TIÊU PHÒNG KÝ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương sau

Chương con truyện Tiêu phòng ký - Chương 1 - Chương 5

Chương 1: Bệnh nặng vừa khỏi

Ngày Lạp Bát tháng chạp năm Thành Vũ thứ hai mươi tám, đế đô đổ tuyết lớn, tuyết phủ trắng xóa cả hoàng thành. Bên trong hoàng cung, tuyết đọng dày đặc trên mái ngói lưu ly. Mặc dù có cung nhân không ngừng quét dọn, trên mặt đất vẫn đóng một lớp tuyết dày trơn trượt, không khí lạnh đến tê buốt.

Những ngày này, Tử Cấm thành vốn đã lạnh lẽo, lại càng thêm phần ảm đạm giá rét.

Bấy giờ, trời vừa hửng sớm tinh mơ, trong Phật đường của Khôn Ninh cung, Vệ Trường Lạc đã thức giấc. Nàng quấn một cái áo lông dày, ngủ gục trên bồ đoàn, bên cạnh là quyển kinh đang chép dở. Vừa mơ màng mở mắt ra, như sực nhớ ra gì đó, nàng liền cuống cuồng ngồi bật dậy. Bất chấp mười đầu ngón tay tê buốt cứng lại vì lạnh, nàng lại cầm bút lên, tiếp tục chép kinh.

Đúng lúc này, thị nữ hầu cận Quế Chi mang thêm than cho vào bếp sưởi, thấy nàng vừa thức dậy đã vội vàng chép kinh, bèn lên tiếng khuyên nhủ:

"Quận chúa, người nghỉ ngơi thêm một chút đi. Đêm qua người đã thức trắng để chép rồi."

Vệ Trường Lạc lắc lắc đầu, rầu rĩ nói:

"Vẫn còn chưa chép đủ, sao có thể nghỉ chứ? Cũng tại ta lười biếng, ngủ thiếp đi mất, chỉ mong Bồ Tát không cho rằng ta không đủ thành ý..."

Quế Chi thấy không khuyên được quận chúa nhà mình, chỉ đành thở dài khe khẽ, lẳng lặng lui ra.

Đến gần trưa, Vệ Trường Lạc cuối cùng cũng chép đủ một trăm bản kinh. Nàng quỳ xuống trước tượng Bồ Tát, lầm rầm cầu khấn:

"Quan Thế Âm Bồ Tát đại từ đại bi, xin người phù hộ cho thái tử biểu ca tai qua nạn khỏi, sớm ngày khỏe lại. Tín nữ nguyện cả đời chay trường để tạ ơn, sau này tuyệt đối không ăn thịt gà nữa... Xin Bồ Tát phù hộ, xin Bồ Tát phù hộ..."

Có lẽ nàng cầu khẩn quá thành tâm, cảm động được Bồ Tát, đến giữa trưa, Quế Chi vui mừng tiến vào, bẩm:

"Thưa quận chúa, bên Đông cung truyền tin đến, nói thái tử điện hạ đã qua cơn nguy kịch, mới vừa tỉnh dậy."

Vệ Trường Lạc mừng rỡ, dập đầu ba cái trước tượng Phật, rối rít nói:

"Tạ ơn Bồ Tát phù hộ, tạ ơn Bồ Tát phù hộ..."
Dập đầu tạ ơn xong, nàng liền vội vàng chạy sang Đông cung, ngay cả cái lò nhỏ sưởi ấm tay cũng quên mang theo.

Đông cung cũng không gần Khôn Ninh cung, lại thêm đường tuyết trơn trượt, thái giám khiêng kiệu không dám đi nhanh, phải mất một buổi nàng mới tới nơi. Vừa đến trước cửa cung, đã thấy các thái y đứng túc trực sẵn bên ngoài. Thấy nàng đến, họ lục tục khom người chào hỏi. Vệ Trường Lạc chỉ khoát tay miễn lễ một cái, liền chạy ào vào trong.

Bên trong chính điện của Đông cung bày trí rất giản dị mà tao nhã, không có chút cảm giác phô trương xa xỉ nào. Bởi vì chủ nhân quanh năm bệnh tật quấn thân, cho nên nơi này cũng ám mùi thuốc thoang thoảng dịu nhẹ, vừa bước vào, hương thuốc đã lượn lờ nơi đầu mũi, xua mãi không tan.

Bấy giờ, thái giám Lâm Tiểu Đức hầu cận bên cạnh thái tử vừa bưng thuốc vào trong, gặp phải Vệ Trường Lạc, vội cung kính hành lễ. Vệ Trường Lạc miễn lễ cho hắn, lại nhìn bát thuốc trên tay hắn, hỏi:

"Đây là thuốc của thái tử sao?"

Lâm Tiểu Đức đáp:

"Dạ phải, thưa quận chúa."

Nàng bèn bảo:
"Ngươi cứ đưa cho ta là được rồi."

Lâm Tiểu Đức hầu hạ bên cạnh thái tử từ nhỏ, biết rõ quan hệ thân thiết giữa hai người, cũng biết thái tử cưng chiều Kiến Ninh quận chúa, nào dám trái lời nàng, liền trao thuốc cho Vệ Trường Lạc.

Vệ Trường Lạc bưng thuốc bước vào trong. Lúc này, cách một bức bình phong che chắn, nàng chỉ lờ mờ thấy có một bóng người bên trong. Nàng tiến lại gần, vòng ra sau bình phong. Bấy giờ, chỉ thấy một nam tử đang nằm trên giường. Nam tử trạc tuổi nhược quán, dáng người cao gầy, sắc mặt tuy nhợt nhạt, nhưng vẫn nhìn ra được dung mạo phi phàm, chi lan ngọc thụ. Trên mình chàng khoác chiếc trường bào màu trắng, đầu không đội ngọc quan, mái tóc dài đen nhánh như thác đổ xuống giường, trông càng thêm vài phần âm nhu. Tuy rằng thân ở chốn hoàng cung thâm sâu hỗn tạp, nam tử này lại cho người ta cảm giác như thần tiên trên Cửu Trùng thiên, thanh cao thoát tục, chẳng nhuốm bụi trần.

Vệ Trường Lạc vừa trông thấy chàng, lập tức đặt thuốc lên bàn, chạy ào đến ôm chầm lấy chàng, nghẹn ngào bật khóc, gọi:

"Thái tử biểu ca..."

Nghe giọng nói thân thuộc vang lên bên tai, cảm nhận được thân thể mềm mại trong lòng mình, nam tử chợt cứng đờ người. Chàng run run chạm nhẹ vào gò má non mềm ửng đỏ lên vì lạnh của Vệ Trường Lạc, khàn khàn khẽ gọi:

"Kiều Kiều?"

Giọng chàng trầm ấm ôn hòa như làn suối dịu dàng chảy vào lòng người, những lúc gọi nhũ danh của nàng, lại càng thêm mấy phần nhu tình cưng chiều. Vệ Trường Lạc gật gật đầu, vẫn ôm cứng lấy chàng, nghẹn ngào nói:

"Thái tử biểu ca đã hôn mê ba ngày ba đêm rồi, hại Kiều Kiều lo lắng lắm, cứ sợ... cứ sợ không còn gặp được biểu ca nữa..."

Lý Phù Tô đưa tay nhẹ vuốt tóc nàng, khẽ nói:

"Ta cũng đã nghĩ rằng, đời này kiếp này, không còn gặp được Kiều Kiều nữa."

Trong câu nói này có bao nhiêu thê lương, cũng chỉ mình chàng hiểu.

.....

Chương 2: Thanh mai trúc mã

Thành Vũ đế có rất nhiều con cái, nhưng đích tử do nguyên phối hoàng hậu (1) sinh hạ thì chỉ có duy nhất một người, đó là thái tử Lý Phù Tô.

Nguyên phối hoàng hậu của ông vốn là đích nữ của Nhiếp gia, gả cho ông từ thời tiềm để (2), cùng ông trải qua những năm tháng gian nan nhất, tình nghĩa phu thê rất sâu đậm. Sau này, khi Thành Vũ đế đăng cơ, sắc lập bà làm hoàng hậu, phong hiệu Thuận Dương, vinh sủng không ai sánh bằng. Đáng tiếc, vận mệnh không ưu ái cho ai được hạnh phúc trọn vẹn, hoàng hậu nhiều lần hoài thai, lại vẫn cứ xảy ra bất trắc, không thể giữ được. Đến năm Thành Vũ thứ bảy, hoàng hậu hạ sinh hoàng trưởng tử Lý Phù Tô, sau đó buông tay lìa đời.

(1) Nguyên phối hoàng hậu: Hoàng hậu đầu tiên, là thê tử kết tóc của hoàng đế

(2) Tiềm để: chỉ nơi ở của hoàng tử trước khi lên ngôi mà chưa từng được phong thái tử

Lý Phù Tô vừa sinh ra đã yếu ớt nhiều bệnh, Thái Y viện cũng không có cách nào chữa khỏi, đoán rằng không sống quá ba mươi tuổi. Thành Vũ đế nhớ tình nghĩa với thê tử kết tóc, vẫn lập chàng làm Hoàng thái tử. Nhưng ai ai cũng hiểu rõ, thái tử không thọ được bao lâu, ngai vàng sớm muộn cũng thuộc về kẻ khác. Mà "kẻ khác" này, khả năng cao nhất chính là Tam hoàng tử anh dũng thiện chiến do Kế hoàng hậu hạ sinh.

Lại nói, Kế hoàng hậu của Thành Vũ đế xuất thân từ Vệ gia hiển hách, cũng theo hầu Thành Vũ đế từ tiềm để, nhưng chỉ là trắc phi. Bà cùng với Thuận Dương hoàng hậu là tỷ muội thân thiết, tình cảm rất bền chặt. Năm đó, khi Thuận Dương hoàng hậu qua đời, gửi gắm Thành Vũ đế chăm nom muội muội của mình. Vì vậy, ba năm sau mãn tang, Thục phi Vệ thị một bước lên mây, trở thành Kế hoàng hậu. Năm Thành Vũ thứ mười hai, bà lại sinh Tam hoàng tử Lý Phù Duệ, cũng là vị hôn phu của Vệ Trường Lạc.

Nhắc đến Vệ Trường Lạc, chỉ có nói rằng vận số may mắn, gia thế hiển hách, thân phận cao quý, vừa sinh ra đã hưởng hết ba ngàn sủng ái. Nàng là con gái duy nhất của Trấn quốc công Vệ Doãn Chính, từ nhỏ được cưng chiều hết mực. Đương kim hoàng hậu chính là cô ruột của nàng. Đương kim hoàng hậu không có con gái, bèn xem nàng như con của mình, mang vào cung nuôi dưỡng cho đến lớn. Chính vì vậy, Vệ Trường Lạc lớn lên cùng các vị hoàng tử, rồi cứ theo đó mà được tứ hôn với Tam hoàng tử, chỉ chờ khi nàng tròn mười lăm tuổi sẽ cử hành đại hôn.

Nhưng Vệ Trường Lạc lại không thích Tam hoàng tử.

Lý Phù Duệ là một võ tướng anh dũng, mười ba tuổi đã theo phụ hoàng lãnh binh sa trường, xông pha trận mạc. Tính tình hắn thô cuồng lạnh lùng, không biết lấy lòng nàng, tuy có cô mẫu cố tình tác hợp, nhưng từ nhỏ hai người gặp mặt nhau đã chẳng nói được mấy câu, quan hệ không mấy khắng khít. So ra thì, tuy hắn là vị hôn phu của nàng, nhưng Vệ Trường Lạc lại thân thiết với thái tử biểu ca hơn nhiều.

Còn nhớ, lần đầu tiên Vệ Trường Lạc gặp thái tử biểu ca là vào năm nàng bảy tuổi, vừa vào cung không lâu. Hoàng cung tuy rộng lớn, lại cũng rất lạnh lẽo, nơi đây rất đông người, nhưng lại vô cùng trống trải, không thể tâm sự cùng ai. Cho nên, Vệ Trường Lạc cảm thấy rất lạc lõng.
Ngày hôm đó, vào tiết đông chí, tuyết rơi không ngừng, trời lạnh rét buốt, nàng đi theo cô mẫu đến một tòa cung điện ở rất xa, rất quạnh vắng, nghe nói là Đông cung. Nàng gặp một vị thần tiên ca ca cực kỳ xinh đẹp, nghe nói chính là thái tử, cũng là biểu ca của nàng, cho nên, nàng bèn gọi chàng là thái tử biểu ca.

Thái tử biểu ca tuy rằng là thái tử tôn quý, nhưng lại không hề có chút phách lối kiêu kỳ nào, đối với mọi người đều hòa nhã nhỏ nhẹ. Khác với người đệ đệ luôn bừng bừng sức sống của mình, thái tử biểu ca rất gầy yếu, sắc mặt tái nhợt, quanh năm chỉ có thể nằm trên giường bệnh, không rời được cái ấm sắc thuốc.

Lần đầu gặp mặt, Vệ Trường Lạc nép sau lưng của cô mẫu, tò mò ló đầu ra nhìn trộm, chỉ thấy một bạch y thiếu niên đang ngồi bên hiên, đưa mắt lẳng lặng ngắm tuyết rơi lất phất ngoài cửa sổ. Lúc đó, chàng giống như tách biệt hoàn toàn với trần thế ô trọc chung quanh, phảng phất chỉ cần chớp mắt một cái, chàng sẽ lập tức bay mất lên trời.

Vệ Trường Lạc chưa bao giờ gặp người nào khiến nàng chỉ nhìn một cái đã thấy đau lòng như thế.

Cho nên, lúc trông thấy thái giám dâng lên một bát thuốc đen ngòm, nom có vẻ rất đắng, tiểu cô nương liền đánh bạo dúi một miếng mứt vào tay thái tử biểu ca. Khi ấy, thái tử biểu ca ngẩn ra một lúc, mới mỉm cười nhận lấy.

Vệ Trường Lạc mãi mãi không quên được, khoảnh khắc khi chàng mỉm cười ấy, tựa như gió mát trăng sáng, hoa quỳnh nhất tề nở rộ. Đôi mắt phượng của chàng cong cong như vầng trăng khuyết, lấp lánh ý cười ấm áp. Nàng cứ như si như say mà ngắm nhìn, chẳng còn nhớ rõ trời đất tháng năm nữa.Những ngày sau đó, nàng vẫn thường chạy đến Đông cung, ríu rít làm bạn bên cạnh thái tử biểu ca. Chàng không thể ra ngoài, nàng liền mang những chuyện thú vị bên ngoài kể lại cho chàng, thi thoảng còn học mấy đoạn hí kịch để hát cho chàng nghe. Thái tử biểu ca không hề chê nàng ồn ào, lại rất chăm chú im lặng lắng nghe. Bất kể nàng nói gì, chàng đều nguyện ý lắng nghe.

Trước giờ, chưa có ai chịu chăm chú lắng nghe những lời nàng nói như thế.

Cứ thế, Vệ Trường Lạc ở bên chàng bảy năm, thân thiết với chàng hơn bất kỳ ai. Lại chẳng ngờ, vào tháng chạp năm Thành Vũ thứ hai mươi tám, bệnh tình của thái tử biểu ca đột ngột trở nặng, hôn mê ba ngày ba đêm, thái y đều lắc đầu không có cách cứu chữa. Vệ Trường Lạc cảm thấy lòng mình như chết lặng đi, nàng cuống cuồng lạy Phật chép kinh cầu phúc, chỉ mong biểu ca có thể tỉnh lại.

May mắn rằng, chàng rốt cuộc tỉnh lại thật. Vệ Trường Lạc vui mừng quá độ, nhất thời chẳng nhận ra, từ lúc thái tử biểu ca tỉnh lại, ánh mắt chàng nhìn nàng đã thay đổi. Tuy rằng vẫn dịu dàng như thế, nhưng đó rõ ràng chẳng phải ánh nhìn của ca ca dành cho muội muội.

Mà là ánh mắt chiếm hữu của nam nhân với nữ nhân của mình.

Lý Phù Tô ở trước mắt nàng, đã không còn là thái tử Lý Phù Tô yếu đuối thanh cao nữa, mà đã là Nguyên Hòa đế âm hiểm khó lường.

Vệ Trường Lạc chẳng hay chẳng biết nguy hiểm cận kề, nàng khóc xong một trận đã thấm mệt, bèn cứ thế vô tư rúc vào lòng của thái tử biểu ca ngủ thiếp đi.

Lý Phù Tô lẳng lặng ngắm nhìn nàng say ngủ trong lòng mình, đáy mắt thăm thẳm sâu.

Đã đến lúc, chàng nên đoạt lại tất cả những gì vốn thuộc về mình rồi.

Chương 3: Biểu ca thay đổi

Vệ Trường Lạc đã thức trắng một đêm, lại thêm tiết trời mùa đông lạnh lẽo khiến mi mắt người ta nặng trĩu, nàng bèn rúc vào lòng thái tử biểu ca ngủ thiếp đi.

Lý Phù Tô nhẹ nhàng chỉnh lại tư thế nằm thoải mái cho nàng, sau đó cẩn thận đắp chăn bông lại.

Lúc Lâm Tiểu Đức nghe lệnh tiến vào thêm than cho lò sưởi, chỉ thấy thái tử điện hạ đang ôm quận chúa trong lòng, chăm chú ngắm nhìn nàng, ánh mắt đong đầy nhu tình.

Hắn hơi hoảng hốt, nhưng dù gì cũng là người sống trong cung lâu năm, hắn lập tức cụp mắt cúi đầu thật thấp, vờ như chẳng thấy gì. Thêm than vào lò sưởi xong, hắn cung kính bẩm:

"Thưa điện hạ, hoàng hậu nương nương nghe tin điện hạ tỉnh lại nên đã đến thăm, phượng giá đang chờ ở bên ngoài."

Lý Phù Tô vẫn không rời mắt khỏi tiểu cô nương trong lòng mình, hờ hững bảo:

"Nói lại với mẫu hậu, cô (1) vừa tỉnh lại, trong người không khỏe, uống thuốc xong đã ngủ thiếp đi."

(1) Cô: tiếng tự xưng của thái tử, giống như "trẫm" của hoàng đế

Lâm Tiểu Đức lần đầu thấy thái tử tỏ thái độ lạnh nhạt như vậy, cảm thấy hôm nay điện hạ hơi khác lạ, nhưng không dám nói gì, chỉ dạ một tiếng, tuân lệnh lui ra.

Tuyết ở ngoài hiên rơi càng lúc càng dày.

Bấy giờ, bên ngoài kia, cả hoàng cung đang huyên náo vì tin tức thái tử điện hạ tỉnh lại. Bên trong noãn các của Đông cung, Lý Phù Tô lại bình thản nằm ngắm tiểu Kiều Kiều đang an ổn ngủ say. Chàng cứ nhìn mãi, không dám rời mắt một khắc, chỉ sợ vừa quay đi, giấc mộng đẹp này cũng sẽ tan biến như ảo ảnh phù vân.

Vệ Trường Lạc ngủ một giấc đến chiều.

Khi nàng mơ màng thức dậy, vô thức dụi dụi đầu mấy cái vào lòng người đang ôm mình. Đến khi nghe tiếng cười khẽ quen thuộc vang lên, nàng mới giật bắn người, ngẩng đầu lên nhìn. Chỉ thấy khuôn mặt của thái tử biểu ca đẹp đẽ như tượng ngọc, vẻ tái nhợt trên mặt chẳng những không thể ảnh hưởng đến dung mạo của chàng, trái lại còn tăng thêm mấy phần khí chất thoát tục, tựa như thần tiên trên chốn Cửu Trùng Thiên, không nhuốm bụi hồng trần. Bấy giờ, chàng lẳng lặng nhìn nàng, đáy mắt dịu dàng vô hạn, khiến Vệ Trường Lạc ngẩn ngơ một lúc, mới sực tỉnh táo ra, vội vội vàng vàng ngồi bật dậy.

"Kiều Kiều, sao vậy?" Lý Phù Tô thấy nàng né tránh mình, rủ mắt xuống, rèm mi dày che khuất nỗi bất an nơi đáy mắt.

Phải chăng, nàng cũng...

Vệ Trường Lạc cúi đầu, ngập ngừng nói:

"Cô mẫu đã dặn... Kiều Kiều đã lớn rồi, nam nữ khác biệt, không thể thân thiết với biểu ca như trước nữa... Nếu không, sẽ ảnh hưởng đến thanh danh của biểu ca..."

Lý Phù Tô nghe vậy, thầm thở ra một hơi, rồi khẽ nói:

"Nếu đã như vậy, Kiều Kiều nên nghe lời mẫu hậu thôi. Không sao đâu, vi huynh không thấy lạnh nữa."

Vệ Trường Lạc vội lo lắng hỏi lại:

"Thái tử biểu ca thấy lạnh sao? Lẽ nào là bếp sưởi không đủ ấm? Hay để Kiều Kiều gọi người mang thêm than Hồng La vào nhé?"Lý Phù Tô nắm tay nàng ngăn lại, thở dài nói:

"Không cần đâu. Từ nhỏ vi huynh đã nhiễm hàn khí vào người, bây giờ lại bệnh nặng, hàn khí đi vào xương, cho dù có đốt bao nhiêu than cũng thế mà thôi."

Vệ Trường Lạc chần chừ một lúc, lại hỏi:

"Vậy... Thái tử biểu ca ôm Kiều Kiều sẽ đỡ lạnh hơn sao?"

Lý Phù Tô không trả lời thẳng vào câu hỏi của nàng, chỉ đưa tay xoa đầu nàng, cười bảo:

"Vi huynh không sao rồi, Kiều Kiều không nên làm trái lời mẫu hậu."

Vệ Trường Lạc nghe vậy, lại càng đau lòng cho chàng, bèn cắn môi nhích lại gần, nói:

"Nếu thật vậy thì thái tử biểu ca cứ ôm Kiều Kiều thêm một chút đi cho ấm. Cùng lắm thì... Cùng lắm thì không nói cho cô mẫu biết là được."

Lý Phù Tô khẽ thở dài, bảo:

"Kiều Kiều, nói dối là không tốt."

Vệ Trường Lạc nghiêng đầu nghĩ ngợi một lúc, liền nhoẻn miệng cười, nói:

"Không phải nói dối, chỉ là cô mẫu không hỏi, Kiều Kiều không nói thôi. Không sao, không sao đâu!"Bấy giờ, Lý Phù Tô mới chịu ôm lấy nàng.

Ngoài trời, tuyết vẫn không ngừng rơi, lạnh giá vô cùng. Trong noãn các, hai người kề cận nhau, ấm áp như xuân. Vệ Trường Lạc nằm trong lòng chàng, thấy thái tử biểu ca chằm chằm nhìn mình, ánh mắt nóng rực, đôi má nàng cũng bất giác nóng ran. Nàng không biết đó là thẹn thùng, chỉ cảm thấy rất kỳ lạ, bèn dè dặt hỏi:

"Thái tử biểu ca, sao huynh lại nhìn Kiều Kiều như vậy? Mặt muội dính thứ gì sao?"

Lý Phù Tô nhè nhẹ chạm vào má nàng, âu yếm thì thầm:

"Kiều Kiều đáng yêu thế này, vi huynh ngắm bao nhiêu cũng không đủ."

Vệ Trường Lạc đỏ bừng mặt, nàng chưa bao giờ nghe thái tử biểu ca nói chuyện với mình bằng giọng ngọt ngào âu yếm như vậy. Trước đây, chàng cũng dịu dàng với nàng, nhưng cái dịu dàng ấy khác với lúc này.  Nàng không rõ là khác ở đâu, chỉ cảm thấy chàng có gì đó là lạ.

Dáng vẻ ngây ngô thẹn thùng của nàng càng khiến Lý Phù Tô muốn âu yếm yêu thương. Chàng hôn nhẹ vào đôi má mềm mại ửng hồng của nàng, rồi lướt dần đến làn môi đỏ mọng.

Trên người của thái tử biểu ca thoang thoảng mùi hương dược thảo nhẹ nhàng, Vệ Trường Lạc mê mẩn đắm chìm trong đó. Mãi đến khi cánh môi bị một làn môi lành lạnh ngậm lấy, hơi thở ngọt lành như cam lộ của chàng tràn đầy khoang miệng của mình, Vệ Trường Lạc mới sực tỉnh ra, ú ớ hỏi:

"Thái tử... Thái tử biểu ca, huynh đang làm gì vậy?"

Lý Phù Tô tạm rời khỏi môi nàng một lúc, khẽ cười nói:

"Vi huynh thấy hơi lạnh, tiểu Kiều Kiều truyền cho ta một chút hơi ấm, được không?"

Vệ Trường Lạc tuy không hiểu rõ chuyện nam nữ, vẫn cảm thấy hành động này không đúng lắm.

Thấy vẻ nghi ngờ trong mắt nàng, Lý Phù Tô thở dài, khẽ nói:

"Nếu Kiều Kiều không muốn, vi huynh sẽ không ép buộc."

Nói đoạn, chàng buồn bã buông nàng ra. Vệ Trường Lạc liền cảm thấy áy náy trong lòng, bèn kề mặt lại gần chàng, ngập ngừng nói:

"Vậy... Vậy biểu ca cứ làm tiếp đi."

Ở một góc nàng không nhìn thấy được, khóe môi của Lý Phù Tô khẽ nhếch lên.

.......

@Tác giả: Đề nghị thái tử học tập một khóa đạo đức. =)))

Chương 4: Biểu ca âu yếm

Từ nhỏ, Vệ Trường Lạc rất ít khi từ chối thái tử biểu ca điều gì.

Không phải nàng sợ chàng, mà là vì rất thương chàng. Chính nàng cũng chẳng rõ vì sao, chỉ biết nàng không muốn nhìn thấy biểu ca buồn, lại càng sợ chàng ngã bệnh. Chỉ cần liên quan đến sức khỏe của chàng, cho dù vô lý đến đâu, nàng cũng nguyện tin tưởng. Bởi vì, không sợ vạn nhất, chỉ sợ nhất vạn. Nàng không muốn đem sức khỏe của biểu ca ra cược.

Nàng rõ ràng biết là làm thế này sẽ ảnh hưởng đến khuê danh của mình, nhưng lại chiều theo ý chàng, chỉ vì sợ chàng bị lạnh thật.

Lý Phù Tô thấy nàng ngoan ngoãn kề môi đến gần, trong lòng chàng chợt thấy ấm áp ngọt ngào, nhu tình nơi đáy mắt càng nồng đượm.

Trên đời này, e rằng chỉ có một mình cô nương ngốc trước mắt là thật lòng lo lắng cho chàng đến quên mình như vậy.

Kiếp trước, chàng quả thực là ngu ngốc, mới không biết trân trọng nàng.

Lý Phù Tô kéo nàng vào lòng mình, xoay người đè lên trên nàng, khẽ đặt hôn lên cánh môi non mềm của nàng. Thoạt đầu, chàng rất đỗi dịu dàng khoan thai, chậm rãi nhấm nháp từng chút một như đang thưởng thức một món mỹ thực tinh xảo. Hơi thở thoang thoảng mùi thảo dược của chàng tràn ngập trong khoang miệng Vệ Trường Lạc. Nhưng nàng lại chẳng hề thấy phản cảm, trái lại mê muội đắm chìm trong sự dịu dàng đó. Được một lúc, Lý Phù Tô bắt đầu không hài lòng với nụ hôn nhẹ nhàng này. Nỗi khổ tương tư bấy lâu ăn mòn tận xương tủy, sao có thể dễ dàng thỏa mãn được chứ? Nụ hôn của chàng dần dần mãnh liệt hơn, cuối cùng hóa thành sóng tình cuồn cuộn.

Vệ Trường Lạc chỉ cảm thấy như không khí đều bị chàng đoạt đi hết, lúc này, thái tử biểu ca cứ như là muốn nuốt cả nàng vào bụng vậy. Lần đầu tiên, nàng trông thấy một thái tử biểu ca kỳ lạ như thế. Trước đây, chàng luôn thong dong điềm tĩnh, tựa như thần tiên nhìn thấu hồng trần, không hề có hỉ nộ ái ố. Bây giờ, thái tử biểu ca trước mắt rõ ràng rất thân thuộc, lại cũng muôn phần xa lạ. Nàng chẳng biết làm sao, lại không dám chống cự, chỉ đành mềm nhũn người ra trong lòng chàng, mặc chàng vần vò.

May mắn rằng, Lý Phù Tô luôn rất biết chừng mực, thấy nàng sắp chịu không nổi nữa, chàng liền lưu luyến rời khỏi môi nàng.

Lý Phù Tô đã không còn là thiếu niên ngây ngô chưa trải sự đời như trước kia. Một nụ hôn đơn giản cũng đã khiến dục vọng trong chàng bị đánh thức. Chàng đương nhiên càng muốn làm thêm những việc còn quá đáng hơn nữa để giải nỗi khổ tương tư của mình bấy lâu. Nhưng, sau nụ hôn dài nồng nàn ấy, chàng lại dừng tay, không làm thêm gì nữa, chỉ lẳng lặng tựa cằm vào trán nàng, khép mắt bình ổn lại cõi lòng xao động.

Đợi một lúc, thấy hơi thở chàng dần trở lại bình thường, Vệ Trường Lạc mới thỏ thẻ hỏi:

"Thái tử biểu ca, huynh thấy đỡ chút nào chưa?"

Lý Phù Tô thấy nàng ngây ngô như thế, vừa yêu thương vừa buồn cười, hôn nhẹ lên mắt nàng, khẽ cười, nói:

"Vi huynh không sao rồi, đều nhờ Kiều Kiều cả."

Vệ Trường Lạc nghe vậy, rất vui vẻ, cười đến híp cả mắt.

Lý Phù Tô xoa đầu nàng, nói:

"Cũng đã chiều rồi, đến tối cửa Đông cung sẽ đóng lại, Kiều Kiều mau ngồi dậy ăn chút gì rồi quay về Khôn Ninh cung cho sớm, kẻo mẫu hậu trách phạt."

Vệ Trường Lạc vẫn lười nhác dật dựa trong lòng chàng, ảo não nói:

"Kiều Kiều không muốn về, Kiều Kiều chỉ muốn ở cạnh thái tử biểu ca thôi..."

Lý Phù Tô bất đắc dĩ nhìn nàng, khẽ dỗ:"Kiều Kiều ngoan, nghe lời đi."

Hơn ai hết, chàng càng không muốn xa rời nàng.

Nhưng mà, bây giờ còn chưa đến lúc...

Lý Phù Tô rủ mi mắt xuống, che giấu những mưu toan nơi đáy mắt, lại ôn hòa xoa đầu nàng, nói:

"Kiều Kiều cố chờ một thời gian nữa thôi. Không bao lâu nữa, Kiều Kiều sẽ có thể ở lại đây, không phải rời đi nữa."

Vệ Trường Lạc không hiểu ẩn ý sâu xa trong câu nói này của chàng, vui vẻ hỏi lại:

"Thật sao? Thái tử biểu ca không lừa Kiều Kiều đó chứ?"

Lý Phù Tô nhéo nhéo chóp mũi của nàng, cười bảo:

"Vi huynh có khi nào lừa Kiều Kiều chưa?"

Vệ Trường Lạc ngẫm lại, quả thật thái tử biểu ca chưa từng lừa nàng bao giờ, bèn rất mực tin tưởng.

Lý Phù Tô lại hôn nhẹ lên má nàng, thì thầm:
"Tất cả những chuyện hôm nay, Kiều Kiều không được nói lại cho mẫu hậu nghe, có biết không? Nếu mẫu hậu biết được, hẳn sẽ tức giận, trách phạt vi huynh..."

Chàng hiểu rõ, muốn dọa tiểu Kiều Kiều, cách hiệu quả nhất không phải là nói nàng sẽ bị phạt như thế nào, mà phải kể cho nàng nghe chàng sẽ thảm ra sao. Nàng có thể mặc kệ chính mình, nhưng quyết chẳng dám qua loa với chuyện của chàng.

Quả nhiên, Vệ Trường Lạc nghe vậy, lập tức gật đầu lia lịa, đáp:

"Kiều Kiều không nói, Kiều Kiều không nói cho cô mẫu nghe đâu."

Lý Phù Tô âu yếm nàng thêm một lúc nữa, mới gọi Lâm Tiểu Đức bày thức ăn lên.

Vệ Trường Lạc vừa nghe được mùi thức ăn thơm lừng, bụng đã đói cồn cào.

Lý Phù Tô mỉm cười, hỏi:

"Kiều Kiều đói lắm sao?"

Vệ Trường Lạc gật gật đầu, đáp:

"Từ khi huynh hôn mê, Kiều Kiều chưa ăn được một bữa nào ngon miệng."

Lý Phù Tô hơi sững lại, vừa đau lòng, lại vừa cảm động, bèn xoa xoa gò má đã gầy đi thấy rõ của nàng, nhẹ giọng nói:

"Vi huynh có bảo nhà bếp làm món gà nướng mà Kiều Kiều thích nhất, chốc nữa ăn nhiều một chút, gầy như vậy không đẹp tí nào."

Thường ngày, Vệ Trường Lạc vừa nghe đến gà nướng đã sáng rực hai mắt. Lần này, nàng lại lắc đầu nguầy nguầy, đau khổ nói:

"Không, Kiều Kiều không ăn gà đâu! Thái tử biểu ca đừng mang gà đến đây mà!"

Chỉ thấy mà không thể ăn thì lại càng giày vò hơn gấp bội đấy, hu hu!

........

@Tác giả: Kiều Kiều chưa gì đã thấy phu nô rồi, mê muội kiểu này bị ăn sạch cũng đáng mà.:v

Truyện chỉ sủng ngọt thôi nên mấy âm mưu cung đấu gì đó lướt qua là chính nha. Tác giả đang stress nên không muốn viết phức tạp nữa. TT.TT

Chương 5: Biểu ca khác lạ

Từ nhỏ, Vệ Trường Lạc đã rất thích ăn, yêu mỹ thực như mạng sống. Mà trong số mỹ thực nàng đã từng nếm qua, thứ thích nhất chính là thịt gà. Nàng có thể ăn gà hết ngày này sang tháng nọ mà chẳng thấy ngấy tí nào.

Chính vì thế, Lý Phù Tô nghe tiểu Kiều Kiều nhà mình hôm nay đột nhiên lại chê thịt gà, có hơi kinh ngạc, bèn khẽ vuốt tóc nàng, hỏi:

"Kiều Kiều không muốn ăn gà nướng à? Chẳng phải thường ngày Kiều Kiều thích thịt gà nhất hay sao?"

Vệ Trường Lạc nước mắt lưng tròng, lắc đầu nguầy nguậy, nói:

"Không thích nữa, Kiều Kiều không thích ăn gà nữa! Từ nay Kiều Kiều sẽ ăn chay!"

Có thể nói, Lý Phù Tô đã ở bên Vệ Trường Lạc từ nhỏ đến lớn, cũng là người gần gũi nàng nhất, tất nhiên hiểu rõ tính ham ăn của nàng. Đối với một người đam mê mỹ thực như nàng, ăn chay chẳng phải là cực hình to lớn lắm ư?

Lý Phù Tô ôm nàng vào lòng, dịu dàng hỏi:

"Tại sao Kiều Kiều lại muốn ăn chay?"

Vệ Trường Lạc thành thật đáp:

"Kiều Kiều đã cầu nguyện với Quan Âm Đại Sĩ, xin người cho thái tử biểu ca khỏe lại, Kiều Kiều hứa sẽ ăn chay trường, không ăn thịt gà nữa. Kiều Kiều không thể nuốt lời đâu, biểu ca mau mang gà nướng đi đi!"

Lý Phù Tô lặng người đi một lúc.

Chàng biết, tiểu Kiều Kiều bấy giờ còn rất trẻ con, không hiểu cái gì là tình yêu sâu đậm. Nhưng nàng có thể bỏ đi món ăn yêu thích nhất vì chàng, cũng đã đủ khiến chàng vui mừng cảm động.

Lý Phù Tô nhè nhẹ xoa đầu nàng, chậm rãi nói:

"Kiều Kiều ngoan, đã hứa với Bồ Tát thì tất nhiên là không thể nuốt lời được. Nhưng Kiều Kiều nghĩ xem, nhà bếp cũng đã giết gà rồi, vi huynh lại không ăn thịt cá, nếu cứ bỏ đi như thế thì chẳng phải là uổng phí sự hi sinh của con gà kia sao? Kiều Kiều ăn đây là ăn thay cho vi huynh, không phải là ăn cho mình, vì vậy không xem như là vi phạm lời hứa với Bồ Tát, đúng không?"

Chàng nói nghe rất êm tai, khiến Vệ Trường Lạc dù cảm thấy có gì đó sai sai vẫn bị mê hoặc nghe theo. Lại thêm đĩa gà nướng lá sen vừa được cung nhân mang lên quá thơm ngon, nàng không thể cưỡng lại được, bèn vừa ăn vừa thì thầm xin lỗi Bồ Tát.Lý Phù Tô thường không ăn nhiều, lại chỉ ăn chay thanh đạm, từ tốn ăn xong một bát cháo liền đặt bát xuống, thôi không ăn nữa. Suốt cả buổi, chàng chỉ lẳng lặng ngồi nhìn Vệ Trường Lạc ăn uống ngon lành, trong đầu chợt hiện lên những tháng ngày phu thê ân ái của kiếp trước xa xăm, lòng cũng thấy ấm áp.

Thật may mắn, thời gian có thể quay lại từ đầu.

Lúc này, chàng nhất định sẽ cùng nàng bạc đầu giai lão, nắm tay đến già, sánh vai nhìn sơn hà, an hưởng thái bình thịnh thế.

Không ai có thể bắt nạt Kiều Kiều của chàng nữa.

Vệ Trường Lạc đang say sưa ăn, chợt cảm thấy có ánh nhìn nóng rực vẫn luôn hướng về phía mình. Nàng lấy làm lạ, ngẩng đầu nhìn lên, bắt gặp ánh mắt của thái tử biểu ca nhà mình, bèn hỏi:

"Sao biểu ca lại nhìn muội như thế? Hay là mặt Kiều Kiều dính cơm?"

Vừa nói, nàng vừa đưa tay sờ sờ vào má mình.

Lý Phù Tô mỉm cười. Theo thói quen, chàng lại khẽ hôn lên má nàng, điểm nhẹ vào chóp mũi của nàng, nói:"Chỉ trách Kiều Kiều quá đáng yêu, vi huynh nhìn mãi vẫn không thấy chán."

Vệ Trường Lạc bỗng đỏ bừng hai má. Nàng không hiểu tại sao hôm nay biểu ca lại có gì đó là lạ, bèn đánh bạo hỏi:

"Thái tử biểu ca, sao hôm nay huynh lạ lắm, không giống thường ngày tí nào..."

Lý Phù Tô tủm tỉm cười, hỏi:

"Kiều Kiều thấy vi huynh lạ ở chỗ nào?"

Vệ Trường Lạc cắn môi nghĩ ngợi, rồi đáp:

"Lạ ở chỗ... Lạ ở chỗ cứ hay ôm muội, chạm vào má, vào môi muội, lại còn... lại còn nói mấy lời như vừa nãy... Thường ngày biểu ca không như thế, tuy rằng thân thiết nhưng rất ít khi gần gũi với muội đến vậy..."

Chẳng những biểu ca kỳ lạ, nàng thấy bản thân mình cũng lạ lùng lắm. Từ khi biểu ca tỉnh lại đến giờ, mỗi lần chàng chạm vào người nàng, mặt nàng lại chợt nóng ran lên, trái tim đập thình thịch liên hồi. Nàng chẳng rõ vì sao, chỉ lo mình cũng bị bệnh rồi.

Tất nhiên, nàng không hề ngờ rằng, Lý Phù Tô ở trước mắt nàng đã không phải là vị thái tử biểu ca chỉ đơn thuần xem nàng như muội muội kia nữa. Chàng có ký ức mười năm phu thê ân ái với nàng, lại đúng khi cửu biệt trùng phùng, khó tránh khỏi nảy sinh ý muốn thân mật.

Rốt cuộc, mười năm ngọt ngào kia đã chỉ còn là ký ức của riêng một mình chàng.

Lý Phù Tô khẽ thở dài, vươn tay kéo nàng vào lòng mình, thì thầm:

"Kiều Kiều không cần nóng lòng, từ từ rồi sẽ quen thôi."

Chàng không phải người thiếu kiên nhẫn. Chàng còn có rất nhiều thời gian để dẫn dắt nàng từng chút từng chút một. Rồi sẽ có một ngày, Kiều Kiều lại yêu chàng như trước kia, không thể rời xa chàng nửa bước.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương sau