TINH VÂN ĐỒ LỤC TRUYỆN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Tinh vân đồ lục truyện - Chương 41 - Chương 45

Chương 40: Tàn khốc

Màn lập uy giống như trò khôi hài đã trôi qua, tu giả xung quanh kinh sợ, vẻ kiêng kỵ lộ ra trong mắt. Cơ Trường Không một đường đi qua hạp cốc, đến được vị trí chôn cất, cũng chính là điểm cuối của hạp cốc.

Nơi đây có một khoảng đất trống, giống như đã bị người ta mở ra, ba mặt đều là vách tường bóng loáng thẳng đứng. Trên đó thậm chí còn có cỏ rêu và loài nấm nào đó sinh trưởng.

Đường đi tới duy nhất chính là đường mọi người đã đi, nhỏ hẹp âm u. Cho dù là giã trưa thì có lẽ cũng chỉ có một vài tia náng chiếu xuống.

Oanh, oanh, oanh. . .

Một tiếng nổ mạnh đã vang lên trước đó khi bọn hắn đặt chân đến. Đó là công kích cuối cùng của một vị cường giả nhằm phá vỡ bình chướng, và thạch bích kia cũng đã lung lay sắp đổ.

Lúc trước, vị mạo hiểm giả kia đã truyền ra tin tức cũng vì thời gian đã lâu nên mà sáng này mất đi tác dụng và đúng vào lúc ngẫu nhiên ấy nên bị mạo hiểm giả mới phát hiện.

Chẳng bao lâu sau, màn sáng đã gần như hoàn toàn tan vỡ. Vốn dĩ thạch bích và màn sáng có màu xanh nhưng giờ lại hiện ra màu đen mơ hồ, to lớn và bát ngát.

Rặc rặc!

Sau một tiếng kêu nhỏ, màn sáng hoàn toàn bị nghiền nát!

Chỉ trong nháy mắt, gió mây chợ nổi. Ngay khi màn sáng tan vỡ, một cỗ lực lượng to lớn và hùng mạnh, hầu như ko thể ngăn cản, nhanh chóng đổ xuống. Việc bất ngờ xảy ra, những người đứng gần nhất ko đề phòng nên đồng loạt bị thổi bay.

"Xông lên." Trong nháy mắt, vô số người bỗng hành động.

Nhân cơ hội này, vô số tu giả ở phía sau chen lấn đi vào, cửa động nhỏ hẹp lập tức chật kín người.

Cơ Trường Không bị lẫn trong đám người vì thế nên cũng bị xô đẩy về phía trước, nhưng đồng thời hắn cũng chăm chú quan sát bốn phía.

Đây là một thông đạo bằng đá thật dài, trên dưới trái phải đạt đến ba trượng. Bốn phía đều là những tảng đá cứng rắn tản ra quang mang. Cơ Trường Không có thể nhận ra đây là kết quả của việc tinh khí được hội tụ.

Có lẽ bởi vì tạm thời ko có bảo vật gì xuất hiện nên phần lớn tu giả đều giúp nhau cảnh giác và cũng ko có xảy ra xung đột gì. Từng người tiến về phía trước cùng với tiếng bước chân trầm thấp. Trong khoảng thời gian ngắn, mọi người đã đi hơn trăm mét.

Nhưng mà vào lúc này, phía trước bỗng xuất hiện các nhánh đường!

Ba con đường, một đường đầy hoả diễm đang thiêu đốt, sóng lửa cuồn cuộn, thạch bích bốn phía đều bị hoả diễm thiêu đốt cho nóng đỏ một vùng; con đường thứ hai thì bị sương mù đen bao phủ, thỉnh thoảng truyền ra tiếng 'ô ô' quái dị, nghe thấy mà da đầu run lên; chỉ có con đường thứ ba là yên lặng ko có sóng, cũng ko có chút động tĩnh nào nhưng như vậy lại làm cho người ta cảm thấy quỷ dị, không người nào dám tiến về phía trước.

"Cút sang một bên." Trong lúc phần lớn tu giả đang do dự thì một tiếng quát truyền đến.

Thanh âm quen thuộc, Cơ Trường Không lặng lẽ lui ra sau một bước, ẩn vào trong đám đông, lạnh lùng nhìn người 'ngón chân cao hơn mặt' đang tiến đến. Nhắc tới thật là buồn cười, Lâm Tôn Thiên quá vội vàng nên y đã đứng trước tất cả, gần bình chướng nhất, và sau đó y cũng được 'tung bay' một vòng, bởi vậy rơi lại phía sau.

Lúc mới bắt đầu ai nói câu 'ai dám đi phía trước, giết ko tha' thì hiện tại đúng là mất mặt. Ở đây nhiều người như vậy, y dám động thủ thì chắc cũng sẽ chết ở chỗ này.

Áp bách có thể, cường thế cũng có thể, trước cường quyền thì những tu giả kia có thể tha thứ cho việc mất đi một phần hoặc thậm chí tất cả lợi ích nhưng một khi chính thức uy hiếp sinh mệnh bọn họ thì 'con thỏ nóng đỏ mắt cũng sẽ cắn người' đấy!

Cơ Trường Không như rồng cất cao bước, mạnh mẽ uy vũ, khí tức bức nhân, tiến về phía trước nhưng thần sắc lại rất khó coi. Hiển nhiên là do tức giận chuyện lúc trước, một cỗ lực lượng bỗng nhiên bộc phát đã làm cho y gần như mất hết thể diện.

Hừ!

Nhìn thấy cái ngã ba đường đang gây cản trở, Lâm Tôn Thiên nhịn ko được mà hừ lạnh một tiếng, rồi ngay sau đó ko hề có dấu hiệu báo trước mà bắt lấy một vị tu giả Khai Mạch cửu trọng ném vào thông đạo có hoả diễm đang bốc cháy kia.

Oanh!

Chớp mắt, ngọn lửa đã tăng vọt mấy chục lần. Tu giả kia chỉ kêu lên được một tiếng kêu thảm ngắn ngủi đã bị lửa đốt thành tro bụi.
Khi Lâm Tôn Thiên xoay người, những tu giả gần đó đều nhanh chóng lùi lại, từng người đều cảnh giác và sợ hãi mà theo dõi y, ánh mắt của tất cả mọi người giống như ánh mắt thú vật bị vây khốn.

Thời điểm này, dù y điên cuồng như thế nào thì cũng ko dám làm chuyện điên cuồng. Vì nếu làm như vậy, tu giả bốn phía chắn chắn sẽ nổi điên giết y ở chỗ này. Đến lúc đó, dù thế lực ở sau lưng y cường đại cỡ nào thì cũng ko thể giúp được y.

Nhưng mà, hiển nhiên, y cũng sẽ ko bỏ qua như vậy được!

Ánh mắt của y chậm rãi nhìn qua từng tu giả, âm lãnh tàn khốc. Đó là ánh mắt trống rỗng, trắng xanh, giống như đang nhìn một bầy lợn, một đàn kiến.

Đa số tu giả hoặc là sợ hãi, hoặc là lạnh lùng, mỗi người đều gắt gao theo dõi y, như dê đợi làm thịt.

"Vậy thì...ngươi rồi!" Lâm Tôn Thiên cố ý kéo dài giọng, giống như chúa tể đang trêu đùa sinh mệnh của kẻ yếu.

Tu giả bị y chỉ vào liền tái nhợt sắc mặt, toàn thân run rẩy, trường kiếm trong tay loảng xoảng rơi xuống mặt đấy. Tu giả nọ tuyệt vọng tới cực điểm, y nhìn khắp bốn phía, hy vọng có người có thể cứu y nhưng tất cả mọi người đều không có năng lực giúp.

Tu giả xung quanh y đồng tình nhìn y một cái rồi nhao nhao né tránh, nhưng tâm tình họ cũng tự nhiên sinh ra cảm giác 'đồng bệnh tương liên'.

"Aaaa. . ."

Tu giả bị chọn trúng cười thảm, "Cho dù chết, ta cũng ko để cho ngươi thực hiện được điều mong muốn, ngươi sẽ bị báo ứng!" Sau một tiếng gào thét, tu giả kia nhảy lên, cả người nhảy vào thông đạo đầy hoả diễm, kêu thảm ko dứt.

"Aaa, ngươi sẽ thất bại, cho dù chết ta cũng muốn nguyền rủa ngươi..."

Lửa bùng cháy dữ dội, đủ để nung vàng nấu thiêt, nhiệt độ cắn nuốt người nọ. Bên ngoài, phần lớn tu giả có thần sắc phức tạp, còn sắc mặt Lâm Tôn Thiên thì vô cùng dữ tợn.

"Rất tốt!"

Hai từ này dường như được phun ra từ trong kẽ răng của y, sau đó thì y chỉ người thứ hai.

Bây giờ, người được chọn trúng ko có dũng khí như vậy, làm theo ý của Lâm Tôn Thiên thì còn có một đường sinh cơ nhưng nếu cự tuyệt thì chỉ có một khả năng duy nhất đó là chết.

Không nghi ngờ gì, sương mù đen bao phủ người nọ và cắn nuốt y. Từng đợt âm thanh cắn nuốt truyền ra làm cho da đầu người nghe phải tê dại. Mặc dù mỗi tu giả ở đây đều to gan lớn mật nhưng cũng ko tránh khỏi cảm giác này."Người thứ ba." Lâm Tôn Thiên nhìn về phía thông đạo cuối cùng.

Giờ khắc này, bỗng nhiên Cơ Trường Không có cảm giác xấu, đó là một loại cảm ứng Tiên thiên.

"Vậy thì ngươi rồi!"

Tất cả mọi người nhìn theo hướng của ngón tay Lâm Tôn Thiên. Ánh mắt mọi ngươi nhìn đến thì những tu giả ở đó đều nhao nhao tránh lui. Cuối cùng, chỉ còn một người đứng phía trước những người thối lui kia, người đó là - Cơ Trường Không!

"Là ngươi, tiểu tử, vận khí không tệ." Tráng hán to đen hiển nhiên đã nhận ra hắn, không khỏi cười 'ha ha'.

Cơ Trường Không vẫn không nhúc nhích, cả người bất động như thạch điêu, chỉ có đôi mắt 'chim ưng nhìn sói' đang nhìn chằm chằm vào Lâm Tôn Thiên.

"Sao? Ko muốn sao? Hắc hắc, ngươi ko có cơ hội!" Tráng hán to đen bước tới trước một bước, gương mặt dữ tợn xuất hiện nụ cười khoái ý, quỷ dị và tàn nhẫn, còn có vẻ ko thể chờ đợi được.

Xoát!

Một cự chưởng to gần bằng cái bồ phiến đánh về phía hắn, phối hợp với thân hình cao to, làm cho người ta hít thở ko thông, mỗt cỗ áp lực tự nhiên hình thành trong không trung.

Ánh mắt tu giả xung quanh lộ vẻ bi thiết, nhất là những tu giả ko có thế lực gì ở phía sau, cái gọi là 'một con ngựa đau cả tàu bỏ cỏ' cùng lắm cũng chỉ như thế này thôi. Chỉ là, nếu như ko phải bọn họ chết thì đồng cảm thôi là được rồi, ra tay cứu giúp thì tuyệt đối ko thể.

Ko ai cho rằng hắn có thể tránh được một kiếm này. Họ nghĩ hắn chỉ có hai lựa chọn, một là nhảy vào thông đạo, vinh quang mà chết; hai là ngoan ngoãn phối hợp, nói ko chừng còn có một đường sinh cơ.

Trên thực tế, đa số mọi người đều cho rằng hắn phải chết ko thể nghi ngơ. Bởi vì ba con đường nhánh thì có hai con đường đã là đường chết, con đường còn lại thì nhìn có vẻ gió êm sóng lặng nhưng ko ai nghĩ rằng nó an toàn, nguy hiểm chắc chắn nằm ở sâu bên trong.

Oanh!

Ngay khi đại thủ phủ xuống, chỉ trong nháy mắt, Cơ Trường Không chuyển động. Hắn xông về phía trước, tốc độ lập tức bộc phát đến cực hạn, xương sống sau lưng kêu ken két, cơ bắp tay phải nổi lên cuồn cuộn, gân xanh nổi đầy, cơ bắp toàn thân nhúc nhích, chỉ trong nháy mắt, hắn đã đem tất cả lực lượng hội tụ cùng một chỗ.

Bành!

Bàn tay của tráng hán và nắm đấm nho nhỏ hung hăng đánh vào nhau, sóng khí bay ra, đánh lên mười vị tu giả gần nhất. Hai người bất động, quyền chưởng tương giao, hai mắt cực kỳ chăm chú nhìn đối phương.

A!

Sau nháy mắt, tráng hán to đen kêu thảm một tiếng kinh thiên động địa. Y ôm cánh tay phải, cả người run rẩy ko thôi, mặt mũi đau đến trắng bệch.

Canh tay phải mềm nhũng rủ xuống, dường như xương cốt đã nát bấy rồi. Loại đau đớn này làm cho y đau đớn kịch liệt đến phát cuồng.

Trong khi tráng hán kêu la thảm thiết thì hắn cũng lảo đảo lui về sau mấy chục bước, sắc mặt hoàn toàn trách bệch. Chỉ trong nháy mắt mà phải hội tụ toàn bộ lực lượng để đánh ra một quyền, quả thật cơ thể hắn ko chịu nổi.

Nhưng mà hắn vẫn ngạo nghễ như cũ, cực kỳ chăm chú nhìn Lâm Tôn Thiên đang lửa giận đầy mắt.

Tất cả mọi người đều choáng váng. Chuyện gì đây? Kiến hôi phản công sao?

Sát khí cuồn cuộn cùng với khí tức kinh khủng chậm rãi bộc phát từ trên người Lâm Tôn Thiên, giống như khúc nhạc dạo trước lúc bão tốt kéo đến, áp bách ko thở nổi.
Giương cung bạt kiếm, hết sức căng thẳng!

Chương 41: Sự trợ giúp khó hiểu

Khí tức đáng sợ lan tràn ra xung quanh, làm cho tui giả bốn phía không dám đi ra ngoài, sợ sẽ chọc giận Lâm Tôn Thiên. Thậm chí một vài người nhát gan hơn còn lui lại phía sau, ko dám tiếp tục ngây ngốc ở chỗ này.

"Thương thế của người hầu ta!" Dù Lâm Tôn Thiên đã tận lực áp chế lửa giận nhưng nhiều tu giả vẫn cảm nhận được vô tận sát ý từ câu nói này.

"Thật đáng tiếc, rõ ràng không chết được." Cơ Trường Không nghiêm trang gật đầu, thần sắc bất động.

Xoạt!

Lời vừa nói ra, những tu giả vốn còn ngây ngốc tại chỗ giống như gặp phải ôn dịch, ầm ầm tản ra. Mỗi người đều cố gắng tránh thật xa cái chỗ này.

Đây thật sự là khiêu khích trắng trợn. Một mạo hiểm giả, một con kiến nhỏ bé đang gây hứng với một quái vật khổng lồ, với con cưng của trời.

"Tốt, rất tốt. Vậy ngươi đi chết ngay đi." Lâm Tôn Thiên lãnh khốc không giống phàm nhân.

Ô...ô...n...g!

Hắn đưa tay chỉ một cái, một vòng quang ảnh hình bán nguyệt bay ra, chém thẳng đến Cơ Trường Không. Quang ảnh trăng lưỡi liềm có hình dáng thật đẹp nhưng từ cái khí tức rét lạnh ở chỗ lưỡi đao kia mọi người đều biết đó là một lợi khí sắc bén nhất.

Thần sắc Cơ Trường Không biến đổi, trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc, lưỡi quang ảnh kia gần như dán sát qua cổ hắn.

Lâm Tôn Thiên ko phải là tráng hán to đen trước kia mà hắn là một cường giả Thiên Môn lục trọng thiên, tu luyện pháp thuật, tu luyện chiến hồn, thân lại có không biết bao nhiêu bảo vật hộ mạng, còn đại hán to đen kia cùng lắm chỉ là Thiên Môn nhất trọng thiên, tương đối ko đáng nhắc tới.

Hắn có thể nhân lúc đại hán khinh địch mà dựa vào thân thể để đánh trọng thương y trong một chiêu nhưng với Lâm Tôn Thiên thì hắn căn bản ko có cơ hội nào.

"Đúng vậy, rất ko tồi! Cho ngươi một cơ hội, thần phục ta, thay thế hắn trở thành người hầu mới của ta." Lâm Tôn Thiên có chút kinh ngạc vì Cơ Trường Không rõ ràng có thể né tránh một kích này. Điều này làm cho y có chút hứng thú.

"Cùng một loại với y sao? Ta cũng cho ngươi một cơ hội làm cháu ta, quỳ xuống gọi là gia gia đi." Cơ Trường Không khinh miệt quét mắt nhìn đại hán to đen vẫn còn kêu thảm thiết trên mặt đất.

Tu giả xung quanh thật sự đã sợ đến choáng váng, dùng một loại ánh mắt ngu ngốc mà liếc nhìn chằm chằm hắn, vẻ mặt xem thường ko cần che dấu nữa.

"Cũng ko nhìn lại xem mình có thân phận gì, tu vu gì mà rõ ràng lại dám đối kháng Lâm Tôn Thiên đại nhân, chết cũng đáng đời, ngàn vạn đừng liên luỵ chúng ta..."

"Đã xong, muốn chết cũng ko dễ như vậy, chỉ sợ gia tộc hắn đều đã xong..."

"Ngược lại, ta thật là bội phục hắn, ko dám tự sát, nhưng lại dùng phương pháp chọc giận Lâm đại nhân để thay thế, so với tự sát thì mạnh mẽ hơn một chút và cũng chênh lệch hơn nhiều so với tên lúc trước..."

...

Phần lớn tu giả đều nghị luận, quên mất chuyện lúc trước bọn họ vì khiếp sợ mà đã thành trò hề. Từng người đều trút hết vốn liếng cười nhạo Cơ Trường Không, cười nhạo một cách cuồng loạn.

Oanh!

Cuối cùng thì núi lửa triệt để bộc phát. Một đạo hào quang kinh khủng lập loè sau lưng Lâm Tôn Thiên, một thanh Viên Nguyệt Loan Đao kỳ dị như ẩn như hiện tại sau lưng y. Đó là chiến hồn của y, cường đại và rất khủng bố.

"Ngươi còn một cơ hội cuối cùng." Khí tức quanh thân Lâm Tôn Thiên áp bách, làm cho người ta cảm thấy thấp thỏm lo âu.

Hắn nhìn chằm chằm Lâm Tôn Thiên, gằn từng chữ một.
"Ngươi cũng có một cơ hội cuối cùng, quỳ xuống đến..."

Ô...ô...n...g!

Lời nói còn chưa hết, Viên Nguyệt Loan Đao đã hoá thành ngàn vạn, rậm rạp và chằng chịt che đậy khắp bốn phía.

Cơ Trường Không tránh cũng không thể tránh, cũng ko cách nào ngăn cản. Đó là chiến lực Thiên Môn lục trọng thiên, không cách nào đối kháng được. Nhưng mà làm cho người kinh ngạc chính là hắn cũng ko có cảm giác sợ hãi nào, ngược lại hắn cực kỳ thong dong lạnh nhạt.

Đã xong, không ít người dự đoán tình cảnh máu tươi vung vẩy khắp nơi, bị thanh phây, huyết nhục văng tung toé.

Leng keng, leng keng, leng keng. . .

Nhưng mà cái cảnh máu tươi văng tung toé mà mọi người nghĩ sẽ diễn ra lại ko hề đến. Ngay thời điểm vô số quang mang sắp phân thay hắn thì một màn sáng bỗng nhiên xuất hiện che chắn trước người hắn, những lưỡi hào quang rơi trên đấy đều nát bấy.

"Là ngươi, ngươi muốn xen vào việc của người khác sao?" Lâm Tôn Thiên bỗng ngẩng đầu nhìn ra hướng cửa vào.

"Ngươi ko thể nào thực hiện được rồi." Bốn người bọn Liễu Chiến mỉm cười, đi ra từ góc rẽ, ý cười xuất hiện trên mặt.

"Ngươi xác định?" Cơ thể Lâm Tôn Thiên nghiêng về phía trước, khí tức áp bách theo đó đập vào mặt bọn họ.

"Xác định!"

Liễu Chiến trả lời ngắn gọn rõ ràng nhưng cũng trong nháy mắt này Lâm Tôn Thiên mạnh liệt ra tay. Chiến hồn Viên Nguyệt Loan Đao sau lưng bay ra, mục tiêu duy nhất là Cơ Trường Không, tàn nhẫn quyết đoán, âm hiểm xảo trá.

"Đã đề phòng ngươi từ lâu rồi. Loại tính cách làm người ta buồn nôn của ngươi, ta rất rõ ràng. Ngươi ko cần phải giương đông kích tây." Liễu Chiến thẳng thắng xé toang da mặt, không thèm để ý chút nào, dùng một toà Kim Sắc Bảo Tháp bảo vệ Cơ Trường Không, kim quang lập loè, Viên Nguyệt Loan Đao hoàn toàn bị đánh bay đi.

" Rất tốt! Kiến hôi, hy vọng ngươi luôn có vận khí tốt như vậy." Lâm Tôn Thiên liếc nhìn hắn thật sâu, sau đó quay người lại, một cước đá vào cánh tay đứt gãy của đại hán to đen, đem y tống vào thông đạo thứ ba.
Tàn nhẫn, quyết đoán, ko có tình người, ngay cả tôi tớ được trọng dụng nhất của mình cũng có thể tuỳ ý bỏ qua.

Hiện tại thì có thể biết được vì sao lúc trước y ra tay, ko phải vì báo thù cho người hầu của mình mà chẳng qua là vì mặt mũi của mình mà thôi. Cơ Trường Không khiêu khích quyền uy của y cho nên y muốn giết hắn, tráng hán to đen làm mất thể diện của hắn cho nên mắt tráng hán đó cũng phải chết.

Ở thông đạo thứ ba không có tiếng động gì. Vượt qua dự đoán của mọi người, thông đạo thứ ba này rõ ràng ko có bất cứ vấn đề gì.

Tráng hán to đen vốn dĩ đang đợi chết nhưng rồi lại phát hiện mình vậy mà ko cần phải chết!

Coi như có chút tác dụng, Lâm Tôn Thiên tiện tay ném ra một quả Linh thảo cho tráng hán to đen sau đó liền đi về thông đạo thứ ba. Trước khi đi, y vẫn ko quên ném cho Cơ Trường Không một cái nhìn hung hăng, ẩn chứa đầy sát cơ, bành trướng mãnh liệt.

"Bắt được hắn, phần thưởng là linh thạch một vạn." Lúc thân ảnh của y hoàn toàn biến mất, một giọng nói truyền ra từ trong thông đạo.

Mà tráng hán to đen kia thì 'thiên ân vạn tạ' với Lâm Tôn Thiên, một ngụm nuốt vào cây Linh thảo, sau đó đi theo sát y.

"Vì sao lại giúp ta?" Nhìn Lâm Tôn Thiên rời đi, sau đó thu liễm tất cả sát ý trong mắt, hắn quay người nhìn về phía Liễu Chiến.

"Ngươi đã giúp đệ đệ của ta, cứu được nó một lần, ta cũng giúp ngươi một lần, cũng ko nhiều." Liễu Chiến nhếch miệng cười cười rồi sau đó cũng tiến vào thông đạo thứ ba. Ngay khi thân ảnh y biến mất thì một giọng nói cũng truyền đến, "Gia hỏa này sẽ luôn nhớ thù này, tốt nhất ngươi nên cẩn thận một chút."

Cơ Trường Không như có điều suy nghĩ, nhìn bốn người rời đi, nội tâm cảm giác chuyện ko phải dễ dàng như vậy, trong đó tất nhiên còn có ẩn tình.

Chỉ tiếc hiện tại hắn đang ở trong một đám sương mù, muốn hỏi nhưng cũng ko biết bám tay vào đâu.

Những tu giả xung quanh mang vẻ mặt phức tạp liếc nhìn qua hắn, mỗi người khi đi ngang qua hắn đều cố gắng cách hắn càng xa càng tốt, tránh thật xa!

Cơ Trường Không cường ngạnh đối kháng Lâm Tôn Thiên nhưng lại được Liễu Chiến che chở làm cho bọn họ sinh tâm kính sợ. Nhưng mà hắn đã đắc tội một nhân vật lớn như Chiến Hồn điện nên nội tâm bọn họ cho rằng hắn ko có khả năng sống tiếp được. Vì vậy, vô luận như thế nào, bọn họ đều muốn ko có liên hệ gì với hắn là tốt nhất.

Có người ánh mắt phức tạp, có người vẻ mặt sợ hãi nhưng cũng có nhiều người tham lam, đương nhiên là vì câu nói lúc trước của Lâm Tôn Thiên được nhiều người ghi tạc vào trong lòng.

Chờ mọi người gần đi hết, Cơ Trường Không mới đuổi theo. Trên đường đi, nghĩ lại, hắn rất kính nể người đã thiết kế ra ba thông đạo này. Hai con đường đều là đường chết, chỉ có duy nhất một đường sống trông rất bình thường, nhưng vì vậy lại làm cho người ta hoang mang.

Từ việc rất nhiều tu giả ko dám tiến lên, rồi đến thời điểm Lâm Tôn Thiên hữu ý vô ý thăm dò thì con đường sống cũng được chọn sau cùng, những điều này nói lên một điểm, cách thiết kế của người này rất độc đáo, bày mưu nghĩ kế, xâm nhập nhân tâm.

Tu luyện Tinh Thần Chi Lực, ba nhánh phân ra, có ý tứ. Cơ Trường Không mỉm cười rồi sau đó cất bước mà vào.

Đi chưa đến 100m thì lại mở ra ba con đường, nhưng mà ba đường này lại ko có nguy hiểm gì. Vì vậy Cơ Trường Không hơi hơi cảm ứng liền tiến vào con đường trung tâm.

Hắn tu luyện Tinh thần thánh thể, đối với Tinh Thần Chi Lực cực kỳ mẫn cảm. Cho nên hắn chỉ cần đi theo thông đạo có tinh lực nồng nặc nhất là được, căn bản ko cần lo nghĩ.

Cứ như vậy, mỗi 100m lại có phân nhánh rẽ, chốc lát đã có 565m đã có 56 lần phân rẽ. Ai cũng ko biết lối đi này dài bao nhiêu, cũng ko tưởng tượng được một chỗ an táng thôi mà có ko biết bao nhiêu cái ngã ba.

Chỉ có gia hỏa may mắn nhưng mà cũng bất hạnh kia, vào lúc đã thấy được khe hở của nơi an táng này nhưng lúc ấy y lại ko có năng lực tiến vào, giờ thì đã mất đi cơ hội.

Bây giờ, nơi an táng này lại một lần nữa ẩn lui. Nếu muốn tiến vào cũng chỉ có thể thăm dò từng cái thông đạo, với bất cứ một người cũng ko biết chắc được. Dù sao thì ko phải tất cả mọi người đều giống như Cơ Trường Không, có tinh lực chỉ dẫn.

Chương 42: Đại thành

Đứng tại lối rẽ thứ mười chín, mặt mũi Lâm Tôn Thiên tràn đầy vẻ âm trầm. Hai người hầu đứng bên cạnh cũng ko biết phải làm sao.

Đây đã là lần thứ mười chín rồi, sự kiên nhẫn của y sớm đã bị ăn mòn gần như ko còn. Cứ một lần rồi lại một lần, nhàm chán lựa chọn, làm cho lửa giận thiêu đốt trong lòng y bùng cháy tới cực điểm. Cả người giống như một ngọn núi lửa sắp bộc phát.

"Hai người các ngươi, đi giết tên tiểu tử kia cho ta. Giết ko được hắn thì các ngươi cũng ko cần trở về." Lâm Tôn Thiên nhìn thoáng về phía sau, lãnh khốc nói.

"Thiếu gia yên tâm. Con kiến nhỏ kia cùng lắm chỉ là Khai Mạch bát trọng thiên. Lần trước tiểu nhân vì chủ quan mà lỗ vốn nhưng lần này chính thức xuất thủ thì hắn làm sao có thể là đối thủ. Lấy đầu hắn dễ như trở bàn tay." Tráng hán to đen vỗ vỗ lồng ngực nói.

"Vậy thì tốt, đi giết hắn đi, băm thành vạn đoạn." Gương mặt âm lãnh của Lâm Tôn Thiên xuất hiện một đường cong quỷ dị.

...

Cùng lúc đó, Cơ Trường Không cũng gần như đã đi tới đầu cuối cùng, cái nhánh ngã ba thứ chín ở đầu cuối!

Trên thực tế, những con đường này chính là một cái mê cung, liên tục chín lần lựa chọn để đi tới đầu cuối cùng. Lâm Tôn Thiên không biết ảo diệu trong đó, cứ thế đi tới rồi tuỳ ý lựa chọn, cuối cùng cũng chỉ có thể chọn càng sai thì càng đi xa hơn.

Đương nhiên, cũng ko phải nói y ko thể đi đến chỗ an táng chính thức, chẳng qua là đi đường vòng hơi nhiều mà thôi!

Oanh!

Khi hắn đi ra khỏi đường phân nhánh thứ chín thì lập tức vô số tinh thần tinh khí đập vào mặt. Tinh Thần Chi Lực nồng đậm đến cực điểm giống như mãnh thú đã bị giam cầm thật lâu, thật vất vả mới tìm được cơ hội thoát ra, lập tức vô số tinh khí theo lỗ chân lông nhảy vào cơ thể của hắn, gần như đem cơ thể hắn mà khai phá.

Nhưng mà Cơ Trường Không cũng không ngốc, mấy ngàn người tiến vào nơi đây, cho dù cuối cùng chỉ một phần vào được đây nhưng đoán chừng cũng sẽ có ko ít người, hắn ko dám khinh thường.

Quét mắt nhìn quanh, quả nhiên nhìn thấy ba thân ảnh ngồi xổm trên mặt đất lục lọi cái gì đó. Mà dưới chân bọn họ là hai cỗ thi thể máu tươi đầm đìa.

Con đường này giống như đã đến phần cuối. Thạch thất lớn nhỏ trăm trượng tràn ngập đầy tinh lực, bốn phía đều là nham thạch chắc chắn, chỉ có sâu trong trung tâm có một cái ao nho nhỏ, trong đó có chất lỏng màu bạc chảy qua lại bất định.

Nhờ tinh lực tràn ngập dày đặc hỗ trợ che chắn ánh mắt ba người kia, bọn họ lại đang say mê vơ vét thi thể trên mặt đất cho nên khi hắn đến cũng ko có người nào chú ý đến.

Cơ Trường Không nhìn lướt qua những thi thể trên đất, lại liếc nhìn ba người liền hiểu ngọn nguồn mọi chuyện, hiển nhiên, ba người này đã ra tay giết hai người đang nằm trên mặt đất kia, chắc là vì muốn cướp bảo vật trên người họ.

Đã như vậy, ra tay cũng sẽ ko có gánh nặng tâm lý rồi!

Nhưng mà chuyện làm hắn không biết nên khóc hay cười đã xảy ra. Ngay khi hắn chuẩn bị xuất thủ thì ba người kia cùng lúc quay đầu lại nhìn hắn.

Sau đó, ba tên gia hoả này liếc nhau một cái rồi lập tức bỏ chạy ngay lập tức, chỉ trong chớp mắt đã biến mất trong thông đạo trước đó.

"Chuyện gì đây. . .?" Cơ Trường Không lập tức sững sờ.

Cũng ko sao, đi cũng tốt, chung quy so với việc để hắn tự ra tay cũng tốt hơn.

Dù sao thì ba người này tuy chỉ là Khai Mạch cửu trọng nhưng nếu họ liên thủ lại thì ít nhất cũng có thể chống đỡ được cường giả thập trọng thiên. Huống hồ, đâu ai biết họ có còn át chủ bài gì hay ko?

Haizzz...
Hắn thở ra một hơi thật dài, hoàn toàn buông lỏng mọi lỗ chân lông trên cơ thể, vận chuyển theo phương pháp tu luyện của Chu Thiên Tinh Thần Thánh Thể Thần binh thể, lập tức cắn nuốt tinh lực khi tinh lực nồng đậm trong hồ nước chuyển động tạo ra một cái vòng xoáy.

Hítttt...

Cơ Trường Không hít sâu một hơi, cốt cách toàn thân rung động ken két, cơ thể bay lên ko trung cách mặt đất ba tất, khí tức quanh thân liên tiếp tăng vọt.

Sáu huyệt vị hoá thành sáu cái vòng xoáy sâu ko thấy đấy, tinh lực cuồn cuộn dũng mãnh tràn vào vô cùng tận. Hơn nữa, trong lúc này, vô số tinh lực cũng theo pháp quyết rèn luyện thúc giục mà điên cuồng rèn thân thể hắn, mỗi nơi đều ko bỏ qua.

Trong thạch thất yên lặng, tinh lực tích trữ qua vô số năm bắt đầu bạo động, một tia tinh lực dung nhập vào trung ương cái ao, không lâu sau liền hoàn toàn bao phủ Cơ Trường Không ở trong đó. (Hắn đang lơ lửng trên ko, dc tia tinh lực chuyển dời đến chỗ trung tâm-KìNgộ)

Trên thực tế, cái ao này chính là chỗ tu hành của vị Cự đầu kia. Tinh lực trong đó mênh mông vô tận, tuy qua vô số năm đã tản đi ko ít nhưng lực lượng ẩn chứa trong đó cũng vẫn khủng bố như trước.

Không khiêm nhường chút nào mà nói, nếu như chỉ tu luyện công pháp bình thường thì nhiêu đây tinh lực cũng đủ sức giúp cho bất cứ ai cũng có thể dễ dàng đạt chân vào Đạp hư cảnh giới và hơn thế nữa.

Vòng xoáy trong ao nhỏ càng lúc càng lớn, lực lượng thôn phệ khủng bố đến kinh người. Trong lúc tinh lực được thôn phệ thì lúc ấy, vô thanh vô tức, mực nước trong ao cũng đang nhanh chóng giảm xuống, kinh người vô cùng.

Oanh long long, Oanh long long. . .

Tiếng trời long đất lỡ truyền đến, tinh lực ở trong cơ thể hắn thuận lợi chảy xuôi, phảng phất giống như con sông lớn đang gào thét chảy siết, kinh mạch làm sông, thân thể làm đại địa, gào thét ko dứt, thanh thế to lớn khôn cùng.

Hiện tại, nhục thể của hắn gần như tự thành trời đất, dù không có sự sống nhưng có cảnh tượng Khai Thiên Tích Địa, chỉ là chưa viên mãn mà thôi.

Trong thạch thất, dư âm nho nhỏ vang lên không dứt, đinh tai nhức óc. Mà theo thời gian trôi qua, thân thể hắn cũng bắt đầu tản ra hào quang óng ánh. Một tia sương mù màu đen chui ra từ trong cơ thể của hắn, sau đó tan biến trong ko trung, từng chút từng chút như là ánh huỳnh quang.

Đây là tạp chất trong cơ thể hắn, lắng đọng sâu trong thân thể. Nếu ko có thân thể mạnh mẽ thì ko cách nào loại bỏ được.

Thần binh thể đang từng bước mạnh mẽ tiến lên, chậm chạp nhưng ko cách nào ngăn cản. Nhục thể của hắn lột xác, tinh quanh chiếu rọi đầy trời, trận thế tu luyện quả thật rất kinh người. Nếu bị người chứng kiến thì chỉ sợ sẽ oanh động tất cả mọi người."Nhanh, nhanh lên, ở phía trước, nhanh lên một chút..."

Nhưng ngay khi thân thể hắn sắp đặt chân đến đại thành thì thông đạo vốn dĩ yên tĩnh bỗng nhiên truyền đến một hồi huyên náo, còn có tiếng bước chân hỗn tạp cũng đang nhanh chóng tiến đến gần.

Ân, Cơ Trường Không khẽ nhíu mày.

Bản năng của hắn có dự cảm ko tốt, giống như những người này vì hắn mà đến.

Hắn lại hít một hơi thật sâu, căn răng, lực cắn nuốt quanh thân tăng vọt, tốc độ so với lúc trước nhanh hơn ba thành. Nhưng cũng vì vậy mà áp lực đặt lên thân thể hắn càng lớn hơn. Thậm chí hắn có cảm giác sẽ bạo thể mà chết cũng nên.

Hai mươi vạn cân, ba mười vạn cân, bốn mươi vạn cân. . .

Lực lượng thân thể dùng một tốc độ không thể tưởng tượng mà tăng vọt lên. Cái gọi là cực hạn thân thể cảnh giới Khai Mạch đối với Cơ Trường Không quả thật rất buồn cười, có vô số Tinh Thần Chi Lực chèo chống, tốc độ cường đại thân thể của hắn quả thật không biết nói thế nào.

Rốt cuộc cũng đến điểm tới hạn!

Cơ Trường Không chỉ cảm thấy mỗi một tế bào, từng lỗ chân lông trên người đều được rèn luyện vô số lần, giống như là hạt sắt bé nhỏ cọ rửa vào sắt thép cứng rắn, từng chút từng chút mài đi tạp chất, giúp thân thể của hắn trở nên tinh khiết.

Độ bền dẻo của cơ bắp cũng tăng lên, gân mạch trở nên cứng rắn hơn, máu tươi cũng ầm ầm lưu thông trong mạch máu.

Khí huyết toàn thân phóng lên trời, hoá thành một đoàn sương mù mịt mờ trên đỉnh đầu hắn. Mà lúc này, Tinh Thần Chi Lực trong thạch thất đã bị quét sạch không còn một chút nào, chỉ có đoàn khí huyết mờ mịt cuồn cuộn trong hư ko kia, phạm vi có đến một xích.

Đây là kết quả của việc thân thể rèn luyện đến một trình độ nhất định, dù là lực lượng hay phòng ngự đều tăng tiến đến một trình độ làm cho người ta khó có thể tin. Nếu như giờ có người dùng cái gọi là thần binh lợi khí chém vào người Cơ Trường Không thì họ sẽ hoảng sợ mà nhìn đoạn binh khí đứt gãy trong tay.

Thân thể đại thành có thể so với Thiên Môn đỉnh phong, chỉ cần tu thành thì sẽ nghiền ép tuyệt đại đa số thiên tài. Dù pháp lực tu luyện còn chưa đủ nhưng bằng vào thân thể cũng đã rất kinh khủng rồi.

Tiếng bước chân càng ngày càng gần, tốc độ cũng càng lúc càng nhanh.

Cơ Trường Không cũng ko thể ko tăng thêm tốc độ thôn phệ. Giờ khắc này, toàn bộ cái ao nước màu bạc đều sôi trào. Dùng mắt thường cũng có thể thấy được nước trong ao đang giảm. Có thể nói, mỗi thời mỗi khắc đều có rất nhiều tinh thần tinh khí bị cắn nuốt thu nạp.

Nhanh, nhanh thêm một chút đi, nhanh một chút...

Cơ Trường Không chỉ có duy nhất một ý niệm này trong đầu, tốc độ tăng rồi lại tăng. Cơ thể của hắn đã lộ ra biểu hiện ko chịu nổi, hắn đang thở dốc, mạch máu toàn thân căng phồng, thậm chí còn có chỗ mao mạch nhỏ đã bị nghiền nát, máu tươi chảy xuống.

Nhưng hết thảy đều ko thể ngăn cản quyết tâm hắn phải đặt chân đến Thần binh thể đại thành. Kịch liệt đau nhức sâu tận xương tủy nhưng hắn vẫn bỏ qua hoàn toàn!

Cái màng mỏng kia nhìn thì có vẻ mỏng manh, nếu ta đâm một phát là sẽ phá được nhưng nó lại thật sự rất cứng cỏi, làm hắn ko cách nào phá vỡ được. Tinh Thần Chi Lực hội tụ thành một con sông mênh mông cuồn cuộn không ngừng bào mòn nó, từng giọt từng giọt đều muốn xé mở một cái khe hở.

Tiếng bước chân càng ngày càng gần, đã đến lối ra. Thậm chí hắn đã có thể nghe được rõ ràng tiếng nói chuyện với tiếng bước chân.

Nhanh, nhanh a. . . Oanh. . .

Chương 43: Dễ như trở bàn tay

Ô...ô...n...g!

Đám tinh lực quan trọng nhất đã hội tụ đến, cơ thể Cơ Trường Không ông ông vang vọng, chấn động ko ngớt.

Quần áo bị nghiền nát thành từng mảnh rồi hoá thành tro bụi, lộ ra thân thể cường tráng hữu lực, cạnh góc rõ ràng, mỗi một khối cơ bắp đều vũ dũng* có thừa, không có chút thịt dư thừa nào. Thoạt nhìn thì khối cơ thể này có thể nói là hoàn mỹ đấy!
*Vũ dũng: Vô cùng dũng mãnh.-KìNgộCác

Hơn nữa, dạng cường tráng này ko phải là dạng to con cường tráng như bình thường, ko giống như kiểu đại hán to đen, cơ bắp bao khắp người, cao lớn thô kệch, mà đây là một cơ thể cân xứng mạnh mẽ, tỉ lệ cân đối, ko có nhiều cơ bắp khoa trương lắm nhưng lực lượng bộc phát lại cực kỳ khủng bố.

Thuận tay lấy ra một cái áo bào mới màu xanh mặc vào. Tâm Cơ Trường Không trở về trạng thái bình tĩnh, khí thế trên người biến mất, hoá thành một thư sinh tao nhã gầy yếu.

"Chính là hắn, chính là hắn. . ." Cũng vào lúc này, chủ nhân tiếng nói lúc trước cuối cùng đã đến. Người cầm đầu là một người trong ba người bỏ chạy lúc trước, một tu giả Khai Mạch cửu trọng.

"Tiểu tử, ngươi lại ko có bỏ chạy, thật sự rất can đảm." Người cầm đầu cười lạnh, vẻ tham lam loé lên trên mặt rồi biến mất ngay lập tức.

"Các ngươi bỏ chạy chính là vì để tìm hai phế vật bọn họ?" Cơ Trường Không mỉm cười, đưa tay chỉ một người đúng sau mười người bọn họ, đại hán to đen. Hiện tại, sắc mặt y nghiêm chỉnh mà dữ tợn đang nghiến răng nghiến lợi theo dõi hắn.

Cơ Trường Không phế đi một tay của y. Tuy nhờ Linh dược nên đã khá hơn nhưng cừu hận lại ko cách nào quên đi được.

"Hắc, ngươi nghĩ rằng ba người chúng ta sợ ngươi, chẳng qua là vì hai vị đại nhân đây đã từng nói muốn đích thân giết ngươi nên bọn ta mới ko động tay. Hiện tại, ta thấy dù ngươi có muốn trốn, mười mấy người chúng ta ở đây, ngươi có chắp cánh cũng khó thoát." Tu giả kia đắc ý nói.

"Làm không tệ, linh thạch bảo vật không thiếu phần các ngươi, chỉ cần ngoan ngoãn vì Thiếu gia dốc sức, hết thảy cũng không thành vấn đề, muốn cái gì có cái đó." Hắc đại hán cười lạnh nói.

"Đa tạ Tam gia." Mười tu giả nghe y nói như thế thì lập tức vui mừng, ầm ĩ cảm tạ.

"Nhớ kỹ, lão tử Lâm Tam, còn người này là Lâm Tứ, được thiếu gia ban thưởng cho họ Lâm. Hôm nay ngươi chết trong tay huynh đệ chúng ta cũng là vinh hạnh của ngươi." Lâm Tam - người bị đánh gãy cánh tay, âm u cười, sát ý trong mắt ko hề che dấu.

Dáng người của y cường tráng như một con gấu lớn, nhưng ở trước mắt Lâm Tôn Thiên lại như một con chó con, còn ở trước mắt người khác thì giống như một con sói hung ác, hoàn toàn vứt đi cái tôn nghiêm của tu giả mà vẫn tự đắc ý. Người như vậy thật là đáng buồn, đáng tiếc.

Cơ Trường Không dở khóc dở cười, làm nô lệ cho người ta, còn là loại nô lệ tuỳ thời có thể bị bỏ đi, đã thế dòng họ bản thân bị thay đổi mà ko cảm thấy hổ thẹn, loại người này thật là...

Ô...ô...n...g ~! Hắc đại hán động thủ đầu tiên. Cơ Trường Không lãnh đạm làm cho y có dự cảm ko tốt. Nhất là vừa nghĩ tới một Cơ Trường Không lãnh khốc lúc trước làm y liền hãi hùng khiếp vía, cho nên y muốn tốc chiến tốc thắng.

Chỉ tiếc, bị kịch đã định trước cho y!

Thân thể Thiên Môn Đại viên mãn, chiến lực kinh người, có thể so với nhân vật thiên tài cao cấp nhất.

Có lẽ hắn lúc này vẫn ko bằng Ma Vũ Loạn hay hai vị sư huynh của mình nhưng cũng là một đỉnh cấp. Hơn mười tu giả trước mắt thì chỉ có hai người hắn đại hán là tu sĩ Thiên Môn nhất trọng thiên, ngoài ra, những người còn lại đều còn lâu mới đặt chân đến.

Pháp lực Thiên Môn nhất trọng kết hợp cùng với thân thể cường tráng, nắm đấm to lớn mang theo âm thanh ô ô mà đến trước mắt hắn. Cho dù là tu giả Thiên Môn nhị trọng đối mặt một kích này cũng phải nhíu mày.

"Một phế vật Khai Mạch bát trọng nho nhỏ mà cũng dám đối kháng Lâm đại nhân, thật là nực cười. Ta thấy tiểu tử ngươi có thể ngăn cản một chiêu cũng ko tệ rồi..."

"Nói ko sai, để Lâm đại nhân ra tay quả thực là 'giết gà dùng đao mổ trâu', ta ra tay là đủ rồi. . ."

"Có lẽ Lâm đại nhân muốn hảo hảo làm nhục hắn một phen thôi. Chúng ta xem kịch là được rồi..."

. . .

Hơn mười tu giả bàn tán, mặt mũi thanh thản, căn bản ko đặt Cơ Trường Không ở trong mắt.Chiến tích Cơ Trường Không lúc trước bọn họ đương nhiên đã nghe qua, đơn giản là giết tên phế vật Khai Mạch cửu trọng còn chống được một kích Lâm Tôn Thiên nhưng theo bọn họ thấy thì đó chẳng qua là công lao của Liễu Chiến mà thôi.

Thiên Môn với Khai Mạch, đây là hai cảnh giới hoàn toàn khác nhau, vượt cảnh chiến thiên tài, nhưng tuyệt đối không phải là Cơ Trường Không!

Đây chính là khoảng cách của nhãn giới, những người này cũng chỉ là tán tu hoặc là đệ tử của tiểu thế lực mạo hiểm giả, nếu ko thì bọn họ cũng ko trở thành tôi tớ nịnh bợ dưới trướng Lâm Tôn Thiên. Đệ tử chân chính của đại thế lực tuyệt đối kinh thường, ko có khả năng làm những chuyện như vậy.

Trong mắt Lâm Tam hiện lên nét hưng phấn rồi biến mất, đối với việc có thể tự tay giết Cơ Trường Không rất là cao hứng. Lâm Tôn Thiên đã từng nói với y, nếu giết được Cơ Trường Không thì sẽ có được một vạn linh thạch. Nhưng vì y muốn báo thì nên mới cố ý cầu xin được chính mình ra tay.

Xoát!

Cơ Trường Không hơi hơi lui về phía sau một bước để tránh một quyền này, quyền phong gào thét nhưng ngay cả góc áo của hắn cũng ko bị nhấc lên.

"Đúng vậy, còn có một chút bổn sự." Y mỉm cười, vô cùng lạnh nhạt.

Tiếng trêu chọc im bặt, sắc mặt mười người đang chờ chế giễu lập tức lúng túng. Rất hiển nhiên, Cơ Trường Không tránh được một quyền vừa rồi làm cho bọn họ thật mất mặt.

"Ách, đây có lẽ vì Tam gia nhất định đang muốn hảo hảo trêu đùa tiểu tử này một phen. Ta thấy nếu đã chơi đủ thì chính là tử kỳ của tiểu tử này... Đúng đúng đúng, không sai. . . Nói hay lắm. . ."

Nhưng một màn kế tiếp đã triệt để chặt đứt vọng tưởng của bọn chúng.

Lâm Tam nổi giận gầm lên một tiếng rồi bước ra một bước, lực lượng kinh khủng chấn động làm cho cả đại địa rung rẩy. Cánh tay thô to như bắp đùi người thường và nắm đấm như cối xay đánh xuống, hư không phát ra tiếng rít ko ngừng. Đó là lực lượng cùng pháp lực hội tụ mà thành sát cơ đáng sợ.

Cơ Trường Không không chút sứt mẻ. Dù là quyền phong kịch liệt lướt nhanh qua góc áo thì hắn cũng không động dung chút nào.

Nâng tay, nắm tay và, đánh ra!

Động tác như nước chảy mây trôi, gần như chỉ trong tít tắc đã hoàn thành, tư thế giống như đúc ra từ khuôn mẫu, kết quả cũng giống như vậy. Lâm Tam bay ngược ra sau một lần nữa, cánh tay phải lại một lần nữa bị vặn thành bánh quai chèo.
"Ngươi, ngươi. . ." Mặt mũi Lâm Tam tràn đầy kinh hãi, giống như gặp chuyện gì khó có thể tin được.

Lúc trước y khinh địch nên sau đó bị trọng thương cũng xem như có tình có lý nhưng lúc này đây y đã xuất thủ toàn lực vậy mà kết quả lại vẫn như vậy. Bây giờ, trong lòng y bỗng có chút hối hận, giống như bản thân lần đầu làm sai!

Nhưng rất nhanh y đã đem loại tâm tư này gạt sang một bên, không nói đến việc bên cạnh mình còn nhiều người như vậy, chỉ việc mình là người của Lâm Tôn Thiên, y không tin Cơ Trường Không cả gan dám ra tay.

"Giết hắn cho ta!"

Lâm Tứ gào thét. Cứ nghĩ rằng Lâm Tam sẽ đơn giản nghiền ép Cơ Trường Không nhưng mà ai biết tình thế rõ ràng lại lập tức nghịch chuyển như thế này. Cho nên ngay cả thời gian phản ứng đều ko có.

"Lưu lại một người là được rồi. Ngược lại ta cũng hiếu kỳ khi Lâm Tôn Thiên biết rõ chuyện này sẽ như thế nào." Vẻ dữ tợn trên mặt Cơ Trường Không lóe lên rồi biến mất.

Oanh!

Hắn đánh ra một quyền, âm thanh khí bạo liên tục nổ vang.

Một người đứng đầu bị chia năm xẻ bảy ngay tại chỗ, mặc cho người nọ phản thế nào đều ko làm nên được chuyện gì.

Lòng cam đảm của hơn mười người còn lại muốn sứt mẻ. Ngoại trừ số ít người 'chết ko sợ' ra thì những người còn lại đều hai chân run rẩy, ko dám tiến về phía trước. Dù sao thì cảnh tượng đem một người sống nhẹ nhàng đánh thành đống thịt vụn cũng quá mức tàn nhẫn.

Bất luận kẻ nào thấy một màn như vậy đều khó có thể thờ ơ được. Cái này không liên quan đến dũng khí, chỉ là thiên tính mà thôi.

"Giết hắn đi, phần thưởng một vạn linh thạch, một môn pháp thuật." Lâm Tứ rống to đúng lúc.

Đúng dưới trọng thưởng tất có dũng phu. Hơn mười tu giả liếc nhau một cái rồi sau đó điên cuồng reo hò xung phong liều chết.

"Sát!"

Cơ Trường Không bỗng nhiên hét lớn một tiếng. Hắn nhảy một cái, người bay lên ba trượng, một chưởng đè xuống, Thần lực mênh mông đem bốn năm tu giả bao vào trong đó.

Phốc, phốc. . .

Bốn năm người đó nứt vỡ tại chỗ, mà Cơ Trường Không lập tức quay người tại trong hư không, đá một cái vào một tu giả khác. Tu giả kia hoảng sợ, pháp lực điên cuồng tuôn ra trước người, muốn ngăn tlại một kích này.

Nhưng mà, không thể, thậm chí ngay cả ngăn cản đều làm không được!

Cơ Trường Không bây giờ đã hóa thân thành sát thần. Mỗi một lần ra tay đều mang theo gió tanh mưa máu, giống như hổ vào bầy dê, không chỗ cố kỵ. Chỉ ngắn ngủn trong mười mấy hơi thở, hơn mười cường giả toàn bộ nứt vỡ, chân cụt tay đứt bay khắp nơi.

Thân thể Thiên Môn Đại viên mãn, hơn nữa đây là thập tam trọng thiên tấn cấp Đại viên mãn, chiến lực cực mạnh. Với chiến lực như thế, một khi bộc phát, nô bộ tán tu nào có thể ngăn cản!

Phốc!

Một tu giả Khai Mạch thập trọng thiên cuối cùng bị hắn nhẹ nhàng xuyên thủng lồng ngực. Toàn bộ thạch thất chỉ còn lại có hai người, một người sắc mặt trắng bệch là Lâm Tam, một người mặt mũi tràn đầy hoảng sợ là Lâm Tứ.

Giờ khắc này, tình thế hoàn toàn đảo ngược!

Chương 44: Âm mưu

"Ngươi, ngươi giết bọn họ. . ." Miệng lưỡi Lâm Tứ phát khô, không biết nên nói cái gì, ngập ngừng cả buổi mới nói ra một câu nói thừa.

"Đúng vậy, ta giết." Cơ Trường Không nghiêm trang đáp lại, nhưng loại nghiêm trang này mới thật sự khiến người ta sợ hãi. Hắn chậm rãi rút nắm đấm từ trong cơ thể tu giả kia ra, kéo theo thịt vụn và máu tươi, thậm chí nội tạng nóng hổi còn toả ra bạch khí.

Sắc mặt Lâm Tứ tái nhợt, mồ hôi lạnh trên trán chảy thành dòng, trơ mắt nhìn Cơ Trường Không đại khai sát giới, đem hơn mười tu giả liên tục đánh thành thịt vụn. Chuyện này làm cho y thật sự có cảm giác đối mặt với ác ma, dường như sau một khắc nữa liền tử vong.

Trên thực tế, nếu trong lòng ko nhớ bản thân mình là nô bộc của Lâm Tôn Thiên thì y đã quỳ xuống cầu xin hắn tha thứ từ lâu rồi.

Sự kiêu ngạo, ý niệm cầu sống rõ ràng lại do vì mình là nô bộc của người sát mà còn giữ lại được. Đây là sự châm chọc cỡ nào? Dù là vậy, nội tâm của y lúc này cũng đã tràn đầy sự sợ hãi.

"Đừng, đừng giết ta." Rốt cuộc thì Lâm Tứ nhịn ko được áp lực mà bắt đầu điên cuồng gào to.

Bình thường y có thể 'cáo mượn oai hùm', có thể dựa vào thân phận của Lâm Tôn Thiên mà tuỳ ý làm bậy nhưng y chưa từng gặp qua tình cảnh thảm liệt như vậy. Y đã sống sống an nhàn sung sướng quá lâu nên tâm trị bị che mờ, hoàn toàn ko biết phải làm sao?

"Giết ngươi? Ko cần. Mang theo thứ này cút về bên cạnh Lâm Tôn." Cơ Trường Không lạnh lùng cười cười, cơ bắp toàn thân chấn động theo từng giây trôi qua. Nếu ko để ý thì quanh thân hắn có một màn sáng hình thành từ khí kình, ngăn trở hết thảy mọi bụi bẩn.

Sự mạnh mẽ như vậy ko chỉ biểu hiện ở bên ngoài, ngay cả bên trong thân thể hắn cũng là như thế. Hắn có thể nuốt một lượng lớn đồ ăn, cường hãn tiêu hoá, đem toàn bộ năng lượng hấp thu, loại trừ tạp chất, thôn phệ toàn bộ dinh dưỡng.

Gọi là bách độc bất xâm tuy có chút khoa trương nhưng độc dược bình thường cũng ko làm gì được hắn.

"Mang, mang cái gì?" Lâm Tứ run rẩy hỏi. Y rất muốn trấn định, ko rung rẩy nhưng lòng nghĩ được như vậy mà thân thể lại ko làm được.

"Rất nhanh sẽ biết." Cơ Trường Không mỉm cười, bàn tay phải hơi mở, một cỗ đại lực cuồn cuộn bỗng nhiên xuất hiện. Trong không trung, một bàn tay vô hình hung hăng tung trảo đến cổ của Lâm Tam.

Nửa cánh tay hoàn toàn nát bấy, tâm trí bị đoạt, dù Lâm Tam có tu vi Thiên Môn nhất trọng thiên cũng ko thể nào phản kháng.

"Ta, Thiếu gia sẽ không bỏ qua cho ngươi, ngươi. . ."

Rặc rặc!

Không chờ Lâm Tam mở miệng cầu xin tha thứ, Cơ Trường Không liền nắm tay vặn gãy cổ của hắn. Mặt mũi Lâm Tam tràn đầy kinh hãi, miệng rộng khẽ nhếch lên, trước khi chết dường như còn có lời chưa thể nói ra, chỉ tiếc, y ko có cơ hội.

"Đừng giết ta, đừng giết ta, ta là người của thiếu gia, không nên. . . Ta nguyện ý nói cho ngươi biết âm mưu Lâm Tôn Thiên. Van cầu ngươi, chỉ cần không giết ta thì moi chuyện đều được..."

Cơ Trường Không ko lưu tình mà chém chết Lâm Tam chỉ trong nháy mắt nên đã doạ y sợ gần mất mật. Y nói năng lộn xộn cầu xin tha thứ, nước mắt giàn giụa, cả người nằm rạp dưới chân Cơ Trường Không gào khóc, cầu xin tha thứ; cái mông cao cao đưa qua lại thoạt nhìn như một con đại cẩu lông đen vậy.

Ân!

Cơ Trường Không hơi sững sờ, âm mưu, đã thế còn liên quan đến Lâm Tôn Thiên. Điều này làm cho hắn có cảm như bị một chiếc bánh có nhân đập trúng người.

"Nói, Lâm Tôn Thiên có âm mưu gì? Chỉ cần ngươi nói rõ ngọn nguồn, ta sẽ tạm tha cho ngươi một mạng." Cơ Trường Không lãnh khốc cười.

"Ta, ta nói thì ngươi thật ko giết ta, là..."
Phốc!

Cơ Trường Không vung chân đá một cước vào Lâm Tứ làm y bay ra ngoài, phun ra một ngụm máu tươi thật xa.

"Ngươi không có tư cách cò kè mặc cả, nói thì có thể còn có một con đường sống, không nói thì chỉ có chết." Cơ Trường Không theo sát tới, cả người mang khí thế đè áp xuống, khủng bố vô biên. Lâm Tứ chỉ cảm thấy trước mắt như xuất hiện một toà núi to, cao không nhìn thấu, sâu ko lường được.

"Vâng, vâng." Trong mắt y hiện lên vẻ kinh sợ càng nồng đậm, ko dám cò kè mặc cả nữa.

"Nói đi, một chút cũng không được bỏ sót. Chỉ cần ngươi nói sự thật, ta lập tức thả ngươi, yên tâm, ngươi chỉ là một con kiến nhỏ, bổn toạ sẽ ko nuốt lời." Cơ Trường Không mỉm cười ôn hòa nói. Tuy là mỉm cười nhìn Lâm Tứ nhưng ánh mắt rất tàn khốc, nhưng tốt xấu gì thì đây cũng là hy vọng a!

"Là như vậy, Thiếu gia, à không, là Lâm Tôn Thiên, y chuẩn bị một mẻ hốt gọn tất cả thế hệ trẻ tuổi của Yêu Huyết thành, rất nhiều người của y cũng đã tiến vào nơi này, hơn nữa, họ còn có bố trí ở chỗ sâu nhất..."

"Cái gì?" Đầu óc Cơ Trường Không trống rỗng.

Hắn cảm giác được bản thân đã vướng vào một âm mưu lớn khó lường. Đây như là một ván cờ vây giữa Yêu Huyết thành và Chiến Hồn điện.

"Nói, một chút cũng cũng ko được bỏ qua." Cơ Trường Không nghiến răng quát.

Lâm Tứ co rụt đầu lại, sợ Cơ Trường Không sẽ giết mình. Y dùng toàn lực, toàn khả năng nói ra tất cả những chuyện mình biết, chỉ thiếu chút nữa y cũng đem chuyện màu sắc đồ lót của Lâm Tôn Thiên mà nói cho Cơ Trường Không biết.

Một ván cờ, thế lực lớn, âm mưu tính toán... không ngờ Lâm Tứ biết nhiều bí mật như vậy. Vậy có thể chỉ thấy được, Lâm Tôn Thiên cũng chỉ là một phế vật mà thôi.

Để một người nô bộc không ra gì biết rõ nhiều thứ nhiều như vậy, bất luận ai thông minh một chút đều sẽ ko làm như vậy. Bời vì như vậy, rất dễ tự chui đầu vào rọ. Một khi nhược điểm bản thân bị bại lộ, như vậy, bản thân chỉ có chết.

...Thật lâu sau, cuối cùng Cơ Trường Không cũng thời dài một hơi, cả người đổ mồ hôi lạnh.

Hắn ko nuốt lời, Lâm Tứ sau khi nói xong, hắn liền cho Lâm Tứ mang theo thi thể Lâm Tam mà rời đi. Thi thể kia xem như là chiến thư hắn gửi cho Lâm Tôn Thiên, cũng là cảnh cáo.

Theo lý thuyết, lúc này hắn không những đột phá Thần binh thể Đại viên mãn, mà còn báo đáp lại cho kẻ thù một mũi tên, vậy thì nên cao hứng mới phải nhưng khi nghe xong được cái tin tức kinh thiên động địa kia thì hắn không thể cao hứng nổi.

Thật sự là tin tức này quá mức kinh người!

Từ chỗ Lâm Tứ hắn biết được động phủ này là do người cố ý mở ra, cũng ko biết do đâu mà Chiến Hồn điện đã sớm biết được động phủ này.

Mà bọn họ đối với Yêu Huyết thành và Chiến Hồn điện, là những thế lực lớn nơi đây, thì oán hận chất chứa đã lâu. Bọn họ đã ngấp nghé Yêu Huyết thành từ lâu, nhiều lần thăm dò nhưng ko thể thành công. Bây giờ muốn mổ mẻ hốt gọn thế hệ trẻ tuổi, như vậy chẳng phải là khí vận Yêu Huyết thành không có người kế thừa!

Có thể nói, một chiêu 'tuyệt hậu kế' này rất là ngoan độc. Nếu thành công, không chừng bọn họ đúng là có thể hoàn toàn chiếm được Yêu Huyết thành.

Tuy không biết tứ đại gia tộc Yêu Huyết thành đến cùng có át chủ bài gì có thể đối kháng một cái thể lực bất diệt nhưng trước mắt có thể nhìn rõ, dường như trong ván cờ này Chiến Hồn điện đang chiếm được thượng phong.

Một ván cờ cỡ này, đừng nói là một tu giả Khai Mạch nho nhỏ, cho dù là Vạn cổ cự đầu cũng ko đáng để nhắc tới.

Một bên là thế lực bất diệt, truyền thừa từ Thánh nhân, liên tục trên trăm vạn năm không diệt. Một bên là thế lực lớn nhất ở phía đông Vô Tận Sơn Mạch, một thế lực siêu phàm đối kháng Yêu tộc qua vô tận năm tháng, cũng la fmột quái vật khổng lồ.

Cuộc chiến giữa bọn họ, chỉ cần có chút rung động cũng đủ làm hắn thịt nát xương tan, không chỗ trốn nhưng hiện giờ hắn muốn tránh cũng ko tránh được rồi!

Huống hồ, có vẻ như hắn còn thiếu nhân tình người khác. Tuy rằng chưa xác định nhưng hắn cũng có suy đoán phần nào đó.

"Khó trách tên gia hỏa Lâm Tôn Thiên kia lại đến nơi này để tìm bắt ta, hừ, lý do như vậy thật sự là có chút sứt sẹo." Cơ Trường Không lạnh lùng cười cười, cảm thấy chính mình là một quân cờ ko có ý nghĩa trong ván cờ này, chỉ là để Chiến Hồn điện mượn cớ để đến chỗ này mà thôi.

"Nhưng vậy, nếu như ta đã biết thì ngươi cũng đừng nghĩ sẽ thành công." Cơ Trường Không quét mắt nhìn thông đạo rồi sau đó cất bước rời khỏi.

...

"Ngươi nói Lâm Tam chết rồi, người mang đến đều chết hết? Mà tên tạp chủng kia rõ ràng mạnh mẽ hơn nhiều so với các ngươi?" Như ngọn núi lửa bộc phát, khí tức đang nổi lên, thi thể Lâm Tam ở một bên, mà Lâm Tứ thì là toàn thân run rẩy.

"Là, là như vậy, không biết chuyện gì xảy ra, tiểu tử kia bỗng nhiên, bỗng nhiên. . ."

"Tạp chủng, ta muốn giết ngươi. . ." Không chờ Lâm Tứ nói xong, một tiếng gào thét kinh thiên động địa từ quanh thân Lâm Tôn Thiên truyền ra, sóng âm đáng sợ chấn động, từng đạo hào quang lập loè, cho dù là ai thì cũng có thể nhìn là biết Lâm Tôn Thiên đang 'lửa giận ngút trời'.

Tiếng gầm cuồn cuộn chấn động bốn phía, tu giả xung quanh hoảng sợ ko dám lên tiếng. Nhưng mà suy cho cùng, nội tâm bọn họ nghĩ như thế nào thì chỉ có bọn họ biết!

"Tốt, tốt, một con kiến nhỏ bé cũng dám ngỗ nghịch bản toạ. Nhưng mà ngươi đã dám tiến vào phần mộ này, vậy thì theo chân bọn họ mà chết đi." Thật lâu sau, Lâm Tôn Thiên mới khôi phục lại vẻ bình tĩnh. Y âm lãnh đảo mắt nhìn qua bốn người Yêu Huyết thành, sau đó rời đi.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau