TIÊU PHÒNG KÝ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Tiêu phòng ký - Chương 21 - Chương 25

Chương 21: Bừng tỉnh mộng dài

"Vệ Trường Lạc, cô nghĩ rằng bệ hạ thật sự yêu cô ư? Ha ha, thật là đáng thương... Trước đây, ta đã từng căm ghét cô. Nhưng bây giờ, ta chỉ thấy thương hại cô, cô còn đáng thương hơn ta..."

"Ngày đó bị bắt gian ở Đông cung, cô nghĩ là bệ hạ thật sự bị người khác hãm hại hay sao?"

"Thành thân bao năm mà vẫn không sinh được đứa con nào, vừa may mắn hoài thai thì lại sảy mất, cô nghĩ rằng nguyên nhân là gì? Túi hương mà ngài cho cô, canh dưỡng thai mà ngài tự tay đút cho cô, cô có biết chúng là thứ gì không? Nếu không biết, cô có thể đi tìm đại phu bên ngoài mà hỏi thử..."

"Bệ hạ nói, người của Vệ gia không xứng sinh ra cốt nhục của ngài. Bệ hạ nói, ta mới là người mà ngài yêu thương thật lòng, mới là người có thể sinh ra Thái tử tương lai. Ngài hứa rằng, sau khi lật đổ Vệ gia xong sẽ phế cô, để cho ta làm Hoàng hậu, chỉ có ta mới xứng đáng làm mẫu nghi thiên hạ, sống chung chăn chết chung huyệt với ngài."

"Tuy rằng Vệ gia đã đổ, nhưng cô vẫn còn đắc sủng. Vệ Trường Lạc, cô nghĩ rằng điều đó chứng minh bệ hạ thật lòng yêu cô ư? Ha ha, thật ngây thơ... Nếu không phải vì Tần vương yêu cô, khiến cô còn giá trị lợi dụng, thì e rằng..."

"Bệ hạ luôn căm thù Tần vương, ngài thích đoạt tất cả những thứ trong tay hắn ta. Đế vị là vậy, cô... cũng là vậy."

"Cô là một kẻ ngu ngốc, lẽ ra cô đã có thể yên phận gả cho Tần vương, sau đó đường đường chính chính lên ngôi Hoàng hậu, ngoài có Vệ gia hiển hách chống đỡ, trong có cô mẫu giữ ngôi Thái hậu che chở, lại có một trượng phu thật lòng yêu thương mình. Nhưng chính cô, chính tay cô đã phá hủy tất cả."

"Chúng ta đều là kẻ ngu ngốc, đều thật đáng thương... Nhưng ít nhất, con ta cũng là thiên tử tương lai, còn cô... Cô chẳng có gì cả, ngay cả cái tình yêu mà cô bám víuu vào cũng chỉ là giả dối. Cô còn đáng thương hơn ta... Ha ha..."

.....

Vệ Trường Lạc chỉ cảm thấy đầu đau như búa bổ, nặng nề nhấc lên mi mắt, đã nghe tiếng Quế Chi nức nở reo:

"Quận chúa, Quận chúa tỉnh lại rồi sao..."

Vệ Trường Lạc mơ màng mở mắt ra, Quế Chi lại gần đỡ nàng ngồi dậy. Nàng bảo:

"Quế Chi, lấy cho ta cốc trà."

Quế Chi vội vàng đi rót trà, cung kính dâng cho nàng.

Vệ Trường Lạc uống xong cốc trà, thần sắc đã tươi tỉnh một chút. Nàng nhìn Quế Chi, ngạc nhiên hỏi:

"Có chuyện gì mà ngươi khóc đến sưng mắt như vậy?"

Quế Chi quệt nước mắt, đáp:

"Hôm đó Quận chúa quay về từ Đông cung, có lẽ là do đường xa lạnh lẽo nên ngã bệnh mấy ngày liền, Hoàng hậu nương nương lo cho người lắm..."

Vệ Trường Lạc giật mình, vội hỏi:

"Cô mẫu... Cô mẫu của ta vẫn khỏe chứ?"

Quế Chi lắp bắp đáp:

"Nương nương đang ở trong Phật đường cầu phúc cho Quận chúa..."

Vệ Trường Lạc lập tức cố hết sức đứng dậy, nói:

"Ta muốn đi gặp cô mẫu."

Quế Chi vội đỡ lấy nàng, lo lắng nói:

"Quận chúa từ từ thôi, để nô tỳ dìu người."

Nàng đẩy Quế Chi ra, bảo:

"Không cần đâu."

Nói đoạn, tiểu cô nương tập tễnh chạy tới Phật đường của Khôn Ninh cung, nhác thấy bóng lưng quen thuộc ở bên trong, nàng bèn chạy ào đến nhào vào lòng cô mẫu, òa khóc nức nở, không ngừng gọi:

"Cô mẫu, cô mẫu..."

Vệ Hoàng hậu ôm nàng vào lòng, lo lắng hỏi:

"Kiều Kiều, con đã đỡ hơn chưa? Có thấy đau ở đâu không?"

Vệ Trường Lạc lắc đầu nguầy nguậy, nức nở đáp:

"Kiều Kiều không sao, Kiều Kiều chỉ nhớ cô mẫu thôi..."

Vẻ mặt của Vệ Hoàng hậu vô cùng hiền từ, bà xoa đầu cháu gái, khẽ mắng:

"Nha đầu này, bệnh một trận dậy lại nhõng nhẽo như vậy, để Duệ nhi nhìn thấy lại cười cho đấy..."

Vệ Trường Lạc ôm chặt lấy cô mẫu, khụt khịt mũi, nói:
"Biểu ca muốn cười thì cười đi, Kiều Kiều sẽ mách cô mẫu mắng cho huynh ấy một trận!"

Từ nhỏ nàng đã được cô mẫu cưng chiều, mỗi lần Lý Phù Duệ dám chọc tới nàng đều bị mẫu hậu trách phạt. Thật ra, Lý Phù Duệ cũng chẳng bắt nạt gì nàng, chỉ là đôi lúc trêu ghẹo một chút, nàng đã khóc ầm lên, khiến hắn cuống quýt dỗ. Sau này, hắn thường theo phụ hoàng ra chiến trường, lâu lâu mới về kinh một lần, hai người cũng dần xa lạ, hắn lại luôn làm mặt lạnh, gặp nhau chẳng nói mấy câu, thành ra nàng cũng không có cơ hội mách cô mẫu mắng hắn nữa.

Vệ Hoàng hậu bất lực lắc đầu, nói:

"Nha đầu này quả là đã bị bản cung dạy hư rồi!"

Vệ Trường Lạc bỗng chợt đỏ hoe hai mắt, càng ôm chặt bà hơn, thút thít nói:

"Cô mẫu, lúc nãy Kiều Kiều đã nằm mơ, một giấc mơ rất dài, rất rất dài. Trong mơ, cô mẫu không còn, phụ thân cũng không còn, Tam biểu ca không có ở bên cạnh, mọi người đều rời bỏ Kiều Kiều... Còn Thái tử biểu ca, huynh ấy..."

Cô mẫu xoa đầu nàng, hỏi:

"Thái tử làm sao?"

Vệ Trường Lạc lại đỏ hoe mắt, khóc kể:

"Thái tử biểu ca bắt nạt Kiều Kiều, khiến Kiều Kiều khóc rất nhiều, rất nhiều..."

Vệ Hoàng hậu thở dài, vỗ nhẹ vào lưng nàng, nói:

"Thường nói giấc mơ luôn trái với hiện thực, con đừng lo lắng. Có điều, tránh xa Thái tử vẫn luôn không sai, bản cung đã căn dặn con rồi, chỉ tại nha đầu nhà ngươi luôn cãi lời. Xem đi, lần này trốn đi sang Đông cung gặp hắn đã bệnh suốt mấy ngày không khỏi, ở gần Thái tử không có kết quả tốt đẹp gì cả..."

Nếu là trước đây, Vệ Trường Lạc nhất định sẽ bênh Thái tử biểu ca của mình. Nhưng hôm nay, nàng lại tựa đầu vào lòng cô mẫu, thì thầm:

"Kiều Kiều biết sai rồi, sau này Kiều Kiều sẽ nghe lời cô mẫu, không bướng bỉnh nữa. Xin lỗi cô mẫu, xin lỗi cô mẫu..."

Vệ Hoàng hậu tuy miệng cứng mà lòng mềm, cũng không trách mắng gì nàng thêm, xoa đầu cháu gái, bảo:

"Biết sai là tốt rồi. Không nói chuyện Thái tử nữa, ngày mai Duệ nhi trở về kinh thành, nghe nói có mang quà về cho con đó."

Cũng như những người mẹ khác, mỗi lần Vệ Hoàng hậu nói về con trai đều đầy vẻ tự hào, nụ cười trên khóe môi cũng vô cùng dịu dàng.

Vệ Trường Lạc nhoẻn miệng cười, nói:

"Chúc mừng cô mẫu, Tam biểu ca lại lập đại công, nhất định sẽ được cô trượng khen thưởng!"

Vệ Hoàng hậu mỉm cười, nói:

"Bệ hạ bảo tối nay sẽ đến đây dùng cơm, sáng mai cùng ra ngoài đi đón Duệ nhi. Cũng đã lâu rồi bản cung không gặp nó, chỉ mong lần này về không cần đi đâu nữa, ở lại kinh thành đợi đến sang năm con cập kê là có thể cử hành đại hôn."

Vệ Trường Lạc đang bóp tay cho bà, nghe vậy bỗng khựng lại một lúc.
Vệ Hoàng hậu hỏi:

"Kiều Kiều, con không muốn thành thân với Duệ nhi, phải không?"

Vệ Trường Lạc lắc đầu, đáp:

"Cô mẫu là trưởng bối, Kiều Kiều chỉ nghe theo lời cô mẫu, tuyệt đối không hề sai."

Vệ Hoàng hậu chẳng ngờ hôm nay cháu gái lại ngoan ngoãn như vậy, vô cùng hài lòng, cười bảo:

"Như vậy mới đúng. Hãy nghe cô mẫu nói, yêu hay không yêu cũng chẳng quan trọng, thế gian này làm gì có nhiều người hữu tình nên giai ngẫu như vậy chứ? Tình thân mới là bền chặt nhất, Duệ nhi là biểu ca của con, bản cung là cô mẫu của con, con gả cho Duệ nhi mới được an ổn cả đời."

Vệ Trường Lạc gật gật đầu, đáp:

"Cô mẫu dạy phải."

....

Đêm đó, Thành Vũ đế đến Khôn Ninh cung dùng bữa, sẵn tiện cũng thân thiết hỏi han bệnh tình của Vệ Trường Lạc đôi câu.

Mặc dù người ngoài luôn nói Thành Vũ đế chỉ yêu Thuận Dương Hoàng hậu, nhưng Vệ Trường Lạc cảm thấy ông đối với cô mẫu mình vẫn rất ôn hòa dịu dàng, quan tâm từng li từng tí, đối với Lý Phù Duệ tuy nghiêm khắc nhưng lại gửi gắm đầy kỳ vọng. Trái lại, Vệ Hoàng hậu lại có phần lạnh nhạt, cả buổi chỉ nói về con trai, không hề nói chuyện gì khác.

Cuối cùng, Thành Vũ đế nhìn bà, khẽ hỏi:

"Đêm nay trẫm ở lại chính điện, được không?"

Vệ Hoàng hậu bình thản đáp:

"Bệ hạ ở chính điện, thần thiếp sẽ nghỉ lại thiên điện."

Thành Vũ đế thở dài, nói:

"Tùy nàng sắp xếp."

Vệ Trường Lạc cảm thấy ở cùng một gian phòng với hai người này vô cùng áp lực. Cũng may, cô mẫu nàng chỉ ăn một ít, sau đó đứng dậy xin lui. Vì vậy, nàng cũng có thể về phòng nghỉ ngơi.

Đêm ấy, lúc giúp nàng chải đầu xõa tóc ra, Quế Chi chợt nói:

"Nghe Lâm công công bảo là Thái tử điện hạ cũng lo lắng cho bệnh tình của Quận chúa lắm, bây giờ Quận chúa đã khỏi bệnh, có nên thông báo cho điện hạ hay để ngài yên lòng chăng?"

Vệ Trường Lạc liếc nhìn Quế Chi, bỗng hỏi:

"Quế Chi, tại sao ngươi lại quan tâm tới chuyện của ta và Thái tử biểu ca như thế?"

Quế Chi vội cúi đầu xuống, lắp bắp đáp:

"Nô tì không dám quản chuyện của chủ tử, chỉ tại vì nô tì thấy Quận chúa qua lại thân thiết với Thái tử, cho nên..."

Vệ Trường Lạc đưa tay mân mê mấy cây trâm ngọc trong hộp trang sức, khẽ nói:

"Cô mẫu đã căn dặn không được qua lại với Đông cung nữa, ngươi cũng không nên trái lời."

Quế Chi sững sờ nhìn nàng, hỏi lại:

"Ý Quận chúa là..."

Vệ Trường Lạc liếc nhìn nàng ta, nói rõ ràng từng chữ một:

"Nếu người của Đông cung có dò hỏi, cứ nói Quận chúa đã khỏe lại, cảm tạ Thái tử quan tâm. Từ nay, trừ khi có lệnh của cô mẫu, tuyệt đối không được tự ý đi đến Đông cung, biết chưa?"

Quế Chi thoáng ngỡ ngàng, một lúc sau mới cúi đầu đáp:

"Nô tỳ tuân lệnh."

.....

@Tác giả: Nữ chính không sống lại, cho nên suy nghĩ và lời nói vẫn là cô bé 13, 14 tuổi, nhưng xem như được cảnh báo trước về tương lai vậy.

Chương 22: Thái độ thay đổi

Sáng hôm ấy, tiết Nguyên Đán đã cận kề, trời không đổ tuyết, nhưng không khí vô cùng giá lạnh.

Thành Vũ đế cùng Vệ Hoàng hậu đích thân lên tường thành đón Tam hoàng tử khải hoàn hồi kinh sư. Thái tử vẫn còn chưa khỏe, hoàng đế bảo chàng không cần đến. Chính vì Thái tử không đến, thế nên Vệ Trường Lạc mới dám đi theo cô mẫu.

Đợi tới giữa trưa, nàng mới thấy bóng đoàn quân cờ xí rợp trời hừng hực khí thế tiến vào cổng thành. Cưỡi ngựa đi đầu chính là Tam hoàng tử Lý Phù Duệ, mình khoác kim giáp sáng ngời, dung mạo anh tuấn như đao khắc, thần sắc lạnh lùng nghiêm trang, thiếu niên ngạo khí ngút trời. Thật ra, ngũ quan của Lý Phù Duệ kế thừa vẻ đẹp của mẫu thân mình, không hề thô lỗ tục tằng, trái lại còn rất thanh tú, chẳng qua từ nhỏ đã trải qua thao luyện khắc khổ, bao lần tắm máu sa trường, thành ra không có khí chất ôn hòa văn nhã như Lý Phù Tô, lại vô cùng rắn rỏi phong trần.

Trước đây, Vệ Trường Lạc chưa bao giờ nhìn kỹ vị biểu ca này của mình, suốt ngày trong mắt chỉ có Thái tử biểu ca. Lúc này, nàng chợt cảm thấy những ký ức của mình về hắn thật mơ hồ, rõ ràng là lớn lên bên nhau, lại như người xa lạ.

Lý Phù Duệ xuống ngựa, bước tới trước mặt đế hậu, quỳ xuống hành lễ:

"Nhi thần tham kiến phụ hoàng, tham kiến mẫu hậu."

Thành Vũ đế tiến đến gần, vỗ vỗ vai con trai, chỉ nói một câu:

"Khổ cho con rồi."

Tuy vậy, Vệ Trường Lạc có thể cảm nhận được tình cảm trong câu nói ấy không phải là giả.

Vệ Hoàng hậu không trấn tĩnh bằng, lập tức ôm chầm lấy con mình, đỏ hoe mắt, nghẹn ngào nói:

"Duệ nhi, con gầy đi nhiều, lại còn đen hơn trước nữa. Cũng may là kịp về nhà đón năm mới."

Tam hoàng tử rất giống mẫu thân mình, tất nhiên làn da vốn trắng trẻo, bây giờ lại rám nắng sạm đi, Vệ Hoàng hậu suýt không nhận ra con trai.

Chào hỏi phụ mẫu xong, Tam hoàng tử mới liếc nhìn Vệ Trường Lạc, gật đầu nói:

"Biểu muội, đã lâu không gặp."

Vệ Trường Lạc cũng không biết nói gì, chỉ khom người hành lễ chào, đáp lại một câu:

"Biểu ca, lâu rồi không gặp, vẫn khỏe chứ?"

Lý Phù Duệ vốn không thích nói nhiều, chỉ đáp:

"Ta vẫn khỏe."

Nói tới đây, cả hai đã không biết tiếp tục cuộc trò chuyện này như thế nào nữa, chỉ đành ai đi đường nấy.

Đêm đó, hoàng cung thiết yến tiệc mừng Tam hoàng tử khải hoàn hồi kinh, Thái tử mới xuất hiện, thần sắc vẫn trông rất yếu ớt. Các quan viên đều hiểu rõ, Thái tử đã như đèn treo trước gió, Tam hoàng tử lại chẳng khác gì mặt trời ban trưa, nên chọn theo ai đã quá rõ ràng.

Vệ Trường Lạc không ngờ Lý Phù Tô lại xuất hiện, nếu biết trước, nàng đã không theo cô mẫu tới đây. Bấy giờ, thi thoảng Lý Phù Tô lại đưa ánh mắt dò xét nhìn nàng, khiến Kiến Ninh Quận chúa chẳng còn tâm trí thưởng thức mỹ thực. Đến giữa buổi tiệc, thấy Lý Phù Duệ lẳng lặng rời khỏi, nàng cũng kiếm cớ rời tiệc, đi theo hướng của hắn.

Lý Phù Duệ đi được một lúc bỗng dừng lại, không hề quay đầu, chỉ cất tiếng lạnh lùng hỏi:

"Tại sao lại đi theo ta?"

Nàng không đáp, lại hỏi ngược lại:

"Tại sao huynh lại bỏ đi, huynh là nhân vật chính trong buổi cung yến hôm nay mà?"

Lý Phù Duệ quay đầu lại, lạnh nhạt nói:

"Ta không thích ồn ào."

Nói đoạn, hắn ngồi xuống bên hồ sen.

Vệ Trường Lạc cũng ngồi xuống bên cạnh, mỉm cười nói:

"Vậy chỉ có Tam điện hạ được ghét ồn ào, tiểu nữ thì không được sao?"

Lý Phù Duệ cũng không tỏ thái độ gì, chỉ nhíu mày nói:

"Biểu muội muốn tìm người trò chuyện thì nên tìm Đại hoàng huynh, ta không phải người thích nói nhiều, e rằng sẽ làm muội cảm thấy nhàm chán."

Vệ Trường Lạc nhún vai, bảo:

"Muội không tìm Tam điện hạ trò chuyện, muội đến đòi quà. Cô mẫu bảo huynh có mang quà về cho muội, nhưng mà từ sáng tới giờ vẫn chưa thấy đâu..."

Lý Phù Duệ như sực nhớ ra gì đó, áy náy nói:

"Hôm nay bề bộn nhiều việc, suýt thì quên mất. Ngày mai ta sẽ mang nó đưa cho muội."

"Nó là cái gì vậy?" Vệ Trường Lạc tò mò hỏi.

Lý Phù Duệ lắc đầu không đáp, nói:

"Khi nào thấy nó ắt sẽ biết."

Vệ Trường Lạc không hỏi được lại càng tò mò hơn, bèn níu tay áo hắn làm nũng, nài nỉ:

"Tam biểu ca, huynh nói đi mà, trước sau gì cũng tặng cho muội, cho muội biết trước có sao đâu..."

Lý Phù Duệ thường ở biên ải, ít khi tiếp xúc thân cận với người khác, chứ đừng nói đến bị một tiểu cô nương níu tay áo làm nũng, nhất thời ngẩn ra, chẳng biết nên làm sao cho phải.

Đúng lúc này, từ đằng sau vang lên một tiếng nói ôn hòa như gió xuân, hỏi:

"Hai người đang làm gì mà náo nhiệt vậy?"

Giọng nói này cũng không có địch ý gì, thế mà Lý Phù Duệ có thể cảm nhận được tiểu cô nương bên cạnh mình run lên một cái, lẳng lặng nhích lại gần hắn thêm một chút.Tam hoàng tử quay lại, gật đầu chào:

"Đại hoàng huynh."

Vệ Trường Lạc chỉ đành miễn cưỡng quay lại, khom người hành lễ chào:

"Tham kiến Thái tử điện hạ."

Lý Phù Tô nhíu mày, che miệng khẽ ho mấy tiếng, mới cười nói:

"Kiều Kiều làm sao vậy, không gặp mấy ngày đã xem vi huynh là người lạ rồi à?"

Vệ Trường Lạc gượng cười, đáp lời:

"Không phải như vậy, chỉ là lễ nghi không thể miễn, nếu không sẽ làm mất mặt Vệ gia."

Lý Phù Duệ thấy nàng có vẻ không muốn nói chuyện với Đại hoàng huynh của mình, bèn đứng dậy, nói:

"Mẫu hậu dặn đệ phải đưa biểu muội về sớm, xin thất lễ."

Như túm được cọng cỏ cứu mạng, Vệ Trường Lạc lập tức hùa theo:

"Phải, phải, muội phải trở về sớm, nếu không sẽ bị cô mẫu quở trách. Thái tử điện hạ cứ từ từ đi dạo, muội xin cáo từ trước."

Nói xong, nàng đã chạy vèo theo Lý Phù Duệ, hoàn toàn không muốn ở lại nơi này chút nào.

Lý Phù Tô đứng một mình nơi đó, khẽ nhíu mày lại, không hiểu vì sao thái độ của nàng đối với mình lại thay đổi lớn đến thế. Rõ ràng kiếp trước, đêm nay nàng phải trốn ra ngoài tìm mình mới đúng, tại sao bây giờ lại là Tam hoàng đệ?

Rốt cuộc điều gì đã tác động đến nàng?

.....

Sáng hôm sau, Vệ Trường Lạc còn đang ngủ vùi trong chăn ấm nệm êm, Quế Chi đã bước vào gọi nàng dậy:

"Quận chúa, mau dậy đi, bên ngoài có Tam điện hạ đến tìm!"

Vệ Trường Lạc nhớ tới món quà bí ẩn kia, vội vàng lồm cồm bò dậy, nhanh chóng rửa mặt chải đầu, sau đó chạy ào ra ngoài. Lúc nàng bước ra, đã thấy Lý Phù Duệ đứng chờ sẵn từ bao giờ.

Vệ Trường Lạc hơi ngượng ngùng vì tật ngủ nướng của mình, đỏ mặt lí nhí nói:

"Trời còn sớm, bên ngoài lại lạnh nữa, sao Tam biểu ca không ngủ thêm một chút?"

Lý Phù Duệ liếc nhìn nàng, nói:

"Thường ngày ở quân doanh đều phải dậy từ hai canh giờ trước."

Vệ Trường Lạc xấu hổ đến mức không biết nói gì thêm.

Lý Phù Duệ cũng không muốn trêu ghẹo nàng, đưa một chiếc lồng sắt cho nàng, bảo:

"Đây là quà của muội."Vệ Trường Lạc nhìn vào trong lồng, thấy một con hồ ly nhỏ, toàn thân trắng muốt như tuyết, vô cùng đáng yêu.

"Hồ ly trắng sao? Nghe nói hiếm có lắm, sao huynh có được vậy?" Vệ Trường Lạc vui mừng reo lên.

Lý Phù Duệ chỉ đáp qua loa:

"Hành quân đi ngang qua Trường Bạch sơn, trông thấy cũng đẹp nên định mang về lột da may áo choàng cho biểu muội."

Vệ Trường Lạc không ngờ hắn lại muốn lột da con thú tội nghiệp này, vội can ngăn:

"Đừng lột da nó mà, muội thấy nó cũng dễ thương lắm, hay là cho muội nuôi làm sủng vật đi."

Lý Phù Duệ không để ý lắm, bảo:

"Tùy muội, dù gì cũng là tặng cho muội."

Vệ Trường Lạc nhoẻn miệng cười, nói:

"Đa tạ Tam biểu ca."

Tiểu cô nương đang tuổi cập kê, dung mạo yêu kiều như nụ hoa chớm nở, đột nhiên nở một nụ cười thật rạng rỡ với hắn, Lý Phù Duệ bỗng đỏ mặt, quay lưng bước đi, nói:

"Nếu biểu muội đã nhận quà rồi, ta cũng phải đi đây."

Vệ Trường Lạc vội kéo tay áo của hắn lại, hỏi:

"Tam biểu ca đi đâu vậy?"

Lý Phù Duệ đáp:

"Cho dù về kinh thành cũng phải thường xuyên luyện cưỡi ngựa bắn cung."

"Huynh cho muội đi theo với." Vệ Trường Lạc sợ nhất là Lý Phù Tô tới tìm mình, cảm thấy ở cạnh Tam biểu ca an toàn hơn nhiều.

Tuy rằng, trong giấc mơ kia, người đâm chết nàng cũng chính là Tam biểu ca.

Lý Phù Duệ nhìn nàng, hỏi:

"Biểu muội biết cưỡi ngựa?"

Vệ Trường Lạc cười gượng lắc lắc đầu. Trước đây nàng chỉ biết bám theo Lý Phù Tô, mà chàng lại quanh năm nằm trên giường bệnh, tất nhiên nàng cũng không hề nghĩ tới việc học cưỡi ngựa.

Lý Phù Duệ thở dài, nói:

"Nữ nhi Vệ gia ta sao có thể không biết cưỡi ngựa chứ? Thôi, đi theo ta, ta sẽ dạy cho muội."

Vệ gia đời đời trung liệt, nam nhân anh dũng, nữ nhi kiên cường, người người đều tinh thông cưỡi ngựa bắn cung, Vệ lão phu nhân còn từng cùng trượng phu ra chiến trường, vào sinh ra tử chẳng sợ gì. Vệ Hoàng hậu thuở trẻ cũng từng nổi danh với tài cung kiếm, có lúc Thành Vũ đế lâm nguy nơi trận tiền, bà đã tự mình cưỡi ngựa đi cứu. Nói như thế nào, Lý Phù Duệ cũng không muốn danh tiếng Vệ gia bị tiểu biểu muội này làm mất hết.

Vệ Trường Lạc nghe vậy, cũng rất vui mừng, reo lên:

"Tốt quá, để muội vào trong thay xiêm y cưỡi ngựa, Tam biểu ca nhớ chờ muội nhé."

Vừa dứt lời, nàng đã chạy biến đâu mất. Lý Phù Duệ đứng nhìn theo bóng nàng, thở dài lắc đầu, khóe môi lại hơi cong lên, để lộ một nụ cười vô cùng khó nhận ra.

.....

Ở Đông cung, Lý Phù Tô vừa uống xong bát thuốc thái y kê đơn, đang ngồi bên bếp sưởi đọc sách, đã thấy Lâm Tiểu Đức bước vào, bẩm báo:

"Thưa điện hạ, người bên Khôn Ninh cung báo rằng Quận chúa đã ra ngoài với Tam điện hạ, nghe nói là đi học cưỡi ngựa."

Lý Phù Tô nhíu mày lại, thì thầm tự hỏi:

"Cưỡi ngựa? Từ bao giờ nàng lại thích cưỡi ngựa?"

Lâm Tiểu Đức muốn nói gì đó, ngần ngừ mấy lần mới cất tiếng tâu bẩm:

"Điện hạ, nô tài nghe Quế Chi nói lại, Quận chúa đã dặn cô ấy không được qua lại với Đông cung..."

Lý Phù Tô buông sách xuống, sắc mặt lạnh đi, trầm giọng hỏi:

"Từ lúc nào?"

"Thưa, từ mấy ngày trước, khi Quận chúa vừa khỏi bệnh." Lâm Tiểu Đức đáp.

Lý Phù Tô thầm nghĩ, lần trước nàng tới Đông cung vẫn có thái độ rất bình thường, tại sao bệnh một trận xong liền thay đổi ngay?

Chàng đưa mắt nhìn than đang cháy rực trong bếp sưởi, tiện tay ném trang giấy đang đọc dở vào lò sưởi, khẽ nói:

"Bảo Quế Chi tiếp tục theo dõi."

Chương 23: Thiếu nữ động lòng

Hoàng cung có một khu dành riêng cho việc tập luyện cưỡi ngựa bắn cung, nằm ở phía Tây Tử Cấm Thành. Nơi này khá vắng vẻ, cũng rất yên tĩnh, trời mùa đông lạnh lẽo, chẳng ai muốn ra đây dãi lạnh dầm sương.

Đến khi tới nơi rồi, Vệ Trường Lạc mới cảm thấy có phần hối hận. Nàng vốn là cành vàng lá ngọc, từ nhỏ đã sống trong nhung lụa, nào từng chịu qua gian khổ giá hàn.

Đang nghĩ ngợi, chợt thấy trên vai ấm áp hơn rất nhiều, nàng quay lại nhìn, mới biết Lý Phù Duệ đã choàng lên vai mình một chiếc áo lông thú rất dày.

"Khoác lên đi, kẻo cảm lạnh." Lý Phù Duệ dịu giọng nói với nàng, tiếng nói trầm ấm dễ nghe, lại có vẻ không được tự nhiên lắm, dường như là lần đầu tiên thể hiện sự quan tâm săn sóc với nữ tử, chẳng phải kẻ lão luyện giỏi dỗ nữ nhi như Lý Phù Tô.

Vệ Trường Lạc mỉm cười, nói:

"Đa tạ Tam biểu ca."

Lý Phù Duệ quay mặt đi, bỗng chợt bảo:

"Gọi ta là Duệ ca ca cũng được."

"Duệ ca ca." Vệ Trường Lạc cất tiếng gọi ngọt ngào. Giọng nàng trong như chuông bạc, gọi tên hắn nghe mềm nhũn tận xương.

Lý Phù Duệ quay mặt đi để giấu hai vành tai đỏ lựng, sau đó đến chuồng ngựa, lựa một con ngựa trắng ngoan ngoãn nhất, dắt ra ngoài.

Vệ Trường Lạc còn đang loay hoay tập lên ngựa, đã thấy mình được nhấc bổng lên lưng ngựa. Nàng quay đầu lại, chỉ thấy Tam điện hạ đang ngồi ở phía sau mình, đưa tay choàng qua người nàng giữ chặt lấy cương ngựa, cũng chẳng khác gì đang ôm nàng vào lòng.

Tiểu cô nương đỏ bừng mặt, lập tức quay mặt lại, không dám nhìn thêm.

Lý Phù Duệ trao dây cương vào tay nàng, lại nắm tay nàng trấn an, nói:

"Kiều Kiều đừng sợ, có ta ở đây, muội chỉ cần làm theo lời ta hướng dẫn là được."

Vệ Trường Lạc không ngờ giọng hắn lại có lúc dịu dàng như vậy. Hắn vừa nói chuyện, hơi thở nóng rực đã phả vào tai nàng, khiến hai vành tai trắng nõn đỏ ửng lên. Nàng cúi đầu, "dạ" một tiếng nhỏ như muỗi kêu, sau đó nắm chặt lấy dây cương.

Lý Phù Duệ kiểm tra mọi thứ, chắc chắn nàng đã ngồi vững rồi, mới ra roi thúc ngựa chạy đi. Con ngựa sải bước lướt nhanh trên đồng cỏ mênh mông, gió lạnh thổi xốc vào mặt, nhưng Vệ Trường Lạc lại không thấy rét, chỉ cảm thấy vô cùng hưng phấn.

"Duệ ca ca, thì ra cưỡi ngựa lại vui như vậy, thích hơn ngồi kiệu nhiều!" Nàng vui vẻ reo lên, chia sẻ niềm vui với nam tử đang ngồi đằng sau.

Lý Phù Duệ đưa tay vuốt lại sợi tóc bị gió thổi bay trước trán nàng, cười bảo:

"Tất nhiên ngồi kiệu không thể sánh bằng, chỉ có trên lưng ngựa mới có được cảm giác tự do tự tại rong ruổi giữa đất trời. Nếu Kiều Kiều từng được cưỡi ngựa trên thảo nguyên bao la ở mạt Bắc sẽ còn thấy tuyệt hơn nơi này nhiều."

Vệ Trường Lạc hiếu kỳ hỏi:

"Huynh từng đi qua rất nhiều nơi rồi sao?"

Lý Phù Duệ gật đầu, đáp:

"Thảo nguyên mênh mông, sa mạc không bóng người, Trường Bạch sơn tuyết phủ, Ngọc Môn quan cát thổi đêm ngày, ta đều đã đi qua."

Vệ Trường Lạc chỉ nghe thôi không thể nào tưởng tượng ra nổi vẻ đẹp hùng vĩ của những nơi đó. Nàng rầu rĩ:

"Thật ngưỡng mộ Duệ ca ca, muội thì cả đời chỉ có thể ở trong Tử Cấm thành này ngắm hoa chăm, cỏ xén, cây trồng mà thôi."

Lý Phù Duệ xoa đầu nàng, an ủi:

"Nếu Kiều Kiều thích, sau này ta sẽ đưa muội ra ngoài du ngoạn, được không?"

Vệ Trường Lạc vui mừng, hai mắt sáng rực lên, rồi lại ỉu xìu xuống, nói:

"Cô mẫu sẽ không cho muội đi đâu."

Lý Phù Duệ mỉm cười, nói:

"Đợi khi chúng ta thành thân rồi, Kiều Kiều chính là thê tử của ta, mẫu hậu sẽ không phản đối."
Nhắc đến chuyện này, Vệ Trường Lạc lại đỏ bừng hai má, vội vàng cúi gằm đầu, không nói gì.

Một lúc sau, Lý Phù Duệ bỗng bất chợt hỏi:

"Muội cảm thấy hôn ước này trói buộc mình, phải không?"

Vệ Trường Lạc ngước mắt nhìn hắn, khẽ lắc đầu, đáp:

"Không phải như vậy, cô mẫu nói phải, Duệ ca ca là người thích hợp nhất."

Lý Phù Duệ im lặng một lúc, mới tiếp lời:

"Mẫu hậu ta đã từng yêu một người đến hi sinh tất cả, nhưng kết quả lại bị phản bội, cho nên bà không còn tin vào ái tình. Tuy rằng mẫu hậu thương yêu muội, nhưng đừng học theo bà ấy, đừng mất niềm tin vào chân tình trên thế gian. Không phải ai cũng giống như phụ hoàng."

Lần đầu Vệ Trường Lạc nghe hắn nói nhiều như vậy, có phần kinh ngạc.

Chẳng ngờ, Lý Phù Duệ lại nhẹ nắm lấy tay nàng, khẽ nói:

"Ta biết Kiều Kiều rất thân thiết với Đại hoàng huynh, nhưng mà huynh ấy không phải người đơn giản, chỉ e sẽ không khác gì phụ hoàng. Tuy rằng ta không giỏi lấy lòng nữ tử như Đại hoàng huynh, nhưng Kiều Kiều gả cho ta ít nhất cũng bình an cả đời. Ta sẽ không tam thê tứ thiếp đa tình như phụ hoàng, thê tử của ta chỉ có một người, suốt đời không cần thêm ai khác. Kiều Kiều... có thể thử tin Duệ ca ca một lần không?"

Bình thường hắn vốn kiệm lời, hôm nay nói nhiều với nàng như thế cũng thật hiếm có. Huống hồ gì những lời này cũng chẳng phải giả dối. Các Hoàng tử mười lăm tuổi đã có cung nhân dạy dỗ chuyện phòng the, bên cạnh Nhị hoàng tử đã có không ít hầu thiếp, Thái tử bệnh tật triền miên cũng có Nhiếp tuyển thị và một vài người khác kề bên, Lý Phù Duệ đã mười bảy tuổi lại chưa sủng hạnh một ai. Cô mẫu nói, đợi qua năm sau hai người đã có thể thành thân, hắn có ý chờ nàng, không muốn hầu thiếp sinh ra trưởng tử.

Nàng nghĩ, có lẽ ở bên vị Tam điện hạ này cũng không khó khăn.

"Tại sao huynh lại tốt với muội như vậy? Trước giờ chúng ta gặp nhau chẳng nói được mấy câu, cũng không xem là thân thiết..." Nàng ngước mắt nhìn hắn, nhỏ giọng hỏi.

Lý Phù Duệ chợt mỉm cười. Hiếm khi thấy được hắn cười rõ ràng như vậy, Vệ Trường Lạc ngẩn người ra, tim bỗng đập thật nhanh.

"Chuyện cũng đã lâu rồi, chắc Kiều Kiều không còn nhớ nữa..."

Lý Phù Duệ đang nói dang dở, nào ngờ đúng lúc con ngựa bất thình lình lồng lên, chạy tán loạn. Vệ Trường Lạc chưa từng có kinh nghiệm với trường hợp này, vô cùng hoảng sợ, không biết phải làm sao. Cũng may Lý Phù Duệ túm được dây cương, giữ yên con ngựa. Con ngựa đột ngột đứng lại, Vệ Trường Lạc lảo đảo ngã vào lòng nam tử đằng sau.

Bấy giờ, không chỉ mặt nàng nóng hổi, mà cả chân tay cũng nóng ran, luống cuống không biết nên đặt vào đâu.

Trên đỉnh đầu vọng lại tiếng cười khẽ của người kia, nàng ngước mặt lên, chỉ thấy Lý Phù Duệ cốc nhẹ lên trán nàng, cười mắng:

"Kiều Kiều ngốc."Vệ Trường Lạc bĩu môi, hờn dỗi nói:

"Ai bảo khuôn mặt của huynh họa thủy như vậy, không thể trách người ta hết được..."

Mải ngắm nam nhân đến mức suýt ngã ngựa, đây quả thật là nỗi xấu hổ nhất đời nàng!

Lý Phù Duệ nén cười, đỡ nàng xuống ngựa, nói:

"Thôi được, thôi được, lỗi của ta cả. Hôm nay tập đến đây thôi, ngày mai lại tiếp tục."

Thiếu niên anh tuấn cùng tiểu cô nương yêu kiều vừa đi vừa cười nói vô cùng thân mật, vốn dĩ là cảnh đẹp ý vui, nhưng rơi vào mắt của một người đang đứng trên lầu cao nhìn xuống, lại hóa thành cơn ghen điên cuồng.

Lý Phù Tô lẳng lặng đứng trên vọng gác, nhìn bóng hai người từ từ biến mất trước mắt mình, sắc mặt vẫn chẳng thay đổi, nhưng sâu trong đáy mắt đã cuồn cuộn giận dữ.

....

Vệ Trường Lạc vui vẻ quay về Khôn Ninh cung, đi tới hoa viên, bỗng nhiên bị một người che miệng kéo vào hòn giả sơn.

Nàng hoảng hốt muốn hô toáng gọi người cứu, đã nghe giọng nói quen thuộc vang lên:

"Kiều Kiều, đừng lớn tiếng, là ta."

Vệ Trường Lạc nhìn khuôn mặt thư sinh văn nhã trước mắt, còn hoảng sợ hơn gặp phải thích khách, bất giác lùi về sau mấy bước, cảnh giác hỏi:

"Thái tử điện hạ đến đây có việc gì? Tại sao không quang minh chính đại mà phải lén lút như vậy?"

Thái độ nàng không mấy thân thiện, Lý Phù Tô cũng không giận, khẽ cười nói:

"Mấy hôm trước Kiều Kiều bệnh, vi huynh rất lo lắng. Nghe tin Kiều Kiều đã khỏe, lại lâu ngày không thấy đến Đông cung, vi huynh không an lòng nên mới đến thăm."

Vệ Trường Lạc nhỏ giọng đáp:

"Kiều Kiều đã khỏe, Thái tử điện hạ chớ lo."

Lý Phù Tô thở dài, đưa tay muốn xoa đầu  nàng, hỏi:

"Kiều Kiều giận vi huynh chuyện gì hay sao? Chẳng phải hôm trước còn nói không muốn rời xa Thái tử biểu ca ư, cớ gì mấy hôm nay lại xa cách đến vậy?"

Vệ Trường Lạc nghiêng mặt tránh đi, nói:

"Trước đây Kiều Kiều không hiểu chuyện, bây giờ muội đã sắp cập kê, không còn là trẻ con nữa, lại có hôn ước trên người, cứ bám lấy Thái tử điện hạ cũng không nên."

Lý Phù Tô ngẩn ra một thoáng, sắc mặt tái nhợt đi, lẳng lặng rút tay về. Có điều, chàng lại chẳng dây dưa gì thêm, chỉ mỉm cười, nói:

"Hóa ra là vậy. Thế thì vi huynh mới là người không phải rồi, từ đây không làm phiền Kiều Kiều nữa, mong Kiều Kiều đừng để bụng."

Nói đoạn, chàng ta cũng quay lưng bước đi, không hề trách móc gì.

Vệ Trường Lạc nhìn theo bóng lưng chàng, có hơi ngỡ ngàng. Dù gì cũng lớn lên bên nhau, bao năm thân thiết, nàng không muốn tổn thương Thái tử. Nhưng mà, giấc mơ kia quá chân thực, cũng khiến nàng ngẫm lại từng hành động cử chỉ của Lý Phù Tô với mình, bất giác thấy lo lắng. Dù thế nào đi nữa, nàng cũng không muốn cô mẫu và phụ thân gặp chuyện, không muốn Vệ gia sụp đổ.

Thế nên, chỉ đành xin lỗi Thái tử biểu ca.

.....

@Tác giả: Nữ chính không phải sống lại mà chỉ mơ thấy tương lai, cô ấy không có tình yêu hay thù hận với Lý Phù Tô, cho nên vẫn có thể rung động với người khác mà không bị Lý Phù Tô ảnh hưởng. Lúc này nữ chính vẫn là thiếu nữ rất hồn nhiên trong sáng thôi.)

Chương 24: Tiêu Phòng cô mộng

Nàng mơ màng tỉnh lại, bụng đau nhói.

Người đó nhẹ nhàng ôm nàng vào lòng, không ngừng lẩm bẩm, lời lẽ thiết tha:

"Kiều Kiều tỉnh lại rồi... Vi phu còn tưởng rằng đã mất nàng... Tỉnh lại là tốt rồi, tỉnh lại là tốt rồi, Kiều Kiều không  được rời xa ta nữa, biết không?"

Nàng ngước mắt nhìn người đang tỏ vẻ tình sâu như biển kia, ánh mắt bình thản như người chết, không buồn cũng chẳng vui.

Từ ngày đó trở đi, người đó bỗng nhiên ân cần với nàng lạ thường, muốn gì cũng chiều chuộng, ánh mắt nhìn nàng lại càng thêm dịu dàng nhu tình. Mà ánh mắt nàng nhìn người đó, đã chẳng còn tình ý tha thiết như xưa.

Mười mấy ngày sau, vết thương nơi bụng đã dần lành lại, nàng có thể ngồi dậy đi lại trong phòng.

Đêm đó, nghe nói có phản tặc lẻn vào hoàng cung, Tử Cấm thành náo loạn, quân lính rầm rập truy tìm thích khách.

Nàng ở trong cung Tiêu Phòng, đang ngồi đọc sách, bất thình lình bị một kẻ đột nhập từ phía sau bịt miệng lại, khẽ uy hiếp:

"Đừng lên tiếng."

Nàng hoảng hốt quay đầu nhìn lại, chợt thấy sợi dây đỏ có mảnh phỉ thúy trên tay hắn, sững người ra, thử gọi:

"Tam biểu ca?"

Bàn tay kẻ đó run lên, thoáng chốc đã ôm chầm lấy nàng, giọng khàn khàn, nói:

"Kiều Kiều, quả nhiên muội còn sống... Hôm ấy ta không biết là muội, ta không cố ý... Kiều Kiều tha lỗi cho ta, được không?"

Nàng thấy trên tay hắn có vết thương không ngừng rướm máu, nào còn lòng dạ trách móc, hoảng sợ hỏi:

"Tại sao Tam biểu ca lại tới đây một mình? Bệ hạ sắp quay về rồi, nguy hiểm lắm, huynh có biết không?"

Hắn bỗng nắm chặt tay nàng, nhìn nàng khẽ nói:

"Ta không tới đây một mình, còn có rất nhiều thuộc hạ yểm trợ. Lần này, ta muốn đưa Kiều Kiều đi, ý muội ra sao?"

Nàng sững sờ, vô thức lắc đầu, đáp:

"Muội không thể đi."

Hắn vẫn không buông tay nàng ra, rõ ràng vô cùng tức giận đau lòng cho nàng, nói:

"Ta nghe nói hắn ta chỉ phong muội làm Quý phi? Hắn ta sỉ nhục muội như vậy, muội vẫn muốn ở lại hay sao?"

"Xuất giá theo chồng, đó là lựa chọn của muội, dù kết quả ra sao cũng phải tự mình gánh chịu. Tam biểu ca đừng nên mạo hiểm vì muội, muội sẽ tìm cách đưa huynh rời khỏi đây..." Nàng quệt nước mắt, mỉm cười nói.

Còn chưa kịp nói xong, nàng đã bị ôm vào lòng. Hắn nhè nhẹ vuốt tóc nàng, dịu giọng khuyên nhủ:

"Chuyện đã qua cứ xem như một cơn ác mộng. Tất cả mọi chuyện đều đã qua rồi, không cần nhắc lại, Kiều Kiều theo ta đến đất Tần, sau này muội chính là Hoàng hậu duy nhất của Tây Tấn, để ta yêu thương bù đắp cho muội, được không?"

Nàng nuốt nước mắt vào trong, lắc đầu nói:

"Không được, Kiều Kiều không xứng."

Đúng lúc ấy, người đó quay về cung Tiêu Phòng, nàng vội vàng giấu Tam biểu ca vào trong một góc kín, sau đó nằm lên giường, giả vờ như mình đã ngủ.

Người đó lại gần bên giường, cúi xuống nhéo nhéo chóp mũi của nàng, khẽ cười, bảo:

"Kiều Kiều, giả ngủ còn vụng lắm."

Nàng mở mắt ra, quay mặt đi, nói:

"Thiếp muốn ngủ."

Chàng ta vuốt ve gò má non mềm của nàng, dỗ:

"Chỉ một chút thôi, sẽ cho Kiều Kiều ngủ ngay mà."

Chàng ta hôn nhẹ vào má nàng, khẽ hỏi:

"Đêm nay có gian tặc đột nhập vào hoàng cung, ngự lâm quân vẫn chưa bắt được, Kiều Kiều có từng trông thấy kẻ nào khả nghi hay không?"

Nàng lắc lắc đầu, đáp:

"Không có."Chàng ta vẫn kiên nhẫn hỏi:

"Vậy Kiều Kiều có biết ngày hôm đó là ai đã đâm nàng bị thương không?"

Nàng lại lắc đầu, đáp:

"Không biết."

Chàng ta mỉm cười, vuốt tóc nàng, nói:

"Không sao, Kiều Kiều không biết thì vi phu cũng không ép, chúng ta đi nghỉ thôi."

Nàng thở phào một hơi, ngỡ rằng đã thoát, nào ngờ bàn tay kia lại đặt lên ngực mình, dần dần luồn vào vạt áo.

Nàng vội đẩy ra, hoảng hốt nói:

"Vết thương vẫn còn đau..."

Chàng ta tủm tỉm cười, bảo:

"Vi phu sẽ nhẹ nhàng."

"Không, thiếp không muốn, buông thiếp ra..." Nàng ra sức giãy giụa, vẫn chẳng cách nào thoát khỏi tay chàng ta.

Người đó xé rách phần áo trước ngực của nàng, cúi xuống hôn lên da thịt mịn màng như lụa, thì thầm nói:

"Kiều Kiều cần phải hiểu rõ, nàng là phi tử của trẫm, khi trẫm muốn sủng hạnh nàng, nàng không có quyền từ chối."

Nàng mở to hai mắt vô hồn, không chống cự, cũng không phối hợp, mặc cho chàng ta muốn làm gì thì làm, chỉ cầu mong Tam biểu ca đừng ra mặt.

Thế nhưng, cuối cùng, Tam biểu ca vẫn không thể chứng kiến nàng bị lăng nhục, rút kiếm đâm thẳng về phía chàng ta.

Chàng ta chỉ chờ có vậy, nhấn nút khởi động cơ quan, trên trần nhà bỗng rơi xuống một cái lồng sắt. Rốt cuộc, Tam biểu ca bị bắt.

Chàng ta cúi xuống nhìn nàng, vẫn nụ cười ấm áp như gió xuân, lại khiến nàng rét lạnh người. Chàng ta nói:

"Gian phu của nàng thật ngu ngốc."

Nàng ngước mặt lên, thẫn thờ hỏi:

"Bệ hạ có ý gì?"Chàng ta cười lạnh, kề tai nàng, nói thật khẽ:

"Ý trẫm rất rõ ràng, ái phi của trẫm giấu một tên phản tặc trong tẩm cung, tên phản tặc này còn muốn mưu sát trẫm, trẫm làm sao biết được hai người đã ở trong cung này lén lút làm những chuyện gì..."

Nàng sững sờ nhìn chàng ta. Đây chính là người mà nàng một lòng một dạ, yêu đến si mê.

"Bệ hạ nghi ngờ trinh bạch của thiếp?"

Nàng bật cười, cười đến chảy nước mắt, nói:

"Ha ha, nếu thiếp thật sự muốn ở bên Tam biểu ca, năm xưa cần gì phải cãi lời cô mẫu, phản bội Vệ gia... Tam biểu ca mới là vị hôn phu đã có hôn ước với thiếp!"

Chàng ta nghe vậy, bỗng dưng như nổi điên lên, quát:

"Câm miệng! Không được phép nhắc tới nam nhân khác trước mặt trẫm!"

Nàng lau nước mắt, gắng gượng đứng dậy, không nhìn tới chàng ta nữa, chỉ muốn đi ra ngoài, lại bất thình lình bị kéo lại, đẩy ngã xuống giường.

"Trẫm chưa ra lệnh, ai cho phép nàng rời khỏi Tiêu Phòng cung?"

"Dâm phụ, còn muốn đi tìm gian phu của nàng ư? Đừng mơ, cả đời này nàng cũng không thể thoát khỏi đây!"

Suốt đêm, những lời nhục mạ khó nghe không ngừng vang lên, cùng với thể xác bị giày vò đến rã rời, nàng đã chết lặng, không còn thấy đau đớn nữa.

Đến sáng, chàng ta lại ôm lấy nàng, âu yếm hôn nàng, nói:

"Đêm qua là vi phu không phải, chỉ là nhất thời ghen tuông mới không kiềm chế được làm đau Kiều Kiều, Kiều Kiều tha lỗi cho vi phu, được không?"

Nàng quay mặt đi, không đáp.

Rốt cuộc, sau bao năm làm phu thê, nàng mới nhìn rõ được diện mạo thật của người hàng ngày vẫn chung chăn gối với mình.

Thì ra, Tô ca ca dịu dàng ấm áp mà nàng một lòng si mê, chỉ là ảo mộng của chính nàng.

Chàng không hề tồn tại thật sự.

Không hề.

.....

Lý Phù Tô vừa chạm vào thiếu nữ đang say ngủ kia, nàng bỗng thét lên:

"Đừng chạm vào ta! Buông ta ra, buông ta ra! Cầm thú, biến thái, chàng không phải là người! Ta hận chàng, ta hận chàng!"

Sắc mặt của Lý Phù Tô lập tức trắng bệch đi. Nhưng rồi, chàng nhớ lại, đây không phải là kiếp trước, chàng đã được trời cao ban cho cơ hội bắt đầu lại một lần nữa.

Lý Phù Tô thở ra một hơi, nhẹ nhàng ôm nàng vào lòng, dỗ dành:

"Kiều Kiều đừng sợ, cả đời này Tô ca ca sẽ yêu thương nàng, sẽ bù đắp cho nàng gấp vạn lần, Kiều Kiều chính là bảo bối quý giá nhất của ta..."

Chàng vuốt ve đôi môi mềm mại như quả đào chín mọng của nàng, khẽ nói:

"Chỉ cần Kiều Kiều ngoan ngoãn quay về bên ta, lại là thê tử ngoan ngoãn nghe lời ta như trước đây, nàng muốn gì cũng được, chỉ cần đừng rời xa vi phu..."

Đang lúc nỉ non tình tự, bên ngoài bỗng vang lên tiếng của một nữ tử nhỏ giọng nhắc nhở:

"Điện hạ, thời gian không còn nhiều, ban nãy Quận chúa chỉ uống một ít trà, có lẽ sắp tỉnh lại rồi..."

Lý Phù Tô lưu luyến rời khỏi nàng, chỉnh lại xiêm y, một lúc sau mới bước ra khỏi khuê phòng của tiểu cô nương. Chàng liếc nhìn Quế Chi đang đứng trong góc, bảo:

"Lần sau dỗ nàng uống nhiều một chút, đừng dùng trà, lấy một ít sữa tươi đến, nàng thích uống sữa."

Quế Chi không rõ tại sao điện hạ còn rõ sở thích của Quận chúa hơn cả mình, nhưng phận nô tỳ chẳng dám hỏi lại, chỉ cúi đầu đáp:

"Nô tỳ tuân lệnh."

Chương 25: Chuyện cũ như khói

Sáng hôm sau, Lý Phù Duệ giữ lời hứa đến đưa Vệ Trường Lạc đi tập cưỡi ngựa, chẳng ngờ đợi mãi cũng không thấy nàng ra ngoài.

Quế Chi khúm núm bẩm:

"Thưa Tam điện hạ, từ sáng đến giờ Quận chúa cứ nằm mãi trên giường, nô tì gọi mà người vẫn không có phản ứng gì, nô tì cũng không biết làm sao..."

Lý Phù Duệ lo lắng cho nàng, bèn sải bước vào trong.

Quế Chi vội ngăn lại, nói:

"Bên trong là khuê phòng của Quận chúa, điện hạ tiến vào e rằng không hợp lễ..."

Lý Phù Duệ liếc mắt nhìn cô ta, lạnh nhạt nói:

"Bản điện là hôn phu của nàng, ai dám dị nghị?"

Trong các vị hoàng tử, Tam hoàng tử luôn là người khiến cung nhân sợ hãi nhất. Nghe nói hắn mười hai tuổi đã ra sa trường, giết người không chớp mắt, không ai dám đắc tội. Quế Chi cũng không ngoại lệ, vừa bắt gặp ánh mắt lạnh buốt của hắn, cô ta đã run lẩy bẩy, không dám ngăn cản nữa.

Lý Phù Duệ bước vào trong tẩm thất, cách mấy lớp rèm mờ ảo, chỉ thấy lờ mờ bóng người cuộn tròn trong chăn. Hắn tiến lại gần, khẽ khàng vén rèm lên, rồi ngồi xuống bên giường, chạm nhẹ vào chăn, dịu giọng gọi:

"Kiều Kiều, dậy đi."

Vệ Trường Lạc thấy có người chạm vào mình, hoảng sợ nhích ra sau một chút, nhận ra tiếng của Tam biểu ca, bấy giờ mới giở chăn ra, ôm cổ hắn khóc nấc lên.

"Kiều Kiều, làm sao vậy? Ngoan, có chuyện gì, nói cho Duệ ca ca nghe." Lý Phù Duệ lo lắng hỏi.

Nàng đáp trong tiếng nấc nghẹn, nước mắt nước mũi giàn giụa:

"Duệ ca ca, muội vừa mơ thấy ác mộng, muốn tỉnh lại mà không cách nào tỉnh lại được, muội sợ lắm, sợ lắm..."

Lý Phù Duệ không biết cách dỗ dành tiểu cô nương, chỉ đành vỗ nhẹ vào lưng nàng, an ủi:

"Ác mộng cũng chỉ là giấc mơ hư ảo mà thôi, đừng sợ."

Vệ Trường Lạc lắc đầu, nói:

"Không đâu, giấc mơ này chân thật lắm, không giống là mộng ảo. Mấy ngày nay chỉ cần muội nhắm mắt lại là mơ thấy cảnh tượng ấy, trong mơ cô mẫu và phụ thân đã không còn trên đời, Vệ gia sụp đổ, Thái tử lên ngôi, Duệ ca ca bị bắt được, bị huynh ấy sỉ nhục, hành hạ... Còn muội, muội bị huynh ấy..."

"Đại hoàng huynh đã làm gì muội?" Lý Phù Duệ hỏi.

Vệ Trường Lạc ngây ra một lúc, lắp bắp nói:

"Huynh ấy... Huynh ấy lừa muội, lừa muội rất thê thảm."

Lý Phù Tô để nàng dựa vào lòng mình, nhè nhẹ vuốt tóc nàng, dịu giọng dỗ:

"Kiều Kiều đừng sợ, có Duệ ca ca ở đây, chuyện này sẽ không xảy ra, ta sẽ bảo vệ mẫu hậu và Kiều Kiều."

Vệ Trường Lạc vẫn chưa yên lòng, ngước mắt nhìn hắn, nói:

"Nhưng mà trong mơ Thái tử đã..."

"Không thể nào, Đại hoàng huynh bệnh tật quấn thân, tay trói gà không chặt, trong tay lại chẳng có binh quyền, bây giờ phụ hoàng đã giao phần lớn binh quyền cho ta, huynh ấy có thể làm gì được gì chứ?" Lý Phù Duệ không cho rằng Thái tử có thể đe dọa tới mình.

Vệ Trường Lạc ấm ức hỏi:

"Duệ ca ca không tin muội sao?"

Lý Phù Duệ xoa đầu nàng, trấn an:

"Duệ ca ca đương nhiên là tin lời Kiều Kiều, nhưng Kiều Kiều cũng không nên lo lắng quá. Có ta ở đây, không ai có thể bắt nạt Kiều Kiều."

Vệ Trường Lạc tựa vào lòng Tam biểu ca, cảm thấy yên lòng hơn đôi chút, nhưng bỗng nhớ ra chuyện gì, vội hỏi:

"Duệ ca ca có biết Vương tướng quân không?"

Lý Phù Duệ ngạc nhiên, hỏi:

"Kiều Kiều biết Vương tướng quân ư?"

Nàng lắc đầu, nói:

"Muội không quen biết, nhưng mà trong mơ có một tướng quân họ Vương, ông ta là người của Thái tử."

Đáy mắt của Lý Phù Duệ tối đi, nhưng hắn không muốn để nàng trông thấy, vỗ vỗ lưng nàng, cười bảo:

"Ta đã biết rồi, Kiều Kiều đừng lo. Bây giờ thì dậy ra ngoài dùng bữa sáng với mẫu hậu, còn phải đi tập cưỡi ngựa, mèo lười Kiều Kiều nhớ không?"

Vệ Trường Lạc đấm nhẹ vào vai hắn, phụng phịu nói:

"Ai là mèo lười chứ?"

Lý Phù Duệ chỉ cười cười, không tranh hơn thua với nàng. Bất chợt, tầm mắt hắn lơ đễnh nhìn về phía cổ nàng, bắt gặp một đốm đỏ tím trên chiếc cổ trắng ngần, nhíu mày hỏi:

"Cổ của muội bị sao vậy?"

Vệ Trường Lạc nhìn vào gương, giật mình nói:

"Chắc là muỗi cắn đó."

Lý Phù Duệ nhìn chằm chằm vào vết đỏ kia, không phản bác, chỉ lạnh giọng nói:

"Thị nữ hầu cận của muội làm gì mà để muỗi cắn chủ tử như thế?"Nàng cười khúc khích, bảo:

"Duệ ca ca, làm sao mà Quế Chi điều khiển được mấy con muỗi chứ, huynh trách như vậy cũng hơi vô lý đó."

Lý Phù Duệ không đáp lời nàng, bước thẳng ra ngoài để cho Quế Chi đi vào hầu hạ nàng rửa mặt chải đầu. Lúc đi ngang qua Quế Chi, hắn bỗng nói:

"Nếu thị nữ đã vô dụng như thế, Kiều Kiều còn giữ lại làm gì?"

Lời này rõ ràng là nói với Vệ Trường Lạc, nhưng lại khiến Quế Chi rét lạnh sống lưng, tay chân run rẩy.

....

Vệ Trường Lạc thay xiêm y xong xuôi, bèn ôm con hồ ly màu trắng mà nàng vừa đặt tên là Tiểu Bạch ra ngoài dùng bữa.

Vệ Hoàng hậu nhìn thấy nhi tử và cháu gái cùng đi tới, cười bảo:

"Hiếm khi nha đầu Kiều Kiều này lại dậy sớm như vậy, công của Duệ nhi không nhỏ."

Vệ Trường Lạc đỏ mặt, nói:

"Cô mẫu, sao người lại nói xấu cháu gái cưng của mình vậy chứ..."

Vệ Hoàng hậu bật cười, bảo:

"Ngồi xuống ăn cơm đi."

Vệ Trường Lạc vui vẻ ăn một bát cháo gà, sau đó chia chút thịt gà cho con hồ ly Tiểu Bạch trong lòng mình.

Lý Phù Duệ thấy vậy, không khỏi bật cười, nói:

"Đúng là chủ nào tớ nấy."

Vệ Trường Lạc níu tay áo cô mẫu, tố cáo:

"Cô mẫu, huynh ấy trêu chọc Kiều Kiều kìa."

Vệ Hoàng hậu thấy hai đứa trẻ dần thân thiết hơn, lòng cũng vui vẻ, mỉm cười nói:

"Duệ nhi phải yêu thương biểu muội của con hơn mới phải, đừng trêu chọc nó."

Lý Phù Duệ cười đáp:

"Nhi thần tuân lệnh mẫu hậu."

Vệ Trường Lạc đắc ý liếc nhìn Tam biểu ca của mình. Hắn cũng không chấp nhất với nàng, chỉ cảm thấy dáng vẻ huênh hoang đắc ý của tiểu cô nương vô cùng đáng yêu.

Dùng bữa xong, Lý Phù Duệ nói với mẫu hậu:

"Nhi thần phải đưa biểu muội đi tập cưỡi ngựa, xin cáo lui."

Vệ Hoàng hậu nhíu mày, bảo:

"Kiều Kiều là nữ tử yếu ớt, tập cưỡi ngựa làm gì chứ?"
Vệ Trường Lạc ôm tay cô mẫu nhõng nhẽo, nói:

"Chẳng phải hồi trẻ cô mẫu cũng từng cưỡi ngựa xông pha sa trường hay sao, lẽ nào Kiều Kiều lại làm hổ mặt nữ nhi Vệ gia ta chứ? Không chỉ là cưỡi ngựa, Kiều Kiều còn phải học bắn cung, kiếm thuật, thương pháp... Kiều Kiều muốn bảo vệ cô mẫu, bảo vệ Vệ gia!"

Vệ Hoàng hậu nhẹ điểm vào trán cháu gái, khẽ thở dài, bảo:

"Nha đầu khờ, cô mẫu của ngươi gả nhầm người, còn Kiều Kiều sau này đã có Duệ nhi che chở, lo gì chứ?"

Vệ Trường Lạc lắc đầu, kiên định nói:

"Vật đổi sao dời, chẳng ai đoán trước được ngày mai ra sao, Kiều Kiều vẫn nên học cách tự bảo vệ mình thì hơn."

Vệ Hoàng hậu kinh ngạc, không ngờ cháu gái mình lại suy nghĩ được như vậy, mỉm cười xoa đầu nàng, nói:

"Kiều Kiều đã lớn khôn rồi, cô mẫu cũng an lòng."

....

Lần này, đến khu luyện cưỡi ngựa, Lý Phù Duệ không ngồi sau Vệ Trường Lạc nữa, mà để cho nàng tự cưỡi một con ngựa riêng, còn mình thì cưỡi ngựa khác theo sát bên nàng.

Vệ Trường Lạc liếc nhìn con Hãn huyết bảo mã hắn đang cưỡi, trầm trồ:

"Ngựa của huynh trông thật uy vũ."

Lý Phù Duệ vuốt ve bờm con ngựa, khẽ nói:

"Đạp Tuyết đã làm bạn cùng ta trải qua nhiều trận chiến, chẳng khác gì chiến hữu lâu năm."

Vệ Trường Lạc nhìn bộ bạch bào trên người hắn, ngạc nhiên hỏi:

"Duệ ca ca, huynh mặc trường bào vẫn có thể cưỡi ngựa sao?"

Lý Phù Duệ nói:

"Không tin thì chúng ta đua một trận đi, mốc là cái hồ bên kia, xem ai đi tới trước?"

Vệ Trường Lạc nhoẻn miệng cười, nói:

"Đua thì đua, ai sợ chứ!"

Lý Phù Duệ khẽ cười, trêu:

"Đừng nhìn ta, cẩn thận lại ngã đấy."

Nàng đỏ mặt, thẹn quá hóa giận, ra roi thúc ngựa phóng đi.

"Nha đầu này, cũng biết ăn gian quá đấy!" Lý Phù Duệ nhìn theo bóng nàng khuất xa, vừa giận vừa buồn cười, lại lo nàng xảy ra chuyện, vội vàng đuổi theo.

.....

Cứ rong ruổi trên lưng ngựa mãi, bất tri bất giác đã tới lúc chiều tà. Hai người xuống ngựa đi dạo quanh hồ Bảo Kính. Bóng chiều chiếu xuống mặt hồ những tia nắng cuối ngày, mặt nước bỗng lấp lánh như gương soi.

Vệ Trường Lạc đứng dưới gốc liễu, ngước mắt nhìn nam tử cao hơn mình cả cái đầu ở bên cạnh, che miệng cười khúc khích, nói:

"Có ai từng khen dung mạo huynh đẹp như tranh chưa?"

"Đây là lời khen dành cho nữ tử." Lý Phù Duệ đưa tay phủi lá khô rơi trên tóc nàng xuống, khẽ đáp.

Vệ Trường Lạc vẫn không buông tha, nói:

"Duệ ca ca mặc bộ trường bào này, người không biết còn ngỡ là thiếu niên lang nhà ai chi lan ngọc thụ, chẳng thể ngờ là mãnh tướng sa trường!"

Bấy giờ, Lý Phù Duệ vận bộ trường bào màu trắng, đầu đội ngọc quan, tóc đen buông dài xuống lưng, thần sắc nhu hòa hơn thường ngày, trông có phần giống như công tử ngọc thụ lâm phong, bớt đi chút sát khí.

Hắn nhìn nàng, trầm mặc nói:

"Cũng không phải chỉ có Đại hoàng huynh mới được mặc bạch y, đúng không?"

Vệ Trường Lạc không muốn nhắc tới Lý Phù Tô, nói lảng đi:

"Lần đầu tiên huynh cưỡi ngựa ra chiến trường là khi nào?"

Lý Phù Duệ đưa mắt nhìn mặt hồ lấp lánh ánh vàng ở bên kia, khẽ giọng đáp:

"Năm ta mười hai tuổi, theo phụ hoàng ra chiến trường, cũng là lần đầu tiên ta giết người."

"Năm đó, Đại Tấn khải hoàn quay về kinh thành, ai ai cũng chúc mừng ta lập được đại công, chỉ có Kiều Kiều hỏi ta: "Tại sao huynh lại không vui vẻ?" Ta đáp: "Ta không thích giết người." Sau đó, Kiều Kiều cho ta một cái bánh quế hoa, nói rằng ăn vào sẽ không thấy khó chịu nữa, bởi vì lúc nhỏ mỗi lần muội bị bệnh, mẹ muội đều cho muội bánh kẹo, ăn xong lập tức hết đau ngay."

Vệ Trường Lạc rất kinh ngạc, không nhớ mình đã cho bánh Tam biểu ca khi nào, chỉ nhớ thuở bé đã từng cho Thái tử một cái kẹo trong lúc chàng ta ốm nặng.

"Thật sao? Muội không nhớ gì cả." Nàng gãi đầu, bối rối.

Lý Phù Duệ khẽ cười, nói:

"Từ nhỏ trong mắt Kiều Kiều chỉ có một mình Đại hoàng huynh, tất nhiên là không nhớ."

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau