TIẾU NGẠO GIANG HỒ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Tiếu ngạo giang hồ - Chương 51 - Chương 55

Chương 51: Những bộ xương khô trong mật động

Những bộ xương khô trong mật động

Lệnh Hồ Xung chuyển ý nghĩ rồi bụng bảo dạ:

- Hôm ở trong viện Quần Ngọc núi Hành Sơn, suýt nữa mất mạng về chưởng lực của Dư Thương Hải may nhờ Lâm sư đệ giàu lòng trượng nghĩa, chẳng kể gì đến sự yên nguy của bản thân mạnh dạn đứng ra nói mấy câu hùng dũng. Thực ra gã có ơn cứu mạng cho ta. Thế mà ta đem "Tùng Phong kiếm pháp" của phái Thanh Thành để đối phó với "Ngọc nữ kiếm thập cửu thức" của tiểu sư muội thì trong thâm tâm không khỏi có điều hiềm khích Lâm sư đệ và tỏ ra Tịch tà kiếm phổ nhà họ Lâm không đủ chống lại một đòn.

Hắn nghĩ thế không khỏi ngấm ngầm hổ thẹn, liền thở phào một cái nói:

- Lâm sư đệ tư chất thông minh, lại gắng công rèn luyện, nhất là mấy bữa nay gã được tiểu sư muội chỉ điểm kiếm pháp, chắc võ công gã tiến bộ dị thường. Ðáng tiếc là trong một năm tiểu huynh không hạ sơn được. Gã có ơn với tiểu huynh, tiểu huynh phải ráng giúp gã luyện kiếm mới phải.

Nhạc Linh San giương cặp lông mày xinh đẹp lên hỏi:

- Tiểu Lâm tử có ơn với đại sư ca ở chỗ nào? Tiểu muội chưa từng thấy gã nói tới.

Skip in 7...Ad finishes in 01 seconds

Lệnh Hồ Xung đáp:

- Dĩ nhiên chẳng khi nào gã lại kể ra.

Ðoạn hắn đem việc bữa trước thuật lại.

Nhạc Linh San chú ý nghe rồi nói:

- Thảo nào gia gia thường khen gã là người có khí độ hào hiệp. Té ra gã cứu đại sư ca khỏi chết về tay Tái Bắc minh đà. Tiểu muội thấy gã ngơ ngẩn như mán rừng, ai ngờ gã dám vì đại sư ca mà tuốt gươm viện trợ.

Nàng nói tới đất bất giác bật lên tiếng cười hích hích, nói tiếp:

- Tiểu Lâm tử không một chút bản lãnh đã giải cứu đại sư huynh phái Hoa Sơn lại ra tay giết đứa con cưng của chưởng môn phái Thanh Thành để giải cứu con gái chưởng môn phái Hoa Sơn nữa.

Nguyên hai vụ này cũng đủ nổi tiếng oanh liệt trong võ lâm một thời. Có điều chẳng ai ngờ là chàng đại hiệp giữa đường thấy chuyện bất bình quyết ra tay can thiệp đó võ công lại quá tầm thường, thế mới nực cười.

Lệnh Hồ Xung nói:

- Võ công có thể luyện mà thành, còn chí khí hào hiệp là do ở trời sinh. Người ta phân loại nhân phẩm cao thấp là ở chỗ đó.

Nhạc Linh San mỉm cười nói:

- Tiểu muội lúc nghe gia gia cùng má má đề cập đến tiểu Lâm tử cũng nói thế đó. Ðại sư ca ơi!

Lại còn một điểm khí phách nữa tiểu Lâm tử cũng chẳng kém gì đại sư ca.

Lệnh Hồ Xung hỏi:

- Còn khí phách gì nữa? Hay là tính ươn gàn?

Nhạc Linh San cười đáp:

- Ðó là khí ngạo. Cả hai người đều kiêu ngạo lắm.

Lục Ðại Hữu đột nhiên nói xen vào:

- Ðại sư ca làm thủ lãnh các sư huynh, sư muội có ngạo khí là phải. Còn gã họ Lâm là cái thá gì mà cũng lên mặt kiêu ngạo được với phái Hoa Sơn?

Giọng nói của gã đầy vẻ hằn học đối với Lâm Bình Chi.

Lệnh Hồ Xung không khỏi ngạc nhiên hỏi:

- Lục Hầu Nhi! Lâm sư đệ đắc tội với ngươi ở chỗ nào?

Lục Ðại Hữu hậm hực đáp:

- Gã chưa có chỗ nào đắc tội với tiểu đệ, nhưng hết thảy sư huynh, sư đệ không muốn nhìn đức tính của gã như vậy.

Nhạc Linh San hỏi:

- Lục sư ca làm sao thế? Vì lẽ gì sư ca hằn học với tiểu Lâm tử? Gã là sư đệ, mình làm sư ca phải bao bọc cho gã mới phải chứ?

Lục Ðại Hữu lắp bắp:

- Gã... gã... gã....

Hắn nói luôn ba tiếng gã rồi không nói được nữa.

Nhạc Linh San lại hỏi:

- Lục sư ca có chuyện gì mà ấp úng mãi không nói ra?

Lục Ðại Hữu đáp:

- Chỉ mong Lục Hầu nhi này mắt quáng coi lầm sự việc.

Nhạc Linh San đỏ mặt lên rồi không hỏi nữa. Nàng quay sang nói chuyện gẫu với Lệnh Hồ Xung.

Lục Ðại Hữu lại đòi về.

Nhạc Linh San liền cùng gã xuống núi.

Lệnh Hồ Xung đứng trên sườn núi bần thần nhìn bóng sau lưng hai người cho đến lúc họ rẽ vào khúc quanh. Ðột nhiên sau góc núi có tiếng ca hát của Nhạc Linh San vang lên.

Lệnh Hồ Xung kề cận với nàng từ thuở nhỏ cho đến khi khôn lớn, đã nhiều lần nghe nàng hát, nhưng khúc này thì hắn chưa nghe qua bao giờ.

Nhạc Linh San trước kia thường hát những tiểu khúc Thiểm Tây. Tiếng cuối cùng câu hát kéo thật dài, ở trong khe núi càng dài lê thê. Khúc hát bữa nay lại tựa hồ như châu rơi nước bắn chữ nào cũng tròn trĩnh dứt khoát.

Lệnh Hồ Xung chú ý lắng tai nghe thì phảng phất mấy câu "Chị em lên núi hái trà...". Nhiều tiếng nàng phát âm rất cổ quái. Mười phần có đến tám chín chỉ nghe thấy âm mà không rõ nghĩa.

Hắn lẩm bẩm:

- Không hiểu tiểu sư muội học khúc tân ca này từ bao giờ mà nghe hay gớm. Lần sau nàng lên núi, mình phải bảo nàng hát cho nghe từ đầu mới được.

Bỗng hắn cảm thấy đau nhói tựa hồ như trước ngực bị đánh một trùy nặng. Ðột nhiên hắn tỉnh ngộ tự nói một mình:- Ðây là giọng sơn ca ở tỉnh Phúc Kiến. Chắc là Lâm sư đệ dạy nàng rồi.

Ðêm hôm ấy trong lòng Lệnh Hồ Xung lại nhộn nhạo như sóng cồn, hắn không tài nào ngủ được.

Bên tai hắn giọng hát nhẹ nhàng mau lẹ của Nhạc Linh San vẫn còn văng vẳng. Tiếng hát sơn ca khó bề hiểu rõ.

Mấy lần hắn tự than trách:

- Lệnh Hồ Xung hỡi Lệnh Hồ Xung! Trước kia ngươi tiêu dao tự tại không biết chừng nào mà bây giờ ngươi để cho một khúc hát làm bận lòng không sao thoát ra được ư? Ngươi là nam tử hán, là đại trượng phu cũng uổng mà thôi.

Dù hắn tự biết mình chẳng nên thế mà tiếng hát của Nhạc Linh San tựa hồ quanh quẩn bên tai không ngớt.

Lệnh Hồ Xung trong lòng đau khổ, hắn cầm trường kiếm chém bừa đâm ẩu vào vách đá. Hắn cảm thấy luồng nội lực từ huyệt đan điều bùng lên. Hắn vung kiếm phóng về phía trước. Tư thế này giống hệt Nhạc phu nhân ra chiêu "Vô song vô đối Ninh thị nhất kiếm".

Bỗng một tiếng "kịch" vang lên! Thanh kiếm ngập vào vách đá.

Lệnh Hồ Xung giật mình kinh hãi. Gã tự lượng dù trong mấy tháng nay công lực có tăng tiến nhanh đến mấy đi nữa cũng quyết không thể đâm một nhát kiếm ngập sâu vào vách đá đến tận chuôi được. Nội lực tinh thần thâm hậu đến bực nào mà vận ra mũi kiếm để đâm vào đá như vào cây khô bao giờ? Ðến ngay nội lực của sư phụ cùng sư nương vị tất đã đến thế được.

Hắn ngơ ngẩn một chút giựt mạnh thanh kiếm ra. Lập tức hắn cảm giác được vánh đá này chỉ có một lần rất mỏng chừng ba tấc là đến quãng không. Nguyên mặt bên kia vách đá trống rỗng.

Lệnh Hồ Xung nổi tính hiếu kỳ lại cầm kiếm đâm nhát nữa.

"Chát" một tiếng, thanh kiếm bị gãy liền. Nguyên lần này hắn vận kình không đủ, vách đá dày ba tấc cũng không xuyên qua được.

Hắn cất tiếng chửi bâng quơ vài câu rồi ra ngoài thạch động bê một khối đá lớn bằng cái đấu đoạn vận toàn lực gieo vào vách đá. Những mảnh đá vụn rớt xuống ào ào.

Ðồng thời hắn nghe khối đá gieo vào vách bật lên tiếng "uỳnh" và bên kia vách đá văng vẳng có tiếng vang. Hiển nhiên phía sau là một khoảng không khá rộng.

Lệnh Hồ Xung lại vận nội lực liệng mạnh lần nữa.

Một tiếng "sầm" vang lên. Khối đá xuyên qua vách thạch động xuống bên kia. Tiếng lọc cọc vẫn vang lên không ngớt do khối đá rớt xuống phát ra còn vang lên một lúc. Nguyên mặt sau vách đá này thoai thoải dốc xuống.

Lệnh Hồ Xung trong lòng thắc mắc không yên. Hắn phát hiện sau vách đá còn có thạch động.

Mới trong chớp mắt, bao nhiều phiền não trong lòng đều mất hết. Hắn lại lượm đá liệng thêm mấy

lần. Rồi đầu hắn có thể chui qua lỗ vách để nhìn vào.

Lệnh Hồ Xung tiếp tục phá cho lỗ hổng rộng thêm. Hắn bật lửa đốt đuốc chui vào thì thấy bên trong là một cửa hầm chật hẹp. Hắn cúi đầu nhìn xuống rồi toàn thân toát mồ hôi lạnh ngắt vì thấy bên mình có bộ xương khô nằm phục tại đó.

Lệnh Hồ Xung chẳng khi nào ngờ tới bên kia vách đá lại có bộ xương khô này. Hắn rán định thần tự hỏi:

- Phải chăng đây là ngôi mộ của tiền nhân? Nhưng sao bộ xương này lại không nằm thẳng thắn mà phủ phục thế này? Như vậy cửa hầm nhỏ hẹp này quyết không phải là mồ mả.

Hắn cúi xuống nhìn bộ xương thấy y phục đã nát hết. Bên bộ xương còn bỏ hai chiếc búa lớn.

Dưới ánh đuốc sáng rực, hắn cầm một chiếc búa nhấc lên, cảm thấy rất trầm trọng, có tới ngoài bốn chục cân. Tiện tay hắn cầm búa chém vào vách đá bên mình.

"Sầm" một tiếng! Một khối đá lớn lập tức rớt xuống.

Lệnh Hồ Xung ngẩn người ra ngẫm nghĩ:

- Cái búa này sắc bén như vậy tất không phải vật tầm thường. Nhất định nó là binh khí của một vị tiền bối võ lâm.

Lệnh Hồ Xung lại nhìn vào chỗ vách đá vừa chặt thì thấy nhẵn thín tựa hồ dao cắt đậu hũ. Hắn ngó kỹ hai bên vách đá thấy có nhiều nhát búa chém vào hãy còn dấu vết, bất giác hắn ngẩn người ra ngẫm nghĩ rồi giơ đuốc lên đi xuống. Quả nhiên vách đá chỗ nào cũng còn vết tích búa đẽo.

Hắn ngấm ngầm kinh hãi bụng bảo dạ:

- Té ra đường hầm đây do người này dùng lưỡi búa sắc bén chém đá để mở đường. Phải rồi! Không hiểu vì lẽ gì y bị cầm tù vào trong lòng núi rồi dùng búa phá núi mở đường để tính bề tháo thân, nhưng không đủ sức. Y rời khỏi động mới được mấy tất đã kiệt lực mà chết. Than ôi số phận con người là thế này đây.Lệnh Hồ Xung đi một lúc nữa vẫn chưa tới đầu đường hầm liền nghĩ bụng:

- Người này phá núi mở đường như vậy thì nghị lực kiên quyết võ công cao cường nghìn xưa hiếm có.

Bất giác hắn sinh lòng bội phục.

Lệnh Hồ Xung đi thêm mấy bước lại thấy dưới đất có hai bộ xương nữa. Một bộ ngồi dựa vào vách đá, còn một bộ như nằm khoèo.

Lệnh Hồ Xung lẩm bẩm:

- Té ra không phải chỉ có một người bị cầm tù ở đây.

Ðoạn hắn tự hỏi:

- Chỗ này là trọng địa của núi Hoa Sơn ta, người ngoài d gì mà đến đây được? Chẳng lẽ những bộ xương này đều là những bậc tiền bối bản phái phạm pháp bị cầm tù rồi chết chăng?

Lệnh Hồ Xung đi thêm mấy trượng nữa. Ðột nhiên hắn thấy mé tả có ánh sáng lọt vào. Hắn liền thuận chiều đường hầm đi về mé tả.

Bỗng trước mắt hiện ra một thạch động rất lớn có thể chứa được cả ngàn người. Góc trên mé hữu thạch động có một lỗ hổng rất lớn rộng đến hơn trượng.

Ánh sáng ban ngày xuyên qua lỗ hổng này chiếu vào trong. Lúc này trời mới bình minh, ánh dương quang chưa có mây mà đã soi rõ mọi vật trong thạch động.

Trong thạch động còn có tới bảy bộ hài cốt hoặc ngồi hoặc nằm, bên người nào cũng có binh khí.

Cạnh năm bộ xương này có đặt trường kiếm còn hai bộ bên hai bộ kia là hai thứ binh khí rất lạ.

Một thứ giống như lưỡi tầm sét còn một thứ là thanh đao hai lưỡi có ba răng nhọn hoắt như răng chó sói.

Lệnh Hồ Xung lẩm bẩm:

- Những người sử dụng hai món binh khí kỳ lạ ở đây và hai cây búa ngoài kia quyết nhiên không phải đệ tử bản môn. Còn năm vị sử trường kiếm này chắc là những bậc tiền bối của bản môn.

Lệnh Hồ Xung cúi xuống lượm một thanh kiếm lên, thấy nó ngắn hơn kiếm thường mà lưỡi lại lớn gấp đôi. Thanh kiếm cầm vào tay rất trầm trọng. Lệnh Hồ Xung bụng bảo dạ:

- Phái Thái Sơn thường dùng thanh kiếm này. Vậy đây chắc là một vị tiền bối phái Thái Sơn.

Lệnh Hồ Xung lại xem đến thanh trường kiếm kia thì một thanh nhẹ và mềm. Ðó là loại khí giới của phái Hằng Sơn. Một thanh lượn thành đường cong. Ðó là một trong ba thứ kiếm mà phái Hành Sơn thường sử dụng. Kế đến một thanh kiếm mũi nhọn và sắc bén phi thường, Lệnh Hồ Xung nhận ra đây là thứ binh khí mà vị tiền bối nào đó ưa dùng hẳn người phái Tung Sơn. Thanh kiếm thứ tư bề dài và trọng lượng đúng là thứ kiếm thường dùng của bản phái.

Lệnh Hồ Xung càng nghĩ càng lấy làm kỳ tự hỏi:

- Năm vị tiền bối đây đều là Ngũ nhạc kiếm phái mà sao đều chết ở chốn này? Chẳng lẽ các vị cùng tranh đâu với năm địch nhân bên ngoài rồi cả hai bên cùng chết cả hết ư?

Lệnh Hồ Xung soi đuốc lên cả bốn bức vách động thì thấy bức vách mé tả có khắc 16 chữ:

Ngũ nhạc kiếm phái,

Toàn bọn hạ lưu

Tỷ thí không được

Liền ám hại người.

Mỗi hàng bốn chữ, cả thảy bốn hàng. Chữ nào cũng khắc sâu vào vách đá bằng lưỡi kiếm cực kỳ sắc, chiều sâu vào đến ba tấc.

Mười sáu chữ này coi rất hùng hồn, tựa hồ bạt kiếm giương cung.

Ngoài 16 chữ lớn, ở bên cạnh còn vô số chữ nhỏ như: "Ty bỉ vô lại", "Thực là đáng hổ", hay là "Ðê hèn", "Khiếp nhược". Khắp cả toàn là những câu thóa mạ.

Lệnh Hồ Xung coi xong tức giận vô cùng, bụng bảo dạ:

- Té ra những người này bị Ngũ nhạc kiếm phái ta bắt vào cầm tù ở đây. Họ phẫn uất quá mà không có chỗ phát tiết liền viết chữ lên vách đá để thóa mạ. Hành động này mới đúng là hành động ty bỉ vô lại.

Lệnh Hồ Xung lại tự hỏi không hiểu bọn này là người thế nào? Họ đã cừu địch với Ngũ Nhạc kiếm phái dĩ nhiên chẳng phải hảo nhân. Nhưng tại sao năm vị tiền bối Ngũ nhạc kiếm phái ta lại cùng chết với bọn họ tại chốn này?

Hắn lại giơ đuốc lên coi thì thấy trên vách đá còn có một hàng chữ: "Phạm Tùng, Triệu Hạt phá kiếm pháp phái Hằng Sơn ở đây".

Bên hàng chữ này lại có vô số hình người. Cứ hai người vào một tổ. Một người sử kiếm một người sử búa. Chỉ đếm sơ qua cũng rõ ít nhất đến sau bảy trăm hình người. Hiển nhiên người sử búa đang phá kiếm pháp người sử kiếm.

Lệnh Hồ Xung trống ngực đánh thình thình tự hỏi:

- Chẳng hiểu có đồ hình nào phá giải được kiếm pháp của phái Hoa Sơn ta không?

Quả nhiên hắn nhìn thấy bên những hình người kia có một hàng chữ rất rõ: "Trương Thừa Vân, Trương Thừa Phong tận phá Hoa Sơn kiếm pháp".

Hắn vừa đọc xong đã đùng đùng nổi giận, lên tiếng thóa mạ:

- Loài chuột nhắt vô sỉ! Các ngươi thật là cuồng vọng, lớn mật. Hoa Sơn kiếm pháp tinh vi ảo diệu, khắp trong thiên hạ, người chống đỡ được còn chẳng mấy, ai mà lớn mật dám hạ đến chữ "phá" bao giờ? Ðây chúng còn dám hạ đến chữ "tận phá" thì thật là hỗn xược.

Hắn xoay tay lại lượm thanh kiếm trầm trọng của phái Thái Sơn lên vận toàn lực vào để bạt hàng chữ kia đi.

Những tiếng choang choảng vang lên. Tia lửa bắn ra tung tóe, thì chỉ thấy chữ "tận" bị sạt mất một góc.

Lệnh Hồ Xung phát giác ra đá núi này cứng rắn phi thường. Muốn xóa bỏ những đồ hình cùng chữ khắc trên vách đá tuy có lợi khí trong tay, nhưng vạt đi không phải dễ dàng.

Lệnh Hồ Xung lại ngưng thần nhìn vào đồ hình bên hàng chữ thì người sử kiếm tuy chỉ phơn phớt mấy nét thô sơ, song cũng có thể nhìn ra đây chính là chiêu "Hữu phụng lại nghi" của bản môn.

Kiếm thế như nhảy múa cực kỳ linh động. Chiêu này đang chiết giải với một người tay cầm một thứ khí giới thẳng tuột, chẳng hiểu nó đại diện chi thương bổng hay cho thương mâu. Chỉ biết đầu thứ binh khí này nhằm vào mũi kiếm đối phương mà tư thế rất vụng về.

Lệnh Hồ Xung bất giác bật lên tiếng cười khành khạch tự nhủ:

- Chiêu "Hữu phụng lai nghi" của bản môn ẩn dấu ba tuyệt chiêu nữa, há để cho chiêu thức vụng về kia phá giải được ư?

Chương 52: Lâm Bình Chi đả bại Lục Hầu Nhi

Lâm Bình Chi đả bại Lục Hầu Nhi

Lệnh Hồ Xung coi lại bức đồ hình thì người trong tay cầm một đường dây thẳng tuột tiêu biểu cho cây côn bổng đang theo thế phóng vào mũi kiếm của người ra chiêu "Hữu phụng lai nghi".

Mới coi thân hình người đó tuy có vẻ vụng về, song trong cái vụng về lại bao hàm một một tư thế liên miên không dứt.

Chiêu "Hữu phụng lai nghi" có ba chiêu tiếp theo, song cây côn bổng của người kia dường như bao hàm đến sáu bảy chiêu kế tiếp, rất có thể đối phó được với những chiêu sau của "Hữu phụng lai nghi".

Lệnh Hồ Xung chú ý nhìn mấy nét sơ sài về nhân hình trong lòng xiết đỗi kinh dị tự nghĩ:

- Chiêu "Hữu phụng lai nghi" của bản môn coi rất đơn giản, song về uy lực lợi hại vô cùng. Ðịch thủ biết thế mà đỡ gạt né tránh sẽ không sao, bằng họ phát tất bị thất bại. Xem chừng chiêu côn kia của đối phương có thể phá được chiêu "Hữu phụng lai nghi" của bản môn mất. Cái đó... cái đó..

Lệnh Hồ Xung từ chỗ kinh dị đi tới chỗ bội phục rồi trong thâm tâm hắn không khỏi có điều sợ hãi.

Hắn đứng ngẩn ra nhìn đồ hình này không biết bao nhiêu lâu.

Ðột nhiên tay mặt hắn cảm thấy đau đớn kịch liệt, thì ra bó đuốc hắn cầm đã cháy đến tận tay. Hắn vội liệng bó đuốc đi.

Lúc này trong thạch động đã sáng rõ, Lệnh Hồ Xung vẫn đứng ngắm hai nhân hình bụng bảo dạ:

- Nếu người sử côn kia mà công lực tương đương với kiếm thủ bản môn thì người kiếm thủ bản môn không khéo bị thương mất. Nếu công lực đối phương còn cao hơn một chút thì khi hai chiêu gặp nhau, kiếm thủ bản môn tất phải mất mạng tức khắc. Chiêu "Hữu phụng lai nghi" quả thật bị người ta phá rồi, không còn nghi ngờ gì nữa.

Lệnh Hồ Xung coi đến đồ hình thứ hai thì người sử kiếm của bản môn ra chiêu "Thương Tùng nghênh khách".

Hắn chấn động tâm thần vì ngày hắn tập chiêu này phải luyện mất đúng một tháng trời mới thành thục và trở nên một tuyệt chiêu trong lúc lâm địch. Mỗi khi hắn ra chiêu này là thủ thắng được ngay để chấm dứt cuộc chiến.

Hắn trong lòng phấn khởi nhưng không khỏi phập phồng khiếp sợ vì lo rằng chiêu này cũng bị phá.

Lệnh Hồ Xung coi đến đồ hình người sử côn thì thấy trong tay y có 5 ngọn côn chia ra đánh vào 5 bộ vị dưới hạ bàn người sử kiếm.

Hắn ngơ ngác tự hỏi:

- Sao y lại có những năm ngọn côn?

Khi xem kỹ tư thế đồ hình người sử côn liền hiểu ngay, miệng lẩm bẩm:

- Ðây không phải là năm ngọn côn mà là trong nháy mắt y phóng liền ra năm phát liên tiếp nhằm vào năm chỗ trong hạ bàn đối phương.

Hắn tự nhủ:

- Nếu y ra chiêu mau lẹ thì bên mình cũng mau lẹ. Chưa chắc y đã rảnh tay mà phóng liền được năm côn. Vậy chiêu "Thương Tùng nghênh khách" chắc là đối phương không phá được rồi.

Hắn đang ra chiều đắc ý, bỗng lại ngơ ngẩn người tự hỏi:

- Nếu y không phóng liền năm côn mà chỉ đánh một côn vào một phương vị nào đó thì kiếm thủ bên mình né tránh cách nào?

Hắn lượm lấy thanh trường kiếm của bản môn sử chiêu "Thương Tùng nghênh khách" rồi lại ngó vào đồ hình trên vách đá để suy nghĩ xem đối phương đánh vào bộ vị nào bên mình để mình tìm cách đối phó.

Nhưng cây côn đối phương có thể đánh vào bất cứ một bộ vị nào cũng được mà khi ấy, lưỡi kiếm của mình đang phóng ra ngoài không kịp thu về mới nguy chứ. Trừ phi chiêu kiếm giết được đối phương trước, không thì hạ bàn bên mình tất bị đánh trúng.

Nhưng đối phương đã là tay cao thủ, có lý nào mình phóng một kiếm mà đâm chết ngay được họ?

Cứ coi thế địch nhân hạ thấp xuống với chân bước đi thì nhất định giữa lúc khe chừng sợi tóc y đã tránh khỏi chiêu kiếm bên mình.

Chiêu kiếm này mà bị đối phương tránh được rồi phản công thì mình lại không có đường tránh thoát. Như vậy tuyệt chiêu "Thương Tùng nghênh khách" của phái Hoa Sơn há chẳng bị người phá mất rồi ư?

Lệnh Hồ Xung hồi tưởng lại đã ba phen chàng ra chiêu "Thương Tùng nghênh khách" đều thủ thắng rồi tự nhủ:

- Giả tỷ đối phương đã nhìn thấy đồ hình trên vách đá này mà biết đường phản kích thì bất luận họ sử đao kiếm hay sử côn bổng để phản kích theo cách này thì mình đã mất mạng rồi và còn đâu là Lệnh Hồ Xung ở trên thế gian nữa.

Lệnh Hồ Xung càng nghĩ lại càng kinh hãi. Trán hắn toát mồ hôi nhỏ giọt.

Hắn tự nói để mình nghe:

- Không thể thế được! Không thể thế được! Nếu chiêu "Thương Tùng nghênh khách" mà bị tư thế này phá giải thì khi nào sư phụ mình lại không hay để cảnh cáo mình?

Tuy hắn rất thuộc yếu quyết về tuyệt chiêu "Thương Tùng nghênh khách", song nhìn thấy đồ hình người sử côn cực kỳ lợi hại: năm đường dây ngắn ngủi trên vách đá tựa hồ đường nào cũng đánh một đòn rất trầm trọng vào đùi vào chân hắn, khiến cho toàn thân hắn dường như bị tê liệt khó lòng rời khỏi nửa bước.

Lệnh Hồ Xung lại coi xuống dưới, thấy trên vách đá khắc toàn những tuyệt chiêu về kiếm pháp của bản môn. Bên đối phương cũng đều là những chiêu cực kỳ xảo diệu hiểm ác để giết giải hoặc để đả phá.

Hắn càng coi càng kinh hãi.

Lúc Lệnh Hồ Xung coi đến chiêu "Kinh đào ngạn phách" thì côn bổng của đối phương phản lại bằng chiêu số mềm yếu bất lực chỉ thủ chứ không công. Hắn mới thở phào một cái bụng bảo dạ:

- Chiêu này họ không phá được rồi.

Hắn nhớ lại tháng chạp năm ngoái, sư phụ ngồi coi tuyết rụng phất phơ, nẩy lòng cao hứng, liền tụ tập bọn đệ tử lại giảng giải kiếm pháp. Sau cùng sư phụ thi triển chiêu "Kinh đào ngạn phách", với những thế kiếm ngày một thần tốc và mỗi chiêu thấp thoáng trên không tựa hồ tuyết rụng hoa bay.

Ðến cả sư nương cũng vỗ tay hoan hô. Bà nói:

- Sư ca! Chiêu này tiểu muội chịu phục rồi. Phái Hoa Sơn phải do sư ca làm chưởng môn mới được.

Khi ấy sư phụ cười lạt nói:

- Người cầm đầu phái Hoa Sơn trông vào đức hạnh nhiều hơn là võ lực. Sử được chiêu kiếm thuần thục vị tất đã làm nổi chưởng môn?

Sư nương cười nói:

- Ðức hạnh của sư ca cao hơn tiểu muội chăng? Nói thế mà không biết thẹn.

Sư phụ lại cười rồi không nói nữa. Sư nương vốn có tính chẳng chịu ai, thường cùng sư phụ tranh thắng. Thế mà bà phải phục chiêu "Kinh đào ngạn phách" thì đủ biết nó lợi hại đến thế nào.

Lệnh Hồ Xung coi kỹ lại người sử côn thì thấy hắn đứng co ro tư thế chẳng vừa mắt chút nào.

Chiêu số cũng chẳng vào phương thức nào hết, hắn không khỏi phì cười.

Ðột nhiên mặt hắn cứng đơ, đang tươi cười biến thành khủng khiếp. Giả tỷ lúc này có người đứng bên thấy hắn có vẻ rối loạn tâm thần tất không khỏi kinh hãi.

Lệnh Hồ Xung ngó chầm chập vào cây côn bổng mà hình người kia cầm trong tay. Hắn càng nhìn càng thấy đầu côn đưa ra bộ vị cự kỳ xảo diệu. Chiêu "Kinh đào ngạn phách" phóng đến chín nhát kiếm rồi 10, 11, 12 nhát... mà nhát nào cũng chỉ đâm vào côn bổng.

Té ra thế côn bổng này lúc mới chợt nhìn thấy rất vụng về mà thực ra cực kỳ xảo diệu. Bề ngoài coi như yếu ớt, kỳ thực mãnh liệt vô cùng. Ðúng là một thế côn bổng về cách dùng tĩnh để chế động, đem cái vụng về để chống đối với cái tinh xảo.

Lệnh Hồ Xung coi những chiêu số của cây côn bổng kia lúc nữa rồi đâm ra mất hết lòng tin cậy vào võ công của bản phái.

Hắn cho là dù mình có luyện kiếm thuật bản môn được đến chỗ tinh diệu bằng sư phụ mà gặp phải người sử côn này cũng chẳng khác gì kẻ bị cật tay trói chân không còn đường để chống đối nữa. Như vậy thì kiếm thuật bản môn có học thêm cũng chẳng ích gì.

Hắn tự hỏi:

- Chẳng lẽ Hoa Sơn kiếm pháp không chịu nổi một đòn của đối phương thật ư? Cứ coi những bộ hài cốt kia hư nát từ lâu thì ít ra là ba bốn chục năm rồi. Vậy sao đến nay Ngũ nhạc kiếm phái vẫn còn xưng hùng được ở trên chốn giang hồ? Mình chưa từng nghe nói đến kiếm pháp bản phái bị người chiết phá bao giờ, nhưng coi đồ hình trên vách đá lại khác hẳn. Kiếm pháp phái Hoa Sơn mình đã thuộc kỹ và biết rằng lỡ gặp phải đối phương có những chiêu số cao minh ghê gớm như thế này tất phải thua liểng xiểng.

Lệnh Hồ Xung đứng ngây người như tượng gỗ, ngơ ngác không nhúc nhích. Trong đầu óc hắn bỗng lóe lên một ý niệm nhưng chỉ thoáng qua rồi vụt đi ngay.

Không hiểu hắn đứng ngẩn ra đã bao lâu, bỗng có người lớn tiếng gọi:

- Ðại sư ca! Ðại sư ca ở chỗ nào vậy?

Lệnh Hồ Xung giật mình hấp tấp từ trong hậu động chuồn ra. Qua cửa Ðông rời sang đến sơn động của mình, Lệnh Hồ Xung nhìn rõ Lục Ðại Hữu đứng ngoài sườn núi đang hô hoán om sòm.
Lệnh Hồ Xung liền nhảy vọt ra đi quanh về phía sau núi đến chỗ tảng đá lớn mới lên tiếng:

- Tiểu huynh ngồi đây mà. Lục sư đệ! Có chuyện gì vậy?

Lục Ðại Hữu theo thanh âm đi tới rồi cả mừng đáp:

- Ðại sư ca ở trong này ư? Tiểu đệ đưa cơm lên đây, không thấy đại sư ca, rất đỗi bồn chồn trong dạ.

Nguyên Lệnh Hồ Xung ngưng thần xem xét chiêu số trên vách đá từ lúc bình minh. Hắn để hết tâm trí theo dõi những bức đồ hình chẳng biết gì đến thời khắc trôi qua nữa.

Bây giờ trời đã hoàng hôn mà hắn cũng không hay. Hắn ở sơn động để ăn năn tội lỗi, Lục Ðại Hữu không dám thiện tiện đi vào, nhưng sơn động này rất nông, gã không thấy có Lệnh Hồ Xung ngồi đó liền ra phía trước tìm kiếm, gã không hiểu có cửa hầm đi vào hậu động.

Lệnh Hồ Xung hỏi:

- Ta ở trên này còn đi đâu được? Chà! Mặt sư đệ làm sao thế kia?

Hắn trông thấy má bên phải Lục Ðại Hữu có rịt một nắm thuốc lớn. Máu thấm qua lần thuốc rịt ứa ra ngoài. Hiển nhiên gã bị thương khá nặng.

Lục Ðại Hữu đáp:

- Sáng nay tiểu đệ luyện kiếm không cẩn thận. Lúc rụt kiếm về đập mạnh vào mặt. Nói ra càng thêm hổ thẹn.

Lệnh Hồ Xung coi thần sắc Lục Ðại Hữu thấy gã tức giận nhiều hơn là hổ thẹn. Hắn đoán ngay có chuyện gì liền gặng hỏi:

- Lục sư đệ! Thực tình tại sao sư đệ bị thương? Chẳng lẽ sư đệ lừa dối cả tiểu huynh nữa ư?

Lục Ðại Hữu hậm hực đáp:

- Ðại sư ca! Không phải tiểu đệ lừa dối mà là sợ đại sư ca nổi đóa nên không dám nói đó thôi.

Lệnh Hồ Xung lại hỏi:

- Mặc Lục sư đệ bị ai đả thương?

Miệng hắn hỏi vậy, trong lòng rất lấy làm kỳ vì sư huynh, sư đệ bản môn trước nay ăn ở với nhau rất hòa mực chưa từng có sự tranh chấp về chuyện tỷ đấu bao giờ. Nếu bảo là có ngoại địch lên núi lại càng vô lý.

Lục Ðại Hữu đáp:

- Sáng sớm hôm nay tiểu đệ cùng Lâm sư đệ luyện kiếm, gã đã học được chiêu "Hữu Phụng lai nghi", tiểu đệ sơ tâm bị mũi kiếm quẹt vào mặt thành thương.

Lệnh Hồ Xung nói:

- Giữa sư huynh sư đệ tập dượt kiếm pháp lỡ tay bị thương là chuyện tầm thường không nên để dạ. Lâm sư đệ mới học kiếm pháp không thể thu phát theo ý muốn, thì trách gã sao được? Ðó chẳng qua là tại Lục sư đệ bất cẩn mà thôi. Chiêu "Hữu Phụng lại nghi" uy lực không phải tầm thường, Lục sư đệ cần cẩn thận đối phó mới được.

Lục Ðại Hữu nói:

- Ðại sư ca dạy chí phải. Nhưng tiểu đệ có ngờ đâu... Gã họ Lâm mới nhập môn được mấy tháng mà sao đã luyện được chiêu "Hữu Phụng lai nghi"? Còn tiểu đệ sau khi bái sư hơn 5 năm sư phụ mới bảo đại sư ca truyền chiêu đó cho tiểu đệ.

Lệnh Hồ Xung không khỏi sững sờ, bụng bảo dạ:

- Lâm sư đệ nhập môn mà đã học được chiêu "Hữu Phụng lai nghi" thì quả là hấp tấp thật. Nếu trời không phú cho óc thông minh khác người, căn bản hãy còn nông cạn đã mong mau thành kết quả thì rất tai hại cho việc luyện công sau này. Chẳng hiểu tại sao sư phụ lại vội vã truyền cho gã những chiêu khó khăn như vậy?

Lệnh Hồ Xung còn đang ngẫm nghĩ thì Lục Ðại Hữu lại nói tiếp:

- Khi ấy tiểu đệ giật mình kinh hãi nên ra chiêu không được trấn tĩnh thành bị kiếm gã đả thương.

Kỳ hơn nữa là tiểu muội đứng bên lại vỗ tay reo: "Lục Hầu nhi! Sư huynh không địch nổi cả đồ đệ của tiểu muội thì từ đây còn dám diệu võ dương oai trước mặt tiểu muội nữa không?". Thằng lỏi họ Lâm tự biết mình có lỗi chạy lại toan buộc vết thương cho tiểu đệ, nhưng gã bị tiểu đệ đá lộn đi mấy vòng.

Tiểu sư muội thấy vậy tức giận lên tiếng: "Lục hầu nhi! Người ra đã có hảo tâm lại băng bó cho sư huynh sao sư huynh còn đánh người ta? Phải chăng là sư huynh thẹn quá hóa giận?". Ðại sư ca! Té ra chiêu "Hữu Phụng lai nghi" này do tiểu sư muội đã lén lút truyền cho thằng lỏi họ Lâm.

Lệnh Hồ Xung trong lòng đau khổ vô cùng! Hắn biết chiêu "Hữu Phụng lai nghi" cực kỳ khó luyện vì nó đã biến hóa phức tạp lại có nhiều yếu quyết khó nhớ. Tiểu sư muội dạy cho gã luyện được chiêu kiếm pháp này nhất định nàng hao tổn tâm cơ và tốn công rất nhiều.

Mấy bữa nay nàng không lên đây thì ra suốt ngày ở gần bên Lâm sư đệ.

Lệnh Hồ Xung đã biết Nhạc Linh San bản tính hiếu động, không thể nhẫn nại làm công chuyện tỷ mỷ. Vì nàng có tính cương cường hiếu thắng mà phải nhẫn nại luyện kiếm cho mình thì được, còn bảo nàng dạy ai thì khó mà hy vọng được nàng hết lòng chỉ điểm.

Thế mà nay nàng tự ý đem chiêu "Hữu Phụng lai nghi" biến hóa phức tạp dạy cho Lâm Bình Chi thì đủ biết nàng tha thiết quan tâm đến gã là chừng nào.

Hồi lâu Lệnh Hồ Xung đã tĩnh râm lại được đôi chút, liền cất giọng thản nhiên hỏi:
- Lục sư đệ tạo sao lại đi kiếm chuyện với Lâm sư đệ?

Lục Ðại Hữu đáp:

- Hôm qua tiểu đệ nói với đại sư ca mấy câu đó khiến cho tiểu sư muội rất lấy làm khó chịu. Lúc xuống núi suốt dọc đường y càu nhàu với tiểu đệ. Sáng nay y đến kéo tiểu đệ đi luyện kiếm. Tiểu đệ tuyệt không phòng bị, tưởng luyện kiếm là luyện kiếm như mọi khi. Ngờ đâu tiểu sư muội đã ngấm ngầm dạy cho thằng lỏi họ Lâm mấy tuyệt chiêu. Tiểu đệ vô ý bị gã ám toán.

Lệnh Hồ Xung càng nghe càng hiểu rõ câu chuyện. Hắn nhất định mấy bữa nay Nhạc Linh San thân thiết với Lâm Bình Chi lắm.

Hắn còn cho là Lục Ðại Hữu giao hảo với mình, coi không thuận mắt thốt ra những lời châm chích xa xôi, có khi gã còn nhục mạ Lâm Bình Chi để gây chuyện cũng chưa biết chừng.

Hắn liền hỏi:

- Có phải Lục sư đệ đã thóa mạ Lâm Bình Chi mấy lần rồi không?

Lục Ðại Hữu hằn học đáp:

- Hạng người vô liêm sỉ đê hèn như thằng lỏi mặt trắng đó mà chẳng thóa mạ thì còn thóa mạ ai?

Gã sợ tiểu đệ lắm. Tiểu đệ chửi mắng thế nào gã cũng không dám đối nửa lời. Hễ gã trông thấy tiểu đệ là quay đi chỗ khác. Không ngờ... thằng lỏi thế mà thâm độc. Hừ gã phỏng được mấy hơi? Nếu không có tiểu sư muội hậu thuẩn thì gã đả thương tiểu đệ thế nào nổi?

Lệnh Hồ Xung lúc này trong lòng tức giận đến cực điểm.

Hắn nhớ tới những chiêu thức khắc trên vách đá trong hậu động chuyên để đả phá "Hữu Phụng lai nghi", liền lượm một cành cây ở dưới đất tiện tay đưa ra một tư thế và muốn truyền lại chiêu đó cho Lục Ðại Hữu.

Nhưng hắn lại nghĩ rằng:

- Lục sư đệ đang căm hận thằng tiểu tử họ Lâm đến cùng cực. Nếu Lục sư đệ phóng ra chiêu này nhất định làm cho gã họ Lâm bị trọng thương. Sư phụ cùng sư nương hỏi ra thì mình cùng Lục sư đệ tất bị trọng phạt. Mình không thể dại dột thế được.

Hắn nghĩ vậy liền nói:

- Mỗi lần thất bại là một lần sinh khôn. Từ nay sư đệ đừng mắc bẫy gã nữa là yên. Giữa sư huynh, sư đệ chúng ta lúc trao đổi chiêu thức sao lại để tâm đến những chuyện thắng bại nhỏ nhen?

Lục Ðại Hữu giương cặp mắt thao láo nhìn Lệnh Hồ Xung lớn tiếng hỏi:

- Ðại sư ca! Tiểu đệ chẳng để tâm thì không sao. Ðại sư ca cũng ngơ đi được chăng?

Lệnh Hồ Xung biết gã nói về câu chuyện Nhạc Linh San tha thiết với Lâm Bình Chi trong lòng lại nổi lên cơn đau đớn kịch liệt, da mặt co rúm lại.

Lục Ðại Hữu vừa nói ra biết ngay mình đã làm cho đại sư ca phải thương tâm, gã lắp bắp:

- Tiểu đệ... tiểu đệ nói nhăng rồi.

Lệnh Hồ Xung nắm lấy tay gã ôn tồn nói:

- Lục sư đệ có nói nhăng gì đâu? Sao ta lại làm ngơ được. Nhưng... nhưng...

Hắn dừng lại một lát rồi nói tiếp:

- Lục sư đệ! Từ nay trở đi chúng ta đừng nhắc tới chuyện đó nữa.

Lục Ðại Hữu nói:

- Vâng! Ðại sư ca ơi! Chiêu "Hữu Phụng lai nghi" đại sư ca đã dạy cho tiểu đệ, nhưng lúc ấy tiểu đệ không chú ý nên mới mắc bẫy thằng lỏi kia. Tiểu đệ nhất định luyện cho tinh thông, để thằng lỏi kia biết xem đại sư ca dạy giỏi hay là tiểu sư muội dạy giỏi?

Lệnh Hồ Xung nở một nụ cười thê thảm nói:

- Chiêu "Hữu Phụng lai nghi" đó. Hà hà! Thực ra chẳng đáng gì đâu.

Lục Ðại Hữu thấy Lệnh Hồ Xung ra vẻ đăm chiêu thì tưởng là tiểu sư muội đã lạnh nhạt khiến cho lòng y chán nản nên gã không dám nói gì nữa, cáo từ xuống núi.

Lệnh Hồ Xung chờ cho Lục Ðại Hữu đi khỏi, hắn nhắm mắt dưỡng thần một lúc rồi bật lửa đốt cành thông cầm vào hậu động để coi tiếp những chiêu kiếm trên vách đá.

Lúc đầu hắn để tâm nghĩ chuyện Nhạc Linh San truyền thụ kiếm thuật cho Lâm Bình Chi, không thể nào chú ý đến đồ hình trên vách được. Những nét bút sơ sài vạch thành hình người tựa hồ bị hình ảnh Nhạc Linh San và Lâm Bình Chi xóa nhòa hết.

Hắn tưởng tượng ra một người đứng dậy và một người đang học vẻ mặt cực kỳ thân thiết. Trước mắt

hắn lấp loáng toàn là tướng mạo tuấn mỹ của Lâm Bình Chi.

Hắn nghĩ bụng:

- Tướng mạo Lâm sư đệ tuấn tú gấp mười ta, tuổi cũng nhỏ hơn ta nhiều. Gã chỉ hơn tiểu sư muội có 1, 2 tuổi, trách gì hai người chẳng dễ thương yêu nhau.

Ðột nhiên gã đế ý đến một người sử kiếm trong đồ hình trên vách. Từ cách vận kình, đến lối phóng kiếm và thế kiếm đi giống hệt như chiêu "Vô song, vô đối Ninh thị nhất kiếm" của Nhạc phu nhân.

Hắn giật mình kinh hãi tự hỏi:

- Rõ ràng chiêu kiếm này do sư nương mới sáng chế ra sao lại khắc vào vách đá từ trước mới thật là kỳ!

Lệnh Hồ Xung coi kỹ lại đồ hình mới phát giác ra chiêu kiếm trên vách đá so với chiêu kiếm của Nhạc phu nhân sáng chế có chỗ khác biệt.

Chiêu trên vách đá so nội lực hùng hậu hơn mà đường kiếm không văn hoa, hiển nhiên do thủ bút của người đàn ông. - đây chỉ trần một chiêu kiếm, không giống thế kiếm của Nhạc phu nhân còn tàng ẩn những phần về sau. Vì nó đơn thuần nên càng mãnh liệt.

Lệnh Hồ Xung gật đầu lẩm bẩm:

- Chiêu kiếm của sư nương sáng chế té ra cũng hợp với kiếm ý của tiền nhân. Cái đó chẳng có chi là lạ vì cả hai đều lấy Hoa Sơn kiếm pháp làm căn bản rồi phô diễn ra. Công lực cùng óc thông tuệ của hai người chẳng sai nhau là mấy, dĩ nhiên cách sáng chế có đại đồng tiểu dị.

Rồi hắn bụng bảo dạ:

- Xem thế thì biết những chiêu kiếm trên vách đá này có nhiều chỗ sư phụ và sư nương đều không hay. Chẳng lẽ sư phụ kiếm pháp đã cao thâm mà chưa học hết ư?

Hắn xem đến tay côn của đối thủ phóng ra một vách thẳng điểm tới. Ðầu côn nhằm điểm vào mũi kiếm, rồi cả kiếm lẫn côn dính liền vào thành một đường thẳng.

Lệnh Hồ Xung vừa coi đến đường thẳng này bất giác hắn la hoảng:

- Hỏng rồi!

Cây đuốc trong tay rớt xuống đất. Sơn động tối mò. Trong lòng Lệnh Hồ Xung đâm khiếp sợ, hắn bật lên câu hỏi:

- Làm thế nào đây? Làm thế nào đây?

Hắn nhìn rất rõ đầu côn mũi kiếm đụng nhau. Côn cứng mà kiếm mềm, cả hai bên lại vận toàn lực phóng ra thì tất nhiên trường kiếm phải gãy đôi.

Hậu kình cả hai bên ra chiêu này tiếp tục liên miên. Một đằng côn bổng thừa thế đâm tới nữa, một bên hậu kình của tay kiếm phản kích lại thì chẳng còn cách nào giải khai được.

Giữa lúc ấy trong đầu óc hắn lóe lên một ý nghĩ:

- Có thật chẳng còn cách nào giải khai được chăng? Cái đó mình chưa nhìn thấy. Theo mình nhận xét thì kiếm bị gãy rồi mà côn bổng của đối phương đang phóng lẹ tới chỉ còn cách liệng kiếm đi, quỳ hai gối xuống. Nếu không thế, phải đề người nằm xoài về phía trước cho đầu côn trượt đi. Nhưng sư phụ cùng sư nương là những kiếm thuật danh gia liệu có dùng tư thức đó không? Dĩ nhiên các người thà chết chứ không chịu nhục. Than ôi! Thế là bị thua liểng xiểng mất rồi.

Chương 53: Nhớ sư muội, Hồ Xung lâm bệnh

Nhớ sư muội, Hồ Xung lâm bệnh

Lệnh Hồ Xung đứng trơ ra hồi lâu rồi lau quẹt lửa đốt đuốc để tiếp tục coi đồ hình trên vách đá.

Hắn thấy kiếm chiêu mỗi lúc một kỳ ảo, càng đánh càng tinh diệu. Hơn trăm chiêu cuối cùng thực đến độ kỳ ảo khôn lường, kỳ bí tuyệt luân. Nhưng bất luận kiếm chiêu lợi hại đến đâu côn bổng của đối phương vẫn ghê gớm hơn để kiềm chế.

Kiếm pháp phái Hoa Sơn cuối cùng không chống nổi khiến người sử kiếm phải vứt bỏ trường kiếm, cúi đầu uốn gối quỳ xuống trước mặt người sử côn.

Bao nhiêu phẫn nộ trong lòng Lệnh Hồ Xung đều tiêu tan hết, chỉ còn lại một nỗi buồn man mác.

Tuy hắn biết người sử côn khắc đồ hình này không khỏi có điều kiêu ngạo khinh bạc, nhưng Hoa Sơn kiếm pháp bị đả phá hết, không còn cách gì để tranh hùng thực sự cả trăm phần trăm, chẳng còn nghi ngờ gì nữa.

Tối hôm ấy Lệnh Hồ Xung đi quanh trong hậu động chẳng hiểu đến mấy trăm vòng. Suốt đời chưa bao giờ hắn bị đả kích trầm trọng như lần này.

Miệng hắn lẩm bẩm:

- Bọn mình tự hào võ công phái Hoa Sơn được liệt danh vào hàng Ngũ nhạc kiếm phái tức là một danh môn đại phái nhất nhì trong võ lâm mà thực ra võ công bản phái chưa chịu nổi một đòn của người ta. Những kiếm chiêu trên vách đá ít ra là tới phân nửa cả sư phụ, sư nương cũng chưa học đến. Song giả tỷ có luyện được kiếm pháp bản môn tới trình độ tối cao và dù là sư phụ cũng còn thua xa lắm. Như vậy nó còn dùng làm gì được? Ðối phương mà biết cách phá giải thì tay cao thủ tuyệt đối bản môn cũng phải quẳng kiếm đầu hàng. Bằng chẳng chịu thua thì chỉ còn đường tự sát.

Lệnh Hồ Xung càng ngẫm nghĩ càng đau khổ. Phương Ðông hừng sáng, hắn cũng không biết.

Lúc trời sáng rõ, hắn nhìn hình người quỳ xuống đất đầu hàng, lòng càng se lại.

Hắn cầm kiếm lên muốn đẽo vách đá đi. Nhưng mũi kiếm sắp chạm vào vách hắn lại nghĩ:

- Bậc đại trượng phu phải cho quang minh lỗi lạc. Bại là bại, thắng là thắng. Kỹ thuật phái Hoa Sơn mình không bằng người thì còn nói gì nữa?

Ðoạn hắn vứt trường kiếm xuống buông một tiếng thở dài. Hắn lại đi coi những hình khắc kiếm chiêu của bốn phái Tung Sơn, Hành Sơn, Thái Sơn và Hằng Sơn thì cũng bị đối thủ đánh thua liểng xiểng, không còn thế nào cứu vãn được rồi sau cùng cũng phải quỳ xuống đầu hàng.

Lệnh Hồ Xung có tư chất thông minh đặc biệt lại theo một phái lâu ngày nên kiến văn rộng rãi.

Tuy hắn không hiểu rõ đến chỗ tinh thâm về kiếm chiêu của các phái kia nhưng những điều cốt yếu hắn đều đã được nghe qua.

Những kiếm chiêu khắc trên vách đá, chẳng chiêu nào không cực kỳ cao minh lợi hại, song mỗi chiêu đều bị đối phương đả phá.

Ngoài sự kinh hãi trong lòng hắn còn tràn ngập mối nghi ngờ. Hắn tự hỏi:

- Phạm Tùng, Triệu Hạc, Trương Thừa Phong, Trương Thừa Vân là những người lai lịch thế nào? Tại sao họ lại nghĩ ra được cách đả phá những kiếm chiêu của Ngũ nhạc kiếm phái mình mà mình chưa từng nghe người trong võ lâm nói tới? Tại sao Ngũ nhạc kiếm phái vẫn giữ được oai danh cho tới ngày nay?

Lệnh Hồ Xung nhận thấy Ngũ Nhạc kiếm phái ngày nay vẫn đứng vào hàng cự phách ở đời thiệt không khỏi có chỗ mạo danh dối đời hay ít ra kiêu hãnh mà nổi tiếng. Mấy nghìn người từ sư trưởng đến đệ tử Ngũ Nhạc kiếm phái mà còn đứng vững được là nhờ những đồ hình khắc trên vách đá này chưa bị tiết lộ ra ngoài.

Bỗng trong lòng Lệnh Hồ Xung nẩy ra một ý niệm:

- Sao ta chẳng giơ búa lên bạt hết đồ hình trên vách đá này đi, không để lại một vết tích gì ở trên thế gian nữa? Như vậy có phải Ngũ Nhạc kiếm phái sẽ bảo toàn được oai danh, coi như ta chưa phát giác ta hậu động này.

Hắn lượm một cây búa lớn lên, nhưng khi coi tới những chiêu số kỳ diệu trên vách đá lại không nỡ hạ thủ bạt đi. Hắn trầm ngâm một lúc rồi la lên:

- Bịt tai lại để ăn cắp nhạc ngựa là tự dối mình và dối người. Lệnh Hồ Xung này khi nào lại hành động thế được?

Lệnh Hồ Xung đi ra tiền động suy nghĩ hàng nửa ngày rồi lại vào hậu động quan sát những đồ hình trên vách đá. Hắn hết đi ra rồi lại đi vào không biết bao nhiêu lần nữa.

Trời đã xế chiều, bỗng nghe có tiếng bước chân sột soạt.

Nhạc Linh San xách thùng cơm đi lên.

Lệnh Hồ Xung mừng rỡ vô cùng. Hắn chạy ra sườn núi đón tiếp lớn tiếng gọi:

- Tiểu sư muội!

Thanh âm hắn run lên tỏ ra cực kỳ xúc động.

Nhạc Linh San không trả lời, cứ cắm đầu đi lên. Nàng đạt thùng cơm xuống bàn đánh kịch một tiếng rồi không thèm liếc mắt ngó Lệnh Hồ Xung lấy một lần, trở gót đi luôn.

Lệnh Hồ Xung xiết nỗi bồn chồn. Hắn la lên:

- Tiểu sư muội! Tiểu sư muội! Tiểu sư muội làm sao thế?

Nhạc Linh San hắng dặng một tiếng, chí đầu ngón chân trái xuống đất, tung mình nhảy vọt xuống núi.

Lệnh Hồ Xung kêu hoài:

- Tiểu sư muội! Tiểu sư muội!...

Nhưng thủy chung Nhạc Linh San vẫn không thưa mà cũng chẳng ngoảnh đầu lại ngó hắn lần nào.

Lệnh Hồ Xung trong dạ hoang mang, không biết làm thế nào được. Hắn mở thùng ra coi thấy đủ cơm trắng và hai đĩa rau như mọi khi. Hắn đứng ngơ ngẩn ngó thùng cơm rồi ngây người ra như phỗng đá.

Tối hôm ấy Lệnh Hồ Xung hai ba lần định ăn cơm nhưng lần cũng chỉ và vào một miếng là lại thấy đắng mồm đắng miệng không sao nuốt đi được.

Hắn đành bỏ bát đũa xuống không ăn uống nữa, ngồi lẩm bẩm:

- Nếu tiểu sư muội giận mình thì sao lại còn đưa cơm lên cho? Bằng nàng không giận thì sao lại chẳng nói với mình lấy một câu hay ngó mình lấy một lần? Còn cho là Lục sư đệ mắc bệnh nên nàng phải mang cơm lên cũng không đúng, vì Lục sư đệ mà đau thì còn có ngũ sư đệ, bát sư đệ... ai đưa cơm cho mình chẳng được? Tại sao tiểu sư muội phải tranh lấy việc này?

Những làn sóng tư tưởng nhô lên dẹp xuống dồn dập trong lòng hắn về việc suy đoán tâm tình Nhạc Linh San, khiến hắn phế bỏ cả việc xem xét võ công trên vách đá trong hậu động.

Hôm sau lúc xế chiều, Nhạc Linh San lại đưa cơm lên, nàng vẫn không thèm ngó hắn lấy một lần, hay nói lấy một câu. Lúc xuống núi còn hát vang bài "Phúc Kiến sơn ca".

Lệnh Hồ Xung lòng đau như cắt, bụng bảo dạ:

- Té ra nàng cố ý trêu tức ta.

Ðến chiều hôm thứ ba, Nhạc Linh San cũng lên, nàng đặt mạnh thùng cơm xuống bàn rồi lại trở gót đi luôn.

Lệnh Hồ Xung không nhịn được nữa la lên:

- Có chuyện gì xin cứ nói đi!

Lệnh Hồ Xung thấy mặt nàng lộ vẻ lạnh lùng tựa hồ bao phủ một làn sương dày đặc, tuyệt không một chút niềm nở vui tươi, đâm ra luống cuống, hắn ấp úng:

- Tiểu sư muội... Tiểu sư muội... Tiểu sư muội...

Nhạc Linh San hỏi:

- Tiểu muội làm sao?

Lệnh Hồ Xung ấp úng:

- Tiểu huynh... tiểu huynh....

Ngày thường hắn là người ung dung lãng mạn, miệng lưỡi mau lẹ. Nhưng lúc này hắn yêu Nhạc Linh San bằng một tấm lòng tha thiết, nên không thốt nên lời.

Nhạc Linh San nói:

- Ðại sư ca không nói thì tiểu muội đi đây!

Ðoạn xoay mình cất bước.

Lệnh Hồ Xung bồn chồn trong dạ. Hắn tự nhủ:

- Bây giờ nàng xuống núi, thì mình phải chờ đến chiều mai. Vả mình không hỏi cho biết sự tình, đêm nay biết bao nỗi đau khổ hành hạ thì mình chịu sao nổi? Hơn nữa cứ coi điệu này thì chắc mai nàng lại lên, có khi đến hàng tháng nàng chẳng lên nữa cũng chưa biết chừng.

Trước tình trạng cấp bách, hắn vội vươn tay ra níu tay áo Nhạc Linh San.

Nhạc Linh San tức giận vùng vằng:

- Buông tay ra!

Rồi nàng giật mạnh đánh "roạc" một tiếng, tay áo bị đứt trở xuống, để hở làn da trắng nõn một bên cánh tay.

Nhạc Linh San vừa thẹn vừa tức. Nàng không biết dấu cánh tay vào đâu được.

Ta nên biết đàn bà con gái đời xưa, trừ mặt mũi và hai bàn tay, không thể để hở hang bất cứ một chỗ nào trong thân thể, vì đó là một điều rất nhơ nhuốc hổ thẹn.

Nhạc Linh San tuy là người đã học võ nhưng vẫn còn câu nệ những tiểu tiết thông thường của con nhà khuê các. Nay đột nhiên hở nửa cánh tay nàng ngượng nghịu bẽn lẽn la lên:

- Ngươi... lớn mật...

Lệnh Hồ Xung hốt hoảng xin lỗi:

- Tiểu sư muội! Tiểu huynh rất ân hận... không phải tiểu huynh cố ý thế đâu.

Nhạc Linh San phải lấy ống tay bên phải phủ lên cánh tay bên trái. Nàng lớn tiếng hỏi:

- Ðại sư ca muốn nói gì?

Lệnh Hồ Xung ngập ngừng nói:

- Tiểu huynh không hiểu vì lẽ gì... tiểu sư muội lại đối đãi với tiểu huynh như vậy? Nếu tiểu huynh có tội thiệt... thì tiểu sư muội cứ rút kiếm mà đâm vào người tiểu huynh mười bảy mười tám nhát... dù tiểu huynh có chết cũng không oán hận.

Nhạc Linh San cười lạt nói:

- Ðại sư ca là bậc huynh trưởng, còn ai dám hạch tội nữa? Nói chi đến chuyện chém 17, 18 nhát?

Ðại sư ca không đâm người ta 17, 18 nhát là phúc lắm rồi.

Lệnh Hồ Xung nói:

- Tiểu huynh đã nghĩ đến bể óc mà không sao hiểu được mình mắc tội với tiểu sư muội ở chỗ nào?

Nhạc Linh San la lên:- Ðại sư ca không hiểu ư? Ðại sư ca không hiểu ư? Ðại sư ca bảo Lục Hầu nhi đầu cáo với gia gia má má, chắc là đại sư ca hiểu lắm rồi.

Lệnh Hồ Xung rất lấy làm kỳ tự hỏi:

- Tiểu huynh bảo Lục sư đệ đầu cáo chuyện gì lên sư phụ cùng sư nương?... Gã đầu cáo thế nào?

Nhạc Linh San nói:

- Ðại sư ca đã hiểu rõ gia gia cùng má má cưng tiểu muội lắm, kiện cáo cũng chẳng làm gì. Chà chà! Ðã thưa kiện người ta... còn khéo giả vờ. Chẳng lẽ đại sư ca không biết thật ư?

Lệnh Hồ Xung chấn động tâm linh. Hắn vỡ lẽ ngay lập tức, trong lòng càng tăng thêm phần đau khổ.

Hắn nói:

- Lục sư đệ cùng Lâm sư đệ đấu kiếm rồi bị thương, sư phụ cùng sư nương đều biết cả, nhân thế mà trách phạt Lâm sư đệ có đúng thế không?

Hắn nghĩ thầm trong bụng:

- Chắc vì việc sư phụ cùng sư nương trách phạt Lâm sư đệ, rồi cô này giận ta chứ gì?

Nhạc Linh San nói:

- Giữa sư huynh, sư đệ tỷ kiếm với nhau, một bên lỡ tay chứ không phải cố ý đả thương, thế mà gia gia lại o bế Lục hầu nhi, chỉ trách mắng tiểu Lâm tử một trận nặng nề. Gia gia còn bảo công lực tiểu Lâm tử kém cỏi không nên học chiêu số "Hữu Phụng lại nghi" và cấm tiểu muội không được luyện kiếm cho gã. Hay lắm! Thế là đại sư ca được kiện. Nhưng... nhưng tiểu muội không lý gì đến đại sư ca nữa, và vĩnh viển không nhìn mặt đại sư ca!

Câu "vĩnh viển tiểu muội không nhìn mặt đại sư ca" lúc bình thời Nhạc Linh San vẫn thường nói với Lệnh Hồ Xung những lúc đùa giỡn nhõng nhẽo. Có điều nàng nói câu này với cặp mắt đưa đẩy, miệng cười chúm chím, chẳng có chút gì là "không nhìn mặt cả". Nhưng lần này khác hẳn, nàng nói bằng một giọng rất cương quyết, vẻ mặt rất nghiêm khắc.

Lệnh Hồ Xung tiến lại gần một bước nói:

- Tiểu sư muội... tiểu huynh...

Hắn muốn nói "tiểu huynh thiệt tình không hề bảo Lục sư đệ cáo tố vụ này với sư phụ cùng sư nương bao giờ".

Nhưng hắn lại nghĩ rằng:

- Mình tự vấn tâm chẳng có điều chi phải hổ thẹn, mình đã không làm việc này hà tất phải năn nỉ ai?

Nên chữ "tiểu huynh" vừa thốt ra khỏi cửa miệng, hắn liền dừng lại không nói nữa.

Nhạc Linh San hỏi:

- Ðại sư ca làm sao?

Lệnh Hồ Xung lắc đầu đáp:

-Tiểu huynh không sao cả. Chỉ nghĩ rằng sư phụ hay sư nương có cấm tiểu sư muội không được chỉ điểm cho Lâm sư đệ luyện kiếm cũng chẳng phải là việc trọng đại, mà sao tiểu sư muội lại oán hận tiểu huynh đến thế?

Nhạc Linh San đỏ mặt lên nói:

- Tiểu muội cứ oán hận đại sư ca đấy! Tiểu muội cứ oán hận đại sư ca đấy! Ðại sư ca định đả phá vụ này để hàng ngày tiểu muội không dạy Lâm sư đệ luyện kiếm sẽ lên đây bầu bạn với đại sư ca chứ gì? Hừ! Ðại sư ca lầm rồi! Tiểu muội vĩnh viển không nhìn mặt đại sư ca nữa.

Dứt lời nàng dậm mạnh chân phải xuống đất, băng mình vọt đi.

Lần này Lệnh Hồ Xung không dám vươn tay ra níu kéo nàng nữa. Hắn đau lòng tê tái. Bên tai lại vang lên thanh âm trong trẻo hát khúc "Phúc Kiến sơn ca".

Hắn chạy ra sườn núi ngó xuống thấy bóng sau lưng Nhạc Linh San tha thướt đang chuyển qua một khu thung lũng, cánh tay bên trái thấp thoáng lồng vào ống tay áo bên phải, hắn càng băn khoăn trong dạ nghĩ thầm:

- Mình kéo rách tay áo nàng nếu nàng tố cáo vụ này với sư phụ cùng sư nương thì hai vị lão gia tất bảo mình là kẻ khinh bạc vô lễ với tiểu sư muội. Vậy... biết làm thế nào bây giờ? Vụ này mà đồn đại ra thì ngay bọn sư đệ, sư muội cũng coi rẻ mình rồi.

Nhưng hắn là người khoát đạt, liền bụng bảo dạ:

- Thực tình ta có khinh bạc với nàng đâu mà ngại? Ðại trượng phu làm việc không hổ thẹn với lương tâm là đủ. Còn người ta muốn nghĩ thế nào thì mặc họ, mình giữ thế nào được?

Tuy Lệnh Hồ Xung không quan tâm đến việc níu rách áo Nhạc Linh San nữa, nhưng hắn nghĩ tới chuyện nàng chỉ vì không được dạy kiếm cho Lâm Bình Chi mà đem lòng giận dỗi thì trong lòng hắn lại xót xa.

Lúc đầu hắn còn đem dạ khoan hồng, tự giải thích:

- Tiểu sư muội nhỏ tuổi hiếu động mà mình phải ở trên núi sám hối, không ai chuyện trò để nàng giải muộn, vậy nàng phải kiếm con người tuổi suýt soát ngang nhau là Lâm sư đệ để làm bầu bạn, chứ thực

ra nàng có lòng dạ nào khác đâu?

Nhưng sau hắn lại nghĩ rằng:

- Mình cùng nàng ở với nhau từ nhỏ đến lớn, tình nghĩa thâm trọng biết là chừng nào? Lâm sư đệ đến Hoa Sơn bất quá mới được mấy tháng thì mối thân sơ hậu bạc khác nhau chứ?

Hắn nghĩ tới đây rồi lại đau lòng. Hôm ấy hắn hết từ trong động chạy ra sườn núi, lại từ sườn núi chạy vào trong động, chạy lui chạy tới không biết đến mấy trăm lần.

Suốt ngày như vậy rồi đến chiều tối chỉ thấy Lục Ðại Hữu đem cơm lên. Gã đặt cơm xuống bàn xới ra bát rồi nói:

- Mời đại sư ca dùng cơm đi!

Lệnh Hồ Xung ừ một tiếng cầu đũa bát lên và hai miếng mà không sao nuốt được. Hắn liếc mắt nhìn ra sườn núi rồi uể oải đặt bát cơm xuống.

Lục Ðại Hữu hỏi:

- Ðại sư ca! Sắc mặt đại sư ca coi thâm lắm. Phải chăng trong người không được khoan khoái?

Lệnh Hồ Xung lắc đầu đáp:

- Không sao đâu.

Lục Ðại Hữu nói:

- Món nấm này do tiểu đệ hôm qua đi hái về nấu cho đại sư ca ăn. Ðại sư ca nếm thử coi mùi vị thế nào.Lệnh Hồ Xung không nỡ phật ý gã gắp nấm ăn mấy miếng rồi khen:

- Ngon lắm!

Thực ra nấm có mùi vị thơm ngon mà miệng hắn chẳng thấy ngon lành chút nào.

Lục Ðại Hữu cười hì hì nói:

- Ðại sư ca ơi! Tiểu đệ báo cho đại sư ca biết một tin rất hay. Sư phụ cùng sư nương bắt đầu từ ba bữa nay đã cấm Lâm tiểu tử không được theo tiểu sư muội để học kiếm nữa.

Lệnh Hồ Xung lạnh lùng hỏi lại:

- Sư đệ đấu kiếm với Lâm sư đệ không nổi rồi đến khóc lóc kể lể với sư phụ cùng sư nương, có phải thế không?

Lục Ðại Hữu nhảy bổ lên hỏi:

- Ai bảo tiểu đệ không địch nổi gã. Tiểu đệ... tiểu đệ...

Gã nói đến đây lập tức im bặt.

Lệnh Hồ Xung vốn đã hiểu rõ. Tuy Lâm Bình Chi nhờ chiêu "Hữu phụng lai nghi" mà xuất kỳ bất ý đả bại Lục Ðại Hữu nhưng Lục Ðại Hữu nhập môn đã lâu ngày thì bất luận thế nào Lâm Bình Chi cũng chưa phải là đối thủ của gã được. Sở dĩ gã có tố cáo với sư phụ, sư mẫu thực ra cũng chỉ vì hắn.

Lệnh Hồ Xung lại nghĩ:

- Té ra bọn sư đệ sư muội đều có lòng tội nghiệp cho mình và chúng đã hiểu hết ít lâu nay tiểu muội không ưa mình nữa chỉ vì chuyện Lâm Bình Chi. Lục sư đệ vì giao hữu với mình mới nghĩ cách vãn hồi tình thế. Hừ! Bậc đại trượng phu khi nào chịu để cho ai thương xót?

Ðột nhiên hắn nổi cơn tức giận như người điên, cầm lấy bát cơm đĩa rau liệng cả xuống vực sâu rồi thét lên:

- Ai cần ngươi đa sự? Ai cần ngươi đa sự?

Lục Ðại Hữu giật mình kinh hãi. Trước nay gã vẫn kính phục đại sư ca đến cực điểm không ngờ lại làm cho hắn phẫn khích đến thế. Gã hoảng sợ vô cùng chỉ lùi hoài, miệng ấp úng:

- Ðại... đại sư ca!...

Lệnh Hồ Xung liệng hết cơm rau xuống vực sâu rồi vẫn chưa nguôi giận. Tiện tay lượm từng khối đá tiếp tục liệng xuống hang sâu hoài.

Lục Ðại Hữu nói:

- Ðại sư ca! Ðúng là tiểu đệ chẳng ra gì... đại sư ca đánh đòn đi!

Lệnh Hồ Xung tay đang cầm viên đá nghe gã nói vậy liền quay lại lớn tiếng hỏi:

- Sư đệ có điều chi không tốt?

Lục Ðại Hữu sợ tái mặt, lùi thêm một bước miệng ấp úng:

- Tiểu đệ... tiểu đệ... cũng không biết.

Lệnh Hồ Xung buông tiếng thở dài, liệng viên đá trong tay ra ngoài xa rồi kéo tay Lục Ðại Hữu nói:

- Lục sư đệ ơi! Xin lỗi nhé! Ðây là tự tiểu huynh nổi cơn phiền muộn, không can gì đến Lục sư đệ cả.

Lục Ðại Hữu thở phào một cái nói:

- Ðể tiểu đệ xuống lấy cơm khác lên cho đại sư ca.

Lệnh Hồ Xung gạt đi:

- Không! Không cần nữa! Mấy bữa nay tiểu huynh đắng miệng không muốn ăn.

Lục Ðại Hữu liếc nhìn thấy thùng cơm bữa qua để trên bàn vẫn còn nguyên chưa đụng đến. Gã không khỏi lộ vẻ lo âu, liền hỏi:

- Ðại sư ca! Cả hôm qua đại sư ca cũng không ăn cơm ư?

Lệnh Hồ Xung gượng cười đáp:

- Lục sư đệ bất tất phải quan tâm. Mấy bữa nay tiểu huynh đắng miệng không muốn ăn mà thôi.

Lục Ðại Hữu không dám nói nữa. Hôm sau chưa đến giờ thân gã đã xách cơm lên núi bụng bảo dạ:

- Bữa nay lấy được hồ rượu lớn lại nấu được hai món canh ngọt, mình phải khuyên đại ca ăn thêm mấy bát cơm.

Lúc hắn lên đến sườn núi ngó thấy Lệnh Hồ Xung đang nằm ngủ trên phiến đá lớn trong động, vẻ mặt rất là tiều tụy thì trong lòng cũng hơi kinh hãi, cất tiếng gọi:

- Ðại sư ca! Ðại sư ca hãy coi cái gì đây?

Gã vừa hỏi vừa giơ hầu rượu lên lắc mấy cái, đoạn mở nút ra. Lập tức trong thạch động tràn ngập mùi rượu thơm ngát.

Lệnh Hồ Xung quí rượu như tính mạng. Hắn liền đón lấy dốc lên nuốt ừng ực một hơi đã cạn nửa

bầu, rồi cất tiếng khen:

- Rượu này ngon lắm!

Lục Ðại Hữu mừng rỡ vô cùng nói:

- Tiểu đệ xới cơm cho đại sư ca.

Lệnh Hồ Xung xua tay nói:

- Không! Mấy bữa nay tiểu huynh không muốn ăn cơm.

Lục Ðại Hữu khẩn khoản:

- Ðại sư ca ráng ăn một bát thôi mà.

Gã nói xong đơm cơm đầy vào bát.

Lệnh Hồ Xung thấy gã tận tâm liền đáp:

- Ðược rồi! Ðể tiểu huynh uống rượu xong sẽ ăn cơm.

Nhưng rồi hắn vẫn không ăn bát cơm này, cứ để nguyên đó.

Hôm sau Lục Ðại Hữu đem cơm lên thấy bát cơm đầy hôm qua vẫn để trên mặt bàn mà Lệnh Hồ Xung đang ngủ mê man.

Lục Ðại Hữu thấy hai má Lệnh Hồ Xung đỏ lên liền đưa tay ra sờ trán thì đầu hắn nóng chẳng khác nước sôi. Gã khẽ hỏi:

- Ðại sư ca mắc bệnh ư?

Lệnh Hồ Xung miệng ú ớ:

- Rượu! Rượu! Ta muốn uống rượu.

Lục Ðại Hữu tuy có đem rượu lên, nhưng không dám cho hắn uống. Gã cầm chén nước kề vào miệng.

Lệnh Hồ Xung uống cạn chén nước lớn rồi la lên:

- Rượu ngon! Rượu ngon quá.

Ðoạn ngả huỵch xuống phiến đá lớn, miệng vẫn nói mê:

- Rượu ngon, rượu ngon...

Lục Ðại Hữu thấy hắn bệnh thế trầm trọng thì trong lòng nóng nảy vô cùng. Hôm ấy sư phụ cùng sư nương lại có việc phải hạ sơn, Lục Ðại Hữu chạy như bay xuống núi báo cho bọn Lao Ðức Nặc hay.

Nhạc Bất Quần tuy đã có lời minh huấn trong mỗi ngày ngoài một lần đưa cơm, không một ai được lên gặp Lệnh Hồ Xung. Nhưng hiện giờ hắn bị bệnh mà lên thăm tưởng cũng không đến nổi phạm luật.

Nhưng bọn đồ đệ không dám kéo đi một lúc, chia phiên ra mà đi. Trước hết là Lao Ðức Nặc và Lương Phát đi lên. Hôm sau đến lượt Thi Ðới Tử và Cao Căn Minh.

Lục Ðại Hữu hôm ấy đến báo cho Nhạc Linh San hay là đại sư ca mắc bệnh, bọn đồng môn chia lượt lên thăm. Khi ấy Nhạc Linh San vẫn chưa nguôi giận đáp:

- Ðại sư ca nội công tinh thâm sao lại mắc bệnh được? Tiểu muội không mắc lừa đâu.

Nhưng Lệnh Hồ Xung chuyến này bệnh rất nguy hiểm. Bốn ngày liền mê man bất tĩnh.

Lục Ðại Hữu cố sức năn nỉ Nhạc Linh San còn thiếu quì hai chân xuống để mà van vỉ.

Nhạc Linh San bây giờ mới nóng lòng cùng Lục Ðại Hữu lên núi thì thấy Lệnh Hồ Xung má hóp, râu đâm tua tủa chứ không diêm dúa như ngày thường.

Nhạc Linh San chạy đến bên gọi:

- Ðại sư ca! Tiểu muội lên thăm đây, đừng hờn giận nữa được không?

Chương 54: Lệnh Hồ Xung luyện võ trừ gian

Lệnh Hồ Xung luyện võ trừ gian

Lệnh Hồ Xung vẻ mặt thất thần, trố mắt lên nhìn Nhạc Linh San. Mục quang ngơ ngác tựa hồ không nhận ra nàng.

Nhạc Linh San hỏi:

- Ðại sư ca! Tiểu muội đây mà! Sao đại sư ca lại ngơ ngẩn thế?

Lệnh Hồ Xung vẫn giương mắt lên ngây ngây ngố ngố hồi lâu rồi nhắm lại. Cả đến lúc Lục Ðại Hữu cùng Nhạc Linh San đi rồi hắn vẫn lờ mờ thủy chung không tỉnh táo lại.

Chuyến này Lệnh Hồ Xung bị bệnh đến hơn một tháng mới dần dần thuyên giảm.

Nhạc Linh San tới thăm hắn ba lần. Lần thứ hai thần trí hắn đã phục hồi lại. Vừa thấy nàng đến hắn tỏ ra vui mừng khôn xiết. Lần thứ ba nàng lên thăm bệnh thì Lệnh Hồ Xung đã ngồi dậy được. Hắn ăn mấy miếng điểm tâm mà nàng đem lên cho. Rồi từ hôm ấy tuyệt không thấy bóng nàng nữa.

Sau Lệnh Hồ Xung đi lại được thì quá nửa ngày hắn ra sườn núi trông ngóng tiểu sư muội, nhưng khi nghe tiếng bước chân thì biết là Lục Ðại Hữu trèo lên, chẳng thấy hình bóng Nhạc Linh San đâu cả.

Một hôm vào lúc xế chiều, Lệnh Hồ Xung đang ngồi chú ý trông ngóng sườn núi thì thấy hai bóng người bước chân mau lẹ dị thường thoăn thoắt đi lên. Người đi trước áo quần tha thướt đúng là bóng dáng người đàn bà. Hai người này khinh công cực cao, trèn vách núi dốc ngược chẳng khác đi trên đất bằng.

Hắn chú ý nhìn kỹ thì ra sư phụ cùng sư nương. Hắn mừng quá lớn tiếng reo:

- Sư phụ, sư nương!

Chỉ trong khoảnh khắc, Nhạc Bất Quần và Nhạc phu nhân song song vượt lên sườn núi.

Phu nhân tay xách thùng cơm.

Theo luật lệ phái Hoa Sơn mấy đời truyền lại thì tên đệ tử bị trừng phạt trên sơn động để quay mặt vào vách sám hối, sư huynh, sư đệ đồng môn không được lên đây trò chuyện. Dù là đồ đệ của kẻ thụ hình cũng không được lên núi thăm thầy. Thế mà chính vợ chồng Nhạc Bất Quần lại thân hành lên thăm hắn nên hắn hoan hỉ khôn xiết!

Hắn vội chạy tới trước mặt phục xuống lạy. Hắn ôm lấy hai chân Nhạc Bất Quần la lên:

- Sư phụ sư nương! Ðệ tử nhớ hai lão nhân gia đến chết đi được.

Nhạc Bất Quần nhíu cặp lông mày. Lão đã biết tên đại đệ tử này rất giàu tình cảm, khó bế khắc chế lòng mình được. Ðây chính là một điều tối kỵ về việc luyện võ công thượng thừa của phái Hoa Sơn.

Trước khi vợ chồng Nhạc tiên sinh lên núi đã dò hỏi bệnh tình Lệnh Hồ Xung. Tuy bọn đệ tử không nói rõ, nhưng nghe giọng lưỡi chúng, hai vị đã đoán ra nguyên nhân nhuốm bệnh của hắn do Nhạc Linh San mà ra. Khi hai vị kêu con gái đến gạn hỏi ngọn ngành cho rõ sự thực thì thấy nàng ấp úng, giọng nói không được tự nhiên lại càng biết rõ hơn.

Bây giờ Nhạc Bất Quần nghe hắn thổ lộ tâm tình liền biết ngay nửa năm trời ở trên sơn động sám hối, hắn tuyệt không tấn tới được chút nào. Trong lòng lão rất đỗi không vui, lão buông tiếng thở dài.

Nhạc phu nhân đưa tay ra nâng Lệnh Hồ Xung dậy, cặp mắt trong sáng của bà chăm chú nhìn hắn hồi lâu thấy dong mao tiều tụy kém vui tươi hớn hở ngày trước xa lắm. Bất giác bà sinh lòng thương xót cất giọng dịu dàng hỏi:

- Xung nhi! Sư phụ cùng ta vừa ở ngoài quan ải về nghe tin ngươi mắc bệnh trầm trọng, bây giờ ngươi đã bớt nhiều chưa?

Lệnh Hồ Xung nóng cả mặt mày cơ hồ sa lệ. Hắn đáp:

- Ðệ tử bình phục rồi. Hai vị lão nhân gia đi đường xa nhọc mệt về tới nơi đã lên thăm đệ tử....

Hắn nói tới đây, tâm tình xúc động, không nhịn được đâm ra nghẹn ngào, phải quay đầu nhìn ra chỗ khác mà lau nước mắt.

Nhạc phu nhân lấy trong thùng cơm ra một bát sâm thang nói:

- Ðây là thứ "Dã sơn nhân sâm" ở ngoài quan ải nấu thành thang rất bổ ích cho thân thể. Ngươi hãy uống đi!

Lệnh Hồ Xung nghĩ đến sư phụ cùng sư nương đi đường xa muôn dặm vừa đến lại đem ngay nhân sâm cho mình uống trước tiên thì trong lòng cảm kích vô cùng. Hắn bưng lấy bát sâm tay run lẩy bẩy để vãi ra mất một chút.

Nhạc phu nhân liền giơ tay ra cầm lấy bát sâm kề vào miệng cho Lệnh Hồ Xung uống.

Lệnh Hồ Xung uống từng hớp lớn cho xong rồi nói:

- Ða tạ sư phụ cùng sư nương.

Nhạc Bất Quần đưa ngón tay ra chẩn mạch cho Lệnh Hồ Xung thì thấy mạch phù động mà chạy nhanh quá thì biết nội công so với ngày trước thoái bộ rất nhiều. Lão càng không vui, lạnh nhạt nói:

- Bệnh thì khỏi rồi...

Ngừng một lát lão hỏi tiếp:

- Xung nhi! Ngươi ở đây sám hối mấy tháng đã làm những việc gì? Sao nội công ngươi chẳng những không tiến mà còn thoái bộ?

Lệnh Hồ Xung cúi đầu đáp:

- Dạ! Xin sư phụ cùng sư nương tha tội cho.

Nhạc phu nhân mỉm cười nói với trượng phu:

- Xung nhi phải một phen mắc bệnh trầm trọng, hiện giờ cũng chưa khỏi hẳn thì dĩ nhiên nội lực phải kém trước. Chẳng lẽ sư ca muốn gã càng phát bệnh công phu lại càng cao cường...

Nhạc Bất Quần ngắt lời:

- Ta khảo nghiệm đây không phải là để coi thân thể gã mạnh hay yếu mà để hiểu nội công tu luyện. Cái này không liên quan gì đến có bệnh hay không. Nội công của bản môn không giống như các phái khác, nếu tu luyện chuyên cần hơn thì dù là trong lúc mắc bệnh cũng tiến bộ không ngừng. Huống chi Xung nhi tu luyện nội công bản môn đã qua 10 năm, nếu gã không bị ngoại thươong thì chẳng thể mắc bệnh đươc. Ðây chỉ là vì duyên cớ không kiềm chế được thất tình lục dục.

Nhạc phu nhân biết trượng phu nói đúng bèn quay sang bảo Lệnh Hồ Xung:

- Xung nhi! Sư phụ ngươi trước nay vẫn ôn tồn răn dạy là để ngươi dụng tâm luyện khí tập kiếm.

Vậy có phạt ngươi lên sơn động này ở một mình sám hối cái đó không hẳn là để trách phạt mà còn có ý muốn cho ngươi khỏi bị những điều phiền nhiểu bên ngoài làm cho phân tâm. Ngươi ở đây trong một năm thì bất luận nội công hay kiếm thuật phải tiến nhanh mới đúng. Không ngờ... không ngờ... hỡi ôi....

Lệnh Hồ Xung hổ thẹn vô cùng. Hắn cúi đầu xuống nói:

- Ðệ tử biết mình có lỗi. Từ nay trở đi sẽ ráng dụng công tu tập.

Nhạc Bất Quần nói:

- Trong võ lâm càng ngày càng xảy nhiều biến cố. Ta cùng sư nương ngươi mấy năm nay không ngớt bôn ba tứ xứ về nhận thấy những mầm họa sắp tới khó mà giải trừ được. Rồi đây tất phát sinh vạ lớn nên trong lòng rất đỗi không yên.

Lão ngừng một chút rồi nói tiếp:

- Ngươi là đại đệ tử bản môn, ta cùng sư nương ngươi tất đem lòng kỳ vọng vào ngươi, mong ngươi ngày sau có thể chia sẻ gánh nặng phái Hoa Sơn ngày thêm hưng thịnh. Nhưng ngươi vướng víu vào mối tình nhi nữ, không cầu tiến bộ, trể nhác võ công, khiến chúng ta rất là thất vọng.
Lệnh Hồ Xung thấy sư phụ lộ vẻ lo âu thì vừa sợ hãi vừa hổ thẹn, lạy phục xuống đất nói:

- Ðệ tử... đệ tử thật là đáng chết, vì đã cô phụ tấm lòng kỳ vọng của sư phụ cùng sư nương.

Nhạc Bất Quần giơ tay ra nâng hắn dậy mỉm cười nói:

- Ngươi tự biết lỗi là được rồi, nửa tháng sau ta lại lên đây khảo nghiệm kiếm pháp của ngươi.

Lão nói xong chuyển mình đi xuống.

Lệnh Hồ Xung la gọi:

- Sư phụ.... có một việc...

Hắn toan bẩm về những đồ hình trên vách đá hậu động nhưng Nhạc Bất Quần đã vung tay áo một cái rồi băng băng xuống núi.

Nhạc phu nhân khẽ bảo Lệnh Hồ Xung:

- Nửa tháng tới ngươi nên dụng công luyện kiếm pháp cho tinh thục. Vụ này có liên quan đến tương lai suốt đời của ngươi. Vậy ngươi chớ có lơ là, chểnh mảng.

Lệnh Hồ Xung đáp:

- Dạ! Sư nương...

Hắn lại toan nói đến những kiếm chiêu trên vách đá, nhưng Nhạc phu nhân mỉm cười trỏ vào sau lưng Nhạc Bất Quần xua tay gạt đi, rồi trở gót rảo bước theo lão.

Lệnh Hồ Xung tự hỏi:

- Tại sao sư nương lại nói việc luyện kiếm có liên quan đến cuộc tương lai của đời ta và khuyên ta chớ có lơ là chểnh mảng? Tại sao sư nương chờ sư phụ đi rồi mới ngấm ngầm dặn dò ta. Phải chăng... phải chăng...

Hắn nghĩ tới một việc mà trái tim đập thình thình, nóng cả mặt mày nên không dám nghĩ thêm nữa.

Trong tâm tư hắn nẩy ra một mối hy vọng, tự nhủ:

- Phải chăng sư phụ cùng sư nương đã biết ta vì tiểu sư muội mà sinh bệnh và muốn cho tiểu sư muội hòa duyên với ta? Chỉ cần sao ta luyện công cho giỏi, bất luận nội công hay kiếm thuật đều phải xứng đáng để nhận lấy chân truyền của sư phụ? Sư phụ không tiện nói rõ còn sư nương coi ta như con một nên mới thầm dặn ta. Nếu không thì còn có việc gì quan hệ đến cuộc tương lai trong đời ta nữa?

Hắn nghĩ đến đây bất giác tinh thần phấn khởi, liền cầm lấy thanh kiếm luyện lại những chiêu tối cao thâm mà sư phụ đã truyền cho. Nhưng mới luyện chưa xong một lượt trong đầu óc hắn lại nổi lên những đồ hình trong vách đá tại hậu động. Rồi bất luận hắn ra chiêu nào lại nhớ ngay tới cách phá giải.

Hắn sử chiêu dở dang rồi dừng kiếm lại nghĩ thầm:

- Những bức đồ hình trên vách đá trong hậu động lần này mình chưa kể rõ được với sư phụ cùng sư nương, nửa tháng sau hai vị lại lên núi mình phải coi kỹ lại để bẩm xin hai vị phá giải mối nghi ngờ cho mình mới được.

Những lời nói của Nhạc phu nhân tuy khiến cho Lệnh Hồ Xung phấn khởi tinh thần nhưng trong vòng nửa tháng việc tu luyện nội công kiếm thuật cũng chẳng tiến bộ được mấy, vì mỗi lúc luyện tập hắn lại phân tâm nghĩ vẩn nghĩ vơ:

- Sư phụ cùng sư nương gả tiểu sư muội cho ta nhưng chẳng hiểu nàng có vui lòng không? Khi ta cùng nàng kết thành phu thê chẳng hiểu nàng có quên được Lâm sư đệ chăng? Thực ra Lâm sư đệ bất quá mới nhập môn được mấy tháng rồi xin nàng huấn luyện kiếm pháp. Thói thường gã có trò chuyện với nàng chỉ là để giải buồn, chắc hai người chưa có tình ý gì. Ta cùng tiểu sư muội sớm tối ở với nhau trong mười mấy năm trời thì gã bì với ra thế nào được? Bữa trước suýt nữa ta mất mạng dưới chưởng lực của Dư Thương Hải, may nhờ Lâm sư đệ tiến ra nói mấy lời khẳng khái ta mới thoát nạn. Suốt đời ta không thể quên việc này được và ngày sau ta nên hết lòng tử tế với gã. Nếu gã gặp hoạn nạn mà ta cần hy sinh tính mạng, ta cũng phải xông vào giải cứu cho gã.

Thời gian thấm thoắt chẳng bao lâu đã hết nửa tháng.

Hôm ấy vào lúc xế chiều, vợ chồng Nhạc Bất Quần lại đưa nhau lên sơn động sám hối. Lao Ðức Nặc, Lục Ðại Hữu và Nhạc Linh San ba người theo sau hai vị.

Lệnh Hồ Xung thấy tiểu sư muội cũng lên, hắn mở miệng chào:

- Sư phụ, sư nương!

Thanh âm hắn run lên vì xúc động.

Nhạc phu nhân thấy Lệnh Hồ Xung tươi tỉnh, sắc mặt hồng hào khác hẳn nửa tháng trước đây, bà mỉm cười gật đầu nói:
- San nhi! Ngươi lấy cơm cho đại sư ca ăn no rồi còn luyện kiếm.

Nhạc Linh San vâng lời mở thùng lấy bát đũa, đơm đầy một bát cơm trắng rồi cười nói:

- Ðại sư ca! Mời đại sư ca dùng cơm đi!

Lệnh Hồ Xung đáp:

- Ða... đa tạ...

Nhạc Linh San cười hỏi:

- Sao? Ðại sư ca hãy còn nóng lạnh hay sao mà giọng nói run run?

Lệnh Hồ Xung cười đáp:

- Không... không có gì cả.

Hắn tự nhủ:

- Nếu rồi đây sớm tối mình được có nàng ngồi bên mà ăn cơm thì suốt đời chẳng còn mong mỏi điều chi nữa.

Lúc này lòng hắn rạo rực chẳng để ý gì đến cơm nước, chỉ ăn lấy ăn để cho chóng hết.

Nhạc Linh San cười hỏi:

- Tiểu muội lấy thêm cơm cho đại ca ăn nhé.

Lệnh Hồ Xung đáp:

- Ða tạ! Tiểu huynh không ăn nữa. Sư phụ cùng sư nương đang chờ ngoài kia.

Hắn rảo bước ra ngoài động thấy vợ chồng Nhạc Bất Quần đang sánh vai ngồi trên phiến đá lớn.

Ánh tịch dương chiếu vào phía sau hia vị in bóng dài lê thê trên sườn núi.

Lệnh Hồ Xung chạy đến trước mặt hai vị khom lưng thi lễ. Hắn muốn nói nhiều cảm thấy nói gì cũng không ổn.

Lục Ðại Hữu đưa mắt nháy hắn mấy cái, vẻ mặt ra chiều hóm hỉnh.

Lệnh Hồ Xung nghĩ bụng:

- Chắc Lục sư đệ được hay tin gì đây nên gã hoan hỉ cho mình.

Nhạc Bất Quần đưa mắt nhìn Lệnh Hồ Xung mấy lần rồi nói:

- Hôm qua Cao Căn Minh ở Trường An về cho hay Ðiền Bá Quang đã gây ra mấy vụ đại án tại trong thành.

Lệnh Hồ Xung sửng sốt nói:

- Ðiền Bá Quang đến Trường An ư? Hành động của gã hầu hết là những việc đồi bại.

Nhạc Bất Quần nói:

- Cái đó lại còn phải bàn. Ngươi có biết nhà họ Hoắc ở Thiên Cân trang trong thành Trường An chứ?

Lệnh Hồ Xung đáp:

- Vâng! Ðệ tử biết lắm. Hoắc trang chủ có mối thâm giao với sư phụ "Cương tiên thiết bài thiên cân trọng" nổi tiếng võ lâm từ lâu. Chẳng lẽ Ðiền Bá Quang... lại đến sinh sự ở Thiên Cân trang ư?

Nhạc Bất Quần ngửng đầu lên nhìn đám mây trắng bay lơ lửng trên trời, thủng thẳng đáp:

- Nhị tiểu thư của Hoắc trang chúa đã chết treo trước đây ba đêm.

Lệnh Hồ Xung nghe nói Ðiền Bá Quang gây ra án mạng ở thành Trường An thì chắc là gã đã gian dâm cướp bóc, nhưng hắn không ngờ gã dám lớn mật càn dỡ với cả nhà Hoắc Quyền trang chúa.

Hoắc Quyền năm nay đã ngoài 70 tuổi. Lão tay trái sử "thiết bài" tay hữu dùng "cương tiên", võ công rất cao cường. Người võ lâm kêu lão bằng "Cương tiên thiết bài thiên cân trọng" không phải vì hai món binh khí của lão nặng tới nghìn cân mà là tán dương ngoại công của lão mãnh liệt hơn đời. Luồng lực đạo vận vào khí giới nặng tới nghìn cân.

Nhạc Bất Quần chỉ nói nhị tiểu thư nhà lão chết treo, không muốn kể rõ ràng đã bị Ðiền Bá Quang cưỡng gian ô nhục là vì ở trước mắt Nhạc phu nhân cùng Nhạc Linh San, lão chỉ nói ý mà thôi.

Lệnh Hồ Xung ủa lên một tiếng rồi hằn học nói:

- Thằng cha này chẳng điều tàn ác nào là gã không làm. Thật là đáng giết. Sư phụ! Chúng ta...

Nói tới đây hắn ngừng lại. Nhạc Bất Quần hỏi:

- Làm sao?

Lệnh Hồ Xung đáp:

- Gã đến hoành hành trong thành Trường An thì rõ ràng coi phái Hoa Sơn ta không vào đâu. Nhưng sư phụ cùng sư nương địa vị tôn trọng không tiện giết gã cho nhơ bảo kiếm. Còn đệ tử bản lãnh không địch lại tên ác tặc kia. Huống chi hiện mình là kẻ có tội không thể đi kiếm gã được.

Nhạc Bất Quần nói:

- Nếu ngươi nắm chắc có thể giết được tên ác tặc Ðiền Bá Quang để báo thù cho Hoắc trang chúa thì ta cho ngươi hạ sơn lấy công chuộc tội. Vậy ngươi hãy diễn lại chiêu "Vô song vô đối Ninh thị nhất kiếm" mà sư nương đã truyền cho để ta thử coi. Nửa năm nay trên này chắc ngươi đã luyện được đến bảy tám thành. Bây giờ ngươi xin sư nương chỉ điểm thêm cho, chẳng lẽ lại không đối phó được với gã ác tặc họ Ðiều ư?

Lệnh Hồ Xung nghĩ bụng:

- Chiêu kiếm này sư nương chưa truyền thụ cho ta nhưng bữa trước người đã diễn thử thì tuy người chưa chính thức truyền thụ song về công phu của bản môn ta đã học tinh thâm, vậy phải lĩnh hội được yếu điểm về chiêu này và sư phụ tưởng ta ở đây nửa năm rèn luyện thành thuộc không còn sai mấy nữa.

Chương 55: Lệnh Hồ Xung đoạt kiếm Sư nương

Lệnh Hồ Xung đoạt kiếm Sư nương

Lệnh Hồ Xung nghe nói tới "Vô song vô đối Ninh thị nhất kiếm" thì trong lòng sợ hãi vô cùng, trán toát mồ hôi.

Nguyên lúc mới lên sơn động hắn cũng tưởng kiếm pháp này cực kỳ xảo diệu, đem ra diễn tập.

Nhưng từ khi thấy những đồ hình trên vách đá trong hậu động, hắn phát giác ra bất luận kiếm chiêu nào của phái Hoa Sơn cũng đều bị người ta phá giải. Cả chiêu "Vô song vô đối Ninh thị nhất kiếm" càng bị thảm hại hơn, hắn không khỏi mất hết tin tưởng về chiêu kiếm này rồi từ đó không nghĩ tới nữa.

Ngờ đâu bây giờ sư phụ muốn hắn đem ra diễn thử và định dùng nó để giết chết Ðiền Bá Quang, hắn toan nói thẳng là chiêu này vô dụng vì theo đồ hình bị người ta phá mất rồi. Nhưng ở trước mặt bọn Lao Ðức Nặc, Lục Ðại Hữu hắn không tiện chỉ trích chiêu kiếm mà sư nương vẫn tự phụ là tuyệt diệu.

Nhạc Bất Quần thấy sắc mặt Lệnh Hồ Xung ra chiều khác lạ liền hỏi:

- Ngươi chưa luyện thành thuộc được chiêu này ư? Cái đó cũng không quan hệ. Chiêu "Vô song vô đối Ninh thị nhất kiếm" đòi hỏi ở người luyện một bản lĩnh phi thường của phái Hoa Sơn ta. Nội công ngươi chưa đủ nên không luyện được đến nơi là phải. Ðể sau này hãy từ từ bổ túc.

Nhạc phu nhân cười nói:

- Xung nhi! Sư phụ ngươi ưng chịu đem "Tử hà công" truyền thụ cho ngươi đó. Sao ngươi không khấu đầu tạ ơn đi?

Lệnh Hồ Xung run lên đáp:

- Dạ đệ tử xin đa tạ sư phụ.

Hắn toan quỳ xuống thì Nhạc Bất Quần đưa tay ra ngăn lại, cười nói:

- "Tử hà công" là một nội công tâm pháp tối cao của bản môn. Sở dĩ ta không truyền thụ một cách khinh xuất không phải là có ý biển lận gì đâu mà là vì sau khi rèn luyện công phu này, tròng lòng phải trút hết tạp niệm mới mong tấn tới được. Hơn nữa đã luyện nó chớ có chểnh mảng chút nào, nếu không thì kẻ luyện chẳng những vô ích mà còn có hại lớn là dần dần đi vào chỗ tẩu hỏa nhập ma.

Xung nhi! Trước ta muốn coi xem gần nửa năm nay công phu ngươi đã tiến đến mức nào rồi sẽ quyết định có thể truyền được khẩu quyết về "Tử hà công" hay không.

Ba người Lao Ðức Nặc, Lục Ðại Hữu và Nhạc Linh San nghe nói tới đại sư ca sắp được truyền thụ "Tử hà công" đều mặt mày hớn hở.

Bọn chúng đều biết rằng "Tử hà công" uy lực rất lớn. Trong Hoa Sơn cửu công thì Tử hà công là đệ nhất. Chúng còn biết trong bản môn võ công chưa ai bén gót Lệnh Hồ Xung và ngày sau tất do y thừa kế chức chưởng môn phái Hoa Sơn, nhưng chúng không ngờ sư phụ lại đem môn đệ nhất thần công của bản phái truyền thụ cho y sớm thế.

Lục Ðại Hữu nói:

- Ðại sư ca rất dụng công luyện võ. Mỗi ngày tiểu đệ đem cơm lên đều thấy y không ngồi luyện khí thì lại tập dượt kiếm pháp.

Nhạc Linh San đưa mắt lườm gã rồi lén làm bộ mặt ngáo ộp nói khẽ:

- Lục hầu nhi sư ca chỉ khéo tán dóc để bênh vực đại sư ca.

Nhạc phu nhân cười nói:

- Xung nhi! Ngươi lấy kiếm ra đi! Ba thầy trò ra đi chiến đấu với Ðiền Bá Quang. Lúc đến việc mới ôm chân Phật, ra trận mới mài gươm thì sao cho kịp?

Lệnh Hồ Xung hỏi:

- Sư nương bảo cả ba người cùng đi chiến đấu với Ðiền Bá Quang ư?

Nhạc phu nhân cười đáp:

- Ngươi ra mặt khiêu chiến với gã, còn ta cùng sư phụ sẽ ngấm ngầm viện thủ cho. Bất luận ai giết được gã đều nói là chính tay ngươi động thủ để đồng đạo võ lâm khỏi bảo ta cùng sư phụ ngươi không giữ địa vị trưởng bối, đi ăn thua với cả hàng hậu bối.

Nhạc Linh San vừa vỗ tay vừa cười reo:

- Thế thì tuyệt quá! Ðã có gia gia cùng má má ngấm ngầm viện trợ thì hài nhi cũng dám đi khiêu chiến với Ðiền Bá Quang. Gã bị giết rồi cứ đổ cho hài nhi động thủ há chẳng hay hơn ư?

Nhạc phu nhân cười nói:

- Con nhỏ này tham lam lắm! Ngươi tưởng ai cũng ra mà nhận công được ư? Ðại sư ca ngươi vào sinh ra tử và đã cùng Ðiền Bá Quang tỷ đấu trước sau đến mấy trăm chiêu. Hắn tỏ tường thực hư bên địch mới có thể làm nên việc. Còn ngươi công phu kém cỏi thì làm gì được? Hơn nữa ngươi là một thiếu nữ thì cả đến tên ác tặc kia cũng không nên nhắc tới chứ đừng nói đến chuyện giáp mặt động thủ với gã.

Ðột nhiên véo một tiếng rít lên. Bà phóng kiếm đâm tới trước ngực Lệnh Hồ Xung.

Bà đang cười nói với con gái ngờ đâu chỉ trong nháy mắt đã rút trường kiếm ở sau lưng ra đâm vào chỗ hiểm yếu của Lệnh Hồ Xung.

Lệnh Hồ Xung ứng biến cũng cực kỳ mau lẹ. Lập tức hắn rút kiếm ra gạt đánh choang một tiếng.

Hai kiếm vừa giao nhau, đồng thời chân trái hắn đã lùi lại một bước.

Nhạc phu nhân đâm veo véo liên tiếp sáu kiếm, những tiếng choang choảng cũng vang lên sáu lần.

Nhất nhất Lệnh Hồ Xung đều đỡ gạt được.

Nhạc phu nhân quát lên:

- Trả đòn đi!

Bà vừa nói vừa biến đổi kiếm pháp, vung kiếm lên đâm dọc chém ngang cực kỳ thần tốc và không theo Hoa Sơn kiếm pháp nữa.

Lệnh Hồ Xung biết ngay sư nương thi triển môn khoái đao của Ðiền Bá Quang để mình tìm cách phá giải mới có thể giết được cường địch.

Hắn thấy Nhạc phu nhân ra chiêu mỗi lúc một cách cấp bách hơn. Chiêu trước liền chiêu sau không còn nhận ra được vết tích.

Nhạc Linh San nhìn phụ thân nói:

- Gia gia! Má má thi triển chiêu số mau lẹ thì có mau lẹ thật nhưng đây là kiếm pháp chứ không phải đao pháp. Hài nhi e rằng môn "khoái đao" của Ðiền Bá Quang không đúng như vậy.

Nhạc Bất Quần tủm tỉm cười nói:

- Võ công Ðiền Bá Quang cực lỳ lợi hại, dùng đao ra chiêu như gã đâu phải chuyện dễ dàng? Mẫu thân ngươi không mô phỏng đao pháp của gã chỉ phát huy chiêu thức theo chữ "khoái" mà thôi. Muốn trừ khử Ðiền Bá Quang điều cốt yếu không phải ở chỗ phá giải đao pháp mà là tìm cách kiếm chế sự thần tốc về đao chiêu của gã. Ngươi hãy coi kia là "Hữu phụng lai nghi". Hay quá!

Lão thấy Lệnh Hồ Xung hạ thấp vai bên trái xuống một chút kiếm quyết tay trái đưa chênh chếch lên khuỷu tay phải co lại sắp ra chiêu "Hữu phụng lai nghi".

Hữu phụng lai nghi mà thi triển vào lúc này thì thật là hợp cách, nên lão hoan hỉ bật tiếng reo:

Không ngờ lão chưa dứt lời thì chiêu kiếm của Lệnh Hồ Xung phóng ra lại bất lực không thể xuyên qua được làn kiếm dầy đặc như tấm lưới của Nhạc phu nhân để phóng thẳng về phía trước.

Nhạc Bất Quần nhẽ buông một tiếng thở dài, miệng lẩm bẩm:

- Gã sử chiêu này hư mất rồi.

Nhạc phu nhân chẳng chịu nhẹ đòn chút nào. Ba nhát kiếm rít lên veo véo áp bức Lệnh Hồ Xung chân tay luống cuống.

Nhạc Bất Quần thấy hắn ra chiêu rất hoang mang chẳng vào phương pháp nào hết.

Hắn gặp đâu chống đấy, mười chiêu có đến hai ba không phải kiếm thuật bản môn. Thần sắc lão bất giác mỗi lúc một khó coi hơn. Có điều kiếm pháp của Lệnh Hồ Xung tuy rối loạn mà dần dần cũng trả đòn phản kích được.Ðột nhiên hắn gặp co hội phóng chiêu "Thương tùng nghinh khách". Những điểm kiếm hoa nhằm đâm vào khoảng lông mi và mé tóc mai Nhạc phu nhân.

Nhạc phu nhân vung kiếm lên gạt đánh choang một tiếng rồi xoay kiếm về hộ thân. Bà biết chiêu "Thương tùng nghinh khách" còn tiếp theo mấy chiêu sau rất lợi hại.

Lệnh Hồ Xung đã luyện chiêu này rất tinh thục, tay hắn không cố tình đả thương phu nhân nhưng bà chống đỡ được cũng không phải dễ dàng. Bà đành chuyển thế công thành thế thủ, ngưng thần chờ đợi.

Chẳng ngờ Lệnh Hồ Xung phóng kiếm ra, thế kiếm đã chậm chạp mà kình lực lại yếu ớt, tuyệt không có sức uy hiếp. Bà liền quát lên:

- Xung nhi! Phải dụng tâm mà ra chiêu. Ngươi còn nghĩ vơ vẩn chi vậy?

Bà vừa quát vừa phóng liền ba nhát kiếm vù vù. Bà thấy Lệnh Hồ Xung nhảy loạn lên né tránh, lại la lớn:

- Chiêu "Thương Tùng nghinh khách" sao lại thế này? Sau một hồi bị trọng bệnh, bao nhiêu kiếm pháp của thầy ngươi trả lại thầy hết.

Lệnh Hồ Xung chỉ dạ một tiếng rồi vẻ mặt thẹn thùng phóng trả hai kiếm.

Lao Ðức Nặc và Lục Ðại Hữu thấy sư phụ mỗi lúc một tỏ ra khó chịu, đều trong lòng nơm nớp kinh hãi. Bỗng nghe tiếng gió phân phất. Nhạc phu nhân chạy vèo vèo khắp trường đấu. Áo xanh biến thành một làn ánh xanh dày dặc. Kiếm quang lấp loáng không nhìn rõ được kiếm chiêu.

Ðầu óc Lệnh Hồ Xung càng thêm rối loạn. Ý niệm này chưa qua ý niệm khác đã tới.

Hắn lẩm bẩm:

- Ta mà sử chiêu "Dã mã phi trì" thì đối phương sẽ có chiêu tinh diệu quét ngang để phá giải. Bằng ta ra chiêu "Cô phong đột khởi" thì đối phương lại phóng kiếm đâm chênh chếch lên tất mình bị trọng thương.

Hắn nghĩ đến kiếm pháp của bản môn là như vậy rồi không khỏi nhớ tới những chiêu phá giải trên vách đá. Vì thế mà lúc đầu hắn ra chiêu "Hữu phụng lai nghi" cùng chiêu "Thượng tùng nghênh khách" đến nửa chừng rồi lại bỏ. Hắn không luyện chiêu thức bản phái tới chỗ tinh vi vì lẽ nhớ đến cách phá giải nó. Trong lòng đã sợ sệt, tự nhiên hắn rút kiếm quay về thủ thế.

Nhạc phu nhân sử "khoái kiếm" là có ý dẫn dụ cho Lệnh Hồ Xung dùng chiêu "Vô song vô đối Ninh thị nhất kiếm" để phá địch lập công. Nhưng hắn cứ thuận tay chiết giải, chẳng những tâm thần dao động mà còn hoang mang sợ hãi như người mất hồn.

Nhạc phu nhân đã biết Lệnh Hồ Xung là tay gan dạ không vừa. Ngay từ thuở nhỏ hắn đã chẳng sợ trời sợ đất là gì. Thế mà bây giờ chờ hắn chiết chiêu thì lại khác hẳn trước kia. Bất giác bà nổi giận quát hỏi:

- Sao còn chưa sử chiêu kiếm đó?

Lệnh Hồ Xung hoang mang đáp:

- Vâng.

Hắn giơ trường kiếm lên đâm tới. Phép vận kình và cách ra chiêu đúng là "Vô song vô đối Ninh thị nhất kiếm" mà bà đã chế tạo ra.

Nhạc phu nhân reo lên:

- Hay lắm!

Bà biết chiêu này lợi hại tuyệt luân, không dám thẳng thắn đón tiếp. Bà nghiêng người đi né tránh rồi mới xoay kiếm lại phản kích.

Nhưng Lệnh Hồ Xung lại la thầm:

- Chiêu này không được. Thật là vô dụng. Thế nào cũng thua, thế nào cũng thua!

Ðột nhiên cổ tay hắn chấn động, thanh trường kiếm rớt ra bay vọt lên không.

Hắn giật mình kinh hãi bật tiếng la hoảng:

- Trời ơi!

Nhạc phu nhân phát huy nội lực hất tung thanh trường kiếm trong tay Lệnh Hồ Xung bay lên không.

Tiếp theo bà phóng kiếm nhằm gã lao thẳng tới. Thế kiếm vọt đi như cầu vòng. Kiếm phong rít lên veo véo. Ðó chính là chiêu "Vô song vô đối Ninh thị nhất kiếm".

Bữa nay bà phóng chiêu này so với ngày mới sáng chế, uy lực còn lợi hại gấp mấy.

Nguyên sau khi bà sáng chế ra chiêu này, trong lòng rất lấy làm đắc ý, nên hàng ngày bà bỏ ra hai giờ để tiềm tâm rèn luyện hoặc ngẫm nghĩ cách phát chiêu thế nào cho mau lẹ, huy động kình lực thế nào cho mãnh liệt, cốt để h ra đòn là trúng đích và địch nhân khó bề chống đỡ.Nhạc phu nhân thấy Lệnh Hồ Xung sử chiêu đắc ý của mình tuy bề ngoài tương tự mà thực chất lại khác hẳn. Ðúng là vẽ hổ không nên thành ra con chó. Tuyệt chiêu "Ninh thị nhất kiếm" uy lực mãnh liệt kỳ dị mà hắn thi triển lờ vờ chẳng ra trò trống gì. Bà tức quá liền tự mình phóng chiêu này ra.

Nhạc phu nhân ra chiêu "Ninh thị nhất kiếm" tuy không có ý đả thương đồ đệ, nhưng chiêu thức uy lực quá mạnh, lưỡi kiếm chưa tới mà kiếm khí đã chụp xuống toàn thân Lệnh Hồ Xung.

Nhạc Bất Quần thấy toàn thân Lệnh Hồ Xung bốn mặt tám phương đều có lưỡi kiếm của Nhạc phu nhân đâm tới khiến hắn chẳng còn cách nào né tránh, đỡ gạt hoặc phản kích.

Lão la thầm:

- Nguy rồi!

Lão liền đưa kiếm ra lướt qua bên mình con gái, đồng thời tiến lên một bước. Lão sợ bà vợ đã nổi

nóng rồi thu kiếm về không được, đâm Lệnh Hồ Xung đến bị trọng thương.

Lúc này tình thế đã nguy cấp lắm. Thanh trường kiếm của Nhạc phu nhân sắp đưa thêm về phía trước nửa thước.

Nhạc Bất Quần đưa kiếm ra đỡ gạt.

Công lực của hai vị sư huynh, sư muội này không hơn kém nhau mấy. Tuy lực lượng Nhạc Bất Quần hơn được một chút, song Nhạc phu nhân đã chiếm tiên cơ. Lão không nắm vững có ngăn chặn được hay không và chỉ mong sao Lệnh Hồ Xung bị thương nhẹ là hay lắm rồi.

Giữa lúc nguy nan trong chớp mắt.

Lệnh Hồ Xung tiện tay xoay tay về rút vỏ kiếm ở sau lưng ra.

Người hắn lún xuống một chút, hạ thấp lưng ngồi chênh chếch. Ðồng thời gã lấy vỏ kiếm để đối phó với

kiếm thế của Nhạc phu nhân.

Ðây chính là chiêu thức khắc trên đồ hình trong vách đá hậu động. Chiêu thức này sử côn để chống lại lưỡi kiếm đối phương. Côn kiếm dính liền với nhau thành một đường dây. Trường hợp nội lực hai bên ngang nhau là thanh kiếm tất nhiên bị gãy.

Nguyên Lệnh Hồ Xung bị chấn động hất băng trường kiếm đi. Tiếp theo sư nương lại ra chiêu như sấm sét đánh tới.

Tâm thần gã đã cực kỳ hỗn loạn mà trong đầu óc hình ảnh mọi chiêu số trên vách đá không ngớt lởn vởn xuất hiện. Hắn thấy không còn cách nào chống cự được thế kiếm của Nhạc phu nhân.

Muốn toàn mạng tự nhiên hắn phải sử dụng chiêu thức trên vách đá. Kiếm đâm tới đã mau mà cách chiết giải cũng thần tốc.

Gặp lúc cấp bách không còn đất để suy nghĩ lại chẳng lấy đâu ra được côn bổng. Hắn đành thò tay rút vỏ kiếm ở sau lưng để chống chọi với trường kiếm của Nhạc phu nhân, nhằm đưa vỏ kiếm dính vào trường kiếm đối phương thành một dây.

Ðừng nói hắn có vỏ kiếm mà chỉ là một cành cây hay ngọn cỏ hắn cũng sử chiêu thức này để bám chặt vào lưỡi kiếm của đối phương.

Chiêu này vừa phóng ra, nội lực cánh tay tự động phát huy.

Bỗng nghe đánh soạt một tiếng, thanh trường kiếm của Nhạc phu nhân cắm tọt vào vỏ kiếm của Lệnh Hồ Xung.

Nguyên Lệnh Hồ Xung đang lúc hoang mang không kịp trở đầu vỏ kiếm cứ nắm lấy đằng đuôi để đối phó với chiêu kiếm đâm tới. Không ngờ lưỡi kiếm phóng tới lại trúng vào miệng vỏ kiếm nên không thể chấn động nội lực để bẻ gãy trường kiếm của Nhạc phu nhân.

Nhạc phu nhân thấy thanh trường kiếm của mình xỏ vào vỏ kiếm của Lệnh Hồ Xung thì giật mình kinh hãi. Hổ khẩu đau đớn tê nhức. Thanh trường kiếm rời khỏi tay bà liền bị vỏ kiếm của Lệnh Hồ Xung đoạt mất.

Lệnh Hồ Xung ra chiêu này còn mấy chiêu kế tiếp. Lúc đó hắn cũng không dừng lại được nữa. Vỏ kiếm phóng thẳng tới nhằm yết hầu Nhạc phu nhân và chính chuôi trường kiếm của bà lại đâm nhầm chỗ nguy hại.

Nhạc Bất Quần đứng lên vừa kinh hãi vừa tức giận. Lão vung trường kiếm đập vào vỏ kiếm của Lệnh Hồ Xung đánh chát một tiếng. Lão đã sử "Tử hà công".

Lệnh Hồ Xung thấy toàn thân nóng ran, loạng choạng lùi lại ba bước ngồi phệt ngay xuống.

Cả vỏ kiếm lẫn bạch quang lấp loáng. Thanh trường kiếm từ trên không rớt xuống đâm sâu vào lòng đất ngập đến chuôi.

Nguyên đây là thanh trường kiếm của Lệnh Hồ Xung tuột tay văng lên không rồi rớt xuống và chỉ biến diễn trong nháy mắt. Từ lúc Nhạc phu nhân sử chiêu "Ninh thị nhất kiếm", kế đến Lệnh Hồ Xung dùng vỏ kiếm đoạt kiếm. Sau nữa là Nhạc Bất Quần phóng "Tử hà thần công" đập gãy cả vỏ lẫn kiếm cũng ở trong khoảnh khắc này.

Bọn Lao Ðức Nặc, Lục Ðại Hữu, Nhạc Linh San coi biến diễn hoa cả mắt đều đứng ngẩn người ra.

Nhạc Bất Quần nhảy xổ lại trước mặt Lệnh Hồ Xung giơ tay lên tát vào má hắn bốp bốp luôn bốn cái.

Vẻ mặt đầy phẫn nộ lão lớn tiếng quát:

- Quân tiểu súc sinh này! Mi giở trò gì vậy?

Lệnh Hồ Xung đầu óc choáng váng, người lảo đảo. Hắn quỳ xuống nói:

- Bẩm sư phụ cùng sư nương! Ðệ tử tội thật đáng chết.

Nhạc Bất Quần căm hận đến cực điểm hỏi:

- Trong vòng nửa năm nay, ngươi ở đây sám hối vậy đã sám hối ra sao? Luyện công những gì?

Lệnh Hồ Xung ấp úng:

- Ðệ... đệ tử không luyện... được công phu gì cả...

Nhạc Bất Quần lớn tiếng hỏi:

- Vừa rồi ngươi nghĩ vơ vẩn thế nào mà lại ra chiêu để đối phó với sư nương?

Lệnh Hồ Xung ấp úng đáp:

- Ðệ tử... không nghĩ ngợi chi hết. Trước mắt thấy cơn nguy cấp tiện tay liền phóng ra chiêu đó mà thôi.

Nhạc Bất Quần thở dài nói:

- Ta cũng đoán ngươi không nghĩ gì tiện tay phóng ra chiêu đó nên ta mới... cáu giận như vậy.

Ngươi có biết là đi vào đường tà là lâm vào tình trạng khó lòng thoát ra được rồi không?

Lệnh Hồ Xung sợ hãi cúi đầu đáp:

- Xin sư phụ chỉ điểm cho.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau