TINH VÂN ĐỒ LỤC TRUYỆN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Tinh vân đồ lục truyện - Chương 56 - Chương 60

Chương 55: Địch ý không giải thích được

"Tiên sinh. Ngài xem ngài không thể hơi hơi xê ra một chút sao? Tiếp tục như vậy thì chúng ta không có cách làm ăn rồi." Tại cửa vào Tụ Linh các, thị nữ từng tiếp đãi Cơ Trường Không bày ra vẻ mặt bất đắc dĩ đối với một người nam tử tựa người vào quầy, năn nỉ nói.

"Ta nói, ta ở chỗ này chờ." Nam tử lãnh khốc nói.

Y mặc trường bào bó sát người, khảm vàng mang ngọc. Thân hình dù chưu hẳn là cường tráng nhưng cân xứng, ko khỏi liếc nhìn lần hai.

Thực tế, làm cho người ta chú ý chính là biểu cảm lãnh khốc của y, ánh mắt lạnh lùng, mặt không chút biểu tình. Cả người giống như là một khối huyền băng tỏa ra hàn khí.

Thị nữ đứng một bên bất đắc dĩ, thật sự ko biết nên làm thế nào mới tốt.

Hơn mười ngày trước, từ khi nam tử này đi vào đứng trước quầy Tụ Linh tháp thì từ sau đó, chuyện buôn bán nơi đầy liền nhanh chóng ế ẩm đi xuống. Có một nam tử toàn thân toả ra hàn khí, ngoại trừ số ít tu giả ra thì những người khác đều ko muốn tới gần.

"Tiên sinh, van cầu người. Nếu như ko có khách nhân thì ngay cả tiền lương ta cũng ko có a, ta, ta..." Thiếu nữ có chút bối rối

"Chờ đi, sau khi hắn đi ra là được thôi, ta sẽ cho người đầy đủ tiền đền bù tổn thất." Nam tử lãnh khốc nói.

Lạch cạch, lạch cạch. . .

Ngay khi thị nữ 'thúc thủ vô sách'(*) thì thông đạo phía sau lưng y bỗng truyền đến một hồi tiếng bước chân. Mỗi một bước đều giống như đo đạc qua, rất đều, khoảng cách và độ mạnh yếu cũng hoàn toàn tương tự như nhau.
(*) Thúc thủ vô sách: bó tay không có kế sách gì.

"Tiên sinh, tiên sinh, rốt cuộc ngài cũng đi ra." Tiểu thị nữ gần vui đến phát khóc. Nàng tiến lên một chút bắt lấy tay Cơ Trường Không, nét mắt hưng phấn tươi cười.

"Ách, xảy ra chuyện gì rồi hả?" Cơ Trường Không còn chưa khôi phục tinh thần, kinh ngạc nói.

"Là như vậy, vị tiên sinh này. . ."

"Ngươi chính là Cơ Trường Không. Ta là Nạp Lan Băng Long. Hôm nay ta tới cảnh báo ngươi, một số người có chút thế lực ngươi không thể trêu chọc nổi đâu, vì để sống sót nên suy nghĩ thông minh một chút đi con trai." Không chờ thị nữ nói xong, nam tử lãnh khốc phía sau nàng bỗng nhiên tiến lên một bước, nói.

"Ta. . ."

Cơ Trường Không không hiểu rốt cuộc là chuyện gì, vừa mới chuẩn bị mở miệng thì gia hỏa được gọi là Nạp Lan Băng Long lại bước ra bên ngoài, không hề quay đầu. Đồng thời, y vung tay lên, một đống linh thạch liền rơi trên quầy.

"Cái này, tình huống này là như thế nào đây?" Cơ Trường Không ngây ngốc tại chỗ.

"Tiên sinh, là như vậy. Vừa rồi, vị tiên sinh vừa rồi ở chỗ này chờ ngài cũng đã lâu rồi. Ta khuyên thế nào thì y cũng ko chịu rời đi, vẫn cứ như vậy. Hơn nữa, vì y ở chỗ này nên việc buôn bán của chúng ta cũng bị ảnh hưởng rồi..." Thị nữ bĩu môi nói.

"Thế này, ân, đây là cho ngươi." Cơ Trường Không cũng lấy ra một đống linh thạch đưa cho nàng.

. . .

"Phi Tử cung, chính là chỗ này rồi." Rời khỏi Tụ Tiên các, Cơ Trường Không ước chừng đã vượt qua bốn năm con đường, sau đó cuối cùng mới tìm ra được nơi mình muốn đến, cũng chính là chỗ ở của Hoàng Tiểu Vũ.

Phải nói Phi Tử cung này so sánh với Tụ Tiên các thì nổi danh hơn nhiều. Chính là nơi có rất nhiều người danh tiếng, các nữ tu từ bên ngoài cho đến các thế lực lớn, chỉ cần có năng lực thôi thì đều chọn cư trú ở chỗ này.

Nơi đây có thể nói là căn cứ của công chúa, quý nữ.

Trong truyền thuyết, Nhân tộc quật khởi không lâu thì Yêu tộc phản công. Tại nơi Yêu Huyết thành này, một đôi vợ chồng mặn nồng phải chia tay, nam tử dứt khoác tham dự vào trận chiến đấu với Yêu tộc, kết quả một đi không trở lại.Sống phải thấy người chết phải thấy xác, nữ tử ko rời đi nửa bước, một mực chờ đợi. Mỗi ngày đều đến tường thành mong ngóng.

Về sau, vì càng nhìn càng thêm xa, vì để người yêu của mình khi trở về, sẽ nhìn thấy mình trước tiên, nữ tử liền xây dựng nên Đệ Nhất Lâu Phi Tử cung ở Yêu Huyết thành này. Từ đó về sau, Phi Tử ngày đêm canh giữ ở đỉnh tháp, chờ đợi người yêu.

Về phần kết quả cuối cùng, có người nói, cuối cùng Phi Tử chờ được chồng về, hai người bên nhau đi ngao du khắp nơi. Cũng có người nói cuối cùng Phi Tử tưởng niệm hóa thành chấp niệm, đạt được vô thượng luôn luôn canh giữ ở trong Phi Tử cung, chỉ là người bình thường không thấy được. . .

Nhưng mà bất kể như thế nào, những truyện xưa này sau khi truyền ra ngoài, Phi Tử cung này liền biến thành Thánh địa tình yêu trung trinh và thanh thuần trong lòng thiếu nữ. Hàng năm đều có không ít nam nữ si tình cố ý tới đầy cư trú, bày tỏ lòng trung trinh.

Đương nhiên, truyền thuyết cũng chỉ là truyền thuyết, không có khả năng là thật!

Thế nhưng Yêu Huyết thành này lại là thành cổ do Thái Cổ lưu lại, rất khó lường. Mỗi viên gạch, viên ngói trong đây đều khó có thể tổn hại, một người con gái yếu mềm như Phi Tử làm sao có thể thành công xây dựng một toà cung điện như vậy chứ?

Phi tử cung cao bảy tầng, tổng cộng cao ba bốn mươi mét. Hơn nữa, Phi Tử cung này chính là trực tiếp xây dựng trên tường thành, đứng ở trên tần cung cao nhất gần như có thể quan sát toàn thành, thậm chí nhìn ra được mấy trăm dặm bên ngoài thành.

Đây là kiến trúc xây dựng duy nhất trên tường thành, rất đồ sộ, liếc nhìn thì nó cao vút trong mây. Mặc dù có chút ko hài hoà đối với thành trì cổ xưa này nhưng ko khí náo nhiệt thì vượt qua sức tưởng tượng.

Vô số đại thiếu gia quý tộc ngẩng đầu chờ mong, ai cũng đều hy vọng có thể một bước lên trời, được sự ưu ái của một quý nhân. Mà những đại thiếu gia này lại đưa tới thêm mấy người thiếu nữ trẻ tuổi xinh đẹp để có thể giúp họ dựa dẫm vào người có quyền thế. Có thể nói đoạn tường thành này có mỹ nữ nhiều nhất Yêu Huyết thành, cũng là nơi có nhiều đại thiếu si hoa nhất.

Bởi vì Phi Tử cung chỉ chiêu đãi nữ nhân, còn nam nhân, dù là ai thì cũng không được vào. Cho nên Cơ Trường Không nói với người hầu bàn một tiếng rồi đứng ở của chờ đợi.

Nhưng mà trong lúc hắn chờ đợi thì phát hiện một chuyện có chút ý tứ, hoặc nói là phát hiện một cái gì đó rất ý tứ!

Hôm nay Liễu Chiến không hề mang trang phục võ sĩ, ngược lại, toàn thân là trường bào hoa lệ, phối hợp với khí chất cùng dáng người của hắn quả thật là ' ngọc thụ lâm phong'. Vì vậy, dẫn tới không ít ong bướm liên tiếp ném mị nhãn đến nơi y đang đứng. Chỉ là, người đang cầm hoa tươi trên tay kia làm như không nhìn thấy những nữ nhân này.

Ba!

Cơ Trường Không mỉm cười đi đến phía sau lưng y, dùng sức vỗ một cái. Lực lượng cũng ko lớn, chỉ là một cái vỗ chào hỏi mà thôi.Xoát!

Nhưng mà, phản ứng của Liễu Chiến lại ngoài tưởng tượng. Y dùng tốc độ nhanh nhất quay người, hoa tươi trong tay y cũng biến mất, khí tức toàn thân biến đổi, gần như biến thành 1 người khác.

"Cái này, ko cần phải phản ứng dữ vậy." Cơ Trường Không kinh ngạc nói.

"M*, tại sao lại là ngươi, làm ta sợ muốn chết." Liễu Chiến nhìn thấy Cơ Trường Không thì mới thở dài, mở miệng mắng, rồi trở lại bộ dạng chính mình.

"Ngươi đang lam gì thế? Săn tìm hoa sao? Sao ta lại thấy ngươi giống như đang làm việc trái với lương tâm vậy ta?" Cơ Trường Không cổ quái hỏi.

"Đi đi, đi. Lăn ra chỗ khác, ta ở chỗ này... Không đúng, ngươi đến đây làm gì?" Nói được nửa câu, bỗng nhiên Liễu Chiến bừng tỉnh, sau đó chú ý trái phải rồi nói, không chú ý đến mục đích của mình.

"A, ta đến tìm người." Cơ Trường Không có chút tiếc nuối nói.

Vừa rồi trong nháy mắt đó, kỳ thật Liễu Chiến đã buông lỏng cảnh giác, lại nói, mục đích của y rất có thể thật sự bị y không cẩn thận mà nói ra. Đáng tiếc, y quá cảnh giác, chỉ thất thần trong nháy mắt liền kịp thức tỉnh.

Cái tâm bát quái mọi người đều có. Huống chi bình thường gia hoả Liễu Chiến này nhìn có vẻ nghiêm trang, nếu như có thể bắt được điểm yếu, không biết chừng còn có thể trêu chọc y một phen.

"Đúng rồi, ngươi còn chưa nói rốt cuộc ngươi đến đây làm gì? Có phải đã vừa ý mỹ nữ nào hay không? Vậy có muốn ta giúp một tay không?" Cơ Trường Không cười hắc hắc nói.

"Nói hưu nói vượn, không có, tuyệt đối không có, ta chỉ qua đây xem náo nhiệt chút thôi." Liễu Chiến liên tục phủ nhận.

"Thật không có? Thế nhưng sao ta lại cảm giác ngươi có tật giật mình chứ?" Cơ Trường Không hồ nghi nói.

"M*. Nói không có là không có. Ta là cái loại người này sao? Huống hồ, với thân phận của ta, ngươi nghĩ xem, ta muốn bao nhiêu nữ nhân mà tìm không được?" Liễu Chiến khinh thường nói.

"Đúng không? Được rồi. Ngươi không nói ta cũng không miễn cưỡng. Dù sao bọn Vương Đấu hẳn là biết rõ, còn có Liễu Tinh Hằng. Không được, ta đi tìm bọn họ hỏi thì tốt hơn." Cơ Trường Không bày bộ dáng đã hiểu, nói.

"Đừng, huynh đệ, ngươi là huynh đệ thân thiết của ta, ngàn vạn lần không nên." Nghe xong lời ấy, sắc mặt Liễu Chiến lập tức đại biến, nắm lấy tay Cơ Trường Không, mặt mũi tràn đầy vẻ nịnh bợ.

"Cút nhanh. Làm sao ta lại ko phát hiện ngươi dâm đãng như vậy chứ? Nói cho ngươi biết, nếu như ngươi không nói, ta liền. . ."

"Đại thúc, đại thúc ta ở chỗ này đây. . ."

Ngay khi Cơ Trường Không chuẩn bị rèn sắt khi còn nóng, liền một mạch uy bức lợi dụ đem bí mật Liễu Chiến lôi ra thì một tiếng kêu thanh thuý đã cắt đứt lời hắn. Điều này làm cho hắn có chút tiếc nuối, có chút không muốn.

"Tốt rồi, có người tìm ngươi, đi nhanh đi." Liễu Chiến nhẹ nhàng thở ra một hơi, vội vàng đẩy hắn đi ra hướng bên kia.

"Ta nói cho ngươi biết, chuyện này ta không bỏ qua đâu. Ta không tìm ra được chìa khoá mở cái hòm bí mật của ngươi, ta sẽ không bỏ qua." Trong lúc vội vàng, Cơ Trường Không ném lại một câu.

Không có biện pháp, thật sự là quá xấu hổ chết người đi. Được một tiểu nha đầu gọi như vậy, tiếng gọi vừa vang lên thì gần như tất cả mọi người đều quay đầu nhìn lại. Ánh mắt nóng bỏng nhìn hắn, quả thật hắn không chịu nổi. Vẫn là đi trước tốt hơn, miễn cho cái cảnh lúng túng ở Tụ Linh các lúc trước tái diễn.

"Đại thúc, đại thúc chờ ta một chút a, đừng chạy..." Nhìn thấy Cơ Trường Không rời đi, Hoàng Tiểu Vũ dùng sức gạt bỏ chướng ngại vật, miệng thì hô to, chân thì đuổi theo!

Chương 56: Nạp Lan Băng Long cố chấp

Một đường đuổi theo, vì chạy chậm nên đến góc sau cuối tường thành mới đuổi kịp Cơ Trường Không. Nhìn nàng thở gấp, vẻ mặt mất hứng, ko ít tu giả đều có cảm giác đau lòng, nhưng mà Cơ Trường Không lại là ngoại lệ.

"Tiểu nha đầu, ta cảnh cáo ngươi, ko được gọi ta là đại thúc!" Cơ Trường Không bày ra bộ mặt hung ác, nói.

"Tốt, đại thúc." Tiểu nha đầu cười hì hì nói.

"Đã bảo ko được gọi ta là đại thúc, còn dám gọi như vậy, ta sẽ đem ngươi tiễn cho lão khất cái kia." Cơ Trường Không hận đến cắn nghiến răng.

"Ko phải chỉ là ko được gọi đại thúc sao? Dữ như vậy để làm gì, thiệt là, gọi đại thúc cũng ko mất miếng thịt nào a, quả thật là đại thúc keo kiệt..."

"Nói ko được gọi, còn gọi..."

"Ách, đại thúc. . ."

"Van cầu ngươi, bà cô nhỏ, gọi ta là đại ca hoặc là trực tiếp kêu tên có được ko..."

"Ko được, đại thúc..."

. . .

Cơ Trường Không hoàn toàn suy sụp. Trên đường đi, hắn mở lớp giảng dạy đạo lý cho tiểu nha đầu. Đáng tiếc, tiểu nha đầu kia hoàn toàn ko để ý tới hắn, một vẫn đại thúc, hai vẫn đại thúc, gọi ko ngừng.

Cho tới bây giờ, hắn cũng đã quen, coi như ko nghe thấy là được rồi. Dù sao thì cùng lắm là bị người nhìn nhiều hơn một chút thôi, mất mặt gì gì đó hắn cũng đã sớm ko quan tâm. Hung ác với chính mình một chút, chỉ cần hung ác với chính mình một chút thì tốt rồi, trêu vào mình mà còn trốn nổi sao?

"Ta nói rồi, có một vài người ngươi ko thể tiếp xúc đấy, nhìn rõ được là ngươi ko có nghe vào tai!"

Ngay khi Cơ Trường Không với tiểu nha đầu sắp đi đến Tụ Tiên các, một tiếng nói lạnh như băng nhưng tràn đầy ngạo khí bỗng truyền từ phía sau đến, rồi sau đó, thân ảnh cao ngạo, chính là Nạp Lan Băng Long, đi ra từ trong một tiểu lâu ở bên đường.

"Này, tại sao lại đến nữa? Ta đã nói rồi, ta chán ghét ngươi, đi nhanh đi..." Không chờ Cơ Trường Không mở miệng, tiểu nha đầu liền nổi đóa.

Hôm nay nàng mặc một bộ váy dài màu hồng phấn, phối hợp với cái thân thể nhỏ nhắn xinh xắn và khuôn mặt đáng yêu hết sức mê người. Cho dù là tức giận thì cũng là cái bộ dáng đáng yêu hơn là phẫn nộ.

"Ai cho phép ngươi gọi ta là Tiểu Vũ? Cút nhanh lên, ngươi ko thấy sao? Người ta thích chính là đại thúc, cảnh cáo ngươi, ko nên đi theo ta, bằng ko đại thúc ta sẽ đánh ngươi." Tiểu nha đầu ôm cánh tay phải Cơ Trường Không, lắc qua lắc lại

"Tiểu tử, ta muốn quyết đấu với ngươi. Ngươi có dám hay không? Ngươi rõ ràng lại dám lừa gạt Tiểu Vũ. Ta muốn chọc thủng da mặt ngươi, để cho Tiểu Vũ biết được bộ mặt thật của ngươi." Nghe Hoàng Tiểu Vũ nói xong, sắc mặt Nạp Lan Băng Long lập tức phát lạnh, cực kỳ chăm chú nhìn chằm chằm Cơ Trường Không, dường như giữa hai người có mối thù 'giết chồng đoạt vợ' vậy.

Phải, đây coi như là tai bay vạ gió vậy. Mặt mũi Cơ Trường Không tràn đầy vẻ vô tội, thật sự là dở khóc dở cười.

"Ta muốn quyết đấu với ngươi, ngươi nghe rõ chưa? Tiểu tử, nếu như ngươi là nam nhân thì hãy đi theo ta, quyết một trận tử chiến, người nào thắng thì được theo đuổi Tiểu Vũ. Nếu như ko dám đáp ứng thì ngươi chính là người hèn nhát." Nạp Lan Băng Long như bị điên, hét thật lớn, dẫn tới chú ý của ko ít người.

Không hiểu nổi, Cơ Trường Không im lặng nhìn hắn một cái, rồi xoay người rời đi.Tiểu nha đầu cũng khó có được cái bộ dạng nhu thuận, nắm lấy ống tay áo của hắn, đi theo phía sau.

Với tư cách nam nhân, Cơ Trường Không hiểu được y, cũng đồng tình y. Thậm chí nếu như có khả năng, hắn còn giúp một chút nữa.

Nhưng mà như vậy cũng ko đại biểu hắn ko tức giận, gia hoả não tàn này lại muốn quyết đấu với hắn, dù là ai cũng ko có sắc mặt tốt.

Trên thực tế, Nạp Lan Băng Long cũng coi như là một vài nhân vật thiên tài ít ỏi. Một thân tu vi đạt đến Thiên Môn ngũ trọng thiên, không kém gì nhóm người Lâm Tôn Thiên, Liễu Chiến. Chỉ là nếu bây giờ thật sự đánh nhau thì chỉ sợ còn xa xa y mới là đối thủ Cơ Trường Không.

Hơn nữa, hắn cũng ko muốn bại lộ tu vi, lại còn vì tranh giành nữ nhân mà quyết đấu. Chuyện này với hắn thật sự nhàm chán. Với hắn, còn ko bằng dùng thời gian đó để tu luyện.

"Ngươi có nghe không? Thứ hèn nhát kia, ta muốn quyết đấu với ngươi..."

Nạp Lan Băng Long vẫn còn đang gầm thét, cả người giống như hoá điên, nam nhân giống như núi lạnh hoàn toàn ko khống chế được.

""Ta nói này Tiểu Vũ, ngươi và tên Nạp Lan Băng Long rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì vậy? Làm sao mà y lại như người điên thế kia?" Đi vào Tụ Tiên các, Cơ Trường Không có chút bất đắc dĩ mà hỏi.

"Ko có gì đâu đại thúc, chỉ là lúc bé chơi với nhau, ta có nói lúc lớn lên sẽ gả cho y, từ đó y vẫn theo đuổi ko bỏ. Đại thúc ngươi không nên tức giận. Tiểu Vũ thật sự không thích y, Tiểu Vũ chỉ thích đại thúc. . ."

Phù phù!

Cơ Trường Không lảo đảo té ngã trên mặt đất, thật sự là bị tiểu nha đầu này doạ cho sợ chết.
"Thế nào? Đại thúc ngươi có thích ta hay ko? Đại thúc, nói chuyện một chút đi, đại thúc sao phải chạy, chờ ta chút..."

Những ngày tiếp theo, Cơ Trường Không thật sự là muốn điên lên. Suốt ngày đều phải chịu hai tầng, àh ko, phải là ba tầng tra tấn, làm y muốn ' dục tiên dục tử*'.
*Dục tiên dục tử: ý nói sướng để rồi lại bị chết.-KìNgộ

Một tiểu nha đầu tinh quái, cái gì cũng nói được, hơn nữa, thỉnh thoảng còn lấy việc trêu cợt hắn làm thú vui. Nào là có côn trùng trong đồ ăn, nào là buổi sáng rời giường thì phát hiện mình ngủ trên mặt đất, còn có vô duyên vô cớ bị người mắng...

Còn chuyện hở chút là gặp tu giả lén lút muốn lấy phôi thai Thiên binh, một người tiếp một người tìm tới tận cửa. Dù hắn đã nói đầu giá chúng nhưng những người này cũng ko buông tha cho.

Nhiều vô số, dù sao cũng ko có được một khắc đồng hồ yên tĩnh.

Nếu như vậy hắn còn có thể chịu đựng nhưng mỗi ngày đều có người đứng ở cửa ra vào tìm ngươi khiêu chiến, ngươi có chịu đựng được nữa ko? Chỉ trong khoảng thời gian ngắn, cả Tụ Tiên các đều biết mặt Cơ Trường Không.

Trên thực tế, nếu không phải Tụ Tiên các ngăn cản, Cơ Trường Không hoài nghi gia hoả này chắc sẽ tìm đến tận cửa phòng nghỉ của hắn quá!

Hiện tại hắn mới hiểu được, cái gọi là các loại tra tấn so sánh áp lực bái phỏng của các đại gia tộc thì nhẹ nhàng sảng khoái hơn cỡ nào? Quả thực chính là thiên đường với địa ngục thật khác nhau, ít nhất hiện tại hắn nghĩ mình đã hiểu loại cảm giác này!

Hơn nữa, phiền toái không chỉ chừng này, hắn cảm giác mình đã sa vào một cái vòng quái dị, không có cách nào để đi ra. Tuy rằng đây chỉ là một loại cảm giác nhưng trong lòng hắn lại thuỷ chung vẫn hoài nghi ko thôi.

Nói thật, Cơ Trường Không cảm giác bản thân mình từ khi bước ra khỏi Chân Long tiểu thế giới, mọi thứ chung quanh đều ko có bình thường.

Cho dù là Tôn tổ Hành cung hay là những thiên kiêu chi tử như Hoàng Thiên Kiêu cũng ko dễ tiếp xúc, mà sư huynh tiện nghi của mình và còn Trấn Ma tông, tất cả đều cổ quái. Hơn nữa, khi tiến vào Yêu Huyết thành lại có đủ thứ xảy ra. Tóm lại, mọi chuyện đều ko bình thường.

Mình chỉ là một tu giả Khai Mạch bình thường, ở trong Yêu Huyết thành thì người như vậy nhiều vô số kể, có ngàn vạn cũng có mấy trăm vạn. Có thể nói, bản thân mình hoàn toàn ko ngờ những chuyện xảy ra, nhưng kỳ quái chính là, những chuyện ko ngờ khi xảy ra với mình lại luôn có người thuận lợi đứng ra giúp đỡ.

Nói tóm lại, hắn cảm giác bản thân như rơi vào rất nhiều tấm lưới chồng lên nhau, dù thế nào cũng ko thoát!

Còn lại hơn một tháng dài dằng dặc, vì để tránh né những phiền toái, hắn gần như hoàn toàn đem toàn bộ tâm thành dành cho việc tu luyện.

Cách tiệc trà còn chín ngày, hắn lại đột phát, Khai Mạch thập nhất trọng thiên!

Trong khoảng thời gian này, nhiều cường giả thế hệ tuổi trẻ không ngừng hàng lâm Yêu Huyết thành, tất cả thế lực lớn đều có. Mà vốn dĩ chỉ là một cuộc tụ hội nho nhỏ cũng đã biến thành chiến trường giao phong của thế hệ tu giả trẻ tuổi, chủ sự cũng biến thành Trần Thủy Hà!*
KìNgộ: lúc trước ta đã nói mọi ng chờ, chính là cuộc chiến sắp diễn ra này đây.

Minh châu phía đông, đệ nhất mỹ nhân Vô Tận Sơn Mạch, chỉ đơn thuần là tên tuổi thôi, so ra thì Liễu Chiến vẫn kém hơn.

Đương nhiên, tất nhiên trong này cũng có một loạt tranh chấp lợi ích. Đối với chuyện này, căn bản Cơ Trường Không ko có suy nghĩ gì bởi vì chúng ko có liên can gì với hắn.

Chương 57: Cuộc chiến đỉnh phong

Vì để trốn tiểu nha đầu với Nạp Lan Băng Long, đồng thời cũng vì muốn nhanh chóng nắm vững lực lượng của mình, tôi luyện tu vi nên Cơ Trường Không dứt khoát quyết định một thân một mình rời khỏi khỏi Yêu Huyết thành đến Vô Tận Sơn Mạch ở phía ngoài thành. Thậm chí vì muốn ko bị tìm được nên hắn còn cố tình tìm một nơi thật vắng vẻ.

Nơi đây là phía bắc Yêu Huyết thành, cực kỳ vắng vẻ. Vốn dĩ còn có một con đường nhưng giờ thì đã hoàn toàn hoang phế.

Cỏ cây trong rừng rậm thấp bé, gò đất hoang vu, đường đi gần như bị che lấp hoàn toàn. Hơn nữa, dã thú nơi đây thưa thớt, rừng rậm lại hoang vu như vậy, dù là mạo hiểm giả cũng sẽ ko đến.

Nhưng mà ngay khi Cơ Trường Không nghĩ rằng mình sẽ là người đầu tiên làm khách nơi này thì lại phát hiện có tiếng bước chân rất nhanh ở phía trước.

Hiện tại, trên quan đạo hoang phế đang có hai người giằng co với nhau.

Một người trong đó mặc áo bào tím, quanh thân ko ngừng có khí tức màu tím chảy xuôi ngược, cả người giống như bị sương mù tím bao phủ, mông lung vô cùng nhưng khí tức đó lại cường đại đến ko ngờ. Người này Cơ Trường Không biết, chính là Sở Bình Nguyên, được người xưng là 'đệ nhất nhân Vô Tận Sơn Mạch'.

Nghe nói người này là đệ nhất nhân tu giả thế hệ trẻ tuổi thất đại gia tộc Sở gia, chiến lực kinh người, có thể nói là thiên tài đỉnh phong.

Sở gia là một trong thất đại gia tộc, nội tình thâm hậu, thậm chí còn vượt qua cả Liễu gia của tứ đại gia tộc Yêu Huyết thành, tộc nhân hơn ngàn vạn, tu giả thế hệ trẻ tuổi cũng nhiều vô số kể. Người có thể xưng là đệ nhất chắc hẳn phải rất mạnh.

Gia tộc cường đại cổ xưa bồi dưỡng ra được một thiên kiêu chi tử*, từng người đều ko giống người thường. Sở Bình Nguyên này đã từng đánh khắp toàn bộ thế hệ trẻ tuổi phương đông Vô Tận Sơn Mạch và ko có địch thủ. Y từng ở Yêu Huyết thành khiêu chiến bảy ngày, liên tiếp đánh bại mười chín tu giả thế hệ trẻ tuổi đỉnh phong, từ đấy được xưng là đệ nhất nhân thế hệ trẻ tuổi ở phương đông.
*Thiên kiêu chi tử: con cưng của trời.-KìNgộ

Mà có thể cùng y giằng co, tự nhiên cũng không bình thường!

Oanh!

Ngay khi Cơ Trường Không đến, một khắc này Sở Bình Nguyên bỗng nhiên ra tay. Y bước từng bước đi ra, như rồng cất cao bước, uy vũ mạnh mẽ, tốc độ càng lúc càng nhanh, cuối cùng thậm chí hoá thành một đạo tàn ảnh.

Ầm ầm!

Hai thân ảnh hung hăng đâm vào nhau, cây cối mấy chục thước xung quanh ngay ngắn đổ xuống, khủng bố vô cùng.

Tóc tai Sở Bình Nguyên rối bời tung bay trong gió, khí tức cả người mênh mông khôn cùng. Y đánh ra một quyền, hư ko rung động, tu vi Thiên Môn thất trọng thiên hiển lộ ko đè nén gì.

"Đệ nhất nhân phương đông sơn mạch, hoàn toàn 'danh bất hư truyền', nhưng mà như vậy thì còn chưa đủ!" Cường giả quyết đấu với y cười nhạt, thân thể của người này hư nhược, sắc mặt tái nhợt, cả người suy yếu giống như tuỳ thời có thể ngã xuống.

Nhưng mà khí tức quanh thân người này lại mênh mông khôn cùng, sâu ko lường được.

Đônggg!

Hai nắm đấm giao nhau, pháp lực toả ra, mặt đất dưới chân hai người ngay ngắn sụp đổ, đợi cho bụi mù tan đi, môt cái hố rộng hơn mười mét xuất hiện trước mắt Cơ Trường Không.

Rất mạnh!

Đây là cảm nhận của hắn đối với hai người họ, nhìn tu vi hai người này chắc khoảng Thiên Môn thất trọng thiên nhưng chiến lực lại ít nhất trên bát cửu trọng thiên.

Chỉ nói về cảnh giới thôi thì cho dù là Ám Ảnh hay bọn người Ma Vũ Loạn so ra còn kém hơn.

Hai người đại chiến dưới núi ko ngừng, lực lượng kinh khủng quét ngang tám hướng, vùng đất có phạm vi mấy trăm xung quanh bọn họ bị tàn sát bừa bãi.

Hai thân ảnh hoá thành cuồng phong mưa rào bay khắp bốn phía, những nơi họ đi qua, cỏ cây đều hoá thành tro bụi bay tán loạn.

Nếu là người bình thường, có lẽ sẽ ko nhìn ra được thân ảnh hai người bọn họ, bởi vì tốc độ của họ quá nhanh, nhanh đến khó tin, giống như là hai cái vòi rồng vậy.

Oanh!

Lại một tiếng nổ vang lên, hai thân ảnh tách ra hai bên, mỗi người đều ngưng thần nhìn đối phương.
"Ngươi bị thương." Sở Bình Nguyên bỗng nhiên mở miệng.

"Lúc trước mới chiến một trận với Kinh Thập Quốc, hơi chịu chút ít tổn thương, còn chưa khỏi hẳn." Thân ảnh gầy yếu kia nhàn nhạt mở miệng.

"Kinh Thập Quốc, cái người điên kia sao! Vậy tốt, ta và ngươi cùng đánh ra một chiêu cuối, trận chiến này để sau hãy nói." Sở Bình Nguyên chém đinh chặt sắt nói.

"Có thể." gầy yếu thân ảnh gật đầu.

"Tử Khí Đông Lai!"

Theo tiếng hét của Sở Bình Nguyên, tử khí quanh người hắn bắt đầu nhộn nhạo, vô số ánh sáng tím lập loè rồi sau đó hóa thành sương mù dày đặc, khủng bố khôn cùng, cao quý, to lớn, uy nghiêm, không thể khinh nhờn. Tử khí này phảng phất là ý chí Hoàng giả của trời đất hàng lâm, thần uy phi phàm.

"Tốt cho một chiêu Tử Khí Đông Lai, tuy chỉ có ba thước nhưng đã bất phàm." Thanh niên gầy yếu thở dài.

Tử Khí Đông Lai chính là pháp thuật vô thượng của Sở gia, uy năng kinh thiên, được truyền thừa từ một vị Thánh nhân đến từ phía đông, thiên hạ đều biết.

Chuyện kể, vị Thánh nhân đến từ phía đông sáng sáng tạo ra Tử Khí Đông Lai, tử khí mênh mông cuồn cuộn ba vạn lý, thần uy chiếu rọi ba thiên giới.

Sau đó, vị này cũng đến tham gia cuộc đại chiến nhân-yêu, Thánh nhân này lấy một địch hia, cùng hai vị Thánh nhân Yêu tộc đồng quy vu tận, để lại thần thoại bất diệt. Vì vậy truyền thừa của vị này có thể thấy được là rất mạnh.

"Đạo Ngân Nhất Tự, trấn!"

Mắt thấy tử khí đã đến gần thân thể, thanh niên gầy yếu mỉm cười, y điềm tĩnh điểm ra một chỉ trong hư ko rồi vẽ một chữ 'Trấn', chữ kia giống như có uy năng rất lớn, vừa xuất hiện đã phun ra trăm đạo thần quang.

Oanh!

Một tiếng nổ vang trời, tử khí và chữ Trấn hung hăng đâm vào nhau, tử khí rung chuyển, chữ Trấn tán loạn. Dưới một kích này, hai người đều bất phân thắng bại.

"Tốt!"

Nhưng mà vào lúc này, một tiếng nói lớn đã cắt đứt trận quyết đấu của hai người. Thì ra là Cơ Trường Không! Hắn thấy hai người đại chiến rồi kìm lòng ko được mà hô lên.

"Vị đạo hữu kia hãy tới đây, xin được bái kiến." Thanh niên gầy yếu hơi động, hào quang trong tay loé lên, một chữ 'Hiện' xuất hiện trong hư không. Chỉ trong chốc lát, Cơ Trường Không cảm thấy có một đạo lực lượng vô hình bức bách hắn phải hiện thân."Tốt cho một chữ Hiện." Cơ Trường Không cười to, hắn bước ra một bước, sườn núi nhỏ ầm ầm rung động, chữ kia cũng bị lưc lượng cuồn cuộn của hắn từ từ nghiền nát.

Ân, nhìn thấy một màn này, cho dù là Sở Bình Nguyên cũng cảm thấy hứng thú.

Bọn họ nhìn thấy được tu vi của Cơ Trường Không cao lắm thì cũng chỉ là Khai Mạch thập nhất trọng mà thôi, tương đối ko đáng để nhắc tới. Nhưng khí huyết quanh người hắn thì như là khói báo động phóng lên trời, lực lượng cuồn cuộn dường như có thể rung chuyển cả núi cao.

"Cường giả Luyện Thể." Công tử gầy yếu cũng hơi ngẩn ra.

"Đến chiến!"

Cơ Trường Không hét lớn, khí phách bùng lên, chiến ý mạnh mẽ quấy đẩy phong vân mười phương.

"Tốt, tiếp ta một chiêu Tử Khí Đông Lai." Sở Bình Nguyên nổi hứng, tử khí toàn thân lần nữa được khởi động, tia sáng tím toả ra ngút trời, dường như có thể kích phá bầu trời xanh. Nhất là cái tia sáng tím ấy hoá thành một thanh trường kiếm bay thằng đến Cơ Trường Không, lưỡi kiếm sắc bén gần như muốn chém rách hư ko.

Oanh!

Cơ Trường Không dùng sức đánh ra một quyền, cơ bắp toàn thân nhất tề nhúc nhích, gân cốt nổi lên, lực lượng đáng sợ gần như muốn đánh vỡ hư ko xé gió lao tới.

Leng keng!

Quyền kiếm giao nhau phát ra tiếng tiếng va chạm. Tử khí hoá thành trường kiếm bị nghiền nát, trên nắm tay Cơ Trường Không thì xuất hiện một đường bạch ngân, hơn nữa nó chỉ vừa mới xuất hiện liền biến mất trong nháy mắt.

Thân thể thật mạnh!

Công tử gầy yếu với Sở Bình Nguyên cùng động dung, tử khí hoá thành trường kiếm có thể so với thần binh lợi khí, nhưng rồi lại bại dưới tay Cơ Trường Không. Thân thể như thế quả rất thật mạnh mẽ, cho dù là tu sĩ Luyện Thể cũng ít đạt tới được.

Tu sĩ nhân tộc có ba con đường để tu hành, thứ nhất là Pháp tu, tu luyện pháp lực với pháp thuật, chú trọng cảnh giới, cuối cùng có thể dùng pháp thực đi thẳng đến Đại đạo vô thượng.

Mà con đường thứ hai chính lại Đạo tu, tu luyện Đạo văn, lĩnh ngộ thiên địa chí lý. Từ khi có Đạo tổ sáng tạo ra chữ, Đạo tu liền tự thành một thể riêng, trở thành một hệ thống tu luyện có thể so với Pháp tu. Chỉ là Đạo tu có yêu cầu rất cao đối về tư chất, tu giả so với pháp tu thì ít hơn nhiều.

Mà cái thứ ba chính là Thể tu, chỉ tu khí lực, thân thể có thể rung chuyển trời đất.

Xưa thì có Yêu tộc, được gọi là thiên yêu, ko tu năng lực của Yêu tộc mà chỉ tu khí lực. Tu đến đại thành thì có uy lực 'kinh thiên động địa', vô địch trong cùng giai, chính là tồn tại kinh khủng nhất trong Yêu tộc cổ, chiến lực kinh thiên.

Thiên yêu thể của Cơ Trường Không là loại này, tu thành Thiên yêu thể, có thể so sánh với thiên yêu cùng giai, có năng lực áp tu giả cùng thế hệ.

Rất hiển nhiên, đệ nhất nhân tu giả thế hệ trẻ tuổi Vô Tận Sơn Mạch chính là tu giả Pháp tu, mà thanh niên gầy yếu tự nhiên là Đạo tu, còn về phần Cơ Trường Không, hiện tại xem ra là Thể tu. Từ xưa đến nay Thể tu khó thành, nhưng một khi tu thành thì sẽ có năng lực áp tu giả cùng thế hệ.

"Chiến một trận!"

"Chiến một trận!"

Bỗng nhiên, thanh niên gầy yếu và Sở Bình Nguyên đồng thời hét lớn, một chiêu thăm dò đã chứng minh được Cơ Trường Không với bọn họ là cường giả cùng cấp độ. Chỉ sau nháy mắt, chiến ý của họ liền phóng lên trời, đánh nát mây đen trên ko trung.

"Tốt." Cơ Trường Không cười to. Từ khi tu luyện đạt được tu vi Thần binh thể đại thành, hắn còn chưa có chính thức buông tay buông chân đại chiến một trận. Bây giờ có hai cường giả đều là tu giả thể hệ trẻ tuổi đỉnh phong thì sao hắn ko động tâm được?

Ba người liên tục kéo khí thế lên trạng thái cao nhất, dường như ko có chỗ tận cùng, uy áp cuồn cuộn làm cho phạm vi mấy nghìn thước xung quanh bọn họ loạn thành một đoàn, cát bay đá chạy.

Cũng may là nơi đây ko người, nếu ko mà nói thì trận đại chiến này ắt hẳn sẽ oanh động toàn bộ vùng phía đông Vô Tận Sơn Mạch. Ba cường giả đỉnh phong đại chiến, mỗi người đều có chiến lực kinh người, trận chiến này có thể nói là trận chiến của thế hệ trẻ tuổi đỉnh phong!

Chương 58: Nhiệt huyết sôi trào

Tử Khí Đông Lai, diễn hóa ngàn vạn Thần binh, có đao thương, có kiếm, búa rìu, móc câu, xiên; vô số hư ảnh Thần binh lờ mờ. Tuy chỉ có ba năm trường kiếm thành hình, những cái khác đều mông lung mờ ảo, nhưng uy năng lại có thể nói rất là kinh người.

Ông!

Thần binh đứng trước thân thể, tan vỡ hư không, Sở Bình Nguyên là người đầu tiên ra tay công kích trực tiếp hai đại cường giả, khí thế mạnh mẽ làm cho người ta phải khiếp sợ.

Hây!

Cơ Trường Không hét lớn một tiếng, cơ bắp toàn thân bắt đầu khởi động, đẩy lực lượng dung nhập vào chân phải, rồi hắn dùng sức đạp mạnh xuống, đại địa liền nứt ra. Lực lượng quả thật đáng sợ, 'kinh thiên động địa', như là người khổng lồ thời Man Hoang.

Đinh đinh đang đang, tùng tùng. . .

Trong sương mù màu tím, Cơ Trường Không dùng thân thể đối kháng Thần binh, dũng mãnh vô song, thân thể có thể so với thần binh lợi khí, tử khí hóa thành Thần binh, tuy mạnh nhưng thật sự ko làm gì được hắn.

"Trấn trấn trấn!"

Thanh niên gầy yếu cũng xuất thủ trong cùng một lúc, y liên tiếp viết xuống ba chữ Trấn trong hư ko. Đó là một loại văn tự cổ xưa, ko giống với hiện nay. Trong truyền thuyết, cái này chính là 'tác phẩm' do Thánh nhân đơn giản hoá Đạo văn mà ngưng luyện thành, có thể dẫn dắt lực lượng của trời đất.

Đạo tu cảm ngộ trời đất, pháp thuật phỏng theo tự nhiên, cảm ngộ càng sâu thì chiến lực càng mạnh!

Chữ Trấn trên ko trung trấn áp trời đất, mà Cơ Trường Không chân đạp đại địa, uy năng vô cùng. Ở giữa thiên địa là ánh sáng màu tím hoá thành Thần binh.

Ba người đại chiến, ảnh hưởng đến bốn phía, khủng bố hết sức.

Oanh!

Cơ Trường Không đánh ra một quyền, quét sạch bốn phía, đất trống đều bị cuốn đi nửa xích. Đó là lực lượng đã đạt đến đỉnh điểm, có thể trấn áp hư ko, thay trời đổi đất.

Rặc rặc, rặc rặc. . .

Hơn mười thanh đao thương hư ảo đứt gãy từng khúc, tử khí giống như là hoà nhập vào nước sôi, nhanh chóng sôi trào lên. Dù sao thì tử khí ba thước vẫn quá mức mỏng manh, nếu có thể tu thành tử khí ba bạn lý thì mới có thể chính thức nhìn thấy được uy lực khủng khiếp của nó.

"Tốt." Sở Bình Nguyên hét lớn, tay phải vung lên, một đạo ánh sáng tím cô đọng đến cực điểm lao ra ngoài. Ánh sáng tím kia vô cùng linh động, như đã có linh trí. Nó chơi đùa thoả thích trong đại dương, lập loè bất định, phảng phất giống như thuấn di.

"Tốn thời gian ba năm, thở ra hít vào sương mai, cũng có được một đám Tử Khí Đông Lai." Sở Bình Nguyên ngạo nghễ nói.

Trời đất có tử khí, sinh trưởng khi mặt trời mọc, cái gọi là Tử Khí Đông Lai chính là tử khí được sinh ra chỉ trong thời gian chớp mắt khi mặt trời mọc, bình minh chính là nguồn suối của tử khí, diệu dụng vô cùng.

"Tốt cho một Tử Khí Đông Lai, Phong!" Thư sinh gầy yếu hơi động một chút, lại một chữ rơi trong hư ko.

Hai người cùng thi triển thủ đoạn làm cho người ta hoa mắt nhưng mà Cơ Trường Không lại lù lù bất động. Nhất phá vạn pháp, mặc dù như thế nào hắn cũng chỉ dùng một đôi quyền đối kháng hết thảy biến hoá.

Ba người đại chiến, từ buổi trưa đến hoàng hôn, mặt đất rộng mấy nghìn thước như bị cày qua một lần.

Mà đến lúc này, tốc độ giao chiến cũng dần dần chậm lại. Giao thủ lâu như vậy, song phương đối với thân thủ từng người cũng phân giải ko sai biệt lắm, tiếp tục đánh tiếp cũng ko có ý nghĩa gì. Huống hồ, cuộc chiến này cũng ko phải là cuộc chiến sinh tử, rất nhiều thủ đoạn ko thể nào thi triển.

"Một kích cuối cùng, thế nào? Tiếp tục đánh nữa cũng ko có ý nghĩa rồi." Sở Bình Nguyên bỗng mở miệng.

"Tốt, tiếp ta một chữ, Trảm!"

Thanh niên gầy yếu lại ra tay một lần nữa, lúc này ko giống với lúc trước. Cuộc giao chiến vừa rồi, mỗi một lần ra tay, chỉ có chữ Trấn với chữ Phong ra thì ko có khí tức sát phạt, coi như là một cuộc chiến bình thản, không có tồn tại khí tức sát phạt, hiển nhiên chiến lực cũng ko cách nào chính thức bày ra.

Nhưng mà bây giờ thì mới được xem như là ra tay thật sự. Sau khi được y viết ra một chữ này, gương mặt của y bỗng trắng bệch hẳn đi.
'Âm phong huyết vũ, phong tuyết phiêu diêu', một chữ vừa ra thì một cỗ sát khí cũng phóng lên trời, sát ý ngút trời.

Trong truyền thuyết có một bàn tay màu tím quái dị chém đầu hơn vạn cái, chỉ dựa vào sát khí phàm nhân thôi liền đuổi thần trừ ta. Mà một chữ Trảm này rõ ràng còn hơn kia, sát ý quá thịnh, thậm chí đủ để làm trọng thương tu giả Thiên Môn bình thường.

Thần quang trong mắt Cơ Trường Không và Sở Bình Nguyên tăng vọt. Hai người nhìn chằm chằm vào chữ Trảm này, mặc cho khí tức cuồn cuộn đang đè xuống.

Trong thoáng chốc, chữ Trảm kia liền thay đổi!

Một thân ảnh hùng tráng cầm trong tay Quỷ đầu đao, trên đao dính máu, thân ảnh hạ xuống, đối xử với các ngươi như kẻ tử tù sắp bị chém chết, sát khí mênh mông, kinh thiên động địa.

Oanh!

Hai người đánh ra một kích, sát khí nứt vỡ, quét sạch mây khói. Bàn tay màu tím quái dị ở đằng kia chém xuống, lập tức trường đao đánh vỡ hư ảnh, cuối cùng hoá thành bọt biển rồi biến mất. Mà cái chữ Trảm treo cao trên hư ko kia cũng hoá thành một làn khói xanh rồi biến mất ko thấy đâu.

"Ta." Người thứ hai động thủ chính là Sở Bình Nguyên!

Y khẽ vẫy tay, như gió nhẹ mây bay, sau đó tất cả tử khí ba thước đều cô đọng lại, cuối cùng hội tụ thành một con thú nhỏ khoảng hai lòng bàn tay dưới sự kinh ngạc của hai người kia, giống như hùng ưng, nhưng lại có bốn cánh vô cùng thần dị.

"Dù ko hoàn toàn, nhưng khó có được." Thiếu niên gầy yếu hiếm khi mở miệng khen.

"Đúng vậy, Hoá hình chi đạo, đã bước được lên con đường này rồi." Cơ Trường Không cũng hơi than nhẹ.

Một chiêu này của Sở Bình Nguyên hoàn toàn là biểu diễn, căn bản ko cần động thủ, thoạt nhìn ko có gì đặc biệt nhưng Cơ Trường Không và thiếu niên gầy yếu lại nhìn rõ được một chiêu này rất bất phàm. So với tử khí hoá thành binh lúc trước thì cường đại hơn ko biết bao nhiêu lần.

Phải biết rằng, tử khí hoá binh cũng chỉ là hoá ra tử vật mà thôi, ko linh động. Nhưng tử khí hoá sinh linh thì lại khác, mỗi một đạo Linh vận trong đó lại càng khó khăn.

"Đến ta." Cơ Trường Không mỉm cười.

Kỳ thật, hắn cũng gặp khó khăn bởi vì tu vi pháp lực của hắn yếu, thân thể tuy mạnh nhưng chưa bao giờ tu luyện qua chiến kỹ luyện thể cổ xưa. Hiện tại, hắn chỉ có duy nhất một thức, đó là khi sáu đại khiếu huyệt tràn đầy Tinh Thần Chi Lực đã làm cho hắn lĩnh ngộ được thức thứ nhất.

Chỉ tiếc, đây chẳng qua chỉ là nửa thức mà thôi, nhưng mà cũng ko có lựa chọn nào khác.
"Ta đã tự nghĩ ra thức thứ nhất, tiếc rằng vẫn chưa đại thành, mời hai vị giám định và thưởng thức." Cơ Trường Không thở dài.

Oanh!

Một khắc sau, long trời lở đất, hư ko rung động, trời đất hoá hỗn độn. Trong mắt hai người kia, trời đất giống như thay đổi, sáu khối tinh thần sáng ngời trên bầu trời chiếu rọi trời đất, áp lực kinh khủng trấn áp toàn bộ trời đất.

Ầm ầm!

Mỗi một khắc, sáu khối tinh thần* đều run rẩy một hồi, tinh thần lung lay sắp đổ đánh xuống, khủng bố vô biên.
*Tinh thần: ý nói đến ngôi sao có năng lực khác với ngôi sao tầm thường mà chúng ta biết.-KìNgộBNS

Uy áp mênh mông cuồn cuộn hàng lâm 'chín tầng trời mười tầng đất', hư không bốn phía đều run rẩy. Sáu khối tinh thần cùng đánh xuống một chỗ, còn chưa đến gần mặt đất, đại địa đã run rẩy, dường như sắp nứt vỡ.

Phốc!

Nhưng mà, sau một khắc, tinh thần vỡ tan, thế giới tiêu tán, hết thảy đều biến mất.

Cơ Trường Không phun ra một ngụm máu tươi, sắc mặt trắng bệch. Hơn nữa, Tinh Thần Chi Lực trong sáu đại khiếu huyệt cơ hồ gần như tiêu hao ko còn.

"Tốt, thật kinh người!"

Sở Bình Nguyên và người còn lại liếc nhìn nhau, đều thấy được ánh mắt kinh hãi của nhau.

Tuy rằng một thức này thi triển chỉ được một nửa thì ko thể nào tiếp tục nhưng uy năng ý cảnh bày ra trong đó lại làm hai người khiếp sợ ko thôi.

Tinh thần rơi xuống, lấy tinh không trấn áp trời đất, cái này uy nghiêm to lớn bực nào.

Không khách khí chút nào mà nói, hai người bọn họ đều là thiên tài tuyệt thế, có tư chất vô lượng nhưng hiện tại tâm tư bọn họ vẫn rất chấn động.

Tu hành theo pháp thuật của người trước ko tính vào đâu, tự nghĩ ra pháp thuật phỏng theo một pháp thuật đã có cũng ko được tính vào đâu nhưng sáng tạo ra một pháp thuật khủng bố như vậy là cổ kim hiếm thấy. Nếu như để Cơ Trường Không thật sự tu luyện thành, vậy bọn họ ko dám tưởng tượng.

Đạo tại bờ bên kia, thân thể là thuyền, linh hồn đấu tranh vượt sông*, mà pháp tắc là đường, men theo pháp mà hướng về đạo ở bờ bên kia. Nói một cách khác, pháp là thủ đoạn mà không phải là mục đích, như Cơ Trường Không trực tiếp sáng tạo ra chiến kỹ như thế đó chính là đã nhìn trộm được đạo.
*: ý nói đến ý chí của tu giả.-KìNgộBNS

"Đáng tiếc đáng tiếc. Nếu như sớm biết có ngươi, ta cần gì phải đi xa tìm đối thủ." Sở Bình Nguyên thở ra một hơi rồi đi về phía xa, một bước là mười mét, chỉ trong chớp mắt đã biến mất ko để lại chút dấu vết, chỉ để lại một câu nói tiếc nuối nhàn nhạt, "Trận chiến hôm nay, còn chờ ngày sau."

"Chúng ta còn có thể gặp mặt." Thanh niên gầy yếu có vẻ hơi quái dị nhìn Cơ Trường Không rồi sau đó nhắm thẳng hướng Yêu Huyết thành mà đi, chỉ để lại một mình Cơ Trường Không vẫn còn đang đắm chìm trong nửa thức vừa rồi.

Không thể không nói, một kích được đánh ra này đã vượt xa việc một người thường có thể phát huy. Từ khi hắn đột phá Thần binh thể đại thành đã đạt được một chút ý cảnh mơ hồ nhưng đến mãi sau vẫn chưa hoàn thiện. Trước đây vô luận hắn thúc dục như thế nào đi nữa, cũng đều ko đạt được loại trình độ này.

Lúc này, sau trận đại chiến hắn đã góp ít thành nhiều, cuối cùng đã nổ lực đánh ra được một kích này.

Tinh Đồ cổ xưa dường như đang ẩn tàng vô số bí mật. Ngoài Chu thiên tinh thần luyện thể ra thì có vẻ như nó cũng ko có chiến kỹ thần thông nào khác nhưng ý cảnh trong đó lại đủ để cho hắn sáng tạo ra một chiến kỹ thích hợp nhất cho mình

Một màn vừa rồi hiện lên trong đầu hắn, tinh thần, tinh không, rơi xuống, hủy diệt. . . Thật lâu sâu, Cơ Trường Không mới mở mắt ra, thở dài một hơi, trong đôi mắt hắn dường như có tinh thần lưu chuyển, loé lên tức thì rồi chớp mắt ko thấy đâu.

Thu hoạch lần này quả thật quá lớn, dù bây giờ hắn vẫn như trước, ko cách nào thể hiện toàn bộ lực lượng chính thức của thức thứ nhất nhưng một phần thì lại có thể thi triển.

Dù là lực lượng thi triển ra sẽ yếu hơn vô số lần nhưng một thức này vẫn khủng bố như cũ. Nếu có một ngày, hắn có thể đem một thức này ra thì triển toàn bộ, tinh thần rơi xuống, đó là cảnh tượng đến bực nào, ngẫm lại ko rét mà run.

Chương 59: Đấu giá trước thời hạn

Một là Cơ Trường Không, cũng chính là người may mắn nhất có được bốn phôi thai Thiên binh, chuẩn bị công khai đấu giá trước tiệc trà một ngày.

Thứ hai chính là có một vị đại nhân vật nào đó đã hàng lâm Đông Vương thành, đồng thời một thiên kiêu chi tử Đông Vương thành cũng theo đến, chuẩn bị tham gia tiệc trà. Nhưng mà so sánh với nhau thì hội đấu giá phôi thai Thiên binh của Cơ Trường Không lại thu hút ánh mắt của mọi người hơn.

Tụ Tiên các, trong gian phòng Cơ Trường Không, nhóm người Liễu Chiến tề tụ!

"Ta nói huynh đệ, ko phải chứ, vì cái gì mà vội vã như vậy?" Vương Đấu vừa uống trà, vừa vội hỏi.

"Ko có cách nào khác, ta cần linh thạch. Hơn nữa, ta mang chúng trong người có hại ko lợi, cũng bất tiện cho việc chạy trốn." Cơ Trường Không cười khổ nói.

Trên thực tế, hắn cũng muốn nhanh chóng làm xong chuyện này nhưng lại ko biết làm thế nào.

Hắn ko cho rằng, sau tiệc trà mình có thể ngây ngốc tiếp tục ở Yêu Huyết thành. Đây gọi là phòng ngừa chu đáo. Bây giờ nhanh chóng bán đồ vật đi, linh thạch tới tay thì mọi chuyện đều sẽ tốt.

"Được rồi, ko biết tiểu tử ngươi đến cùng có tâm địa gian xảo gì, tới lúc đó rồi nói tiếp, trước tiên cứ xử lý như vậy. Bây giờ Yêu Huyết thành náo nhiệt như thế này, cường giả đông vô số, nói không chừng còn có thể bán với giá cao đấy chứ?" Liễu Chiến cười đáp.

"Ngừng, đại thúc đừng sợ a, có ta ở đây bảo vệ ngươi, sẽ ko có chuyện đâu." Hoàng Tiểu Vũ ở một bên nói.

"Tiểu nha đầu, ngươi ăn hồ lô đường đi. Ngươi ko gây chuyện thì ta liền A Di Đà Phật rồi." Cơ Trường Không bất đắc dĩ nhìn nàng. Hiện tại nha đầu này căn bản ko tập trung, nàng đang chiến đấu hăng say với cây hồ lô đường trên tay.

"Được rồi, đến lúc đó chúng ta sẽ tới cổ động. Hơn nữa, chúng ta giúp ngươi tác động đến những người khác, nhất là những công tử có tiền gì gì đó. Yên tâm đi, với năng lực của huynh đệ chúng ta, ít chuyện nhỏ này chỉ cần một câu." Tống Thiên cười to nói.

"Chính là như vậy, ai ko đến chúng ta liền đánh đến tận cửa." Hồ Địa ồm ồm nói.

. . .

Thời gian hai ngày trôi qua tức thì. Hôm nay, đại đường tầng một Tụ Tiên các tiếng người huyên náo, chưa bao giờ náo nhiệt như thế này.

Thật ra vốn dĩ Cơ Trường Không có ý muốn đến nơi khác để đấu giá nhưng Liễu Tinh Hằng cố ý tìm hắn nói nếu như đấu giá ở chỗ này thì có thể giúp Tụ Tiên các 'khai hỏa danh khí'. Rơi vào đường cùng, hắn chỉ có thể chọn địa điểm đấu giá ở đây.

Nhưng mà như vậy thì tuyệt đại đa số người đến không thể tiến vào. Dù sao đại đường Tụ Tiên các chỉ dung nạp được tối đa ngàn người mà người đến tham gia đấu giá đều có thân phận lớn. Vì vậy, toàn bộ nơi đấu giá này chỉ còn có 800 chỗ ngồi mà thôi.

Vì nằm gần Vô Tận Sơn Mạch nên Phòng đấu giá ở Yêu Huyết thành có rất nhiều. Nên nơi đây bảo vật rất phong phú, nhu cầu bảo vật cao kéo theo nhiều bảo vật cũng xuất hiện.

Mà những buổi đấu giá gần như đều nằm trong tay tứ đại gia tộc Yêu Huyết thành. Cơ Trường Không cũng ko muốn chỉ vì một buổi đấu giá mà xảy ra chuyện gì với bọn họ.

"Phí vào trong là một trăm miếng linh thạch, tới trước có trước, chỗ ngồi có hạn." Một người hầu bàn ngồi trước cửa Tụ Tiên các đang thét thật lớn. Bây giờ Tụ Tiên ko còn giống tửu lâu mà ngược lại, giống cái rạp hát hơn.

Không thể không nói, Liễu Tinh Hằng chính là người buôn bán tài giỏi. Đầu tiên là mời hai đội khoảng hai mươi thị nữ xinh đẹp đứng ở trước cửa ra vào Tụ Tiên các chào đón mọi người, rồi lại bố trí người giữ vững cửa ra vào, muốn đi vào phải đưa phí là một trăm miếng linh thạch.

Mà trong hành lang cũng bố trí mấy trăm cái bàn lớn, mỗi một cái đều có đầy nước trà linh quả...

Theo cách nói của Liễu Tinh Hằng, gần đến giờ kết thúc thì những thứ trên bàn này cũng phải trả tiền, ko có miễn phí đâu. Tuy phương pháp này có chút gian xảo nhưng ko hề nghi ngờ, với thân phận của y thì những người khác chỉ có thể nhắm mắt trả tiền.

Mà chuyện càng làm cho người ta ko nói được lời nào chính là Liễu Tinh Hằng rõ ràng còn làm một chuyện vô sỉ hơn, đó là chỉ cần trả mười miếng linh thạch là có thể đứng ở khoảng cách gần xem phôi thai Thiên binh một lần.Đối với chuyện này, Cơ Trường Không từ chối cho ý kiến!

Dù sao thì ở Yêu Huyết thành, cho dù phôi thai Thiên binh đang nằm trước mắt mọi người cũng ko ai dám từ miệng Liễu gia mà cướp lấy, vì vậy, thích như thế nào sẽ được đáp ứng như thế đấy.

Nhưng mà làm hắn ko nghĩ tới chính là, chỉ một điểm nho nhỏ như vậy nhưng rõ ràng giúp Liễu Tinh Hằng kiếm lợi lớn. Đối với phần lớn tán tu, phôi thai Thiên binh quả thực là đồ vật trong truyền thuyết, mười miếng linh thạch cũng ko nhiều lắm, lại có thể dùng nó để được tận mắt nhìn một lần thì cũng coi như đáng giá.

Tán tu ở Yêu Huyết thành có biết bao nhiêu người, có thể mấy ngàn vạn đấy! Coi như chỉ một phần mười, thậm chí chỉ một phần trăm trong số đó nguyện ý được tận mắt nhìn thấy một lần thôi cũng giúp y kiếm đầy bồn đầy bát.

Ba người con của Liễu gia đều tài giỏi, lão đại có thiên tư hơn người, tu vi kinh người, chính là thế hệ trẻ tuổi đỉnh phong của Yêu Huyết thành; mà lão nhị thuỷ chung chưa được gặp mặt lại là 'trong một vạn mới tìm một người', là một Đạo văn sư, thành tựu không thể hạn lượng.

Còn về phần lão yêu Liễu Tinh Hằng, tuy rằng thiên phú tu hành tệ nhưng lại am hiểu kinh doanh, có thể bảo vệ sản nghiệp gia tộc không mất, thậm chí phát triển không ngừng.

Một đời trẻ tuổi Liễu gia có được ba người này, có thể nói là một đời quật khởi!

Có lẽ Tụ Tiên các chưa bao giờ náo nhiệu như vậy. Trong hành lang có hơn tám trăm gia tộc lớn nhỏ, trên lầu thì có vô số thực khách, ko còn chỗ ngồi, càng làm cho người ta ko nói được lời nào chính là mọi đường đi đều bị chặn đứng chặt chẽ bởi từng lớp người, vô cùng tấp nập!

Đến gần trưa, buổi đấu giá vạn chúng đều quan tâm rốt cuộc đã bắt đầu!

"Đấu giá bắt đầu, bốn kiện phôi thai Thiên binh. Kiện thứ nhất, bảo tháp được rèn luyện từ 'hỏa trung kim', giá bắt đầu là một nghìn vạn linh thạch." Một đấu giá sư gì nua ở trên đài cao hừ nhẹ.

''Ồ, tiểu tử ngươi đúng là vẫn còn đáng tin cậy, đấu giá sư này ko tệ." Trong một gian ở cao tầng, Cơ Trường Không cười nói.

"Đó là đương nhiên. Y là đấu gia sư của một gia tộc bài danh trước ba, một chuyện nhỏ nhoi này ko phải là dễ như trở bàn tay sao, so với tình cảnh lớn này cũng ko biết y đã gặp qua bao nhiêu lần!" Liễu Tinh Hằng ở một bên dương dương đắc ý nói.

Hai người nói như vậy cũng không phải là không có đạo lý. Thật sự đấu giá sư này rất là khôn khéo, sự khống chế đối với buổi đấu giá này vượt quá tưởng tượng.
Y đem một trong bốn kiện phôi thai Thiên binh trân quý nhất là bảo tháp được rèn luyện từ 'hoả trong kim' làm vật đấu giá đầu tiên, đây là biện pháp tốt nhất. Ít nhất thì được Cơ Trường Không và Liễu Tinh Hằng nhìn đến chính là đạt được lợi ích lớn.

Phải biết rằng, rất nhiều gia tộc đến nơi này, nhưng kỳ thật đều là tiểu gia tộc mà thôi.

Thành trì bốn phía Vô Tận Sơn Mạch cũng coi như có một ít, đại gia tộc chính thức cũng có ko ít, có thể tới đầy thì ko có một gia tộc nào mà ko có sức ảnh hưởng ít nhiều.

Tài nguyên trong tay bọn họ có hạn, linh thạch có hạn. Nếu như ko mang đồ tốt nhất ra trước tiên thì có thể những gia tộc này vì tranh đoạt rồi cuối cùng sợ đầu sợ đuôi, không dám buông tay buông chân tranh giành bảo tháp.

Mà bảo tháp mang ra đầu tiên thì sẽ làm cho họ buông tay buông chân đấu giá, lại thêm linh thạch trong tay vẫn còn nguyên, ko nghi ngờ đây chính là kế tốt nhất, thu hoạch tất nhiên sẽ vượt cả tưởng tượng.

"1100 vạn linh thạch, ta ra 1100 vạn linh thạch. . ."

"1150 vạn..."

"Ngã vương gia ra 1180 vạn..."

...

Ko khí náo nhiệt hẳn lên, đa số gia tộc đều đua nhau ra giá, từng người tranh giành nhau.

Với bọn họ, Thiên binh đủ để trở thành nội tình gia tộc, cùng với việc tế luyện phôi thai thành Thiên binh chân chính, tay cầm Thiên binh, gia tộc sẽ đi lên một nấc thang mới.

Bình thường sẽ ko có cơ hội như vậy. Dù là Thiên nhân đại năng cuối cùng đến hết đời cũng chưa hẳn có thể tìm được bảo vật thích hợp chế tạo ra Thiên binh cho chính mình.

"Ta thấy 'hoả trong kim' này ít nhất cũng ba nghìn linh thạch trở lên, có khi nhiều hơn rất nhiều." Liễu Chiến nhìn tràng cảnh tranh giành nhau phía dưới, vui vẻ ra mặt, vì huynh đệ của mình mà cao hứng.

"Có lẽ hơn." Liễu Tinh Hằng ở một bên nói.

"Chẳng phải chỉ là ba nghìn vạn linh thạch, thật sự là keo kiệt." Tiểu nha đầu ở một bên dội một gáo nước lạnh.

"Được được, tiểu nha đầu ngươi ko coi linh thạch là bảo bối, ta đây là người nghèo đó." Cơ Trường Không bất đắc dĩ nói.

"Đại thúc keo kiệt." Hoàng Tiểu Vũ hơi chu miệng, vẻ mặt bất mãn. Đối với tiểu nha đầu, mấy nghìn linh thạch đúng là ko đáng để trong lòng, quyển trục lúc trước đoán chừng phải trên mười ức (một ức là trăm triệu), hơn nữa còn là loại có tiền mà ko mua được. Nhưng mà nhờ sự 'giáo dục' chăm chỉ của Cơ Trường Không nên nàng cũng ko tiếp tục gây phiền nữa.

Chỉ trong chốc lát, 'hoả trong kim' đã từ 1000 vạn nhảy lên đến một 1900 vạn, với lại nó vẫn còn đang có xu thế tăng nữa. Xem ra đột phát 3000 vạn sẽ nhẹ nhàng thôi, 4000 vạn, thậm chí 5000 vạn cũng chưa hẳn là ko thể.

"Chiến Hồn điện, 2000 vạn!"

Nhưng ngay khi Cơ Trường Không đang kích động vì đợt thu hoạch này thì một tiếng nói trêu tức nhưng lạnh như băng đột nhiên truyền tới từ một cái góc nhỏ phía dưới. Trong nhất thời, toàn bộ phòng đấu giá huynh náo cả lên!

Cơ Trường Không nhướng mày, phiền toái đã đến rồi!

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau