TIẾU NGẠO THẦN ĐIÊU

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Tiếu ngạo thần điêu - Chương 46 - Chương 50

Chương 46: Gặp lại

“Đang nghĩ gì thế?” Thượng Quan Nam dịu dàng hỏi.

Tôi thu lại tầm mắt, hạ rèm cửa xe ngựa xuống, quay đầu cố gắng nở nụ cười thật tươi, dùng chất giọng được xem là nhẹ nhàng nhất nói với Thượng Quan Nam: “Giang Nam phong cảnh thật đẹp. Ta từ nhỏ sống trên núi, ít khi nào được nhìn ngắm cảnh đẹp bên ngoài, nên có chút không nỡ rời đi. Nếu như sau này, có thể đến nhiều nơi có phong cảnh đẹp như vậy, thì tốt biết mấy.”

“Hằng Nhi! Chúng ta về Thiết Chưởng Bang, xem Vân Thường có trở về không? Nếu xác định thằng bé không sao, ta sẽ dẫn nàng đi ngao du khắp nơi. Có được không?” Thượng Quan Nam mỉm cười ôn nhu nói.

“Thật sao?!”

“Tất cả những gì ta hứa với nàng, nhất định ta sẽ làm được!”

“Thật tốt quá!” Tôi cố gắng áp chế cảm xúc bực bội, xem bàn tay đang xoa xoa trên đầu mình là không khí, nở nụ cười ngọt ngào với Thượng Quan Nam. Hiện tại tôi sức khỏe không tốt, võ công không thể thi triển, muốn 1 mình hành tẩu giang hồ như trước đây, là điều không tưởng, muốn đi tìm sư phụ, chỉ có thể dựa vào Thượng Quan Nam mà thôi. Ở dưới mái hiên nhà người ta, không thể không cúi đầu.

Xe ngựa lộc cà lộc cộc, mất khoảng nữa tháng, chúng tôi về tới Thiết Chưởng Bang. Về tới mới biết, tôi và Thượng Quan Nam đã lo lắng hảo cho tên thối tiểu tử Vân Thường, hắn vốn dĩ đã về tới Thiết Chưởng Bang từ lâu, đã thế còn vô cùng khỏe mạnh. Ngược lại, do đường xá xa xôi, lại suốt ngày ở trên xe ngựa, thân thể vốn yếu ớt của tôi vì thế mà sinh bệnh, lần sinh bệnh này khiến tôi nằm liệt trên giường suốt cả tuần. Thật con bà nó xui mà!

“Hằng Nhi! Nàng đã tỉnh rồi sao?” Thượng Quan Nam hai má gầy sọp, hai mắt thâm đen, sắc mặt vô cùng tiều tụy, nhưng khi vừa nhìn thấy tôi mở mắt thì lại cười tươi như trời xuân tỏa nắng, dịu dàng quan tâm lên tiếng.

“Uhm!” Nhìn thấy vẻ mặt kích động, vừa vui mừng vừa lo lắng của Thượng Quan Nam, tôi chỉ có thể cười trừ 1 cái. Nói đi nói lại, thật sự Thượng Quan Nam là cực phẩm tướng công tương lai trong mộng của hầu hết thiếu nữ, hắn đáng là người để gửi gắm cuộc đời. Nhưng tiếc là tôi lại không nằm trong số “hầu hết” đó.

“Ngươi nên đi nghĩ ngơi đi.”

“Phải đó chủ nhân, người nên nghĩ ngơi đi, suốt mấy ngày qua người đã không ăn không ngủ…”

“Ta không sao!” Vân Thường chưa nói hết đã bị Thượng Quan Nam cắt lời. Hắn làm ngơ trước lời đề nghị của tôi và Vân Thường, cười nhẹ 1 cái, cầm lấy bát cháo đặt bên đầu giường lên, múc 1 muỗng, thổi hơi nhè nhè cho cho cháo nguội, rồi đưa đến trước mặt tôi: “Hằng Nhi! Ăn chút cháo đi!”

“Ta không ăn!”

“Ta biết nàng không muốn ăn, nhưng nàng vừa tỉnh lại, trong bụng trống rỗng, nên ăn 1 ít cháo, nếu không sẽ không tốt cho sức khỏe.”

“Ngươi không nghe hiểu tiếng người sao? Ta không ăn!” Đối với thái độ ôn nhu hòa nhã ngàn năm của Thượng Quan Nam, thật khiến tôi phát điên, nếu hắn cứ đối xử tốt với tôi như thế này, tôi nghĩ có ngày tôi sẽ chết ngọp trong biển nhu tình của hắn, mà ngã lòng về hắn mất thôi.

“Thối nữ nhân, ngươi thật không biết đều!” Vân Thường lại bị câu nói của tôi làm cho tức giận, nhưng tất nhiên hắn vẫn không động được đến 1 sợi tóc của tôi.

Sau đó, vì lý do tôi vẫn còn mang bệnh trong người, nên tôi trốn biệt trong Tử Trúc viện, không tiếp khách, ngay cả chủ nhân của Tử Trúc viện là Thượng Quan Nam tôi cũng không tiếp. Tôi mong là những hành động nhỏ này của tôi sẽ thức tỉnh Thượng Quan Nam, 1 nam nhân tốt như hắn, tôi thật sự không muốn làm hắn tổn thương 1 chút nào. Nhưng trên đời này, không phải cái gì bạn không muốn, thì sẽ không sảy ra.

Tôi nghe mấy nha hoàn nói, viện đẹp nhất Thiết Chưởng Bang là Tử Trúc viện, nhưng do thời gian này tôi đang “dưỡng bệnh”, nên chỉ có thể ở trong phòng hết ăn rồi nằm, hết nằm lại ăn, tôi thật sự cảm thấy mình giống người thực vật lắm rồi. Nên tôi lựa 1 ngày đẹp trời, không tuyết rơi, quyết định đi dạo quanh Tử Trúc viện 1 vòng. Nhưng không đi thì thôi, vừa đi liền nghe được 1 tin bát quái cực kỳ lớn, mà tin bát quái này lại khiên tôi sợ run người.

Nha hoàn Ất lo lắng nói: “Mấy bữa nay ta thấy Vân Thường chạy ra chạy vào phòng của môn chủ, vẻ mặt lại không tốt lắm. Không biết môn chủ có bị thương không?”

Nha hoàn Giáp mặt dù vẻ mặt hiện lên sự lo lắng, nhưng vẫn mạnh miệng nói: “Ngươi yên tâm đi, môn chủ võ công cái thế sao có thể để cho 1 tên vô danh tiểu tốt đã thương được.”

Nha hoàn Ất: “Tất cả cũng tại cái lão già Triệu Bất Phàm kia, nếu không phải lão đến nương nhờ Thiết Chưởng Bang, thì môn chủ có cần giao đấu với thanh y nam tử kia hay không chứ!”

Nha hoàn Giáp cắt lời: “Ngươi đừng có nói linh tinh, Triệu chưởng môn là theo nhị đương gia về đây, là khách của môn chủ và nhị đương gia.”
Nha hoàn Ất: “Tên họ Cầu đó vốn từ lâu đã không còn là nhị đương gia của chúng ta rồi, chỉ có môn chủ quá tốt bụng nên mới cho phép hắn trở về thôi.”

Nha hoàn Giáp: “Bích La…

“Nhị đương gia của các ngươi tên gì?” Tôi nghe đến đây không thể nhịn được nữa, liền bước ra. Hai nha hoàn đang ngồi nói chuyện sau hòn non bộ, vừa nhìn thấy tôi, thì sợ run, lập tức quỳ xuống.

Nha hoàn Giáp có vẻ lanh lợi hơn, liền nhanh miệng nói: “Nô tì Liên Nhi, bái kiến Phùng tiểu thư.”

“Mau nói cho ta biết nhị đương gia của các ngươi tên gì?”

“Cầu… Thiên Nhẫn.” Nha hoàn Ất vừa nghe tôi lên giọng, thì sợ hãi, run lên, lập tức nói hết tuốt tuồn tuột.

Giữa trời đông, nhưng tôi lại cảm thấy cứ như đang đứng giữa ngày xuân ấm áp. 1 nỗi vui sướng tràn ngập từng tế bào trên cơ thể. Tôi không nghe lầm, thật sự là “Cầu Thiên Nhẫn”. Thật sự là cái tên ác ôn Cầu Thiên Nhẫn, hắn cũng tồn tại ở thế giới này, vậy đây thật sự là thế giới “Tiền Anh hùng xạ điêu”. Hahaha, Tiểu Sư Sư, hãy đợi ta, ta nhất định sẽ tìm được người.

Theo lời kể lại của hai nha hoàn Ất, Giáp. Tôi rốt cuộc biết được đầu đuôi câu chuyện. Vốn dĩ Cầu Thiên Nhẫn là sư đệ của Thượng Quan Nam, nhưng vì tức giận việc sư phụ nhường chức vị chưởng môn Thiết Chưởng Bang cho Thượng Quan Nam mà không phải là hắn, cho nên rời đi đã được 1 khoảng thời gian, nào ngờ lần này trở về, lại dẫn theo 1 của nợ là Triệu Bất Phàm, chưởng môn phái Thanh Hải.

Nghe nói Triệu Bất Phàm bị kẻ thù truy sát, nên mới kiếm Cầu Thiên Nhẫn nhờ giúp đỡ. Cầu Thiên Nhẫn không biết có mục đích gì mà lại dẫn lão về Thiết Chưởng Bang. Thượng Quan Nam vì tấm lòng hào hiệp, lại trọng tình nghĩa nên đành gánh trách nhiệm vào mình, chẳng những cho Triệu Bất Phàm ở lại Thiết Chưởng Bang, mà khi kẻ thù của lão họ Triệu đến đòi người, còn ra mặt để rồi dẫn đến việc phải ra chiêu với kẻ thù của lão họ Triệu, mặc dù đã đánh đuổi được kẻ thù của lão họ Triệu đi, nhưng mấy ngày nay Thượng Quan Nam không thấy ra khỏi phòng, Vân Thường lại chạy đông chạy tây, có vẻ rất lo lắng, nên tin đồn Thượng Quan Nam bị trọng thương lan truyền khắp Thiết Chưởng Bang. Truyền mãi truyền mãi, truyền đến Tử Trúc viện, lại vô tình lọt vào tai tôi.

“Chủ nhân, chủ nhân, người không thể chết. Mau mau đi mời đại phu đến đây!” Vừa bước chân vào cửa Tử Hà viện của Thượng Quan Nam, tôi đã nghe tiếng gào khóc của Vân Thường từ xa, chân tôi như muốn nhũn ra, nếu không phải Liên Nhi nhanh tay lẹ mắt đỡ lấy tôi, có lẽ tôi đã té nhào xuống đất. Khi đứng vững được, tôi nhanh chóng vùng ra khỏi tay Liên Nhi, chạy nhanh đến phòng Thượng Quan Nam.

Càng đến gần, thì tiếng gào khóc của Vân Thường càng rõ ràng. Tim tôi thắt lại, không thể, chuyện này tuyệt đối không thể. Chỉ mới mấy ngày trước, Thượng Quan Nam còn nấu món canh gà hầm nấm, và bách bao thịt cua bát bảo tôi thích nhất, đích thân mang tới cho tôi, mặc dù hắn chỉ đứng bên ngoài phòng, nhưng qua giọng nói, hơi thởm, hắn vẫn rất khỏe mạnh, sau có thể nói chết là chết kia chứ. Chẳng phải Liên Nhi nói Thượng Quan Nam võ công cái thế sao, sao có thể bị người khác đã thương đến độ phải chết kia chứ. Tôi không tin, chắc chắn tên tiểu tử Vân Thường biết tôi đang lo lắng cho Thượng Quan Nam, nên mới đùa giỡn tôi đây mà.

“Thượng Quan Nam! Thượng Quan Nam!” Tôi lao đi, còn luôn miệng gọi tên Thượng Quan Nam, nhưng lại không có bất cứ tiếng trả lời nào, chẳng phải Thượng Quan Nam từng nói, chỉ cần tôi muốn, hắn sẽ lập tức xuất hiện trước mặt tôi sao?

“Tiểu thư, tiểu thư!” Trước mắt tôi tối sầm, âm thanh cuối cùng trước khi tôi bất tỉnh là tiếng nói lo lắng của Liên Nhi. Thượng Quan Nam, ngươi là tên lừa gạt.
“Tiểu thư, người ăn chút gì đó đi, nếu môn chủ biết người như thế này, chắc chắn sẽ rất đau lòng.” Liên Nhi lo lắng đưa 1 muỗng cháo đến trước mặt tôi. Nhưng thử hỏi tôi làm sao có tâm trạng nào để ăn kia chứ.

Ngày đó, trước khi gặp được Thượng Quan Nam tôi đã bất tỉnh, đến khi tỉnh lại, Thượng Quan Nam đã được an táng ổn thỏa. Chỉ vì thân thể mỹ nhân bệnh hoạn này của tôi, mà cơ hội để gặp mặt Thượng Quan Nam lần cuối cũng không có. Đã thế, cũng vì thân thể mỹ nhân bệnh hoạn này, tôi không thể trốn khỏi hôn lễ ngày mai.

Phải! Ngày mai tôi sẽ thành thân. Các bạn ngạc nhiên lắm đúng không, ngay cả tôi còn ngạc nhiên nữa nói chi là người khác.

Thượng Quan Nam trọng thương chết đi, Cầu Thiên Nhẫn danh chính ngôn thuận thay thế Thượng Quan Nam, lên chức chưởng môn Thiết Chưởng Bang. Tôi thân là thê tử tương lai của Thượng Quan Nam, nào ngờ chớp mắt 1 cái bị Cầu Thiên Nhẫn ép phải thành thân với hắn. Đúng là trên đời này lắm chuyện cẩu huyết, lâu lâu bạn gặp phải 1 hai chuyện cẩu huyết là đều thường tình, nhưng sau chỉ mới mấy tháng ngắn ngủi, tôi lại liên tục gặp phải toàn những chuyện cẩu huyết kinh thiên động địa thế này.

Mặc dù trăm không muốn, ngàn không muốn, triệu triệu không muốn thành thân cùng tên tiểu nhân ti tiện Cầu Thiên Nhẫn, nhưng do thân thể yếu kém, nên tôi chỉ có thể mặc cho mấy bà mai già, cùng 4, 5 nha hoàn trang điểm mình thành con công lộng lẫy, phủ khăn cưới, áp tải đến chính sảnh Thiết Chưởng Bang làm lễ bán thân.

“Nhất bái thiên địa!” Bà mai dùng chất giọng lanh lãnh của mình cất cao giọng nói.

“Tốt hơn hết nàng nên ngoan ngoãn hoàn thành buổi lễ, nếu không tên tiểu tử Vân Thường kia e là…” Mặc dù qua lớp khăn voan đỏ, tôi vẫn cảm nhận được nụ cười nhéch mép đến khó ưa của Cầu Thiên Nhẫn, mặc dù Hoắc Đô cũng hay cười như thế này, nhưng tôi lại chằng thấy ghét gì mấy, nhưng khi 1 người như Cầu Thiên Nhẫn cười theo kiểu này, thật sự khiến tôi muốn xông đến đạp 1 phát vào khuôn mặt mỹ nam của hắn.

“Thối nữ nhân, ngươi dám dập đầu ta sẽ giết chết ngươi!”

Máu nóng bốc lên não, cơ mặt tôi cơ hồ là giật liên hồi, nhưng giận thì làm được gì, vẫn phải ngoan ngoãn xoay người ra phía cửa, quỳ xuống, đang định dập đầu 1 cái cho xong, nhưng đầu chưa cuối, thì giọng thiếu niên trẻ tuổi vang lên, tôi ngạc nhiên, kéo mạnh tấm khoăn cưới trên đầu xuống.

Trước mặt tôi xuất hiện 1 tên tiểu tử khoảng 14, 15 tuổi, quần áo rách rưới, đầu tóc rối bời, trên mặt, trên người đầy vết máu, ánh mắt mang sự căm phẩn đến tột độ. Nếu không phải tên tiểu tử đó gọi tôi là “thối nữ nhân” tôi thật sự không thể nhìn ra người trước mặt là Vân Thường.

“Tên cẩu tặc, hôm nay ta quyết trả thù cho chủ nhân!” Vân Thường hét lên 1 tiếng rồi xong về phía Cầu Thiên Nhẫn, nhưng tay chưa chạm được vào vạt áo của Cầu Thiên Nhẫn đã bị chó theo đuôi của hắn đè trên đất.

Vân Thương mặc dù bị đè bẹp trên đất, nhưng vẫn luôn miệng chửi rủa Cầu Thiên Nhẫn: “Tên cẩu tặc, ngươi có giỏi thì giết chết ta đi, nếu không, khi ta thoát được chắc chắc sẽ băm ngươi ra thành trăm mảnh, tế linh hồn chủ nhân nơi suối vàng.”

Cầu Thiên Nhẫn: “Người ngươi nên tìm đến để trả thù là nam nhân họ Hoàng kia, chứ không phải ta.”

Vân Thường: “Ngươi còn sảo biện, ngày đó, sau khi ngươi vào thăm chủ nhân, thì chủ nhân đột nhiên qua đời, nếu không phải ngươi giết thì còn ai giết.”

Cả sảnh đường vừa nghe qua lời Vân Thường nói, thì ồ lên, bắt đầu bàn tán về nguyên nhân thật sự cái chết của Thượng Quan Nam. Cầu Thiên Nhẫn thế nhưng mặc không đổi sắc, chỉ bình tĩnh cười nói.

Cầu Thiên Nhẫn: “Sư huynh vốn dĩ bị gả họ Hoàng kia đánh trọng thương, do không chịu nỗi, nên mới qua đời, ngày đó ta chỉ trùng hợp đến thăm sư huynh. Thân là sư đệ, nghe tin sư huynh mang trọng thương, nên đến thăm là chuyện thiên kinh địa nghĩa, vậy mà ta lại mang tiếng xấu sao?”

Vân Thường: “Ngươi…”

“Thối tiểu tử, ngươi căm miệng lại cho ta” Tôi trước đây đã từng nghi ngờ cái chết của Thượng Quan Nam có liên quan tới Cầu Thiên Nhẫn, giờ thêm lời nói của Vân Thường tôi lại càng xác định người giết Thượng Quan Nam là hắn. Nhưng biết rõ thì đã sao, tôi thân cô thế cô, có thể làm được gì. Chỉ có tên tiểu tử Vân Thường ngu ngốc mới lấy trứng chọi đá như thế này thôi. “Cầu Thiên Nhẫn, chỉ cần ngươi tha cho Vân Thường, ta…”

“Giao Triệu Bất Phàm ra đây!” Lời chưa dứt, thì tôi đã bị 1 giọng nói trầm ấm, quen tai đến lạ thường cắt lời. Toàn thân tê dại. Giọng nói này là?

“Sư phụ!”

Chương 47: Sóng gió bắt đầu

Từ chương này trở đi, Chanh sẽ đổi tên Tiểu Trình ở kiếp này thành Phùng Hành nha mọi người.

Tóc đen phiêu phiêu, thanh y tung bay trong gió, người nhẹ nhàng từ không trung đáp xuống. Dáng dấp này, khuôn mặt này, ánh mắt này, giọng nói này… chẳng phải là người tôi ngày nhớ đêm mong, cầu trời khấn phật để được gặp lại sao?

“Sư phụ!” Tôi không kiềm chế được cảm xúc, bật thốt lên. Muốn chạy nhanh về phía người, ôm chầm lấy người, khóc cho thỏa, nhưng tôi lại quên mất bên cạnh còn có 1 tên tiểu nhân.

“AAAA….” Bàn tay đột ngột bị Cầu Thiên Nhẫn nắm chặt, hắn nắm chặt đến nỗi xương tay tôi muốn vỡ ra, nước mắt không khống chế được mà chảy dài trên má.

“Cầu Thiên Nhẫn, ngươi đi chết đi!” Sự xuất hiện đột ngột của sư phụ khiến cả sảnh đường trở nên hỗn loạn, Vân Thường cũng thừa dịp này vùng ra khỏi hai tên tay sai của Cầu Thiên Nhẫn, rút thanh trủy thủ trong người ra, lao nhanh đến chỗ hắn. Nhưng như tôi đã nói, Cầu Thiên Nhẫn vốn là tiểu nhân ti tiện bỉ ổi, không chuyện gì không dám làm… Hắn thế nhưng lại dùng tôi làm lá chắn.

Vân Thường vì thế giật mình thu trủy thủ về, ngay lúc đó, Cầu Thiên Nhẫn xuất ra 1 chưởng, đánh mạnh vào ngực Vân Thường. Nhất thời trước mặt tôi chỉ toàn là màu đỏ, toàn bộ máu Vân Thường phun ra đều dính hết lên mặt tôi. Mùi máu tanh xộc thẳng vào mũi, từng giọt từng giọt máu đỏ tươi, chảy dọc từ má xuống cầm, chảy cả vào khóe miệng.

“Vân Thường!” Tôi bị mùi máu tanh kích thích, gần như phát điên, hét lên, dùng kim châm giấu sẵn trong tay áo, đâm mạnh vào vai Cầu Thiên Nhẫn, bức hắn buông tay. Thoát khỏi sự khống chế của Cầu Thiên Nhẫn, tôi lập tức lao đến đỡ lấy thân hình đang ngã xuống của Vân Thường.

“Vân Thường, Vân Thường, ngươi không được nhắm mắt, ngươi có nghe không, ngươi không được nhắm mắt… Vân Thường…”

“Thối… thối nữ nhân… ngươi thật ồn ào!”

“Vân Thường, ngươi không sao, thật may quá, thật may quá!”

“AAA…. Thối nữ nhân…”

Khi nhìn thấy Vân Thường mở mắt, còn nói được với tôi vài lời, tôi hưng phấn đến độ quên mất hắn đang bị thương mà ôm chầm lấy hắn, khiến tên tiểu tử này bị đau, cứ la oai oái, cằn nhằn tôi đủ điều, nhưng nhờ thế, tâm trạng đang ở bên bờ vực của tôi được thả lỏng. Vết thương của Vân Thường tuy khá nặng, nhưng với y thuật của tôi, hắn không chết được. Nếu lỡ như… không, không có lỡ như, chỉ Phùng sư huynh và Thượng Quan Nam, là đủ lắm rồi, tôi thật sự không muốn bất cứ người thân nào chết trước mặt mình nữa.

“Ngươi có yên lặng cho ta châm cứu giúp ngươi hay không?” Con bà nó! Đôi lúc tôi muốn làm 1 tỷ tỷ dịu dàng, mà tên tiểu tử này lại cứ không cho.

Cầu Thiên Nhẫn không ngờ tới Phùng Hành, 1 người không có chút nội công, hay võ công nào, lại dùng kim châm đâm mạnh vào huyệt Kiên Tỉnh trên vai hắn, 1 trong 36 huyệt vị chí mạng trên cơ thể. Nếu không phải hắn kịp thời đều khí, có lẽ cánh tay phải của hắn đã bị phế rồi. Khuôn mặt mỹ nam của hắn vì giận trở nên méo mó, đang muốn bắt lấy Phùng Hành về trừng trị, nào ngờ tay trái vừa chộp tới sau lưng nàng ta, thì “vèo” 1 tiếng, 1 viên sỏi bắn mạnh về phía tay Cầu Thiên Nhẫn, hắn bị đau, rụt tay trở về.

Cầu Thiên Nhẫn vẻ mặt ẩn nhẫn sự tức giận, nhìn thanh y nam tử trước mặt nói: “Đây là chuyện riêng của Thiết Chưởng Bang, không liên quan đến các hạ, mong các hạ đừng xen vào.”

Thanh y nam tử có khuôn mặt thiên tiên, lạnh lùng nhả ra 1 câu: “Chừng nào Thiết Chưởng Bang chưa giao Triệu Bất Phàm cho ta, thì mọi việc ở Thiết Chưởng Bang đều liên quan tới ta.”

“Ngươi…” Cầu Thiên Nhẫn bị câu nói của thanh y nam tử làm cho giận tím mặt, nhưng nghĩ đi nghĩ lại võ công thanh y nam tử lợi hại như vậy, ngay cả người có võ công cao cường như Thượng Quan Nam, khi giao đấu với thanh y nam tử còn bị trọng thương, chỉ còn lại nữa cái mạng. Hắn chắc chắn không phải đối thủ của thanh y nam tử, cho nên chỉ có thể nhẫn nhịn cầu hòa.Cầu Thiên Nhẫn lập tức thu lại vẻ giận dữ, mỉm cười nói: “Triệu huynh tuy là chỗ tri giao với ta, nhưng chuyện ân oán của các hạ và Triệu huynh ta không hiểu rõ, không biết ai đúng ai sai, nếu xen vào thật không phải. Người đâu, mời Triệu chưởng môn ra đây.” Câu cuối là hắn nói với thuộc hạ.

Triệu Bất Phàm núp trong đám đông quan sát tình hình, vừa nghe Cầu Thiên Nhẫn nói thế, biết tình thế bất lợi với mình, đang định chuồn đi, nhưng người vừa động thì bị 1 viên sỏi bắn nhanh vào huyệt Túc Tam Lý ngay dưới xương bánh chè của y, khiến chi dưới tê bại, không thể cử động, té úp sấp xuống đất. Mọi người kinh ngạc lại ồ lên lần nữa, cũng tự động tự giác dạt ra hai bên, tránh xa chỗ Triệu Bất Phàm ngã xuống.

Triệu Bất Phàm té dài trên đất, ngước đầu nhìn về phía thanh y nam tử sắc mặt lạnh lùng đang ở cách mình hơn trượng. Biết lần này khó thoát chết, bất chấp sĩ diện của nam nhân, trườn người trên đất về phía thanh y nam tử, cầu xin: “Cố Nhi, sư phụ biết sư phụ có lỗi với con…”

“Lão câm miệng!” Thanh y nam tử ánh mắt toát lên sát khí, bắn thêm 1 viên sỏi đánh vào huyệt Kỳ Môn ngay đốt xương xườn thứ 6 của Triệu Bất Phàm, khiến lão dập gan, vỡ lá lách, huyết khí ứ động: “Kẻ thù giết chết cha mẹ của ta, mà cũng xứng làm sư phụ của ta sao?”

“Cố Nhi, coi như con hãy nghĩ đến công ơn nuôi dưỡng 18 năm qua của ta đối với con, và nghĩ tình Phương Nhi vì con mà chết, con hãy tha mạng cho ta đi.” Triệu Bất Phàm bị thương không nhẹ, nhưng tính ham sống sợ chết, nên vẫn luôn miệng van xin. Nhưng lão nào ngờ, khi vừa nhắc đến tên đứa con gái vắn số của mình, lại khiến sát khí tỏa ra từ người thanh y nam tử tăng vọt, lao nhanh đến giáng mạnh 1 chưởng vào người Triệu Bất Phàm. Lần này, thanh y nam tử vận toàn lực, khiến Triệu Bất Phàm không kịp la lên tiếng nào, đã trợn trừng mắt mà chết.

Cầu Thiên Nhẫn tuy nói Triệu Bất Phàm là nơi tri giao với mình, nhưng lại sợ phiền phức giao lão cho sư phụ, đã thế khi nhìn thấy Triệu Bất Phàm chết đi, mày cũng không nhíu lại 1 cái, ánh mắt lại toát lên vẻ thích thú. Mặc dù chỉ thoáng qua nhưng tôi lại vô tình nhìn thấy. Loại người như Cầu Thiên Nhẫn thật khiến tôi ghê tởm, chỉ cần đứng gần hắn 1 chút thôi, tôi sợ mình sẽ nhiễm phải mùi hôi thối trên người hắn. Cũng may…

Sư phụ sau khi giết chết lão già họ Triệu thì hiển nhiên người muốn rời đi. Chỉ thấy người liếc mắt nhìn xác Triệu Bất Phàm nằm bất động trên đất, sau lấy chiếc khăn lụa xanh vẫn hay dùng ra lau nhẹ đôi tay vốn không dính chút máu nào, phẩy áo chuẩn bị dùng khinh công phi thân đi mất.

“Ta biết Cửu Âm chân kinh ở đâu!”

Tôi đã đoán biết trước được việc này, nên lúc người còn bận báo thù, đã dìu Vân Thường đến bên cạnh người từ trước. Đã thế còn thốt lên 1 câu kinh thiên động địa như vậy, tôi không tin người có thể bỏ lại tôi mà rời đi. Hahahaha.

Thù nhà đã báo, kẻ thù đã chết, thanh y nam tử cảm thấy ở lại Thiết Chưởng Bang lâu cũng không tốt, đang muốn rời đi thì bị nữ nhân mặc hỷ phục đỏ, lúc nãy hắn đã vô tình động tâm mà cứu khỏi tay Cầu Thiên Nhẫn, ôm chặt lấy chân phải. Từ nhỏ lớn lên trong Thanh Hải phái, nữ nhân duy nhất thanh y nam tử từng tiếp xúc chỉ có Triệu Phương Phương, con gái Triệu Bất Phàm. Nay đột nhiên lại gặp phải tình huống này… Thanh y nam tử chỉ có thể đơ người, đứng bất động, nhìn nữ nhân đang cố sống cố chết bám lấy chân phải của mình.“Cửu Âm chân kinh? Nàng biết Cửu Âm chân kinh ở đâu?”

Đến khi Cầu Thiên Nhẫn bật thốt lên, thì thanh y mới chợt tỉnh, để ý tới lời nói của nữ nhân đang ngồi dưới đất, nghi ngờ hỏi: “Ngươi nói… ngươi biết Cửu Âm chân kinh đang ở đâu?”

“Phải, phải, ta đương nhiên biết…” mới lạ đó! Biết sư phụ đã quan tâm đến lời tôi nói, tôi lập tức gật đầu như giả tỏi. Mặc dù vốn dĩ không biết cái quyển “Cửu Âm chân kinh” kia đang ở đâu, nhưng sợ sư phụ sẽ xem tôi như người xa lạ, bỏ mặc tôi không lo, nên tôi chỉ có thể mở to mắt nói dối: “Nếu sư… công tử chịu dẫn ta cùng đệ đệ của ta theo cùng. Ta sẽ nói cho công tử biết nơi cất giấu “Cửu Âm chân kinh”!”

Năm Chính Hòa thứ năm, vua Huy Tông. Theo lệnh hoàng đế, 1 vị quan trong triều tên là Hoàng Thường đã thu thập hết sách của Đạo gia gồm 5481 quyển viết thành bộ sách “Vạn thọ Đạo tàng.” Nhờ sự thông minh có sẵn của mình và sự kiên trì, Hoàng Thường đã học được toàn bộ các bí kíp võ học Đạo gia, trở thành cao thủ.

Sau đó, theo lệnh Huy Tông hoàng đế, Hoàng Thường dẫn quân tiêu diệt Minh giáo, toàn quân đại bại. Người thân mất hết, tuy nhiên, với võ công của mình, Hoàng Thường đánh bại hầu hết cao thủ Minh giáo, chạy thoát được. Hoàng Thường trong người mang thương tích, chạy khỏi Minh giáo, ngất xỉu giữa đường, vô tình được 1 sơn nữ cứu sống. Từ đó, ông sống ẩn cư trên núi cùng sơn nữ, hai người kết nghĩa phu thê, trải qua cuộc sống bình bình an an. Nhưng Hoàng Thường cũng không quên mối thù xưa, ngày ngày tu tập võ công, mong có ngày báo được thù xưa.

Sau 1 thời gian tu tập, ông dần ngộ ra đạo lý võ học, thế nhưng thời gian đã trôi qua quá lâu. Tất cả kẻ thù năm xưa đã chết hết, Hoàng Thường đành bỏ qua ý định trả thù, lại tiếc những kiến thức Đạo gia mình học được, nên viết hết chúng lại vào 1 quyển sách, đặt tên là “Cửu Âm chân kinh”. Cửu Âm chân kinh gồm hai quyển: quyển thượng bao gồm các bí kíp rèn luyện nội công căn bản của Đạo gia, quyển hạ gồm các chiêu thức khắc địch và bảo vệ thân thể. Sau khi Hoàng Thường qua đời, “Cửu Âm chân kinh” lưu lạc trong nhân gian, khiến toàn bộ giới võ lâm rơi vào cảnh máu tanh mưa máu, ta giết ngươi, ngươi giết ta, cốt yếu để tranh cho bằng được 2 quyển sách về mình. Sau đó, không hiểu lý do vì sao “Cửu Âm chân kinh” lại đột nhiên biến mất.

Cứ tưởng võ lâm sẽ được yên bình, nào ngờ bẵng đi một thời gian, đột nhiên “Cửu Âm chân kinh” xuất hiện trở lại, lần nữa khiến giang hồ dậy sóng. Nhân sĩ võ lâm bắt đầu rụt rịt, 1 cuộc tranh giành đẫm máu lại diễn ra trong âm thầm, nhưng cuộc tranh giành này có chút khác so với lần trước. Bọn họ không đi tranh giành sách quý, mà lại tranh giành nữ nhân… nữ nhân tự nhận mình biết nơi cất giấu sách quý.

“AAAAA…” Tôi nhìn sát chết người la liệt trên đất, không kiềm chế được cảm xúc, mà ngửa đầu lên trời hét dài. Tôi thật sự muốn đập đầu vào đậu hũ chết cho rồi, tại sao, tại sao, tại sao… (lập lại 3000 lần), tôi lại lớn miệng nói mình biết “Cửu Âm chân kinh” ở đâu kia chứ? Tôi thật sự quá ngu, quá ngu, quá ngu… (lập lại 3000 lần) mà.

“Thối nữ nhân! Có để cho người khác ngủ không?” Vân Thường bị thương, nằm co mình trên đất tìm tư thế thoải mái để ngủ, đang lim dim thì bị tiếng gào rú của tôi làm giật mình, tức giận hét lên.

“Đến người nào, giết người đó!” Sư phụ sau khi giải quyết xong 1 đám sát thủ, ngồi tựa người vào thân cây đều khí, bị tôi và Vân Thường làm ồn, mở mắt, liếc 1 ánh mắt lạnh lùng về phía tôi, nhả ra 1 câu, sau nhắm mắt tiếp tục đều khí.

“… (||| -.-)”

Sức hút của “Cửu Âm chân kinh” quá lớn, bất kỳ nhân sĩ võ lâm nào cũng đều muốn sở hữu nó. Ngay cả sư phụ cũng không ngoại lệ. Cho nên ngày đó người mới bất chấp sự giận dữ của Cầu Thiên Nhẫn cùng với miệng lưỡi thế gian, mang theo tôi và Vân Thường rời khỏi Thiết Chưởng Bang. Cũng bởi sức hút của “Cửu Âm chân kinh” quá lớn nên có rất rất nhiều sát thủ đến truy sát chúng tôi… À không, phải nói là truy sát tôi mới đúng. Cũng may nhờ võ công sư phụ cao siêu, nếu không tôi không biết đã chết bao nhiêu lần. Chỉ có điều, hiện tại tôi sống còn khổ sở hơn cả chết.

“Ngủ đi! Ngày mai ta muốn thấy chân kinh!” Sư phụ mở mắt lần nữa, nói thêm 1 câu, câu nói rất nhẹ nhàng nhưng lại hàm chứa ý nghĩa vô cùng sâu xa, 1 ý nghĩa chết chóc.

“AAAAAAAA….” Sống mà suốt ngày cứ bị uy hiếp đến tính mạng như thế này, làm sao mà sống đây? “Cửu Âm chân kinh” ngươi ở phương nào?

“Thối nữ nhân!” Vân Thường lại bộc phát rồi.

Chương 48: Cái gọi là đại hội Cái Bang?

Trời ngã về tây, tôi và Tiểu Thất rốt cuộc đến được Tây Sơn. Tới nơi, đã thấy có mấy ngàn người ngồi thành vòng tròn, theo thế trận “Thái Cực Ất Tự Đồ” tại đấy, già có, trẻ có, ăn mặc rách rưới, mặt mày lam lũ. Người nào người nấy đều ngồi trên chiếc bị cỏ, tay cầm gậy trúc được sơn đỏ. Tất cả điều ngồi im lặng, nét mặt nghiêm nghị, không ai nói chuyện to nhỏ gì cả.

Bên trong vòng tròn đặt 1 cái bục cao, chính giữa bụt đặt 1 cây gậy trúc xanh biếc, thẳng tấp, dài gần 1 trượng. Chính là bảo vật trấn bang “Đã Cẩu Bỗng” của Cái Bang. Chung quanh còn có 16 người ngồi thành vòng tròn quanh cây “Đã Cẩu Bỗng”, bọn họ chắc chắn là các trưởng lão của 16 tỉnh Nam, Bắc. Có mấy người nét mặt thanh tú, tuổi còn trẻ, mấy người thì tuổi đã quá lục tuần, đầu tóc bạc phơ, râu mày trắng xóa.

“Thưa quý hữu bang chúng, lúc Khưu bang chủ còn sinh tiền, chưa kịp chỉ định ai là người kế vị, thì đột nhiên từ trần, bởi thế ngày hôm nay chúng ta sẽ bầu tân bang chủ, bằng cách tỷ thí võ công. Tất cả các quý hữu bang chúng 16 tỉnh Nam, Bắc đều tụ hội tại đây, bất cứ ai cũng có cơ hội trở thành bang chủ…”

Lúc này 1 lão nhân râu tóc bạc phơ tên là Tề Kim Chung, trưởng lão Cái Bang ở tỉnh Hồ Nam đứng lên, cất cao giọng nói, như để mở màn cho đại hội, nhưng lời chưa nói hết, đột nhiên nét mặt đang tươi cười trở nên sa sầm, ánh mắt ngước nhìn lên không trung. Nhìn thấy lão như thế, không ít người ngạc nhiên, tò mò ngước đầu nhìn lên theo, xem xem rốt cuộc lão Tề kia thật sự đang nhìn cái gì? Tôi cũng không ngoại lệ, ngẩng đầu nhìn chằm chằm vào bầu trời đen kịt không trăng trên đầu, nhưng ngoài đen và đen, lâu lâu lại lóe lên vài ngôi sao, thì mãi chẳng thấy được bất cứ cái gì.

Thật sự là… kiếp này võ công tôi không còn, ngay cả ánh mắt cũng không được tin tường như trước nữa. Bởi đến khi người từ trên trời đáp xuống, đứng sừng sừng trên lôi đài, thanh y được những chậu lửa trên đài nhuộm đỏ, tôi mới nhìn rõ được người đến là ai?

“Vị tiểu huynh đệ này, hôm nay là ngày Cái Bang chúng ta mở đại hội tuyển chọn tân bang chủ, chỉ có những người trong bang tham gia, vốn không gửi thiếp mời…”

“Phùng Hành đâu?”

Người đến là sư phụ, sau khi dùng khinh công đáp xuống giữa lôi đài, ánh mắt lạnh lùng quét nhìn 1 lượt 16 trưởng lão trên đài, cứ như bọn họ thiếu người mấy chục vạn.

Đối với 16 vị trưởng lão, sự xuất hiện của vị khách lạ mặt là sư phụ, đã không mấy vui lòng, lúc này người lại dùng chất giọng không được mấy phần gọi là khách khí, cắt ngang lời Tề Kim Chung, không những khiến 16 vị trưởng lão Cái Bang tức giận, râu mép cũng dựng cả lên, ngay cả chúng bang chúng cũng đứng hết cả lên.

“Phùng Hành đâu?” Nhưng tiếc là sư phụ tôi lại là người “vô tâm”, hoàn toàn xem ánh mắt căm giận và mấy lời chửi bới ồn ào của đám khiếu hóa tử kia là gió thoảng qua tai, vung tay 1 cái, đánh bay cây “Đã Cẩu Bỗng” được đặt gần đó, gằn giọng lập lại câu hỏi lần nữa.

Toàn trường nhất thời hít vào 1 ngụm khí lạnh.

“Đã Cẩu Bỗng”, bảo vật trấn bang của Cái Bang, sao lại có thể tùy tiện để người khác hất văng xuống đất như vậy, cho nên bỗng còn chưa chạm đất. Tiểu Thất nãy giờ vẫn đứng im cạnh tôi, đã “vèo” 1 cái, bay lên lôi đài, chộp lấy cây “Đã Cẩu Bỗng”. Lúc này, toàn trường mới thở ra 1 hơi nhẹ nhõm.

“Khốn khiếp! Ngươi là người phương nào, dám đến đây gây gối!” Tiểu Thất giận giữ, cầm cây bỗng chỉa thẳng vào mặt sư phụ, hét to.

“…” Sư phụ hoàn toàn không thèm để ý đến Tiểu Thất.

“Ngươi….” Lão Tề vốn là người trầm ổn nhất trong bang, nhưng đến mức này thì cũng không nhịn nỗi nữa, cơ mặt lão run run, cả người cũng run run, mãi không thốt nên lời. Lão Tề đã như vậy, thì tất nhiên những người khác không cần phải nói. Khuôn mặt giận đến nỗi tím đen, binh khí cũng đã cầm sẵm trên tay, hình như chỉ đợi 1 lời của Lão Tề là sẽ xông đến đánh nhau với sư phụ như Lỗ Trực, trưởng lão tỉnh Hồ Tây. Cũng có người không đợi Tề Kim Chung lên tiếng, đã dùng “Đã Cẩu Bỗng” vung tay đánh vào vùng hạ bộ của sư phụ, như Tiểu Thất.

Nhìn hai bóng người, 1 xanh 1 đỏ đang đấu nhau vô cùng ác liệt trên đài, nhất thời đầu óc tôi lại trở nên mê muội, đáng lý tôi rất vui sướng được gặp lại sư phụ, nhưng tình cảnh này thì…

“Dừng tay!” Đều là người nhà, chỉ có thể ngăn cản bọn họ lại trước rồi tính sao?

“Dừng tay!”

“Dừng tay!”

“Ta nói các ngươi dừng tay! Có nghe không?”“… (||| – -)” Con bà nó, khản cổ rồi! Nhưng lời nói của tôi lại chẳng có chút trọng lượng nào hết.

Đương nhiên, mấy tên trưởng lão Cái Bang thấy có người ra mặt giúp mình, mừng còn không hết, chứ nói chi là ngăn cản, đã tránh sang 1 bên từ sớm. Cũng chẳng cần biết, Tiểu Thất là người trong bang hay người ngoài bang. Cho nên đến khi có thêm 1 người nữa đến giúp, bọn họ cũng cứ đứng 1 bên quan sát, làm “ngư ông đắc lợi”.

Trong lúc tôi la khản cổ vẫn không thể ngăn cản được 1 xanh 1 đỏ trên đài, thì đột nhiên 1 tảng đá to bằng 1 người lớn, không biết từ đâu bay đến, bay vút lên lôi đài. Chỉ nghe “Rầm!” 1 tiếng, sàn lôi đài vỡ vụng, chỉ còn trơ lại 4 cây trụ được cắm sâu dưới lòng đất vẫn còn nguyên vẹn, nhưng cũng bị ảnh hưởng trở nên liêu siêu.

Sư phụ và Tiểu Thất vốn đang đánh giáp lá cà lại tách nhanh ra, dùng khinh công bay lên, mỗi người đứng trên 1 cây trụ ở góc đài. Cũng cùng lúc này, trên cây trụ thứ 3 trên lôi đài, cũng xuất hiện 1 nam tử, trên người mặc trường bào đạo sỹ màu xanh đậm, tóc được búi gọn trên đầu.

“Tại hạ Toàn Chân Vương Trùng Dương! Vô tình đi ngang qua đây, mặc dù không biết hai vị đánh nhau vì việc gì, nhưng lại để cho 1 cô nương yếu ớt vì ngăn cản hai vị mà la đến khản cổ thế kia, thật sự không nên.” Mỹ nam đạo sỹ, mỉm cười nhạt, ôm quyền nói.

Toàn Chân Vương Trùng Dương? Thật không ngờ tôi lại có cơ hội được diện kiến. Sống 3 đời, tôi gặp qua không ít mỹ nam, nhưng từ trước đến giờ vẫn cho là không ai có được phong thái thần tiên như sư phụ, nhưng không ngờ, núi này cao, còn có núi khác cao hơn.

“Sư huynh, sư huynh, sao huynh lại có thể đi nhanh đến như vậy?”

Còn đang ngẩn ngơ nhìn ngắm mỹ nam, thì lại thêm 1 người không biết từ đâu đến, bất chấp ở đây có mấy ngàn bang chúng Cái Bang đứng tạo thành vòng tròn chung quanh, mà dùng tốc độ cực nhanh càn quét đám đông chạy đến, khiến không ít tên khiếu hóa tử bị hắn đụng trúng, té văng ra ngoài, đã thế, lúc hắn chạy xước ngang qua tôi, thì đột nhiên quay đầu lại, chạy đến trước mặt tôi.

“Oa! Đây là lần đầu tiên ta thấy nữ nhân xấu xí như ngươi vậy đó nha.” Khuôn mặt hắn đưa sát đến gần mặt tôi, hai mắt mở thật to, như cố nhìn cho rõ trên mặt tôi thật sự có bao nhiêu nếp nhăn.

“1, 2, 3, 4… 17, 18,…”

“…(||| – -)” Hắn thật sự đếm nếp nhăn trên mặt tôi.
Sau vài giây ngẩn ngơ, tôi hồi phục lại tinh thần, không kiềm chế được, vung mạnh tay, giáng lên khuôn mặt hồng hào kia 1 cái tát. Do hắn đứng quá gần, lại không ngờ đến tôi sẽ vung tay ra tát, nên không kịp né tránh. Nhất thời trên mặt hắn hiện rõ 5 dấu tay đỏ choét. Tôi cũng không vui sướng gì, bàn tay phải do dùng sức quá nhiều, nên cũng trở nên tê rát.

“Ngươi… Nữ nhân này… Ngươi…” Hắn ôm mặt, khuôn mặt vốn đã hồng hào, càng trở nên hồng hào, còn hiện rõ vẻ ngượng ngập, sau khi ấp úng 1 hồi, thì hét lên 1 tiếng: “Sao ngươi có thể tùy tiện nựng mặt nam nhân kia chứ?” rồi 1 lần nữa xông vào đám đông, chạy vọt đi. Lần này đám khiếu hóa tử khôn ra, vừa thấy bóng hắn chạy đến, đã vội tách đường ra chừa chỗ cho hắn chạy đi, nhưng, người tính không bằng trời tính, có người chỉ thích càn người mà đi thôi.

“Tiểu Trình! Ngươi không sao chứ?”

Do tiếng hét kinh người lúc nãy của tên khốn đó, mà mấy người trên đài đang mắt to trừng mắt nhỏ với nhau, lúc này đồng thời hướng ánh mắt về phía tôi. Tiểu Thất thấy vậy, vội phi thân đến, nhòm ngó tôi từ trên xuống dưới 1 lượt, lo lắng hỏi.

Vương Trùng Dương cũng phi thân đến, ôm quyền thi lễ với tôi: “Tại hạ Toàn Chân Vương Trùng Dương. Người lúc nãy là sư đệ của tại hạ Chu Bá Thông, sư đệ tính tình trẻ con, đã đắc tội với cô nương. Tại hạ xin thay mặt sư đệ, tạ lỗi với cô nương.”

“Ngươi…”

“Phùng Hành ở đâu?”

Đang định mở miệng nói với mỹ nam Vương Trùng Dương là tôi không sao, thì sư phụ đang đứng 1 mình trên cột trụ, lại lạnh lùng nhả ra 1 câu, toàn thân người lúc này cũng tản mát sát khí, giống như chỉ cần những người ở đây mở miệng nói “Không biết!”, thì sư phụ sẽ ngay lập tức đại khai sát giới.

“Hoàng…”

“Phùng Hành? Chẳng phải là cô nương biết được nơi cất giấu “Cửu âm chân kinh” đó sao?”

“… (||| – -)” Thật sự bọn người này có để cho tôi nói chuyện không chứ? Lần này lại là ai tới nữa đây?

Người chưa tới, tiếng đã tới, cùng đó là 1 mùi thơm nồng đến nức mũi, khiến cả người tôi nôn nao, nên tôi liền móc 1 viên đan bế khí trong túi ra, bỏ nhanh vào miệng nuốt xuống, nhắm mắt điều chỉnh lại tinh thần, 1 chốc sau, mũi tôi hoàn toàn không còn ngửi được bất cứ mùi gì, đến lúc này cảm giác buồn nôn trong tôi mới thuyên giảm.

Đến khi mở mắt ra, thì triệu triệu cánh hoa hồng đã bay ngộp trời đêm. Thì ra cái mùi thơm đặc sệt đó là do đây.

Tôi ngơ ngác nhìn 1 đàn mỹ nhân mặc áo bạch cừu đang vừa rải hoa, vừa chầm chậm “đi” đến. Đến lúc bọn họ đáp xuống mặt đất, miệng tôi mới có thể khép lại được. Nhìn nhìn 2 bạch y nam tử, 1 lớn 1 nhỏ, đang ngồi trên chiếc kiệu được 8 mỹ nữ bạch cừu khiêng, tôi mới biết được, trình độ màu mè của Công Tôn Chỉ, chỉ được xem là ruồi bọ đối với vị bạch y nam tử này.

“Tại hạ Tây Vực Bạch Đà sơn, Âu Dương Phong, cùng điệt nhi Âu Dương Khắc, vô tình ngang qua đây, đúng lúc nhìn thấy Cái Bang đại hội! Do ham vui, nên mới tự tiện xông vào đây, xin các vị đừng trách.” Bạch y nam tử tự xưng Âu Dương Phong, mỉm cười, bồng lấy 1 tiểu hài tử bước xuống kiệu, ánh mắt sắc bén đầy thâm ý lướt nhìn về phía tôi, nhưng rất nhanh xoay người cúi đầu hành lễ với các vị trưởng lão Cái Bang, nãy giờ vẫn đứng yên 1 góc.

Mấy vị trưởng lão Cái Bang vẫn còn đang ngơ ngác, không biết hành xử thế nào cho phải đạo, bởi lẽ lúc nãy Tề Kim Chung đã mở miệng nói “chỉ có người trong bang tham gia”, giờ nếu chấp nhận lời nói của Âu Dương Phong thật không hợp tình lý, thì Tiểu Thất đã chạy đến chỗ Âu Dương Phong chỉ cây “Đã Cẩu Bỗng” trên tay vào mặt hắn, to mồm hét lên: “Tên ẻo lã kia, ngươi từ đâu đến thì mau cút về đó, đừng để lão tử nổi nóng.”

“Sư phụ!” Lại có thêm 1 người nữa đến?

Con bà nó, đây là đại hội Cái Bang hay đại hội mỹ nam đây?

Chương 49: Vô Trần đại sư mất tích

Sau 1 hồi Tiểu Thất náo loạn với những vị khách không mời mà tới, Cái Bang đại hội cũng kết thúc đột ngột, với kết quả bất ngờ ngoài sức tưởng tượng của tôi.

Tiểu Thất được bầu làm bang chủ. Nhưng không phải do hắn đánh thắng hết tất cả bang chúng 16 tỉnh Nam Bắc, áp đảo quần hùng mà được bầu làm bang chủ. Chỉ đơn giản là hắn thỏa mãn được 3 điều, nhưng trong 3 điều, tôi chỉ có thể miễn cưỡng chấp nhận điều thứ 3 mà thôi.

Điều thứ 1: lúc sư phụ vung tay đánh bay cây “Đã Cẩu Bỗng”, Tiểu Thất vô tình chộp được, không để nó rơi xuống đất,. Đều này chứng tỏ Tiểu Thất là “người biết bảo vệ danh dự cho Cái Bang”, trích lời của Tề Kim Chung.

Điều thứ 2: khi Tiểu Thất cầm cây bỗng chỉ thẳng vào mặt sư phụ và Âu Dương Phong, giọng hét của hắn rất lớn, chứng tỏ hắn là “người tràn đầy khí khái nam nhi, không biết sợ hãi trước kẻ thù”, trích lời Tề Kim Chung.

Điều thứ 3: “Võ công Hồng Thất vô cùng cao cường, ngang tài ngang sức với hai võ lâm cao thủ” là sư phụ và Âu Dương Phong, trích lời Tề Kim Chung.

Nên Tiểu Thất vô cùng xứng đáng trở thành bang chủ Cái Bang, được tiếp nhận “Đã Cẩu Bỗng”, và được “vinh hạnh” tắm trong nước bọt của tất cả bang chúng. Cái quy định khi kế nhiệm ngội vị bang chủ này của Cái Bang, cũng quá là khủng khiếp.

Nhưng việc Tiểu Thất dễ dàng trở thành bang chủ vẫn chưa phải là điều khiến tôi ngạc nhiên nhất ngày đó. Bởi lẽ cũng cùng ngày hôm đó, sau khi Tiểu Thất nhậm chức bang chủ, cuối cùng tôi cũng có thể mở miệng nói chuyện, và sau đó tôi được tiếp nhận liên tiếp vô số tin khiến tôi ngạc nhiên đến nỗi miệng há to, có thể nhét được cả quả trứng ngỗng. Đúng như câu “chỉ có ngạc nhiên hơn, chứ không có ngạc nhiên nhất”.

Ngoại trừ tôi ra, vị khách không mời đầu tiên tự tiện xông vào đại hội Cái Bang chính là sư phụ. Sư phụ sau khi trúng khói mê hương của đám côn đồ, người chỉ điều tức khoảng nữa canh giờ là có thể cử động lại bình thường, sau đó người mang theo Vân Thường, lần theo dấu vết của đám côn đồ mà tìm kiếm tung tích của tôi. Đáng lý với khả năng của sư phụ, chỉ cần 1 khắc đã có thể đuổi kịp đám côn đồ, nhưng ngày hôm đó trời đổ tuyết dày, làm xóa hết mọi dấu tích để lại, khiến sư phụ tìm nhằm hướng, nên đến khi người cùng Vân Thường đến Yên Kinh, thì tôi đã cùng Tiểu Thất đến Tây Sơn. Sau khi “thăm hỏi” đám côn đồ 1 chút, sư phụ biết được tôi đã rời đi với 1 khiếu hóa tử, lại nghe 1 đám khiếu hóa tử nói, đại hội Cái Bang sẽ tổ chức ở Tây Sơn, nên người liền đến Tây Sơn đòi người, mới có chuyện đánh nhau ngày đó với Tiểu Thất.

Vị khách không mời thứ 2 chính là Vương Trùng Dương. Sư phụ của hắn là Thanh Hư chân nhân, nghe nói đâu bạn thăm giao của sư phụ hắn là người hiện tại đang cất giữ “Cửu Âm chân kinh”, và đó đương nhiên là điều bí mật. Nhưng dạo gần đây lại nghe được tung tích của bộ chân kinh này trên giang hồ, nên lão thắc mắc, liền phái đồ đệ của lão, tức Vương Trùng Dương xuống núi tìm hiểu ngọn nguồn. Khi Vương Trùng Dương đi ngang qua vùng Tây Sơn, cũng nghe 1 đám khiếu hóa tử nói về đại hội Cái Bang, do ở trên núi lâu ngày, chưa từng thấy qua loại sự kiện này, nên tò mò đến xem, vô tình giúp tôi ngăn cản 1 màn đánh nhau của sư phụ và Tiểu Thất.

Đã thế hắn còn mang đến 1 tin bất ngờ, người bạn thâm giao với sư phụ hắn, người biết nơi cất giấu “Cửu Âm chân kinh” chính là… Vô Trần đại sư. Thiện tai! Thiện tai! Cái này không phải gọi là “đi mòn gót sắt chẳng thấy bóng, đến khi tìm được chẳng tốn công” đó sao?

Lại nói tiếp đến vị khách không mời thứ 3, là lão ngoan đồng Chu Bá Thông, sư đệ của Vương Trùng Dương. Vốn dĩ Thanh Hư chân nhân chỉ phái mỗi Vương Trùng Dương xuống núi, nhưng để giải thích cho sự có mặt của lão ngoan đồng Chu Bá Thông tại đại hội Cái Bang, chỉ có thể dùng 5 chữ để hình dùng là … ham vui nên trốn theo.

Vị khách không mời thứ 4 là Âu Dương Phong, với thái độ hòa nhã lịch thiệp giả dối vạn năm. Cho dù có bị Tiểu Thất mắng chửi, khiêu khích, thậm chí đánh hắn, hắn vẫn chỉ né cộng tránh, còn dùng lời lẽ chân thành tha thiết nói chuyện với các trưởng lão Cái Bang, nên hắn từ khách không mời được trở thành khách mời. Còn nguyên do tại sao Âu Dương Phong mang theo Âu Dương Khắc vượt cả ngàn dặm xa xôi, từ Tây Vực đến Trung Nguyên “để được nhìn thấy các nhân tài Trung Nguyên, như các anh hùng hảo hán của Cái Bang đây” (trích lời Âu Dương Phong), chỉ vì hắn đã đánh hơi được mùi “Cửu Âm chân kinh”.

Còn vị khách không mời cuối cùng, không ai khác chính là Vân Thường… À không đúng, hắn bây giờ không còn được gọi là Vân Thường, mà phải gọi hắn là Trần Huyền Phong. Cái tên mà sư phụ đã ban tặng cho hắn.

Nói đi nói lại, việc sư phụ nhận Vân Thường… ầy, tôi lại quên, việc sư phụ nhận Trần Huyền Phong làm đồ đệ đã nằm trong dự liệu của tôi từ sớm, không biết các bạn có còn nhớ, trước đây tôi đã từng nói, sư phụ rất thích thu nhận những đứa trẻ mỹ mạo, có tài năng làm đệ tử. Nên thời gian trước khi tôi nhìn thấy ánh mắt sư phụ quan sát Trần Huyền Phong thì tôi đã biết ý định của người, chỉ có điều, tôi không nghĩ đến, tên thối tiểu tử đó lại đồng ý nhanh như vậy, thù hận trong lòng hắn đã lớn đến mức nào?

Sống bên cạnh Trần Huyền Phong 1 thời gian, mặc dù hay cãi nhau với hắn, nhưng tôi sớm đã xem hắn như đệ đệ của mình, cứ nghĩ đến kết cuộc bi thảm của hắn… Việc này khiến tôi vô cùng phiền não, mà phiền não hơn là…

“Vô Trần đại sư? Không phải Vô Trần đại sư là sư phụ của ngươi sao?” Trần Huyền Phong nhìn tôi ngạc nhiên thốt lên, ngay lập tức…

“Trùng Dương lần này phụng mệnh sư phụ đến bái phỏng Vô Trần đại sư, không ngờ đi ngang qua vùng Tây Sơn này lại gặp phải đệ tử của người, đúng là trùng hợp, nếu đã thế Phùng cô nương có muốn trở về Vô Danh sơn với Trùng Dương không?” Vương Trùng Dương sau biết được thân phận của tôi, thì tỏa ra vô cùng thân thiết, còn muốn đưa tôi trở về Vô Danh sơn.“A Hành, ta đưa ngươi đi.” Tiểu Thất vừa nhậm chức bang chủ lại không chịu ở lại lo cho bang phái của mình, mà rất hào hứng đòi đi theo.

“Vị Vô Trần đại sư này chắc chắn là 1 thế ngoại cao nhân, ta cũng rất muốn diện kiến.” Âu Dương Phong cũng không chịu thua kém, đến góp vui.

“Ta…”

“Được thôi, tất cả cùng đi!”

Tôi chưa kịp mở miệng từ chối thì giọng nói lành lạnh của sư phụ đã vang lên, quay đầu nhìn lại, tim tôi nhất thời nảy lên 1 nhịp. Sư phụ nhếch môi nở 1 nụ cười, ánh mắt lóe lên tia gì đó, cái cảm giác này rất quen thuộc. Người đang tính kế gì đây?

Thế là, tôi dắt theo 1 đàn mỹ nam mỹ nữ trở về Vô Danh sơn. Trên suốt đường đi, ngoài mấy lần cảm sốt nhẹ, với lại hay cãi nhau với Trần Huyền Phong, thì mọi việc đều suôn sẻ, cũng chẳng thấy bóng dáng tên sát thủ nào đến quầy rầy. Mới đầu tôi còn cảm thấy khó hiểu, nhưng sau mới chợt tỉnh ra, lần này cạnh tôi có nhiều cao thủ như vậy, thử hỏi còn tên ngu nào dám đâu đầu vào chỗ chết kia chứ. Đây có được xem là “trong cái rủi có cái may” không?

“Ngẩn ngơ cái gì, sư phụ của ta đang gọi ngươi kìa?” Còn đang u sầu nhìn cái bánh bao thì Trần Huyền Phong đã đi đến bên cạnh tôi từ lúc nào.

“Ngươi – có cần hễ mỗi lần mở miệng ra là – “sư phụ của ta” này, “ sư phụ của ta” nọ – hay – không?” Tôi nghe tiếng mình rít ra từ kẻ răng.

“Sao? Ngươi ganh tỵ với ta à?” Trần Huyền Phong hất cằm, tỏ vể đắc ý.“…” Cái tên thối tiểu tử này, hắn chỉ mới làm đệ tử của sư phụ ít ngày thôi thì đắc ý cái gì kia chứ, có ngày tôi còn làm sư mẫu của hắn nữa kia kìa: “Lúc nãy ta thấy “Nhược Hoa muội muội” của ngươi đi ra phía dòng suối, hình như đi lấy nước cho Tiểu Khắc Khắc, nhưng ta cũng không hẹp hòi nhắc nhở ngươi, “Nhược Hoa muội muội” của ngươi từ nhỏ lên ở Tây Vực, ngay đến nước để tắm còn hiếm, nói chi đến nước để bơi, lỡ như…”

“…” Trần Huyền Phong càng nghe tôi nói thì nét mặt càng tái đi, không đợi tôi nói xong đã quay đầu chạy về phía dòng suối.

Tôi nhìn thấy vậy thì trong lòng vô cùng hả hê. Thật ra tôi nào có thấy Mai Nhược Hoa đi ra dòng suối chứ, chỉ bịa đại 1 lý do, nào ngờ tên thối tử đó lại tin sái cổ, còn lo sợ cho tiểu tình nhân mới quen được của hắn, gặp phải chuyện không may gì mà chạy đi như bay thế kia, đúng là khi con người ta yêu thường ngu ra.

Mà nói đến Mai Nhược Hoa tôi lại thêm phiền não, cô bé này tuy mới 11, 12 nhưng lại là 1 trong những mỹ nhân bạch cừu của Âu Dương Phong, sắc đẹp không cần phải nói, lại vô cùng thông minh lanh lợi, chỉ mới quen biết 1 thời gian đã làm cho Trần Huyền Phong điên đảo. Đã thế, ánh mắt sư phụ khi nhìn cô bé rất lạ, hơi, không phải vì Mai Nhược Hoa mà sư phụ đồng ý cho đám người Âu Dương Phong đi theo đó chứ?

“Sư phụ, sư phụ, đồ nhi đã về rồi! Người đang ở đâu?” Vừa nhìn thấy bóng dáng ngôi miếu đỗ nát trên Vô Danh sơn, tôi đã lớn giọng gọi với vào.Vô Trần sư phụ của tôi không có gì tốt, chỉ được cái thính lực rất nhạy, dù ở cách xa cả trượng, mà tôi nói xấu người, người vẫn nghe rõ rành mạch.

Thế nhưng, hôm nay không hiểu lý do gì, tôi gọi mãi mà chẳng thấy người đâu cả, bình thường người đã vèo 1 cái bay đến chỗ tôi rồi. Trừ phi… 1 nỗi bất an trào dâng trong lòng, cước bộ của tôi ngày 1 nhanh hơn, nhưng đến nơi mới biết. Tôi thật tốn công lo lắng cho người.

“Gửi đồ nhi Vô Ưu thân yêu của sư phụ! Từ ngày con đi, chỉ còn lại 1 mình sư phụ sống cô đơn chiếc bóng trên ngọn núi to lớn lạnh lẽo này…”

“…” 1 sợi gân xanh trên trán tôi xuất hiện.

“1 ngày cứ như 3 thu, sư phụ thật sự vô cùng vô cùng, đặc biệt nhấn mạnh chữ vô cùng, buồn chán, nên sư phụ quyết định đến thăm cố hữu của mình…”

“…” 2 sợi gân xanh nổi lên.

“Nếu như con có trở về đây, đọc được lá thư này, và thật sự nhớ nhung sư phụ, thì cứ y theo bản đồ mà đi tìm sư phụ nhé. Cuối thư, sư phụ chờ con.”

“…” Trần Huyền Phong đọc hết bức thư Vô Trần sư phụ để lại, thì sợi gân xanh thứ 3 trên trán tôi cũng nỗi lên nốt. Thật sự là… không còn lời nào để nói.

Mất gần nữa tháng, đi xe đi ngựa, lội bộ trèo đèo, chịu lạnh chịu rét, đi dưới trời đông, mới về tới Vô Danh sơn, đã thế còn 1 phen uổng phí tâm tình lo lắng của tôi, nào ngờ Vô Trần sư phụ lại không có ở đây, còn vẽ cái gì bản đồ để tôi tìm kiếm. Thử hỏi có khiến tôi tức chết không chứ?

“Ngươi có chắc đây là bản đồ không vậy? Sao ta nhìn mãi mà không ra thế này?” Trần Huyền Phong cầm tấm bản đồ Vô Trần sư phụ để lại, lắc lắc trên tay.

Khi tôi quay đầu nhìn cái được gọi là bản đồ của Vô Trần sư phụ, thì mắt cũng hoa lên: “Hahaha… Sư phụ của ta rất có khiếu vẽ tranh trừu tượng… Hahaha…” Chắc chắn nụ cười hiện tại của tôi vô cùng gượng gạo. 1 vòng tròn, và mấy con giun! Lão sư phụ già này của tôi, vẽ cái gì thế này?

Chương 50: Hạ sách hay thượng sách, kết quả mới quan trọng

Dù cho tôi tốn rất nhiều nơ-ron, đủ để não tôi bị mài nhẵn, cũng không cách nào hiểu nỗi thứ được Vô Trần sư phụ gọi là bản đồ, thì làm sao mà dẫn mọi người đi tìm người được. Nên dưới ánh mắt sắc lạnh của sư phụ, tôi chỉ có thể cười trừ nói khoác: “Sắp rồi, rất nhanh ta có thể giải mã được tấm “mật đồ” này.” Nhưng cứ hẹn lần hẹn lựa mãi cũng không phải là cách.

Ở trên núi Vô Danh đến ngày thứ 5, tôi đã khiêu chiến gần tới cực hạn nhẫn nại của sư phụ. Nếu 1, 2 ngày nữa, mà tôi còn chưa giải mã được cái tấm bản đồ chết tiệc kia, thì không biết người sẽ dùng thủ đoạn gì đối phó với tôi. Cho nên, trước khi sư phụ nổi trận lôi đình, tôi phải biết được nơi Vô Trần sư phụ tới, tìm cho được người… A khoan! Nếu không tìm được người, thì để người đi tìm tôi. Vấn đề đơn giản như vậy tại sao tôi lại không nghĩ ra sớm kia chứ? Chẳng lẽ chỉ “trong cái khó, mới ló được cái khôn” sao?

Giang hồ dạo gần đây thật sự rất náo nhiệt, có vô số tin tức giật gân, khiến giang hồ dậy sóng mãnh liệt. Nếu bạn không biết đó là những tin giật gân gì, thì đừng lo, chỉ cần tạt vào bất cứ 1 tửu quán nào, ngồi nghe 1 chút, người ta bàn tán chuyện giang hồ, là sẽ rõ mồn một.

Chuyện là như thế này, cách đây không lâu, khi 1 nữ tử họ Phùng tên Hành tự tin nói là mình biết nơi cất giấu “Cửu Âm chân kinh”, giang hồ đã 1 phen dậy sóng, nhưng đó thì đã là gì, mới đây nhất, còn có chuyện kinh thiên địa, quỷ khóc thần sầu hơn, là cuộc tỷ thí võ nghệ mang tên “Hoa Sơn luận kiếm” trên đỉnh Hoa Sơn. Có thể nói, cuộc “luận kiếm” này được tuyên truyền rất tốt, không ai là không biết, ngay đến đứa trẻ 3 tuổi, hay bà già 80, chỉ cần bạn hỏi, cũng có thể kể rõ rành mạch đường đi đến Hoa Sơn và thể lệ tham gia cuộc đấu, phần thưởng chung cuộc vân vân và mây mây.

Chẳng những thế, khi bạn lội suối trèo đèo, đến được chân núi Hoa Sơn, khát nước, bước vào quán trà nhỏ ven đường nghĩ ngơi đôi chút, thứ đập vào mắt bạn đầu tiên không phải là ấm trà và bánh bao, mà là hai dòng chữ to, được treo trước cửa quán.

“Hoa Sơn luận kiếm, tìm kiếm người tài.

Vinh danh đệ nhất, chân kinh về tay.”

(Vô Trần đại sư)

Thử hỏi, danh hiệu đệ nhất cao thủ thiên hạ có sức hút cở nào, tuyệt thế võ công “Cửu Âm chân kinh” có sức hút cở nào. Cho nên đa phần các nhân vật được gọi là “cao thủ” của chúng ta, khi đọc được hai dòng chữ này thường quên mất cái khát, chẳng thèm uống trà mà đề khí chạy thẳng lên đỉnh Hoa Sơn, chỉ sợ chậm trễ 1 chút là không kịp đăng ký tham gia thi đấu, dù cho có khi khổng khi không phải bỏ ra 50 lượng lệ phí thi, cũng xứng đáng.

“Vô Trần đại sư sẽ tới đây?”

Từ sau khi tôi nói lên ý định “dụ rắn ra hang của mình”, đến khi thực hiện, đám mỹ nam chung quanh tôi không tỏ vẻ gì là đồng ý, cũng không tỏ thái độ phản đối, vẫn trầm mặc không nói, cho nên tôi tự biện giải cho thái độ trầm mặc đó là ngầm đồng ý. Nhưng không hiểu sao, đến tận hôm nay, ngày cuối cùng đăng ký thi đấu, sư phụ lại mở miệng hỏi tôi về vấn đề này.

“Tất nhiên, sư phụ của ta rất ghét bị người khác mạo danh, hiện giờ ta dùng thân phận của lão tổ chức cuộc tỷ thí này, còn đem “Cửu Âm chân kinh” ra làm phần thưởng, đảm bảo lão sẽ chạy vèo tới đây ngay thôi.” Tôi cười đầy tự tin nói.

“Nếu lão không nghe được tin tức này thì sao?” Sư phụ vẫn nghi ngờ.

“Sao có thể không nghe được, đám đệ tử Cái Bang của Tiểu Thất làm việc rất hiệu quả, Hoàng công tử yên tâm đi.” Tôi lại cười càng thêm tự tin, nhưng trong lòng cũng có 6 phần lo lắng, ai biết được lão sư phụ già của tôi có đến hay không? Nếu lão không đến sư phụ có đem tôi ném vào giữa võ đài thi đấu, cho đám “cao thủ” lang hổ đó chém chết không? Có trời mới biết!

Sư phụ sau khi nghe tôi khẳng định chắc chắn như thế nên đôi mày đẹp vốn hơi nhíu lại được thả lỏng ra, không nói gì nữa xoay người rời đi. Tôi nhìn theo cái bóng xanh của người mà thở dài. Suốt mấy tháng qua đồng hành cùng sư phụ đi tìm “Cửu Âm chân kinh”, có thể nói là “cùng ăn, cùng ngủ”, “sinh tử có nhau”, nhưng thái độ của người đối với tôi thật sự… không biết dùng từ gì để hình dung đây. Lạnh nhạt thì không đúng! Ân cần cũng không phải! Người cứ như ở rất xa… Phải! Rất xa, như trăng dưới nước, tôi không cách nào chạm vào được. Dù tôi có cố gắng tiếp cận thế, gợi ý là tôi vô cùng vô cùng hâm mộ người như thế nào, nguyện dùng thân báo đáp ân cứu mạng của người bao nhiêu lần, người cũng dững dưng bỏ ngoài tai. Có lẽ lúc này đây, chấp niệm của người với quyển chân kinh đã lấy đi tính mạng phụ mẫu người quá lớn. Hazzzz… Cách mạng chưa thành công, đồng chí cần cố gắng!

“Thối nữ nhân! Đứng đấy làm gì, mau đến phụ ta mang bạc đi cất.” Trần Huyền Phong vừa chốt sổ danh sách người tham gia tỷ thí, đang đau đầu vì mớ bạc, cùng ngân phiếu chất cao như núi xung quanh, vừa vặn thấy tôi đứng ngơ ngác 1 góc, thế là không cần để ý đến mặt mũi “đệ tử chân truyền của Vô Trần đại sư”, mà hét toáng lên giữa quần hùng. Khiến không ít nhân sỹ giang hồ, quay đầu nhìn tôi, với ánh mắt thương cảm, như đang nói: “Mỹ nhân mà lại bị thối!”

“Haha… Được, được rồi!” Mặc dù tức giận, nhưng ở chỗ đông người, mà lại đa số là nam nhân này, tôi đành phải kiềm nén cảm xúc muốn xông đến bóp chết Trần Huyền Phong, cười gượng hai cái, tạo dáng “phi yến đùa xuân” bước tới chỗ hắn. Mong là bộ dạng mỹ nhân tuyệt thế này của tôi sẽ gở gạt được chút danh dự.Hôm sau, ngày “Hoa Sơn luận kiếm” chính thức khai mạc.

Nhảy lên đài tỷ thí đầu tiên là hai tên giang hồ tép rêu, mà tên lại dài thòn lòn tôi không nhớ nổi, sau đó, cũng chỉ là mấy cặp tốt thí thân. Cao thủ thật sự đúng là làm cao, chỉ lựa lúc cuối mới lên đài mà thôi.

Đấu qua đấu lại hơn 10 trận, chẳng trận nào ra hồn, khiến cho người xem, kiêm ban tổ chức, kiêm giám khảo, kiêm người phát phần thưởng như tôi đây không khỏi đánh 1 cái ngáp. Đột nhiên…

“Vô Ưu! Con thật to gan!”

1 âm thanh cường độ 150 deciben vọng từ chân núi lên, khiến cho không ít cao thủ ở đây nhíu mày. Nhưng tôi nghe được lại cười đến không khép nổi miệng, la to: “Sư phụ, con nhớ người lắm a!”

Ngay sau tiếng la của tôi, 1 bóng đen, bay vèo 1 cái, đến trước mặt tôi, trên tay còn xách theo 1 người.

“Vô Ưu, tại sao con lại hư đốn như vậy, mới rời núi 1 thời gian đã học người ta nói dối, dám mạo danh sư phụ mở cuộc tỷ thí gì gì đó, còn đem cái gì gì đó chân kinh làm phần thưởng, con muốn lão già như ta đây tức chết phải không? Con thật là….”

Vô Trần sư phụ vừa xuất hiện, cũng không thèm để ý xung quanh đây còn có những ai, mà liên tục giáo huấn tôi. Nhưng lúc này tôi nào có thời gian nghe vị “Đường Tăng tái thế” trước mặt giáo huấn chứ, bởi vì tôi đang bận quan sát cái người Vô Trần sư phụ đang xách như xách con gà trên tay kia kìa.

Đầu cổ rối bời, quần áo kỳ dị, trên người mang túi da, khuôn mặt hồng hào thanh tú thì nhăn lại làm 1 cục, miệng môi liên tục mấp mái như đang nói hay chửi rủa gì đó, nhưng tiếc là không thể phát ra tiếng nào. Người bị xem như gà này không phải lão ngoan đồng Chu Bá Thông thì còn là ai?

Hoàng Dược Sư dù nôn nóng đến chỗ Vô Trần đại sư hỏi về tung tích “Cửu Âm chân kinh”; Vương Trùng Dương nhìn thấy sư đệ bị tóm như tóm gà thì rất lo lắng, Âu Dương Phong, Hồng Thất và 1 số người có mặt ở đây cũng rất nôn nóng muốn tiến đến diện kiến vị Vô Trần đại sư này. Nhưng khi vừa nhìn thấy bộ dạng chửi người vô cùng cường đại, và chất lượng âm thanh cực tốt của lão. Sợ là, mình vừa bước chân qua đó, rủi đâu lão đang cao hứng, chửi luôn cả mình thì sao, với mức độ lãi nhãi của lão cũng đủ làm cho 1 con voi phải té xủi, thì bước chân người nào người nấy đều trở nên cứng đờ. Ra quyết định, dù cho Phùng Hành có bị lão hòa thượng già kia lãi nhãi đến té xỉu, cũng nhất quyết phải đợi lão lãi nhãi xong mới qua.Cứ tưởng Vô Trần sư phụ sau khi giáo huấn tôi xong, sẽ ngay lập tức dẹp loạn đám nhân sỹ giang hồ ở đây, kết thúc luôn “Hoa Sơn luận kiếm”, nào ngờ…

“Hazzz… Thôi được rồi, dù gì sư phụ cũng giữ “Cửu Âm chân kinh” mấy chục năm rồi, cũng nên giao lại cho người có duyên.” Vô Trần sư phụ thở ra 1 hơi ảo não, sau quăng Chu Bá Thông nãy giờ vẫn cầm trên tay qua 1 bên, móc nhanh 1 cái hộp gỗ tử đàn trong ngực áo ra, giơ cao lên, hét lớn: “ “Cửu Âm chân kinh” ở đây, ai thắng, sẽ là của người đó.”

Hoàng Dược Sư rút ngọc tiêu bên hông, nhếch mép cười: “Được thôi!”

Vương Trùng Dương ôm quyền hướng Vô Trần sư phụ cười nói: “Vãn bối cũng muốn thử sức!”

Hồng Thất rút cây “Đã Cẩu Bỗng” giắt sau lưng ra gõ mạnh lên 1 tảng đá, hét to: “Đánh thì đánh!”

Âu Dương Phong giao Âu Dương Khắc lại cho Mai Nhược Hoa, tiếp nhận cây trượng đầu xà từ chỗ mỹ nữ bạch cừu, cười nói: “Tại hạ đã sẵn sàng!”

“Sư phụ, đệ tử cũng muốn tham gia!” 1 nam tử mặc y phục cẩm bào sang trọng, trên đầu mang ngọc quan, không biết từ lúc nào đứng phía sau Vô Trần sư phụ lên tiếng.

“Được được, Trí Hưng con đừng làm mất mặt Đại Lý, đừng làm mất mặt ta!” Vô Trần sư phụ vừa cười vừa vỗ bịch bịch vào vai cẩm y nam tử.

“…” Đại Lý? Trí Hưng? Tôi kinh ngạc nhìn cẩm y nam tử. Đây là vị vua thứ 19 Tuyên Tông đế Đoàn Trí Hưng của Đại Lý, người sẽ trở thành Nhất đăng đại sư đây sao? Đi tu thật đáng tiếc!

Cao thủ chân chính đã ra tay, thì đám tép rêu hay cao thủ nữa vời đều bị lép vế, chẳng ai dám lên võ đài nữa, võ đài trở thành thiên hạ của 5 người bọn họ. Bọn họ tỷ thí cũng có chút khác người, không phải 1 chọi 1, hai người giao đấu với nhau như bình thường, mà là 5 người cùng lao vào quần đấu, 1 chọi 4. Đấu nhau ác liệt đến nỗi cái lôi đài nhỏ bé của tôi cũng bị đánh tanh bành.

Có điều, 5 người bọn họ võ công đều cao cường, ngang tài ngang sức, đấu với nhau suốt 3 ngày 3 đêm cũng không cách nào phân được thắng bại. Khiến cho những người từng chứng kiến trận đấu này, khi nhắc lại không khỏi trầm trồ khen ngợi, còn thêm thắc đủ điều, khiến 5 người bọn họ trở thành truyền kỳ của võ lâm “Võ Lâm ngủ tuyệt”, nhưng đó là những chuyện sau này. Còn hiện tại….

“Sư phụ, sư phụ, mau kêu bọn họ dừng tay, bọn họ mà đánh nhau 1 hồi nữa là đỉnh núi Hoa Sơn cũng sụp mất.” Tôi nhìn cảnh tượng đất đá bị chưởng lực làm bay tán loạn, mà không khỏi rùng mình, không thể tiếp tục ngồi bắt chéo chân 1 bên, vừa quan chiến vừa ăn hạt dưa được nữa, đành cố sống cố chết kêu Vô Trần sư phụ bắt 5 “tên điên” đang phá hoại môi trường kia dừng tay.

Vô Trần sư phụ bị tôi lôi kéo, thì nhíu mày, liếc ánh mắt khinh thường nhìn tôi, đang định nói gì đó, sau tự nhiên ánh mắt lóe sáng, quay sang phía 5 bóng người đang bay lên bay xuống giao đấu, hét to: “Người nào thắng ta gã đệ tử yêu dấu của ta cho người đó.”

5 người bọn họ đang đấu quên trời đất để giành “Cửu Âm chân kinh”, đột nhiên nghe 1 tiếng hét của Vô Trần sư phụ, chỉ thấy Hoàng Dược Sư, Âu Dương Phong, Hồng Thất, Đoàn Trí Hưng động tác trở nên cứng đờ. Chỉ có Vương Trùng Dương đang thi triển 1 chiêu “Tiên thiên công”, không cách nào thu về, kiếm khí xẹt ngang qua vạt áo cả 4 người. Vì thế…

“Hay cho 1 chiêu “Tiên thiên công”. Ta tuyên bố Vương Trùng Dương là người thắng cuộc!”

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau