TIÊU PHÒNG KÝ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Tiêu phòng ký - Chương 11 - Chương 15

Chương 11: Tiền duyên (6)

Vệ Trường Lạc thật sự rất giận chàng.

Nàng cũng không phải kẻ chẳng hiểu chuyện, biết rõ việc phu quân tam thê tứ thiếp là lẽ thường, đáng ra cũng đã chuẩn bị sẵn tinh thần.

Nàng giận, chỉ là bởi chàng đã lừa mình.

Nàng vốn cho rằng hai người đồng tâm nhất thể, chuyện gì cũng thành thật với nhau. Nào ngờ Lý Phù Tô lại có chuyện giấu gạt mình.

Nói đúng hơn, nàng cảm thấy sợ hãi bất an.

Nàng không biết chàng còn giấu mình những chuyện gì. Trước nay, nàng luôn một lòng một dạ tin tưởng chàng, tự cho là đúng đắn. Giờ đây, nàng lại thoáng thấy nghi ngờ, chẳng rõ mình đúng hay sai.

Vệ Trường Lạc cứ rối rắm với mớ suy nghĩ phức tạp ấy, mặt thẫn thờ như người mất hồn, ngay cả các thị thiếp lui ra từ bao giờ cũng chẳng hay, cơm dâng đến nơi vẫn chẳng màng động đũa.

Lý Phù Tô múc cho nàng một bát canh gà nóng hổi, bảo:

"Kiều Kiều mau ăn đi, đây là canh gà vi phu căn dặn trù phòng nấu riêng cho nàng, hẳn là rất hợp khẩu vị nàng."

Vệ Trường Lạc chỉ liếc nhìn một cái, bèn hừ lạnh quay mặt đi, tỏ vẻ ta đây không dễ bị mua chuộc vậy.

Lý Phù Tô thở dài, đưa bát canh đến gần mũi nàng, nói:

"Kiều Kiều, giận thì giận, cũng phải ăn chút gì, nếu không làm sao có sức mà giận chứ?"

Hương thơm sực nức xộc vào mũi. Vệ Trường Lạc nuốt nước miếng một cái, bắt đầu thấy bụng đói cồn cào.

Lý Phù Tô múc một muỗng canh, đưa đến sát bên miệng nàng, dịu dàng dỗ:

"Ngoan, ăn đi nào."

Vệ Trường Lạc bất giác há miệng ra, nuốt lấy muỗng canh.

Mùi vị cũng ngon lắm!

Lý Phù Tô mỉm cười, lại đút cho nàng thêm một muỗng nữa. Cứ thế, Vệ Trường Lạc bị chàng lừa đút cho cả bát canh đầy.

Ăn xong, nàng đưa tay xoa xoa cái bụng tròn quay của mình, bảo:

"Nể tình canh gà thôi, không phải vì chàng đâu."

Lần đầu, Lý Phù Tô tự mình hầu hạ người khác dùng bữa, lại chẳng được cảm kích một lời. Chàng cũng không giận, chỉ dịu dàng xoa đầu nàng, tủm tỉm nói:

"Kiều Kiều của ta ngoan lắm."

Bàn tay chàng mát lạnh do từ nhỏ thể hàn, nhưng mà nàng lại rất thích cảm giác bàn tay ấy chạm vào mình, dịu dàng vuốt ve. Bất giác, nành dụi dụi đầu vào tay chàng, miệng thì hờn dỗi nói:

"Ai là Kiều Kiều của chàng..."

Chưa dứt lời, miệng nàng đã bị che kín lại. Lý Phù Tô cúi xuống, âu yếm hôn lên môi nàng. Vệ Trường Lạc chỉ hận chính mình không có khí phách gì, vừa chạm vào môi chàng đã mềm nhũn cả người ra, không còn chút sức lực để chống cự.

Mà thật ra, nàng cũng không muốn chống cự.

....

Tối hôm ấy, Vệ Trường Lạc đi ngủ sớm, cả buổi luôn nằm quay mặt vào trong, nhất quyết không chịu quay lại nhìn chàng.

Đang nằm trằn trọc, bỗng chợt có một vòng tay nhẹ ôm lấy nàng từ phía sau. Lý Phù Tô thở dài, cất tiếng hỏi:

"Kiều Kiều vẫn còn giận vi phu sao?"

Vệ Trường Lạc hừ một cái, bảo:

"Chàng còn hỏi à?"

Lý Phù Tô áp mặt vào hõm cổ nàng, thì thầm:

"Quả thật là lỗi của vi phu. Nếu Kiều Kiều muốn, đợi đứa bé sinh ra, ta sẽ mang nó đến cho nàng nuôi dưỡng, xem như là con của nàng."

Vệ Trường Lạc lắc đầu, nói:"Thiếp không muốn."

Lý Phù Tô hơi ngẩn ra, hỏi:

"Tại sao lại không muốn?"

Vệ Trường Lạc quay lại, liếc nhìn chàng, nói:

"Bản tính Kiều Kiều vốn nhỏ nhen đố kỵ, không thể nào thương yêu con của phu quân mình với nữ nhân khác như con ruột được."

Lý Phù Tô hôn nhẹ lên má nàng, nói:

"Không cần nàng yêu thương đứa bé như con ruột, chỉ cần danh nghĩa thôi."

Vệ Trường Lạc lại lắc đầu, bảo:

"Tuy thiếp không thích Nhiếp tỷ tỷ, nhưng cũng không muốn làm ra chuyện đoạt con cái của người khác. Từ nhỏ thiếp đã không có mẹ ruột, hiểu rõ cảm giác không được sống gần mẹ ruột đau khổ đến đâu. Điều mình không muốn thì đừng làm với người khác, dù Kiều Kiều ngang ngược nhưng cũng hiểu đạo lý này."

Nói đoạn, nàng dừng một lúc, liếc nhìn chàng, rồi mới tiếp lời:

"Huống hồ, thiếp cũng không mong muốn giống như chàng với cô mẫu."

Lý Phù Tô vốn nghĩ tâm tư nàng đơn giản, không ngờ lại có suy nghĩ sâu xa đến vậy, thầm kinh ngạc trong lòng, bất giác thấy bất an.

Chàng gượng cười, vuốt tóc nàng, hỏi:

"Kiều Kiều thật sự không muốn nuôi con của Nhiếp tuyển thị sao? Đó chính là hoàng trưởng tôn của Đông cung."

Vệ Trường Lạc gật đầu, đáp:

"Không muốn, nếu cần con thì thiếp sẽ tự sinh. Thiếp giận chàng không phải vì để ý chuyện trưởng tử, mà là để ý chuyện chàng lừa thiếp."

Lý Phù Tô ôm nàng vào lòng, thì thầm hỏi:

"Nếu có một ngày, chỉ là nếu thôi, nếu Kiều Kiều phát hiện ra vi phu lừa nàng không chỉ chuyện đó, thì nàng sẽ làm sao?"

Vệ Trường Lạc ngẫm nghĩ một lúc, đáp:

"Nếu như vậy, thiếp sẽ không tin chàng nữa, bất kể chàng nói gì cũng không tin."
Sắc mặt của Lý Phù Tô thoáng tái nhợt đi. Cũng may rằng trong đêm tối mịt mùng, Vệ Trường Lạc chẳng thể trông thấy rõ.

Chàng ôm ghì nàng vào lòng, thì thầm bảo:

"Không bao giờ có ngày đó. Kiều Kiều phải toàn tâm toàn ý tin tưởng ta suốt đời suốt kiếp, có biết không?"

Vệ Trường Lạc ngước đôi mắt to trong vắt nhìn chàng, mỉm cười nói:

"Ngày nào phu quân còn không lừa thiếp, không phụ thiếp, thì ngày đó Kiều Kiều vẫn một lòng với chàng."

Lý Phù Tô không nói gì thêm, chỉ đưa tay cởi bỏ thắt lưng của nàng, bàn tay lần mò trong bóng tối, tìm đến đôi gò tiên đảo.

Ngoài cửa sổ, trăng lên cao. Trong gian phòng, xuân sắc nồng.

.....

Cứ thế, Vệ Trường Lạc ở Đông cung hưởng tận mọi vinh sủng.

Thái tử cho xây một gian viện riêng cho nàng, đặt tên Tầm Mộng cư, bên trong bày đầy kỳ trân dị bảo, trân châu phỉ thúy, để nàng tùy ý chơi đùa.

Một tháng qua đi, thái tử vẫn hằng đêm lui tới Tầm Mộng cư của nàng, thái tử phi độc sủng Đông cung, không ai sánh bằng. Các thị thiếp không dám tỏ vẻ ra mặt, nhưng trong lòng ai nấy cũng oán nàng rất sâu.

Hôm ấy, Vệ Trường Lạc đang ngồi trong Tầm Mộng cư mân mê cây đàn tỳ bà cổ từ thời Hán của mình, vừa thử gảy được vài điệu, ngoài cửa đã vang lên tiếng hành lễ rối rít.

Lý Phù Tô vừa từ Võ Anh điện trở về, triều phục trên người còn chưa thay ra. Trông thấy nàng đang định đứng buông đàn đứng lên, chàng bèn mỉm cười, khoát tay ra hiệu miễn lễ, bảo:

"Giữa phu thê với nhau, không cần đa lễ. Kiều Kiều cứ đàn tiếp đi."

Nói đoạn, chàng cởi mũ ô sa xuống, ngồi bên án thư, lẳng lặng lắng nghe tiếng đàn của nàng.

Vệ Trường Lạc do một tay chàng dạy đàn tỳ bà. Năm xưa, nàng thấy chàng đàn cổ cầm, cũng nằng nặc đòi học theo. Nhưng cổ cầm là loại đàn phức tạp, không phải ai cũng lĩnh hội được. Nàng học một thời gian vẫn không có tiến bộ gì, nản lòng thoái chí, Lý Phù Tô bèn dạy nàng tỳ bà. Tỳ bà không quá khó, lại thêm chàng tận tình chỉ dạy, Vệ Trường Lạc học một thời gian đã có thể đàn được, rất là vui mừng.

Vệ Trường Lạc càng lớn càng yêu kiều. Lý Phù Tô rất thích ngắm nhìn nàng ôm tỳ bà, giấu nửa mặt sau cây đàn, ngón tay ngọc lướt nhẹ trên dây đàn, tiếng đàn réo rắt vút lên, muôn phần đẹp đẽ.

Tháng trước, chàng cho người tìm kiếm những cây đàn tỳ bà quý giá nhất trong thiên hạ, treo khắp trong Tầm Mộng cư. Cây đàn nàng đang cầm trên tay lúc này, tương truyền là cây đàn cổ của Vương Chiêu Quân, giá trị khuynh thành. Vệ Trường Lạc chỉ bâng quơ nhắc tới, hôm sau đã thấy nó xuất hiện trong phòng mình.

Bấy giờ, Vệ Trường Lạc ôm đàn, gảy một khúc "Dương xuân bạch tuyết". Tiếng nhạc réo rắt du dương, rộn ràng xuân ý, cho dù ngoài trời đang là mùa thu, nghe tiếng đàn mà ngỡ xuân đã tới.

Đến một đoạn nọ, Lý Phù Tô chợt nhíu mày, bước tới sau lưng nàng, choàng tay ra trước, cầm lấy nàng, chỉnh lại vị trí, bảo:

"Phải như thế này mới đúng."

Vệ Trường Lạc tựa đầu vào lòng chàng, tủm tỉm nói:

"Đây có phải là "khúc hữu ngộ, Chu lang cố"(1) không?"

(1) Khúc đàn sai, Chu lang ngoái đầu lại. Tương truyền Chu Du có dung mạo rất đẹp, lại thích đàn, nhiều cô gái cố tình đàn sai để được ông quay lại chỉ bảo.

Lý Phù Tô lắc đầu, kề vào tai nàng, khẽ nói:

"Nơi này nào có Chu lang gì, chỉ có Lý lang mà thôi."

Vệ Trường Lạc đỏ bừng mặt, đẩy chàng ra, mắng:

"Không đứng đắn."

Lý Phù Tô bật cười, tiếng cười vang vọng khắp Tầm Mộng cư.

Những ngày ấy, Đông cung tràn ngập tiếng đàn hát, tiếng cười đùa.

Thời gian cũng trôi qua nhanh như một cái chớp mắt. Thoáng chốc đã bước sang năm Thành Vũ thứ ba mươi.

Tháng giêng năm đó, Đông cung thái tử chọc giận thánh thượng. Thành Vũ đế đại nộ, hạ chỉ phế thái tử, giam lỏng trong Đông cung.

Chương 12: Tiền duyên (7)

Tháng giêng năm Thành Vũ thứ ba mươi, Đông cung thái tử bị phế, hạ chỉ giam lỏng.

Hôm ấy, Vệ Trường Lạc chẳng  hay biết gì cả. Buổi sáng, Lý Phù Tô dậy sớm vào triều, nàng thơ thẩn trong Tầm Mộng cư, đàn vài khúc nhạc, ăn mấy miếng bánh, thoáng chốc đã tới trưa.

Đến giờ Ngọ, một toán cẩm y vệ xông vào Đông cung, lục tung mọi thứ lên, cuối cùng tìm thấy một một trăm rương vàng bạc.

Vệ Trường Lạc còn đang ngỡ ngàng chẳng hiểu cớ sự gì, đại cung nữ bên Khôn Ninh cung đã tới, mời nàng sang ấy một chuyến. Nàng bèn dẫn theo thị nữ Quế Chi, ngồi kiệu tới chỗ của cô mẫu.

Vào tới Phật đường của Khôn Ninh cung, Vệ Trường Lạc trông thấy hoàng hậu đang ngồi trước tượng Phật, gõ mõ tụng kinh.

Nàng hiểu tính của cô mẫu, bèn lẳng lặng chờ đợi ở bên cạnh.

Một lúc sau, hoàng hậu đọc xong bài kinh, mới đứng dậy, ngồi lên chiếc ghế nhung ở bên cửa sổ, ngoắc tay gọi:

"Kiều Kiều, lại đây."

Nàng bước tới, ngồi bên chân của bà, tựa đầu lên đùi bà nhõng nhẽo, hỏi:

"Cô mẫu... Cô mẫu gọi Kiều Kiều sang có việc gì không?"

Hoàng hậu xoa đầu nàng, thần thái hiền từ, bảo:

"Bản cung đã lâu không gặp con, cũng muốn hàn huyên một chút. Bây giờ Đông cung đang hỗn loạn, tốt nhất con ở đây với bản cung, tránh cho tai họa liên lụy tới mình."

Vệ Trường Lạc nghe vậy, vội vàng ngẩng đầu lên, lo lắng hỏi:

"Cô mẫu, Đông cung đã xảy ra chuyện gì?"

Hoàng hậu cười lạnh một tiếng, bảo:

"Sáng nay bệ hạ vừa tra ra vụ án cấu kết tham ô của các trọng thần trong triều, nghe nói là thái tử dung túng bọn chúng, nhân chứng vật chứng có đủ. Trong cơn thịnh nộ, bệ hạ đã ra chỉ phế thái tử, tạm thời giam lỏng trong Đông cung. Bây giờ đại điện hạ lo cho mình còn không xong, con ở bên cạnh hắn chỉ chịu khổ thôi, chi bằng ở đây, có bản cung với Duệ nhi che chở cho con."

Vệ Trường Lạc chỉ nghe tới việc phế thái tử đã tái xanh mặt mày,  trong lòng tràn ngập nỗi lo lắng cho phu quân, những lời sau đó của hoàng hậu nào nghe vào được chút gì.

Nàng lảo đảo đứng dậy, nói:

"Điện hạ xảy ra chuyện, Kiều Kiều phải về xem thế nào."

Nàng vừa dợm bước quay đi, hoàng hậu đã gọi lại:

"Kiều Kiều, đứng lại!"

Vệ Trường Lạc dừng bước, quay lại nhìn bà, vẻ như rất khó hiểu tại sao cô mẫu gọi mình lại.

Hoàng hậu thở dài, nói:

"Con có biết giam lỏng là thế nào không? Bệ hạ đã hạ lệnh, tất cả người trong Đông cung đều không được ra ngoài, chưa biết khi nào mới được thả ra. Khó khăn lắm bản cung mới xin bệ hạ gia ân cho con được thoát tội liên lụy, đến Khôn Ninh cung phụng dưỡng ta. Bây giờ Đông cung thất thế, con quay về sẽ muôn đường khổ sở."

Vệ Trường Lạc quỳ xuống bên chân người, dập đầu ba cái, rồi ngẩng đầu dậy, nói:

"Công ơn của cô mẫu đối với Kiều Kiều, cả đời này con cũng đền đáp không hết. Nhưng con là thê tử của điện hạ, đã từng thề hứa phu thê sống chết cũng không rời. Giờ đây điện hạ có nạn, sao Kiều Kiều có thể chỉ lo riêng mình an nhàn chứ? Lần này quay về, chẳng biết ngày nào mới được gặp lại cô mẫu. Kiều Kiều cúi lạy ba cái, chỉ mong cô mẫu thứ tội bất hiếu."

Hoàng hậu nhìn thấy nàng như vậy, cũng chỉ đành bất lực thở dài, khoát khoát tay, bảo:

"Thôi, nếu đã tự ngươi chọn lựa như thế, bản cung cũng không thể ép buộc. Xem như ta vất vả nuôi dưỡng ngươi mười mấy năm chỉ để cho hắn được lợi. Ngươi về bên phu quân của mình đi, đem theo lệnh bài này, lính gác sẽ cho ngươi vào trong."

Dứt lời, bà lấy một lệnh bài bằng vàng đưa cho Vệ Trường Lạc.

Vệ Trường Lạc đưa hai tay nhận lấy, lại quỳ dập đầu thêm một cái, nói:

"Đa tạ cô mẫu. Kiều Kiều xin bái biệt."

Dập đầu xong, nàng lui ra ngoài, để lại Quế Chi ở Khôn Ninh cung hầu hạ hoàng hậu, một mình quay về Đông cung.

Hoàng hậu đứng trên lầu cao, nhìn theo bóng cháu gái lên kiệu đi khuất, liên tục thở dài.

Nữ nhi Vệ gia đều quá mức khờ dại.

....

Lúc Vệ Trường Lạc quay về Đông cung, đã thấy thị vệ gác đầy ngoài cửa cung, gươm giáo sáng lòa.

Nàng xuống kiệu, đưa lệnh bài ra, bảo:
"Ta là thái... chính phi của đại điện hạ."

Thị vệ nhận lấy lệnh bài, xem xét thật kỹ, mới cho nàng vào trong.

Vệ Trường Lạc thầm nghĩ, chẳng ngờ có ngày nàng về nhà mình, mà còn phải đợi người ta cho phép. Mới hôm qua đây, ai gặp nàng cũng cung kính gọi thái tử phi. Mà bây giờ...

Sự đời quả thật vô thường.

Nàng cũng không biết Lý Phù Tô đang ở đâu, tìm khắp chính điện, cuối cùng bắt gặp chàng ở Tầm Mộng cư.

Bấy giờ, Lý Phù Tô đang đứng bên án thư, múa bút luyện chữ. Mặc dù đang trong cảnh giam cầm, chàng lại vẫn thong dong thư thái đưa từng nét bút, dường như chẳng chút nao núng lo lắng.

Nàng đứng ngoài cửa, khe khẽ gọi:

"Tô ca ca..."

Lý Phù Tô ngẩng đầu lên, trông thấy nàng, hơi kinh ngạc, hỏi:

"Kiều Kiều, sao nàng lại về đây?"

Vệ Trường Lạc bỗng chợt chạy ào tới, sà vào lòng chàng, ôm chầm lấy chàng không buông.

Lý Phù Tô đặt bút xuống, ôm nàng vào lòng, cười khổ nói:

"Kiều Kiều ngốc, vi phu hay tin mẫu hậu đã đưa nàng đến Khôn Ninh cung, còn thầm thấy an lòng. Tại sao nàng lại quay về đây?"

Vệ Trường Lạc rúc vào lòng chàng, hừ một tiếng, nói:

"Phu quân ở đâu, Kiều Kiều sẽ ở đó. Thiếp đi theo chàng đến suốt đời này, chàng đừng hòng đuổi thiếp!"

Lý Phù Tô dở khóc dở cười, đặt lên trán nàng một nụ hôn thật dịu dàng, than rằng:

"Cô nương ngốc."

......

Tháng giêng năm đó, tuy rằng tiết Nguyên Đán đã qua, trời vẫn còn rét mướt. Lúc này, Đông cung thất thế, không còn được phát than Hồng La, than sưởi ấm cũng có hạn.

Bấy giờ, Vệ Trường Lạc sợ sức khỏe phu quân không chịu nổi giá hàn, bèn quấn lấy chàng cả ngày, nói rằng muốn dùng thân mình sưởi ấm cho chàng.

Lý Phù Tô cảm thấy rất buồn cười, nhưng mỹ nhân tự nguyện sà vào lòng, chàng đương nhiên chẳng từ chối, mỗi ngày đều ôm nàng luyện chữ đọc sách, vẽ tranh gảy đàn.

Trước đây Lý Phù Tô rất bận rộn, không có nhiều thời gian kề cận nàng. Bây giờ, chàng vô cùng nhàn rỗi, thường xuyên lấy giấy bút ra, vẽ lại dáng hình nàng. Trên những bức họa đan thanh, nàng có khi cười, có khi làm nũng, có khi gảy tỳ bà... muôn hình muôn vẻ. Chàng họa rất tỉ mỉ, từng nét vẽ chứa đầy tình ý.
Một mùa xuân qua đi, khắp Tầm Mộng cư đã phủ kín những bức họa của chàng. Tất thảy đều là vẽ nàng.

Có hôm, Lý Phù Tô cầm tay nàng, dạy nàng luyện chữ. Chàng hỏi:

"Kiều Kiều muốn viết gì?"

Vệ Trường Lạc nghĩ ngợi một lúc, tủm tỉm đáp:

"Ngã dục dữ quân tương tri,

Trường mệnh vô tuyệt suy.

Sơn vô lăng,

Giang thuỷ vị kiệt,

Đông lôi chấn chấn,

Hạ vũ tuyết,

Thiên địa hợp,

Nãi cảm dữ quân tuyệt. (1)"

Lý Phù Tô khẽ cười, cầm tay nàng viết từng chữ một, sau đó lại tự tay viết thêm một dòng ở kế bên.

Vệ Trường Lạc nghiêng đầu nhìn xem, chỉ thấy nét chữ thể Hành mềm mại nho nhã của chàng viết nên hai câu:

"Chỉ nguyện quân tâm tự ngã tâm,

Định bất phụ tương tư ý. (2)"

Nàng vùi mặt vào lòng chàng, chẳng nhìn thấy vẻ mặt ra sao, chỉ thấy vành tai trắng nõn đã đỏ lựng lên.

Lý Phù Tô bật cười, ôm nàng vào tẩm thất.

Ngoài trời, tuyết xuân cũng vừa tan.

Sau này hồi tưởng lại, Vệ Trường Lạc chỉ cảm thấy đó là những tháng ngày hạnh phúc nhất trong đời mình. Tuy rằng thiếu thốn đủ bề, nhưng không có quyền lực tranh đấu, không có hậu cung tranh sủng.

Chỉ có chàng và nàng, trong gian Tầm Mộng cư tĩnh lặng.

.....

(1) Trích bài "Thượng da", dịch nghĩa:

Ta nguyện được cùng chàng tương tri,

Duyên tình mãi mãi không dứt.

(Tới khi nào) núi không còn đất,

Nước sông chưa cạn,

Mùa đông sấm chớp,

Mùa hè tuyết rơi,

Trời đất hợp làm một,

Mới dám cùng chàng chia lìa.

(2) Trích bài "Bốc toán tử", dịch nghĩa:

Chỉ mong lòng người như lòng ta, 

Nhất định sẽ không phụ ý tương tư.

Chương 13: Tiền duyên (8)

Năm tháng trôi nhanh như gió thoảng, thời gian một đi chẳng trở lại. Thoáng chốc, một năm nữa lại qua đi, mùa đông rét mướt lại đến.

Vừa đến lập đông, tiết trời lạnh hơn nhiều, nhưng vẫn chưa có tuyết. Đế đô đặt tại thành Kim Lăng, mùa đông Giang Nam vẫn còn mưa phùn, trong mưa có xen lẫn tuyết, không lạnh khô như phía Bắc, mà cái rét ẩm ướt phương Nam lại càng khó chịu hơn bội phần.

Một năm qua đi, triều đình sóng gió chẳng ngừng. Lý Phù Tô lại rất nhàn nhã, ngày ngày ở trong Tầm Mộng cư, hết vẽ tranh gảy đàn lại đọc sách viết chữ, dường như quên mất hôm nay là hôm nào, đêm nay là đêm chi.

Chiều hôm ấy, trời đổ cơn mưa phùn nhỏ, rỉ rả tí tách bên mái hiên. Bầu trời xám xịt u ám, tường đỏ ngói xanh cũng chìm trong một màu ảm đạm.

Lý Phù Tô bày bàn cờ vây ra, ngồi bên cửa sổ tự mình chơi cờ. Trên bàn cờ vuông vức chỉ rộng chừng vài gang tay, hai bên trắng đen dàn ra thế trận, tìm mọi cách công thành chiếm đất, nuốt chửng lãnh thổ của đối phương. Bàn cờ nhỏ bé bỗng hóa thành chiến trường, còn chàng lại là kẻ điều binh khiển tướng, toan tính thiên hạ.

Nhấc quân cờ trắng bằng bạch ngọc lên tay, đang trầm ngâm suy nghĩ nước cờ, Lý Phù Tô chợt nghe thấy tiếng bước chân quen thuộc, bèn ngẩng đầu lên nhìn. Ánh vào mắt chàng đầu tiên là nụ cười rạng ngời như nắng ấm mùa xuân xua tan cái giá rét ngoài trời của nàng.

Vệ Trường Lạc tươi cười bước vào, bưng trên tay một cái bát bằng sứ Cảnh Thái Lam. Nàng đặt bát sứ lên bàn, đưa tay mở nắp ra. Từ trong bát, một làn khói trắng nghi ngút bốc lên, mang theo mùi thơm sực nức.

Vệ Trường Lạc cười nói:

"Mấy hôm nay chàng gầy quá, thiếp vừa xuống bếp nấu cho chàng một bát canh gà bồi bổ cho lại sức."

Lý Phù Tô liếc nhìn mấy đầu ngón tay đỏ ửng lên vì rét của nàng, thoáng nhíu mày lại, rồi đưa tay kéo nàng vào lòng. Chàng đặt bàn tay nhỏ bé của nàng vào lòng bàn tay mình, liên tục chà xát, ủ chút hơi ấm. Cúi xuống hôn lên những ngón tay ngà ngọc đã thô ráp đi ít nhiều, chàng đau lòng thở dài:

"Trước khi Kiều Kiều gả cho ta, mười đầu ngón tay quanh năm không thấm nước. Cũng tại vi phu vô dụng, cả năm nay quả là khổ cho nàng rồi."

Tuy rằng bàn tay chàng lạnh lẽo, vốn chẳng giúp nàng ấm thêm là bao, nhưng Vệ Trường Lạc lại thấy lòng ấm áp vô cùng. Nàng tựa đầu vào vai chàng, thủ thỉ:

"Vì chàng thì có khổ mấy Kiều Kiều cũng thấy hạnh phúc."

Nói đoạn, nàng ngẩng đầu lên, giục:

"Trời này canh mau nguội, chàng mau ăn đi, nguội rồi sẽ không ngon, uổng phí công sức của thiếp hầm suốt mấy canh giờ đó."

Lý Phù Tô liếc nhìn bát canh trên bàn, cười khổ nói:

"Kiều Kiều quên là vi phu chay trường từ nhỏ hay sao?"

Vệ Trường Lạc phụng phịu bảo:

"Thiếp biết chứ. Nhưng mà sức khỏe chàng không tốt, mấy hôm nay gầy đi nhiều quá, hiện giờ thức ăn chay trong cung cũng không như trước, thiếp sợ chàng sinh bệnh..."

Dừng một lúc, nàng hừ một tiếng, nói:

"Đành rằng năm đó vị đại sư kia từng nói nếu chàng giữ được thập giới của Phật môn thì có thể tích nhiều phước đức, thọ mệnh kéo dài. Nhưng mà ngày nào chàng cũng phá sắc giới mà chẳng sợ sệt gì, sao bây giờ ăn một miếng thịt cũng lo sợ?"

Lý Phù Tô bật cười, đặt nàng ngồi lên đùi mình, cúi đầu cắn nhẹ một cái lên vành tai nàng, thì thầm nói:

"Nếu vi phu không phá sắc giới, dù ta có sống thọ hơn, Kiều Kiều  cũng khác gì ở góa cả đời đâu."

Vệ Trường Lạc vội vàng lấy tay che miệng chàng lại, nói:

"Chàng chớ nói lời không may..."

Lý Phù Tô thấy nàng sợ xanh cả mặt, cũng không nhắc lại chữ đó nữa, chỉ thở dài, xoa đầu nàng, bảo:

"Thôi, cực chẳng đã Kiều Kiều là tiểu oan gia của ta, vi phu chỉ đành gác sắc giới sang một bên.  Còn những thứ khác, vẫn cứ giữ thì hơn."

Vệ Trường Lạc thất vọng trong lòng, nhìn bát canh trên bàn, tiu nghỉu nói:

"Uổng công người ta hầm mấy canh giờ, cuối cùng lại bỏ đi..."Lý Phù Tô mỉm cười, bảo:

"Tại sao lại bỏ đi? Kiều Kiều phí nhiều công sức như vậy, vi phu sao nỡ dùng một mình. Hay là như vầy, vi phu uống nước canh, Kiều Kiều ăn thịt gà, có được không?"

Vệ Trường Lạc sáng rực mắt lên, gật đầu đáp:

"Được, được, chàng mau uống đi kẻo nguội. Để thiếp đi lấy thêm muỗng..."

Lý Phù Tô kéo tay nàng giữ lại, tủm tỉm nói:

"Chẳng phải có ở đây rồi sao, lấy thêm làm chi? Phu thê bao lâu rồi, còn cần câu nệ làm gì."

Vệ Trường Lạc thoáng đỏ mặt lên, đấm nhẹ vào lồng ngực chàng một cái, rồi mới ngồi xuống. Cứ thế, hai phu thê người một muỗng, ta một muỗng, chậm rãi thưởng thức canh gà.

Ăn xong, Vệ Trường Lạc đưa mắt nhìn ra ngoài bầu trời u ám, bỗng chợt cất tiếng nói:

"Sáng này thiếp nghe tin từ bên ngoài truyền đến, nói rằng... nói rằng vị ở trong cung Càn Thanh đã trở bệnh nặng, tình hình không lạc quan lắm..."

Lý Phù Tô đang cầm quyển Nam Hoa kinh đọc, nghe vậy, cũng chỉ hơi khựng lại một chút, rồi lại tiếp tục lật giở trang sách, chỉ điềm nhiên "ừ" một tiếng.

Vệ Trường Lạc liếc nhìn chàng, chần chừ một lúc, lại nói tiếp:

"Thiếp thấy có lẽ cô trượng chỉ là nhất thời tức giận, cũng chưa hẳn là bỏ mặc chàng. Một năm nay, tuy ngài hạ chỉ phế chàng, nhưng vẫn giữ chàng lại trong cung, chỉ giam lỏng ở Đông cung..."

Nàng vừa nói tới đây, đã bị Lý Phù Tô nhắc nhở:

"Kiều Kiều nên gọi là Văn Hoa cung thì hơn, cẩn thận tai vách mạch rừng, người nói vô ý, người nghe hữu tâm."

Vệ Trường Lạc gật đầu, sửa miệng lại, nói:

"Bệ hạ chỉ giam lỏng chàng trong Văn Hoa cung này, chứ chưa phong vương cắt đất lệnh cho chàng đến đất phong, trong khi nhị điện hạ và tam điện hạ đều vẫn còn ở đất phong, chưa có lệnh của bệ hạ thì không được hồi triều. Thiếp nghĩ, so ra thì bệ hạ vẫn là yêu thương chàng. Đợi ngài nguôi giận, có thế sẽ..."

Lý Phù Tô khẽ cười, nói:"Kiều Kiều, chúng ta chỉ là thần tử, không nên tự tiện suy đoán thánh ý."

Vệ Trường Lạc thấy chàng bình tĩnh như vậy, dường như mình đã lo lắng không đâu, bèn cúi đầu, lẩm bẩm:

"Thiếp chỉ sợ chàng buồn..."

Lý Phù Tô ôm nàng vào lòng, dịu dàng vuốt tóc nàng, từ tốn nói:

"Kiều Kiều đừng lo nghĩ gì cả. Bây giờ chúng ta không thể làm gì khác ngoài bình tĩnh chờ đợi."

Vệ Trường Lạc ngước nhìn chàng, kinh ngạc hỏi:

"Chờ đợi? Chờ đợi cái gì?"

Lý Phù Tô chỉ vào ván cờ vây đang dang dở trên bàn, cười hỏi:

"Kiều Kiều nhìn ván cờ này, đoán xem quân trắng hay quân đen sẽ thắng?"

Vệ Trường Lạc không giỏi chơi cờ, nhưng vừa nhìn cũng đã thấy ngay kết quả, đáp:

"Tất nhiên là quân đen thắng, quân trắng thua. Quân đen đang thắng thế, quân trắng đã bị quân đen vây trong góc chết, sao mà có cơ hội trở mình?"

Lý Phù Tô mỉm cười, đưa tay cầm một quân cờ lên, đi thêm vài nước nữa. Vệ Trường Lạc nhìn lại bàn cờ, bỗng thấy quân trắng đã tìm được đường sống, dần dần thâu tóm quân đen.

Nàng sững sờ, liếc mắt nhìn phu quân, chỉ thấy chàng vẫn tủm tỉm cười như gió xuân, chẳng nhìn ra được cảm xúc gì.

Nàng chợt nhận ra, mình chưa từng nhìn thấu được lòng chàng.

Lý Phù Tô ôm nàng trong lòng, kề sát vào cổ nàng, khẽ ngửi một chút, tán thưởng:

"Kiều Kiều của ta thơm quá."

Vệ Trường Lạc nghe vậy, nhanh chóng quên đi những khúc mắc ban nãy, vội vàng cầm chiếc túi hương bên eo lên, tự hào khoe:

"Không phải chàng nói thích mùi hương này sao? Mỗi ngày thiếp đều đeo theo bên mình."

Lý Phù Tô gật đầu, hôn lên má nàng một cái, xem như khen thưởng, nói:

"Kiều Kiều ngoan lắm."

....

Thời gian thấm thoắt trôi nhanh, thoáng chốc đã tới tháng chạp cuối năm. Gần đến tiết Nguyên Đán, hậu cung chuẩn bị trang hoàng lộng lẫy đón năm mới, tiền triều lại dậy sóng.

Sau khi Đông cung thái tử bị phế, nhị hoàng tử Việt Vương trấn giữ Lưỡng Quảng và tam hoàng tử Tần Vương trấn giữ Tây Bắc đều ngấm ngầm cạnh tranh nhau, lăm le ngôi trữ quân. Chẳng may cuối năm Thành Vũ ba mươi, vùng Lưỡng Quảng có nạn dịch, loạn quân nổi lên, nhị hoàng tử sợ mất lòng phụ hoàng, chậm trễ không báo, cuối cùng để mất hai tòa thành vào tay quân phiến loạn.

Thành Vũ đế nằm trên giường bệnh, hay tin dữ này, thánh nhan đại nổ, giáng nhị hoàng tử xuống tước hầu, lại lệnh cho Tần Vương điều quân từ Tây Bắc xuống phía Nam dẹp loạn.

Có lẽ vì quá hao tâm tổn sức, tháng chạp năm đó, Thành Vũ đế trở bệnh nặng.

Ngày mùng hai tháng giêng năm Thành Vũ thứ ba mươi mốt, đế vương băng hà, thành Kim Lăng chìm trong màu tang tóc, Tử Cấm Thành vang tiếng khóc than.

Chương 14: Tiền duyên (9)

Ngày mùng hai tháng giêng năm Thành Vũ thứ ba mươi mốt, đế vương băng hà, thành Kim Lăng chìm trong màu tang tóc, Tử Cấm Thành vang tiếng khóc than.

Đêm đó, Vệ Trường Lạc đang nằm ngủ trong lòng của phu quân, chợt nghe tiếng chuông tang vang lên ba hồi chấn động, sau đó bên ngoài bắt đầu có tiếng khóc than huyên náo.

Nàng lo lắng lay tay áo của Lý Phù Tô, hỏi:

"Tô ca ca, không biết bên ngoài đã xảy ra chuyện gì mà ầm ĩ như vậy..."

Lý Phù Tô cũng đã thức giấc từ sớm, nghe vậy bèn khẽ hôn lên trán nàng, dịu dàng trấn an:

"Kiều Kiều đừng sợ, không sao đâu."

Chàng vừa dứt lời, từ ngoài đã vọng tới tiếng bước chân rầm rập, kế đó là tiếng gươm đao khua loảng xoảng.

Chàng với tay cầm lấy chiếc áo choàng lông chồn dày khoác vào người nàng, dặn:

"Kiều Kiều ở yên trên giường, vi phu ra ngoài xem sao."

Vệ Trường Lạc nắm lấy tay chàng, vẻ mặt đầy lo lắng. Lý Phù Tô vỗ vỗ vào tay nàng, ý như trấn an.

Một lát sau, từ ngoài cửa cung có một toán ngự lâm quân bước vào, kẻ dẫn đầu mình mặc áo giáp, tay cầm kiếm sắt, lưng đeo quân phù, trông thấy Lý Phù Tô bèn quỳ xuống, chắp tay nói:

"Mạt tướng đến muộn, đã để điện hạ đợi lâu, mong điện hạ thứ tội."

Lý Phù Tô khoát tay, cười bảo:

"Vương tướng quân đến vừa kịp lúc, không hề muộn."

Vệ Trường Lạc nghe tiếng động, lòng lo lắng không yên, vội leo xuống giường, cứ thế để chân trần chạy ào ra ngoài. Bấy giờ, nàng chỉ thấy phu quân mình đang đứng nói chuyện với một vị tướng quân nào đó, đằng sau còn có một toán lính lăm lăm đao kiếm.

Lý Phù Tô trông thấy nàng chân trần chạy ra, bèn ngồi xuống, cẩn thận mang giày vào cho nàng, rồi mới đứng lên, khẽ mỉm cười, bảo:

"Kiều Kiều đừng lo lắng, là người của mình cả."

Vệ Trường Lạc chưa từng gặp vị tướng quân này, cũng không biết chàng có một thủ hạ như thế từ bao giờ.

Lý Phù Tô đưa nàng vào trong, thở dài bảo:

"Phụ hoàng vừa băng, trước khi người ra đi đã trao di chiếu cho Vương tướng quân, khôi phục ngôi vị Thái tử cho vi phu, cũng chọn ta làm người kế thừa đại thống. Vương tướng quân nhận được tin có nghịch tặc làm loạn, nửa đêm dẫn binh vào đế đô, ý đồ muốn bức cung đoạt vị. Thân là hoàng trưởng tử, vi phu phải tự mình ra trận trấn áp nghịch tặc. Kiều Kiều cứ ngoan ngoãn ở đây, khi nào bên ngoài bình yên rồi vi phu sẽ về với nàng."

Vệ Trường Lạc níu tay áo chàng, tựa đầu vào lòng chàng, nói:

"Tô ca ca, chàng đừng đi. Nguy hiểm lắm... Thiếp sợ..."

Lý Phù Tô xoa đầu nàng, mỉm cười trấn an:

"Kiều Kiều đừng sợ. Vi phu hứa, ta sẽ bình an quay về với nàng."

Nói đoạn, chàng đặt chiếc lò sưởi nhỏ vào tay nàng, sau đó rút tay ra, dứt khoát quay lưng bước đi.

Đúng lúc này, trời đổ tuyết. Từng hạt tuyết rơi lất phất bên hiên.

Vệ Trường Lạc tựa đầu vào cửa, đưa mắt nhìn bóng chàng khuất dần sau trường lang, lòng dạ rối bời trăm mối, nửa lo lắng, nửa sợ hãi.

Suốt đêm ấy, nàng thấp thỏm lo âu, quỳ cả đêm trước tượng Phật, cầu xin cho phu quân được bình an.

....
Trời sáng, tuyết đã ngừng rơi, trên nền Tử Cấm Thành còn đọng lại một lớp tuyết dày. Hàng trăm cung nhân mặc tang phục, bận rộn qua qua lại lại rửa sạch vết máu trên tuyết.

Qua một đêm, hoàng cung này trông chẳng có gì khác lạ. Nhưng ai cũng biết, đêm qua đã xảy ra một biến cố kinh thiên động địa. Tử Cấm Thành đã đổi chủ.

Bấy giờ, Vệ Trường Lạc đã quỳ trên bồ đoàn cầu nguyện cả đêm, mệt nhoài gục lên bàn ngủ thiếp đi.

Lý Phù Tô rửa sạch vết máu trên tay và mặt, thay một bộ xiêm y sạch, vừa bước vào Tầm Mộng cư đã trông thấy ái thê ngủ gật bên chân tượng Phật. Chàng tới gần, nhẹ nhàng ôm nàng dậy.

Vệ Trường Lạc ngủ không ngon giấc, vừa bị chạm vào người đã bừng tỉnh dậy. Trông thấy phu quân đang ôm mình, nàng bỗng òa khóc, ôm chầm lấy chàng, nức nở nói:

"Tô ca ca... Tô ca ca không sao chứ? Kiều Kiều cứ sợ chàng không về nữa... Chàng về là tốt rồi, tốt quá rồi..."

Lý Phù Tô dịu dàng vuốt tóc nàng, khẽ nói:

"Vi phu đã hứa với nàng thì tất nhiên phải trở về rồi."

Kiều Kiều áp mặt vào lòng chàng, chợt ngửi thấy mùi máu tanh, vội ngước đầu lên, lo lắng hỏi:

"Chàng bị thương à? Sao lại có mùi máu?"

Lý Phù Tô thoáng cứng đờ người ra, không ngờ mũi nàng thính như vậy. Đoạn, chàng cười cười, đáp:

"Không, đây không phải máu của ta."

Nói tới đây, chàng đã đặt nàng ngồi xuống giường. Vệ Trường Lạc níu tay áo chàng, hỏi:

"Tô ca ca, tình hình ra sao rồi?"

Lý Phù Tô đáp:

"Phản tặc đã bị diệt trừ, Kiều Kiều đừng lo."

Nàng còn muốn hỏi gì đó, chàng đã đỡ nàng nằm xuống, dịu giọng bảo:
"Kiều Kiều đã mệt rồi, mau nghỉ ngơi đi. Có chuyện gì để sau hãy nói."

Vệ Trường Lạc cũng thấy mắt mình nặng trĩu, dần dần ngủ thiếp đi.

....

Đến lúc nàng thức dậy, đã không còn ở trong Tầm Mộng cư nữa.

Vệ Trường Lạc thấy mình đang nằm trên một chiếc giường rộng lớn, trong một cung điện xa hoa lộng lẫy hơn Đông cung trước đây gấp mấy lần.

Nàng hơi hoảng hốt, vội vàng bật ngồi dậy, muốn xuống giường đi tìm phu quân.

Bấy giờ, Lý Phù Tô đang ngồi phê duyệt tấu sớ ở bên cạnh, nghe động tĩnh bèn đứng dậy, đi tới bên mép giường, cười hỏi:

"Kiều Kiều đã dậy rồi sao? Có muốn ăn chút canh gà không, vi phu bảo Ngự Thiện phòng làm cho nàng nhé?"

Vệ Trường Lạc ngơ ngác nhìn chàng, chỉ thấy chàng đã thay ra tang phục màu trắng, đầu đội ngọc quan, tuy rằng phục sức hơi xa xỉ hơn một chút, trên người cũng chẳng có gì thay đổi, chẳng hiểu vì sao nàng lại cảm thấy chàng trở nên khác lạ đi.

Vệ Trường Lạc ngẩn người hỏi:

"Tô ca ca, đây là đâu? Tại sao chúng ta lại ở đây?"

Chàng cười đáp:

"Tiêu Phòng cung. Từ nay đây chúng là tẩm cung của Kiều Kiều. Chốc nữa vi phu đưa nàng đi xem xét một chút, nếu bài trí có gì không hợp ý thì cứ sai cung nhân đi sửa lại. Dù sao nơi này bỏ trống đã nhiều năm, cũng có nhiều thứ cần sửa đổi."

Vệ Trường Lạc đưa mắt nhìn quanh quất bốn phía, sửng sốt hỏi:

"Tẩm cung? Cả nơi này đều là của Kiều Kiều?"

Lý Phù Tô ngồi xuống, choàng tay ôm nàng vào lòng, tủm tỉm nói:

"Phải, Kiều Kiều thích yên tĩnh nên vi phu an bài cho nàng một cung riêng, thiên điện cũng không cho phi tần khác vào ở."

Vệ Trường Lạc ngơ ngẩn hỏi lại:

"Phi tần ư?"

Lý Phù Tô gật đầu, nhẹ giọng bảo:

"Bây giờ phụ hoàng đã băng, vi phu là người kế thừa ngôi cửu ngũ, chỉ chờ tổ chức đại tang xong sẽ chọn ngày đăng cơ đế vị."

Vệ Trường Lạc còn chưa kịp vui mừng, chàng lại nói tiếp:

"Kiều Kiều là chính thê của vi phu, vốn nên sắc lập làm chính cung hoàng hậu, ở tại Khôn Ninh cung. Nhưng mà... Đêm qua Tam hoàng đệ tạo phản, chưa có lệnh đã tự ý rời đất phong dẫn binh vào kinh thành, ý đồ muốn bức cung đoạt vị. Phụ thân nàng nghe lời hắn xúi giục, cũng đồng ý trợ giúp. Bây giờ, Vệ gia đang can tội phản nghịch, nếu lập Kiều Kiều làm hậu tất sẽ gây chú ý, e rằng có kẻ gây bất lợi cho nàng. Thế nên... đành để Kiều Kiều tạm chịu thiệt một chút, vi phu sẽ sắc phong nàng làm Quý phi trước, chờ khi vi phu nắm giữ được triều chính rồi sẽ lập hậu sau. Kiều Kiều thấy thế nào?"

Vệ Trường Lạc ngây người ra.

Đến lúc này, nàng mới hiểu, "phản tặc" mà phu quân đi trấn áp đêm qua chính là tam biểu ca cùng với phụ thân nàng.

Vốn dĩ chàng bình an vô sự, nàng vô cùng vui mừng.

Bây giờ, lại không biết nên vui hay buồn.

Chương 15: Tiền duyên (10)

Qua tháng hai, thành Kim Lăng không còn tuyết, nhưng trời đêm vẫn giá rét vô cùng.

Trong cung Tiêu Phòng hoa lệ, Vệ Trường Lạc ngồi co ro trên giường, sắc mặt tái nhợt, thần thái thẫn thờ, đôi mắt đã sưng đỏ lên. Nàng cứ ngồi chết lặng ở đó, không nói không rằng, cũng chẳng động đậy gì.

Cung tỳ dâng lên một mâm mỹ thực toàn là gà, nàng cũng chẳng thèm liếc tới.

Cung tỳ cuống quýt van xin:

"Nương nương, xin người hãy ăn chút gì đi, nếu hôm nay người còn không ăn gì nữa thì bệ hạ sẽ giết chúng nô tỳ mất..."

Vệ Trường Lạc không nhìn cô ta lấy một cái, chỉ nói:

"Gọi bệ hạ của các người tới gặp ta."

Cung tỳ ngập ngừng đáp:

"Bệ hạ còn đang bận việc chính sự, chốc nữa sẽ tới ngay, ngài căn dặn nương nương ăn trước đi."

Vệ Trường Lạc không nói gì, bỗng nhiên đứng dậy, khoác áo choàng lên vai, rồi bước nhanh về phía cửa cung.

Hai thị vệ bên ngoài lập tức ngăn lại, nói:

"Bệ hạ có lệnh không ai được rời khỏi cung Tiêu Phòng, xin nương nương quay vào trong."

Vệ Trường Lạc giận đến tím mặt, quát hỏi:

"Các ngươi dám giam lỏng ta ư?"

Bọn thị vệ đáp:

"Tiểu nhân không dám, bệ hạ đã căn dặn như thế, xin nương nương đừng làm khó chúng thần."

Vệ Trường Lạc ấm ức đến ứa nước mắt, thầm tự giễu trong lòng. Chẳng ngờ khi xưa là chính phi của phế thái tử bị giam lỏng đã đành, bây giờ là Quý phi của tân đế cửu ngũ chí tôn cũng bị giam lỏng. Rốt cuộc chỉ là đổi từ chiếc lồng này sang một chiếc lồng khác hoa lệ hơn, còn bản thân nàng vẫn là tù nhân, chẳng có gì khác biệt.

Vệ Trường Lạc về lại tẩm cung, ngước mắt nhìn chiếc áo choàng đang may dang dở cho phu quân, thừ người ra nghĩ lại chuyện cũ. Chí ít, trước kia phu quân vẫn luôn ở bên nàng, phu thê ân ái không rời. Còn bây giờ, muốn gặp chàng phải chờ đợi mòn mỏi.

Rốt cuộc, cả cung điện to lớn lạnh lẽo chỉ còn một mình nàng.

Đến khuya, bên ngoài mới vang lên mấy tiếng hành lễ ríu rít. Vệ Trường Lạc nghe thấy, cũng chẳng màng đứng dậy. Lúc Lý Phù Tô bước vào, đã thấy kiều thê nằm cuộn tròn trên giường, đưa lưng về phía chàng, dường như đã ngủ say.

Theo quy củ, chỉ có hoàng hậu mới được quỳ ở cửa điện tiếp giá, phi tần đều phải ra tận cửa cung quỳ đón thánh giá. Vệ Trường Lạc chỉ là Quý phi, còn chưa được sắc phong chính thức, lại kiêu ngạo như thế, quả thật là vô phép vô tắc. Nhưng Lý Phù Tô cũng chẳng trách phạt, chỉ thấy nàng như con mèo nhỏ giương nanh múa vuốt tỏ vẻ giận dỗi để được chủ nhân chú ý, đáng yêu vô cùng.

Lý Phù Tô bước tới bên cạnh giường, liếc nhìn đầy ắp thức ăn còn nguyên chưa ai động đũa trên bàn, hơi nhíu mày lại, hỏi:

"Hôm nay Quý phi lại không ăn gì sao?"

Các cung tỳ run rẩy quỳ đáp:

"Bẩm bệ hạ, nương nương một mực không chịu ăn gì, chúng nô tỳ cũng không còn cách nào khác."

Lý Phù Tô cũng không tỏ ra tức giận, vẫn rất đỗi ôn hòa dịu dàng, chỉ bình thản bảo:

"Đưa ra ngoài, mỗi người phạt hai mươi trượng, bảo Ngự Thiện phòng chuẩn bị bữa tối khác cho Quý phi."

Khi các cung tỳ bị kéo ra ngoài rồi, dường như Lý Phù Tô chẳng nghe thấy những tiếng kêu khóc cầu xin, lại bước tới cạnh giường, nhẹ nhàng ngồi xuống, khẽ chạm vào vai Vệ Trường Lạc, cười nói:

"Ái phi còn không ngồi dậy ăn, bọn chúng lại phải bị đánh thêm hai mươi trượng đấy."

Giữa trời rét lạnh, bị đánh bốn mươi trượng thì khó mà giữ mạng. Vệ Trường Lạc tuy bướng bỉnh kiêu căng, nhưng cũng không phải người ác độc, nghe vậy chỉ đành phụng phịu ngồi dậy.

Lý Phù Tô ôm nàng vào lòng, khẽ hôn lên đôi má ửng đỏ vì lạnh của nàng, tủm tỉm nói:

"Kiều Kiều đúng là mèo con ưa nhõng nhẽo, phải đợi vi phu tự mình dỗ mới chịu ăn cơm."

Vệ Trường Lạc quay mặt tránh đi nụ hôn của chàng, nghẹn ngào bảo:

"Mấy ngày sau cả Vệ gia phải ra pháp trường rồi, bệ hạ còn giam ta ở đây, ngay cả đi gặp cô mẫu cũng không cho. Ta ghét bệ hạ lắm, bệ hạ đi đi, đừng đến gần ta!"

Đáy mắt Lý Phù Tô thoáng lạnh đi, nắm tay nàng khẽ hỏi:

"Ai đã lắm miệng nói với nàng những chuyện này?"

Vệ Trường Lạc hất tay chàng ra, bảo:

"Bệ hạ không cần biết, bệ hạ mau đi đi, ta không muốn nhìn thấy ngài!"Nói tới đây, mắt nàng đã ngân ngấn nước. Lý Phù Tô bèn mềm lòng, vươn tay ôm lấy nàng, âu yếm dỗ dành:

"Kiều Kiều ngoan, đừng khóc, Kiều Kiều khóc làm vi phu cũng đau lòng đứt ruột theo. Chúng ta là phu thê, sao lại gọi bệ hạ xa cách như vậy, Kiều Kiều gọi một tiếng Tô ca ca cho vi phu nghe nào..."

Vệ Trường Lạc biết không nên bị chàng dụ dỗ như vậy, nhưng vừa nghe chàng dịu dàng dỗ dành đã nhũn người ra, chỉ hận mình không có cốt khí, lại gục đầu lên vai chàng, nức nở gọi:

"Tô ca ca..."

Tiếng gọi khẽ như mèo kêu, Lý Phù Tô lại rất hài lòng, cười nói:

"Vậy mới là Kiều Kiều ngoan của vi phu chứ."

Vệ Trường Lạc ngước đầu lên nhìn chàng. Nàng vốn yêu kiều, bấy giờ vừa khóc xong, đôi mắt còn đỏ hoe ngấn nước, như hoa lê đẫm sương đêm, khiến Lý Phù Tô lại sinh lòng trìu mến, bèn cúi xuống hôn nàng.

Đã nhiều ngày nay chàng bề bộn chuyện dẹp yên phản loạn, vả lại Vệ Trường Lạc còn giận chàng chuyện Vệ gia, Lý Phù Tô đã lâu chưa thân mật với kiều thê. Lúc này ôm giai nhân trong lòng, chàng không khỏi nghĩ ngợi vẩn vơ, bàn tay thon dài cũng lần đến trước ngực nàng.

Vệ Trường Lạc khẽ rên một tiếng, cố hết sức đẩy chàng ra, nghẹn ngào oán trách:

"Bây giờ cả Vệ gia của ta còn đang ở trong lao ngục chờ xử trảm, cô mẫu thì lâm bệnh nặng bị giam giữ trong Thọ Khang cung. Chàng không cho ta đi thăm phụ thân, cũng không cho ta đi gặp cô mẫu, lại giam lỏng ta ở đây, còn có tâm trạng nghĩ đến những chuyện xấu hổ này hay sao?"

Lý Phù Tô nhíu mày, có vẻ không vui, nhưng giọng điệu vẫn hết sức ôn hòa, nói:

"Sao lại là chuyện đáng xấu hổ? Kiều Kiều là thê tử của vi phu, hầu hạ vi phu là bổn phận của nàng. Kiều Kiều đã gả vào Lý gia ta, nữ nhi gả đi rồi như bát nước hắt đi, vốn dĩ không còn là người Vệ gia nữa. Bây giờ Kiều Kiều nên toàn tâm toàn ý với vi phu mới phải, tại sao cứ nhắc tới Vệ gia làm vi phu mất hứng?"

Vệ Trường Lạc tức giận đến run rẩy cả người, đầu óc cũng không còn nghĩ được gì để đối đáp lại chàng nữa, chỉ đành quay lưng đi, giận dỗi nói:

"Chàng quá đáng lắm, ta không nói chuyện với chàng nữa, chàng đi đi! Hậu cung này cũng đâu phải chỉ có mình ta, chàng cần người hầu hạ thì đi sang chỗ Nhiếp thị, Lưu thị ấy!"

Trước này hai người luôn hòa thuận ân ái, Vệ Trường Lạc lại là quý nữ, không biết mắng chửi người thô tục, nàng tìm hết trong đầu vẫn chẳng có từ nào để chửi mắng chàng, cuối cùng lại nói ra những lời trẻ con như thế. Lý Phù Tô bật cười, không nỡ nổi giận với nàng, bèn buông rèm xuống, nhẹ nhàng xoay người nàng lại, cúi xuống hôn lên cái cổ trắng nõn non mềm của nàng.

Kiều Kiều ra sức đẩy chàng ra, nhưng kỳ lạ là Lý Phù Tô vốn trông yếu đuối bệnh tật như thế, bấy giờ nàng lại không tài nào lay chuyển được chàng. Lý Phù Tô từ cổ dần dần lướt xuống, lại vùi vào nơi căng tròn của nàng, cười khẽ một tiếng, nói:

"Kiều Kiều thật thơm. Rõ ràng Kiều Kiều nói ghét vi phu, không muốn gặp vi phu, sao lại vẫn dùng mùi hương mà vi phu thích? Đúng là bảo bối khẩu thị tâm phi."

Vệ Trường Lạc bị chàng cười nhạo, trong lòng vừa ức vừa thẹn, nước mắt lại trào ra, rơi xuống khóe môi, mặn đắng.

Lý Phù Tô thấy nàng chỉ lẳng lặng rơi lệ, không khóc lóc ầm ĩ, cũng không giãy giụa vùng vẫy nữa, lại bỗng thấy đau lòng. Chàng đưa ngón tay thon dài như bạch ngọc khẽ lau đi nước mắt trên má nàng, rồi thở dài một tiếng, ôm nàng vào lòng, dịu dàng bảo:

"Kiều Kiều đừng khóc, vi phu nhận sai, là lỗi của ta, vi phu sai rồi. Kiều Kiều tha thứ cho vi phu, được không?"

Vệ Trường Lạc quệt nước mắt, ngước lên nhìn chàng, nói:

"Vậy cô mẫu của ta..."Lý Phù Tô vuốt tóc nàng, tủm tỉm thì thầm bảo:

"Nếu đêm nay Kiều Kiều làm vi phu hài lòng, ngày mai cho nàng đi gặp cô mẫu của nàng nửa canh giờ, chịu không?"

Vệ Trường Lạc lại nói:

"Vậy cha ta..."

Lý Phù Tô thở dài, đáp:

"Mèo con tham lam, chuyện của cha nàng không dễ như vậy. Đợi vài ngày nữa vi phu sẽ tìm cách. Nhưng mà Kiều Kiều phải ngoan ngoãn ăn cơm, ngoan ngoãn chiều chuộng vi phu."

Vệ Trường Lạc đỏ mặt, đấm nhẹ vào vai chàng, nói:

"Đồ háo sắc..."

Lý Phù Tô bật cười, khẽ cắn vào vành tai nàng, thì thầm:

"Có thê tử kiều diễm nhường này, nếu không háo sắc thì chẳng phải uổng làm nam nhân ư?"

Chẳng mấy chốc, Vệ Trường Lạc đã bị chàng làm cho mụ mị đầu óc, mềm nhũn cả người, không nghĩ được gì nữa.

Đến lúc tình nồng mật ý, chàng lại cắn nhẹ vào đỉnh hồng mai trên ngực nàng, khẽ hỏi:

"Kiều Kiều ngoan, nói cho vi phu biết, ai đã báo tin cho nàng?"

Lúc này, Vệ Trường Lạc đã mê man mụ mị, thành thật đáp:

"Không... không biết... Chỉ thấy tờ giấy trong hộp son.... Không biết là ai bỏ vào..."

Lý Phù Tô nheo mắt lại, ánh sáng lạnh lẽo thoáng lóe lên, rồi rất nhanh biến mất. Chàng lại dịu dàng mân mê làn da non mịn như lụa của nàng, nói:

"Kiều Kiều không ngoan chút nào, chỉ một tờ giấy không biết là của ai cũng đủ cho nàng lá gan giận dỗi vi phu, còn nói ghét vi phu. Kiều Kiều nói xem, vi phu nên phạt nàng thế nào đây?"

Vệ Trường Lạc nhăn mặt, mồ hôi ướt đẫm trán, vội níu lấy tay chàng, làm nũng van nài:

"Tô ca ca, cho Kiều Kiều đi mà... Kiều Kiều khó chịu lắm..."

Lý Phù Tô ghé sát vào tai nàng, thì thầm bảo:

"Kiều Kiều phải nói là không ghét vi phu, đời đời kiếp kiếp chỉ yêu một mình vi phu..."

Vệ Trường Lạc sắp khóc ra nước mắt, vội vàng nghẹn ngào nói:

"Kiều Kiều không ghét Tô ca ca, đời đời kiếp kiếp chỉ yêu một mình Tô ca ca... Tô ca ca cho Kiều Kiều đi..."

Lý Phù Tô khẽ cười, cúi xuống nhìn nàng, chỉ thấy ánh mắt tràn đầy tình ý say đắm của thiếu nữ. Nàng vốn nên như thế, trong mắt trong tim chỉ có một mình chàng, không bao giờ ngỗ nghịch chàng, yêu chàng một cách đơn thuần nhất, ngốc nghếch nhất. Lý Phù Tô rất hài lòng, bèn ôm chặt lấy nàng, tiếp tục nhịp ái ân triền miên.

Cuối cùng, khi đã thỏa mãn, chàng lại ôm nàng trong lòng, khẽ bảo:

"Kiều Kiều nên nhớ lời đã nói đêm nay. Vi phu không thích nghe nàng nói ghét ta, nếu lần sau còn lặp lại, cả Vệ gia đều sẽ không còn đường sống. Kiều Kiều đã nhớ chưa?"

Cả người Vệ Trường Lạc run lên, vội vàng gật đầu.

Từ ngày phu quân lên làm hoàng đế, nàng luôn cảm thấy lời nói của chàng như thánh lệnh, không dám cãi lại.

Lý Phù Tô mỉm cười xoa đầu nàng, nói:

"Ngoan, ngủ đi."

....

Sáng hôm sau, Vệ Trường Lạc thấy tất cả cung tỳ hầu hạ bên người mình đều đổi thành những kẻ xa lạ. Nhưng nàng chẳng mấy quan tâm, bởi cả tâm trí nàng chỉ nghĩ đến việc đi thăm cô mẫu.

Chiều hôm đó, Lý Phù Tô đưa nàng đến Thọ Khang cung gặp Vệ Thái hậu.

Đó là một buổi chiều lạnh giá, cũng là ngày Vệ Thái hậu buông tay lìa đời.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau