TIẾU NGẠO THẦN ĐIÊU

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Tiếu ngạo thần điêu - Chương 51 - Chương 55

Chương 51: Vận đào héo của mỗ Hành

Thái Sơn như tọa (ngồi),

Hành Sơn như phi (bay),

Tung Sơn như ngọa (nằm),

Hằng Sơn như hành (đi),

Hoa Sơn như lập (đứng).

Hoa Sơn là một ngọn núi thuộc đoạn đông dãy Tần Lĩnh phía nam tỉnh Thiểm Tây. Hoa Sơn có năm đỉnh núi chính, trong đó đỉnh cao nhất Nam Phong có tên Lạc Nhạn cao 2.154 mét. Ngọn núi bao bọc bởi toàn đá hoa cương, từ xa vọng về, hình núi dựng đứng như một bông hoa vì vậy mà có tên Hoa Sơn, mà đỉnh chính giữa cao 2.083 mét, gọi là Thái Hoa Sơn hoặc Tây Nhạc, đứng trên đỉnh, mây dưới chân, cảnh đẹp vô cùng. Có điều dốc núi dựng đứng, hiểm nguy trùng trùng, không phải ai cũng có thể leo lên được đỉnh núi để tận hưởng cái cảm giác được làm thần tiên, đạp mây cưỡi gió. Nhưng lúc này đây trên đỉnh Tây Nhạc lại có rất nhiều người, nhiều đến nỗi đỉnh Tây Nhạc xém chút không còn chỗ đứng. Mà điều kỳ lạ là, đám người đang đứng trên đỉnh núi này khuôn mặt đều trắng bệch, còn ẩn hiện chút sắc xanh mà mắt thường có thể nhìn thấy được. Mồ hôi lạnh chảy ròng ròng từ trán xuống cằm, có người thân hình còn có chút run. Nên biết rằng, nếu đã là những người có thể leo lên được tới đỉnh Hoa Sơn, ắt hẳn cũng không phải người bình thường. Vậy cớ làm sao, đám người không phải là người thường này, lại có biểu hiện khác thường như vậy? Câu trả lời chỉ có một, họ đã nhìn thấy một điều đáng sợ, đáng sợ đến nỗi họ không rét mà run.

Phải, sao có thể không sợ cho được kia chứ, ngay cả tôi người vốn đã quen với sự giận dữ của sư phụ, vậy mà lúc này toàn thân cũng sợ đến nỗi mềm nhũn, nếu không phải tôi kèm chế tốt, có lẽ đã tiểu ra quần mất rồi.

Sống bên sư phụ nhiều năm như vậy, nhiều lần thấy sư phụ tức giận, nhưng tôi lại chưa lần nào thấy sư phụ giận dữ như lần này, sát khí tỏa ra từ người còn dày đặc hơn cả mây và sương mù trên Hoa Sơn. Còn nguyên do khiến sư phụ giận dữ, có lẽ là sau khi nghe 1 câu của Vô Trần sư phụ, mà giận dữ.

Tiết trời đầu xuân, mặc dù không còn lạnh như khi trời đông, nhưng do đứng trên đỉnh núi cao của Hoa Sơn, nên không khí cũng còn rất lạnh. Có điều đối với võ lâm cao thủ đang ở đây, chút lạnh này thì có đáng gì. Chỉ là… Ngay lúc Vô Trần đại sư thốt lên câu: “Hay cho 1 chiêu “Tiên thiên công”. Ta tuyên bố Vương Trùng Dương là người chiến thắng.” Tất cả mọi người ở đây ngay cả Vô Trần đại sư đều hít vào một ngụm khí lạnh, bởi lẽ không khí xung quanh đột nhiên giảm xuống âm độ, và có xu hướng càng lúc càng giảm. Bầu trời trong xanh không có gợn mây (do mây đều nằm bên dưới), cũng trở nên u ám vài phần.

Mọi ánh mắt lúc này đều nhất loạt nhìn về phía đang phát mây đen. Chỉ thấy thanh y của Hoàng Dược Sư phần phật bay trong gió, ngọc tiêu bị siết chặt trong tay, kêu “rắc” 1 tiếng, gãy đôi, sát khí lan tràn tứ phía. Thế nhưng hắn lại nhếch mép cười: “Vật sở hữu của ta, cũng muốn cướp.” Ánh mắt không biết vô tình hay cố ý lướt về phía Phùng Hành, nhưng rất nhanh rời đi, nhìn thẳng về phía vị thế ngoại cao nhân Vô Trần đại sư vừa rồi còn vô cùng lớn tiếng nói đó, khiến cho lão cũng có chút chột dạ, vội lảng tránh ánh mắt của hắn.

Vô Trần đại sư võ công ắt hẳn cao thâm hơn Hoàng Dược Sư gấp mấy mươi lần, nhưng khi bị ánh mắt Hoàng Dược Sư chiếu thẳng về phía mình, trong mắt còn chứa đầy sát khí, liền biết tên tiểu tử này là loại liều mạng, dù cho có đoán biết trước sẽ đấu thua, cũng nhất quyết phải giựt sạch mấy sợi râu lưa thưa dưới cằm của lão, mới cam tâm chịu chết. Vô Trần đại sư xuống núi được một thời gian, đối với những chuyện gần đây trên giang hồ cũng có nghe qua. Hoàng Dược Sư tính tình kỳ quái, đối với tội danh “khi sư diệt tổ”, “giết người đoạt thê” đang mang trên người, hắn cũng chẳng màng quan tâm, sớm đã được gắn một chữ “Tà”. Lão thừa biết, đối với loại người này không nên dây vào. Nên…

“Tiểu tử, nhận lấy!” Vô Trần sư phụ đột nhiên xách lấy cổ áo của tôi, cùng hộp gỗ chứa “Cửu Âm chân kinh”, dùng tốc độ ánh sáng, ném mạnh về phía Vương Trùng Dương. Mọi người chưa hết ngỡ ngàng trước chuyện này, thì Vô Trần sư phụ dùng tốc độ âm thanh túm lấy Đoàn Trí Hưng, vọt cái biến mất như sương khói, chỉ còn lưu lại trong không trung giọng nói già nua của lão: “Vô Ưu, sư phụ có chuyện đi trước, con bảo trọng.”, và giọng nói bất đắc dĩ của Đoàn Trí Hưng: “Sư phụ, còn Yên Hoa…”, “Đồ ngốc, suốt ba ngày qua nha đầu Yên Hoa không xuất hiện, chứng tỏa nó không đến Hoa Sơn, ta với con đi chỗ khác tìm.”

Vì thế, tôi lần đầu tiên được dùng thân thể Phùng Hành bay lượn trong không trung, bay thẳng về phía Vương Trùng Dương.

Nhiều năm làm Trình Anh, đối với tôi việc dùng khinh công bay lượn trong không trung là điều bình thường, chẳng có gì đáng sợ cả, thế nhưng, bây giờ tôi là mỹ nhân nhu nhược Phùng Hành. Cho nên… đầu óc tôi trống rỗng rồi, đến la cũng không nỗi, vì sợ mà nước mắt nước mũi cũng chảy dài, từng vệt nước mắt nước mũi uốn lượn trong không trung, phi thường có tính nghệ thuật. Trong lòng thầm mặc niệm đến 3000 lần, nhất định Vương Trùng Dương phải đón được tôi, nhất định phải đón được tôi. Nếu không… sống lưng tôi chỉ có nước đem hầm canh.

Vương Trùng Dương không hổ danh là đại đệ tử của Thanh Hư chân nhân, là chưởng môn Toàn Chân giáo, người đứng đầu trong ngũ tuyệt, hắn mặc dù ngạc nhiên đến há hốc mồm, nhưng vẫn đón được … hộp gỗ.
Trời cao đất dày ơi, Thượng Đế, Jesus, Như Lai, Phật Tổ ơi, cho dù là ai cũng được, mau mau hiển linh đi, hiển linh cho một tia sét, đánh nát óc cái tên khốn Vương Trùng Dương đó đi. Sau một hồi váng vất, đau đến muốn ngất. Tôi cố gắng áp chế cơn đau, mở mắt ra, đang muốn mắng người, nhưng người đâu. Vương Trùng Dương chết tiệc, hắn chạy đi đâu rồi. Sau này nghe kể lại, thì ra lúc đó Vương Trùng Dương tay cầm “Cửu Âm chân kinh”, vội vàng đề khí đuổi theo một thiếu nữ mặc lam y.

Mà tên khốn Vương Trùng Dương kia đuổi theo ai không phải là đều quan trọng, mà quan trọng ở đây là, tại sao tôi nằm trên đất hơn cả nữa ngày, chẳng có ai đến đỡ mỹ nhân như tôi đứng lên thế này. Sư phụ… Ôi ôi, sư phụ người đừng đi. Tiểu Thất, sao ngươi cũng bỏ mặc ta thế này. Mấy tên nhân sỹ giang hồ kia, các ngươi có còn được gọi là nam nhân không, sao tất cả đều đi hết vậy. (Tất nhiên là lo đuổi theo Vương Trùng Dương, giành lại “Cửu Âm chân kinh” rồi.)

Tôi hai mắt đẫm lệ, nhìn theo bóng từng người từng người dùng khinh công rời đi, đến cuối cùng, trên đỉnh Tây Nhạc chỉ còn trơ lại tôi và Chu Bá Thông, hiện đang bị điểm huyệt nằm cứng đờ 1 bên nãy giờ, hóa đá, hóa lửa, hóa khói. Một cơn gió lạnh thổi qua, làn khói mờ nhạt là tôi đây, tan biến vào hư vô. Mẹ của tôi ơi! Đây là tình hình gì đây?

“A Hành, A Hành, ngươi nói xem, chúng ta phải đi đâu tìm sư huynh của ta đây.” Chu Bá Thông đưa khuôn mặt đến sát mặt tôi, vừa nói, vừa nhìn kỹ những nếp nhăn trên miếng mặt nạ da người.

Tôi bị ánh mắt soi mói của hắn làm cho bực bội, hắn đã nhìn suốt mấy ngày rồi, nhìn đến nỗi miếng da trên mặt tôi sắp bị thủng luôn rồi, chưa đủ hay sao, chỉ là một cái mặt nạ thôi mà, có gì mà đáng nhìn như vậy. Tôi hí mắt cười, đẩy khuôn mặt đáng đánh đoàn của hắn ra cách xa tôi, mở miệng nói: “Ta cũng muốn biết…” nhưng chưa nói hết câu, đột nhiên sống lưng phát lãnh. Cái cảm giác này…

Phải, cái người mà tôi đang sầu não là không biết nên đi đâu để tìm kia, hiện tại đang đứng trước mặt tôi tỏa sát khí kia kìa. “Hoàng… Hoàng công tử…”

Ngày đó, tại Hoa Sơn luận kiếm, Hoàng Dược Sư sau khi thấy Vương Trùng Dương cầm theo “Cửu Âm chân kinh” đuổi theo lam y nữ tử thì cũng nhanh chóng đề khí đuổi theo. Lúc đó trong đầu hắn chỉ nghĩ đến một việc làm thế nào để lấy lại “Cửu Âm chân kinh”. Hoàng Thường người sáng tạo ra bộ chân kinh này là tổ tiên của Hoàng Dược Sư, mà cũng bởi bộ chân kinh này mà cha mẹ hắn bị Triệu Bất Phàm bức chết, hắn phải sống 18 năm, trong nỗi nhục nhận giặt làm cha. Nên đối với bộ chân kinh, hắn không chỉ là một chút cố chắp. Hắn nhất quyết phải lấy được chân kinh. Có điều, khi Hoàng Dược Sư đuổi theo Vương Trùng Dương được khoảng 1 ngày đường, hắn đột nhiên nhớ tới 1 chuyện… Hình như hắn bỏ quên cái gì đó ở đỉnh Tây Nhạc Hoa Sơn rồi. Mà hình như cái gì bị bỏ quên đó, còn có mấy phần cân lượng hơn với “Cửu Âm chân kinh” trong lòng Hoàng Dược Sư. Nên hắn cũng chẳng suy nghĩ nhiều mà quay ngược trở lại để tìm. Có điều, về tới nơi, thì đỉnh Tây Nhạc sớm đã không còn thấy bóng người nào, vì thế Hoàng Dược Sư lại phi một mạch xuống núi. Nhưng vừa xuống chân núi, lại cho hắn bắt gặp một cảnh… Cái người nào đó từng nói sẽ “lấy thân báo đáp ân cứu mạng” của hắn, “nguyện suốt đời hầu hạ” hắn, “chỉ duy nhất trung thành” với hắn, lại đang dùng móng vuốt lang sói của mình, véo véo khuôn mặt hồng hào của nam nhân khác. Thử hỏi hắn nên xử lý “vật sở hữu” nhỏ này như thế nào, mới khiến sự tức giận trong lòng hắn giảm xuống đây?

“A Hành! Còn không mau qua đây.” Hoàng Dược Sư nhìn đôi móng vuốt nhỏ của người nào đó vẫn còn đặt nguyên trên mặt Chu Bá Thông mà nghiến răng nói. Có lẽ chỗ nào đó trong tim Hoàng Dược Sư, đã bắt đầu rụt rịch xuất hiện 1 tế bào gọi là “ghen” rồi.

“Hazzz…”
1 đêm xuân trong lành, sao sáng đầy trời, cảnh sắc tươi đẹp như vậy lại phát ra một tiếng thở dài ngao ngán, làm phá vỡ khung cảnh nên thơ.

“Hazzz…” Lại thêm một tiếng thở dài nữa phát ra, mà tiếng thở dài này càng sầu thảm hơn tiếng thở dài kia gấp trăm ngàn lần.

“Ngươi là đang phiền não cái gì?” Người mới tới, không cần biết là tôi có đồng ý hay không đã đặt mông ngồi xuống cạnh tôi. Nhưng lúc này tôi nào có tâm trạng đôi co với hắn làm gì, tôi thật sự vô cùng phiền não.

Không hiểu lý do gì, mấy ngày nay, sư phụ trở nên vô cùng kỳ lạ, mức độ nổi giận của người còn đột nhiên tăng mạnh hơn cả lúc người tuổi đã về già, còn luôn luôn làm ngơ sự có mặt của tôi. Nói dễ nghe là không để tôi vào mắt, nói khó nghe là xem tôi là không khí. Chẳng hạn như lúc này, người đặt phòng trọ trong khách điếm, cũng chẳng nhớ đặt phòng giúp tôi. Tôi lại không có tiền, nên… “Hazzz…” Tôi lại thở dài một hơi, ngửa đầu nhìn bầu trời đầy sao trên đầu, không lẽ tôi phải thức ngắm sao một đêm sao?

“Thôi thôi, ngươi đừng có ở đó mà thở dài nữa, có gì phiền não thì nói ra đi, ta giúp ngươi giải quyết.” Chu Bá Thông vỗ bình bịch lên vai tôi, hào khí ngút trời nói. Đột nhiên không khí xung quanh giảm mạnh, quay đầu nhìn lại, lại chẳng thấy ai. Nhưng cái vạt áo màu xanh vừa lướt qua kia, thật sự rất quen mắt.

“Vì Hoàng lão tà sao?” Chu Bá Thông nhìn nét mặt biến hóa thành bảy màu của tôi khi nhìn thấy vạt áo xanh, thì nhất thời sáng rõ, kích động kêu lên: “Đừng nói với ta, ngươi là thích cái tên quái đản Hoàng lão tà đó nhé?”

“…” Tôi tức nhiên là thích, vô cùng thích nữa là đằng khác, nhưng làm sao có thể không biết xấu hổ, đi nói cho hắn nghe cơ chứ, nếu để cho hắn biết được, tôi bị sư phụ lạnh lùng làm ngơ trước lời tỏ tình của tôi không dưới 20 lần, chắc chắn hắn sẽ cười thúi mũi tôi mất. “Hoàng lão tà, Hoàng lão tà, ngươi đừng có hễ mở miệng là gọi loạn lên có được không, cái biệt hiệu này của người cũng tại vì ngươi gọi loạn lên mà có.” Nên đành chuyển hướng chủ đề khác.

“Ngươi đừng có mà đánh trống lãng. Ngươi thực sự thích Hoàng lão tà sao?” Chu Bá Thông hỏi dồn.

“…”

“Đúng là nữ nhân, phiền phức, thích thì cứ thừa nhận là thích, cứ khẳng khái mà nói với hắn là mình thích hắn là được, hơi đâu mà ngồi ở đây than ngắn thở dài. Nếu ta là ngươi sớm đã đem hắn thành người của mình, để xem hắn có dám không chịu trách nhiệm hay không?” Chu Bá Thông nhìn khuôn mặt tựa khổ hoa sau mưa của tôi mà khó chịu, lài nhãi lài nhài mấy câu, sau phủi mông bỏ đi. Nhưng chỉ mấy câu ngắn ngủi đó của hắn, lại như khai sáng cho cái đầu óc đang ngập tràn trong mực đen của tôi. “Đem hắn thành người của mình, để xem hắn có dám không chịu trách nhiệm hay không?”, tại sao tôi lại không sớm nghĩ ra cơ chứ. Ôi “Nhất tiếu xuân phong” của tôi quăng ở đâu rồi.

“Nhất tiếu xuân phong” cái tên được đặt vô cùng tao nhã, nhưng nó đích thị là một loại xuân dược, chủ yếu kích thích dục vọng trong cơ thể con người, nhưng nó lại không giống những loại xuân dược bình thường, bởi vì nó còn được thêm vào thành phần của một loại thuốc mê đã thất truyền từ lâu của “Tiêu dao phái” là “Bi tô thanh phong”, nên công hiệu càng trở nên vượt bậc, người trúng thuốc chắc chắn dục vọng dâng cao, nhưng toàn thân vô lực, không thể vận nội công, dù cho có tức giận cũng không thể dùng một chưởng đánh chết cái người bỏ thuốc mình, chỉ có thể nằm đơ trên giường để mặc người khác dày vò. Nhưng nếu chỉ nằm xụi lơ ra đó thì làm ăn được gì. Tất nhiên “Nhất tiếu xuân phong” không vô dụng như vậy, chỉ sau nữa khắc đầu tiên khi hai người bắt đầu giao hợp, thì sức lức người trúng độc cũng được trả trở về, có điều, lúc này dục vọng đã lấn ác lý trí, có muốn dừng lại cũng khó mà dùng lại được. Đây đúng là một loại xuân dược hiếm có trên thế gian, ngay cả hoàng thượng muốn dùng cũng không có mà dùng.

Nhưng Hoàng Dược Sư lại được cái may mắn được đích thân trải nghiệm, quả là phúc phần mấy đời tổ tiên để lại, đã thế, người định cùng hắn trải nghiệm thuốc quý lại là một mỹ nhân, mà mỹ nhân này cũng chính là người chế thuốc, cùng hạ thuốc Phùng Hành. Chỉ có điều…

“Sư phụ, đồ nhi cuối cùng tìm được…” Chữ “người” bị nghẹn lại trong cổ họng của người nào đó rồi.

“…(||| _ _)” Con bà nó, sớm không đến, muộn không đến, sao có thể đến ngay lúc này.

Chương 52: Kẻ cướp gặp bà già

Cách Hoa Sơn 50 dặm đường, có một thành trấn nhỏ gọi là Hoa Hà, Hoa Hà trấn tuy nhỏ, hộ dân chưa đến 500, nhưng do ở gần núi, sơn thổ, thú rừng vô số, xung quanh lại được sông lớn bao quanh, cá tôm dồi dào, kinh thương, lái buôn hay qua lại, nên đời sống vô cùng sung túc. Cũng vì thế Hoa Hà trấn mở ra rất nhiều khách điểm tửu lâu, sinh ý tốt vô cùng. Trong đó, khách điếm Trần gia là lớn nhất trấn, loại khách nào cũng từng tiếp đón, chuyện lạ nào cũng từng thấy qua, nên tiểu nhị và chưởng quầy đã sớm quen, không màng quan tâm đến. Nhưng hôm nay bọn họ lại chứng kiến một chuyện lạ, khiến họ không thể không há hốc mồm.

Trời không trăng, đêm không sao, nửa đêm canh ba, mọi người đều say giấc nồng, thời gian vô cùng thích hợp để làm chuyện xấu. Cho nên trong một đêm tối trời như vậy, đã có người làm chuyện xấu, còn là một chuyện xấu đáng khinh… Cưỡng gian.

Tại căn phòng phía tây khách điếm, căn phòng rộng rãi, lại yên tĩnh, là dãy phòng thượng đẳng tốt nhất của khách điếm, nếu nói theo ngôn ngữ hiện đại, đây là dãy phòng VIP, mà nếu đã là dãy phòng VIP thì tất nhiên giá trên trời, đâu phải người bình thường nào cũng có thể trọ được, cho nên chỉ có khách hàng thuộc loại VIP, vung tiền như rác mới có thể bao phòng, đã thế còn là bao cả dãy phòng. Vì thế, dãy phía tây vốn đã yên tĩnh lại càng yên tĩnh. Nhưng lúc này trong một phòng có thể nói là phòng VIP nhất trong tất cả các phòng VIP ở dãy tây lại vang ra một tiếng hét kinh thiên động địa, làm phá vỡ sự yên tĩnh vốn có của dãy phía tây, khiến cho lũ dơi vừa đập đập cánh, định bay ra khỏi tổ kiếm ăn đêm, hoảng sợ bay loạn choạng xém té.

Tiếng hét này là cớ làm sao? Chẳng lẽ người vung tiền như rác bao cả dãy phòng phía tây lại là một kẻ điên, nữa đêm đột nhiên hét dài? Tất nhiên là không phải, tiếng hét này được phát ra từ tên tiểu nhị được xem là đã thấy nhiều chuyện lạ của khách điếm Trần gia Hoa Hà trấn. Chuyện gì lại khiến một người tự xưng là từng trải như tên tiểu nhị lại hét lên kinh ngạc như vậy, thì phải hỏi nữ nhân đang ở trong tư thế “nữ thượng vị” (nữ trên nam dưới) trên người thanh y nam tử lúc này.

Muốn biết rõ nguyên cớ thì phải trở lại cách đây một khắc thời gian trước. Đêm đen, mọi người đều nằm trong chăn ngủ ngon lành, chỉ riêng 2 người lại không chịu yên phận ngủ, trong số hai người đó có tiểu nhị A Tứ của khách điếm Trần gia. Do buổi tối trước khi đi ngủ, đã ăn nửa trái dưa hấu, nên đang say giấc nồng thì bị nghẹn nước tiểu phải tỉnh dậy. Hắn hai mắt tèm nhèm, thất tha thất thểu hướng nhà xí mà đi. Sau khi giải quyết bầu tâm sự, A Tứ đẩy cửa nhà xí, đang định trở về giường chùm chăn ngủ tiếp, nào ngờ ngay lúc này đây, trước cửa nhà xí lướt qua hai bóng người, một nam một nữ, đang hướng về dãy phòng thượng đẳng ở phía tây mà đi. A Tứ vô cùng ngạc nhiên, con sâu ngủ trong người vì thế cũng bay biến mất tiêu, hắn suy nghĩ nữa ngày, cuối cùng rút ra được một kết luận… Có trộm dám vào nhà.

Dưới tinh thần trách nhiệm cao, của một nhân viên khách điếm, hắn không thể để lũ trộm to gan, tự tung tự tác, phá hoại mộng đẹp của thanh y nam tử có vẻ đẹp như thiên tiên, so với nữ nhân còn đẹp hơn mấy trăm lần ở phía tây kia được. Cho nên, A Tứ không cần suy nghĩ nhiều, liền quơ ngay cây chổi quét nhà xí lên, hầm hầm đuổi theo hai bóng người, trong lòng thầm mắng: “Lũ trộm khốn khiếp, nếu ngươi dám làm vị công tử kia sợ hãi mà rụng mất sợi tóc nào, ta xé xác các ngươi ra.”

Chỉ có điều…
A Tứ anh dũng cầm chổi quét nhà xí, lao thẳng một đường đến trước cửa phòng thanh y nam tử, cuối cùng cũng để cho hắn thấy được hai “tên trộm” kia. Hắn vô cùng tức giận, cầm chổi lao đến, nhưng khi chạy đến gần hai “tên trộm”, thì hắn cảm thấy có đều không ổn. Động tác cầm chổi giáng xuống đầu hai “tên trộm” tạm thời bị dừng lại ở không trung. A Tứ nghi hoặc, quăng chổi, đẩy đẩy thân hình run rẩy lợi hại của hai “tên trộm”, đang chắn trước cánh cửa mở tung của thanh y nam tử ra, chen cái đầu tò mò của mình vào trong. Không nhìn thì thôi, vừa nhìn A Tứ liền giống y như hai “tên trộm”… trúng chú định thân.

Nhưng ngay sau đó, thanh y nam tử đẹp như thiên tiên đang nằm dưới thân nữ tử kia, đột nhiên bật dậy, trừng mắt nhìn về phía A Tứ, mở miệng vàng, phóng ra chỉ đúng một chữ: “Cút!”. Kèm theo chữ “Cút” đó là khí lạnh ngàn năm, khiến cho hai “tên trộm” mềm nhũn chân, vội dùng khinh công phóng nhanh ra xa trăm trượng, chỉ khổ cho A Tứ, vốn không có võ công, chạy không nhanh bằng nên đã vô tình nhìn thấy khuôn mặt đen hơn Bao công, vô cùng dọa người của thanh y nam tử. Đó cũng là nguyên do giải thích cho tiếng hét kinh người phát ra từ dãy phòng phía tây.

“… Huyền… Huyền Phong ca ca… sư phụ huynh lúc nãy là…” Tiểu cô nương Mai Nhược Hoa vận khí chạy một mạch ra khỏi chỗ nguy hiểm, mới thở hỗn hễn nhìn Trần Huyền Phong bên cạnh, ấp úng hỏi những nghi hoặc trong lòng mình. Nhưng đổi lại chỉ là hai tiếng cười khan của Trần Huyền Phong, cùng một câu trả lời không được xem là câu trả lời: “Sư phụ cũng đã đến tuổi rồi… Ha ha…”

À, quên nói cho mọi người biết, hai người một nam một nữ bị tiểu nhị A Tứ xem là trộm lúc nãy chính là Trần Huyền Phong và Mai Nhược Hoa.
Tại Hoa Sơn luận kiếm, sau khi Hoàng Dược Sư và Âu Dương Phong đuổi theo Vương Trùng Dương, thì hai người, một người là đệ tử của Hoàng Dược Sư là Trần Huyền Phong, một người là người hầu, kiêm đệ tử của Âu Dương Phong là Mai Nhược Hoa, cũng cấp tốc đuổi theo, nhưng khinh công của cả hai người đều kém xa hai vị sư phụ của mình, không cách nào đuổi kịp. Bị thất lạc với nhau một thời gian, trong khoảng thời gian này, hai đứa nhỏ Trần Mai cùng đi tìm sư phụ, cùng trải qua một số chuyện, vì thế tình cảm tăng tiến vô cùng, Mai Nhược Hoa vì thế quyết định “không theo sư phụ nữa, chỉ theo Huyền Phong ca ca mà thôi.” Sau đó, Trần Huyền Phong nhìn thấy được ký hiệu của Hoàng Dược Sư để lại nên lần theo bước chân người, mà đến khách điếm Trần gia ở Hoa Hà trấn này, lại vô tình nhìn thấy một cảnh… Thối nữ nhân Phùng Hành cưỡng gian Hoàng Dược Sư. Đã thế Hoàng Dược Sư lại không phản kháng, thử hỏi đây là đã kích cỡ nào aaaaaaaaa.

Lại nói đến Phùng Hành và Hoàng Dược Sư, đương ngay lúc Phùng Hành trên người chỉ còn mỗi cái yếm cưỡi trên người Hoàng Dược Sư chỉ còn mỗi cái khố, một cái móng sói đang sờ sờ nhị hoa xinh đẹp hồng hào trên ngực hắn, một cái móng sói khác sờ sờ bộ vị phía dưới của hắn, ánh mắt mê ly, miệng chảy nước giãi thì bị Trần Huyền Phong và Mai Nhược Hoa đột nhiên xuất hiện, người nào đó đang ở trên giật mình, mạnh tay một chút, nắm chặt phần phía dưới. Người ở dưới mặc dù hơi tức giận vì mình rơi vào thế bị động, nhưng cũng đang rất hưởng thụ cảm giác thần tiên, đột nhiên phần phía dưới bị bóp đau, không cần nói cũng biết, hắn căm hận người đến phá đám đến cỡ nào, ngay lúc này lại đột nhiên thêm một người nữa là tiểu nhị của khách điếm chạy đến, tên chết tiệc đó lại cứ thế trừng mắt nhìn chằm chằm vào nữ nhân trên người hắn, cho nên sát khí đang ở nhẫn trong người không khống chế được nữa mà phóng ra ngoài, chỉ thấy Hoàng Dược Sư, trong chớp mắt ngồi bật dậy, lấy chăn quấn chặt Phùng Hành, ôm vào trong lòng, miệng thốt ra một câu: “Cút!” Sát khí lúc này đã như lốc xoáy cuốn văng đám người Trần Mai và tiểu nhị A Tứ ra ngoài, cửa phòng vì thế cũng tự động đóng lại.

“Hoàng… Hoàng công tử… “Nhất tiếu xuân phong”…” Tôi bất ngờ được sư phụ ôm vào trong lòng, thì toàn thân run rẩy, lời thốt ra không thành lời. Đây lại là tình hình gì đây? Chẳng phải sư phụ trúng “Nhất tiếu xuân phong”, cả người vô lực sao? Tại sao… tại sao bây giờ… vòng tay của người vẫn tràn đầy sinh lực như vậy?

“Nàng nghĩ chỉ chút dược đó mà làm khó được ta sao?” Hoàng Dược Sư nghe chất giọng run run sợ hãi của người trong lòng mà không khỏi nhếch khóe miệng, nhớ đến bộ dạng lấp la lấp ló cả nữa buổi của người nào đó trước cửa phòng mình, khuôn mặt lại nhăn nhó, lúc xanh, lúc trắng, lúc đen, lúc tím… biến hóa đủ bảy màu của người nào đó, khiến độ cong trên khóe miệng của hắn ngày càng tăng. Hắn căn bản không trúng độc a. Nhưng chuyện này, căn bản người nào đó lại không biết được.

“Huhuhu… Hoàng công tử, xin hãy tha cho ta, lỡ dạy lần đầu.”

“Nàng nghĩ có khả năng ta tha cho nàng sao?” Nụ cười trên môi Hoàng Dược Sư càng sáng lạn, nhưng ánh mắt lại bắn ra hàn quang.

Sau đó là một màn cấm trẻ ôm dưới 18 tuổi, cấm luôn người nào có chứng bệnh tim, cấm luôn người già có bệnh tăng huyết áp, cấm tuốt những ai thích nam chính ôn nhu. Bởi vì… Hoàng Dược Sư là ma vương, có thù tất báo.

Chương 53: Động phòng

Chanh Ngọt: Cảnh báo, cảnh báo chương này có Hot, nếu ai không thích có thể bỏ qua.

Hoàng Dược Sư không chút do dự, lật người đem “vật sỡ hữu” Phùng Hành đè dưới thân, đổi từ thế bị động sang chủ động. Vật nhỏ dưới thân vì thế mà vặn vẹo, mắt ngập nước, chớp chớp nhìn hắn như cầu xin. Nhưng nàng đâu biết chính biểu hiện này của mình làm cho hắn khó nhịn xuống dục vọng trong lòng. Hắn vốn chỉ muốn đùa bỡn, hù dọa nàng một chút, nhưng lúc này thì… Hoàng Dược Sư nhẹ tay kéo một cái, đem chăn mỏng quấn quanh người Phùng Hành lấy ra, làm lộ yếm nhỏ màu hồng phấn.

“Nàng nói xem, ta nên xử phạt nàng như thế nào đây?” Thanh âm trầm thấp nhẹ nhàng thốt ra, ngón tay thon dài vỗ nhè nhẹ lên hai gò má phiếm hồng, cảm nhận được da thịt non mềm của người trước mặt, Hoàng Dược Sư khẽ nhếch bạc môi.

Tôi trợn trắng mắt nhìn sư phụ, nước mắt đang ào ào chảy ra như thác cũng ngừng bặt như nước được khóa van, tim nhất thời đập nhanh hơn một nhịp, “Hoàng… Hoàng công tử…” Sư phụ như thế nào lại?

Nhưng sư phụ dường như không nghe tiếng tôi gọi, ý cười trên mặt càng lan rộng, đầu ngón tay theo hai má chậm rãi đi xuống cánh môi, nhẹ nhàng ma sát làm cho môi tôi đỏ bừng lên. Sư phụ đưa ngón tay thăm nhập vào miệng tôi, dính nước bọt ướt át, đùa giỡn cái lưỡi phấn nộn. Người tôi vì thế cũng nóng lên, thật nóng, nóng hơn lúc nãy gấp trăm ngàn lần, cả người căng cứng, cảm giác khó chịu vô cùng, nhưng lại không cách nào phản kháng, chỉ có thể đơ người nằm im bên dưới sư phụ.

Mất một lúc, sư phụ thu hồi tay về, trong đêm đen, đầu ngón tay ẩn hiện một tầng thủy quang. Sư phụ vươn đầu lưỡi, khẽ liếm đầu ngón tay, liếm xong, cuối đầu áp môi mình lên môi tôi.

“Ân…” Cảm giác này… thật tuyệt.

Sư phụ khẽ nhếch môi, đầu lưỡi có lực cuồng mút lấy lưỡi của tôi, bàn tay to cũng dần di xuống, mặc kệ yếm hồng ngăn cách da thịt, nắm lấy vật tròn mềm của tôi, ngón tay cũng cách yếm nhỏ vuốt ve nhị hoa, từ vải dệt mỏng manh truyền tới khoái cảm kỳ lạ, chỉ chốc lát, nhị hoa bị hành động này làm cho cương cứng.

“Ân… a…” Sự đụng chạm của sư phụ làm cho thân thể tôi không tự chủ truyền đến từng trận tê dại, nhiệt khí trong cơ thể không ngừng thêu đốt, âm thanh ghê người cũng không ngừng phát ra.

“A Hành…” Thanh âm trầm thấp ở bên tai tôi dụ dỗ, đầu lưỡi ẩm ướt nóng bỏng khẽ liếm vành tai, đầu lưỡi chậm rãi lướt qua nơi mẫn cảm của tôi, dùng răng nanh nhẹ nhàng cắn, lại há mồm hút lấy vành tai, bàn tay cũng kéo đi cái yếm làm cho đôi nhũ hoa trắng nõn không hề bị vật gì che lấp nhảy ra, nhị hoa đỏ bừng mê người hiện ra, làm cho người ta khát vọng muốn cắn một ngụm.

Ngón tay sư phụ di chuyển tới nhị họa, ngón tay đè nặng lên, lại chậm rãi cọ xát, làm cho nhị hoa càng thêm đỏ bừng. Tay kia cũng không chút thương tiếc nhào nặn nhũ hoa còn lại.“A!” Sự thô lỗ của sư phụ làm cho tôi cảm thấy một tia đau đớn, nhưng lại mang đến khoái cảm càng nhiều, làm cho tôi không nhịn được hơi hơi lắc lắc thân mình.

Hạ thân ngưng tựu lửa nóng, chỗ tư mật truyền đến tần trận xôn xao, làm cho tôi không chịu được, khép hai chân, làm cho đôi chân cọ xát lẫn nhau ở nơi riêng tư mềm mại. Hành động này của tôi đưa tới phản ứng kịch liệt của sư phụ, ngọn lửa dục vọng bùng phát, môi người cuốn lấy môi tôi, môi lưỡi dây dưa.

“A Hành… Nàng là của ta.” Sư phụ rời khỏi môi, nhìn tôi thở hỗn hễn nói, đôi môi ẩm ướt lại hôn lên xương quai xanh, lưu lại trên da thịt tôi không ít dấu vết của người.

Sau đó môi di chuyển xuống nhũ hoa trắng mịn, thân lưỡi khiếm liếm nhị hoa, vẽ thành một vòng tròn, chậm rãi mân mê, nhẹ nhàng tiếp cận.

“A… Không muốn…” Bị sư phụ đùa giỡn, làm toàn thân tôi ngứa ngáy khó chịu, dù miệng la lên là không muốn nhưng tâm lại là khao khát được nhiều hơn. Nơi tư mật cũng không khống chế được mà tiết ra chất dịch trong suốt, ướt át.

Nghe tiếng kháng nghị của tôi, sư phụ nhếch mép cười, dục vọng trong mắt lại dâng lên, nhìn nụ hoa sớm nhiễm thủy quang, người vừa lòng há miệng ngậm lấy, lại lấy đầu lưỡi trêu đùa, dùng răng cắn nhẹ. Bàn tay kia cũng không rảnh rỗi mà đi xuống phía dưới, cách tiết khố, nhẹ nhàng chà sát vào nơi tư mật vốn đã ẩm ướt của tôi, nhấn nhẹ vào hoa khẩu, làm nơi đó càng ẩm ướt.
“A… Đừng mà…”

“Đừng? Nàng thật muốn ta dừng lại?” Dứt lời sư phụ hơi nghiêng người về phía sau, thô lỗ kéo tiết khố của tôi ra, cho nơi riêng tư nhất trên người tôi lộ ra trước mắt người, không chút che đậy.

“A Hành… đừng sợ, sẽ không đau.”

“AAAAAAAAAA…..” Không đau mới là lạ đó, thật sự rất đau a.

Vì thế trong đêm tối trăng đó, tôi mất đi đêm đầu tiên, cũng chính thức trở thành người của sư phụ… Nói theo cách văn vẻ: tôi là thê tử chưa bái đường đã động phòng, nói theo cách bình dân: tôi là bỏ nhà theo trai.

“Nàng phải nhớ kỹ, nếu sau này dám nhìn nam nhân nào khác, đừng trách ta độc ác.” Sư phụ à không tướng công của tôi đã lên tiếng, tôi nào dám kháng nghị chứ, nhưng mà… “Thiếp muốn tổ chức hôn sự thật hoành tráng, thiếp muốn trở thành tân nương tử đẹp nhất, muốn cho tất cả người trên giang hồ này đều biết thiếp đã là thê tử của chàng, có được không A Cố?” (Giải thích một chút, Đông Tà của chúng tà họ Hoàng tên Cố, tự Dược Sư, nhưng sau này người giang hồ chỉ quen gọi Đông Tà Hoàng Dược Sư, nên hoàn toàn quên mất hắn có tên là Hoàng Cố.)

“Người giang hồ không câu nệ tiểu tiết.”

“Nhưng thiếp câu nệ tiểu tiết a.”

“Vậy tự nàng lấy tiền mà tổ chức hôn sự, ta không ngăn cản.”

“…” Ông trời ơi, người mau mang con đi đi.

Chương 54: Hàng Châu một nơi rất phồn hoa

Ngày 22 tháng chạp âm lịch, năm cũ sắp đi, năm mới sắp đến, khắp chốn trong thành Hàng Châu đều là cảnh tượng vui tươi náo nhiệt, trên đường lớn, trong ngõ nhỏ, khu buôn bán đều bày bán hàng tết, câu đối, môn thần, tranh tết, đèn lồng treo đầy đường, gà, vịt, cá, thịt, các loại gia cầm, gia súc tràn ngập trong chợ, kẹo, bánh, đồ ăn vặt gì cũng có quả không hổ là thành trấn kinh thương nổi tiếng ở vùng Giang Nam, rực rỡ sắc màu, trăm nhà trăm hộ nô nức ngóng xuân sang.

Lúc này trong cảnh chợ náo nhiệt đông nung núc người của khu chợ lớn nhất Hàng Châu, lại xuất hiện 3 người. Dẫn đầu là một nam tử tuổi chừng 20, trên người diện thanh y, dáng cao dong dõng, khuôn mặt xinh đẹp tựa tiên nhân, chỉ là đầu mày nhíu chặt, khuôn mặt lạnh tanh không chút biểu cảm. Hai người theo sau là một đôi trai giá mỹ mạo, độ tuổi thiếu niên, cái tuổi tràn ngập mơ mộng, nhưng hai người lúc này khuôn mặt ủ dột, một thân mệt mỏi lấm lem bụi đường, lê lết theo sau thanh y nam tử.

“… Mỹ… mỹ nhân… ”

“Đẹp thì có đẹp, nhưng nhìn thế nào cũng chỉ là một bé gái 12, 13 tuổi, còn cách từ mỹ nhân xa lắm…”

“Đồ ngốc, người hắn nói là vị mỹ nhân áo xanh kia kìa.”

“Ngươi mới ngốc, người mặc áo xanh kia rõ ràng là một nam tử.”

“Nam… nam tử…”

“Nam tử kia diện mạo đẹp như vậy… Đáng tiếc, đáng tiếc…”

“Đầu năm nay tại sao lại nhiều nam tử đẹp hơn nữ nhân như thế.”

“Vèo, bụp.”

“Ôi… ôi… hắn bất tỉnh rồi… mau mau đưa hắn đến gặp đại phu…”

“Ba la… Bô lô… Ba la…”

Bóng 3 người càng ngày càng xa, chỉ còn vương lại vài tiếng hít khí lạnh của chúng dân, và mấy câu cảm thán, cùng sự tiếc hận khôn nguôi.

Ba người này không ai khác chính là nhóm người Hoàng Dược Sư, Trần Huyền Phong cùng Mai Nhược Hoa, còn lý do tại sao họ lại xuất hiện ở nơi phố thị phồn vinh như chốn Hàng Châu này thì chỉ có 1 nguyên nhân mà thôi… Tìm người.

Về phần ai kia, cái người đang bị truy đuổi sát sao bởi chính tướng công chưa chính thức cưới hỏi của mình, đang cúi đầu hì hụp ăn một bát mỳ hoành thánh đặc biệt, của cái quán mỳ gia truyền đã hành nghề được 8 đời, vô cùng nổi tiếng trong khu chợ kinh thương lớn nhất thành Hàng Châu. Cho nên có thể nói hiện tại Hoàng Dược Sư đang ở rất gần rất gần nơi ai kia, (đúng hơn là vừa đi lướt qua), nhưng tiếc thay cho Hoàng Dược Sư cả đời võ công cái thế, lại thuộc lào kinh thư, ấy thế mà đi lại trong thành Hàng Châu cả 3 ngày trời, vẫn chẳng tìm thấy bóng dáng người cần tìm.Người xưa quả nói không sai: Nếu muốn giấu một cái cây thì hãy giấu trong rừng, nếu muốn giấu một người thì hãy giấu anh ta trong đống người… Người nào đó quả thật rất cao tay…

“Ông chủ khỏi thối.” Sau khi giải quyết vấn đề sinh lý cấp bách hàng ngày, tôi no nê vỗ vỗ cái bụng đã nhô tròn tròn của mình, hào khí rút 1 thỏi bạc trong túi ra, đặt cạch lên bàn, sau đó dưới ánh mắt kinh hỷ của ông chủ quán, lúc lắc thân mình rời đi. Dù gì cũng không phải tiền của mình, xài được cứ xài, xài cho hết tiền của cái tên xú nam nhân chết tiệt, keo kiệt, bủn xỉn kia, đến tổ chức một cái hôn sự nhỏ xi xí mà cũng không đồng ý. Lần này trộm hết tiền của hắn bỏ đi, để xem hắn có còn tiếc tiền nữa không? Hừ hừ… không nghĩ thì thôi, đã nghĩ đến là tức mà, hừ hừ…

Thì ra… Người nào đó vì giận dữ việc không được trở thành “tân nương tử đẹp nhất” mà hạ thuốc mê, ôm tiền bỏ trốn. Nhưng người nào đó làm sao biết được, vốn dĩ “cái tên xú nam nhân chết tiệt, keo kiệt, bủn xỉn” kia, đang âm thầm tổ chức một cái hôn sự hoành tráng nhất Trung Nguyên cho mình, chỉ tiếc là…

“Phùng Hành… Nàng tốt nhất trốn cho kỹ, đừng để ta tìm được, nếu không… kcD&akẹt…” Hoàng Dược Sư nhìn dòng người đông nghịt trước mặt, không khỏi nghiến răng nghiến lợi, sát khí vốn chẳng nhẹ trên người, lại càng có xu hướng tăng cao, khiến cho không ít chúng nhân mặc dù thèm nhỏ dãi diện mạo của ba người cũng không dám tiến lên nữa bước bắt chuyện.

“Hắt xì ~ ~ ~” Phùng Hành xoa xoa mũi, lẫm bẫm: “Chẳng lẽ cảm lạnh rồi? Uống một viên “Thanh hàn đơn” trước đã, sức khỏe yếu, thật quá khổ đi…”

Đương lúc tôi đang lục lội tìm kiếm thuốc trong túi, thì đột nhiên có một người, à không, một cái bóng đen lướt xẹt ngang qua người tôi, chỉ nghe “Rầm!” một tiếng, tôi đã ngã rồi xuống đất, cũng may, chỗ tôi đang đứng không quá đông người như những chỗ khác, nếu không tôi đã bị đè bẹp như con kiến lâu rồi, thật là… Tôi bực bội lòm còm bò dậy từ trên đất, phủi phủi quần áo, phủi phủi túi sách… Ây cha, túi bách bảo của tôi đâu… “Bớ người ta, có cướp.” Tôi kinh hoảng kêu lên. Nhưng mà giữa dòng người đông như hội này, cái tên cướp kia đã chạy đi đâu rồi.

Vật giá trong thành Hàng Châu vốn không hề rẽ tẹo nào, nhất là vào lúc cận tết như bây giờ, cái gì cũng tăng, bình thường một bát mỳ Dương Xuân (loại mỳ rẽ nhất trong tiệm mỳ, chỉ có mỳ và nước lèo, cùng vài lát thịt lợn) chỉ có 3 đồng, nhưng đến tết không biết có phải do thịt lợn tăng hay không mà giá mỳ cũng tăng lên 6 đồng, đã thế bát nào bát nấy đếm đi đếm lại chắc được 15 cộng mỳ, ăn một bát vốn không đủ no, nhưng nếu ăn hai bát thì phải mất 12 đồng.

“Một đồng, hai đồng, ba đồng… tám đồng, chín đồng, mười đồng, mười một đồng… Không không… Nhất định phải điếm lại, một đồng, hai đồng, ba đồng… tám đồng, chín đồng, mười đồng, mười một đồng…” Tôi ngơ ngác nhìn 11 đồng tiền còn sót lại trên người, không khỏi đau lòng nuốt lệ, mới khắc trước trong người tôi có vàng muôn bạc vạn, còn hiện giờ…
“Ông chủ…” Tôi chầm chậm ngước đầu 45 độ, dùng đôi mắt hoa đào đang sâm sắp nước chớp hai cái, nhìn ông chủ quán mỳ, thỏ thẻ: “… có thể bớt chút đỉnh không, ta…”

“Một xu cũng không bớt!” Chưa nói hết câu, đã bị câu nói chắc nịch, cùng khuôn mặt hầm hầm của lão chủ quán cắt đứt.

Kế hoạch “dùng mỹ nhân kế, đổi lấy tiền xu” thất bại, tôi chỉ có thể yểu xìu cúi đầu, mò tay lục lội khắp người một lần nữa xem còn sót lại đồng nào hay không, hôm trước đem cầm chết cây trâm phỉ thúy trên người đổi được có mấy lượng bạc, mặc dù chi xài rất rất tiết kiệm, nhưng tiền cứ theo gió trôi đi, thật xa, thật xa, đến bây giờ, ngay cả tiền ăn mỳ cũng không có mà trả, đừng nói chi đến việc tối nay có thể vào nhà trọ nghỉ ngơi, chẳng lẽ tôi phải ngủ bờ ngủ bịu đêm nay sao? Hức… Tướng công ơi… Phi phi… Không được thối chí, chẳng phải trước lúc mày bỏ đi đã từng tự hứa với lòng, nếu tên chiếc tiệc bũn xỉn kia không tổ chức một hôn sự trên trời không có, dưới đất chưa từng, phát thiếp tuyên cáo cho toàn võ lâm, thì tuyệt đối không về tìm tên kia sao? Đúng vậy, nhất quyết không được thối chí. Nghĩ như vậy, tinh thần tôi phấn chấn hẳng lên, dù kiếm mãi cũng không thấy đồng tiền thứ 12, nhưng tôi vẫn hiên ngang ngẩn cao đầu, đập “Cạch” 11 đồng tiền trong tay xuống bàn, nói to: “Chỉ có bao nhiêu đây, muốn lấy thì lấy, không lấy ta quỵt.”

“Rầm!” 1 tiếng, cái bàn trước mặt tôi xuất hiện một vết nứt, lão chủ quán hai mắt đỏ ngầu, mũi thở khì khì, gằng giọng nói: “Cút ngay cho ta!” Mặt dù âm thanh không lớn, nhưng lại hùng hậu vô cùng. Tôi liếc nhìn vết nứt trên bàn, lại liếc nhìn mấy sợi gân xanh xuất hiện trên trán lão chủ, mặt biến sắc, mồ hôi lạnh tuôn ròng ròng, liền ba giò bốn cẳng chạy đi như bay chỉ sợ ở lại thêm chút nữa, lão chủ giận dữ lên thì xương của tôi cũng sẽ nứt ra như cái bàn cây đó. Thật không ngờ, lão chủ kia không có võ công nhưng sức lực thật kinh người. Khâm phục, khâm phục…

“Đồ xấu xí để tiền lại!” Lúc chạy tôi cũng thuận tiện quơ đi ít tiền còn sót lại ấy mà, nghèo, đành chịu thôi.

Chạy qua 3 con đường, sức khỏe tôi vốn đã yếu, lúc này chỉ có một cụm từ 3 để hình dung: mệt hơn trâu. Tôi dừng lại tại trước 1 ngõ nhõ được cho là vắng vẻ nhất của thành Hàng Châu, thở ra hít vào, cố gắng điều hòa lại hơi thở rối loạn, ổn định lại tim mạch.

Đột nhiên không biết từ đâu một cơn gió lạnh thổi tới, cơ thể vốn đang nóng ran do vận động qua sức của tôi liền phát lãnh, mà cơn gió lạnh này có cảm giác rất quen.

“A Hành!” Quả nhiên, cơn gió lạnh đó không phải là gió mà.

“Tướng… tướng công…” Tôi yếu ớt, quay đầu, chớp chớp đôi mắt cún con ướt nước, nhìn về phía người nào đó đang tỏa sát khí khắp nơi. Nhưng tôi lại lần thứ hai quên mất, trên mặt mình đang đeo mặt nạ da người, nên hiệu quả lần này khi dùng kế mỹ nhân vẫn cùng một kết cuộc… Thất bại, còn là thất bại thảm hại.

Chỉ thấy da mặt tướng công của tôi giật giật, sát khí lại lan tràn ra chu vi rộng hơn, đột nhiên người nở một nụ cười tươi rói như ngày xuân ấm áp… Nhưng khi vừa nhìn thấy nụ cười này của người, lập tức tế bào toàn thân tôi phát tính hiệu cảnh báo “có nguy hiểm”. Tế bào não cũng hoạt động hết công xuất, nghĩ biện pháp làm so dịu cơn tức giận của ai kia, nếu không… Cách thức trừng phạt của hắn rất đáng sợ.

“Từng có một người còn quý hơn sinh mạng của thiếp xuất hiện trước mắt thiếp, nhưng thiếp lại không biết trân trọng, để đến khi đánh mất, thì hối hận cũng không kịp. Nếu cho thiếp thêm một cơ hội, thiếp sẽ nói với người đó 3 chữ: Thiếp yêu chàng. Nếu cho thiếp một thời hạn để yêu, thiếp mong đó là một vạn năm, không không là mười vạn năm.” Tự nhiên trong đầu tôi lúc này lại nảy ra câu thoại kinh điển trong “Đại thoại Tây Du”, vì thế tôi không suy nghĩ nhiều liền xé mặt nạ, quỳ xuống ôm lấy bắp đùi tướng công mình, gào khóc đầy bi ai. Mong là lần này sẽ thành công.

“Oh, người còn quý hơn sinh mạng của nàng? Là ai thế?”

“Hắn…”

Gió lạnh “xưu xưu” thổi tới. Ôi mẹ ơi, tôi lại lỡ miệng rồi.

Chương 55: Nhà của chúng ta

“Oh, người còn quý hơn sinh mạng của nàng? Là ai thế?”

“Hắn…”

Sau khi bật thốt một câu không nên bật thốt, tôi vui sướng phát hiện, nét mặt của hai người Trần Mai đã biến thành màu xanh đậm.

Ặc! Da mặt tôi giật giật, cố gắng áp chế cảm xúc run sợ, ngước đầu nhìn tướng công. Chỉ thấy tướng công khuôn mặt lạnh băng, tinh mâu sắc lạnh, thản nhiên nói: “Hắn? Vi phu không ngờ nương tử của ta lại có thú vui “trèo tường”.” Thanh âm cứng gắn lạnh như băng vang lên. “Nếu đã thế… Ta thành toàn cho nàng.”

Nương tử muốn “trèo tường”, tướng công lại muốn “thành toàn”. Chẳng lẽ Đông Tà Hoàng Dược Sư của chúng ta lại có tấm lòng từ bi độ lượng đến như vậy?

“AAAAAA…. Tướng công ~ ~ ~ Thiếp không có a ~ ~ ~”

“Nàng không có, thế ai hôm nay bỏ thuốc sổ vào đồ ăn của Khúc Nhi hả?”

“Huhuhuhu… Chuyện này… làm sao thiếp biết được…”

“Còn dám chối!”

“AAAAAA… Tướng công nhẹ thôi, nhẹ thôi… Mông đau lắm…”

“Đau sao? Đau như thế mà vẫn chưa chịu chừa sao?”

“Oa… Oa… Thiếp là người có bệnh a, có ai tàn bạo với thê tử đang mang bệnh trong người như chàng không… Oa… Oa… Khúc – Linh – Phong… Ta với ngươi không đội trời chung.”

“Còn dám nói!”

“…”

Câu trả lời là: Tất nhiên là không rồi! Chỉ cần nhìn tình trạng thê thảm của Phùng Hành lúc này thì chúng ta đã đủ hiểu.

Như mọi người đã biết, Hoàng Dược Sư muốn “thành toàn” cho ý định “trèo tường” của nương tử nhà mình. Nhưng mọi người có biết ý nghĩa của việc “thành toàn” này là như thế nào không?

Đó chính là… Dẫn “gian phu” về, nhận làm đồ đệ, đối xử ân cần, chăm sóc chu đáo, nói đúng hơn là còn chăm sóc chu đáo hơn cả nương tử nhà mình. Rồi mỗi ngày dắt tay “gian phu” lượn qua lượn lại trước mặt nương tử. Cái gọi là nhìn được, sờ không được, sờ được, ăn không được, chính là đây. Khiến cho tâm trạng của người nào đó càng ngày càng tệ, theo cách nói của Trần Huyền Phong chính là: “Oán linh bay khắp nơi!”

Cũng chính vì thế, quan môn đồ đệ thứ ba của tướng công tôi, chính thức vào cửa.

“Khúc Linh Phong ngươi giỏi lắm, cướp túi bách bảo của ta, khiến cho tướng công ta hiểu lầm ta muốn trèo tường, giờ còn dám làm tiểu tình nhân của tướng công ta, đồ tiểu thụ xấu xa, đồ tiểu thụ chết tiệt, ta nguyền rủa ngươi sau này sinh con không có tiểu kê kê…”

“Khụ!” Ai đó cố tình ho một cái.

“Phi phi… Không đúng, Tiểu Hoa Nhi là nữ nhân, tức nhiên không có tiểu kê kê rồi… Phải nghĩ ra một câu nguyền rủa độc ác hơn thế…” Người nào đó không thèm chú ý.

“Khụ! Khụ!” Ai đó lại tiếp tục cố tình ho vài cái.

“Khúc Linh Phong ta nguyền rủa ngươi sau này lấy nương tử bị bất lực, có động phòng cũng bị đè bên dưới, mãi mãi không được nằm bên trên, suốt đời bị nương tử đè đầu cưỡi cổ… Ta đánh, ta đánh… Cho ngươi tỏ ra ngoan hiền này. Ta đánh, ta đánh… Cho ngươi bám theo tướng công ta này.” Người nào đó vẫn hăng say chửi rủa, làm ngơ. “Đồ tiểu thụ chết tiệc, ta đánh xẹp tiểu kê kê của ngươi luôn này…”

“Khụ khụ khụ… khụ… khụ…” Người nào đó từ ho giả bị sặc nước miếng trở thành ho thiệt mất rồi.

“Á….” Nghe được tiếng ho tê tâm liệt phế từ phía sau truyền đến, tôi giật mình, cây búa đang giáng xuống vô tình đập vào ngón tay, khiến cho ngón tay thon dài trắng trẻo như bạch ngọc của tôi liền ửng đỏ, còn có xu hướng trở nên tím đen… “Thối tiểu tử, ngươi định hù chết ta hả?”

“Khụ… khụ…” Trần Huyền Phong áp chế con ho, trừng đôi mắt đỏ ngầu ngập nước vì ho của mình nhìn tôi, nhìn tôi có chút bất đắc dĩ nói: “Sư phụ bảo ta đến gọi… gọi… Ơ hèm… ngươi mau chuẩn bị hành lý, chúng ta sẽ rời Hàng Châu.”

“A… Rời Hàng Châu? Đi đâu?” Tôi giật mình, quên mất ngón tay bị đau, ngu ngơ hỏi.

Trần Huyền Phong không trả lời tôi, chỉ là trước khi rời đi, nhìn tôi mỉm cười đầy thâm ý, bỏ lại một câu: “Chơi hình nhân gỗ rất vui sao?”

Cái gì mà “chơi hình nhân gỗ”, tôi rõ ràng là đang đánh tiểu nhân a. Hắn là muốn méc tướng công sao?

“AAAA… Thối tiểu tử, ta là thê tử của sư phụ ngươi đó. Là sư mẫu của ngươi đó…”“Oh, nhưng sao ta thấy Tiểu Khúc giống hơn a. Có phải không sư mẫu ~ ~ ~” Bóng người đã mất hút ở ngã rẻ hành lang, nhưng giọng nói vẫn còn vang vảng ở nơi này.

“Sư mẫu? Gọi nghe rất hay.” Tôi vui sướng lẩm bẩm. Mới lúc nãy, Trần Huyền Phong còn ấp a ấp úng không biết nên gọi tôi như thế nào. Vậy mà giờ đây, vì mãi lo chiêu chọc tôi, lại gọi một tiếng “sư mẫu” êm tai như vậy. Thôi được, nghĩ tình hắn gọi tôi là “sư mẫu”. Tôi người lớn, sao có thể chấp nhất trẻ nhỏ. Lần này bỏ qua. Hihi… Thật sự được hắn gọi “sư mẫu” nghe thật thích.

Ở lại thành Hàng Châu đón giao thừa, đón tết Nguyên Tiêu, nhưng chưa kịp đón tết Đoan Ngọ thì tôi phải theo tướng công rời khỏi chốn phồn hoa với vô số món ngon đặc sản chỉ nơi này mới có. Lòng tôi buồn da giết, tiếc nuối vô biên, nhưng người ta nói: Lấy gà theo gà, lấy chó theo chó (Hoàng Dược Sư: “Nàng nói ta là gà, là chó?”; Phùng Hành: “AAA… Không phải a…”). Cho nên tôi chỉ đành nuốt nước mắt vào lòng. Ngoái đầu nhìn lại nơi phong cảnh hữu tình Hàng Châu lần cuối, rồi ngậm ngùi theo sau Mai Siêu Phong (tức Mai Nhược Hoa) bước lên thuyền. Mà lý do tại sao tôi lại theo sau Mai Siêu Phong chứ không phải tướng công nhà mình thì…

“Sư phụ, chúng ta sẽ đi đâu?” Tiểu Khúc Linh Phong chớp chớp đôi mắt to, tỏa vẻ vô cùng ngây thơ thuần khiết nhìn Hoàng Dược Sư hỏi.

“Đến lúc đó Khúc Nhi sẽ biết.” Hoàng Dược Sư mỉm cười ngọt ngào, kéo tay Tiểu Khúc Linh Phong. Hai người vui vui vẻ dắt tay nhau bước lên thuyền.

“Mai Nhi, nào đưa tay đây.” Trần Huyền Phong híp mắt cười tươi, chìa tay về phía Mai Siêu Phong.

“Huyền Phong ca ca thật tốt.” Mai Siêu Phong mỉm cười hồn nhiên, đưa tay ra cho Trần Huyền Phong nắm. Hai người cũng vẻ vẻ vui vui dắt tay nhau bước lên thuyền.

“Vèo!” Một cơn gió lạnh thổi qua. Số tôi là số con riệp. Chỉ có thể lủi thủi một thân một mình, lê lết từng bậc thang gỗ lên thuyền mà thôi. Hazzz…

“Nhân gian tứ nguyệt phương phi tận,

Sơn tự đào hoa thủy thịnh khai,

Trường hận xuân quy vô mịch xứ,

Bất tri chuyển nhập thử trung lai.”

(Dịch:

Tháng tư, trăm hoa đã tàn phai,

Hoa đào chùa núi mới mãn khai.

Giận mãi nàng Xuân sao kính tiếng,

Về ẩn non này, xuân với ai!)Chỉ một câu để hình dung cảnh tượng trước mắt: “Thật nhiều hoa đào.” Tôi nghĩ, vườn đào mười dặm của Chiết Nhan cũng chỉ thế này thôi. Khiến tôi nhìn đến nỗi ngây ngốc, hai mắt dạy ra, miệng há to.

Tôi biết bộ dạng của mình lúc này không thể gọi là đẹp mắt được, nhưng biết làm sao được. Tám năm làm Trình Anh, nhưng chưa lần nào tôi đặt chân lên Đào Hoa đảo, chỉ thấy qua phim ảnh đã xem lúc trước, nhưng đó đều là giả, mọi thứ chẳng bằng một góc của sự thật. Cho nên hiện tại khi đứng trước cảnh tượng khắp nơi đều là sắc đào này, tôi sao có thể không luống cuống.

“Oa, đây là đâu vậy, thật sự rất đẹp a.” Mai Siêu Phong kinh hỷ reo lên.

“Phải đó sư phụ, đây là đâu vậy?” Trần Huyền Phong phụ họa.

“Sư phụ…” Khúc Linh Phong chớp chớp mắt, kéo kéo góc áo Hoàng Dược Sư.

“Là nhà!” Hoàng Dược Sư trả lời, quay đầu nhìn về phía tôi cười như tấm gió xuân, là nụ cười thật lòng, không hề tính toán, không có mưu tính hại người, cũng không phải kiểu cười giả tạo, lừa gạt thế gian. Trong ánh mắt chàng còn lấp lánh ánh sáng hạnh phúc, nói: “Chúng ta về nhà!”

Về nhà? Nơi này sẽ là nhà của chúng tôi sao? Có lẽ, sống mấy đời, cái tôi đang chờ đợi chính là câu nói này đây. “Tướng công ~ ~ ~” Tôi không khống chế được nước mắt, lao nhanh về phía chàng. Chiến tranh lạnh giữa tôi và chàng, cũng đến lúc kết thúc rồi phải không?

“A Hành, ta cuối cùng cũng tìm được ngươi!”

Gió lạnh vần vũ nổi lên, thổi tung từng cánh hoa đào bay tán loạn trong không trung. Gió lạnh đến nỗi, nước mắt tôi cũng đóng băng rồi. Kết thúc sao? Vẫn chưa đâu.

“A Hành! A Hành! Giờ ta phải làm sao đây, nếu lỡ… nếu lỡ Anh Cô… A Hành, ngươi nhiều chiêu trò như vậy, ngươi nhất định phải giúp ta.”

“…”

“A Hành! Ngươi nói gì đi chứ! Ngươi không thể thấy chết không cứu a!”

“…”

“A Hành…”

“Câm miệng! Nếu ngươi còn nói thêm câu nào nữa, ta sẽ kêu tướng công của ta đuổi ngươi ra khỏi đảo.”

“Ta… Không nói thì không nói, có cần hung dữ như vậy không? Chẳng bằng một góc ngoan hiền của Anh Cô…”

“Lão – ngoan – đồng!” Tôi đã áp chế cảm xúc tới cực điểm, không thể nào áp chế được nữa, nên đành bộc phát thôi.

“Hahaha… Ta không nói, không nói. Ta đi đây.”

Nhìn theo bóng dáng lão ngoan đồng khuất dần sau rừng đào, tôi thở dài một hơi. Cứ tưởng trở về Đào Hoa đảo thì tình cảm của tôi và tướng công sẽ là mật ngọt, sớm sớm chiều chiều bên nhau, ban ngày dưới hoa ngâm thơ múa kiếm, ban đêm ngửa đầu ngắm trăng sao, hưởng phúc nhàn nhân. Nào ngờ, tên lão ngoan đồng chết tiệt không biết từ đâu rơi xuống, phá hỏng mộng đẹp của tôi. Đã thế còn mang theo một mối phiền phức đến nhà của chúng tôi nữa chứ.

Nói đến phiền phức này thì… Mọi phiền phức trên thiên hạ chỉ vì một chữ “Tình” mà ra.

“Chu lang… Chàng ra đây, chàng mau ra đây.” Giọng kêu ai quán, kèm theo tiếng khóc thê lương của thiếu nữ từ bên ngoài rừng đào truyền vào. Nghe mà không khỏi đau lòng xót dạ thay cho thiếu nữ. Nhưng…

“Lưu cô nương xin hãy quay về đi. Dù cho cô có chờ bao lâu thì Chu Bá Thông cũng không ra gặp cô đâu.” Tôi tận tình khuyên bảo.

“Vậy thì hãy cho ta vào trong, ta nhất định phải gặp chàng. Ta xin cô, ta xin cô… Hãy cho ta vào trong, ta chỉ muốn gặp chàng một lần, để hỏi rõ nguyên nhân, tại sao chàng lại bỏ lại ta…” Tiếng khóc thê lương lại vang lên.

Tôi bất lực lắc đầu, Anh Cô này cũng thật cố chấp, đã liên tiếp đợi bên ngoài Đào Lâm suốt 3 ngày 3 đêm rồi, vẫn không chịu bỏ cuộc. Nếu cứ để nàng ta gào khóc như thế này mãi, không phải là cách, nếu đả động đến tướng công, thì tôi cùng lão ngoan đồng chỉ có một con đường là chết chắc. Nhưng tôi lại không có cách nào bắt lão ngoan đồng ra ngoài gặp Anh Cô, lão ngoan đồng đã từng thề, có chết cũng không gặp Anh Cô, nếu để Anh Cô vào, hai người không quậy Đào Hoa đảo gà bay chó sủa mới là lạ. Nếu vậy chẳng phải là sẽ càng khủng khiếp hơn sao?

Cho nên tôi chỉ còn một cách, mở trận Đào Lâm, đích thân ra ngoài khuyên nhủ Anh Cô. Nhưng tôi lại không ngờ, lần này là một đi không trở lại.

“Anh Nhi! Đừng ngủ, mau mở mắt ra… Anh Nhi…”

Anh…Anh Nhi? Đây lại là tình huống gì đây?

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau