TIỂU TỔ TÔNG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Tiểu tổ tông - Chương 46 - Chương 50

Chương 46: Giới bạch

Edit: Xiangg

Trong tổ bộ môn đơn thuốc của Đại học Y Dược thành phố N, Thời Ẩn Chi đang chấm bài chính tả các phương thuốc của lớp Trung Tây. Anh nghĩ đến cuộc gọi ngày hôm qua của Tống Y vẫn cảm thấy trong lòng có một ngọn lửa không sao dập tắt được.

Tiểu tổ tông nhìn anh ngọt ngào nũng nịu, giải thích rằng ai học vẽ đều phải học cách vẽ cơ thể và cấu tạo của thân thể người. Lúc ấy chỉ thấy đối phương

đẹp trai lại còn được hời nên mới trêu chọc nói muốn phụ trách.

Thậm chí cô còn hôn anh liên tục, giơ ba ngón tay lên thề người cô thích nhất là anh.

Kết quả thế nào?

Thời Ẩn Chi cũng không mời thám tử tư đi điều tra cái gì, sáng nay anh chỉ tìm kiếm đơn giản một chút thôi.

Kagel. Cowley, người mẫu nam nổi tiếng quốc tế, đứng thứ 17 thế giới, một quý đi diễn 41 lần, đại ngôn các sản phẩm xa xỉ cầm đến mỏi tay.

A, lá gan của tiểu tổ tông thật lớn.

Cờ cảm ơn màu đỏ thẫm đang treo trên tường của phòng nghiên cứu vẫn chói mắt như thường lệ, chiếm hết sự chú ý của tất cả mọi người.

Thời Ẩn Chi ở trong đống vở chấm chính tả gạch một dấu gạch chéo, viết lên số điểm là —— 50.

Cô Vương ở bên cạnh đã sớm chấm xong bài, hỏi anh với giọng điệu khoe khoang:

" Thế nào rồi thầy Thời, lần này bài kiểm tra chính tả lớp cậu như nào?"

Thời Ẩn Chi im lặng " vâng" một tiếng, trả lời khách sáo:

" Vẫn không ra làm sao, thiếu câu từ rất nhiều."

Cô Vương cầm bài thi Thời Ẩn Chi vừa chấm xong nhìn một cái, thở dài nói:

" Ôi chao, một hai loại thuốc không nhớ nổi là rất bình thường, cậu cũng không cần phải nghiêm khắc thế đâu! Nhiều lắm là trừ 5 điểm thôi! Cậu lại trừ tất cả điểm của đơn thuốc này."

Thời Ẩn Chi không trả lời mà tiếp tục cầm bút đỏ chấm bài.

Cô Vương của lớp trung y lại cầm mấy bài đã chấm lên, đôi mắt hơi cụp xuống cũng không nhịn được trợn to, ngạc nhiên nói:

" Thầy Thời, thầy cũng quá nghiêm khắc rồi! Sao ngay cả lỗi chính tả cậu cũng trừ vậy?!"

Thời Ẩn Chi liếc nhìn vào bài thi, dửng dưng trả lời:" Qua lâu trong bối mẫu qua lâu bị thiếu mất một vài nét, quả thực không đủ cẩn thận. Lần này trừ điểm cũng vì để sinh viên nhớ lâu hơn."

Cô Vương cầm quyển vở không lên tiếng, hình như anh nói rất có lí, không cách nào phản bác được.

Sau khi tiếp tục xem thêm mấy bài nữa, cô Vương ngạc nhiên phát hiện hình như không có bài nào vượt quá 90 điểm.

Mà bình thường, thành tích để qua môn này là 90 điểm.

Sắp đến mười giờ, buổi sáng Thời Ẩn Chi có ba đến năm tiết dạy lớp Trung Tây. Cũng đã sắp đến giờ học cho nên sau khi anh sắp xếp lại bài kiểm tra xong liền đi về phía nhà giảng dạy B4.

Cắm USB vào, mở bản ppt nội dung của ngày hôm nay, nhìn những sinh viên đang ồn ào bên dưới, Thời Ẩn Chi bỗng nhiên không mặn không nhạt lên tiếng:

" Còn hai phút nữa là vào giờ học, mọi người giở sách ra xem trước một chút, lúc nữa tôi sẽ đặt câu hỏi, tính vào điểm chuyên cần."

Những sinh viên bên dưới đang chơi Vương giả vinh diệu hoặc đang ăn gà*, ngay lập tức cất hết điện thoại, mở sách ra.

( *Ăn gà: là game PUBG)

Một lát sau, bên trong lớp học Trung Tây vang lên tiếng đọc sách lanh lảnh, liều mạng như học sinh lớp 12 vậy.

" Số 24, gấp sách lại, đứng dậy trả lời một vài câu hỏi của tôi." Chuông vào lớp vừa reo, Thời Ẩn Chi đã bắt đầu đặt câu hỏi:" Ba vị thuốc trong Thiên Vương Bổ Tâm Đơn là ba vị thuốc nào?"

Bạn sinh viên số 24 trúng số độc đắc đứng dậy với vẻ mặt mơ hồ, vô tội giống như một người béo 200 cân vậy.

" Bạn học số 6 đứng lên trả lời tiếp câu hỏi này." Thời Ẩn Chi tiếp tục gọi.

Bạn nam số 6 lạị càng mơ màng hơn.

Thời Ẩn Chi lạnh nhạt nói:" Nhân sâm. huyền sâm, sâm cau đỏ. Ngồi xuống đi! Trừ điểm chuyên cần."

Tống Y sinh vào tháng sáu, hiện 24 tuổi, cũng không biết bởi vì cô mà hôm nay hai học sinh xui xẻo bị trừ điểm chuyên cần.Cô vẫn đang ngồi cạnh cửa sổ sát đất trong khách sạn, ngước mặt lên 45 độ nhìn trời, âm thầm hối hận ——

Sớm biết vậy năm đó cô đã nhìn cơ thể của Kagel nhiều hơn. Bây giờ bị buộc phải chịu trách nhiệm nhưng cô còn chưa nhìn đủ đâu đấy.

" Chị nói này bà cô nhỏ, em có thể đừng học theo phim thanh xuân ngẩng mặt lên nhìn trời được không? Nói về công việc được chứ?"

Ném một chồng hợp đồng tới trước mặt Tống Y, Ngô Ngữ không nhịn được liếc mắt, hung dữ nói.

Im lặng thở dài, Tống Y cầm từng bản hợp đồng lên, không thèm nhìn nội dung đã bắt đầu kí tên đóng dấu, nét mặt đau thương giống như nhân vật nữ chính trong bộ phim bi kịch.

" Em năm đó cũng chỉ vì để tìm hiểu cấu trúc cơ thể người tốt hơn mà bỏ giá cao thuê người mẫu đắt tiền nhất. Lúc ấy do bị sắc mê hoặc nên mới nhìn thân thể anh ta rồi thuận miệng nói phụ trách, ai ngờ anh ta lại tin là thật!! Em cái gì cũng không làm tại sao lại phải chịu trách nhiệm chứ!"

Tính tình của Tống Y chính là muốn một bộ là một bộ. Cô đối với người đẹp cũng sẽ có thêm một chút bao dung cùng yêu thích, đối với Kagel cũng vậy. Nhắc tới Kagel có thể lọt vào giới siêu mẫu quốc tế một phần cũng do cô tiến cử.

Nhưng nghìn lần Tống Y không ngờ đến việc cô chỉ thuận miệng nói thế mà anh ta cũng tin là thật, còn chạy đến Trung Quốc muốn cô chịu trách nhiệm.

Còn trẻ không hiểu chuyện, năm đó tạo nghiệt nên giờ đây phải trả.

Sớm biết có ngày hôm nay thì lúc đầu nên nhìn nhiều thêm vài lần, tốt nhất là phải sờ vài cái.

" Chị Ngô, năm nay chị đã 29 tuổi rồi nhỉ! Có chuyện này không biết em có nên nói ra không."

" Không cần nói, im miệng lại!"

Vừa nghe thấy những lời này của Tống Y Ngô Ngữ đã biết không phải chuyện tốt gì. Cất hợp đồng Tống Y vừa kí xong, chị bèn dành thời gian nhìn chằm chằm cô.

Tống Y bị nhìn lập tức đứng lên, thanh thuần không ra vẻ thành thật đẩy mạnh tiêu thụ.

" Người ta chỉ muốn giới thiệu đối tượng cho chị thôi mà! Chị biết Kagel rồi đấy! Người mẫu quốc tế, chó sữa nhỏ vừa ngoan ngoãn vừa ngọt ngào, dáng người đẳng cấp. Chị có muốn thử một chút không?"

Ngô Ngữ:" Không cần, phắn nhanh."

Tống Y:" Hai triệu, thử chút không?"

Ngô Ngữ:" Được."

Hai trăm vạn thử một chút, không được thì bỏ, cũng không thiệt.

" Đúng rồi, xí nghiệp Tống thị có thể sắp phá sản rồi. Trong giới đã truyền ra tiếng gió, nói có người bắt gặp Tống Tự Ninh đi làm giấy chứng nhận phá sản."

Chuyện công tác đã xử lý xong, còn được thêm hai triệu nên tâm trạng Ngô Ngữ thoải mái vui vẻ, coi chuyện của Tống gia như chuyện cười nói cho Tống Y nghe.Tập phim tài liệu về Tống Y của đài CCTV liên quan đến hội họa Trung Quốc đã được chỉnh sửa xong. Sau khi được chiếu vào hôm qua, số lượt yêu cầu phát lại không chỉ nhanh chóng vượt quá mười triệu mà những lời trỉ chích về Tống Y cũng thay đổi hoàn toàn. Tất cả bình luận đều bênh vực Tống Y.

[ Nữ thần Tống Y nhà chúng tôi còn cần nhiều người để trở nên xinh đẹp và tài năng sao? Tôi mà gặp phải gia đình rác rưởi như vậy thì đã sớm náo loạn đến chết không ngừng rồi.]

[ Tôi thật cơ trí khi không đứng về phía nào cả. Quả nhiên đã chờ đợi được đến khi nữ thần trở mình rồi.]

[ Trên thế giới này tại sao lại có một người đáng xấu hổ như vậy? Chúc cho xí nghiệp Tống thị sớm ngày phá sản, không ngày quay lại!]

...

" Nhanh vậy á? Em còn tưởng chống đỡ được đến sang năm."

Tống Y hơi ngạc nhiên, tuy xí nghiệp Tống thị phá sản sớm như vậy nằm ngoài dự đoán của cô nhưng cũng hợp tình hợp lí.

Đối với việc xí nghiệp Tống thị phá sản, trong lòng Tống Y không có chút áy náy nào. Xí nghiệp Tống thị chính là một con sâu hút máu, trừ khi cô bị điên mới mặc kệ cho nó hút máu mình.

Ngô Ngữ lại nói:" Đúng rồi, còn chuyện này. Không phải bức tranh cuối cùng khi còn sống mẹ em vẽ tên là《 Con gái 》 đã bị Ernest mua mất rồi sao? Chị nhờ người giúp liên lạc với hắn ta, hắn còn rất dễ nói chuyện, nói bằng lòng trả lại bức tranh cho em."

" Dễ dàng như vậy? Em nhớ ánh mắt mỗi lần hắn nhìn em đều không hận có thể ăn em, ăn tươi nuốt sống mới đúng."

Nhún vai, Tống Y rất không muốn nhìn thấy Ernest. Cô luôn cảm thấy lạnh lẽo và hoảng loạn mỗi khi nhìn vào mắt hắn ta.

" Em và hắn ta đều là họa sĩ số một số hai trong giới, có cạnh tranh thì có ghen tị là điều bình thường! Vả lại hắn đã đồng ý ngay khi chúng ta nói rõ tình huống, còn bảo sợ bức tranh bị thiệt hại trong quá trình vận chuyển nên hy vọng em có thể tự mình đi lấy."

Ngô Ngữ ngược lại không có nhiều ác cảm với Ernest lắm. Hắn ta cũng có thể coi như là người tài, chưa 40 tuổi đã có được thành tựu như ngày hôm nay. Quan trọng nhất là hắn ta còn đẹp trai, thuộc loại hình đại thúc lưu manh.

Tống Y hơi cau mày, cảm thấy lời Ngô Ngữ nói hình như cũng có đạo lý. Cô cầm bút viết một tờ chi phiếu hai triệu, soạt soạt vài nét đã viết xong, đưa cho Ngô Ngữ.

" Đúng rồi, mấy ngày nay có thể em sẽ đến thành phố H một chuyến."

Hai triệu nhẹ nhàng tới tay nên tâm trạng của Ngô Ngữ đã tốt hơn. Chị tỉ mỉ gấp tờ chi phiếu lại, để vào trong túi xách.

" Đi thăm ông bà ngoại em à? Cũng được. Ngoài ngày Tết Trung Thu và mấy ngày nghỉ tết, ngày bình thường em về thăm hai người cũng chỉ đếm trên đầu ngón tay. Nếu không phải có Đại Kim Mao bên cạnh thì cuộc sống hàng ngày của hai ông bà sẽ rất buồn chán."

Nhà ông bà ngoại Tống Y chỉ là gia đình thuộc giai cấp trung lưu bình thường, cả đời chỉ có một người con gái là Giải Giai Chiêu, ngậm đắng nuốt cay nuôi dưỡng thành tài, kết quả sau khi lập gia đình không được bao nhiêu năm đã tự sát, khiến hai người kẻ đầu bạc tiễn người đầu xanh.

Cũng từ sau khi Giải Giai Chiêu nhảy xuống biển tự sát, thân thể ông bà ngoại Tống Y đã suy sụp ngay lập tức. Giống như trụ cột tinh thần lâu đời đột nhiên biến mất, ầm ầm ngã xuống đất, mất hết tinh thần.

Thành phố Y là một thành phố đáng sống, so với thành phố H cũng không kém cái gì.

Nhưung mà để tránh tiếp xúc với hoàn cảnh bi thương nên Tống Y tạm thời đưa hai người di cư đến thành phố H, còn nuôi một con chó lông vàng. Tên cũng rất đơn giản, gọi là " Đại Kim Mao".

" Vâng, đây cũng chỉ là một phần chứ không phải toàn bộ."

Tống Y biết mình ít khi về nhà. Lúc còn trẻ là vì bận rộn với việc vẽ tranh, bận rộn với việc thành danh. Còn về sau là sợ về, sợ trông thấy ánh mắt ông bà ngoại.

Lúc hai người nhìn cô luôn khiến Tống Y cảm thấy họ đang xuyên qua cô để nhìn mẹ.

Hơn nữa Tống Y có rất ít kinh nghiệm trong việc giao tiếp. Cô đã quen với việc ở một mình, quen dùng sự kiên cường bao bọc bản thân cho nên thỉnh thoảng đối mặt với sự quan tâm của người thân luôn cảm thấy luống cuống tay chân, không biết đối đáp thế nào.

" Chi Chi đưa em đến gặp người lớn, Bác trai và bác gái Thời đều rất tốt, thậm chí còn muốn em nhanh chóng kết hôn với Chi Chi. Nhưng đến giờ ngay cả một trưởng bối em cũng chưa đưa Chi Chi đi gặp mặt, cho nên thấy có lỗi với anh ấy."

" Em phải dẫn Chi Chi nhà em về thành phố H gặp phụ huynh, công khai rõ ràng."

Ngô Ngữ cười nhạo một tiếng, trêu ghẹo nói:" Đây rốt cuộc là đạo đức biến mất hay sự hủy diệt của loài người thế? Cô gái theo chủ nghĩa độc thân lại chuẩn bị đi gặp phụ huynh?"

Tống Y kiêu ngạo ngẩng đầu lên trả lời:" Đều không phải, chỉ vì anh ấy là Thời Ẩn Chi."

*****

Dạo này mình hơi mệt nên lịch đăng sẽ không thường xuyên được=(((

Mong các bạn thông cảm nha!

Chương 47: Đào nhân

Đúng tám giờ, trang chính thức của xí nghiệp Tống thị thông báo phá sản, trong nháy mắt đã bị đẩy lên top 10 hotsearch Weibo.

Trước kia bôi nhọ ác bao nhiêu thì hôm nay bị vả mặt đau bấy nhiêu.

Fans trung thành và fans nhan sắc của Tống Y sôi nổi cầm đồ long đao để lại bình luận dưới bài viết của xí nghiệp Tống thị. Thậm chí còn có blogger vì để chúc mừng tin tức này mà đã tổ chức hoạt động quay số trúng thưởng.

Nhìn căn biệt thự lần cuối, Tống Tự Ninh thở dài hỏi vợ Trần Thiều Thi.

" Đồ đạc đã thu dọn xong chưa? Xong rồi thì đi thôi!"

" Xong rồi, chúng ta đi thôi!"

Dắt con trai cưng Tống Cẩm Viêm vẫn đang khóc không ngừng, trong lòng Trần Thiều Thi cũng rất đau khổ.

Bà ta không được học hành đàng hoàng, sau khi tốt nghiệp cấp 3 bèn dựa vào khuôn mặt hoa mỹ và thân hình lả lướt, vất vả lắm mới câu được chủ tịch xí nghiệp Tống thị.

Kết quả còn chưa được hưởng phúc bao nhiêu năm, xí nghiệp Tống thị đã phá sản. Vậy trước kia bà ta vất vả lo lắng nghĩ cách để Tống Tự Ninh trao quyền thừa kế cho con trai mình làm gì chứ?

Cuối cùng tiền không vơ vét được bao nhiêu nhưng nợ trên người cũng không ít.

Tống Tự Ninh thấy vẻ mặt của vợ trong lòng cũng có chút khổ sở. Xí nghiệp Tống thị sớm đã không chống đỡ nổi rồi. Sớm ngày phá sản thì mọi người cũng thoải mái hơn.

Những năm nay ông ta cũng tích góp được không ít, không giống anh cả ăn chơi trác tán, không tiết kiệm được bao nhiêu tiền lại còn phải nuôi mẹ già và con trai.

Ngoài ra vài năm trước lúc vẫn còn ở Mĩ, ông ta đã mua bất động sản, là một biệt thự có bể bơi ngoài trời, bên cạnh còn có trường đua ngựa và sân golf. Trừ việc lạ nước lạ cái, tha hương bên ngoài thì chất lượng cuộc sống cũng không tệ hơn trước.

Sau khi đưa vợ và con trai lên xe, Tống Tự Ninh một mình lái xe lên đường cao tốc.

Đời này của ông ta có lỗi với hai người, một người là vợ trước Giải Giai Chiêu, người còn lại là con gái lớn Tống Y.

Vợ trước đã ngủ say trong biển, chỉ còn con gái lớn vẫn ở đây, có thể để ông bù đắp đôi phần.

Trong Đại học Y Dược N, Thời Ẩn Chi vừa kết thúc cuộc họp của tổ bộ môn, trở lại phòng làm việc đã thấy một người đàn ông trung niên đứng ở cửa.

Không ai khác chính là bố của Tống Y - Tống Tự Ninh.

" Tìm một nơi nói chuyện một chút?"

Tống Tự Ninh biết rằng với tính tình của Tống Y nhất định sẽ không muốn gặp ông ta, ngược lại sẽ tốt hơn nếu nói chuyện với con rể tương lai.

Đặt tài liệu giảng dạy trên tay lên bàn, Thời Ẩn Chi trả lời:" Từ chối thì bất kính."

Trên tầng 5 của tòa B4 có một tiệm cà phê sách thảo dược, môi tường rất tốt. Ánh đèn vàng đong đưa kèm theo mùi trà sữa thơm thoang thoảng trong không khí.

Cầm một quyển sách tựa vào cửa sổ đọc tỉ mỉ sẽ có một cảm nhận rất khác lạ. Ngồi ở bên ngoài còn có thể nhìn thấy biển hoa cách tang rộng lớn phía dưới.

Thời Ẩn Chi và Tống Tự Ninh mỗi người gọi một ly latte không đường.

"Tin tức buổi sáng chắc cậu đã thấy rồi, xí nghiệp Tống thị phá sản."

Cầm chiếc thìa sứ nhỏ màu trắng khuấy đều cà phê, Thời Ẩn Chi lạnh lùng ừ một tiếng.

Tống Tự Ninh có phần không hài lòng với thái độ của Thời Ẩn Chi. Ông ta làm cấp trên đã quen, hơn nữa anh cũng chỉ là giáo sư đại học nho nhỏ mà thôi, thế mà dám ở trước mặt ông ra oai. Huống hồ ông ta còn là bố của Tống Y, là bố vợ của anh.

Đè tức giận trong lòng xuống, Tống Tự Ninh tiếp tục nói:

" Lúc trước khi phân chia tài sản tôi không cho Y Y một xu nào. Nó có bản lĩnh lớn, tiền kiếm được cũng nhiều. Nhưng mà em trai nó mới 8 tuổi, lại là con trai nên tôi luôn phải trù tính cho thằng bé nhiều hơn.

Tôi có lỗi với Y Y nhưng bây giờ thì tốt lắm. Đúng lúc nó cũng không cần phải gánh số nợ này trên lưng. Nếu nó có lòng, sau này cũng nên giúp đỡ em trai Cẩm Viêm."

Bởi vì là con gái, bởi vì có thể kiếm được nhiều tiền cho nên xứng đáng bị tước đoạt tài sản.

Bởi vì là con trai, bởi vì ít tuổi hơn cho nên được chiều chuộng hơn là đương nhiên.

Bởi vì là chị gái cùng cha khác mẹ, cũng bởi vì có bản lĩnh nên đương nhiên phải giúp đỡ cho đứa trẻ mà tiểu tam sinh ra.
Thời Ẩn Chi nhếch môi mỉa mai, yên lặng không nói, tiếp tục nghe Tống Tự Ninh nói chuyện.

"Đứa nhỏ Y Y này từ bé đã không nghe lời, tôi không muốn nó học vẽ nhưng nó không thèm nghe. Làm nữ họa sĩ có gì tốt chứ? Cũng may còn làm ra công danh. Chờ sau này khi hai người kết hôn, cậu phải bao dung nó, khuyên nhủ nó cân bằng giữa sự nghiệp và gia đình."

Tay đang khuấy cà phê của Thời Ẩn Chi ngừng lại, anh hơi ngước mắt nhìn Tống Tự Ninh không mặn không nhạt nói:

" Bất cứ ai cũng cần phải chăm sóc gia đình và sự nghiệp, vấn đề này không phải dành riêng cho phái nữ. Ngoài ra, tôi không đồng ý với thuật ngữ nữ họa sĩ, họa sĩ chính là họa sĩ. Tống tiên sinh, đây là ông có thành kiến với phái nữ sao."

" Lui mười ngàn bước mà nói, tương lai tôi và Y Y kết hôn tôi cũng sẽ không yêu cầu em ấy phải chiếu cố gia đình. Em ấy chỉ cần làm những gì em ấy muốn là được rồi. Trong xã hội hiện nay nữ họa sĩ hiếm như vậy, cũng không thể vùi dập một ngôi sao như Y Y nhà chúng tôi được."

Giới nghệ thuật thực chất cũng giống giới giải trí. Không có danh tiếng thì rất khó có thể kiếm được tiền. Mà phụ nữ lại càng khó để thành danh, có rất nhiều phụ nữ tài năng đều bị chôn vùi trong gia đình.

Giống như họa sĩ huyền thoại Frida Kahlo, một mình cũng có thể chống đỡ nửa bầu trời ở Mexico, thật sự đã ít lại càng hiếm.

Hơn nữa, cuộc đời của Frida Kahlo không phải người bình thường nào cũng có thể chịu được.

Từ nhỏ bị bại liệt, đi học bị bắt nạt, tấn công tình dục, tai nạn xe cộ, lạc lối...

Một trong những điều trên nếu đặt trên người bình thường cũng đủ để trở thành thảm họa. Nhưng trên người Frida Kahlo lại có rất nhiều những cái trên, ngay cả chuyện tục tĩu giữa chồng và em dâu như trên phim cũng đều có.

" Tôi hiểu, đều là đàn ông nên chút tâm tư nhỏ đó của cậu sao tôi lại không rõ chứ?"

Tống Tự Ninh cười giễu cợt, làm bộ " Tôi cái gì cũng hiểu", thậm chí còn nhẹ nhàng vỗ hai cái lên vai Thời Ẩn Chi, ra vẻ khích lệ.

Dù sao nói đến chuyện kiếm tiền thì con gái của Tống Tự Ninh còn có thể kiếm được nhiều tiền hơn hầu hết đàn ông trên thế giới này. Tiền gửi ngân hàng nhất định sẽ nhiều hơn một giáo sư đại học rất nhiều.

" Con gái tôi có thể kiếm tiền, nó đối ngoại cậu đối nội cũng tốt. Chỉ cần khi ra khỏi nhà để cho đàn ông chút mặt mũi là được."

Nhẹ nhàng phủi chỗ vừa bị Tống Tự Ninh vỗ qua, Thời Ẩn Chi nở nụ cười khéo léo, đột nhiên hỏi:

" Tống tiên sinh, với tư cách là chủ tịch của xí nghiệp Tống thị, ông có biết lí do tại sao xí nghiệp lại phá sản nhanh như vậy không?"

Tống Tự Ninh sững sờ, sau đó ngay lập tức tỏ ra thiếu kiên nhẫn. Điều này đã chạm đến vảy rồng của ông ta khiến ông ta tức giận hét lên:

" Cậu dù sao cũng là một giáo sư đại học thế mà một chút lễ phép cũng không có? Đây là thái độ của cậu đối với người lớn sao? Có biết cái gì gọi là lễ phép, cái gì là tôn trọng hay không?!"

Một chút cũng không bị Tống Tự Ninh hù dọa, Thời Ẩn Chi sờ vào tách cà phê, sau khi cảm thấy nhiệt độ vừa phải bèn bưng lên, nhấp một ngụm.

" Tôi phải nhắc nhở Tống tiên sinh một chút, ông đã sớm đoạn tuyệt quan hệ cha con với Y Y nhà  tôi rồi. Ngay cả hộ khẩu cũng đã tách, cho nên không tồn tại vấn đề giữa vãn bối và trưởng bối đâu."" Thứ hai, tôi chỉ muốn nói cho Tống tiên sinh, vốn xí nghiệp Tống thị có thể chống đỡ được đến năm sau. Nhưng giờ nó phá sản sớm như vậy trong đó cũng có bút tích của tôi."

Hai mắt Tống Tự Ninh trợn to, vẻ tức giận đã chuyển thành nghi ngờ và khiếp sợ, nổi gân xanh ở cổ, khuôn mặt đỏ bừng.

" Ý mày là gì! Nói rõ!"

Nói chuyện với loại người luôn cảm thấy mình cao cao tại thượng này rất tốn sức. Thời Ẩn Chi có chút phiền não cởi cúc thứ hai trên áo sơ mi, nói:

" Đáng lẽ ông đã bàn bạc xong với một công ty thương mại nước ngoài tại thủ đô, chi phí đã được đầu tư. Nhưng không ngờ cuối cùng lại bị một công ty khác đoạt mất, cho nên chuỗi vốn của quý công ty bị phá vỡ hoàn toàn, không thể không tuyên bố phá sản."

Tống Tự Ninh gật đầu, thần thái ngưng trọng, bắt đầu quan sát người trẻ tuổi trước mặt lần nữa.

Trên thực tế, công ty ngoại thương tại thủ đô kia ông ta đã quan sát rất lâu. Nếu như có thể đàm phán hợp đồng này thì xí nghiệp Tống thị có thể vượt qua cửa ải khó khăn, có khi cổ phiếu còn có thể tăng ấy chứ.

Thời Ẩn Chi cười lạnh, tiếp tục nói:" Công ty cổ phần Chi Độ là công ty nhỏ do tôi và bạn tôi tùy tiện sáng lập, phá vỡ con đường cuối cùng của quý công ty là vinh hạnh của tôi."

Ban đầu công ty cổ phần Chi Độ được thành lập khi bọn người Tần Phóng và Giang Độ bắt đầu khởi nghiệp. Thời Ẩn Chi không tham gia vào bất cứ điều gì, chỉ đầu tư hàng triệu vào đó.

Về tên công ty, mặc dù số vốn ba người họ đầu tư xấp xỉ nhau nhưng ai bảo Thời Ẩn Chi là anh ruột của Thời Ấu Nghiên, cho nên Tần Phóng sao có thể không đặt tên anh vợ tương lai lên trước chứ?

Cho nên cuối cùng quyết định đặt tên công ty là Công ty cổ phần Chi Độ, lấy tên của anh và Giang Độ.

" Bốp", vỗ một cái lên bàn, tách cà phê cũng theo đó mà rơi. Mảnh sứ trắng vương vãi, cà phê cũng đổ đầy ra sàn.

Tống Tự Ninh tức giận bừng bừng chỉ vào Thời Ẩn Chi mắng:" Đồ khốn, chính mày đã đoạt mất đường lui của xí nghiệp Tống thị, có đứa con rể nào như mày không?! Tao tuyệt đối không cho phép mày làm con rể tao!"

Trong tiệm cà phê sách còn có những khách hàng khác, hầu hết tất cả đều là sinh viên. Có người nhận ra Thời Ẩn Chi bèn lấy điện thoại ra vừa quay video vừa xì xào bàn tán.

Nữ sinh viên làm bán thời gian cũng vội vàng chạy tới, cầm hót rác và cây lau nhà dọn dẹp sạch sẽ mảnh sứ và cà phê trên đất.

" Vị tiên sinh này, yêu cầu ngài giữ tỉnh táo. Nếu có bất kỳ tranh chấp nào, chúng tôi khuyên ngài nên ra bên ngoài nói chuyện sẽ tốt hơn, tránh ảnh hưởng đến người khác."

Chủ của quán cà phê sách này là một sinh viên nam cao gầy, đeo kính, không sợ bầu không khí đang căng thẳng mà đi ra nói với Tống Tự Ninh.

Cuối cùng ông ta vẫn còn có một chút hiểu biết. Cảm giác bị một nhóm sinh viên đại học nhìn chằm chằm cũng không tốt lắm. Tống Tự Ninh rút hai trăm tệ trong ví ra, đập lên bàn, nhìn chủ quán.

" Được rồi, chúc ngài sớm ngày giải quyết được mâu thuẫn, cuộc sống vui vẻ!"

Ông chủ quán cà phê rất thức thời, dứt khoát cầm tiền rồi quay đi.

Thời Ẩn Chi vẫn bình tĩnh ngồi trên ghế sofa như cũ, xử sự không sợ hãi, nhưng đối với chủ quán cà phê đã có một cái nhìn khác.

Đứng dậy từ chỗ ngồi, ánh mắt anh nhìn một vòng xung quanh.

Sinh viên cầm điện thoại quay video bên cạnh cũng yên lặng tắt điện thoại, cúi đầu đọc sách.

Dáng người Thời Ẩn Chi rất cao, còn cao hơn Tống Tự Ninh nửa cái đầu.

Hôm nay anh mặc rất giản dị, áo sơ mi trắng bên trong với áo len bên ngoài, kết hợp với mắt kính màu bạc. Hơi thở nho nhã đập vào mặt, lời nói ra vừa hùng hổ dọa người lại vừa như gió xuân.

" Tống tiên sinh, đầu tiên trong tương lai tôi sẽ trở thành chồng của Y Y, nhưng không phải con rể ông."

" Thứ hai, người đối xử với Y Y nhà tôi không tốt, từ trước đến nay tôi chưa bao giờ để lại đường lui."

*****

Toai chỉ muốn nói là tác giả đã đổi lại văn án khác, đổi cả bút danh luôn😂

T đã edit và để thêm vào phần văn án, ai muốn đọc thì quay lại đọc nha~

Chương 48: Chao

" Tống! Sao em lại có thể lạnh lùng tàn nhẫn như vậy! Tôi đã nhìn nhầm em rồi!"

Giọng nói của Kagel từ trong điện thoại phát ra, tức đến nỗi ngay cả tiếng Trung cũng nói trôi chảy. Sau đó không chờ Tống Y trả lời đã lập tức cúp điện thoại.

Mới sáng sớm bị tiếng chuông điện thoại đánh thức cũng không phải trải nghiệm tốt đẹp gì. Ai biết được điện thoại vừa kết nối lại là chuyện này.

Cô lạnh lùng tàn nhẫn chỗ nào chứ? Có phải phim Quỳnh Dao lúc 8 giờ đâu!

Tối qua Kagel mời Tống Y đi ăn tối, Tống Y cô là người phụ nữ đã có chồng, sao có thể đi được chứ?

Ngô Ngữ nhận tiền của Tống Y nên tất nhiên sẽ đi một chuyến, ăn cơm, tán gẫu.

" Đồ điên."

Giấc ngủ tốt đẹp bị đánh thức, Tống Y nằm trên giường, cầm điện thoại di động muốn mắng người.

Đã tỉnh rồi nên Tống Y làm thế nào cũng không thể ngủ lại được. Cô nhớ đến cuộc điện thoại nói chuyện với Thời Ẩn Chi tối qua bỗng nhiên thở dài một tiếng.

Từ lúc ở IKEA nghe thấy mấy lời của Kagel, Tống Y cảm thấy Thời Ẩn Chi đang làm mình làm mẩy.

Rõ ràng miệng nói không tức giận nhưng cơ thể và hành động lại không lúc nào không truyền đạt cho Tống Y một tin tức:

Anh đang tức giận, nhưng không nói cho em biết đâu.

Nếu như không phải vì giận thì Tống Y không tin Thời Ẩn Chi sẽ từ chối nói chuyện video với cô tối qua.

Phải biết tối qua vì chuẩn bị cho cuộc gọi video này, cô còn đặc biệt trang điểm theo một phong cách khác, điện thoại cũng đặt ở góc độ đẹp nhất, cố gắng đạt được cảm giác tươi mới. Ai ngờ Thời Ẩn Chi lại không thèm nghe.

Lí do còn rất quang minh chính đại, nói là phải viết một bài luận cho Scl.

Nếu không phải sau đó Tống Y đi hỏi Thời Ấu Nghiên thì có lẽ cô sẽ tin là thật.

Viết luận văn Scl cái shit, rõ ràng đang xem TV, lại còn là Fashion Show nữa chứ!

Nghĩ đến dáng người thiên thần victoria"s secret với đôi chân dài miên man, trong lòng Tống Y cảm thấy buồn bực.

Thật ra, cô cũng thích xemVictoria"s Secret Show, vừa đẹp vừa bổ mắt. Hơn nữa Victoria"s Secret Show nhìn từ đằng sau còn quyến rũ hơn!

Mông của các người mẫu chỉ cần diễn tả trong một câu thôi: rất khiêu gợi.

Nếu cô là đàn ông, lại còn có tiền, nhất định sẽ chơi còn ác hơn hiệu trưởng Tư Thông*, thậm trí còn cặn bã hơn.

(* Hiệu trưởng Tư Thông: nói đến Vương Tư Thông - thiếu gia ăn chơi có tiếng ở Trung Quốc.)

Thực ra hôm trước cô đã đặt hai vé máy bay hạng thương gia đến thành phố H, định gây bất ngờ cho Thời Ẩn Chi, đưa anh đi gặp ông bà ngoại.

Ai biết được bây giờ vì một chuyện cỏn con của cô hồi xưa, người ta còn không được coi như người yêu cũ mà anh lại hẹp hòi đến mức độ này.

Gọi điện thoại cho Thời Ẩn Chi, Tống Y vùi đầu vào trong chăn ủ rũ. Cô nhất định phải chống lại một lần mới được!

Hôm nay là thứ bảy, Thời Ẩn Chi không có lớp nên sáng sớm đã ngâm mình trong phòng đọc sách, đột nhiên điện thoại di động đổ chuông.

Anh cài đặt nhạc chuông đặc biệt cho Tống Y nên điện thoại vừa kêu anh đã biết là tiểu tổ tông gọi đến.

Tâm trạng vô thức tốt hơn, một chút cũng không thấy buồn bực khi bị quấy rầy lúc đang đọc sách.

" Chi Chi! Em có thai rồi, là đứa bé của anh. Anh không thể không cần em nữa! Huhuhu..."

Điện thoại vừa kết nối, đầu bên kia tiểu tổ tông đã bắt đầu khóc nức nở. Nếu không phải hiểu rõ sở thích diễn của tiểu tổ tông, Thời Ẩn Chi chắc chắn sẽ tin là thật.

Không nói nhiều lời, anh trực tiếp chuyển 20.000 tệ qua Alipay cho Tống Y, đủ để cô phá thai mười lần.

Alipay ngay lập tức vang lên tiếng tiền đến tài khoản, tiếng khóc của Tống Y ngưng lại, sau đó khóc ngày càng thương tâm hơn.

" Chi Chi! Anh có phải, có phải không thích em nữa đúng không! Lại dùng tiền, dùng tiền để đuổi em đi, huhuhu...."

Tiền cũng đã chuyển, thế mà tiểu tổ tông bên kia vẫn khóc thút tha thút thít, giận đến nỗi thở không ra hơi nhưng vẫn muốn chất vấn anh.

Thời Ẩn Chi đặt quyển sách vừa dày vừa nặng trong tay xuống, rút cáp sạc ra, ngồi trên ghế dỗ dành nói:

" Anh đâu có không cần em nữa chứ, muốn mang em về nhà còn không kịp nữa là. Chỉ là con mèo nhỏ nào đó không muốn thôi."

Điều Tống Y không chống cự được nhất chính là sự dịu dàng của Thời Ẩn Chi. Anh vừa nói như vậy đã khiến cô cảm thấy hổ thẹn, cảm thấy mình đang cố tình gây sự.

Tống Y đột nhiên nhớ lại ngày nào đó, Thời Ẩn Chi hỏi cô có muốn tiếp tục ở trong nhà họ Thời, không về khách sạn nữa hay không.

Lúc ấy hình như cô... từ chối một cách chính đáng.

Tống Y mặc kệ, tiếp tục khóc, tự động bỏ qua nửa câu sau của Thời Ẩn Chi.

" Hôm qua em hỏi Nghiên Nghiên rồi, huhuhu, tối qua anh không viết bài luận... luận văn Scl! Anh xem Show catwalk!! Em biết anh nhất định, nhất định chê chân em không dài, vóc dáng không đẹp như người ta, huhuhu..."

Thời Ẩn Chi tối qua thật sự không viết luận văn Scl, hơn nữa còn xem chương trình người mẫu. Anh không ngờ trong nhà còn có phản đồ.

Anh bật máy tính, đăng nhập WeChat, gửi video tối qua cho cô, nói:

" Luận văn Scl xác thực đã viết xong, xem show người mẫu cũng là thật. Video đã gửi đến WeChat của em."

Tống Y nghe vậy, nước mắt cá sấu lập tức trở nên chân thật.Nhìn xem! Mới ở bên nhau được mấy ngày mà Thời Ẩn Chi đã không thích cô nữa rồi, lại còn nói dối cô!!

Tống Y vừa khóc vừa mở WeChat ra, vào phần tin nhắn của Thời Ẩn Chi, cô bất ngờ phát hiện có hơn mười video được gửi đến!!

Ngậm ngùi mở một trong mấy video đó lên, đập vào mắt cô là dòng tiêu đề lớn xuất hiện ở đầu video ——

[ Bộ sưu tập sàn catwalk của siêu mẫu quốc tế Kagel trong ba năm trở lại đây.]

Tống Y đột nhiên im lặng, tâm trạng buồn bã không thể tiếp tục nổi nữa.

Tiếp tục nhấp vào các video khác, tiêu đề của video không có gì ngoại lệ đều là Kagle ——

[ Mười tám điểm tốt của Kagel.]

[ Sự ra đời của ngôi sao catwalk mới —— Kagel.]

[ Ước hẹn bí mật giữa Gucci và Kagle.]

...

Thậm chí bài viết cuối cùng còn có tiêu đề —— 《Tại sao bạn kém hơn Cargel 》

Tống Y lập tức ngừng khóc, chui đầu ra khỏi chăn, nhẹ nhàng nũng nịu:

" Chi Chi, người ta thích anh nhất! Kagel là ai? Sao có thể tốt bằng Chi Chi được, ngay cả nửa móng tay của Chi Chi cũng không bằng!"

Rõ ràng cô gọi điện đến để chất vấn, cuối cùng lại đi nịnh nọt, vuốt mông ngựa người khác, còn sợ vỗ không vang.

Đáng sợ quá! Không ngờ họa sĩ nổi tiếng quốc tế lại lưu lạc đến nông nỗi này!

Thật khiến người khác thổn thức, nam im lặng, nữ rơi lệ mà.

Thời Ẩn Chi đầu bên kia điện thoại lạnh nhạt ừ một tiếng, nén cười hỏi:

" Dáng người của Kagel đẹp hay dáng người của anh đẹp?"

Đây quả thực là một câu hỏi chết người, đánh trực tiếp vào linh hồn.

Tống Y không dám do dự, không hề nghĩ ngợi đã bật thốt lên.

" Dáng người của anh đẹp hơn!"

Cô nói nhanh như vậy, một chút cũng không do dự, lòng trung thành có trời đất chứng giám.

Thời Ẩn Chi khẽ mỉm cười, tiếp tục nói:

" Qua lâu như vậy rồi mà Y Y vẫn có thể nhớ được vóc dáng của Kagel, nhưng sao lại không nhớ chuyện từng hôn trộm anh? Hử?"

Trời lạnh quá! Tống Y xong đời rồi.

Trong đầu bỗng nhiên xuất hiện câu nói như vậy khiến Tống Y cảm thấy lành lạnh.Thời Ẩn Chi không chỉ chỉ ra những sơ hở trong lời nói của cô mà còn nhớ đến chuyện bé bằng hạt vừng năm xưa.

" Không, em không nhớ được bất cứ dáng người của ai cả, em chỉ nhớ Chi Chi thôi! Em muốn ngủ với Chi Chi, còn muốn hôm nay đưa Chi Chi về thành phố H thăm ông bà ngoại."

Dũng cảm hiến thân, xoay chuyển tình thế.

Tám chữ này Tống Y làm được, hơn nữa còn làm rất tốt.

Thời Ẩn Chi nhẹ giọng cười một tiếng, rõ ràng là bị Tống Y ăn gắt gao còn làm bộ nghiêm túc, dụ cô tự đưa mình đến cửa.

" Anh đã ghi âm lại rồi, buổi tối nhớ tắm rửa sạch sẽ rồi đến nhá."

Tống · dê con đợi làm thịt · Y gật đầu đáp lại, giống như tráng sĩ chặt chuẩn bị lên pháp trường vậy.

" Vậy Chi Chi, anh nhớ vé máy bay là vào buổi trưa nha, em đưa anh về nhà."

Thời Ẩn Chi khẽ "ừ", sự khó chịu và ghen tuông giấu trong lòng dần biến mất, cười trả lời:

" Đã biết, tiểu tổ tông."

·

Máy bay băng qua bầu trời xanh, để lại một đường kẻ trắng.

Buổi sáng bị ồn ào tỉnh dậy khiến Tống Y cảm thấy nên ngủ một giấc thật ngon trên máy bay. Tháo cái bọc của chụp mắt xuống, thuận tay đưa cho Thời Ẩn Chi ngồi bên cạnh.

Thời Ẩn Chi cũng rất tự nhiên nhận lấy, bỏ vào trong túi rác.

Thành phố H cũng giống như thành phố Y, đều là thành phố lịch sử nổi tiếng, kinh đô văn hóa thời xưa.

Thành phố H nằm trong khu vực gió mùa cận nhiệt đới, với bốn mùa rõ rệt và lượng mưa dồi dào. Mùa hè nóng bức, mùa đông lạnh giá, mùa xuân và mùa thu là thời điểm tốt nhất để đi du lịch ngắm cảnh.

Ông bà ngoại Tống Y sống ở đây.

Sau khi xuống máy bay, Tống Y gọi một chiếc taxi trên ứng dụng di động. Thời Ẩn Chi xếp đầy quà tặng vào cốp sau, rồi ngồi với Tống Y ở ghế sau.

" Sao lại muốn em lên sau thế ạ?"

Tống Y không hiểu, lúc Thời Ẩn Chi để đồ vào cốp xe, cô đã mở cửa chuẩn bị lên xe lại bị anh ngăn lại.

" Vì an toàn." Thời Ẩn Chi trả lời rồi vỗ nhẹ vào ghế bên cạnh ra hiệu cho Tống Y ngồi lên.

Đi ra khỏi nhà luôn phải tỉ mỉ và cẩn thận hơn. Trước kia Thời Ẩn Chi đã xem qua những sự kiện liên quan đến taxi nên trong lòng vẫn có chút đề phòng.

Một cặp vợ chồng mới cưới đi du lịch ở Thái Lan, người vợ lên xe trước, kết quả người chồng còn chưa kịp lên xe xe taxi đã lái đi. Mấy năm sau, người chồng thấy vợ mình thành lợn người nhét trong bình*.

( Theo như mình tìm hiểu thì đây là một trong những màn tra tấn tàn bạo nhất thời cổ đại. " Người lợn" đúng như tên gọi của nó là biến "người" thành "lợn người", nghĩa là cắt đứt chân tay của con người, khoét mắt, cắt mũi, cắt tai và nhét thuốc vào họng khiến họ không nói được... sau đó nhét vào trong chum, chỉ lộ đầu ra.)

Phụ nữ có giá trị hơn đàn ông, cũng như không bao giờ được đánh giá thấp bản tính hung ác của con người.

Quà tặng mang từ thành phố N đến có thể để vừa ở ghế sau, nhưng Thời Ẩn Chi muốn để trong cốp xe để nhân cơ hội nhớ biển số xe.

Anh để mình lên xe trước, như vậy không chỉ có thể tránh được bi kịch của cặp vợ chồng đi du lịch Thái Lan mà nếu xảy ra bất trắc gì thì Tống Y ở gần cửa, cách xa tài xế cũng có thể nhanh chóng trốn thoát.

Xanh hóa ở thành phố N rất rộng, trạm xe buýt nhỏ hơn thành phố Y một chút, trên đường khắp nơi đều có xe đạp công cộng.

Ông bà ngoại Tống Y sống ở phía tây thành phố H, là một khu biệt thự có môi trường rất tốt.

Cách đó không xa còn có một viện dưỡng lão, đôi vợ chồng già trong lúc rảnh rỗi có thể cùng mọi người đánh mạt chược, nhảy quảng trường, vui vẻ qua ngày.

" Đến rồi!"

Mở cửa xe, Tống Y đứng bên ngoài khu biệt thự, giang hai cánh tay, vui mừng vì đã lâu không quay lại đây.

Lấy quà từ trong xe ra, sau khi trả tiền xe, Thời Ẩn Chi một tay ôm eo Tống Y.

" Bạn nhỏ Y Y, xin hãy dẫn đường."

Tống Y kiêu ngạo hừ một tiếng, dựa sát lại gần Thời Ẩn Chi, hấp thu nhiệt độ.

" Nhớ nha! Sau này đây cũng là nhà anh. Đi thôi, em đưa anh về nhà!"

Mùa đông là chỉ muốn đặt bàn tay lạnh của em vào bàn tay to lớn của anh, từ từ sưởi ấm.

Tốt nhất là có thêm một nụ hôn ngọt ngào ấm áp, thế thì còn gì bằng nữa.

****

Tada, tui đã trở lại rồi đây!!!

Chương 49: Cây cát cánh

Những bức tường màu đỏ và màu trắng đối mặt nhau khiến người ta có cảm giác như đang đi bộ trên đường phố nước Ý, bầu không khí yên bình ngập tràn khắp nơi.

Chú chó canh giữ trong trang viên uể oải ngáp một cái, vẫy vẫy đuôi rồi lại tiếp tục nằm dài trên đất.

Mỗi biệt thự được ngăn cách với nhau bằng một bức tường rào, ở giữa có một con đường không rộng cũng không hẹp, chỉ đủ cho hay chiếc xe chạy song song. Bên đường trồng rất nhiều cây xanh, có nhà trồng trúc đào, có nhà trồng hoa lan trắng.

Nhà Ông bà ngoại Tống Y cũng nằm trong những căn biệt thự đó. Mặc dù số lần về nhà trong một năm rất ít nhưng Tống Y rất nhanh đã tìm được đường.

Lần này trở về cô không nói trước với ông bà, thậm chí sáng nay mới nói cho Thời Ẩn Chi biết.

Là một sự ngẫu hứng, cũng là sự bất ngờ đến muộn.

Tống Y không nhớ mật khẩu cổng nhà nên cô nhấn chuông cửa, giống như một cây pháo nhỏ, ấn mãi không ngừng.

Thời Ẩn Chi nhìn hành động ngây thơ của tiểu tổ tông, có chút dở khóc dở cười.

" Cẩn thận hàng xóm xung quanh khiếu nại em quấy nhiễu người dân đấy."

" Không sao đâu, em chỉ ấn một lúc thôi." Tống Y buông tay ra, không tiếp tục nhấn chuông nữa.

" Ông bà ngoại lớn tuổi rồi, nghe không rõ lắm. Em chỉ muốn biết tình trạng thính giác hiện tại của họ thôi. Nếu ồn ào như vậy vẫn không nghe thấy thì em phải chỉnh cho chuông cửa lớn hơn một chút."

Có chút bất ngờ. Tiểu tổ tông không phải hành động tùy hứng mà là người có tấm lòng son sắt.

Không lâu sau cửa được mở ra, người tới là bà ngoại Tống Y. Bà mặc áo bông ở nhà màu nâu, quần ni lông xám tro hơi bạc màu, vừa nhìn đã biết được mặc rất nhiều năm rồi.

Bà đã già rồi nên mắt không được tinh như xưa nữa. Bà lấy kính từ cổ áo đeo lên, nhìn kĩ lại mới chắc chắn đây là cháu gái cưng của mình.

" Ai ôii! Là Y Y nhà chúng ta này!"

Bà ngoại vui mừng vỗ tay một cái, hô vào trong nhà:

" Ông già, nhanh lên ra đây đi! Y Y về rồi này!"

Rõ ràng còn đang đi dép, nhưng khi chạy ra lại giống như đi giày thể thao vậy. Bà ngoại vui mừng ra mặt, nếp nhăn trên mặt như đá rơi vào nước, xao động một vòng lại một vòng.

" Bà ơi chạy chậm một chút! Đừng sốt ruột! Cẩn thận không ngã!"

Tống Y thấy bà ngoại chạy nhanh như vậy, trong lòng vừa đau lại vừa ngọt, cũng như sợ bà bị mất thăng bằng vấp ngã.

Không có việc gì chạy đến cổng, bà ngoại cười hiền từ, vội vàng mở cổng cho Tống Y và Thời Ẩn Chi.

" Không sao, không sao. Trong lòng bà biết rõ mà, sẽ không làm cho Y Y lo lắng đâu."

Đang mỉm cười, bà ngoại bỗng nhiên dừng lại, ánh mắt chú ý đến Thời Ẩn Chi. Nụ cười của bà càng thêm vui vẻ, dò xét hỏi:

" Chàng trai này là?"

" Con chào bà, con tên Thời Ẩn Chi, là chồng chưa cưới của Tống Y. Vội vàng đến thăm, xin người đừng trách ạ."

Thời Ẩn Chi mặc áo khoác dài màu đen, dáng người thon dài, chỉ đứng yên thôi cũng thấy được cốt cách thanh tao, quý phái. Vì đây là lần đầu tiên đến thăm, nên lúc nói chuyện cũng đặt mình xuống tư thế thấp nhất, thể hiện sự chân thành.

Tống Y ở bên cạnh mừng thầm, lúc nghe thấy ba chữ " Chồng chưa cưới", trong mắt tràn đầy tự hào.

" Ôi chao, đứa bé ngoan, đứa bé ngoan! Nhanh vào đi! Cũng không biết các con về nên trong nhà không chuẩn bị cái gì cả. Y Y, sao con lại vậy chứ, về cũng không nói trước một tiếng!"

Bà vui vẻ, nhưng miệng vẫn phải phê bình, oán trách mấy câu.

Tống Y từ lâu đã quen với tính tình của bà ngoại, cô vẫy vẫy tay không thèm để ý, cười lớn nói:

" Bất ngờ mà bà, nếu nói trước thì còn gì là bất ngờ nữa ạ."

Bên trong biệt thự bỗng nhiên có một chú chó lông vàng lớn xông ra, thè lưỡi chạy như bay, ngốc nghếch nhào về phía Tống Y.

" Bốp!"

Lông vàng còn chưa nhào đến người Tống Y, đầu đã bị Thời Ẩn Chi không nặng không nhẹ vỗ bốp một phát. Trong cổ họng nó "Ô" một tiếng, tủi thân đi vòng quanh bà ngoại.

" Sao anh lại đánh Lông Vàng chứ, nó chỉ muốn thân mật với em một chút. Dù sao đã lâu không gặp rồi, thế mà nó vẫn nhớ mùi của em."

Thời Ẩn Chi lạnh nhạt liếc nhìn chú chó lông vàng, miễn cưỡng "ừ" một tiếng,
" Anh tưởng là chó nhà khác, sợ làm em bị thương nên mới đánh một cái."

Anh mới chỉ ôm tiểu tổ tông mấy lần, sao có thể để con chó lông vàng này đến tranh với mình chứ.

Tống Y không nghĩ nhiều, xoa xoa đầu lông vàng, dắt chó thay giày vào trong nhà.

Bởi vì biệt thự mua cho ông bà nghỉ dưỡng nên phong cách trang trí và một số chi tiết đều gần sát với thẩm mĩ của người lớn tuổi.

Tất cả mọi thứ đều thiết kế theo phong cách truyền thống Trung Quốc, ghế và góc bàn được thiết kế hình tròn hoặc góc tù, để phòng ngừa ông bà vô tình va vào bị thương.

Thiết kế của cầu thang cũng rất nhân văn. Không chỉ có thảm mềm mại mà chỗ ngoành còn đặt một chiếc ghế dựa tường. Nếu leo được một nửa thấy mỏi mệt thì có thể ngồi xuống nghỉ ngơi một chút.

Ông ngoại Tống Y đã ra từ phòng ngủ đi ra. Thân thể ông không được tốt, đi một lúc đã thở hổn hển, chỉ đành phải ngồi trên sofa đợi cháu ngoại cưng vào.

" Y Y! Con có phải quên mất ông ngoại rồi đúng không! Lâu như vậy cũng không trở về, ông cũng muốn chết rồi."

Tống Y lộc cộc chạy chậm đến trước mặt ông ngoại, quỳ xuống sàn cạnh ghế sofa, chỉ vào Thời Ẩn Chi cười nói:

" Tất nhiên con không quên rồi! Con đây không phải là đi ra ngoài tìm người yêu sao, bây giờ mang về cho ông bà xem nè! Ông ngoại, ông có thấy bạn trai con đẹp trai không? Anh ấy là bác sĩ đấy!"

Đem đặc sản ở thành phố N cùng với một số sản phẩm chăm sóc sức khỏe cho người già đặt gọn lên bàn, sắp xếp chỉnh tề.

Thời Ẩn Chi nở nụ cười, vẫn còn đứng ở cửa thay giày cúi người về phía ông ngoại Tống Y ở đằng xa:

" Chào ông ạ, con là Thời Ẩn Chi, chồng chưa cưới của Y Y."

Miệng Thời Ẩn Chi rất ngọt, không cần dặn anh đã gọi "Ông ngoại" theo Tống Y.

Ngoại hình của anh thiên về kiểu người nho nhã, khí chất lại rất thoải mái, mang theo chút hờ hững không sợ hãi trước việc lớn, là kiểu mà người lớn tuổi thích nhất.

Nhân tài đứng ở cửa biệt thự, ông bà ngoại Tống Y đã vô cùng hài lòng.

" Mau ngồi xuống đi! Bà ngoại các con lớn tuổi, vừa bị cao huyết áp vừa bị phong thấp, tí nữa còn phải uống thuốc. Các con có đói bụng chưa? Ông ngoại làm nem rán cho các con ăn nhé! Đúng lúc trong nhà vẫn còn. Lần đầu tiên đến nhà không thể để đói bụng được!"

Cách người lớn quan tâm con cháu biểu đạt trong phương diện tình cảm, đếm trên đầu ngón tay hình như cũng chỉ có mấy loại như vậy.

Trong số đó, "ăn" là nhiều nhất.

Họ luôn sợ bạn bị đói, sợ bạn ăn không đủ no. Ngay cả khi bạn mập như một con heo thì họ vẫn sẽ lo lắng than thở nói:

" Ai ôi, sao con lại gầy như vậy? Ăn nhiều thêm chút đi!"
Cho dù cãi nhau cũng không bao giờ nói xin lỗi, chỉ cần một câu "Đi ra ăn cơm!" đã có thể giải quyết vấn đề.

Lần đầu tiên đến nhà thăm hỏi, sao lại để người già bận bịu chạy đông chạy tây chứ? Thời Ẩn Chi khéo léo từ chối:

" Không cần đâu ạ! Bọn con đã ăn trên máy bay rồi, bây giờ vẫn chưa đói, cảm ơn ông ạ."

Tống Y cũng lắc đầu liên tục từ chối, dỗ ông ngoại vui vẻ, vỗ vỗ lên sofa, gọi Thời Ẩn Chi tới ngồi.

Chân bà ngoại Tống Y không được tốt, bà bị bệnh viêm khớp mãn tính đã rất nhiều năm cộng thêm cao huyết áp. Lúc nãy vì nhìn thấy cháu gái vui mừng quá, chạy mấy bước nên giờ cảm thấy chân có chút không chịu nổi.

" Để cháu đỡ bà ạ!"

Thời Ẩn Chi là người cẩn thận, lập tức đỡ bà, phối hợp theo bước chân của bà, khom người chậm rãi bước đi.

Ông ngoại Tống Y thấy vậy nheo mắt cười không ngừng, cười đến mức ho khan.

Tống Y vội vàng vỗ nhẹ lưng, giúp ông thuận khí.

" Ông ơi, ông nhìn ông xem, sao lại khiến mình sặc cười chứ?"

Trẻ con luôn muốn mặc trộm quần áo của người lớn, mong muốn mình lớn lên. Nhưng sau khi thật sự lớn lên rồi, chúng mới nhận ra không thể quay lại những năm tháng ấy nữa.

Người đến tuổi già, giống như tu luyện võ công tuyệt thế trong tiểu thuyết võ hiệp —— cải lão hoàn đồng vậy.

Càng già lại càng giống như đứa trẻ.

Ông ngoại thở bình thường lại bèn vẫy tay gọi Thời Ẩn Chi, lấy một hộp thuốc nhỏ trong ngăn kéo cạnh ghế sofa. Còn có một quyển sổ khám bệnh mới tinh, có lẽ mới đi khám gần đây.

" Tiểu Thời! Y Y nói con là bác sĩ! Tốt quá rồi, con tới nhìn hộ ông xem bệnh của bà lão yếu ớt này đã tốt lên chưa. Gần đây bà ấy còn thấy chóng mặt buồn nôn, có phải vì các bác sĩ trong bệnh viện không đủ trình độ không?"

" Ai da, ông lão này làm sao vậy. Tiểu Thời người ta mới đến ông đã làm phiền nó. Có gì để nhìn chứ, lớn tuổi rồi ai mà chả có bệnh?" Bà ngoại ghét bỏ nói nhưng trên mặt vẫn đượm ý cười.

Thời Ẩn Chi cẩn thận đỡ bà ngoại Tống Y ngồi xuống, thái độ khiêm tốn.

" Có chỗ nào phiền toái chứ ạ. Có thể giúp và là vinh hạnh của con."

Trên bàn uống trà có bảy, tám loại thuốc. Thời Ẩn Chi ngẫu nhiên cầm lên xem tên thuốc.

Benzfluorothiazide, lisinopril, simvastatin, methotrexate, axit folic, paracetamol...

Benzfluorothiazide và lisinopril là hai loại thuốc thường được sử dụng để điều trị tăng huyết áp. Simvastatin là một loại thuốc dùng để điều trị tăng lipid máu và bệnh tim mạch vành.

mtX có thể điều trị hiệu quả bệnh viêm khớp dạng thấp, paracetamol là thuốc để hạ sốt và giảm đau. Thoạt nhìn, dường như không có vấn đề gì lớn.

Mở sổ khám bệnh ra, bên trong là báo cáo bệnh án của bệnh viện Long Phượng Phượng Vũ.

Thời Ẩn Chi xem qua, các xét nghiệm kiểm tra cũng không có vấn đề quá lớn, bác sĩ cấp cứu chuẩn đoán là Utl, nhiễm trùng đường tiết niệu.

Mở trang tiếp theo, bác sĩ điều trị kê đơn thuốc —— trimethoprim.

Mỗi ngày 2 lần, 200ml trimethoprim, uống trong ba ngày.

Lúc Thời Ẩn Chi thấy dòng chữ này không nhịn được cau mày.

Khoa cấp cứu thực sự là khoa bận rộn nhất của bệnh viện, rất dễ mắc sai lầm. Loại sai lầm giống như này nếu lúc khám bệnh khám kĩ hơn một chút có lẽ có thể tránh khỏi.

Trimethoprim và methotrexate là hai loại thuốc có tác dụng lẫn nhau.

Cả hai loại trimethoprim và thuốc kháng viêm không Steroid (NSAIDs) đều làm tăng thêm độc tính của methotrexate.

Mặc dù thuốc kháng viêm không Steroid (NSAIDs) thường được sử dụng kết hợp với methotrexate, nhưng nó có thể ảnh hưởng đến nồng độ của methotrexate trong máu.

Thời Ẩn Chi đặt quyển sổ khám bệnh xuống, không chỉ ra sai lầm của đồng nhiệp, cười nhẹ nói:

" Có lẽ do tác dụng của thuốc không đủ. Con thay trimethoprim bằng viên nén Amoxicilline + Clavulanate, hiệu quả sẽ tốt hơn."

Chương 50: Đương quy

Lông Vàng vui mừng chạy tới chạy lui trên sàn nhà, Tống Y mới ném ra một đĩa nhựa đỏ, nó đã chạy như điên đi nhặt lấy, chơi không biết chán.

Hơn 12 giờ họ mới đến thành phố N, sau khi về đến nhà ông bà ngoại, Tống Y nhận ra mình không cần nói tốt cho Thời Ẩn Chi, ông bà ngoại đã rất yên lòng về anh.

Chẳng qua chỉ xem bệnh án, đoán đúng mấy triệu chứng đã khen anh giỏi, làm như thấy cháu ruột nhà mình vậy.

Lại còn vừa mát xa, vừa giác hơi.

Học y thì giỏi lắm à?!

Cô cũng rất có ích đấy?! Chân dung của họa sĩ nổi tiếng quốc tế, có ai hiểu không?!

Tống Y bĩu môi, không biết nên vui hay giận.

" Buổi tối không đi chứ? Ở trong nhà đi! Hiếm khi Y Y trờ về, các con ở lại thêm mấy ngày nhá, phòng đều có sẵn rồi."

Bà ngoại cười vui sướng. Bây giờ bà càng nhìn càng thấy đứa cháu rể này vừa mắt. Không chỉ đẹp trai mà y thuật cũng rất tốt.

Vừa rồi làm một khóa chăm sóc sức khỏe, bà thấy cơ thể hình như thoải mái hơn, cả người khoan khoái.

Thời Ẩn Chi trả lời:" Cái này phải hỏi Y Y ạ, tất cả con đều nghe theo cô ấy."

Tai Tống Y rất thính, vẫn luôn lén lút nghe, từ trong mũi hừ một tiếng, nói:

" Tất nhiên phải nghe theo em rồi. Em nói mấy ngày là mấy ngày, anh có muốn về thành phố N dạy học cũng không được."

Thời Ẩn Chi " Ừ" một tiếng, cho Tống Y mặt mũi.

" Tình cảm thời trẻ thật tốt. Tốt nhất nên sớm kết hôn đi, bà ngoại muốn thấy chắt trai, chắt gái."

Thúc giục cưới luôn là bệnh chung của bậc trên, bất kể tuổi tác.

Ngay cả ông bà ngoại luôn yêu thương Tống Y từ nhỏ cũng vậy.

Giục cưới là một loại thái độ trong cuộc sống, cũng như một thú vui thường ngày, là điều không thể thiếu.

Rõ ràng chỉ mới 24 nhưng Tống Y cảm thấy giờ phút này mình như 34 tuổi rồi ý. Cô sâu sắc nghĩ lại, rốt cuộc mình đã làm gì khiến cho ông bà ngoại có ảo tưởng rẳng mình không ai thèm lấy chứ?

Tống Y cô là một người người gặp người thích, hoa gặp hoa nở; người theo đuổi cô phải xếp hàng dài từ thủ đô đến Paris đấy.

Sao có thể tùy tiện kết hôn như vậy?!

Sau một hồi im lặng, Tống Y nói:

"Ngày 6 tháng 11 âm lịch đi ạ. Ngày này do bác trai và bác gái Thời tạm quyết định ạ."

Bà ngoại gật đầu, đeo kính lão lên nhìn Hoàng lịch, nói: "Có gấp quá không, sao lại định ngày gấp như vậy?"

Ông ngoại bên cạnh vỗ chân bạn già, dùng sức nháy mắt, ho khan liên tục, tiếng hít thở dồn dập.

"Bây giờ tuổi trẻ cởi mở, sao có thể như thời đại của chúng ta hồi xưa được. Hơn nữa, kết hôn sớm thì chúng ta cũng có thể sớm được ôm chắt ngoại.

Tống Y vẫn đang chơi trò ném đĩa với Lông Vàng, nghe thấy những lời này của ông bà ngoại bèn vội vàng giải thích:

"Không phải như ông bà nghĩ đâu ạ. Con với Chi Chi chưa ngủ với nhau đâu!"

Thời Ẩn Chi đang ngồi trên sofa bóc vỏ cam cho hai người lớn tuổi bỗng nhiên quay đầu lại nhìn Tống Y, ánh mắt nóng bỏng nhìn chằm chằm cô, nói:

"Y Y, em có phải sau khi ăn xong thì không giữ lời nữa đúng không? Ngày hôm ấy, lúc em ngủ trong phòng anh không có nói như vậy. Sáng nay lúc em gọi cho anh còn nói muốn ngủ với anh nữa mà."

"Những thứ này em đều quên hết rồi à? Hử?"

" Ai da, Y Y à, chúng ta làm người không thể làm như vậy. Con sao có thể bắt nạt bác sĩ Tiểu Thời như vậy chứ? Con gái đã nói là phải giữ lời nha!"

Bà ngoại nghe thấy những lời của Thời Ẩn Chi ngầm có ý tủi thân và chua xót liền lập tức phát ra tình thương của mẹ, ngôn từ chính đáng giáo giục Tống Y.

Ông ngoại bên cạnh cũng hùa theo bạn già, nói chuyện có chút thở gấp, vội vàng nói:

" Đùn vậy. Y Y, con không nên thấy bác sĩ Tiểu Thời là người hiền lành bèn bắt nạt cậu ấy. Ông biết, khụ... khụ, ông biết con bé con từ nhỏ ý đồ xấu đầy mình, lại còn luôn thích nói dối gạt người khác."

Tống Y, người không làm gì nhưng lại không giải thích được rất muốn lớn tiếng hét lên:

" Không phải con! Con không có! Ông bà đừng nói xấu con!

Ông bà ngoại nhìn nhau cười, kèm theo là tiếng ho khan và tiếng hít thở.

Ngày 6 tháng 11, không còn mấy ngày nữa là đến rồi.

Kết hôn sớm như vậy còn có nguyên nhân gì khác chứ?Nhất định là cháu ngoại cưng nhà mình đã thân mật da thịt với Thời Ẩn Chi từ lâu, ngay cả trong bụng cũng có đứa bé rồi ấy chứ.

Sợ khi kết hôn lộ ra cho nên mới phải cuống cuồng vội vàng kết hôn như vậy.

Ôi chao, mặc dù hai người họ đã già rồi nhưng những thứ này họ đều hiểu, rất rất hiểu!

Ở thành phố H, Tống Y bị tước đoạt quyền phát ngôn không có chút tôn nghiêm nào, bị sắp xếp rất rõ ràng.

Phòng ngủ chính trên tầng hai của biệt thự đã được thay thế bằng một tấm trải giường mới, thậm chí còn được xông hương, còn thiếu chữ hỉ to dán ngoài cửa phòng là đủ.

" Bây giờ đi ngủ có sớm quá không."

Bị ông bà ngoại cưỡng ép đẩy vào phòng, trong lòng Tống Y có chút khổ tâm. Bây giờ cô hơi hoài nghi không biết mình có phải được nhặt ở bãi rác về không.

" Bây giờ vừa đúng là thời gian ngủ trưa, lúc sáng không phải em bảo dậy sớm quá nên buồn ngủ sao? Em lên giường nằm nghỉ một lát đi, hôm nay ban ngày cũng rất mệt rồi."

Đóng cửa lại, Thời Ẩn Chi đi tới bên cửa sổ, kéo rèm lại, trong phòng ngủ lập tức không đủ ánh sáng, trở nên tối mờ mờ như lúc hoàng hôn.

Cảnh giác trong lòng Tống Y đột nhiên nổi lên, tay chân luống cuống từ từ lui về phía sau, lập tức hoảng sợ, viện cớ nói:

"Chi Chi, em thấy ban ngày không cần đi ngủ. Tuổi trẻ phải có ý chí tiến thủ, đối với chúng ta thì tám, chín giờ mới là mặt trời. Sao có thể để chăn bông làm kìm hãm bước chân được?!"

Thời Ẩn Chi cở áo khoác dạ xuống, móc lên móc áo, để lộ chiếc áo len màu be bên trong.

Ánh mắt anh dường như đột ngột trở nên sắc bén, nhìn thẳng Tống Y.

Tống Y hồi hộp đến mức có thể nghe thấy tiếng tim mình đập, bình bịch, bình bịch, vừa có chút sợ hãi lại có chút mong đợi.

Sớm muộn gì cô cũng phải bước qua một bước này, chưa kể sáng nay cô còn tự mình tìm chết nói thấy buồn ngủ.

Nhắm mắt lại, hai tay nắm chặt vạt áo, hô hấp dồn dập.

Tống Y yên lặng chờ, chờ Thời Ẩn Chi dẫn dắt cô tiến vào thiên đường, tiến vào ngục sâu của dục vọng.

Thời Ẩn Chi từ từ đi về phía Tống Y, chậm rãi đến gần, gần sát mặt cô, môi cô, cổ cô...

Một tiếng cười khẽ bỗng nhiên vang lên bên tai, sau đó giọng nói Thời Ẩn Chi vang lên, không dấu được nét dịu dàng.

" Y Y, ban ngày không tuyên dâm, buổi tối chờ anh nhé."

Nhanh chóng mở mắt ra, Tống Y nhìn về phía Thời Ẩn Chi, lông mi dài chớp chớp, có chút sững sờ.

Thời Ẩn Chi đưa tay xoa xoa cái đầu nhỏ của Tống Y, xoa đến khi mái tóc dài rối xù rồi mới dừng tay lại.

Anh thấy Tống Y vẫn còn ngây người bèn thấp giọng cười một tiếng, trong lòng ngứa ngáy khó nhịn.Thời Ẩn Chi bỗng nhiên cúi đầu xuống, nhẹ nhàng hôn lên trán Tống Y.

" Ngủ ngon, cô bạn nhỏ Y Y."

Sau khi giúp tiểu tổ tông đóng kín cửa, Thời Ẩn Chi đi xuống lầu.

Anh có một số việc cần phải xác nhận, tốt nhất vẫn là khi Tống Y không có mặt.

" Nhanh như vậy đã xuống rồi? Tiểu Thời, con không ngủ với Y Y à?"

Bà ngoại Tống Y đang ở trong phòng bếp vội vàng chuẩn bị thức ăn cho bữa tối, thấy Thời Ẩn Chi từ trên tầng xuống không khỏi kinh ngạc.

"Dạ, con có một số việc muốn nói chuyện với ông ngoại, cho nên xuống trước ạ." Thời Ẩn Chi đáp.

Ông ngoại Tống Y đang ngồi trên ghế sofa trong phòng khách, đeo kính đọc báo, thỉnh thoảng lại ho khan.

Có tiếng ho rất dữ dội, cả người cũng theo tiếng ho lay động, hô hấp dồn dập, khi hít vào thấy rõ xương chỗ ngực lõm xuống.

Mùa đông mặc quần áo nhiều nên Thời Ẩn Chi không thấy rõ phần xương quai xanh của ông có bị lõm xuống hay không.

Ba dấu hiệu lõm xuống, khi hít vào lõm xương ngực, xương quai xanh và khoang sườn xuất hiện lõm rõ rệt, nguyên nhân chủ yếu là do tắc nghẽn một phần đường thở trên.

Bệnh chung của bác sĩ hô hấp đã khiến Thời Ẩn Chi phát hiện ra điều bất thường khi lần đầu nhìn thấy ông ngoại Tống Y.

Ngồi ở bên kia sofa, Thời Ẩn Chi lặng lẽ nhìn ông, một lát sau mới đột nhiên hỏi:

"Chức năng tim phổi của ông không tốt lắm đúng không ạ."

Ông ngoại Tống Y dời ánh mắt khỏi tờ báo, hơi sửng sốt rồi bỏ kính lão xuống cười một tiếng.

" Người đã già, cả người đều là bệnh, một trận cảm cúm đến giờ vẫn chưa khỏi."

Đáp án này nằm trong dự đoán của Thời Ẩn Chi. Ngay cả Tống Y ông cũng không nói chuyện này thì sao có thể nói cho anh chứ.

" Lần đầu đến thăm, con vẫn chưa giới thiệu rõ ràng. Con là bác sĩ khoa hô hấp."

Vẻ mặt ông ngoại ngưng trệ một lúc, đột nhiên lại bộc phát một trận ho kịch liệt, mặt mũi đỏ bừng, khiến cho tĩnh mạch căng phồng.

Thời Ẩn Chi hơi nhíu mày, lặng lẽ chờ ông ngoại Tống Y ho xong mới âm thầm quan sát tình trạng đờm.

Bà ngoại Tống Y đang bận rộn trong bếp, nghe thấy tiếng chồng ho khan như vậy cũng không ra ngoài hỏi han tình hình, dường như bà đã quen rồi.

" Đứa nhỏ Y Y này vất vả lắm mới mang về một người bạn trai, kết quả hết lần này tới lần khác, hết lần này tới lần khác lại là bác sĩ khoa hô hấp. Đúng là chuyện đã định!"

Sau một cơn ho dữ dội, ông ngoại Tống Y mỉm cười nhẹ nhõm, thậm chí cũng không nghĩ đến việc tiếp tục giấu chuyện đó. Ông vào phòng ngủ lấy báo cáo bệnh án, chụp X-quang phổi, chụp CT và các tài liệu hình ảnh khác ra.

Thời Ẩn Chi không nói gì nhiều, xem kĩ từng phần một. Kiểm tra mrI và pet-ct đều không tìm thấy não, tủy sống và xương cũng thay đổi vị trí.

Chụp X-quang cho thấy khí phế thủng, tổn thương hình tròn đơn độc ở phổi, bóng mờ bên cửa phổi ngày một lớn.

Kiểm tra thấy dấu hiệu khối u huyết thanh ceA, enolase đặc hiệu của tế bào thần kinh, đoạn cytokeratin 19, tiền chất peptit giải phóng gastrin, Scc, v.v.. Nhiều kí hiệu mang dấu hiệu của khối u kết hợp lại như vậy cho thấy có tế bào ung thư tồn tại.

Các xét nghiệm tế bào học và giải phẫu bệnh đã xác nhận chẩn đoán ung thư phổi phế quản nguyên phát.

Thấy Thời Ẩn Chi đọc xong tài liệu, ông ngoại Tống Y cười nói:

"Nếu không phải ho khan mãi không khỏi khiến cho bà ngoại Y Y không yên tâm, bắt ông đi kiểm tra thì cũng không phát hiện ra ung thư."

Thời Ẩn Chi không tiếp lời của ông ngoại. Anh biết sức nặng của ông bà ngoại trong lòng Tống Y.

"Hiện nay, cả liệu pháp miễn dịch và liệu pháp điều trị đều là những phương pháp điều trị khối u ung thư rất phổ biến, phối hợp với thuốc bắc, có rất nhiều người đã khỏi bệnh."

Ông ngoại cười lắc đầu: "Ông đã sống đủ rồi, con đừng nói cho đứa bé Y Y kia biết là được, phải dấu nó."

Nhìn thân hình gầy gò của ông ngoại, Thời Ẩn Chi không chút do dự trả lời dứt khoát:

"Là người thân, Y Y có quyền được biết. Huống hồ, từ trước đến nay con không bao giờ dấu cô ấy bất kì chuyện gì, chuyện của ông cũng vậy ạ."

****

Mấy chương về bệnh án này tui không biết có làm đúng hay không nữa, quang mang quá~

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau