TÌM TÌNH YÊU TRONG BÌNH YÊN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Tìm tình yêu trong bình yên - Chương 11 - Chương 15

Chương 11

- Thôi được rồi con muốn nói việc đó ở đây thì bàn việc ở đây với mọi người vậy. - Mẹ cô cau có, quay lại ngồi xuống cạnh ba cô. - Vấn đề mẹ muốn nói rõ với con hôm nay không phải chuyện đây là lỗi của ai, uy trách nhiệm thuộc về ai. Mà điều mẹ muốn nói là về tương lai của con. Chuyện qua rồi mẹ không muốn nói lại, con bảo muốn học Sự phạm hiện tại mẹ vẫn cho con học, con đi du học thì chỉ yêu cầu con làm hồ sơ bảo lưu thôi không phải bắt con bỏ học. Vậy xem như mẹ đã nhường con rất nhiều rồi, vì sao con vẫn không chịu ôn tập đàng hoàng? Mẹ nhớ đã phân tích rất rõ lợi ích của việc đi du học với con rồi kia mà. Con cũng đã đồng ý ôn tập, sao giờ lại giở tính thế? Nếu con không muốn học với Thế Khôi thì ba mẹ sẽ mời thầy khác về dạy cho con. Con nói đi, con muốn thế nào hả?

Thiên Trang nhẫn nại đợi mẹ nói xong, cô mới lên tiếng, quyết nói thẳng, nói thực nhất suy nghĩ của mình:

- Mẹ à. Xin mẹ hãy nghe con nói ạ. Con biết anh Thế Khôi rất giỏi, giảng bài rất dễ hiểu, không phải là con không thích anh Thế Khôi dạy kèm cho mình. Mà... - Thiên Trang hít sâu một hơi, dừng lại tí, ngập ngừng. Rồi cô nói một hơi thật nhanh - cho dù thầy nào đến dạy thì cũng như thế thôi ạ. Con xin lỗi ba, con xin lỗi mẹ. Thật ra con không thích đi du học, không có ý định đi du học.

- Haizzz. Lại nữa rồi. Mẹ nói mãi mà con không nghe sao? - Mẹ lắc nhẹ tay ba cô, nói - Ông xem con gái Út ông hết lòng cưng chiều kìa. Nó không biết tốt xấu gì cả. Tôi nói mãi, phân tích đủ cả tốt xấu nặng nhẹ ra sao mà nó vẫn thế. Giờ ông nói xem.

Thiên Trang tiếp tục lên tiếng:

- Ba, ba hãy nghe con nói hết đi có được không?. - Do đã hạ quyết tâm nên cô rất dứt khoát - Mười tám năm qua con tuy không phải là một cô gái tỏa sáng theo ý ba mẹ. Nhưng con cũng chưa bao giờ dám cãi lời ba mẹ, ba mẹ dạy bảo con như thế nào con vẫn luôn luôn lắng nghe, và rất biết ơn, vô cùng trân trọng những lời dạy bảo của ba mẹ dành cho con, cũng như sự yêu thương mà ba mẹ đã ban. Bây giờ con đã mười tám tuổi rồi, con biết trong mắt ba mẹ con vẫn còn là đứa trẻ, con cũng không nghĩ mình đủ lông đủ cánh để bay tự do. Nhưng con cũng bắt đầu có suy nghĩ của riêng mình, có lý tưởng và hoài bão của bản thân, quyết định này ảnh hưởng trực tiếp tới cả cuộc sống hơn năm mươi năm sắp tới của con, đi theo con suốt cuộc đời. Nên con nghĩ đây là lúc thể hiện trách nhiệm đối với cuộc đời mình, vậy ba mẹ hãy cho con được sống với lập trường và lý tưởng của con được không ạ? Con sẽ không đi du học.

Trong phòng im lặng như tờ, mọi người đều lắng nghe cô nói. Ánh mắt ba đầy vẻ đắn đo, vẻ mặt tán thưởng của Đức Minh, đôi mắt hiện rất rõ nóng giận của mẹ, và vẻ trầm tư của chú Dũng. Cô nhìn một lượt hết tất cả mọi người.

- Được thôi. Vậy con nói cho ba xem giờ con định làm gì? Muốn làm gì.

- Tạm thời ở không. - cô lí nhí lên tiếng.

"Rầm" Ba cô đập mạnh bàn tay xuống bàn trà. Chân mày nhíu chặt.

- Con đừng tưởng ngày thường ba luôn chiều theo ý con rồi dung túng cho con làm gì thì làm nhé, con định làm một tiểu thư không nghề không ngỗng gì sao?. Nãy nói lý tưởng, hoài bão, trách nhiệm với cuộc đời hay lắm mà. Sao giờ đòi ở không, hay đó là lý tưởng cuộc đời con.

- Không phải như thế ạ. Con không bao giờ mơ đến việc là một tiểu thư ngồi mát ăn bát vàng từ đây đến cuối đời. Cả chiều nay con đi khắp nơi, từ những trung tâm thương mại dành cho những người giàu có tới những quầy hàng ăn vặt vài chục đồng cho học sinh công nhân. Con bỏ cả tiếng đồng hồ ngồi ở caphe nhìn người người qua lại hối hả. Trong đầu con không ngừng suy nghĩ về tương lai của mình, con liệu có thích hình ảnh bản thân trong tà áo dài đứng trên bục giảng không, con có thích trở thành một doanh nhân không... câu trả lời của con là Không. Cả hai đều không. Đó không phải là điểm cuối trong hành trình của con. Nên nếu làm, con sẽ làm cho có, làm theo kiểu bị bắt ép, chẳng thể nào tỏa sáng được trong Thế Giới ấy. Với con nghĩ tuổi trẻ được phép sai, vài lần lầm hướng đi mới biết được đâu thật sự là điều cần thiết. Như ba đó, chẳng phải ba cũng là một cử nhân tốt nghiệp ngành thủy lực học của Đại học Bách Khoa nhưng đến cuối cùng ba lại thôi việc ở bộ Xây dựng, lập công ty chuyên về sự kiện. Ba đang làm trái nghề. Còn mẹ cũng vậy ngày trước mẹ nói mình học Kinh tế, nhưng ra trường mẹ lại làm nhân viên văn thư tại văn phòng quận; sau đó mẹ thôi việc đi học thẩm mỹ, gầy dựng nên thẩm mỹ viện RichStar. Mất mười năm để nó có chỗ đứng vững chắc tại đất Sài Gòn này, rồi mẹ lại chọn lui về làm hậu phương, tìm được công việc thích hợp nhất là làm người mẹ tốt nuôi dạy chúng con nên người. Mẹ hoàn thành xuất sắc công việc đó trong hai mươi mấy năm qua, và sẽ tiếp tục thực hiện nó. Với mẹ hậu phương cũng là một công việc quan trọng. Cuộc sống này, mỗi cuộc đời đêù có ngã rẽ riêng, tới một thời điểm thích hợp nó sẽ xuất hiện. Nên con nói "tạm thời ở không" có nghĩa là, con xin được dừng việc học ở Đại học Sư Phạm lại, được ở nhà một năm tìm ra điều con đang cần, nghề con thật sự muốn làm. Một năm sau con sẽ thi lại đại học con chọn; với quyết tâm, con tin mình sẽ đậu cao. Lúc đó con cũng chỉ mới mười chín, hai mươi tuổi thôi chưa phải quá muộn ạ.

- Nói rất hay. - Đức Minh đang ngồi thư thái trên ghế Sofa, bỗng nhiên anh vỗ tay "bốp, bốp", nói: - Có lý lẽ, giọng nói mạnh mẽ. Bày tỏ rõ lập trường. Giỏi lắm. Và tôi cũng xin bổ sung thêm cho em một nhân chứng nữa là tôi. Học công nghệ thông tin, làm hết năm ba thì quyết định nghỉ, cuối cùng chọn đâù tư và phát triển chính bên mỹ phẩm - thời trang, hiện tại chưa có bất cứ bằng Đại học nào chuyên ngành kinh doanh cả.

Thiên Trang đưa mắt nhìn anh, hoàn toàn bất ngờ khi nghe anh nói, nhỏ giọng lí nhí.

- Cảm ơn anh.

- Ôi trời, ôi trời ơi. Gì thế này. Tôi không sống nổi nữa rồi - mẹ cô lên tiếng, liếc mạnh cô một cái - con nhỏ này, mày đi bụi một ngày xong về bị điên rồi có phải không. Ông Nhân, sao ông cứ im lặng vậy?. Ông nói gì đi chứ, công chúa Út của ông như bệnh hoang tưởng vậy.- Mẹ. Xin mẹ hãy cố gắng hiểu ý con. Đừng mãi nghĩ theo bản thân mẹ ạ.

- Tôi không hiểu nổi cô nữa rồi - Mẹ cô đã thật sự nổi giận đến không kiểm soát được mình. - Tôi là người đã mang thai cô, sinh cô ra, nuôi cô từng ngày cho đến tận bây giờ, vậy mà nay cô bảo tôi không hiểu cô, không biết dạy cô điều tốt đẹp, bảo tôi hướng cô điều sai lầm. Giờ cô muốn sống theo ý mình. Cô nói tôi sống không đúng. Đúng, tôi đã sai khi dành tất cả sự quan tâm lo lắng, bỏ mặc cả sở thích của mình để ở nhà dạy dỗ và nuôi nấng cô....

- Thôi, Kim Thiên, bà dằn lại tí đi. Có gì từ từ nói. Đừng la lối ở đây nữa. - Ba nắm lấy tay mẹ. Không ngừng xoa xoa tay trấn an bà. Rồi quay sang nói với cô - Thiên Trang con còn gì nói nữa không? Nói hết trong hôm nay luôn đi.

- Con thấy các cô công nhân hối hả chạy ngược chạy xuôi cho kịp rước con giờ tan trường; trên mặt họ không hề có sự mệt mỏi, chỉ có nụ cười hạnh phúc mà thôi. Con nhìn hình ảnh những người mẹ công sở hết giờ làm vội vàng chạy về nhà chuẩn bị cơm nước cho chồng con trên mặt họ cũng là nụ cười vui vẻ khi tưởng tượng ra cảnh sum vầy, bao áp lực công việc bị xóa tan. Con nhìn lên tivi thấy rất nhiều cô gái xinh đẹp nói cười vui vẻ họ không chồng không con, họ chưa hẳn có một bằng cấp thạc sĩ tiến sĩ nào đó đơn giản họ vui vì đang được làm công việc họ yêu thích, gặp những người khán giả yêu quý họ, truyền nghị lực - truyền niềm vui đến mọi người. Làm mẹ cũng được - họ chấp nhận và xem đó là cái nghề thiêng liêng cao cả. Làm vợ cũng được - họ hạnh phúc với điều đó. Làm ngành gì cũng được miễn sau mỗi ngày đều cười vui vẻ cảm thấy công việc không phải là áp lực mà là yêu thích và tự nguyện. Đó mới chính là sống - làm việc và tận hưởng cuộc sống. Nên con muốn có một năm để tìm ra điều đã mất, điều con đang muốn ạ.  

- Cô Út nhà ta nói hay thật. Đi làm tiểu thuyết gia được rồi đó. Tôi không nuôi nổi cô nữa.- Mẹ cô vẫn không xem suy nghĩ của cô là đúng.

- Kim Thiên.- Ba lại lần nữa lên tiếng ngăn cản mẹ. - Thôi em đừng như vậy nữa.

Ba im lặng trong vài phút, suy nghĩ rất đăm chiêu, xong ba quay đầu lại nhìn cô, đáy mắt thoáng chút buồn bã, phảng phất chút thất vọng, ba khàn giọng đầy mệt mỏi.

- Ba xem như con đã trưởng thành rồi. Hôm nay con dám đứng tại đây, trước mặt mọi người, nói ra suy nghĩ của mình thì coi như con đã chiến thắng và đủ lý lẽ để thuyết phục được ba. - Ba đứng lên nắm đôi tay lạnh như nước đá của cô - Ba tin tưởng con, ba sẽ cho con thời hạn một năm như con nói, con hãy cứ làm những việc con thích để tìm ra điều mang con đến với hạnh phúc.

- Hay quá. Cái nhà này riết chẳng ai bình thường cả. Các người.... cha con hai người. - Mẹ cô tức điên ngườiBa quay lại nói với mẹ:

- Bây giờ em ép nó quá cũng không được gì. Con cháu có phúc phần của con cháu. Trong mấy năm qua em đã nuôi dạy Thiên Ân và Thiên Trang rất tốt rồi, giờ hãy cho nó thời gian suy nghĩ xem thật ra nó muốn gì, cần gì. Em không tin tưởng nó cũng phải tin tưởng bản thân mình, em nghĩ xem em đã bỏ ra bao nhiêu tâm quyết để nuôi dạy con bé. Chẳng lẽ nó lại hư hỏng sao.

Rồi ba nghiêm mặt nói với cô:

- Thiên Trang con lại đây quỳ xuống xin lỗi mẹ con, nói với mẹ rằng hãy cho con một năm để con học cách trưởng thành đi. Còn ba thì chấp nhận cho con rồi đó.

Cô bất ngờ, mở to đôi mắt đỏ hoe nhìn ba, ba cũng đang nhìn cô, hai đôi mắt chạm nhau như có thần giao cách cảm, tâm linh tương thông, không nói cũng đã hiểu nhau. Cô vô cùng cảm động vì ba tuy cũng không muốn nhưng vì cô, ba chấp nhận. Cô hiểu ba cũng rất đau lòng, đau không thua kém gì mẹ cả. Cô bước những bước chậm rãi đến bên cạnh mẹ, cúi đầu gục lên gối mẹ, nghẹn ngào nói:

- Mẹ con xin lỗi mẹ.

Mẹ cô vẫn không thể chấp nhận được việc này. Bà hất người cô ra, hừ mạnh một tiếng đứng dậy đi về phòng.

Ba thấy thế đi đến xoa xoa vai của cô nói:

- Thôi được rồi con gái, từ từ rồi giải thích cho mẹ con hiểu

Thiên Trang choàng tay ôm lấy ba mình, nói trong tiếng nấc.

- Ba, con cảm ơn ba.

- Thôi con về phòng rửa mặt rồi nghỉ ngơi đi. Đi cả ngày nay cũng mệt rồi.

- Dạ ạ.

Cô cúi đầu chào ba và chào hai khán giả bất đắc dĩ trong phòng khách rồi lặng lẽ trở về phòng mình. Cả ngày hôm nay làm cô quá mệt mỏi rồi. Cô cũng muốn nghỉ ngơi một chút.

Chương 12

Về đến phòng Thiên Trang không đi tắm rửa hay thay quần áo gì cả, cô để yên tất cả, ngồi trên giường, nhìn Phong linh, thẩn thờ một lúc lâu. Rồi cô bật máy tính lên, bắt đầu gõ những dòng suy nghĩ miên man của mình:

"Thỉnh thoảng, giữa dòng đời này, ta cần những câu an ủi như: "Hãy cố gắng sống thật hạnh phúc, lâu dần nỗi buồn sẽ không còn. Mọi người sẽ hiểu ta". Nhưng có lẽ đó là một điều viễn vong giữa triệu triệu tỳ hiềm, khổ hạnh này... tất cả như vòng xoáy định mệnh. Chúng ta không thể định đoạt số phận của mình. Có những niềm đau đã mặc định từ khi chúng ta sinh ra ở cõi đời đầy sai lầm này.

Tôi đã từng đọc ở đâu đó câu nói: "Người yêu quý ta chỉ mong ta được hạnh phúc mà thôi" Còn tôi, liệu có ai thật sự mong cho tôi được hạnh phúc không, hay đang trả lại tôi là vẹn nguyên những giọt nước mắt. May mắn lớn nhất là tôi đã dần hiểu được cuộc sống, tôi không còn một đứa dại khờ chạy theo sự an bày nữa. Tôi biết mình chẳng thể nào làm hài lòng hết tất cả mọi người vì họ không ở vị của tôi, và tôi không đứng ở vị trí của họ nên cũng không có quyền phán xét. Chỉ có thể im lặng chịu đựng mà thôi.

Đêm nay, ngoài trời chỉ toàn bóng tối và gió. Trong căn phòng này, từ vị trí tôi đang ngồi, nhìn qua ô cửa sổ, tôi thấy như bản thân bị giam lỏng, không thể bay ra ngoài màn đêm rộng lớn để được lang thang một mình nơi xa xôi nào đó, hoàn toàn bất lực. Đôi khi tôi nghĩ cuộc đời này có một sợi dây vô hình nào đó trói tôi, một điều gì đó đang ràng buộc tôi vào chuỗi phù phiếm hư vô, không thể rời bỏ được. Thế thì tôi thà cứ sống hết mình, yêu thương trọn vẹn cuộc đời này để hy vọng nụ cười luôn nở trên môi có phải tốt đẹp hơn không?

Tôi yêu thương những phút giây bình yên. Không nhung nhớ, không đợi chờ, không hy vọng với những điều viễn vông mà thông thường tôi hay huyễn hoặc chúng theo ý mình. Chỉ để mặc cho những sợi tóc mơn man bờ vai gầy. Tôi chợt nhận ra rất lâu rồi tôi không rơi nước mắt. Cũng có những giây phút lòng xốn xang đôi mắt đỏ hoe vì một sự vô cảm nào đó của tình thân, nhưng không thật sự gọi là khóc. Đúng, rất lâu rồi tôi đã không khóc theo đúng nghĩa đen của nó. Có lẽ do cuộc đời này vốn đơn giản, đâu cần yếu đuối, đâu cần khóc sướt mướt.

Giữa thành phố. Trong căn nhà mà tôi đang ở, tôi chỉ là một kẻ ở trọ. Bất kể ngõ ngách nào cũng đều xa lạ. Chỉ sợ bơ vơ và lạc lõng quấn chặt trái tim mình. Có những hôm tôi bước đi một mình, vô định, mất phương hướng; hoàn toàn không biết phải làm sao mới tìm được đường về nhà. Những lúc ấy tôi muốn ngồi bệt xuống đất, khóc một trận thỏa thích, khóc giữa "hoa lệ", khóc giữa dòng người náo nhiệt để tìm chút sự thương cảm, nhưng tôi hoàn toàn không làm được điều đó. Tôi không cho phép bản thân mình trở thành cô gái yếu đuối như thế. Tất thảy phải chìm sâu bên trong và tôi phải luôn mỉm cười vì tôi trân trùng sinh mạng của mình, tôi yêu hình hài cha mẹ ban tặng.

Tôi nghĩ: "Cuộc đời vô cùng xinh đẹp nếu chúng ta sống đúng và biết tận hưởng". Giữa niềm đau sẽ tìm thấy nụ cười. Chỉ cần vậy là hạnh phúc thôi. Cuộc đời không phải là con đường trải đầy hoa hồng mà là chuỗi ngày nhiều thăng trầm. Đi hết con đường này, chúng ta phải đi qua con đường khác; và chúng ta phải đi một mình, hoàn toàn cô độc để trưởng thành.

Tôi thường mơ một giấc mơ. Cô gái chạy bằng đôi chân trần trên cánh đồng đầy hoa, gió cất lên, những cánh chim trắng chao nghiêng vẫy gọi bình yên. Và chân trời lóng lánh nắng vàng, đôi chân cô chợt đầy máu. Nhưng cô không đau khi gai nhọn đâm. Cô vẫn mỉm cười hạnh phúc. Thế thôi, phải cố gắng sống, phải yêu thương cuộc đời này. Đông qua rồi Xuân sẽ đến."

Sau khi viết xong cô lại đăng lên Facebook riêng của mình. Cô xem đây là quyển nhật ký cá nhân luôn mang theo bên cạnh. Facebook  không theo tên thật của cô mà chỉ là bút danh hư ảo, dù chính cô trong đây mới là thật.

Bài viết vừa đăng lên ít phút đã có người nhảy vào bình luận: "Hãy cố gắng sống thật hạnh phúc, lâu dần nỗi buồn sẽ không còn. Mẹ em rồi sẽ hiểu. Trên con đường em đi sẽ không cô độc đâu, ít nhất em còn có ba em và tôi hết lòng ủng hộ em. Không bao giờ để bàn chân em rướm máu cả."

Đọc bình luận này cô vô cùng bất ngờ. Tên người bình luận là: Christopher Hà. Là anh Minh sao?, anh làm sao có được face của cô? Cô chỉ cho anh zalo thôi mà. Đúng lúc này màn hình messenger bật ra một khung trò chuyện của người lạ. Cô bấm vào ô chấp nhận:

Christopher Hà: Chào em. Cô bé.

Cỏ dại: sao anh biết facebook của em.

Christopher Hà: Muốn biết thì tự khắc có cách để biết thôi.

Christopher Hà: Mà cũng gần 10 giờ, em ăn tối chưa, em ăn uống rồi nghỉ ngơi sớm đi. Nghe ba em nói em bỏ nhà đi từ sáng đến tận giờ đó mới về.

Cỏ dại: Em không đói, chiều trước khi về em có ăn chút đồ rồi. Còn no.

Christopher Hà: Ừ. Ban nãy em phát biểu rất hay và thuyết phục. Chúc mừng em.

Cỏ dại: chúc mừng gì chứ ạ. Có vẻ vang gì đâu.

Cỏ dại: Ban nãy cũng cảm ơn anh nhé. Nhờ anh nói giúp.

Christopher Hà: Không có gì đâu tôi chỉ nói lên suy nghĩ của tôi thôi mà. Chủ yếu là do niềm tin và ý chí của em đã lay chuyển được ba mẹ.

Cỏ dại: Mà anh đang ở đâu vậy.

Christopher Hà: Tôi vừa về đến Khách sạn. Trưa nay xuống sân bay xong tôi phải xử lý ít công việc, rồi theo anh hai tới nhà em luôn, giờ mới được về phòng.

Cỏ dại: Anh về Việt Nam mà không cho ai hay. Làm tôi hết cả hồn.

Christopher Hà: Kaka. Tôi định tạo bất ngờ cho em thôi. Mà em lại tạo thêm bất ngờ cho tôi.

Christopher Hà: Mà thôi, tắm rửa thoải mái rồi ngủ sớm đi cô gái. Mai tôi qua nhà em ăn sáng ké rồi chúng ta nói chuyện sau.

Cỏ dại: Qua nhà tôi ăn sáng?

Christopher Hà: Thì ngày mai chủ nhật cũng không có gì làm. Tôi với anh Dũng qua nhà em chơi. Sẵn giúp ba em tìm cách làm hòa cho mẹ và em luôn.

Thiên Trang thật sự bất ngờ khi nghe thế. Cô bất giác mỉm cười:

Cỏ dại: Vậy ngại quá, cảm ơn anh nhiều.

Christopher Hà: Đừng suy nghĩ quá nhiều, ngủ một giấc thật ngon để lấy lại tinh thần đi. Chuyện gì cũng có cách giải quyết. 10giờ30 tôi có cuộc họp trực tuyến với công ty bên Mỹ.

Cỏ dại: tôi biết rồi, tôi đi tắm một cái rồi ngủ đây. Anh làm việc của anh đi. Bái bay.
Christopher Hà: ok. Bye. Chúc em ngủ ngon.

Cô vui vẻ đóng máy tính. Tâm trạng đầy buồn phiền chán chường ban nãy vơi đi ít nhiều. Cô đi tắm một cái, không còn cảm thấy đâù óc nặng nề nữa. Từ từ chìm vào giấc ngủ.

...

Sáng sớm hôm sau, đúng như đã nói, Thiên Trang vừa bước xuống nhà thì đã thấy chú Đức Dũng và Đức Minh đến. Ba cô và cả chị Thiên Ân đang ngồi tại bàn ăn vui vẻ trò chuyện với hai người. Đôi mắt ba trũng sâu có lẽ ba đã thức trắng cả đêm để suy nghĩ mọi chuyện. Cô thật áy náy về chuyện này. Mẹ cô đang ngồi bên cạnh ba, im lặng không nói mẹ, mẹ vẫn còn đang rất giận, không hiểu sao chỉ mới một đêm mà mẹ đã ốm đi rất nhiều, gò má hốc hác hơn. Cô cảm thấy vô cùng có lỗi với bà. 

Đức Minh là người đầu tiên nhìn thấy cô đang đứng ở cầu thang do dự. Anh mỉm cười lên tiếng.

- Chào em, Thiên Trang. Đến đây ăn sáng với mọi người luôn đi em.

Ba ngẩng đầu lên, thấy cô, ông cố gắng nở nụ cười, nhưng giọng nói vẫn khàn đặc sự mệt mỏi:

- Lại đây ăn sáng luôn nè con gái. Sáng nay ba bảo dì giúp nấu món bánh canh cua mà con thích nè.

- Em đến đây ngồi ăn cùng mọi người đi. Chị phải đi rồi, tám giờ sáng nay Đài truyền hình có hoạt động, chị tranh thủ đi sớm một tí - Chị Thiên Ân vẫn nở nụ cười tươi như không biết chuyện gì đang xảy ra, vẫn đầm công sở nhẹ nhàng, vẫn xinh đẹp rực rỡ như mọi hôm. Chị nói với Thiên Trang xong, quay sang khom người lễ phép - Thưa ba con đi làm. Thưa chú Dũng, chú Minh con đi. - rồi chị cúi đầu xuống hôn một cái lên má mẹ - Thưa mẹ con đi làm.

- Ừ, con đi đi. - Ba cô lên tiếng.

- Con chạy xe cẩn thẩn nhẹ. Chiều về sớm mẹ con mình nói chuyện. - Mẹ cô nói.

- Dạ con biết rồi ạ. - Thiên Ân vừa nói vừa nhanh chân bước ra khỏi cổng.

Để lại năm người với một bầu không khí im lặng đáng sợ. Mẹ cô đứng lên, tìm cớ để tránh mặt cô, bà vẫn còn giận chưa muốn nhìn mặt cô:

- Tôi ăn xong rồi, tôi ra mở cửa cho con Ân đi làm. Ông và hai chú đây cứ ăn đi.

Ba cô lên tiếng ngăn lại.

- Chị giúp ra mở cửa cho con Ân rồi, bà cứ ngồi đây ăn tiếp đi.

Nói xong ba nhìn cô nháy mắt cái, Thiên Trang hiểu ý, lập tức đi lại bàn ăn. Đứng bên cạnh ba, lễ phép khoanh tay:

- Thưa ba, thưa mẹ con mới xuống. Con chào chú Đức Dũng, chào anh Đức Minh ạ.

- Ừ. Ngồi xuống đi con. - Ba cô gật đầu, chỉ cái ghế trống bên cạnh mẹ. Đợi cô chậm rãi ngồi xuống xong, ba mới lên tiếng: - Tối qua con ngủ được không?.- Dạ, cũng được ạ.

- Hôm nay cuối tuần con định làm gì? - Ba cô vẫn tiếp tục hỏi.

Lúc này tô bánh canh cua của cô đã được đem lên, nhưng cô không đụng đũa tới. Chỉ tập trung trả lời những câu hỏi của ba. Mẹ đang ngồi giữa cô và ba thì như khúc gỗ không lên tiếng, cũng không động tới tô bánh canh.

- Hôm nay con muốn đi nhà sách mua vài quyển Hạt giống tâm hồn, Đắc nhân tâm về đọc. Với lại... - Thiên Trang nhìn qua Đức Minh, từ nãy đến giờ anh vẫn luôn dõi theo những hành động của cô, thấy cô nhìn qua anh mỉm cười. Đợi xem cô nói gì: - Em muốn nhờ anh dạy em chơi Acmonica được không? Em nghe nói anh còn biết đánh Ghita nữa. Em cũng muốn học.

- Ok em. Tôi rất sẵn lòng dạy em chơi nhạc cụ. -  Đức Minh không thèm suy nghĩ, lập tức đáp. Nụ cười không bao giờ tắt trên môi anh.

- Nhưng công việc em phải đi nước ngoài thì sao? - Chú Đức Dũng chen vào - Em về đây có khoảng ba, bốn tuần, hứa vậy không thực được, cô bé buồn.

- Không sao, công việc của em đi đi về về. Em có thể chủ động sắp xếp. Với lại em cũng có thể hướng dẫn từ xa cho Trang. Em ấy rất thông minh, sẽ học được nhanh thôi. - Anh nói xong nháy mắt trêu chọc cô.

- Xin thầy chỉ giáo. - Thiên Trang vui vẻ nói.

- Không có gì, nhưng trước tiên em phải mua đàn. Còn kèn Acmonica, tôi có một cây khá tốt, mua trong dịp đi Pháp, chưa sử dụng lần nào cả. May mắn có mang về đây, tôi tặng em, xem như quà nhận đệ tử.

Anh vẫn không muốn nói cho cô biết, thật ra anh mang cây kèn này về là để tặng cô. Nhưng hôm qua tới nay quá nhiều chuyện xảy ra nên vẫn chưa tặng được. Đây xem như hợp thức hóa món quà này. Trên đời làm sao có chuyện trùng hợp như: Kèn mua bên Pháp, chưa sử dụng lại để trong vali mang về Việt Nam. Nhưng sao cũng được, miễn quà được tặng đúng người cần tặng, nó làm cô vui là được.

- Vậy cảm ơn anh. - Thiên Trang nhỏ giọng.

- Không có gì đâu.

Rồi không khí bàn ăn lại rơi vào im lặng, Thiên Trang đưa một đũa bánh canh lên miệng. Cô chẳng thể nào nuốt trôi. Ba thấy vậy lại cố tìm chuyện nói, ông muốn đánh tan bầu không khí lúc này.

- Con nói định đi nhà sách phải không? Hôm nay ba cũng rảnh để tí ba đi với con. Lâu quá rồi ba không đi nhà sách

- Ba cứ ở nhà nghỉ ngơi đi. Con đi một mình được. Con muốn tự do lựa chọn sách con thích. Một năm này con sẽ quyết tâm tự học, tự nghiên cứu ạ.

- ôi chà! - Mẹ cô lên tiếng - Học trên lớp còn chưa xong giờ lại muốn tự mình nghiên cứu luôn đấy. Cô Út nhà họ Châu giỏi thế mà tôi lại không biết.

- Dạ thưa mẹ. Trên trường lớp chỉ dạy chúng ta kỹ năng về nghề nghiệp chúng ta định hướng trước. Chứ không hề dạy chúng ta tìm ra nghề nghiệp chúng ta muốn làm, không dạy chúng ta tìm ra giá trị cuộc sống. - cô bỗng choàng tay qua ôm lấy mẹ nhỏ giọng cầu xin. - Con biết con đã làm mẹ buồn, mẹ thất vọng thế nào. Con biết đêm qua mẹ mất ngủ. Nhưng con mong mẹ hiểu cho con. Chấp thuận cho con đi theo con đường con mong muốn, sống cho chính bản thân con. Thật ra, khi con đưa ra quyết định này con cũng rất sợ làm mẹ buồn, cũng mong được mẹ cho phép, vì nếu con đi một mình mà không có sự đồng ý của mẹ con sẽ thấy rất cô độc ạ. Con vẫn rất cần có mẹ ở bên cạnh.

- Haizzzz. Phải cô giống như chị cô thì tốt hơn không. Làm tôi yên tâm rất nhiều.- mẹ cô vẫn than vãn.

- Con không nghĩ vậy đâu ạ. - Thiên Trang lắc đầu - Nếu con cũng sống giống chị Thiên Ân thì nhà ta sẽ rất nhàn chán. Chị ấy có niềm vui trong cuộc sống hiện tại, tìm được lý tưởng trong đó. Còn con đôi khi làm ba mẹ căng não, vò đầu, bứt tóc nhưng nhờ vậy có có thú vị riêng đúng không ba.

Cô choàng tay qua nắm lấy tay mẹ, tựa đầu vào vai mẹ, mỉm cười nhìn ba. Lúc này bà cũng không còn đẩy cô ra như tối qua, tức là đã ngầm đồng ý. Nhưng vẫn lúng túng không biết nói gì, cần một bậc thang để bước xuống. Và người mang bậc thang đó đến phải là ba.

Ông mỉm cười, lên tiếng:

- Thôi Kim Thiên, bà cũng bỏ qua cho con nó lần này đi. Nó xin một năm tự do thì cho nó tạm vậy. Nếu nó không sống được như lời nó hứa thì lúc đó tôi không bênh vực nó đâu. Sẽ để bà toàn quyền xử lý nó.

Mẹ cô thở ra mấy tiếng liền, vẫn còn gì đó bực bội khó chịu. Nhưng không gắt gỏng nữa. Bà nói:

- Thôi được rồi, miệng tôi không thể nào thắng được miệng cha con hai người. Còn có hai người đồng minh giúp sức nữa - Nói xong mẹ quay qua nhìn chú Đức Dũng và Đức Minh, từ nãy giờ hai người im lặng ngồi nghe, trên môi luôn nở nụ cười. Bà nói tiếp: - Dù gì cũng có Thiên Ân an ủi. Vậy được rồi, cho cô tự quyết định. Tốt xấu gì cô hưởng, sau này đừng đổ thừa cho tôi là được. Cho cô tự đi tìm lý tưởng cuộc sống gì gì đó của cô. Để tôi xem lý tưởng đó là gì.

Cô mỉm cười, không đáp, thật ra cô cũng chưa biết lý tưởng đó là gì. Nhưng cô biết tạm thời cô sẽ được là mình. Không theo những ràng buộc của mẹ nữa. Cô sung sướng hôn mẹ một cái thật to:

- Con cảm ơn mẹ. Mẹ của con là nhất.

- Khỏi cảm ơn tôi. Con gái mình muốn gì tôi còn không hiểu thì tốt thế nào được.

Chắc chắn mẹ cô vẫn còn ấm ức. Cần thêm một thời gian để bà hiểu rõ mọi chuyện. Thiên Trang đạt được mục đích của mình rồi, không cãi lại mẹ nữa, chỉ cười hì hì.

Chương 13

Bữa ăn sáng kết thúc, Thiên Trang trở về phòng, trước tiên cô mở điện thoại ra kiểm tra tin nhắn và cuộc gọi nhỡ, thâý có một tin nhắn zalo.

"Chúc mừng em, ngôi sao nhỏ không mờ nhạt. Con đường phía trước vẫn còn khó đi. Nhưng xem như thành công bước đầu đáng chúc mừng. Tôi tin em sẽ luôn mạnh mẽ như thế. Chủ nhật vui vẻ."

Tin nhắn được gửi cách đây mười phút. Cô mỉm cười, gửi lại anh một icon mặt quỷ và dòng chữ "Good moring". Sau đó cô dọn dẹp lại phòng một tí, rồi lên mạng viết Blog, chơi game. Mẹ cô ra thẩm mỹ viện, về nhà bà lập tức xuống bếp chuẩn bị bữa trưa. Ba cô và chú Dũng, anh Minh thì ngồi thư phòng bàn công việc, đáng lý bàn từ tối qua nhưng bị chuyện của cô cắt ngang cho đến hôm nay.

Chẳng mấy chốc bữa cơm trưa tới. Vì biết mẹ còn giận dỗi nên Thiên Trang tranh thủ xuống nhà phụ mẹ dọn cơm lập công. Trong lúc mọi người chuẩn bị ăn cơm, thì nghe thấy tiếng chuông cửa, dì giúp việc vội chạy ra mở cổng. Một chiếc xe hơi quen thuộc đậu trước sân nhà. Cô hoài nghi, giờ này Thế Khôi đến đây làm gì? Đến dạy cô học, hay đến tìm chị Thiên Ân. Nhưng anh đến đúng lúc lắm, cô cũng muốn khoe chiến tích của mình cho anh, người bạn cùng cô tác chiến cả tháng qua, cô sẽ nói anh sau này không cần đến dạy cô học nữa. Cô nở nụ cười tươi rối. Vui vẻ đợi anh mở cửa xe ra.  

Hôm nay không phải chỉ có cửa xe quen thuộc thuộc ở vị trí người lái mở ra mà đồng thời cửa xe chỗ ghế ngồi bên cạnh cũng được mở ra. Thế Khôi và Thiên Ân cùng bước xuống xe.

Nắng trưa hanh hao, nhưng không thể nào che lấp lánh của hai người, họ vẫn tỏa sáng theo một cách riêng. Đúng là một đôi thiên thần mà. Chị cô vẫn nở nụ cười rực rỡ, e thẹn sánh bước cùng với Thế Khôi vào nhà.

- Thưa ba, thưa mẹ con mới về. Cháu chào hai chú ạ. - Vừa vào đến nhà Thiên Ân đã nhanh chóng chào hỏi tất cả mọi người có mặt tại phòng khách.

- Con chào bác trai, con chào bác gái ạ. Cháu chào hai chú. Con mới tới. - Thế Khôi nối gót theo sau. - Rồi lắc lắc tay với cô: - Chào em Thiên Trang.

Ba cô chỉ gật đầu không lên tiếng, mẹ cô đang bưng món ăn ra bàn cơm mỉm cười, nói:

- Hai đứa cùng về à. Chút ở lại ăn cơm với hai bác luôn nhé Khôi. Nay bác nấu nhiều món ngon lắm.

- Dạ, nay cháu không có việc bữa chiều nên nhắn rủ Ân đi xem phim. Em ấy bảo sáng có việc phải lên Đài, cũng gần nhà cháu nên cháu lái xe qua đón em về. Xe em thì gửi lại Đài mai lấy sau ạ.

- Không sao, không sao. Cứ để xe tại Đài đi mai lấy cũng được mà.

Thiên Ân vui vẻ chạy đến ôm mẹ làm nũng.

- Mẹ, mẹ. Vậy trưa nay con với anh Khôi đi xem phim xong rồi chiều ăn ngoài luôn được không mẹ?

- Cái đó tùy con. Có bạn cái quên người mẹ này luôn rồi. - Mẹ của cô trêu.

Xong chị Thiên Ân như con chim nhỏ chạy sang ba, hôn lên má ba một cái, xin phép:

- Ba ơi, chiều nay cho phép con được đi chơi với anh Khôi nhé ba.

- Được. Đi sớm về sớm nhé con. - Ba cô mỉm cười, vui vẻ đồng ý.

- Dạ, con cảm ơn ba, con cảm ơn mẹ.

Bất chợt, Thế Khôi lên tiếng. Anh nhìn Thiên Trang nói:

- Hay là chiều nay em đi xem phim với anh chị luôn đi. Anh chị định đi xem Hai Phượng của Ngô Thanh Vân đó, không phải em nói muốn đi xem sao?

Nãy giờ Thiên Trang đứng một bên, thừ người, trái tim đau nhói khi nhìn thấy màn tình cảm của hai người. Cô quên mất những điều mình muốn nói, quên cơn đói bụng. Đầu óc rối tung rối mù. Khi nghe anh gọi tên mình, cô lúng túng như một đứa bé lén lút làm chuyện xấu bị bắt gặp. Cô ấp úng, ngưỡng ngùng nói:

- Không, chiều nay em với anh Minh đi nhà sách với mua đàn rồi.

Nói xong, cô quay sang nhìn Đức Minh với ánh mắt cầu cứu, nhờ anh giải vây. Anh cũng không nỡ để cô gái nhỏ buồn bực thêm. Hôm qua tới nay cô đã chịu rất nhiều áp lực. Từ bữa gặp nhau lần đầu trong tiệc, anh đã biết ánh mắt cô nhìn anh chàng Thế Khôi kia chứa tình cảm khá phức tạp, và bây giờ anh gần như đã hiểu hoàn toàn câu chuyện. Cô đơn phương thương anh ta, nhưng anh ta lại thương chị gái của cô, và xem cô như em gái. Cô không có ý định tranh giành với chị mình mà lặng lẽ chúc phúc hai người. Nên có một entry nào đó cô từng viết. Cô gọi một chàng trai là "dư vị". Thì ra "dư vị lạ" kia là anh ta. Anh cũng không muốn làm cô đau hay suy nghĩ lung tung nữa. Anh đồng ý giúp cô:

- Chiều nay tôi cũng rãnh để tôi dẫn em đi mua sách. Tôi cũng rất thích mấy quyển Quà tặng cuộc sống, tôi đi mua cùng em.

- Vậy chúng ta đi luôn được không? Tôi vẫn còn no chưa muốn ăn cơm trưa. Anh có đói không?

- Tôi chưa đói.

- Thưa ba, thưa mẹ tụi con đi luôn đây. - Thiên Trang ngẩng đầu lên, cố ý nói lớn cho ba mẹ và mọi người trong phòng khách đều nghe.

Mẹ cô nhíu mày:

- Cơm nước xong rồi, ăn rồi hả đi.

- Mẹ, không phải mẹ bảo con giảm một hai cân cho đẹp sao? Con đang giảm cân không ăn được nhiều. Nào đói con sẽ ăn sau.

Cô nhanh chóng lên phòng lấy áo khoác rồi kéo Đức Minh ra khỏi cửa. Anh xoay người lại nói với ba cô:

- Vậy thôi để tôi chở cô bé đi vòng vòng mua sách tí. Nào đói tôi sẽ dẫn cô bé đi ăn. Anh chị đừng lo, tôi không bỏ đói cô bé đâu.

Khi ra cửa, cô vẫn còn nghe giọng mẹ càm ràm:

- Haizzz. Nó vẫn chứng nào tật đó muốn gì là phải làm ngay cho bằng được.

- Bà biết tính nó vậy rồi thì thôi, kệ nó đi. Nó thích làm gì nó làm. Nào Ân, Khôi, hai con vào ăn cơm đi. - ba cô nói.
Giờ cô đã bị Đức Minh dẫn ra ngoài sân, hoàn toàn không nghe thấy những lời nói của mọi người trong nhà nữa. Anh dẫn cô đến bên cạnh một chiếc moto phân phối lớn. Anh đưa một cái nón bảo hiểm cho cô rồi nói:

- Đi thôi.

Cô mở to mắt nhìn "con ngựa sắt" to lớn oai vệ trước mắt. Cô không thể nào ngờ anh lại đi xe này. Nó là thứ lạ lẫm với cô. Không phải cô chưa từng thấy mà là cô chưa từng đi moto phân phối lớn bao giờ. Anh thấy cô ngỡ ngàng thì mỉm cười vừa giúp cô đội mũ bảo hiểm vừa nói:

- Em không thích đi xe này thì chúng ta gọi taxi về nhà của tôi, tôi đổi xe ôtô cho em dễ ngồi.

Thiên Trang bừng tĩnh, mỉm cười thích thú:

- Ai nói tôi không thích. Chỉ là tôi hơi bất ngờ khi anh lại thích dòng xe moto này.

- Còn nhiều chuyện về tôi mà em chưa biết lắm. Cứ từ từ khám phá đi cô gái. - Anh vừa cài dây nón bảo hiểm cho mình, vừa nói.

- Xí. Ai mà thèm khám phá anh chứ. Nhưng anh cũng lạ thật, anh ở nước ngoài thường xuyên lâu lâu mới về Việt Nam một lần, vậy mà mua cả nhà, xe hơi, xe moto để tại đây nữa. Haizzz người giàu có khác.

- Để sẵn về có dùng cũng không quá thiệt thòi. Hôm nay nó được chở người đẹp nữa xem như có lời rồi. - Anh đã mang bao tay da xong bước lên xe, quay sang nhìn cô, anh nháy mắt nói: - Lên xe thôi, người đẹp.

Cô đỏ mặt, chậm chạp lên xe. Tay rụt rè nắm áo của anh. Thấy thế anh cười to, bảo:

- Ôm sát vào không thôi té đó.

Rồi anh nhấp ga vọt đi. Hai người không đi thẳng đến cửa hàng sách, hay quán ăn nào cả. Anh chỉ lái xe hết con đường này qua con đường khác. Để cô lặng lẽ ngồi sau anh ngắm nhìn phong cảnh vụt qua. Ôm chặt eo anh, cô lại ngẩn ngơ nhớ về Thế Khôi. Đoạn tình yêu đẹp của anh và chị hai mình; cô cảm thấy vô cùng chua xót, khóe mi cay cay. Nước mắt rơi lúc nào không hay.

Đức Minh đang lái xe, anh tập trung nhìn ngoài trước, không có nghĩa anh bỏ qua hành động của cô gái nhỏ ngồi sau lưng mình. Anh biết cô đang khóc, anh nghe rõ tiếng nấc của cô. Chỉ là anh không vạch trần mà thôi. Khóc được cũng tốt, khóc xong sẽ nhẹ nhàng hơn. Anh đánh xe một vòng đến chân cầu Ánh Sao thì dừng xe lại. Tháo bao tay da và nón bảo hiểm ra. Lấy một chiếc khăn tay đưa cho cô:

- Khóc nãy giờ đã đủ chưa? Thành con mèo nhỏ lem nhem rồi.

Cô nhận lấy khăn tay của anh, khẽ lau những giọt nước mắt. Anh cũng không nói gì nữa. Chỉ im lặng đứng bên cạnh cô, cùng cô nhìn ra bờ sông xanh ngắt. Một lúc sau, khi bình tĩnh lại cô cất giọng nghẹn ngào:

- Xin lỗi vì phiền anh. Khăn này tôi sẽ về giặt sạch giúp anh.

- Tùy cô. Khóc đủ rồi, đừng buồn nữa. Không duyên nợ thì buông bỏ đi.

- Chúng tôi cùng nhau lớn lên - Thiên Trang vụng về giải thích, trong cổ họng vẫn là tiếng nấc đau lòng: - từ bé, người ta đã hay gọi anh chị ấy là Hoàng tử và công chúa rồi. Quả thật hai người họ rất hợp với nhau, vô cùng đẹp đôi. Tôi luôn chúc phúc cho họ, chưa từng nghĩ sẽ tranh giành với chị ấy. Cũng không có gì để có thể tranh giành với chị ấy cả; đẹp thì tôi không bằng, học thức tôi cũng thua, tình cảm không có...

Thiên Trang không tự chủ được mà dốc hết nổi lòng với anh. Cô cũng không hiểu tại sao mình nói như thế.

Anh quay lại nhìn cô, trong mắt có một tia khó nói thành lời:

- Đừng mãi đào lại chuyện không vui. - Anh hít một hơi thật sâu, thở ra một hơi thật mạnh. Để cho sự mát lạnh của gió sông chứa đầy trong lồng ngực và não. Anh vui vẻ nói: - em hãy suy nghĩ xem tiếp theo chúng ta sẽ đi đâu. Đi mua sách, mua ghita, rồi đi ăn đi chơi hết chiều mới về được không? Em muốn đi đâu tôi chở em đi đó. Tôi sẽ làm tài xế cho em.
Cô vẫn nhìn ra xa xăm, im lặng bên câu nói vui pha trò của Đức Minh, lơ đãng nhìn hai cánh chim đang bay sánh đôi trên bầu trời, cô lại nghĩ đó là Thế Khôi và Thiên Ân, Thiên Ân và Thế Khôi.

Trong một lần lúc chat, anh từng nói: cô là một "Địa đàng" nhỏ trong lòng không biết chứa bao nhiêu bí mật. Dễ buồn, dễ khóc, dễ vui, dễ giận... nên người như cô rất khó tìm được một tri kỷ. Và đúng thật, bao nhiêu năm qua cô cứ kiếm tìm một người tâm sự thật lòng hiểu cô mà không có. Bây giờ có được rồi, một người chịu đựng được tính bướng bỉnh của cô; vô tình luôn bên cô những lúc cô đưa ra những quyết định quan trọng, vậy thì cô nên trân trọng. Không nên suy nghĩ quá nhiều về những chuyện không vui nữa, nên tập trung vào những điều vui vẻ thì hơn.

Đức Minh đứng bên cạnh, không lên tiếng, tay vô thức bỏ vào túi áo lấy ra bao thuốc lá và chiếc bật lửa. Nhưng nhớ đến gì đó, anh chau mày, xin phép.

- Tiểu thư, cho tại hạ được hỏi. Tại hạ có thể hút thuốc không?

Thiên Trang hơi ngẩn người, chợt nhớ ra đêm đó ở vườn hoa, cô cắc cớ không cho anh hút thuốc. Bỗng nhiên cô không nhịn được bật cười. Thật không thể ngờ một tháng rồi, hai người lạ lại trở nên thân. Một anh chàng có vẻ hào hoa, play boy nhưng khi càng hiểu về anh càng thấy anh sâu sắc hơn. Hai người có rất nhiều điểm chung, rất hiểu nhau, cứ như đã là bạn bè thân thiết từ lâu lắm rồi. Cô giựt bao thuốc và cái bật lửa trong tay anh, mở bao lấy một điếu cấm vào môi anh, còn bật lửa giúp anh.

- Bữa đó tôi chọc anh thôi, vì lúc đó anh đáng ghét nói tôi tham ăn. Chứ tôi không đến nổi không chịu được mùi thuốc lá. - cô bắt đầu trở nên vui vẻ, tâm trạng dần phục hồi lại.

- Tôi biết. - Đức Minh trả lời.

- Anh biết? - Thiên Trang bất ngờ, mở to mắt nhìn anh, không quên khuyên nhũ: - Nhưng anh cũng đừng hút nhiều quá không tốt đâu.

- Ba cô có hút thuốc tuy không nhiều. Tôi cũng vậy ngày hai hay ba điếu thôi. - Anh rít một hơi thuốc daì, chầm chậm thả vòng khói mờ ảo - Thiên Trang, luôn cười vui vẻ như vầy nhé. Khi cười em rất đẹp.

Thiên Trang thoáng đỏ mặt, thì ra từ đầu anh đã biết cô "chơi" anh, và anh vẫn để mặc cô trêu mình. Cô cúi đầu nhìn gót chân lí nhí:

- Cảm ơn anh.

Tối hôm đó sau khi về nhà cô đã viết trên Blog mình:

Khi chiếc xe lăn bánh dưới ánh chiều tà.

Em bỏ lại anh, và đi như kẻ chạy trốn.

Hành trình mang tên một tình yêu vỡ vụn

Tình yêu đầu vừa nở đã chết ngây ngô.

Em bỏ lại mua hoa cũ đầy giấc mơ

Mơ về cánh đồng lúa vàng và mối tình lãng mạn.

Em buông tay trở thành con chim nhỏ giữa trời lang bạt.

Chốn nào là nơi em sẽ dừng chân?

Xin anh, đừng tìm, đừng chạy theo hay can ngăn.

Hãy để em tìm chính em trong thanh xuân sôi nổi.

Tìm lại tâm hồn trinh nguyên chưa lớn vội.

Ánh nhìn ai vừa đã rụng rời trái tim.

Cứ để em đi về phía người sẽ là mặt trời của em.

Cho em chút nước trong cơn mưa giông những ngày đang khát

Để em cháy tận cùng cũng không vỡ nát

Yêu đến tận cùng vẫn nở nụ cười trong veo.

Em sẽ không nhìn về phía sau, nên anh đừng theo.

Phố chật chội hờn ghen, chân em đã mỏi.

Mô-tô sẽ đưa em tới miền đất mới không lời nói dối.

Và em sẽ lại vui vẻ bắt đầu...."

Còn câu chuyện đi mua sách, ghita, ăn ăn gì gì đó của Đức Minh và Thiên Trang sẽ như thế nào thì các bạn hãy đón đọc ở chương sau.

Chương 14

Ngồi nhìn trời mây một lúc, cô và anh đến một nhà sách lớn bán rất nhiều bút sách. Cô mua trọn bộ Quà tặng cuộc sống, vài quyển Đắc nhân tâm, anh cố ý lấy thêm cho cô quyển "Quẳng gánh lo đi và vui sống", và "Đi tìm lẽ sống". Mua xong, hai người đi đến quầy tính tiền, anh đưa nhân viên thẻ Visa của mình. Cô lên tiếng ngăn cản:

- Cái này em mua cho em mà, anh đừng làm thế.

- Không, cái này là quà chúc mừng em đã thuyết trình chiến thắng thuyết phục. - Anh mỉm cười và nói.

- Anh đã tặng em một cây Acmonica rồi. - Thiên Trang nhắc.

- Cái đó là quà gặp mặt.

- Hèn gì ba em nói anh đào hoa, đúng là anh tán gái giỏi phết.

- Vậy à? Vậy cũng được gọi là tán gái hả. - Anh nháy mắt một cái, trêu chọc - Vậy em đổ chưa?

- Xí, tôi đây sẽ không đổ trước chú đâu. - Cô hất cằm nói.

- Vậy à. Nhưng nếu anh nói mình lỡ gục trước nhan sắc và cá tính của em rồi thì sao?

Những câu chuyện nho nhỏ cứ thế suốt dọc đường đi, chẳng mấy chốc hai người đã vô cùng thân thiết. Không khí trên xe cũng vui vẻ hơn lúc vừa rời khỏi nhà. Còn về vấn "gục", "đổ" gì đó mà Đức Minh nói, cô tự động xem nó như lời nói giỡn, trêu chọc của anh mà thôi. Không suy nghĩ quá nhiều, vui vẻ đuà giỡn lại.

Một lúc sau, hai người đã đến cửa hàng bán dụng cụ âm nhạc. Tầng dưới của cửa hàng được tận dụng làm một quán cafe nhỏ, phong cách cổ xưa, trang trí bằng rất nhiều nhạc cụ khác nhau như các loại đàn đàn, trống, và vài đồ vật cổ như máy phát đĩa cũ, radio, loa, điện thoại cổ..... Thiên Trang đánh giá đây là một quán nước khá thú vị. Thật không ngờ Đức Minh lại biết chỗ này, cô ở đất Sài Gòn hơn mười tám năm còn chưa biết nữa. Hai người chọn ngồi xuống ở một chiếc bục gỗ cạnh hòn Nam bộ lớn, sau khi gọi nước uống xong anh đến một góc khuất, nơi đang đặt một cây ghita, anh mang nó bước đến bên cạnh cô, ngồi xuống, đặt đàn lên đùi, gãy những nhịp thân quen. Anh đánh bài "Cô bé mùa Đông", giai điệu du dương tựa như dòng nước róc rách, êm ái dìu con người ta vào cõi thần tiên, rung động và xuyến xao lạ thường. Anh nhỏ giọng bắt nhịp:

"Từng cơn gió, khẽ vô tình.

Chiếc lá lìa cành, buông xuống lòng đường

Ngồi nhặt chiếc lá tôi nhớ về cô bé đáng yêu của tôi..."

cô vui vẻ hát theo hòa cùng với tiếng đàn lời ca của anh. Cô hát:

" Mùa đông đến em vẫn cười, em ước mình là bông tuyết ngoài trời

Để được bay mãi lên thiên đường, một thiên đường tuyết rơi..."

Sau đó hai người cùng hòa ca:

"Tuyết chẳng có đâu em ơi, chỉ có tôi bên cạnh em thôi.

Mùa đông đến gió khiến em se lạnh

Đừng lo vì còn tôi đây.

Bước cùng với nhau dưới cơn mưa phùn rất lâu

Tôi nhìn em, em đỏ mặt, em không nói khiến cho lòng tôi bồi hồi

Trong ngần mắt em thấy long lanh muôn ngàn tuyết rơi

Một mùa đông em đứng đó, một mùa đông êm đềm"

Sau khi hát xong, hai người phì cười. Anh bỏ đàn xuống nhìn cô nói:

- Thật ra cây đàn này cũng chỉ tạm ổn thôi, âm thanh chưa thật sự vang hay. Nhưng để em học thì ok. Khi nào em tốt nghiệp được lớp học của anh, anh sẽ tặng em một cây đàn khác.

Cô nhíu mày, hỏi: - Em thấy tiếng đàn phát ra cũng giống nhau thôi, có gì khác nhau đâu. Đều là một thanh gỗ, căng dây và phát ra tiếng.

Anh cười lớn, nói:

- Sau khi tốt nghiệp em sẽ phân biệt ra được đâu là âm thanh phát ra từ cây đàn tốt. Khi đó với một cô gái khó tính như em, chắc chắn sẽ bắt anh giúp em tìm mua cây đàn tốt hơn. Anh biết nên lo cho bản thân mình trước.

- Mà anh học đàn ở đâu vậy?

- Sao thế, bắt đầu có hứng thú với anh rồi hả? - Anh lại trêu ghẹo cô.

- xí, anh không muốn nói thì thôi. Không thèm hỏi.

Anh bỏ cây ghita vào túi vải, rồi cầm lên, đứng dậy nói.

- Chúng ta đi thôi.

- Đi đâu. - Thiên Trang thắc mắc.- Đi ăn thôi - Anh chỉ vào đồng hồ trên tay mình. - Đã 16h30 rồi, chúng ta đã bỏ bữa trưa không thể bỏ luôn buổi chiều.

- Ôi chết. Anh vì em mà chưa ăn gì từ sáng giờ. Thật xin lỗi anh. - Thiên Trang lúng túng.

- Không sao đâu, chút ăn nhiều một tí thôi mà, cũng chưa đói lắm.

Rất tự nhiên, anh đi đến, một tay đeo túi đàn, một tay nắm tay Thiên Trang. Nhớ điều gì đó, cô vẫn đứng lại nhìn quanh quán như đang tìm ai đó. Đức Minh dừng lại đợi cô, anh hỏi:

- Sao thế?

- Phải tính tiền nước và cây đàn này chứ. Sao không thấy nhân viên nào vậy?. - Thiên Trang nói theo lẽ rất tự nhiên. Đây là chuyện vô cùng bình thường mà, mua hàng xong phải trả tiền mới được ra khỏi cửa.

Đức Minh mỉm cười, anh vừa nắm tay cô dẫn đi vừa nói:

- Tiệm dụng cụ này thật ra là của một người bạn anh mở. Tiền cây Ghita này anh đã chuyển khoản cho nó rồi. Không phải anh mua đàn tặng em đâu, mà cung cấp dụng cụ học tập cho em. Đây là nhiệm vụ của thầy giáo. Trò không nhận thầy giáo sẽ không dạy.

Thiên Trang nghe vậy hiểu ý anh ngay, cô nói:

- Anh làm vậy em rất ngại.

- Không có gì phải ngại. Đây không phải anh tặng em mà đó là dụng cụ học tập thôi.

Nói xong, hai người đã ra đến chỗ để xe. Nhưng anh không lên xe ngay mà đến cạnh một người con trai chừng ba mươi tuổi đang đứng ở cửa quán ca phê, thấy anh đi tới, người đó cung kính gật đầu. Anh không nói gì chỉ đem ghita và chỗ sách ban nãy vừa mua xong đưa cho cậu ta. Không quên giải thích với Thiên Trang.

- Chúng ta đi moto đem theo sách với cây đàn này đi sẽ không tiện. Ban nãy anh đã nhắn tin cho trợ lý của mình nói cậu ta tới đây lấy đồ mang về nhà em trước.

- Anh tính toán thật chu đáo.

- Vậy em có hứng thú với anh không?. - Anh lại giở trò với cô.

- Thôi nè đừng chọc em nữa. - Cô đưa tay đánh nhẹ vào vai anh - Anh đưa đồ cho trợ lý của mình mang về đi. Rồi đi ăn nhanh lên. Em đói bụng rồi. Nhưng lần này em mời anh ăn. Em trả tiền.

Cô vờ xoa xoa bụng, làm nũng. Anh không nói gì thêm, mỉm cười, giao hết đồ cho trợ lý, căn dặn vài câu. Xong lập tức chở cô đến một nhà hàng rất sang trọng nằm trên một tầng cao của tòa nhà Biteco. Anh chọn một chỗ ngồi bên cạnh cửa kính, có thể nhìn ra toàn cảnh Sài Gòn. Thành phố đang nhuộm màu đỏ cổ tích rất đẹp, rất lãng mạn. Thiên Trang thích thú ngắm nhìn. Nhà hàng được bày trí rất tao nhã, cửa sổ kính sát trần, các bàn không để quá gần nhau, tạo cho mỗi người một không gian riêng vừa đủ, rất thoải mái.

Thiên Trang phấn khích nói:

- Đẹp quá. Em cũng lên đây mấy lần nhưng chưa bao giờ vaò nhà hàng này.

Nhìn những chậu cây nhỏ đặt xung quanh quán, có cả hồ cá, cỏ nhân tạo... cách thiết kế rất gần gũi với thiên nhiên, cô cứ như được lơ lững trên chín tầng mây vậy.

- Nhà hàng này mới mở mấy tháng gần đây thôi. Đồ ăn khá ngon. Tí em ăn thử xem có hợp khẩu vị không.Đúng lúc này, một người đàn ông trung niên đeo thẻ Quản lý và một nhân viên phục vụ cùng đi tới, lễ phép mỉm cười chào Đức Minh và cô. Nhân viên phục vụ đặt menu lên bàn, vị quản lý thì cúi đầu nói nhỏ gì đó với Đức Minh. Anh nghe xong gật đầu, nhỏ giọng trao đổi lại với quản lý. Sau đó vị quản lý khom người chào hai người rồi kéo cả cô nhân viên phục vụ đi.

Lúc này anh mới mỉm cười hỏi cô:

- Em thấy chỗ này thế nào?

- Rất thích, cảm giác chân thật, gần gũi với thiên nhiên. Nhìn cả mây lãng đãng. Cứ như đang bước vào vườn mộng trên mây vậy.

Nhân viên phục vụ nhanh chóng quay lại, mang theo hai chén soup Hải sâm vi cá đặt lên bàn.

- Em có muốn thưởng thức tí rượu nhẹ không. Xem như chính thức mở tiệc chúc mừng em.

- Được thôi, vậy chiều nay em sẽ cùng anh chúc mừng. Chào đón tương lai tươi đẹp phía trước của em. Em tin chắc nó sẽ xinh đẹp và rực rỡ như thành phố diễm lệ này.

- Vậy em lấy cho cô ấy một ly Rose Wine và một ly Chivas loại tôi thường dùng - Anh nói với nhân viên phục vụ xong lại quay sang hỏi cô - Còn thức ăn, em thích ăn gì?

- Món gì cũng được, tùy anh đi. - Cô trả lời. Vì cô nghĩ chắc anh là khách quen ở đây, sẽ biết món nào ngon.

- Vậy lấy cho chúng tôi một phần Salat cá ngừ, sau đó thì hai phần thăn bò New Zeland áp chảo sốt tiêu đen kèm bánh mì nhỏ, thêm một phần cua lột chiên nhé. Tạm thời nhiêu đó trước, có gì tôi sẽ gọi thêm.

- Dạ vâng ạ.

Cô nhân viên phục vụ nhanh chóng đi vào bếp. Anh chỉ vào chén soup nói:

- Trước tiên ăn ít soup nóng cho ấm bụng đi.

Cô gật đầu, múc một muỗng soup đưa vào miệng. Chầm chậm thưởng thức vị thanh mát mà chén soup mang đến. Rất vừa vị, rất ngon, soup không quá loãng hay quá đặc, ăn rất thích, nuốt vào cổ họng vị hải sản tươi vẫn vấn vương. Thiên Trang mỉm cười, chắc chắn vị đầu bếp của nhà hàng này nấu ăn rất ngon, cô bắt đầu mong chờ những món tiếp theo.

Từ nãy đến giờ Đức Minh vẫn dõi theo cô, anh hỏi:

- Thế nào, đầu bếp đây nấu ăn được chứ?

- Rất ngon. - Thiên Trang liên tục gật đầu - Hình như anh là khách quen ở đây hả? Thấy nhân viên phục vụ ban nãy rất hiểu ý anh.

- Thế nào. Em thấy anh chỉ giống một vị khách quen thôi sao? Không giống ông chủ của nhà hàng này à?

- Vậy anh là chủ nhà hàng này sao? - Cô trừng mắt nhìn chằm chằm anh.

Cô biết anh là một người tài giỏi, làm ăn lớn. Thông qua vài điều cơ bản báo vẫn hay viết về anh; cô biết anh là chủ tịch Quỹ phát triển tài năng trẻ, có lập một công ty thời trang và mỹ phẩm. Người ta thường ca ngợi anh tuổi trẻ tài cao, là một tỉ phú ở Mỹ. Xem ra còn quá nhiều điều mà cô chưa biết về anh. Báo chí còn nói anh là con Cáo lanh lợi thâu tóm thị trường Cổ phiếu, nói anh là kẻ mưu cơ... nhưng khi tiếp xúc với anh cô lại không nghĩ thế, cô coi như báo chí bịa đặt thêm mà thôi. Theo cảm nhận của cô, anh là một người rất ấm áp, anh đa tài biết đàn biết ca; anh chân thành luôn động viên cô rất nhiều; anh vui tính và hài hước nữa chứ. Mỗi giây mỗi phút bên anh cô đều cảm thấy vô cùng thú vị, cô khám phá ra rất nhiều điều mới mẻ trong anh, những điều báo chí chưa viết, rất ít người biết. Và giờ đây cô biết thêm một điều nữa là ngoài những tài sản và nghề nghiệp được công khai ra, anh còn kinh doanh thêm một số lĩnh vực khác nữa.

- Đúng vậy. Đây là một lĩnh vực phụ anh chỉ mới nhảy vào mấy năm gần đây thôi. Hiện tại đang có đang có ba nhà hàng ở Việt Nam. Cái đầu tiên ở Phú Quốc, một cái nữa ở Đà Nẵng. Cuối cùng là cái em đang ngồi mới đi vào hoạt động sáu tháng nay.

- Anh thật sự rất giỏi. - Lần đầu tiên cô thật lòng tán dương anh và cảm thấy ngưỡng mộ anh.

- Vậy à. Anh còn nhiều cái khác cũng hay nữa. Nhưng nói ra không thú vị. Để em tự biết sẽ hay hơn.

- Anh thật sự giống một người nghệ sĩ vậy đó. - Cô nói - mỗi người nghệ sĩ luôn thổi hồn vào tác phẩm riêng của mình. Tuy do cùng một nghệ sĩ tạo ra nhưng có tác phẩm vui, có tác phẩm buồn, có bài sẽ nổi tiếng, có bài chỉ như một áng mây. Anh cũng thế, luôn mang một vòng hào quang bên người, anh cũng chiến đấu trong nhiều lĩnh vực, có lĩnh vực mọi người biết đến, thành công vang dội; có những thứ như cuộc dạo chơi thuộc về riêng anh.

- Em ví anh như một nghệ sĩ. Vậy theo em, em sẽ dành sự ngưỡng mộ cho ai hơn? Một nghệ sĩ nào đó hay anh?

Cô lúng túng không biết phải trả lời anh thế nào. Vì thú thật với cô ngưỡng mộ một người nghệ sĩ hơn. Cô suy nghĩ một người nghệ sĩ oai biết bao, họ làm tất cả vì đam mê chứ không phải vì tiền. Còn anh thì cũng làm vì đam mê đó nhưng còn có cả yếu tố tiền đề là Lợi nhuận.

Đức Minh như đọc được suy nghĩ của cô. Anh bật cười ra tiếng rồi nói:

- Chắc chắn em cho là làm nghệ thuật sẽ vinh dự hơn - Một câu nói, trúng ngay tim đen của cô. Anh dừng lại húp muỗng súp, nhìn ra bầu trời trước mặt, mây đen đang dần lan tỏa, che mất đi những ánh nắng cuối cùng của ngày. Anh trầm tư, suy nghĩ một lát anh tiếp tục - Tuổi em nghĩ vậy cũng không gì sai. Em chưa vào đời, em chưa hiểu được cuộc sống này phức tạp đến thế nào đâu, con người đối xử với nhau bằng cái đầu chứ không phải bằng con tim; trái tim sẽ chỉ thật sự chứa vài người quan trọng nhất mà thôi. Giá trị thật sự của một tác phẩm với giá trị thật sự của một cuộc kinh doanh giống như nhau. Một tác phẩm hay phải giúp cha đẻ nó lấy được sự nổi tiếng và danh lợi phía sau; đó là mục đích, là lợi nhuận mà người nghệ sĩ muốn, lợi nhuận ẩn trong vẻ phi lợi nhuận bên ngoài; tương tự đó một nhà kinh doanh giỏi thì hợp đồng đó phải đổi lại được lợi nhuận mong muốn của mình.

- Cái gì mà lớn rồi mới hiểu chứ. Em đã lớn rồi mà. - Cô cố cãi lý. Dù những điều anh nói rất huyễn hoặc, rất sâu xa, cô thật sự nghe không hiểu lắm. Tuy thế cô rất thích nghe, rất mong được anh chỉ giáo thêm. Nhưng anh chê cô còn bé chưa hiểu chuyện, nên cô vẫn như con nhím nhỏ xù lông.

- Đúng, em đã lớn rồi, được chưa. Mới có tí thôi đã cáu rồi. Anh nói sai - Anh nhìn cô một lúc, lọc lại ý tứ trong cảm xúc rồi nói tiếp - Nhưng từ bé em đã lớn lên trong đôi cánh bảo bọc vô cùng vững chãi của ba mẹ, em tiếp xúc không quá nhiều người, may mắn tất cả đều đối với em bằng sự chân thành. Cũng có thể do em quá thánh thiện nên dần cảm hóa được những người xung quanh em, làm họ không nỡ quay lưng với em. Em chưa biết được sự thật trần trụi phức tạp của xã hội. Vài năm nữa em sẽ biết, nhưng anh không hy vọng em nhận ra điều đó. Muốn em mãi mãi là một cô gái thiện lương, mang tâm hồn trong veo và nụ cười rực rỡ của hiện tại.

Nghe anh nói thế cõi lòng Thiên Trang thoáng rung động, một tản băng nào đó chầm chậm tan. Đây là lần đầu tiên có người nói với cô như thế. Mặt cô đỏ ửng. Không dám nói gì, cứ thế đưa mắt nhìn phố phường đang bắt đầu sáng đèn.

Còn Đức Minh cứ thế nhìn cô. Trong lúc này, chính anh cũng không ngờ, anh đã hạ quyết tâm sẽ là một đôi cánh bảo vệ cô, anh sẽ ở bên cạnh cô, là bạn cũng được, là anh trai cũng được, thậm chí anh chấp nhận cả vai trò người chú lớn. Là gì không quan trọng, chỉ cần có thể che chở cô, giúp cô không bao giờ bị vấp ngã và giữ mãi nụ cười kia.

Chương 15

Đúng lúc này hai nhân viên Phục vụ một nam một nữ đã mang rượu và thức ăn lên.

- Đây là rượu Chivas 21 của ngài. - cô nhân viên phục vụ đặt ly rượu xuống.

- Đây là rượu Rose Wine của cô - Cô nhân viên ấy tiếp tục đặt ly rượu xuống bên tay phải cô.

Sau đó cô phục vụ lấy thức ăn từ khay của nhân viên nam, một dĩa Salat to đặt giữa bàn, sau đó là hai dĩa Thăn bò, rồi các dụng cụ dao, nĩa, khăn ăn rất nhanh được phục vụ chỉnh chu. Trong lúc phục vụ, cô nhân viên cũng không quên giới thiệu về món ăn, hương liệu chế biến, tạo sự kích thích cho khách hàng. Điều đó cho thấy sự chuyên nghiệp của việc quản lý và sự kỹ tính của ông chủ nhà hàng. Và người đó không ai khác là Đức Minh trước mặt cô đây.

Sau khi hoàn tất khâu phục vụ, hai nhân viên hơi cúi người làm động tác chào.

- Chúc quý khách có bữa tối ngon miệng. Món cua lột chiên sốt Phômai sẽ được dọn lên sau một tí, để đảm bảo độ nóng.

Cô nhân viên nói xong, Đức Minh khẽ gật đầu. Hai người phục vụ lặng lẽ quay lưng bước đi. Lúc này vài người khách nữa đang bước vào, chắc sắp tới giờ đông khách của nhà hàng rồi.

Đức Minh nâng cốc lên, đưa về giữa.

- Chúc mừng em tìm được chính em.

Thiên Trang nhìn ly rượu màu hồng nhạt đẹp mắt trước mặt. Cô cảm thấy nó khá quyến rũ, giống một ly xiro ngọt ngào hơn là một ly cồn cay sè làm người ta say mèm; mùi cũng rất dễ chịu, cô còn cảm nhận được hương thơm thoang thoảng của hoa hồng nữa. Nhưng cô vẫn còn do dự.

- Em không biết uống rượu.

Nụ cười vẫn không tắt trên môi anh, anh kiên nhẫn đợi, không hạ ly rượu của mình xuống, từ từ giải thích:

- Ly anh gọi cho em là một loại rượu nhẹ, dùng cho phái nữ. Nồng độ cồn thấp. Không say được đâu.

Cô nghe vậy mỉm cười nâng ly lên.

- Được vậy chúc cho cả hai ta luôn luôn vui vẻ.

- Đúng. Luôn luôn vui vẻ. Mọi thứ trên đời này đều có thể mua được, đong đếm bằng giá trị. Chỉ có nụ cười và nước mắt xuất phát từ trái tim là chân thật mà thôi. Cạn ly.

Hai người nhấp một ngụm rượu nhỏ. Đúng như anh nói, rượu thật ngon, nồng độ cồn nhẹ nhàng, hương hoa hồng đi vào cổ họng như đánh động mọi giác quan trong cơ thể. Rất thích. Đặt ly xuống bàn, Thiên Trang chống tay lên cằm, nhìn anh, cảm thán:

- Anh vừa có tiền vừa rất biết hưởng thụ cuộc sống đó. Rượu này ngon thật. Nhưng anh là một người liều mạng kiếm tiền, mà lại nói không gì là thật, vậy chẳng lẽ với anh tiền cũng là giả sao?

Anh gắp một ít salat để vào dĩa trước mặt cô. Mỉm cười nói:

- Em ăn đi. Cô gái triệu triệu câu hỏi. Định dùng câu hỏi để tìm hiểu về anh sao?. Nhưng hãy lấp đầy bụng trước mới có sức hỏi.

- Anh trả lời đi rồi em ăn. - Cô mè nheo ra điều kiện với anh.

Đức Minh lắc đầu thỏa hiệp, anh bắt đầu cảm thấy mình hơi dung túng và chiều cô một cách quá đáng rồi; trước giờ có không ít phụ nữ bên cạnh của anh nhưng anh chưa từng đối đãi với ai đặc biệt như cô:

- Với anh tiền bạc chỉ là công cụ trao đổi hữu hiệu mà thôi. Nó giúp anh no bụng, giúp anh đi lại, giúp anh vui vẻ, giúp anh có nước uống. Chỉ như thế thôi. Và anh nghĩ bản thân không đến nổi liều mạng kiếm tiền như em nói.

Anh vừa trả lời vừa cắt Thăn bò chia làm những miếng nhỏ vừa ăn. Sau đó anh đưa đĩa thịt bò đã cắt xong đến trước mặt cô.

- Ăn đi em nguội mất ngon. Muốn học gì, tìm hiểu gì từ từ anh nói. Sau này em sẽ theo ngày tháng mà hiểu ra. Đừng quá vội.

Anh lại có ý nói cô còn bé, trẻ người non dạ nữa chứ gì. Hôm nay anh chê cô mấy lần rồi đó, mà đúng hơn là nói mãi, gặp cũng nói, nhắn tin chat cũng nói. Thiên Trang gắp một miếng cá Ngừ to đưa vào miệng, rồi uống một ngụm rượu. Đây là lần thứ hai cô nếm rượu này, lần đầu ngụm nhỏ nên thấy ngon, lần này uống đúng nghĩa nên cảm thấy vẫn có mùi cồn, vẫn có vị đắng. Do đó cô nhíu mày, đặt ly rượu xuống, lấy ly nước trắng bên cạnh đưa lên hớp một ngụm cho bớt vị, rồi cô nói với Đức Minh:

- Uống ít sẽ thấy ngon, nhưng uống nhiều thấy vẫn là rượu, vẫn đắng không ngon chút nào cả.

Anh lại cười, uống một ngụm rượu của mình.

- Đến khi em uống quen, đủ trải nghiệm rồi sẽ thấy rượu có vị ngọt của riêng nó.

Thiên Trang nhìn anh, anh đang thưởng thức ly rượu tuyệt vời của mình. Cái kiểu uống đã quen, đã lâu đã thành nghiện.

- Anh vừa hút thuốc vừa uống rượu vầy. Tính tình lại rất galang nữa. Chắc vợ anh hay ghen lắm nhỉ.

Nghe cô nói như thế anh thoáng giật mình, một tiếng "cạch" của dao đĩa lạc nhịp. Anh nhướng mày, giọng dò hỏi:

- Ai nói cho em biết anh là người có vợ rồi? Đọc trên báo hả?

Báo chí không ít lần thêu dệt chụp ảnh lá cải về anh, nói anh cặp cô này, đi khách sạn với cô kia, đi nghỉ dưỡng với người nọ. Nhưng anh chắc chắn chưa từng có tớ báo nào đăng tin anh có vợ cả. Anh cũng mới bắt đầu quay lại đánh chiếm thị trường Đông Nam Á đặc biệt là thị trường Việt Nam trong một hai năm gần đây thôi. Mà đa số đều làm việc tại tổng công ty ở Mỹ nên bạn bè Việt Nam không nhiều lại toàn những người anh chắc chắn cô chưa gặp lần nào, càng không bao giờ nói xấu anh. Vậy ai nói cho cô những tin tức đó?

Nhìn anh liên tục cau mày, liên tục đăm chiêu suy nghĩ, lo lắng mà Thiên Trang buồn cười. Anh sợ gì chứ, sợ cô biết được, sợ cô hiểu lầm, hay sợ cô ghen tuông giận dỗi anh??? Sao cô lại có cái quyền đó chứ. Cái này là anh suy nghĩ xa rồi.

- Cái này không cần báo chí nói cũng biết mà. - Thiên Trang trả lời - Anh là một người đàn ông, gần 32 tuổi, có điều kiện kinh tế ổn định, gương mặt vóc dáng cũng có thì đương nhiên phải có vợ rồi chứ. Báo chí không đăng tin nhưng em biết đa số các tỉ phú lấy vợ đều muốn có một cuộc sống riêng tư không cho báo chí đăng tin về vợ con mình.

Anh trầm tư im lặng, làm Thiên Trang nghĩ mình đã nói sai, có thể anh không thích một cô gái không tính là thân thiết hỏi quá sâu vào đời tư. Thế là một nỗi buồn khó hiểu, không rõ tên dâng trong khối óc của cô, cô chẳng còn muốn nói chuyện hay thiết tha hỏi về anh nữa. Cô cúi đầu ăn bifteck của mình, nhưng cũng chẳng thể nào nuốt trôi.

Anh thì nhìn chằm chằm cô, rồi cứ lặng lẽ uống vài ngụm rượu, tuyệt nhiên không hề đụng tới chỗ thức ăn trên bàn. Đôi mắt anh không tiêu cự, thần bí khó đoán. Trong bóng đêm lặng lẽ, anh tự hỏi chính lòng mình, đi tìm câu trả lời trong trái tim. Những ngụm rượu đắng chát đang chảy trong dòng máu nóng ấm và một trái đang thổn thức.

Bỗng dừng anh nở nụ cười, không phải nụ cười vui vẻ ngày thường mà một nụ cười rất lạ, ánh mắt cũng ấm áp hơn. Anh chậm rãi lên tiếng:

- Sau này sẽ không để cho em coi phim nhiều nữa, riết rồi em nhiễm phim mất. Chỉ toàn suy diễn là giỏi.

Lúc này Thiên Trang như kẻ mất hồn đột nhiên có người bước đến kéo cô ra khỏi cõi mộng. Cô hoàn toàn không nghe rõ câu nói "Sau này sẽ không để cho em..." có vị lạ của anh. Cô chỉ ngẩng đầu nhìn anh. Anh nhìn cô tiếp tục nói:

- Nhưng lần này suy diễn của em sai rồi. Mà những gì báo chí viết về anh cũng trật luôn. Anh không thần thánh tài giỏi như người ta đồn đâu. - Dừng lại tí, anh gắp một ít rau xanh và miếng sò điệp áp chảo mới vừa mang lên vào dĩa cô, anh hỏi: - Em có muốn nghe anh kể về bản thân không?

- Có - Cô lập tức trả lời, gật đầu cái rụp.

- Ăn đi rồi từ từ anh kể cho nghe. - Anh cất giọng nói trìu mến và ấm áp.
- Anh tên thật là Hà Đức Minh, tên tiếng anh là Christopher Ha. Sau khi tốt nghiệp lớp 12 thì sang Mỹ du học ngành công nghệ thông tin, bắt đầu từ năm ba đại học thì đi làm thực tập sinh tại Tập đoàn Google trong hai năm. Sau khi tốt nghiệp thôi làm tại Google, chuyển qua làm giám đốc Phát triển cho Ngân hàng Thụy Sĩ trụ sở tại Mỹ, ba năm sau thì nghỉ việc, lúc nghỉ việc đương nhiệm chức Tổng giám đốc. Hiện vẫn nằm trong ban cố vấn chiến lược của Ngân hàng nhưng không trực tiếp điều hành quản lý. Năm hai lăm tuổi bắt đầu lập công ty riêng về Mỹ phẩm và thời trang cao cấp, mở một số siêu thị và trung tâm thương mại chuyên bán hàng Việt Nam tại Hoa Kỳ và Cali.

Phần sò điệp trong cổ họng Thiên Trang như nghẹn lại, cô chết trân mở to mắt nhìn anh đầy ngưỡng mộ. Anh cười, xoay xoay ly rượu trong tay.

- Cũng không phải chuyện trúng số, giàu lên trong một đêm gì cả. Vốn anh có được nhờ số cổ phiếu mua ít ỏi từ năm nhất đại học, cố gắng tích lũy trong mấy năm có được. Mượn thêm một ít từ anh Dũng vì thời gian đó công ty nhập khẩu xe của anh ấy làm ăn thuận lợi nên có dư một ít cho anh mượn làm vốn, hai năm trước đã trả xong phần tiền nợ anh ấy. Thời gian đầu kinh doanh cửa hàng cũng không thuận lợi dính khá nhiều thủ tục pháp lý, rắc rối ở các mặt hàng nhập khẩu từ Việt Nam sang. Thời gian đó lợi nhuận chủ yếu của công ty là do mặt hàng mỹ phẩm thiên nhiên thủ công và thời trang mang lại. Sau này, các mặt hàng đã được nhập qua trơn tru hơn rồi, một số mặt hàng đã đăng ký thương hiệu độc quyền. Hai năm qua đang muốn đẩy mạnh sản phẩm về khu vực Đông Nam Á, đặc biệt xem Việt Nam là tiềm năng, định hướng phát triển chiến lược nên thường xuyên đi đi về về hai nước, xây dựng dự án. Trong lúc rảnh rỗi thì mở thêm một số nhà hàng như em biết. Thế thôi. Còn về tình cảm...

Anh cố ý kéo dài, nhấn nhá để nhìn ngắm vẻ mặt tò mò của cô.

- Anh có hai mối tình chính thức. Một mối tình quen năm hai Đại Học, được hai năm thì chia tay. Cô gái đó là một người Việt Nam cũng sang Mỹ du học, nhưng cô ấy học ngành kiểm toán. Một cô gái tốt, thích an nhàn, sau khi tốt nghiệp cô ấy quyết định về Việt Nam nên hai người chia tay. Mối tình thứ hai thì báo chí có thời gian đăng tin đó, với Jenny - một thiên thần nội y của Victoria Secret. Một cô gái có vẻ ngoài vô cùng nóng bỏng. Quen nhau được mấy tháng thì cô ấy báo với anh có thai, vì trách nhiệm anh chấp nhận đăng ký kết hôn, nhưng ba tháng sau, phát hiện đó không phải con của mình. Vậy là ly hôn, thỏa thuận chia cho cô ấy một số tiền, một căn nhà ở New York. Với cuộc hôn nhân ngắn ngủi này chỉ vài người biết, chưa từng tổ chức hôn lễ.

Lúc này, phục vụ đến châm thêm rượu và mang trái cây tươi và ít bánh Việt Quốc lên. Cô hơi ngẩng người khi thấy món bánh cô yêu thích. Ban nãy cô nhớ anh không có gọi món này. Cô chỉ vào dĩa bánh nói:

- Đây là món bánh em thích nhất.

- Anh biết, nên ban nãy có dặn quản lý nói đầu bếp làm riêng cho em. - Anh cười trả lời.

- Sao anh biết em thích bánh Việt Quốc.

- Hai tháng trước, trong bữa tiệc, có một cô bé trốn ra sân ăn bánh ngọt một mình, hơn phân nửa trong dĩa là bánh Việt Quốc.

Thiên Trang nhớ đến đêm đó, cái bộ dạng ăn bánh của mình, cảm thấy vô cùng xấu hổ. Cô bắt đầu đánh trống lảng:

- Rồi sau khi anh ly hôn với cô ấy thì sao?

- Sau đó ư? - Anh trầm ngâm một tí - Cảm giác bị lừa gạt, bị chơi xỏ làm anh khó chịu. Anh lao vào công việc, kiếm tiền. Rảnh rỗi thì đến pub chơi nhưng không còn đặt niềm tin vào bất cứ cô gái nào nữa. Cứ thế trôi qua mấy năm nay.

- Còn mấy loại nhạc cụ như Acmonica, ghita... vì sao anh biết chơi nhiều loại nhạc cụ vậy.

- Thời gian đầu qua Mỹ cuộc sống cũng chật vật, dù anh hai vẫn gửi tiền qua đều đặn. Nhưng anh cũng như bao sinh viên khác, cũng đi làm thêm. Anh xin làm phục vụ ở một quán cafe của người Việt, nơi đó thường tổ chức các buổi ca nhạc Acoustic vào cuối tuần. Ông chủ và anh em ban nhạc thương nên cũng chỉ anh chơi nhạc, khi rảnh tự rèn luyện học thêm.

Cô đã thật sự nể phục anh rồi. Anh nói với cô, anh không phải huyền thoại, không truyền kỳ như người ta nói. Nhưng với cô, anh là một người đàn ông thành công, một người đi lên bằng đôi tay mình mà cô nể phục.

- Không biết có ai nói với anh chưa anh Minh. Anh rất thú vị đó. - Có lẽ hơi men làm Thiên Trang không kiểm soát được lý trí, nên cô nhanh chóng nói ra đều mình nghĩ.

- Chưa ai nói điều đó trước mặt anh cả. Vì câu chuyện này anh chưa từng kể với ai. Đây là lần đầu anh lên tiếng kể cũng như chính thức giới thiệu bản thân mình với một người.

- Lần đầu tiên kể thì lần đầu tiên kể, chính thức giới thiệu là sao chứ. Anh nói chuyện khó hiểu quá. Mà anh không sợ em đem chuyện này bán cho báo chí sao?

- Không - Anh lắc đầu - Anh tin tưởng em sẽ không bán đứng "đồng bọn" của mình.

Trong lòng anh tự nhũ: "Có thể bây giờ em thấy những câu nói của anh khó hiểu, nhưng anh sẽ cố gắng để em hiểu. Đến một thời điểm nào đó em hiểu được thì anh sẽ nói, còn nếu em mãi mãi không hiểu thì anh sẽ im lặng, mãi mãi là người bạn của em. Vì anh không muốn làm em tổn thương, cũng không muốn đẩy em xa anh. Tạm thời vậy nhé."

Sau đó anh và cô tiếp tục nói chuyện, cô muốn biết gì, anh kể cô nghe chuyện đó, không hề giấu diếm. Anh kể cho cô nghe về cuộc sống ở nước Mỹ, cả về những chuyến du lịch trải nghiệm của anh. Càng nghe cô càng thích thú càng đắm chìm trong cuộc phiêu lưu cuả chú Dế Mèn mang tên Đức Minh. Và cô cũng không nhớ mình uống bao nhiêu ly rượu nữa, nhân viên phục vụ rót đầy thì cô lại uống sạch. Mới đầu không thích, nhưng qua ly thứ 3, thứ 4 cô thấy rượu ngon hơn hẳn. Và chẳng thể nhớ mình nói gì. Đến tầm 8 giờ tối thì anh đưa cô về. Tuy đã say nhưng cô vẫn nhớ ban nãy mình và anh đến đây bằng moto. Nhưng nhìn chiếc xe hơi màu đen đang đậu trước mặt, anh đang mở cửa xe dìu cô vào, cô thắc mắc:

- Sao lại là xe hơi? Em muốn đi ngắm thành phố về đêm bằng moto, để được bay lượn... bay lượn trên đường.

- Được, được. Hôm khác anh sẽ lại đón em, anh sẽ chở em đi khắp thành phố bằng moto. Còn hôm nay anh có rượu, em cũng say rồi, đi xe moto nhiều gió dễ bệnh. Anh lái moto cũng không được, không an toàn. Nên anh bảo tài xế  đến đón.

- Anh xỉn. Em không xỉn.

Tuy vẫn cãi, nhưng cô ngoan ngoãn bước lên xe.Sau khi hai người đã ngồi vào trong xe anh phất tay để tài xế lái đi, xe băng băng trên đường. Trong xe Thiên Trang không ngừng quấy phá.

- Anh có nghe em nói không? Anh xỉn, em không xỉn. Em còn có thể đọc thơ cho anh nghe... anh nghe nè nhé!

Và rồi Thiên Trang bắt đầu đọc:

"Không ai có thể chọn cho mình cuộc đời khi sinh ra.

Càng không biết sẽ tha thiết yêu ai trong từng suy nghĩ.

Em là một cây cỏ nhỏ đơn giản, sống kiên cường và bền bỉ.

Gom nụ hoa đông ủ ấm những đêm dài.

Rất nhiều người trách em bảo thủ trong lựa chọn của mình cho dù người được chọn là ai.

Em vẫn tin rằng mình không sai và luôn luôn đúng.

Em là một cây cỏ dại không màu mè, không kiểu cách.

Thích an nhiên, im lặng đến cô đơn.

Em bắt đầu ngày mới bằng cách ngắm nhìn những xanh non trên phố phường.

Em thích lang thang để nhận về mình những thương nhớ.

Em giấu nỗi buồn trong bức tường loang và chuông gió bên ô cửa

Giấu nụ cười hương khuê các dưới ưu phiền.

Em là cô gái yêu bầu trời xanh và đôi mắt thánh hiền.

Giống cọng cỏ dại bay trong gió lặng lẽ tìm nơi dừng chân của hạnh phúc.

Em - cô gái lãng mạn và đầy lòng trắc ẩn.

Luôn ngắm cuộc đời bằng hơi ấm tim mình.

Em luôn nhìn đời bằng ánh mắt chân thành.

Dùng nụ cười tinh khôi để sưởi ấm người bên cạnh.

Những ngày đông giá, hương thơm vẫn lặng lẽ tỏa trên tóc.

Em là cây cỏ dại cười vẫy gọi bình yên."

- Thế nào, anh thấy có hay không? - Đọc thơ xong, Thiên Trang hỏi.

- Hay, hay lắm. Tới nhà rồi, vào nhà rồi nói tiếp. -  Đức Minh xuống xe, cúi người dìu cô ra, rồi dẫn cô vào nhà.

Trong lúc đi, cô vẫn còn nhỏ giọng đọc thơ. Dì Hảo đóng cửa xong đã chạy lại giúp anh đỡ cô. Khi đi vào phòng khách, cô nhìn lướt ngang một cái, thấy Thế Khôi đang ngồi trên ghế sofa, mẹ cô đang ngồi bên cạnh bật đứng lên thét chói tai:

- Trời ơi, Thiên Trang, vụ gì nữa vậy hả?

Trong ngà ngà say, nhưng cô vẫn biết mẹ đang tức giận nên im bặt, không nói gì, nép vào người Đức Minh. Anh xoa xoa lưng cô như an ủi, lên tiếng trả lời mẹ cô:

- Là lỗi của em, em tưởng cô bé biết uống, nên khi thấy cô bé uống rượu không ngăn. Với rượu nhẹ nồng độ cồn không cao. Ai ngờ uống vài ly cô bé say rồi. Em xin lỗi.

- Cái gì, cậu cho nó uống rượu hả - Giọng của mẹ cô càng gay gắt hơn - Đức Minh, cậu có biết  con bé bao nhiêu tuổi không? Hay cậu nghĩ con bé cũng như mấy đứa con gái cậu cặp kè.

- Không, em không có nghĩ như vậy...

Anh còn chưa kịp giải thích, đột nhiên cô đẩy anh ra, lảo đảo đi tới trước mặt Thế Khôi. Thế Khôi thấy vậy đứng lên, định đỡ Thiên Trang, nhưng bị cô phủi tay. Cười hỏi:

- Anh Khôi ơi! Anh đang là hoàng tử hả? Công chúa của anh đâu? Cô ấy đã hôn cho anh biến lại thành người rồi hả.

Cô đảo mắt một vòng quanh phòng khách, lúc sau thấy Thiên Ân từ trong bếp bưng mâm trà ra. Bắt gặp cô trong bộ dạng này, chị mở to mắt kinh ngạc. Nhanh chóng đi đến đặt khay trà xuống bàn. Chị lên tiếng hỏi cô:

- Em bị sao thế.

- Em đâu có sao đâu, sao chị lại nhìn em như người ngoài hành tinh vậy? - cô đưa tay lên xoa xoa gương mặt nhỏ của mình - Mặt, mũi, miệng của em bị dị tật chỗ nào sao?

- Haizzzz - Thiên Ân thở dài - Con bé này xỉn rồi.

Tự dưng, khi nghe câu nói này của chị, cô lại muốn thừa nhận mình say. Vì sao ư? Vì say nói chuyện sẽ không có lỗi, nói gì cũng là lỗi tại "đã say". Nên cứ để cô say đi. Cô nhìn thẳng vào mắt Thế Khôi nói:

- Anh đã từng là hoàng tử ếch của em khi bé. Nhưng lớn lên rồi anh đã hoàng tử ếch của người khác. Và giờ em nghĩ người em thích không phải là một con ếch hay một hoàng tử đẹp trai biến ra trong hình hài con ếch. Mà em thích một ông vua sư tử hơn. GRỪ  grừm... gầm gầm... rất oai phong đúng không ạ. Ha ha ha.

Đại khái đó là câu nói rõ cuối cùng của Thiên Trang trong đêm, tiếp theo cô múa may quay cuồng thêm lúc nữa rồi được Đức Minh và mẹ dìu về phòng, cô chẳng còn nhớ gì thêm nữa. Cứ thế ngủ một giấc tới sáng hôm sau.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau