TINH VÂN ĐỒ LỤC TRUYỆN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Tinh vân đồ lục truyện - Chương 36 - Chương 40

Chương 35: Tin tức

Không thể ko thừa nhận Tụ Tiên Các quả thật rất bất phàm. Nhất là gian phòng cao cấp, nó thật sự làm cho người ta cảm giác đây như là Động Thiên Phúc Địa, bản thân ở trong đó sẽ vô cùng mãn nguyện.

Nhìn từ bên ngoài thì căn phòng ko lớn lắm nhưng khi tiến vào thì lại hoàn toàn khác, giống như bên trong có Càn Khôn vậy, bên trong so với tưởng tượng còn lớn hơn gấp mười lần. Ngoài một cái giường lớn và một ít đồ dùng sinh hoạt thì còn lại nơi đây là một nơi rực rỡ màu sắc. Nước chảy trên ngọn giả sơn thật làm cho người ta cảm thấy như bản thân được ở trong một cánh đồng mênh mông bát ngát.

Nhất là tinh khí nơi đây vô cùng nồng đập, quả thật vượt ngoài tưởng tượng. Hắn có cảm giác nó không kém gì cái sông tinh khí ở Trấn Ma tông.

"Cơ công tử sẽ hài lòng a. Nơi đây có các đồ dùng ngài cần, hơn nữa còn có một đạo văn hội tụ tinh khí, cam đoan ngài sẽ thoải mái, dễ chịu. Ngoài ra, bữa dùng sẽ được đưa lên đúng giờ. Nếu có cần gì thì ngài chỉ cần kéo nhẹ sợi dây này..."

Chu chưởng quỹ vì Cơ Trường Không mà tỉ mỉ giới thiệu toàn bộ, ngay ngắn rõ ràng, ngắn gọn mà súc tích, không làm người chán ghét chút nào.

"Đa tạ Chu chưởng quỹ." Sau khi chiêm ngưỡng, Cơ Trường Không chân thành nói lời cảm tạ chưởng quỹ.

"Cơ công tử khách khí. Ngài là huynh đệ Tam công tử, là khách quý, chỉ cần ngài hài lòng thì mọi chuyện đều được." Chu chưởng quỹ cười nhẹ, lớp mỡ trên mặt bị đè nén, gương mặt lộ ra biểu hiện thích thú.

"Nói nhiều như vậy, giờ thì tiểu nhân nên lui rồi." Chu chưởng quỹ nhìn thấy Cơ Trường Không dường như có chút mệt mỏi, ko chút do dự liền chuẩn bị rời khỏi.

"Ừm." Cơ Trường Không gật gật đầu, đi đến bên giường.

Còn Chu chưởng quỹ thì cẩn thận đi ra ngoài, hơn nữa còn vì hắn đóng cửa lại, rất cung kính hữu lễ, thật không thể có gì để nói.

Tốt cho một gia hoả thất khiếu* nhanh nhẹn, Liễu Tinh Hằng đúng là rất may mắn. Cơ Trường Không đi ngang qua cái bàn, thuận tay cầm lên cái nhẫn. Trong đó có một vạn linh thạch, còn có một ít đồ vật khác.
*Thất khiếu: Gồm hai tai, hai mắt, hai lỗ mũi và miệng.-KìNgộ1810

Cái này là do mập mạp để lại, cũng ko nó rõ cái gì nhưng cố ý để Cơ Trường Không nhìn thấy, chiếu cố đầy đủ tâm tình Cơ Trường Không.

Một gia hoả tốt! Một vạn linh thạch, quả thật là một tài phú khổng lồ. Nên biết rằng, khi Cơ Trường Không rời Trấn Ma tông thì Ám Dạ cũng không quá đáng mà đưa cho hắn mười miếng linh thạch, mười miếng cơ đấy!

Theo giá cả bây giờ thì một miếng linh thạch có giá trị cực lớn, có thể mua một toà thành trì của phàm nhân ở Chân Long thế giới. Một vạn linh thạch thì dù ở Yêu Huyết thành cũng được xem là lượng tài phú khổng lồ rồi.

Sau một hồi cảm xúc dâng trào, Cơ Trường Không ngã lưng xuống giường, ko chút do dự mà ngủ thiếp đi. Bây giờ hắn thật sự rất mệt. Hơn hai tháng qua, hắn chưa bao giờ thật sự nghỉ ngơi đàng hoàng. Xung quanh đều là nguy hiểm, cho tới bây giờ vẫn chưa thể yên ổn mà ngủ một giấc.

Nếu ở nơi khác thì hắn chắc chắn sẽ ko dám ngủ như vậy nhưng đây là Yêu Huyết thành, trong thành cấm động thủ.

Có vài Cự đầu trấn giữ bên trong Yêu Huyết thành, bất kể kẻ nào ko tuân theo quy định thì hãy chuẩn bị thật tốt, đón hậu quả đến.

...

Liễu gia, một trong tứ đại gia tộc đứng đầu Yêu Huyết thành, phía đông trạch viện khổng lồ chiếm mấy nghìn mẫu.

Với một nơi tấc đất tấc vàng như Yêu Huyết thành mà có thể có được như vậy thì đến cùng Liễu gia giàu có đến trình độ nào đây?!

Nhưng bầu không khí bây giờ bên trong đại đường Liễu gia lại tràn ngập nghiêm túc. Những người hầu cũng chỉ dám bước đi nhẹ nhàng, sợ sẽ kinh động đến thứ gì đó.

Hơn mười vị Túc lão, ba vị trưởng tử thuộc thế hệ trẻ tuổi và tộc trưởng, ngoại trừ lão tổ tông thì những người quan trọng nhất của Liễu gia đều ở đây. Nhưng một cố khí tức âm trầm, nghiêm túc làm cho người ta hít thở không thông lại vẫn như trước, bao trùn trên đại điện.Tứ đại gia tộc khống chế Yêu Huyết thành, mỗi gia tộc khống chế một cửa thành và một khu vực, còn chức thành chủ thì thay phiên nhau nắm giữ. Mà năm mươi năm này, Yêu Huyết thành là do Liễu gia chấp chưởng.

"Lão Tam, ngươi chắc chắn?" Một thiếu niên mặt mũi dữ tợn khàn khàn hỏi, vẻ nghiêm túc chợt loé lên trong mắt rồi biến mất.

Vị này chính là trưởng tử, tuổi trẻ tài cao, một trong ba người mạnh nhất. Liễu Tinh Hằng có thiên phú buôn bán, nhị thiếu gia là đạo văn sư thiên phú, còn vị này có thể nói là con cưng của trời trên con đường tu luyện.

"Tuyệt đố ko sai, ta dám cam đoan. Thiên phú của ta, các ngươi không phải ko biết rõ. Đây là một cơ hội tốt." Liễu Tinh Hằng nhàn nhạt mở miệng, tràn đây tự tin. Dù nhiều ánh mắt nóng rực chú ý đến y, y cũng ko động dung chút nào.

"Tốt! Nếu đúng như vậy, chúng ta cứ thử xem. Đây là một cơ hội." Người trung niên nam tử ngồi ở chủ vị gật đầu.

Người này là gia chủ Liễu gia - Liễu Mãnh. Mười ba năm trước, Liễu gia cất bước rất càng khó khăn hơn, chính là gia tộc yếu nhất trong tứ đại gia tộc. Nhưng mà mười ba năm sau thì hùng cứ một phương, ko người dám chọc.

Nhưng mà vị gia chủ này của Liễu gia thoạt nhìn rất quen mắt. Ăn mặc theo kiểu văn sĩ, bình tĩnh không có chút khí tức thô bạo nào.

Mặt khác, một vài Túc lão đang nghị luận, cuối cùng thì ai cũng gật gật đầu. Rồi sau đó một chấn động vô thanh vô thức tản ra, dung nhập vào dưới mặt đây. Tại đó có một đại nhân vật của Liễu gia, là nội tình chân chính, là thủ đoạn bảo chứng căn cơ Liễu gia.

"Lão tổ tông, đồng ý." Thật lâu sau Liễu Mãnh mở miệng, sự tình cứ như vậy được quyết định!

...

Cuộc nghị luận của Liễu gia, Cơ Trường Không hoàn toàn ko biết. Một giấc ngủ thật sâu, mọi mệt mỏi đều biến mất, toàn bộ người như được tẩy rửa qua một lần, tinh thần thật sảng khoái.

Ăn điểm tâm do người hầu mang đến, Cơ Trường Không mang theo một vạn linh thạch, nhắm đường cái mà đi để mua một vài thứ mình cần. Hắn vẫn chưa quên vật mình cần hay nói cách khác, hắn chưa quên mục đích khi đến đây.

Nhưng khi hắn đi qua lầu hai thì cũng nghe được một ít chuyện hứng thú."Nghe gì không? Đại nhân vật của Chiến Hồn điện đã hứa hẹn, chỉ cần bắt được hay là giết chết tên Yêu nô kia thì sẽ khen thưởng năm vạn linh thạch. Hoặc là cung cấp tin tức liên quan đến tên kia thì cũng có thể có được năm nghìn linh thạch." Tới gần bậc cấp cao nhất của cầu thang, một người thực khách thần thần bí bí nói với một người khác.

"Dừng. Chuyện này đã được truyền đi từ lâu. Phương đông Vô Tận Sơn Mạch lớn như vậy, ai biết tên Yêu nô chết toi kia trốn ở chỗ nào chứ." Tên còn lại cười nói.

Nghe đến đây, tâm niệm Cơ Trường Không vừa động, quay người đi về phía bên này.

"Hai vị huynh đệ. Vừa rồi tại hạ có nghe nói đến đại nhân vật, là đại nhân vật nào vậy? Tiết lộ cho huynh đệ chút ít đi." Cơ Trường Không tiến lên phía trước, đến gần hai người nọ, nói.

"Ngươi là..."

Hai người ngồi bên bàn hồ nghi, có chút bất mãn mà nhìn Cơ Trường Không.

"Ài, tiểu nhị, mang thêm vài món thức ăn lên. Bàn này ta tính." Cơ Trường Không lớn tiếng hô.

"Tại hạ Cơ Trường Không, vừa từ bên ngoài trở về, bình thường rất ưa thích náo nhiệt, kính xin hai vị huynh đệ đừng ghét bỏ." Cơ Trường Không vừa cười cười, vừa thể hiện sự chân thành. Tuy hắn làm chưa hẳn tốt nhưng dù gì thì cũng đã từng làm qua rồi.

"Huynh đệ khách khí, đã như vậy thì chúng ta sẽ nói với ngươi." Hai người nhìn thấy Cơ Trường Không như thế thì lập tức nhiệt tình hẳn lên.

Ba người nâng ly cạn chén. Chỉ chốc lát sau, Cơ Trường Không đã lấy được tin tức mình muốn từ chỗ hai người.

Đại nhân vật mới đến chính là cháu trai của một vị Trưởng lão Chiến Hồn điện, được gọi là Tam công tử, là một thiên tài. Mà theo y đến đây thì còn có hơn mười người khác cùng thế hệ và bốn cường giả thuộc thế hệ tiền bối, bốn người này đều có tu vi Đạp hư.

Những người này đã thiết lập cứ điểm ở Yêu Huyết thành, treo giải thưởng. Ngoài ra còn có một số tin tức nhỏ nhỏ được tung ra, không biết thật giả thế nào!

Cáo biệt hai người, Cơ Trường Không đi về phía đường cái.

Hắn tự hỏi 'mình phải làm gì để có thể rửa sạch vũ nhục mà bọn họ gây ra'. Dù sao thì cái danh xưng Yêu nô thật sự làm hắn đau đầu, một khi bị lộ thì có thể nói tất cả đều là địch. Người như Liễu Tinh Hằng là vô cùng ít.

Dựa theo suy nghĩ của hắn thì cách xử lý tốt nhất chính là tìm Phượng Hoàng đế quốc giúp đỡ để làm sáng tỏ. Nhưng ngẫm lại thì chắc cũng ko có hy vọng lắm.

Mặc dù bọn họ ko có hành động gì quá kích nhưng cũng sẽ ko đứng lên làm sáng tỏ chuyện này. Với thân phận của hắn, nếu như bây giờ đi tìm người ta thì kết cục thế nào cũng ko cần nói. Trừ phi hắn dùng đến lời hứa hẹn của Hoàng Thiên Kiêu.

Mà trừ cách này ra thì thật sự hắn ko nghĩ đến biện pháp khác!

Hai đại thế lực cùng nhau nói thì lực ảnh hưởng to lớn đến ko thể tưởng tượng. Không có thể lực ngang bằng họ hoặc đại năng có đại danh làm sáng tỏ thì cái mũ này có lẽ sẽ rất tháo xuống.

Trong nhất thời, Cơ Trường Không đau đầu đến muốn nứt ra. Hắn thật sự ko nghĩ ra biện pháp tốt nào để có thể đối phó với cục diện hiện tại.

Cái danh Yêu nô, giống như một toà núi lớn đặt trên người hắn!

Chương 36: Ba phương thế giới

Sau khi hỏi mấy người đi đường, Cơ Trường Không bỏ ra một miếng linh thạch để nhận được thứ hắn muốn, đã hiểu được 'cơ sở' thì rất dễ làm.

Trở lại phòng của mình, Cơ Trường Không giống như đói, chìm vào trong đó!

Có ba thế giới được công nhân, theo thứ tự là Thượng Cổ, Thái Cổ, Viễn Cổ. Viễn Cỗ thế giới chính là thế giới mà Cơ Trường Không đang ở, nhân-yêu hỗn tạp, Nhân tộc thì mạnh mẽ mà Yêu tộc thì yếu, chinh chiến vô số năm.

Ngoại trừ phương đông Vô Tận Sơn Mạch thì những nơi khác đều bị con người công chiếm.

Ở Thượng Cổ thế giới thì nhân tộc gần như chiếm toàn bộ, chỉ có một số ít nơi có Yêu tộc kéo dài hơi tàn.

Còn Thái Cổ thế giới thì hoàn toàn là thiên hạ của Yêu tộc. Yêu tộc chiếm lấy toàn bộ thế giới này, Nhân tộc là nô bộc. Nhân tộc nhiều lần đánh vào đấy nhưng nội tình Yêu tộc vô số, mỗi lần đại chiến đều lưỡng bại câu thương.

Ngoài những thế giới này còn có vô số tiểu thế giới. Nhưng rốt cuộc những tiểu thế giới này như thế nào thì ko có giới thiệu, chỉ biết những tiểu thế giới này đều bị nô dịch, được xem như một thế giới phụ thuộc.

Viễn Cổ giới có ba đại bất diệt, tứ đại vương thành, còn có thất đại gia tộc và mười đại tông môn. Có thể nói là rồng rắn lẫn lộn, cường giả nhiều vô số kể.

Ngoại trừ Vô Tận Sơn Mạch ra thì đại đa số các địa phương khác đều bị các thế lực lớn khống trị, đấu đá với nhau, hỗn loạn không chịu nổi, đại chiến thỉnh thoảng sẽ phát sinh. Trừ phi có Yêu tộc trắng trợn xuất động, nếu không thì những thế lực này tuyệt đối ko có khả năng liên thủ.

"Thiên hạ đệ nhất Tông sao"? Cơ Trường Không lấy ra lá thư lão bất tử đưa cho hắn, trong mắt ánh lên hào quang kỳ dị.

Dám xưng là đệ nhất thiên hạ, hơn nữa qua nhiều năm như vậy còn ko biến mất thì đã chứng minh thực lực Tông môn này tất nhiên rất mạnh. Hắn cũng ko biết người mang muội muội mình đi là ai, thậm chí ko biết bọn họ ở thế giới nào.

Tất cả mọi chuyện đều rất khó, nhất là hiện tại hắn còn quá yếu!

"Muội muội a, chờ ta." Cơ Trường Không bỗng nhiên dùng trảo mạnh mẽ xé không khí, làm phát ra khí bạo. Vẻ kiên định trong mắt loé lên rồi biến mất.

Sau chuyện này, một lần nữa Cơ Trường Không khẩn trương tu luyện, tiếp dẫn tinh lực để tu hành, thôn phệ tinh khí, pháp lực và thân thể cùng tiến. Nháy mắt, thời gian đã trôi qua ba ngày.

Soạt soạt soạt, soạt soạt soạt. . .

Tiết tấu đập cửa rất có rất có quy luật truyền đến, Cơ Trường Không ngừng tu luyện. Hắn khẽ cau mày, song hắn liền đi ra mở cửa.

"Ta cứ tưởng ngươi đã quên mất ta rồi chứ." Cơ Trường Không mỉm cười.

"Sao có thể! Chỉ là lão gia tử bọn họ quá nhiệt tình, ta lại ko tìm được cơ hội đi ra. Đây là ta lén trốn ra ngoài đấy, chỉ ngây ngốc một lúc thì phải về. Nếu ko thì một trận 'măng xào thịt' chắc sẽ ko thiếu." Liễu Tinh Hằng cười cười
*DG: ý nói bị đánh bằng cây tre.

"Ân, thế nào? Có tin tốt muốn cho ta?" Cơ Trường Không buông buông tay nói.

"Tin tức thì cũng có một cái, tốt hay ko thì ko biết." Liễu Tinh Hằng cũng không khách khí, tự mình ngồi xuống rồi rót một chén trà, rót xong lại uống, rất là nhàn nhã.

"Nói một chút đi." Cơ Trường Không cũng không để ý. Lúc trước hắn muốn Liễu Tinh Hằng lưu ý tin tức về mấy đại nhân vật Chiến Hồn điện là muốn tìm cơ hội đi gây phiền toái. Chỉ là, rốt cuộc kết quả có thể thành công hay ko thì hắn cũng ko đặt nhiều hy vọng.

"Tin tức đó là, ba tháng sau, đại đệ nhất nhân trẻ tuổi Yêu Huyết thành, cũng chính là ca ca ta, chuẩn bị cử hành một cái, ân, Luận bàn đại hội." Liễu Tinh Hằng dừng lại một chút, sắp xếp câu chữ.
"A, vậy những người kia cũng sẽ đến." Cơ Trường Không thấy hứng thú.

"Đương nhiên, nhưng mà đối với ngươi thì dường như trận thịnh hội này cũng không tốt lắm. Ngươi còn quá trẻ." Liễu Tinh Hằng lắc đầu.

"Không cần phải nói tránh như vậy, nói thẳng ra tu vi của ta không ổn cũng ko sao." Cơ Trường Không nở nụ cười.

"Như vậy thì ko tốt lắm. Vạn nhất ngươi tức giận thì chẳng phải ta sẽ thảm rồi." Liễu Tinh Hằng buông buông tay, bày ra vẻ mặt vô tội.

Cơ Trường Không cổ quái nhìn hắn, giống như cười mà không phải cười, không hề nói gì.

"Được rồi, dù sao thì ta cũng ko đề nghị ngươi đi." Liễu Tinh Hằng tiếc nuối, cũng không biết là tiếc nuối cái gì.

"Ba tháng sao! Ngươi có biết đồ vật gì chứa nhiều tinh lực ko?" Cơ Trường Không suy nghĩ một chút rồi bỗng nhiên hỏi y. Nếu như hắn có thể tu luyện Thần binh thể đến đại thành thì thịnh hội này là một cơ hội tốt đối với hắn.

"Đồ vật ẩn chứa tinh lực, ngươi dùng để tu luyện sao?" Liễu Tinh Hằng có chút ngẩn ra.

"Đúng vậy." Cơ Trường Không cũng ko dấu.

"Nếu vậy thì được rồi! Ta quay về sẽ tìm xem sao, có lẽ sẽ tìm được. Nhưng nếu ko tìm được thì ra khuyên ngươi ko nên đi. Quân tử báo thù mười năm chưa muộn! Tu vi của tên kia rất mạnh, ít nhất là Khai Mạch ngũ trọng." Liễu Tinh Hằng vuốt vuốt cái trán nói.

"Ta có thể hỏi một câu không? Vì sao ngươi lại giúp ta?" Bỗng nhiên Cơ Trường Không ngồi thẳng lại, sau đó chăm chú nhìn chằm chằm vào ánh mắt hắn, nghiêm túc và cũng có chút áp bách.

"Sinh tử của ta không phải nằm trong tay ngươi sao." Liễu Tinh Hằng nhàn nhạt trả lời một câu rồi sau đó liền đứng dậy rời đi.

"Thật thú vị!" Cơ Trường Không nhìn thân ảnh Liễu Tinh Hằng đến lúc biến mất hẳn, trong mắt hắn léo lên vẻ quái dị. Chỉ với thủ đoạn nhỏ của mình, hắn thật ko tin vì thế mà Liễu Tinh Hằng giúp hắn, rất rõ ràng, có bí mật mà hắn ko biết.
Nhưng mà nếu vậy thì sao? Tu vi mạnh thì mọi chuyện đều có thể giải quyết dễ dàng!

Thần binh thể tiểu thành có thể chiến với Khai Mạch đỉnh phong, Thần binh thể đại thành có thể chiến với Thiên Môn đỉnh phong, và Thần binh thể Đại viên mãn có thể so với Đạp hư cường giả!

Nếu hắn có thể tu luyện đến đại thành thì lần này cũng ko hẳn là không có một cơ hội tốt.

Một ngày sau, Liễu Tinh Hằng cho người mang đến cho hắn mấy chục miếng tinh lực kết tinh lung linh, sáng bóng và còn thêm một tin tức.

Tinh lực kết tinh chính là Tinh Thần Chi Lực nồng đậm đến cực điểm, sau đó lại trải qua vô số năm rồi kết tinh lại. Đối với đại đa số tu giả thì vật này cũng ko có tác dụng gì, cùng lắm thì có thế mượn nhờ nó để chế tạo binh khí nhưng đối với Cơ Trường Không thì cái này chính là đồ tốt.

Chỉ tiếc, ít một chút mà!

Nhưng mà có tin tức lại làm cho hắn hứng thú vô cùng. Nếu như có thể mượn cơ hội này để đạt được cơ duyên đầy đủ thì có lẽ Thần binh thể đại thành cũng có thể.

Có một chuyện, đó là có người phát hiện ra nơi chôn cất Cự đầu nhưng mà Cơ Trường Không cũng ko có hứng thú với chuyện này. Một nơi an táng Cự đầu cũng rất oanh động đấy. Trong mắt nhiều tu giả thì một Cự đầu là một thần long.

Ba ngày trước, trong lúc một mạo hiểm giả của Yêu Huyết thành giết chết một Yêu tộc cấp thấp thì phát hiện ra một cửa hang. Mang ý niệm tìm kiếm bảo vật, vị kia sau khi đi vào thì phát hiện ra đấy là một nơi chôn cất một vị Vạn cổ cự đầu.

Chỉ tiếc, dưới sự kích động, y ko thể giữ được bí mật, sau đó không biết vì sao toàn thành đều biết.

Chẳng qua đây cũng ko phải trọng điểm. Chuyện làm cho hắn hứng thú chính là vị Vạn cổ cự đầu này cũng là một vị cường giả tu luyện tinh lực.

'Có phải trùng hợp quá không? Chẳng lẽ có người tính toán mình?' Cơ Trường Không nhíu mày.

Nhưng rất nhanh hắn nhịn ko được mà cười lên. Ngoại trừ Liễu Tinh Hằng ra thì không có bất kỳ một người nào biết hắn tu hành tinh lực luyện thể, làm sao có thể tính toán mình được, thật là buồn lo vô cớ rồi.

Thay vì nghĩ nhiều như vậy thì chẳng bằng tu luyện tốt cho rồi.

Tinh lực cuồn cuồn lao ra từ mười khối tinh lực kết tinh, như là khói báo động, không ngừng tụ lại mà ko tiêu tán. Mỗi lần Cơ Trường Không hô hấp thì đều để đại lượng tinh lực theo vào cơ thể, lưu chuyển trong khắp cơ thể, không ngừng cường hoá các tế bào cơ thịt.

Chỉ tiếc là tinh lực ko đủ, bằng ko thì hắn có thể một mạch bay thẳng đến cảnh giới đại thành.

Pháp môn Chu thiên tinh thần rèn thể thật sự là cường đại, gần như ko có bình cảnh nào nhưng mặt khác thì phải cần Tinh Thần Chi Lực rất nhiều. Cho dù là một cái thế lực bất diệt cũng chỉ sợ ko gánh nổi.

Bây giờ còn có thể chỉ cần Tinh Thần Chi Lực nhưng tương lai... Cơ Trường Không có gắng đem ý nghĩ này ném ra khỏi đầu. Bây giờ ko phải thời điểm để cân nhắc những điều này.

Đương nhiên, có vẻ như Thần binh thể này cũng ko phải không có chỗ xấu. Ít nhất thân thể càng ngày càng mạnh thì Cơ Trường Không cũng dần dần cảm giác được thân thể càng ngày càng có chút cứng nhắc, hoạt động cũng mất cảm giác!

Cái này hẳn là tai hại của Thần binh thể, cũng có thể chỉ là tạm thời. Nếu tiến giai lên Thiên yêu thể thì có lẽ tai hại này tự nhiên sẽ được giải quyết dễ dàng.

Dựa theo tình hình trước mắt thfi muốn tiến giai lên Thiên yêu thể thì chỉ sợ không phải chỉ sợ dễ dàng!

Chương 37: Lâm Tôn Thiên

Nơi chôn cất Cự đầu cách Yêu Huyết thành về phía nam chưa đến ba nghìn dặm, coi như nằm ngoài Vô Tận Sơn Mạch. Tuy ngẫu nhiên sẽ gặp Yêu thú cấp thấp qua lại nhưung nhìn chung thì nơi đó tương đối an toàn.

Bởi vậy, số lượng cường giả tiến về đó tất nhiên phải dùng từ "tấp nập" để hình dung.

Lúc Cơ Trường Không đến, nơi đây đã có hơn ba nghìn tu giả hội tụ nhưng vẫn có nhiều người liên tục chạy tới.

Hắn đi một mình đến đây, vì ko có đồng bạn có thể ở cùng một chỗ, chỉ có duy nhất một tên gia hoả am hiểu kinh thương. Nhưng với hắn thì thà rằng hắn tình nguyện dùng nhiều linh thạch để mua những đồ vật từ những tu giả có thu hoạch chứ cũng ko muốn mình chủ động đi ra chém giết.

Nhất là vì sau chuyện lần trước, Liễu Tinh Hằng căn bản xem như triệt để buông tha con đường này.

Cự đầu quan sát thế gian, cao cao tại thượng, có thọ nguyên vạn năm. Đối với nhiều tu giả mà nói, Cự đầu là thần thoại, vì thế thử nghĩ mà xem, nơi chôn cất một vị Cự đầu thì sẽ có hấp dẫn cỡ nào, thậm chí cũng có thể có Cự đầu hàng lâm.

Núi rừng nơi đây cũng ko rậm rạp, có vẻ hơi trống trải, mà chỗ hạp cốc chôn cất thì hoàn toàn nằm trong khe hẹp của hai ngọn núi lớn, một người đi qua có vẻ cũng rất khó khăn.

Ba nghìn người nhao nhao cãi nhau, ai cũng giành nhau vì muốn vào trong nơi an táng kia.

Nhưng mà làm hắn kinh ngạc chính là những người ở đây đều là người trẻ tuổi, không hề có một lớp người cường giả lão bối nào!

"Tiểu tử, cút ngay!"

Ngay khi hắn đang vì hiện trạng trước mắt mà suy nghĩ thì một âm thanh thô lỗ bá đạo đột nhiên từ sau lưng truyền đến.

Hắn quay người, một khối cơ ngực cường tráng liền hiện lên trước mắt hắn!

"Nhìn cái gì? Một Khai Mạch bát trọng nho nhỏ cũng dám tới nơi này, vẫn còn chưa dứt sữa." Chủ nhân của thanh âm kia cao đến hơn hai mét, cơ bắp toàn thân cuồn cuộn, đôi mắt màu đen sâu thẳm, cái tráng thật làm cho người ta tuyệt vọng. Nhất là khi y đang dùng đôi mắt trâu nhìn chằm chằm Cơ Trường Không thì một cỗ uy áp hung lệ cũng đập vào mặt hắn. (dịch tới câu cúi mới biết là đang chê #.#)

Theo bản năng, Cơ Trường Không định nhường một bước nhưng rất nhanh hắn cảm nhận được chỗ ko ổn. Nếu tránh ra thì có lẽ sẽ bị người đánh vào chỗ yếu, điều này rất là bất lời cho việc tranh đoạt sau này.

Chỉ là hắn ko có thời gian để phản ứng, tráng hán kia khinh thường hắn, mắng hắn một câu rồi y ngẩng đầu bước về phía hạp cốc. Trên đường y đi, phần đông tu giả đều nhao nhao tránh lui.

"Vị huynh đệ kia. Ngươi biết hắn ko?" Cơ Trường Không lạnh lùng nhìn bóng lưng cự hán, sau đó hỏi một vị mạo hiểm giả đang đứng bên cạnh.

"Sao? Muốn báo thù à? Ta cho ngươi biết, không có cơ hội đâu?" Mạo hiểm giả nhìn kỹ ánh mắt hắn rồi nói mấy câu như vậy. Sau đó y rời đi, cũng ko quay đầu lại lần nữa.

"Tiêu gia hoả! Đừng nghĩ đến việc trả thù. Y là người dưới trướng mạnh nhất của vị đại nhân vật Chiến Hồn điện kia. Dù ngươi có tu vi Khai Mạch bát trọng thiên, đừng nói là trả thù, coi như là... Ai, được rồi, nói nhiều như vậy cũng vô ích. Dù sao thì ngươi chỉ cần nhớ kỹ, ko nên chọc đến y là được." Trong lúc Cơ Trường Không đang im lặng thì, phía sau lưng hắn, một vị mạo hiểm giả già nua bống nhiên thời dài.

"Thì ra là thế, đa tạ ngài." Cơ Trường Không hơi sững sờ sau đó nở nụ cười.

"Được rồi. Những mạo hiểm giả như chúng ta cũng sống ko dễ dàng gì, đừng nên trêu chọc thứ mình không chọc nổi, bằng ko mà nói..."

Lão giả gần như vừa lầm bầm vừa bước đi. Còn mắt Cơ Trường Không thì lộ ra dị sắc, "Không thể trêu chọc sao?" Hắn thấp giọng nói, vẻ cuồng nhiệt loé lên trong mắt.
Hai toà núi cao lớn trong mây như bị lợi kiếm bổ ra chính giữa một con đường nhỏ chỉ có thể đủ cho một người đi. Cảnh tượng này nếu ở tiểu thế giới chính là kỳ quan nhưng ở đây, nhiều tu giả, thì lại không thể nhìn thấy gì.

So với đây, chỗ huyền bí quỷ dị gấp một vạn lần cũng đã nhìn thấy qua, chỗ như thế cũng ko thể làm bọn họ chú ý.

Ô...ô...n...g!

Trong không trung, từng đợt sóng rung động bắt đầu lan ra. Từ xa xa một tiếng rít gào bén nhọn đang truyền đến và một bóng đen mơ hồ cũng đang nhanh chóng tiến đến gần.

"Mau tránh ra, công tử đã đến." Tráng hán xung đột với Cơ Trường Không lúc trước bỗng hét lớn.

Phần đông tu giả dù không muốn nhưng cũng ko dám phản đối, chỉ cam chịu mà lách vào nơi vốn đã chật hẹp sẵn rồi. Cuối cùng họ cũng tránh ra được và để lại một khoảng đất trống, không ít tu giả vì thế mà bị chen lấn đến sát trên sơn nham.

Hô, hô!

Tốc độ của người đến như lưu quang, chỉ trong chớp mắt đã đến. Một quái vật khổng lồ ko biết tên phe phẩy cánh tạo ra vô số gió lốc, thổi trúng những cây cổ thụ xung quanh, làm chúng ngã trái ngã phải.

Thiên Môn, ít nhất là Thiên Môn cảnh giới. Thần sắc Cơ Trường Không khẩn trương, nhìn chằm chằm vào quái vật khổng lồ quái vật khổng lồ đang dừng ở trên không trung. Đó là một con quái vật tương tự trường xà, dài năm sáu trượng, bên sườn có hai cánh, người phủ vảy xanh, mặt mũi khó ưa. Nhưng mà ko biết vì sao hắn cảm giác trên thân quái vật kia có một chút khí tức không hài hoà.

Một thân ảnh màu trắng đón gió mà đứng trên đỉnh đầu của quái vật. Tuy hình thể ca hai kém xa nhau nhưng lại làm cho người ta kinh ngạc là, bất kể ai gặp lại quái vật khổng lồ này thì nhất định cũng sẽ chú ý tới y. Giống như ngôi sao chói mắt làm cho người ta ko thể bỏ qua.

Đây là đại nhân vật Chiến Hồn điện, khí độ bất phàm, hiển nhiên có nội tình.

"Cung nghênh Thiếu gia." Một người to đen tiến lên một bước, đứng thẳng trên đất trống, thần sắc vô cùng cung kính.

Cùng chỗ với hắn còn có một người khác, chính là tráng hán. Thần sắc y cũng y như người kia, kiêu căng ngạo mạn, căn bản ko thèm nhìn tu giả xung quanh. Chỉ là với hình thể hai người mà làm ra cái bộ dáng cung kính này thật làm cho người ta buồn cười."Ân." Lâm Tôn Thiên lướt nhìn qua hai người, tuỳ ý gật đầu.

Y cũng không nhảy xuống, ngược lại lơ lửng trên không trung. Mỗi lần quái vật khổng lồ vỗ cánh đều tạo ra cuồng phong, gào thét bốn phía. Đại đa số tu giả bực mình nhưng cũng ko dám nói ra, khốn đốn ko chịu nổi.

Rõ ràng đây là một vị thiên tài tự phụ, kiêu ngạo cực đoan!

"Y chính là Lâm Tôn Thiên. Ta đã từng thấy y. Nghe nói y là một tôn tử của một vị Trưởng lão Chiến Hồn điện, là nhân vật thế hệ trẻ tuổi đỉnh phong. Tuy tuổi còn trẻ nhưng đã có tu vi Thiên Môn ngũ trọng thiên..."

"Sai rồi sai rồi, bây giờ đã là Thiên Môn lục trọng rồi. Trước đây không lâu, y đã từng giao đã từng giao đấu với Đại công tử Liễu gia Yêu Huyết thành, nghe nói là bất phân thắng bại. Thật sự là hâm mộ, khi nào ta mới có thể có tu vi như vậy. . ."

"Cắt, cả đời các ngươi cũng ko có hy vọng. Nếu Lâm công tử có thể vừa ý ta thì tốt rồi..."

...

Rất đông tu giả đều bàn tán, hoặc là hâm mộ hoặc là ghen ghét, còn có cả hoa si ko ngừng hét lên.

Lâm Tôn Thiên, đỉnh cấp thiên tài đi ra từ Chiến Hồn điện, nổi tiếng thiên hạ. Thời điểm y mới xuất đạo, khoảng mấy năm trước, y đã lọt vào vòng vây công của hơn mười Yêu tộc cấp thấp nhưng y đã chém sạch rồi sau đó lại chạy thoát dưới tay của một Yêu tộc trung giai.

Thiên tài cũng phân chia ra nhiều loại thiên tài, nhất lưu thiên tài, đỉnh cấp thiên tài. Đây là sự phân chia tương đối bình thường đối với những thiên tài, mỗi một thời đại đều xuất hiện ko ít.

Nhưng trên sự phân chia này còn có ba loại, không gọi là thiên tài vì bọn họ đã vượt qua cả thiên tài!

Loại thứ nhất gọi là thiên tử, có dáng dấp của Thiên nhân, nếu ko vẫn lạc hoặc ko có bất ngờ gì xảy ra thì nhân vật như vậy ít nhất cũng có thể đặt chân đến Thiên nhân cảnh giới, chắc chắn trở thành trụ cột. Nên biết rằng nếu không có kì ngộ đặc biệt nào thì cho dù là đỉnh cấp thiên tài, đến cuối cùng, trọng điểm vẫn là Cự đầu. Có thể thấy được, thiên tử rất mạnh.

Loại thứ hai gọi là thiếu tổ, Tôn tổ thiếu niên, thiên tư hơn người, uy áp một đời, có thể nói là nhân kiệt, trên đời hiếm thấy. Có thể nói, dưới tình huống bình thường, mấy đời cũng chưa hẳn có thể xuất hiện một vị.

Và loại quan trọng nhất, loại thứ ba, cách gọi thông thường là Thánh tử!

Có hy vọng đạt chân vào thánh đạo, nếu trưởng thành có thể khai sáng thế lực bất diệt, trấn áp tinh ko, vô địch mười vạn năm, như thế mới có thể xưng là Thánh tử.

Nhưng mà ba loại thiên tài này một đời đều chưa hẳn sẽ xuất hiện một người nào, cùng đẳng cấp như Ma Vũ Loạn và Hoàng Thiên Kiêu tạm thời cũng chỉ cao lắm là đỉnh cấp thiên tài mà thôi. Tuy rằng danh thiên tài của vị Lâm Tôn Thiên không biết như thế nào nhưng trình độ của y thì đúng là làm cho người ta rung động.

Hơn nữa thiên tài cũng ko phải là đã hình thành thì ko thay đổi. Bất kể là hạng thiên tài nào, hay cấp độ nào cũng có thể thay đổi.

Bảo vật, cơ duyên, pháp thuật, số mệnh. . . Bất kể một loại biến hoá nào cũng đều có thể giúp thiên tài tăng lên hoặc hạ xuống cấp bậc.

Cho dù là Thánh tử cũng ko phải là sẵn có thành tựu trời sinh, để được như vậy thì họ phải đạp lên vô số thi cốt cường giả mà từng bước từng bước đi lên, rồi cuối cùng lột xác đạt được cảnh giới Thánh tử.

Chương 38: Ương ngạnh

Nơi an táng Cự đầu, dù ko bằng Hành cung Tôn tổ nhưng lực hấp dẫn đối với nhiều tu giả mà nói thì vẫn rất lớn.

Thế lực bốn phía Yêu Huyết thành không biết xuất phát từ mục đích gì mà đã cùng nhau thương nghị rồi tuyên bố để các cường giả thế hệ trẻ tuổi tiến vào trong đó. Vốn dĩ cường giả thế hệ trẻ tuổi đang thất vọng thì vô cùng vui mừng. Nếu như những cường giả tiền bối có ở đây thì bọn họ căn bản ko có cơ hội.

Lâm Tôn Thiên mặc một bộ áo trắng, thần sắc lạnh lùng và kiêu căng, nhìn xuống phần đông tu giả nhưng từ ánh mắt của y có thể biết được y xem mấy nghìn tu giả ở đây còn ko bằng Yêu sủng dưới chân y.

"Bắt đầu đi." Thanh âm đạm mạc của Lâm Tôn Thiên truyền đến từ đỉnh đầu Yêu sủng

"Tuân mệnh." Hai tráng hán chắp tay nhận lệnh, thân hình cường tráng cũng hơi cúi xuống hành lễ.

"Các ngươi cút ngay, tránh ra một bên, cũng nên nhớ kỹ cho lão tử, theo phía sau thì có thể nhưng nếu ai dám vượt qua, giết ko tha." Tráng hán quay người lại, thần sắc lập tức trở nên dữ tợn, nhìn chằm chằm vào các tu giả rồi hét lớn.

"Uy phong thật lớn, lão tử muốn xem ngươi thế nào gọi là 'giết không tha đấy'. . ."

Trong khi phần lớn tu giả đang dâng trào tinh thần quần chúng mãnh liệt thì một tiếng nói tuỳ tiện truyền từ xa đến, thanh âm ko lớn nhưng lại đặc biệt rõ ràng, mỗi người đều có thể nghe được.

"Mẹ nó, người nào nói, đi ra cho lão tử...ách, là, là... Sao ngài lại đến đây?" Tráng hán vốn là mở miệng đã chửi mắng nhưng sau khi y quay đầu lại và nhìn rõ là ai thì lập tức 'gió mát lạnh sống lưng', một thân cường tráng cũng nhanh chóng co thành lại một viên thịt to.

"Đi ra rồi ngươi sẽ thế nào, giết ta?" Lúc câu nói này vang lên, người tới vẫn còn ở ngoài mấy nghìn thước nhưng mà lúc câu nói vừa dứt thì người tới cũng đã đến trước mặt tráng hán rồi.

"Không, không dám." Mồ hôi lạnh ứa ra trên đầu nhưng ngay cả lau sơ cũng ko dám, lúng túng đụng vào rồi cũng ko biết phải làm sao, chỉ có thể đưa ánh mắt cầu cứu về phía Lâm Tôn Thiên đang ở trên đầu Yêu sủng.

"Thì ra là Liễu huynh, lời của hạ nhân đều là thấp hơn cả kiến, người có dáng dấp tuyệt thế như Liễu huynh hà tất đắm mình." Lâm Tôn Thiên không nhanh không chậm nói.

"Phải không? Thôi quên đi." Người tới khinh thường cười cười, xoay người rời đi.

"Ngươi vẫn cứ hành động theo cảm tình như vậy! Bọn họ và chúng ta ko cùng một cấp bậc, thấp kém không chịu được. Ngươi cần gì phải vì bọn họ mà nổi giận, như vậy thật ko đáng." Lâm Tôn Thiên đạm mạc cười, nhìn lướt qua bốn phía, vẻ mặt tràn ngập vẻ khinh thường.

Quần chúng xúc động, không ít người trợn mắt nhìn y nhưng cũng ko dám chính thức mở miệng hay xuất thủ.

Tôn tử của đại nhân vật Chiến Hồn điện, thiên tài thế hệ trẻ tuổi. Đối với họ, y là như là một ngọn núi cao không thể vượt qua. Cái câu 'ko cùng cấp bậc' thật làm người khác phẫn nộ nhưng với trình độ của y thì bọn họ lại bất lực, không thể không thừa nhận.

"Ngươi là đại nhân vật Chiến Hồn điện, lão tử trèo cao không nổi." Người tới 'hắc hắc' cười cười.

"Hai vị đến thật sớm, rõ ràng là còn nóng vội hơn chúng ta rồi." Hai người vẫn đang 'thần thương khẩu chiến' thì một giọng nói thứ ba vang lên.

"Tứ đại gia tộc Yêu Huyết thành! Các ngươi ko phải một mực luôn 'đồng khí liên chi'* sao? Vì sao ko đến cùng một lúc?" Lâm Tôn Thiên quét mắt nhìn ba người, không mặn không nhạt nói.
*Đồng khí liên chi: giống tính cách, liền cành như anh em ruột thịt.-KìNgộ1810

"Đóng cái miệng chim của ngươi lại." Lại một người nữa mở miệng, cực kỳ thô tục, giọng nói như chuông đồng.

"Hừ!"

Chỉ trong nháy mắt, sắc mặt Lâm Tôn Thiên lạnh xuống, trở nên xanh mét, trong con ngươi có sát khí sát khí lưu chuyển như chỉ thoáng qua, che giấu vô cùng tốt.Tứ đại gia tộc Yêu Huyết thành khống chế Yêu Huyết thành đã vô số năm, đồng khí liên chi. Bốn họ Liễu, Tống, Vương, Hồ cho tới bây giờ đều nhất trí đối ngoại. Tuy rằng đôi khi cũng có phát sinh nội đấu nhưng nếu có người ngoài muốn nhúng chàm Yêu Huyết thành thì tuyệt đối ko thể.

Tông môn không được, vương thành cũng không được, Chiến Hồn điện đã từng thử qua nhưng vẫn như cũ, không được!

Nước dội Yêu Huyết thành, họ không tiến, vững như bàn thạch; Yêu tộc đánh họ cũng ko tiến, Nhân tộc cũng ko có thể.

Tuy rằng tứ đại gia tộc không bằng thế lực bất diệt nhưng cũng vui vẻ ko sợ. Tuy nhiều lúc rơi vào thế yếu nhưng trong lời nói qua lại với nhau thì họ không có nhiều cố kỵ. Nhất là Lâm Tôn Thiên chẳng qua chỉ là tôn tử* của một vị Trưởng lão mà thôi, thế thì phải sợ gì.
*Tôn tử: cháu trai.

"Liễu Chiến, Tống Thiên, Vương Đấu, Hồ Địa, yêu huyết tứ kiệt, rất tốt, quả nhiên không hổ là thiên kiêu Yêu Huyết thành, không hổ là con cưng của trời trong Nhân tộc, hy vọng các ngươi may mắn như thế này mãi." Lâm Tôn Thiên lại lần nữa khôi phục vẻ đạm mạc.

Thân hình y khẽ động, bồng bềnh đáp xuống, Yêu sủng dưới chân cũng nhanh chóng thu nhỏ theo, trong chớp mắt, liền hoá thành một sủng vật nho nhỏ biến mất trong hư không.

"Thật là lợi hại, rõ ràng là Đạo văn sư đã lưu lại Đạo phù." Một người đứng bên cạnh Cơ Trường Không nhìn thấy một màn này mà sợ hãi thán phục.

Cơ Trường Không cũng sợ hãi thán phục thật sự, quả thật là tài đại khí thô!

Đạo văn sư cực kỳ thưa thớt ở thế giới này. Bọn họ am hiểu nhất là Đạo văn*. Những Đạo Văn được bày ra này thật ko cách nào tưởng tượng nổi, tu giả cùng cấp cũng ko phải là đối thủ, vô cùng khủng bố.
* Đạo văn : những đường hoa văn.-KìNgộ1810

Thánh nhân quan sát quy luật trời đất rồi từ đó ghi chép thành những Đạo văn, nói cách khác, Đạo văn chính là những biến hoá của trời đất.

Không giống như tu giả trực tiếp hấp thu tinh khí, điều đáng sợ nhất ở những Đạo văn sư chính là mượn nhờ Đạo văn để khống chế, trói buộc tinh khí, sau đó sẽ phóng thích. Cảnh giới tuy ngang nhau nhưng uy năng thì mạnh hơn rất nhiều.

Chỉ là Đạo văn sư cực kỳ thưa thớt, so với những thiên tử còn thưa thớt hơn. Mà muốn mời Đạo văn sư ra tay thì độ hao phí càng lớn. Lâm Tôn Thiên thì sử dụng một tờ ấn phù Đạo văn, dùng nó thay cho công cụ đi lại, cái này là sự xa xỉ đến bực nào chứ!Cũng khó trách lúc trước Cơ Trường Không cảm giác quái vật kia chó chút ko đúng, thì ra là do Đạo văn trói buộc tinh khí rồi hoá thành, dù rất sống động nhưng cũng ko có sinh mệnh.

Đương nhiên, vật như vậy cũng ko thua kém Yêu sủng, ở một mặt nào đó, giá trị của nó thậm chí còn vượt qua cả Yêu sủng. Trong nhất thời, ko biết bao nhiêu người đã đỏ mắt, cảm thán ko thôi!

"Đi đi." Lâm Tôn Thiên nhìn lướt qua bốn phía, dẫn đầu bước đi, hai tráng hán ở phía trước nhất, sếp thành một hàng bắt đầu tiến vào nơi chôn cất ở sâu trong hạp cốc.

"Chúng ta cũng đi đi." Một mạo hiểm giả nhăn mặt, chính là Hồ Địa, cũng bước theo vào, sau đó là Tống Thiên và Vương Đấu.

Tại thời khắc gần cuối, Liễu Chiến nhìn lướt qua bốn phía như cố tình, nhất là khi nhìn thấy Cơ Trường Không lại còn dừng lại một chút. Hơn nữa, ko biết Cơ Trường Không có phải bị ảo giác hay ko mà nhìn thấy ánh mắt của y như có thâm ý.

Ảo giác sao? Nhìn bóng lưng Liễu Chiến dần dần biến mất trong khe hẹp, chân mày Cơ Trường Không cau lại.

Trưởng tử Liễu gia, đệ nhất nhân thế hệ trẻ tuổi Liễu gia, đệ nhất nhân Yêu Huyết thành, nhân vật thế hệ trẻ tuổi đỉnh phong, một loạt quầng sáng này hắn đều biết, dù sao y cũng là người cùng tộc với Liễu Tinh Hằng.

Chỉ là hắn và y cũng chưa gặp nhau lần nào, y như vậy lại có ý gì? Hơn nữa lúc này lại xuất hiện đúng nơi chôn cất Vạn cổ cự đầu, sao lại trùng hợp như thế? Càng ngoài dự đoán của mọi ngươi là, chỉ cho phép thế hệ trẻ tuổi tiến vào. Dù thế nào cũng có cảm giác guỷ dị.

Theo lý, nếu như tứ đại gia tộc Yêu Huyết thành nhúng tay thì tất cả đồ vật trong đấy đều là của bọn họ rồi, ko ai có thể chen chân. Dù sao thì bọn họ tổ chức Yêu Huyết thành qua vô số năm, cây lớn rễ sâu, nội tình vô số nên cho dù là Chiến Hồn điện ở đây thì đoán chừng cũng là của bọn họ.

Từng người, từng người tiếp nối đi về phía trước, xếp thành một con rồng dài. Hạp cốc hẹp dài chỉ có thể chứa được một người đi nên cho dù muốn tăng tốc độ cũng khó có khả năng.

Cơ Trường Không cũng ko gấp. Tu vi của hắn so với rất nhiều tu giả ở đây thì không xếp cuối thì cũng chỉ xếp phần giữa trên. Người mạnh hơn hắn chỗ nào cũng có, lại càng ko phải so với những người của mấy đại gia tộc và Lâm Tôn Thiên.

Hai ba nhìn người, tốc độ ko có khả năng để nhanh được nhưng so với tốc độ hắn đoán trước thì cũng nhanh nhiều lắm.

Bắt đầu từ giữa trưa đến lúc mặt trời sắp lặn thì cuối cùng cũng đến lượt Cơ Trường Không. Mà lúc này, chỉ còn hơn mười người lưu lại ở bên ngoài.

Cơ Trường Không cất bước đi ra, đang muốn theo một người tiến vào nhưng ngay lúc này, biến cố phát sinh!

"Tiểu tử, cút ngay, ta tới trước." Một giọng nói trêu tức vang lên, đồng thời một bàn tay thật lớn cũng sắp bắt được lưng Cơ Trường Không.

Xoát!

Thân hình Cơ Trường Không khẽ nhúc nhích, dưới chân ko có bất kỳ động tác nào nhưng chỉ trong nháy mắt thân thể hắn đã thực hiện liên tiếp mấy cái động tác tránh né làm cho một trảo kia hoàn toàn thất bại, cái bóng cũng ko động được

"A, còn muốn trốn, mau tránh ra để huynh đệ chúng ta vào trước, nếu ko thì đừng trách huynh đệ ta ko khách khí!" Sau lưng hắn vang lên tiếng cười càn quấy, sau đó ba thân ảnh cùng lúc tiến về phía trước một bước, đem Cơ Trường Không vây lại chính giữa.

Chậm rãi quay người lại, sắc mặt Cơ Trường Không không vui không buồn nhưng lửa giận trong mắt lại thiêu đốt sáng rực.

Hắn tạm thời ko phải là đối thủ của tên Lâm Thiên kia thì cũng thôi đi, thế nhưng mấy tên phế vật này cũng dám khiêu khích hắn, thật coi hắn là phế vật sao?

Chương 39: Giết người

"Các ngươi muốn vào trước ta sao?" Cơ Trường Không nhàn nhạt nhìn ba người, đều là Khai Mạch cửu trọng thiên.

"Coi như ngươi thức thời, chỉ là một phế vật bát trọng thiên, cút về bú sữa mẹ đi." Người cầm đầu 'hắc hắc' cười, lộ ra vẻ mặt 'coi như tiểu tử ngươi thông minh sẽ làm vậy'. Sau đó đẩy Cơ Trường Không qua một bên, nghênh ngang đi về phía trước.

Cơ Trường Không vẫn cười thản nhiên như cũ, nhìn có vẻ ko tức giận gì cả, cả người vô hại, tác phong đặc biệt bình thản

Không ít tu giả thấy một màn như vậy thì từng người đều rục rịch, cái hình tượng mềm yếu có thể lừa gạt này làm cho bọn họ có tự tin, dù là một ít Khai Mạch tứ ngũ trọng thiên cũng có một hào quang khác thường toả ra trong mắt.

"Thức thời, không tệ." Người thứ hai theo sát người thứ nhất đi qua, dương dương đắc ý nhìn Cơ Trường Không, rất là lớn lối.

"Các ngươi, ngươi đó, ai, đều đến đây, chớ khách khí với phế vật này, cùng đi đi!" Người thú ba càng quá mức hơn, không những một mình đi qua mà thậm chí còn gọi những người khác cùng đi, rất là lớn lốn.

"Chúng ta tới đi. Sớm biết ngươi là một phế vật như vậy, chúng ta đâu cần phải xếp hàng như vậy, mẹ kiếp, thật sự là xúi quẩy." Lại có bốn năm người đi ra.

Cơ Trường Không liếc nhìn những người này, vẫn ko nói một lời nào, thờ ơ lạnh nhạt lui về ở một bên.

"Nhìn cái gì mà nhìn? Tiểu tử ngươi ko phục đúng ko? Ko phục cũng được thôi, đến đi, đánh chết lão tử đi!" Bốn năm người thấy Cơ Trường Không nhìn bọn họ chằm chằm thì lập tức giận dữ, từng người một gần như xông đến, chỉ chỉ vào chóp mũi của hắn.

Cơ Trường Không vẫn ko nói chuyện, thậm chí ngay cả nhúc nhích cũng ko.

"Con mẹ nó, thứ hèn nhát, phế vật!" Bốn người thấy Cơ Trường Không ko mở hề mở miệng thì cho là hắn sợ, lập tức nở nụ cười.

"Phì, thật sự là phế vật. Nếu là lão tử thì chắc chắc sẽ cùng bọn họ dốc sức liều mạng!" Một ít người ko nhúc nhích, nhìn thấy một màn này lập tức tỏ vẻ xem thường. Từng người đều nhìn hắn với vẻ mặt chán ghét.

"Đúng vậy. Phế vật ko trứng. Dù có chết thì cũng ko thể để bị vũ nhục như vậy." Tên còn lại cười lạnh.

"Ai biết được? Người ta vốn có tính cách như vậy, nếu ko sẽ ko sống được. Ngươi không thấy cái tên to đen lúc trước cư xử thế nào hắn sao? Đối với người như vậy mà còn sống thì thật ko tệ. Nói nhiều như vậy làm gì!" Người thứ ba lớn tiếng nói, thanh âm cực lớn, tu giả xung quanh đều nghe được rành mạch.

Cuối cùng, vượt qua Cơ Trường Không tổng cộng có mười ba người, trong đó thậm chí còn có một gia hoả Khai Mạch lục trọng thiên.

Đợi cho tất cả mọi người đã tiến vào, lúc này Cơ Trường Không mới lạnh lùng cất bước đi ra. Sở dĩ ngay từ đầu không có động thủ không phải sợ hãi hay lo lắng gì, chẳng qua hắn sợ ko thể một mẻ hốt gọn rồi làm bọn họ chạy thôi.

Bây giờ bọn họ đã tiến vào hạp cốc, chỉ đủ một người thông qua, hắn ngăn chặn đường lui, muốn chạy thì cũng không chạy được.

Phốc!

Một người đi phía trước hắn ko kịp kêu một tiếng đã bị xuyên thủng ngực. Mặt ko biểu tình, Cơ Trường Không bước qua thi thể y ra tay với người thứ hai, sau đó đó là thứ ba, tất cả chỉ cần một chiêu là toi mạng.

Vô thanh vô tức.

Đến tận lúc này người thứ tư mới phát hiện ra chỗ ko đúng, "Ngươi, ngươi muốn làm gì?" Mặt mũi u tràn đầy kinh sợ, thân thể điên cuồng lách qua một bên để lao về phía trước, thế nên ngay lập tức kinh động đến tất cả mọi người.

"Tiểu tử, ngươi muốn chết sao, láo xược..."

"Mẹ kiếp, còn dám động thủ, nếu ko phải bây giờ bất tiện, lão tử ngay lập tức sẽ đập chết ngươi..."

"Mẹ nó, sơn biết như vậy, lúc trước đã giết ngươi...:

...

Chín người còn lại gầm lên liên tục, mỗi người đều lòng đầy căm phẫn, dường như bọn họ đều chịu vũ nhục như nhau.

"Làm sao? Đương nhiên là giết sạch các ngươi a. Nếu ko sợ các ngươi chạy thì ta cần gì phải phí lực lớn như vậy. Bây giờ thì muốn chạy đều ko được rồi a." Cơ Trường Không âm u nói, giọng điệu rẩ bình tĩnh nhưng mười người còn lại ở trong không khí bình tĩnh này lại cảm thấy có một cỗ hàn ý khó nói nên lời.

"Ngươi, ngươi chỉ là Khai Mạch bát trọng cũng dám nói khoác mà ko biết ngượng, ngươi làm sao để giết ta?" Một gia hỏa đi phía trước mười người ko sợ hãi nói.
"Vậy thử xem." Cơ Trường Không quỷ dị cười cười.

Một bước bước ra, người thứ tư bị hắn dễ dàng xé thành hai nửa, nội tạng và máu tươi văng dính lên người thứ năm làm y không tự chủ được mà kêu lên một tiếng sợ hãi thật to.

Mà nhân cơ hội này, một lần nữa, Cơ Trường Không đánh ra một quyền, người này là gia hoả Khai Mạch thất trọng thiên ngay cả chống cự cũng ko thể, dễ dàng bị đánh bay ra phía sau, nện lên thân người thứ sáu.

Lực lớn kinh sợ kia tạo ra hiệu ứng một chuỗi, liên tiếp đụng ngã người thứ sáu, thứ bảy.

"Hảo tiểu tử." Mắt thấy Cơ Trường Không giết năm người, tám người còn lại cũng ko thay đổi.

"Như thế nào, sợ sao? Tiếp tục đến a." Cơ Trường Không chậm rãi tiến tới, từng bước tiến tới, ko nhanh ko chậm, thong dong bình tĩnh.

Những tán tu phía sau hắn đều trợn tròn mắt, thậm chí những người nhát gan sợ tới mức toàn thân run rẩy, nhất là những gia hoả lúc trước nói bóng nói gió hắn thì lại càng bồn chồn.

Ai da, đây thật sự là hung nhân a!

Một bước giết một người, ngàn dặm ko nghỉ, Cơ Trường Không mang theo tâm tình bình tĩnh, vui vẻ mà giết tới đây. Hắn vẫn phong khinh vân đạm như cũ, trên mặt ko có sát ý, trong tay ko có hung khí. Thậm chí hắn đã giết nhiều người như vậy nhưng cũng ko dính vào giọt nào.

Nhưng chính vì bởi như thế nên mới kinh khủng nhất, làm cho người ta rung động.

Người thứ bảy, thứ tám không nghi ngờ gì, đã bị giết chết. Nhưng mà người thứ chín thì chắc sẽ ko dễ dàng đối phó như vậy. Bởi vì đây là Khai Mạch đệ cửu trọng.

"Tốt rồi tiểu tử, dừng ở đây, những phế vật kia chết là vì ko có bổn sự, chẳng lẽ người còn muốn giết ta hay sao?" Người thứ chín cười hắc hắc. Mặc dù có chút kiêng kỵ với hắn nhưng mà tu vi y là Khai Mạch cửu trọng, y rất tin tưởng vào bản thân.

"Khai Mạch cửu trọng, cũng không phải chưa từng giết qua, nhưng mà nói cho cùng thì vẫn là thứ nhất." Cơ Trường Không lầm bầm.

"Ngươi nói cái gì?" Người nọ cũng không nghe tiếng hắn lầm bầm mà quát lên.

"Ta nói, ngươi đáng chết!"

Trong ánh mắt của hắn lóe lên một đám thần quang, toàn thân bỗng chuyển động, động tác cũng không có quy luật gì, chỉ đơn giản dùng thân thể mà lao tới.
"Muốn chết!" Cường giả đệ cử trọng cười hắc hắc, mặt hiện lên vẻ khinh thường.

Y vốn dĩ có chút kiêng ky Cơ Trường Không khi thấy hắn giết liền tám người, sợ hắn có mật pháp gì, lại ko nghĩ Cơ Trường Không rõ ràng lại làm ra chuyện ngu xuẩn như thế. Y là Khai Mạch cửu trọng, mà thời điểm Cơ Trường Không cứng rắn đối mặt với Khai Mạch bát trọng thì y đã nhìn rõ được Cơ Trường Không quả thật tìm chết.

Những người khác vốn là sững sờ, sau đó cũng có vẻ mặt như nhau. Khai Mạch cửu trọng cũng không phải là nhân vật mà Khai Mạch có thể đối kháng đấy. Chỉ trong nháy mắt, vẻ khẩn trương trên mặt đã biến sạch, mặt mũi tràn đây nhẹ nhàng.

Bành!

Một tiếng nổ mạnh nặng nề vang lên, giống như đánh vào trống da trâu, dày và trầm thấp, làm cho người ta nhịn ko được mà nhiệt huyết sôi trào.

Sau đó, một thân ảnh bay ngược lại, lồng ngực lún xuống, miệng phun máu tươi, mặt đã biến thành màu đỏ tím

"Làm sao có thể!"

Nụ cười trên bốn người còn lại ngưng kết, sắc mặt lập tức trắng bệch. Sau va chạm, tu giả Khai Mạch bát trọng chiến với triệt để Khai Mạch cửu trọng, sau đó thì tu giả Khai Mạch cửu trọng dễ dàng bị đánh chết, xương cốt đứt đoạn từng khúc.

Bọn họ cũng không phải là Khai Mạch cửu trọng a. Như vậy thì nếu cùng chống lại Cơ Trường Không, chẳng phải là kết quả giống nhau của bọn họ cũng giống nhau sao?!

"Đến lượt ngươi." Hắn lại tiếp tục đi về phía trước, giết chế người thứ mười, một vị Khai Mạch bát trọng. Sau đó chính là muốn động thủ với ba người cuối cùng kia.

"Không, không nên." Người thứ mười một đã mất đi ý chí chiến đấu, sắc mặt nơm nớp lo sợ, cầu xin tha thứ.

"Tốt. Vậy sau khi giết ngươi thì ta sẽ bỏ qua cho huynh đệ ngươi." Cơ Trường Không mỉm cười, nở nụ cười của một ác ma.

"Cái này, điều này ko thể, ta ko thể, ko thể..."

"Vậy ngươi sẽ chết." Hắn nhàn nhạt cười, hàm răng màu trắng lóe lên một đạo ánh sáng.

Phốc!

Một tiếng vang nhỏ. Người thứ mười hai lúc trước từng cười nhạo hắn bị một thanh trường kiếm xuyên thủng, trên mặt tràn đầy vẻ khó tin, "Vì, vì cái gì. . ."

"Thực xin lỗi, thực xin lỗi, ta chỉ muốn sống." Người thứ mười một khó rống, chảy nước mắt.

Cuối cùng, người thứ mười hai ko cam lòng mà chết, trước khi chết cũng ko có nhắm mắt.

"Ngươi đã đáp ứng ta, hãy buông tha ta. Tha ko muốn chết, ta ko muốn chết a." Người thứ mười một 'bịch' một tiếng, rồi quỳ xuống, cả người như suy sụp.

"Tốt, ngươi có thể đi thôi." Cơ Trường Không tà tà cười.

"Cảm ơn, cám ơn." Y nhanh chóng đứng dậy, chuẩn bị rời đi nhưng sau đó đầu y bỗng nổ tung, máu tươi cùng não bay tứ tung.

"Giết giết giết, đáng chết, ta giết ngươi. . ." Người thứ mười ba mở miệng, trơ mắt nhìn Cơ Trường Không hoá thành ác ma, trơ mắt nhìn huynh đệ của mình bị tàn sát. Vốn dĩ đã ko chịu nổi, y liền sụp đổ.

Hiện tại, trong mắt hắn, Cơ Trường Không là ác ma, là ma quỷ.

"Kết thúc rồi." Cơ Trường Không mỉm cười, hai tay nắm lấy thân thể của hắn, hung hăng dùng sức.

Xoẹt!

Một tiếng vang nhỏ, người thứ mười bốn dễ dàng bị xét nát, hoá thành một đống thịt vụn.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau