vô số tộc nhân còn kinh ngạc trong cái thua nhục nhã không thể tin được của Lâm Xung hồi tỉnh, lời nói của nàng như từng cái tát vào mặt họ, người mà họ gọi là phế vật bây giờ đã có thể đánh bại đệ nhất thiên tài Lâm Gia, còn bọn hắn, được sao.

“Còn các ngươi, giữ mạng cho tốt, ta sẽ tới lấy.” Nàng nhìn qua đám trưởng lão, bình thản nói.

Lâm Tiếu cùng đám người trong lòng khủng hoảng.

Nếu là trước kia Lãnh U U nói như vậy, bọn họ chỉ xem như trò cười, sẽ ra tay dạy cho nàng một bài học, nhưng bây giờ thấy rõ thiên phú của nàng, nói không chừng thật có ngày nàng đột phá Linh Nguyên tìm món nợ cũ, cả đám người ở đây có ai là đối thủ.

Họ thậm chí rất muốn ra tay tiêu diệt nàng từ trong trứng nước nhưng tên sát thần Lâm Thiên vẫn ngồi ở đây, Lâm Côn dám khiêu khích nàng đã bị hắn dẫm bẹp, bọn hắn còn không dám thử đo lường giới hạn của hắn ở đâu, một khi hắn điên lên giết, thì chỉ là số khổ.

“Lâm Thiên, đỡ ta.” Lãnh U U đi tới trước mặt, vô lực ngã vào lòng hắn.

Linh m Đế Lục là Thần Giai công pháp, dù nàng chỉ có thể thôi thúc một phần tỷ sức mạnh của nó nhưng cũng đủ nàng tiêu hao hết toàn bộ chân khí, cộng thêm thanh hàn kiếm kia là Huyền m Thần Thạch hình chiếu trong người nàng, chính là tốn hai chân khí chống đỡ tạo ra, dù có lã Thần Thể nhưng vẫn là quá sức với nàng.

“Đinh, nhiệm vụ - Đăng Quang hoàn thành.”

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau