TINH VÂN ĐỒ LỤC TRUYỆN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Tinh vân đồ lục truyện - Chương 101 - Chương 105

Chương 99: Ai cũng vì mình

Tùng tùng tùng tùng... 

Sau khi tham gia yến hội do Thuỷ gia tổ chức, Cơ Trường Không trở về phòng chuẩn bị đánh một giấc, nhưng còn chưa thẳng lưng nhắm mắt đã nghe tiếng đập cửa truyền vào, dồn dập không dứt!

"Vào đi." Cơ Trường Không khẽ cau mày nói.

"Ngươi tới vì chuyện gì?" Nhìn người đứng trước mặt, Cơ Trường Không càng nhíu mày sâu hơn.

Bịch!

Người nọ không đáp lại chỉ quỳ xuống rồi dập đầu liên tục.

"Nói đi, ngươi dập đầu cũng vô dụng. Ngươi muốn gì?" Cơ Trường Không nhìn người quỳ trên mặt đất nói.

"Tiền bối, vãn bối cầu xin ngài hãy tha thứ cho tiểu nhân, chỉ lần này thôi." Hai mắt Lý Thành đầy tơ máu, trên trán dính đầy bụi đất. Bộ dạng vô cùng tội nghiệp, đâu còn phong thái của người thủ lĩnh đội săn bắt luôn đắc ý lúc trước nữa.

"Ngươi cầu xin nhầm người rồi. Ta chưa từng nói sẽ giết ngươi." Cơ Trường Không tuỳ ý nói.

"Tiền bối, ta biết ta sai rồi, ta thật sự sai rồi. Ta không nên để ma quỷ ám ảnh tâm trí để rồi cấu kết với Quang Minh Đạo. Ta không nên vô lễ với tiền bối. Và ta không biết đại tiểu thư là người ngài để trong lòng, ta không nên tranh đoạt với ngài. Xin ngài đại nhân đại lượng tha thứ cho tiểu nhân lần này." Lý Thành dập đầu bộp bộp.

"Ngươi đứng lên đi. Ta nói rồi, ta không hề muốn giết ngươi." Cơ Trường Không lắc đầu nói.

"Không, không không. Nếu tiền bối không đồng ý ta không dám đứng dậy. Tiểu nhân còn có mẹ già vợ trẻ con thơ ở nhà, nếu như ngài nói cho gia chủ biết chuyện, tiểu nhân nhất định sẽ bị đánh chết. Đến lúc đó sẽ không ai chăm sóc bọn họ. Ta cầu xin ngài. Xin ngài." Lý Thành gào khóc, rất đáng thương.

"Ngươi đi đi." Cơ Trường Không nhìn thấy gã như vậy thì không khỏi sinh lòng chán ghét.

Đùng, đùng, đùng. . .

Thấy Cơ Trường Không muốn đổi hắn ra ngoài, Lý Thành lập tức ra quyết định, gã cắn răng đánh một chưởng vào người mình rồi sau đó lại tát vào mặt mình rồi lại vừa tát vừa tung chương vào thân mình. Gã đánh một chưởng thì nói một câu.

"Ta chưa từng nghĩ đến chuyện đó, là do ngươi suy nghĩ nhiều quá thôi." Nhìn thấy bộ dáng của gã, Cơ Trường Không lại thấy có chút thương cảm.

"Vậy là ngài, ngài, ngài bỏ qua cho ta? Đa tạ tiền bối." Nghe thấy Cơ Trường Không nói như vậy, Lý Thành rất vui mừng, lại dập đầu bộp bộp rồi mới lui ra. Tuy rằng rất khổ sở nhưng gã lại rất vui mừng, bởi vì gã biết như vậy là đã thoát được một kiếp.

Đến tận bây giờ mà tật xấu vẫn không sửa... Cơ Trường Không nhìn thấy bóng lưng của gã chỉ biết lắc đầu.

Thái độ của gã rất thành thật nhưng dù gã có đề cập đến Thuỷ Tâm Nguyệt hay là người nhà thì cũng chỉ là mánh lới mà thôi. Đến giờ mà vẫn muốn dối người lợi mình. Người như vậy không chết thì ai chết? Đây cũng là nguyên nhân vì sao Cơ Trường Không nói gã đáng thương.

Không tự nhìn lại bản thân, chỉ biết ngước mắt nhìn trời, mạng còn mỏng hơn so với giấy bạc.

Cơ Trường Không không giết gã vì nếu hắn không ra tay thì Thuỷ gia cũng không phải người ngu. Có lỗi nhưng lại tìm cớ lấp liếm, mang hy vọng đặt trên người khác, thật đáng buồn.

Thờ dài mấy cái, Cơ Trường Không cũng không muốn nghĩ đến nữa, chỉ là chuyện cỏn con mà thôi, không cần phải bận tâm.

Với hắn, quản nhiều chuyện như vậy thì không bằng ngủ nướng còn hơn. Từ khi thôn làng xảy ra chuyện hắn chưa từng ngủ một giấc ngon. Từ đó đến này đã lâu như vậy, dù người có làm bằng sắt đá cũng chịu không được.

Tiếc là hắn không có số ngủ. Trời cao như đã để chấm hắn, lại có chuyện tới!

Tùng tùng tùng tùng....

Lý Thành rời đi chưa bao lâu, Cơ Trường Không còn chưa ngủ thì cửa phòng của hắn lại bị gõ. Tiếng trước tiếng sau không theo tiết tấu nào, dường như người gõ cửa đang rất khẩn trương.

"Mời vào." Hắn vẫn còn đang mặc quần áo mà nằm, thầm than một tiếng không may trong lòng rồi ngồi dậy. Thật là phiền chết được! Nhưng hắn vừa mở miệng thì tiếng đập cửa lập tức dừng lại, không còn tiếng gõ nào, mà người ở ngoài cửa cũng không có ý muốn vào. Bầu không khí lập tức trở nên quỷ dị.

Nửa đêm gõ cửa, chủ đã đồng ý mới vào nhưng lại không vào. Cái không khí quỷ dị này đúng là làm cho người ta cảm thấy lành lạnh.

Két... Cửa mở. Nhưng người mở của không phải người gõ cửa mà là Cơ Trường Không.

"Thế nào? Sợ ta ăn ngươi à?" Cơ Trường Không mỉm cười nhìn người đứng ngoài cửa có đang có chút mất tự nhiên.

"Không, không phải." Mặt Thủy Tâm Nguyệt đỏ tới mang tai, khoát tay liên tục.

"Vậy vào đi." Cơ Trường Không bước qua một chút dường đường cho nàng ta bước vào. Nhưng nhìn bộ dáng khẩn trưởng của nàng ta, hắn vẫn không nhịn được mà cười ra tiếng.

"Ngươi, ngươi cười cái gì?" Nghe thấy tiếng cười, Thủy Tâm Nguyệt càng khẩn trương hơn.

"Không có gì. Chỉ là ta không được nhìn thấy uy phong năm xưa của đại tiểu thư." Cơ Trường Không nín cười, nói ra nguyên nhân.

"Ngươi, ta. . ." Thuỷ Tâm Nguyệt nghe xong lại càng thêm khẩn trương."Được rồi, thả lỏng đi, còn tưởng ta là tên phế nhân mà ngươi từng cứu à? Ta cũng có ý đồ với ngươi đấy." Cơ Trường Không cười nham hiểm. Lúc bình thường thì nhìn hắn có vẻ nghiêm túc nhưng lúc tức giận lại có bộ dạng làm Thuỷ Tâm Nguyệt cảm thấy buồn cười.

Phù!

Thuỷ Tâm Nguyệt thở dài một tiếng, may quá, Cơ Trường Không vẫn là Cơ Trường Không, cũng không vì có tu vi kinh người mà thay đổi tính tình.

"Khẩn trương làm gì? Dù sao thì ngươi cũng là ân nhân của tên ác quỷ này và quan trọng là ta cũng không phải người xấu." Cơ Trường Không mỉm cười an ủi.

"Ngươi không phải người xấu thì còn ai là người xấu nữa." Thuỷ Tâm Nguyệt đáp lại một câu nhưng vừa nói xong thì nàng đã lập tức hối hận, 'cô nam quả nữ', nữa đêm canh ba lại đến phòng của người ta nói ra câu này đúng là dễ làm cho người nghe hiểu lầm, với lại thân phận của hắn bây giờ...

"Ta có chỗ nào xấu?" Mặt mũi Cơ Trường Không hiện lên vẻ tổn thương sâu sắc.

"Ngươi, ngươi che giấu tu vi. Lợi hại như vậy mà lại làm như yếu kém nhất trong số chúng ta." Thuỷ Tâm Nguyệt lấy hết dũng khí nói.

"Ha ha, vậy cũng không trách ta được, ngươi cũng không gây rắc rối cho ta à?" Cơ Trường Không buông tay nói.

"Ta... Dù sao thì ngươi không đúng, ngươi không nói với chúng ta là không đúng." Thuỷ Tâm Nguyệt không phản bác lại được nên chỉ nói yếu thế.

"Được rồi. Ta không đúng, chính ta đã làm sai." Lăn lộn với nhóm người Liễu Chiến lâu như vậy, đúng là y không có kinh nghiệm nói chuyện đạo lý với nữ nhân, im lặng chính là biện pháp tốt nhất.

"Nói đi, tìm ta có chuyện gì?" Cười một chút rồi hắn nghiêm mặt nói.

"Tìm ngươi để nói lời xin lỗi. Thái độ trước kia của Kiều Kiều không tốt, mọi người trong đội săn cũng không thân thiết ngươi." Thuỷ Tâm Nguyệt chầm chậm bình tĩnh trở lại, tóc mai tung bay dưới cơn gió, ngượng ngùng nói.

"Không có gì, muội muội của ngươi đến rồi đó? Cứ để nàng ta tự nói với ta. Vào đây đi." Cơ Trường Không nói một câu với Thuỷ Tâm Nguyệt rồi quay ra cửa gọi.

"Ta, ta. . ." Một dáng người yếu ớt đi từ cửa vào, nàng ta không ngẩng đầu nhìn Cơ Trường Không, chỉ đứng ở cửa không biết làm sao bây giờ.

"Kiều Kiều, tại sao ngươi lại tới đây?" Thuỷ Tâm Nguyệt nhìn người mới xuất hiện thì kinh ngạc nói.

"Ta không phải cố ý, ta, ta..." Càng nói càng gấp, cuối cùng gần như sắp khóc luôn.

"Ngươi đến xin lỗi ta à?" Cơ Trường Không cười nói.

Ừ, Thuỷ Kiều Kiều lấy hết sức gật mạnh đầu một cái. Đôi mắt tràn đầy nước nhìn Cơ Trường Không, nước mắt như muốn trà bờ mi. Bộ dáng đáng thương kia làm Cơ Trường Không nhớ đến tiểu nha đầu Hoàng Tiểu Vũ. (Mời các bạn ghé thăm bachngosach.com và ủng hộ KìNgộ)

"Được rồi, không trách ngươi, vào đi." Cơ Trường Không nói nhỏ nhẹ.

"Thật sự không trách ta sao?" Thuỷ Kiều Kiều rón ra rón rén đi tới, hơi sợ sệt nói."Yên tâm, ta cũng không đến nỗi phải chấp nhặt với một tiểu nha đầu." Cơ Trường Không dở khóc dở cười.

"Kiều Kiều, không sao đâu. Nếu hắn để bụng thì đã sớm giết ngươi rồi, không cần chờ đến bây giờ." Thuỷ Tâm Nguyệt đứng ở một bên nhìn bộ dáng ủ rũ của muội muội, không chịu đựng được nên nói.

"Thật tốt quá, ta biết mà." Nghe hắn nói xong, cái bộ dáng đáng thương lập tức biến mất, nàng ta nhẹ nhàng thở ra, vỗ ngực mình mấy cái, vẻ mặt hưng phấn vui mừng. Còn đâu cái bộ dáng đáng thương vừa rồi nữa?

Đúng là, giống y như tiểu nha đầu. Cơ Trường Không không khỏi phỉ báng trong lòng.

"Cơ đại ca, ngươi bao nhiêu tuổi, vì sao lại lợi hại như vậy..."

"Cơ đại ca, ngươi thích tỷ tỷ à? Ngươi lợi hại như vậy chắc chắn có nhiều người thích lắm nhỉ? Tỷ tỷ phải làm sao đây..."

"Đại ca ngươi đừng đi, sau này..."

"Cơ đại ca. . ."

. . .

Cơ Trường Không muốn biến mất ngay lập tức. Hắn thấy trong mắt Thuỷ Kiều Kiều hiện lên những ngôi sao nhỏ thì không biết nói gì, chỉ biết câm nín nói không nên lời. Trước sau đúng là một trời một vực, sánh ngang với tiểu nha đầu rồi đấy.

Cuối cùng hắn vất vả lắm mới đuổi được hai tỷ muội này đi. Cơ Trường Không thở phào nhẹ nhỏm.

Nói cho cùng thì nàng ta cũng chỉ là một đứa nhỏ mà thôi, bị người dạy hư, muốn gió được gió muốn mưa được mưa, chỉ làm theo sở thích của mình. Có lẽ trong lúc vô tình mà xúc phạm đến ngươi khác nhưng tất cả đều không phải do nàng muốn thế, nàng vẫn là ngươi hiền lành.

Ngươi như vậy thì đáng nhận được sự tha thứ. Bất kì ai có lòng dạ tốt đều sẽ không để ý đến những việc lỗi lầm của nàng ta, Cơ Trường Không cũng không ngoại lê!

Tu giả không chỉ có lực lượng thôi, ý chí của mình cũng cần có.

Nghe nói, có một đoạn thời gian, việc tu hành từng được gọi là tu chân, lấy ý của tu giả để tìm được 'chân ngã', buông xã chính mình quay về nguyên bản.

Mỗi một tu giả đều có đạo của chính mình. Có người bao dung hết thảy, có người tha thứ lỗi lầm của người khác, có người ghét điều ác như kẻ thù, không bỏ qua cho người xấu, còn có ngươi luôn mang dã tâm giết cả thiên hạ, dùng giết chóc để chinh phục hết thảy.

Nhưng dù thế nào, mỗi một tu giả đều có sự kiên trì riêng!

Chỉ có như vậy người tu hành mới có thể càng ngày càng tiến xa, không phải hao phí tuổi thọ của mình làm những chuyện không đâu.

...

Tùng, tùng, tùng...

Mới sáng sớm, tiếng kèm trống hoà cùng ánh mặt trời truyền khắp cả thành, đánh thức những người còn đang chìm trong giấc mộng.

Khó khăn lắm mới được ngủ, chỉ chợp mắt được một chút đã bị đánh thức. Cơ Trường Không cảm thấy rất bực mình, nhưng khi hắn mở cửa nhìn thấy đầu người dưới đất thì lại tự cười.

Đó là đầu của Lý Thành, trên mặt vẫn còn vẻ hoảng sợ và hối hận nhưng máu tươi trên mặt đã khô.

Một người đáng thương, Cơ Trường Không lắc đầu nói một mình.

Người luôn cho rằng hiểu thấy mọi chuyện, tin chắc vào mình cũng thấy rõ lòng người nhưng trên thực tế cái gì cũng không biết.

Gã tưởng mình đã thành công nhưng sự thật là thất bại. Dù Cơ Trường Không không để ý đến gã thì kết quả của gã chỉ có một, đó là chết. Hắn thấy Thuỷ Kiều Kiều dù ngang ngược nhưng cũng không phải kẻ ngốc, mọi chuyện rõ ràng thì nàng lập tức phản ứng.

Gã chết, cũng không đáng tiếc.

Mỗi ngươi đều vì bản thân mình mà làm những chuyện mà sau này có lẽ họ sẽ phải trả giá đắt nhưng dù vậy họ vẫn làm!

Thuỷ Tâm Nguyệt đối xử tử tế với Cơ Trường Không nên nhận được kết quả tốt, sau đó Thuỷ gia cũng nhận được chỗ tốt. Thuỷ Kiều Kiều vì vô lễ nên phải chịu giáo huân. Tuy Cơ Trường Không tha thứ cho nàng nhưng mà qua sự việc lần này, hắn tin rằng nàng cũng bị rầy la.

Còn về phần Lý Thành, gã phải trả giá cao hơn, đó chính là mạng sống!

Có người trả được, có người muốn trả cũng không trả nổi. Thế giới này cũng không công bằng, đều phải dựa vào vận khí của ngươi, xem năng lực ra sao, trí tuệ thế nào!

Chương 100: Dốc hết lực lượng

Bên ngoài Đông Thủy thành, tinh kỳ bay phấp phới trong gió, từng nhóm tu sĩ xếp thành đội ngũ chỉnh tề vây chặt Đông Thủy thành đến nỗi nước cũng chảy không lọt.

"Lăn ra đây, cho các ngươi thời gian một nén nhang để suy nghĩ, giao tất cả mọi người trong Thuỷ gia ra, nếu không Quang Minh Đạo sẽ san bằng Đông Thủy thành, chó gà không tha." Bên ngoài thành, một thân ảnh có tu vi Đạp Hư bay lên không trung gầm lên, tiếng gầm hoá thành sóng âm quét ngang tám hướng, toàn bộ Đông Thủy thành đều có thể nghe được.

Ô...ô...n...g!

Y vừa hét, sóng âm vừa tràn tới thì một màn sáng bỗng xuất hiện bao trùm lấy toàn bộ Đông Thủy thành, bảo vệ lấy nó.

"Chà, lần này Quang Minh Đạo đúng là quyết tâm làm đến nơi đến chốn." Trên tường thành, năm người đứng song song, bọn họ là tu giả Đạp Hư của ba đại gia tộc và trong đó có cả Cơ Trường Không, mà người nói câu nói này là một lão tổ lão tổ Đạp Hư Chu gia.

"Không sai, lần này đúng là phiền phức không nhỏ, cũng may thành trì đã có trận pháp bảo vệ. Nếu không thì chỉ sợ chúng ta không ngăn được." Lão tổ Lý gia thở dài.

"Bảy vị Đạp Hư, một nghìn hai trăm tu giả Thiên Môn, ba vạn tu sĩ Khai Mạch, yếu nhất cũng là Khai Mạch tầng bốn. Quả thật là thủ bút lớn." Thuỷ Tâm Ngân cười nói, nhìn không ra tia lo lắng nào trên mặt lão.

"Thuỷ đạo hữu giống như không thèm để ý bọn họ. Chẳng lẽ Thủy đạo hữu cho rằng chỉ với một tiểu bối trẻ tuổi như hắn có thể ngăn trở được những người này à?" Lão tổ Chu gia giơ ngón tay chỉ nhẹ Cơ Trường Không, nói.

"Đúng vậy! Dù tiểu bối này có lợi hại như thế nào nhưng còn chưa đặt chân tới Đạp Hư, có thể cuốn lấy một tu giả Đạp Hư tầng một đã may mắn lắm rồi. Tính thêm hắn thì chúng ta cũng chỉ có sáu người, bọn họ có đến bảy người đấy." Lão tổ Lý gia cũng đồng ý nói.

Ba đại gia tộc cùng tồn tại trong thành, có cạnh tranh cũng có giúp đỡ nhau, cũng có đấu đá nhau không ngừng.

Ai cũng muốn xoá sổ gia tộc khác, Cơ Trường Không mặc cho bọn họ nói này nói nọ mà không quan tâm đến.

"Yên tâm đi, tuy rằng Cơ đạo hữu không thể đối phó hết những người này nhưng từ lâu lão phu đã định liệu được sẽ có tình huống này nên đã mời viện binh của hai thành trì gần đây. Đợi đến lúc bọn họ và chúng ta trong ngoài liên thủ, tất nhiên sẽ một lần đánh trọng thương Quang Minh Đạo. Đến lúc đó, công đức của các vị quả là không tính được, uy danh đại chấn." Lão tổ Thủy gia lạnh nhạt nói.

"A, xem ra Thủy gia đã bỏ ra tiền vốn lớn rồi." Lão tổ Chu gia biến sắc rồi sau đó mở miệng nói, cường độ tăng lên không ít.

"Nếu như đắc tội Quang Minh Đạo, Thủy gia tất nhiên cũng sẽ chuẩn bị tốt. Nếu không đến lúc đó gặp phiền toái chẳng phải sẽ có lỗi cả thành này." Lão tổ Thủy gia lại nói khéo, làm cho lão tổ hai nhà ngứa ngáy.

Một đám lão hồ ly, đến lúc này mà còn lục đục với nhau. Cơ Trường Không đứng một bên nghe thấy, nhịn không được chửi thầm trong bụng.

"Thủy gia cút ra đây cho ta. Nếu không thì đừng trách bổn toạ không khách khí." Thân ảnh đang đứng trong không trung kia lại la lên, giọng nói lạnh tanh.

"Ngươi chính là đại thủ lĩnh Quang Minh Đạo? Từ lâu đã nghe danh ba vị thủ lĩnh Quang Minh Đạo Tặc rất bất phàm, không biết các hạ xếp thứ mấy?" Thuỷ Tâm Ngân điềm tĩnh hỏi.

"Bổn toạ đứng thứ ba .Ngươi thức thời thì tốt, nếu không ta sẽ san bằng thành trì này, gà chó không tha." Thủ lĩnh đứng thứ ba kia cười to.

"Chỉ là đạo tặc, nói khoác không biết ngượng." Thủy Tâm Ngân cười lạnh liên tục.

Nếu như đã lột da mặt thì cần gì phải lưu tình, bình thường thì còn gọi là Quang Minh đạo, giờ thì không cần nữa, cứ gọi đạo tặc luôn cho khoẻ.

"Tốt, rất tốt! Bổn tọa sẽ để binh sĩ đánh nát cái thành này, đến lúc đó xem ngươi còn mạnh miệng được nữa không." Tam đương gia nghiến răng nghiến lợi nói. Mặc dù bọn họ là đạo tặc nhưng luôn tự nhận mình cao quý. Ít nhất bọn họ sẽ không tuỳ tiện vào nhà dân cướp của, giờ Thuỷ Tâm Ngân lại chửi bọn họ là đạo tặc, làm bọn họ thật sự tức giận.

"Từ từ đã, Tam đương gia, trước tiên hãy giới thiệu huynh đệ chúng ta cái đã." Ngay lúc này, sau người còn lại bỗng nhiên cùng bay ra.

"Được." Tam đương gia mỉm cười, sự hung ác loé lên trong mắt.

"Bốn vị này, chắc các ngươi cũng biết, chính là bốn vị Trảm Tẫn Sát Tuyệt tiền bối của Tinh Thần Tử Địa, tiếng như sấm bên tai." Tam đương gia chỉ bốn lão gia hoả bên cạnh. Bốn người này ai cũng có hình dạng kỳ quái nhất định, người thì thiếu một mắt, người thì thiết một tai, người không có mũi, còn người thì giống như bị câm.

"Cái gì, mạnh dữ vậy luôn à? Bốn lão gia hoả này ăn thịt người đó. Sao bọn họ lại tới đây?"

"Đúng vậy, không phải rất lâu rồi không xuất hiện trong gian hồ sao? Chúng ta còn tưởng bọn họ đã chết rồi. Lúc trước đã từng mở tiệc chúc mừng Tinh Thần Tử Địa không còn mấy cái tai hoạ này nữa..."

"Xong, xong rồi, Đông Thủy thành tiêu chắc rồi. Hay là chúng ta chạy nhanh đi..."

...

Bốn quái vật ở một chỗ làm toàn bộ Đông Thủy thành nhốn nháo cả lên. Mọi người nên biết rằng dù Quang Minh Đạo dốc toàn lực đột kích thì bọn họ cũng không sợ nhưng bây giờ nhìn thấy bốn quái vật này thì ai ai cũng choáng váng mặt mày.Trảm Tẫn Sát Tuyệt, thì là bốn lão bất tử này. Không chỉ mấy tu giả choáng váng mà mấy lão tổ của ba đại gia tộc cũng biến sắc.

Bốn người này là huynh đệ của nhau, khi còn bé đã là người ác, sau này khi lớn lên bốn người lại vô tình có được một công pháp kì lạ. Mỗi người đều tự cắt mũi, tai hoặc lưỡi của mình rồi tu luyện, sau một thời gian đã tu luyện thành công. Bốn người này mà hợp tác với nhau giết hết những người mình hận trong gia tộc rồi sau đó làm hại thiên hạ.

Đại khái vì từ nhỏ đã bị tra tấn, tính tình bốn người đã hoàn toàn bị vặn vẹo. Vì vậy bàn tay dính máu vô số người, ngay cả gia tộc của mình cũng không bỏ qua. Tuy mỗi bọn họ chỉ là Đạp Hư tầng một nhưng bốn người thì chống lại được cả tu giả Đạp Hư tầng ba. Bởi vậy không ai làm gì được bọn họ.

Những năm gần đây, tuổi thọ của bốn lão gia hoả này gần cạn nên không đi lại trong giang hồ nhưng không ngờ Quang Minh Đạo đã mời được bọn họ đến.

"Khà khà, Tứ huynh đệ ta nghe nói Thủy gia có hai người con gái, đều là 'quốc sắc thiên hương', chỉ cần các ngươi dâng lên, bổn toạ có thể không giết các ngươi. Khà khà..." Bốn lão quái vật cười quái dị

"Hừ." Thuỷ Tâm Ngân hừ lạnh một tiếng, sắc mặt không tốt mấy.

"Thấy như thế nào? À, tiếp nữa, đây là Nhị đương gia Quang Minh Đạo." Lão tam kéo một người mặt có đầy vết sẹo tới.

"Hắc hắc." Người cso vết sẹo ở trên mặt liếc mắt nhìn Đông Thủy thành rồi nắm tay lại thành nắm đấm trong vô thức.

"Lão phu không giới thiệu với các ngươi nhưng chắc các ngươi cũng biết ta là ai." Một thân ảnh màu máu cuối cùng phóng lên trời. Ngươi y được bao trùm bởi một màu đỏ tươi, áo quần đỏ, tóc đỏ, làn da cũng đỏ, cả người giống như muốn phun ra máu.

Oanh, oanh, oanh. . .

Người này vừa xuất hiện, bốn tu giả Đạp Hư bên cạnh Cơ Trường Không đồng loạt bộc phát ra khí tức động trời, ai cũng vô cùng kiêng kị người kia.

"Huyết Thủ Ma Đồ, không ngờ lại là gã." Thủy Tâm Ngân rặng ra từng chữ.

Có thể nói rằng, trong số những người ở đây, ngoại trừ đại thủ lĩnh không lộ diện ra thì những người còn lại hợp lại cũng không có ai khủng bố hơn Huyết Thủ Ma Đồ. Ít nhất thì mọi người đều tự hiểu là vậy.

Lúc trước, bốn lão gia hoả Trảm Tẫn Sát Tuyệt xuất hiện, mọi người còn chửi bới này nọ vài câu nhưng người này vừa xuất hiện thì tất cả mọi người đều câm miệng, không khí im lặng phủ xuống toàn bộ, ai cũng tái nhợt, không ít ngươi còn ru rẩy.

Không có ai chưa từng nghe qua danh tiếng hung ác của Huyết Thủ Ma Đồ, ngoại trừ Cơ Trường Không.

Người này có tu vi Đạp Hư tầng ba, được coi là một cường giả đỉnh phong ở Tinh Thần Tử Địa này. Nhưng điều làm cho người ta luôn nhớ kỹ cái danh tiếng hung ác của gã chính là gã không chỉ hung ác bình thường mà là rất hung ác.
Điều gã thích nhất chính là tàn sát dân làng trong thành, dùng mấy vạn thậm chí là mấy chục vạng tính mạng để tạo ra một cái hồ máu cho mình tu luyện. Đặc biệt gã còn am hiểu việc lột da. Mỗi lần tàn sát xong dân làng thì gã sẽ lột đi lớp da người rồi treo lên trong thành.

Đúng là thủ đoạn tàn nhẫn, quả thật làm cho người khác tức sôi máu. Toàn bộ Tinh Thần Tử Địa đều coi gã là ác ma, là thú dữ, là dòng nước lũ, không ai không sợ gã. Đến tận bây giờ gã đã tàn sát năm toà thành trì, số người chết trong tay đã hơn năm vạn!

"Thuỷ đạo hữu, ngươi có nắm chắc sẽ đấu lại được với người này. Nếu như không thì xin thứ lỗi, chúng ta không thể giúp ngươi." Hai vị lão tổ Chu gia và Lý gia sắc mặt xanh mét nói.

"Không sai, Thủy gia các ngươi tự rước lấy chuyện này thì hãy tự giải quyết. Nếu không thì đừng trách chúng ta không nể mặt." Không ít tu giả kêu gào xung quanh. Tình thế vốn dĩ đang cực tốt lại đột ngột chuyển hướng, địch chưa đánh nhưng bên trong Đông Thủy thành đã xảy ra nội chiến rồi.

"Tốt tốt." Nhìn thấy một màn này, Nhị đương gia bật cười.

Sở dĩ y tới đây rồi nhưng không tiến công cũng bởi vì trận pháp phòng ngự của Đông Thủy thành quá khủng bố đi, không biết vị cường giả nào đã hỗ trợ bố trí nên trận pháp này. Nếu muốn phá được nó thì cũng phải trả một cái gia thật lớn. Vậy nên nếu có thể làm cho bọn họ không chiến mà hàng thì chẳng phải rất tốt à?

"Các ngươi nghe đây, những ai rời khỏi thành bây giờ thì sẽ được bỏ qua, không nhắc đến chuyện cũ, mặc cho các ngươi rời đi. Còn nếu không, giết sạch!" Nhị đương gia rèn sắt khi còn nóng, nói lời hung ác.

"Cái gì, chúng ta nên làm gì bây giờ, chạy đi thôi..."

"Đúng, Quang Minh Đạo sẽ không bao giờ lừa người, chỉ cần chúng ta chạy đi bây giờ thì ra ngoài chắc chắn sẽ không bị gì. Tất cả đều là tại Thuỷ gia, chúng ta cần gì phải bán mạng cho họ."

"Tốt, chúng ta đi, không tin Thuỷ gia sẽ không mở cửa..."

...

Vô số tu giả bắt đầu đứng lên, chỉ chớp mắt cái đã có mấy nghìn tu giả bắt đầu kêu gào.

"Để chúng ta đi ra, mau mở cửa thành, chúng ta không muốn chịu chết..."

"Ta muốn đi ra ngoài. Tất cả đều do các ngươi, mau mở cửa. Chuyện của các ngươi cớ sao lại kéo bọn ta vào..."

"Đúng, Thủy gia chết tiệt. . ."

...

Quần chúng kích động, gần nữa tu sĩ trong thành đang gào thét, bộ phận còn cũng rục rịch muốn bạo phát. Ngoại trừ ngươi của ba đại gia tộc ra thì những người còn lại không có mấy ai giữ được bình tĩnh.

"Nến làm gì bây giờ, Thủy đạo hữu?" Mấy người của Chu gia và Lý gia cũng bắt đạo dao động.

"Đáng chết. . ." Thủy Tâm Ngân lo lắng trong lòng.

Y đương nhiên biết ý của Lý gia và Chu gia, đơn giản là họ nghi ngờ việc có chiếm được chỗ tốt chiếm được từ y hay không nên muốn mượn cơ hội này để uy hiếp y phải lấy ra một phần để bảo chứng. Tuy rằng y không tin hai nhà này vứt bỏ cơ nghiệp nhưng y vẫn không dám đánh bạc.

"Tốt, Thủy gia ta sẵn lòng lấy ra nội tình của gia tộc để đối địch, dùng cái này để cam đoan sự oan toàn của mọi người." Lão tổ Thủy gia cố ý khuếch đại tiếng nói của mình.

"Tốt, Chu gia ta tất nhiên sẽ đồng tâm hiệp lực với Thủy gia."

"Lý gia cũng vậy."

Thấy Thủy gia chịu thoả hiệp, hai nhà Chu Lý thấy vui trong bụng, đồng loạt mở miệng đồng ý. Bọn họ nắm rất rõ tình hình phòng ngự của đại trận này, chỉ dựa vào chừng này thì tuyệt đối không có khả năng đánh vỡ được nó. Giữ được đến lúc binh chi viện đến thì những người này không đủ sức gây sự nữa rồi!

Ba nhà này kinh doanh đã lâu ở Đông Thủy thành, uy tín rất lớn, nên khi nghe ba nhà đồng loạt cam đoan như vậy thì những người đang nhao nháo kia đều hết tức giận. Vì trong những người gây chuyện này có một phần là người do Chu gia với Lý gia nắm dây giật.

Bây giờ nếu mục đích đã đạt được rồi thì không cần tiếp tục đóng kịch nữa!

Chương 101: Phá thành

Ầm ầm, ầm ầm. . .

Âm thanh chấn động rung chuyển trời đất, vô số tia hào quang ùn ùn kéo đến. Toàn bộ đông Thủy thành giống như đang run rẩy dưới công kích khủng bố như vậy.

Uy hiếp không được, Nhị đương gia tức giận nên quyết định chơi tới bến!

Ba vạn người Quang Minh Đạo liên tục ra tay, uy năng tạo ra kinh khủng làm người phát lạnh lòng. Ngay cả Cơ Trường Không cũng thấy vậy.

Thời điểm tiểu thế giới Chân Long bị diệt hắn cũng chứng kiến cảnh tượng như vậy nhưng lúc đó hắn quá nhỏ bé, mắt thường người thường, hơn nữa lại có thần thành bảo hộ nên căn bản tuy hắn xem nhưng mà không cảm nhận được rõ ràng.

Còn bây giờ, ba vạn người tuy không bằng tám nghìn thần binh giáp vàng nhưng cuộc chiến lớn như thế này cũng giúp hắn cảm nhận được rõ ràng, tích luỹ thêm chút kinh nghiệm.

Đại chiến trên chiến tường với quyết đấu của gia tộc là hoàn toàn khác nhau, cả hai đều là chiến đấu nhưng tiết tấu lại không giống nhau. Đặc biệt là có trận chiến càng về sau, một vài tu giả cấp thấp cũng có thể hợp lực với nhau để bày ra sức chiến đấu kinh khủng.

Với Quang Minh Đạo mà nói, ba vạn người nhưng tu vi cũng không cao hơn Khai Mạch tầng mười một mười hai. Nếu tách ra thì cũng bé nhỏ như kiến. Chỉ cần có thời gian thì Cơ Trường Không cũng giết sạch được toàn bộ bọn họ.

Nhưng khi bọn họ hợp lực lại thì đúng là uy thế rất kinh khủng.

Theo như suy đoán của hắn, khoảng ba nghìn người liên thủ thì thực lực chiến đấu của bọn họ có thể so với lúc hắn không sử dụng bí pháp, cũng chính là Đạp Hư tần bốn tầng năm.

Mà bọn họ có đến ba vạn người, như vậy cũng thấy thực lực của bọn họ lúc tất cả cùng kết hợp lại.

Một tu giả lúc chiến đấu giữa chiến trường cần chú ý đến chiến kỹ, tu vi , pháp lực, pháp thuật... nhiều thứ. Nhưng trong chiến trận cần có sự phối hợp, đồng loạt ra tay, bù đắp cho nhau.

Nói đơn giản một chút nghĩa là, cam đảm chiến đấu đơn độc là dũng khí của kẻ ngốc, trong chiến trận cần phải hợp sức của toàn đội. Ở thời điểm này, tác chiến toàn đội đương nhiên sẽ tốt hơn so với chiến đấu lẻ loi, lượng tăng thì chất sẽ tăng.

"Đáng tiếc." Nhìn thấy tình cảnh đại chiến trước mắt, Cơ Trường Không tiếc nuối thở dài.

Pháp thuật của những tu giả này đều rất bình thường, thí dụ như Hỏa Diễm Thuật, Phong Nhận Thuật... Những loại pháp thuật này đều là pháp thuật trụ cột, không mạnh. Cơ Trường Không cũng từng tu luyện nhưng chúng chỉ là chút thủ đoạn nhỏ mà thôi.

Pháp thuật chính thức phải như lúc Ma Vũ Loạn nhập ma hay như pháp thuật mà đại sư huynh nhị sư huynh tu luyện, hoặc như Tử Khí Đông Lai mà đệ nhất nhân Vô Tận Sơn Mạch tu luyện, hay là như Lâm Đông Thăng mở miệng thành phép...

Đó mới thật sự là pháp thuật, cần phải có sự cố gắng tiến bộ, không ngừng tu luyện.

Với lại, vì tinh lực tu giả có hạn nên cũng chỉ có thể tu hành một hai loại pháp thuật đã là cực kì khủng khiếp rồi, người bình thường sẽ không hơi đâu mà đi tu quá nhiều loại.

Nhìn lại những người này thì đúng là những pháp thuật của họ kém cỏi như đom đóm so với ánh trăng. Thử tưởng tượng mà coi, nếu những người này tu luyện những loại pháp thuật khủng bố và bọn họ hợp lực lại thì sẽ thế nào? Một kích thôi cũng đủ phá nát cái trận này.

Cơ Trường Không nghĩ đến những thế lực bất diệt, đệ tử các thế lực đều tu luyện những pháp thuật cao cấp. Nếu như đệ tử trong phái hợp lực lại thì uy năng bày ra quả là không thể tưởng tượng được. Đúng là không dám nghĩ.

Cứ thế mà đoán, thực lực của những thế lực bất diệt quả không thể tưởng tượng được!

Một đợt sóng tiếp nối một đợt sóng, cứ liên miên không ngớt, hào quang chiếu rọi khắp bốn phía, vô cùng xinh đẹp. Phần lớn tu giả đều nhìn thấy được cái trận pháp đang giống như đang bị một dải cầu vòng bao bọc lấy.

Công kích này đúng là đáng sợ, bao trùm toàn bộ Đông Thủy thành, nhìn thanh thế này thôi cũng đủ lạnh sống lưng. Đáng tiếc, trận pháp bảo vệ thành quá tốt, lại đủ linh thạch bổ sung, vì vậy màn sáng bảo vệ vẫn lù lù bất động.

Theo lý thuyết thì với công kích như thế này, cho dù là Đạp Hư tầng sáu tần bảy cũng sẽ không chịu nổi. Mà với sức mạnh của trận này thì nó cũng tương đương với Đạp Hư đỉnh phong.

Pháp trận lớn như vậy, nếu chỉ tác động một lực nhỏ thì nói cũng lan ra xung quanh, kiểu như trung hoà rồi!

Cơ Trường Không cung cấp mấy trăm vạn linh thạch, với độ công kích này thì pháp trận này ít nhất có thể giữ được một tháng trở lên.

Đừng xem thường linh thạch, mỗi một khối đều rất quý báu.

Công bằng mà nói, một khối linh thạch có tinh khí đủ để một người bình thường bước chân đến Khai Mạch đỉnh phon. Đương nhiên là người tu hành phải có căn cơ nếu không thì dù có linh thạch nhiều thế nào cũng không được như vậy.

Đây chỉ là hạ phẩm linh thạch thôi đấy. Nếu dùng trung phẩm hay thượng phẩm linh thạch thì độ chênh lệnh quả là không thể nghĩ bàn.
Độ nồng đậm của tinh khí đại biểu cho phẩm chất của linh thạch. Tổ thạch thì chứa một sợi đạo vận. Còn thánh thạch thì chứa phép tắc của đạo, thường gọi là đạo tắc, quý đến cực điểm.

Khoảng một lúc lâu sau, công kích ngừng lại, bởi vì ba vạn tu giả đã cạn hết sức lực rồi.

"Mẹ kiếp, cứng như mai rùa." Nhị đương gia nhìn cái pháp trận không hề bị sức mẻ chút nào thì tức giận mắng một tiếng.

"Đúng vậy, pháp trận phòng ngự này của Đông Thủy thành quả nhiên 'danh bất hư truyền', đúng như lời đồn." Lão Đại trong đội ngũ Trảm Tẫn Sát Tuyệt cười lạnh.

Còn Huyết Thủ Ma Đồ, gã không ra tay, chỉ nở nụ cười quái dị, thỉnh thoảng còn lè lưỡi liếm môi. Gã đã xem toàn dân trong thành là con mồi, là đồ ăn của gã rồi, không có ý nghĩa gì khác.

"Chư vị, xin yên tâm. Nếu như có ý định ra tay với Đông Thủy thành thì đương nhiên chúng ta đã có chuẩn bị kỹ, mời các vị chiêm ngưỡng. Nhưng mà để mê hoặc những người này, kính xin chư vị cùng nhau ra tay." Nhị đương gia cười âm lãnh. (Mời các bạn ghé chơi bachngocsach.com và ủng hộ mình)

"Yên tâm, lão tổ muốn dùng bọn họ làm bữa ăn sáng." Huyết Thủ Ma Đồ cười khạc khạc nói.

"Giết hết bọn hắn." Bốn người Trảm Tẫn Sát Tuyệt đồng thời ra tay.

Bảy cường giả Đạp Hư cùng công kích một lần, pháp trận lập tức bành ra để chống lại. Tuy biết rằng tạm thời không có vấn đề gì nhưng nhiều tu giả vẫn không thể không chú ý đến.

"Không cần phí sức, đám đạo tặc các ngươi muốn phá thành này đâu có dễ dàng như vậy." Thuỷ Tâm Ngân cười lạnh.

"Đến lúc ngươi phải gào khóc rồi." Vết sẹo trên mặt Nhị đương gia càng kinh khủng hơn.

"Một cái Đông Thủy thành nho nhỏ mà cũng dám chống cự lại. Ta thấy các ngươi chán sống rồi. Mau giao toàn bộ người Thuỷ gia ra, nếu không ta sẽ giết sạch không còn một mống." Gương mặt Tam đương gia lộ vẻ tham lam, có vẻ như không thể chờ đợi thêm được nữa.

Ô...ô...n...g!

Một cái đao gió khổng lồ phóng lên trời, lớn hơn mười trượng. Sau đó cái đao gió càng ngày càng chằng chịt hội tụ bên ngoài tường thành.

"Đi!"

Thủy Tâm Ngân gào to. Lão và hai gia chủ khác cùng hợp lực thúc đẩy trận pháp xuất chiêu. Bình thường bọn họ sẽ không dám làm vậy nhưng bây giờ Thủy Tâm Ngân dùng đến nội tình của gia tộc, cũng chính là ba mươi vạn linh thạch, nên tất cả mọi người mới thoải mái hợp lực với lão.

Đao gió* rầm rạp chằng chịt, bề ngang chỉ to khoảng ba trượng, nhưng chiều dài thì đã lớn hơn mười trượng. Thuỷ Tâm Ngân vừa gào xong thì cái đao gió đó liền bay thằng đến đội ngũ của đạo tặc. Lực lượng khủng bố đổ xuống, giống như có thể san bằng cả một ngọn nói.
*Đao gió: nguyên văn là 'phong nhận', một loại đấu khí, có hình như lưỡi dao.-KìNgộ.

Phốc, phốc phốc, phốc. . .

Chỉ một cú công kích mà hơn năm trăm người chết trận, số người trọng thường còn gấp đôi.

Những nơi đao gió đi qua, tu giả đứng đầu ngăn cản đều bị cắt thành hai nữa một cách nhanh lẹ chỉnh tề. Còn lực dư chấn của nói quét qua đến đâu thì nơi đó có người ngã xuống. Trong nhất thời, trận thế Quang Minh Đạo hoàn toàn lộn xộn.

"Thật can đảm." Nhị thủ lĩnh hét lớn.

Sắc mặt của gã và Tam thủ lĩnh khó coi vô cùng. Vì lúc đòn công kích đao gió kia xuất hiện, người ra tay ngăn cản chỉ có hai bọn họ.

Không có cách nào, năm người còn lại không phải là ác ma thì là cái gì? Người khác chết thì có liên quan gì đến bọn họ. Nếu như không phải Quang Minh Đạo đáp ứng sẽ đưa cho bọn họ một vài lợi ích thì còn lâu bọn họ mới tham gia. Vậy bọn họ không ra tay chống lại cũng là chuyện dễ hiểu.

Nhìn thấy Đông Thủy thành chỉ mới phản kích một đòn thôi mà đã làm cho hai mươi thủ hạ của gã bị trọng thương. Nhị thủ lĩnh không dám kinh địch nữa. Gã hô lên, ra lệnh cho thủ hạ tản ra không được tập trung lại một chỗ, tự do công kích địch.

Tách ra rồi thì dù Đông Thủy thành có công kích lần nữa cũng không có tác dụng gì. Đương nhiên, như vậy cũng đồng nghĩa với việc thế trận đã 'không công mà tự phá'

Có điều bọn họ không biết là dù bọn họ có không tản ra thì Đông Thủy thành cũng sẽ không công kích thêm lần nữa.

Cũ công kích vừa rồi thật sự tốn quá nhiều linh thạch làm bọn họ đau lòng muốn chết. Với những gia tộc này, linh thạch là tất cả, có linh thạch là có thực lực, có địa bàn, cũng là thói quen của bọn họ.

Quang Minh Đạo vẫn đang tiếp tục phá trận, nhóm người Thuỷ Tâm Ngân thì thỉnh thoảng mới đáp trả nhưng thanh thế lại không như cú công kích đầu tiên. Bọn họ tự mình ra tay, không nhờ trận pháp, đó là tự mình đánh lén.

Trận đại chiến này kéo dài từ sáng đến giữa trưa. Sau đó lại từ giữa trưa lằng nhằng đến lúc mặt trời ngã về tây. Đến cuối cùng, không ít tu giả vốn háo hức xem chiến đã về chỗ nghỉ ngơi. Không có cách nào khác, màn sáng không thể phá, nỗi sợ của bọn họ cũng đã tan đi.

Đông Thủy thành dựa vào pháp trận thì công kích không đủ nhưng về mặt phòng thủ thì vừa đủ. Nhìn có vẻ như song phương đánh rất náo nhiệt nhưng kì thật con số thương vong cực ít.

Đánh đến bây giờ mà ngoại trừ cái lần Quang Minh Đạo Tặc vì không cẩn thận nên bị thương và chết khoảng hai ngàn ngươi ra thì Đông Thủy thành thậm chí còn không có bị thương lấy một người, chỉ hao phí linh thạch mà thôi.

Đương nhiên, những thứ này cũng không liên quan gì đến Cơ Trường Không!

Hắn đã trở về phòng để tu luyện từ lâu. Hắn vì muốn mau chóng khôi phục tu vi nên đã xuất ra năm vạn linh thạch để mua hết tất cả Tinh Quang Ngư. Loại cá này rất cơ ích cho việc điều trị thương thế của hắn. Dùng hơn mười con, thương thế của hắn đã khỏi hoàn toàn!

"Chết tiệt, rốt cuộc bọn họ có bao nhiêu linh thạch?" Đánh tới tận bây giờ, ngay cả nhóm người Nhị đương gia cũng bó tay.

"Bổn tọa đã từng nói, các ngươi không thể nào phá được Đông Thủy thành. Các ngươi nên mau chóng rút lui đi, miễn cho tới lúc cuối cùng lại hối tiếc thì không kịp." Thuỷ Tâm Ngân đứng trên tường thành cười lạnh.

"Ngươi là lão tổ Thủy gia đúng không? Ta khuyên ngươi không nên quá đắc ý quá sớm. Ai thắng ai thua còn chưa biết được." Tam đương gia tức giận nói.

"Ha ha, các ngươi vẫn không biết phải không? Bổn toạ đã mời viện binh của mấy toà thành gần đây. Đến lúc họ tới nơi, các ngươi chắp cánh cũng khó thoát. Quang Minh Đạo sẽ bị xoá tên khỏi giới diện này." Thủy Tâm Ngân cười ha ha, vì có linh thạch đầy đủ nên lão chẳng sợ gì.

Với lại, chỉ cần chờ chuyện này qua đi, Thuỷ gia bọn họ sẽ nắm được một cơ hội phát triển cực tốt. Đến lúc đó dù có là Quang Minh Đạo hay cái thứ gì đi nữa thì cũng không dám ho he trước mặt bọn họ.

"Hừ, ngu xuẩn. Chẳng lẽ ngươi cho rằng Quang Minh Đạo chúng ta lăn lộn lâu như vậy mà không biết chỗ đặc biệt của Thuỷ gia các ngươi? Chúng ta sẽ không có chuẩn bị à?" Ngay khi lão tổ Thuỷ gia đang đắc ý, Tam đương gia bỗng cười to, dội cho lão một gáo nước lạnh.

"Cái gì. . . " Thủy Tâm Ngân kinh hãi.

Ầm, ầm. . .

Lão còn chưa kịp phản ứng thì bốn phía đã truyền đến từng tiếng nổ. Màn sáng bảo vệ luôn bền như vách sách lại nhanh chóng suy yếu. Chỉ trong chớp mắt nó đã biến mất không thấy đâu.

Tu giả đã xem chiến trợn mắt há mồm vì ngạc nhiên, vì Đông Thủy thành đã bị phát, một cách dễ dàng!

Chương 102: Liên thủ

Chỉ trong thoáng chốc, thành đã bị phá!

Một sự nghịch chuyển động trời. Chẳng ai ngờ rằng sẽ có chuyện như vậy. Sự việc xảy ra quá đột ngột. Thế nên Thuỷ Tâm Ngân còn chưa nghĩ đến việc chống lại.

Ầm, ầm, ầm...

Tiếng nổ vẫn còn vang lên ở đâu đó nhưng Thuỷ Tâm Ngân đã không còn quan tâm tới nó nữa. Có người phá hư pháp trân phòng vệ, người đó đã đánh vào nơi trọng yếu của trận pháp. Mỗi một tiếng nổ đều đại biểu cho một nơi trọng yếu sụp đổ. Pháp trận bảo vệ biến mất như chưa từng tồn tại.

"Đáng chết, thật là đáng chết." Thủy Tâm Ngân trở tay không kịp.

Lão luôn tin rằng pháp trận này sẽ là chỗ dựa tốt, lão luôn tin vậy. Chỉ cần có đủ linh thạch, Quang Minh Đạo Tặc tuyệt đối sẽ không công phá được nó.

Đúng vậy, lão nghĩ không sai nhưng lão đã quyên một sự thật. Những thành luỹ kiên cố nhất thường bị công phá từ phía trong.

"Các huynh đệ, giết cho ta." Thấy pháp trận đã bị vỡ, các thủ lĩnh lập tức vui mừng gào lên.

"Giết cho ta." Thủy Tâm Ngân đợi ba lão tổ của ba đại gia tộc nhưng chưa thấy họ phản ứng gì nên chỉ còn cách cắn răng hét lớn. Đã đến tình cảnh này thì không còn cách nào khách, chỉ có thể dốc sức liều mạng. Họ chỉ cầu mong viện quân sẽ mau đến.

Cũng may tường thành Đông Thủy thành rất cao, hơn nữa trên đó còn khắc không ít pháp trận, binh lính ở trên thành cũng còn tương đối nên tốt xấu gì vẫn còn chống được. Bọn họ chỉ cần ngăn chặn mấy tu giả Đạp Hư là được.

Đương nhiên, thời gian duy trì tình thế này cũng không có nhiều. Dù sao thì thực lực hai bên quá khác biệt.

Cùng lúc đó, trên không trung Thủy gia, một thân ảnh lặng lẽ đáp xuống.

"Rất tốt, chỉ một Thuỷ gia cỏn con, huỷ diệt cho ta." Thân ảnh trong không trung gào lớn, một tia hàn quang lập tức đánh xuống.

Số người ở lại Thuỷ gia bây giờ không nhiều, chỉ còn một ít người hầu và nữ quyến. Cường giả của gia tộc đều đã ra thành hét rồi, nên không ai có thể ngăn chặn được một kích này.

"Cứu mạng, đừng mà..."

"Có ai không? Mau tới đi, cứu phu nhân. Phu nhân chạy mau đi..."

"Đi tìm lão gia, báo cho người biết. Đi mau! Ai cũng được, đi mau. Thuỷ gia ta..."

...

Thuỷ gia loạn thành một bầy, tiếng gào khóc thảm thiết vang lên khắp nơi.

"Đạp Hư tầng bốn, cũng được." Thời điểm thân ảnh kia đáp xuống trạch viện Thuỷ gia, Cơ Trường Không cũng lập tức mở mắt, trong mắt lộ ra vẻ hiếu kì.

Người này đương nhiên là thủ lĩnh không thấy tăm hơi đâu của Quang Minh Đạo rồi. Không ngờ gã lại có cái lá gan lớn, dám một mình lẻn vào thành. Cơ Trường Không rất ngạc nhiên. Thừa dịp đối phương buông lỏng thì phá hư trận pháp rồi sau đó lại xung phong đến trước Thuỷ gia chiếm tiên cơ.

Một tính toán tuy đơn giản nhưng lại lợi dụng được điểm mù của ba đại gia tộc. Mỗi bước tiến hành đều rất tốt, gan dạ sáng suốt, không phải ai cũng sánh được.

Chỉ tiếc, vận khí của gã không tốt nên đụng phải Cơ Trường Không.

Phốc!

Ngay lúc hào quang sắp đánh trúng thì một cái nắm tay to lớn bỗng nhiên xuất hiện đánh nát hào quang. Nắm tay chỉ sờ nhẹ một cái thì đã nghiền nát sạch đạo hào quang kia, còn nắm đấm chỉ rung nhẹ lên.

"A, không ngờ còn có cường giả ở đây." Đại thủ lĩnh hơi kinh ngạc.

Nhìn thủ đoạn vừa rồi, người ra tay rõ ràng không kém gã. Thuỷ gia còn có cao thủ như vậy sao? Nói cách khác, Thuỷ gia còn có nội tình nào đó mà gã chưa biết? Đại thủ lĩnh nhíu mày.

Nhưng chỉ như vậy thì cũng không làm gã buông tay chịu thua được!

Gã dùng hai tay kết ấn, một cái ấn màu trắng sữa bắt đầu hội tụ, lớn đến ba trượng.

Vầng sáng trắng lập loè, một loại khí tức thánh khiết lan ra. Đó là màu quang minh, rất thuần khiết. Thậm chí nó còn dẫn dắt mọi người hướng một lòng hướng đến Quang Minh.

Ầm!

Dấu ấn Quang Minh đánh xuống, mấy trục toà trạch viện lập tức nổ tung. Thật kinh khủng! Dấu ấn còn chưa đánh trúng trạch viện đấy.

Đông!

Lại một nắm đấm lao ra từ trong cung điện. Một nắm tay chưa từng có từ trước đến nay, mạnh mẽ như có thể phá trời xanh.

Đông đông đông!

Chỉ trong nháy mắt, nắm đấm kia đã đánh ra trăm lần.Rặc rặc, rặc rặc. . .

Ánh mắt Đại thủ lĩnh ngưng trọng ánh mắt, ấn đã nát!

Cường giả phương nào? Cứ đơn giản vậy thôi đã phá được ấn của gã. Đại thủ lĩnh Quang Minh Đạo biết mình không làm gì được người ta nên dứt khoát quay đầu.

"Các hạ chính là Đại thủ lĩnh Quang Minh Đạo à? Đã đến rồi thì cũng không cần đi nữa." Cơ Trường Không đi từ trong sân ra, thản nhiên nói.

"Ngươi là ai? Khẩu khí thật lớn. Ta nhớ Thủy gia không có ngươi thì phải?" Thấy một người trẻ tuổi như vậy đi ra, Đại thủ lĩnh ngừng lại, kinh ngạc hỏi. Vừa rồi gã đã dùng thần thức quét qua một lần nhưng không phát hiện có người nào như vậy.

"Đúng rồi, ta biết ngươi là ai. Ngươi chính là ngươi được Thủy gia nghênh đón ngày hôm qua. Cứ tưởng chỉ là một người bỏ đi nhưng không ngờ lại là một thiên tài." " Đại thủ lĩnh vô cùng kinh ngạc.

"Nói bậy bạ làm gì nữa. Ta rất muốn biết lựa chọn của ngươi bây giờ, đánh hay chạy?" Cơ Trường Không cười cười.

"Không, ta chọn cái thứ ba, hợp tác." " Đại thủ lĩnh khẽ lắc đầu nói.

"A, hợp tác? Với ai? Ta và ngươi?" Cơ Trường Không cảm thấy bất ngờ với đán án của gã.

Chỉ cần nhìn thủ đoạn của gã thôi cũng đủ biết vì sao thủ hạ của gã lại trung thành dữ vậy. Cái gọi là 'lật tay tạo mây, lật tay tạo mưa' cũng chỉ có thể thế này. Thủ đoạn này nếu không có Cơ Trường Không thình lình đứng ra phá bỉnh chắc thì hoàn mỹ rồi.

Ba đại gia tộc không phải là đối thủ!

"Đương nhiên là hợp tác với ngươi. Hai người chúng ta cùng hợp tác. Thu hoạch sau này dựa vào bản lĩnh của mình." Đại thủ lĩnh cam đoan.

"Ta cũng cảm thấy hứng thú đó. Nhưng tại sao phải đồng ý với ngươi." Cơ Trường Không lắc đầu.

"Đơn giản thôi. Bởi vì ta là người đã công phá được thành trì, nếu ngươi không đáp ứng thì đôi bên đều phải bị 'ngọc vỡ hoa tàn'. Có lẽ ta không làm gì được ngươi nhưng nếu ngươi muốn có được Dược Vương thì cũng đừng hòng. Ta thấy nếu mọi chuyện như vậy thật không hay cho lắm. Vậy chỉ còn cách chúng ta cùng hợp tác, mọi chuyện sẽ tốt hơn nhiều." " Đại thủ lĩnh tự tin nói.

"A, ta đúng là rất hiếu kì. Tuổi thọ của ngươi còn nhiều, vì sao lại phải tích cực như vậy? Ngươi chắc cũng biết, một khi ngươi có được Dược Vương thì tin tức này ắt hẳn sẽ lọt ra ngoài, chỉ sợ lúc đó là tử kì của ngươi. Chắc ngươi không nghĩ rằng ngươi là kẻ vô địch ở Tinh Thần Tử Địa này đó chứ?" Cơ Trường Không nghiền ngẫm mới nói.

Cơ Trường Không nói không sai. Có lẽ tuổi thọ của vị Đại thủ lĩnh cũng không hơn bốn chục tuổi, cách đại nạn còn xa. Vậy nên không cần phải lo lắng như vậy. Với tu vi hiện nay của gã thì dù có được Dược Vương cũng không sử dụng được. Đâu cần phải như thế?

Đương nhiên đây chỉ là câu hỏi mang chút thăm dò. Thật chất thì hắn muốn biết vị Đại thủ lĩnh này có quan hệ gì với Chiến Hồn điện hay không?

"Không cần phải thăm dò. Ngươi muốn biết thì ta nói cho ngươi biết cũng được. Ta và Chiến Hồn điện đúng là có qua lại với nhau. Bọn họ luôn nâng đỡ ta nhưng ta cũng không muốn mình trở thành con rối của họ." Đại thủ lĩnh nói thẳng, không vòng vo.

"Ngươi đúng là thẳng thắng." Cơ Trường Không cảm thấy rất ngạc nhiên.

Ngươi này biết rõ ý tứ thăm dò của hắn thì hắn cũng không kinh ngạc. Nhưng gã lại nói thẳng như vậy đúng là kì quái, không hợp với lẽ thường.

"Thế nào, ngươi không tin?" Thấy biểu lộ của Cơ Trường Không, Đại thủ lĩnh hỏi ngược lại."Không tin được. Ngươi cư xử không hợp lẽ thường. Ta thật sự không nghĩ ra lý do của ngươi." Cơ Trường Không cũng lười che giấu. Nói chuyện với ngươi thông mình, cứ nói thẳng thì tốt hơn, không cần phải tốn sức dùng ba tấc lưỡi.

"Quên nói với ngươi. Nếu chúng ta hợp tác, ta cũng không hẳn cần có được Dược Vương." Đại thủ lĩnh ý vị thâm trường nhìn Cơ Trường Không, sau đó xoay người rời đi.

'Ý gì đây? Không cần Dược Vương, vậy y muốn gì?' Nhìn bóng lưng của gã, Cơ Trường Không lâm vào trầm tư, thầm hỏi trong lòng.

Qua cuộc tiếp xúc vừa rồi với vị Đại thủ lĩnh này, hắn cảm giác có chỗ không đúng. Dù là gã hay là cái tổ chức của gã đều làm cho hắn cảm thấy kì quái.

Quang Minh Đạo, cho dù là đạo tặc thật thì cũng không sử dụng một cái tên như vậy. Ngươi là một đạo tặc, giết ngươi như ma quỷ, cướp tài sản ngươi khác. Vậy mà ngươi lại dùng hai chữ 'Quang Minh' này. Đúng là chuyện khôi hài! Mà trong cái bộ dạng của vị Đại thủ lĩnh thì gã cũng không phải người thiểu năng.

Thôi kệ, dù có là gì đi nữa thì cuối cùng cũng sẽ bị phơi bày ra. Cơ Trường Không đau khổ gõ cái đầu đang đau nhức.

Từ khi rơi vào sông Lan Thương đến nay, chuyện kì quái càng ngày càng nhiều.

Lan Thương không những không hại hắn mà còn giúp đỡ hắn, giống như có ý thức vậy. Sau đó hắn lại nghe tin về Dược Vương, một cây thuốc mà suốt mấy nghìn năm qua cũng chưa xuất hiện ở Vô Tận Sơn Mạch nhưng lại xuất hiện ở một gia tộc nho nhỏ này.

Bây giờ còn kì quái hơn. Vốn dĩ là cừu địch nhưng chớp mắt một cái liền trở thành người muốn hợp tác với mình. Bộ dạng thì thần bí, trên người luôn có một tầng sương mù, không thể nhìn thấu.

Một đống chuyện cần phải suy nghĩ làm cho đầu óc hắn quay cuồng, không biết rốt cuộc là gì đây.

...

Một ngày mà có đến ba chuyện làm người khác không biết nói gì.

Lần này Quang Minh Đạo đột kích đúng là chuyện hài. Mang cái bộ dạng hùng hổi tiến tới, thề phải tàn sát hết sạch người trong thành, thậm chí còn có mấy ma đầu vô cùng độc ác, tiếng xấu vang xa, hành tung bất định, nhưng cuối cùng đều hợp tác với Quang Minh Đạo. Ba đại gia tộc thì liên thủ lại, dùng pháp trận có uy lực mạnh mẽ bảo vệ thành, làm yên lòng mọi người.

Rồi sau đó thì thành đột ngột bị phá, Quang Minh Đạo giết vào trong thành. Rất nhiều tu giả gào khóc thảm thiết tưởng rằng ngày tận thế đã đến nhưng bỗng nhiên Quang Minh Đạo và ba đại gia tộc hoà giải.

Không lý do, không lời giải thích, tất cả đều không hiểu được.

Nhiều tu giả vẫn luôn đề cao cảnh giác, bất an vô cùng. Họ sợ lúc nào đó Quang Minh Đạo lại bất thình lình nhảy ra tấn công lần nữa!

Rồi mọi người đều cảm ơn trời đất, vì không hề có chuyện tàn sát diễn ra trong thành. Tất cả mọi người đều an toàn!

Vấn đề thành trì có thể bị diệt vừa mới giải quyết thì một chuyện phiền phức khác lại đến. Thậm chí nếu không giải quyết cho tốt thì hậu quả của nói so với việc tàn sát người dân trong thành còn thê thảm hơn. Rất nhiều người đều nghĩ như vậy.

...

"Không thể, tuyệt đối không thể. Chỉ là một tên tiểu bối thôi, dự vào đâu mà muốn nhiều như vậy?" Trong đại sảnh, một tiếng quát vang lên, nhìn lại thì đó là lão tổ Chu gia.

Nguyên nhân cũng đơn giản thôi. Cơ Trường Không đồng ý sẽ kéo dài tuổi thọ cho bọn họ nhưng lại muốn có Dược Vương, chỉ một mình hắn. Điều này làm cho hai đai gia tộc cực kì tức giận, không chỉ bọn họ, mấy lão quái vật cũng như thế.

Chu gia và Lý gia đều không vui vẻ mấy khi bọn họ bị lừa gạt. Nếu không phải sau đó Đại thủ lĩnh Quang Minh Đạo nói cho bọn họ biết thì bây giờ bọn họ cũng không biết được. Bị lừa làm cho máu dồn hết lên não, giờ lại tự dưng xuất hiện một tên tiểu tử không biết ở đâu nhảy ra, lại còn không biết trời cao đất rộng. Bọn họ sao có thể chịu đựng được.

"Lão phu cũng có ý như vậy. Bảo vật chọn người có đức. Một tên tiểu tử thì dựa vào đâu mà muốn chiếm một mình." Huyết Thủ Nhân Đồ là người thứ hai mở miệng nói. Tiếng nói âm trầm, ánh mắt thì ẩn chứa sát khí làm cho người ta phải sợ hãi.

"Khà khà, huynh đệ chúng ta cũng không đồng ý." Bốn lão quái vật Trảm Tẫn Sát Tuyệt cũng nói, mà tiếng nói của họ đúng là nghe mà khó chịu.

"Những người khác thì thế nào?" Cơ Trường Không cười rất chân thành.

"Gì?" Lão tổ Chu gia đang gõ ngón tay đã vui mừng vì diệu kế của mình, nghe vậy thì giật mình hỏi.

"Ta nói, những người khác thì thế nào? Nói hết ra đi." Cơ Trường Không lại cười.

"Tiểu tử, ngươi ngốc đấy à? Chỉ mỗi bọn ta thôi cũng đủ xé ngươi ra thành từng mảnh nhỏ rồi." Lão tổ Lý gia cười to. Lão thấy Cơ Trường Không đúng là không biết trời cao đất rộng.

"Xem ra không có nữa. Vậy cứ thế đi." Cơ Trường Không vẫn giữ bộ dáng tươi cười.

"Đúng là không có. Lão phu muốn nhìn xem ngươi có năng lực gì mà lớn mật như vậy." Lão tổ Chu gia hơi tức giận một chút.

"Thì thực lực, cũng không lớn lắm, nhưng ngươi có thể thử xem." Cơ Trường Không tươi cười nhìn bốn phía, sau đó nói ra một câu đánh choáng hết tất cả mọi người.

"Các ngươi, cùng lên đi!"

Chương 103: Lập uy

"Các ngươi, cùng lên đi!"

Câu nói vừa nói ra, không chỉ lão tổ Chu gia Lý gia mà ngay cả Đại thủ lĩnh Quang Minh Đạo cũng phải trợn mắt nhìn hắn.

Hắn không thể nào đối phó được một lúc bảy người. Bốn gia hoả Trảm Tẫn Sát Tuyệt liên thủ đã có thể sánh ngang với Đạp Hư tần ba. Lão tổ Chu gia với Lý gia đều là Đạp Hư tần một đỉnh phong. Còn Huyết Thủ Ma Đồ kia cũng chính là Đạp Hư tầng ba.

Những người này mà liên thủ lại thì cho dù là tu giả Đạp Hư tầng bốn cũng phải cẩn thận đối đãi. Huống chi những người này còn có át chủ bài của mình.

Câu nói này của Cơ Trường Không rất cuồng vọng. Hắn chỉ là một tên tiểu bối, thậm chí ngay cả cảnh giới Đạp Hư cũng chưa đặt chân lên được, vậy mà lại phách lối như vậy. Đừng nói là những lão tổ Đạp Hư cao cao tại thượng này, ngay cả những tu giả Đạp Hư bình thường nghe thấy cũng không thể nhịn được.

"Thằng nhãi cuồng vọng." Lão tổ Lý gia giận tím mặt.

"Khẩu khí thật lớn. Chỉ sợ ngươi không đủ tư cách." Lão tổ Chu gia cũng 'nộ khí trùng thiên'.

"Hảo tiểu tử, lá gan không nhỏ. Đừng tưởng rằng mình có chút thủ đoạn thì không biết trời cao đất rộng. Bổn toạ sẽ cho ngươi biết thế nào là tôn trọng tiền bối." Huyết Thủ Ma Đồ lạnh giọng.

"Bốn huynh đệ chúng ta muốn nhìn một chút cho rõ con mắt mở mang tầm nhìn. Vậy hãy để huynh đệ chúng ta tới trước lĩnh giáo. Tiểu gia hỏa ngươi cũng đừng chết đó. Ta hy vọng thế. Thật khó nói. Khà khà khà..."

"Ta sẽ móc một con mắt của ngươi." Lão Đại mở to con mắt duy nhất của mình, nói giọng quái dị.

"Ta sẽ cắt một cái lỗ tai. Ngươi thích cái kia không?" Lão Nhị lấy ra một cái kéo, cười khà khà nói.

"Ta chỉ muốn cái mũi của hắn." Lão Tam liếm miệng.

"Ta muốn đầu lưỡi." Lão Tứ không nói chuyện nhưng lão ra dấu thì ai nhìn cũng hiểu.

Bốn người này ai cũng quái dị, không ai thua ai. Đặc biệt lúc bọn họ nói chuyện, giọng nói đúng là làm cho người nghe rét run. Nhiều tu giả nghe thấy không nhịn được mà lui bước luôn.

"Đến đây." Cơ Trường Không vẫn mang cái dáng cười như cũ.

"Lão phu tới trước." Lão tổ Lý gia nhịn không được hào lớn. Khiêu khích như thế này đúng là khó nhịn được.

"Chỉ một mình ngươi, chưa đủ." Cơ Trường Không nhàn nhạt lắc đầu.

"A...!"

Nghe hắn nói câu khinh thường, lại còn là một tiểu bối, lão tổ Lý gia nhịn không được mà gào lớn. Cả người giống như một cành mũi tên bay đến Cơ Trường Không!

Đông!

Cơ Trường Không khẽ lắc đầu, tiện tay đánh ra một quyền. Sau đó tiếng rống giận dữ bỗng im bặt.

Lão tổ Lý gia đang lao đầu về phía trước nhưng giờ lại bay ngược ra sau với một tốc độ sấm chớp. Lão đâm đổ một cây cột trong đại sảnh, trào máu miệng, trông rất chật vật. Sau đó lão cũng không có động tĩnh gì, nằm im bất động. Hình như lão bị đánh cho ngất xỉu rồi.

Thương thế của Cơ Trường Không cũng chưa khôi phục hoàn toàn nhưng cũng mạnh ngang tu giả Đạp Hư tầng bốn. Vậy nên việc đánh một tu giả Đạp Hư tầng một thì đúng là dễ như trở bàn tay.

"Đã nói là lên hết đi rồi." Cơ Trường Không cười tươi, bộ dáng vô hại nhưng ánh mắt vẫn không có biến đổi gì.

Lão tổ Lý gia là một tu giả Đạp Hư tầng một đỉnh phong. Dù là tu giả Đạp Hư tầng ba cũng không thể nào chỉ một chiêu đã đánh lão ngất xỉu như vậy. Trong nhất thời, thần uy của hắn bày ra làm cho mọi người không dám khinh xuất. Bọn họ chỉ nhìn nhau. (Mong các bạn đọc giả sang bachngocsach bỏ phiếu bình chọn dịch giả tháng 10 cho tại hạ.)

"Cùng lên đi. Ta đã nói rồi. Đừng thẹn." Cơ Trường Không lắc lắc bàn tay.

Không ai trả lời cũng không ai ra tay.

"Buồn thật. Đúng là một bầy ếch ngồi đáy giếng, không biết trời cao đất rộng. Các ngươi xưng bá xưng vương ở Tinh Thần Tử Địa này rồi thì cho rằng mình vô địch thiên hạ à? Một đám cậy già lên mặt!" Nụ cười trên mặt Cơ Trường Không vẫn còn nhưng những lời hắn nói ra làm người nghe không cười nổi.

Vừa rồi bọn họ nói Cơ Trường Không không biết trời cao đất rộng, bây giờ thì Cơ Trường Không trở tay vẽ lên mặt bọn họ lại. Thực lực của hắn như thế quả là làm nổi bật sự ngu ngốc tự đại của bọn họ.

Những lời này quá tổn thương lòng người đi. Ai nghe được thì chắc hẳn cũng không nhịn được!

"Tiểu bối cuồng vọng. . ."

"Muốn chết. . ."

"Thành toàn cho ngươi..."

Sáu người còn lại đồng loạt ra tay. Huyết Thủ Ma Đồ nâng tay đánh ra một con sông máu. Trong đó oan ồn đầy rẫy, gào khóc thảm thiết. Không biết gã đã giết hết bao nhiêu người mới tu được pháp thuật này.

Bốn người Trảm Tẫn Sát Tuyệt thì phân tán ra bốn góc, chữ trong cơ thể tuôn ra hoá thành bốn thanh kiếm toả ra hào quang đenbay thẳng đến Cơ Trường Không. Còn lão tổ Chu gia có tu vi của lão yếu nhất thì nắm một thanh trường kiếm chém xuống, một cây kiếm rất không bình thường.

"Gà đất chó sành." Cơ Trường Không cười lạnh.
Ngay khi huyết quang gần chạm trúng thân thể thì hắn ra tay. Hắn lướt ngang tránh thoát dòng sông máu, đông thời tung một quyền đánh bay bốn đạo hào quang đen.

Phù!

Hắn há mồm phun một cái, một cái kiếm khí bay thẳng đến hướng lão tổ Chu gia, chắn đứng trường kiếm trong tay lão.

Rặc rặc!

Theo sau kiếm khí là một quyền của hắn. Một quyền này đánh trực tiếp lên thanh kiếm của lão. Trường kiếm lập tức bị nghiền nát. Nhưng một quyền của hắn vẫn không ngừng mà tiếp tục đánh lên lồng ngực của lão.

Phốc!

Lão tổ Chu gia bay ra ngoài, kết quả không khá hơn lão tổ Lý gia bao nhiêu.

Một loạt động tác đều xảy ra trong ánh sáng chớp nhoá, mấy người khác đều không kịp phản ứng. Đến khi bọn họ muốn cứu vãn tình thế thì lão tổ Chu gia đã ngã xuống vì bị thương nặng rồi. Năm người còn lại nảy sinh ý rút lui nhưng giờ đã đâm lao thì phải theo lao thôi.

"Giết!"

Huyết Thủ Ma Đồ là người đầu tiên ra tay. Gã nhảu vào sông máu, vô số oan hồn hợp thành một con quái vật khổng lồ lao thẳng đến Cơ Trường Không.

"Phá!"

Cơ Trường Không hét lớn một tiếng, nắm tay vung mạnh ra, hư không nổ ầm ầm.

Bành!

Sông máu nứt vỡ, Huyết Thủ Ma Đồ lảo đão đạp không đi lui ra sau. Tóc tai của gã bù xù, bộ dáng rất là chật vật. Gã không ngất xỉu như hai lão tổ trước nhưng cũng bị thương không nhẹ.

Bốn người còn lại cảm thấy khiếp sợ. Trảm Tẫn Sát Tuyệt rất độc ác với người khác nhưng vẫn chưa bao giờ độc ác với chính mình.

Nhưng Cơ Trường Không không cho bọn họ lui bước. Thân hình hắn chợt chia làm bốn.

Phanh, phanh, phanh, phanh!

Sau bốn tiếng nổ, bốn người đồng loạt bay ra ngoài rơi xuống đất. Tất cả đều ngất xỉu tại chỗ, rất thê thảm.

Trong nháy mắt vừa rồi, Cơ Trường Không dùng tốc độ cực nhanh đánh gục bốn người nên bởi vậy mới làm cho người khác nhìn lầm là có bốn người!

Nếu không phải bây giờ đang bàn chuyện hợp tác thì mấy lão quái vật đã bị hắn đánh chết sớm rồi. Đám người cặn bã này mà còn sống thì đúng là tai hoạ của muôn dân. Chỉ vì nếu giết bọn họ sẽ làm dấy lên tranh chấp không đáng có nên hắn mới nương tay.

"Thế nào?" Cơ Trường Không cười như không cười đúng ở giữa sân, nhìn mấy lão tổ uy vọng nằm trên đất hỏi.
"Ngươi xem, chuyện đã giải quyết xong. Vậy chúng ta cứ làm như đã từng nói." Đại thủ lĩnh Quang Minh Đạo đứng dậy khẽ mỉm cười nói.

"Rất tốt, đến lúc đó cho ta biết." Cơ Trường Không đưa mắt nhìn một vòng rồi quay đầu bước đi không nhìn lại.

Thời gian ước địn của bọn họ rất ngắn, chỉ chưa đến một tháng.

Bây giờ Cơ Trường Không cần phải chữa thương khỏi hoàn toàn. Nếu không đến lúc đó phát sinh chuyện gì hắn cũng không biết.

Thủy gia, Chu gia, Lý gia, năm lão ma đầu, Quang Minh Đạo và hắn, đầy đủ loại thế lực phức tạp. Mỗi người đều có mục đích riêng, họ sẽ không từ thủ đoạn. Nếu như không nghỉ ngơi dưỡng sức thì đến lúc đó hắn chắc sẽ bị thua thiệt.

...

Những ngày sau đó, Cơ Trường Không rất an nhàn. Có lần lập uy trước nên không ai dám quấy rầy hắn, đương nhiên hai tỷ muội Thủy gia là ngoại lệ.

Mấy ngày này, hai tỷ muội Thủy gia có chuyện hay không có chuyện đều ưa chạy đến nơi hắn ở. Đặc biệt là Thủy Kiều Kiều. Từ cái lần Cơ Trường Không tha thứ lỗi của nàng ta, thì về sau nàng ta cũng không thấy đi ra ngoài, chỉ thiếu chút nữa là đem cái trang viện này đổi thành nơi ở của nàng ta.

Còn Thuỷ Tâm Nguyệt thì cũng thường xuyên tới đây nhưng tốt xấu gì cũng lấy một cái lí do nào đó làm cái cớ. Đại khái là con nhà người ta còn ngại.

"Cơ đại ca, huynh đánh quyền pháp gì vậy? Nhìn rất lạ nhưng coi bộ rất lợi hại. Cơ đại ca dạy ta được không?" Một ngày nọ, Cơ Trường Không đang diễn luyện quyền pháp ở trong sân thì Thủy Kiều Kiều không biếy nhảy ra từ chỗ nào.

"Có dạy thì ngươi cũng không học được." Cơ Trường Không cũng không quay đầu lại nói.

"Vì sao? Nhìn có vẻ không khó lắm." Thủy Kiều Kiều ngây thơ nói.

"Tu vi ngươi chưa đủ." Cơ Trường Không trả lời. Cái hắn đang tu luyện chính là Man Vương Quyền, là truyền thừa thánh đạo. Nếu như ai cũng có thể tu luyện thì đúng là làm người khác cười méo mặt rồi.

"Đúng là quỷ hẹp hòi mà." Thủy Kiều Kiều bất mãn nói.

"Không phải ta keo kiệt, ta chỉ không muốn hại ngươi." Cơ Trường Không lắc đầu.

"Không dạy thì muội tự học, có gì đặc biệt đâu chứ." Thủy Kiều Kiều dậm chân. Sau đó bắt chước theo tư thế của hắn.

Thực là. . . hao tổn tâm huyết. Cơ Trường Không chỉ cười cười.

Trong đoạn thời gian này, mỗi lần hắn tu luyện quyền pháp thì nha đầu này đều đến đúng lúc. Hắn không phải kẻ ngốc. Chuyện này có ẩn tình gì hắn biết rất rõ nhưng hắn cũng lười quan tâm. Cho dù hắn có nói ra phương pháp tu hành thì họ cũng không tu luyện được.

Thủy gia, đúng là không thích sự yên ổn.

Sau khi diễn luyện xong bộ quyền pháp thì hắn quay về phòng. Nhưng trước khi đi hắn làm như vô tình liếc nhìn một toà kiến ở sâu trong trung tâm Thuỷ gia.

Cùng lúc đó, lão tổ Thủy gia ở nơi đó!

"Kiều Nhi, ngươi chắc chắn không? Không sai chứ?" Trong mật thất chỉ có hai người là Thủy Tâm Ngân và Thủy Kiều Kiều. Thủy Kiều Kiều đánh quyền còn Thuỷ Tâm Ngân thì đứng một bên quan sát, thỉnh thoảng hỏi thăm vài câu.

"Tuyệt đối không sai. Đây là những gì Cơ đại ca đánh." Thủy Kiều Kiều tạm đứng im bất động đáp.

"Không đúng. Gia gia cứ cảm thấy thiếu cái gì đó." Thuỷ Tâm Ngân cau mày nói: "Có phải hắn cố ý đánh nhầm hay không?"

"Sẽ không đâu. Tuyệt đối không có vấn đề gì. Con biết mà." Thủy Kiều Kiều lắc đầu nói.

"Vậy rốt cuộc là gì đây?" Thuỷ Tâm Ngân hơi kinh ngạc nói.

"Gia gia, tại sao chúng ta phải làm như vậy. Con thấy làm như vậy thì không tốt lắm. Nếu như Cơ đại ca mà biết thì chắc sẽ không vui." Thủy Kiều Kiều có chút ray rứt nói.

"Được rồi, ngoan. Đây cũng là vì Thuỷ gia chúng ta. Con không muốn Thuỷ gia chúng ta mạnh hơn à? Thật ra gia gia cũng không muốn làm vậy nhưng tình thế bắt buộc. Nếu không làm Thuỷ gia chúng ta coi như xong đời." Thủy Tâm Ngân thở dài nói.

"A, cũng có thể làm cách khác. Con thấy chúng ta..."

"Được rồi, Kiều Kiều con ra ngoài đi. Cứ tiếp tục nhé." Thủy Kiều Kiều còn muốn nói nhưng nàng ta còn chưa nói xong thì Thuỷ Tâm Ngân đã không kiên nhẫn phất tay bảo nàng ra.

"Hừ, tưởng ta không mô phỏng ra được à? Chiến kỹ như vậy sao ta có thể bỏ qua được." Chờ Thủy Kiều Kiều rời khỏi, Thuỷ Tâm Ngân bỗng nhiên cười lạnh nói.

Cửa lớn của mật thất vang lên tiếng ầm ầm, cửa đang từ từ đóng lại. Thuỷ Tâm Ngân nhắm mắt đứng, sau đó bắt đầu diễn luyện thức thứ nhất của Man Vương Quyền. Nếu như Cơ Trường Không ở đây sẽ phải khiếp sợ. Thuỷ Tâm Ngân diễn luyện rõ ràng đã có vài phần giống như bản gốc.

Tuyệt đối lão không thể diễn luyện được, tuyệt thế thiên tài cũng không thể!

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau