TINH VÂN ĐỒ LỤC TRUYỆN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Tinh vân đồ lục truyện - Chương 46 - Chương 50

Chương 45: Lục đại Thiên Binh

Một đường tiến về phía trước, Cơ Trường Không cũng không phải động tay lần nào nữa. Nơi chôn cất Cự đầu mà dường như ngoài Tinh Thần Chi Lực ra thì giống như ko còn một thứ bảo vật nào khác. Cho dù là ngẫu nhiên gặp được một thời không thì cũng đã mục nát không sử dụng được.

Quan trọng nhất là chỗ phân nhánh đã đến cái cuối cùng, Cơ Trường Không thoáng quan sát mới chậm rãi đi ra bên ngoài. Bên ngoài thông đạo là một không gian bao la, giống như quảng trường đại điện. Xung quanh đại điện cũng có vài thông đạo chạy đến nơi này.

Bây giờ, trong không gian đại điện đã có ko ít người, nhìn kỹ lại thì chỉ sợ ko dưới 10 người. Hơn nữa, trong đám người ấy, hắn nhìn thấy Lâm Tôn Thiên và đoàn người tứ đại gia tộc Yêu Huyết thành.

Ầm ầm, ầm ầm. . .

Cơ Trường Không đến cũng ko làm cho mọi người chú ý vì tất cả họ đang tập trung nhìn vào một vùng ánh sáng trên không trung đại điện.

Hắn hơi hơi quay người, khí tức toàn thân tản ra, toàn bộ cơ thể như là đột nhiên biến mất.

Có thể nói, nếu như ko có tận mắt nhìn thấy thì cho dù là nhân vật như Lâm Tôn Thiên cũng ko có cách nào cảm ứng được hắn. Phong bế toàn bộ lỗ chân lông, ngăn cách tất cả khí cơ, phương pháp thu liễm khí tức này dù ko phải là cao minh nhất nhưng cũng cực kỳ hữu dụng.

Cơ Trường Không quét mắt nhìn quanh, sau đó liền dừng lại trên mấy đạo ánh sáng đang bay múa trong màn sáng trên không trung kia. Nhìn xuyên qua màn mỏng hào quang, hắn có thể mơ hồ nhìn thấy mấy đạo ánh sáng đó, dường như là đao, mũi tên, thuẫn, giáp...

Thiên binh, không ngờ lại là Thiên binh

Cơ Trường Không vốn là sững sờ, rồi sau đó lại rất vui mừng.

Khó trách những người này kích động như thế, khó trách khi mình đến cũng ko có ai chú ý đến. Thì ra là nếu đến được nơi này thì có thể chạm tay vào Thiên binh, chuyện này quả thực là làm người ta ngạc nhiên vô cùng.

Binh khí trong trời đất này chia làm năm loại là Thánh binh, Tổ binh, Thiên binh, Linh hải binh, Thần binh. Thánh binh chính là binh khí của Thánh nhân, bên trong chứa Chân linh, có thể làm nội tình trấn áp, uy áp thế giới. Nếu như nó có thể hoàn toàn sống lại thì có thể tương đương một vị Thánh nhân.

Đánh tan ngôi sao, quét ngang hoàng vũ, Thánh binh vĩnh viễn lưu truyền. Cho dù là qua thời gian dài cũng ko thể bị huỷ diệt.

Mà Tổ binh và Thiên binh theo thứ tự là binh khí Tôn tổ và Thiên nhân, cũng là thần uy vô lượng, hiếm thấy được, có uy năng vô thượng.

Còn như Linh hải binh, đó là bảo vật tu giả Đạp hư trở lên mới có thể tế luyện, cũng là thứ không tầm thường, đã sinh ra trí thông minh, không phải chuyện đùa. Nếu ko phải chủ nhân, trừ phi dùng vũ lực áp đảo, bằng không thì không cách nào thu phục được nó.

Tương đối mà nói Thần binh ngược lại là vật bình thường, cắt kim đoạn ngọc, đánh đâu thắng đó, trong mắt phàm nhân đã là Thần khí nhưng đối với tu giả thì cũng không được coi vào đâu.

Thần binh thì cũng thôi, nhưng từ Linh hải binh thì lại khác biệt, đặc biệt hiếm thấy.

Binh khí chân chính có thể đạt tới trình độ nhất định thì cần chất liệu không bình thường. Có thể nói, chất liệu sẽ quyết định khả năng cao nhất một binh khí. Vật liệu của Thánh có thể chế tạo Thánh binh, tượng tự, vật liệu Tôn tổ mới có thể chế tạo Tổ binh...

Thánh nhân chưa hẳn có Thánh binh, Tôn tổ chưa hẳn có Tổ binh, vì vật liệu khó tìm. Cho dù là bọn họ thì cũng ko nhất định có thể tìm được tài liệu có thể chế tạo binh khí cho riêng mình.

Cho nên từ xưa đến nay, Thánh binh được lưu lại có thể nói là ít càng thêm ít.

Thế lực bất diệt vì sao lại bất diệt? Bởi vì bọn họ có Thánh binh, mà đại Tông vương thành thì có nội tình trấn áp là Tổ binh. Đây là át chủ bài lớn làm cho bọn họ cao cao tại thượng.

"Thủ bút thật lớn!" Cơ Trường Không cảm thán.

Hắn nhìn ra được, Thiên binh này thực sự ko phải nguyên vẹn, chỉ là hình dạng phôi thai mà thôi. Nhưng mà phôi thai lại có tới sáu kiện, một Cự đầu có thể thu thập thật nhiều tài liệu như thế tất nhiên có đại cơ duyên.

Toàn bộ Yêu Huyết thành này đều chưa hẳn có thể tìm ra được nhiều tài liệu như vậy. Nhưng mà ở đây lại xuất hiện một lúc đến sáu kiện, hơn nữa, bên trong sáu đạo ánh sáng chói rọi đó có một cái bảo tháp đặc biệt sáng chói. Cái loại sáng chói rực rỡ này thì vượt xa tài liệu Thiên binh bình thường khác.
Hoả trong kim, kim trong hoả, Cơ Trường Không kinh ngạc, nhìn chằm chằm vào bảo tháp kia.

Ra đời trong lửa, rồi lại thoát thai từ lửa, không sợ hoả diễm, không thể phá vỡ, đây chính là hoả trong kim, chỉ có bị ngọn lửa Tuyên Cổ thiêu đốt trên vạn năm mới có thể cho ra đời bảo vật như vậy, vô cùng hiếm thấy.

Giá trị một món phôi khí như vậy cũng chỉ sợ hơn ngàn vạn linh thạch. Hơn nữa còn là có tiền mà ko mua được đồ vật như kia.

Không hổ là động phủ Vạn cổ cự đầu!

Oanh!

Hơn mười tu giả lại lần nữa công kích, màn sáng lắc lư một hồi nhưng tinh quang cuồn cuộn ko dứt hội tụ đến chỗ bị công kích làm cho màn sáng thuỷ chung lù lù bất động, ko thể phá vỡ.

Người ở đây đều trên Khai Mạch cửu trọng. Khai Mạch thập trọng xem ra yếu nhất, thập nhất trọng và thập nhị trọng có số lượng ko ít. Hơn nữa, trên Khai Mạch, cường giả Thiên Nhân cũng ko ít, tất cả đều là tinh anh thế hệ trẻ tuổi.

Hơn mười tu giả chia làm một nhóm, mỗi một nhóm được một trong tứ đại gia tộc cầm đầu, nhân số khá nhiều mà tầm mười người còn lại thì theo sát sau lưng Lâm Tôn Thiên.

Oanh, oanh. . .

Bị mọi người điên cuồng công kích, màn hào quang giữa không trung cũng đã trở nên ảm đảm hơn, bộ dáng lung lay như sắp vỡ, dường như sắp bị nghiền nát.

Mà một màn này diễn ra, bầu ko khí trong đại điện trở nên cổ quái. Vốn dĩ còn nương tựa vào nhau quá chặt chẽ trong công kích, nhưng cũng không hẹn mà cùng nhau phân tán, trong mắt mỗi người đều tràn ngập vẻ cảnh giác.

Chim bay hết sức, cung tốt ẩn núp, thỏ khôn chết, chó săn nấu!

Những người này nhìn thì giống như hợp tác cung ra tay nhưng kỳ thật bọn họ đều có ý định riêng. Màn sáng ngăn cản hết nên ko có gì xảy ra nhưng bây giờ thì chân tướng đã phơi bày, ai mà ko muốn mượn cơ hội này đạt được chố tốt!

Cơ Trường Không nhàn nhạt nở nụ cười, tất nhiên hắn cũng nhìn ra tình thế trước mắt. Nhưng mà làm hắn kinh ngạc chính là hắn bỗng nhiên cảm ứng được từng đợt ba động kỳ dị từ mặt phải của một món bảo vật truyền đến, giống như đang triệu hoán hắn.
Món bảo vật đó cũng ko xuất chúng, thậm chí có thế nói là kém nhất, hào quang ảm đạm không nói đi, lại còn chứa khí tức mục nát, gần như sẽ ko ai xem trọng.

Có ý tứ, cảm ứng được sáu huyệt vị trong cơ thể rung động, Cơ Trường Không giống như có thâm ý mà nở nụ cười

"Mau, nhanh mau, muốn vỡ ngay rồi." Lâm Tôn Thiên ở một bên thúc giục.

Sắn mặt y hiện vẻ tham lam, kích động ko thôi, cả người giống như vì quá hưng phấn mà rung rẩy.

Đây chính là tài liệu Thiên binh, nhất là 'hoả trong kim', trân quý vô cùng, cho dù với thân phận của y cũng ko thể có được. Nếu có được nó, sau đó đem đi kính hiến cho một vị đại nhân vật nào đó thì bản thân 'tiền đồ vô lượng rồi'.

Màn sáng càng ngày càng ảm đạm, mà tâm mọi người cũng kích động hẳn lên. Thậm chí một số người đã lén lấy ra vũ khí.

Nhưng mà ngay khi mọi người đánh ra một quyền cuối cùng thì một đạo thân ảnh bỗng trực tiếp xuất hiện rồi chụp vào hai trong số sáu bảo vật. Tốc độ của người nọ không nhanh nhưng vừa vặn chọn đúng thời điểm.

Một hơi không dừng, mọi người ko kịp phản ứng.

Giống như lúc thi chạy, còn chưa có tín hiệu chạy, và ngươi còn chưa chuẩn bị tư thế tốt thì người ta đã phát tín hiệu rồi.

Nói thẳng ra là vì tâm lý chênh lệch, trong tiềm thức mọi người, họ đều cho rằng ngay khi màn sáng bị nghiền nát thì sẽ ko có người ra tay, cho nên ai cũng tích xúc lực lượng, kéo khí thế, đợi đến lúc màn sáng bị nghiền nát rồi thì sẽ ra tay.

Bây giờ Cơ Trường Không ra tay, mọi người vội vàng không kịp chuẩn bị, rõ ràng ràng để hắn thuận lợi tiếp cận màn sáng.

"Hỗn đản!"

Lâm Tôn Thiên gầm lên giận dữ. Y đã sớm coi bảo vật đó là của mình, không để người khác nhúng tay, mà bây giờ Cơ Trường Không bỗng ra tay, tất nhiên làm y giận dữ. Nhất là người ra tay lại là một con kiến nhỏ bé, thì lại càng tức giận ko thôi.

Nhưng mà, ngay khi y chuẩn bị ra tay thì lại tình táo trở lại.

Quả nhiên là thổ dân, xuất thân từ nơi nhỏ bé. Màn sáng ko vỡ thì ko cách nào lấy được đồ vật trong đó, một chút kiến thức tầm thường này ai cũng biết. Thôi được, đợi sáu cái đều quay về lại với bản thể rồi sẽ tự tay chém chết ngươi. Đến lúc đó cho dù là bọn người Liễu Chiến cũng ko có lý do gì để ngăn cản, bằng ko sẽ đắc tội với mọi người...

Nghĩ đến đây, Lâm Tôn Thiên lập tức bình tĩnh thờ ơ lạnh nhạt trở lại.

Tu giả xung quanh cũgn có ý nghĩ như vậy, màn sáng bị phá, Cơ Trường Không gấp gáp như vậy cũng không quá đáng, chỉ là tôm tép nhãi nhép mà thôi.

"Buồn cười thật, ở đâu chạy ra đồ nhà quê như hắn, một chút hiểu biết cũng ko có..."

"Đúng vậy, thật sự là buồn cười. Như thế này nhất định phải đem hắn rút gân lột da, nghiền xương thành tro..."

"Cũng tốt, để hắn đi thử một chút, nói không chừng còn có các loại cấm chế tồn tại. Dù sao thì bất kể như thế nào hắn đều phải chết ko thể nghi ngờ..."

Từng người hoặc là bi ai, hoặc là cười nhạo mà nhìn hắn, như đang nhìn kẻ tiểu nhân. Hơn mười người tu giả, bọn người Liễu Chiến, lo lắng thì những người còn lại đều cười lạnh, chờ đến màn hay.

Cơ Trường Không đương nhiên biết rõ ý nghĩ của bọn họ nhưng mà hắn cũng ko thèm để ý, chân chính buồn cười con ko biết là ai đây!

Chương 46: Loạn chiến

Trong tiếng cười nhạo của mọi người, song chưởng của Cơ Trường Không rốt cuộc cũng chạm đến màn sáng.

Sau đó, hai tay của hắn cứ như vậy mà xuyên qua màn sáng, bảo tháp được rèn luyện từ 'hoả trong kim' kia dẫn động sáu chỗ huyệt đạo trong cơ thể hắn rồi được hắn nhẹ nhàng thu vào tay. Tiếp đó, hai tay của hắn lại hướng đến hai kiện bảo vật khác.

Hơn mười cường giả đứng hình, trên mặt vẫn còn biểu lộ vẻ cười nhạo, châm chọc...

"Để lại!"

Cuối cùng cũng có người kịp phản ứng, một cường giả Khai Mạch thập nhị trọng thiên nhảy dựng lên, tay phải hung hăng đè xuống, tiếng gió gào thét làm người ta kinh hãi.

Những tu giả còn lại đều đã phản xạ, tất cả đều bay thẳng đến chỗ Cơ Trường Không.

Thế nhưng ko ai ngờ được rằng, người đầu tiên xuất thủ sắp đến gần Cơ Trường Không thì biển đổi, thân ảnh lập tức biến mất. Toàn bộ người lướt ngang qua ba thước liền xuất hiện trước một thanh trường đao, rồi cầm lấy vào tay. Toàn bộ quá trình như nước chảy mây trôi, liền một mạch.

Cho đến lúc này, tất cả mọi người mới chính thức tỉnh ngộ!

"Đáng chết, kiến nhỏ, ngươi lưu lại cho ta." Lâm Tôn Thiên gào lên một tiếng 'kinh thiên động địa', âm thanh như lôi đình, chấn động hư không.

Sỉ nhục, thật sự là sỉ nhục. Y cảm giác chỉ trong nháy mắt liền đỏ bừng cả lên.

Gần như tu giả bốn phía xung quanh đều tập trung nhìn y, cười nhạo khinh thường làm y xấu hổ vô cùng. Lại nhớ đến lời thề trong lòng vừa rồi, y thật sự 'lửa giận ngút trời', tức giận đến ngút trời.

Giết!

Từng đạo pháp lực hùng hậu phóng lên trời, mắt của mọi người đều đỏ bừng, khí tức toàn thân bộc phát, nhảy dưng lên ko trung, ánh mắt lộ vẻ tham lam nhìn chằm chằm vào những bảo vật lộ ra trong ko trung.

Cơ Trường Không thu bốn kiện bảo vật vào tay rồi sau đó ko ra tay. Ngược lại, hắn nghiêng người thối lui đến chỗ sau lưng bốn người nhóm Liễu Chiến, chuẩn bị khoanh tay đứng nhìn.

Người đầu tiên theo sát Cơ Trường Không xuất thủ cũng giống như thế. Y có được một kiện bảo vật rồi cũng ko tham lam nữa, y lập tức rời khỏi ngay đó. Tuy rằng bị dây dưa nhưng y vẫn sớm có chuẩn bị, lại có hai người tiếp ứng xông lên phía trước bảo vệ y.

Người thông minh quả nhiên chỉ ko có một, dương đông kích tây, lợi dụng sự mù quán của mọi người để lấy được một kiện bảo vật. Nghĩ tới đây, Cơ Trường Không ko khỏi liếc nhìn người nọ một cái.

"Tiểu tử, giao ra đây, nếu ko ta giết ngươi!"

Lâm Tôn Thiên từng bước đến gần, 'long tương hổ bộ*', khí thế bức nhân đập vào mặt.
*Long tương hổ bộ: rồng cất bước của hổ.-KìNgộ

Tổng cộng có tất cả sau món bảo vật, Cơ Trường Không một người lấy mất bốn món, trong đó có bảo tháp chế luyện bởi 'hoả trong kim'. Đây tuyệt đối chính là cái đinh trong mắt mọi người, cái gai trong thịt. Dù hắn trốn ở sau lưng nhóm người Liễu Chiến cũng ko tránh được.

Liễu Chiến tiến lên một bước, hoàn toàn ngăn Cơ Trường Không ở phía sau. Y cũng ko hiểu rõ chiến lực Cơ Trường Không, đoán rằng tu vi của hắn cũng chỉ khoảng Khai Mạch bát, cửu trọng, mà Cơ Trường Không cũng ko có ý định nói ra.

" Liễu Chiến, ngươi cút ngay cho ta. Bằng ko ngay cả ngươi, nếu ở chung một chỗ, ta cũng giết." Lâm Tôn Thiên đã nổi điên.

"Hừ!"

Liễu Chiến biến sắc tức giận, khí tức toàn thân ầm ầm bộc phát, một cỗ khí tức cũng ko kém gì Lâm Tôn Thiên phóng mạnh lên trời.

"Tốt, rất tốt, vậy thì tới đi." Lâm Tôn Thiên hét lớn một tiếng, đối mặt nói.

Y đánh ra một quyền, từng đạo quang mang lập loè, Viên Nguyệt Loan Đao sau lưng bắn ra vô số đao khí chém bừa bãi khắp bốn phía. Rất nhiều tu giả nhao nhao lui về phía sau hơn mười trượng, tránh xa chiến trường nơi này.

Liễu Chiến không yếu thế chút nào đương đầu nghênh tiếp. Hai người đại chiến với nhau.

Bên kia, Cơ Trường Không cũng gặp phiền toái.
"Bảo vật đều ở trên người hắn, bắt lấy hắn!" Có người thét lên, lập tức hơn mười người mắt lộ ra hung quang bay thẳng đến Cơ Trường Không.

"Huynh đệ, đừng quên, thiếu nợ chúng ta một cái nhân tình." Nhóm người Hồ Địa liếc nhìn những người này, sẵn sàng nghếnh tiếp đón lấy, trước khi đi vẫn ko trêu đùa.

"Đa tạ." Cơ Trường Không gật gật đầu.

Suy đoán của hắn thật sự đúng rồi, nơi an táng Vạn cổ cự đầu mở ra lần này xác thực có quan hệ nhất định đến tứ đại gia tộc nhưng mà đến cùng như thế nào thì hắn cũng ko biết rõ ràng lắm. Sở dĩ hắn trốn ở sau lưng bốn người bọn họ cũng chỉ là để chứng thực phỏng đoán của mình mà thôi.

Hắn tin rằng với chiến lực Thiên Môn viên mãn, dù bốn người ko giúp hắn thì hắn cũng sẽ ko lo lắng gì, đủ để đối kháng với phần lớn tu giả.

Nhưng rất hiển nhiên, suy đoán của hắn đã đúng, chỉ tiếc ba người cũng chỉ chặn hơn phân nửa cường giả mà thôi. Bốn người còn lại băng qua chiến trường, bay thẳng đến chỗ Cơ Trường Không, từng đạo quang mang cuồng bạo tuôn ra, hung hăng lao thẳng đến sau lưng Cơ Trường Không.

Hừ!

Cơ Trường Không lạnh lùng cười cười, tâm thần khẽ động, thân thể như núi lù lù bất động.

Bốn đạo quang mang rơi vào trên người hắn như là trâu đất xuống biển, không thấy bóng dáng, ngoại trừ quần áo bị nghiền nát ra thì rõ ràng chỉ để lại trên cơ thể hắn từng đạo bạch ngân. Trong nhất thời, bốn người xuất thủ đều bị doạ sợ đến choáng váng.

"Cái gì. . ."

Tu giả còn lại vẫn luôn chú ý nơi đây ồn ào cả lên, thân thể quá mức kinh người. Phải biết rằng bốn người đều là cường giả Khai Mạch thập nhất trọng thiên trở lên, bốn người cùng xuất hiện, cường giả Thiên Môn đều phải cẩn thận.

Thân thể Cơ Trường Không rõ ràng không chút sứt mẻ, ngoại trừ vài đạo bạch ngân ra thì ngay cả một giọt máu tươi cũng ko rơi. Chuyện này thật sự làm bọn họ khiếp sợ.

Vốn dĩ cứ tưởng chỉ là một con dế nhũi, ko đáng để nhắc tới, tiện tay liền có thể trấn áp, lại ko ngờ chỉ thoáng trong chốc lát con dê béo gà ốm này đã biến thành mãnh hổ hung mãnh, muốn xông đến cắn người.

Trong nhất thời, nhiều tu tu giả rõ ràng bị trấn áp!

Hơn mười tu giả hỗn chiến, ko ai là ngoại lệ. Tuyệt đại đa số mọi ngời đang tranh đoạt món bảo vật có giá trị nhất nhưng những người còn lại cũng ko ít, bọn họ tập trung ánh mắt trên người Cơ Trường Không, với cường giả thứ hai đoạt được bảo vật.

Đại chiến liên tục không ngừng, hơn nữa, không ngừng người tham gia tiến lên tham chiến.

Nơi an táng mà giống như cối xay thịt cắn nát hết thảy, từng đạo hào quang lập loè, hư không bốn phía đều đang run rẩy.Cho đến bây giờ, Cơ Trường Không có thể nói là may mắn. Nếu ko phải lúc trước hắn mượn nhờ tinh lực xuyên qua màn sáng lấy được bốn kiện bảo vật thì cho dù hắn có tu vi Thiên Môn Đại viên mãn chắc có lẽ ko thể cướp được vật gì tốt.

Ô...ô...n...g!

Bỗng dưng vào lúc này, hư không bỗng nhiên rung chuyển. Thời điểm sáu món bảo vật rời khỏi vị trí của nó, dường như đã xúc động đến thứ gì đó.

Rặc rặc, rặc rặc. . .

Đại điện hoa lệ bắt đầu vỡ ra, đá xanh liên tiếp đổ xuống, từng khe hở bắt đầu xuất hiện, rất nhiều tu giả trở tay ko kịp liền té ngã trên mặt đất, gào thép liên tục.

"Chuyện gì..." Giờ khắc này, tất cả mọi người đều dừng tay, giằng co tại chỗ.

Bởi vì một cố khí tức mênh mông khó có thể tưởng tượng bỗng nhiên từ xuất thiện trong khe hở đầu tiên. Đó là khí tứ khủng bố vượt cả tượng tượng của mọi người, có thể phá đồi chém núi trấn áp hết thảy.

"Ha ha ha ha, tốt, rất tốt. . ."

Lâm Tôn Thiên bắt đầu cười to, vô cùng hưng phấn. Y bước từng bước đo về phía cái khe hở kia, vẻ mặt cực kỳ đắc ý.

"Ra tay!"

Nhưng ngay sau khi tiếng hét phận nộ vang vọng trong thạch thất vang vọng trong thạch thất một khắc thì bỗng nhiên bốn phía xung quanh xuất hiện hơn mười thân ảnh, mội một người đều là cường giả Thiên Môn cảnh giới trở lên.

"Yêu Huyết thành, rất tốt, các ngươi đi chết đi!" Lâm Tôn Thiên lập tức thay đổi sắc mặt, y nhảy lên, cả người giống như bị một lực lượng hư vô nâng lên, chìm nổi trong không trung. Rồi một đạo hắc mang bộc phát, kinh động tất cả mọi người, đây là tín hiệu!

"Giết!"

Một vị tu sĩ sau lưng Liễu Chiến bỗng nhiên ra tay. Y đánh một chưởng đến người Liễu Chiến, đồng thời, tay kia hung hăng cắm vào lồng ngực tu sĩ bên cạnh, trong chốc lát máu tươi bay tứ tung.

Bên kia, ba thân ảnh cũng đồng loạt ra tay, trọng thương ba người trước mặt, cả Hồ Địa cũng bị thương nhẹ.

Bốn phía đều có tu giả bộc phát, từng người nhìn như tu sĩ Khai Mạch cửu trọng bỗng nhiên biến thành cường giả Thiên Môn cảnh giới trở lên, chiến lực kinh người. Tu giả bốn phía bất ngờ nên không đề phòng vì thế nhao nhao trúng chiêu. Trong khoảng thời gian ngắn đã có hơn mười vị tu giả vẫn lạc.

"Ngươi dám!"

Liễu Chiến hét lớn, y đánh ra một quyền giết chết tu sĩ đánh lén mình rồi quay người tung một cước, đá bay tên còn lại. Y giống như rơi vào trạng thái điên cuồng.

"Liễu Chiến, không cần vùng vẫy. Tuy rằng không biết các ngươi vì cái gì bỗng nhiên mở nơi này ra nhưng ngươi lại ko biết một vị cường giả Chiến Hồn điện ta đã sớm tiến vào nơi đây bố trí thoả đáng. Ngươi hẳn phải chết không thể nghi ngờ." Lâm Tôn Thiên cười lạnh.

"Chết cho ta." Liễu Chiến nhảy lên, bay thẳng đến chỗ Lâm Tôn Thiên, 'bắt giặc trước tiên phải bắt vua', đầu tiên phảo bắt được Lâm Tôn Thiên, như vậy mới có một đường sinh cơ.

"Nghĩ khá lắm." Lâm Tôn Thiên đứng bên cạnh khe hở, cười lạnh.

Từng đạo khí tức kinh khủng tràn ra từ sau lưng y. Đó là Đạo văn ở xung quanh, là Đạo văn được lưu lại ở nơi an táng này. Một khi nó bộc phát thì mọi người phải chết ko nghi ngờ, ko có người nào có thể trốn được.

Đó là Đạo văn do Vạn cổ cự đầu lưu lại dùng để bảo vệ tẩm cung. Dù qua vô tận năm tháng, nó đã mất đi phần lớn uy năng nhưng nếu như nó bộc phát mà nói thì ngàn dặm xung quanh cũng hoá thành tro tàn.

Nhân vật như Cự đầu, toạ trấn một phương, dù đã chết cũng ko thể bị kinh miệt. Những chuẩn bị bọn họ lưu lại sau cùng là thứ kinh khủng nhất.

Không biết Chiến Hồn điện làm thế nào mà đã thay đổi Đạo văn này, một khi dẫn động sẽ bộc phát, dù ai cũng ko có cách nào ngăn cản. Đây chính là chuẩn bị chính thức của bọn họ, muốn một mẻ hốt gọn tất cả mọi người.

Chương 47: Nguy cơ

Liễu Chiến, Tống Thiên, Vương Đấu, Hồ Địa, bốn người bọn họ chính là thế hệ trẻ tuổi đỉnh phong của Yêu Huyết thành. Ai cũng có tu vi Thiên Môn tầng bốn trở lên, chiến lực lại càng khó có thể đánh giá nhưng hiện tại bọn họ cũng lâm vào khổ chiến như nhau.

Không thể không nói, vì một kế hoặc lần này mà Chiến Hồn điện đã bỏ vốn lớn, nhân cơ hội ngàn năm có một này mà vận dụng vô số thủ đoạn cùng tài nguyên để bố trí một cái tử cục dành cho tứ đại gia tộc.

Phải biết rằng, nơi này chính là địa bàn tứ đại gia tộc Yêu Huyết thành, Chiến Hồn điện tuy được xưng là bất diệt nhưng tứ đại gia tộc liên thủ cũng chưa biết bên nào yếu hơn bên nào. Đặc biệt là bọn họ kinh doanh ở chỗ này vô số năm, một tiếng gió thôi cỏ lay dù nhỏ đi nữa cũng ko giấu được ánh mắt của bọn họ.

Dù vậy, Chiến Hồn điện lại dĩ nhiên thành công, thiết lập được tử cục ở một cái địa phương nhỏ nhỏ này, muốn một mẻ hốt gọn thế hệ nhiều tuổi trẻ nơi này.

Hơn một nửa thế hệ trẻ tuổi Yêu Huyết thành chết đi thì như vậy sẽ tuyệt đối là ảnh hưởng trí mạng, ko người kế tục, Yêu Huyết thành qua nhiều đời sẽ xuống dốc. Nếu họ ko có kẻ thù bên ngoài thì còn tốt, nhưng bọn họ lại có Chiến Hồn điện cố ý chèn ép thì căn bản ko có cơ hội khôi phục nguyên khí.

Tài nguyên, nội gian, thông qua quan hệ bằng đại giới*... Trả giá như vậy cho dù là Chiến Hồn điện đoán chừng cũng ko dễ chịu.
*Đại giới: ý nói đến các món hiện vật.-KìNgộ

Bọn họ vì kế hoạch này, thâm chí ngay cả Thiên binh đều nguyện ý buông tha. Ngoại trừ cải biến Đạo văn ra thì những thứ khác vẫn ko nhúng tay, hoàn toàn bảo trì nguyên dạng.

Ô...ô...n...g!

Lâm Tôn Thiên và Liễu Chiến đại chiến không ngừng nghỉ. Trong tay Lâm Tôn Thiên là một loan đao, chính là Linh hải binh. Linh hải binh có Linh hải và chiến hồn hợp nhất, mỗi một đạo ánh đao đều muốn chém thiên phá địa.

Mà trong tay Liễu Chiến là một thanh trường thương, thân thương màu đen, cường thế bá đạo.

Y đâm ra một thương, hư không phía trước giống như bị vỡ ra một khe hở không chỉnh tề, một điểm hàn quang bay tới trước sau đó thương ra như rồng, theo trường thương nơi tay, khí tức Liễu Chiến thay đổi hoàn toàn. Nếu như nói lúc trước coi như là khắc chế thì như vậy bây giờ là hoàn toàn cuồng dã.

Từng đạo hàn mang khí thế như mưa to gió lớn bay thẳng đến Lâm Tôn Thiên. Mỗi một đạo đều có thể nhẹ nhàng chém chết một cường giả Thiên Môn.

Linh hải binh, sở dĩ được xưng là Linh hải binh cũng là bởi vì binh khí như thế đã vượt ra phạm trù binh khí bình thường, vì nó đã xuất hiện linh trí.

Ông ông. . .

Trường thương đang rung động, từng đạo hàn quang quỷ dị thoáng ẩn thoáng hiện một vòng tiếp một vòng.

"Chẳng qua chỉ là như vậy." Lâm Tôn Thiên cười tàn nhẫn, vô số sợi tơ đen kịt bay ra từ trong cái hố sụp đổ phía sau y, dung nhập vào trong Viên Nguyệt Loan Đao, khí tức đáng sợ lóe lên rồi biến mất.

Leng keng!

Hai Linh hải binh lớn giao nhau, leng keng rung động. Liễu Chiến liên tục lui về sau, trường thương trong tay cũng đang run rẩy.

"Làm sao lại. . ." Liễu Chiến nhướng mày.

"Rất ngạc nhiên đúng không, rất đơn giản, ngươi cho rằng bổn toạ thật sự ko phải là đối thủ của ngươi sao? Lần giao thủ trước, ngươi thắng cũng là do kế hoạch này mà thôi. Nếu ko thì chỉ dựa vào một Thiên Môn ngũ trọng như ngươi mà có thể thắng được ta sao!" Lâm Tôn Thiên cười ha ha.

Giờ khắc này, y cực kỳ đắc ý.

Hết thảy sỉ nhục đều bị rửa sạch, cả người sảng khoái vô cùng, tinh thần như được tưới mát, dường như đất trời đều ở dưới chân y.

"Các ngươi, đều phải chết!"

Y nhìn khắp bốn phía, như 'chim ưng nhìn sói',trong mắt hiện lên vẻ hưng phấn tàn nhẫn loé lên rồi biến mất.

Hơn mười tu giả cùng lạnh run người, đây là Lâm Tôn Thiên muốn đuổi tận giết tuyệt rồi. Mặc kệ ngươi thuộc thế lực nào đi nữa, dù là đệ tử thế gia hay là tán tu cũng đều phải chết, ko chừa một người nào.

Đây coi như là vạch mặt hoàn toàn rồi nhưng bọn họ bố trí cực kỳ xảo diệu. Tất cả đều đẩy cho Đạo văn của Vạn cổ cự đầu là được. Đến lúc cho dù tứ đại gia tộc Yêu Huyết thành cũng chỉ có thể làm người câm ăn thiệt thòi.
Tứ đại gia tộc Yêu Huyết thành rất mạnh nhưng rời khỏi Yêu Huyết thành thì bọn họ cũng chỉ là thế lực bình thường mà thôi, còn xa mới đủ để đối kháng được loại bất diệt thế lực như Chiến Hồn điện.

Hơn mười tu giả từ từ lùi ra sau, từng người giúp nhau đề phòng.

Hào quang trong cái khe đen kịt sau lưng Lâm Tôn Thiên càng ngày càng nhiều, thỉnh thoảng xen lẫn những ngân sắc quang mang, loé lên rồi ẩn đi.

Cơ Trường Không lạnh lùng nhìn toàn bộ, bất động thanh sắc ẩn trong đám người, nhưng ko ngờ hắn có thể dẫn động bảo vật trong sáu chỗ 'tinh thần khiếu huyệt', pháp lực không ngừng dũng mãnh tràn vào, pháp khí từng chút từng chút được luyện hoá.

Hiện tại hắn rốt cuộc đã biết vì sao cái ngọc bài* nho nhỏ này có thể dẫn động được Tinh Thần Chi Lực quanh thân rung động, bởi vì vật này căn bản là đầu mối khống chế tất cả Đạo văn ở nơi này.
KìNgộ: Hình như ta nhớ ko nhầm thì trước khi Hắn vào đây, đã đc đưa cho ngọc bài này.

Nói cách khác, vật đó tuy là tài liệu chế tạo Thiên binh nhưng tác dụng duy nhất của nó cũng chỉ là khống chế tất cả Đạo văn ở nơi này, ngoài ra ko còn tác dụng nào khác. Nhưng đối với tình hình hiện tại thì ko thể nghi ngờ là bảo vật tốt nhất!

Được đúc thành từ Tinh Thần Chi Lực, cũng là vật do vị cường giả chủ tu Tinh Thần Chi Lực để lại mà Cơ Trường Không cũng tu tinh lực rèn luyện thân thể nên dẫn động được ngọc bài, thật trùng hợp, giống như thiên ý vậy.

Đại chiến càng ngày càng kịch liệt, toàn bộ đại điện đều loạn thành một đoàn, vì kế hoạch lần này có thể đã được Chiến Hồn điện chuẩn bị từ lâu.

Bọn họ hao phí lượng lớn tài nguyên để thu nhận một bộ phận tu giả trẻ tuổi Yêu Huyết thành. Hiện tại lại bổng nhiên phản loạn, rất nhiều tu giả vội vàng ko kịp chuẩn bị nên đã chết thảm tại chỗ.

Giết!

Một tu giả trẻ tuổi Liễu gia tung ra một quyền đánh nát người ngăn cản trước mặt, đồng thời quay người ta đá bay tên còn lại nhưng bản thân cũng bị người khắc lén đánh trúng, cả người thổ huyết rồi bay ngược ra sau hơn chục thước.

Bên kia, hơn mười tu giả của tứ đại gia tộc liên thủ cùng nhau chống lại hơn mười tu giả. Hai bên đấu pháp với nhau, hào quang lập loè khủng bố vô biên.

Mọi người quên cả sống chết ác chiến không ngừng, nhưng mà ai cũng không có chú ý tới việc khe hở trong cung điện vẫn còn tiếp tục mở rộng. Trong lúc mọi người đang đại chiến, khe hở này đã mở rộng đủ để chứa đủ mấy tu giả cùng ra vào. Rốt cuộc thì khe hở đã mở rộng đến đỉnh điểm.

Két...

Một cỗ quan tài chậm rãi trồi lên từ trong khe hở, giống như là đang chìm nổi trong biển rộng.Quan tài được làm từ kim loại tím dài đến ba trượng, xa hoa to lớn, còn có lực lượng trấn áp thi khí.

Tuy chưa thể biết được nó trân quý cỡ nào nhưng cũng là tài liệu luyện chế thần binh lợi khí. Nếu là phải là Vạn cổ cự đầu thì người tu hành bình thường làm sao có thể có tài lực như vậy.

Ô...ô...n...g!

Ngay khi quan tài xuất hiện thì chỉ trong nháy mắt, một làn sóng khí chấn động quét ngang tám hướng, khí tức kinh khủng chèn ép toàn bộ nơi đây, làm cho tu giả khắp nơi đều run rẩy.

Không chỉ như vậy, lấy nơi chôn cất mà làm trung tâm, phạm vi mấy ngàn dặm xung quanh đều cảm nhận được cỗ uy áp đáng sợ này. Vô số uy thú dù cấp cao hay thấp đều cúi đầu, giống như gặp thiên địch.

Chiến đấu lập tức đình chỉ, tất cả mọi người đều tập trung theo dõi quan tài bỗng nhiên xuất hiện này.

"Cái này là... Không đúng, nơi an táng này thuộc về Yêu tộc." Chỉ trong nháy mắt, sắc mặt tất cả mọi người đều thay đổi.

"Không sai, đương nhiên thuộc về Yêu tộc, bằng không mà nói ngươi cho rằng Chiến Hồn điện ta ra tay thế nào, ha ha ha ha." Lâm Tôn Thiên cười ha hả.

"Ngươi rõ ràng cấu kết Yêu tộc, chính ngươi vừa nói." Hơn mười tu giả căm hận nhìn y, kể cả cường giả bị thu nhận cũng trợn mắt nhìn y.

Đối với Nhân tộc mà nói, cấu kết với Yêu tộc là tội lớn, dù là lý do gì cũng ko thể đặc xá. Đối với tu giả Yêu Huyết thành đã ác chiến với Yêu tộc qua vô số năm thì bọn họ càng ko đội trời chung với Yêu tộc.

Trong bọn họ, ai mà ko có người thân, bạn bè chết trong tay Yêu tộc. Có thể nói, giữa hai bên có mối thù vĩnh viễn ko thể nào rửa sạch, dù chết cũng ko thể.

"Trước hết giết y, coi như nếu chúng ta chết hết ở chỗ này cũng đáng rồi." Liễu Chiến lạnh lùng mở miệng.

"Giết!"

Hơn mười tu giả điên rồi, quên cả sống chết, từng người bay thẳng đến chỗ Lâm Tôn Thiên.

Đâu là muốn 'đạp nồi dìm thuyền', cấu kết với Yêu tộc, tội ko thể bỏ qua, hơn nữa bọn họ bị rơi vào tính toán của Chiến Hồn điện, rất có thể sẽ mất mạng. Nếu nói lúc trước bọ họ còn ôm chút hy vọng xa vời, bây giờ thì đã hoàn toàn hết hy vọng rồi.

'Con thỏ đỏ mắt' cũng có thể cắn người, càng ko cần phải nói những người này lại là cường giả!

Đối mặt biến cố như vậy, Lâm Tôn Thiên vốn là sững sờ sau đó hoàn toàn tái mặt. Y ko nghĩ tới chuyện chỉ vì một câu nói của mình mà tạo thành hậu quả như vậy. Thậm chí tu giả thế hệ trẻ tuổi Yêu Huyết thành bị y thu nhận cũng hoàn toàn phản bội.

Oanh!

Hơn mười tu giả liên thủ đánh một kích, hư không bốn phía đều rung chuyển, lực lượng cuồn cuộn đủ để xoá sổ cường giả Thiên Môn lục, thất trọng thiên.

Các ngươi dám." Lâm Tôn Thiên tím mặt,

Y bay nhanh về phía sau, tới gần quan tài tím, đồng thời một quyển trục trong tay được y nhẹ nhàng xé nát, một màng sáng liền che chắn trước người y, chặn tất cả công kích.

"Đáng chết." Sắc mặt y xanh mét, cực kỳ khó coi.

Quyển trục Đạo văn kia là vật mà y phải hao tốn đại giới mới lấy được, có thể chống đỡ cường giả Đạp hư, cứ như vậy mà đem dùng thật làm y ko cam lòng.

Trên thực tế, trong kế hoạch của Chiến Hồn điện căn bản cũng không có những chuyện này. Đây chẳng qua là vì Lâm Tôn Thiên quá đắc ý nên đã tự mình khoe khoang kết quả. Y ko ngờ chính mình lại khơi dậy lửa giận của mọi người, ngay cả tu giả được y thu nhận cũng quay giáo phản kích. Nếu ko như thế thì y cũng ko chật vật như vậy.

Chương 48: 0 quân nhất phát

Một cỗ quan tài màu tím chìm nổi trong thạch thất ko lớn, lực lượng cuồn cuộn tuôn ra uy áp tám hướng. Dưới uy năng của Cự đầu, phần lớn tu giả đều cử động rất khó khăn. Nhưng dù vậy, cũng ko ai buông tha việc ra tay.

Màn sáng trước người Lâm Tôn Thiên chặn tất cả công kích nhưng thần sắc của hắn lại càng trở nên khó coi hơn.

Ô...ô...n...g!

Từng cái Đạo văn bắt đầu hiển hiện trong toàn bộ thạch thất, rậm rạp chằng chịt vô số. Đây là Đạo văn hoàn toàn khôi phục lại rồi.

Ầm ầm!

Sơn băng địa liệt, ngay khi Đạo văn xuất hiện, trong nháy mắt, hai toà núi nơi lối vào bỗng nhiên sụp đổ, loạn thạch cuồn cuộn, bụi mù ngút trời, vô số cự thạch vùi lấp cái cửa vào một tầng lại một tầng. Người ngoài ko thể tiến vào.

Cùng lúc đó, toàn bộ nơi chôn cất giống như bị phong bế. Đạo văn lóe lên tức thì rồi chỉ trong nháy mắt tất cả tu giả bị đưa đến trong đại điện.

"Chuyện gì xảy ra, phát sinh chuyện gì rồi. . ."

"Người đâu, người đâu? Ai dám ám toán đại gia, không muốn sống chăng. . ."

"Tên khốn kiếp nào làm, lão tử không để yên cho ngươi. . ."

. . .

Chỉ trong nháy mắt, đại điện liền náo nhiệt lên. Hơn mấy trăm ngàn tu giả tề tụ, kẻ yếu chỉ có Khai Mạch ngũ lục trọng thiên mà cường giả thì có thể so với tu sĩ Thiên Môn. Nhưng tuyệt đại đa số mọi người còn ko biết rõ được rốt cuộc đã có chuyện gì.

"Bây giờ, hãy nghe ta nói!"

Lâm Tôn Thiên rống to một tiếng, đè xuống tất cả thanh âm huyên náo, giống như lôi đình nổ mạnh, chấn nhiếp tất cả mọi người. Nhất là lúc mọi người nhận ra thân phận y thì từng người đều 'câm như hến', ko dám tuỳ tiện huyên náo.

Rất tốt, sau khi đỡ được đòn công kích của hơn mười tu giả, trên mặt y hiện lên thần sắc đắc chí và hài lòng.

Không thể không nói, đây là một loại cảm giác hưởng thụ. Tất cả ánh mắt mọi người đều tập trung lên chính mình. Cái khoái cảm thật khó nói rõ.

"Các vị, rất vinh hạnh được nói cho các ngươi biết, hôm nay chính là tử kỳ của các ngươi, ko có ai có thể trốn thoát. Nhìn thấy ko, đây là bốn vị công tử Yêu Huyết thành các ngươi, còn có bọn họ, bọn họ..."

Lâm Tôn Thiên dõng dạc, nước miếng tung bay, rất có loại khí khái chỉ điểm giang sơn.

Y hưởng thụ cảm giác này ở đây, nắm tính mạng chúng sinh trong tay, 'duy ngã độc tôn', nắm quyền sinh sát, loại hưởng thụ này thật sảng khoái khó nói nên lời.

Oanh!

Bốn người nhóm Liễu Chiến lại đánh ra một đòn công kích nữa nhưng màn sáng vẫn lù lù bất động như cũ, giống như Thái Cổ Thần Sơn, ngăn trở tất cả công kích, không có gì có thể uy hiếp được Lâm Tôn Thiên đang ở trong đó. Một tầng màn sáng mỏng phảng phất giống như ngăn cách trời đất.

"Không cần phí tâm, ta biết rõ ngươi cũng có át chủ bài nhưng vậy thì thế nào chứ? Nhìn thấy không? Cỗ quan tài đằng sau ta chính là nguồn gốc Đạo văn. Hiện tại nơi chôn cất này bị phong bế, tính mạng của tất cả các ngươi đều bị ta nắm giữ." Lâm Tôn Thiên tùy ý cười to.

"Ngươi đắc ý quá sớm." Không thể nhịn được nữa, Liễu Chiến rốt cuộc bạo phát.

Y vung tay lên, một đạo quang mang màu vàng xuất hiện ở trong tay. Tia sáng kia giống như là có sinh mạng, ngọ nguậy quấn quanh không ngừng.

Khí tức của nó tương tự như khí tức Cự đầu trong quan tài, gần như giống như đúc.

Mộ cỗ khí tức to lớn, áp đảo chúng sinh tản ra, cực kỳ kinh người, làm cho người ta rung sợ trong lòng. Khí tức đáng sợ 'kinh thiên động địa', làm người khác rung động vô cùng."Cự đầu chi lực." Lâm Tôn Thiên sợ hãi kêu.

"Tốt cho một Liễu gia, bỏ ra tiền vốn lớn như vậy, ngay cả Cự đầu chi lực cũng mang theo rồi." Lâm Tôn Thiên nghiến răng nghiến lợi.

Cự đầu chi lực này chính là một đạo pháp lực hội tụ bởi bổn nguyên Vạn cổ cự đầu, cần phải tiêu hao thọ nguyên mới có thể ngưng tụ ra, có uy năng vô thượng, tương đương với một kích của Cự đầu khủng bố vô cùng.

Lâm Tôn Thiên Lại nghĩ, ta đây địa vị cao như vậy, thiên tư hơn người cũng không có duyên có được một tia nào, Liễu Chiến có tài đức gì mà có được tín vật bảo mạng như vậy. Trong nhất thời, nội tâm của y hoàn toàn bị ghen ghét phẫn hận che lấp.

"Lập tức mở nơi này để mọi người ra ra ngoài, nếu ko thì ngươi cũng ko muốn đồng vu quy tận a." Liễu Chiến lạnh lùng nhìn y, quang mang màu vàng trong tay chạy loạn.

"Ha ha, ngươi đang nói chuyện với ta phải ko? Thật sự buồn cười quá! Là Cự đầu chi lực thì thế nào, chẳng lẽ ngươi ko biết nơi an táng này chính là Vạn cổ cự đầu chân chính." Lâm Tôn Thiên nghiến răng nghiến lợi cười lạnh.

"Ra cho ta."

Theo tiếng thét lớn của y, bốn phía hư hư ko hiện lên vô số đạo văn, rất nhiều cái ko trọn vẹn nhưng hội tụ cùng một chỗ thì uy năng vẫn khủng bố như trước.

Đông, đông, đông. . .

Cũng vào lúc này, quan tài sau lưng bỗng truyền đến nổ mạnh nặng nề, giống như trống trận, cũng giống tiếng cự nhân chạy băng băng trên đồng bằng. Từng tiếng nện vào đầu người khác, làm cho người ta phiền muộn ko thôi, rất khó chịu.

Oanh!

Một cánh tay màu tím thò ra từ trong quan tài, gầy ốm tiều tuỵ, chỉ còn lại một tầng da màu xanh gầy ốm, như xác ướp vậy.

"Nhìn thấy không, đây mới thực sự là Cự đầu." Sắc mặt Lâm Tôn Thiên hơi trắng bệch, càn rỡ cười to.

Thật sự y có tư cách lớn lối, trong thời gian ngắn ngủi, vị Cự đầu kia dùng một đám Chân linh để phục sinh, tất cả tu giả tiến vào nơi đây có lẽ đều chạy ko được. Dù sao cũng là Cự đầu, cho dù chết vô số năm, chỉ một đám Chân linh trở về đi nữa cũng có thể giết đến máu chảy thành sông.

Vạn cổ cự đầu, thọ đến vạn năm, đã sinh ra Chân linh, Chân linh gởi vào hư không. Cho dù Cự đầu chết đi thì Chân linh cũng sẽ không tiêu tán, ít nhất trong thời gian ngắn sẽ ko, chỉ có trải qua thời gian dài bào mòn mới có thể thật sự chết đi.Mà Chiến Hồn điện cải biến Đạo văn, triệu hoán một đám Chân linh trở về tạm khống chế thi thể Cự đầu. Đây tuyệt đối là tai hoạ ngập đầu.

Hơn mấy trăm ngàn tu giả trắng mặt, ai cũng thấp thỏm lo âu, rất nhiều người thậm chí còn quỳ xuống khóc lóc cầu xin Lâm Tôn Thiên tha cho một mạng. Chết, vĩnh viễn là một cái đề bài nặng trĩu, bọn họ còn trẻ, còn có nhiều thời gian, chết như vậy, bọn họ ko cam lòng.

Khí tức nặng nề bắt đầu áp bách tất cả mọi người. Đó là áp bách phát ra từ nội tâm, làm cho người ta ko cách nào hô hấp bình thường được.

Thi thể Cự đầu dần dần sống lại, Lâm Tôn Thiên bảo vệ hai bên, mà tuy Liễu Chiến có trong tay một kích của Cự đầu nhưng y cũng ko dám ra tay. Bởi vì một khi ra tay, vô luận thành công hay không thì kết quả sau cùng cũng chỉ là 'đồng quy vu tận'.

Đến lúc đó, cứ coi như giết được Lâm Tôn Thiên cũng ko làm nên được chuyện gì. Bởi vì thế hệ trẻ tuổi Yêu Huyết thành bị diệt phân nửa, cứ coi như Lâm Tôn Thiên chết rồi thì âm mưu Chiến Hồn điện cũng gần như thành công.

"Ta có biện pháp, các ngươi bảo vệ ta trong chốc lát!"

Trong lúc bốn người Liễu Chiến thấp thỏm lo âu thì Cơ Trường Không bỗng nhiên lén lút mở miệng.

"Ngươi, ngươi có biện pháp nào? Đừng nói với ta là ngươi có thể xông lên giết chết tên vương bát đản kia?" Vương Đấu tức giận nói. Y chỉ nghĩ đơn giản là Cơ Trường Không không biết trời cao đất rộng, tự cho mình may mắn đắc thủ trong một lần, thật vô pháp vô thiên rồi.

"Đúng vậy a, chúng ta đều không được, Cơ huynh đệ ngươi có thể có biện pháp nào?" Hồ Địa cũng phàn nàn nói.

"Mọi người đừng vội, cứ xem Cơ gia huynh đệ làm thế nào, cũng có thể Cơ gia huynh đệ thật sự có biện pháp." Ngược lại, Tống Thiên tương đối tỉnh táo.

"Tốt, để xem hắn có biện pháp nào." Vương Đấu nổi giận nói.

"Đa tạ mọi người." Cơ Trường Không gật đầu cảm kích Hồ Địa, sau đó đem tâm thần chìm vào trong ngọc bài.

Đám Chân linh Vạn cổ cự đầu kia trở về, tất cả đều là do Đạo văn triệu hoán, nói cách khác, người nào nắm trong tay Đạo văn có thể nắm giữ thi thể Cự đầu. Mà Chiến Hồn điện vì muốn ko bị phát nên chỉ thay đổi một phần nhỏ Đạo văn, làm sao có thể cùng tranh giành với Cơ Trường Không.

Nhưng mà ngọc bài này cũng giống như vị Cự đầu kia, có một ít cấm chế. Cơ Trường Không phải cẩn thận phá giải từng chút mới được. Nếu ko thì bây giờ y có thể trực tiếp khống chế thi thể Cự đầu giết chết Lâm Tôn Thiên rồi.

Thời gian trôi qua từng chút, hơn mấy trăm ngàn tu giả đều cực kỳ chăm chú nhìn vào quan tài kia.

Không ít tu giả muốn chống lại, điên cuồng ra tay đánh vỡ màn sáng, còn lại một ít thì do dự, ko ai dám đắc tội Lâm Tôn Thiên vào thời điểm này.

Nắm lấy cái tâm lý mình có thể có được may mắn, nhiều người thậm chí còn ảo tưởng Lâm Tôn Thiên không dám giết bọn họ, nếu ko thì sẽ là địch với gia tộc phía sau bọn họ. Nhưng bọn họ lại ko nghĩ rằng, truyền nhân tứ đại gia tộc Yêu Huyết thành cũng dám giết, bọn họ được coi là cái gì.

Cuối cùng, nửa thi thể Cự đầu đã quay về, từ trong quan tài đứng lên.

Giờ khắc này, uy áp 'phô thiên cái địa' ập tới, âm thanh thổ huyết vang lên liên tục. Dưới uy năng to lớn này, rất nhiều tu giả nhao nhao thổ huyết, bay ngược ra sau.

Tiếng kêu thảm thiết vang lên ko thôi, cùng với tiếng cuồng tiếu Lâm Tôn Thiên hỗn tạp một chỗ, rất thê thảm!

"Giết bọn chúng đi!"

Sau một khắc, Lâm Tôn Thiên bỗng mở miệng, mà con mắt luôn đóng chặt của vị Vạn cổ cự đầu cũng bỗng nhiên mở ra, một bàn tay khổng lồ nhẹ nhàng nâng lên rồi sau đó dùng sức chụp xuống, hư không bốn phía đều bị phong toả, ko người có thể chạy thoát.

Sinh tử một đường, 'nghìn cân treo sợi tóc'!

Chương 49: Người cười chê

Cự chưởng trăm tượng mang uy năng của Cự đầu đánh xuống, khí tức mạnh đến nổi có thể đập vỡ một ngọn núi cao. Lực lượng cuồn cuộn còn chưa rơi xuống chỗ những tu giả đang đứng mà họ đã ko cách nào nhúc nhích, thậm chí miệng mũi đều rướm máu, cả người run rẩy.

"Hây."

Mấy trăm tu giả liên thủ cuồng đánh ra một kích, lực lượng đáng sợ hoá thành một cái vòi rồng lao thẳng đến cự chưởng, mênh mông vô cùng.

Ba!

Một tiếng nhỏ vang lên, gió ngừng mây tan, vòi rồng hoá thành hư vô.

Đây là một kích của mấy trăm người liên thủ tạo nên nhưng dưới uy thế của cự chưởng thì giống như đốm lửa nhỏ gặp biển gầm ngập trời, loé lên rồi biến mất tức thì, thoáng chống đỡ cũng ko thể.

Cự chưởng nghiền nát tất cả, một thứ ko thể ngăn cản đang đè xuống, kinh khủng không thể tưởng tượng nổi.

Tốc độ của nó cũng ko nhanh, lực lượng cũng giống như ko cường đại cho lắm. Vậy mà bàn tay gầy héo như que củi kia đè xuống lại làm cho người ta ko thể né tránh, dường như bàn tay kia chính là trời đất, là thần linh, ko cách nào phản kháng.

"Mẹ kiếp, phải chết thì cũng chết." Rốt cuộc, Liễu Chiến nhịn không được nữa.

Cự đầu chi lực trên tay hắn bắt đầu sôi trào, một cỗ lực lượng đồng nguyên có thể trấn áp hư ko bắt đầu xuất hiện.

"Đợi một chút." Cơ Trường Không vội vàng mở miệng

"Thế nhưng. . ." Liễu Chiến có chút do dự. Dưới áp lực này thì thiên tài cũng phải toát mồ hôi lạnh vì chỉ sơ sẩy một chút thôi chính là hài cốt ko còn, đây là thời khắc sinh tử tồn vong.

"Tin tưởng ta." Pháp lực toàn thân Cơ Trường Không chấn động càng kinh khủng. Y đang điên cuồng luyện hoá ngọc bài, giành giật từng giây.

"Chết đi, chết hết đi, ha ha ha ha. . ." Lâm Tôn Thiên điên cuồng cười to, thấp thoáng có thể thấy được gương mặt dữ tợn của y hiện lên rõ ràng.

Bàn tay khổng lồ cuối cùng cũng đánh xuống, vẻ mặt tu giả xung quanh đều hiện lên nét buông xuôi. Giờ khắc này, thời gian như chậm thả bước, chỉ tay trên bàn tay to lớn kia có thể thấy được. Vẻ mặt của phần lớn tu giả cũng sinh động, hoặc là phẫn nộ, hoặc là bi ai chờ chết. . .

Oanh!

Tiếng nổ vang lên thật lớn, bụi bặm bay ra bốn phía, đại địa rum rẩy một hồi, ngay sau đó, hư ko trong phạm vi mấy trăm dặm đều rung chuyển ko ngừng.

"Kết thúc rồi, tất cả đều kết thúc rồi." Lâm Tôn Thiên cười ha ha.

Bụi mù nổi lên bốn phía, hào quang lập loè, một chưởng của Cự đầu có thể phá đồi chém núi. Dù Cự đầu đã bị chôn vùi ở nơi an táng này qua vô số năm nhưng thi thể y chưa mục nát, lực lượng xuất ra cũng rất 'kinh thiên động địa'.

Tuyệt đối ko có may mắn, dù là ai cũng ko thể, Lâm Tôn Thiên chắc chắc như vậy.

"Ồ, ta không chết, ta rõ ràng không có chuyện gì." Cũng vào lúc này, trong bụi mù vang lên một tiếng ho vui mừng thật to.

"Không sai, ngươi nhéo ta một cái, ta đang mơ sao? Thật sự ko có chuyện gì, oa ha ha ha." Một tu giả lớn tiếng cười, tiếng cười truyền đến.

"Thật tốt quá, thật tốt quá, Lâm Tôn Thiên chết tiệt, lão tử không chết." Tiếng nói thứ ba truyền đến.

. . .

Mọi chuyện đã qua, toàn bộ đại điện ko một người thương vong.

Bàn tay khổng lồ kia ko biết vì sao tại thời điểm cuối cùng lại biến chưởng thành quyền nện lên một khu đất là cho mặt đất bốn phía rạn nứt, bụi bay đầy trời nhưng quả thật ko tổn thương một người nào.

"Tại sao có thể như vậy, điều này sao có thể. . . " Sắc mặt Lâm Tôn Thiên trắng bệch chỉ trong nháy mắt!

"Không, ta không tin, giết cho ta!"

Một quả thuỷ tinh cầu xuất hiện trong tay y, từng sợi tơ kết nối với thi thể Cự đầu, nghĩa là, thông qua những thứ này y có thế khống chế Cự đầu để phát ra lực lượng công kích."Động, động cho ta!" Y điên cuồng gào thét, cả người giống như hoá điên.

Nhưng mà mặc cho y thúc giục thế nào đi nữa, thi thể Cự đầu vẫn thuỷ chung ko nhúc nhích, giống như một chút Chân linh kia lại một lần nữa đi xa.

"Không có khả năng, điều này không có khả năng, giết bọn họ cho ta." Y hoàn toàn điên rồi, pháp lực toàn thân ầm ầm bộc phát. Bộ dáng chỉnh tề và tóc tung bay giờ lại tóc tai bù xù, chật vật ko chịu nổi, như lâm trạng thái điên rồ.

Thế sự biến ảo quá nhanh làm cho y khó có thể tiếp nhận, không biết phải làm thế nào!

"Ngươi, không thể nào, rõ ràng thành công thật." Thời điểm này, nhóm người Liễu Chiến cũng kịp phản ứng, nhao nhao nhìn về phía Cơ Trường Không ở đằng sau, giống như gặp quỷ.

"May mắn không làm nhục mệnh." Cơ Trường Không mồ hôi đầy người, hiển nhiên là đã tiêu hao hết toàn lực.

"Ngươi có thể khống chế y sao?" Vương Đấu hỏi lời ko tốt, hiển nhiên, đối với thái độ lúc trước của mình thì cảm thấy rất lúng túng, ko biết nên nói thế nào. Dù sao vừa rồi y cũng ko có châm chọc khiêu khích nhưng thái độ xem thường vẫn rất rõ ràng.

"Còn thiếu chút nữa thôi. Nếu ta có pháp lực thì chắc là có thể rồi*." Cơ Trường Không thiện ý cười, vô thanh vô tức tiêu trừ vẻ lúng túng của y.
*KìNgộ: main chủ tu thể lực. Chắc vì vậy nên hắn mới trả lời thế.

"Thật xin lỗi, vừa rồi ta đã xem thường ngươi rồi." Hồ Địa sờ đầu của mình chất phác nói.

"Không có chuyện, đều là chuyện nhỏ thôi." Cơ Trường Không hắc hắc cười, không có chút nào chú ý.

"Vậy là tốt rồi, Cơ huynh đệ ngươi yên tâm, về sau ngươi chính là huynh đệ bọn ta. Ở Yêu Huyết thành, ai ko nể tình thì cứ nói ta, lão tử bào chết y, các ngươi nói có đúng hay không." Hồ Địa hơi vỗ ngực, nhìn ba người khác hỏi.

"Nói đúng lắm. Cơ huynh yên tâm, mấy người Yêu Huyết thành chúng ta không hai lời." Tống Thiên hắc hắc cười cười.

"Tốt, vậy cảm ơn rồi." Trong lòng Cơ Trường Không dâng lên dòng nước ấm.

"Liễu Chiến, ta muốn giết ngươi." Cũng vào lúc này, Lâm Tôn Thiên đã tuyệt vọng bỗng nhiên phát ra một tiếng gào thét kinh thiên động địa. Y nhảy lên, cả người giống như muốn trấn áp người khác. Loan đao trong tay phát ra hơn mười đạo hào quang xoắn tới, đây là muốn liều mạng.

Chiến Hồn điện khổ tâm thiết kế âm mưu nhưng đã thất bại, đối với hắn quả thật là sấm giữa trời quang. Tài nguyên, công pháp, địa vị. . . Hết thảy đều đã dần dần từng bước đi đến

"Huynh đệ, trước tiên ngươi cứ ở đằng sau trong chốc lát, yên tâm, có chúng ta đây, y ko lật nổi bọt nước." Liễu Chiến nói với Cơ Trường Không.
"Tốt, " Cơ Trường Không gật đầu.

Ba người Vương Đấu đưa hắn ra sau lưng để bảo vệ, còn Liễu Chiến thì kết xuất từng cái ấn pháp quỷ dị, đem Cự đầu chi lực lơ lửng trên đỉnh đầu bảo vệ bản thân. Có Cự đầu chi lực thủ hộ, cho dù là Linh hải binh hoàn toàn sống lại cũng ko thể làm gì được y.

Ầm ầm, ầm ầm. . .

Hai người đại chiến không ngừng nghỉ, đây chính là vật lộn thuần túy. Trường thương và loan đao tự chủ sống lại đại chiến tại trong hư không, còn Liễu Chiến và Lâm Tôn Thiên thì từng quyền đánh nhau.

Bốn phía bụi đất tung bay, vô số đá xanh hoá thành mảnh vụn quét ngang tám hướng, khủng bố khôn cùng.

Tốc độ bọn họ càng lúc càng nhanh, thậm chí mọi người còn ko thấy rõ tình trạng, chỉ nhìn thấy hai bóng ảnh trong không trung ko ngừng né tránh va chạm, pháp lực hoá thành gợn sóng ảnh hưởng đến bốn phía, rất kịch liệt.

Phốc!

Cuối cùng Lâm Tôn Thiên bay ngược ra sau, phun ra một ngụm máu tươi thật xa.

Còn Liễu Chiến tuy rằng cũng lảo đảo lui về phía sau nhưng y cũng ko bị thương tích gì, so sánh hai bên thì cao thấp đã rõ.

"Lâm Tôn Thiên, ngươi còn đi được không?" Liễu Chiến cùng nhiều tu giả bước tới gần.

"Tốt, rất tốt, các ngươi nhớ kỹ cho ta, nhất là ngươi!"

Lâm Tôn Thiên gắt gao nhìn chằm chằm vào Cơ Trường Không. Từ lúc bắt đầu, tiểu tử này đã làm cho y chịu thiệt, trước tiên là tôi tớ bị đánh thương, rồi chính mình cũng bị Liễu Chiến đánh mất mặt mũi. Sau đó thì tôi tớ bị giết, thi thể được đem về lại càng nhục nhã hơn.

Càng quá đáng hơn chính là ngay cả kế hoạch Chiến Hồn điện khổ tâm tính toán đều bị phá sản. Y thật hoài nghi Cơ Trường Không có phải là kiếp nạn của y?

Chỉ là một tu giả Khai Mạch bát trọng hèn mọn, giống như một con kiến bé nhỏ nhưng lại lần này đến lần khác phá hư kế hoạch của y. Điều này làm cho y ko thể nuốt nổi cục hận này. Chỉ tiếc, có nhóm người Liễu Chiến bảo vệ, cho dù y rất muốn ra tay nhưng rồi cũng ko làm gì được.

Một kế hoạch tỉ mỉ lại thành ra cái dạng này, những lời nói hùng hồn lúc trước đều biến truyện cười.

Nghĩ tới chuyện mình lớn lối bá đạo nên giờ cực kỳ xấu hổ. Quả chuyện là một chuyện khôi hài, một chuyện cực khôi hài.

"Hừ!"

Nghĩ đến đây y liền không nhịn mà được hừ lạnh, hung hăng nhìn lướt qua Cơ Trường Không.

"Giết!" Liễu Chiến hét lớn, hơn mười tu giả lại ra tay, thanh thế 'kinh thiên động địa'. Lực lượng kinh khủng quét ngang bốn phía. Cho dù là cường giả Đạp hư đối mặt với một kích liên thủ như vậy cũng muốn tránh lui. Những người này cực kỳ thống hận Lâm Tôn Thiên, vừa ra tay đã ko lưu tình chút nào.

"Liễu Chiến, lúc này đây coi như các ngươi có vận khí tốt, nhưng mà tiếp theo sẽ không đơn giản như vậy đâu." Lâm Tôn Thiên nghiến răng nghiến lợi, lại một lần nữa xé nát một quyển trục.

Ô...ô...n...g!

Hư không vặn vẹo rồi sau đó Lâm Tôn Thiên biến mất không để lại chút dấu vết.

"Đáng tiếc, ko thể giết y ở chỗ này." Vương Đấu thở dài.

"Ko phải y vẫn còn ở Yêu Huyết thành sao? Đến lúc đó sao lại ko giết được." Cơ Trường Không nhíu mày.

"Ai, bây giờ giết sẽ không có gì, tuỳ tiện bày ra một cái lý do là được. Đến lúc đó, cho dù là Chiến Hồn điện cũng chỉ có thể làm người câm, ngậm thuốc đắng mà im, nhưng một khi y trở về, chúng ta khai chiến với y là ko thể." Tống Thiên giải thích nói.

"Vậy thì thật là đáng tiếc." Cơ Trường Không lắc đầu, nhưng mà hắn lại ko có ý buông tha. Với chiến lực Thiên Môn viên mãn của y bây giờ, tính kế Lâm Tôn Thiên thì thật ko thể nói trước được, có thể cho y một cái kinh hỷ cũng ko sao!

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau