TÌM TÌNH YÊU TRONG BÌNH YÊN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Tìm tình yêu trong bình yên - Chương 71 - Chương 75

Chương 71

Năm ngày sau, tin tức tòa đã thụ lý đơn ly hôn của Thế Khôi và Thiên Ân đến tai mọi người. Chiều hôm trước bên tòa án có mời hai người đến để hòa giải nhưng bất thành, vì không tranh chấp gì nên thủ tục cũng dễ dàng phán quyết. Vụ tai nạn giao thông kia phía gia đình nạn nhân không khởi kiện, ba mẹ Thế Khôi chi một khoản tiền kha khá cho Luật sư lo "cửa sau" nên chị Thiên Ân có lôi vụ án đó lại thì anh cũng chỉ bị cải tạo không giam giữ 6 tháng mà thôi.

Lúc nghe được những tin tức đó là lúc cô đang ngồi trong phòng trang điểm, chuẩn bị tham dự tiệc cảm ơn với tất cả nhân viên Công ty WordStar. Vì theo kế hoạch hai hôm nữa, cô và anh sẽ về Mỹ, khép lại chuỗi sự kiện ở đây. Nên hai người quyết định tổ chức một tiệc chiêu đãi sự đóng góp không nhỏ của mọi người trong thời gian qua, bày tỏ mong muốn dù cô và anh không ở đây, họ vẫn sẽ tiếp tục đồng hành cùng Cỏ Trời nói riêng, cùng công ty WordStar nói chung. Nhưng khi nghe loạt tin kia cả người của cô bần thần, sa sút, không thể nào cười nổi nữa. Nói chung trong suốt mấy ngày qua cô luôn sống trong tâm trạng mệt mỏi và bất an. Đức Minh vẫn tranh thủ dẫn cô đi chơi khắp nơi, về nhà ăn tối với ba mẹ nhưng cũng không giúp tâm trạng của cô được cải thiện.

Đặc biệt, chuyện cô về muộn, chuyện hôm đó cô đã nói gì với Thiên Ân và Thế Khôi thì tuyệt nhiên anh không hề đá động tới, nhiều lần cô muốn tự mình nói ra, nhưng rồi lại không nói được thành lời. Vậy là hai người lại im lặng không ai nói câu nào tới chuyện đó.

Khi tiệc diễn ra được phân nửa, điện thoại di động của cô liên tục reo. Nhìn số điện thoại của mẹ gọi đến, cô biết mẹ đã biết chuyện anh chị, vậy nên cô lập tức tìm một chỗ vắng người nhận điện thoại của mẹ. Khi cô vừa nói "alo" thì bên kia mẹ đã khóc lóc kể lể.

- Trang ơi! Con có biết chuyện thằng Khôi với con Ân sắp ly hôn chưa? Sao lại vậy hả con?

- Dạ, con biết rồi ạ. Thôi thì anh chị ấy hết duyên hết nợ với nhau rồi, mẹ hãy để chị ấy buông bỏ tất cả mọi chuyện mà làm lại từ đầu đi mẹ.

- Nó mới kết hôn gần hai năm, có chuyện gì mà không giải quyết được cơ chứ. Lại mang tiếng gái một đời chồng nữa. Bắt đầu cuộc sống mới là thế nào? Ba mẹ kêu nó về nhà ở nó cũng không nghe, nó bảo nó ở nhà đó, vì Thế Khôi để lại căn nhà đó cho nó, thủ tục xong nó sẽ đi nước ngoài du lịch và làm việc một thời gian. Ôi trời! Phải làm sao đây hả Trang? - Mẹ cô nói đến đây thì khóc ngất lên.

- Mẹ, mẹ bình tĩnh lại đi. - Thiên Trang liên tục an ủi mẹ - đây là lựa chọn của chị ấy, đôi khi môi trường mới làm chị ấy quên đi nỗi đau cũ, chị tìm lại được niềm vui trong cuộc sống. Ngày xưa, lúc con quyết định đi Mỹ mẹ cũng ngăn cản con rất nhiều, nhưng giờ con vẫn khỏe mạnh và bình an về thăm mẹ đây.

- Nhưng mà con khác, Thiên Ân nó khác. Con đi nước ngoài còn có Đức Minh chăm sóc, còn con Ân đi như thế ai sẽ bên cạnh nó, chăm sóc nó?

- Chị ấy không khác gì một người bình thường cả mẹ ạ. Con ngu ngốc, khờ khạo mà còn có thể tìm được một cuộc sống tốt bên Mỹ thì chị hai là một người học giỏi, thông minh và xinh đẹp; chắc chắn sẽ còn có tương lai rực rỡ hơn nữa ạ. Chẳng lẽ mẹ cứ để chị ấy ở Việt Nam rồi luôn có thái độ cau có, tức giận như hiện tại sao? Mẹ muốn có chị ấy ở hiện tại hay tìm lại chị ấy của trước kia?

Vì cô đã biết chuyện này trước, đã chuẩn bị đủ tâm lý để an ủi mẹ, giải thích cho mẹ hiểu nên khi nhận được điện thoại của mẹ, cô không quá lúng túng trong việc phân tích vấn đề. Chỉ là lòng vẫn trùng xuống lạ thường.

Ở đầu dây bên kia mẹ cô nói:

- Nhưng sao phải là li hôn? Vợ chồng cãi vả nhau là chuyện bình thường mà, nếu nó muốn thì vẫn có thể đi du lịch cho khuây khỏa, vợ chồng sống riêng thời gian xem như là ly thân. Cũng đâu đến độ ly hôn ngay lập tức. Mẹ còn nghe nói là thằng Khôi đề nghị ly hôn trước nữa. Cái thằng này....

Rồi cô nghe loạt âm thanh huyên náo, tiếng chị Thiên Ân vọng vào điện thoại.

- Thưa mẹ con mới đến.

- Ủa con đến chơi à... ngồi xuống đây đi mẹ có chuyện muốn nói với con - Mẹ cô để điện thoại ra xa tí, trả lời với chị.

Xong cô lại nghe chị hỏi:

- Mẹ đang nói chuyện với Thiên Trang ạ, để con nói với em gái vài câu đi ạ?

Sau đó, cô nghe giọng của chị văng vẳng ở đầu dây bên kia điện thoại:

- Sao nào em gái, bao giờ thì tới lượt em ly hôn. Chị trả Hoàng tử ếch lại cho em đó, xem em muốn tiếp tục làm Hoàng hậu cạnh Vua sư tử hay công chúa bên cạnh hoàng tử. Mà sẵn cho chị hỏi thăm em rể có cảm xúc gì khi xem video chị gửi?

- Video? Video gì vậy ạ? - Cô mù mờ lí nhí hỏi lại.

- Ôi "em rể hiện tại" chưa nói cho em biết à. Đoạn nói chuyện hôm bữa của hai chị em mình, hôm trong phòng ngủ chị đó? Vì trong phòng chị có camera ghi hình và ghi tiếng nên chị lấy file gửi cho Đức Minh, giúp em nói hộ tiếng lòng của mình với em rể... ha ha.... chị có phải người chị tốt của em không Trang, đừng cám ơn chị nhé. Bye.

Sau đó là chuỗi những tiếng tút tút dài thê lương. Cô cầm lấy điện thoại mà sững sờ, chết đứng tại chỗ, mặt xanh như tàu lá chuối. Cô từ từ buông điện thoại xuống, cúi đầu, bất ngờ gặp chiếc bóng của người khác nữa đang in trên chiếc bóng của cô. Cô giật mình, xoay người lại, thấy Đức Minh đang đứng lặng lẽ ngoài sau cô, vẻ mặt lạnh lẽo, ánh mắt dò hỏi, anh từ từ lên tiếng.

- Mẹ gọi điện đến ạ.

- Chị Ân cũng vừa đến nhà.

- Ừ. - Đức Minh trả lời rất đơn giản.

- Anh... chuyện...

- Có gì về nhà rồi nói sau. Cùng anh tham dự nốt bữa tiệc này đi, được không. - Anh nói xong đưa bàn tay lạnh lẽo qua ôm lấy eo cô, siết một cái thật mạnh.

Cô im lặng, nuốt tất cả nước mắt, câu hỏi, sự xúc động, hoang mang vào trong. Gắng gượng ra một nụ cười xã giao cùng anh đi tiếp khách.

Tối hôm đó Đức Minh uống rất nhiều, gặp ai cũng cạn ly hết chén. Người ngoài thì nghĩ anh vui quá mức, nhiệt tình, nhưng qua ánh mắt và vòng tay ôm thì cô lại hiểu tầng ý nghĩa khác của nó.

Tiệc cảm ơn kéo dài hơn dự tính, tăng một rồi lại tăng hai. Đến hơn 1 giờ sáng hôm sau anh với cô mới lên xe về nhà. Trên xe anh vẫn nhắm tịt mắt, cô cứ nghĩ anh say nên cũng không hỏi anh gì cả, lặng lẽ quan sát thành phố đêm rồi ngắm gương mặt anh, vuốt ve nó vài cái. Khi xe dừng lại trước cửa nhà, cô vội bước xuống, nghĩ phải nhờ tài xế dìu anh xuống, nhưng lúc này Đức Minh lại đột nhiên mở mắt ra, đứng dậy, đi vào nhà như người bình thường, hoàn toàn khác xa với dáng vẻ trên xe ban nãy, cô như hoa mắt, lẽo đẽo theo anh vào nhà.Vào đến nhà, anh ngồi xuống ghế sofa trong phòng khách đợi cô vào ngồi xuống. Lúc này anh mới lên tiếng, không nhanh, không chậm, không mặn, không nhạt.

- Rồi, em có gì muốn nói với anh thì nói đi, anh đang nghe.

- Chị hai của em và Thế Khôi đã công khai việc ly hôn với mọi người. - Thiên Trang trả lời - Chị ấy nói dự định sẽ đi du lịch và làm việc ở nước ngoài một thời gian. Ban nãy mẹ gọi điện khóc than với em, em phải an ủi mẹ.

- Ừ.! - Anh khẽ gật đầu.

- Vô tình lúc chị hai đến nhà chơi, giật lấy điện thoại, chị ấy nói là đã gửi anh một đoạn video cuộc nói chuyện giữa em và chị ấy.

Anh nhớ lại buổi chiều hôm ấy, vừa xuống sân bay anh đã nhận được file gửi của Thiên Ân, anh chưa bật lên xem video vì anh đoán được nội dung bên trong nó nói những gì. Anh không đủ can đảm để nghe những lời nói đó thoát ra từ miệng người con gái anh yêu. Nên anh từ tốn trả lời cô, không tỏ ra chút cảm xúc nào cả.

- Thế thì sao? Có hay không đoạn video đó thì liên quan gì? Em cần nói gì thì em nên trực tiếp nói với anh.

Bỗng dưng lúc này điện thoại di động của cô lại phát ra tính hiệu cuộc gọi đến, Thiên Trang nhìn dãy số điện thoại của Thế Khôi trên màn hình thì cau mày bấm nút "Từ chối". Nhưng chỉ vài giây sau cô lại nhận được tin nhắn từ anh:

"Thiên Trang à, anh rất nhớ em. Anh đã công khai với mọi người chuyện chia tay với Thiên Ân rồi, đáng lý điều này anh phải làm hơn một năm trước mới đúng. Giờ đây anh cảm thấy rất nhẹ nhàng."

Một lúc sau, lại có thêm một tin nhắn nữa:

"Thiên Trang, em đang làm gì đó? Tối nay anh thấy báo chí lại đăng tin, em đi dự tiệc với Đức Minh. Trông ảnh, em rất xinh đẹp, nhưng anh không thích điều đó tí nào."

Những ngón tay của cô lạnh ngắt, run run gõ bàn phím.

"Em đang bận, anh đừng nhắn tin cho em nữa. Có gì mình nói sao?".

Cô gần như lập tức nhận được tin nhắn hồi âm của Thế Khôi: "Em đang ở bên anh ta à? Anh không thích điều đó chút nào cả. Anh ghen lắm Trang à".

Lần này Thiên Trang không trả lời nữa. Cô đọc xong tin nhắn, lặng lẽ bấm khóa máy. Buông điện thoại xuống, cô nhìn đến Đức Minh, nước mắt tuôn liên tục như mưa rơi. Anh vẫn ngồi đó, dõi theo cô từ nãy đến giờ, lúc này anh lên tiếng hỏi:

- Là ai gọi đến vậy? Sao em không nghe máy?

- Là anh Khôi gọi đến ạ - Cô trả lời giọng rất nhỏ.
- Ừ, mà em có muốn nghe anh thổi Acmonica không? - Anh lại hỏi, rồi nhìn thẳng vào mắt cô.

Thiên Trang nhìn anh, mím chặt môi không trả lời, nên anh lại tiếp tục nói:

- Em không muốn nghe thì anh cũng bắt em phải nghe.

Và anh đi đến bên bệ cửa sổ, lấy một cây Acmonica, quay về ghế sofa ngồi xuống, anh bắt đầu thổi những giai điệu quen thuộc của bài "Màu nước mắt":

Đối với anh cô ấy có thể là tình yêu

Nhưng đối với tôi cô ấy là duy nhất

Đối với anh cô ấy có thể là tia nắng

Nhưng đối với tôi cô ấy là mặt trời

Mặt trời trong tim tôi (Hà ha há ha)

Mặt trời trong tim tôi (Hà ha há hà)

Người đến sau đôi khi chỉ là nhất thời theo cảm xúc

Mặc nỗi đau vỡ nát cả bầu trời

Cô ấy là tất cả thế giới đối với tôi

Cả bầu trời rơi nghiêng trôi theo màu nước mắt

Ngày giông bão đi qua vô tình mang hạt nắng phai mờ

Điều gì buồn hơn khi đánh mất người mình thương

Anh có thể đến bên cô ấy mỗi khi cần

Liệu có thể đánh đổi tất cả vì cô ấy

Làm ơn hãy buông tay xin trả lại mọi thứ nguyên vẹn

Đừng để tình yêu thêm lỗi lầm.

Sau khi thổi xong, anh bỏ Acmonica xuống rồi tiếp tục nói:

- Em biết vì sao giờ phút này anh lại thổi Acmonica cho em nghe không? Anh cũng chẳng có tâm trạng để thổi nó thật hay được nữa. Nhưng người ta thường nói bắt đầu từ đâu thì nên kết thúc từ đó. Chúng ta gặp nhau hai năm về trước, trong một bữa tiệc, em mặc một chiếc đầm công chúa màu hồng, anh ngồi vừa trò chuyện vừa hát và thổi kèn cho em nghe, từ đó anh bắt đầu thích em; muốn theo đuổi em một cách chân thành nhất. Hôm nay đây, cũng gần giống như đêm ấy, chúng ta cũng cùng nhau dự tiệc, em mặc trên mình một chiếc đầm dạ hội màu hồng nude, sau bữa tiệc anh cũng đàn hát cho em nghe... chỉ mong dẫn em quay về điểm xuất phát một lần nữa.

Khi Thiên Trang còn đang trong trạng thái mơ mơ hồ hồ, không kịp phản ứng với những lời anh nói. Thì anh đã xoay người đi vào bar gần đó, rót hai ly rượu, rồi quay qua bên bật máy hát đĩa loa cổ lên. Âm nhạc cổ điển chầm chậm, rè rè vang lên khắp căn phòng. Anh lại quay về chỗ của Thiên Trang, đưa cho cô một ly rượu, anh nói tiếp:

- Uống với anh một ly nhé.

Cô như một con robot không còn suy nghĩ gì cả, nghe theo sự điều khiển bằng giọng nói trầm thấp của anh. Nhận lấy ly rượu trong tay anh, uống một ngụm hết cả ly, xong rồi không biết làm gì cả cứ cầm ly rượu không trong tay, đứng trố mắt nhìn anh. Anh mỉm cười, uống một ngụm rượu trong ly mình, rồi nhận lấy ly rượu trong tay cô, để cả hai ly rượu xuống bàn. Anh lại tiếp tục ra lệnh:

- Khiêu vũ với anh một bản nhé!

Rồi cô lại như một cổ máy nghe theo lệnh của anh, khiêu vũ với anh. Xoay rồi lại xoay, bước rồi lại bước trong vô hồn. Một lúc sau đầu óc cô trở nên choáng váng, câu cuối cùng cô có thể nghe anh nói là:

- Em ngủ một giấc thật ngon đi, sáng hôm sau thức dậy hai chúng ta lại bắt đầu lại cuộc sống mới.

Chương 72

- Không, không.... Đức Minh, Đức Minh, cứu em.... Á.

Thiên Trang bật người ngồi dậy, đầu óc đau như búa bổ. Cô lại nằm mơ gặp ác mộng. Cũng là giấc mơ về vườn địa đàng đầy máu, về gai hoa hồng và vực thẳm. Trong giấc mơ này, Thế Khôi cũng giơ tay cứu cô, nhưng cô từ chối cánh tay đó, cô gọi tên anh, người đàn ông cô yêu nhất cuộc đời đó là Đức Minh.

Cô ngồi thẩn thờ trên giường một lúc lâu, tim đập loạn, người toát mồ hôi lạnh. Theo thói quen, cô lại muốn tìm anh, muốn được anh an ủi, nhưng nhìn mãi vẫn không thấy anh trong phòng. Nhìn lại đồng hồ chỉ mới bảy giờ sáng, thường giờ này anh vẫn còn ở nhà mà. Một dự cảm không hay ập đến, nó khiến tim cô như siết chặt, cô vội đứng dậy, mở toang cửa lao ra khỏi phòng, chạy đi khắp nơi để tìm anh, vẫn không thấy bóng dáng anh đâu cả. Cô lại quay về phòng, định sẽ lấy điện thoại để gọi anh; trên bàn trang điểm, cạnh chiếc điện thoại của cô là một hộp gấm đỏ, bên dưới có một phong thư. Cô không cần mở ra cũng biết trong hộp gấm ấy chứa gì.... tay run run đặt hộp gấm qua bên, cầm lấy lá thư bên dưới lên mở ra, bên trong xuất hiện nét bút rắn rỏi, quen thuộc của anh.

Lá thư anh viết:

Anh xin lỗi vì chọn cách ra đi trong lặng lẽ mà không nói lời từ biệt với em. Anh không đủ can đảm để buông tiếng chào tạm biệt người anh yêu.

Những ngày qua, anh cảm ơn em thật nhiều vì đã luôn bên cạnh anh, trở thành bà Hà của anh, người vợ mà anh yêu thương nhất. Từ khi gặp em, trong đầu anh luôn chỉ có một nguyện cầu duy nhất đó là được nói với em câu: "anh yêu em" mỗi ngày. Để rồi khi có được em trong vòng tay anh, thì anh lại tham lam ước mơ về một tình yêu êm đềm không sóng gió - Đó là lý do anh đưa em qua Mỹ rời xa nơi đầy giông tố chực chờ. Và anh luôn nói với bản thân rằng nếu tình yêu của chúng ta gặp nhiều trở ngại thì anh xin đón nhận nỗi đau một mình bởi vì đời anh nhiều bão tố rồi, anh cô độc mãi của là do anh từng gây nhiều sai lầm và bây giờ anh phải trả giá, anh cam tâm tình nguyện nhận niềm đau về mình. Nói đúng hơn là vì em quá tuyệt mỹ, em hoàn hảo, em thánh thiện em không đáng để chịu đựng những dư vị cay đắng thêm một phút giây nào cả, hãy để điều tồi tệ kiệt cùng nhất đến với anh, những trở ngại sẽ làm cho tâm hồn anh tê tái, trái tim anh đóng băng, anh sẽ không thể suy nghĩ hay khắc khoải hằng ngày nữa. Và như thế anh sẽ chỉ nhớ, chỉ len lén thương em, mong ước có em trong từng giấc mộng mà thôi.

Từ khi yêu em, anh mới cảm nhận rõ nhất thành công mà anh muốn đạt được là gì. Tất cả địa vị, danh lợi mà anh có được, dùng cả tuổi trẻ để đánh đổi cũng không phải là cái kết viên mãn cho một đời người, nó chỉ là chuỗi hành trình để anh đi tìm tình yêu của đời anh, trải nghiệm cảm giác thành công của trái tim mới là đích đến của đời anh. Bên anh cũng chưa từng có một tri kỷ nào thực sự. Cho đến khi tình yêu xuất hiện, nó mang đến cho anh đầy đủ mọi thứ, tri kỷ là em đến trong đời anh. Anh say đắm trong hạnh phúc khi yêu em, anh cảm thấy cuộc sống nhiều màu sắc hơn, anh hứng thú với từng việc nhỏ nhặt trong cuộc sống, liên tiếp mong đợi những điều xảy ra ở tương lai. Anh không còn sợ bất cứ điều gì trên đời nữa, chỉ cần có em bên cạnh, anh tin mình sẽ mạnh mẽ vượt qua, luôn đón nhận thành công.

ANH YÊU EM. Yêu tất cả những điều thuộc về em, tấm thân gầy nép sau lưng anh, cùng anh lang thang khắp phố phường; vòng tay nhỏ bé ôm chiếc ghita to; cả tiếng cười khúc khích của em vì những điều rất đỗi thường tình.

ANH YÊU EM, khi trong 7 tỷ người trên Thế Giới này, đi hết một phần ba đoạn đường đời anh lại gặp được em, để anh nhận ra rằng không có gì quan trọng hơn cuộc sống thiếu đi tình yêu. Chúng ta may mắn gặp nhau, giúp nhau bước qua cảm giác cô đơn, vượt qua mọi rào cản, nắm tay nhau đi du lịch khắp nơi để chứng tỏ rằng dù ở nơi đâu chỉ cần bên nhau bốn bể đều là nhà.

ANH YÊU EM vì những chiều vàng khắc khoải niềm riêng; em ưu tư, chạnh lòng chỉ vì một chiếc lá vàng rơi. Em hạnh phúc vì một cuộc điện thoại gọi về ba mẹ báo bình an. Có những hôm vợ chồng chúng ta thức trắng đêm anh đàn và em hát, chẳng bao giờ thấy nhàm chán và chúng ta cùng đợi mặt trời lên, ngày mới bắt đầu, chúng ta lại cùng nhau sáng tạo nên những yêu thương ngút ngàn hạnh phúc và đắm say.

ANH YÊU EM vì những giây phút dung dị thường ngày, dù lúc anh ở bên cạnh em hay đi công tác xa, chúng ta vẫn không quên chúc nhau ngủ ngon, những câu nói không rào trước đón sau, và những buổi cơm chiều ấm tình vợ chồng.

ANH YÊU EM vì nhưng giây phút cùng nhau thẩn thờ ngắm sao rơi, hay cùng ngồi bên lò sưởi trò chuyện với nhau. Phố xá ồn ào, lòng người phức tạp để rồi chỉ cần một nụ cười và cái ôm của em là đủ truyền cho anh hơi ấm, làm tan chảy nhung nhớ, xoa dịu đi vất vả, hạnh phúc thênh thang.

Vậy mà, có lần vì ghen tuông vô cớ anh đã nặng lời với em, anh đã bỏ rơi em. Hơn một lần anh làm em phải lo lắng, mất đi bản lĩnh của chính em, và giờ đây anh làm em mất đi định hướng, lung lay niềm tin vào cuộc sống. Anh biết, những cử chỉ lạnh nhạt và cứng ngắt, những lời nói thiếu kiểm soát và bất cần trong chốc lát sẽ quật ngã em ngay tức khắc. Anh cảm thấy thật tệ khi làm như vậy. Anh không muốn điều đó xảy ra, thật sự anh không muốn mình làm điều gì khiến em bị tổn thương cả. Dẫu có chia tay nhau, anh cũng chỉ muốn được chia tay trong bình yên, vì trên tất cả những điều tuyệt vời và ngọt ngào trong anh là khi anh cảm nhận được em là người khỏe mạnh và hạnh phúc nhất Trái đất này. Vậy thì hôm nay đây, ngay lúc anh viết cho em lá thư này, anh sẽ chọn cho mình một cách yêu em khác đi, anh tập dõi theo em từ xa, thay đổi ý muốn chiếm hữu em cho riêng anh; dù với anh cái gì thuộc về thói quen và tính cách của một người thì rất khó thay đổi. Nhưng em tin anh đi, Đức Minh anh nói được thì sẽ làm được, anh sẽ thực hiện tốt những điều ấy bởi anh tin rằng: "vì tình yêu em có thể thay đổi, thì anh cũng có thể vì em mà thay đổi." Nó chứng tỏ rằng anh yêu em hơn, còn em thì chỉ thương anh thôi.Trong anh luôn có một nơi chốn đủ lớn để dành riêng cho miền kí ức thuộc về em, những kí ức xinh đẹp và bình dị; những ký ức mộc mạc, dễ thương và vui vẻ. Kí ức ấy có cả niềm hạnh phúc đáng yêu hiện rõ qua khuôn mặt em khi em tươi cười, hình ảnh một "cô bé" với đôi mắt như búp bê, tóc ngang vai, môi đỏ mọng và mềm mại. Kí ức về một cô bé yêu văn chương kiên nhẫn hằng đêm ngồi nghe anh tâm sự những câu chuyện bình thường. Kí ức đọc thơ em hằng đêm rồi càng ngưỡng mộ tài hoa của em hơn, hạnh phúc vỡ òa trong chiều em gật đầu bằng lòng làm vợ của anh. Rồi thời gian cứ thế trôi đi, tin yêu từ đó mà tạo thành. Những kí ức tuyệt vời và sâu sắc theo ngày tháng dày lên. Những hình ảnh rồi mong muốn của anh cũng được đền đáp khi có em bên anh sớm sớm chiều chiều.

Anh vẫn nhớ hình ảnh cùng em đi dạo ở đảo Nusa Lembongan, chúng ta đi chợ Asiateque,.... anh nắm tay em mọi lúc, đi trước dẫn đường cho em đi dễ dàng hơn... và lúc này khi em sắp sửa không còn là vợ anh nữa, anh vẫn luôn nhớ em, nhớ người con gái yêu thương của anh dù chúng ta có cùng một mái nhà hay không.

Có thể cách xưng hô giữa chúng ta sẽ thay đổi lần nữa, vì thời gian luôn di chuyển, nên cách yêu cũng khác đi. Cách bày tỏ tình yêu của anh sẽ khác đi một chút, nó tĩnh lặng hơn. Nhưng dù cách nào đi nữa, anh tin rằng tình yêu dành cho em vẫn tròn trịa và duy nhất.

Cuộc sống luôn đầy khó khăn và thử thách, tâm thế, niềm tin, sự kiên nhẫn, anh hoàn toàn có đủ để một mình vượt qua và anh cần em cũng thế. Anh hy vọng em hiểu rằng: Với anh, em tuyệt với nhất, em chưa có điều gì khiến cho anh phải thất vọng, ngay cả tình yêu, sự hy sinh, tư duy, cách suy nghĩ và nhìn nhận cuộc sống. Em được rất nhiều người yêu mến, cả người thân trong gia đình, những người từng làm việc với em như Linh, Tom hay những người chỉ tiếp xúc với em một vài lần. Nên em hãy luôn tin mình đang đi đúng, làm đúng và sống đúng.

Lúc nhìn em ngủ say, anh rất muốn ôm lấy em, nói anh yêu em thật nhiều. Nghĩ đến những ngày sắp tới sẽ không có em bên cạnh anh muốn đêm nay kéo dài vô tận. Anh mong tình yêu thương của anh nhắc nhở em hãy để mình sống thật khỏe cả về thể chất lẫn tinh thần. Hãy để Cỏ Trời nhắc nhở và chia sẻ với em về phương hướng vượt qua từng thử thách. Bởi không có thử thách nào là khó khăn cả nếu chúng ta biết cho mình những giới hạn, và khi chúng ta xác định được giới hạn thì kết quả mong muốn sẽ giúp ta có cách nhìn nhẹ nhàng hơn trong mọi vấn đề; ví dụ như chuyện tình cảm của chúng ta, chuyện kết hôn hay dừng lại vào lúc này.... đó là kết quả anh đã dự cảm được từ ngày dẫn em về Việt Nam rồi, nên em đừng cảm thấy áy náy hay có lỗi gì với anh cả. Hãy để ngày tháng yêu thương của chúng ta mãi mãi là kí ức kéo dài cho đến khi anh thôi ngừng thở…

Tất cả tài sản ở Việt Nam bao gồm căn nhà ở quận 2, bốn khu đất của anh ở Đà Nẵng, nhà hàng ở trên Bitexco, Vũng Tàu và Phú Quốc anh đã nhờ Luật sư chuyển cho em đứng tên; còn thương hiệu Cỏ Trời đã có thể phát triển độc lập vậy nên em hoàn toàn có thể hợp tác với bất cứ đối tác nào khác mà không phải là anh. Còn anh vẫn sẽ rất vui mừng khi được là người hợp tác với em. Những chuyện này anh làm là vì muốn bảo đảm cuộc sống của em - người vợ duy nhất của anh; và chính bản thân anh biết anh cũng không còn đủ can đảm quay về Việt Nam thêm lần nào nữa.

Anh đã có em như một thói quen không bỏ được. Anh sẽ nghĩ về em dù ở nơi đâu, đó là điều chắc chắn. Niềm hạnh phúc lớn lao nhất dường như là niềm hạnh phúc khó nắm lấy nhất. Đó là có được tình yêu của em. Anh sẽ yêu em cho đến khi cơ thể anh không còn sức, trái tim anh vẫn đập vì em... dù anh không còn là chồng em.
Hà Đức Minh

Đọc xong lá thư anh viết cô vội vàng cầm lấy hộp nhẫn cưới, cô không quan tâm tới tất cả giấy tờ bên dưới. Cô chỉ biết phải đi tìm anh ngay, cô phải nói cho anh biết suy nghĩ của mình. Trời ơi! Tại sao cô không học cách nói thẳng vấn đề cơ chứ, trước kia chính Đức Minh đã dạy cho cô các mạnh mẽ đứng trước mọi người nói ra tiếng lòng của mình mà. Tại sao cô lại quên bài học đó, không nói người ta sẽ mãi mãi hiểu sai về bạn. Sao cô không thể hiện sự cuồng nhiệt trong tình yêu với anh để anh hiểu? Cái gì nên dứt khoát thì nên kết thúc rõ ràng không nên dây dưa... từng bài học, từng bài học anh dạy cô ngày trước sao cô lại quên vậy.

Cô lấy điện thoại, đầu tiên là bấm gọi cho anh, nhưng anh không bắt máy. Cô đã đoán trước nên cũng không gọi lại lần nữa, mà chuyển qua gọi cho Linh - Trợ lý của mình. Linh vừa nhận máy, cô lập tức nói:

" Chị Linh, chị kiểm tra giúp em xem anh Minh đặt máy bay từ Việt Nam về Mỹ là mấy giờ vậy ạ?"

"Cái này.... Chủ tịch... " - Ở đầu dây bên kia Linh ấp úng, như không tiện nói ra.

"Em biết anh Minh sẽ dặn chị không được nói cho em. Nhưng giữa bọn em có chút hiểu lầm, em thật sự không muốn mất ảnh. Chị giúp em đi"

Linh suy nghĩ một tí, sau đó cô gõ vài cái trên máy vi tính rồi trả lời: "Chủ tịch, đổi cuộc họp sáng nay lại thành cuộc họp sớm từ 7 giờ 30 đến 9 giờ 30, sau đó 10 giờ di chuyển ra sân bay sẽ bay chuyến 10 giờ 45 về thẳng New York"

"Được rồi, em cảm ơn chị ạ".

Thiên Trang nhìn đồng hồ treo tường, bây giờ là 7 giờ 45, anh đang họp cũng không thể gặp. Vậy nên cô lập tức gọi cuộc điện thoại tiếp theo cho Thế Khôi. Khi hồi chuông đầu tiên vang lên anh đã lập tức bắt máy.

"AIo! Em đã chịu bắt máy rồi hả Trang! Sao đêm qua em không chịu nghe điện thoại của anh?".

"Anh muốn biết câu trả lời của em đúng không? Được, vậy thì 30 phút nữa chúng ta gặp nhau ở quán cà phê Bason nằm ở tầng trệt khách sạn The Myst Đồng Khởi, đường Hồ Huấn Nghiệp, Quận 1"

Lý do cô chọn quán này là vì nó gần với chỗ công ty anh, nói chuyện với Thế Khôi xong, cô có thể đi qua gặp Đức Minh ngay lập tức.

Chương 73

Đúng 30 phút sau, Thiên Trang và Thế Khôi đã ngồi trong quán cà phê. Khi cô bước vào quán, với đôi mắt sưng húp thì Thế Khôi vô cùng lo lắng, anh lập tức hỏi:

- Trang! em sao vậy? Có phải anh ta gây khó dễ cho em không.

Thiên Trang bình tĩnh ngồi xuống ghế, trả lời:

- Anh ấy không gây khó dễ cho em, thậm chí em còn mong anh ấy mắng chửi em, cãi cọ với em nhưng anh ấy hoàn toàn không như thế, anh ấy lặng lẽ ký vào đơn ly hôn, trả nhẫn cưới lại và ra đi.

Trên gương mặt Thế Khôi hiện một tia vui vẻ ích kỷ. Anh với người qua nắm lấy tay cô, cười nói:

- Thế thì tốt quá. Bây giờ chúng ta có thể bắt đầu lại rồi.

- Không, em sẽ không bắt đầu lại với anh đâu anh Khôi - Cô yếu ớt nói - Em sẽ không ký vào đơn ly hôn với Đức Minh. Em sẽ đi nhận tội, cầu xin anh ấy tha thứ và níu kéo cuộc hôn nhân này.

- Em nói cái gì thế Trang? - Thế Khôi trợn to mắt.

- Anh Khôi! Những gì em nói ban nãy là quyết định cuối cùng của em. Có nhiều chuyện không thể nào lý giải được, có những tình cảm như hoa Quỳnh lặng lẽ nở về đêm, đến khi người ta phát hiện ra thì nó đã nở bung hết cánh sắp tàn rồi. Hôn nhân của anh và chị hai dừng lại là vì cả hai người không yêu nhau; còn hôn nhân của em và Đức Minh ban đầu xuất phát từ tình yêu của riêng anh ấy nên nó gặp nhiều sóng gió, suýt nữa thì dừng lại; nhưng bây giờ em nhận ra em cũng đã yêu anh ấy. Hôn nhân xuất phát từ tình cảm của cả hai người thì không có lý do gì để dừng lại cả. Anh còn trẻ, tương lai còn mở rộng, anh có thể tìm được một người con gái nào đó thật sự yêu anh. Khi sống bên cạnh người mình yêu và cảm nhận tình yêu họ trao mình, anh sẽ thấy niềm vui và hạnh phúc thật sự là như thế nào.

- Anh hoàn toàn không hiểu, không hiểu em nói gì cả - Anh căng thẳng nhìn thẳng vào cô - Anh đã tìm được cô gái đó rồi, người đó là em. Em chính là niềm vui và hạnh phúc của anh.

- Không phải, luôn là sai người sai thời điểm. Anh Khôi à, anh đã ngộ nhận tình cảm với em - Cô lắc đầu, nói tiếp - Hôm nay em trong khoảnh khắc bị bỏ rơi em mới nhận ra trong gần 400 ngày làm vợ của Đức Minh, em đã bỏ rơi rất nhiều cảm xúc của em và của ảnh, việc đó diễn ra hằng ngày, cái mới che lấp cái cũ. Để rồi hôm nay đỉnh điểm của sự mâu thuẫn xảy ra, em mới nhận ra mình đã bỏ quên điều quan trọng nhất đó là được sống trọn vẹn bên cạnh người mình yêu trong chính giây phút nó diễn ra, vì chính em thiếu xót khi không nhận ra em đã yêu Đức Minh. Như một lỗ thủng, tất cả cứ trôi đi vun vút.... và giờ em hối hận vì điều đó.

- Bây giờ đây anh như một thằng ngu mất trí - Anh khủng hoảng nói - Em có thể giải thích rõ cho anh hiểu không Trang?
- Tình yêu của chúng ta chưa bao giờ có bắt đầu đúng nghĩa để nói rằng cần kết thúc cả, nó chỉ rơi vào "nốt trầm" trên bản nhạc lệch vào 3 năm trước, khi em sẵn sàng dừng yêu đơn phương anh, chúc phúc cho anh với một tình yêu hoàn hảo hơn. Nhưng rồi anh lại chọn để những năm cuối cùng trong thanh xuân của mình trôi qua trong hoang mang và muôn nỗi nhọc tâm. Lúc em quay về, lúc anh mong quay lại quá khứ, anh đến và nói sẽ yêu em gấp đôi ba lần trước đây, mong em quay lại bên anh, nhưng thứ đã qua rồi thì không cách nào quay lại, nước mắt em chảy ngang, nỗi u uất khiến em vài lần trùng bước và giờ đây nếu em còn tiếp tục yếu đuối nữa thì em sẽ mất đi yêu thương thật sự của đời em. - Thiên Trang dừng lại một tí rồi nói tiếp: - Đúng thật là 3 năm trước khi em nói em không yêu anh nữa, không phải vì tình yêu đã kết thúc, không phải vì cảm xúc trong em trở nên chai lì mà vì trái tim em đã kiệt sức, mối dây đồng cảm đã sờn mục nên nói không yêu anh là cách cứu vớt những gì tốt đẹp còn sót lại giữa cả anh, em và chị Thiên Ân; may ra khi nào đó chị ấy vô tình biết được câu chuyện này, vô tình ba người chúng ta có gặp nhau trong một mái nhà, cùng nhau ngồi ăn bữa cơm vẫn còn mỉm cười được vì bịn rịn cũ.

Thế Khôi chết lặng hồi lâu, anh nhìn cô như một kẻ xa lạ:

- Vậy bây giờ tất cả sáng tỏ rồi, không còn gì vướng bận giữa hai chúng ta nữa....

- Xin anh nghe em nói nhé anh Khôi, vì em cũng không còn nhiều thời gian nữa. Em muốn được một lần trải hết suy nghĩ của mình ra với anh. - Thiên Trang cắt ngang lời của Thế Khôi, cô dừng lại tí, nhấp ngụm cà phê rồi nói tiếp: - cũng chính vì chuyện đã qua với anh mà khi đến với Đức Minh em luôn trong tư thế phòng vệ. Về nước gặp anh khổ sở, cố gắng chứng minh tình yêu của mình với em, còn em vẫn đi tìm tình yêu mà không nhận ra nó đang bên cạnh mình, hồi ức quá mạnh mẽ nên tình yêu mới len lói làm em không hề hay biết, nó lấn át cả những hạnh phúc đang diễn ra trong hiện tại; nỗi mong mỏi anh cũng được hạnh phúc chưa khi nào vơi trong em; em biết vô ít và nó đang tổn hại đến tình yêu hiện tại. “Không ai tắm hai lần trên một dòng sông”, chúng ta không thể là chúng ta trước đó, khi mọi đổi thay tiếp diễn và đến hay đi là điều tất yếu. Em thường ngược dòng quy luật, em không vượt qua được sự ám ảnh đã tồn tại quá lâu đến mức thành đá sỏi để có thể tiếp tục lừa dối tất cả trong sự vô tư nhất, em đã trưởng thành, em đã mạnh mẽ hơn xưa. Và Đức Minh đã mở khóa trái tim em ra một lần nữa.

Anh ngồi chết lặng tại chỗ, lạc lõng, cô độc; ánh mắt anh đen và sâu vợi. Anh như đang cố hiểu những lời cô nói, nhưng xem ra anh vẫn hoang mang, bất lực.

- Ý em nói, em không còn yêu anh? - Anh như người thất thần hỏi. - Anh đã thất bại trong tình yêu rồi phải không Trang?

- Đức Minh nói với em rằng: "chỉ có cách cư xử thất bại, không có tình yêu thất bại". Tình yêu luôn là vậy, về bản chất nó chưa bao giờ thay đổi, chỉ có chúng ta là thay đổi mà thôi. Em đặt tay lên ngực mình, bắt nó yêu anh, bảo nó anh là người thật thà nhất, đừng nghĩ đến việc ruồng bỏ anh, bắt nó dành tình yêu cho anh; nhưng không còn được nữa anh à, nơi đó không còn dành cho anh nữa. Em đã tìm đủ lý do A b c để yêu anh, tìm đủ x y z để dừng với Đức Minh nhưng tình yêu với anh ấy càng lúc càng lớn, còn tình yêu dành cho anh thì như nhánh cây khô cằn từ rất lâu không thể nào tái sinh.Anh giương mắt nhìn cô không chớp, hồi lâu dường như anh đã hiểu ý của cô, anh nhắm mắt, mắt anh long lanh nước.

- Em lại đâm anh một nhát dao rất đau đó Trang à. Đau hơn cả nhát dao ngày trước em từng đâm anh - Anh cười cay đắng nói.

- Đừng như vậy mà Thế Khôi! - Cô gượng an ủi anh - vết thương nào cũng khiến cho người ta trở nên hằn học và giận giữ, dễ làm người ta phủ nhận sự tồn tại của những cố gắng thay đổi, nên anh hãy quên nỗi đau của vết thương đi anh nhé. Em luôn dành cho anh một sự tôn trọng và một tình cảm nhất định, chưa bao giờ bớt đi trong từng ấy năm qua. Em từng yêu anh và chờ đáp lại nhưng không một tín hiệu hồi âm.... và giờ khi em trở về trong vô thức em bỏ sự phòng vệ với một người con trai khác, em đã yêu anh ấy nồng nàn, ngày tháng bên anh ấy em vô cùng hạnh phúc. Anh hãy quên đi giấc mơ có em. Mong anh sẽ có hạnh phúc mới trọn vẹn, hãy để một người con gái khác xứng đáng hơn em lấp đầy địa cầu yêu thương của anh.

Cô lặng lẽ nhìn khóe mắt đỏ hoe, và những giọt nước mắt đang rơi ra của anh. Cô đưa bàn tay lạnh lẽo của mình lên vuốt ve những giọt nước mắt ấy. Cô tiếp tục nói:

- Nước mắt rơi rồi cũng sẽ khô nhanh thôi, anh hãy mau tìm lại chính mình, nhoe miệng cười vui với mọi người. Em không cố đẩy anh xa em, thực lòng em luôn muốn xem anh như người anh trai của mình. Anh vẫn sẽ có một vị trí danh dự trong trái tim em. Ngày mới sẽ lên bình yên và em sẽ ngủ yên trong quá khứ của anh, như một phần đời dịu dàng trôi qua... chúng ta sẽ cùng thay đổi để sống tốt anh nhé. Mong anh sẽ luôn mạnh mẽ, ngọt ngào, không mang theo tổn thương về chuyện của em hay đoạn hành trình ngắn ngủi với chị Ân. Tất cả đã an giấc, xem như không tồn tại nếu không nhắc đến, chúng ta sẽ không đem nó vào tương lai của mình. Hứa với em được không anh?

Nghe cô nói xong, anh bất giác nở một nụ cười thê lương.

- Bất luận thế nào cũng cảm ơn em hôm nay dành thời gian an ủi anh. - Anh dừng lại tí bởi quá xúc động, sau đó anh nhắm mắt để bình ổn tâm trạng: - thôi được rồi, hôm nay đây anh xin nhìn nhận mình thua, thua thật sự, thua cả trong suy nghĩ của em. Anh cũng không ngờ Đức Minh lại ảnh hưởng với em như thế, anh ta làm em trưởng thành rất nhiều. Anh chưa từng nghĩ lại có một ngày nghe em nói chuyện một cách chín chắn như thế. Vậy cũng tốt, ít nhất em đã tìm được đáp án hạnh phúc của mình, trở về bên cạnh anh ta đi, anh không phiền em nữa đâu.

Nói xong Thế Khôi chống tay lên bàn, đứng bật dậy, bước đi. Cũng không nói câu "tạm biệt" nào với Thiên Trang cả. Cô ngồi nhìn theo bóng anh,  cho đến khi anh đi rồi mới sực nhớ lại thời gian, nhìn đồng hồ treo tường đã 9 giờ 15 phút rồi. Thời gian nói chuyện với Thế Khôi kéo dài hơn dự định. Cô vội vàng cầm lấy túi xách, chạy ra khỏi quán, tranh thủ chạy đến công ty Đức Minh, hy vọng vẫn còn kịp.

Nhưng khi cô vừa đến đại sảnh công ty, gặp nhân viên tiếp tân nói muốn lên gặp Chủ tịch Hà thì nhận được tin:

- Thưa bà Hà, cuộc họp được rút ngắn hơn dự kiến. Lúc 9 giờ đã họp xong và chủ tịch đã đi ra ngoài rồi ạ.

Cô nghe thế, thì người như nhũn đi, cô rất muốn gục ngã ngay lúc này, chẳng còn tí sức lực nào nữa. Nhưng cô biết, cô không thể từ bỏ, bây giờ mà cô gục ngã thì cô sẽ mất anh vĩnh viễn. Vậy nên cô nhanh chóng chạy ra ngoài, bắt một chiếc taxi đi thẳng ra sân bay.

Chương 74

Đầu óc cô rối ren, lồng ngực có cảm giác khó thở. Đường chạy xe khá nhiều ổ gà nên cô lại thêm một cảm giác vô cùng khó chịu, nôn khan mấy cái. Và điều cô lo sợ nhất khi lưu thông trên đường phố Sài Gòn cũng đã đến, tệ nạn kẹt xe xảy ra ở bất cứ đâu, nhưng may mắn là không phải trong giờ cao điểm nên lực lượng công an nhanh chóng khai thông tuyến lộ.

Suốt dọc đường đi cô chỉ không ngừng cầu nguyện cho chuyến bay bị diline. Và cô không dám nghĩ đến tình huống xấu hơn.

Khi cô đến sân bay đã là 10 giờ 45 phút, vừa rời khỏi xe, cô lập tức chạy lại chỗ của một nhân viên sân bay hỏi:

- Xin hỏi chuyến bay từ Việt Nam đi Mỹ đã cất cánh chưa?

- Dạ, chuyến bay Việt Nam qua Mỹ của hãng A đã cất cánh lúc 10 giờ 45 phút theo giờ Việt Nam rồi thưa cô.

Thiên Trang nghe xong thì ngồi bịch xuống dưới đất, khóc ngất lên. Mặt cô xanh như tờ lá chuối, khiến cho nhân viên an ninh cảm thấy vô cùng lo lắng, lập tức nói vào bộ đàm yêu cầu hỗ trợ. Anh ta dìu cô đến băng ghế gần đó ngồi xuống, anh ta hỏi:

- Xin hỏi, cô bị trễ chuyến bay hay muốn tìm người thân ạ? Tôi thấy sắc mặt của cô hiện tại không tốt, cô nên đến phòng y tế nghỉ ngơi một tí.

- Không cần, Tôi muốn tìm chồng tôi. - Thiên Trang trả lời.

Cô trả lời xong lại thất thiểu bước đi, cô không biết đi đâu chỉ là không muốn dừng lại. Cô mơ mộng Đức Minh sẽ vì cô mà ở lại.

- Cô gì ơi, cô ơi..... - Nhân viên sân bay gọi với theo. Nhưng cô hoàn toàn không nghe thấy gì cả.

Cô bước hết cửa này đến khu kia, trong miệng không ngừng gọi "Đức Minh, Đức Minh...." cô vừa đi, vừa khóc, vừa gọi tên anh, vừa hy vọng anh vẫn còn ở Việt Nam như thế cho đến khi cả người không còn chút sức lực nào cả, đầu óc quay cuồng, phía trước tối sầm lại. Cô ngất lịm tại sân bay.

....

Khi cô tỉnh lại thì thấy mình nằm trong một căn phòng trắng xóa, mẹ đang ngồi bên cạnh giường cô. Thấy cô mở mắt ra, lồm cồm ngồi dậy, bà vội đỡ cô. Lên tiếng cằn nhằn:

- Con gái sắp làm mẹ rồi mà như con nít, có bầu rồi mà còn chạy lung tung. Sao không chú ý gì cả vậy.

Cô mới tỉnh dậy, đầu óc còn đang mơ màng, cả người khó chịu, cổ họng khô khốc. Nhưng khi nghe mẹ nói thế thì cô giật cả mình, lắp bắp hỏi lại:

- Mẹ, mẹ nói là con có thai?

- Chứ còn gì nữa - Mẹ cô cau mày: - Đừng nói với mẹ là con không biết mình có thai nhé.

Cô lắc đầu xem như trả lời mẹ mình rồi cúi đầu nhìn chiếc bụng phẳng lì, áp tay lên xoa xoa nó, bất giác cô nở một nụ cười ngọt ngào và hạnh phúc. Đứa bé này là kết tinh tình yêu của cô và anh, cô sẽ đi tìm ba nó, cô biết tuy anh đang hiểu lầm, đang giận cô nhưng khi anh biết tin này chắc chắn anh sẽ rất hạnh phúc.

Mẹ cô thấy thế, cũng không lớn tiếng nữa, bà nói:

- Con có bầu được hơn một tháng rồi, bầu nhỏ chưa có biểu hiện nào là phải. Nhưng bị trễ ngày thì cũng phải biết chứ. May là không có sao, nằm nghỉ vài hôm là ổn. - Rồi như nhớ tới chuyện gì đó, bà thắc mắc - Con đi đâu mà ra sân bay vậy? Rồi thằng Minh nữa, làm gì ba con gọi điện cho nó không được vậy.

Tuy cô chưa có kinh nghiệm gì trong chuyện bầu bì, nhưng cũng đôi khi xem vài chương trình trên mạng, cô biết phụ nữ có thai cần phải để tâm trạng vui vẻ, không thể để cho bản thân cảm thấy căng thẳng, bị áp lực tâm lý.... và có đứa con này, cô biết chắc chắn sẽ rất dễ dàng giữ lấy anh. Nên cô hoàn toàn không lo lắng gì cả, cô trả lời với mẹ mình:

- Con với anh Minh mới cãi nhau xong, lỗi của con. Nên anh ấy vì giận con mà bay về Mỹ rồi, trên máy bay đâu nghe điện thoại được ạ.

- Cái gì? - Mẹ cô nói như thét lên - Vụ gì cãi nhau nữa thế, hết chị con rồi tới con là sao? Rồi giờ con sắp làm mẹ nữa phải làm sao đây?

- Vụ của con không lớn, với lại không phải mẹ từng nói là: có con rồi vấn đề cãi nhau dễ giải quyết hơn mà - Cô cười tươi, tràn đầy tự tin nói: - Khi khỏe rồi, giải quyết hết công việc bên đây con sẽ qua Mỹ tính sổ với anh Minh. Mẹ tin con đi, con sẽ không để con của mình không có ba đâu.

Mẹ cô không nói gì, liếc cô một cái, thở ra.

- Haizzzz! Bọn trẻ các cô tôi mệt quá rồi, không muốn quan tâm ai nữa. Bây giờ tôi chỉ quan tâm cháu tôi thôi, tôi muốn nó khỏe mạnh ra đời. Tôi còn muốn bàn với vợ chồng cô trong thời gian bầu bì sinh đẻ này thì ở lại Việt Nam để tôi chăm sóc. Tuy có thể điều kiện chất lượng y tế không bằng bên Mỹ nhưng cũng rất tốt, với có tôi bên cạnh chăm sóc giai đoạn nằm lửa sau sinh tốt hơn. Nhưng xem ra không được rồi.

Thiên Trang an ủi mẹ:- Mẹ, con mới có thai một tháng, con qua bên đó tìm anh Minh làm lành rồi tịnh dưỡng bên đó một thời gian, đến những tháng cuối của thai kỳ tụi con về Việt Nam vẫn được mà mẹ.

- Ừ, tụi con về đây đi, mẹ chăm sóc vẫn tốt hơn. Con còn trẻ có biết gì đâu, giúp việc chăm sóc có tốt tới đâu thì cũng đâu bằng ba mẹ, ông bà ruột thịt trong nhà.

Bỗng dưng lúc này, cửa phòng bệnh của cô mở ra, ba và anh Đức Dũng bước vào. Anh Đức Dũng đến bên giường cô, hơi nhíu mày tỏ ra áy náy, anh xin lỗi:

- Xin lỗi em nhé Trang, thằng Minh kỳ quá, nữa anh sẽ gọi điện la nó. Em có sao không?

Thiên Trang cầm lấy tay anh, mỉm cười trả lời:

- Em không sao đâu anh, không phải lỗi của anh Minh mà là lỗi của em, em không tốt khiến anh ấy giận. - Cô trầm ngâm một tí, rồi lại hỏi anh Dũng - Mà anh Dũng, cái thủ tục kết hôn và hôn thú của em ở Mỹ đã hoàn thành chưa anh? Em muốn nhanh chóng hoàn thành cả thủ tục giấy tờ để em sớm thành vợ hợp pháp của anh ấy.

- Được, để anh về liên hệ với bên Bộ Ngoại giao ngay cho em.

- Dạ, em cám ơn anh ạ. Mà xin anh tạm thời đừng nói tin em có thai cho anh Minh nhé, em khỏe rồi sẽ quay lại Mỹ tìm anh ấy, báo cho anh ấy luôn. - Thiên Trang nháy mắt tinh nghịch

- Ừ, - Anh Đức Dũng thở ra một hơi, - Thằng Minh may mắn lắm mới lấy được em.

..... Anh Đức Dũng ở lại trò chuyện với cô thêm tí nữa rồi xin phép ra về. Lúc này trong phòng bệnh chỉ còn lại một mình Thiên Trang, cô cầm điện thoại di động lên gọi cho Linh.

Cô kể hết những việc bên này cho Linh nghe, rồi nhờ Linh phối hợp với cô bên đó, nhờ Linh giúp cô hoàn thành một số thủ tục pháp lý cuối cùng và nhắc nhở Đức Minh ăn uống điều độ.

Linh nghe xong câu chuyện, mặt không đổi sắc,  giọng vẫn nhẹ nhàng, từ tốn, kính cẩn:

- Xin phu nhân đừng suy nghĩ nhiều, những việc phu nhân giao tôi sẽ hoàn thành trong thời gian sớm nhất. Phu nhân đang mang thai ở những tháng đầu tiên của thai kỳ nhớ phải chú ý giữ gìn sức khỏe.

Cúp điện thoại xong cô lại đưa tay xoa nhẹ chiếc bụng "thần kỳ" của mình:

- Con đến với Thế Giới này là món quà tuyệt vời ông trời dành tặng ba mẹ. Ba của con luôn bảo mẹ: "sóng gió rồi sẽ qua". Mẹ cũng tin là thế.Tối hôm đó cô và mẹ ở lại bệnh viện một đêm, hôm sau lại quay về nhà, vì để tiện cho việc dưỡng thai, cô không quay về nhà Đức Minh mà ở lại nhà ba mẹ.

Bởi vì, hai ngày trước, Chị hai đã lên đường đi ra nước ngoài. Nghe ba nói là chị đến Ấn Độ để tham gia một khóa tu thiền bên đó, trước khi về Singapore bắt đầu làm việc và sống cuộc đời mới. Có lẽ vì quá nhiều biến cố xảy ra với gia đình cô trong hai năm qua, nên mẹ cũng dần có suy nghĩ khác đi, mẹ biết rằng dòng đời không êm đềm như dòng sông, các con của mẹ rồi cũng phải trưởng thành, đối mặt với bão tố để mạnh mẽ hơn. Bây giờ đây, để chị Thiên Ân đi nước ngoài là lựa chọn tốt nhất với chị. Nên mẹ không ngăn cản nữa, còn giúp chị thu dọn hành lý, mẹ chỉ dặn chị: "đi bình an" và cầu nguyện cho chị sớm tìm lại chính mình, sớm quay về với Gia đình mà thôi.

Thiên Trang vừa về nhà, mẹ đã lập tức tẩm bổ cho cô, mẹ luôn bảo bây giờ cô phải ăn cho hai người, vậy nên không ăn được cũng cố ăn, mẹ khỏe thì em bé mới khỏe mạnh được, nào là Yến chưng, nào gà ác tiềm... mẹ và dì Hảo đều cất công chuẩn bị. Ba và anh Đức Dũng cũng liên tục mua thứ này, thứ kia cho cô ăn. Và như anh Đức Dũng đã hứa, dựa vào mối quan hệ riêng của mình, anh nhanh chóng nhờ người hoàn thành thủ tục kết hôn hợp pháp cho cô và Đức Minh. Ngày cầm giấy chứng nhận đã kết hôn do Đại sứ quán Việt Nam tại Hoa Kỳ cấp mà bàn tay run run. Cô muốn lập tức bay qua Mỹ ngay để gặp anh, cô nghe Linh báo mấy hôm rồi, anh thường xuyên bỏ ăn, bỏ uống, không chịu về nhà cứ cắm đầu vào công việc khiến cô vô cùng lo lắng. Nhưng bây giờ cô là một người hai mạng cô phải đợi kiểm tra sức khỏe tốt, bác sĩ cho phép cô mới được đi máy bay, bất cứ giá nào cô cũng không thể làm ảnh hưởng đến kết tinh tình yêu của cô và anh.

....

Trôi qua thêm hai tuần, cô cảm thấy nhớ anh da diết, kể từ khi kết hôn cho đến nay cô chưa bao giờ phải xa anh lâu như thế. Hôm nay cô đi tái khám, bác sĩ bảo cô sức khỏe cô đã tốt, đi máy bay không có vấn đề gì, vì thế cô lập tức đặt vé máy bay, quay về nhà thu dọn đồ đạc, chuẩn bị bay qua Mỹ.

Ba mẹ và anh Đức Dũng là những người tiễn cô ra sân bay, mẹ không ngừng dặn dò:

- Đi máy bay phải cẩn thận, không được khiêng vác nặng, muốn đi vệ sinh hay làm gì thì phải nhờ tiếp viên hàng không dẫn đi, không được suy nghĩ nhiều. Lên máy bay xong tốt nhất con nên ngủ một giấc.

- Dạ con biết rồi ạ - Thiên Trang mỉm cười, trả lời mẹ: - Anh Đức Dũng đã bố trí một điều dưỡng đi theo con mà mẹ, mẹ yên tâm đi.

- Mẹ vẫn chẳng thể yên tâm được - mẹ cô nói đầy buồn bực - Đây là một chuyến bay dài đi rất mệt. Biết vậy mẹ đặt vé đi theo con cho yên tâm.

Thiên Trang quay sang đưa ánh nhìn cầu cứu ba mình và anh Đức Dũng. Ba cô thấy vậy lên tiếng:

- Bà cũng biết đây là chuyến bay dài, tuổi mình già rồi, đi theo càng làm cho con bé lo lắng thêm. Chẳng phải con bé nói, nó qua đó dưỡng thai một thời gian, khi nào sinh sẽ về Việt Nam rồi sao? Bà lo giữ gìn sức khỏe vài tháng sau còn chăm con, chăm cháu.

- Đúng vậy đó bác gái - Anh Đức Dũng cũng lên tiếng - Em đã có bố trí một điều dưỡng đi theo Trang trên máy bay để tiện chăm sóc em ấy, ngoài ra cũng có dặn dò với bên Sân bay lưu ý về trường hợp của Trang. Bác yên tâm, em ấy sẽ có một chuyến bay tốt đẹp. - Nói xong anh quay sang dặn dò Trang - Đây là chuyến bay thẳng từ Việt Nam qua Washington dc không quá cảnh ở đâu cả. Xuống sân bay thì sẽ có nhân viên của anh bên đó đón em.

- Dạ em biết rồi ạ. Em cảm ơn anh Dũng đã sắp xếp chu đáo.

- Em qua đó có gì thì gọi điện về cho anh, cái thằng Minh tệ quá. - Anh Dũng tỏ ra hơi tức giận.

- Qua đó rồi, gọi điện thoại về cho ba, chú ý dưỡng thai nhé. - Ba cô chen vào.

- Dạ thưa ba.

Đúng lúc này phía sân bay thông báo chuyến bay của cô sắp cất cánh, nhưng vì cô mua vé hạng thương gia nên check-in riêng cũng không quá gấp gáp. Cô ôm hôn ba mẹ xong rồi mới quay người đi vào trong.

Trên máy bay, mỗi người một tâm trạng, người ngồi đây để quay về đòan viên với gia đình, người đi lập nghiệp phương xa, người mệt mỏi buồn bã, người vui vẻ hạnh phúc, vài người chẳng biết tương lai là gì như chính tâm trạng của cô khi cùng anh bay qua Mỹ hơn một năm trước. Và giờ đây một lần nữa bay về Mỹ, thiếu anh bên cạnh, nhưng trong đầu cô không còn những dấu ba chấm mờ mịt nữa mà là viễn cảnh bình yên một nhà ba người bên nhau. Vợ chồng không thể thiếu những lúc cãi vả, hiểu lầm, nhưng sau tất cả cô mới nhận ra mình nhớ nhau và yêu nhau, có lẽ trận bão tố này đến đúng lúc, không quá sớm, không quá muộn; đúng thời điểm giúp cô nhận ra trái tim mình yêu anh nhất. Cô cũng chẳng thể xác định được bắt đầu từ khi nào, tựa như thuộc về muôn kiếp trước, chỉ vì ngủ quên nay được đánh thức.

Những ngày xa anh, có những khoảnh khắc cô bước một mình trên phố, dẫn lối là ánh sáng lờ mờ vì sắc trời trong cô dần chuyển sang sáng nhưng thiếu ánh mặt trời mang tên Đức Minh nên chưa tỏ rõ, vầng dương như đang xé những lớp mây dày đặc chở cô đâm xuyên qua nửa vòng Trái đất để gặp anh. Cô mường tượng ra giây phút cô đứng đó, giữa không gian bao la, ngang tầm mắt là điệp điệp trùng trùng núi tiếp núi, mây còn la đà trên đỉnh và bao phủ lấy cô, anh và đứa con sắp chào đời là người đồng hành, hạnh phúc là bạn, gia đình nhỏ mỉm cười đợi mặt trời lên.

Những tia nắng đầu tiên xuyên mây, mặt trời dần hiện rõ, mây còn quấn quýt chưa muốn tan nhanh, những dải núi mơ màng, tóc cô ẩm sương, nhưng thịt da cô không hề bị núi rừng ướp lạnh, vì xung quanh cô luôn được anh che chắn cẩn thận. Cùng nhau lắng nghe tiếng chim buổi sớm, tiếng nước chảy phía xa, tiếng gió lùa tán cây, cô thét thật to rằng Em yêu anh.

Cô không biết rằng tình yêu ở tuổi 30, 40, 60 có còn nồng nàn và sôi nổi như tuổi 20 không? Cô biết khi yêu, cả hai người không toan tính gì cả, như một rặng núi mùa xuân rồi cũng già nua, ngôi nhà rồi cũng rêu phong, mọi đồ vật đều sẽ cũ đi.... con người chúng ta, cô và anh cũng không thể nào cưỡng lại được tuổi già. Đó là quy luật của tạo hóa. Nhưng anh nói tình yêu không như vậy, dù có sôi nổi, nồng nàn hay sâu lắng, trải qua bao nhiêu thăng trầm thì cũng luôn luôn trẻ, chỉ khi trái tim ta không còn rung động vì nhau, khi ta nhìn thấy mọi thứ đều tách rời người ta yêu, khi trong ta luôn có cảm giác cố để được yêu... thì lúc đó tình yêu đã rời bỏ chúng ta. Tình yêu không chết, nó chỉ nằm trong kí ức, nhưng nó xa rời thực tại. Tình yêu cũng không già đi, chỉ là chúng ta có để tình yêu được chăm sóc nâng niu hay không. Nếu có buông tay thì cũng phải biết chăm sóc, giữ gìn và nâng niu, tôn trọng tình cảm từng có.

Nhưng anh thề với cô: Dù cho Thế Giới có thay đổi, tình yêu anh dành cho cô vẫn thế, nó có đời sống riêng và luôn luôn là điều tốt đẹp nhất.

Cô chọn cách tin tưởng anh, tin tình yêu của cả hai.

Thiên Trang nghĩ ngợi thêm một lúc nữa rồi từ từ chìm vào giấc ngủ.

Chương 75

Ngồi trong phòng làm việc của mình, Đức Minh mệt mỏi rời tay ra khỏi máy tính, đặt kính xuống bàn, tựa lưng vào thành ghế, ngửa mặt nhìn trần nhà. Chỉ còn vài tiếng đồng hồ nữa thôi thì đã chuyển qua một ngày mới, thế là đã 32 ngày trôi qua, kể từ khi Đức Minh quyết định rời xa Thiên Trang, để cô lại với hạnh phúc của mình. Ngày trước, anh rất thích giây phút này, thời khắc chuyển giao giữa ngày cũ và ngày mới, vì anh thích những điều mới mẻ, nó cho anh cảm giác của sự tiến lên và ngày mới đến thì sẽ có nhiều cơ hội trong công việc, cơ hội làm mới mình, thêm thời gian để thực hiện những dự định. Nhưng bây giờ đây anh cảm thấy thời gian đã qua "quá khứ" mới là thời khắc cho anh nhận biết những giá trị. Nếu có điều gì anh nói mà chưa thể làm được, chỉ là không thể giữ đúng lời hứa nắm tay cô dẫn cô đi hết năm châu, bốn bể. Sẵn sàng bỏ lại tất cả lên Cung trăng bầu bạn với cô. Và chính ngày tháng bên cô khẳng định lại cho anh hiểu được giá trị của nỗi nhớ là những kí ức không thể nào quên, là tài sản mà anh sẽ mang theo mãi mãi. Bất giác Đức Minh mỉm cười, vì thời gian qua đã cho anh nhiều kí ức đẹp về Thiên Trang, về tình yêu của anh và cô. Ai đó bảo rằng, “quá khứ có thể giết chết một con người, chỉ có thời gian sắp đến mới có thể cứu rỗi tâm hồn con người mà thôi. Vì đôi khi cứ nhìn mãi về quá khứ, nhìn mãi đến chẳng thể nào đi tiếp nữa”. Nhưng quá khứ về tình yêu của anh thật tuyệt vời. Quá khứ tình yêu ấy là thứ anh muốn mãi mãi giữ gìn, cất sâu trong trái tim vì anh hiểu rằng chẳng thể tiếp nhận thêm tình yêu nào nữa cả. Những bước chân phía trước dài hay ngắn phần lớn tùy thuộc vào những cảm nhận tuyệt vời của tình yêu trong quá khứ.

Một mùa xuân nữa lại đến, anh giật mình nhận ra rằng những gì thuộc về cô đã trở thành giá trị cuộc sống anh đang mang. Vì lúc này anh đã cảm nhận rất rõ rằng: kỉ niệm có thể cũ, kí ức có thể rêu phong ở một góc khuất nào đó trong tâm hồn, nhưng nó tuyệt đối tròn trịa bởi bất kì khi nào trái tim anh đập, bất kì lúc nào anh nghĩ về tình yêu, về người đã từng là vợ của anh thì những kỉ niệm ấy lại ùa về. Ngày gặp cô quá đặc biệt, những con đường dắt tay cô đi quá khó khăn và trắc trở nên những thành quả, những cảm xúc sâu sắc nhất được nén lại và trở thành những kí ức nuôi sống bản thân anh, là hành trang anh mang theo đến cuối cuộc đời này…

Suốt những năm qua anh đã làm ra nhiều thứ, anh có được nhiều thứ, nhưng anh cũng mất nhiều thứ. Có khi, anh ngồi ở vườn hoa trong nhà và tự hình dung, tự đặt ra tình huống rằng nếu như anh mất tất cả thì điều gì anh tiếc nuối nhất. Có những mất mát mà con người ta ngại người đời đánh giá, những điều ấy anh không muốn nhắc đến. Anh chỉ băn khoăn tự hỏi rằng tại sao có những thứ nếu mất đi con người ta tiếc nuối đến như vậy, anh đang nói đến chính tình yêu anh dành cho cô. Tình yêu ấy tựa như những con sóng ngoài biển khơi kia cứ mãi cố gắng tìm về cồn cát, lặng lẽ xô vào bờ, lặng lẽ như thể không biết khi nào dừng lại dù nước của đại dương có ít đi hay nhiều hơn. Những con sóng tình yêu vĩ đại, kiên trì và dai dẳng… nó trở thành những con sóng bất diệt mà nếu như không còn sóng tình yêu thì biển tình yêu cũng không tồn tại nữa.

Đêm này anh cũng muốn gói gọn tình yêu của anh dành cho cô vào khối óc này và ôm theo nó chìm vào giấc ngủ. Dù nó có làm anh đau đớn thức trắng đêm đi chăng nữa thì sự hiện hữu của cô trong vô thức là niềm khát khao giúp anh mạnh mẽ sống tiếp từng ngày. Dù thời gian có thể làm mờ đi những dấu vân tay cô để lại trong nhà, đám bụi thời gian có thể che khuất đi những tiếng cười, ánh mắt của cô thì thời gian cằn cỗi lại làm lộ rõ tình yêu bất diệt của anh. Chắc là ở Việt Nam cô sẽ sống một cuộc đời khác, cuộc đời đầy yêu thương và hạnh phúc; còn anh sẽ giữ mãi trạng thái thăng hoa của trái tim dành cho cô.

"Cốc cốc..." khi anh vẫn còn chìm trong miền ký ức, trong miên man và suy nghĩ thì tiếng gõ cửa vang lên cắt đứt suy nghĩ của anh. Đức Minh nhíu chân mày, nhìn đồng hồ, đã hơn 11 giờ đêm rồi? Ai còn tìm anh vào giờ này.

Anh lạnh giọng trả lời:

- Vào đi.

Sau đó có tiếng mở cửa, tiếng bước chân khẽ khàng đi vào, nhưng đợi một lúc lâu sau cũng không nghe tiếng nói, anh cau mày:

- Có gì nói đi.

Đáp lại anh vẫn là tiếng im lặng.

Đức Minh có vẻ khó chịu, anh mở mắt ra, đưa mắt về trước xem là ai đang chơi trò mèo vờn chuột với anh.  Nhưng anh lại như không thể tin vào mắt mình khi nhìn thấy cô gái đang đứng trước mặt. Anh giơ tay lên dụi mắt vài lần nữa rồi bật đứng dậy, khóe mắt đỏ hoe. Anh lắp bắp nói một cách đầy ngọng nghịu:

- Thật.... thật.. hay mơ? Có phải em không Trang?

Thiên Trang mỉm cười.

- Chứ không thì anh nghĩ là cô nào? Hay anh có người con gái mới rồi nên quên em.

Anh chậm chạp bước ra, đứng đối diện với cô, ôm lấy cô. Anh hạnh phúc nói:

- Sao, sao em qua đây? Giờ này, sao em biết anh ở đây?

- Em qua đây để tìm anh, lúc qua đây em có gọi điện thoại cho Linh, cô ấy nói anh ở đây. Nên em tới tìm anh.

- Em tìm anh có việc gì sao?

- Có, có rất nhiều việc em muốn nói với anh. - Cô tằng hắng một cái rồi mới nói tiếp - Em qua đây là muốn hỏi anh vì sao bỏ thuốc ngủ vào ly rượu của em? Để bữa đó em không nói được gì cả? Anh không cho em nói gì rồi lại bỏ đi. Còn nữa đống giấy tờ anh để lại em không biết gì, giấy li hôn không hiệu lực vì em xé luôn rồi, nhẫn là anh mua sao lại trả lại cho em? Phải là em trả lại cho anh chứ.- Em.... em.... - Anh vẫn chẳng biết phải nói gì thêm nữa.

- Em gì chứ? Để em nói hết cho anh nghe những gì em muốn nói, những gì em định nói. Anh bắt buộc phải nghe không được phép cắt ngang - Thiên Trang chủ động choàng tay qua cổ anh, ôm lấy anh. Nhìn sâu vào mắt anh, cô nói: - Lúc đầu em đến với anh như một cuộc trốn chạy của chính em với mối tình đơn phương, em mệt mỏi, em đến bên anh như cách trút bỏ mệt mỏi ấy. Nhưng em không rõ từ lúc nào anh đã hiện hữu chân thật trong trái tim em, anh thống trị suy nghĩ và nỗi nhớ của em. Thế Khôi có nói em vấn đề quay lại, chị em cũng thế. Nhưng khi em càng suy nghĩ thì em lại càng cảm thấy không muốn mất anh. Đó không phải là thói quen mà câu trả lời chỉ có một là: Anh làm chủ trái tim em rồi, em yêu anh.

Đức Minh nghe Thiên Trang nói mà hoàn toàn bất ngờ, tim đập mạnh, anh cứ như đang ở trong giấc mơ vậy.

- Em... em nói là... em yêu anh? - giọng anh run run.

Thiên Trang áp môi mình lên môi anh, cho anh cảm nhận được sự chân thật của cô, sau đó cô lên tiếng:

- Vâng, đó là sự thật. Đức Minh, em yêu anh. Và đây... - Cô lấy một tờ giấy trong túi ra đưa cho anh - Em đã nhờ anh Đức Dũng giúp em hoàn thành thủ tục kết hôn của chúng ta, giờ đây visa đi Mỹ của em là lấy chồng, em đã là vợ hợp pháp của anh ở đất Mỹ rồi. Đó là thành ý của em. Anh có tin em chưa.

- Anh tin, anh tin, hoàn toàn tin tưởng em. Từ trước tới giờ, anh chưa bao giờ không tin tưởng em cả - Đức Minh hạnh phúc nói, nước mắt đã rơi.

- Thế mà anh không cho em nói một câu, bỏ rơi em ở Việt Nam, một mình quay về Mỹ. Anh định quay lại đây gái gú với mấy em chân dài khác chứ gì. Bây giờ anh đã có vợ rồi đó nhé. - Thiên Trang vờ giận dỗi.

- Không có, một tháng qua anh chỉ cấm đầu vào làm việc mà thôi, không hề làm gì có lỗi với em cả. Anh xin thề đó. - Đức Minh ôm lấy cô nói.

- Thôi được rồi, em tha cho anh đó. Chúng ta về nhà đi, đã nửa đêm rồi anh vẫn còn ở công ty vầy thì em tin tưởng anh.

Lúc này, Đức Minh mới nhớ lại đây là phòng làm việc của anh ở công ty chứ không phải ở nhà. Anh vội cầm lấy áo khoác ngoài, nắm tay cô rời khỏi phòng làm việc. Vừa đi anh vừa hỏi.- Em bay qua Mỹ có ăn gì chưa?

- Ban nãy em mới ăn rồi.

- Em bay qua đây có mệt lắm không?

- Anh còn biết hỏi câu đó à? - Thiên Trang bước vào thang máy cùng với anh, thấy anh bấm nút tầng G, cô suy nghĩ một tí lên tiếng. - Em thì cũng không mệt lắm, anh Dũng có bố trí một điều dưỡng đi theo em, trên máy bay cô ấy chăm sóc em rất tốt. Hiện tại em đã bảo cô ấy về nhà chúng ta nghỉ rồi.

- Điều dưỡng? Em bị sao vậy? - Đức Minh lo lắng hỏi.

- Em không bị sao cả, chỉ là anh Đức Dũng lo lắng cho cháu của anh ấy thôi.

"Tinh" đúng lúc này, cửa thang máy mở ra, Đức Minh đứng chết lặng tại chỗ, không dám bước ra, còn Thiên Trang thích thú, dùng tay xoa xoa bụng mình, cẩn thận bước ra khỏi thang máy. Sau đó, cô xoay người lại, nhìn vẻ mặt ngơ ngác của anh, cô phì cười, cố ý lớn giọng nói:

- Anh còn đứng đó làm gì? Hay định tiễn mẹ con em ở đây quay lại phòng làm việc? Em nói cho anh biết, em chủ động tìm anh một lần rồi, không có lần thứ hai đâu. Anh mà không bước ra em và con sẽ quay về Việt Nam ngay.

Đức Minh lập tức bước ra, anh đi nhanh như một cái máy. Vẻ mặt vô cùng căng thẳng đi đến bên cạnh cô, nhưng vẫn không thể nói được gì.

- Nhìn vẻ mặt của anh bây giờ rất buồn cười. Bộ ai làm cha cũng như thế sao? Haizzz xem ra con lớn lên rất khó thấy được bộ dạng cao cao tại thượng của anh rồi.

- Em..... em....

- Em gì chứ. Hôm nay anh cà lăm bao nhiêu lần rồi? Em có thai rồi, con của chúng ta.

Anh vội ôm lấy cô, hôn khắp gương mặt cô, nước mắt đàn ông một lần nữa rơi vì hạnh phúc. Anh cố gắng nói trong sự sung sướng:

- Em... em... có thai rồi, anh sắp làm ba rồi. Thiên Trang ơi, em cho anh thật nhiều bất ngờ đó. Anh thật không ngờ hôm nay anh lại hạnh phúc đến thế.

- Vậy mà anh lại bỏ mẹ con em ở Việt Nam. Sau này em sẽ kể lại cho con anh nghe, cho nó hận anh chết luôn.

- Anh xin lỗi, anh thật sự không biết, nếu biết thì anh sẽ không bao giờ để em ở lại Việt Nam một mình như vậy đâu, có đuổi đánh anh thì anh cũng sẽ không đi. - Đức Minh nắm tay cô dắt đến xe, cẩn thận che chắn để cô không đụng đầu - Chúng ta về nhà thôi.

- Dạ được ạ.  - Thiên Trang mỉm cười ngọt ngào cho hạnh phúc viễn mãn ở hiện tại và tương lai.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau