TIẾU NGẠO THẦN ĐIÊU

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Tiếu ngạo thần điêu - Chương 11 - Chương 15

Chương 11: Sư phụ là người rất “dễ” tha thứ lỗi lầm

Tôi giật mình tỉnh giấc, toàn thân còn mướt mồ hôi. Giấc mơ đó, đã nhiều năm như thế không mơ thấy, tại sao… Chẳng lẽ do gặp lại Lý Mạc Sầu sao?

Mở to mắt nhìn xung quanh. Trong nhà không đốt đèn, chung quanh 1 màu tối đen, chỉ có ánh trăng yếu ớt ngoài cửa sổ hắt vào nhà, chiếu ánh sáng mờ nhạt lên nam nhân mặc áo bào xanh, có diện mạo thiên tiên đang ngồi trầm tư bên bàn trúc. Tôi đanh định mở miệng gọi thì 1 bóng đen từ cửa sổ vô thanh vô thức nhảy vào, quỳ xuống trước mặt sư phụ.

“Chủ nhân!” Hắc y nhân cung kính gọi. Là hắc nô sao?

“Theo dõi hành tung của Lý Mạc Sầu, báo lại cho kẻ thù trên giang hồ của ả.” Người vẫn không thích tự mình ra tay? Cái thói quen mượn đao giết người của sư phụ sao mãi không thay đổi thế này?

Hắc y nhân đáp “Tuân lệnh!” 1 tiếng rồi lại biến mất như 1 làn khói từ cửa sổ.

Sư phụ ngồi bên bàn trúc trầm tư 1 lúc, mới đứng lên, đi về phía giường. Tôi lập tức nhắm mắt lại giả vờ như đang ngủ say.

Người ngồi xuống bên mép giường, tay lau nhẹ vệt mồ hôi trên trán tôi, nhẹ nhàng nói: “Mơ thấy ác mộng sao?”

Tôi giật mình, nhưng vẫn cố chấn tĩnh, nhắm mắt, không lên tiếng. Sư phụ không nói gì nữa chỉ vuốt nhẹ bên má phải của tôi, thở dài 1 hơi, chầm chậm nói: “Anh Nhi… Trước đây ta không giúp ngươi giết chết nữ nhân kia trả thù cho Lục gia, còn bắt ngươi quên hết mọi việc sảy ra trước đó là ta sai. Giờ mới để ngươi 1 lần nữa bị ả ta tổn thương. Nhưng… ta sẽ không để cho ả ta đụng tới 1 sợi tóc của ngươi 1 lần nào nữa.”

Tôi thật sự có nghe lầm hay không? 1 người luôn cho mình đúng như sư phụ, lại tự cao tự đại, sao có thể nhận sai. Người còn gọi cả hắc nô đến, để đối phó với Lý Mạc Sầu vì tôi sao? Không đúng, hắc nô này sao có thể từ Đào Hoa đảo đến đây nhanh như thế, chỉ có 1 nguyên nhân là hắc nô này đã được sư phụ gọi đến từ trước đó, với mục đích là truy tìm tung tích của tôi. Thật sự sư phụ đã gọi bao nhiêu hắc nô đến? Ôi, nếu bị hắc nô bám theo làm sao tôi có thể bỏ trốn nữa đây! Sư phụ quả thật quá âm hiểm. Huhuhu.

Sư phụ có thói quen là tiện tay bắt vài ác nhân mình gặp được, phế võ công, cắt lưỡi đem lên Đào Hoa đảo làm gia nhân, những người đó gọi là ách bộc.

Sư phụ cũng có thói quen là tiện tay thấy những đứa trẻ có dung mạo đẹp lại có tài năng thì nhặt về thu nhận làm đồ đệ. Nhưng sau khi Trần Huyền Phong và Mai Siêu Phong ăn cắp cửu âm chân kinh rời khỏi đảo thì sư phụ tức giận đuổi hết đồ đệ trên đảo. Nhưng thói quen thấy những đứa trẻ có dung mạo đẹp lại có tài năng thì nhặt về không bỏ được, những đứa trẻ đó sư phụ vẫn nhặt về, dạy võ, nhưng lại huấn luyện theo kiểu sát thủ, chuyên phục tùng mệnh lệnh. Những người đó gọi là hắc nô.

Còn Trình Anh tôi đây, năm đó không biết gặp phải vận may gì mà lại được sư phụ nhận làm đồ đệ, còn đưa đi chu du khắp nơi. Lại hết sức truyền thụ võ học, kỳ vọng đào tạo tôi trở thành 1 phiên bản nữ Đông Tà, người luôn nói tôi là “viên ngọc thô chưa được mài dũa” nhưng người nào đâu biết tôi thật sự chỉ là 1 viên đá lót nhà xí vừa hôi vừa thối mà thôi.

“AAAAAA…” Sáng hôm sao, khi tôi tỉnh lại. Vừa mở mắt thì trước mặt đột nhiên xuất hiện khuôn mặt phóng to, cười đến vô hại của Tiểu Hoa Nhi. Khiến tôi lại hoảng sợ bật thốt lên.

Tiểu Hoa Nhi thấy tôi tỉnh, liền cười hì hì nói: “Gia gia, cô cô dậy rồi, cô cô không ngủ nữa, gia gia có thể đánh mông cô cô tiếp rồi.”

“… (||| – -)” Không còn lời gì để nói.

“Dậy rồi sao” Sư phụ bưng 1 bát gì đó nghi ngút khói bước đến bên giường.

Tôi nhanh chóng ngồi bật dậy, định nhảy xuống giường thỉnh tội với người, nhưng lại bị sư phụ đè lại bả vai.
“Không cần xuống giường, cứ ngồi yên đó đi.”

Hành động này của sư phụ cũng khiến tôi hơi ngạc nhiên, nhưng tinh thần “biết lỗi nhận lỗi” của tôi vẫn phát huy hết sức tốt. Tôi vội ôm ngang thắt lưng sư phụ gào khóc: “Sư phụ a, đồ nhi biết lỗi rồi, sư phụ đừng trách phạt đồ nhi nữa. Huhuhuhu”

“Uhm, ăn sáng đi.” Tiếng nói dịu dàng của sư phụ vang lên trên đỉnh đầu tôi.

“Thật sao?” Sư phụ vậy mà lại không trách phạt tôi nữa sao, sao hôm nay lại dễ dàng vậy?

“Thật!” Nói rồi kéo người tôi ra, ngồi xuống bên mép giường, mút 1 muỗng cháo thổi nhẹ vài hơi rồi đưa tới trước mặt tôi.

Bụng thật sự rất đói, nên tôi cũng không suy nghĩ nhiều liền há to miệng ngậm ngay muỗng cháo.

“Phì!” Tôi không kiềm chế được, phun cháo trong miệng ra. Sư phụ thân thủ lanh lẹ vội lách người né tránh. Người vô tội là Tiểu Hoa Nhi đang đứng trước mặt tôi hoàn toàn lãnh đủ.

“Cô cô xấu xa!” Tiểu Hoa Nhi kêu lên 1 tiếng rồi chạy nhanh ra ngoài.

“Sư …sư phụ… Cháo gì thế này?”

“Cháo trắng nấu với hoàng liên… Do chính ta nấu.” Sư phụ nhàn nhạt cười nói.
“Hahaha… Thật sự… thật sự… quá ngon.” Mới lạ đó, híc.

“Nếu ngon thì cứ ăn nhiều vào, ta nấu rất nhiều. Tất cả đều nấu riêng cho ngươi.” Câu cuối sư phụ cố ý nhấn mạnh.

Note: Hoàng liên – 1 vị thuốc bắc đắng vô cùng. Người Trung Quốc có câu “thuốc đắng giả tật”, thật ra vị đắng ở đây, đều do trong bài thuốc thường có chứa hoàn liên.

Ôi, sư phụ có cần độc ác thế không? “Cháo trắng nấu với hoàng liên” ai mà ăn cho được, người là cố ý hành hạ tôi mà, là cố ý , cố ý, cố ý… (lập lại 3000 lần). Nhưng biết người cố ý thì làm được gì, vẫn phải ngậm “đắng” nuốt cay, ăn hết bát cháo, nếu không sư phụ lại nghĩ ra cách khác trừng phạt tôi thì càng thảm. Nhưng thật sự quá đắng đi. Huhuhuhu. Bây giờ thì các bạn hiểu sao tôi liều chết cũng phải trốn đi rồi đó.

Mấy ngày tiếp theo tôi bị sư phụ bắt nằm trên giường dưỡng thương. Dương Quá và Lục Vô Song cũng mất tăm tích. Mới đây thôi không biết người nào còn vỗ ngực xưng tên, nói có chết cũng phải bảo vệ tôi? Thật sự là không thể tin tưởng nha đầu lắm mồm đó.

“Nào há miệng to ra.” Sư phụ đưa 1 muỗng cháo đến trước mặt tôi.

“Sư phụ, không ăn cháo có được không?” Sáng cháo, trưa cháo, chiều cháo. 1 ngày 3 bữa điều là “cháo trắng nấu với hoàng liên” do đích thân sư phụ đặc chế, tôi thật sự muốn phát điên rồi.

“Sao? Không ăn?” Ôi, ôi, ánh mắt sư phụ quá đáng sợ đi. Tôi chỉ có thể không chút chí khí há to miệng ngậm lấy muỗng cháo. Miệng tôi đã đắng đến nỗi mất vị giác luôn rồi. Tôi thật sự quá nhớ hương vị vừa thơm vừa mềm của bánh bao thịt tôm quá đi mất. Hức.

“Ngươi trong người hỏa khí quá thịnh, ăn thanh đạm 1 chút, mới tốt cho sức khỏe.” Phải phải, hiện tại hỏa khí trong người tôi đang bùng phát đây.

Đồng thời lúc này Lý Mạc Sầu rêu rao trên giang hồ 16 chữ: “Đào Hoa đảo chủ, đệ tử thật đông, lấy năm đánh một, giang hồ chê cười” Khiến sư phụ nỗi giận, mà cũng nhờ thế người không quản đến việc ăn uống của tôi nữa. Mà lại có hứng thú với Dương Quá. Tôi quả thật muốn lập đàn thấp nhan cho Lý Mạc Sầu vì việc này.

Hoàng Dược Sư: “Ngươi nói, võ công lợi hại nhất của Lý Mạc Sầu là gì?”

Dương Quá ngẩn ra 1 lúc, nhưng rất nhanh đáp lời: “Lý Mạc Sầu có hai công phu lợi hại đó là “Ngũ độc thần chưởng” và cây phất trần.”

Hoàng Dược Sư: “Được, vậy ta sẽ dạy cho ngươi hai loại võ công có thể khắc chế hai loại võ công đó.”

Dương Quá kinh ngạc, tôi cũng ngẩn ra nhưng rất nhanh liền biết ý định của sư phụ.

Hoàng Dược Sư: “Chẳng phải Lý Mạc Sầu đang truy sát ngươi sao, ta không thể bảo vệ các ngươi cả đời. Ta thấy ngươi căn cơ không tệ, chi bằng ta truyền thụ cho ngươi 1 ít võ công, đến lúc đó có thể tự mình đối phó với bà ta.”

Tôi nghe được mà thầm rủa trong lòng, sư phụ nói nghe thật hoa mỹ, chứ không phải người sợ đối phó với Lý Mạc Sầu thì sẽ làm bẩn thanh danh đại tôn sư trên giang hồ của người hay sao? Muốn mượn đao giết người thì cứ nói thẳng, nào là cái gì “căn cơ không tệ”, nào là cái gì “bảo vệ cả đời”.

Chương 12: Quá trình học võ của Dương Quá

Cho nên những ngày tháng tiếp theo này là những ngày vô cùng “khó quên” của Dương Quá, bởi vì sư phụ “truyền thụ” cho hắn hai loại võ công là “ Đạn chỉ thần công” chuyên đối phó với “Ngũ độc thần chưởng”, và “Ngọc tiêu kiếm pháp” khắc chế cây phất trần của Lý Mạc Sầu. Mặc dù Dương Quá tư chất thông minh, lại có căn cơ rất tốt, lãnh hội hai loại võ công này rất nhanh, nhưng sư phụ lại là người truy cầu sự hoàn mỹ nên vô cùng không hài lòng với biểu hiện của Dương Quá, khiến trong quá trình học Dương Quá nếm không ít khổ sở.

Khi học “Đạn chỉ thần công”:

“Vèo”, “Bụp” Dương Quá bắn 1 hòn sỏi xuyên qua 1 thân cây, va vào 1 thân cây khác, rơi xuống đất. Tôi nhìn thấy mà kinh ngạc, tên tiểu tử này quả nhiên là kỳ tài võ học, chỉ mới mấy ngày thôi mà lại có thể luyện được trình độ này nha. Dương Quá cũng rất vui mừng, reo lên: “Hoàng đảo chủ, vãn bối làm được rồi. Tiểu Trình, ta làm được rồi.”

“Dương Quá, ngươi thật lợi hại.” Tôi cũng không hẹp hòi mà khích lệ.

Đột nhiên “Vèo, bụp bụp bụp bụp…” mấy tiếng liền, viên đá do sư phụ bắn ra bay lướt qua người Dương Quá, làm rách tay áo của hắn, xuyên qua 5, 6 thân cây, rồi cấm ngậm vào thân cây thứ 7.

Hoàng Dược Sư: “Chỉ như thế mà đã tự mãn, làm lại.”

Dương Quá: “…”

“Ôi, sư phụ, Dương Quá đã tập luyện 4, 5 canh giờ rồi, chúng ta nghĩ…”

Lời chưa hết thì bị ánh mắt sắc lạnh của sư phụ liếc về phía tôi cắt đứt, còn nụ cười kia là gì? Không phải chứ?

“Anh Nhi, con cũng tập luyện đi.” Biết mà, mỗi khi sư phụ cười như vậy, thì không có chuyện gì tốt lành.

Sau đó:

“Không được, làm lại.”

“Làm lại.”

“Làm lại.”

…..

“Sao càng lúc càng kém như thế hả?”

“Hoàng đảo chủ, người có phải hơi quá đáng không? Tiểu Trình ngay cả 1 thân cây cũng không xuyên qua được, sao không thấy người nói gì. Vãn bối ít nhất đã bắn 1 hòn sỏi xuyên qua được 3 thân cây rồi.” Dương Quá cuối cùng bộc phát, nhưng nói gì thì nói, có cần kéo theo tôi vào không chứ?

Sư phụ híp mắt cười lạnh: “Sao? Không phục? Vậy thì chúng ta tỷ thí mấy chiêu?” Nói rồi, không đợi Dương Quá phản ứng, phi người khỏi chiếc ghế trúc, đánh về phía hắn.

Tất nhiên, Dương Quá bị đánh cho bầm dập cả người.

Còn lúc học “Ngọc tiêu kiếm pháp”:

“Vút, vút vút, chát” Tiếng cành cây trong tay Dương Quá chém gió “vù vù”, còn lợi hại hơn lợi kiếm, chém hằn lên thân cây mấy vệt sâu. Hắn như rất vui mừng nhưng rút kinh nghiệm từ những lần trước, nên hắn không reo lên mà chỉ quay sang nhìn tôi mỉm cười 1 cái.

“Vèo, vút” 1 cái đai lưng màu xanh lục, như con rắn bay đến, quất mạnh vào tay cầm cành cây của Dương Quá. Cành cây rơi xuống đất. Sư phụ gằng giọng nói: “Cười cái gì? Chưa được, làm lại cho ta.”

Dương Quá: “Tiền bối…”

“Sao? Không phục?” Chưa đợi Dương Quá trả lời, sư phụ đã trực tiếp đánh tới. Dương Quá này, sao lại lên tiếng phản đối kia chứ, không thấy tôi nháy mắt ra hiệu sao? Hơi…
Kết quả, Dương Quá vẫn bị sư phụ “trao dồi võ nghệ” cho 1 trận, bầm dập.

Dương Quá mặc dù rất tức giận, nhưng vẫn cố gắng luyện tập. Tôi nhìn thấy thế thì lòng đau như cắt, thử hỏi sao tôi không đau lòng, hai môn võ công đó, sư phụ nếu muốn luyện đạt đến trình độ của người bây giờ cũng mất 3 năm, Dương Quá đạt đến trình độ đó chỉ mới có mấy ngày mà sư phụ còn chưa thỏa mãn, sư phụ rõ ràng là kỵ tài, nên cố tình làm khó dễ Dương Quá mà.

Mỗi ngày trên người Dương Quá đều có thêm không ít vết thương mới chồng lên vết cũ. Khuôn mặt thì hốc hác hẳn ra, còn tốn của tôi không ít thuốc để xoa vết thương cho hắn.

Dương Quá ngại ngùng nói: “Tiểu Trình, cứ để ta tự làm là được rồi.”

Dương Quá định cướp lấy hủ “ngọc lộ cao” trong tay tôi, nhưng tôi nào đâu dễ dàng cho hắn cướp được.

“Không được, không được, ngươi bị thương trên mặt, làm sao có thể thấy mà thoa thuốc được, vẫn là để ta xoa giúp ngươi thì tốt hơn.” Dương Quá bị thương trên mặt, sư phụ thì không biết đi đâu mất, 1 dịp tốt như vậy tôi không tranh thủ ăn chút đậu hũ của Dương Quá, thì đợi bao giờ.

“Nhưng mà…”

“Còn nhưng nhị gì nữa, phải mau thoa thuốc nếu không trên mặt sẽ để lại sẹo, lúc đó ngươi mà xấu xí rồi cô cô của ngươi không cần ngươi nữa bây giờ.”

“…”

Lấy việc Tiểu Long Nữ sẽ bỏ mặc không cần hắn nữa khiến Dương Quá rất sợ hãi, cả người còn run nhẹ lên, đúng là khi con người ta yêu rồi đều mù quáng, sao Tiểu Long Nữ có thể vì 1 vết thương nhỏ trên mặt của Dương Quá mà không cần hắn nữa chứ, cũng không xem xem trên người hắn có bao nhiêu vết thương kia chứ.

“Không sao, không sao. Nếu Tiểu Long Nữ không cần ngươi nữa, thì cứ đến tìm ta. Ta tiếp nhận ngươi.”

“…”

“Ôi chao, Dương huynh đệ à, da ngươi cũng thật mịn nha, nhìn gần như vậy cũng không thấy lỗ chân lông.” Tôi nhân lúc thoa thuốc sờ sờ 1 chút trên mặt Dương Quá. Cảm giác còn tốt hơn lần trước, có thể thấy “ngọc lộ cao” của tôi không chỉ là thuốc trị thương bình thường đâu nhé.

“Tiểu Trình…” Sao mặt Dương Quá lại xanh mét thế này.
“Sao?” Tâm tình của tôi đang vô cùng vui vẻ, thì đột nhiên cảm thấy sau lưng có 1 luồn áp xuất thấp đang thổi tới, khiến sống lưng tôi lạnh toát, cái cảm giác này rất quen nha. Quả nhiên.

“Anh Nhi, da của hắn rất mịn sao?”

Bàn tay đang đặt trên mặt Dương Quá của tôi cơ hồ bị đóng băng. Tôi lập tức rút tay lại, xoay qua nhìn sư phụ cười nịnh nọt: “Sư phụ a, da của Dương Quá làm sao có thể đẹp bằng da của sư phụ cho được. Da mặt của hắn vừa thô vừa ráp, sờ vào cứ như là sờ vào vỏ cây vậy đó. Còn nhìn xem da sư phụ này, đừng nói chi là da mặt, ngay cả da tay thôi cũng mịn màng như vậy, thật sự rất giống như hột gà mới bốc vỏ nha, sờ vào còn cảm thấy mát lạnh như sờ vào ngọc hòa điền thượng hạng ấy chứ…Ba la… ba la…” Điều nhờ sư phụ dùng thuốc dưỡng da do tôi đều chế.

Dương Quá: “…”

Sư phụ được tôi nịnh nọt nên cảm thấy vui vẻ, cười cười, sờ sờ đầu tôi nói: “Được rồi, không cần nịnh nọt nữa.”

“Con nào đâu có nịnh nọt, những lời con nói là xuất phát từ tim gan phèo phổi nha, là lời thật lòng, thật hơn cả vàng rồng nữa.” Tôi rất tin tưởng vào dược liệu của mình.

Sư phụ “Uhm!” 1 tiếng rồi bước đến bàn trúc ngồi xuống, tôi nhanh chân chạy đến rót cho người một ly trà, người tiếp lấy hớp 1 ngụm.

“Sư phụ, cả buổi chiều hôm nay người đi đâu vậy, con kiếm cả buổi chẳng thấy người.”

“Đi gặp Lý Mạc Sầu!”

Tôi ngạc nhiên, bật thốt: “Sao?”

Dương Quá nghe nhắc đến Lý Mạc Sầu cũng ngạc nhiên, nói chen vào: “Hoàng đảo chủ đi gặp Lý Mạc Sầu?”

“Sư phụ đi gặp Lý Mạc Sầu làm gì?” Chẳng phải sư phụ không thích tự mình ra tay sao?

Sư phụ hoàn toàn không để tâm đến Dương Quá, nhàn nhạt nhìn tôi nói: “Lý Mạc Sầu rất to gan, chẳng những dám tung tin đồn sằng bậy trên giang hồ, mà còn dựng 1 túp lều cỏ ở gần đây, nên ta dẫn Tiểu Hoa Nhi đến đó, cho nó đốt chơi.”

Dương Quá: “….”

“…” Dẫn Tiểu Hoa Nhi đến đó, đốt nhà chơi? Ực! Tôi cố gắng nuốt 1 ngụm nước miếng, cười gượng: “Sư phụ anh minh!” Sao sư phụ lại gian manh như vậy kia chứ?

“Đã luyện công chưa?” A… sao tự nhiên sư phụ lại hỏi đến vấn đề này làm gì

“Haha… Luyện rồi, làm sao có thể chưa luyện được kia chứ? Haha…” Thật ra vẫn chưa luyện.

“Thật?” Oa, ánh mắt sư phụ thật đáng sợ, như nhìn thấy sự dối trá của tôi vậy. Bình tĩnh, không thể run, nếu run là lộ hết. Tôi lập tức cười nói: “Thật chứ, làm sao đồ nhi có thể lừa dối 1 người mà đồ nhi tôn kính hơn cả trời như sư phụ được.” Trăm sai ngàn sai, vuốt mông ngựa không sai.

“Nếu vậy thì tốt, nếu để ta biết ngươi không lo luyện công, mà ở đây vui chơi …” Sư phụ liếc 1 ánh mắt sắc lạnh về phía Dương Quá “…thì sẽ có người rất thảm.” Sư phụ lại cười. Oa, đấu trí với những người nhà họ Hoàng, thật đáng sợ.

Dương Quá: “… (||| – .-)”

“Haha, sư phụ, người đi cả ngày đã mệt rồi, để đồ nhi bóp vai cho người nha.”

Dương Quá ngồi 1 bên nghe sư trò hai người nói chuyện, càng nghe càng thấy lạnh sống lưng, liền đứng lên: “Vãn bối… vãn bối, ra ngoài trước…” nói rồi chạy nhanh ra ngoài.

Chương 13: Không được nói có

Sau đó, sư phụ tiếp tục ngày ngày “truyền thụ” võ công cùng “trao đổi võ học” cho Dương Quá, cũng cho Dương Quá 1 cái mặt nạ da người, bắt hắn hàng ngày đều phải đeo, không được tháo xuống. Lục Vô Song và Tiểu Hoa Nhi thì suốt ngày chơi đùa trong núi, hai người này rất hợp nhau. 1 người liên tục nói, 1 người liên tục nghe, nhưng lại không hiểu, chỉ cười, vỗ tay, gật đầu. Hợp nhau chết đi được.

Tôi vì không thể nhìn được cái khuôn mặt như cương thi của Dương Quá, cũng để tránh việc bị trúng “lạc tiễn” mà đặc biệt xin sư phụ đi điều phối dược.

“Sư phụ, dược liệu của đồ nhi sắp bị Dương Quá xài hết rồi, mấy bữa nay đồ nhi có thể không cần tập luyện cùng Dương Quá không? Đồ nhi muốn đi điều chế 1 ít dược.” Tôi giả vờ đáng yêu, nài nỉ.

“Uhm, đi đi.” Gì? Chẳng phải ngày ngày ép buộc tôi luyện công 5, 6 canh giờ là thú vui của sư phụ sao? Sao nay lại dễ dàng đồng ý quá vậy. Thật không giống tính cách sư phụ chút nào.

Càng kỳ lạ hơn, mấy ngày sau đó, thương tích trên người Dương Quá cũng ít đi.

Mà mặc kệ là ít hay nhiều, hắn vẫn ngốn của tôi 1 lượng thuốc lớn, nếu không điều chế thì thật sự sẽ không có mà dùng. Tôi cũng tranh thủ thời gian đó, nghiên cứu cuốn “Ngũ độc thần chưởng” của Lý Mạc Sầu, trong cuốn sách này có ghi lại cách điều chế độc được, cách giải của “Ngũ độc thần chưởng” và “Băng phách ngân châm.” Tôi cũng thử điều chế chất độc, và thuốc giải của hai loại này, đặc biệt là thuốc giải của “Băng phách ngân châm”. Năm xưa, đã 1 lần chịu cái đau đớn khi chúng độc châm, suốt 3 ngày 3 đêm đó, như sống trong địa ngục. Tôi thật sự không muốn 1 lần nữa chịu đựng sự dày vò đó.

Tiếp đó, lại có 1 sự kiện lớn sảy ra. Vào 1 đêm, mưa gió bảo bùng, sấm chớp đùng đoàng. Tiểu Hoa Nhi nữa đêm thất giấc đi nhà xí thì gặp Dương Quá, hắn không đeo mặt nạ, khuôn mặt lại bị sư phụ làm cho bầm tím có chút dọa người, khiến Tiểu Hoa Nhi tưởng nhầm là hồn ma Dương Khang hiện về, liền khai ra hết chuyện năm xưa Dương Khang bị chết như thế nào.

“Tại sao? Tại sao có thể như vậy? AAAAAA….” Dương Quá nghe xong thì phát điên, vừa khóc vừa kêu gào chạy đi mất. Tôi có muốn cản cũng không cản được.

Tôi cứ tưởng Dương Quá bỏ đi sẽ khiến sư phụ nỗi giận, nào ngờ tâm trạng sư phụ rất tốt, chẳng nói nữa chữ đến việc Dương Quá bỏ đi, chúng tôi ở nhà trúc trên núi thêm 1 ngày nữa thì rời đi. Sư phụ nói sẽ dẫn tôi xuống phương Nam, lần này còn đặc biệt cho phép tôi dẫn theo Lục Vô Song cùng đi. Nhưng tôi lại chẳng vui vẻ gì.

Mỹ nam Dương Quá chạy mất rồi, sư phụ không có bao cát để trút giận nên tôi hoàn toàn lãnh đủ, bị sư phụ chèn ép đến thở không ra hơi. Chỉ cần trên đường tôi nhìn động vật giống đực lâu 1 chút sẽ bị khối không khí lạnh tỏa ra từ người sư phụ làm cho đông cứng. Sau đó là 1 hồi đứng tấn 2 canh giờ, và được sư phụ tẩm bổ bằng món cháo trắng nấu với hoàng liên. Những lúc như thế tôi rất muốn ngửa lên trời gào to: “Sư phụ là tên biến thái!”

Tất nhiên chỉ dám kêu gào trong lòng, tôi cũng không muốn chết sớm. Nhưng cứ bị ép bức như thế suốt 8 năm nay, tôi đã chịu hết nỗi. Dù cho sư phụ có đào tạo cở nào thì “củi mục” như tôi cũng không thể “đẻo gọt” thành phiên bản nữ Đông Tà, cái gì cũng tinh, cái gì cũng giỏi được đâu. Hức. “Biểu tỷ, biểu tỷ.”

“Gì?” Lục Vô Song cứ lượn qua lượn lại trước mặt tôi nãy giờ cũng cả canh giờ rồi. Con nha đầu này muốn làm cái gì đây?

“Biểu tỷ, chúng ta thật sự không đi tìm Trứng Thối thật sao?”

“…”

“Biểu tỷ đừng có nằm dài ra như thế nữa mà. Trứng Thối bỏ đi như vậy, thật sự tỷ không lo lắng chút nào sao?”“Lo cái gì? Hắn tự do tự tại như thế, muốn đi nơi nào thì đi nơi ấy, còn tự do hơn ta thì lo cái gì?” Thân tôi còn lo chưa xong, hơi đâu mà lo cho Dương Quá kia chứ. “Đừng lắc nữa, ta mệt lắm rồi, đừng phiền ta.” Bị sư phụ bắt luyện công cả ngày, cả người muốn rã ra rồi, mà con nha đầu này còn lãi nhãi nữa.

“Biểu tỷ, sao tỷ lại có thể như thế kia chứ. Trứng Thối biết được thân thế của mình, đáng thương như thế, không biết bỏ đi có sảy ra chuyện gì không, tỷ lại không chút lo lắng. Muội không nói với tỷ nữa.” Ôi, cuối cùng cũng chụi đi rồi sao. Vậy là có thể ngủ 1 giấc yên lành rồi có phải không?

“Biểu tỷ!” Sao vẫn chưa chụi đi vậy trời. Có muốn để cho người ta ngủ không đây?

“Anh Nhi!” Vừa nghe tiếng, người tôi bật lên như rô bốt được cài đặt sẵn chế độ. Dù mệt mỏi đến toàn thân rả rời vẫn vui vẻ cười gọi: “Sư phụ!”

Sư phụ tiến vào phòng, liếc mắt 1 cái nhìn Lục Vô Song đang đứng im ru 1 góc, tao nhã vén vạt áo ngồi xuống bàn, tôi nhanh chóng rót 1 ly trà cung kính dâng hai tay đưa tới: “Sư phụ uống trà.”

Lục Vô Song khi nhận được ánh mắt như hiệu lệnh của sư phụ, thì tự động tự giác rút lui trong im lặng, còn không quên đóng lại cửa phòng.

Sư phụ tiếp lấy tách trà, nhưng vẫn chưa uống vội, người lắc nhẹ hai cái, đưa cách mũi khoảng 3 phân ngửi hương trà, mày hơi nhíu, lại đặt xuống, 1 lúc lâu sau, mới chậm rãi nói: “Anh Nhi, ngươi thật sự cảm thấy ở cạnh ta rất mệt mỏi có phải không?”

“Sư phụ, người mới nói chuyện sao?” Tôi thật sự không tin vào tai mình.
“Ngươi có phải cảm thấy mệt mỏi khi ở cạnh ta không?” Giờ thì chắc chắn người nói chuyện là sư phụ rồi nhé. Nhưng mà, ông trời ơi, ông đừng có đùa với tôi như vậy chứ?

“Sư… sư phụ, sao người lại hỏi như vậy?” Chẳng lẽ sư phụ nghe được những lời tôi nói với Lục Vô Song lúc nãy sao? Ôi chao! Tiêu rồi.

Sư phụ nhìn tôi, ánh mắt không sáng quắc tinh anh như mọi ngày, có chút đuộm buồn. Sư phụ hôm nay thật sự rất lạ, người như thế này còn đáng sợ hơn những lúc người tức giận.

“Anh Nhi, nói thật với ta, có phải cảm thấy rất mệt mỏi khi ở cạnh ta không?”

“Sư… sư…” Sư phụ là nói thật hay đang thử lòng tôi đây? Tôi có nên nói thật không, có khi nào vừa nói ra sự thật, lập tức ăn đòn không? Ôi chao, đáng sợ quá.

“Sư phụ!” Lều 1 lần thôi, không thành công cũng thành nhân: “Đồ nhi có ở bên cạnh sư phụ cả đời cũng không cảm thấy mệt mỏi.” Vuốt mông ngựa trước cái đã.

“Thật?” Sư phụ híp mắt cười, ánh mắt đã cong thành hình lưỡi liềm.

Tôi hít sâu 1 hơi, nói nhanh: “Nhưng đồ nhi cảm thấy đồ nhi cũng trưởng thành rồi, không thể suốt ngày dựa dẫm vào sư phụ hoài được. Đồ nhi muốn tự lập. Muốn đơn thân độc mã hành tẩu giang hồ. Muốn tự mình thử sức với thế giới hiểm ác bên ngoài. Muốn chứng minh cho tất cả mọi người thấy đệ tử Đào Hoa đảo lợi hại như thế nào.” Cùng lắm thì bị đánh mông 1 trận thôi, không có gì đáng sợ, không cần sợ, không cần sợ. Nhưng gân xanh trên trán sư phụ cũng nổi lên rồi, thử hỏi làm sao tôi lại không sợ cho được kia chứ. Oa oa…

“Còn muốn tự lập không?”

“AAA… Không, đồ nhi vẫn còn nhỏ làm sao có thể tự lập được… Híc…”

“Còn muốn đơn thân độc mã hành tẩu giang hồ không?”

“AAA… Không, đồ nhi học nghệ chưa tinh, làm sao có thể hành tẩu giang hồ kia chứ… Huhuhu…”

“Nhớ kỹ, nếu dám có ý định này 1 lần nữa, thì đừng trách ta.”

“Dạ, dạ, đồ nhi tuyệt đối không dám suy nghĩ viễn vong. Sẽ thành thành thật thật ở bên cạnh hầu hạ sư phụ cả đời.” Huhuhu, các mỹ nam của ta, ta với các ngươi thật sự là vô duyên sao?

Chương 14: Bị bắt cóc

Trăng sáng treo cao, gió thổi vi vu, làm lung lay tàn lá cây tường vi trước sân phòng khách điếm. Tiểu Hoa Nhi đang ngồi chơi xếp sỏi trên đất với Lục Vô Song. Sư phụ đang ở trong phòng luyện “Bát hoang duy ngã độc tôn công”. Còn tôi… Đang đứng tấn. Đã hai canh giờ rồi, mà sư phụ vẫn chưa cho nghĩ, chân cũng muốn nhũn ra rồi. Huhuhu.

“Ngươi làm gì vậy?” Đột nhiên 1 cái đầu người lơ lửng trên không xuất hiện trước mặt tôi. Tôi hoảng sợ muốn hét lên.

Nhưng lại chẳng thể phát ra âm thanh nào, toàn thân cứng đờ, vì đã bị người mới tới điểm huyệt.

Chớp mắt 1 cái tôi cũng ở trên nhánh cây tường vi cùng người mới tới. Mọi việc sảy ra nhanh đến nỗi, tôi không kịp nhìn xem người mới tới dùng thân thủ gì mà trong khi đang treo mình chổng ngược đầu xuống đất, lại có thể lật người lên, còn kéo theo tôi lên trên cây.

Người mới tới là 1 lão nhân râu tóc bạc phơ, nhưng da vẻ hồng hào, ánh mắt tinh anh, mắt miệng lúc nào cũng ẩn chứa nụ cười tinh ranh. Trên người lại mặc 1 bộ đồ kỳ dị, đặc biệt hơn bên hông lão nhân cũng mang 1 cái túi lớn bằng da giống tôi.

Lão nhân cúi sát vào tai tôi nói nhỏ: “Ngươi không la thì ta sẽ giải nguyệt cho ngươi.”

Tôi nghe lão nói, thì vội chớp chớp mắt như đồng ý. Lão nhân cười híp mắt, điểm nhanh hai cái vào người tôi, toàn thân tôi lập tức được thả lỏng.

“Lão…” Tôi chưa kịp nói gì, thì nhìn thấy lão nhân đưa 1 ngón tay lên miệng mình: “Xuỵt!” 1 tiếng, ý bảo tôi phải nói khẽ. Hai mắt lão láo liên, nhìn xung quanh như sợ hãi cái gì đó.

Sư phụ vẫn ở yên trong phòng luyện công, Tiểu Hoa Nhi và Lục Vô Song vẫn say mê chơi trò xếp sỏi, không phát hiện sự mất tích của tôi.

Sau khi xác nhận không ai chú ý đến bọn tôi. Lão nhân mới kê sát vào tai tôi nói nhỏ: “Ngươi là đồ đệ của Hoàng lão tà sao?”

“Sao?” Lão nhân này gọi sư phụ là “Hoàng lão tà”?

“Ngươi có phải là đồ đệ của Hoàng lão tà không?” Lão nhân lại đưa đầu đến nói nhỏ vào tai tôi.

Trong thế giới “Thần Điêu”, người có tạo hình như lão nhân trước mặt còn gọi sư phụ là “Hoàng lão tà” chỉ có 2 người thôi? Nhưng 1 người đã quy thiên rồi, hiện tại chỉ còn lại 1 người.

“Lão…” Tôi không kiềm chế được bật thốt lên. Ngay lập tức lão nhân, bịt chặt lấy miệng của tôi, mặt nhăn mày nhó nói: “Khẽ thôi, khẽ thôi, ngươi muốn Hoàng lão tà biết được sự có mặt của ta sao?”

“Lão là lão ngoan đồng Chu Bá Thông?” Tôi ép giọng của mình nhỏ lại nói.

“Sao ngươi biết tên ta? Ngươi từng gặp qua ta rồi sao? Nhưng mà ta lại chẳng nhớ là đã gặp ngươi nha?” Lão ngoan đồng khó hiểu ngãi ngãi đầu, cố nhớ lại.

“Vẫn chưa, đây là lần đầu tiên gặp.” Tôi nắm lấy tay lão, cười nói.

“Ôi… Ánh mắt ngươi đáng sợ quá đi, nó còn phát sáng nữa kìa. Ta nói trước, ta không có hứng thú với nữ nhân đâu nha, nữ nhân thật sự rất phiền phức.” Lão ngoan đồng rút tay lại, ánh mắt khinh bỉ nhìn tôi nói.

“Lão “không có hứng thú với nữ nhân”, vậy lão có hứng thú với nam nhân sao?” Tôi thật sự muốn đánh vào khuôn mặt hồng hào phúc hậu của lão 1 cái, lão nghĩ gì mà lại nói là tôi có ý đồ xấu xa với lão kia chứ?

“Ta… Mà ngươi có phải đồ đệ của Hoàng lão tà không?”

“Phải, mà lão hỏi để làm gì?”

“Ngươi thật sự là đồ đệ của Hoàng lão tà sao? Thật không ngờ Hoàng lão tà lại chịu nhận đồ đệ lần nữa… Mà ngươi có biết Quách huynh đệ ở đâu không? Hắn là tiểu tế của Hoàng lão tà, ngươi lại là đồ đệ của Hoàng lão tà chắc biết đúng không?”
“Quách huynh đệ? Người lão nói là Quách Tĩnh Quách đại hiệp nổi danh trên giang hồ có phải không?”

“Đúng, đúng, chính là Quách Tĩnh, hắn là huynh đệ của ta. Hắn gửi thư cho ta, mời ta đến dự đại yến anh hùng. Ta đi ngay, nhưng dọc đường thấy vài chuyện vui nên ở lại xem 1 chút, đến muộn mất vài ngày, mọi người đã ra về cả, chán quá đi mất. Thế ngươi có biết hắn giờ ở đâu không?”

Cơ hội đến rồi, tôi chớp thời cơ, gật đầu cái rụp: “Biết, sao lại không biết.”

“Vậy ngươi mau chỉ đường cho ta đi tìm Quách huynh đệ đi.” Lão ngoan đồng mừng rỡ, xém chút reo lên, nhưng kiềm nén lại được, nhỏ giọng nói.

“Không được!” Sao có thể dễ dàng chỉ đường cho lão như vậy kia chứ.

“Sao lại không được?”

“Trừ khi lão dẫn ta theo cùng, ta mới chỉ cho lão.”

“Dẫn ngươi theo? Nhưng mà…” Lão ngoan đồng có vẻ e ngại, mày nhíu lại, gãi gãi cái đầu rối bù của mình, khó xử nói: “Nhưng mà, ngươi là đồ đệ của Hoàng lão tà, ta không muốn gặp cái kẻ khó chịu đó chút nào.” Tôi thật khâm phục sư phụ, 1 người không sợ trời không sợ đất, ngay cả có nhảy xuống biển đánh nhau với 1 đám cá mập như lão ngoan đồng cũng phải sợ sư phụ. Đủ hiểu mức độ “Tà” của sư phụ cở nào rồi.

“Lão sợ sư phụ ta sao? Nếu vậy thì thôi, ta cũng không thích đi chung với 1 người nhát gan.”

“Ai nói ta sợ Hoàng lão tà.” Lão ngoan đồng chúng chiêu khích tướng của tôi thì tức giận, hét lên 1 tiếng.

“Rầm!” 1 tiếng, sư phụ phi thân từ cửa sổ ra, đáp nhẹ vào 1 nhánh cây tường vi đối diện tôi và lão ngoan đồng. Tiểu Hoa Nhi và Lục Vô Song lúc này mới ngẩng ra, vội nhìn về phía sư phụ. Thấy tôi ngồi cùng 1 lão nhân lạ mặt, Lục Vô Song kêu lên 1 tiếng: “Biểu tỷ.”

“A! Cô cô ở trên cây chơi vui quá, Tiểu Hoa Nhi cũng muốn chơi cùng.” Tiểu Hoa Nhi cười vỗ tay, reo lên 1 tiếng, muốn dùng khinh công phi thân lên cây tường vi, nhưng bị ánh mắt lạnh lùng của sư phụ liếc mắt 1 cái, nên đứng im, cúi đầu điếm ngón chân.

Vì sự xuất hiện bất ngờ của sư phụ, khiến tôi giật mình, xém chút nữa là rơi khỏi nhánh cây, cũng may lão ngoan đồng nhanh tay lẹ mắt, túm lấy tay tôi, mới tránh được 1 màn u đầu mẻ trán. Nhưng ánh mắt sư phụ nhìn tôi thật quá đáng sợ, người sư phụ còn tỏa sát khí.Lúc này tôi còn nhìn thấy mây đen bay ngang che mờ mất mặt trăng.

“Sư… sư…”

“Hoàng lão tà!” Lão ngoan đồng kinh ngạc bật thốt.

“Lão ngoan đồng, trước đây nể tình Dung Nhi ta mới tha cho lão, không ngờ lão còn dám đến tìm ta, còn muốn bắt đồ đệ của ta?” Sư phụ cười rồi, ôi, lần này tiêu rồi.

“Haha, Hoàng lão tà, đã lâu không gặp, ta với đồ đệ của ngươi còn có chút việc riêng, nên mượn tạm vậy?” Lão ngoan đồng cười giả lả, nói dứt câu thì cắp lấy tôi, nhún chân dùng khinh công thượng thừa của mình bay đi như 1 cơn gió. Tôi muốn ngửa lên trời gào thét. 8 năm trước gặp Võ Tam Thông, bị ông cặp nách tha đi, 8 năm sau gặp lão ngoan đồng, cũng bị lão cặp nách tha đi. Tại sao cao thủ võ lâm điều thích cặp nách tha người khác đi như vậy, đổi cách khác có được không?

“Lão ngoan đồng, đứng lại cho ta.” Sư phụ hét lên 1 tiếng, rồi cũng dùng khinh công đuổi nhanh theo.

“Đầu ta bị lũng lỗ mới đứng lại.”

Khinh công của lão ngoan đồng quả thật khá vô cùng, tôi chỉ nghe được tiếng gió vù vù thổi qua tai. Gió tạt ào ào vào mắt cay xè, tôi không cách nào mở nổi mắt. Chớp mắt 1 cái đã tới cửa thành. Nhưng biết rõ khinh công của sư phụ cũng vô cùng lợi hại, nếu cứ chạy như thế này cũng không phải là cách, chắn chắn sẽ nhanh chóng bị sư phụ bắt lại.

“Kiếm chỗ núp vào!” Tôi la lớn, lão ngoan đồng cũng rất tinh ranh, vừa nghe liền phi thân vòng trở lại, núp vào 1 ngôi nhà dân gần đó.

“Ôi, nhiều năm như vậy, Hoàng lão tà vẫn chưa quên thù xưa, lão cũng quá thù dai đi.” Sau khi xác định, sư phụ đã đuổi theo ra ngoại thành, lão ngoan đồng mới thở ra 1 hơi, vỗ vỗ ngực mình, nói.

“…”

“Mà cũng tại ngươi, nếu không phải ngươi chọc giận ta, ta làm sao lại hét lớn như vậy, còn bị Hoàng lão tà phát hiện.”

“…”

“Ngươi nói gì đi chứ? Ngươi có chỉ đường cho ta đi tìm Quách huynh đệ không?”

“Quách huynh đệ của lão đang ở phía bắc, chỉ cần đi về phía bắc chắc chắn sẽ gặp được.”

“Thật sao?”

“Đương nhiên!” Là nói dốc rồi, Quách Tĩnh đang ở Tương Dương, nhưng nếu đi Tương Dương có nghĩa là sẽ đi về phía nam, trùng hướng với sư phụ. Tất nhiên phải đi về phía bắc rồi. Mỹ nam ta đến đây.

“Vậy đi thôi!” Lão ngoan đồng túm lấy tôi, muốn phi thân đi.

“Uhm, nhưng trước tiên lão hãy giải huyệt cho người ta đã.” Tôi chỉ tay về 5 người dân vô tội, bị tôi và lão ngoan đồng vô duyên vô cớ chiếm nhà, đang nước mắt lưng tròng ngồi ở 1 góc trong nhà.

“Ahaha… Ta quên mất.”

Chương 15: Sư huynh của tôi (thượng)

Mông Cổ sau khi diệt nước Kim, quân thiết kỵ tiến vào biên cảnh nhà Tống, nhiều thành trấn ở vùng biên thùy phía Bắc của cương giới Đại Tống, bị quân Mông Cổ chiếm đóng, bọn chúng cướp bóc, cưỡng hiếp, đốt nhà, giết người. Nơi đâu cũng thấy cảnh tiêu điều, hoang phế.

Tôi cùng lão ngoan đồng 1 đường đi về phía bắc, càng đi càng gặp nhiều quân lính Mông Cổ.

“Ngươi có thật sự biết Quách huynh đệ ở đâu không? Tại sao đi mãi mà chẳng thấy hắn, mà chỉ thấy mấy tên Mông Cổ đầu to, óc nhỏ này thôi.” Sau khi giải quyết xong 1 đám binh lính Mông Cổ ức hiếp dân chúng trên đường, lão ngoan đồng lại tiếp tục điệp khúc ca thán.

“Thật mà, chẳng phải “Quách huynh đệ” của lão từ nhỏ sống với người Mông Cổ sao? Đến chỗ có càng nhiều người Mông Cổ thì đúng rồi.”

“Lần nào ngươi cũng dùng lý do này.” Lão ngoan đồng bĩu môi, giơ chân đá 1 cái vào người tên lính Mông Cổ.

Tên lính xấu số, bị đá đau, mắt trợn trắng, bất tỉnh nhân sự. Mấy tên còn lại hoảng sợ, cả người run lẩy bẩy, muốn mở miệng cầu xin nhưng miệng bị nhét vải, cả người bị trói gô nằm trên đất, chỉ có thể “Ư ư a a” không thành tiếng. Nước mắt nước mũi chảy ròng ròng trên mặt hòa với máu, nhìn mà kinh dị khủng khiếp.

“Haha, thì đúng là như vậy thật mà.” Không dùng lý do này thì dùng lý do nào đây.

“Hai vị ân công, bây giờ trời cũng sắp tối rồi, nếu không chê có thể đến hàng xá của Trương mỗ, dùng tạm bữa cơm chiều, ngủ lại 1 đêm.” Nam nhân cao gầy dáng vẻ thư sinh bước ra khỏi đoàn người, đến chấp tay cung kính nói với tôi và lão ngoan đồng.

“Nhưng như vậy thì ngại quá.” Tôi e dè nói với Trương Sinh.

“Ân công xin đừng nói vậy, nếu không có hai vị ân công ra tay cứu giúp, thì nương tử của ta đã sớm bị bọn Mông Cổ kia làm nhục rồi, Trương mỗ và gia quyến cũng khó giữ mạng. Đại ân đại đức này, cả đời Trương mỗ không bao giờ quên được.”

“Nếu đã thế, cung kính không bằng tuân mệnh.” Thật ra là tốt không gì bằng.

Gia đình Trương Sinh ở thành trấn này cũng thuộc dòng dõi thư hương, có chút tiếng tăm. Hôm nay là ngày giỗ của phụ thân, nên cả nhà kéo nhau lên núi cúng bái, nào ngờ lúc trở về thì gặp đám lính Mông Cổ, bọn chúng thấy nhan sắc của Trương thị xinh tươi, liền nảy tà tâm. Cũng may gặp được tôi và lão ngoan đồng đi ngang, sẵn tay cứu. Trương Sinh cảm kích mời chúng tôi về nhà, một việc tốt như vậy, ăn ở miễn phí, sao tôi có thể bỏ qua.

Nhà Trương Sinh cũng được gọi là sang trọng, tôi và lão ngoan đồng được đãi 1 bữa thịnh soạn. Trương Sinh còn đặc biệt sai người chuẩn bị phòng thượng hạng cho chúng tôi. Ăn uống no nê, tắm nước nóng thoải mái, mấy ngày đi đường mệt mỏi như được trút bỏ, tôi leo lên ổ chăn mềm mại, vừa đặt lưng lên là ngủ sai như chết.

Đến nữa đêm, mơ mơ màng nghe được tiếng động lạ, còn có tiếng rất nhiều người nói chuyện.

“Không được.”

“Xin tiền bối đừng xen vào, chủ nhân đã căn dặn, nếu tìm được người thì phải lập tức đưa trở về.”

“Ta nói không được là không được, ngươi mà mang Trình nha đầu đi, thì ai dẫn ta đi tìm Quách huynh đệ.”

“Nếu đã vậy, thì xin đắc tội.”

“Được thôi, có ngon thì lại đây!”

Rồi có tiếng đánh nhau, tiếng đồ đạc bị đánh đổ, 1 lúc sau thì mọi thứ lại chìm vào im ắng.

Đến sáng tôi bị đánh thức bởi tiếng la thất kinh của hai nha hoàn.

“AAA….” Hai nha hoàn vừa đẩy cửa bước vào phòng thì đánh rơi luôn chậu đồng trên tay. Nước văng tung tóe khắp nơi.

“Haha… Không phải ta… Thật sự không phải ta…” Tôi nhìn cảnh tượng bừa bộn của căn phòng, thì chỉ có thể cười trừ, thật sự không biết nói gì? Sau mới có 1 đêm mà lại trở nên như vậy, giống như có 1 đội quân vừa càn quét qua căn phòng. Mấy món đồ cổ đắc tiền được chưng trong phòng, mà hôm qua tôi vừa sờ qua giờ nằm bể nát trên đất.

“Ân công, thật sự xin lỗi, đáng lý Trương mỗ phải chú ý hơn đến việc an ninh ở nhà, để trộm vào nhà, làm ân công sợ hãi. Thật xin lỗi.” Trương Sinh vẻ mặt ăn năng, liên tục cúi đầu xin lỗi tôi.
“Haha… không gì…” Hắn là đang mỉa mai tôi sao.

“Nhưng mà, sao từ sáng đến giờ không thấy Chu ân công ở đâu cả?”

“Haha… Ta cũng rất muốn biết.”

Lão ngoan đồng mất tích, phòng ngủ của tôi bừa bộn giống như sảy ra 1 cuộc giao chiến, chắc chắn có điểm bất thường. Lão ngoan đồng võ công cao cường, khó có ai có thể làm hại được lão, nên tôi cũng không lo lắng mấy. Tôi cảm thấy không thể ở lại đây lâu, nên chưa kịp dùng bữa sáng đã vội vã cáo từ Trương Sinh rời đi. Tôi thay đổi phương hướng, đi về phía tây bắc, chệch với lộ trình ban đầu 1 chút.

“Lão thiết trượng, lão đi mà không có mắt à?”

Tôi vừa đi vừa gặm 1 cái bánh bao nhân thịt tôm thơm ngào ngạc trên đường lớn của thành trấn ở vùng biên thùy phía tây bắc thì bị 1 tiếng kêu như thiến heo làm cho bị sặc, ho sặc xụa, đến nỗi chảy cả nước mắt.

Bực dộc, quay đầu nhìn về phía phát ra quái thanh thì thấy 1 lão nhân, tóc bạc muối tiêu, lưng còng, chân trái bị tàn phế, cầm 1 cây quải trượng bằng sắt đi cà thọt, và một trung niên nam nhân, mặc áo gấm màu tím, có vẻ rất sang trọng, chỉ có 4 từ để hình dung gả là “ít xương nhiều mỡ”. Có vẻ lão nhân va vào gả nên khiến gả rất tức giận mà quát mắng lão nhân.

Lão nhân được gọi là “lão thiết trượng” nhìn thấy gả mập giận dữ thì tỏ vẻ khúm núm, cúi đầu hành lễ với gả mập, nói: “Vương đại gia, do tiểu nhân không có mắt, đi va vào người Vương đại gia, xin ngài bỏ qua cho tiểu nhân.”

Gả mập được gọi là “Vương đại gia” càng lớn giọng quát lão thiết trượng: “Ngươi tưởng xin lỗi là được à, xin lỗi có thể làm cho đại gia ta hả giận à?” Nói rồi xông lên đấm đá túi bụi vào người lão thiết trượng.

Lão thiết trượng bị đánh nhưng lại không hề phản khán, chỉ dùng tay ôm đầu. Tôi càng bùng phát hỏa khí, lập tức dùng “Đạn chỉ thần công” bắn 1 viên thuốc ngứa vào người gả mập họ Vương.

“Ôi ôi, cái gì thế này… Ngứa… ngứa chết ta rồi… là ai… là ai… ra đây cho ta… ôi ôi… ngứa quá… ngứa quá….”

Nhìn thấy gã bị ngứa đến gải chảy cả máu, nằm lăn lộn trên đất, tôi cảm thấy rất vừa lòng hả dạ, không nhịn được mà phá lên cười, dân chúng xung quanh nhìn thấy thế cũng rất vui mừng nhưng có vẻ do sợ gả mập họ Vương sẽ tìm họ trả thù chỉ có thể lén lút cười trộm.

Đang cười thích ý thì nhìn thấy ánh mắt vô cùng sắc bén của lão thiết trượng nhìn về phía mình, nụ cười trên mặt tôi hơi sượng lại 1 chút, nhưng rất nhanh tôi liền nở 1 nụ cười thật tươi với lão thiết trượng. Lão thiết trượng này là người có võ công, còn là võ công không tệ. Không biết vì nguyên do gì mà lão che giấu võ công của mình mà thôi.

Lão thiết trượng chẳng để ý tới tôi, cứ thế gõ quải trượng trên đất rời đi. Tôi thấy thế thì liền đi theo lão. Tôi thật rất tò mò muốn biết lai lịch thật sự của lão thiết trượng.
Lão thiết trượng thấy tôi đi theo sau nhưng không nói gì, chỉ trầm mặc mà đi. Tôi đi theo lão 1 đoạn thì đến trước cửa 1 lò rèn sơ sài, bước vào thấy chính giữa kê 1 cái đe lớn, than và sắt vụn vung vãi khắp nơi, trên vách treo mấy cái lưỡi cày, lưỡi liềm đơn sơ. Tôi vừa nhìn thấy lò rèn thì liền biết ngay mình gặp được nhân vật nào, người có võ công, bị què 1 chân, sống ẩn dật ở 1 lò rèn rách nát thì trong thế giới Thần Điêu chỉ có 1 người mà thôi. Hắc hắc.

Lúc này lão mới lên tiếng: “Theo ta làm gì?”

Tôi tiến lên trước mặt lão, cười hì hì nói: “Lão thiết trượng, tại sao lão bị gả mập kia đánh mà không đánh trả?”

Lão thiết trượng nghe tôi hỏi thế thì cười rộ lên, nhưng ánh mắt lại mang vẻ chua xót: “Đánh trả? Lão thiết trượng ta là 1 tên què, lại già cả, không quyền cũng không thế, thì lấy gì đánh trả.”

Tôi cười hì hì: “Người như lão mà lại sợ gả mập đó à, nếu sư phụ lão biết lão dễ dàng để cho người ta đánh như vậy, sư phụ lão sẽ rất tức giận nha.” Có khi sư phụ còn đánh gãy luôn cái chân còn lại của lão ấy chứ? Chặc chặc.

Lão thiết trượng nghe tôi nói thì cứng người 1 chút, nhưng sau lại chẳng thèm quan tâm tôi, chỉ nhàn nhạt nói 1 câu: “Về đi.” Nói rồi đi đến lò cầm 1 thanh sắt và cây búa lên rèn sắt. Tiếng búa đập vào đe nghe “bon bon”.

Không chịu thừa nhận sao? Không sao, dù gì tôi hiện tại cũng không có việc gì để làm, vui đùa với lão vậy? Tôi kiếm 1 khách điếm ở gần lò rèn của lão thiết trượng, ngày ngày đến làm phiền lão, lão tất nhiên cũng chẳng thèm để ý đến tôi. Mặc cho tôi ở trong nhà lão, vừa ăn vặt vừa tự tán dốc, lại tự cười, đến hết ngày lão sẽ nói 1 câu: “Trời tối rồi, ngươi về đi.”

Tôi ở lại trấn này đến ngày thứ 3, cũng giống như bình thường sau khi ăn xong bữa trưa tôi lại đến tìm lão thiết trượng. Nhưng chưa đi đến lò rèn thì nghe tiếng vó ngựa vang lên ở đằng sau, tôi nhanh chóng lách người vào bên đường tránh né. Khói bụi bốc lên mịt mù.

Hai người phi ngựa đến trước cửa lò rèn lão thiết trượng, là 1 gả ăn mặc y phục thập trưởng của quân Mông Cổ và 1 gả người Hán mặc áo gấm màu nho, nhìn kỹ lại thì gả người Hán đó không ai khác chính là gả mập họ Vương, tôi gặp cách đây mấy ngày, trên mặt gã còn mấy vết cào xước. Thì ra là phường Hán gian cho nên dân chúng mới sợ hãi gả. Đối với tôi người Tống hay người Mông Cổ cũng như nhau hết. Điều là người, có hai con mắt, 1 cái lỗ mũi, 1 cái miệng, chỉ khác nhau ở chỗ chúng được sắp đặt ở trên mặt người đó có hài hòa hay không thôi. Nhưng có điều, cái loại chó theo đuôi nữa mạc nữa mở như gả mập họ Vương kia thì tôi cực ghét.

Gã mập họ Vương gọi to: “Lão thiết trượng, mau ra nghe hiệu lệnh.”

Lão thiết trượng nghe gọi thì bước ra hành lễ, nói: “Thưa có tiểu nhân.”

Gã mập họ Vương: “Trưởng quân có lệnh, thợ rèn toàn trấn, hạn trong ba ngày phải tề tựu ở huyện thành, gắng sức làm việc trong quân. Ngày mai lão phải có mặt tại huyện thành, nghe rõ chưa hả?”

Lão thiết trượng: “Tiểu nhân tuổi đã già yếu…”

Lão thiết trượng chưa nói hết thì gả thập trưởng quân Mông Cổ đã vung roi ngựa quất vun vút mấy cái, xí xô xí xào gì đó với gả mập họ Vương. Gả mập họ Vương liền nói: “Ngày mai lão không đến, thì coi chừng cái đầu của lão sẽ chuyển nhà.”

Nói rồi hai gả phóng ngựa rời đi. Lúc phi ngựa ngang qua tôi, tôi cũng không quên cho gã mập họ Vương thêm 1 ít thuốc ngứa. Kaka.

Lão thiết trượng nhìn theo bóng ngựa đi xa, thở dài 1 hơi, rồi cũng xoay người đi vào trong. Tôi nhanh chóng chạy đến, cũng đi vào trong, thấy lão thiết trượng đang quai búa rèn sắt, thì tiến đến, cười nói: “Lão thiết trượng, lão có đi không?”

Lão thiết trượng liếc mắt nhìn tôi không nói, rồi lại gõ “Bon Bon” vào thanh sắt, tiếp tục xem tôi là không khí mà làm lơ.

“Lão thiết trượng, lão thiết trượng.” Tôi gọi mấy tiếng lão cũng không trả lời, tôi cũng chẳng bực, liền kiếm cái ghế rồi kéo vào 1 góc ngồi, sẵn tiện lấy túi hạt dưa mua hôm qua ra vừa ăn vừa kể mấy chuyện thú vị trên giang hồ, mặc dù lão thiết trượng chẳng ừ hử tiếng nào, nhưng tôi biết lão đang nghe, bởi vì kể đến mấy đoạn hấp dẫn thì tiếng búa của lão cũng nhỏ hơn. Tôi đang kể cho lão nghe về những chuyện đã thấy khi tham gia Anh Hùng Yến ngày đó, khi kể tới đoạn Hoàng Dung gặp nguy thân hình lão liền run nhẹ 1 chút.

“Cái lão khỉ già Kim Luân kia quả thật rất mạnh nha, lão đánh vào ngực Dương Quá 1 cái, hắn bay nhanh vào cột đá, té xuống đất ói ra 1 ngụm máu, lão định giơ tay túm lấy Hoàng Dung. Lần này nàng ta chết chắc… Nhưng đúng lúc này 1 người vô cùng tài ba, tay cầm ngọc tiêu, thanh y phiêu phiêu xuất hiện , hét lên 1 tiếng “Dừng tay”, lão khỉ già liền bị khí thế của người mới tới bức dừng tay….”

“Người ngươi nói là Hoàng đảo chủ?” Lão thiết trượng nghe đến đây thì kích động, hỏi.

“Ha ha… Lão…”

“Láo toét!”

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau