TÌM TÌNH YÊU TRONG BÌNH YÊN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước

Chương con truyện Tìm tình yêu trong bình yên - Chương 76 - Chương 80

Chương 76

Phần 3:

Hai năm sau, trong vườn hoa nhà lớn. Thiên Trang ôm laptop viết:

Khi con đến với Thế Gian

Bầu trời màu gì vậy mẹ.

Có phải màu xanh dâu bể

Màu mây, màu nước, cỏ, cây

Khi con đến với Thế Gian

Ông trời thức chưa hả mẹ

Vòng tay mẹ sao ấm thế

Nụ cười mẹ tựa dòng sông

Trong giấc ngủ say con thấy cánh đồng

Con cò, và lời ru của mẹ

Thấy bố rất vui vẻ nắm tay con

Dắt con qua những hình trình bão giông

Chỉ cho con hạt gạo một nắng hai sương

Chỉ cho con cô gà mái đẻ trứng cục ta cục tác

Cho con thấy đất nước như một bài hát

Công sức bố cố gắng từ ngày con chào đời

Mai sau con lớn nên người

Là bầu trời màu hy vọng của mẹ

Những bông hồng be bé

Bốn mùa tươi thắm trong trái tim mẹ.

- Ba ba.... mẹ lại ngồi đó viết văn kìa.

Thiên Trang nhìn lại nơi phát ra tiếng nói trẻ thơ ngọng nghịu đó. Trên môi nở nụ cười thật tươi. Cô như trôi lại hồi ức hai năm trước, tối hôm đó sau khi về đến nhà, Đức Minh luôn luôn nở nụ cười tươi tắn. Lúc cô gọi về nhà báo bình an tìm được anh rồi cho ba mẹ và anh Dũng thì vài giây sau anh Dũng đã gọi qua cho anh, cô nghe thấy tiếng anh ấy cằn nhằn, cau có gì cả, khiến cho cô cảm thấy có lỗi với anh, vì dù sao chuyện này cũng có phần sai của cô; nhưng Đức Minh nói là anh đáng bị như thế.Sau đó anh nói nhà bếp chuẩn bị một loạt thức ăn ngon để cô tẩm bổ. Trong bữa cơm, hầu như anh không hề đụng đũa liên tục gắp cho cô món này món kia. Cô không nghĩ nhiều, chỉ nghĩ tâm trạng anh nhất thời bị kích động vì lên chức làm ba, nên mới thế.

Nào ngờ mấy hôm sau anh vẫn thế, luôn cười tươi, cơm bưng nước rót cho cô tới tận giường. Còn nhờ các chuyên gia dinh dưỡng lên thực đơn riêng thích hợp với cơ thể cô. Thai nhi sau sáu tuần là đã có thể tiến hành lấy nước ối kiểm tra thai, sàn lọc dị tật bẩm sinh; thật ra cả anh và cô đều không phải gấp rút muốn biết giới tính của con hay gì cả, cái mà cả hai người quan tâm là muốn xem con được khỏe mạnh hay không? Có thiếu chất gì, thậm chí con bị dị ứng với thức ăn nào, để cô hạn chế những món con dị ứng...

Tối hôm đó sau một ngày làm xét nghiệm tại bệnh viện, anh ôm cô nằm trong vòng tay mình, hạnh phúc ngập tràn, anh thì thầm nói:

- Anh thật không ngờ mình có thể làm cha rồi, tới giờ anh vẫn như mơ.

- Em cũng không ngờ mình đã trở thành mẹ rồi, tuy con còn nhỏ nhưng em vẫn cảm nhận được con đang phát triển từng ngày trong bụng mình. Con cũng có phản ứng đó nhé, khi em không vui, khi em giận dỗi anh, con sẽ giận theo, sẽ khiến em rất khó chịu. - Thiên Trang nhỏ giọng trả lời.

Bất chợt Đức Minh nghĩ tới gì đó, anh xoay người lại, trố mắt nhìn cô. Trong mắt là một tia giảo hoạt, như thể anh vừa phát hiện ra điều thú vị. Làm cô cũng hồi hộp đợi nghe anh nói:

- Anh vừa tính thử ngày rồi, nếu vậy đứa con này là lúc về Việt Nam. Hình như dính trong đêm đầu tiên chúng ta về Việt Nam.

Mặt Thiên Trang đỏ ửng, gật đầu thừa nhận. Anh cười to:

- Ha ha.... tuyệt thật. Sau này khi con sinh ra anh sẽ đặt tên con là Việt Nam để kỷ niệm.

- Ai lại đặt tên con như thế chứ? - Thiên Trang cau mày - Con trai đặt tên con là Việt hay Nam thì không có gì nhưng con gái thì hai cái tên này không thích hợp.

- Không sao, nếu con gái sẽ đặt tên khác. Con gái sẽ đặt tên Thiên Ý có nghĩa là ý của trời, lần sau đẻ con trai thì đặt tên con là Việt Nam sau. - Anh cúi xuống hôn lên môi Thiên Trang một cái, nói tiếp: - Còn nếu em sinh đôi thì sẽ một đứa Thiên Ý một đứa Việt Nam vậy thì thật tuyệt....

- Thôi thôi... - Thiên Trang cản chồng mình lại - Em nghe anh nói mà hoa mắt nhức đầu cả rồi, không thể nghe nổi nữa. Dù trai gái gì em sinh đứa này thôi, sẽ không để anh toại nguyện đâu.

- Được được, không nói nữa. Em ngủ sớm đi. Có muốn anh hát cho em ngủ không? Ngủ sớm sẽ tốt cho con đó.
- Anh hát ru con ngủ đi.. - Thiên Trang đồng ý.

Anh đỡ cô nằm xuống giường, hôn chiếc bụng phẳng lì của cô, anh nói:

- Chúc con yêu của ba ngủ ngon.

Rồi anh hôn lên môi cô một cái.

- Chúc mẹ của con, vợ của anh ngủ ngon.

Anh đắp mền cho cô, điều chỉnh gối, nhiệt độ ánh sáng phòng xong anh nằm xuống cạnh cô và hát:

"Ba là cây nến vàng

Mẹ là cây nến xanh

Con là cây nến hồng

Ba ngọn nến lung linh A.............

Thắm sáng một gia đình

Gia đình gia đình

Ôm ấp những ngày thơ

Cho ta bao kỷ niệm thương mến

Gia đình gia đình

Vương vấn bước chân ta đi

Ấm áp trái tim quay về

Lung linh lung linh tình mẹ tình cha

Lung linh lung linh cùng một mái nhà

Lung linh lung linh cùng buồn cùng vui

Lung linh hai tiếng gia đình

Lung linh hai tiếng gia đình"

Chương 77

Và đúng là ông trời cũng ưu ái rất nhiều cho Đức Minh. Thiên Trang thật không ngờ, ngày trả kết quả sàn lọc kiểm tra, biết được trong bụng cô không phải một mà là hai đứa bé trai thì cả hai vô cùng hạnh phúc, Đức Minh cười muốn toét miệng, anh luôn bảo:

- Một lần trúng hai phát tuyệt vời. Kaka.

Và tên con vì thế cũng được đặt là Đức Việt và Đức Nam.

.....

Khi Thiên Trang mang thai được 8 tháng thì hai người quyết định về Việt Nam sinh em bé, vì cơ thể cô rất khỏe, luôn được theo dõi kỹ, nên việc sinh tự nhiên sẽ vô cùng thuận lợi, không có vấn đề gì xấu, cũng không phải lo sợ hay chọn sinh ở Mỹ. Không khí nhiệt đới, gần ba mẹ là tốt nhất.

Về đến nhà, ngoài sự chăm sóc tôn lên vị trí hoàng hậu nương nương của Đức Minh, cô còn được sự yêu thương rất mực của ba mẹ. Hôm nào mẹ cũng bảo cô về nhà ăn cơm, hầm đủ món bồi bổ sức khỏe cho cô. Qua những lần tâm sự với mẹ thì cô được nghe mẹ kể về chị, mẹ bảo tháng trước mới qua Singapore thăm chị, chị bây giờ sống rất tốt, rất khỏe mạnh, vui vẻ. Tuần rồi khi chị Thiên Ân gọi điện thoại về Việt Nam gặp cô, chị cũng cố gắng trò chuyện với cô vài câu, còn bảo cô giữ gìn sức khỏe, khi nào cháu đầy tháng chị sẽ gửi quà về cho cháu. Cô thấy như vậy đã rất mừng rồi, cô không miễn cưỡng chị lập tức tha thứ cho cô, quên đi hết mọi chuyện, cô chỉ mong chị mau lành vết thương mà thôi.

Và cô rất bất ngờ, khi thông qua màn hình video cô còn thấy xuất hiện bóng dáng anh Chinh ở phía xa. Chị và anh đã gặp nhau ở Singapore sao? Mắt cô sáng quắc khi nhìn thấy anh thập thò phía xa, nhưng có vẻ như chị cố lờ anh đi. Thiên Trang hiểu ý, không hỏi trực tiếp chị mà tối hôm đó cô hỏi mẹ mình về tình hình chị thì được nghe một cô chuyện hoàn chỉnh:

Đó là cách đây hơn 3 tháng, khi Thiên Ân bắt đầu cuộc sống mới ở Singapore được ba tuần, vào sáng mùa Thu chị thức sớm như thường lệ. Từ khi bắt đầu ra nước ngoài, chị không còn thói quen ngủ đến trưa mới thức nữa, chị tập thức sớm để đón ánh bình mình, ngắm nhìn bầu trời phẳng lặng, cảm nhận những gợn gió êm đềm. Chị sẽ dành chút thời gian đi bộ xuống phố mua đồ ăn, sẵn tập thể dục và hít thở không khí trong lành luôn. Đôi khi nghe tiếng trò chuyện nho nhỏ chị lại cảm thấy nhớ Sài Gòn. Nhớ những quán cóc ven đường đông người buổi sớm, nhớ gánh hàng rong, tiếng rao sữa đậu nành nóng.... cảm giác bình yên đến khó tả. Vậy nên, hôm đó tranh thủ cuối tuần, chị thuê taxi đi thẳng đến một khu chuyên sinh sống của người Việt, để tìm lại chút cảm giác quen khi nghe tiếng Việt, ăn món Việt.

Sau khi mua một chiếc bánh bao, một ly sữa đậu nành nóng và ít bánh dân gian Việt Nam, thì Thiên Ân đi đến một chiếc ghế đá trống ở góc khuất công viên đối diện với chợ Việt để ngồi, vừa ngắm phong cảnh vừa thưởng thức buổi sáng. Bất chợt có một giọng nói có chút vui mừng, có chút bất ngờ, hoang mang và cả gì đó bối rối:

- Ân. Có phải Ân không?

Thiên Ân quay lại nhìn người vừa gọi tên cô. Và hoàn toàn sửng người khi thấy Chinh đang đứng phía xa.

- Ôi! Anh Chinh, lâu quá không gặp anh.

Chinh đi tới, tươi cười nhìn chị một lượt từ trên xuống dưới, chắc anh cũng không nghĩ chị thay đổi nhiều như thế. Nhưng vì là một tổng giám đốc nên anh cũng che giấu rất tốt cảm xúc của mình, anh đi đến ngồi cạnh chị, anh hỏi:

- Em đi qua đây du lịch à?

- Dạ, phải ạ. - Thiên Ân đáp, nụ cười vẫn nở trên môi.

- Còn chồng em đâu? Thế Khôi không đi theo em à - Anh dò hỏi.

Ngày đó, vì xảy ra chút chuyện ngoài ý muốn nên anh lặng lẽ đi ra nước ngoài mà không lời từ biệt. Nhưng những thông tin về chị, anh biết hết, chị bị tai nạn giao thông, chị nhập viện,.... anh đều nắm rõ. Lúc đó anh rất muốn đến bên cạnh chị, chăm sóc chị... nhưng việc anh làm được chỉ là tiếp tục nghe thông tin về chị. Khi biết chị làm đám cưới với Thế Khôi, anh ngồi một mình trong phòng làm việc, khóc cạn cả nước mắt và chúc phúc cho chị. Hơn ai hết, anh hiểu chị yêu Thế Khôi đến thế nào, và Thế Khôi cũng là người xứng đáng với chị hơn anh.

Giờ đây, khi tình cờ gặp lại Thiên Ân, anh không nghĩ chị lại cô độc và tiều tụy đến mức này. Đôi mắt chị đầy nét u buồn, mái tóc chị yêu thích nhất đã bị cắt đi, người chị cũng rất gầy và xanh xao. Trong lúc Tuấn Chinh còn đang miên man với dòng suy nghĩ của mình. Anh nghe chị nói:

- Em với anh Khôi đã ly hôn rồi - Thiên Ân gượng cười, trả lời, giọng nói vẫn có phần đau đớn.

Tuấn Chinh giật mình khi nghe câu trả lời đó. Anh quay sang mở mắt thật to nhìn chị.

Chị cũng đang nhìn anh, cố nuốt cảm xúc riêng tư vào trong, cười cười, nói tiếp:

- Bây giờ, chuyện vợ chồng ly hôn vô cùng bình thường mà anh. Nên em qua đây làm việc và tạm định cư một thời gian. - Rồi chị chuyển qua chủ đề khác - Còn anh, sao lại đến đây. Đó tự nhiên anh đột ngột bỏ về nước không nói gì cả.

- Khi đó anh có việc ngoài dự tính, phải về nước gấp. - anh lúng túng trả lời.- Thế à? Vậy anh có vợ, có con gì chưa? Cuộc sống hiện tại vẫn tốt chứ. - Thiên Ân vẫn đưa mắt nhìn ra xa xăm, đặt câu hỏi không mặn, không nhạt, chỉ là câu hỏi xã giao thông thường của hai người bạn lâu ngày gặp lại nhau.

Tuấn Chinh im lặng nhìn lên bầu trời một lúc, rồi lại nhìn về đám trẻ con đang chơi cầu tuột ở gần đó. Anh tư lự một tí rồi cất tiếng:

- Ngày đó anh đột ngột về nước là vì bạn gái cũ của anh thông báo đã có thai 4 tháng, bác sĩ không cho phá. Tụi anh quyết định sinh con ra. Cũng cố gắng vì con mà quay lại với nhau, nhưng không thể. Sau khi con sinh được ba tháng, tụi anh quyết định chia tay, anh nuôi bé, cô ấy đã sang Mỹ du học và tuần rồi mới vừa báo với anh đã làm đám cưới với bạn trai hiện tại. Gần hai năm qua, anh một mình nuôi con, trở thành một Single Dad, luôn cố gắng làm những điều tốt nhất cho con mình.

- Ôi! - Thiên Ân nghe anh nói thế mà há hốc mồm.

- Một ông bố đơn thân cũng đang là trào lưu mà, em không cần phản ứng thái quá như thế chứ. Anh nuôi bé cũng tốt lắm nhé, một mình pha sữa, thay bỉm cho con, dạy con nói nữa.... em đừng xem thường anh thế chứ.

- Em, em không có.... - Chị ngượng ngùng không rõ phải giải thích sao, đang tìm từ để nói thì nghe âm thanh non nớt chưa rõ của trẻ con gọi:

- Ba ba....

Một đứa bé gái vô cùng xinh xắn và đáng yêu chạy đến ôm lấy chân Tuấn Chinh. Anh vui vẻ bế cô bé đặt lên đùi mình. Dùng tay lau mồ hôi trên trán bé, thơm một cái lên má bé. Dường như bé phát hiện có người lạ đang nhìn mình, nên đưa đôi mắt to tròn nhìn Thiên Ân. Anh lấy một hộp sữa giấy cắm ống hút vào đưa cho bé, rồi mới lên tiếng giới thiệu:

- Đây là con gái của anh tên là Sali. Tên tiếng Việt là Ngọc Kỳ. - Rồi anh cúi xuống nhìn con gái mình nói - Cô ấy là bạn của ba, tên Ân, con chào dì đi.

Cô bé tuy nhỏ, nhưng rất ngoan ngoãn, nghe Tuấn Chinh nói thế, thì bỏ hộp sữa xuống, khoanh tay lại, lễ phép nói:

- Con chào dì ạ.

Thiên Ân mỉm cười đưa tay nựng gò má phúng phính ửng hồng của bé. Tuy Sali rất ghét người lạ chạm vào mình, anh cũng biết điều đó, từ nhỏ con đã rất sợ người, chỉ có anh và vú nuôi là có thể thoải mái tiếp xúc với bé mà thôi. Nhưng không hiểu sao bé lại vui vẻ để Thiên Ân nựng như thế.

Ngồi thêm một lúc nữa. Nhìn đồng hồ đã hơn 8 giờ sáng, từ đây quay về nơi cô sống cũng 30 phút, dọn dẹp sơ căn nhà một tí rồi chuẩn bị 10 giờ qua nhà một chị trong công ty, hôm nay tổ chức tiệc đồ nướng của cả phòng tại nhà chị ấy. Nên cô đứng lên nói:- Thôi, anh với bé cứ ở lại chơi đi, em phải về rồi ạ.

Tuấn Chinh ôm Sali đứng lên.

- Để anh đưa em về. Trời nắng rồi, con bé cũng phải về rồi.

- Dạ thôi, để em kêu taxi về được rồi ạ. Nhà em ở trên phố Haji. Cũng cách chỗ này khá xa.

- Anh cũng đang cần đi đến đó mua ít quần áo cho con bé. Tiện đường anh đưa em về luôn.

Thiên Ân đang lúng túng không biết phải trả lời như thế nào. Thì bé Sali bổng lên tiếng:

- Ba ơi, con muốn đến Moosh SoftServe ở Haji Lane ăn kem.

Như có người đưa cái phao cứu, Tuấn Chinh lập tức vịn vào đó tiếp tục thuyết phục:

- Thấy chưa, anh nói tiện đường mà. Em đừng ngại gì hết. Chúng ta đi thôi.

Chị không biết nói gì đành phải lên xe anh, để anh đưa mình về nhà. Đoạn đường 30 phút trên xe rất vui, Sali cứ hát cứ ca rồi kể chuyện cho Thiên Ân nghe, làm cô cười suốt, không khí theo đó mà không bị trầm mặc.

Sau khi đưa Thiên Ân về nhà rồi, trên xe chỉ còn lại hai cha con. Đôi mắt to tròn của Sali trở nên điềm tĩnh, ra dáng bà cụ non. Bé dùng giọng người lớn nói:

- Ba thích dì Ân.

- Thế nào? - Tuấn Chinh nháy mắt hỏi lại.

Bé mím môi, suy nghĩ một tí, rồi như thể ra một quyết định trọng đại trong đời mình. Bé nói:

- Vú nuôi rất tốt, nhưng con cũng muốn có mẹ hơn.

Anh cong môi, tạo thành một nụ cười hoàn mỹ. Tay trái đặt lên vô lăng, tay phải đưa lên xoa xoa đầu cô bé không nói gì, đánh xe một vòng quay về nhà. Thật ra nhà của anh ngược hướng nhà cô, cũng không tính mua gì cả, chỉ đơn giản trời tạo cơ hội gặp lại thì nên thử nắm giữ một lần nữa.

Về đến nhà. Anh lập tức gọi điện cho một người bạn, anh nói:

- Cậu điều tra giúp tôi tất cả thông tin về Thiên Ân trong hai năm vừa qua nhé.

Tối hôm đó, sau khi cho con gái mình ngủ, anh quay về phòng làm việc của mình. Đọc hồ sơ mà người bạn Việt Nam mới gửi qua cho anh. Rất chi tiết, và đầy đủ thông tin. Sau khi xem xong, anh đóng laptop lại, bước ra ngoài nhìn ra vịnh Marina. Cánh cửa quá khứ tưởng khép lại ngờ đâu lần nữa mở ra, những hồi ức về chị vẫn hiện hữu trong anh, bao lần anh không dám nhìn dòng sông ký ức ấy, anh tưởng đã mất Thiên Ân mãi mãi. Bây giờ anh sẽ cố gắng tìm lại cho cô sự xinh đẹp và tự tin của ngày chưa từng giông bão.

Thế là bắt đầu từ đó, Thiên Ân cứ vô tình gặp anh, rồi anh còn biết cả số điện thoại của chị, công ty chị làm. Có những hôm ba con Sali lại công ty đón chị tan làm rồi cùng đi ăn tối; những cuối tuần Sali lại nói muốn lại nhà chị chơi, nên người làm ba như anh "bất đắc dĩ" chở con tới. Chị Ân cứ ngỡ qua đây sẽ một mình cô độc bắt đầu lại, tự lau nước mắt và tự chữa lành vết thương nhưng không ngờ vừa mới bắt đầu đã nhiều màu sắc như thế.

Chương 78

Đúng ngày dự sinh, Thiên Trang được đưa vào bệnh viện. Bệnh viện cô chọn là bệnh viện của gia đình chú Quách, nhưng Đức Minh đã tốn thêm một số tiền kha khá để mời bác sĩ khoa sản nổi tiếng Thế Giới về Việt Nam đỡ đẻ cho cô.

Vì Thiên Trang chọn phương pháp sinh thường nên Đức Minh cũng được đi vào phòng sanh. Khi chích thuốc trợ sanh, khi cơn đau dồn dập, khi cô gồng mình chịu đựng, anh luôn bên cạnh, nắm chặt tay của cô, động viên cô:

- Bà xã, cố lên em... bà xã cố lên em.

Tuy cô cũng không quá đau, chỉ rặn theo bác sĩ ra lệnh nhưng nhìn mặt cô lấm tấm mồ hôi, trán nhăn lại mà anh đau lòng không dứt.

Lúc hai đứa bé lần lượt ra đời, lúc được đặt vào lồng ấm để vệ sinh cá nhân hay cắt dây rốn... Đức Minh đã khóc rất nhiều. Còn cô sau khi sinh xong rất mệt mỏi, nhưng hạnh phúc được làm mẹ níu lại chút lý trí cuối cùng của cô, cô nhìn theo bóng dáng ông xã phía xa, nhìn hai con đang được bác sĩ kiểm tra kỹ càng mà cảm thấy bây giờ đây dù cho ông trời có lấy đi mạng sống của cô, cô cũng không màng. Cô chỉ mong những điều tốt đẹp nhất đến với hai con của mình thôi.

Tối hôm đó, có lẽ mãi mãi Thiên Trang sẽ không biết còn có sự xuất hiện của một người nữa trong bệnh viện đó là Thế Khôi.

Hơn 21 giờ đêm, vừa đặt chân xuống sân bay Việt Nam sau hơn một năm đi theo đoàn bác sĩ không biên giới đến khắp các quốc gia nghèo trên Thế Giới, những vùng biên cương để khám chữa bệnh thì anh mới quay về thăm gia đình. Đúng dịp Thiên Trang sanh em bé, nên anh sẽ tranh thủ đến bệnh viện thăm cô trước khi về nhà. Sân bay đêm vắng, tản mát vài người đưa tiễn, người đi vội đi, người đưa bịn rịn lưu luyến. Có lẽ do tâm trạng trống vắng, và cả sự hồi hộp cho chuyến quay về lần này của mình, cả chút gì đó nỗi nhớ quê hương, hờn mác của một chuyến đi xa cả năm trời mà khi quay về không ai ra đón. Cộng hưởng các tâm trạng bồn chồn khi nghe việc cô gái anh yêu sinh con đầu lòng. Nói chung, trong người Thế Khôi có một tâm trạng ngột ngạt khó lý giải, nhìn xung quanh thấy đâu cũng nhạt nhẽo. Anh tưởng thế, hoặc cố tình thấy như thế. Nhưng khi xe chạy ra tới cửa sân bay, anh thấy bóng dáng nhỏ nhắn và quen thuộc của cô gái ngồi bên cạnh mình trên máy bay khi nãy. Nhìn cô gọi điện thoại cho ai đó, sau lại cau mày, rồi buồn bã cúp điện thoại, đưa tay gọi taxi nhưng đây là đường một chiều, chỗ cấm đậu đỗ xe nên đương nhiên không một chiếc taxi nào dừng lại trước mặt cô cả. Lần đầu tiên trong đời, Thế Khôi nhiều chuyện, quan tâm đến một người xa lạ. Anh nói với tài xế cập xe vào lề, hạ kính chắn gió xuống, nói với cô gái kia vài câu:

- Chào em, em có cần giúp đỡ gì không?

- Dạ, anh là... - cô gái khom người nhìn vào trong xe, nhíu mày khi thấy anh khá quen, nhưng không nhớ là ai. Cô cũng nghe bảo: "Sài Gòn rất nhiều người lừa đảo, phải cẩn thận", nhưng nhìn mặt anh, cô lại không thấy vẻ cần đề phòng đó, nên cũng không quá chú ý. Chỉ đơn giản thấy anh xa lạ, nên hỏi thăm thôi.

- Anh là người ngồi bên cạnh em trên máy bay. - Thế Khôi mỉm cười, lịch sự giới thiệu.

- À, em nhớ rồi. - Cô gái nở nụ cười rực rỡ như ánh bình minh trong đêm tối.

Trong một thoáng giây nó đó, Thế Khôi như bị hút hồn. Anh vội mở cửa, bước xuống xe, đề nghị:

- Ở đây rất khó đón xe. Việt Nam cũng không giống như Đức, con gái đứng một mình trong đêm rất nguy hiểm. Em lên xe đi, về đâu anh chở về luôn.

Cô gái hơi lưỡng lữ, nhìn dòng xe đang chạy ào ào ra, nhìn phố phường xa lạ, nhìn chiếc điện thoại di động trong tay. Hơi mím môi tí, cô bé chậm chạp đáp:

- Vậy thôi, phiền anh vậy. Em cũng không biết gì về Sài Gòn, bạn em thì có việc đột xuất không đến đón được.

Anh mỉm cười, giúp cô để túi vali ra sau xe, sau đó cùng cô lên xe. Đoạn đường từ sân bay vào thành phố hơn 45 phút, có bạn tâm tình cũng tốt. Anh cũng không muốn một mình cô đơn trong đêm đầu tiên về lại Việt Nam, vì cô đơn làm mình luôn trở nên nhỏ bé. Như từ trong một cơn mộng mị nào đó, Thế Khôi nhìn thấy ánh sáng của ngôi sao băng xẹt qua.

Anh chống tay lên thành cửa sổ, cơn gió thu se lạnh, anh xoay người nhìn qua cô gái ngồi bên cạnh. Bắt đầu hỏi chuyện với cô:

- Em về Việt Nam thăm nhà hay đi du lịch?

- Dạ không ạ. Ba mẹ và anh hai em ở bên Đức hết, chỉ mình em về Việt Nam để làm việc thôi ạ.- Thế em làm việc ở đâu? Học ngành gì?

- Em học bác sĩ, chuyên khoa Ung bướu. Em về theo diện trao đổi bác sĩ với bệnh viện Quốc tế K.V. Sẵn em thấy Việt Nam có một nền y học Đông Y rất phát triển, các người bệnh là kiều bào Việt hay truyền tay nhau phương pháp ăn gạo lức muối mè, uống Khổ qua hay Sừng Tê Giác trị ung thư. Em biết là không có tác dụng gì, nhưng khi tìm hiểu về các thành phần trong đó em thấy rất hay, gần giống như hóa chất trong các loại thuốc sử dụng cho bệnh nhân ung thư giai đoạn đầu. Nên em rất muốn nghiên cứu thêm về nó, kết hợp nó vào việc điều trị ung thư, hy vọng sẽ có đột phá nào đó trong y học. Đem chút sức mình cống hiến cho nước nhà.

Thế Khôi nghe cô nói, mới đầu thì trố mắt kinh ngạc, sau đó anh cười cười, gật đầu, khen cô có cái nhìn tinh tế. Cô khẽ mỉm cười, hỏi anh:

- Có lẽ anh là người sống ở Sài Gòn này nhỉ? Anh làm nghề gì? Qua Đức du lịch hả?

- Anh ở Sài Gòn từ nhỏ, làm chung nghề với em. Nhưng anh làm khoa Nội tổng hợp. Một năm qua anh đi theo đội bác sĩ Không biên giới lang thang khắp nơi, chỗ nào có bệnh nhân cần thì ở lại. - Rồi anh khen ngợi: - Em qua Đức với gia đình chắc lâu rồi nhưng vẫn nói rành tiếng Việt nhỉ?

- Ôi vậy thật may mắn, em lại gặp một bác sĩ ở đây - cô reo mừng vì sự thú vị này - Em qua Đức từ năm 12 tuổi, đến nay cũng được 15 năm rồi. Ở ngoài đường thì em sử dụng tiếng Anh là chính, còn khi về nhà em và mọi người vẫn nói chuyện với nhau bằng tiếng Việt để không bị mất gốc. - Cô gái tươi cười và trả lời.

Lúc này, xe cũng lăn bánh vào trung tâm thành phố. Thế Khôi nhìn dòng xe cộ không ngủ của Sài Gòn một lúc, biết rằng đã quay lại chốn cũ. Anh hỏi:

- Đêm nay em định ngủ ở đâu?

- Anh đưa em đến một khách sạn nào đó ở Quân 5 đi, nghe bảo bệnh viện chỗ em làm ở quận 5. Tối rồi chắc không thể nhận phòng ở khu tập thể bệnh viện đâu, sáng mai nhận phòng vậy, giờ đến khách sạn nghỉ ngơi trước.

Nghe xong, anh nói với bác tài xế:
- Vậy cho chúng cháu đến khách sạn Windsor plaza đi. - Rồi anh quay sang nói với cô: - Từ bệnh viện này đến chỗ em làm chỉ mất 5 phút đi bộ thôi, rất tiện lợi nhé.

- Vâng, cảm ơn anh nhiều nhé. Thật may vì gặp được anh.

Thế Khôi không nói gì nữa, đưa mắt nhìn về phía xa. Cô gái cũng quay qua, bắt đầu khám phá Sài Gòn đêm. Đến khi về tới khách sạn, cô cảm ơn anh rồi vội vàng xuống xe, bác tài xế cũng xuống xe, mở cốp giúp cô lấy hành lý. Một nhân viên trong khách sạn đẩy xe hành lý giúp cô.

Anh ngồi trong xe, nhìn theo bóng dáng nhỏ một lúc, nghĩ ngợi gì đó rồi mở cửa xe bước ra, giúp cô cầm túi, cùng cô đi vào làm thủ tục check in. Rồi tiễn cô đến cửa thang máy, lúc này anh mới nói:

- Em có thể cho anh xin số điện thoại không? Dù sao em cũng chỉ ở Việt Nam một mình, có gì cần giúp đỡ thì gọi cho anh.

- Dạ được ạ - Cô gái không nghĩ nhiều, tươi cười trả lời: - Số điện thoại em là 0949xxx082.

Thế Khôi bấm số, nhưng khi bấm lưu mới phát hiện ra mình chưa biết tên của cô. Anh phì cười:

- Mình gặp nhau cả ngày rồi, mới phát hiện chưa biết tên của em.

Cô gái cũng buồn cười, trả lời:

- Em tên Hoàng Ngân. Còn anh tên gì.

Anh bấm lưu tên cô vào điện thoại, rồi bấm nút gọi qua số điện thoại của cô một cái. Ngẩng đầu lên, anh trả lời:

- Anh tên Thế Khôi, rất vui vì được gặp em

- Em cũng thế. Hôm nào em sẽ mời cơm anh để cảm ơn anh.

- Không có gì đâu, em cứ vào nghỉ ngơi đi. Thôi anh về nhé.

- Dạ, tạm biệt anh.

- Ừ, tạm biệt em.

Sau đó, hai người xoay người, đi hai hướng khác nhau. Thế Khôi không đi xe nữa vì bệnh viện rất gần nên anh chọn cách đi bộ trên phố.

Chương 79

Thế Khôi lại suy nghĩ đến Thiên Trang, có lẽ cô đang trong hạnh phúc giống như những gì cô từng mong muốn. Cả hai đã trải qua những năm tháng thanh xuân quá nhiều thăng trầm, cô nhận ra bình yên nhất là khi được bên cạnh người cô yêu đó là Đức Minh, còn anh nhận ra bình yên nhất là khi anh trút bỏ được quá khứ, buông những gì không thuộc về mình. Nó tựa như khoảnh khắc thành công khi anh cứu sống được một mạng người đang cần tới anh.

Có đôi khi sự bận rộn, khó khăn trong công việc khiến anh nản chí, bỏ cuộc, muốn quay về với gia đình, nhưng rồi anh lại nhớ đến câu nói của cô: "Tất cả đến như thể chúng ta phải chịu đựng, thế giới hạnh phúc sẽ mở ra sau cơn mưa…" Rồi mọi thứ lại trở về bình yên sau nụ cười của cô. Anh lại có cảm giác hạnh phúc lâng lâng, từng bước vượt qua những chông gai, trái tim thao thức nhiều đêm liền không ngủ vì nhung nhớ một người, đã mãi mãi thuộc về người khác, cả trái tim và thể xác. Thế Khôi chẳng thể ngờ ngày mà trái tim anh biết tình yêu thực sự thì tình yêu ấy đã chết. 18 năm là anh em của nhau, thì bây giờ mãi mãi là anh em tốt. Kể cả cô, kể cả Thiên Ân. Anh sẽ vẫn giữ thói quen bảo vệ, chăm sóc và chúc mừng cho thành công riêng của hai chị em.

Đúng lúc này, anh đã bước vào thang máy của bệnh viện, ấn số tầng cao, khu chăm sóc đặc biệt và phòng V.I.P. Anh đi đến phòng của mẹ con Thiên Trang đang nằm. Qua cửa kính anh có thể thấy được hình ảnh gia đình nhỏ bên trong. Thiên Trang đang nằm trên giường, một em bé được đặt bên cạnh, Đức Minh thì đang ôm một bé lên, khe khẽ lắc lắc. Ba mẹ của cô và anh hai Đức Minh cũng đang ngồi cười nói vui vẻ. Không biết họ nói gì, anh chỉ thấy nụ cười tươi tắn của Thiên Trang, rồi Đức Minh cúi xuống hôn lên trán cô... vậy là anh đã yên tâm rồi, anh biết cô đã hạnh phúc với thiên chức mới. Anh đứng ngắm cô thêm một lúc nữa rồi xoay người ra về. Anh không bước vào, không tiếp tục trong thế giới của cô nữa. Anh một mình thả bộ trên phố khuya, ngắm lại một Sài Gòn tấp nập, xô bồ và không ngủ.

Chuyến hành trình này anh đã đi hơn 6 tháng, xa nhà đủ lâu rồi, vết thương đã liền sẹo. Bất giác anh nhìn vào điện thoại, số điện thoại người con gái mới lưu, hình ảnh cô gái nhỏ tựa cửa máy bay, hình ảnh cô gái với nụ cười tỏa nắng, mỉm cười gật đầu chào anh, ánh mắt trong veo như biết nói, lấp lánh niềm vui khi chào tạm biệt và chúc anh ngủ ngon hiện về trong tâm khảm anh.

Anh mở điện thoại lên, nhắn cho Hoàng Ngân: "Mai 7 giờ 30 anh đến khách sạn đón em đi ăn sáng."

Rất nhanh sau đó anh nhận được câu trả lời: "Vâng ạ. Sáng mai gặp lại anh."

Thế Khôi mỉm cười vẫy một chiếc taxi, nói địa chỉ nhà chung cư của mình. Mai anh sẽ về nhà sau, nay anh vẫn muốn ở một mình. Về đến chung cư, tắm rửa xong lên giường nhưng anh không ngủ được, nụ cười của hai cô gái đêm nay làm anh thao thức, ảo ảnh về một hồi ức tình yêu sớm tan theo mây khói, chút cảm giác mới len lối trong tim. Một vạt cỏ mơ hồ nào đó ẩn hiện, dưới cánh đồng cỏ lau Thiên Trang ngồi bên anh, hơi thở cô thoảng một mùi hương tinh khôi, tựa như sương. Anh mở mắt, nhìn ra phía ngoài, phố vẫn tối đen như mực, nghe cả mùi gió đêm tràn ngập.

Đêm nay, cũng có một người khác mất ngủ đó là Thiên Ân, chị đứng trong một căn phòng lớn ở một ngôi biệt thự ven vịnh Marina, đây là nhà của Tuấn Chinh, sở dĩ chị ở đây đêm nay là vì Sali bệnh sốt rất cao, có lúc mê sản cứ gọi tên của chị suốt. Nên chị phải qua đây tiếp anh chăm sóc bé. Mới nãy, mẹ có gọi điện qua hỏi thăm chị và báo cho chị tin Thiên Trang đã sinh rồi, mẹ tròn con vuông. Chị cũng thầm mừng vì điều đó. Chị đứng bên cửa sổ thật lâu, khoanh tay trước ngực, trầm tư, chị ước mình có thể quay về thời điểm ba năm trước, để biết rõ bản thân muốn gì. Chắc chắn chị sẽ hành động khác, một cách quyết liệt mà không phải xảy ra sai lầm giằng co rồi cả ba phải đi ra nước ngoài để trốn tránh.

Nhưng tất cả mọi cái “sẽ” trong tương lai kia lại được ngộ ra từ cái “đã” diễn ra trong quá khứ. Chị uống một ngụm rượu mạnh, trút một tiếng thở dài, nuốt giọt nước mắt vào trong. Chị kịp nhớ đây không phải là nhà của mình, nỗi đau loãng đi, rồi từ từ biến mất. Thiên Ân nhớ cũng vào đúng thời điểm này, mùa thu hai năm trước, cả bốn người gồm: chị, Thế Khôi, Thiên Trang và Tuấn Chinh thường nắm tay nhau đi khắp nơi trong thành phố, cùng ăn xiên que nướng, uống trà sữa; khi đó chị hay giả vờ đụng phải Thế Khôi, lấy Tuấn Chinh làm cớ chọc anh ghen. Nhưng thật ra cái cách Tuấn Chinh chăm sóc chị làm chị cảm thấy thích hơn, nhận được yêu thương hơn. Có những lúc trái tim cũng đắn đo, lưỡng lữ nhưng rồi vì việc ngoài ý muốn anh ra đi, trái tim chị quay về nhịp cũ, mù oán va vào Thế Khôi lần nữa. Tạo nên một loạt sóng gió đến. Giờ đây ra nước ngoài, duyên phận cho chị và anh Chinh gặp lại nhau lần thứ 2, Thiên Ân tự nhận mình rất thông minh, đủ hiểu những tháng qua Tuấn Chinh đã cố gắng như thế nào, cả Sali cũng âm thầm giúp ba bé đeo đuổi chị. Nhưng đi qua nhiều bão táp rồi chị lại sợ yêu, sợ tương lai mịt mù và còn một nỗi băn khoăn nữa...

Lúc này Tuấn Chinh đã cho Sali ngủ xong. Đi ngang phòng khách thấy vẫn còn sáng đèn nên anh bước vào, khẽ gõ cửa hai tiếng, không ai hồi âm, anh đành lặng lẽ lấy áo khoác móc ở đầu tủ đi đến choàng qua người Thiên Ân.

- Ban đêm sương muối rất lạnh. Em coi chừng cảm.Chị giật mình, quay người lại, nhìn Tuấn Chinh, rồi quay lại nhìn màn đêm. Nghe anh hỏi tiếp:

- Đang suy nghĩ cái gì thế?

- Em nghĩ về Thiên Trang - Chị nhỏ giọng trả lời: - Lúc tối mẹ của em có gọi điện qua nói Trang đã sinh hai bé rồi. Ba mẹ con rất khỏe mạnh.

- Vậy à. - Tuấn Chinh dừng lại một tí, đặt tay lên vai Thiên Ân, xoay người chị lại đối diện với anh, anh nhìn thật sâu vào mắt của chị, từ tốn nói - Còn em thì sao? Chúng ta có thể cùng nhau bắt đầu lại không?

- Bắt đầu.... bắt đầu gì chứ - Chị nghe anh hỏi như thế thì mặt đỏ ửng, ánh mắt lúng túng, quay đầu đi nơi khác.
Nhưng Tuấn Chinh không cho chị cơ hội đánh trống lảng, anh bắt chị phải nhìn thẳng vào mắt anh giống như là nhìn thẳng vào thực tại.

- Nỗi đau nào rồi cũng qua, vết thương nào rồi cũng lành. Anh đã biết tất cả những chuyện trước kia của em và Thế Khôi, nhưng đó là quá khứ, là những điều đã qua. Mấy tháng qua anh đã cố gắng thế nào, anh tin rằng em hiểu, vậy xin hãy cho anh cơ hội cùng em viết nên trang sách mới...

- Nhưng.... nhưng.... em rất khó có thể mang thai được, em sẽ không thể sinh con được.

- Chúng ta đã có Sali rồi. Còn nếu em muốn có đứa con của hai chúng ta thì chúng ta có thể nhờ người mang thai hộ. Pháp luật Singapore không cấm điều đó.

- Không, em rất thương Sali, em xem bé như con ruột của mình vậy. Bé rất ngoan và lễ phép, bé vô cùng đáng yêu....

- Thế thì em còn lo lắng điều gì nữa? Anh chỉ xin em cho anh một cơ hội để bắt đầu lại thôi, còn trong quá trình đó cố gắng thế nào, nếu đủ duyên phận thì chúng ta sẽ bên nhau, con nếu không hợp thì dừng lại, khi đó anh sẽ không làm khó em. Chỉ là cùng khám phá một hành trình mới mà thôi. Nhé Ân!

Thiên Ân mím môi do dự một chút, nhưng rồi cuối cùng chị gật đầu đồng ý. Mỉm cười trả lời anh:

- Thôi được, cho nhau một cơ hội thứ hai vậy. Vì em cũng rất yêu Sali.

Tuấn Chinh nghe thế, vòng tay qua ôm lấy Thiên Ân. Vết thương của hai tâm hồn nhiều mảnh vỡ đã cùng nhau chữa lành và hướng tới xây dựng tương lai.

Cuộc đời đôi khi là thế, có những cuộc gặp tình cờ trở thành định mệnh. Đêm nay, đêm bắt đầu lại của tất cả. Thiên Trang và Đức Minh bắt đầu ở một hành trình mới, hành trình cao cả và vĩ đại của bậc làm ba làm mẹ; còn Thiên Ân và Thế Khôi thì đã cho vết thương cũ khép miệng, mở lòng đón nhận những nhân duyên mới.

Chương 80

Hơn một năm sau, trong tiệc thôi nôi 2 bé cưng của nhà Đức Minh và Thiên Trang. Tất cả đều có mặt đông đủ, đây là bữa tiệc thôi nôi vô cùng lớn, vì cũng kết hợp với kỷ niệm 3 năm ngày cưới của cô và anh; hôn lễ ngày xưa tổ chức đơn giản vì đó như cuộc "chạy trốn" của cô, nhưng bây giờ thì xa hoa và sang trọng với hơn cả ngàn người, cùng chào đón hai thiên thần nhỏ chào đời. Quy tụ sự tham gia của cả báo chí, bạn bè thân thiết, giám đốc nhân viên của công ty bên Mỹ. Đức Minh đã tổ chức một tour du lịch nghỉ dưỡng kéo dài 5 ngày để đưa mọi người về Phú Quốc tham dự tiệc chúc mừng của cô và anh; đặc biệt hơn còn có sự tham gia của chị Thiên Ân cùng với anh Tuấn Chinh và bé Sali; Thế Khôi thì đến cùng với Hoàng Ngân.

Trong buổi tiệc ấy, lúc cô và anh ôm hai bé lên sân khấu, anh xúc động nói lời cảm ơn mọi người:

Xin cảm ơn tất cả mọi người đã đến tham dự bữa tiệc mừng thôi nôi hai bé Đức Việt và Đức Nam, cũng như kỷ niệm ba năm ngày cưới của chúng tôi. Trong thời khắc này cũng là thời khắc chuyển giao giữa năm cũ và năm mới, những điều may mắn an lành đang chờ đợi phía trước. Ở khoảnh khắc giao thời, người ta dường như thấy mình cần đi chậm lại để nhìn rõ hơn những được và mất suốt quãng thời gian đã qua.

Tôi may mắm vì không phải nói tiễn đưa gì khi năm cũ qua, được mất thế nào cũng là quá khứ. Bởi lẽ, bất cứ điều gì xảy đến, tôi đều nghĩ là định mệnh, là số phận và chưa từng hối tiếc dẫu có hạnh phúc hay đau buồn, có đủ đầy hay mất mát. Tuổi trẻ của tôi trôi qua lặng lẽ như một dòng sông, cảm xúc cũng trôi lặng lẽ cùng dòng mưu sinh.

Ngày tháng trôi qua, trái tim tôi vẫn lạnh lẽo, cô đơn và trơ trọi. Mãi cho đến khi tôi gặp vợ mình, Trang đã nhen nhóm ngọn lửa yêu thương trong tôi, rồi đến khi hai sinh linh bé nhỏ này bước vào trái tim tôi, khiến nó trở nên chật chội hơn, ngọn lửa gia đình càng bùng cháy rực rỡ hơn bao giờ hết.

Thiên Trang quay sang nhìn anh một cái, rồi nhận lấy micro từ tay anh, nói tiếp:

"Từng có lúc tôi tuyệt vọng đến cùng cực, như lời một câu nói của Trịnh; những ngày như vậy, tôi và cuộc đời đã tha thứ cho nhau, tha thứ cho mình... với con người, tha thứ là điều khó khăn nhất huống chi phải tha thứ và bao dung cho những dại khờ của tuổi trẻ.

Từng có lúc tôi đi về trên cung đường quen thuộc mà thấy nỗi cô độc phủ lấp xuống đời mình như một tán cây mục, muốn ngủ yên dưới nhành cây ấy, ngủ vùi để ngày tháng trôi đi, để những nỗi buồn chỉ còn là vệt khói cuối trời, để nhớ thương được vùi chôn vào khoảng tối sâu hun hút.Từng có lúc tôi khóc cười như đứa trẻ, để rồi Đức Minh đến khép lại những cánh cửa u buồn và mở ra cho tôi một vòm trời rộng lớn hơn. Anh giúp tôi nhận ra rằng con người vẫn vậy, vẫn là điểm tựa tốt nhất cho chính mình. Thậm chí có những phút giây tôi tự huyễn hoặc mình phải mạnh mẽ với đời, và cứ thế, tôi miệt mài đi về phía ánh sáng nhỏ nhoi đó.

Từng có lúc tôi cảm thấy đêm dài hun hút, bóng tối bủa vây mọi ngóc ngách, làm tôi cảm thấy lạnh thấu xương. Tưởng chừng như cả nỗi cô đơn cũng vì đó mà sưng tấy và đau nhức. Chính người đàn ông đứng bên cạnh tôi đây, đã giúp tôi vẫn nuôi trong trái tim mình đốm lửa của tin yêu. Tôi chấp nhận nhắm mắt bước đi trên một con đường mà thực ra khi đó không biết rõ điểm kết thúc, chỉ biết dần dần nhận ra trái tim mình thêm lần rung động và ấm áp. Anh giúp tôi tin vào ngày mai, ngày kia chúng ta sẽ mãi mãi bên nhau, hạnh phúc không phải là điều mơ hồ nữa, tôi sẽ không phải ra đi với một trái tim thương tổn. Anh luôn nói với tôi, cuộc đời vốn dĩ ưu phiền rất nhiều, tôi thì vẫn nhỏ bé như thế. Nên cứ để trái tim mình ngân lên rộn rã còn hơn là những ô cửa sổ im ỉm đóng, chiếc phong linh vì nhớ gió mà im bặt luyến tiếc tiếng leng keng của mình.

Hôm nay đây, có thể đứng nói với cái bạn những lời này, tiễn đưa năm tháng cũ trôi qua, nuôi dưỡng một bình yên mới đầy ấm áp và một thiên chức mới cao cả hơn. Là lúc tôi muốn nói nhiều nhất lời cảm ơn đến Cha mẹ, những người đã sinh thành ra mình, nuôi nấng, dưỡng dục tôi nên người; tôi muốn đặc biệt cảm ơn đến sự hiện diện của chị hai và cả một người anh trai mà tôi rất là yêu quý đó là anh Thế Khôi, sự xuất hiện của hai người đã nói lên việc chúng ta đã có thể đặt quá khứ ở trang sách cũ, cùng nhau lật cuộc đời sang trang mới. Cảm ơn hai anh chị rất nhiều ạ. Cuối cùng tôi xin cản ơn toàn thể mọi người đã có mặt trong khán phòng hôm nay, chúc mỗi người một năm mới an khang thịnh vượng, luôn có được tình yêu và bình yên"

—♡—Đôi lời của Mèo Lon Ton:

Chương 80 khép lại, cũng là kết thúc bộ truyện TÌM TÌNH YÊU TRONG BÌNH YÊN rồi.

Đây là bộ truyện đầu tay của Mèo Lon Ton vậy nên có thiếu xót gì mong mọi người bỏ qua. Góp ý cho mình.

Đối với mình, truyện của mình sẽ không muốn để:

+ Dùng súng, đấu tranh bằng vũ lực quá nhiều, tất cả đều có thể dùng biện pháp của người văn minh xã hội mới để giải quyết.

+ Vấn đề cha mẹ thì mình không muốn những nhân vật của mình trở thành con bất hiếu với người mang nặng đẻ đau 9 tháng 10 ngày sinh ra mình, với ơn dưỡng dục cao cả của ba. Nên khi nhân vật trong chuyện mình nói chuyện với người lớn, mình hay dùng từ "ạ", hay "dạ" cũng sẽ không muốn hướng tới hình ảnh thiếu tích cực như từ ba, từ mẹ... Đấng sinh thành luôn là cao quý nhất.

+ mô tuýp truyện nhẹ nhàng, trong trẻo, giàu chất thơ, và nhạc.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước