TINH VÂN ĐỒ LỤC TRUYỆN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Tinh vân đồ lục truyện - Chương 31 - Chương 35

Chương 30: Ra đi

Bất ngờ xảy ra chuyện này nên tiệc lửa trại coi như hạ màn. Mà Ma Vũ Loạn ra tay như vậy, không thể nghi ngờ gì nữa, Trấn Ma tông đã được đặt lên nơi đầu sóng ngọn gió. Tuy bọn họ có chữ lý trên vai nhưng ở cái thế giới này chưa bao giờ có trường hợp vì chữ lý mà mạnh.

Đi tới phiến thế giới to hơn này, đối với những thế lực bất diệt như Chiến Hồn điện, Phiêu Miểu Thánh địa và Phượng Hoàng đế quốc, hắn cũng đã hiểu rõ.

Hắn biết rõ, thế lực bất diệt đại diện cho cái gì. Nếu bọn họ muốn đối phó với một Tông môn nho nhỏ như Trấn Ma tông thì đơn giản vô cùng. Những thứ truyền thừa từ Thánh nhân tạo nên một thế lực khủng bố, kéo dài mấy chục vạn năm vẫn không đoạn tuyệt, nội tình kinh người, dùng từ "quái vật" cũng không thể tả hết được.

Uy áp toàn bộ thế giới, ít có người có thể chống lại, những tồn tại như Thánh nhân, Tôn tổ, Thiên nhân, cự đầu xuất hiện cũng ko biết bao nhiêu mà kể.

Cho dù là tài nguyên, số lượng cường giả hay tiềm lực của thế hệ trẻ tuổi ... thì những thế lực bất diệt chân chính là trời, ko cách nào có thể vượt qua. Bất kỳ một phân bộ nào cũng có thể xoá sổ những Tông môn tương tự như Trấn Ma tông một cách nhẹ nhàng.

. . .

Đại điện Trấn Ma tông, hơn mười người tụ tập, Cơ Trường Không cũng ở trong đó.

Đây là lần đầu tiên hắn đặt chân vào cung điện Trấn Ma tông. Vào những lúc bình thường, một chủ điện đặc biệt trọng yếu như vậy ko phải là nơi hắn có thể tiến vào.

Cung điện được làm hoàn toàn từ đá, có thể chứa hơn ngàn người, mười tám cây cột khổng lồ chống đỡ toàn bộ cung điện. Mà ở trong đây lại rất trống trải, chỉ có một cái bản hiệu ở chỗ cao nhất và mấy trăm cái ghế.

Không ai lên tiếng, và cũng ko ai nhúc nhích. Mọi người đều rơi vào trầm tư, ngay cả lão bất tử cũng vậy, đúng là lần đầu tiên thấy lão ko có hành động gì, mắt xem mũi miệng xem tâm, dáng vẻ ko đứng đắn lúc trước ko còn, giờ thì tốt hẳn lên.

"Các vị tiền bối, sư phụ. Hoạ do đệ tử gây ra, đệ tử sẽ tự mình giải quyết, mọi người ko nên nhọc lòng." Cơ Trường Không đứng giữa điện, đôi mặt với hơn mười vị tiền bối, cung kính nói.

Những người này tập trung ở đây tất nhiên là vì hắn rồi. Đắc tội Chiến Hồn điện thì tai hoạ ngập đầu.

"Nhiều hơn một chuyện, vấn đề nhỏ thôi, không cần lo lắng..."

"Tiểu gia hỏa ngươi làm tốt lắm. Đám người kia cũng không dám làm chuyện quá đáng, yên tâm..."

"Bọn họ có thêm mấy lá gan cũng ko dám ra tay với Trấn Ma tông ta, hừ..."

. . .

Thật ngoài dự đoán của hắn. Hơn mười vị tiền bối ở đây căn bản ko để chuyện này ở trong mắt. Giống như việc đắc tội Chiến Hồn điện chỉ tương tự như việc vô tình đánh chết một con ruồi trong bữa cơm đêm qua vậy.

Bọn họ chỉ mới mở miệng thì bầu ko khí nghiêm túc bị phá vỡ ngay lập tức. Từng người, từng người bắt đầu đứng lên náo động, thỉnh thoảng còn phát ra tiếng cười vui vẻ, hoàn toàn gạt hắn sang một bên.

Kết quả thế này làm hắn khó có thể tiếp nhận, có chút trợn mắt há hốc mồm.

Hắn có thể cảm nhận rõ ràng rằng những vị tiền bối này thật sự ko phải đang cố gắng trấn tĩnh mà chắc chắn bọn họ có lực lượng như vậy, căn bản ko có sợ hãi chút nào. Điều này có thể từ một phương diện khác mà thấy được.

Trong cung điện, có thể hơn mấy trăm cái ghế nhưng thật sự thì chỉ có hai ba mươi cái ghế được sử dụng. Đại đa số những nhân vật trọng yếu đều ko có, Trấn Ma tông Chưởng môn, Trưởng lão, Thái Thượng Trưởng Lão, ko hề có một người nào. Những người nơi này đều là những vị chấp sự mà hắn thường gặp trong khoảng thời gian này.

Cái này, cái này. . .

Hắn có chút choáng váng, không biết nên nói cái gì. Những người này là những người nào a. Ta nói, các vị đại gia cũng quá bình tĩnh đi!
Chiến Hồn điện là một trong những thế lực bất diệt đấy. Với một cái Tông môn nho nhỏ của các vị, nếu gom tất cả mọi người lại cũng ko bằng một cái phân bộ nhỏ của họn nữa. Một đầu ngón tay cũng có thể giết chết các vị như giết một con kiến đấy!

Dựa vào đâu mà các vị lại bình tỉnh như vậy? Tại sao lại ko để ý tới ta?

"Tốt thôi. Nhân cơ hội này giúp ngươi mở mắt một chút cũng ko tệ, chuyện kia đi đi. Lão đầu tử ta cho ngươi cái này. Ngươi đi tìm Tông môn đệ nhất thiên hạ rồi gia nhập đi. Bọn họ rất tốt đấy." Cuối cùng vẫn là lão đầu tử sư phụ lấy một phong thư bóng loáng nhiều mỡ thả vào tay hắn. Kết cục như vậy làm hắn rất ngạc nhiên.

"Cái này, thật sự không có vấn đề sao?" Hắn có chút không yên lòng nói.

"Không có vấn đề, một đám nhóc con thì còn có thể có cái bộ dạng gì!" Một vị Trưởng lão râu bạc nói. Cơ Trường Không biết vị này là một vị chấp sự chưởng quản hình pháp.

"Tiểu gia hỏa ngươi đừng lo lắng. Chúng ta cũng cố ý để như vậy đấy. Dù lớn cũng vậy, cũng không phải chưa từng đánh qua." Một vị chấp sự mập lùn khác cười tủm tỉm nói.

"Cũng không phải không có đánh qua. . . Không có đánh qua. . . Đánh qua. . ."

Được rồi, dù sao chăng nữa Cơ Trường Không rút cuộc tin, cao thấp Trấn Ma tông đúng là không sợ Chiến Hồn điện.

. . .

Rống!

Sau một tiếng gầm kinh thiên động địa, một mãnh hổ khổng lồ đạt tới ba mét ầm ầm rơi xuống đất, máu tươi từ từ chảy từ phần bụng mềm vào lòng đất.

Toàn thân chật vật, Cơ Trường Không từ một bên đứng dậy, liên tục cười khổ.

Mãnh hổ này có thể so với Khai Mạch cửu trọng, một quái vật khổng lồ. Chỉ cần nhảy chồm về phía trước, một phát cắn của nó cũng có uy lực kinh người. Vì để hạ được nó, hắn đã phải dốc toàn lực. Dù bậy, ở trên ngực và miệng cũng truyền đến cảm giác đau nhức kịch liệt, nhắc nhở cho hắn biết vết thương của mình cũng nghiêm trọng lắm.

Thật sự là thê thảm! Cơ Trường Không cười khổ, lấy ra một tảng đá trắng muốt từ không gian giới tử, bắt đầu chưa thương.Trấn Ma tông nằm ở phía đông bắc Vô Tận Sơn Mạch, muốn rời đi thì phải đi qua một phần rừng rậm. Mà từ khi hắn rời khỏi Trấn Ma tông đến bây giờ thì đã một tháng rồi.

Nghĩ lại cũng thấy thật là đau khổ mà. Khó khăn lắm mới bái được 1 vị sư phụ nhưng trên cơ bản thì chẳng học được cái gì. Mới ngây người 2,3 tháng thì không thể không ra đi. Nhất là vị sư phụ, sư huynh đều chưa cho hắn vật gì tốt tốt xíu cả!

Vội vội vàng vàng bị đuổi đi, đến nỗi làm hắn chẳng hiểu nổi cảm giác mất mác là gì!

Tuy lão bất tử có chút biến thái, có chút lôi thôi, tuy đại sư huynh rất nhếc nhác, thậm chí chưa từng nói chuyện với hắn vài câu, tuy nhị sư huynh lười nhác không đáng tin cậy, tuy... Dù thế nào đi nữa thì nơi đây vẫn để lại trong tâm trí hắn một ấn tượng, là nơi che chở khi mình gặp khó khăn.

Tất nhiên là không phải hoàn toàn không cho hắn cái gì, thật ra thì vẫn có một chút đồ vật đấy!

Nhẫn trữ vật hắn lấy từ trên người Thiếu tông chủ Luyện Thi tông rồi tặng lại cho lão bất tử, sau đó thì lão lại trả lại cho hắn. Trong đó ngoại trừ có một quyển sách dính mỡ bóng loáng so với việc con bị nô liếm còn bẩn hơn. Rồi đại sư huynh có cho hắn một bầu rượu, chắc cũng nặng khoảng ba cân. Còn nhị sư huynh thì cho hắn hơn mười khối linh thạch.

Linh thạch thật sự là một thứ đồ tốt. Thiên địa tinh khí hội tụ lại rồi hình thành khoáng mạch, sau đó thì sinh ra linh thạch. Quý hơn linh thạch là tổ thạch rồi đến thánh thạch. Dù là tu luyện hay bổ sung tinh lực thì đều ko thể thiếu linh thạch.

Chỉ tiếc là chỉ có mười khối linh thạch, ít đến đáng thương.

Chân Long tiểu thế giới căn bản không có thứ này. Hắn cũng ko biết mười khối linh thạch này đến cùng có giá trị bao nhiêu nhưng hắn đoán chắc cũng ko thấp. Nhưng mà đến lúc hắn biết được mười khối linh thạch là keo kiệt cỡ nào thì...

"Một khối linh thạch rất quan trọng a." Cơ Trường Không có chút ko nỡ vuốt be tảng đá như trứng bồ câu. Tâm vừa dẫn động, vố số linh khí trong đó liền dung nhập vào trong cơ thể hắn. Mà theo thời gian, tinh thạch đã ảm đạm dần, tinh khí trong đó biến mất ko chút dấu vết.

Sau nửa canh giờ, hắn há miệng phun ra một đạo bạch khí. Nó bay thẳng ra đằng trước, đánh đổ một nhánh cây thô to bằng cánh tay rồi mới tiêu tán.

Linh thạch có hiệu quả thật là phi phàm. Chỉ tiếc là...không có nhiều!

Một đường giết tới, tu vi của hắn cũng không có tăng lên bao nhiêu, chỉ vừa đủ đặt chân vào Khai Mạch thất trọng thiên. Thế nhưng lực lượng thân thể đã tăng lên một mức độ không tưởng. Thần binh thể đã tu luyện được đến cảnh giới tiểu thành.

Mấy trăm trận chém giết, mỗi một lần bị thương đều giúp thân thể hắn cường đại hơn, mỗi một lần đều giúp hắn cường hãn hơn. Lần gần nhất chính là lần thu nạp tinh lực làm giúp thân thể hắn tiến đến một bước này.

Thần binh thể tiểu thành có thể chiến cùng Khai Mạch đỉnh phong, thân thể kiên cố, lực lượng tăng mạnh, tinh khí cuồn cuộn không dứt.

Mà có một tiêu chí, đó là việc thở khí thành tiễn. Mỗi một lần hô hấp, ngực và phổi giống như một cái bễ, lực đạo mạnh mười phần, không cần pháp lực, áp lực thân thể làm được một bước này thì có thể đánh chết hổ, báo.

Mà cái này vẫn chỉ là Thần binh thể tiểu thành!

Cơ Trường Không rất chờ mong lúc mình tu luyện Chu Thiên Tinh Thần Thánh Thể đại thành thì sẽ có uy lực như thế nào? Đây có thể so với uy lực Thánh nhân, có thể khai sáng một tồn tại bất diệt, cực kỳ kinh người.

Hái sao bắt trăng, ngao du thái hư, qua năm trăm năm lại thêm năm trăm năm, thọ nguyên đạt đến mười vạn năm, tồn tại như vậy thì kinh khủng đến cỡ nào!

Đến đó, tất cả câu đố cũng không phải là câu đố, tất cả vấn đề giải quyết dễ dàng. Cái gọi là thù hận chỉ như một chuyện thoáng qua mà thôi,

Trong nhất thời, cảm xúc Cơ Trường Không thật dào dạt.

Chương 31: Tung tích

Phía đông Viễn Cổ giới, Vô Tận Sơn Mạch kéo dài không biết bao nhiêu vạn dặm. Ở trong đó, sơn mạch khổng lồ nhiều vô số kể, cường giả Yêu tộc cũng có thể nói rất là kinh người. Cho nên dù chỉ là ở ngoài rìa cũng cực kỳ nguy hiểm. Bất kì lúc nào cũng có thể gặp một, hai Yêu tộc cấp thấp ra ngoài du đãng.

Nhưng nguy hiểm cũng đi kèm với tài phú. Dù là Linh dược hay là thi thể Yêu tộc thì cũng đều có giá trị liên thành. Vì vậy, các những người muốn mạo hiểm*, người rèn luyện vẫn đua nhau chen chút đến.
*DG: cũng là mạo hiểm giả.-KìNgộ1810

Cơ Trường Không mất gần hai tháng mới đi được từ Trấn Ma tông, phía đông bắc Vô Tận Sơn Mạch, đến phía tây. Tính đến lúc này, hắn đã chiến đấu ko dưới một nghìn lần, thậm chí ngay cả Yêu tộc cấp thấp đều đã từng gặp qua.

Phốc!

Một con báo đen dài hơn ba trượng gào thét, ầm ầm rơi xuống. Nếu người nào động vào con báo này thì sẽ thấy xương cốt nó này đã hoá thành bột phấn, thân thể mềm nhũn.

Chu Thiên Tinh Thần Thánh Thể, Thần binh thể tiểu thành, thân thể có thể so với Khai Mạch đỉnh phong, dùng từ "người hung thú" để mô tả cơ thể của hắn cũng ko quá.

Đạp, đạp, đạp. . .

Con báo đen phi ra từ trong bụi cỏ, bước đi trầm ổn và có lực, vô cùng có quy luật. Nhưng cho dù là đáp xuống mạnh hay nhẹ thì thời gian đều ko sai biệt chút nào, rất giống một khôi lỗi.*
*DG: đại ý nói hắn đi 1 bước, đánh 1em.-KìNgộ1810

"Cuối cùng thì cũng sắp kết thúc rồi sao?!" Từ trong rừng cây, Cơ Trường Không nhìn về phương xa, nhìn rừng cây thưa thớt rồi thở dài một hơi. Từ trước đến nay, hắn cảm thấy chưa bao giờ mỏi mệt như vậy

Thân thể chỉ xếp thứ nhì, chủ yếu là tinh thần. Áp lực không dứt làm cho hắn có chút cảm giác tan vỡ, tinh thần thời thời khắc khắc đều căng thẳng, chưa thật sự nghỉ ngơi bao giờ. Nếu còn tiếp tục như thế này nữa thì chắc có lẽ hắn sẽ nổi điên quá.

Ở trong cánh rừng ít ai lui tới hơn hai tháng, mỗi ngày đều tiếp xúc với độc xà mãnh thú nên giờ đây hắn rất mệt mỏi, quần áo thì tơi tả, râu ria thì xồm xàm. Nhưng dù vậy, đôi mắt của hắn lại biểu hiện một tinh thần sáng ngời khiếp người.

Một cỗ khí tức kì dị tràn ra từ người hắn, máu lạnh vô tình, trầm ổn vô cùng, hai tháng này đã mài mòn vẻ non nớt trên người hắn.

Theo thời gian khổ tu, qua việc tích luỹ những gì đạt được, tu vi của hắn đã đạt đến Khai Mạch bát trọng thiên, tốc độ kinh người. Tuy nói cảnh giới Khai Mạch chỉ là tích luỹ, chỉ cần có đủ tài nguyên thì sẽ tiến giai rất nhanh nhưng với hắn thì lại khác, chưa tới nửa năm, từ một phàm nhân tiến lên đến Khai Mạch bát trọng thiên, thật sự là kinh người.

Không chỉ pháp lực mà thân thể cũng tiến bộ, đây là điều làm cho hắn vui mừng. Chu thiên tinh thần rèn thân thể, mỗi một ngày đều tiến bộ. Hiện tại Cơ Trường Không có thể cảm giác được bản thân còn cách Thần binh thể đại thành cũng không còn xa.

"Ngao ô, ngao ô. . ."

Ngay lúc hắn chuẩn bị nghỉ ngơi lấy sức thì từ xa truyền đến một tiếng "ngao ô" quen thuộc, liên tiếp ko dừng.

Đây là rừng rậm Hắc Lang. Mặc dù chỉ là mãnh thú bình thường nhưng chiến lực có thể sánh ngang Khai Mạch. Hơn nữa, một khi chúng tu thành Yêu thú thì sau này có thể hoá thành Ngân nguyệt lang, có thanh danh rất hiển hách trong số các là Yêu thú.

Nhưng mà quan trọng nhất ko phải là chuyện này mà đáng sợ nhất chính là bọn chúng sống bầy đàn. Thời điểm hắn mới tiến vào sơn mạch đã từng gặp qua một lần. Lần đó vì ko hiểu rõ tình hình nên hắn đã giết một con, sau đó chính hắn bị vây quét. Hắn và bọn chúng quần nhau đến ba ngày mới miễn cưỡng trốn đi được.

Tiếng kêu thảm thiết không ngừng truyền đến, hiển nhiên là bọn chúng đang đụng độ với tu giả nào đó. Hơn nữa, tình trạng có vẻ không tốt cho lắm, có lẽ là thợ săn hoặc là người rèn luyện. Nhưng với một người lâu ngày ko gặp đồng loại như hắn mà nói thì đây thật sự là tin mừng.

Với tốc độ của hắn, một bước mười mét thì không thành vấn đề. Dùng tốc độ cao nhất đến chiến trường, hắn chỉ mất nửa nén hương.

Phóng tầm mắt nhìn đến, chỗ này có đến mấy trăm cái đầu đen, cao chừng nửa người đang vây khốn bốn năm người ở chính giữa, chém giết ko ngừng. Mặc dù ko có Yêu thú dẫn đầu nhưng con Hắc lang đầu lĩnh kia đã có nửa thân thể hoá bạc, cách Yêu thú không đến nửa bước.
Bị giam chính giữa rất hiển nhiên là một chủ, bốn người hầu. Bốn người bảo vệ một người còn trẻ tuổi đang đau khổ giãy giụa. Hơn nữa, bên cạnh bọn họ còn ngổn ngang sáu bảy người đang nằm dưới đất.

"Tiểu Tứ!"

Theo sau tiếng gọi thê lương là một người nữa ngã xuống. Hiển nhiên là người thị vệ này với người nọ có quan hệ vô cùng tốt, nhìn thấy đồng bạn ngã xuống, sau tiếng rống giận là trường kiếm liên tục chém ra. Từng đạo đạo kiếm khí chém trọng thương bốn năm con Hắc lang, huyết nhục văng tung tóe.

Chỉ tiếc, công kích như vậy cũng chỉ là hồi quang phản chiếu mà thôi. Sau khi pháp lực tiêu hao hết, người nọ đã bị xé thành mảnh nhỏ chỉ trong chớp mắt.

"Thiếu gia, nếu như có thể sống sót, xin ngài niệm tình chúng ta theo ngài lâu như vậy, hết lòng chiếu cố cho ngài mà bao bọc cho vợ con tiểu nhân!" Hai người còn lại liếc nhau, thấy được ý tứ trong mắt đối phương.

"Ngũ thúc! Hãy kiên trì thêm một chút nữa thôi. Tin tức đã phát ra ngoài rồi, rất nhanh sẽ có người đến cứu chúng ta." Nam tử trẻ tuổi vừa cố gắng vung vẩy trường kiếm trong tay, vừa khuyến khích cho bọn họ.

"Không cần, pháp lực đã tiêu hao hết, chúng ta không xong rồi. Thiếu gia đi mau, đi mau. . ."

Sau tiếng rống to, hai vị thị vệ còn lại như là bị đốt cháy, giống như hoả cầu. Trong chớp mắt, từ người bọn họ bộc phát ra tia sáng chói mắt, pháp lực cuồn cuộn không dứt, ko hề giữ lại, huyết nhục toàn thân cũng nhanh chóng bành trướng, nhìn rất giống một khí cầu được thổi khí.

Bành, bành!

Hai tiếng trầm đục vang lên, rồi hai thân ảnh hoá thành lưu quang bay thẳng về phía trước, cứng rắn mở ra một con đường giữa đàn sói. Những con Hắc lang ngăn cản ở phía trước đều bị đốt thành tro bụi.

Thiếu niên mặt đều nước mắt theo sát phía sau, mượn khe hở lộ ra trong chớp nhoáng này mà đi ra ngoài. Trong chớp mắt, bọn họ đã đi được mấy chục thước.

"Nhanh, nhanh." Liễu Tinh Hằng không ngừng gào thét trong lòng, chân lại phát lực một lần nữa, ko chút nào tiếc rẻ pháp lực.

Nhắc tới đúng là ko may. Vốn chỉ ra ngoài tìm kiếm một Yêu sủng phù hợp, tất cả đều diễn ra thuận lợi, nhưng nghìn tính vạn tính lại không ngờ rằng lại bị một đám mạo hiểm giả tính toán, lỡ chọc giận một đám Ngân nguyệt lang.Nếu là Yêu thú bình thường thì cũng ko sao, bọn hắn có thể dùng nội tình là quyển trục trong tay thì có thể nhẹ nhàng chạy thoát nhưng lại gặp loài sống bày đàn này, hơn nữa bọn chúng còn mang thù nữa nên chuyện này đã hoá thành một cơn ác mộng.

Cao thủ bên người vì bảo hộ Liễu Tinh Hằng hắn nên đã tổn thất gần như không còn. Một đường giết ra, cuối cùng còn sót lại khoảng mười người thì cũng bị bao vây ở nơi đây.

Trơ mắt nhìn những người cùng mình lớn lên lần lượt chết trận, tim Liễu Tinh Hằng hắn như bị đao cứa, vô cùng thống khổ nhưng hắn phải chạy. Vì nếu chết ở chỗ này thì những thị vệ đã hy sinh vô ích rồi, những thân nhân của những người hy sinh kia còn cần hắn chiếu cố.

10m, 9m, 8m...

Cự li 10m ngắn ngủi, với tu vi Khai Mạch bát trọng thiên của bản thân thì chỉ cần một cái hô hấp là có thể vượt qua. Đến lúc đó thì Liễu Tinh Hằng hắn tự tin có thể mượn địa hình nơi đây để chạy thoát.

Nhưng mà ngay khi Liễu Tinh Hằng sắp bước ra một bước cuối cùng thì biến cố lập tức xuất hiện!

Một con Cự lang có những đường đen trắng giao nhau trên thân bỗng ngăn cản trước mặt Liễu Tinh Hằng. Thân hình khổng lồ cùng với khí tức khủng bố tràn ngập toàn thân trực tiếp ngăn cản Liễu Tinh Hằng. Giờ khắc này, Liễu Tinh Hằng thật sự tuyệt vọng, dưới chân mềm nhũng, tê liệt ngã xuống.

Pháp lực đã tiêu hao hết từ lâu, đan dược trên người cũng đã dùng hết, tất cả chỉ nhờ một tín niệm muốn sống để duy trì nhưng bây giờ thì Ngân Lang đang cản đường trước mặt, Liễu Tinh Hằng căn bản không có một chút cơ hội!

Mắt Ngân Lang hơi lộ ra vẻ giảo hoạt, đây là biểu hiện của trí tuệ, cũng là biểu hiện của việc sắp trở thành Yêu tộc. Bình thường thì mãnh thú không hề có trí khôn nhưng tiêu chí để hoá thành Yêu tộc chính là xuất hiện trí tuệ.

"Chẳng lẽ phải chết ở chỗ này?" Liễu Tinh Hằng hoàn toàn không cam lòng nhưng cuối cùng chỉ có thể nhắm mắt chờ đợi tử vong hàng lâm.

Nhưng làm cho Liễu Tinh Hằng kinh ngạc chính là bản thân chờ đợi nửa ngày mà ko thấy chút động tĩnh gì. Mùi tanh hôi mang theo khí tức tử vong cũng ko hề hàng lâm.

Chuyện gì xảy ra, Liễu Tinh Hằng kinh ngạc mở mắt ra. Sau một khắc thì Liễu Tinh Hằng trợn mắt há hốc mồm.

Một thân ảnh tráng kiện giống như Viên hầu đang ở trong bầy sói tránh đông né tây. Mỗi lần đều có một hai đầu Cự lang bị đánh bại. Mà đàn sói tuy liên tục gào thét nhưng lại hoàn toàn bất lực đối với thân ảnh kia, từng con một ngốc đến ko thể tin được.

Phốc, phốc, phốc. . .

Âm thanh nổ tung không ngừng vang lên, một lần nữa, Liễu Tinh Hằng lại dâng lên hy vọng sống sót.

Cuộc giết chóc kéo dài đúng nửa nén hương, hơn năm mươi đầu Hắc lang chết trong tay thân ảnh kia. Thậm chí ngay cả đầu Lang Vương cũng bị đánh gãy một chân, sau đó bị xé thành hai nửa, vô cùng nhẹ nhàng. Cũng vì vậy, đầu lĩnh chết đi nên đàn sõi rốt cuộc cũng vì sợ hãi mà rút lui.

Sau một tiếng nức nở, mấy trăm đầu Hắc lang cúp đuôi chạy tứ tán, chỉ để lại thi thể vỡ nát và thân ảnh to lớn cao ngạo như ngọn núi kia.

"Ngươi sẽ không sao rồi!"

Sau khi tiếng nói tuyền đến, Liễu Tinh Hằng cố gắng chèo chống rốt cục cũng chịu ko nổi được nữa mà ngất đi, hoàn toàn hôn mê.

Trước khi ngất đi, Liễu Tinh Hằng mang một gương mặt và một đôi mắt sắc bén khắc khi trong lòng, kiên cường nhưng cũng nhếch nhác, dường như có chút quen thuộc!

Chương 32: Liễu Tinh Hằng

Một đầu Ngân Lang đánh tới trước mặt, cái miệng hôi thối dính đầy thịt nát bao trùm toàn bộ mặt y, có thể thấy rõ ràng ánh mắt xảo quyệt...

A!

Một tiếng hét thảm thật to vang lên, Liễu Tinh Hằng tỉnh lại từ trong cơn ác mộng, một cơn gió thổi ngang qua tấm lưng ướt đẫm mồ hôi của y, làm y phải rùng mình.

"Ngươi tỉnh rồi sao, vận khí không tệ." Không chờ Liễu Tinh Hằng lấy lại tinh thần, tiếng nói nhàn nhạt từ nơi xa đã truyền đến.

Liễu Tinh Hằng vẫn còn đang mê mang bỗng giật mình tỉnh lại, những chuyện đã xảy ra lần lượt hiện lên trong đầu.

"Tại hạ là Liễu Tinh Hằng ở Yêu Huyết thành xin đa tạ ơn cứu mạng." Sau khi tỉnh táo lại, Liễu Tinh Hằng lập tức giãy giụa đứng dậy nhìn thân ảnh có chút mông lung kia rồi nói lời cảm tạ. Chỉ là toàn thân đau đớn làm cho Liễu Tinh Hằng không ngừng phát ra tiếng thống khổ, sau đó thì ngã xuống ngay lập tức.

"Không cần khách khí, chỉ là chuyện nhỏ." Người nọ xoay người, trong tay cầm một con thỏ nướng vàng óng ánh. (chẹp, giờ là 23h04, ta đang đói đây #.#.-KìNgộ)

Đến bây giờ, Liễu Tinh Hằng mới nhìn rõ được mặt ân nhân của mình. Khuôn mặt cân xứng, thân hình hơi gầy, một đầu tóc đen, và một cái áo choàng tiêu sái. Ngoài ra, đôi mắt kia thời thời khắc khắc đều sáng ngời, hiện lên nét vui vẻ, làm cho người ta vừa nhìn đã có ấn tượng tốt.

Chỉ có một điều duy nhất chính là bộ độ mặc trên người, giống như đã 'hoà hợp' với rừng rập từ rất lâu rồi.

"Ăn một chút đi." Cơ Trường Không tiện tay đem miếng thịt nướng thơm lừng đưa đến tay Liễu Tinh Hằng, trong lòng hắn cũng mừng thầm. Vậy mà vừa rồi làm cho hắn phải bận bịu sửa lại bộ dáng lôi thôi của mình một lúc lâu.

Liễu Tinh Hằng dùng sức thật mạnh, nuốt một ngụm nước miếng. Cuối cùng vẫn phải hàng phục dưới cơn bạo loạn của cái bụng, bỏ qua gia giáo lễ tiết mà ôm lấy con thỏ nướng, cắn từng miếng to.

Cơ Trường Không cũng không để bụng, quay người đi về phía đống lửa. Ở nơi đó, một con thỏ rừng thơm lừng đang ko ngừng nổ tùng xèo ở trên ngọn lửa, lâu lâu lại có vài giọt mỡ rớt xuống tạo ra những đoá hoa lửa.

Ăn như hổ đói, thậm chí ngay cả xương cũng muốn nuốt luôn. Chắc hẳn Liễu Tinh Hằng rất là đói a!

Chạy trốn lâu như vậy làm cho Liễu Tinh Hằng đói đến cùng cực. Pháp lực có thể thông qua linh thạch để bổ sung, nhưng đói bụng thì không có cách nào. Dù sao thì đàn sói cũng ko cho y cơ hội nào!

Hô!

Một con thỏ rừng đã yên vị trong bụng, cuối cùng Liễu Tinh Hằng cũng thoả mãn thở ra một hơi. Chưa bao giờ y cảm thấy thoả mãn như hiện tại.

Nhìn xung quanh, Liễu Tinh Hằng phát hiện mình đang ở trong một cái khe hẹp của một rễ cây đại thụ. Xung quanh là cánh đồng bát ngát, một đống lửa ở xa xa đang dần dần tắt lịm.

Hiện tại đang là lúc sáng sớm, hoa nở chim hót khắp xung quanh, vô cùng náo nhiệt, ánh sáng mặt trời lập loè qua những tán lá, đẹp hơn cả ánh cầu vồng. Nhìn bức tranh bừng bừng sức sống nơi đây, nhưng khi lòng vừa nghĩ đến những người thị vệ đã hy sinh, Liễu Tinh Hằng liền sa sút hẳn.

"Ăn no rồi chứ? Những vết thương trên người ngươi cũng ko có nặng gì lắm. Nếu như ko có vấn đề gì thì chúng ta nên đi thôi. Ai mà biết được những súc sinh kia có quay trở lại hay không." Cơ Trường Không đứng dậy, duỗi thẳng cái lưng một cái, nói.

"Không có chuyện gì." Liễu Tinh Hằng mạnh mẽ chống tay đứng dậy. Tuy thân thể đau nhức kịch liệt nhưng tốt xấu gì cũng ko thể ném đi cái thể diện.

"Xin hỏi tôn tính đại danh các hạ? Tại hạ vô cùng cảm kích ơn cứu mạng." Liễu Tinh Hằng chắp tay, sau đó nghiêm túc nói.

"Ha ha, ta họ Cơ, tên Trường Không." Cơ Trường Không mỉm cười, cũng không có giấu diếm gì, nói.

"Tại hạ Liễu Tinh Hằng, con thứ ba Liễu gia Yêu Huyết thành. Nhìn dáng vẻ của Cơ đại ca, không biết có dự định đi vào Yêu Huyết thành không? Nếu như có thì tốt quá, ta có thể hảo hảo cảm tạ ơn cứu mạng của Cơ đại ca." Liễu Tinh Hằng có chút đấu tranh nói.

Yêu Huyết thành? Cơ Trường Không sững sờ. Hắn một bước đi tới cũng ko có mục đích gì, chỉ muốn tìm thiên hạ đệ nhất Tông kia mà thôi. Còn về chuyện Yêu Huyết thành gì gì này, hắn căn bản ko biết gì cả, ngay cả việc nó nằm ở nơi nào cũng ko biết.Nhưng mà, nếu như không có mục đích thì đi xem cũng ko tệ!

"Không sai, ta cũng chuẩn bị đi vào đó." Nghĩ đến đây, Cơ Trường Không liền thuận ý nói.

"Vậy thật tốt quá." Liễu Tinh Hằng vui mừng nói.

"Đúng rồi. Không biết Cơ đại ca có nhìn thấy những thị vệ của ta không?" Sau khi vui mừng, Liễu Tinh Hằng bỗng có chút thương cảm, giọng có chút lo lắng hỏi Cơ Trường Không.

"Yên tâm đi! Ta đã chôn cất, không cần lo lắng bọn họ sẽ bị dã thú ăn." Cơ Trường Không mỉm cười, nhìn sơ cũng biết vị Tam công tử Liễu gia này đang lo lắng điều gì. Nhưng cũng vì vậy mà hảo cảm đối với người này lại tăng một phần.

Đới với người dưới lại quan tâm đến như vậy, dù có xấu đến thế nào đi nữa thì chắc cũng ko quá xấu đi!

Cơ Trường Không chỉ cho Liễu Tinh Hằng biết chỗ đã chôn cất những thi thể để chính y tự mình đi xem, còn hắn thì chỉ ngồi một chỗ rồi chờ.

Vì sao lại muốn đến Huyết yêu thành? Mục đích rất đơn giản, hắn muốn biết thêm tin tức. Hắn muốn biết thật rõ ràng về thế giới này, về các thế lực và còn thử vận may của mình một chút, có khi tìm được một vài tin tức của muội muội.

Những điều này hắn vẫn chưa được biết khi ở Trấn Ma tông. Tuy tu vi của hắn tăng nhanh nhưng kiến thức lại cực kỳ thiếu sót, có thể nói là hoàn toàn ko biết gì.

Ở trong tiểu thế giới thì luôn bị thiếu sót thông tin, hắn chạy ra từ Chân Long tiểu thế giới đến một tiểu thế giới khác, rồi sau đó tham dự vào một cuộc đại chiến, hơn nữa lại nhận được chỗ tốt cực lớn. Nhưng lão bất tử lại đem hắn tới đại thế giới và hắn thì hoàn toàn ko biết gì về nơi này cả.

Đây chính là sự chênh lệch giữa tiểu và đại thế giới, khác nhau một trời một vực, giống như ếch ngồi đáy giếng với thiên nga trắng cao cao tại thượng.

Tại sao lâu như vậy? Hắn đã chờ hơn nửa khắc nhưng vẫn ko thấy bóng dáng Liễu Tinh Hằng. Chuyện này làm cho hắn có chút sốt ruột nhưng vì có thể Liễu Tinh Hằng tâm tình ko tốt nên đã trì hoãn. Hắn nhẫn nại chờ thêm chút nữa.

Một nén hương sau, cuối cùng hắn cũng cảm thấy có chỗ ko đúng.
Hắn nhảy một cái, hoá thành cơn gió lốc lao đi. Những nơi hắn đi qua, cây cối bị cuồng phong thổi cho nghiêng ngã.

Chỉ sau mười mấy cái hô hấp, Cơ Trường Không đã đến chỗ chôn cất thi thể. Nhưng mà nơi đây ko còn lại thứ gì, thi thể không thấy, Liễu Tinh Hằng cũng vậy. Rừng rậm dường như đã được tẩy sạch qua, ngay cả vết máu cũng biến mất ko để lại chút dấu vết.

Vì để đề phòng mấy cái thi thể bị dã thú tha đi, hắn đã chọn một nơi rất trống trãi, và còn dùng một chút thủ đoạn. Nhưng bây giờ, mọi thứ đều ko còn.

Cơ Trường Không nhíu mày, toàn thân căng cứng, vận sức chờ ra tay.

Hắn cảm ứng được một cỗ sát ý lăng lệ ác liệt, đâm vào da làm hắn đau nhức. Chỉ là ko biết vì sao cỗ sát ý này lại đứt quãng.

"Đi ra!"

Rất lâu sau, thân hình hắn bỗng chuyển động. Dù thần thức ko thể dò xét xung quanh nhưng nhờ vào cảm ứng của tu giả mà hắn đã biết được nơi phát ra cỗ sát ý.

Oanh!

Tàn ảnh lóe lên rồi biến mất, một cây đại thụ cách hắn mười trượng về phía bên trái ầm ầm nổ tung.

Trong đống gỗ mụn đang bay tán loạn, một thân ảnh nhảy lùi về phía sau. Còn Cơ Trường Không thì quyết đuổi theo ko bỏ, trước sau vẫn tập trung vào lồng ngực của thân ảnh kia.

Phốc!

Cuối cùng thì đạo thân ảnh kia cũng bay ra. Tuy ko trực tiếp đánh trúng nhưng quyền phong cuồn cuộn cũng ảnh hưởng đến người nọ. Thân ảnh kia phun ra một ngụm máu tươi rồi ngã ra trên mặt đất rất xa. Nhưng đến bây giờ thì Cơ Trường Không mới nhìn rõ được người này, thế mà lại là Liễu Tinh Hằng.

"Tại sao lại làm như vậy?" Cơ Trường Không từng bước tiến đến gần, tay hội tụ lực lượng. Hăn thực sự nghĩ ko ra vì nguyên nhân gì mà Liễu Tinh Hằng lại làm như vậy. Chính mình đã cứu hắn nhưng kết quả nhận được lại như vậy. Trong nhất thời, hắn nộ khí xung thiên!

"Bởi vì, ngươi là - Yêu nô!" Liễu Tinh Hằng khó khăn ngẩng đầu, nói từng chữ.

Chỉ trong nháy mắt, cơn bão phẫn nộ trong lòng hắn liền tan thành mây khói. Nhưng đồng thời, một loại tức giận khác lại nổi lên, tuỳ thời bộc phát!

Yêu nô, con người nếu quy thuận Yêu tộc thì gọi là Yêu nô!

Nhân-yêu bất lưỡng lập đã từ rất lâu. Nếu đã là tu giả Nhân tộc thì ko ai bác bỏ điều này.

Vô số năm tháng qua, tiền nhân đã khoác lên vai nhiệt huyết, dùng nhiệt huyết này và cả hài cốt của mình để mở ra một con đường sống cho Nhân tộc. Lúc trước, địch nhân của Nhân tộc là Yêu tộc nhưng bây giờ thực lực của Nhân tộc đã phát triển mạnh, Nhân tộc và Yêu tộc lại có địa vị ngang nhau.

Có lẽ chính vì vậy mà không ít thành viên Nhân tộc vì các điều lợi mà dấn thân vào Yêu tộc, quay mặt đối nghịch lại đồng tộc. Người như vậy bị gọi là Yêu nô. Bình thường, nếu Nhân tộc gặp được sẽ ko buông tha!

Cho nên lúc Liễu Tinh Hằng nói ra lý do, dù hắn có tức giận đến đâu thì cũng có thể cảm thông được hành đồng của Liễu Tinh Hằng.

Nhưng cho dù có thể thông cảm được thì hắn cũng ko thể lý giải được. Chuyện này thật sự có chút ko hiểu nổi, hắn căn bản ko biết vì sao bản thân lại trở thành địch nhân của Nhân tộc. Cái mũ to như vậy, thật sự hắn ko đội nổi a!

Rốt cuộc thì chính mình làm sao lại trở thành Yêu nô?

Chương 33: Vu oan

"Nói đi, rút cuộc là đã xảy chuyện gì?" Bỗng nhiên Cơ Trường Không thả lỏng người, thuận tay mang Liễu Tinh Hằng đến bên cạnh đống lửa. Hắn cần phải biết rõ tất cả.

"Ngươi hãy nói trước. Ngươi có phải là Yêu nô hay ko?" Liễu Tinh Hằng cực kỳ chăm chú theo dõi Cơ Trường Không, không chút buông lỏng.

"Nếu như ta nói không phải, ngươi sẽ tin sao?" Cơ Trường Không cười khổ nói.

Hắn cũng đã đoán ra sơ sơ chuyện gì xảy ra, chỉ là ko hoàn toàn mà thôi. Nhưng trong lòng hắn vẫn có một cục tức rất khó chịu.

Liễu Tinh Hằng ko nói gì, chỉ chăm chăm theo dõi hắn, ánh mắt thanh tịnh và nghiêm khắc. Dù tu vi của Cơ Trường Không vượt xa y nhưng cũng có chút không tự nhiên. Bởi vì bây giờ hắn cảm giác ánh mắt của Liễu Tinh Hằng toát ra một ý chí nào đó rất giống Hoàng Thiên Kiêu.

"Ta tin tưởng!"

Thật lâu sau, Liễu Tinh Hằng mở miệng nói. Ánh mắt phức tạp, như trút được gánh nặng, vừa hổ thẹn vừa lo lắng, chỉ ko có hoài nghi.

"Nói cho ta nghe một chút đi. Vì sao lại nhận ra ta? Vì sao ta lại trở thành Yêu nô?" Cơ Trường Không cười khổ nói.

"Ngươi không biết?" Liễu Tinh Hằng kinh ngạc hỏi.

"Đương nhiên không biết. Nếu ko thì làm sao có thể đem ngươi đến cửa. Đoạn thời gian vừa qua, ta một mực tu luyện ở phía đông bắc Vô Tận Sơn Mạch, ko có tiếp xúc với người ngoài." Cơ Trường Không giải thích.

"Thì ra là thế." Liễu Tinh Hằng bừng tỉnh đại ngộ, giống như đã thông suốt rất nhiều thứ.

"Nếu đã như vậy thì chỉ sợ ngươi ko đi Huyết yêu thành được nữa rồi. Một đại nhân vật của Chiến Hồn điện đang ở trong thành, chính là để đuổi bắt ngươi. Hơn nữa, Chiến Hồn điện và Phiêu Miểu Thánh địa đã vẽ hình ngươi, cùng nhau truy nã. Họ nói ngươi dẫn dắt Yêu tộc cướp đi bảo tàng vốn là của Nhân tộc. Còn nói ngươi cấu kết với Yêu tộc, lừa gạt nhiều tán tu tiến vào trong kia rồi huyết tế toàn bộ..."

Đôi mắt Cơ Trường Không dần dần đỏ bừng, khí tức quanh thân lay động, sát ý ngút trời.

Thông qua những lời kể của Liễu Tinh Hằng, hắn đã hiểu rõ ngọn nguồn. Nhưng càng biết nhiều, càng hiểu nhiều thì tức giận cũng càng nhiều.

Sau khi Chiến Hồn điện và Phiêu Miểu Thánh địa rời khỏi Hành cung Tôn tổ thì bọn họ đã truy nã hắn ở phương đông của Vô Tận Sơn Mạch, với tội danh là cấu kết Yêu tộc để giết hại Nhân tộc. Mà những tán tu chứng kiến chuyện này đều ko thể đi ra.

Ở cái thế giới này, cấu kết Yêu tộc để giết hại đồng tộc sẽ bị mọi người phỉ nhổ, ko có ngoại lệ.

Nhân-yêu bất lưỡng lập cũng không chỉ nói suôn mà thôi. Yêu tộc nếu rơi vào tay Nhân tộc chỉ có 2 con đường, một là trở thành Yêu sủng, hai là trở thành tài liệu. Còn Nhân tộc trong mắt Yêu tộc chỉ là thức ăn mà thôi.

Bất kể là ai, chỉ cần liên quan đến Yêu tộc thì sẽ thân bại danh liệt. Cho dù lúc trước hắn có danh vọng cao như thế nào, tu vị mạnh ra sao thì cũng đều ko có ngoại lệ.

Chứng cứ vô cùng xác thực, ngay cả chi tiết đều không sai chút nào. Chỉ là chúng đã biến chuyện bức bách Cơ Trường Không thành chuyện Cơ Trường Không cấu kết Yêu tộc, bức hại tán tu.

Mà ba đại thế lực thề dù phải sống chết cũng phải chống lại. Nhất là có một vài đại nhân vật trong hai đại thế lực bất diệt đã tự mình làm chứng. Vì thế chuyện này lập tức dẫn tới một cơn sóng to gió lớn.

Nhưng mà từ khi trốn khỏi Hành cung Tôn tổ, Cơ Trường Không vẫn ko hề biết gì!

Những chuyện khác thì cũng ko nói đi, chuyện mình bị bức bách, rồi lại bị vu hãm cũng không to tát gì nhưng là hắn buồn cười nhất chính là những tán tu kia!

Không có một tán tu nào đi ra. Tất nhiên hắn ko có khả năng làm được chuyện này dễ dàng như vậy. Vậy chỉ có một khả năng...

Vừa nghĩ tới việc mình bị vu oan giá hoạ, những thứ được là thế lực lớn luôn ra vẻ quân tử đạo mạo lại thật sự lại làm ra một chuyện như vậy, thật làm cho hắn tức giận đến nghiến răng nghiến lợi. Vì như vậy, bản thân hắn sẽ có biết bao nhiêu địch nhân đây?!

Mất đi người thân, người nhà những tán tu kia tất nhiên sẽ hận mình đến tận xương tuỷ. Mà những người muốn lấy được bảo vật trên người mình thì ko cần phải nói, những thế lực khổng lồ nhất định sẽ muốn có cho bằng được. Thật sự hắn ko thể tưởng tượng được tiếp theo sẽ như thế nào?Dùng câu 'chó nhà có tang' cũng ko thể nào nói lên được tình trạng của hắn bây giờ. Có thể nói bước đi của hắn càng ngày càng khó khăn hơn. Tuỳ lúc đều có thể bị người ta phát hiện rồi vây giết.

Nếu như hắn thật sự là Yêu nô thì cũng ko sao nhưng quan trọng là căn bản hắn ko phải. Thậm chí chỉ là bị cuốn vào cuộc tranh đoạt lá cờ nhỏ rồi lại ko cách nào gánh nổi tội danh.

Thật lâu sau, tinh thần Cơ Trường Không mới ổn định lại. Cường giả mới có lý lẽ, giống như hắn bây giờ, nếu đem sự thật nói ra thì có người tin sao? Sẽ có người giúp hắn sao? Chỉ làm người khác chê cười mà thôi!

"Vì sao ngươi lại tin tưởng ta? Bọn họ nói rất bài bản, chứng cứ lại vô cùng xác thực, ngươi dựa vào cái gì mà tin tưởng ta?" Cơ Trường Không nhìn Liễu Tinh Hằng, sát ý dần hiện lên trong mắt.

"Không có lý do gì, đây là thiên phú của ta. Với lại, dù sao thì ngươi cũng đã cứu ta." Liễu Tinh Hằng mỉm cười, không cảm thấy khẩn trương chút nào. Dường như sát ý của Cơ Trường Không ko hề có ảnh hưởng gì đến hắn. Hoặc hắn căn bản ko lo lắng Cơ Trường Không động thủ.

"Thiên phú thật làm cho người ta hâm mộ." Cơ Trường Không hơi sững sờ rồi sau đó nở nụ cười. Bây giờ, thật giả không quan trọng, tin hay không cũng ko có quan trọng!

"Đúng rồi. Đại nhân vật trong thành là người nào, tu vi ra sao?" Sau một lúc suy nghĩ, Cơ Trường Không bỗng hỏi.

"Cháu trai của một vị Trưởng lão. Nghe nói là một người nổi bật thuộc thế hệ trẻ tuổi. Còn có một đệ tử trẻ tuổi... Ngươi, ngươi hỏi chuyện này, có phải muốn ra tay với bọn họ?" Liễu Tinh Hằng bỗng nhiên bừng tỉnh, vẻ mặt rung động nói.

"Có vấn đề gì sao? Nếu như bọn họ làm được một thì tất nhiên ta cũng sẽ làm được mười." Cơ Trường Không khinh thường nói. Sát ý léo lên trong mắt rồi biến mất, khắc cốt ghi tâm.

"Thế nhưng ngươi biết rõ thế lực của bọn họ, còn ngươi thì. . ."

"Chuyện này ko cần lo lắng. Coi như giết ko được bọn họ thì sau này cũng biết rõ được họ." Cơ Trường Không lạnh lùng cười cười, trong mắt chỉ có lãnh ý.

"Được rồi, thật là một người điên! Ta chỉ có thể giúp ngươi vào thành, những thứ khác thì đều dựa vào ngươi." Liễu Tinh Hằng nói lầm bầm.

"Vậy là đã tốt rồi." Cơ Trường Không cười cười lơ đễnh.

Mục đích hắn vào thành ko thay đổi, chỉ là bây giờ lại thêm một cái nữa thôi, thành công hay ko cũng ko quan trọng.
"Nhưng mà còn một vấn đề, ta dựa vào đâu mà tin tưởng ngươi." Cơ Trường Không hỏi ngược lại, giống như cười mà không phải cười quan sát Liễu Tinh Hằng, trở mặt như lật sách, coi như là đã kế thừa một phần thiên phú của Ám Dạ.

"Cái này..." Liễu Tinh Hằng ko biết nói gì, hoàn toàn ko đưa ra được biện pháp tốt nào. Dù sao cũng là chuyện liên quan đến tính mạng, dù Cơ Trường Không nguyện ý tin tưởng y thì cũng ko thể nào vì một câu thiên phú mà hoàn toàn tín nhiệm.

"Như vậy đi, trước tiên ngươi cứ phong bế tu vi của ta, sau khi vào thành thì hãy luôn ở cạnh ta, tuỳ thời có thể giết ta. Như vậy thì ko cần phải lo lắng." Liễu Tinh Hằng suy nghĩ nửa ngày, sau đó nói.

"Như vậy thì ko cần, quá phiền toái." Cơ Trường Không lắc đầu không chút do dự.

"Vậy phải làm thế nào, giết ta?" Liễu Tinh Hằng ko biết phải làm sao. Nghĩ đây chính là biện pháp ổn thoả nhất.

"Như vậy cũng ko cần, muốn giết ngươi thì ta đã động thủ từ lâu rồi." Cơ Trường Không cười vẫy vẫy tay.

"Vậy ngươi muốn thế nào?" Trong mắt Liễu Tinh Hằng hiện lên vẻ sợ hãi, giống như đã nghĩ đến điều gì ko tốt.

"Đơn giản, ngươi ăn hết thứ này là được." Cơ Trường Không lật tay, lấy ra một quả dược hoàn đen kịt. Từng trận khí tức quái dị phát ra từ trên quả dược hoàn này làm cho người ta cảm giác âm u lạnh lẽo.

"Đây là cái gì?" Sắc mặt Liễu Tinh Hằng có chút không dễ coi.

"Thứ tốt, nhưng mà cũng có thể biến thành độc dược, chỉ cần một ít chất môi giới* là được." Cơ Trường Không ra vẻ mơ hồ, huyền bí.
*Chất môi giới: cách gọi khác của chất xúc tác vậy.-KìNgộ1810

"Có thể không ăn được ko?" Mặt mũi Liễu Tinh Hằng tràn đầy sầu khổ, rất xoắn xuýt.

"Ngươi nói đi." Cơ Trường Không tự phi tự tếu.

"Được rồi." Thấy ko thể thương lượng được, Liễu Tinh Hằng chịu đựng tra tấn, nuốt dược hoàn, nhai cũng ko có nhai.

Đã có cơ sở nên sau này hai người trao đổi trở nên nhẹ nhàng hơn.

Không thể không nói, vị Tam công tử Liễu gia thật sự rất bất phàm. Tuy ra đời không sâu nhưng không hổ xuất thân gia tộc, kiến thức bất phàm, lại rất can đảm, quyết đoán. Chỉ tiếc là thiên phú của Liễu Tinh Hằng chênh lệch một chút nhưng so với Cơ Trường Không thì vẫn nhiều hơn, nhưng tu vi lại kém hắn.

Xuất thân ở một nơi như Viễn Cổ giới, dù với tu vi hiện tại, không thể đứng chót thế hệ trẻ tuổi, nhưng ít nhất cũng nằm khoảng giữa.

Vì sao tiểu thế giới không thể nào sản sinh ra người mạnh, cũng là vì tài nguyên!

Một tiểu thế giới thì tinh khí thưa thớt, khoáng mạch ít, Linh dược thiếu thốn. Vì vậy, tu giả tất nhiên sẽ ít đi, mà tu giả ít thì sẽ ít được giao lưu với nhau. Do đó, tu giả không thể nào mạnh được. Từ đó, công pháp được sáng tạo ra cũng kém đi.

Đây là một cái chết tuần hoàn, dù ngươi có được công pháp Thánh nhân của Viễn Cổ giới, nhưng nếu dùng nó để tu luyện ở trong tiểu thế giới thì cũng ko thể nào nhanh được, bởi vì thiếu tinh khí.

Nếu ko như vậy thì Cơ Trường Không cũng không nghĩ đến việc tu hành ở đây.

Cũng như vậy, Liễu Tinh Hằng lớn lên tại Viễn Cổ giới, lại là người của đại gia tộc, là Tam công tử dòng chính, nhưng tu vi lại không cao lắm. Nhưng mà người ta cũng không chú trọng đến phương diện này, cứ 'tình hữu khả nguyên'* đi!

*Tình hữu khả nguyên: về tình thì có thể lượng thứ.-KìNgộ1810

Chương 34: Yêu Huyết thành

Ngày hôm nay, ở cửa đông của Yêu Huyết thành xuất hiện hai thân ảnh có bộ dáng đầy phong trần mệt mỏi làm cho nhiều người phải chú ý đến. Chủ yếu là vì vị Tam thiếu gia Liễu gia, Liễu Tinh Hằng, rất nổi tiếng, mà bây giờ lại có bộ dáng chật như vậy.

"Đây là Yêu Huyết thành sao? Đúng là rất hùng vĩ." Cơ Trường Không ngừng chân cảm thán. Trên đường đi, tuy đã nghe Liễu Tinh Hằng nói từng cái bất phàm của Yêu Huyết thành nhưng thật sự là nghe danh không bằng gặp mặt. Chân chính nhìn thấy làm cho hắn thật sự rất rung động.

Người tới lui xung quanh giống như đã nhìn thấy bộ dạng như vậy rất nhiều lần nên đã quen rồi. Tu giả lần đầu đến Yêu Huyết thành thì có mấy người trấn định được. Những người ở đây rất coi thường các tu giả có biểu hiện như vậy, nhưng đồng thời họ cũng rất tự hào.

Yêu Huyết thành, thành trì khổng lồ nhất nằm ở phía đông Vô Tận Sơn Mạch, là đại bản doanh của vô số mạo hiểm giả và những người muốn lịch lãm.

Mặc dù ở trong Viễn Cổ giới mênh mông nhưng thanh danh của thành trì cổ xưa này cũng lan ra rất xa.

Nghe nói từ khi thành trì này từ khi xây dựng đến giờ vẫn ko hề bị phá huỷ, bởi vậy toà thành này rất nổi tiếng. Trước kia, từng có người đào đất sâu đến mười trượng, vẫn thấy thấy màu đất đỏ tươi như cũ, không có chút khác biệt nào.

Có thể thấy được, từ vô tận năm tháng đến nay, toà thành cổ xưa này đã vùi chôn ko biết bao nhiêu Yêu tộc và Nhân tộc. Có thể là trăm vạn, ngàn vạn, thậm chí nhiều hơn.

Tường thành cao đến trăm trượng, nguy nga bát ngát, tường thành màu xanh chằn chịt vố số vết thương, toát lên vẻ tang thương của năm tháng. Dù ko có tới gần nhưng một cỗ khí tức sát phạt cũng đập vào mặt, làm cho người ta không thể nghiêm túc được.

"Tốt cho một toà Yêu Huyết thành, thật không thẹn với cái tên Yêu Huyết." Cơ Trường Không nhịn ko được mà sợ hãi thán phục. Hắn đã từng nghĩ là Chân Long thần thành đã là một thành trì khổng lồ nhất rồi nhưng sau khi nhìn thấy Yêu Huyết thành thì mới thật sự hiểu được là 'tiểu vu kiến đại vu'*.
*Vu: là thầy pháp, phù thuỷ.

"Đó là đương nhiên. Mỗi một năm, Yêu tộc táng thân ở gần Yêu Huyết thành hơn trăm vạn. Đây là một trong những thành thị cổ xưa nhất, cũng là thành thị cường đại nhất của Nhân tộc ở Viễn Cổ giới." Liễu Tinh Hằng tự mình nói.

"Ở thành thị này, hoàn toàn có thể tự hào mình." Cơ Trường Không thở thật sâu, rồi trịnh trọng nói.

"Không sai." Liễu Tinh Hằng cũng không xấu hổ chút nào, trên mặt tràn đầy nét thỏa mãn.

"Đi xem đi, thật sự là rất chờ mong." Hắn thì thào nói, có vẻ ko thể chờ đợi được.Thành trì to lớn cổ xưa mang một phong thái cao ngạo, rất giống sơn mạch, có thể dẫn động lý tưởng hào hùng, giống như Cơ Trường Không bây giờ.

Hai người đi nhanh về phía cửa thành. Trên đường đi, cơ mặt Cơ Trường Không bắt đầu biến ảo. Sau mấy hơi thở, một khuôn mặt xa lạ đã xuất hiện trước mặt Liễu Tinh Hằng.

Khuôn mặt trước kia xem như đã bị tiếng xấu, hắn cũng ko muốn chết.

"Rất ko tồi. Ko để ý dò xét thì sẽ nhìn ko ra." Liễu Tinh Hằng nhìn kỹ khuôn mặt của Cơ Trường Không, khẽ cười nói.

"Vậy là tốt rồi. Ta còn lo lắng chút kỹ xảo như vậy sẽ ko giấu diếm được người giữ cửa thành." Cơ Trường Không cười nhạt một tiếng, không khẩn trương chút nào.

Làm cho cơ bắp thay đổi hình dạng, một kỹ xảo đơn giản như vậy thì bất kể một tu giả Khai Mạch cảnh giới nào cũng có thể làm được. Chỉ cần để ý dò xét, tu giả hơi cường đại một chút đều có thể nhìn ra được.

"Không cần lo lắng, kỳ thật thì cũng ko có gì đâu! Bởi vì ngươi nên cửa thành sẽ nghiêm khắc hơn bình thường một chút thôi, nhưng ngươi cứ làm theo lời ta thì sẽ ko xảy ra vấn đề gì." Liễu Tinh Hằng đang dùng ánh mắt tán thưởng hắn thì bỗng nói.

"Tự tin như vậy sao?" Cơ Trường Không kinh ngạc ko thôi.

"Nhìn sẽ biết thôi." Liễu Tinh Hằng bán đi chỗ hấp dẫn, dẫn đường đi về phía cửa thành.

Cửa thành cao mười trượng, rộng sáu trượng, đủ để mười người cùng lúc đi qua.

Theo Liễu Tinh Hằng đi về phía trước, Cơ Trường Không vẫn còn ít nhiều lo lắng nhưng mà rất nhanh hắn đem cái tâm lo lắng ấy giấu sâu trong lòng.
"Tam thiếu gia. Ngài đã trở về, thật sự là ngài rồi." Một vị trưởng đội thủ thành nhìn thấy Liễu Tinh Hằng, trước tiên là kinh ngạc, sau đó là đi từng bước nhỏ như sợ nhìn nhầm, đến mặt Liễu Tinh Hằng. Mà xung quanh cổng bảo vệ cũng đã diễn ra một hồi náo loạn. Nếu không phải vì chức trách thì chỉ sợ bọn họ đã sớm chạy tới rồi.

"Liễu Hằng. Hôm nay là tiểu tử ngươi trực ban a!" Liễu Tinh Hằng cười cười, nâng người đội trưởng dậy, bày ra dáng vẻ tuỳ ý.

Cái này, cái này. . .

Cơ Trường Không kinh ngạc không thôi. Hắn nhìn ra được Liễu gia có địa vị rất ko bình thường ở Yêu Huyết thành này. Ngay cả cửa thành đều có người của mình, quả thật làm người khác kinh sợ.

"Cơ huynh, chúng ta đi thôi." Sau một hồi hàn thuyên, Liễu Tinh Hằng mới nói với Cơ Trường Không.

"Vị này là..." Liễu Hằng tiến lên, có chút kinh ngạc hỏi.

"Một vị bằng hữu mới quen. May mắn hắn đã cứu ta một mạng, nếu ko thì..." Tâm tình Liễu Tinh Hằng bỗng suy sụp hẳn. Hiển nhiên là vì những cái chết của những thị vệ kia.

"Thì ra là thế." Nghe xong lời này, vẻ hoài nghi của Liễu Hằng biến mất. Ngược lại còn cung kính cảm tạ Cơ Trường Không.

Chỉ là một chuyện nhỏ như vậy thôi nhưng cũng làm cho hắn cảm thấy Liễu gia bất phàm. Dường như gia tộc này ko hề đơn giản, ít nhất, tình cảm giữa những người trong tộc ko thể nào là giả.

Bước vào trong thành, chỉ chớp mắt thôi mà đã 'vật đổi sao dời', so với bên ngoài thành thì thật sự hoàn toàn đối lập.

"Linh dược ba nghìn năm, đảm bảo Linh dược ba nghìn năm, kéo dài tuổi thọ..."

"Xương của Thiên yêu, xương của Ma tượng Man Hoang, ko hề có ở tiệm khác, đều đến xem đi..."

"Cửa hiệu trăm năm, Thiên Binh các, đã đi ngang thì ko nên bỏ qua. Chỉ có thứ ngươi ko tưởng tượng được, chứ ko có thứ ngươi ko thể tìm thấy, ko đến đừng hối hận..."

...Dòng người đông đúc, con đường rộng mười trượng đều là đầu người. Tiếng rao hàng, tiếng gọi ầm ĩ, tiếng chào khách liên tiếp lọt vào tai, liên miên ko dứt.

'Nâng tay áo như mây, vung mồ hôi như mưa' là câu có thể dùng để miểu tả cảnh này!

"Một nơi thật là phồn hoa." Cơ Trường Không nhịn ko được mà cảm thán lần nữa, thật sự là bị lây nhiễm bởi ko khí náo nhiệt này.

"Đây chỉ một nơi nhỏ của mấy ngàn nơi trong toàn bộ Yêu Huyết thành. Như vậy cũng chưa hẳn là náo nhiệt, nơi đây cũng là một nơi bình thường thôi đấy." Liễu Tinh Hằng dẫn hắn đi tới trước, vừa đi vừa giới thiệu các loại dị vật quý hiếm, giúp hắn mở rộng tầm mắt.

Theo như lời Liễu Tinh Hằng, Yêu Huyết thành có tổng cộng ba mươi sáu đại lộ kết nối bốn phương tám hướng. Điểm kết thúc là thành trì quan trọng nhất, Phủ Thành chủ. Ngoài trừ ba mươi sáu tuyến đường chính thì còn có vô số những đường nhỏ khác, vô số tu giả ở đấy.

Nếu phải nói đây là một thành trì thì chẳng bằng nói đây là một quốc gia.

Không lâu sau, hai người tới một quán rượu. Tầng ba chiếm diện tích mấy chục mẫu*, hơn nữa lại nằm ở khu vực phồn hoa nhất, nhìn cũng biết giá cả xa xỉ đến cỡ nào.
*Mẫu: ko biết 1mẫu ở đây được tính thế nào, 1 cái tầng lầu mà rộng chừng này, cũng có thể xây giống kiểu tứ hợp viện.-KìNgộ1810

"Đi đi." Liễu Tinh Hằng mang hắn đi vào cửa sau, rất quen thuộc, giống như đã đến đây nhiều lần rồi vậy.

"Đừng nói là người nhà ngươi là chủ nơi đây đấy?" Sắc mặt Cơ Trường Không cổ quái hỏi.

"Ko sai. Nơi đây là sản nghiệp của ta. Ta ko thích tu hành nhưng buôn bán lại ưa thích ko rời." Liễu Tinh Hằng tự hào nói. Đối với việc bản thân là một người buôn bán có thành tựu cao như vậy, Liễu Tinh Hằng rất là hài lòng.

"Không ngờ ta rõ ràng lại cứu được một đại tài chủ." Cơ Trường Không trêu ghẹo nói.

"Ha ha." Liễu Tinh Hằng nhếch miệng cười cười.

"Tiểu nhân bái kiến Tam công tử." Đang lúc hai người đùa giỡn thì một người có dáng thấp bé nhưng tròn trịa như ống trúc, có vẻ rất mập mạp, đi từ bên trong ra nghênh đón.

"Miễn lễ, sinh ý vừa qua như thế nào?" Liễu Tinh Hằng phất phất tay nói.

"Khởi bẩm công tử, sinh ý không tồi. Gần đây vì Yêu tộc lại đang rục rịch nên sinh ý so với tháng trước đã tăng hơn ba thành." Mập mạp nói, hiển nhiên đã sớm có chuẩn bị, rất kỹ càng.

"Vậy là tốt rồi. Vị này chính là huynh đệ của ta, cũng là ân nhân cứu mạng ta. Ngươi lập tức an bài chỗ ở và chi ra một vạn linh thạch rồi đưa qua cho Cơ huynh, hảo hảo hầu hạ, không được lãnh đạm." Liễu Tinh Hằng xoay người lại kéo Cơ Trường Không, nói.

"Vâng. Xin ngài yên tâm. Cơ thiếu gia ở chỗ này sẽ ko bị uỷ khuất!" Mập mạp xoay người lại, liên tục nói.

"Cơ huynh. Y họ Chu. Ngươi cứ gọi y là Chu chưởng quỷ là được, có vấn đề gì thì tìm hắn, ta phải về báo một tiếng. Sau đó, ta sẽ quay lại đưa Cơ huynh ra ngoài hảo hảo dạo chơi." Liễu Tinh Hằng kéo Cơ Trường Không cười nói.

"Tốt." Cơ Trường Không gật gật đầu.

Không hổ là thương nhân, tiếp đãi người khác cực kỳ thoả đáng. Các vấn đề ko cần hắn lo, mọi thứ đều được an bài cực kỳ thoả đáng. Thậm chí ngay việc trên người hắn ko có tiền cũng được chú ý, lập tức cho người đưa lên hơn vạn linh thạch.

Thủ bút như vậy, tâm tư như vậy, khó trách lại có thể tự cho rằng với tu vi như vậy thì cũng trở thành thương nhân thành công!

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau