TIẾU NGẠO GIANG HỒ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Tiếu ngạo giang hồ - Chương 71 - Chương 75

Chương 71: Khi Lâm Tử nắm tay kết bạn

Khi Lâm Tử nắm tay kết bạn

Ðiền Bá Quang tiếp tục kể chuyện Ðào cốc lục tiên tranh luận.

Người đầu tiên lại lên tiếng:

- Nếu gã dồn chúng ta vào trong sơn động rồi đứng trấn ở ngoài cửa không cho ra nữa thì cũng là bao vây chứ gì?

Người kia cãi:

- Thế là vít vào động, không phải bao vây.

Người nói trước liền hỏi vặn:

- Nếu gã dang hai tay ra quàng cả bọn ta vào lòng có là bao vây không?

Người kia đáp:

- Một là trên cõi đời này chẳng có ai tay dài đến thế; hai là dù trên đời có dị nhân tay dài như vậy, nhưng trước mặt chúng ta đây không có hạng người đó, ba là gã này dang tay ra ôm được chúng ta vào lòng thì gọi là "ôm" chứ không bảo là vây được.

Người nói trước đứng thộn mặt ra, hết đường biện báo, nhưng lão vẫn chưa chịu thua. Ðột nhiên lão cười rộ nói:

- Còn nữa. Giả tỷ gã phóng trung tiện khiến cho chúng ta không dám chạy ra ngoài, gã quây chúng ta lại bằng luồng hơi trung tiện, chẳng lẽ cũng không phải là gã bao vây ư?

Bốn lão kia đều vỗ tay cười rộ nói:

- Phải rồi! Phải rồi! Gã này quả có phép bao vây được chúng ta.

Ðiền Bá Quang kể tới đây ngừng lại một chút rồi nói:

- Ðiền mỗ nghe bọn họ nói vậy chợt động tâm linh, liền co giò chạy ngay, vừa chạy vừa la: " Ta vây... các người đây". Tại hạ chắc mẩm chúng sợ hơi trung tiện không dám rượt theo, chẳng ngờ cử động của lục quái nhanh gấp mười Ðiền Bá Quang này. Ðiền mỗ chưa chạy được ba bước đã bị chúng túm lấy rồi ấn Ðiền mỗ phải ngồi tịt xuống phiến đá lớn. Chúng giữ rịt như vậy thì dù có phóng trung tiện thật sự, hơi cũng không tiết ra được.

Lệnh Hồ Xung không nín được bật tiếng cười ha hả, nhưng vừa cười lên hai tiếng, khí huyết đã nhộn nhạo, không cười ra tiếng nữa.

Ðiền Bá Quang kể tiếp: Lục quái giữ chịt Ðiền mỗ, rồi một lão cất tiếng hỏi:

- Trung tiện ở đâu ra?

Lão khác đáp:

- Trung tiện từ trong ruột phun ra, thuộc về "Dương minh đại trường kinh", vậy phải điểm vào các huyệt Thương dương, Hợp cốc, Khúc trì và Nghinh hương trong người gã.

Ðiền Bá Quang kể tiếp:

- Lão nói rồi điểm vào bốn chỗ huyệt đạo. Lão ra ray đã mau lẹ mà nhận huyệt đạo rất đúng.

Ðiền mỗ chưa thấy ai thủ pháp tuyệt diệu như vậy, nên rất lấy làm bội phục. Lão điểm huyệt xong, cả sáu người thở phào một cái như cất được gánh nặng. Chúng đồng thanh nói: "Bây giờ ngươi có phóng trung tiện cũng không ra hơi thối được nữa".

Lão vừa điểm huyệt lại nói:

- Người đó ở đâu? Nếu ngươi không nói thì vĩnh vin ta không giải huyệt đạo cho đâu. Ngươi hết đường phóng trung tiện, bụng sẽ bành chướng lên không chịu nổi.

Ðiền Bá Quang thở dài nói tiếp:

- Ðiền mỗ nghĩ thầm trong bụng: Sáu lão quái này võ công cao cường, chúng lên núi Hoa Sơn dĩ nhiên không phải kiếm hạng tầm thường Lệnh Hồ huynh! Tôn sư là vợ chồng Nhạc tiên sinh khi đó không ở trên núi, nếu hai vị về rồi thì cũng chỉ ở trong Tiên Tổ đường, chúng muốn kiếm là thấy ngay, Ðiền mỗ nghĩ lui nghĩ tới đoán chắc bọn này hẳn muốn kiếm Lệnh thái sư thúc tổ Phong lão tiền bối.

Lệnh Hồ Xung chấn động tâm thần vội hỏi:

- Ðiền huynh có bảo cho họ biết không?

Ðiền Bá Quang ra vẻ khó chịu đáp:

- Hừ! Lệnh Hồ huynh coi Ðiền mỗ là hạng người nào? Ðiền mỗ mê hoa đắm sắc khiến bọn giang hồ mạt sát, nhưng đã hứa lời với Lệnh Hồ huynh quyết không tiết lộ hành tung Phong lão tiền bối mà còn nói ra để mang tiếng là kẻ hứa rồi lại ăn lời nữa hay sao?

Lệnh Hồ Xung nói:

- Dạ dạ! Tiểu đệ lỡ lời, xin Ðiền huynh miễn trách.

Ðiền Bá Quang nói:

- Nếu Lệnh Hồ huynh coi Ðiền mỗ là kẻ chẳng ra gì thì chúng ta chặt đứt mối giao tình, từ nay không còn là bạn hữu với nhau nữa.

Lệnh Hồ Xung lẳng lặng nghĩ thầm:

- Ngươi là một tên dâm tặc hái hoa, người võ lâm ai cũng khinh miệt. Ta kết bạn với ngươi làm cóc gì. Có điều mấy lần đáng lý ngươi giết được ta mà không hạ thủ, nên ta kể như còn nợ ngươi món ân tình đó.

Ðêm tối Ðiền Bá Quang không nhìn rõ mặt Lệnh Hồ Xung, cho là hắn đồng tình với mình liền nói tiếp:

- Bọn lục quái hỏi căn vặn Ðiền mỗ hoài, Ðiền mỗ tức quá không chịu được liền lớn tiếng: "Ta biết chỗ ở người đó rồi, nhưng ta không nói. Dẫy Hoa Sơn trùng trùng điệp điệp, hang động không biết bao nhiêu mà kể. Ta mà không nói thì các ngươi đừng hòng tì được tới nơi. Bọn lục quái nổi hung liền hành hạ Ðiền mỗ rất khổ sở. Từ lúc đó Ðiền mỗ để mặc chúng làm gì thì làm, không thèm nói nửa lời. Lệnh Hồ huynh! Bọn lục quái bản lãnh phi thường, vậy Lệnh Hồ huynh, phải mau mau báo tin cho Phong lão tiền bối hay để lão tiền bối chuẩn bị mới được.

Lệnh Hồ Xung nói:

- Chẳng giấu gì Ðiền huynh. Người mà Ðào cốc lục tiên định kiếm đó chính là tiểu đệ, chứ không phải Phong thái sư thúc tổ.

Ðiền Bá Quang toàn thân run bắn lên hỏi:

- Sao? Chúng kiếm Lệnh Hồ huynh làm chi?

Lệnh Hồ Xung đáp:

- Bọn chúng cũng như Ðiền huynh, chịu lời ủy thác của Nghi Lâm tiểu sư muội đến tìm kiếm tiểu đệ.

Ðiền Bá Quang miệng há hốc không thốt nên lời!

Lệnh Hồ Xung đã hiểu Ðào cốc lục tiên võ công cao cường không biết đến thế nào mà nói, nội lực chúng lại càng cổ quái, Ðiền Bá Quang chỉ nói sơ qua một câu Ðào cốc lục tiên hành hạ gã khổ sở mà thực ra nó bao quát bao nhiêu nỗi đau đớn cực nhục không bút nào tả xiết. Chính hắn cũng bị lục quái làm cho điêu đứng ấy là vì hảo ý muốn trị thương mà còn như vậy. Ðằng này họ muốn tra hỏi Ðiền Bá Quang thì thủ đoạn chắc phải thảm khốc gấp mười.

Hắn nghe Ðiền Bá Quang rên rỉ cũng thấy tội nghiệp, liền nói:

- Ðiền huynh thà chịu chết chứ không tiết lộ hành tung của Phong thái sư thúc tổ thì thật là người thủ tín khiến tiểu đệ khâm phục vô cùng!

Ðiền Bá Quang thở dài nói:

- Bao nhiêu kẻ sĩ danh môn chính phái võ lâm đều khinh miệt Ðiền mỗ, bữa nay mới được Lệnh Hồ huynh tán dương một câu, khiến Ðiền mỗ có chết cũng nhắm mắt được.

Lệnh Hồ Xung ngấm ngầm kinh hãi, bụng bảo dạ:

- Sư phụ cùng sư nương tìm gã khắp nơi để lấy đầu mà mình lại ngỏ lời tán tụng, nếu hai vị nghe thấy sẽ giận mình không biết đến thế nào?

Bỗng nghe Ðiền Bá Quang nói tiếp:

- Ðiền mỗ mà sớm biết lục quái muốn kiếm Lệnh Hồ huynh thì lập tức mách họ ngay. Họ mời Lệnh Hồ huynh đi, Ðiền mỗ chỉ việc theo sau là êm đâu đến nỗi bị chất kịch độc phát tác phải bỏ mạng tại Hoa Sơn? ồ! Lệnh Hồ huynh đã lọt vào tay lục quái, sao chúng lại không cột chân tay Lệnh Hồ huynh khiêng về cho vị tiểu sư thái kia?

Lệnh Hồ Xung thở dài đáp:

- Chuyện này dài lắm. Ðiền huynh vừa nói gì bị chất kịch độc phát tác, bỏ mạng tại núi Hoa Sơn?

Ðiền Bá Quang đáp:

- Ðiền mỗ đã nói với Lệnh Hồ huynh từ trước là bị trúng chất kịch độc, chỉ trong vòng một tháng phải mời được Lệnh Hồ huynh đưa về cho tiểu sư thái hội diện thì người ta mới cho thuốc giải. Hiện giờ vẫn chưa mời được Lệnh Hồ huynh muốn đánh cũng không lại. Hơn nữa còn bị lục quái hành hạ khắp người, bị thương đau đớn như dần. Ðến nay tính ra chỉ còn bảy ngày nữa là chất độc phát tác.

Lệnh Hồ Xung hỏi:

- Nghi Lâm tiểu sư thái hiện giờ ở đâu? Từ đây tới đó phải đi mất mấy ngày đường?

Ðiền Bá Quang cả mừng hỏi lại:

- Lệnh Hồ huynh chịu đi hay sao?

Lệnh Hồ Xung đáp:

- Ðiền huynh đã mấy lần dung tha không giết tiểu đệ. Tuy những hành vi của Ðiền huynh không được chính đính song Lệnh Hồ Xung nầy chẳng thể nhìn thấy Ðiền huynh vì mình mà bị chết thảm. Bữa trước Ðiền huynh ỷ vào bản lãnh cao cường để bức bách tiểu đệ nên tiểu đệ thà chết chứ không chịu khuất phục. Còn tình thế lúc này lại khác hẳn.

Ðiền Bá Quang nói:

- Tiểu sư thái hiện ở Xuyên Bắc. Hỡi ôi...

Gã thở dài nói tiếp:

- Nếu hai người chúng ta lành mạnh cưỡi tuấn mã mà chạy cũng phải mất bảy ngày bảy đêm mới tới nơi. Bây giờ cả hai ta bị thương đến thế này thì đừng nói bảy ngày mà bảy mươi ngày chưa chắc đã đến.

Lệnh Hồ Xung nói:

- Tiểu đệ có ở lại trên núi cũng là chờ chết thì thà rằng đi với Ðiền huynh một chuyến. Không chừng nhờ hoàng thiên bảo hộ, chúng ta xuống tới chân núi mướn được xe nhanh ngựa tốt về tới Xuyên Bắc trong vòng bảy ngày cũng nên.

Ðiền Bá Quang cười nói:
- Bình sinh Ðiền mỗ làm nhiều điều ác nghiệt, sát hại không biết bao nhiêu người vô tội thì đời nào hoàng thiên còn ủng hộ nữa, trừ phi lão thiên đui mắt.

Lệnh Hồ Xung cười nói:

- Chuyện lão thiên có đui mắt có thực đấy. Ðằng nào cũng chết, chúng ta cứ thử xem.

Ðiền Bá Quang vỗ tay nói:

- Phải đó! Gan dạ Lệnh Hồ huynh còn giỏi hơn Ðiền mỗ. Chết ở dọc đường hay chết trên núi Hoa Sơn cũng chẳng khác gì nhau. Chúng ta xuống núi tìm cái gì ăn đã. Ðiền mỗ mỗi ngày ăn chút lương khô chán quá rồi. Lệnh Hồ huynh có dậy được không? Ðiền mỗ lại nâng đỡ cho.

Miệng gã nói nâng đỡ người nhưng chính gã gắng gượng mãi vẫn chưa dậy được. Lệnh Hồ Xung muốn đưa tay ra dắt nhưng tý lực cũng kiệt quệ.

Hai người trong bóng tối chỉ nghe thấy hơi thở của nhau mà chẳng ai nhúc nhích, cố vận nội công mà chân lực vẫn không phát huy được chút nào. Hai người xoay xở mãi cũng chẳng ăn thua. Ðột nhiên cả hai cùng bật tiếng cười ha hả.

Ðiền Bá Quang nói:

- Ðiền mỗ ngang dọc giang hồ, suốt đời không có lấy một người tri kỷ, nay được cùng Lệnh Hồ huynh chết tại đây thật là mãn nguyện.

Lệnh Hồ Xung cười nói:

- Mai mốt sư phụ tại hạ có qua đây thấy thi thể chúng ta, chắc lão gia cho là chúng mình sau một phen ác đấu rồi cùng kiệt lực mà chết cả đôi. Ai ngờ trước khi lâm tử, chúng ta vẫn kêu huynh gọi đệ.

Ðiền Bá Quang chìa tay ra nói:

- Lệnh Hồ huynh! Chúng ta nắm tay nhau rồi hãy chết.

Lệnh Hồ Xung không khỏi ngần ngừ.

Ðiền Bá Quang nói câu nầy tỏ ý muốn cùng hắn kết bạn sinh tử. Nhưng gã là một tên đại đạo hái hoa, thanh danh tàn tạ, còn hắn là một cao đồ của danh môn thì kết giao thế nào được.

Lệnh Hồ Xung nghĩ vậy cũng đưa tay mặt ra nhưng đến nửa chừng đột nhiên dừng lại.

Ðiền Bá Quang không hiểu tâm ý Lệnh Hồ Xung lại cho là vì hắn bị thương quá nặng không cất nổi cánh tay nữa. Gã lớn tiếng:

- Lệnh Hồ huynh! Lệnh Hồ huynh hãy khoan tâm. Ðiền Bá Quang nầy đã kết giao bằng hữu với Lệnh Hồ huynh, không sinh cùng ngày thì nguyện chết cùng giờ. Lệnh Hồ huynh bị trọng thương mà chết trước, Ðiền mỗ quyết chẳng sống một mình.

Lệnh Hồ Xung nghe gã nói một cách thành khẩn thì trong lòng xúc động nghĩ thầm:

- Gã này kết bạn được đây. Những câu gã nói nhất định không phải là giả dối.

Hắn liền chìa tay ra nắm lấy tay phải Ðiền Bá Quang, cười nói:

- Ðiền huynh! Chúng ta dù chết cũng có bạn không đến nỗi tĩnh mịch.

Lệnh Hồ Xung vừa dứt lời, bỗng nghe phía sau có tiếng cười the thé rồi tiếng người nói:

- Ðại đệ tử phái Hoa Sơn trụy lạc đến thế này ư? Hắn đi kết giao cả với một tên dâm tặc mạt lưu trên chốn giang hồ.

Ðiền Bá Quang quát hỏi:

- Ai?

Lệnh Hồ Xung la thầm:

- Ðời ta sẽ hết trong khoảnh khắc. Ta chết cũng chẳng kể gì, nhưng làm liên lụy đến thanh danh sư phụ thì hỏng bét.

Ðêm tối hắn chỉ nhìn thấy một bóng đen lờ mờ đứng ở trước mặt. Người này tay cầm trường kiếm.

Ánh hàn quang lóe ra lúc nhỏ lúc lớn.

Người kia lại cười khẩy nói:

- Lệnh Hồ Xung! Bây giờ ngươi biết hối còn kịp. Hãy cầm lấy thanh kiếm này mà giết tên dâm tặc họ Ðiền đi thì không ai trách ngươi đã giao kết với gã.

Người đó nói rồi cắm thanh trường kiếm xuống đất đánh phập một tiếng.

Lệnh Hồ Xung thấy thanh kiếm này lưỡi lớn. Ðó là kiểu kiếm thông dụng cho phái Tung Sơn. Hắn cất tiếng hỏi:

- Tôn giá là ai ở phái Tung Sơn?

Người kia đáp:

- Nhãn lực của ngươi khá đấy! Ta là Cỗ Ngang dưới trướng Ðại Tung Dương thủ Phí tứ gia ở phái Tung Sơn.

Lệnh Hồ Xung hỏi:

- Té ra là Cỗ sư huynh! Tiểu đệ chưa được gặp mặt. Không hiểu tôn giá đến tệ sơn có việc gì?

Cỗ Ngang đáp:

- Chưởng môn sư bá sai ta đến Hoa Sơn tuần tra để xem đệ tử phái Hoa Sơn có tệ hại như lời đồn đại thật không? Ha ha! Không ngờ vừa lên tới núi Hoa Sơn đã nghe thấy ngươi cùng tên dâm tặc ngỏ lời kết phủ kết giao.

Ðiền Bá Quang cất tiếng thóa mạ:

- Tên cẩu tặc kia! Ngươi đã có cái gì hay ở phái Tung Sơn chưa? Sao không kiểm điểm thân mình lại đi vạch vòi kẻ khác?
Cỗ Ngang giơ chân lên đá vào đầu Ðiền Bá Quang đánh huỵch một tiếng rồi quát mắng:

- Mi chết đến gáy rồi mà miệng còn nói láo!

Ðiền Bá Quang lại thóa mạ luôn một hồi bằng những danh từ "quân cẩu tặc", "quân thối tha", "quân chó đẻ".

Cỗ Ngang muốn giết gã thật d như trở bàn tay, nhưng y cố ý chưa hạ thủ để sỉ nhục Lệnh Hồ Xung một phen, liền cười nhạt nói:

- Lệnh Hồ Xung! Ngươi cùng tên giặc thối tha ý hiệp tâm đầu, chắc là không chịu giết gã chứ?

Lệnh Hồ Xung tức giận lớn tiếng:

- Ta giết hay không giết gã thì có liên quan gì đến ngươi? Ngươi có giỏi thì chém chết Lệnh Hồ Xung nầy đi. Bằng hèn nhát thì mau mau cúp đuôi cút khỏi Hoa Sơn.

Cỗ Ngang nói:

- Ngươi nhất định không giết tên dâm tặc để kết bạn với gã chăng?

Lệnh Hồ Xung nói:

- Bất luận ta kết bạn với ai cũng được, nhưng nhất định không thèm kết bạn với ngươi.

Ðiền Bá Quang cười ha hả nói:

- Hay quá! Hay quá!

Cỗ Ngang nói:

- Ngươi nhất định chọc giận ta để ta vung kiếm chém cả đôi, nhưng trong thiên hạ khi nào có chuyện dễ dàng thế? Ta muốn lột trần hai ngươi cột vào nhau rồi điểm á huyệt các ngươi để đem ra công bố trước giang hồ nói là một tên râu rậm một tên mặt trắng đang làm việc "cẩu thả" thì bị bắt. Ha ha! Lão Nhạc Bất Quần giả nhân giả nghĩa ở phái Hoa Sơn trước nay đeo bộ mặt giả dối làm nhà đạo học tiên sinh để bịp người. Từ đây trở đi thử xem lão còn dám xưng là Quân tử kiếm nữa không?

Lệnh Hồ Xung nghe gã nói tức quá ngất đi.

Ðiền Bá Quang thóa mạ:

- Quân chó...

Hắn định nói quân chó đẻ nhưng chưa kịp thốt ra lời thì bị Cỗ Ngang đá trúng vào huyệt đạo sau lưng, không thốt ra lời được nữa.

Cỗ Ngang cười ha hả đưa tay ra cởi áo Lệnh Hồ Xung.

Bỗng nghe thanh âm trong trẻo véo von của một thiếu nữ từ phía sau cất lên hỏi:

- Ô kìa! Vị đại ca kia! Làm gì thế này?

Cỗ Ngang giật mình, quay đầu nhìn lại thì thấy bóng một thiếu nữ đứng đó. Gã liền hỏi lại:

- Cô nương đến đây làm chi?

Ðiền Bá Quang nghe thanh âm thiến nữ, mừng thầm trong bụng la lên:

- Tiểu... Tiểu sư phụ! Tiểu sư phụ đến đây vừa khéo! Quân chó đẻ này toan gia hại.. Lệnh Hồ đại ca của tiểu sư phụ đó.

Nguyên thiếu nữ này chính là Nghi Lâm. Ðiền Bá Quang toan nói: "Quân chó đẻ này toan gia hại Ðiền mỗ", nhưng hắn lại nghĩ mình đối với Nghi Lâm chẳng có phân lạng nào, liền đổi ra "toan gia hại Lệnh Hồ đại ca".

Nghi Lâm nghe nói người đang nằm dưới đất là Lệnh Hồ đại ca của cô thì trong lòng nóng nảy vô cùng, cô nhảy vọt đến trước mặt hắn, hốt hoảng gọi:

- Lệnh Hồ đại ca!... Ðại ca làm sao thế?

Cỗ Ngang thấy cô để hết tinh thần vào Lệnh Hồ Xung, không có ý đề phòng chút nào, gã liền phóng ngón tay trái điểm vào huyệt đạo dưới nách cô.

Ngón tay gã sắp chạm vào áo Nghi Lâm thì đột nhiên phía sau cổ áo gã rít chặt lại, người gã bị nhấc bổng lên cánh mặt đất đến vài thước.

Cổ Ngang giựt mình kinh hãi, huých khuỷu tay phải về phía sau nhưng huých không trúng người đối phương. Gã liền phóng trái ngược lại cũng sểnh nốt. Gã sợ quá, xoay cả hai tay ra chiêu cầm nã.

Giữa lúc ấy, cổ họng gã không phát huy được mảy may khí lực nào nữa.

Lệnh Hồ Xung dần dần tỉnh lại. Hắn nghe tiếng một cô gái đang la gọi ra chiều cấp bách:

- Lệnh Hồ đại ca! Lệnh Hồ đại ca!

Hắn nhớ mang máng đây là âm điệu Nghi Lâm, liền mở bừng mắt ra. Dưới ánh sao lờ mờ, hắn ngó thấy bộ mặt trái xoan da trắng như tuyết chỉ cách mắt hắn chừng một thước. Chẳng phải Nghi Lâm thì còn ai vào đấy?

Bỗng lại nghe tiếng cười oang oang như lệnh vỡ cất lên hỏi:

- Lâm nhi! Con quỷ ốm nhắt này là Lệnh Hồ Xung đấy ư?

Lệnh Hồ Xung đưa mục quang nhìn về phía phát ra thanh âm, bất giác hắn giật nảy mình lên. Người đứng đó là một nhà sư cao lớn, to béo phi thường, coi chẳng khác pho tượng hộ pháp.

Nhà sư này thân hình ít ra co đến bảy thước, mình mặc áo cà sa đại hồng. Tuy trong bóng đêm, Lệnh Hồ Xung cũng nhìn rõ màu áo đỏ tươi như máu. Nhà sư đang nắm cổ Cỗ Ngang bằng tay trái nhấc bổng lên. Chân tay gã này mềm nhũn rũ xuống. Gã không cựa quậy gì nữa, chẳng hiểu còn sống hay đã chết rồi.

Nghi Lâm cất tiếng đáp:

- Gia gia ơi! Y... y chính là Lệnh Hồ đại ca, nhưng chẳng phải là người ốm o bịnh hoạn dâu.

Cô vừa nói vừa ngưng thần nhìn Lệnh Hồ Xung. Bao nhiêu mối yêu thương lộ ra hai khóe mắt, tựa hồ muốn đưa tay ra vuốt ve mặt hắn, nhưng lại không dám.

Lệnh Hồ Xung rất lấy làm kỳ tự hỏi:

- Nàng là một vị tiểu ni cô, sao lại kêu nhà sư to lớn kia là gia gia? Nhà sư có con gái đã là một điều kỳ dị, cô con lại là một vị tiểu ni cô thì càng quái lạ hơn nữa!

Nhà sư to lớn cười hô hố nói:

- Ta cứ tưởng ngươi ngày thương đêm nhớ Lệnh Hồ Xung tất gã phải là thằng trai khôi ngô kỳ vỹ khác thường, té ra là một cái bị thịt bị kẻ khác đánh cho không trả đòn được, liền nằm đơ giả chết.

Hạng ốm o này, ta chẳng thèm nhận làm nữ tế đâu. Bỏ mặc gã, chúng ta đi thôi!

Nghi Lâm vừa bẽn lẽn vừa nóng nảy hỏi lại:

- Ai ngày thương đêm nhớ y? Gia gia... lại nói nhăng rồi. Gia gia muốn đi thì... cứ tự ý ra đi. Gia gia không muốn... không muốn...

Cô định nói không muốn nhận làm nữ tế, nhưng ngượng nghịu không dám thốt ra.

Lệnh Hồ Xung nghe nhà sư mắng mình là gã "ốm o" lại nhiếc móc mình là "bị thịt" thì tức giận vô cùng, lên tiếng đáp:

- Lão đi thì đi! Ai cần lão hỏi han đến?

Ðiền Bá Quang hốt hoảng la lên:

- Không đi được! Không đi được!

Lệnh Hồ Xung hỏi:

- Lão đi thì mặc kệ lão, sao lại không được?

Ðiền Bá Quang đáp:

- Thuốc giải độc cho Ðiền mỗ còn ở trong mình y, nếu y bỏ đi thì cái mạng này há chẳng "Ô hô! Ai

tai"?

Lệnh Hồ Xung nói:

- Tiểu đệ đã nói sẽ chết theo Ðiền huynh cho có bạn. Ðiền huynh có bị chất độc phát tác mà phải uổng mạng thì tiểu đệ cũng tự vẫn luôn.

Nhà sư lại nổi lên tràng cười hô hố nói:

- Hay lắm! hay lắm! Té ra thằng lỏi này có cốt cách một trang hán tử. Lâm nhi! Gã hợp tính ta lắm!

Nhưng có điều ta chưa rõ là gã có biết uống rượu không?

Nghi Lâm chưa kịp trả lời thì Lệnh Hồ Xung đã lớn tiếng:

- Dĩ nhiên thích rượu lắm! Sao lại không uống? Lão gia đây sáng uống chiều uống, cả lúc nằm mơ cũng uống nữa. Ðại hòa thượng! Lão mà thấy ta uống rượu thì chẳng cần cóc gì đến cấm giới: giới huân, giới tửu, giới sát, giới thâu đạo, giới tát hoang của nhà sư nữa.

Chương 72: Trị nội thương, Bất Giới ra tay

Trị nội thương, Bất Giới ra tay

Nhà sư to béo cười ha hả nói:

- Lâm nhi! Ngươi bảo cho gã biết pháp danh gia gia là gì đi!

Nghi Lâm mỉm cười nói:

- Lệnh Hồ đại ca! Pháp danh gia gia tiểu muội là Bất Giới. Tuy lão nhân gia ở trong cửa phật nhưng bao nhiêu giới luật thanh qui chẳng giữ một thứ gì nên mới lấy pháp danh như vậy, xin đại ca đừng cười. Lão nhân gia ăn mặn, giết người lấy tiền, chẳng từ một thứ gì, mà còn... còn sinh ra tiểu muội nữa.

Nàng nói tới dây không nhịn được bật tiếng cười hích hích.

Lệnh Hồ Xung cũng cười ha hả nói:

- Hòa thượng như vậy mới khiến cho người ta thích thú!

Hắn vừa nói vừa gắng gượng đứng lên nhưng không đủ sức, Nghi Lâm vội đưa tay ra đỡ lấy hắn.

Tuy nàng là một vị ni cô xinh đẹp lả lướt nhưng cũng có võ công, đừng nói nâng đỡ mà dù xách cả người hắn lên cũng chẳng khó gì.

Lệnh Hồ Xung cười hỏi:

- Lão bá ơi! Lão bá làm hết mọi sự sao không cả gan trở về trần tục mà còn mặc áo cà sa làm chi?

Bất Giới đáp:

- Cái đó ngươi không hiểu được. Chính vì lẽ ta chẳng kiêng kỵ một điều gì nên mới cần làm hòa thượng. Ta cũng như ngươi đem lòng yêu cả ni cô xinh đẹp.

Nghi Lâm nói xen vào:

- Gia gia lại nói nhăng rồi.

Lúc nàng nói câu này mặt đỏ bừng lên, nhưng may ở trong đêm tối người không nhìn rõ.

Bất Giới nói:

- Bậc đại trượng phu làm việc phải cho quang minh lỗi lạc đã làm ai là làm, ai chê cười cũng mặc, ai trách mắng cũng cóc cần. Bất Giới hòa thượng đường đường tấm thân nam tử thì còn sợ gì ai?

Cả Lệnh Hồ Xung lẫn Ðiền Bá Quang đều reo lên:

- Ðúng lắm! Ðúng lắm!

Bất Giới nghe hai gã tán dương lại càng cao hứng nói tiếp:

- Vị ni cô xinh đẹp đó là má má con nhỏ này.

Lệnh Hồ Xung lẩm bẩm:

- Té ra Nghi Lâm tiểu sư muội là con nhà sư, má má nàng cũng là ni cô.

Bất Giới nói tiếp:

- Khi trước ta mới là tên đồ tể giết heo mổ bò, đã đem lòng yêu má má y, nhưng má má y không thèm nhìn nhỏi gì đến. Ta không còn cách nào khác đành phải làm sư. Ta nghĩ rằng ông sư bà vải là người cùng nhà. Bà không yêu đề tể chắc là phải yêu nhà sư.

Nghi Lâm tắc miệng nói:

- Gia gia! Gia gia bấy nhiêu tuổi đầu mà miệng còn lém lỉnh như trẻ nít.

Bất Giới nói:

- Ta nói vậy không phải hay sao? Nhưng khi ấy ta không nghĩ tới đã là sư thì chẳng những không thể gần đàn bà mà cả bà vải cũng không được. Ta cùng má má ngươi yêu nhau rồi sự kề cận lại càng khó khăn. Ta định không làm sư nữa, nhưng sư phụ ta bảo ta có căn cơ làm đệ tử chân chính nhà Phật, người không cho hoàn tục. Má má ngươi cũng đâm liều, vì lòng chân thành của ta làm cho mụ cảm động. Có thế mới sinh ra ngươi. Xung nhi! Ngày nay ngươi được tùy tiện. Ngươi thương yêu tiểu ni cô nầy bất tất phải làm hòa thượng.

Lệnh Hồ Xung bẽn lẽn vô cùng, bụng bảo dạ:

- Bữa trước Nghi Lâm sư muội bị Ðiền Bá Quang vây hãm giữa đường gặp chuyện bất bằng mà ta rút kiếm giúp đỡ nàng. Nàng là một vị nữ ni phái Hằng Sơn ở chốn thanh tu, sao lại cùng người tục kết duyên tình được? Nàng sai Ðiền Bá Quang cùng bọn Ðào cốc lục tiên đi mời ta đến. Ta e rằng nàng là một thiếu nữ nhỏ tuổi, lần đầu gần gũi đàn ông sẽ động lòng trần tục, ta cẩn thận giữ ý và tìm cách xa lánh cho sớm. Nếu làm thương tổn đến danh dự phái Hoa Sơn và phái Hằng Sơn thì sư phụ sư nương trách phạt còn là chuyện nhỏ, rồi đây cả Nhạc Linh San tiểu sư muội cũng không thèm nhìn gì đến ta nữa.

Nghi Lâm vừa hổ thẹn vừa xao xuyến trong lòng. Nàng nói:

- Gia gia! Lệnh Hồ đại ca đã có ý trung nhân rồi thì khi nào còn để mắt đến người ngoài. Từ nay gia gia... đừng nói tới chuyện này để người ta cười cho.

Bất Giới nói:

- Thằng lỏi này có ý trung nhân khác rồi ư? Thế thì ta tức đến chết, ta tức đến chết.

Lão xòe bàn tay mặt to tướng nắm lấy ngực Lệnh Hồ Xung.

Lệnh Hồ Xung đã đứng không vững thì còn tránh làm sao được, nên bị lão nắm trúng nhấc bổng lên.

Bất Giới hòa thượng tay trái nắm sau gáy Ðiền Bá Quang, tay phải nắm trước ngực Lệnh Hồ Xung. Lão dang hai tay ra như chiếc đòn gánh gánh hai người.

Nghi Lâm vội la lên:

- Gia gia! Buông Lệnh Hồ đại ca xuống mau! Gia gia không buông thì hài nhi phát cáu bây giờ.

Bất Giới nghe con gái nói đến hai chữ "phát cáu" liền buông Lệnh Hồ Xung xuống ngay. Miệng lão vẫn lẩm bẩm:

- Gã lại vừa ý một tiểu ni cô xinh đẹp nào khác ư? Có lý nào thế được? Có lý nào thế được?

Bình sinh lão chỉ biết yêu ni cô xinh đẹp, nên lão cho rằng trên đời ngoài ni cô xinh đẹp không còn hạng người nào khả ái nữa.

Nghi Lâm nói:

- Y¨ trung nhân của Lệnh Hồ đại ca là Nhạc Linh San tiểu thư, sư muội của y.

Bất Giới gầm lên một tiếng đinh tai nói:

- Cô nương họ Nhạc nào đó! Mẹ nó! Có cái gì khả ái đâu? Lần sau mà ta gặp thị sẽ bóp chết tươi.

Lệnh Hồ Xung không nhúc nhích được, lại bi lão nhấc bổng lên. Người hắn mềm rũ như búi dẻ.

Hắn nghĩ bụng:

- Lão thầy chùa này là một tên thất phu lỗ mãng. Y cùng Ðào cốc lục tiên tuy không cùng phe phái mà tà công giống nhau. Y nói thế nào là làm như vậy. Y dám sát hại tiểu sư muội mình thiệt chứ chẳng phải chuyện chơi. Biết làm thế nào cho được?

Nghi Lâm rất nóng nảy la lên:

- Gia gia! Lệnh Hồ đại ca đã bị trọng thương, gia gia mau tìm cách chữa trị cho y đã. Còn ngoài ra có chuyện gì sẽ tính sau chưa vội.

Bất Giới hòa thượng coi lời nói của cô con như một mệnh lệnh lập tức phải tuân theo. Lão đáp:

- Ðược rồi! Muốn trị thương thì trị thương được ngay chứ có khó gì?

Tiện tay lão liệng Cỗ Ngang đi và từ từ đặt Lệnh Hồ Xung xuống lớn tiếng hỏi:

- Ngươi bị thương thế nào?

Lệnh Hồ Xung đáp:

- Tại hạ bị người đánh trúng một chưởng vào trước ngực. Cái đó chẳng quan hệ mấy...

Bất Giới đã nóng tính lại lỗ mãng, lão không chờ chàng nói hết đã ngắt lời:

- Trước ngực trúng chưởng mà ngươi lại là người luyện võ thì nhất định bị thương ở Nhâm mạch....

Lệnh Hồ Xung vội nói ngay:

- Tại hạ bị Ðào cốc...

Bất Giới gạt đi:

- Trong Nhâm mạch chẳng có Ðào Cốc Ðào kiếc gì ráo. Phái Hoa Sơn ngươi không tinh thâm về nội công nên không hiểu rõ lý lẽ. Trong thân thể con người tuy có một huyệt đạo tên là Hợp Cốc thuộc về Dương minh đại trường kinh tức là quãng giữa ngón tay cái và ngón tay trỏ, nó không liên quan gì đến Nhâm mạch cả. Ðược rồi! Ðể ta trị thương ở Nhâm mạch cho ngươi.

Lệnh Hồ Xung vội nói:

- Không không! Bọn Ðào cốc lục....

Bất giới lại chặn lời:

- Cái gì mà Ðào cốc lục với Ðào cốc thất hoài? Các huyệt trong người chỉ có thủ tam giáng, túc tam lý, Dương cương tuyền, Ty không trúc, làm gì có Ðào cốc lục với Ðào cốc thất? Ngươi đừng nói nhăng nữa.

Tiện tay lão điểm vào á huyệt Lệnh Hồ Xung và nói:

- Ta đem nội lực tinh thuần đả thông các huyệt Thừa trong, Thiên đột, Ðản trung, Cửu Vỹ, Cự khuyết, Khí hải, Thạch môn, Quan nguyên, Trung cực thuộc Nhâm mạch ta cả quyết với ngươi là nội lực tới đâu sẽ hết thương tới đó. Ngươi chỉ nghỉ ngơi trong bảy tám ngày là sẽ biết thành con rồng thiên tha hồ mà vùng vẫy.

Lão xòe hai bàn tay to tướng, tay mặt ấn vào huyệt Thừa tương ở hàm dưới còn tay trái đặt lên huyệt Trung cực trên bụng dưới rồi trút hai luồng chân khí qua hai huyệt mạch đó vào trong người Lệnh Hồ Xung.

Ðột nhiên hai luồng chân khí của Bất giới đụng vào sáu luồng chân khí của Ðào cốc lục tiên, suýt nữa hai tay lão bị hất ra. Bất giác lão cả kinh lớn tiếng la:

- U¨i chà!

Nghi Lâm vội hỏi:

- Gia gia! Cái gì thế?

Bất giới đáp:

- Trong người gã có mấy luồng chân khí rất cổ quái. Một luồng hai luồng... ba luồng, bốn luồng, tất cả bốn luồng. Ồ không phải còn một luồng nữa là năm. Úi chà! Lại thêm một luồng! Mẹ cha nó! Có đến sáu

luồng ca thảy, không chừng còn nữa cũng nên. Ha ha! Vụ này thiệt đáo để! Hay tuyệt, hay tuyệt! Hai luồng chân khí của ta đấu với sáu luồng chân khí của con mẹ nó. Bất giới hòa thượng nầy đâu có ngán

hạng chó đẻ như gã.Nguyên trước lão là một tên đồ tể ngoài đầu đường xó chợ rồi sau khi vào cửa Phật cũng chỉ biết nói mỗi câu "Nam mô a di đà phật", còn ngoài ra chẳng biết chữ nào, h mở miệng là nói nhăng nói tục, đến già vẫn không thay đổi tính nết.

Trong khi hai tay lão ấn vào hai huyệt đạo Lệnh Hồ Xung thì đầu óc lão dần dần bốc lên một luồng bạch khí. Ban đầu lão còn mồm loa mép giải, sau mỗi lúc phải vận kình lực thêm nhiều rồi không nói gì nữa.

Trời đã gần sáng. Luồng bạch khí trên đầu Bất giới hòa thượng mỗi lúc một dầy đặc trông tựa như làn mù vây bọc lấy đầu lão vào giữa.

Sau một lúc lâu nữa. Bất giới hòa thượng nhấc hai tay ra, lớn tiếng cười ha hả. Ðột nhiên tiếng cười im bặt.

Huỵch một tiếng! Lão ngã xuống đất.

Nghi Lâm hốt hoảng la gọi:

- Gia gia! Gia gia!

Nàng vội lại nâng lão lên, nhưng người lão nặng quá đang nâng dậy dở dang thì cả hai người lại ngồi phệt xuống. áo quần toàn thân Bất giới ướt đẫm mồ hôi. Miệng lão vừa thở hồng hộc vừa la:

- Ta, ta... mẹ kiếp!... ta, ta... mẹ kiếp!...

Nghi Lâm nghe phụ thân lên tiếng thóa mạ, nàng đã hơi yên lòng liền hỏi:

- Gia gia! Gia gia làm sao thế? Gia gia mệt lắm phải không?

Bất giới hòa thượng lại thóa mạ:

- Mẹ cha nó! Trong mình thằng lỏi này có sáu luồng chân khí rất lợi hại muốn tỷ đấu... với lão gia. Mẹ kiếp! Lão gia phải huy động chân khí đến tột độ mới đàn áp được sáu luồng tà khí của gã. Hà hà! ngươi cứ yên tâm, thằng lỏi này không chết đâu.

Nghi Lâm bây giờ mới thật yên tâm. Nàng ngoảnh đầu nhìn lại quả nhiên Lệnh Hồ Xung đang từ từ đứng dậy.

Ðiền Bá Quang cười nói:

- Chân khí đại hòa thượng thiệt là ghê gớm! Mới trong khoảng khắc, đại sư đã chữa cho Lệnh Hồ huynh hết trọng thương.

Bất giới nghe Ðiền Bá Quang tán tụng mình, thích quá nói:

- Còn thằng lỏi nầy nữa! Ngươi đã gây nên lắm điều tội lỗi. Ðáng lý bản hòa thượng bóp chết ngươi rồi, nhưng ngươi đã có công tìm được gã tiểu tử Lệnh Hồ Xung, vậy ta sinh phúc tha mạng cho. Biết điều thì cút sớm đi!

Ðiền Bá Quang tức quá mắng lại:

- Biết điều thì cút sớm đi là nghĩa làm sao? Mẹ cha nó! Ðại hòa thượng đã nói gì bây giờ sao không nhớ? Lão bảo trong vòng một tháng mà tìm thấy Lệnh Hồ Xung sẽ cho ta thuốc giải độc. Sao bây giờ lại cãi lời? Cái mạng Ðiền Bá Quang nầy chẳng kể làm chi, nhưng lão mà không cho thuốc giải thì chỉ là một tên thầy chùa thối tha không bằng con chó, con heo...

Lạ thay! Ðiền Bá Quang thóa mạ nhà sư thậm tệ như vậy mà lão không hề tức giận, lại cười nói:

- Thằng lỏi con sợ chết kia thiệt chẳng ra trò gì. Ngươi chỉ lo Bất giới đại sư hứa lời rồi lại cãi phăng không cho thuốc giải. Mẹ cha quân chó đẻ! Ta cho thuốc giải đây.

Lão thò tay vào bọc để lấy thuốc giải. Nhưng vừa rồi, lão dùng sức quá độ, tay lão còn tun bần bật, đã nắm vào chiếc bình sứ mấy lần rồi lại tuột đi.

Nghi Lâm liền thò tay vào lấy bình ra. Nàng vừa mở nút thì Bất giới nói ngay:

- Lấy cho gã ba viên. Bây giờ bảo gã uống một viên. Sau ba ngày uống viên thứ hai. Rồi cách sáu ngày nữa hãy uống viên sau cùng. Trong chín ngày đó dù gã có bị ai giết chết cũng không can gì đến bản hòa thượng.

Ðiền Bá Quang cầm lấy một viên thuốc trong tay Nghi Lâm rồi nói:

- Ðại hòa thượng! Lão bức bách tại hạ phải uống thuốc độc đến bây giờ mới cho thuốc giải. Tại hạ không mắng cho là tử tế lắm rồi chẳng việc gì phải tạ ơn. Lệnh Hồ huynh! Lệnh Hồ huynh nhất định còn có chuyện phải nói với tiểu sư phụ. Ðiền mỗ đi đây. Sau nầy sẽ có ngày tái hội.

Gã nói xong chắp tay thi lễ rồi trở gót xuống núi.

Lệnh Hồ Xung vội gọi lại:

- Ðiền huynh hãy khoan!

Ðiền Bá Quang hỏi:

- Còn gì nữa?

Lệnh Hồ Xung đáp:

- Ðiền huynh! Lệnh Hồ Xung nầy mấy phen được Ðiền huynh tha chết nên kết giao bằng hữu.

Nhưng có một điều tiểu đệ cần nói thẳng để khuyên Ðiền huynh. Nếu Ðiền huynh không sửa đổi hành vi tội lỗi thì tình bằng hữu giữa chúng ta chẳng thể bền lâu được.

Ðiền Bá Quang cười nói:

- Lệnh Hồ huynh không nói thì Ðiền mỗ cũng biết rồi. Lệnh Hồ huynh khuyên Ðiền mỗ từ đây không nên gian dâm những phụ nữ nhà lương thiện. Ðược lắm! Ðiền mỗ xin nghe lời Lệnh Hồ huynh. Trong thiên hạ thiếu gì đàn bà con gái dâm đãng. Ðiền mỗ có tham hoa hiếu sắc bất tất phải dính vào lương gia phụ nữ hoặc giết hại mạng người. Ha ha! Lệnh Hồ huynh! Viện Quần Ngọc núi Hành sơn còn lắm vẻ phong lưu!

Lệnh Hồ Xung cùng Nghi Lâm nghe Ðiền Bá Quang nhắc nhở việc Quần Ngọc núi Hành sơn không khỏi thẹn đỏ mặt.

Ðiền Bá Quang nổi lên tràng cười ha hả bước ra đi. Bất giác chân gã nhủn ra ngã lăn tròng trọc xuống sườn núi khá xa. Lúc dừng lại được, gã gắng gượng ngồi dậy lấy viên thuốc giải ra uống. Gã biết rằng nếu không trừ giải chất độc thì kiếp này đừng hòng rời khỏi núi Hoa Sơn.

Vừa rồi Bất giới hòa thượng đem hai luồng chân khí rất mãnh liệt trút vào người Lệnh Hồ Xung để áp chế sáu luồng chân khí của Ðào cốc lục tiên. Lệnh Hồ Xung cảm thấy bao nhiêu nỗi bức rứt khó chịu trong ngực đều tiêu tan hết. Luồng kình lực dưới chân ngấm ngầm phát sinh, hắn mừng rỡ vô cùng tiến lại trước mặt Bất giới hòa thượng, kính cẩn xá dài nói:

- Ða tạ đại sư cứu mạng cho vãn bối.

Bất giới cười hô hố nói:

- Cái gì phải tạ ơn. Rồi đây chúng ta là người cùng nhà. Ngươi là con rể, ta là bố vợ thì còn tạ tùng cóc gì?

Nghi Lâm đỏ mặt lên nói:

- Gia gia... gia gia lại nói nhăng rồi!

Bất giới lấy làm kỳ hỏi:

- Ô hay! Sao lại nói nhăng? Ngươi ngày đêm thương nhớ gã, chẳng lẽ không muốn lấy gã làm chồng ư? Dù cho không muốn lấy gã thì cũng mong cùng gã sinh được một tiểu ni cô sinh đẹp mới phải chứ?
Nghi Lâm bĩu môi nói:

- Già mà không đứng đắn. Ai lại... ai lại...

Giữa lúc ấy bỗng nghe trên đường lên núi có tiếng bước chân. Hai người dắt tay nhay lên núi chính là chưởng môn phái Hoa Sơn Nhạc Bất Quần và con gái ông là Nhạc Linh San.

Lệnh Hồ Xung ngó thấy thì trong lòng vừa kinh hãi vừa mừng thầm, vội ra đón. Hắn cất tiếng gọi:

- Sư phụ! Tiểu sư muội! Các vị đã về đấy ư? Còn sư nương đâu?

Nhạc Bất Quần không trả lời. Lão liếc mắt ngó Lệnh Hồ Xung một cái, vẻ mặt lạnh như tiền.

Ðoạn lão quay sang nhìn Bất giới hòa thượng chắp tay hỏi:

- Cách xưng hô đại sư thế nào? Ðại sư giá lâm tệ xứ có điều chi dạy bảo?

Bất giới đáp:

- Bần tăng là Bất giới hòa thượng, giá lâm tệ xứ để... kiếm chàng rể.

Lão nói xong quay lại trỏ vào Lệnh Hồ Xung.

Nguyên lão xuất thân là một tên đồ tể, chẳng hiểu văn chương, khách sáo là gì. Nhạc Bất Quần nói "giá lâm tệ xứ" là một câu tự khiêm, lão liền bắt chước nói theo.

Nhạc Bất Quần đã không hiểu gốc ngọn, hơn nữa nhà sư lại bảo đi kiếm chàng rể liền tưởng là nhà sư có ý dỡn cợt khinh nhờn thì trong lòng tức giận vô cùng. Có điều lão là người tu dưỡng nhẫn nại, nên không lộ vẻ gì ra mặt, chỉ nói hời hợt một câu:

- Ðại sư khéo nói đùa.

Bỗng thấy Nghi Lâm tiến lại thi l, lão hỏi ngay:

-Nghi Lâm sư điệt bất tất phải đa l. Phải chăng sư điệt tới Hoa Sơn là vâng lệnh tôn sư?

Nghi Lâm hơi đỏ mặt, ngập ngừng đáp:

- Không phải! Ðệ tử... đệ tử...

Nàng lặp lại hai tiếng "đệ tử" rồi không biết nói gì nữa.

Nhạc Bất Quần cũng không hỏi thêm. Lão quay sang bảo Ðiền Bá Quang:

- Ðiền Bá Quang! Ngươi thiệt là lớn mật! Hừ! Ngươi thiệt là lớn mật!

Ðiền Bá Quang đáp:

- Tại hạ nhớ lệnh đồ đệ là Lệnh Hồ Xung, nên quảy hai vò rượu lên núi cùng y uống một bữa cho phỉ chí. Như vậy có chi là lớn mật?

Vẻ mặt Nhạc Bất Quần càng nghiêm khắc, lạnh lẽo hơn, lão hỏi:

- Rượu đâu?

Ðiền Bá Quang đáp:

- Bọn tại hạ đã uống hết sạch lúc còn ở trên ngọn núi sám hối.

Nhạc Bất Quần liền hỏi Lệnh Hồ Xung:

- Gã nói vậy có thiệt không?

Lệnh Hồ Xung đáp:

- Sư phụ! Ðầu đuôi câu chuyện này khá dài, để đồ nhi thủng thẳng bẩm lại.

Nhạc Bất Quần lại hỏi:

- Ðiền Bá Quang lên núi Hoa Sơn đã mấy bữa rồi?

Chừng hai mươi bữa trước.

- Trong hai chục ngày trời gã cứ ở lỳ trên núi Hoa Sơn ư?

Lệnh Hồ Xung đáp:

- Vâng.

Nhạc Bất Quần lớn tiếng:

- Sao ngươi không báo cho ta hay?

Lệnh Hồ Xung đáp:

- Hồi ấy sư phụ cùng sư nương đều không ở trên núi.

Nhạc Bất Quần hỏi:

- Ta cùng sư nương ngươi đi đâu?

Lệnh Hồ Xung đáp:

- Hai vị đến quanh vùng Trường An kiếm Ðiền quân để hạ sát y.

Nhạc Bất Quần "hừ" lên một tiếng rồi hỏi:

- Chà! Ðiền quân, Ðiền quân! Ngươi biết gã tội ác chất thành non cao, sao không rút kiếm giết đi?

Nếu ngươi không địch nổi thì để gã hạ sát đi cho rồi. Sao còn tham sống sợ chết quay lại kết giao với gã?

Ðiền Bá Quang nói xen vào:

- Ðó là tại hạ không muốn giết y, vậy y còn cách nào nữa? Chẳng lẽ y đã không địch nổi mà còn rút kiếm ra ở trước mặt tại hạ?

Nhạc Bất Quần nói:

- Bây giờ ở trước mặt ta, thử xem ngươi còn nói gì được nữa không?

Lão quay sang giục Lệnh Hồ Xung:

- Ngươi giết gã đi!

Nhạc Linh San không nhịn được nói xen vào:

- Gia gia! Ðại sư ca đang bị trọng thương thì còn tranh đấu với người ta làm sao được?

Nhạc Bất Quần nói:

- "Người ta" cũng bị thương đó chứ không đâu? Việc gì ngươi phải lo? Chẳng lẽ có ta ở đây mà để cho tên ác tặc giết chết đệ tử mình ư?

Lão đã biết tên đại đệ tử này giảo quyệt lại nhiều mưu, bình sinh ghét bọn ác ôn như kẻ cừu thù.

Trước đây chưa lâu gã lại bị thương trước lưỡi đao của Ðiền Bá Quang mà bảo gã đi kết giao bạn hữu với tên đại dâm tặc kia thì ai mà tin được?

Lão cho là Lệnh Hồ Xung không địch nổi Ðiền Bá Quang, gã liền dùng cách đấu trí, Ðiền Bá Quang mà bị trọng thương chắc cũng vì tên đại đệ tử của mình. Vì thế nên lão nghe nói Lệnh Hồ Xung kết giao với Ðiền Bá Quang, cũng không nổi giận thực sự, mà chỉ sai hắn giết gã đi thì vừa trừ được mối hại lớn trên giang hồ vừa khiến cho đệ tử mình nổi danh.

Hôm qua lúc Nhạc Bất Quần xuống núi, lão thấy Lệnh Hồ Xung chỉ còn thoi thóp thở tưởng chừng sắp chết đến nơi mà bây giờ gã đứng lên đi lại được, trong lòng lão không khỏi nghi ngờ, nhưng lão chưa

rảnh để hỏi tra.

Còn tên Ðiền Bá Quang thanh danh tàn tạ, để gã sống thêm lúc nào chỉ tổ làm dơ bẩn đất Hoa Sơn thêm lúc ấy, nên lão sai Lệnh Hồ Xung cầm kiếm lại chém gã ngay tức khắc.

Lão tiên liệu Ðiền Bá Quang đang bị trọng thương thì dù Lệnh Hồ Xung có bị thương nặng không chống nổi gã lão cũng chỉ búng ngón tay một cái là xong.

Ngờ đâu Lệnh Hồ Xung lại tìm lời chống chế, nói:

- Ðiền huynh đây đã hứa với đệ tử từ nay sửa đổi lỗi lầm, không dám ô nhục phụ nữ nhà lương thiện nữa. Ðệ tử biết y là người thủ tín, chi bằng...

Nhạc Bất Quần lớn tiếng chặn lời:

- Ngươi... biết gã là người thủ tín? Một tên ác tặc tội đáng muôn thác mà còn nói chuyện thủ tín nữa ư? Lưỡi đơn đao của gã đã sát hại biết bao nhiêu người vô tội? Loại người như vậy mà còn không giết đi thì học võ nghệ làm gì?

Lão quay lại bảo Nhạc Linh San:

- San nhi! Ðưa kiếm cho đại sư ca đi!

Nhạc Linh San đáp:

- Vâng.

Rồi rút kiếm xoay chuôi lại đưa cho Lệnh Hồ Xung.

Chương 73: Lục Hầu Nhi thọ tử bất nghĩa



Lệnh Hồ Xung rất lấy làm khó nghĩ. Trước nay không bao giờ hắn dám trái lệnh sư phụ. Nhưng Ðiền Bá Quang đã hứa lời sửa tội lỗi mà bây giờ giết gã thì không khỏi mang tiếng là bất nghĩa.
Hắn vừa xoay chuyển ý nghĩ vừa đón lấy thanh trường kiếm ở trong tay Nhạc Linh San, đoạn trở gót lảo đảo đi về phía Ðiền Bá Quang.
Lệnh Hồ Xung đi vừa được vài chục bước giả vờ chưa hết trọng thương đột nhiên hai chân nhũn ra, khuỵu đầu gối bên tả xuống, người xô về phía trước.
Sột một tiếng! Thanh trường kiếm xiên vào bắp thịt chân bên trái. Mũi kiếm cắm chặt xuống đất như đóng đinh.
Ðộng tác của hắn không ai hiểu được, mọi người thấy thế bật tiếng la hoảng.
Nghi Lâm cùng Nhạc Linh San đồng thời chạy tới. Nhưng Nghi Lâm vừa đi được mấy bước đột nhiên dừng lại. Nàng chợt nghĩ tới mình là đệ tử nhà Phật mà lại gần nâng đỡ một chàng trai thanh niên tất khiến cho mọi người chú ý.
Nhạc Linh San la gọi:
- Ðại sư ca! Ðại sư ca làm sao thế?
Lệnh Hồ Xung nhắm mắt không trả lời.
Nhạc Linh San nắm chuôi kiếm rút mạnh lên. Miệng vết thương vọt máu tươi ra. Nàng thò tay vào bọc lấy thuốc dấu rịt vết thương cho Lệnh Hồ Xung.
Nàng ngửng đầu lên bỗng ngó thấy Nghi Lâm mặt không còn chút huyết sắc đang chăm chú nhìn
mình.
Nhạc Linh San chấn động tâm thần tự hỏi:
- Vị tiểu cô nương nầy sao lại tỏ vẻ tha thiết với đại sư ca ta đến thế?
Nàng cầm kiếm đứng dậy nói:
- Gia gia! Ðể hài nhi lại giết tên ác tặc kia cho!
Nhạc Bất Quần gạt đi:
- Không được! Ngươi mà giết tên ác tặc đó là tự hủy hoại thanh danh của mình. Ðưa kiếm đây cho ta!
Nên biết Ðiền Bá Quang nổi tiếng dâm tặc khắp thiên hạ. Còn Nhạc Linh San là một nàng khuê nữ băng thanh ngọc khiết! Nhạc Bất Quần e rồi đây giang hồ sẽ đồn đại Ðiền Bá Quang bị chết vì tay Nhạc Linh San tiểu thư khiến kẻ tiểu nhân xấu bụng bịa đặt ra tiếng nàng bị cưỡng gian không thành, thì ảnh hưởng đến thanh danh của con gái.
Nhạc Linh San thấy phụ thân nói vậy liền cầm trường kiếm đưa lại cho cha.
Nhạc Bất Quần không đón lấy thanh kiếm. Lão phất tay áo bên phải một cái quấn thanh trường kiếm lại.
Bất giới hòa thượng vội la lên:
- Không được!
Rồi lão tụt giày ra, hai tay cầm hai chiếc.
Bỗng thấy Nhạc Bất Quần vung tay áo ra. Thanh trường kiếm liền đâm vọt về phía Ðiền Bá Quang cách đó hơn mười trượng.
Bất giới đã tiên liệu như vậy. Lão hết sức liệng hai chiếc giày trong hai tay ra.
Kiếm nặng mà giày nhẹ. Trường kiếm lại hất ra trước, thế mà hai chiếc giày của Bất Giới liệng ra sau mà đến trước rồi quay trở lại đón đầu chia ra hai bên kẹp lấy chuôi kiếm rồi đẩy ngược lại mấy trượng mới rớt. Mũi cắm xuống bên đường. Hai chiếc tăng hài vẫn còn mắc vào chuôi kiếm lung lay không ngớt.
Bất giới hòa thượng la lên:
- Hỏng bét! Hỏng bét! Lâm nhi! Bữa nay gia gia chữa thương cho nữ tế hao tổn rất nhiều nội lực.
Thanh trường kiếm mới bay đi nửa chừng đã hạ xuống. Ðáng lẽ nó còn phải bay thêm hai thước
gần tới trước mặt nữ tế rồi rớt xuống thì mới làm được lão giật mình. Hỡi ôi! Hòa thượng gia gia! Phen
này thật là mất mặt!
Nghi Lâm thấy Nhạc Bất Quần vẻ mặt rất khó coi liền nói khẽ:
- Gia gia đừng nói nữa!
Rồi nàng chạy nhanh lại lấy hai chiếc giày đồng thời rút trường kiếm lên. Nàng ngần ngừ vì biết rằng Lệnh Hồ Xung có ý không muốn giết Ðiền Bá Quang, nếu giao trả kiếm cho Nhạc Linh San thì tất cô hạ thủ giết gã, há chẳng khiến cho Lệnh Hồ Xung phải đau lòng?
Nhạc Bất Quần phát huy tụ công phóng trường kiếm ra định đâm kiếm suốt qua ngực Ðiền Bá Quang rồi cắm xuống đất. Lão không ngờ Bất giới hòa thượng liệng hai chiếc tăng hài mà luồng lực đao ghê gớm đến thế, nhất là nhà sư xử dụng kình lực một cách xảo diệu phi thường. Hai chiếc giày lơ lửng trên không quay trở lại để kéo thanh trường kiếm của lão ngược trở lại. Ðấy là một tuyệt kỹ hiếm có ở đời.
Nhà sư vừa la lối vì trị thương cho Lệnh Hồ Xung mà hao tổn nội lực. Tuy nhiên nội lực của lão vẫn còn cao thâm hơn Nhạc Bất Quần nhiều.
Nhạc Bất Quần phất tay áo chưa dùng đến "Tử hà thần công". Giả tỷ lão xử dụng tuyệt công này thì chưa chắc đã thua Bất giới hòa thượng. Nhưng những tay cao thủ nổi tiếng đã đánh một đòn không trúng thì thôi khi nào còn thử đến lần thứ hai.
Vẻ mặt xám xanh, Nhạc Bất Quần chắp tay nói:
- Tại hạ rất khâm phục! Ðại sư đã quyết che chở cho tên ác tặc kia thì bữa nay tại hạ không hạ thủ nữa là xong. Ðại sư muốn thế nào?
Nghi Lâm nghe Nhạc Bất Quần nói bữa nay không hạ sát Ðiền Bá Quang mới yên tâm liền hai tay cầm thanh trường kiếm đi tới trước mặt Nhạc Linh San khom lưng nói:
- Tỷ tỷ! Tỷ tỷ!...
Nhạc Linh San chỉ hắng dặng một tiếng, cầm thanh kiếm, không thèm ngó lại. Tiện tay cô tra kiếm vào vỏ đánh "cạch" một tiếng. Thủ pháp rất linh diệu.
Bất giới hòa thượng cười ha hả nói:
- Hảo cô nương! Thủ pháp đó của cô nương hay tuyệt.
Lão quay sang bảo Lệnh Hồ Xung:
- Tiểu tế nữ ơi! Chúng ta đi thôi! Sư muội của ngươi xinh đẹp quá, ngươi mà ở liền với cô thì ta chẳng yên tâm chút nào.
Lệnh Hồ Xung đáp:
- Ðại sư thiệt ưa nói giỡn. Những câu đó làm thương tổn đến danh dự phái Hằng sơn và phái Hoa Sơn. Xin đại sư im miệng cho!
Bất giới hòa thượng ngạc nhiên hỏi:
- Sao? Tìm kiếm ngươi không phải chuyện dễ lại cứu mạng cho ngươi nữa mà không chịu lấy con gái ta ư?
Lệnh Hồ Xung tức giận mặt xám xanh đáp:
- Cái ơn cứu mạng của đại sư, Lệnh Hồ Xung nầy suốt đời chẳng dám quên lãng. Nghi Lâm sư muội ở phái Hằng sơn, môn qui rất nghiêm khắc. Ðại sư mà còn nói giỡn nữa thì hai vị Ðịnh Nhàn, Ðịnh Dật sư thái sẽ khó chịu lắm đấy.
Bất giới hòa thượng lắp bắp hỏi con:
- Lâm nhi! Ngươi... ngươi... có biết gã nữ tế nầy nói rắc rối chuyện gì không?... ta chẳng hiểu ra sao cả.
Nghi Lâm hai tay bưng mặt la lên:
- Gia gia! Ðừng nói nữa! Y đi đường y, con đi đường con. Có... có liên can gì đến nhau đâu?
Nàng nấc một tiếng rồi khóc òa lên chạy xuống núi.
Bất giới hòa thượng vò đầu bứt tai chẳng hiểu ra sao. Lão ngẩn người ra một lúc rồi nói:
- Quái lạ! Quái lạ! Lúc y chưa thấy gã thì cố chí đi tìm cho bằng được. Lúc gặp gã rồi lại bỏ chạy. Con nhỏ này giống tính má má như đúc. Tâm sự tiểu ni cô thiệt khó mà đoán trúng.
Lão thấy con gái chạy mỗi lúc một xa, liền băng mình rượt theo.
Ðiền Bá Quang gắng gượng đứng lên. Sau khi gã uống thuốc giải của Bất Giới rồi, chất độc trong người tiêu tan hết. Gã nhìn Lệnh Hồ Xung nói:
- Non xanh vẫn đó, nước biếc còn đây!
Rồi gã trở gót loạng choạng xuống núi.
Nhạc Bất Quần chờ cho Ðiền Bá Quang đi xa rồi mới nói:
- Xung nhi! Ngươi đối với tên ác tặc kia có nghĩa khí lắm nhỉ? Thà tự đâm mình một kiếm chứ không chịu giết gã.
Lệnh Hồ Xung ra chiều e thẹn. Hắn biết mục quang của sư phụ rất sắc bén. Ðộng tác giả dối của hắn vừa rồi không che được mắt lão. Hắn đành cúi đầu xuống đáp:
- Sư phụ! Hành động của Ðiền Bá Quang tuy không đoan chính, nhưng hắn đã hứa cải ác tòng thiện, và đã mấy lần kiềm chế đệ tử rồi, thủy chung vẫn lưu tình không giết...Nhạc Bất Quần cười lạt nói:
- Ðối với tên giặc lòng lang dạ thú mà còn nói đạo nghĩa ư? Thế thì trong đời ngươi còn lắm chuyện phiền não.
Trước nay Nhạc Bất Quần rất thương yêu đại đệ tử. Vừa rồi gã giả vờ đâm kiếm vào đùi, lão biết rõ là hành động man trá, nhưng hắn vốn giảo hoạt từ thuở nhỏ, Nhạc Bất Quần biết rồi nhưng không thèm cứu. Vả lại vừa rồi hắn trả lời Bất giới hòa thượng mấy câu rất hợp ý lão. Vụ công án Ðiền Bá Quang lão cũng tạm thời gác lại, chìa tay ra hỏi:
- Sách đâu?
Lệnh Hồ Xung thấy sư phụ cùng sư nương ra đi lại quay về thì biết ngay việc sư muội ăn cắp sách đã bị phát giác. Sư phụ quay về truy vấn là một điều hắn rất mong mỏi. Hắn đáp:
- Sách ở nơi Lục sư đệ. Tiểu sư muội vì hào ý nóng lòng cấp cứu đệ tử nên lấy trộm sách về. Xin sư phụ lượng thứ cho y. Còn đệ tử chưa được mệnh của sư phụ thì dẫu lớn mật đến đâu cũng không dám tay sờ vào bí lục, đồng thời thần công ghi chép trong sách mắt không dám ngó tới một chữ.
Nhạc Bất Quần nét mặt hòa hoãn lại mỉm cười nói:
- Như thế mới phải! Không phải ta chẳng chịu truyền thụ cho ngươi. Chỉ vì bản môn lâm vào tình trạng cấp bách, ta không ung dung chỉ điểm được. Nếu để ngươi tự luyện thì e rằng đi vào đường rẽ sẽ gây nên tai họa bất trác.
Lão ngừng lại một chút rồi nói tiếp:
- Bất giới hòa thượng là một nhà sư điên điên, khùng khùng, song nội công y rất cao minh. Có phải y đã hóa giải sáu luồng chân khí tà môn trong mình ngươi không? Hiện giờ ngươi thấy thế nào?
Lệnh Hồ Xung đáp:
- Những nỗi khó chịu trong người đệ tử đã tiêu tan hết. Cả những nóng lạnh làm cho đau khổ cũng không còn nữa. Có điều toàn thân không còn một chút khí lực.
Nhạc Bất Quần nói:
- Con người bị trọng thương mới khỏi dĩ nhiên là kiệt sức. Bất giới hòa thượng đã có ơn cứu mạng cho ngươi. Vậy chúng ta nên báo đáp mới phải.
Lệnh Hồ Xung đáp:
- Vâng!
Khi Nhạc Bất Quần lên núi Hoa Sơn lão chỉ lo gặp Ðào cốc lục tiên. Ðến bây giờ vẫn chưa thấy tông tích họ đâu, lão mới hơi yên lòng. Nhưng lão không muốn lưu lại ở đây lâu, liền nói:
- Chúng ta đi kiếm Lục Ðại Hữu rồi cùng nhau lên núi Tung Sơn. Xung nhi! Ngươi có thể lặn lội đường xa được không?
Lệnh Hồ Xung cả mừng đáp ngay:
- Ðược được!
Ba thầy trò liền đi tới nhà tiểu xá, cạnh tổ quang đường.
Nhạc Linh San mau chân chạy trước đẩy cửa tiến vào. Bỗng nàng ồ lên một tiếng, rồi thét lên lanh lảnh. Thanh âm ra chiều rất khủng khiếp.
Nhạc Bất Quần và Lệnh Hồ Xung đồng thời tiến lên hai bước nhìn vào phía trong thấy Lục Ðại Hữu nằm thẳng cẳng dưới đất không nhúc nhích.
Lệnh Hồ Xung cười nói:
- Tiểu sư muội bất tất phải kinh hãi. Tiểu huynh vừa điểm huyệt y đó.
Nhạc Linh San la lên:
- Trời ơi! Ðại sư ca làm tiểu muội sợ muốn chết. Tại sao đại sư ca lại điểm huyệt Lục hầu nhi?
Lệnh Hồ Xung đáp:
- Thiệt ra y có lòng tốt, thấy tiểu huynh không chịu coi "bí lục" liền đọc kinh văn cho tiểu huynh nghe. Tiểu huynh ngăn cản không được nên mới điểm huyệt y. Sau y...
Hắn chưa dứt lời thì Nhạc Bất Quần la lên một tiếng:
- Ô hay!
Lão cúi xuống sờ hơi thở Lục Ðại Hữu rồi coi mạch y. Bỗng lão la hoảng:
- Sao y... lại chết rồi? Xung nhi! Ngươi điểm huyệt gã chỗ nào?
Lệnh Hồ Xung nghe nói Lục Ðại Hữu chết rồi. Khác nào nghe sét đánh ngang tai. Hắn chẳng còn hồn vía nào nữa, lảo đảo người luôn mấy cái suýt ngã lăn ra. Hắn hớt hơ hớt hải nói không ra hơi:
- Hắn đưa tay sờ vào mạch Lục Ðại Hữu thì giá lạnh như băng, không hiểu chết tự bao giờ.
Lệnh Hồ Xung không nhịn được nữa vừa khóc òa lên vừa gọi:
- Lục... lục sư đệ ơi! Sư đệ chết rồi ư?
Nhạc Bất Quần hỏi:
- Cuốn sách đâu rồi?
Lệnh Hồ Xung thò tay sờ lần thi thể lại nắn cả bọc Lục Ðại Hữu để tìm kiếm, nhưng chẳng thấy bí lục đâu hết. Hắn hoang mang đáp:
- Lúc điểm huyệt Lục sư đệ nhớ rõ là bí lục hãy còn để chình ình trên bàn, sao bây giờ lại không thấy đâu?
Nhạc Linh San xục tìm trên bục, chân bàn, khe cửa, gầm ghế khắp nơi, nhưng "Tử hà bí lục" chẳng còn thấy tăm hơi đâu nữa.Ðây là một pho bí lục vô thượng của phái Hoa Sơn, nay đột nhiên mất biến thì Nhạc Bất Quần không bồn chồn thế nào được. Lão điều tra kỹ càng thi thể Lục Ðại Hữu, không thấy chỗ nào có thương tích trí mạng.
Lão lại khám xét cả phía trước phía sau nhà tiểu xá một lượt cũng tuyệt không có dấu vết gì khả nghi, liền nghĩ bụng:
- Ðã không có người ngoài vào đây thì quyết không phải bọn Ðào cốc lục tiên hoặc Bất giới hòa thượng đã lấy mất.
Lão lớn tiếng hỏi:
- Xung nhi! Ngươi điểm huyệt gã chỗ nào?
Lệnh Hồ Xung quì mọp xuống trước mặt sư phụ đáp:
- Ðệ tử sợ mình đang bị trọng thương, trong tay không đủ nội lực, nên điểm vào huyệt trọng yếu.
Chẳng ngờ... chẳng ngờ lỡ tay... tay làm uổng mạng Lục sư đệ.
Hắn xoay tay rút trường kiếm ở sau lưng toan đâm cổ tự vẫn.
Nhạc Bất Quần giơ ngón tay lên búng, đánh keng một cái, thanh trường kiếm phá gãy cửa sổ bay đi rất xa. Lão nói:
- Dù ngươi có muốn chết thì cũng phải kiếm cho được "Tử hà bí lục" đã. Ngươi đem bí lục dấu đâu?
Lệnh Hồ Xung khác nào bị gáo nước lạnh dội vào người. Chàng nghĩ bụng:
- Sư phụ ngờ cho ta cất dấu "Tử hà bí lục" rồi.
Hắn thộn mặt ra đáp:
- Sư phụ ơi! Pho bí lục này nhất định bị kẻ trộm lấy mất. Ðệ tử xin đi truy tìm đem về đây đầy đủ không thiếu một trang để trả lại sư phụ.
Nhạc Bất Quần ruột rối như mớ bòng bong. Lão nói:
- Nếu người ta đã chép lấy hoặc đã thuộc lòng thì dù có lấy sách về đầy đủ không thiếu một trang thì môn võ công thượng thặng của bản phái từ nay không còn là một môn bí truyền độc đắc nữa.
Lão ngừng lại một chút rồi cất giọng hòa hoãn nói tiếp:
- Xung nhi! Nếu ngươi có dấu đi thì cứ đưa ra, sư phụ không trách phạt đâu mà lo.
Lệnh Hồ Xung đứng bần thần nhìn thi thể Lục Ðại Hữu. Ðột nhiên hắn ngửa mặt lên trời nổi một tràng cười rộ, lớn tiếng đáp:
- Thưa sư phụ! Bữa nay đệ tử xin lập lời trọng thệ là trên cõi đời này nến có người nào đã coi trộm "Tử hà bí lục" của sư phụ mà họ có mười tên đồ đệ thì đệ tử sẽ giết cả mười, hay họ có trăm tên đệ tử cũng giết hết cả một trăm. Nếu sư phụ không tin, còn ngờ cho đệ tử lấy cắp thì xin sư phụ phóng chưởng đánh chết đệ tử đi.
Nhạc Bất Quần lắc đầu nói:
- Ngươi hãy đứng lên! Ngươi đã bảo không lấy thì tự nhiên là không lấy rồi. Ngươi cùng Lục Ðại Hữu trước nay chơi thân với nhau, dĩ nhiên không cố ý giết gã. Thế thì pho bí lục đó bị ai lấy cắp?
Lão nói đoạn ngó ra ngoài cửa sổ, ngơ ngẩn xuất thần.
Nhạc Linh San sa lệ nói:
- Gia gia ơi! Trăm điều ngang ngửa vì hài nhi. Hài nhi... tự cho mình là thông minh lấy cắp bí lục của gia gia. Ngờ đâu đại sư ca quyết tâm không học, lại làm hại đến tính mạng của Lục sư ca. Hài nhi... hài nhi quyết đi tìm cho ra bí lục đem về.
Nhạc Bất Quần nói:
- Chúng ta hãy tìm kỹ khắp nơi lại một lần nữa coi.
Lần này cả ba người tìm kiếm rất kỹ trong ngoài tiểu xá mà vẫn không thấy bí lục, cũng không phát giác ra được một chỗ nào khả nghi.
Nhạc Bất Quần nói:
- Vụ này chớ để lộ ra ngoài. Ta chỉ nói cho mẫu thân ngươi hay. Ngươi đừng nói hở với bất cứ một ai. Chúng ta mai táng Lục Ðại Hữu rồi xuống núi.
Lệnh Hồ Xung nhìn vào mặt thi thể Lục Ðại Hữu trong lòng nổi lên nỗi bi ai khôn tả. Hắn nghĩ thầm:
- Trong bọn sư đệ đồng môn thì Lục sư đệ có tình nghĩa sâu xa hơn hết. Ngờ đâu mình lỡ tay điểm huyệt làm cho gã phải thiệt mạng. Vụ này thiệt là không ngờ. Dù mình không bị thương thì chỉ pháp đó cũng không thể làm chết người được mới phải. Hay là vì trong mình ta có sáu luồng chân khí tà môn của Ðào cốc lục tiên thành ra điểm huyệt có chỗ khác thường chăng? Dù có thế chăng nữu thì pho "Tử hà bí lục" tại sao không cánh mà bay? Những chỗ ngoắt nghéo trong vụ này thiệt khó mà đoán ra được. Sư phụ đã sinh lòng nghi ngờ, ta có biện bạch cũng bằng vô dụng. Vậy cần nhất là ta phải điều tra cho ra bí lục, rồi sẽ tự vẫn để tạ tội với Lục sư đệ là xong.
Hắn lau nước mắt, tìm kiếm thuổng đào huyệt để mai táng thi thể Lục Ðại Hữu. Giả tỷ gặp lúc bình thời thì hắn làm việc này chẳng tốn mấy hơi sức là xong, nhưng hiện giờ hắn mệt nhọc toàn thân ướt đẫm mồ hôi, hơi thở hồng hộc, hắn còn phải nhờ Nhạc Linh San giúp sức mới đào huyệt và an táng xong.
Ba người ra tới trạm Bạch Mã hội họp cùng Nhạc phu nhân.
Nhạc phu nhân thấy Lệnh Hồ Xung đột nhiên khỏi bệnh mà còn có thể đi theo mọi người thì mừng rỡ khôn xiết. Nhưng khi bà nghe Nhạc Bất Quần nói nhỏ cho hay tin Lục Ðại Hữu chết rồi bà liền sa lệ thương tâm. Mất "Tử hà bí lục" tuy là một việc trọng đại, nhưng bà nghĩ rằng đức trượng phu đã luyện tập thành thuộc, còn chuyện có giữ được bí truyền hay không cũng chẳng quan hệ mấy.
Chỉ có Lục Ðại Hữu vốn là một đệ tử ngoan ngoãn ai cũng thích gã, nhất đán gã bị hãm tử thì bà thương xót cầm lòng không đậu.
Bọn đệ tử chẳng hiểu vì duyên cớ gì chỉ thấy sư phụ, sư nương, đại sư ca và tiểu sư muội bốn người đều lộ vẻ lo buồn nên chẳng ai dám lớn tiếng chuyện trò, cười nói.
Nhạc Bất Quần sai Lao Ðức Nặc mướn hai cỗ xe lớn, một cỗ để Nhạc phu nhân cùng Nhạc Linh San ngồi còn một cỗ nữa để Lệnh Hồ Xung nằm dưỡng thương.
Ðoàn người nhằm hướng đông nam tiến về phía núi Tung Sơn.
Dọc đường không có chuyện gì. Một hôm đi tới trấn Vi Lâm thì trời đã gần tối. Mọi người liền vào thị trấn kiếm chỗ trọ, nhưng trong chấn này chỏ có một kh1ch điếm lại đông người quá. Ðoàn người phái Hoa Sơn có nữ quyến không tiện vào trọ.
Nhạc Bất Quần nói:
- Chúng ta hãy đi một lúc nữa tìm được thị trấn khác sẽ tính.
Ngờ đâu đi chưa được ba dậm đường thì cỗ xe lớn có Nhạc phu nhân ngồi bị sút trục, không thể nào đi được nữa.
Nhạc phu nhân và Nhạc Linh San phải xuống xe đi bộ.
Lệnh Hồ Xung nói:
- Sư nương! Thương thế của đệ tử đã khá lắm, xin sư nương cùng sư muội lên ngồi xe nầy.
Hắn vừa nói vừa xuống xe.
Bỗng Thi Ðới Tử trỏ về góc Ðông Bắc nói:
- Sư phụ! Trong khu rừng kia có một tòa miếu cũ, chúng ta tới đó tá túc được chăng?
Nhạc phu nhân đáp:
- Bọn mình có đàn bà không tiện.
Nhạc Bất Quần nói:
- Ðới Tử! Ngươi lại hỏi xem nếu hòa thượng trong đó không chịu thì thôi chớ nên miễn cưỡng.
Thi Ðới Tử vâng lời chạy đi. Chỉ trong khoảng khắc gã trở ra còn ở đằng xa đã la gọi:
- Sư phụ! Ðó là một tòa phá miếu, chẳng có sư sãi chi hết.
Mọi người mừng rỡ đồng thanh:
- Nếu vậy thì hay quá!
Bọn đệ tử nhỏ tuổi là Ðào Ðiếu, Anh Bạch La, Thư Kỳ chạy trước.
Nhạc Bất Quần và Nhạc phu nhân tới cổng miếu thì thấy góc trời phía đông mây kéo đen nghịt.
Chỉ trong giây lát trời tối sầm lại.
Nhạc phu nhân nói:
- May mà đây có tòa phá miếu, không thì chúng ta gặp trận mưa lớn này.

Chương 74: Bọn che mặt lăng nhục phái Hoa Sơn

Bọn che mặt lăng nhục phái Hoa Sơn

Mọi người tiến vào đại điện thì thấy một pho tượng thần xanh mình mặc khoác áo lá cây, tay cầm nắm cỏ khô. Nguyên đây là đức Dược Vương Bồ Tát họ Thần Nông đang nếm bách thảo.

Nhạc Bất Quần dẫn bọn đệ tử tới trước tượng thần hành l. Mọi người chưa kịp bỏ nón ra thì ánh chớp lóe lên rồi trên không có một tiếng nổ rùng rợn. Tiếp theo mưa rào đổ xuống, những hạt mưa lớn bằng hạt đậu trút xuống mái ngói bật lên tiếng choang choảng.

Tòa phá miếu nầy lâu ngày không người tu sửa, dột nát khắp nơi. Mọi người không bỏ nón ra nữa, tìm chỗ khô ráo mà ngồi.

Cao Căn Minh, Lương Phát và ba cô nữ đệ tử bảo nhau đi thổi cơm.

Nhạc phu nhân nói:

- Ðầu năm nay sấm động sớm hơn mọi năm, e rằng khó an ninh được.

Lệnh Hồ Xung ngồi tựa vào cái giá chuông ở góc điện. Hắn trông ngoài thềm nước mưa đổ xuống như một tấm rèm bằng nước liền lẩm bẩm:

- Giả tỷ lúc này còn Lục sư đệ nói chuyện thì mình cũng đỡ buồn được nhiều.

Ngày trước Lệnh Hồ Xung thường cùng bọn Nhạc Linh San, Lục Ðại Hữu, Cao Căn Minh nói chuyện cười đùa với nhau, từ lúc Lục Ðại Hữu qua đời, trong lòng hắn tự oán hận mình và nghĩ rằng mình chẳng còn sống ở thế gian được bao lâu thì chẳng nên quấn quít, chuyện trò với Nhạc Linh San làm gì nữa.

Có lúc hắn thấy nàng ngồi với Lâm Bình Chi liền tránh ra xa bụng bảo dạ:

- Tiểu sư muội liều thân cam chịu sư phụ trách mắng, lấy cắp "Tử hà bí lục" đem đến cho ta, đủ tỏ nàng có tình nghĩa ân cần với ta lắm. Ta đã yêu nàng thì phải mong cho đời nàng được vui sướng. Ta quyết tìm cho ra "Tử hà bí lục" rồi sẽ tự vẫn để tạ tội với Lục sư đệ, thì còn dây dưa với nàng làm chi nữa? Nàng và Lâm sư đệ đúng là một đôi người ngọc. Ta chỉ mong nàng quên hẳn ta đi và sau khi ta chết rồi nàng cũng đừng vì ta mà sa lệ.

Tuy hắn tự chủ như vậy, nhưng mỗi khi thấy Nhạc Linh San cùng Lâm Bình Chi sóng vai mà đi hoặc trò chuyện dí dỏm với nhau thì lại thấy đau lòng.

Lúc này ngoài miếu Dược Vương trời vẫn mưa như trút nước.

Lệnh Hồ Xung thấy Nhạc Linh San chạy lui chạy tới trong điện giúp mọi người nấu nước thổi cơm. Mỗi khi mục quang nàng gặp ánh mắt Lâm Bình Chi thì hai người lại tủm tỉm cười. Cả hai đều tưởng rằng chẳng một ai chú ý đến mình, nhưng mỗi lần mỉm cười đều không qua được mắt Lệnh Hồ Xung.

Mỗi lần hai người nở một nụ cười là tâm can Lệnh Hồ Xung lại một phen tê tái. Hắn muốn ngoảnh mặt đi không nhìn nữa, nhưng mỗi khi Nhạc Linh San đi qua, hắn chẳng thể nào không nhìn nàng một cái.

Ăn cơm xong, mỗi người tìm lấy một chỗ mà ngủ. Lệnh Hồ Xung lắng tai nghe trời mưa lúc lớn lúc nhỏ thủy chung vẫn không tạnh. Trong lòng rất buồn bã, hắn không sao nhắm mắt được.

Sau chừng một giờ, trong đại điện tiếng ngáy nhịp nhàng, mọi người đã đi vào giấc mộng.

Ðột nhiên từ góc tây nam có tiếng vó ngựa dồn dập. Ðoàn kỵ mã này đến mười mấy người đang đi trên đường lớn.

Lệnh Hồ Xung run lên tự hỏi:

- Ðang đêm khuya sao lại có người đội mưa rong ruổi? Hay là họ đến kiếm bọn mình?

Hắn ngồi nhỏm dậy. Bỗng nghe Nhạc Bất Quần khẽ nói:

- Ðừng ai lên tiếng hết!

Chẳng bao lâu mười mấy người kỵ mã chạy qua phía ngoài miếu.

Lúc này hết thảy mọi người phái Hoa Sơn đều tỉnh dậy. Ai nấy lăm lăm cầm kiếm trong tay để chuẩn bị đối địch. Nhưng tiếng vó ngựa lướt qua phía ngoài rồi đi mỗi lúc một xa.

Mọi người thở phào một cái nhẹ nhõm. Họ toan nằm xuống ngủ nữa, bỗng nghe tiếng vó ngựa quay trở lại.

Mười mấy người kỵ mã đến cổng miếu thì dừng lại. Rồi có người cất tiếng oang oang gọi:

- Nhạc tiên sinh phái Hoa Sơn có ở trong miếu không? Chúng tôi có việc muốn thỉnh giáo.

Lệnh Hồ Xung là đại đệ tử bản môn. Trước nay mọi việc môn phái đều do hắn giao tiếp với người ngoài. Hắn liền mở cửa đáp:

- Ðang lúc đêm hôm mà ông bạn ở đâu tới? Hỏi chuyện gì?

Hắn đưa mắt nhìn qua cửa sổ thấy mười lăm người cưỡi ngựa đứng thành hàng chữ nhất. Trong bọn này 6,7 người cầm đèn ló chiếu vào mặt Lệnh Hồ Xung.

Trong bóng tối mà có 6,7 ngọn đèn đồng thời chiếu vào mặt, Lệnh Hồ Xung không khỏi bị lóa mắt.

Thật là một cử động vô lễ, đồng thời tỏ ra đầy vẻ thù nghịch.

Lệnh Hồ Xung giương mắt lên nhìn thì thấy những người này đều bịt khăn đen chỉ để hở cặp mắt.

Những tấm khăn đen nầy thực ra là để che mưa cho khỏi ướt đầu, nhưng đây họ cố ý bịt cho khỏi lộ chân tướng.

Lệnh Hồ Xung động tâm nghĩ thầm:

- Bọn này nếu không phải là người đã quen biết từ trước thì chúng sợ mình nhớ mặt.

Bỗng nghe người mé tả lại lên tiếng:

- Mời Nhạc Bất Quần tiên sinh ra đây nói chuyện!

Lệnh Hồ Xung hỏi lại:

- Các hạ là ai? Xin cho biết tôn tính đại danh để tiện bẩm lên sư trưởng tệ phái.

Người kia đáp:

- Chúng ta là ai bất tất phải hỏi làm chi? Ngươi cứ nói với sư phụ chúng ta nghe tin phái Hoa Sơn đã lấy được "Tịch Tà kiếm phổ" của nhà họ Lâm, vậy cho chúng ta mượn coi một chút.

Lệnh Hồ Xung nổi giận bừng bừng đáp:

- Phái Hoa Sơn có võ công của bản môn thì còn lấy "Tịch Tà kiếm phổ" của ai làm chi? Ðừng nói tệ phái không lấy được, dù có lấy chăng nữa mà các hạ lại vô l như vậy thì đừng hòng tệ phái cho mượn sách.

Người kia liền cười ha hả. Cả 14 tên kia cũng cười theo. Tiếng cười ở nơi hoang dã nghe vang đi rất xa và chói tai phi thường. Hiển nhiên nội công của bọn này đều ghê gớm.

Lệnh Hồ Xung ngấm ngầm kinh hãi tự hỏi:

- Ðêm nay lại gặp phải tay kình địch. Bọn này đều là hảo thủ, nhưng không hiểu lai lịch chúng ra sao?

Ðoàn người lạ mặt đang cười thì một người lên tiếng:

- Nghe nói thằng lỏi họ Lâm ở Phước Oai tiêu cục đã qui đầu làm môn hạ phái Hoa Sơn. Chúng ta vốn biết Quân tử kiếm Nhạc tiên sinh ở phái Hoa Sơn kiếm thuật thông thần, độc đáo trong võ lâm, không thèm để ý đến "Tịch Tà kiếm phổ". Nhưng chúng ta là bọn vô danh tiểu tốt trên chốn giang hồ cả gan đến xin Nhạc tiên sinh cho mượn coi một chút.

Mười bốn tên kia vẫn cười ha hả không ngớt, thế mà thanh âm gã đó lấn át được cả tiếng cười nghe rất rõ, thì đủ biết nội công gã còn cao thâm hơn Lệnh Hồ Xung nhiều.

Lệnh Hồ Xung hỏi:

- Các hạ là ai? Các hạ...

Hắn nói được mất tiếng rồi chính mình cũng không nghe rõ thanh âm của chính mình nữa thì trong lòng cực kỳ kinh hãi, tự hỏi:

- Chẳng lẽ mười mấy năm mình luyện nội công không còn lại chút nào ư?

Sau khi xuống núi Hoa Sơn, Lệnh Hồ Xung đã mấy lần theo tâm pháp bản môn rèn luyện nội công, nhưng chỉ hơi vận khí một chút thì bao nhiêu luồng nội tức phức tạp lại nhộn nhạo lên không thể nào kiềm chế được. Hắn càng kiềm chế thì càng thấy tấm tức khó chịu. Nếu không đình chỉ là lập tức ngất đi. Hắn luyện mấy lần đều thấy như vậy có đưa ra thỉnh giáo sư phụ, nhưng Nhạc Bất Quần chỉ nhìn hắn bằng con mắt lạnh lùng chứ không trả lời.

Lệnh Hồ Xung tự nghĩ:

- Mình chẳng còn sống mấy nỗi thì luyện nội công làm chi?

Rồi từ đó, hắn không luyện nữa.

Gần đây người hắn đã phục hồi như cũ, hành động như thường. Không ngờ lúc này, hắn đề khí phát thanh lại bị tiếng cười của đối phương kiềm chế, thanh âm không truyền ra được.

Bỗng nghe Nhạc Bất Quần ở trong miếu lên tiếng đáp vọng ra:

- Các vị đều là những nhân vật thành danh võ lâm, sao lại quá khiêm tự nhận mình là hạng vô danh tiểu tốt? Nhạc Bất Quần này không nói dối ai bao giờ "Tịch Tà kiếm phổ" của nhà họ Lâm không có ở đây.

Lão nói mấy câu này đã vận dụng "Tử hà thần công", nghe tầm thường không có chi lạ, song nó đàn áp được tiếng cười rộ của mấy người. Thanh âm lão từ trong đại điện vọng ra ngoài miếu chẳng một ai là không nghe rõ. Mấy câu nói hời hợt chẳng khác chi lúc nói chuyện bình thường mà lợi hại như vậy thì thứ công lực nhẹ nhàng mà trầm trọng đó còn cao hơn gã kia nhiều.

Bỗng nghe một tên khác ồm ồm nói:

- Tiên sinh bảo "Tịch Tà kiếm phổ" không ở đây vậy thì ở đâu?

Nhạc Bất Quần đáp:

- Các hạ lấy tư cách gì mà hỏi bản nhân câu này?

Người kia đáp:

- Việc thiên hạ thì người thiên hạ đều có thể can thiệp được.

Nhạc Bất Quần chỉ cười lạt một tiếng chứ không trả lời.

Thanh âm ồm ồm ở bên ngoài lại cất lên:

- Họ Nhạc kia! Ngươi có chịu giao kiếm phổ hay không thì bảo? Ngươi không muốn uống rượu mời thì phải uống rượu phạt. Nếu ngươi không chịu đưa ra, chúng ta phải động võ tiến vào lục soát.

Nhạc Bất Quần khẽ nói:

- Bọn nữ đệ tử đứng liền một chỗ, giáp lưng vào nhau. Còn nam đệ tử thì rút kiếm ra đi!

Những tiếng lách cách nổi lên. Mọi người đã rút trường kiếm ra.

Lệnh Hồ Xung đứng ngay trước cửa tay nắm chuôi kiếm chưa rút ra thì đã có hai tên nhảy xuống ngựa xông lại.

Lệnh Hồ Xung né tránh toan rút kiếm, bỗng một tên quát:

- Tránh ra!

Gã vung chân phải đá Lệnh Hồ Xung một cái lăn lộn đi mấy vòng băng ra đằng xa.

Lệnh Hồ Xung bị đá bay đi mấy trượng rớt xuống bụi cây. Ðầu óc hỗn loạn, hắn nghĩ thầm:

- Vừa rồi rõ ràng ta đã thi triển cầm nã thủ pháp để móc lấy chân gã. Chiêu "Hối phong bất liu" đó chẳng những có thể tránh được cái đá của đối phương mà còn hất được mình gã đi mới phải. Chiêu cầm nã cũng như chiêu móc ta nhằm huyệt đạo rất chuẩn đích mà sao không hiệu nghiệm? Cái đá của gã chẳng lấy gì làm ghê gớm mà sao hạ bàn ta bị hất tung đi không một chút khí lực?

Hắn gắng gượng ngồi dậy thì đột nhiên nhiệt huyết trong ngực nhộn nhạo cả lên. Bảy tám luồng chân khí chuồn qua chuồn lại xung đột nhau trong người. Khiến hắn muốn cử động một ngón tay cũng không thể được.

Lệnh Hồ Xung cả kinh, hắn muốn mở miệng la lên mà không ra tiếng. Tình trạng lúc này chẳng khác chi người mê mộng. Ðầu óc vẫn tỉnh táo mà toàn thân không nhúc nhích được.Bên tai tiếng binh khí chạm nhau chát chúa không ngớt. Hắn nghe rõ sư phụ, sư nương và nhị đệ đã xông ra ngoài miếu đánh nhau với bảy tám tên che mặt. Còn mấy tên che mặt khác thì sấn vào trong miếu đang quát tháo om sòm. Từ trong đại điện tiếng thét của bọn nữ đệ tử vọng ra.

Lúc này mưa càng to hơn. Mấy chiếc đèn ló liệng xuống đất còn chiếu ra những tia sáng vàng lợt, khiến cho kiếm quang lấp loáng bóng người lay động.

Chỉ trong khoảng khắc, bỗng nghe trong miếu có tiếng đàn bà rú lên rất thê thảm. Lệnh Hồ Xung trong lòng nóng nảy, hắn tính thầm:

- Bọn địch đến giáp công đều là bọn trai tráng mà tiếng kêu rú lại là phụ nữ thì tất trong bọn sư muội ta có người bị thương rồi.

Hắn đưa mắt ngó sư phụ đang mút tít thanh trường kiếm, một mình lão chống trọi bốn tên. Còn sư nương thì bị hai gã giáp công. Hắn biết sư phụ cùng sư nương kiếm thuật rất tinh thâm, tuy bên địch đông người hơn nhưng cũng khó mà thắng được.

Hắn ngó nhị sư đệ Lao Ðức Nặc thì y cũng một người chọi hai, miệng y đang la hét om sòm. Hai địch nhân đều sử đơn đao. Cứ nghe tiếng binh khí chạm nhau cũng đủ biết tý lực của bên địch rất trầm trọng. Cuộc chiến đấu tiếp tục một lúc nữa thì Lao Ðức Nặc tất phải thất bại.

Lệnh Hồ Xung thấy bên mình ba người phải chống lại với tám gã bên địch, tình thế dĩ nhiên rất nguy hiểm. Thế mà cảnh tượng trong miếu e rằng còn nguy hiểm hơn. Bên địch bảy gã tiến vào trong miếu. Bọn sư đệ sư muội tuy đông người nhưng không có một tay cao thủ nào. Bên tai tiếng rú vẫn rít lên không ngớt, chắc có đến mấy người bị hạ rồi.

Hắn nghĩ rằng nếu bảy tên bên địch tàn sát hết bọn sư đệ, sư muội trong miếu rồi ra ngoài vây đánh sư phụ, sư nương và Lao sư đệ thì khi đó sư phụ, sư nương phải cố gắng lắm mới giữ cho thân mình khỏi bị hạ là may, còn hơi sức đâu để giết địch báo thù?

Lệnh Hồ Xung càng nghĩ càng bồn chồn trong dạ, hắn có vận động chân khí mà không phát huy được chút nội lực nào. Túng quá hắn lẩm bẩm cầu khấn:

- Xin hoàng thiên bảo hộ cho Lệnh Hồ Xung này trong vòng một phút khôi phục lại sức lực, đặng vào miếu bảo vệ cho tiểu sư muội được an toàn. Còn Lệnh Hồ Xung này dù có phải tan xương nát thịt chịu hình phạt thảm khốc cũng cam lòng.

Hắn gắng gượng cử động, vận nội tức thì đột nhiên sáu luồng chân khí lại xông lên ngực. Tiếp theo hai luồng chân khí lại từ bên trên chạy xuống đè sáu luồng kia đi. Lập tức hắn thấy toàn thân nhẹ bỗng, tựa hồ lục phủ ngũ tạng đi đâu mất hết, cả da thịt huyết mạch cũng dường như tiêu tan không còn tăm tích gì nữa. Hắn la thầm:

- Hỏng rồi, hỏng rồi! Té ra là thế!

Bây giờ hắn mới biết sáu luồng chân khí của Ðào cốc lục tiên đã theo những kinh mạch khác nhau trút vào trong người hắn. Nội thương hắn không khỏi mà sáu luồng chân khí vẫn đình lưu ở trong thân thể, uất kết lại không đường phát tiết.

Giả tỷ hắn tu luyện "Tử hà bí lục" của phái Hoa Sơn để nội công tới mức thượng thặng thì có thể trục được sáu luồng chân khí tà môn ra ngoài. Sau hắn lại gặp Bất Giới hòa thượng tuy nội công rất cao thâm mà tính tình lại lỗ mãng nóng nảy. Lão đã thúc đẩy hai luồng chân khí để đàn áp sáu luồng chân khí của lục tiên. Trong lúc nhất thời, hắn tưởng chừng đã khỏi nội thương mà thực ra là trong người thêm ra hai luồng chân khí khác. Bấy nhiêu luồng chân khí xung đột nhau khiến cho nội công của hắn đã luyện được từ trước chẳng còn lại mảy may nào và hắn đã trở thành một phế nhân.

Lệnh Hồ Xung vỡ lẽ ra như vậy thì trong lòng đau đớn. Hai hàng nước mắt trào ra, miệng lẩm bẩm:

- Ta gặp phải họa hoạn bất trắc này thì chẳng khác gì đã bị phế bỏ toàn thể võ công. Bữa nay sư môn có nạn mà ta chẳng còn mảy may sức lực thì làm thế nào? Lệnh Hồ Xung nầy làm đại đệ tử phái Hoa Sơn nằm thẳng cẳng dưới đất giương mắt lên mà nhìn sư phụ cùng sư nương bị kẻ khác khinh khi, bọn sư đệ sư muội bị địch hạ sát, thật là đồ vô dụng. Thôi được! Ta đành vào miếu chết cùng tiểu sư muội một chỗ.

Hắn biết mình chỉ vận khí một chút là đụng đến tám luồng chân khí, thì toàn thân không thể nhúc nhích được. Hắn liền hạ khí xuống huyệt đan điền, quả nhiên có thể co chân duỗi tay rồi cử động được.

Lệnh Hồ Xung gắng gượng đứng dậy, chậm chạp rút trường kiếm, đi từng bước tiến vào trong miếu.

Hắn vừa lần tới cửa điện thì mùi máu tanh sặc sụa, xông lên mũi. Trên bàn thờ có đặt hai chiếc đèn ló của địch nhân chiếu sáng. Hắn nhìn rõ bọn sư đệ Lương Phát, Thi Ðới Tử, Cao Căn Minh đầy mình những máu đang liều mình chống chọi với địch. Ngoài ra còn mấy tên sư đệ, sư muội nằm quay dưới đất, chưa hiểu sống chết thế nào.

Nhạc Linh San và Lâm Bình Chi đang sóng vai chiến đấu với một tên che mặt.

Nhạc Linh San đầu tóc xõa xượi. Còn Lâm Bình Chi phải cầm kiếm bằng tay trái. Hiển nhiên tay phải chàng đã bị thương rồi.

Ðịch nhân che mặt tay cầm một cây đoản thương, gã sử rất linh hoạt và biến hóa vô cùng.

Lâm Bình Chi đã trúng một thương ở vai bên hữu.

Nhạc Linh San vội đâm hai kiếm bức bách địch nhân phải lùi lại một bước. Nàng la lên:

- Tiểu Lâm tử! Mau vào trong kia dưỡng thương đi!

Lâm Bình Chi đáp:

- Không cần đâu.

Chàng phóng ra một kiếm nhưng chân bước đã loạng choạng.

Người che mặt nổi lên tràng cười xoay ngang ngọn thương đập mạnh một cái xuống lưng Nhạc Linh San.

Nhạc Linh San tay phải rớt kiếm, nàng đau quá sụn người xuống.

Lệnh Hồ Xung cả kinh. Lúc này hắn chỉ tính bảo hộ cho nàng được an toàn, ngoài ra không nghĩ gì nữa. Hắn liền cầm kiếm xông lại, đề khí phóng kiếm tới, nhưng mũi kiếm mới đưa ra được một thước thì nội tức lại xông lên, tay phải nhũn ra rủ ngay xuống.

Gã che mặt thấy kiếm đâm tới đã toan né tránh để rồi phóng thương đâm trả. Gã đinh ninh sẽ được dịp đâm trúng vào cạnh sườn Lệnh Hồ Xung suốt vào trong ngực.

Ngờ đâu nhát kiếm của Lệnh Hồ Xung mới phóng kiếm ra chưa được một thước, tay hắn đã rũ xuống, gã rất lấy làm quái lạ. Trong lúc nhất thời gã không nghĩ gì nữa, thuận thế vung cước quét ngang một cái đá hất Lệnh Hồ Xung ra ngoài cửa.

Lệnh Hồ Xung toàn thân tê dại té huỵch xuống vũng nước bên ngoài sân miếu. Miệng, mũi, tai, mắt dính đầy bùn mà người không sao nhúc nhích được.

Lệnh Hồ Xung lại ngó thấy nhị sư đệ Lao Ðức Nặc bị người đánh ngã. Hai tên địch đối chiếu với y chạy lại vây đánh vợ chồng Nhạc Bất Quần.

Lát sau lại hai tên địch từ trong miếu chạy ra. Thế là bên này Nhạc Bất Quần một mình phải đấu với bảy tên, còn Nhạc phu nhân chống với ba gã.

Bỗng nghe Nhạc phu nhân và một tên địch cùng quát lên một tiếng rồi cả hai người cùng bị thương ở đùi.

Ðịch nhân phải lùi lại. Nhạc phu nhân tuy bớt được một tên nhưng đùi bị trúng đao khá nặng. Bà đỡ gạt được mấy chiêu nữa rồi đầu vai lại bị sống đao của địch nhân đánh trúng, phải ngồi phệt xuống đất.

Hai địch nhân che mặt đồng thời điểm vào mấy chỗ huyệt đạo khiến bà không còn cách nào vùng dậy tái chiến nữa.

Bọn đệ tử từ trong miếu liên tiếp bị thương rồi bị kiềm chế đến hết.

Hiển nhiên bên địch có cuộc mưu đồ gì trọng đại nên chúng chỉ đả thương hoặc điểm huyệt bọn đệ tử phái Hoa Sơn chứ không hạ sát một người nào.

Mười lăm tên bên địch bao vây Nhạc Bất Quần vào giữa. Tám tên hảo thủ chia ra đứng tám phương để dõi chiến. Còn bảy tên đều tay cầm đèn ló chiếu vào mắt lão.

Chưởng môn phái Hoa Sơn tuy nội công tinh thâm, kiếm thuật cao cường, nhưng phải đối chiến với tám địch nhân đều là hảo thủ. Hơn nữa ánh đèn ló soi vào mặt để lão lóa mắt không biết đường nào mà chống đỡ. Song lão là một tay kiếm pháp trác tuyệt trong Ngũ nhạc kiếm phái, lúc lâm nguy cũng không bối rối. Lão biết phái Hoa Sơn bữa nay dĩ nhiên bị thua liểng xiểng và toàn quân bị tan vỡ trong miếu Dược Vương này mà vẫn vung kiếm che kín môn hộ. Khí lực vẫn còn dẻo dai, kiếm pháp vẫn tinh nghiêm. Khi lão thấy ánh đèn chiếu tới liền nhìn xuống đất. Tám tên bên địch chưa thể làm gì lão trong một lúc.

Một gã che mặt lớn tiếng hỏi:

- Nhạc Bất Quần! Lão đã chịu đầu hàng chưa?

Nhạc Bất Quần dõng dạc đáp:

- Nhạc mỗ thà chết chứ không chịu nhục. Các vị muốn giết thì cứ việc hạ thủ đi!

Gã kia nói:

- Lão không chịu đầu hàng thì ta hãy chém cánh tay mặt của phu nhân trước!Gã nói rồi giơ thanh quỉ đầu đao sóng dầy lưỡi mỏng lên. Ánh đèn ló chiếu vào phát ra những tia sáng xanh lấp loáng. Lưỡi dao vung lên lăm le chặt xuống Nhạc phu nhân.

Nhạc Bất Quần ngần ngừ tự hỏi:

- Chẳng lẽ để mặc cho chúng chặt tay sư muội?

Nhưng lão nghĩ lại ngay:

- Nếu ta bỏ kiếm đầu hàng để bọn chúng xỉ nhục thì danh dự của phái Hoa Sơn mấy trăm năm nay bị mất vì tay ta ư?

Ðột nhiên lão hít một hơi chân khí, vận Tử hà công. Mặt nổi sắc tía, đột nhiên lão vung kiếm đâm tới hán tử mé tả một nhát.

Hán tử này giơ đao lên gạt. Ngờ đâu Nhạc Bất Quần đã vận "Tử hà thần công", luồng lực đạo cực kỳ mãnh liệt. Chiêu đao của đối phương bị kiếm hất ngược trở lại.

Cả đao lẫn kiếm đồng thời chém trúng tay phải hán tử. Cánh tay gã liền bị chém thành hai đoạn. Gã kêu lên một tiếng thật to rồi ngã xuống đất.

Nhạc Bất Quần ra một chiêu đắc thủ, liền vận kiếm đâm vào đùi một tên địch khác. Gã này lớn tiếng thóa mạ, lùi lại mấy bước.

Bên địch đã bớt đi hai người, nhưng sáu gã còn lại đều là những tay hảo thủ, nội ngoại công vào hạng thượng thặng. Nhạc Bất Quần mà lấy một chọi một thì lão nắm chắc phần thắng. Nhưng sáu gã liên thủ, tất lão không địch nổi.

Bất thình lình đánh véo một tiếng! Lưng lão lại trúng một phát chùy.

Nhạc Bất Quần phản công liền ba kiếm để đánh lui quân địch, nhưng miệng lão bỗng hộc máu tươi ra.

Bọn đệ tử che mặt đồng thanh hoan hô:

- Nhạc lão nhi bị thương rồi!

Sáu tên đối chiến với lão đã nắm chắc phần thắng liền cho thế công chậm lại. Nhạc Bất Quần khó kiếm được cơ hội để đả thương chúng nữa.

Bọn địch 15 tên đang đêm đội mưa đến tập kích thì 3 tên đã bị vợ chồng Nhạc Bất Quần đả thương. Nhưng chỉ một tên bị chặt đứt cánh tay là thương thế trầm trọng, còn hai tên bị thương ở đùi không có gì đáng ngại.

Bọn chúng tay cầm đèn ló giơ cao lên, miệng không ngớt thóa mạ và mạt sát Nhạc Bất Quần.

Nhạc Bất Quần nghe khẩu âm bọn này dường như là người ở chỗ giáp giới Tần Tấn, mà thị trấn Vi

Lâm này lại ở gần đất Dự Tây nên khẩu âm hoàn toàn khác hẳn. Võ công bọn họ cũng rất phức tạp, hiển nhiên không phải cùng một môn phái, nhưng đường lối tiến thoái ăn ý nhau rất sâu xa chứ không phải lúc lâm thời mới họp bọn với nhau. Lai lịch bọn họ thế nào? Lão không thể nào đoán ra được. Kỳ hơn nữa là cả 15 tên không một gã nào kém cỏi. Từ ngày lão lăn lộn giang hồ biết nhiều hiểu rộng thì chẳng bao giờ có đến 15 tên hảo thủ võ công cao cường kết đảng mà lão không nhận ra được một ai.

Lão chỉ biết bọn này chưa từng giao thủ với mình và lão tuyệt không có thù oán gì với họ. Chẳng lẽ họ

chỉ vì cuốn "Tịch Tà kiếm phổ" mà rủ nhau đến phái Hoa Sơn để sinh chuyện?

Nhạc Bất Quần tuy xoay chuyển ý nghĩ trong lòng, nhưng tay kiếm lúc nào cũng cẩn thận không sơ hở mảy may. Lão vận "Tử hà thần công" để thi triển chiêu thức, mũi kiếm ẩn hiện hào quang rùng rợn.

Qua lại mười mấy chiêu nữa, thêm một tên địch bị trúng thương ở bả vai. Cây cương tiên trong tay rớt xuống đất, gã đành phải rút lui.

Một tên che mặt khác liền nhảy vào thay thế. Gã này tay cầm thanh đao lưỡi có răng cưa rất trầm trọng. Ðầu mũi đao khoằm khoằm dường như để móc vào thanh trường kiếm trong tay Nhạc Bất Quần.

Nội lực Nhạc Bất Quần đầy rẫy trong người. Lão càng đấu càng hăng. Ðột nhiên lão xoay tay trái phóng chưởng đánh trúng vào trước ngực một tên làm gãy hai dẻ xương sườn bật thành tiếng răng rắc.

Hai tay gã này cầm một cây thiết trượng lập tức bị rung động để rớt binh khí xuống đất.

Chẳng ngờ gã dũng mãnh tuyệt luân. Gã bị gãy xương sườn đau thấu tâm can lại càng hung dữ.

Ðột nhiên gã trằn mình lăn tới dang hai tay ra ôm lấy chân trái Nhạc Bất Quần.

Nhạc Bất Quần giật mình kinh hãi phóng kiếm đâm vào lưng gã, song hai gã bên cạnh phóng hai thanh đơn đao tới gạt đi.

Nhạc Bất Quần hành động rất mau lẹ, kiếm đâm không trúng, lão liền vung chân phải đá vào hàm hán tử.

Gã này thật là một tên hảo thủ về môn cầm nã. Gã vươn tay trái ra ôm lấy cả chân phải Nhạc Bất Quần rồi lăn người đi.

Nhạc Bất Quần dù võ công cao cường đến đâu cũng không thể đứng vững phải ngã lăn ra.

Trong chớp mắt, nào đơn đao, nào đoản thương, nào thiết trùy, nào trường kiếm đồng thời nhằm những huyệt đạo trọng yếu ở đầu, mặt, cổ họng, trước ngực phóng tới.

Nhạc Bất Quần buông tiếng thở dài, quẳng kiếm đi, nhắm mắt chờ chết.

Bỗng lão thấy sau lưng, cạnh sườn, cổ họng, vú bên trái, bị người dùng kim cương chỉ lực điểm vào huyệt đạo. Tiếp theo hai lão che mặt dựng lão ngồi lên.

Một thanh âm khàn khàn cất lên:

- Quân tử kiếm Nhạc Bất Quần võ công trác tuyệt, quả nhiên danh bất hư truyền. Bọn ta 15 người đối phó với mình lão mà bị thương đến 4,5 mới bắt được lão. Như vậy kể là kém cỏi. Ha ha!

Lão phu rất khâm phục! Giả tỷ lấy một chọi một thì chúng ta không địch nổi lão. Nhưng nếu nói rằng bọn ta 15 người mà bên lão hơn hai chục thì phái Hoa Sơn lại người nhiều thế mạnh và chúng ta lấy ít thắng nhiều thì cái đó không phải là chuyện dễ, có đúng thế không?

Mấy tên che mặt khác đồng thanh nói:

- Phải rồi! Chúng ta khó nhọc lắm mới thắng được.

Lão già kia lại bảo Nhạc Bất Quần:

- Nhạc tiên sinh! Bọn ta với tiên sinh vốn không có thù oán. Bữa nay chúng ta mà đắc tội với tiên sinh, chẳng qua vì muốn mượn coi cuốn "Tịch Tà kiếm phổ".

Lão ngừng lại một chút rồi nói tiếp:

- "Tịch Tà kiếm phổ" không phải là vật sở hữu của phái Hoa Sơn. Tiên sinh đã dùng thiên phương bách kế để thu nạp gã thiếu niên nhà họ Lâm ở Phước Oai tiêu cục vào làm môn hạ chẳng qua chỉ vì mục đích dòm dỏ pho kiếm phổ đó. Việc này thật chẳng quang minh chính đại chút nào, nên bọn đồng đạo võ lâm nghe tin ai cũng đem lòng phẫn hận. Nay lão phu lấy lời tử tế khuyên can tiên sinh nên đưa ra là hơn.

Nhạc Bất Quần cả giận nói:

- Nhạc mỗ đã lọt vào tay các vị, muốn giết thì cứ giết đi, can chi phải rườm lời? Nhạc Bất Quần này là người thế nào, mọi người giang hồ đều biết hết. Các vị muốn giết Nhạc mỗ thì d thôi, nhưng muốn phá hoại danh dự Nhạc mỗ thì đừng hòng.

Một tên che mặt khác cười ha hả nói:

- Phá hoại danh dự lão khó lắm hay sao? Phu nhân, con gái và nữ đệ tử lão người nào cũng xinh đẹp. Chúng ta chia nhau mỗi người lấy một cô về làm vợ nhỏ. Ha ha! Thế thì oai danh lừng lẫy của Nhạc Bất Quần ở trong võ lâm liệu còn toàn vẹn được không?

Gã vừa dứt lời, cả bọn đều cười rộ. Tiếng cười đầy vẻ dâm tà bỉ ổi.

Nhạc Bất Quần tức quá toàn thân run lên bần bật. Lão lâm vào tình trạng bị khinh khi nhục nhã đến thế là cùng.

Bỗng nghe mấy tên che mặt đang thúc giục bọn nam nữ đệ tử ở trong miếu đi ra ngoài. Bọn đệ tử đều bị điểm huyệt mặt dính đầy máu. Có người vừa ra khỏi đại điện liền té xuống, hiển nhiên bị thương rất nặng.

Lão già che mặt nói:

- Nhạc tiên sinh! Có khi tiên sinh đã đoán ra lai lịch chúng ta rồi. Chúng ta chẳng phải là anh hùng hảo hán phe bạch đạo trong võ lâm đâu, bất cứ việc gì cũng dám làm. Trong anh em chúng ta có người hiếu sắc đã thành bệnh nghiện nếu họ động chạm vào tôn phu nhân hay lệnh ái, thì còn chi là thanh danh của tiên sinh?

Nhạc Bất Quần la lên:

- Trời ơi! Nếu các vị không tin thì cứ việc khám xét trong mình Nhạc mỗ xem có "Tịch Tà kiếm phổ" gì không?

Một tên che mặt cười nói:

- Ta khuyên tiên sinh nên tự ý hiến bí lục đi là hơn. Nếu để anh em lục soát vào người phu nhân hay các cô khuê nữ thì khó coi lắm!

Lâm Bình Chi đột nhiên lớn tiếng:

- Nhất thiết tai họa đều do Lâm Bình Chi này mà ra. Ta nói cho các vị biết: nhà họ Lâm ta ở Phúc Kiến chẳng có "Tịch Tà kiếm phổ" chi hết, còn tin hay không là tùy ở các vị.

Chàng nói xong lượm một cây thiết trượng ở dưới đất lên tự đập vào đầu mình. Nhưng hai cánh tay chàng đã bị điểm huyệt thành ra bất lực. Cây trượng đập vào đầu đánh binh một tiếng mà chỉ trầy da chứ chưa chảy máu.

Có điều mọi người đều hiểu cử động này của Lâm Bình Chi là cố ý hy sinh tính mạng để tỏ rõ nhà chàng đã không có "Tịch Tà kiếm phổ" thì lấy đâu mà lọt vào tay phái Hoa Sơn.

Lão già che mặt cười nói:

- Chú nhỏ này quả nhiên có nghĩa khí, nhưng sư phụ ngươi chỉ có hư danh quân tử. Gã tiểu tử họ Lâm kia! Chi bằng ngươi quay về đầu môn hạ ta, ta đảm bảo dạy ngươi thành một tay có đủ bản lãnh mặc sức tung hoàng trên chốn giang hồ.

Lâm Bình Chi cất tiếng thóa mạ:

- Lão nói thúi lắm! Lâm mỗ đường đường là môn đồ phái Hoa Sơn khi nào chịu hạ mình thờ kẻ tiểu nhân đê hèn vô liêm sỉ làm thầy?

Lương Phát reo lên:

- Lâm sư đệ nói hay lắm! Phái Hoa Sơn ta...

Gã chưa dứt lời thì đột nhiên một tên che mặt quát hỏi:

- Phái Hoa Sơn ngươi làm sao?

Gã vừa nói vừa vung đao chém vỡ đầu Lương Phát. Máu tươi vọt ra tung tóe.

Tám chín đệ tử phái Hoa Sơn kêu rú lên!

Trong đầu óc Nhạc Bất Quần nhộn lên những ý niệm rất phức tạp. Lão nghĩ mãi mà thủy chung không đoán ra được lai lịch bọn này. Lão xét theo lời nói của lão già che mặt kia thì bọn chúng đều là những tay ghê gớm trong hắc đạo, nếu không thì cũng là bọn giặc cướp quy tụ thành bang hội để làm điều càn rỡ. Lão điểm lại thì những nhân vật cả hai phe hắc đạo và bạch đạo trên giải đất Tần, Tấn, Xuyên, Ngạc mà lão đã từng nghe tiếng tuyệt không có sơn trại nào lắm tay hảo thủ như bọn này.

Tên ác nhân chém vỡ đầu Lương Phát là một hành động tàn bạo hiếm thấy trong võ lâm. Kể ra trên chốn giang hồ đã xảy cuộc động võ đấu tranh thì giết người là chuyện rất thường, nhưng khi đối phương đã bị bắt thì chẳng bao giờ lại đột nhiên vung đao chém chết.

Hán tử che mặt chém chết Lương Phát rồi buông tiếng cười rộ, đi tới trước mặt Nhạc phu nhân.

Gã khoa thanh đao dính đầy máu tươi lên không mấy cái lướt qua đầu Nhạc phu nhân cách không đầy nửa thước.

Chương 75: Giữu thanh danh, Hồ Xung liều mạng

Giữu thanh danh, Hồ Xung liều mạng

Nhạc Linh San sợ hãi thét lên:

- Ðừng... đừng hại thân mẫu ta!

Rồi nàng ngất đi.

Nhạc phu nhân là một trang hào kiệt trong đám quần thoa. Bà không sợ hãi gì mà còn nghĩ rằng nếu gã vung đao chém chết mình để khỏi bị ô nhục là một điều mình rất mong mỏi...

Bà liền ngẩng đầu lên thóa mạ:

- Thằng lỏi bị thịt kia! Mi có giỏi thì hãy giết ta đi?

Giữa lúc ấy bỗng nghe phía Tây Bắc có tiếng vó ngựa dồn dập, rầm rộ kéo đến có mấy chục người kỵ mã.

Lão già che mặt cất tiếng ra lệnh:

- Hãy ra xem bọn nào?

Hai hán tử che mặt dạ một tiếng rồi nhảy lên ngựa chạy đi.

Tiếng vó ngựa vẫn vang lên không ngớt mỗi lúc một lại gần.

Tiếp theo là những tiếng binh khí chạm nhau chát chúa, rồi tiếng người la:

- Úi chao!

Hiển nhiên bọn kỵ mã đã giao thủ với hai tên hán tử che mặt và có người bị thương ngã ngựa.

Vợ chồng Nhạc Bất Quần và bọn đệ tử phái Hoa Sơn đều cho là bên mình gặp cứu tinh. Ai nấy mừng thầm trong bụng.

Dưới ánh đèn lờ mờ, trông thấp thoáng thấy ba bốn chục kỵ mã đang đi trên đường lớn làm bắn nước lên tung tóe.

Chỉ trong khoảng khắc đoàn người ngựa đẵ đến ngoài miếu thì dừng lại.

Một người ngồi trên lưng ngựa lớn tiếng gọi:

- Có phải các bạn phái Hoa Sơn đó không? Nhạc huynh không ở đấy ư?

Nhạc Bất Quần đưa mắt nhìn vào mặt người vừa lên tiếng, bất giác lão lộ vẻ băn khoăn.

Nguyên người này là "Ðệ ngũ thái bảo thương" nhiệm chiết chưởng Thang Anh Ngạc ở phái Tung Sơn mà mấy bữa trước đây đã cầm cờ lệnh của Ngũ nhạc kiếm phái lên ngọn tuyệt đỉnh núi Hoa Sơn.

Mé tả hắn hiển nhiên là Phong Bất Bình thuộc phe kiếm tông đã phản bạn phái Hoa Sơn. Ngoài ra những tên khác thuộc các phái Thái sơn, Hành sơn, Hằng sơn bữa trước đã đến nay đều xuất hiện ở đây. Có điều chuyến này họ đến đông hơn nhiều.

Dưới ánh đèn ló lờ mờ, bóng người chập chùng nên không nhìn rõ được mấy.

Bỗng nghe Thang Anh Ngạc nói:

- Nhạc huynh! Bữa trước Nhạc huynh không tiếp cơ lệnh Tả minh chủ rất lấy làm khó chịu. Nay y phái đại công tử đem cờ lệnh lên núi Hoa Sơn hỏi lại. Không ngờ giữa lúc đêm khuya lại gặp Nhạc huynh ở đây thật may mắn quá!

Nhạc Bất Quần đưa mắt nhìn sang mé hữu thấy một đại hán khôi ngô ngoài ba mươi tuổi cưỡi con tuấn mã rất cao lớn. Lão biết chưởng môn phái Tung Sơn là Tả Lãnh Thiền sinh đặng hai con. Con lớn là Tả Phi Anh đã học được chân truyền của phụ thân. Võ công gã cao cường ngang hàng với bọn sư thúc. Lão đoán chắc gã này là Tả đại công tử.

Kể về vai vế thì Nhạc Bất Quần ngang hàng với phụ thân gã. Ðáng lẽ gã phải cất tiếng chào "thế thúc" mới đúng. Ðằng này gã chỉ khẽ gật đầu, nên Nhạc Bất Quần trong lòng rất tức giận, mặc dù lão đang lâm nạn.

Lão già che mặt chắp tay nói:

- Té ra Tả đại công tử phái Tung Sơn đã tới đây. May quá! may quá! Còn vị râu xanh kia chắc là Thang lão anh hùng, đệ ngũ thái bảo phái Tung Sơn?

Thang Anh Ngạc hỏi lại:

- Không dám! xin các hạ cho biết tôn kính đại danh. Sao các hạ lại không chịu đưa bộ mặt thật ra tương kiến?

Lão già che mặt đáp:

- Bọn tại hạ toàn là hạng vô dang tiểu tốt trong hắc đạo, những tên hiệu khó nghe nói ra e làm nhơ tai Tả đại công tử, Thang lão anh hùng cùng các vị cao nhân võ lâm. Trước mặt Tả đại công tử cùng Thương lão anh hùng, bọn tại hạ không dám vô lễ với Nhạc phu nhân cùng Nhạc tiểu thư, nhưng có một việc tại hạ mong rằng các vị xử theo đạo công bằng trong võ lâm cho.

Thang Anh Ngạc hỏi:

- Các hạ có điều chi xin cứ nói ra cho mọi người nghe.

Lão già đáp:

- Nhạc tiên sinh đây mang ngoại hiệu là Quân tử kiếm. Theo lời đồn thì trước nay tiên sinh lúc nào cũng miệng nói nhân nghĩa, giảng giải qui củ võ lâm. Nhưng gần đây lại xảy ra một việc: Phước Oai tiêu cục ở Phúc Châu bị người cướp phá. Vợ chồng tổng tiêu đầu Lâm Chấn Nam bị hại, vụ này tưởng tôn giá cũng biết rồi.

Thang Anh Ngạc nói:

- Ðúng thế! Nghe nói vụ này là hành động của phái Thanh Thành tỉnh Tứ Xuyên.

Lão già che mặt lắc đầu quầy quậy nói:

- Tuy trên giang hồ đồn đại như vậy, song sự thực chưa chắc đã đúng thế. Bọn tại hạ xin nói trắng ra một việc mà mọi người đều biết là nhà họ Lâm ở Phước Oai tiêu cục có pho bí lục là "Tịch Tà kiếm phổ" của tiền nhân để lại. Trong kiếm phổ ghi chép một thứ kiếm pháp cực kỳ tinh vi ảo diệu, ai luyện được sẽ thành người thiên hạ vô địch. Sở dĩ hai vợ chồng Lâm Chấn Nam bị hại là vì có kẻ dòm ngó pho kiếm phổ "Tịch Tà kiếm phổ" này.

Thang Anh Ngạc hỏi:

- Thế thì làm sao?

Lão già che mặt đáp:

- Việc vợ chồng Lâm Chấn Nam bị ai sát hại, người ngoài không biết rọ tình hình. Tại hạ chỉ nghe nói là vị Quân tử liếm đây đã dùng ngụy kế khiến con trai Lâm Chấn Nam quyết chí qui đầu làm môn hạ phái Hoa Sơn để gã đem theo kiếm phổ đến phái họ. Do đó ai cũng đoán ra cuộc mưu đồ của Quân tử kiếm Nhạc Bất Quần. Hắn không cướp được vật báu liền dùng xảo kế. Gã tiểu tử họ Lâm nhỏ tuổi như vậy thì phỏng được bao nhiêu kiến thức? Gã qui đầu phái Hoa Sơn thì phỏng có khác gì một món đồ chơi trên bàn tay lão già đó? Dĩ nhiên gã hiến "Tịch Tà kiếm phổ" cho lão rồi.

Thang Anh Ngạc nói:

- Lão phu e ràng cái đó chưa chắc, kiếm pháp phái Hoa Sơn đã cực kỳ tinh diệu. Nhạc tiên sinh lại có môn "Tử hà thần công" độc bộ võ lâm. Như vậy tiên sinh là một tay nội công thần kỳ thì còn tham lam mưu đồ kiếm pháp của người ta làm chi?

Lão già ngửa mặt lên trời cười ha hả nói:

- Ðó là Thang lão anh hùng lấy lòng dạ người quân tử để đo ruột gan kẻ tiểu nhân. Nhạc Bất Quần có kiếm pháp tinh diệu gì đâu? Sau khi phái Hoa Sơn chia thành hai phe kiếm tông, khí tông đã chiếm đoạt quyền hành một cách bá đạo. Họ chỉ nghiên cứu luyện khí, còn kiếm pháp rất tầm thường trên chốn giang hồ người ta chỉ nghe đến hư danh phái Hoa Sơn làm cho rung động, còn bản lãnh thực sự của họ thì ha ha...

Lão kia cười nhạt mấy tiếng rồi nói:

- Theo lẽ ra Nhạc Bất Quần đã là chưởng môn phái Hoa Sơn, thì kiếm thuật tinh thâm mới phải, nhưng chính mắt các vị đã thấy đó. Bọn tại hạ là mấy vô danh tiểu tốt đã không có thuốc độc, không dùng ám khí, cũng không ỷ thế nhiều người hiếp ít, chỉ đem sức lực ra tranh đấu mà hạ được thì đủ rõ bản lãnh hắn thế nào. Tại hạ không ngờ võ công phe khí tông phái Hoa Sơn kém cỏi như vậy. Dĩ nhiên Nhạc Bất Quần tự biết mình, hắn định cấp tốc rèn luyện kiếm pháp trong "Tịch Tà kiếm phổ" để khỏi mang tiếng hư danh. Nhưng việc chưa xong đã bị bại lộ.

Thang Anh Ngạc gật đầu nói:

- Mấy câu này quả nhiên đúng lý.

Lão kia lại nói:

- Bọn tại hạ là hạng vô danh tiểu tốt trong hắc đạo bản lãnh không đáng để các vị đếm xỉa mà còn chẳng dám tham lam "Tịch Tà kiếm phổ". Nhưng mười mấy năm nay trước đây từng được Lâm Tổng tiêu đầu ở Phước Oai tiêu cục có lòng trọng vọng, hàng năm tặng cho hậu l. Tiêu xa của y đi qua dưới chân núi, anh em đều nể mặt y không ai dám đụng đến. Phen này nghe nói Lâm tổng tiêu đầu vì bộ kiếm phổ này mà gặp tai nạn nhà tan người chết anh em không khỏi động lòng công phẫn nên mới tới đây để cùng Nhạc Bất Quần thanh toán món nợ đó.

Hắn nói tới đây ngừng lại nhìn quanh bọn người kỵ mã rồi nói tiếp:

- Ðêm nay các vị là những bậc anh hùng hảo hán lừng lẫy tiếng tăm đã giá lâm, lại có những vị cao thủ ở Ngũ Nhạc kiếm phái liên kết với phái Hoa Sơn. Vậy vụ này xử trí thế nào là tùy ở các vị, tại hạ nhất nhất tuân theo.

Thang Anh Ngạc nói:

- Các huynh đài đây là những người tử tế, chúng ta rất vui vẻ tiếp thụ mối giao tình này. Tả hiền đệ!

Hiền đệ tính xử vụ này thế nào?
Tả Phi Anh đáp:

- Theo lời gia gia tiểu đệ thì chức chưởng môn phái Hoa Sơn nên để Phong tiên sinh phụ trách.

Bữa nay Nhạc Bất Quần làm việc đê hèn vô liêm sỉ để tùy Phong tiên sinh thanh lý môn hộ.

Mọi người đồng thanh đáp:

- Tả đại công tử quyết đoán như vậy rõ ràng lắm. Công việc của phái Hoa Sơn để chưởng môn đó tự quyền xử lý. Có như vậy bạn hữu giang hồ mới khỏi nói chúng ta đã vượt quyền.

Phong Bất Bình vội xuống ngựa chắp tay xá mọi người đáp:

- Các vị làm cho tại hạ được hãnh diện, tại hạ cảm kích vô cùng. Tệ phái bị Nhạc Bất Quần tranh đoạt chức chưởng môn khiến cho trời đất và mọi người đều oán hận, mà thanh danh bản phái cũng mất hết. Bữa nay hắn gây nên việc giết phụ thân người ta để đoạt kiếm phổ, lại bức bách một chàng trẻ tuổi phải khuất thân làm đồ đệ. Thật là những hành động vô pháp, vô thiên. Tài hạ chẳng có tài đức gì không đáng làm chưởng môn phái Hoa Sơn, chỉ vì nghĩ tới liệt tổ tệ phái đã gian lao gây dựng cơ đồ, không nỡ để cả môn phái bị tiêu diệt về tay tên môn đồ ty tiện Nhạc Bất Quần.

Hắn nói xong lại chắp tay vái bốn mặt.

Lúc này đã có bảy tám người thắp lửa lên. Trời chưa tạnh hẳn, nhưng chỉ còn lất phất mưa bay.

Ánh lửa lập lòe chiếu vào mặt Phong Bất Bình, hắn lộ vẻ đắc ý phi thường, nói tiếp:

- Nhạc Bất Quần tội ác ngập đầu không nên dung thứ, nên theo qui môn lập tức xử tử. Bảo sư đệ! Sư đệ đem vợ chồng tên bạo đồ Nhạc Bất Quần hạ sát đi để thanh lý môn hộ cho bản phái.

Một hán tử chừng 50 tuổi dạ một tiếng rồi rút trường kiếm ra bước tới trước mặt Nhạc Bất Quần bật lên tràng cười hung dữ nói:

- Họ Nhạc kia! Ngươi làm bại hoại thanh danh bản phái, bữa nay nên chịu lấy quả báo này.

Nhạc Bất Quần thở mạnh một cái rồi đáp:

- Ðược lắm! Phe kiếm tông các người vì tranh đoạt ngôi chưởng môn mà bày ra độc kế này. Bảo Bất Khí! Bữa nay ngươi giết ta nhưng ngày sau ngươi còn mặt mũi nào mà nhìn thấy liệt tổ phái Hoa Sơn ở

dưới tuyền đài?

Bảo Bất Khí cười khanh khách đáp:

- Ngươi đã làm nhiều điều bất nghĩa tất nhiên phải chết. Tội trạng ngươi như vậy mà ta không giết để ngươi phải chết về tay người ngoài lại càng nhục nhã hơn.

Phong Bất Bình lớn tiếng quát:

- Bảo sư đệ! Nói nhiều làm chi vô ích. Hành hình đi!

Bảo Bất Khí đáp ;

- Xin vâng.

Hắn giơ đoản kiếm lên, khuỷu tay co lại. A¨nh lửa chiếu vào ánh kiếm lúc đỏ lòe lúc xanh biếc.

Nhạc phu nhân la lên:

- Khoan đã! "Tịch Tà kiếm phổ" đâu nào? Bắt trộm phải đủ tang chứng, cứ ngậm máu phun người thì ai mà chịu phục?

Bảo Bất Khí nói:

- Chà chà, bắt trộm phải đủ tang chứng!...

Hắn vừa nói vừa tiến lại gần Nhạc phu nhân thêm hai bước, toét miệng cười hì hì rất khả ố nói tiếp:

- Pho "Tịch Tà kiếm phổ" đó chắc là dấu ở trong mình ngươi. Vậy ta phải lục soát lôi nó ra để ngươi hết bảo bọn ta ngậm máu phun người.

Ðoạn hắn vươn tay ra toan sờ vào bọc Nhạc phu nhân.

Nhạc phu nhân đã bị thương ở vế đùi rồi lại bị điểm huyệt hai chỗ, bà ngó thấy cái bàn tay xương xẩu to tướng của đối phương đưa ra thì thầm nghĩ:

- Nếu để một ngón tay thằng cha này đụng vào da thịt ta cũng là chuyện nhục nhã vô cùng.

Tâm linh cơ động, bà lớn tiếng gọi:

- Tả đại công tử!

Tả Phi Anh không ngờ Nhạc phu nhân kêu tên mình một cách đột ngột liền hỏi ngay:

- Có chuyện chi vậy?
Nhạc phu nhân đáp:

- Lệnh tôn là minh chủ ngũ nhạc kiếm phái, làm tiêu biểu cho võ lâm. Nếu đại công tử để cho tiểu nhân làm ô nhục đàn bà con gái nhà người ta thì còn ra thể thống gì nữa?

Tả Phi Anh ngập ngừng:

- Cái đó...

Rồi gã trầm ngâm không nói nữa.

Nhạc phu nhân lại nói:

- Tên ác tặc này toàn ăn nói hồ đồ. Hắn bảo là không ỷ vào số đông để thủ thắng. Vậy hai tên bạo đồ có lấy một chọi một mà thắng được trượng phu ta là Nhạc Bất Quần thì chúng ta sẽ lấy hai tay mà nâng chức chưởng môn phái Hoa Sơn mà nhường lại cho hắn dù có chết cũng không oán hận. Bằng không thì chẳng đời nào bịt miệng được những lời dị nghị của bao nhiêu anh hùng hảo hán võ lâm.

Bà nói tới đây đột nhiên nhổ toẹt nước miếng vào mặt Bảo Bất Khí.

Bảo Bất Khí đứng rất gần Nhạc phu nhân mà din biến xảy ra bất thình lình, hắn không kịp né tránh, bị bãi nước miếng nhổ trúng vào giữa mũi.

Hắn tức quá văng tục thóa mạ:

- Mẹ quân chó đẻ!

Nhạc phu nhân cũng căm giận, mắng lại:

- Mi là một tên cường đồ ở phe kiếm tông, bản lãnh kém cỏi hết chỗ nói. Chẳng cần trượng phu ta ra

tay, ngay một người trong đám nữ lưu như ta mà không bị điểm huyệt cũng giết mi dễ như trở bàn tay.

Tả Phi Anh lên tiếng:

- Ðược lắm!

Hắn thúc hai vế vào bụng ngựa đen cho nó lao về phía trước quanh lại sau lưng Nhạc phu nhân.

Cây roi ngựa trong tay gã vung ra rít lên ba tiếng "véo véo". Ðầu roi điểm trúng vào ba nơi huyệt đạo

trên lưng Nhạc phu nhân.

Nhạc phu nhân cảm thấy toàn thân chấn động. Hai chỗ huyệt đạo bị điểm lập tức giải khai. Bà không khỏi giật mình kinh hãi.

Tả Phi Anh để ngựa tự ý quay về chỗ cũ.

Mọi người nổi tiếng hoan hô vang dậy cả một góc trời.

Ta nên biết roi ngựa là vật mềm nhũn không có uy lực, vậy mà Tả Phi Anh dùng ngọn roi giải khai được huyệt đạo cho Nhạc phu nhân thì nội lực của gã cường mạnh khiến cho người nghe thấy phải kinh hãi. Huống chi hắn tiện tay phóng luôn ba nhát đều trúng cả thì đủ biết thuật nhận huyệt đạo chuẩn xác của gã ít người bì kịp.

Nhạc phu nhân vừa thấy tứ chi được tự do liền biết ngay Tả Phi Anh muốn mình tỷ võ với Bảo Bất Khí. Cuộc tỷ đấu này chẳng những quan hệ đến sự sống chết của ba người, nó còn quyết định cả cuộc hưng vong của Hoa Sơn. Thắng được Bảo Bất Khí dù chưa phải san phẳng được hết mối nguy hiểm, song ít ra cũng là một cơ hội để xoay chuyển cục diện. Bằng bà thất bại thì chẳng còn điều chi để nói.

Bà liền cúi xuống lượm thanh trường kiếm lên, cầm để ngang trước ngực thủ thế.

Giữa lúc ấy chân trái bà nhũn ra cơ hồ khuỵu xuống.

Nguyên là vế đùi bên này bị thương khá nặng, chỉ cất nhắc một chút là không đứng vững lên được.

Nhạc Bất Quần đứng bên thấy bà vợ đã bị thương ở đùi còn phải đem sức ra chống đánh với một cường địch kiếm pháp tinh thâm hơn thì trong lòng không khỏi xao xuyến.

Sau khi qua lại hai chục chiêu, hạ bàn Nhạc phu nhân lâm vào tình trạng tê liệt. Phe khí tông Hoa Sơn chuyên dùng nội lực để uy hiếp địch, nhưng người bị thương, hơi thở không đều, vận khí không được kiếm pháp phu nhân dần dần kém thế rồi bị Bảo Bất Khí kiềm chế.

Nhạc Bất Quần rất đỗi bồn chồn đứng ngó bà vợ sử kiếm mỗi lúc một mau thì nghĩ thầm:

- Phe kiếm tông sở trường về liếm pháp mà sư muội lại dùng kiếm chiêu để tỷ đấu với hắn tức là lấy chỗ sở đoản của mình để chống lại chỗ sở trường của địch thì tất bị thất bại.

Thực ra Nhạc phu nhân làm gì chảng hiểu lý lẽ này. Nhưng chân bà trúng đao rồi người bị điểm huyệt, thủy chung chẳng có lúc nào rảnh tay để trị thương. Cho đến bây giờ vết thương vẫn rướm máu không ngớt thì còn vận khí làm sao được? Lúc này bà hoàn toàn trông vào tinh thần để chống chọi. Tuy kiếm chiêu của bà hoàn toàn không sơ hở chút nào, song kình lực giảm sút rất mau lẹ.

Chỉ trong mấy chiêu, Bảo Bất Khí thấy rõ nhược điểm của đối phương nên trong bụng mừng thầm. Hắn không cần thắng một cách gấp rút mà chỉ cần phòng thủ môn hộ nghiêm mật.

Lệnh Hồ Xung giương mắt lên nhìn hai người tỷ đấu hắn thấy đường kiếm tung hoành của Bảo Bất Khí liền nhận ra cách đánh của lão chỉ dùng chiêu thức chứ không dùng nội lực khác hẳn với đường lối mà sư phụ đã truyền thụ cho mọi người, thì động tâm nghĩ thầm:

- Thảo nào bản môn chia làm hai phe Kiếm tông và Khí tông. Té ra võ công của hai phe quả nhiên hoàn toàn tương phản về điểm tối thượng.

Hắn từ từ chống đỡ đứng lên, vươn tay ra lượm lấy một thanh trường kiếm ở dưới đất, hắn tự nhủ:

- Bữa nay bản môn bị thất bại tan tành nhưng thanh danh trong trắng của sư nương sư muội quyết không thể để cho kẻ khác làm hoen ố. Xem chừng sư nương không phải là địch thủ của lão này. Ta phải chờ cơ hội hạ sát sư nương cùng sư muội trước rồi mình sẽ tự vẫn theo để bảo toàn lấy tiếng thơm cho phái Hoa Sơn.

Kiếm pháp của Nhạc phu nhân dần dần rối loạn. Ðột nhiên thanh trường kiếm xoay rất mau phóng ra đánh "vèo" một cái. Ðó chính là chiêu: "Vô song vô đối Ninh Thị nhất kiếm" của bà.

Chiêu kiếm này của bà thật là lợi hại! Tuy người bà bị trọng thương mà phóng ra vẫn mãnh liệt phi thường!

Bảo Bất Khí giật mình khinh hãi vội nhảy lùi về phía sau may mà tránh thoát.

Giả tỷ Nhạc phu nhân hai chân lành mạnh thừa thế truy kích thì địch nhân tất không thoát được, nhưng hiện giờ mặt cắt không còn giọt máu, bà phải chống kiếm xuống đất mà thở hồng hộc.

Bảo Bất Khí hỏi:

- Nhạc phu nhân! Sao? Phu nhân còn khí lực đánh được chăng? Hay để ta lục trong người?

Lão nói rồi xòe bàn tay trái ra, chân bước gần lại.

Nhạc phu nhân muốn vung kiếm lên đâm, nhưng tay bà lúc này nặng tựa ngàn cân không sao cất nhắc được nữa.

Lệnh Hồ Xung la lên:

- Khoan đã!

Hắn rảo bước đi tới trước mặt Nhạc phu nhân cất tiếng gọi:

- Sư nương!

Hắn muốn cầm kiếm đâm chết Nhạc phu nhân để bảo toàn sự trong trắng cho bà. Nhạc phu nhân

mừng rỡ gật đầu nói:

- Hảo hài tử!...

Bảo Bất Khí quát lên:

- Cút đi! Lão vung kiếm nhằm đâm vào cổ họng Lệnh Hồ Xung.

Lệnh Hồ Xung thấy thế kiếm đâm tới, hắn tự biết tay mình không còn chút khí lực nào mà vung kiếm lên gạt thì thanh trường kiếm của mình tất bị hất văng đi.

Hắn không còn nghĩ gì nữa cầm kiếm đâm vào cổ họng đối phương. Ðó là cách đánh để hai bên cùng chết.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau