TÌM TÌNH YÊU TRONG BÌNH YÊN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Tìm tình yêu trong bình yên - Chương 6 - Chương 10

Chương 6

Tối hôm đó, bữa tiệc kết thúc rất muộn, hôm sau lại quay về nhịp sống cũ, lặng lẽ trôi qua đã mấy hôm. Cô bắt đầu công việc học tập tại trường Đại học sư phạm. Sinh viên mới vào, bài vỡ không quá nhiều nên cũng khá thoải mái. Chị Thiên Ân cũng đi làm, nhưng vẫn tranh thủ thời gian ôn luyện tìm một xuất học bổng đi du học nước ngoài. Cơ hội chị tranh thủ lấy được học bỗng toàn phần tương đối cao nên xem như thế nào chị cũng được đi. Với việc muốn đi du học xa này của chị thì mẹ rất ủng hộ nhưng vì bà luyến tiếc không nở xa chị nên cũng cứ than vắng thở dài. Dạo này chị cũng hơi phân vân không biết có nên chọn học từ xa hay không. 6 tháng tại Việt Nam và 6 tháng bên nước ngoài vì chị cũng luyến tiếc cái Sài Gòn này không nỡ xa nó, không nỡ xa gia đình, và chín mươi phần trăm là không nỡ xa Thế Khôi chết tiệt rồi.

Vì sao hôm nay Thiên Trang lại cảm thấy rất ghét Thế Khôi ư? Cô cũng không biết rõ tại sao chỉ biết cảm thấy không thích Thế Khôi như xưa.

Sáng sớm hôm nay, Thiên Trang không có tiết học nên nhàn nhã ngủ thẳng đến bảy giờ mới xuống nhà; vừa mới bước vào phòng bếp thì mẹ đã đi đến nói với cô:

- Mẹ bàn bạc với ba con và cũng nói chuyện với Thế Khôi rồi, sau này anh sẽ tranh thủ những buổi tối rảnh trong tuần đến rèn cho con Tiếng Anh. Qua tết chị con thi Thạc sĩ, con cũng tranh thủ tìm một trường du học tự túc đi. Kinh phí ba mẹ sẽ lo. Khi đó việc học ở trường sư phạm sẽ làm hồ sơ bảo lưu.

- Mẹ - Thiên Trang nhăn mặt. - Con thấy việc học Sư phạm rất ổn mà. Sao phải đi du học, việc đó rất phiền phức. Con không hề muốn đi tí nào.

- Sao lại không muốn, bao nhiêu người mơ ước mà không được kia kìa. - Mẹ cô khó chịu - Công sức con ăn học mười hai năm chỉ đổi lấy cái bằng cử nhân Sư phạm thôi sao? Con có cảm thấy vậy là phụ lòng ba mẹ hay không? Rồi sao này con lấy được ai, xung quanh toàn thạc sĩ, tiến sĩ... ai sẽ chịu lấy một giáo viên như con.

- Sao mẹ biết sẽ không ai lấy con? Với lại trong xã hội hiện tại tư tưởng rất thoáng làm nghề gì cũng được miễn sống tốt là được mà mẹ.

- Chẳng lẽ con định sau này sẽ lấy một anh chàng nhà nào đó bình thường rồi hai vợ chồng làm lương ba cọc ba đồng cơm cháo qua ngày sao? - Mẹ cô khinh miệt nói - con cảm thấy một người vậy thích hợp làm con rễ ba mẹ sao? Xứng đáng với gia đình chúng ta sao?

- Mẹ đây là vẫn xem trọng chuyện môn đăng hộ đối ư? - Cô cáu gắt.

- Mẹ cũng không quá chú trọng chuyện chàng trai ấy giàu có ra sao, nhưng mẹ luôn luôn muốn hai đứa con gái của mình có cuộc sống sung túc. Ba của các con làm đầu tắt mặt tối không phải vì muốn cho các con cuộc sống không thiếu thứ gì; mẹ giao lại công việc quản lý thẩm mỹ viện của mình cho trợ lý, chỉ làm cổ đông chẳng phải để ở bên các con nhiều hơn, dạy dỗ các con kỹ hơn sao... tất cả những gì ba mẹ làm là vì các con. Nay con lại muốn thi sư phạm sau này sống cuộc sống cơm cháo vậy, người làm mẹ này có phải quá thất bại hay không? Công sức ba con gầy dựng công ty, ba con dùng cả tuổi trẻ tạo nên cái nhà này... con có nghĩ cho ba con bao giờ không? - Mẹ cô vừa nói đôi mắt đỏ hoe.

- Thôi thôi, được rồi. Con thua mẹ rồi. - Thiên Trang cắt ngang bài ca thán của mẹ già. - Con sẽ chấp nhận ôn tập để đi du học, song song đó sẽ làm hồ sơ bảo lưu ngành sư phạm vậy được chưa?

Mẹ cô lập tức nở nụ cười tươi tắn rực rỡ, liên tục gật đầu. Thiên Trang nhìn thế chỉ có thể thở dài, mẹ cô luôn có cách để bắt chị em cô nghe theo sự sắp xếp của bà. Chị Thiên Ân thì dễ hơn chỉ cần lý lẽ đủ sẽ thuyết phục được, còn cô thì điểm yếu chính là nước mắt của mẹ mình và sự thất vọng, phụ lòng của ba. Chỉ cần đủ hai mệnh đề trên thì gần như ép được Thiên Trang.

Lúc này, dì giúp việc trong nhà đã bưng bánh mì ốp la lên. Mẹ nhìn cô, vui vẻ nói:

- Vậy mới là con gái ngoan của ba mẹ chứ. Thôi con ăn sáng đi.

- Nhưng con biết trình độ của mình cũng không phải quá xuất sắc, ngành Quản trị kinh doanh thì Toán là quan trọng nhất trong khi con chuyên ban Xã hội không giỏi ban tự nhiên đâu.

- Cái đó con yên tâm, Thế Khôi sẽ giúp con. Mà các trường ở nước ngoài thì một năm thi tuyển đầu vào tới 2 lần lẫn, không được lần này thì lần sau. Nhưng mẹ tin con sẽ làm được.

- Vậy mẹ nên tặng cho con vài suất chăm sóc da, chống lão hóa ở thẩm mỹ viện là vừa rồi đó. - Cô vừa ăn vừa nói với mẹ mình.

- Con muốn qua thẩm mỹ viện chăm sóc da thì được, nhưng chống lão hóa là sao? - Mẹ cô thắc mắc.

- Thì con học riết thành bà cụ da nhăn nheo phải chống lão hóa da thôi chứ sao. Haha. - Thiên Trang nói xong bật cười to.

Mẹ cô không quen những trò nói giỡn vậy của cô, đối với bà đó là thiếu lễ phép, con gái cũng không nên nói như thế. Bà từ bé đã không có khiếu hài hước và xem đây là việc không nên. Vì thế bà lên tiếng:

- Con phải cố gắng lên. Thiên Trang, con không thể cứ như thế này mãi. Con phải nhìn chị gái của mình mà học theo chứ. Nó chưa bao giờ làm cho mẹ thất vọng cả.

- Thì con chính là ngoài ý muốn của mẹ mà. Con biết mẹ từ khi mẹ biết tin mình mang thai đứa con thứ hai, mẹ luôn hy vọng con là con trai, nhưng rốt cuộc con là con gái. Vừa sinh ra đã làm cho mẹ thất vọng rồi. - Mẹ cô nghe cô nói thế chân mày nhíu chặt hơn. Nhưng cô vẫn không có ý định dừng lại, cô vẫn muốn nói ra những gì mình suy nghĩ. - mẹ đã sinh ra chị Thiên Ân là công chúa Hoàn hảo rồi. Nên mẹ hoàn toàn không muốn có thêm một công chúa nữa. Vậy sao lúc siêu âm biết con là con gái, mẹ không bỏ con đi mà chọn sanh con ra làm chi. Để rồi giờ đây mẹ xem con là gánh nặng của mình?

Mẹ cô hoàn toàn bất ngờ với những gì cô đang nói, đôi mắt ngập ngừng chân mày lúc nhíu chặt lúc giãn ra. Môi mấp máy như muốn nói gì đó rồi lại thôi không nói nữa. Đôi bàn tay đặt trên bàn ăn, các đầu ngón tay bấu chặt vào lòng bàn tay. Bà ngồi thêm một lúc, nhìn chằm chằm Thiên Trang sau khi nói xong, lại cúi đầu xuống ăn từ tốn phần thức ăn sáng của mình. Cô không nhìn biểu hiện của bà, không quan sát sắc mặt bà. Cúi đầu thật sâu giấu đi hốc mắt đỏ hoe, nuốt vội bánh mì như nuốt luôn những giọt nước mắt vào trong lòng. Trái tim bị xé rách toạt, cô cũng đau lòng khi nói ra những lời ban nãy.

Mẹ Thiên Trang ngồi thêm một lúc nữa thì hừ mạnh, đẩy ghế đứng dậy, bà đập tay xuống bàn một cái, thể hiện sự nóng giận của mình. Trước khi quay mặt đi bà nghiến răng ken két, nhìn cô từ trên cao xuống, lạnh nhạt cất giọng:

- Mẹ không biết con có suy nghĩ đó từ đâu, mang suy nghĩ đó từ bao giờ. Nhưng mẹ nói cho con biết suy nghĩ đó hoàn toàn sai lầm.Mẹ cô nói xong rồi xoay người bước đi. Để mặc Thiên Trang ngồi đó với phần bánh mì lạnh lẽo khó nuốt trôi của mình. Khi mẹ vừa đi, cô cũng bỏ bánh mì trong tay xuống, đẩy ghế đứng lên bước về phòng.

Ngồi ngẩn ngơ trong phòng một lúc, lắng nghe âm thanh của Phong linh tưởng tượng xem nó đang đánh bài gì, nhưng lỗ tai cô ù đi, đầu óc mơ hồ chẳng nghe ra gì cả, tâm trí chỉ mãi quẫn quanh hình ảnh mẹ tay chống tường chầm chậm bước về phòng khi nãy.

Chưa bao giờ cô nghĩ mình sai khi nói vậy với mẹ, cô cũng không thấy sai với lời nói ban nãy nhưng với bổn phận làm con cô biết mình sai khi làm mẹ buồn. Thế là cô thở dài một hơi, đẩy cửa bước ra khỏi phòng, xuống tầng một, đứng trước cửa phòng mẹ cô gõ cửa hai tiếng rồi bước vào. Vừa mở cửa vào cô vừa nhỏ giọng gọi:

- Mẹ ơi!

Mẹ cô đang ngồi trên chiếc ghế mây cạnh cửa sổ, bà nghiêng đầu nhìn ra bầu trời như đang mông lung suy nghĩ điều gì đó. Nghe cô gọi nên quay đầu lại, mở mắt ra. Bà chưa kịp lên tiếng đáp thì Thiên Trang đã nhanh chóng nói:

- Con xin lỗi mẹ, ban nãy con đã nói sai.

Mẹ đưa tay ra, mỉm cười, ngoắc cô lại cạnh bà. Thiên Trang im lặng đi tới đứng bên cạnh ghế mây của mẹ. Bà choàng tay qua ôm lấy cô, để cô quỳ xuống tựa đầu vào lòng bà. Bà hôn nhẹ một cái lên tóc cô như ngày còn bé. Lúc này hiện ra trước mặt Thiên Trang không phải là hình ảnh người mẹ uy nghiêm, khó tính mà là một bà mẹ hiền từ, hết lòng vì con của mình. Lúc này bà mới chầm chậm lên tiếng.

- Con gái ngoan, mẹ không trách con. Mẹ biết có nhiều cái mẹ bảo thủ bắt con làm theo ý mẹ. Nhưng đó là vì mẹ yêu thương con, mẹ muốn tương lai con tươi đẹp. Tất cả là vì mẹ lo lắng cho con. Mẹ biết con là một đứa bé thông minh, mẹ tin chỉ cần con ôn tập tốt thì sẽ đậu mà thôi. Mà mẹ không hiểu sao từ sáng tới tối con cứ ôm cái máy tính gõ gõ viết truyện gì đó miết, con bỏ một phần thời gian ra học thì không phải tốt hơn sao. Nhưng bây giờ cũng chưa quá muộn đâu, cố gắng lên, có thêm anh Thế Khôi dạy kèm nữa mẹ tin con sẽ sớm xin được visa và đậu đại học nước ngoài thôi.

Nói đến Thế Khôi thì Thiên Trang lại bực tức, cắn nhẹ môi, chân mày nhíu chặt.

- Anh ấy đến đây dạy con chỉ là cái cớ thôi, ảnh muốn có thêm cơ hội cua chị Thiên Ân đó.

Mẹ cô nghe thế cười phì.

- Thế thì có sao, trai lớn gái lớn tìm hiểu nhau là chuyện bình thường, miễn Thế Khôi chịu kèm cho con để tranh thủ lấy visa là được rồi. Học thầy không tầy học bạn. Con học anh Thế Khôi mẹ yên tâm lắm. Lúc trước chị con đi Singrapore học cũng Thế Khôi dạy thêm tiếng Anh mà.

- Thì anh ấy dạy cho chị là có ý đồ nên siêng năng là đúng ạ. - Cô lảm nhảm.

***Sau buổi nói chuyện đó, dù cô chỉ miễn cưỡng đồng ý, nhưng mỗi ngaỳ đều đặn tầm 19 giờ anh Thế Khôi sẽ đến nhà giúp Thiên Trang ôn tập. Hôm đầu tiên ôn được ba mươi phút thì cô than mệt không thể tập trung nữa nên phải dừng lại, hôm nay thì tệ hơn chỉ mới tập trung ôn được mười lăm phút thì Thiên Trang đã lơ đễnh nhìn ra trời, nhìn những chiếc phong linh leng keng trong gió, nhìn những con Hạc giấy cô xếp và sỏ thành dây dài đang treo cửa sổ như đó là tấm rèm xinh đẹp của riêng cô. Cuốn sách Practice Exercises đặt trên bàn vô cùng nhàm chán. Cô lại lơ đễnh nhớ đến hồi bé, cũng trong căn phòng này cả nhóm trẻ con cùng nhau ăn bim bim, cùng say sưa kể chuyện, chơi kéo búa bao hay trốn tìm vui vẻ biết bao, chẳng điều gì phải lo nghĩ cả. Khi đó cả bọn chỉ có hai đứa con gái nên đương nhiên cô và chị rất được nhường nhịn.

Có những chiều học nhóm cùng nhau. Anh Thế Khôi là người học giỏi nhất cũng là lớn nhất nên chịu trách nhiệm chỉ bọn cô làm bài tập. Sau khi cả nhóm làm bài xong thì chạy ra sân trống cạnh nhà chơi. Thiên Trang là cô bé nhỏ nhất, tinh nghịch nhất hay đưa ra những trò chơi cảm giác mạnh như thả diều, nhảy dây, lò cò...

- Hôm nay, tụi mình chơi nhảy dây đi - cô xòe tay ra một cọng dây thun rất dài đã được thắt sẵn.

- Em bé nhất trong nhóm mà không sợ bị phạt hả? Với lại chơi về mồ hôi không, mẹ biết lại la em đó. - Anh Thế Khôi lớn hơn cô sáu tuổi nhưng cao gần như gấp đôi cô, anh cúi đầu xuống nói, tay khoanh trước ngực làm vẻ anh cả trêu chọc cô.

- Nhưng bây giờ em rất muốn nhảy dây - Thiên Trang cá tính lên tiếng, vừa nói cô vừa ương ngạnh lắc đầu như thể mình chẳng sợ gì cả. Hai bím tóc nhỏ cột nơ hồng lắc lắc trong gió, đôi má phúng phính, đôi môi hơi mím lại và đôi mắt chợt đỏ hoe chăm chăm nhìn anh như nói với tất cả mọi người đang có mặt ở sân cỏ rằng, không chơi là cô sẽ khóc cho mà coi.

- Thôi được rồi, thôi được rồi. Tụi anh chơi với em được chưa con nhỏ hay khóc nhè. Đừng có mếu nữa, anh sợ em quá đi.

Thế là cả nhóm cùng nhau vui vẻ chơi nhảy dây, đầu gối, eo, nách, cổ, đầu, đầu một gang, đầu hai gang tất cả độ cao đều được Thiên Trang chinh phục dễ dàng. Càng chơi, càng hăng say càng chơi càng thích thú. Chị Thiên Ân chơi được vài lượt đến eo thì chị đã chịu thua không chơi nữa. Ngồi bên cạnh xem mọi người chơi. Với những trò vận động thế này thì cô có thể chơi mấy tiếng đồng hồ mà không biết chán, chơi mồ hôi đầy người mà không hề biết mệt. Người chị xinh xắn của cô, ngồi một góc lên tiếng giận dỗi, tranh phần:

- Trò này có gì đâu vui, mệt chết đi được cũng bẩn chết đi được. Thôi mình về nhà chơi nhà chòi đi.

- Không được đâu, đang chơi vầy mà bỏ về con bé này sẽ khóc đó. - Thế Khôi vừa đứng canh độ cao sợi dây vừa trả lời, cũng không hề quay qua nhìn Thiên Ân. Anh đang hăng say với trò nhảy dây.

- Bà cô nhỏ khó chiều, công chúa mít ướt. - Anh  Châu Giang đang đứng bên cạnh phì cười lên tiếng.

Đó mãi lo chơi, nên Thiên Trang không phản bác lại lời anh Châu Giang, sợ anh giận không thèm chơi với mình nữa. Chứ thật ra cô thấy cái danh xưng "công chúa mít ướt" hoàn toàn không đúng với cô. Cô chỉ hay khóc vì những chuyện nhỏ nhặt như không có bạn chơi cùng, lúc vòi vĩnh ai đó điều gì. Chứ gặp chuyện lớn cô lại là người lý trí và thường cắn răng chịu đựng một mình.

Ví dụ như năm đó, anh Thế Khôi tập cho cô chạy xe đạp hai bánh. Khi đó cô tám tuổi, anh Thế Khôi mười bốn tuổi, đã bắt đầu trổ mã bảnh bao. Chiều đó anh mặc bộ đồ thể dục, đi giày thể thao dẫn cô và chiếc xe máy đầm mini ra một trường tiểu học nhỏ gần nhà cô. Bác bảo vệ trường quen nên cũng thường để cho cô và anh cùng đám trẻ gần đó vào sân trường chơi. Tầm mười tám giờ bác mới bảo bọn trẻ về để đóng cửa. Anh chạy phía sau xe đạp nhỏ của cô, dùng hai tay mình nắm yên sau để cô phía trước làm quen với bàn đạp, rồi ra sức đạp vèo vèo. Anh chạy được một lúc thì thở hồng hộc, nhưng liên tục động viên cô:

- Em cứ đạp đi, anh đang ở phía sau. Em yên tâm đừng nhìn lại, cứ nhìn phía trước rồi đạp.

Cô đạp được một lúc thì quen với tốc độ của vòng quay bánh xe, không còn chao đảo nữa. Càng lúc chạy càng vững, đạp càng thích. Lúc này trên gương mặt căng thẳng của cô lấp lánh nụ cười hạnh phúc. Cô vừa định quay lại khoe với anh, thì không nhìn thấy anh đâu. Lúc ngẩng lên thấy anh đang đi bộ phía sau, hân hoan thét lớn:

- Em nhìn ngoài trước rồi đạp tiếp. Anh buông tay ra nãy giờ em đạp được rồi đó.

Lúc này tự nhiên tay lái cô loạng choạng, bánh xe lắc kinh khủng. Thế Khôi thấy vậy nhanh chóng chạy đến đưa tay định giữ yên xe, nhưng không kịp Thiên Trang thét lên một tiếng, cả người và xe nghiêng qua một bên, cô nằm bẹp xuống đất, chiếc xe nhỏ nằm đè lên chân cô. Anh vô cùng hốt hoảng, vội vàng xô chiếc xe ra, đỡ cô đứng dậy. Nhưng cô không thể nào đứng lên được, đành ngồi bệt dưới đất; cô cắn răng cố gắng để mình không khóc. Anh nhẹ nhàng vén váy cô lên, nơi đầu gối bị trầy một mảng to, máu không ngừng chảy xuống, nơi khuỷu tay cũng truyền đến cảm giác đau rát. Anh thấy thế vô cùng lo lắng, mặt mày tái xanh, anh ngẩng đầu nhìn cô, luôn miệng nói:

- Anh xin lỗi, anh xin lỗi, em đau lắm không? Đừng khóc, đừng khóc. Ngoan, đừng khóc, anh thương.

Không hiểu sao khi nghe những lời đó tự nhiên Thiên Trang như được truyền thêm sức mạnh. Một nguồn sức mạnh vô cùng lớn để cô không cảm thấy đau, không rơi nước mắt mà lắc đầu mỉm cười vỗ về ngược lại anh:

- Em không đau đâu, em không sợ đâu. Anh Thế Khôi yên tâm.

Rồi anh cõng cô về nhà, tất nhiên cả hai đứa đều bị la một trận tơi bời. Tối hôm đó, có lẽ do vết thương nhiễm trùng, cô rất đau, sốt một trận đến tận hai hôm sau. Anh Thế Khôi hoàn toàn không biết chuyện này, sau khi cõng cô về anh ba mẹ anh chạy đến la anh một trận, và phạt một tuần không cho đi chơi.

Ánh mắt anh nhìn cô chiều hôm ấy, cử chỉ quan tâm kia, sự yêu thương vô hạn, sót xa vô cùng là những điều cô mãi mãi không quên.

Ôi! Thời gian trôi qua nhanh quá, tất cả như một cái chớp mắt và không thể níu giữ được, ngày bé tâm hồn trong veo, suy nghĩ đơn giản, cuộc đời đẹp như một trang thơ; vụt một cái những manh nha len lén thay đổi trong tâm hồn, không rõ nó đến từ khi nào, chỉ khi dần rõ hình dạng của cảm xúc ấy thì tất cả đã thành người trưởng thành. Thế Khôi - người cô xem như anh trai ngày xưa, người cùng cô đi qua rất nhiều hồi ức trưởng thành, người dạy cô học, chơi với cô, tập cô đi xe đạp hiện đã trở thành một bác sĩ với các ứng xử vô cùng chững chạc, rất có thể sẽ trở thành "anh rễ" của cô. Đây là điều cô không muốn nhất, mỗi khi nghĩ đến cô vô cùng khó chịu.

Chương 7

Mới đó mà Thiên Trang đã học với "gia sư riêng" Thế Khôi được hơn một tuần rồi. Bài học không nhiều, kiến thức cơ bản cô cũng nắm vững anh chỉ chọn lọc thêm một số bài nâng cao cho cô mà thôi. Có nhiều hôm, anh lại tranh thủ đưa bài cho cô làm còn mình qua phòng Thiên Ân chơi, có hôm thì mua ít đồ ăn vặt đến, mở ra cho cô và chị cùng ăn.

Hôm qua, như thường lệ, sau khi kết thúc buổi học, cô tiễn Thế Khôi về; lúc quay lại, đi ngang qua phòng ba mẹ, vô tình nghe được đoạn nói chuyện giữa hai người:

- Ông này, ông thấy chuyện của con Thiên Ân với thằng Thế Khôi như thế nào? - mẹ cô hỏi.

- Ừ thì tùy tụi nó thôi. Thế Khôi thì không có gì đáng chê trách cả. - Ba cô trả lời.

- Tôi cũng nghĩ như vậy. Thế Khôi và Thiên Ân là cùng nhau lớn lên, chỗ gia đình mình với nhà anh Quách cũng là bạn bè lâu năm. Nếu hai đứa nên duyên được thì tốt biết mấy. - Mẹ cô thở ra một hơi, xì cười - Thấy hai đứa đứng bên nhau vô cùng đẹp đôi, đúng như mọi người nói: "Yểu điệu thục nữ, quân tử hảo cầu" mà. Chỉ mong sao tụi nó sớm nên duyên chồng vợ.

- Tôi cũng thấy như thế. - ba như nhớ lại gì đó, nên thét lên - Ây da - rồi cuống quýt vỗ đùi nói - Hôm bữa trong tiệc mừng đó, anh Quách có ngõ ý nói với tôi hay tìm ngày tốt cho hai đứa đính hôn trước, một năm sau khi thằng Thế Khôi học thạc sĩ xong, con Thiên Ân cũng ổn định công việc rồi làm đám cưới. Hôm đó tôi nói để tôi bàn với bà xong cho ổng hay, nhưng bữa đó say quá sau công việc nhiều tôi quên luôn.

- Ông này, chuyện quan trọng thế sao ông lại quên chứ - mẹ cô cằn nhằn - anh Quách tính như vậy là đúng ý tôi quá rồi còn gì. Hay là để mai tôi rủ bà Yến (tên cuả bác Quách gái) qua đây chơi. Sẵn bàn chuyện này xem sao.

- Chuyện này thì bà cứ tính đi. Nhưng làm gì cũng nên hỏi ý con gái trước, nghe xem con nghĩ như thế nào. Chứ đây là chuyện trăm năm, có gì con nó khổ lắm.

- Cái này tôi biết cân nhắc.

- Ừ, vậy thôi tôi làm việc một tí rồi ngủ sau, bà ngủ trước đi.

- Vậy ông làm gì làm đi.

Sau khi đoạn đối thoại kết thúc, Thiên Trang như kẻ vô hồn trở về phòng. Ai là "thục nữ"?, ai là "quân tử"?, mẹ ví von siêu tài ấy nhỉ, rất chuẩn xác để nói về Thiên Ân và Thế Khôi. Cô bước lên phòng, ngồi bên bể cửa sổ nhìn những vì sao trời, những vì tinh tú như những hạt pha lê bảy sắc màu. Như những nụ cười xinh đẹp ngày bé. Nhưng giờ một phần tuổi thơ đó đã đi mất rồi không biết phải tìm lại ở nơi đâu.

Ngày hôm sau, đúng giờ Thế Khôi lại đến kèm cô học. Nhưng nhớ đến cuộc nói chuyện tối qua, cô không muốn học cùng anh tí nào cả. Khẽ rùng mình, nghiêng tai lắng nghe những âm thanh, tiếng dì giúp việc mở cổng, tiếng xe hơi của anh đang chạy vào sân. Thế Khôi anh có biết anh sắp được đính hôn với người trong lòng rồi hay không? Hôm nay anh đến đây dạy học hay đến đây bàn chuyện đính hôn? Cô ngồi yên lặng trong phòng, một lát sau, không hề có tiếng mở cửa phòng như mỗi khi, Thiên Trang nhíu chân mày nghe loạt âm thanh đang diễn ra ở phòng chị hai bên cạnh. Có tiếng mở cửa, có tiếng đóng cửa. Nhưng bên trong phòng kia xảy ra chuyện gì, hai người đang nói gì thì cô nghe không rõ. Lặng lẽ đếm thời gian 5 phút, 10 phút, 20 phút. Thời gian cứ trôi chầm chậm như thế, thầy giáo vẫn chưa thấy đâu. Cuối cùng sau hơn 30 phút đợi chờ, đã có tiếng gõ cửa phòng cô, cách gõ chầm chậm có quy luật này chắc chắn là của "thầy giáo" rồi. Đợi một lúc thấy cô vẫn chưa lên tiếng, anh khẽ gọi.

- Trang ơi, anh Khôi nè.

- Vào đi - Cô gắt lên

Cửa bật mở ra. Thế Khôi bước vào. Cửa nhanh chóng khép lại, anh đi đến bàn học của cô, vui vẻ cười nói:

- Chào em, nãy anh có chút chuyện nên vào trễ.

Cô tắt máy tính, ngẩng đầu lên đưa đôi mắt sáng quắc nhìn lên gương mặt sáng bừng và đôi mắt lấp lánh niềm vui của anh. Chỉ ba mươi phút tâm sự riêng vơí chị Thiên Ân đã làm anh hạnh phúc thế rồi sao? Cô cảm thấy rất chán nản, không thể nào tập trung học hành được. Cô đặt tay lên bàn nhìn anh, hỏi:

- Bận chuyện của anh là hẹn hò riêng tư trước khi dạy đúng không?

- Hi. Em biết rồi còn hỏi. - Rồi anh nhìn xuống bàn học cảm thán - Ái chà, hôm nay siêng năng dữ ta.

- Sao anh biết hôm nay em siêng năng - Cô hỏi mang vẻ không mặn không nhạt, như chỉ hỏi lại cho vui.- Thì hôm nay em đã chuẩn bị sẵn sách và tập luôn nè. - Anh nói xong, mỉm cười, tự nhiên kéo ghế ngồi xuống cạnh cô.

Cô thở ra một hơi rồi hỏi:

- Con người có thói quen đánh giá sự việc qua hình ảnh họ nhìn thấy chứ rất lười nhát tìm hiểu sâu bên trong của vấn đề mà họ cho là không quan trọng đúng không? - Cô không chớp mắt, cứ nhìn chằm chằm anh, không để lọt bất kỳ phản ứng nào của anh.

Anh chỉ nhìn việc cô chuẩn bị sẵn sách vở thì khen cô chăm chỉ. Anh không hề tìm hiểu để biết rằng cô nghe tiếng xe anh vào nhà gần bốn mươi lăm phút trước, đợi anh bên phòng chị Thiên Ân ba mươi phút nên mới tự chuẩn bị sách. Anh không biết anh đã vô tình để cô đợi chờ thế nào. Chỉ nghĩ vài phút mà cô tự học là siêng năng thôi đúng không?

Thế Khôi không nói gì, im lặng một lúc lâu, ánh mắt vô cùng phức tạp, anh đang tìm kiếm một điều gì đó, một câu trả lời nào đó trong mắt cô nhưng anh không thể nhìn thấu tất cả. Một tầng sương mù dày đã che hết cảm xúc của cô. Thấy vậy anh lên tiếng:

- Thiên Trang, em có chuyện gì không vui à?

- Em là đứa con nít ranh hỉ mũi chưa sạch sao lại có chuyện làm em không vui chứ. - Cô trả lời đầy vẻ khiêu khích.

Anh quan sát cô thêm giây lát.

- Em đừng trẻ con như thế có gì thì nói ra đi cô bé. - Anh đưa tay nhéo má cô, mỉm cười - Chúng ta xem như anh em cùng nhau lớn lên, tính tình của em như thế nào anh không rõ sao? Vui buồn giận dỗi đều hiện rõ trên mặt em kìa.

- Hừm. Anh trai thương em, hiểu em quá đi hả?

- Tương đối hiểu.

- Vậy vì sao anh lại nghĩ em siêng năng. Hay anh nghĩ em muốn thi đậu, muốn ra nước ngoài du học?Anh ngã người ra sau, dựa lưng vào thành ghế xoay, tay cầm cây bút bi đang đặt trên bàn lên, giơ giữa không trung, nhìn xoáy vào nó. Rồi di chuyển cây bút bi ấy đến trước mặt cô, để nó chạm đến chóp mũi, như thể anh lấy nó làm trung tâm phân tích vậy. Thiên Trang cảm thấy vô cùng khó chịu khi anh nhìn cô bằng ánh mắt dò la hiện tại, mỗi khi anh dùng ánh mắt này nhìn cô cơ thể cô như bị đóng băng, cả người khó chịu, bao suy nghĩ đều bị anh vạch trần.

- Hẳn là ban nãy em không siêng học mà là anh khen em siêng năng làm thơ. Em lấy sách để sẵn trên bàn nhưng mở laptop ra là để làm thơ chứ gì.

Tôi giật mình.

- Đúng thế, em mới đăng một bài thơ mới lên Blog của mình.

- Bài thơ đó viết về gì vậy, có viết về anh không?

Dạo này thơ cô đang dần chuyển mình không còn là những tình cảm học trò trong sáng, tình cảm nơi trường lớp nhẹ nhàng trong veo nữa. Mà nó ẩn chứa nhiều tâm sự hơn. Dường như trong đó có cảm xúc của tình đầu chớm nở, có hình bóng của chàng trai nào đó chưa rõ mặt, có chút lưu luyến không nó ra được, chút âm thầm dõi theo.

Khi bị anh chiếu tướng như thế, Thiên Trang lúng túng, đầy chật vật, cố gắng che giấu cảm xúc của mình. Cô tỏ ra giận dỗi đáp.

- Có, bài thơ này là bài thơ vui châm biếm nên anh biến thành con Két đỏ tối ngày chạy nhảy lung tung không lo cho tương lai. Rồi anh còn biến thành một con ễnh ương to và xấu xí tối ngày kêu ột ột nữa. Haha.

- Vậy sao? - Anh nháy mắt, nụ cười càng trở nên bí hiểm.

- Đúng thế - Thiên Trang gật đầu kiên định.

Anh lập tức thu nụ cười của mình lại, đặt hai tay xuống bàn. Người hơi vươn lên khỏi ghế, cúi xuống dán mặt mình lại gần mặt cô. Gương mặt hai người cách nhau chỉ vài xentimet.

- Nếu trong bài thơ và trong suy nghĩ của em có anh thì anh chắc chắn là một con ếch chứ không phải một con vật nào khác.

- Vì, vì... vì sao chứ? - Mặt Thiên Trang đỏ ửng, nóng ran, giọng nói cũng yếu đi vài phần, lắp bắp - Dù sao con ếch cũng chỉ là một con vật rất xấu xí mà thôi.

Anh Thế Khôi lại ngồi xuống ghế, từ tốn trả lời.

- Em hiểu vì sao là con ếch mà Thiên Trang. Chỉ  là em đang giả vờ không biết thôi.

Ngaỳ bé cô rất thích bộ phim Hoàng tử ếch, rất hay bắt mọi người cùng xem phim với cô. Có khoảng thời gian đi đâu gặp Ếch cô cũng điên cuồng reo lên vui vẻ, và hy vọng con Ếch đó biến thành một chàng hoàng tử. Nay nghe anh tự tin thế cô không khỏi phì cười.

- Ông anh tự tin ghê, nghĩ em sẽ xem anh là hoàng tử hả? Vậy công chúa của anh đâu?

- Trong lòng em chắc chắn có câu trả lời.

Đúng, trong lòng cô biết rõ, vị công chúa kia là người nào, là cô gái xinh đẹp phòng bên cạnh cô đây. Hoàng tử ếch và thiên nga xinh đẹp. Cô lắc lắc đầu, cô không nên tiếp tục suy nghĩ về những chuyện này nữa. Tình bạn trong veo tuổi thơ đã không còn nữa, ngày bé giờ chỉ còn là kỷ niệm thôi, cái gì đã qua thì hãy để nó qua đi. Chị của cô cũng tốt mà, tình cảm của hai người đáng được chúc phúc mà. Thiên Trang hít sâu một hơi, đúng rồi cô chẳng hề mất thứ gì cả vì vốn dĩ cô chưa từng có gì. Vậy thì sao phải khó chịu cơ chứ, có gì đáng cáu gắt đâu.

Chương 8

- Hừm. Hừm. - Anh tằng hắng một tiếng khiến cô giật mình, ngẩng đầu nhìn anh, thoát ra khỏi miền ký ức. - Hồn em lại bay đi đâu vậy hả?

Anh nói xong vươn tay ra cốc một cái vào trán cô, lắc đầu thở dài, nói:

- Bây giờ có thể nói cho anh nghe xem em đang suy nghĩ, buồn phiền chuyện gì không?

Cô vẫn im lặng, đưa mắt nhìn anh, không lên tiếng. Anh cũng không vội, không tiếp tục hỏi mà đợi chờ cô trả lời.

Mãi một lúc sau, Thiên Trang cất tiếng:

- Anh Khôi này.

- Có gì em cứ nói đi.

- Em nhất định phải ra nước ngoài du học, phải làm một nữ doanh nhân sao?

- Từ trước tới bây giờ anh chưa bao giờ nghĩ em sẽ yêu thích và mong muốn trở thành một nữ doanh nhân cả. - Anh thẳng thắn trả lời.

- Em cũng không biết trong tương lai em có thể làm tốt vị trí một Giám đốc hay không. Em chỉ biết thật sự em thích hợp làm một công việc nhẹ nhàng ít bon chen va chạm mà thôi. Kinh doanh quá nhiều thử thách, cần một cái đầu lạnh, một ý chí cứng, một sự kiên trì quyết đoán... nó hoàn toàn không hợp với em.

Lúc này anh không còn vẻ đùa giỡn ban nãy nữa. Gương mặt và đôi mắt trở nên nghiêm túc hơn. Nghe Thiên Trang hỏi thế, anh vội lắc đầu.

- Không hợp với em, tính em nhẹ nhàng và sôi động. Em lại là cô gái hay mơ mộng, em không thích việc tranh giành nên đương nhiên ngành kinh doanh không thích hợp với em.

- Chỉ có một mình mẹ em là nghĩ rằng nó hợp với em. - Cô thở dài, nở nụ cười buồn.

- Bất cứ cha mẹ nào cũng nghĩ con cái mình là giỏi nhất mà. Luôn muốn những điều tốt nhất cho con cái họ. Mà quên mất rằng lựa chọn của con cái mình mới là điều có thể mang lại hạnh phúc lớn nhất cho bản thân. Như anh nè, thật sự anh thấy học xong thạc sĩ đã quá đủ rồi, tạm thời anh chưa muốn học lên nữa. Muốn dùng vài năm sắp tới làm việc tại bệnh viện, tích lũy thêm kinh nghiệm thực tế. Nhưng ba mẹ lại bắt anh phải ra nước ngoài học tiếp lên Tiến sĩ.

- Đi nước ngoài học tiến sĩ.

- Ừ. Sáng nay ba anh có bàn với anh việc này. Ba mẹ muốn anh sau khi tốt nghiệp Thạc sĩ thì tranh thủ thi lên Tiến sĩ luôn. Nhưng cứ học lên mãi như thế thì được gì. Trong khi đó anh chẳng có lấy kinh nghiệm thực tế nào cả. Bệnh nhân của anh đếm trên đầu ngón tay. Bỏ ra hai, ba năm nữa ra nước ngoài học với anh là bỏ cả tuổi trẻ rồi còn gì. Mà anh thấy chưa cần thiết. Khi nào cần thiết anh sẽ tự khắc đi. Nhưng ba mẹ không chịu cứ ép anh đi. Để ôm cái danh tiến sĩ đi khoe với mọi người, để bệnh viện lại có thêm một tiến sĩ nữa hay sao. Đó là hư vinh.

- Giá như ba mẹ của chúng ta chịu lắng nghe con cái một tí thì tốt biết bao nhiêu. Họ toàn sắp đặt con cái theo ý mình thôi. - Thiên Trang cảm thán. Và hoàn toàn bất ngờ khi đến anh Thế Khôi cũng đang trong tình trạng bị ép buộc phải đi nước ngoài du học.

- Vậy anh có muốn tiếp tục học lên Tiến sĩ không?

- Thật ra thì anh cũng có dự định học lên Tiến sĩ - Anh trầm ngâm một chút như để nghĩ ngợi về tương lai của mình, để tạo thêm chút không khí hồi hộp và mong chờ, để xem đôi mắt tò mò của Thiên Trang. Rồi anh phì cười và nói: - Nhưng không phải hiện tại, mà khi anh cảm thấy đã thật sự sẵn sàng cho việc học lên. Anh cần phải làm vài năm va chạm thực tế, anh không muốn trở thành một tiến sĩ với mớ kiến thức rỗng.

- Vậy là anh quyết định tạm thời không đi du học mà ở lại bệnh viện làm sao?

- Đúng vậy. - Anh cương quyết gật đầu.

- Nếu vậy - Cô hơi im lặng một chút, do dự suy nghĩ rồi từ từ nói: - xem như anh không nghe lời ba mẹ rồi. Còn chị Thiên Ân nữa, anh không muốn đi du học với chị sao? Không sợ người ta cướp mất chị hả?

Anh nhìn cô một lúc, không biết vì sao anh có vẻ hơi cáu gắt.- Này nhóc con. Em đừng cứ mãi quan tâm lo lắng cho chuyện tình cảm của anh và chị em được không. Chuyện anh chị hãy để anh chị tự giải quyết.

- Chỉ là em sợ hai người xa mặt cách... - Thiên Trang đang nói thì Thế Khôi cắt ngang. Nửa câu nói còn lại vẫn chưa kịp thốt ra.

- haizzzz. Tình cảm không phải nói chia cách là chia cách đâu. Em còn nhỏ chưa hiểu, đừng có sợ đông sợ tây nữa được chứ.

- Vậy - cô nheo mắt nói với anh - xem như em sẽ giúp anh giữ bí mật chuyện lần này. Đổi lại anh giúp em một việc đi.

- Việc gì?

Thiên Trang đứng lên, chầm chậm đi đến ban công. Lúc này cô mới xoay người lại, nhìn thẳng vào mắt anh nói:

- Em cũng không muốn đi du học đâu. Em cũng sẽ không học ngành quản trị kinh doanh.

Anh quan sát cô hồi lâu. Nhưng cũng không quá bất ngờ, có lẽ anh đã sớm đoán ra chuyện này. Anh chỉ thở dài:

- Mẹ em sẽ rất thất vọng.

- Việc anh không học lên Tiến sĩ trong thời gian này đang khiến ba mẹ anh thất vọng đó thôi. Em rất thương ba mẹ, cũng muốn làm cho ba mẹ vui vẻ, để ba mẹ tự hào về em. Em biết công ơn nuôi dưỡng và sinh thành của ba mẹ lớn thế nào. Cũng muốn báo hiếu cho ba mẹ. Nhưng không phải lấy tất cả đam mê và tương lai của mình ra báo hiếu. Ba mẹ cho em cuộc sống, nhưng không thể sống cuộc đời của em. Em biết gì tốt cho bản thân em nhất, có lẽ sau này mẹ sẽ chấp nhận, chậm một tí cũng được em sẽ kiên nhẫn đợi, sẽ luôn cố học tốt làm tốt công việc em chọn. Em tin rồi mẹ cũng sẽ tự hào về em.

Sau khi nghe Thiên Trang chia sẻ xong suy nghĩ của mình. Anh thở dài.

- Em đã chín chắn hơn nhiều rồi. Thiên Trang đã chững chạc hẵn ra. Anh biết, anh không thể nào ảnh hưởng tới quyết định của em được. Anh chỉ nhắc em phải luôn nhớ ba mẹ có làm gì đều xuất phát từ việc yêu em mà thôi.

- Yêu là tốt, nhưng yêu mù quáng thì làm người ta sợ hãi anh hiểu không?
Anh lại im lặng nhìn cô một lúc nữa, mỉm cười thật tươi anh nói.

- Chúc mừng em, cô bé. Em đã trưởng thành rồi.

- Không. Em biết mình vẫn còn rất nhỏ, rất non nớt. - Thiên Trang phản đối, nhìn thẳng vào sự thật - em hoàn toàn chưa biết được tương lai em sẽ như thế nào khi em quyết định làm giáo viên. Có thể em sẽ sai, sẽ vấp ngã, sẽ cảm thấy  ngày xưa không đi theo con đường ba mẹ chọn mới thất bại. Nhưng tuổi trẻ được phép sai mà phải không anh? Nêú lúc đó em cảm thấy muốn về tiếp quản công ty ba, đủ mạnh mẽ để đứng trong giới kinh doanh thì em sẽ học. Vẫn chưa muộn anh nhỉ. Giờ em chỉ mới mười chín tuổi thôi, đang thích một điều gì đó đơn giản, đang muốn ra mắt những bạn đọc trung thành của em một dự án lớn. Nên tạm em sẽ trải nghiệm quyết định lớn đầu tiên trong đời.

- Dự án lớn là dự án gì. Tối nay em làm cho anh đi từ bất ngờ này qua tới bất ngờ kia đó Thiên Trang.

- Xì. - Thiên Trang mỉm cười, nhấc chân bước về phía Thế Khôi, ngồi xuống chiếc ghế bên cạnh anh. - dự án một Diễn đàn xã hội mang tên Địa đàng của riêng tôi.

- Địa đàng của riêng tôi? Diễn đàn online? Anh trừng mắt nhìn cô, rồi nhìn cái điện thoại "tít tít" không ngừng chớp tắt báo tin nhắn zalo của cô. Anh nghi ngờ: - Em làm một mình à? Làm một diễn đàn điện tử rất phức tạp, rất nhiêù chi phí duy trì ban đầu. Tuy về sau em vẫn có thể kiếm tiền thông qua nó nhưng cũng không phải dễ dàng. Chị Thiên Ân cũng không hiểu tại sao em thích mấy cái công nghệ điện tử như thế. Sao em không viết sách in ra có phải đơn giản hơn không?

Viết sách in ra, nhà văn truyền thống. Cái này rất danh dự, rất sang trọng, rất oai; hiển nhiên thuộc về phong cách của chị Thiên Ân. Nhưng không phải của cô. Cô chỉ thích trở thành một nhà văn "miễn phí", để mọi người chỉ cần yêu thích thơ văn của cô bỏ vài ngàn lên mạng là đọc được ngay, bạn thích để lại bình luận, hay và thú vị cô sẽ like, và trả lời. Văn học bình dị, gần đọc giả. Đó mới là điều cô thích.

- Cả anh và chị Ân đều không hiểu được nội dung chân thật trong những bài Blog mà em viết đâu. Cũng như sẽ không hiểu hết ẩn tình trong những bài thơ. - Cô nói ra lời thật lòng.

- Không hiểu hết. Vậy ai sẽ hiểu được? - Anh hỏi  trọng tâm.

- Độc giả của em. Những người bạn ở rất, rất xa em chưa từng gặp mặt nhưng theo dõi em từ những bộ truyện đầu tiên, và vài người bạn chỉ vô tình hội ngộ nhưng thật sự rất hiểu nhau. Cứ như tri kỷ của em vậy.

- Được. Em nói thử xem em dự định lập wed như thế nào? Em có dự định kinh phí duy ban đầu thế nào, nơi đặt server, host, em mua tên miền thế nào; phí bảo trì, rồi cả Admin chính, code.... một trang wed không dễ như em nghĩ.

Đúng là những thứ anh nói cô mù tịt, hoàn toàn không biết gì cả. Cô nhắm mắt rồi lại mở to mắt nhìn anh. Đôi chân mày rậm, đôi mắt đen sâu hút của anh nhíu chặt lại. Nhưng không hề che mờ được vẻ đẹp trai của anh. Thế Khôi, Thế Khôi... cái tên vô cùng quen thuộc với cô, cái tên cô đã gọi tỉ tỉ lần, cả trong những giấc mơ; Thế Khôi người bạn thân thiết ngày bé của cô.

Anh đợi mãi cô không trả lời. Nghĩ là cô đang buồn, đang sốc với lời nói thật của anh. Anh đành mở miệng an ủi.

- Thật ra em cũng đừng quá buồn...

Anh đang nói, Thiên Trang lên tiếng cắt ngang:

- Trang Forum này em làm chung với một người bạn nữa. Những cái anh đang nói em không hiểu, bạn ấy đảm nhận việc gầy dựng và duy trì, em chỉ là người phát triển nội dung mà thôi. Em đã bàn với người bạn của em xong hết rồi cả Mod quản lý thành viên, hay các chi tiết phụ bạn ấy sẽ chịu trách nhiệm hoàn toàn. Chỉ phần thiết kế bìa, màu sắc, xây dựng mục nội dung thì em đưa ý kiến. Nếu sau này trang wed kiếm được tiền thì trừ các khoản phí duy trì ra, tụi em sẽ quyên góp hết lợi nhuận cho một quỹ học bổng giúp trẻ em nghèo đến trường.

- Người bạn của em? Là ai thế? Anh biết em không có nhiều bạn thân. Càng không có bạn làm bên mảng It, vậy bạn này là ai?

- Bạn của em sao anh biết hết. Tụi em cũng chỉ mới lên lý tưởng và xây dựng dự án thôi. Tạm thời việc này em không muốn nói với chị em hay ai biết cả. Khi nào hoàn tất thì sẽ nói sau. Anh giữ bí mật cho em nhé.

- Thôi được rồi. Anh hứa sẽ giữ bí mật cho em. Nhưng có gì phải nói cho anh biết đó.

Nói xong, anh vươn tay ra, đặt lên vai cô lắc mạnh vài cái. Anh nói vui: - Nhà có cô em gái lớn rồi không giữ được nữa.

Cả hai phì cười ha ha. Đúng lúc này có người vặn chốt của. Thế Khôi vội vàng bỏ tay khỏi vai cô. Hai người im lặng nhìn ra cửa.

Chương 9

Người bước vào phòng không ai khác là bà chị xinh đẹp của cô. Chị nở nụ cười thật tươi, bưng một dĩa trái cây lớn và ít bánh mới nướng xong thơm phức bước vào. Chị tự nhiên đi đến chỗ hai người đang ngồi, đặt cái mâm nhỏ xuống bàn sách, vui vẻ nói:

- Mẹ kêu em mang trái cây và bánh lên cho hai người ăn. Khôi, anh phải nghiêm vào đấy nhé, nó lười học anh cứ phạt nó nặng vào.

Thế Khôi nháy mắt với cô, cô cũng phì cười. Thật ra nãy giờ hai anh em chỉ ngồi tám dốc với nhau chứ có học chữ nào đâu.

- Thiên Trang, sau này em muốn làm gì? - Thế Khôi hỏi.

- Em có chí lớn lắm nhé - Cô cố ý nhấn nhá một chút - Em muốn trở thành một cô gái vui vẻ, em muốn được là chính em, sống thật thành công trong hành tinh của em.

Đây là những điều ai nói với cô ấy nhỉ. Quen quen ta. À, nhớ rồi, tối hôm qua lúc trò chyện zalo với Đức Minh ông chú gìa ấy nói với cô. Mấy lời này ông chú gìa cứ nói đi nói lại cả chục lần nên cô thuộc lòng luôn. Haizzz cũng thật là, nếu hôm nay không phải bà chị hỏi, cô vô thức thốt ra cô cũng không nghĩ mình thuộc lòng như vậy.

Thật ra, tối đó sau khi cô và Đức Minh ca hát xong, trước khi về anh có xin số zalo của cô. Thấy anh cũng thú vị nên cô có cho tài khoản của mình. Suốt một tuần đầu tiên sau khi kết bạn anh chẳng hề nhắn cho cô tin nào cả. Làm Thiên Trang quên luôn người bạn mới. Mãi tới tận mười ngày sau anh mới bắt đầu nhắn tin. Anh bảo sau hôm dự tiệc nhà cô về, hai hôm sau anh bay về Mỹ luôn, công việc lu bu nên đến tận bây giờ anh mới có thể nhắn tin cho cô được. Anh hỏi cô có nhớ anh là ai không? Đang làm gì? Cứ thế hai người trao đổi qua lại. Nhưng do chênh lệch múi giờ và anh cũng bận rộn công việc nên chỉ thỉnh thoảng mới nhắn tin.

Cô từng kể cho Đức Minh nghe sở thích của mình. Thích viết văn, viết truyện online, thích được học đàn ghita, và ước mơ sẽ đi du lịch khắp nơi trên Thế Giới. Là một con chim nhỏ bay nhảy khắp nơi dưới ánh mặt trời. Lúc đó anh đã nói những gì cô vừa nói cho Thiên Ân và Thế Khôi nghe. Nhưng phản ứng của Thiên Ân thì hoàn toàn trái ngược với Đức Minh, anh ủng hộ cô, còn chị thì phản đối.

- Haizzz. Chị hết nói nổi em rồi, mơ mộng quá đi. - Chị nhìn xuống bàn, tập sách vẫn còn khép, bút vẫn để nguyên trong hộp. Chị hỏi - nãy giờ hai anh em có học không vậy?

- Em nghĩ sao? - Thế Khôi nhún vai, lắc đầu, tỏ vẻ lực bất tòng tâm - Anh có thành ý đến dạy nhưng con bé không muốn học

- Thế Khôi, anh chiều hư con bé rồi. - Thiên Ân bất mãn.

Thế Khôi nhìn chị, chị đang đứng bên cạnh đưa đôi mắt đen tuyền nhìn anh, môi mím chặt, hàng lông mi cong vút rũ xuống, càng làm chị hấp dẫn hơn. Làn da trắng noãn, mượt mà. Bất cứ người đàn ông nào đứng cạnh cũng khó cưỡng lại vẻ đẹp của chị. Thế Khôi càng bị cuốn hút nặng hơn, sắc mặt anh đầy tình ý. Đây là vẻ mặt của hoàng tử ếch khi gặp công chúa có phải không? Anh giải thích:

- Hôm nay công chúa Út có chuyện buồn phiền nên không muốn học. Với lại cả chiều nay anh bận khám và phẩu thuật, khá mệt, không tập trung dạy nổi.

- Em mà không lo học, mẹ biết sẽ la em cho xem.- Tại trễ rồi, "thầy giáo" lại mệt, ôn tập gì chứ. Mai hả ôn tập. - Cô trả lời.

Thiên Ân không thèm nhìn Thiên Trang nữa, xoay sang nhìn Thế Khôi, lắc lắc vai anh.

- Hôm nay hai người đều không có tâm trạng để học vậy thì nghỉ một hôm đi. Anh qua phòng em, chúng mình cùng coi phim nha. Em mới mua được đĩa phim Mỹ này hay lắm.

Chị nắm tay anh kéo đi. Thế Khôi mỉm cười, đứng dậy, vui vẻ đi theo chị. Anh không quên quay lại nhìn cô nói:

- Em qua xem chung với anh chị luôn nhé.

- Thôi em không thích làm bóng đèn đâu. Anh chị cứ đi xem đi, em cũng muốn yên tĩnh để viết Blog. - Cô lịch sự trả lời, mỉm cười nhìn anh chị mình.

- Vậy thôi em làm gì làm đi. Bye em. - trước khi khép cửa lại Thiên Ân nói.

Hai người đã về phòng của Thiên Ân, trả lại cho cô không gian vắng lặng của riêng mình. Cô thừ người ngắm nhìn phong linh. Cô không biết ngồi ngẩn ngơ như thế trong bao lâu. Đến khi tâm trạng và cảm xúc đủ dâng trào. Cô mở máy tính lên viết một tản văn:"Đã lâu lắm rồi anh không cùng em dạo phố. Bước chân em dường như không chạm được vào hiện tại của anh. Em chỉ tồn tại trong ký ức của anh, cùng anh ăn, cùng anh chơi đùa, cùng nhau dệt mộng dưới bầu trời xanh. Nhưng tất cả chỉ là ngày thơ bé, là những kỷ niệm dịu dàng trong hồi ức và trong nhịp thở của riêng em. Nghe lòng bao nhiêu cảm xúc ngày xưa. Ngày bên nhau.

Anh của em!

Có còn nhớ con đường mưa giăng giăng lối anh đưa em về. Còn nhớ tà áo dài tinh khôi màu trắng học trò, đứng bên cạnh anh e ấp như nụ hoa hồng mới nở sớm ban mai không? Còn nhớ những vòng xe quay đều, quay đều anh dạy em chạy trong chiều vàng xác lá, dưới tiếng ve râm ran không? Khe khẽ gọi tên anh thân quen ở tuổi lên 8, lên 10.

Anh của em!

Chúng ta còn dịp để sánh đôi cùng nhau không? Bước cùng em đi qua bao ngõ phố, nơi bày bán những món ăn ngon đủ sắc màu. Nơi đầy nắng, đầy mưa, nụ cười ai giòn tan trong gió, đôi mắt người anh trai ấm áp dành trao. Còn đâu nữa vòng tay che chở em ngày bé.

Anh của em!

Giờ đã tan biến vào gió. Leng keng như chiếc phong linh em treo. Âm thanh thật hay nghe thật thích nhưng khi em đưa tay chạm vào lại miên man sâu thẳm. Tình cảm ngày bé còn nguyên vẹn không? Tình cảm ngày bé đã mòn vẹo như ánh trăng. Trong em, những tình cảm dành cho anh không héo úa như cái cách đóa hồng nhung em trồng đột ngột khô cằn. Trong em, những rung động dành cho anh không vụt mất vào cái ngày anh nói yêu người con gái khác. Trong em, những giận hờn, nhõng nhẽo với anh không đủ làm em bật khóc, mà chỉ khóc vì thấy tim mình se thắt. Em hiểu trưởng thành rồi tất cả sẽ khác. Em hiểu điều gì đang tới bên em. Và em biết anh - người con trai em yêu là người có một trái tim mềm yếu, mỏng manh không chịu được nhiều cay đắng. Người bên anh phải là người xoa dịu đi mặn đắng, trầm lắng và yên ắng. Chỉ một người thích hợp làm điều đó... và không phải là em.

Nhưng có điều gì đó cứ bắt em ôm hy vọng, mộng mơ búp hồng nhỏ nở giữa đông. Em tìm về giấc mơ của mình, nắm tay cùng anh mua viên kẹo ngọt.

Anh của em!

Sao em cứ kiếm tìm anh trong những giấc mơ. Như những con đường quen giờ mình em bước. Những tình cảm đan chéo nhau như những sợi nắng đan chéo vào mây biếc. Em thấy khóe mi cay khi nhìn anh bên người em chúc phúc. Vì sao lại thế?. Có lẽ anh không phải là cái cớ cho những nỗi buồn trong em. Vì đoạn đời em đi mặn mà, nhiều dư vị khác nhau. Anh chỉ là một dư vị nhẹ nhàng trong đó mà thôi. Vậy thì em sẽ để cảm xúc này cho gió cuốn đi, mây che mất. Em sẽ buông hình ảnh ngày bé, buông vòng tay anh, bỏ những âm vọng khác lạ trong tim vào đêm vắng.

Tạm biệt nhé! Anh của em, Chút dư vị "lạ"."

Viết xong, cô bấm nút đăng tản văn của mình lên mạng. Thở dài một hơi. Chán chường và mệt mỏi quá, cô cúi đầu nằm gục trên bàn.

Chương 10

Vừa mới sáng sớm, trong nhà họ Châu đã nồng nặc mùi sát khí. Không cần hỏi ai là người kích mồi nổ thì cô cũng hiểu được lý do của mùi thuốc súng này và ai là người gây ra. Chắc chắn việc mấy hôm nay cô không học hành gì và anh Thế Khôi bỏ qua phòng xem phim, nghe nhạc với chị Thiên Ân đã đến tai mẹ cô. Thể nào ông anh trời đánh kia cũng kể hết toàn bộ nội dung câu chuyện cô nói tối hôm bữa cho mẹ cô nghe mà thôi. Thiên Trang vừa bước xuống nhà đã thấy gương mặt lạnh như băng, nặng chịch như đeo chì của mẹ. Thiên Ân vẫn như một tiểu thư đài cát, từ tốn im lặng ăn sáng và đi làm. Nhưng trước khi ra cửa chị có quay sang nhìn cô với một ánh mắt kỳ quái, cứ như đang cố đọc một cuốn sách khó hiểu. Chỉ có ba là vẫn bình thường, vẫn mỉm cười khi thấy cô, vẫn cố tình pha trò cho cô vui, tạo bầu không khí nhẹ nhàng hơn trong gia đình. Nhưng cô biết thật ra ba cũng mong cô học Kinh doanh để về tiếp ông quản lý công ty. Ông đang nhẫn nại chờ có cơ hội riêng, thời gian thích hợp để tự mình khuyên nhũ cô.

Không khí trong nhà quá mức mệt mỏi khiến cô không thể nào thở nổi. Vì thế hôm ấy dù Thiên Trang chỉ học 4 tiết buổi sáng, nhưng cô vẫn lấy lý do học nhóm nên ăn trưa ở ngoài, trốn cả buổi chiều không về nhà. Đơn giản cô sợ phải nghe những lời than vãn, dạy dỗ của mẹ. Mỗi ngày đều nghe cô sắp bị trầm cảm tới nơi rồi. Lúc cô mang balo đi ra khỏi cửa mẹ trừng mắt nhìn cô vô cùng tức giận. Dù vậy cô vẫn nhất quyết gấp rút lấy xe chạy đi. Làm thế nào cô cũng không muốn vừa sáng sớm đã lâm trận "khẩu chiến" với mẹ. Cô cũng cần một chút thời gian để suy nghĩ mọi chuyện, tìm chút lý do giải thích tử tế. Và mẹ cũng cần thời gian để bình tĩnh lại. Lúc đó hai mẹ con ngồi nói chuyện sẽ hợp lý hơn.

Hôm ấy, sau khi kết thúc bốn tiết học, cô chạy xe lang thang khắp Sài Gòn. Đi đến trung tâm thương mại, đi xem một bộ phim chiếu rạp vô vị, rồi đến một quán cà phê ngồi ngắm nghía cảnh vật. Đến chiều cô quay về vỉa hè chuyên bán đồ ăn vặt trước trường Tiểu học Lương Thế Vinh, ngôi trường tiểu học ngày bé hai chị em cô theo học. Những quầy ăn vặt mà ngày xưa năm đứa trẻ các cô rất thích ăn. Cô mua một loạt nào thịt viên nướng, cá viên chiên, một túi kẹo chỉ, snack... thưởng thức ngon lành. Sau khi no cả bụng, tinh thần dần ổn định hơn, có lẽ nhưng cảm xúc khi bé làm cô được tiếp thêm động lực, thế là cô quyết định trở nhà, kết thúc hành trình một ngày "đi bụi" lánh nạn của mình.

Cả buổi chiều, vì không muốn bị làm phiền, cô đã chuyển điện thoại di động qua chế độ im lặng và cất vào cặp. Lúc này Thiên Trang mới mở balo, lấy điện thoại ra kiểm tra. Có tổng cộng hơn chục cuộc gọi nhỡ, nhiều nhất là của ba cô, một cuộc của chị Thiên Ân, hai cuộc từ số bàn ở nhà chắc là ba bảo dì giúp việc gọi, vài tin nhắn zalo thông báo từ lớp Sư Phạm. Cô không gọi lại cho ai cả. Chỉ nhắn một tin cho ba: "Con không sao đâu, sắp về nhà rồi". Xong cô cất điện thoại vào cặp, chạy thẳng xe về nhà. Trong lòng không ngừng tự trấn an mình:

- Chuyện gì đến thì đến thôi, có chạy cũng không thoát. Thà chết sớm bớt đau khổ hơn. Thiên Trang mày đã lớn rồi, học cách đối diện với mọi chuyện đi.

Lúc đến cửa nhà, cô phải lặp lại câu nói này hai lần nữa mới đủ can đảm mở cổng chạy xe vào sân.

Thiên Trang vừa dắt xe vào cổng thì người giúp việc trong nhà đã vội vàng chạy ra phụ giúp cô. Dì giúp việc này tên là Hảo, là một người phụ nữ lớn tuổi đã làm ở nhà cô được mười năm nên ba mẹ cô rất quý dì xem dì như người trong nhà. Đặc biệt dì rất thương hai chị em cô. Dì đến phụ cô dắt xe, không quên nhỏ tiếng mật báo tình hình trong nhà với cô.

- Cô ba. Sáng giờ bà chủ không nói gì, ngồi phòng khách đợi cô về. Nhưng giờ nhà đang có khách.

Dì thở dài một cái rồi nói tiếp:

- Haizzz buổi trưa nay bà chủ không thèm ăn cơm trưa luôn.

Có khách. Đây có thể xem như là tin tức tốt lành hay không? Vì nếu có khách ở nhà thì mẹ có muốn "bùng cháy" cũng sẽ không bùng cháy trước mặt khách. Đối với mẹ chuyện cô học sư phạm là một điều đáng xấu hổ, điều mẹ không thích và muốn che giấu đi, rồi việc cô không chịu phấn đấu, không theo định hướng lại càng như sĩ nhục mẹ hơn. Vậy nếu có khách trong nhà thì đêm nay chắc lửa không cháy lớn lắm đâu, Thiên Trang thở ra một hơi, coi như được bảo toàn tính mạng. Cất xe xong cô vui vẻ đi vào nhà.

Vừa bước chân vào phòng khách, cô lập tức chựng lại. Cái người gọi là khách kia chính là chú Đức Dũng, và người ngồi cạnh chú không ai khác chính Đức Minh - Người vẫn thường nhắn tin zalo trò chuyện với cô trong một tháng qua. Hai hôm trước anh còn nhắn tin cho cô kia mà, anh vẫn hỏi han bình thường và hoàn toàn không nói đến chuyện mình về Việt Nam. Vậy sao hôm nay anh lại có mặt ở đây? Chẳng lẽ anh vừa về tới Việt Nam đã đến thẳng nhà cô. Do có sự xuất hiện của Đức Minh làm cô vô cùng bất ngờ, quên mất phép lịch sự phải chào hỏi khách. Cô chỉ đứng tại chỗ, đưa mắt hết nhìn hai vị khách lại quay sang nhìn ba mẹ mình.

Việc cô đột nhiên xuất hiện trong phòng khách, làm cuộc nói chuyện bị ngưng giữa chừng. Họ đều đưa mắt nhìn cô. Mẹ là người lên tiếng trước:

- Dữ không. Cô út nhà chúng ta rốt cuộc chịu về rồi đó hả. Mà về thấy có khách đang ngồi cũng không thèm thưa luôn. Phép tắt dạy dỗ con quên hết rồi sao.

Khi mẹ nói ra những lời này với cô, cô biết mẹ đã tức giận tới cực điểm rồi. Mẹ đã quên luôn cả việc phải giữ thể diện trước mắt khách khứa. Hôm nay, Thiên Trang có chạy đằng trời cũng không thoát khỏi cuộc đại chiến với mẹ. Cô hít vào rồi thở ra một hơi thật mạnh để lấy dũng cảm, giờ đánh bài chuồn cũng không kịp. Thôi thì xem như số trời đã định, cái gì tới cứ tới. Cô khoanh tay lại bước tới đứng cạnh ba mẹ. Lễ phép cúi đầu, trước tiên là chào chú Đức Dũng.

- Con chào chú Dũng.

Sau đó quay đầu sang nhìn Đức Minh, anh cũng đang mỉm cười, chớp mắt nhìn cô. Thiên Trang cắn răng, hoàn toàn không quen gọi anh là "chú". Lúc hai người trò chuyện cô vẫn gọi là "anh Minh". Nhưng giờ trước mặt ba mẹ cô không thể làm mặt quỷ với anh, không thể gọi sai. Phải coi anh như bạn của ba mẹ, là bậc cha chú của mình, lễ phép với anh.

Trong lúc cô còn đang khó chịu vì thứ tự vai vế này, môi mím chặt, mày cau có. Thì trong lòng Đức Minh cười ha hả. Sao anh không hiểu được dáng vẻ bí bách ở hiện tại của cô gái nhỏ cơ chứ. Đáng lý ra, anh định sẽ cho cô một bất ngờ nho nhỏ, nên về nước không nói cho cô biết, suy nghĩ sẽ phá cô thêm chút nữa. Nhưng nhìn vẻ mặt âm trầm của mẹ cô lúc này, anh biết cô gái nhỏ này lại làm gì cãi cha mẹ nữa rồi.

Trong một tháng qua, tuy trò chuyện với cô không nhiều nhưng đủ làm anh hiểu tính cô. Thấy vậy anh lên tiếng giải vây cho cô.

- Sao thế cô bé, không nhớ "chú" sao? - Đức Minh cố ý nhấn mạnh tiếng "chú" để chọc tức cô. - Chúng ta đã từng gặp trong bữa tiệc cách đây gần hai tháng tại căn nhà này.- Hôm đó nhiều người thế nên cũng không tránh khỏi việc không nhớ hết mọi người. Chỉ là không biết phải gọi thế nào thôi ạ. Vì hôm trước "chú" đây bảo không thích người khác gọi là "chú" nghe già quá. - Thiên Trang không khách sáo, lên tiếng đỗ lỗi cho anh. Nhưng không phải là cô nói dốc. Đúng là anh bảo cô gọi "anh" trước mà.

- Thiên Trang, con đừng nói hỗn với người lớn vậy. - Ba cô lên tiếng, mẹ cô ngồi bên cạnh liếc  cô một cái.

- Haha. Cô út đây trí nhớ tốt ghê - Đức Minh lên tiếng. - Thật ra "anh" hay "chú" thì cũng chỉ là một đại từ quan hệ thôi. Cũng giống như ở Mỹ, mọi người dù lớn hay nhỏ, lúc nói chuyện vẫn xưng "me" và gọi người còn lại là "you". Thái độ lễ phép không phải thể hiện qua cách gọi mà thể hiện qua ánh mắt, giọng điệu và cử chỉ. Em không để ý cách gọi đâu, gọi "anh" nghe còn thích hơn, vì thấy mình trẻ hơn ấy chứ.

Bất chợt Đức Minh quay đầu sang nói với Thiên Trang.

- Thấy tôi nói có đúng không Thiên Trang. Em muốn gọi thế nào cũng được.

Lúc này Thiên Trang lại có dịp ngắm anh kỹ hơn, nhìn sâu vào đôi mắt thông minh và thâm hiểm của anh. Không phải dưới ánh đèn mông lung của đêm tiệc mà dưới ánh nắng vàng vọt của ráng chiều. Hôm nay anh không chải chuốt như hôm dự tiệc, chỉ một chiếc áo thun có cổ tối màu và chiếc quần tây cắt may đúng chuẩn. Nhưng trong anh vẫn toát ra vẻ một người làm ăn đáng tin cậy, có phong độ riêng, có sự lịch lãm riêng. Anh cũng là một người đàn ông thành đạt, nhưng phóng khoáng, không quá chú trọng áo vest comle già dặn như ba cô, hay một số người giám đốc khác mà cô gặp. Có thể vì anh là người sống ở nước ngoài nhiều năm nên thoải mái hơn chăng.

Nghe anh nói thế, Thiên Trang liếc anh cái, lên tiếng.

- Vậy chào anh chú ạ.

Lời vừa thốt ra, ba cô trừng mắt nhìn cô, mẹ cô hừ lạnh:

- Càng lớn càng khó dạy dỗ mà. Con riết.....

- Thôi thôi, xin chị đừng mắng con bé.- Đức Minh lên tiếng - Nếu nói chủ ý này sai thì em xin thay Trang nhận lỗi. Vì hôm tiệc, chính em kêu bé Trang gọi mình là anh. Nên mong anh chị bỏ qua cho em. - Rồi anh quay sang nhìn cô: - Với em cũng thích mọi người gọi bằng anh hơn. Chú nghe già lắm.
- Chào, anh Minh. - Thiên Trang nhỏ giọng.

- Đúng rồi, gọi vậy vẫn dễ nghe nhất. Chú Minh vô cùng khó nghe.

- Gọi vậy không ổn tí nào cả. Dù sao dựa theo vai vế thì... - Ba cô thấy không ổn với cách gọi này, nên nhắc nhở.

- Anh đừng phép tắt như vậy chứ. - Đức Minh nhìn cha cô - Âu chỉ là một cách gọi thôi, làm sao thấy thoải mái, cả người gọi lẫn người nghe đều thấy thích là được. Em với anh cũng không phải họ hàng gì, không phải là vai vế trong gia đình, em gọi anh là anh vì chúng ta xem nhau như anh em. Giờ em xem Trang là bạn, nên thích Trang gọi em là anh hơn, cái này cũng đâu phải vai vế trong gia đình đâu anh.

- Thôi thôi, bọn già chúng tôi cãi không lại hai người. - Chú Đức Dũng lên tiếng rồi quay sang ba cô. - Kệ tụi nó đi anh chị ơi, tụi nó muốn gọi sao thì gọi. Bọn mình gìa rồi, lỗi thời rồi.

- Không hẳn vậy đâu anh hai - Đức Minh lên tiếng - anh với anh Nhân đây có rất nhiều cái để em và Thiên Trang cần nhìn và học hỏi theo. Nhưng cũng có nhiều cái em thấy thay đổi cải tiến cũng hay. Như ngày xưa vợ chồng gọi nhau chỉ "anh" - "em" hay "tôi" với "bà" thôi; còn ngày này rất nhiều cách gọi khác nhau như "mình ơi", "vợ ơi" - "chồng ơi", "ông xã ơi" - "bà xã ơi", hoặc nhiều cặp vợ chồng còn gọi theo vai vế cuả các con "ba cu bin ơi", "mẹ cà rốt ơi". Gọi thế nào cũng được, miễn hai người cảm thấy vui vẻ khi gọi vậy là được, thay đổi tí cũng đâu sao đúng không ạ.

Ba cô không ngừng gật đâù khi nghe Đức Minh nói, sau khi nghe xong ông mỉm cười.

- Thiên Trang, sau này con muốn gọi chú Minh hay anh Minh đều được.

- Dạ vâng ạ. Con cảm ơn ba, em cảm ơn anh Minh.

Cô cười, anh cũng mỉm cười. Mẹ cô đang ngồi trên ghế bật đứng dậy.

- Được rồi, Thiên Trang. - Sự nhẫn nại và giới hạn kiềm chế của mẹ đã dùng hết, mẹ nắm tay cô gằn giọng: - Con đừng quá vui vẻ vì có người bênh mình thế. Giờ coi như con đã chào hỏi rồi. Ở đây để ba con nói chuyện với hai chú. Đừng quấy rầy chỗ người lớn bàn công việc. Theo mẹ lên lầu. Mẹ có chuyện muốn nói với con.

Tiêu rồi, nếu lên phòng là cô sẽ chết ngay lập tức. Mẹ sẽ không để cho cô sống yên đâu. Cô đảo mắt nhìn ba người đàn ông đang có mặt trong phòng một lúc. Ánh mắt cô chạm vào ánh mắt Đức Minh. Anh là người tâm sự với cô rất nhiều, động viên cô không ít, thậm chí còn an ủi việc gia đình cô nữa. Cả việc cô bị ép đi du học, không muốn đi... anh điều rõ. Ai bảo anh là người nói cô hãy làm những gì cô thích, sống với chính mình. Vậy thì anh chịu trách nhiệm chung với cô đi, gánh tội cùng cô. Có chết thì cùng chết vậy.

Cô lắc mạnh để tay mình thoát khỏi tay mẹ. Cô đứng yên tại chỗ, cất tiếng nói to rõ:

- Có gì thì mình ngồi ở đây nói chuyện luôn đi mẹ.

- Con lại định làm trò gì nữa vậy. - Mẹ cô quát lên.

- Con không giỡ trò gì cả. Con biết mẹ định nói việc gì. Vậy tại sao không nói ở phòng khách này luôn đi, có cả ba nữa.

- Nhưng ba con đang tiếp khách con không thấy sao? - mẹ cô rất tức giận.

- Từ lâu chú Dũng cũng được xem như người trong nhà rồi. Còn anh Minh thật ra tụi con luôn xem nhau như anh em thân thiết, sau ngày gặp nhau đầu tiên ở bữa tiệc thì chúng con đã cho nhau số điện thoại, thường xuyên liên lạc. Mọi việc của con anh đều biết rõ. Con biết mấy chuyện này mẹ không hề muốn cho người ngoài biết nhưng con đã kể hết cho anh ấy nghe rồi. Con xin lỗi mẹ.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau