TÌM TÌNH YÊU TRONG BÌNH YÊN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Tìm tình yêu trong bình yên - Chương 66 - Chương 70

Chương 66

Những ngày sau thì công việc bận rộn, cuống hai người vào vòng xoáy của lịch trình dày đặc. Tự dưng Thiên Trang cũng quên đi việc mình chưa kể cho anh nghe chuyện hôm bữa đến nhà chị. Mà thời gian này có lẽ do quá nhiều sự kiện nên công việc của anh và cô cũng chia nhau, rất ít có thời gian làm việc chung. Anh thường đến trụ sở công ty, cô thì ra cửa hàng đi quay quảng cáo.

Thời gian cứ thế trôi qua thêm 2 tuần nữa. Cô đã về Việt Nam được một tháng rồi, còn tầm một tuần nữa là cô lại phải bay về Mỹ. Mấy tuần qua chỉ cần hôm nào rảnh là cô lại chạy về nhà ba mẹ trò chuyện và thăm hỏi hai người, cũng tranh thủ những lúc không có Thế Khôi ở nhà qua thăm chị Ân vài lần, nhưng có lần thì chị bảo mệt không tiếp cô, có lần chị lại chửi bới cô vài câu rồi đuổi cô về.

Có quá nhiều chuyện cô chưa nói rõ với chị, ngày ở Việt Nam gần hết, đây có thể là dịp cuối cùng cô nói chuyện với chị. Dù muốn dù không, dù có bị chị làm tổn thương đến thế nào cô cũng phải nói rõ mọi chuyện. Vì thế tranh thủ hôm nay không có lịch làm việc trưa và tối, Đức Minh thì đi qua Thái Lan chuẩn bị công việc, mai mới về. Cô quyết tâm tìm đến nhà chị một lần nữa.

Khi đến nhà, người mở cửa cho cô vẫn là Tú Trinh. Cô bé nhỏ giọng nói:

- Cô chủ đang ở trong phòng ạ. Trưa nay, cậu Khôi về nhà ăn cơm trưa, hai người đã cãi nhau một trận rất kịch liệt... nghe bảo gì có giấy mời của công an, nghe nói gì đó đi tù, con không rõ.

Cô nghe thế thì lạnh cả sóng lưng, cố giữ bình tĩnh để đi vào nhà. Cô cũng không để cho Tú Trinh đi vào phòng thông báo cho chị như mọi khi, mà trực tiếp đi vào phòng chị.

Thiên Ân đang ngồi trên giường, đôi mắt vô hồn, đỏ hoe. Có lẽ sau khi cãi nhau với Thế Khôi xong chị đã khóc một trận to.

Cô bước đến bên giường, vén mái tóc rũ rượi của chị ra sau, lấy chiếc khăn đặt trên bàn giúp chị lau mồ hôi. Cô chưa nói gì cả, im lặng ngồi bên chị, vòng tay ôm lấy chị. Chị biết cô vào, không đuổi cô ra, thút thít thêm vài tiếng nữa rồi lên tiếng:

- Công an đã gửi thư mời anh ta. Anh ta cũng đã nộp đơn ly hôn lên tòa, anh ta bảo không cần chữ ký của chị, anh ta đơn phương yêu cầu ly hôn. Hai người chưa có con cái gì nên cũng không quá phức tạp.

Cô đần độn khi nghe tin này, cô ngớ người ra, chậm rãi hỏi:

- Vậy chị tính như thế nào? Em không nghĩ anh Khôi lại tuyệt tình như thế.

- Ha ha.... - Đột nhiên chị bật dậy, xô cô ra, cười lớn - Em nghĩ hay nhỉ? Hai người đều nghĩ tốt về nhau nhỉ? Chẳng ai thèm nghĩ tốt về tôi cả. Cô có biết anh ta tìm tới cả văn phòng luật sư để hỏi về thủ tục ly hôn nhanh nhất không? Anh ta kinh tởm tôi, chán ghét tôi, muốn thoát khỏi tay tôi sớm nhất. Chấp nhận giao lại cả căn nhà này cho tôi, và khoảng tiền bồi thường theo yêu cầu của tôi mà không tranh chấp. Điều anh ta muốn chỉ là tòa mau phán quyết xong việc ly hôn với tôi. Để anh ta còn tranh thủ thời gian lúc công chúa của anh ta ở Việt Nam, theo đuổi lại cô ta.

- Chị hai! Ý chị là gì ạ? - cô có chút hoảng sợ, mặt trở nên trắng bệch

- Ý của tôi à???? - Chị của cô nghiêm mặt lại. - mình chơi ván bài ngửa nhé! Cô đừng đóng vai thiên thần nữa, đừng để tôi luôn vào vai ác quỷ vậy chứ. Tôi đây chấp nhận ly hôn có nghĩa là tôi mới là thiên thần, tôi đây ngầm giải thoát cho anh ta, tác hợp cho hai người mà. Cảm ơn tôi đi chứ, sao lại mang vẻ mặt khó chịu vậy em gái.

- Chị nói gì kỳ cục vậy chị Ân, em đã có chồng rồi.

- Cô đừng giả ngốc nữa. Tôi ghét phải nhìn cái bản mặt cô như vậy rồi. Anh ta đang vì cô mà tranh cái chức Giám đốc bệnh viện kìa, anh ta muốn cho cô làm phu nhân giám đốc, anh ta sợ địa vị mình thấp kém không xứng với cô. Vậy nên chờ tôi và Thế Khôi ly hôn xong, cô với Đức Minh cũng ly hôn luôn đi, đừng theo anh ta về Mỹ nữa. Như thế hai người đã có thể nối lại tình xưa rồi.- Chị có biết chị đang nói gì không? - Cô hỏi vặn lại.

- Tôi biết rất rõ - Chị thét toáng lên - Kể từ khi cô về nước, dưới cái bảng hiệu Vợ của Đức Minh, Giám đốc của Thương hiệu Cỏ Trời, cô nổi tiếng, được rất nhiều Báo chí đăng tin, chụp ảnh và phỏng vấn. Và anh ta không hề bỏ sót bài báo hay buổi phỏng vấn nào của cô cả. Anh ta xem, anh ta lưu về điện thoại của mình để mỗi ngày ngắm nhìn.

- Thật sự thì sau buổi gặp ngày đầu tiên về nước ở nhà ba mẹ thì em chưa từng gặp lại anh ấy. - Cô gấp gáp biện minh cho mình.

- Thế thì liên quan gì đến tôi? Dù sao tôi cũng bị ép phải ly hôn rồi. Còn cô và Đức Minh cũng thôi đóng kịch đi. - Chị kéo dài giọng, nhìn chằm chằm cô, trào phúng: - Mà thật ra Đức Minh có bao giờ bị xỏ mũi dắt đi chưa? tỷ phú ăn chơi lão luyện thì sao? Cuối cùng cũng là một thằng đi nhặt vỏ óc giúp người ta... haha. Nếu chuyện này bị đồn ra ngoài sẽ là một trò cười lớn đây.

- Chị nói cái gì vậy ạ? Anh Minh liên quan gì tới chuyện này? - Cô cảm thấy rất ấm ức.

- Tôi là một đứa mù khi tin lầm người, còn Đức Minh là thằng ngốc khi không nhận ra mình bị lừa gạt. Vì sao anh ta lại cưới cô, để cô thuận lợi tìm cái cớ bỏ trốn như thế?

Khi bị hỏi đến vấn đề này, cô có hơi lúng túng.

- Em... em... cũng không rõ. Anh ấy nói với em anh ấy yêu em, anh ấy muốn cùng em sắp xếp lại cuộc đời của em. Lúc nào em buồn nhất, đau khổ nhất anh ấy cũng bên cạnh em, chia sẻ với em, an ủi em; anh ấy nhìn thấu hết nỗi lòng của em. Khi em như kẻ rớt trên Sa mạc đau đớn tột cùng không biết bám víu vào đâu, rất muốn bỏ đi thật xa thì anh ấy cầu hôn em, nói rằng sẽ dắt em đi, giúp em chữa lành vết thương. Và cứ thế, em bị anh ấy thuyết phục, nghe theo anh ấy, đi cùng anh ấy.

- Vậy là Đức Minh biết cô yêu Thế Khôi, đang thất tình mà vẫn yêu cô, cưới cô và làm nhiều việc vì cô như thế?- Dạ. - Thiên Trang nhỏ giọng đáp. - Anh ấy biết tất cả ạ.

- Ồ hay nhỉ? Trên người cô có thứ bùa mê thuốc lú gì mà bao nhiêu người đàn ông cứ vây quanh cô, yêu cô điên cuồng như thế. Còn sẵn sàng dâng hết tài sản vì cô nữa. Cô làm tôi liên tưởng đến Cô ba Trà ngày xưa sống trên cái đất Sài Gòn này, cũng nở rộ, xinh đẹp nhất ở tuổi đôi mươi, làm bao nhiêu công tử Bắc Kì và Nam Kì mê mệt cô ta, dâng hết tiền tài cho cô ta. Nào là Bạch công tử; công tử Bạc Liêu; vua cờ bạc ở Sài Gòn, Chợ Lớn - Sáu Ngọ; Lâm Kỳ Xuyên, phó giám đốc Ngân hàng Pháp – Á, chi nhánh tại Cần Thơ;... tất cả đều gục ngã trước nhan sắc cô ta. Còn giờ em gái tôi Thiên Trang đang lên thay thế vị trí ấy. Và tôi cũng thật vui mừng vì qua đó tôi không còn cảm thấy mình là đứa ngu ngốc nhất nữa, vị trí đó nên thuộc về tỷ phú Thế Giới - Hà Đức Minh. Tôi chỉ là một đứa bị vào thế, bị người ta dùng tay che mắt, cả vú lấp miệng nên không sớm phát hiện ra sự thật. Còn chồng hiện tại của cô - Chị hít mạnh một hơi, ngẫm nghĩ tìm từ thích hợp để diễn tả. Nhưng rồi chị lắc đầu: - Tôi cũng không biết gọi anh ta là gì cho đúng cả, ngu muội, si tình, mù oán... tất cả đều không diễn tả hết.

Cô không có hứng thú tìm từ để diễn tả về Đức Minh, vì với cô tất cả đều không đúng. Anh ấy lại hoàn toàn không nên bị đem vào câu chuyện tay ba này. Chuyện của cô và anh ấy, cô sẽ tự mình giải quyết sau, nội dung trọng tâm bây giờ là chuyện của Thiên Ân và Thế Khôi. Cô trầm ngâm giây lát rồi hỏi:

- Sau khi ly hôn chị vẫn ở đây hay sẽ về nhà ba mẹ ạ?

- Tôi vẫn ở đây? Vì sao phải đi? Nhà này là của tôi mà. Từ khi dọn ra sống riêng, nơi đây chỉ có một mình tôi ở thôi, anh ta đến rồi đi. Chưa bao giờ ở trọn một ngày cả. Sau khi cô kết hôn, đi hưởng tuần trăng mật rồi chúng tôi dọn ra sống riêng, trước mặt ba mẹ hai nhà thì nói là để sống thế giới hai người cho thoải mái, nhưng thật ra là cho anh ta dễ lấy cớ trực để ngủ đêm ở bệnh viện hay đi nhậu hơn mà thôi. Có khi cả tháng trời anh ta cũng không đụng vào người tôi, trừ khi tôi chủ động đòi hỏi anh ta mới hoàn thành nhiệm vụ vợ chồng mà thôi, và bao giờ cũng là làm trong lúc say xỉn, làm cho có. Không rõ vì sao mỗi lần làm đều mang bao cao su kỹ càng mà tôi vẫn có bầu, nhưng rồi cũng không giữ được đứa con của anh ta. Đúng là quả báo mà - Chị cười khinh khỉnh - Bây giờ đây, tôi đã được nhận qua Singapore làm việc, visa làm xong cả rồi; anh ta cũng bị công an mời rồi. Còn gì để tiếp tục? À quên nữa, cô cũng đã về nước, vật về nguyên chủ rồi, tôi nên rút lui thôi.

Thiên Trang không biết vì sao chị lại nghĩ mọi chuyện quá đơn giản như thế. Có nhiều chuyện trải qua rồi sẽ không quay lại được, chuyện tình cảm của cô và Thế Khôi cũng thế, nó đã là quá khứ rồi.

- Chị hai! Em và anh Khôi sẽ không thể nào quay lại được đâu. Nếu chị cảm thấy việc em về nước làm chị khó chịu, thì sau này em sẽ hạn chế về Việt Nam ạ. Em chỉ xin chị cho phép em mỗi năm được về thăm nhà hai lần thôi. Và mỗi lần sẽ không quá một tuần.

- Ha ha ha. - Chị của cô lại cười nhạt theo thói quen - Tôi cảm ơn lòng tốt bụng của cô, cảm ơn cô luôn nghĩ cho tôi, sẵn sàng nhường người yêu của mình cho tôi, sẵn sàng vì tôi mà không về nước. Nhưng làm vậy được gì? Cái gì cũng nên trả về đúng vị trí của nó chứ.

- Nhưng... - cô nói lấp lửng, dừng lại suy nghĩ một chút - Có rất nhiều thứ bỏ qua một lần là bỏ qua suốt đời. Em đang cảm thấy quyết định lựa chọn Đức Minh là một quyết định đúng đắn, em hài lòng với sự lựa chọn của mình.

- Vậy cô yêu Đức Minh không? - Chị xét nét.

- Em.... em..... - Thiên Trang dùng cả nửa ngày vẫn không trả lời được câu hỏi này.

- Ha ha ha. Cô vẫn không trả lời được có đúng không? Cô mãi mãi vẫn là một con ngốc, làm những điều tào lao. Vì cái lòng tốt quái quỷ của cô mà mọi chuyện mới ra tới nông nỗi này. Chính sự thiện lương không đúng chỗ cô đưa tôi vào địa ngục, và giờ đây cô vẫn muốn tiếp tục hại thêm cuộc đời của một người nữa. Cô muốn để Đức Minh sống mãi bên cạnh một người mà trái tim không thuộc về anh ta? Chân tình của anh ta ngày ngày bỏ xuống một cái giếng không đáy rồi không bao giờ được đáp lại; tôi cảm thấy thật sự thương hại Đức Minh, mới dùng chút tình cảm còn sót lại giữa chị em mình khuyên cô mau chóng ly hôn với Đức Minh đi. Một cuộc hôn nhân không tình yêu thì kết thúc sẽ ra sao? Cô nên lấy tôi và Thế Khôi làm tấm gương. Còn việc cô có trở về với Thế Khôi hay làm gì khác tôi không quan tâm.

- Chị hai! - Thiên Trang nhỏ giọng gọi, cõi lòng rối như tơ vò. Những lời nói sắc bén, ánh mắt trách cứ và cả thái độ lạnh nhạt của chị đã vô tình đẩy ngã cô. Đầu óc cô choáng váng, trán rịn mồ hôi, trái tim thê lương như có ai đó bóp nghẹt. Cô khẽ nói: - Tình chị em giữa chúng ta không thể nào hàn gắn lại được sao chị?

- Hàn gắn tình cảm chị em? - Chị lẩm bẩm, quay đầu nhìn ra cửa sổ - Chúng ta đã từng là chị em tốt của nhau, để rồi được gì? Bao nhiêu bi kịch trong cuộc đời tôi đều do em gái yêu quý và người bạn thân của cả hai chị em gây ra. Không vì yêu thương và nhường nhịn kia sẽ không xảy ra chuyện. - Chị cúi đầu xuống, cố nén cảm xúc của mình. Quay lại nhìn cô, ánh mắt của chị dịu đi rất nhiều, chị nói tiếp: - Thôi được rồi, tóm lại, tôi cảm ơn cô vì thường xuyên đến thăm tôi, an ủi tôi. Tôi nghĩ những gì tôi cần nói với cô đã nói hết rồi, có tàn nhẫn, có ác cảm khiến cô đau đớn ra sau thì cũng mong cô hiểu cho việc tôi không khống chế được cảm xúc của mình. Tôi biết cô vẫn mong tôi quay lại trước kia, lương thiện hay cười cùng cô nắm tay đi dạo khắp nơi, nhưng không thể được nữa. Từ sau khi tôi bị tai nạn xe, tôi trở thành một con tâm thần nhẹ, đi khập khiễng, là từ lúc đó tôi đã đánh mất luôn khí chất cao ngạo, dáng vẻ xinh đẹp, sự tự tin của chính mình. Thứ đã mất đi không bao giờ tìm lại được. Có thể cô cho đó là sự tàn nhẫn, nhưng cuộc đời còn tàn nhẫn hơn với tôi gấp trăm lần những gì cô đang nhìn thấy, tôi đang phải vùng vẫy trong bóng tối để tìm cách thoát ra. Cô đừng tiếp tục tìm lại người chị trước kia nữa. Chị ta đã chết rồi.

Chương 67

Thiên Trang vội vàng nắm lấy tay chị:

- Không, đừng như thế chị ơi, chị mãi mãi là người chị tốt nhất của em - cô lại ôm lấy chị - Chị đừng kích động nữa, tất cả không tồi tệ đến mức như thế đâu ạ.

Thiên Ân lại xô cô ra, lạnh nhạt nói:

- Cô đi đi, tôi không muốn nói chuyện với cô nữa. Từ nay về sau cũng đừng tới tìm tôi. Tôi sẽ không cho cô vào nhà đâu.

- Chị hai - Cô khóc, nghẹn ngào gọi chị.

- Đừng dùng cái chiêu đó với tôi, nó không có tác dụng. - Chị cười cười. - Cô yên tâm, tôi ra nước ngoài vài năm, khi nào tôi thành công, tìm lại được chính mình tôi sẽ quay về ngẩng cao đầu gặp cô. Biết đâu khi đó tôi có sẽ suy nghĩ đến chuyện tha thứ cho cô. Còn giờ, tạm biệt em gái.

Đây không chỉ là muốn đuổi khách, mà là chị muốn cô vĩnh viễn cũng đừng xuất hiện trước mặt chị nữa. Đến khi nào chị thật sự tha thứ cho cô rồi thì chị sẽ tìm cô. Cô không thể cứ ì ra ở đây được, nếu không chị sẽ càng căm ghét cô thêm mà thôi. Cô đành miễn cưỡng đứng lên, nhưng đôi mắt vẫn nhìn chị đầy vẻ cầu xin, nước mắt giàn giụa.

Chị nói rất đúng. Người chị dịu dàng, thánh thiện và hay mơ mộng của trước kia đã chết; hiện tại, trước mặt cô là một cô gái chịu nhiều tổn thương, nên dùng chính nỗi đau mình phải chịu giày vò thiện hạ. Cô nhắm tịt mắt lại, không nhìn chị nữa, lắc đầu mạnh một cái, lấy nghị lực nói to:
- Nếu chị nói vậy em xin phép được về ạ. Em chúc chị sẽ luôn thành công trên con đường sự nghiệp, may mắn trong cuộc sống, mau chóng tìm được hạnh phúc mới và tha thứ cho em.

- Ok. Đến giờ tôi mới nghe được một câu chúc ra hồn. - Thiên Ân trả lời. Sau đó, chị nằm xuống giường, lấy chăn che kín đầu.

Cô không còn có thể nhìn thấy chị nữa, chị cũng đã không muốn nhìn cô nữa, không còn cách nào khác, không thể nói gì thêm... Cô vụt chạy, lau mình ra ngoài sân, vừa chạy nước mắt vừa rơi mờ mịt, nhòe hết con đường phía trước, bước chân lảo đảo. Ra khỏi cổng nhà chị, cô ngồi thụt xuống vỉa hè gào khóc thật to.

...

Lúc này ở trong nhà, Thiên Ân lò đầu ra khỏi chăn, đôi mắt đỏ hoe đầy vẻ ngoan độc nhưng cũng có vài giọt nước mắt rơi. Chị lồm cồm đứng dậy, đi tới đầu tủ đặt cạnh giường, đứng lên ghế, chồm người lấy chiếc máy quay phim từ nãy giờ đang ở trạng thái ghi hình và ghi tiếng. Chị bước xuống, đến bàn vi tính, cười nham hiểm, tháo thẻ nhớ ra cắm vào đuôi máy vi tính xem những hình ảnh ghi lại được. Rồi vui vẻ gửi nó qua Mail của Đức Minh.Trong lúc đợi tệp tin gửi đi, chi ngã người ra phía sau, ngửa mặt lên trời thì thầm:

- Thiên Trang, chị sẽ cho em nếm chút ít mùi vị của tổn thương, cho em chút đau khổ. Mới đầu chị không định hại em đâu, thấy em vì hối hận mà tha hương ở nước ngoài, chị đã tính bỏ qua cho em rồi. Nhưng em lại quay về nước, còn xinh đẹp như vậy, tự tin như thế, không có chút vẻ ăn năn nào cả thì chị không cam lòng. Em không muốn mất đi Đức Minh chứ gì, vậy chị sẽ để cho anh ta rời xa em, xem em mất đi anh ta rồi còn có thể vui vẻ, hạnh phúc và xinh đẹp nữa hay không. Ha ha ha.

- ----

Khi Thiên Trang đang ngồi khóc thê lương thì một chiếc xe hơi màu xanh lam đậu lại trước mặt cô, người ngồi ở vị trí tài xế nhanh chóng bước xuống xe, đi đến bên cô. Cô ngẩng đầu lên nhìn người đang đứng và lập tức sửng người khi nhìn thấy Thế Khôi, anh dìu cô đứng dậy.

- Sao... sao anh về vào lúc này? - Cô lúng túng hỏi, chẳng phải giờ này anh ở bệnh viện sao?

- Tú Trinh gọi điện báo cho anh biết. - mặt anh đầy vẻ mệt mỏi, giọng nói khàn đặc - Em còn muốn tránh né anh sao. Chúng ta tìm chỗ nói chuyện chút đi.

Cô đờ đẫn nhìn anh, trong lòng vô cùng bối rối, nội tâm đau khổ và giằng xé không thôi.

Chương 68

Khoảng Ba mươi phút sau, Thiên Trang và Thế Khôi đã ngồi trong một quán cà phê lớn ở quận hai. Cô gọi đại cho mình một ly cà phê rồi ngồi bần thần trên ghế, mê man nhìn những áng mây trắng. Thế Khôi lặng lẽ khuấy đều cốc cà phê của mình, ánh mắt anh hừng hực lửa giận, nhìn chằm chằm cô, dường như anh đang cố gắng đọc suy nghĩ của cô.

- Mấy tuần rồi em thường xuyên đến thăm Thiên Ân.

Cô không nói gì, chỉ gật đầu.

- Có lần Ân tiếp em, có lần thì không chịu gặp. Nhưng lần nào cũng mắng chửi em, để em khóc lóc ra về. - Thế Khôi lại hỏi tiếp.

Cô suy nghĩ một tí rồi lại gật đầu.

- Cô ấy nói gì với em?

Lần này cô lắc đầu.

Anh im lặng trầm tư trong giây lát, nhưng ánh mắt nhìn cô vẫn sâu quắc, như sắp thiêu đốt cô, nó có một sức nóng mãnh liệt. Khiến cho cô khiếp sợ cùng cực. Cuối cùng cô đầu hàng, cô ngẩng đầu lên, dùng gương mặt van lơi, cất giọng gọi:

- Anh Khôi.

Lúc này anh mới nén giọng nói:

- Trang. Giờ em có thể nói chuyện với anh rồi chứ?

Cô đưa tay chống cằm, dùng tay khuấy nhẹ tách cà phê của mình như kẻ mất hồn. Cô nhìn màu đen đặc quánh của cà phê, vì khuấy mạnh, khuấy liên tục nên nổi bọt nhỏ màu trắng, làn nước sóng sánh còn bốc khói nhẹ, cô cố lấy hết can đảm nhìn Thế Khôi. Lần đầu tiên nói chuyện lại với anh kể từ khi về nước, cô không muốn vòng vo mà vào thẳng vấn đề:

- Thế Khôi, anh là một người không giữ lời hứa. Anh hứa sẽ chăm sóc chị em, dùng lý trí để yêu thương chị ấy. Nhưng giờ thì sao?

Bị cô hỏi như thế, thoáng chốc Thế Khôi đổ sụp hoàn toàn, mắt anh trĩu nặng, nhìn cô chăm chú, giọng nói trở nên run run:

- Anh đã không thể giữ được lời hứa. Ngay từ đầu anh không nên nghĩ có thể dùng lý trí để yêu ai đó. Dù cố gắng ra sao, anh vẫn không thể nào ép bản thân mình yêu chị của em.

- Nhưng đó là điều anh đã chọn, anh đã chấp nhận làm chồng chị ấy rồi, thì nên làm tốt vai trò đó chứ. - Cô thật sự muốn trách anh rất nhiều - Nếu không muốn đảm nhiệm vai trò đó nữa thì dừng lại phải đẹp, anh giày vò chị em vậy anh thấy thế nào?

- Em đây là đang quy hết trách nhiệm cho anh sao? - Anh cay đắng nói: - Em đang nói anh không hoàn thành tốt vai trò làm chồng? Vậy em có thấy chị mình hoàn thành tốt vai trò làm vợ không? Chị em không được như em, anh cũng không phải là Đức Minh để yêu chiều, dung túng cho cô gái nào đó. - Giọng anh trở nên gay gắt hơn: - Em giờ thành một cô vợ vạn người ngưỡng mộ, em trở thành phu nhân Hà, một bà chủ sự nghiệp thành công dưới sự hậu thuận của chồng, câu chuyện tình yêu của em và Đức Minh không ngừng được báo chí ca ngợi, giới trẻ ngưỡng mộ và ước ao. Còn anh, anh trở thành một ông chồng thất bại. Thế thôi.

- Em cảm ơn anh đã nói rằng em thành công trong vai trò vợ của Đức Minh - cô từ tốn nói - nhưng sự thành công luôn phải tới từ hai phía. Một mình em cố gắng cũng không được, một mình Đức Minh tài giỏi thế nào cũng không thành công. Là vì hai chúng em hiểu được giá trị của đối phương, cùng nhau xây dựng hạnh phúc, vợ chồng không tránh khỏi những lúc cãi vã nhưng tụi em học cách bao dung và tha thứ cho nhau. Chưa bao giờ tụi em giấu giếm nhau gì cả.

- Thật sao? Anh ta chưa từng phản bội em đi với người con gái khác hả? Anh ta chưa từng ghen với chuyện tình cảm của em trong quá khứ à?- Tất cả những điều anh nói đều chưa từng xảy ra - cô khẳng định chắc như đinh đóng cột.

- Vậy chưa chắc anh ta đã yêu em - Anh tỏ vẻ hoài nghi - Vì yêu thì phải ghen cơ chứ, còn đằng này anh ta lại xem nhẹ điều đó.

Cô biết anh đang cố ý ly gián, làm cho cô mất niềm tin ở Đức Minh, nên cô cố tỏ ra mạnh mẽ, kiên định trả lời:

- Anh ấy không ghen là vì anh ấy tin tưởng em. Từ đầu anh ấy đã biết sự thật câu chuyện, biết suy nghĩ của em và hoàn toàn tin vào những gì em nói, nên đương nhiên anh ấy sẽ không vô duyên vô cớ ghen với quá khứ của em.

Anh trầm tư tí rồi lại hỏi tiếp:

- Trong một năm qua sống bên cạnh anh ta em có yêu anh ta chưa?

Cô im lặng trước câu hỏi này.

- Không yêu anh ta đúng không? - Gương mặt Thế Khôi bỗng trở nên vui vẻ hơn, như thể anh vừa tìm thấy một tia hy vọng nên lập tức nắm lấy nó: - Em vẫn không yêu anh ta, vậy thì em hãy li dị đi, đừng cứ tiếp tục sống bên cạnh một người mình không yêu, như vậy em sẽ vĩnh viễn không có hạnh phúc chân thật.

- Không phải như thế đâu anh Khôi. - Cô nhỏ giọng nói - ban nãy khi bị anh bất ngờ hỏi câu đó, em phải mất ít thời gian để suy nghĩ. Nếu em nói là yêu thì chính bản thân em cũng chưa xác định được, còn nếu nói là không yêu thì cũng không đúng. Em rất sợ mất anh ấy. Tháng ngày ở bên Đức Minh em cảm thấy rất vui, anh ấy cho em cảm giác có người đang sống vì mình, suy nghĩ vì mình, lo lắng cho mình và anh ấy cũng đã cùng em khám phá rất nhiều điều tuyệt vời ở thế giới này. Tiếng yêu thì có thể em cần thêm một thời gian nữa để xác định, nhưng em chắc chắn em muốn sống anh ấy mãi mãi.

- Thật thú vị - Anh cắn răng nghiến lợi - Anh ta đã thành công trong việc dùng tiền đồng hóa một con người rồi, anh ta đã làm cho em lệ thuộc vào anh ta, u mê không chịu thoát ra. Dù sao sống bên cạnh một núi tiền như thế cũng đáng sống mà đúng không.

- Em nghĩ từ đầu bản thân em không vì tiền bạc của anh ấy mà lựa chọn anh ấy. Cái giúp em ở bên cạnh anh ấy từng ngày, từng ngày đó là tấm lòng của anh ấy, sự chân thành của anh ấy,   khí chất nam tính, trưởng thành, chững chạc và thấu hiểu lòng người giúp em dần xem anh ấy như người bạn tri kỷ và tiến xa hơn.- Em nói thế chẳng lẽ anh.... - Anh gằn từng chữ một.

- Anh đừng hiểu lầm em như thế. Cũng có vài điều em vẫn còn đang thắc mắc và phải tìm hiểu thêm. Em cũng xem anh ấy như một bài toán đố và cần thời gian giải đáp. - Cô ngước lên nhìn anh - Nhưng bây giờ em xin phép không nói về chuyện của mình nữa, em muốn biết tại sao chị em lại ra nông nỗi đó? Anh cũng hốc hác và tiều tụy không kém.

- Làm sao lại ra nông nổi này ư? - Anh nghiến răng nói - Thiên Trang, em gặp chị em rồi em biết cô ấy là người rất dễ kích động, đúng thật đó là một phần di chứng của tai nạn, ngoài uống thuốc điều trị thì cũng phải đi trao đổi với bác sĩ tâm lý nhưng cô ấy không nghe theo, không chịu đi gặp bác sĩ tâm lý, cứ mãi nói mình không có bị bệnh tâm thần nên không chịu chữa trị. Nên chứng rối loạn tâm lý ức chế tự ngược ngày càng nặng như hiện nay.

- Rối loạn tâm lý? - Cô nhỏ giọng nói - Nó được sinh ra do chị ấy phải sống trong môi trường kích động quá lâu, cộng với việc chị ấy luôn cảm thấy thiếu tự ti sau khi bị tai nạn.

- Vậy ư? Như thế thì không có tội ư? Chỉ mình anh có tội thôi đúng không? Em nghĩ sao nếu đi làm về trong nhà dán đầy ảnh vụ tai nạn giao thông kia, ảnh hai người máu me bê bết.... đôi khi đang ngủ bật dậy thấy tivi trong phòng chiếu lại cuộc phẩu thuật của cô ấy, em nghĩ đi, ngày nào cũng sống trong cảnh đó thì ai mới là người bị tâm thần.

- Rồi từ từ chị ấy sẽ khỏi thôi. Sao anh không bàn với ba mẹ để cùng ba mẹ tìm cách đưa chị ấy đi trị.

- Haizzzz - Anh thở dài - Cô ấy cố tình không chịu hợp tác với bất kỳ ai cả. Cô ấy lấy việc hành hạ anh, báo thù anh làm trò tiêu khiển. Khi anh dẫn cô ấy đến bệnh viện để gặp các bác sĩ tâm lý thì em biết cô ấy làm thế nào không? Cô ấy đem theo một xấp ảnh vụ tai nạn giao thông phát cho mọi người rồi nói anh cưới cô ấy vì vụ tai nạn này chứ không yêu cô ấy. Trong vụ tai nạn đó, anh uống rượu say, lái xe quá tốc độ, cô ấy ngồi trên xe nên là nhân chứng hữu hiệu nhất. Em có biết bây giờ anh như một trò cười trong bệnh viện không? Ngày ngày anh đối mặt với đủ mọi áp lực, đau đớn cả về thể xác lẫn tinh thần. Tất cả là do cô ấy gây ra đó.

Thiên Trang cố nuốt nước mắt vào trong lòng, đưa ánh mắt tổn thương nhìn Thế Khôi, cô tin tưởng những lời anh nói là sự thật. Cô đã gặp Thiên Ân, đã trò chuyện với chị ấy, cô biết biểu hiện của chị ấy xuất phát từ rối loạn thần kinh nhẹ:

- Em có nghe chị ấy kể việc phát hiện ra sự thật như thế nào rồi. Nhưng em vẫn không hiểu vì sao anh lại để chị ấy phát hiện ra.

Anh nhìn cô, ánh mắt nồng nàn cháy bỏng, chợt anh với người qua nắm chặt tay cô, ghì mạnh lấy nó. Hành động bất ngờ làm cô giật mình muốn rút bàn tay về, nhưng anh nắm chặt không buông. Anh mắt dữ dội như muốn hút lấy cô.

- Bởi vì, bởi vì anh không quên được em Thiên Trang à.

Lời thú tội thẳng thắn, bộc lộ tình yêu mãnh liệt, thoáng chốc đã làm sụp ngã tuyến phòng thủ cuối cùng trong cô, cô cũng khóc, người cô như đổ ập xuống, muốn nói gì đó với anh nhưng không thốt nên lời, cô chỉ có thể da diết gọi tên anh.

- Thế Khôi! Ôi Thế Khôi, sao lại thế hả anh.

Anh nắm chặt tay cô:

- Thiên Trang à, xin hãy tin anh. Anh đã cố gắng, anh đã thử quên em bằng nhiều cách. Anh đã từng đấu tranh tư tưởng rất nhiều, anh đã tự nhủ với lòng là sẽ trở thành người chồng tốt của Ân. Nhưng khi bên cạnh cô ấy, mặt đối mặt với cô ấy thì anh lại nhớ em. Khi không ngừng nghe cô ấy càm ràm về việc bỏ lỡ tương lai và sự nghiệp, thì anh lại nghĩ về em, một Thiên Trang nhẹ nhàng, không bon chen, không đặt mục tiêu cao xa, em thích hợp trở thành người phụ nữ của gia đình hơn cô ấy. Khi chạy xe trên đường một mình, anh nhớ lại bóng dáng em ngồi trên ghế phụ lái, đọc cho anh nghe những bài thơ em viết. Anh biết mình không thể như Đức Minh, không thể xây dựng cho em một địa đàng trong nhà, hoàn thành tất cả những giấc mơ của em, anh cũng không thể sắm chuyên cơ riêng đưa em đi đây đi đó như một phương tiện giao thông bình thường. Bao lần thấy hình ảnh của em trên báo, dù chỉ là ảnh chụp lén phía xa nhưng đủ chứng tỏ em sống rất tốt, những lúc đó anh chỉ có thể lặng lẽ rơi nước mắt, anh hối hận lắm, giá mà anh xử lý mọi chuyện tốt hơn.

Nước mắt lặng lẽ rơi vào tách cà phê. Nghe những lời tự sự chân tình của anh mà tim cô tan nát. Bao nhiêu hồi ức sống dậy, chuỗi ngày êm đềm, lén lút yêu đơn phương, lời tỏ tình của anh trong quán cà phê, nắm tay nhau dạo phố phường... ôi! Tuổi trẻ điên cuồng ngốc nghếch và bạo loạn của cô, anh là hồi ức thanh xuân tuyệt vời. Vì sao Ông trời lại biến anh thành người tiều tụy như vầy? Vì sao số phận lại bắt anh và cô nhận ra tình yêu của đối phương vào lúc sai thời điểm nhất? Số mạng đúng là trêu người mà. Nước mắt của cô chảy dài trên má, nghẹn ngào nói:

- Bây giờ anh nói những lời này thì có ích gì?

Chương 69

- Em hỏi anh có ích gì hả Thiên Trang. - Anh nhanh chóng đáp - Em đã nói chuyện với chị của em?

- Có ạ?

- Em biết chị ấy có ý định ly hôn rồi đi nước ngoài làm việc?

- Em biết.

- Thì đó, Thiên Trang, chị em đi rồi, cũng đã biết mọi chuyện, chúng ta không còn gì để giấu nữa. - Anh nhìn cô bằng ánh mắt thắm thiết, nắm tay cô đến đau buốt - Trước kia chúng ta gọi là sai thời điểm, nhưng đi qua nhiều chuyện, gặp nhiều người mà vẫn chưa tìm được người yêu, chứng tỏ chúng ta mới là duyên phận thật sự của nhau. Anh xin em đừng tiếp tục chuỗi ngày mệt mỏi đợi chờ nữa. Sau khi anh ly hôn xong, chúng ta hãy cùng nhau xây dựng hạnh phúc được không em?

- Anh nói bậy bạ gì vậy Thế Khôi? - Cô hoảng hốt kêu lên - Anh đừng quên bây giờ em cũng là một cô gái đã có chồng rồi ạ.

- Nếu em đã không yêu anh ta vậy sao lại tiếp tục ép mình trong cuộc hôn nhân đó. Trước đây, em vì không muốn ngày ngày gặp mặt chị trong tình trạng kia nên mới cưới Đức Minh để đi Mỹ, giờ chị em đi rồi, em có thể tiếp tục ở lại Việt Nam. Còn nếu em vẫn muốn ra nước ngoài thì anh có thể đi cùng em, qua đó vừa học anh vừa xin làm việc tại một bệnh viên nào đó, tuy không thể cho em sự giàu có như hiện tại, nhưng anh hứa cũng sẽ không để em chịu cực khổ đâu.

- Ý anh nói là em hãy ly hôn với chồng em đi á? - Cô vội lắc đầu: - Em chưa từng nghĩ tới chuyện đó.

- Trước kia em chưa từng nghĩ tới vì em ở nước ngoài, không biết cuộc sống anh ở Việt Nam như thế nào. Em vẫn nghĩ anh đang hạnh phúc. Nhưng giờ em biết rồi đó, anh vẫn nhớ em, vẫn yêu em. - Anh gấp gáp nói: - Thiên Trang, em hãy nghĩ đến vấn đề ở bên anh, trở thành vợ của anh - người con trai cùng em trưởng thành, là mối tình đầu của em. Chúng ta đã lãng phí quá nhiều thời gian cho những điều không đáng rồi, đừng cứ sống vì người khác nữa. Nỗi đau và những tổn thương chúng ta đã chịu đựng trong hai năm qua vẫn chưa đủ sao em? Thiên Trang, anh chưa bao giờ ngừng yêu em cả. Thiên Trang, xin em hãy quay về bên anh đi.

Cô hoảng loạn, cô hoang mang. Cô muốn rút tay về nhưng anh nắm mãi không buông. Anh nhìn cô với một sự cuồng nhiệt và ý muốn chiếm hữu cao nhất.

- Đừng, xin em đừng rút tay lại. Anh không muốn buông tay em chút nào cả. Tuổi trẻ anh đã ngu ngốc để không biết giữ lấy tình yêu của mình. Còn bây giờ anh không muốn buông ra nữa. Vì anh hiểu buông ra là mất mãi mãi.

- Anh Khôi. - Cô khẩn thiết gọi tên anh - Xin anh đừng kích động như vậy. Trong cuộc sống này mọi chuyện không thể như ý muốn và sự sắp đặt của một ai cả. Anh dễ dàng nói tiếng ly hôn với chị em như thế là vì anh ở trong hoàn cảnh khác em, tình cảm của anh khác em.

- Khác nhau ở điểm nào? Tại sao lại khác nhau? - anh đưa đôi mắt sáng rực nhìn thẳng vào cô: - Anh không giàu có bằng anh ta? Hay do anh ta bắt buộc em không được ly dị. Để anh đi nói chuyện với anh ấy....

Thế Khôi còn đang muốn nói tiếp nhưng cô đã cắt ngang:

- Không được. Anh không được phép đi gặp anh ấy? Anh lấy tư cách gì để gặp anh ấy đây anh Khôi? Vì.... - do dự một tí vì biết những lời tiếp theo nếu thoát ra khỏi miệng sẽ làm anh bị thương. Nhưng không thể tiếp tục cho anh ôm hy vọng rồi anh đi tìm anh Minh nói chuyện, cô không muốn anh Minh bị tổn thương về chuyện này. Cô càng sợ mất Đức Minh hơn nên cô trực tiếp nói: - Em sẽ không chấp nhận ly hôn với anh ấy vì lý do này. Từ đầu trước khi vụ tai nạn kia xảy ra, lúc mình gặp nhau ở quán cà phê em đã từ chối tình cảm của anh, anh chưa từng là lý do để em quen anh Minh. Vậy nên giờ anh cũng không phải là lý do để em và anh ấy ly hôn.Sau đó cô dừng lại một chút, rút tay mình ra khỏi tay của anh, quay đầu tránh ánh mắt của anh, cô nói thật nhanh:

- Xin anh đừng dồn em vào đường cùng. Nếu anh ép em ly hôn thì em thà ở vậy đến già cũng sẽ không chấp nhận việc cưới anh đâu.

Tuy không nhìn vào mắt anh, nhưng cô có thể cảm nhận được ánh mắt da diết của anh đang nhìn sâu vào cô. Đột nhiên anh nở một nụ cười đầy ma mị, nhìn bàn tay trống không của mình, đập mạnh hai bàn tay xuống bàn, khiến nó phát ra một tiếng "rầm" thật lớn. Anh đứng bật dậy.

- Thì ra trong hơn một năm qua chỉ mình anh tự đa tình mà thôi. Còn em xem đoạn tình cảm dành cho anh như một tình bạn hời hợt ngày bé, nói bỏ qua là lập tức quên ngay. Hay vì sự chiều chuộng, cung phụng của anh ta mà em dần cảm thấy những gì anh làm cho em ngày xưa không đáng một đồng bạc nào, tầm thường và rẻ tiền, do đó em dần chuyển từ yêu anh sang yêu anh ta.

- Anh Khôi à, tình cảm không phải là thứ nói chuyển là chuyển, nói quên là quên. Trong chuỗi ngày em sống với chồng ở nước ngoài em vẫn nghĩ về anh, vẫn hỏi anh và chị có đang hạnh phúc không? Mỗi đêm, em đều cầu chúc may mắn và vui vẻ đến với anh chị. Nhưng đó chỉ xuất phát từ tình cảm anh em, tình nghĩa bạn bè mà thôi. - Cô nói xong thì bật khóc nức nở.

- Thiên Trang!  - Anh bước qua, ôm lấy cô, đôi mắt ánh lên chân tình - Anh biết rồi, anh biết rồi... em vẫn nhớ anh. Tuổi thơ mình lớn lên bên nhau, cùng nhau chơi đùa cùng nhau trưởng thành. Tình yêu nảy nở trong mười chín năm đó đâu dễ dàng thay đổi trong một sớm một chiều. Xin em hãy tha thứ vì anh không nhận ra tình cảm đó từ đầu. Xin em hãy tha thứ cho việc anh bắt em đợi chờ anh lâu như thế. Tha thứ hết cho anh nhé em, đừng giận dỗi anh rồi nói những lời như chỉ là bạn, chỉ là anh em gì đó nữa nhé Trang. Chúng ta bắt đầu yêu nhau lại đi em.

Qua làn hơi nước mờ mịt, cô nhìn thấy gương mặt anh tràn đầy vẻ lo lắng và mong chờ. Đôi mắt bốc đầy lửa nhiệt thành và khao khát, cô cảm thấy lòng mình đau nhói, tim thắt lại, đầu óc tê dại, tâm hồn bấn loạn, ý thức hỗn độn. Cô chỉ còn biết khẽ gọi:

- Anh muốn nói gì anh nói hết luôn đi.- Thiên Trang, chỉ cần em đồng ý với anh cho anh cơ hội bắt đầu lại, em cần bao nhiêu thời gian, một năm hay hai năm để quên đi Đức Minh thì anh cũng sẵn sàng đợi hết. Anh là một thằng đang sống trong địa ngục, đang cố gắng ngoi lên, chỉ có em mới là người giúp anh bước đến thiên đường mà thôi.

- Thế Khôi - Cô lắc đầu đầy khổ sở - Anh đừng cứ tiếp tục như thế nữa. Em sẽ không đồng ý với anh bất cứ điều gì đâu?

- Vì sao? Vì sao vậy Trang?

- Anh có bao giờ từng vì em mà suy nghĩ chưa anh Khôi? Em sẽ phải nói sao với mọi người, nói rằng em không yêu Đức Minh, cưới anh ấy chỉ vì muốn quên đi anh rể. Nhưng anh có biết hai năm bên em, Đức Minh đã là một người chồng hoàn hảo của em thế nào không?

- Vậy là em vẫn muốn duy trì cuộc hôn nhân bên cạnh người chồng tỉ phú hoàn hảo kia?

- Từ đầu em đã nói rõ rồi. Em không có ý định ly hôn.

- Em muốn bên cạnh anh ta hay bên cạnh núi tiền của anh ta? - Anh bắt đầu sừng sỏ lên.

- Thế Khôi! - Cô lại gằn giọng.

Anh lập tức dừng lại, uống một ngụm cà phê, lắc đầu rồi lên tiếng xin lỗi:

- Anh xin lỗi em, anh nóng giận quá. Mong em hiểu cho việc lòng dạ anh đang rối bời.

Cô đưa ánh mắt xót xa nhìn anh, nhất thời không biết nên nói gì cho đúng. Cô im lặng nhìn anh, anh cũng nín thinh nhìn cô, cả hai đang cố gắng đọc suy nghĩ của đối phương. Một lúc lâu sau, hai người không ai mở miệng. Nhưng chính sự im lặng này, giúp cho những kỷ niệm ngày xưa ùa về. Cô ngày bé chơi trò gì cũng luôn kéo anh vào chơi cùng từ nhà chồi, đá dép cho đến thả diều; cô ngày bé chơi thua ăn vạ bắt anh cõng đi mua kem; cô ngày bé được anh dạy cho tập chạy xe đạp rồi té đau nhưng vì anh vẫn cố gắng cười... chớp mắt một cái, tất cả đã lớn, anh đối với cô như gần lại như xa, anh đối với chị Thiên Ân lại như thương như nhớ, còn cô đối với anh lại là vấn vương. Trong trái tim của tất cả luôn đặt câu hỏi về tình cảm của chị dành cho anh? Mãi cho đến hôm cô say rượu nói ra tiếng lòng mình, như một hồi chuông kéo tất cả tỉnh giấc, anh nhận ra mình ngộ nhận tình yêu với Thiên Ân, Thiên Ân nhận ra mình đã yêu anh, còn cô thì nhận ra mình không bao giờ đến được với anh. Người chọn buông tay, người chọn níu kéo. Trong ngọt ngào, trong điên cuồng, trong sự oái oăm của số phận, xảy ra nhiều chuyện mà không ai muốn, không ai ngờ tới. Cô nhắm mắt, tựa lưng vào ghế, nghe anh từng bộc bạch:

- Thiên Trang, anh yêu em. Anh yêu em nhiều lắm Thiên Trang à.

Cô cứ ngỡ đó chỉ là hồi ức. Nhưng khi cô mở mắt ra, bừng tỉnh khỏi giấc mộng, cô phát hiện là anh đang nói những lời đó. Không biết vì sao nước mắt cô rơi.

Chương 70

Cô nắm chặt tay lại, nói:

- Nếu không phải tình cờ vào dịp này em về nước thì anh làm thế nào? Sẽ tiếp tục chịu đựng chị xem như trả nợ tình nghĩa xưa hay là sẽ ly hôn?

- Anh vẫn ly hôn. Vì trước khi em về nước anh đã âm thầm đi tìm luật sư hỏi về thủ tục đơn phương ly hôn.

- Sau khi ly hôn xong anh định sẽ làm gì?

- Anh đang xin cấp visa, anh dự định sẽ đi qua Mỹ tìm em. Visa du lịch có thời hạn 6 tháng là dễ cấp nhất và nhanh nhất, nên anh định dùng toàn bộ sáu tháng đó theo đuổi lại em. Dẫn em quay về bên anh.

- Thế Khôi! - Cô thật sự không ngờ tới chuyện này - Trên đời này, còn rất nhiều cô gái tốt đẹp hơn em.

- Nhưng trong 7 tỷ người trên Thế Giới này anh chỉ yêu một mình em - Anh cố chấp nói.

- Nếu em nói xin anh hãy buông tay em đi, xin anh quên em đi. Thì làm sao anh mới chấp nhận bắt đầu tìm hạnh phúc mới?

- Anh sẽ không thể nào quên em được. Nhưng.... - anh ngừng lại đôi tí, rồi nói thêm một câu - Anh sẽ chấp nhận buông tay em hoàn toàn, biến mất khỏi thế giới của em khi em thật sự tìm được một tình yêu mới. Em thật sự rung động từ trái tim, chứ không phải vội vàng nhận lời cầu hôn của một ai đó chỉ vì tránh né anh. - Anh nhìn xoáy vào mắt cô: - Nhưng anh không mong chuyện đó xảy ra chút nào.

Cô sửng sốt nhìn anh, nghe anh nói tiếp:

- Xin em hãy đồng ý cho anh cơ hội bắt đầu lại với em nhé Trang. Anh biết Đức Minh đã biết chuyện anh và chị Thiên Ân sắp ly hôn từ lâu rồi, anh ấy quyết định đưa em về đây đối mặt với vấn đề này chứ không để em bên Mỹ, tức anh ấy cũng muốn em có sự lựa chọn hạnh phúc của bản thân. Anh ta cũng mong em sống bên cạnh người em yêu.

- Em biết - Cô buồn bã nói: -Từ hai tuần trước em đã biết lý do thật sự anh ấy đưa em về Việt Nam là gì, anh ấy muốn giải câu đố trong trái tim em. Và vì sao Cỏ Trời lại đăng ký thương hiệu độc lập chứ không phải là phân nhánh của WordStar. Tất cả đều là anh ấy chuẩn bị cho em cả.

- Nếu vậy, em có quyết định của mình chưa? - Anh nôn nóng hỏi dồn.

- Em vẫn chưa có câu trả lời cuối cùng cho anh ấy. - Thiên Trang bình tĩnh nói, vẫn tiếp tục nhìn anh - Anh thật sự muốn có được em như thế sao anh Khôi.

- Sao em lại hỏi như thế? - Anh bực bội gào lên - Thiên Trang, anh phải moi tim moi phổi ra chứng minh cho em mới được hả?

Nói xong anh rút cây dao tiểu phẫu để trong cặp táp bên cạnh ra, rọc một đường ngang chừng 5 xentimet trên cánh tay mình. Máu trên cánh tay nhỏ từng giọt, từng giọt xuống bàn. Cô hoảng hốt thét lớn:

- Anh bị điên rồi à, anh làm gì vậy anh Khôi.

Sau đó cô nắm chặt lấy cánh tay anh, vội vàng cầu xin:

- Anh, mau cầm máu, mau băng lại đi. Em xin anh đó.

Nhưng anh không hề băng lại, cứ đứng yên đó nhìn cô, để mặc cho máu rơi xuống. Anh nói:

- Anh muốn chứng minh cho em thấy anh có thể liều cả mạng sống của mình vì em.

Cô nhìn dòng máu đang chảy nhuộm đỏ cả cánh tay mà càng u mê, mất khống chế bản thân hơn, cô không suy nghĩ được gì cả. Cứ lặp đi lặp lại.

- Anh bị điên rồi à, anh mau băng tay lại đi... máu chảy ra rất nhiều kìa, anh cầm máu ngay đi...

- Anh muốn, em cho anh một cơ hội bắt đầu lại với em.

Đây là anh ép cô vào đường cùng? Nhìn tình hình này cô có thể không đồng ý sao? Anh luôn nói với cô hôn nhân không có tình yêu thì không có nghĩa lý gì. Vậy anh ép cô thế này còn có nghĩa gì nữa? Cô chầm chậm trả lời.

- Anh cho em thêm ít thời gian để suy nghĩ nhé. Như anh nói, để bên nhau trọn đời thì cần có tình yêu. Nếu em yêu người khác, anh sẽ thật sự từ bỏ, còn nếu em yêu anh thì em sẽ về bên anh. Em không thể nói cho anh biết câu trả lời trong trái tim em ngay lập tức được.

Anh rũ người xuống, đôi mắt mọng nước, anh cất giọng buồn rười rượi:

- Vậy cũng được, anh đợi chờ sự lựa chọn của em.

- Anh đừng làm những hành động ngu ngốc như vậy, đừng uy hiếp em. Em biết, anh thương em, anh cũng muốn em có được hạnh phúc mà đúng không?

Anh gật đầu, im lặng không trả lời.

- Vậy anh mau băng tay lại đi. Hay anh muốn em băng giúp. Chắc chắn trong cặp táp của anh có bông băng và thuốc sát trùng.- Nó nằm ở ngăn bìa ngoài cùng. - Anh trả lời

Thiên Trang thở dài một hơi, rồi bước qua lấy chai povidine, bông gòn ra. Trước tiên là lau vết máu xung quanh, sau đó dùng cây pen gắp miếng bông gòn vô trùng thấm Povidine thoa xung quanh vết thương. Cuối cùng dùng băng gạc mỏng băng lại. Cô làm rất thành thục, rất tỉ mỉ, và rất chăm chú. Hoàn toàn không nhìn thấy ánh mắt lấp lánh niềm vui của Thế Khôi.

- Xem ra em vẫn còn thuộc bài nhỉ? - Anh nhắc nhở.

Đúng vậy, đây là phương pháp băng bó vết thương mà anh dạy cô. Lúc đó cô là thiếu nữ cấp ba, còn anh đang là sinh viên năm nhất Đại học. Cuối tuần rãnh cùng chị hai qua nhà anh chơi, cô liên tục hỏi anh học bác sĩ là học những gì? Có phải mới đầu phải moi bụng người chết ra làm phẫu thuật không? Anh cười xòa, rồi dạy hai chị em cô vài bài sơ cứu đơn giản.

Thật không ngờ sau từng ấy năm thì cô lại trả bài. Nó như một trình tự lặp sẵn trong đầu, không thiếu xót bước nào.

Sau khi băng bó xong, Thiên Trang nhìn ra ngoài, trời đã chuyển thành đêm từ lâu mà cô không hay biết. Bấm điệm thoại xem giờ "19:10" nên cô lên tiếng:

- Đã hơn bảy giờ rồi, em phải về nhà đây.

- Để anh đưa em về. - Anh vội đứng dậy.

- Không cần đâu ạ. Tay anh vầy lái xe không tiện. Em đã nói tài xế đến đón rồi. - Thiên Trang trả lời.

- Ừ vậy cũng được. Anh chỉ ước em không phải về. Chúng ta không có bất cứ cuộc chia ly nào nữa.

Như vậy được không? Có ổn không? Chính cô cũng không biết nữa. Anh đứng lên, bước bên cô một đoạn, tiễn cô ra khỏi quán cà phê.

- Bên nhau một phút, anh sẽ trân trọng một phút đó. - Anh tha thiết nói - Anh muốn kéo dài giây phút bên em đến mãi mãi.

Thiên Trang im lặng không nói gì cả, cùng Thế Khôi đi dạo một đoạn đường ngắn. Dưới ánh sao trời, hình ảnh hai người với một tương lai mờ mịt ngày xưa hiện về.

Đoạn đường khá ngắn, thoáng chốc là đã ra đến bãi đậu xe. Khi thấy chiếc xe hơi quen thuộc đợi mình, cô dừng bước cúi chào anh thay lời tạm biệt. Bỗng anh kéo mạnh người cô, vòng tay qua ôm lấy cô, áp môi mình lên môi của cô.

Tim cô đập loạn nhịp, hơi thở dồn dập, cô liên tục đánh vào ngực anh, xô anh ra, nhưng không được.

Anh cứ hôn như thế một lúc sau mới buông cô ra, cô vùng thoát, mắt đỏ hoe, chạy ào đến bên xe. Dùng tay mở mạnh cửa xe, lập tức ngồi lên xe. Thiên Trang không dám quay lại nhìn Thế Khôi thêm một lần nào nữa.

Về đến nhà đã hơn 8 giờ tối, cô thất thiểu lết từng bước vào sân, thấy phòng khách sáng đèn nhưng cô không có tâm trí suy nghĩ gì cả, cứ nghĩ là giúp việc trong nhà mở, nên mang theo đầu óc choáng váng, tay chân lạnh ngắt, nhịp thở dồn dập bước vào nhà.

Vừa bước vào phòng khách cô đã thấy Đức Minh mặc một chiếc áo sơ mi và quần Âu đang ngồi trên ghế sofa, cô còn ngửi được cả mùi thuốc lá đặc quánh trong phòng. Trên bàn dài có một tách cà phê vơi đi một nửa và đã lạnh tanh. Anh thấy cô bước vào, thì dịu điếu thuốc trên tay đi, nở một nụ cười với cô:- Chào em - Giọng anh nhẹ tênh, phun ra một ngụm khói - mới đi gặp bạn trai cũ về sao?

Cô giật mình, đứng sửng trong phòng khách, cô không nhận ra vẻ khiêu khích gì trong giọng nói của anh.

- Anh... anh về sớm vậy.... - Cô lung túng, cúi đầu, mân mê các ngón tay, giọng nói lắp bắp, nhỏ xíu như tiếng muỗi kêu - Không phải anh nói là ngày mai mới về sao? Anh về sao không gọi điện cho hay trước, em ra sân bay đón anh.

- Có - Anh nhả ra ngụm khói - lúc 5 giờ hơn, anh có gọi điện cho vợ anh, định nói với cô ấy là anh về tới Việt Nam rồi, muốn tạo bất ngờ cho cô ấy, muốn rủ cô ấy đi ăn tối. Nhưng đáng tiếc là cô ấy không thèm nghe máy.

Trời ơi! Đúng thật là từ khi đến nhà chị hai, điện thoại của cô đã được chuyển qua chế độ rung bỏ vào balo, rồi việc gặp Thế Khôi nữa, nên cô quên luôn cả việc lấy điện thoại ra kiểm tra. Và giờ phút này, cô cũng không biết phải giải thích với anh như thế nào. Cô cứ mãi....

- Em... em.... em qua nhà thăm chị hai.... em... em không...

Đức Minh chăm chú nhìn cô một lúc. Rồi anh lên tiếng cắt đứt câu nói của cô.

- Chắc em cũng đã quên hôm nay ngày 17 tháng 11 là ngày gì rồi phải không? Để anh nhắc cho em nhớ hôm nay là ngày kỷ niệm một năm ngày cưới của chúng ta.

Cô đứng chết trân tại chỗ khi nghe câu nói ấy, môi mím chặt, miệng đắng lưỡi khô không biết phải nói gì. Như một đứa bé làm sai đang đợi chờ hình phạt.

Anh bật đứng dậy, đi tới bên cô, một tay nắm lấy bàn tay lạnh ngắt của cô, một tay nâng cằm của cô lên, dò xét suy nghĩ trong đôi mắt cô. Tuy cô đã cố gắng cất giấu hết cảm xúc của mình, nhưng anh vẫn nhẫn nại dò tìm. Cô nhìn vào đôi mắt anh, thấy trong đó rất nhiều đau khổ và cay đắng.

Vài phút sau, anh buông tay ra khỏi cằm của cô, nhỏ giọng nói:

- Cũng chỉ là một ngày kỷ niệm, quên rồi thì thôi. Chỉ là anh sợ những ngày kỷ niệm tiếp theo không thể ăn với em được cho nên anh mới tranh thủ khi còn có thể thôi. - Anh thở dài - Xem ra em mệt lắm rồi. Em đến nhà chị chắc chắn khóc rất nhiều, mắt sưng cả lên. Em đi tắm nước nóng đi, rồi ngủ một giấc.... À! Quên, tối nay em ăn gì chưa?

Cô ngoan ngoãn lắc đầu.

- Thấy chưa, không có anh em không biết lo cho bản thân gì hết trơn đó. Sau này phải học cách tự yêu chiều bản thân hơn và cố gắng tự chăm sóc mình nhé - Anh nuối tiếc nhìn cô thêm chút nữa. - Thôi để anh đi bảo dì giúp việc hâm thức ăn lại cho em.

Rồi anh bước đi vào phòng bếp.

Thiên Trang đứng đó nhìn theo bóng dáng của anh. Qua những câu nói ẩn ý sâu xa của anh, cô biết anh đã biết chuyện hôm nay cô ngoài đi đến nhà chị chơi, đã đi gặp Thế Khôi, nhưng vì sao anh vẫn im lặng mà không nổi giận, lên tiếng trách cứ, tìm cách vặn hỏi? Vì anh không yêu cô, không quan tâm đến cô hay vì anh tin tưởng cô? Cô không biết, cô không suy nghĩ được gì vào lúc này. Mỗi khi nghĩ đến chuyện của anh và Thế Khôi là đầu cô lại nhức như búa bổ, cơ thể bức rức khó chịu, cổ họng như có gì đó khiến cô muốn ói ra nhưng không nôn được, chẳng còn tí hơi sức nào để phân tích vấn đề cả.

Cô rệu rã quay về phòng, cầm quần áo đi vào nhà tắm. Sau khi tắm xong ra, bước xuống lầu thì thấy anh đã ngồi sẵn ở trước bàn ăn. Bên mâm cơm nghi ngút khói, bóng dáng của anh âm trầm và cô đơn đến lạ. Cô bước đến bên anh, choàng tay qua ôm lấy cổ anh từ phía sau:

- Ông xã. Em xin lỗi vì quên kỷ niệm một năm ngày cưới của chúng ta. Nhưng em hứa từ đây em sẽ không quên bất cứ ngày kỷ niệm nào của chúng ta nữa đâu.

- Được rồi, anh cũng hy vọng có thể cùng em ăn mừng những ngày kỷ niệm sau. - Anh choàng tay qua ôm lấy cô, đặt cô ngồi xuống ghế bên cạnh mình, sau đó anh nhỏ giọng bảo: - Thôi, em ăn cơm đi.

- Dạ. Anh cũng ăn với em nhé! - Thiên Trang dùng đũa gắp một miếng thịt sườn muối chiên bỏ vào chén của anh - Món thịt chiên anh thích này.

- Ừ, em cũng ăn nhiều một chút đi. - Đức Minh trả lời.

Dù cả hai đã cố gắng rất nhiều, nhưng không khí của bữa cơm này vẫn lạnh lẽo đến đáng sợ. Thiên Trang và Đức Minh mỗi người miễn cưỡng ăn một chén cơm rồi buông đũa xuống.

Sau khi ăn xong, anh dẫn cô về phòng, dìu cô nằm lên giường, kéo mềm đắp cho cô. Anh hôn lên trán cô một cái, âu yếm nói:

- Đêm nay em đừng suy nghĩ gì, ngủ một giấc thật ngon có được không? Anh phải vào phòng sách làm việc một tí.

Cô chớp chớp mắt nhìn anh, khẽ gật đầu rồi nhắm mắt lại.

Anh đứng dậy điều chỉnh độ sáng của đèn ngủ, bớt nhiệt độ máy điều hòa xong thì bước ra ngoài.

Suốt đêm hôm đó anh không trở về phòng. Thiên Trang cũng không thể nào ngủ được, anh vừa đi, cô đã mở mắt ra. Trong bóng đêm, cô loay hoay với suy nghĩ của mình, cô muốn nhanh chóng tìm ra câu trả lời trong trái tim mình, cô không muốn tiếp tục với mớ hỗn độn này nữa. Cô nhìn trần nhà, lắng nghe tiếng lòng, lắng nghe nhịp thở, tâm trí cô hiện ra hình ảnh hai người con trai, dòng máu nóng trong người cô cuồn cuộn chảy mạnh, tim vì thế phập phồng mãnh liệt. Một câu trả lời đã định dần dần hiện ra...

Cô mở mắt, nhìn đồng hồ, đã hơn 2 giờ sáng, cô ngồi dậy, khoác áo choàng, lần mò trong bóng tối, đi qua phòng sách. Thấy anh đang ngồi bên bàn làm việc, đầu tóc bù xù, tàn thuốc ngổn ngang, hơn nửa chai rượu đã vơi đi. Cồn rượu và chất Nicotine trộn lẫn vào nhau vẫn không thể nào khiến anh u mê đầu óc mà ngủ được, anh vẫn cứ ngồi đó cho đến sáng.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau