TIẾU NGẠO GIANG HỒ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Tiếu ngạo giang hồ - Chương 11 - Chương 15

Chương 11: Hào kiệt ngang nhiên uống rượu

Hào kiệt ngang nhiên uống rượu

Thiếu nữ bán rượu uốn éo tiến vào trong quán cười nói:

- Tiểu nữ cũng biết phái Hoa Sơn và phái Thanh Thành vốn có tình giao hảo. Nhưng tiểu nữ nghe trong quý phái có một vị sư huynh họ Dư hay trêu cợt con gái nhà lương thiện để người ta thấy chuyện bất bình vì lòng nghĩa hiệp mà giết đi. Ðó là chuyện đáng mừng. Việc này chỉnh đốn lại phong thể cho quý phái tưởng là việc rất hay. Tiểu nữ tin rằng Dư quán chủ có biết ra cũng hoan hỉ vô cùng.

Ba vị về chùa Tùng Phong tất được quán chủ trọng thưởng... Vì thế mà tiểu nữ đặc biệt dự bị ba chung rượu Hạc đính hồng, Tỳ Sương, Thất khổng lưu huyết để mừng cho ba vị.

Tướng mạo cô tuy xấu xa song giọng nói cực kỳ thánh thót nghe rất lọt tai. Nhưng mỗi câu đều có mỉa mai giễu cợt, thành ra giọng nói tuy véo von mà bọn Phương Nhân Trí lại lấy làm khó

Giả Nhân Ðạt la lên:

- Phương... Phương sư ca! Dư sư đệ... vì thị mà phải chết...

Phương Nhân Trí lấy làm kỳ hỏi:

- Tại sao vậy?

Gã cũng biết Dư Nhân Ngạn nhân phẩm không được chính đính, nhưng là vì một cô gái mà phải chết thì cô đó chẳng đẹp như thiên tiên ít ra cũng phải có chút nhan sắc mới là đúng lý, quyết không phải cô gái trước mắt rỗ sì rỗ sứt, xấu như ma lem, ai trông vào thấy cũng phải phát ớn này. Giả Nhân Ðạt nói tiếp:

- Ðúng thế! Chính vì con nha đầu xấu xa này. Dư sư đệ thấy thị xấu như quỷ dạ xoa có nói đùa mấy câu rồi... thằng nhỏ lộn giống họ Lâm gây chuyện động thủ.

Phương Nhân Trí gật đầu nói:

- Té ra là thế!

Ðoạn gã ngắm nghía thiếu nữ từ trên xuống dưới rồi lại từ dưới lên trên thì thấy thân hình cô mảnh dẻ, dáng điệu rất xinh, chỉ đáng tiếc bộ mặt chẳng những rỗ sì rỗ sứt mà còn lệch lạc. Thật là một người xấu xa hiếm thấy ở nhân gian. Phương Nhân Trí lại gật đầu nói tiếp:

- Té ra là thế! Người ta vì cô nương mà ra dạ bất bằng rồi cô nương cũng vì người ta mà bất bằng hay sao?

Giả Nhân Ðạt đứng ngoài phạn điếm. Toàn thân gã ướt như chuột và nặng mùi khó ngửi. Người gã không ngớt lảo đảo tựa hồ con chó vừa bị rớt xuống nước lên đứng lúc lắc cái mình. Gã nói:

- Thằng tiểu súc sinh nhà họ Lâm có bộ mặt xinh đẹp như một ả đào hát, chắc con quỷ dạ xoa này trông gã vừa mắt rồi hùa theo gã. Phương sư ca! Vu sư đệ! Anh em không động thủ đi còn đợi đến bao giờ?

Thiếu nữ kia tay cầm lưỡi đao trủy thủ sắc vàng ngắm nghía hoài. Cô thấy trên lưỡi đao khắc năm chữ: "Bình nhi thập chu tuế" và bốn chữ lớn "Phúc thọ miên miên". Cô không khỏi tủm tỉm cười đưa mắt ngó Lâm Bình Chi nằm lăn dưới đất miệng lẩm bẩm:

- Té ra đây là lễ mừng sinh nhật lúc anh chàng đó đủ mười tuổi mà anh chàng đã vì mình mà dùng nó để giết người.

Thiếu nữ lại nhìn Phương Nhân Trí và Vu Nhân Hào nói:

- Thanh Thành cũng được kể vào danh môn chính phái trong võ lâm không ngờ lại cho ra những hạng lưu manh vô lại như hạng này.

Cô nói xong giơ lưỡi đao trủy thủ lên như muốn đâm vào Giả Nhân Ðạt.

Giả Nhân Ðạt như con chim phải tên, sợ cô cầm đao trủy thủ liệng vào mình vội né tránh sang bên hai bước, vẻ mặt cực kỳ kinh hãi.

Không ngờ thiếu nữ chỉ hư trương thanh thế rồi nói:

- Hạng này giết đi thì phải. Ðể gã sống chỉ tổ làm nhục cho môn hộ. Chẳng lẽ con người như gã mà cũng sư huynh, sư đệ với hai vị anh hùng hào kiệt được ư?

Hai gã họ Phương và họ Vu tuy ngầm ngầm tức giận thiếu nữ, nhưng cô nói mấy câu này đánh trúng vào tâm khảm chúng. Hai người vẫn tự phụ là anh hùng nghĩa hiệp, thật quả không xứng sư huynh, sư đệ với Giả Nhân Ðạt, nhưng gã lại đích xác là anh em đồng môn, nên không biết nói thế nào.

Thiếu nữ lại cười hỏi:

- Phải chăng hai vị không muốn có gã này là sư huynh, sư đệ với mình? Vậy thì hay lắm! Tiểu nữ giúp hai vị một tay giết gã lưu manh này đi.

Cô nói xong đứng thẳng người lên từ từ đi về phía Giả Nhân Ðạt.Giả Nhân Ðạt la hoảng:

- Trời ơi!... Ngươi... định làm gì đây?

Gã thấy Phương Nhân Trí và Vu Nhân Hào không có ra tay giúp đỡ, dường như thực tình muốn cho cô ả giết mình. Gã đành quay mình chạy trốn vào rừng trúc rồi không biết đi đâu.

Thiếu nữ cười khanh khách quay vào trong phạn điếm nói:

- Ðây là một sự đáng mừng nữa. Như vậy còn chưa đủ uống một chung rượu mừng hay sao?

Cô trỏ vào ba chung rượu đỏ như máu để trên bàn làm bộ ân cần mời mọc.

Phương Nhân Trí cùng Vu Nhân Hào đưa mắt nhìn nhau. Trong lòng hai gã đều ngần ngừ không quyết. Chẳng biết nên đối phó thế nào với cô gái quỷ quái này. Hai gã cùng cho là cô gái vẫn có ác ý, không còn nghi ngờ gì nữa. Nhưng phái Hoa Sơn lại là một kiếm phái đứng đầu Ngũ Nhạc trong võ lâm, cố nhiên người nhiều thế lớn. Phái này đủ lực lượng hùng hậu lại rộng bề giao kết, chơi thân với rất nhiều môn phái. Nếu gây sự với bọn họ là rắc rối cho mình.

Phương Nhân Trí trong lòng nghi hoặc tự hỏi:

- Cô gái này không hiểu có dụng gì? Cái chết của Dư sư đệ là do thị mà ra, e rằng thị không dúng tay vào cứu gã tiểu tử họ Lâm không được. Giả tỷ Dư sư đệ mà không chết thì bọn mình nhượng bộ thị một chút cũng chẳng sao. Người ta thường nói trai hào kiệt không tỷ đấu với bọn quần thoa. Dù có tiếng đồn ra ngoài phái Thanh Thành cũng không vì thế mà mất thể nhuệ khí. Khốn nỗi Dư sư đệ lại là con cưng của sư phụ. Mình đưa y đến Phúc Châu để y mất mạng nơi đất khách là một điều rất tội lỗi đối với sư phụ. Nếu mình không bắt được hung phạm đưa về thì còn mặt mũi nào đứng ở trong chùa Tùng Phong nữa?

Lâm Bình Chi nghĩ tới Hạc đính hồng cùng Tỳ sương đều là những vật rất độc trong thiên hạ. Nhất là Hạc đính hồng chỉ để vào môi cũng đủ chết liền. Những thứ rượu đỏ như máu kia dĩ nhiên độc vô cùng. Vậy thì uống làm sao được? Chàng đưa mắt nhìn quanh thấy Phương Nhân Trí cùng Vu Nhân Hào vẻ mặt bình tĩnh. Chàng vừa bị hai gã làm nhục, lửa giận bốc lên ngùn ngụt mà không nơi phát tiết. Bây giờ chàng trông thấy mặt hai gã thì không sao dẹp nổi cơn tức giận. Trong đầu óc chàng bỗng nảy ra một ý niệm:

- Nếu cô nương này không giải khai huyệt đạo cho mình, hai gã kia tất bắt mình lên núi Thanh Thành thì chẳng biết còn phải chịu bao nhiêu nỗi hành hạ thảm khốc nói không xiết được. Mình bị chúng hành hạ lăng nhục mà rồi sau cùng vẫn không khỏi cái chết. hai gã tự cho mình là anh hùng hào kiệt, coi ta không vào đâu, tưởng ta nhát gan sợ chết. Hừ Lâm mỗ chết thì chết, sợ cóc gì các ngươi. Nếu ta không uống ly rượu độc này thì cả vị cô nương kia cũng cho ta là kẻ nhát gan.

Nghĩ tới đây hào khí chàng nổi lên bồng bột. Khi người thiếu niên đã nổi cuồng tính thì chẳng kể gì đến hậu quả. Chàng liền bưng chung rượu lên uống một hơi.

Lâm Bình Chi uống một chung vào rồi, trong lòng đau khổ. Nhưng chàng vẫn tiếp tục uống đến chung thứ hai rồi chung thứ ba nữa. Chàng nói:

- Lâm mỗ thà được uống rượu độc của cô nương đây mà chết, còn hơn chết về tay bọn đê hèn tiểu nhân phái Thanh Thành các ngươi nhiều.

Chàng vừa dứt lời cảm thấy chất độc trong rượu đầy vị thơm tho. Chàng lấy làm lạ tự nhủ:

- Té ra mùi vị Hạc đính hồng cùng Tỳ sương cũng như mùi son phấn hương hoa.
Lâm Chấn Nam và Vương phu nhân thấy con không nhịn nổi lời nói khích, uống liền một hơi ba chung rượu độc vào bụng thì trong lòng đau xót vô cùng.

Phương Nhân Trí vẻ mặt bẽn lẽn. Còn Vu Nhân Hào ngấm ngầm bội phục chàng thiếu niên gan dạ. Gã lẩm bẩm:

- Thằng nhỏ này võ nghệ tầm thường nhưng lại là một hán tử có khí phách.

Thiếu nữ giơ ngón tay cái lên nói:

- Hay lắm! Lâm công tử gia học giả uyên thâm chẳng hổ là đệ tử Phước Oai tiêu cục.

Rồi cô quay sang hai gã Phương, Vu nói:

- Lâm công tử lỡ tay sát hại Dư đại hiệp bên quý phái. Hà hà! Dư đạn hiệp....

Cô nhắc lại hai lần Dư đại hiệp ra chiều mỉa mai. Cô nói tiếp:

- Bây giờ Vu đại hiệp trở về núi Thanh Thành có thể phúc trình lệnh tôn sư là thù lớn đã trả. Vậy mời hai vị lên đường.

Vu Nhân Hào đứng lên nói:

- Bọn tại hạ nể mặt cô nương coi việc này như là kết liễu rồi.

Phương Nhân Trí nghĩ bụng:

- Vụ này tất có điều chi ngoắt nghéo. Cô gái kia chẳng có lý nào lại cho thằng lỏi họ Lâm uống thuốc độc? Hay là thị sợ chùa Tùng Phong chúng ta chăng?

Sau gã xoay chuyển nghĩ hiểu ra mọi lẽ, liền cười ha hả nói:

- Cô nương nói vậy thì ra coi bọn tại hạ như đứa con nít lên ba. Ba chung này là máu heo máu chó gì đây, đâu phải rượu Hạc đính hồng, Tỳ sương, Thất khổng lưu huyết? Anh em tại hạ không ưa uống máu heo, máu chó mà thôi. Nếu phải là rượu độc thật thì anh em bản môn cũng có linh dược giải trừ. Ðừng nói ba chung mà là uống đến ba chục chung cũng chẳng hề chi. Cô nương coi thằng lỏi kia uống rượu độc rồi mà gã vẫn nhơn nhơn có việc gì đâu? Trong rượu chẳng có lấy chất độc chi hết. Cô nương tưởng lừa gạt bọn tại hạ, nhưng e rằng không phải chuyện dễ dàng.

Vu Nhân Hào đưa mắt ngó Lâm Bình Chi thấy mặt chàng trắng trẻo má ửng hồng chẳng có chi khác lạ. Gã liền tỉnh ngộ lẩm bẩm:

- Té ra đây không phải là rượu độc. Suýt nữa mình bị con nha đầu lừa gạt. Phương sư ca quả là thông minh cơ biến, không hổ với cái tên Phương Nhân Trí.

Thiếu nữ tủm tỉm cười hỏi lại:

- Giả tỷ là rượu độc thật thì đại hiệp uống đến ba chục chung cũng chẳng hề chi ư?

Phương Nhân Trí đáp:

- Bọn đệ tử phái Thanh Thành có sợ gì thuốc độc hay chất độc.

Vừa rồi Lâm Bình Chi ngang nhiên uống rượu độc tỏ ra hai gã khiếp đảm sợ chết, không khỏi tổn hại đến oai phong phái Thanh Thành. Vì thế mà Phương Nhân Trí mới nói cứng như vậy.

Thiếu nữ cầm bình trà trên bàn rót trà vào chung uống rượu rồi móc trong bọc ra một cái bình sứ nhỏ. Cô mở nút lấy một ít bột xanh biếc cho vào trong ba chung. Bột vừa chảy ra khỏi bình sứ liền bốc lên một mùi khét lẹt khó ngửi.

Lâm Bình Chi ngửi phải hắt hơi luôn mấy cái.

Bột hòa với nước trà, ba chung thanh trà lập tức biến thành màu lục đen thẫm nổi lên chất nhờn ngũ sắc tựa hồ nọc rắn, đầu rết, trông rất kỳ dị. Ðồng thời những mùi tanh tưởi từ trong chung bốc ra khiến người ta ngửi thấy phải buồn nôn.

Phương Nhân Trí và Vu Nhân Hào không nhịn được phải lùi lại hai bước.

Chương 12: Tìm song thân hào kiệt lên đường

Tìm song thân hào kiệt lên đường

Thiếu nữ tủm tỉm cười nói:

- Ba chung rượu này chất độc tương đối ghê gớm hơn một chút. Hai vị có uống hay không?

Phương Nhân Trí ngửi mùi rượu, nhìn sắc rượu biết ba chung nước xanh là này không phải là rượu chi hết, mà là chất cực độc hòa với nước.

Ðừng nói chuyện uống vào bụng mà chỉ ngửi mấy cái cũng đủ trúng độc mê mang rồi. Gã liền đáp:

- Bọn tại hạ tuy có thuốc giải độc, nhưng có gặp loại chất độc như rắn rết, hoặc chất độc mà bọn giặc cướp hạ cấp trong hắc đạo sử dụng thì mới lấy ra đối phó. Cô nương là đệ tử danh môn chính phái như Hoa Sơn thì khi nào bọn tại hạ dám mạo phạm?

Câu nói của gã có cho thiếu nữ hay rằng: Nếu uống rượu độc của cô tức là tự hạ mình. Thiếu nữ nói:

- Vị thiếu tiêu đầu họ Lâm đây vì tiểu nữ mà hạ sát "Dư đại hiệp" của quý phái để hai vị tìm y rửa hận, tiểu nữ chẳng thể thõng tay đứng nhìn không hỏi gì đến. Nhưng phái Thanh Thành và phái Hoa Sơn vốn có mối giao hảo cùng nhau thì không thể để hòa khí bị tổn thương vì tay bọn tiểu bối chúng ta. Chúng ta nên tìm biện pháp tốt đẹp cho cả hai bên. Tiểu nữ muốn yêu cầu hai vị lượng tình cho một chút được chăng?

Vẻ mặt hai gã Phương, Vu nhăn nhó rất khó coi. Phương Nhân Trí đáp:

- Nếu cô nương muốn tha tính mạng thằng lỏi này thì bọn tại hạ không có cách nào để phúc trình gia sư được.

Thiếu nữ nói:

- Bây giờ đành thế này vậy. Chúng ta mời Lâm thiếu tiêu đầu lại uống ba chung rượu này để cho y được chết toàn thi thể. Không đến nỗi đầu một nơi mình một nẻo. Như vậy hai vị vừa trả được thù mà tiểu nữ cũng gỡ được chút thể diện. Thế là lưỡng toàn kỳ mỹ.

Lâm Bình Chi lúc mới nghe thiếu nữ xin cho mình tưởng là cô yêu cầu hai gã đừng can thiệp vào nữa. Ngờ đâu nghe cô dứt lời thì chỉ là yêu cầu cho mình được uống thuốc độc mà chết. Chàng nghĩ ngay ba người họ vẫn giữ mối kết giao chẳng khi nào họ vì một người ngoài mà trở mặt động thủ. Chàng lẩm bẩm:

- Ta đường đường là nam tử hán thì khi nào lại để một cô gái van xin kẻ khác cho mình?

Chàng liền hiên ngang lên tiếng:

- Lâm mỗ tài nghệ kém người, hà tất phải nói lắm thêm.

Lâm Bình Chi giương mắt lên nhìn thì thấy tối đen như mực. Chân tay mình mảy đau đớn như dần. Trong lòng hồi hộp dị thường, chàng lẩm bẩm:

- Ta đã chết rồi, bây giờ thành quỷ chứ không phải người nữa. Ta hiện ở âm phủ không còn ở dương gian.

Hồi lâu chàng cố dãy giụa mấy cái, mở miệng được toan la lên thì đột nhiên thấy bùn lầy tràn vào.

Chàng cả kinh bụng bảo dạ:

- Quả nhiên mình đã bị chôn vùi trong phần mộ rồi.

Chàng chống hai tay từ trong đống bùn chui lên được. Chàng lồm cồm bò đi mở mắt ra nhìn thì vẫn thấy mình còn ở bên phạn điếm nhỏ bé.

Bốn bề một màu tối om, chàng biết là đang đêm khuya. Ở nơi sơn dã chàng chỉ thấy tiếng côn trùng rên rỉ, mà tuyệt không có tiếng người. Giữa lúc ấy một mảnh trăng từ trong đám mây đen ló ra. Ánh trăng ảm đạm chiếu bóng cây trúc lã ngọn trên mặt đất. Làn gió thổi cành lá rung rinh tưởng chừng như quỷ ma đang kiếm người mà cắn.

Lâm Bình Chi trống ngực đánh thình thình. Ðỉnh đầu vẫn đau như dao chém. Chàng bò đến bên một gốc cây, thò tay ra vịn vào cành để đứng thẳng người lên. Chàng thấy bên cạnh có một cái huyệt thì biết mình quả đã bị chôn xuống đất. Chàng tự hỏi:

- Rõ ràng ta uống rượu độc của cô gái kia rồi lại bị một cái đá vào đầu thật nặng, thế mà sao chưa chết? Dĩ nhiên cô gái xấu xa phái Hoa Sơn đã mai táng cho ta...

Chàng nghĩ tới tấm lòng chiếu cố của người thiếu nữ thì mối uất hận cũng giảm đi rất nhiều. Lâm Bình Chi loạng choạng quay về phạn điếm, bụng bảo dạ:

- Gia gia cùng má má đã bị hai tên ác nhân bắt đem đi, tất nhiên dữ nhiều lành ít. Ta phải rượt theo để cứu người mới được. Tuy ta không địch nổi chúng. Nhưng ta ngấm ngầm hạ thủ biết đâu chẳng có cơ hội thành công. Nếu không xong việc, gia gia cùng má má bị chết rồi thì ta còn sống một mình làm sao được?

Nghĩ tới chuyện cứu viện song thân, lòng chàng vừa nóng nảy lại vừa phấn khởi do đó mà tinh thần chấn động.

Chàng nghĩ bụng:

- Ta phải thay mặt đổi hình để hai tên ác nhân không nhận ra ta. Nếu không thế chúng vừa thấy mặt mình liền hạ sát ngay thì còn giải cứu thế nào được gia má?

Lâm Bình Chi để hết tâm vào chuyện cứu người, chàng quên hết nỗi đau khổ trên đầu, chỉ tính kế cải trang thế nào cho tiện.

Chàng liền lần xuống bếp, sờ mó trong bóng tối, tìm được hỏa đao, hỏa thạch. Chàng bật lửa lên thếp vào ngọn đèn dầu, len lén vào phòng chủ quán tưởng tìm lấy một bộ quần áo để mặc, ngờ đâu nhà này nghèo túng đến cùng cực, cả một bộ quần áo để thay đổi cũng không có. Trong phòng chỉ thấy ít quần áo vải to vá chằng vá chịt, nhưng lại là quần áo đàn bà.

Lâm Bình Chi trầm ngâm một lúc, rồi khêu đèn lên đi ra ngoài phạn điếm thì thấy thi thể vợ chồng chủ nhân nằm lăn dưới đất. Chàng nghĩ bụng:

- Âu là ta đành đổi lấy bộ quần áo người chết vậy.

Ðột nhiên một cơn gió lạnh thổi tới, đèn phụt tắt. Trong bóng tối om, chàng lại đứng bên xác chết, không khỏi ớn da gà. Chân chàng nhũn ra lảo đảo quay về nhà bếp lại thắp đàn lên rồi trở ra chỗ vừa rồi kéo xác chết đàn ông vào, cởi quần áo thây ma ra.

Giả tỷ là ngày thường mà Lâm Bình Chi trông thấy xác chết thế này thì chàng đã tránh xa. Nhưng lúc này vì nóng lòng cứu song thân thì dù việc khó đến đâu chàng cũng làm được.

Lâm Bình Chi cởi quần áo xác chết ra cầm tay bỗng ngửi thấy mùi xú uế xông lên nồng nặc. Chàng định bụng đem đi giặt rồi sẽ mặc vào mình. Nhưng chàng lại nghĩ:

- Ta thường nghe gia gia nói: "Cứu người như chữa lửa". Nếu còn đem quần áo này giặt cho sạch sẽ để mất thời giờ thì có khi vì thế mà lỡ việc không cứu được gia má, phải ôm mối hận ngàn thu. Sau này còn làm người thế nào được?

Chàng nghiến răng cởi bỏ quần áo trong mình ra mặc quần áo người chết vào. May ở chỗ bộ quần áo này đối với khổ người chàng không rộng hẹp là mấy.

Lâm Bình Chi mặc áo xác chết vào mình rồi, chàng lấy quần áo của chàng quấn qua loa vào xác chết cho khỏi lõa lồ thân thể. Ðoạn chàng liệng hai xác chết nam nữ xuống huyệt, rồi lấy hai tay vun đất lấp kín tử thi. Lâm Bình Chi mai táng tử thi rồi, bụng bảo dạ:
- Lưỡi dao trủy thủ của ta bị cô kia lấy đi mất. Bây giờ bên mình ta cần phải có một thứ binh khí mới được.

Lâm Bình Chi cầm đuốc đi soi tứ phía thì thấy ba con ngựa buộc gốc cây không biết đi đâu mất rồi, chỉ thấy thanh trường kiếm của phụ thân vẫn đeo và thanh kim đao của mẫu thân đều gãy làm hai đoạn vứt bỏ dưới đất. Chàng vừa bi phẫn lại vừa lo âu, lượm nửa thanh kiếm gãy của phụ thân gói vào trong mảnh vải rách cài vào sau lưng rồi đi ra cửa điếm.

Lâm Bình Chi nghe tiếng ếch kêu inh ỏi từ trong khe núi vọng lại. Ðột nhiên chàng cảm thấy nỗi thê lương tịch mịch rồi không nhịn được, chàng khóc rống lên. Chàng liệng bó đuốc ra, ánh đuốc vọt đi thành đường cánh cung trong bóng tối rồi véo một cái, bó đuốc rớt xuống rãnh nước bên đường tắt phụt. Bốn bề lại tối đen như mực. Chàng la thầm:

- Lâm Bình Chi hỡi Lâm Bình Chi! Nếu ngươi không cẩn thận hay không nhẫn nại để lọt vào tay bọc ác ôn phái Thanh Thành thì sẽ như bó đuốc rớt xuống nước tắt ngấm kia.

Chàng giơ tay áo lên lau mắt, tay áo vừa đưa tới trước mặt thì lập tức một mùi xú uế xông vào mũi khiến chàng phải buồn nôn. Lâm Bình Chi bật tiếng la:

- Một chút khí vị xú uế mà đã không chịu nổi thì làm nam tử hán, làm đại trượng phu thế nào được?

Ðoạn chàng cất bước ra đi.

Lâm Bình Chi đi được mấy bước, chợt thấy trên đỉnh đầu lại đau nhói lên. Chàng nghiến chặt hai hàm răng, tăng gia cước lực đi nhanh hơn. Chàng chạy loạn trên đỉnh núi chỗ cao chỗ thấp cũng chẳng hiểu có phải song thân đã đi về ngả này không. Lâm Bình Chi đi tới lúc trời sáng. ánh dương quang chiếu vào mặt chàng làm hoa cả mắt. Bỗng chàng run lên tự hỏi:

- Hai tên đạo tặc áp giải gia gia cùng má má lên núi Thanh Thành. Tỉnh Tứ Xuyên ở phía Tây tỉnh Phúc Kiến mà sao ta lại chạy về phía Ðông?

Chàng vội trở gót xoay lưng về phía mặt trời mọc,và chạy thật nhanh.

Lâm Bình Chi bụng bảo dạ:

- Gia má mình đi nửa ngày, mình lại đi trái đường mất nửa đêm, bây giờ hai bên cách nhau quá xa rồi. Mình cần mua một con ngựa để chạy thì tốt hơn, nhưng không hiểu mất độ bao nhiêu tiền?

Chàng sờ túi bất giác la lên một tiếng đau khổ. Nguyên lúc ra đi bao nhiêu tiền bạc châu báu đều bỏ vào trong cái túi da bên yên ngựa. Lâm Chấn Nam cùng Vương phu nhân đều có giắt tiền trong mình, nhưng chàng thì đến một lạng bạc cũng không có. Chàng đã nóng nảy bây giờ lại càng bồn chồn, dậm chân la lên:

- Bây giờ biết làm thế nào?... biết làm thế nào?

Chàng đứng ngìn người ra một lúc, nghĩ bụng:

- Dù sao việc cứu viện song thân là việc khẩn cấp, dù có phải chết đói cũng đành.

Ðoạn chàng co dò chạy thật nhanh xuống núi.

Lâm Bình Chi chạy đến giờ ngọ thì bụng đói meo. Bỗng thấy bên đường có mấy cây nhãn đầy trái xanh. Tuy nhãn chưa chín nhưng cũng có thể ăn cho đỡ đói.

Lâm Bình Chi chạy đến gốc cây thò tay ra toan bẻ nhãn, nhưng ngón tay vừa chạm vào trái cây, chàng lại nghĩ bụng:

- Ta là người họ Lâm ở Phước Oai tiêu cục xưa nay vẫn giữ trong trắng. Những cây nhãn này là vật có chủ. Ta không nói với chủ mà lấy ăn thì là quân trộm đạo. Nhà họ Lâm đã ba đời chuyên việc hộ vệ tài sản tánh mạng cho người ta, đối đầu với quân đạo tặc võ lâm. Sao mình bây giờ lại làm việc đạo tặc? Nếu bị người ta trông thấy thóa mạ ta là một tên tiểu tặc thì còn chi là danh dự của gia gia? Phước Oai tiêu cục dù bị kẻ khác đốt rụi cũng chẳng cần gì. Muốn chấn chỉnh lại cơ đồ cũ phỏng có khó gì? Nhưng con em nhà họ Lâm chỉ một lần làm quân đạo tặc thì cái chiêu bài Phước Oai tiêu cục muốn dựng lên cũng không được nữa.

Lâm Bình Chi từ thuở nhỏ cũng đã có gia đình giáo dục, chàng biết những tên đại đạo đều do tiểu tặc biến thành. Tiểu tặc bắt đầu bằng việc lấy cắp trái dưa, trái táo nhỏ mọn rồi từ nhỏ đến lớn, từ ít đến nhiều. Sau quen nết không trở lại được nữa, chẳng khác người chân cắm sâu xuống bùn không thể nhổ lên được nữa.

Lâm Bình Chi nghĩ tới đây, bất giác mình đổ mồ hôi lạnh ngắt, chàng quyết chí:

- Một ngày kia, gia gia cùng ta gây lại thanh thế Phước Oai tiêu cục. Bậc đại trượng phu phải giữ vững lập trường để làm người. Chẳng thà ăn xin quyết không làm đạo tặc.

Rồi chàng rảo bước tiến về phía trước không để ý nhìn những cây nhãn bên đường nữa.Lâm Bình Chi đi mấy dặm nữa thì đến một thôn trang nhỏ. Chàng tìm đến một nhà nông, thẹn thùng ấp úng xin thức ăn. Trong đời trước nay được nuôi dưỡng sung sướng, trà kề tay cơm kề miệng, có phải xin xỏ ai bao giờ.

Lâm Bình Chi nói được hai ba câu, mặt đã đỏ bừng.

Nhà nông này mụ vợ vừa gây gổ với chồng, bị chồng đánh cho một chập. Trong lòng mụ đang cơn tức bực. Mụ vừa mở miệng đã thóa mạ phủ đầu chàng bằng những lời chanh chua. Mụ còn giơ cán chổi lên mồm loa mép giải quát mắng:

- Thằng tiểu tặc kia! Cái điệu mi ấp úng, nấp nánh thế này tất không phải là người lương thiện. Lão nương mất một con gà mái, nhất định là mi bắt trộm về ăn thịt rồi. Bây giờ mi còn muốn đến cắp gà trộm chó nữa chăng? Lão nương có cơm gạo cũng chẳng thàm bố thí cho những quân hạ cấp như mi. Mi ăn cắp gà để lão trời giáng nổi hung đánh lão nương một trận thâm tím cả mình mìy.

Mụ nông phụ cứ thóa mạ một câu thì Lâm Bình Chi lại lui một bước. Mụ thóa mạ mỗi lúc một cao hứng và giơ cán chổi lên nhằm đập vào mặt chàng.

Lâm Bình Chi cả giận nghiêng mình né tránh. Chàng giơ chưởng lên muốn đánh lại mụ. Nhưng trong lòng lại nghĩ thầm:

- Mình đến xin ăn không được mà lại đánh ẩu một người đàn bà ngu xuẩn quê mùa, há chẳng là một chuyện buồn cười?

Nghĩ vậy chàng liền thu chưởng về. Nhưng chàng dùng sức quá mạnh, thu chưởng về không phải chuyện dễ. Trên đầu chàng bị thương còn đau lắm, người chàng xoay xở không được linh diệu. Chân trái bước loạng choạng, dẫm phải đống phân trâu trượt đi một cái, ngã ngửa người ra.

Mu nông phụ liền quất chổi vào mặt chàng vừa cười ha hả vừa mắng nhiếc:

- Thằng giặc non thối tha này đi đứng không vững. Bản lãnh như vậy mà mi toan đánh lại lão nương ư?

Mụ lại đập một nhát chổi vào đầu chàng, rồi nhổ nước miếng lên người chàng nữa. Ðoạn mụ trở gót quay vào.

Lâm Bình Chi bị một phen nhục nhã. Chàng vừa phẫn hận trong lòng mà toàn thân lại đau đớn khôn tả.

Ta nên nhớ chàng bị Phương Nhân Trí đá mạnh một cước vào huyệt "Bách hội" trên đầu chàng mà chàng không chết đã là may lắm. Sau chàng lại bị gạch đá cùng đất cát đà lên người chàng ở dưới huyệt hàng nửa ngày trời, phần chết nhiều hơn phần sống. Vì chàng nóng lòng cứu song thân mà chống chọi được.

Lúc này chàng ngã lăn ra không dậy được nữa. Chàng chống hai tay xuống đất toan đứng dậy, nhưng mấy lần lóp ngóp đứng lên lại ngã khụy xuống. Phân trâu dính bê bết vào cả mặt mũi chân tay chàng.

Giữa lúc chàng đang cực kỳ hoang mang thì mụ nông phụ kia từ trong nhà đi ra. Trong tay mụ cầm bốn bắp lúa ngô đã luộc chín nhét vào tay chàng vừa cười vừa mắng:

- Gã tiểu quỷ kia! Ăn cái này đi! Trời sinh ra mi có bộ mặt xinh đẹp, so với cô dâu mới nhà người ta còn dễ coi hơn mà lại không học lấy điều hay để mà làm ăn, lại lười thúi thây, thúi xác, ăn dơ làm biếng.

Lâm Bình Chi cả giận toan liệng mấy bắp ngô đi.

Mụ nông phụ cười nói:

- Giỏi lắm! Mi liệng đi! liệng đi! Mi có giỏi không sợ chết đói thì liệng đồ ngọc thực đi. Thực là quân tiểu tặc đáng chết rã họng.

Lâm Bình Chi bụng bảo dạ:

- Nếu không nhịn được điều nhỏ mọn thì hư đến việc lớn. Ta chỉ cần cứu được gia gia và má má, chấn hưng lại Phước Oai tiêu cục. Bây giờ chịu để mụ đàn bà thôn quê này sỉ nhục một phen cũng chẳng hại gì.

Chàng nghĩ vậy liền nói:

- Ða tạ nữ chủ nhân.

Rồi há miệng ngoặm bếp ngô ăn. Mụ nông phu cười nói:

- Ta đã biết là mi chẳng dám liệng đi.

Ðoạn mụ trở gót bỏ đi, miệng vẫn còn lẩm bẩm:

- Thẳng tiểu quỷ này đói quá rồi. Con gà mái mà ta mất trộm xem chừng không phải gã ăn cắp. Bữa nay nhà mình xúi quẩy có gã đến đây để mình dồn một chập cho hả bớt cơn tức giận cũng là hay.

Lâm Bình Chi gặm hết một bắp ngô không còn một hột, trong lòng đỡ đói, tinh thần phấn khởi. Chàng gắng gượng đứng lên tiếp tục đi về phía Tây.

Dọc đường đi tới đâu xin ăn tới đó. Khi gặp nơi sơn dã thì chàng hái trái cây rừng ăn cho đỡ đói. May ở chỗ năm nay tỉnh Phúc Kiến được mùa, ngũ cốc phong đãng. Dân gian lưng thực có phần dư dùng. Lâm Bình Chi tuy đã bôi mặt lem luốc, nhưng chàng ăn nói văn nhã, gây được cảm tình với mọi người, việc xin ăn của chàng cũng chẳng khó khăn gì. Dọc đường chàng dò hỏi tin tức song thân mà chẳng được âm hao chi hết. Chàng đi tám chín ngày thì đến địa phận tỉnh Giang Tây.

Chàng hỏi rõ đường lối đến thẳng Nam Xương vì chàng nghĩ rằng Nam Xương cũng có phân cục của Phước Oai tiêu cục, may ra có tin tức gì chăng. Nếu không cũng lấy được ít tiền lộ phí và một con tuấn mã để đi cho lẹ. Ngờ đâu vào thành Nam Xương, Lâm Bình Chi hỏi tới Phước Oai tiêu cục thì có người đi đường hỏi lại:

- Phước Oai tiêu cục ư? Ngươi hỏi làm chi? Tiêu cục đã bị thiêu rụi, làm liên lụy đến cả mười mấy nhà lân cận bị cháy sạch sành sanh.

Lâm Bình Chi lo thầm cho số phận đau khổ. Chàng tới tiêu cục thì quả nhiên chỉ còn gạch trơ đỏ, cột cháy đen sì, ngói vỡ khắp nơi. Chàng hỏi một đứa nhỏ gần đó những nhà này bị thiêu ngày nào thì gã cho biết là đang đêm sáu bữa trước đây phát hỏa. Gã tiểu đồng còn nói thêm:

- Trong tiêu cục có mười mấy người chết cháy, mùi hôi thối nồng nặc.

Lâm Bình Chi tính ngày, chàng đoán chắc bọn Phương Nhân Trí đi ngựa đến đây trước rồi phóng hỏa đốt tiêu cục. Chàng đứng ngìn ra hồi lâu rồi tự nhủ:

- Mối thù này không trả thì còn làm người thế nào được?

Lúc đi đường chàng đã hỏi một người phu xe cho biết đường lối Tứ Xuyên. Ở Giang Tây muốn đi đường thủy thì xuống thuyền ngược dòng sông Trường Giang qua Hồ Nam, Hồ Bắc vượt qua dãy Tam Giáp là đến Tứ Xuyên. Nếu đi đường bộ thì trước hết đến Hồ Nam, vượt qua biên giới Xuyên Tương rồi đến Xuyên Tây. Ðường này đi lại khó khăn, thường thường mấy chục dặm không có nhà ở.

Chương 13: Cuộc do thám phân cục Trường Sa

Cuộc do thám phân cục Trường Sa

Ði thuyền thì không có tiền trả ngồi ở đằng lái rất khó cho chuyện dò hỏi tông tích song thân, Lâm Bình Chi ở Nam Xương không dám chần chờ lập tức lên đường đi về phía tây.

Một hôm chàng đến Trường Sa, tỉnh thành tỉnh Hồ Nam. Chàng chắc phân cục Trường Sa cũng bị người phái Thanh Thành thiêu hủy rồi. Hồi này khí trời ấm áp Lâm Bình Chi thấy ba người khất cái ngồi trên thềm đá trước cửa một tòa cổ miếu bên đường. Họ đang cởi trần ngồi trước bóng mặt trời, cởi áo rách ra bắt rận. Họ bắt được con nào lại bỏ vào miệng nhấm nghe đến "tách" một tiếng.

Lâm Bình Chi tiến lại gần cười hỏi:

- Ba vị đại ca! Tiểu đệ muốn hỏi thăm ba vị một điều: Phước Oai tiêu cục ở đây bị cháy vào ngày nào?

Ba người khất cái nghe chàng nói khìu âm tỉnh Phúc Kiến không được rõ ràng, liền trợn mắt lên hỏi lại:

- Ngươi hỏi cái gì?

Lâm Bình Chi nhắc lại câu hỏi một lượt. Gã khất cái đứng tuổi mắng:

- Ngươi nói nhăng gì thế? Nếu các cha trong tiêu cục mà nghe thấy thì nhừ đòn.

Lâm Bình Chi nghe nói bất giác cả mừng vội hỏi:

- Dạ dạ! Không hiểu tiêu cục đó ở đường nào?

Gã khất cái trung niên trỏ về phía bức tường cao cách đó mấy chục trượng đáp:

- Không Phước Oai tiêu cục thì cái gì kia? Ngươi muốn xin cơm thì đi theo bọn ta. Còn định đến tiêu cục với chủ gì thì người ta đá đít cho đó.

Lâm Bình Chi thấy tiêu cục không việc gì chàng không cần ăn nói giữ gìn với bọn khất cái nữa, chỉ hứ một tiếng rồi rảo bước đi về phía tiêu cục.

Lâm Bình Chi đi tới nơi chàng thấy phân cục Hồ Nam tuy không oai phong bằng tổng cục ở Phúc Châu nhưng cũng cổng sơn đỏ chói. Hai bên có đặt hai con sư tử đá, coi rất oai hùng. Lâm Bình Chi ngó vào phía trong cổng không thấy có người thì trong bụng ngần ngừ nghĩ thầm:

- Mình ăn mặc lam lũ thế này há chẳng khiến cho bọn tiêu đầu coi thường?

Chàng chợt ngoảnh đầu nhìn lên thì thấy tấm biển đề "Phước Oai tiêu cục" bằng chữ vàng lại treo ngược chữ "cục" lên trên, chữ "phước" xuống dưới. Chàng rất lấy làm kỳ tự hỏi:

- Sao bọn tiêu đầu phân cục lại sơ tâm đến thế? Cả cái chiêu bài cũng treo lộn ngược?

Chàng quay ra nhìn cây cờ, bất giác sợ lạnh gáy. Trên mé tả đầu cờ treo một đội giày rách, còn mủ hữu lại treo cái quần đàn bà rách bươm tung bay trước gió.

Lâm Bình Chi còn đang kinh ngạc, bỗng nghe có tiếng bước chân. Trong cục một người chạy ra quát hỏi:

- Thằng nhãi kia đến đây ngấp ngó, định ăn cắp đồ vật phải không?

Lâm Bình Chi nghe khẩu âm gã này tương tự như người cùng bọn với Dư Nhân Ngạn, Giả Nhân Ðạt người ở đất Tứ Xuyên.

Chàng không quay đầu nhìn gã, lập tức bỏ đi. Ðột nhiên chàng nghe phía sau có tiếng gió vang động rồi mông đít đau nhói lên. Chàng đã bị người đá một cước.

Lâm Bình Chi cả giận quay lại toan đánh nhau, nhưng rồi nghĩ lại:

- Tiêu cục ở đây đã bị chiếm cứ rồi. Mình muốn dò hỏi tin gia gia cùng má má mà sao không dằn lòng nhẫn nại?

Chàng liền giả vờ là người thường không biết chút võ công nào. lóp ngóp hồi lâu không ngồi dậy được. May ở chỗ người này không phải hạng người bản lĩnh cao cường, nên chàng không bị lộ tẩy. Gã cả cười ha hả rồi mắng luôn mấy tiếng:

- Quân chó chết! Phường tiểu yêu!

Lâm Bình Chi từ từ gắng gượng đứng lên loạng choạng bước đi vào trong ngõ hẻm để xin bát cơm nguội ăn. Chàng nghĩ thầm:

- Kẻ thù ở gần bên, mình phải cẩn thận lắm mới được. Chàng liền tìm một cục than bôi mặt cho nhọ nhem rồi nằm co ro giả vờ ngủ ở góc tường.

Chàng giả vờ cho đến tối, nai nịt gọn lại, lấy nửa thanh kiếm gãy ra cài vào sau lưng rồi quanh ra phía cửa sau tiêu cục lắng tai nghe. Phía trong tường không thấy động tĩnh gì, chàng liền nhảy vọt lên đầu tường. Mé trong là một vườn trồng cây ăn trái, chàng liền nhẹ nhàng lần tường mà đi dò dẫm từng bước một.

Nguyên phân cục Trường Sa là một phân cục khá lớn. Trong phân cục này từ trên xuống dưới có tới sáu bảy chục người nhưng hiện giờ bốn bề chỉ thấy tối mò, đã không đèn lửa lại không tiếng người.

Lâm Bình Chi trống ngực đánh thình thình, lần mò tường vách mà đi, chỉ sợ chân dẫm phải cành mục hay gạch vỡ để phát ra tiếng động. Chàng đi qua hai tòa viện thì thấy trong sương phòng mé Ðông có ánh đèn le lói lọt ra ngoài cửa sổ. Chàng tiến lại mấy bước nữa, chợt nghe thấy tiếng người nói chuyện. Lâm Bình Chi đánh bạo khom lưng đi tới dưới cửa sổ. Chàng nín hơi rồi co người dần lại cho thấp xuống, ngồi tựa vào tường. Lâm Bình Chi vừa ngồi xuống đất, liền nghe một người nói:

- Giả tỷ chúng mình cho một mớ lửa đốt cháy cái tiêu cục con khỉ này đi thì khỏi phải ở lại đây để nhìn nó cho gai mắt.

Người khác nói:

- Không được! Lần này chúng mình không nên đốt nữa. Mớ lửa đốt tiêu cục Nam Xương đã làm liên lụy đến những phòng ốc nhà láng giềng cháy mất mấy chục gian. Như vậy há chẳng tổn thương đến điều nghĩa hiệp của phái Thanh Thành chúng ta?

Lâm Bình Chi bụng bảo dạ:

- Quả nhiên phái Thanh Thành đã làm nên việc đê hèn mà chúng còn trâng tráo tự nhiên lấy tiếng nghĩa hiệp thì thật là quân mặt dầy.

Bỗng nghe người nói trước lại lên tiếng hỏi:

- Lần này chúng mình không đốt thì cứ để nó nguyên vẹn thế này hay sao?

Người kia cười nói:

- Cát sư đệ tính nóng như mớ lửa cỏ giành mà thôi. Bây giờ chúng ta đã treo ngược tấm chiêu bài cái tiêu cục chó má này rồi, lại trương lên cây cờ của chúng một chiếc quần đàn bà. Thế là thanh danh Phước Oai tiêu cục trên chốn giang hồ đã bị hủy diệt rồi. Cái quần đàn bà kia treo càng lâu càng tốt hà tất phải đốt tiêu cục làm chi?

Gã họ Cát cười nói:

- Thân sư ca nói đúng lắm! Hà hà! Một cái quần này treo lên là đủ làm cho Phước Oai tiêu cục xúi quẩy vĩnh viễn. Ba trăm năm nữa chưa chắc họ đã ngóc đầu lên được.

Hai gã nổi lên một tràng cười rộ rồi gã họ Cát lại nói:

- Sáng mai chúng ta đến Hành Sơn để chào mừng Lưu Chính Phong cũng nên có lễ vật gì mới phải chứ? Mình được tin một cách đột ngột, không kịp về bẩm báo sư phụ. Nếu đưa lễ vật nhỏ quá thì phái Thanh Thành chúng ta mất cả thể diện.

Gã họ Thân cười đáp:

- Phần lễ vật này chúng ta đã chuẩn bị rồi. Cát sư đệ cứ yên tâm, ta bảo đảm không làm mất mặt phái Thanh Thành đâu. Chuyến này Lưu Chính Phong ăn mừng việc rửa tay gác kiếm, lễ vật của chúng ta lớn nhất cũng chưa biết chừng.

Gã họ Cát hớn hở vui mừng hỏi:

- Lễ vật chi vậy? Sao tiểu đệ không thấy gì hết? Thân sư ca là bậc túc trí đa mưu thật chẳng kém gì Trí Ða Tinh. Phương sư huynh chưa chắc đã ăn đứt được Thân sư ca.

Gã họ Thân cười lên mấy tiếng ra chiều đắc ý nói:

- Ðây là chúng ta "mượn hoa lễ Phật" chứ không phải dốc hầu bao của mình ra. Ngươi hãy coi thử xem phần lễ vật này liệu có đủ vẻ vang chăng?

Bỗng nghe trong phòng có tiếng lách cách dường như tiếng mở bọc gì đó.
Gã họ Cát "ồ" lên một tiếng rồi la hoảng:

- Trời ơi! Thân sư ca thần thông quảng đại lấy đâu ra được cái gì nặng nề thế này?

Lâm Bình Chi muốn ghé mắt dòm qua cửa sổ xem là lễ vật gì. Nhưng chàng lại sợ nhô đầu lên có bóng đen in vào cửa sổ để địch nhân phát giác ra hành tung của mình thì nguy hiểm vô cùng. Chàng đành cố gắng kìm hãm tính tò mò.

Bỗng nghe gã họ Thân cười nói:

- Chúng mình đã chiếm cứ Phước Oai tiêu cục này, chẳng lẽ lại uổng công không được gì hay sao? Ðây là một đôi ngựa bằng ngọc và một đôi chim sẻ biếc. Ta định đưa về chùa để hiếu kính sư phụ, nhưng hiện giờ có việc thì đành để làm lễ mừng lão Lưu Chính Phong vậy.

Lâm Bình Chi lại nổi lên mối căm hận, chàng lẩm bẩm:

- Té ra hắn đã cướp đoạt đồ trân quý trong tiêu cục nhà mình để làm lễ vật biếu người khác đặng gây mối thân thiện. Như thế phỏng có khác gì những hành vi của bọn đạo tặc trên chốn giang hồ? Những báu vật tại phân cục Trường Sa dĩ nhiên là của người đưa đến cho mình bảo tiêu. Ðôi ngựa ngọc cùng đôi chim sẻ màu biếc này nhất định giá trị không phải tầm thường. Nếu mình không lấy về được thì dĩ nhiên gia gia phải bồi thường cho sư chủ.

Bỗng nghe gã họ Cát nói:

- Thân sư ca! Dường như Lưu Chính Phong đối với sư phụ mình chưa có mối giao tình quan trọng là mấy. Tiểu đệ tưởng chỉ đưa tặng một thứ là đủ lắm rồi. Còn thì đem về dâng sư phụ hay hơn.

Gã họ Thân cười nói:

- Cái đó sư đệ chỉ biết một điều chứ không biết hai. Chuyến này Lưu Chính Phong ăn mừng rửa tay gác kiếm, các môn phái đều cho người đến mừng. Phần lễ vật này của chúng ta cốt để gây thân tình với Lưu Chính Phong, đồng thời để nổi danh cho phái Thanh Thành, các môn phái cũng nhìn bản phái bằng con mắt đặc biệt.

Gã họ Cát nói:

- Phải rồi! Sư ca nghĩ thế là rất chu đáo. Nhưng tiểu đệ vẫn thắc mắc: chúng mình về chùa với hai bàn tay trắng thì dù sư phụ không quở trách, nhưng chúng ta... chúng ta...

Gã họ Thân tươi cười ngắt lời:

- Nhãn giới sư phụ chúng ta rất cao xa. Nhưng cái đồ chơi này lão gia có coi vào đâu. Có điều trước mặt tiểu sư nương chúng ta cần phải có đồ hiếu kính. Nhưng Cát sư đệ bất tất phải quan tâm. Cả lễ vật đối với tiểu sư nương ta cũng chuìn bị đủ rồi. Những cái đó ta lấy danh nghĩa của cả hai người mà kính biếu chứ ta không đoạt lấy thể diện cho mình ta đâu.

Gã họ Cát cả mừng nói:

- Ða tạ sư ca! Ða tạ sư ca!

Gã họ Thân cười nói:

- Cái đó có chi mà phải tạ ơn? Tiêu cục này cả hai người chúng ta hợp lực mới hạ được. Ðã cùng nhau hiệp lực, thì dĩ nhiên công trạng đều nhau.

Hai gã bật lên tràng cười khoái trá.

Bỗng nghe gã họ Thân lại nói:

- Cát sư đệ! Chỗ này có bốn gói. Một gói để hiếu kính các vị sư thúc, một gói để tặng cho các vị sư huynh, sư đệ, một gói là phần ngươi và một gói để cho ta. Vậy ngươi chọn lấy một gói trước đi.

Gã họ Cát hỏi:

- Những gói gì vậy?

Lát sau đột nhiên có tiếng la:

- Úi chà! Toàn là vàng bạc châu báu. Chuyến này chúng ta thật là đại phát tài! Phước Oai tiêu cục con khỉ này mấy chục năm nay quả nhiên thu lợi không phải ít. Sư ca! sư ca kiếm được ở đâu ra thế? Tiểu đệ xục tìm hết trong ngoài đến mấy chục lượt, móc cả đầu hè xó ngách, chẳng thiếu một nơi mà chỉ tìm được hơn trăm lạng bạc vụn. Sư ca lầm lỳ như không mà móc được tổ mẹ chúng nó ở đâu ra thế?

Gã họ Thân vô cùng đắc cười đắc ý nói:

- Bạc vàng châu báu trong tiêu cục khi nào chúng lại bạ đâu để đó? hoặc cất giấu những nơi thông thường? Mấy bữa nay ta cứ lạnh lùng coi ngươi xục xạo, thấy ngươi mở từng tờ giấy, lật cả cầu tiêu, bổ rương, khoét vách chẳng sót chỗ nào....

Gã họ Cát nói:

- Tiểu đệ bội phục, bội phục! Thân sư ca! Sư ca thấy nó ở đâu?

Gã họ Thân đáp:- Cát sư đệ! Chúng ta đã là những người bôn tìu giang hồ thì dĩ nhiên võ công là rất cần nhưng còn điều không kém quan trọng là tai mắt phải cho linh mẫn, nếu không tất bị thất bại. Ngươi nghĩ coi xem trong tiêu cục này chỗ nào không hợp đạo lý?

Họ Cát đáp:

- Không hợp đạo lý ư? Tiểu đệ coi tiêu cục con khỉ này có nhiều chỗ không hợp đạo lý. Tỉ như võ công con mẹ nó rất tầm thường mà lại nêu cao lá cờ thêu con sư lớn oai phong lẫm liệt.

Gã họ Thân cười nói:

- Con sư tử lớn đã được thay thế bằng cái quần rách tướp, thế là hợp đạo lý rồi. Ngươi hãy nghĩ nữa đi xem trong tiêu cục còn chỗ nào ly kỳ cổ quái không?

Gã họ Cát vỗ đùi đánh đét một cái, đáp:

- Những con "lừa" ở Hồ Nam này làm lắm sự thuộc về tà môn. Ca ca thử nghĩ mà coi: tên tiêu đầu họ Trương đã đứng chủ một phân cục, vậy mà hắn đặt cỗ quan tài ngay gian nhà cạnh phòng ngủ, há chẳng xui cho đời sống của hắn ư? Ha ha?

Gã họ Thân nói:

- Ðúng đó! Chuyện này thật không hợp đạo lý. Nhưng thiệt ra cái gì mới coi không hợp đạo lý thì bên trong tất nhiên có cái hợp đạo lý của nó. Chúng ta phải tổn thương cân não để nghĩ cho ra đạo lý xem sao.

Gã họ Cát đáp:

- Tiểu đệ chẳng hơi đâu mà nghĩ những chuyện nhảm đó được. Hắn muốn đặt quan tài bên kia phòng ngủ hay là hắn để cầu tiêu cũng mặc, ai mất công mà nghĩ tới?

Gã họ Thân cười nói:

- Cát sư đệ! Ngươi cần nghĩ cho điên đầu mới ra được. Tại sao y lại đặt cỗ quan tài trong phòng giáp vách? Chẳng lẽ trong quan tài đó đựng người chết của vợ con nhà hắn ư? Ta chắc là không đúng. Phải chăng hắn đã cất giấu những vật trọng yếu để dễ bề che mắt mọi người?

Gã họ Cát "ồ" một tiếng rồi nhảy lên la lớn:

- Phải rồi! phải rồi! Chúng ta thử bổ quan tài ra coi. Không chừng...

Gã họ Thân cười khánh khách mấy tiếng ngắt lời:

- Chính thế! Nên mở ra mà coi nhưng không cần đập phá. Chỉ tìm mấu một đầu đẩy lên rồi lại ấn xuống là tự nhiên nắp quan tài bật ra liền. Không chừng trong quan tài còn mấy chiếc hộp sắt...

Gã họ Cát lại vỗ đùi cười nói:

- Thân sư ca! sư ca quả là ghê gớm. Vàng bạc châu báu này có phải chúng xắp vào trong rương dấu trong quan tài không? Tuyệt diệu, thật là tuyệt diệu. Cái tiêu cục con khỉ này chạy hàng đã lâu, đem tiền bạc châu báu dấu vào trong quan tài. Trong tiêu cục, những tên cao thủ chẳng qua là những tên đạo tặc, không hiểu chúng đoạt ở đâu được? Thân sư ca! tiểu đệ lấy nước để chúng ta rửa chân rồi đi ngủ thôi.

Gã nói xong ngáp dài một cái rồi đẩy cửa đi ra.

Lâm Bình Chi co người lại ngồi dưới cửa sổ không dám nhúc nhích. Chàng liếc mắt nhìn thì thấy gã họ Cát là một hán tử thấp lùn mà béo chùn béo chụt. Chàng chắc chính gã đã đá mình một cước vào mông đít lúc ban ngày.

Sau một lúc, gã họ Cát bưng chậu nước nóng vào nói:

- Thân sư ca! Chuyến này sư phụ phái bọn anh em ta đi cả thảy mười sáu người. Xem chừng chỉ hai chúng ta là lấy được nhiều hơn. Nhờ hồng phúc của sư ca mà tiểu đệ cũng được chút vẻ vang. Lão Cáp cùng Mạnh sư đệ đi đánh phân cục Quảng Châu, Quảng sư ca đánh phân cục Hàng Châu, chắc bọn họ cũng chỉ biết xục tìm loạn xạ dù gặp quan tài, họ cũng chả hiểu bên trong cất giấu vàng bạc châu báu.

Gã họ Thân cười nói:

- Phương sư ca cùng Vu sư đệ đánh phá Phước Oai tiêu cục chắc còn được nhiều hơn chúng ta. Có điều để cậu con bảo bối của tiểu sư nương bị uổng mạng ở Phúc Châu, may ra sư phụ còn có thể lấy công trừ tội cho, nhưng tiểu sư nương thì nhất quyết chẳng chịu dung tha họ đâu.

Gã họ Cát nói:

- Khi sư phụ phân phối chúng ta xuống núi, lão gia nói là tại Phước Oai tiêu cục nhà họ Lâm đã ba đời làm nghề bảo tiêu, người nhiều thế lớn. Nhà họ Lâm còn có 72 đường "Tịch Tà kiếm phổ" gia truyền, 108 chiêu thức "Phiên thiên chưởng" và 18 mũi "Ngân vũ tiến" không phải tầm thường. Người còn dặn chúng ta phải đánh vào lúc họ không kịp phòng bị mới nắm chắc phần thắng. Ngờ đâu võ nghệ nhà họ Lâm chỉ có hư danh. Phương sư ca vừa ra tay đã bắt được hết. Cả vợ chồng Lâm Chấn Nam cũng bị tóm cổ. Té ra chuyến này sư phụ nhận xét cũng lầm.

Lâm Bình Chi đứng ngoài cửa sổ, mồ hôi trán nhỏ giọt, chàng lẩm bẩm:

- Những tên này nói vậy thì ra phái Thanh Thành cố ý đến đánh cướp tiêu cục nhà mình, chứ không phải vì chuyện mình giết thằng lỏi họ Dư mà gây nên tai họa. Chúng đã sắp mưu sâu, kế độc, phân phối bọn đệ tử đánh hết cả tổng cục và phân cục. Như vậy dù mình chẳng giết tên ác đồ họ Dư thì bọn chúng cũng đến tiêu cục nhà mình để hạ thủ. Có điều mình chưa hiểu tiêu cục nhà mình đã đắc tội với chúng ở chỗ nào mà chúng lại hạ độc thủ như vậy?

Chàng nghĩ tới đây có bớt được đôi chút hối hận, nhưng lửa giận trong lòng lại càng bốc lên cao. Nếu chàng không tự biết võ công mình kém đối phương thì chàng đã phá cửa nhảy vào để đâm chết hai tên mọi rợ. Bỗng chàng nghe tiếng nước rào rạt thì biết là hai gã đang rửa chân.

Lâm Bình Chi lại nghe gã họ Thân nói:

- Chẳng phải sư phụ nhận lầm đâu. Lão gia nghĩ rằng ngày trước oai danh Phước Oai tiêu cục tiêu cục lừng lẫy cả năm tỉnh miền duyên hải thì chắc họ có bản lãnh thực sự, có lẽ con cháu đời sau họ kém cỏi nên không học được đến nơi đến chốn tuyệt nghệ của tổ tông. "Tịch Tà kiếm phổ" cùng "Phiên thiên chưởng" đều là những môn nổi tiếng võ lâm, không thể trông vào sự bịp bợm mà thành danh được.

Lâm Bình Chi lại nghe gã nói đến con cháu đời sau kém cỏi không học được tuyệt nghệ của tổ tông bất giác thẹn đỏ mặt lên ở trong bóng tối. Chàng lại nghe gã họ Thân nói tiếp:

- Lúc chúng ta hạ sơn, sư phụ đã chiết giải cho chúng ta coi "Tịch Tà kiếm pháp" và "Phiên thiên chưởng". Tuy vỏn vẹn trong 10 ngày trời khó lòng học được chu toàn, nhưng ta xem về tiềm lực về kiếm pháp chưởng pháp này không phải tầm thường. Có điều mình không phát huy được uy lực mà thôi. Cát sư đệ! Ngươi có lĩnh hội được nhiều không?

Gã họ Cát cười đáp:

- Sư phụ đã nói: Cả Lâm Chấn Nam cũng chưa lĩnh hội được yếu quyết về kiếm pháp cùng chưởng pháp đó, nên tiểu đệ nản lòng không dụng tâm nữa. À này! Thân sư ca! Bọn Phương sư ca bắt được vợ chồng Lâm Chấn Nam sao không giải về chùa ngay mà họ còn đến núi Hành Sơn làm chi?

Gã họ Thân cười đáp:

- Lưu Chính Phong mở tiệc rửa tay gác kiếm, các môn phái đều sai người đến mừng. Phương sư ca cùng Vu sư đệ đã bắt được tổng tiêu đầu Phước Oai tiêu cục là một nhân vật nổi tiếng giang hồ thì thế nào họ chẳng đến đó để khoa trương một phen.

Gã họ Cát nói:

- Hai vị Phương, Vu chẳng nói làm chi, nhưng thằng lỏi Giả Nhân Ðạt ăn nói lăng nhăng, mà để gã "lộ tẩy" trước mặt người ta thì khó coi đấy.

Nghe giọng gã nói ra chiều rất đỗi hoang mang. Gã họ Thân thấy thế liền cười nói:

- Khó coi thì cũng phải coi. Ai bảo để gã làm huynh đệ đồng môn với chúng ta? Ha ha! ngủ đi thôi!

Gã họ Cát mắng thêm mấy câu, dường như gã khó chịu về Giả Nhân Ðạt.

- Thật là loại rùa đen! Quân đê tiện!

"Kẹt" một tiếng, cánh cửa sổ mở ra. Lâm Bình Chi cực kỳ kinh hãi. Chàng cho là bọn họ đã phát giác ra hành tung mình, đã toan chạy trốn. Ðột nhiên nghe đánh ùm một tiếng, chậu nước nóng đổ xuống đầu chàng, xuýt nữa chàng bật lên tiếng la hoảng. Cánh cửa sổ đóng lại. Tiếp theo chàng mắt tối sầm. Ðèn lửa trong phòng tắt hết.

Lâm Bình Chi chưa hết kinh hãi, chàng thấy nước chảy xuống mặt đầm đìa mới biết là gã họ Cát bưng chậu nước rửa chân mở cửa sổ đổ ra ngoài làm ướt hết người chàng. Tuy đối phương không cố ý như vậy, nhưng cũng là một điều tủi nhục cho chàng. Có điều lúc này chàng chẳng những không giận mà lại mừng thầm vì chàng đã thám thính được tin tức song thân. Ðừng nói là chậu nước rửa chân mà là nước tiểu, nước phân đổ ướt người chàng cũng chẳng hề gì.

Lúc này mọi vật đều im lặng. Nhưng nếu chàng bỏ đi lại sợ hai gã phát giác. Chàng đành chờ bọn chúng ngủ kỹ rồi sẽ tính. Chàng liền ngồi tựa vào chân tường dưới cửa sổ chờ một lúc lâu, thấy trong phòng tiếng ngáy pho pho, chàng mới từ từ đứng lên. Chàng ngoảnh đầu chợt nhìn thấy mảnh trăng lưỡi liềm lạnh lẽo chiếu vào người chàng, bóng dài lê thê in trên cửa sổ.

Chương 14: Nguyên nhân cuộc rút lui của Lưu Chính Phong

Nguyên nhân cuộc rút lui của Lưu Chính Phong

Lâm Bình Chi thấy bóng người lấp loáng trên cửa sổ thì trong lòng hồi hộp vô cùng. Chàng lún thấp người xuống lại thấy cánh cửa sổ chuyển động.

Nguyên gã họ Cát đổ chậu nước rửa chân ra ngoài rồi, chưa khép cửa cài then. Lâm Bình Chi bụng bảo dạ:

- Mình báo thù rửa hận chính là ở cơ hội này.

Tay phải chàng rút nửa thanh kiếm gãy ở sau lưng ra. Tay trái khẽ bám vào chấn song, thi triển thế "linh miêu hí điệp" tầm thường chuồn vào trong phòng không một tiếng động, rồi chàng buông tay ra. ánh trăng lọt qua khe cửa sổ chiếu vào trong phòng. Lâm Bình Chi nhìn rõ hai người ngủ ở hai cạnh giường. Hiện đang vào tiết cuối xuân, thành Trường Sa chưa có muỗi, nên người ngủ không cần buông màn. Người nằm quay mặt vào phía trong đầu hơi hói. Còn người nằm ngửa thì mày rậm, dưới cằm râu đâm tua tủa như đám cỏ gianh. Trên bàn trước đặt năm gói đồ, một thanh cương đao và một thanh trường kiếm. Lâm Bình Chi cầm thanh cương đao lên nghĩ bụng:

- Bây giờ mình chém mỗi tên một nhát dễ như trở bàn tay.

Chàng giơ đao lên toan chém xuống cổ hán tử nằm ngửa, thì trong lòng chợt nghĩ ra:

- Lúc này mình lén lút giết hai gã thì đâu phải là hành động anh hùng hảo hán? Ðể ngày sau mình luyện tinh thâm những môn võ gia truyền sẽ đến giệt trừ quân tặc phái Thanh Thành mới là bản lãnh của bậc đại trượng phu.

Chàng liền lấy đao kiếm và năm gói đặt lên trên bàn cạnh cửa sổ. Chợt thấy trên bàn có nghiên bút, chàng liền cầm bút đặt lên miệng dấp nước bọt viết vào mặt bàn ở trước giường một hàng chữ: "Lâm Bình Chi ở Phước Oai tiêu cục đi chơi qua đây". Chàng viết xong chữ cuối cùng, bỗng nghe hán tử râu xồm, tiếng ngáy như sấm thì tính trẻ thơ lại nổi lên. Chàng muốn viết vào mặt gã mấy chữ. Nhưng chàng vừa cầm bút lên lại cố nén lòng, bụng bảo dạ:

- Nếu gã mà tỉnh dậy thì mình tất phải uổng mạng.

Chàng liền nhẹ nhàng mở cửa sổ nhảy ra ngoài, dắt đao kiếm vào cạnh sườn, buộc ba gói lên lưng còn hai tay xách hai gói. Chàng đi từng bước một ra viện sau, trong bụng nơm nớp sợ hai gã tỉnh dậy thì bao nhiêu công trình đều hỏng hết. Lâm Bình Chi ra đến tàu ngựa, dắt một con cao lớn, mở cổng sau ra ngoài tiêu cục.

Một người, một ngựa lướt qua rãnh bùn bên đường lại xuyên qua một vườn rau lớn cho đến khi rời khỏi tiêu cục khá xa chàng mới lên ngựa. Lâm Bình Chi nhìn nhận kỹ phương hướng chạy ra cửa thành phía Nam.

Lúc này cổng thành chưa mở, Lâm Bình Chi dắt ngựa đến sau một gò đất bên tường thành, chàng cởi những bọc trên lưng ra treo vào yên ngựa rồi ngồi tựa gò đất dưỡng thần. Chàng vẫn xao xuyến trong lòng, chỉ sợ hai gã phái Thanh Thành thức giấc đuổi theo, trống ngực đánh hơn trống làng.

Lâm Bình Chi chờ đến lúc trời sáng, cổng thành mở rồi chàng mới cưỡi ngựa đi ra. Vừa qua cổng thành, chàng lập tức phi ngựa chạy liền một hơi mười mấy dặm chàng mới yên tâm.

Từ khi rời khỏi thành Phúc Châu đến nay, bây giờ chàng mới được một lần khoan khoái trong lòng. Lâm Bình Chi thấy bên đường phía trước mặt có một cái quán nhỏ.

Chàng vọt ngựa tới nơi, mua bát mì điểm tâm nhưng chàng ăn vội vàng không dám chần chờ. Ăn xong chàng lập tức móc bao lấy tiền trả. Chàng sờ thấy một đỉnh bạc nhỏ lấy ra cầm tay bất giác giật mình kinh hãi. Mặt trời chiếu vào ánh vàng rực rỡ, thì ra là một đỉnh vàng. Chàng sợ nhà quán ngó thấy, vội dúi vào bọc. Chàng lại sờ đến một đỉnh thật lớn lấy ra coi thì đây mới là đỉnh bạc.

Chàng rút kiếm chặt một góc đưa trả nhà hàng. Nhà hàng nhặt nhạnh tiền đồng thối lại nhưng kiếm mãi vẫn không đủ số. Lâm Bình Chi dọc đường đã từng nín nhịn để người ức hiếp. Chàng liền xua tay nói:

- Thôi lấy cả cũng được, khỏi thối mất công.

Ðây là lần thứ nhất chàng trở lại ăn xài như một vị đại thiếu gia và xử sự theo kiểu một vị thiếu tiêu đầu rộng rãi.

Lâm Bình Chi lại đi hơn ba chục dặm nữa thì đến một tòa thị trấn lớn. Chàng tìm vào khách sạn thuê một căn phòng trên lầu, đóng chặt cửa lại, rồi mở bọc ra coi thì quả nhiên bốn bọc đều là vàng bạc châu báu cùng đồ trang sức. Bọc thứ năm có một đôi Dương Chi Ngọc Mã cao năm tấc và một đôi Khổng Tước bằng ngọc biếc cao bảy tám tấc. Từ thuở nhỏ, Lâm Bình Chi thấy châu báu đã nhiều, nhưng đội ngọc mã và khổng tước này rất khác thường.

Chàng bụng bảo dạ:

- Một phân cục Trường Sa của tiêu cục nhà mình mà đã nhiều tiền bạc châu báu thế này, chẳng trách phái Thanh Thành để ý dòm ngó.

Chàng lấy ra một ít bạc vụn để bên mình rồi bốn bọc gói chung làm một bao lớn đeo vào sau lưng. Chàng nghĩ bụng:

- Người không mỏi mệt thì ngựa cũng mỏi mệt. Ta cần mua một đôi ngựa để sớm đuổi kịp gia gia cùng má má.

Thế rồi chàng ra chợ chọn lấy đôi ngựa tốt. Thế là chàng có tất cả ba con để thay đổi luôn luôn. Mỗi ngày chàng chỉ ngủ hai ba giờ, còn thì chạy suốt ngày đêm.

Chẳng mấy bữa chàng đã tới Hành Sơn. Chàng vào thành thấy trên các đường phố rất nhiều hán tử giang hồ đi đi, lại lại. Chàng chỉ sợ chạm trán bọn Phương Nhân Trí, nên cúi đầu đi tìm phòng ngủ.

Ngờ đâu chàng tới mấy lữ quán đều đông nghẹt khách trọ.

Ðến quán nào thì điếm tiểu nhị cũng bảo chàng:

- Còn ba bữa nữa là Lưu đại gia mở tiệc mừng rửa tay giải nghệ, nên khách mừng đến mướn phòng đông quá.

Tướng công đi kiếm nơi khác vậy.

Lâm Bình Chi đành tìm đến những đường phố vắng hỏi luôn mấy chỗ mới kiếm được một gian phòng nhỏ.

Lâm Bình Chi bụng bảo dạ:

- Tuy mình đã bôi mặt lem luốc, nhưng Phương Nhân Trí là một người rất ranh mãnh, chỉ sợ gã nhận ra mình.

Chàng liền vào tiệm bán thuốc mua ba lá cao dán lên mặt cho cặp lông mày rũ xuống, khóe mắt bên tả hếch lên, chìa nửa hàm răng ra. Chàng lại soi gương thấy mình thành mặt dơi tai chuột, rất khó coi. Chàng lại buộc cái bọc lớn đựng vàng bạc châu báu sát vào sau lưng rồi mặc áo ngoài phủ đi. Chàng đi hơi khom lưng và đã biến thành một người lưng gù, miệng lẩm bẩm:

- Bây giờ dù cho có gặp gia gia và má má, chính các người cũng không nhận ra được mình, ta chẳng còn lo gì nữa.
Lâm Bình Chi ăn xong một bát mì lớn, rồi đủng đỉnh ra đường phố để cầu may có gặp song thân chăng, mà không thì dò la tin tức phái Thanh Thành cũng là có lợi. Lâm Bình Chi đi hàng nửa ngày, đột nhiên trời đổ mưa rào sầm sập.

Nguyên ở đất Tương Nam mưa nhiều, lúc này lại tiết cuối xuân, có khi mưa hàng mấy ngày không ngớt.

Lâm Bình Chi vào lẳ phố mua một cái nón lớn đội lên đầu. Chàng ngẫng trông trời chiều thấy còn đen nghịt, chưa có vẻ gì là tạnh mưa. Chàng chuyển qua đường gặp một quán trà đầy khách. Chàng cũng vào tìm một chỗ ngồi. Trên bàn có đặt một bình trà hảo hạng, một đĩa hạt dưa và một đĩa đậu.

Lâm Bình Chi uống một chén trà ngồi cắn hạt dưa cho đỡ buồn.

Bỗng nghe có tiếng người nói:

- Chú gù kia! Cho anh em ngồi chung với được không?

Người đó không chờ Lâm Bình Chi trả lời đã ngồi xuống rồi.

Tiếp theo có hai người nữa cũng ngồi vắt ngang một bên.

Ban đầu Lâm Bình Chi không biết là người đó nói với mình. Chàng ngẩn người ra một chút rồi nghĩ ra chú gù tức là mình. Chàng vội cười đáp:

- Ðược thôi! Mời các vị cứ ngồi.

Chàng thấy ba người này mình mặc áo đen lưng đeo binh khí. Ba hán tử chỉ ngồi uống trà nói chuyện với nhau, chứ không hỏi gì đến Lâm Bình Chi. Gã hán tử nhỏ tuổi nói:

- Bành đại ca! Chuyến này Lưu tam gia ăn mừng "rửa tay gác kiếm" xem chừng có vẻ to tát lắm. Còn ba bữa nữa mới tới ngày đại tiệc mà trong thành Hành Sơn đã đầy tân khách đến mừng.

Một gã hán tử chột mắt nói:

- Cái đó đã hẳn! Nguyên một phái Hành Sơn đã có oai danh khá lớn lại liên hiệp với Ngũ nhạc nên thanh thế trong võ lâm lại càng mạnh hơn thì còn phái nào mà chẳng muốn kết giao với họ? Hơn nữa Lưu Chính Phong tam gia lại là một vị anh hùng lừng lẫy tiếng tăm trên chốn giang hồ với 36 đường "Hồi phong lạc nhạn kiếm". Y được kêu là đệ nhị cao thủ trong phái Hành Sơn, chỉ còn kém chưởng môn phái này là Mạc Ðại tiên sinh một chút mà thôi. Ngày thường đã nhiều người muốn cầu thân với y. Nhưng y có ba điều khác người: Một là không làm tiệc thọ, hai là không lấy vợ cho con trai, ba là không gả chồng cho con gái, nên chẳng có dịp nào kết thân được. Chuyến này mới có tiệc mừng lớn để rửa tay gác kiếm, nên quần hào võ lâm nghe tin liền tìm đến ngay. Chắc ngày kia trong thành Hành Sơn này còn nào nhiệt hơn nữa.

Một người nữa chòm râu đốm bạc lên tiếng:

- Nếu bảo ai cũng đến để cầu thân vơi Lưu Chính Phong thì vị tất đã đúng. Như ba chúng ta đây không phải vì thế, có đúng không? Lưu Chính Phong rửa tay gác kiếm tức là từ nay trở đi không đụng đến quyền kiếm nữa, dĩ nhiên y không hỏi đến những chuyện ân oán võ lâm. Thế thì 36 đường "Hồi phong lạc nhạn kiếm" dù cao thâm đến đâu cũng chẳng có ích gì cho ai. Một người đã rửa tay gác kiếm thì chẳng khác chi người thường hay hơn nữa là một cao thủ biến thành phế nhân. Vậy người ngoài giao hảo với y có được việc gì không?

Gã tuổi trẻ nói:

- Bành đại ca! Câu chuyện không phải thế đâu. Từ nay Lưu tam gia tuy không phóng quyền sử kiếm, nhưng cũng là nhân vật thứ hai phái Hành Sơn. Vậy giao lưu với Lưu tam gia tức là kết giao với phái Hành Sơn, nói rộng ra là kết giao cả với phái Ngũ nhạc.

Lão họ Bành râu đốm bạc cười lạt hỏi:

- Nói đến chuyện kết giao với phái Ngũ nhạc, liệu ngươi có đáng không?

Gã chột mắt nói:- Bành đại ca! Giả thuyết đó cũng khó lòng đứng vững. Người ta bôn tẩu giang hồ thì thêm một người bạn không phải là nhiều mà kém một kẻ thù cũng không phải là ít. Ngũ nhạc kiếm phái tuy võ nghệ cao, thanh thế lớn, cũng không thể coi rẻ bạn hữu giang hồ. Nếu bọn họ thực tình ra vẻ kiêu ngạo, không coi người khác vào đâu thì sao trong thành Hành Sơn lại đông khách đến mừng như vậy?

Lão râu bạc hắng giọng một tiếng ngồi lẳng lặng hồi lâu mới lên tiếng:

- Phần nhiều là những kẻ xu thời phò thịnh, coi họ mà không khỏi tức mình.

Lâm Bình Chi lẳng lặng lắng tai nghe, chỉ muốn ba người nói chuyện với nhau, để hiểu thêm về tình hình Ngũ nhạc kiếm phái. Ngờ đâu họ không lấy làm hứng thú chỉ ngồi uống trà chứ không nói gì nữa. Chàng nhớ tới tình trạng cô gái xấu xa ép mình uống rượu độc rồi bụng bảo dạ:

- Lão râu đốm bạc này nói rất có lý, phái Hoa Sơn cùng phái Thanh Thành cấu kết với nhau thì Ngũ nhạc kiếm phái gì gì đó chưa chắc đã phải là hạng chính nhân quân tử, đại khái cũng bọn hổ quần cẩu đảng chẳng có gì hay ho đáng kể.

Bỗng nghe sau lưng có tiếng người khẽ lên tiếng:

- Vương nhị thúc! Tiểu điệt nghe nói Lưu tam gia ở phái Hành Sơn mới tuổi ngoại ngũ tuần, chính là thời kỳ võ công phát triển mạnh. Không hiểu sao y lại rửa tay gác kiếm?

Tiếp theo có tiếng ồm ồm của một lão già đáp:

- Có nhiều nguyên nhân khiến cho người võ lâm rửa tay gác kiếm. Tỷ như một tên đại đạo trong phe hắc đạo một đời gây nên tội nghiệt đã nhiều thì họ rửa tay gác kiếm, từ đây đình chỉ việc giết người cướp của, phóng hỏa đốt nhà, để gỡ gạc thanh danh cho con cháu họ, họ không bị hiềm nghi nữa. Lưu tam gia giàu có thừa tiền của, nhà họ Lưu ở Hành Sơn đã phát đạt mấy đời thì dĩ nhiên họ không liên quan vào điểm này.

Một người khác nói:

- Ðúng thế! Những việc đó hoàn toàn không liên can đến họ.

Người được kêu bằng Vương nhị thúc nói:

- Phàm người đã học võ đều động đến đao thương, không khỏi xảy chuyện giết người gây nên nhiều mối oan cừu. Khi họ tuổi già, nhớ tới nhiều kẻ thù hằn trên chốn giang hồ vì sợ mình mà ăn không ngon ngủ không yên. Lưu tam gia mời nhiều tân khách để dương danh cho thiên hạ biết từ đây về sau không đụng đến đao kiếm cũng là có bắn tin cho kẻ thù hay để họ khỏi lo. Y không đụng đến đao kiếm nữa tức là không tìm họ để gây chuyện phiền nhiễu.

Gã tuổi trẻ nói:

- Vương nhị thúc! Tiểu điệt coi họ làm vậy là thất bại.

Vương nhị thúc hỏi:

- Vì lẽ gì mà thất bại?

Gã tuổi trẻ đáp:

- Lưu tam gia không đến kiếm họ, nhưng họ bất cứ lúc nào cũng có thể đến kiếm y. Nếu có người muốn hại mạng y mà y không động đao kiếm thì ra để mặc cho người ta băm vằm mổ xẻ cũng không có lý nào trả đòn.

Vương nhị thúc cười nói:

- Ngươi là một kẻ hậu sinh nên chẳng có chút kiến thức nào cả. Tỷ như bây giờ có kẻ muốn giết ngươi, vậy ngươi có trả đòn không? Hơn nữa thanh thế phái Hành Sơn như vậy, võ công Lưu tam gia cao thâm như vậy, y không đi kiếm người gây chuyện thì người khác đã kính trọng y như một vị thần minh và lấy làm mãn nguyện lắm rồi. Họ muốn vuốt râu hùm, ăn gan thiên lôi hay sao mà đến kiếm y gây chuyện? Dù cho Lưu tam gia tự mình không đụng thủ nhưng Lưu công tử hoặc đồ đệ thiếu gì người, còn ai dám dây vào nữa? Cái lo của ngươi thật là hão huyền, chẳng khác gì người nước Kỷ chỉ lo trời sập.

Lão râu đốm bạc ngồi đối diện với Lâm Bình Chi lẩm bẩm tựa hồ nói để mình nghe:

- Vỏ quít dày có móng tay nhọn, mình giỏi còn có kẻ khác giỏi hơn. Làm gì có người dám tự xưng là thiên hạ vô địch?

Lão nói rất khẽ, nên hai người ngồi phía sau không nghe tiếng.

Bỗng Vương nhị thúc lại nói:

- Lại như hạng người mở tiêu cục. Nếu họ sớm biết tự mãn rút lui cho lẹ, rửa tay gác kiếm thôi làm cái nghề bán sinh mạng lấy tiền, thì cũng đáng kể là người thông minh có kiến thức. Nhưng Lưu tam gia chẳng làm nghề bảo tiêu mà cũng không phải quân giặc cướp thì dĩ nhiên có khía cạnh khác.

Mấy câu này lọt vào tai Lâm Bình Chi khiến chàng kinh tâm động phách, bụng bảo dạ:

- Phải chăng hắn muốn ám chỉ gia gia mình? Nếu gia gia rút lui trước mấy năm, rửa tay gác kiếm thì sẽ ra sao?

Bỗng nghe lão râu đốm bạc lại tự nói một mình:

- Võ thành tan trên bờ giếng, làm tướng sa trường chịu mạng vong. Người đương cuộc thường mê muội muốn sớm rút lui đâu phải chuyện dễ?

Người chột nói:

- Ðúng thế. Mấy bữa nay tiểu điệt nghe người ta nói rất nhiều. Lưu tam gia đang nổi danh như vừng thái dương lên đến giữa trời mà đột nhiên rút lui là một điều hiếm có, khiến ai cũng phải khâm phục.

Chương 15: Cô gái bán rượu lại xuất hiện

Cô gái bán rượu lại xuất hiện

Ðột nhiên ở đầu mé tả có một hán tử trung niên mình mặc áo bào lụa đứng lên nói:

- Bữa trước tiểu đệ ở Võ Hán tam trấn được nghe đồng đạo võ lâm cho hay là Lưu tam gia rửa tay gác kiếm, rút lui khỏi võ lâm cũng vì có chỗ khổ tâm không nói ra được.

Gã chột quay lại hỏi:

- Các bạn ở Võ Hán nói thế nào? Tôn giá có thể cho nghe được chăng?

Người kia cười đáp:

- Chuyện thị phi thường xảy ra chỉ vạ miệng. Câu chuyện đó ở Võ Hán nói thì chẳng sao, nhưng đã vào thành Hành Sơn thì không thể hớt lẻo bừa bãi được.

Một gã khác thấp lùn, béo mập, giọng nói thô lỗ lên tiếng hỏi:

- Vụ đó nhiều người biết lắm rồi, sao tôn giá còn làm ra vẻ bí ẩn cao thâm như vậy? Ai cũng bảo Lưu tam gia võ công quá cao, phúc phận quá tốt đẹp, nên bất đắc dĩ phải rửa tay gác kiếm.

Gã nói rất lớn tiếng, trong quán trà bao nhiêu con mắt đổ dồn nhìn vào mặt gã.

Nhiều người đồng thanh hỏi:

- Vì lẽ gì mà võ nghệ quá cao, phúc phận quá tốt đẹp lại phải rút lui khỏi võ lâm? Như vậy lạ lắm nhỉ!

Gã hán tử thấp lùn, béo mập dương dương đắc ý đáp:

- Ai không biết nội tình thì dĩ nhiên cho là quái dị, còn người đã biết thì chẳng lấy chi làm kỳ.

Có người lên tiếng hỏi:

- Nội tình đó thế nào?

Gã lùn mập chỉ tủm tỉm cười chứ không trả lời.

Một người gầy nhom ngồi cách đó mấy bàn lạnh lùng nói:

- Ông bạn hỏi y làm chi? Chính y cũng không biết mà chỉ gặp đâu nói đấy.

Gã lùn mập không chịu được lời nói khích bác liền lớn tiếng đáp:

- Ai bảo bản nhân không biết? Sở dĩ Lưu tam gia rửa tay gác kiếm là vì y quan tâm đến đại cục, muốn tránh sự tranh chấp trong nội bộ phái Hành Sơn.

Tiếp theo mấy người nhao nhao cả lên:

- Cái gì mà quan tâm đến đại cục?

- Cuộc tranh chấp nội bộ là thế nào?

- Chẳng lẽ sư huynh, sư đệ họ lại có chuyện với nhau?

Gã lùn mập đáp:

- Người ngoài đều nói Lưu tam gia là đệ nhị cao thủ phái Hành Sơn, người trong bổn phái từ trên xuống dưới đều biết rõ 36 đường "Hồi phong lạc nhạn kiếm" của Lưu tam gia đã đến mực thông huyền, cao thâm hơn cả chưởng môn nhân là Mạc Ðại tiên sinh rất nhiều. Mạc Ðại tiên sinh phóng một nhát kiếm chặt đứt được đầu ba con nhạn lớn. Còn Lưu tam gia phóng một nhát kiếm lại chặt rơi đầu những năm con. Cả bọn đệ tử dưới trướng Lưu tam gia tên nào cũng thắng được môn hạ bọn Mạc Ðại tiên sinh. Tình thế hiện giờ đã mỗi lúc một dở bét, nếu còn kéo dài thêm mấy năm nữa thì thanh thế Mạc Ðại tiên sinh nhất định bị Lưu tam gia đè bẹp. Nghe nói hai bên đã mấy lần xảy cuộc xung đột ngấm ngầm. Lưu tam gia không muốn tranh chấp hư danh với sư huynh mình, y liền rửa tay gác kiếm để từ đây yên ổn làm một phú gia ông.

Mấy người gật đầu nói:

- Té ra thế. Lưu tam gia thâm hiểu nghĩa lớn. Trên đời hiếm có người như y.

Lại có người nói:

- Mạc Ðại tiên sinh làm thế không được. Y áp bức Lưu tam gia rời khỏi võ lâm thì có khác gì làm suy yếu thanh thế của phái Hành Sơn?

Hán tử mặc áo bào lụa cười lạt nói:

- Việc thiên hạ có bao giờ chu toàn hết cả mọi mặt được? Chỉ cần sao giữ vững ngôi chưởng môn là được. Còn lực lượng bản phái tăng cường cũng hay mà suy yếu cũng vậy, họ quan tâm làm cóc gì?

Gã lùn mập uống mấy hớp nước trà rồi cầm nếp bình gõ keng keng la lên:

- Lấy trà đây! Lấy trà đây!

Rồi gã nói tiếp:

- Ðó là việc lớn của phái Hành Sơn đã rõ ràng. Các môn phái đều có tân khách đến mừng. Chính phái Hành Sơn...

Gã nói tới đây thì đột nhiên ngoài cửa bật lên những tiếng "tình tang" của cây hồ cầm.

Rồi có người cất tiếng hát:

- Ðáng buồn cho Dương gia dốc dạ trung trinh ý y... Nhà Ðại Tống...ý y... phù trì...ý y...

Hắn kéo gân cổ lên mà ngâm, thanh âm nghe rất thê lương. Mọi người đều quay về nhìn hắn thì thấy là một lão già gầy như hạc, vẻ mặt khô queo, mình mặc áo dài bằng vải xanh ngồi ở bàn bên. Áo lão giặt nhiều lần màu xanh đã bạc phếch. Coi bộ dạng lão có vẻ rất điêu linh, chẳng khác một tên kép hát để kiếm tiền.

Gã lùn mập quát lên:

- Thanh âm như quỷ gào mà cũng đòi hát để cắt đứt câu chuyện người ta đang nói dở.

Lão già liền hạ thấp giọng xuống, miệng vẫn ấm ớ hát:

- Bắn kim sa ý y... hội song long ý y... thua một trận xiểng liểng ý y.....

Có người hỏi:

- Ông bạn đều nói các môn phái đều có tân khách đến mừng mà chính phái Hành Sơn thì làm sao?

Gã lùn mập đáp:

- Bọn đệ tử Lưu tam gia dĩ nhiên phải ở trong thành để đón khách. Nhưng trừ bọn đệ tử do đích thân Lưu tam gia truyền dạy, ngoài ra các vị có gặp một tên đệ tử nào khác trong phái Hành Sơn không?

Mọi người ngơ ngác nhìn nhau rồi đồng thanh nói:

- Ðúng thế! Sao lại không thấy một tên nào? Làm như vậy chẳng bẽ mặt cho Lưu tam gia lắm ư?

Gã lùn mập nhìn hán tử mặc áo lụa cười hỏi:

- Tại hạ có muốn nói tôn giá nhát gan không dám nói toạc chuyện tranh chấp nội bộ phái Hành Sơn ra. Thực tình có can hệ gì đâu? Phái Hành Sơn không phái một người nào tới thì còn ai nghe thấy nữa? Việc gì mà sợ?

Ðột nhiên tiếng hồ cầm lại dần dần vang lên.

Một lão già quát lên:

- Hắn đã tới rồi! Thật là vạ lớn!...Gã tuổi trẻ cũng quát theo:

- Ðừng ở đây rắc rối nữa! Lấy tiền rồi đi đi!

Gã giơ tay lên một cái, một xâu đồng tiền bay ra đánh chát một tiếng rớt xuống, đúng trước mặt lão già không sai một chút. Thủ pháp gã rất chuẩn đích.

Lão cất tiếng tạ ơn rồi thu lấy tiền.

Gã lùn mập cất tiếng khen:

- Té ra lão đệ là một danh gia sử dụng ám khí mới liệng trúng thế.

Gã tuổi trẻ cười nói:

- Cái đó có chi đáng kể? Theo lời đại ca thì Mạc Ðại tiên sinh nhất định không đến ư?

Gã lùn mập đáp:

- Y đến làm chi? Y đã cùng Lưu tam gia thành thế nước lửa. Hễ gặp nhau là rút kiếm động thủ. Lưu tam gia nhượng bộ chắc là y mãn nguyện rồi.

Bỗng thấy lão già hát vừa rồi đứng lên từ từ tiến đến trước mặt gã lùn mập, nghẹo đầu nhìn gã một lúc.

Gã lùn mập tức giận hỏi:

- Lão làm trò gì vậy?

Lão kia lắc đầu đáp:

- Ngươi hay nói càn lắm!

Rồi lão trở gót đi ra.

Gã lùn mập cả giận, vươn tay ra định nắm sau lưng lão, thì đột nhiên trước mắt một luồng thanh quang lóe ra. Thanh trường kiếm nhỏ bé loang loáng trên bàn. Keng keng mấy tiếng vang lên.

Gã lùn mập giật mình kinh hãi vội nhảy lùi về phía sau vì gã sợ thanh trường kiếm đâm tới mình. Nhưng lão già từ từ cài thanh trường kiếm vào đáy hồ cầm, không nhìn thấy nữa. Nguyên thanh trường kiếm này dấu ở trong cây hồ cầm, không để chìa ra ngoài nên không ai trông thấy. Ngờ đâu trong cây hồ cầm cũ rích lại dấu một thứ binh khí lợi hại như vậy.

Lão già lắc đầu nhắc lại câu: "Ngươi hay nói càn lắm." rồi từ từ ra khỏi quán trà.

Mọi người đưa mắt nhìn theo bóng sau lưng lão mất hút trong làn mưa. Tiếng hồ cầm thê lương còn văng vẳng vọng lại.

Bỗng có người cất tiếng la hoảng:

- Các vị coi kìa! Các vị coi kìa!

Mọi người nhìn theo tay gã trỏ thì thấy trên bàn gã lùn mập có đặt bảy chiếc chén trà mà chiếc nào cũng hớt tày nửa tấc. Những miệng chén này đều biến thành những vòng tròn trĩnh. Bảy cái vòng sứ rớt xuống bên chén mà những chén nước vẫn còn nguyên không nghiêng đổ một cái nào.

Mấy chục người trong quán trà đều bâu cả lại nghị luận xôn xao.

Có người hỏi:

- Người ấy là ai mà kiếm pháp ghê gớm đến thế?

Có người nói:

- Một nhát kiếm chém đứt bảy miệng chén trà mà không chén nào đổ thì thủ pháp thật là thần diệu.

Có người quay lại nhìn gã lùn mập nói:

- May mà vị lão tiên sinh này hãy còn nhân nhượng, không thì cả đầu lão huynh cũng chẳng khác gì bảy chén trà kia.

Lại có người nói:

- Lão tiên sinh đó dĩ nhiên là một tay cao thủ nổi danh mà sao kiếm thức cũng như người thường?
Gã lùn mập nhìn bảy chiếc miệng chén trà đứt ra vẻ mặt thẫn thờ, mặt không còn chút huyết sắc. Những câu người đứng bên nói dường như gã không nghe thấy gì.

Người đứng tuổi mặc áo lụa nói:

- Thấy chưa! ta đã khuyên tôn giá là ít mồm miệng chớ. Thị phi chỉ tại ngươi nhiều chuyện, phiền não là do tính hiếu danh. Hiện giờ thành Hành Sơn là nơi rồng ẩn cọp nấp, những cao nhân đến đây không biết bao nhiêu mà kể. Lão tiên sinh này chắc là bạn thân của Mạc Ðại tiên sinh. Lão thấy tôn giá nghị luận Mạc Ðại tiên sinh nên cho một bài học đấy.

Lão râu bạc họ Bành bỗng lạnh lùng lên tiếng:

- Cái gì mà bạn thân với Mạc Ðại tiên sinh? Chính Tiêu tương dạ vũ Mạc Ðại tiên sinh đó chứ có phải ai đâu?

- Sao? Mạc Ðại tiên sinh đấy ư? Sao các hạ biết?

Lão râu bạc đáp:

- Lão phu biết chứ. Mạc Ðại tiên sinh ưa gảy khúc Tiêu tương dạ vũ, một khúc nhạc thê lương khiến người nghe phải trào lệ. Tám chữ "Ðàn dấu trong kiếm, kiếm phát tiếng đàn" là để mô tả võ công của lão. Các vị đã đến thành Hành Sơn sao còn chưa biết? Vị huynh đài đây vừa nói những gì Lưu tam gia một kiếm chém đứt đầu năm chim nhạn, Mạc Ðại tiên sinh chỉ chém được ba nên lão lia nhát kiếm hớt bảy miệng chén trà. Chén trà còn chém đứt thì chém nhạn khó gì? Vì tiên sinh đã mắng huynh đài là hay nói càn.

Gã mập lùn chưa hết sợ hãi, cúi đầu xuống không dám trả lời. Hán tử mặc áo lụa tính trả tiền trà rồi kéo gã đi.

Mọi người trong quán trà thấy Tiêu tương dạ vũ Mạc Ðại tiên sinh thi triển thần công trên đời có một thì chẳng ai là không hồi hộp trong lòng. Họ đều nghĩ bụng:

- Vừa rồi gã lùn mập ca ngợi đức độ Lưu Chính Phong và buông lời dàm pha Mạc Ðại tiên sinh rồi mình cũng lên tiếng phụ họa. Thật là thị phi chỉ tại nhiều mồm miệng. Không chừng vì mấy câu nói vô mà mình rước vạ vào thân.

Bây giờ họ thấy người đứng tuổi mặc áo lụa kéo gã lùn mập lật đật đi ngay thì ai nấy cũng tính trả tiền trà xong ra khỏi quán. Chỉ trong khoảnh khắc, quán trà đang đầy khách ồn ào trở lại vắng teo.

Lâm Bình Chi nhìn bảy cái miệng chén nghĩ thầm:

- Lão này lia thanh trường kiếm mà hớt đứt bảy miệng chén trà! Nếu mình không ra khỏi Phúc Châu thì làm gì biết được trên đời có những nhân vật ly kỳ như vậy? Mình ru rú ở Phước Oai tiêu cục chẳng khác chi ếch ngồi đáy giếng coi trời bằng vung vẫn tưởng những tay hảo thủ giang hồ dù lợi hại đến đâu bất quá chỉ tương tự như gia gia là cùng! Hỡi ôi! Mình có thờ lão này làm thầy rèn luyện võ công thì may ra mới báo được mối thù lớn kia, bằng không thì phải suốt đời ôm hận.

Rồi chàng tự nhủ:

- Sao mình không đi kiếm Mạc Ðại tiên sinh năn nỉ lão cầu cứu song thân và thu mình làm đệ tử?

Chàng liền đứng dậy toan cất bước, nhưng đột nhiên bụng bảo dạ:

- Lão là chưởng môn phái Hành Sơn, mà Ngũ nhạc kiếm phái lại cùng Thanh Thành là chỗ thanh khí giao du, khi nào lão lại vì mình là một người chưa quen biết để gây sự với bạn bè?

Nghĩ tới đây chàng lại ngồi xuống thừ người ra.

Bỗng nghe có thanh âm trong trẻo vang lên:

- Nhị sư ca! Trời mưa mãi không ngớt, áo xiêm tiểu muội ướt hết cả. Vào đây uống trà đã.

Lâm Bình Chi trong lòng kinh hãi, vì chàng nhận ra chính là thanh âm thiếu nữ bán rượu trong cái quán nhỏ ngoài thành Phúc Châu. Bất giác chàng cúi đầu xuống.

Chàng lại nghe thanh âm khàn khàn của một lão già đáp lại:

- Phải đấy! Vào quán uống chén trà nóng cho ấm bụng cũng hay.

Thế rồi hai người tiến vào trong quán ngồi xuống cái bàn chênh chếch nhìn sang bàn Lâm Bình Chi.

Lâm Bình Chi liếc mắt nhìn trộm thì quả nhiên là cô gái bán rượu mình mặc áo xanh quay lưng về phía chàng. Người kéo ghế ngồi ngang chính là lão họ Tát mạo xưng tổ phụ thiếu nữ. Lâm Bình Chi bất giác đem lòng tức giận, nhưng vẫn ngồi yên nghĩ bụng:

- Té ra hai người này là sư huynh, sư muội mà lại trá hình ông cháu. Họ đến thành Phúc Châu là có chuyện mưu đồ. Thế mà mình đui mắt không biết lại vì thị mà ôm mối bất bình, gây chuyện với người, làm liên lụy đến gia má phải mắt tay bọn gian nhân, chính mình cũng xut nữa xuống làm quỷ âng

Chủ quán trà thu dọn những ấm chén trên bàn hai người khách mới vào rồi pha trà nóng đem lại.

Lão già đưa mắt ngó thấy bảy mảnh miệng chén ở trên bàn bên cạnh bất giác la lên một tiếng "ái chà" rồi nói:

- Tiểu sư muội! sư muội coi đó!

Thiếu nữ lộ vẻ kinh dị vô cùng. Nàng cất tiếng hỏi:

- Công phu này ghê thật! Không hiểu ai lia một nhát kiếm mà hớt đứt bảy chén trà này?

Nàng ngó khách ngồi uống trà trong quán thì ngoài Lâm Bình Chi, trong góc phòng còn hai người nữa ngồi ngủ gục xuống bàn.

Thiếu nữ toan mở miệng quay sang hỏi Lâm Bình Chi, nhưng thấy mắt chàng đăm đăm nhìn ra ngoài đường, dường như có tâm sự gì nghĩ ngợi. Nàng liền không hỏi nữa.

Lão già cất tiếng hỏi:

- Tiểu sư muội! Ta muốn xét nghiệm kiến thức sư muội một phen. Một nhát kiếm phóng ra đứt ngọc tan vàng. Ai là người đã hớt đứt bảy miệng chén trà này?

Thiếu nữ ra vẻ tức mình thủng thẳng đáp:

- Tiểu muội có trông thấy đâu mà biết là ai?

Ðột nhiên nàng vỗ tay cười nói tiếp:

- Tiểu muội biết rồi! Tiểu muội biết rồi! Trong ba mươi sáu đường "Hồi phong lạc nhạn kiếm" chiêu thứ mười bảy là "Cửu liên hoàn thức". Một nhát kiếm chặt đứt chín con nhạn là kiệt tác Lưu tam gia Lưu Chính Phong.

Lão già vừa cười vừa lắc đầu nói:

- Ta e rằng kiếm pháp Lưu tam gia chưa tới được trình độ này. Sư muội đoán mới trúng một nửa.

Thiếu nữ toan giơ ngón tay trỏ lên chỉ vào mặt lão già cười nói:

- Nhị sư ca đừng nói ra! Tiểu muội biết rồi, đây... đây là kiệt tác của Tiêu tương dạ vũ Mạc Ðại tiên sinh.

Ðột nhiên trong góc quán trà có bảy tám thanh âm đồng thời vang lên. Kẻ vỗ tay, người cười ha hả đồng thanh nói:

- Nhỡn lực của sư muội hay quá.

Lâm Bình Chi giật mình kinh hãi tự hỏi:

- Những người này ở đâu vào đây từ lúc nào?

Chàng liếc mắt nhìn sang thì hai người ngủ gục trên mặt bàn và năm người từ nội đường quán trà đi ra. Trong bọn người này có kẻ ăn mặc như bọn tài công, có người thì tay cầm bàn tính như kiểu lái buôn. Lại có kẻ để con khỉ ngồi trên vai dường như đem đi để làm trò.

Thiếu nữ cười nói:

- Té ra mấy "ông nội" đều nấp ở trong này mà làm cho tiểu muội sợ hết hồn. Ðại sư ca đâu rồi?

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau