TIỂU YÊU TINH

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước

Chương con truyện Tiểu yêu tinh - Chương 6 - Chương 6

Chương 6: Rắc rối

Editor: 1900

*****

Văn Kiều vừa về phòng bệnh, đã bị một bóng người ôm chầm lấy.

“Kiều Kiều, em đi đâu vậy? anh tìm không thấy em đâu cả.” âm thanh khàn khàn của Lệ Thừa Trạch vang bên tai nàng, “anh chỉ sợ bởi vì mình mà em lại bị ai trói đi rồi.”

Văn Kiều ôm ngực, đẩy tra nam này ra xa.

Lệ Thừa Trạch lại cho rằng mình đè nặng nàng, vội vàng thối lui, chân tay đều luống cuống.

“Về nhà ăn bữa cơm.” Văn Kiều đến mép giường ngồi xuống.

Lệ Thừa Trạch thế nhưng thở nhẹ nhàng ra, ánh mắt gắt gao nhìn chằm chằm, thấp giọng nói, “Hôm nay Kiều Kiều thật xinh đẹp.”

“Ân, cảm ơn.” Văn Kiều nghiêng đầu cười cười với hắn.

Lệ Thừa Trạch thất thần.

Trước kia, trong lòng hắn, Văn Kiều là thanh mai trúc mã, là ân nhân từ nhỏ của hắn, là bé gái cần hắn che chở trong lòng bàn tay.

Nhưng, không biết bắt đầu từ khi nào, hắn từ từ phát hiện, Văn Kiều, lại đẹp như vậy, giơ tay nhấc chân đều tràn ngập dụ hoặc như tiểu yêu tinh, đặc biệt là đối với nam nhân.

Cái loại ham muốn mãnh liệt bảo hộ yêu thương nàng, dần biến thành hận không thể đem nàng xoa nắn, tiến vào trong cơ thể mình…

Hô hấp Lệ Thừa Trạch thô nặng…

“Kiều Kiều…”

Văn Kiều lại ôm ngực, đầu ngã xuống giường bệnh, thấp giọng, “Em không được thoải mái, em muốn ngủ một lát.”

“Hảo, em ngủ đi.” Lệ Thừa Trạch cầm ghế dựa đặt lại gần giường, hiển nhiên ý tứ muốn nhìn nàng ngủ.

“anh ở đây em không ngủ được a.”

Lệ Thừa Trạch bất đắc dĩ cười cười, “Hảo, vậy em nghỉ đi, anh đi ngoài nhé.”

hắn còn ngồi ở đây, sợ là tiểu yêu tinh tim đập càng nhanh, nghỉ ngơi không được đi?

Văn Kiều gật gật đầu, nhắm mắt lại.

Lệ Thừa Trạch nhìn nàng thâm tình, khó khăn rời mắt, xoay người bước ra ngoài.

Đột nhiên, hắn cảm thấy cực kỳ, cực kỳ, bức thiết vô cùng, cưới nàng qua cửa.

Lệ Thừa Trạch áp xuống nóng vội trong lòng, cầm di động gọi điện, “Khi nào có thể an bài giải phẫu?”

“Văn tiểu thư vừa chịu kinh hách, không thích hợp làm phẫu thuật ngay… Chờ, ít nhất cũng năm ngày nữa.”

“Được, vậy an bài năm ngày sau đi. Nhớ kỹ, không thể để nàng biết.”

“Lệ tổng ngài yên tâm.”

…………

Văn Kiều an tâm vui vẻ vượt qua hai ngày ăn nhậu chơi bời.

Sau đó, hệ thống liền nhắc nhở, “Hai kẻ tiện kia lại lăn giường!”

“Ồ?” Văn Kiều kinh ngạc mở to mắt đẹp.

“Lệ Thừa Trạch đều biểu hiện thâm tình thích ta như vậy cơ mà? Vẫn có thể lăn giường với Vu An An kia?”

“hắn tham gia tiệc rượu, bị thả dược, sau lại hắn hắn đi tìm Vu An An kia.”

“Xem ra, uy lực của cốt truyện không thể khinh thường a.”

Mấy ngày tiếp theo, tra nữ đều không tới phòng bệnh thăm Văn Kiều nữa.

Tra nam thì mỗi ngày đều lăn đều đều với tra nữ, ôi cuộc sống, aizzzzzz.

Hệ thống nghĩ nghĩ, hỏi, “Ngươi nói, tên tra nam kia nghĩ cái gì?”

Văn Kiều suy tư một lát, mới mở miệng, “hắn thật sự yêu, rất muốn lăn giường cùng ta a, nhưng ta có bệnh tim, không thể vận động kịch liệt. Dĩ nhiên hắn phải tìm một kẻ thay thế để tiết dục a. Vu An An kia cũng chỉ là đồ chơi, trong lòng hắn vẫn yêu ta a.”

“Ngươi đoán thật chuẩn.”

Văn Kiều cười đắc ý, “Gần đây ta hay xem tiểu thuyết Tổng tài trên mạng, nam chủ đều có suy nghĩ không khác mấy.”

Vừa nói xong, liền có tiếng vang điện thoại.

Nàng nhấp nghe, liền có tiếng Lệ Viễn truyền tới.

“Tiến sĩ Wilson vừa gọi điện tới, hỏi em đã chuẩn bị tốt để phẫu thuật chưa?”

“Ân, ngày mai đi.”

“Được.”

Đầu kia đáp xong, lại chậm chạp không có cúp máy.

Văn Kiều lịch sự, “Còn có việc gì sao Lệ tiên sinh?”

“Ta chờ em mời ta một bữa cơm.” âm thanh trầm thấp mê người dịu dàng nói.

Lệ Viễn cúp máy, trán cao nhăn lại, “Lệ Thừa Trạch bị điên rồi sao? hắn tính lừa tình cảm của một nữ hài để đổi tim cho Văn Kiều? Đây không phải làm nàng mang một cái mạng người trên lưng sao?” Sắc mặt càng ngày càng khó coi, “hắn còn cùng nữ hài này lên giường? hắn không sợ nàng thương tâm khổ sở sao? Quả nhiên một mặt hàng như cha hắn! Vừa ngu vừa hư hỏng!”

Thanh niên bên này dùng sức gật đầu, “thật không phải thứ tốt! Đại ca mau đào chân tường đi!”

Ánh mắt Lệ Viễn lóe lên, trong đầu toát ra một ý niệm.

hắn đổi tim hợp pháp giúp nàng, nhưng sẽ làm Lệ Thừa Trạch kia nghĩ lầm, tim bị đổi là của Vu An An kia, hắn lại đem mọi chuyện nói cho Văn Kiều biết, có chứng cứ rõ ràng như vậy, nàng không tin cũng phải tin!

Đến lúc đó, Văn Kiều có còn thích tên kia nữa không?

Mặc kệ thế nào, ít nhiều, hắn đều có cơ hội!

Gương mặt lãnh đạm nhiều thêm một tia ý cười.“Lão nhị, ngươi đi chuẩn bị đi… Đảm bảo việc giải phẫu của Văn tiểu thư không bị lộ ra ngoài.”

*****

Ngày giải phẫu….

Văn Kiều nhắm mắt lại, mọi cảm quan đều có hệ thống đóng lại giúp.

Toàn bộ quá trình giải phẫu, phảng phất là một giấc ngủ thật dài….

Nhưng Vu An An thì khác.

Dù đơn thuần tới đâu đi nữa, nàng ta cũng không xuẩn tới mức bị đẩy lên bàn phẫu thuật mà không biết, đợi phát hiện điểm không thích hợp, không kịp nữa rồi.

Dù kịch liệt giãy giụa, cũng không thoát được.

Thư ký của Lệ Thừa Trạch đi tới trước mặt nàng, lạnh mặt hỏi, “Vu tiểu thư, ngươi cho rằng, bản thân ngươi đáng giá một ngàn vạn sao?”

Vu An An run rẩy, “Ngươi có ý gì?”

“Tim của Văn tiểu thư không tốt, trong lễ đính hôn cùng Lệ tổng bị té xỉu, nàng cần giải phẫu đổi tim mới có thể khỏi hẳn.”

“Đổi...tim?” Vu An An ngơ ngác, đè lại trái tim đang đập thùm thụp, “Cho nên, ý ngươi là, một ngàn vạn đó là trái tim của ta?”

“Đúng vậy, một ngàn vạn kia, ngươi đưa ba mẹ ngươi 800 vạn để chữa bệnh và mua phòng, bọn họ đã tiêu sạch sẽ? Tiền dư lại, ngươi dùng 150 vạn cho bạn tốt ngươi. hiện tại, Vu tiểu thư, thời điểm phát huy giá trị của ngươi tới rồi. Còn thỉnh ngươi phối hợp.”

Thân thể Vu An An run rẩy kịch liệt.

Nàng nhớ tới Văn tiểu thư kia, vừa xinh đẹp lại luôn cao cao tại thượng.

Nàng nhớ tới, mấy ngày này, thời khắc thân mật cùng A Trạch.

Nàng nhớ tới, số tiền kia…

“Ta có thể trả các ngươi! Ta có thể…”

Lời còn chưa dứt, đã bị ngươi hung hăng ấn mạnh xuống giường giải phẫu.

Nước mắt trào ra từ hốc mắt.

Nàng hận.

Nàng hận Lệ Thừa Trạch, sao hắn có thể nhẫn tâm như vậy!

Nàng hận Văn Kiều, dựa vào cái gì nàng ta bị bệnh tim, liền cướp trái tim của mình?

Văn Kiều có được gia thế tốt đẹp, có được diện mạo hoàn mỹ, có vị hôn phu yêu nàng tới tận cùng… Nàng có được hết thảy!

Dựa vào cái gì còn tới cướp đi trái tim của mình?

Thư Ký lui ra ngoài, phòng giải phẫu đóng lại.

Vu An An bị một kim gây tê, sau đó liền hôn mê. Dĩ nhiên, nàng ta không biết mọi điều xảy ra sau đó. Vừa hôn mê, liền có hộ sĩ đẩy ra ngoài từ một thông đạo khác.

Trừ bỏ một mũi thuốc tê kia, tội gì nàng ta cũng không phải chịu.

Văn Kiều có hệ thống, sau phẫu thuật không lâu sau liền tỉnh lại.

Phòng bệnh vẫn vậy, chỉ là giường bệnh nhiều hơn một người.

“Tỉnh?”
“Ân.”

Người đàn ông đột nhiên cười, không còn bộ dáng lãnh đạm cấm dục mọi ngày, “Ta còn chờ bữa cơm của em đâu.”

“Hảo a.” Văn Kiều cười cười.

Đầu gian nan chuyển quanh bốn phía.

“Ta là người đầu tiên biết phẫu thuật thành công, bọn họ còn chưa tới.” Lệ Viễn nói.

Tim là hắn tìm được, bác sĩ là hắn an bài. hắn là người biết đầu tiên, cũng không kỳ quái.

Phẫu thuật kết thúc, đã là buổi tối. Trong phòng một mảnh ấm áp, nhìn Lệ Viễn nhiều hơn hương vị ôn nhu.

“Muốn uống nước sao?”

không đợi Văn Kiều trả lời. Liền có tiếng gõ cửa, “Lão đại, Lệ Thừa Trạch tới.”

Văn Kiều chớp chớp mắt, ngẩng đầu nhìn Lệ Viễn, “Lệ tiên sinh tránh một lát?”

Biểu tình trên mặt Lệ Viễn không đổi, đáy mắt lại xẹt qua tia sáng nguy hiểm.

Dường như tiểu tam không lên được mặt bàn vậy!

“Lệ tiên sinh?” Văn Kiều lên tiếng thúc giục.

Lệ Viễn lấy lại tinh thần, rũ đôi mắt ra điều tủi thân, “Ân, được rồi.”

Đồng ý, liền xoay người tiến hướng nhà vệ sinh, kéo cửa ra, đóng lại.

Wc đối diện, chếch góc 45 độ so với giường bệnh.

Cánh cửa wc là pha lên, bên ngoài nhìn không thấy, nhưng bên trong lại rõ ràng.

Văn Kiều có loại ảo giác, Lệ Viễn bên trong, đang lặng lẽ quan sát mình.

Ngay lúc này, cửa bị người đẩy ra.

Lệ Thừa Trạch bước nhanh tới.

“Kiều Kiều, em đã tĩnh?”

“Ân.”

“Có cảm giác khó chịu ở đâu không?” Lệ Thừa Trạch ngồi xuống bên người nàng. Vị trí này, đúng là vị trí Lệ Viễn vừa đứng dậy.

Văn Kiều không nhịn được cười cười, “không có nơi nào khó chịu.”

“Vậy là tốt rồi.” Thần sắc vẫn luôn căng chặt như được giải thoát mà thả lỏng.

Văn Kiều lại nổi lên một cái ý xấu, cười nói, “Gần đây đều không thấy nữ hài kia, mấy ngày em tĩnh dưỡng, có thể để nàng tới đây bồi em sao?”

Thần sắc Lệ Thừa Trạch quái dị, chần chờ, “Nàng giống như đã xuất viện rồi.”

“Vậy à, thật tiếc….” Nét mặt thoáng thất vọng…

Làm sao Lệ Thừa Trạch có thể để nàng thất vọng?

hắn nghĩ nghĩ, cẩn thận mở miệng, “Kiều Kiều, chờ em xuất viện, dưỡng tốt thân thể, chúng ta liền kết hôn đi.”

Thanh âm vừa dứt, ‘phanh’ một tiếng, trong wc truyền tới tiếng vang.

“Sao vậy?” Lệ Thừa Trạch nhíu mày, xoay người dường như muốn qua wc xem.

Văn Kiều kịp thời nói, “Có thể gió thổi làm đồ vật rớt xuống.”

Lúc này Lệ Thừa Trạch mới quay đầu lại, trở về đề tài kết hôn.

“Kiều Kiều, em cảm thấy thế nào?”

Văn Kiều tránh tầm mắt hắn, “Chúng ta đã giải trừ hôn ước.”

“không sao cả, anh lại một lần nữa cầu hôn em!”

“nói sau đi, em mệt rồi.” Văn Kiều nhắm mắt, dường như không muốn nói chuyện.

Cũng không gấp gáp được. Lệ Thừa Trạch nhẹ nhàng, “Được, em ngủ đi. Lát nữa thúc thúc và a di bọn họ cũng muốn tới, ta đi đón bọn họ.”

Văn Kiều nhắm mắt không đáp.

Lệ Thừa Trạch chỉ coi như thuốc mê vẫn còn tác dụng, nàng quả thực mệt muốn chết đi. Yên lặng trong chốc lát liền đứng dậy ra ngoài.

Chân trước vừa đi, Lệ Viễn đã ra tới.

“Văn tiểu thư thực thích cháu trai kia của ta a, biết ta và hắn có mâu thuẫn liền bảo ta tránh đi.” Lệ Viễn mở miệng, như bình tĩnh, nhưng hương vị sao đều cổ quái khó chịu.

Văn Kiều hơi mỉm cười, cũng không đáp.

Trong đầu chao đảo, Lệ Viễn thấp giọng hỏi, “Văn tiểu thư đã giải trừ hôn ước với hắn?”

“Um.”

“Vì cái gì?” Lệ Viễn biết chắc chắn, Văn Kiều nàng không biết những chuyện sau lưng kẻ kia làm. Vậy vì sao, nàng lại muốn giải trừ hôn ước?

Chẳng lẽ… Bởi vì, nàng không muốn liên lụy tới Lệ Thừa Trạch, cho nên tỏ vẻ hào phóng giải trừ hôn ước?

Vừa phỏng đoán vậy, Lệ Viễn liền cảm giác tim thật đau.

Tính, một trăm kẻ tên Lệ Thừa Trạch kia, làm sao xứng với nàng!

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước