TỐI CƯỜNG ÂM DƯƠNG ĐẠI TÔNG CHỦ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước

Chương con truyện Tối cường âm dương đại tông chủ - Chương 11 - Chương 15

Chương 11: Chiến Linh Nguyên

Lâm Thiên nhìn nàng kiệt sức, trong lòng cũng thở dài.

Tuy nhìn nàng phong vân như vậy, thực chất một kiếm kia là nàng đánh liều mới làm được, Bát Trọng hậu kỳ Tôi Thể cộng thêm Huyết Tử Đao Nhị Phẩm Binh Khí, đã đủ Lâm Xung chiến một trận với Cửu Trọng, chưa kể hắn còn chưa thể hiện qua vũ kỹ.

Nhị Phẩm Binh Khí trân quý cỡ nào mà hắn vẫn có được, vũ kỹ làm sao lại không.

Nếu Lãnh U U không quyết đoán dùng toàn lực một kiếm kia, để Lâm Xung thể hiện đầy đủ chiến lực, dù là Cửu Trọng hậu kỳ tiểu cao thủ cũng khó mà đánh thắng hắn chớ đừng nói nàng chỉ là Thất Trọng sơ kỳ, mặc cho có thể đánh cầm chân một lúc nhưng một khi chân khí của nàng hao hết, kết quả cũng không khác là bao.

Phần này quyết đoán, liều mạng, điên cuồng, rất hợp ý hắn. Mặc dù không nói sau này hắn sẽ đi con đường nào, nhưng tính cách cà lơ phất phơ của hắn, không tìm đường chết mới là lạ, đương nhiên sư phụ ra sau thì đệ tử như vậy mới tốt nhất.

“Vô Cực Kiếm ( Thần Khí), Phong Thần Kiếm ( Thần Khí), đã bỏ vào kho đồ.”

Hệ thống âm thanh vang lên, Lâm Thiên như trút được gánh nặng, để Lãnh U U cho Lâm Nguyệt rồi dặn dò.

“Nhớ kỹ, tuyệt đối không nên quay đầu lại.”

“Cái gì.” Lâm Nguyệt tiếp nhận Lãnh U U, mộng bức hỏi.

“Đi nhanh, ta sẽ giải thích sau.” Hắn chau mày, nhìn về phía nội điện.

Lâm Nguyệt chưa bao giờ thấy hắn nghiêm túc như vậy, nàng biết có chuyện sắp xảy ra chuyện, hơn nữa còn là việc hắn khó ứng phó nổi, nếu không hắn cũng không có vẻ mặt như vậy.

Là một người con gái thông minh, nàng không có đòi khóc đòi nháo để ở lại, nàng tin tưởng ý nghĩ của hắn.

“Được, ở … ta chờ ngươi ở.” Lâm Nguyệt nói nhỏ vào tai hắn sau đó bế theo Lãnh U U dùng khinh công chạy nhanh khỏi Lâm Gia.

Trong lòng nàng lúc này, gia tộc có thể còn không sánh bằng cọng lông chân của Lâm Thiên, cho nên vì hắn, dù phản bội gia tộc làm vẫn không do dự.

Lâm Thiên lúc này khuôn mặt nghiêm trọng cũng giảm xuống, ngược lại chiến ý lại dâng cao.

“Lão già, còn không hiện thân, khí tức của ngươi đã rõ ràng như vậy rồi, dấu thì có ít lợi gì.”

“A ha ha, tiểu trẻ tài cao, không ngờ ngươi cảm nhận được ta.” Lâm Vô Khuyết trên người linh lực lay động, từ trên mái nhà ung dung rơi xuống đất.

“Một tên Linh Nguyên mà thôi, làm sao giấu được ta.” Hắn cười nhạt.

Lâm Vô Khuyết khuôn mặt tràn đầy nếp nhăn nở nụ cười phúc hậu, đương nhiên đó là đối với người chưa từng biết hắn, lão đầu này chả phải dạng hiền lành gì, giết cha, bán bạn, thậm chí cả bán vợ hắn cũng dám làm, chỉ cần có lợi ích, hắn bất xá mọi thứ.

“Ha ha, tốt, tốt … ngươi càng tỏ ra tài giỏi ta càng thích.”

“Như vậy càng chứng minh, thứ ngươi đạt đường càng trân quý, đối với ta càng hữu dụng.”

Lão đầu thâm ý cười, nói.

“Con mẹ nó, ngươi đừng có tởm như vậy được không, ta éo phải gay.”

Lâm Thiên rùng cả mình, ngươi thử bị lão đầu bảy tám chục đầu tóc bạc râm soi từ đầu đến chân xem, không kinh dị mới là lạ.

“Tuổi tử thúi.”

Lâm Vô Khuyết nghe hắn mắng, lập tức nhíu mày, trong bàn tay linh lực khởi động, một chưởng tùy ý đập ra.

“Một cái Tôi Thể nhãi nhép, còn dám ở trước mặt ta nhảy nhót, để ta cho ngươi biết cái gì là Linh Nguyên cao thủ.”

Một chưởng này, Lâm Vô Khuyết tùy ý ba phần thực lực, nhưng mà hắn biết Tôi Thể Đỉnh Phong bình thường cũng vô pháp chống lại, Linh Nguyên cùng Tôi Thể trên lệch, không phải một chút thiên phú hay ngoại vật có thể san bằng.

“Cao thủ cái mẹ ngươi.” Lâm Thiên đứng quá gần lão già, lão ta ra tay mà hắn ngay cả né tránh cũng làm không được, văng ra phía sau cả chục mét, quẹt bỏ tia máu khóe miệng liền đứng lên thô tục chửi một câu.

“Ồ, Tôi Thể Đỉnh mà có thể chịu một chưởng ba phần thực lực của ta chỉ bị thương nhẹ, quả nhiên ngoài bảo vật ngươi vẫn có một chút bản sự.”

Lâm Vô Khuyết cười nhạt, trong lòng hắn Lâm Thiên không thể nào thoát khỏi lòng bàn tay hắn, cũng không gắp giết hắn mà chậm rãi dằn vặt, lão thích thích nhất là nhìn những thiên tài này từ từ bị lão chơi chết, cảm giác đó, thư sướng toàn thân.

Nhìn lão đầu bắt đầu biểu thị diện mạo biến thái, Lâm Thiên càng xác định mình đã đoán chúng, lão là một cái gay.“Vì hoa cúc vàng, liều mạnh.”

Trong tay trái xuất hiện Phong Thần Kiếm và tay phải Vô Cực Kiếm.

Tên: Phong Thần Kiếm.

Phẩm Chất: Thần Phẩm.

Thuộc Tính: Sau lần đầu tiên sử dụng, mỗi ba giây không sử dụng, kiếm kế tiếp có 100% xuất hiện một lưỡi kiếm khí cắn chém hư vô, phạm vi công kích 1000 mét, đơn thể mục tiêu, gây ra sát thương bằng 500% thực lực hiện tại, không thể né tránh.

Bổ Sung: Tăng 200% chiến lực, không thể phá hủy, không thể rơi xuống, có thể tạm thời giao dịch.

Tên: Vô Cực Kiếm.

Phẩm Chất: Thần Phẩm

Thuộc Tính: Tăng 500% chiến lực, có 30% tỉ lệ nhất định phá hủy mọi trang bị dưới Thần Phẩm, có 5% bỏ qua tất cả phòng ngự tấn công trực tiếp, có 0.01% nhất kích tất sát.

Bổ Sung: Không thể phá hủy, không thể rơi xuống, có thể tạm thời giao dịch.

Cả hai thanh thần khí, một chủ cận chiến đấu sĩ, một chủ tầm xa thả diều, dù trong thế giới của chúng cũng điều là cao cấp vũ khí, dùng để đối phó Linh Nguyên chắc cũng không khó khăn.

Đương nhiên đấy chỉ là hắn ảo tưởng, dù nắm hai thanh Thần Khí cùng một lúc, tăng cường tới 700% sức mạnh cùng thuộc tính đặc biệt, nhưng muốn thắng Linh Nguyên Nhị Trọng đó vẫn là một chuyện vô cùng khó khăn.

Quả nhiên, khi thấy trong tay Lâm Thiên xuất hiện hai thanh kiếm tỏa ra uy áp kinh khủng đè ép mọi loại binh khí Lâm Vô Khuyết đã từng gặp, con mắt tham lam của hắn càng tỏa sáng, chỉ cần nhìn qua Lâm Vô Khuyết liền biết bọn chúng điều là cao phẩm binh khí, tuyệt đối không thua Tam Phẩm.

“Ha ha, đa tạ ngươi đã mang đến cho ta hai thanh cực phẩm binh khí, Lâm gia ta sau khi thống nhất Trang Trấn nhất định phải cúng cho ngươi một cây nhang.”

Lão đầu cười âm lãnh.

Lâm Thiên không nói nhiều, trong tay Phong Thần Kiếm khẽ chém xuống, một luồng kiếm khí nửa vòng tròn dùng tốc độ khó tin bắn đến Lâm Vô Khuyết.

“Mạnh quá.” Lâm Vô Khuyết ngay từ đầu còn có chút khinh thường, vận dụng linh lực ý định chống lại kiếm khí bán nguyệt, nhưng mà hắn sai lần.

Phong Thần Kiếm Khí một đường hoành không vô đối, cắt chém lớp phòng ngự hộ tráo của hắn như cắt giấy, chỉ cần bị cắt trúng, Linh Nguyên Nhất Trọng cũng tuyệt đối bị chẻ đôi.
“Chấn Thiên Kiếm, xuất ra.”

Cảm thấy nguy hiểm trong nháy mắt, Lâm gia lão tổ biết bao nhiêu năm chưa hề sợ hãi, lúc nãy đã biết sợ rồi. Lập tức, hắn nắm lấy một thanh kiếm chống đỡ.

“Đinh.”

Lâm Vô Khuyết thành công chống đỡ, thở dài ra, lúc này đã không còn khinh thường thành niên trước mặt, khuôn mặt vặn vẹo khó để nói ra: “Xem ra ngươi không chỉ có một chút bản sự, thực lực của ngươi cũng không kém, để ngươi thoát tất thành họa cho Lâm Gia, cho nên, ngươi vẫn nên mãi mãi ở đây đi.”

“Chấn Thiên Kiếm Khí.”

“Vui mừng đi tiểu bối, đây là Tam Phẩm Thần Binh đặc thù kiếm khí, một khi ta đã thúc dục nó, dù là Linh Nguyên Tam Trọng cũng đừng nghĩ thoát chết.”

Lão đầu một kiếm xuất ra, kinh thiên kiếm khí tựa như hồng hà vỡ đê, điên cuồng trút xuống kẻ địch. Kiếm khí này một khi xuất ra, trừ khi Nhị Phẩm trở lên, nếu không tất cả điều dễ dàng bị nó cắt chém làm đôi, bao gồm cả cơ thể người.

“Chết đi tiểu tử.” Lâm Vô Khuyết gầm thét.

“Phong Thần Kiếm đã dùng xong, vậy thì tới Vô Cực Kiếm.”

“Đinh.” Lâm Thiên mặc dù không thể dùng kiếm khí trong Vô Cực Kiếm, nhưng mà Vô Cực Kiếm là Thần Khí, nào phải một cái Tam Phẩm Binh Khí có thể chống lại nói gì là chặt đứt, nhưng mà thực lực hai bên trên lệch giữa quá xa, vừa va chạm ngay lúc ấy, một luồn sức mạnh vượt qua khả năng của hắn chống lại, tong hắn bay xa.

Lâm Thiên phun một ngụm máu, trong cơ thể linh lực tán loạn, may là hắn có Đế Thể cùng Đế Công, nếu không luồn vô hình kiếm ý kia cũng đủ lấy mạng hắn, tuy nhiên áp chế là một chuyện nhưng trừ khử lại là một chuyện khác.

Cảm nhận kiếm khí trong cơ thể tung hoành khó cản Lâm Thiên khó chịu nhìn lão đầu hung hăng đắc ý, trong lòng thề nhất định phải để hắn trả giá.

“Một cái Tôi Thể, lại bắt ta ra nhiều lá bài tẩy như vậy, còn bại lộ mình có Tam Phẩm Binh Khí, hai đại gia tộc kia nhất định sẽ hợp lại chống Lâm gia, mong là bảo vật của ngươi đủ để cho ta kinh hỉ, tiểu súc sinh.”

Lâm Vô Khuyết phải vận dụng gần như toàn bộ khả năng mới đánh bại Lâm Thiên, là một Linh Nguyên cảnh lại đối với một cái Tôi Thể còn không thể đánh chết, nói ra có bao nhiêu mất mặt.

Hắn dẫm nát đá hoa cương dưới chân, phóng lên cao muốn tóm lấy Lâm Thiên đang rơi giữa không trung, đem dằn vặt cho tan đi mối giận trong lòng, không ngờ lại phát hiện mình trúng kế.

“Phong Thần Kiếm Khí.”

Phong Thần Kiếm có lẽ là Thần Khí duy nhất trên đại lục thúc dục kiếm khí kỹ năng không hạn chế, có thể ngay từ đầu Lâm Vô Khuyết vẫn nghĩ đây là hàng xài một lần hay là phù chú … các loại hàng sai một lần, dù sao muốn sử dụng kiếm khí nhất định phải là Linh Nguyên trở lên, dù Tôi Thể mạnh đến đâu cũng vô dụng, vì chỉ có Linh Lực trong cơ thể Linh Nguyên mới có thể xuất ra ngoài đả thương kẻ khác.

Đương nhiên bởi vì suy nghĩ ấy, hắn chịu thiệt thòi.

Phong Thần Kiếm Khí chém sắt như chém bùn, dù Lâm Vô Khuyết linh lực phòng hộ cũng vô dụng, một kiếm này cắt trên ngực hắn để lại một vết thương vừa dài lại sâu, máu từ vết thương tung tóe nhiễm đỏ đại địa, đau đớn trong nhay mắt, khiến hắn mất đi cơ hội bắt lấy Lâm Thiên.

Lâm Thiân cũng dựa theo lực phản chấn của Phong Thần Kiếm Khí, bắn một hơi bay ra khỏi Lâm gia đại sảnh, một mực chạy trốn vào rừng rậm, đến đây, dù là Linh Nguyên cũng khó mà tìm thấy hắn, ai bảo Đế Công quá bá đạo, một chút khí tức cũng khó lọt thì làm sao có thể truy tung.

“Phụt.”

Lâm Vô Khuyết ôm vết thường ở lòng ngực, máu đả thấm đỏ cả người, nếu không phải thể chất của hắn mạnh hơn người thường, một kích kia có thể đã lây mạng của hắn. Hắn chưa bao giờ giận dữ như vậy, khuôn mặt vặng vẹo tới biến dạng, phẫn nộ rống giận chấn điếc tai đám tộc nhân Lâm gia: “Súc sinh bỉ ổi, sỉ nhục hôm nay, ta thề không rút gân lột gia ngươi ta không mang họ Lâm.”

Hắn không phải không muốn đuổi theo, nhưng hắn đi kẻ địch xâm nhập thì sau, như vậy cái được không bằng cái mất, không đáng. Hắn chưa bào giờ nghĩ quá, không, dù chết cũng không nghĩ ra, làm thế quái nào một cái Tôi Thể có thể thoát được bàn tay của hắn, nếu không phải tâm cảnh hắn còn tốt, không chừng đã phun ba lít máu đỏ.

“Khục khục.” Không biết có có phải vì máu của Linh Nguyên cảnh khí huyết thịnh vượng, Lâm Xung vết thương do Lãnh U U một kiếm đâm nhiễm phải máu của Lâm Vô Khuyết, bốc lên hàn khí dọa người.

“Lãnh U U, Lâm Thiên, cả hai các ngươi, đều phải chết.” Lâm Xung hai đôi mắt đỏ thẫm, sát khí kinh thiên từ trên người hắn phát tán, cả Lâm Vô Khuyết điều giật mình.

Sát khí thần bí ngay cả Linh Nguyên cũng khó mà ngưng luyện, không ngờ thiếu niên này chỉ mới Tôi Thể nhưng đã có thể làm được, đúng là một thiên tài ngàn năm có một.

“Mau, cứu hắn.” Lâm Vô Khuyết kinh hỉ, thậm chí quên mất vết thương mà phân phó cứu chữa cho Lâm Xung, thiếu niên này, có thể thành tựu cảnh giới hắn không thể nào đạt được, đưa Lâm gia qua khỏi nguy nan.

............... ( Thật ra cái tiêu đề là Trốn Linh Nguyên mới đúng:)) Tôi Thể mà sống được là hên rồi, còn ở đó mà chiến, nội dung éo giống cái tên:)).......

(Quang trọng hơn là, Tác ta viết máy tính, không có thời gian chau chuốt chỉnh sửa như đám có mấy nhà, cho nên nhìn là rõ, hơn nữa thời gian làm việc cả ngày, muốn viết một chương trong 1,2 giờ là phải rất nhanh, cho nên nhiều chi tiết không kịp giải thích, diễn đạt chưa tới đã phải qua màn, thành thật xin lỗi các anh em đã ủng hộ ta thông qua đọc trang này.)

Chương 12: Hình như lại... lắc lư què

Lâm Thiên mang theo vết thương trốn vào rừng rậm, nghe thấy tiếng rống giận của Lâm Vô Khuyết khinh thường nói.

“Tốt, ta cho ngươi khỏi mang họ Lâm.”

Một cái Linh Nguyên Nhị Trọng mà thôi, hắn chỉ cần đột phá Linh Nguyên mà thôi, liền giết hắn như giết chó, có hai thanh thần khí tại thân, không giết được mới là chuyện lạ.

“Đinh, nhiệm vụ - Báo Thù mở ra. Dùng chính thực lực của mình đánh bại Lâm Vô Khuyết, huyết tẩy Lâm gia trả thù cho cả ngươi lẫn Lãnh U U. Thưởng: Triệu hồi ngẫu nhiên x 1, Thăng cấp thẻ x 2, Bộ Pháp ( Loại bổ trợ tăng tốc chạy, né tránh): Thần Hành Bách Biến ( Thần Cấp).”

“Ầy, lại có nhiệm vụ.”

Lâm Thiên kinh hỉ, càng nhiều nhiệm vụ càng tốt, hắn càng thích. Bởi vì nhiệm vụ tưởng thưởng quá phong phú, dù cấp thấp nhiệm vụ cũng có tỉ lệ nhỏ đạt được Thần Giai vật phẩm, đối với hắn điều cực kỳ hữu dụng.

Tựa như Thần Hành Bách Biến loại bộ pháp này, cường hóa tốc độ cùng khả năng né tránh, giúp hắn tăng mạnh sức chiến đấu, nếu trước kia hắn có nó, nói không chừng còn có thể đánh bại Lâm Vô Khuyết mà không cần chật vật như bây giờ.

“Trước mắt vẫn nên luyện hóa luồng kiếm khí này, có thể không phải họa, đối với ta nó là phúc.”

Lâm Thiên mỉm cười.

m Dương Đạo gần như bao phủ tất cả đại đạo vì tính tương dung của nó, nếu tu vi hắn đủ cao thâm, thậm chí một bước phản tổ hóa m Dương thành Hỗn Độn, như vậy hắn tuyệt đối có thể thông thiên, muốn làm gì cũng được.

Giờ phút này, dù hắn không thể vận dụng m Dương Đại Đạo một phần nghìn tỷ nhưng nhờ có Đế Công cùng Đế Thể tăng phúc, hắn đã có thể sơ bộ dùng m Dương Đại Đạo căn thiệp thực chất lên cơ thể. Tỉ như cắn nuốt kiếm khí trong người khác, biến kiếm khí của người khác trở thành của hắn, nghe qua tuy có hơi điên cuồng, nhưng xác thực là làm được.

Đương nhiên Lâm Thiên trời sinh không sợ trời sợ đất, có chút điên điên, cho nên bất kể hậu quả mà liều một phen, không ngờ lại làm được thật.

Hắn vận dụng m Dương Thần Mạch trong người hắn, tiết ra một tia nho nhỏ pháp tắc m Dương, căn nuốt toàn bộ kiếm khí tán loạn trong người, rồi chậm rãi hòa tan vào huyết mạch.

“Nhất định có thể giúp ta tiến hóa một phần ý cảnh.” Lâm Thiên có chút vui vẻ nói.

Thật lòng mà nói, Lâm Thiên phải cám ơn Lâm Vô Khuyết nhiều, nếu không có một kiếm Chấn Thiên Kiếm Khí của lão trọng thương, hắn cũng không nghĩ ra cách điền cuồn như thế này.

Ý cảnh, là cảnh giới cảm ngộ của mỗi người, từ một phần ý cảnh cho đến mười phần ý cảnh, mỗi cảnh giới trên lệch sẽ càng lúc càng mạnh, yêu cầu không chỉ tu vi mà còn cả ngộ tính, nếu không đủ ngộ tính dù tu vi có mạnh bao nhiêu cũng vô dụng, không thể nào để ý cảnh trở nên cao thâm.

Ý cảnh, thực tế cũng là một loại tăng cường chiến lực vô song, hầu như vô địch ở cùng cảnh giới. Cho nên rất nhiều người nghĩ rằng đây chính là khắc tinh của ông trời tạo ra cho đám thiên tài chống lại những tên vận khí cứt chó, kỳ ngộ không ngừng.

Chiếu theo lý bình thường, một tu sĩ phải đạt đến Linh Nguyên sau đó tốn một khoảng thời gian không ngắn để bắt đầu lãnh ngộ ý cảnh, đương nhiên là tỷ lệ thất bại cực cao, không phải Linh Nguyên nào cũng có thể ngưng ra ý cảnh.

Mà Lâm Thiên, sau khi dung hợp Chấn Thiên Kiếm Khí vào cơ thể, đã bắt đầu sinh ra luồn kiếm ý đầu tiên, mặc dù chỉ là một phần ý cảnh, nhưng cũng đủ miểu sát toàn bộ Tôi Thể cảnh, hơn nữa còn không tốn chân khí, quả thật là một cái Bug.

“Ô mẹ nó, tiêu hao chân khí kinh khủng, sau này tuyệt đối không xài nhiều.”

Lâm Thiên luyện hóa ra một thành kiếm ý, vốn vui mừng muốn đi tìm Lâm Nguyệt cùng Lãnh U U, không ngờ đứng lên chưa kịp bước đi, chân khí trong thân thể như bị móc sạch làm hắn vô lực ngã xuống đất hôn mê.

Hoang Cổ Sơn Lâm này nguy hiểm vô cùng, yêu thú nhiều vô số kể, hắn hiện tại đã hồn mê dù tỉnh lại cũng không đủ chân khí để chiến, gần như một đầu yêu thú cấp thấp nhất cũng đủ làm thịt hắn.
“Nha, hắn vì sao nằm ngủ ở đây.”

Lúc này, hai thiếu nữ ngang qua, một trong hai người nhìn thấy hắn liền thiếu kỳ đi đến.

“Muội, không chừng hắn là sơn tặc, bỏ qua đi.”

“Ai, nhìn hắn chỉ là Tôi Thể Đỉnh, có thể làm gì được chúng ta, hơn nữa nếu lỡ thực sự hắn bị gì rồi sao, không phải chúng ta đã hại một mạng người.” Tiểu San San đáng thương nhìn tỷ tỷ, tính cách của nàng có chút ngây thơ, nếu là người bình thường, ở nơi hoang vắng này làm sao còn dám quản chuyện bao đồng, sợ mệnh dài chăng.

“Thôi được rồi, chỉ lần này thôi.”

Thiếu nữ Tiểu San San vui vẻ.

........................

“Đây là.”

Nhìn căn nhà xa lạ, trên người còn phủ một lớn chăn mềm nữ tính, Lâm Thiên mộng bức, không phải là hắn đã ngất trong rừng sao, làm thế quái nào lại xuất hiện ở trong nhà này.

“Nha, ngươi tỉnh rồi.”

Hạ San San cười bước vào phòng.

“Ngươi nha, thầy thuốc bảo ngươi kiệt lực quá mới bị hôn mê, chẳng lẽ ngươi không biết Hoang Cổ Sơn Lâm nguy hiểm.”

Tên: Hạ San San - 16 Tuổi - Linh Nguyên Bát Trọng - Hảo Cảm:??? - Nhan Sắc: 89 Điểm.Một dòng thông tin xuất hiện trong đầu hắn, cũng chỉ một ít thông tin, đã đủ làm hắn kinh dị.

“Con mẹ nó Lâm Vô Khuyết sống trên thân chó, gần bảy mươi mới luyện đến Nhị Trọng, người ta mới mười sáu tuổi đã Bát Trọng Linh Nguyên, con mẹ nó ta thấy nhục thay cho ngươi.”

Dành ba giây mặc niệm, Lâm Thiên lập tức thay đổi sắc mặt, u ám nhìn về thiếu nữ.

Hạ San San giật mình, làm cái gì mà hắn nhìn nàng như vậy, chẳng lẽ nàng nói sai cái gì sao.

“Ngươi … ngươi, nhìn ta vậy làm gì, đừng tưởng ta dễ bắt nạt, ta một quyền có thể đánh chết ngươi.” Nàng lắp bắp đe dọa, bộ dáng có chút dễ thương, đương nhiên chỉ là có chút, Lâm Thiên là thật biết, nàng nói éo sai, một quyền của nàng hắn chắc chắn đỡ éo nổi.

“Ngươi biết vì sao ta kiệt sức hôn mê không.” Hắn nói.

“Vì sao.” Nàng theo bản năng hỏi.

“Ta bảy ngày bảy đêm, không ăn không uống, mưa gió bão bùn, ta vẫn không hề rời đi nơi đó.” Hắn ngước nhìn trần nhà, tỏ vẻ thần bí.

Hạ San San có hiếu kỳ, vì cái gì hắn lại làm như thế.

Nhìn ra thiếu nữ đã có hứng thú Lâm Thiên lại tiếp tục giả vờ giả vịt.

“Ngươi có tin vận mệnh không.” Hắn sâu xa mà hỏi nàng.

Đối với võ giả, vận mệnh hư vô mờ mịt nhưng cũng không phải không tồn tại, rất nhiều đại tông môn điều là dùng bảo bối trấn áp vận mệnh, vạn năm không suy.

“Tin.” Hạ San San không do dự trả lời.

Lâm Thiên giả bộ kinh ngạc nhìn nàng, sau đó cười khổ.

“Ta cũng tin a, nhưng mà cuối cùng ‘nàng’ vẫn không xuất hiện.”

“Nàng, là ai.”

“Hạ San San.” Lâm Thiên nghe vậy, thâm tình nhìn thiên không à không nhìn nóc nhà, trang bức nói ra một cái tên.

Thiếu nữ nghe vậy ngay lập tức choáng, vì sao hắn biết tên mình, hắn nói ra là vì cái gì, nàng lại có liên quan tới ‘nàng’ mà hắn nói.

Nháy mắt, một vạn câu hỏi vì sao bay qua đầu Hạ San San.

( Tác: Cmn, ta đang viết cái loz gì đây, lắc lư thiếu nữ à, ta còn Fa đó, rơi lệ)

Chương 13: Địa ngục hình thức, chính thức mở ra.

“Vậy nàng là ai của ngươi.” Hạ San San hỏi.

“Không là ai cả.”

“Vậy sao ngươi phải chờ nàng.”

“Là vì trước đó không lâu, ta gặp được một vị tiền bối, hắn dùng thần thông của mình cho ta nhìn trước tương lai, mà Hạ San San cái tên đó, chính là nữ nhân tương lai của ta.” Lâm Thiên cười nhạt.

“Nhìn trước tương lai, Thiên Cơ Môn …” Nàng kinh hãi, trong đầu nàng liên quan đến tiên tri chỉ có Thiên Cơ Môn có khả năng làm được, họ là cao cao tại thượng Tứ Tinh Tông Môn, dù là nàng cũng không có tư cách tiếp xúc.

Nhưng mà quan trọng hơn là, nàng tương lai lại là nữ nhân của hắn.

“Không thể nào.” Hạ San San giật mình đứng dậy, khuôn mặt hỏa hồng như ớt nhỏ, con mắt loạn chuyện không dám tiếp nhận chuyện này.

“Ngươi, ngươi … chính là vì nàng, mà chờ đợi bảy ngày bảy đêm.” Nàng càng lúc càng xấu hổ, hỏi hắn.

“Vâng, ta nghe tiền bối nói, nàng bảy ngày sau sẽ đi ngang Hoang Cổ Sơn Lâm, nếu đã có tiên duyên, tất nhiên sẽ gặp, đáng tiếc … a. Có lẽ đó chỉ là một giấc mộng ngu muội của ta.” Hắn buồn bã nói.

“Không, nàng có thật.” Hạ San San lúc này chả biết thần sai quỷ khiến, đột nhiên mở miệng nói, sau đó kinh ngạc bụm miệng, xấu hổ chạy ra khỏi phòng.

“A, cô nương, ngươi biết nàng ở đâu sao, mau nói cho ta biết.” Lâm Thiên vẫn tiếp tục trêu chọc, nhìn bóng lưng nàng dân khuất, hắn mới không nhịn được cười ôm bụng.

Ở bên ngoài phòng Hạ San San vẫn chưa chạy đi xa, nghe thấy hắn nói như thế liền thầm mắng: “Đồ ngốc, ở trước mặt ngươi đây.”

“A, tiểu muội, ngươi bệnh à.”

Hạ Linh nhìn tiểu muội mặt đỏ như hỏa thiêu, còn tưởng rằng nàng bị bệnh, quan tâm hỏi.

“Ta là Linh Nguyên cảnh, làm sao bị bệnh được tỷ tỷ ngốc.”

“Nha, hôm nay dám mắng tỷ tỷ của ngươi luôn, gan qua ta.” Hạ Linh cũng tự hiểu Linh Nguyên tu sĩ thân thể mạnh mẽ hơn người thường quá nhiều, làm sao có khả năng xuất hiện bệnh tật, nàng chỉ đơn thuần là quan tâm hỏi mà thôi.

“Ai, không nói chuyện đó, tỷ có điều tra hắn có phải là người Vũ Thành không.” Hạ San San lúc này có chút gấp, tựa như chờ mong cái gì đó, hỏi tỷ tỷ của nàng.

“Không, theo qua điều tra thì hắn chưa từng xuất hiện ở Vũ Thành hay các thành thị khác, rất cao là người của các trấn nhỏ gần đây, rất ít khả năng là kẻ thù cài vào.” Hạ Linh nhìn về căn phòng Lâm Thiên nghỉ dưỡng, bình thản nói.

Thật ra nàng không có nói hết, dù là kẻ thù cài vào nàng cũng không sợ, chỉ một cái Tôi Thể Đỉnh có thể làm nên trò trống gì.

Đương nhiên đấy là do nàng chưa biết tiểu muội của nàng bị hắn trêu chọc tim đập như hươu chạy, nếu không, lấy tính cách hộ muội cuồng ma của nàng, không làm thịt Lâm Thiên đó mới là chuyện lạ đời.

“Không, không phải người của Vũ Thành …” Hạ San San không nghe hết câu nói đã không có tâm tình nghe tiếp.Phải biết tỷ tỷ nàng bảo hộ nàng như báo vật, bình thường ngay cả Vũ Thành cũng rất ít người biết được sự tồn tại của nàng chớ nói chi là người ngoài trấn nhỏ, cho nên nàng càng thêm tin tưởng Lâm Thiên, có lẽ, tương lai nàng thực sự trở thành nữ nhân của hắn.

“Không nghĩ nữa, không được suy nghĩ nữa, Hạ San San ngươi là đồ ngốc.”

Nàng nói một câu chỉ một mình nàng hiểu, sau đó chạy đi, để lại Hạ Linh mộng bức đứng đó.

“Tiểu muội hôm nay lạ vậy, chẳng lẽ... ”

Nàng suy nghĩ đến một người, lập tức hai mắt tỏa ra sát khí, đường tưởng rằng bình thường nàng sống rất có quy củ, nhưng một khi đụng đến tiểu muội của nàng, dù có là ông trời nàng cũng giết cho mà xem.

..........................

“Hệ thống, ta ngủ mấy ngày rồi.”

“Ba ngày.”

“Lâu vậy.”Lâm Thiên thầm than.

Sau đó hắn vận công điều tức, lập tức liền kinh hỉ.

“Ta luyện ra kiếm ý rồi.”
Nhìn trong thể nội một thanh tiểu kiếm có chút mờ ảo, tựa như tùy thời có thể vỡ nát, hắn điều nhịn không được cười lớn.

Kiếm ý này mặc dù mới ngưng thực chỉ là một thành kiếm ý, nhưng mà tùy tiện miểu sát tất cả Tôi Thể, dù Linh Nguyên Nhất Trọng không đề phòng cũng có thể một kích tất sát. Nếu trước kia hắn có kiếm ý này, có thể Lâm Vô Khuyết đã chết dưới tay hắn.

“Hừ, là Chấn Thiên Kiếm Khí trọng thương mà ra, bây giờ nhiễm thêm một chút Âm Dương pháp tắc, như vậy thì gọi là Âm Dương Kiếm Ý đi.”

Mặc dù bây giờ chỉ là một thành kiếm kiếm ý, nhưng đừng quên hắn có tư chất Vô Cực đệ nhất thế giới này, mai sao trở thành thập thành kiếm ý thậm chí cao cấp hơn điều có thể được, hắn có niềm tin đó.

“Đinh, bảy ngày làm quen Thần Huyền Đại Lục sắp trôi qua, bắt đầu khởi động mô bản Địa Ngục.”

“Đinh, Thời Không Chi Môn đã khởi động.”

“Đinh, Vũ Trụ Tinh Thể đã khởi động.”

“Ký chủ còn 18 giờ trước khi xuyên toa phó bản, sau đó thời gian sẽ chênh lệch 1 ngày Thần Huyền = 365 ngày phó bản.”

“Đậu bây giờ mới bắt đầu sao.” Hắn luôn cảm giác Địa Ngục cấp độ làm sao cảm thấy có chút dễ dễ, thì ra là Thần Huyền Đại Lục chỉ là nơi nghỉ chân của hắn mà thôi, phó bản mới là thứ quan trọng hắn cần quan tâm.

“Bà mẹ nó, phải nhanh tăng lên Linh Nguyên mới được.”

Ở Lâm gia hắn vơ vét không ít, có thẻ vì Lâm gia đang định bồi dưỡng Đan Sư, cho nên trong kho bảo tồn khá nhiều dược liệu từ Nhất Phẩm đến Tam Phẩm, thậm chí còn có một cái đỉnh lô, tuy rằng đỉnh lô bề ngoài lâu năm nhưng luyện chế một chút đan dược vẫn không sao.

Ngoài đó ra, còn kiếm thêm được 50 vạn kim tệ cùng hai trăm Tinh Thạch. Cả hai điều là tiền tệ của thế giới này, chỉ khác là kim tệ thường dùng cho cấp bậc thấp tu sĩ còn Tinh Thạch là tiền tệ của tu sĩ cấp cao hơn. Tinh Thạch thậm chí còn có thể đem ra tu luyện, đương nhiên rất ít người có thể xa xỉ như vậy.

Mở lò, lấy dược liệu ra, dựa theo đan phương mà điều chế, kết đan các bước, Lâm Thiên làm vô cùng thành thục, tựa như đã là Đan Sư lâu năm, không một chút sai lầm nào có thể bắt lỗi.

Hắn sau khi đột phá Tôi Thể Đỉnh Phong, phụ trợ chức nghiệp cũng đã khai mở Nhị Phẩm giai đoạn, luyện chế Nhị Phẩm: Phá Linh Đan không có một chút khó khăn.

Duy chỉ có lửa, hắn còn không có chân chính làm ra, chỉ có thể nhờ hệ thống mà thôi, đương nhiên là tốn Tinh Thạch, mỗi giờ mười viên. Phải biết một Tinh Thạch tương đương 10 vạn Kim Tệ, 10 vạn Kim Tệ nha, đủ cho một gia đình bình dân cả đời ăn sung mặc sướng không lo.

Lúc này hắn lại nhớ đến Đấu Phá Thương Khung, bên trong hình như có rất nhiều Dị Hỏa. Lâm Thiên suy nghĩ có nên hay không, lần sau lựa chọn Đấu Phá thử một phát, xem có thu được một đóa Dị Hỏa nào không.

Đương nhiên, sau khi nghĩ lại Viêm Đế dùng Dị Hỏa thiêu đốt cả tinh vực, hắn lại có chút suy nghĩ khác.

“Hay là, ta cũng thử làm một lần Viêm Đế nhỉ.”

( Tác: tới phần Đồng Nhân rồi, ha ha:)))

Chương 14: Tốt, chẳng ai nhường ai

“Đinh, luyện chế thành công Phá Linh Đan 10 viên, hoàn thành nhiệm vụ ẩn tàng, ban thưởng Nhị Phẩm: Bạo Lôi Đan cường hóa, có thể nổ tung, sức công phá tương đương Linh Nguyên Cửu Trọng.”

“Vãi linh hồn.” Lâm Thiên lần đầu tiên luyện được mười viên cùng một lò, không ngờ còn kích phát cả nhiệm vụ ẩn tàng.

“Bạo Lôi Đan này uy lực không tầm thường, có thể đánh trọng thương Linh Nguyên Bát Trọng, đem âm chết người không đền mạng.” Hắn đột nhiên cười khẩy, nghĩ đến lúc đang đánh nhau, bỗng nhiên ném ra một viên Bạo Lôi Đan, kẻ địch mơ màng bị nổ tan xác, nghĩ lại cũng thấy hứng thú.

“Bộp.”

“Tỉnh, mày không phải sát nhân cuồng ma.” Lâm Thiên quang minh tự nhủ, đương nhiên hắn nghĩ gì chỉ có mình hắn biết.

“Đạp.”

Cửa phòng mở tung, một mỹ thiếu nữ y phục hỏa hồng, dáng người bạo tạc bước vào, bởi vì mặc có chút bó sát, phần ngực ngạo thị chúng sinh điều chấn động theo từng bước đi của nàng, Lâm Thiên khoảng cách gần thậm chí thấy được hai núm hồng nho nhỏ.

Eo nàng thon thả một cánh tay có thể ôm hết, phối hợp bờ mông căng mọng, Lâm Thiên điều cảm giác tiểu đệ phải ngóc đầu dậy, nhìn dáng người nuột nà, hắn thầm than tạo vật hoàn hảo, từ trên xuống dưới, muốn ngực có ngực, muốn mông có mông, không chê vào đâu được

“Tiểu tử, ngươi biết luyện đan.”

Hạ Linh quá quen với đám nam nhân hèn mọn, cho nên dù lòng cực độ chán ghét ánh mắt của Lâm Thiên nhưng vẫn có thể nhịn, nếu là người khác nàng đã thẳng tay phế vài cái tay hay chân của hắn nhưng mà hắn lại biết luyện đan, hơn nữa trình độ lại vượt xa những người nàng biết, nàng cũng không dám ngu ngốc mà đắc tội.

“Vâng.” Dáng người bốc lửa thì thế nào, Lâm Thiên gặp qua Lãnh U U, Lâm Nguyệt, Hạ San San mỗi người mỗi vẻ, không ai thua kém nàng là bao, nếu chỉ so về diện mạo, Lãnh U U còn nhỉnh hơn nang, cho nên rất nhanh liền hồi phục, bình thản trả lời.

Hạ Linh có chút kinh ngạc, không ngờ thiếu niên này nhìn qua chưa tới mười bảy tuổi nhưng tâm trí kiên định, hơn xa thiếu gia tài tuấn mà nàng biết, tương lại thành tựu có lẽ không thấp.

“Ta cần ngươi luyện chế Uẩn Thiên Đan, một loại Tam Phẩm đan dược.”

Hạ Linh lấy ra một quyển sách có chút cổ xưa, đưa cho hắn.

Lâm Thiên nhìn quá liền kinh ngạc, loại Uẩn Thiên Đan này trong đầu hắn cũng có, chỉ là giúp Linh Nguyên Cửu Trọng tiến hành một lần chất lọc Linh Lực, tăng cao tỷ lệ đột phá Tiên Thiên. Mặc dù thế, nó không thuộc về phạm trù Tam Phẩm đan dược vì chỉ có hiệu quả với Linh Nguyên, hệ thống cung cấp đan phương chỉ phán định là Nhị Phẩm cực giai. Nếu chỉ là Nhị Phẩm cực giai, chờ hắn đột phá Linh Nguyên là có thể luyện ra.

“Có thể, nhưng cần một chút thời gian.”

Lâm Thiên gật đầu.

“Tốt, chừng nào có thể luyện cứ nói với ta, ta sẽ trả thù lao cho ngươi.” Hạ Linh cười có chút vui vẻ, nàng tin tưởng lời hắn nói, dù sao tuổi trẻ như vậy đã là Nhị Phẩm Đan Sư, không có chút tài nghệ là không thể nào, nếu lừa gạt chỉ làm tổn hại danh tiếng của hắn mà thôi, Đan Sư dù cao cấp nhưng danh tiếng không tốt cũng không ai muốn giao hiệp, nàng nhìn hắn không phải ngu ngốc, có thể tự hiểu lấy.

“Tên: Hạ Linh - Tuổi: 19 - Linh Nguyên Đỉnh Phong - Hảo Cảm:??? - Nhan Sắc: 93.”

“Tỷ là …” Lúc này Lâm Thiên mới hỏi, nhìn họ lại nhìn khuôn mặt hai người hao hao giống nhau, hắn đã đoán ra một ít.

“Ừm, ta là tỷ của Hạ San San, cứ gọi là là Hạ Linh là được.” Nàng nói.

Quả nhiên hắn đoán không sai, hai người là có quan hệ, hơn nữa chắc có thể là gen duy truyền hay sao mà cả tỷ muội điều rất xinh đẹp.

“Như vậy Linh tỷ, ngài có thể giúp đỡ ta truyền âm cho người nhà được không, đã ba ngày ta không về, có lẽ họ vẫn đang chờ đợi.”
Lâm Thiên nói, sau đó đưa địa chỉ Lâm Nguyệt cùng Lãnh U U bọn người cho nàng.

Hắn không sợ Hạ Linh làm cái gì đó mờ ám, nên biết lấy thân phận Nhị Phẩm Đan Sư của hắn cũng đã đủ một ít Tiên Nguyên cường giả sẵn sàng ra tay lấy lòng, hơn nữa dựa theo độ tuổi cùng tiềm lực của hắn không có khả năng chỉ là Nhị Phẩm Đan Sư, trừ khi là kẻ ngu mới dám đắc tội hắn.

Đó còn chưa kể Đan Sư trong mắt người khác là cần người dạy dỗ đó, Lâm Thiên tư chất luyện đan mạnh như thế, sư phụ dù thấp cũng không có khả năng dưới Tứ Phẩm, một cái Tứ Phẩm Đan Sư không tính lực kêu gọi, chỉ riêng thực lực của họ cũng đã đủ rồi. Đừng nên quên, luyện đan ảnh hưởng bởi thực lực rất lớn, không có đủ thực lực thì mơ mà luyện thành đan.

“Được.” Hạ Linh rất sảng khoái nói, chỉ một cái truyền tin, nàng vẫn làm được.

Nàng lần đầu tiên cảm thấy tiểu muội nàng lòng tốt có hữu ích, tùy tiện cứu một người cũng là Đan Sư Nhị Phẩm, tương lai thành tựu tuyệt đối không thấp, giao tình với một vị tương lai có thể là Tam Phẩm thậm chí là Tứ Phẩm Đan Sư, cả Vũ Thành này không ai mà không muốn, dù cho Tiên Thiên cường giả cũng phải đỏ mắt.

Ai dám chắc ngươi cả đời không sử dụng đan, dù có là thực lực như thế nào, bị thương trong tu hành là điều không thể tránh khỏi, nếu không Đan Sư đã không phải khiến người ta truy cầu như vậy.

Thậm chí giờ đây Hạ Linh có chút ý định hợp tác Hạ San San cùng với thiếu niên này, hắn bề ngoài đẹp trai đến nàng cũng phải mê mẩn, tiềm lực cũng không thua ai, chỉ có tâm tính cần thời gian dò xét, nếu không phải yêu thương Hạ San San, thậm chí nàng điều nghĩ chiếm làm của riêng nha, có tướng công cao, phú, soái như thế này còn gì phải suy nghĩ.

“Ngươi luyện chế là Phá Linh Đan dựa tính đột phá Linh Nguyên cảnh sau.”

Ngửi được mùi thuốc, nàng đột nhiên hỏi.

“Ừm, mấy ngày trước ta bị người đánh trọng thương, đang muốn luyện cấp trở về trả thù.” Hắn không che dấu, dù sao cũng chả có gì không thể nói.

“Vài ngày nữa Vũ Tông tổ chức đại hội thiên tài, dưới ba mươi tuổi Linh Nguyên Cảnh điều có thể tham gia, phần thưởng hạng nhất khá phong phú.” Nàng nhắc nhở.

“Đa tạ.” Lâm Thiên.

Hạ Linh đi ra khỏi phòng, vô tình nhìn qua lò luyện, lập tức chết đứng.

Nhìn bên trong mười viên bi nhỏ tỏa ra một mùi hương dược liệu, nàng không biết nói cái gì cho phải.Thường thức trên đại lục một lò đan chỉ có thể thành tựu một viên đan rất hiếm người có thể cô động được hai viên, nhưng mười viên là cái quỷ gì. Tỉ lệ thành đan so với đan sư bình thường gấp mấy lần, rốt cuộc thế giới này điên hay là nàng điên.

“Hạ San San, hắn quá ưu tú, lần này tỷ không thể nhường ngươi.” Hạ Linh nuốt nước bọt, mê đắm nhìn Lâm Thiên khiến hắn điều lạnh cả xương sống.

“Linh tỷ.” Lâm Thiên hơi sợ nha, khẽ gọi nàng.

“Trời ạ ta đang nghĩ cái gì.” Nàng bỗng nhiên bừng tỉnh xấu hổ chạy đi, lần đầu tiên trong đời nàng có cảm giác tim đập loạn xạ như vậy, không chỉ vì động lòng với thiếu niên mà còn cả cảm giác tội lỗi với tiểu muội của nàng.

Nếu để nam nhân Vũ Thành biết, trọng một ngày Lâm Thiên trêu chọc hai nữ thần trong lòng họ phương tâm ám hứa, không biết có tiến lên quần ẩu chết hắn không.

Nhìn nàng đột nhiên chạy khỏi phòng, không nghĩ được hắn cũng lười suy nghĩ nữa, chú tâm cắn đan mà tu hành.

“Vũ Tông sao, mong là ngươi không thể ta thất vọng.”

Lâm Thiên cười nhạt, thả Phá Linh Đan vào miệng rồi điều tức, đột phá Linh Nguyên.

................

“Tỷ, ngươi làm sao lại đỏ mặt, bệnh a.” Hạ San San đi ra khỏi phòng, nhìn thấy Ha Linh liền ngây ngô hỏi.

“A … Ta, không có, không có gì.” Nhìn tiểu muội quan tâm, trong lòng Hạ Linh cảm giác tội lỗi liền chất chồng thêm một tầng. Tuy nhiên nàng cũng không muốn buông tay, dù sao Lâm Thiên quá ưu tú, dù là nàng cũng cảm giác điên cuồng vì hắn.

“Tiểu muội yên tâm, nam nhân của ta cũng là tỷ phu của muội, muội chắc chắn không chịu thiệt đâu.” Thầm an ủi, Hạ Linh mỉm cười.

“A, tỷ vừa rời khỏi phòng của hắn.” Hạ San San càng lúc càng cảm thấy đáng ngờ, hơi híp mắt nhìn chăm chú.

“Nha, đúng a, ta có việc, ta đi trước.” Nàng trả lời, xong lập tức nhanh chóng đi.

“Hừ, biết ngay mà.” Hạ San San hừ lạnh, ngay từ đầu nàng đã cảm thấy Lâm Thiên có một luồn mị lực kỳ lạ, nếu không phải vậy dù câu chuyện kia có đúng đi chẳng nữa, nàng cũng chưa chắc để tâm.

Chỉ là không ngờ, tỷ tỷ nàng cũng bị hắn ảnh hưởng. Nàng cũng đã là người từng biết cảm giác tình yêu làm sao không nhận ra tỷ tỷ nàng cũng tương tự, hai người sống với nhau từ nhỏ đến lớn, một chi tiết nhỏ nhất cũng khó qua mắt nhau.

“Hừ, dù sao ta là nữ nhân tương lai của hắn, tỷ đừng hòng mà giành lấy hắn.” Nàng thầm nghĩ.

Sau đó, nàng liền nghĩ lại, dù sao điều là tỷ muội, nếu thực tỷ tỷ điều thích hắn, nàng cũng không nghĩ ngăn cản, cho nên lại sửa lại câu nói vừa nãy.

“Hừ, cho dù tỷ giành được ta cũng phải làm vợ lớn.”

- - - - - - - - -

Phương Tâm Ám Hứu: Có thể hiểu là Tình Đơn Phương các loại.

Chương 15: Tốt, là Attack On Titan.

Hạ Linh vừa đi không lâu, Lâm Thiên bình tâm lại, nuốt Phá Linh Đang đột phá Linh Nguyên Cảnh.

Linh Nguyên Cảnh chân khí hóa thành linh lực, có thể tạm thời cách không sử dụng, tu vi càng cao tầm ảnh hưởng càng mạnh. Cho nên, Tôi Thể dù mạnh cũng khó mà đánh được Linh Nguyên, cho dù dùng số lượng chồng chất cũng phải hao hết Linh Nguyên linh lực mới được.

Lâm Thiên dù chiến lực gần như bá đạo cũng tới đa ngang tài mà đấu với Nhất Trọng, nhưng từ Nhất Trọng trở lên thì hắn tuyệt đối không thể đánh lại trừ khi dùng đến Thần Khí. Nhưng Thần Khí thần uy vô biên, nếu để cao thủ nhìn ra hắn không chết mới là lạ, chỉ dựa vào Thần Khí mà muốn vươn mình đó là chuyện ngu ngốc mới có thể nghĩ ra.

Không tới mười phút, Phá Linh Đan trong người hắn bị Âm Dương Đế Quyết cùng Âm Dương Thần Mạch toàn bộ luyện hóa hết, hơn nữa còn hoàn mỹ không lọt linh khí, trùng kích Linh Nguyên đối với hắn tựa như trò đùa.

“Oanh.” Trong người hắn kinh mạch chấn động một cái, toàn bộ mở rộng gấp mấy lần Tôi Thể Cảnh, hơn nữa linh lực số lượng dù ít hơn chân khí nhưng chất lượng lại vượt xa, cơ hồ một phần linh lực có thể chống lại mười phần chân khí.

Mà cũng vào lúc này, Đế Công cùng Đế Quyết cũng bắt đầu khởi động. Trong cơ thể linh lực hóa thành hai khỏa vòng xoáy, một khỏa màu sáng còn một khỏa màu tối, cảm nhận một chút điều có thể biết đó là Âm Khí cùng Dương Khí tạo thành.

Âm Dương tương sinh tương khác, hơn nữa nồng độ còn mạnh mẽ hơn linh lực hàng trăm lần, phối hợp với nhau hắn hầu như có trữ lượng linh lực nhiều gấp trăm lần Linh Nguyên Nhất Trọng, thậm chí không thua với một số thiên tài Cửu Trọng.

Đương nhiên số lượng tăng cao thì chất lượng cũng thế, hắn bây giờ cảm giác mạnh mẽ hơn trước không biết bao nhiêu lần, dù chỉ đơn thuần đánh nhau có khi còn không thua Lục Trọng Linh Nguyên, nếu mang theo Thần Khí, không chừng Linh Nguyên Đỉnh Phong hắn cũng dám làm một trận.

Không chỉ thế, theo hai vòng xoáy liên tục hoạt động, tốc độ tu luyện của hắn cao hơn mấy chục lần hơn nữa còn là tự động không cần hắn quan tâm.

Phải biết, tu luyện cũng không phải lúc nào cũng được, tu luyện cực kỳ tiêu hao tinh thần lực cùng tâm quyết, cho nên Linh Nguyên cũng chỉ có thể tu luyện bốn, năm giờ một ngày mà hắn thì lại khác, là vô hạn tuần hoàn không cần nghỉ ngơi. Dù cho là Hồn Anh Cảnh lão quái cũng không Bug bằng hắn.

“Nha, chờ tham gia đại hội Vũ Tông xong, nhất định sẽ trở về Trang Trấn trả ơn lão đầu kia, cái mmm.” Lâm Thiên hai mắt sát ý lóe lên, từ khi đến thế giới này, hắn chỉ dùng tâm cảnh trêu đùa mà sống nhưng bị tổn thương ở Lâm Gia cũng đánh cho hắn tỉnh, trên đời này người muốn bình yên người khác chưa chắc đã muốn, chỉ có đủ thực lực mới không ai dám phiền ngươi.

“Nhưng mà, tạo một cái Tông Môn quá khó khăn, còn có cách nào không.” Lâm Thiên đầu óc có chút mơ màng, lúc đầu hắn còn nghĩ lập tông phái rất dễ, nhưng xem ra trong thời gian ngắn hắn đừng mơ làm được.

“Đinh, ngài chỉ cần ‘sở hữu’ Tông Môn.” Hệ thống trả lời.

Lâm Thiên kinh hỉ.

“Vậy là chỉ cần sở hữu mà thôi, chiếm đoạt cũng được.”

“Vâng, ngài có thể nghĩ như vậy.”

“Đinh, ngài còn 6 giờ, mời chuẩn bị.”

“Nhanh thật.” Hắn cảm thán, sau đó nằm bẹp trên giường, một bên suy nghĩ nhiệm vụ sắp tới là gì một bên lại củng cố thực lực vừa mới đột phá.

............ Chắc là qua sáu giờ rồi, nếu không cái dòng này cũng không có hiện.........

“Đinh, mặc định Địa Ngục phó bản.”

“Địa Ngục phó bản yêu cầu: Thực lực không có, trang bị không có, thời gian hoàn thành trong 1 năm, thất bại không có trừng phạt nhưng cũng không có phần thưởng, thành công, tốt cả thế giới điều là của ngươi.”

“Móa, không thực lực, nói các khác ta qua bên kia là người thường.” Hắn nhịn không được nuốt nước miếng.

“Độ Khó Bình Thường được mang 100% thực lực, Khó Khăn được mang 80% thực lực, Cực Khó được mang 60% thực lực, Ác Mộng 40% thực lực, Địa Ngục được mang 0% thực lực, trang bị vào trong Phó Bản.”

Hệ thống chỉ đơn giản trả lời. Lâm Thiên nghe xong không nói gì, có thể đây là tìm đường chết không thể sống trong truyền thuyết.

“Đinh, dù độ khó cao nhưng phần thưởng cũng cái, tựa như Địa Ngục độ khó, hoàn thanh toàn bộ nhiện vụ Chính Tuyến cùng Chung Cực, cả thế giới đó điều thuộc về của ngài.” Hệ thống nói.

“Đù, kinh vãi hồn.”

“Lựa chọn ngẫu nhiên … lựa chọn thành công.”“Thế giới phó bản Attack On Titan.”

Trong một khoảnh khắc, Lâm Thiên bị một cái hố đen nuốt đi, biến mất vô ảnh vô tung.

Một năm thời gian phó bản cũng chỉ là một ngày ở thế giới chủ, Lâm Thiên cũng không sợ bị phát hiện bời vì thời gian quá ngắn, tùy tiện một cái lý do cũng có thể để người ta không suy nghĩ nữa.

.................

“Ầy, đau cả đâu.”

“Hệ thống, bây giờ là giai đoạn gì.”

Vừa mở mắt ra, Lâm Thiên liền hỏi.

“Năm 840.”

“Ầy, làm sao lại …” Lâm Thiên bất ngờ, hắn liền hỏi.

“Ta biết ngài nghĩ gì, phó bản này có 3 giai đoạn, một là năm 840, năm 845, năm 850. Mỗi giai đoạn tương ứng cho một nhiệm vụ, hoàn thành nhiệm vụ sẽ gia tốc thời gian sang giai đoạn khác.”

“Vì sao lại như vậy.”

“Ngài nhìn nhiệm vụ sẽ hiểu.”

Hắn nghe thế liền mở bảng nhiệm vụ ra.

- - - -

[TÁC: Sau này đổi tên, Âm Dương Song Tu Quyết gì đó nghe nó bẩn bẩn làm sao, hiểu đại khái ý nghĩa Âm Dương Đế Quyết là đủ rồi {:0) ]

[TÁC: Vì một chút trục trặt liên quan đến công việc, xin lỗi những người bạn ủng hộ:(( thành thật xin lỗi ]

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước