TÌM TÌNH YÊU TRONG BÌNH YÊN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Tìm tình yêu trong bình yên - Chương 36 - Chương 40

Chương 36

Đúng 6 giờ tối, Đức Minh đến đón Thiên Trang như đã hẹn, vừa lên xe Đức Minh đã hỏi:

- Quý cô xinh đẹp muốn đi đâu ăn tối?

- Đến nhà hàng anh đi, em muốn ngắm thành phố đêm.

- Rất hân hạnh được phục vụ quý khách.

Sau khi hai người đến nhà hàng, vì đây là giờ đông khách nên hầu như các bàn đều đã có khách ngồi hay có người đặt trước, nhưng chiếc bàn của cô và anh ngồi lần trước thì vẫn trống. Hai người đến đó và ngồi xuống, Thiên Trang thắc mắc:

- Đây là chỗ ngồi đẹp nhất trong quán, có thể nhìn cả thành phố, không ngờ lại rất ít người ngồi. Em thích chỗ này nhất.

Anh mỉm cười giải đáp thắc mắc của cô:

- Vì là chỗ đẹp nhất nên từ sau hôm em và anh đến ăn tối anh đã tham lam kêu quản lý luôn đặt bảng "Đã đặt trước" lên bàn và hủy yêu cầu đặt bàn này trên hệ thống của nhà hàng vĩnh viễn. Nó sẽ thuộc về riêng chúng ta, em có thể đến đây ăn bất cứ lúc nào em thích.

- Hả? Chỗ riêng của chúng ta trong nhà hàng? Vậy cũng được sao?

- Với em thì không có gì không được cả.

Cô đưa mắt nhìn ánh mắt long lanh của anh. Hôm nay anh mặc một chiếc áo sơ mi màu gỗ trầm, khoác ngoài một chiếc áo vest màu đen, thêm vào đó là mùi nước hoa hòa quyện giữa gỗ hồ phách, gỗ tuyết tùng và lá chanh vàng thoang thoảng khiến cho người ta như mê hoặc, cuốn hút vào vẻ chững chạc của anh. Qua những lần tiếp xúc cô biết anh là người có gu thời trang riêng, trong những hoàn cảnh khác nhau anh sẽ chọn những trang phục khác nhau. Anh luôn luôn có một sự nổi bật nhất định ở nơi anh xuất hiện, sự nổi bật này không phải đến từ việc anh là một tỷ phú bên Mỹ, hay những món đồ hiệu mà anh mặc trên người. Mà nó đến từ phong thái của anh, anh không phải luôn tạo cho bản thân sự cầu kỳ mà tùy hoàn cảnh anh sẽ có cách hình xử riêng, anh có thể là một Play Boy khi đi bar, một kẻ thích ngao du lang bạt khi lái moto trên phố, một nhân viên văn phòng bình thường khi đi quán vỉa hè, đi karaoke với cô, và cả phong cách quý tộc đĩnh đạc của hiện tại. Anh không phô trương mà lặng lẽ phối hợp với người đối diện, với hoàn cảnh xung quanh để người đi bên cạnh anh không thấy có khoảng cách. Trong lúc cô để đầu óc tiêu diêu suy nghĩ về anh, không hề hay biết anh đã gọi món lúc nào, chỉ tập trung si mê đánh giá, mãi cho đến khi anh lên tiếng gọi hồn cô lại:

- Em đang bị vẻ đẹp trai của anh cuốn hút đó sao? - Anh vừa ngắm cô vừa hỏi - Đây có thể xem như việc đáng mừng không? Em đang dần mê mệt anh?

- Em sẽ không bị mê mệt bởi vẻ ngoài của người nào đó.

- Vậy em sẽ mê mệt bởi cái gì? Cho anh biết theo em ưu điểm của bản thân anh là gì đi. - Đức Minh nói

- Anh có rất nhiều ưu điểm, kể cả đêm cũng không hết - Thiên Trang thành thật - anh rất giàu có, anh cũng khá đẹp trai nữa, anh thành công trong công việc, có gu thời trang rất sành điệu, gặp và quen rất nhiều cô gái thông minh xinh đẹp rồi, sao lại muốn cưới em.

Ánh mắt anh sáng ngời, vẻ mặt trở nên nghiêm túc. Anh nói:
- Anh chưa từng nghĩ mình có nhiều sức hút như thế. Anh cũng rất mừng vì em nghĩ anh lại có nhiều ưu điểm. Còn về việc sao chọn em thì rất đơn giản đó là lý lẽ của trái tim không thể ngăn cản nổi.

Thiên Trang lườm anh một cái, bày tỏ thái độ dè bỉu việc anh nói dối:

- Em không tin, lý lẽ trái tim là gì em không biết em chỉ biết anh xạo thôi. Em tìm được rất nhiều ưu, khuyết điểm trên người của anh. Vậy mà anh lại chẳng tìm được cái nào trên người, chứng tỏ một là anh không quan tâm tới em, hai là anh đang nói dối.

- Oan cho anh quá, anh không nói dối, càng rất quan tâm em - Anh giơ tay lên như đang thề thốt - Em là một cô gái vui vẻ, làm thơ rất hay, ca cũng rất hay. Thật ra em không phải là một cô gái ngốc nghếch nhưng vì em quá yêu thương những người bên cạnh mình. Luôn suy nghĩ cho họ trước và suy nghĩ cho em cuối cùng. Nụ cười của em rất đẹp, nó có sức lan tỏa rất lớn, truyền năng lượng và niềm vui đến mọi người xung quanh. Còn ánh mắt của em lấp lánh như những vì sao trên bầu trời đêm vậy đó, dù có bị mây đen che đi thì nó vẫn ở đó âm thầm chiếu sáng Thế Gian. Đúng như em nói, anh đi nhiều, trải nghiệm nhiều, gặp nhiều người nhưng chưa ai hoàn mỹ như em, chưa ai mang đến cho con tim anh cảm giác bình yên khi ở bên cạnh như em, vạn người gặp một nên anh phải nắm bắt cơ hội giữ lấy em.

Thiên Trang nghe anh nói xong hoàn toàn bất ngờ, chính bản thân cô cũng không biết mình có nhiều ưu điểm như thế. Nhưng qua miệng lưỡi của anh nó không những là ưu điểm mà còn là lời ngon ngọt dùng để dụ dỗ con gái vì vậy cô trêu:

- Đúng thật anh tán gái giỏi quá - Cô gật gù - Lời nói đơn giản qua miệng anh cũng thành mật ngọt chết ruồi. Đó giờ không biết bao nhiêu cô gái dính vào bẫy ruồi anh tạo ra.

- Cái này có được cho là đang ghen không ta? - Đức Minh hỏi. - Nhưng anh cảm thấy vô cùng lo sợ khi không có được niềm tin nơi em. Anh không nói ra thì em bảo anh nói dối, anh nói xong thì em kêu anh nói xạo, tán gái giỏi? Vậy anh phải làm thế nào đây. Chưa đối tác nào có khả năng làm khó anh như em hết.

Thiên Trang suy nghĩ một tí rồi nói:

- Vậy xem như em là một đối tác có khó tánh, đây là một hợp đồng khó nuốt.
Anh im lặng vài giây rồi trả lời: - Nhưng anh vẫn muốn có được hợp đồng này, bằng mọi giá.

- Người ta nói trên thương trường anh là người không từ thủ đoạn để có được hợp đồng, anh muốn đạt được với số vốn bỏ ra ít nhất và thu lợi ích nhiều nhất.

- Khi đối tác là em, anh chấp nhận đàm phán thỏa hiệp, chỉ cần em đưa ra yêu cầu không cần biết nó phi thực tế thế nào anh cũng chấp nhận, không vì lợi ích của bản thân. Chỉ cần em chịu ký vào bản hợp đồng chung thân với anh.

Khi nói câu đó ánh mắt của anh rất kiên định và quyết đoán.

Thiên Trang nhìn thật sâu vào đôi mắt ấy, cố đọc ra tất cả suy nghĩ trong đầu người đàn ông ba mươi hai tuổi từng trải, dày dặn kinh nghiệm sống. Anh luôn cho cô một cảm giác an toàn, vui vẻ và bình yên khi ở bên cạnh. Cô tin anh chắc chắn sẽ đưa người con gái anh yêu đến chân trời hạnh phúc. Nghĩ vậy cô ngập ngừng lên tiếng:

- Nhưng...

- Nếu em cảm thấy còn nhiều vướng mắc chưa giải quyết được thì cứ từ từ suy nghĩ thêm. - Anh lên tiếng cắt ngang, lần đầu tiên trong cuộc đời anh thấy sợ, sợ một lời từ chối. - Anh có thể chờ.

- Không cần đâu, em đã suy nghĩ xong rồi - Cô đưa mắt nhìn một lượt vùng đất mang tên Bác thân yêu mà cô sống mười chín năm qua. Cô ngắm bầu trời đêm, ánh trăng và những vì sao tỏa ánh sáng bảy sắc. Cô quay lại nhìn anh - Với một bản hợp đồng vô cùng có lợi cho em như thế em sẽ thử một lần làm ăn lớn. Em đồng ý ký.

- Em nói thật chứ? - Anh mở to mắt nhìn cô, đôi mắt lấp lánh niềm vui và cả sự thật không dám tin vào tai mình.

- Người ta nói cuộc đời là một canh bạc. Mười chín năm qua canh bạc đời em thắng rồi thua, đến giờ em vẫn là một kẻ tay trắng. Hôm nay đây có được người muốn tài trợ cho em, cùng em đánh canh bạc hạnh phúc vậy tại sao em phải từ chối, anh đã bảo em không ngốc, vậy nên em muốn sống vì em một lần.

Đức Minh đứng lên đi tới chỗ Thiên Trang đang ngồi, cầm lấy tay cô, quỳ một chân xuống sàn nhà, lấy hộp nhẫn mà anh luôn mang theo bên người ra, trịnh trọng đeo vào ngón áp út của cô:

- Vậy cho anh xin làm bến bờ hạnh phúc của em nhé. Anh sẽ là nhà tài trợ kim cương cho nụ cười của em suốt đời.

Cô nhìn chiếc nhẫn trên ngón áp út tay mình, mỉm cười đáp:

- Em đồng ý.

"Bốp, bốp, bốp", không biết từ lúc nào những vị khách trong nhà hàng đã tạm dừng đũa quay sang theo dõi màn cầu hôn này. Khi cô nói lời chấp nhận họ vỗ tay chúc mừng, không ngừng cổ vũ "hôn đi, hôn đi", làm mặt Thiên Trang đỏ ửng. Đức Minh đứng dậy ôm lấy cô vào lòng đặt một nụ hôn lên trán cô, sau đó quay sang cảm ơn tất cả mọi người.

Chương 37

Những vị khách trong nhà hàng đa số là những người thuộc tầng lớp tri thức, điều kiện kinh tế ổn định, nên họ biết tiến và biết lui, sau khi đã chúc mừng xong họ quay về bàn ăn của mình, không quá tò mò chuyện của hai người nữa. Còn Đức Minh cầu hôn thành công có được cái gật đầu của cô thì tâm trạng vô cùng vui vẻ, kích động không nói nên lời; ngược lại, Thiên Trang thì bị màn cầu hôn lãng mạn vừa rồi và nụ hôn trước mặt mọi người làm cho mắc cỡ, chỉ có thể cúi gằm mặt mà ăn.

Ăn uống xong anh chở cô ra chỗ Phố đi bộ Nguyễn Huệ, hai người gửi xe rồi nắm tay nhau đi bộ. Có lẽ do gió mát hay do không khí trẻ trung và năng động ở nơi đây mà dần cô bớt ngại ngùng, mặt cũng đỡ nóng ran. Đức Minh thấy dễ thở hơn, chứ cô cứ đỏ mặt cúi đầu anh cũng không biết nói gì. Trong khi hai người đang sánh bước anh đột nhiên nói:

- Anh hứa sẽ là một người chồng thật tốt của em.

Thiên Trang quay đầu lại nhìn anh. Cô nói:

- Nhưng em sợ mình sẽ không thể làm một người vợ tốt của anh.

- Anh tin em có thể mà. Chúng ta sẽ cùng nhau bắt đầu và cố gắng xây dựng mái ấm của chúng ta.

Thiên Trang nói ra băn khoăn của mình:

- Em không biết bắt đầu xây dựng nó từ đâu cả. Em không biết làm gì cả, nấu cơm, giặt đồ, làm việc nhà em không biết.

Đức Minh dừng bước, quay sang nắm chặt cả hai tay cô, nhìn thẳng vào mắt cô, anh nói:

- Anh không cần em làm những việc đó, những việc đó đã có quản gia và giúp việc trong nhà làm. Em không định tranh giành việc với họ là họ mừng lắm, em đã giúp họ không bị đuổi việc.

- Em cũng không thể giúp anh trong việc quản lý công ty, em không thể trở thành thư ký của anh, tiếp anh trong việc xã giao với khách hàng.

- Những việc đó giám đốc và nhân viên các bộ phận trong Công ty đang làm rất tốt. Anh không muốn vợ mình nặng đầu óc vì những con số tính toán phức tạp.

- Em cũng không thắt cà-vạt, ủi đồ cho anh.

- Ba mươi hai năm qua anh đều tự làm những việc đó, nên anh cưới vợ về không phải để làm những việc ấy giúp anh.

- Em không giỏi trong việc giữ chồng, cũng không muốn chia sẻ bạn đời của mình cho ai khác, em rất sợ không đủ sức đấu lại với nhưng bông hoa xinh đẹp vây quanh anh.

- Hơn ba tháng qua em có thấy cô gái nào xuất hiện bên cạnh anh không? Anh đã từng là con ngựa bất kham, nhưng khi anh chủ động đưa dây cương cho em là anh chấp nhận trở thành chú ngựa được thuần phục. Anh sẽ không để chủ nhân của mình phải buồn, cũng không để em phải ra sức chiến đấu với bông hoa dại nào cả. Xin hãy tin tưởng anh.

- Vậy trở thành vợ của anh rồi em phải làm gì?
- Trở thành chính em, sống cho bản thân em, không khóc không đau lòng vì những điều xung quanh. Anh chỉ cần em ở bên anh mỗi ngày đều cảm thấy hạnh phúc là được.

Cô nhìn vào mắt anh, nhìn đôi tay anh đang nắm chặt đôi tay cô, nhìn chiếc bóng hai người in trên con phố dài. Những giọt nước mắt của cô đã rơi vì cảm động.

- Em rất mít ướt, rất trẻ con, hay khóc nhè.

Anh dùng một tay lau nước mắt cho cô: - Không sao, anh sẽ kiên nhẫn dỗ dành em, lau nước mắt cho em.

- Em cũng rất hay nhõng nhẽo, làm việc tùy hứng.

- Anh sẽ cưng chiều em, tùy hứng cùng em.

Cô mở to mắt nhìn anh:

- Mẹ em hay nói sau này ai mù rồi mới rước em.

- Không sao, anh sẵn sàng làm một kẻ mù, một thằng ngốc cùng em già đi. - vừa nói anh vừa nhẹ nhàng vuốt ve má của cô, rồi bất chợt anh cúi xuống phủ môi mình lên môi của cô. Đây cũng là nụ hôn môi chính thức đầu tiên giữa cô và anh, cô thật không ngờ nó lại xảy ra ở đây, chưa bao giờ cô nghĩ mình sẽ hôn ai đó công khai trên đường phố thế này. Mới đầu thần trí bị quay cuồng không có phản ứng nhưng sau đó phát hiện người đi qua đi lại đều nhìn hai người thì vội vã đẩy anh ra. Anh cũng không ép buộc thêm, buông cô ra, nhẹ nhàng nhéo mũi cô, thâm tình - Em là cô gái có trái tim mềm yếu, em đa sầu đa cảm, em mong manh dễ vỡ. Nên anh sẽ dùng ngày tháng sau này gìn giữ niềm vui cho em, trị dứt chứng bệnh đau lòng của em. Để cho em ngày ngày thỏa thích làm điều em muốn, muốn đi du lịch đâu thì đi, muốn shopping thì chúng ta cùng shopping... tất cả những việc em phải làm là nghĩ xem mình thích gì mà thôi. Anh tin chắc lần này em đã ra thêm một quyết định đúng nữa rồi đó.

Thiên Trang cúi đầu ngượng ngùng trả lời: - Chưa biết được để xem thế nào đã.- Rồi cô đánh trống lảng, chỉ một xe bán nước gần đó nói với anh: - em mỏi chân và khát nước rồi, muốn uống rễ chanh, anh mua đi rồi lại ghế đá đằng kia ngồi.
- Được. - Anh nắm tay cô đi mua nước và tìm chỗ ngồi nghỉ ngơi.

Khi hai người ngồi xuống băng đá, anh rất tự nhiên ngồi sát bên cạnh cô, không còn giữ khoảng cách như mọi khi nữa. Anh lặng lẽ choàng tay qua vai cô, để cô tựa đầu lên vai mình.

Trong vòng tay của anh, cô thấy mình rất nhỏ bé, cảm nhận rất rõ hơi ấm phát ra từ người anh, nó khiến cô hiểu được thế nào là sự ấm áp, an nhiên khi ở bên người đàn ông bạn tin tưởng.

Cô tự ví von bản thân mình như con thuyền nhỏ đang mắc kẹt trong cơn bão đầu tiên của cuộc đời, loay hoay không biết phải làm sao, thì đột nhiên có một cảng tàu thật lớn giúp cô neo bờ, nhẹ nhõm bình yên tránh bão. Cô lười biếng tựa đầu trên vai anh, nhìn mọi thứ xung quanh, cô ước mình có thể cứ như thế này mãi mãi. Anh dường như có đủ sức mạnh để chống đỡ mọi thứ, và cô đã dần trao hy vọng về tương lai cho anh. Người đàn ông mà cô vừa nhận lời cầu hôn và sẽ gọi là "chồng". Nghĩ đến đây cô bật hỏi:

- Cưới xong rồi chúng ta sẽ qua Mỹ và bắt đầu cuộc sống mới bên đó sao?

- Đúng rồi, nếu em muốn mỗi năm chúng ta sẽ về Việt Nam thăm ba mẹ và mọi người. Hoặc có thể bảo lãnh họ qua bên đó du lịch.

- Theo em biết thì thủ tục bảo lãnh vợ con sau khi kết hôn bên Mỹ khá phức tạp, phải đợi một đến hai năm có người đến tận bốn năm vẫn chưa đi được.

- Trước kia ba mẹ em có làm thủ tục dự định cho em đi du học, nên trước tiên cứ tiếp tục hồ sơ du học, anh sẽ nhờ thư ký của anh ở Mỹ liên hệ với một số trường Đại học bên đó làm hồ sơ nhập học cho em. Còn về phía Việt Nam cũng không quá khó, tuy thủ tục có rắc rối tí, nhưng anh sẽ nói anh Dũng nhờ người quen bên Đại sứ quán và bên bộ Ngoại giao hướng dẫn. Tin rằng một tới hai tháng sau em sẽ được visa thôi. Với bằng IELTS 8.5 của em thì việc phỏng vấn không là vấn đề. Song song đó anh vẫn nhờ người hoàn tất thủ tục kết hôn cho chúng ta.

Thiên Trang không ngờ anh đã suy tính đâu vào đó như thế. Cô mỉm cười, thở dài:

- Em không thể ngờ đời thật sự như một vỡ kịch vậy đó. Mười tám tuổi em thi rớt Đại học ba mẹ mong muốn, gặp anh, bỏ học ngành sư phạm mà em từng tưởng sẽ hợp với mình, và giờ đây mười chín tuổi em sắp lấy chồng còn chồng nước ngoài nữa chứ.

- Nếu đời em là vỡ kịch anh sẽ làm cho nó trở thành vỡ kịch có cái kết viên mãn nhất.

- Em tin tưởng anh. - Cô nở nụ cười hạnh phúc. Rồi nói tiếp - Mai là ngày chị em lạy xuất giá và nhóm ngọ, chiều mai anh làm xong rồi qua rước em, em muốn mua ít quà tặng chị. Sẵn dịp đông đủ mọi người, mình nói chuyện với ba mẹ luôn.

- Được. Chiều mai anh cũng rãnh, khoảng ba giờ anh qua rước em.

- Thật không biết sau khi ba mẹ biết việc này xong sẽ như thế nào nữa. Haizzz. Chắc sẽ là một màn náo động hoành tráng lệ lắm đây. - Thiên Trang thở dài.

- Không sao, anh chuẩn bị trước tâm lý rồi. Chỉ cần em bên anh là đủ. - Nói xong anh siết chặt vòng tay đang ôm lấy cô. Cô nhắm mắt tựa vào lòng anh. Hai người cứ ngồi thế, mặc kệ thời gian, mặc kệ mọi người xung quanh, im lặng lắng nghe nhịp tim của nhau. Anh cũng khẽ tựa đầu qua cô.

Bình yên nhất chính là giây phút bên anh.

Chương 38

Tối hôm đó về Cỏ Dại đăng trên Nhật ký điện tử của mình:

Lấy chồng thôi em. Không nên cứ thả rông đời con gái làm gì.

Chim mỏi cánh, cô đơn sẽ tìm về mái ấm.

Em tô son, điểm phấn mặc váy hoa trong ngày gió động.

Phô nụ cười diễm lệ cho ai nhớ thương.

Lấy chồng thôi em để nhìn thiên thần trong hình hài trẻ thơ.

Mỗi ngày trôi qua là một điều rất khác.

Những năm tháng tạo ra đẹp như ca từ bài hát.

Khung cửa sổ nhỏ cả nhà bên nhau ngắm mưa.

Lấy chồng thôi em, dù đôi lúc điên lên vì chuyện dư thừa.

Chuyện cơm áo gạo tiền sẽ làm mình hoa mắt

Chồng sẽ không vô tâm, luôn biết gia đình là nhất.

Một, hai thứ linh tinh cũng chỉ xếp sau em.Lấy chồng thôi em, hạnh phúc là thức dậy đều thấy bóng dáng quen.

Đêm nằm ngủ được gối tay, mỗi khi buồn có người tâm sự.

Người phụ nữ nào cũng cần chồng bên cạnh như ngôi nhà cần cánh cửa

Niềm vui là cùng nhóm lửa thương yêu...

Lấy chồng thôi em ơi!.

Sau khi đăng lên vài phút, phây-bút của cô đã nổ tung, bởi hơn một năm gần đây Cỏ Dại theo dòng văn mơ hồ trừu tượng, không quá thê lương, nhưng chưa bao giờ là niềm vui tròn đầy, trong hạnh ngộ có chia ly, trong nụ cười có nước mắt. Vì đi đúng tâm lý giới trẻ thích truyện bi, thơ bi nên được yêu thích. Hôm nay đây cô lại đăng một bài thơ vui hơi hướng tích cực, đầy lạc quan nên mọi người nhốn nháo vào bình luận.

● Bạn đọc A bình luận: Hôm nay chị Cỏ Dại có tin vui? (Kèm rất nhiều icon mặt tròn dấu chấm hỏi)● Bạn đọc B hỏi: Cỏ Dại sắp lấy chồng rồi phải không?

Và rất nhiều bạn khác để lại biểu tượng chúc mừng hay câu hỏi tương tự.

Thiên Trang suy nghĩ một chút rồi viết, không phải trả lời cho riêng ai chỉ viết chung chung trong phần bình luận bài thơ xem như trả lời cho tất cả: "Đời vô thường không ai đoán được chuyện gì xảy ra. Đúng người đúng thời điểm tự khắc sẽ lấy". Còn thời điểm đó như thế nào thì cô không nói cho ai biết cả. Với đầu óc phong phú mơ mộng của những người yêu văn thơ thì câu "đúng người đúng thời điểm" là một gì đó vô cùng tráng lệ, siêu cấp lãng mạn. Lại một loạt bình luận khác nổ ra, mọi người hỏi đó là ai, yêu cầu cô kể lại quá trình yêu đương, quá trình cầu hôn; đòi Cỏ Dại tổ chức offline bạn đọc để gặp mặt cô trước khi lấy chồng vì hơn chín mươi phần trăm bạn Follow page của cô đều chưa biết mặt cô. Cô chỉ đọc và không tiếp tục trả lời.

Một lúc sau lấy sách của Đức Minh mua ra  xem. Trước khi đi ngủ cô mới lướt qua Facebook lần nữa, lúc này trong hơn cả ngàn bình luận có một bình luận làm cô chú ý đó là bình luận của Đức Minh, anh viết:

Christopher Ha:

Lấy chồng đi nhé em ơi

Đôi ta xây dựng khoảng trời mộng mơ

Muốn ca muốn hát, làm thơ

Nguyện cưng chiều em suốt đời suốt kiếp.

Đọc xong cô lặng lẽ bấm nút Like (thích) và để tránh bị nghi ngờ cô cũng bấm like thích một số like cho đọc giả quen.

Ở bên kia, Đức Minh đang tranh thủ làm việc thấy báo tin nhắn cô đã like thì mỉm cười, nhắn tin cho cô: "Em nên ngủ sớm cho khỏe. Chúc em ngủ ngon".

Chương 39

Trưa hôm sau đúng giờ hẹn trước, anh đến đón cô, lúc này trong nhà đã hoàn tất khâu trang trí, cổng Vu Quy được dựng, không khí hôn lễ đã lan tỏa khắp căn nhà.

Đức Minh chở cô đến một tiệm nữ trang lớn ở Sài Gòn vì cô nói muốn mua tặng chị một chiếc lắc tay, chọn tới chọn lui một lúc cũng đã chọn được một chiếc vòng ưng ý hình những bông hoa nhỏ vô cùng đáng yêu. Lúc thanh toán Thiên Trang đưa thẻ mình cho nhân viên yêu cầu quẹt, thì bị anh ngăn cản, sau một hồi cái gì "của chồng công vợ", "quà ra mắt của anh", cuối cùng anh vẫn thắng và giành phần trả tiền. Lúc trên xe về cô vẫn chưa hết cằn nhằn:

- Đây là quà em tặng chị mình, em phải trả tiền mới đúng.

- Thì tiền của anh là tiền của em, quẹt thẻ anh xem như em tiêu tiền của em. - Rồi anh đánh trống lảng qua chuyện khác - Mà giờ anh hồi hộp ghê không biết lát sẽ thế nào nữa.

- Anh mà cũng biết lo lắng hả? Anh và chỗ ba mẹ em đã quen nhau rồi anh biết tính mẹ em mà. Nếu không... - cô cố ý kéo dài - hay thôi tạm đừng nói gì cả. - Nói xong cô nở nụ cười tinh nghịch.

- Không, có quỳ gối khóc lóc cầu xin anh cũng không ngại, "cưới vợ phải cưới liền tay" câu này của ông bà xưa muôn đời vẫn đúng.

....

Tuy cô vẫn luôn miệng chọc anh nhưng trong lòng cũng không thoát khỏi lo lắng, đường về nhà càng gần thì sự căng thẳng càng rõ ràng hơn. Chẳng mấy chốc xe đã đậu trước sân nhà cô, Đức Minh giúp cô mở cửa xe, khi bước xuống xe gương mặt cô trắng bệch, lặng lẽ nắm tay anh đi vào nhà.

Trong nhà ngoài ba mẹ và chị Ân còn có mấy cô dì chú bác, vài người bạn thân thiết của ba mẹ và đương nhiên có cả chú Dũng. Vừa bước vào nhà, cô lễ phép cúi đầu thưa tất cả mọi người, vì nhân vật chính hôm nay và ngày mai là chị của cô nên mọi người cũng không quá chú ý đến sự xuất hiện và những hành động của cô. Chỉ đến khi hai người tay trong tay đi đến chỗ mẹ và chị Thiên Ân, cô lấy túi nhỏ đưa cho chị:

- Chị, đây là quà em và anh Minh mua tặng chị ạ. Chúc chị trăm năm hạnh phúc.

- Chị cảm ơn em nhé, nhưng em về trễ quá, đúng 5 giờ là lạy xuất giá rồi, ba mẹ nói tranh thủ làm lễ sớm còn nghỉ ngơi sớm, haizzz - chị thở dài tiếc nuối - giờ 5 giờ 30 em mới về. Vừa xong lễ.

- Dạ, không sao đâu ạ.

Hai chị em đang cười nói, ba bận trò chuyện với các cậu chú ở xa, hỏi thăm tình hình người này, người kia. Chỉ có sự tinh ý và giác quan thứ 6 của người phụ nữ là nhạy bén nhất, nên tuy cũng đang bận rộn nhưng mẹ vẫn để ý hành động của Thiên Trang và Đức Minh, rồi cả câu nói quà chung của hai người nữa. Nên mẹ cô nhíu mày, buông công việc trong tay xuống, đi đến bên cạnh cô, bà hỏi:

- Con giải thích cho mẹ một chút xem hiện tại đang xảy ra chuyện gì đi.

Thiên Trang biết đã đến lúc phải nói ra, nên cô cúi đầu đối diện:

- Thưa ba, thưa mẹ. Hiện tại con và anh Minh đang hẹn hò ạ. Anh ấy đã cầu hôn con rồi, và con đã đồng ý.

- Cái gì? - Mẹ cô trừng mắt thét lớn - Minh, cậu nói cho tôi biết xem chuyện gì xảy ra.

Lúc này, Đức Minh đang đứng bên cạnh cô, không còn vẻ cao cao tại thượng đứng ngang hàng với ba mẹ của cô nữa. Anh lễ phép gọi:

- Thưa bác trai, thưa bác gái. Con và Trang dự định sẽ kết hôn với nhau ạ. Hôm đi Vũng Tàu con đã cầu hôn em ấy, sau một tuần suy nghĩ thì hôm qua em ấy đã đồng ý. Nay con chính thức tới đây ra mắt hai bác và hỏi cưới em ấy.

Tất cả mọi người đang có mặt trong nhà đều sững sờ; họ im lặng theo dõi cuộc nói chuyện của bốn người. Mẹ như chết lặng tại chỗ, cả người xây xẩm đứng không vững, đầu óc nhất thời không xoay chuyển, không biết nói gì cứ liên tục gọi tên ba:

- Ông Nhân, ông Nhân đâu,... ông đến đây nói chuyện với con gái ông nè....

Dù ba đứng bên cạnh, cách mẹ không quá xa, nhưng mẹ vẫn thét lên như sắp cháy nhà đến nơi. Từ nãy giờ, ba cũng đã nghe được câu chuyện, nên vội vàng đi đến bên cạnh mẹ.- Chuyện này là sao? Hai đứa như thế nào.

- Để con nói rõ ạ - Đức Minh nắm lấy đôi bàn tay lạnh ngắt của cô, bóp nhẹ vài cái như động viên, như bảo cô yên tâm, luôn có anh bên cạnh cô, không để cô một mình đối mặt. - con biết bây giờ hơi bất ngờ, cũng hơi đường đột nhưng con và em Trang đã quyết định sẽ kết hôn với nhau rồi. - anh hơi nâng tay cô lên, cố ý cho mọi người thấy chiếc nhẫn hột xoàn trên ngón áp út của cô, để khẳng định đây việc làm nghiêm túc của cả hai.

Cha cô thừ ra tại chỗ, nét mặt vui vẻ tiếp khách ban nãy đã không còn. Ba nhìn chằm chằm Đức Minh một lúc rồi quay sang nhìn cô, ánh mắt như dò hỏi, có chút nghi hoặc và có cả chút tổn thương, hơn hết vẫn là sự tức giận. Một lúc sau ba mới mở miệng hỏi:

- Có thật không Trang? Từ khi nào?

- Dạ, là thật ạ, con cũng mới phát hiện ra mình có tình cảm với anh ấy trong thời gian gần đây thôi.

- Hay thật đấy - mẹ cô bên cạnh nóng giận tới cực điểm, bà chỉ thẳng tay vào mặt Đức Minh, rít lên - Đức Minh, cậu hay thật đấy, cậu với gia đình tôi quen biết cũng đã lâu, hai đứa nhỏ luôn xem cậu và anh Dũng như bậc cha chú. Vậy mà giờ đây cậu lại tán tỉnh, dụ dỗ con gái của tôi. Cậu cũng biết con Trang được nuôi dạy ra sao mà. Nó không phải hạng gái bình thường cậu hay qua lại, chơi bời...

- Có thể cho con được nói vài lời không ạ? Con chưa bao giờ.... -  Anh còn đang nói, muốn nói tiếp nhưng đã bị mẹ chen vào.

- Tôi chẳng muốn nghe cậu nói gì cả. Tính tình cậu ra sao tôi biết rõ, cậu trăng hoa thế nào tôi hiểu, chỉ có con gái tôi nhỏ dại, không hiểu việc đời, nên mới dính vào cái bẫy của cậu. Nhưng cậu nên vì mối giao tình của hai nhà mà tha cho nó chứ, đằng này cậu còn lợi dụng nó. - Rồi bà kéo tay ba cô - Ông, ông nói gì đi chứ. Việc này cũng có một phần trách nhiệm của ông. Người bạn này là ông đưa về nhà mà, tôi đã nói đừng nên để con Trang đi chơi với cậu ta mà ông cứ nói không sao.

- Kim Thiên, bà bình tĩnh - Ba cắt ngang lời của mẹ, dìu bà ngồi xuống ghế cạnh chị Thiên Ân, trấn an - bà để hai đứa nói hết xem sao.

Rồi ba quay lại, nhíu chặt chân mày nghiêm khắc nói với Đức Minh:

- Anh nói rõ mọi chuyện xem nào.

- Con chưa bao giờ đùa giỡn tình cảm với Trang cả. Trong chuyện tình cảm này con rất nghiêm túc. Như hai bác đã biết, tính con ngày xưa ra sao, chưa từng thật lòng yêu thương ai, càng không nghĩ sẽ bị ai đó trói buộc nhưng khi đến với Trang con rất thật lòng, con tự nguyện cầu hôn cô ấy, mong muốn cho cô ấy một danh phận, hy vọng ngày ngày bên cạnh cô ấy, yêu thương, quan tâm và chăm sóc cho cô ấy. Mong hai bác đồng ý.
- Tôi sẽ nói thẳng cho cậu biết, tôi không bao giờ chấp nhận cuộc hôn nhân này. - Mẹ cô thét lên. Nói chắc như đinh đóng cột.

Đức Minh nắm tay cô, cảm nhận được cơ thể cô khẽ run, anh biết cô đang rất lo sợ. Anh từ tốn lên tiếng:

- Thật sự khi con và Trang chấp nhận đến với nhau thì hai đứa đã suy nghĩ rất kỹ rồi. Hai người đều đã trưởng thành và chín chắn trong quyết định. Con không nghĩ đây là tình cảm bộc phát nhất thời. Con biết để Trang toàn tâm toàn ý đến bên con thì cần có sự chúc phúc của hai bác, có một hôn lễ long trọng, vậy nên cúi đầu mong hai bác gả Trang cho con. - anh nói, cúi gập người lại hoàn toàn không còn vẻ là một người bằng vai phải lứa với ba cô, mà ra dáng một người con trai đang cầu xin sự chấp thuận của nhà vợ. Dáng vẻ vô cùng chân thành.

- Không, không... trời ơi! Cái gì thế này - mẹ cô vừa nói, vừa khóc. Bà quay sang ôm lấy Thiên Ân, Thiên Ân không biết nói gì, chị chỉ vỗ về lưng mẹ mình. Bất chợt bà gặp chú Đức Dũng đang đứng một bên, bà nói - Dũng, anh xem em trai của anh này. Nó đang nói gì vậy. Nó đang lừa gạt tình cảm của con gái tôi đây nè.

Chú Đức Dũng lúc này mới lên tiếng, chú cũng không thể ngờ xảy ra chuyện này, vậy nên nãy giờ không có phản ứng gì cả. Khi nghe mẹ cô gọi tên mới hoàn hồn. Ấp úng nói:

- Minh, em đang nói gì vậy. Tình cảm không nên...

- Anh hai, chuyện tình cảm là chuyện riêng của em. Anh cũng không thể xen vào.

Chú Đức Dũng rất rõ tính tình của em trai mình, một khi Đức Minh đã quyết định thì sẽ làm cho bằng được, không ai có thể ngăn cản nổi. Huống chi Đức Minh cũng đến tuổi có vợ rồi, mấy năm qua không ít người làm mai làm mối cho anh những cô gái tốt, giỏi giang, học thức, địa vị, gia cảnh tử tế... nhưng anh chỉ mãi chơi bời chưa từng thật tâm thật dạ yêu và muốn kết hôn với ai cả. Nay anh muốn kết hôn, mà người anh chọn lại là một đứa con gái được nuôi dạy tốt như Trang, tuy tuổi còn nhỏ nhưng cô rất hiểu chuyện, đứa em dâu này anh ưng ý lắm. Nếu hai đứa đã quyết định thì anh không phản đối. Nhưng chắc chắn Đức Minh phải vượt qua một cửa ải rất khắc nghiệt đó chính là ba mẹ của Thiên Trang. Đức Dũng không nói gì nữa im lặng tiếp tục theo dõi diễn biến câu chuyện.

Mẹ cô lại quay qua, níu lấy cánh tay của ba cô, bà gào:

- Ông nhìn đi, đứa con gái ông hết mực yêu thương kia kìa. Ông xem nó đang báo hiếu cho ông thế nào đấy. Ông nhìn đi, nhìn đi... học hành thì không lo học, nghỉ học ở nhà chơi bời, yêu đương rồi bây giờ đòi lấy chồng. Còn là một người không ra gì nữa. Có phải nhà ta gặp vận không tốt không? Hay bị ai đó ghen ghét yếm bùa, mai đám cưới con Ân xong tôi sẽ lên chùa nhờ thầy giải hạn giúp, xin bùa bình an cho cả nhà. Ông đi cùng với tôi.

- Thiên Kim, bà im lặng một chút đi. - Ba cũng đã nắm chặt lòng bàn tay, cố bóp cho mình thật tỉnh táo. Ông ngồi xuống bàn, hớp một ngụm trà, trầm giọng: - Hai đứa quen nhau bao lâu rồi?

- Bốn tháng - Đức Minh trả lời.

- Bắt đầu yêu đương từ bao giờ?

- Mới nhận ra tình cảm của mình trong thời gian gần đây - Anh tiếp tục trả lời.

- Vậy sao không tìm hiểu nhau một thời gian mà quyết định cưới ngay?

- Vì nhận ra đó là tình yêu thật sự, mà khi đã yêu rồi thì một tháng hay một tuần cũng như nhau. Hai người luôn muốn ở bên cạnh nhau thì sao phải tiếp tục yêu đương kéo dài thời gian mà không cưới nhau luôn?

- Yêu? Cậu hiểu thế nào là yêu chứ - Mẹ cô lại ré lên - Cậu lên giường với đủ hạng gái khác nhau, tưởng người ta có bầu rồi nên đi làm hôn thú xong rồi ly hôn, cậu định thế nào với con gái tôi hả?

- Thiên, bà để tôi nói chuyện với con gái? - Ba cô lại lần nữa cắt ngang tiếng càm ràm của mẹ. Ông bước đến trước mặt cô, nắm lấy tay cô, dùng giọng nói thân thiết như đang tâm sự - Trang, con hãy nói cho ba biết chuyện này là sao, vì sao con đồng ý lấy Minh? Mà còn gấp rút như thế. Ba luôn chiều theo ý con, con muốn tạm thời nghỉ học ba cho con tạm thời nghỉ học, con muốn đi chơi ba sẽ cho con tiền đi chơi, ba cũng không quản việc con tìm kiếm bạn bè hay yêu đương với ai, nhưng sao lại là Minh? - Ông ngập ngừng, do dự tí rồi hỏi thẳng: - Hay cậu ta đã làm gì con rồi? Có phải hai đứa đã xảy ra vài chuyện gì đó không? Giờ cậu ta phải chịu trách nhiệm với con?. Trang, nghe ba nói này, giờ thế kỷ mới rồi, tư tưởng mọi người cũng rất thoáng, ba không trách phạt con chuyện đó đâu, con không cần vì chuyện đó mà quyết định vội vàng lấy chồng vậy.

Mẹ cô nghe thấy vậy cũng lòm còm đứng lên, nói trong tiếng khóc:

- Đúng rồi, ba con nói đúng, có phải cậu ta đã lừa con không? Không sao đâu con, giờ mọi người rất thoáng trong vấn đề này. Mẹ sẽ không la con đâu.

Chương 40

Thiên Trang cũng đã khóc, nước mắt cô không ngừng rơi; cô vốn là cô gái mau nước mắt, nhìn thấy tình cảnh này cô lại càng cảm thấy có lỗi với ba mẹ hơn. Cô biết hiện tại ba mẹ rất thất vọng về cô, mẹ chắc chắn đã hoàn toàn suy sụp rồi, chuyện của chị Thiên Ân làm mẹ chưa hết đau lòng, nay lại thêm chuyện của cô nữa. Nghe ba mẹ nói thế, cô liên tục lắc đầu. Rồi quay sang nhìn Đức Minh, thấy ánh mắt lo lắng, động viên của anh, ánh mắt ấy khiến tim cô càng đập mạnh hơn, nhưng cũng bớt nao núng hơn. Thế là cô choàng tay qua ôm lấy ba mình, nói:

- Không có đâu ba ơi, con với anh Minh chưa làm chuyện gì đi quá giới hạn cả. Chỉ là chúng con yêu thương nhau và muốn trở thành bạn đời của nhau thôi ạ. Ba ơi! Hãy tin chúng con, hãy chấp thuận cho chúng con. Con sẽ vô cùng hạnh phúc khi ở bên ấy. - rồi cô nhìn mẹ, chân thành nói: - Mẹ! chẳng phải mẹ luôn muốn con đi du học sao, qua bên Mỹ con sẽ tiếp tục học tập ạ.

- Cô muốn đi học tôi và ba cô có thể lo cho cô đi học được, mà cô muốn nghỉ học cũng được, giờ tôi không quan tâm tới việc đó nữa. - Mẹ cô la lên, xong bà hừ mạnh một tiếng - giờ cô muốn làm gì cô làm, tôi không quan tâm đến cô nữa.

Nói xong bà đứng dậy, không quên nói với Thiên Ân.

- Đi lên phòng nghỉ ngơi sớm đi, sáng mai con còn phải làm cô dâu nữa. Tối nay mẹ sẽ ngủ chung với con.

- Dạ, vậy để con lên phòng với mẹ luôn. - Chị lúng túng không biết phải làm sao, do dự nhìn ba và mọi người một tí, không biết nói gì đành cúi đầu chào rồi im lặng theo mẹ lên phòng.

Thiên Trang vẫn còn đang ôm ba khóc nỉ non, thấy mẹ bỏ đi như vậy cô biết mình đã làm mẹ thất vọng bao nhiêu rồi. Cô nói trong nghẹn ngào:

- Ba, con xin lỗi ba.

- Thôi, cũng trễ rồi, con cùng về phòng của mình nghỉ ngơi đi, chuyện này ba phải suy nghĩ thêm. - Rồi ba quay sang nói với Đức Minh - Cậu cũng về đi, lúc này tôi không có gì để nói với cậu cả.

Xong rồi ông đẩy tay cô ra, bỏ mặc tất cả đi về phòng của mình.

Thiên Trang vẫn còn đứng đó khóc nức nở, Đức Minh tiến lại, ôm lấy cô, động viên cô:

- Không có gì đâu, rồi mọi chuyện sẽ tốt thôi. Chúng ta cùng nhau cố gắng, cùng nhau vượt qua nhé. Anh tin rồi ba mẹ sẽ chấp nhận.

Cô ở trong lòng của anh, khóc mãi một lúc sau vẫn không nín; anh không nói gì thêm, chỉ lặng lẽ vỗ về cô, lau nước mắt cho cô. Đến khi cô không còn khóc nữa, anh đưa cô về phòng rồi mới luyến tiếc theo chú Dũng ra về.....

Ngày hôm sau, mọi người vẫn thức sớm, vẫn chuẩn bị cho đám cưới của chị như bình thường. Gương mặt mẹ đã được trang điểm rất kĩ nhưng vẫn có thể nhìn thấy rõ quầng thâm nơi mí mắt, vẫn nhìn thấy vết cằn sau một đêm không ngủ. Còn ba thì im ắng hơn ngày thường. Chỉ có chị là vô cùng xinh đẹp trong chiếc áo dài, áo phụng và tóc búi cao. Chị đã bắt đầu có thể chống nạng đi lại được, nhưng chưa thể đi quá nhiều, nên để sức khỏe ổn định thì chị vẫn ngồi xe lăn trong tiệc cưới, chỉ khi lên sân khấu thì chị mới vừa chống nạng vừa khoác tay chồng đi lên thôi.

Đúng 8 giờ, nhà anh Thế Khôi đến, nghi thức được diễn ra trong không khí trầm mặc, Thiên Trang với vai trò phù dâu vẫn luôn bên cạnh chị, cô cũng không cười, không nói gì cả. Đức Minh lặng lẽ theo sát cô. Một lễ cưới diễn ra trong không khí trang trọng và cõi lòng ngổn ngang cảm xúc của mọi người. Sau khi lễ nhà gái và đón dâu xong thì tất cả ra nhà hàng để tiếp đãi khách khứa. Cô biết giờ đây tâm trạng ba mẹ ra sao, cô nhìn thấy nụ cười gượng gạo của họ, nhưng cô cũng không biết làm gì hơn. Giờ đây không phải là lúc lôi chuyện của cô ra nói, tất cả phải đợi sau hôn lễ của chị.

Nhưng khi đám cưới chưa kết thúc, chỉ mới vừa xong phần lễ mà thôi. Ba đã không tham gia nghi thức đến từng bàn mời rượu mà kéo Đức Minh ra vườn hoa phía sau nhà hàng để nói chuyện. Vừa đến nơi ba đã nói:

- Bây giờ cậu có thể nói mọi việc với tôi được chưa? Tôi muốn biết sự thật.

- Sự thật là con yêu Trang và muốn lấy Trang làm vợ.

- Lý do? Cậu đừng giấu tôi nữa, tính con bé thế nào tôi là người rõ nhất, tuy nó có trưởng thành quyết đoán hơn xưa nhưng cũng không phải là người dễ dàng chấp nhận mọi việc, nó luôn cần một quá trình tìm hiểu sự việc kỹ càng trước khi quyết định. Nó không bao giờ quyết định đột ngột như vậy đâu. Huống hồ.... - thả chậm câu nói, hơi đắn đo một tí, rồi ông nói - Tôi có cảm giác thằng Khôi thích con Trang hơn Ân, nhưng chuyện tình cảm của bọn nhỏ tôi không tiện xen vào, cứ để tụi nó tự quyết. Cũng thấy con Trang không có ý gì với nó, thấy con bé cứ tác hợp cho chị mình với thằng Khôi nên tôi cũng im lặng, vì đúng thật Ân với Khôi rất đẹp đôi.
Đức Minh có hơi bất ngờ khi ba của Thiên Trang nói ra chuyện này, nhưng như vậy cũng tốt, anh sẽ không vòng vo nữa mà quyết định vào thẳng vấn đề.

- Đúng như bác nói, Khôi thích Trang hơn Ân, nhưng bác đã sai ở chỗ nghĩ Trang không yêu Khôi. Cô ấy đã yêu đơn phương Khôi trong một thời gian dài. Ngoài mặt thì cô ấy tỏ ra vui vẻ chúc phúc cho hai người họ, nhưng trong lòng cô ấy rất đau khổ. Bác có biết Thế Khôi đã từng tỏ tình với cô ấy không? Nhưng cô ấy vì nghĩ đến chị của mình, nghĩ đến hai bác, lấy đại cuộc làm trọng mà từ chối tình cảm đó. Bác có biết trước khi Ân và Khôi bị tai nạn giao thông đã xảy ra chuyện gì không? Cậu ta uống rượu là vì Trang nói tiếng từ chối tình cảm của cậu ta. Cậu ta gặp là định chia tay Ân, nhưng chưa gì thì xảy ra tai nạn. Bác có biết khi chuyện đó xảy ra, Trang cứ mãi sống trong cảm giác tội lỗi không? Vết thương tình yêu chưa lành lại thêm một vết dao khác găm vào tim cô ấy.

Ba cô hoàn toàn bất ngờ khi nghe câu chuyện Đức Minh đang nói, ông như chẳng thể tin được vào tai mình. Dừng lại một tí, Đức Minh lấy điện thoại của mình ra, mở những hộp thoại trò chuyện với Thiên Trang trong đoạn thời gian đó lên đưa cho ba của cô.

- Đây bác xem đi.

Tay ông run rẩy cầm lấy điện thoại, mắt như hoa đi khi lướt những dòng tin nhắn.

Anh im lặng tí rồi nói tiếp:

- Còn một Facebook nữa có tên là Cỏ Dại, đó là của Thiên Trang ạ. Bác hãy lên đọc những bài entry của cô ấy viết, liên hệ với những gì xảy ra trong cuộc sống của cô ấy thì sẽ biết chắc chắn là cô ấy thôi. Và hãy đọc những bài thơ cô ấy viết để biết cô ấy từng đau khổ thế nào khi yêu đơn phương Khôi.

- Vậy... cậu biết nó yêu người khác vẫn cưới nó là vì thương hại nó? - Ba cô không còn nóng nảy nữa, ông yếu ớt hỏi.

- Không, cháu không thương hại cô ấy, cũng sẽ không lấy một người vì sự thương hại. Cháu thật lòng yêu Trang, muốn được bên cạnh cô ấy, mang đến cho cô ấy cuộc sống nhiều niềm vui. Tạm thời cháu sẽ đưa cô ấy qua Mỹ sống, rời xa nơi đang làm tổn thương cô ấy. Vài năm sau, khi cô ấy đã hết đau rồi, tìm lại được chính mình rồi, nếu cô ấy muốn quay về Việt Nam sống cháu không ngại quay về Việt Nam định cư, lúc đó tất cả mọi việc do Trang quyết định. Mong bác hãy đồng ý.

Ông trả điện thoại lại cho Đức Minh, rồi nói:

- Tôi... tôi phải vào trong tiếp khách rồi, có gì về nhà rồi nói sau.

Sau đó ông thất thiểu đi vào lại phòng tiệc. Đức Minh cũng đi vào theo, anh muốn tìm Thiên Trang xem cô có mệt không, có cần về trước nghỉ ngơi không, có ăn uống gì chưa.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau