TIẾU NGẠO GIANG HỒ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Tiếu ngạo giang hồ - Chương 21 - Chương 25

Chương 21

Trong nhà đại sảnh, giữa lúc mọi người đang bàn tán xôn xao, Hướng Ðại Niên lật đật đi ra, gã chạy đến bàn tiệc của bọn đệ tử phái Hoa Sơn, nhìn Lao Ðức Nặc nói:

- Lao sư huynh! Sư phụ tiểu đệ mời sư huynh vào nói chuyện.

Lao Ðức Nặc "dạ" một tiếng rồi đứng lên đi theo Hướng Ðại Niên tiến vào nội thất. Hai người xuyên qua một dãy hành lang khá dài tới một nhà hoa sảnh.

Trong hoa sảnh đặt năm chiếc ghế bành thì bốn chiếc còn bỏ không. Chỉ có một chiếc đầu đằng Ðông đã có người ngồi. Người này là một đạo nhân mặt đỏ, thân hình cao lớn.

Lao Ðức Nặc biết năm chiếc ghế này dành cho năm chưởng môn Ngũ Nhạc kiếm phái. Chưởng môn bốn phái Tung Sơn, Hằng Sơn, Hoa Sơn và Hành Sơn đều chưa tới.

Ðạo nhân mặt đỏ kia là Thiên Môn đạo nhân, chưởng môn phái Thái Sơn. Ngồi hai bên có đến mười tám, mười chín nhân vật đều vào hàng tiền bối võ lâm. Ðịnh Dật sư thái phái Hằng Sơn, Dư Thượng Hải ở phái Thanh Thành, Hà Tam Thất trên núi Nhạn Ðăng ở Triắt Nam đều ngồi ở trong đám này. Mé dưới ngồi ở chủ vị một hán tử trung niên người thấp lủn thủn mà mập thù lù, mình mặc áo lục màu nước tương. Y chính là Lưu Chính Phong.

Lao Ðức Nặc trước hết nhìn Lưu Chính Phong thi lễ, rồi hướng về Thiên Môn đạo nhân lạy phục xuống nói:

- Ðệ tử phái Hoa Sơn là Lao Ðức Nặc xin khấu đầu bái yết Thiên Môn sư bá.

Thiên Môn đạo nhân mặt đầy sát khí, dường như trong lòng cực kỳ phẫn nộ và sắp buông cơn giận cho nổi lên.

Lão đập mạnh tay xuống ghế hỏi:

- Lệnh Hồ Xung đâu?

Thanh âm lão the thé như sét đánh trên không vọng xuống. Cả những người ngồi rất xa trong nhà đại sảnh cũng nghe rõ.

Bọn đệ tử phái Hoa Sơn đều tái mặt.

Thiếu nữ thất kinh hỏi:

- Tam sư huynh! bọn họ muốn kiếm đại sư ca đấy ư?

Lương Phát khẽ gật đầu không nói gì.

Hồi lâu gã hạ thấp giọng xuống bảo đồng bọn:

- Anh em hãy liệu đi! Các lộ anh hùng đều tụ tập trong nhà đại sảnh, đừng để người ta coi thường phái Hoa Sơn mình.

Lâm Bình Chi ngồi rất xa, chàng nghe tiếng Thiên Môn đạo nhân quát to như sấm thì nghĩ bụng:

- Bọn này cũng lại kiếm Lệnh Hồ Xung. Thằng cha Lệnh Hồ Xung này thật gây ra lắm chuyện rắc rối.

Lao Ðức Nặc nghe Thiên Môn đạo nhân nóng giận quát to ù cả màng tai, hai chân nhủn ra. Lão đang quỳ dưới đất hồi lâu mới đứng dậy được. Lão đáp:

- Khai bẩm sư bá! Lệnh Hồ sư huynh cùng vãn bối chia tay tại Hành Dương có ước hẹn nhau tương ngộ núi Hành Sơn để cùng tới khách hạ Lưu sư thúc. Bữa nay y chưa tới, thì chắc sáng mai y cũng tới đây.

Thiên Môn đạo nhân tức giận hầm hầm hỏi:

- Gã còn dám đến à? Gã còn dám đến à? Lệnh Hồ Xung là đại đệ tử của chưởng môn phái Hoa Sơn cũng được kể vào hàng nhân vật danh môn chính phái. Vậy mà gã tự làm mất hết thanh danh. Gã kết đảng với tên Ðiền Bá Quang hung tàn bạo ngược làm chi?

Lao Ðức Nặc đáp:

- Theo chỗ đệ tử biết thì đại sư ca tiểu điệt cùng Ðiền Bá Quang vốn không quen biết. Có điều ngày thường đại sư ca thích uống dăm ba ly rượu. Ðệ tử chắc y không biết hắn là Ðiền Bá Quang, ngẫu nhiên gặp hắn rồi ngồi uống rượu với nhau mà thôi.

Thiên Môn đạo nhân dậm chân đứng phắt dậy, hung hăng quát:

- Ngươi đừng nói trăng nói cuội để bênh vực cho thằng mặt chó Lệnh Hồ Xung nữa. Sư đệ! Ngươi nói cho hắn nghe đã bị thương trong trường hợp nào? Lệnh Hồ Xung có biết Ðiền Bá Quang không?

Hai tấm ván đặt ở đầu mé Tây thì trên một tấm ván để xác chết còn trên tấm nữa đặt một đạo nhân râu dài nằm.

Y chính là Ðịa Tuyệt đạo nhân phái Thái Sơn.

Ðịa Tuyệt đạo nhân sắc mặt lợt lạt, râu ria nhuộm máu tươi đỏ lòm. Y bị thương rất nặng. May được Ðịnh Dật sư thái ở Hằng Sơn lấy một thứ thánh dược là "Thiên Hương đoạn tục giao" xoa bóp cho nên không nguy hiểm đến tính mạng.

Ðịa Tuyệt đạo nhân nghe sư huynh hỏi tới liền thều thào đáp:

- Sáng sớm hôm nay... tiểu đệ... cùng Huỳnh sư điệt đang ở Hành Sơn... trên lầu Túy Tiên... thấy Lệnh Hồ Xung... cùng Ðiền Bá Quang và một tiểu ni cô...

Y nói tới đây liền nổi cơn ho rũ phải ngừng lại.

Lưu Chính Phong nói:

- Ðịa Tuyệt đạo huynh! Ðạo huynh bất tất phải thuật nữa. Ðể ta đem những lời người vừa kể nói ra là xong.

Rồi y quay lại nhìn Lao Ðức Nặc nói:

- Lao hiền điệt! Ngươi cùng Lệnh Hồ Xung hiền điệt từ xa tới đây mừng ta. Ta rất cảm kích tấm thịnh tình của Nhạc sư huynh cùng các hiền điệt. Có điều ta không hiểu Lệnh Hồ hiền điệt quen biết Ðiền Bá Quang trong trường hợp nào. Chúng ta cần tra xét cho rõ minh bạch. Nắu quả tình Lệnh Hồ hiền điệt có điều lầm lỗi thì Ngũ nhạc kiếm phái chúng ta cũng là một nhà sẽ khuyên răn y...

Thiên Môn đạo nhân tức giận hỏi:

- Còn khuyên răn gì nữa? Phải thanh lý môn hộ mà chặt đầu y.

Lao Ðức Nặc thấy tính tình Thiên Môn đạo nhân ra chiều tức giận vô cùng thì trong lòng cực kỳ sợ hãi. Nhưng lão ngó vào chỗ Dư Thượng Hải và Ðịnh Dật ngồi thì thấy một người cười hì hì dường như chẳng có chuyện chi, còn một người lại mặt giận hầm hầm để trợ oai cho Thiên Môn đạo nhân. Lão nghĩ bụng:

- Bây giờ đại ca chưa tới đây, mình ở vào địa vị đại đệ tử của chưởng môn bản phái. Nếu mình không biết trả lời để tổn thương đến thanh danh sư phụ.

Lão nghĩ vậy liền nói:

- Các vị cùng sư phụ tiểu điệt đều là chỗ thâm giao. Những đệ tử lầm lỗi tất bị gia sư nghiêm hình trách phạt quyết chẳng dung tha.

Y quay lại nhìn Dư Thượng Hải nói tiếp:

- Dư sư thúc đây chứng thực cho lời nói của tiểu điệt là đúng sự thực.
Câu nói này quả nhiên lợi hại. Dư Thượng Hải hắng giọng một tiếng nhưng chưa trả lời. Y biết Lao Ðức Nặc nói câu này là có ý uy hiếp, nếu mình không nói ra để người hỏi tới thì không khỏi lôi cả đến chuyện Lệnh Hồ Xung đá hai tên đệ tử phái Thanh Thành xuống lầu.

Lưu Chính Phong nói:

- Môn quy của Nhạc sư huynh rất nghiêm, lẽ nào chúng ta chẳng biết? Có điều lần này Lệnh Hồ hiền điệt phạm lỗi quá đáng.

Thiên Môn đạo nhân tức giận nói:

- Lão đệ còn kêu gã là hiền điệt ư? Hiền gì? Hiền cái đếch!

Lão vừa nói ra khỏi cửa miệng, liền tự biết trước mặt Ðịnh Dật sư thái phái mà nói vậy là bất lịch sự, không khỏi tổn thương đến tác phong một vị đại tôn sư phái lớn. Nhưng lời nói đã chui ra khỏi cửa miệng thì không có cách nào thu về được nữa. Lão liền làm mặt giận hầm hầm, thở hồng hộc ngồi phịch xuống ghế.

Lao Ðức Nặc hỏi:

- Lưu sư thúc! Sự thực vụ này ra sao, xin sư thúc cho tiểu điệt rõ!

Lưu Chính Phong đáp:

- Vừa rồi Ðịa Tuyệt đạo huynh nói là sáng sớm hôm nay y cùng tiểu điệt lên ngồi uống rượu trên lầu Túy Tiên thành Hành Dương. Lúc lên lầu y thấy ba người đang ngồi uống rượu. Ba người này là tên dâm tặc Ðiền Bá Quang, Lệnh Hồ sư điệt và cao đồ của Ðịnh Dật sư thái là Nghi Lâm tiểu sư điệt nữ. Ðịa Tuyệt đạo huynh coi chướng mắt. Y không nhận được ba người kia mà chỉ nhìn cách sắc phục biết là một đệ tử phái Hoa Sơn và một đệ tử phái Hằng Sơn. Ðịnh Dật sư thái đừng giận! Nghi Lâm bị họ cưỡng bách không tự chủ được là một sự hiển nhiên. Ðịa Tuyệt đạo huynh nói Ðiền Bá Quang là một tên trai tráng chừng ba chục tuổi. Cách ăn mặc rất xa hoa. Ban đầu y không biết là ai, sau nghe Lệnh Hồ sư điệt cất tiếng nói: "Ðiền huynh! Hãy cạn chung này nữa. Khinh công Ðiền huynh độc bộ thiên hạ. Nhưng tửu lượng còn thua tiểu đệ mấy phần". Gã đã họ Ðiền lại khinh công độc bộ thiên hạ. Cứ tình hình này thì đúng là Vạn lý độc hành Ðiền Bá Quang mà người giang hồ thường đồn đại không còn nghi ngờ gì nữa. Ðịa Tuyệt đạo huynh vốn ghét người tàn ác như kẻ cừu thù. Y thấy ba người ngồi cùng bàn uống rượu thì lửa giận bốc lên ngùn ngụt.

Lao Ðức Nặc bụng bảo dạ:

- Ba người ngồi uống rượu trên lầu Túy Tiên, một người là tên dâm tặc khét tiếng, một người là tiểu ni cô đã xuất gia, còn người nữa là đại đệ tử phái Hoa Sơn mình. Như vậy thì chẳng còn ra thế nào.

Lưu Chính Phong nói tiắp:

- Ðịa Tuyệt đạo huynh lại nghe Ðiền Bá Quang nói: "Ðiền Bá Quang này một mình qua lại giang hồ hoành hành thiên hạ, bình sinh rất ghét những kẻ mượn tiếng danh môn chính phái để khinh đời. Lệnh Hồ huynh! Lệnh Hồ huynh tuy là đệ tử phái Hoa Sơn song còn mấy phần hào khí. Tiểu đệ cùng Lệnh Hồ huynh uống một hồi kể ra cũng không uổng. Nào bây giờ chúng ta uống rượu thi! Tửu lượng tiểu đệ ít ra cũng gấp đôi Lệnh Hồ huynh. Tiểu ni cô! Ni cô bồi tiếp chúng ta cùng uống. Nếu không uống thì chúng ta đổ..."

Lưu Chính Phong nói tới đây, Lao Ðức Nặc đưa mắt nhìn lão rồi lại ngó Ðịa Tuyệt đạo nhân, mặt lộ vẻ hoài nghi.

Lưu Chính Phong hiạu ngay liền nói:

- Ðịa Tuyệt đạo nhân đang bị trọng thương, không thuật chuyện rành mạch được, nên Lưu mỗ phải nói giúp y, đại ý đúng như vậy. Ðịa Tuyệt đạo huynh! Có phải thế không?

Ðịa Tuyệt đạo nhân đáp:

- Ðúng thế! Ðúng thế!... Không sai, không sai!...

Lưu Chính Phong lại nói:

- Dĩ nhiên Ðịa Tuyệt đạo huynh không nhịn được nữa rồi đập bàn quát mắng: "Có phải mi là tên dâm tặc Ðiền Bá Quang không? Mọi người võ lâm đều muốn giết mi mới cam lòng. Mi lại ở đây tự báo họ tên mà không sợ phiền lụy ư?...". Ðiền Bá Quang vốn là một đứa kiêu căng vô cùng. Gã buông lời ngạo mạn đắc tội với Ðịa Tuyệt đạo huynh. Ðịa Tuyệt đạo huynh nóng lòng đánh giết dâm tặc. Sau khi chiến đấu mấy trăm hiệp, y vô ý để sơ hở một chút nên bị Ðiền Bá Quang dùng thủ đoạn đê hèn đâm vào ngực y một nhát. Huỳnh hiền điệt hết mình cứu giúp sư thúc, liền bị Ðiền Bá Quang hạ sát. Huỳnh hiền điệt vì liều mình cứu giúp sư thúc, cũng bị Ðiền Bá Quang giết chết. Hỡi ôi! Thiếu niên anh hùng mà uổng mạng về tay gian tặc! Thật là đáng tiếc! Khi ấy Lệnh Hồ Xung thủy chung vẫn ngồi một bên chứ không ra tay viện trợ. Như vậy là mất nghĩa khí về việc liên kết giữa Ngũ nhạc kiếm phái. Vì thế nên Thiên Môn đạo huynh mới căm giận.

Thiên Môn đạo nhân tức mình nói:

- Cái gì mà nghĩa khí? Cái gì mà liên kết Ngũ nhạc kiếm phái? Ðã thế là thôi hết! Những người võ học phải biết phải trái, hắc bạch. Ðã đi với dâm tặc... một tên dâm tặc ghê gớm.

Mặt lão đỏ như máu. Bao nhiêu sợi râu dựng đứng cả lên.

Bỗng bên ngoài cửa có tiếng nói:

- Sư phụ! Ðệ tử có việc bẩm báo.

Thiên Môn đạo nhân nghe rõ là thanh âm đồ đệ Vương Côn liền đáp ngay:
- Vào đây! Có chuyện chi vậy?

Một gã thanh niên tuổi dưới ba chục, hào khí bồng bột tiến vào. Gã nhìn chủ nhân Lưu Chính Phong hành lễ trước, đoạn vái chào những bậc tiền bối. Sau hết quay lại nói với Thiên Môn đạo nhân:

- Sư phụ! Nhân Thanh sư thúc báo tin về đã thống lĩnh đệ tử bản môn đến Hành Sơn sục tìm tên dâm tặc Lệnh Hồ Xung và Ðiền Bá Quang mà chẳng thấy tông tích chúng đâu.

Lao Ðức Nặc nghe gã kia ngang nhiên khoác cho đại sư ca mình hai chữ "dâm tặc" thì xấu hổ vô cùng, nhưng đại sư ca lão lại đi đôi với Ðiền Bá Quang thì còn làm thế nào được?

Bỗng nghe Vương Côn nói tiếp:

- Nhưng ở ngoài thành Hành Sơn đã phát hiện ra một cái tử thi, thanh kiếm còn cắm ở trước ngực... thanh kiếm đó là của tên dâm tặc Lệnh Hồ Xung.

Thiên Môn đạo nhân vội hỏi:

- Người bị giắết là ai?

Vương Côn đảo mắt nhìn Dư Thượng Hải đáp:

- Ðó là một vị sư đệ dưới trướng Dư sư thúc. Ngay lúc ấy bọn đệ tử đều không nhận được. Sau xác này đem vào thành Hành Sơn mới có người nhận ra là La Nhân Kiệt sư đệ.

Dư Thượng Hải bật lên tiếng "ủa" rồi lên tiếng hỏi:

- Nhân Kiệt ư? Thi thể ấy ở đâu?

Bỗng nghe ngoài cửa có tiếng đáp vọng vào:

- Hiện ở đây.

Dư Thượng Hải là một người rất trầm tĩnh. Tuy lão nghe tin sét đánh, kẻ bị chết là La Nhân Kiệt, một trong bốn đại đệ tử "Anh, Hùng, Hào, Kiệt" của bản môn mà nét mặt vẫn không thay đổi. Lão nói:

- Phiền Lao hiền điệt khiêng thi thể y vào đây.

Người đứng ngoài cửa liền dạ một tiềng.

Rồi thấy hai người khiêng một tấm ván đi vào. Trên tấm ván đặt một xác chết, trước ngực y hãy còn cắm thanh trường kiếm. Thanh kiếm này đâm từ bụng dưới xuyên lên. Kiếm dài ba thước mà chỉ còn chìa ra một thước. Hiển nhiên lưỡi kiếm đã đâm ngược lên tới cổ họng người thiệt mạng. Chiêu số đâm kiếm tàn nhẫn từ dưới lên trên này thật ít thấy trong võ lâm.

Vương Côn nói:

- Nhân Thanh sư thúc đưa tin đến còn nói tiếp tục đi truy tầm hai tên dâm tặc. Người thỉnh cầu các vị sư thúc, sư bá ở đây được một vài vị đi theo giúp sức.

Ðịnh Dật cùng Dư Thượng Hải đồng thanh nói:

- Bản nhân xin đi!

Giữa lúc ấy ngoài cửa lại có thanh âm trong trẻo la lên:

- Sư phụ! Ðệ tử đã về đây.

Ðịnh Dật biến sắc lớn tiêng hỏi:

- Nghi Lâm đấy ư? Vào đây mau!

Mọi người đều đưa mắt nhìn ra ngoài cửa. Ai cũng muốn coi vị tiểu ni cô công nhiên lên tửu lâu uống rượu cùng hai tên dâm tặc là một nhân vật tướng mạo ra sao.

Rèm cửa vừa vén lên. Cặp mắt mọi người sáng lòa. Một vị tiểu ni cô dung nhan tuyệt tục, quả nhiên diễm lệ phi thường! Nàng mới 16, 17 tuổi mà thân hình yểu điệu, nàng mặc một tấm áo đen rộng thùng thình mà vẫn không dấu được vẻ người tha thướt yêu kiều.

Tiạu ni cô tiến đến trước mặt Ðịnh Dật lạy phục xuống la lên:

- Sư phụ!

Nàng vừa nói được hai tiếng đã khóc oà lên.

Ðịnh Dật sa sầm nét mặt hỏi:

- Ngươi làm... một việc hay quá! Sao còn về được đây?

Nghi Lâm vừa khóc vừa nói:

- Sư phụ ơi! Ðệ tử chuyến này... xuýt nữa là không thể về để thấy mặt lão nhây... xuýt

Thanh âm nàng rất hấp dẫn. Mọi người nghe thấy đều tự hỏi:

- Một thiếu nữ nguyệt thẹn hoa nhường như vậy mà sao lại làm ni cô?

Bỗng thấy hai bàn tay nhỏ nhắn của nàng nắm lấy tay áo Ðịnh Dật. Cổ tay nàng trắng như ngó sen hở ra.

Vương Côn cùng hai đệ tử nhỏ tuổi khiêng xác La Nhân Kiệt vào trông thấy Nghi Lâm mà trong lòng rạo rực không thể tự chủ được.

Dư Thượng Hải đưa mắt nhìn sư cô một cái rồi ngó qua lưỡi kiếm đâm vào người La Nhân Kiệt. Dây thao sắc xanh buộc thanh kiếm này bay phất phơ. Chỗ lưỡi kiếm gần chuôi có khắc năm chữ "Hoa Sơn Lệnh Hồ Xung".

Lão lại đưa mắt nhìn đắn thanh kiếm cài ở sau lưng Lao Ðức Nặc thì dây thao cũng giống hệt thanh kiếm kia.

Ðột nhiên lão tiến gần lại đưa tay trái đâm vào hai mắt Lao Ðức Nặc. Chỉ phong vừa rít lên mà đầu ngón tay đã chạm vào da mặt lão.

Chương 22: Bên bờ suối Nghi Lâm gặp nạn

Bên bờ suối Nghi Lâm gặp nạn

Giải khai huyệt đạo cho tiểu ni. Tiểu ni lập tức nhẩy về phía cửa động để toan chạy trốn. Ngờ đâu thân pháp gã kia còn mau lẹ hơn nhiều. Tiểu ni đang hấp tấp nhẩy xổ ra, không ngờ gã đứng chắn ngoài cửa sơn động. Tiểu ni đụng đầu vào ngực gã. Gã cười ha hả nói:

- Tiểu sư thái còn toan chạy trốn được ư?

Tiểu ni lùi lại rút cây trường kiếm ra toan đâm gã một nhát nhưng lại nghĩ rằng gã không gia hại mình, mình đã là người xuất gia phải lấy từ bi làm gốc. Sao lại cố giết người.

Tiểu ni nghĩ thế rồi không phóng kiếm đâm nữa, dừng tay lại hỏi gã:

- Ngươi cản đường ta làm chi? Nếu ngươi không tránh ra thì thanh kiếm này sẽ đâm chết ngươi đó.

Gã cười nói:

- Tiểu sư thái! Tiểu sư thái là người có lương tâm chẳng nỡ giết tại hạ phải không?

Tiểu ni lên tiếng đáp:

- Ta với ngươi vốn không thù oán thì giết ngươi làm chi?

Gã kia nói:

- Thế thì hay lắm! Vậy tiểu sư thái hãy ngồi xuống nói chuyện được không?

Tiểu ni đáp:

- Sư phụ và sư tỷ đang kiếm ta ở ngoài kia. Hơn nữa gia sư không cho phép ta được nói chuyện với đàn ông.

Gã kia nói:

- Những điều tiểu sư thái muốn nói ra đầu môi cả rồi. Bây giờ nói thêm vài câu hay bớt đi mấy lời cũng chẳng có gì phân biệt.

Tiểu ni lại giục:

- Tránh ra mau! Ngươi có biết sư phụ ta lợi hại thế nào không? Lão nhân gia mà thấy ngươi vô lễ như vậy thì sẽ chặt cặp giò của ngươi đó.

Gã nói:

- Tiểu sư thái muốn chặt đứt cặp giò của tại hạ thì tại hạ để cho tiểu sư thái cứ việc tùy liệu mà chặt, còn lệnh sư phụ ư? Y là một bà già, tại hạ thấy "không ngon" chút nào hết.

Ðịnh Dật sư thái quát lên:

- Nói càn! Những lời điên khùng đó mà mi cũng ghi nhớ vào lòng ư?

Mụ biết cô đồ đệ này hãy còn ngây thơ, chất phác không hiểu thế sự. Cả đến mối tình nam nữ cô cũng chưa biết một tý gì. Tên dâm tặc kia thốt ra những lời ô uế cô cũng chẳng hiểu nên giữa đám đông cô cứ nói huỵch tẹt ra.

Mọi người nghe cô nói cơ hồ không nhịn cười được. Chỉ vì úy kỵ Ðịnh Dật sư thái nên không ai dám bật cười.

Nghi Lâm lại nói:

- Chính gã nói vậy đó.

Ðịnh Dật gạt đi:

- Ðược rồi! Những câu điên khùng đó không có gì quan hệ, ngươi bất tất phải đề cập đến, mà chỉ nói ngươi chạm trán Lệnh Hồ Xung phái Hoa Sơn thế nào là đủ.

Nghi Lâm đáp:

- Dạ! Gã kia bẻ gãy thanh kiếm của đồ nhi rồi...

Ðịnh Dật sửng sốt hỏi:

- Sao? Gã bẻ gãy thanh kiếm của ngươi ư?

Nghi Lâm đáp:

- Ðúng thế! Gã còn nói nhiều nữa và không để đồ nhi ra đi. Gã bảo đồ nhi xinh đẹp nên muốn ngủ với đồ nhi...

Ðịnh Dật thé lên:

- Câm miệng ngay! Con cái nhà không biết giữ mồm, giữ miệng. Cả những câu đó cũng nói ra ư?

Nghi Lâm đáp:

- Gã bảo vậy nhưng đồ nhi không chịu. Ðồ nhi nhất quyết không ngủ với gã.

Ðịnh Dật càng quát to:

- Câm ngay!

Giữa lúc ấy một tên đệ tử phái Thanh Thành vừa rồi khiêng thi thể La Nhân Kiệt vào, không nhịn được nữa, bật lên tiếng cười ha hả.

Ðịnh Dật cả giận chụp lấy chén trà trên kỷ vung tay một cái, hất chén trà nóng ra.

Cái hất này mụ đã sử dụng nội lực chính thống của phái Hằng Sơn, vừa mau lẹ lại vừa trúng đích. Gã đệ tử không tránh kịp, bị nước trà nóng hất trúng vào mặt. Gã đau quá thét lên.
Dư Thượng Hải tức giận nói:

- Mụ làm chi vậy? Mụ nói thì được mà lại không cho người cười. Sao ngang ngược đến thế?

Ðịnh Dật sư thái cặp mắt lườm lườm nhìn Dư Thượng Hải nói:

- Ðịnh Dật ở Hằng Sơn ngang ngược đã mấy chục năm mà bây giờ lão mới biết ư?

Mụ nói xong thò tay với một chiếc chung uống trà muốn liệng vào Dư Thượng Hải.

Dư Thượng Hải nhìn thẳng không thàm ngó mụ rồi quay người lại.

Ðịnh Dật sư thái thấy lão có vẻ ỷ mình chứ không ra chiều sợ hãi. Mụ lại biết võ công chưởng môn phái Thanh Thành ghê gớm nên không dám hấp tấp, từ từ hạ chung trà xuống. Mụ nhìn Nghi Lâm giục:

- Ngươi nói nữa đi! Những đoạn không cần thiết thì đừng ba hoa liến thoắng.

Nghi Lâm nói:

- Dạ! Bẩm sư phụ! Ðệ tử ở trong động ra nhưng gã kia nhất định chắn lại không chịu buông tha. Ðệ tử thấy trời đã gần tối nên trong dạ càng bồn chồn liền cầm kiếm nhắm gã đâm tới. Bản tâm đệ tử không muốn giết gã mà chỉ hăm dọa. Thưa sư phụ! Ðệ tử sử chiêu "Kim châm độ kiếp". Không ngờ gã vung tay trái ra toan nắm lấy... người đệ tử. Ðệ tử giật mình kinh hãi. Thanh kiếm cầm trong tay phải bị gã cướp mất. Võ công gã thật là lợi hại. tay phải gã cầm chuôi kiếm còn ngón tay trỏ bên trái cập vào mũi kiếm bẻ đánh rắc một cái. Mũi kiếm của đệ tử bị gãy mất hơn một tấc.

Ðịnh Dật hỏi:

- Gã bẻ mũi kiếm gẫy mất hơn một tấc ư?

Nghi Lâm đáp:

- Vâng và Thiên Môn đạo nhân đưa mắt nhìn nhau. Hai người cùng hiểu ngay gã Ðiền Bá Quang muốn khoe tài. Nếu bẻ khúc giữa cho gãy đôi thì chẳng lấy chi làm lạ. Ðằng này gã dùng sức hai ngón tay mà bẻ một tấc mũi kiếm bằng thép nguyên chất thì chỉ lực của gã thiệt không phải tầm thường.

Thiên Môn đạo nhân đưa tay ra rút lấy một thanh trường kiếm cài sau lưng một tên đệ tử. Lão cũng lấy đầu ngón tay cái và ngón tay trỏ bên trái cập lấy mũi kiếm khẽ bẻ một cái nghe đánh rắc một tiếng. Mũi kiếm cũng gãy dài hơn một tấc.

Lão hỏi:

- Gã làm thế này phải không?

Nghi Lâm đáp:

- Té ra sư bá cũng biết làm. Có điều gã bẻ tày tặn hơn sư bá một chút.

Thiên Môn đạo nhân hắng giọng một tiếng tra thanh kiếm gãy mũi vào vỏ trả lại đệ tử. Tay trái lão đập xuống bàn đánh chát một tiếng. Mũi kiếm gãy dài hơn một tấc lằn xuống mặt bàn phẳng lỳ trông như một tay thợ khéo khảm vào đó.

Nghi Lâm vỗ tay nói:

- Công phu tuyệt hảo này của sư bá đệ tử chắc rằng gã ác nhân kia không thể làm được.

Ðột nhiên cô lộ vẻ buồn rầu, mắt nhìn xuống, khẽ thở dài nói:

- Trời ôi! Ðáng tiếc lúc ấy không có sư bá ở đó giúp cho đệ tử thì Lệnh Hồ đại ca không đến nỗi bị trọng thương.

Thiên Môn đạo nhân hỏi:

- Sao y lại bị trọng thương? Ngươi nói là y chết rồi cơ mà?Nghi Lâm đáp:

- Ðúng thế! Lệnh Hồ đại ca vì bị trọng thương nên mới bị gã ác ôn La Nhân Kiệt phái Thanh Thành gia hại.

Dư Thượng Hải thấy ni cô gọi Ðiền Bá Quang bằng ác nhân mà cũng kêu đệ tử mình là ác nhân thì ra môn hạ phái Thanh Thành cùng với tên dâm tặc xấu xa kia tương tự như nhau. Bất giác lão hắng dặng một tiếng.

Mọi người thấy cặp mắt Nghi Lâm sáng ngời mà nước mắt chảy quanh, tưởng chừng sắp phát khóc, thành ra không ai dám lên tiếng hỏi cô. Tuy cô là đệ tử của Ðịnh Dật, nhưng Thiên Môn đạo nhân, Lưu Chính Phong, Quan tiên sinh, Hà Tam Thất cả bọn trưởng bối đều đem lòng thương yêu cô. Giả tỷ cô không phải là người xuất gia thì họ đã thò tay ra vuốt lưng, xoa đầu để an ủi cô rồi.

Nghi Lâm đưa tay áo lên lau nước mắt rồi nghẹn ngào nói:

- Tên ác nhân Ðiền Bá Quang miệng buông lời bức bách, tay nắm lấy xiêm áo đệ tử. Ðệ tử xoay tay đánh gã thì cả hai tay đều bị gã nắm lấy. Giữa lúc ầy ngoài sơn động đột nhiên có người bật lên ba tiếng cười ha ha ha.

Ðiền Bá Quang lớn tiắng hỏi:

- Ai đó!

Người bên ngoài lại cười ha ha ha ba lần. Ðiền Bá Quang liền lớn tiếng mắng:

- Biết điều thì cút xa đi. Ðiền gia mà nổi nóng thì ngươi phải chết mất mạng.

Người kia lại cười ba tiếng ha ha ha.

Ðiền Bá Quang không nói gì nữa, nắm lấy xiêm áo đệ tử. Người bên ngoài sơn động lại cười rộ. Mỗi khi người đó cười lên thì Ðiền Bá Quang lại tức giận. Ðệ tử chỉ mong người đó xuất hiện cứu mình. Nhưng người ấy biết Ðiền Bá Quang lợi hại phi thường, không dám tiến vào, chỉ đứng ngoài sơn động cười ha hả không ngớt.

Cô ngừng lại một chút rồi kể tiếp:

- Ðiền Bá Quang tức giận đến cực điểm. Gã điểm huyệt đệ tử rồi băng mình vọt ra ngoài. Nhưng người kia đã ẩn nấp rồi. Ðiền Bá Quang tìm một lúc không thấy đâu lại quay vào động. Gã vừa đi đến gần bên mình đệ tử thì người kia lại bật lên tiếng cười ha ha. Ðệ tử cảm thấy hứng thú rồi không nhịn được cũng bật lên tiếng cười.

Ðịnh Dật sư thái nguýt cô hỏi:

- Vui thú gì mà cười? Ðã đến lúc một sống một chết mà ngươi còn cười được ư?

Nghi Lâm đỏ mặt lên đáp:

- Dạ! Ðệ tử cũng biết không nên cười mà không hiểu lúc đó tại sao lại phì cười. Ðiền Bá Quang lún mình xuống lén lén đi ra cửa động. Gã chỉ đợi người kia cười lên là lập tức xông ra. Không ngờ người ngoài động rất tinh ranh. Y ẩn mình, không phát ra một tiếng động. Ðiền Bá Quang rón rén từng bước một đi ra ngoài. Ðệ tử lo thầm người kia mà bị bắt thì mọi việc đều hỏng hắt. Ðệ tử thấy Ðiền Bá Quang xông ra liền la lên:

- Phải cẩn thận! Hắn đã ra đấy!

Người kia ở đằng xa lại cười ha ha ba tiếng rồi nói:

- Ða tạ tiểu sư thái, hắn không đuổi kịp tại hạ đâu. Khinh công hắn còn kém lắm.

Mọi người đều nghĩ bụng, Ðiền Bá Quang mang ngoại hiệu là "Vạn lý độc hành" thì khinh công phải ghê gớm lắm, trên chốn giang hồ ít người bì kịp. Thế mà người kia dám cả gan bảo gã khinh công tầm thường là cố chọc giận gã.

Nghi Lâm lại kể tiếp:

- Tên ác nhân Ðiền Bá Quang đột nhiên quay lại bẹo má đệ tử một cái. Ðệ tử đau quá la làng rồi gã lại đi ra quát lên:

- Quân cẩu tặc kia! Ngươi có giỏi thì ra đây tỷ thí khinh công với ta!

Ngờ đâu gã làm như vậy là mắc mẹo. Nguyên người kia ẩn ở bên sơn động. Y thấy Ðiền Bá Quang xông ra rồi chuồn vào trong động khẽ bảo đệ tử:

- Cô đừng sợ! Tại hạ đến cứu đây. Gã điểm những huyệt đạo nào?

Ðệ tử đáp:

- Huyệt "Kiên Trinh" và huyệt "Hoàn Khiêu". Tôn giá là ai?

Người kia đáp:

- Hãy giải khai huyệt đạo rồi hãy nói chuyện.

Y liền đưa tay để giải khai huyệt Kiên Trinh và huyệt Hoàn Khiêu cho đệ tử, đồng thời nắn bóp huyết mạch cho lưu thông.

Ðịnh Dật sư thái nghe tới đây thì không khỏi lông mày dựng ngược nghĩ đến câu "Nam nữ thọ thọ bất thân", huống chi Nghi Lâm là một nữ ni. Huyệt "Hoàn Khiêu" ở trên đùi cô mà để cho đàn ông nắn bóp thì thật là không ổn.

Tuy nhiên mụ cũng nghĩ rằng lúc đó rất nguy cấp, huyệt đạo không giải khai thì khó bề trốn chạy và sẽ mất thân về tay Ðiền Bá Quang. Trong hai cái hại cô cân nhắc mà chịu lấy cái nhẹ hơn. Ðã là nhân sĩ võ lâm thì không thể cố chấp tiểu tiết được. Rồi mụ giả vờ không để ý đến điểm này mà cũng không hỏi vặn.

Nghi Lâm lại nói tiếp:

- Không ngờ chỉ lực tên ác nhân Ðiền Bá Quang cực kỳ lợi hại. Ðệ tử bị gã điểm huyệt rồi, tuy người kia đã hếắt sức thúc đẩy mà thủy chung vẫn không giải khai được. Bên tai vẫn nghe tiếng Ðiền Bá Quang hô hoán không ngớt. Gã lại quay về. Ðệ tử bảo người kia:

- Tôn giá mau trốn đi. Gã mà trở về sẽ giết chết tôn giá đó.

Người kia đáp:

- Ngũ nhạc kiếm phái đã đồng thanh đồng khí thì như cây liền cành. Sư muội gặp nạn khi nào ta lại không cứu?

Chương 23: Lệnh Hồ Xung giải cứu Ni cô

Lệnh Hồ Xung giải cứu Ni cô

Ðịnh Dật hỏi:

- Gã là người Ngũ Nhạc kiếm phái ư?

Nghi Lâm đáp:

- Sư phụ! Y chính là Lệnh Hồ đại ca đó.

Ðịnh Dật, Thiên Môn, Dư Thượng Hải, Hà Tam Thất, Quan tiên sinh, Lưu Chính Phong đều la lên:

- Ủa!

Lao Ðức Nặc thở phào một cái nhe nhõm.

Mọi người trong nhà hoa sảnh cũng đoán người đó là Lệnh Hồ Xung, nhưng chờ chính miệng Nghi Lâm nói ra mới xác định được.

Nghi Lâm kể tiếp:

- Ðệ tử nghe tiếng Ðiền Bá Quang kêu réo trở về gần đến nơi thì kinh hãi vô cùng! Lệnh Hồ đại ca nói một câu "xin lỗi" rồi ôm đệ tử chạy ra ngoài sơn động, ẩn vào trong đám cỏ rậm. Vừa ẩn xong thì Ðiền Bá Quang tiến vào sơn động. Gã kiếm không thấy đệ tử liền nổi nóng, ngoác miệng ra mà thóa mạ. Gã vung ra nhiều câu lạ tai đệ tử không hiểu được. Gã cầm thanh kiếm gãy của đệ tử chạy ra phát cỏ. May đêm hôm ấy trời mưa, trăng sao mờ mịt, gã không nhìn thấy bọn đệ tử. Nhưng gã đoán chắc chưa trốn xa được và chỉ ẩn núp gần đâu đây, nên gã không ngớt phát cỏ tìm kiếm. Có lần thanh kiếm lướt qua đầu đệ tử chỉ còn cách vài tấc. Gã vừa phát cỏ vừa chửi bới om sòm, tiến về phía trước tiếp tục tìm kiếm.

Nghi Lâm bỗng buông tiếng thở dài kể tiếp:

- Ðột nhiên đệ tử thấy từng giọt nước nóng nhỏ xuống mặt, đồng thời ngửi thấy mùi máu tanh thì giật mình kinh hãi, khẽ hỏi:

- Ðại ca bị thương rồi chăng?

Y liền đưa tay ra bịt miệng đệ tử. Hồi lâu thấy Ðiền Bá Quang phát cỏ mỗi lúc một xa. Y mới trả lời:

- Không có gì đáng ngại.

Rồi buông tay ra. Ðệ tử nói:

- Ðại ca bị thương khá nặng, phải cầm máu mới được. Tiểu muội có mang thuốc "Thiên hương đoạn tục giao".

Y gạt đi:

- Chớ có lên tiếng để thằng cha kia phát giác chỗ mình ẩn. Y đưa tay lên bịt chỗ vết thương. Lát sau Ðiền Bá Quang quay về lớn tiếng:

- Ha ha! Té ra cô ở chỗ này mà bây giờ ta mới trông thấy. Cô đứng lên đi thôi!

Vẻ mặt Nghi Lâm lúc này cũng tái đi, dường như cô nhớ lại lúc đó mà chưa hết khiếp sợ. Cô kể tiếp:

- Ðệ tử nghe Ðiền Bá Quang nói là đã trông thấy mình thì là thầm "Thôi chết rồi" và toan đứng lên, nhưng cặp giò không nhúc nhích được.

Ðịnh Dật sư thái ngắt lời:

- Thắ thì ngươi mắc mưu đó. Ðiền Bá Quang chưa trông thấy đã định gạt ngươi đó.

Nghi Lâm nói:

- Ðúng thế! Lúc ấy sư phụ không ở tại chỗ mà sao cũng biết?

Ðịnh Dật đáp:

- Cái đó có khó gì mà chẳng đoán ra? Nếu hắn nhìn thấy các ngươi thật thì chạy tới vung đao chém chết Lệnh Hồ Xung còn la gọi làm chi? Thế đủ biết thằng lỏi Hồ Xung cũng chẳng có kiến thức gì.

Nghi Lâm lắc đầu cãi:

- Không phải! Lệnh Hồ đại ca cũng đoán được. Y đưa tay ra để bịt miệng đệ tử, vì y sợ đệ tử khiếp sợ la lên. Ðiền Bá Quang la lối một lúc vẫn thấy yên lặng gã lại tiếp tục phát cỏ tìm kiếm. Lệnh Hồ chờ gã đi xa rồi mới ghe tai nói thầm:

- Sư muội! Nếu chúng ta còn nấn nà được nửa giờ nữa thì những huyệt đạo của sư muội bị phong tỏa khí huyết sẽ lưu thông được và ta có thể giải khai cho. Nhưng Ðiền Bá Quang nhất định sẽ quay lại và lần sau ta e rằng khó trốn thoát. Chúng ta thử mạo hiểm vào trong sơn động ẩn lánh...

Cô nói tới đây thì Quan tiên sinh, Hà Tam Thất và Lưu Chính Phong ba người đều vỗ tay một cái.

Quan tiên sinh nói:

- Hay lắm! Thằng nhỏ này thật có đởm lược và có kiến thức.

Nghi Lâm nói:

- Ðệ tử nghe Lệnh Hồ đại ca bảo vào trong động ẩn nấp thì trong lòng kinh hãi vô cùng, nhưng lúc đó đệ tử rất khâm phục y. Y đã nói vậy tất là không lầm, liền đáp:

- Ðược lắm!

Y liền bồng đệ tử tiến vào sơn động rồi đặt đệ tử xuống đất. Ðệ tử nói:

- Trong núi tiểu muội có "thiên hương đoạn tục giao" là thứ thuốc trị thương rất linh nghiệm. Xin đại ca lấy bôi vào vết thương.

Y liền đáp:

- Hiện giờ không tiện, chờ cho chân tay sư muội vận động được sẽ lấy cho tiểu huynh.

Y rút kiắm cắt một miếng tay áo buộc lấy vai bên trái. Bấy giờ đệ tử mới hiểu là Lệnh Hồ đại ca vì bảo vệ cho đệ tử mà lúc ẩn trong đám cỏ rậm đã bị lưỡi kiếm phát cỏ hớt trúng đầu vai bên trái y. Lúc đó y nhịn đau không cử động mà cũng không bật tiếng rên la, lại ở trong bóng tối nên Ðiền Bá Quang không phát giác ra. Trong lòng đệ tử rất áy náy. Ðệ tử không hiểu lấy thuốc ra có điều chi không tiện?...

Ðịnh Dật hắng giọng một tiếng rồi nói:

- Thế này thì ra Lệnh Hồ Xung là con người chính nhân quân tử.

Nghi Lâm trố cặp mắt trong suốt ra chiều kinh ngạc hỏi:

- Lệnh Hồ đại ca dĩ nhiên là người tốt hạng nhất. Y chưa từng quen biết đệ tử mà đã quên cả tính mạng để cứu đệ tử.

Dư Thượng Hải lạnh lùng nói:

- Tuy ngươi chưa từng quen biết gã nhưng e rằng gã đã thấy mặt ngươi rồi. Không thì vì lẽ gì mà gã lại hy sinh cho ngươi đến thế?

Nghi Lâm nói:

- Không phải. Y nói chưa từng gặp qua đệ tử. Lệnh Hồ đại ca nhất định không nói dối đệ tử. Ðệ tử nhất quyết y không biết đệ tử.

Mấy câu nói của cô rất cả quyết, tuy giọng nói ôn nhu mà chắc như đinh đóng cột. Mọi người thấy cô kiên quyết nên cũng đem lòng tin tưởng.

Dư Thượng Hải nghĩ bụng:

- Thằng cha Lệnh Hồ Xung là một tên ác ôn lớn mật, gã đã chẳng sợ trời, sợ đất thì hẳn làm càn, làm bậy. Chắc gã cố cùng Ðiền Bá Quang tỷ đấu một phen để nổi tiếng trong võ lâm.

Nghi Lâm lại nói tiếp:

- Lệnh Hồ đại ca buộc vết thương rồi lại nắn bóp huyệt "Kiên Trinh" và huyệt "Hoàn Khiêu" của đệ tử cho máu huyết lưu thông. Chẳng bao lâu đệ tử nghe bên ngoài động có tiếng sột soạt mỗi lúc một gần. Ðiền Bá Quang đang vung kiếm bạt thảo quay về đến cửa sơn động. Ðệ tử trống ngực đánh thình thình. Sau gã tiến vào trong động rồi ngồi phệt xuống đất không nói gì. Ðệ tử phải nín thở, thì đột nhiên huyệt "Kiên Trinh" lại đau nhói lên. Ðệ tử vội khẽ la lên một tiếng, thế là hỏng bét. Ðiền Bá Quang cười khánh khách, rảo bước tiến lại, Lệnh Hồ đại ca ngồi một bên vẫn không nhúc nhích. Ðiền Bá Quang bật lên tiếng đắc ý nói:

- Con cừu non này té ra ngươi vẫn nấp lại trong động.

Gã đưa tay ra toan nắm lấy đệ tử thì nghe đánh véo một tiếng. Gã đã bị Lệnh Hồ đại ca đâm trúng một kiếm. Ðáng tiếc là nhát kiếm đâm không trúng yếu huyệt. Ðiền Bá Quang nhẩy lùi vội ra phía sau. Gã rút thanh đao ở sau lưng ra. Trong bóng tối nghe đánh vèo một tiếng. Gã vung đao chém Lệnh Hồ đại ca. Ðao kiếm đụng nhau bật tiếng choang rùng rợn. Rồi hai người bắt đầu động thủ. Hai bên cùng không trông thấy nhau chỉ ngấm ngầm ra chiêu. Hai người qua lại mấy chiêu rồi đều nhảy lùi lại phía sau. Ðệ tử chi nghe tiếng hô hấp của họ, trong lòng hồi hộp vô cùng.

Thiên Môn đạo nhân đột nhiên hỏi xen vào:

- Lệnh Hồ Xung cùng Ðiền Bá Quang đánh nhau bao nhiêu hiệp?

Nghi Lâm đáp:

- Lúc ấy đệ tử rất hoang mang nên cũng không biết hai người đấu bao lâu. Chỉ nghe Ðiền Bá Quang cười ha hả nói:

- Ngươi đúng là người của phái Hoa Sơn. Hoa Sơn kiếm pháp không địch nổi ta đâu! Tên họ ngươi là chi?

Lệnh Hồ đại ca đáp:

- Ngũ Nhạc kiếm phái kiắm phái như cây liền cành. Hoa Sơn cũng vậy mà Hằng Sơn cũng thế. Cả hai phái đều đối đầu với tên dâm tặc như ngươi...

Lệnh Hồ đại ca chưa dứt lời. Ðiền Bá Quang đã tấn công ngay. Nguyên gã muốn dẫn dụ cho Lệnh Hồ đại ca lên tiếng đặng biết chỗ nào. Hai người giao thủ mấy hiệp nữa Lệnh Hồ đại ca bỗng la lên một tiếng "úi chao". Y bị thương rồi! Ðiền Bá Quang cười nói:

- Ta đã bảo Hoa Sơn kiếm pháp không phải là đối thủ của ta mà. Dù sư phụ ngươi là Nhạc lão nhi có thân hành đến đây cũng không địch nổi ta.Lệnh Hồ đại ca không nói gì nữa. Lúc trước đầu vai đệ tử đau nhói lên thì ra huyệt "Kiên Trinh" được giải khai. Bây giờ huyệt "Hoàn Khiêu" cũng đau buốt. Ðệ tử gắng gượng lồm cồm bò dậy đưa tay ra sờ soạng mặt đất để tìm thanh kiếm gãy, vì trong bụng hoang mang, đệ tử quên rằng thanh kiếm đó Ðiền Bá Quang cầm đi rồi. Lệnh Hồ đại ca nghe có tiếng động thì cả mừng nói:

- Huyệt đạo của sư muội giải khai được rồi. Chạy mau đi! Chạy mau đi!

Ðệ tử đáp:

- Sư huynh! Tiểu muội cùng sư huynh hiệp lực liều mạng cùng tên ác nhân này.

Lệnh Hồ đại ca đáp:

- Sư muội đi đi! Dù chúng ta có hiệp lực cũng không địch nổi gã đâu.

Ðiẳn Bá Quang cười nói:

- Ngươi biết thế là hay. Tội gì mà hy sinh chết uổng. Hỡi ôi! ta rất bội phục ngươi cũng là một vị anh hùng hảo hán. Tên họ ngươi là gì?

Lệnh Hồ đại ca đáp:

- Ngươi muốn hỏi "tôn tính đại danh" ta ư? Ta nói cho ngươi nghe cũng chẳng hề chi. Nhưng ngươi nói một cách vô lễ như vậy lão tử không thèm trả lời.

Nghi Lâm quay lại nhìn Ðịnh Dật hỏi:

- Sư phụ! Sư phụ tính coi có đáng tức cười không? Lệnh Hồ đại ca không phải là gia gia gã mà lại tự xưng là lão tử.

Ðịnh Dật hắng giọng một tiắng rồi đáp:

- Ðó là lời nói thô tục của người thôn quê hay dùng để thóa mạ nhau chứ không phải là lão tử thật.

Nghi Lâm nói:

- À ra thế đấy!

Lệnh Hồ đại ca lại nói:

- Sư muội! Sư muội chạy mau qua Hành Sơn. Bạn hữu chúng ta đều ở đó. Chắc tên ác tặc này không dám đến đó kiếm sư muội đâu.

Ðệ tử liền đáp:

- Tiểu muội mà đi gã giết chết đại ca thì sao?

Lệnh Hồ đại ca nói:

- Gã không giết nổi tiểu huynh đâu. Tiểu huynh cầm chân gã, sao sư muội còn không chạy lẹ lên? úi chao!

Mấy tiếng chát chát lại vang lên. Ðao kiếm hai bên đụng nhau. Lệnh Hồ đại ca bị trọng thương thêm một chỗ. Y ra vẻ bồn chồn thúc giục:

- Sư muội mà không chạy đi thì ta mắng cho bây giờ!

Bây giờ đệ tử đã sờ được thanh kiếm gãy mà Ðiền Bá Quang vứt xuống đất, liền la lên:

- Hai người chúng ta đánh một mình gã.

Ðiẳn Bá Quang cười nói:

- Càng hay! Ðiền Bá Quang này một người một đao dám đấu với cả hai phái Hoa Sơn và Hằng Sơn.

Lệnh Hồ đại ca quả nhiên buông lời thóa mạ:

- Con tiểu ni cô ngu ngốc này thật dốt như con bò! Ngươi không chạy đi cho mau, lần sau ta còn gặp ngươi sẽ xẻo tai ngươi đó.

Ðiền Bá Quang cười ha hả nói:

- Tiểu ni cô đó không bỏ được ta, nên y không chịu đi.

Lệnh Hồ đại ca tức tối quát hỏi:

- Ngươi có đi hay không?

Ðệ tử đáp:

- Không đi!

Lệnh Hồ đại ca nói:

- Nếu ngươi còn không đi thì ta thóa mạ cả sư phụ ngươi nữa. Ðịnh Nhàn ni cô thật là mụ già hồ đồ, dạy giỗ ra con nhỏ hồ đồ này.

Ðệ tử đáp:
- Ðịnh Nhàn sư bá không phải là sư phụ tiểu muội.

Lệnh Hồ đại ca liền bảo:

- Giỏi lắm! Ngươi mà còn không chạy đi thì ta thóa mạ cả đến mụ Ðịnh Dật hồ đồ...

Ðịnh Dật sa sầm nét mặt trông rất khó coi.

Nghi Lâm vội nói:

- Sư phụ! Sư phụ đừng nóng giận vì y muốn đệ tử chạy thoát mà nói thế, chứ không phải y thóa mạ sư phụ thật sự.

Nghi Lâm kể tiếp: Ðệ tử liền bảo y:

- Tiểu muội hồ đồ gàn dở là tự tâm tánh, đâu có phải tại sư phụ giáo huấn?

Ðột nhiên Ðiền Bá Quang lạng đến bên mình đệ tử giơ tay ra điểm huyệt. Trong bóng tối chẳng nhìn thấy gì, đệ tử vung kiếm chém loạn lên, bức bách gã phải lui ra.

Lệnh Hồ đại ca lại nói:

- Ta còn nhiều câu khó nghe nữa để mà thóa mạ sư phụ ngươi... Ngươi có sợ không?

Ðệ tử liền bảo:

- Ðại ca đừng thóa mạ nữa, chúng ta cùng trốn đi!

Lệnh Hồ đại ca xẵng giọng:

- Ngươi ở bên ta làm vướng víu chân tay không phát huy được Hoa Sơn kiếm pháp đến chỗ tuyệt diệu. Ngươi đi đi là ta giết được tên ác ôn này.

Ðiẳn Bá Quang cười ha ha nói:

- Ngươi thật là đa tình, đa nghĩa với vị tiểu ni cô này. Ðáng tiếc ta không biết tên họ ngươi là gì?

Ðệ tử nghĩ tên ác nhân ấy nói vậy cũng phải lên tiếng hỏi:

- Vị sư huynh ở phái Hoa Sơn kia! Sư huynh họ tên gì xin cho tiểu muội hay để về Hằng Sơn trình sư phụ là sư huynh đã cứu mạng cho tiểu muội.

Lệnh Hồ đại ca nói:

- Ngươi đi đi! Chạy lẹ đi! Còn ở đấy liến thoắng làm chi? Ta là Lao Ðức Nặc.

Lao Ðức Nặc nghe nói vậy không khỏi sửng sốt tự hỏi:

- Tại sao đại sư ca lại mạo tên mình?

Quan tiên sinh gật đầu nói:

- Gã Lệnh Hồ Xung làm điều hay mà không nhận lấy tiếng. Ðúng là bản sắc của bọn nghĩa hiệp chúng ta.

Lao Ðức Nặc lại nghĩ thầm:

- Ðại sư ca vốn là người giảo hoạt kỳ quái, vụ này chắc đại sư ca có dụng gì? Y là một nhân vật võ công trác tuyệt mà chắt về tay La Nhân Kiệt phái Thanh Thành thì thật đau xó dụng

Ðịnh Dật sư thái liếc mắt nhìn Lao Ðức Nặc, tự nói một mình:

- Gã Lệnh Hồ Xung thật vô lễ dám thóa mạ cả ta. Hừ chắc sợ ta sau này tra hỏi đến, nên đem tội lỗi trút lên đầu kẻ khác.

Ðột nhiên mụ quay lại nhìn Lao Ðức Nặc trừng mắt hỏi:

- Lao Ðức Nặc. Lúc ở trong sơn động kẻ mắng ta là mụ hồ đồ có phải ngươi không?

Lao Ðức Nặc thấy mụ biến sắc và giọng nói ra chiều tức giận, vội khom lưng đáp:

- Không phải! Không phải! Ðệ tử khi nào dám vô lễ đến thế?

Lưu Chính Phong tủm tỉm cười nói:

- Ðịnh Dật sư thái! Lệnh Hồ Xung mạo tên sư đệ Lao Ðức Nặc là rất có lý. Lao Ðức Nặc hiền điệt đây đã biết nghệ rồi mới tìm thầy. Ðịa vị y tuy thấp mà tuổi cao, râu đã dài. Y đáng vào hàng tổ phụ sư điệt Nghi Lâm.

Ðịnh Dật nghe Lưu Chính Phong giải thích như vậy liền tỉnh ngộ, bụng bảo dạ:

- Nguyên Lệnh Hồ Xung có bảo tồn danh dự cho Nghi Lâm. Lúc đó trong sơn động tối tăm nhìn nhau không trông rõ mặt thì sau khi Nghi Lâm thoát thân y sẽ bảo người cứu y là Lao Ðức Nặc phái Hoa Sơn, thì người ngoài dĩ nhiên không còn đường dị nghị. Như vậy chẳng những gã bảo toàn được sự thanh bạch cho Nghi Lâm mà còn bảo toàn cả uy danh phái Hằng Sơn.

Mụ nghĩ tới đây bất giác trên môi lộ một nụ cười rồi gật đầu nói:

- Thằng nhỏ đó nghĩ chu đáo lắm. Nghi Lâm! Rồi sau sao nữa?

Nghi Lâm nói:

- Lúc đó đệ tử vẫn không chịu đi liền bảo y: Lao đại ca! Ngũ nhạc kiếm phái đã như cây liền cành. Ðại ca vì cứu tiểu muội mà mạo hiểạm thì khi nào tiểu muội gặp nạn chạy trốn lấy một mình. Sư phụ nghe biết việc này, tiểu muội không còn tình nghĩa khí đồng đạo, người sẽ giết tiểu muội.

Ðịnh Dật vỗ tay reo lên:

- Hay quá! Hay quá! Ngươi nói phải đó! Chúng ta đã là người học võ nếu không nghĩ ngợi gì đến nghĩa khí giang hồ thì sống không bằng chết. Bất luận là nam hay nữ đều phải thế cả.

Mọi người nghe mụ nói ra chiều sảng khoái đều nghĩ bụng:

- Vị lão ni cô này khí khái chẳng kém gì bậc tu mi.

Nghi Lâm kể tiếp:

- Ðệ tử nói vậy nhưng Lệnh Hồ đại ca càng thóa mạ lớn hơn: "Con tiểu ni cô khốn nạn này! Ngươi ở đây làm vướng chân tay ta, khiến ta không thi triển được "Hoa Sơn kiếm pháp" thiên hạ vô địch. Nhất định ngươi muốn lạo vào tay Ðiền Bá Quang phải không? Té ra ngươi thông đồng với gã cố hãm hại ta... Lao Ðức Nặc này bữa nay phải vận xui vừa ra cửa đã gặp ni cô lại là một tiểu ni cô tuyệt tử, tuyệt tôn đến 18 đời con, cháu nó làm hư, con người sắt thép chém không vào, làm hư cả một kiếm pháp tuyệt đại kỳ diệu mà còn lo không giữ nổi tính mạng cho nó nữa. Hỏng rồi! Hỏng rồi! Ðiền Bá Quang! Ngươi chém ta một đao cho chết quách đi! Bữa nay ta thật tới số rồi đây.

Mọi người nghe Nghi Lâm mồm mép bẻo lẻo, thanh âm uyển chuyển, trong trẻo. Cô thuật những câu nói thô tục vô lại của Lệnh Hồ Xung mà rất lọt tai.

Nghi Lâm lại nói tiếp:

- Ðệ tử nghe Lệnh Hồ đại ca nói vậy tuy biết y cố thóa mạ để mình chạy cho thoát thân. Ðệ tử cũng nghĩ rằng: mình có ở lại sơn động song võ công kém cỏi thì chẳng những không giúp được gì cho Lệnh Hồ đại ca mà còn khiến y vướng víu chân tay không thi triển được Hoa Sơn kiếm pháp đến chổ tinh diệu.

Ðịnh Dật hắng giọng một tiếng nói:

- Thằng nhỏ đó thật khoác lác hết chỗ nói. Hoa Sơn kiếm pháp nhà gã bất quá chỉ có bấy nhiêu mà gã dám xưng là thiên hạ vô địch.

Nghi Lâm ngây thơ nói:

- Sư phụ! Ðó là y hăm dọa Ðiền Bá Quang để gã biết khó khăn mà rút lui chăng? Ðệ tử nghe y mắng mỗi lúc một dữ tợn hơn, liền nói:

- Lao đại ca! Tiểu muội đi đây! Sau này sẽ có ngày gặp mặt.

Y lại mắng thêm:

- Ðồ khỉ cứ cút đi! Càng xa càng tốt. Mỗi lần gặp ni cô hễ đánh bạc là thua. Ta vĩnh viễn không muốn nhìn mặt ngươi nữa. Lão tử bình sinh thích đánh bạc thì còn gặp ngươi làm cái gì?

Ðịnh Dật sư thái lại nổi giận đùng đùng, vỗ bàn quát lên:

- Thằng lỏi con láo thật! Sao ngươi không đâm lòi ruột gã ra rồi bỏ đi?

Nghi Lâm đáp:

- Ðệ tử sợ y nổi nóng đành phải bỏ đi ra khỏi sơn động. Trong động lập tức những tiếng binh khí chạm nhau chát chúa vang lên. Ðệ tử nghĩ rằng: Nếu Lệnh Hồ đại ca đại ca mà bị bại dưới bàn tay Ðiền Bá Quang tất hắn bắt đệ tử. Còn đại ca mà thắng ra khỏi cửa động có gặp đệ tử lại khiến y xúi quẩy đánh bạc thua. Ðệ tử nghĩ thế rồi nghiến răng chạy đi tìm sư phụ xin lão nhân gia đi viện trợ đặng thu thập tên ác ôn Ðiền Bá Quang.

Chương 24: Điền Bá Quang trổ tài thần võ

Điền Bá Quang trổ tài thần võ

Nghi Lâm đột nhiên cất tiếng hỏi:

- Sư phụ! Về sau Lệnh Hồ đại ca không may uổng mạng phải chăng vì y... gặp đồ nhi phải vận xui?

Ðịnh Dật tức giận đáp:

- Sao lại vì gặp ni cô mà đánh bạc thua? Toàn là những lời nói nhăng, nói bậy. Thế mà ngươi cũng tin được ư? Nơi đây biết bao nhiêu người gặp thầy trò ta, chẳng lẽ họ đều bị xui xẻo hay sao?

Mọi người nghe thầy trò Ðịnh Dật đối đáp đều mỉm cười, nhưng không ai dám cười lên tiếng.

Nghi Lâm nói:

- Dạ! Ðồ nhi chạy cho đến lúc trời sáng thì vừa trông thấy thành Hành Dương, trong lòng mới hơi yên dạ. Ðồ nhi chắc sẽ được gặp sư phụ ngay. Ngờ đâu lúc ấy Ðiền Bá Quang cũng đuổi tới nơi. Ðồ nhi vừa nhìn thấy hắn liền nhủn chân ra, chạy được mấy bước lại bị hắn bắt. Ðồ nhi nghĩ rằng hắn đã đuổi tới đây thì Lao đại ca phái Hoa Sơn còn ở trong động nhất định đã bị hại rồi, trong lòng rất lấy làm áy náy. Ðiền Bá Quang thấy trên đường có nhiều người qua lại, không dám dở trò vô lễ. Hắn liền bảo: "Nếu tiểu sư thái đi theo tại hạ thì tại hạ không đụng gì đến tiểu sư thái cả, bằng tiểu sư thái quật cường không nghe lời thì tại hạ lập tức lột trần tiểu sư thái ra để cho mọi người chê cười". Ðồ nhi sợ quá không dám phản kháng đành theo hắn vào trong thành.

Khi đến trước Túy Tiên lầu hắn bảo: "Tiểu sư thái! Tiểu sư thái là một vị tiên cô ở trên trời sà xuống phàm trần. Ðây là Túy Tiên lâu vậy chúng ta nên uống một bữa thật say cho thỏa thích". Ðồ nhi bảo hắn: "Người xuất gia phải ăn chay và không uống rượu. Ðó là lề luật trong Bạch Vân am của tiểu ni". Hắn bảo: "Lề luật Bạch Vân am sao mà nhiều chuyện thế? Tiểu sư thái làm sao giữ được hết? Ðể tại hạ cho tiểu sư thái phá giới một phen. Tất cả cái gì gọi là thanh quy giới luật chẳng qua là lừa bịp đời mà thôi. Cả sư phụ... cả sư phụ của tiểu sư thái..."

Nghi Lâm nói tới đây ngước mắt nhìn trộm Ðịnh Dật rồi không nói nữa.

Ðịnh Dật nói:

- Tên ác nhân đó ăn càn nói dở, bất tất đề cập đến hắn, ta chỉ cần nghe câu chuyện về sau ra thế nào mà thôi.

Nghi Lâm đáp:

- Dạ! Sau đồ nhi bảo hắn: "Dù ai đã theo dõi đến đâu cũng không bắt gặp sư phụ ta uống rượu ăn thịt chó lén lút

Mọi người nghe nói, không nhịn được đều cười ồ!

Nghi Lâm tuy không thuật hết lời Ðiền Bá Quang nói trước, nhưng nghe câu đáp của Nghi Lâm ai cũng hiểu ngầm hắn đã bảo Ðịnh Dật ẩn vào chỗ kín để lén lút uống rượu ăn thịt chó.

Ðịnh Dật sa sầm nét mặt nghĩ bụng:

- Con nhỏ này thật là ngây ngô, ăn nói chẳng biết úy kỵ là gì.

Nghi Lâm lại kể tiếp:

- Tên ác nhân đó thò tay ra túm lấy vạt áo đồ nhi nói: "Tiểu sư thái lên lầu để cùng tại hạ uống rượu không thì tại hạ xé rách áo ra". Ðồ nhi không sao được đành theo hắn lên lầu. Hắn gọi rượu lấy thịt. Tên ác nhân này thật tệ hại. Ðồ nhi nói là chỉ ăn rau đậu mà hắn lại kêu toàn thịt bò, thịt heo, thịt gà, cùng tôm cá là những đồ ăn mặn. Hắn còn hăm đồ nhi không ăn thì hắn xé rách quần áo. Giữa lúc ấy có một người lên tửu lầu, lưng đeo trường kiếm, sắc mặt lợt lạt. Ðầy người vết máu loang lổ. Người đó đến ngồi xuống cạnh bàn bên cạnh. Y không nói nửa lời bưng ngay lấy chung rượu trước mặt đồ nhi lên uống một hơi cạn sạch. Ðoạn y lại tự rót một chung uống hết. Y rót chung thứ ba đưa tới trước mặt Ðiền Bá Quang nói "xin mời", rồi lại đưa đến trước mặt đồ nhi cũng nói "xin mời". Ðoạn y lại uống cạn. Ðồ nhi vừa nghe thanh âm y bất giác vừa kinh hãi vừa mừng thầm. Nguyên y chính là người vừa cứu đồ nhi ở trong sơn động. Tạ ơn trời phật. Y chưa bị Ðiền Bá Quang sát hại. Nhưng vì cứu đồ nhi nên trong mình y có vấy máu, xem chừng y bị thương khá nặng.

Nghi Lâm ngừng lại một chút rồi kể tiếp:

- Ðiền Bá Quang ngó người mới đến từ đầu đến chân rồi hỏi: "Ngươi đấy ư?". Y đáp:: "Phải rồi". Ðiền Bá Quang nhìn y giơ ngón tay cái lên khen: "Hảo hán tử!". Y cũng nhìn Ðiền Bá Quang giơ ngón tay cái lên khen "Hảo đao pháp!". Rồi hai người cùng nổi lên tràng cười và cùng uống hai chung rượu. Ðồ nhi rất lấy làm kỳ vì hai người đêm qua mới đánh nhau thừa sống chí chết mà bây giờ đột nhiên đã biến thành đôi bạn tốt.

Nghi Lâm dừng lại như để sắp đặt câu chuyện rồi nàng kể:

- Ðiền Bá Quang hỏi: "Ngươi có phải là Lao Ðức Nặc không? Lao Ðức Nặc là một lão già xấu xa, đâu có được phong lưu, anh tuấn như ngươi?". Người kia đáp: "Ta không phải là Lao Ðức Nặc". Ðiền Bá Quang vỗ bàn nói: "Phải rồi! Ngươi là Lệnh Hồ Xung phái Hoa Sơn. Ta thường nghe nói tên đồ đệ đứng đầu phái Hoa Sơn siêu quần xuất chúng, dám nói dám làm, đáng là một nhân vật số một trên chốn giang hồ". Lệnh Hồ đại ca thừa nhận cười đáp: "không dám, Lệnh Hồ Xung này là một tên bại tướng dưới tay các hạ, thật lấy làm xấu hổ". Ðiền Bá Quang nói: "Ðánh nhau rồi mới nhận họ. Chúng ta kết bạn với nhau nên chăng? Lệnh Hồ huynh đã ưng vị tiểu ni cô xinh đẹp này thì tiểu đệ nhường cho đó. Coi nặng sắc đẹp mà xem thường bè bạn thì đâu phải là hành vi của Ngô bối?"

Ðịnh Dật sư thái sắc mặt xám xanh, hằn học nói:

- Tên ác tặc kia thật là đáng chết! Thật là đáng chết!

Nghi Lâm nước mắt chảy vòng quanh cơ hồ bật lên tiếng khóc. Nàng nói:

- Sư phụ! Lệnh Hồ đại ca đột nhiên cất tiếng mắng mỏ đồ nhi. Y nói: "Tiểu ni cô này mặt không huyết sắc. Suốt đời ăn rau xanh cùng đậu hủ thì dung mạo còn có chi đáng kể? Ðiền huynh! Bình sinh tiểu đệ hễ thấy mặt ni cô là tức mình, chỉ muốn giết hết ni cô khắp thiên hạ. Ðiền Bá Quang cười hỏi: "Tại sao thế?". Lệnh Hồ đại ca đáp: "Chẳng dấu gì Ðiền huynh, tiểu đệ bình sinh chỉ thích đánh bạc, coi quý quân bài quên cả tính mạng. Thế mà hễ gặp ni cô thì hôm ấy không dám đánh bạc nữa vì đánh đâu thua đấy. Tiểu đệ đã thí nghiệm nhiều lần mà không sai lần nào. Chẳng những một mình tiểu đệ, hết thảy anh em phái Hoa Sơn cũng giống thế. Vì vậy đệ tử phái Hoa Sơn, hễ gặp các vị sư bá, sư thúc, sư tỷ, sư muội phái Hằng Sơn thì bề ngoài tuy tỏ ra kính trọng mà trong lòng đều lo thầm cho vận mạng xúi quẩy.

Ðịnh Dật tức quá, xoay tay lại đánh cho Lao Ðức Nặc đứng bên một cái tát tai thật mạnh. Mụ ra tay vừa lẹ vừa đột ngột, Lao Ðức Nặc không kịp né tránh, lão trúng cái tát tai nảy đom đóm cơ hồ ngất xỉu đi, xuýt nữa ngã lăn ra.

Lưu Chính Phong cười nói:

- Ðịnh Dật sư thái! Sao sư thái lại nổi nóng như vậy? Lệnh Hồ hiền điệt vì muốn cứu lệnh cao đồ nên mới bịa chuyện nói nhăng với Ðiền Bá Quang. Y dùng lời xảo trá mà sư thái tin là thật ư?

Ðịnh Dật sư thái ngẩn ngơ hỏi lại:

- Lưu tam gia cho là gã vì cứu Nghi Lâm mà nói thế hay sao?

Lưu Chính Phong đáp:

- Tại hạ đoán chắc như vậy. Nghi Lâm sư điệt! Ngươi nghĩ có đúng không?

Nghi Lâm vành mắt đỏ hoe đáp:

- Lệnh Hồ đại ca rất tử tế! Nhưng y... nói năng thô tục vô lễ. Sư phụ đã nổi nóng, đệ tử không dám nói nữa.

Ðịnh Dật thúc giục:

- Ngươi nói hết đi! Và ngươi phải kể rành mạch từng chữ để xem gã thực có hảo tâm, hay là gã có hỗn láo. Nếu gã là một tên lãng tử vô loại thì dù gã chết rồi, ta còn phải tính toán với Nhạc lão nhi.

Nghi Lâm ấp úng mãi không dám nói ra.
Ðịnh Dật lại giục:

- Nói đi! Không cần úy kỵ chi nữa. Dù gã hay hay dở chẳng lẽ chúng ta không phân biệt được ư?

Nghi Lâm nói:

- Dạ! Lệnh Hồ đại ca lại nói: "Ðiền huynh! Chúng ta là người học võ, tìm cái sống ở đầu mũi đao. Tuy người võ nghệ cao cường chiếm được tiện nghi, nhưng xét cho cùng cũng do vận khí mà ra. Ðiền huynh Nhậm Ngã Hành bảo có đúng không? Nếu gặp phải tay cao thủ võ công sít soát thì cuộc sinh tử tồn vong lại do vận mạng quyết định. Ðừng nói tiểu ni cô này gày nhom như học trò, nhấc lên không đáng ba lạng mà dù là thiên tiên hạ phàm, Lệnh Hồ Xung này cũng nhìn thẳng băng không thèm ngó tới. Con người ta đến tính mạng là trọng yếu. Trọng sắc khinh bạn còn là tầm thường, chứ trọng sắc coi khinh tính mạng thì thật là ngu ngốc! Tiểu ni cô này chúng ta chớ động đắn y.

Nghi Lâm ngừng lại một chút rồi nói tiếp:

- Ðiền Bá Quang cười nói: "Lệnh Hồ huynh! Tiểu đệ một trang hán tử chẳng biết sợ trời đất là gì, thế thì đối đãi với một vị ni cô còn úy kỵ gì nữa?". Lệnh Hồ đại ca cười đáp: "Hừ! Tiểu đệ mà gặp ni cô là y như vận xui, chẳng thể không tin được. Ðiền huynh thử nghĩ coi: Tối hôm qua tiểu đệ vẫn giữ mực đứng đắn, không nhìn đắn mặt tiểu ni cô này, chỉ nghe thanh âm y nói cũng bị Ðiền huynh chém trúng ba đao, suýt nữa mất mạng. Như thế mà còn chưa xui thì thế nào mới là xui?". Ðiền Bá Quang cười ha hả nói: "Nếu vậy thì xui thiệt!". Lệnh Hồ đại ca lại nói: "Ðiền huynh! Tiểu đệ không nói chuyện với ni cô. Chúng mình là nam tử hán đại trượng phu, cứ uống rượu cho thỏa thích để tiểu ni cô này cút đi. Ðó là một lời kim thạch khuyên Ðiền huynh. Ðiền huynh mà đụng vào y là gặp vận hoa cái đó. Rồi từ đây sẽ gặp nhiều chuyện tức mình trên chốn giang hồ. Trừ phi Ðiền huynh cũng xuất gia làm hòa thượng thì không kể. Ðó là "Thiên hạ tam độc" sao Ðiền huynh lại không xa lánh.

Lưu Chính Phong ngắt lời:

- Thế rồi Ðiẳn Bá Quang bảo sao?

Nghi Lâm đáp:

- Ðiền Bá Quang hỏi lại ngay: "Thiên hạ tam độc là những gì?". Lệnh Hồ đại ca lộ vẻ kinh ngạc đáp: "Ðến thiên hạ tam độc mà Ðiền huynh cũng không biết ư? Người ta có câu: Ni cô, Tỳ sương, Kim tuyến xà, dù lớn mật hay nhát gan cũng chớ động vào. Ni cô là cái độc thứ nhất, Tỳ sương là cái độc thứ hai, rắn kim tuyến là cái độc thứ ba. Trong thiên hạ tam độc, ni cô đứng hàng đầu. Bọn nam đệ tử Ngũ nhạc kiếm phái chúng tôi đều nghi nhớ câu này".

Ðịnh Dật sư thái nghe tới đây không nhẫn nại được nữa, mụ nổi giận đùng đùng giơ tay lên vỗ mạnh xuống kỷ trà rồi lớn tiếng thóa mạ:

- Mẹ kiếp! Nó nói gì mà thúi thế?

Lao Ðức Nặc từng bị Ðịnh Dật hành hạ đau khổ, lão đã đứng lảng tránh sang một bên, bây giờ thấy mặt mụ đỏ gay lại tránh xa thêm một bước nữa.

Lưu Chính Phong thở dài nói:

- Lệnh Hồ hiền điệt tuy vì lòng tốt mà nói vậy, nhưng những lời y buột miệng nói ra kể cũng hơi quá. Co điều ta phải nhận chân đối với tên ác ôn Ðiền Bá Quang mà không nói vậy, thiệt khó lòng bịp được hắn.

Nghi Lâm hỏi:

- Lưu sư thúc! Sư thúc biểu Lệnh Hồ đại ca nói vậy là cố bịa chuyện đạ gạt lão họ Ðiền kia phải không?

Lưu Chính Phong đáp:

- Dĩ nhiên là thế! Trong Ngũ Nhạc kiếm phái làm gì có những câu chuyện bậy bạ và láo toét như vậy? Còn một ngày nữa là đến ngày Lưu mỗ rửa tay gác kiếm. Lưu mỗ muốn hết thảy mọi sự hanh thông vui vẻ. Nếu hai bên còn có điều hiềm nghi với quý phái, thì khi nào Lưu mỗ lại kính cẩn mời Ðịnh Dật sư thái cùng các vị hiền điệt quang lâm tệ xá.

Ðịnh Dật nghe Lưu Chính Phong nói mấy câu này, nét mặt cũng hòa hoãn lại đôi chút. Mụ hắng giọng một tiếng rồi mắng:

- Thằng lỏi thối miệng đó không biết người thất đức nào đã dậy nên gã như vậy?

Câu nói này dĩ nhiên là có mạt sát sư phụ Lệnh Hồ Xung, chưởng môn phái Hoa Sơn.

Lưu Chính Phong lại khuyên can:

- Sư thái chẳng nên nóng giận. Ðiền Bá Quang là một tên võ công cao cường. Lệnh Hồ sư điệt không địch nổi gã mà thấy Nghi Lâm tiểu sư thái lâm vào tình trạng cực kỳ nguy hiểm, nên y phải bịa đặt ra những điều tiếng đặng gạt tên ác tặc kia buông tha tiểu sư thái mà thôi. Theo lẽ Ðiền Bá Quang bôn tẩu giang hồ, khắp thiên hạ chỗ nào cũng có lốt chân, dễ gì mà gạt được hắn? Người đời không hiểu đối với bọn xuất gia đều có thành kiến sai lệch là chuyện thực. Lệnh Hồ sư điệt liền thừa cơ đưa ra những lời nói đó.Ðịnh Dật quay lại hỏi Nghi Lâm:

- Có phải Ðiền Bá Quang vì thế mà buông tha ngươi không?

Nghi Lâm lắc đầu đáp:

- Không có đâu! Ðiền Bá Quang lúc đầu còn do dự một chút, sau hắn quyết định chỉ ngó đệ tử hai lần rồi nói: "Ða tạ Lệnh Hồ huynh đã có lòng tốt khuyên can, nhưng vị tiểu ni cô này chúng ta đã gặp đây, cứ để ni cô ngồi lại bồi tiếp là hơn". Lệnh Hồ đại ca liền cười khành khạch nói: "Nhìn lâu một khắc là thêm một khắc xúi quẩy chứ chẳng ích gì

Cô ngừng lại một chút rồi nói tiếp:

- Giữa lúc ấy, hai chàng trai thanh niên ngồi ở bàn bên đột nhiên rút trường kiếm tiến lại trước mặt Ðiền Bá Quang lớn tiếng quát hỏi: "Ngươi có phải là Ðiền Bá Quang không?". Ðiền Bá Quang hỏi lại: "Làm sao?". Chàng thanh niên nói: "Ta phải giết mi là một tên dâm tặc!" rồi phóng kiếm đâm tới Ðiền Bá Quang. Coi kiếm chiêu thì ra kiếm pháp phái Thái Sơn. Chàng thanh niên đó chính tức là sư huynh này đây.

Cô vừa nói vừa trỏ vào xác chắt nằm trên tấm ván.

Nghi Lâm ngừng lại một chút rồi nói tiắp:

- Ðiền Bá Quang vẫn ngồi yên không đứng dậy. Hắn né người tránh khỏi rồi hỏi: "Lệnh Hồ huynh! Gã này ở phái Thái Sơn. Lệnh Hồ huynh có giúp gã không?". Lệnh Hồ đại ca đáp: "Ngũ Nhạc kiếm phái như cây liền cành dĩ nhiên tiểu đệ phải giúp y". Ðiền Bá Quang nói: "Các vị ở phái Hoa Sơn, Thái Sơn, Hằng Sơn cả ba người liên thủ với nhau cũng không đánh được ta đâu". Lệnh Hồ đại ca đáp: "Ðánh không lại cũng phải đánh". Y nói xong rút trường kiếm ra. Lúc này chàng trai thanh niên đã đâm Ðiền Bá Quang bảy tám kiếm và hắn đều tránh khỏi. Chàng thanh niên nhổ toẹt nước miếng vào mặt Lệnh Hồ đại ca rồi thóa mạ: "Trong Ngũ Nhạc kiếm phái ta làm gì có những hạng dâm đồ ác tặc như mi?". Chàng ta vừa nói vừa phóng kiếm đâm Lệnh Hồ đại ca. Lệnh Hồ đại ca nhẩy lùi lại phía sau tránh khỏi nhát kiếm. Ðồng thời y phóng kiếm đâm vào sau lưng Ðiền Bá Quang. Nhưng tên ác nhân này võ công thiệt là ghê gớm! Hắn vừa liệng mình đi một cái, tay đã cầm thanh đơn đao cười nói: "Ngồi xuống! Ngồi xuống! Uống rượu đi! Uống rượu đi!". Rồi gã lại tra đao vào vỏ. Vị sư huynh phái Thái Sơn kia không hiểu đã bị trúng một đao vào trước ngực lúc nào. Máu tươi vọt ra chàng trợn mắt nhìn Ðiền Bá Quang, người lảo đảo mấy cái rồi té xuống sàn gác.

Nghi Lâm nói tới đây quay lại nhìn Ðịa Tuyệt đạo nhân nói:

- Vị sư bá ở phái Thái Sơn này liền nhảy vọt tới trước mặt Ðiền Bá Quang, quát lên một tiếng rồi phóng kiếm đánh luôn. Coi những kiếm chiêu của sư bá cực kỳ lợi hại. Thế mà Ðiền Bá Quang vẫn ngồi yên trên ghế rút đao ra nghênh địch. Sư bá đánh luôn mười bảy mười tám chiêu, hắn vẫn ngồi đỡ gạt chứ không đứng dậy.

Thiên Môn đạo nhân sa sầm nét mặt hỏi:

- Sư đệ! Tên ác tặc đó võ công ghê gớm đến thế thật ư?

Thiên Môn đạo nhân đạo nhân vừa hỏi câu này vừa đưa mắt nhìn người nằm trên ván.

Ðịa Tuyệt đạo trưởng buông tiếng thở dài, nét mặt không còn chút huyết sắc. Lúc này lão càng nhợt nhạt hơn, trông chẳng khác gì người chết rồi. Lão từ từ quay đầu đi.

Mọi người đẳu biết rằng cử động của lão tức là câu trả lời, lão thừa nhận võ công Ðiền Bá Quang là ghê gớm thật. Mọi người lại đưa mắt nhìn qua Nghi Lâm để chờ cô kể tiếp.

Nghi Lâm lại nói:

- Khi đó Lệnh Hồ đại ca đột nhiên vung kiếm lên đâm nhẹ vào Ðiền Bá Quang. Ðiền Bá Quang lướt đơn đao trở lại gạt chiêu kiếm kia. Bây giờ hắn mới đứng lên.

Ðịnh Dật hỏi:

- Ngươi nói không đúng rồi! Chẳng lẽ Ðịa Tuyệt đạo nhân đâm hắn đắn mười bảy, mười tám chiêu mà hắn vẫn ngồi yên, Lệnh Hồ Xung vừa đâm một kiếm mà hắn phải đứng dậy ngay là thế nào?

Nghi Lâm đáp:

- Chính là Ðiền Bá Quang giải thích: "Lệnh Hồ huynh! Lệnh Hồ huynh là bạn ta. Bây giờ Lệnh Hồ huynh cầm kiếm đánh ta, nếu ta ngồi yên không đứng dậy thì có điều thất lễ với Lệnh Hồ huynh. Võ công ta tuy cao hơn nhưng trong lòng ta vẫn có ý kính trọng Lệnh Hồ huynh. Vì thế mà bất luận thắng bại ta cũng phải đứng lên nghênh địch. Còn đối với lão mũi trâu kia thì bất tất phải thế?". Lệnh Hồ đại ca hắng giọng một tiếng rồi nói: "Ðược lọt vào mắt xanh của Ðiền huynh, Lệnh Hồ Xung này thêm phần rạng rỡ". Lệnh Hồ đại ca phóng luôn ba chiêu veo véo. Sư phụ! Ba chiêu này lợi hại vô cùng. Cả thượng bàn Ðiền Bá Quang đều bao phủ một làn kiếm quang...

Ðịnh Dật gật đầu nói:

- Ðó là chỗ Nhạc lão nhi rất lấy làm đắc ý. Chiêu thức này kêu bằng "Trường Giang tam điệp lãng" gì gì đó. Họ dồn nhát kiếm thứ hai mãnh liệt hơn nhát kiếm thứ nhất, rồi nhát thứ ba lại còn hơn nhát thứ hai. Thế rồi Ðiẳn Bá Quang chiết giải bằng cách nào?

Mọi người trong nhà sảnh đường ai cũng hiểu "Trường giang tam điệp lãng" này của phái Hoa Sơn phóng liền ra ba chiêu liên hoàn cực kỳ lợi hại, họ nóng lòng biết Ðiẳn Bá Quang ứng phó cách nào.

Bỗng nghe Nghi Lâm đáp:

- Ðiền Bá Quang mỗi chiêu phải lùi một bước, ba chiêu lùi luôn ba bước rồi reo lên: "Hảo kiếm pháp". Ðoạn hắn quay lại nhìn Ðịa Tuyệt đạo trưởng nói: "Lão mũi trâu! Sao lão không tiến vào giáp công?".

Nguyên Lệnh Hồ Xung phóng ra tuyệt chiêu này mà Ðịa Tuyệt đạo trưởng đứng bên vẫn không nhảy vào viện trợ.

Nghi Lâm lại nói tiếp:

- Ðịa Tuyệt sư bá lạnh lùng đáp: "Ta là bậc chính nhân quân tử phái Thái Sơn, khi nào lại liên thủ với bọn tà đồ dâm ác?". Ðệ tử không nhịn được liền cãi: "Sư bá đừng nói oan cho Lệnh Hồ sư huynh! Y là người tốt". Ðịa Tuyệt sư bá cười lạt hỏi: "Gã là người tốt ư? Hà hà! Gã đi bè đảng với Ðiền Bá Quang thì lại càng tốt lắm!". Ðột nhiên Ðịa Tuyệt sư bá la lên một tiếng "úi chao" rồi hai tay ôm ngực, vẻ mặt trông rất cổ quái. Ðiền Bá Quang tra gươm vào vỏ bảo đệ tử: "Ngồi xuống! Ngồi xuống! Uống rượu đi! Uống rượu đi!". Ðệ tử thấy Ðịa Tuyệt sư bá trong khe mười đầu ngón tay đều ứa máu tươi ra, không biết Ðiền Bá Quang đã dùng đao pháp thần kỳ gì mà tuyệt không thấy hắn giơ tay lên động thủ. Ðịa Tuyệt sư bá ngực bị trúng đao thật nhanh hơn điện chớp. Ðệ tử sợ quá ngẩn người ra la lên: "Ðừng... giết y!". Ðiền Bá Quang cười nói: "Tiểu mỹ nhân đã bảo đừng giết là ta không giết y đâu". Ðịa Tuyệt sư thúc vẫn giữ vết thương chạy xuống thang lầu.

Nghi Lâm nói tới đây dừng lại, Ðịnh Dật thúc giục:

- Rồi sao nữa?

Nghi Lâm nói:

- Lệnh Hồ đại ca muốn chạy theo để cứu ứng. Nhưng Ðiền Bá Quang nói: "Lệnh Hồ huynh! Ngồi xuống đây uống rượu đi! Lão mũi trâu kiêu ngạo như thế chết là đáng kiếp còn cứu y làm chi?". Lệnh Hồ đại ca nhăn nhó cười lắc đầu. Y uống liền hai bát rượu. Ðiền Bá Quang lại nói: "Lão đạo nhân mũi trâu đó đáng kể là tay cao thủ đệ nhất phái Thái Sơn. Nhát đao của Ðiền mỗ chém lẹ như vậy mà lão còn kịp co lại ba tấc, nên đâm không chết lão. Những bậc anh hùng trong thiên hạ thoát được chiêu đao này của Ðiền mỗ mới có Ðịa Tuyệt đạo nhân đó là người giỏi nhất. Giỏi lắm! Võ nghệ hay lắm. Cả phái Thái Sơn tuyệt nghệ còn được hai người. Lệnh Hồ huynh! Lão mũi trâu kia không chết thì về sau Lệnh Hồ huynh còn bị nhiều sự rắc rối đó". Lệnh Hồ đại ca cười đáp:

"Một đời tiểu đệ ngày nào chả có chuyện rắc rối. Mặc kệ y, mình cứ uống rượu, uống nữa đi! Ðiền huynh! Ðiền huynh mà động thủ thì tiểu đệ không tránh nổi". Ðiẳn Bá Quang cười nói: "Vừa rồi tiểu đệ còn lưu tình là để báo đáp mối tình Lệnh Hồ huynh đã không giết tiểu đệ đêm qua, lúc ở trong sơn động". Ðệ tử nghe hắn nói vậy rất lấy làm kỳ. Vậy ra đêm qua hai người đã đánh nhau ở trong sơn động mà Lệnh Hồ đại ca lại chiếm được thượng phong, tha mạng cho hắn.

Mọi người nghe Nghi Lâm thuật đến đây sắc mặt đều tỏ ra bất mãn. Họ cho rằng Lệnh Hồ Xung không nên giao tình với tên dâm tặc cực kỳ tàn ác như Ðiền Bá Quang.

Chương 25: Lệnh Hồ Xung dùng trí khích Điền Bá Quang

Lệnh Hồ Xung dùng trí khích Điền Bá Quang

Nghi Lâm lại nói tiếp:

- Khi ấy Lệnh Hồ đại ca đáp: "Tối hôm qua ở trong sơn động tại hạ đã hết sức mà võ công không bằng người khi nào dám nói tới chuyện kiếm hạ lưu tình cho ai?".

Ðiền Bá Quang cười khanh khách nói: "Lúc Lệnh Hồ huynh cùng vị tiểu ni cô đây ẩn nấp ở trong sơn động, tiểu ni cô sơ gây nên tiếng động bị Ðiền mỗ phát giác. Còn Lệnh Hồ huynh vẫn nín hơi ngừng thở. Ðiền mỗ chẳng khi nào ngờ tới còn có người khác ở bên. Ðiền mỗ giữ tiểu ni cô này đang định phá thanh quy giới luật của cô, giả tỷ Lệnh Hồ huynh chờ một tý nữa, rồi nhân khi Ðiền mỗ vô chẳng ngờ mà đâm một kiếm thì nhất định Ðiền mỗ phải uổng mạng. Lệnh Hồ huynh ơi! Lệnh Hồ huynh nào phải đứa nhỏ 11, 12 tuổi mà lại không biết lẽ đó? Ðiền mỗ biết Lệnh Hồ huynh đường đường là đấng trượng phu, không muốn dùng thủ đoạn ám toán. Vì thế mà Lệnh Hồ huynh chỉ phóng kiếm đâm lướt nhẹ trên bả vai Ðiền mổ.

Ðịnh Dật hỏi:

- Ðiền Bá Quang nói vậy thì Lệnh Hồ Xung bảo sao?

Nghi Lâm đáp:

- Lệnh Hồ đại ca nói: "Nếu tiểu đệ chờ thêm một lát nữa thì tiểu cô nương này há chẳng bị Ðiền huynh làm ô nhục ư? Tiểu đệ nói rõ cho Ðiền huynh biết: Dù tiểu đệ thấy mặt ni cô là tức mình rồi, nhưng dù sao phái Hằng Sơn cũng là một trong Ngũ Nhạc kiếm phái. Thế mà Ðiền huynh làm ô nhục thì không thể dung thứ được". Ðiền Bá Quang cười hỏi: "Nói vậy thì nói, song nếu Lệnh Hồ huynh chỉ cần đâu sâu nhát kiếm đó thêm ba bốn tấc là một cánh tay của Ðiền mỗ sẽ thành tàn phế. Sao Lệnh Hồ huynh vừa đâm tới đã rút tay về ngay?". Lệnh Hồ đại ca đáp: "Tiểu đệ là đệ tử phái Hoa Sơn, có lý đâu lại dùng thủ đoạn ám toán thương nhân? Ðiền huynh đã phóng đao đâm vào vai tiểu đệ thì tiểu đệ cũng đâm trả một kiếm vào vai. Thế là hòa rồi. Nhược bằng còn tỷ dấu nữa thì cũng tỷ đấu một cách đường đường chính chính, không ai chiếm phần tiện nghi của ai". Ðiền Bá Quang cười khánh khách nói: "Hay lắm! Hay lắm! Lệnh Hồ huynh lại đây, tiểu đệ kết bạn với Lệnh Hồ huynh uống một chung đã lÂa

Nghi Lâm nói tới đây ngừng lại thì Ðịnh Dật thúc giục:

- Sao người không kể hết đi?

Nghi Lâm dạ một tiếng kể tiếp:

- Lệnh Hồ đại ca nói: "Võ công thì tiểu đệ không bằng Ðiền huynh, nhưng tửu lượng thì chắc Ðiền huynh kém rồi". Ðiền Bá Quang hỏi: "Có thật tửu lượng tiểu đệ không bằng Lệnh Hồ huynh chăng? Cái đó chưa chắc. Bây giờ chúng ta lại đấu rượu. Mỗi người hãy uống mười bát lớn trước". Lệnh Hồ đại ca chau mày nói: "Ðiền huynh! Tiểu đệ nghĩ rằng Ðiền huynh là một tay hảo hán không thèm chiếm phần tiện nghi hơn người thì tiểu đệ mới cùng Ðiền huynh đấu rượu, ngờ đâu tiểu đệ thất vọng".

Nghi Lâm nói tới đây thở phào một cái, cô kể tiếp:

- Ðiền Bá Quang liắc mắt nhìn Lệnh Hồ đại ca hỏi: "Sao Lệnh Hồ huynh lại bảo Ðiền mỗ chiếm phần tiện nghi?". Lệnh Hồ đại ca đáp: "Ðiền huynh đã biết tiểu đệ rất ngán bọn ni cô, thấy họ là trong người khó chịu, ăn uống cũng không thích nữa, thì còn đấu rượu với Ðiền huynh sao được?". Ðiền Bá Quang lại cười nói: "Lệnh Hồ huynh! Ðiền mỗ biết Lệnh Hồ huynh tìm thiên phương bách kế để cứu vị tiểu ni cô này. Song Ðiền mỗ quý sắc đẹp như tính mạng. Ðiền mỗ đã thấy vị tiểu ni cô này xinh đẹp như thế thì dù Lệnh Hồ huynh có nói gì Ðiền mỗ cũng không buông tha đâu. Nếu Lệnh Hồ huynh muốn Ðiền mỗ buông tha y thì phải chịu một điều kiện". Lệnh Hồ đại ca đáp: "Ðược rồi Ðiền huynh cứ nói đi. Dù trên có núi đao, dưới có vạc dầu, Lệnh Hồ Xung này cũng mạnh dạn mà nhận. Nếu chau mày không phải là hạng hảo hán.

Nghi Lâm cặp mắt mơ màng, mặt ửng hồng nàng kể tiếp:

- Ðiền Bá Quang cười ha hả rót đầy ly rượu vào hai bát nói: "Lệnh Hồ huynh uống bát rượu này đi rồi ta hãy nói chuyện". Lệnh Hồ đại ca bưng bát rượu lên uống một hơi cạn sạch, rồi giơ bát lên nói: "Cạn hết rồi đây!". Ðiền Bá Quang cũng uống chung rượu rồi nói: "Lệnh Hồ huynh! Tiểu đệ đã là bạn với Lệnh Hồ huynh thì nên theo lề luật giang hồ. Tức là không được trêu vợ bạn. Nếu Lệnh Hồ huynh không chịu lấy tiểu ni cô..."

Nghi Lâm nói tới đây hai má ửng hồng, cúi đầu xuống. Thanh âm cô mỗi lúc một nhỏ. Vẳ sau chỉ còn như tiắng muỗi kêu, người ngoài khó lòng nghe tiắng.

Ðịnh Dật vỗ tay xuống bàn hỏi:

- Ngươi nói nhăng gì lắm thế? Càng nói càng giống hạng hạ lưu. Rồi sau sao nữa?

Nghi Lâm khẽ đáp:

- Gã Ðiền Bá Quang miệng còn nói nhiều câu hồ đồ. Hắn cười hì hì nói tiắp: "Bậc đại trượng phu một lời đã nói bốn ngựa không theo. Ðại huynh ưng thuận lấy cô... lấy cô làm vợ, thì tiểu đệ lập tức buông tha và còn xin lỗi cô nữa. Ngoài điều kiện đó thì không còn cách nào khác". Lệnh Hồ đại ca "hứ" một tiếng rồi đáp: "Ðại huynh muốn tiểu đệ xúi quẩy cả đời hay sao? Vụ này đừng nói tới nữa!". Ðiền Bá Quang còn nói hồ đồ tỷ như: "đã để đầu tóc thì không phải ni cô", và nhiều câu điên rồ đệ tử phải bịt tai không nghe nữa. Lệnh Hồ đại ca nói: "Im miệng đi! Ðiền huynh còn nói giỡn những câu chán tai nữa thì Lệnh Hồ Xung này phải chết ngay đương trường. Ðiền huynh mà không buông tha y thì chúng ta lại quyết một trận tử chiến". Lệnh Hồ đại ca lại cười nói tiếp: "Ðứng dậy đánh nhau thì tiểu đệ không bằng Ðiền huynh nhưng ngồi đánh thì Ðiều huynh lại không phải là đối thủ của tiểu đệ".

Mọi người lúc trước đã được nghe Nghi Lâm thuật chuyện Ðiền Bá Quang chỉ ngồi yên trên ghế đón tiếp 17, 18 chiêu thế công cực kỳ lợi hại của Ðịa Tuyệt đạo trưởng vậy hắn ngồi mà chiến đấu tài tình đến thế nào ai chẳng hiểu rõ? Thế mà bây giờ Lệnh Hồ Xung dám bảo y ngồi đánh nhau thì Ðiền Bá Quang phải thua chẳng qua là câu nói khích.

Hà Tam Thất gật đầu nói:

- Gặp phải tên ác đồ dâm tặc như vậy, trước hết trêu chọc cho hắn nổi nóng lên rồi hãy thừa cơ hạ thủ. Ðó cũng là một diệu kế.

Nghi Lâm lại nói:

- Nhưng Ðiền Bá Quang sau khi nghe Lệnh Hồ đại ca nói mấy câu đó hắn không nổi nóng, chỉ cười ha hả đáp: "Lệnh Hồ huynh! Ðiền Bá Quang này khâm phục Lệnh Hồ huynh ở chỗ Lệnh Hồ huynh là người có kiến thức, có đởm lược, có hào khí. Còn về võ công của Lệnh Hồ huynh thì tiểu đệ không coi vào đâu". Lệnh Hồ đại ca nói: "Lệnh Hồ Xung này có khâm phục Ðiền huynh là ở chỗ đứng lên phóng khoái đao chứ không phải ở chỗ Ðiền huynh ngồi mà thi triển đao pháp đâu nhé!".

Nghi Lâm nói đến đây ngừng lại, khiến mọi người nóng nghe toan thúc giục, thì cô lại kể tiếp:
- Ðiền Bá Quang cười lớn hơn nói: "Thế thì Lệnh Hồ huynh hãy còn có chỗ chưa rõ. Thuở nhỏ Ðiền mỗ phải ngồi mà luyện đao pháp, nên cách ngồi đánh nhau Ðiều mỗ coi như trò chơi. Vừa rồi Ðiền mỗ biết lão mũi trâu phái Thái Sơn kia là tay chiết chiêu rất lão luyện, nên không dám coi thường lão. Nhưng Ðiền mỗ ngồi sử đao đã quen rồi nên chẳng buồn đứng dậy nữa. Thế thì chuyện ngồi đánh Lệnh Hồ huynh bằng tiểu đệ thế nào được?". Lệnh Hồ đại ca nói: "Ðiền huynh! Trái lại Ðiền huynh không biết rõ đó thôi. Ðiền huynh bất quá vì thuở nhỏ mắc bệnh ở chân nên phải ngồi luyện đao pháp hai năm. Về công phu khác tiểu đệ không bằng Ðiền huynh đã đành, nhưng ngồi mà sử kiếm thì Ðiền huynh không bằng đâu, vì ngày nào tiểu đệ cũng ngồi mà luyện kiếm".

Nghi Lâm nói tới đây, mọi người đều hướng mục quang về phía Lao Ðức Nặc như để dò xem câu đó có thực không. Mỗi người đều tự hỏi:

- Trong võ công phái Hoa Sơn làm gì có môn ngồi mà luyện kiếm?

Lao Ðức Nặc lắc đầu cười nói:

- Ðại sư ca gạt hắn đấy. Tệ phái không có môn kiếm pháp đó.

Nghi Lâm nói:

- Ðiền Bá Quang lộ vẻ kinh dị hỏi: "Quả có chuyện đó không? Tiểu đệ không phải là hạng cô độc sao lại không biết? Bây giờ tiểu đệ muốn biết phép đánh kiếm ngồi... của phái Hoa Sơn ra sao?". Lệnh Hồ đại ca đáp: "Kiếm pháp này không phải do ân sư truyền thụ cho tiểu đệ mà là chính tiểu đệ đã sáng chế ra nó". Ðiền Bá Quang nghe nói biến sắc đáp: "Té ra là thế! Lệnh Hồ huynh là bậc đại tài! Khiắn cho tiểu đệ khâm phục vô cùng!".

Mọi người đều biết Ðiền Bá Quang sở dĩ thay đổi sắc mặt là vì người trong võ lâm muốn sáng chế ra một đường quyền pháp hay kiếm pháp đâu phải chuyện dễ dàng. Nếu không phải là tay võ công cao cường lại tài trí hơn người thì khó mà dám đi vào đường khác để sáng chế những chiêu thức mới. Tỉ như Hoa Sơn là một phái lớn nổi tiếng đã mở phái mấy trăm năm, bao nhiêu chiêu thức võ công của phái này đã trải qua hàng vạn lần rèn luyện mà muốn biến đổi một chút cũng khó khăn vô cùng, chứ đừng nói đến chuyện sáng chế ra một kiếm pháp.

Lao Ðức Nặc cũng bụng bảo dạ:

- Té ra đại sư ca đã ngấm ngầm sáng lập ra một thứ kiếm pháp. Thế mà sao y không nói với sư phụ? Chẳng lẽ y muốn tự mình dựng ra một môn hộ riêng biệt? Phải rồi! Chắc y bị sư phụ trách phạt đánh đòn nhiều lần rồi phân tâm, có muốn thoát ly phái Hoa Sơn để khỏi chịu nhiều điều khuất phục.

Bỗng Nghi Lâm thở dài nói:

- Lúc ấy Lệnh Hồ đại ca cười hì hì đáp: "Kiếm pháp này khó ngửi lắm. Có chi là đáng bội phục?". Ðiền Bá Quang kinh dị hỏi: "Tại sao lại khó ngửi?". Ðệ tử rất lấy làm kỳ vì kiếm pháp chỉ có cao minh hay không chứ làm gì có khí vị mà khó ngửi. Bỗng nghe Lệnh Hồ đại ca nói tiếp: "Chẳng dấu gì Ðiền huynh, mỗi buổi sáng tiểu đệ đi tiêu, ngồi trong nhà xí thấy ruồi nhặng bay qua bay lại rất khó chịu. Thế rồi tiểu đệ cầm kiếm lên đâm ruồi nhặng. Ban đầu không đâm trúng. Lâu dần chiêu thức sinh ra tuyệt xảo. Mỗi lần phóng kiếm đều đâm trúng ruồi nhặng. Công việc này lâu ngày đi đến chỗ tâm thần lĩnh hội. Rồi từ chỗ dùng kiếm đâm nhặng đi tới chỗ sáng chế ra một thứ kiếm pháp. Kiếm pháp này thi triển lúc ngồi đi tiêu. Như vậy khí vị há chẳng khó ngửi ư?". Y nói tới đây đệ tử không nhịn được phải phì cười vì Lệnh Hồ đại ca thật là tay hoạt kê đại tài. Nhưng Ðiền Bá Quang nghe xong tái mặt hỏi: "Lệnh Hồ huynh! Tiểu đệ coi Lệnh Hồ huynh là bạn mà Lệnh Hồ huynh nói thế là khinh khi tiểu đệ như ruồi nhặng phải không? Vậy xin lĩnh giáo mấy chiêu".

Mọi người nghe đắn đây đều ngấm ngầm gật đầu.

Ta nên biết rằng những tay cao thủ tỷ võ quyắt thắng chỉ sơ hở một chút là xảy ra tai hại rất nhiều. Lòng dạ nóng nảy thụ động một chút là bị thua mấy thành. Lệnh Hồ Xung nói vậy tất nhiên là để chọc giận đối phương.

Ðiền Bá Quang nghe gã nói thế mà nổi giận tức là trúng kế một phần.

Ðịnh Dật hỏi:
- Rồi sau sao nữa?

Nghi Lâm đáp:

- Lệnh Hồ đại ca cười khà khà nói: "Khi tại hạ luyện đường kiếm pháp này, tưởng chỉ là một trò chơi, tuyệt không tính gì đến chuyện quyết thắng trong cuộc tranh đấu. Xin Ðiền huynh đừng hiểu lầm, dù tiểu đệ lớn mật đến đâu cũng chẳng khi nào dám coi Ðiền huynh như ruồi nhặng trong cầu tiêu".

Ðệ tử nghe Lệnh Hồ đại ca nói vậy không nhịn được phải bật cười. Ðiền Bá Quang lại càng tức giận rút đơn đao ra để xuống bàn nói: "Ðược rồi! Trước mắt mọi người đây, chúng ta thử tỷ đấu một keo".

Ðệ tử thấy cặp mắt hắn chiếu ra những tia sáng hung dữ thì trong lòng hồi hộp vô cùng. Hiển nhiên Ðiền Bá Quang đã nổi sát khí, muốn ra tay giết Lệnh Hồ đại ca ngay tức khắc.

Bỗng nghe Lệnh Hồ đại ca lên tiếng: "Ngồi mà sử đao kiếm Ðiền huynh nhất định chưa có công phu cao thâm bằng tiểu đệ. Lệnh Hồ Xung này bữa nay mới kết bạn với Ðiền huynh, sao lại gây tổn thương hòa khí giữa đôi ta được?"

Ðịnh Dật ngắt lời:

- Lệnh Hồ Xung nói vậy thì Ðiền Bá Quang bảo sao?

Nghi Lâm đáp:

- Ðiẳn Bá Quang chưa kịp nói gì Lệnh Hồ Xung đại ca lại nói tiếp: "Hơn nữa Lệnh Hồ Xung này đường đường là một bậc đại trượng phu, khi nào chịu dùng chỗ sở trường của mình để chiếm phần tiện nghi hơn bạn?". Ðiền Bá Quang nói: "Ðây là Ðiền mỗ cam nguyện như vậy, không thể bảo Lệnh Hồ huynh chiếm phần tiện nghi của Ðiền mỗ được".

Lệnh Hồ đại ca nói: "Ðiền huynh nói vậy thì nhất định đòi tỷ thí hay sao?". Ðiền Bá Quang đáp ngay: "Nhất định tỷ thí". Lệnh Hồ đại ca hỏi lại: "Ðiền huynh nhất định ngồi để tỷ thí ư?". Ðiền Bá Quang đáp: "Phải rồi! Nhất định ngồi để tỷ thí". Lệnh Hồ đại ca nói: "Ðã thế chúng ta phải đính ước nói với nhau một điều là trước khi quyắt định thắng bại, ai đứng lên trước người ấy phải chịu thua". Lệnh Hồ Xung lại hỏi: "Thua thì làm sao?". Ðiền Bá Quang hỏi lại: "Lệnh Hồ huynh tính thế nào?". Lệnh Hồ đại ca đáp: "Ðạ tiểu đệ nghĩ xem đã... Ðược rồi! Một là người thua từ nay có gặp vị tiểu ni cô đây thì không được tỏ thái độ vô lễ bất luận bằng lời nói hay bằng hành động và phải khom lưng thi lễ chào "Tiểu sư phụ. Ðệ tử là Ðiền Bá Quang xin bái kiến sư phụ".

Ðiền Bá Quang hừ một tiếng rồi hỏi: "Sao Lệnh Hồ huynh biết chắc Ðiền mỗ phải thua? Trường hợp Lệnh Hồ huynh bị thua thì sao?". Lệnh Hồ Xung đáp: "Tiểu đệ cũng vậy. Ai thua phải thay đổi sư môn, quy đầu làm môn hạ phái Hằng Sơn, tức là đồ tôn của lão sư thái và là đồ đệ của tiểu ni cô này".

Nghi Lâm ngừng lại một chút rồi hỏi:

- Sư phụ! Sư phụ thử nghĩ coi Lệnh Hồ đại ca nói vậy có buồn cười không? Ðệ tử thu họ làm đồ đệ thế nào được?

Cô nói tới đây, trên môi thoáng qua một nụ cười. Nguyên cô vẫn đầy vẻ âu sầu, bây giờ cô tủm tỉm cười càng tăng thêm vẻ đẹp.

Ðịnh Dật đáp:

- Bọn hán tử trên giang hồ, câu gì mà họ chẳng dám nói? Sao ngươi lại tưởng là thật? Ðây cũng là Lệnh Hồ Xung muốn chọc giận Ðiền Bá Quang.

Mụ nói tới đây ngẩng đầu lên, lim dim cặp mắt tự hỏi:

- Gã Lệnh Hồ Xung dùng kế gì mà thắng được Ðiền Bá Quang? Nếu gã tỷ võ thua thì nuốt lời thế nào cho trôi được? Mụ nghĩ tới đây tự biắt trí lực mình so với hạng vô lại lưu manh kia hãy còn kém xa nên chẳng buồn nghĩ nữa cho điên đầu. Mụ hỏi:

- Ðiền Bá Quang trả lời thế nào?

Nghi Lâm đáp:

- Ðiền Bá Quang thấy Lệnh Hồ đại ca nói ra vẻ ăn chắc không sợ hãi gì, thì hắn lộ vẻ ngần ngừ. Ðệ tử nhận thấy hắn ra chiều nao núng, dường như hắn tự nhủ: "Hay là Lệnh Hồ Xung ngồi sử kiếm quả nhiên có chỗ sở trường hơn người?". Lệnh Hồ đại ca lại nói khích: "Nếu Ðiền huynh quyết quy đầu vào làm môn hạ phái Hằng Sơn thì chúng ta tỷ đấu làm chi nữa?". Ðiền Bá Quang tức giận nói: "Lệnh Hồ huynh đừng nói nhăng! Ðược rồi chúng ta cứ như thế! Kẻ nào thua là phải bái tiểu ni cô đây làm sư phụ.

Ðệ tử nói: "Tiểu ni không thể thu nạp các vị làm đồ đệ được, vì công phu kém cỏi không xứng đáng. Hơn nữa sư phụ tiểu ni không chấp thuận... Ðồ đệ phái Hằng Sơn chỉ toàn là ni cô... khi nào lại...".

Lệnh Hồ đại ca xua tay ngắt lời: "Ta cùng Ðiền huynh đã thương lượng và quyết định rồi, sư muội không thu, chứ tác thủ thế nào được? Y quay lại nhìn Ðiền Bá Quang nói: "Ðiều thứ hai là người thua phải vung đao lên chặt một cái cho thành thái giám".

Sư phụ! Không hiểu y nói vung đao một cái để làm thái giám là nghĩa gì?

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau