TINH VÂN ĐỒ LỤC TRUYỆN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Tinh vân đồ lục truyện - Chương 76 - Chương 80

Chương 75: Giọt máu Phượng hoàng

Trên Thiên Trì Sơn, việc các cường giả đột phá đã dẫn động phong vân, tinh khí xung quanh hội tụ nơi này, làm cho nhiệt độ nơi đây lại tăng thêm mấy phần.

Ô...ô...n...g!

Một tiếng động thật lớn vang lên, thì ra là do Hồ Địa phá quan nên đã tạo ra tiếng động này. Khí tức toàn thân y bắt đầu khởi động, ấy thế mà đã vọt lên đến Thiên Môn tầng tám, liên tiếp vượt qua mấy tầng tu vi, thật làm cho người ta rung động.

Kế đó là Trần Thủy Hà, cũng là Khai Mạch tầng tám, thật chấn động lòng người. Chẳng ai ngờ rằng người được mệnh danh là 'viên minh châu phương đông' này lại là một thiên tài tu hành, trước kia đúng là 'núi không hiện thì sương không lộ', bây giờ quả nhiên đùng một phát đã bỗng nổi tiếng.

Liên tiếp từng người phá quan đi ra, mỗi người đều có bước đột phá lớn.

Lại thêm hai ngày trôi qua, toàn bộ Thiên Trì chỉ còn lại ba người ở trong đó, là Cơ Trường Không, Lâm Đông Thăng và tiểu nha đầu!

Bây giờ Cơ Trường Không đã sớm đột phá cảnh giới Thiên Môn, hơn nữa khí tức cũng đạt đến Thiên Môn tầng ba nhưng hắn luôn nhớ kỹ lời nói trước kia của Liễu Chiến nên hắn vẫn cố gắng chịu đựng, tiếp tục kiên trì.

Thời gian trôi qua càng lâu, nhiệt độ trong hồ lại càng cao, bởi vì ngày càng có nhiều tinh khí của lửa dung nhập vào làm cho nhiệt độ nơi đây tăng vọt lên. Mà lực lượng kỳ dị áp chế lại từ từ biến mất, theo thời gian trôi qua, lực lượng áp chế đã ko thể kìm hãm nổi nhiệt độ nơi đây.

Cơ Trường Không cảm giác mình như đang bị dày vò trong dung nham nóng chảy, toàn thân đỏ bừng cả lên, màu đỏ máu.

Loại cảm giác này ko có cách nào nói rõ được, so với người thường khi họ đi tắm rửa, sau khi nhảy vào thùng tắm thì mới phát hiện nước trong thùng là nước sôi, cảm giác chắc cũng ko sai biệt lắm. Thậm chí hắn nghi ngờ nếu mình cứ tiếp tục như vậy thì chắc cả người đều bị nấu chín. Nếu ko phải trong cơ thể có huyết mạnh Chân Long, cũng đang dần dần được tăng cường đứng một bên hỗ trợ thì hắn đã gục ngã từ lâu.

Huyết mạch Long tộc quả nhiên là bất phàm, Cơ Trường Không vừa chịu đựng thống khổ vừa cảm thán ko thôi.

Đám huyết mạch kia dần lột xác, càng ngày càng trở nên cường đại hơn, và thân thể hắn thì ko ngừng được cải thiện.

Nhưng làm cho hắn ngạc nhiên chính là khí tức ko biết được nguồn gốc kia. Thiên Trì này thần dị chính là vì có một đám tinh khí trợ giúp người ta khai phá tiềm lực, phá vỡ bình cảnh.

Mà khí tức này lại ko chỗ nào ko có, cho dù nham thạch nóng chảy ở trên đỉnh đầu hay là núi lửa dưới chân cũng đều có.

Quan trọng nhất là trong khí tức ẩn chứa một loại uy nghiêm to lớn, trời đất đều ko thể dung nạp được. Tuy rằng mỏng manh, có thể ko cảm ứng được nhưng nếu cẩn thận cảm nhận thì cũng có thể nhận biết được.

Cơ Trường Không cẩn thận dùng tâm cảm ngộ, thời gian dần trôi, cả người hắn cũng gần như đã tiến vào trong đó.

Thiên nhân hợp nhất, là một cảnh giới kỳ ảo, giúp người tu hành có thể đốn ngộ. Đây là việc khó có được một lần trong đời, nhưng cũng nhờ nó mà Cơ Trường Không đã thoáng chốc bước vào một cánh cửa kỳ ảo, vô pháp vô niệm, cả người ngao du trong biển đại đạo.

Chỉ trong chốc lát, trời đất bắt đầu thay đổi, Thiên Trì Sơn khổng lồ bắt đầu lột xác.

Vùng đất Man Hoang, mênh mông vô cùng vô tận, cổ thụ che trời, hổ gầm vượn gầm, vô số Yêu thú hung mãnh chạy nhảy hoặc bay vút trên không trung hoặc là đang chém giết, mạnh được yếu thua, thức ăn là máu thịt của đối phương. Nơi này là một thế giới Man Hoang.

Thế sự xoay vần vô số năm, mảnh đất nguyên thuỷ vô biên này chưa bao giờ từng biến đổi, cho đến một ngày!

Bên ngoài tinh không!

Một Phượng hoàng khổng lồ có đôi cánh dài mấy ngàn dặm đang chém giết cùng với một quái vật to lớn không biết tên, đạo quang loé lên, tinh cầu xung quanh hoá thành bột mịn, pháp lực tung hoàng, nhật nguyệt trở thành mây khói, khí tức cuồn cuộn đè áp thế giới, làm cho người ta hít thở ko thông.

Dù chỉ là mượn cảnh giới Thiên nhân hợp nhất, dựa vào một chút lạc ấn còn sót lại để quan sát nhưng Cơ Trường Không cũng cảm thấy thần hồn mình muốn nứt ra, giống như tuỳ lúc đều có thể chết đi.

Phượng hoàng này và quái vật không biết tên kia đại chiến, huỷ diệt trời đất, qua vô số năm.Dù chúng chỉ đại chiến trong tinh ko nhưng mà cũng chấn động đến toàn bộ Viễn Cổ giới vô cùng cách xa nơi đó, đại địa Viễn Cổ giới rung động, bách thú thần phục, uy áp quét ngang thế giới, ko sinh vật nào dám ngẩng cao đầu.

Phượng hoàng đại chiến cùng với quái thú ko biết qua bao lâu thì bỗng nhiên có một đạo hồng quang từ trên trời giáng xuống.

Cẩn thận nhìn lại thì đấy là một giọt nước óng ánh, một giọt tiên huyết mang theo khí tức mênh mông. Những nơi nó đi qua thì hư ko bị nghiền nát, toàn bộ Vô Tận Sơn Mạch lạnh ngắt như tờ.

Oanh!

Giọt tiên huyết kia rơi xuống, rồi sau đó cả đại địa ầm ầm rung động, một vùng đất rộng lớn đến ngàn dặm bị ảnh hưởng, bụi bay mù trời. Chỉ một giọt máu thôi cũng đã có sức tàn phá vượt cả tượng tượng, giống như còn một thiên thạch còn to lớn hơn Thái Sơn rơi xuống thế giới này.

Lấy vị trí giọt máu rơi xuống làm trung tâm, phạm vi mấy ngàn dặm xung quanh đều bị làn sóng xung kích thổi tung, núi lỡ đất vỡ nhật, nguyệt ảm đạm, chúng sinh thấp thỏm lo âu ngày tận thế!

Một trận vòng tròn bằng lửa lấy vị trí giọt máu rơi làm trung tâm lan ra xung quanh, cánh rừng mấy ngàn dặm bị đốt cháy ko còn một cây cỏ nào sống sót, ko biết bao nhiêu Yêu thú ko kịp chạy trốn đã hoá thành tro bụi. Sau cơn cháy, đại địa đều là một màu đen, rất cứng rắn, qua nhiều năm sau cũng ko có một ngọn cỏ.

Cuối cùng thì khói cũng tan mây cũng bay đi, chỉ lưu lại một cái hố to cùng vô số đá vỡ.

Theo thời gian trôi qua, trong cái hố to thỉnh thoảng sẽ có dung nham phun trào, cuối cùng hình thành một Thiên Trì Sơn như ngày nay. Còn giọt máu Phượng hoàng kia thì sau bao đời cũng ko bị ăn mòn, nó ẩn sâu trong nham thạch nóng chảy, ko ngừng tản ra khí tức độc nhất thuộc về Phượng hoàng, vô cùng vô tận không bao giờ ngừng.

Nguyên bản nơi đây cũng ko có núi lửa, địa mạch cũng ko nối với dung nham nóng chảy ở địa tâm, nhưng vì giọt máu Phượng hoàng kia đã hoá nham thạch thành dung nham, tất cả đều do một giọt máu đó tạo nên. Quả thật là ko thể tưởng tượng đc, có được lực lượng của tạo hoá.

Ầm ầm, ầm ầm. . .

Chỉ trong phút chốc, sấm chớp đùng đùng, cả thế giới bỗng nhiên bị nghiền nát, sau đó Cơ Trường Không phun một búng máu rồi tỉnh lại từ trong trạng thái Thiên nhân hợp nhất.

"Ha ha ha ha, ha ha ha ha. . ."
Sắc mặt hắn tái nhợt, khoé miệng còn dính máu nhưng hắn lại cười to như điên, ko hề để ý đến thương thế của mình, vô cùng vui vẻ, vô cùng phấn khởi.

"Vận may lớn, thu hoạch lớn, quả thật là..." Tinh thần Cơ Trường Không vui mừng khôn xiết, cho nên dù hắn có tỉnh táo cũng ko nhịn được mà cười ra tiếng.

Chuyện làm hắn vui mừng như vậy cũng ko phải là vì Thiên Trì Sơn đã biết mà là vì một giọt tiên huyết đã hoá thành Thiên Trì Sơn, hơn nữa tuy qua vô số năm nó lại ko tiêu tán nhưng đối với Cơ Trường Không thì cảnh giới nó tạo ra quả thật xa xôi, nhón chân lên cũng ko trông thấy.

Đó là một con đường, một con đường hắn chưa từng nghĩ đến, nó đã giúp hắn mở rộng tầm mắt.

Tầm mắt rộng hay hẹp sẽ quyết định thành tựu của ngươi. Trước kia Cơ Trường Không dù có nhìn thấy Hành cung Tôn tổ, dù nhìn thấy Cự đầu đại chiến thì cũng là ếch ngồi đáy giếng.

Nhưng hôm nay, cuối cùng hắn cũng có được một tầm nhìn mới, một tầm nhìn ko thể tưởng tượng được.

Bóp nhật nguyệt, tóm núi cao, nhìn một cái thấy rõ vạn dặm, dùng ngôn ngữ để miêu tả thì đó là 'hùng tráng vô cùng' , nhưng chỉ khi nhìn thấy thì mới có thể làm cho một người rung động, khi đó dùng ngôn ngữ để miêu tả thì cũng ko thể nào miêu tả hết được, đứng trên đỉnh đầu bao quá chúng sinh.

Kể từ hôm nay, ngoại trừ mục tiêu báo thù ra thì hắn ko còn mục tiêu nào khác. Đó chính là đi đến đỉnh phong nhìn mọi ngọn núi bao la hùng vĩ nhưng chúng chỉ là những ngọn núi nhỏ.

Đó là Thánh Nhân, là đấng chí cao vô thượng, từ xưa đến nay ko có địch thủ, càn khôn thiên địa phải cúi đầu.

Ko nói đến việc tui vi có đột phá và hình ảnh đại chiến Thánh Nhân khắc ghi trong lòng, thì việc gặp được Thánh Nhân và hành trình đi Thiên Trì lần này cũng đã làm hắn vô cùng thoả mãn. Tuy khuôn mặt Thánh Nhân ko hiện rõ, khó phân biệt chân dung nhưng một chút mơ hồ cũng đủ để khắc ghi trong lòng.

Cuộc chiến Thánh Nhân ẩn chứa nhiều điều mà hắn chưa thể lĩnh ngộ nhưng có thể tưởng tượng được, những thứ hắn lĩnh ngộ được cũng đã có ảnh hưởng lớn cỡ nào.

Oanh!

Ngay khi Cơ Trường Không đang vô cùng kích động thì cả ngọn núi lớn bỗng nhiên chấn động, hào quang cuồn cuộn bay thẳng lên đến chín tầng trời. Không những vậy, tiếng phượng gáy cũng mơ hồ vang lên.

Sâu trong lòng núi, một điểm hào quang gần như ko thể dò xét nhanh chóng bay ra, bay thẳng đến chỗ tiểu nha đầu.

Nhưng trong lúc tia sáng đó đang bay đến chỗ tiểu nha đầu thì hơi ngừng lại rồi sau đó từ một phân thành hai, một tia thì bay thẳng đến chỗ của tiểu nha đầu, một tia vô cùng nhỏ hơn thì bay đến chỗ Cơ Trường Không rồi lập tức chui vào trong cơ thể hắn.

Chỉ trong nháy mắt, một cỗ khí nóng thêu đốt cả bát hoang nhanh chóng bao vây lấy hắn, so với khí nóng lúc trước của Thiên Trì thì ko đáng nhắc đến, thầy mo gặp thầy pháp a.

Đây là máu Phượng hoàng, hơn nữa còn là máu của Phượng hoàng có cảnh giới Thánh Nhân. Tuy Cơ Trường Không chỉ nhận được một phần nhỏ lực lượng của máu Phượng hoàng và lực lượng trong giọt máu Phượng hoàng này đã trải qua vô số năm nên một vạn chỉ còn một, thế nhưng dù sao cũng là thánh huyết.

Đạo vận ẩn chứa trong đó đã ko còn nguyên vẹn như xưa nhưng dù vậy thì cũng không phải người như Cơ Trường Không có thể thoải mái lấy được. Hắn giống như một thùng nước đầy, gần tràn ra ngoài.

Từ xưa đến nay, qua vô số năm, Thánh Nhân Nhân tộc cũng chưa đủ trăm người còn Yêu tộc cũng giống như vậy, nhân vật như Thánh Nhân qua vô số năm cũng chưa hẳn có thể xuất hiện một vị. Hơn mấy trăm ngàn vạn năm đều khó có được một vị Thánh Nhân xuất hiện, nhưng một khi xuất hiện chính là uy áp muôn đời, trấn áp thế gian mười vạn năm!

Nhân vật như vậy, mỗi giọt máu trên người họ đều có thể hoàn toàn khuấy động trời đất, mội cọng tóc cũng có thể chém chết Đại Năng. Họ có thân thể bất diệt, tinh thần khó có thể mục nát.

Có thể thấy được rằng, lần này Cơ Trường Không đã chiếm được tiện nghi lớn!

Một lần kì ngộ, nhưng Cơ Trường Không lại gặp nguy trong sớm tối, toàn thân sắp sửa nổ tung mà chết!

Chương 76: Phượng Hoàng Niết Bàn

Lửa của Phượng hoàng, lực lượng của Phượng hoàng, một phần ức vạn thôi cũng ko phải người như Cơ Trường Không có thể thừa nhận được. Hiện tại, có lẽ hắn sắp bị thêu chín rồi.

Thân thể hắn đỏ bừng cả lên, như một con tôm luộc, Thần binh thể cường hãn xuất hiện vô sốc vết rạn giống như sắp bị đánh nát, máu phun ra từ những mạch máu dưới da nhưng trong chớp mắt đã bốc hơi.

Ô...ô...n...g!

Một tia hào quang bé nhỏ không đáng kể tiến vào trong cơ thể hắn rồi sau đó bỗng nhiên bộc phát, giống như là một vầng mặt trời to lớn đỏ rực, khủng bố khôn cùng.

Từ trong ra ngoài, máu thịt đều sôi trào, thâm chí hắn đã bị cơn đau hành hạ đến nối mất đi cả tri giác.

Thân thể hắn đã không còn là của hắn nữa rồi, chỉ còn lại ý thức nhưng như vậy thì so với ở trong trời băng đất tuyết mà đi chân trần quá lâu. Chết lặn, ko có tri giác, cảm thấy ý thức của mình không thể khống chế thân thể được nữa.

"Sẽ chết sao!" Cơ Trường Không cười khổ.

Ai cũng ko thể giải thích được tia hào quang kia lại có thể một phân thành hai, chia cho hắn một phần. Hắn cũng ko có huyết mạch Phượng hoàng mà, trên người cũng ko có đồ vật gì liên quan đến Phượng hoàng... Đồ vật... Cơ Trường Không bổng nhiên tỉnh ngộ.

Phượng Hoàng Niết Bàn, nhất định là Phượng Hoàng Niết Bàn, chỉ trong chốc lát, ý chí chiến đấu của hắn lại sôi sục hẳn lên.

Ko sai, nếu nói trên người hắn có đồ vật liên quan đến Phượng hoàng vậy thì chỉ có một cái, chính là pháp quyết Phượng Hoàng Niết Bàn.

Pháp quyết ngày đó tuy rằng đã cho Hoàng Thiên Kiêu nhưng mà Cơ Trường Không lại nhớ kỹ nội dung trong đó, hơn nữa lúc đó hắn còn thoáng cảm giác có vật gì đó tiến vào trong cơ thể hắn.

Đây mới thực sự là nguyên nhân hấp dẫn máu của Phượng hoàng, nhấ định là vậy. Cơ Trường Không vui mừng khôn xiết, giống như là người chết đuối vớ được cành cây.

Ô...ô...n...g!

Cơ Trường Không bắt đầu tu luyện. Hắn dựa theo pháp quyết Phượng Hoàng Niết Bàn mà hắn nhớ được bắt đầu vận chuyển pháp lực. Từng chút từng chút thời gian trôi qua, thân thể hắn đã trở về với hắn, nhiệt độ xung quanh thân thể hắn cũng bắt đầu hội tụ lên cơ thể hắn, dung nhập vào trong cơ thể hắn nhưng ko làm hắn bị bỏng.

Phượng Hoàng Niết Bàn này chính là do Phượng Hoàng lão tổ của Phượng Hoàng đế quốc tạo ra. Bên trong đó có một trang Thánh kinh quan trọng nhất, đó là pháp quyết cấm ky, uy năng của nó không nằm ở đâu xa mà nằm ở hai chữ Niết Bàn.

Dục hoả trùng sinh, bất tử bất diệt! Trong truyền thuyết, Phượng hoàng chân chính có thể có chín lần Niết bàn, chính lầm sống chết, quan trọng nhất là có thể siêu thoát mà ngao du trong trời đất, vô địch thiên hạ. Có thể nói rằng, tuy pháp quyết cấm kỵ này không phải chiến kỹ vô tượng nhưng so với "vô thượng" thì nó còn trân quý hơn nhiều lần.

Dù sao thì trên đời này còn có thể trân quý hơn sinh mạng, còn có thể quý giá hơn một lần được hồi sinh?

Lại nói, vận khí của hắn cũng ko phải nhỏ. Vốn dĩ pháp quyết cấm kỵ Phượng Hoàng Niết Bàn này không phải là người có huyết mạch phượng hoàng hoặc có huyết mạch Phượng hoàng nhưng lại thấp thì cũng ko thể tu luyện được. Chính hắn đã thử qua một lần nhưng không thành công, nhưng hiện tại thì vì có pháp quyết này nên đã đãn tới một chút máu của phượng hoàng, cuối cùng thì may mắn tu luyện được một bộ cấm pháp.

Một chút quang mang màu vàng đang dần hội tụ ở trái tim của hắn, ẩn hiện vô số phù văn trên đó, chỉ trong chớp mắt hắn đã cảm thấy trái tim của mình khoẻ hơn không ít.

Máu huyết được chảy ra từ tim càng thêm mạnh mẽ.

Thánh Nhân có đạo, văn tự khắc lại chúng đều khó hiểu mang theo một lực lượng thần bí khó lường, Cơ Trường Không luôn nhớ pháp quyết ngày đó cũng diễm loại lực lượng thần bí này. Quang mang màu vàng tuy ảm đạm yếu ớt như ngọn lửa trước gió, không thể tập trung thành một đám lớn mạnh nhưng bản chất của nó lại cực kỳ hơn thế, cực kỳ cao quý.

Nhiệt độ tiếp tục hội tụ, mà điểm hào quang kia cũng bắt đầu hơi di chuyển về vị trí trái tim. Thân thể hắn ko bốc cháy mà ngược lại nó lại bắt đầu rèn luyện. Thân thể của hắn vốn dĩ đã được rèn luyện dưới Tinh Thần Chi Lực, nay lại được Long tộc cùng tinh khí của lửa rèn luyện thêm một lần nữa, vậy là thân thể của hắn đã thêm một lần cải thiện.

Máu của Thánh nhân, qua biết bao đời cũng khó có thể gặp được, cho dù thế lực bất diệt cũng ko có.

Đây là tám ngày tạo hoá đối với Cơ Trường Không, khó có thể tưởng tượng được, dù ko chứa đạo vận và lực lượng cũng chưa bằng một phần ước vạn nhưng dù sao đây cũng là máu của Thánh nhân nên cho dù là đồ vật được dính chút ít cũng đã khó có thể tượng tượng rồi.Một giọt máu rơi có thể hoá thành núi lớn, làm đất cằn cỗi ngàn nắm, khủng bố vô cùng.

Thân thể của hắn lại được cải thiện một lần nữa, vô cùng khó tin, thịt xác của hắn đã biến thành hung khí, khó có thể bị làm tổn thương, nước lửa không thể làm nó sứt mẻ.

Sau một thời gian, hào quang biến mất, chỉ còn lại duy nhất một chút ấm áp ở chỗ sâu trong tim.

Mà đến thời điểm này thì hắn mới phát hiện bốn phía hư không rõ ràng đã bị giam cầm, cột sáng thông trời kia cũgn bị một vật ẩn chứa đại pháp lực che chắn. Nó được người ngoài mửo ra, toàn bộ Thiên Trì Sơn ko có bất kì biến hoá nào, vẫn là như vậy.

Nhưng mà nếu như cảm nhận tỉ mỉ một chút liền phát hiện ra nhiệt độ nơi đây đang hạ thấp dần, tuy ko rõ ràng nhưng cũng ko có dừng lại.

Nhắc tới mới nói, núi lửa nơi đây khô cằn sỏi đá chính là vì một giọt máu đã rơi xuống cách đây ko biết bao nhiêu năm. Ngày nay giọt máu ấy đã được tiểu nha đầu và Cơ Trường Không sử dụng, vì vậy nơi đây liền mất đi nhiệt lượng một cách chẫm rãi.

Nhưng muốn nơi đây nguội lạnh hẳn đi thì phải cần ít nhất là mười năm!

"Nha đầu kia, thật ko biết nàng đã nhận được bao nhiêu phúc trạch*." Cơ Trường Không thuận tay lấy ra một bộ y phục mặc lên người rồi sau đó thở dài một tiếng, cất bước đi ra ngoài.

*Phúc trạch: Phúc của tổ tiên để lại cho con cháu (cũng như phúc ấm).-KìNgộ bạch ngọc sách

Mượn nhờ lực lượng của thánh huyết, hắn đã đột phát, đặt chân đến Thiên Môn tầng bốn. Tu vi tăng tiến, cũng có thể xem như một bước lên trời, có lẽ đây cũng là một lần đột phá có tốc độ chưa từng có trước đây, nói ra chỉ sợ hù chết một đống người.

Trên thực thế, dưới tình huống bình thường, hắn có thể đột phá đến Thiên Môn tầng hai thì cũng đã ko tệ rồi. Nhưng nhờ có Liễu Chiến nhắc nhở, lại có tiểu nha đầu cho hắn một viên châu có tác dụng hội tụ linh khí, sau đó lại được thánh huyết rèn luyện thân thể, cho nên hắn mới có đưuọc một lần đột phá bốn cảnh giới.

Hết thảy mọi chuyện, ko thể ko nói đều là kì ngộ, đều à phúc trạch, đều là số mệnh!

Cất bước đi ra khỏi sơn động, Cơ Trường Không rất kinh hãi khi phát hiện ra dung nham trên đỉnh đầu mình đã biến mất, hoặc có thể nói là chúng đã biến thành nham thạch màu đen.
Vốn dĩ trong đó ẩn chứa tinh khí thuộc hoả nhưng giờ đã gần như ko còn, một chút dư lại cũng khó có thể tìm thấy. Hấp thu nhiều tinh khí như thế, đến cuối cùng thì tiểu nha đầu sẽ đạt tới cảnh giới nào đây? Cơ Trường Không cũng ko biết.

Máu của Thánh nhân với máu của người thường chênh lệch rất lớn, chính là chênh lệch ở chỗ mãnh vỡ của đạo ngân ngay tại ở đạo ngân mảnh vỡ. Bên trong thánh huyết, có mảnh vỡ đạo ngân dung nhập, có thể truyền thừa vạn đời.

Cơ Trường Không chỉ đạt được lực lượng huyết mạch, nhưng tiểu nha đầu lại nhận được mãnh vỡ đạo ngân. Nếu so với tiểu nha đầu thì cái lực lượng huyết mạch đúng là ko bì được, ko đáng nhắc tới.

Lúc hắn đi ra liền thấy có người chờ ở ngoài, Lâm Đông Thăng với thân hình gầy yếu. Hiện tại y đang chăm chú nhìn vào chỗ tu luyện của tiểu nha đầu.

"Chúc mừng." Nhìn thấy Cơ Trường Không đi ra, y hơi sững sờ rồi sau đó nói với hắn một câu chúc mừng.

"Cùng vui." Cơ Trường Không mỉm cười.

Tuy tu vi của hắn đột phá ko nhỏ nhưng nhìn Lâm Đông Thăng thì có vẻ y cũng ko kém hắn là bao, một thân tu vi có lẽ đã đạt đến Thiên Môn đỉnh phong. Chắc chắn qua một đoạn thời gian ngắn nữa thôi, y có thể trùng kích chướng ngại, đặt chân đến cảnh giới Đạp hư.

"Cơ huynh, có chuyện ta ko thể ko nói vào lúc này. Hiện tại ngươi đi ra ngoài thì phải cẩn thận, một ít tin tức bất lợi cho ngươi hay cũng có thể nói là có người đang chờ người bên ngoài, nếu ngươi ko cẩn thận thì sẽ vạn kiếp không thể trở lại được, ngàn vạn lần đừng để bị người giết chết." Bỗng nhiên Lâm Đông Thăng nghiêm mặt nói.

Ân, Cơ Trường Không hơi sững sơ, rồi sau đó tâm của hắn chìm xuống, đến rồi sao?

Dù thế nào cũng đến sao? Quả nhiên là mình có thể giấu được nhất thời nhưng không thể giấu cả đời. Cơ Trường Không thầm than trong lòng.

"Đa tạ Lâm huynh! Vậy thật tiếc quá, chúng ta ko uống rượu được nữa rồi." Cơ Trường Không khẽ cười khổ.

"Vậy cũng chưa chắc. Nếu ngươi có thể tránh được một kiếp này, chúng ta còn rất nhiều thời gian mà 'nâng cốc ngôn hoan' với nhau". Lâm Đông Thăng không thèm để ý nói.

"Đúng vậy. Nhưng mà bây giờ ngươi ko phải nên dốc sức liều mạng chiến với ta sao? Tại sao lại bình tĩnh như vậy? Chẳng lẽ trưởng bối Tông môn ngươi không ai nói cho ngươi biết nên giết ta đi sao?" Cơ Trường Không chút tò mò nên hỏi.

"Dốc sức liều mạng? Nếu như chỉ vì thân phận của ngươi thì ta nghĩ, từ lần đầu tiên chúng ta gặp nhau đã là ko chết ko thôi rồi, hơn nữa, bọn hắn dựa vào cái gì mà nắm được ý chí với ta." Lâm Đông Thăng lắc đầu, trên miệng nở nụ cười thản nhiên, vô cùng chân thành.

"Ngươi nói là. . ." Cơ Trường Không sững sờ, kinh ngạc nhìn về phía y.

"Đừng quên rằng ta chính là tu giả chuyên về Đạo tu. Hơn nữa, kỷ xảo kia của ngươi đúng là ko tốt lắm." Lâm Đông Thăng nhìn nhìn hắ, mắt chứa đầy ý cười.

"xx, không nói sớm đi." Cơ Trường Không nhịn không được mà nói câu thô tục.

"Ha ha ha ha, nói sớm nói muộn thì thế nào, trước sau gì cũng muốnd dến đây một lần." Lâm Đông Thăng cười ha ha.

"Nói cũng đúng, chỉ có điều ta rất muốn biết, vì sao ngươi lại giúp ta." Cơ Trường Không nhàn nhạt lắc đầu.

"Ngươi cũng nên biết, bằng hữu của ta rất ít đấy." Lâm Đông Thăng nghe Cơ Trường Không hỏi thì hơi sững sờ rồi sau đó buồn bả nói, cũng vào lúc này, màng ánh sáng đang bao bọc bên ngoài tiêu tán, lực lượng phong bế Thiên Trì Sơn cũng hoàn toàn biến mất, "Đừng nghĩ sẽ chết, còn có, đi theo tiểu nha đầu kia, sẽ có một đường sống."

Tiếng vẫn còn vang vọng nhưng người đã ko thấy đau, chỉ để lại một Cơ Trường Không đang thời dài ảo não.

"Đúng vậy a, bằng hữu của ta cũng không nhiều." Cơ Trường Không nhìn chỗ hắn mới vừa đứng, mỉn cười nói rồi sau đó cất bước đi ra, chiến ý phóng thẳng lên trời, uy phong lẫm lẫm.

Chương 77: Sát kiếp

Bên ngoài Thiên Trì Sơn, sát ý đầy trời!

Cuồng phong lưu chuyển quét qua khiến lá cây xung quanh phiêu tán. Còn chưa tới mùa thu nhưng một loại khí tức vắng lặng tĩnh mịch đã bao phủ toàn bộ thiên địa.

Đỉnh Thiên Trì Sơn, một nhân ảnh đơn độc, siêu phàm thoát tục, như hạc giữa bầy gà.

Đạo thân ảnh giống như cao sơn, lại giống như biển rộng, vô biên vô hạn, sâu không lường được .

Hắn cứ lẳng lặng đứng đấy, nhưng nếu là có người nhìn qua cũng rất khó phát hiện ra hắn. Hắn như là ở bên trong thế giới của riêng mình, như là thoát ra bên ngoài thế giới này, không thấy bóng dáng. Đây là một loại cảnh giới khó có thể miêu tả, dù là Lâm Đông Thăng là Cơ Trường Không cũng không đạt tới.

Lạch cạch, lạch cạch, lạch cạch. . .

Tiếng bước chân bình tĩnh mà thong dong từ lối đi Thiên Trì sơn truyền đến, sau một lát, một thân ảnh mang chiến ý ngập trời xuất hiện ở trước mắt mọi người .

Cơ Trường Không rút cuộc là không có nghe theo lời của Lâm Đông Thăng, chờ tiểu nha đầu cùng đi.

Có lẽ trên người tiểu nha đầu có vô số bảo vật, có thể thế lực phía sau nàng không ai dám gây chuyện, nhưng hắn có niềm kiêu ngạo của riêng hắn, cũng có sự quật cường của bản thân hắn!

Bốn thân ảnh từ một bên lóe ra chắn trước người hắn, chính là Liễu Chiến, Tống Thiên, Vương Đấu, Hồ Địa. Ai cũng cất bước nặng trĩu, thần sắc khó coi, nhưng bọn họ không thể không làm vậy, bởi vì bọn hắn vẫn không cách nào phản kháng.

"Các ngươi, tới giết ta sao?" Cơ Trường Không khàn giọng cười.

"A, nói lời ngốc nghếch gì vậy, chúng ta là huynh đệ, cả đời này là huynh đệ." Liễu Chiến bỗng nhiên nở nụ cười.

"Đúng, cả đời này là huynh đệ.” Mấy người còn lại cũng đồng thời mở miệng, thần sắc kiên nghị, nhìn ánh mắt của bọn họ thì thấy bọn họ giống như đã có quyết tâm chiến một trận bằng bất cứ giá nào.

"Huynh đệ, cả đời huynh đệ." Trong mắt Cơ Trường Không có chút ẩm ướt, hắn khẽ lắc đầu, từng bước một đi đến trước đám người Liễu Chiến rồi đánh ra một quyền, gió bụi đầy trời, gió bụi qua đi, bốn người Liễu Chiến té ngã cùng một chỗ trên mặt đất, mà Liễu Chiến liền là ném ra một chiếc nhẫn trữ vật trong tay.

"Huynh đệ đi cẩn thận, ngươi đừng quan tâm tới bọn ta, cầm lấy thứ này rồi đi đi, đồ vật bên trong nói không chừng có thể cứu mạng của ngươi.” Khóe miệng Liễu Chiến rướm máu, khẽ cười nói, thần sắc nhẹ nhõm.

"Tốt." Cơ Trường Không chỉ nói một chữ, rồi sau đó rời đi không quay đầu lại.

Đương nhiên là hắn không thể nào đánh bại bốn người chỉ với một kích. Tất cả thương thế của bọn họ đều là do bọn họ tự làm ra. Nếu như không thể là địch, cũng không thể phản kháng được, như vậy lừa dối chính là cái lý do tốt nhất, có một cái cớ là được rồi.

Tiếp tục đi về phía trước, một đường đi lên đỉnh núi, mỗi một bước đều kiên định mà hữu lực.

"Cơ Trường Không, thật không nghĩ tới, ngươi rõ ràng chính là tên tay sai của Yêu Tộc, đánh bại ta, ngươi có thể đi qua." Người thứ hai đi ra chính là Lãnh Băng Tâm, một Thiên Môn tầng tám!

Lãnh Băng Tâm vươn người đứng dậy, thanh trường kiếm trong tay chĩa xuống đất. Khí tức băng hàn đáng sợ tràn ra, phạm vi mấy chục thước trên mặt đất đều bị một tầng hơi mỏng băng tinh bao bọc, còn chưa tới gần, một cỗ khí tức lãnh khốc thấm vào ruột gan liền làm cho người ta nhịn không được rùng mình một cái.

"Đến đây đi, ta cũng muốn lĩnh giáo Tuyệt Tình kiếm.” Cơ Trường Không gật gật đầu, cũng không có dừng bước lại.

"Trảm Tình!"

Không vui không buồn, không ai nhìn thấu, như Kim Cương trừng mắt. Giờ khắc này, Cơ Trường Không không thể tránh né, hắn đã quên hết mọi cảm tình, bi thương, gian nan khổ cực, thích cười, lo lắng, cừu hận, sợ hãi, phẫn nộ. . .

Cái này là vong tình, một trong thất tình, đoạn tuyệt hết thảy tình cảm!

"Tuyệt Dục!"
Tê liệt, Thiên Địa Vạn Vật đều là cỏ rác.

Cơ Trường Không hóa thành cái xác không hồn, nhưng bước tiến của hắn còn không có dừng lại, chiến ý càng thêm mãnh liệt.

Giờ khắc này, gương mặt lạnh băng trên vạn năm ko thay đổi của Lãnh Băng Tâm đã thay đổi !

Đoạn Tình, Tuyệt Dục không thể dừng lại, chiến ý mãnh liệt phá trời xanh!

Cơ Trường Không như rồng bước đi mạnh mẽ uy vũ, đi nhanh đi về phía trước, hai mắt vẫn mê mang như cũ, thức hải vẫn hỗn loạn, nhưng bản năng chiến đấu vẫn còn.

Lãnh Băng Tâm lui về phía sau từng bước, Cơ Trường Không tiến thêm một bước thì gã liền lui một bước, hơn nữa vô cùng hốt hoảng, bước chân rối loạn, thậm chí tùy thời đều có thể ngã sấp xuống, rất chật vật, rất thê thảm.

Gã tu luyện chính là một loại ý cảnh, một loại đại thế, đại thế bị phá, ý cảnh không áp chế chiến ý. Bây giờ gã đã từ trên đại thế rơi xuống thế hạ phong, 'ngườ am hiểu nước lại chìm trong nước, người uống rượu giỏi lại say rượu' chính là đây. Lãnh Băng Tâm có thể lấy ý cảnh đánh bại Tượng công tử, Cơ Trường Không cũng có thể lấy ý đánh bại gã.

Rốt cuộc, không thể lui được nữa, mà Cơ Trường Không bước chân vẫn đang rảo bước tiến lên như cũ, không chần chờ chút nào.

"Sát!"

Giờ khắc này, Lãnh Băng Tâm phát ra một tiếng gào thét trong tuyệt cảnh, như là con linh dương bị buộc vào đường cùng, muốn dùng cặp sừng sắc bén của nó để đối diện mãnh hổ phải trả giá thật lớn, một kích toàn lực, không có chút nào lưu thủ, không thành tức là bại.

Oanh!

Trong hỗn độn, Cơ Trường Không mãnh mẽ đánh ra một quyền, lay động bốn phương, loạn thạch bay khắp nơi.

Hắn cũng đem hết toàn lực vào một quyền, lực lượng so với lúc trước thì lớn hơn gấp đôi, một quyền ầm ầm đánh ra, kiếm quang nghiền nát, băng cứng hòa tan, Lãnh Băng Tâm bay ngược ra sau, trên mặt tràn đầy kinh ngạc.

. . .

Trên đỉnh núi, cuồng phong cuốn đảo, trời đất tối sầm áp lực vô biên.Một thân ảnh nhỏ bé cất bước đi lên, bộ pháp kiên định, không vội vàng cũng không chậm chạp, mang theo một đại thế của một phương mà đi.

"Nhân vật như ngươi, thật đáng tiếc. Nếu như ngươi nguyện ý đi theo ta, ta có thể bảo vệ ngươi, cả đời phú quý." Thân ảnh trên đỉnh núi dùng một loại ánh mắt thưởng thức nhìn hắn, không thêm che giấu, cũng khinh thường che giấu .

"Ngươi biết không, hai mươi hai năm qua, có thể được ta coi trọng người chỉ có hai, một người là Hoàng Thiên Kiêu, người còn lại là Kinh Thập Phương, mà ngươi là người thứ ba. Có lẽ ngươi nên vì được như vậy mà tự cảm thấy may mắn.” thân ảnh kia tiếp tục nói.

"Đa tạ. " Cơ Trường Không nhàn nhạt mở miệng, cuối cùng khi tới cách y không đến ba mét thì dừng lại.

Một đường đi tới, đầu tiên Cơ Trường Không đánh bại bốn người Liễu Chiến, sau đó đánh bại Lãnh Băng Tâm chỉ với một kích. Đại thế đã hội tụ đến điểm cao nhất nhưng chỉ vẻn vẹn hai câu nói của người này lại làm cho khí thế của hắn đang phát triển mạnh mẽ lại có chút cảm giác suy sụp.

"A, xem ra ngươi từ chối, cũng tốt thôi, ta giết ngươi cũng vì báo thù cho tên đệ đệ ngu xuẩn của ta. Dù sao thì ta đã đồng ý với những lão bất tử kia, bọn họ muốn ta che chở hắn." Thân ảnh ảnh lù lù bất động trong cuồng phong, nhưng một cỗ đại thế cuồn cuộn nhưng vô hình đang đặt trên thân thể của Cơ Trường Không.

Y bình tĩnh quá mức, dù đang nói đến mối thù đệ đệ bị giết cũng ko có chút chấn động nào. Ý nói ra nhưng lại giống như chỉ nói cho một mình y nghe vậy, trong mắt đều là trống rỗng.

Y giống như là đang tự kể lại một sự thật, không có một chút giao động tình cảm nào, cả người giống như đã mất đi cảm xúc bình thường, nhưng Cơ Trường Không biết rõ đây ko phải là như vậy. Y như vậy chỉ vì là y có lòng tin vô cùng lớn đối với bản thân mình, còn đối với Cơ Trường Không chỉ là sự miệt thị tới cực điểm mà thôi.

"Ngươi tới thử xem.” Khí huyết toàn thân Cơ Trường Không bắt đầu sôi trào, đại lực mênh mông cuồn cuộn quấy động phong vân bốn phương.

"Không phục sao? Cũng được, để ta cho ngươi biết thế nào là trời cao đất rộng. Thân thể ngươi tuy mạnh nhưng cũng không vượt quá Thiên Môn đại viên mãn. Pháp lực thì dù có đạt tới Khai Mạch tứ trọng nhưng thật không đáng nhắc tới, không tu pháp thuật, chiến kỹ cũng chỉ có thể tung ra một kích. Ngươi dựa vào cái gì mà đánh được một trận với ta.” Y nhàn nhạt lắc đầu, tính sẵn trong lòng.

Cơ Trường Không giật mình, biểu lộ vẻ mặt sợ hãi. Người này quá mạnh mẽ, chỉ tùy ý mở miệng lại vạch trần từng cái nội tình của hắn. Nếu là người bình thường mà nói, chỉ dựa vào mấy câu nói đó cũng đủ để lại để cho họ mất đi ý chí chiến đấu, muốn lấy mạng thì cứ lấy thôi.

Chỉ tiếc, Cơ Trường Không không phải là người bình thường!

"Nói thật, ngươi là nhân tài, ta thật sự yêu thích ngươi, gia nhập dưới trướng của ta, như thế nào?" Người nọ mở miệng một lần cuối cùng.

"Ngươi là ca ca Lâm Tôn Thiên đi, đệ đệ của ngươi chết rồi, ngươi rõ ràng lại không có chút thương tiếc nào. Ta rất muốn biết, hai người các ngươi thật sự là thân huynh đệ sao? Hoặc là ngươi vốn là một kẻ máu lạnh như vậy.” Cơ Trường Không chú ý trái phải mà chậm rãi nói với hắn.

"Mà thôi, để cho ngươi biết người giỏi thì còn có người giỏi hơn. Cái danh hào đệ nhất nhân Vô Tận Sơn Mạc kia với ta thì thật sự là không đáng nhắc tới.” Y nhàn nhạt lắc đầu.

Người này có tư thái cao ngạo, lại tận tình khuyên bảo, giống như một một trưởng bối tận tâm tận lực dạy bảo Cơ Trường Không, nhưng chính vì loại tư thái này mới làm cho người khó chịu nhất. Đều là tu giả thế hệ trẻ tuổi, đều là người, dựa vào cái gì ngươi lại cố bày ra cái tư thái cao cao tại thượng, mà bản thân Cơ Trường Không lại như chó nhà có tang bị đuổi giết khắp nơi?

Cứ chửi ầm lên, uy hiếp giận dữ mắng mỏ cũng không tính vào đâu. Đây là tranh phong với nhau chứ không phải là tức giận mắng nhau. Nhưng nếu là chèn ép người của ngươi, sau đó khinh thường liếc nhìn ngươi, mặc cho ngươi cố gắng hay phẫn nộ như thế nào, y cũng chỉ khinh miệt liếc nhìn người một cái rồi sau đó xoay người rời đi, đó mới là vũ nhục lớn nhất .

Loại cảm giác này khó nói lên lời, nhưng một lời này khiến lửa giận của hắn hội tụ lại. Đây là do y đặt bản thân ở trên cao so với Cơ Trường Không rồi dùng một tư thái mời chào ép buộc, thậm chí là dạy bảo. Đây mới là điều khiến hắn khó nhịn nhất.

Mặc cho Cơ Trường Không tỉnh táo ra sao thì lúc này hắn cũng không tránh được lửa giận trong lòng dâng ngút trời. Người này đặt tư thái của mình quá cao, giống như y không cùng một thế giới với Cơ Trường Không.

Oanh!

Hư không ầm ầm nổ vang, bốn phương hư không sinh ra rung động vô tận, khủng bố vô biên. Hắn đã ra tay.

Nói hàng nghìn hàng vạn con đường làm gì, cứ thế chiến thôi, có sợ gì!

Chương 78: Chiến

Khí tức mênh mông cuồn cuộn thổi bay gió mây bốn phía, chiến ý Cơ Trường Không bừng bừng xông thẳng đến tận trời cao.

Oanh!

Hắn đánh ra một quyền, chấn động bốn phương tám hướng, quyền kình trăm vạn cân mang theo khí tức cuồn cuộn đánh thẳng đến người nọ. Điểm đầu của quyền phong to như một hòn đá lớn, rất kinh người.

"Có chút ý tứ." Người nọ cười nhạt một tiếng.

Hắn vươn cánh tay phải ra, một hắc động kỳ dị liền xuất hiện trước người. Lực lượng cuồn cuộn của một quyền kia như là trâu đất xuống biển, hoàn toàn biến mất ko thấy đâu, ngay cả bong bóng nước cũng ko có một cái.

"Bây giờ thì ngươi đã biết rồi." Người nọ cười nhạt một tiếng, tay phải biến trảo thành quyền, hơi dùng sức một tí liền đánh bay Cơ Trường Không văng ra ngoài.

Tu vi thật mạnh, Binh Hồn thật là khủng khiếp, Cơ Trường Không thật sự khiếp sợ.

Đã bước được nửa bước Đạp hư, Binh Hồn thì ko biết được tên, còn có thân thể cường hãn, người này so với Lâm Tôn Thiên đúng là mạnh hơn ko biết bao nhiêu lần. Hiện tại chiến lực Cơ Trường Không cũng có thể so sánh với một thiên tài cao cấp nhất nhưng trước mặt người này thì cũng ko thể tiếp cận được đối phương.

Như vậy thì rõ ràng người này là một nhân vật thiên tài cấp thiên tử!

Cho đến tận bây giờ, đây là lần đầu tiên Cơ Trường Không nhìn thấy một thiên tài cấp thiên tử. Cho dù là Sở Bình Nguyên hay là Thiết Hoành Giang cũng ko thể bằng y.

Chiến lực và cực hạn của thiên tài cấp thiên tử so với một thiên tài bình thường thì khác nhau rất xa. Đây mới thật sự có thể là đại nhân vật khống chế ảnh hưởng đến phong vân thiên hạ, vô cùng khủng bố. Những nhân vật như vậy có thể dùng lực lượng của Thiên Môn giao đấu với những người có tu vi Đạp Hư trên cả tầng ba. Vượt giai đánh nhau là chuuyện bình thường đối với bọn họ.

Cơ Trường Không ko ngờ được rằng một người mới tới là một thiên tử. Đúng là ko thể trách tứ đại gia tộc Yêu Huyết thành đều vô cùng kiêng kị. Dù sao thì một thiên tử có giá trị cực cao cũng đủ để làm cho bọn họ phải hao phí năng lực bảo vệ.

"Biết rõ chênh lệch rồi thì sao? Cho ngươi một cơ hội cuối cùng." Người nọ lại nói.

"Không có khả năng!"

Bốn chữ này giống như được nặn ra từ trong cổ họng của Cơ Trường Không, vô cùng khó khăn, nhưng lại kiên định như chém định chặt sắt.

Hắn biết rõ hôm nay nguy hiểm, thập tử vô sinh!

Người này chỉ mới bắt đầu mà thôi, coi như hắn ko có chết tại đây thì cũng còn có cườn giả ra tay. Nói ko chừng sẽ là một Cự đầu đích thân ra tay cũng nên. Mặc cho hắn có nghịch thiên như thế nào đi nữa thì cũng phải chết dưới tay cường giả ko thể nghi ngờ.

Nhưng cả đời nam nhi có việc nên làm cũng có việc ko nên làm. Nếu trời xanh ko đường, vậy ta liền mở ra cho mình một đường máu.

Có lẽ nói tạm thời khuất phục rồi khi thời cơ đến thì quay giáo phản kích. Như vậy sẽ tự cứu được mình, nhưng cái tâm cầu võ đạo một khi bị phá thì sẽ ko còn cơ hội dựng lại được nữa. Huống chi người này lại bất phàm, một khi thật sự thần phục thì sẽ ko có ngày phản kháng được.

Oanh!

Một tiếng nổ long trời lở đất vang lên. Cơ Trường Không ko giữa lại lực lượng nữa, hắng đã bung toàn sức. Nếu như thập tử vô sinh thì ít nhất cũng phải có người chôn cùng mới được.

Tối thiểu là hai trăm nghìn cân nghìn cân bạo phát, khủng bố vô biên, lực lượng đáng sợ như núi lửa bộc phát, kinh thiên động địa. Ko chỉ như thế, dưới quyền lực cuồn cuộn thậm chí còn có một ngôi sao lung lay sắp đổ, lực lượng mạnh mẽ này muốn rung chuyển chín tầng trời mười tầng đất.

Ân!

Người nọ tím mặt. Y ko nghĩ tới lực lượng của Cơ Trường Không lại trong chớp nhoáng đã bộc phát đến trình độ này, gấp mấy lần lúc trước.

Đến tận bây giờ, y mới biết được thực lực chân chính của Cơ Trường Không ko ngờ lại khủng bố như vậy. Nếu ko tính đến pháp khí thì chỉ sợ hắn cũng ko kém y chút nào.

Phanh!

Một tiếng nổ thật lớn vang lên, đỉnh núi mấy chục thước bị nứt vỡ, Thiên Trì Sơn nho nhỏ giống như đã trải qua cơn động đất, bị tàn phá vô cùng thê thảm."Tốt, rất tốt! Thật sự ko ngờ tới ngươi che dấu sâu như vậy. Chiến lực như thế này, khó trách ngươi ko kiêng nể gì cả." Ngươi nọ bay ngược ra sau mấy chục thước, khoé miệng trào ra một đường máu cùng với trường bào bị tàn phá cho thấy vừa rồi y hứng chịu một kích và bị thương ko phải nhẹ.

"Là ngươi tự cho mình quá cao lớn." Cơ Trường Không ko hề thả lỏng, theo sát mà lên.

Một chiêu tính sai là tất cả đều mất hết. Hiên tại hắn đang liều mạng, thế nên lực lượng thể hiện ra mạnh đến ko ngờ được, mỗi một kích đều mang theo lực lượng hùng hậu. Cho dù là nhân vật cấp thiên tử cũng muốn bại lui.

Phanh!

Rốt cuộc thì cưới một quyền này, ngực của người nọ đã có chút lồi lõm.

"Tốt tốt! Thật ko ngờ tới. Đã như vậy thì ngươi có tư cách biết danh tính bổn toạ, bổn toạ tên Lâm Phá Thiên." Thần sắc Lâm Phá Thiên bất động, huyết nhực toàn thân nhúc nhích một hồi liền chữa lành thương thế.

"Người có thể có được chiến lực cấp thiên tử, ta cũng ko ngờ tới chuyện này. Nhưng nhìn sơ qua thì cũng thấy được ngươi chỉ mới vừa đột phá mà thôi. Chậc chậc, nếu những lão gia hoả kia mà biết được, nói ko chừng sẽ thay đổi chủ ý cũng nên. Ngay cả ta cũng động tâm rồi. Săn giết ngươi, thật là thoải mái." Lâm Phá Thiên liếm liếm môi.

"Thử xem." Cơ Trường Không lạnh lùng cười nói, thân hình khẽ động liền bay thẳng đến chỗ Lâm Phá Thiên.

Oanh!

Hai người lại đại chiến với nhau một lần nữa, giống như hai tia sét phá rách hư không, chiếu sáng trời đất.

Công bằng mà nói, hai người đều có thể được gọi là thiên tài cấp thiên tử. Hai người đại chiến cũng một chỗ, bốn phía rung chuyển, nước trong Thiên Trì vốn đã gặp nạn thì giờ lại đến đáy hồ, cả đáy ao đều bị xuyên thủng.

Thật đáng thương cho Thiên Trì Sơn, vốn một cuộc đại chiến giữa các nhân vật thiên tài đã làm bay mất phân nửa nước trong hồ, sau đó giọt máu Phượng hoàng bị cắn nuốt nên đã mất đi nguồn sống, đến giờ thì lại bị hai người này huỷ hoại đến điên loạn.

Cả toà núi sụp đổ, đá núi cuồn cuộn bốc lên che phủ hai người trong đống bụi mù và đá vỡ, nhưng hai người vẫn đại chiến với nhau trong đống bụi và đá ấy. Thỉnh thoảng trong đó lại vang lên tiếng nổ, dù là tu giả thế hệ trẻ tuổi hay tồn tại khủng bố đang ở sâu trong hư ko đều khiếp sợ.

Thiên tài cấp thiên tử, chiến lực ko thua kém Đạp Hư tầng ba, chiến lực mạnh mẽ như vậy thật hiếm thấy!

"Tiếp ta một chiêu Thôn Thiên Phệ Địa!"Chiến ý Lâm Phá Thiên tăng vọt, hai tay của y kết ấn, sau lưng bỗng xuất hiện một vòng xoáy khổng lồ. Trong vòng xoáy đen ngòm ấy xuất hiện hào quang quỷ dị, giống như muốn thôn phệ tất cả mọi thứ, sâu ko lường được, cũng ko biết nó thông tới đâu.

Phù!

Một lực hút đáng sợ đập vào mặt Cơ Trường Không. Giờ khắc này, hắn cảm giác như mình đang đối mặt với một hắc động to lớn bất diệt, có thế thôn phệ hết thảy, ngay cả ánh sáng đều ko thể tránh khỏi.

Hây!

Cơ Trường Không gầm lên một tiếng giận dữ, dùng sức nơi hai chân, từ đâu gối trở xuống liền chui vào trong lòng đất.

Lộp cộp. . . Lộp cộp. . .

Thân thể của hắn đang rung động, từng tiếng lộp cộp vang lên. Lực cắn nuốt kia quả là kinh khủng, gần như ko cách nào đối kháng.

Cơ thịt trên mặt lõm xuống, máu huyết trong người như muốn phá tan lớp da để chui ra ngoài. Nếu như lúc trước Cơ Trường Không ko được rèn luyện trong lửa thì bây giờ chỉ sợ hắn ko nhịn được nữa rồi.

Vòng xoáy ko gian càng ngày càng lăng lệ ác liệt, nửa người của Lâm Phá Thiên gần như tiến vào trong đó. Hai tay của y vươn ra phía trước người, giống như đang bắt lấy một quái vật khổng lồ và đang cố sức kéo ra sau. Tuy rằng đã cố hết sức nhưng chỉ có thể kéo từ từ mà thôi.

Cái này đúng là khổ cho Cơ Trường Không. Thân thể của hắn dần dần tiến về phía trước, mặt đất dưới chân cũng ko giữ hắn lại được. Hai chân cày trên mặt đất hai cái rãnh thật sâu.

Khí tức toàn thân Lâm Phá Thiên càng lúc càng kinh khủng, giờ thì cả người y gần như dung nhập vào trong vòng xoáy, từng đợt sóng đáng sợ mang theo lực lượng to lớn vọt tới. Cơ Trường Không chỉ cảm thấy bản thân ko thể chống đỡ được nữa rồi, có lẽ sẽ bị hút vào trong đó.

"Tuy năng lực chiến đấu của ngươi vượt ngoài dự liệu của ta nhưng ta vẫn dễ dàng giết được ngươi như cũ." Lâm Phá Thiên miễn cưỡng mở miệng nói, vòng xoáy càng ngày càng mở rộng, nhưng từ giọng nói đứt quãng của y thì cũng có thể thấy được việc duy trì pháp thuật như vậy đối với y cũng khó khăn vô cùng.

"Ko nhất định như vậy." Cơ Trường Không nói trong khó khăn, bị lực hút cắn xé, chỉ trong nháy mắt khoé miệng hắn đã tràn ra máu tươi.

"Long Chiến Vu Dã!"

Hắn cắn răng mở miệng hô lên, ko hề chống cự lực hút của vòng xoáy nữa. Ngược lại, hắn bắt đầu hội tụ lực lượng toàn thân cùng với pháp lực. Nếu như ko có cách nào chống lại vậy thì dùng một kích mạnh nhất để quyết định thắng bại. Nếu ko thì càng kéo dài lâu, hắn lại càng khó có thể kiên trì.

Hắn cảm giác được pháp lực, khí huyết toàn thân đều rục rịch, giống như một khắc sau sẽ phá thân thể hắn mà đi ra.

Xoát!

Bị lực lượng ở phía trước hút vào, Cơ Trường Không cũng ko hề phí sức chống cự lại, hắn nhanh chóng lao thẳng đến vòng xoáy.

Nhưng dưới nguy hiểm như vậy, Cơ Trường Không lại càng thêm bình tĩnh lãnh đạm, trên mặt ko xuất hiện biểu cảm gì. Hắn hít sâu một hơi rồi hội tụ khí tức toàn thân cùng với pháp lực, tất cả gần như hoà thành một thể.

Vòng xoáy càng ngày càng gần, mồ hôi trên mặt Lâm Phá Thiên cũng đã có thể nhìn thấy rõ ràng.

Oanh!

Một khắc sau, một tiếng nổ long trời lở đất vang lên, một quyền đánh ra mang theo quang mang diệt thế. Chỉ trong nháy mắt đã rơi vào mắt Lâm Phá Thiên.

Đây là một quyền chưa từng có từ trước đến nay, cũng là một quyền mạnh nhất của Cơ Trường Không đến thời điểm này. Một quyền kết hợp Tinh Thần Vẫn Lạc với Long Chiến Vu Dã, cũng đè ép lên toàn thân hắn một chút khí lực của nó. Nếu như dưới một quyền này, Lâm Phá Thiên thất bại thì như vậy y sẽ ko còn chút sức phản kháng nào nữa.

Ko thành công tức thì xả thân, Cơ Trường Không cũng ko thiếu máu liều, dốc sức liều mạng một lần.

Chương 79: Đường cùng

Một quyền xuất ra, một quyền chưa từng có từ trước tới nay!

Ánh mắt Lâm Phá Thiên vốn tràn đầy tự tin bỗng thay đổi, y cảm ứng được áp lực khổng lồ. Cơ Trường Không hội tụ lực lượng tu tích luỹ có được từ trước đến nay đánh ra một quyền, gần như đã vượt trình độ thiên tài cấp thiên tử rồi.

Oanh!

Một ánh chớp cường độ lớn hiện lên, toàn bộ đỉnh Thiên Trì Sơn đều bị bao phủ ở trong đó. Ko ít tu giả chăm chú quan sát, muốn nhìn xem kết quả của trận chiến này.

Phốc!

Hào quang ảm đạm dần, Lâm Phá Thiên bay ra ngoài, toàn thân đầy vết thương, có thể nhìn thấy xương trắng lộ ra ở hai cánh tay, trước ngực cũng bị lõm xuống, máu tươi trong miệng điên cuồng phun ra nhuộm đỏ bụi đất xung quanh, trông rất chật vật thê thảm.

Giết!

Cơ Trường Không rống lên một tiếng khàn cả giọng, lực lượng tăng lên lao thẳng đến chỗ Lâm Phá Thiên.

Bây giờ Lâm Phá Thiên gần như đã hôn mê, làm sao có thể ngăn cản một quyền này? Một khi bị dính một đòn này, chắc chắn y phải chết ko thể nghi ngờ!

Sát ý như biển, chiến ý như cầu vồng, trong mắt bắn ra sát ý làm cho người ta khó có thể nhìn thẳng được vào đấy. Hắn như là một Tu la, đầy sát khí.

"Tiểu bối ngươi dám!"

Ngay vào lúc này, một tiếng gầm giận dữ truyền đến từ trong hư không.

Cơ Trường Không cảm giác như có một tia sấm sét nổ tung bên tai mình, cả đầu vang lên tiếng ông ông và hắn ko nhân ra được một chút khí tức bên ngoài nào nữa. Đồng thời, một quyền hắn xuất ra, mạnh chưa từng có từ trước đến nay, cũng vì một tiếng gầm này mà tiêu tan thành mây khói.

Một đạo thần thức khổng lồ quét qua thân thế Lâm Phá Thiên rồi một tiếng gầm giận dữ của người kia lại vang lên lần nữa: "Đồ kiến hôi chết tiệt, phản đồ Nhân tộc, dám ám toán thiên kiêu Nhân tộc chúng ta, nhận lấy cái chết!"

Oanh!

Một bàn tay khổng lồ giáng xuống từ trên trời, to lớn khôn cùng. Cự chưởng trăm trượng giống như một ngọn núi lớn che trời đánh xuống, kèm theo là một cỗ uy áp cuồn cuộn làm cho người ta ko thể ngăn cản, giống như Thiên uy vậy.

Cự đầu, đây mới thực sự là Cự đầu!

Cơ Trường Không dốc sức liều mạng, dùng thủ đoạn đánh trọng thương Lâm Phá Thiên nhưng cuối cùng lại dẫn tới Cự đầu. Bây giờ, toàn thân hắn đã rướm máu, miệng mũi tràn máu tươi gian giụa, kinh mạch trong người ko biết đã đửa bao nhiêu cái, pháp lực khô kiệt, vậy thì làm sao mà phản kháng được.

"Ha ha." Hắn cười thê thảm, ánh mắt bắt đầu phiêu phốt.

Hắn đã nghĩ đến một ngày như thế này từ lắm rồi, chỉ tiếc hắn còn muội muội, còn cừu hận, còn có thân ảnh thanh lệ kia ko biết đã nằm sâuu trong tim hắn từ khi nào...

Ánh mắt hắn rất bình tĩnh, chăm chú nhìn vào cự chưởng đang hạ xuống, giống như bầu trời đang đổ sập vậy!

Nếu như còn có một chút lực lượng, nếu như còn có thể cử động cánh tay, tuyệt đối hắn sẽ ko buông bỏ. Nhưng bây giờ, việc duy nhất hắn có thể làm là đứng thẳng ưỡn ngực, đứng chết vẫn còn tốt hơn nằm chết.

Cự chưởng đánh xuống, một nửa ngọn núi đều bị bao phủ ở trong đó.

Các con thú trong núi nháo nhào bỏ chạy, vạn vật đều sợ hãi, ngay cả mặt trởi cũng bị che khuất.

"Dừng tay!"

Ngay khi cự chưởng sắp đánh xuống thì một âm thanh trong trẻo non nớt vang lên rồi sau đó một thân ảnh nhỏ nhắn xinh xắn xuất hiện, che chắn trước người Cơ Trường Không.

"Dựa vào tiểu nha ngươi? Ngươi dám bảo vệ tên tiểu tử này, đương nhiên cũng là đồng loã, vậy thì cùng chết đi." Cự chưởng đang hạ xuống bỗng hơi chậm lại rồi ngay sau đó liền bạo tăng uy thế và tiếp tục đè xuống, giống như muốn đem Cơ Trường Không, tiểu nha đầu và ngọn núi phía dưới hoá thành bột mịn.

"Tiểu nha đầu, mau tránh ra. Ta cấu kết với Yêu tộc, trừng phạt là đúng tội." Cơ Trường Không cố gắng đẩy tiểu nha đầu đi chỗ khác, nhưng lại bất lực.

"Không phải! Đại thúc ngươi không phải như vậy. Ngươi vì những người này mà đánh bại thế hệ trẻ tuổi Yêu tộc, bảo vệ số mệnh Nhân tộc; ngươi ko phải là phản đồ Nhân tộc, ngươi là người tốt, bọn hắn mới là người xấu." Tiểu nha đầu quật cường ngăn cản trước người hắn, có chết cũng ko rời đi."Tiểu nha đầu, cút ngay! Hắn là phản đồ Nhân tộc, ngươi muốn chết sao?" Chủ nhân cự chưởng cười lạnh.

"Ko đúng, ko đúng. Đại thúc ko phải người như vậy. Tứ đại gia tộc Yêu Huyết thành, đại thúc giúp đỡ các ngươi rồi nhiều như vậy, giúp các ngươi tránh khỏi tính toán của Chiến Hồn điện, vì sao các ngươi ko nói gì? Còn các ngươi, những lão bất tử này, đại thúc giúp các ngươi đánh bại Yêu tộc, bảo vệ số mệnh Nhân tộc, vì sao các ngươi làm ngơ ko giúp đại thúc?"

"Người đáng bị ghê tởm chính là bọn ngươi. Nếu ko có đại thúc thì các ngươi đã chết từ sớm rồi. Vậy mà các ngươi chỉ biết đứng nhìn..."

Ánh mắt tiểu nha đầu đảo qua những nơi có người đang đứng nhìn, những người bị nàng nhìn trúng đều nóng mặt, ai cũng cuối đầu ko dám đối diện ánh mắt ấy.

Nhưng trong ko trung, hơn mười thân ảnh già nua đều hờ hững với những câu mắng của tiểu nha đầu.

Những lời tiểu nha đầu nói đều là sự thật nhưng như vậy thì đã làm sao? Ở cái thế giới này, lợi ích chính là cao nhất, người có thực lực thì có tiếng nói. Đây là đạo lý sao? Ha ha, đây chẳng qua là cường quyền mà thôi!

"Tiểu nha đầu, nói đủ chưa? Đáng tiếc, có nói gì thì cũng ko ai đến cứu ngươi được, cũng ko ai dám cứu ngươi. Ngươi cảm thấy một tiểu tử phế vật và một cái cơ hộ tiến bước thì cái nào quan trọng hơn?" Chủ nhân cự chưởng cười mỉa mai, vô cùng đắc ý.

"Các ngươi, đều là người xấu." Rốt cuộc tiểu nha đầu cũng ko thèm nói nữa, nàng lau khô nước mắt, mắng lớn một câu. Nàng quét đôi mắt một vòng, giống như muốn ghi tạc hình dáng những người này vào trong lòng.

"Gia gia, cứu mạng a!"

Tiểu nha đầu bỏ qua cự chưởng đang đè xuống trên đỉnh đầu, ko quan tâm đến nó, nàng vểnh đôi môi anh đào lên thét lớn một câu, đáng yêu vô cùng nhưng nàng cũng bày ra gương mặt nghiêm túc, ko cười tiếng nào.

Oanh!

Ngay khi cự chưởng gần đánh trúng đầu hai người bọn họ thì hư ko ở phía xa bỗng nhiên sôi trào lên, một bàn tay thật lớn thò ra từ đó, rồi nhẹ nhàng vỗ một cái, nghiền nát hư ko, cơ thể Cự đầu kia liền rung mạnh rồi bay ngược ra sau.

Một bằng tay vượt không mà ra, bản thể vẫn còn ở nơi vạn dặm xa nhưng chỉ một bàn tay ấy lại có thể đánh một Cự đầu như đập một con ruồi, đúng là kinh khủng!

"Là ai? Bổn tọa là Lâm Vân Loạn! Ai dám đối nghịch với Chiến Hồn điện ta?"

Tóc tai Cự đầu kia bù xù, lão nhìn bày tay thò ra từ hư ko kia giận dữ gầm lên. Một kích từ xa nhưng lại làm lão bị thương nặng, điều này là cho lão cảm thấy vô cùng tức giận và hoảng sợ.

"Gia gia, y muốn giết ta, còn muốn làm đại thúc bị thương. Đại thúc rất tốt với ta, mua cho ta đồ ăn, ta ko muốn đại thúc chết. Chính là lão già kia đó gia gia!" Tiểu nha đầu khóc sướt mướt,nghẹn ngào uỷ khuất vô cùng.
"Hừ!"

Một tiếng hừ lạnh truyền từ xa đến, một ngón tay trên bày tay kia co lại rồi búng ra.

Phanh!

Lâm Vân Loạn bay ngược ra sau lần nữa, miệng phun máu tươi. Lão đã lấy ra một bảo vật hình tháp cũng ko thể chống lại được, bảo tháp nát bấy, chính lão cũng bị thương nặng.

Cự đầu cũng sợ bị thương như người thường, hơn nữa lại cực kỳ sợ!

Tuy rằng bọn họ là người có thọ mệnh vạn năm nhưng mà thực tế thì chỉ có đến tám nghìn năn cũng đã tốt lắm rồi. Bời vì Cự đầu sau mỗi lần bị thương thì đều hao tổn thọ nguyên, mà muốn đối kháng đại kiếp nạn Thiên nhan thì lại càng cần nhiều tho nguyên hơn.

Hiện tại, Lâm Vân Loạn tổn hao ít nhất tám trăm năm thọ nguyên, có thể nói là tổn thất vô cùng nghiêm trọng.

"Đi thôi tiểu nha đầu, tiểu tử này từng giúp ngươi, giờ ngươi cũng giúp lại hắn, coi như đã trả được ân tình. Chỉ là sau ngày hôm nay..."

"Không, không đi." Tiểu nha đầu lau khô nước mắt, quật cường trốn sau lưng Cơ Trường Không.

"Mặc kệ các hạ là ai, rõ ràng dám coi thường Chiến Hồn điện ta như thế. Ta ko thể ta thứ!" Lâm Vân Loạn gần như đã điên rồi, vốn chỉ là gạt bỏ một tên tiểu tử ko có giá trị nhưng lại ko ngờ lại mất đến tám trăm năm thọ nguyên.

"Om sòm!"

Thanh âm già nua quát lên, một bàn tay đánh tới Lâm Vân Loạn. Nhìn bộ dạng này, có vẻ người kia ko hề để Chiến Hồn điện trong mắt.

"Đạo hữu, ngươi đi quá giới hạn rồi." Ngay vào lúc này, một cỗ uy áp nữa hàng lâm.

Một cự chưởng khác thò ra từ trong ko trung chặn một kích của gia gia tiểu nha đầu. Hai cường giả đối chưởng trong hư không, cuốn bay mây mù, đánh vỡ hỗn độn, trời đất gần như muốn nứt ra, trong vòng ngàn đặm dều chấn động.

"Tiểu tử này đã giúp tôn nữ của ta, lớp người già đều ko thể ra tay với hắn." Sau một kích, gia gia tiểu nha đầu ko động thủ lần nữa mà một lúc sau mới nói.

"Tốt!"

Tồn tại vô thượng kia do dự một chút rồi gật đầu đồng ý. Người nọ khẽ vẫy tay, Lâm Phá Thiên được lão cầm trong tay rồi biến mất ko thấy đâu.

"Tiểu tử, lão phu giúp ngươi cũng chỉ có thể như vậy. Ngươi có thể sống hay ko thì còn phải nhìn bản sự của ngươi." Thanh âm già nua hơi than thở, còn tiểu nha đầu thì nước mắt lưng tròng cầm lấy tay Cơ Trường Không, ko muốn buông ra.

"Tốt rồi, nha đầu, đi đi. Ta mà có chết thì còn phải chờ ngươi báo thù chứ. Đi đi, đừng khóc nữa." Cơ Trường Không thở hổn hển, sờ lên đầu tiểu nha đầu, cười nhỏ nói.

"Đại thúc cười thật khó nhìn." Tiểu nha đầu lau nước mắt, vừa cười vừa khóc.

"Ta sẽ trở lại..." Hư ko biến ảo lập loè, tiểu nha đầu léo lên một còn rồi chỉ còn lưu lại thanh âm non nớt trong ko trung.

"Mà thôi." Cơ Trường Không ho ra máu, cười khẽ.

Oanh!

Dứt tiếng cười, chiến ý của hắn lại bừng bừng phấn chấn. Hắn nhảy từ trên ngọn núi xuống, bay nhanh vào cánh rừng nguyên thuỷ mênh mông bát ngát trước mắt.

Cũng trong lúc đó, một lượng lớn tu giả thế hệ trẻ tuổi Yêu Huyết thành cũng bắt đầu tìm kiếm Cơ Trường Không. Hơn vạn người nhảy vào nhắm thẳng cánh rừng nguyên thuỷ mà bay tới, muốn tìm ra Cơ Trường Không và chém chết hắn ngay tại chỗ.

Khảo nghiệm quan trọng nhất lại tới!

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau