TÌM TÌNH YÊU TRONG BÌNH YÊN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Tìm tình yêu trong bình yên - Chương 21 - Chương 25

Chương 21

Những vệt nắng căng tràn đang nô đùa cùng gió, lưu luyến vương trên lòng bàn tay bé nhỏ của Thiên Trang. Tâm hồn cô đã từng đuổi theo những vệt nắng ấy, để rồi cuối cùng nhận ra rệu rã, phí hoài với những yêu thương xa vời như trò đuổi hình bắt bóng ngày xưa hay chơi. Cả trong hơi thở cũng là không khí xa lạ mệt mỏi, cô không tìm được cảm giác cận kề thân quen và hạnh phúc của trước kia. Không tìm được cảm xúc trong nụ hôn anh trao.

Sau nụ hôn điên cuồng và vội vã, anh buông cô ra, mệt mỏi ngắm nhìn cô, trên mặt đầy vẻ cầu xin. Lúc này cô mới lên tiếng hỏi:

- Anh nhận ra mình yêu em từ lúc nào?

- Từ hôm em say rượu nói không cần anh nữa.

- Vậy anh nghĩ anh đã yêu em từ lúc nào? - Cô tiếp tục gặng hỏi.

- Từ rất lâu rồi, có thể là từ lúc em còn nhỏ, khi đó em hay bắt anh và mọi người nghịch phá khắp nơi cùng với em. Những lúc em nhõng nhẽo sắp khóc, chỉ cần nhìn đôi mắt ửng đỏ của em là anh không thể nào phản đối được. Luôn phục tùng mệnh lệnh của em vô điều kiện. Có lẽ lúc đó trái tim đã thuộc về em rồi nên mới nhún nhường em thế mà anh không biết.

- Nhưng lúc đó, rõ ràng anh cũng như thế với chị Thiên Ân - Cô nói về chị. Nhắc anh về người anh đang yêu công khai.

- Thiên Ân hả - anh thoáng trầm ngâm, nhìn những cành cỏ lau nghiêng theo gió, nhìn chiếc bóng của hai người đổ xuống cánh đồng. - Đúng, từ nhỏ anh đã luôn tìm mọi cách che chở cho Thiên Ân, vì cô ấy là một cô gái tốt, luôn khiến cho người khác cảm thấy cô ấy là một cô gái hoàn hảo. Nhưng anh chưa bao giờ nghĩ, cô ấy sống đúng với những gì cô ấy muốn, cô ấy chỉ đang sống đúng những gì ba mẹ em mong muốn mà thôi. Vì thế anh rất thương và đồng cảm với cô ấy, luôn muốn bảo vệ cô ấy, ở bên cạnh động viên cô ấy. Anh cũng sống trong hoàn cảnh vậy nên anh hiểu cô ấy mệt mỏi ra sao khi mang vẻ ngoài hoàn mỹ kia. Từ khi là đứa bé 6 tuổi bước chân vào lớp một cho đến khi vào đại học, chọn chuyên ngành học...ngaỳ bé khi chơi đùa, anh luôn lo sợ giúp cô ấy, sợ cô ấy dơ cái áo đầm đẹp, sợ cô ấy chảy mồ hôi, sợ cô ấy đầu bù tóc rối hay trầy xước vì anh biết điều đó làm cô ấy rất khó chịu, và cô ấy vô cùng lo lắng khi nghĩ về nhà sẽ bị mẹ la. Anh không muốn cô ấy chịu thêm áp lực. Riết thành quen, lớn lên thành ngộ nhận tình yêu. Vẫn luôn xem cô ấy là một búp bê thủy tinh mong manh, hoàn mỹ và lấp lánh đẹp đến mê người, ai là chủ nhân con búp bê ấy sẽ rất thành công.

- Anh có bao giờ nghĩ rằng đó mới thật sự là tình yêu không. Trong sâu thẳm con người anh có một ý muốn gìn giữ và bảo vệ cho chị ấy. - Tuy rất đau lòng, tuy có ganh tị nhưng cô vẫn sẽ nói ra những lời thật lòng của mình - những điều anh đang nói có biết chứng tỏ điều gì không? Chứng tỏ rằng anh rất yêu chị ấy, rất quan tâm đến chị ấy. Anh chú ý đến từng cảm xúc nhỏ nhất của chị ấy. Tình yêu anh dành cho chị ấy đã tồn tại trong tiềm thức của anh rồi. Chẳng qua là chị ấy quá hoàn mỹ nên anh mới cảm thấy bị ngộp trong thế giới đó, với thế giới đơn thuần và nhiều thiếu sót của em thì anh thấy dễ thở hơn. Anh tìm đến em, nói yêu em như một sự sẻ chia mà thôi. Anh có biết điều đó không vậy?

Anh trừng mắt nhìn cô, hoàn toàn bất ngờ với những gì cô nói:

- Em lại đang tưởng tượng gì vậy Trang? Sao em lại nghĩ vậy??? - Anh tức giận hỏi.

- Em không tưởng tượng mà đây vốn là sự thật. - Cô trả lời một cách nặng nề, nhấn mạnh vào trọng tâm.

Anh không thể tiếp tục chịu đựng cơn tức giận của mình, anh nắm chặt cánh tay cô, bóp thật mạnh. Thiên Trang rất đau, môi cắn chặt, nhưng cô không vùng vẫy. Anh thấy thế nóng nảy buông cô ra, nhìn vào vết đỏ ửng trên tay cô, có chút áy náy, giọng điệu theo đó cũng dịu đi vài phần:

- Anh xin lỗi, do anh nóng giận quá, em có sao không?

- Em không sao đâu đỏ tí là hết thôi. - Thiên Trang lắc đầu trả lời.

- Sau này anh sẽ chú ý đến hành động của mình hơn - Anh cúi đầu xuống đất - Nhưng tất cả cũng do em thôi, tự dưng hôm nay đang đi chơi vui cái em nói gì dừng lại, nói gì người anh yêu là chị của em. Em biết anh rất tức giận khi nghe em nói như vậy không?

- Em chỉ đang nói sự thật. - cô dừng lại một tí, ngập ngừng rồi dứt khoát nói - Đây cũng là lần cuối cùng em đi chơi với anh. Từ nay về sau em sẽ không đi chơi riêng với anh nữa đâu. Có đi thì em sẽ đi với chị.

- Này, - Anh thét lên - Anh đã nói đến thế rồi mà em vẫn còn vô lý vậy sao Trang. Anh là người trong cuộc, anh biết bản thân yêu ai. Tuy anh nói chị của em như Búp bê cao sang, nhưng anh chưa từng nghĩ bản thân mình tệ đến độ không xứng đáng bên Ân. Chỉ là anh biết tình yêu đơn giản là vui vẻ sống bên nhau không cần phải diễn hay sống khác bản thân. Chứ không phải vì bản thân anh nhát gan không dám đứng cạnh Ân mà chọn em.

- Vậy thì em sẽ nói cho anh biết. Hiện tại em không yêu anh. - Thiên Trang bấu chặt bàn tay, các đầu móng tay bấm sâu vào thớ thịt trên lòng bàn tay, hiện rõ đường gân máu.

- Có phải vì em thấy có lỗi với chị của em phải không Trang, hay là em thấy ghen tỵ với chị em.... anh..... - Anh lắp bắp nói - anh xin lỗi, anh phải nói rõ việc này sớm hơn, phải công khai với ba mẹ hai bên và mọi người, phải chia tay với Trang. Thời gian qua anh đã để em chịu thiệt thòi rồi.

Nói xong, anh bật đứng dậy, nắm lấy tay Thiên Trang, kéo cô đứng lên theo. Vừa dắt cô đi anh vừa nói:

- Đi. Chúng ta về nhà, trong hôm nay anh sẽ nói rõ cho mọi người biết. Em không cần phải lo lắng hay buồn phiền gì nữa đâu.

Cô vẫy tay, thoát khỏi anh. Không đi theo anh nữa. Bất chợt thấy bàn tay mình trống không, cô gái nhỏ cũng không đi nữa, đứng yên tại chỗ. Thế Khôi xoay người lại, hai người đứng đối diện nhau. Bông cỏ lau vàng ươm trong gió, xa xa, giữa đồng cỏ lau, vài đôi tình nhân đang chụp ảnh cưới.

- Em sẽ không đi theo anh đâu. Em không biết anh đang nghĩ gì vào giờ phút này mà lại đòi hành động như thế. - Thiên Trang thở dài, giọng nói trĩu buồn, đắng chát - Anh đã không còn là Thế Khôi, người em yêu thương ngày bé nữa rồi. Thế Khôi mà em biết không bao giờ làm điều gì để cho em hay chị em tổn thương cả. Càng không để cho em và chị phải vào thế khó xử, ba mẹ buồn lòng. Vì chính anh cũng biết đây là cú sốc rất lớn với mọi người.

Anh bất lực, ngồi phịch xuống đất.

- Thiên Trang, em rất khác. Em đã lý trí hơn rất nhiều, chủ kiến hơn rất nhiều, điều gì đã làm em thay đổi thế hay là em đã tìm được vị Vua Sư Tử của mình rồi.

- Chưa, em chưa có vị vua sư tử của mình - Thiên Trang đứng nhìn anh, đôi mắt cũng đỏ hoe. - Chỉ là có một người bạn đã nói với em: "Mỗi ngày mặt trời đều mọc, nỗi buồn và niềm vui đến rồi đi. Con người sẽ dần trưởng thành và phải sống để không bao giờ hối hận". Bạn ấy dạy em kiên cường hơn và em biết làm gì để không hối hận hay cảm thấy tiếc nuối. Em xin lỗi, em không thể cứ chôn giấu việc hiện tại không yêu anh mà cứ vờ yêu, rồi mệt mỏi. Biết đâu việc đó còn gây tổn thương cho một người khác, vậy nên em sẽ phải dứt khoát.

- Ai nói em vậy? Hà Đức Minh hả? Xem ra dạo này anh ta ảnh hưởng rất nhiều đến cuộc sống của em.
Thiên Trang không trả lời. Im lặng xem như ngầm thừa nhận.

Thế Khôi đứng dậy, nhìn cô một chút. Anh thở dài, đưa tay nhẹ vuốt tóc cô.

- Thôi được rồi, anh sẽ không ép em nữa, nhưng anh sẽ không bỏ cuộc. Anh sẽ tìm cơ hội thích hợp để chia tay Thiên Ân, lúc đó anh sẽ công khai theo đuổi em.

- Thế Khôi, sao anh không chịu hiểu vậy, dù anh có làm gì em cũng sẽ không yêu anh thêm lần nữa đâu. Và cũng sẽ không gặp riêng anh nữa, để tránh hiểu lầm.

Anh im lặng, không nói gì. Gượng cười, một nụ cười méo mó. Anh giơ tay ra định nắm tay cô và nói:

- Không nói chuyện này nữa. Đi anh đưa em về.

Thiên Trang mím môi, nhìn anh lúc lâu, nhìn chằm chằm anh. Cô rũ mắt xuống, bước qua anh, đi về phía trước.

Suốt dọc đường quay về, không ai nói với ai tiếng nào, mỗi người một tâm sự riêng. Không khí trong xe vô cùng nặng nề.

Hai người về đến thành phố thì đã hơn Bốn giờ chiều. Anh đưa Thiên Trang đến gần nhà thì dừng xe lại, cô mở cửa xuống xe, trước khi xuống xe cô không quên quay sang cúi chào anh.

- Cảm ơn anh đã đưa em về.

- Hôm nay em mệt rồi, nghỉ ngơi đi. Hôm khác gặp, lúc ấy muốn đi đâu anh chở đi.

Cô không nói gì, bước xuống xe, đóng cửa xe lại, đi về phía nhà mình cách đó vài căn.

Thế Khôi nhìn Thiên Trang bước vào nhà rồi mới nổ máy xe chạy đi. Đức Minh, anh sẽ không thua người đó, anh sẽ nổ lực giành cô quay về.

.....

Vào đến nhà, Thiên Trang thở dài một hơi, cô bước những bước nặng trĩu vào trong nhà. Cô biết Thê Khôi chưa thể chấp nhận chuyện này, cô không biết phải làm sao, phải nói gì cho anh hiểu.

Cô lên phòng tắm rửa thay đồ xong, xuống dùng cơm chiều với ba mẹ như không có gì, chỉ là trên bàn cơm cô ít nói hơn. Ba có hỏi thăm thì cô bảo:
- Dạ, con đi chơi cả ngày nên hơi mệt chắc là say nắng.

Miễn cưỡng ăn hết chén cơm, cô buông đũa xuống xin phép ba mẹ về phòng. Lúc cô đứng lên vẫn nghe ba lo lắng dặn dò.

- Con lên phòng nghỉ ngơi có khó chịu thì nói ba mẹ biết.

- Dạ con biết rồi ạ - cô cố nặng ra nụ cười - Thưa ba, thưa mẹ con lên phòng.

Về đến phòng, Thiên Trang ngồi thừ người trong bóng tối, không thèm bật đèn hay máy tính, cô cứ ngồi im lặng như thế cho đến khi chuông điện thoại reo lên. Nhìn màn hình, số điện thoại quốc tế. Ai thế? Thiên Trang bất ngờ nhíu mày. Chậm rãi bắt máy.

"Alo, xin lỗi ai vậy?"

"Xì, anh mới đi có mấy hôm quên anh rồi sao?"

Môi Thiên Trang bất giác cong lên nụ cười khi nghe giọng nói ấy, cô trả lời: "Đâu có đâu, tại thấy số Quốc tế lạ nên hỏi."

Đầu dây bên kia, Đức Minh đang ngồi trong phòng làm việc, tay vẫn gõ đều đặn trên máy tính, đang trò chuyện bằng tai nghe bluetooth, nhưng vẫn không tự chủ được mà hơi nghiêng đầu về phía điện thoại, cố gắng cảm nhận như cô đang bên cạnh, để được nghe rõ giọng cô hơn. Anh hỏi: "Hôm nay em làm gì?"

"Hôm nay em đi Đồng Nai chơi với anh Khôi. Haizzz" cô thở dài.

"Sao lại thở dài? Đi chơi không vui hả?"

"Ukm. Cảnh rất đẹp. Nhưng em đã nói rõ suy nghĩ của mình với anh Khôi. Anh nghĩ có giết phong cảnh không? Có vui vẻ không?"

"Vậy à, nói rồi à? Anh ta phản ứng thế nào?" Đức Minh hỏi.

"Chắc anh cũng đoán được rồi nhỉ. Thì không chịu chấp nhận sự thật, khó chịu vô cùng. Giờ em không biết phải sao nữa".

"Em đã làm hết những gì có thể rồi, giờ hãy trút bỏ cảm giác phiền muộn, tự trách và cả sự rối rắm đi. Vui vẻ là mình. Anh ta có gì cũng không liên quan tới em nữa".

Thiên Trang bất ngờ hỏi: "Sao anh biết em tự trách vậy? Anh là con giun trong bụng em hả?"

Anh nghe thế, tay đang đánh máy lập tức dừng lại, cười phá lên: "Nhà văn ơi, em so sánh kiểu gì làm tay chân anh bủn rủn hết vầy nè. Anh không thể nghĩ và cũng không thể tưởng tượng được anh có cái gì để em ví von mình giống con giun nhỏ trong bụng em".

Cô nghe anh nói thế, tưởng tượng đến cảnh anh nhăn mày, nhíu mặt ỏng ẹo làm nũng, cô bật ra tiếng cười giòn tan.

Anh nghe cô cười thế, cõi lòng cũng nhẹ hơn rất nhiều, anh đã hứa phụ trách làm cô cười thì anh sẽ cố gắng. Tuy bây giờ không được ở gần cô, nhưng thông qua điện thoại vẫn có thể làm cô vui vẻ vậy là tốt rồi. Có lẽ tâm trạng cô không quá nặng nề.

Anh nói: "Nghe được tiếng cười của em thật tốt".

"Vậy à" Thiên Trang ngại ngùng đánh trống lảng sang chuyện khác "Hôm nay anh khai trương phải không? Công việc thuận lợi chứ?"

"Ừ, sáng nay cũng mới vừa dự khai trương xong. Tối tí sẽ có tiệc chiêu đãi. Hiện đang trong phòng làm việc"

"Vậy em có đang phiền anh không?"

"Không hề. Nói chuyện với em làm anh khỏe hơn nhiều." Trầm ngâm đôi chút rồi anh nói: "cuối tuần anh về. Em suy nghĩ xem muốn đi đâu muốn ăn gì anh phụng bồi em".

"Vậy sao, được. Em cũng muốn tiếp tục học đàn đây".

Cứ thế anh một câu cô một câu trò chuyện vô cùng vui vẻ. Cứ nghĩ đêm nay cô sẽ mang tâm trạng nặng trĩu khó ngủ nhưng nhờ Đức Minh mà vui vẻ hơn nhiều.

Chương 22

Những ngày sau đó, gần như ngày nào anh Chinh giám đốc công ty truyền thông cũng tìm cái cớ để đến nhà cô chơi hay đưa rước Thiên Ân đi làm. Vài bữa tối, thì anh sẽ đến cùng với Thế Khôi, tìm cớ rủ hai cô đi ra ngoài ăn uống. Thật sự Thiên Trang không muốn đi, nhưng vì sợ bị nghi ngờ nên cô đành miễn cưỡng đi theo. Trong lúc đi cô luôn cố gắng hạn chế đụng chạm, tiếp xúc với Thế Khôi. Cô muốn đợi thêm một thời gian nữa để anh hiểu ra. Quyết định của cô đã có, mọi việc đã xong, còn lại chuyện chị Thiên Ân sẽ chọn ai trong hai người thì cô không xen vào.

Nhìn cái cách anh Chinh mỗi ngày đều đến đưa rước chị, tặng hoa hồng cho chị, yêu chiều chị, mà trong lòng cô cũng thầm mong chị sẽ chọn anh Chinh thay cho Thế Khôi. Vì anh Chinh yêu chị thật lòng, không từng dao động vì ai, luôn nhìn thẳng về phía trước mà đi. Anh ấy hợp với chị về nhiều mặt, khi ở bên nhau không ai phải giảm bớt cái tôi của mình mà sự chỉnh chu của hai người ngang bằng nhau.

Nhưng cô cũng biết rất rõ trái tim của chị mình đặt ở ai, nhìn cái cách Thiên Ân đối với anh Chinh, vừa thân thiết lại xa lạ khách sáo, cách chị ngượng ngùng e thẹn khi nhìn Thế Khôi. Đôi lúc khi bốn người đi chơi chung, chị như vô tình lại như cố ý ngồi chen vào giữa hai người con trai, nhẹ nhàng nắm tay một trong hai người... không rõ chị nghĩ thế nào, chơi trò mèo vờn chuột hay thích làm một bông hoa đẹp với hai chàng kỵ sĩ canh giữ hai bên. Và mọi người trong nhà vẫn luôn dõi mắt theo câu chuyện ấy. Như lúc này trong phòng khách, ba mẹ đang trò chuyện với nhau:

- Em thấy thằng Chinh với thằng Khôi đều tốt, rất yêu thương con Ân. Mới đầu em thấy Ân với Khôi rất đẹp đôi, nhưng giờ cũng rất quý thằng Chinh. Hình như con Ân cũng mở lòng và cho hai đứa cơ hội ngang nhau. Cuối cùng không biết ai trong hai đứa sẽ được con Ân chọn nữa.

Những ngày qua trong nhà gần như quên hẳn sự có mặt của cô, không ai chú ý đến cô. Cô ngồi im lặng lắng nghe ba nói:

- Thôi em cũng bớt lo lắng chuyện đó đi. Cứ để bọn trẻ phát triển tự nhiên. Hai đứa đó đều ngoan hiền, có nghề nghiệp ổn định, gia đình đàng hoàng. Con bé chọn ai thì tin rằng nó cũng sẽ hạnh phúc. Nhưng con Ân công tâm cho hai đứa cơ hội tức con Ân cũng dần tập đưa ra quyết định của mình rồi. Nếu ngày trước chắc chắn nó sẽ chọn ngay thằng Khôi.

Mẹ của cô nghe ba nói thế thì gật gù. Đôi mắt trở nên sáng lấp lánh, chắc là đang nghĩ đến hai "ứng cử viên" sáng giá cho vị trí con rễ. Mẹ nhoe miệng cười thật tươi và nói:

- Em cũng nghĩ hai thằng đó không có chỗ nào chê trách. - mẹ ngẫm nghĩ, rồi đánh giá - Nhưng, không biết tại sao em lại mong muốn Thế Khôi thành với Ân hơn, hai đứa rất xứng đôi. Mà nhà ta tới hai cô con gái lẫn, giá như thằng Chinh nó thương con Trang thì tốt biết mấy. Hay để em hỏi dò ý con Trang xem, nếu được mình kết hợp hai đứa với nhau.

Cô đang ngồi bên cạnh nghe đến tên mình được nhắc vào câu chuyện này thì khẽ cau mày. Sao tự dưng lại ghép cô vào đây, chuyện ba người chưa đủ rắc rối sao. Đang lúc cô định phản bác lại "sáng kiến" của mẹ thì ba đã lên tiếng. Ông cười xòa nói:

- Cái này có được xem là em đang đề cao hai đứa con gái của mình không? Nhưng thôi chuyện tình cảm của bọn trẻ mình không nên xen vào cứ để chúng phát triển tự do, lựa chọn theo ý mình. Dù Ân có chọn ai, sau này con Trang có thương ai tôi cũng không phản đối.

Mẹ cô nghe đến hai từ "bọn trẻ" thì cau mày:

- Tụi nó cũng đâu còn trẻ trung gì nữa đâu, con Ân thì đã hai mươi bốn tuổi, con Trang cũng mười chín, hai mươi rồi. Thời bằng tuổi tụi nó em đã lấy anh, theo anh về làm dâu. Chẳng qua anh bị bắt đi Quân Dịch mấy năm nên mới có con trễ thôi.

- Ừ thì thời mình khác, thời này khác.

- Haizzz. - Mẹ cô thở ra. - Việc con Trang một hai năm nữa không sao. Nhưng con Ân cũng nên quyết định rõ đi để vậy hoài cũng không hay, người ta đánh giá nó không tốt. Em biết chắc con Ân sẽ chọn Khôi thôi, nếu chọn rồi thì mau chóng đính hôn đi chứ. Em với mẹ của Khôi đã bàn rồi cuối tháng sau có ngày tốt, hai gia đình sẽ làm lễ dạm ngõ rồi cho hai đứa làm đám hỏi luôn. Sau đó thì hai đứa cùng nhau đi du học, về được năm sẽ làm đám cưới sau.

Thiên Trang ngồi lắng nghe mà không khỏi ngưỡng mộ mẹ của mình và mẹ của anh Thế Khôi, hai người đã lên kế hoạch tỉ mỉ thay con cái hết rồi, một lịch trình hoàn hảo. Đính hôn rồi cùng nhau đi du học, sau đó sẽ là một đám cưới của Thạc sĩ Ngành truyền hình và tiến sĩ - bác sĩ chuyên khoa Nội. Thật tuyệt vời. Tất cả đã được ấn định.

Ba nghe thế, đặt tách trà trong tay xuống, cẩn thận suy nghĩ.
- Việc bỏ trầu cau em có bàn việc này qua với con Ân chưa? Xem thằng Khôi có chịu không. Chứ tôi thấy dạo này thằng Khôi sao đó. Với tôi nghe anh Quách nói nó không chịu đi học Tiến Sĩ, muốn ở lại bệnh viện làm việc thêm vài năm nữa.

- Cái gì? - Mẹ cô tròn xoe mắt, vô cùng bất ngờ - Vì sao thằng Khôi không đi học, làm vậy tương lai có được bao nhiêu. Cái chức Giám đốc bệnh viên và cái Công ty Dược K.V thì nó nói nhường cho thằng em quản lý. Giờ còn không chịu học lên Tiến sĩ, chẳng lẽ định làm một bác sĩ như thế suốt đời sao?

- Thì có sao đâu. Tuy nó không trực tiếp quản lý bệnh viện và công ty dược nhưng vẫn là Cổ đông chính thức mà. Với bác sĩ giờ không phải cũng rất được mỗi người ngưỡng mộ hay sao? - Ba cô mỉm cười - Hiện tại người ta cũng không quá chú trọng bằng cấp nữa, cái người ta nể trọng là năng lực làm việc. Nhà mình cũng đâu có nghèo khó gì đâu mà cứ phải mơ đến việc gả con cho người giàu. Bằng kinh tế hiện tại của gia đình ta, nuôi thêm hai thằng rễ nữa cũng chả thấm vào đâu.

Nghe ba nói đến việc đó cô thật sự rất muốn cười to. Haha ha ha.... bởi vì, với sự tự cao, luôn coi trọng thể diện của mẹ, nghe người chồng đáng kính của mình nói thế không nhảy dựng lên mới là lạ. Mẹ cũng không phải vì tiền của gì, mà là mẹ không muốn mất mặt, mẹ nghĩ con gái mình vô cùng tài giỏi thì phải lấy một người tài giỏi không kém, gia cảnh ngang bằng mới xứng. Lấy một người nghèo khó, phải nuôi rễ sẽ là sự sỉ nhục với con gái của mẹ.

Và đúng như thế, khi vừa nghe ba nói xong, mẹ đã hoảng hốt kêu lên:

- Ôi trời ơi, anh nói gì thế anh Nhân. Anh không hiểu con Ân tí nào cả. Con bé nó rất muốn đi du học. Và nó cũng hy vọng người chồng sau này của nó sẽ là người có quyền có thế, người người ngưỡng mộ.

- Nó có ý nghĩ đó hả. Sao em biết? Cho dù có muốn đi du học nhà ta cũng có thể lo cho nó đi du học bình thường mà. Đâu cần lấy chồng rồi đi.

- Em đã nói chuyện với con rồi - Mẹ cô nói - Ân nó có ước mơ của nó, nó vừa muốn trở thành người phụ nữ thành công, vừa muốn trở thành người vợ giỏi giang. Trở thành cô gái hạnh phúc ai ai cũng ngưỡng mộ.

Ba trầm ngâm đôi chút, từ tốn dặn dò mẹ cô:
- Em cũng đừng quá khen ngợi con, bơm cho con gái quá nhiều cuộc sống màu hồng. Phải dạy con kỹ năng sống, đối mặt với thất bại, phải lường trước bão tố. Cũng đừng nên cho con tham vọng lớn, coi chừng một ngày nào đó con hụt chân té, nó càng lên cao thì ngã càng đau. Và lúc đó anh e rằng nó sẽ không gắng gượng nổi.

- Anh đừng lo xa quá. Em thấy con Ân có suy nghĩ. Những giấc mơ của nó cũng không gì là quá đáng, không có xa rời năng lực của nó nên sẽ dễ dàng thực hiện được thôi.

- Nhưng cũng phải tập cho con biết suy nghĩ về hai mặt của một vấn đề. Cuộc sống không phải lúc nào cũng theo ý mình.

- Dạ. Em biết rồi, em sẽ lưu ý thêm việc này. - mẹ cô lại quay về vấn đề cũ. - Nhưng bây giờ thằng Khôi không chịu đi du học thì làm thế nào? Con Ân rất hy vọng thằng Khôi đi du học với nó. Hay để hôm nào có dịp em sẽ tìm cách nói chuyện với thằng Khôi xem sao.

- Tốt hơn là em nên im lặng động viên và xem quyết định của con gái mình thôi - Ba ngăn cản - Thằng Khôi nó không đơn giản và dễ nghe theo sự sắp đặt của người khác vậy đâu. Nó là một đứa có chủ kiến riêng, suy nghĩ độc lập. Đôi khi việc em tham dự quá nhiều vào chuyện của nó sẽ làm cho nó càng thấy mệt mỏi và rút lui đó.

- Em biết rồi, vậy thì cứ đợi xem sao, hy vọng con Ân làm nó thay đổi quyết định. Sẽ cùng con Ân đi du học. Còn không Ân chọn thằng Chinh cho rồi. Một tiến sĩ kinh tế còn hơn một bác sĩ.

Ba mẹ vẫn còn say sưa bàn chuyện. Nhưng trong lúc đi vệ sinh Thiên Trang đã len lén chuồn về phòng rồi. Cô không muốn nghe tiếp câu chuyện vô vị kia.

Về đến phòng cô ngồi lặng lẽ bên cửa sổ ngắm màn đêm, ngắm những vì tinh tú đủ sắc màu, ngắm những chiếc phong linh đang đu đưa trong gió, lắng nghe thanh âm réo rắt. Cô nghĩ về cuộc nói chuyện ban nãy, vậy là nhà sắp có hỷ sự, một đám được mong chờ từ lâu, bao người ngóng đợi. Người chị xinh đẹp tuyệt vời của cô sắp lấy được chàng bạch mã hoàng tử trong giấc mộng của chị ấy.

Cô bật laptop lên viết nhật ký hôm nay của mình:

"Có bao nhiêu dòng sông nhỏ uốn khúc suốt dọc cuộc đời một con người? Bao nhiêu điều đến rồi đi như những con thuyền tạm neo giữa bờ, để sớm ban mai người lái đò thầm lặng nhổ neo chèo thuyền ra khơi. Bỏ lại nơi bến sông vết cọc sâu hoang vu lấp đầy nước mắt.

Người ta cứ mãi ngắm nhìn dòng sông, ngắm quãng thời gian cứ trôi đi hun hút, biền biệt không lối về. Và không ai có thể quay lại khúc sông xưa, tìm lại được nét tinh khôi nguyên sơ của ngày cũ. Một người đến, một người đi, bến sông bao lần tiều tụy, cõi lòng đôi khi hiện hữu một khoảng trống hốc hác. Cố dùng nước sông che lấp những ô trống thênh thang, lấp đầy tháng ngày.

Đôi khi, em cố gắng quên đi những nhớ thương, nỗi đau khi mình là bến bờ. Em tự hỏi: Có phải vì dòng sông muôn đời chia đôi bờ nên người ta cứ mãi không thể tìm được một nửa hoàn hảo nhất cho mình? Những chiếc cầu là nhân chứng vi diệu cho sự chia ly xa cách vô hình ấy, đôi lần nó cũng nối hai người lại bằng một đám cười viên mãn. Nhưng sau khi hoàn thành nhiệm vụ sứ giả, chiếc câù lại rơi vào cô đơn, một mình giữa đêm, một mình bên ráng chiều, một mình đón bình minh. Có gì đó tưạ như lãng quên....

Cái gì cần ra đi, hãy cứ để nó ra đi, đi khỏi cuộc đời như con gió thoảng. Không ai có thể trưởng thành đúng nghĩa nếu không trải qua đủ yêu thương, buông bỏ, nhung nhớ, đánh mất. Một vài lần yếu lòng giữa cuộc đời, ta muốn chạy thật nhanh, lao vào vòng tay ai đó, òa khóc cho những mong manh của riêng mình, những hy vọng viễn vong không bao giờ thành sự thật. Thi thoảng lại im lặng nhìn yêu thương của ngày bé, bắt gặp niềm vui qua ô cửa sổ, bầu trời trốn tìm năm - mười cùng chúng bạn.

Qua rồi tuổi thơ, trôi vội vã và nhiều nhớ quên. Ngoài phố, người người tất tả chạy theo nhịp sống. Còn em ngồi đây, hy vọng về vị Vua sử tử của riêng mình, anh sẽ đến dang rộng vòng tay đón em đến bến bờ hạnh phúc, không còn mình em lầm lũi bước đi tìm hoàng tử ếch của mình.

Đâu đấy trong em đang khao khát về vùng đất mới, như thể muốn chết đi để tái sinh ở một kiếp khác. Đúng rồi, đã đến lúc để cho "nỗi buồn cũ" chết đi tái sinh một niềm vui mới; tình yêu cũ chết đi ươm mầm cho tình yêu mới, trong veo, không ướp bụi trần."

Chương 23

Đêm, đã rất khuya, Thiên Trang vẫn không ngủ được, cô choàng chiếc áo khoác đi qua phòng của chị mình, thấy phòng chị vẫn sáng đèn nên cô khẽ gõ cửa hai tiếng rồi bước vào.

Vào phòng, chị đang ngồi trước bàn làm việc, bật laptop say sưa nghiên cứu gì đó. Cô đi đến ngồi cạnh chị, tò mò liếc nhìn màn hình Laptop, tất cả toàn tiếng Anh. Chị chăm chỉ thế, chẳng bù cho cô. Cô chưa lên tiếng thì chị đã hỏi:

- Em qua phòng chị có gì không?

- Dạ không, nãy em đói bụng xuống nhà tìm gì đó ăn. Đi lên thấy phòng chị vẫn sáng đèn nên qua chơi. - cô tìm cái cớ nói cho có, rồi đánh đường vòng sang chuyện khác: - Chị đang đọc gì vậy?

- Đây là trang wed của một trường Đại học bên Mỹ. Trường Full Sail rất nổi tiếng về ngành kinh doanh lĩnh vực Giải trí. Chị đang nghiên cứu tư liệu về trường. - Thiên Ân mỉm cười, tự nhiên trả lời cô.

- Vậy là chị quyết tâm đi du học phải không ạ?

- Ừ, có thể sang năm chị sẽ đi. - Chị đáp không hề do dự, nhưng rồi lại thì thầm. - Tạm thời em đừng nói cho mẹ biết nhé, mẹ biết sớm quá lại buồn, mẹ muốn chị du học các nước Châu Á thôi, có gì mẹ cũng tiện qua thăm. Nhưng lần này chị muốn đi xa hơn nên sẽ chọn du học bên Mỹ.

Tim cô như bị kích thích, vô cùng bất ngờ với quyết định của chị. Rồi nghĩ đến gì đó cô hơi lưỡng lự, không biết có nên dò hỏi không.

- Dạ, em biết rồi ạ. Chắc lúc quyết định chị cũng đắn đo nhiều lắm nhỉ?

- Đúng vậy - Thiên Ân rất nhiệt tình nói chuyện với em gái, đôi mắt chị ngập tràn hạnh phúc - mới đầu chị cũng sợ đi xa lắm, không muốn đi xa. Nhưng chị đã tìm hiểu rồi, điện ảnh Mỹ phát triển nhất, muốn học tốt chuyên ngành thì nên chọn đất nước ấy. Hơn nữa... ngành bác sĩ bên Mỹ cũng tiên tiến bậc nhất Thế Giới vậy nên anh Khôi muốn học tiến sĩ thì cũng phải đi Mỹ.

À thì ra là vậy. Thì ra chị định đi du học với anh Khôi. Thấy chị đã bắt đầu vào chủ đề có nhắc đến chuyện chính rồi, Thiên Trang cũng thuận theo đó mà kể.

- Chiều nay lúc ở phòng khách, em có nghe ba mẹ bàn về chuyện tình cảm của chị.

Thiên Ân có vẻ rất hứng thú với đề tài này, chị nhanh chóng tắt máy tính, quay sang nghiêm chỉnh nhìn em gái, nở nụ cười tươi. Chị hỏi:

- Vậy à, ba mẹ nói gì. Em kể chị nghe với.

- Xem chị tò mò chưa kìa, nói trúng tim đen của chị rồi chứ gì..... - Thiên Trang chìa tay ra, vờ như một cô em gái tinh nghịch, cô ra điều kiện: - phải cho quà hối lộ em mới kể.

- ukm.... - Thiên Ân kéo dài giọng. - Được, chủ nhật này ra mắt phim mới của Ninh Dương Lan Ngọc. Phim Gái già lắm chiêu phần mới. Chị sẽ thu xếp tìm vé suất đầu tiên, chị em mình cùng đi xem.

Thiên Trang nhớ đến việc mấy hôm trước Đức Minh nói cuối tuần này anh trở lại Việt Nam. Anh bảo cô muốn đi đâu anh dẫn cô đi. Nghĩ vậy cô nói với chị mình:

- Được. Chị lấy giúp em hai vé Gái già lắm chiêu phần mới đi. Nhưng em không cần chị đi với em, em biết chị không thích phim hài kiểu thế nên em sẽ đi xem với bạn của em.

Cô nghĩ: "Vậy đi, hôm đó cô sẽ mời anh đi xem phim, thời gian qua anh đã giúp cô rất nhiều. Đây xem như cô trả ơn anh."

- Ok em. Vậy mai chị lên Đài nhờ người mua vé giúp em. - Thiên Ân vui vẻ đồng ý - Bây giờ kể chị nghe chuyện ba mẹ nói được chưa.

- Thì ba mẹ không biết chị sẽ chọn ai giữa hai vị hoàng tử. Sẽ là bạch công tử Thế Khôi thư sinh áo Blue trắng hay hắc công tử Hoàng Chinh comple áo vest đen giày Âu.

Nghe em gái nói thế chị bẽn lẽn cười, gò má trở nên đỏ ửng, đôi mắt đen huyền mộng mơ nhìn chằm chằm rèm cửa sổ. Rồi chị lại nhìn em gái mình, hỏi ngược lại:

- Sao nào, muốn biết hả em gái?

- Vâng, - Cô đưa cặp mắt tò mò nhìn chị, gật đầu lia lịa, còn cầm tay chị lắc lắc thúc giục chị nói: - em thật sự muốn biết xem công chúa nhà ta chọn ai. Nói cho em biết đi chị gái xinh đẹp.

Chị im lặng lúc nữa, một ngón tay đặt giữa môi theo kiểu "Suỵt! Bí mật". Nhìn Thiên Trang nhíu mày chị mới chợt phì cười. Xoa xoa đầu cô:- Nhỏ mà nhiều chuyện. Nó không liên quan đến em đâu em gái à.

- Nhưng em muốn biết, không nói cho em biết em sẽ không nói đánh giá của ba mẹ về hai anh ấy cho chị biết đâu. Sau này có gì cũng không kể chị nghe.

- Mẹ kêu em lên dò hỏi chị hả? - Thiên Ân chất vấn.

- Không phải, là do em hiếu kỳ mà thôi. - Cô lắc đầu nguây nguẩy. - chị đối xử với hai anh đều tốt. Nhưng không rõ ai là người mở khóa trái tim chị.

Thiên Ân im lặng một lúc, trên khóe môi chị vẫn nở nụ cười ngọt ngào, nụ cười của một cô gái đang yêu. Trống ngực của cô đập như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực, trong lúc đợi chờ vô cùng căng thẳng và hồi hộp. Thời gian tích tắc, tích tắc trôi, một lúc sau chị mới lên tiếng, nhưng không trả lời mà hỏi ngược lại:

- Nếu em là chị em sẽ chọn ai?

Câu hỏi của chị làm Thiên Trang hơi chột dạ. Đúng thật cô cũng đã từng đặt mình vào hoàn cảnh của chị mà nghĩ, mà hình dung. Đương nhiên cô muốn chị chọn anh Chinh rồi, còn Thế Khôi rõ ràng không yêu chị, đã tỏ tình với em gái chị. Dù đó không là tình yêu là ngộ nhận thì sao, cũng chứng tỏ anh từng thay lòng đổi dạ, không thật lòng với chị. Và chị đang yêu anh như một mặc định phải thế chứ cũng không hẳn là lý lẽ của trái tim. Nhưng cô biết mình không thể nói chuyện này với chị được, chỉ có thể dùng bộ dáng cô bé mới lớn không hiểu sự đời nhìn chị. Chị thấy vậy bật cười.

- Chị quên em chỉ mười chín tuổi thôi, chưa biết yêu đương gì, nói mấy chuyện này thường hay ngại ngùng. Lúc bằng tuổi em chị cũng thế.

- Vậy chị nói cho em biết đi - Cô tiếp tục làm ngốc đưa đôi mắt trẻ con nhìn chị.

- Thôi được rồi. - Chị nhỏ giọng nói - Chị sẽ nói cho em biết. Chị tâm sự với một mình em thôi đấy nhé. Đây là bí mật của chị em mình. Em không được nói cho người khác biết đâu.

Thiên Trang nhẹ nhàng gật đầu, chăm chú lắng nghe những gì Thiên Ân nói:

- Người chị chọn chắc chắn là anh Khôi. Chị đã yêu anh ấy từ lâu rồi. Chị luôn xem anh ấy như hoàng tử của cuộc đời mình. Điều đó chưa bao giờ thay đổi. Những năm tháng Đại học cũng có vài chàng trai đeo đuổi chị, một năm ở Singapore cũng có một số anh chàng ngoại quốc tỏ tình với chị nhưng chị không quen ai cả. Chị để dành trái tim mình cho anh Khôi. - Nói đến đây, đôi mắt chị sáng lấp lánh, mặt đỏ như quả cà chua nhỏ, giọng nói không thể che giấu được sự hạnh phúc của bản thân.

- Vậy còn anh Chinh, sao chị giống như cho anh ấy một cơ hội. Dù chị đã chọn anh Khôi từ đầu?

- Vì dạo trước có một khoảng thời gian anh Khôi hơi lạ, thường tránh né chị. Chị muốn cho anh ấy chất xúc tác. Mà chị thật không ngờ nhờ có anh Chinh mà gần đây anh ấy thay đổi hẳn, thường chủ động tìm cơ hội đến nhà mình ăn cơm hơn, thường rũ chị em mình đi chơi hơn. Em không thấy sao.À thì ra là vậy, thì ra bà chị đang dùng anh Chinh để khiến Thế Khôi ghen. Kiểu Drama trong mấy bộ phim truyền hình nhiều tập đây mà. Nhưng nghe nhắc đến lý do khiến Thiên Ân phải dùng chiêu này thì trái tim cô như thắt lại, như có ai đó lấy kim đâm từng chút vào trái tim cô - chị cô đang nhắc về cô, cô chính là nguyên nhân cho vụ việc này. Cô cảm thấy tội lỗi kinh khủng, cô phải cố gắng để mình tỉnh táo hơn, ánh mắt phải cố tập trung không để cuồng loạn. Khó khăn lắm Thiên Trang mới có thể mở miệng:

- Anh Khôi cũng rất yêu chị đúng không? Anh ấy có bao giờ nói "anh yêu em" với chị không?

- Có phải em xem phim nhiều quá không? Tình yêu chỉ cần cảm nhận thôi chứ đâu cần phải nói ra miệng như trong phim truyền hình đâu. Chị cảm nhận được từ nhỏ đến lớn anh Khôi rất ân cần chăm sóc chị, lo lắng cho chị. Chị cảm nhận được anh ấy rất thương mình, và chị cũng yêu anh ấy, thế là được rồi.

Thiên Trang nhíu chặt chân mày vì cô nhớ rõ hôm Thế Khôi tỏ tình với mình, hôm hai người chia tay và vài lần trong đoạn thời gian đó anh cũng nói với cô câu "Anh yêu em" kia mà. Thấy vậy, cô lại hỏi tiếp:

- Vậy chị đi du học thế hai người phải yêu xa rồi. Chị và anh ấy chấp nhận như thế ạ?

- Sao lại phải yêu xa? Mẹ anh ấy nói để cho anh ấy đi du học lên Tiến sĩ luôn mà. - Thiên Ân cau mày, tỏ ra bất ngờ.

- Chiều em nghe ba nói: Anh ấy không có ý định đi du học.

Chị nghe thế phì cười, cứ như trút được lo lắng và hồi hộp, chị nói:

- Trời tưởng gì. Có thể giờ anh ấy chưa chịu, nhưng chị tin ba mẹ anh ấy sẽ khuyên được thôi. Anh ấy rất yêu thương ba mẹ của mình lắm, cũng rất ham học nữa nên anh ấy sẽ đi.

Thiên Trang thầm nghĩ: vậy là chị hoàn toàn không hiểu gì về Thế Khôi rồi, anh ấy là người rất có chủ kiến và lập trường riêng. Chắc chắn anh ấy sẽ không phản ứng lại ba mẹ kịch liệt như cô. Nhưng anh ấy sẽ có cách thuyết phục ba mẹ cho tiếp tục làm việc mà thôi. Nên cô hỏi tiếp, xem chị có từng nghĩ đến tình huống xấu hơn chưa. Chị phải chuẩn bị tâm lý chứ.

- Nếu như đến cuối cùng anh ấy vẫn không chịu đi du học thì sao?

- Ukm.... - Thiên Ân hơi do dự, có lẽ với chị thì đây là một câu hỏi khó. Chị có chút không muốn, yếu ớt nói - Mẹ thường nói: "Thuyền theo lái, gái theo chồng". Nếu cuối cùng anh ấy vẫn quyết định sẽ không đi thì chị cũng sẽ không đi luôn. Sẽ học thạc sĩ tại Việt Nam. Chị sẽ hy sinh giấc mơ sự nghiệp của mình vì anh ấy.

Thiên Trang nhìn vào đôi mắt hân hoan của chị khi nói câu đó, cô không biết phải nói gì hơn. Cô biết với một người như chị, sẽ coi việc không đi du học đó là sự hy sinh vô cùng thiêng liêng và cao cả, là điều đáng tự hào lắm. Đang lúc này cô lại nghe chị mình nói tiếp:

- Nhưng em yên tâm đi, chị sẽ thuyết phục anh ấy đi du học với mình mà.hihi.

Đúng là chị Thiên Ân có khác, lúc nào cũng nhìn cuộc đời toàn màu hồng và đơn giản như những gì chị sắp xếp.

Cô không nói thêm gì nữa. Trêu chọc chị một câu:

- Ba mẹ hay nói em là cô bé mơ mộng nhưng em phát hiện ra chị cũng Cổ tích không kém. Chỉ khác ở chỗ bầu trời cổ tích của chị ấm áp hơn em. - nói xong cô đứng dậy - Thôi không còn sớm nữa. Gần 12 giờ khuya rồi, chị ngủ sớm đi, mai còn đi làm. Em về phòng đây.

- Ừ. Em ngủ ngon.

Thiên Trang đang bước ra cửa, tự dưng cô dừng bước, nghiêng đầu, mỉm cười và nói:

- Chúc chị ngủ ngon. Chúc chị hạnh phúc. Em luôn bên cạnh chị, mãi mãi ủng hộ chị.

- Chị biết rồi. Cảm ơn em - Thiên Ân trả lời.

Cô đóng cửa lại, bước về phòng của mình.

Chương 24

Thiên Trang về phòng, thấy có hai tin nhắn cùng gửi vào điện thoại của cô.

Một tin nhắn của Thế Khôi với nội dung: Hôm nay anh biết chuyện cha mẹ sắp đặt tháng sau đính hôn với Thiên Ân. Anh muốn gặp em để nói chuyện lần cuối, đừng tránh né anh.

Tin nhắn còn lại là của Đức Minh: Chúc em ngủ ngon.

Suy nghĩ một tí, cô tạm lướt qua tin nhắn của Thế Khôi, trả lời tin nhắn của Đức Minh. "Anh ngủ chưa? Chưa ngủ thì mở Messenger Face lên đi".

Chỉ tích tắc vài giây kể từ khi cô gửi tin nhắn đi khung chat của anh đã hiện nút xanh.

Christopher Ha: Em chưa ngủ nữa hả. Bây giờ Việt Nam cũng gần 12 giờ rồi.

Cỏ dại: Anh cũng chưa ngủ mà bên Thái Lan cũng cùng múi giờ.

Christopher Ha: Hôm nay phải tiếp đối tác giờ mới về tới Khách sạn.

Cỏ dại: Anh có mệt lắm không? Em có phiền anh nghỉ ngơi không.

Christopher Ha: Không hề. Anh đang nằm trên giường nhưng chưa ngủ được.

Christopher Ha: muốn tìm em trò chuyện nhưng sợ em ngủ rồi. Không dám gọi về cho em.

Cỏ dại: Em ngủ trễ lắm. Hihi.

Christopher Ha: Mà em có dự định cuối tuần đi đâu chưa. Hai ngày nữa anh bay về Việt Nam.

Cỏ dại: Có, em lên lịch rồi. Anh cùng em đi gặp một người vì em không muốn đi một mình, không muốn tiếp tục bị hiểu lầm. Rồi sau đó ta đi xem phim suất công chiếu đầu tiên của Gái già lắm chiêu phần mới em sẽ lo vé. Thời gian còn lại tùy tâm trạng tính sau.

Christopher Ha: Việc xem phim anh không có ý kiến. Nhưng trước đó đi gặp ai?

Cỏ dại: Đi gặp Thế Khôi với em. Nãy anh ấy nhắn tin cho em nói đã biết ba mẹ hai bên sắp xếp tháng sau anh ấy đính hôn với chị. Bảo muốn gặp em lần cuối nói rõ gì đó, không thì ảnh sẽ nói chuyện này với chị em.

Ở trong một căn phòng lớn tại khách sạn sang trọng của Thái Lan, Đức Minh đang ngồi trên giường, ôm laptop khẽ nhíu mày. Đã dứt khoát rồi vì sao cứ muốn dây dưa. Còn biết lấy điểm yếu của cô để uy hiếp. Xem ra anh ta cũng là kẻ khó đối phó đây.

Christopher Ha: Vậy nên em muốn anh làm bia đỡ đạn cho em?

Cỏ dại: Không phải bia đỡ đạn chỉ là bạn đi theo thôi, với anh đã nói chủ nhật này cho em set up toàn bộ mà.

Christopher Ha: Rồi anh thua, anh đồng ý đi với em. Coi như làm vệ sĩ và nhân chứng cho em. Anh ta có làm gì tổn thương em, anh sẽ đập cho anh ta phù mỏ.

Thiên Trang mỉm cười. Anh luôn có những câu nói hài hước làm cô vui. Cô biết với tính cách của Đức Minh, anh không dễ đồng ý làm bóng đèn đâu; nhưng vì cô anh mới dễ dàng nhận lời như thế. Lần nào cô cũng kéo anh theo mấy vụ rắc rối của mình cả.

Cỏ dại: Cảm ơn anh nhiều.

Christopher Ha: Có gì đâu em, anh đã hứa chủ nhật này sẽ dẫn em đi đâu em thích mà. Caphe cũng là đi chơi "có bạn theo cùng" kaka.

Christopher Ha: Mà vậy là chị em sẽ đính hôn với Thế Khôi vào tháng sau hả.

Cỏ dại: Có lẽ thế.

Christopher Ha: Anh biết rồi.

Christopher Ha: Đã khuya, em ngủ sớm đi. Anh cũng đi ngủ luôn đây. Chủ nhật này gặp nhau.

Cỏ dại: Em biết rồi, anh cũng ngủ sớm đi. Chủ nhật gặp nhau.

Cỏ dại: pp anh.

Christopher Ha: Bye bye.

Sau khi chào tạm biệt Đức Minh, Thiên Trang nhắn tin cho Thế Khôi: "Được, vậy sáng chủ nhật 8 giờ 30 gặp nhau ở Runam D’or" xong cô buông điện thoại xuống đi ngủ.
.....

Sáng Chủ nhật.

Như hẹn trước, đúng 8 giờ sáng, Đức Minh đến nhà Thiên Trang để đón cô. Hôm nay anh mặc một chiếc áo sơ mi màu xanh nhạt, phối cùng áo Balaez màu kem bên ngoài và chiếc quần Jean rất năng động, phóng khoáng và khỏe khoắn. Còn Thiên Trang chủ động mặc một chiếc đầm công chúa kiểu dáng đơn giản màu carot ngọt ngào thay vì quần Jean áo thun như mọi hôm.

Cô vừa bước xuống nhà thấy Đức Minh đã chờ sẵn ở cửa.

Khi cô bước ra anh lập tức tươi cười. Làm điệu bộ khom lưng cúi người, khoa trương nói:

- Quý cô thật xinh đẹp. Hôm nay tại hạ thật vinh dự khi được làm tài xế cho quý cô.

Thiên Trang ngượng ngùng khi nhìn bộ dạng bây giờ của anh, cô cười nói:

- Hôm nay công tử cũng thật bảnh trai - Khi nói xong mặt cô trở nên đỏ gấc.

- Dù là bóng đèn cũng phải có phong cách riêng. Tất cả là để xứng đi bên cạnh quý cô. - Đức Minh nói.

Cô biết mồm mép mình không bao giờ đấu lại anh. Vậy nên cô không tiếp tục đề tài trên mà lên tiếng thúc giục:

- Không giỡn với anh nữa. Mới từ Thái Lan về đã bắt nạt em. Thôi chúng ta đi thôi, tới giờ rồi.

Anh nhìn gương mặt thẹn thùng mắc cỡ của cô mà tim xao xuyến. Ba mươi hai tuổi đầu, đây là lần đầu tiên anh có cảm giác đó. Không phải là chưa từng yêu, nhưng chưa có ai mang đến cho anh cảm giác mãnh liệt như cô. Mới có không gặp cô mười ngày thôi mà anh nhớ cô rất nhiều. Hôm nay nhìn cô mặc váy hồng, tuy không cầu kỳ, vô cùng đơn giản nhưng tim anh như lỗi một nhịp. Anh biết bản thân đã yêu cô rồi. Chắc chắn bây giờ cô chưa suy nghĩ gì về anh đâu, đợi cô giải quyết xong vụ Thế Khôi rồi mới tính cũng chưa muộn. Anh có thể chờ.

Đức Minh cẩn thận đội mũ bảo hiểm cho cô, rồi nói:

- Chúng ta đi thôi. Em hẹn anh ta ở quán nào?

- Em hẹn anh ấy ở quán Runam D’or gần nhà thờ Đức Bà.

- Anh biết quán đó.

Thiên Trang lên xe, ôm lấy eo của anh. Một bữa sáng cuối tuần khởi đầu tuyệt vời.

Tầm 30 phút sau hai người đã có mặt tại quán Runam D’or Cafe gần Nhà thờ Đức Bà, quận 1. Thế Khôi đã đến từ trước đang ngồi trong quán đợi. Thấy Thiên Trang bước vào anh đứng dậy nở nụ cười thật tươi, nhưng nụ cười ấy nhanh chóng bị dập tắt, cơ thể cứng ngắc khi thấy Đức Minh đi bên cạnh cô. Hai người đi đến đứng đối diện với Thế Khôi. Đức Minh lên tiếng:

- Chào cậu.- Sao anh lại đến đây? - Thế Khôi khó chịu.

- Hôm nay tôi mời Trang đi chơi. Nhưng em ấy bảo có hẹn với cậu phải ghé đây trước nên tôi chở em ấy đến. - Anh làm như không thấy vẻ cáu kỉnh của Thế Khôi, từ tốn trả lời. Sau khi giải đáp về sự có mặt của mình xong anh quay sang nói với Thiên Trang. - Em cứ nói chuyện thoải mái đi, anh qua bàn bên cạnh ngồi tranh thủ làm tí việc, xong rồi gọi anh, chúng mình cùng đi xem phim.

- Dạ. Cảm ơn anh. - Thiên Trang nhẹ giọng đáp.

- Không có gì - Đức Minh mỉm cười, nói với Thế Khôi: - Thôi tôi đi, không làm phiền hai người nữa.

Đức Minh đi rồi, Thế Khôi mới dần dịu lại, anh nhỏ nhẹ nói với cô:

- Em ngồi xuống đi.

- Dạ em cảm ơn anh ạ.

- Em uống gì anh gọi.

- Anh cứ gọi cho em nước cam là được rồi. Tại em cũng không có thời gian. Chút em với anh Minh còn đi xem phim.

- Xem ra em đã tìm được vị Vua sư tử của mình rồi nhỉ. - Thế Khôi cười khẩy, liếc nhìn Đức Minh đang ngồi bên cạnh vừa dùng cà phê vừa làm việc.

Đức Minh đang nghe báo cáo qua điện thoại, thấy sống lưng chợt lạnh. Anh tự hỏi cô nói gì về anh mà anh chàng kia nhìn anh như có dao vậy. Một ngày "làm việc" áp lực à nha.

- Em và anh Minh chỉ có quan hệ anh em, bạn bè thôi không phải như anh nghĩ. - Thiên Trang dừng lại, nhận lấy cốc nước phục vụ mang ra. Không uống ngay, mà tiếp tục nói: - Anh nhắn tin hẹn em có việc gì ạ.

- Chắc em cũng nghe việc ba mẹ hai bên đã chọn được ngày để anh và chị em làm lễ Đính hôn rồi phải không. Nhưng anh sẽ không để cho ngày đó xảy ra đâu Trang à. Người anh yêu là em, nên anh sẽ nói hết mọi chuyện với gia đình. Anh không im lặng được nữa.

Thiên Trang thoáng giật mình, tay chân run rẩy. Dù biết rằng chuyện này sớm hay muộn gì cũng sẽ xảy ra thôi. Thế Khôi cũng phải có cuộc sống mà anh ấy lựa chọn. Cô chậm chạp nói:

- Vậy anh định khi nào thì sẽ nói cho mọi người biết quyết định của anh? - Cô hỏi.

- Tối hôm nay. - Thế Khôi dứt khoát - Anh sẽ đi tìm Thiên Ân nói chuyện với cô ấy trước, rồi sẽ về nhà nói chuyện với ba mẹ sau.

- Được. Em không có tư cách yêu cầu anh phải im lặng. Chỉ mong anh khi nói chuyện với chị hãy nhẹ nhàng. Em rất sợ chị tổn thương. Xin anh hãy vì tình bạn của chúng ta và của ba mẹ hai nhà ạ.

Cô nhìn thật sâu vào đôi mắt anh, trong ánh sáng buổi bình minh, cô thấy chập chờn những tia đau lòng. Bất chợt cô cũng cảm thấy cơ thể mình lạnh buốt, cô rùng mình. Có một dự cảm bất an đang bủa vây lấy cơ thể cô. Và nó càng hiện rõ hơn khi cô nghe Thế Khôi nói:

- Thiên Trang, sau khi chuyện này xong anh sẽ theo đuổi em. Trực tiếp cầu hôn em.

- Không. Chuyện của chúng ta không có gì hết. Em đã nói rõ rồi. Nếu anh quyết chia tay với chị thì anh cứ làm vì đó là quyền hạnh phúc của anh. Còn nếu anh nói lý do mình làm điều đó là vì em, thì em sẽ quay về nhận tội và sám hối với ba mẹ. Nhưng em sẽ không yêu anh hay kết hôn với anh.

Thế Khôi nhìn thật sâu, thật lâu vào mắt cô, anh trút tiếng thở dài:

- Em càng lúc càng trở nên mạnh mẽ hơn, trưởng thành và quyết đóan hơn. Anh biết ai rồi cũng lớn nhưng em chính chắn nhanh hơn anh nghĩ. Giờ em đã có chứng kiến riêng và luôn tự do nói ra, không che giấu trong lòng, không để cho người khác sắp đặt cuộc đời mình nữa. Đó là lý do khiến anh yêu em. Nếu là em của ngày trước thì sẽ hơi lo sợ do dự, sẽ không muốn để cho gia đình mình tổn thương, còn giờ thì em chấp nhận chịu tổn thương khi biết đó là điều cần thiết. Em học cách chuẩn bị tâm lý và đối mặt nhẹ nhàng với nó.

- Cảm ơn anh đã nhận ra điều đó ạ. Anh Minh đã từng nói với em rằng: dù cho con người ta có đứng trước bờ vực tuyệt vọng thì cũng phải nở nụ cười, phải giữ ý chí mạnh mẽ và một trái tim luôn thắp lửa để thấy những nụ hoa mới đâm chồi trên miền đất cằn cỗi. Cái gì cũng do duyên mới hạnh ngộ giữa đời này và mọi việc đều có nguyên nhân riêng dẫn đến kết thúc của nó, không ai có quyền quyết định cuộc đời thay mình cả. Nên em cũng học cách nói ra và quyết định con đường em đi, có té ngã em học cách chấp nhận, em không sợ đau nữa.

Cách anh bảo vệ cô không phải là che chở cô trong đôi cánh vững chãi của mình, không phải lúc nào cũng đứng phía trước cản bão giúp cô. Đó là cách của những người làm ba, làm mẹ bảo vệ con cái mình. Còn anh, anh sẽ cho cô những bài học cuộc sống, những trải nghiệm mà anh dùng ba mươi năm tuổi trẻ để đánh đổi, dùng cả sinh mạng để đúc kết. Anh sẽ để cho cô nhận ra mình cần gì, muốn làm gì và dùng tất cả năng lực của bản thân để làm điều đó, cô sẽ không bao giờ hối tiếc vì bất cứ điều gì. Anh sẽ tạo cho cô một bầu trời theo đúng ý cô, để cô ngày ngày vui vẻ sống trong đó, anh si tình chấp nhận việc ngu ngốc là nếu như trong trái tim cô, trong bầu trời của cô không thật sự có anh thì anh chấp nhận rút lui.

- Anh ta thật sự đã dạy cho em rất nhiều ư? - Nghe xong Thế Khôi cười gượng, chỉ tay về phía Đức Minh hỏi.

Thiên Trang khẽ gật đầu, rồi đứng lên:

- Thôi, tới giờ em phải đi rồi. Em xin phép đi trước ạ. Tạm biệt anh.

Không để Thế Khôi có cơ hội nói thêm, Thiên Trang xoay người bước đi. Đức Minh vội vàng đứng lên đi theo. Để mình Thế Khôi ở lại với những suy nghĩ mệt mỏi của riêng anh.

Chương 25

Sau khi hai người ra khỏi quán đến bãi giữ xe. Đức Minh lên tiếng hỏi:

- Ban nãy hai người nói gì thế. Anh ta liếc anh lạnh cả sống lưng. - Anh vừa nói, vừa rùng mình một cái giống như rất sợ hãi.

Thiên Trang bật cười, hỏi lại:

- Tò mò thế? Anh cũng biết sợ hả?

- Em muốn nói cũng được, muốn giữ bí mật riêng cho hai người cũng không sao. Anh không ép.

Cô nghe thế, im lặng một lúc. Nhận lấy mũ bảo hiểm từ tay anh, đội vào rồi leo lên xe. Khi xe đã nổ máy, cô mới chầm chậm lên tiếng:

- Ban nãy anh ấy bảo sẽ nói chuyện chia tay và không đính hôn với chị ấy. Em không biết anh ấy sẽ nói như thế nào nữa. Haizzzz. - Cô thở dài.

Anh vẫn nhìn thẳng về phía trước, tay bóp ga xe điều khiển tốc độ hơi chậm lại. Anh hỏi:

- Em lo lắng anh ta sẽ nói việc gì đó liên quan tới em cho chị nghe, dẫn đến hiểu lầm.

- Không hẳn - Cô nhỏ giọng nói - Em trong sạch không làm gì sai mà phải sợ cả. Chỉ là cảm thấy vui vẻ thật ngắn ngủi. Vụ này xong nhà em thế nào cũng sẽ có một trận bão tố dữ dội. Trước kia chỉ có mẹ em thôi mà đã mưa rào cả tháng, nay thêm bà chị nữa chắc siêu bão đổ bộ lâu tạnh.

Nói xong, Thiên Trang và Đức Minh đều bật cười. Một lúc sau, Đức Minh thôi cười, chất giọng anh trở nên nghiêm túc hơn:

- Em có sẵn Hộ chiếu phải không?

- Vâng ạ - Tuy không thường xuyên đi du lịch nước ngoài, nhưng lâu lâu có dịp ba mẹ cũng tổ chức những chuyến du lịch ngắn ngày đến một số nước gần bên như Thái Lan, Singarpore... Nên việc cô có sẵn visa, hộ chiếu thì không có gì lạ. Lạ ở chỗ là sao tự nhiên anh lại hỏi đến chuyện này. Cô đang tính mở miệng nghi hoặc. Thì nghe anh nói:

- Vài hôm nữa anh có chuyến công tác ở Bali. Khai trương một khu Nghỉ dưỡng ở đó. Công việc không nhiều đi khoảng 3 ngày thôi, anh muốn rủ em đi theo qua đó sẵn nghỉ ngơi luôn.

Thiên Trang biết, anh kéo cô theo là muốn cô "lánh nạn" mấy ngày. Đúng thật nghĩ đến chuyện sắp xảy ra cô cũng không muốn ở nhà nữa, đi tránh bão là thượng sách, xem như nghỉ ngơi luôn, thôi thì lâu lâu đổi gió một lần vậy. Cô vui vẻ gật đầu đồng ý:

- Cũng không có việc gì làm, ở nhà chán quá. Em sẽ theo anh qua bên đó xem như mở hàng cho Resort của anh. Em mở hàng rất đắt.

- Được, tối nay về em chụp các giấy tờ xuất cảnh của mình và thẻ căn cước gửi cho anh, anh sẽ nhờ thư ký đặt vé và làm các thủ tục cần thiết. Tới ngày đó em vui vẻ đi chơi là được.  

- Cảm ơn anh. - Thiên Trang đáp.

Hai người không tiếp tục nói chuyện nữa. Đức Minh chăm chú lái xe, lát sau thì đã đến rạp chiếu phim, có họp báo của đoàn làm phim nên rất đông khán giả và phóng viên báo chí. Thiên Trang không muốn tiếp tục bị làm phiền, nãy giờ chạy xe có khoảng 20 phút mà cô nhận được hơn mười cuộc gọi nhỡ của Thế Khôi, cô cau mày, không nhấc máy gọi lại, trực tiếp bấm vào nút khóa nguồn. Rồi theo Đức Minh vào trong rạp chiếu phim.

....

Thế Khôi thấy Thiên Trang bước ra khỏi quán với Đức Minh thì vô cùng tức giận. Anh ghen, anh đang ghen khi cô chọn người đàn ông kia chứ không chọn anh. Anh có gì thua anh ta cơ chứ, nếu cô muốn địa vị tiền bạc anh sẵn sàng nhận lấy cái chức Giám đốc bệnh viện để cô có danh phận Vợ giám đốc, cô muốn anh học lên Tiến sĩ anh sẵn sàng bỏ tất cả để đi học. Nhưng anh biết cô không như thế, cô không phải người ham những vật chất phù du ấy; vậy anh càng cảm thấy thua không thuyết phục, anh nghĩ rằng cô vì Thiên Ân nên mới từ chối tình cảm của anh.

Anh chán nản, gọi điện cho vài người bạn đến nhà riêng của mình là một căn phòng chung cư cao cấp. Nơi đây anh rất ít khi ngủ qua đêm, đa phần đều ở nhà mẹ. Anh mua căn nhà ấy chủ yếu để khi nào cần tụ tập bạn bè thì có chỗ riêng cho thoải mái, tiện lợi.

Sau khi uống được vài lon, bia rượu làm cho đầu óc anh điên loạn hơn, anh không thể kiểm soát được lý trí mình nữa. Anh cứ cầm điện thoại di động lên bấm gọi cho Thiên Trang, cô không chỉ không nghe máy mà còn bấm khóa máy. Nó càng làm anh cay cú và khó chịu, anh đã không khống chế được bản thân nữa, anh phải nói ngay mọi chuyện với Thiên Ân. Anh bấm số gọi cô.

"Alo, anh Khôi ạ" Giọng Thiên Ân ngọt ngào ở đầu dây bên kia.

"Ừ anh đây, một tí mình gặp nhau được không? Anh có chuyện muốn nói với em."

"Dạ được ạ." Chị nhanh chóng nhận lời mời của anh, tâm thế rất vui vẻ.

"Vậy bốn mươi lăm phút nữa anh qua nhà đón em." Thế Khôi lạnh lùng nói.

"Dạ vậy khi nào anh tới nhắn tin cho em hay, em xuống ạ"

"Ừ vậy thôi chào em, tí gặp".

"Bye anh". - Thiên Ân chưa kịp nói gì thì đã nghe những tiếng tút tút khô khốc ở đầu dây bên kia.

Vì được Thế Khôi chủ động hẹn đi chơi nên chị rất vui vẻ, không chú ý đến việc giọng nói của anh hôm nay trở nên lạnh lùng và xa cách. Cô chỉ nghĩ đơn giản là anh đang bận việc gì đó, nên mới cúp máy nhanh vậy. Cô mang theo tâm trạng phấn khởi và hạnh phúc đi tắm rửa, thay quần áo rồi trang điểm cho mình thật xinh đẹp, cô luôn muốn mình trông rực rỡ nhất khi xuất hiện trước mặt anh. Trong lúc chuẩn bị cô còn ngân nga hát khe khẽ.Ở bên kia sau khi tắt điện thoại, Thế Khôi quay lại ngồi uống với bạn bè thêm vài lon nữa mới bắt đầu chuẩn bị đi đón Thiên Ân.

.....

Mới đó mà trời đã tối, một ngày bên Đức Minh thật vui, anh cùng cô đi xem phim. Kết thúc bộ phim cũng đã đến giờ ăn trưa, nên hai người đi ăn, cô không muốn ăn ở nhà hàng cao cấp gì đó. Cô nói:

- Xem phim xong phải ăn kfc là ngon nhất. Chúng ta đi ăn gà chiên giòn uống coca đi.

Tuy anh không bao giờ ăn những món đó, vừa không hợp vệ sinh lại không đảm bảo sức khỏe nhưng anh vẫn đi ăn với cô, không kêu ca chán ghét hay phản đối, vui vẻ cùng cô trôi qua những giờ phút cuối tuần dung dị; chỉ là trong bữa ăn, anh ăn ít mì ý và uống một hai ngụm coca rồi ngồi đợi cô.

Ăn xong cả hai đến khu vui chơi cảm giác mạnh ở Đại Nam chơi thỏa thích, cô chơi tất cả những trò chơi mà mười chín năm qua cô không được chơi vì mẹ nói: nguy hiểm, không an toàn.

Sau một ngày vui chơi chán chê, tới tầm 18 giờ thì Đức Minh đưa cô về, nhưng anh không quay xe ra về mà anh còn theo cô vào nhà. Vừa bước vào phòng khách cô đã thấy ba đang ngồi xem tin tức và uống trà, cô như con chim nhỏ tung tăng chạy đến bên cạnh ba, choàng tay ôm lấy ông, nghiêng đầu tựa vai ông.

- Thưa ba con mới về. - Cô nói.

- Cả ngày hôm nay con đi chơi với Đức Minh hả? - Ba cô vừa xoa đầu cô vừa hỏi.

- Dạ. Con với anh Minh đi xem phim Gái già lắm chiêu phần mới ra mắt, rồi đi Đại Nam chơi tàu lượn siêu tốc, vòng xoay vũ trụ, chơi các trò chơi cảm giác mạnh, vào tòa lâu đài ma quái nữa. Vui lắm ạ.- Thiên Trang hồ hởi kể như một đứa bé lên bốn, lên năm vui vẻ kể chuyện ngày hôm nay nó đến trường làm gì cho ba mẹ nghe vậy.

Lúc này, Đức Minh bước vào, anh ngồi xuống chiếc sofa bên cạnh, mỉm cười, khách sáo chào ba của cô:

- Anh Nhân, tôi trả cô bé về nhà an toàn nhé.

- Cảm ơn cậu. Con bé này y như con nít vậy, rất thích đi chơi, hoạt động cả ngày cũng không biết mệt. Tôi thì già rồi không theo kịp sức khỏe chúng nó.- Ba cô vừa nói, tay choàng qua ôm cô, nhẹ nhàng đặt cái hôn lên trán cô, cử chỉ vô cùng âu yếm.

- Đi chơi với Trang em thấy rất vui. Như được trải nghiệm tuổi trẻ thêm một lần nữa. - Đức Minh bênh vực.

- Công việc của cậu cũng bận rộn không thua kém ai, thậm chí còn bận bịu hơn tôi nữa thế mà vẫn dành thời gian để dạy con bé học đàn, học Acmonica rồi đi chơi với nó. Cảm ơn cậu.

- Không gì đâu anh Nhân - Rồi Đức Minh đưa mắt nhìn cô gái đang cuộn tròn trong vòng tay ba, anh từ tốn hỏi: - Giờ em có muốn biểu diễn một đoạn trả bài cho anh, sẵn đàn cho ba mẹ em nghe luôn không.

Đôi mắt cô vụt lóe sáng, ừ nhỉ, không khí đang vui vầy sao không đàn một bản cho ba mẹ nghe luôn. Quả thật cô chưa từng đàn tặng ba mẹ. Nghĩ vậy cô gật đầu với Đức Minh, rồi thoát khỏi vòng tay ba, cười nói:

- Được, em cũng đang muốn đàn. Ba ơi, đợi tí con chạy lên phòng lấy đàn xuống đàn cho ba nghe.Không chờ ai nói thêm gì, cô đã nhanh chân chạy lên phòng, để mặc ba và Đức Minh ngồi ở dưới nói chuyện phiếm.

Khi Thiên Trang lần nữa quay trở về phòng khách, thì ngoài ba và Đức Minh còn có mẹ cô đang ngồi trên sofa bên cạnh ba cô. Cô bước tới giữa nhà, đứng nghiêm trang trịnh trọng nói:

- Xem như là một bài thi giữa học kỳ của con, xin mời quý vị lắng nghe.

Cô kéo một chiếc ghế xoay đến, ngồi xuống ghế, bắt đầu đàn, còn ngân nga hát theo.

"Nhiều người ôm giấc mơ giàu sang

Vài người ôm giấc mơ bình yên

Em cần an chúc

Em cần yêu thương

Thôi thì ai cũng xem mình hay

Và thì em cũng xem mình hơn

Khi lòng tan nát

Trăm lời vô nghĩa

Tự xem chúng ta hơn thua được chi?

Chờ mùa xuân đến tụ màu môi

Chờ tình yêu giống như còn thơ

Em lòng khao khát nơi về nương náu

Chờ bàn tay đến đưa mình đi

Chờ bàn chân bước đi về đâu

Em chờ cây chín, em ngồi em hát

Lời ca biết vui như khi được yêu...."

Tất cả mọi người trong phòng đều chăm chú lắng nghe, tiếng đàn lời ca thanh thoát, nhẹ nhàng và trong trẻo, đến ba của cô cũng không thể ngờ cô lại có thể đàn hát hay đến thế. Mẹ  nhìn cô với đôi mắt khá hài lòng, bà từng nghĩ chỉ có mình Ân hát hay thôi nhưng giờ thấy cô con gái Út tự do ca hát vầy bà rất vui, cô đàn hát rất tốt. Chỉ có Đức Minh là có một cảm giác khác, đó chính là cảm giác thành tưụ, anh đã đánh thức được con người thật của cô. Đây mới chính là cô, không nhút nhát, rụt rè mà tự tin thể hiện mình trước đám đông, không theo cách mọi người thể hiện mà theo cách của riêng cô.

Nhưng khi đàn xong lời một của bài hát thì "tằng" một sợi dây đàn bị đứt. Thiên Trang đang đàn nên khi đứt dây, dây đàn văng ra bắn vào tay cô, khiến nó trầy một đường nhỏ. Cô bị đau nên thét lên "Á", lập tức buông đàn xuống.

Mọi người vội vàng chạy đến bên cạnh cô, vết thương không lớn, nhưng nhìn vẻ mặt trắng xanh đầy hoang mang của cô mọi người vô cùng lo lắng. Ba cô hỏi:

- Có sao không con, qua sofa ngồi với ba.

Đức Minh cũng lên tiếng an ủi:

- Từ lúc mua anh đã nói cây đàn này không phải loại tốt nhất rồi, chỉ để em học tạm mà thôi. Có thời gian anh tìm cây khác mua cho em, không sao đâu.

Mẹ cô chạy đi lấy hộp dụng cụ y tế ra băng bó cho cô. Cô vẫn im lặng vì trong lòng Thiên Trang đang căng thẳng và hồi hộp bởi chuyện khác. Nảy giờ trong phòng khách không có sự hiện diện của Thiên Ân, lúc chạy về phòng lấy đàn, đi ngang phòng chị, cô có nhìn vào nhưng cũng không thấy chị. Chứng tỏ chị đã đi ra ngoài. Đi với ai thì không cần hỏi cũng biết. Cô không phải là người mê tín dị đoan, cũng không quá tin mấy chuyện điềm báo này kia. Nhưng hai việc đứt dây đàn và chảy máu tay cùng lúc xảy ra thì làm cô hơi hoảng sợ.

Lúc này gia đình anh Thế Khôi đến chơi, Thiên Trang lễ phép đứng dậy chào hai người. Xong cô lấy lý do là hơi mệt muốn lên phòng nghỉ ngơi để cáo từ. Cô cảm thấy rất lo lắng với suy nghĩ của mình, cô không còn tâm trạng ngồi đây nói chuyện phiếm nữa. Đức Minh đứng dậy, giúp cô lấy đàn và dìu cô về phòng. Mẹ cô rất muốn đi theo nhưng bà còn phải coi chuyện nấu bếp và tiếp khách nên không thể đi được, với bà thấy vết thương cũng nhỏ, chắc do hoảng sợ quá độ mà thôi, để Đức Minh đưa cô về phòng nghỉ ngơi cũng được.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau