TỐI CƯỜNG ÂM DƯƠNG ĐẠI TÔNG CHỦ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương sau

Chương con truyện Tối cường âm dương đại tông chủ - Chương 1 - Chương 5

Chương 1: Thần huyền đại lục

“Đù, ngươi nói thật, người là hệ thống do ta tạo ra.”

Lâm Thiên mộng bức.

Không ngờ hắn chỉ vô tình chế tạo một cái too hack để chơi game vậy mà lại để máy tính nổ tung, kéo hắn vào một không gian khác cùng cái hệ thống của hắn luôn.

Nếu chiếu theo bình thường, có lẽ hắn sẽ vui mừng phát điên, nhưng mà sau khi biết hệ thống này lại là cái tool hack chủ yếu dùng để cua NPC nữ dùng NPC nữ treo lên đánh thế giới thì lập tức im lặng.

Cái này có phải gọi là tự gây nghiệt không thể sống không, thế éo này lại vậy, biết thế đã tạo ra cái hệ thống vô địch trang bức một lần 999 cấp cho rồi.

“Hừm, không sao, cùng lắm là lấy hậu cung treo lên đánh thế giới, ca cũng không lo có hệ thống nơi tay còn bị ăn hành.”

Lâm Thiên cuối cùng cũng lấy một cái lý do tự thỏa mãn, mặc dù có chút vô sỉ nhưng mà hắn vốn cũng đâu phải chính nhân quân tử đâu, có lợi ích còn vì một chút tự tôn mà hại bản thân, hắn còn không ngu đến mức đó.

“Đinh, khai thông phó bản thứ nhất: Thần Huyền Thế Giới.”

“Đánh giá thế giới: Cao Cấp.”

“Có thể chọn độ khó phó bản: Phổ Thông, Khó Khăn, Cực Khó, Ác Mộng, Địa Ngục.”

“Lưu ý, độ khó càng cao nhiệm vụ càng dễ thất bại nhưng ngược lại phần thưởng luôn luôn phong phú.”

“Ầy, Huyền Huyễn thế giới sao, quả thật không muốn người ta sống mà.” Hắn than thở.

Nói như vậy, nhưng mà khi lựa chọn thì hắn không do dự chọn Địa Ngục.

Vì sao, không vì sao cả, đơn giản là hắn thích.

“Có hệ thống nơi tay, còn sợ trước sợ sau, đơn giản là khùng.”

..................

“Đinh, đăng nhập Thần Huyền Đại Lục bang thưởng: m Dương Thể ( Đế Cấp), m Dương Song Tu Quyết ( Đế Cấp), Phụ Trợ Chức Nghiệp: Đan Sư, Phù Sư, Trận Sư, Khí Sư mở ra, giải tỏa theo thực lực của ngài.”

“Đinh, Thành lập một thế lực Nhất Tinh - Thưởng: Thăng cấp thẻ x 5 ; Triệu hồi ngẫu nhiên x 2.”

“Đinh, Thành lập một cái hậu cung vô địch cổ kim - Thưởng:???.”

“Đinh, Thông tin hiện tại của ngài là.”

Tên: Lâm Thiên

Tu vi: 0Tư Chất: Vô Cực

Thể Chất: m Dương Thể ( Đế Cấp)

Công Pháp: m Dương Song Tu Quyết ( Đế Cấp)

Phụ Trợ: Đan Sư, Phù Sư, Trận Sư, Khí Sư - Nhất Phẩm.

Túi Đồ: Thần Thư ( Vô Cực)

Hậu Cung: 0

Kỹ Năng:

Hình Người Xuân Dược: Buff 100% mị lực, đi đến đâu lưu tình đến đó, nữ nhân điên cuồng chỉ vì một nụ cười của ngươi.

Hình Người Thần Dược: m dương đạo là đại đạo mạnh nhất trong các đạo, tinh xxx của ngươi sở hữu vô tận linh khí cùng có khả năng nhất định ngộ đạo.

Vô Hình Trang Bức: Bất kể hậu cung thực lực ra sao, vĩnh cửu tăng 5 cấp, hảo cảm vĩnh viễn không thay đổi.

Công Năng Tiến Hóa: Chư thiên vạn giới có vô số mỹ nữ, dù là Ngựa Giống cũng vô pháp nổi bật, cho nên ngươi hóa thành Máy Cày, làm việc không biết mệt mỏi. Buff vô tận tinh lực, kháng tính với hệ thần kinh mệt mỏi, nhàm chán …

Điểm: 0
Nhiệm Vụ: 2

...

“Ầy, tựa hồ ta cũng quá bá.” Lâm Thiên than thở, trong lòng thì nở hoa, ít nhất hắn không phải kẻ nghèo như mấy tên nhân vật chính khác.

“Mà xem ra, m Dương Thể cùng m Dương Song Tu Quyết điều là của thế giới này mới đạt đến Đế Cấp.”

Mà hai thứ Tư Chất cùng cùng Thần Thư là từ ở thế giới game mang theo, dù sao trong game chỉ cần có đủ tiền, kinh nghiệm liền có thể thăng cấp, không có giới hạn gì đáng nói. Mà Thần Thư thì xem như là hạch tâm của nhân vật, cho nên không Vô Cực mới là lạ.

Thần Thư tác dụng trong game hay hiện tại vẫn như cũ, chính là giao ra khế ước, chỉ có nữ nhân tự nguyện ký tên vào khế ước mới được xem là nữ nhân của hắn, sau này cho dù nữ nhân hắn chết đi, chỉ cần dùng một số tiền hệ thống là có thể sống lại, họ cũng xem như là bất tử đi. Hơn nữa còn có thể thông qua Thần Thư tăng cấp hay truyền công pháp cho chúng nữ một cách tùy ý, tác dụng cực đại.

..................

Đi trên đường không bao lâu, Lâm Thiên mới phát hiện thế giới này quá mức kinh khủng. Nhân Sâm, Linh Chi, Hà Thủ Ô … vài trăm năm tuổi mọc như cỏ dại, khắp nơi đều có.

Lâm Thiên kinh ngạc, cũng chả rõ vì sao nơi đây lại không ai quan tâm chúng, phải biết dù là cấp thấp dược liệu thôi nhưng cũng mang lại lợi ích không nhỏ nha.

“Thật kỳ lạ...”

“Những loại dược liệu này chỉ là loại cấp thấp, cho nên ít ai quan tâm, hơn nữa ở đây cũng không hề có Đan Sư nào, có hái về cũng không thể sử dụng.”

“Vậy sao.”

Lâm Thiên nghe vậy liền mừng, như thế là tốt nhất.

Hắn là Đan Sư, dù chỉ là Nhất Phẩm nhưng cũng thừa sức tinh luyện một chút dược liệu cấp thấp này, hơn nữa kết hợp với lượng đan phương khổng lồ của hệ thống, chế ra Nhất Phẩm đan là chuyện không khó.

“Bắt đầu từ Huyết Khí Đan.”

Trong đầu hắn lập tức hiện lên một quyển đan phương, tựa hồ là thời Thượng Cổ một vị đại nhân vật rảnh rỗi sinh nông nổi, tạo ra.

Huyết Khí Đan tựa như một loại đan dược bồi dưỡng huyết khí trong người, ở gia đoạn Tôi Thể ăn vào hiệu quả cực tốt, thậm chí có thể xem như thuốc trị thương cấp thấp. Huyết Khí Đan chế tạo rất đơn giản, chỉ cần một chút Nhân Sâm trăm năm là đủ.

May là hệ thống có luyện đan không gian, chỉ cần vào bên trong bỏ dược liệu rồi tinh chỉnh quá trình tinh lọc tạo đan là được.

10 phút sau, Lâm Thiên cầm trong tay một lọ Huyết Khí Đan, không do dự đút từng viên vào mồm.

Nếu để tu sĩ khác nhìn thấy được, chắc phải há hốc mồm. Dù chỉ là Nhất Phẩm đan dược nhưng mà cũng là Đan, bên trong chứa đựng linh khí không phải người thường có thể chịu được, Lâm Thiên lại tìm chết nuốt cả lọ chục viên Nhất Phẩm.

Chương 2: Lâm gia

Ăn đan dược như đường đậu, đột phá như tên lửa.

Tạm thời chỉ có thể hình dung hắn như vậy.

Cứ tinh luyện rồi cắn đan, tinh luyện rồi lại cắn đan … trong vòng năm tiếng đồng hồ, khí tức hắn kéo thằng từ Tôi Thể Nhất Trọng lên thẳng Tôi Thể Cửu Trọng.

Nếu không phải vì kháng tính của dược liệu càng ngày càng mạnh, thu được linh khí cũng không nhiều lắm, không chừng hắn đã càng quét cho đến Linh Nguyên Cảnh mới thôi.

Thật thì hắn nói cho vui miệng, thực tế Tôi Thể chỉ là cường hóa thể chất làm chủ yếu, nên cắn dược lên tu vi nhanh cũng là chuyện bình thường. Nhưng Linh Nguyên thì lại khác, Tôi Thể muốn đột phá Linh Nguyên phải nuôi dưỡng cho linh khí trong người có thể tuần hoàn chu kỳ một cách tự nhiên, cần lượng linh khí rất kinh người.

Mà Nhất Phẩm Huyết Khí Đan đan lúc này đối với hắn cũng gần như vô dụng, hiệu quả không được một phần mười viên đầu tiên ăn, có ăn nữa cũng vô dụng, làm sao có khả năng đột phá.

Hiện giờ hắn chỉ có thể tìm đan dược cao cấp hơn hoặc chậm rãi chờ đột phá, lấy thiên phú của hắn, đột phá Linh Nguyên cũng chỉ là thời gian.

...........................

Hắn rời đi, men theo đường mòn tới một ngôi làng nhỏ.

“Đinh, tới Trang Trấn.”

“Nhiệm vụ mới - Duyên Sư Đồ: Ở Lâm gia tiểu tộc, một nữ nhân mang trong mình Cửu m Tuyệt Mạch, bởi vì không khai Thần Mạch cho nên bị coi thường, tìm và nhận làm đồ đệ, ban thưởng: Huyền m Thần Thạch ( Thần Cấp) + Linh m Đế Lục ( Thần Cấp).”

Hắn đến thôn trang liền nghe một cái nhiệm vụ, trong lòng liền kinh hỉ.

Sau đó, vì để biết thêm thông tin, hắn tìm người dân ở đây hỏi thăm mới biết được tình cảnh hiện tại của Trang Trấn.

Trang Trấn là một tiểu trấn nhỏ với tam gia làm chủ, bao gồm Lâm Gia, Hà Gia cùng Lý Gia, bọn họ đều có một vị Linh Nguyên Cảnh tọa trấn, địa vị cao cao tại thượng. Mà Lâm gia trong ba gia chỉ đứng thứ ba. Những năm gần đây Lâm gia sa sút, thế hệ thiên tài càng ngày càng ít, bị hai gia còn lại chèn ép gắt gao.

“Linh Nguyên cảnh, cũng không phải mạnh lắm.” Hắn thầm nghĩ.

Lâm Thiên không biết rằng, đại đa số tu sĩ nơi nhỏ bé này người thường điều dừng lại ở Tôi Thể Cửu Trọng, một chút người đột phá Linh Nguyên điều được xem là lão quái vật, đã xem là vô địch ở trấn nhỏ này rồi.

“Nha, Lâm gia ở gần cuối trấn, sở hữu một chút tiệm tạp hóa, một cái luyện đan đường.”

Hắn hiện tại hết tiền rồi, cho nên cũng có chút khổ bức, ngay cả ăn miếng cơm cũng là vấn đề.

May thay, Nhất Phẩm Huyết Khí Đan hắn còn cả rỗ, đề phòng những trường hợp thế này, có lẽ bán đi cũng được không ít tiền đâu.

“Quý khách, ngài đến dùng gì.”

Tiểu điếm, một tên nhân viên nhìn hắn cười phúc hậu nói.

“Bán đan.” Lâm Thiên nói.

Tiểu nhân viên nghe vậy, liếc hắn từ trên xuống, cười phì.
“Thiếu gia, khách điếm này không phải chỗ chơi đùa, mang ngài đi chỗ khác chơi.”

Tiểu nhân viên lời nói khinh thường, hắn xem ra Lâm Thiên chỉ đến đây quấy rối, dù sao Lâm Thiên vừa lạ mặt, quần áo trên người lại quái dị mảnh mảnh như ăn mày, chỉ đuổi khéo không chửi cẩu huyết lâm đầu là hên rồi.

“Đây, ngươi có thể kiểm tra.”

Lâm Thiên nhíu mày, mắt chó coi thường người khác gì đó, hắn ghét nhất.

Thuận tay móc từ trong lòng ngực ra một lọ thủy tinh ( Thành đan hệ thống tặng kèm) ném lên bàn tiểu điếm, rồi ngồi xuống ghế chéo chân như ông cụ non.

Tiểu nhân viên mắt chó coi thường người tất nhiên là không tin, hắn xem Lâm Thiên trăm phần trăm là quấy rối, khinh bỉ ném lọ dược sang một bên.

“Đồ bỏ cũng dám đem lên đây, hai đại ca, có người quấy rối.”

Trước cửa hai tên Tu Sĩ đi vào, dựa vào khí tức dễ dàng nhận ra cả hai đều là Tôi Thể Ngũ Trọng.

“Làm sao lão đệ, lại có người quấy rối.” Lâm Đại Bươu cùng Lâm Tiểu Bưu liếc qua Lâm Thiên một cái, nhìn hắn mới mười sáu mười bảy tuổi, không thèm quan tâm mà nhìn sang tiểu nhân viên.

“Là hắn, hắn là hai gia tộc khác mượn đến gây chuyện.” Tiểu nhân viên cười tà tà, rò ràng là muốn hại người ta.

Lâm Thiên khóe mắt giật giật, ngày trước hắn xem tiểu thuyết luôn thấy tình huống mắt chó coi thường người luôn có phần giả tạo, xem ra thực sự không phải vậy, ở thế giới thực lực vi tôn này, không thể hiện một chút thực lực chắc chắn sẽ bị khuất nhục, là ai cũng khó tránh khỏi.

Ngộ ra chân lý, hắn cũng hiểu rồi, nước sông không phạm nước giếng, có ơn thì báo, có oán thì trả.

Hắn nhìn tiểu nhân viên ‘thâm tình’, khiến tên kia lạnh cả xương sống.

“Ồ, trước mặt hai lão gia đây còn dám ngang ngược như vậy, xem ra ngươi chán sống.”Lâm Tiểu Bưu khinh thường, tiến tới chuẩn bị đánh Lâm Thiên một trận.

“Một cái tu sĩ nhỏ bé, cũng dám ngông cuồng.”

Lâm Thiên lạnh lùng, không nói gì nhiều, tùy tiện một cước đạp bay Lâm Tiểu Bươu.

Lâm Tiểu Bươu như đạn pháo bắn ra, oanh nát cả bức tường, toàn thân xương cốt điều vỡ nát, rõ ràng là gần như phế.

“Tiểu đệ.” Lâm Đại Bưu đau đớn hét, lập tức như điên vô tới, hầu như quên mất hắn không mạnh hơn tiểu đệ hắn bao nhiêu, đồi với Lâm Thiên chỉ là đưa đồ ăn.

“Rầm …”

Tiểu nhân viên nhìn thấy hai người giữ cửa dễ dàng bị miểu sát, kinh hãi quay đầu chạy, lúc này phía sau điếm hai người đi ra.

“Đây là …”

Lâm Tiếu cùng Lâm Côn đang ngồi trò chuyện dược liệu điếm, không ngờ nghe bên ngoài xảy ra chuyện, liền ngờ vực đi ra tìm hiểu.

Tiểu nhân viên thấy được hai người, kinh hỉ chạy tới.

“Nhị Trưởng Lão, Tam Trưởng Lão nhanh, có người muốn phá quán.”

“Là ai.” Lâm Tiếu giật mình, Lâm Côn bạo nổ hét lớn, chạy ra đại sảnh.

Nhìn hai tên bảo vệ xương cốt vỡ nát, nằm la liệt trên đất, cả hai vị trưởng lão điều giật mình sau đó là phẫn nộ.

“Làm sao lại lại như vậy.”

“Ngươi là ai, làm sao lại đến Lâm Gia phá rối.”

Bọn hắn nhìn Lâm Thiên, hét lớn, chuẩn bị chân khí tùy thời ra tay chế phục hắn.

“Bổn lão gia là cháu của Lâm Vũ, thiên tài ba trăm năm trước rời khỏi Lâm gia.”

“Lâm Vũ, ba trăm năm trước, chẳng lẽ là Huyết Kiếm Lâm Vũ, không ngờ hậu nhân của hắn vẫn còn sống.”

Lâm Tiếu cùng Lâm Côn hai lào đầu nghe hắn lắc lư, đột nhiên nghĩ đến trong sách cổ Lâm gia hình như cũng từng có Lâm Vũ người này, cũng khoảng vài trăm năm trước rời khỏi Gia tộc.

“Làm sao có thể, Huyết Kiếm Lâm Vũ tời đi gia tộc tính ra đã được hơn ba trăm năm, làm sau có thằng cháu nhỏ như ngươi.” Lâm Tiếu nghi ngờ hỏi.

Lâm Thiên khóe mắt giựt giựt, nói bậy nói bạ không ngờ nói trúng.

Chương 3: Lắc lư què

“Các ngươi thì biết cái gì, Lâm Vũ gia gia sau khi rời đi gia tộc không lâu, đạt được kỳ ngộ trở thành Tiên Thiên cường giả, tuổi thọ hơn 300, ở những năm cuối đời mới sinh ra cha ta, cha ta cũng là Linh Nguyên cảnh 150 tuổi thọ, những năm cuối đời mới sinh ra ta. Ta nhỏ tuổi thì có gì lạ.”

“Tiên Thiên, Huyết Kiếm Lâm Vũ đột phá tới Tiên Thiên cảnh.” Hai lão đầu Lâm gia kinh hãi. Đối với trấn nhỏ của họ, một cái Linh Nguyên đã mạnh phá trần, còn Tiên Thiên không khác gì thần linh, cho nên nghe nói bối cảnh ‘thâm hậu’ của Lâm Thiên điều giật nảy mình.

Mà lúc này họ cũng phát hiện được, Lâm Thiên rõ ràng là Tôi Thể Cửu Trọng, tu vi ngang với họ.

Hai lão đầu hít một hơi lạnh, nếu chỉ nói miệng có thể bọn họ còn không tinh, nhưng nhìn Lâm Thiên tuổi trẻ mà đã đạt đến cảnh giới Tôi Thể Cửu Trọng, liền đã tin phần nào. Phải biết thiên tài như hắn, không phải một tiểu gia tộc có thể bồi dưỡng ra, thậm chí một chút tông môn cũng khó làm được. Xem ra hắn nói tất cả điều là thật.

“Lâm Tiếu / Lâm Côn bái kiến ông chú.”

Hai lão đầu nhìn nhau, hơi xấu hổ chào hỏi một tiếng. Dựa theo vai vế, bọn họ còn thua Lâm Thiên một đoạn, kiêu một tiếng ông chú là không sai.

“Đậu, như vậy cũng được.” Lâm Thiên lắc lư một hồi, không ngờ đem mấy lão đầu hốt du, trời tây đất bắc chả biết đâu mà lần.

“Không biết vì sao ông chú đến đây.” Hai người dò hỏi, thái độ cung kinh hơn trước quá nhiều.

“Ài, nói ra liền cảm thấy lòng đau nhói. Gia gia ta tháng trước đã qua đời, cha ta vì Linh Nguyên Cửu Trọng cho nên bế quan đột phá Tiên Thiên, ta cũng thuận tiện lịch luyện một lần, chiếu theo lời của gia gia mà đến đây. Vốn ta mang đến đây vài lọ Nhất Phẩm Đan coi như quà gặp mặt, không ngờ bị mắt chó coi thường, khinh ta thiếu niên nghèo.” Lắc lư rồi thành công rồi, hắn quyết làm thêm một vố, vừa trả thù vừa có thể tiếp xúc được vị đệ tử thần bí kia.

“Ai cũng phải già rồi chết, dù nghịch thiên mà đi nhưng cũng không thể nào tránh khỏi.” Cả hai giả vờ đau khổ, Lâm Vũ là cái mẹ gì bọn hắn còn không thấy, nào có chút cảm giác bi thương, điều là cáo già tỏ vẻ thôi.

“Cha của ông chú muốn đột phá Tiên Thiên còn mang đến Nhất Phẩm Đan làm quà.” Cả hai hít một hơi lạnh, nhưng nghe đến câu cuối liền sợ hãi.

“Ngươi cút ra đây.” Lâm Tiếu rống giận tiểu nhân viên, kẻ ngu này dám chọc giận người ta, lỡ người ta báo cha hắn huyết tẩy cả Lâm gia thì sao, dù sao Lâm gia cùng họ chỉ có một chút quan hệ không gần, nếu thực họ nổi điên, ai dám đảm bảo điều gì. Một cái Linh Nguyên Cửu Trọng, diệt Lam gia chục lần còn được.

Tiểu nhân viên run hết cả chân, nhìn thấy hai vị trưởng lão gia tộc cung kính với thiếu niên như vậy, tròng lòng tuyệt vọng muốn chạy.Nhưng hắn chỉ là người bình thường, Lâm Tiếu là Tôi Thể Cửu Trọng làm sao có thể để hắn thoát được. Tùy tiện một chưởng đập hắn tàn phế, sau đó đi đến trước mặt Lâm Thiên cúi đầu tạ tội.

Lâm Thiên hài lòng, khỏi cần tốn công trả thù, quả nhiên trang bức vẫn là sảng khoái nhất.

“Mà thôi, Nhất Phẩm Đan ở kia, các ngươi tự đi mà lấy.” Lâm Thiên bình thản, chỉ lọ dược nằm lẳng lặng dưới đất.

Lâm Côn nghe đến Nhất Phẩm Đan linh kinh hỉ, dược liệu quán cũng chỉ bắn dược phẩm trị thương bình thường, Nhất Phẩm Đan một viên điều xem là trấn bảo, rất ít khi xuất hiện chứ đừng nói cả lọ.

Lão nhặt lọ đan lên, khẽ mở nắp ra thì hương thơm lan ra cả tiệm, hít thở một hơi điều cảm giác sảng khoái tinh thần.

“Nhất Phẩm hơn nữa là Nhất Phẩm Cao Cấp, Tôi Thể Lục Trọng trở xuống ăn một viên tăng một trọng, dù cao hơn Lục Trọng cũng có hiệu quả rất lớn.” Lâm Tiếu ngửi được mùi thuốc, chụp lấy lọ thuốc trong tay Lâm Côn, kinh ngạc nói.

Đan dược loại này, bọn hắn chưa từng nghe qua nhưng nhìn lượng linh khí kinh người mà nó chưa đựng cũng có thể nhận ra một hai, đan này đúng là cao cấp nhất trong các loại Nhất Phẩm.“Lâm Thiên này quả nhiên là giàu nứt vách, không hổ là quan nhị đại.” Cả hai người trong lòng suy nghĩ.

Trong lòng bọn họ, Lâm Thiên bây giờ chả khác gì đại thần, chỉ mong hắn lại thuận tiện ném vài lọ đan như thế này nữa. Suy nghĩ một chút, cả hai nhìn nhau mà cười.

“Ông chú, Lam gia sắp mở tỷ võ hàng năm của giới trẻ, cháu mạo muội mời ông đến tham gia, thuận tiện cho bọn tiểu bối vấn an ngài.”

“Đâu móe, muốn móc túi ta.” Lâm Thiên trong lòng thầm mắng. Vấn an xong mà không có quà thì mất mặt chỉ là hắn, đúng là lũ cáo già.

Đáng tiếc, Nhất Phẩm Đan hắn có cả rỗ, muốn bao nhiêu có bấy nhiêu. Chỉ cần trả trộn tìm tên đệ tử nhiệm vụ ghi là được, tất cả điều đáng giá.

Sau đó Lâm Thiên đi theo hai người họ vào Lâm Gia, an bài một tòa viện độc lập, linh khí nồng đậm coi như cũng tạm được.

....................

(Tu sĩ hiện tại có tu vi bao gồm: Tôi Thể, Linh Nguyên, Tiên Thiên, Nguyên Đan, Thần Thông, Hồn Anh... Trong đó chia Cửu Trọng cùng Đỉnh Phong. Còn Đan Dược, Trang Bị, Công Pháp... Cửu Phẩm, Thiên, Thánh, Thần, Đế cùng chỉ có hệ thống mới xuất hiện là Vô Cực)

(Yêu thú thì chia bằng cảnh giới giống tu sĩ, khác là chiến lực ngang cấp tu sĩ nhưng gắp hai, ba lần. Nguyên Đan có thể hóa hình trừ một số trạng thái cùng loài đặc biệt.)

(Thế giới này từng trãi qua môt thời kỳ thượng cổ hủy diệt nên 95% các tư liệu luyện đan, luyện khí... các loại điều bị thất lạc. Mà Lâm Thiên nhân được là tất cả đan phương từng tồn tại ở thế giới này, cho nên phụ trợ nghề nghiệp của hắn mạnh hơn thế giới hiện tại rất nhiều.)

(Tác sẽ tùy thời bổ sung thêm, các ngươi tự hiểu đê:))

Chương 4: Lãnh u u

Ngày hôm sau.

Lâm Thiên bất ngờ đột phá Tôi Thể Đỉnh Phong chỉ cách một bước nữa là có thể vận hành linh khí khắp cơ thể, hình hành một vòng tuần hoàn rồi thuận bước đột phá Linh Nguyên.

Nhìn như thế, nhưng thực sự rất nhiều người điều thất bại ở cảnh giới này, nói thẳng ra là quá nghèo tài nguyên dồi dào linh khí để trùng kích Linh Nguyên, chứ thật sự Tôi Thể đến Linh Nguyên chất chồng tài nguyên là hầu như ai cũng có thể đạt được.

Đương nhiên, Trang Trấn tam đại gia tộc cũng không có khả năng ai cũng cung cấp lượng tài nguyên lớn như thế, tựa như một lọ Huyết Khí Đan hắn tặng đã tương đương một năm thu nhập của Lâm gia rồi, nhưng cũng không bồi dưỡng được mấy người.

Chỉ khi nào Linh Nguyên lão tổ của họ sắp viên tịch, họ mới toàn lực bồi dưỡng một người mới trở thành Linh Nguyên tiếp tục bảo vệ gia tộc, mà theo tình trạng ba vị Linh Nguyên của ba tộc điều sắp chết, ba gia tộc cũng đã bắt đầu chuẩn bị bồi dưỡng một vị Linh Nguyên tiếp theo.

Lâm Thiên bước ra khỏi phòng, có lẽ hai tên Lâm trưởng lão đã tung tin ra cho bọn người Lâm gia biết thân phận của hắn, đi đến đâu điều xuất hiện những cặp mắt ghen ghét, hâm mộ, đố kỵ … Nhưng tất cả biểu hiện cực kỳ cung kính, không có một tia nào kiêu ngạo.

“Hừm, xem ra như vậy càng dễ làm việc.” Hắn mỉm cười, quả không uổng lọ Nhất Phẩm Đan kia.

“Này, ngươi là tộc nhân của Lâm gia.” Nhìn thấy một người đệ tử xinh đẹp như hoa, trên lưng mang theo bội kiếm bước qua, trang phục biểu thị rõ ràng là người của Lâm gia.

“A, Lâm Thiên tiền bối.” Cô gái kinh ngạc.

“Lâm Nguyệt bái kiến tiền bối.”

Lâm Nguyệt biết được thân phận của hắn thông qua các trưởng lão nhắc nhở, có phần thiếu kỳ thiếu niên này ra sao. Bây giờ nhìn thấy rõ, nàng hơi sợ hãi.

“Thật tuấn tú.” Nàng khẽ thấp giọng, chưa bao giờ nàng thấy được ai có diện mạo lại tuấn tú như vậy, tựa như khói ngọc hoàn mỹ khắc ra, không một tia khuyết điểm.

Không những thế, trên người hắn còn phát ra luồn mị lực kỳ dị, khiến nàng mê muội ngay tức khác, đạo tâm bình lặng chục năm nay lúc này như chấn động dữ đội.

“Này, này …”

Lâm Thiên thấy nàng hai mắt đã mê ly, nhìn hắn tựa như bảo bối, trong lòng quái dị suy nghĩ một lược cuối cùng mới nhớ đến Hình Người Xuân Dược kỹ năng kia.

“Thật, hệ thống không hổ là Tán Gái Thần Khí, ta điều nhịn không được bái phục người tạo ra nó.” Trong lòng kinh hỉ, thiếu niên mèo khen mèo dài đuôi.

“Đinh, Lâm Nguyệt hảo cảm đạt 90, có thể ký kết khế ước.”“Nha, nhanh vãi linh hồn.”

Lâm Thiên hồi tỉnh, hơi chau mày.

Hắn tuy háo sắc nhưng cũng có hạn độ, chưa xác định tư chất Lâm Nguyệt ra sao hắn không dám tùy tiện ký kết. Thứ nhất hắn không phải ưa bình hoa, dù chỉ có một chút thực lực cũng được, thứ hai hắn cũng không cần tâm địa ác độc, đem về hậu cung chỉ là phá rối thêm.

“Không ký kết.”

Có lẽ sau này hắn sẽ cải biến ý nghĩ, nhưng hiện tại hắn vẫn lấy chuẩn mực đấy mà hành sự.

Bên ngoài, Lâm Nguyệt tựa như cảm giác được thứ gì đó biến mất, trong lòng đau nhói khó chịu.

“Hừm, ngươi có thể nói cho ta biết một chút về Lâm gia không, dù sao ta cũng muốn hiểu rõ quê hương của gia gia ta.”

“Vâng.” Lâm Nguyệt trầm tư suy nghĩ cảm giác mất mát vừa rồi, nghe hắn nói liền kinh hỉ.

.....................

Lâm gia quả nhiên là yếu nhất trong ba nhà, Tôi Thể Cửu Trọng chỉ có hai người, Đỉnh Phong một người và duy nhất Linh Nguyên lão tổ.Hai gia tộc khác hạng thứ hai Lý gia Tôi Thể Cửu Trọng cũng có bốn người, mạnh nhất Hà gia thậm chí Cửu Trọng đến năm người và tận hai vị Đỉnh Phong.

Lâm gia nổi bật, có lẽ chỉ là Lâm Nguyệt tiểu cô nương này, không chỉ tu vi Tôi Thể Lục Trọng mà còn lã đệ nhất mỹ nhân của Trang Trấn. Đương nhiên là còn có người còn đẹp hơn nàng, mà ngươi đó chính là người hắn đang tìm.

“Lãnh U U, là con rơi của một nam nhân trong Lâm Gia, có thể bởi vì một số vấn đề nên kinh mạch nàng bế tắc không thể tu luyện, nếu không ta cũng không thể nào so sánh với nàng được.”

Ngay cả Lâm Nguyệt, theo đánh gia của hắn đã đạt đến tuyệt đẹp 90 điểm rồi, vậy mà còn tự nhận là thua kém hơn Lãnh U U, phải biết riêng về mảnh sắc đẹp con gái ít khi nhận thua, dù thua cũng khó thừa nhận.

Một đoạn thời gian nói chuyện, tính cách của nàng Lâm Thiên cảm giác rất hợp ý, ít nhất không phải là đám nữ nhân hơi có chút sắc đẹp liền mắt cao hơn đầu, banh quần ra cho thiên hạ chơi còn tự nhận là xử nữ ở thế giới hắn. Cho nên, ký kết khế ước với nàng cũng không tệ.

Mà Lãnh U U bên kia thì càng làm hắn thiếu kỳ, hắn hỏi tới rồi hệ thống cho ra đáp án là chính xác.

“Ngươi chẳng lẽ để ý tới nàng.” Hai người thân mật hơn trước, Lâm Nguyệt cũng không cung kính như lúc đầu, tùy tiện liền hỏi.

“Ha ha, chỉ là hơi thiếu kỳ vì sao nàng không thể tu mà thôi.” Hắn cười, hắn nhận mới là ngu.

“Không cần gạt ta, cũng không chỉ mình ngươi muốn nhìn thấy nàng đâu.” Lâm Nguyệt liếc hắn, u oán tựa như thiếu phụ bị người bỏ rơi.

“Khục khục.” Hắn chỉ biết im lặng vì biết lúc này mở miệng nói gì nàng cũng không tin.

“Ngươi muốn thu nàng cũng là không thể, chỉ là nàng đã bị gia tộc xem như là sính lễ đổi Phá Linh Đan của Bạc gia Vũ Thành.”

“Móa, có chuyện này nữa, Bạc gia là gia tộc gì.” Hắn giật mình, phẫn nộ vì đệ tử dự định của mình bị xem như là đồ vật, mặc dù trong lòng cực độ khó chịu nên hắn vẫn nhẫn nhịn, trước tiên hiểu tình hình đã.

“Bạc gia là một trong hai đại gia tộc ở Vũ Thành, nơi đó tu sĩ mạnh hơn Trang Trấn rất nhiều. Nghe nói Bạc gia có tới ba vị Linh Nguyên cảnh, hơn nữa điều mạnh hơn Lâm gia lão tổ.”

“Ồ.” Trong lòng suy nghĩ, Lâm Thiên vẫn chưa cảm thấy áp lực, dù sao chỉ là Linh Nguyên cảnh, đợi một thời gian hắn cũng có thể tùy tiện giết.

...................

Chương 5: Nhận đệ tử

Bạc gia gì đó, hắn nhớ kỹ. Tốt nhất đừng dẫn ra cái gì tự thiêu thân, hắn là kẻ thù dai a, một khi gay chuyện thì đừng mong hắn tha thứ.

Đi theo Lâm Nguyệt một hồi, cuối cùng cũng đến nhà của Lãnh U U.

“Người Lâm gia không gặp, cút.”

Lâm Nguyệt gõ cửa, chỉ nghe một âm thanh nữ tính lạnh lẽo đáp lại.

Nàng quay lại nhìn hắn, tỏ vẻ rất bất đắc dĩ.

“Ngươi không cần từ chối quá sớm, ta biết cách để cho ngươi có thể tu luyện.” Lâm Thiên mở giọng,thanh âm lọt vào tai Lãnh U U, khiến nàng trong nháy mắt như thiên lôi đánh trùng, khó thở đứng dậy.

“Ngươi đi vào.”

Lâm Thiên nhúng vai mở cửa bước vào.

Lãnh U U quả nhiên không hổ là người sở hữu Cửu m Thần Mạch cấp bậc Thần Giai chỉ có trong truyền thuyết mới tồn tại qua, diện mạo đẹp như tiên, nét lạnh lùng trên khuôn mặt càng thêm nổi bật vẻ kiêu sa.

“Chậc chậc, không hổ là Thần Cấp đệ tử, chỉ nhìn thôi ta cũng đầu hàng.”

“Ngươi nói là thật, ngươi có cách trị phế mạch của ta.” Lãnh U U băng lãnh nói, không lộ một chút cảm xúc nào.

“Đó là đương nhiên nhưng trước hết ngươi phải bái nhập tông môn của ta ta mới có thể giúp ngươi khai thông kinh mạch.” Hắn đưa ra điều kiện.

“Lâm Thiên, ngươi chớ manh động.” Lâm Nguyệt sợ hãi nói bừa để trang bức cua gái, dù sao trên đại lục này tầng lớp tu sĩ nhỏ yếu trên cơ bản không thể chữa trị phế mạch, dù là Tiên Thiên cũng vậy.

“Tốt, ta đồng ý.” Lãnh U U nói.

“Như vậy ngươi từ hôm nay trở đi, trở thành đệ tử của Phá Thiên Tông.” Lâm Thiên hào sảng.

“Đinh, ngài thu được đồ đệ Lâm U U, bang thưởng Huyền m Thạch ( Thần Cấp) cùng Linh m Đế Lục ( Thần Cấp).”

Phá Thiên Tông là cái tên của môn phái tương lai hắn chọn, mà hiện tại tông phái chỉ có một mình hắn, bái nhập Phá Thiên Tông cũng chẳng khác nào bái hắn làm thầy.

Tên: Linh m Đế Lục
Phẩm Chất: Thần Cấp.

Giới Thiệu: Dùng cho Cửu m Thần Mạch tu luyện, có thể khai phá Tuyệt Mạch.

Yêu Cầu: Nữ.

Tên: Huyền m Thạch

Phẩm Chất: Thần Cấp.

Giới Thiệu: Vật liệu chí âm chí hàn, cực mạnh tính dung hợp, có thể dung luyện trong cơ thể, định hình một lần và vĩnh viễn không biến dạng.

“Đây là Linh m Đế Lục, công pháp có thể giúp ngươi khai phá Cửu m Tuyệt Mạch trở thành Thần Mạch chính thức.” Hắn đưa cho Lãnh U U công pháp, sau đó cũng để Huyền m Thạch bên cạnh.

“Còn đây là Huyền m Thạch, vật chí âm chí hàn, dùng thuần âm chân khí trong người ngươi ôn dưỡng, có thể dung nhập cơ thể ngươi. Nhớ kỹ, nó chỉ có một lần duy nhất định hình theo ý nghĩ của ngươi, sau này không thể thay đổi, cẩn thận.”

Lâm U U không do dự cầm lấy quyển sách, điều bất ngờ là ngay khi nàng chạm phải quyển sách, nó lập tức hóa thành một luồng tinh quang nhập vào linh hồn của nàng.

“Tin người vậy sao.” Lâm Nguyệt trầm mặc.

Thật ra thì nàng nghĩ sai rồi, Lãnh U U không phải là không nghi ngờ qua, nhưng nghĩ đi nghĩ lại bản thân nàng không có gì cả, hơn nữa còn bị Lam gia xem là sinh lễ cho đi Bạc gia. Lâm Thiên có là thiên tài gia tộc nào đi nữa, chắc chắn cũng không dám động tay động chân với nàng, trừ khi đã chán sống.Với lại, thân thể phế mạch của nàng đã dày vò nàng chục năm nay, số phận bị người tùy tiện định đoạt khốn khổ cùng cực, mấy ai hiểu được. Cho nên, dù chỉ có một tia nhỏ nhoi thôi, nàng cũng sẽ liều tất cả để nắm lấy.

“Đi thôi, nàng cần có một thời gian để làm quen.” Lâm Thiên kéo Lâm Nguyệt đang bỡ ngỡ rời khỏi.

................

“Công pháp đó, thực sự có thần ký như ngươi nói.

Lâm Nguyệt khó tin hỏi hắn. Dù sao trong suy nghĩ của nàng, phế thể tương đương vời bỏ đi, không ai có thể nghịch chuyển được.

Nếu là người khác, có lẽ nàng sẽ chọn cười nhạt xem như trò đùa, nhưng đối với Lâm Thiên, phần hảo cảm trong trái tim nàng lại mách bảo rằng nên tin hắn.

“Không gì là không thể, ngươi cứ chờ niên tộc đại bỉ sẽ biết.” Hắn cười, không giải thích gì nhiều.

“Đinh, mở ra nhiệm vụ - Đăng Quan: Thi đấu hàng năm, Lãnh U U thi đấu dành được: Hạng Nhất ban thưởng Vô Cực Kiếm ( Thần Cấp) + Phong Thần Kiếm ( Thần Cấp), hạng 2 và hạng 3 ban thưởng Thủy Kiếm, từ hạng 4 đến hạng 10 băng thưởng Kiếm Doran.”

“Ặc, lại là nhiệm vụ mới.”

Lần này Lâm Thiên nhìn mà tham, Vô Cực Kiếm hay Phong Thần Kiếm điều là Thần Cấp trang bị, ai mà không tham cho được.

Có điều hắn lại buồn rầu. Thi đấu của Lâm Tộc ngày mai là tổ chức, mà người có tiềm lực mạnh nhất Lâm Gia hiện giờ là Tôi Thể Thất Trọng. Chỉ chưa tới một ngày đột phá từ người bình thường đến Tôi Thể Thất Trọng, quả thật ngoài hắn ra chắc chẳng còn ai, Lãnh U U có thể làm được không, nói thật hắn chả tin tưởng lắm.

Còn về đan dược, hắn có hỏi qua thì hệ thống trả lời là không thể nào. Đơn giản vì thể chất, công pháp hắn quá bá đạo, Đế Cấp bên trong cũng thuộc loại mạnh nhất lại có thiên phú Vô Cực chống đỡ cho nên mới thể thể cắn đan mà không sợ bạo thể, còn Lãnh U U tất nhiên là không thể nào.

................

Ngày thứ hai ở Lâm gia.

Không biết có phải vì hôm qua Lâm Nguyệt được hắn chú tâm khá nhiều hay không mà hôm nay được đặc cách ngồi cạnh hắn. Mấy lão già kia thật khó chịu, lại muốn lợi dụng nàng làm công cụ giao dịch giống Lãnh U U sao, nếu không phải Lâm Thiên còn chưa đủ thực lực, chắc đã một chưởng đập chết bọn họ.

Lâm Nguyệt thật ra cũng hiểu dụng ý của nhóm trưởng lão nhưng so với hắn, nàng không có nghĩ phức tạp như vậy, thậm chí còn có phần nào hưng phấn cùng hạnh phúc.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương sau