TIẾU NGẠO GIANG HỒ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Tiếu ngạo giang hồ - Chương 81 - Chương 85

Chương 81: Đau lòng thay kẻ ở người đi

Đau lòng thay kẻ ở người đi

Lệnh Hồ Xung thấy ba đầu ngón tay lạnh buốt đặt lên cổ tay mình. Ba ngón tay này rất mềm không giống như da thịt bà già.

Bà chỉ sờ mạch trong giây lát đã la lên:

- Ô hay! sao lạ thế này?

Lát sau bà bảo đưa tay phải vào.

Bà chẩn mạch xong hồi lâu không nói gì.

Lệnh Hồ Xung tủm tỉm cười nói:

- Tiền bối bất tất phải lo ngại đến vấn đề sinh tử cho đệ tử. Ðệ tử biết mình chẳng còn sống được bao lâu. Bất luận việc gì đệ tử cũng không quan tâm nữa.

Bà già hỏi:

- Sao ngươi lại tự biết sinh mệnh không còn được lâu dài?

Lệnh Hồ Xung đáp:

- Ðệ tử ngộ sát sư đệ, làm thất lạc "Tử hà bí lục" của sư môn. Bây giờ chỉ mong tìm được bí lục về phụng hoàn sư phụ rồi tự hủy mình để tạ tội với sư đệ.

Bà già hỏi:

- "Tử hà bí lục" ư? Nó là cái gì mà quan trọng thế? Sao ngươi lại ngộ sát sư đệ?

Lệnh Hồ Xung liền đem việc Ðào cốc lục tiên trị thương cho hắn thế nào, sáu luồng chân khí xung đột trong người hắn ra sao cho đến việc sư muội lấy cắp bí lục để hắn tự điều trị thương thế, vì hắn cự tuyệt mà Lục sư đệ cứ đọc bí lục bắt hắn phải nghe nên hắn mới điểm huyệt cho Lục Ðại Hữu phải nằm yên, hắn ra tay nặng quá làm chết sư đệ, nhất nhất thuật lại.

Bà già nghe xong nói:

- Không phải ngươi giết sư đệ đâu.

Lệnh Hồ Xung giật mình hỏi:

- Không phải đệ tử giết ư?

Bà già đáp:

- Chân khí ngươi yếu ớt thế thì điểm chết thế nào được gã. Sư đệ ngươi bị kẻ khác giết.

Lệnh Hồ Xung lẩm bẩm:

- Thế thì ai đã giết Lục sư đệ?

Bà già nói tiếp:

- Người ăn cắp bí lục chưa chắc đã là phải kẻ giết sư đệ ngươi. Nhưng hai tên đó tất có liên quan với nhau.

Lệnh Hồ Xung thở phào một cái tưởng chừng cất được phiến đá lớn trên người hắn.

Lệnh Hồ Xung vốn là người cực kỳ thông minh. Ngay lúc đấy hắn đã nghĩ tới mình điểm huyệt Lục Ðại Hữu rất nhẹ nhàng thì làm sao mà gã chết được? Nhưng trong thâm tâm hắn vẫn cho là vì mình điểm huyệt nên gã phải chết. Làm người nam tử trượng phu có lý đâu lại từ chối trách nhiệm để gỡ lấy cho mình?

Mấy bữa nay Nhạc Linh San đối với hắn ra chiều lạnh nhạt thành bị thất tình không muốn sống nữa. Lúc này bà già đề cập đến hắn nẩy lòng phấn khích, miệng lẩm bẩm:

- Báo thù! Ta phải báo thù cho Lục sư đệ.

Bà già lại hỏi:

- Ngươi bảo trong mình có 6 luồng chân khí xung đột, nhưng lão thân coi mạch có đến tám chứ không phải là sáu, là nghĩa làm sao?

Lệnh Hồ Xung bật cười. Hắn đem việc Bất Giới hòa thượng trị bệnh cho mình kể lại.

Bà già đổi giọng nói:

- Tính tình các hạ sáng láng. Kinh mạch tuy hỗn loạn mà không có vẻ suy kiệt. Lão thân gảy một khúc đàn để cho các hạ phẩm bình nên chăng?

Lệnh Hồ Xung đáp:

- Tiền bối đã có lòng chiếu cố, đệ tử xin ghi tâm.

Bà già lại dạo đàn. Lần này khúc điệu rất nhu hòa khác nào người khẽ thở dài, lại giống như sương mai thấm nhuần cánh hoa, gió sớm phất phơ ngọn liu.

Lệnh Hồ Xung nghe một lúc nữa, mí mắt càng trầm trọng. Hắn tự nhủ:

- Không thể ngủ được. Mình đang nghe bậc tiền bối gảy đàn mà ngủ là vô lễ.

Tuy hắn cố giữ cho tỉnh táo má không sao chống lại được con ma buồn ngủ.

Lát sau mắt hắn nhắm lại không mở ra được. Người hắn mềm nhũn lăn quay ngủ khoèo.

Ðang lúc ngủ mơ hắn vẫn nghe tiếng đàn nhu hòa tựa một bàn tay mềm mại vuốt tóc mình. Hắn liền nhớ lại hồi còn trẻ nít được sư nương ấp ủ trong lòng ra chiều trìu mến.

Hồi lâu lâu lắm, tiếng đàn dừng lại thì Lệnh Hồ Xung cũng thức giấc. Hắn lồm cồm ngồi lên rất lấy làm hổ thẹn nói:

- Ðệ tử thật đáng chết không quan tâm nghe tiền bối nhả tấu mà lại ngủ quan đi mất. Ðệ tử sợ hãi vô cùng!

Bà già đáp:

- Các hạ bất tất phải tự trách. Ta tấu khúc nhạc vừa rồi để thôi miên điều hòa chân khí trong cơ thể, các hạ thử vận động nội tức thử xem có giảm bớt trở ngại chút nào không?

Lệnh Hồ Xung cả mừng đáp:

- Ðệ tử xin đa tạ.

Hắn liền ngồi xếp bằng ngấm ngầm vận nội công tức thì cảm thấy tám luồng chân khí vẫn còn xung đột nhau. Có điều trước kia máu trào lên ngực muốn nôn ra ngay thì bây giờ đã giảm bớt. Hắn tiếp tục vận động một lúc nữa thì đầu nhức mắt hoa người nghiêng đi rồi ngã ra.

Lục Trúc Ông ở trong cửa sổ nhòm thấy vội ra đỡ hắn dậy đưa vào phòng. Hắn phải nằm chừng hơn nửa giờ mới hết váng đầu.

Bà già nói:

- Ðào cốc lục tiên và Bất Giới đại sư công lực rất tinh thâm đã gieo chân khí vào mình các hạ, tiếng đàn mong manh của lão thân không đủ điều trị, khiến cho các hạ còn phải chịu đau khổ lão thân rất áy náy.

Lệnh Hồ Xung vội nói:

- Sao tiền bối lại nói như vậy? Vãn bối được nghe nhạc điệu này cũng bổ ích rất nhiều.

Bỗng thấy Lục Trúc Ông cầm bút dúng vào nghiên mực viết lên giấy: "Sao không xin người truyền thụ khúc này cho để giúp ích suốt đời"

Lệnh Hồ Xung tỉnh ngộ nói:

- Ðệ tử lớn mật cầu xin tiền bối truyền thụ khúc đó cho để tự mình điều trị dần dần.

Lục Trúc Ông lộ vẻ mừng vui gật đầu lia lịa.

Bà già không trả lời ngay, hồi lâu mới nói:

- Các hạ đánh đàn đến trình độ nào rồi? Xin tấu thử một khúc cho lão thân nghe được không?

Lệnh Hồ Xung đỏ mặt lên đáp:
- Ðệ tử chưa từng học qua, chưa biết tí gì. Thế mà đòi tiền bối dạy tuyệt kỷ cao thâm thật là mạo muội. Xin tiền bối tha thứ cho đệ tử về cái tội ngông cuồng.

Lệnh Hồ Xung bản tính cuồng ngạo. Ngoài sư phụ sư nương và tiểu sư muội hắn không giữ lễ với ai hết. Từ lúc hắn nghe bà già gảy đàn thổi tiêu lại nghe giọng nói khiêm hòa cao nã, bất giác hắn đem lòng cung kính, liền xá dài Lục Trúc Ông nói:

- Ðệ tử xin cáo từ.

Bà già nói:

- Các hạ khoan hãy đi! Lão thân được các hạ khảng khái tặng điệu khúc, thẹn mình không có chi báo đáp. Thương thế của các hạ nặng quá khó lòng chữa khỏi khiến cho lão thân không khỏi áy náy.

Trúc điệt! Ngày mai ngươi đem cách tấu cầm truyền thụ cho Lệnh Hồ thiếu quân. Nếu chàng có thiện chí ở lại Lạc Dương lâu thì ta đem khúc "Thanh Tâm phổ thiện trú" này truyền lại cho chàng cũng chẳng hề gì.

Sáng sớm hôm sau Lệnh Hồ Xung lại đến trúc xá trong ngõ hẻm để học đờn.

Lục Trúc Ông lấy cây đàn tiêu vỉ đồng cầm truyền thụ âm luật cho hắn và nói:

- Nhạc luật có 12 thứ là: Ðại tử, Hoàng chung, Thái thốc, Giáp chung, Cô tẩy, Trung tử, Lâm chung, Di tẳc, Nam lử, Vô xạ, ứng chung. Những thứ này có tự đời xưa. Nghe nói ngày ấy đức Hoàng đế sai Linh Luân làm ra luật, nghe tiếng phụng hoàng hót để chế ra thành 12 luật. Ðờn có bảy dây đủ 5 âm là Cung, Thương, Dốc, Chủy, Vũ.

Lão lại giải thích rất tường tận.

Lệnh Hồ Xung tuy chưa biết gì về âm luật, nhưng hắn là người thông minh tuyệt đỉnh nghe qua đã hiểu và không bao giờ quên nữa.

Lục Trúc Ông rất hân hoan liền truyền thụ đến chỉ pháp và dạy hắn khúc "Bích tiêu Ngân", một khúc nhạc rất ngắn.

Lệnh Hồ Xung mới học mấy lần đã thuộc ngay. Hắn tấu lên mênh mang như vòm trời xanh biếc, bát ngát muôn dặm không vẩn một chút mây.

Lệnh Hồ Xung học xong một khúc, bà già ở phòng bên cũng nghe rõ, bà không nhịn được cất tiếng khen ngợi:

- Lệnh Hồ thiếu quân! Thiếu quân học đờn thông minh như vậy thì chẳng bao lâu sẽ tới được khúc "Thanh tâm phổ thiện trú" của lão thân.

Lục Trúc Ông cũng nói:

- Thưa cô cô! Lệnh Hồ huynh đệ đây bữa nay mời học khúc "Bích tiêu ngân" mà ý tứ tiếng đàn so với điệt nhi đã cao hơn.

Lệnh Hồ Xung khiêm tốn nói:

- Tiền bối quá khen. Ðệ tử không biết đến năm nào tháng nào mới học được khúc "Tiếu ngạo giang hồ".

Bà già la thất thanh:

- Thiếu quân muốn tấu khúc "Tiếu ngạo giang hồ" ư?

Lệnh Hồ Xung đỏ mặt lên đáp:

- Hôm qua đệ tử được nghe tiền bối nhả tấu, trong lòng rất lấy làm hâm mộ. Dĩ nhiên chỉ là suy tâm vọng tưởng mà thôi. Ðến Lục Trúc Ông tiền bối còn chưa tấu được nói chi đến đệ tử.

Bà già ngồi lặng yên, hồi lâu mới khẽ nói:

- Nếu thiếu quân tấu được khúc đó thì hay lắm....

Mấy tiếng sau bà nói rất khẽ, rồi sau cùng buông tiếng thở dài.

Mười mấy ngày liền Lệnh Hồ Xung sáng nào cũng vào ngõ hẻm học đòn cho đến xế chiều mới về.

Hắn ăn cơm trưa ở nhà Lục Trúc Ông. Tuy chỉ có rau xanh với đậu hủ nhưng hắn cảm thấy ngon hơn cao lương mĩ vị trong Vương phủ nhiều.

Có mấy bữa Lục Trúc Ông đi nhận đồ về đan, Lệnh Hồ Xung được đích thân bà già dạy đờn. Về sau Lệnh Hồ Xung dần dần hiểu ra những chỗ nghi nan mà Lục Trúc Ông không giải đáp được.

Tuy Lệnh Hồ Xung được bà già chỉ điểm mà thủy chung vẫn không được coi tướng mạo mà chỉ nghe thanh âm nhẹ nhàng giống như vị thiên kim tiểu thư nhà đại gia chứ không giống một bà già trong hang cùng ngõ hẻm. Hắn cho là bà già giỏi âm nhạc thấm nhuần từ thuở nhỏ nên thanh âm vẫn véo von như người còn trẻ.

Một hôm bà truyền thụ khúc "Hữu sở tư", một khúc nhạc đời Hán, điệu nhạc rất uyển chuyển.

Lệnh Hồ Xung nghe rồi theo đó luyện tập mấy ngày liền, bỗng lòng hắn chợt nhớ tới ngày trước cùng Nhạc Linh San là hai đứa nhỏ thương yêu nhau, chơi bời vui vẻ với nhau. Hắn còn nhớ đến lúc luyện kiếm dưới thác nước hay những khi nàng đưa cơm lên núi sám hối. Hắn lẩm bẩm:

- Tiểu sư muội đối với ta biết bao tình thâm mật. Không hiểu tại sao từ ngày thêm gã Lâm Bình Chi, nàng liền lạnh nhạt với mình.

Lòng hắn thê thảm, điệu đàn đột nhiên biến đổi mà lại thành khúc điệu của chim sơn ca ở Phúc Kiến. Hôm đó Nhạc Linh San đã hát khúc này ở dưới chân núi.

Lệnh Hồ Xung giật mình kinh hãi ngừng lại không đàn nữa.

Bà già ôn tồn bảo:
- Khúc "Hữu sở tư" thiếu quân tấu hay lắm, tình ý hòa hợp đúng vào khúc điệu. Chắc trong lòng thiếu quân đã nghĩ tới chuyện ngày trước. Có điều đột nhiên xuất kiện âm điệu Mân khúc từ hệt tiếng ly ca khiến nguời nghe khó mà hiểu được, là vì lẽ gì?

Lệnh Hồ Xung vốn là người khoáng đạt, tâm sự này uất kết trong người đã lâu, mười mấy bữa nay hắn được bà già coi rất tử tế, hắn không muốn đem chỗ khổ tâm của mình với Nhạc Linh San nhất nhất thuật lại hết khiến cho bà phải phiền lòng.

Nhưng mở đầu câu chuyện rồi, hắn không ngăn cản được kể hết gốc ngọn cho bà nghe. Hắn coi bà như tổ mẫu, mẫu thân hay chị em ruột mình. Hắn thuật xong rất lấy làm xấu hổ, liền nói:

- Tiền bối! Tâm sự buồn tẻ của đệ tử mà đem ra trình bày hàng nửa ngày, thật là, thật là....

Rồi hắn ngừng lại không nói nữa.

Bà già nói:

-Về chữ duyên không thể miễn cưỡng được. Lệnh Hồ thiếu quân bữa nay thất vọng biết đâu ngày sau chẳng còn giai ngẫu khác.

Lệnh Hồ Xung lớn tiếng đáp:

- Kiếp này đệ tử quyết không lấy vợ.

Bà già không nói gì nữa, nhẹ nhàng tấu khúc "Thanh tâm phổ thiện trú".

Lệnh Hồ Xung nghe được một lúc lại buồn ngủ.

Bá già ngừng tiếng đàn nói:

- Bắt đầu từ bữa nay lão thân truyền thụ khúc này cho thiếu quân. Ðại khái trong vòng mười ngày là học xong. Từ nay mỗi ngày nên tấu một lần thì công lực ngày trước tuy không phục hồi nhưng cũng bổ ích chẳng nhiều thì ít.

Lệnh Hồ Xung vâng lời.

Bà già liền đem chỉ pháp về khúc này ra chỉ điểm. Lệnh Hồ Xung dụng tâm ghi nhớ.

Lệnh Hồ Xung học khúc này mới được hai ngày. Ðến ngày thứ ba Lệnh Hồ Xung toan vào tiểu hạng học đàn thì Lao Ðức Nặc lật đật chạy đến bảo hắn:

- Ðại sư ca! Sư phụ dặn rằng sáng mai chúng ta sẽ ra đi.

Lệnh Hồ Xung sửng sốt hỏi:

- Sáng mai ư? Ta ta...

Hắn muốn nói: "Ta chưa học xong khúc đàn" nhưng ngừng lại không nói nữa.

Lao Ðức Nặc nói:

- Sư nương bảo đại ca thu xếp đi để sáng sớm mai lên đường.

Lệnh Hồ Xung gật đầu. Hắn chạy vội đến căn nhà nhỏ trong rừng trúc nói:

- Tiền bối sáng mai đệ tử xin cáo từ.

Bà già sững sờ hồi lâu không lên tiếng. Mãi sau bà khẽ hỏi:

- Sao lại đi vội thế?... Khúc đàn kia đã học xong đâu?....

Lệnh Hồ Xung đáp:

- Ðệ tử cũng muốn học xong đã nhưng chẳng thể trái lệnh sư phụ. Vả lại mình là khách tha hương, không tiện ở lâu nhà người ta.

Bà già nói:

- Thiếu quân nói vậy cũng phải.

Ðoạn bà lại truyền thụ chỉ pháp về khúc điệu như mấy bữa trước.

Lệnh Hồ Xung vốn là người giàu tình cảm. Hắn ở với bà già này lâu ngày, tuy chưa nhìn rõ mặt nhưng nghe tiếng đàn cùng lời nói hắn cũng biết bà rất quan tâm đến mình chẳng kém gì người thân cận.

Có điều bản tính bà lạnh lùng, ngẫu nhiên thốt ra một lời quan tâm liền lập tức nói sanh chuyện khác.

Hiển nhiên bà không muốn đối phương biết rõ tâm ý mình.

Trên đời có bốn người quan tâm đến Lệnh Hồ Xung nhất là vợ chồng Nhạc Bất Quần, Nhạc Linh San và Lục Ðại Hữu. Hiện giờ Lục Ðại Hữu chết rồi. Nhạc Linh San để hết tâm ý vào Lâm Bình Chi.

Sư phụ sư nương hắn lại có ý nghi ngờ. Vậy thân nhân chân chính của hắn hiện nay là Lục Trúc ông và bà già này.

Một hôm đã mấy lần Lệnh Hồ Xung muốn nói với Lục Trúc Ông cho mình ở lại trong nhà để học cầm tiêu và học nghề không trở về núi Hoa Sơn nữa. Nhưng hắn nghĩ tới Nhạc Linh San lại không dứt tình được. Hắn thường tự nhủ:

- Dù tiểu sư muội không nhìn nhỏi gì đến ta nữa, nhưng mỗi ngày ta được nhìn thấy nàng một lần dù chỉ là thấy bóng sau lưng hay chỉ nghe âm thanh nàng cũng được rồi.

Trời xế chiều đến lúc từ biệt, Lệnh Hồ Xung lại rất quyến luyến Lục Trúc Ông cùng bà già. Hắn chạy đến dưới cửa sổ quì xuống lạy mấy lạy. Hắn nhìn thấp thoáng thấy bên trong rèm cũng có bóng người quì xuống đáp lễ rồi bà lên tiếng:

- Tuy lão thân truyền cầm kỷ cho thiếu quân, nhưng đó là báo đáp cái ơn thiếu quân đã tặng khúc phổ. Hà tất thiếu quân phải lễ lạo như vậy.

Lệnh Hồ Xung đáp:

- Bữa nay ly biệt chẳng biết ngày nào mới lại được nghe tiền bối nhả tấu. Lệnh Hồ Xung này mà còn sống nhất định sẽ quay trở lại bái phỏng bà bà cùng Trúc Ông.

Hắn chợt nghĩ ra:

- Hai người này tuổi già lắm rồi, chẳng biết còn sống được bao lâu, lần sau mình trở lại thành Lạc Dương vị tất đã được gặp.

Bất giác âm thanh trở nên nghẹn ngào.

Bà già nói:

- Lệnh Hồ thiếu quân! Lúc lâm biệt lão thân có một lời khuyên.

Lệnh Hồ Xung đáp:

- Tiền bối có lời giáo hối, Lệnh Hồ Xung chẳng bao giờ dám quên.

Bà già lặng lẽ hồi lâu mới nói:

- Trên chốn giang hồ thật nhiều sóng gió hiểm nghèo. Thiếu quân bảo trọng tấm thân.

Lệnh Hồ Xung đáp:

- Ðệ tử xin vâng.

Lòng đau như cắt, Lệnh Hồ Xung khom lưng cáo biệt Lục Trúc Ông. Hắn lại nghe căn nhà mé tả vang lên khúc đàn "Hữu sở tư".

Hôm sau bọn Nhạc Bất Quần cáo biệt Vương Nguyên Bá xuống thuyền ngược Bắc.

Ông cháu Vương Nguyên Bá năm người tiển chân ra đến sông Lạc Thủy. Nơi đây có bày tiệc rượu để tống biệt rất là trọng thể.

Chương 82: Sát nhân danh y Bình Nhất Chỉ

Sát nhân danh y Bình Nhất Chỉ

Từ hôm hai anh em Vương Gia Thuần, Vương Gia Câu bóp trật khớp cánh tay Lệnh Hồ Xung, hắn không nói một câu nào với ông cháu nhà họ Vương nữa. Bây giờ là lúc chia tay hắn cũng chỉ giương cặp mắt trắng dã lên nhìn năm người tựa hồ không có bọn Kim đao Vương gia ở trước mặt.

Nhạc Bất Quần điên đầu vì tên đại đệ tử. Lão biết hắn vốn tính quật cường. Bây giờ mà bắt buộc hắn phải thi lễ cáo biệt Vương Nguyên Bá, dĩ nhiên hắn không dám trái lệnh, miễn cưỡng tuân theo, nhưng rồi đây thế nào chắc hắn sẽ đến kiếm Vương Gia để báo thù, càng thêm lắm chuyện, nên lão từ tạ Vương Nguyên Bá lần nữa rồi xuống thuyền, vờ như không biết gì đến thái độ vô lễ của Lệnh Hồ Xung.

Lệnh Hồ Xung đứng bàng quan bằng cặp mắt lạnh lùng. Hắn thấy nhà họ Vương đem rương lớn, rương nhỏ, gói to gói bé không biết bao nhiêu mà kể làm lễ vật tiển đưa Nhạc Linh San.

Một tên bộc phu chạy xuống thuyền trình các lễ vật: nào là của lão thái tặng thực phẩm cô nương để ăn uống trong khi đi đường, nào là của đại nhưng nhưng tặng quần áo để cô nương mặc, nào nhị nhưng nhưng sắm sửa thuyền bè để cô nương đi. Họ coi Nhạc Linh San như người thân thích.

Nhạc Linh San niềm nở tạ ơn nói:

- Úi chà! Tiểu nữ làm sao mà mặc hết được, bụng đâu mà ăn được nhiều thế?

Giữa lúc chủ khách dập dìu tiển đưa thì một lão già rách rưới chạy đến bên thuyền la gọi:

- Lệnh Hồ thiếu quân! Lệnh Hồ thiếu quân!

Lệnh Hồ Xung nhìn lại xem ai thì chính là Lục Trúc Ông. Hắn không khỏi sửng sốt.

Lục Trúc Ông nói:

- Cô cô lão phu sai đưa cái này tặng Lệnh Hồ thiếu quân.

Lão nói rồi hai tay trịnh trọng đưa một túi dài dài bằng vải màu lam hoa trắng.

Lệnh Hồ Xung khom lưng đón lấy nói:

- Tiền bối đã có lòng hậu tứ, đệ tử xin bái lãnh.

Ðoạn hắn vái luôn mấy vái.

Anh em Vương Gia Thuần, Vương Gia Câu thấy Lệnh Hồ Xung tỏ vẻ rất cung kính với người thợ già quần áo lam lũ mà lại coi Kim đao vô địch Vương Gia oai danh lừng lẫy giang hồ không vào đâu thì trong lòng tức tối vô cùng. Nếu chúng không nể mặt vợ chồng Nhạc Bất Quần cùng bọn nam nữ đệ tử phái Hoa Sơn thì đã lôi Lệnh Hồ Xung lên đánh nhừ tử một trận cho bõ ghét.

Hai anh em họ Vương thấy Lục Trúc Ông giao chiếc túi dài xong rồi sắp nhẩy lên bờ. Chúng đưa mắt ra hiệu cho nhau rồi chia hai bên tả hữu định ngăn chặn lão. Một gã huých vai bên tả, một gã thúc vai bên hữu. Chúng chỉ khẽ đụng một cái là lão già rách rưới như kiểu ăn xin phải lăn tòm xuống sông. Dù bãi sông nước nông cũng chẳng thể làm chết lão được nhưng cũng làm cho Lệnh Hồ Xung bẽ mặt.

Lệnh Hồ Xung biết ý la lên:

- Phải cẩn thận đấy!

Hắn toan vươn tay ra nắm hai gã thì sực nhớ tới công lực mình đã mất hết, dù có nắm trúng cũng bằng vô dụng. Hắn ngẩn người ra không đầy nháy mắt đã thấy hai anh em họ Vương huých vào người Lục Trúc Ông.

Vương Nguyên Bá vội quát:

- Không được!

Lão là một người có sản nghiệp ở Lạc Dương so với hạng võ biền tầm thường thật khác nhau xa.

Lão thấy hai cháu trẻ tuổi sức mạnh mà đẩy một ông già ốm o, nếu ông ta chết thì việc đến quan nha truy cứu phiền phức vô cùng. Nhưng lão đang ngồi trong khoang thuyền nói chuyện với Nhạc Bất Quần muốn nhảy lên ngăn trở cũng không kịp nữa.

Bỗng nghe đánh "huỵch" một tiếng! Hai đầu vai Vương thị huynh đệ huých vào người Lục Trúc Ông.

Tiếp theo hai bóng người bay vọt lên rồi rớt bõm xuống sông.

Người lão già kia khác nào một trái banh. Vương thị huynh đệ đụng vào lập tức bị bắn ra còn lão nghiểm nhiên như không có chuyện gì, chân lão run lẩy bẩy từ trên ván thuyền bước xuống bờ.

Vương thị huynh đệ rớt xuống sông rồi, trong thuyền nhốn nháo cả lên. Lập tức mấy tay thủy thủ nhảy xuống nước để cứu hai gã.

Hiện nay đang tuyết xuân hàn, nước sông Lạc Thủy tuy không đóng thành băng nữa nhưng vẫn còn lạnh buốt.

Anh em họ Vương lại không biết bơi uống vào mấy ngụm nước sông hai hàm răng run cầm cập trông rất thiểu não.

Vương Nguyên Bá ngó lại giật mình kinh hãi vì lão thấy bốn cánh tay hai gã đã bị trật khớp cũng như hai gã đã đánh trật khớp Lệnh Hồ Xung bữa trước.

Hai gã bốn cánh tay mềm rũ xuống bên mình, miệng lớn tiếng thóa mạ.

Vương Trọng Cường thấy hai con mình bị một vố đau liến nhảy vọt lên bờ, chạy vượt lên trước mặt Lục Trúc Ông để cản đường.

Lục Trúc ông vẫn lưng còng cúi đầu thủng thỉnh tiến về phía trước.

Vương Trọng Cường quát hỏi:

- Lão là cao nhân phương nào mà dám đến phô trương bản lĩnh với Vương Bá ở Lạc Dương?

Lục Trúc Ông vờ như không nghe tiếng, tiếp tục tiến về phía trước bước từ từ đến trước mặt Vương Trọng Cường.

Bao nhiêu người trong thuyền đều đổ dồn cặp mắt nhìn hai người thì thấy Lục Trúc Ông vẫn bước một tiến về phía trước. Còn Vương Trọng Cường thì dang hai tay ra đứng giữa đường.

Hai người trước còn cách nhau chừng một trượng, rồi rút ngắn lại chỉ còn có ba thước.

Lục Trúc Ông bước thêm bước nữa.

Vương Trọng Cường thét lớn:

- Ði đi!

Hắn vươn hai tay ra chụp xuống lưng lão già.

Ðầu ngón tay vừa chạm vào xương sống Lục Trúc Ông thì đột nhiên tấm thân cao lớn tung lên không bay ra xa mấy trượng.

Giữa lúc mọi người giật mình kinh hãi bật tiếng la hoảng, Vương Trọng Cường người đang lơ lửng trên không lộn đi nửa vòng, bình yên đứng xuống đất.

Giả tỷ hai người từ xa chạy lại đụng vào nhau rồi một người tung bay lên không thi chẳng có chi là kỳ dị. Kỳ ở chỗ Vương Trọng Cường đứng yên không nhúc nhích mà Lục Trúc Ông thủng thắng bước một bước tới nơi rồi đột nhiên hất đối phương tung lên.

Mấy chục cặp mắt ngưng thần chú ý, cả Nhạc Bất Quần, Vương Nguyên Bá là những tay cao thủ vượt mức cũng không nhìn rõ Lục Trúc Ông đã dúng thủ pháp gì để hất tung Vương Trọng Cường bay xa mấy trượng.

Lúc Vương Trọng Cường hạ mình xuống vẫn bình yên không lộ vẻ hốt hoảng bối rối chút nào, người không hiểu võ công thì cho là hắn tự nhẩy vọt lên để phô trương khinh công tuyệt diệu.

Bọn kiệu phu cùng gia đinh vỗ tay reo hò ca ngợi nhị lão gia võ công tuyệt thế.

Vương Nguyên Bá ngay từ lúc thấy Lục Trúc Ông vẻ mặt thản nhiên hất tung hai đứa cháu đi và làm sai khớp tay, lão đã kinh dị vô cùng bụng bảo dạ:

- Công phu này mình cũng làm được song lúc phát huy nhất định phải cực kỳ uy mãnh bá đạo, quyết chẳng thể nào bình thản, hời hợt như lão già này được.

Bây giờ lão thấy con mình bị hất tung lên thì trong lòng không những kinh dị mà còn sợ hãi nữa.

Lão biết người con thứ hai này lãnh hội được võ công chân truyền của mình, tay sử đơn đao dĩ nhiên vô cùng trầm trọng lợi hại, mà nội công cùng quyền cước cũng chẳng kém gì mình hồi tráng niên. Thế mà hai người chưa qua lại một chiêu nào con lão đã bị đối phương hất tung đi. Thật là một việc mà suốt đời lão chưa thấy bao giờ.

Vương Nguyên Bá thấy con mình thất bại, không muốn chạy lên động thủ vội la gọi:

- Trọng Cường! Xuống đây!

Vương Trọng Cường trở gót nhẹ nhàng nhảy xuống thuyền nhổ bãi rãi rồi nói:

- Chắc lão già này có yêu pháp.

Vương Nguyên Bá khẽ hỏi con:

- Ngươi thấy trong mình thế nào? Có bị thương không?

Vương Trọng Cường lắc đầu.

Vương Nguyên Bá nghĩ thầm trong bụng:

- Bản lãnh mình chưa chắc đã ăn được lão già kia. Nếu mình yêu cầu Nhạc Bất Quần ra tay tương trợ thì có thắng lão cũng chẳng vinh gì?

Lão đành bỏ qua việc đó. Lão cũng biết đối phương lúc hạ thủ thì cố ý giữ thể diện cho nhà mình nên mới không hất ngã Vương Trọng Cường.

Vương Nguyên Bá nhìn Lục Trúc Ông đi mỗi lúc một xa, trong lòng nghĩ ngợi liên miên, bụng bảo dạ:

- Lão già này là bạn hữu với Lệnh Hồ Xung, vì cháu mình bẻ trật khớp cánh tay hắn nên lão kia đến đánh trật cánh tay hai gã để trả đũa. Mình đây xưng hùng xưng bá ở đất Lạc Dương này, chẳng lẽ để lão này tới làm mất mặt mình ư?

Lúc này Vương Bá Phấn đã tiếp lại khớp xương cho Vương Gia Thuần và Vương Gia Câu rồi để hai gã thiếu niên toàn thân ướt đầm lên kiệu sai khiêng về phủ để chùng thay áo nghỉ ngơi.

Vương Nguyên Bá đưa mắt nhìn Nhạc Bất Quần nói:

- Nhạc Tiên sinh! lai lịch người đó ra sao? Lão phu mắt kém chưa nhận ra cao nhân phương nào?

Nhạc Bất Quần cũng không biết quay lại hỏi Lệnh Hồ Xung:

- Xung nhi! Lão là ai vậy?

Lệnh Hồ Xung đáp:

- Lão chính là Lục Trúc Ông đó.

Vương Nguyên Bá củng Nhạc Bất Quần đồng thời la lên:

- Ủa!

Nguyên bữa trước tuy hai lão này đã đến tiểu hạng song chưa gặp mặt Lục Trúc Ông. Trong vương phủ chỉ có mình Dịch sư gia là quen biết Lục Trúc Ông, nhưng Dịch sư gia tống biệt đoàn người phái Hoa Sơn ngay tại cổng phủ chứ không đưa chân đến tận bến thuyền, nên chẳng ai biết lão.

Nhạc Bất Quần trỏ vào cái túi vải mầu lam hỏi:

- Lão tặng cho ngươi cái gì vậy?

Lệnh Hồ Xung đáp:

- Ðệ tử cũng chưa rõ.

Hắn mở túi ra thì là một cây dao cầm.

Cây đàn này cũ lắm rồi. Hiển nhiên là một cổ vật đến ấy trăm năm. Chuôi đàn có khắc hai chữ triện "Yến Ngữ". Ngoài ra còn có một bản đàn trên đề năm chữ "Thanh tân phổ thiện chú" bằng lối chữ khải.

Lệnh Hồ Xung cảm thấy lồng ngực nóng bừng. Hắn la lên một tiếng:

- Úi chà!

Nhạc Bất Quần nhìn Lệnh Hồ Xung không chớp mắt, hỏi hắn:

- Chi vậy?

Lệnh Hồ Xung đáp:

- Vị tiền bối đó chẳng những đã tặng cho đệ tử một cây dao cầm còn sao cho cả một bản đàn nữa.

Hắn mở bản đàn ra coi thì trang nào cũng chi chít những chữ nhỏ viết bằng lối chữ "khải" trông như hoa rắc. Ngoài khúc điệu, cầm phổ còn nói rõ chỉ pháp, huyền pháp và những yếu quyết về gảy đàn.

Cầm phổ viết trên giấy mới, nét mực còn tươi. Hiển nhiên bà già đó vừa mới viết xong.

Lệnh Hồ Xung nghĩ tới vị tiền bối này quyến cố mình như vậy thì trong lòng cảm động vô cùng.

Cặp mắt long lanh ngấn lệ cơ hồ trào ra.Vương Nguyên Bá và Nhạc Bất Quần thấy cuốn sách quả nhiên nói về phép đánh đàn, tuy trong lòng ngờ vực nhưng cũng chẳng nói gì được.

Nhạc Bất Quần nói:

- Lục Trúc Ông là người chân trừ mà không lộ bản tướng. Lão nguyên là một vị cao thủ võ lâm.

Xung nhi! Ngươi có hiểu lão ở phái nào không?

Tiên sinh cũng liệu trước dù Lệnh Hồ Xung có biết lai lịch Lục Trúc Ông cũng chưa chắc đã nói thật, nhưng tiên sinh thấy lão võ công rất mực cao thâm mà mình không biết rõ gốc ngọn thì chẳng khỏi thắc mắc.

Quả nhiên Lệnh Hồ Xung đáp:

- Ðệ tử chỉ học đàn vị tiền bối đó, thiệt tình không hiểu y lại giỏi cả võ công.

Vợ chồng Nhạc Bất Quần chắp tay vái chào từ biệt Vương Nguyên Bá rồi sai người nhổ sào cởi dây cho thuyền đi về hướng bắc.

Con thuyền rời khỏi Lạc Dương, quần đệ tử thi nhau bàn tán. Có kẻ bảo Lục Trúc Ông bản lĩnh cao thâm khôn lường. Có người lại nói lão ta chưa chắc có bản lãnh gì mà vì Vương thị huynh đệ không đề phòng nên bị hất xuống sông, còn Vương Trọng Cường không muốn tranh hơn với lão già tầm thường đó nên nhảy vọt lên tránh đi.

Lệnh Hồ Xung ngồi ở đằng lái một mình không muốn tranh cãi với bọn sư đệ, sư muội. Hắn mở cầm phổ ra coi theo lời chỉ thị trong sách rồi lấy ngón tay ấn dây, chỉ sợ làm kinh động đến sư phụ sư nương nên không dám gẩy thành tiếng.

Nhạc phu nhân thấy con thuyền chạy xuôi dòng đi nhanh vèo vèo, lại nhớ tới tướng mạo kỳ bí của Lục Trúc Ông, lòng bà rất nôn nao. Bà ra đầu thuyền thưởng ngoạn phong cảnh hồi lâu bỗng thấy thanh âm của trượng phu lọt vào tai:

- Sư muội! Sư muội coi Lục Trúc Ông thuộc môn phái nào?

Nhạc phu nhân chính muốn đem câu nào hỏi trượng phu, bà nghe chồng hỏi mình liền vặn lại:

- Sư ca thử đoán lão thuộc phe phái nào?

Nhạc Bất Quần đáp:

- Hành động của lão rất kỳ bí không cất tay giơ chân mà hất được cha con họ Vương ba người ra xa mấy trượng, chắc lão không phải vào hạng võ công chính phái.

Nhạc phu nhân nói:

- Có điều lão tuyệt không có gì ác ý với Xung nhi mà cũng không muốn sinh sự với Kim đao Vương gia.

Nhạc Bất Quần thở dài nói:

- Mình cũng chỉ mong vụ này thế là xong rồi. Không thì thanh danh một đời Vương lão gia tử chưa chắc đã đi đến kết quả tốt đẹp.

Ngừng lại một lúc lão nói tiếp:

- Tuy chúng ta đi đường thủy nhưng cũng nên đề phòng nên cẩn thận là hơn.

Nhạc phu nhân hỏi:

- Có phải sư ca muốn nói sẽ có người đến khiêu chiến?

Nhạc Bất Quần lắc đầu nói:

- Chúng ta ở vào trong tình trạng mập mờ. Ngay 15 người che mặt đêm trước cũng chưa hiểu lai lịch thế nào. Mình ở ngoài sáng mà địch ở trong bóng tối, vậy bước tiền trình chưa chắc đã vô sự.

Nhạc Bất Quần từ ngày nắm giữ quyền chưởng môn phái Hoa Sơn, lão chưa gặp biến cố trọng đại nào. Mới trong vòng gần tháng nay, lão cản thấy tiền trình gian nan. Ðịch nhân là ai? Họ mưu đồ chuyện gì? Lão không sao đoán biết được ngọn ngành. Chính vì trong lòng nghi hoặc hoang mang nên rất đỗi xao xuyến.

Vợ chồng Nhạc Bất Quần căn dặn bọn đệ tử phải gia tâm đề phòng suốt đêm ngày. Không ngờ thuyền thuận giòng chạy rẽ sang phía đông vẫn không thấy chuyện gì khác lạ. Thuyền càng rời xa Lạc Dương, mọi người càng yên tâm và việc phòng ngự có ý lơi là.

Một hôm gần tới phủ Khai Phong, vợ chồng Nhạc Bất Quần cùng quần đệ tử đề cập tới những nhân vật võ lâm ở phủ này,

Nhạc Bất Quần nói:

- Phủ Khai Phong tuy là một đô thị lớn, nhưng không thích nghề võ. Tỷ như Hoa lão tiêu đầu. Hai lão quyền sư cùng Dự Trung tam anh chưa đáng đứng vào cao thủ hạng nhì võ lâm. Chúng ta ở lại phủ Khai Phong thưởng ngoạn thắng cảnh, chẳng cần bái phỏng bạn hữu làm phiền cho người ta.

Nhạc phu nhân mỉm cười nói:

- Phủ Khai Phong có một nhân vật nổi tiếng, sư ca quên rồi hay sao?

Nhạc Bất Quần ngập ngừng hỏi lại:

- Sư muội nói ai vậy?

Nhạc phu nhân cười đáp:

- Chữa thuốc cho một người lại giết một người. Giết một người lại chữa cho một người. Chữa người giết người phải bằng nhau không chịu lỗ vốn thì sư ca bảo là ai?

Nhạc Bất Quần mỉm cười đáp:

- Sát nhân danh y Bình Nhất Chỉ quả là nhân vật lừng lẫy tiếng tăm. Nhưng chúng ta đến bái phỏng lão nhân gia chưa chắc lão đã chịu tiếp kiến.

Nhạc Linh San lấy làm kỳ hỏi:

- Má má! Tại sao lại kêu bằng sát nhân danh y? Ðã hay giết người thì gọi là danh y sao được?

Nhạc phu nhân mỉm cười đáp:

- Bình lão tiên sinh là một quái... một kỳ nhân trong võ lâm. Tiên sinh rất cao minh về nghề làm thuốc. Bất luận thương thế hay bệnh trầm trọng đến đâu, hễ được lão ra tay cứu trị là khỏi. Nhưng lão tính tình quái dị. Lão nói trên đời nhiều người hay ít người là tự Hoàng thiên cùng Diêm Vương đã tính toán với nhau rồi. Nếu tiên sinh chữa cho nhiều người khỏi bệnh, số người chết tất ít đi thì số người sống phải tăng thêm nhiều, như thế là đắc tội với Diêm Vương. ngày sau tiên sinh chết đi, dù Diêm Vương không hỏi đến thì bọn phán quan tiểu quỉ cũng làm rắc rối và những ngày ở dưới âm cung sẽ phải khó chịu.

Bọn đệ tử nghe phu nhân nói như vậy đều bật cười.

Nhạc phu nhân lại nói tiếp:

- Vì vậy mà lão có lời thề: hễ cứu sống một người thì lại giết chết một người để thay vào. Nghe nói y có treo một tấm biểu trong nhà viết rĩ như sau: "Chữa một người giết một người. Giết một người chữa một người", "Giết người và chữa người phải bằng nhau chứ không để loạn". Tiên sinh bảo có làm như vậy thì

đấng Hoàng Thiên không trách phạt tiên sinh đã sát thương nhân mạng mà Diêm Vương cũng không oán trách tiên sinh cướp mối hàng ở dưới địa phủ.

Quần đệ tử lại cười rộ.

Nhạc Linh San nói:

- Vị Bình Nhất Chỉ đại phu có lý luận hay tuyệt. Nhưng sao tiên sinh lại lấy cái tên kỳ quái như vậy? Chẳng lẽ lão chỉ có một ngón tay thôi hay sao?

Nhạc Bất Quần đáp:

- Bình đại phu đủ cả mười ngón tay. Tiên sinh tự xưng là nhất chỉ có ý nói: giết người hay cứu người cũng chỉ dùng một ngón tay là đủ. Muốn giết người tiên sinh dùng một ngón tay điểm huyệt cho chết còn chữa người tiên sinh dùng một ngón tay để chẩn mạch.

Nhạc phu nhân nói:

- Ủa té ra là thế! Vậy công phu điểm huyệt của tiên sinh chắc là ghê gớm lắm!Nhạc Bất Quần đáp:

- Thực ra không mấy người động thủ ra chiêu với Bình Nhất Chỉ. Những tay hảo thủ võ lâm đều biết tiên sinh rất cao thâm y thuật. Ai cũng lo có một ngày kia phải đến cầu tiên sinh cứu trị vì thế mà không muốn đắc tội với tiên sinh. Những người đến cầu tiên sinh cứu trị cũng là bất đắc dĩ.

Nhạc Linh San lại hỏi:

- Tại sao vậy?

Nhạc Bất Quần đáp:

- Nếu là người võ lâm, tiên sinh ép người đến xin cứu trị phải lập lời trọng thệ khi hết bệnh hoặc khỏi thương thế phải đi giết một người mà tiên sinh chỉ định. Cái đó kêu bằng lấy mạng đổi mạng. Giả tỷ tiên sinh muốn giết người không liên can gì thì còn khá, bằng tiên sinh bảo giết người chí thân hay bạn hữu, có khi đến cả phụ huynh mình thì thật là khó xử.

Quần đệ tử đồng thanh nói:

- Thế thì Bình đại phu đó hẳn thuộc về tà môn.

Nhạc Linh San nói:

- Ðại sư ca! Ðã vậy đại sư ca đến cầu tiên sinh chữa cho.

Lệnh Hồ Xung vẫn ngồi đằng lái tựa vào cửa khoang thuyền nghe sư phụ cùng sư nương nói chuyện sát nhân danh y Bình Nhất Chỉ tính tình quái dị, bây giờ lại nghe tiểu sư muội nói thế liền cười đáp:

- Tiểu huynh chỉ sợ tiên sinh chữa thương cho rồi lại bảo tiểu huynh đi giết tiểu sư muội thì làm thế nào?

Quần đệ tử phái Hoa Sơn đều cười ồ.

Nhạc Linh San cười đáp:

- Bình đại phu chẳng thù oán gì với tiểu muội, có lý đâu hắn lại bắt đại sư ca hạ sát tiểu muội.

Ðoạn nàng quay lại hỏi phụ thân:

- Gia gia! Bình đại phu là người xấu hay người tốt?

Nhạc Bất Quần đáp:

- Nghe nói tiên sinh hỉ nộ thất thường không hắn là chính cũng không hắn là tà và không thể bảo là người tốt hay người xấu được. Nếu bảo tiên sinh tốt thi kêu bằng kỳ nhân mà chê tiên sinh dở thì kêu bằng quái nhân.

Nhạc Linh San nói:

- Hài nhi e rằng lời đồn trên chốn giang hồ thường thổi phồng câu chuyện. Mình đã tới phủ Khai Phong tưởng nên vào bái phỏng Bình đại phu.

Nhạc Bất Quần và Nhạc phu nhân đồng thanh quát:

- Ngươi không được nói càn.

Nhạc Linh San thấy phụ thân cùng mẫu thân cùng lộ vẻ nghiêm trọng thì trong lòng cũng hơi kinh hãi hỏi:

- Có chuyện gì mà quan trọng thế?

Nhạc Bất Quần đáp:

- Ngươi muốn rước vạ vào mình chăng? Nhân vật như vậy có phải ai cũng vào được đâu.

Nhạc Linh San nói:

- Vào ra mắt một lần mà rước vạ vào mình ư? nhất là mình lại không đến cầu tiên sinh trị bệnh thì còn sợ gì?

Nhạc Bất Quần vẻ mặt nghiêm trọng nói:

- Chúng ta đi du sơn ngoạn thủy là hơn, chẳng tội gì rước lấy chuyện thị phi.

Nhạc Linh San thấy phụ thân nổi giận không dám nói nữa nhưng câu chuyện về sát nhân danh y Bình nhất chỏ đã làm cho nàng động tính hiếu kỳ. Quá trưa hôm sau, thuyền tới phủ Khai Phong, nhưng từ bến vào phủ thành còn một quãng đường.

Nhạc Bất Quần cười nói:

- Mé Tây Nam thành Khai Phong có một nơi mà ngày trước nhà họ Nhạc chúng ta lừng danh. Nay mình đến đây tất phải tới đó.

Nhạc Linh San vỗ tay cười nói:

- Hay lắm! Hài nhi biết rồi! Ðó là Chu Tiên trấn, Nhạc bằng cử gia gia đã đánh phá quân Kim một lượt.

Ðã là người võ học, ai đối với việc Nhạc Phi chống họ Kim giữ nước cũng đem lòng kính ngưỡng. Chu Tiên trấn là bãi chiến trường Nhạc Phi thắng địch, dĩ nhiên không ai không muốn đi coi.

Nhạc Linh San liền nhảy tót lên vờ reo:

- Chúng ta đến Chu Tiên trấn trước rồi sẽ vào thành Khai Phong ăn cơm.

Ðoàn người lục tục lên bờ. Chỉ có mình Lệnh Hồ Xung vẫn ngồi đằng lái thuyền không nhúc nhích.

Nhạc Linh San lớn tiếng hỏi:

- Ðại sư ca! Ðại sư ca không đi ư?

Lệnh Hồ Xung từ ngày mất hết nội lực trong mình mỏi mệt, đi lại ngại ngùng. Hắn định bụng để mọi người lên bờ du ngoạn hắn sẽ thừa cơ học khúc "Thanh tâm phổ thiện trú". Hắn thấy Lâm Bình Chi đứng bên Nhạc Linh San ra chiều thân mật thì lòng quặn đau liền nói:

-Tiểu huynh không còn sức không đi được mau lẹ.

Nhạc Linh San nói:

- Vậy đại sư ca ở lại trong thuyền nghỉ ngơi. Tiểu muội vào Khai Phong mua cho đại ca mấy hồ rượu ngon.

Lệnh Hồ Xung đua mắt nhìn Nhạc Linh San sóng vai cùng Lâm Bình Chi đi trước càng tan nát gan vàng. Hắn tự hỏi:

- Sau khi mình học xong khúc "Thanh tâm phổ thiện trú" có thể chữa được thương thế trầm trọng cho mình không? Nhưng trị thương làm chi? Học đàn làm gì?

Hắn đăm chiêu nhìn dòng nước đục sông Hoàng Hà chảy về phía đông. Một lúc sau hắn nghĩ tới con người phải chịu bao nhiêu sự đau khổ. Thành ra nội khí xông lên ngực. Huyệt đan điền và bụng dưới đau nhói.

Nhạc Linh San và Lâm Bình Chi vừa ngắm phong cảnh vừa to nhỏ chuyện trò thì tâm sự lại khác hắn.

Nhạc phu nhân khẽ kéo áo Nhạc Bất Quần khẽ nói:

- San nhi và Bình nhi là đôi nam nữ nhỏ tuổi đi ra ngoài sơn dã thì không sao nhưng vào thành thị lớn có điều không ổn. Chúng ta phải đi giám sát chúng mới được.

Nhạc Bất Quần cười nói:

- Dĩ nhiên chúng ta nhiều tuổi rồi đàn ông đàn bà đi sát nhau cũng chẳng sao.

Nhạc phu nhân cười khanh khách rảo bước cho kịp con gái. Bọn người đều đi nhanh hỏi rõ đường lối đến thắng Chu Tiên trấn. Gần đến thị trấn bỗng thấy bên đường có một tòa miếu lớn đề bốn chữ vàng "Dương tướng quân miếu"

Nhạc Linh San nói:

- Hài nhi biết rồi! Ðây là miếu thờ Dương Tái Hưng tướng quân. Tướng quân chạy lầm vào sông Tiểu Thương rồi bị quân Kim đâm chết.

Nhạc Bất Quần gật đầu nói:

- Ðúng đó! Dương tướng quân bỏ mình vì nước, nên ai cũng đem lòng kính ngưỡng! Chúng ta vào miếu chiêm bái đi, quì lạy anh linh ngài.

Thấy bọn đệ tử còn ở đằng xa, bốn người không chờ nữa vào miếu trước.

Thần tượng Dương Tái Hưng mặt phấn, mình mặc áo giáp bạc anh khí lẫm liệt.

Nhạc Linh San lẩm bẩm:

- Vị tướng quân này thật anh tuấn!

Nàng quay lại ngó Lâm Bình Chi, trong lòng ngấm ngầm so sánh.

Giữa lúc ấy bỗng phái ngoài có người lên tiếng:

- Ta bảo miếu Dương tướng quân nhất định thờ Dương Tái Hưng.

Vợ chồng Nhạc Bất Quần vừa nghe tiếng đều biến sắc đồng thời nắm chuôi kiếm.

Bỗng nghe một người khác nói:

- Trong thiên hạ có rất nhiều tướng quân họ Dương,sao lại nhất định là Dương Tái Hưng? Biết đâu không phải Hậu sơn Kim đao Dương lão linh công hay là Dương lục lang, Dương thất lang...

Một người nữa nói:

- Ðây chi nói là Dương Tướng Quân, vị tất đã phải là Dương linh công, Dương lục lang, Dương thất lang, không chừng là Dương Văn Quảng cũng nên.

Một người khác nói:

- Có lẽ là Dương Tứ lang.

Người đầu tiên cãi:

- Dương Tứ Lang đã đầu hàng Phiên bang, quyết không ai dựng miếu thờ.

Một người khác hỏi:

- Người thất ta đứng hàng thứ tư lại nói chuyện đầu hàng Phiên bang. Phải chăng ngươi có ý mạt sát ta?

Người nói đầu tiên đáp:

- Ngươi đứng hàng thứ tư thi mặc kệ ngươi, có liên quan gì đến Dương Tứ Lang.

Người khác nói:

- Người đứng hàng thứ năm. Dương Ngũ Lang xuất gia ở Ngũ Ðài Sơn, còn ngươi sao chẳng làm hòa thượng chi hết?

Người đầu tiên đáp:

- Ta mà là hòa thượng thì ngươi đầu hàng Phiên bang.

Chương 83: Bách phát đồng tử nhâm vô cương

Bách phát đồng tử nhâm vô cương

Vợ chồng Nhạc Bất Quần mới nghe người lên tiếng lúc đầu đã biết ngay là những quái khách ở Ðào Cốc tới nơi. Khi hai người nghe bọn chúng tranh luận nhau hoài về câu chuyện vớ vẩn thì không còn nghi ngờ gì nữa.

Hai người giơ tay ra hiệu cho con gái cùng Lâm Bình Chi ẩn vào sau thần tượng.

Bỗng nghe Ðào cốc chư quái tiếp tục tranh chấp không ngớt mà vẫn chẳng đi đến kết quả nào?

Nhạc Linh San cười thầm trong bụng:

- Có gì mà phải cãi nhau hoài. Sao không vào coi sẽ biết ngay là Dương Tái Hưng hay Dương Ngũ Lang?

Nhạc phu nhân lắng tai nghe cuộc đối thoại bên ngoài thì chỉ thấy tiếng 5 người, bà cho là Ðào Thực Tiên bị mình đâm quả đã chết rồi.

Sở dĩ bà cùng trượng phu muốn rời xa núi Hoa Sơn là để lẩn tránh bọn Ðào cốc chư quái, phòng họ lên núi trả thù. Không ngờ lại chạm trán nhau ở đây. Tuy hiện giờ chúng chưa phát giác, song lát nữa bọn Lao Ðức Nặc tới nơi thì trốn đâu cho thoát?

Bên ngoài bọn ngũ quái càng cãi nhau kịch liệt. Sau cùng một người nói:

- Chúng ta cứ vào xem tượng phật nào sẽ rõ.

Thế rồi cả năm người ùa vào. Một người lớn tiếng reo:

- A ha! Ngươi hãy coi kìa! Hiển nhiên chẳng phải thần tượng Dương Tái Hưng là gì! Ðúng là Dương Tái Hưng rồi!

Người đó là Ðào Chi Tiên.

Ðào Cán Tiên vò đầu bứt tai cãi:

- Ðây chỉ viết là Dương Công Tái chứ có viết là Dương Tái Hưng đâu. Nguyên vị tướng quân này họ Dương tên là Công Tái. Chà! Dương Công Tái! Cái tên nghe hay dữ!

Ðào Chi Tiên tức quá lớn tiếng:

- Rõ ràng là Dương Tái Hưng, ngươi còn cãi vhầy cãi cối gì nữa! Ai đời lại viết là Dương Công Tái bao giờ?

Ðào Cán Tiên vẫn khăng khăng:

- Nơi đây viết là Dương Công Tái chứ không viết là Dương tái Hưng...

Ðào Căn Tiên xen vào:

- Thế còn ba chữ "Hưng chi thần" là nghĩa làm sao?

Ðào Diệp Tiên đáp:

- Hưng đây đọc là "Hứng". "Hứng" là cao hứng. "Hứng chi thần" là nói tinh thần rất cao hứng. Ồ! Dương Công Tái, thằng lỏi họ Dương chết rồi có người thờ cúng, dĩ nhiên tinh thần gã rất cao hứng.

Ðào Căn Tiên gật đầu nói:

- Phải phải! Ðúng thế thật!

Ðào Hoa Tiên nói:

- Tiểu đệ bảo nơi đây thờ Dương Thất Lang quả đã không lầm. Thế mới biết Ðào Hoa Tiên này kiến thức hơn người.

Ðào Chi Tiên và Ðào Cán Tiên tức giận nói:

- Ðây là Dương Công Trí sao lại nói Dương Thất Lang?

Ðào Hoa Tiên hỏi lại:

- Tam ca! Dương Tái Hưng đứng hàng thứ mấy?

Ðào Chi Tiên lắc đầu đáp:

- Ta không biết.

Ðào Hoa Tiên nói:

- Dương tái Hưng đứng hàng thứ bẩy tức là Dương Thất Lang. Nhị ca! Dương Công Tái đứng hàng thứ mấy?

Ðào Cán Tiên đáp:

- Trước kia ta đã biết nhưng bây giờ quên mất rồi.

Ðào Hoa Tiên nói:

- Tiểu đệ nhớ rõ y đứng hàng thứ bẩy nên gọi là Dương Thất Lang.

Ðào Căn Tiên nói:

- Thần tượng đây nếu là Dương Tái Hưng thì không phải Dương Công Tái, mà là Dương Công Tái thì không phải Dương Tái Hưng. Có lý đâu vừa là Dương Công Tái vừa là Dương Tái Hưng được.

Ðào Diệp Tiên nói:

- Ðại ca còn có chỗ chưa rõ. Chữ "tái" đây nghĩa là gì? "Tái" là ý nói thêm một người nữa. Vậy nhất định là hai người chứ không phải một. Tượng thần là chỉ Dương Công Tái mà cũng là Dương Tái Hưng.

Bốn người kia cùng đồng thanh:

- Có lý! Nói như vậy mới phải.

Ðào Chi Tiên lại lên tiếng:

- Ngươi bảo chữ "tái" làm một người nữa. Thế thì Dương Thất Lang có chữ "thất" cũng thêm bẩy người nữa hay sao?

Ðào Diệp Tiên đáp:

- Phải rồi! Dương Thất lang có bảy đứa con. Ðó là một điều mà ai cũng biết.

Ðào Căn Tiên hỏi:

- Nếu vậy trong tên người nào có chữ "thiên" là người ấy sinh ngàn con mà có chữ "vạn" thì sinh muôn con hay sao?

Năm người đưa câu chuyện mỗi lúc một xa hơn. Nhạc Linh San không nhịn được suýt bật cười, song cố nhẫn nại cho khỏi cười thành tiếng.

Ðào Cốc ngũ quái cãi nhau lúc nữa rồi Ðào Cán Tiên nói:

- Dương Thất Lang ơi là Dương Thất Lang! Thất Lang phù hộ cho sáu anh em lão không chết thì lão sẽ lạy mấy cũng chẳng ăn nhằm gì. Bây giờ hãy nhận tạm một lạy.

Lão nói rồi quì xuống dập đầu lạy.

Vợ chồng Nhạc Bất Quần đưa mắt nhìn nhau lộ vẻ mừng nghĩ bụng:

- Hắn nói vậy thì ra cả người trúng kiếm cũng chưa chết.

Ðào Chi Tiên hỏi:

- Nếu lục đệ chết thì sao?

Ðào Cán Tiên đáp:

- Nếu y chết ta sẽ đập nát thần tượng rồi đi tiểu vào.

Ðào Hoa Tiên nói:

- Dù ca ca có đem thần tượng Dương Thất Lang đập tan tành rồi rưới nuớc tiểu vào hay có lôi đến một nơi nào dơ bẩn hơn phỏng có được ích gì? Lục đệ mà chết thì đằng nào cũng chết rồi. Ca ca dập đầu là thua y rồi.

Ðào Chi Tiên nói:

- Ngươi nói đúng đó! Khoan rồi hãy lạy. Chúng ta đi coi cho rõ thương thế lục đệ có chữa khỏi được hay không đã. Nếu chữa được sẽ trở lại bái thần, bằng không thì đi tiểu vào.

Ðào Căn Tiên nói:

- Nếu chữa được khỏi thì chẳng cần lạy cũng chữa khỏi rồi. Cái lạy đó cũng hóa ra thừa ư. Bằng chữa không khỏi thì làm thế nào cũng chẳng ăn thua gì, chả cần đi tiểu vào làm chi.

Ðào Diệp Tiên nói:

- Lục đệ mà không khỏi mình cũng không đi tiểu để chướng bụng lên mà chết hay sao?

Ðào Căn Tiên buông tiếng khóc ròng nói:

- Lục đệ không sống được nữa rồi. Chúng ta có đi tiểu thì tiểu đi hay để chướng bụng mà chết thì chết đi!

Bốn người kia lại khóc rống lên.

Ðào Chi Tiên bỗng cười rộ nói:

- Giả tỷ Lục đệ không chết mà chúng ta đã khóc thì ra khóc uổng công, há chẳng là ngu lắm ư? Ði đi! Chúng ta đi hỏi cho biết rõ rồi hãy khóc cũng chưa muộn.

Ðào Hoa Tiên nói:

- Câu này nói không trúng cách. Nếu lục đệ không chết mà bảo coi cho biết rõ rồi hãy khóc cũng chưa muộn, mấy chữ "hay khóc cũng chưa muộn" không được. Lục đệ không chết thì còn khóc cái gì?

Năm người vừa tranh luận vừa bước ra khỏi miếu.

Nhạc Bất Quần nói:

- Người đó sống hay chết là một chuyện trọng đại. Ta đi thám thính hư thực. Sư muội! Sư muội cùng San nhi bảo chúng đồ đệ hãy ở lại đây chờ ta.

Nhạc phu nhân nói:

- Một mình sư ca dấn thân vào chỗ nguy hiểm không người tiếp ứng không ổn. Tiểu muội cùng đi với sư ca.

Dứt lời bà chạy ra khỏi miếu.

Trước nay Nhạc Bất Quần mỗi khi gặp việc trọng đại là cùng phu nhân liên thủ giải quyết, bây giờ tiên sinh nghe bà vợ nói vậy biết là ngăn trở không được nên không nói nữa.

Hai người ra khỏi miếu xa trông thấy bọn Ðào cốc ngũ quái đi qua con đường nhỏ đến một khe suối nhỏ, chuyển vào một nơi thung lũng. Hai người không dám đến gần chỉ theo hút xa xa. May ở chỗ năm người vừa đi vừa tranh luận sôi nổi nên tuy ở đằng xa mà vẫn nghe rõ họ đi vè phương nào.

Ðào cốc ngũ quái men theo đường ven núi vượt qua mấy cây liu lớn thi đến một khe suối nhỏ. Trên bờ khe suối này có một gian nhà ngói. Thanh âm Ðào cốc ngũ quái tranh luận đi vào tòa nhà này.

Nhạc Bất Quần khẽ nói:

- Chúng ta vòng ra phía sau nhà.

Rồi thi triển khinh công quanh xa xa vòng ra mé hữu chừng hơn một dậm mới vòng lại.

Sau căn nhà ngói một rặng liu. Vợ chồng Nhạc Bất Quần ẩn vào sau gốc liễu.

Ðột nhiên nghe tiếng Ðào cốc ngũ quái tức giận quát mỗi người một câu:

- Ngươi giết lục đệ ta!

- Sao... còn mổ bụng y ra?

- Phải bắt quân chó má này đền mạng.

- Phải móc ruột gan nó ra.

- Trời ơi! Lục đệ! Lục đệ chết thảm thế này! Chúng ta vĩnh viễn không đi tiểu nữa cho bụng chướng lên mà chết theo một thể.

Vợ chồng Nhạc Bất Quần cả kinh tự hỏi:

- Sao lại có người mổ bụng lục đệ chúng ra?

Hai người cúi xuống đi lần tới dưới cửa sổ nhòm vào trong nhà. Lúc này đã tối lâu, bảy tám ngọn đèn soi sáng nhìn rõ giữa nhà kê một cái giường lớn. Trên giường một người đàn ông trần truồng nằm đó.

Bụng bị người mổ ra vết máu còn be bét đầy giường. Người này hai mắt nhắm nghiền tựa hồ đã chết từ lâu rồi.

Vợ chồng Nhạc Bất Quần nhìn kỹ diện mạo thì đúng là Ðào Thực Tiên mà bữa trước Nhạc phu nhân đã đâm chết trên đỉnh Hoa Sơn.

Ðào cốc ngũ quái vây quang người này, trỏ tay vào một người khá thấp lủn thủn mà béo chùn béo chụt la lối om sòm.Ngươi lùn mập này cao không đầy bốn thước mà lưng rộng gần bốn thước. Ðầu lớn quá cỡ.

Dưới hàm có túm râu như râu chuột. Hắn lắc đầu lắc cổ coi bộ dạng thật buồn cười. hai tay lão đều có máu tươi. Tay phải cầm một thanh đoản đao sáng loáng. Lưỡi dao cũng nhuộm đầy máu.

Hắn trừng mắt lên nhìn Ðào cốc ngũ quái một lúc rồi trầm giọng nói:

- Các ngươi nói thúi quá! Ðã hết lời chưa?

Ðào cốc ngũ quái đồng thanh đáp:

- Nói hết rồi! Ngươi có gì thối thì giở ra đi!

Người lùn đáp:

- Các ngươi rịt thuốc dấu cho y rồi khiêng về đây đường xa vạn dặm cầu ta cứu mạng. Các ngươi đi chậm quá, miệng vết thương đã đóng vảy rồi. Kinh mạch cũng chạy sai đường hết. Muốn cứu sống y thì được, nhưng kinh mạch y rối loạn. Sống mà võ công mất hết lại thành tàn tật không hành động được. Con người đã thành phế nhân như vậy thì chữa sống phỏng có ích gì?

Ðào Căn Tiên nói:

- Tuy thành phế nhân cũng còn hơn chết.

Lão lùn mập tức giận nói:

- Ta không chữa nữa. Chữa mà để thành phế nhân thì lão gia còn gì là mặt mũi. Ta không chữa, nhất định không chữa. Các ngươi đem cái tử thi này khiêng đi. Lão gia quyết tâm không chữa. Tức đến chết người, thật tức đến chết người!

Ðào Căn Tiên hỏi:

- Tiên sinh bảo "tức đến chết người" thì sao không chết?

Ðào Cán Tiên nói:

- Lão không chữa khỏe được lục đệ, sao còn mổ bụng y? Lão... lão...

Người lùn mập hững hờ hỏi lại:

- Ngoại hiệu ta là gì ngươi có biết không?

Ðào Cán Tiên đáp:

- Cái ngoại hiệu chó chết của lão là "Sát nhân danh y"

Vợ chồng Nhạc Bất Quần trong lòng run lên đưa mắt nhìn nhau nghĩ thầm:

- Té ra thằng cha lùn mập hình dung cổ quái này lại là Sát nhân danh y mà tiếng tăm lừng lẫy khắp nơi. Phải rồi! phải rồi người ta đồn trong thiên hạ tinh thâm về y đạo nhất là lão Bình Nhất Chỉ này.

Quái nhân kia bị trọng thương nên bọn họ cầu lão ta đến điều trị là hợp lý lắm.

Bỗng nghe Bình Nhất Chỉ lạnh lùng nói:

- Ngoại hiệu ta là Sát nhân danh y thì có giết một người cũng chẳng lấy chi làm lạ.

Ðào Hoa Tiên nói:

- Giết người có chi là khó? Lão chỉ biết giết người mà không biết chữa cho người sống thì hai chữ danh y thật là uổng.

Bình Nhất Chỉ hỏi:

- Ai bảo ta không chữa cho người được? Bây giờ ta mổ người chết này, tiếp lại kinh mạch, chữa khỏi cho hắn, mà nội ngoại công vẩn còn nguyên như cũ mới đáng là thũ đoạn của Sát nhân danh y.

Ðào cốc ngũ quái cả mừng, đồng thanh nói:

- Té ra tiên sinh có thể cứu sống được lục đệ. Thế thì bọn tại hạ đã trách oan tiên sinh rồi.

Ðào Hoa Tiên hỏi:

- Sao... sao tiên sinh còn chưa ra tay cứu chữa, Lục đệ đã bị tiên sinh mổ bụng ra rồi máu chảy không ngớt, nếu không chữa ngay thì không kịp nữa

Bình Nhất Chỉ hỏi lại:

- Sát nhân danh y là ngươi hay là ta?

Ðào Căn Tiên đáp:

- Dĩ nhiên là tiên sinh, sao còn hỏi làm chi?

Bình Nhất Chỉ nói:

- Nếu là ta thì sao y biết là chữa không kịp? Vả lại ta đã mổ bụng ra tức là chuẩn bị chữa thuốc mà bọn quỉ sứ khả ố các ngươi cứ la lối om sòm thì ta chữa thế nào được? Ta bảo các người đi du ngoạn miếu Dương tướng quân nửa ngày rồi trở lại tới miếu Ngưu tướng quân mà chơi. Sao các ngươi về sớm thế?

Ðào Cán Tiên giục:

- Ra tay chữa thương mau đi! Chính tiên sinh rắc rối còn bảo chúng ta la om sòm.

Bình Nhất Chỉ trợn mắt lên nhìn hắn một lúc rồi đột nhiên lớn tiếng quát:

- Lấy kim chỉ ra đây!

Ðào cốc ngũ tiên cùng vợ chồng Nhạc Bất Quần bị tiếng quát bất thình lình làm cho giật mình.

Bỗng thấy một mụ đàn bà cao nghều mà gầy khắng gầy kheo tiến vào phòng. Tay mụ cầm một cái khay lặng lẽ tiến đặt xuống mặt bàn.

Mụ này trạc ngoại tứ tuần, mặt không chút huyết sắc, hai mắt thâm quầng tựa hồ mình mang trọng bệnh.

Bình Nhất Chỉ hỏi:

- Các ngươi cầu ta cứu sống người này, thế đã biết lề luật của ta chưa?

Ðào Căn Tiên đáp:

- Dĩ nhiên bọn tại hạ biết rồi. Bất luận tiên sinh muốn giết ai thì chỉ bảo một tiếng là sáu anh em tại hạ xin vâng mệnh tức khắc.

Bình Nhất Chỉ nói:

- Vậy thì được rồi. Hiện giờ ta chưa nghĩ ra giết ai. Chờ ta nghĩ ra rồi sẽ bảo các ngươi biết. Bây giờ các ngươi đứng cả sang một bên và cấm không ai được nói một câu. Nếu phát ra nửa tiếng là ta lập tức dừng tay. Tên này sống hay chết ta bỏ mặc không nhìn đến nữa.

Bọn Ðào cốc ngũ quái trước nay không chịu ai đè nén bao giờ mà muốn cho họ tíu tít vâng lời không nói một tiếng là việc khó khăn hơn hết. Sáu anh em nhà này từ thủa nhỏ tới giờ ăn cùng mâm, ngủ cùng bàn, mà trong giấc mơ cũng vẫn tranh chấp nhau, người nào cũng muốn nói. Nhưng thủ túc tình thâm, nói ra một tiếng là lục đệ mất mạng, nên cố gắng nhẫn nại, thậm chi không dám thở mạnh.

Bình Nhất Chỉ lấy một cái kim lón xâu một sợi chỉ to vào. Lão may lại những đường mổ trên bụng Ðào Thực Tiên những ngón tay lão thô kệch và ngắn chũn nhưng động tác của lão cực kỳ tinh xảo vận kim mau lẹ phi thường.

Chỉ trong khoảnh khắc, vết thương dài chín tấc đã khâu xong.

Ðào Thực Tiên vốn dĩ ngất đi rồi nên chẳng rên la chi hết.

Bình Nhất Chỉ xoay tay lại móc nhiều thứ thuốc bột thuốc nước trong những bình sứ bôi vào vết thương.

Lão lại cạy răng Ðào Thực Tiên ra đổ vào mấy thứ thuốc nước. Sau cùng lão dùng mảnh vải ướt lau những vết máu trên mình y.

Mụ đàn bà cao gầy đứng một bên giúp đỡ lấy kim chỉ đưa thuốc. Ðộng tác của mụ xem ra cũng thông thạo lắm.Bình Nhất Chỉ liếc mắt ngó Ðào cốc ngũ tiên thấy năm người máy môi động lưỡi lăm lăm chỉ muốn nói, liền bảo:

- Cha này chưa hồi tỉnh. Các ngươi hãy chờ một lúc cho hắn sống lại rồi nói gì hãy nói.

Năm người lơ láo ngậm miệng coi bộ rất hoạt kê.

Bình Nhất Chỉ hắng dặng một tiếng rồi ngồi xuống một bên.

Ðào cốc ngũ tiên ngơ ngác nhìn nhau không ai dám mở miệng.

Mụ đàn bà thu thập dao kéo kim chỉ đem ra ngoài.

Vợ chồng Nhạc Bất Quần núp bên ngoài cửa sổ dĩ nhiên không lên tiếng mà còn không dám thở mạnh, vì lúc này trong nhà yên lặng như tờ. Phía ngoài cửa sổ mà hơi có một tiếng động tức người trong nhà phát giác ra liền.

Giữa lúc bầu không khí im phăng phắc tưởng chừng kim rơi cũng nghe thấy tiếng thì đột nhiên căn nhà bên cạnh có tiếng người hỏi vọng sang:

- Sư đệ! Liệu sư đệ chữa sống được người chăng?

Bình Nhất Chỉ lên tiếng đáp:

- Dĩ nhiên là chữa sống, chẳng lẽ còn chữa chết người ta sao?

Cánh cửa kẹt mở, một người mập thù lù tiến vào. Người này so với Bình Nhất Chỉ còn cao hơn một chút. Ðầu tóc bạc phơ, da mặt nhăn nheo.

Lão tiến thắng đến bên mình Ðào Thực Tiên, đột nhiên vung tay ra đánh một chưởng thật nặng vào huyệt bách hội hắn.

Sáu người giật mình kinh hãi, đồng thời bật tiếng la hoảng:

- Úi chao!

Sáu người tức bọn Ðào cốc ngũ tiên và cả Ðào Thực Tiên đang nằm thắng cẳng trên giường.

Ðào Thực Tiên bật tiếng la hoảng rồi ngồi nhỏm lên lớn tiếng thóa mạ:

- Mẹ nó chứ! Ta làm gì mà nó đập vào đầu ta?

Lão già tóc bạc cũng văng tục thóa mạ:

- Mẹ quân chó đẻ! Lão gia mà không dùng chân khí đả thông huyệt Bách hội cho thì làm sao khỏi được lẹ thế?

Ðào Thực Tiên hằn học nói:

- Mẹ kiếp! Lão gia khỏi mau hay khỏi chậm thì việc gì đến ngươi?

Lão già tóc bạc cũng mắng lại:

- Mẹ nó chứ! Lão gia cần có việc thương lượng với sư đệ mà ngươi cứ nằm chường xác ra đấy không ngồi dậy thì lão gia biết đợi đến bao giờ?

Ðào Thực Tiên mắng lại:

- Mẹ kiếp! Muốn lão gia đi thì đi ngay chứ có khó gì?

Hắn nói rồi hùng hục đứng dậy rảo bước đi ra.

Ðào cốc ngũ tiên thấy em mình được khỏi mau lẹ, nói đi là đi, thì vừa kinh hãi vừa mừng thầm cũng lục tục theo sau ra cửa.

Vợ chồng Nhạc Bất Quần trong lòng cực kỳ kinh hãi nghĩ thầm:

- Y thuật của Bình Nhất Chỉ quả nhiên thần sầu quỉ khóc mà nội lực của sư huynh lão cũng thật ghê gớm! Lão vừa phóng chưởng đánh vào huyệt Bách hội của Ðào Thực Tiên nhất định đã đem nội lực cực kỳ hùng hậu trút vào trong người hắn mới làm cho hắn tỉnh lại ngay được.

Hai người đang do dự chưa biết hành động thế nào thì thấy bọn Ðào cốc lục tiên đã đi xa rồi. Còn lão già tóc bạc ở lại trong nhà ngồi đối diện với Bình Nhất Chỉ.

Nhạc Bất Quần và Nhạc phu nhân đã biết nội công hai anh em lão rất cao thâm nên không dám bỏ đi ngay. Vợ chồng tiên sinh chắc rằng mình chưa bị hai anh em phát giác, nên nán lại một chút để chờ cơ hội thuận tiện sẽ ra đi.

Bỗng nghe lão già tóc bạc hỏi:

- Sư đệ sai bọn Ðào cốc lục quái đi giết ai thế?

Bình Nhất Chỉ đáp:

- Tiểu đệ chưa nghĩ ra. Sư ca! Theo ý sư ca thì nên sai họ đi giết người nào cho phải?

Lão tóc bạc đáp:

- Ta biết chủ ý quỉ quái trong bụng sư đệ thế nào được?

Lão ngừng lại một chút rồi nói tiếp:

- Ta đoán sư đệ muốn lợi dụng bọn họ sai đi lấy báu vật ở cung Thiên Thu cho sư đệ. Có đúng thế không?

Bình Nhất Chỉ hắng dặng một tiếng rồi hỏi lại:

- Ðến cung Thiên Thu lấy báu vật ư? Bạch Phát đồng tử (tóc bạc mà còn trẻ nít) đã có ý muốn đến cung Thiên Thu trên đời này còn ai dám tranh với sư ca nữa?

Nhạc Bất Quần nghe nói tới đây liền nhìn vợ gật đầu mấy cái. Tiên sinh bụng bảo dạ:

- Té ra gã này là Bạch Phát đồng tử Nhâm Vô Cương. Ta nghe nói lão giết người không chớp mắt, nổi tiếng là một tay tâm địa độc ác. Có điều gần 20 năm nay ta không nghe thấy tên tuổi lão nữa. Ai ngờ

lão chính là sư huynh Sát y danh nhân Bình Nhất Chỉ.

Nhạc phu nhân không hiểu lai lịch Bạch Phát đồng tử, nhưng thấy da mặt trượng phu chuyển động, mắt lộ vẻ khiếp sợ thì biết lai lịch lão không phải tần thường. Bà nóng lòng muốn biết nhưng không dám mở miệng hỏi.

Bạch Phát đồng tử cười hì hì, khoa chân múa tay như tính ngây thơ của trẻ nít. Lão nói:

- Sư đệ! Lần trước cung Thiên Thu mở cửa, nhưng "Long trượng chưởng" của ta mới bắt đầu luyện. Ta tự biết mình không thể lên được, phải có công chờ đợi 30 năm đằng đẵng cho tới ngày nay đâu phải chuyện d dàng. Dĩ nhiên ta muốn thử đi một chuyến. Thực ra có sư đệ cùng đi càng tốt. Anh em mình liên thủ với nhau dĩ nhiên thanh thế mạnh hơn một người nhiều.

Bình Nhất Chỉ đáp:

- Chịu thôi! Chịu thôi! Tiểu đệ không đến cung Thiên Thu thì đôi ta còn tình nghĩa anh em. Nếu tiểu đệ cũng nổi lòng tham muốn thì e rằng chưa rời khỏi Chu Tiên trấn đã mất mạng vói "Long trượng chưởng" của đại ca rồi. Trên đời này làm gì có sát nhân danh y thứ hai. Ðầu tiểu đệ bị chưởng lực của đại ca đánh vỡ rồi thì ai chữa cho tiểu đệ?

Nhâm Vô Cương cười nói:

- Người nào trúng phải "Long Trượng chưởng" của ta thì chính Sát nhân danh y là sư đệ tự mình ra tay điều trị cũng vị tất đã cứu sống được.

Bình Nhất Chỉ nói:

- Ðúng thế! Giết người thì dễ cứu người mới khó. Ðịnh lý này từ ngày xưa để lại vẫn không thay đổi.

Nhâm Vô Cương nói:

- Cái đó không thể lấy định luật mà nói được. Cần phải biểu người muốn giết là ai, muốn cứu là ai.

Tỷ như muốn hạ sát Bạch Phát đồng tử thì e rằng không phải chuyện dễ.

Bình Nhất Chỉ nói:

- Ðúng lắm! Ðúng lắm! Chả thế mà trên chốn giang hồ không biết bao nhiêu người muốn băm vằm Nhâm sư huynh ra làm trăm ngàn mảnh mà sư huynh vẫn sống cho đến thủa bạc đầu, xem chừng còn cơ sống được bảy tám chục năm nữa.

Nhâm Vô Cương cười ha hả nói:

-Năm nay ta đã 74 tuổi mà sống thêm bảy tám chục năm nữa há chẳng biến thành yêu quái hay sao?

Bình Nhất Chỉ hỏi:

- Sư ca! Bây giờ tiểu đệ lại chữa bệnh cho một người. Sư ca có muốn đi với tiểu đệ thì đi.

Nhâm Vô Cương cười đáp:

- Ngồi lì trong cái nhà ba gian nhỏ bé của sư đệ này thì buồn đến chết mất. Vậy ta theo sư đệ càng hay.

Hai người vừa đi vừa nói chuyện đến một căn nhà khác.

Nhạc Bất Quần ngó bà vợ giơ tay ra hiệu. Hai người liền lẳng lặng ra đi. Khi rời khỏi căn nhà mấy chục trượng mới dám bước nhanh.

Nhạc phu nhân hỏi:

- Nội công lão Bạch phát đồng tử kia dường như còn cao thâm hơn Sát nhân danh y nhiều. Hai người này thuộc môn phái nào?

Nhạc Bất Quần đáp:

- Nghe nói sư phụ Bình Nhất Chỉ là một lão đạo sĩ ẩn cư trên núi Phục Ngưu, còn lão ở môn phái nào, lai lịch ra sao, thì trong võ lâm thì chẳng một ai hay.

Nhạc phu nhân nói:

- Coi hành động của hai lão này thì đúng là thuộc phe tà nhiều hơn phe chính.

Nhạc Bất Quần nói:

- Ðào cốc lục tiên hiện đã tới đây thì phủ Khai Phong lắm chuyện rắc rối. Chúng ta sớm đi thì hơn, đừng giăng mắc với họ nữa.

Nhạc phu nhân hắng dặng một tiếng ra chiều buồn bã. Mấy tháng nay trượng phu bà là chưởng môn một phái trong Ngũ nhạc kiếm phái phải chịu bao phen nhục nhã. Ðịa vị tôn trọng như vậy mà phải ẩn lánh nay đây mai đó. Thiên hạ bao la bát ngát tựa hồ không tìm được một chỗ yên thân thì bà không phiền muộn thế nào được.

Tuy hai ông bà không nói gì, nhưng h đề cập chuyện này là muốn tránh đi thật xa để khỏi phiền lụy.

Chỉ trong khoảnh khắc hai người về tới miếu Dương tướng quân thấy Nhạc Linh San, Lâm Bình Chi, Lao Ðức Nặc và quần đệ tử đang chờ trong hậu điện. Người nào cũng tỏ vẻ xao xuyến không được yên lòng.

Nhạc Bất Quần ra lệnh:

- Về thuyền cả đi!

Mọi người đều biết Ðào cốc ngũ quái hiện đang ở gần đây, nên không ai hỏi gì nữa, cùng nhau lật đật về thuyền.

Lao Ðức Nặc đã hiểu ý sư phụ liền bảo nhà đò:

- Chúng ta gặp việc gấp không thể nấn ná ở lại Khai Phong. Vậy nhổ neo cho thuyền chạy ngay!

Nhà đò lấy làm kỳ đáp:

- Ở lại Khai Phong một đêm nữa không hay sao? Nước sông Hoàng Hà chảy xiết mà thuyền đi đêm rất nguy hiểm. Ðể sáng mai khởi hành sớm là hơn. Có nấn ná lại một đêm cũng chẳng là bao.

Lao Ðức Nặc lấy một đỉnh bạc năm lạng đưa cho nhà đò nói:

- Thưởng cho ngươi hai lạng, Nhổ neo ngay bây giờ, không thể trì hoãn được.

Nhà đò coi đỉnh bạc khá nặng, huống chi bọn khách này bất luận nam nữ đều đeo kiếm kè kè bên mình. Hắn xem chừng không vâng theo cũng chẳng được liền ngỏ lời cảm ơn cầm ấy đỉnh bạc, lăng xăng chạy ra đầu thuyền nhổ sào.

Giữa lúc ấy, bỗng nghe Ðào cốc ngũ tiên lớn tiếng hô hoán:

- Lệnh Hồ Xung! Lệnh Hồ Xung! Ngươi ở đâu?

Vợ chồng Nhạc Bất Quần và đệ tử phái Hoa Sơn đều cả kinh thất sắc.

Chương 84: Bình Nhất Chỉ cũng đành thất thủ

Bình Nhất Chỉ cũng đành thất thủ

Mọi người thấy cả thẩy bảy nhân vật lật đật chạy tới bến thuyền. Bảy nhân vật này là Ðào cốc ngũ tiên và Nhâm Vô Cương cùng Bình Nhất Chỉ.

Ðào cốc ngũ tiên còn ở đằng xa đã nhìn thấy vợ chồng Nhạc Bất Quần liền lớn tiếng reo hò. Năm người vọt tới rồi nhảy xuống thuyền.

Nhạc phu nhân rút trường kiếm ra nhằn đâm vào trước ngực Ðào Cán Tiên.

Nhạc Bất Quần không để cho bà phóng tới đã giơ trường kiếm lên gạt đánh choang một tiếng.

Tiên sinh đè lưỡi kiếm của phu nhân xuống, đoạn đưa tay trái ra nắm lấy thanh trường liếm của bà khẽ bảo:

- Không nên lỗ mãng!

Tiên sinh đã lượng biết thế địch. Ðào cốc ngũ quái mà đồng thời xô tới thì bên mình có đả thương một hai người, chung qui vẫn không chống nổi.

Bỗng thấy đầu thuyền chúi xuống. Ðào cốc lục tiên đã nhảy xuống thuyền đứng đó.

Ðào Căn Tiên lớn tiếng gọi:

- Lệnh Hồ Xung! Ngươi ẩn chỗ nào? Sao không chường mặt ra đi?

Lệnh Hồ Xung tức giận quát hỏi:

- Ta sợ gì các ngươi mà phải ẩn lánh?

Ðột nhiên con thuyền nghiêng về mé tả. Bọn nữ đệ tử sợ hãi thét lên lanh lảnh.

Con thuyền tròng trành nghiêng về mé tả, nước sóng ùa vào. May mắn thuyền chỉ nghiêng đi một cái rồi trả lại lệch sang mé hữu ngay. Tiếp theo lắc lư một hồi rồi yên lại.

Ðầu thuyền thêm ra hai người là Sát nhân danh y Bình Nhất Chỉ và sư huynh y là Bạch phát đồng tử Nhâm Vô Cương.

Hai lão này thấp lùn nhưng mập thù lù, mỗi người nặng ít ra ngoài hai trăm cân.

Con thuyền này khá lớn trọng tải đến mấy vạn cân thì có thêm bốn năm trăm cân nữa cũng chẳng thấm thía gì. Sở dĩ thuyền bị xiêu đi là vì hai anh em lão này đồng thời phát huy nội công thâm hậu theo phép "thiên cân trụy" nhảy xuống.

Nhạc Bất Quần trong lòng ngấm ngầm kinh hãi tự hỏi:

- Ta cùng sư muội vừa mới về thuyền mà sao hai lão đã theo về tới đây ngay được? Phải chăng họ đã phát giác ra tung tích mình từ lúc ẩn ở phía bên ngoài cửa sổ? Nguyên bọn Ðào cốc ngũ quái đã khó lòng đối phó nổi, còn thêm hai nhân vật lợi hại này thì e rằng vợ chồng mình sẽ bỏ mạng ở phủ Khai Phong này mất.

Bỗng nghe Bình Nhất Chỉ hỏi:

- Ở đây vị nào là Lệnh Hồ huynh đệ?

Lão hỏi bằng một giọng rất ôn tồn lịch sự.

Lệnh Hồ Xung khoan thai bước ra đầu thuyền đáp:

- Chính là tại hạ! Xin hai vị cho biết tôn tính đại danh và cho hay có điều chi dạy bảo?

Bình Nhất Chỉ ngắm nghía chàng từ đầu xuống đến gót chân rồi nói:

- Có người ủy thác lão phu đến trị thương cho huynh đệ.

Lão đặt một ngón tay lên chỗ kinh mạch ở cổ tay Lệnh Hồ Xung.

Ðột nhiên lão nhăn mặt khẽ la một tiếng:

- Ái chà!

Lát sau cặp lông mày nhăn tít lại, lão bật tiếng la hoảng:

- Úi chao!

Lão ngửng mặt lên nhìn trời tay trái không ngớt vò đầu bứt tai lẩm bẩm:

- Lạ thiệt! Lạ thiệt!

Hồi lâu Bình Nhất Chỉ chẩn mạch tay bên kia cho Lệnh Hồ Xung.

Ðột nhiên lão hắt hơi rồi nói:

- Lạ quá! Bình sinh lão phu chưa từng thấy ai lâm vào tình trạng này.

Ðào Căn Tiên không nhịn được lên tiếng:

- Có chi mà quái lạ? Tâm kinh gã bị thương. Tại hạ đã dùng chân khí điều trị cho gã.

Ðào Cán Tiên cãi:

- Ðại ca còn cố chấp gã thụ thương ở tâm kinh ư? Hiển nhiên phế kinh gã không ổn. Giả tỷ tiểu đệ không thúc đẩy chân khí đả thông những huyệt đạo vào phế kinh thì liệu gã còn sống được đến bữa nay không?

Tiếp theo Ðào Chi Tiên, Ðào Diệp Tiên, Ðào Hoa Tiên cũng mồm năm miệng mười cãi vã om sòm. Người nào cũng tự cho mình là phải và có công lớn trong việc cứu trị Lệnh Hồ Xung.

Bình Nhất Chỉ đột nhiên quát lớn:

- Thối lắm! Thối lắm!

Ðào Căn Tiên cũng tức giận mắng trả:

- Chính lão mới ăn nói thối hoắc lại còn bảo anh em ta nói thối lắm là nghĩa làm sao?

Bình Nhất Chỉ nói:

- Cả sáu anh em ngươi đều thúi lắm! Trong người Lệnh Hồ Xung có hai luồng chân khí tương đối mạnh hơn giường như của Bất Giới hòa thượng trút vào. Ngoài ra còn sáu luồng nữa sút kém chắc là của bọn ngốc dại các ngươi.

Vợ chồng Nhạc Bất Quần đưa mắt nhìn nhau, bụng bảo dạ:

- Lão Bình Nhất Chỉ này quả nhiên danh bất hư truyền. Lão mới chẩn mạch đã phát giác trong mình Xung nhi có tám luồng chân khí khác nhau. Cái đó cũng chưa có chi làm kỳ. Kỳ ở chỗ lão biết cả lai lịch những luồng chân khí và nói huỵch toẹt hai luồng chân khí của Bất Giới hòa thượng.

Ðào Cán Tiên thấy Bình Nhất Chỉ nói vật tức quá lớn tiếng hỏi:

- Tại sao ngươi bảo chân khí của sáu anh em ta sút kém thua lão trọc Bất Giới? Hiển nhiên phe chúng ta mạnh mà lão trọc yếu.

Bình Nhất Chỉ cười nói:

- Ngươi nói thế mà không biết ngượng mặt? Chân khí một mình lão kiềm chế được cả bọn ngươi sáu người. Vậy mà các ngươi đòi mạnh hơn người ta ư?

Ðào Hoa Tiên vẫn không chịu thua. Hắn cũng đưa một ngón tay đặt vào cổ tay Lệnh Hồ Xung làm bộ chẩn mạch rồi nói:

- Theo chỗ ta chẩn mạch thì rõ ràng chân khí của Ðào cốc lục tiên đã đè bẹp chân khí của Bất Giới hòa thượng không sao cọ quậy được.

Ðột nhiên hắn thét lên một tiếng, ngón tay đang chẩn mạch tưởng như bị ngoạm một miếng.

Hắn hốt hoảng rụt tay về la lối:

- Úi chao! Mẹ cha nó!

Bình Nhất Chỉ cười ha hả ra vẻ rất đắc ý.

Mọi người đều hiểu lão đã phát huy nội công thượng thặng mượn thân thể Lệnh Hồ Xung làm nơi truyền nội lực để hất mạnh Ðào Hoa Tiên.

Bình Nhất Chỉ cười một lúc rồi nghiêm nét mặt lại nói:

- Các ngươi hãy vào trong khoang thuyền chờ đợi. Không ai được lên tiếng.

Ðào Diệp Tiên cãi:

- Ngươi làm việc ngươi, ta có tự do của ta. Sao bọn ta lại phải nghe ngươi?

Bình Nhất Chỉ hỏi:

- Các ngươi đã thề với ta là đi giết một người. Có đúng thế không?

Ðào Chi Tiên xen vào:

- Ðúng thế! Chúng ta chỉ hứa với ngươi là đi giết một người, chứ không hứa phải nghe lời ngươi.

Bình Nhất Chỉ hỏi vặn:

- Nghe hay không nghe lời ta là tùy ở các ngươi. Nhưng nếu ta bảo các ngươi đi giết Ðào Thực Tiên trong bọn Ðào cốc lục tiên thì các ngươi tính sao?

Ðào cốc ngũ tiên đồng thanh lớn tiếng la:

- Có lý nào thế được? Ngươi vừa cứu sống y. Sao bây giờ lại bảo chúng ta đi giết y?

Bình Nhất Chỉ hỏi:

- Năm các ngươi đã lập lời trọng thệ với ta như thế nào? Ðào Căn Tiên đáp:

- Anh em chúng ta ưng thuận với ngươi trường hợp ngươi cứu sống được lục đệ thì ngươi có quyền muốn bảo chúng ta đi giết một người, bất cứ là ai ta cũng tuân theo, không được chối từ.

Bình Nhất Chỉ lại hỏi:

- Ðúng thế! Vậy ta đã cứu sống lục đệ các ngươi chưa?

Ðào Căn Tiên đáp:

- Ngươi cứu sống rồi.

Bình Nhất Chỉ hỏi:

- Hắn có phải là người không?

Ðào Căn Tiên đáp:

- Dĩ nhiên y là người, chẳng lẽ lại là quỉ được ư?

Bình Nhất Chỉ nói:

- Hay lắm! Ta bảo các ngươi đi giết một người mà người ấy là Ðào Thực Tiên.

Ðào cốc ngũ tiên ngơ ngác nhìn nhau. Ai nấy đều ngạc nhiên không bút nào tả xiết, nhưng đều cứng họng không biết nói sao?

Bình Nhất Chỉ bảo:

- Giả tỷ các ngươi không muốn giết Ðào Thực Tiên, ta cũng có thể bỏ qua cho, nhưng các ngươi có chịu nghe lời ta không đã? Bây giờ ta bảo các ngươi là phải vào trong khoang thuyền ngồi yên, không được náo loạn.

Ðào cốc ngũ tiên líu ríu vâng lời. Chỉ trong chớp mắt, cả năm người đã hai tay bó gối ngồi nghiêm trang một phép, không dám nói năng mà cũng không nhúc nhích.Lệnh Hồ Xung hỏi:

- Bình tiền bối! Vãn bối nghe tiền bối trị bệnh cứu mạng cho ai đều phải y theo phép là được cứu sống rồi người đó phải vâng lệnh tiền bối đi giết một người thay vào. Có đúng thế không?

Bình Nhất Chỉ đáp:

- Phải rồi! Ðúng có lệ như vậy.

Lệnh Hồ Xung nói:

- Vãn bối không muốn giết người, vậy tiền bối đừng chữa bệnh cho vãn bối nữa.

Bình Nhất Chỉ nghe thấy hắn nói vậy bật tiếng la:

- Ủa!

Nhâm Vô Cương cũng đẳng hắng một tiếng chứ không nói gì.

Bình Nhất Chỉ đưa cặp mắt soi mói ngó Lệnh Hồ Xung từ đầu xuống đến gót chân tựa hồ quan sát một sự vật gì rất ly kỳ cổ quái. Hồi lâu lão mới lên tiếng:

- Lão phu nói cho tiểu ca hay hai điểm: một là bệnh thế tiểu ca rất trầm trọng lão phu không chữa khỏi được. Hai là dù lão phu có chữa khỏi tiểu ca thì người khác ưng chịu đi giết người, không cần chính tiểu ca phải ra tay.

Lệnh Hồ Xung từ ngày bị Nhạc Linh San thay đổi tình yêu, tuy hắn không còn gì là sinh thú nữa nhưng đột nhiên hắn nghe vị danh y có thể cải tử hồi sanh này mà đối với bệnh trạng của hắn đành chịu bó tay không chữa khỏi được trong lòng hắn không khỏi nẩy mối thê lương vô hạn.

Nhâm Vô Cương hỏi:

- Sư đệ! Ai đã ủy thác sư đệ trị bệnh cho vị tiểu ca này? Người nào mà oai thế? Mời sát nhân danh y đến tận chỗ bệnh nhân chẩn mạch?

Bình Nhất Chỉ lắc đầu đáp:

- Tiểu đệ không chữa hết được bệnh y, trong lòng rất lấy làm xấu hổ, còn nhắc tới làm chi?

Nhâm Vô Cương lại hỏi:

- Người mười phần chết chín sư đệ còn cứu sống được. Tiểu ca đây có phải người chết rồi đâu mà sao sư đệ không chữa khỏi.

Bình Nhất Chỉ đáp:

- Trong người y có tám luồng chân khí khác nhau trục không ra, không hóa tán mà cũng không kiềm chế được mới thật là khó.

Nhâm Vô Cương nói:

- Có chuyện ghê gớm vậy ư?

Hai tay lão nắm lấy huyệt mạch môn Lệnh Hồ Xung một lúc rồi buông ra, hắng giọng luôn mấy tiếng chứ không nói gì.

Bình Nhất Chỉ nói:

- Lệnh Hồ huynh đệ! Lão phu chịu lời ủy thác của người ta trị bệnh cho huynh đệ. Chẳng phải lão phu không chịu gắng sức hết lòng thực tình bệnh trạng của huynh đệ có liên quan đến chân khí nội lực, chẳng thể dùng phép châm cứu hay dược vật để đi tới hiệu quả được. Từ ngày lão phu biết làm thuốc đến nay, chưa từng gặp hiện tượng này bao giờ. Lão phu không làm gì được thật là hổ thẹn muôn vàn!

Lão vừa nói vừa thò tay vào bọc lấy chiếc bình sứ, móc mười viên thuốc hoàn mầu hồng, rồi nói tiếp:

- Mười viên thuốc "trấn tâm lý khí hoàn" này gồm những dược vật trân quí mà cách chế luyện không phải dễ dàng. Cứ mười ngày tiểu ca lại uống một viên và có thể kéo dài sinh mệnh được trăm ngày.

Lệnh Hồ Xung đưa hai tay ra đón lấy nói:

- Ða tạ Bình tiền bối.

Bình Nhất Chỉ xoay mình toan lên bờ. Bỗng lão quay đầu lại nói:

- Trong bình này còn hai viên nữa xin tặng nốt tiểu ca.

Lệnh Hồ Xung không đón lấy nữa đáp:

- Tiền bối đã thận trọng như vậy tất nhiên là một thứ dược hoàn rất quí và linh nghiệm. Xin tiền bối lưu lại đề phòng khi cứu người. Vãn bối có sống thêm được mấy chục ngày nữa cũng chẳng ích gì cho mình hay lợi cho ai.

Bình Nhất Chỉ nghẹo đầu ngó hắn một lần nữa rồi nói:

- Tiểu ca không để tâm gì đến chuyện sống chết. Ðúng là bản sắc của đại trượng phu. Không trách người ta đem lòng kính phục.

Ðoạn lão quay lại gật Nhâm Vô Cương. Hai người cùng lên bờ đi tuốt, chớp mắt đã không thấy tung tích đâu nữa. Hai lão này nói đến là đến nói đi là đi, không đếm xỉa gì đến Nhạc Bất Quần chưởng môn phái Hoa Sơn.

Nhạc Bất Quần cũng có ý tức mình nhưng vướng có năm lão hung thần ngồi trong khoang nên đành chịu thua.

Ðào cốc ngũ tiên ngồi không nhúc nhích nghiêm chỉnh như các nhà sư nhập định. Nếu bảo nhà đò khởi hành thì đem cả năm lão chúa ôn đi. Bằng không chẳng biết họ ngồi đến bao giờ cũng chẳng hiểu họ có báo thù Nhạc phu nhân đã đâm Ðào Thực Tiên một kiếm không.

Nhạc Bất Quần rất lấy làm khó nghĩ. Lão không sao đoán được Ðào cốc ngũ quái sắp có hành động gì?

Bọn Lao Ðức Nặc, Nhạc Linh San đã nhìn thấy thảm cảnh Thành Bất Ưu bị bọn họ xé xác, bây giờ nghĩ đến hãy còn bở vía. Mọi người ngơ ngác nhìn nhau không ai dám dòm ngó vào năm người kia.

Lệnh Hồ Xung xuay mình tiến vào trong khoang thuyền cất tiếng hỏi:

- Ô hay! Các người ngồi đây làm gì thế này?

Ðào Căn Tiên ngớ ngẩn đáp:

- Chỉ ngoan ngoãn ngồi đây chứ chẳng làm gì hết.

Lệnh Hồ Xung nói:

- Chúng ta sắp khởi hành. Mời các vị lên bờ đi!

Ðào Căn Tiên nói:

- Bình Nhất Chỉ đại phu đã bảo chúng ta phải ngoan ngoãn vào ngồi trong khoang thuyền không được cử động mà cũng không được nói gì. Nếu không tuân lời thì đại phu bắt chúng ta phải đi giết lục đệ Ðào Thực Tiên. Vì thế mà chúng ta phải riu ríu vâng lời không dám nói năng mà cũng không dám vọng động.

Lệnh Hồ Xung không nhịn được phải phì cười nói:

- Bình đại phu lên bờ đi rồi. Các ngươi muốn cử động và nói huyên thuyên cũng được.

Ðào Hoa Tiên lắc đầu đáp:

- Không được! Vạn nhất mà đại phu ngó thấy chúng ta loạn thuyết loạn động thì nguy hại đến việc lớn.
Giữa lúc ấy đột nhiên trên bờ có tiếng người ấm ớ la lên:

- Năm cái quái thai người chẳng ra người quỉ chẳng ra quỉ hiện ở chỗ nào?

Ðào Căn Tiên lên tiếng:

- Hình như họ kêu chúng ta.

Ðào Cán Tiên nói:

- Có phải họ kêu bọn ta đâu? Sao bọn ta lại người không ra người quỉ không ra quỉ?

Người trên bờ lại hô hoán:

- Trên này lại còn một quái thai người không ra người mà quỉ không ra quỉ mà Bình đại phu vừa mới trị thương cho. Các ngươi có lấy không? Nếu không lấy thì ta quẳng xuống sông Hoàng Hà để nuôi cá mập!

Ðào cốc ngũ tiên nghe nói vậy đồng thanh thưa lên một tiếng rồi sắp hàng từ trong khoang thuyền nhảy vọt lên bờ.

Bỗng thấy một mụ đàn bà đứng tuổi lúc trước đã giúp việc cho Bình Nhất Chỉ đứng sừng sững ngay đó. Tay trái mụ đưa ngang ra cầm kột cái giá gỗ. Ðào Thực Tiên nằm thẳng cẳng trên giá.

Mụ này nét mặt có vẻ ốm o mà khí lực rất mạnh. Nguyên Ðào Thực Tiên đã nặng dư trăm cân lại còn thêm cái giá gỗ mà một tay mụ cầm nhấc bổng lên được coi nhẹ như không.

Ðào Căn Tiên vội nói:

- Dĩ nhiên là ta tiếp thu, khi nào lại bỏ y?

Ðào Cán Tiên nói:

- Mụ vừa mở miệng đã mắng người. Sao lại bảo bọn ta nguời không ra người quỉ không ra quỉ?

Ðào Thực Tiên nằm duỗi dài trên giá gỗ cũng lên tiếng:

- Tướng mạo mụ vị tất đã đẹp gì hơn chúng ta.

Nguyên Ðào Thực Tiên được Bình Nhất Chỉ khâu vết thương rồi, uống linh đan diệu dược. Sau Nhâm Vô Cương lại đập đỉnh đầu trút chân khí vào trong người, lúc ấy hắn dậy đi ngay được. Nhưng vì mất huyết quá nhiều, hắn đi chưa được bao xa lại ngất xỉu rồi mụ đàn bà đem hắn đi. Tuy hắn bị thương nặng, nhưng miệng vẫn nói được. Khi nào hắn chịu nhường nhịn mụ đàn bà kia, mới lên tiếng tranh biện.

Mụ đàn bà lạnh lùng hỏi:

- Các người có biết Bình đại phu sợ nhất cái gì không?

Ðào cốc lục tiên đồng thanh hỏi lại:

- Ta không biết! Ðại phu sợ cái gì?

Mụ đàn bà đáp:

- Ðại phu sợ nhất là bà vợ.

Ðào cốc lục tiên phá lên cười nói:

- Ha ha! Con người chẳng biết sợ trời đất là gì mà lại sợ mụ vợ! Trời ơi! Thật là buồn cười bể bụng.

Mụ đàn bà hờ hững nói:

- Có chi đáng cười? Ta chính là vợ đại phu.

Ðào cốc lục tiên tiu nghỉu không ai dám nói gì nữa. Mụ đàn bà lại tiếp:

- Ta bảo đại phu cái gì không khi nào y dám trái lệnh. Ta muốn giết ai là y sai các người đi giết ngay.

Ðào cốc lục tiên đồng thanh lễ phép nói:

- Dạ dạ! Không hiểu Bình phu nhân muốn giết người nào?

Mụ đàn bà đưa mục quang nhìn vào khoang thuyền từ Nhạc Bất Quần qua Nhạc phu nhân rồi từ Nhạc phu nhân tới Nhạc Linh San.

Mọi người thấy thế đều sởn gai ốc, vì họ biết rằng hễ mụ đàn bà xấu xa sắc mặt lợt lạt này mà trỏ vào ai là lập tức Ðào cốc lục tiên xé xác người đó. Ngay đến Nhạc Bất Quần là tay cao thủ xuất chúng, e rằng cũng không tránh khỏi độc thủ của ngũ quái.

Mụ đàn bà từ từ thu nhãn quang về lại chăm chú nhìn ngó Ðào cốc lục tiên.

Lục quái trống ngực đánh thình thình. Mụ đàn bà vừa hừ một tiếng Ðào cốc lục tiên đã vâng dạ rối rít. Mụ đàn bà lại hừ tiếng nữa cho Ðào cốc lục tiên vâng dạ một hồi rồi mới nói:

- Bây giờ ta chưa nghĩ ra giết ai, có điều Bình đại phu đã dặn trong thuyền này có vị Lệnh Hồ tiên sinh, đích danh là Lệnh Hồ Xung gì đó là nhân vật mà y rất kính trọng, các ngươi phải phục thị tiên sinh cho đến chết. Tiên sinh bảo gì các ngươi phải nghe lời không được trái lệnh.

Ðào cốc lục tiên chau mày hỏi:

- Phải phục thị y đến chết mới thôi ư?

Bình phu nhân đáp:

- Phải rồi! Các ngươi phục thị tiên sinh cho đến chết, nhưng tiên sinh sống bất quá chỉ trong vòng một trăm ngày. Trong thời gian một trăm ngày này, các ngươi nhất thiết phải nghe lời tiên sinh sai bảo.

Ðào cốc lục tiên nghe nói Lệnh Hồ Xung chỉ còn sống được một trăm ngày nữa thì thích quá reo lên:

- Phục thị y một trăm ngày thì chẳng khó gì!

Lệnh Hồ Xung dưới thuyền nói vọng lên:

- Tình ý của Bình tiền bối, vãn bối cảm kích vô cùng! Nhưng vãn bối không dám phiền Ðào cốc lục tiên chiếu cố và xin lục tiên cứ ở trên bờ. Vãn bối xin cáo từ đây.

Bình phu nhân mặt lạnh như tiền không lộ vẻ chi mừng hay giận. Mụ nói:

- Bình đại phu có nói nội thương của Lệnh Hồ huynh đệ là do sáu quái thai này gây ra. Chẳng những chúng làm hại mạng sống của Lệnh Hồ huynh đệ mà còn khiến cho Bình đại phu phải mất mặt vì không chữa được thương thế cho huynh đệ và không trọn lời ủy thác của người khác. Vậy cần phải phạt bọn lục quái này mới được. Lẽ ra Bình đại phu đã chiếu lời thề của chúng bắt giết một tên trong bọn lục quái, nhưng rồi khoan hồng cho chúng chỉ bắt chúng phục thị Lệnh Hồ huynh đệ mà thôi.

Mụ ngừng lại một lúc rồi nói tiếp:

- Sáu cái quái thai này mà không nghe lời Lệnh Hồ huynh đệ thì Bình đại phu lập tức giết một tên trong bọn.

Ðào Hoa Tiên nói:

- Lệnh Hồ huynh đệ đã vì bọn ta mà bị trọng thương thì bọn ta có phục thị y cũng là hợp lý. Bình đại phu xử như thật là ân oán phân minh.

Ðào Chi Tiên nói:

- Ðã là nam tử hán thì có vì bằng hữu phải chết đâm chết chém cũng không lùi bưóc, huống chi là việc chiếu cố cho bạn hữu đang bị trọng thương?

Ðào Thực Tiên nói:

- Ta đang vị trọng thương cần ngưòi chiếu cố. Ta chiếu cố cho y rồi y lại chiếu cố cho ta, thế là có đi có lại mới toại lòng nhau.

Bọn Ðào cốc lục tiên dĩ nhiên là tuân theo chỉ dụ của Bình Nhất Chỉ rồi, nhưng bản tính họ cương cường hiếu thắng nên cứ tranh luận hoài.

Ðào Căn Tiên trỏ vào cặp giò nói:

- Cổ nhân nghe bạn gặp hoạn nạn dù ở xa ngàn dặm đến thăm hỏi. Sáu anh em ta giữa đường dầu thấy chuyện bất bình mà tha...

Hắn còn muốn nói ba hoa không ngớt nhưng Bình phu nhân đã nguýt hắn một cái rồi bỏ đi.

Ðào Chi Tiên và Ðào Cán Tiên nhấc cái giá bỏ xuống thuyền bọn Ðào Căn Tiên cũng nhảy xuống la lên:

- Nhổ sào! Nhổ sào khai thuyền đi!

Lệnh Hồ Xung thấy tình thế không thể nào từ khước được bọn lục quái, hắn liền nói:

- Lục vị đào huynh! Các vị muốn theo ta đi cũng không sao, nhưng đối với sư phụ cùng sư mẫu ta phải hết lòng cung kính. Ðó là cái đầu tiên mà ta dặn các vị. Nếu mà các vị không nghe thì ta không cần các vị phục thị nữa.

Ðào Diệp Tiên nói:

- Ðào cốc lục tiên vốn là những người quân tử văn nhã, thiên hạ đều biết tiếng. Ðừng nói sư phụ mẫu Lệnh Hồ huynh mà cả đến Lệnh đồ tử, Lệnh đồ tôn bọn ta cũng khép nép kính cẩn.

Lệnh Hồ Xung nghe Ðào Diệp Tiên tự xưng mình là "quân tử văn nhã" thì không nhịn được phải phì cười. Hắn quay sang nói Nhạc Bất Quần:

- Sư phụ! Sáu vị Ðào huynh đây muốn cùng chúng ta ngồi thuyền sang bên Ðông. Ý sư phụ thế nào?

Nhạc Bất Quần bụng bảo dạ:

- Hiện gìờ sáu người này tuy chưa đến nỗi làm khó dễ gì với phái Hoa Sơn, nhưng để bọn họ ngồi cùng thuyền thì thành mối lo canh cánh bên lòng. Có điều trước tình hình này mình không đuổi họ lên được. May ở chỗ võ công bọn họ tuy rất cao cường mà tính nết dở điên dở khùng. Mình phải dùng trí để khuất phục họ mới có thể được.

Tiên sinh gật đầu đáp:

- Ðược lắm! Bọn họ ngồi thuyền cũng chẳng hề gì... có điều ta ưa tĩnh mịch, không muốn nghe bọn họ tranh luận hoài.

Ðào Cán Tiên nói:

- Nhạc tiên sinh nói vậy là sai. Người ta sinh ra ở đời đã có cái miệng. Ngoài chuyện ăn uống còn dùng để nói năng. Nhưng tại sao lại có hai cái tai.

Nhạc Bất Quần biết là mình mà nói với hắn một câu thì cả năm anh em hắn năm cái miệng chỏ cả vào nói huyên thuyên chẳng bao giờ hết chuyện. Muốn đánh họ thì đánh không nổi mà tranh luận càng không lại được với bọn họ. Tiên sinh chỉ tủm tỉm cười rồi quay lại cất tiếng gọi nhà đò khởi hành.

Ðào Diệp Tiên nói:

- Nhạc tiên sinh! tiên sinh muốn nhà đò khai thuyền sao lại mở miệng lên tiếng? Nếu tiên sinh ưa tĩnh mịch thật thì chỉ cần giơ tay ra hiệu là được.

Ðào Cán Tiên nói:

- Nhà đò ở đằng lái mà mình ở trong khoang. Mình giơ tay ra hiệu, nhà đò không trông thấy cũng bằng vô ích.

Ðào Căn Tiên nói:

- Chẳng lẽ tiên sinh không ra đằng lái làm hiệu được ư?

Ðào Hoa Tiên nói:

- Nếu nhà đò không hiểu thủ thế bảo họ khai thuyền họ lại cho là lật thuyền thì hỏng bét!

Chương 85: Càng say ta phải biết cho đủ điều

Càng say ta phải biết cho đủ điều

Giữa lúc Ðào cốc lục tiên cùng nhau tranh luận thì nhà đò nhấc sào khai thuyền.

Vợ chồng Nhạc Bất Quần hết đưa mắt nhìn Lệnh Hồ Xung lại ngó Ðào cốc lục tiên, rồi đưa mắt nhìn nhau. Hai người cùng nghĩ bụng:

- Bình Nhất Chỉ chịu lời ủy thác chữa thương thế cho Lệnh Hồ Xung, theo giọng lưỡi lão thì người đó phải là một nhân vật có địa vị rất cao trong võ lâm, nên họ mới dám coi chưởng môn phái Hoa Sơn không vào đâu, mà lại còn tỏ ra rất cung kính đối với một tên đệ tử của bản phái. Nhưng người ủy thác đó là ai?

Giả tỷ ngày thường thì vợ chồng tiên sinh đã kêu Lệnh Hồ Xung lại để hỏi cho biết ngọn ngành.

Nhưng hiện nay giữa thầy trò bất giác đã nẩy ra nhiều mối hiềm nghi. Hai ông bà cùng cho là không phải lúc tra hỏi Lệnh Hồ Xung.

Gió thuận nước xuôi, con thuyền chạy veo veo. Chiều hôm ấy chỗ thuyền đậu chưa dời xa phủ Khai Phong mấy.

Nhà đò thổi cơm, bỗng trên bờ có người dõng dạc hô hoán:

- Xin cho tại hạ hỏi một lời: Các vị anh hùng phái Hoa Sơn có đi thuyền này không?

Nhạc Bất Quần chưa kịp trả lời thì Ðào cốc lục tiên đã mau miệng hót lẻo:

- Ðào cốc lục tiên cùng các vị anh hùng hảo hán phái Hoa Sơn đều ở trên thuyền này. Có điều chi vậy?

Người trên bờ thích quá reo lên:

- Nếu vậy hay bọn tại hạ chờ ở đây đã một ngày một đêm rồi. Nào các anh em mau ra đây!

Bỗng thấy mười mấy tên đại hán chia thành hai hàng chạy ra đứng hai bên một cái rạp lợp tranh.

Tay mỗi người đều cầm một cái hộp gỗ sơn son.

Một người tay không mình mặc áo lam đi tới trước thuyền khom lưng thi lễ nói:

- Tệ chủ nhân được tin Lệnh Hồ thiếu hiệp thân thể khiếm an, trong lòng rất tưởng vọng. Ðáng lý người thân hành đến vấn an nhưng chưa kịp về tới, nên phái tiểu nhân dâng đồ lễ mọn, xin Lệnh Hồ thiếu hiệp vui lòng truy lãnh.

Bọn đại hán tới tấp chạy lên đầu thuyền, đem mười mấy cái hộp xuống.

Lệnh Hồ Xung lấy làm kỳ hỏi:

- Quí chủ nhân là ai? Sao lại cho đồ trọng hậu thế này. Tại hạ không dám thọ lãnh.

Hán tử kia nói:

- Lệnh Hồ thiếu hiệp cứ mở hộp ra coi sẽ rõ. Thiếu hiệp là người phúc hậu tất nhiên bệnh thế mau được bình phục. Xin thiếu hiệp bảo trọng tấm thân.

Gã nói xong khom lưng thi lễ dẫn cả bọn đưa vào.

Lệnh Hồ Xung nói:

- Nhưng không hiểu ai đã đưa lễ vật tặng tống cho tại hạ. Thế mới thật là kỳ!

Bọn Ðào cốc lục tiên tính tình nóng nảy chẳng khác loài khỉ đều không nhịn được, liền cất tiếng giục:

- Hãy mở ra coi đã nào! Y vừa bảo vừa mở hộp sẽ biết đó thôi.

Thế rồi năm người hấp tấp mở nắp mấy hộp ra thì thấy trong hộp đựng toàn thức ăn, có điểm tâm, có gà đút lò, heo quay để nhấm rượu. Lại có đủ nhân sâm, yến sào, kim ngân, thủ ô là những vị thuốc trân quí.

Mấy hộp sau cùng thì đựng những đỉnh vàng đĩnh bạc nhỏ bé để Lệnh Hồ Xung tiện dụng.

Nguyên hai hộp này cũng đủ cung cấp cho phái Hoa Sơn ăn xài trong mấy năm.

Ðào cốc ngũ tiên thấy trái cây, kẹo mứt, thì chẳng nể nang gì nữa, liền dốc cả vào miệng mà nhai ngồm ngoàm. Chúng vừa ăn vừa reo:

- Ngon quá, ngon quá!

Mười mấy hộp đều không thụ danh mà cũng không ghi dấu hiệu. Vậy người đưa lễ là ai? Chẳng tài nào biết được.

Lệnh Hồ Xung nhìn Nhạc Bất Quần nói:

- Sư phụ! Ðệ tử chẳng hiểu vụ này ra sao. Song người đưa lễ không phải có ác ý, mà cũng không phải làm trò diễu cợt.

Hắn vừa nói vừa bưng hộp điểm tâm kính dâng sư phụ sư nương rồi cùng chia cho bọn sư đệ, sư muội.

Nhạc Bất Quần hỏi:

- Gần đây ngươi có bạn thân trên chốn giang hồ không?

Lệnh Hồ Xung trầm ngâm một lúc rồi lắc đầu đáp:

- Không có.

Giữa lúc ấy bỗng có tiếng vó ngựa dồn dập. Tám người kỵ mã đang men theo bờ sông chạy tới.

Rồi có thanh âm cất lên gọi:

- Lệnh Hồ thiếu hiệp phái Hoa Sơn có ở đây không?

Ðào cốc lục tiên tranh nhau lớn tiếng đáp:

- Có, có! Lại đem cho gì nữa đây?

Người kia đáp:

- Bang chúa đệ tử biết Lệnh Hồ thiếu hiệp tới Khai Phong, lại biết được thiếu hiệp thích dùng mấy ly rượu, nên sai bọn tiểu nhân đi suốt ngày đêm đưa tới đây đủ 16 hũ rượu ngon để Lệnh Hồ thiếu hiệp thưởng thức.

Tám người kỵ mã quả có đeo trên lưng mỗi con ngựa hai vò rượu. Trên vò rượu nào cũng đề hoặc chữ: "Thượng thẩn công tửu" hoặc "Thiêu Hưng nguyên"... Mười sáu hũ rượu này dường như mỗi thứ một khác.

Lệnh Hồ Xung thấy nhiều rượu ngon như vậy, hắn vui mừng hơn hết các thứ khác, liền chạy ra đầu thuyền chắp tay nói:

- Xin tha thứ cho tại hạ mắt kém chưa thấy rõ quí bang là bang nào? Tôn tính đại danh huynh đài là chi?

Hán tử kia cười đáp:

- Bang chúa tệ bang đã dặn đi dặn lại không được nói rõ họ tên tệ bang với Lệnh Hồô thiếu hiệp. Lão gia bảo là chút lễ mọn này thật quá đơn bạc mà nói rõ tên tệ bang thì chẳng tốt đẹp gì.

Ðoạn vẩy tay một cái. Một người kỵ mã liền xách một hũ rượu ngon đem xuống đặt ở đầu thuyền.

Nhạc Bất Quần ở trong khoang ngưng thần chú ý nhìn cử động của tám tên hán tử này thì thấy gã nào thân thủ cũng cực kỳ mau lẹ. Mỗi tay xách một hũ rượu nhẹ nhàng nhảy xuống đầu thuyền. Có điều tiên sinh không nhận ra gia số cùng võ công tám người ở phe phái nào. Hiển nhiên họ không cùng một môn phái, song họ là bang chúng một bang thì là chuyện thực.

Tám gã hán tử xách 16 hũ rượu đặt xuống đầu thuyền xong rồi lập tức khom lưng thi lễ từ biệt Lệnh Hồ Xung, đoạn trở gót lên ngựa đi ngay.

Lệnh Hồ Xung cười nói:

- Sư phụ! Vụ này rất kỳ quái! Không hiểu người này đã đùa giỡn đệ tử đem cho nhiều rượu thế này?

Nhạc Bất Quần trầm ngâm một lát rồi hỏi lại:

- Phải chăng là của Ðiền Bá Quang hay Bất Giới Hòa thượng?

Lệnh Hồ Xung đáp:

- Có lẽ đúng! Hai người này có những hành động cổ quái, thường khi của họ thật cũng chưa biết chừng. Này Ðào cốc lục tiên! Rượu ngon có nhiều đây! Các vị có uống không?

Ðào cốc lục tiên cười đáp:

- Rượu ngon bày ra trước mắt có lẽ nào không uống?

Ðào Chi Tiên và Ðào Hoa Tiên bưng hũ rượu lên, giơ tay đập nát chỗ bùn vít trên mặt hũ, rót rượu ra bát. Quả nhiên một mùi thơm ngào ngạt xông lên mãi.

Sáu lão không giữ gìn ý tứ gì với Lệnh Hồ Xung, cứ bưng rượu lên nốc ừng ực.

Lệnh Hồ Xung cũng rót rượu ra bát bưng lại trước mặt Nhạc Bất Quần nói:

- Thưa sư phụ! Sư phụ thử nếm coi! Ðệ tử thấy mùi hương dường như khá lắm.

Nhạc Bất Quần hơi nhíu cặp lông mày khẽ "hừ" một tiếng chứ không nói gì.

Lao Ðức Nặc nói:

- Sư phụ! Nhân tâm nan trắc, ta chẳng thể không đề phòng. Biết đâu trong rượu này chẳng có chất khác lạ?

Nhạc Bất Quần gật đầu nói:

- Xung nhi! Ngươi phải cẩn thận một chút mới được!

Lệnh Hồ Xung ngửi thấy mùi rượu ngon, nước miếng đã chảy ra, thì còn nhẫn nại sao được, liền cười đáp:

- Sinh mạng đệ tử chẳng còn được bao lâu nữa thì trong rượu có chất độc hay không đối với đệ tử cũng vậy thôi.

Hắn hai tay bưng bát rượu lên uống vài ngụm là cạn hết. Hắn thè đầu lưỡi ra liếm láp, trầm trồ khen ngợi:

- Rượu ngon! Rượu ngon thật!

Bỗng nghe trên bờ cũng có tiếng người lớn tiếng nói theo:

- Rượu ngon! Rượu ngon thật!

Lệnh Hồ Xung đưa mắt nhìn lên phía phát ra thanh âm thì thấy một chàng thư sinh phiêu bạt, áo quần lam lũ. Tay phải phe phẩy một cây quạt đã rách tàn. Y ngửng đầu lên để hít mạnh mùi rượu tử trong thuyền bốc lên rồi nói:- Quả nhiên là một thứ rượu tuyệt ngon!

Lệnh Hồ Xung cười nói:

- Vị huynh đài kia! Huynh đài chưa nếm sao đã biết rượu ngon với rượu lạt?

Chàng thư sinh đáp:

- Thứ rượu này đã chôn hơn 62 năm. Tại hạ mới ngửi hơi men đã biết mùi rượu.

Lệnh Hồ Xung cả mừng nói:

- Nếu huynh đài không tị hiềm thì xuống đây uống mấy chung chơi được chăng?

Thư sinh nghẹo đầu nghẹo cổ đáp:

- Tôn giá cùng tại hạ vốn chưa quen biết, mới có duyên bèo nước một lần ngửi hơi rượu đã là quấy quá. Khi nào còn dám xuống đòi uống rượu ngon của huynh đài. Cái đó không được! Nhất định không được.

Lệnh Hồ Xung cười nói:

- Anh em bốn bể một nhà. Nghe lời huynh đài tiểu đệ biết ngay huynh đài là một bậc tiền bối ở "tửu quốc". Tại hạ đang cần thỉnh giáo, mời huynh đài xuống thuyền, không nên khách sáo.

Thư sinh từ từ bước ra xá dài tận đất nói:

- Vãn sinh này họ Tổ. Ngày trước Tổ Ðịch nghe tiếng gà gáy là dậy múa gươm. Lão nhân gia là thủy tổ của vãn sinh đó. Tên vãn sinh là Thiên Thu, ý nói thiên thu vạn tuế. Chưa hiểu tôn tính đại danh huynh đài là gì?

Lệnh Hồ Xung đáp:

- Tại hạ họ Lệnh Hồ tên Xung.

Tổ Thiên Thu nói:

- Cái họ đã hay cái tên lại càng hay!

Y vừa nói vừa nhảy xuống thuyền.

Lệnh Hồ Xung tủm tỉm cười nghĩ bụng:

- Ta đã mời ngươi uống rượu thì cái gì của ta ngươi chả khen hay?

Hắn rót rượu ra bát đưa cho Tổ Thiên Thu mời uống.

Tổ Thiên Thu đã ngoài 50 tuổi, da mặt vàng khè, dưới cằm lún phún mấy sợi râu thưa thớt. Áo quần đầy dầu mỡ. Y giơ hai bàn tay ra thì mười đầu ngón tay, ngón nào cũng cáu ghét đen sì rất là dơ bẩn.

Tổ Thiên Thu thấy Lệnh Hồ Xung đưa bát rượu tới, y không tiện đón lấy, liền nói:

- Lệnh Hồ huynh tuy có rượu ngon mà không có đồ dùng tốt. Ðáng tiếc! Thật đáng tiếc!

Lệnh Hồ Xung nói:

- Dọc đường chỉ có chén sành, bát đàn, Tổ tiên sinh dùng tạm vậy.

Tổ Thiên Thu vẫn lắc đầu quầy quậy:

- Không được! nhất định không được! Lệnh Hồ huynh dùng khí cụ thế này uống rượu không được.

Thật là đầu Ngô mình Sở, chưa hiểu cách uống rượu. Uống rượu cần nghiên cứu về đồ dùng. Uống thứ rượu nào phải dùng chén nấy. Uống rượu đất Phần phải dùng chén ngọc. Người Ðường có câu thơ:

"Ngọc uyển thình lai hổ phách quang". Như vậy đủ để chén ngọc làm cho sắc rượu thêm phần rực rỡ.

Lệnh Hồ Xung nói:

- Chính thế!

Tổ Thiên Thu lại nói:

- Rượu trắng ở ngoài quan ải uống rất ngon nhưng đáng tiếc mùi vị không đủ thơm tho. Hơn hết là lấy sừng tê giác làm chén để rót rượu vào mà uống. Có như thế thì mùi rượu mới thuần mỹ phi thường.

Ta nên nhớ chén ngọc làm cho rượu nổi mầu sắc, sừng tê cho rượu thêm hương vị. Cổ nhân quả đã

không lầm.

Lệnh Hồ Xung trước nay chỉ thích phẩm chất hơn là vỏ ngoài. Có điều hắn chỉ kết giao với khách hào kiệt giang hồ, họ chỉ biết phân biệt rượu ngon hay rượu nhạt cũng là khó rồi còn ai thảo luận đến chén ngọc chung tê?

Lệnh Hồ Xung lúc này nghe Tổ Thiên Thu nói thao thao bất tuyệt thì khác nào ở trong bóng tối nhìn ra ánh sáng.

Tổ Thiên Thu nói tiếp:

- Ðến như rượu Bồ Ðào thì dĩ nhiên phải dùng đến chén hổ quang. Cổ nhân có câu thơ "Bồ đào mỹ tửu dạ quang bôi, Dục ẩm tỳ bà mã thượng thôi...". Chén dạ quang là vật trân quí hiếm trên đời. Rượu bồ đào đã có mầu hồng mà bọn nam nhi chúng ta uống vào thì không đủ hào khí. Chén dạ quang phát ra ánh sáng mới là tuyệt diệu! Rượu bồ đào rót vào chén dạ quang lập tức mầu rượu đỏ như huyết.

Uống rượu cũng như uống huyết. Trong bài thơ của Nhạc ngũ Mục có câu: "Tráng chí cơ xan hồ lổ nhục, Tiếu đàn khát ẩm hung nô huyết?" Chí khí của người tráng sĩ lấy thịt rợ của rợ Hồ làm cơm ăn, cười nói đến khi khát nước thi uống máu giặc Hung Nô, Như vậy có phải là hùng tráng không?

Lệnh Hồ Xung gật đầu lia lịa, nhưng hắn đọc sách rất ít. Hắn nghe Tổ Thiên Thu dẫn chứng bằng những câu thơ mà hắn không hiểu rõ nghĩa, chỉ lập đi lập lại câu "Tiếu đàn khát ẩm Hung Nô huyết" mà hào khí ngất trời, trong lòng khoan khoái.

Tổ Thiên Thu lại nói:

- Còn thứ rượu ngon này là rượu tối cổ ngẫu nhiên có người đem cho, ngẫu nhiên mà uống. Nó là rượu cao lương. Thứ rượu này phải dùng chén "tước" đúc bằng đồng xanh mới là có ý cổ kính. Thứ gạo làm rượu này cũng là thật tốt, nó vừa ngọt vừa thơm, nên dùng thứ đấu lớn mà uống mới hợp ý rượu.

Lệnh Hồ Xung nói:

- Tại hạ là kẻ lỗ mãng đã không rõ chất rượu, cũng không hiểu đồ dùng. Nghiên cứu như huynh đài thật là hiếm có.
Tổ Thiên Thu trỏ vào hũ rượu đề bồn chữ "Bách thảo mỹ tửu" nói:

- Thứ "Bách thảo mỹ tửu" này là hái trăm thứ hoa thơm cỏ lạ ngâm vào trong rượu nên mùi thơm phảng phất như đi chơi ngoài nội ngày xuân, khiến người ta chưa uống đã say. Uống thứ "Bách thảo tửu" nên dùng chén cổ đẳng (làm bằng thứ rong cổn, cây cổ đẳng phải đủ trăm năm thì mới khoét thành chén được). Uống rượu bách thảo bằng chén cổ đẳng mùi thơm càng tăng lên bội phần.

Lệnh Hồ Xung nói:

- Cây sống trăm năm khó mà tìm được.

Tổ Thiên Thu nghiêm sắc mặt nói:

- Lệnh Hồ huynh nói sai rồi! Rượu bách thảo mỹ tửu so với bách niên cổ đẳng còn khó kiếm hơn nhiều.

Lệnh Hồ Xung vội chữa:

- Té ra là thế! Tại hạ không hiểu. Mong tiên sinh chỉ giáo.

Nhạc Bất Quần chú ý lắng tai nghe lời nghị luận của Tổ Thiên Thu. Ngôn từ có vẻ khoa trương, lại tựa hồ đúng lý. Tiên sinh thấy Ðào Chi Tiên, Ðào Cán Tiên bưng một hũ "bách thảo mỹ tửu" khác làm đổ dàn dụa ra đầy bàn, coi như một thứ rượu tầm thường. Tuy tiên sinh chưa nếm nhưng thấy mùi hương sực nức cũng biết ngay là thứ rượu thượng hảo, mà Ðào cốc lục tiên phí phạm như vậy thật là đáng tiếc!

Tổ Thiên Thu lại nói:

- Uống thứ rượu Thiệu Hưng trạng nguyên hồng này cần phải dùng thứ chén sành cổ mà là chén đời Bắc tống, nếu không có thì dùng tạm thứ chén Nam Tống vậy. Dùng chén Nam Tống đã là khí thế suy kém rồi. Còn dùng đồ sành đời Minh thì nhỏ mọn quá. Uống rượu Lê Hoa thì phải dùng chén Phí Thúy. Lệnh Hồ huynh thử nghĩ coi trước cửa quán rượu Lê Hoa ở Hàng Châu có treo cờ xanh để ánh vào rượu Lê Hoa cho thêm vẻ huyền ảo. Nếu uống rượu Lê Hoa phải dùng chén Phí Thúy là vì lẽ đó. Uống thứ rượu ngọc lộ tửu này phải dùng chén lưu ly. Rượu ngọc lộ sủi tăm như hạt châu rót vào chén lưu ly (pha lê) để trông rõ bên trong, cho phân biệt rượu ngọc lộ với thứ rượu khác.

Trong khoảnh khắc Tổ Thiên Thu nói tính cách tám thứ mỹ tửu cùng dùng đồ, thao thao bất tuyệt.

Giữa lúc ấy, trên bờ có thanh âm trong trẻo cất lên:

- Toe! toe! toe! Là nói ba hoa chích choè!

Người đó chính là Nhạc Linh San. Nàng giơ ngón tay trỏ lên quệt vào má mấy cái để tỏ ý Tổ Thiên Thu quen tính ba hoa.

Nhạc Bất Quần nói:

- San nhi! Không được vô lễ! Tổ tiên sinh đây nghị luận rất nghĩa lý.

Nhạc Linh San nói:

- Làm gì mà nghị luận nghĩa lý. Người ta uống chút rượu còn để thêm phần hào hứng là đúng. Nếu lúc nào bất luận ngày đêm cũng uống rồi còn nghiên cứu vớ vẩn thì đâu phải là hành vi của bậc anh hùng hảo hán?

Tổ Thiên Thu lắc đầu lắc cổ nói:

- Cô nương đây nói sai rồi! Hán cao tổ Lưu Bang ngày trước có phải là anh hùng không? Nếu ngài không nhắm rượu lúc say túy lúy chém rắn trắng khởi nghĩa thì làm sao lập nên cơ nghiệp nhà Hán mấy trăm năm? Phàn Khoái có phải là hảo hán không? Ngày hội yến ở Hồng Môn Phàn tướng quân lấy giáo cắt thịt mà ăn thi nhau vừa uống rượu vừa đấu gươm há chẳng là tráng sĩ ư?

Nhạc Linh San hắng dặng một tiếng rồi nói:

- Những hạng người chân chính nề nếp chẳng ai bét rượu cả.

Tổ Thiên Thu vẩy cây quạt nói:

- Nói thế là sai! Nói vậy là lầm! Trong Hán thư có câu "Rượu là lộc hậu của trời ban. Bậc đế vương dùng rượu để di dưỡng thiên hạ dùng vào việc cúng tế cầu phúc. Rượu còn để giúp người khí huyết suy vi điều dưỡng kẻ có bệnh tật. Tất cả các cơ thể giao thôn được là nhờ rượu". Cổ nhân nói: Vua Nghiêu vua Thuấn uống ngàn chung, đức Khổng Tử uống trăm hộc, thầy Tử Lộ uống liên miên. Các bậc thánh hiền đời xưa chẳng ai là không uống rượu.

Ðào Cán Tiên đột nhiên xen vào:

- Nói thế là sai! Nói thế là lầm!

Tổ Thiên Thu giật mình hỏi:

- Xin hỏi các hạ! Tại hạ nói sai lầm ở chỗ nào?

Ðào Cán Tiên đáp:

- Vừa rồi tiên sinh nói rượu mới do Nghi Ðịch đời vua Vũ chế ra. Vua Nghiêu vua Thuấn trước vua Vũ nhiều sao bảo là Nghiêu Thuấn ngàn chung?

Tổ Thiên Thu chưng hửng không biết trả lời thế nào?

Nhạc Linh San lại bầy trò:

- Toe toe toe! Là nói ba hoa chích choè.

Tổ Thiên Thu nói:

- Nghi địch chế ra thứ rượu khác. Còn vua Nghiêu vua Thuấn uống rượu gạo hoặc rượu lúa mạch thì biết làm sao được?

Mọi người trong thuyền biết là Tổ Thiên Thu cãi chầy cãi cối đều cười ồ.

Lệnh Hồ Xung cười hỏi:

- Tiên sinh đã nói rượu này ngon, còn bảo anh hùng hảo hán phi rượu chẳng có gì làm vui lại không uống?

Tổ Thiên Thu đáp:

- Vãn sinh đã nói rượu ngon không có ly đẹp là uổng.

Ðào Cán Tiên nói:

- Tiên sinh nói ba hoa nào chung Phí Thúy, nào chén Dạ Quang gì gì cũng là láo khoét! Trên đời làm gì có những thứ đó? Hoặc có chăng nữa cũng chỉ một vài chiếc, ai mà sắm đủ hết được?

Tổ Thiên Thu đáp:

- Ðồ uống rượu của kẻ sĩ phong nhã dĩ nhiên phải có đủ. Người ta có ngư ẩm như các vị đâu mà bất cứ chung to bát lớn thứ gì cũng được?

Ðào Diệp Tiên nói:

- Tiên sinh có phải là kẻ sĩ phong nhã không?

Tổ Thiên Thu đáp:

- Bảo nhiều mà không phải nhiều, nói ít cũng không phải ít. Ba phần phong nhã thì nhất định là có.

Ðào cốc lục tiên cười ha hả hỏi:

- Ðây có tám thứ rượu ngon tức là phải có tám thứ cốc chén mới đủ. Trong mình tiên sinh mang được mấy thứ?

Tổ Thiên Thu đáp:

- Bảo nhiều mà không phải nhiều, nói ít cũng không phải ít. Mỗi thứ một chiếc thì có đủ.

Ðào cốc lục tiên cả cười reo lên:

- Ngưu Bì đại vương! Ngưu Bì đại vương!

Ðào Chi Tiên nói:

- Bây giờ chúng ta đánh cuộc. Nếu tiên sinh có đủ tám thứ chén thì ta nuốt từng cái vào bụng hết.

Nhưng nếu tiên sinh không có thì sao?

Tổ Thiên Thu đáp:

- Nếu vãn sinh không có thì chịu phạt cũng phải nuốt những thứ chén bát này vào bụng.

Ðào cốc lục tiên đồng thanh:

- Tuyệt diệu! thật là tuyệt diệu! Thử coi y.....

Lục tiên chưa dứt lời đã thấy Tổ Thiên Thu thò tay vào bọc móc ra một chén có ánh sáng mát dịu.

Ðó là chén dương chi bạch ngọc.

Ðào cốc lục tiên giật mình kinh hãi, chưa kịp nói tiếp thì Tổ Thiên Thu cứ thò tay vào bọc móc mãi ra không hết. Quả nhiên là ly Phí Thúy, chung tê giác, chén cổ đẳng, chén thanh đồng, chén dạ quang, cốc pha lê, chén sứ cổ, chẳng thiếu thứ gì.

Lão lấy đủ tám thứ cốc chén rồi tiếp tục lấy nữa ra, có thứ chén vàng kim quang rực rỡ, có thứ chén bạc chạm khắc tinh vi, có thứ chén đá vân hoa sặc sỡ, lại có chén bằng ngà voi, bằng nanh hổ, bằng da trâu, bằng ống trúc, bằng bạch dương v.v... đủ cả lớn nhỏ.

Mọi người giương mắt lên ngây người ra mà nhìn, chẳng ai ngờ trong bọc anh đồ kiết lại đựng lắm thứ chén uống rượu như thế.

Tổ Thiên Thu hỏi:

- Thế nào?

Ðào Chi Tiên xịu mặt ra đáp:

- Tại hạ thua rồi, đành nuốt tám thứ chén kia vậy.

Hắn cầm chén bạch ngọc bóp vỡ làm đôi rồi bỏ vào miệng nhai sào sạo nát ra như cám đoạn nuốt xuống.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau