TINH VÂN ĐỒ LỤC TRUYỆN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Tinh vân đồ lục truyện - Chương 106 - Chương 110

Chương 104: Tinh Thần Đại Liệt Cốc

Ở tận cùng phía bắc Tinh Thần Tử Địa, gần với Vô Tận Sơn Mạch có một khe nứt. Khe nứt rất khổng lồ nên nó cũng được gọi là thung lũng hay hẻm núi và được người bản xứ gọi là Tinh Thần Đại Liệt Cốc!

Thung lũng này mênh mông bát ngát, kéo dài vào sâu trong Vô Tận Sơn Mạch, được cánh rừng nguyên sinh bao bọc. Ấy thế mà ở ở phía đông lại là một cảnh tượng khác. Một không gian hoang vu, không một ngọn cỏ, không một mầm mống có sự sống nào.

Nói tóm lại, phía tây thung lũng là rừng rậm, còn phía đông thì hoang vu. Cả hai chỉ cách nhau có một cái vực sâu, chính là cái thung lũng đã nói đến, thần bí vô cùng.

Một phân làm hai, hai cái lại đối lập nhau hoàn toàn!

Có thể nói rằng, ngoài Tinh Thần Bí Cảnh thì Tinh Thần Đại Liệt Cốc là nơi nguy hiểm nhất. Thung lũng kéo dài vạn dặm và dường như nó được một sức mạnh thần bí nào đó bảo vệ. Dù tu giả có năng lực cao cũng khó có thể đạp gió mà đi trong thời gian dài ở thung lũng này.

Nơi đây ít ai lui tới, cỏ cây bình thường ở ngoài không sinh trưởng. Nó chính là Tinh Thần Đại Liệt Cốc.

Tục truyền rằng, từng có một thế lực vô thượng thực hiện một cuộc thăm dò nơi này. Tinh nhuệ của trong tông môn xuất ra hết để thực hiện kế hoạch này. Nhưng ngoài trừ những tu giả còn lưu lại ở ngoài nghe thấy tiếng kêu thảm thiết rồi sau đó trời rơi tuyết đỏ trong vòng ngàn dặm thì không hề biết biết gì nữa. Và môn phái kia đã bị diệt! Bởi vì ngay cả những đệ tử được nhận truyền thừa cũng bị một sức mạnh thần bí to lớn giáng xuống, xoá sổ hoàn toàn.

Từ đó về sau, nơi này được gọi là tiểu cấm địa!

Nếu không phải có một cái cấm địa là Vô Tận Sơn Mạch rồi thì nơi này đã trở thành một cấm địa chân chính.

Hôm nay, lối vào của thung lũng bỗng chấn động. Sau đó trong không trung bỗng xuất hiện một khe hở đen ngòm, rồi mười người đi ra từ trong đó.

Những người này dĩ nhiên là nhóm người Cơ Trường Không rồi!

Mười một cường giả Đạp Hư. Cộng thêm Cơ Trường Không, một tu giả không phải Đạp Hư chân chính nữa. Vậy là có đến mười hai người. Ngoài ra còn có vài chục cường giả Thiên Môn tầng bảy đi theo. Tất cả đều là người tinh nhuệ của các thế lực.

"Một nơi thật hùng vĩ! Quả nhiên không giống bình thường." Cơ Trường Không có chút kinh ngạc nói.

Tinh Thần Đại Liệt Cốc kéo dài từ nam đến bắc, chia hai miền đông tây, vô cùng bao la hùng vĩ.

Có lẽ trước khi thung lũng này xuất hiện, nơi đây chắc hẳn là một bình nguyên bao la, chim hót hoa nở, bóng mát cổ thủ bao trùm khắp nơi, đẹp không kể xiết.

Rồi một ngày kia trời đất biến chuyển, nhật nguyệt đảo ngược, toàn bộ rơi vào hỗm độn. Sau đó thì bình nguyên nứt vỡ rồi một thung lũng xuất hiện kéo dài vạn dặm. Từ đó về sau, bình nguyên đã phân làm hai, hai bên đối lập nhau như bây giờ.

Cảnh tượng đó chắc chắn rất rung động lòng người. Hãy thử tưởng tượng mà xem, một bình nguyên bao la vô tận trù phú bỗng biên bị chấn động rồi một thung lũng xuất hiện. Sâu như cánh cổng của thiên cung, không thể nào biết được.

Nhưng hiện tại, Cơ Trường Không thấy cái thung lũng này giống như không phải tự nhiên mà có, dường như có ai đó đã vì mục đích nào đó mà tạo ra!

Thung lũng sâu đến khoảng trăm trượng. Hai vách tường cao sừng sững, nhẵn bóng vô cùng. Độ nghiêng của nó chắc đạt đến chín mươi độ.

Đặc biệt là cái vách đá bóng loáng kia. Đúng là trơn nhẵn như gương, rõ ràng là bị một thanh lợi kiếm chém xuống.

Cảnh tượng thật là hùng vĩ! Vậy cái ngươi làm nên cảnh tượng này là dạng gì? Thiên nhân, Tôn tổ hay là Thánh Nhân?

Đương nhiên chuyện làm hắn hứng thú nhất không phải vấn đề này mà là độ nồng đậm của Tinh thần tinh khí ở nơi này lớn gấp mấy lần so với bên ngoài. Trùng trùng điệp điệp! Mới đến gần thôi mà đã cảm thấy toàn bộ lỗ chân lông đang tham lam hấp thu Tinh thần tinh khí gần như hoá thành thực chất kia.

"Đi đi." Đại thủ lĩnh xúc động cười nói.

"Tốt. Có được Dược Vương, lão phu sẽ sống được thêm trăm năm." Mấy lão quái vật còn lại cũng không thể chờ đợi được nữa.

"Các vị, cẩn thận! Thung lũng này rất nguy hiểm, ngàn vạn lần rời phỏi phạm vu bí bảo của tay bao trùm. Nếu không thì hài cốt tiêu tan. Nhưng như vậy đã là còn may mắn, ghê gớm hơn chính là biến thành cái xác không hồn: "

Những người khác liếc nhìn nhau một cái rồi cất bước đi vào. Tinh Thần Đại Liệt Cốc vô cùng nguy hiểm. Cũng không phải nói chơi thôi.

Cơ Trường Không đi ở cuối hàng nhưng không biết vì sao khi hắn bước vào thung lũng thì lòng hắn lập tức dâng lên nỗi lo sợ bất an không tên. Giống như có cái gì đó sẽ hại hắn. Chuyện liên quan đến tính mệnh sắp sửa sẽ xảy ra vậy.

. . .

Thung lũng rất cổ xưa. Ở bên ngoài và bên trong là hai cảnh hoàn toàn khác nhau.

Bên ngoài thì ánh nắng chan hoà, mặt trời rực rỡ chiếu sáng. Tuy có chút tịch mịch nhưng cũng sáng sủa hơn. Còn khi bước vào thung lũng rồi thì lại khác nhau một trời một vực. Chỉ trong nháy mắt, ánh mặt trời bỗng biến mất, một cỗ khí tức âm trầm kinh khủng xông thẳng vào đầu.

Ngẩng đầu nhìn lên trời thì vẫn thấy mặt trời đang treo trên cao nhưng lại không thế chút ấm áp nào. Nhìn bốn phía thì thấy đầy rẫy đám sương màu bạc kì dị, làm cho người ta không thể nhìn xa được.Ngao... Cọt kẹt....

Từ trong đám sương mù, vô số tiếng kêu quái dị truyền ra, làm cho người ta lạnh cả da đầu. Âm u tiêu điều! Sương mù che chắn, vì thế mỗi bước tiến lên đều cảm thấy khác nhau.

Mọi người càng thâm nhập vào sâu bên trong thì cái khí tức âm trầm quỷ dị kia giống như càng thấm vào sâu trong cơ thể, làm cho ai cũng cảm giác như mình đang bị một thứ gì đó không sạch sẽ quấn lấy, như vác trên lưng. Vô cùng khó chịu! (KìNgộ xin mời các bạn ghé thăm bachngocsach.com)

Đi chưa đến một nghìn mét mà sương mù đã nồng đậm hơn rất nhiều!

"Không thấy cửa vào nữa." Có người nói.

Mọi người nghe thấy vậy thì lập tức quay đầu lại, quả nhiên là ở sau không còn gì. Cửa vào dường như đã biến mất, chỉ còn lại vô số sương bạc lượn lờ. Và dường như có thứ gì đó muốn lao ra.

"Không đúng, các ngươi nhìn kìa, phía trên cũng vậy." Lại có tiếng kêu kinh ngạc vang lên.

"Vách đá cũng không có, trời ạ." Tiếng kinh hô càng ngày càng nhiều.

Chuyện gì đã xảy ra vậy? Nhóm người Cơ Trường Không cũng phải nhíu mày.

Cảnh tượng trước mắt thật là quỷ dị. Trong thoáng chốc, dường như nơi này đã hoàn toàn cắt đứt liên hệ với bên ngoài, không một tiếng động báo hiệu trước.

"Chư vị không nên sợ hãi. Ta đã đến nơi này cũng được mấy lần. Đây là chuyện bình thường. Các vị cứ theo ta là được rồi." Đại thủ lĩnh Quang Minh Đạo Tặc mở miệng đúng lúc làm tâm thần mọi người bình yên trở lại. Nếu không như vậy thì chỉ sợ sẽ có người bỏ cuộc.

Tinh Thần Đại Liệt Cốc, hung danh vang xa. Ở Tinh Thần Tử Địa này, ai cũng biết đến nó.

Có thể nói rằng, nếu không phải bởi vì những lão gia hoả này tuổi thọ sắp cạn thì bọn họ tuyệt đối không mạo hiểm bước vào nơi này. Ở đây quá nguy hiểm, không biết lúc nào có thể bỏ mạng.

"Thủy gia chủ, lấy bản đồ ra đi. Nếu không chúng ta không vào được." Đại thủ lĩnh Quang Minh Đạo Tặc cười khẽ.

"Tốt." Lão tổ Thủy gia cũng không cự tuyệt.

"Bản đồ." Đột nhiên lão tổ Thủy gia gào lớn.

Rầm rầm!

Một bức tranh kì dị thình lình xuất hiện trên đỉnh đầu lão tổ Thuỷ gia. Bức tranh kia là một tấm bản đồ, trên đó vẽ chằn chịt phù văn.Xoát!

Bức tranh vừa được lấy ra, lập tức xuất hiện một mũi tên màu trắng sữa dẫn đường.

"Đi theo mũi tên đó. Đừng đi lạc đường." Đại thủ lĩnh Quang Minh Đạo Tặc dặn dò một tiếng rồi xoay người bước đi.

Quả nhiên là lão hồ ly. Cái gì mà bản đồ kho báu chứ. Tất cả đều là giả dối, lừa gạt người. Cơ Trường Không thấy một cảnh như vậy thì trong lòng không khỏi phỉ báng. Làm ăn với đám hồ ly này quả là rất mệt mỏi. Có khi bị trúng kế, rồi bị bán đi cũng không biết chừng.

Tuy vậy Cơ Trường Không cũng muốn làm ăn với những lão gia hoả Đạp Hư này. Bởi vì tuy bọn họ ngang ngược càn rỡ, lấy uy thế áp bức người khác nhưng tốt xấu gì cũng không cần hắn hao tổn tâm trí, không cần phải bỏ sức nhiều.

Mũi tên màu trắng sữa không lớn, nhưng sáng một cách lạ thường. Nó chiếu sáng một vùng có bán kính lớn hơn mười mét. Những nơi ánh sáng của nó chiếu tới thì đám sương mù nhao nhao tránh lui, giống như mau tránh kẻo chỉ sợ chạy không kịp.

Vì nơi này quá quỷ dị nên mọi người cũng không dám rời khỏi phạm chi chiếu sáng của mũi tên, hơn mười người co lại thành một đoàn.

"A!"

Bỗng nhiên, ở ngoài rìa ranh giới phạm vị ánh sáng bạc bao phủ phát ra một tiếng hét thảm thiết.

"Chuyện gì? Ai? Là ai vậy?" Mọi người vốn dĩ đang căng thẳng thì lại nghe tiếng hét thảm nên không ít người rối loạn. Một đám người sắc mặt trắng bệch đùn đẩy nhau, nhưng không ngời vì thế mà lại có hai người rời khỏi vòng bảo vệ của mũi tên rơi vào đám sương mù, bị đám sương mù nuốt chửng.

"Bình tĩnh lại cho ta, không có việc gì phải sợ." Mấy người lão tổ Chu gia hét lớn.

"Yên tĩnh lại cho ta. Nếu không bổn toạ ăn hết các ngươi." Huyết Thủ Ma Đồ dùng ánh mắt u ám nhìn xung quanh.

Đã có người quen biết nhắc nhở, lại có thêm một tên ác ma hù doạ nên mọi người cũng miễn cưỡng trấn định lại. Nhưng mặt mũi bọn họ cũng còn vẻ sợ hãi.

Sau một hồi kiểm tra thì nhân số đã giảm đi ba người. Ngoài trừ người đầu tiên không biết biến mất như thế nào thì hai người còn lại đều do hỗn loạn mà bị đẩy ra ngoài. Chỉ vì bị đẩy ra khỏi vòng bảo vệ mà một đi không trở lại.

. . .

Đội ngũ tiếp tục tiến về phía trước nhưng Cơ Trường Không đang đi ở cuối lại thêm đề phòng.

Vừa rồi hắn tận mắt thấy tiểu gia hoả không may mắn kia thật ra không hề bước ra khỏi vùng sáng của mũi tên mà đã bị một hắc ảnh đem đi. Thứ đó loé lên từ trong sương mù rồi biến mất ngay lập tức. Kết quả là tiểu gia hoả kia bị mang đi.

Tiếng hét thảm phát ra trước lúc y bị kéo vào trong sương mù. Sau đó vừa lọt vào sương mù thì tiếng hét thảm lập tức im bặt!

Tình hình không hề giống như lão tổ Thủy gia hay Đại thủ lĩnh Quang Minh Đạo Tặc từng nói. Vậy trong đám sương mù này còn có thứ gì đó mà hắn và mọi người không biết. Chắc chắn một điều rằng đám sương mù này không an toàn. Rốt cuộc có nguy hiểm gì thì chỉ có mỗi lão Đại Quang Minh Đạo Tặc biết rõ. Có lẽ Thủy Tâm Ngân cũng biết một ít.

Vì vậy, sau khi chứng kiến cảnh vừa rồi, Cơ Trường Không càng cẩn thận hơn.

. . .

Vào thời điểm đám người Cơ Trường Không vừa tiến vào khe núi thì không lâu sau đó ở bên ngoài đã xuất hiện rất nhiều tu giả.

Hàng trăm hàng ngàn tu giả từ bốn phương tám hướng kéo đến. Mạnh nhất là Đạp Hư, yếu nhất cũng là Khai Mạch. Số lượng thì vượt xa đám người Cơ Trường Không, hơn mấy trăm ngàn người.

Nhóm trước tiến vào hẻm núi thì nhóm sau xuất hiện. Tuy nhân số của nhóm sau không bằng nhóm trước nhưng lại mạnh hơn.

Chỉ trong khoảng thời gian ngắn, hơn ba nghìn tu giả đã đi vào khe núi. Bọn họ chia thành từng đoàn để đi vào, không hề gặp nhau.

Cảnh tượng đúng là làm người ta khó hiểu. Mục đích của bọn họ tất nhiên là Dược Vương. Nếu không thì với một nơi 'chim không ị phân' ít ai lui tới này làm sao thu hút được nhiều người như vậy. Đặc biết là những cường giả.

Nhưng làm sao bọn họ biết được tin tức về Dược Vương?

Chương 104-2: Ngoại Truyện: Linh Chu (1)

Ta chỉ là một con nhện như bao con nhện khác, là sinh vật xấu xí thấp kém nhất dưới vòm trời này, nhưng ta cũng không phải là một con nhện tầm thường bởi vì ta đã kết một mạng nhện ở mái hiên Tây Thiên Lôi Âm tự. Mỗi ngày ta nghe các tăng sư gõ mõ tụng kinh, từng tiếng phạm vang lên truyền khắp không trung và đương nhiên những tiếng phạm âm đó cũng lọt và tai ta. Ta còn được nhìn thấy thiện nam tín nữ trong khắp thiên hạ kéo về hương khói cầu mong một điều tốt cho mình, cho người mình thương hay cho người bên cạnh. Từng ngày trôi qua, ta cũng có được trí thông minh, từ đó ta có thể cảm ngộ được một ít đạo lý Phật giáo thâm thuý.

Cuối cùng vào ngày kia, Đức Phật cũng thấy sự hiện hữu của ta, và sự cố gắng cùng tiến bộ của ta. Ngài hỏi ta: "Chu Nhi, ngươi nghĩ trong thiên hạ này thứ gì là quý giá nhất?"

Ta cẩn thận đáp: "Con thiết nghĩ vạn vật trong thiên hạ đều không có thứ gì gọi là quý. Cái quý nhất đối với một người chính là mất đi một thứ nhưng rồi lại có được nó."

Ta nghĩ đáp áp của ta rất sâu sắc rồi nhưng Đức Phật lại nói: "Chu Nhi, ngươi sai rồi."

Ta đã sai sao? Thật sự sai rồi sao? 

Đức Phật muốn ra ngoài vân du, trước khi đi Ngài đã để lại câu hỏi đó cho ta, để ta tìm hiểu cẩn thận một lần nữa, khi Ngài trở về sẽ hỏi lại ta.

Cũng không biết thời gian trôi qua bao lâu, có lẽ là ngàn năm, Ngài cũng đã trở về. Vừa nhìn thấy ta, Ngài đã hỏi: "Một ngàn năm đã trôi qua, bây giờ ngươi nghĩ thế nào?" 

Ta không trả lời được vì ta nghĩ đáp án lần trước đã quá hoàn hảo rồi, ta không thấy có chỗ nào không khổng.

Đức Phật nhìn ta mỉm cười hiền hoà rồi cũng không để ý đến ta nữa. Ta nghĩ Ngài đã giận ta rồi. Vì vậy, từ đó lúc bận rộn nhả tơ dệt lưới thì thôi còn khi rãnh rỗi thì ta lại học tập giáo lý Phật dạy. Và thế là đảo mắt đã trôi qua thêm một ngàn năm nữa.

Cuối cùng vào một ngày nọ, Quan Âm Đại Sĩ đi ngang qua nơi ta ở, cũng chính là Tây Thiên Lôi Âm tự. Có thể là do Ngài ấy cần làm một điều gì đó nên trong lúc vội vàng đã đánh rơi một giọt cam lồ từ trên cành liễu đựng trong Tịnh Bình, và giọt cam lồ ấy rơi ngay trên mạng nhện của ta. 

Ta biết nước cam lồ hoá được mưa, tưới mát cho vạn vật ở nhân gian, còn mạng lưới của ta chỉ làm cho nó dừng lại một chút mà thôi. Nó óng ánh chói mắt như vậy, tuyệt đẹp như vậy lại làm cho ta cảm thấy mặc cảm tự ti.

Ta không để ý đến sự có mặt của hắn, bởi vì ta biết rồi một ngày nào đó nó cũng sẽ biến mất khỏi cuộc sống của ta. Nhưng mà một ngàn năm dài dằng dặc đã trôi qua và nó vẫn ở đó không đi đâu cả, chỉ yên lặng ở đó bồi bạn cùng ta, im lặng không có hơi thở.

Vào một ngày kia, một cơn gió lớn đã thổi đến, ngang qua bên cạnh ta, và đã bắt nó đi. Nó đi rồi ta mới nhận ra rằng thì ra trước khi nó đến ta chỉ thấy cô đơn lạnh lẽo, nghĩ rằng thế giới này ngoài điều này ra không còn thứ gì khác, nhưng khi nó đi rồi ta mới nhận ra sự cô độc vô tận thật sự đã đang và sẽ bao trùm lấy ta. 

Trong kiếp sống này của ta có lẽ có rất nhiều thứ ta không thể có được nhưng dù không có thì ta cũng không vì thế mà cảm thấy tiếc nuối gì nhưng giờ đây ta đã sai. Tiếc nuối chính là cảm giác có một cái gì đó nhưng rồi lại mất đi. Và ta đang cảm thấy tiếc nuối.

Ta càng ngày càng không thể nào khống chế được cảm giác cô độc kia. Mỗi ngày ta đều cố bày ra thật nhiều việc để mình bận rộn hơn rồi quên đi nó nhưng sự cô độc giống như là cây kim, xỏ xuyên qua tứ chi bách hải của ta, bắt ta phải chịu đựng.Rồi Đức Phật cũng biết chuyện này, Ngài nói: "Chu Nhi, đây là kiếp số đã định của ngươi, đi đi, ngươi vẫn chưa hết duyên với hồng trần." 

Ta bước đi nặng nề. Cũng không biết qua bao lâu, bên tai ta vang lên tiếng huyên náo ầm ĩ, rồi sau đó có người đánh ta, ta không nhịn đau được nên đã há miệng ra. Ta là một con nhện, mà đã là một con nhện thì sẽ không có tiếng nói như con người, cũng chẳng có nước mắt để biệu lộ cảm xúc lúc, chỉ có cắn mới giúp ta nhẹ lòng đi đôi chút.

Rồi sau đó, bên cạnh ta vang lên tiếng khóc rất lớn nhưng tiếng khóc này lại rất dễ nghe. Cứ như vậy, ta đã chuyển kiếp trở thành một vị thiên kim tiểu thư của Lâm thái sư và có tên là Lâm Châu Nhi. Đúng vậy, ta không cách nào chống lại được sự cô độc vì vậy ta đã rơi vào hồng trần vạn trượng. Có lẽ ta sẽ tìm được thứ gì đó quan trọng với ta hoặc cũng có thể ra sẽ không thể nào trở lại được nữa, có lẽ là vạn kiếp bất phục. Mọi chuyện rồi sẽ như thế nào đây?

Ta nghĩ Đức Phật cũng yêu thương ta nếu không Ngài sẽ không để cho ta có trí nhớ của kiếp trước, khi ta còn là một con nhện. Ta muốn đi tìm Cam Lồ, thứ mà ta đã yên lặng bảo vệ ngàn năm. Ta muốn nó sẽ mãi mãi ở bên cạnh ta, đánh đuổi sự cô độc và sự lạnh lẽo đang bao trùm lấy ta tan thành mây khói.

Phụ thân của ta là thái sư trong triều. Người và tiên hoàng là huynh đệ cột chèo, hay nói cách khác chính là mẹ ta và thái hậu là tỷ muội. Huynh trưởng của ta với tỷ tỷ đều là người giàu có. Nhà của chúng ta có hai vị phò mã, ba vị vương phi.

Đức Phật cũng quan tâm chú ý đến ta nên mới để cho ta được sinh ra trong một gia đình có cuộc sống xa hoa, lại còn có được sự yêu thương của mọi người trong nhà.

Khi ta mười sáu tuổi, ta vội vã tìm kiếm giọt cam lồ. Ta sợ ta sẽ giống như lần trước, vô tình không chú ý đến thứ đang có. Và vận mệnh cuối cùng cũng giúp ta và giọt Cam Lồ ấy gặp lại nhau!

Sinh thần lần thứ năm mươi của thái hậu, ta được phép đi dự thọ yến với mẫu thân. Yến hội này rất lớn, lớn hơn so với tưởng tượng của ta nhiều lắm.
Bởi vì đây là đại thọ của thái hậu nên không chỉ hoàng gia có mặt mà gia quyến của tất cả các quan nhất phẩm cũng đến. 

Hoàng thượng mời tân trạng nguyên đến ngâm thơ làm phú. Thật là thích thú, ta nghĩ tân trạng nguyên sẽ làm ra những bài thơ phú rất hay, nhưng bỗng ta thấy sợ hãi. Bởi vì hình như sự xuất hiện của ta đã làm kinh động đến mọi người hay sao đó? Ta thấy mọi người chăm chú nhìn ta. Đúng là ta thấy mình cũng xinh đẹp thiệt nhưng cái ngoại hình xinh đẹp này đều nhờ công lao của Cam Lồ tất tần tật đấy.

Ta dõi tìm trong biển người, biết đâu mình sẽ tìm được Cam Lồ. Gia quy rất nhiềm, ta không thể tự do bước chân ra khỏi nhà được, cho nên ta muốn nắm lấy cơ hội này. Thật may mắn, cuối cùng ta đã gặp được Cam Lồ, một na tử có đôi mắt sáng ngời như sao đêm đã thu hút ánh nhìn của ta. Đúng vậy, không sai, chính là chàng. 

Ta bỗng hít thở không thông, thứ đã làm cho ta không thể sống an ổn ở Lôi Âm tự đã xuất hiện trước mắt ta. Chính là chàng, tân trạng nguyên năm nay của triều đình - Cam Lộ. Cái tên cũng không hề thay đổi.

Chàng đang bận rộn vì phải làm thơ tặng thái hậu. Bên cạnh chàng cũng có rất nhiều nữ nhân xinh đẹp, các nàng đều là con gái của những vị quan hoặc cũng có người là con cháu hoàng gia. 

Ta thấy trong mắt các nàng chỉ có chàng. Ta không phải ghen tức gì, ta cũng muốn người ta thương yêu có thể trở thành đối tượng để mọi người truy đuổi và ta tin chắc rằng ở kiếp này, số mệnh của ta chính là làm thê tử của chàng.

Ta cũng ưu tú nhưng ta không đến trước mắt chàng để lấy lòng chàng, ta chỉ ngồi ở một chỗ xa để nhìn chàng nhưng chàng cũng phát hiện ra ta. Ánh mắt của chàng nói cho ta biết, sự hiện hữu của ta đã làm cho chàng rung động.

Khi ánh mắt chúng ta gặp nhau, chàng chỉ cười, sau đó lại vùi đầu làm tiếp công việc làm thơ của mình. 

Công công đưa cho chàng một giấy viết thơ mới rồi lại lấy một cái chàng đã viết dâng lên cho hoàng thượng và hoàng hậu xem. Hai vị bình phẩm bài thơ rồi lại truyền cho cung nữ hát lên.

Ta nghe được một câu đầu như vậy: "Tiên nữ cớ gì rời ngọc đài, để rồi ba bước lại bồi hồi. Chỉ vì sinh thần vương mẫu chốn nhân gian....."

Ta biết bài thơ này chàng viết cho ta, ta cảm thấy rất vui. Ta còn đang chìm đắm trong mộng đẹp do ảo tưởng của mình dệt nên thì một công công do thái hậu cử đi đến gặp ta rồi dẫn ta đến gặp thái hậu.

Từ khi ta bắt đầu hiểu chuyện vẫn chưa từng gặp thái hậu lần nào nhưng ta cảm giác lão nhân gia ngài rất yêu quý ta. Người khẽ vuốt tay ta, và đôi mắt của người thì vẫn cứ luôn nhìn ta không rời.

Người còn dẫn tiểu nhi tử của người là Tương vương gia đến giới thiệu cho ta. Tương vương gia này sinh cùng ngày cùng tháng cùng năm với ta đấy. Y cứ lén lút nhìn ta mãi. Ta nghĩ Y ngượng ngùng như vậy, lại không quen nói chuyện bày tỏ ý của mình nên cho dù y có là tiểu vương gia cao quý hay không thì cũng được mọi người từ trên xuống dưới trong nội cung yêu quí.

Yến tiệc kết thúc từ lúc nào ta cũng không nhớ rõ. Ta chỉ nhớ mình uống rất nhiều rượu và hơi say một chút. Tại sao ta uống say à? Ta vui đấy, ta vui vì đã tìm được chàng - Cam Lồ. Vì sự có mặt của chàng mà kiếp này ta sẽ vui vẻ, sẽ không còn cô đơn, lạnh lẽo. Mười sáu năm qua không có ý nghĩa gì, cho đến hôm nay ta ới cảm thấy cuộc sống không còn vô nghĩa nữa.

Chương 104-3: Ngoại Truyện: Linh Chu (2)

Ta không giấu diếm mà lập tức kể cho cha mẹ của ta nghe tình cảm của ta dành cho Cam Lồ. Hai vị cũng không phản đối gì, như ta mong muốn. Cha mẹ ta rất yêu thương ta, bọn họ không muốn ta phải chịu ức hiếp nào, dù chỉ là một chút. Chuyện ta muốn làm, chỉ cần không quá hoang đường, hai người sẽ luôn đồng ý.

Lần thứ hai ta gặp Cam Lồ chính là chùa Bạch Mã, nó nằm ở ngoài kinh thành. Lần đó ta và mẹ của ta cùng đi cầu duyên cho ta. Khi ta và mẹ vừa vào chùa thì phương trượng đã báo cho chúng ta biết Cam trạng nguyên và Thái phu nhân đang dâng hương ở bên trong. Và sau đó, chúng ta đã gặp nhau ở hang ngầm, còn mẹ ta thì nói chuyện phiếm với Thái phu nhân, để mặc cho ta ở cùng với y. 

Ta biết mẹ ta chắc chắn đã cố tình nói chuyện với Thái phu nhân để ta với chàng có thể nói chuyện riêng với chàng. Ta rất vui, từ tận đáy lòng, ta cũng rất phấn khích cũng rất ngượng ngùng. 

Chàng cùng ta đi dạo trong chùa, phía sau chúng ta là đoàn tuỳ tùng. Tuy gần chàng trong gang tất nhưng mà ta lại hít thở khó khăn. Chàng lễ độ như vậy, nói năng cứ nhất định phải khuôn phép như vậy, một cũng xưng tiểu thư mà hai cũng xưng tiểu thư. Ta cảm thấy hơi buồn nên nói với chàng rằng: "Chàng cứ gọi ta là Chu Nhi đi! 'Chu' trong 'Tri Chu'. Ta gọi chàng là Cam Lồ ca ca được ko?"

Y hỏi ta: "Như vậy có ổn không?"

Ta lập tức mỉm cười đáp lại: "Không phải trước kia chàng vẫn luôn gọi ta như vậy sao?"

Ta tiếp tục nói, làm chàng hồ đồ luôn: "Trước kia, trong lòng chàng vẫn luôn gọi ta như vậy. Khi đó ta là con nhện dưới Lôi Âm tự kết lưới, còn chàng là một giọt Cam Lồ trên cành liễu của Quan Âm Đại Sĩ vô tình rơi xuống màn lưới của ta. Chàng đã ở bên ta suốt một ngàn năm, rồi sau đó chàng lại bị một cơn gió mang đi. Từ đó, ta đã rất cô độc, cô độc đến nỗi ta đã rơi vào hồng trần, tu hành bị gián đoạn, và cũng vì vậy mà ta đã gặp lại chàng lần nữa." 

Ta chỉ muốn giúp Cam Lồ nhớ lại quá khứ của chúng ta, như vậy ta có thể nghe chàng nói cho ta biết, một ngàn năm kia đối với chàng là thế nào, nhưng biểu hiện của chàng lại làm cho ta đau lòng. 

Chàng chỉ cười, một nụ cười của một người huynh trưởng dành cho muội muội của mình. Ta nghe tiếng cõi lòng mình tan vỡ. Chàng không nhớ ta sao? Hay là chàng không có tình cảm gì với ta? Ta thầm cầu nguyện cho tất cả đều là sai.

"Ý nghĩ của tiểu thư quá lãng mạng rồi, có tài bực này, tiểu thư nhất định viết thơ sẽ không tệ". Đó là câu trả lời của y.

Ta vô cùng tuyệt vọng, rốt cuộc đã nhầm lẫn chỗ nào? Ta đã vào hồng trần để tìm Cam Lồ của ta, mà ngươi trước mắt chính là chàng nhưng chàng lại không có trí nhớ của Cam Lồ. 

Chàng như có ý trêu cợt ta, chàng nói: "Tiểu thư nói trước kia tiểu thư là một con nhện, tiểu thư nghĩ mà xem, tiểu thư xinh đẹp như vậy, lại giống với nó sao? Tiểu thư xinh hơn nó đâu chỉ vạn lần." Đây vốn là câu nói lấy lòng đối phương nhưng khi ta nghe thấy nó được nói ra từ miệng chàng thì chỉ cảm thấy tim mình đau nhói.

Ta đành cam chịu số phận. Ta đúng thật là khờ dại, số mệnh của Cam Lồ chính là đi ban phát ơn huệ cho khắp chúng sinh trong thiên hạ, còn màn lưới của ta cũng không phải là nới duy nhất nhận được.Ta bước đi từ từ, dần xa chàng, mang theo bi thương, chỉ có thể nói: "Ban ngày nhả tơ ngọc, đêm đến dệt võng tình, cuối cùng tự hãm mình, khó có thể thoát khỏi, bậc mày râu chê xấu, nên chỉ nói giễu cợt. Vì nghĩ nó mơ mộng, suy tình chút mà thôi." Cam Lồ ơi Cam Lồ! Chàng đúng là vô tâm quá!

Cuối cùng ta cũng lê bước đến đoạn cuối của hành lang gấp khúc. Ta xin xăm và đã rút ra được một quẻ xăm cho mình, quả thật là hài hước mà. Tỏ tình nhưng lại bị từ chối rồi sau đó lập tức xin xăm.

Phương trượng giải xăm cho ta, người nói trong vòng ba tháng nữa ta sẽ có tin tốt, còn nói cái tin tốt này này sẽ xảy ra vào khoảng mùa xuân thứ hai. Mẫu thân ta rất vui vì điều này, còn ta thì cảm thấy nó chẳng có gì vui cả.

Ba tháng sau, trong cung truyền đến thánh chỉ, già trẻ trong nhà ta đều quỳ để tiếp thánh chỉ. Qua một đoạn dài dòng nói lời tao nhã lịch sự rồi cuối cùng vị công công truyền thánh chỉ cũng đọc đến nội dung chính: Thái hậu ban hôn cho ta và tiểu nhi tử của người là Tương vương gia, sẽ thành hôn vào mùa xuân năm sau và ta sẽ trở thành Tương vương phi. 

Ta nghe mà như sét đánh giữa trời quang. Nếu như nỗi thất vọng mà Cam Lồ gây ra là một thanh dao sắc bén cứa thật sâu vào tim, vào tâm can của ta thì việc ban hôn của Thái Hậu lại giống như đổ thêm muối lên vết thương của ta. Hỡi trời xanh, làm sao ta có thể chịu đựng được đây? 

Kết quả chỉ có một - Vết thương quá nặng không thể trị được, bộc phát mà chết. 

Tinh thần hoảng hốt, tâm can đau nhói, ta đã ngã xuống. Nha hoàn bên cạnh hoảng hốt lập tức đỡ lấy ta. Lúc ấy toàn thân ta đã ướt sũng, mồ hôi đầm đìa, lưng lay sắp đổ, như ngọn đèn trước gió.Ta chỉ còn lờ mờ nghe thấy tiếng cha mời công công ở lại dùng bữa rồi hãy về cung. Công công cười từ chối: "Thái sư, ngài khách khí quá rồi. Ta còn phải đến chỗ của Cam trạng nguyên để tuyên chỉ! Đúng rồi, ngài còn chưa biết! Tiểu quận chúa của Lạc vương gia là Trường Phong tiểu thư đã vừa ý trạng nguyên từ lâu nên đã cầu xin thái hậu đứng ra làm chủ. Thái hậu nói việc này phải hỏi trạng nguyên nhưng không ngờ trạng nguyên vừa thấy Trường Phong quận chúa đã chấp nhận đề nghị của thái hậu. Vì vậy chuyện này thật bất ngờ và rất vui, hôm nay tuyên chỉ thì tháng sau đã thành hôn."

Ta không chịu được nữa rồi, công công còn chưa đi xa, ta đã ngã xuống. Ta chỉ lờ mờ nghe được tiếng mọi người kinh hoảng, luống cuống tay chân, loạn thành một cục. Thật giống như lúc ta ra đời.

Ta muốn trở về Lôi Âm tự. Cam Lồ đã muốn thành hôn với Trường Phong, ta thật không còn lý do gì nữa để ở lại nơi này.

Sau đó ta đã nằm mộng gặp được Đức Phật. Trong mơ, Ngài đã nói với ta: "Chu Nhi ngốc, ngươi không cần phải cứ đặt Cam Lồ trong lòng như vậy? Cam Lồ bầu bạn cùng ngươi một ngàn năm là bởi vì hắn phải đợi Trường Phong. Hắn chỉ thích hợp ở cùng với Trường Phong, và chỉ vậy mới có thể ngao du tứ hải, ban phát ơn huệ cho muôn dân trăm họ. Như vậy cuộc sống của hắn, sự có mặt của hắn trên thế gian này mới có ý nghĩa. Còn ngươi và hắn thì là không duyên phận."

Ta van xin Đức Phật: "Ta biết ta đã sai rồi, ta không muốn tiếp tục ở nơi này nữa, xin ngài hãy dẫn ta trở về nơi cũ. Ta cam tâm tình nguyện trở về làm một con nhện dưới mái hiên."

Đức Phật suy nghĩ một chút nói: "Nếu như ngươi nhất định muốn trở về, vậy ta cũng không miễn cưỡng ngươi nữa. Ngươi vẫn chưa dứt hết nghiệp trần, ta cho ngươi ba ngày. Ba ngày sau ta sẽ đến dẫn ngươi đi."

Tiếng trống canh đánh ba cái, ta giật mình tỉnh dậy, nhưng điều làm cho ta kinh ngạc chính là hắn đang ở trước mặt ta, nở nụ cười với ta. Nụ cười gượng gạo khó che dấu sự mỏi mệt trên gương mặt.

Hắn nói: "Thực xin lỗi, đáng lẽ ta nên nói chuyện thành hôn trước cho nàng. "

Nụ cười của y làm cho ta cảm thấy cắn rứt vì có lỗi. Ta nói lời xin lỗi với y, ta không thể trở thành Vương Phi của y được rồi.

Nha hoàn thấy ta tỉnh lập tức vội vàng nói: "Tiểu thư, người đừng làm cho Tương Vương và mọi người sợ hãi. Người có biết vì lo cho người mà Tương Vương đã ở bên cạnh người, không ăn không uống trông coi cho người ba ngày ba đêm rồi không? Tiểu thư, phải mau khoẻ lại đấy!"

Nha hoàn nói xong thì khóc. Trong nội tâm của ta cũng có chút vấn vương nơi này, không muốn rời đi. Rời xa tất cả mọi người, bọn họ sẽ rất đau lòng. Còn cha mẹ của ta nữa, họ sẽ là 'người đầu bạc tiễn người đầu xanh', họ sẽ đau lòng đến cỡ nào? Nhưng ta cũng không có dũng khí ở lại nhân thế này nữa, tính mạng của ta có là vì Cam Lồ, nay không còn Cam Lồ nữa thì nó cũng không cần có nữa.

Chương 104-4: Ngoại Truyện: Linh Chu (3)

Dường như Tương đã nhìn thấu tâm sự của ta, y nói: "Quên Cam Lộ được không? Hãy để ta thay thế hắn mang đến cho nàng hạnh phúc trong kiếp này! Được không Chu Nhi? Ta đã đợi chờ nàng ba nghìn năm rồi. Cái ngày ta gặp nàng, ngày thọ yến của mẫu hậu, khi nhìn thấy nàng thì ta đã nhận ra ngay lập tức. Nàng vẫn thông minh chững chạc như vậy, cũng mang dáng vẻ tuyệt thế như năm đó, dưới mái hiên Lôi Âm tự. Ta đã lẳng lặng chờ đợi nàng ba nghìn năm dưới gốc Bồ Đề Lôi Âm tự, ta chính là một cây cỏ nhỏ dưới gốc Bồ Đề. 

Ngày ngày ta vẫn luôn ngước nhìn dõi theo nàng, muốn để nàng biết sự tồn tại của ta nhưng nàng lại 'cao' như vậy, cho tới bây giờ vẫn không nhận ra sự có mặt của ta. Nhưng ta không hề từ bỏ, ta vẫn luôn hy vọng có một ngày nào đó nàng sẽ nhận ra ở phía dưới luôn có người lặng yên chờ đợi nàng. 

Thế nhưng sự thật quá phũ phàng! Trong lòng nàng vẫn luôn chỉ có mỗi hình bóng Cam Lồ. Khó khăn lắm Cam Lồ mới bị Trường Phong mang đi nhưng nàng vẫn không buông bỏ được. Vì vậy Đức Phật đã cho nàng cơ hội vào hồng trần để tìm kiếm hắn. Ta thấy nàng đi thì cũng vội vàng cầu xin Đức Phật cho ta đi theo nàng, và Ngài đã đồng ý. Đức Phật nói chúng ta có duyên với nhau cho nên ta luôn tin rằng lựa chọn của ta là đúng. 

Qua bao khó khăn vất vả, ta đã thuyết phục được mẫu hậu ban chỉ để hai người họ được kết hôn với nhau nhưng ta không ngờ nàng vẫn không buông xuống được..."

Y không nói nữa. Ta rất kinh ngạc vì những điều y vừa nói. Ba nghìn năm đợi chờ, ta chưa từng cho y một hứa hẹn nào nhưng y cũng không hề phàn nàn gì.

"Chu Nhi, đừng phụ lòng ta, hãy ở lại cùng ta, sớm tối có nhau có được không?" Y cầm tay ta mà lòng ta run rẩy. Ta cứ nghĩ tâm ta đã chết khi nhưng không ngờ nó vẫn còn có cảm giác khi ta ở trước mặt y, trước tấm lòng của y.

Ba ngày trôi qua rất nhanh. Ta đã bằng lòng với Đức Phật, làm việc nghĩa không được chùn bước, nên Ngài đã rút nguyên thần của ta ra khỏi thân thể. Nhưng lúc ấy bên tai ta lại nghe thấy tiếng khóc bi thương: "Chi Nhi, nàng không muốn sống cùng ta phải không? Được, ta chấp nhận, ta sẽ không làm phiền nàng, chỉ xin nàng đừng đi." 

Không biết vì sao ta nghe thấy tiếng khóc và lời cầu xin của y thì ta lại do dự, có lẽ ta đã cảm động rồi. Y ôm thi thể của ta mà khóc đến đứt từng đoạn ruột. Ngay cả sắt đá cũng phải rơi lệ. Cha mẹ ta ở bên cạnh vừa khóc lại vừa an ủi y.Bỗng nhiên y nghĩ đến điều gì đó, y lập tức rút bội kiếm ra, thì thào trong miệng: "Được rồi! Chu Nhi, nàng đã muốn quay về Lôi Âm tự thì ta cũng sẽ đi cùng nàng. Cho dù hồn phách của nàng có đi về nơi nào, dù là chân trời góc bể, dù là trời cao dưới hoàng tuyền hay ở chân trời biển, ta cũng nhất định sẽ đi cùng nàng!"

Y nói xong thì lập tức giơ kiếm lên muốn tự vẫn.

Khi ấy Đức Phật đã nói với ta: "Chu Nhi, y đã chờ đợi ngươi suốt ba nghìn năm. Ngươi không thể tự cắt đứt duyên phận này được. Trở về đi. Nhân dịp bây giờ ngươi vẫn còn chưa đi xa mà quay đầu lại. Với bộ dạng này của ngươi, trở về Lôi Âm rồi cũng chỉ phí công mà thôi."

Nguyên thần của ta nhập lại vào thân thể, ta chỉ máy môi nói được với y: "Tương, đừng, ta đã quay lại. Ta cam tâm tình nguyện làm vương phi của chàng, làm Vương Phi suốt đời của chàng, báo đáp sự chờ đợi ba nghìn năm của chàng, được không?" Ta nghe tiếng kiếm rơi chạm đất loảng xoảng, rồi thấy y ôm chầm lấy ta. Chúng ta ôm nhau, trào nước mắt vì hạnh phúc, cha mẹ của ta cũng vậy, và mọi người có mặt cũng vậy.

Đúng, ta biết nếu ta rời đi thì sẽ làm cho nhiều người buồn khổ, ta sẽ không chỉ vì bản thân mà suy nghĩ như vậy nữa.

Cuối cùng ta cũng hiểu rõ, chúng ta mất đi thứ gì đó hay không có được thứ gì đó cũng không bằng có người yêu thương ta, phải nắm thật chặt và phải trân trọng.

Ta từng mong cầu sẽ ở bên Cam Lồ nhưng giờ ta đã hiểu rõ Cam Lồ chỉ trân quý với Trường Phong quận chúa vì hai người bọn họ thuộc về nhau.

Cam Lồ từng bầu bạn cùng ta một ngàn năm, nhiêu đó đã đủ rồi. Bây giờ điều quý giá nhất đối với ta chính là tình yêu của Tương!

Kết:

Người ta yêu và ngươi yêu ta là một đề tài muốn thuở. Vậy chúng ta sẽ chọn thế nào đây? Ta cho rằng trong cuộc sống điều làm chúng ta đau khổ nhất chính là y ở bên ta nhưng ta không biết y yêu ta, rồi có còn gặp lại nữa không? Nên biết quý trọng hiện tại! Quý trọng sự yêu thương mà người khác dành cho ngươi. Biết nắm trong tay mới gọi là hạnh phúc.

Chương 105: Từng bước đều nguy hiểm

Sau lưng xuất hiện một đám người tất nhiên Cơ Trường Không không hay biết. Ít nhất là Cơ Trường Không không biết, còn những người khác thì chưa chắc.

Hiện tại bọn họ đang gặp phiền phức.

"A. . ."

Lại một tiếng hét thảm nữa. Nhóm người chỉ còn lại khoảng một phần ba nhân số lúc mới tiến vào giờ lại mất thêm một người nữa. Trong sương mù cuồn cuộn kia, từng tiếng kẽo kẹt truyền ra làm cho người khác liên tưởng đến tiếng nhai nuốt cũng một con quá vật khủng bố nào đó.

Thế nhưng đối mặt với khủng bố này, mọi người lại thờ ơ.

Gương mặt người nào người nấy đều trắng bệch. Thậm chí ánh mắt của nhiều người đã chết lặng. Bọn họ chỉ biết đi theo hào quang tiến về phía trước, không để ý đến những chuyện xảy ra xung quanh, giống như tất cả tri giác đã mất hết vậy.

Đương nhiên không phải bọn họ đã mất đi linh hồn, chẳng qua vì quá sợ hãi mà không biết phải làm sao nên đã hoàn toàn chết lặng như vậy.

Người đầu tiên, rồi người thứ hai, sau đó là thứ ba, thứ tư...

Chỉ trong khoảng thời gian ngắn mà một nhóm ba mươi người đã chết hơn mười chín người. Tất cả đều là tu giả cảnh giới Khai Mạch, cũng là những tu sĩ cảnh giới Khai Mạch duy nhất ở trong này. Hoặc có thể nói, ngoại trừ Cơ Trường Không thì bọn họ là những người có cảnh giới Khai Mạch.

Lời nói dối của lão tổ Thủy gia và Quang Minh Đạo đã không còn tác dụng từ lâu nhưng mọi người không thể không tiếp tục đi về phía trước. Bởi vì cách đây không lâu có hai tu giả tầng chín Khai Mạch đã mắng hai người bọn họ rồi điên cuồng xông vào trong sương mù, rồi sau đó thì không thấy trở về nữa.

Sau một thời gian khủng hoảng thì mọi người đã bình tĩnh trở lại. Ít nhất là như biểu hiện bây giờ!

Vì sợ hãy nên đã chết lặng. Bọn họ chỉ biết theo người phía trước tiếp tục đi lên. Không phân biệt phương hướng, không phân biệt khoảng cách.

Cơ Trường Không cũng không biết mình đã tiến vào Tinh Thần Đại Liệt Cốc bao xa rồi? Theo tính toán của hắn thì khoảng chừng năm sáu nghìn mét nhưng mà nơi đây quá quỷ dị, rốt cuộc là bao xa thì hắn cũng không chắn chắn.

"Ra rồi, rốt cuộc cũng ra rồi, tốt quá..."

"Trời ạ. Ta còn sống..."

"Chết tiệt. Ha ha ha, lão tử vẫn bình yên. Lão tử không hề bị gì..."

...

Đoàn người phía trước hoan hô ầm ĩ cả lên. Vừa rồi bọn họ gần như đã tuyệt vọng, bây giờ lại thấy được hy vọng sống nên rất vui mừng.

Cơ Trường Không đi nhanh vài bước, tiến đến chỗ phát ra tiếng hoan hô.

Ô...ô...n...g!

Chỉ trong nháy mắt, thế sự xoay vần, vật đổi sao dời.

Ngay khi hắn cất bước thì khung cảnh xung quanh liền thay đổi, giống như đã đổi thành một thời không khác. Vô cùng kinh người! Dù là Cơ Trường Không thì khi đối mặt với biến hoá này cũng phải ngây ngốc trong chốc lát.

Sương mù đen sau lưng cuồn cuộn, vô số yêu ma quỷ quái hiện ra, khủng bố vô cùng, sát cơ trùng trùng điệp điệp. Nhưng trước mặt hắn lại là một bức thanh non xanh nước biếc, trời trong mây trắng.

Phóng tầm mắt ra ra thì thấy một thảo nguyên mênh mông bát ngát, cỏ thơm rậm rạp, sinh cơ không giới hạn. Chính giữa thảo nguyên là một hồ nước nhỏ xanh mát. Hồ nước phản chiếu bầu trời trong xanh. Thật là một khung cảnh tuyệt đẹp.

Mà chuyện này thật là ngộ. Hắn không thể nào lý giải được.

Cơ Trường Không quay đầu nhìn lại thì thấy sương mù sau lưng vẫn cuồn cuộn. Nửa người hắn ở bên ngoài, nửa người ở bên trong sương mù. Màn sáng màu bạc đã phân chia không gian này làm hai phần khác nhau.

"Các vị, tiếp theo phải dựa vào khả năng của các vị." Đại thủ lĩnh Quang Minh Đạo Tặc sau khi trấn tĩnh, lập tức trầm giọng nói với những người còn lại.

"Có ý gì?" Cơ Trường Không khẽ nhíu mày. Hắn có dự cảm không tốt.

"Ha ha, các vị cũng đã nhìn thấy rồi. Nơi đây non xanh nước biếc xinh đẹp vô cùng, nhưng thật ra từng bước đều nguy hiểm. Nếu như các vị không cẩn thận thì chỉ sợ sẽ bỏ mạng ở chỗ này. Vẫn nên cẩn thận là hơn." Đại thủ lĩnh Quang Minh Đạo cười nhạt một tiếng.

"Đi thôi." Cơ Trường Không con chưa có cơ hội đáp lại thì đám người Quang Minh Đạo Tặc đã dẫn đầu đi trước. Nhóm người Thủy Tâm Ngân đi theo sát phía sau. Khi bọn họ cất bước, hư không bông nhiên rung động rồi sau đó thân ảnh bọn họ giống như bị cái gì nuốt mất, biến mất không để lại dấu vết.

"Kỳ lạ. Ra đi vội vã như vậy đúng là kì lạ. Thuỷ gia và Quang Minh Đạo Tặc cũng có quan hệ kì lạ nữa." Cơ Trường Không nhíu mày tự nói một mình.

Từ khi tiến vào khe núi hắn đã cảm thấy quan hệ giữa Thủy gia và Quang Minh Đạo Tặc quá mức thân thiết. Theo lý thì cả hai là đối thủ cạnh tranh với nhau thì dù có tạm thời hợp tác cũng không thể nào gần gũi như vậy.

Bọn họ quá vội vàng rồi, giiống như không thể chờ đợi thêm được nữa. Bọn họ không hề để ý đến người khác, kể cả hắn. Chuyện này tuyệt đối không bình thường.Hiện tại mảnh không gian này, ngoại trừ hắn ra thì chỉ còn lại sáu người, còn lại chỉ có Trảm Tẫn Sát Tuyệt và năm lão quái vật Huyết Thủ Ma Đồ.

"Tốt cho một Thuỷ gia. Quang Minh Đạo cũng làm quá tốt đi." Huyết Thủ Ma Đồ cười lạnh, từng làn sóng kình lao ra khỏi người lão quét ngang bốn phía. Bị người lừa gạt, điều này làm cho người luôn luôn tự cao tự đại như lão phải động sát cơ, thẹn quá hoá giận.

Rầm rầm!

Một trận gió thổi tới, không biết xuất phát từ đâu. Cơn gió đi tới đâu thì sát khí bị xoá sạch dễ như trở bàn tay. Một cơn gió nhìn có vẻ bình thường vậy mà lại ẩn chứa lực lượng mạnh dường ấy. Cuối cùng, gió mát thổi qua người lão ma đầu, cả người lão cũng tan thành mây khói không còn dấu vết gì.

Bốn người Trảm Tẫn Sát Tuyệt chứng kiến mà đổ mồ hôi lạnh, động cũng không dám động. Bởi vì cơn gió kia đã biến mất ngay trước người bọn họ.

Huyết Thủ Lão Ma có tu vi tầng ba Đạp Hư nhưng dưới cơn gió đó lại không có cơ hội phản kháng gì. Chỉ đứng đấy bị nó hoá thành cát bụi.

Từng bước đều chứa sát cơ. Tử vong đi theo như hình với. Quả nhiên là không phải nói ngoa.

Thận trọng đánh giá bốn phía, Cơ Trường Không mặc kệ mấy người kia, hắn tiến bước về phía trước.

Chỉ trong chốc lát, hắn thấy mình như được nước bao bọc. Chỉ là cảm giác này biến mất rất nhanh. Thay vào đó là cảm giác lạnh buốt thấu sương.

Vù.... Vù...

Từng cơn gió lạnh thấu xương thổi trên mặt sông băng, xoáy tròn rồi di chuyển từ nơi này sang nơi khác. Lạnh buốt, hoang vu, tĩnh mịch, trống rỗng... Đây là một thế giới băng tuyết đoạn tuyệt với nhân thế.

Sông băng kéo dài trăm vạn dặm. Tuyết dày chồng chất lên nhau tạo nên những ngọn núi tuyết mấy ngàn trượng. Bề mặt thì bóng loáng như thuỷ tinh, phản xạ ánh sáng mặt trời làm người khác không thể nhìn được.

Cơ Trường Không bước chậm rãi trên mặt băng. Mỗi bước chân đều vô cùng cẩn thận, không dám lơ đễnh.

Thế giới này thật khó đoán. Ngay cả hắn cũng không thể phân biệt thật giả được. Ngươi thấy thế nào? Chỉ một bước mà từ một thảo nguyên đã đến nơi này. Hai nơi khác nhau quá lớn, rõ ràng là không thể nào xảy ra chuyện này được. Nhưng nếu nói mọi thứ nhìn thấy ở đây đều là giả vậy thì cái cảm giác rét lạnh thấu tâm cam này là gì? Nó rất chân thật đấy.

Cóc... cóc...

Nơi này rất yên tĩnh, yên tĩnh một cách đáng sợ. Tiếng bước chân của Cơ Trường Không truyền đi, vang vọng rất xa trong một không gian yên tĩnh như vậy.

Nơi đây là nơi nào? Cơ Trường Không hoàn toàn lạc lối rồi.

Hắn có can đảm hợp tác với Thuỷ gia và Quang Minh Đạo bởi vì hắn tin tưởng vào thực lực của bản thân. Hắn tin rằng hắn ngang bằng với mọi người về mặt thực lực cho nên hắn không bận tâm về âm mưu nào đó có thể xảy ra. Nhưng hiện thực trước mắt này đã vượt ra khỏi dự liệu của hắn.

Bỗng nhiên hắn cảm thấy lòng bàn chân đau buốt, giống như bị kim đam xuyên qua vậy.
Hắn nhấc chân lên rồi dồn lực đạp xuống.

Ầm!

Một cái hố băng xuất hiện sau cú đạp của hắn, rộng đến gần cả mét. Nhưng phía dưới chẳng có gì ngoài băng tuyết.

Hắn nhíu mày sâu hơn. Với thân thể có thể so với thần binh lợi khí nhưng lại cảm thấy đau đớn đến vậy thì tuyệt đối không phải là chuyện nhầm lẫn ở đây. Nhất định có vật gì đó đã đánh lén hắn nhưng hắn lại không phát hiện ra. Vì vậy hắn lại càng cẩn thận hơn.

..

Trên sông băng rộng lớn, một thân ảnh khập khiễng bước đi, giống như một hạt cát trong biển rộng, không hề toát lên được sự hiện diện của bản thân.

Hắn vào nơi này đã ba ngày rồi. Trong khoảng thời gian này hắn đã dùng mọi cách có thể nghĩ ra hòng thoát khỏi nơi quỷ quái này nhưng cuối cùng không có cách nào thành công. Nơi đây thật sự quá rộng lớn nên dù hắn có dùng tốc tộ nhanh cỡ nào cũng không có tác dụng.

Từ cái lần bị đánh lén đến nay, hắn cũng không hề bị phải lần nào nữa. Nhưng hắn tin chắc có thứ gì đó đang trốn trong bóng tối. Bời vì ba ngày qua, hắn đã cảm ứng được sự khác thường, không chỉ một lần.

Trước mắt hắn bây giờ là một ngọn núi băng, cao hơn trăm trượng, sườn núi giống như bị đao búa gọt dũa, nó rất dốc.

Cơ Trường Không đã đứng ở đây quan sát hơn nữa giờ rồi nhưng không biết vì sao hắn lại cảm thấy ngọn núi này nhất định có chỗ không bình thường.

Xung quanh là mặt sông băng bạt ngàn nhưng đột ngột lại có một ngọn núi băng cao dường nay làm cho hắn thấy có chỗ kì lạ. Hắn còn cảm thấy ngọn núi này có... ừm... chính là có sự thông minh tài trí. Đúng vậy, chính là thông minh tài trí. Dường như cái ngọn núi này có sinh mệnh thì phải.

Đây chỉ là cảm giác của hắn nhưng hắn lại tin chắc không chút nghi ngờ.

Chỉ tiếc tu vi của hắn chưa đủ nên không thể nhìn ra huyền cơ trong đó. Quan sát thêm chút nữa nhưng hắn không thu hoạch được gì nên cuối cùng chỉ có thể rời đi.

Hắn không thể lãng phí ở chỗ này, hắn không có nhiều thời gian. Nơi đây cũng rất quái lạ, mau chóng rời đi thì vẫn tốt hơn.

Ầm ầm, ầm ầm. ..

Ngay khi hắn quay người thì lập tức có chuyện xảy ra!

Ngọn núi cao sau lưng đột nhiên chuyển động. Nói cho chính xác hơn là nó đang ra tay đánh người. Tốc độ cực nhanh, nhanh như tia chớp.

Vì không đề phòng nên cả người Cơ Trường Không đều bị bao bọc trong lớp băng tuyết. Hắn bị đóng băng luôn rồi, trông rất sống động!

Ầm!

Sức mạnh như núi lửa phun trào lên trời, khí huyết cả người hắn sôi trào, lớp băng nứt nẻ từng đường rồi vỡ ra, nhiều chỗ còn tan thành nước.

Cơ Trường Không giống như một con rồng thời man hoang. Hắn dẫn động khí huyết toàn thân, nhiệt độ cơ thể tăng lên không ít. Sau đó hắn nhảy lên một cái bay thẳng lên trời, lớp bang dày bao bọc hắn chỉ còn lại một đống hỗn tạp cả nước và băng vỡ vụn. 

Hắn nhảy lên rồi tiếp cận cái ngọn núi băng đó, sau đó dồn hết lực vào nắm đấm, tung từng đấm vào ngọn núi đó.

Rặc rặc, rặc rặc, rặc rặc. . .

Lực lượng cuồn cuộn phá tang tường băng mười tám tầng. Man Vương Quyền phá vỡ hư không, đánh sụp băng lạnh, khủng bố vô biên.

Nhưng dù vậy thì cũng không xi nhê gì với cái ngọn núi to kia. Dù hắn có chiến lực kinh người nhưng đối với một ngọn núi cao mấy trăm thước thì cũng không nhằm nhò gì.

Một quyền đánh vỡ mấy chục thước băng tuyết nhưng đối với thân thể khổng lồ của cái thứ kia thì thương thế này hoàn toàn không đáng để tâm. Ngọn núi tuyết khổng lồ kia ngay cả việc trì hoãn động tác cũng không bị. Ngược lại, Cơ Trường Không bị chính phản lực đánh bay lui sau.

Người tuyết khổng lồ từ từ đứng dậy. Nó chỉ hơi dùng lực, thế là vô số băng tuyết trút xuống như thác nước.

Sau một chốc lát, ngọn núi băng đã thay đổi hình dạng hoàn toàn. Cái ngọn núi tròn trịa đã hoàn toàn biến mất, thay vào đó là một thân hình cao trăm mét, ba mắt và tám cánh xuất hiện. Một người tuyết khổng lồ chân chính.

Thân thể người tuyết sáng óng ánh, tất cả đều được tạo thành từ băng tuyết nhưng cái lực lượng của nó thì cuồn cuộn như thuỷ triều, từng đợt nói tiếp từng đợt lao tới Cơ Trường Không.

Hèn chi Cơ Trường Không cảm thấy cái ngọn núi này có sự sống, thì ra nó là một sinh vật khổng lồ.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau