TIẾU NGẠO GIANG HỒ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Tiếu ngạo giang hồ - Chương 86 - Chương 90

Chương 86: Tổ Thiên Thu trộm thuốc cứu người

Tổ Thiên Thu trộm thuốc cứu người

Mọi người thấy Ðào Chi Tiên vừa nói là nuốt thiệt. Hắn nhai chiếc chén dương chi bạch ngọc cho nát nhừ rồi mới nuốt xuống khiến mọi người càng kinh hãi.

Ðào Chi Tiên lại vươn tay ra với lấy chiếc chung Phí Thúy, Tổ Thiên Thu đưa tay trái móc vào huyệt mạch môn hắn.

Ðào Chi Tiên hạ thấp tay mặt xuống xoay lại bắt cổ tay Tổ Thiên Thu. Tổ Thiên Thu liền búng ngón tay giữa một cái vào huyệt "lao doanh" của Ðào Chi Tiên.

Ðào Chi Tiên kinh ngạc rụt tay về hỏi:

- Ngươi không cho ta ăn nữa ư?

Tổ Thiên Thu đáp:

- Vãn sinh chịu phục các hạ rồi! Thế kể như các hạ đã nuốt tám chiếc chén vào bụng. Các hạ gan dạ như vậy vãn sinh đành nhượng bộ.

Mọi người đều cười ồ.

Nhạc Linh San ban đầu rất sợ hãi Ðào cốc lục tiên, nhưng ở với nhau khá lâu ngày mà bọn họ vẫn chưa lộ tính hung ác. Huống chi họ ăn nói cùng cử chỉ rất hoạt kê và d thân cận. Nàng đâm ra mạnh bạo nhìn Ðào Chi Tiên hỏi đùa:

- Úi chà! Lão ăn chiếc chén đó có ngon không?

Ðào Chi Tiên chặc lưỡi đáp:

- Khó nhai lắm! Ngon gì mà ngon?

Tổ Thiên Thu chau mày nói:

- Các hạ xơi mất chiếc chén ngọc làm hư cả đại sự của tại hạ. Trời ơi! Không có chén ngọc thì lấy gì mà uống? Thôi đàng dùng tạm chén đá thay vào.

Y móc chiếc chèn đá ra rồi lấy khăn tay lau trong lau ngoài, lau đi lau lại hàng giờ. Chiếc khăn tay vừa ẩm ướt vừa đen nhẻm. Thà rằng chẳng lau còn hơn, dùng khăn ấy mà lau càng thêm dơ bẩn.

Hồi lâu y đặt chiếc chén đá này xuống mặt bàn nữa là thành một hàng đủ tám chiếc. Còn ngoài ra những chén vàng châu báu y lại cất vào bọc. Ðoạn y lấy đủ các thứ rượu Phần, rượu Bồ đào đến rượu Thiệu Hưng... rót vào những chén cốc khác nhau tùy từng thứ.

Y thở phào một cái nhìn Lệnh Hồ Xung nói:

- Lệnh Hồ nhân huynh! nhân huynh lần lượt uống hết tám ly rượu này rồi tiểu đệ sẽ bồi tiếp nhân huynh tám chén. Sau đó chúng ta sẽ phê bình kỹ lưỡng, so sánh với những thứ rượu mà nhân huynh đã uống trước xem có điểm nào khác nhau.

Lệnh Hồ Xung đáp:

- Hay lắm!

Hắn bưng chiếc chén đá lên uống một hơi thì chỉ thấy mùi vị cay sè chuồn vào trong bụng. Bất giác hắn giật mình kinh hãi tự hỏi:

- Mùi rượu sao lại kỳ dị thế này?

Tổ Thiên Thu nói:

- Những ly rượu này của tiểu đệ là vật chí bảo. Nhưng hạng người nhát gan thì thấy mùi rượu khác lạ, uống một chén vào rồi không dám uống tiếp đến chén thứ hai. Tự cổ chí kim ít ai uống đến tám chén.

Lệnh Hồ Xung bụng bảo dạ:

- Dù cho trong rượu có chất độc thì Lệnh Hồ Xung cũng chẳng cần vì sinh mạng chẳng còn bao lâu, cứ để cho thuốc độc đánh chết sớm đi là cùng. Việc cóc gì phải chịu thua y?

Hắn liền uống luôn hai chén nữa thì một chén rất đẳng, một chén cay sè nhất định không phải là rượu ngon.

Lúc hắn vừa nâng chén thứ tư lên thì Ðào Chi Tiên bỗng la hoảng:

- Úi chao! Nguy rồi! Trong bụng ta có phát nhiệt như than hồng.

Tổ Thiên Thu cười nói:

- Các hạ vừa nuốt chiếc chén dương chi bạch ngọc vào, lẽ nào không đau bụng? Vậy các hạ phải uống thuốc nhiều cho cho xả ra. Bằng không tả được thì phải mời Sát nhân danh y Bình đại phu mổ bụng cạo ruột mới xong.

Lệnh Hồ Xung động tâm nghĩ thầm:

- Tám chiếc chén này của y bên trong tất có diều chi quái dị. Ðào Chi Tiên nuốt chén ngọc vào, ngọc rắn không tiêu đến đau bụng là cùng. Có lý nào lại phát nhiệt? Hà hà!... Ðại trượng phu coi chết như về. Thuốc độc của y càng mạnh càng tốt!

Hắn lại ngửa mặt lên uống chén nữa.

Nhạc Linh San vội la lên:

- Ðại sư ca! Ðường uống rượu này nữa! Trong ly rượu đó biết đâu chẳng có thuốc độc? Ðại sư ca đã đâm mù mắt bọn người kia, nên đề phòng họ ám toán báo thù.

Lệnh Hồ Xung nở một nụ cười thê thảm đáp:

- Tổ tiên sinh đây là một nhà hào hiệp, chắc tiên sinh không ám toán ta đâu. Vả lại tiên sinh mà muốn giết ta thì chỉ cần cất tay một cái là xong, cần gì phải phí công như vậy?

Hắn liền uống hai chén nữa. Chén thứ sáu thì vừa chua vừa mặn lại có mùi thum thủm. Ðừng nói không phải là rượu ngon, mà gọi là rượu cũng chẳng đúng.

Lúc Lệnh Hồ Xung nuốt rượu xuống bụng bất giác hơi nhíu cặp lông mày....

Ðào Căn Tiên thấy Lệnh Hồ Xung uống hết chén nay sang chén khác, lão không nhịn được nữa cũng muốn uống thử liền nói:

- Ðể hai chung này ta uống cho.

Lão thò tay ra toan với lấy chén thứ bảy thì Tổ Thiên Thu đưa quạt ra đập xuống mu bàn tay lão cười nói:

- Khoan đã! Rồi đến lượt các vị, mỗi vị phải uống hết tám chén mới rõ mùi rượu.

Ðào Căn Tiên thấy Tổ Thiên Thu cầm quạt đánh xuống thế rất trầm trọng, nếu bị đánh trúng xương thì xương tay phải gãy rời. Lão liền xoay tay nắm lấy quạt, miệng quát lớn:

- Ta muốn uống trước chén này thì ngươi làm gì ta?

Nguyên cái quạt của Tổ Thiên Thu gấp lại thì chỉ thành một cây bổng ngắn. Lúc ngón tay Ðào Căn Tiên chụp tới đột nhiên chiếc quạt xòe ra, cánh quạt nhằm bật vào ngón tay đối phương. Trong khi bất ý, suýt nữa Ðào Căn Tiên bị đập trúng. Hắn vội rụt tay về, tuy nhiên ngón tay trỏ của hắn khẽ chạm phải đã thấy hơi tê nhức. Miệng hắn la lớn:

- Úi chà chà! Rồi vội lùi lại.

Tổ Thiên Thu giục:

- Lệnh Hồ huynh! Uống lẹ đi!

Tiên sinh chưa dứt lời thì Ðào Hoa Tiên đưa bàn tay ra toan chụp lấy ly rượu.

Tổ Thiên Thu vội vung tay cản lại.

Bên này Ðào Chi Tiên lại thò tay ra.

Tổ Thiên Thu tuy võ công cao cường, nhưng bọn Ðào cốc lục tiên là những tay cao thủ bậc nhất, họ đưa tay ra tranh đoạt thì sức một người chống lại thế năm người thế nào được? Họ thấy Ðào Chi Tiên và Ðào Hoa Tiên bị ngăn cản thì bên kia Ðào Diệp Tiên lại cười hì hì đưa tay ra chụp ly rượu.

Tổ Thiên Thu biết rằng không thể nào ngăn trở được liền lanh trí nghĩ ra một kế, lên tiếng khích bác:

- Té ra bọn Ðào cốc lục tiên chẳng có tình nghĩa anh em gì ráo, họ tranh cướp lẫn nhau.

Ôi! Thật đáng buồn cười!

Bọn anh em Ðào cốc lục tiên chỉ chênh lệch nhau một tuổi. Suốt đời họ chưa có ngày nào xa nhau.

Tuy hàng ngày họ tranh luận cãi nhau om xòm mà thực ra họ yêu nhau rất mật thiết.

Bây giờ họ nghe Tổ Thiên Thu bảo anh em họ chẳng có tình nghĩa chi hết, bất giác cả giận, dừng tay lại, lớn tiếng quát:

- Thúi lắm! Nói thúi hơn miệng chó.
Tổ Thiên Thu cười đáp:

- Trong bọn Ðào cốc lục tiên các ngươi có Ðào Thực Tiên đang bị bệnh không tranh cướp rượu ngon được. Các ngươi bỏ mặc y, đi cướp uống lấy mình. Như thế thì còn tình nghĩa anh em gì nữa.

Ðào Căn Tiên sửng sốt cãi cối:

- Ai bảo bọn ta đi tranh cướp? Chúng ta đoạt rượu ngon đem cho Ðào Thực Tiên uống đó.

Ðào Chi Tiên nói:

- Phải rồi! Phải rồi! Lục đệ bị thương chúng ta có rượu ngon nhắm tốt dĩ nhiên lấy cho y hưởng.

Tổ Thiên Thu lắc đầu nói:

- Tám chém rượu này phải uống theo nhau thì tám thứ hỗn hợp ở trong bụng mới ngon ngọt phi thường. Nếu chỉ uống được một hai chén thì vừa hôi vừa đẳng. Các ngươi tranh cướp rượu ngon này để tự mình uống thì có một mình chịu khổ mà thôi. Nếu lại lấy cho Ðào Thực Tiên uống vào thì thành ra khinh y nằm trên giường bệnh không dậy được phải chịu uống thứ rượu cay rượu đẳng này. Như vậy sao trọn nghĩa anh em.

Ðào cốc ngũ tiên ngẩn người ra. Ðào Chi Tiên nói:

- Kẻ nào bảo chúng ta cướp rượu? Chẳng qua chúng ta mượn tiếng tranh cướp để thử coi bản lãnh của ngươi đến đâu mà thôi.

Ðào Cán Tiên cũng theo hùa:

- Phải phải! Tám ly rượu phải uống liền nhau mới được. Có lý nào Ðào cốc lục tiên chúng ta lại không biết. Ðã là những nhân vật biết nhiều hiểu rộng thì cái vật đó có chi đáng kể.

Lệnh Hồ huyng đệ!

Uống đi! Uống lẹ đi! Tám ly rượu đó phải uống hết mới ngon ngọt phi thường. Trong một cuốn cổ thư cũng nói vậy.

Ðào Diệp Tiên nóng mặt hỏi:

- Cổ thư nào?

Ðào Cán Tiên đáp:

- Nếu không phải tứ thư thì ngũ kinh, cần gì phải nói cổ thư nào.

Ðào Chi Tiên nói:

- Anh em chúng ta Ðào cốc lục tiên có sáu người. Tứ thư chỉ có bốn sách, ngũ kinh thì năm quyển kinh. Bốn với năm bằng sáu thế nào được. Như vậy chứng tỏ tứ thư ngũ kinh còn kém Ðào cốc lục tiên xa.

Ðào Thực Tiên xen vào:

- May mà mình đây cũng gớm lắm. Không thì bị chết vì nhát kiếm của mụ kia rồi. Ðào cốc lục tiên bị biến thành ngũ tiên tức là ngang bằng với ngũ kinh không hơn không kém.

Tuy hắn nói thều thào thở không ra hơi mà vẫn tự khen mình là giỏi.

Giữa lúc Ðào cốc lục tiên đang cãi nhau vì câu chuyện vô vị thì Lệnh Hồ Xung đã uống nốt hai ly rượu trên bàn. Hai chén này tuy không đến nỗi hôi thối, nhưng một chén uống vào như dao cắt họng, còn một chén đắng hơn cả thuốc.

Ðào cốc lục tiên thấy Lệnh Hồ Xung nhăn nhó rất kấy làm kỳ, vội hỏi:

- Sau khi uống hết tám chén, Lệnh Hồ huynh đệ thấy mùi vị thế nào?

Tổ Thiên Thu cướp lời:

- Tám chén uống lẫn với nhau ngon ngọt phi thường. Cổ thư cũng nói thế.

Ðào Cán Tiên cãi:

- Chỉ nói bậy. Cổ thư nào nói thế? Ta ứng biến mới nghĩ ra như vậy thôi. Sao ngươi dám chép lại của ta?

Tổ Thiên Thu đáp:

- Ngươi nói được dễ thường ta không nói được hay sao?

Ðào Cán Tiên đáp:

- Nói được! nói được!

Ðột nhiên không biết hắn làm ám hiệu cổ quái thế nào mà bốn anh em hắn nắm ngay lấy tứ chi Tổ Thiên Thu.

Tổ Thiên Thu tuy võ công cao cường, nhưng thủ pháp của Ðào cốc lục tiên vừa thần tốc vừa đột ngột khác nào quỉ nên y không kịp né tránh.

Tổ Thiên Thu bị Ðào cốc tứ tiên túm lấy bốn vó giơ lên.Mọi người phái Hoa Sơn đã thấy Ðào cốc tứ tiên xé xác Thành Bất Ưu rất thảm khốc, tuy họ chẳng có thâm tình gì với Tổ Thiên Thu nhưng cũng kinh hãi bật tiếng la hoảng.

Tổ Thiên Thu xoay chuyển ý nghĩ rất mau. Tiên sinh biết bốn người này mà kéo mạnh ra một cái thì y đi đời. Y vội la lên:

- Trong rượu có thuốc độc. Thuốc giải bên mình ta.

Bọn đào cốc tứ tiên đã uống khá nhiều rượu rồi, nghe nói trong rượu có chất độc đều sửng sốt.

Tổ Thiên Thu chỉ tranh thủ thời gian. Trong chớp nhoáng bốn người do dự, đột nhiên y la lên:

- Thúi lắm! Thúi lắm!

Ðào cốc từ tiên thấy tay mình trơn tuột, cầm vào khoảng không.

Tiếp theo một tiếng binh vang lên!

Mui thuyền thủng một lỗ lớn trên nóc. Tổ Thiên Thu nhảy vọt ra ngoài trốn mất. Ðào Căn Tiên và Ðào Chi Tiên hai tay không còn Ðào Hoa Tiên và Ðào Diệp Tiên thì trong tay mỗi người còn một chiếc vớ hôi rình và một chiếc giày bùn lấm bê bết.

Ðào cốc ngũ tiên thân pháp cực kỳ mau lẹ. Vừa thấp thoáng một cái họ đã nhảy lên bờ nhưng không còn thấy bóng Tổ Thiên Thu đâu nữa. Sáu người toan thi triển thân pháp rượt theo, bỗng nghe thấy tận đầu đường có tiếng người la:

- Tổ Thiên Thu! Ngươi thật là một quân tồi tệ. Mau trả lại thuốc hoàn cho ta. Chỉ thiếu một viên là ta róc da rút xương ngươi ra đó.

Người kia vừa hô hoán vừa chạy mau tới nơi.

Ðào cốc ngũ tiên nghe có người mắng Tổ Thiên Thu là quân tồi tệ thì cũng thấy hả lòng. Bọn chúng đứng dòm ngó xem người kia là nhân vật thế nào, liền dừng bước lại không rượt theo nữa.

Người kia tròn ủng như trái banh thịt, vừa thở hồng hộc vừa chạy gần lại. Lúc trông rõ thì là một người béo chùn béo chụt mà thấp lủn thủn. Ðầu hắn to tướng dính liền vào vai, khôn thấy cổ đâu mà vẹo hắn đi, tửng chừng như lúc mới sinh bị người ta nện cho một thùng vào đầu. Cả mặt mũi mồm miệng cũng biến hình trông rất hoạt kê.

Mọi người trông thấy không khỏi bật cười nghĩ thầm:

- Bình Nhất Chỉ và Nhâm Vô Cương tuy cũng vừa lùn vừa mập nhưng so với người này còn cao hơn nhiều.

Bình, Nhâm tuy lùn nhưng còn có vẻ dài rộng, người này bụng và lưng hai mặt cùng phình ra chân tay lại ngắn chủn. Tay hắn tựa hồ chỉ có cẳng tay mà không cánh tay, chân chỉ có cẳng chân mà không có bắp đùi.

Người kia đến trước thuyền dang hai tay ra lớn tiếng hỏi:

- Thằng giặc thối tha Tổ Thiên Thu có ẩn nấp trong đó không hay đi đâu rồi?

Ðào Căn Tiên cười đáp:

- Thằng giặc thối tha chạy trốn rồi. Chân y chạy lẹ lắm mà ngươi ì ạch như vậy thì đuổi làm sao kịp.

Người kia trợn cặp mắt ti hí lên nhin hắn, hắng giọng một tiếng đột nhiên lớn tiếng la:

- Thuốc hoàn của ta! Thuốc hoàn của ta!

Hắn co hai chân nhảy xuống như trái banh thịt bắn vào khoang thuyền. Hắn đánh hơi mấy cái thấy trên bàn có mấy chiếc chén bỏ không liền tới gần thò mũi vào ngửi. Ðột nhiên hắn biến sắc mặt lại càng khó coi. Thật là bộ mặt kỳ quái không bút nào tả xiết.

Lệnh Hồ Xung trông vẻ mặt biết là hắn thương tâm vô hạn.

Người kia lại nâng bảy chiếc chén nữa lên ngửi rồi rồi nói:

- Ðúng là thuốc của ta rồi.

Hắn nói tám câu "Ðúng là thuốc của ta rồi", vẻ đau thương không ai nỡ nhìn. Ðột nhiên hắn ngồi phệt xuống lờn tiếng khóc ròng.

Ðào cốc ngũ tiên thấy hắn tru lên khóc động tính hiếu kỳ liền xúm lại hỏi mỗi người một câu:

- Tại sao mà khóc?

- Có phải Tổ Thiên Thu khinh khi ngươi không?

- Người đừng buồn, chúng ta sẽ kiếm thằng giặc thối tha đó xé xác làm bốn mảnh để trả hận cho ngươi.

Người kia vừa khóc vừa nói:

- Thuốc của ta y đã hòa rượu uống rồi thì có giết chết hắn cũng chẳng ích gì.

Lệnh Hồ Xung động tâm hỏi:

- Thuốc này là thuốc gì?

Người kia sa lệ đáp:

- Cả trước sau ta phí mất mười hai năm trời mới hái được đủ nào nhân sâm ngàn năm, nào Phục Linh, nào thủ ô, Hùng đởm, Tam thất... bao nhiêu dược vật trân quí. Phải chín lần nấu, chín lần phơi mới chế được tám viên "Khởi tử hồi sinh tục mệnh bát hoàn" thế mà Tổ Thiên Thu, thằng cha trời đánh không chết ăn cắp mất hòa rượu uống thì còn chi là đời?

Lệnh Hồ Xung kinh hãi hỏi:

- Tám viên thuốc đó mùi vị có giống nhau không?

Người kia đáp:

- Dĩ nhiên khác nhau, có viên hôi thối, có viên rất đắng, có viên uống vào như dao cắt, có viên cay xè uống vào nóng như lửa. Bất luận ai bị nội thương hay ngoại thương hễ uống "Tục mệnh bát hoàn" này là nhất định cải tử hồi sinh.

Lệnh Hồ Xung vỗ đùi la lên:

- Hỏng bét! Hỏng bét! Thế ra Tổ Thiên Thu lấy cắp thuốc "Tục mệnh bát hoàn" không phải để tại hạ uống mà là... mà là...

Người kia gắt lên:

- Mà là làm sao?

Lệnh Hồ Xung đáp:

- Ngâm vào trong rượu rồi nói dối cho tại hạ uống vào bụng. Tại hạ... thực tình không biết trong rượu lại có thuốc hoàn trâm quí như vậy, cứ cho là lão hạ độc.

Người kia cả giận quát mắng:

- Hạ độc... hạ độc cái khỉ gì? Mẹ cha nó! Có phải ngươi uống "Tục mệnh bát hoàn" của ta thật không?

Lệnh Hồ Xung đáp:

- Ðó là Tổ Thiên Thu rót rượu ra chén bảo là rượu ngon để tại hạ uống. Quả nhiên có chung uống vào như dao cắt, có chung nóng bỏng như lửa thiêu đầu lưỡi. Tại hạ có trông thấy thuốc hoàn gì đâu?

Người kia trợn mắt lên nhìn Lệnh Hồ Xung. Ðột nhiên hắn quát lên một tiếng thật to nhảy xổ về phía Lệnh Hồ Xung.

Ðào cốc ngũ tiên thấy hắn lộ vẻ bất thiện nên đã đề phòng. Người hắn vừa tung lên, Ðào cốc tứ tiên ra tay nhanh như chớp, kéo tứ chi hắn ra.

Lệnh Hồ Xung vội la lên:

- Ðừng giết y!

Chương 87: Đồi trai gái bị cướp giữa đêm khuya

Đồi trai gái bị cướp giữa đêm khuya

Nhưng lạ thay! Ðào cốc tứ tiên đã nắm hai tay hai chân hắn rồi mà hắn co thụt hai chân vào thành ra giống hệt một trái cầu tròn.

Ðào cốc tứ tiên rất lấy làm kỳ, cầm tứ chi kéo mạnh thì tứ chi hắn cứ dài ra hoài. Hắn chẳng khác gì con rùa đen, bị người cầm chân lôi nó ở trong cái mai ra.

Lệnh Hồ Xung lại la lên:

- Ðừng sát hại y!

Ðào cốc lục tiên nới tay một chút thì tứ chi hắn lập tức thụt vào lại thành trái cầu tròn.

Ðào Thực Tiên nằm trên giá gỗ reo lên:

- Thú quá! Thú quá! Công phu gì vậy?

Ðào cốc tứ tiên lại lôi mạnh ra thì chân tay người đó lại dài thêm mấy thước.

Nhạc Linh San cùng bọn nữ đệ tử thấy vậy ai cũng cười rộ.

Ðào Căn Tiên nói:

- Úi chà! Chúng ta kéo chân tay người dài ra, trông người càng đẹp.

Người kia la hoảng:

- Trời ơi không được.

Ðào cốc tứ tiên sửng sốt hỏi:

- Làm sao?

Kình lực trên tay nới ra một chút. Tứ chi người kia co vào cái rụp.

Bỗng nghe đánh binh một tiếng! Ðá thuyền bị thủng một chỗ lớn. Nước sông chảy ồ vào.

Mọi người đồng thanh la hoảng vì nước sông tiếp tục xịa vào không ngớt.

Nhạc Bất Quần hô to:

- Các ngươi thu thập hành lý rồi nhảy lên bờ!

Lỗ thủng đáy thuyền rộng đến bốn thước vuông. Nước sông chảy vào rất lẹ. Chỉ trong khoảnh khắc trong khoang thuyền nước ngập đến đầu gối. May ở chỗ thuyền đậu gần bờ, mọi người đều lên cạn kịp.

Nhà đò mặt mũi nhăn nhó không biết làm thế nào cho được.

Lệnh Hồ Xung nói:

- Ngươi bất tất phải lo lẳng con thuyền này đáng giá bao nhieu tiền ta sẽ bồi thường gấp đôi.

Trong lòng hắn rất lấy làm kỳ, hắn tự nghĩ:

- Ta cùng Tổ Thiên Thu vốn không quen biết, tại sao y lại ăn cắp dược vật trân quí này đến đây đánh lừa cho ta uống vào?

Hắn khẽ vận chân khí thì thấy trong huyệt đan điền có một luồng hơi nóng bốc lên, nhưng đồng thời tám luồng chân khí vẫn xug đột, không tụ tập được nữa.

Lao Ðức Nặc liền đi mướn một chiếc thuyền khác, xếp đồ vật xuống.

Nhạc Bất Quần thấy nơi đây nhiều quái nhân, không hiểu họ đến với mục đích gì. Tiên sinh tính bài rời khỏi chốn thị phi này cho lẹ. Nhưng trời đã tối rồi, dòng sông quanh co đi không tiện, đành nghỉ lại trong thuyền.

Ðào cốc ngũ tiên hai lần lỡ tay bị Tổ Thiên Thu và quái nhân tròn như trái cầu thịt tẩu thoát, thật là những chuyện hiếm có. Tuy sáu người đã huyênh hoang để tự khen mình, nhưng rút cuộc chẳng có cách nào nói cho xuối được, liền ngồi uống rượu một lúc, rồi lăn ra ngủ khèo.

Nhạc Bất Quần nằm quấn chăn, nhưng nghe sóng vỗ bì bòm, những luồng tư tưởng cũng nhộn lên như nước thủy triều, không sao nghỉ được. Tiên sinh tự hỏi:

- Lão Tổ Thiên Thu và quái nhân tròn cũng như trái banh thịt thân pháp đã quái dị mà võ công cũng không phải tầm thường. Chẳng hiểu tại sao lại đến kiếm Xung nhi?

Có lúc tiên sinh nghĩ tới chuyện tranh chấp giữa hai phe Kiếm tông và Khí tông trong bản phái, có lúc tiên sinh nhớ lại hoàn cảnh din biến ngoài miếu Dược Vương đêm trước. Lệnh Hồ Xung đã dùng kiếm pháp thần kỳ đâm mù hai mắt cả 15 tay cao thủ.

Sau đó chừng nủa giờ, tiên sinh đang mơ màng giấc điệp, lại nghe trên bờ có tiếng sột soạt trước xa sau gần. Thính giác tiên sinh cực kỳ linh mẫn vừa nghe đã biết có hai người khinh công phi thường đang chạy tới. Tiên sinh liền ngồi dậy, nhìn qua khe cửa sổ ra ngoài.

Dưới ánh trăng, hai bóng người đang chạy nhanh như gió tới nơi. Ðột nhiên một người giơ tay lên rồi cả hai đều dừng bước cách đó ngoài mấy trượng.

Nhạc Bất Quần biết hai người này sắp nói với nhau, tất nhiên họ rất khẽ tiên sinh liền hít một hơi chân khí, vận động Tử hà thần công. Môn thần công này khi vận dụng chẳng những gặp địch thủ đánh lén, khắp trong người tự có phản ứng mà nó còn khiến cho tai mắt thêm phần linh mẫn, trông xa được hơn và thính giác cũng trở nên khác thường.

Bỗng nghe một người nói:

- Trên cột buồm có treo một lá cờ nhỏ thì không thể sai được.

Một người khác nói:

- May lắm! Vậy chúng ta về báo tin cho sư bá cùng sư ca hay.

Người nói trước hỏi:

- Sao?

Người kia đáp:

- Ðộc thánh môn chúng ta khi nào lại làm trò lén lút với phái Hoa Sơn? Tất sư bá chúng ta sẽ trống rong cờ mở, đường hoàng ngăn chặn họ.

Nhạc Bất Quần nghe nói tới Ðộc Thánh Môn liền giật mình kinh hãi, phân tâm một chút, Tử hà thần công cũng giảm hiệu lực. Hai người kia lại nói rất khẽ nên không nghe người nói trước trả lời ra sao. Khi tiên sinh vận lại Tử hà thần công thì nghe tiếng bước chân đã xa dần. Hai người bỏ đi rồi.

Nhạc Bất Quần đã nghe thanh danh Ðộc thánh môn từ lâu. Tiên sinh biết đây là một môn phái ở khu vực Tam Tưng Ngũ Trạch. Ðệ tử phái này võ công chưa có gì, nhưng cách dùng độc thật là ghê gớm, khiến người khó nổi đề phòng. Thường thường giết ngưòi không để hình tích.

Chưởng môn Ðộc Thánh môn là Chư Bất Phàm có ngoại hiệu là "Ðộc bất tử nhân" vì người ta đồn lão có bản lãnh hạ độc xuất quỉ nhập thần. Hạ độc chết người là chuyện thông thường, chẳng có chi kỳ lạ. Ðằng này Chư Bất Phàm hạ độc rồi, người trúng không chết mà trong mình hoặc đau tựa trăm con dao cắt thịt, hoặc tựa như kiến đốt khắp mình, khiến cho con ngưòi sống khổ hơn là chết, mà muốn chết cũng không được. Ngoài cách để cho lão điều động không còn đường nào khác.

Vì thế mà Nhạc Bất Quần mới nghe đến ba chữ "Ðộc thánh môn" đã không rét mà run, bụng bảo dạ:

- Phái Hoa Sơn mình sao lại có chuyện xích mích với Ðộc thánh môn? Vì lẽ gì mà sư bá hai gã kia lại trống rong cờ mở đến sinh sự với mình?

Tiên sinh nghĩ tới nghĩ lui chỉ tìm ra đuợc hia giả thuyết: Một là bọn Phong Bất Bình phe kiếm tông đã mời Ðộc thánh môn đến sinh sự. Hai là trong 15 tên mà Lệnh Hồ Xung đâm mù mắt có cả đệ tử dưới trướng Ðộc thánh môn.

Bỗng trên bờ có thanh âm đàn bà khẽ hỏi:

- Trong nhà ngươi có "Tịch Tà kiếm phổ" gì gì đó thiệt không?

Chính là thanh âm Nhạc Linh San. Còn người thứ hai không cần nói cũng hiểu là Lâm Bình Chi.

Không biết hai người này lên bờ từ lúc nào.

Nhạc Bất Quần tỉnh ngộ biết rằng con gái mình cùng Lâm Bình Chi đây mối tình thân mật khăng khít. Giữa ban ngày chúng sợ người ngoài cười chê, phải giữ gìn ý tứ, chờ cho đến canh khuya mới cùng nhau lên bờ nói chuyện thân mật. Chúng là người học võ thì chuyện đề phòng nam nữ không thể nghiêm cẩn như đối với người thường. Huống chi cả hai cùng chưa đính hôn thì rồi sau này chúng có kết thành chồng vợ cũng chẳng sao.

Có điều Nhạc Bất Quần ngoại hiệu là "Quân tử kiếm" trước nay việc gì cũng làm theo lễ phép, nếu để con gái vượt ra ngoài vòng khuân phép cùng Lâm Bình Chi hành động bất thường tất bị đồng đạo võ lâm xỉ tiếu. Giả tỷ đêm nay Nhạc tiên sinh không phát giác ra trên bờ có địch nhân tới thì cũng không vận công để thám thính cho hao tổn nội lực. Không ngờ ngoài chuyện điều tra lai lịch địch lại còn phát giác ra câu chuyện bí mật về con gái.

Bỗng nghe Lâm Bình Chi đáp:

- Nhà ta quả có "Tịch Tà kiếm phổ" thật ta đã luyện cho cô nương coi rồi, còn kiếm phổ thực tình không có.

Nhạc Linh San hỏi vặn:

- Thế thì sao ngoại công và hai vị cữu phụ ngươi lại nghi cho đại sư ca lấy cắp kiếm phổ của nhà ngươi?

Lâm Bình Chi đáp:

- Bọn họ hoài nghi như vậy chứ ta không ngờ vực gì hết.

Nhạc Linh San nói:

- Chà! Ngươi thật là hảo nhân để người ta ngờ thay cho mình còn chính mình lại tuyệt không đem lòng ngờ vực.

Lâm Bình Chi thở dài nói:

- Giả tỷ quả nhà ta có kiếm phổ thần diệu chi đó thì Phước Oai tiêu cục chúng ta đâu đến nỗi để cho phái Thanh Thành khinh miệt làm cho nhà tan người chết?Nhạc Linh San nói:

- Câu này phải có lý do. Tại sao ngoại công và cữu phụ đem lòng ngờ vực đại sư ca, ngươi không biện bạch cho y?

Lâm Bình Chi đáp:

- Gia gia và má má ta di ngôn đìều chi, chính tai ta không nghe thấy thì biện bạch thế nào?

Nhạc Linh San nói:

- Nếu vậy thì ngươi cũng có dạ hoài nghi chẳng nhiều thì ít.

Lâm Bình Chi nói:

- Cô nương chớ nói vậy, nếu đến tai đại sư ca há chẳng tổn thương đến tình đồng đạo ư?

Nhạc Linh San cười nói:

- Chỉ có ngươi là lắm chuyện. Còn người ta nghi là nghi không là không. Giả tỷ ta ở vào địa vị ngươi thì đã hỏi thẳng đại sư ca rồi.

Nàng bỗng ngừng một chút nói rồi tiếp:

- Tính nết ngươi giống hệt gia gia. Cả hai cùng đem lòng ngờ vực đại sư ca nên mới ngấm ngầm đoán là y lấy mất kiếm phổ của nhà ngươi.

Lâm Bình Chi bĩu môi hỏi:

- Cả sư phụ cũng đem lòng ngờ vực thì sao?

Nhạc Linh San bật tiếng cười hích hích nói:

- Nếu ngươi không nghi ngờ thì đã chẳng đem chữ "cũng" vào. Ta bảo ngươi và gia gia tính cách giống nhau như đúc. Trong bụng lúc nào cũng để tâm dò xét mà ngoài miệng không nói ra một lời.

Ðột nhiên trong chiếc thuyền bên cạnh có tiếng người như lệnh vỡ cất lên:

- Quân tiểu súc sinh mặt dầy chỉ nói chuyện thị phi sau lưng người. Lệnh Hồ Xung là bậc anh hùng hảo hán. Các ngươi đâu có thể dèm pha được.

Họ nói câu này vang ra tới mấy chục trượng, chẳng những mọi người khách trong thuyền giật mình tỉnh dậy mà cả chim chóc trên ngọn cây gần bờ sông cũng bay ra xào xạc.

Bỗng thấy một bóng người to lớn từ trong thuyền đó nhảy vọt về phía Lâm Bình Chi cùng Nhạc Linh San. Dưới ánh trăng coi chẳng khác mmột con đại bàng sà xuống.

Lâm, Nhạc cả hai người lúc lên bờ đền không đeo trường kiếm vội thi triển quyền cước để chống đỡ.

Nhạc Bất Quần vừa nghe tiếng người kia quát tháo đã biết ngay là một tay nội công thâm hậu chẳng kém gì mình mà cái nhảy xổ lại càng chứng tỏ ra ngoại công cũng đến mức phi thường.

Tiên sinh thấy người đó tấn công nữ nhi, hốt hoảng cất tiếng la:

- Xin nhẹ đòn cho!

Tiên sinh cũng nhảy theo chỗ cửa sổ vỡ mà vọt lên bờ. Lúc người tiên sinh còn lơ lửng trên không đã thấy người to lớn kia một tay xách Lâm Bình Chi còn một tay xách Nhạc Linh San chạy về phía trước.

Nhạc Bất Quần cả kinh. Chân phải vừa chấm đất tiên sinh liền đề khí nhảy vọt đi. Thanh trường kiếm trong tay ra chiêu Bạch hồng quán nhật nhằn đâm vào lưng người kia.

Người kia thân thể cực kỳ to lớn, bước chân dài lê đi một cái, lưỡi kiếm của Nhạc Bất Quần đâm vào khoảng không. Nhạc Bất Quần lại tiến lên một bước phóng chiêu "Trung bình kiếm".

Người to lớn đang rảo bước tiến về phía trước, nhát kiếm này lại đâm không trúng.

Nhạc Bất Quần rất đỗi kinh ngạc nhưng thấy y đã xách hai người thì cho là dù thần lực hắn có hùng mạnh đến đâu cũng không thể thi triển khinh công để chạy nhanh như bay được, mà chỉ ỷ vào cặp giò cao, bước chân dài nên mới chạy lẹ được mà thôi, chung qui mình vẫn có thể đuổi kịp.

Tiên sinh liền hít mạnh một hơi chân khí gia tăng cước lực rượt theo. Tiên sinh chỉ còn cách người kia chừng nấy thước, liền bụng bảo dạ:

- Ngươi mà không buông tha San nhi cùng Bình nhi xuống thì ta đâm cho một nhát kiếm suốt từ sau lưng đến trước ngực.

Tiên sinh hú lên một tiếng rồi la:

- Coi chừng!

Tiên sinh ra chiêu bao giờ cũng chính đại quang minh chứ không chịu đánh lén. Vì thế mà người võ lâm tặng cho tiên sinh cái ngoại hiệu là "Quân tử kiếm".

Trước khi ra chiêu "Thanh phong tống sản" này đã nhắc đối phương đề phòng.

Ngờ đâu người to lớn vẫn lờ đi như không nghe tiếng, cũng không nhìn nhỏi gì đến. Mũi kiếm còn cách sau lưng không đầy một thước, đột nhiên một luồng kình phong nổi lên, hai ngón tay nhằm đâm vào đôi mắt Nhạc tiên sinh.

Chỗ này ở tận đầu đường, có một căn nhà che khuất ánh trăng. Nhạc Bất Quần ứng biến cực kỳ thần tốc. Tiên sinh phát giác bên góc nhà có một địch nhân lợi hại đánh lén, liền nghiêng người đi một cái đồng thời chưa nhìn thấy địch nhân, đã phóng kiếm trả đòn.

Ðịch nhân cúi đầu xông lại giơ tay lên chụp vào huyệt Trung viện ở dưới bụng của Nhạc Bất Quần.

Nhạc Bất Quần phóng cước đá ra. Người kia xoay mình đi đánh vào sau lưng tiên sinh.Nhạc Bất Quần cũng không xoay lại, chỉ xoay kiếm đâm ra. Chiêu số vừa mau vừa trúng đích.

Người kia lại né tránh rồi nhảy vọt lại toan nắm yết hầu Nhạc Bất Quần.

Nhạc Bất Quần tức giận nghĩ thầm:

- Tên này vô l thiệt, dám đưa hai bàn tay không đối phó vơí trường kiếm của ta. Nếu bữa nay mình lỡ tay thất bại thì còn chi là thể diện?

Tiên sinh phấn khởi tinh thần, chiêu thức nghiêm cẩn đấu thêm mấy chiêu nữa, kiếm phong rít lên từng hồi. Hiển nhiên tiên sinh đã vận nội công vào thanh kiếm.

Người kia tấn công liền ba chiêu cho Nhạc Bất Quần lùi lại rồi đột nhiên nhảy ra ngoài vòng chiến chắp tay nói:

- Kiếm pháp phái Hoa Sơn quả danh bất hư truyền.

Rồi hắn trở gót toan đi.

Nhạc tiên sinh vội nói:

- Khoan đã! Tại hạ muốn thỉnh giáo

Chưa dứt lời, Nhạc Bất Quần đã cầm kiếm lia qua đỉnh đầu hắn.

Người kia cúi đầu xuống tránh chiêu kiếm. Không ngờ Nhạc Bất Quần phóng chiêu này chỉ là hư chiêu. Thanh kiếm mới ra nửa vời, tiên sinh liền thu lại chuyển hướng đâm xuống trước ngực đối phương.

Người kia không còn cách nào né tránh liền nhảy xổ về phía trước xông thắng vào Nhạc Bất Quần. Thanh trường kiếm lướt qua nách hắn chỉ chừng vài tấc.

Lúc này Nhạc Bất Quần chỉ cần hạ thấp cổ tay xuống một chút là có thể chặt đối phương ra làm hai đoạn. Nhưng đồng thời hai tay hắn lại nhắm đánh vào những yếu huyệt của tiên sinh, bức bách tiên sinh phải tự cứu mình.

Bỗng thấy thanh trường kiếm chuyển thành hình vòng tròn rồi đột nhiên phóng ngược lên nhằm đâm vào trán đối phương.

Người kia biến chiêu mau lẹ phi thường! Hắn giơ ngón tay ra búng trường kiếm.

Chiêu kiếm của Nhạc Bất Quần rất linh động, chỉ hơi nghiêng một chút rồi đổi thế đâm thành thế quét đánh vèo một cái, hớt đứt chỏm mũ người kia xuống, để lộ cái đầu trọc ốc. Té ra hắn là một nhà sư.

Nhà sư đạp hai chân xuống vọt lộn về phía sau.

Thanh trường kiếm của Nhạc Bất Quần bị nhà sư búng một cái làm tê chồn cả cánh tay tiên sinh, mỗi lúc một tê nhức hơn.

Nhạc tiên sinh toan phóng bộ đuổi theo thì đột nhiên cảm thấy năm ngón tay cứng đơ.

Thanh trường kiếm rớt xuống đất. Tiên sinh vội đưa tay trái nắm lấy chuôi kiếm.

Dưới ánh trăng tiên sinh trông rõ năm ngón tay phải đều sưng vù lên thì không khỏi ngấm ngầm kinh hãi.

Nhạc Bất Quần đang còn chần chừ thì Nhạc phu nhân cầm kiếm rượt tới. Bà thấy trượng phu vẻ mặt khác lạ vội hỏi:

- San nhi đâu rồi?

Nhạc Bất Quần cầm kiếm trỏ về phía trước giục:

- Rượt theo đi!

Hai vợ chồng liền nhắm về phía người kia, vừa chạy rượt theo. Chẳng mấy chốc đi đến ngã ba đường, hai người không hiểu địch nhân rẽ về ngả nào.

Nhạc phu nhân nóng nảy vô cùng rút kiếm chém vào một cây lớn bên ngã ba đường.

Nhạc Bất Quần nói:

- Người cướp San nhi là bạn với Xung nhi, chắc không đến nỗi gia hại nó đâu. Chúng ta về hỏi Xung nhi sẽ biết rõ.

Nhạc phu nhân gật đầu hỏi:

- Phải đấy! Người đó la làng bảo San nhi và Bình nhi dèm pha Xung nhi, không hiểu vì lẽ gì vậy?

Nhạc Bất Quần đáp:

- Lại câu chuyện liên quan đến "Tịch Tà kiếm phổ".

Hai vợ chồng về đến gần thuyền đã thấy Lệnh Hồ Xung cùng bọn đệ tử lên đứng trên bờ. Ai nấy đều lộ vẻ hoang mang.

Nhạc Bất Quần cùng Nhạc phu nhân đi vào khoang thuyền. Tiên sinh toan gọi Lệnh Hồ Xung vào hỏi chuyện thì thấy một tờ giấy trắng để lên bàn đè cái đế đèn lên.

Trên mảnh giấy viết những chữ như sau: "Sẽ trả lệnh ái ở Ngũ Bá Cương. Tử hà thần công thật là hay tuyệt!"

Mấy chữ này lấy muội đèn viết vào giấy.

Nhạc Bất Quần cuộn giấy lại đút vào bọc rồi hỏi nhà đò:

- Từ đây đến Ngũ Bá Cương xa bao nhiêu đường đất?

Nhà đò đáp:

- Sáng mai đi thuyền qua đồng ngón sương, trấn Cửu Hách thì tới Ðồng Minh. Ngũ Bá Cương ở phía đông Ðông tập. Chỗ đó gần Dạ Trạch và là nơi giáp giới hai tỉnh Hà Nam Sơn Ðông. Nếu lão gia muốn tới đó thì chỉ gần tối mai là đến nơi.

Nhạc Bất Quần ừ một tiếng rồi nghĩ bụng:

- Cha này hẹn ta đến tương hội ở Ngũ Bá Cương nhất định là mình phải đi rồi, nhưng nắm chắc phần bại hơn phần thắng.

Tiên sinh còn đang ngần ngừ, bỗng nghe trên bờ có tiếng người la:

- Mẹ cha kiếp! Ðào cốc lục quỉ đâu rồi? Chung Húc gia gia này đến bắt quỉ đây.

Ðào cốc lục tiên vừa nghe đã nổi giận đùng đùng. Trừ Ðào Thực Tiên nằm không nhúc nhích còn năm người nhẩy vọt lên bờ. Mấy lão thấy người vừa nói đầu đội mũ chóp nhọn tay cầm một lá cờ trắng lớn bay phất phơ. Trên cờ có thêu sáu chữ lớn "Chuyên bắt Ðào cốc lục quỉ"

Người kia vừa thấy năm lão nhảy lên bờ đã trở gót chạy liền miệng la:

- Ðào cốc lục quỉ nhát như lòi chuột nhẳt quyết chẳng khi nào dám lại đây.

Bọn Ðào Căn Tiên gầm lên như sấm, ra sức rượt theo. Người kia khinh công đã đến mức phi thường. Chỉ trong khoảnh khắc mấy người đã khuất vào bóng tối.

Nhạc Bất Quần nói:

- Sư muội! Ðây là kế điệu hổ ly sơn. Chúng ta xuống thuyền đi!

Bọn Lao Ðức Nặc toan nhảy lên thuyền thì quái nhân tròn ủng chạy tới nắm lấy ngực Lệnh Hồ Xung thét lớn:

- Ði theo ta!

Chính là quái nhân lùn mập như trái bánh thịt.

Lệnh Hồ Xung bị người kia nắm được, không còn sức để tránh đỡ đành bó tay để mặc cho hắn bắt.

Bất thình lình nghe đánh vù một tiếng. Bên góc nhà gần đó lại có một người nhảy xổ ra đá quái nhân tròn ủng. Người đó chính là Ðào Chi Tiên.

Nguyên Ðào Chi Tiên võ công rất cao cường nhưng cực kỳ nhát gan. Hắn vừa thấy lá cờ trắng viết sáu chữ kia không dám cùng anh em rượt theo, đi ẩn vào trong góc bếp. Hắn thấy quái nhân tròn ủng bắt Lệnh Hồ Xung. Tình thế rất nguy cấp liền nhảy xổ ra cứu viện.

Quái nhân người tròn ủng vừa thấy Ðào Chi Tiên xông ra, buông ngay Lệnh Hồ Xung xuống.

Người hắn vèo một cái đã nhảy tới trước giường Ðào Thực tiên. Hắn giơ chân lên tựa hồ sắp đạp xuống ngực y....

Chương 88: Hoàng Hà quái khách bắt Lệnh Hồ Xung

Hoàng Hà quái khách bắt Lệnh Hồ Xung

Ðào Chi Tiên cả kinh la hoảng:

- Ðừng hại em ta!

Người tròn ủng hỏi lại:

- Ta muốn giết y thì ngươi làm gì được?

Ðào Chi Tiên chạy như bay vào khoang thuyền. Hắn ôm cả Ðào Thực tiên lẫn cái giường ấy vào trong tay.

Quái nhân tròn ủng thực ra chỉ muốn Ðào Chi Tiên rời khỏi chỗ đó rồi hắn lại nhảy lên nắm lấy Lệnh Hồ Xung vác lên vai chạy như bay.

Ðào Chi Tiên nghĩ bụng:

- Bình đại phu bảo bọn ta trông nom Lệnh Hồ Xung mà để ngưòi ta bắt đi thì rồi đây biết trả lời đại phu thế nào? Nếu bỏ mặc Ðào Thực tiên thì e rằng y đang bị nội thương không đủ sức chống đối với địch nhân đến tập kích.

Hắn liền ôm cả Ðào Thực tiên rượt theo.

Nhạc Bất Quần nhìn vợ giơ tay ra hiệu rồi nói:

- Sư muội trông nom bọn đệ tử để ta rượt theo xem sao.

Nhạc phu nhân gật đầu. Hai người cùng hiểu cường địch vây quanh, nếu cả hai cùng rượt theo quái nhân thì e rằng bọn nam nữ đệ tử trong thuyền lại mắc vào tay địch thủ.

Quái nhân tròn ủng và Ðào Chi Tiên khing công ngang nhau. Mỗi lão cùng mang một người nên lúc chạy dĩ nhiên chẳng mau lẹ bằng tay không được.

Nhạc Bất Quần thi triển kinh công đến tột độ, dần dần theo kịp. Bỗng nghe Ðào Chi Tiên la lối om sòm đòi quái nhân tròn ủng phải buông Lệnh Hồ Xung xuống, nến không quyết chẳng chịu thôi.

Ðào Thực Tiên tuy không nhúc nhích được mà miệng vẫn không ngớt tranh biện với Ðào Chi Tiên. Hắn nói:

- Ðại ca, nhị ca đều không có ở đây. Vậy tam ca có đuổi kịp quái nhân tròn ủng cũng chẳng làm được gì hắn. Ðã không làm được gì hắn thì bỏ quách là xong, chứ đứng dọa già vô ích.

Ðào Chi Tiên nói:

- Tiểu đệ xem chừng quái nhân tròn ủng chạy rất lẹ không dừng bước chút nào mà lại báo hăm dọa để ngăn trở thì e rằng không đúng.

Nội lực Ðào Chi Tiên quả là ghê gớm. Trong tay hắn ôm một người, miệng vẫn tranh chấp không chịu, thế mà chân hắn vẫn chạy nhanh như bay không đờ đẫn chút nào.

Nhạc Bất Quần ngấm ngầm kinh hãi bụng bảo dạ:

- Bọn lục quái này, không hiểu võ công thuộc gia số nào? May mà chúng dở điên dở khùng, hành động cùng nói năng bất còn nhân tình. Không thế thì chúng sẽ thành những tay kình địch của võ lâm khó bề giải quyết.

Cả ba người rượt theo như một sợi dây chạy về hướng Ðông Bắc. Nẻo đường này mỗi lúc một chật vật vì phải trèo dốc.

Nhạc Bất Quần sực nhớ ra điều gì tự hỏi:

- Nếu quái nhân tròn ủng kia mà đặt những tên cao thủ nằm phục trong khe núi này để dẫn ta vào cạm bẫy thì làm thế nào?

Tiên sinh ngần ngừ một chút thì thấy quái nhân tròn ủng đã vác Lệnh Hồ Xung chạy đến một gian nhà ngói trên sườn núi, vượt tường mà vào.

Ðào Chi Tiên cắp Ðào Thực Tiên cũng vượt tường vào theo. Bất thình lình hắn la lên một tiếng thật to, hiển nhiên trúng kế mai phục và bị hãm rồi.

Nhạc Bất Quần chạy thẳng đến bên tường bỗng nghe Ðào Thực Tiên nói:

- Tiểu đệ đã bảo tam ca phải cẩn thận rồi mà. Tam ca coi đấy, bây giờ người ta chăng lưới bắt một mẻ. Con cá lớn cũng bị bắt thì còn gì thể diện nữa?

Ðào Chi Tiên cãi:

- Ngươi nói bậy. Một là hai con cá lớn chứ không phải một. Thứ hai ngươi bảo ta cẩn thận bao giờ?

Ðào Thực Tiên nói:

- Trước đây ít lâu tiểu đệ với tam ca vào lấy trộm thạch lựu trên vây ở phía trong tường nhà người ta, tiểu đệ đã bảo tam ca phải cẩn thật, chẳng lẽ tam ca quên rồi ư?

Ðào Chi Tiên nói:

- Ðó là việc 40 năm về trước có liên can gì đến chuyện bây giờ?

Ðào Thực Tiên đáp:

- Dĩ nhiên là có liên can. Lần ấy tam ca không cẩn thận té xuống bị người ta đánh cho một chập. Sau đại ca, nhị ca và tứ ca đồng thời đuổi đến giết sạch cả nhà họ. Lần này tam ca không cẩn thận thì cũng bị người ta bắt.

Ðào Chi Tiên hỏi:

- Cái đó cần cóc gì? Nhiều lắm đại ca, nhị ca đuổi tới lại giết sạch cả nhà thằng cha này là cùng chứ sao?

Quái nhân tròn ủng lạnh lùng nói:

- Ðào cốc nhị quỉ chúng bay chết đến nơi rồi mà không biết, còn tưởng giết ai nữa? Ta cấm không cho nói nữa để dơ bẩn tai ta.

Bỗng nghe Ðào Cán Tiên và Ðào Thực Tiên chỉ "ớ" mấy tiếng rồi không nói nữa. Hiển nhiên quái nhân tròn ủng đã nhét hạt đào hay vật gì vào miệng khiến chúng không mở ra được.

Nhạc Bất Quần lắng tai nghe thì phía trong tường không có động tĩnh gì hết. Tiên sinh quanh ra phía sau tường vây quanh thì thấy có một rạng táo lớn.

Nhạc Bất Quần nhảy vọt lên một ngọn cây táo nhìn vào phía trong tường vây thì chỉ thấy một căn nhà ngói nhỏ bé, cách thân cây chừng một trượng.

Tiên sinh nghĩ tới Ðào Chi Tiên nhảy qua tường vào trong tất bị người chăng lưới bắt rồi. Tiên sinh còn cho là khoảng đất trống một trượng này hắn có bố trí mấy tầng mai phục nguy hiểm.

Tiên sinh liền tìm chỗ cành lá rậm rạp ẩn thân, vận động Tử hà thần công, ngưng thần lắng tai nghe.

Bỗng thấy quái nhân tròn ủng hạ rất thấp giọng xuống hỏi:

- Lão tặc Tổ Thiên Thu với ngươi có liên quan gì?

Tiếp theo là thanh âm Lệnh Hồ Xung đáp:

- Bữa nay tại hạ mới gặp Tổ Thiên Thu lần đầu thì làm gì mà có liên quan với nhau.

Lão tròn ủng tức giận nói:

- Câu chuyện đã đến thế này mà ngươi còn dám nói dối ư? Ngươi nên biết đã lọt vào tay ta sẽ bị chết thảm không biết đến đâu mà kể!

Lệnh Hồ Xung cười đáp:

- Tại hạ vô tình uống hết linh đan diệu dược, dĩ nhiên các hạ phải nổi nóng. Có điều đơn dược đó tại hạ chẳng thấy chi là linh diệu. Sau khi uống vào đã nửa giờ vẫn không hiệu nghiệm.

Quái nhân tròn ủng tức giận hỏi:

- Có lý đâu kiến hiệu thần tốc như thế được? Nên biết rằng bệnh tới sầm sập như núi đổ mà bệnh lui phải từ từ từng chút một. Thuốc đó uống xong ba ngày mới dần dần thấy kiến hiệu.

Lệnh Hồ Xung cười nói:

- Các hạ muốn giết tại hạ thì cứ động thủ đi! Tại hạ toàn thân không có khí lực thì chẳng còn cách nào chống cự được.

Quái nhân tròn ủng nói:

- Hừ! Ngươi muốn chết lẹ cho khoan khoái ư? Ðâu có thể d dàng thế được? Ta còn phải tra hỏi cho biết rõ ngọn ngành. Mẹ cha nó! Tổ Thiên Thu là một tên bạn mấy chục năm với Lão Ðầu Tử này.

Bữa nay hắn bán tình hữu nghị tất trong có điều chi ngoắt nghéo. Phái Hoa Sơn nhà ngươi trong con mắt Hoàng Hà Lão Tổ coi không đáng một đồng bạc thì dĩ nhiên không phải vì lẽ ngươi là đệ tử phái Hoa Sơn mà hắn ăn cắp "Tục mệnh bát hoàn" của ta cho ngươi. Thật là kỳ quặc! Thật là quái gở!

Lão vừa nói vừa dậm chân bình bịch ra chiều tức giận vô cùng.

Lệnh Hồ Xung nói:

- Té ra ngoại hiệu các hạ là Hoàng Hà Lão Tổ! Tại hạ thất kính mất rồi!

Quái nhân tròn ủng tức giận nói:

- Ngươi nói nhăng gì thế? Một mình ta sao gọi là Hoàng Hà Lão Tổ được?

Lệnh Hồ Xung hỏi:

- Tại sao một người không làm Hoàng Hà Lão Tổ được.

Quái nhân trìn ủng đáp:

- Hoàng Hà Lão Tổ một người họ Lão một người họ Tổ dĩ nhiên phải hai người chứ. Có thế mà ngươi cũng không hiểu thì thật là ngu xuẩn. Lão họ Tổ là Tổ Thiên Thu còn người họ Lão là Lão Ðầu Tử đây. Hai người ở nẻo dọc sông Hoàng Hà gọi chung là Hoàng Hà Lão Tổ.

Lệnh Hồ Xung hỏi:

- Thế sao không một người tên là Lão Gia, còn một người tên là Tổ Tôn?

Quái nhân tròn ủng đáp:

- Ngươi thật là một kẻ hủ lậu không biết trên đời có người họ Lão họ Tổ. Ta đã họ Lão mà tên Gia.
Có phải khi người ta tôn trọng tự nhiên kêu bằng Lão Gia không, nên mới lấy tên là Lão Ðầu Tử cho phân biệt.

Lệnh Hồ Xung không nhịn được bật cười nói:

- Vậy thì Tổ Thiên Thu cũng là họ tên một vị nữa hay sao?

Quái nhân tròn ủng đáp:

- Phải rồi!

Lão ngập ngừng một chút rồi nói tiếp:

- Ô hay! Ngươi không biết tên họ Tổ Thiên Thu thì ra ngươi với y không có liên quan gì thật hay sao? Ô! không phải! ngươi có phải là con Tổ Thiên Thu không?

Lệnh Hồ Xung buồn cười hỏi lại:

- Sao tại hạ là con y được? Y họ Tổ, tại hạ họ Lệnh Hồ. Sao các hạ lại kéo dằng vào nhau?

Lão Ðầu Tử càu nhàu:

- Quái thật! Lạ thật! Ta phí bao nhiêu tâm huyết nào trộm cắp, nào sang đoạt, nào lừa gạt mới lấy được đủ thứ chế thành "Tục mạng bát hoàn" cốt để chữa bệnh cho đứa con gái yêu quí của ta.

Ngươi đã không phải là con Tổ Thiên Thu sao hắn lại lấy cắp thuốc của ta cho ngươi uống?

Lệnh Hồ Xung bây giờ tỉnh ngộ hỏi:

- Té ra Lão tiên sinh chế thuốc này để trị bệnh cho lệnh ái, tại hạ nỡ uống vào mất rồi trong lòng thật áy náy vô cùng! Không hiểu lệnh ái bị bệnh gì? Sao không mời Sát nhân danh y Bình Nhất Chỉ đại phu tìm cách chữa cho?

Lão Ðầu Tử phỉ nhổ luôn mấy tiếng rồi nói:

- Ai chả biết có bệnh thì đến xin Bình Nhất Chỉ chữa cho! Hắn đã có lệ hễ trị khỏi một người là lại giết một người để thường mạng. Ta e rằng hắn không chịu chữa cho con gái ta, nên trước hết ta phải giết tám mạng người nhà của hắn, bắt hắn hết lòng chẩn mạch chữa con gái ta. Hắn điều tra ra lúc y mới lọt lòng mẹ đã mắc phải quái tật. Hắn kê cho cái toa thuốc "Tục mệnh bát hoàn" này. Nếu không thì ta chẳng phải thầy thuốc, biết cách chế luyện thế nào được?

Lệnh Hồ Xung càng nghe càng thấy làm kỳ hỏi:

- Tiền bối đã mời đại phu chữa bệnh cho lệnh ái sao còn giết cả nhà nhạc gia tiên sinh?

Lão Ðầu Tử đáp:

- Ngươi thật ngu hết chỗ nói, chẳng biết một tí gì. Nhà Bình Nhất Chỉ đã không đông người mà mấy năm nay lại bị bệnh nhân của hắn giết hết sạch. Người mà Bình Nhất Chỉ tức giận nhất lại là Nhạc mẫu hắn. Vì hắn sợ vợ không dám giết nhạc mẫu ta mới phải ra tay làm thay cho hắn. Sau khi ta giết chết toàn gia nhạc mẫu hắn rồi, hắn sướng quá mới chẩn mạch trị bệnh cho con gái ta.

Lệnh Hồ Xung nói:

- Té ra là thế. Thực ra đan dược của tiền bối tuy linh diện song đối với bệnh tại hạ lại không đối chứng, nghiệm phương chẳng hiểu có ăn thua gì không? Bệnh tình của lệnh ái thế nào? Bây giờ lại đi tìm dược vật để chế có còn kịp được chăng?

Lão Ðầu Tử tức giận đáp:

- Con gái ta nhiều lắm chỉ sống được một năm hay sáu tháng làm gì còn đủ thì giờ để kiếm được linh đan diệu dược này nữa. Bây giờ chỉ còn cách lấy ngựa chết chữa cho ngựa sống.

Lão kéo ngay ngắn một chiếc ghế, đẩy Lệnh Hồ Xung ngồi xuống. Ðoạn lão dùng một đoạn dây thừng trói chân tay gã vào đó. Lão lại móc thủng vạt áo để lộ trước ngực gã ra.

Lệnh Hồ Xung hỏi:

- Tiền bối định làm trò gì thế này?

Lão Ðầu Tử nở một nụ cười hung dữ đáp:

- Ngươi bất tất phải nóng nảy. Lát nữa sẽ rõ.

Lão ôm cả Lệnh Hồ Xung cùng chiếc ghế lên xuyên qua hai gian phòng, vén màn lên tiến vào bên trong.

Lệnh Hồ Xung vừa vào phòng đã cảm thấy bực bội khác thường. Bao nhiêu khe cửa sổ phòng này đều dán giấy kín mít, không một làn gió nào lọt vào được. Giữa phòng đặt hai lò lửa lớn. Trên giường trướng rũ màn che. Trong phòng toàn là mùi thuốc.

Lão Ðầu Tử đem chiếc ghế xuống trước giường. Lão vén màn lên dịu dàng hỏi:

- Di nhi! Bữa nay con thấy thế nào?

Trên chiếc gối bọc đoạn mầu vàng tươi, một bộ mặt xanh lướt không chút huyết sắc lộ ra. Mái tóc xanh dài đến ba thước bỏ tán loạn trên chăn gấm. Vị cô nương này chừng 17, 18 tuổi, hai mắt nhắm nghiền, lông mày dài rũ xuống.

Nàng khẽ cất tiếng:

- Gia gia!

Nhưng nàng vẫn không mở mắt ra. Lão Ðầu Tử lại nói:

- Di nhi! Thuốc "Tục mạng bát hoàn" của con gia gia đã chế luyện xong rồi. Bữa nay con có thể uống được, h uống xong là hết bệnh, dậy đi chơi được ngay.

Thiếu nữ chỉ ồ lên một tiếng dường như chẳng quan tâm gì mấy.

Lệnh Hồ Xung thấy bệnh thiếu nữ trầm trọng như vậy thì trong lòng rất áy náy, bụng bảo dạ:

- Lão Ðầu Tử thương con quá đỗi không biết làm thế nào đành nói gạt nàng như vậy.

Lão Ðầu Tử nâng đỡ con gái lên dỗ ngọt:

- Con ngồi dậy một chút cho tỉnh rồi uống thuốc. Thứ thuốc này tìm được không phải dễ dàng. Con phải ngoan ngoãn đừng cựa cạy, nghe!

Thiếu nữ từ từ ngồi dậy. Lão Ðầu Tử lấy hai chiếc gối kê vào sau lưng nàng. Thiếu nữ giương mắt lên ngó thấy Lệnh Hồ Xung, nàng rất đỗi ngạc nhiên. Cặp mắt nàng không ngớt chuyển động ngó chằm chặp vào mặt Lệnh Hồ Xung cất tiếng hỏi:- Gia gia! Gã... gã là ai vậy?

Lão Ðầu Tử mỉm cười đáp:

- Gã ư? Gã là người mà cũng là thuốc...

Thiếu nữ lơ mơ chẳng hiểu gì, lại hỏi:

- Gã là thuốc ư?

Lão Ðầu Tử đáp:

- Phải rồi! Gã là thuốc. Thứ thuốc "Tục mệnh bát hoàn" tính dược rất mãnh liệt, con uống không nổi, phải cho gã uống trước để thuốc hòa vào máu. Bây giờ ta chích máu gã cho con uống mới được.

Thiếu nữ "à" một tiếng rồi lại nhắm mắt lại.

Lệnh Hồ Xung nghe Lão Ðầu Tử nói vậy thì vừa kinh hãi, vừa tức giận, toan lớn tiếng thoá mạ, nhưng sau lại nghĩ thầm:

- Tuy ta vô tình mà uống mất linh dược để cứu mạng cho cô này, chứ không phải bản thân muốn thế, song cũng là làm hư việc lớn của Lão Ðầu Tử và hại đến tính mạng cô ta. Huống chi ta đã không muốn sống nữa thì có đem máu cứu mạng cho cô để chuộc lỗi trruớc cũng là phải lắm.

Gã nghĩ vậy, liền nở một nụ cười thê thảm chứ không nói gì.

Lão Ðầu Tử đứng bên Lệnh Hồ Xung chỉ chờ gã lên tiếng thoá mạ là lập tức điểm vào á huyệt.

Ngờ đâu Lệnh Hồ Xung vẫn lộ vẻ thản nhiên chẳng quan tâm chi hết, khiến lão ngạc nhiên vô cùng.

Nguyên Lệnh Hồ Xung từ khi bị Nhạc Linh San chuyển tình luyến ái sang người khác, gã đã chán ngán sự đời. Tối hôm ấy, hắn lại nghe đại hán lớn tiếng mạt sát Nhạc Linh San cùng Lâm Bình Chi ngấm ngầm phỉ báng gã, đồng thời chính mắt gã mục kích Nhạc, Lâm hai người ngồi dưới gốc cây trên bờ thủ thỉ trò chuyện, gã cảm thấy ở đời không còn gì sinh thú nữa. Thậm chí gã thờ ơ cả chuyện sống chết.

Lão Ðầu Tử hỏi:

- Ta muốn đâm vào trái tim ngươi để lấy máu nóng trị bệnh cho con gái ta. Ngươi có sợ hay không?

Lệnh Hồ Xung lạnh lùng đáp:

- Cái đó có chi đáng sợ?

Lão Ðầu Tử liếc mắt ngó Lệnh Hồ Xung quả nhiên thấy hắn tuyệt không lộ vẻ sợ sệt, liền nói:

- Ta đâm lấy máu trái tim ngươi tức là ngươi phải bỏ mạng. Vậy ta cho ngươi biết trước, ngươi chết rồi cũng đừng oán ta và đừng trách sao không bảo trước.

Lệnh Hồ Xung cười ruồi đáp:

- Con người ta thủy chung rồi cũng đi đến chỗ chết. Chết sớm hay chết muộn mấy năm có khác gì nhau? Nếu máu của tại hạ mà cứu sống được cô nương là hay lắm, chẳng hơn là chết uổng không ích gì cho ai?

Hắn lại nghĩ tới Nhạc Linh San hay tin mình chết rồi, không hiểu có thương xót mình chút nào, hay còn mắng thêm mình là đồ tồi. Bất giác hắn cảm thấy tự thương thân mình.

Lão Ðầu Tử giơ ngón tay lên nói:

- Ngươi là một tên hảo hán không biết sợ chết, bình sinh Lão Ðầu Tử này ít khi gặp được, nhưng đáng tiếc là con gái ta mà không uống máu ngươi thì tất nhiên phải chết, bằng không ta thiệt muốn tha cho ngươi.

Dứt lời lão xuống nhà bếp bưng lên một chậu nước sôi đang bốc hơi ngùn ngụt. Tay phải lão cầm đao nhọn, tay trái dúng chiếc khăn tay vào nước nóng đắp lên ngực Lệnh Hồ Xung.

Giữa lúc ấy bỗng nghe thanh âm Tổ Thiên Thu ở ngoài cửa la gọi:

- Lão Ðầu Tử! Mở cửa mau! Ta có cái này hay lắm dành cho Tiểu Di cô nhà lão đây!

Lão Ðầu Tử chau mày. Lão cầm thanh đao trong tay phải rạch một cái cho tấm khăn tay nóng đứt làm hai, lấy một nửa nhét vào miệng Lệnh Hồ Xung miệng càu nhàu:

- Cái gì mà hay?

Lão bỏ đao và chậu nước nóng xuống, chạy ra mở cửa cho Tổ Thiên Thu.

Tổ Thiên Thu vừa đi vào nhà vừa hỏi:

- Lão Ðầu Tử! Vụ này lão tạ ơn ta bằng cách nào? Giữa lúc cấp bách ta lại không tìm thấy lão, ta đàng lấy "Tục mệnh bát hoàn" của lão gạt cho y uống vào. Giả tỷ lão mà biết tất cũng đem linh đan diệu dược này mời thì vị tất y đã chịu uống.

Lão Ðầu Tử tức giận gạt đi:

- Nói năng gì nhiều thế?...

Tổ Thiên Thu liền ghé tai vào Lão Ðầu Tử nói nhỏ mấy câu.

Lão Ðầu Tử nhảy bật lên như cái lò xo lớn tiếng hỏi:

- Có thật chuyện ấy ư?.. Lão... Lão không gạt ta đấy chứ?

Tổ Thiên Thu nói:

- Ta gạt lão làm chi? Ta đã thám thính quả thật như vậy. Lão Ðầu Tử! Chúng ta cùng nhau giao kết đã mấy chục năm nên hiểu nhau lắm rồi. Ta làm việc này chắc hợp ý lão lắm thì phải!

Lão Ðầu Tử đáp:

- Phải rồi! Phải rồi! Ðáng chết! Ðáng chết!

Tổ Thiên Thu lấy làm kỳ hỏi:

- Sao lại phải rồi, mà lại đáng chết?

Lão Ðầu Tử đáp:

- Lão làm phải còn ta đáng chết!

Tổ Thiên Thu càng lấy làm lạ hơn nữa, lại hỏi:

- Tại sao lão lại đáng chết?

Lão Ðầu Tử dắt tay Tổ Thiên Thu kéo thắng vào trong phòng con gái rồi quay về phía Lệnh Hồ Xung dập đầu lạy xuống nói:

- Lệnh Hồ công tử! Lệnh Hồ đại nhân! Lệnh Hồ gia gia. Tiểu nhân bị mỡ lợn lấp mất cả trí sáng suốt thàng ra đắc tội với công tử. May mà lòng trời còn tựa xui khiến Tổ Thiên Thu vừa kịp tới nơi. Giả tỷ tiểu nhân mà đâm chết công tử rồi thì có đem xương thịt Lão Ðầu Tử này nấy thành cao cũng không đủ chuộc tội trong muôn một.

Lão dứt lời xì sụp lạy mãi.

Lệnh Hồ Xung miệng bị nhét giẻ, chỉ ú ớ không ra tiếng.

Tổ Thiên Thu bình tĩnh sáng suốt ngó thấy ngay vội rút nửa tấm khăn ở miệng Lệnh Hồ Xung ra hỏi:

- Lệnh Hồ công tử! Tại sao công tử lại đến chốn này?

Lệnh Hồ Xung vội nói:

- Lão tiền bối! Tiền bối dậy đi! Ðại lễ này khiến vãn bối hổ thẹn vô cùng!

Lão Ðầu Tử đáp:

- Người ta thường nói: kẻ không biết là không có tội. Lão đầu nhi không biết Lệnh Hồ công tử lại có quan hệ sâu xa với ân nhân của lão, thành ra mạo phạm. Trời ơi! Tiểu lão tội thật đáng chết, gây ra tội nghiệt tày đình! Nếu tiểu lão mà biết rõ thì dù có cả trăm đứa con gái cũng vui lòng để chúng chết hết chứ chẳng dám lấy nửa giọt máu của Lệnh Hồ công tử hòng cứu sinh mạng cho chúng.

Tổ Thiên Thu trừng mắt lên hỏi:

- Lão Ðầu Tử! Lão đem Lệnh Hồ công tử trói vào đây để làm gì vậy?

Lão Ðầu Tử hoang mang đáp:

- Trời ơi! Ta biết mình đã bạo thiên ngược địa, làm càn, làm bậy. Lão còn hỏi ta làm cái gì?

Tổ Thiên Thu lại hỏi:

- Chậu nước nóng này với con dao nhọn kia để đây dùng vào việc gì?

Bỗng nghe "bốp bốp" mấy tiếng rùng rợn! Lão Ðầu Tử giơ tay lên tự tát luôn vào mặt mình mấy cái. Mặt lão đã béo đầy những thịt thành tròn ủng. Bây giờ bị tát mấy cái sưng vù lên trông càng gớm khiếp.

Lệnh Hồ Xung nói:

- Vãn bối chẳng khác nào người trên chín tầng mây rớt xuống, chẳng hiểu một chút chi về vụ này cả. Mong hai vị tiền bối nói rõ.

Chương 89: Cắt máu chữa người, Lệnh Hồ Xung kiệt lực

Cắt máu chữa người, Lệnh Hồ Xung kiệt lực

Cứ tưởng họ sẽ buông tha anh em mình. Ngờ đâu hai người cãi vã nhau hồi lâu mà chẳng ai đoán trúng. Lệnh Hồ Xung lại đi vào phòng Tiêu Di.

Khuê phòng của cô kín mít như bưng. Lệnh Hồ Xung cùng cô nói gì, hai lão bên ngoài chỉ nghe phấp phỏng được câu một câu hai.

Ðào Chi Tiên, Ðào Thực Tiên, Nhạc Bất Quần, Tổ Thiên Thu, Lão Ðầu Tử cả năm người nội lực đều thâm hậu vô cùng. Thế mà Lệnh Hồ Xung cùng Tiêu Di ở trong phòng đã xẩy ra chuyện gì, không một ai biết rõ. Mỗi người đoán theo một ý nghĩ riêng.

Ðột nhiên Tiêu Di kêu thét lên, cả năm người cùng tái mặt.

Ðào Chi Tiên hỏi:

- Lệnh Hồ Xung là một gã trai tráng vào phòng khuê nữ người ta làm chi?

Ðào Thực Tiên nói:

- Tam ca nghe đó! Cô bé sợ quá la "Ta... ta sợ" rồi Lệnh Hồ Xung quát "Nếu ngươi mà không.. Ta đâm cho một đao chết liền" Câu gã bảo "nếu ngươi mà không.." thì là không cái gì?

Ðào Chi Tiên đáp:

- Cái đó đâu còn là chuyện tử tế nữa? Dĩ nhiên gã bức bách cô bé phải làm vợ gã.

Ðào Thực Tiên cười ha hả nói:

- Ha ha! Thiệt nực cười? Con gái lão người lùn như quả dưa, béo tròn như trái banh, thì dĩ nhiên cũng lùn tịt, cũng mập thù lù. Tại sao Lệnh Hồ Xung lại bức bách cô ả làm vợ được?

Ðào Chi Tiên đáp:

- Mỗi người một sở thích riêng. Không chừng Lệnh Hồ Xung chỉ mê ở chỗ cô ta béo tròn béo trục, vừa thấy cô ta tâm hồn gã đã bay lên mây xanh.

Ðào Thực Tiên nói:

- Tam ca nghe đó! Cô ả đang van lơn gã, nói những gì "Ngươi bức bách ta... thiệt ta khônh chịu được đâu... "

Ðào Chi Tiên gật đầu ngắt lời:

- Phải rồi! Gã tiểu tử Lệnh Hồ Xung đang rạo rực tâm hồn gã nói: " Không được thì cũng phải được!.. Lẹ đi... mau đi..."

Ðào Thực Tiên hỏi:

- Tại sao Lệnh Hồ Xung lại giục thị "mau đi! lẹ đi!" Mau lẹ cái gì?

Ðào Chi Tiên đáp:

- Ngươi không lấy vợ còn là một đồng nam, dĩ nhiên không hiểu được.

Ðào Thực Tiên cãi lại:

- Ðệ chưa lấy vợ, d thường tam ca lấy rồi chăng? Nói thế mà không biết ngượng.

Ðào Chi Tiên tức mình lớn tiếng:

- Ngươi đã biết ta chưa lấy vợ sao còn hỏi.

Bỗng Ðào Thực Tiên la hoảng:

- Trời ơi! Lão Ðầu Tử! Lệnh Hồ Xung đang áp bức con gái lão phải làm vợ gã. Sao lão thấy thị sắp chết mà không cứu ứng?

Ðào Chi Tiên hỏi:

- Ai mượn ngươi can thiệp vào việc người ta? sao ngươi biết cô gái béo mập đó sắp chết mà bảo thị sắp chết mà không cứu ứng?

Lão Ðầu Tử cùng Tổ Thiên Thu bị cột vào ghế ngồi, lại bị điểm huyệt. Hai lão nghe tiếng Tiêu Di ở trong phòng la lối và van vỉ, thộn mặt ra, ngơ ngác nhìn nhau, không biết làm thế nào. Trong lòng đang nghi hoặc, hai lão nghe Ðào cốc nhị tiên lớn tiếng tranh biện lại càng xao xuyến. Tổ Thiên Thu chỉ lắc đầu quầy quậy, còn Lão Ðầu Tử vừa hổ thẹn vừa tức bực.

Tổ Thiên Thu nói:

- Lão huynh? Việc này không ngăn cản không xong. Ai ngờ Lệnh Hồ Xung lại hiếu sắc đến thế! E rằng y gây ra đại họa.

Lão Ðầu Tử nói:

- Hỡi ôi! Con Tiêu Di nhà ta bị hư hoại cũng là việc nhỏ, nhưng... nhưng còn chỗ mất mặt với người ta nữa.

Tổ Thiên Thu nói:

- Lão huynh hãy lắng tai nghe! Con Tiêu Di đối với Lệnh Hồ Xung đã có tình ý rồi đó: Y bảo "Ngươi làm như vậy là tự hại thân mình" Lệnh Hồ Xung nói sao, lão có nghe thấy không?

Lão Ðầu Tử đáp:

- Gã bảo "Thân ta tổn thương không cần chi hết, ta chỉ cầu cho ngươi khỏi bệnh". Mẹ cha nó!

Hai đứa nhỏ này...

Tổ Thiên Thu cười hô hố ngắt lời:

- Lão huynh! Cung hỉ Lão huynh!

Lão Ðầu Tử tức quá văng tục:

- Mẹ kiếp! Cung hỉ cái con khỉ!

Tổ Thiên Thu nói:

- Hà tất Lão huynh phải cáu giận. Cung hỉ Lão huynh được người quí tế.
Lão Ðầu Tử càng tức, gầm lên ong ỏng:

- Ðừng nói càn nữa! Câu chuyện này mà đồn đại ra ngoài thì ngươi và ta còn sống được nữa chăng?

Lão nói câu này bằng một thanh âm rất khủng khiếp.

Tổ Thiên Thu cũng đâm ra sợ sệt đáp:

- Dạ dạ...

Giọng lão run run.

Nhạc Bất Quần ngồi trên ngọn cây ngoài bức tường vây cách xa hơn, tiên sinh đã vận "Tử hà thần công" mà nghe câu được câu chăng. Chỉ những câu đối thoại giữa hai lão Tổ Thiên Thu và Lão Ðầu Tử lọt vào tai tiên sinh hết.

Tiên sinh ban đầu cho là Lệnh Hồ Xung thừa cơ lúc người ta gặp chuyện nguy nan mà ép liễu nài hoa Tiêu Di cô nương. Mấy câu sau cùng của Lão, Tổ khiến cho tiên sinh suy nghĩ:

- Lệnh Hồ Xung là một trang thiếu niên anh tuấn, còn Tiêu Di cô nương mà lùn mập xấu xa như phụ thân cô, thì sau này khi thất thân cô đem lòng ái mộ gã cũng chẳng lấy chi là lạ.

Lúc đầu tiên Lệnh Hồ Xung toan cưỡng bách Tiêu Di Nhạc Bất Quần đã tính xông vào phòng ngăn cản hắn, nhưng tiên sinh lại nghĩ rằng:

- Hết thảy bọn này kể cả Lệnh Hồ Xung, người nào cũng có vẻ bí hiểm quái dị, không hiểu họ mưu đồ chuyện gì? Ta không nên lỗ mãng, hãy yên lặng để coi din biến ra sao đã.

Nghĩ vậy tiên sinh ráng nhẫn nại, tiếp tục lắng tai nghe.

Bỗng thấy Tiêu Di thét lên:

- Ðừng... đừng... nhiều máu quá! Van xin ngươi...

Ðột nhiên ngoài tường có tiếng la:

- Lão Ðầu Tử Ðào cốc tứ quí ta đã đưa về đó!

"Vèo" một cái! Có người ở bên ngoài tường vây nhảy vào. Chính là hán tử cầm cờ trắng dẫn dụ Ðào cốc tứ tiên đến.

Hán tử thấy Lão Ðầu Tử và Tổ Thiên Thu đều bị cột vào ghế thi giật mình kinh hãi la lên:

- Ô hay! Sao thế này...?

Gã xoay tay một cái. Trong lòng bàn tay gã cầm một lưỡi đao trủy thủ lấp loáng ánh sáng xanh lè.

Tay gã vung lên mấy cái nhanh như điện chớp. bao nhiêu dây thừng trói chân tay Lão Ðầu Tử và Tổ Thiên Thu đều bị cắt thành từng khúc rớt xuống đất lả tả.

Tiêu Di ở trong phòng kêu thét lên:

- Ngươi... ngươi... ta van ngươi đừng làm thế nữa!

Hán tử nghe Tiêu Di kêu la khẩn cấp, giật mình kinh hãi, cất tiếng gọi:

- Tiêu Di cô nương!

Rồi nhảy vọt về phía cửa phòng.

Lão Ðầu Tử ra tay rất mau lẹ nắm lấy gã quát lên:

- Không được tiến vào!Hán tử chưng hửng dừng bước lại. Bỗng nghe tiếng Ðào Chi Tiên ở trong viện:

- Ta chắc rằng lão tròn ủng như quả dưa được Lệnh Hồ Xung làm rể, tất hoan hỉ vô cùng!

Ðào Thực Tiên cãi:

- Lệnh Hồ Xung sắp chết đến nơi. Ðược chàng rể sống dở chết dở có chi là thú!

Ðào Chi Tiên nói:

- Con gái lão cũng sắp chết rồi. Cả hai vợ chồng cùng sống dở chết dở cũng là vừa đôi chứ sao?

Bỗng nghe trong phòng đánh "binh" một tiếng, tựa hồ có vật gì đổ xuống.

Tiêu Di lại hét. Tuy thanh âm yếu ớt mà đầy vẻ khủng khiếp. Cô la:

- Gia gia! Vào đây! Lẹ lên!...

Lão Ðầu Tử nghe con gái kêu gọi, hấp tấp chạy vào phòng thấy Lệnh Hồ Xung nằm lăn dưới đất. Một chiếc bát sứ úp trên ngực hắn, mình đầy máu bê bết. Tiêu Di ngồi tựa trên giường, miệng cô đầy huyết.

Tổ Thiên Thu cùng gã hán tử đứng sau lưng Lão Ðầu Tử hết nhìn Lệnh Hồ Xung lại ngó Tiêu Di, trong lòng xiết nỗi nghi ngờ!

Tiêu Di lắp bắp:

- Gia gia!... gã này cắt tay ra máu rất nhiều.. gã bắt hài nhi uống hai bát rồi... gã.. còn muốn cắt nữa.

Lão Ðầu Tử kinh hãi phi thường, vội cúi xuống đỡ Lệnh Hồ Xung thì thấy vết thương ở cổ tay mặt hắn vẫn còn ra máu không ngớt. Lão nhảy bổ ra ngoài phòng đi lấy thuốc dấu. Lão hoảng hốt cuống cuồng. Tuy ở trong nhà mình quen lối đi mà hấp tấp đập cả đầu vào bật cửa sưng vù lên. Bật cửa bị đụng mạnh sập mất một nửa.

Ðào Chi Tiên đã tưởng lão đánh nhau với Lệnh Hồ Xung liền la hoảng:

- U¨i chao! Lão Ðầu Tử! Lệnh Hồ Xung là một vị hảo hữu của Ðào cốc lục tiên. Lão không được đánh nữa. Nếy đánh chết y thì Ðào cốc lục tiên sẽ xé cái xác béo ị của lão thành từng sợi đó.

Ðào Thực Tiên nói:

- Lầm rồi! Lầm rồi!

Ðào Chi Tiên hỏi:

- Lầm cái gì?

Ðào Thực Tiên nói:

- Nếu lão ta toàn thân ốm nho mới có thể xé thành từng sợi được. Ðằng này lão béo như trâu chương thì chỉ xé ra thành từng mảnh thịt, mảnh mỡ, chứ thành từng sợi thế nào được!

Lão Ðầu Tử bỏ mặc cho hai người cãi vã lăng nhăng, chạy vội đem thuốc dấu vào rịt vết thương cho Lệnh Hồ Xung. Lão lại nẳn mấy chỗ huyệt đạo ở trước ngực, hắn mới dần dần hồi tỉnh.

Lão Ðầu Tử hơi trấn tĩnh tâm thần liền nói:

- Lệnh Hồ công tử!... Vụ này thật bọn lão phu có tan xương nát thịt cũng... hỡi ơi!...cũng...

Tổ Thiên Thu nói theo:

- Lệnh Hồ công tử! Vừa rồi Lão Ðầu Tử có cột công tử lại cũng chỉ vì hiểu lầm. Sao công tử lại cho là chuyện thật, há chẳng cho y hết đất dung thân?

Lệnh Hồ Xung tủm tỉm cười đáp:

- Nội thương của tại hạ chẳng thể dùng linh đan diệu dược nào chữa được nữa. Tổ tiền bối đã vì lòng tốt mà lấy "Tục mệnh bát hoàn" của Lão tiền bối đem cho tại hạ uống. Cái đó thực là... thực là...

Hắn nói tới đây vì mất huyết quá nhiều lại ngất đi.

Lão Ðầu Tử bồng Lệnh Hồ Xung lên ra khỏi khuê phòng, đem hắn đặt lên giường ngủ trong phòng lão.

Lão chau mày mặt buồn rười rượi cất tiếng hỏi luôn mấy câu:

- Làm thế nào bây giờ! Làm thế nào bây giờ!

Tổ Thiên Thu đáp:

- Lệnh Hồ công tử mất nhiều huyết quá, e rằng tính mạng nguy ngập trong khoảnh khắc. Vậy ba người chúng ta dùng nội lực trút vào trong thân thể y được chăng?

Lão Ðầu Tử đáp:

- Cũng đành thế vậy.

Lão khẽ nâng người Lệnh Hồ Xung lên, đặt lòng bàn tay lên huyệt Ðại truy sau lưng hắn. Lão vừa vận khí thì đột nhiên toàn thân run bắn lên. Bỗng nghe mấy tiếng "lách cách"! Cái ghế gỗ mà lão ngồi bị đè gẫy tan.

Nguyên Lão Ðầu Tử vừa trút nội lực vào người Lệnh Hồ Xung liền đụng phải tám chân khí của Ðào cốc lục tiên và Bất Giới hòa thượng. Những luồng chân khí này ghê gớm vô cùng! Dĩ nhiên Lão Ðầu Tử không chống nổi.

Ðào Chi Tiên cười ha hả nói:

- Nội thương của Lệnh Hồ Xung đã do sáu anh em mình trút nội lực vào điều trị mà gây ra. Lão tròn ủng như quả dưa kia lại học kiểu đó thì người Lệnh Hồ Xung đã bị nội thương, bây giờ thương thế hắn chắc nặng thêm một tầng nữa.

Ðào Thực Tiên nói:

- Tam ca nghe đó! Những tiếng lách cách vang lên, nhất định là lão tròn ủng như quả dưa bị luồng nội lực trong mình Lệnh Hồ Xung hất ra làm đổ vỡ vật gì rồi. Luồng nội lực của Lệnh Hồ Xung bây giờ là cả 6 luồng chân khí của chúng ta xung kích ra thì lão tròn ủng kia chỉ có đường nếm mùi đau khổ của Ðào cốc lục tiên chúng ta mà thôi. Thế mới tuyệt diệu! Thật là tuyệt diệu!

Chương 90: Hán Tử cầm cờ trắng là ai?

Hán Tử cầm cờ trắng là ai?

Ðào cốc nhị tiên nói chuyện oang oang, Hoàng Hà Lão Tổ và hán tử kia đều nghe rõ mồn một.

Lão Ðầu Tử thở dài nói:

- Hỡi ôi Lệnh Hồ công tử mà không hồi tỉnh thì Lão Ðầu Tử này chỉ còn đường tự sát.

Hán tử kia nói:

- Hãy khoan!

Ðột nhiên gã cất cao giọng hỏi:

- Vị nào ngồi trên cây táo ở phía ngoài tường đó? Phải chăng là Nhạc Bất Quần tiên sinh, chưởng môn phái Hoa Sơn?

Nhạc Bất Quần giật mình kinh hãi. Tiên sinh xiêu người đi một cái suýt nữa té xuống, miệng lẩm bẩm:

- Té ra hành tung mình bị bại lộ rồi!

Bỗng nghe hán tử kia lại hỏi:

- Nhạc tiên sinh! Tiên sinh là khách sao không vào chơi nói chuyện?

Nhạc Bất Quần bẽn lẽn vô cùng! Tiên sinh nhận thấy mình mà tiến vào tất có điều không hay, nhưng cũng chẳng có thể ngồi bất động trên ngọn cây này.

Hán tử lại nói:

- Lệnh cao đồ là Lệnh Hồ công tử ngất đi. Mời tiên sinh vào đây coi xem thế nào...

Nhạc Bất Quần hắng giọng một tiếng tung mình nhẩy vọt qua một quãng không chừng hơn trượng hạ mình xuống dưới hành lang.

Lão Ðầu Tử đã từ trong phòng đi ra, chắp tay nói:

- Nhạc tiên sinh! Mời vào trong nhà.

Nhạc Bất Quần nói:

- Tại hạ lo cho là sự yên nguy của tiểu đồ mà thành lỗ mãng.

Lão Ðầu Tử nói:

- Vụ này tại hạ thật đáng chết. Hỡi ôi! Nếu mà... nếu mà...

Ðào Chi Tiên lớn tiếng ngắt lời:

- Lão bất tất phải quan tâm. Y không chết đâu.

Lão Ðầu Tử cả mừng hỏi:

- Sao các hạ biết y không chết?

Ðào Chi Tiên hỏi lại:

- Y còn nhỏ hơn lão, mà ít tuổi hơn cả ta nữa. Có đúng thế không?

Lão Ðầu Tử đáp:

- Ðúng thế! Vậy thì làm sao?

Ðào Chi Tiên nói:

-Người tuổi già chết trước hay người tuổi non chết trước? Dĩ nhiên người già chết trước, Lão còn chưa chết, ta đây cũng chưa chết, thì y chết thế nào được?

Lão Ðầu Tử đã tưởng Ðào Chi Tiên có kiến thức gì hay ho độc đáo, ngờ đâu hắn lại nói nhăng, lão đành nở một nụ cười nhăn nhó không nói gì nữa.

Nhạc Bất Quần chạy vào phòng thì thấy Lệnh Hồ Xung nằm ngất xỉu trên giường. Tiên sinh bụng bảo dạ:

- Mình mà không phô trương "Tử hà thần công" thì mấy người này coi thường phái Hoa Sơn mình.

Tiên sinh nghĩ vậy liền ngấm ngầm vật thần công, quay mặt vào phía trong để mọi người khỏi trông thấy sắc mặt biến thành màu tía. Tiên sinh đưa bàn tay đặt vào huyệt Ðại truy sau lưng Lệnh Hồ Xung.

Tiên sinh biết tình trạng chân khí trong người hắn vận hành thế nào rồi, nên không dùng sức mạnh mà chỉ trút nội lực từ từ từng chút một vào. Tiên sinh cũng cảm thấy những luồng khí từ trong người hắn xô ra phản kích, liền nhấc bàn tay cao lên nửa tấc ngừng lại một chút, rồi lại đặt xuống.

Quả nhiên chẳng mấy chốc Lệnh Hồ Xung dần dần hồi tỉnh. Hắn la gọi:

- Sư phụ!... Lão nhân gia đã đến đấy ư?

Lão Ðầu Tử thấy Nhạc Bất Quần không phí một chút hơi sức mà làm cho Lệnh Hồ Xung tỉnh lại, thì trong lòng bội phục vô cùng!

Nhạc Bất Quần nghĩ thầm:

- Nơi đây là chốn thị phi, chẳng nên chần chừ ở lại. Vả không hiểu phu nhân cùng quần đệ tử ở dưới thuyền hiện trạng ra thế nào. Âu là ta trở về quách.

Tiên sinh nghĩ vậy liền chắp tay nói:

- Ðược các vị đón tiếp thầy trò tại hạ một cách nồng hậu, tại hạ rất lấy làm cảm kích và hổ thẹn.

Bậy giờ xin phép cho tại hạ cáo từ.

Lão Ðầu Tử nói:

- Dạ dạ! bây giờ Lệnh Hồ công tử hãy còn mỏi mệt. Hỡi ôi! Ðang lẽ bọn lão phu tiếp đãi trịnh trọng mới phải, nhưng lúc này mọi việc bối rối, cam đành thất l, xin hai vị lượng thứ.

Nhạc Bất Quần nói:

- Các hạ bất tất phải khách sáo.

Dưới ánh đèn ảm đạm, Nhạc tiên sinh trông thấy cặp mắt hán tử kia liếc nhoang nhoáng, không khỏi động tâm liền chắp tay hỏi:

- Tôn tính đại danh ông bạn đây là gì?

Tổ Thiên Thu cười đáp:

- Té ra Nhạc tiên sinh còn chưa biết ư? Y là Dạ miêu tử Kế Vô Khả Thi.

Nhạc Bất Quần trong lòng kinh hãi nghĩ thầm:

- Dạ Miêu Tử Kế Vô Khả Thi ư? 30 năm trước người này đã nổi tiếng là một nhân vật lợi hại. Hắn dở dang không ở phe chính cũng không hẳn phe tà. Tại sao hắn lại nhập bọn với Lão Ðầu Tử?

Tiên sinh chắp tay nói:

- Tại hạ nghe danh lừng lẫy của các hạ đã lâu. Bữa nay tương kiến thật là may mắn.

Vô Khả Thi tủm tỉm cười đáp:

- Bữa nay chúng ta gặp nhau đây, ngày mai còn hội diện ở Ngũ Bá Cương nữa.

Nhạc Bất Quần ngấm ngầm kinh hãi. Ðáng lý mới gặp nhau lần đầu không nên hỏi vội, nhưng tiên sinh có con gái bị bắt, cốt nhục tình thâm trong lòng nóng nảy, liền hỏi ngay:

- Tại hạ không hiểu có chỗ nào đắc tội với các bạn võ lâm nơi đây, nay đã tới quí xứ chưa được đến nơi bái kiến thật có điều khiếm khuyết. Tiểu nữ cùng tên tiểu đồ họ Lâm không biết bị ông bạn nào bắt đưa đi?

Kế Vô Khả Thi mỉm cười đáp:

- Cái đó tại hạ chưa hiểu rõ.

Nhạc Bất Quần phải hỏi Kế Vô Khả Thi về chuyện con gái lạc lõng nơi đây là một chuyện khuất tất đến địa vị chưởng môn nhân. Tiên sinh lại nghe gã lạnh nhạt, ăn nói không dứt khoát thì trong lòng vừa nóng nảy vừa phẫn nộ, nhưng cũng không hỏi thêm được nữa, liền lạnh lùng nói:

- Giữa lúc canh khuya tại hạ đến quấy nhiu rất lấy làm áy náy. Bây giờ xin cáo từ.

Tiên sinh nâng Lệnh Hồ Xung dậy rồi đưa tay ra muốn bồng lên.

Lão Ðầu Tử thò đầu vào chỗ giữa hai thầy trò cướp lấy Lệnh Hồ Xung nói:

- Lệnh Hồ công tử là do tại hạ mời đến, dĩ nhiên để tại hạ kính cẩn đưu về.

Lão nói xong lấy một chiếc chăn mỏng trùm lên mình Lệnh Hồ Xung để che gió cho hắn rồi rảo bước đi ra ngoài cửa.

Ðào Chi Tiên la lên:

- Trời ơi! Chúng ta là hai con cá lớn mà bỏ lại đây thì còn ra thế nào?

Lão Ðầu Tử trầm ngâm một chút rồi ngập ngừng:

- Cái đó...

Hắn lại nghĩ:

- Bắt cọp d nhưng tha cọp khó. Nếu thả hai anh em lão này ra thì bọn Ðào cốc lục tiên tất đến sinh sự trả oán, khó lòng chống nổi.

Lệnh Hồ Xung biết ý lão liền nói:

- Lão tiền bối! Xin tiền bối tha hai vị đó ra. Ðào cốc lục tiên! Các vị đừng tìm hai vị Tổ, Lão để sinh sự nữa. Chúng ta đổi thù ra bạn được chăng?

Ðào Thực Tiên đáp:

- Không đến sinh sự với họ thì được. Còn chuyện đổi thù ra bạn thì không được, nhất định không được!

Lão Ðầu Tử và Tổ Thiên Thu hắng giọng một tiếng, bụng bảo dạ:

- Chúng ta chẳng qua vì nể mặt Lệnh Hồ công tử mà không so bì với các ngươi. Chẳng lẽ chúng ta lại sợ Ðào cốc lục tiên các ngươi chăng?

Lệnh Hồ Xung hỏi Ðào Thực Tiên:

- Tại sao vậy?

Ðào Thực Tiên đáp:

- Giữa Ðào cốc lục tiên với bọn Hoàng Hà Lão Tổ vốn không thù oán thì không có chuyện thù nghịch. Ðã không phải kẻ thù nghịch thì làm gì còn có chuyện đổi thù ra bạn. Nếu nói là kết thành bằng hữu thì không sao nhưng bảo đổi thù ra bạn thì không phải.

Mọi người nghe đều cười ồ.

Tổ Thiên Thu cúi xuống cởi lưới cá ra.

Nguyên tấm lưới này đan bằng tơ dã tầm và thuần kim ty nên kiên cố dị thường. Kiếm sắc, đao bén đều không chặt đứt. Người nào đã bị mắc vào lưới rồi mà không có ai cởi ra cho thì càng cựa càng siết chặt vào.

Ðào Chi Tiên đứng dậy trể ngay quần ra đi tiểu vào lưới cá.

Tổ Thiên Thu hỏi:

- Lão... làm trò gì thế?

Ðào Chi Tiên đáp:
- Nếu không đi tiểu vào tấm lưới thối tha này thì không hả giận được.

Bảy người đưa nhau về bến thuyền đậu.

Nhạc Bất Quần trông xa đã thấy Lao Ðức Nặc và Cao Căn Minh hai tên đệ tử chống kiếm

đứng gác ở đầu thuyền, tiên sinh biết ngay không có chuyện gì xảy ra mới hơi yên lòng.

Lão Ðầu Tử đưa Lệnh Hồ Xung vào khoang thuyền, kính cẩn xá dài tận đất nói:

- Công tử gia ân nghĩa suốt trời mây, lão phu cảm kích vô cùng! Bây giờ xin cáo từ. Chẳng bao lâu sẽ có ngày tái hội.

Lệnh Hồ Xung từ lúc đi đường bị chấn động đã mê man muốn ngất xỉu, nên chẳng hiểu lão nói gì, chỉ ậm ừ một tiếng.

Bọn Nhạc phu nhân thấy quái nhân tròn ủng đối với Lệnh Hồ Xung lúc trước thì uy hiếp đến thế mà bây giờ tôn kính vô cùng, ai cũng lấy làm quái lạ.

Lão Ðầu Tử và Tổ Thiên Thu sợ bọn Ðào Căn Tiên quay về không dám chần chừ ở bên thuyền liền chắp tay nhìn Nhạc Bất Quần thi l cáo từ.

Ðào Chi Tiên nhìn Tổ Thiên Thu vẩy tay nói:

- Tổ huynh khoan rồi hãy đi!

Tổ Thiên Thu hỏi:

- Còn chuyện gì nữa?

Ðào Chi Tiên đáp:

- Còn cái này!

Hắn nghiêng mình đi thích đầu vai vào Tổ Thiên Thu.

Hai người đã đứng gần nhau mà cử động của Ðào Chi Tiên lại cực kỳ mau lẹ. Tổ Thiên Thu trong lúc bất ngờ không kịp né tránh đành vận động nội lực để đón đỡ.

Chỉ trong nháy mắt lão vận khí vào huyệt Ðan điền bụng rắn như sắt đá. Ðầu vai huých vào bật lên những tiếng binh binh, choang choảng.

Ðào Chi Tiên lùi lại mấy trượng đứng cười ha hả.

Tổ Thiên Thu la lên:

- U¨i chao!

Lão thò tay vào bọc sờ thấy vô số mảnh sành, mảnh sứ, hoặc ngọc, hoặc tre, gỗ vỡ tan tành.

Nguyên trong bọc lão có đến hơn hai chục cốc chén uống rượu bị Ðào Chi Tiên huých vào làm vỡ hết.

Lão đau khổ vô cùng vì tiếc của. Lão vừa tức giận vừa đau xót giơ tay lên một cái liệng mấy chục mảnh chén vỡ vào Ðào Chi Tiên.

Ðào Chi Tiên đã đề phòng từ trước nghiêng mình đi né tránh. Ðồng thời la lên:

- Lệnh Hồ Xung bảo chúng ta đổi thù ra bạn. Lời nói của y không thể bỏ qua được. Chúng ta có thành cừu địch trước thì sau mới nên bè bạn.

Tổ Thiên Thu tốn bao nhiêu tâm huyết sau mới sưu tầm được những ly cốc này mà bị Ðào Chi Tiên đụng mạnh làm vỡ tan ra từng mảnh thì không tức giận sao được?

Lão đã toan đuổi đánh, song nghe Ðào Chi Tiên nói vậy liền dừng bước lại bật tiếng cười khô khan nói:

- Phải rồi! Ðổi thù ra bạn! Ðổi thù ra bạn!

Lão chuyển lời cho Lão Ðầu Tử và Kế Vô Khả Thi để cùng thực hành.

Lệnh Hồ Xung đang lúc mê man vẫn lo cho sự yên nguy của Nhạc Linh San. Hắn nói:

- Ðào Chi Tiên! Xin tôn giá bảo bọn họ không nên... không nên sát hại sư muội của tại hạ.

Ðào Chi Tiên dạ một tiếng rồi la gọi:

- Này này! Lão Ðầu Tử! Kế Vô Khả Thi! Tổ Thiên Thu! Mấy ông bạn hãy nghe đây! Lệnh Hồ Xung bảo các vị đừng sát hại sư muội bảo bối của y.

Bọn Kế Vô Khả Thi chạy khá xa, nghe Ðào Chi Tiên nói vậy ba người liền dừng bước thương lượng một hồi rồi mới bỏ đi.

Nhạc Bất Quần quay lại thuật chuyện cho Nhạc phu nhân nghe những điều đã mắt thấy tai nghe tại nhà Lão Ðầu Tử.

Bỗng trên bờ có tiếng la gọi om sòm. Bọn Ðào Căn Tiên bốn người đã quay trở về. Bốn lão này vừa

thở vừa nói là họ đã bắt được hán tử cầm cờ trắng xé thành bốn mảnh.

Ðào Thực Tiên cười ha hả nói:

- Giỏi! Giỏi! Bốn vị ca ca quả là giỏi thiệt!

Ðào Chi Tiên hỏi:

- Các vị xé gã ra bốn mảnh thế có biết tên gã là gì không?

Ðào Căn Tiên đáp:

- Gã chết là chết rồi còn hỏi tên làm chi? Chẳng lẽ ngươi biết tên gã chăng?

Ðào Chi Tiên đáp:

- Dĩ nhiên tiểu đệ biết. Gã là Kế Vô Khả Thi, ngoại hiệu là Dạ Miêu Tử.

Ðào Căn Tiên vỗ tay nói:

- Cái họ nghe đã hay, cái tên lại hay tuyệt! Té ra gã đã biết trước là ngày sau bị Ðào cốc lục tiên bắt được thì nhất định có mưu kế cũng không thi hành được. Gã không thể trốn khỏi định mệnh bị xé xác thành bốn mảnh nên mới đặt tên như vậy.

Ðào Thực Tiên nói:

- Gã Dạ Miêu Tử Kế Vô Khả Thi bản lãnh thật là siêu quần xuất chúng! Trên đời ít người bì kịp.

Ðào Căn Tiên nói:

- Ðúng thế! Võ công của gã thật là ghê gớm! Nếu không phải là Ðào cốc lục tiên thì nguyên một khinh công của gã cũng đủ là một tay cao thủ võ lâm.

Ðào Thực Tiên nói:

- Thuật khinh thân của gã thì khỏi nói. Sau khi bị xé xác thành bốn mảnh gã lại ráp vào hoàn toàn như cũ rồi và hành động được như thường. Gã vừa mới ở đây nói chuyện xong.
Bọn Ðào Căn Tiên biết mình nói dối bị lòi đuôi rồi nhưng cứ lờ đi. Họ làm bộ kinh ngạc.

Ðào Hoa Tiên nói:

- Té ra Kế Vô Khả Thi còn có công phu này nữa! Nếu thế thì bản lãnh gã như nước biển không còn đấu nào mà đong được hết. Phục quá! Phục quá!

Ðào Căn Tiên nói:

- Chuyện người xé làm bốn mảnh rồi ráp lại chỉ trong khoảnh khắc lại hành động được như ngày thường ta nghe ngày trước đã có người nói tới và cái đó kêu bằng "Hóa linh vi chỉnh đại pháp". Có điều thuật này đã thất truyền đã lâu không ngờ Kế Vô Khả Thi lại biết được. Thật là một dị nhân trong võ lâm. Lần sau chúng mình có gặp gã nên kết làm bằng hữu.

Hắn nói dối một lần đã bị vỡ, liền nói dối lần thứ hai. Anh em Ðào cốc lục tiên sáu người chẳng biết hổ thẹn là gì, bịa chuyện nói lấy được, mà vẫn nhơn nhơn tự đắc.

Nhạc Bất Quần và Nhạc phu nhân nhìn nhau lo buồn vì ái nữ bị cướp mà kẻ đối đầu chẳng hiểu là ai. Hai người không ngờ oai danh phái Hoa Sơn mấy trăm năm nay phút chốc bị trôi theo dòng nước sông Hoàng Hà. Nhưng hai ông bà e làm cho bọn đệ tử khiếp sợ nên cố giữ vẻ thản nhiên không để lộ mối buồn rầu ra ngoài mặt. Hai ông bà cũng không bàn tán về những điều nghi vấn chưa giải quyết được mà chỉ ngấm ngầm xao xuyến trong lòng. Trong con thuyền lớn chỉ nghe tiếng bọn Ðào cốc lục tiên nói chuyện ba hoa.

Qua chừng nửa giờ, trời sắp sáng rồi.

Bỗng nghe trên bờ có tiếng bước chân rầm rộ. Lát sau thấy khênh tới bên bờ hai cỗ kiệu. Một kiệu phu đi trước dõng dạc nói:

- Lệnh Hồ Xung công tử đã dặn bảo không được làm cho Nhạc cô nương kinh hãi. Tệ chủ nhân có điều mạo muội, xin Lệnh Hồ công tử tha tội cho.

Bốn tên kiệu phu đạt xuống rồi xoay mình nhìn xuống thuyền thi l đoạn trở gót đi luôn.

Bỗng nghe thanh âm Nhạc Linh San trong kiệu cất lên:

- Gia gia! Má má!

Vợ chồng Nhạc Bất Quần vừa kinh hãi vừa vui mừng nhảy tót lên bờ mở rèm kiệu ra coi quả nhiên thấy ái nữ ngồi chm chệ trong đó. Có điều chân tay nàng bị điểm huyệt không hành động được.

Trên cỗ kiệu thứ hai, người ngồi chính là Lâm Bình Chi.

Nhạc Bất Quần thò tay thúc vào những huyệt Hoàn Khiên, Tích Trung, Ủy Trung của cô con gái để giải khai cho nàng.

Bỗng Nhạc Linh San thét lên một tiếng:

- Trời ơi!

Vẻ mặt nàng cực kỳ đau khổ, huyệt đạo ở đùi vẫn chưa giải khai được. Nàng khẽ nói:

- Gia gia! Y bảo đây là thủ pháp điểm huyệt độc môn của nhà y. Gia gia không thể giải được đâu.

Nhạc Bất Quần hỏi:

- Người ấy là ai?

Nhạc Linh San đáp:

- Cái người tâm thân cao lớn ư? Y... y...y

Nàng nói liền ba tiếng y rồi miệng méo xệch đi như muốn khóc.

Nhạc phu nhân nhẹ nhàng vuốt tóc nàng rồi ẵm vào lòng đưa vào khoang thuyền, khẽ hỏi:

- Hài nhi bị họ khinh mạn chăng?

Nhạc Linh San nghe mẫu thân hỏi liền khóc òa lên.

Nhạc phu nhân cả kinh nghĩ thầm:

- Bọn này là hạng người không chính đáng mà San nhi lại lọt vào tay chúng đã mấy giờ, chẳng hiểu có bị chúng làm ô nhục không?

Bà vội hỏi:

- Sao? Có điều gì cứ nói thật cho má nghe.

Nhạc Linh San vẫn khóc nức nở không ngừng lại được.

Nhạc phu nhân lại càng kinh hãi. Trong khoang thuyền có nhiều người bà không tiện hỏi nữa, đặt con gái xuống giường kéo chăn đắp cho nàng.

Nhạc Linh San đột nhiên khóc to lên nói:

- Má má! Con người to lớn mắng hài nhi...

Rồi nàng nức nở không nói nữa. Nhạc phu nhân nghe nàng nói vậy như cất được gánh nặng, liền mỉm cười nói:

- Bị người ta mắng mấy câu làm gì mà phải tủi thân?

Nhạc Linh San vừa khóc vừa nói:

- Hắn còn giơ tay hăm dọa làm như toan đánh người ta.

Nhạc phu nhân cười nói:

- Thôi được! lần sau mình gặp hắn sẽ mắng trả và hăm dọa lại hắn nữa.

Nhạc Linh San nói:

- Hài nhi chẳng nói gì tới đại sư ca, cả tiểu Lâm tử cũng vậy. Thế mà con người cao lớn bảo bình sinh hắn rất ghét là nghe ai nói xấu Lệnh Hồ Xung. Hài nhi liền bảo chính hài nhi cũng không thích chuyện đó. Hắn liền sừng sộ hỏi: "Mi không ưa ư? Không ưa thì ta đem mổ mi làm thịt ". Má má! Hắn nói tới đây rồi nhe bộ răng trắng nõn hăm dọa hài nhi.

Nàng lại khóc hu hu. Nhạc phu nhân nói:

- Hắn thật là một con người đốn mạt. Xung nhi! Người cao lớn đó là ai?

Lệnh Hồ Xung thần trí vẫn mê man chưa tỉnh táo, nghe hỏi ấp úng đáp:

- Người cao lớn... đệ tử... đệ tử... đệ tử

Lúc này Cao Căn Minh đã ẵm Lâm Bình Chi vào khoang thuyền. Chàng nói xen vào:

- Sư nương! Nhà sư người cao lớn ăn thịt người thật chứ không phải hăm dọa chơi đâu.

Nhạc phu nhân kinh hãi hỏi:

- Cả hai tên cùng ăn thịt người ư? Sao ngươi lại biết?

Lâm Bình Chi đáp:

- Hòa thượng kia hỏi đệ tử về vụ "Tịch Tà kiếm phổ" rồi móc trong bọc ra một miếng gì đưa lên ăn có vẻ ngon lành rồi đưa đến bên miệng đệ tử hỏi đệ tử có muốn ăn không? Té ra... là một chiếc bàn tay người!

Nhạc Linh San la thất thanh:

- Sao ngươi.. không nói trước?

Lâm Bình Chi đáp:

- Tiểu tử sợ sư thư kinh hãi nên không dám nói.

Nhạc Bất Quần bỗng lên tiếng:

- Ðó là Mạc Bắc Song Hùng. Người cao lớn nước da trắng bạch, còn nhà sư thì da đen nhẻm phải không?

Nhạc Linh San đáp:

- Ðúng rồi! Gia gia có biết chúng ư?

Nhạc Bất Quần lắc đầu đáp:

- Ta không quen biết mà chỉ nghe tiếng ở Mạc Bắc ngoài quan ải có hai tên cường đạo. Một gã tên là Bạch Hùng và một gã là Hắc Hùng. Nếu sự chủ tự ý đem hàng hóa đi thì Mạc Bắc Song Hùng chỉ cướp đoạt tài vật là xong. Trong trường hợp ai nhờ bảo tiêu đi hộ vệ thì chúng bắt bọn bảo tiêu giết thịt nấu ăn. Chúng bảo da thịt người có luyện võ lẳng lên nên ăn vào càng ngon miệng.

Nhạc Linh San lại thét lên một tiếng.

Nhạc phu nhân nói:

- Sư ca thật thà quá. Câu chuyện ăn thịt người ngon miệng mà cũng nói ra khiến cho người ta phải buồn nôn.

Nhạc Bất Quần tủm tỉm cười, ngừng lại một chút rồi hỏi:

- Ta chưa từng nghe nói Mạc Bắc Song Hùng vượt qua Vạn lý trường thành, mà sao chuyến này chúng vào tận bờ sông Hoàng Hà? Xung nhi! Sao ngươi lại quen biết bọn Mạc Bắc Song Hùng.

Lệnh Hồ Xung ngơ ngác hỏi lại:

- Mạc Bắc Song Hùng ư?

Hắn tưởng Song Hùng là hai vị anh hùng, ngờ đâu là con gấu. Hắn ngẩn người ra một lúc rồi nói tiếp:

- Ðệ tử không quen biết họ.

Nhạc Linh San vội hỏi:

- Tiểu Lâm tử! Nhà sư đó bảo ngươi ăn bàn tay người ngươi có ngoạm miếng nào không?

Lâm Bình Chi đáp:

- Dĩ nhiên là tiểu đệ không ăn.

Nhạc Linh San nói:

- Ngươi không ăn là may, nếu ăn một miếng thì từ đây ta không nhìn mặt ngươi nữa.

Ðào Cán Tiên ở ngoài khoang thuyền đột nhiên nói xen vào:

- Thứ ngon nhất thiên hạ chẳng gì bằng thịt người. Nhất định tiểu Lâm tử đã ăn thịt người mà gã

không dám thừa nhận đó thôi.

Ðào Diệp Tiên cũng nói:

- Nếu gã không ăn sao không bảo trước mà bây giờ còn cãi lấy được.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau