TÌM TÌNH YÊU TRONG BÌNH YÊN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Tìm tình yêu trong bình yên - Chương 31 - Chương 35

Chương 31

Đã trôi qua hai tuần nữa.

Hôm nay là ngày đám nối của Thế Khôi và Thiên Ân. Từ sáng sớm dưới nhà đã nườm mượp người ra vào, Thiên Trang thức dậy từ lúc 5 giờ, để chuẩn bị mọi thứ, cô là phụ dâu cho chị vậy nên dù muốn hay không cũng phải tươm tất một tí, vì chị luôn mong có một hôn lễ hoàn hảo không thiếu sót, việc chị không thể đi được chỉ ngồi xe lăn đã là một đả kích lớn với chị rồi. Cô không muốn chị buồn thêm bất cứ việc nào cả.

Khi nhà trai đến, nghi thức truyền thống được diễn ra, cô luôn đứng phía sau chị, tươi cười nhìn hạnh phúc của chị. Sau khi phụ mẹ đẩy chị ra ngoài bàn thờ Gia tiên thì Thế Khôi đã giành phần đẩy xe cho chị nên cô cũng không quá bận bịu. Lễ xong đã không còn việc gì nữa, ba mẹ hai nhà và anh chị tất bật đãi khách. Cô len lén trở về phòng của mình.

Thiên Trang ngồi thừ người bên cửa sổ, ngắm nhìn những chiếc phong linh, trong vô thức cô lại lấy Acmonica ra thổi, thổi bài "lưng chừng hạnh phúc". Những giai điệu sâu lắng "Sài Gòn giấu anh kĩ quá để đến khi em tìm ra đã thuộc về người ta lâu rồi. Mình cười lên che niềm đau cố gắng không nghĩ về nhau. Và cố không yêu đậm sâu cùng nhau..." vang vọng khắp căn phòng. Cô biết trái tim mình vẫn khẽ nhói đau, chỉ là lý trí bắt cô không được phép đau mà thôi, cũng giống như lần lý trí điều khiển trái tim bắt cô không được yêu anh nữa.

Dưới nhà ồn ào, trên lầu yên ắng, cô nhìn về khoảng sân trống phía xa, cô nhìn cây hoa Băng lăng trước nhà, nhìn bầu trời xanh. Đêm qua mưa rất lớn, trận mưa mùa xuân đỗ ào ào như thể đất trời ngã nghiêng cây cối xiêu vẹo; nhưng hôm nay, khi mặt trời lên tất cả lại quay về vẹn nguyên, như chưa từng có bất kỳ trận mưa nào, mọi dấu vết loang lổ đều bị xóa bỏ. Cô nhìn thinh không, nghe tiếng gió vi vu, ngắm nắng vàng hanh hao, cô cay đắng khóc, chán chường cho chính bản thân mình. Cô tự hỏi tháng ngày kế tiếp cô sẽ phải sống thế nào? Tiếp tục sống bên cạnh tổn thương cuả chị, niềm đau của mẹ, sự thất vọng của ba và hạnh phúc miễn cưỡng của Thé Khôi sao? Cô không muốn như thế, cô muốn bỏ đi thật xa, nhưng đi đâu? Một con bé mười chín tuổi không nghề ngỗng gì như cô sẽ đi đến đâu được cơ chứ?

Thật sự cô không biết mình đang nghĩ gì, không biết từ lúc nào mình đã ngập ngụa trong suy nghĩ của chính mình, cái thế giới nội tâm đầy rẫy mất mát và chực chờ dìm chết cô mà hơn ba tháng nay bị cô khóa chặt lại, không dám mở cửa ra. Cô lại tìm đến chiếc máy tính và những bàn phím quen, cô lại muốn trải lòng mình với những người xa lạ.

"Em biết sẽ phải mất cả kiếp người để quên.

Nhưng vẫn cứ lặng lẽ yêu và điên với những lời ước hẹn.

Em biết rằng mùa thu sang rồi mùa thu sẽ đến.

Nhưng anh đi rồi mãi mãi sẽ không về đây.

Em biết nếu cứ đứng hoài ở nơi này.

Chắc chắn sẽ có ngày em phải rơi nước mắt.

Không chắc đó có phải là giọt nước mắt của hạnh phúc

... hay của những nỗi buồn.

Nhưng em sẽ rất đau.

Đôi khi em nghĩ mình có thuật tiên tri. Biết yêu thương chưa hẳn ở bên nhau.

Biết kết thúc cuộc tình là em rất nhiều vết thương sâu thăm thẳm tận đâu. Vậy mà vẫn không dừng lại.

Cứ những lúc đau em chỉ biết khóc với ông trời và đổ tại...
Bản thân thiếu lý trí mà thôi.

Những cánh cỏ dại buồn gieo mình trong gió heo may.

Phía sau cầu vồng là những ngày giông bão.

Em ngồi đây tự ru lòng:

À ả ơi à, dã tràng một đời se cát biển Đông.

Hôm nay xây, ngày mai sóng vỡ tan tành.

À ả ơi à, đêm nay mình em bên ly rượu ngọt dịu, an lành.

Ngày mai đây em là kẻ khờ chạy trốn mùa lạnh."

Vừa đăng xong, có người mở cửa bước vào phòng cô, cứ nghĩ ba mẹ hay dì giúp đến tìm cô, nhưng cô không thể ngờ người bước vào phòng lại là "chú rễ" hôm nay - Thế Khôi.

- Anh vào đây làm gì?

Anh bước vào phòng khép cửa sau lưng lại, mặt anh đỏ gấc, chắc chắn anh đã uống không ít rượu, anh đi đến ngồi xuống bên cạnh cô, nhìn cô đăm đăm. Cô đờ người, tựa lưng vào thành ghế, mở to mắt nhìn anh. Cả hai người không ai nói với ai tiếng nào, lắng nghe rất rõ âm thanh trái tim đập dồn dập. Thiên Trang mở to đôi mắt nhìn anh, đến thở cũng không dám thở mạnh, mặt trắng bệch vì hoảng sợ. Đôi mắt đen của Thế Khôi hiện rõ những tia máu, cả người anh tản ra một khí lạnh lẽo đến bứt người, ngực phập phồng dữ dội. Cô khó khăn ổn định lại tâm lý, giọng lạc đi nhưng vẫn cất tiếng hỏi:- Chị em đâu rồi, sao anh lại vào đây?

- Chị em mệt quá nên về phòng ngủ rồi. Ba mẹ vẫn ở dưới tiếp khách khứa và bà con.- Thế Khôi trả lời.

Dần dần có một sự thống khổ lan tỏa khắp đôi mắt anh, anh cứ nhìn cô bằng đôi mắt đau đớn ấy, khiến cả người Thiên Trang run bần bật không biết phải nói gì. Cô tự dưng trở thành một kẻ yếu đuối của trước kia, một tầng hơi nước đảo quanh hốc mắt.

Anh nhào đến, ôm lấy cô, anh thấm thía gọi tên cô:

- Thiên Trang, anh thật sự rất mệt mỏi, anh không biết mình có thể làm tốt vai trò hiện tại đến bao giờ nữa.

Do dự một lúc cô choàng tay qua ôm lấy anh, cũng để mặc cho nước mắt tuôn trào, cô không nói gì, lắng nghe anh nói:

- Anh biết đây là tội mình phải gánh, nợ mình phải mang. Xem như ông trời sắp đặt, anh và chị của em đủ duyên nợ để trở thành vợ chồng. Anh tin Thiên Ân sẽ là một người vợ tốt, sẽ trao trọn trái tim cho anh. Nhưng anh không thể trao trái tim cho cô ấy được, dù anh ép buộc thế nào vị trí đó cũng không thuộc về cô ấy. Điều duy nhất anh là thể làm là dùng lý trí để yêu cô ấy.

Anh nói trong sự bất lực của bản thân.

Thiên Trang cũng quỳ xuống gạch, cô cúi đầu rồi nói:

- Em xin lỗi anh, Thế Khôi, chính em đã đẩy anh tới hoàn cảnh này. Nếu em không gặp anh vào ngày chủ nhật, nếu em không khóa máy...

- Không, Trang à, trăm sai ngàn sai đều là do anh sai, anh không biết kiềm chế cảm xúc của bản thân mình. - anh nói lí nhí như một kẻ tội phạm - lúc anh biết được em thầm thương anh, em yêu anh nhưng em vì chị của em mà không yêu anh nữa. Anh mới oán hận ông trời ngút ngàn, mới đỗ tội cho chị em, mới...

- Em đã nói với anh bao nhiêu lần rồi, em không còn yêu anh nữa.

- Còn, em còn yêu anh, những bài thơ, bài tản văn của Cỏ Dại vẫn chất đầy tình yêu cho người con trai cùng cô ấy lớn lên. Tình yêu ấy không bị khuyết đi, chỉ là cô ấy để lý trí khóa chặt trái tim mà thôi.

Thiên Trang sửng người khi nghe Thế Khôi nói thế, sao anh lại biết Cỏ dại là cô? Cô lắp bắp hỏi:

- Sao anh biết.... sao anh biết facebook đó của em?.

- Đêm em say, em đọc thơ cho cả nhà nghe, anh thấy những bài thơ ấy rất quen, về nhà lên mạng tìm thử thì phát hiện tất cả đều do Cỏ Dại sáng tác; càng đọc anh càng khẳng định đó là em.

Chương 32

Thiên Trang biết không thể chối được nữa nên cô đối mặt:

- Thế thì sao chứ, tình hình bây giờ cũng không thể thay đổi được gì. Điều thay đổi đúng đắn nhất bây giờ là anh nên dành nhiều tình cảm hơn cho chị em, chúng ta là những con người không duyên không phận. Nếu anh đã biết rồi thì anh cũng nên biết em không muốn tranh giành với chị bất cứ thứ gì cả. Anh yêu em hay em yêu anh thì có làm sao? Không quan trọng bằng hai từ thích hợp. Anh thích hợp ở bên chị em hơn. Hai người phát ra hào quang rất đẹp, em không đủ sức tỏ hào quang để xứng đáng đứng bên cạnh anh, cũng không muốn dập tắt hào quang của anh. Vậy nên em chọn cách sống trong địa đàng của riêng em, để anh đi theo hào quang thuộc về anh. Mà giờ ông trời cũng tạo tình huống để hai anh chị đến với nhau rồi còn gì. Anh và chị mới đúng là một đôi ông trời tác hợp.

Anh nghe cô nói xong cả người chấn động, anh bấu chặt nắm đấm, rất muốn làm hành động gì đó để trút lửa giận của mình nhưng mãi mãi vẫn phải kiềm nén lửa giận ấy... trong cơ thể lan tỏa bi thương, người anh rũ xuống, anh như kẻ kiệt quệ, buông thõng hết sức lực. Anh ngồi bịch xuống đất nhìn chằm chằm cô, anh là kẻ bại liệt, lực bất tòng tâm. Anh giơ cờ trắng coi như chính thức đầu hàng số phận, anh lòm còm đứng dậy, nhích từng bước một về phía cửa. Miệng lẩm bẩm:

- Anh là thằng tồi, ngay từ đầu anh đã không có tư cách để yêu em rồi. Anh đã hẹn hò với chị của em trước, anh vô tình đẩy em vào thế kẻ thứ ba. Nếu anh quen em, em sẽ phải đối mặt với rất nhiều chỉ trích của mọi người xung quanh. Anh chưa bao giờ nghĩ cho em cả, anh xứng đáng bị ông trời trừng phạt mà. Anh không xứng đáng có được hạnh phúc.

Khi Thế Khôi chuẩn bị bước ra ngoài, cô bỗng gọi tên anh:

- Thế Khôi.

Anh dừng bước, quay đầu lại nhìn cô, đôi mắt sâu thăm thẳm nặng trĩu tâm sự. Đây là anh Khôi, người anh cùng cô hồn nhiên vui vẻ chơi đùa ngày bé sao? Đây là người cô rung động đầu tiên, mối tình đầu không bao giờ được phép gọi tên của cô đó sao? Từ giây phút này cô phải chính thức gọi anh là anh rễ sao? Như có một điều gì đó thổn thức bắt cô phải chạy đến ôm chầm lấy anh, không phải như đôi tình nhân yêu nhau mà là một em gái ôm lấy anh trai của mình, cầu mong anh tìm lại sự cao ngạo và nụ cười của trước kia, cô không muốn thấy anh trong vẻ tiều tụy này tí nào cả. Hai người đứng ôm nhau như thế một lúc, rồi Thiên Trang nói:

- Anh phải mau chóng quay trở lại là anh trước kia nhé, một Thế Khôi hay cười, một vị Hoàng tử cao cao tại thượng của chị Ân. Một người chồng đúng nghĩa của chị ấy. Quên việc mình từng phát hiện ra bản thân có tình cảm với em đi nhé. Anh rễ!!!

Khi nói ra hai chữ cuối cùng tim cô thắt lại và tim của người đối diện cũng thế. Nó là cả một trọng trách, một vai vế hoàn toàn khác, mở ra một cuộc sống mới.

Anh nhìn cô thật lâu, anh nói:

- Tình cảm không phải là thứ nói quên là quên, nói yêu là yêu đâu. Nhưng anh đã hiểu ý của em rồi. Tất cả sẽ xem như chưa có gì, anh đã xây một nấm mộ trong tim mình. Suốt cuộc đời này nơi đó chỉ khắc tên một người. Nhưng lý trí anh sẽ yêu người con gái tên Thiên Ân. Em là cô gái tốt, rất nhiều lần em đã chúc anh hạnh phúc rồi, bây giờ anh sẽ chúc em hạnh phúc với người xứng đáng hơn anh.

Nói đến đây anh hơi liếc mắt ra ngoài cửa, ở góc khuất có một người đang đứng nhả khói thuốc. Nhưng hành động ấy của Thế Khôi rất nhanh nên Thiên Trang không nhìn thấy, cô chỉ lí nhí:

- Cảm ơn anh ạ.

- Người có được em sẽ là người vô cùng may mắn, anh không phải kẻ may mắn đó nhưng anh hy vọng người may mắn ấy sẽ trân trọng em, nâng niu em để em không bao giờ phải rơi nước mắt như anh đang làm - Anh nở một nụ cười thê lương - Thôi anh phải xuống nhà làm tiếp nhiệm vụ tiếp khách đây. Tạm biệt em.- Tạm biệt anh, Thế Khôi.

Anh nhìn cô, như muốn thu cả hình ảnh cô vào trái tim mình, rồi anh quay người bước đi. Cô chỉ có thể đứng im tại chỗ và khóc.

Anh bước ra khỏi phòng cô, đi đến một góc khuất thì dừng lại, anh đưa mắt nhìn người đàn ông kia một lúc, không hề tỏ ra bất ngờ, mà là ánh mắt bất lực, người kia không nói gì khẽ gật đầu xem như chào hỏi, bước đến cửa phòng Thiên Trang.

Thế Khôi dõi theo bóng anh rồi bước đến cầu thang xuống lầu. Anh đã mất hết tư cách để lên tiếng về bất cứ việc gì có liên quan tới cô rồi.

....

Đức Minh đứng ở cửa phòng Thiên Trang thêm một lúc nữa, chờ cho Thế Khôi đi khuất bóng anh mới gõ cửa, cửa không khóa, gõ nhẹ hai tiếng rồi anh đẩy cửa bước vào.

Thiên Trang ngẩng đầu lên nhìn người khách thứ hai bước vào phòng mình, cô hơi bất ngờ khi thấy anh. Cô lúng túng lấy, vội vàng lấy tay lau nước mắt.

Anh bước tới ôm cô, dịu dàng nói:- Không có gì đâu, nhưng chỉ được phép khóc lần này nữa thôi nhé.

Ngồi trong lòng anh, Thiên Trang dần bình tĩnh lại hơn, lòng đau như cắt ban nãy chầm chậm vơi bớt. Nghe anh nói vậy, cô cãi lại:

- Xí, bộ anh có phép tiên sao có thể quản được chuyện ai đó khóc hay cười?

- Anh không có phép tiên nhưng anh có biện pháp để từ đây trở đi em không thể là con mèo khóc nhè nữa. - Anh cứng rắn nói.

- Em thật sự mong chờ đó - rồi cô ngẩng đầu lên nhìn anh, hỏi: - Mà anh lên đây tìm em có việc gì không? Sao không ở dưới nhậu với mọi người.

- Vì có một cô bé tham ăn cứ trốn trên phòng nên anh đây nhờ trợ lí đi mua ít bánh Việt Quốc cô thích, đích thân làm shipper giao bánh lên phòng. - Nói xong anh lấy túi nhỏ cầm trên tay từ nãy giờ đưa cho cô.

Thiên Trang nhận lấy túi, thấy anh từ khi bước vào phòng đến giờ không hề hỏi lý do vì sao cô khóc. Cô đoán có thể anh đã đứng ngoài nghe hết câu chuyện rồi. Cô hỏi:

- Có phải ban nãy anh đã nghe lén không?

- Không - Anh kiên quyết - Là đứng ở ngoài cửa vô tình nghe được.

- Hết toàn bộ từ đầu đến cuối.

- Đúng. - Anh vuốt ve tóc của cô - Chuyện đã xong rồi, đừng nghĩ nhiều nữa. Em ăn miếng bánh lót dạ đi, chút tiệc tan rồi anh chở em đi chơi với ra ngoài ăn được không?

- Được ạ.

Chương 33

Gần giờ chiều khi khách khứa đã về hết, chỉ còn lại vài bàn nhậu và một số cô dì ở quê lên, nhưng họ đều đã theo mẹ vào phòng dành cho khách để nghỉ ngơi thì Đức Minh lên phòng dẫn Thiên Trang ra ngoài. Hôm nay anh không lái moto hay đi bằng chiếc Mercedes màu đen anh thường đi, chiếc xe mà cô đang lên là một chiếc xe hơi kiểu dáng thể thao hai chỗ màu xám bắt mắt, tuy không rành về xe cổ nhưng cô biết đây là một chiếc xe rất mắc tiền. Khi Đức Minh lên xe thì cô nói:

- Anh giàu thật đó, nhiều xe ghê.

Anh mỉm cười, trả lời:

- Muốn chở người đẹp đi hóng gió thì phải đầu tư một chút chứ.

- Cũng không cần phải đốt tiền vậy chứ. Chiếc xe này chắc rất mắc.

- Cũng không quá mắc nhưng vì dòng xe thể thao sản xuất tại Châu Âu, khi nhập khẩu về Việt Nam chịu 300% thuế nên giá cao hơn tí. Nếu so về giá các dòng xe sang trọng của những tay chơi xe khét tiếng hiện nay thì con này thuộc tầm trung thôi. -Anh quay sang nháy mắt với cô - Nay là dịp đặc biệt nên phải lái xe đặc biệt một tí chứ.

- Dịp gì đặc biệt? - Cô mở to mắt hỏi.

- Sẽ nói cho em biết sau. Đi chơi giải khuây trước đã. - Anh nói rồi bắt đầu cho xe lăn bánh.

Xe chạy lòng vòng một lúc, không vào nội ô thành phố, mà hình như đây là đường ra ngoại ô thì phải, nếu cô nhớ không lầm đây là đường vành Đai phía Đông, anh định đi đâu vậy? Người cô đứng ngồi không yên, không phải cô lo lắng mà đang cảm thấy khó hiểu, cộng với vẻ thần bí của anh từ nãy đến giờ càng làm cô thấy tò mò hơn. Cô quay người sang hỏi anh.

- Mình đi đâu vậy?

- Vũng Tàu. - Đức Minh trả lời trong sự bất ngờ của Thiên Trang.

- Cái gì? - Cô hơi sợ thật rồi, cô chưa chuẩn bị gì cả, cô nhanh chóng nói: - Em không có đem đồ theo, cũng chưa xin phép ba mẹ, giờ ra tới Vũng Tàu chắc cũng tầm 5 giờ chiều. Không thể về trong ngày được.

Đức Minh cười, trấn an sự lo lắng của cô:

- Quần áo thì ra ngoài đó em cần gì anh mua cho. Còn về việc xin phép thì ban nãy anh có nói với ba em là: "trong thời gian trước chị em xảy ra chuyện, em cũng lo lắng buồn phiền rất nhiều, nay tạm ổn rồi nên dẫn em đi chơi tí cho khuây khỏa đầu óc",  ba em đã đồng ý cho em ra ngoài đó chơi, nghỉ lại tại khu nghỉ dưỡng của anh Dũng một đêm, sáng mai anh đưa em về.

Thiên Trang nghe anh nói mà hoàn toàn không thể ngờ được. Nhưng rồi cô bất giác tươi cười, đúng thật là cô cũng đang muốn đi đâu đó cho thoải mái đầu óc một tí... anh đang suy nghĩ vì cô đây mà.

- Anh suy nghĩ chu đáo ghê, cũng đã xin phép rồi dại gì không đi. Được chúng ta du lịch thôi.

Hai người chạy khoảng hai tiếng đồng hồ thì đến Vũng Tàu, lúc qua trạm thu phí cũng là lúc ánh mặt trời bắt đầu dịu lại, nắng không còn làm người ta cảm thấy nóng bức nữa. Đức Minh hạ mui xe xuống, Thiên Trang dần dần cảm nhận được vị mát lành của biển, lắng nghe được âm thanh của sóng, đến gió cũng có vị mặn của nước. Cô thích thú cười thật to, thét lớn:

- Biển ơi! Lâu rồi không gặp.

Đức Minh bên cạnh đang lái xe cũng cười to. Nhưng trước khi hai người ra biển thì anh dẫn cô đến một cửa hàng thời trang gần chợ Vũng Tàu, mua vài độ bồ kiểu dáng thể thao năng động, dép kẹp và cả nón, rồi hai người mới hòa mình vào biển.

Cô không ngừng kéo tay anh chạy trên bãi cát, không ngừng nô đùa cùng sóng. Ráng chiều bầu trời đẹp như bức tranh của tạo hóa, tiếng sóng biển rì rầm, nước phả vào chân lành lạnh, cát nóng ấm, những đàn chim trắng chao nghiêng... khiến cô không ngừng xuýt xao, vui vẻ tươi cười, Đức Minh cũng nhiệt tình đùa giỡn với cô, cẩn thận không để cô đi ra những chỗ nước sâu nguy hiểm.

Cô đứng bên triền biển thét lớn:

- Biển ơi, xóa hết buồn phiền của tao nhé.

Đức Minh đứng bên cạnh cũng thét lên

- Biển ơi, hãy luôn mang đến hạnh phúc cho cô gái đứng bên cạnh tôi nhé. Hãy luôn để cô ấy tươi cười.

Đến gần 7 giờ tối, khi biển đã bị màu đen của đêm xâm chiếm, Thiên Trang vẫn còn muốn chơi tiếp, nhưng Đức Minh bảo:

- Muốn chơi nữa thì sáng mai anh dẫn em ra chơi tiếp, bây giờ về tắm rửa nghỉ ngơi tí rồi đi ăn được không? Em nghịch nước cả chiều giờ, gặp gió đêm sẽ dễ cảm lắm.

Cô đành theo anh về resort. Có lẽ anh dặn dò trước, nên vừa đến nơi nhân viên phục vụ đã làm sẵn thẻ check-in đưa cho hai người, và dẫn hai người về phòng. Nói là phòng ngủ nhưng chẳng khác nào những căn nhà cao cấp cả, phải đi qua một khoảng sân rộng, nhiều cây cối, hồ cá, bể bơi mới đến đến nơi ở. Phòng của cô và phòng của anh nằm cạnh nhau.

Khi bước vào phòng cô càng choáng ngợp hơn với nội thất xa xỉ bên trong và tuyệt vời nhất là từ ban công của phòng có thể nhìn ra bãi biển. Thiết kế cửa sổ sát đất làm cho người ta có cảm giác đang nằm ngủ cạnh biển.

Thiên Trang đi quanh căn phòng một tí, sau đó mới đi tắm. Vừa tắm ra thì cửa phòng vang lên tiếng cóc cóc. Cô thắc mắc không biết Đức Minh qua gọi cô đi ăn hay nhân viên phục vụ đến vì việc gì, cô nhanh chóng chải đầu rồi đi ra mở cửa. Cô nhân viên lễ phép cúi đầu chào, cầm túi quà to trên tay lên đưa cho cô:

- Dạ thưa cô, anh Minh nhờ gửi cho cô ạ?

- Đức Minh? - Cô có hơi bất ngờ, nhận lấy hộp quà. - anh ấy có nói gì thêm không?

- Dạ không có. Anh ấy chỉ nói mang túi quà này giao cho cô. Xin hỏi cô có cần phục vụ gì thêm không?

- À không. - Thiên Trang lắc đầu.- Xin chúc quý khách có một bữa tối an dưỡng vui vẻ và thoải mái tại Resort Zen của chúng tôi. Quý khách cần gì xin cứ gọi vào điện thoại nội tuyến để yêu cầu.

Sau khi hoàn thành nhiệm vụ, cô nhân viên phục vụ đặt tay phải lên ngực cúi đầu chào thêm một lần nữa rồi đi. Để lại một mình Thiên Trang ngơ ngác đóng cửa phòng lại, vào giữa phòng, đặt hộp quà lên bàn nước, hồi hộp mở ra.

Bên trong hộp quà là một chiếc đầm dạ hội màu trắng cổ yếm rất đẹp, thết kế vô cùng tinh xảo, được may một cách tỉ mỉ và chăm chút. Cùng với một đôi giày búp bê gót ba phân theo tone màu áo. Càng ngắm nhìn cô càng thích chiếc váy này, chẳng lẽ anh tặng cô sao, vào dịp gì? Đang muốn tìm điện thoại gọi cho anh thì điện thoại cô đã reo lên. Cô chạy đến cầm lấy điện thoại, nhìn tên người gọi rồi nhanh chóng ấn nút nghe.

"Cái váy là sao vậy ạ?"

"Anh tặng em, em tắm xong chưa, nếu xong thì thay đồ đi, khoảng 20 phút nữa anh qua đón em. Mình cùng đi ăn tối, anh có nói sẽ tạo bất ngờ cho em mà."

"Nhưng... nhưng mà... " Thiên Trang còn chưa biết nói gì vào lúc này. Cô lắp bắp.

Ở đầu dây bên kia Đức Minh mỉm cười: "Thôi, nãy giờ anh bận tí việc, giờ anh cũng phải chuẩn bị đây, tí gặp em."

Nói dứt câu anh lập tức cúp máy, không cho cô cơ hội hỏi thêm hay từ chối.

Trong phòng, Thiên Trang suy nghĩ một lúc, cuối cùng cô cũng đi thay bộ váy. Sau khi mặc trên người cô lại càng giật mình hơn, vừa khít với phông dáng của cô; đây là một bộ váy giúp người mặc tôn lên vẻ nữ tính và đường cong nổi bật của cơ thể, xếp eo ba chiều càng thích mắt hơn, nhưng cô thích nhất là tà váy nhẹ nhàng, có độ rũ, mượt mà và bay bổng. Ngắm mình trong gương cô không ngờ mình lại ra dáng thiếu nữ đến vậy. Phần sau của váy khoét sâu khoe được lưng trắng, eo nhỏ nhưng không quá lộ liễu hay phản cảm, rất sang trọng. Cô thầm nể phục mắt thẩm mỹ của anh.

Lúc này cô lại phát hiện thêm trên bàn trang điểm có đặt sẵn một bộ chăm sóc da và một bộ phấn trang điểm tất cả đều đến từ nhãn hiệu mỹ phẩm cao cấp Starherb của Đức Minh. Lần này cô không còn thấy khó hiểu nữa, anh muốn làm gì cô chưa biết, rất tò mò; những đồ trên bàn chắc chắn là anh chuẩn bị. Cô cũng không thể phụ lòng anh được, cô ngồi xuống tự trang điểm cho mình, tuy nhiên cô không trang điểm cầu kỳ chỉ nhẹ nhàng theo đúng sở thích mà thôi.

Vừa chuẩn bị xong thì cô nghe thấy tiếng gõ cửa phòng, liếc nhìn đồng hồ, biết ai đang đợi ngoài cửa. Nên cô không vội, nhìn mình trong gương lần cuối, mang giày chỉnh chu rồi mới bước ra.

Đức Minh đang đứng bên ngoài, anh cũng lịch lãm hơn ngày thường, khi khoác trên người bộ vest màu ghi, phối cùng áo khỉ trong và quần cùng màu với áo vest; áo sơmi màu trắng, còn caravat thì màu đen điểm trắng, tương phản với gam màu sáng của áo, tạo điểm nhấn nổi bật.

Thấy cô mở cửa, anh ngẩng người trong thoáng chốc, cô không phải quá kiêu kỳ, xinh đẹp nổi bật như những cô gái khác; nhưng vẻ trong sáng, đài các rất hiếm cô gái nào có được, nó thuộc về phần cốt cách và đó mới là thứ chiếm trọn trái tim anh. Đầm dạ hội nhưng cô lại không trang điểm theo lối đậm rực rỡ mà chỉ tông nhẹ nhàng như một búp barbei đang e ấp tại cửa.

Anh đưa tay nắm lấy tay cô, khen ngợi:

- Em rất xinh đẹp.

- Cảm ơn anh, có đi ăn tối thôi mà anh làm em choáng ngợp quá. - Cô ngại ngùng nói.

- Muốn có một bữa tối quan trọng với em, anh phải chuẩn bị thật chu đáo.

- Bữa tối quan trọng ạ? Anh đang định làm gì vậy? Làm em tò mò quá. - Thiên Trang ngượng ngùng, cúi đầu nhìn xuống chân, cô hỏi.
- Đi thôi, tới nơi rồi em sẽ biết.

- Dạ ạ. - Thiên Trang cũng không nói thêm gì, cô rất mong chờ những điều sẽ xảy ra tiếp theo trong đêm huyền diệu này.

Anh dẫn cô ra khỏi cửa resort, bước đến một con đường nhỏ với thật nhiều những bóng đèn led đủ sắc màu, thắp sáng cả con đường. Cô bước lên một thảm cỏ nhân tạo màu xanh thật lớn, đi hoài đi hoài vẫn thấy màu xanh rì của cỏ, hai bên đường còn có có những chậu hoa cải vàng. Thiên Trang đi được vài bước phấn khích níu tay áo Đức Minh:

- Có thảo nguyên xanh, có hoa cải, em còn mặc áo trắng. Thật sự rất giống một bài thơ em viết cách đây rất lâu rồi. Trùng hợp thật đấy.

Đức Minh mỉm cười chầm chậm đọc:

"Em là cô gái ương bướng đúng không

Giấu yếu đuối vào cô đơn kiêu hãnh

Em là cô gái sợ mưa giông và gió lạnh

Trong sâu thẳm là trăm nỗi đợi chờ.

Em là cô gái yêu lắm mùa Thu.

Thích khoác trên mình chiếc váy trắng như bầu trời ngày nắng

Em trong veo trong mái tóc ngắn

Nụ cười xinh tươi, em ngoan hiền.

Em thường mộng mơ về cánh đồng thơm cỏ thảo nguyên

Sợ những ngày tháng ồn ào nơi phố xá.

Em mong manh như cơn gió mùa hạ, mà lòng chứa toàn bão tố

Em thường an ủi mình bằng những niềm riêng.

Em nồng nàn và luôn là chính em.

Bông hoa cải nở trên bãi cát vàng tuổi trẻ

Ai dìu em qua hết đắng cay, ngọt ngào của đời bể dâu

Ai sẽ thương em, cô gái hay u buồn.

Em bản lĩnh và cũng rất kiên cường

Sẽ không bật khóc vì những điều đơn giản.

Trước những ngã rẽ cuộc đời em hy vọng mình vững vàng lựa chọn

Em cô gái nhỏ xứng đáng nhận nhiều niềm vui. Đúng không?"

Cô hoàn toàn không thể ngờ anh biết và thuộc bài thơ này. Chẳng lẽ anh đang cố ý mô phỏng theo bài thơ này sao? Cô kinh ngạc hỏi:

- Vậy anh chuẩn bị tất cả những điều này là theo bài thơ em viết.

Anh gật đầu, cô lập tức hỏi tiếp:

- Vì sao?

- Vì trong bài thơ em có hỏi: Ai dìu em qua hết đắng cay, ngọt ngào của đời bể dâu? Ai sẽ thương em, cô gái hay u buồn? Và anh muốn trả lời câu hỏi đó.

Chương 34

Hai người bước đến một căn phòng lớn, khi vừa đến nơi đèn trong phòng vụt sáng. Dưới ánh sáng vàng nhạt tỏa ra từ các bóng đèn Thiên Trang nhìn thấy rất nhiều bông hoa Tulip, nó ở khắp nơi trong phòng, cứ như cô đang ở trên một cánh đồng hoa bên Pháp vậy. Đèn cầu xoay khiến cả căn phòng như viên kim cương tuyệt mỹ, xa xa cô còn nhìn thấy một cây piano đặt sẵn trên sân khấu.

Trong khi cô đang ngơ ngác đứng nhìn căn phòng; cô chỉ có thể há to miệng, ngây người, đứng chết lặng tại chỗ không biết nói gì, đúng hơn là choáng ngợp đến không thể nói nên lời.

Anh mỉm cười dìu cô đến đứng giữa một trái tim thật lớn làm bằng những cánh hoa hồng đỏ nổi bật giữa cánh đồng hoa tulip anh vàng, rồi anh từ từ bước lên sân khấu, đi đến bên cạnh chiếc piano, trước khi ngồi xuống anh đưa tay cúi chào như một nhạc sĩ biểu diễn chuyên nghiệp. Lúc này đây, trên sân khấu không còn bóng dáng của một CEO cao cao tại thượng hay một người con trai hào hoa phong lưu nữa, chỉ có hình ảnh của một vị vua sư tử với tình yêu nồng cháy dành cho một cô gái và đang cố dùng tất cả sự chân thành để chinh phục trái tim cô. Tay anh lướt nhẹ trên phím đàn, đôi mắt mơ màng, vẻ mặt chuyên chú, từng nốt nhạc theo nhịp ngón tay anh khe khẽ vang lên, theo tiếng nhạc anh bắt đầu hát:

Từ bao lâu nay, anh cứ mãi cô đơn

Bơ vơ bao lâu rồi ai đâu hay

Ngày cứ thế trôi qua

Miên man riêng anh một mình nơi đây.

Những phút giây trôi qua tầm tay

Chờ một ai đó đến bên anh

Lặng nghe những tâm tư này.

Là tia nắng ấm, là em đến bên anh

Cho vơi đi ưu phiền ngày hôm qua

Nhẹ nhàng xoá đi bao mây đen

Vây quanh cuộc đời nơi anh.

Phút giây anh mong đến tình yêu ấy

Giờ đây là em

Người anh mơ ước bao đêm.

Sẽ luôn thật gần bên em

Sẽ luôn là vòng tay ấm êm
Sẽ luôn là người yêu em

Cùng em đi đến chân trời

Lắng nghe từng nhịp tim anh

Lắng nghe từng lời anh muốn nói

Vì em luôn đẹp nhất khi em cười

Vì em luôn là tia nắng trong anh, không xa rời.

Thiên Trang nhìn anh say đắm, trong một vài phút nhất định cô chưa thể nào hoàn hồn lại kịp; nhịp tim cô đập rất nhanh, rất mạnh. Cô dần hiểu ra được câu chuyện của đêm nay nên có chút lúng túng và sợ hãi. Chẳng lẽ anh định tỏ tình với cô sao? Nhưng anh biết rõ cô vẫn còn chút tư tình riêng với Thế Khôi mà. Cô càng cảm thấy căng thẳng hơn.

Sau khi hát xong Đức Minh đứng lên, chậm rãi quay lại chỗ của cô, anh đứng trước mặt cô, trên tay là một bó hoa hồng to, anh chân tình nói:

- Hoa hồng dành cho em, cô gái của anh. Hôm nay tất cả những gì anh làm là vì muốn được bày tỏ tình cảm của mình với em và muốn được chính thức cầu hôn em.

Cô chấn động khi nghe anh nói như thế, quá nhiều bất ngờ, quá nhiều cảm xúc lẫn lộn trong cô, trái tim cô gào thét một cách vô cớ. Cô đưa mắt nhìn anh, quên việc hô hấp, tay chân cứng đờ. Anh là người đàn ông luôn bên cạnh cô trong hơn ba tháng qua, người luôn động viên cô, giúp đỡ cô những lúc cô cần; người an ủi cô, dạy cô cách trưởng thành. Anh khuyên bảo cô, giúp cô mạnh mẽ nói lên tiếng lòng, suy nghĩ của bản thân với ba mẹ; lúc cô chán chường buồn phiền anh không ngại là một người bạn cùng cô lang thang trên phố Sài Gòn, cũng không ngại làm bóng đèn khi cô cần, làm bờ vai cho cô tựa, làm người để cô trút bầu tâm sự; bất cứ lúc nào, cô nói mình cần anh sẽ sẵn sàng dời công việc lại để bên cô... Cô thật sự rất cảm động với những việc anh làm vì cô. Có nhiều lúc chính cô cũng tự huyễn hoặc mình có phải anh đang đeo đuổi mình hay không, nhưng rồi cô lại đá cái suy nghĩ ấy đi thật xa, anh chỉ là một người bạn của cô mà thôi, tính anh ga-lang, nhiệt tình nên thế.

Nhưng bây giờ khi nghe anh nói những lời kia cô thật sự bất ngờ.
- Anh...,anh... không phải.... chúng ta là bạn.... - Cô thật sự không thể nào nói tròn vành rõ chữ được.

- Từ đầu, anh đã không muốn chỉ làm bạn với em. Thiên Trang à! Nếu anh nói anh đã thích em ngay từ giây phút đầu em có tin không. Anh chưa từng ngồi nói chuyện rồi thổi kèn và ca hát hằng tiếng đồng hồ cho bất cứ cô gái nào cả, chỉ riêng em có thể khiến anh bỏ cả buổi tối để pha trò làm em vui. Từ phút giây đó anh biết đã vô tình say nắng em mất rồi. Có thể em nghĩ trước kia anh là một kẻ đào hoa, đã từng chinh phục rất nhiều cô gái; anh xin thề với em rằng: anh chưa từng làm những điều như anh đã làm với em. Anh muốn theo đuổi em, nhưng không phải theo cách bắt em bước vào thế giới của anh, mà anh sẽ bước vào thế giới của em.

- Anh... anh... nói thật - Cô như kẻ líu lưỡi lí nhí hỏi.

- Thật, đây là chuyện nghiêm túc nhất anh muốn làm. Anh muốn khiến cho thế giới của em luôn sinh động, muốn em ngày ngày được vui vẻ. Đúng ra, anh sẵn sàng đợi thêm một thời gian nữa, nhẫn nại bên cạnh em, chờ em từ từ trao tình cảm cho anh. Nhưng nhìn em những ngày qua ngập ngụa trong nước mắt, trong sự dằn vặt có lỗi bên cạnh chị mà anh không thể nào chịu đựng được Trang à. Anh muốn đưa em khỏi nơi làm em đau buồn đó, anh muốn cho em những ngày tháng hạnh phúc. Làm vợ anh nhé, đi cùng anh nhé. - Anh quỳ một chân xuống thảm hoa hồng, lấy từ trong túi ra một hộp gấm màu đỏ, bật nắp hộp lên, một chiếc nhẫn kim cương hiện ra trước mắt cô. Đồng thời lúc này, rèm cửa sổ được kéo ra, bên ngoài là bãi cát trên cát là một dòng chữ I LOVE YOU bằng đèn neon màu vàng đang cháy sáng.

- Nhưng hiện tại em biết nếu em đồng ý lời cầu hôn của anh là em đang dối lòng, là em đang lừa gạt anh. Và em biết anh cũng đang thương hại em mà thôi- Thiên Trang nói.

- Anh biết bây giờ em chưa sẵn sàng cho bất cứ mối quan hệ nào nên anh có thể chờ. Nhưng anh muốn em hiểu được rằng anh thật lòng yêu em, chứ không phải thương hại. Người ta thường bảo anh là con ngựa bất kham, chưa từng có cô gái nào khiến anh muốn dừng chân, chưa từng có cô gái nào khiến anh phải bỏ hơn một trăm ngày để theo đuổi. Em vẽ ra cho anh một thế giới không tạp niệm, không sân si... một thế giới anh thật sự muốn ở lại đó suốt đời.

Thiên Trang tư lự rất lâu, cô nghĩ về rất nhiều chuyện về những ngày có anh bên cạnh, cô nghĩ về tâm tư anh bỏ ra. Cô cũng chỉ là một thiếu nữ mới lớn, tuy cũng mến Thế Khôi nhưng cũng không ít lần dao động vì Đức Minh, không phải vì những hào nhoáng bên ngoài của anh, mà vì anh luôn chú ý quan tâm cô từng điều nhỏ nhặt nhất, anh biết cô thích bánh Việt Quốc, thích chơi đàn, kể cả thói quen sinh hoạt của cô. Điều làm cô động lòng hơn cả là việc anh thuộc rất nhiều bài thơ của cô, như bài thơ ban nãy anh đọc cô đã viết cách đây gần một năm rồi... do dự thêm một lúc nữa, cô đưa tay nhận lấy bó hoa hồng của anh và nói:

- Em sẽ nhận bó hoa hồng này và cũng sẽ nhận lời làm bạn gái anh. Còn lời cầu hôn kia anh hãy cho em thêm thời gian.

- Được - Anh nở một nụ cười ấm áp. Rồi đứng dậy, tạm thời cất nhẫn vào túi. Sao đó anh đề nghị - Em có muốn khiêu vũ một tí không?

- Có cả tiết mục đó nữa hả? - Thiên Trang thẹn thùng hỏi.

- Vì cô gái của anh từng viết: "em muốn cùng người em yêu nhảy một điệu vales của hạnh phúc". - Anh thì thầm vào tai cô, trong khi một người nghệ sĩ violon bước ra sân khấu, bắt đầu đàn những nốt du dương.

Anh dìu cô lắc lư theo điệu nhạc, vì cũng đã được mẹ cho đi học múa từ nhỏ nên cô không mù tịt về nhạc, tuy không điêu luyện xuất sắc nhưng vẫn biết nhạc điệu, bước chân tiến lui đúng nhịp. Vừa cùng anh khiêu vũ cô vừa nhỏ giọng nói:

- Anh đang tính thực hiện hết những giấc mơ của em trong đêm nay hay sao?

- Không phải, đây chỉ là bắt đầu xin phép. Anh sẽ dùng cả cuộc đời mình để thực hiện những giấc mơ của em.

- Vậy em muốn bay lên cung trăng tìm chị Hằng bầu bạn thì sao? - Cô nghịch ngợm

- Anh sẽ lên đó làm bạn với em. - Anh trả lời.

Sau khi khiêu vũ xong hai người ăn tối dưới ánh nến nơi triền biển, bữa tối với rất nhiều món Pháp, nước trái cây, cuối cùng tráng miệng bằng một ít bánh Việt Quốc. Cùng nhau dùng bữa tối xong, anh lấy áo khoác choàng lên người cô rồi dẫn cô đi ngắm biển đêm.

Về đến phòng thì cũng hơn mười một giờ khuya, cả người mệt lã, cô không còn hơi sức để suy nghĩ về những chuyện xảy ra trong hôm nay nữa, đặt mình xuống giường ngủ một giấc thật ngon.

Chương 35

Sáng hôm sau, như đã hẹn trước, Thiên Trang đặt đồng hồ báo thức lúc 4 giờ 30, chuẩn bị xong đúng 5 giờ sẽ ra biển ngắm mặt trời mọc. Lúc cô mắt mũi tèm nhèm bước ra khỏi phòng, Đức Minh đã chờ sẵn, thấy bộ dáng ngủ gà ngủ gật của cô anh phì cười:

- Anh đã nói là em thức không nổi thì thôi hôm nào anh dẫn em đi.

- Không, lần nào đi chơi với ba mẹ cũng không được ngắm mặt trời mọc cả. Mẹ toàn nói em mơ mộng. Nhưng trong phim mặt trời mọc rất đẹp, em rất muốn xem.

- Vậy đi thôi.

Hôm nay anh mặc một bộ đồ thể màu trắng nhìn rất năng động và trẻ trung. Tuy không phải là bộ đồ cao cấp hàng hiệu như anh vẫn mặc hằng ngày, chỉ là một bộ đồ mua vội vã ở chợ vào chiều qua thôi nhưng ngắm rất thích mắt, có cảm giác gần gũi hơn. Cô thích anh hiện tại hơn là anh của sự chỉnh chu, hàng hiệu. Thiên Trang cũng mặc một bộ đồ thể thao giống anh, cùng anh đi ngắn biển, chào bình minh. Hai người ăn sáng rồi quay trở về Thành phố lúc gần Mười hai giờ trưa.

Thiên Trang có nói với anh việc tạm thời chưa nói chuyện tình cảm này cho ba mẹ biết, cô muốn chuyện của chị hoàn tất rồi mới nói. Anh đồng ý vì không muốn làm cô suy nghĩ thêm.

Về đến nhà, anh ở lại ăn cơm trưa với gia đình cô rồi mới về nhà mình. Kể từ hôm đó trong cô bắt đầu có những len lỏi khác lạ. Tuy tâm trạng vẫn hoang mang nhưng có những hạnh phúc nhất định.

Sau khi tiệc đính hôn diễn ra chị Ân phải tất bật chuẩn bị cho đám cưới nào chọn váy, chụp ảnh và cả việc bắt đầu những buổi tập vật lý trị liệu đầu tiên, hôm nào chị đến bệnh viện về là ngày đó mẹ cô khóc hết nước mắt, bà nhìn chị chịu đau đớn tập đi mà khổ không tả nổi. Nhưng vì tình yêu, vì có Thế Khôi làm động lực mà người chị từ nhỏ đến lớn chưa từng chịu đau đớn của cô vẫn kiên cường tập luyện. Ba mẹ vì lo cho bệnh của chị và đám cưới sắp đến, tự dưng cũng ít quan tâm đến cô hơn, nên việc tối tối cô thường ra ngoài đi chơi với Đức Minh, mỗi sáng cô lại nhận được một bó hoa Tulip mà cô thích cũng không ai hay biết.

Nhưng trong cô vẫn còn một nỗi do dự đó chính là chuyện Đức Minh cầu hôn cô. Hôm nào anh cũng nói anh đợi câu trả lời của cô. Cứ thế đã trôi qua một tuần. Cô vẫn như lênh đênh trên con thuyền nhỏ giữa biển cả đại dương mênh mông, không biết tính sao. Cô hoang mang, bối rối, cô chưa chuẩn bị tâm lý cho việc này.

- -- ---

Ngày hôm nay, vừa sáng sớm mọi người đã ra ngoài hết, ba vẫn đi làm như bình thường, mẹ và chị tranh thủ qua bệnh viện kiểm tra sức khỏe rồi đi lấy sơ-rê cưới. Hai cô giúp việc cũng đã đi chợ từ sớm phụ mẹ trong việc mua bông hoa trà quả. Chỉ còn 3 ngày nữa là đến lễ cưới của chị rồi.

Thiên Trang thức dậy thấy không việc gì làm nên ở trong phòng đọc sách, đến hơn 10 giờ thì chị và mọi người về nhà. Nhưng hôm nay chị không về thẳng phòng mình như mọi hôm mà ghé phòng của cô. Thấy chị mở cửa chống nạn bước vào, Thiên Trang vô cùng bất ngờ, vội vàng chạy đến đỡ chị.

- Chị mới đi lấy đồ cưới về có mệt không ạ.

- Không em, anh Khôi bảo tài xế đến chở nên cũng không mệt.

- Dạ. Chị ngồi nghỉ ngơi đi - Cô gật đầu cũng không biết nói gì thêm, cô biết chị qua đây là có chuyện muốn nói với cô. Nhưng đó là chuyện gì cô không rõ và cũng không dám hỏi.

Chị của cô nhìn chậu hoa tulip trong phòng, nhìn chiếc ghita trên giá một lúc rồi chị nói:

- Trang nè, chị có chuyện muốn tâm sự với em.- Chị cứ nói đi em đang nghe ạ.

- Em nghĩ chị có thể trở thành người vợ xứng đáng với anh Khôi không? Sáng nay mẹ dẫn chị đi khám có trao đổi với bác sĩ khoa thần kinh về vấn đề của chị, trong thời gian sắp tới chị vẫn phải uống thuốc điều tiết tuần hoàn não, trong ba năm tới chị không nên có thai vì khi mang thai sẽ hạn chế dùng thuốc, như thế đầu chị sẽ rất đau. Rồi chân chị cũng không vận động nhanh được nữa. Như vậy liệu anh Khôi có chán ghét chị không? Có phải anh ấy chỉ vì gánh nặng trách nhiệm mới lấy chị không? Chị rất muốn hủy hôn lễ này chị thấy mình không xứng đáng.

Cô nghe chị nói thế có hơi ngẩng người bần thần, cảm thấy vô cùng khó xử. Nhưng rất nhanh sau đó cô đã tươi cười, nói:

- Cái này có được xem là trầm cảm trước hôn nhân không ạ? Vấn đề về việc con cái chị có nói với anh Khôi chưa?

- Chị có nói rồi, anh ấy nói không sao, anh ấy nói bọn chị còn trẻ không vội... nhưng chị sợ lắm Trang à, chị sợ ba năm sau chị vẫn không được phép mang thai vậy phải làm sao? Có phải là lúc đó chị phải ly hôn không? Hay em kết hôn với anh ấy đi....

- Trời chị nói gì lạ vậy? - Thiên Trang hết cả hồn khi nghe chị nói thế, một vết thương mới vừa lành lại rách toạc ra, cái điều cô từng mơ ước nay được chính miệng của chị nói ra, nhưng với cô là điều mãi mãi không thể thực hiện được; có một vết roi ngựa quất vào tim cô. Cô lại phải đè nén tất cả vờ bình tĩnh - từ nhỏ chúng ta đã lớn lên bên nhau, em luôn xem anh ấy như anh rễ tương lai của mình mà thôi. Với lại tính anh Khôi thế nào chị phải rõ hơn em chứ. Anh ấy đã nói không sao thì từc là không sao.

- Nhưng hơn tháng nay anh ấy lạ lắm như có điều gì giấu giếm chị vậy, mật khẩu điện thoại cũng đổi, mật khẩu laptop cũng vậy.

Thiên Trang hơi lúng túng, cái này thì cô không biết giải thích sao, cô đành nói:

- Vấn đề chuyện cá nhân của "anh rễ" em không có thẩm quyền xen vào. Chị muốn biết pass gì thì liên hệ "anh rễ". Và Chị à, phải tin tưởng chồng mình.

Chị nghe cô nói xong thì gật đầu: - Đúng rồi, chị phải tin tưởng chồng của mình, anh ấy cũng cần có thời gian và không gian riêng tư. Chị sẽ không hỏi anh ấy đâu, chị sẽ tin tưởng anh ấy.Rồi hai chị em nhắc về tuổi thơ, nhắc lại nhưng câu chuyện vui của đám nhóc ngày bé. Nói về giấc mơ của chị ở tương lai, về kế hoạch sau này chị muốn có 2 đứa con... trong lúc vô tình chị kể:

- Ngày bé, chị ghen tỵ với em lắm, chị cứ nghĩ anh Khôi yêu em không hà. Anh ấy luôn thích chơi với em. Giờ cũng thế, đôi khi chị thấy ánh mắt hai người nhìn nhau rất đặc biệt.

- Chị... chị... lại nói gì thế, làm gì có chuyện đó - Thiên Trang có hơi chột dạ, cô quay mặt đi chỗ khác, bắt gặp bình hoa Tulip trên bàn, suy nghĩ tí cô quay lại nói với chị - Em đã có người yêu rồi, hôm nào sẽ dẫn về cho chị gặp mặt. Chị đừng nghĩ lung tung nữa.

- Cái gì, thật không? Ai thế? - Thiên Ân trố mắt, hét toáng lên.

- Chủ nhân của mấy bông hoa Tulip kia - Cô chỉ về phía bình hoa.

- Anh ấy tên gì, làm nghề gì? Có quen biết với gia đình ta không, hai người quen nhau từ khi nào? - Thiên Ân đặt ra một loạt câu hỏi.

- Bí mật. Vài hôm nữa chị sẽ biết. Tụi em quen nhau cũng gần bốn tháng rồi.

- Haizzz - chị thở ra - tùy em vậy. Thôi chị về phòng nghỉ đây, sáng giờ cũng mệt rồi. Đợi xem mặt bạn trai em.

- Dạ, để em dẫn chị về phòng.- cô không giữ chị lại thêm vì cô biết mục đích chị qua đây không phải là để tâm sự, không phải để tìm hiểu về chủ nhân những bông hoa Tulip, mà chị đang nghi ngờ cô và Thế Khôi nên chị qua đây là để dò hỏi. Sau khi biết cô đã có bạn trai, mục đích đã đạt được chị tự nhiên sẽ không quan tâm tới những chuyện khác

- Không sao, chị tự đi được.

Thiên Trang không ép chị thêm, cô không muốn chị có cảm giác mình cần người giúp đỡ, cô để chị tự nhiên, nhưng vẫn nhẹ nhàng tiễn chị ra cửa. Sau khi chị đi, cô đóng cửa phòng lại thở dài một hơi.

Lúc này cô đã có quyết định của mình. Cô lấy điện thoại di động nhắn tin cho Đức Minh.

"Chiều nay em muốn nói chuyện với anh".

"Được, anh làm việc xong khoảng 6 giờ qua đón em, mình đi ăn tối"

"Ok anh"

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau