TIẾU NGẠO THẦN ĐIÊU

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Tiếu ngạo thần điêu - Chương 26 - Chương 30

Chương 26: Trâu già xuất hiện

Do Tuyệt Tình cốc quá lớn, tôi lại không biết đường ra. Chạy đông chạy tây, không biết lúc nào lại chạy đến 1 rừng trúc, xuyên qua rừng trúc thì lại gặp 1 cái hồ mọc đầy hoa thủy tiên thơm mát. Loài hoa thủy tiên này vốn mọc ở phương Nam, khí hậu ấm áp, không hiểu sao lại có mặt trên đỉnh núi này. Tôi đoán bên dưới núi này ắt phải có suối nước nóng, địa khí mới đặc biệt ấm áp, giúp hoa sinh trưởng tốt như vậy.

Trên hồ cứ cách bốn, năm thước lại cắm 1 cái cọc gỗ dùng để qua lại. Lúc này, có 8 người đi tới. Tôi vội núp vào 1 bên quan sát. Trong 8 người đó, có 1 tên mặc áo xanh lá cây, như là người dẫn đường, nhảy lên cọc gỗ mà đi qua hồ đầu tiên. 7 người kia thấy vậy liền làm theo. Mà 7 người đó không ai khác chính là đám người Dương Quá, Hoắc Đô, và lão khỉ già Kim Luân. Con bà nó, phải chạy nhanh thôi.

“Ngươi còn đứng đây làm gì, mau vào trong chuẩn bị, cốc chủ sắp ra gặp khách.” Đột nhiên bả vai bị 1 bàn tay chụp lấy, 1 giọng nói nam nhân trẻ tuổi vang lên. Tôi giật mình, nhưng cố gắng chấn tĩnh lại, quay đầu ra sau cúi thấp người, “Dạ” 1 tiếng.

“Nhanh đi theo ta.” Áo xanh lá cây nói rồi bước nhanh đi về phía hồ thủy tiên. Để tránh bị phát hiện, tôi chỉ có thể phục tùng, đi theo sau xanh lá cây.

Xanh lá cây dẫn tôi đi đến 1 tòa sơn trang rất lớn, chúng tôi đi từ bên cửa hông sơn trang vào bên trong. Cùng với áo xanh lá cây, nhập thành hàng với 8 nam nữ xanh lá cây khác đã đợi sẳn ở đó. Trong đó có thiếu nữ đã bắt tôi và lão ngoan đồng đến đây.

Đứng 1 lát, thì nghe bên ngoài có giọng nam nhân nói: “Quí khách đã tới, thỉnh cốc chủ ra tiếp.” như là hiệu lệnh, hàng nam nữ chúng tôi liền đi ra ngoài đứng ở bên trái của sảnh đường. Toàn bộ sảnh đường được trang trí màu xanh, thêm 1 đám xanh lá cây bọn tôi nữa quả thật là quá chói mắt mà. Mà còn chói mắt hơn là đám người Dương Quá, Hoắc Đô mặc y phục khác màu ngồi bên dưới sảnh đường bên phải kia kìa.

Có lẻ bởi tôi mặc y phục xanh lá cây, hoa lẫn với đám người xanh lá cây, cùng cách trang trí cũng xanh nốt nên bọn họ bị chói mắt mà chẳng chú ý đến tôi. Nếu để Hoắc Đô hay lão khỉ già Kim Luân thấy được tôi, chắc sẽ lột da tôi ra mất.

Chốc lát sau, từ sau bình phong bước ra 1 nam tử trung niên, vái chào khách, rồi ngồi ngay xuống ghế chủ vị. Nam tử trung niên mặc áo xanh lam, khuôn mặt anh tuấn, cử chỉ phóng khoáng, nhưng màu da nhợt nhạt, nhìn có chút khô khan, giống như người có bệnh. Người ra không ai khác là Công Tôn Chỉ, cốc chủ Tuyệt Tình cốc.

Công Tôn Chỉ vừa ngồi xuống, liền có 1 đám đồng tử áo xanh bưng trà từ bên trong ra, cho hắn và khách. Còn nhiệm vụ của 10 người chúng tôi là cứ đứng như trời tròng 1 bên, làm nền. Công Tôn Chỉ này cũng quá mức phô trương đi.

Công Tôn Chỉ vén ống tay áo, bưng tách trà lên, nói: “Mời quí khách dùng trà.”

Công Tôn Chỉ dứt lời, thì 1 nam nhân thân cao tám thước, chân tay to và thô, mặt mang nụ cười ngớ ngẩn, cặp mắt lờ đờ trong đám người Dương Quá, lên tiếng: “Này cốc chủ, các hạ thịt chẳng chịu ăn, rượu không chịu uống, làm sao mà sắc diện chẳng ốm yếu thế này.”

Công Tôn Chỉ thản nhiên uống 1 ngụm trà, nói: “Bổn cốc mấy trăm năm nay vốn chỉ ăn chay.”

Nam nhân kia hỏi: “Như thế thì có gì hay? Tưởng được trường sinh bất lão chắc?”

Công Tôn Chỉ: “Từ thời Đường Huyền Tông, khi tổ tiên tới đây ẩn cư đã giới định ăn chay, con cháu không dám phá giới.”

Kim Luân chắp tay nói: “Thì ra tôn phủ đã di cư đến đây từ thời Thiên Bảo, quả là lâu đời.”

Công Tôn Chỉ cũng chấp tay nói: “Không dám!”

Lúc này, 1 người mặc y phục đen, mặt cứng đờ như cương thi, không chút biểu cảm, ngồi bên mé phải Dương Quá, đột nhiên lên tiếng: “Vậy là tổ tông các hạ từng gặp Dương quí phi cơ đấy?”
“…” Chắc chắn lúc này cơ mặt tôi đang giật liên hồi. Cái bộ mặt xấu xí đến mức độ đó, thì chỉ có mặt nạ da người của sư phụ tôi mới có thể tạo ra thôi. Không ngờ đến tận đây mà vẫn phải nhìn thấy.

Công Tôn Chỉ không giận mà nói: “Tệ tộc quả từng làm quan trong triều thời Đường Huyền Tông, khi thấy Dương Quốc Trung làm loạn triều chính, mới phẫn chí tới đây ẩn cư.”

Mặt cương thi cười hô hố, nói: “Thế thì tổ tông các hạ từng uống nước rửa chân Dương quí phi rồi.”

Mọi người trong sảnh nghe mặt cương thi nói thế thì đều biến sắc.

Mặc dù biết không nên gây sự chú ý, nhưng khi nghe mặt cương thi nói thế, tôi không nhịn được mà phì cười, liền bị 1 nam xanh lá cây đứng bên cạnh trừng mắt, liền lập tức nhịn cười, đứng nghiêm lại. Do nhịn cười, mà cả người run lên như bị động kinh. Vậy mà Công Tôn Chỉ vẫn ngồi im bất động, mặt không đổi sắc. Quả thật kiềm chế quá tốt.

Nhưng 1 lão lùn, cao chưa tới 1 mét, râu tóc dài tới chân, đều bạc trắng, mặt mũi quái dị, mặc y phục màu xanh lam, đai lưng được bện bằng dây cỏ, đứng bên cạnh Công Tôn Chỉ, thì không nhịn được, nói to: “Cốc chủ nể các vị là khách, dùng lễ đối đãi, sao các hạ lại nói năng bất nhã như vậy?”

Lão lùn này là Phàm Nhất Ông đây sao? Quả nhiên, quá lùn.

Mặt cương thi lại cười hô hố, giọng quái dị, nói: “Tổ tông các ngươi nhất định từng uống nước rửa chân Dương quí phi, nếu không uống, ta sẽ cắt đầu nộp cho các ngươi.”

Nam nhân cao lớn nghe thế thì lên tiếng: “Tiêu Tương Tử, sao huynh biết? Chẳng lẽ ngày ấy huynh cũng cùng uống với họ hay sao?”

Mặt cương thi lại cười hô hố, nói: “Nếu không uống nước rửa chân để bị đau bụng, thì làm gì phải kiêng chất tanh?”
Nam nhân cao lớn vỗ tay cười lớn, reo lên: “Đúng, đúng lắm, thật là chí lý.”

Phàm Nhất Ông giận dữ, bước ra giữa sảnh nói: “Tiêu Tương tiên sinh, chúng tôi ở đây không hề đắc tội với tiên sinh, tiên sinh muốn động thủ, thì mời lại đây.”

Mặt cương thi: “Hay lắm!” rồi mang theo cái ghế bay qua chiếc bàn, “hịch” 1 tiếng, đã đáp xuống ngồi giữa sảnh, nói: “Gã râu dài kia, tên ngươi là gì? Ngươi biết tên ta, ta vẫn chưa biết tên ngươi, động thủ như thế chẳng công bằng chút nào.”

Vẻ mặt Phàn Nhất Ông biến chuyển, nhìn về phía chủ nhân của mình. Công Tôn Chỉ lúc này mới lên tiếng: “Thì cứ cho y biết tên, không sao.”

Phàn Nhất Ông liền nói: “Ta họ Phàn, tên Nhất Ông, mời tiên sinh đứng dậy ban chiêu.”

Mặt cương thi: “Ngươi sử dụng binh khí gì? Lấy ra cho ta coi cái đã.”

Phàn Nhất Ông: “Tiên sinh muốn xem binh khí ư, được thôi.” Nói rồi giậm chân phải xuống nền nhà, nói: “Mang ra đây!”

1 lúc, hai đồng tử áo xanh khiêng ra 1 cây cương trượng đầu rồng dài chừng 1 trượng. Cây cương trượng còn cao hơn cả Phàn Nhất Ông, lại trông nặng như thế, mà lão cầm trên tay nhẹ như cầm 1 chiếc đũa. Lão lùn họ Phàn này, võ công cũng không tệ.

Mặt cương thi không thèm để ý, lấy trong túi ra 1 cái kéo to, nói: “Ngươi có biết ta dùng cây kéo này làm gì không?” dừng lại 1 chút lại cười ha hả nói: “Này gã râu dài, ngươi có biết cái kéo quí này của ta có tên là gì hay không?”

Phàn Nhất Ông tức giận nói: “Thứ binh khí bàng môn tả đạo ấy, làm sao có tên gọi tao nhã được kia chứ.”

Mặt cương thi cười ha ha nói: “Không sai, cái tên đúng là không tao nhã, gọi là cái kéo cắt lông chó đấy.”

Tôi nhịn cười quả thật vô cùng khổ sở, bụng đã muốn quặng đau, nên vừa nghe mặt cương thi nói thế thì không nhịn nỗi nữa cười phá lên.

Cười thỏa rồi, mới hối hận, bởi cả sảnh đường mấy chục người, gần cả trăm con mắt đang đổ dồn về phía tôi, khiến cả người tôi lạnh run. 2 tiếng nói đồng thanh vang lên.

Hoắc Đô: “Tiểu Trình!”

Dương Quá: “Tiểu Trình!”

Con bà nó, bị phát hiện rồi. Lần này chết chắc.

Chương 27: Lão ngoan đồng vs Phàn Nhất Ông

“Trình nha đầu, ngươi cũng tớiđây góp vui sao?” Mặt cương thi bay tới chụp lấy tay tôi, cười ha ha nói: “Ngươi ở đây thật đúng lúc, có thể xem ta cắt lông con chó râu dài.” Nói rồi xoay người trong chớp mắt, xoẹt 1 tiếng, cái kéo lớn chĩa tới bộ râu của Phàn Nhất Ông mà cắt.

Bọn người Dương Quá, Hoắc Đô có vẻ rất bất ngờ vì mặt cương thi chẳng những quen biết tôi, mà còn có vẻ rất thân thiết, nhưng bọn họ làm sao biết được mặt cương thi vốn không phải là Tiêu Tương Tử, mà là lão ngoan đồng đeo mặt nạ da người giả trang.

Phàn Nhất Ông bị lão ngoan đồng tấn công bất ngờ cũng không hoảng, vội chống cây trượng, tung người lộn 1 vòng lên cao hơn 1 trượng. Lão ngoan đồng tấn công cực nhanh, Phàn Nhất Ông né tránh cũng thần tốc, 1 cắt 1 né, đúng là hai cao thủ võ công thượng thừa. Bởi lẽ đám xanh lá cây trong sảnh còn bận quan tâm đến trận đấu, nên tôi mới được bình yên.

Phàn Nhất Ông bị lão ngoan đồng cắt mất 3 sợi râu, lão thổi 1 hơi, ba sợi râu bay về phía bàn, “choang” 1 tiếng, ly trà trên bàn vở tan. Lão ngoan đồng cười ha ha, nhảy đến chỗ tôi, đánh kéo tanh tách, nói: “Trình nha đầu, ngươi có thấy cây kéo cắt lông chó của ta có lợi hại không?”

Tôi bị lão hỏi, chỉ có thể cười gượng, đáp: “Lợi hại.” Bởi Hoắc Đô lúc này như đang muốn đục lỗ lên người tôi, nếu không phải lão khỉ gì Kim Luân kìm lại, chắc hắn đã xông đến ăn sống tôi luôn rồi, mà điều đáng sợ hơn là ánh mắt hắn nhìn tôi rất giống ánh mắt mỗi khi sư phụ tức giận, chặc chặc.

Phàn Nhất Ông bị lão ngoan đồng đùa giỡn thì rất tức giận, quay về phía Công Tôn Chỉ, cúi mình nói: “Sư phụ, đệ tử hôm nay không thể giữ lễ kính khách được nữa rồi.”

Công Tôn Chỉ khẽ gật đầu. Phàn Nhất Ông vung cây cương trượng quét ngang qua chỗ lão ngoan đồng, tiếng gió nghe ù ù. Tôi đứng kế bên thấy vậy liền cả kinh, vội dùng khinh công nhảy lên xà ngang tránh né. Lão ngoan đồng giơ tay trái chụp cây cương trượng, tay phải cầm kéo chĩa đến cắt râu của Phàn Nhất Ông.

Đột nhiên 1 cái bóng xám từ cửa sảnh vụt vào cực nhanh, song chưởng cùng đánh tới sau lưng lão ngoan đồng. Tôi cả kinh quát: “Cẩn thận.”

Thế chưởng của kẻ đánh lén vừa nhanh vừa mạnh, tất đắc thủ, lão ngoan đồng liền dùng chưởng đánh vào cùi chỏ kẻ đánh lén, lập tức hóa giải ngay chưởng lực.

Bọn Dương Quá cả kinh kêu lên: “Tiêu Tương Tử!”

Lão ngoan đồng : “Bị phát hiện rồi, chơi không vui.” Nói rồi túm lấy mặt nạ trên mặt tháo ra quăng lên không trung, Dương Quá thấy thế liền nhảy lên chụp lấy cái mặt nạ, nhét vào trong áo. Thì ra cái mặt nạ da người này là lão trộm của Dương Quá.

Thiếu nữ áo lục vừa thấy diện mạo lão ngoan đồng thì kêu lên: “Cha ơi, là lão già ấy đấy.”

Lão ngoan đồng nhảy lên xà ngang kéo tôi xuống, định mang tôi rời đi, nhưng Tiêu Tương Tử nào có chụi để yên, hai bàn tay của gã như hai cái móng vuốt sắt chụp tới chỗ chúng tôi. Công Tôn Chỉ liền cao giọng nói: “Thỉnh hai vị dừng tay.”Tiêu Tương Tử vì nẻ mặt Công Tôn Chỉ nên không động thủ nữa, lão ngoan đồng lại không thèm để ý, đứng cười hề hề bên cạnh tôi, xem như chẳng có việc liên quan tới mình.

Công Tôn Chỉ thong thả bước ra giữa sảnh, dùng tay phải phẩy phẩy bụi trên áo, lại dùng tay trái phẩy phẩy bụi, mặc dù trên người ông ta không hề có 1 hạt bụi nào, tên cốc chủ này cũng quá làm màu đi. Sau khi đã xác định trên người mình không có bụi, Công Tôn Chỉ mới chậm rãi lên tiếng: “Lão tiền bối này, nếu lão muốn rời khỏi cốc, trước hết hãy để lại mấy thứ hôm trước lão đã lấy thì hơn.”

Lão ngoan đồng nghe thế thì cả giận, mày dựng ngược lên, cao giọng nói: “Ngươi nói thế tức là bảo ta lấy trộm đồ của ngươi à. Hừ, cái xó cùng cốc này có bảo bối quái gì để cho ta trộm chứ?”

Nói rồi như để chứng minh mình không có lấy, liền cởi bỏ quần áo trên người ra, động tác chân tay cực lẹ, trong giây lát đã trần như nhộng. Công Tôn Chỉ luôn miệng quát dừng, nhưng lão ngoan đồng chẳng thèm để ý, cứ cởi tuốt tuột. Tôi đứng bên nhìn 1 màn này mà đầu choáng mắt hoa. Phải chi là 1 nam tử trẻ tuổi thoát y trước mặt tôi, chứ không 1 lão già, da nhăn nheo hết như lão ngoan đồng, thì tốt biết mấy. Nhưng đột nhiên trước mắt tối sầm, người đã bị người nào đó ôm lấy, đầu dùi vào ngực người nào đó.

Hoắc Đô: “Chu lão tiền bối, tốt hơn lão hãy mặc lại quần áo vào trước thì hơn, ở đây còn có nữ nhân, lão như thế thật là phô cái xấu ra cho thiên hạ chê cười mà.”

Lão ngoan đồng: “Ta ở trong bụng mẹ chui ra như thế nào, thì bây giờ vẫn trong trắng y nguyên như thế, có gì là xấu? Còn cái tên cốc chủ kia, đã già rồi mà còn lấy 1 thiếu nữ trẻ tuổi xinh đẹp làm vợ, hì hì, thế mới đáng bị thiên hạ chê cười… Nhưng mà ngươi là ai mà lại ôm Trình nha đầu nhà ta như vậy, mau buông tay.” Nghe lão nói tới đây thì tôi đã bị kéo ra từ trong lòng người nào đó, đến đứng sau lưng lão ngoan đồng, trước mắt lại sáng rõ.

Hoắc Đô hình như bị trúng chưởng của lão ngoan đồng, sắc mặt tái nhợt. Lão ngoan đồng đột nhiên kêu lên: “Ôi chao, quên mất, không mặc quần áo, lạnh quá.” Nói rồi tay chân thoăn thoắt mặc quần áo trên đất vào. Sau túm lấy tay tôi dùng kinh công bay đi. Mọi thứ chỉ diễn ra trong chớp mắt, đến khi tôi định thần lại thì không biết mình bị lão ngoan đồng mang đến nơi nào rồi. Nhìn xung quang thì thấy đây là 1 đỉnh núi hoang vu, bốn phía cây cối rậm rạp, sơn trang ở dưới chân núi cách đây vài dặm chứ không ít. Bên kia còn có vách núi cao trăm trượng, gió thổi vù vù, nếu lỡ chân rơi xuống, thịt nát xương tan là cái chắc.“Trình nha đầu, ngươi không sao chứ?” Lão ngoan đồng lăn xoăn chạy quanh người tôi, hỏi han, tôi cười khổ 1 cái nói: “Ta thì có thể bị làm sao, nhưng mà lúc nãy lão….” Sao lại ra tay đánh Hoắc Đô kia chứ. Mấy chữ sau cùng tôi thật không nói ra được.

Lão ngoan đồng tò mò hỏi: “Ta làm sao?”

“Không có gì.”

Lão ngoan đồng liếc mắt nhìn tôi 1 cái, sau như nhớ ra gì đó thì cười vui vẻ nói: “Ta trong lúc đi tìm ngươi thì gặp một tiểu cô nương rất xinh đẹp nha, đẹp hơn ngươi nhiều. Mà 1 tiểu cô nương xinh đẹp như vậy, lại sắp phải gã cho cái gả cốc chủ già đó, thật đúng là “hoa lài cấm bãi phân trâu” mà…”

Tôi đoán lão ngoan đồng đã gặp Tiểu Long Nữ, lão có vẻ rất thích nàng ta, cứ liến thoắn kể Tiểu Long Nữ như thế này, Tiểu Long Nữ như thế kia. Chẳng phải lão không có hứng thú với nữ nhân sao? Mị lực của Tiểu Long Nữ quả thật quá lớn. Tôi nghe 1 hồi thì đầu choáng váng. Chỉ bó gối, ngồi thẩn thờ nhìn mây trắng bay bồng bềnh bên dưới, không biết đã qua bao lâu. Lúc nãy nhìn sắc mặt tái nhợt của Hoắc Đô, tôi thật sự có chút xíu lo lắng. Lão ngoan đồng ra tay không biết có nặng quá không? Dù gì hắn cũng là mỹ nam, nếu để 1 mỹ nam như Hoắc Đô chết sớm, thật sự quá đáng tiếc.

“Lão tặc tử.” Đột nhiên 1 tiếng nam nhân vang lên. Ngay sau đó chỉ nghe tiếng gió vù vù, 1 bóng người bay nhanh đến chỗ chúng tôi.

Người đến là Phàn Nhất Ông, chỉ có điều bộ râu dài của lão đã bị cắt mất. Lão nhìn thấy lão ngoan đồng trên đỉnh núi thì liền xông vào giao đấu. Hai người đánh nhau vô cùng kịch liệt, còn kịch liệt hơn cả lúc ở đại sảnh, không quan tâm đến việc nơi đây là đỉnh núi, bên kia còn có vực sâu. Nhưng mà họ đánh nhau thì đánh nhau đi, tại sao lại làm liên lụy đến 1 người vô tội như tôi chứ?

Lão ngoan đồng đánh vào ngực Phàn Nhất Ông 1 chưởng, khiến lão lùn họ Phàn bay vèo về phía tôi, tôi liền dùng khinh công tránh né, nhưng nơi tôi đứng lại là bên mép vực, chân trái của tôi đạp hụt vào không trung 1 cái, cả người liền ngã ra sau, chỉ thấy gió thổi ù ù bên tai, cùng tiếng la thất thanh của lão ngoan đồng.

Định luật khi rơi xuống vực của nhân vật nam chính trong phim kiếm hiệp là: 1- rơi xuống hồ nước, không chết, còn gặp được cao nhân; 2- túm được cành cây mọc ra lưng chừng núi, không chết, còn vô tình lấy được võ lâm bí tịch đã thất lạc từ lâu; 3- rơi thẳng xuống núi nhưng chỉ bị thương, không chết, được nhân vật nữ chính đẹp như thiên tiên cứu sống. Nói chung, dù như thế nào cũng không chết được.

Nhưng: 1- tôi không phải nam chính, không có ánh sáng hào quang nhân vật chính bảo vệ; 2- tôi cũng không phải nữ chính, giống như trên, không được tác giả bảo vệ; 3- tôi cũng không phải nhân vật phụ quan trọng, chỉ là tiểu nhân vật, có tôi cũng thế mà không có tôi thì Thần Điêu của Kim Dung lão gia tử vẫn là Thần Điêu. Cho nên…

“Cứu mạng a…” Chỉ có 1 con đường là… chết chắc.

Chương 28: Sao lại là ngươi?

“Mi xinh xắn thế này, mai sau lớn lên, không làm cho kẻ khác đau khổ, thì tự mình sẽ đau khổ, chi bằng chết sớm đi là hơn. Thế gian bớt được 1 chút phiền não.”

“Nha đầu, nữ nhân này là kẻ hung ác, có muốn đánh ả không?”

“Tỉnh rồi sao? Ta và ngươi xem như có duyên, ta sẽ nhận ngươi làm đồ đệ. Sau này theo ta, những chuyện trước đây hãy quên hết đi.”

“Ta đành miễn cưỡng tiếp nhận ngươi vậy?”…

“Tiểu Trình! Tiểu Trình!”

Lạnh quá, tối quá, cả người còn đau như có ai tháo từng khớp xương của tôi ra rồi ráp lại vậy? Có phải tôi đã chết rồi không? Tôi không muốn chết, tôi vẫn còn chưa vui chơi đủ, còn rất nhiều mỹ nam đợi tôi đến ăn đậu hũ của họ mà. Tôi còn chưa gặp mặt được mỹ nam Gia Lục Tề kia mà. Sư phụ, người đâu rồi, đồ nhi rất sợ, mau đến cứu đồ nhi.

“Tiểu Trình! Tiểu Trình! Mau tỉnh lại.”

Ai? Ai đang gọi tôi? Có phải là tiếng gọi hồn của quỷ sai không, tôi không muốn đi. Hoắc Đô, ngươi sao không đến cứu ta, ngươi không phải nói muốn trả ơn cho ta sao, tại sao hồn phách ta sắp bị quỷ sai bắt đi rồi ngươi cũng không xuất hiện.

“Tiểu Trình!”

“Không, ta không muốn chết.” Tôi bật người ngồi thẳng lên, cơn đau nhức truyền khắp cơ thể.

“Tiểu Trình…”

“AAAAAAA……Quỷ.” Thật may quá, tôi vẫn còn sống, bởi vì cái người xuất hiện trước mặt tôi đã tán cho tôi 1 cái, như trời giáng vào mặt. Chứng tỏ tôi chưa chết, mà cái người vừa tán tôi đó cũng không phải quỷ. Huhuhu. Chỉ có điều tuy được gọi là người nhưng vẻ mặt của người đó còn đáng sợ hơn cả quỷ. Không phải người này cũng đeo mặt nạ da người của sư phụ đó chứ.

“Tiểu Trình, cô nương có sao không?” Lúc này tôi mới để ý đến Dương Quá đang ngồi cạnh mình. Hắn để trần nữa thân trên, dưới ánh sáng nhàn nhạt trong hốc đá, khuôn mặt điển trai đến lạ thường và vòm ngực săn chắc của hắn ở ngay trước mắt tôi, chỉ cần đưa nhẹ tay ra 1 chút là có thể chạm được vào vòm ngực của Dương Quá. Hơi thở nam tính của hắn cứ lờn vờn quanh mũi tôi. Trên người tôi lại đang mặc trung y của hắn. Thử hỏi làm sao tôi có thể chịu nỗi đây.

“Tiểu Trình…Cầu tiền bối, tại sao Tiểu Trình đã tỉnh rồi lại ngất nữa vậy?” Giọng Dương Quá lo lắng vang lên trên đầu tôi.

“Ngươi cứ ôm như thế thì nó sẽ không tỉnh lại.” Giọng ồm ồm nam không ra nam nữ không ra nữ vang lên bên cạnh, rồi 1 giọng thiếu nữ trẻ tuổi vang lên: “Phải đó Dương đại ca, có thể Trình cô nương bị ngọp, huynh hãy đặt cô nương ấy nằm xuống đất đi.”

“Nhưng mà cả người Tiểu Trình đang run lên, chắc là lạnh lắm.” Dương Quá vẫn lo lắng nói. Nhưng tại sao hắn nói 1 đằng lại làm 1 nẻo, đặt tôi nằm xuống mặt đất làm gì?

“Dương… Dương Quá, đây là đâu?” Tôi chỉ có thể giả vờ như vừa tỉnh dậy, yếu ớt ngồi dậy khỏi mặt đất lạnh lẽo.
Dương Quá thấy tôi tỉnh dậy thì rất vui mừng: “Ta cũng không biết, chỉ biết đây là 1 hốc đá.” Dừng lại 1 chút, vẻ mặt buồn rầu nói: “Nhưng từ đây muốn lên trên ít nhất cũng phải trăm trượng, dù cho có khinh công giỏi cở nào cũng khó mà leo lên trên được.”

“Hốc đá? Cao trăm trượng? Thế mà ta rơi xuống lại không sao?” Tôi mờ mịt hỏi. Tôi thật sự quá ngạc nhiên đi, rơi từ dộ cao như thế, mà tôi chẳng những không chết, đã thế tay chân vẫn lành lặn như thường, chỉ có vài vết trầy xước nhỏ không đáng ngại.

“Là do cô nương rơi xuống trúng tán cây táo, lại vô tình được ta bắt được.” May mắn như vậy? Rơi xuống tán cây, được mỹ nam cứu, không chết, còn gặp được quái nhân. Đây chẳng phải là mấy định luật rơi vực của nam chính trong phim kiếm hiệp sao? Vậy chẳng phải tiếp theo đây, tôi sẽ lấy được bí kíp võ công gì không?

Trong lúc tôi còn đang ngồi thẩn thờ trên vách đá thì tiết mục Dương Quá trùng phùng Tiểu Long Nữ và đại chiến Boss Công Tôn Chỉ đã diễn ra. Dương Quá còn bị Công Tôn Chỉ quăng vào bụi hoa tình, trúng độc, Công Tôn Lục Ngạc muốn lấy thuốc giải cho Dương Quá nên mới đột nhập đan phòng, nhưng lại bị Công Tôn Chỉ phát hiện, cả hai rơi vào cơ quan trong đan phòng, rớt xuống đầm cá sấu. Hai người họ may mắn thoát được bọn cá sấu dữ tợn, đi dọc theo con đường mòn thì đi đến hốc đá dưới đáy vực này, còn gặp được mẹ của Công Tôn Lục Ngạc là Cầu Thiên Xích. Bọn họ ở trong hốc đá kể chuyện xưa cho nhau nghe, chẳng bao lâu sau thì tôi rơi xuống. Lúc rơi xuống, phần ngực có va đập vào tán cây táo, bị nội thương 1 chút. Vết thương không nặng, băng bó sơ, uống 1 viên “Cửu hoa ngọc lộ hoàn”, tự điều khí thì đã khỏe lại 7,8 phần.

“Để vãn bối leo lên cây xem thử.” Dương Quá sau khi xác định vết thương của tôi đã không còn vấn đề gì nghiêm trọng, mới đứng lên, nói với Cầu Thiên Xích, nói xong hắn liền nhảy lên 1 cây táo lớn, xem xét tình hình. Cũng chính nhờ mấy cây táo này mà Cầu Thiên Xích bị nhốt ở đây 14 năm cũng không chết đói.

“Nếu ta leo lên được, ta sẽ thả dây xuống kéo 3 người lên.” Dương Quá nói rồi phi người bám vào vách đá mà leo lên, nhưng vách đá càng lên cao thì càng nhẵn nhụi, không còn chỗ đặt chân, bám tay, đã thế còn nghiên vào trong, chỉ có rắn mối may ra bò được không rơi mà thôi. Dương Quá mấy lần trượt chân, cũng may nhờ có khinh công trác tuyệt nên mấy phen hóa hiểm thành an. Phải nói khinh công của phái Cổ Mộ thật sự là đáng kinh ngạc.

Dương Quá leo lên chừng sáu bảy chục trượng thì lại trượt xuống đáy hốc đá, nói: “Có thể ra được! Nhưng phải bện 1 sợi dây thật dài.” Nói rồi, rút chủy thủ, bóc vỏ cây táo, bện 1 sợi dây. Tôi tuy bị thương, nhưng vẫn cùng Công Tôn Lục Ngạc phụ giúp 1 tay, khoảng 2 canh giờ sau thì 1 sợi dây thừng bện bằng vỏ cây táo dài hơn trăm trượng được bện xong.

Dương Quá chặt 1 cành táo dài, buộc 1 đầu sợi dây vào giữa cành cây, đầu còn lại buộc chặt vào người, leo lên trên. Leo đến mức không thể leo lên được nữa thì dùng sức quăng đầu dây có cột cành cây lên trên. Thấy đã chắc chắn, thì hắn nắm lấy sợi dây mà leo lên.

Cầu Thiên Xích vừa thấy Dương Quá đã leo lên được thì mắng Công Tôn Lục Ngạc: “Ngươi ngu ngốc lắm, sao lại để cho hắn thoát đi 1 mình? Hắn thoát ra rồi, còn nhớ gì đến chúng ta.”

Công Tôn Lục Ngạc: “Mẹ cứ yên tâm, Dương đại ca không phải hạng người như thế đâu.”
Cầu Thiên Xích nổi giận: “Bọn đàn ông khắp thiên hạ đều cùng 1 giuộc cả.” Nói rồi nhìn 1 lượt khắp người Công Tôn Lục Ngạc, mặt nhăn lại: “Đồ ngốc, ngươi để cho hắn chiếm tiện nghi rồi phải không?”

Công Tôn Lục Ngạc đỏ mặt: “Mẹ, mẹ bảo cái gì, hài nhi không hiểu.”

Cầu Thiên Xích nghe thấy thế càng tức giận: “Ngươi không hiểu sao lại đỏ mặt. Đối với đàn ông ngươi không được buông thả, hay nhẹ dạ cả tin, chẳng lẽ ngươi không thấy tình cảnh của mẹ ngươi hay sao? Mà cái tên Dương Quá kia lại còn có 1 tiểu tình nhân nữa chứ. Ngươi thật làm ta tức chết mà.”

“Tiểu tình nhân của Dương Quá” mà Cầu Thiên Xích nói, không phải là tôi chứ, bà lão này cũng quá quả đoán đi. Trong lúc Cầu Thiên Xích còn đang lảm nhảm la rày Công Tôn Lục Ngạc thì Dương Quá đã thả sợi dây xuống.

“Hừm, ta nói cho ngươi hay, từ rày trở đi, ngươi phải bám sát lấy hắn, nửa bước không rời. Trượng phu, trượng phu, nghĩa là trong vòng 1 trượng còn là chồng mình, ngoài 1 trượng đã không còn là chồng nữa, ngươi biết chưa? Gia gia (ông ngoại) ngươi đặt tên cho mẹ ngươi là Thiên Xích, tức là trăm trượng, bên ngoài trăm trượng còn gì là trượng phu kia chứ?”

Tôi cảm thấy tức cười thay cho Cầu Thiên Xích, Dương Quá nào có thèm để ý đến con gái bà ta kia chứ. Nhưng chỉ dám cười thầm trong lòng, bước đến chỗ sợi dây, đang định cột sợi dây vào người thì “vèo” 1 tiếng, 1 vật thể lạ bay về phía tôi, cũng may tôi nhanh chân né được, nếu không cái hạt táo đó không phải cắm trên vách đá mà là cắm lên tay tôi rồi.

Cầu Thiên Xích quát: “Ngươi làm gì?”

Tôi cố gắng áp chế cơn giận dữ, quay đầu cười nói: “Cầu tiền bối, tiểu điệt đang định xem thử Dương Quá đã chuẩn bị thỏa đáng chưa, sợi dây có còn chắc chắn không? Nếu Dương Quá đang kéo tiền bối lên nữa chừng, sợi dây gặp vấn đề gì thì không hay thì không tốt. Để tiểu điệt cõng người đến đây, giúp người cột dây có được không?”

Cầu Thiên Xích liếc nhìn tôi 1 cái, lạnh giọng nói: “Không cần, Ngạc Nhi mau đến giúp ta.”

Bà không cần là tốt nhất, ta lúc khỏe mạnh cũng không muốn cõng bà, chứ đừng nói lúc bị thương. Tôi thầm khinh bỉ trong lòng, nhưng chỉ có thể ngoan ngoãn lách người qua 1 bên, ai biểu nội lực của Cầu Thiên Xích cao thâm đến thế, bà ta phun hạt táo còn lợi hại hơn bắn aka.

Công Tôn Lục Ngạc nhanh chóng cột dây vào người Cầu Thiên Xích, rồi giật dây báo hiệu cho Dương Quá ở bên trên. Dương Quá liền kéo sợi dây đưa Cầu Thiên Xích lên. Đến khi sợi dây được thả xuống lần nữa, Công Tôn Lục Ngạc bảo tôi hãy lên trước, nhưng tôi làm sao mà dám kia chứ. Nếu tôi được kéo lên, mà Công Tôn Lục Ngạc còn bên dưới đáy vực, Cầu Thiên Xích không bắn người tôi thành tổ ong thì mới lạ đó. Với lại tôi cũng tin chắc là với tính cách của Dương Quá sẽ không bỏ rơi tôi dưới đây. Nghĩ vậy nên tôi yên tâm nhường cho Công Tôn Lục Ngạc lên trước.

Đúng là Dương Quá sẽ không bỏ rơi tôi, nhưng có người lại không muốn “tiểu tình nhân của Dương Quá” sống, thì làm sao lại để yên cho Dương Quá kéo tôi lên được kia chứ.

Tôi ngây ngốc ngồi dưới hốc đá, nhìn lên trời, nhìn mãi đến khi sao giăng đầy trời, trăng cũng đã nhô lên cao mà vẫn không thấy sợi dây nào được thả xuống. Đến lúc này tôi mới biết mình đúng là quá ngu, sao có thể để cho Công Tôn Lục Ngạc lên trước chứ, dù cho có bị bà già Cầu Thiên Xích kia bắn thành tổ ong cũng nhất quyết lên trước nàng ta.

“AAAAAAAA… Cầu Thiên Xích ta nguyền rủa bà… Dương Quá ngươi đi chết đi…AAAAAA…” Tôi không muốn ở dưới đây ăn táo mà sống cả đời đâu, dù cho có luyện được thuật bắn hạt táo như bắn đại liên cũng không muốn.

Tôi dụi mắt, lại dụi mắt, xác định mình không có bị hoa mắt thì nước mắt đã không khống chế được nữa chảy ra. Trước mặt tôi không biết từ lúc nào đã xuất hiện 1 sợi dây, nó còn lung lay lung lay như có người đang giật. Dương Quá không phải đã cùng bà già Cầu Thiên Xích và Công Tôn Lục Ngạc bỏ đi rồi sao? Vậy sao sợi dây thừng bện bằng vỏ cây kia lại được thả xuống, là ai thả dây xuống, nhưng mà mặc kệ ai bỏ dây xuống, chỉ cần có thể kéo tôi lên trên là được rồi. Tôi quả thật sợ hãi cái cảm giác rồi 1 mình dưới đáy cốc tối đen này.

Tôi nhanh chóng cột chắc sợi dây vào bên hông, rồi giật giật, tỏ ý đã sẵn sàng. Sợi dây rất nhanh được kéo lên. Mất khoảng nữa canh giờ thì tôi rốt cuộc cũng lên được bờ vực, nhưng mà người cứu tôi sao lại là… Hoắc Đô.

Chương 29

“Oa, oa… Ta sợ quá, sợ chết đi được… Huhuhu…” Do quá sợ, cũng quá vui mừng, nên tôi mặc kệ trước mặt mình là ai. Tôi lao vào lòng người nào đó khóc ngất lên như 1 đứa trẻ.

Hoắc Đô ôm lấy tôi. Hai tay còn vỗ nhẹ lên lưng tôi, an ủi: “Không sao rồi, có ta ở đây, không cần sợ nữa.”

“Sao ngươi lại ở đây? Còn biết ta ở đáy vực mà cứu?” Sau khi khóc lóc thỏa mãn, tôi đẩy Hoắc Đô ra, khó hiểu hỏi.

“Ta thấy nàng bị lão ngoan đồng Chu Bá Thông mang đi, nên đuổi theo, nhưng lão chạy nhanh quá, ta theo không kịp, không biết lão đã mang nàng đi đâu, chỉ có thể đi kiếm khắp nơi. Khi tìm đến dưới chân núi Lệ Phong Quỷ thì gặp Dương Quá đi cùng với 1 quái bà và 1 cô nương, hắn nói cho ta biết nàng ở dưới đáy vực, bảo ta đến cứu nàng…?”

“Ngươi lo lắng cho ta sao?” Tôi bất giác hỏi. Người như Hoắc Đô mà lại lo lắng cho sự an nguy của tôi sao? Thật sự quá khó tin đi.

Hoắc Đô đang nói bị tôi đột nhiên cắt lời thì im lặng, nhìn tôi. Ánh mắt hắn nhìn tôi rất lạ, khiến cả ngươi tôi không thoải mái, phải quay đầu đi, né tránh ánh mắt của hắn.

Đột nhiên, Hoắc Đô ôm chầm lấy tôi, cả người tôi tựa sát vào trên ngực hắn, hai cánh tay Hoắc Đô như hai gọng kiềm, kiềm chặt tôi vào trong lòng hắn

“Tiểu Trình, ta…”

“Đau quá, ngươi muốn giết chết ta sao?” Hắn không thấy tôi cả người thương tích hay sao, ôm chặt như thế làm gì?

“…”

“Thả lỏng tay ra đi, đau chết ta rồi.”

“Trình Anh!”

“Cái gì?” Tôi ngẩng đầu nhìn lên. “Ngươi giận dữ cái gì, ta nói không đúng sao?” Ánh mắt như muốn nuốt sống người khác của Hoắc Đô nhìn tôi là có ý gì?

“Nàng được lắm!” Hoắc Đô cười lạnh nói, rồi lao vào cắn mút môi tôi, mà môi tôi có phải là thịt dê nướng đâu chứ, muốn cắn mút là cắn mút sao?

Tôi khó chịu, cắn mạnh 1 cái vào môi hắn, cũng để trả thù việc hắn dám cắn tôi trước đây. Chỉ 1 lát, cả khoang miệng đều tràn ngập vị máu tươi. Nhưng Hoắc Đô hình như không để ý đến vết thương trên môi, mà vẫn điên cuồng cắn lấy môi tôi, chiếc lưỡi cạy khớp hàm tôi ra, mảnh liệt xông vào, ngao du khắp nơi trong khoang miệng của tôi, cướp đoạt bằng hết không khí trong người tôi, khiến đầu óc tôi choáng váng. Muốn phản kháng, nhưng không còn chút sức lực.

Chẳng lẽ Hoắc Đô muốn tiếp tục chuyện hắn làm chưa xong với tôi. Hoắc đại gia à, tôi là người đang bị thương mà. Con bà nó, dù không bị thương cũng không thể để cho hắn làm sằn làm bậy.

“Trình Anh!”

Hoắc Đô bị tôi thụi mạnh 1 cái vào “tiểu đệ đệ”, thì mặt đen lại, gầm giọng quát. Tiếng của hắn lớn như tiếng sấm, xém chút làm lủng cả màn nhỉ của tôi.

“Haha… Ngươi có đau không?”

“…”

“Yên tâm, yên tâm, ta có thuốc giảm đau rất hiệu quả. Để ta lấy cho ngươi uống.” Sắc mặt Hoắc Đô càng ngày càng kém rồi, nếu không nhanh chóng làm dịu cơn tức giận của hắn, có khi nào Hoắc Đô sẽ ném tôi xuống vực lần nữa không?”

“…”

“Ôi, Hoắc đại gia, ngài đừng tức giận nữa mà, ta tuyệt đối sẽ không bao giờ đụng vào “tiểu đệ đệ” của ngài nữa. Ta thề! Nếu như ta còn…”

“Nàng dám!” Sắc mặt Hoắc Đô có thể nói còn đen hơn đêm 30, trên trán ẩn hiện gân xanh, tay hắn nắm mạnh lấy bàn tay đang giơ cao lên trời chuẩn bị thề thốt của tôi, hét lớn 1 câu mà tôi chẳng hiểu. Thật ra ý hắn là gì đây?

“A… Hoắc Đô, ta là người đang bị thương a… Nhẹ tay, nhẹ tay thôi…”

“Nàng còn sức la to như thế chứng tỏ vết thương không nghiệm trọng. Ta yên tâm rồi!”

“…”

Lão ngoan đồng chết tiệc, không biết lại chạy đi đâu rồi. Tôi thân “liễu yếu đào tơ”, võ công kém hơn Hoắc Đô, lại đang bị thương, bị ác bá Hoắc Đô cưỡng bức vác lên vai, tha đi như 1 bao cát. Chỉ có thể mặc cho số trời sắp đặc. Cầu mong ông trời có thể thương xót cho tôi, mà phái 1 mỹ nam đại hiệp đến cứu tôi thoát khỏi ma chưởng của Hoắc Đô. Nhưng có lẽ, trời tối, sao sáng, ông trời ngủ mất tiêu rồi, nên chẳng nghe được nỗi lòng của tôi. Huhuhuhu… Mỹ nhân ở đây, còn mỹ nam của ta đâu rồi?

Lúc tôi còn ở dưới đáy vực thì Tuyệt Tình cốc đã đổi chủ. Công Tôn Chỉ đã bị bà già Cầu Thiên Xích đánh đuổi đi. Đám người Dương Quá, Tiểu Long Nữ cùng với lão khỉ già Kim Luân cũng rời đi. Đại khái là nhờ có Công Tôn Lục Ngạc nên bà già đó không làm khó dễ gì tôi, mà còn cấp cho 1 bữa ăn đạm bạc đúng nghĩa. Sau khi ăn qua loa 1 chút, tôi và Hoắc Đô cũng nhanh chóng rời đi.

Chúng tôi men theo đường mòn mà rời khỏi Tuyệt Tình cốc. Đi được 1 đoạn thì bắt kịp đám người Dương Quá. Dương Quá thấy tôi thì ái ngại vô cùng. Nói liền mấy câu xin lỗi với tôi.
“Tiểu Trình, thật xin lỗi, bởi vì Cầu Thiên Xích nói, nếu ta kéo cô nương lên, thì sẽ không đưa Tuyệt Tình đan cho ta. Nên ta… Xin lỗi.”

“Quá Nhi, đó không phải là lỗi của ngươi, chỉ tại ta.” Tiểu Long Nữ ánh mắt đắm đuối nắm lấy tay Dương Quá nói.

“Cô cô…” Dương Quá cũng ánh mắt mê ly nhìn lại Tiểu Long Nữ.

“Trình cô nương, nếu muốn trách thì cứ trách ta, đừng trách Quá Nhi.”

“Không, chuyện này là lỗi của Quá Nhi, sao có thể trách cô cô kia chứ.”

“Quá Nhi…”

“Cô cô…”

“Là tại ta xui xẻo.” Con bà nó, bọn họ là đang đóng phim cho ai xem đây. Biết tình cảm hai người bọn họ tốt rồi, có cần phô ra như vậy không chứ?

Dương Quá: “…”

Tiểu Long Nữ: “…”

Hoắc Đô: “…”

Dương Quá vì 1 viên thuốc mà bỏ rơi sự sống chết của tôi, đã thế sau khi lấy được Tuyệt Tình Đan lại cùng cô cô của hắn rời khỏi Tuyệt Tình Cốc, mà không chịu quay trở lại cứu tôi. Con bà nó, Dương Quá ngươi được lắm.

Hỏa khí trong người tôi lúc này có thể thêu trụi 1 cánh rừng 2 ha. Cho nên tôi ra 1 quyết định thâm độc. Đó là cốc nói cho hắn biết, tôi cũng có thể giải độc hoa tình. Dù gì hắn cũng không chết được. Cho hắn chịu khổ sở 1 thời gian đã.

Lão khỉ già Kim Luân khi thấy Hoắc Đô cõng tôi về thì rất ngạc nhiên, khuôn mặt vốn đã nhăn nheo lại càng thêm nhăn nheo, nhưng đại khái do Hoắc Đô là vương tử nên lão không nói gì, chỉ nhìn tôi với ánh mắt muốn ăn thịt người mà thôi. Dạo này tôi thật sự cảm thấy mình rất giống Đường Tăng, tại sao ai cũng muốn ăn tươi nuốt sống tôi hết vậy, bộ ăn vào có thể trường sinh bất lão sao?

Trên đường đi, nam nhân thân hình cao lớn, khuôn mặt ngớ ngẩn, tên là Mã Quang Tá xảy ra sung đột với lão khỉ già, hai người qua lại mấy chiêu. Mã Quang Tá không phải là đối thủ của lão nên bị đánh trọng thương, nếu không phải Dương Quá ngăn cản thì lão khỉ già Kim Luân đã đập đầu Mã Quang Tá vào tảng đá to.

Sau, bởi xác khô Tiêu Tương Tử khích tướng, nên tên lùn Ni Ma Tinh lại giao đấu với lão khỉ già Kim Luân. Cứ cái đà này, biết bao giờ chúng tôi mới có thể rời khỏi Tuyệt Tình cốc kia chứ?

Lão khỉ già Kim Luân và tên lùn Ni Ma Tinh đang giao đấu 1 mất 1 còn, thì bỗng sau núi vang lên tiếng vó ngựa rầm rập, thế như sấm động, tinh kỳ triển động.

Một đội nhân mã lao tới. Đó là 1 đội kỵ binh Mông Cổ, ai nấy đều mang trường đao, cung nỏ. Đến cách chúng tôi vài chục trượng thì dừng lại, quan lãnh binh giơ tay làm hiệu, toàn đội kìm ngựa, không tiến nữa.Một người đứng dưới cờ xem cuộc đấu giữa lão khỉ già và tên lùn trông giây lát, rồi giục ngựa chạy tới, gọi to: “Dừng tay, dừng tay.”

Người ấy mặc áo quý tộc Mông Cổ, tay cầm thiết cung, không phải là vị hoàng đế người dân tộc thiểu số, duy nhất của Trung Hoa Hốt Tất Liệt, thì còn là ai. Lão khỉ già Kim Luân và tên lùn Ni Ma Tinh nghe tiếng nên cũng dừng tay.

Hốt Tất Liệt xuống ngựa, tay trái kéo lão khỉ già Kim Luân, tay phải kéo tên lùn Ni Ma Tinh, cười nói: “Thì ra là hai vị đang trao đổi võ công ở đây, khiến tiểu vương đại khai nhãn giới.”

“… (||| – -)” Bọn họ đánh nhau đến thừa sống thiếu chết thế kia, mà bảo là “trao đổi võ công”, đúng là quan có hai cái miệng. Hốt Tất Liệt lại là Vương gia, vậy hắn chẳng phải có tới 3 cái miệng sao?

Kim Luân mỉm cười nói: “Vị Ni huynh này võ học hết sức độc đáo, hiếm có, hiếm có!”

Ni Ma Tinh lườm lão khỉ già 1 cái, nói: “Tại hạ cứ ngỡ đệ nhất quốc sư Mông Cổ tài giỏi lắm, hóa ra… Ha ha!”

Hoắc Đô thấy người đến là Hốt Tất Liệt, nên cũng đặt tôi xuống, đi đến trước mặt Hốt Tất Liệt cúi chào: “Vương huynh!”

Hốt Tất Liệt cười ha ha nói: “Chốn này phong cảnh hữu tình, há có thể không uống rượu! Tả hữu, mang rượu lại, chúng ta uống vài chén nào.”

Người Mông Cổ sinh trưởng giữa thảo nguyên, quen màn trời chiếu đất, coi việc ăn uống giữa rừng hoang với trong nhà không khác gì nhau. Đám thị vệ nghe lệnh Hốt Tất Liệt, thì lập tức bày mâm rượu và món nhắm trên mặt đất.

Hốt Tất Liệt có vẻ bị mê muội bởi nhan sắc của Tiểu Long Nữ, nhìn nàng 1 lúc lâu, bèn hỏi Dương Quá: “Vị cô nương này là?”

Dương Quá: “Đây là Long cô nương, là sư phụ của tiểu nhân, cũng là thê tử của tiểu nhân.”

Hốt Tất Liệt nghe xong, vẻ mặt thoáng hiện qua vẻ tiếc nuối, nhưng rất nhanh liền cười nói: “Quả nhiên là lang tài nữ mạo, thiên sinh khuê ngẫu, vừa lứa xứng đôi, hay lắm, hay lắm! Nào, mọi người cùng cạn 1 chén chúc mừng hai vị nào.”

Nói rồi nâng ly rượu uống 1 hơi cạn sạch. Mấy người kia thấy vậy cũng nâng ly uống cạn. Riêng Mã Quang Tá uống liền ba chén. Tiểu Long Nữ bình thường không uống rượu, nay được khen là “xứng đôi” với Dương Quá nên cũng rất vui, nâng cốc lên uống cạn ly rượu.

Hốt Tất Liệt uống cạn, đặt chén xuống, lại quét ánh mắt về phía tôi, thấy tôi đang ngồi cạnh Hoắc Đô, thì ngạc nhiên hỏi: “Vị tiểu huynh đệ này là?”

Ôi trời, Hốt Tất Liệt nói tôi là nam nhân, trước giờ mặc dù tôi cải nam trang nhưng đều bị nhận ra là nữ. Nay có người công nhận thuật hóa trang của tôi. Thật khiến tôi kích động mà.

“Là thân vệ của đệ!” Tôi đang định mở miệng nói, thì Hoắc Đô đã cướp lời.

Hốt Tất Liệt nghe thế thì cười nói: “Thì ra cũng là 1 thiếu niên anh tài, quả nhiên khác người.” Hắn là đang mỉa mai tôi sao?

Hốt Tất Liệt: “Ba hôm nay, không thấy các vị trở về, tiểu vương nhớ quá, ngặt nỗi thành Tương Dương quân vụ khẩn cấp, không thể chờ lâu, tiểu vương bèn dặn lại đại doanh, mời các vị lập tức đến bên thành Tương Dương hợp lực. Hôm nay may gặp ở đây, thật không gì bằng.”

Kim Luân: “Thỉnh vấn vương gia, quân ta công thành Tương Dương có thuận lợi hay không?”

Hốt Tất Liệt cau mày, nói: “Viên tướng giữ thành Tương Dương Lã Văn Đức vốn là kẻ bất tài, nhưng tiểu vương lo nhất khi nghe có 1 người là Quách Tĩnh ở đó.”

Dương Quá đột nhiên hỏi: “Quách Tĩnh đang ở thành Tương Dương ư?”

Hốt Tất Liệt: “Vị Quách Tĩnh ấy lại là bề trên của tiểu vương, hồi trẻ từng kết giao huynh đệ với tiên vương, từng là viên ái tướng số 1 của tổ phụ tiểu vương Thành Cát Tư Hãn. Người ấy trí dũng song toàn, cầm quân viễn chinh Tây Vực, kiến lập đại công. Tiên vương từng dặn tiểu vương, Nam triều chúa hôn thần gian, tướng binh nhu nhược, người tuy đông song khó địch nổi tinh binh Mông Cổ chúng ta, nhưng nếu gặp Quách Tĩnh thì phải hết sức cẩn trọng, nhất thiết không được sơ ý. Ôi, phụ vương quả có tiên kiến, quân ta đóng binh ngoài thành Tương Dương tấn công lâu rồi, vẫn chưa hạ được, tất cả chỉ tại Quách Tĩnh ở trong đó.”

Dương Quá đứng bật dậy nói: “Gã họ Quách ấy có mối thì lớn giết cha của tiểu nhân, tiểu nhân xin nhận lệnh đi lấy đầu hắn.”

Hốt Tất Liệt nghe thế thì vui mừng, nói: “Tiểu vương mời các vị anh hùng hảo hán cũng chính là vì việc ấy. Nhưng nghe đồn Quách Tĩnh võ công đứng đầu người Hán ở Trung Nguyên, lại có không ít người tài năng dị thường trợ giúp, tiểu vương mấy lần phái dũng sĩ đi hành thích, hết thảy đều thất thủ, bị bắt hoặc bị giết, không 1 ai trở về. Dương huynh đệ tuy vũ dũng, song 1 tay khó vỗ thành tiếng, tiểu vương muốn mời các vị anh hùng cùng trà trộn vào thành Tương Dương, hợp lực hạ thủ. Chỉ cần giết được Quách Tĩnh, thành Tương Dương ắt buông tay đầu hàng.”

Từ lúc dọn tiệc đến giờ, đám người Hốt Tất Liệt và Dương Quá cứ lo bàn việc ám sát Quách Tĩnh mà chẳng hề đụng tới thức ăn. Vương gia chưa động đũa, nên chẳng ai dám ăn.

Bụng tôi đã đói đến nỗi kêu như trống chầu, nay nhìn thức ăn bày ê hề trước mặt, nhưng lại chẳng thể chạm đến, cảm giác này còn khó chịu hơn cả việc có mỹ nam bên cạnh, mà chẳng chấm mút được gì? Còn bà nó, bọn họ còn nói đến bao giờ?

“Haha, tốt, tốt lắm, tất cả đều nhờ vào Dương huynh đệ vậy. Nào chúng ta ăn đi thôi.” Đến khi Hốt Tất Liệt nói ra lời này, thì tôi đã muốn ngất xủi.

Chương 30

Bởi vì tôi bị thương, cho nên Hoắc Đô không đi theo đoàn người Hốt Tất Liệt, phi ngựa nhanh về đại doanh đang đóng ngoài thành Tương Dương. Hắn mua 1 chiếc xe ngựa thiết kế có chút hơi bị không đơn giản quá. Vừa ngắm cảnh, vừa chầm chậm theo sau bọn họ.

Hoắc Đô ngồi chễm chệ trong băng ghế xe ngựa, được bộc nệm êm ái, bên trên còn lót 1 tấm da hổ mềm mại vô cùng, nhàn nhã với tay lấy 1 khối bánh phù dung trên chiếc bàn gỗ đào cạnh đó, đưa về phía tôi, cười nhạt nói: “Nàng có muốn ăn 1 chút điểm tâm không?”

“Không ăn!” Tôi tức giận hét lên.

“Nàng đang bị thương, ăn nhiều 1 chút mới tốt cho sức khỏe.” Hoắc Đô không để ý đến sự tức giận của tôi, chòm người đưa miếng bánh đến trước mặt tôi, dịu dàng nói.

Tôi khó chịu gạt miếng bánh ra, hét lên 1 lần nữa. “Không ăn!”

“Được, vậy thì ta ăn!” Hoắc Đô cười sáng lạng, đưa miếng bánh đến trước mặt mình, hé miệng ra 1 chút, tao nhã cắn 1 miếng bánh, nhai nhai, đã thế còn tặc lưỡi, luôn miệng khen ngon. Chỉ chốc lát là giải quyết xong miếng bánh thơm ngon kia.

Hắn cứ ăn hết miếng này lại đến miếng kia, cứ mỗi lần hắn cắn nuốt 1 miếng bánh, tôi lại nuốt 1 ngụm nước miếng. Bụng sớm đã đói cồn cào, nhưng nếu bây giờ lấy bánh ăn, chẳng phải rất mất mặt sao?

Mấy ngày này, đi chung xe ngựa với Hoắc Đô, hắn đối sử với tôi cực kỳ tốt, chỉ ngoài việc không được cách hắn quá 5 bước chân, thì cái gì hắn cũng đồng ý với tôi. Nhưng chỉ cần nhìn thấy bộ dạng “đại gia” của Hoắc Đô, là khiến tôi nhớ đến những ngày tháng làm ô-sin cho hắn, mà nhớ đến là tôi lại thấy bực bội, khó chịu trong người. Nhưng mặc dù bực bội như thế, tôi lại chẳng có ý định muốn rời đi, nhiều lúc tôi cũng không hiểu rõ tâm tình của mình.

“Nàng thật sự không ăn sao?” Hoắc Đô cầm miếng bánh phù dung duy nhất còn lại lên, quơ quơ trước mặt tôi, mị mắt cười hỏi.

Mặc dù muốn nói là không, nhưng bụng tôi lại rất thành thật mà phát ra những tiếng “Ọt ọt…” ai oán, như lên án chủ nhân của mình quá tàn nhẫn với mình.

“Haha… Tiểu Trình, nàng còn bảo là không muốn ăn sao? Haha…” Hoắc Đô nghe được tiếng, thì nằm lăn ra cười ngất

“…”

Mấy ngày sau, thì về tới ngoại thành thành Tương Dương. Đại quân Mông Cổ và quân Đại Tống đã giao chiến ở thành Tương Dương hơn 1 tháng, chỗ nào cũng thấy gươm giáo gãy nát, máu đọng thây phơi. Thật là 1 cảnh tượng khủng khiếp, khiến tôi không cách nào nhìn nổi, nhưng tôi nào ngờ, trong đại doanh còn có 1 cảnh khủng khiếp hơn.

“Tu tu tu…. Tu tu tu…” Khi về tới đại doanh Mông Cổ, tôi và Hoắc Đô đều bị giật mình bởi tiếng tù và điều động binh mã phát ra từ phía Vương trướng của Hốt Tất Liệt.

Tôi mới đầu còn ngỡ có quân Đại Tống tập kích đại doanh ngay giữa ban ngày ban mặt, nhưng khi nghe đến tiếng tù và thứ 3 thì cả người lạnh toát. Vội chạy về phía Vương trướng, Hoắc Đô cũng nhanh chóng theo sau.

Trên bãi đất trống ngoài vương trướng của Hốt Tất Liệt, có hàng ngàn binh lính, đứng thành vòng tròng, tạo thành 1 bức tường người vững chắc.

Lúc này bên trong vòng tròn thịt người đó, Quách Tĩnh đang giao đấu vô cùng ác liệt với 4 người Kim Luân pháp vương, Ni Ma Tinh, Doãn Khắc Tây và Tiêu Tương Tử.

Bốn người ai cũng cầm sẵn binh khí trong tay: lão khỉ già Kim Luân thì cầm kim luân, tên tóc xoăn Doãn Khắc Tây cầm ngọn nhuyễn tiên đính vàng ngọc, xác khô Tiêu Tương Tử cầm cây can bổng giống như cây gậy đưa đám, binh khí của tên lùn Ni Ma Tinh cổ quái nhất, là 1 cây linh xà đoản tiên, cứ thò thò thụt thụt trong tay hắn như lưỡi con rắn.

Tên tóc xoăn Doãn Khắc Tay lao lên đầu tiên, nhưng chỉ 1 chiêu “Thần long bái vĩ” của Quách Tĩnh, hắn đã nằm bẹp trên đất. 3 người còn lại nhìn thấy thế cũng có 1 chút e ngại. Lão khỉ già Kim Luân là người lao lên tiếp theo. Xác khô Tiêu Tương Tử và tên lùn Ni Ma Tinh thấy thế cũng nhanh chóng lao vào đối chiến.

Quách Tĩnh sử dụng tuyệt kỹ “Hàng long thập bát chưởng” giao đấu với 3 người. Mặc dù Quách Tĩnh võ công cao cường, lại từng luyện qua “Cửu âm chân kinh” nhưng lão khỉ già Kim Luân võ công cũng không kém, lại có thêm 2 cao thủ Tiêu Tương Tử và Ni Ma Tinh. Nếu cứ đà này, đến cuối cùng sẽ không địch nỗi.

Cây can bổng của Tiêu Tương Tử từ trên không trung bổ xuống. Quách Tĩnh nghiêng người né tránh, nhưng từ đầu cây can bổng phun ra 1 luồng khói đen. Mùi tanh hôi, khó ngửi vô cùng. Chất độc “Độc sa thiềm thừ” này dù cho có là sư tử, hổ báo hít phải cũng ngất đi liền. Quách Tĩnh tuy hít phải khói độc nhưng vẫn không bất tĩnh, quả thật nội công thâm hậu vô cùng.Quách Tĩnh thoát khỏi sự tấn công của ba cao thủ, gọi to: “Quá nhi, đi thôi!” Đoạn nhảy mấy bước ra chỗ trống. Kim Luân pháp vương thấy vậy liền lao tới. Sau lưng Quách Tĩnh chỉ cách binh tướng Mông Cổ chỉ vài trượng, mười mấy cây giáo dài chĩa tua tủa về phía ông.

Quách Tĩnh hai tay gạt giáo, chộp hai tên binh sĩ ném về phía Kim Luân, nói to: “Đón lấy này!”

Kim Luân vội lách người tránh né. Quách Tĩnh luồn lách vào đám binh lính. Sau vài cái nhún, đã vột tới trước ngựa 1 tên bách phu trưởng, kéo hắn xuống ngựa, vọt lên yên, xông xáo ngang dọc, đột nhiên vòng ra phía sau, phi ngựa thật nhanh, miệng huýt sáo. Con ngựa hãn huyết đứng đằng xa, nghe tiếng chủ gọi, phóng đến như bay đến chỗ Quách Tĩnh.

Đột nhiên Dương Quá kêu to: “Ối, đau quá!” rồi lảo đảo chực ngã.

Quách Tĩnh vừa nghe, không đợi con hãn huyết chạy đến, mà đã quay đầu ngựa lại chạy đến chỗ Dương Quá. Hai người qua lại mấy câu, rồi Quách Tĩnh kéo Dương Quá lên ngựa, ngồi sau lưng mình. Nhưng con ngựa trúng nhiều mũi tên, hí lên 1 tiếng đau đớn, rồi gục xuống chết. Hai người vì thế mà té lăn trên đất.

Quách Tĩnh nhanh chóng đứng thẳng dậy, cõng Dương Quá chạy về phía bắc. Lúc này Kim Luân pháp vương, Ni Ma Tinh và Tiêu Tương Tử lại đánh tới.

Dưới lá đại kỳ bên ngoài vương trướng, Hốt Tất Liệt tay bưng bát rượu, đứng quan chiến cùng 1 hòa thượng trẻ, giơ tay chỉ chỉ trỏ trỏ, rõ ràng nắm chắc phần thắng, thần tình cực kỳ đắc ý.

Quách Tĩnh quát to 1 tràng, cõng Dương Quá lao về phía Hốt Tất Liệt, chỉ sau vài lần nhấp nhô đã tới gần trước mặt. Thân binh hộ vệ hai bên cả kinh, mười mấy người chĩa đao, giáo dài ngăn chặn. Quách Tĩnh chưởng phong ù ù, 1 thân binh bị chưởng hất văng ra xa, chỉ vài bước nữa là chưởng lực có thể đánh tới chỗ Hốt Tất Liệt.

Kim Luân pháp vương liền phóng kim luân về phía đầu Quách Tĩnh, Quách Tĩnh cuối đầu tránh, Dương Quá lúc này lại giơ kiếm định đâm vào cổ Quách Tĩnh. Cũng may Tiêu Tương Tử dùng can bổng ngăn cản.

Quách Tĩnh đang mải dùng chưởng lực đối phó với Kim Luân và Ni Ma Tinh, không hề biết.

Dương Quá giơ kiếm định đâm mấy lần nhưng đều bị Tiêu Tương Tử gạt ra, sau bị Quách Tĩnh dùng chiêu “Thần long bái vĩ” đánh trúng ngực, mặt lạnh của Tiêu Tương Tử bỗng chốc đỏ tía.

Đúng lúc ấy, Ni Ma Tinh lăn đến, thiết xà đánh ra, đâm vào sườn trái Quách Tĩnh. Quách Tĩnh bị thương, nhưng nhanh chóng tung cước đá Ni Ma Tinh lộn đi vài vòng. Kim Luân thừa lúc này chưởng 1 chưởng vào người Quách Tĩnh.Quách Tĩnh thân hình lão đảo, phun ra 1 ngụm máu tươi. Dương Quá lúc này động lòng trắc ẩn lại nhảy khỏi lưng Quách Tĩnh, múa kiếm bảo vệ xung quanh. Kim Luân và Tiêu Tương Tử nhất thời lùi lại mấy bước. Dương Quá liền xốc Quách Tĩnh lên lưng xông ra ngoài.

Nhưng thiên binh vạn mã, làm sao để cho hai người dễ dàng thoát như vậy. Đột nhiên từ trong quân Mông Cổ, 1 vị lão nhân bị thọt, tay trái cầm thiết trượng, tay phải múa thiết chùy, xung sát lao tới.

Tôi chạy nhanh về phía Vương trướng, bị bức tường thịt người chặn lại. Muốn biết được việc gì đang sảy ra bên trong, chỉ có thể gạt hết đám lính Mông Cổ đó ra, hay dùng khinh công, đạp lên đầu bọn chúng mà vào. Gạt hết đám lính đó ra là điều không thể, nhưng nếu dùng khinh công để vào được bên trong vòng tròn ít nhất cũng mất 15 phút. Thật sự đám lính này quá đông đi.

“Mau chạy, ta chặn hậu cho!” Đang lúc còn chừng chừ đứng bên ngoài tường thịt thì 1 tiếng nói của nam nhân vang lên, tôi nghe được thì cả người run lên, bất chấp hậu quả mà dùng khinh công bay vào trong.

Dương Quá thấy có người đến trợ giúp liền vung kiếm cùng thiết chùy của Phùng sư huynh đánh tới chỗ Kim Luân. Tiêu Tương Tử liền vung can bổng vào trợ chiến.

Kim Luân pháp vương dùng kim luân đón đỡ đồng thời cả kiếm chiêu lẫn cây thiết trượng của Phùng Mặc Phong, chỉ khi cây can bổng của Tiêu Tương Tử đâm tới lưng Quách Tĩnh, lão mới ngừng tấn công Dương Quá, để chàng hồi kiếm cứu Quách Tĩnh. Song khi kim luân của Kim Luân pháp vương đánh tới Quách Tĩnh thì Tiêu Tương Tử cũng dùng cây can bổng gạt đi. Nếu không phải hai người bọn họ lo tranh giành danh hiệu “Đệ nhất dũng sĩ Mông Cổ”, mà hôm trước Hốt Tất Liệt hứa sẽ ban cho người nào giết chết được Quách Tĩnh, thì dẫu cho Dương Quá có xả thân tử chiến cũng đã sớm bỏ mạng rồi.

Phùng Mặc Phong không để ý đến sự sống chết của bản thân, vung thiết chùy dốc sức cứu viện. Phùng Mặc Phong dùng thiết trùy và quải trượng đánh gấp tới lưng Kim Luân pháp vương. Kim Luân pháp vương tay phải đưa kim luân gạt đỡ phía sau, keng keng hai tiếng, hổ khẩu hai tay Phùng Mặc Phong ứa máu, tay trái Kim Luân lại chộp đến sau lưng Quách Tĩnh. Phùng Mặc Phong gầm lên 1 tiếng, quăng cả chùy lẫn quải, dang hai tay ôm chặt lấy Kim Luân pháp vương, cả hai cùng ngã lăn ra đất. Kim Luân pháp vương cả giận, vung chưởng đánh mạnh vào vai Phùng Mặc Phong, sau đó liên tiếp bộp bộp mấy cái. Phùng Mặc Phong ngã khụy xuống đất.

“Phùng sư huynh!” Khi tôi vào được bên trong vòng tròn binh lính, thì thấy ngay 1 màn này, khiến thần kinh của tôi tê liệt, hét thảm lên 1 tiếng. Rút ngọc tiêu ra đánh về phía lão khỉ già Kim Luân, kéo nhanh Phùng sư huynh trở về bên cạnh Dương Quá và Quách Tĩnh.

“Tiểu Trình!” Dương Quá nhìn thấy người tới là tôi thì vui mừng reo lên.

Hoắc Đô lúc này cũng từ bên ngoài phi thân vào, nhìn thấy tôi thì quát to: “Mau qua đây!”

“Ngươi nghĩ ta có thể qua sao?”

“Bớt nhiều lời, nếu ngươi đã muốn chết cùng với bọn họ, thì ta thỏa mãn nguyện ước của ngươi.” Kim Luân hét lên 1 tiếng, liền vung chưởng về phía chúng tôi.

Không ngờ tới, Hoắc Đô liền dùng thiết quạt đánh bật tay Kim Luân, khiến lão tức giận hét lên: “Ngươi làm gì?”

“Sư phụ, không thể.”

Dương Quá chớp thời cơ huýt sáo gọi con ngựa già của hắn đến, phóng nhanh lên lưng ngựa. Con hãn huyết của Quách Tĩnh cũng chạy đến, Dương Quá kêu lên: “Tiểu Trình, mau lên ngựa!”. Tôi nhanh chóng cõng lấy Phùng sư huynh phóng lên con hãn huyết, chạy theo Dương Quá.

Kim Luân pháp vương do bị Hoắc Đô cản lại, để cho Dương Qúa và Quách Tĩnh có cơ hội trốn thoát, nên tất giận, bất chấp Hoắc Đô có phải là vương tử hay đệ tử của mình, mà vung chưởng đánh vào ngực Hoắc Đô.

Binh tướng Mông Cổ vốn đứng ngoài quan đấu, biết Kim Luân pháp vương nhất định thành công, không vào góp tay, đột nhiên thấy Kim Luân bị Hoắc Đô vương tử bám chặt lấy, nhất quyết không buông tay. Tiêu Tương Tử thì bị đánh bật ra xa, bèn ùa vào.

Quân Mông Cổ tràn tới như nước thủy triều, dù cho Quách Tĩnh và Phùng sư huynh không bị thương, 4 người chúng tôi cũng chưa chắc thoát khỏi thiên binh vạn mã.

Dương Quá vung kiếm chém vào mấy binh sỹ cản đường, máu tươi văng khắp nơi. Tôi cũng như 1 kẻ điên, dùng ngọc tiêu đánh loạn lên. Cũng không biết được, máu trên người tôi là của Phùng sư huynh, đang nằm trong lòng tôi hay là máu của binh lính Mông Cổ. Có lẽ cảnh máu tanh mưa máu này, suốt cuộc đời tôi cũng không thể nào quên được.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau