TÌM TÌNH YÊU TRONG BÌNH YÊN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Tìm tình yêu trong bình yên - Chương 61 - Chương 65

Chương 61

Một tiếng đồng hồ sau, sắp xếp đồ đạc xong, kiểm tra hết những món đồ mang về tặng mọi người, vào hộp cẩn thận. Thiên Trang đầm đìa mồ hôi, mệt mỏi nằm trong lòng Đức Minh. Anh trìu mến hỏi:

- Sao, giờ muốn làm gì nữa?

- Giờ em đi xuống phụ mẹ nấu cơm, sẵn tâm sự tiếp với mẹ luôn. Em nhớ mẹ ghê vậy đó.- Cô trả lời.

Anh âu yếm hôn trán cô một cái, trêu chọc.

- Em định như vầy xuống với mẹ sao? Tuy với anh rất bình thường nhưng mồ hôi này xuống gặp mẹ không tốt cho lắm, kaka.

Cô liếc nhìn quần áo ướt đẫm còn dính bụi của mình. Cau mày ngồi bật dậy:

- Em phải đi tắm ngay, rồi thay đồ mới xuống dưới được. Anh không nói thì thôi, nói tới cảm thấy người khó chịu ghê, còn có mùi hôi chua nữa.

Anh vòng tay qua ôm cô, để cô quay lại ngồi xuống trong lòng mình.

- Không đâu, anh thấy em vẫn thơm tho và xinh đẹp, vậy nên khoang hả tắm, đợi thêm tí nữa khô mồ hôi bớt rồi tắm. Mồ hôi đang ra vầy tắm liền sẽ bị cảm đó. Trong thời gian này em chọn đồ đi, xem mình sẽ mặc đồ gì nào.

Cô đưa mắt nhìn loạt đầm đã được treo lên, một loạt đầm khác vì không có chỗ móc nên phải để trong valy, mà cảm thấy rối não, chẳng biết mặc gì. Dạo gần đây cô bắt đầu có thói quen ỷ lại, giao việc khó cho anh; giờ cô cũng lười suy nghĩ xem mặc đồ nào nên bèn giao cho anh trọng trách này vậy.

- Đồ này đều là anh mua cho em cả, nên anh chọn đi. Stylelist còn bận việc hai hôm nữa mới về, anh tạm làm stylelist cho em đi.

- Được thôi, để anh xem xem nào. - Nói xong, anh buông cô ra đứng dậy đi đến chỗ đến đống quần áo, chọn rồi lại chọn.

Một lúc sau anh lấy một bộ jumpsuit nằm trong bộ sưu tập chuẩn bị ra mắt của Burberry - Hoàng tử Charles xứ Wales và Nữ hoàng Elizabeth II. Anh nói:

- jumpsuit là một kiểu trang phục hot hiện nay, so với đầm thì nó dễ di chuyển và tiện cho hoạt động hơn, nhất là khi em định xuống bếp phụ mẹ việc nấu nướng. Còn lý do chọn màu đỏ rượu là vì nó làm nổi bật được độ trắng mịn của da em, thiết kế quần lửng chín tất hay dây buộc rút tạo điểm nhấn ở eo, cổ tim xẻ sâu đều giúp tôn hết vẻ đẹp gợi cảm và chiều cao của em. Vậy nên bộ này chuẩn nhất.

- Dạ được. Vậy em nghe theo anh, đi tắm và thay đồ đây.

- Có cần anh mở nước tắm hầu hạ em không?

- Anh đừng làm loạn, đây là nhà bố mẹ em đó không phải bên Mỹ. Anh tranh thủ nghỉ ngơi tí đi.

Nói xong cô đứng lên, cầm theo bộ jumpsuit anh đưa đi vào phòng tắm. Để lại anh một mình trong phòng, nhìn theo bóng dáng cô đến khi cửa phòng tắm đóng lại anh vẫn chưa dời mắt đi nơi khác, ánh mắt phức tạp, thâm sâu, khó đoán. Rất lâu sau, anh từ từ nằm vật ra giường, nhắm mắt lại không phải ngủ mà triền miên với những suy nghĩ, giằng xé của bản thân.

.....

Hơn ba mươi phút sau, cô đi xuống nhà trong bộ trang phục Đức Minh chọn cho mình, anh còn tạo thêm điểm nhấn trên chiếc áo bằng một ghim cài áo Chanel, và anh bảo tóc phải cột cao lên khoe chiếc cổ ra nhìn sẽ thanh thoát hơn. Cuối cùng là chút nước hoa hương Hoa hồng thuộc dòng sản phẩm mới của Cỏ Trời.

Trước khi đi ra cửa anh còn ôm cô lại, hôn nhẹ lên má cô, thì thầm bên tai cô:

- Em luôn là cô gái quyến rũ chết người.

- Tất cả là nhờ chồng em nuôi tốt, khiến cho em ngày càng béo lên, xinh đẹp lên - Cô nịnh hót

- Và miệng em càng ngọt hơn. - Anh dùng tay chấm nhẹ giữa môi cô, cười khen ngợi.

- Thôi mình xuống nhà đi anh - Cô lắc lắc tay anh, kéo anh đi xuống cầu thang.

Lúc hai người xuống nhà thì ba mẹ đang ngồi trong phòng khách, vẻ mặt thoáng buồn, chân mày cau lại, hình như họ đang nói về chuyện gì đó không được vui. Nhưng lúc ba nhìn thấy cô và anh đi xuống, lập tức nháy mắt ra hiệu với mẹ, trên mặt hai người bỗng nở nụ cười vui vẻ. Ba lên tiếng:
- Hai đứa lại đây ngồi chơi.

Thiên Trang như con chim nhỏ bay lại cạnh ba mẹ, vui vẻ nhận lấy mấy túi trong tay Đức Minh. Cô đưa một loạt ba túi giấy to cho mẹ:

- Mẹ! đây là túi xách kiểu dáng mới nhất của Gucci ạ. Còn đây là sợi dây chuyền làm bằng ngọc trai South Sea quý hiếm của nhà thiết kế Mikimoto ạ, Đức Minh biết mẹ rất thích Ngọc trai nên đã mua cho mẹ. Cuối cùng là bộ mỹ phẩm Cỏ Trời, xem như cây nhà lá vườn, chúng con tặng mẹ. - Vừa nói cô vừa để lần lượt những chiếc túi vải xuống bàn.

Rồi cô quay sang ba mình:

- Còn đây là quà của ba ạ, chúng con không biết mua gì tặng ba nên cuối cùng con nhớ ra ba rất thích đeo đồng hồ, nó luôn là vật bất ly thân của ba, ba có thói quen luôn đúng giờ trong mọi công việc mà. Nên con tặng ba một chiếc đồng hồ của thương hiệu Patek Philippe dòng Calatrava 5180/1R. Hy vọng ba sẽ thích và thường xuyên đeo nó vì mỗi khi đeo nó sẽ nhớ đến con, con luôn ở bên cạnh ba. Còn mấy dì giúp việc trong nhà con cũng không biết phải tặng gì nên tí con sẽ gửi cho mỗi dì một bao lì xì và một bộ sưu tập mỹ phẩm mới của Cỏ Trời vậy.

Mẹ cô nghe con nói về những món quà mà bật khóc. Không phải vì giá trị hiện kim của những món quà, bà làm trong ngành Thẩm mỹ nhiều năm, cũng là một quý bà nên ít nhiều biết những món đồ hàng hiệu này đắc ra sao. Cái bà cảm động nhất là nó được con gái mình mua về tặng, và có vẻ nhưng nó đã quen với những món đồ hiệu này, từ đó có thể thấy cuộc sống ở nước ngoài của nó sung túc ra, giàu sang thế nào, thằng Minh thật sự cưng chiều nó. Cái bà mừng đến phát khóc là vì con gái mình.

Ba cô cũng cùng suy nghĩ với mẹ cô, nhưng vì là nam nên ba cứng rắn hơn, ông lặng lẽ sờ hộp quà trên tay mình, rồi nhìn con gái dò hỏi:

- Dạo này trông con gái ba hợp mode ghê ta, nhìn như một quý cô trong làng thời trang vậy.

- Con cảm ơn ba ạ. Quần áo này do Đức Minh chọn cho con mặc ạ. - Cô trả lời ba mình.

- Bộ đồ bay này rất đẹp, rất hợp với dáng của con. Nhìn con vừa cao, vừa gầy biết cả điểm mạnh trên cơ thể con mà nhấn nhá nữa. - Mẹ cô khen ngợi.

- Dạ, đồ con thường do anh ấy mua, mà hình như cũng chẳng cần đi siêu thị mua nhiều, cứ mỗi tuần lễ thời trang của thương hiệu nào thì sẽ có người gửi mẫu và thư mời vào mail của anh ấy, chỉ cần thích thì gửi phản hồi mẫu và số đo, quần áo sẽ được gửi về nhà. Mới đầu con cũng không biết, sau chị Linh trợ lý của con hướng dẫn con mới biết ạ, cũng đôi khi sẽ đi trung tâm mua sắm nào đó tham quan mua sắm.

- Con cũng có trợ lý nữa à - Mẹ cô thấy lạ nên hỏi.

- Dạ, anh Minh có tìm cho con một trợ lý riêng giúp con trong sinh hoạt hằng ngày, hay đi theo con những lúc anh ấy bận; con cũng có một stylelist riêng hỗ trợ con những trang phục ra phố, làm tóc hay trang phục dự tiệc. Hôm nay cậu ấy bận hai hôm nữa mới bay về được, vậy nên ban nãy anh ấy bất đắc dĩ phải trở thành stylelist của con.

Qua đây cả mẹ cô và ba cô đều cảm thấy yên tâm hơn về cô, ba không hỏi gì thêm chỉ nhìn Đức Minh bằng đôi mắt sáng bừng, đầy vẻ tán thưởng và yêu thương. Đặt tay lên vai Đức Minh ba nói:

- Cảm ơn con rể đã chăm sóc tốt con gái của ba.
Mẹ thì tiếp tục hỏi cô về cuộc sống bên Mỹ, bỗng chốc cô và mẹ như trở thành đôi bạn tri kỉ lâu năm. Mẹ dần tán thưởng mắt nhìn và sự lựa chọn của cô hơn. Đang lúc hai người trò chuyện hăng say thì chuông cửa reo, cô biết chắc chắn là ai đến, nên lúc thấy dì giúp việc chạy ra mở cửa tim cô đập liên hồi. Chỉ ít phút nữa thôi thì cô đã có thể gặp chị Ân rồi? Chị ấy bây giờ ra sao? Còn Thế Khôi nữa, anh ấy có đến hay không? Anh ấy hiện còn bảnh bao như xưa không?

Người đầu tiên bước vào phòng khách là Thiên Ân, chị mặc một chiếc đầm màu đen, màu trước giờ chị ghét nhất và không khi nào mặc, bước đi của chị tuy chậm nhưng nhìn vào cũng không có cảm giác như cơ thể khiếm khuyết. Nhưng điều làm cô ngỡ ngàng hơn cả là bộ tóc dài mà chị trân quý nhất đã bị cắt phăng đi, trở thành bộ tóc tém tomboy cá tính và nổi loạn, có lẽ phần nào thể hiện được tính cách của chị ở hiện tại chăng? Thân hình của chị có phần đẩy đà hơn trước nhưng gương mặt vẫn nhỏ nhắn và xinh đẹp. Cô thích chị vóc dáng hiện tại hơn ngày trước nhiều vì trông nó giàu sức sống hơn, có cá tính riêng.

Vừa nhìn thấy chị, cô đã vội chạy đến ôm lấy chị, rối rít:

- Chị hai, chị hai, em nhớ chị chết đi được đó. Dạo này chị trông khác hẳn, nhưng càng xinh đẹp hơn

- Vậy ư? - Thiên Ân cười gượng nhìn cô, chua xót đánh giá cô, tỉ mỉ quan sát và thờ ơ hỏi - Em nhớ chị về thăm hay sợ Thế Khôi bị ăn hiếp mà về thăm.

Cô thật không ngờ câu nói đầu tiên của chị khi gặp lại cô sau một năm lại đầy gai nhọn như vậy, cô hơi sững người, tay chân luống cuống.  Cô lúng túng giải thích với chị mình:

- Sẵn dịp công ty của anh Minh ra mắt dòng thương hiệu mới đánh vào thị trường Đông Nam Á, cho nên em và anh ấy kết hợp về thăm nhà và ra mắt sản phẩm luôn ạ.

Sau đó, cô thấy Thế Khôi xuống khỏi xe hơi đi vào, anh trông đen hơn, ốm hơn và tiều tụy đi rất nhiều. Nhưng đôi mắt của anh vẫn sáng quắc, có thần và phức tạp như hồi nào, bây giờ đây trong nó đang có một ngọn lửa nhìn như cố gắng thiêu đốt cô.

- Thiên Trang, trông em khác hẳn, em sống ở nước ngoài chắc sung sướng lắm nhỉ. Trông em giống như một quý phu nhân vậy.

Anh khen ngợi, không che giấu những tư tình riêng, trong giọng nói có sự kích động, ghen tuông, oán trách.

- Đúng vậy hé - Chị cô nói chen vào giọng đầy mỉa mai - bây giờ em ấy đã không là công chúa nhỏ bé của ai đó nữa rồi, bây giờ em ấy đã là nữ hoàng quyền uy, quyến rũ bên cạnh vua Sư tử; có đế chế riêng, một câu nói của em ấy có thể làm khuynh đảo sàn kinh tế, chao đảo một vương triều. Em ấy không còn bên cạnh con cóc ghẻ yếu đuối sợ sệt mụ phù thủy nữa.

- Em có thôi đi không? - Thế Khôi cáu gắt.

- Chị... - Thiên Trang ú ớ không biết phải nói gì.

Đức Minh đi đến bên cạnh cô, ôm lấy eo cô vô cùng tình tứ giúp cô giải vây:

- Bà xã! - Anh cố gọi cô bằng cách gọi thân mật nhất, như nhắc nhở chị và Thế Khôi về vị trí hiện tại của cô, rồi anh nói: - Sao mấy chị em cứ đứng ở đây trò chuyện vậy, không vào nhà ngồi nói chuyện cho thoải mái.

- Dạ, em quên mất - Cô trả lời anh, nắm chặt lấy tay anh trong sự sợ hãi.

- A, tỷ phú Thế Giới, em rể Hà Đức Minh - Thiên Ân lên tiếng đầy châm biếm - Chị vợ em tuy phải uống thuốc thần kinh mỗi ngày nhưng đầu óc vẫn còn rất minh mẫn nhé. Trái lại, tôi thấy một tỷ phú như cậu lại là người hồ đồ, ngu ngốc. Chắc cậu cũng biết nơi đây đang xảy ra chuyện gì mà, cậu lại đưa Nữ vương mà cậu dày công bảo vệ này về nước. Cậu đã bỏ ra rất nhiều tâm huyết và tiền bạc để biến Vịt con thành Phượng hoàng kia mà, chẳng lẽ cậu không sợ mình đầu tư lỗ vốn sao?

- Thiên Ân - Thế Khôi nhăn mày, không thể đứng yên bên cạnh nữa, anh nắm chặt tay vợ mình, thét lớn - Vợ chồng Thiên Trang mới về nước, họ không biết gì cả, em đừng kiếm chuyện vô lý nữa, có gì về nhà chúng ta nói chuyện sau.

- Cái gì gọi là không biết gì cả? - Thiên Ân tức giận, quay phắt người lại, nở nụ cười lạnh lẽo cho sự nghiệt ngã của dòng đời, chị nói: - Tôi chỉ đang nói chuyện với em rể mình thôi, dạy em ấy cách giữ gìn hạnh phúc gia đình. Tôi có đụng chạm gì tới anh hay xúc phạm công chúa của anh sao?

- Em đừng nói điên khùng nữa, không ai là công chúa của anh ở đây cả - Thế Khôi giận dữ. Mặt không rõ vì tức giận hay vì sợ mà tái xanh, thở mạnh ra; nhưng anh biết trong nhà còn người lớn nên phải cố gắng khống chế bản thân.

- Chị hai - Đức Minh cười lịch sự, tay vẫn đặt ở eo Thiên Trang, khiêm tốn lên tiếng - Em cảm ơn chị đã dạy dỗ, Em yêu thương Trang thật lòng, nên những gì em làm cho Trang em chưa bao giờ tính toán lời lỗ cả, chỉ là em cam tâm tình nguyện làm thôi. Lần này em đưa Trang về Việt Nam vì cô ấy nhớ nhà, và cũng ra mắt dự án riêng của cô ấy kết hợp với công ty của em. Nhưng nếu chị nói thế thì em cũng xin đính chính rõ hơn, biết là rừng rậm có thú dữ nhưng nếu cứ giữ khư khư con Phượng hoàng bên cạnh mình mà không thả cho nó về thiên nhiên, cho nó vùng vẫy và đưa ra quyết định của mình thì mãi mãi nó không thể trở thành Phượng Hoàng đúng nghĩa được. Em là dân kinh doanh nên so sánh giữa việc làm ăn lỗ với việc cứ bỏ vốn đầu tư mà không đặt trọn vẹn niềm tin vào đối tác thì việc đêm ngày lo lắng mới càng khó chịu hơn, đó là không tôn trọng đối tác của mình, không tôn trọng chính quyết định của mình. - Anh cười gằn hai tiếng, thơm nhẹ lên má cô, rồi tiếp tục nói - Em tin tưởng vào câu nói của Trang là chúng em sẽ mãi mãi bên nhau, nên em không việc gì phải lo lắng để không dám trở về Việt Nam cả. Đúng không vợ.

- Đức Minh!- Cô đưa đôi mắt mông lung nhìn vào ánh mắt đen huyền, sâu thẳm của anh.

Không biết vì sao những lời Đức Minh nói làm cô ngại ngùng. Không khí bao quanh bốn người cô đặc, nặng nề đến không thể thở nổi, cũng không ai muốn hít thở. Cô lén nhìn chị Thiên Ân, chị cũng đang nhìn cô với ánh mắt căm ghét và thù hiềm. Giờ đây cô đã hiểu mọi chuyện, chị Ân đã biết hết mọi chuyện, Đức Minh cũng đã biết nên ban nãy là anh đỡ lời giúp cô, anh làm cho chị không thể nói được gì nữa để bảo vệ cô.

Chắc hẳn, Thế Khôi không ngu ngốc đến độ đem những chuyện chính anh cũng muốn chôn giấu đi kể cho chị nghe. Thế thì vì sao chị biết được. Hàng trăm, hàng tỷ câu hỏi đang chạy trong đầu cô, và câu hỏi lớn nhất là: Có phải cô về nước lúc này là sai hay không?

Chương 62

Ba bước ra, đối với không khí bức người của hiện tại, đối với quan hệ đan xen và chồng chéo này ba đã biết, ba tinh tế đứng ra làm chiếc bình phong. Đặt tay lên vai Thiên Ân, ánh mắt âu yếm, yêu thương nói:

- Ân, con theo ba vào nhà ngồi nghỉ ngơi tí đi con. Đừng nóng giận với thằng Khôi nữa.

Dù Thiên Ân đang nóng giận, như một con thanh xà phùng mang trợn má thì nghe xong câu nói của ba cũng quay về là một con cún nhỏ đáng yêu, ngoan ngoãn nắm tay ba, theo ba đi đến sofa ngồi xuống. Dì Hảo mang trái cây ra bàn nhưng không có chỗ đặt xuống, phải dẹp sơ mấy món quà cô tặng ba mẹ đang để lỉnh kỉnh trên bàn. Nó giúp cô sực nhớ ra việc tặng quà, nên vội lấy mấy bao lì xì và những túi mỹ phẩm chia cho mấy người làm trong nhà, rồi cuối cùng lấy một chiếc hộp màu xanh của Tiffany & Co. đưa cho chị, cười nói:

- Em và anh Minh có chút quà tặng anh chị ạ. Em biết chị rất thích thời trang của hãng này nên em mua tặng anh chị một cặp kính đôi và một bộ trang sức nằm trong bộ sưu tập Heart tag mới ạ.

Thiên Ân đang ngồi trên ghế, cầm những chiếc hộp Blue Box màu xanh trứng sáo buộc nơ rất đẹp lên xem. Rồi chị mở hộp đựng bộ trang sức ra, nhìn chằm chằm nó; xong chị lại mở hai hộp kính đôi ra ngồi ngắm nghía. Một lúc sau chị mới đưa mắt lên, trào phúng nhìn cô:

- Thiên Trang, dạo này em rất biết chơi đồ hiệu thật đó. Tiffany & Co. là một trong những thương hiệu trang sức hàng đầu thế giới, bộ trang sức em mua tặng chị là một trong những bộ trang sức số lượng có hạn, thiết kế và gia công rất cầu kỳ. Chị yêu thích dòng sản phẩm của Tiffany & Co. Từng tưởng tượng sẽ đeo trên mình những bộ trang sức thế này đi bên cạnh chồng tham gia tiệc, nhưng chỉ dám ngắm chứ chưa bao giờ dám mua. Nay em lại tặng cho một người bị bệnh tâm thần bộ trang sức này để làm gì? Phải đeo đi đâu? Còn cặp kính đôi cho người sắp ly hôn liệu có hợp không?

Thiên Trang líu lưỡi. Có nằm mơ cô cũng không ngờ có ngày lại nghe chị Ân nói những lời này, mỗi câu nói như một cú tát vào mặt của cô. Thế Khôi đã tức tới cực điểm, anh không nhịn nữa, quát lớn:

- Ân, Thiên Trang có lỗi gì trong chuyện mua quà? Em ấy mua quà với tình cảm của mình dành cho em. Em ấy không hề hay biết những chuyện đang xảy ra giữa chúng ta.

Thiên Ân lập tức quay phắt người lại nhìn Thế Khôi. Gằn từng chữ một.

- Anh không cần lên tiếng thay công chúa của anh. Tôi hiểu tính cách của em gái mình, không phải chuyện của mình thì anh hãy im lặng.

- Gì gọi là "công chúa của anh" - Thế Khôi cãi lại, cổ họng anh hiện ra những đường gân xanh - Thiên Ân, anh hoàn toàn không hiểu được cách dùng từ của em. Em đang dựng rất nhiều câu chuyện trong đầu mình. Anh đã giải thích rất nhiều lần rồi, em phải hiểu chuyện kia không ai mong muốn cả. Nó đã xảy ra là do số phận ông trời đặt để.

- Thiên Ân - Mẹ của cô không thể tiếp tục nhìn sự việc đang diễn ra nữa, mẹ đi đến ôm lấy chị, vuốt ve tóc chị. Bà nói như khẩn xin trong khi nước mắt rơi: - Hôm nay Thiên Trang nó vừa về nhà, khó khăn lắm gia đình mới đông đủ vầy. Một năm qua chính con cũng nhiều lần nói với mẹ là nhớ em mà. Thôi thì ở đây ăn bữa cơm vui vẻ với mọi người, xong có gì nữa mình nói chuyện sau được không?

- Mẹ à, tại mẹ không biết đó thôi. - Thiên Ân nghiến răng, nghiến lợi, nhưng trên mặt lại cố tỏ ra đáng thương - Đó là do Thế Khôi cố ý đó ạ, anh ta đóng kịch trước mặt mọi người, anh ta làm cho mọi người thương hại một kẻ độc ác hại người như anh ta. Giờ mà không diễn vai đáng thương, sống không hạnh phúc thì phải đợi đến bao giờ đúng không chồng? Sợ công chúa đi rồi thì luyến tiếc một đời.

Mặt Thế Khôi chút thì xanh, chút lại đỏ, anh bóp chặt vào tay vịn ghế sa-long, ngón tay bấu chặt vào đệm lót, lồng ngực hô hấp dữ dội. Anh nói giọng lạnh lẽo.

- Ân, anh thấy hay là chúng ta thăm em gái bao nhiêu đủ rồi, hôm khác thăm tiếp. Giờ chở về nhà nghỉ ngơi sẽ tốt hơn.

- Ha ha. - Thiên Ân cười lớn - Anh đành lòng bỏ công chúa của anh lại đây mà về với tôi sao.

- Về thì về - Thế Khôi không chịu lép về nữa.

- Nhưng tôi không muốn về, tôi muốn ở đây ngắm em gái mình, anh muốn về thì cứ đi, không tiễn.

- Thôi, hai đứa im hết đi. - Ba của cô đột ngột hét lên, vẻ mặt trở nên nghiêm khắc hơn. Ông nhìn thẳng vào Thế Khôi và Thiên Ân - Không ai về gì cả, không cãi nhau nữa. Hai đứa ở lại đây ăn cơm với ba mẹ và hai em rồi mới về. Lúc đó hai đứa muốn nói gì thì nói, cãi nhau không ai quản cả. Còn giờ tới bữa ăn hai đứa im lặng hết. Chẳng biết giữ sĩ diện gì cả.

- Sĩ diện? - Thiên Ân cười khẩy, rồi ôm bụng cười nắc nẻ. - Ba, ba có biết trên thế giới này những ai là người thiếu sĩ diện nhất không?. Là người làm ra lỗi lầm rồi cố ý tỏ ra cao thượng chịu trách nhiệm với lỗi lầm của mình, nhưng vẫn không biết đó là đang phạm một lỗi lầm nữa. Lỗi lầm cứ giẫm lên lỗi lầm mà bước. Như thế mà là người có sĩ diện sao ba?

- Ân, con có thôi đi không? Ba đã nói không được nói những chuyện này nữa. - Ba của cô gắt lên.

- Từ khi con bị tai nạn, con mất luôn cả quyền được lên tiếng sao ba? Chẳng lẽ người bị nạn không thể nói lên tiếng lòng của mình sao? Bộ một con nhỏ phải uống thuốc chống kích động thần kinh như con phải kiêm luôn việc làm một con câm, hay luôn phải tỏ ra yếu đuối để cầu xin sự thương hại?

- Cô có thôi đi không? - Thế Khôi lại lên tiếng, mặt anh xám xịt. - Tôi đã vì chuyện mình gây ra mà chọn ở bên cạnh cô suốt đời, chăm sóc cô mỗi ngày như vậy cô còn chưa chịu sao? Cô muốn tiền để ăn chơi tôi sẽ cung cấp; cô muốn danh phận, địa vị tôi cũng cho cô rồi; cô chửi tôi, tôi cũng im lặng chịu đựng. Nhưng cô càng ngày càng quá đáng rồi đó.

- Thế nào, anh hối hận về việc làm ngu ngốc là cưới tôi xem như trả nợ cho tội lỗi của mình rồi phải không? Bây giờ nhìn Thiên Trang trỗ mã xinh đẹp như vậy....

Thế Khôi giơ tay lên, "ba" một tiếng, dấu vết năm ngón tay hiện rõ trên mặt Thiên Ân. Biết đánh không quá mạnh, anh không dùng hết sức, chỉ đủ làm cho chị tỉnh hồn, không còn nói gì nữa. Thiên Ân đưa tay lên ôm má mình, sờ chỗ đang nóng ran.

Thế Khôi cũng có hơi hối hận về việc mình đã làm, dù ban nãy anh đã cố kiềm nén sức lực của mình lại. Anh hơi run tay, đứng dậy:

- Thưa ba, con có việc ở Bệnh viện phải quay về giải quyết ạ. Để Ân ở lại đây ăn cơm với mọi người, tí con sẽ cho tài xế đến đón cô ấy.

Nói xong anh cũng không nhìn ai nữa, vội vàng bước đi ra cửa. Thiên Trang ngồi bên cạnh vẫn dõi theo cuộc cãi vả của hai người, dõi theo bóng dáng đau thương mệt mỏi đến suy sụp của Thế Khôi, bắt gặp đôi mắt cháy bỏng ngọn lửa lụi tàn của anh. Mọi chuyện đã gần như đánh gục cô.

Và đúng thật chỉ cần Thế Khôi đi rồi, Thiên Ân sẽ không náo loạn ầm ĩ nữa. Chị ngồi thừ một chỗ. Thiên Trang bước đến ôm lấy chị, khẽ khàng vỗ vỗ lưng chị. Chị không nói gì cả, ôm lấy cô, khóe mắt đỏ hoe, vài giọt lệ không tiếng tự động chảy dài. Cô biết bây giờ chưa phải lúc hỏi mọi chuyện vậy nên cô chỉ im lặng ôm chị mà thôi.Lúc sau anh Dũng đến thì mọi người kéo nhau vào bàn cơm, trên bàn ăn ba mẹ cũng nhiệt tình trò chuyện, hỏi cô việc học, hỏi việc làm ăn của Đức Minh. Ba người đàn ông thì vui vẻ cùng nhau dùng chút rượu. Chị Ân cúi gằm mặt ăn cơm, mẹ thì cứ chút gắp món này cho cô, chút gắp món kia cho chị Ân.

Sau khi cơm nước xong, mẹ còn đóng gói ít thức ăn đưa chị mang về. Đúng lúc này tài xế của anh Thế Khôi đến đón chị.

Thật ra cô rất muốn giữ chị lại đây ngủ, nên lúc tiễn chị, cô nắm tay chị nói:

- Hay chị ở lại đây ngủ một đêm đi, em qua phòng ngủ với chị. Chị em mình cùng nhau tâm sự.

Chị Ân nắm tay cô cười buồn:

- Có những chuyện nên là vật về quy chủ. Chị nên về và đòi nợ người đã tự nguyện trở thành con nợ đời chị. Em đừng lo, chị không sao đâu. - Rồi chị quay lưng lên xe.

Xe ô tô lái đi, nhìn theo bóng xe mà nước mắt nãy giờ đang cố gắng kìm nén của Thiên Trang rơi xuống, cô như kẻ bị rút hết sức lực, để mặc cho Đức Minh dìu mình lên phòng.

Về đến phòng, anh đặt cô ngồi xuống giừơng, cẩn thận khóa trái cửa lại, đi đến ngồi kế cô. Anh ôm lấy cô, dùng tay lau nước mắt cho cô:

- Thiên Trang, anh xin lỗi, anh không nên đưa em về đây để em phải đối mặt với những chuyện này.

- Anh không có lỗi gì cả, em biết rồi sớm muộn gì việc này cũng sẽ bị chị phát hiện mà thôi. Cái em đau lòng nhất là tình cảnh của chị ở hiện tại, hai con người, hai tương lai tươi đẹp nhất đang bị hủy hoại. Bi kịch nhất là ở chỗ dường như em chính là người đã tạo ra bi kịch này, đẩy họ vào vực thẳm không lối thoát.

- Không phải, em không sai gì trong chuyện này, tất cả là do ông trời an bày.

- Em sẽ cố gắng dùng khoảng thời gian ở Việt Nam để kéo chị ra khỏi bi kịch đó. - Cô cương quyết.

- Anh tin tưởng em - Đức Minh mỉm cười, anh trả lời rồi anh hỏi - Em có muốn nghe anh đàn hát không?

- Có - Cô có phần hơi hào hứng hơn với chủ đề mới. - Anh đàn ghita hát cho em nghe đi.

Anh bước đến cầm lấy cây ghita trên bục gỗ, mang đến chỗ cô, để cô tựa đầu lên vai mình.

- Cũng một thời gian không đàn rồi, cây đàn tuy vẫn được lau chùi nhưng không ai chỉnh âm thanh và căng dây lại nên tiếng không hay cho lắm. - anh nói, rồi bắt đầu gãy đàn. Đúng là tiếng không được thanh thoát và trong trẻo như xưa, nhưng lại hoàn toàn hợp với cô lúc này.

Anh hát bài: "Niệm khúc cuối". Những ca từ sâu lắng:"Dù cho mưa tôi xin đưa em đến cuối cuộc đời

Dù cho mây hay cho bão tố có kéo qua đây

Dù có gió, có gió lạnh đầy, có tuyết bùn lầy

Có lá buồn gầy, dù sao, dù sao đi nữa tôi cũng yêu em

Dựa vai nhau cho nhau yên vui ấm áp cuộc đời

Tìm môi nhau, cho nhau rã nát, rã nát tim đau

Vừa đôi tay, ước muốn tù đầy,

Tóc rối bạc màu vết dấu tình sầu

Nhìn em, nhìn em giây phút, muốn nói yêu em

Xin cho tôi, tôi như cơn ngủ

Ru em, đưa em một lần

Ru em vào mộng, đưa em vào đời

Một thời yêu đương

Cho tôi xin em như gối mộng

Cho tôi ôm em vào lòng

Xin cho một lần, cho đêm mặn nồng

Yêu thương vợ chồng

Dù mai đây ai đưa em đi đến cuối cuộc đời

Dù cho em, em đang tâm xé, xé nát tim tôi

Dù có ước, có ước ngàn lời, có trách một đời

Cũng đã muộn rồi

Tình ơi! dù sao đi nữa xin vẫn yêu em"

Khi anh hát xong dừng lại, nhìn xuống cô gái bên cạnh, thấy cô nhắm mắt lại, hơi thở nhè nhẹ. Nhưng bất chợt cô mở mắt ra nhìn anh, ánh mắt mông lung, cô cất tiếng hỏi:

- Dù sao đi nữa anh vẫn yêu em, dù sao đi nữa anh vẫn bên em đúng không?

- Đúng vậy. - không cần suy nghĩ, Đức Minh lập tức đáp.

Cô không nói gì thêm nữa, đưa bàn tay lạnh lẽo của mình chạm vào gương mặt anh, nhón người lên áp môi mình lên môi anh, cùng anh ngã xuống giường. Trong đêm nay, cô chủ động hòa thành một thể với anh.

Chương 63

Một tuần sau đó, cô và Đức Minh dời qua nhà của anh để ở. Tuy ở nhà ba mẹ rất thích, nhưng công việc của anh không thể cứ bố trí cho đội trợ lý ở khách sạn mãi, còn cả styelist của cô cũng đã đến Sài Gòn rồi. Ổn định tất cả là quan trọng hơn. Vậy nên cô và anh chuyển về nhà anh ở cho tiện sinh hoạt.

Công việc khai trương store Cỏ Trời ở Việt Nam, ra mắt sản phẩm mới thành công ngoài mong đợi, sau ba hôm trình làng thử nghiệm, sản phẩm nhận được rất nhiều phản hồi tích cực và sự ủng hộ của mọi người.

Hôm nay đúng 9 giờ sáng sẽ diễn ra buổi ra mắt chính thức. Từ sớm cô đã được trang điểm xinh đẹp, mặc một chiếc đầm kiểu Công tước cổ điển màu Xanh nhạt - đây cũng sẽ là màu sắc chủ đạo của Cỏ Trời, búi tóc cao, đi theo Đức Minh đến địa điểm ghi hình. Trước tiên đúng 8 giờ sẽ diễn ra lễ đón tiếp quan khách và báo chí, sau đó cúng khai trương, cắt băng khánh thành, múa lân hái lộc và trả lời những câu hỏi của báo chí; ngoài ra bên phía Công ty Đức Minh còn chu đáo chuẩn bị cả những bao lì xì nhỏ và quà tặng dành cho những người được mời đến dự. Một số beauty blogger cũng có mặt, họ sử dụng công cụ phát trực tiếp để đăng tải hình ảnh lên các diễn đàn chuyên làm đẹp, youtube hay mạng xã hội. Tạo thành một buổi lễ vô cùng hoành tráng.

Lúc họp báo công bố sản phẩm thì Đức Minh luôn nhường lời lại cho cô trả lời báo chí.

- Phóng viên hỏi: Thưa ông Minh và bà Trang, hai người lấy ý tưởng sản phẩm từ đâu vậy ạ? Vì sao lại có tên là Cỏ Trời?

- Thiên Trang mỉm cười nhận micro từ Mc trả lời: Xin cảm ơn câu hỏi của bạn, tôi cũng đã từng đặt câu hỏi đó với chính chồng của mình. Vì cái tên này là do anh nghĩ ra. Anh nói với tôi rằng vì em luôn ví mình là Cỏ dại mọc đại trà trên mặt đất, rất nhiều người bỏ qua nhưng với anh em luôn là một món quà quý giá mà ông trời ban tặng cho anh. Nên dòng sản phẩm mới này chúng tôi lấy tên Cỏ Trời để đặt cho nó, như món quà giao thoa những tinh tú giữa thiên nhiên và đất trời ban tặng cho mọi người.

- Phóng viên lại tiếp tục hỏi: Có vẻ như ông Minh đây rất cưng chiều bà, đến ý tưởng ra mắt sản phẩm mới cũng lấy từ bà?

- Thiên Trang thoáng nhìn anh: Vâng, anh ấy rất cưng chiều tôi. Khoảng thời gian sống bên cạnh anh ấy là khoảng thời gian vô cùng hạnh phúc với tôi. Vì tôi, anh ấy vẽ ra cả một khoảng trời của những giấc mơ, từ vườn hoa đến ngôi nhà giống tôi tượng tưởng, thường xuyên đưa tôi đi du lịch khắp nơi. Hay như dòng sản phẩm Cỏ Trời này vậy, đây là những suy nghĩ bất chợt của tôi, đem những bông hoa Việt Nam, bông hoa miền nhiệt đới thổi hồn vào các sản phẩm. Không chỉ có Lavender hay Oải hương mới có thành phần dưỡng ẩm cao, mà nha đam và hoa đậu biếc của Việt Nam cũng không hề thua kém. Đem những cái đơn giản nhất làm thành những sản phẩm cao cấp nhất, chất lượng nhất, hợp túi tiền của bạn nhất, để tất cả mọi người đều được dùng hàng hiệu chính hãng của WordStar, đó là hướng đi lâu dài mà Cỏ Trời hướng đến.

- Nhà báo hỏi: Còn về sản phẩm thời trang của Cỏ Trời?

- Thiên Trang đáp: Thời Trang của Cỏ Trời là thời trang kết hợp phong cách công sở và tiện dụng năng động. Đây cũng là lần đầu tiên WordStar không làm việc độc lập mà ký hợp đồng may gia công với một nhà máy trong nước. Đối tác này chúng tôi cũng đã chọn lựa kỹ càng rồi, tôi tin tưởng vào tay nghề của những người thợ Việt Nam - một trong những đất nước có lịch sử về truyền thống may mặc cả trăm năm. Đây cũng là tạo công ăn việc làm cho những lao động trong nước, mong muốn góp được một phần sức nhỏ của mình vào sự phát triển kinh tế nước nhà.

- Đức Minh cầm lấy micro của cô tiếp lời: Tôi biết các phóng viên báo đài ở đây vẫn còn nhiều câu hỏi, nhưng xin quý báo chí có thể đợi sau video trình chiếu sản phẩm và Giáo sư tiến sĩ - Chuyên khoa da liễu John X nói về công dụng và thành phần sản phẩm được không?.

.....

Tivi lớn phía sau chiếu quảng cáo, Giáo sư tiến sĩ John X phân tích những công dụng, sản phẩm nào hợp làn da nào xong thì loạt câu hỏi được đặt ra tiếp, Thiên Trang và Đức Minh cùng với vài giám đốc thay nhau trả lời.

Ba mẹ của cô, anh Dũng, ba mẹ của Thế Khôi đều đến tham dự; họ nhìn cô bản lĩnh đứng trên sân khấu bên cạnh Đức Minh mà xuýt xoa khen ngợi, bảo cô đã chọn đúng người, nói Đức Minh chăm sóc cô quá khéo, bên ngoài thì xinh đẹp hơn, bên trong thì trưởng thành hơn.

Lúc cô và Đức Minh về đến nhà thì đã gần 13 giờ trưa, vì câu hỏi quá nhiều, lại có thêm tiệc đứng chiêu đãi mọi người nên kéo dài hơn cả tiếng.

Vào đến nhà, Thiên Trang buông lỏng cả người, thả túi xách trong tay xuống, nằm vật trên sofa.

- Haizzz em mệt quá, phải diễn nào đi đứng nhỏ nhẹ, nào ăn nói phải có lập trường, còn trả lời một đống câu hỏi của báo chí nữa.

Đức Minh đi đến, móc áo vest lên, đến chỗ bàn trang điểm của cô, lấy lọ nước tẩy trang và những miếng bông tẩy trang dầu mang đến ghế sofa, ngồi xuống, trút nước tẩy trang và bông giúp cô lau mặt.

- Nhưng em trả lời cũng rất hay mà. - Anh khen ngợi.

- Nhờ Linh soạn ra những ý chính giúp em, em cứ theo đó mà trả lời thôi. Không gọi là trả lời hay mà gọi là thuộc bài.

- Ừ, sao cũng được, miễn em hoàn thành xuất sắc vai trò của mình là giỏi rồi - Anh bỏ miếng bông tẩy trang vào túi rác - Xong rồi, giờ em vào rửa mặt đi, lớp trang điểm để lâu trên da sẽ hại da. Dù là trang điểm bằng mỹ phẩm thiên nhiên như thế nào cũng vậy.
- Tuân lệnh giám đốc. - Thiên Trang hài hước trả lời.

Rồi cô ngồi dậy, mang theo bộ quần áo mặc nhà đi vào phòng tắm.

Đức Minh cũng đến bồn vệ sinh khác trong nhà để rửa mặt, thay bộ quần áo ở nhà, rồi vào phòng làm việc bật máy tính lên, kiểm tra giá cổ phiếu, phản hồi của khách hàng, số lượng tiêu thụ sản phẩm trong ngày đầu ra mắt đã được bộ phận kinh doanh tổng hợp lại nộp cho anh.

Thiên Trang tắm ra không thấy anh trong phòng khách nữa nên vào thư phòng tìm anh. Vừa vào đến nơi cô lập tức hỏi:

- Sao rồi anh, tình hình bán sản phẩm có ổn không?

- Rất tốt, hiện tại đã đạt được 70%. Từ đây đến cuối ngày có thể vượt lên trên cả số lượng dự đoán, hàng hóa luôn được xuất kho với số lượng nhanh nhất.

- Vậy thì tốt quá rồi.

- Nên sau khi xong việc chúng ta sẽ bay về Mỹ nghỉ ngơi một tuần rồi tiếp theo chúng ta sẽ qua Thái Lan dự hội nghị tri ân khách hàng bên đó? - Anh để cô ngồi trên đùi mình, vừa làm việc vừa cảm nhận sự thơm mát và quyến rũ của giai nhân.

Thiên Trang nghe anh nói về lịch trình có gì đó hơi khó hiểu nên cô hỏi lại:

- Vì sao phải bay về Mỹ nghỉ ngơi một tuần? Nếu anh dùng từ nghỉ ngơi chứ không phải họp hay việc thì có nghĩa chỉ về bên đó ở một tuần mà không có cuộc họp hay công việc quan trọng. Vậy tại sao không phải là nghỉ ngơi thêm vài ngày ở Việt Nam rồi bay qua Thái Lan luôn cho tiện?

Anh buông tay khỏi máy tính, ôm lấy cô, vẻ mặt hơi nghiêm túc hơn. Anh từ tốn nói:

- Vì em đã đang châm lửa đốt hang rắn độc, sợ rằng càng ở lâu rắn độc sẽ quấn chặt lấy em, khó thoát ra. Nên anh mong em ra khỏi hang rắn sớm.

Câu nói của anh đầy ẩn ý và cô hiểu ẩn ý trong câu nói đó, nên cô cũng trở nên nghiêm túc hơn. Nhìn chăm chú anh, cô hỏi:- Anh có tin em không?

- Vì em là vợ anh, là bạn đời của anh, là người chấp nhận phó thác cả cuộc đời cho anh nên anh nguyện tin em - Anh nói rất sâu xa, trầm tư một lúc anh nói tiếp: - Mỗi ngày anh sắp xếp rất nhiều công việc, rất nhiều dự án; những nhân viên của anh ở khắp nơi trên Thế Giới, con số có thể lên đến cả chục ngàn người, họ ủy thác cả cuộc sống của mình, tương lai của gia đình họ, con cái họ cho anh, và chục năm qua dưới trướng của anh họ vẫn có niềm vui trong việc; làm tốt, đủ trình độ anh sẽ cho đi học thêm, thăng chức, giúp họ đủ kinh tế lo cho hạnh phúc của mình. Chưa bao giờ cảm thấy lo sợ và hoang mang vì sắp xếp cuộc đời ai đó như đối với em cả.

Anh siết mạnh vòng tay đang ôm cô. Tim như ai đó bóp nghẹn. Có một dự cảm xấu cứ vây quanh đầu anh, không phải anh sợ cô rời xa mình, mà anh sợ ai đó làm những việc khiến trái tim cô tổn thương, khiến cô đau lòng. Anh cận thẩn dặn dò:

- Trong thời gian nay em nên cẩn thận. Anh biết được rằng Thế Khôi chưa chết tâm với em. Trong một năm qua sóng gió vùi dập sợ rằng tính cách anh ta sẽ thay đổi, ngày xưa anh ấy cố chấp một, bây giờ sẽ còn cố chấp hơn

Cô ôm cổ anh, nghĩ đơn giản rằng anh vì yêu cô mà ghen tuông, sợ cô lại nảy xin tình cảm gì đó với Thế Khôi nên mới nói vậy. Trong thế giới toàn màu hồng của cô, không có ai là người xấu cả, Thế Khôi lại càng không, cô không yêu anh thì cũng xem anh như anh em bạn bè. Nhưng cô không muốn nói ra suy nghĩ này với chồng mình, cô sợ anh lại buồn phiền, cô không muốn làm đầu óc anh nặng nề hơn. Nên cô kết thúc câu chuyện.

- Dạ, em biết rồi ạ, em sẽ tránh tiếp xúc thân thiết, riêng tư với anh Khôi. Em chỉ muốn giúp cho hai người họ quay lại điểm xuất phát như trước kia thôi, không đến với nhau cũng được, ly hôn cũng được, miễn sau hai người họ tìm được lại niềm vui riêng là được.

Anh cốc nhẹ một cái vào trán cô, thở dài:

- Haizzz, giá mà anh có thể làm con sâu nhỏ trong bụng em, để biết thật sự em muốn làm gì, cũng có thể đi theo em mọi lúc mọi nơi.

- Kaka ngày xưa ai nói với em không thích làm sâu, thấy mình và sâu chẳng có nét gì giống nhau cả. - Rồi cô bắt đầu giỡ bài tủ là tài nhõng nhẽo của mình ra: - Ông xã, đừng vì chuyện này mà làm cho không khí giữa vợ chồng chúng ta nặng nề nhé, em hứa sau này đi đâu làm gì cũng sẽ báo cáo và bàn bạc với anh cả. Vậy nên mình đừng nói chuyện này nữa được không?

- Em đây là đang sử dụng tuyệt chiêu của mình? - Anh nhăn mày hỏi.

- Hehe - Thiên Trang lém lỉnh mỉm cười như đứa bé giỡ trò bị bắt gặp chỉ biết nũng nịu cười trừ.

- Đúng là tuyệt chiêu bách phát bách trúng, bao giờ anh cũng thua chiêu này cả. Được thôi anh không nói chủ đề này nữa - Tay anh tra trên máy tính, mở lịch trình hôm nay của cô lên xem, rồi anh đọc: 17 giờ trang điểm và làm tóc, 18 giờ 30 đến 20 giờ chụp lockbook và trả lời phỏng vấn riêng cho chuyên mục sắc đẹp của tạp chí Oh! Teen. 20 giờ 30 theo chủ tịch Minh đi ăn tối với ban giám đốc và một số đối tác.

Anh nhìn một loạt cái tên được đính kèm theo bữa đi ăn tối ấy, kế hoạch đã lên kỹ càng không sơ suất. Bên cạnh mỗi ô thời gian trong lịch trình còn chú thích cả địa điểm, người chịu trách nhiệm. Nhưng đó không quan trọng, cô có thể xem sau. Chủ yếu nhìn vào lịch trình này điều anh muốn hỏi cô là:

- Theo sắp xếp này thì tới khoảng 5 giờ chiều em mới bận, bây giờ mới 2 giờ trưa, còn khoảng 3 tiếng nữa. Em định làm gì? Có muốn ngủ trưa một tí không? Hay mệt mỏi, có muốn anh kêu nhân viên massage bấm huyệt lại giúp em thư giãn và phục hồi sức khỏe không?

- Em định tranh thủ đến nhà chị Ân chơi ạ - Cô thẳng thắn nói - Nhân lúc anh Khôi vẫn đang đi làm, em muốn đến đó nói chuyện với chị. Mấy hôm rồi đi thăm mọi người em cũng chưa có cơ hội trò chuyện riêng với chị ấy.

Anh cúi người xuống, ôm lấy cô, hôn cô nhưng ánh mắt đầy vẻ hờn dỗi. Anh lạnh giọng đáp:

- Thôi được rồi, anh sẽ bảo tài xế chở em qua đó. Tới 4 giờ 30 chiều thì anh qua rước em.

- Nhưng có vẻ anh không thích? - cô nhạy cảm hỏi.

- Không ai muốn người mình yêu thương đi gặp mặt những con rắn nguy hiểm cả. Chị của em giờ là một người khó đụng đến. Em đi đến đó phải trữ sẵn lòng dũng cảm và cả thuốc giải độc nữa, nếu không em sẽ là một kẻ đầy thương tích khi trở về. - Anh ngừng lại đôi chút, lại nói - Nhớ điện thoại anh luôn mở, có gì thì gọi điện thoại cho anh ngay.

Chương 64

Thế là một lúc sau, cô mang theo loạt lời dặn dò của Đức Minh đi đến nhà chị Thiên Ân.

Cô không hề gọi điện thoại báo trước cho chị mà cứ thế đến thôi, đến một cách đột ngột nhất để chị không có tâm lý trốn tránh hay phòng thủ. Nhà chị là một căn nhà hiện đại theo phong cách biệt thự mini hai tầng nằm ở khu Thảo Điền quận 2. Căn biệt thự được bao quanh bởi một bờ tường rào màu trắng, bên trong sân chẳng hề có cây cối hay trang trí bất cứ gì cả, nên trông có vẻ cô tịch và đơn điệu.

Vì cho tiện đi lại, nên bên ngoài nhà có chuông cửa, có cả camera, chỉ cần gọi cửa Thiên Ân kiểm tra sẽ biết ngay ai đến. Thiên Trang đứng bên ngoài cửa một lúc, thở ra mấy cái mới có can đảm nhấn chuông cửa.

Không rõ vì sao, chị lại biết rõ là cô đến và cứ như đợi sẵn chỉ cần cô ấn chuông cửa thì sẽ nói toang lên:

- Hôm nay rồng đến nhà tép, nhưng nhà nghèo không có giúp việc mở cửa nghênh đón vậy nên xin tự phục vụ, nếu thấy bất tiện có thể về.

Cô với tay mở cửa, quả thật cửa không khóa, chị Ân đã mở cửa ở trong nên cô chỉ cần đẩy nhẹ là có thể vào. Vừa bước qua cổng thì cô nhìn thấy một sân đá, bên cạnh có vài bụi cây chẳng rõ là cây gì hoa gì vì nó đã héo úa và chết từ lâu. Đi được vài bước thì cô gặp một người đang cắm đầm cắm cổ chạy từ trong nhà ra suýt va vào cô. Lúc này cô lại nghe chị quát:

- Tú Trinh, mày bị ma rượt hả gì mà chạy bán sống bán chết vậy. Đụng với phu nhân đây mười cái mạng của mày không đền nổi đâu.

Cô gái tên Tú Trinh là một cô gái chừng mười tám mười chín tuổi gì đó, người ốm, đen nhưng trông có vẻ nhanh nhẹn và giỏi giang. Nghe Thiên Ân mắng mình thì cô bé sợ xanh mặt, vội vàng cúi đầu khúm núm giải thích:

- Dạ thưa cô chủ, con nghe có tiếng chuông cửa nên mới chạy ra mở ạ.

- Người ta có chân tay đàng hoàng, người ta tự mở được. Còn nếu người ta cần người mở cửa, trải thảm đỏ lót đường cho người ta đi, thì chồng người ta sẽ cử đội giúp việc đến hầu hạ người ta; không đến phiên mày chạy đi lo chuyện đó. Tao mướn mày để hầu hạ cho khách khứa sao?

Thiên Trang không nói gì tự nhiên đi vào, cười cười an ủi cô bé đang bị la vô cớ:

- Em mới đến đây làm hả?

- Dạ phải ạ. Em là cháu họ xa của anh Khôi ở dưới quê, mới lên làm việc cho anh chị ấy hai ngày nay.

- Ừ vậy em cố gắng làm nhé. - cô móc ví ra hai tờ năm trăm ngàn nhét vào tay cô bé - Chị hai của chị hơi khó tính, dễ nóng giận nên có gì em chịu khó một tí nhé. Chút đỉnh cho em mua đồ em thích.

Cô bé lúng túng khi cầm tiền trong tay định không lấy, ngần ngại muốn đưa lại, vì với cô bé số tiền này là quá lớn.

- Con... con không dám...

Thiên Trang mỉm cười, vỗ nhẹ tay bé:

- Em cứ cầm lấy đi đừng nói cho chị Ân biết, chị ấy không la em đâu. - Nói xong cô còn nháy mắt một cái với cô bé.

Lúc này từ trong nhà, Thiên Ân lại thò đầu ra nói:

- Trang, sao em còn chưa vào nhà nữa? Cứ đứng ngoài đó nói gì với con Trinh vậy. Nó là cháu xa của anh Khôi, nhưng mới ở đây có mấy ngày thôi, em không thể moi được thông tin gì từ nó đâu. Nó mà làm việc không tốt thì vài hôm nữa cũng bị đuổi về quê thôi.

Thiên Trang nghe thế, nói lớn để chị nghe được:

- Dạ, em vào ngay đây ạ. - Rồi cô nhỏ giọng nói vào tai Tú Trinh, - Không sao đâu, em ở đây cố gắng làm việc. Thôi chị vào trong đây, em cất tiền, đóng cửa rồi vào sau. Đi vào thì vào thẳng bếp làm việc đừng cứ mãi trước mặt chị ấy, chị ấy sẽ không la em.Tú Trinh nghe thế, gật đầu lia lịa.

Cô không nói gì thêm, bước qua sân đẩy cửa đi vào phòng khách. Thiên Ân đang ngồi ở bàn trà, chị mặc một bộ đồ ở nhà màu xanh đen, dáng vẻ tiều tụy đến cô đơn. Cô biết dạo gần đây chị đã thay đổi phong cách, thường xuyên mặc những trang phục có gam màu tối, chủ yếu là các màu đen, đỏ bầm, xanh đậm, tím than; các loại vải cũng là vải đơn màu, ít họa tiết, nó đối lập hoàn toàn với chị của ngày xưa. Chị Ân ngày xưa hay cười, thích mặc đồ màu tươi sáng, chị Ân thương yêu em gái, hòa đồng với tất cả mọi người.... tất cả đã hoàn toàn biến mất. Chị dửng dưng với mọi thứ, dường như Thế Giới này không thuộc về chị, không có chỗ cho chị dung thân vậy.

Khi đến gần, cô còn phát hiện đôi mắt chị trũng sâu và thâm quầng, da vẻ sạm đi; chẳng lẽ rất nhiều đêm rồi chị mất ngủ sao? Trong thoáng giây nào đó, Thiên Trang nảy ra câu hỏi: Hay việc cô xuất hiện ở Việt Nam làm cho chị căm thù đến không tài nào ngủ được. Việc đó làm cô càng đau đớn hơn.

Biểu hiện của cô không thoát được mắt sắc bén của chị.

- Thế nào? - Chị hỏi đầy ý châm biếm - Thấy chị bây giờ già nua xấu xí lắm phải không? Nhưng từ sau ngày xảy ra tai nạn, chị đã là con nhỏ bệnh thần kinh mất hết thanh xuân rồi.

- Ôi chị hai. - Cô tỏ ra đầy hối lỗi, cố gắng để không khóc - Chị vẫn còn rất xinh đẹp mà.

- Em nói thật hả? - Chị đứng dậy đi vào bếp lấy gì đó, do cô sợ hãi nên không dám đi theo, chỉ đứng chết trân ở phòng khách.

Vì đây là lần đầu tiên cô đến nhà chị, nên cô tận dụng lúc này quét mắt nhìn quanh căn nhà. Vật dụng trong nhà rất đơn giản, nhưng cũng khá đầy đủ và tiện nghi, phòng khách nối liền với phòng ăn bằng một quầy Bar nhỏ, bên phải thì có một cầu thang bắt lên lầu hai, rèm cửa sổ đóng kín, có vẻ như nó rất ít khi được mở ra. Cô nhìn bóng dáng chị đang loay hoay trong bếp, nhớ đến hình ảnh chị mặc chiếc đầm dạ hội màu xanh nhạt trong tiệc mừng hay chị đoan trang rực rỡ trong những bộ váy công sở hơn một năm trước mà không kìm nén nổi nước mắt.

Khi chị từ phòng bếp ra, thì Tú Trinh cũng đi ra theo. Trên tay cô bé là một cái khay lớn, có chai nước lọc và ít trái cây.

- Em ngồi xuống đi, sofa này cũng thường xuyên được vệ sinh không đến nổi làm dơ bộ quần áo của em đâu. - Giọng của chị vẫn đầy mỉa mai. - Với em sống ở nước ngoài lâu rồi biết có quen dùng nước lọc Việt Nam không?

- Dạ, em sao cũng được ạ, chị đừng câu nể như thế. - Cô vội đáp.

- Mà cái nhà này cũng không có nước gì khác ngoài nước lọc cả. Nhiều nhất là bia rượu - Chị Ân nhàn nhạt nói. Ánh mắt lặng lẽ quét cô từ đầu đến chân. Vì đã chủ định trước sẽ đến nhà chị chơi nên cô không chọn quần áo cầu kì, không đầm điếc gì cả; chỉ mặc một chiếc quần paper bag jeans phối cùng áo thun màu đuôi chuột, cũng không hề đeo trang sức. Nhưng vô tình sự xinh đẹp toát ra từ bên trong con người cô, làn da trắng không tì vết của cô vẫn làm tổn thương chị.
Một lúc sau khi quan sát, chị ngẩng đầu lên nhìn cô:

- Em tới giờ nay thì không có Thế Khôi ở nhà rồi, em lại không gọi điện báo trước cho anh ấy gì cả. Chắc chắn em nói tới chơi, anh ấy sẽ sẵn sàng dời công việc lại, ở nhà chờ em. - Câu nói của chị đầy ngụ ý và Thiên Trang nghe là hiểu ngay.

- Dạ em biết chiều anh hai phải trực ở bệnh viện nên cố tình lựa buổi này để đến đó ạ. - Cô thẳng thắn trả lời, không ấp úng, không lúng túng, có sao nói vậy.

- Ồ, em có vẻ rành lịch làm việc của anh ấy ghê hen. Chị còn không biết hôm nào anh ấy trực hôm nào không trực nữa, vì hầu như ngày nào anh ấy cũng đi tới khuya mới về. - Chị trầm ngâm thêm lát, cười khinh khỉnh - Nhưng chị rất mừng vì hôm nay em dành chút thời gian quý báu của mình đến thăm chị.

- Chị hai. - cô thành khẩn cầu xin chị - Xin chị đừng cứ mãi nói chuyện đầy mỉa mai như thế với tất cả mọi người, em thật sự mong chị quay lại là Thiên Ân của trước kia. Giữa chúng ta có khúc mắc gì chị cứ nói ra, nói xong rồi hãy bỏ qua tất cả được không chị. Ba mẹ nhìn thấy chị như hiện tại cũng rất đau lòng ạ.

Thiên Ân nghe xong, nở nụ cười:

- Lời nói thoát ra từ miệng em gái nghe đơn giản quá nhỉ? Nhưng mọi chuyện ở đời này đâu có đơn giản như thế. - Bỗng chốc nụ cười vụt tắt, đôi mắt nổi rõ sự thù hận mà chị che giấu, giọng trở nên gợn người: - Khi đó em là cô gái như thế nào? Tâm thẳng như ruột ngựa, không hề che giấu chị bất cứ chuyện gì, nên chị cũng dùng chân tình đối xử lại với em. Chị đem hết bí mật về sự rung động của trái tim kể cho em nghe. Còn đứa em gái chị tin tưởng nhất thì sao? Có moi ruột móc gan ra kể cho chị nghe không?

- Hu hu chị ơi, chị tha thứ cho em - Cô khóc lớn lên - Em thật sự xin lỗi chị.

- Bây giờ xin lỗi tôi có ích lợi gì? - Chị cười nhạt - Xin lỗi tôi xong có trả lại tôi được đứa con vừa mới tượng hình đã phải chết oan trong bụng tôi không? Bác sĩ bảo di chứng khác nữa của việc tôi bị tai nạn xe là cột sống của tôi rất yếu, việc có thai nặng nề sẽ dẫn đến sụp cột sống hại cả mẹ lẫn con; và tôi đã phải khóc cạn nước mắt để bỏ đứa con ấy. Xin lỗi tôi xong cô có thể giúp cho Thế Khôi chồng của tôi trong những đêm say xỉn thôi gọi tên em gái mình không? Nằm bên cạnh một người cứ nói mớ gọi tên người khác đã rất nhục nhã rồi, mà người được gọi tên đó còn là em gái ruột của mình nữa thì ê chề ra sao? Cô nghĩ những việc cô làm là đúng à? Cô định thay tôi sắp xếp cuộc đời tôi à?

- Không, em không có như thế. Chị ơi! Em không dám như thế.

- Cô không dám như thế nhưng cô đã làm như thế. - Chị gào lên - Cô từ chối tình cảm của Thế Khôi để bố thí anh ấy cho tôi. Cô nghĩ như thế là để tôi được hạnh phúc sao? Nếu cô không âm thầm che giấu, cứ để mọi chuyện xảy ra, lúc Thế Khôi nói chia tay tôi buồn đó, đau đó, nhưng với lòng kiêu hãnh và tự tôn của mình tôi sẽ không gục ngã. Mọi chuyện sẽ không tồi tệ như bây giờ. Cô có thấy việc mình làm là đang đạp tôi xuống bùn không? Còn cô thì đang thành công trong việc thoát kén hóa bướm. Cô đưa tôi vào một cuộc hôn nhân không tình yêu, với một người đàn ông mà trái tim anh ấy không dành cho tôi, cô làm chuyện đần độn và ngu ngốc mà trong mắt nhiều người lại nghĩ đó hy sinh cao thượng, từ đó người ta càng khó quên cô hơn. Chúc mừng cô Thiên Trang, cô đã thành cô giết chết cuộc đời của tôi.

- Chị ơi! Em không biết phải giải thích với chị sao nữa, nhưng... nhưng mà em hoàn toàn không nghĩ thế. Em thật lòng chỉ muốn chị hạnh phúc mà thôi.... em...

- Ồ - Chị cắn răng nói- Vậy là cô không cố ý? Vậy tôi trách oan cô rồi, tất cả mọi chuyện chỉ nên đổ lên đầu Thế Khôi mà thôi?

- Dạ, anh ấy cũng chưa từng nghĩ đến kết cuộc này - Cô lắc đầu trả lời.

- Các người đều không mong kết thúc bi đát như vầy, các người đều mong đời mình được hạnh phúc trọn vẹn. Vậy sao trước đó các người không đi gặp thầy bói hay nhà tiên tri nào xem thử xem khi chuyện này bại lộ thì sẽ như thế nào? Các người mong đời mình kết hạnh phúc mà các người đồng lõa lừa gạt tôi, giấu giếm tôi, đặt tôi vào bi kịch. Cỏ dại gì đó, yêu đơn phương gì đó... tất cả là giả dối.

- Ơi... sao... sao chị biết - Thiên Trang nghe đến đây thì trán rịnh mồ hôi hột.

- Làm sao tôi biết à? Cô muốn biết lắm sao? - Chị nói thật chậm, trừng mắt to nhìn lom lom cô - Vì ngoài việc cứ nằm mơ hay có rượu thì anh ta lại gọi tên cô ra, anh ta còn một cái điện thoại khác với mật khẩu chính là ngày tháng sinh nhật của cô. Trong đó chỉ có một số điện thoại duy nhất là số của cô dùng trước đây, trong đó có một facebook ảo chỉ flower một cái tên duy nhất là Cỏ dại. Trong đó có lưu hình ảnh của một người duy nhất đó là hình ảnh của em gái tôi. Còn nữa trong đó chứa tất cả tin nhắn của hai người. Cái điện thoại đó anh ta luôn giữ khư khư bên cạnh, cả trong lúc ngủ, lúc quan hệ và làm tình với tôi; không ai có thể đụng vào cái điện thoại đó cả. Tôi cũng bị mấy người đồng hóa, cái gì là phải tin tưởng chồng, nên dù rất tò mò về cái điện thoại đó nhưng tôi không bao giờ dám mở miệng hỏi anh ấy cả. Mãi cho tới khoảng ba tháng trước, hôm chat với cô trên Face Cỏ dại đó, cô nhớ không? Hôm đó cô tắt máy rồi, anh ta đi nhậu vô độ liên tục hai ngày, chỉ uống rượu, không ăn gì cả dẫn đến xuất huyết bao tử, hôn mê nhập viện. Lúc ấy tôi mới có cơ hội đụng đến cái điện thoại đó và biết mọi chuyện mà các người lừa gạt tôi.

- Trời ơi! - Thiên Trang nghệch ra khi nghe câu chuyện ấy? Cô không ngờ mọi chuyện lại diễn biến như trong phim vậy. Nhưng còn một câu hỏi nữa cô muốn hỏi từ tuần trước rồi, đã vậy cô hỏi luôn - Vậy... vậy tại sao chị không ly hôn với anh ấy đi.

- Ha ha ha.... - Thiên Ân cười to, giọng cười ma mị và tinh quái, như một bà phù thủy láu cá - Vì sao phải ly hôn? Ly hôn nó giống như chết vậy, đó là một kết thúc vô cùng có hậu cho tất cả. Tôi đây không muốn thế, các người đã vô tình khiến cho đời tôi sống không bằng chết, vậy thì tôi sẽ như âm hồn bất táng đi theo các người, hành hạ và dày vò các người, để các người cũng sống trong ngục tối như tôi. Còn không chịu nỗi nữa thì giết tôi đi... ha ha ha. - Chị ngửa mặt lên trời cất giọng người thê lương.

Cô nhìn chị gái của mình, vì nóng giận nên gương mặt chị đỏ ửng, đường gân cổ hiện rõ, tóc tai bù xù, ánh mắt như dại đi. Bỗng nhiên cô hiểu ra, cái sự thật kia đã hủy diệt chị, đó là một chấn động to lớn với chị.

Chương 65

Quả thật, lúc này, cô không biết ai đã phạm sai lầm với ai. Là cô và Thế Khôi đã phạm sai lầm to lớn khi che giấu sự thật kia. Hay là chị của cô đã phạm sai lầm ngu xuẩn khi không chịu nhìn mọi chuyện theo hướng tích cực hơn. Ông trời ơi! Tại sao trong những lúc cần thiết thì con người lại cứ ngu muội như thế. Đôi khi cần dùng lý trí để phán quyết thì con người lại đặt tình cảm vào đó, và ngược lại. Giá như tất cả vạn vật đều khôn ngoan, đều thông suốt mọi chuyện thì tốt biết mấy, như vậy sẽ không có những chuyện khiến mình ân hận như thế này.

Thiên Trang hít sâu một hơi, cô biết bây giờ có nói gì cũng bằng thừa, nhưng cô vẫn không nhịn được, miễn cưỡng lên tiếng:

- Chị hai, có lẽ tất cả còn chưa quá muộn, chị mới hai mươi sáu, hai mươi bảy tuổi thôi. Anh chị mới cưới nhau có một năm, cố gắng hàn gắn...

- Hàn gắn? - Chị cười lạnh, tay nắm chặt. - Em có thấy cái gương nào đã vỡ rồi mà hàn gắn lại không có vết nứt hay không? Không phải chính anh ta từng hẹn hò với chị sao? Tuy chưa nói tiếng yêu đương chính thức, nhưng vẫn có những buổi hẹn hò riêng tư; rồi sau đó thì đòi cua em, nói thương em mà không chịu nói rõ cho chị biết, ai mới là người bắt cá hai tay? Ai mới là người lừa dối ai? Anh ta là người uống rượu say gây tai nạn đẩy chị tới nông nỗi này, lúc đó chị cũng hỏi em có nên dừng lại không? Hỏi em có phải Thế Khôi đang thương hại chị không? Là ai nói với chị anh ấy thương chị thật lòng? Thiên Trang! Em ngây thơ hay em ghen tỵ với chị?

Cô trố mắt không dám tin những gì mình đang nghe, không dám nhìn những gì mình đang thấy. Thì ra những gì chị biết còn cụ thể hơn suy đoán của cô. Thì ra sự oán hận, căm thù của chị dành cho cô còn sâu và thâm hiểm hơn cô tưởng tượng. Chưa đầy hai năm trước, trong  đêm khuya cô ngồi nghe chị Ân thủ thỉ tâm sự về tình yêu của chị, ước mơ sự nghiệp và gia đình của chị; khi ấy cô còn hay trêu chọc chị là cô gái mộng mơ. Thế mà giờ đây, chị đang nghiến răng ken két chửi mắng số phận và người con trai hai năm trước chị nói yêu. Lòng người mau thay đổi, hay số phận ép người ta thay đổi? Giữa Yêu và Hận chỉ một lằn ranh đỏ mong manh thôi sao? Cô chết lặng trong mớ suy tư hỗn độn của mình. Dõi theo đôi mắt ngùn ngụt lửa giận, gương mặt đầy tự ti của chị, cô không thể nói ra được lời nào cả, cảm thấy cổ họng đau rát.

Hai người im lặng nhìn nhau như thế một lúc lâu, cuối cùng cô cất giọng yếu ớt lên tiếng:

- Nếu vậy chị tính sống như vầy suốt đời sao ạ? Như thế sẽ vô cùng tội tệ, ba mẹ sẽ không chịu đựng được mất.

- Không. Rồi một ngày nào đó cũng sẽ dừng lại thôi - Chị nói dứt khoát.

- Vậy ngày đó là ngày nào? - Cô nhanh miệng hỏi.

- Là ngày anh ta không còn cao giọng chửi bới chị nữa, ngày anh ta cảm thấy ăn năn về những việc anh ta đã làm - Dừng lại một tí chị nói chắc như đinh đóng cột - Ngày tất cả mọi người biết được hết sự thật. Vụ tai nạn kia anh ta là người gây ra, do uống rượu quá nồng độ cồn cho phép, lái xe với tốc độ cao khi đang trong nội ô, tai nạn đó có gây chết người, chỉ là gia đình anh ta dùng tiền ém miệng Công an và gia đình bị hại thôi; luật sư bảo nếu điều tra ra được thì anh ta có thể ngồi tù vài năm. Phải để cho cái ngày lịch sử kia làm anh ta trả giá chứ, khiến anh ta nhớ mãi không quên; và ngày anh ta vào tù chị sẽ ký đơn ly hôn.

- Chị đang xem báo thù là một trò chơi ạ? - Cô càng hết hồn hơn. - Làm sao lại có thể như vậy được chứ? Việc ấy không phải là trò chơi ạ. Chị không thể nói phá hủy tương lai của anh ấy là hủy hoại được. Chị hãy nghĩ về ba mẹ anh ấy đi, họ cũng rất yêu anh ấy. Em mong chị hãy sớm dừng việc này lại. Chị hãy nhớ lại xem, Thế Khôi từng là người bạn cùng chị trưởng thành, là mối tình đầu và là người con trai chị yêu thương kia mà.

- Đã từng. Chính em cũng dùng từ đó kia mà, nó là trong quá khứ và kéo dài đến ngày chị phát hiện ra sự thật. - Chị khịt mũi - Còn sau đó chỉ là một kẻ tội phạm, một người chị căm ghét mà thôi.

- Chị... chị... - cô líu lưỡi, không biết phải nói gì.

- Thiên Trang, em đừng ấu trĩ nữa. Nếu không phải có Đức Minh bảo vệ em quá tốt, giúp em từ một kẻ đồng phạm trở thành trắng án. Thì chưa chắc em có thể vừa sống yên ổn, vừa xinh đẹp như vầy đâu. Đúng là số em chưa tận. - Chị Ân nhìn cô chằm chằm, rồi như nhớ ra cái gì đó chị vỗ đùi nói - Sáng nay có coi Phát trực tiếp buổi họp báo của em trên wed công ty. Em thật đẹp, thật xinh, rất tài giỏi nữa, Đức Minh cải tạo cô vợ của mình xuất sắc. Bộ đầm đó mới thật sự hợp với em, sau này em đừng có mặc quần jean khi gặp chị như vầy nữa. Chị càng cảm thấy như em đang đề phòng chị thôi.

- Nhưng chị ơi! Để anh Thế Khôi đi tù vì tội danh kia cũng là hơi... hơi quá đáng với anh ấy.

- Vậy những điều anh ta làm ra cho chị không quá đáng sao? - Chị hỏi vặn lại - Hôn nhân giữa chị và Thế Khôi đã là một bi kịch đầy tội lỗi của anh ta. Vậy hà tất gì không tống anh ta vào tù?

Chị nhìn xa xăm, thở ra một hơi rồi nói tiếp:

- Nếu như để mọi chuyện kết thúc trong êm đẹp như vầy thì cuộc đời anh ta lại vui vẻ thôi.  - Chị nói chậm rãi - Cứ như thế này mà ly dị chắc anh ta cảm thấy vô cùng may mắn vì thoát được chị, anh ta cứ ngỡ phải nuôi chị suốt đời mà. Còn nếu không ly dị, chị e mình cũng không còn nhiều hơi sức đấu với anh ta. Giải thoát anh ta rồi, anh ta có thể đi tìm hạnh phúc mới; vậy cũng nên để anh ta trước khi có được hạnh phúc mới thì trả giá vài năm. Chứ không em gái đây biết đâu lại quay về, người ta thường nói: tình cũ không rủ cũng đến.- Dạ, em sẽ không nói gì về chuyện này nữa. - Cô thật sự đã đầu hàng. Cô tin với sự quen biết rộng của gia đình Thế Khôi thì dù chị có đẩy anh đi tù, ba mẹ anh cũng có cách cho anh hưởng án treo mà thôi. Cái cô quan tâm hơn là sắp xếp sau này của chị - Vậy sau khi chị đẩy anh ấy vào tù rồi, đã ly hôn rồi thì chị sẽ làm gì ạ?

Chị ngẩng đầu lên, đôi mắt sáng quắc nhìn cô, trong đôi mắt lại có chút niềm vui. Lông mi khẽ chớp, thoáng giây nào đó cô lại thấy được vẻ xinh đẹp ngày xưa của chị. Chị hất cằm, kiêu ngạo nói:

- Tôi sẽ dùng tài sản của mình được chia sau khi ly hôn để đi nước ngoài.

- Đi nước ngoài? Đi nước nào ạ? Đi để làm gì? - Thiên Trang vô cùng kinh ngạc.

- Sao lại tỏ thái độ đó với chị thế? - Chị gằn giọng - Chẳng lẽ chỉ một mình cô được phép đi nước ngoài thôi còn chị thì không hả?

- Dạ em không có ý đó. Em chỉ muốn hỏi là chị dự định sẽ đi nước nào ạ? Đi du lịch hay đi học tập?

- Có gì đâu chứ. Thì dù sao chị vẫn có mong ước được đi nước ngoài, nay có tiền từ trên trời rơi xuống không biết là gì thì cứ đi thôi, thỏa ước mơ và đam mê của mình. Từ xưa chị đã có giấc mơ đi du học rồi, còn em thì chỉ muốn ở cái xó này thôi; nhưng cuối cùng thì em lại được đi hết nước này đến nước khác; nghe bảo Đức Minh còn có cả chuyên cơ riêng phục vụ nhu cầu của hai vợ chồng nữa mà. Còn chị đây thì lấy tiền ly hôn đi đến tất cả những nơi mình thích, khám phá Thế Giới, tiêu khiển, hết tiền mệt rồi thì về Singapore, bắt đầu lại.

Cô trố mắt nhìn chị, hoài nghi:

- Vì sao không phải về Việt Nam bắt đầu lại mà về Singapore bắt đầu lại? - Một lúc lâu sau cô mới gượng gạo nói - Em đã lấy chồng nên anh Minh sống ở nước ngoài em sẽ theo anh ấy sống. Nhưng sau khi chị du lịch về rồi chị vẫn có thể bắt đầu cuộc sống ở Việt Nam mà.

- Vì sao phải bắt đầu cuộc sống mới ở nơi làm tôi ám ảnh về chuỗi ngày đau thương này chứ? Để rồi ở cái Đất nước bé tí này tôi lại vô tình đi lại những con đường quen, gặp lại những người không muốn gặp, nhớ lại những điều tôi không muốn nhớ hay sao? - Chị ré lên - Như thế tôi mãi mãi sẽ không bắt đầu lại được. Cô thấy tôi như thế này cô vui mừng lắm hay sao? Ý đồ của cô đến đây là gì? Thăm tôi? an ủi tôi? Xem cuộc sống tôi thế nào? Hay chế giễu tôi?- Chị Ân - Cô cố gắng nhẫn nại - em đến đây đơn giản là muốn thăm và tâm sự với chị thôi.

- Ồ, vậy cô đã hết việc rồi đó, hôm nay tâm sự bao nhiêu đây là đủ rồi, tôi mệt, muốn nghỉ ngơi. Sau đó còn phải tiếp tục chuẩn bị hồ sơ nữa.

- Hồ sơ gì cả?

- Hồ sơ xin visa xuất cảnh, hồ sơ xin việc, hồ sơ bệnh án. À sẵn đây tôi thông báo cho cô luôn, có một công ty bên Sin đã đồng ý nhận tôi vào làm việc, đây là một công ty đầu tư Quốc tế khá lớn bên Sin. Năm tôi qua bên đó học, từng được họ gửi thư mời phỏng vấn xin việc, nhưng đó tôi từ chối để về nước, nay tôi gửi mail nói muốn qua đó làm việc, gửi kèm bài báo có luận văn của tôi, cv; họ đồng ý xếp lịch cho tôi phỏng vấn vào hai tháng sau. Thuận lợi thì qua bên đó làm, không thì tìm công ty khác. Tôi học giỏi, có năng lực sợ gì không có việc làm - Chị đanh giọng - Tôi đã "tâm sự" tất cả với cô rồi đó. Tôi vào phòng nghỉ đây, cô tự mình về đi. Không tiễn.

Nói xong, chị cũng dứt khoát đứng lên đi thẳng về phòng. Để lại một mình Thiên Trang ngồi ngơ ngác đó thêm một lúc. Nhìn đồng hồ mới chỉ bốn giờ, cô cứng ngắc lấy điện thoại gọi cho Đức Minh:

"Chị em mệt rồi, phải vào phòng nghỉ sớm. Anh bảo chú tài xế đến nhà chị rước em đi. Em không có số của chú".

"Em ra đi, anh đang ở ngoài cửa nhà của chị em nè.".

Cô giật mình: "Ủa? Anh đến á? Em ra ngay".

Rồi cô đứng lên, cầm túi xách đi ra cửa trong tâm trạng mệt mỏi và chán chường. Tú Trinh thấy cô về, nên từ bếp đi ra, lặng lẽ đi theo phía sau lưng cô, giúp cô mở cửa và đóng cổng.

Quả thật, vừa bước ra ngoài cô đã thấy chiếc xe hơi màu đen quen thuộc của Đức Minh đậu chờ sẵn. Cô đi đến, bước lên xe.

- Anh đến khi nào vậy? Sao đến rồi không gọi điện cho em hay?

- Lúc ba giờ hơn, anh có nhắn tin cho em, bảo khi nào về thì gọi điện thoại cho anh. Nhưng không thấy em hồi âm nên anh sợ em có việc gì, lái xe đến đây luôn.

- Chắc tại em lo nói chuyện với chị Ân nên không nghe thấy âm báo tin nhắn. - Cô ngại ngùng trả lời.

- Ừ! - Anh nhàn nhạt đáp, nổ máy xe. Cả đoạn đường anh đều im lặng không nói gì, cũng không hỏi cô những chuyện gì xảy ra ở nhà Thiên Ân, hay nội dung câu chuyện của hai người. Anh chỉ im lặng lái xe.

Vì cũng còn chút thời gian, nên cô và anh ghé một quán ăn nhỏ gần khu Thảo Điền để ăn lót dạ, rồi mới quay về nhà chuẩn bị cho lịch trình chiều và tối.

Tối hôm đó, buổi phỏng vấn và chụp ảnh rất thành công, cô và Đức Minh đi gặp đối tác xong thì trở về nhà đã hơn 11 giờ khuya, do có uống chút rượu nên sau khi tắm rửa, Thiên Trang nằm lên giường là ngủ ngay không kịp để nói chuyện với anh.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau