TIẾU NGẠO THẦN ĐIÊU

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Tiếu ngạo thần điêu - Chương 16 - Chương 20

Chương 16: Sư huynh của tôi (hạ)

Tôi nghe tiếng giật mình, đánh rơi luôn túi hạt dưa trong tay, làm tôi tiếc hùi hụi, nhìn về phía tiếng nói vang lên thì thấy Lý Mạc Sầu tay cầm phất trần đứng chắn ngay giữa cửa ra vào.

Lý Mạc Sầu cười lạnh, bước vào nhà như chốn không người.

“Bà là âm hồn không tan à?” Nhìn thấy Lý Mạc Sầu thật sự khiến tâm tình tôi chẳng tốt chút nào. Mà càng khiến tôi tâm tình không tốt hơn là cái bóng đen vừa thoáng cái lướt qua ở phía xa xa kia. Híc, chỉ tại cái bà già đồng trinh này hại.

“Sao lại chỉ có mình ngươi thế này. Tên tiểu tử Dương Quá và con tiện nhân Lục Vô Song đâu? À, còn Hoàng Dược Sư và mụ điên kia nữa?” Lý Mạc Sầu thấy tôi nhìn bà, thì cười nói, kéo 1 cái ghế ngồi xuống.

Lão thiết trượng nghe 3 tiếng “Hoàng Dược Sư” thì người run lên 1 cái, ngẩng đầu nhìn Lý Mạc Sầu, sau lại cúi đầu quai búa.

Tôi khinh bỉ: “Bà biết rõ bọn họ không có ở đây còn hỏi làm gì? Nếu không bà có gan to bằng trời cũng không dám ngồi đây nói chuyện.”

“Oh, vậy sao? Ta còn định đến đây giết hết 1 lượt, xem ra đành giết mình nha đầu ngươi vậy?” Lý Mạc Sầu cười rộ lên, xem ra rất vui vẻ.

“Chứ không phải bà bị người ta truy đuổi, không còn đường thoát thân, nên mới chạy đến nơi hẻo lánh, xa xôi này sao?”

“Ngươi…”

“Ngươi gì mà ngươi. Nhìn bà ốm đi 1 vòng thì đủ biết, mấy ngày qua bà sống không được thoải mái rồi. Nhưng không sao, thuận tiện giúp bà giảm cân, giữ dáng, phụ nữ trung niên mà vẫn còn trinh như bà khí huyết không thông rất dễ mập. Hahaha.”

Lý Mạc Sầu bị tôi chọc giận đến nỗi xém thổ huyết. Hét lên 1 tiếng “Ngươi muốn chết!” Phất trần vung lên, muốn đánh xuống đầu tôi. Ngay lúc này thì cây thiết trượng trong tay lão thiết trượng vung lên, chắn ngang trước người Lý Mạc Sầu.

“Các hạ là ai?” Lý Mạc Sầu mặc dù giận dữ, nhưng không dám khinh địch, thấy lão thiết trượng dám cản phất trần của mình nên nghĩ lão không phải là nhân vật tầm thường. Đành thu phất trần lại, hỏi.

Lão thiết trượng nói: “Đạo cô không nhìn thấy à? Lão phu là thợ rèn.”

Túi hạt dưa tôi vừa nhặt lên để vừa xem trò vui vừa ăn lại 1 lần nữa rơi lại xuống đất, lão thiết trượng quả thật là, đến giờ này rồi…

“Hoàng đảo chủ, anh minh thần võ, cái thế vô song, chỉ 1 ngón tay của người thôi cũng đủ đè chết bà, vậy mà bà lại dám sỉ nhục người.” Tôi liền châm ngòi.

“Đạo cô này sỉ nhục Hoàng đảo chủ như thế nào?” Lão thiết trượng chau chặt mày, nghiêm giọng nhìn tôi, hỏi.

Tôi thành thật trả lời: “Bà ta tung tin đồn khắp nơi trên giang hồ là Hoàng đảo chủ nhờ đông người mới đánh thắng bà ta, chứ 1 mình sư phụ thì vốn không làm gì được mà.”Lý Mạc Sầu hừ lạnh 1 tiếng, lấy trong túi ra 1 tờ giấy, nói: “Hoàng Dược Sư khinh đời mạo danh, toàn dựa vào việc thu nhận nhiều đồ đệ, cậy đông mà thắng. Hừ, trong đám đệ tử của lão, có tên nào làm nên trò trống gì đâu.” Nói xong tay trái vung lên, tờ giấy bay lên, tay phải hơi động 1 chút, 1 cái ngân châm bay ra đính tờ giấy vào cây cột, nói: “Để đây làm chứng, khi nào Hoàng lão tà đến, sẽ biết đệ tử quí hóa của lão bị ai giết.”

Lão thiết trượng nhìn tờ giấy đính trên cột viết 16 chữ: “Đào Hoa đảo chủ, đệ tử thật đông, lấy năm đánh một, giang hồ chê cười.” thì ngửa mặt nhìn lên trần nhà, rồi không nói tiếng nào tay trái giơ cây kìm gắp tờ giấy cho luôn vào ngọn lửa, tờ giấy tức thời cháy thành tro. Tôi nhìn thấy thế thì đắc ý vô cùng, biết là lão đã tức giận. Yên tâm nhặt túi hạt dưa lên ăn tiếp.

Lý Mạc Sầu thấy thế thì tức giận nói: “Cớ gì các hạ đốt tờ giấy của ta?”

Lão thiết trượng: “Tờ giấy viết sai, tốt nhất là đừng đính ở lò rèn của lão phu.”

Lý Mạc Sầu: “Sai ở chỗ nào?”

Lão thiết trượng: “Đào Hoa đảo chủ có tài thông thiên thấu địa, đệ tử của người chỉ cần học thạo 1 nghề của người cũng đủ để tung hoàng thiên hạ rồi.”

Tôi nghe đến đây thì bị sặc hột dưa, khiến tôi ho đỏ cả mặc, lão thiết trượng nói thế là đang sĩ nhục tôi sao?

Lão thiết trượng không để ý đến tôi quay người lại đút cây thiết trượng vào trong đe lửa đỏ, nói: “Đại đệ tử của người là Trần Huyền Phong xương sắt da đồng, đao thương bất nhập, đạo cô từng nghe danh chứ?”

Lý Mặc Sầu kinh ngạc 1 chút, nói: “Hừ, Đồng Thi Trần Huyền Phong, nghe đâu đã bị 1 đứa bé đâm chết, có quái gì là lợi hại? Nói đao thương bất nhập là nói khoác 1 tấc đến trời!”

Lão thiết trượng: “Hừm. Đệ tử thứ hai của Hoàng đảo chủ là Mai Siêu Phong, di chuyển như gió, xuất thủ nhanh như chớp.”Lý Mạc Sầu cười giễu: “Phải rồi, nữ đệ tử ấy xuất thủ quá nhanh, nên mới bị Giang Nam thất quái đánh mù đôi mắt và bị Tây Độc Âu Dương Phong đánh vỡ tim phổi.”

Lão thiết trượng ngẩn ra 1 hồi, buồn bã nói: “Có chuyện như thế ư? Sao lão phu không biết.” Dừng lại 1 chút nói: “Đệ tử thứ ba của Hoàng đảo chủ là Khúc Linh Phong, khinh công thần diệu, phách không chưởng lợi hại tuyệt luân.”

Lý Mạc Sầu: “Giang hồ đồn rằng, có kẻ lẻn vào hoàng cung ăn cắp báu vật, bị Ngự tiền thị vệ đánh chết, chính là Khúc Linh Phong, phách không chưởng lợi hại tuyệt luân. Chưởng chưởng đánh ra, chưởng chưởng lạc không, ấy chính là phách không chưởng của Hoàng đảo chủ.”

Lão thiết trượng cúi đầu, xèo xèo hai tiếng, hai giọt nước mắt rơi xuống tấm phôi sắt nóng đỏ, hóa thành hơi nước, nói: “Trong bốn đại đệ tử Trần, Mai, Khúc, Lục của Hoàng đảo chủ, thì Lục Thừa Phong không những võ công tinh thâm, lại giỏi thuật kỳ môn độn giáp, đạo cô mà gặp vị đó, thì sẽ biết thế nào là lợi hại.”

Lý Mạc Sầu cười khẩy: “Kỳ môn độn giáp thì có tác dụng gì kia chứ? Y dựng 1 toà Qui Vân Trang ở Thái Hồ, hảo hán giang hồ khen là vô cùng huyền diệu, nhưng vẫn bị người ta thiêu thành tro bụi, từ đó y biến mất tăm, quá nửa là đã bỏ xác trong đám cháy rồi.”

Lão thiết trượng ngẩng đầu lên, gằn giọng nói: “Đạo cô nói lung tung. Các đệ tử của Hoàng đảo chủ người người võ nghệ tinh thông, không lẽ đã bị giết hại hết cả rồi sao? Đạo cô khinh ta là dân quê không biết thế sự chắc?”

Lý Mạc Sầu cười khẩy, nói: “Lão cứ hỏi con nha đầu đang ngồi bên kia thì biết.”

Lão thiết trượng quay đầu nhìn tôi, tôi lập tức cười hì hì nói: “Không lẽ lão lại tin 1 bà cô già âm dương không điều hòa sao?”

Lý Mạc Sầu nghe tôi nói thế thì tức giận quát: “Ngươi…”

“Ta… ta làm sao? Bà không nói lung tung thì là gì, chẳng phải vẫn còn 2 đồ đệ của Hoàng đảo chủ còn sống sờ sờ ở đây hay sao?” Thật ra Lục sư huynh không chết, chỉ là sau khi được sư phụ tha thứ, và truyền thụ lại hết võ học cho Lục Quán Anh thì xin sư phụ trở về đảo Đào Hoa, nhưng sợ ảnh hưởng đến danh dự của sư phụ (đã bị đuổi đi rồi còn được trở về) nên chỉ âm thầm quay về, chỉ có 1 số ít người biết việc này. Còn việc Qui Vân Trang bị cháy là do tôi năm đó lỡ tay, chỉ là lỡ tay thôi. Khụ khụ!

Lý Mạc Sầu và lão thiết trượng nghe tôi nói thế thì ngẩng ra, nhìn tôi chằm chằm. Lão thiết trượng ngẩng người 1 lúc mới lên tiếng: “Ngươi là đồ đệ của Hoàng đảo chủ?”

Tôi cười hì hì gật đầu, lão thiết trượng nghẹn ngào hỏi: “Hoàng đảo chủ có khỏe không?”

“Sư phụ khỏe, khỏe vô cùng. Chỉ là…” tôi ngừng 1 chút liếc mắt nhìn về phía lão thiết trượng: “…Người thường nói với ta, lúc trước trẻ tuổi tính khí lại nóng, chỉ vì Trần, Mai hai người tự làm điều sai trái, đuổi đi đã đành. Khúc, Lục, Phùng ba vị sư huynh vì thế không dưng bị giận lây, nhất là Phùng Mặc Phong sư huynh, là người ít tuổi nhất, hoàn cảnh lại hết sức đáng thương, sư phụ luôn thương nhớ vị sư huynh ấy, hối tiếc vô cùng.”

Thật ra tính khí sư phụ kiêu ngạo, dù lòng có nghĩ như thế, nhưng đời nào chụi nói ra, tôi chỉ là bịa ra mà thôi.

Lý Mạc Sầu nghe được 1 đoạn đối đáp của tôi và lão thiết trượng thì đã đoán ra, nên cười khẩy nói: “Phùng Mặc Phong, chúc mừng sư huynh sư muội hai người tương ngộ.”

Chương 17: Công lao to lớn

Phải, lão thiết trượng chính là Phùng Mặc Phong, đồ đệ của sư phụ tôi, cũng tức là sư huynh của tôi, ngay từ lúc đầu tôi đã đoán ra được, chỉ là hơi bất ngờ là diện mạo của Phùng sư huynh nhìn còn già hơn cả sư phụ. Chặc, chặc, đúng là thiếu tu dưỡng mà.

Cho nên sư huynh muội hai chúng tôi trùng phùng, Lý Mạc Sầu chẳng thể làm gì được tôi. Còn tôi lại rất muốn làm gì bà.

Lý Mạc Sầu lạnh giọng nói: “Lão đã bị sư phụ đuổi đi, sao còn lưu luyến làm gì? Hôm nay ta muốn giết nha đầu kia, lão hãy đứng sang 1 một bên mà xem cảnh náo nhiệt.”

Phùng sư huynh chậm rãi nói: “Lão phu tuy có học võ nghệ, nhưng cả đời chưa từng động thủ với ai, huống hồ 1 chân bị gãy, có muốn đánh nhau cũng chẳng được.”

Lý Mạc Sầu nghe thế thì cả mừng nói: “Như thế thì tốt, vậy là lão cũng giữ được cái mạng già của mình đó.”

Phùng sư huynh lắc đầu: “Nhưng lão phu không cho phép đạo cô động tới 1 sợi tóc của sư muội lão phu.” Đặc thù bao che khuyết điểm này sư phụ truyền dạy cho đệ tử rất tốt. Hahaha.

Tôi châm ngòi: “Phùng sư huynh, còn nói nhiều với ả ta làm gì, ả đã muốn giết muội, huynh hãy mau đánh đuổi ả đi.”

Lý Mạc Sầu tức giận, cả người tỏa sát khí, cười lạnh nói: “Vậy thì lão cũng chết cùng.”

Lý Mạc Sầu vung cây phất trần đánh tới. Phùng sư huynh vội tránh, nhảy sang bên rất nhanh nhẹn, nhưng Phùng sư huynh chỉ lo né tránh, không có ý đánh trả. Tôi thấy không ổn liền kích: “Lý Mạc Sầu, bà quả nhiên to gan, dám nói sư phụ của ta là kẻ bất trung bất hiếu, bất nhân bất nghĩa. Dám vu *** sư phụ ta cưỡng dâm thê tử người khác, bắt cóc đệ tử của người khác, bà có tận mắt nhìn thấy không? Bà còn dám bảo sư phụ ta lừa dối bằng hữu, bán rẻ ân nhân. Tại sao bà lại tung tin đồn nhảm khắp giang hồ, để hủy hoại thanh danh của sư phụ ta.” Lần này gấp quá hóa liều, nếu mấy lời này mà hắc nô thuật y lại cho sư phụ nghe, tôi chết chắc.

Phùng sư huynh sau nghi nghe được, quả nhiên nổi cơn lôi đình, cây quải trượng vung ra, đứng 1 chân, thành thế “kim kê độc lập”. Lý Mạc Sầu không dám đánh nhau trực diện, vội phi thân tránh né.

Lý Mạc Sầu vung cây phất trần cuốn lấy cây quải trượng trong tay Phùng sư huynh, đây là tuyệt chiêu đoạt binh khí đối phương của bà, chỉ cần giật 1 cái, cây quải trượng của Phùng sư huynh sẽ bị văng tuột khỏi tay.

Nhưng… “Xèo xèo” 1 hồi, khói xanh bốc lên, mùi khét tỏa ra. Cây phất trần của Lý Mạc Sầu đã bị thiêu hủy.

Tôi cười thầm trong lòng, bà ta quên mất cây quải trượng của Phùng sư huynh đã được nung nóng lúc nãy trong đe lửa rồi. Hiện giờ không đoạt được binh khí của người khác, mà binh khí của chính mình còn bị hủy. Lý Mạc Sầu có chút rối loạn, ném phất trần đi, sử dụng “Ngũ độc thần chưởng”.

Chưởng lực tuy lợi hại, nhưng phải đánh gần mới có hiệu quả. Phùng sư huynh cứ múa trượng vù vù, khoảng cách giữa hai người liên tục có khói xanh bay lên. Y phục của Lý Mạc Sầu bị quải trượng nóng đỏ chạm tới đốt cháy từng vệt.

Lý Mạc Sầu, quần áo bị đốt rách, lộ ra từng mản da thịt trắng tuyết, quá xấu hổ, mà phi thân đi mất. 1 vấn đề được giải quyết. Nhưng còn có 1 vấn đề rất rất lớn.

“Ra đây đi.” Tôi ngồi đung đưa trên 1 tán cây lớn của cây cổ thụ ngoài thành, hôm nay do trăng quá sáng nên tôi chẳng ngắm được ngôi sao nào.

“Vèo” 1 cái, 1 bóng đen cung kính quỳ 1 chân trên tán cây bên cạnh tôi. Tôi nhìn thấy hắc y nhân, thì cảm thấy nhức đầu vô cùng. Nhưng lại cười hỏi: “Ngươi là hắc nô số mấy?”

“Thập bách ngũ.” Hắc y nhân trả lời ngắn gọn. Tôi gật đầu như đã biết, sau lại cười hỏi: “Thế nhiệm vụ của ngươi là gì?”

“Theo dõi hành tung Lý Mạc Sầu, báo cho những kẻ thù trên giang hồ của ả.” Hắc nô này là cái tên tôi gặp lúc trước ở nhà trúc trên núi đây mà.

“Thế ngoài ngươi ra còn có hắc nô nào nữa không?” Cầu trời khẩn phật là chỉ có 1 mình hắn.

“Chỉ 1 mình thuộc hạ.”

“Oh!” Cũng may chỉ có mình hắn, nếu không uy hiếp được vẫn có thể chạy trốn. “Ngươi đọc lại điều 15 trong điều lệ hắc nô cho ta nghe thử.”

“1 khi nhận được nhiệm vụ, dù cho có chết cũng phải hoàn thành nhiệm vụ, ngoài nhiệm vụ được giao, những chuyện khác không cần quản.” Sư phụ rất ghét những hắc nô không phục tùng, tự cho mình làm đúng.

“Thế ngươi theo ta làm gì?” Tôi học bộ dáng sư phụ, híp mắt cười lạnh.“Thuộc hạ biết tội.” Hắn nói biết sai nhưng lại không thấy chút sợ hãi nào, mấy hắc nô này được sư phụ huấn luyện cũng quá lạnh lùng đi. Suốt ngày giữ cái bộ mặt sắc đó, thật uổng phí cho khuôn mặt xinh đẹp của mình.

“Biết sai rồi, còn không mau đi theo Lý Mạc Sầu. Ngươi cũng biết lợi hại của phụ cốt châm rồi đấy?” Tôi lạnh giọng cảnh cáo lần nữa. “Thế chuyện hôm nay thì sao?”

“Chưa hề gặp qua người.”

“Vậy ngươi có nghe thấy gì không?”

“Không nghe thấy bất cứ gì.”

Tôi hài lòng với câu trả lời của 105, phất tay cho hắn đi. Chỉ mấy cái nhúng nhảy qua tàn cây, 105 đã hoàn tòan biến mất trong màn đêm. Lúc này tôi mới thở ra 1 hơi nhẹ nhõm. Giờ mới thấy, lúc trước gợi ý cho sư phụ biên soạn điều lệ hắc nô là 1 điều đúng đắn.

“Tiểu sư muội, muội vừa đi đâu về vậy?”

Khi về gần tới, đã thấy bóng Phùng sư huynh đi qua đi lại trước cửa lò rèn. Thấy tôi, Phùng sư huynh lo lắng chạy đến hỏi. Tôi cười nói: “Muội chỉ ra ngoài thành, ngắm trăng thôi, hôm nay trăng rất sáng, rất đẹp.” Mỹ nam 105 cũng rất đẹp, nếu cười 1 cái còn đẹp hơn.

“Lý Mạc Sầu chỉ mới vừa đi khỏi đây thôi, biết đâu ả vẫn còn ở gần đây. Tiểu sư muội phải lo lắng đến sự an nguy của mình kia chứ, bây giờ sư… À không, Hoàng đảo chủ chỉ còn lại 1 mình tiểu sư muội là đồ đệ, nếu muội gặp chuyện gì thì ta biết ăn nói thế nào với người đây?”

Tại sao từ 1 đại thúc mặt lạnh, ít nói, lại trở thành 1 bà mẹ già hay lãi nhãi thế này. Phùng sư huynh sau khi biết tôi là sư muội của mình thì thay đổi cũng quá lớn đi.

Tôi cười khổ: “Bà ta bị sư huynh đánh cho chạy trối chết rồi, không dám làm gì muội đâu. Huynh yên tâm, yên tâm đi.”

“Ta sao có thể yên tâm được kia chứ.”

“Haha, muội đói quá, có gì ăn không?” Tôi chuyển đề tài.
“Có!” Phùng sư huynh cười tươi đáp, khuôn mặt già nua của huynh ấy cũng rạng rỡ hơn mấy phần, lập tức đi vào buồn trong, lấy thức ăn ra cho tôi.

Tay nghề của Phùng sư huynh quả thật rất tệ. Sư phụ giỏi nấu ăn như thế, tại sao lại đào tạo ra 1 đồ đệ như Phùng sư huynh kia chứ. Nhưng vì sợ tổn thương huynh ấy nên tôi cố gắng ăn hết 1 bàn thức ăn, ăn xong chỉ có cảm giác cả miệng mình bị mất vị giác.

Đêm đến, tôi đợi Phùng sư huynh ngủ say, liền rời nhà, đi đến dinh cơ to lớn của gả mập họ Vương. Đang lúc hết tiền nên tôi cũng lấy ít bạc, cái nào lấy được thì lấy, không lấy được thì đập đỗ, đập bể, phát nát. Rồi tiến đến phòng gã mập.

Hôm sau, gả mập họ Vương được người đánh trống canh phát hiện trong tình trạng, trên người không có 1 mảnh quần áo, trên đầu bị cạo trọc tóc, còn bị khắc hai chữ “Hán gian” bên trên, trước ngực cũng được khắc 3 chữ “Chó theo đuôi”. Hai tay thì bị trói treo lửng lẳng trước của thành. Hai mắt đầy tơ máu, vẻ mặt hoảng sợ, luôn miệng nói: “Ta là Hán gian, ta là chó theo đuôi.”

Đến khi gả mập họ Vương được thả xuống, vẫn không ngừng lập đi lập lại câu đó. Còn quỳ trên đất, dập đầu bình bịch. Gia quyến trong nhà đến khuyên cũng không nghe, làm thê thiếp của hắn khóc lóc thảm thiết trước cổng thành. Nhất thời cảnh tượng đó trở thành chuyện vui lớn cho dân chúng toàn thành. Đến tận mấy năm sau này, khi có người nhắc lại, vẫn có người vỗ đùi cười ha hả, nói lớn: “Đáng, đáng lắm, cho đáng đời cái tên Hán gian. Cái ****** theo đuôi.”

“Tiểu sư muội, chuyện của gả họ Vương, là do muội làm sao?”

Trong lúc ăn sáng, Phùng sư huynh lạnh nhạt nhã ra 1 câu, khiến tôi giật mình sặc luôn ngụm cơm trong miệng, vì thế cơm không đi vào bụng mà lại chạy ngược lên trên phun ra từ mũi.

“Haha… Phùng… Phùng sư huynh… huynh thật biết nói đùa, gả kia mập như thế, muội làm sao có thể mang gả treo lên cao như thế được.” Tôi cố gắng khắc chế nước mắt nước mũi chảy ròng ròng, cười giả lả nói.

“Chuyện này có phải tiểu sư muội làm hay không thì ta cũng đã có quyết định.”

“Quyết định gì?”

“Vì đất nước, ta sẽ góp 1 phần sức. Không để uổng phí công ơn dạy dỗ bao năm qua của sư phụ.”

“Phùng sư huynh nghĩ như thế là đúng. Nhưng mà… huynh định làm gì?”

Phùng sư huynh sau khi thấy tôi giáo huấn gả mập họ Vương 1 trận xong thì cảm thấy hổ thẹn, bởi thân mang võ công lại cũng là đệ tử Đào Hoa đảo mà chẳng giúp được gì cho đất nước, cho dân chúng. Nên quyết tâm trà trộn vào đại doanh quân Mông Cổ, giết thác tử. Sau này, nhiều lần nhớ lại, mới biết ngày đó ham vui, giáo huấn gả mập họ Vương đó là 1 sai lầm, nhưng tất cả đã quá trể.

Tôi 1 phần vì ham vui 1 phần vì muốn tránh sự truy đuổi của sư phụ cùng đám hắc nô, nên cũng rất hào hứng đòi đi theo.

“Không được, nơi đó toàn là nam nhân, lại rất nguy hiểm, sao có thể để cho 1 nữ nhi như tiểu sư muội đến được chứ. Tuyệt đối không được.”

“Đi mà, muội giả nam trang, không ai biết muội là nữ đâu.” Tôi nắm lấy tay Phùng sư huynh lúc lắc nan nỉ.

“Ta đã nói không được là không được. Nếu tiểu sư muội sảy ra chuyện gì, ta làm sao ăn nói với sư phụ.” Có cần kiên quyết như vậy không, còn lấy sư phụ ra ép tôi. Chặc.

“Phùng sư huynh, đi mà, đi mà, muội muốn đi.”

“Không được.”

“Thôi được, nếu huynh không muốn cho muội thôi, vậy muội chỉ có thể ở lại lò rèn này, chờ Lý Mạc Sầu đến giết thôi. Ai biểu muội võ công kém cỏi, không đủ sức bảo vệ bản thân.” Tôi cúi đầu ủ rũ, nhìn bát cơm trước mặt, hai mắt long lên, nước mắt như sắp chảy ra.

“Tiểu sư muội…” Mặt Phùng sư huynh biến sắc rồi. Hahaha. Ngay cả sư phụ còn mềm lòng trước tuyệt chiêu này của tôi, đừng nói chi 1 người như Phùng sư huynh kia chứ? Nhưng đã là tuyệt chiêu thì chỉ có thể những lúc thật sự vô cùng cần thiết mới sử dụng thôi, sử dụng nhiều sẽ mất linh, hahahaha.

Phùng sư huynh miễn cưỡng cho tôi đi theo, nhưng trăm dặn ngàn dặn nói là hễ có nguy hiểm thì lập tức chạy trước. Tôi rất nghe lời gật đầu lia lịa. Tất nhiên phải chạy trước rồi, chẳng lẽ ở lại chịu chết sao?

Chương 18: Đại doanh Mông Cổ

Tôi lấy thân phận là 1 thợ phó tên Tiểu Trình cùng theo Phùng sư huynh vào ở trong khu rèn binh khí của đại quân Mông Cổ. Từ sáng sớm đến chiều tối đều phải ở cạnh lò rèn làm việc cùng các thợ rèn khác, mặc dù hết thảy việc nặng đều là Phùng sư huynh làm, tôi chỉ có mỗi việc ngồi đút thêm củi vào lò thôi, nhưng ở đây không khí nóng bức, lại ồn ào, suốt ngày nghe tiếng đập sắt “Bon bon, bang bang” đến đinh tai nhức óc. Thức ăn thì tệ, đều kiện nghĩ ngơi thì không có.

“Cái này mà gọi là bánh bao sao? Còn cứng hơn cả đá, làm sao mà ăn được kia chứ.” Ôi, tôi thật sự rất nhớ mấy cái bánh bao trắng trắng mềm mềm, bên trong còn có thịt tỏa hương thơm ngào ngạc quá đi.

“Có ăn đã là mai lắm rồi, ở đó mà kêu ca. Còn có nhiều người chẳng có được cái bánh bao cứng mà ăn nữa kìa.” 1 nam nhân râu quai nón, ngồi gần chỗ tôi, nhai gôm gốp cái bánh bao cứng hơn đá, nói.

“Uống miếng nước vào rồi cố ăn đi, đừng để đói.” Phùng sư huynh đưa 1 bát nước qua cho tôi. Tôi tiếp lấy nhưng không uống ngay, mà đưa cho nam nhân râu quai nón, cười hỏi: “Vị đại ca này, lúc nãy huynh nói thế là có ý gì?”

Râu quai nón không chút ái ngại, chộp lấy bát nước trong tay tôi, uống 1 hơi cạn sạch, lại nhai gôm gốp mẫu bánh còn lại, mới chậm rãi nói: “Từ khi quân Mông Cổ tràn vào nước ta, đâu đâu cũng là cảnh đói khổ. Triều đình thì bạc nhược. Nhiều người chết do đói, đói quá phải ăn cả võ cây. Nhiều thôn làng còn có nhà giết con mà ăn… Ta giờ lại phải đi rèn binh khí cho bọn chúng chiếm giết nhân dân mình…” Nói đến đây, râu quai nón có chút ngậm ngùi, hai mắt cũng đỏ lên, nắm tay siết chặt, nỗi đầy gân xanh.

Đói đến mức phải giết con lấy thịt để ăn. Quả thật là địa ngục trần gian mà. Chiến tranh, lúc nào cũng gắn liền với máu và nước mắt.

“Mau ăn đi!” Phùng sư huynh mặc dù rất bình tĩnh, đưa 1 bát nước khác qua cho tôi, nhưng ánh mắt lại lóe lên sự sắc lạnh đáng sợ, sát khí trong đó quả thật không nhẹ. 1 người nổi tiếng hiền lành như Phùng sư huynh mà cũng có lúc phát ra sát khí. Nếu lúc này có mấy tên Mông Cổ xuất hiện trước mặt huynh ấy, tin chắc Phùng sư huynh sẽ 1 gậy mà đánh chết.

“Đến giờ rồi, mau làm việc cho ta.” Vừa nhắc tào tháo, tào tháo liền đến. 1 tên thập trưởng Mông Cổ cầm roi đi tới.

Đám thợ rèn nghe thấy thế thì vội vã đứng lên, nhanh chân chạy đi làm việc của mình. Tôi và Phùng sư huynh cũng đứng lên chuẩn bị đi, thì “Bộp” 1 tiếng vang lên.

Quay đầu nhìn lại thì lấy 1 thợ rèn còn rất trẻ, thân hình nhỏ thó, gầy yếu ngã ngồi trên đất, vô cùng sợ hãi nhìn tên thập trưởng Mông Cổ run run, nói không nên lời : “Đại… đại nhân… tiểu nhân… tiểu nhân…”
Tên thập trưởng bị tên thợ rèn gầy đụng phải, rất tức giận, sau khi đứng vững, liền vung roi lên đánh vào người tên thợ rèn. Tên thợ rèn đã sợ càng thêm sợ, chỉ có thể ôm đầu, ngồi bệch dưới đất, khóc xin. Râu quai nón thấy thế thì không nhịn được, đứng lên quát: “Dừng tay lại cho ta. Sau có thể đánh người vô cớ như vậy chứ?” Tôi muốn cản mà không kịp.

Đừng nói với tôi râu quai nón cũng là 1 đại hiệp ẩn mình như Phùng sư huynh nha? Nếu thật là vậy thì râu quai nón che dấu võ công quá tốt đi. Tôi nhìn mãi không ra.

“Tên khốn này đụng trúng ta, hắn đáng bị đánh, nếu ngươi còn nhiều lời. Ta đánh luôn ngươi.” Tên thập trưởng Mông Cổ nhìn râu quai tức giận quát, tay quất càng mạnh vào tên thợ rèn gầy nằm trên đất. Lúc này mấy tên lính Mông Cổ khác cũng kéo đến, xem cảnh náo nhiệt.

“Ta bảo ngươi dừng tay ngươi có nghe không?” Râu quai nón giận dữ, lao tới chụp lấy cây roi trong tay tên thập trưởng Mông Cổ. Do bất ngờ, tên thập trưởng Mông Cổ không kịp phản ứng, bị râu quai nón quật mạnh xuống đất, té chỏng vó lên trời.

Tên thập trưởng Mông Cổ, bị té đau, ngồi dưới đất hét lên 1 tiếng tôi nghe không hiểu, lập tức có hơn 10 tên Mông Cổ xúm lại bao vây râu quai nón.

Tôi cứ tưởng sẽ có 1 màn râu quai nón hiển lộ võ công cái thế, đánh gục hết đám lính Mông Cổ, nào ngờ…“Binh, binh, bốp, bốp, binh…” Râu quai nón bị đánh đến nỗi hộc máu mồm, nằm co quắp trên đất. Tên thập trưởng Mông Cổ đứng bên thấy thế rất vui vẻ, reo hò, xí xô xí xào cái gì đó mà tôi nghe không hiểu.

Những thợ rèn khác thấy thế thì càng tản đi nhanh hơn, tên thợ rèn bị đánh lúc nãy cũng nhanh chóng bò dậy, chạy đi mất. Lòng người nóng lạnh. Râu quai nón cứu hắn mà hắn nỡ lòng bỏ 1 mình ân nhân ở lại chịu đòn.

Râu quai nón chỉ được cái tướng to sát, với sức trâu, hoàn toàn chẳng có miếng võ công nào, nếu cứ để hắn bị đánh như vậy mãi, sẽ chết chắc. Tôi định bắn vài viên đá về phía đám lính Mông Cổ nhưng lại bị Phùng sư huynh cản lại. Tôi khó hiểu nhìn về phía huynh ấy.

Ôi chao, mặt Phùng sư huynh còn đen hơn đêm 30 mươi, mắt nhìn chằm chằm vào đám đông, cả người tỏa ra sát khí như muốn ăn sống nuốt tươi đám lính, nhưng sao tay lại vẫn cứ nắm chặt lấy tay tôi không cho tôi trợ giúp thế này?

“Phùng sư huynh?” Tôi khẽ gọi.

“Không phải chuyện của chúng ta, trở về làm việc đi.” Phùng sư huynh lạnh lùng nói 1 câu, nắm tay tôi kéo đi, tôi mặc dù rất khó hiểu về hành động của huynh ấy, nhưng nghĩ 1 chút lại ngớ ra, nếu tôi mà ra tay chẳng phải thân phận của chúng tôi sẽ lập tức bị lộ sao, nhưng mà…

Tôi liếc mắt về phía râu quai nón. Đám lính Mông Cổ vẫn đấm đá rất hăng sai. Râu quai nón lúc nãy còn thốt ra được vài câu: “Chó Mông Cổ; Ông nội bọn bây.” Nhưng bây giờ chỉ có thể phát ra những tiếng rên rỉ đầy đau đớn.

Tôi đang muốn vùng khỏi tay Phùng sư huynh, cho đám lính Mông Cổ 1 trận, thì 1 tiếng nói lạnh lẽo, mà cũng rất quen tai vang lên. Lại là cái thứ tiếng mà tôi nghe không hiểu. Nếu có thời gian, nhất định phải đi học tiếng Mông Cổ, để sau này chúng có mắng cha mắng mẹ mình, thì còn biết mà nói lại vài câu.

Đám lính Mông Cổ nghe thấy tiếng thì dừng tay, cúi đầu cung kính, xí xô xí xào với người mới tới.

Chương 19: Cứu hay không cứu

Xuyên qua đám lính Mông Cổ, 1 nam tử trẻ tuổi cao gầy, mặc y phục quý tộc Mông Cổ, tóc được tết bính thả bên vai trái. Tay phải cầm thiết phiến vừa nghe tên thập trưởng Mông Cổ nói, vừa gõ nhịp vào tay trái. Không phải Hoắc Đô thì là ai đây. Oa oa, không ngờ mới đến đại doanh Mông Cổ có 1 ngày, mà đã gặp được mỹ nam Hoắc Đô rồi.

Phùng sư huynh, hừ lạnh 1 tiếng, “Không nên ở lại đây lâu, sẽ bị bọn chúng để ý. Chúng ta vào thôi.” Nói rồi lại nắm lấy tay tôi kéo đi. Nên tôi cũng không biết tình hình của râu quai nón sau đó thế nào, ngay cả giờ cơm chiều cũng không thấy râu quai nón. Đến khi trời tối muộn, chúng tôi được nghĩ, trở về lều lớn thì thấy râu quai nón, nằm 1 góc lều, rên hừ hừ. Có vẻ bị thương không nhẹ. Tôi vội tiến đến xem xét.

“Huynh không sao chứ?” Tôi ân cần hỏi hang, nhưng đổi lại là 1 tiếng quát lớn của râu quai nón.

“Con bà nó, ngươi thử bị đánh như ta xem, có sao không?” Râu quai nón còn có khí lực quát lớn như thế, chứng tỏ hắn chưa chết được, khiến tôi lo lắng hảo 1 phen, uổng phí tâm tình người khác thật mà.

Tôi đứng lên định rời đi, nhưng lại nghe mấy tiếng rên rỉ của râu quai nón phát ra, kìm lòng không được, lại ngồi xuống, lấy lọ “Cửu hoa ngọc lộ hoàn” trong túi ra, đưa 1 viên đến trước mặt râu quai nón: “Uống đi, có thể giúp vết thương của ngươi mau khỏi hơn.”

Râu quai nón nhìn tôi , rồi lại nhìn viên thuốc màu vàng tỏa hương ngào ngạc, trong tay tôi, không nói tiếng nào, chộp lấy bỏ ngay vào miệng, nuốt xong nói: “Đa tạ!”

“Ngươi không sợ ta cho ngươi ăn thuốc độc sao?”

“Muốn lấy mạng của Vương Bưu ta thì cần gì đến 1 viên thuốc độc, vừa ngọt lại thơm đến thế chứ, cứ để ta nằm đây chờ chết là được rồi.” Râu quai nón này cũng có chút tinh thần hào hiệp, nếu có võ công, chắc chắn hắn sẽ là 1 đại hiệp chuyên trừ gian diệt ác, xem cái ác như thù. Chỉ tiếc hắn chỉ là 1 thợ rèn bình thường có sức trâu mà thôi. Mà sao cùng là họ Vương mà cái gả mập họ Vương kia lại khác xa đến vậy? Chặc chặc.

“Vương… Vương đại ca…” Lúc này 1 bàn tay ốm yếu cầm 1 cái bánh bao run run, đưa tới trước mặt hai người chúng tôi. Tôi quay đầu nhìn lại, người tới thì ra là tên thợ rèn ốm yếu lúc trưa đã đụng trúng tên thập trưởng. “… huynh… huynh mau ăn… ăn đi…” Hắn nói nhỏ như vậy, còn nói lấp, hắn thật sự có phải là nam nhi không đây?

“An Tử, đệ không sao chứ?” Gì? Tôi có nhìn lầm không, râu quai nón chẳng những không giận việc tên thợ rèn này bỏ lại mình hắn, tiếp nhận bánh bao, còn rất “dịu dàng” hỏi hang. 1 nam nhân thân cao 8 thước, lúc nãy còn quát lớn như hổ rầm, như râu quai nón mà cũng có lúc thế này sao?

“Đệ… đệ… không sao, đệ thật có lỗi với Vương đại ca… đệ…” Tên thợ rèn ốm yếu tên An Tử lại lí nhí như muỗi kêu, nói mấy lời với râu quai nón, chưa nói hết câu thì mắt đã đỏ lên, nước mắt lăn dài, nhỏ tí tách trên nền đất.

Đây là hình mẫu nam nhân nhu nhược trong truyền thuyết đây sao? Quả nhiên trăm nghe không bằng mắt thấy mà.

Râu quai nón thấy thế, lúng túng, vội ngồi chồm dậy, nhẹ giọng an ủi An Tử: “Không phải lỗi của đệ, chỉ tại bọn chó Mông Cổ đó thôi. Đừng khóc, đừng khóc.”

Tôi ở bên cạnh nhìn cảnh tượng, 1 con gấu có râu quai nón đang túng quẩn an ủi 1 con thỏ mắt đỏ khóc sướt mướt, thì nổi hết cả da gà. Hai người này không phải là cái loại đó đấy chứ? Tốt hơn hết là không nên ở bên làm bóng đèn. Tôi nhẹ nhàng rút lui trong im lặng, trở về chỗ bên cạnh Phùng sư huynh, nằm xuống, định đi ngủ, thì Phùng sư huynh đang nhắm mắt đột nhiên mở mắt ra.

“Tối nay ta sẽ ra ngoài, tiểu sư muội tuyệt đối không được đi theo.” Phùng sư huynh chỉ nói 1 câu, rồi lại nhắm mắt lại như đang ngủ. Nhưng tôi biết huynh ấy không ngủ. Vì mấy ngày qua ở chung 1 chỗ với Phùng sư huynh, huynh ấy cái gì cũng tốt chỉ có 1 tật xấu, đó là hễ ngủ rồi, cho dù trời có giáng sét xuống ngay chỗ huynh ấy ngủ, cũng không tỉnh. Huynh ấy đã nói tối nay ra ngoài thì chắc chắn sẽ không ngủ, còn tối nay huynh ấy đi đâu, đại khái tôi cũng đoán được 8, 9 phần.Đến nữa đêm, Phùng sư huynh rời đi, tôi không đi theo, nhưng cũng không tài nào ngủ được. Trong lòng có cảm giác gì đó rất lạ. Khoảng nữa canh giờ sau, Phùng sư huynh trở về, tôi thấy thế mới có thể nhắm mắt lại ngủ, chỉ chốc lát là ngủ say. Cái cảm giác lúc nãy có khi nào là “lo lắng” không? Không, làm sao có thể kia chứ, cái cảm giác đó không nên xuất hiện trong người tôi. Tất cả nhân vật trong sách đều có số phận định sẵn cho họ, tôi lo lắng thì có ích gì.

Sáng sớm ngày hôm sau, xác tên thập trưởng Mông Cổ, được tìm thấy trên cành cây ngoài bờ sông gần đại doanh. Trên người có vô số vết thương thâm đen, thâm tím, có vết còn bị rách toét cả thịt, tay chân, xương sườn của hắn đều bị 1 vật vừa cứng vừa dài đánh gãy.

Râu quai nón sau khi uống viên thuốc tôi đưa cho, hồi phục bất ngờ, chỉ nghĩ có 1 đêm đã có thể đến khu rèn tiếp tục làm việc, biết tin này vô cùng vui vẻ, còn cười to nói: “Thật đáng tội. Hahaha. Không biết là vị anh hùng nào ra tay?” Nhưng chưa nói được mấy câu, cười chưa thỏa đã bị binh lính tới bắt trói, áp giải đi, cùng với tên thợ rèn ốm yếu An Tử.

Mặc dù tên thập trưởng đó chỉ là 1 nhân vật tép rêu, nhưng sự kiện này lại như 1 đòn giáng mạnh vào quân Mông Cổ. Ở ngay chính đại doanh của mình, mà để cho người của mình bị giết chết. Hốt Tất Liệt rất tức giận, phái người đến điều tra, quyết phải tìm cho ra hung thủ.

Người bị tình nghĩ nhiều nhất chính là râu quai nón, và An Tử.

“Ai trong hai người giết tên thập trưởng kia?” Hoắc Đô liếc mắt phía hai người bị trói gô trên đất, nhàn nhạt gõ thiết quạt nói.

Người được Hốt Tất Liệt phân phó điều tra là Hoắc Đô, mà hắn còn đặc biệt vì tìm hung thủ của vụ án, mà mở 1 phiên tòa xét xử công khai với quy mô lớn, bất cứ ai cũng có thể đến xem.

“Không… không có… tiểu nhân không có giết…” Nước mắt An Tử nhanh chóng trào ra, chảy dài trên má, cả người run run nói không thành lời.Râu quai nón nãy giờ vẫn im lặng, đột nhiên lớn tiếng nói: “Không liên quan tới hắn, là ta giết.” Này, râu quai nón, rõ ràng ngươi không giết, ngươi nhận cái gì?

Hơi… Hoắc Đô đang muốn “dụ rắn ra hang” sao? Cứu hay không cứu đây. Thật sự là 1 việc quá nhức đầu mà.

Tôi liếc nhìn về phía Phùng sư huynh 1 cái, thấy gân xanh trên trán huynh ấy đã nổi lên, hai bàn tay cũng siết chặt đến nỗi gướm máu. Hơi…

“Được, vậy đem hắn trói lên cột cờ, phơi nắng, đến khi chết thì thôi.” Trong lúc tôi còn đang hỗn loạn suy nghĩ cách giải quyết vấn đề, thì Hoắc Đô đã ra phán quyết cuối cùng. Để người ta chết dần chết chết mòn, hình phạt này cũng quá tàn nhẫn đi.

Râu quai nón bị hai tên lính Mông Cổ tiến đến xốc nách mang đi, An Tử thấy thế thì ngất xủi tại chỗ, cũng lập tức được 2 tên lính khác đến tha đi nơi khác.

“Huhuhuhu… huhuhu… Vương đại ca… là ta hại huynh… huhuhuhu…” An Tử sao khi tỉnh lại thì bắt đầu khóc lóc không ngừng, khóc đến ngất xủi, tỉnh lại lại khóc tiếp. Từ trưa cho đến chiều, từ chiều cho đến tối. Đến khi chúng tôi xong việc trở về An Tử vẫn còn ngồi khóc. Các thợ rèn khác cũng có chút thương tiếc cho râu quai nón nên cũng không nói gì.

Tiếng khóc của An Tử vang vọng khắp căn lều. Làm tôi nhớ đến cảnh tượng trong căn nhà hầm tối đen cách đây 8 năm. Không kiềm chế được kích động, bước đến chỗ hắn, hét lên: “Khóc khóc, suốt ngày ngươi ngoài khóc ra thì biết làm gì?” Hoắc Đô thả An Tử ra để làm con mồi, hay là tra tấn lỗ tai tôi đây?

“…” An Tử bị tôi hét làm cho giật mình, tiếng khóc nín bặt, ngơ ngác nhìn tôi, sau lại dập đầu binh binh xuống đất, luôn miệng cầu xin: “Ta xin ngươi, ngươi làm ơn hãy cứu Vương đại ca, ta xin ngươi, ta xin ngươi, ta xin ngươi…” Cứ mỗi lần nói “ta xin ngươi” thì An Tử lại dập đầu xuống đất 1 lần. Đầu hắn vì thế mà toét cả ra, máu chảy đầm đìa.

“Ngươi làm gì vậy?” Tôi thật sự bị choáng vì cảnh tượng trước mặt, vội ngồi xuống đỡ lấy thân hình An Tử, không cho hắn dập đầu nữa, nhưng vừa ngồi xuống thì tôi cả kinh, may mắn kiềm chế được nếu không tôi đã bật thốt lên.

“Ngươi là nữ?” Tôi nói nhỏ chỉ đủ để 2 người nghe thấy mà thôi. Lúc trước không để ý, nay nhìn kỹ mới phát hiện tên này không có trái cổ, ngực còn có chút phồng. Không phải nữ thì là gì.

“Ta… ta…” An Tử nghe tôi hỏi thế thì nhất thời cả người run lên, nhưng như nhớ tới tình trạng hiện giờ của râu quai nón, nên lại đẩy tôi ra, dập đầu bình bịch xuống đất, van xin: “Vương đại ca nói ngươi không phải là người thường, nói ngươi rất tài giỏi, ta xin ngươi, ngươi nhất định phải cứu Vương đại ca, ta xin ngươi, ta xin ngươi…”

Chỉ vì 1 viên “Cửu hoa ngọc lộ hoàn” mà lại được râu quai nón khen ngợi đến mức đó sao? Tôi cười khổ, 1 lần nữa đở lấy thân hình An Tử lên.

“Ngươi yên tâm, ta sẽ cứu râu quai nón.” Nếu có trúng kế của Hoắc Đô tôi cũng phải cứu. Biết làm sao được, ai biểu tôi “không phải là người thường” lại “rất tài giỏi” kia chứ?

Chương 20: Chuyện cũ của An Tử

An Tử nghe thấy thế thì rất vui mừng, nắm lấy tay tôi, luôn miệng nói “Đa tạ!”

Tôi tranh thủ lúc giúp An Tử băng bó hỏi về chuyện của nàng và râu quai nón. An Tử không chút giấu diếm, thật thà kể hết cho tôi nghe.

“Rèn sắt là nghề gia truyền của gia đình ta, cha truyền con nối, đời này qua đời khác. Truyền đến đời cha ta, do những vật dụng ông rèn ra vô cùng tinh tế, lại sắc bén nhất vùng nên ông trở thành thợ rèn rất nổi tiếng ở vùng này. Nhưng mẹ chỉ sinh được 1 mình ta là nữ nhi rồi qua đời, cha do yêu thương mẹ nên quyết định không tái giá, chỉ là cha không thể để nghề rèn sắt của gia đình bị thất truyền, càng không thể truyền cho người ngoài, nên quyết định nuôi dưỡng nữ nhi là ta như nam nhi. Truyền dạy nghề rèn sắt. Ta từ nhỏ đã được dạy dỗ như 1 nam nhi, nhưng do thể chất yếu đuối nên học nghề rèn rất khó khăn.” An Tử kể đến đây, thì ánh mắt nàng đượm buồn, như chất chứa 1 nỗi niềm gì đó. Nàng không khóc, đây là lần đầu tiên tôi không thấy An Tử khóc lóc, cũng không nói lấp chữ nào. Nàng cứ nhàn nhạt kể, như đang nói về chuyện của người khác.

“Vương đại ca trước đây là bộ binh của quân Đại Tống, nhưng do chán nản việc triều đình nhu nhược, nên giải ngũ đến vùng biên thùy đói nghèo này, cũng hành nghề rèn sắt sinh sống, nhà huynh ấy lại ở cách vách nhà ta. Tuy huynh ấy không biết ta là nữ nhi, nhưng lại đối xử rất tốt với ta, xem ta như đệ đệ mà bảo vệ. Năm trước, cha ta bạo bệnh mà qua đời, ta 1 mình phải đối mặt với rất nhiều thứ, cũng may có Vương đại ca bên cạnh. Sau quân Mông Cổ trưng dụng thợ rèn, ta và Vương đại ca cũng bị bắt đi. Không ngờ…” Kể đến đây, mắt An Tử lại đỏ lên.

Ôi, lại khóc rồi. Nhưng, sao có thể không khóc kia chứ. Ai cũng có 1 câu chuyện cũ, nhưng câu chuyện cuộc đời 1 cô gái chân yếu tay mềm, không có 1 chút sức chống cự nào, phải giả nam trang lay lất sống giữa thời thế chiến tranh loạn lạc. Cứ tưởng đã tìm được 1 bờ vai đủ rộng, để che chở, nào ngờ…Cũng quá mức bi thảm đi. Hơi, xem ra lần này không những phải cứu râu quai nón, còn phải cứu cả An Tử rồi. Nhưng để có thể đưa được hai người cùng rời khỏi doanh trại quân Mông Cổ mà ma không biết quỷ không hay, thật sự là chuyện không tưởng.

Tôi sau khi nghe xong câu chuyện của An Tử thì trở về ngồi bên cạnh Phùng sư huynh. Phùng sư huynh sắc mặt sầm xì, không nói câu nào, tôi nghĩ đêm nay huynh ấy muốn quyết 1 phen sống mái với thác tử để cứu râu quai nón đây.

“Huynh muốn đi cứu râu quai nón sao?”

“Tiểu sư muội… Tối nay dù có nghe thấy bất cứ âm thanh nào, cũng nhất định không được ra ngoài, có biết chưa?”

“Uhm, muội còn yêu đời lắm, chưa muốn chết sớm như vậy đâu. Huynh nhớ cẩn thận đấy.”

“Nhớ phải tự chăm sóc bản thân cho tốt, đừng ham chơi, muội còn phải chăm sóc sư phụ nữa, có biết không?”

“Huynh đừng có giống như là từ giả trước khi chết như thế chứ, đệ tử Đào Hoa đảo sao lại kiếm tự tin như thế.”

“Ta vẫn còn là đệ tử của Đào Hoa đảo sao?”
“Tất nhiên rồi, chẳng phải muội đã nói, sư phụ đã tha thứ cho huynh rồi sao?”

“Thật vậy sao? Như vậy rất tốt, rất tốt.”

“Uhm, tốt hết chỗ chê. Phùng sư huynh, uống 1 ngụm nước lấy tinh thần đi.”

“Đa tạ tiểu sư muội… Ực ực…”

“Sao muội đưa gì huynh cũng uống thế, không sợ muội bỏ thuốc sao?”

“Thuốc… Tiểu… Tiểu sư muội…”

“Bịch” 1 tiếng, Phùng sư huynh trúng thuốc mê, nằm lăn ra đất. Với số thuốc tôi bỏ trong chén nước, ít nhất huynh ấy cũng ngủ đến tận sáng mai. Phùng sư huynh, xin lỗi, muội thật sự không muốn nhìn thấy huynh chết đi 1 chút nào.Trời tờ mờ sáng, tôi đánh ngất 1 tên lính Mông Cổ, thay đổi y phục của hắn, lẫn vào đám lính Mông Cổ đang đi đến thay ca với mấy tên lính đang canh gác râu quai nón.

Mấy tên lính gác chẳng tên nào nghi ngờ tôi. Chúng dùng thứ tiếng xí xô xí xào nói với nhau gì đó, rồi thay ca. Đợi bọn lính kia đã rời đi, tôi dùng “Đạn chỉ thần công” bắn nhanh mấy viên sỏi vào người mấy tên lính đứng gác cùng, quan sát xung quanh không có người mới tiến đến chỗ râu quai nón, nhanh chóng tháo dây cho hắn: “Là ta, đừng lên tiếng.”

Râu quai nón nhìn thấy tôi, thì hai mắt phát sáng, rất nghe lời không kêu tiếng nào.

“Cởi y phục của ngươi ra.” Tôi nói với râu quai nón xong, nhanh chóng đi tới cởi y phục của 1 tên lính Mông Cổ có thân hình giống râu quai nón ra, đưa bộ y phục đó cho hắn.

Lúc này râu quai nón cũng cởi xong y phục, nhanh chóng tiếp lấy bộ y phục quân Mông Cổ, mặc vào người. Tôi cũng lấy y phục trên đất của râu quai nón mặc vào người tên lính Mông Cổ, rồi kéo hắn đến cột cờ, cột hắn lại, giả như là râu quai nón vẫn còn bị cột ở đó.

Sau đó nhanh chóng cùng râu quai nón trong trang phục quân lính Mông Cổ rời đi. Chúng tôi nhanh chóng hội hợp với An Tử. Mọi việc đến giờ phút này đều thuận lợi vô cùng, đến nỗi tôi thấy có 1 chút đáng sợ. Đây có phải là sự im lặng trước cơn bão không?

“An tử, đệ không sao chứ?” Râu quai nón khi nhìn thấy An Tử thì rất kích động, vội hỏi hang. An Tử nhìn thấy râu quai nón còn kích động hơn, hai mắt đỏ lên, nước mắt lại muốn chảy ra: “Vương… Vương đại ca…”

“Ta thật có lỗi khi cắt ngang màn trùng phùng thắm thiết của hai người, nhưng nếu không mau rời đi, thì tất cả chúng ta điều chết.” Giờ phút này rồi mà còn ủy mị như vậy, thật sự là khiến người ta phát điên mà.

Râu quai nón: “…”

An Tử: “…”

“Muốn đi sao? Đâu có dễ như thế?” Tiếng nói lạnh lùng, quen thuộc của Hoắc Đô vang lên, đột nhiên xung quanh 3 người chúng tôi, ánh đuốc sáng rực. Binh lính Mông Cổ không biết từ đâu bủa vây ra khắp nơi, bao vây chúng tôi ở giữa. Tiêu rồi, lần này muốn 1 mình thoát thân cũng khó.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau