TÌM TÌNH YÊU TRONG BÌNH YÊN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Tìm tình yêu trong bình yên - Chương 26 - Chương 30

Chương 26

Về đến phòng Đức Minh nhẹ nhàng dìu Thiên Trang ngồi lên giường, sau đó anh mới đặt đàn xuống, rót ly nước lọc đưa cho cô, rồi anh ngồi bên cạnh cô, nhìn thấy trán cô toát mồ hôi lạnh, tay run lập cập, lòng bàn tay lạnh ngắt. Anh quan tâm hỏi:

- Em sao vậy? - không quên đỡ cô tựa lưng vào gối.

- Không... không sao - Cô yếu ớt trả lời.

- Dây đàn bị đứt là chuyện bình thường thôi mà. Em chảy máu đau lắm hả?.

- Không đau ạ. - cô đáp.

- Vậy thì vì sao tự dưng mặt em lại trắng bệch như thế. - Anh tiếp tục chất vấn.

Như có điều gì đó vô cùng bất an dâng lên, cô huơ tay tìm balo lấy điện thoại, mở nguồn rồi lập tức bấm gọi cho Thế Khôi. Được thôi nếu anh muốn cô làm bạn gái của anh vậy thì cô sẽ thỏa thuận với anh, sẽ cầu xin anh.... chắc anh sẽ vì cô mà tạm thời không nói ra chuyện này. Điện thoại của anh đã khóa máy, cô lại bấm số gọi cho chị Ân, điện thoại có tính hiệu đỗ chuông nhưng không ai bắt máy. Cô cứ gọi như thế ba, bốn cuộc liên tục, đáp lại vẫn là những tràn tút tút dài lê thê.

Cô thất thểu, chán nản buông điện thoại xuống, cả người như gục ngã, cúi đầu để nước mắt ứa ra. Đức Minh càng lo lắng hơn, anh vội ôm lấy cô, liên tục hỏi:

- Sao vậy. Sao tự nhiên em lại khóc? Nói cho anh biết đi, anh lo lắm.

Cô tựa đầu vào vai anh, để anh dùng đôi tay ấm áp của mình lau nước mắt. Cô vừa khóc thút thít vừa nói.

- Tự nhiên em có một dự cảm không tốt, cảm thấy rất bồn chồn và lo lắng. Không hiểu sao tự nhiên lúc dây đàn đứt trái tim em lại như nhảy ra khỏi lồng ngực, em sợ điềm gì đó vô hình không rõ.... em... em... em linh cảm có chuyện không may đến với chị hai. Em gọi điện cho chị mà gọi mãi vẫn không được, em gọi cho cả anh Khôi nhưng anh ấy đã khóa máy. - Cô lại tiếp tục khóc - Em lo lắng lắm. Có phải em làm sai rồi không?

Đức Minh im lặng một chút, rồi anh ngồi dậy, cầm cây đàn lên và lấy từ trong túi đựng đàn ra một sợi dây đàn dự phòng. Sau đó anh nắm tay cô kéo cô ra ban công ngồi bệt xuống đất. Anh không nói gì chỉ im lặng tháo dây đàn đã đứt ra trong sự ngạc nhiên và khó hiểu của cô. Khi đã tháo xong sợi dây đàn cũ, anh cầm sợi dây đàn mới lên tỉ mỉ lắp vào, vừa lắp anh vừa nói:

- Bão tố có thể đến bất cứ lúc nào, em không thể nào lường trước được, cũng giống như cây đàn này vô duyên vô cớ đứt dây. Em làm sao biết lúc nào nó sẽ đứt, cho dù em có cầu xin nó đừng đứt thì tới một lúc nào đó khi sức chịu đựng đã hết nó cũng sẽ đứt mà thôi. Cái em cần phải làm là học cách thay dây đàn, em hiểu chứ.

Cô đưa đôi mắt ngân ngấn nước mắt nhìn anh. Anh luôn thông qua vài điều nho nhỏ để nói cho cô một bài học lớn.

Anh tiếp tục nói:

- Chuyện gì đến thì cứ đến, em hãy để cho nó đến một cách tự nhiên đi, đừng suy nghĩ quá nhiều.

Cô khẽ gật đầu, trái tim dần ổn định hơn. Lúc này anh cũng vừa thay dây đàn xong, anh đánh vài tiếng, thanh âm lại vang lên như cũ. Thiên Trang mỉm cười nói:

- Hay quá, anh thay dây nhanh thật.

- Thật ra thì cũng không gọi là nhanh đâu. Vì rất ít khi thay dây đàn. - Anh nhẹ giọng trả lời.

- Anh hay chơi đàn mà rất ít khi thay dây đàn, vậy chẳng lẽ khi đàn đứt dây anh sẽ bỏ chúng đi à.

- Đúng vậy. Thay vào cũng không khớp hoàn chỉnh, vẫn có sự chênh phô nhất định, nên vứt nó đi sẽ tốt hơn.

Thiên Trang nhíu mày. Cô nói:

- Nhưng có những thứ thuộc về kỷ niệm vô cùng quý giá mà không thể nào nói vứt là vứt được.

Anh ngẫm nghĩ tí rồi trả lời cô:

- Với anh, nếu đó là vật có ý nghĩa như thế, mà đã hỏng không thể tiếp tục dùng ở hiện tại thì anh cất chúng qua một bên, không vứt đi nhưng vẫn sẽ mua món đồ mới thích hợp để sử dụng, không cố sửa món đồ cũ vì như thế rất miễn cưỡng. Những điều là quá khứ thì không bao gồm hiện tại và tương lai.

- Chị của em là một người rất si tình, chị ấy yêu Thế Khôi và luôn mặc định anh ấy là chồng tương lai của mình. - Cô đột nhiên đổi chủ đề, quay lại câu chuyện ban nãy - không biết sau hôm nay rồi thì sẽ như thế nào, còn có cả ba mẹ em nữa. Haizzz.

- Anh có từng nói với em chưa Trang? Cuộc đời của mỗi con người giống như một bài toán đố vậy. Chỉ có một đáp án đúng trong vô vàng đáp án sai. Và người giải bài toán đó phải tìm ra được đáp án đúng nhất cho cuộc đời mình. Có thể chị em đang giải mã cuộc đời sai phương pháp, nhưng bằng nhiều lần giải sai thì mới có thể tìm ra lời giải đúng. Một đứa bé muốn học giỏi thì phải tự làm bài tập của mình. Em là người ngoài không được phép chỉ điểm, đó là sai luật chơi, sẽ bị giám thị bắt.

- Em biết rồi ạ. - Cô mỉm cười, đứng dậy, nói: - Thôi chúng ta xuống nhà ăn cơm tối cùng mọi người luôn đi anh.

- Được.

Hai người lại cùng nhau xuống nhà. Thiên Trang vào bếp phụ mẹ, chẳng mấy chốc bữa cơm tối đã xong, mọi người ăn uống và trò chuyện vui vẻ.Sau đó, tất cả lại cùng nhau quay về phòng khách uống trà và ăn trái cây. Nhìn lại đồng hồ đã 8 giờ hơn rồi mà Thiên Ân vẫn chưa về, mẹ cô có hơi chột dạ nhưng không nói gì. Ba thì cau mày lên tiếng:

- Sao giờ này con Ân vẫn chưa về nhỉ? Cũng hơn tám giờ rồi còn gì. Đi đâu thế không biết.

Mẹ cô lên tiếng giải đáp thắc mắc của ba:

- Chiều nay, lúc ra khỏi nhà con Ân có xin phép nói đi chơi với thằng Khôi. Chắc tụi nó đi ăn tối nên mới về hơi muộn tí.

Mẹ của Thế Khôi nghe vậy cũng lên tiếng:

- Em cũng thương con bé Ân như con trong nhà vậy. Có một đứa vừa ngoan hiền lại giỏi giang như Ân làm con dâu là em mừng lắm. - Rồi dì dùng một chất giọng trịnh trọng nói - Nếu đã dự định làm lễ đính hôn vào tháng sau vậy anh chị cho em hỏi lễ nạp tài anh chị có yêu cầu gì không ạ?

- Chèn ơi, hai nhà chúng ta đã thân thiết từ lâu, chị biết tính em mà, em không câu nệ việc đó đâu. Chủ yếu con Ân lấy được người nó thương và hạnh phúc là em vui. - mẹ cô khách sáo trả lời.

.....

Hai gia đình bắt đầu bàn tới tiệc đính hôn nhưng Thiên Trang hoàn toàn không có tâm trạng để nghe, cảm giác hồi hộp lo lắng ban nãy lại quay về. Cô bồn chồn, đứng ngồi không yên. Thời gian trôi qua từng giây, từng phút cứ như cả một thế kỷ. Đức Minh ngồi bên cạnh lặng lẽ nắm tay cô an ủi.

Đang lúc ấy, điện thoại di động của ba Thế Khôi vang lên. Nhìn dãy số phòng trực của bệnh viên gọi đến, ông nghĩ là có việc gấp nên lập tức nghe máy.

"Tôi nghe".

Đầu dây bên kia nói gì đó không rõ, chỉ thấy sắc mặt ông trở nên tái xanh, bật đứng dậy khỏi ghế. Thét lớn: "Sao?". Rồi ông lại nói với chất giọng rất nặng nề "được, tôi tới ngay."

Sau khi ông tắt máy, bác Quách gái lập tức hỏi:

- Bệnh viện xảy ra chuyện gì sao mà ông căng thẳng dữ vậy?

Bác Quách trai vẫn chưa lấy lại được bình tĩnh, ông thều thào:

- Bệnh viện gọi tới nói thằng Khôi với con Ân đang nằm trong phòng cấp cứu trong tình trạng hôn mê, nghe công an đưa tới nói là bị tai nạn xe cộ.

- Cái gì? - Cả nhà đồng loạt thét lên.Sắc mặt ba của cô cũng trở nên trắng bệch, không còn tí máu nào giống như vẻ mặt của ba Thế Khôi; còn mẹ cô và mẹ Thế Khôi thì không ngừng khóc, ngồi xổm xuống khóc nấc lên.

- Con của tôi, Thiên Ân, Khôi... hai đứa, hai đứa sao???. - mẹ của cô gào.

- Không được, không được, vào bệnh viện, vào bệnh viện liền. - Bác Quách gái nói.

- Đi.. đi nhanh lên. - mẹ thúc giục

Hai người phụ nữ cứ khóc, cứ gào thét, lồm cồm ngồi dậy; nhưng vừa đứng lên đã ngã phịch xuống mặt đất. Ba vội chạy đến đỡ, dìu mẹ ngồi lại ghế sofa. Hai người giúp việc trong bếp lúc này đã hay tin, vội chạy ra.

- Bà chủ, bà chủ bà phải bình tĩnh lại. Cô Ân đang cần bà....

Một khung cảnh vô cùng hoảng loạn đang diễn ra trong nhà cô. Thiên Trang cũng như người mất hồn, tay chân bủn rủn, cả người lả đi. Nếu không có Đức Minh bên cạnh đỡ, chắc chắn cô cũng đã ngất xỉu rồi. Anh không ngừng động viên cô.

- Thiên Trang, cố gắng tỉnh táo. Bình tĩnh, em phải giữ bình tĩnh.

Vì anh là người tỉnh táo nhất lúc này, nên anh lên tiếng phân phó hai người giúp việc:

- Chị Hảo, chị mau pha ít trà tĩnh tâm mang ra đây. Còn chị thì mau gọi điện kêu taxi đến ngay.

Hai người nghe Đức Minh phân phó xong thì đồng thời đáp một tiếng "dạ" rồi lập tức làm việc.

Lúc này ba của Thế Khôi và ba của cô đã dần lấy lại được bình tĩnh, ba cô nói:

- Mọi người ở nhà để tôi và anh Quách vào bệnh viện ngay.

- Nhưng xe chưa tới, hiện tại hai bác không thể lái xe được. - Đức Minh lên tiếng. Anh biết bây giờ hai người rất lo lắng cho con mình, tâm lý không ổn định, không thích hợp cho việc lái xe.

- Tôi không đợi được nữa đâu. Chúng tôi phải đi ngay - Ba Thế Khôi nói.

- Nhưng.... - Đức Minh đang do dự, anh có thể lái xe đưa họ đi nhưng còn ở nhà, anh có phần không yên tâm khi để ba người phụ nữ này ở nhà.

- Con cũng sẽ đi - Thiên Trang đang ở trong lòng của Đức Minh đột nhiên lên tiếng.

Anh cúi đầu nhìn cô rồi nói: - Không được, em nên ở nhà, có gì vào sau.

Cô đẩy anh ra, đứng thẳng người dậy, cầm lấy áo khoác cứng rắn nói:

- Em không sao, em đã bình tĩnh lại rồi. Em muốn vào bệnh viện xem chị em thế nào, em không thể ở nhà được. Nếu anh không cho em đi em cũng sẽ gọi taxi mà đi.

Đây là lần đầu tiên anh thấy việc mình giúp cô mạnh mẽ hơn cũng là một sai lầm. Giờ đây phải cô ngoan ngoãn ở nhà thì tốt biết bao. Anh lo lắng cô vào đó lại không chịu nổi, nhưng không cho cô vào cũng không được. Haizzz. Thôi thì anh đi cùng cô, có gì anh sẽ bên cạnh cô vậy.

- Vậy được rồi, để con lái xe đưa hai người với Trang vào bệnh viện. Còn hai bác gái ở nhà có dì Hảo lo.

- Không, - mẹ cô và mẹ anh Thế Khôi từ nãy đến giờ vẫn luôn miệng gào khóc tự nhiên im lặng, đứng dậy, đi ra cửa.- Chúng tôi cũng sẽ đi đến đó. Tôi muốn xem con gái mình như thế nào. Ôi con gái tôi, sao lại vậy chứ.

- Thằng Khôi đó giờ lái xe rất cẩn thận mà... - Mẹ Thế Khôi bật khóc - Con trai tôi, con ơi là con...

Cô im lặng đứng bên cạnh Đức Minh, không khóc ầm lên như mẹ nhưng trong lòng hiện đang có hàng trăm con ngựa chạy rầm rầm, nó đang thi nhau giẫm đạp lên cõi lòng của cô. Lòng bàn tay bóp chặt.

- Thôi được rồi, để con lái xe đưa tất cả mọi người đến bệnh viện, nhưng mọi người phải thật bình tĩnh nhé. - Đức Minh quyết định.

Nói xong anh lập tức nhận lấy chìa khóa xe trên tay ba của Thế Khôi rồi lái xe đưa mọi người đến bệnh viện.

Chương 27

Vừa vào bệnh viện, tất cả mọi người đã chạy ngay đến phòng cấp cứu. Có một bác sĩ đang đứng đợi bên ngoài. Thấy vợ chồng Giám đốc bệnh viện và mọi người đến, người đó nhanh chóng cúi đầu chào:

- Tình hình sao rồi, tụi nó bị gì?. - Mẹ của Thế Khôi sốt ruột vội vàng hỏi.

- Dạ bác sĩ Khôi và cô Ân bị tai nạn giao thông ở ngã tư gần chợ An Đông. Được công an đưa tới đây, vì trước khi rơi vào trạng thái hôn mê sâu bác sĩ Khôi có yêu cầu đưa vào bệnh viên chúng ta. Hiện hai người đang trong tình trạng mê đang được các bác sĩ khác tiến hành kiểm tra tổng quát và cấp cứu. Lúc đưa vào bác sĩ Khôi có men rượu trong người, nồng độ cồn khác cao, phía công an kết luận ban đầu là bác sĩ Khôi lái xe trong tình trạng say xỉn, vượt tốc độ cho phép dẫn đến mất kiểm soát tay lái gây tai nạn đáng tiếc. Còn nguyên nhân chính phía công an đang đi lấy lời khai của những người chứng kiến tại hiện trường và camera giám sát đường phố ạ; sẽ có giấy báo cáo chi tiết sau. Về phía người bị tai nạn chung với bác sĩ Khôi thì đã làm cấp cứu tại chỗ nhưng chấn thương nặng, mất máu quá nhiều, đầu và ổ bụng đều có hiện tượng xuất huyết nên đã không qua khỏi.

- Được rồi. Cậu cứ nói anh Kiên bên phòng hành chính liên hệ với phía công an đợi kết quả. Nếu là thằng Khôi sai thì cho người đến nói chuyện với gia đình kia chúng ta chấp nhận tự hòa giải và bồi thường. - Ba của anh Khôi căn dặn.

- Dạ vâng ạ. - Người bác sĩ trả lời.

- Say rượu - mẹ Thế Khôi nhíu mày - thằng Khôi rất ít khi uống rượu, đặc biệt khi có rượu sẽ không lái xe. Sao hôm nay nó vậy.

- Việc này tôi cũng đang thắc mắc nhưng để nó tỉnh rồi hỏi. - Ba Thế Khôi nói.

- Hai đứa như thế nào rồi, có nghiêm trọng không? - mẹ cô nói trong tiếng nấc nghẹn ngào, bà vẫn còn đang khóc không ngừng.

- Hiện tại bác sĩ đang tiến hành kiểm tra, chưa thể nói trước được gì ạ - Vị bác sĩ kia trả lời.

Thiên Trang gần như suy sụp hoàn toàn. Cô nghe xong tình hình thì lặng lẽ bước ra một góc khuất cạnh cầu thang, ngồi thụp xuống sàn gạch khóc nấc lên.

Đức Minh đi đến bên cạnh cô, đưa khăn tay cho cô rồi ôm cô vào lòng. Ở trong lòng anh, cô nghẹn ngào hỏi:

- Có phải là em đã đẩy họ vào thảm cảnh này không? Có phải em đã làm sai rồi không. Em phải cầu xin Thế Khôi, em phải nhận tội với chị của em từ đầu. Em không nên khóa máy không nghe điện thoại của anh Khôi. Anh Khôi say xỉn là do em, tất cả tội lỗi là do em đúng không anh?

Anh vỗ nhẹ vai cô, để mặc cô khóc một lúc, cái ôm của anh càng lúc càng siết chặt hơn, anh dùng lực vừa đủ để cô cảm thấy mình không cô đơn, biết được rằng anh luôn ở bên cạnh cô. Một lúc sau anh mới từ từ nói:

- Thiên Trang, nghe anh này. Đây không phải lỗi của em. Em không có lỗi gì trong chuyện này cả.

- Nhưng em sợ, em rất sợ, em cảm thấy đây là lỗi của mình. Giờ ông trời muốn trách phạt em thế nào em cũng chấp nhận cả nhưng em không muốn mất chị Thiên Ân, chị hai của em rất tốt....

- Nếu chị em là người tốt thì anh tin rằng ông trời sẽ không bạc đãi chị em đâu. Bây giờ em không thể gục ngã được, em phải bình tĩnh lại, em phải bên cạnh ba mẹ, bên cạnh chị chứ. Đúng không. Nghe anh nè Trang.

Cô ngẩng đầu lên nhìn anh. Anh cũng nhìn cô bằng ánh mắt chan hòa, dịu dàng. Anh đang dùng đôi mắt chứa đầy tình cảm để trấn an cô, để giúp cô bình tâm hơn. Cô nói:

- Em rất sợ chị em xảy ra chuyện gì. Em sợ lắm.

- Các bác sĩ đang cố gắng hết mình để cứu Khôi và chị em. Lúc ở trên xe em cũng nghe bác Quách gọi điện phân phó những bác sĩ giỏi nhất rồi mà. Tin anh đi, sẽ không xảy ra chuyện gì đâu.- Em muốn biết tình hình thế nào, đi chúng ta quay lại phòng cấp cứu đi.

Cô đứng dậy quẹt nước mắt định đi thì bị Đức Minh nắm tay kéo lại, anh ôm cô vào lòng, dùng khăn tay lau nước mắt cho cô. Còn yêu thương nói:

- Em định quay lại đó với bộ dạng mắt mũi lem nhem thế này sao. Ba mẹ của em sẽ rất lo lắng đó.

Anh còn giúp cô sửa sang lại áo khoác rồi mới nắm tay cô, dắt cô quay trở về phòng cấp cứu.

Lúc hai người đến nơi thì đúng lúc cửa phòng cấp cứu mở ra. Tất cả mọi người đang ngồi bên ngòai đều chạy đến bên cạnh bác sĩ lắng nghe ông nói:

- Tình hình của bác sĩ Khôi không quá nghiêm trọng phần đầu có va đập nhẹ chấn thương nhưng đã được may lại, các vết thương khác trong người không quá nghiêm trọng, đã được xử lý, một chút nữa sẽ chuyển qua phòng ICU để theo dõi đến khi tỉnh thì chuyển ra ngoài. Còn về cô gái thì có tình trạng xuất huyết não và vết thương ở ống chân nghiêm trọng hơn. Chúng tôi cần người nhà ký vào giấy chấp nhận phẩu thuật để tiến hành mổ lấy máu bầm ra và cố định lại chỗ các mảnh gãy ở chân bằng vít.

Tai Thiên Trang như ù đi khi nghe đến đó, cô phải cố gắng bấu chặt lòng bàn tay để có thể khiến bản thân tỉnh táo hơn. Cô vẫn nghe bác sĩ nói tiếp:

- Trong lúc phẩu thuật thì có thể cần phải tiếp máu. Mà bệnh nhân có nhóm máu AB trừ, khá hiếm, kho trữ máu của bệnh viện không đủ, có thể....

- Lấy máu của cháu đi ạ. Cháu là em ruột chị Ân, cũng nhóm máu AB trừ. - Thiên Trang vội lên tiếng.

Ngày trước khi đi học, cô và chị Ân có tham gia hiến máu nhân đạo nên biết cả hai thuộc nhóm máu hiếm. Lúc đó hai chị em còn vui vẻ cười trêu nhau nữa. Giờ đây, trong tình cảnh này, cô càng cảm thấy may mắn hơn vì có thể nhanh chóng cứu chị.
- Vậy cô đi theo tôi, phải tiến hành kiểm tra trước.

- Dạ được. - Lúc này cô lững chững bước đi, người yếu ớt đến độ sắp ngã xuống đất.

Mẹ cô sau khi nghe xong việc chị Ân bị xuất huyết não đã chính thức ngất xỉu, được mẹ anh Thế Khôi dìu vào một phòng bệnh để nghỉ ngơi.

Suốt dọc đường đi đến phòng kiểm tra máu hay tiến hành rút máu, Thiên Trang đều rất an tĩnh, không nói tiếng nào, không gào khóc, chỉ im lặng làm theo những gì bác sĩ hướng dẫn. Đức Minh luôn luôn bên cạnh cô. Dìu cô đi, ân cần đút cô từng ngụm nước.

Sau khi rút máu xong, cô không chịu nằm ở phòng hồi sức mà nhất quyết đòi đến phòng phẫu thuật đợi chị Ân ra. Anh không thể làm gì khác đành nghe theo cô.

Trong lúc ngồi hành lang đợi chờ, anh nói:

- Em uống tí sữa đi cho khỏe mới có sức ngồi đợi - Anh đưa một hộp sữa đến cho cô và khuyên.

Cô miễn cưỡng uống một ngụm rồi lắc đầu ý nói không thể uống nổi nữa. Anh đành để hộp sữa xuống, ngồi cạnh cô. Ba cô và ba Thế Khôi vẫn đứng ngoài cửa phòng phẫu thuật. Trên mặt ai cũng lộ vẻ lo lắng. Không gian bệnh viện thưa vắng, không khí đêm se lạnh này càng lạnh lẽo và đáng sợ hơn, nó như đang rơi xuống âm độ. Mỗi giây mỗi phút trôi qua gần như vô tận, không thấy đáy. Không ai nói ai tiếng nào chỉ im lặng hồi hộp đợi chờ.

Hai tiếng sau, cuối cùng thì đèn phòng phẩu thuật đã tắt, ca phẩu thuật đã kết thúc, cửa phòng phẩu thuật được mở ra. Tim Thiên Trang đập loạn, vội chạy đến... bác sĩ bước ra đến bên cạnh ba cô và ba Thế Khôi khom lưng chào.

- Sao rồi?

- Con gái tôi thế nào rồi?

Ba của Thế Khôi và ba của cô đồng loạt lên tiếng. Người bác sĩ biết sự lo lắng của người nhà bệnh nhân trong thời điểm hiện tại nên cũng không vòng vo mà trực tiếp nói thẳng vào vấn đề.

- Hiện tại bệnh nhân đã được cấp cứu xong, một lát nữa sẽ được chuyển qua phòng chăm sóc đặc biệt. Tình trạng xuất huyết não đã tạm thời được xử lý, máu tụ đã được lấy ra. Nếu trong 48 giờ tới bệnh nhân không có chuyển biến xấu thì xem như đã qua cơ nguy hiểm - Với nguyên tắc nghề nghiệp thì bác sĩ biết mình không thể nói gì khẳng định chắc chắn vào lúc này, đây mới là thời điểm nguy hiểm nhất của bệnh nhân, mọi bất thường đều có thể xảy ra. Nhưng trong bệnh viện này ai cũng biết người bệnh nhân kia chính là bạn gái của bác sĩ Khôi, là con dâu tương lai của giám đốc bệnh viên nên ông xem như mình là người thân của Giám đốc Quách mà lên tiếng an ủi - nhưng tôi tin cô Ân sẽ qua được thôi ạ, cũng không có gì đáng ngại. Còn tình trạng chân phải đã được tiến hành mổ mở cố định đầu xương gãy, sau khi khỏe lại sẽ sắp xếp lịch tập phục hồi chức năng, việc đi lại bình thường sẽ không có gì đáng ngại.

Ba cô nghe xong thở phào nhẹ nhõm, liên tục nói: "cảm ơn, cảm ơn bác sĩ". Còn cô lúc này đã yên tâm hơn nhiều, tinh thần đang căng thẳng tột độ được thả lỏng ra. Nhưng sau một đêm liên tục ở trong tình trạng áp lực quá sức chịu đựng thì giờ đây đầu óc quay cuồng, trước mặt tối sầm lại. Đức Minh phát hiện ra, nhanh chóng đưa tay ôm cô, liên tục thét lớn:

"Trang, Thiên Trang.... Trang"

Nhưng cô đã ngất lịm trên tay anh.

Một đêm giông bão lạnh lẽo, sấm chớp rền vang cứ thế trôi qua.

Chương 28

Sáng sớm hôm sau Thiên Trang lờ mờ tỉnh dậy, nhìn căn phòng trắng toát, chai nước biển treo đầu giường đang lặng lẽ rơi từng giọt từng giọt, đầu đau như búa bổ, cô dần nhớ lại những gì đã xảy ra tối qua.

Đức Minh đang ngồi bên cạnh giường bệnh của cô, anh nhỏ giọng nói chuyện điện thoại.

- Anna, i"ll have to participate in the importance joining early, she....ok, we have to put it off till next week,.... ok... ok.

Anh nói một tràng tiếng anh, cô biết anh đang nói chuyện công việc với ai đó. Đại khái là anh nói mình bận việc muốn dời tất cả lịch hẹn qua tuần sau, việc đi khai trương ở Bali thì điều Giám đốc kinh doanh ở tổng công ty đi... Cô nghe thế khẽ cựa mình, muốn ngồi dậy nói anh bận việc cứ làm đừng vì cô mà chậm trễ. Anh thấy cô tỉnh vội nói: "Bye" rồi buông điện thoại xuống, quay sang hỏi cô:

- Em tỉnh rồi à, có muốn uống nước hay ăn gì không.

Cô lắc đầu, cố chống tay định ngồi dậy, anh chồm người qua đỡ cô. Quan tâm hỏi han:

- Em đừng ngồi dậy ngay lúc này, có thấy khó chịu chỗ nào không? Anh lấy nước cho em uống nghe.

Sau khi đỡ cô ngồi dậy anh quay sang rót cho cô một cốc nước lọc, đưa đến bên môi của cô, cô mở miệng uống một ngụm nước. Cổ họng bớt cảm giác khô khốc và khó chịu, cô lên tiếng, giọng nói vô cùng yếu ớt:

- Em không sao đâu, anh có việc thì cứ đi làm việc đi. Chị em thế nào rồi, em muốn đi thăm chị ấy.

- Chị em không sao, ba và mẹ em đang túc trực bên phòng chị. - Anh lấy khăn giúp cô lau miệng. - Em muốn đi thăm chị cũng được nhưng ăn một chút cháo và truyền dịch xong rồi đi. Em định qua đó với bộ dạng xanh méc này sao, như thế càng khiến ba mẹ lo lắng cho em mà thôi.

Thiên Trang không muốn ăn, cô muốn lập tức qua thăm chị mình. Nhưng Đức Minh kiên quyết không để cho cô xuống giường, múc từng muỗng, từng muỗng đúc cô ăn, anh nói: cô phải ăn hết chỗ cháo này anh mới dẫn cô đi gặp chị. Cô rất muốn nhanh chóng sang thăm chị nên không thể làm gì khác ngoài việc nuốt nhanh những muỗng cháo lạt lẽo không chút vị nào vào trong bụng.

....

Đến bây giờ Thiên Trang vẫn không thể nào ngờ được, cuộc đời cô lại quá nhiều sóng gió như thế, chúng ập đến trong một ngày, làm mọi thứ trong người cô thay đổi. Cô cảm thấy cuộc đời trở nên âm u và tồi tệ hơn bất cứ lúc nào, vô cùng kinh khủng. Bầu trời chẳng còn chút hương sắc nào cả. Niềm vui, sự tự tin đã sớm tan biến đi, thay vào đó là cảm giác tội lỗi đang xâm chiếm.

Lúc này cô đang ngồi bên cạnh giường bệnh của chị Thiên Ân, nắm chặt tay chị, gục đầu trên đôi tay ấy, như thể một cô gái đầy sai lầm đang cầu xin tha thứ, hình ảnh cô gái hoạt bát của ngày hôm qua đã biến mất không còn dấu vết.

Hai ngày qua trong cô chỉ là chán chường và thê lương, ngày ngày cô lại theo ba vào bệnh viện thăm chị. Còn mẹ thì nhất quyết ở bên cạnh chị, không rời nửa bước. Tối hôm qua chị có sốt nhẹ, bác sĩ đến kịp thời khống chế cơn sốt, nên tạm thời có thể yên tâm. Nhưng chị Ân vẫn chưa tỉnh.

Sáng nay cũng như mỗi hôm, cô và Đức Minh mang đồ ăn sáng đến cho mẹ, thăm chị một lát rồi ra về, trưa sẽ quay lại. Nhưng trong lúc vô tình đi ngang qua phòng Thế Khôi, cô lại muốn vào thăm anh, mấy hôm rồi Thiên Trang rất giận anh, hận anh đẩy chị của cô vào chỗ chết, nên cô chưa từng hỏi thăm anh, tự dưng giờ cô muốn gặp anh một tí, nên cô dừng chân, quay lại nói với Đức Minh.

- Em muốn vào thăm anh ấy một chút.- Được, chúng ta vào thôi.

Tình trạng Thế Khôi thì nhẹ hơn chị Ân rất nhiều, hôm nay đã có thể xuống giường đi lại được, nếu kết quả kiểm tra ổn thì ngày mai có thể xuất viện.

Khi cô và Đức Minh vào phòng, liền thấy Thế Khôi đang nằm trên giường bệnh, mẹ của anh và Thế Vĩ đang ngồi bên đút cháo cho anh ăn. Họ gặp cô đứng ở cửa, vội đặt chén cháo xuống, đứng dậy mỉm cười, nụ cười có phần buồn bã và mệt mỏi. Dì nói:

- Trang, Minh, hai đứa đến thăm Khôi à, vào đây ngồi nói chuyện với nó đi. - Rồi dì quay sang nói với Thế Khôi - mẹ định về nhà lấy thêm ít đồ cho con, nay có Trang với Minh đến chơi rồi, thôi mẹ tranh thủ về tí.

- Dạ. - Thế Khôi đáp.

- Thôi bác về nhà tí, hai đứa ở lại với Khôi nhé. - Dì nói xong lật đật dọn dẹp đồ đạc rồi ra ngoài.

- Em chào anh, chị em về - Thế Vĩ lên tiếng.

Thiên Trang lễ phép cúi đầu chào tạm biệt hai người. Đến khi trong phòng chỉ còn lại ba người, Thế Khôi mới lên tiếng:

- Trang, em ngồi đi. Anh Minh cũng ngồi đi - Thế Khôi chỉ vào hai chiếc ghế đặt cạnh giường.

Hai người chưa nói gì lặng lẽ ngồi xuống. Một lúc sau, Thiên Trang định mở miệng hỏi thăm anh thế nào thì nghe anh hỏi:- Chị của em thế nào rồi, anh nghe ba mẹ nói chị em bị nặng lắm. - Anh tỏ ra vô cùng áy náy - Anh xin lỗi.

Nghe anh hỏi đến chị của mình nước mắt Thiên Trang bỗng tuôn trào, cô nói:

- Chị em vẫn chưa qua được cơn nguy hiểm, còn đang ở phòng chăm sóc đặc biệt. Chân cũng bị thương hiện tại đang đặt vít bên trong, sau này có thể đi lại được, nhưng không thể chạy nhảy hay làm việc nặng. Chị ấy là người rất thích đi giày cao gót, nhưng thời gian ba năm tới chị ấy sẽ không được đi giày cao gót nữa. - Nói đến đây cô đã không còn giữ được lý trí bình tĩnh, cô gào lên. - Anh làm gì vậy anh Khôi, anh uống rượu lái xe, anh suýt hại chết chị em rồi anh biết không. Em là đứa không đáp lại tình cảm của anh, tội lỗi gì anh cứ đổ lên đầu em này, sao anh lại làm thế với chị em hả, chị ấy thánh thiện như vậy, xinh đẹp hoàn mỹ như vậy, chị ấy có lỗi gì với anh?

- Không phải, không có... anh còn chưa kịp nói gì... - Thế Khôi ôm đầu đau nhức của mình cố gắng nhớ lại sự việc xảy ra ngày hôm đó. Anh nói như người kiệt sức sắp trút hơi thở cuối cùng - Hôm đó sau khi em với anh Minh đi, anh rủ một vài người bạn đến nhà mình nhậu, tìm chút dũng cảm để đi gặp Ân. Tối đó, anh chở cô ấy đi lòng vòng, còn chưa biết phải nói gì, đang định ra quán quen ngồi nói chuyện cho tiện thì bất chợt anh nghe chị của em hỏi: Giữa cô ấy và em thì anh thích ai hơn? Anh quay sang nhìn cô ấy, như kẻ tội phạm bị nói trúng tim đen khiến một nhịp thở đánh rơi, trong lúc đó anh đang xe lái với tốc độ hơi nhanh, không chú ý xe tải trước mặt nên xảy ra tai nạn.

Cô nghe đến đây, cảm thấy vô cùng xót xa và cay đắng, nước mắt liên tục trào ra. Cô chợt nắm lấy cổ áo của anh, lắc thật mạnh như trút tức giận thay cho chị. Cả người Thế Khôi rất đau, vết thương chưa lành hẳn hơi rỉ máu, nhưng anh không cản cô, để mặc cho cô không ngừng đánh mình. Đức Minh phải đứng lên, kéo tay cô ra khỏi người Thế Khôi, dù sao anh ta cũng là người đang bị thương, mà làm thế cũng đâu được gì. Đức Minh an ủi cô:

- Em đừng kích động như thế, chuyện xảy ra cũng xảy ra rồi, em làm vậy không giải quyết được gì.... bình tĩnh lại đi em.

- Đúng, giờ anh ta lấy gì để đền cho chị em. Với chị Ân thì việc sẽ không thể đi lại như người bình thường sẽ là một chấn động lớn, rồi việc bị thương phần đầu thì sắp tới chị ấy sẽ không thể bị căng thẳng quá mức, không thể chịu áp lực nhiều, mùa đông đến gặp lạnh đầu chị ấy sẽ nhức. Đây là di chứng suốt đời, đây là lỗi của anh ấy, nhưng cũng là lỗi của em, đáng lý em phải khuyên anh ấy, tự mình nói chuyện với chị. Như vậy mọi chuyện sẽ không tồi tệ tới mức này.

Đức Minh đang lựa lời an ủi cô, thì bỗng nghe Thế Khôi nói bằng giọng vô cùng đanh thép:

- Đây là việc của anh, không liên quan gì tới em cả. Anh sẽ chịu trách nhiệm về việc này.

Thiên Trang quay người sang, hỏi với giọng khinh thường:

- Anh sẽ chịu trách nhiệm thế nào? Bồi thường tiền hay bố thí cho chị em chút tình cảm tạm bợ? Cái anh lấy của chị ấy là thanh xuân đẹp nhất, cái anh để lại cho chị ấy là khiếm khuyết cả cuộc đời. Ba mẹ cho chị ấy một hình hài trọn vẹn, xinh đẹp hơn người, nụ cười tươi tắn nay chỉ vì anh nó mất sạch rồi đó.

- Anh sẽ dùng cả đời này chịu trách nhiệm về tội lỗi của mình.

Cả phòng bỗng trở nên im lặng, Thiên Trang đang trong lòng Đức Minh cũng không còn náo loạn, khóc lóc nữa. Cô bình tâm hơn, chầm chậm suy nghĩ ý nghĩa trong câu nói của anh, cô nhỏ giọng hỏi ngược lại:

- Ý của anh là?

- Ba mẹ hai nhà cũng đã chuẩn bị tiệc đính hôn cho hai đứa vào tháng sau rồi, vậy thì cứ đính hôn rồi kết hôn đi.

Chương 29

Trưa hôm đó Thế Khôi quyết định nói với ba mẹ về việc sẽ tổ chức đám cưới với Thiên Ân ngay sau khi cô tỉnh lại. Rồi anh cũng chuyển qua phòng của chị để tiện việc chăm sóc chị hơn. Anh trở thành một con người hoàn toàn khác, cẩn thận đút cho chị từng muỗng nước, thìa sữa; lâu lâu lại lau tay, lau môi cho chị; anh và mẹ cô làm tổ trong phòng bệnh của chị, một tấc cũng không chịu rời giường bệnh.

Và điều kỳ diệu cũng đến, sau hơn 36 tiếng hôn mê thì chị đã tỉnh lại.

Lúc đó Thế Khôi đang ngồi bên cạnh chị, âu yếm nhìn chị, tay anh nắm chặt lòng bàn tay chị. Mẹ và cô thì ngồi bên sofa nhỏ giọng trò chuyện, ba sang phòng bác sĩ trao đổi về bệnh tình của chị. Tay chị đột nhiên giật giật nhẹ, Thế Khôi phát hiện ra đầu tiên, anh vội thét lên:

- Ân, Ân, em tỉnh rồi sao? - Thế Khôi chồm lên ôm lấy chị, lắc lắc người chị.

- Em, em bị sao vậy - Thiên Ân chầm chậm mở mắt ra, đầu đau như búa bổ, cơ thể rã rời như bị phân thành tám khúc, vừa mới cử động nhẹ thì nơi chân truyền đến một trận ê buốt kịch liệt - Á...

Mẹ cô chạy đến bên cạnh:

- Con đừng cử động, nằm nghỉ ngơi đã. Tỉnh là không sao rồi. - rồi bà quay sang nhìn cô, nói: - Trang con đi gọi ba với bác sĩ đi, nói với họ chị đã tỉnh lại.

- Dạ. - Thiên Trang trả lời xong rồi nhanh chóng chạy ra ngoài.

Trong phòng, chỉ còn lại ba người.

- Em chịu tỉnh lại rồi anh mừng quá, có khó chịu lắm không? - Thế Khôi nói.

- Anh Khôi, em... - Thiên Ân nhíu mày, chị thật sự rất muốn hỏi anh là có chuyện gì xảy ra, chị bị làm sao, chị muốn hỏi anh rất nhiều nhưng hoàn toàn không có chút sức lực nào để nói chuyện cả.

- Em tạm thời đừng nói gì, cứ nằm nghỉ ngơi đi - Thế Khôi dùng chất giọng dịu dàng nói.

Chưa đầy hai phút sau, ba và bác sĩ đã chạy vào phòng cùng Thiên Trang. Thế Khôi và mẹ lập tức đứng qua bên cho bác sĩ khám. Sau loạt kiểm tra thì ông thở phào nhẹ nhõm nói bằng giọng vui mừng:

- Chúc mừng gia đình, xem như bệnh nhân đã qua cơn nguy hiểm rồi.

Ba mẹ cô nở một nụ cười hiếm thấy trong mấy ngày qua, cô cũng vui mừng lây. Nhưng chị Ân lại không thế, giác quan thứ Sáu nói cho chị biết có gì đó không ổn, chị cau mày hỏi bác sĩ:

- Nhưng sao chân cháu khó chịu quá, đau lắm, nó bị gì vậy bác sĩ. Cháu cử động không được. Liệu sau này cháu có thể đi lại được không? - Hỏi đến đây thì nước mắt chị đã rơi.

- Chân phải của cháu có tình trạng bị gãy xương, bác sĩ khoa chấn thương đã làm phẩu thuật bắt vít trong rồi, sau khi sức khỏe cháu ổn định lại sẽ tiến hành vật lý trị liệu và tập đi. Một thời gian nữa cháu sẽ đi đứng bình thường thôi không có gì đáng ngại đâu.

- Sao? Sao ạ? Chân cháu...

Thiên Ân suy sụp, chị hoảng hốt, nước mắt rơi thành một dòng sông... chị níu lấy ga giường, muốn dùng sức ngồi dậy. Nhưng không thể nào ngồi được, Thế Khôi chạy đến ôm chị vào lòng, liên tục động viên chị:- Không sao đâu Ân, chân em không bị gì cả, bây giờ có hơi đau, trong thời gian này đi lại hơi bất tiện. Nhưng sau khi em trị liệu và tập đi lại xong, chỗ xương gãy sẽ lành lại, tái tạo mô xương mới; lúc đó bác sĩ lấy vít ra, em sẽ không việc gì nữa, hoàn toàn có thể đi đứng như bình thường.

- Có thật không? - Chị nằm trong vòng tay Thế Khôi, vẫn còn khóc rất thê lương.

- Thật, em phải tin tưởng bác sĩ, phải tin tưởng anh chứ.

Chị không nói gì nữa, vẫn tiếp tục khóc. Ba mẹ và cô đứng bên cạnh không ai nói gì cả, mắt ai cũng đỏ hoe, nhìn tình cảnh trước mắt người đàn ông cứng cỏi như ba cô cũng đã khóc.

....

Cứ thế trôi qua thêm một ngày nữa. Không khí trong phòng bệnh của Thiên Ân vô cùng yên lặng, an tĩnh dĩ thường. Tối hôm qua sau khi khóc một trận, đến khi cơ thể mệt lã thiếp đi. Hôm nay khi tỉnh lại lần nữa, chị im lặng cả ngày, không náo loạn, không gào khóc, cũng không chịu ăn uống gì.

Đến trưa, Thế Khôi bên cạnh dụ dỗ hết lời chị mới miễn cưỡng nuốt một ít cháo. Sau đó cứ ngồi thừ nhìn ra bầu trời.

Buổi chiều vì có việc nên anh xin phép về nhà một tí đến tối sẽ quay lại. Khi bước ra tới cửa thang máy, anh nhớ mình bỏ quên áo khoác trong phòng bệnh của Thiên Ân nên xoay lưng quay lại phòng bệnh của chị. Vừa đến cửa phòng anh đã vô tình nghe Thiên Ân tâm sự với mẹ mình. Anh dừng lại, không bước vào, đứng bên khe cửa khép hờ lắng nghe.

- Mẹ ơi, con muốn chết đi cho xong, con không muốn sống nữa. - Chị đã không kiềm nén cảm xúc như ban nãy, đã thật sự thể hiện sự suy sụp và yếu đuối của bản thân.

Mẹ cô cũng òa khóc theo, bà ôm đứa con gái đáng thương của mình vào lòng:

- Trời ơi, tôi có làm gì sai thì cứ đổ lên đầu tôi đi, sao lại đổ lên đầu con gái tôi vậy nè. Nó hiền lành tốt bụng biết bao, sao lại khiến nó vầy- Mẹ, mẹ ơi! Có phải sau này con sẽ không thể đi lại như bình thường không. Còn đầu con nữa nó cứ nhức, cứ đau, cứ có cảm giác muốn ói khó chịu.

- Không, con sẽ không có chuyện gì đâu, con sẽ đi lại được bình thường. Còn đầu con bị đau là do có máu bầm trong não đã lấy ra hết rồi, vài hôm nữa là sẽ hết.

Bà giấu những đau đớn vào trong lòng cố gắng trở thành chỗ dựa vững chắc cho con gái. Nêú lúc này mà bà cũng khóc lóc đau lòng, thì đứa con yêu quý tội nghiệp của bà biết dựa vào ai đây? Đúng vậy, bà phải mạnh mẽ lên.

- Mẹ hứa với con sẽ chữa lành tất cả cho con, con sẽ lại đi trên những đôi giày cao gót mà con thích, lại tự do nhảy múa. Việt Nam không chữa được thì đi nước ngoài, Singrapore hay Mỹ nước nào cũng được. Miễn nơi chữa được khỏi cho con thì mẹ sẽ cùng con đi đến đó. - bà đẩy Thiên Ân ra đối diện với mình, nhìn thẳng vào mắt chị nói - bên cạnh con không bao giờ cô độc cả. Con có ba mẹ, có em gái và quan trọng nhất là có thằng Khôi, nó luôn bên cạnh con lo lắng cho con. Con phải mạnh mẽ lên không được phụ lòng nó và tình yêu của nó, con biết chưa.

Nói đến Thế Khôi thì chị lại òa khóc lớn hơn, chị như người bị rút hết sức lực, tim phổi ngừng hoạt động, máu ngừng tuần hoàn. Mẹ thấy sắc mặt trắng bệch của chị lúc này càng hoảng sợ hơn. Bà hỏi:

- Con mệt rồi phải không? Nằm xuống nghỉ ngơi một tí đi, để mẹ đi gọi bác sĩ.

Thiên Ân nắm lấy tay mẹ, chị thều thào:

- Con không sao ạ. Chỉ là nhắc tới anh Khôi thì con đau lòng thôi. - Ngừng lại một chút, ngưng một nhịp thở, chị chậm rãi buông lời đau đớn - Con muốn hủy hôn với anh Khôi.

Thế Khôi đang đứng ngoài cửa cảm thấy vô cùng bất ngờ khi nghe Thiên Ân nói thế, anh biết chị rất yêu anh, rất mong chờ ngày trở thành cô dâu của anh. Nhưng sao tự dưng chị lại nói thế? Hay chị đã biết chuyện anh không yêu chị mà yêu Thiên Trang. Không thể nào, anh nhớ rõ trước khi xảy ra tai nạn mình chưa kịp nói gì với chị hết.

Lúc này trong phòng mẹ cũng vô cùng hoảng hốt, không biết vì sao chị lại nói thế, bà đưa ánh mắt ngờ vực nhìn con gái, nghe chị tiếp tục quặn đau nói ra những lời mà từng câu từng chữ đều là những vết dao găm sâu vào trái tim của chị:

- Con biết, thật ra anh Khôi chưa từng yêu con, anh ấy chưa bao giờ nói ra câu "anh yêu em" với con cả. Nhưng con thật lòng yêu anh ấy, luôn cố gắng hoàn thiện bản thân, trở thành một người xứng đáng để đứng bên cạnh anh ấy. Mọi người thường trêu chọc nói con và anh ấy là một đôi, anh ấy chưa bao giờ chính miệng thừa nhận, cũng không từ chối, anh ấy luôn luôn im lặng, con phải tự an ủi bản thân: anh Khôi im lặng như vậy tức trong lòng của anh ấy đã có con. Con sẽ âm thầm bên cạnh anh ấy, chờ đợi đến một ngày nào đó anh ấy sẽ nhận ra con là người yêu anh ấy nhất, đáp lại tình yêu của con. Còn bây giờ, con biết anh ấy đồng ý cưới con chỉ vì trách nhiệm mà thôi. Con không muốn mình trở thành gánh nặng của anh ấy mẹ à! Với lại con thấy bản thân mình hiện tại không khác nào kẻ tàn tật cả, hoàn toàn không xứng đáng với anh ấy.

Nói xong chị bật khóc thật lớn, khóc như xé lòng, khóc cho tận trời cao nghe thấy.

Mẹ của cô nghe xong, cũng đôi phần hiểu được suy nghĩ của con gái mình, bà nói:

- Được, mẹ không bắt ép con nữa, chuyện này do con quyết định, mẹ luôn luôn bên cạnh con. - Rồi bà đỡ chị nằm xuống - Thôi con nằm nghỉ ngơi tí đi, để mẹ ra lấy cháo vào đúc con ăn.

- Dạ.

Bà quay đi, lấy tay lau vội một giọt nước mắt không kịp nuốt vào trong nên rơi ra.

Thế Khôi cũng quay người đi. Lúc ra khỏi cổng bệnh viện, lên taxi rồi, anh mới đút tay vào túi, lấy điện thoại di động ra nhắn một tin cho Thiên Trang: "Tối nay anh sẽ cầu hôn chị em".

Chương 30

Thiên Trang đang ngồi thừ người bên cửa sổ, nghĩ về tất cả những "bi kịch" đang diễn ra trong nhà mình. Cô thật sự rất mệt mỏi, rất sợ; cô sợ ngày chị Ân biết ra sự thật việc anh Khôi không yêu chị, hôm chị bị tai nạn là hôm anh muốn nói lời chia tay với chị. Cô không tài nào tưởng tượng được ngày đó như thế nào.

Đúng lúc này cô nhận được tin nhắn của Thế Khôi nói anh sẽ cầu hôn chị, cô thở dài, không vui, không buồn. Điều duy nhất cô nghĩ tới là, thế cũng tốt, sự thật kia nên mãi mãi được chôn giấu. Cô nhắn trả lời Thế Khôi: "Vâng, em biết rồi, anh có cần em giúp gì không? Anh cứ nói". Rất nhanh cô nhận được hồi âm: "Không, anh tự lo được." Suy nghĩ một tí cô trả lời: "Em thật lòng hy vọng anh chị hạnh phúc".

Lần này Thế Khôi nhận được tin nhắn của cô, anh đọc xong không trả lời mà tắt điện thoại bỏ vào túi quần, nhắm mắt lại suy nghĩ về mọi chuyện rồi thì thầm: Nên làm thế.

.....

Tối hôm đó Thế Khôi quay trở lại bệnh viện với một bó hoa hồng trên tay. Anh bước vào phòng bệnh trong bộ vest lịch lãm, sang trọng. Khi nhìn thấy anh, Thiên Trang đã biết từ trước nên nhanh chóng kéo ba mẹ và Đức Minh ra ngoài.

Đứng ở bên cửa phòng, bốn người đều có thể nhìn rõ những gì đang xảy ra trong phòng. Thế Khôi bước đến bên cạnh giường bệnh của chị, đặt bó hoa hồng xuống, rồi nắm chặt tay chị, làm động tác quỳ nửa người, anh nói:

- Thiên Ân làm vợ anh nhé.

Chị mở to mắt nhìn anh, rồi cương quyết lắc đầu, nước mắt không ngừng rơi. Còn Thế Khôi thì chân thành nói:

- Anh biết, em vẫn còn nghi ngờ tình cảm của anh dành cho em là không chân thật. Nhưng thật ra anh rất yêu em, yêu em từ lâu lắm rồi. Do anh ngại nói ra miệng câu "Anh yêu em", trong thâm tâm anh luôn xem việc em trở thành bạn gái của anh, là vợ anh, là lẽ đương nhiên. Mãi cho đến khi em hỏi anh trước khi xảy ra tai nạn xe anh mới nhận ra... nhận ra... mình nợ em một lời tỏ tình và một lời cầu hôn đúng nghĩa. - Giọng Thế Khôi như lạc đi, anh đang dùng sự chân tình nhất của mình để bày tỏ với chị - Vậy nên hôm nay anh mới muốn biểu đạt tất cả tấm lòng của mình với em.

- Thế Khôi - Chị gọi tên anh trong đau đớn - Anh không cần làm như thế đâu, anh không có lỗi gì trong vụ tai nạn cả, anh đừng miễn cưỡng chính mình.

Thế Khôi đứng dậy, ôm lấy Thiên Ân:

- Đây không phải là miễn cưỡng mà đây là lời thật lòng của anh. Anh muốn mang lại hạnh phúc cho em. Muốn em trở thành vợ của anh. Dù sau này có bất cứ chuyện gì xảy ra thì anh cũng sẽ yêu thương, chăm sóc và bảo bọc em.

- Thế Khôi! - Chị nhìn thẳng vào mắt anh và nói: - Xin đừng thương hại em, xin đừng dùng những lời không thật lòng để lừa dối em.

Chị nhìn ra màn đêm ngoài cửa sổ, mông lung, âm u và tĩnh mịch như tương lai của chị, chị nấc nghẹn:

- Hôm qua, tình cờ em có nghe bác sĩ Hạ nhỏ giọng trao đổi với anh; bác nói máu bầm trong não em đã lấy ra hết nhưng vẫn để lại di chứng nhất định. Em sẽ dễ bị kích động hơn người thường, trí nhớ giảm sút, mỗi khi trời lạnh thì có thể đầu em sẽ thường xuyên xuất hiện đau nhức, tay chân run đó là do máu tuần hoàn không đều; cái này sẽ không thể trị khỏi hoàn toàn.

Đứng bên ngoài cửa, mọi người cũng không thể ngờ chị đã biết sự thật này, toàn thân mẹ run rẩy, tay bịt miệng để không khóc thành tiếng. Ba không muốn đứng đây nghe tiếp câu chuyện nữa nên bỏ đi tới góc cầu thang hút thuốc.

Chính Thế Khôi cũng không ngờ chị lại nghe được câu chuyện đó, rõ ràng lúc anh với bác sĩ Hạ trao đổi thì chị đã ngủ say rồi kia mà. Nhưng anh vẫn kiềm nén để mình không tỏ ra vẻ bất ngờ, anh ôm chị trong lòng. Anh nói:

- Anh không phải là một người lãng mạn biết nói những câu ngôn tình. Nhưng xin em hãy nghe nhịp tim anh đi, nó không biết nói dối, nó đang loạn nhịp vì em đó.
Thiên Ân bỗng dưng nở một nụ cười, đây là nụ cười hiếm hoi xuất hiện trên gương mặt chị kể từ khi chị tỉnh lại cho tới nay. Nụ cười xen lẫn bi ai, nụ cười hòa chung với nước mắt, nụ cười phức tạp khó giải thích. Nụ cười khiến những người đang đứng bên ngoài chứng kiến đều cảm thấy thật sự chua xót. Trong nụ cười đó chị nói:

- Mấy hôm rồi nằm đây em đã suy nghĩ rất nhiều, em đã hiểu ra công chúa được hoàng tử chọn không phải là em mà là Thiên Trang.

- Sao em lại nói vậy, không phải thế đâu Ân à. Người anh thương mãi mãi chỉ là em. - Thế Khôi như lập tức gào lên.

- Anh rất ít khi uống rượu và uống rất chừng mực, không bao giờ mượn rượu giải sầu hay uống đến đánh mất lý trí cả. Nhưng hôm đó anh hẹn em gặp mặt mà trên người nồng nặc mùi rượu, chứng tỏ anh đã uống rất nhiều, vẻ mặt cũng khá đăm chiêu. Thế thì anh gặp em để làm gì? Để nói chia tay có phải không? Nhưng dạo thời gian gần đây anh hay đến nhà em, hay tìm cơ hội để ở bên cạnh hai chị em của em, vậy người anh thật sự muốn tấn công là ai, không phải em thì là Thiên Trang.

Cô đang đứng ngoài cửa, nghe chị nói thế cô hoang mang vô cùng, như một đứa trẻ làm sai bị người lớn bắt tại trận. Cô chỉ muốn chạy vào phòng để quỳ gối xin lỗi chị, giải thích với chị rằng mình không có tình cảm gì với Thế Khôi cả, nhưng sự thật cô vẫn là lý do khiến chị bị tai nạn. Đúng lúc này, một bàn tay to lớn nắm chặt lấy tay cô, cô ngẩng đầu nhìn anh, đọc được trong mắt anh là vô vàng dòng chữ "bình tĩnh", làm cô như bị thôi miên vào trong đó, đứng yên bất động tiếp tục nghe những điều đang xảy ra trong phòng.

Thế Khôi nhẹ nhàng lấy từ trong túi áo ra một chiếc nhẫn đã được chuẩn bị trước đeo vào tay Thiên Ân. Anh khổ sở nói:

- Như vậy đã tin anh chưa? Anh làm tất cả vì em, đều đã có sự chuẩn bị trước. Anh muốn cầu hôn em thật sự Thiên Ân à. Vì một lý do duy nhất là ANH YÊU EM.

Nói xong anh đặt lên môi chị một nụ hôn, một nụ hôn môi nồng cháy.

Một lúc sau, anh mới tham luyến rời khỏi môi chị, trán vẫn dán sát vào trán chị, đôi mắt âu yếm nhìn chị ở một cự ly gần, anh nhỏ giọng hỏi:

- Như vậy đã tin anh chưa?

Thiên Ân như người trong cõi mộng bước ra. Hoàn toàn bất ngờ với lời nói, hành động và cử chỉ của anh, cô nói:- Thế Khôi, anh nói có thật không? Anh yêu em sao? Em có thể hoàn toàn tin tưởng anh, hoàn toàn giao phó đời mình cho anh chứ?

- Xin em hãy tin tưởng anh, anh sẽ luôn luôn bên cạnh em - Anh nói từng câu, từng chữ rõ ràng, nhưng trong giọng nói vẫn có chút gì đó bi thương. Anh run rẩy thốt ra: - Chúng ta sẽ mãi mãi bên nhau, mãi mãi hạnh phúc.

- Ôi, Thế Khôi, anh Khôi của em. - Thiên Ân khóc thút thít, liên tục gọi tên người tình trong mộng của chị. Giờ đây, trong giọng nói nghẹn ngào của chị đã ẩn hiện một niềm hạnh phúc, một thứ tình cảm đè nén từ lâu. Đây có lẽ là giây phút hạnh phúc nhất trong cuộc đời chị, niềm tin vào cuộc sống đã quay lại. Chị hỏi - Anh sẽ không xem em như một con bệnh chứ? Anh sẽ không coi em là gánh nặng chứ?

Thế Khôi chăm chú nhìn Thiên Ân, anh trịnh trọng nói:

- Với anh, em luôn là một cô gái xinh đẹp nhất, hoàn mỹ nhất, em là một bông hoa hồng mà người người ước ao. Bất luận em đứng ở đâu cũng tỏa hào quang sáng chói cả. - Anh hơi dừng lại một tí, đưa tay lên vuốt ve tóc của chị - Có được em làm vợ là diễm phúc lớn nhất trong cuộc đời của anh rồi, anh đã nói ba mẹ chọn ngày, tháng sau đám nối rồi chúng ta làm đám cưới luôn.

Thiên Ân đưa ánh mắt mông lung nhìn anh.

- Sao mình không làm đám nối trước, khi nào em khỏi hoàn toàn thì mình làm đám cưới sau ạ.

- Anh không thể chờ đợi thêm nữa Ân ơi, anh chỉ muốn cưới em ngay lập tức mà thôi, anh sẽ bên cạnh em, chăm sóc em. Chúng ta sẽ cùng nhau đi tập vật lý trị liệu cho đôi chân của em, tối tối nếu em chóng mặt nhức đầu anh sẽ xoa tóc cho em dễ ngủ, tay em có run anh sẽ làm đôi tay của em từ nay cho đến suốt đời.

Thiên Ân tâm sự:

- Ngày trước em yêu anh nhưng cũng mang một ước mơ lớn lao khác là trở thành Thạc sĩ, tiến sĩ, sẽ có một sự nghiệp nhất định. Để khi đi bên cạnh anh sẽ được nhiều người ngưỡng mộ. Vậy nhưng giờ đây em không hoàn thành ước nguyện đó được nữa rồi, em biết rất khó để em có thể học tiếp trong tình trạng này, em chỉ có thể ngoan ngoãn trở thành vợ của anh. Sống một cuộc sống để mọi người nhìn vào em sẽ ngưỡng mộ chúng ta. Em sẽ cố gắng để nó trở thành tựu lớn nhất cuộc đời em.

Thế Khôi ôm chị thật chặt vào lòng, không nói gì nữa, anh nhắm mắt lại. Trong bóng tối vài giọt nước mắt lặng lẽ rơi.

Bên ngoài, mẹ đang đứng cạnh cô cũng bắt đầu rơi nước mắt. Cô vịn vai mẹ nói:

- Con tin chị hai sẽ hạnh phúc, anh Khôi là người yêu lý tưởng của chị, anh ấy sẽ mang lại niềm vui và niềm tin vào cuộc đời cho chị.

Mẹ cô gật đầu, nói một cách chắc chắn: - Đúng vậy.

- Thôi chúng ta về nhà đi mẹ, tối nay chắc anh Khôi sẽ ở lại đây với chị, lát dì Hảo sẽ vào có dì sẽ gọi về cho chúng ta. Chúng ta về nghỉ ngơi đi, sau này mới đủ sức cùng chị chiến đấu tiếp.

Mẹ nhìn vào trong phòng một lúc nữa rồi gật đầu nói "Được". Sau đó cùng mọi người ra về.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau