TINH VÂN ĐỒ LỤC TRUYỆN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Tinh vân đồ lục truyện - Chương 86 - Chương 90

Chương 84-2: Tâm thư lão Tác giả

Sách mới đã lên kệ VIP, những chuyện khác ko nói, ta chỉ muốn cảm tạ chư vị thư hữu đã ủng hộ lâu nay. Thành tích trước mắt coi như cũng ko tệ lắm, đương nhiên, ko thể thiếu công lao của chư vị.

Ai nha, phải nói thế nào đây. Đây là tác phẩm đầu tiên của Đông Lâm lên kệ VIP, nội tâm rất vui mừng, luôn lo lắng thành tích của nó sẽ thế nào đây, nhưng ko ngờ lại được thế này, cảm giác thật tốt. Tóm lại chính là toàn thân tinh lực dồi dào, ko có nơi để phát tiết.

Được rồi, không nói những điều này nữa, giống lời sĩ diện quá.

Một quyển sách, giống như là một đứa bé, từ lúc sinh ra rồi nuôi dưỡng cho đến bây giờ, có thể nói Đông Lâm đã đặt cảm tình của mình vào trong đấy hết thảy. Muốn viết thật tốt nhưng tất nhiên sẽ có chỗ ko tốt. Cũng xin gửi lời xin lỗi đến những độc giả vẫn luôn chịu đựng, những vị biên tập đã cố gắng, và ko thể ko xin lỗi chính mình...

Kỳ thật Đông Lâm rất lười, hỡn nữa cũng ko thích viết Sảng Văn; tiểu thuyết chính là một câu chuyện xưa, cái Đông Lâm muốn làm chính là đem cái chuyện xưa đó ra ngoài.

Quyền sách này đáng lẽ sẽ có nhiều phần ví dụ như châm dứt, sau đó triển khai, sau đoa là khởi đầu mới... Lúc đâu đã định viết như vậy nhưng về sau lại nghĩ vẫn ko nên làm vậy, làm vậy thì giống nhưn một người bị tách rời rồi.

Còn nữa, quyển sách có rất nhiều ý mở cho phần sau, chuyện xưa khúc chiết, cảnh cực kỳ hùng vĩ, nhưng còn chưa bày ra toàn bộ; đừng nói ta hành hạ main. Mũi kiếm tốt phải từ tôi luyện mà nên, hương hoa mai sẽ chuốc đau khổ, ko có trắc trở sẽ ko có chuyện nhân sinh, làm sao có thể cường đại, tâm cường đại, mới thật sự cường đại.Nếu muốn main cường đại cũng rất dễ, vẽ ra một xuất thân trâu bò hoặc gặp đại nhân vật truyền dạy...

Sinh mệnh quý ở chỗ biết phấn đấu, mồ hôi từng ngày sẽ là niềm vui thú.

....

KìNgộ: Dịch đến đây thôi, dài quá, còn một đoạn nữa -.- Nhưng nhiêu đây chắc mọi người cũng hiểu ý tác giả rồi.



Sắp sang trang mới rồi, hay hơn đấy mọi người.

Giống như những điều tác giả đã nói ở bức thư trên, tác giả đã cho main đi từng bước, càng về sau càng hay!

Hy vọng các bạn độc giả ủng hộ ta, để chúng ta sẽ cùng đi đến được chương kết.

Chúc mọi người vạn sự vui.

KìNgộ

Chương 85: Giết người trên phố

Ầm ầm!

Một tiếng nổ chấn động toàn bộ Yêu Huyết Thành, vô số tu giả trong thành trì ngàn dặm bừng tỉnh ngay lập tức. Còn chỗ vốn dĩ là đường đi trước phân điện Chiến Hồn Điện thì ầm ầm nổ tung, nhiều tu giả bỏ chạy để tránh bị vạ lây.

Năm người liên thủ đánh một mình Cơ Trường Không, hắn bị đánh bay ngược ra sau, tông nát vòm rồi cửa rớt xuống đường cái. Cánh cửa lớn này của Chiến Hồn điện cũng không phải là một phần của Yêu Huyết thành mà là do bọn họ tự dựng nên, vì vậy Cơ Trường Không mới có khả năng đụng nát nó. Chứ nếu không thì sẽ không thể nào có tình huống này xảy ra.

Năm người lao ra từ trong tiểu viện, bốn đại cường giả Đạp Hư đứng trên không trung, còn Lâm Phá Thiên thì bước từng bước vào, dồn ép Cơ Trường Không.

"Thật không biết tự lượng sức mình, chỉ là một tên tiểu tốt Thiên Môn tầng bốn cũng dám huênh hoang. Cứ coi như ngươi là Thể tu thì cùng lắm cũng chỉ có tu vi Đạp Hư tầng ba; ta thật ko biết nên chửi ngươi cuồng vọng hay là chửi ngươi ngu ngốc đây." Lâm Phá Thiên từng bước đến gần, khí thế như bừng bừng.

"Cũng chỉ có vậy, Giết!"

Hắn lau máu nơi khoé miệng, hét lớn một tiếng rồi xông lên.

Long Chiến Vu Dã, Kỳ Huyết Huyền Hoàng, trong chốc lát, chiến lực của hắn đã tăng lên gấp đôi, thậm chí có thể sánh với Đạp Hư tầng bốn. Một quyền của hắn xuất ra, điều bất ngờ hiện lên, Lâm Phá Thiên biến sắc bị đánh bay ra xa mấy chục thước.

Nhưng như thế cũng không làm tổn thương y được.

"Ngươi nghĩ rằng bổn toạ không có chuẩn bị sao! Đồ kiến hôi ti tiện, ta sẽ cho ngươi biết hai từ 'vô lực' viết thế nào!" Khí tức toàn thân Lâm Phá Thiên càng thêm mênh mông cuồn cuộn, khủng bố vô biên, khoé miệng xuất hiện ý cười, giống như thợ săn sắp ra tay bắt lấy con mồi.

Tự tin tràn đầy, khí thế ngập trời, mang theo ngạo khí có từ bụng mẹ.

Bốn người đang đứng trong không trung cũng để mặc cho hai người tự quyết đấu, bọn họ cũng không có ý tham gia nhưng cũng vô ý mà hữu ý đứng chặn ở bốn phía đề phòng hắn chạy trốn.

"Bại tướng dưới tay mà thôi, còn dám nói khoác mà không biết ngượng." Cơ Trường Không thương cảm lắc đầu.

"Đã như vậy thì bổn toạ mở mang kiến thức cho ngươi. Chiến Thần Bát Thức, tiếp thức thứ nhất của ta, Chiến Thần Phá Thiên!" Lâm Phá Thiên, tóc đen sau lưng tung bay tán loạn.

Oanh!

Mây gió nổi lên, trời đất rung động, Chiến thần đánh nát chín tầng trời; một nắm đấm nhỏ của Lâm Phá Thiên tại thời khắc này lại to lớn vô cùng, so với núi còn cao hơn, so với mặt đất còn rộng hơn; chỉ trong chớp mắt đã tràn ngập toàn bộ tâm thần Cơ Trường Không.

Phanh phanh phanh!

Hắn đánh ra ba quyền liên tục, mỗi một quyền đều có thể san bằng một toà núi nhỏ, nhưng mà lực lượng của ba quyền này lại giống như trâu đất xuống biển, không để lại chút dấu vết.

Phốc!

Cơ Trường Không bay ngược ra sau, miệng phun máu tươi.

"Ta đã nói rồi kiến hôi, ngươi không được." Lâm Phá Thiên nhe răng cười, lại nhào tới.

"Chưa hẳn!"

Cơ Trường Không nhàn nhạt mở miệng đáp, thần sắc không biến chuyển, trong mắt bỗng có hai đạo thần quang lao ra, dài đến mấy xích.

Oanh!

Một khắc sau, khí thế hắn tăng vọt lên, chiến ý không giới hạn bạo phát, khuấy động mây gió bốn phương, toàn bộ tu giả Yêu Huyết thành cũng cảm ứng được.

Đông!

Hắn lại đánh ra một quyền, Lâm Phá Thiên lập tức biến sắc, vì một quyền này của hắn thăng hoa đến cực độ, tinh khí thần đều hoà làm một thể, không hề có khuyết điểm, lực lượng chí cương đánh ra, ngưng tụ tại một điểm.

Rặc rặc!

Cánh tay phải của y lại bị đánh gãy lần nữa, giống như cái lần ở Thiên Trì Sơn, cùng một vị trí. Quả thật là sỉ nhục trắng trợn."Không có khả năng, kiến hôi, ngươi không thể ngăn cản uy lực của Chiến thần! Sao có thể làm được, ta không tin." Tóc tai Lâm Phá Thiên bù xù, mặt mũi tràn đầy vẻ không thể tin.

Đánh nát cái kiêu ngạo của ngươi, đánh nát cái tự hào của ngươi, đánh cho ngươi giác ngộ để ko còn cuồng vọng nữa...

Cơ Trường Không giống như Man long hiện thế, mỗi một quyền đánh xuống đều làm cho Lâm Phá Thiên càng thêm chật vật, mỗi một kích đều làm Lâm Phá Thiên dao động tín niệm. Tổn thương thân thể có lẽ không bao nhiêu nhưng nội tâm bị dao động vì sỉ nhục lại làm cho y càng lúc càng điên cuồng.

"Ta không tin!"

Lâm Phá Thiên mạnh mẽ phản kháng, y muốn liều mình đánh trả nhưng đại thủ Cơ Trường Không đè xuống lại giống như Thần Vương Thượng Cổ, trang nghiêm không thể xâm phạm. Sự phản kháng của Lâm Phá Thiên cùng lắm chỉ tạo nên chút bọt biển rồi biến mất không thấy đâu.

"Còn không ra tay?" Rốt cuộc Lâm Phá Thiên buộc phải lên tiếng cầu cứu, y không muốn bị áp chế như vậy nữa!

Đây là sỉ nhục của y, nếu cứ tiếp tục nữa thì niềm kiêu ngạo của y, lòng tự tôn của hắn hết thảy đều không còn, thậm chí đạo tâm cũng có thể bị nghiền nát. Vì vậy y không thể chịu đựng thêm được nữa.

Ô...ô...n...g!

Bốn cường giả Đạp Hư vốn đã sớm chờ đợi, nay đồng loạt ra tay. Bốn đại cường giả Phong, Vũ, Lôi, Điện liên thủ tạo ra một bức tranh, trong đó vẽ mưa khói mông lung, mênh mông không thấy bờ bến.

Bức tranh mênh mông này như đại thế một phương trấn áp xuống, vô số đạo văn lập loè ẩn hiện hoá thành một tấm lưới lớn phủ xuống Cơ Trường Không.

Bốn người Phong, Vũ, Lôi, Điện hợp lại thành một thể, dù không phải huynh đệ thân thích nhưng từ nhỏ đã sinh hoạt cùng nhau, và bọn họ luyện một loại pháp quyết đồng thời tế luyện một bí bảo, vì vậy bức tranh Phong Vũ Lôi Điện này chính là sát chiêu lớn nhất của bọn họ.

Oanh!

Cơ Trường Không ngẩng mặt đánh ra một quyền kinh thiên động địa, lực lượng của nó tạo ra một gợn sóng mênh mông cuồn cuộn nhưng tấm lưới lại không hề bị sứt mẻ. Lực lượng cuồn cuộn kia chỉ để lại một chút rung động trên tấm lưới mà thôi.

Xoẹt xẹt, xoẹt xẹt, ầm ầm. . .

Từng tia lôi điện hoá thành lôi xà lao thẳng đến Cơ Trường Không, vô lưỡi dao gió (phong nhận) phô thiên cái địa lao đến; còn có những giọt mưa kia, mỗi giọt đều mang theo lực lượng kinh khủng. Tấm lưới hạ xuống, Cơ Trường Không gần như bị tấm lưới này bao phủ.

"Đừng phí công vô ích, bốn vị thúc bá liên thủ thì ngay cả Đạp Hư tầng sáu cũng khó có thể phá vòng vây, ngươi thì tính là cái gì chứ, tiện dân." Lâm Phá Thiên có cảm giác cuồng loạn, tự tin nói với hắn.

Y cần phải nhờ vào chuyện này để lượm nhặt lại chút niềm tin đã đánh rơi, trùng tu lòng kiêu hãnh nhưng đáng tiếc Cơ Trường Không không cho y cơ hội."Rống, phá cho ta!"

Bên trong tấm lưới bằng lô, Cơ Trường Không rống to một tiếng thấy trời xanh, pháp lực đáng sợ tàn sát bừa bãi.

Lôi xà vỡ, phong nhận đoạn, cơn mưa như trút nước đã hoá thành hư vô!

Giờ khắc này, Cơ Trường Không giống như một Chiến thần hạ phàm, quần áo toàn thân rách gần hết lộ ra màu da đồng, hữu lực vô cùng.

Đông đông đông đông!

Hắn đánh ra một quyền rồi lại một quyền, mỗi quyền đều là Man Vương Quyền thức thứ nhất, lôi xà phong nhận đều bị nghiền nát, còn những giọt mưa rơi xuống trên người hắn chỉ có thể tạo ra những tiếng nổ bình thường. Thân thể như thế quả thật làm cho người ta khiếp sợ, quả thật giống như một Man long dưới hình hài của con người.

Bốn người Phong, Vũ, Lôi, Điện vô cùng khiếp sợ chuyện đang xảy ra, mặt mũi Lâm Phá Thiên cũng đầy vẻ sợ hãi và tuyệt vọng. Cơ Trường Không này đúng là quá kinh khủng rồi, dưới tình huống như vậy vẫn không rơi vào thế hạ phong, đối chiến với một pháp bảo như thế mà cũng không bị thiệt, so với bọn họ lúc trước thì quả là khác nhau,

"Làm sao có thể như vậy được? Tại sao hắn có thể có chiến lực như vậy được?" Lâm Phá Thiên thất thần.

Y luôn tự nhận mình là người có thiên tư vô song, vẫn luôn nghĩ rằng trận chiến lúc trước với Cơ Trường Không để bị thua cũng chỉ vì Cơ Trường Không mưu mẹo, nhưng hôm nay nhìn thấy một màn này trong lòng y lại sinh ra một cảm giác thất bại.

"Không được, ta muốn giết hắn, nếu không đời này của ta coi như xong." Bỗng nhiên Lâm Phá Thiên cắn răng nói, dứt khoát tiến vào chiến trường, điên cuồng ra tay.

Ầm ầm, ầm ầm. . .

Hai bên đại chiến, khí thế vô cùng, lực lượng kinh khủng tàn sát bốn phía.

Sáu người đánh từ dưới đất lên bầu trời, lại từ bầu trời đánh xuống mặt đất, phạm vi đại chiến đã không còn dừng lại ở con đường này.

"Đây không phải Cơ Trường Không sao? Thật to gan, hắn dám quay về và còn dám ra tay ở Yêu Huyết thành. Hắn cũng quá non nớt đi, lực lượng Chiến Hồn điện ở chỗ này tuy yếu nhưng cũng không phải một mình hắn có thể khiêu chiến dễ dàng được." Một tu giả cười lạnh.

"Không biết trời cao đất rộng, chết cũng đáng đời. Hay là chúng ta cũng có thể ra tay đi? Bán cho Chiến Hồn điện một cái nhân tình ." Tên còn lại lắc đầu.

"Cũng không thể trách người khác được, chính hắn muốn chết nhưng quả thật cũng rất gan dạ." Người thứ ba thở dài nói.

. . .

Đa số tu giả đều nghị luận bàn tán, trong đó có không ít tu giả Đạp Hư nhưng gần như tất cả mọi người đều cho rằng Cơ Trường Không sẽ sống sót.

Oanh!

Lại bị trúng một kích, rốt cuộc Cơ Trường Không cũng phải bại lui, khoé miệng rướm máu, nhưng Lâm Phá Thiên cũng không nhẹ nhàng hơn. Vừa rồi y đại chiến với Cơ Trường Không, luôn có ý nghĩ rằng không chết không thôi, điên cuồng liều lĩnh công kích đã tạo cho y áp lực lớn.

Hiện tại nơi đây đã trở thành nơi náo nhiệt nhất Yêu Huyết thành, vô số tu giả muốn xem cuộc vui đều đã đi qua đây. Tuy bọn họ khiếp sợ chuyện có người dám ra tay ở Yêu Huyết thành nhưng bọn họ cũng khâm phục lòng cam đảm của hắn, một người không sợ trời không sợ đất. Hiện tại nơi này càng ngày càng ồn ào.

Thậm chí có người thông min còn nhìn ra được việc tứ đại gia tộc cố ý buông thả, nếu không thì đã sớm ra tay ngăn cản.

"Cơ Trường Không, tốt, rất tốt. Không phải ngươi muốn dùng trường mâu đâm chết bổn toạ chỗ này sao? Đến đây! Bổn toạ nói cho ngươi biết, một vị Cự đầu đang ở cách Chiến Hồn điện không xa, nhiều lắm thì mất nửa canh giờ nữa là có thể đến nơi, đến lúc đó..."

"Ngươi không chờ được rồi." Bỗng nhiên toàn thân Cơ Trường Không bùng lên ngọn lửa ngút trời, vô số khí huyết hoá thành hoả diễm.

Oanh!

Chương 86: Giết sạch

Tu vi của hắn tăng vọt lên, khí tức toàn thân bạo tăng mấy lần. Đây chính là Nhiên Huyết, bí thuật cấm kỵ. Tuy có thể chống đỡ không quá ba mươi hơi thở nhưng như vậy cũng đủ lắm rồi!

Vốn dĩ hắn còn không xác định được việc có nên dùng một chiêu này không nhưng bây giờ thì hắn không thể không làm như vậy. Cứ đánh tiếp như thế này thì cho dù đánh tới hừng đông cũng không phân được thắng bại, việc này không có lợi cho hắn nên hắn phải tốc chiến tốc thắng.

Nhưng đối phương có năm người cũng không phải kẻ yếu mà còn phối hợp với nhau, nên thậm chí hắn còn có chút rớt xuống hạ phong.

Có Nhiên Huyết rồi, tình thế sẽ đảo ngược.

Hơi thở đầu tiên, Cơ Trường Không triển khai Man Vương Quyền, lực lượng mênh mông cuồn cuộn trực tiếp đánh bức tranh bốn màu nứt ra.

Hơi thở thứ hai, hắn hoá thành lưu quang, cả người hoá thành tàn ảnh lao thẳng đến chỗ Lâm Lôi. Lâm Lôi vội vàng ứng chiến, bốn người khác cũng nhao nhao lao tới cứu nhưng Cơ Trường Không bỗng nhiên chuyển hướng bước một cái vượt qua hư không đến gần Lâm Phong trước nhất.

Oanh!

Bị đánh bất ngờ, Lâm Phong không đề phòng nên bị đánh bay ngược ra sau, nửa cánh tay trái đều bị đánh nát.

Hơi thở thứ ba, thứ tư, hắn dùng thân thể đối chiến với những người còn lại. Tuy máu tươi đầm đề thân thể nhưng không bị thương nặng chỗ nào.

Hơi thở thứ năm, thứ sáu, thứ bảy, hắn dùng Tinh Thần Vẫn Lạc đánh trọng thương Lâm Vũ. Nắm tay to lớn đánh trúng ngực Lâm Vũ làm cho ngực của y mém tí nữa là nổ tung. Tuy không bị vậy nhưng xương sườn của y gãy không biết bao nhiêu cái, bị trúng một kích này y đã không còn năng lực tác chiến.

Cơ Trường Không dốc toàn lực thi triển bí pháp, khí huyết toàn thân biến mất với một tốc độ kinh khủng. Chỉ trong chớp mắt, vốn dĩ hắn dù không được xem là quá cường tráng nhưng khí huyết lại tràn đầy. Vậy mà bây giờ chúng lại biến mất hơn nữa.

Khí huyết toàn thân là gốc rễ, da mặt của hắn đang dùng một tốc độ mắt thường có thể thấy được mà nhăn lại, đầy nếp uốn.

Oanh oanh oanh!

Hắn không quan tâm điều này, chỉ một mực dốc hết sức mình ra tay đánh chiến, mỗi một kích đều có một người bay ra ngoài, tình trạng của họ thê thảm vô cùng.

"Dung Binh Luyện Thể!"

Rốt cuộc Lâm Lôi không chịu đựng được nữa, y hét lớn một tiếng, sau lưng xuất hiện lôi đình ầm ầm rồi sau đó dung nhập vào trong người y. Trong nháy mắt, khí tức của y đã bạo tăng đến Đạp Hư tầng sáu đỉnh phong.

Đây là bí pháp của Chiến Hồn điện, lúc trước Lâm Tôn Thiên đã từng dùng, đây là thủ đoạn liều mạng.

"Tầng sáu cũng phải chết!" Cơ Trường Không đã điên rồi.

Tóc tai bù xù, toàn thân toàn máu, cả người giống như một ác quỷ lao ra từ địa ngục vậy.

Oanh!

Lại một tiếng nổ vang lên, hắn không tránh né, cứng rắn chịu một kích của Lâm Lôi nhưng quả đấm của hắn cũng hung hăng nện lên đầu của y.

Đây là muốn dùng thương đổi thương, lưỡng bại câu thương, nhưng thân thể của hắn cường hãn hơn, chiến ý lại bừng bừng, ý chí kiên cố hơn nên hắn đã thắng, còn Lâm Lôi thì đã bị doạ sợ cho đứng tim, nên đã định y sẽ thất bại.

Bành bành bành, bành bành bành. . .

Nắm đấm rơi xuống không ngừng, lực lượng kinh khủng trong mỗi kích đều tạo nên vô số rung động; Lâm Lôi hoàn toàn không có lực phản kháng, giống như một đống cát trong không trung, bị hành hung liên tục.

"Bắt người thân của ta, giết ân nhân của ta, muốn giết ta, vấy bẩn thanh danh của ta... Tất cả đều phải dùng tính mệnh các ngươi để hoàn lại."

"Đi chết đi!"

Cuối cùng Cơ Trường Không rống lên một tiếng, đánh bay Lâm Lôi văng xa đến mấy chục thước, rồi sau đó nắm lấy cây trường mâu phi thẳng về phía trước.

Phốc!Trường mâu hoá thành một đạo lưu quang lạnh băng đuổi theo Lâm Lôi; trường mâu sắc bén nhẹ nhàng xuyên thủng ngực của y nhưng lực của trường mâu vẫn không tiêu tán mà tiếp tục mang y bay ngược ra sau. Cuối cùng, trường mâu phát ra một tiếng 'phập', đem Lâm Lôi ghim lên trên bức tường ở xa.

"Ôi ôi, ôi ôi. . ."

Lâm Lôi giãy giụa trong vô vọng, cổ họng phát ra tiếng 'ôi, ôi', cố gắng dùng hai tay rút trường mâu ra nhưng lại không thể làm được, chỉ có thể không ngừng run rẩy giãy giụa.

"Tại sao lại có thể được?" Một vài tu giả lúc trước mở miệng chê bai y giờ cảm thấy xấu hổ vô cùng. Bọn họ từng nói Cơ Trường Không sẽ không chịu nổi một kích nhưng không ngờ rằng năm người vây tấn công một người lại bị giết mất một, đây là rạch mặt trần trụi.

Thậm chí có vài người còn xấu hổ muốn tìm cái lỗ để chui xuống, tránh ánh mắt chế giễu của những người xung quanh. Thật sự là xấu hổ chết mất thôi, không còn mặt mũi nào gặp người khác nữa.

Có lẽ với tu vi của Cơ Trường Không, nhiều người không nhìn ra được rằng bọn họ còn không chịu nổi một kích của hắn, có lẽ việc dốc sức liều mạng của hắn không đáng nhắc tới, có lẽ trong mắt bọn họ thì hành động điên cuồng của hắn là ngu ngốc, nhưng từ giờ khắc này hình ảnh của hắn sẽ có nhiều người nhớ đến.

Hắn đã làm được, Lâm Lôi hẳn phải chết không thể nghi ngờ. Dù có đến cứu thì y cũng phải chết, bởi vì một kích của Cơ Trường Không đã đánh tan sinh cơ của y, giờ không chết thì cũng nhờ vào sinh mệnh ương ngạnh của một tu giả Đạp Hư mà thôi.

"Ta nói rồi, vi lão trưởng thôn, ta sẽ dùng cây trường mâu này ghim lên tường, vì tất cả người trong thôn mà báo thù." Cơ Trường Không khàn giọng hét lớn. Những nơi ánh mắt hắn đảo qua, phần lớn tu giả ở đấy đều cuối đầu, không phải vì tu vi không bằng hắn mà cúi đầu mà là bị sự điên cuồng cùng với dũng khí của hắn chấn nhiếp!

"Đáng chết, đáng chết, ngươi đã giết Lâm Lôi." Bốn người còn lại cũng hoá điên rồi.

Chẳng ai ngờ rằng, một kiến hôi, một tiện dân nhưng lại có lá gan to như vậy, có sự quyết đoán và chiến lực như vậy. Đường đường là một cường giả Đạp Hư tầng năm, lại dùng Dung Binh Luyện Thể rồi đạt đến tầng sáu nhưng cuối cùng vẫn bị giết dễ dàng như vậy!

Hắn dựa vào cái gì mà to gan như vậy, tại sao hắn dám làm như vậy, bọn người Lâm Phá Thiên run rẩy nghĩ.

Ngoài sợ hãi và phẫn nộ ra thì một cái tiện dân rõ ràng lại đánh chết một Trưởng lão phân điện Chiến Hồn điện, đây là sỉ nhục cực kỳ, so với việc Lâm Tôn Thiên chết trận quả là làm cho bọn họ khó tiếp nhận được.

Nhưng sau đó, Cơ Trường Không cũng không cho bọn họ thời gian để tức giận.

Hiện tại thời gian đã trôi qua một nửa, thân thể Cơ Trường Không đã héo khô rồi, tóc đã hoàn toàn biến thành màu trắng, nếp nhăn trên mặt xuất hiện dày đặc.

Đây là đại giới phải bỏ ra, bí pháp đốt máu rất khủng bố, Cơ Trường Không dốc toàn lực thi triển thì tu vi đã tăng vọt đến tầng sáu đỉnh phong thậm chí là tầng bảy, nhưng mà đại giới này cũng không phải ai cũng có thể chịu đựng được.

Rặc rặc!Một âm thanh nhỏ vang lên, Lâm Phong chết trận tại chỗ. Cơ Trường Không dùng một quyền xuyên thủng ngực của y, sau đó lại vặn gãy cổ của y.

Phốc!

Lâm Vũ trúng một quyền ở phía sau lưng, cột sống bị chặt đứt, coi như thoát chết cũng làm một người tàn phế.

"Đi mau." Lâm Điện bảo vệ Lâm Phá Thiên lui về phía sau, bọn họ đã bị doạ cho muốn vỡ mật. Hiện tại chiến lực Cơ Trường Không thật sự là quá kinh khủng, cho dù là lực lượng hay vẫn là tốc độ đều vượt xa bọn họ.

Đặc biệt là trên người bọn họ dù có pháp khí khủng bố nhưng bọn họ cũng không dám thi triển, vì bọn họ cảm giác rằng trong không trung đang có một cỗ lực lượng lớn bao phủ toàn bộ thành trì, một khi sử dụng pháp khí khủng bố kia thì lực lượng này sẽ lập tức xé tan bọn họ thành từng mảnh.

Đến lúc đó coi như là Chiến Hồn điện cũng không nói được gì, ai bảo ngươi vận dụng bí bảo ở Yêu Huyết thành!

Cái cảm giác nghẹn họng này không biết phải nói thế này cho thoả. Lúc bình thường, nếu gặp trường hợp như vậy, dù tu vi ngươi không bằng người nhưng chỉ cần lấy bí bảo ra thì bọn họ có mạnh cũng phải chết; đâu có giống như bây giờ, đứng đấy mà chờ quyền đến đoạt mạng.

Việc này đương nhiên là do tứ đại gia tộc làm. Dù sao nếu mọi người có chết thì cũng không thể làm gì quá đáng được, giống như Chiến Hồn điện đã từng tính toán thế hệ trẻ tuổi Yêu Huyết thành, chỉ cần không bị nắm thót thì sau này cứ lấp liếm là xong.

Lâm Điện cố gắng lùi càng nhanh càng tốt nhưng tốc độ của Cơ Trường Không nhanh hơn y; hắn bước một bước vượt qua khoảng cách mấy chục trượng tung ra một quyền, đánh chết Lâm Điện ngay tại chỗ,

Tu vi của y yếu nhất đám, chỉ có Đạp Hư tầng bốn nên dưới tay Cơ Trường Không thì yếu như một con kiến.

"Lâm Phá Thiên, nhận lấy cái chết!"

Trước mắt chì còn lại mỗi Lâm Phá Thiên, sát ý hiện lên trong mắt Cơ Trường Không mênh mông như biển, nắm đấm to lớn giống như xuyên qua hư không đánh xuống người y, lực lượng kinh khủng bộc phát trong nháy mắt.

Oanh!

Lâm Phá Thiên bay ngược ra sau như một mũi tên, đâm vào toà nhà phía sau.

Trúng một quyền này của Cơ Trường Không, gân cốt toàn thân Lâm Phá Thiên không biết đứt bao nhiêu cái, nội tạng vỡ nát. Nếu như vào thời khắc nguy cơ ấy, trên người hắn không có một tia hào quang xuất hiện thoáng qua bảo vệ y thì bây giờ y đã hoàn toàn đi tong rồi.

Lâm Phá Thiên thất bại không chỉ trên phương diện tu vi mà quan trọng hơn là niềm tin; ý chí của y bị phá huỷ, ngay cả ý chí muốn giết Cơ Trường Không cũng không còn. Giờ khắc này, y đã hoàn toàn bại.

Thua một tiện dân, bại dưới trong tay một kiến hôi, điều này đã làm cho y nhục chí, không còn mong muốn báo thù nữa.

Trên con đường xa hoa truỵ lạc, Cơ Trường Không ngạo nghễ đứng thẳng, giống như một Thái Cổ Thần Sơn không ngã, làm cho người ta sinh lòng ngưỡng mộ.

Tất cả mọi người nhìn thấy một màng như vậy, tức sinh lòng phức tạp. Cho dù lúc trước bọn họ có đối với Cơ Trường Không là khinh thường hay cỗ vũ thì hiện tại bọn họ đều cảm khái. Lấy yếu thắng mạnh, nhỏ thắng lớn, lấy đê tiện áp cao quý, tình cảnh này, đủ để ghi khắc trong lòng mọi người.

"Đi mau, lão gia hỏa kia đến rồi!"

Nhìn thấy Cơ Trường Không còn muốn đánh nữa, muốn giết chết Lâm Phá Thiên hoàn toàn, một người đã quát nhẹ với hắn.

"Hừ, coi như ngươi gặp may." Hoả diễm màu máu toàn thân hắn phụt tắt, hắn không quay đầu mà đánh ra một quyền vào hư không, xa xa là nơi Lâm Phá Thiên đang ở đấy. Sau đó, hắn chạy hết tốc lực, còn chuyện Lâm Phá Thiên có bị chết hay không thì cũng không còn liên quan tới hắn.

Cơ Trường Không đã đi nhưng tất cả mọi người còn chưa lấy lại tinh thần, hành động vĩ đại của hắn làm nhiệt huyết cho mọi người hoàn toàn sôi trào.

Vừa cười vừa uốn chén rượu trong tay, nghĩ đến những gì vừa xảy ra, quả là hay.

Chương 87: Kiêu ngạo đối chiến Cự đầu

Bên ngoài Yêu Huyết thành, một thân ảnh hóa thành lưu quang đang tốc lực chạy trốn, tốc độ cực nhanh. Thậm chí rất nhiều mãnh thú còn không nhận biết.

"Chạy đi đâu!"

Một tiếng gầm chấn động trời xanh.

Ầm ầm, ầm ầm. . .

Cơ Trường Không cảm thấy một khí tức rất lớn mạnh đang lao đến gần hắn từ phía sau lưng, khí tức không thèm che giấu, để cho nó tự do bộc phát. Những nơi nó đi qua, vô số cổ thụ cao lớn ầm ầm nổ tung, rất nhiều Yêu thú tan xác, núi cao thành bình địa, mặt đất thì bị cày ra một con rãnh lớn.

Từ trên cao nhìn xuống vẫn có thể nhìn thấy một con đường rộng hơn nghìn mét trong cánh rừng vô tận.

Toàn bộ cây trên đường đi của nó đều bị nghiền nát, gỗ vụn lá nát bay tán loạn, tất cả sườn núi, thậm chị một đỉnh núi cao hơn trăm mét cứ thế bị sang bằng. Nếu không thì cũng không tạo ra một con đường như vậy.

Cự đầu đúng là quá kinh khủng mà, đặc biệt là một Cự đầu đang tức giận cùng cực, thề phải gạt bỏ Cơ Trường Không.

Nhiều thợ săn, nhiều tu giả thấy một màn này cũng phải líu lưỡi không thôi, ai cũng cố gắng hết sức tránh xa chỗ này, miễn cho hoạ rơi trúng đầu.

Thiên tử giận dữ, trăm vạn thây người nằm xuống; Cự đầu giận dữ, bài 'sơn đảo hải'!

Oanh!

Một đạo pháp lực đánh nổ tung một ngọn núi nhỏ cách Cơ Trường Không chưa đến một nghìn mét, nhưng hắn cũng bị lực dư chấn đánh bay ra xa.

Độ chênh lệch giữa hai người quá lớn. Sau nửa nén hương, vị Cự đầu kinh khủng kia rốt cuộc cũng đã đuổi kịp hắn.

"Lại là ngươi, lão cẩu." Cơ Trường Không thời dốc, buông một câu nói lạnh lùng.

"Nghiệt súc, ngươi giết bốn người cháu trai của ta, lại giết hậu bối Lâm Tôn Thiên, hiện tại Lâm Phá Thiên cũng khó giữ được mạng. Hôm nay bổn toạ xem ngươi chạy đi đâu!" Lâm Vân Loạn tức giận muốn điên lên.

Người lão coi trọng nhất là hai hậu bối Lâm Tôn Thiên và Lâm Phá Thiên nhưng đều gần như bị huỷ trong tay Cơ Trường Không, còn bốn vị cường giả Đạp Hư Lâm gia cũng chết dưới tay hắn. Bất kể trực tiếp hay gián tiếp, chết trong tay hắn cũng hơn mười người, càng đáng giận hơn chính là lão đã bỏ ra tám trăm thọ nguyên.

Hiện tại mọi chuyện đều biến thành trò cười, đặt biệt là lúc Cơ Trường Không một thân một mình nhảy vào Yêu Huyết thành đại sát bốn phương, gần như san bằng phân điện Chiến Hồn điện ở Yêu Huyết thành. Tin tức này mà truyền ra ngoài thì chắc chắn mặt mũi Lâm gia sẽ không còn.

Dù trong này có điều khó nói đi chăng nữa thì một khi chuyện này truyền ra ngoài thì mọi người đều chê cười Lâm gia vô năng, và còn không biết tứ đại gia tộc Yêu Huyết thành sẽ chê cười đến trình độ nào.

Bởi vì Lâm gia là đại biểu của Chiến Hồn điện, mà tứ đại gia tộc cũng chỉ là bốn gia tộc ở Yêu Huyết thành.

Hoàng Đế với tên ăn mày đồng thời rơi vào hố phân, người bị chê cười nhất định chính là Hoàng Đế mà không phải là tên ăn mày. Đây là ví dụ chưa hẳn hợp lý nhưng cũng nói lên được khó khăn và hoàn cảnh khốn cùng của Lâm gia bây giờ.

Cho nên, vì thanh danh Lâm gia, vì danh dự Chiến Hồn điện, Cơ Trường Không chắc chắn phải chết!

"Ta muốn ngươi chết một cách khuất nhục nhất." Nghĩ đến đây, Lâm Vân Loạn liền tức giận đến cùng cực, hận không thể xé xác Cơ Trường Không thành vạn mảnh.

Nếu có khả năng, thậm chí lão còn muốn nuôi nhốt Cơ Trường Không rồi hằng ngày tra tấn vạn lần, nhưng tiếc là lão không thể bởi vì cần phải giết chết Cơ Trường Không nhanh một chút. Sau đó cố gắng hết sức có thể tiêu trừ ảnh hưởng xấu của chuyện này, nếu không thì việc này sẽ khó mà thu dọn.

Oanh!

Lão đứng thẳng trong không trung, pháp lực mênh mông cuồn cuộn hoá thành một thân ảnh khổng lồ gấp trăm lần lão, khí diễm ngập trời, mãnh liệt bành trướng. Sau đó, lão đạp xuống một cước!

Một cước muốn đạp Cơ Trường Không thành đống thịt nát. Dù không thể giải hết nỗi tức giận của lão nhưng ít nhất cũng làm lão bớt tức hơn.

Thật là xui xẻo! Cơ Trường Không nhìn thấy bàn chân to đạp xuống thì không khỏi thở dài.

Trên thực tế, vì hành động lần này, hắn đã chuẩn bị rất chu toàn. Hắn đã nhờ nhóm người Liễu Chiến thăm dò hư thật Chiến Hồn điện ở nội thành, rồi lại nhờ bọn họ chiếu cố cho hai huynh đệ Ngưu Nhị, rồi sau đó hắn còn vào Chấp Pháp Điện mời Liễu Thiết Trưởng lão...

Có thể nói, việc to việc nhỏ gì hắn cũng đã sắp xếp ổn thoả, thậm chí con đường chạy trốn của mình hắn đã an bài rất tốt.

Tiếc là người tính không bằng trời tính, dù có chuẩn bị thoả đáng thế nào đi nữa thì cũng có chuyện ngoài ý muốn phát sinh.
Chẳng ai ngờ rằng Chiến Hồn điện lại làm chuyện điên rồ, cách Yêu Huyết thành không xa lại giấu diếm một Cự đầu không ai biết. Theo lý mà nói, một đại nhân vật như Cự đầu sẽ không làm chuyện như vậy, vì dù sao bọn họ cũng có thân phận cao quý, việc ẩn nấp đúng là hạ sĩ diện của họ xuống một bậc.

Cho nên, dù là Cơ Trường Không hay là tứ đại gia tộc đều không nghĩ tới, và đương nhiên, thế là bây giờ hắn phải chịu bi kịch.

Trên thực tế, hắn có thể chạy xa được như vậy cũng phải kể đến công lao bốn người Lâm Phong. Nếu họ không nói có Cự đầu mai phục thì có lẽ đến khi lão gia hoả này đến tới nơi, tứ đại gia tộc mới biết cũng nên.

Nếu là một Đạp Hư đỉnh phong, thậm chí dù mạnh hơn một chút nữa thì hắn cũng có một tia cơ hội chạy trốn tìm đường sống, chỉ tiếc người đến là một Cự đầu!

Ầm ầm!

Pháp lực hội tụ tạo thành một bàn chân to như cột chống trời đánh xuống, che khuất bầu trời. Hiện tại Cơ Trường Không gầy trơ cả xương, pháp lực cạn kiệt, ngay cả chạy trốn đều không có cơ hội, bởi vì cỗ lực lượng cuồn cuộn kia đã tập trung vào hắn. Chạy trốn sao, đó là hy vọng xa vời!

Cự đầu chú ý đến nơi này tuyệt đối không phải là ít. Cho dù Cơ Trường Không hay Lâm Vân Loạn đều đoán được như vậy nhưng bọn họ sẽ không ra tay!

Cho dù là Cự đầu tứ đại gia tộc Yêu Huyết thành cũng không dám. Bọn họ có coi trọng Cơ Trường Không thế nào đi nữa, dù không muốn hắn chết cũng không có cách nào để giải vây, chỉ có thể trơ mắt nhìn mà thôi

Những hành động lúc trước cũng không nói đến, Chiến Hồn điện chỉ có thể ngậm bồ hòn làm ngọt mà thôi. Nhưng nếu hiện tại bọn họ ra tay can thiệp thì chiến tranh bắt buộc sẽ có!

Chuyện này bọn họ sẽ không kham nổi, bọn họ cũng không muốn như vậy vì bọn họ vẫn còn quá yếu!

Bành!

Bàn chân to đạp xuống, đạp xuống bên cạnh Cơ Trường Không. Một cái hố sâu mấy chục thước hình bàn chân lập tức xuất hiện.

Cơ Trường Không đầu tiên là sững sờ rồi sau đó giận tím mặt.

Đây là vũ nhục, hắn nhìn cái là đã hiểu.

Lâm Vân Loạn không muốn giết hắn ngay mà muốn đùa giỡn hắn, muốn từng chút sỉ nhục hắn, để hắn cầu xin tha thứ, để tất cả mọi người nhìn thấy hắn không chịu nổi mà cầu xin, rồi sau đó y sẽ cho hắn một kích chí mạng.

Oanh!

Lại một cước nữa, vẫn là ngay bên cạnh hắn, loạn thạch bay tứ tung, nhưng không hề làm hắn bị thương.

"Lâm Vân Loạn, lão thất phu." Cơ Trường Không ngửa mặt lên trời hét lớn."Tiểu bối, thấy thế nào? Lão phu muốn ngươi chết trong tuyệt vọng. Không chỉ ngươi, cho dù là muội muội kia của ngươi cũng không ngoại lệ. Lão phu sẽ hảo hảo bồi dưỡng sau đó tặng cho nàng một cái thân phận nô bộc Lâm gia, để con của nàng vĩnh viễn đều làm con chó trung thành của Lâm gia." Lâm Vân Loạn thoải mái cười to.

"Ngươi. . . " Cơ Trường Không giận tím mặt. Hắn không ngờ Lâm Vân Loạn là cái loại người vô sỉ như vậy. Với thân phận của lão lại nói ra được chuyện không biết xấu hổ như vậy.

"Ngươi là người như vậy, ta thật sự rất hiếu kì là rốt cuộc ngươi đã tu thành Cự đầu như thế nào đấy? Cổ nhân nói có đức lưu muôn đời, còn ngươi, phẩm tính ti tiện, thủ đoạn hạ lưu, tâm tính hung ác, ngươi mà cũng xứng làm Cự đầu hưởng thọ nguyên vạn cổ sao?" Cơ Trường Không bỗng nhiên hét lớn.

Lời vừa nói ra, bốn phía hư không liền chấn động một lúc.

Phần lớn Cự đầu đang chú ý nơi đây đều cảm thấy thú vị, Lâm Vân Loạn bị một vãn bối nho nhỏ vũ nhục như vậy đúng là làm cho bọn họ cảm thấy mới lạ.

"Muốn chết." Vốn dĩ Lâm Vân Loạn tràn đầy khoái ý lập tức sắc mặt liền vặn vẹo. Cho dù là ai bị người khác mắng trước mặt nhiều người là không có đức thì chỉ sợ cũng sẽ thấy xấu hổ, huống chi là một Cự đầu được vạn người sùng kính.

Một bàn chân to đạp xuống, tốc độ nhanh hơn lúc trước nhiều, Cơ Trường Không cũng vì vậy mà càng thêm chật vật.

Nhìn thấy bộ dạng lão thì có vẻ không hề có ý định ngưng việc vũ nhục hắn, mà cũng đúng, ý nghĩ này cũng quá xa vời.

"Lão thất phu, lần trước ngươi bị một chưởng của vị tiền bối kia có thấy đau không? Không biết lát nữa lại có một bàn tay nào tát tới nữa không? Ngươi đừng nên quá đắt ý, rồi cuối cùng lại giống như mấy tên hậu bối không nên thân." Cơ Trường Không tiếp tục mắng xối xả.

Lúc này đây, nhiều Cự đầu cũng chịu thua rồi, nội tâm mỗi người đều tán thưởng Cơ Trường Không to gan lớn mật, đánh người không vẽ mặt, chửi người không chửi chỗ yếu. Cái sĩ diện của Lâm Vân Loạn coi như đã bị đánh nát rồi!

Nhưng mà việc kiêu ngạo đối chọi một Cự đầu, không cúi đầu không siểm nịnh, quá đỉnh rồi!

Sắc mặt Lâm Vân Loạn đã âm trầm đến cực điểm, gần như vắt ra nước rồi. Lão rất hối hận, vì sao lão lại để cho Cơ Trường Không có cơ hội tự do nói chuyện, lão không phải là đồ ti tiện, một chưởng giết phứt đi thì tốt quá rồi, khỏi cần nghe hắn nói nhảm.

Bây giờ thì tốt rồi, chuyện mình muốn dấu nay lại bị người kác lấy ra chế nhạo, vốn chỉ là chuyện truyền qua lại giữa cao tầng với nhau nhưng nay mọi người đều biết. Hiện tại, Lâm Vân Loạn hối hận muốn xanh ruột rồi.

Lão nhìn quanh một lượt, sát ý trong mắt sôi trào, trong lòng nghĩ đến việc, ngoại trừ Cự đầu ra thì có nên giết hết tu giả ở đây không?

Nhưng rất nhanh lão bỏ qua suy nghĩ này vì không có tính thực tế, không nói đến việc lão có năng lực hay không mà chỉ nói đến việc nơi đâu tập trung nhiều Cự đầu như vậy, chắc chắn không có khả năng để lão như ý nguyện. Nghĩ đến thanh danh của mình trong giới tu giả cấp thấp bị giảm xuống, làm cho bọn họ không còn kính sợ lão nữa, trở thành chuyện đàn tiếu bên bàn trà, Lâm Vân Loạn liền hận đến nghiến răng nghiến lợi.

"Nhận lấy cái chết!"

Rốt cuộc, lão ra quyết định một kích tất sát, triệt để tiêu diệt hết sạch hậu hoạn.

Ầm ầm!

Bàn chân khổng lồ ầm ầm đánh xuống, thậm chí che khuất cả mặt trời, vô số cây cổ thủ đồng loạt hoá thành bột mịn, giống như một toà Thái Cổ Thần Sơn từ trên trời giáng xuống.

"Lão cẩu, nếu ta không chết, ngày khác nhất định bằm ngươi thành vạn đoạn!" Cơ Trường Không cắn răng nói.

Hắn cường ngạnh chống đỡ thân thể, cơ thịt ở các đốt ngón tay vì mất máu nhiều mà cứng đờ, giống như bánh xe thiếu dầu bôi trơn. Dù hắn biết có chạy trốn cũng không có ý nghĩa gì nhưng hắn vẫn không muốn bỏ cuộc.

Oanh!

Bàn chân đạp xuống, thân thể nhỏ bé của Cơ Trường Không không đáng nhắc tới, hoàn toạn bị dẫm trong lòng bàn chân, nhìn đại địa lõm xuống cũng đủ biết kết cục của hắn.

Không ít tu giả nắm tay thở dài, thậm chí một vài Cự đầu cũng cảm thấy tiếc; khó khăn lắm mới xuất hiện một nhân vật kinh thế tuyệt diễm nhưng không ngờ lại chết như vậy, thật là đáng tiếc. Nhưng cũng vì Cơ Trường Không với bọ họ không thân không bạn nên bọn họ cũng chỉ cảm thám mà thôi.

Từng Cự đầu thu hồi thần niệm, trong không trung lập tức giảm bớt khí tức của bọn họ, ngông nghênh cũng không thể không thể. Khi Cự đầu ra tay, bọn họ liền cho rằng Cơ Trường Không không có cơ hội sống sót.

Đông!

Nhưng ngay khi bọn họ vừa thu hồi thần niệm xong, chuẩn bị rời đi thì biến cố nảy sinh!

Chương 88: Cái lão bất tử chết tiệt

Đa số Cự đầu có mặt ở đây, hoặc tất cả tu giả có mặt ở đây đã ko còn ôm hy vọng, mọi người đều nghĩ chắc chắn hắn đã chết.

Mặc cho bọn họ có tán thưởng Cơ Trường Không như thế nào đi nữa, mặc cho bọn họ có đồng tình với việc làm của hắn đi nữa, nhưng dù sao hắn cũng chỉ là một vãn bối ngay cả cảnh giới Đạp Hư cũng chưa đặt chân đến; khi còn sống mọi người sẽ vì sự can đảm của hắn mà nói vài tiếng tốt nhưng khi chết rồi thì đảo mắt một cái sẽ quên ngay thôi.

Chỉ là vui mừng bất ngờ ko chỗ nào ko có, Thánh Nhân cũng không thể cái gì cũng biết, huống chi là bọn họ.

Tiếng nổ kinh thiên động địa, một tia sáng vô cùng lớn bay thẳng đến chân trời, chân phải của Cự nhân cứ thế căng phồng lên, thậm chí có cảm giác bất ổn.

"Hây a!"

Cơ Trường Không dùng hết sức từ lúc sinh ra cố gắng đứng thẳng người lên, một màn sáng quanh người hắn. Lâm Vân Loạn vẫn cố sức đạp xuống nhưng vẫn ko có chút tác dụng nào.

"Chuyện gì xảy ra?" Phần lớn tu giả nhìn thấy cảnh này thì mặt ko khỏi biến sắc.

Rõ ràng Cơ Trường Không còn có lá bài tẩy, có thể đối kháng Cự đầu, quá láo đi!

"Hắc hắc, xú tiểu tử, vui mừng không, kinh ngạc không, khiếp sợ không? Sư phụ vì ngươi mà để lại cho ngươi thủ đoạn bảo vệ tính mạng, cứ thoả thích tiêu xài, mặc hắn là cái gì cứ đánh tới cho ta, ngàn vạn lần đừng khách khí với ta, ha ha ha ha. . ."

Không chỉ những người khác choáng váng, mà ngay cả bản thân Cơ Trường Không cũng choáng váng!

"Cái này, đây ko phải là lão bất tử sao? Lão lưu lại thủ đoạn bảo vệ ta từ lúc nào?" Cơ Trường Không lắp bắp nhìn quyển sách nhỏ bóng nhẫy trôi lơ lửng ở trước người mình.

"Hắc hắc, vui mừng lên tiểu gia hoả kia, nghe lời ta, đánh với con rùa già kia tuyệt đối ko ngươi ko phải đối thủ, nhưng cứ yên tâm mà đánh, đánh cho phụ mẫu nó cũng nhận ko ra, có ta ở đây, cứ yên tâm mà phóng rắm." Giọng nói bất cần đời của lão bất tử truyền ra từ bên trong kim quang nhàn nhạt.

Chuyện này, là thật sao? Cơ Trường Không có chút băng khoăn.

Ko chỉ có hắn mà những nhân vật như Cự đầu đều sửng sốt, khẩu khí này, quá lớn đi!

Để lại một tia thần niệm ở bên trong một cuốn sách, việc này cũng ko thể xem là siêu phàm; mỗi Cự đầu ở đây đều có thể làm như vậy. Không những vậy, chỉ dựa vào một tia thần niệm mà muốn đánh bại một Cự đầu thì ngươi là Tôn tổ hay là Thánh Nhân?

Đặc biệt là nhiều Cự đầu cũng ko cảm ứng được sự uy hiếp từ trong cuốn sách bóng loáng kia, lời nói hoang đường như vậy đúng là ko ai tin được!

"Khẩu khí thật lớn, bổn tọa ở nơi này, mở mắt nhìn ngươi làm thế nào!" Lâm Vân Loạn cười lạnh.

"Đồ nhi, nghe thấy không? Lão nhân gia ta cũng chưa từng nghe qua yêu cầu ti tiện như vậy, ko có thành ý! Nhưng thôi được, ai bảo lão nhân ta ngươi tốt bụng như vậy chứ." Lão bất tử thở dài thật sâu, bày ra cái bộ dạng bất đắc dĩ.

Cái này, được ko đấy? Đừng có gạt ta! Cơ Trường Không nhìn quyền sách nhỏ trước mắt mà ko tin tưởng lắm. Ai bảo lúc trước lão bất tử này quá gian manh, cho nên đã lưu lại tiếng xấu trong hắn.

Huống hồ, hắn cũng ko có cảm giác sư phụ của mình cường đại thế nào, một chiêu này cũng ko có lừa dối mình đấy chứ?

Oanh!

Bàn chân to lại giáng xuống, lần này thì càng tăng thêm lực, uy thế lớn hơn ba phần. Lâm Vân Loạn xuống tay độc ác, ko còn lưu thủ trêu chọc đối phương nữa.

"Đến đi, để bổn toạ xem ngươi còn kiêu ngạo như thế nào nữa, cho bổn toạ thấy bản lĩnh của ngươi đi." Lâm Vân Loạn nổi điên, thật sự coi thường lão sao, một tên a cẩu a miêu nào cũng có thể hành hung lão sao, đường đường la fmột Cự đầu vậy mà lại ko có chút giá trị sao!

Bàn chân to đạp xuống, bao phủ phạm vi mấy chục thước, uy thế mạnh mẽ kinh thiên động địa. Có lẽ một toà núi cao trăm trượng cũng sẽ bị dẫm bẹp.

Những Cự đầu đang đứng xem chiến ko hề chớp mắt. Tuy bọn họ ko tin lời nói của người trong cuống sách nhưng lòng hiếu kỳ vẫn có, họ muốn nhìn xem rốt cuộc sẽ có kết quả như thế nào. Đặc biệt là cái lão sư phụ kia của hắn ko thèm coi Cự đầu là cái gì, điều này làm cho bọn họ có hơi khó chịu.

"Mẹ kiếp, mặc kệ, chết thì chết, chỉ còn có thể tin tưởng mà thôi." Cơ Trường Không cắn răng một cái, giơ cao quyển sách lên.

Ô...ô...n...g!

Một khắc sau, một bàn tay khoảng trăm trượng ngưng tụ lại, còn có thể thấy rõ vân tay ở trên đó. Thanh thế dù ko to lớn nhưng lại tĩnh mịch như biển lớn, sâu ko lường được.

Tất nhiên, ngay cả vân tay còn thấy thì cái thứ dính trên bàn tay ấy hắn sẽ ko quên, chính là mấy miếng thiệt gà còn sót lại. Đúng là phong cách lão bất tử mà.

Phanh!

Cự chưởng hung hăng đè xuống dưới ánh mắt mong chờ của mọi người.

Một khắc sau, thân ảnh được tạo thành từ pháp lực ầm ầm nổ tung, bản thể Lâm Vân Loạn bay ngược ra sau như đạn pháo, tông thủng ba ngọn núi, đến ngọn núi thứ tư mới dừng lại được.

Làm sao có thể!

Tất cả mọi người có mặt ở đây nhìn thấy một màn này thì ko khỏi trợn mắt há mồm ngạc nhiên, cằm rớt đầy đất.
Đúng là thật, rõ ràng ko có nói ngoa! Tất cả mọi người đều choáng váng, đây là đại nhân vật nào đây, bản thể tối thiểu cũng là Cự đầu tầng chín.

Oanh!

To lớn, khí tức 'thông thiên triệt địa' ầm ầm bộc phát, lực lượng kinh khủng toả ra xung quanh như một ngôi sao đang bốc cháy, khủng bố vô cùng. Lâm Vân Loạn hoàn toàn bối rối, lão ko ngờ bản thân mình lại bị một bàn tay đập cho một chưởng mà ko đỡ được.

Đặc biệt là trước mặt nhiều người như vậy nữa, hơn nữa trên cái bàn tay kia còn dính chút thịt vụn.

"Rống!"

Hai mắt lão đỏ ngàu, phi người bay tới thẳng chỗ Cơ Trường Không, khí tức cuồn cuộn áp bách xuống, núi non sụp đổ, tiếng ầm ầm vang lên ko dứt.

Đây mới chính là thực lực của Cự đầu, lão đã xem Cơ Trường Không là đối thủ chân chính. Dù mặt mũi đã bị ném đi nhưng tốt xấu gì còn có thể giải thích này nọ, nhưng nếu bị đánh như vừa rồi thì có lẽ sẽ để lại bi kịch chờ hậu nhân chê cười thôi.

Ô...ô...n...g!

Pháp lực mênh mộng cuồn cuộn hội tụ trong tay lão, một thanh trường đao dài gần trăm mét có hoả diễm dừng bốc lên.

Trường đao phát ra uy năng kinh khủng, hoả diễm thêu đốt ở trên đó thậm chí đốt cháy luôn mấy dặm rừng rậm. Đây quả thật là tai vạ, ko biết bao nhiêu mãnh thú bị liên quan, rất thê thảm.

Trường đao dài trăm thước, đâm thủng hư không, những nơi nó đi qua thì hư ko rung động, giống như bị đụng phải vậy.

"Bổn tạo xem ngươi trốn thế nào." Lâm Viễn Loạn nghiến răng hét lớn.

Đùng!

Bàn tay lại vung vẩy lần nữa, trường đao lập tức bị nghiền nát, pháp lực tan rã, hư không nứt ra từng khe hở, Lâm Vân Loạn dùng một tốc độ ánh sáng bay ra ngoài xa.

Lần này thì Cơ Trường Không đã hoàn toàn tin tưởng lão sư phụ bầy hầy của mình. Ngay cả Cự đầu tập trung đối chiến mà cũng bị đánh bay, vậy mình còn sợ gì! Thật ko ngờ lão sư phụ tiện nghi của mình lại còn một mặt này, thật là ko tệ. Hắn cảm thấy rất hạnh phúc!

Còn có cái gì vui hơn khi nhìn thấy một Cự đầu giống như một đứa nhỏ một đánh bay, còn có gì cao hứng hơn nữa chứ, ko có. Đối với hắn, đây là hưởng thụ nhất đấy, từ trước đến giờ!

Lâm Vân Loạn đã bị đánh cho choáng váng. Lão ko ngờ mình lại bị ê mặt như vậy, thế nên lão vẫn chưa đứng dậy.

Lúc này trong đầu lão chỉ có mỗi tiếng ông ông, giống như hàng nghìn con ruồi đang vo ve ở trong vậy. Lão cảm thấy hoa mắt chóng mặt, đầu nặng mà người cứ lâng lâng, có cảm giác muốn hôn mê.

Đây là sao? Tại sao lại vậy chứ? Lão là một Cự đầu chân chính đấy, là một Cự đầu, hơn nữa lão dám thề là vừa rồi lão đã tập trung vào trận chiến, nhưng mà chuyện gì xảy ra? Sao lại vẫn cứ bị một chưởng đánh ra vậy?

Điều này thật khó tiếp nhận được, ko thể nào tin được!Ko chỉ có lão, mà những Cự đầu khác cũng như thế; nhận thức của mọi người đều bị phá vỡ.

Lúc trước, bọn họ là Cự đầu hùng cứ một phương, ngồi trên cao quan sát chúng sinh, được thế nhân kính trọng như Thần linh, nào dám có chút bất kính gì.

Cao cao tại thượng quá lâu, ở trên cao quá lâu nên bọn họ đã quên rằng, trên cả đại lục này, bọn họ ko phải là Thần mà còn có những tồn tại kinh khủng hơn, đối với những tồn tại ấy thì bọn họ cũng chỉ là kiến hôi. Cái gọi là vinh quan rồi tôn nghiên cũng chỉ là mây bay mà thôi.

"Ta muốn ngươi chết!"

Rốt cuộc, Lâm Vân Loạn cũng tỉnh lại từ trong trạng thái bất định.

Lão hét lên một câu, rủ bỏ hết toàn bộ tôn nghiêm, giống như hoá điên.

Dù sao thì uy nghiêm hay tôn nghiêm cũng đều bị lột sạch có rủ cũng ko còn gì để rủ, bây giờ lão chỉ muốn giết phức cái tên kia, băm thành vạn đoàn cho cá ăn.

Đùng!

Một tiếng nổ vang lên, bàn tay khổng lồ của lão sư phụ Cơ Trường Không lại đánh bay Lâm Vân Loạn một lần nữa.

Đùng, đùng!

"Đến đây, mau lên, tới giết ta đi, báo thù cho Lâm Phá Thiên rồi cả Lâm Tôn Thiên nữa. Mau tới đi, ta ko đợi kịp đây này." Cơ Trường Không kêu to.

Ba ba ba!

Lâm Vân Loạn đã hoàn toàn nổi điên rồi, lão lấy ra hồn binh, dốc hết lực lượng của một Cự đầu lao thẳng đến chỗ Cơ Trường Không, nhưng dưới mắt của các tu giả, lão cứ liên tục bị đánh bay ra ngoài.

Cơ Trường Không cảm thấy quá sung sướng, quá hả hê, tinh thần sảng khoái chết đi được, từ trước đến nay chưa từng có lúc nào vui như lúc này. Tóm lại là bốn tám nghìn lỗ chân lông đều vui sướng, cả người phiêu dật, muốn say luôn rồi!

Hành hung Cự đầu, còn có chuyện gì điên cuồng hơn chuyện này nữa. Đặc biệt là người hành hung lại là một tiểu bối, ngay cả cảnh giới Đạp Hư cũng chưa đạt chân đến.

Đùng!

Lần thứ chính Lâm Vân Loạn bị đánh bay. Lão hoàn toàn chết lặng!

"Đến đi, ko phải muốn giết ta sao? Ta sợ lắm đó nha, đến đi!" Cơ Trường Không khoa tay múa chân.

"Ha ha, xú tiểu tử, ngươi thì sướng rồi, sướng rồi thì mau tranh thủ chạy trốn đi." Ngay vào lúc này, tiếng nói của lão bất tử này lại truyền đến, giống như một gáo nước lạnh đổ xuống đầu Cơ Trường Không.

"Có phải đã nghiền lắm hay ko? Đánh vui vẻ lắm phải ko? Có phải cảm giác mình muốn phiêu lên luôn phải ko?" Tiếng nói trêu tức vẫn còn tiếp tục, nhưng ngay cả lông tơ của hắn cũng đã dựng lên rồi.

"A, sướng thì tốt rồi, ta cứ lo ngươi ko được sướng. Mà quên nói cho ngươi biết một điều, thủ đoạn vi sư lưu lại cho ngươi chỉ sử dụng được có chính lần thôi, nếu dùng hết thì vi sư khuyên ngươi nên tranh thủ thời gian mà chạy mau đi!"

Quả nhiên, tiếng nói vừa dứt hắn liền choáng váng đầu óc.

"Cái lão bất tử chết tiệt."

Mặc dù tâm tính hắn cũng có thể nói là rất tốt nhưng ko nhịn được mà phải chửi một câu. Thật sự bị lừa rồi.

Tại sao lão ko nói ra trước cơ chứ? Đợi đánh cho đã rồi lão mới nói là thế nào? Bà nó. Bây giờ người ta đánh đã rồi, đánh sướng rồi, đắc tội người khác rồi, lão mới nhảy ra nói cho ta biết thì để làm gì nữa cơ chứ? Cơ Trường Không khóc ko ra nước mắt.

Ta biết ngay, ko đáng tin thì mãi ko đáng tin! Làm sao mà lại bỉ ổi như vậy chứ! Cơ Trường Không kêu gào thảm thiết trong lòng.

Hắn nhảy lên một phát, dốc hết lực lượng để... bỏ chạy. Nhân lúc người ta còn chưa kịp phản ứng hãy bỏ chạy, chạy được bao xa thì chạy.

Quyết ko bao giờ tin tưởng cái lão đầu tử ấy nữa. Cơ Trường Không gầm lên trong lòng, thề với trời đất.

Hiện tại hắn rất là nghi cái lão bất tử này có phải đã cố ý ko? Muốn hắn đắc tội chết với người ta. Đây là quyết ko cho hắn đường sống mà. Ngẫm lại tình trạng thảm thiết của Lâm Vân Loạn, có lẽ lão sẽ ko tiếc bất cứ giá nào để truy sát hắn!

Nghĩ đến đây, tốc độ của hắn càng nhanh hơn, nơi mình thiết kế để trốn ko xa, chỉ cần tránh được tới đó sẽ có một đường sống!

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau