TIẾU NGẠO GIANG HỒ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương sau

Chương con truyện Tiếu ngạo giang hồ - Chương 1 - Chương 5

Chương 1: Mở đầu

Mở đầu

Gió xuân đầm ấm,

Ngàn liu xanh tươi,

Hoa phô sắc thắm,

Hương nức lòng người.

Tiết trời vào buổi đang xuân, ánh dương quang sáng lạn khắp miền Nam.

Trên một đường phố lớn về phía cửa Tây phủ Phúc Châu, tỉnh Phúc Kiến, nổi lên một tòa nhà, cách kiến trúc thật là hùng vĩ.

Hai bên tả, hữu trước tòa lâu đài này đều dựng một thạch đài. Trên mỗi thạch đài đều cắm một ngọn cờ xanh cao đến hơn hai trượng. Trên lá cờ mé tả thêu một con mãnh sư nhe nanh múa vuốt bằng chỉ vàng coi rất oai hùng. Lá cờ tung bay trước gió, con mãnh sư rung rinh như con vật thiệt. Trên lá cờ mé hữu thêu bốn chữ vàng: Phước Oai Tiêu Cục. Bốn chữ lớn này nét bút đanh thép hiển nhiên là thủ bút của một danh gia. Cổng lớn tòa nhà này sơn đen, sơn đỏ. Những mũ đanh đồng lớn bằng chén uống trà được đánh bóng sáng loáng. Trên nóc cổng treo một tấm biển sơn đen thiếp vàng. Biển cũng đề bốn chữ lớn "Phước Oai Tiêu Cục". Phía dưới bốn chữ lớn có chua hai hàng chữ nhỏ: "Tổng Cục". Qua cổng bước vào, có hai hàng ghế dài. Trên những hàng ghế này có tám hán tử võ phục ngồi đó. Gã nào cũng ngực nở, lưng ngay. Tuy bọn họ đang cười cười nói nói mà vẫn giữ được vẻ oai phong.

Đột nhiên phía sau viện có tiếng vó ngựa dồn dập. Tám tên hán tử này đều đứng dậy chạy ra cổng lớn thì thấy cửa tây tiêu cục năm con ngựa vọt ra. Những con ngựa này chạy thẳng về phía cổng lớn. Con ngựa đi đầu toàn thân lông trắng như tuyết, tuyệt không lẫn một sợi lông tạp sắc nào cả. Yên và bàn đạp đều viền chỉ bạc. Trên yên một chàng thiếu niên mặc áo ngắn, chừng mười tám, mười chín tuổi. Trên vai bên tả chàng đậu một con chim ưng dùng để đi săn. Chàng lưng đeo bảo kiếm, vai khoác trường cung. Tay phải chàng cầm roi vung lên cho ngựa chạy thật nhanh. Phía sau chàng là bốn người kỵ mã cũng mặc áo ngắn toàn sắc vàng. Người nào cũng tung lên hạ xuống ở trên lưng ngựa ăn nhịp với vó ngựa. Vậy mà họ vẫn ung dung như không. Hiển nhiên họ đều là những tay thiện kỵ. Đoàn người ngựa đến trước cổng lớn tiêu cục thì ba tên trong tám gã hán tử la lên:- Ha ha! Thiếu tiêu đầu lại đi săn rồi!

Chàng thiếu niên kia cười ha hả vẫy roi lên không cho nó bật thành tiếng lách cách. Dưới vế đùi chàng, con ngựa bạch ngửa cổ lên hý một tiếng dài rồi vọt đi như tên bắn.

Một hán tử la lên:

- Bữa nay Sử tiêu đầu lại đem về một con lợn rừng để anh em đánh chén một bữa say sưa nhé.

Gã hán tử chừng bốn chục tuổi đi sau thiếu niên đáp:- Thế nào cũng có lợn rừng đấy! Anh em ở nhà đừng ăn uống gì trước, để bụng mà ăn thịt lợn rừng.

Mọi người nghe nói đều cười "ồ".

Năm người kỵ mã chớp mắt đã chạy xa rồi.

Tiêu cục Phước Oai này là một tiêu cục lớn nhất ở miền nam sông Đại Giang. Tổng tiêu đầu là người họ Lâm, tên gọi Chấn Nam. Tiêu cục này là tổ nghiệp nhà họ Lâm để lại, truyền cho đến Lâm Chấn Nam là được ba đời. Tổ phụ Lâm Chấn Nam là Lâm Vin Đồ nhờ có bảy mươi hai đường "Tịch Tà Kiếm Phổ", một trăm lẻ tám thức "Phiên Thiên Chưởng" và mười tám cây "Ngân Vũ Tin" mà nổi danh ở Trung Nguyên. Lão mở tiêu cục Phước Oai tại cố hương ở phủ Phúc Châu. Từ ngày mở tiêu cục, lão làm ăn thuận lợi, mới vẻn vẹn trong khoảng mười năm mà tiếng dậy như sóng cồn. Ban đầu còn có những tên đại đạo lục lâm chủ ý đánh cướp trọng tiêu của lão, nhưng với ba môn tuyệt kỹ của Lâm Vin Đồ: về kiếm, về chưởng và về tên, họ chẳng mất mạng cũng bị tàn phế hay bị trọng thương. Từ đó tỉnh Phúc Kiến ra Tiên Hà Lĩnh đến phủ Hàng Châu, qua Giang Tô, Sơn Đông, Hà Bắc cho đến Quan Đông trong sáu tỉnh miền duyên hải, trên xe tiêu chỉ cần nêu cây cờ có bốn chữ Phước Oai Tiêu Cục hoặc trong tiêu đoàn có người la lên bốn tiếng tiêu hiệu là "Phước Oai bình yên" thì bất luận những anh hùng hắc đạo lợi hại đến đâu cũng không dám dòm ngó nữa.

Tiêu Vin Đồ đến tuổi đại thọ bảy chục mới rửa tay trao tiêu cục lại cho con thứ là Lâm Trọng Hùng nắm giữ. Người con lớn của Lâm Vin Đồ tên gọi Lâm Bá Phấn nguyên chân võ cử nhân xuất thân, lập được nhiều công trạng sau thăng quan lên đến chức Phó tướng. Nhà họ Lâm đã có người làm quan, nên quan liêu kéo đến chơi bời đi lại không ngớt. Lâm Trọng Hùng lại là người ưa giao du kết bạn, suốt ngày đêm khách khứa đầy nhà không khỏi có điều ăn uống quá độ. Năm y bốn mươi tuổi bị bệnh trúng phong mà chết. Thế là Phước Oai tiêu cục do con y là Lâm Chấn Nam điều khiển. Lâm Chấn Nam vốn được tổ phụ là Lâm Vin Đồ tự mình ra tay truyền thụ võ công. Năm lão 70 tuổi, một hôm ăn mừng thượng thọ mở yến tiệc lớn để khoản đãi các lộ anh hùng. Trong khi đang dự tiệc Lâm Vin Đồ sai cháu là Lâm Chấn Nam din võ múa vui. Năm ấy Lâm Chấn Nam mới mười sáu tuổi mà đã dùng chưởng phong một bàn tay quạt tắt hết đèn đuốc, phóng ngân tin bắn trúng đích. Các vị anh hùng thấy thế đều trầm trồ khen ngợi, đồng thanh nói:

- Lâm lão anh hùng thật là tốt phước, trong nhà được người tài ba kế nghiệp. Phước Oai Tiêu Cục mà đến tay Lâm Chấn Nam điều động tất nhiên lừng lẫy tiếng tăm, cơ phát đạt không biết đến đâu mà lường.

Lâm Chấn Nam quả nhiên không phụ tấm lòng mong mỏi của mọi người. Chẳng những y dựng được phân cục khắp sáu tỉnh miền duyên hải, mà cả năm tỉnh miền nam là Quảng Đông, Giang Tây, Hồ Nam, Hồ Bắc và Quảng Tây chỗ nào cũng có phân cục của Phước Oai tiêu cục. Mọi người trên chốn giang hồ mỗi khi đề cập đến Phước Oai tiêu cục đều giơ ngón tay cái lên nói:

- Phước Oai tiêu cục oai to phước lớn

Chương 2: Trong tửu quán phát sinh án mạng

TRONG TỬU QUÁN PHÁT SINH ÁN MẠNG

Phước Oai tiêu cục, ngoài tổng cục ra có thêm 12 phân cục. Tiêu cục này tiền nhiều thế mạnh, nắm được rất nhiều tay cao thủ võ lâm.

Trong vòng hai chục năm nay nhiều lộ ở các tỉnh không được yên tĩnh, cũng có một số người bảo tiêu gặp phải mấy vụ rắc rối, nhưng những tay hảo thủ trong 12 tiêu cục mà kéo hết ra thì những vụ tày đình cũng giải quyết ngay được.

Lâm Chấn Nam phu nhân người họ Vương cũng là dòng dõi danh gia võ lâm. Tuy bản lãnh phu nhân không cao cường cho lắm, song phụ thân bà ta là Kim Đao Vô Địch Vương Nguyên Bá làm chưởng môn phái Kim Đao ở Lạc Dương thì dưới trướng lại lắm nhân tài xuất chúng.

Sau khi hai họ Lâm, Vương kết thông gia rồi, hai nhà chiếu cố lẫn nhau, tiêu cục Phước Oai liền được một lực lượng rất lớn viện trợ cho.

Vương phu nhân chỉ sinh hạ được một cậu con trai là Lâm Bình Chi.

Lâm Bình Chi từ thuở nhỏ được phụ thân săn sóc, rất gắt gao và dạy chàng ba môn tuyệt kỹ là kiếm, chưởng và tin. Có lúc chàng còn được mẫu thân truyền đao pháp của phái Kim Đao cho. Lâm Chấn Nam lại mời một vị thâm nho để dạy Lâm Bình Chi đọc sách. Nhưng chàng không thích học chữ, thường trong ba ngày thì có đến hai ngày trốn học. Năm nay chàng đã mười tám tuổi mà chưa học hết tứ thư. May ở chỗ Lâm Chấn Nam chỉ muốn chàng chuyên về nghề võ, không mong chàng đọc sách để thi đỗ hoặc đạt tới bước công danh, nên chàng trốn học hay không, ông cũng chẳng hỏi đến.

Hôm ấy Lâm Bình Chi đem hai vị tiêu đầu họ Sử và họ Trịnh cùng hai tên chạy cờ hiệu là Bạch Nhị, Trần Thất trong tiêu cục theo chàng đi săn ở ngoài thành phía Tây.

Lâm Bình Chi cưỡi ngựa bạch. Con ngựa này là một giống ngựa danh câu ở Tây vực mà bà ngoại chàng đã mua để mừng ngày sinh nhật năm chàng 17 tuổi. Nó chạy nhanh như gió nên chàng rất quý.

Năm người kỵ mã vừa ra khỏi cổng thành Lâm Bình Chi thúc mạnh vế một cái, con ngựa tung cao bốn vó bay lao đi rất mau. Chỉ trong khoảnh khắc là đã bỏ rơi bốn con ngựa kia ở lại đằng sau khá xa.

Lâm Bình Chi cho ngựa chạy lên sườn núi rồi thả chim ưng cho bay vào rừng. Có một đôi thỏ vàng chạy ra. Lâm Bình Chi tháo cung ở trên lưng xuống, móc lấy một mũi tên trong túi da đeo ở bên yên ngựa.

Chàng giương cung, lắp tên bắn đến tách một phát. Một con thỏ trúng tên ngã liền, còn một con nữa vội chạy trốn vào trong bụi cỏ rậm, chẳng thấy đâu nữa.

Trịnh tiêu đầu vọt ngựa tới nơi vừa cười vừa trầm trồ:

- Tiêu pháp của Thiếu tiêu đầu thật là tuyệt diệu!

Bỗng nghe Bạch Nhị ở mé tả khu rừng la gọi:

- Thiếu tiêu đầu! Lại đây mau! Chỗ này có dã kê.

Lâm Bình Chi phóng ngựa chạy tới, thấy một con bạch trĩ ở trong rừng bay ra. Chàng bắn một phát nhưng không trúng, mũi tên lướt qua đầu con dã kê. Chàng liền vung roi ngựa vụt đánh véo một cái.

Con dã kê trúng roi rớt xuống. Những lông ngũ sắc của nó rụng ra tung bay trước gió.

Cả năm cùng cười rộ.

Sử tiêu đầu cất tiếng khen:

- Phát roi này của thiếu tiêu đầu, đừng có nói con dã kê mà là con chim ưng lớn cũng phải nhào xuống.

Năm người chạy lui chạy tới trong khu rừng. Hai vị tiêu đầu cùng hai tên đuổi muông săn đều muốn dâng công Lâm Bình Chi, cứ dồn chim muông cho chạy đến trước mặt chàng, dù họ có gặp dịp may cũng không hạ thủ.

Cuộc săn bắn kéo dài chừng hơn một giờ, Lâm Bình Chi bắn được đôi thỏ rừng, và một cặp dã kê, nhưng không được một con thú lớn nào như lợn rừng, hươu, nai cả. Chàng chưa được hoàn toàn thỏa mãn, liền nói:

- Chúng ta qua khu rừng trước mặt kia săn một lúc nữa.

Sử tiêu đầu bụng bảo dạ:

- Nếu còn qua bên đó thì anh chàng thiếu tiêu đầu này tất săn bắn cho đến tối mịt mới chịu ra về.

Bọn mình sẽ bị phu nhân trách oán.

Nghĩ vậy hắn liền nói:

- Trời sắp tối rồi mà trong khu rừng đó toàn đá mọc nhọn hoắt. Trong bóng tối mò, vó con bạch mã tất bị thương mất. Để sáng mai chúng ta đi sớm hơn sẽ qua đó chắc săn được lợn rừng.

Sử tiêu đầu đã biết Lâm Bình Chi bản tính ngang ngạnh khuyên can cách nào, chàng cũng không chịu nghe. Nhưng chàng quý con bạch mã hơn cả tính mạng, hắn liền nhắm vào yếu điểm đó để can ngăn tiểu chủ nhân.

Quả nhiên Sử tiêu đầu vừa nói vậy, Lâm Bình Chi vỗ vào đầu ngựa đáp:

- Con tiểu tuyết long này thông minh lắm, quyết nó không dẫm lên đá nhọn đâu. Có điều ta sợ bốn con ngựa của các ngươi thì không được thế. Thôi được! Chúng ta quay về đi kẻo làm bể đít gã Thất Trần.

Năm người cùng cười ồ rồi bắt ngựa quay đầu.

Lâm Bình Chi phóng ngựa chạy vọt đi nhưng không theo đường cũ lại vọt qua mé bắc. Chàng cho ngựa phi nước đại một hồi, sau hết hứng mới cho đi thong thả lại.

Bỗng thấy trên đường phía trước có treo một cái một cái chiêu bài bán rượu. Trịnh tiêu đầu đề nghị:

- Thiếu tiêu đầu! Chúng ta thử vào uống một chén xem sao? Nhắm rượu bằng thịt thỏ tươi và thịt kê nướng thì thật là tuyệt!

Lâm Bình Chi cười đáp:

- Té ra ngươi theo ta đi săn là giả dối, uống rượu mới lá chính đề. Nếu không cho uống thỏa thích thì bữa mai lại vênh vênh cái mặt không chịu đi nữa.

Chàng nói rồi lẹ làng nhảy xuống ngựa, đủng đỉnh tiến vào trong quán.

Lâm Bình Chi đi thẳng vào cửa quán rượu. Mọi khi lão chủ quán người họ Thái thấy chàng tới nơi là chạy ra đón lấy dây cương vồn vã chào hỏi và đưa ra chẳng thiếu lời chúc tụng:

- Bữa nay thiếu tiêu đầu đi săn chắc là được nhiều món dã vị ngon lành. Tin pháp của thiếu tiêu đầu thần diệu phi thường, trên đời hiếm có.

Nhưng bữa nay khác với mọi lần, Lâm Bình Chi tới nơi thấy trong tửu quán lặng ngắt. Bên lò rượu chỉ có một thiếu nữ áo xanh tóc trên đầu buộc lại thành hai bím và cài một cái cành thoa mộc mạc.

Thiếu nữ đang mải trông nom việc cất rượu. Nàng quay mặt vào phía trong. Thấy có người đến cũng chẳng quay đầu nhìn ra.

Trịnh tiêu đầu lên tiếng hỏi bô bô:

- Lão Thái đâu? Sao không ra dắt ngựa?

Hai tên chạy cờ hiệu: Bạch Nhị và Thất Trần kéo chiếc ghế dài ra, lấy tay áo phủi bụi bặm để chủ nhân ngồi.

Sử, Trịnh hai vị tiêu đầu ngồi mé dưới bồi tiếp Lâm Bình Chi. Còn hai tên hầu Bạch Nhị và Thất Trần thì ngồi riêng một chỗ.

Bỗng nghe phía trong có tiếng người ho hắng, rồi một lão già đầu tóc bạc phơ bước ra chào:

- Mời quan khách ngồi chơi. Các vị có xơi rượu không?

Lão nói nghe khẩu âm lạ tai chứ không phải người địa phương này.

Triệu tiêu đầu xẵng giọng đáp:

- Chẳng uống rượu, d thường vào đây uống trà chăng? Hãy lấy đem đây ba cân Trúc diệp thanh.

Hắn lại hỏi luôn:

- Lão Thái đi đâu? Quán rượu này đổi chủ rồi chăng?

Lão kia đáp:

- Dạ, dạ! Xin có ngay.

Lão quay vào bảo thiếu nữ:

- Uyển nhi! Lấy ba cân trúc diệp thanh để quan khách uống.

Rồi lão nói tiếp:

- Tiểu lão họ Tát, nguyên quán ở đây. Tiểu lão xuất ngoại từ thuở nhỏ làm nghề buôn bán xuồng xĩnh để sinh nhai. Con trai, con dâu chết hết rồi. Tiểu lão nghĩ tới câu "Cáo chết ba năm quay đầu về núi" nên đem con cháu này về cố hương. Ngờ đâu bỏ nhà đi năm chục năm trời, bao nhiêu thân bằng cố hữu nơi quê nhà chẳng còn một ai. May mà gặp lão Thái đây không muốn hành nghề nữa, bán quán này lại cho tiểu lão lấy ba chục lạng bạc. Hỡi ôi! Bây giờ về đến cố hương rồi, nghe chuyện người ta nói, trong lòng chẳng lấy chi làm thích thú nữa.

Giữa lúc này, thiếu nữ áo xanh cúi đầu đem một cái bàn gỗ kê ở trước mặt bọn Lâm Bình Chi, nàng đặt đũa chén xuống mặt bàn rồi lại cúi đầu lui ra. Thủy chung nàng vẫn chẳng dám nhìn khách một cái nào.

Lâm Bình Chi thấy cô gái thân hình mũm mĩm, nhưng nước da bánh mật. Mặt nàng lại rỗ như cái tổ ong bầu. Chàng cho đây là lần đầu tiên cô làm nghề bán rượu, nên cử chỉ hãy còn ngượng nghịu cũng không để ý.

Sử tiêu đầu cầm một con dã kê và một thỏ rừng đưa cho lão Tát bảo:

- Lão đem mổ và rửa cho sạch sẽ rồi nấu nướng làm hai bát.

Lão Tát đáp:- Dạ, dạ! Các vị muốn nhắm rượu thì hãy tạm dùng ít thịt bò đậu phụng...

Uyển nhi nghe ông nói thế, nàng không chờ ông sai bảo liền đi lấy thịt bò và mấy thứ rau đậu đặt lên bàn.

Trịnh tiêu đầu giới thiệu:

- Lâm công tử đây là thiếu tiêu đầu Phước Oai tiêu cục. Thiếu tiêu đầu là bậc thiếu niên anh hùng, chuyên làm việc nghĩa hiệp, vung tiền như cỏ rác. Nếu lão nấu hai món kia ngon lành vừa dạ thiếu tiêu đầu thì số bạc vốn ba chục lạng của lão đó chẳng mấy ngày thu về đủ.

Tát lão đầu nói:

- Dạ, dạ! Tiểu lão xin đa tạ.

Rồi lão xách con dã kê và con thỏ rừng đi ra ngoài.

Trịnh tiêu đầu rót rượi vào ly cho Lâm Bình Chi và Sử tiêu đầu rồi tự rót vào ly của mình. Hắn nâng ly rượu ngửa cổ lên uống một hơi cạn sạch. Hắn thò đầu lưỡi ra liếm mép rồi nói:

- Quán đổi chủ, nhưng rượu vẫn y nguyên, không biến đổi mùi vị. Hắn rót ly nữa toan uống, bỗng nghe có tiếng vó ngựa vọng lại.

Hai người kỵ mã từ mé bắc đường quan đạo đi tới. Hai con ngựa này chạy rất nhanh, loáng cái đã đến ngoài cửa quán rượu.

Một người lên tiếng:

- Nơi đây có quán rượu. Hãy vào uống mấy ly đã!

Sử tiêu đầu qua lại nhiều trên chốn giang hồ. Hắn nghe khẩu âm biết ngay là người ở Xuyên Tây.

Mọi người quay đầu nhìn ra cửa quán thấy hai hán tử đầu đội nón lá, mình mặc áo bào xanh.

Hai hán tử buộc ngựa vào gốc cây, bỏ nón ra rồi đi vào trong quán. Chúng liếc mắt ngó qua bọn Lâm Bình Chi một cái rồi oai vệ ngồi xuống.

Hai hán tử này đều đầu quấn vải trắng, mình mặc áo xanh ra vẻ văn nhân. Chân hai gã đi dép mũ.

Sử tiêu đầu biết cách ăn mặc này là đúng kiểu Xuyên Tây. Sở dĩ họ đội khăn trắng là có ý để tang Gia Cát Lượng mất đi. Nhân Võ Hầu được người đất Xuyên rất kính yêu như một đấng thần minh, họ để tang ông rồi tục đó đã hơn ngàn năm, chiếc khăn trắng vẫn không rời khỏi đầu họ.

Lâm Bình Chi thấy cách phục sức của hai hán tử như vậy rất lấy làm kỳ, bụng bảo dạ:

- Mấy người này văn chẳng ra văn, võ chẳng ra võ, điệu bộ thật là cổ quái.

Bỗng nghe gã ít tuổi la lên:

- Lấy rượu đây! Lấy rượu đây! Này Giả huynh tỉnh Phúc Kiến lắm núi quá, đi nhiều rất hại sức ngựa.

Uyển nhi cúi đầu đến trước mặt hai hán tử nói rất khẽ:

- Các vị dùng rượu gì?

Tuy thanh âm nói nhỏ nhưng rất trong trẻo lọt vào tai. Gã hán tử ít tuổi ngẩn người ra một chút rồi nổi lên tràng cười ha hả.

Gã hán tử kia vừa cười rộ vừa thò tay đưa vào dưới cằm cô bé nâng cho ngẫng mặt lên để nhìn, vì lúc nào cô cũng cúi đầu xuống. Gã cười nói:

- Đáng tiếc ôi là đáng tiếc.

Cô bé sợ quá vội lùi lại.

Hán tử họ Giả cười nói:

- Vị cô nương này bắp thịt nở nang có vẻ ngon lắm. Nhưng lão Dư mà động vào cô ta thì cái mặt hổ phù của cô nổi lên dữ lắm đó.

Gã hán tử họ Dư lại cười ha hả.

Lâm Bình Chi thấy thái độ ngông cuồng của hai gã hán tử kia, tức giận đầy ruột, giơ tay phải lên đập xuống bàn đánh chát một tiếng rồi quát hỏi:

- Hai con chó đui mắt ở đâu mà dám đến đất Phúc Châu chúng ta đây giở thói ngông cuồng?

Gã họ Dư cười nói:

- Giả lão nhị! Người ta đang chửi đổng đấy. Lão thử đoán xem "con thỏ" đó thóa mạ ai nào?

Nguyên Lâm Bình Chi tướng mạo giống hệt mẫu thân chàng, lại mày thanh mắt sáng, vẻ người xinh đẹp khác thường. Ngày thường h gã trai nào nheo mắt ngó chàng một cái là chàng cho ngay cái bạt tai. Bây giờ hán tử kia lại nhại chàng bằng danh từ "con thỏ" thì chàng còn nhịn làm sao được?

Chàng liền vớ ngay hồ rượu liệng qua.

Hán tử họ Dư né tránh, hồ rượu bắn ra đám cỏ ngoài tửu quán. Rượu đổ ra tung tóe.

Sử tiêu đầu và Trịnh tiêu đầu liền đứng lên chạy đến bên hai gã kia.Gã họ Dư cười nói:

- Thằng nhỏ đó mà làm cô đào lên hí đài múa hát thì còn có thể thu hút được một số khán giả, chứ muốn đấu võ thì không được đâu.

Trịnh tiêu đầu quát lên:

- Vị này là thiếu tiêu đầu Phước Oai tiêu cục. Ngươi dám đến đây vuốt râu hùm thì thiệt là lớn mật.

Hắn chưa dứt lời đã vung quyền đánh vào mặt đối phương. Gã hán tử họ Dư xoay tay trái một cái chụp vào huyệt mạch môn Trịnh tiêu đầu rồi đẩy mạnh một cái. Trịnh tiêu đầu đứng không vững, người hắn đụng mạnh vào cái bàn gỗ. Rắc rắc mấy tiếng vang lên. Hai chân bàn đã gãy rời. Trịnh tiêu đầu bị nắm chặt cổ tay, người hắn ngã chúi về phía trước. Hán tử họ Dư giơ khuỷu tay lên thúc mạnh xuống sau gáy Trịnh tiêu đầu khiến hắn không sao đứng dậy được. Trịnh tiêu đầu tuy chưa được kể vào hàng cao thủ trong Phước Oai Tiêu Cục, nhưng cũng không phải là hạng tầm thường.

Sử tiêu đầu thấy họ Trịnh bị hán tử kia mới đánh một đòn đã ngã chúi thì biết đối phương là là một nhân vật có lai lịch. Hắn liền hỏi:

- Tôn giá là ai? Đã là bạn đồng đạo võ lâm, chẳng lẽ lại coi Phước Oai tiêu cục không vào đâu?

Hán tử họ Dư cười lạt đáp:

- Phước Oai tiêu cục ư? Ta chưa nghe nói đến cả. Cái đó làm trò gì?

Lâm Bình Chi vọt người lại quát:

- Cái đó chỉ chuyên đánh hạng chó má!

Chàng vừa quát vừa phóng chưởng bên trái đánh ra. Rồi không chờ đòn này đánh tới nơi, tay phải lại xuyên qua tay trái phóng luôn chưởng thứ hai. Đó là chiêu "Vân lý càn khôn" trong phép "Phiên thiên chưởng" tổ truyền của nhà chàng.

Gã họ Dư nói:

- Bữa nay có một cặp đào hát chứ không phải một...

Gã vung chưởng lên gạt. Còn tay phải nhằm chụp xuống vai bên hữu Lâm Bình Chi. Lâm Bình Chi lún thấp vai bên hữu xuống, tay phải phóng chưởng đánh ra. Gã họ Dư nghiêng đầu né tránh. Không ngờ

"Phiên thiên chưởng" gia truyền của nhà họ Lâm biến hóa kỳ diệu vô cùng. Gã họ Dư vừa thấy mình tránh được một quyền thì quyền bên trái Lâm Bình Chi đột nhiên xòe ra, biến quyền thành chưởng. Quyền đang bổ thẳng xuống, chưởng đột nhiên quét tạt ngang thành chiêu "Vụ lý khán hoa". "Bốp" một tiếng! Gã họ

Dư bị một cú tát tai. Gã tức giận phóng cước đá Lâm Bình Chi. Lâm Bình Chi xuyên sang mé hữu trả lại một cước.

Lúc này Sử tiêu đầu đã đang động thủ cùng hán tử họ Giả.

Gã Bạch Nhị lại nâng Trịnh tiêu đầu dậy.

Trịnh tiêu đầu ngoác miệng ra mà chửi rủa. Hắn nhảy vào giáp công hán tử họ Dư. Nhưng Lâm

Bình Chi bảo hắn:

- Ngươi qua bên kia giúp Sử tiêu đầu. Con chó này để mình ta phát lạc cũng xong.

Trịnh tiêu đầu biết chàng có tính cương cường, hiếu thắng, không muốn người khác vào trợ chiến

thành thế hai người đánh một. Hắn liền lượm lấy cái chân bàn gãy quay sang đánh gã họ Giả.

Hai tên chạy cờ hiệu Bạch Nhị, Thất Trần chạy ra ngoài cửa. Một tên rút thanh bảo kiếm ở bên

yên ngựa của Lâm Bình Chi, còn một tên cầm cây đinh ba trỏ vào mặt gã họ Dư mà thóa mạ. Trong tiêu

cục thì những tên này võ nghệ tầm thường, nhưng chúng chuyên việc chạy cờ, xướng tiêu hiệu nên thanh âm rất vang dội. Hai gã chửi mắng bằng tiếng thổ âm Phúc Châu, nên hai gã kia người ở Tứ Xuyên chẳng hiểu gì cả, nhưng chúng cũng biết đó là những câu chẳng tốt đẹp gì.

Tát lão đầu ở trong bếp cũng đã chạy ra. Uyển nhi đứng tựa vào gia gia. Hiển nhiên nàng khiếp sợ vô cùng.

Lâm Bình Chi động thủ đã đến lúc hào hứng. Tiện đà chàng đá bàn ghế trong quán bắn vào một xó rồi lần lượt thi triển những chiêu thức mà phụ thân chàng đã truyền thụ cho.

Lâm Bình Chi bắt đầu luyện võ từ ngày lên sáu. Đến nay chàng đã có 12 năm công phu. Về môn

"Phiên thiên chưởng" suốt 12 năm trời không gián đoạn một ngày nào, ít ra chàng đã luyện có đến hàng vạn lần nên thành thuộc lắm rồi. Ngày thường chàng cùng các vị tiêu sư phân tích, chiết giải chưởng pháp.

Một là chàng đã luyện môn chưởng pháp tối truyền này đến chỗ tinh diệu phi thường. Hai là đối với tiêu chủ nhân quật cường hiếu thắng, ai cũng nhường nhịn vài phần, chẳng tội gì mà đem thực lực ra tranh thắng với chàng, để đi đến chỗ cả hai bên cùng bị hại.

Vì thế nên tuy chàng đã thâu lượm được nhiều kinh nghiệm lâm địch, nhưng gặp cuộc tỷ đấu chân chính lại rất ít. ở trong và ngoài thành Phúc Châu, chàng họa hoằn cũng có khi động thủ, nhưng toàn là những hạng mèo què chưa sạch nước cản thì địch làm sao lại với tuyệt nghệ của nhà họ Lâm. Chỉ trong mấy chiêu là chàng đã đánh người ta mặt mũi sưng húp lên phải chạy trốn ngay.

Lần này Lâm Bình Chi động thủ với gã hán tử họ Dư, mới trong mười mấy chiêu mà tính khí kiêu căng của chàng đã bị chùn nhụt. Chàng biết đối phương là tay đáo để, vì chàng đã thi triển chưởng pháp đến chỗ biến ảo kỳ diệu đánh trúng vào vai, vào ngực gã ba chưởng mà gã vẫn chưa coi ra gì. Miệng gã không ngớt nói trăng, nói cuội:

- Tiểu huynh đệ! Ta càng nhìn tiểu huynh đệ càng thấy rõ chú không phải là đàn ông, mà nhất định là một vị đại cô nương hóa trang. Má chú vừa trắng lại vừa hồng. Chú cho ta hôn một cái vào mặt có hay hơn không, tội gì mà choảng nhau hoài?

Gã họ Dư còn dơ miệng nói nhăng, đủ tỏ ra đối với Lâm Bình Chi gã chẳng quan tâm gì mấy.

Lâm Bình Chi thấy gã ăn nói hỗn xược, dám đem mình ra làm trò chơi thì chàng cáu giận vô cùng.

Chàng lại đưa mắt nhìn qua bên kia thì thấy hai tiêu đầu họ Sử và họ Trịnh giáp công hán tử họ Giả mà vẫn kém thế.

Trịnh tiêu sư bị một quyền đánh trúng mũi khá nặng, máu tươi chảy ra làm cho vạt áo loang lổ đỏ lòm.

Lâm Bình Chi càng phóng chưởng đánh nhanh hơn. Bỗng nghe "bốp" một tiếng. Gã họ Dư lại trúng một cái tát tai. Đòn này chàng đánh rất nặng.

Gã họ Dư tức quá gầm lên:

- Con rùa nhỏ này thiệt ngu ngốc không biết gì. Lão gia thấy ngươi xinh đẹp như một vị tiểu cô nương, nên đùa chơi với ngươi một lúc. Thế mà con rùa đánh lão gia thiệt sự.

Gã biến đổi quyền pháp một cách đột ngột, đánh ra như gió táp mưa sa. Hai người vừa đánh vừa xích dần ra ngoài cửa tửu quán.

Lâm Bình Chi thấy đối phương phóng quyền đánh thẳng vào giữa, chàng nhớ ngay tới khẩu quyết có chữ "tá", liền đưa tay trái ra gạt. Không ngờ tý lực của gã họ Dư mạnh quá, chàng không gạt được, trước ngực lại bị trúng quyền đánh huỵch một tiếng.

Giữa lúc Lâm Bình Chi lảo đảo người đi, cổ áo chàng bị tay trái đối phương nắm được. Gã vít cánh tay xuống khiến nửa người chàng phải cong đi. Đoạn tay phải gã sử chiêu "Thiết môn hạm" gác ngang vào sau gáy chàng.

- Con rùa ơi! Mi dập đầu lạy ta ba lạy kêu lên ba tiếng: Hảo thúc thúc! Rồi ta buông tha mi.

Hai vị tiêu sư họ Sử và họ Trịnh trông thấy cả kinh, muốn bỏ đối thủ chạy lại ứng cứu Lâm Bình

Chi, nhưng gã họ Giả phóng cả quyền cước đánh tới tấp, không để cho hai người bỏ đi được.

Tên hầu Bạch Nhị giơ đinh ba lên nhằm đâm vào sau lưng gã họ Dư. Gã vừa đâm vừa la:

- Mi có mấy đầu mà còn chưa buông tay ra?...

Gã họ Dư không quay đầu lại, phóng chân trái đá ngược về phía sau, trúng cái đinh ba bắn ra xa mấy trượng. Rồi chân phải lại đá theo một cước liên hoàn khiến cho gã Bạch Nhị lăn lộn đi mấy vòng mãi không dậy được.

Thất Trần lớn tiếng thóa mạ:

- Con rùa đen đê tiện kia! Mẹ quân lộn giống! Con bà mi đẻ ra đứa đui mắt.

Gã mắng mỗi câu lùi lại một bước. Gã mắng tám chín câu, lùi lại tám chín bước liền.

Hán tử họ Dư vừa cười vừa nói:

- Đại cô nương! Cô không chịu lạy ư?

Rồi gã đè mỗi lúc một thấp xuống hơn khiến cho trán Lâm Bình Chi gần sát đất.

Lâm Bình Chi cố nắm quyền tống vào bụng gã họ Dư luôn mấy cái nhưng thủy chung vẫn còn cách xa mấy tấc, không sao đánh trúng được. Chàng cảm thấy xương cổ đau ê ẩm, tưởng chừng như gãy đến nơi. Mắt nảy đom đóm, tai ù càng cạc. Hai tay chàng đánh đấm loạn lên. Đột nhiên đụng phải một vật cứng rắn ở dưới bắp chân. Trước tình trạng cấp bách, chàng không nghĩ ngợi gì nữa, liền rút ngay ra đâm mạnh về phía trước, cắm trúng vào bụng dưới gã họ Dư.

Hán tử họ Dư đau quá rú lên một tiếng rồi buông tay ra, lùi lại hai bước. Mặt gã lộ vẻ khủng khiếp vô cùng. Bụng dưới gã có lưỡi trủy thủ sắc vàng cắm ngập đến tận chuôi. Mặt gã hướng về phía Tây, bóng tịch dương chiếu vào đuôi đao lấp loáng. Gã há miệng muốn nói mà không thốt ra lời, muốn thò tay ra rút đao trủy thủ mà cũng không dám.

Chương 3: Lâm Chấn Nam thủ tài trẻ con

Lâm Chấn Nam thủ tài trẻ con

Lâm Bình Chi chẳng còn hồn vía nào nữa, tưởng chừng như trái tim muốn nhảy ra ngoài miệng.

Chàng hoảng hốt lùi lại mấy bước.

Hán tử họ Giả cùng hai tên tiêu đầu họ Sử và họ Trịnh ngừng lại không tỷ đấu nữa. Chúng kinh ngạc phi thường, đứng ngó hán tử họ Dư thấy người gã lảo đảo mấy cái.

Tay phải gã nắm lấy chuôi đao trủy thủ, hết sức giật mạnh ra ngoài. Lập tức máu tươi vọt ra xa đến mấy thước.

Mấy người bàng quang lớn tiếng la hoảng.

Gã họ Dư kêu lên:

- Giả... Giả... Về nói với gia gia... báo thù cho tiểu đệ.

Gã hất tay về phía sau. ánh vàng lấp loáng. Gã đã liệng lưỡi đao trủy thủ đi.

Gã họ Giả vươn tay ra vừa chụp lấy chuôi đao vừa la gọi:

- Dư huynh đệ! Dư huynh đệ!

Rồi rảo bước chạy lại. Gã họ Dư té huỵch xuống đất. Người gã giãy đành đạch mấy cái rồi nằm yên không nhúc nhích.

Sửư tiêu đầu khẽ hô đồng bọn:

- Này các bạn! Hãy chuẩn bị đi!

Rồi chạy đến bên ngựa rút lấy khí giới cầm tay.

Hắn là người giàu kinh nghiệm giang hồ, vừa thấy xảy ra án mạng, liền nghĩ ngay đến thể nào gã họ Giả cũng đánh liều mạng.

Gã họ Giả trợn mắt lên nhìn Lâm Bình Chi một lúc bụng bảo dạ:

- Bọn chúng đã gây ra án mạng lỡ rồi tất chẳng chịu bỏ đó, mà còn giết luôn cả mình để bịt miệng.

Ðột nhiên gã chạy đến bên ngựa, nhảy vọt lên yên. Gã chưa kịp cởi dây cương buộc vào gốc cây. Tiện tay cầm lưỡi đao trủy thủ, gã vung dao cắt đứt dây cương rồi thúc vế vào bụng ngựa cho nó chạy vọt về phía Bắc.

Bọn gã hai người từ phía Bắc đi xuống phủ Phúc Châu. Bây giờ đồng bạn chết rồi, gã không vào thành Phúc Châu nữa, theo đường cũ trở về.

Thất Trần đá vào thi thể hán tử họ Dư cho lật ngửa người lên. Chỗ vết thương vẫn còn rỉ máu không ngớt.

Gã lên tiếng thóa mạ:

- Mi vô lễ với thiếu tiêu đầu của chúng ta là mi không muốn sống ở đời nữa. Thôi mi chết quách đi cũng phải.

Ðây là lần đầu Lâm Bình Chi giết người, chàng bở vía, mặt cắt không còn hột máu, ấp úng hỏi:

- Sử... Sử tiêu đầu! Bây giờ làm thế nào đây?... Bản tâm ta... không muốn giết y...

Sử tiêu đầu chau mày đáp:

- Chỗ này ở ngay lề đường, chúng ta hãy đem xác chết vào trong quán, đừng để người qua lại trông thấy.

May ở chỗ trời sắp tối rồi, trên đường không có người đi.

Bạch Nhị cùng Thất Trần khiêng xác người chết vào trong quán.

Sử tiêu đầu khẽ hỏi:

- Thiếu tiêu đầu có giắt tiền đi đấy không?

Lâm Bình Chi vội đáp:

- Có, có...

Rồi chàng móc trong bọc có hai chục lạng bạc vụn lấy ra hết đưa cho Sử tiêu đầu.

Sử tiêu đầu đón lấy bạc cầm vào trong quán để trên bàn, nhìn Tát lão đầu nói:

- Tát lão đầu! Có người đường ngoài đến trêu chọc đàn bà con gái của nhà ngươi. Thiếu tiêu đầu nhà tôi nổi lòng nghĩa hiệp đứng ra bênh vực. Gặp trường hợp bất đắc dĩ công tử mới phải giết gã. Mọi người đều trông thấy cả đó. Vụ này cũng là vì ngươi mà xảy ra, vậy ngươi phải gánh một phần lớn trách nhiệm, nếu để sự việc vỡ lở ra. Bây giờ mai táng xác chết này đi đã rồi sẽ thủng thẳng tìm cách che lấp.

Tát lão đầu đáp:

- Dạ... dạ...

Trịnh tiêu đầu nói:

- Phước Oai tiêu cục của chúng ta đi bảo tiêu ở ngoài mà giết mấy tên đạo tặc lục lâm là chuyện rất thường. Hai con chuột ngoài đất Xuyên này là bọn đầu trâu mặt ngựa, ta nhận thấy chúng nếu không phải là bọn đạo tặc cướp đường, cướp biển thì cũng là bọn giặc hái hoa rất ghê gớm. Ðại khái chúng đến Phúc Châu để gây ra án mạng. Thiếu tiêu đầu của chúng ta là người sáng suốt, mới thủ tiêu gã này để đem lại sự an ninh cho dân Phúc Châu. Có điều thiếu tiêu đầu không dám hư danh, nên chẳng buồn lên quan nha lãnh thưởng. Vậy Tát lão đầu phải giữ mồm miệng, đừng để câu chuyện tiết lộ ra ngoài. Lão mà không kín tiếng để quan nha hỏi đến thì chúng ta sẽ nói là hai tên đạo tặc này do lão dắt đến. Việc lão mở quán bán rượu chỉ là chuyện giả trá, mà làm tai mắt cho bọn đạo tặc mới là sự thực. Nếu không thế thì sao hai tên này lại đến nhằm đúng ngày lão khai trương, không sớm hơn hay chậm hơn? Chẳng bao giờ trong thiên hạ lại có chuyện ăn nhịp ngẫu nhiên như thế được.

Tát lão đầu vội nói:

- Tại hạ không dám nói... không dám nói gì hết.

Sư tiêu đầu đưa Bạch Nhị và Thất Trần khiêng xác chết ra chôn ngoài vườn sau quán rượu. Hắn lại sai nạo hết những vết máu ngoài cửa điếm cho thật sạch.

Sử tiêu đầu quay vào bảo Tát lão đầu:

- Trong vòng mười ngày, nếu không có gì tiết lộ ra, lão được cấp thêm năm chục lạng nữa để làm vốn. Bằng lão mà hở môi, hở miệng nói quàng thì lưỡi đao của Phước Oai tiêu cục chẳng giết được hàng vạn đạo tặc thì cũng đã ba ngàn rồi, nó sẽ giết một già, một trẻ nhà lão đó, và như vậy bất quá trong vườn rau nhà lão chỉ vùi thêm hai xác chết nữa.

Tát lão đầu đáp:

- Ða tạ! Ða tạ! Tiểu lão không dám nói gì đâu.

Mọi việc thu xếp xong xuôi thì trời đã tối mịt.

Lâm Bình Chi đã hơi yên dạ, nhưng chưa hết nỗi băn khoăn.Chàng về đắn tiêu cục, vừa bước chân vào nhà đại sảnh đã thấy phụ thân ngồi trên ghế thái sư, đang nhắm mắt trầm ngâm.

Vẻ mặt thất thường, Lâm Bình Chi lên tiếng:

- Gia gia!

Phước Oai tiêu cục hành nghề đã ba đời, bấy nhiêu năm qua lại giang hồ thì chuyện chiến đấu giết người dĩ nhiên không tránh khỏi được. Nhưng những người bị giết hay bị đả thương toàn thuộc về phe hắc đạo, vả lại những cuộc chiến đấu chém giết này chỉ xảy ra ở nơi rừng hoang núi thẳm mà thôi. Kẻ bị giết chôn đi là xong. Chẳng bao giờ có chuyện đạo tặc cướp tiêu bị giết tố cáo đến quan nha bao giờ. Chuyến này Phước Oai tiêu cục gây ra án mạng ngay tại ngoại thành một tòa thị trấn đông đúc. Người bị giết hại không phải là quân đạo tặc thì là một việc tày đình chứ đâu phải chuyện tầm thường. Ðừng nói hung thủ là thiếu tiêu đầu một tiêu cục, mà ngay một vị công tử con quan Tổng đốc, quan Tuần án phạm tội giết người cũng không thể kắt liễu một cách dễ dàng được.

Lâm Bình Chi vừa lên đường về vừa tính toán trong bụng. Chàng không quyết định được có nên thú thật việc này với phụ thân hay không. Không ngờ về đắn tiêu cục chàng đã chạm trán phụ thân.

Lâm Chấn Nam vừa thấy con về, ông vui vẻ hỏi ngay:

- Hài nhi đi săn thú có được con lợn rừng nào không?

Lâm Bình Chi đáp:

- Không.

Ðột nhiên Lâm Chấn Nam tiện tay đang cầm cái dọc tẩu thuốc lào, y vừa quật vào vai Lâm Bình Chi vừa quát:

- Trả đòn đi!

Nếu là ngày thường thì Lâm Bình Chi biết ngay là phụ thân thường nhân lúc bất ngờ ra chiêu để khảo nghiệm bản lãnh của mình.

Chàng thấy ông ra chiêu này là chiêu thứ 26 tên gọi "Lưu tinh phi trụy" trong "Tịch Tà kiếm phổ", chàng đã lập tức sử chiêu thứ 46 là "Khai hoa kiến phật" co người lại để né tránh. Nhưng lúc này chàng tâm thần hoảng hốt, cho ngay là vụ mình giết người trong tiểu quán đã bị phụ thân phác giác rồi và ông cầm dọc tẩu đánh mình để trừng phạt, nên chàng không dám né tránh.

Lâm Chấn Nam quật dọc tẩu xuống vai Lâm Bình Chi chỉ còn ba tấc liền đột nhiên dừng lại hỏi:

- Sao thế? Nắu ở trên giang hồ gặp phải kình địch mà người ngớ ngẩn như vậy thì còn chi cái vai kia nữa?

Tuy lời nói ra chiều trách mắng, nhưng nét mặt vẫn tươi cười.

Lâm Bình Chi dạ một tiếng rồi hạ thấp vai bên tả xuống, từ từ xoay mình lại đi quanh lại phía sau phụ thân, tiện thấy cái chổi lông để trên kỷ trà, chàng liền cầm lấy đâm vào lưng ông. Ðó chính là chiêu "Hoa khai kiến phật".

Lâm Chấn Nam gật đầu cười nói:

- Thế mới phải chứ!

Ðồng thời ông xoay tay lại dùng dọc tẩu trả lại bằng chiêu "Giang thượng lộng địch".

Lâm Bình Chi phấn khởi tinh thần, chàng chiết giải bằng chiêu "Tử khí đông lai".

Hai cha con cùng nhau chiết giải đến năm chục chiêu rồi Lâm Chấn Nam cầm dọc tẩu phóng lẹ điểm nhẹ vào dưới vú Lâm Bình Chi.

Lâm Bình Chi đỡ đòn không kịp, cánh tay phải bị tê nhức, cây chổi lông gà chàng không nắm giữ được nữa đành để rớt xuống đất.

Lâm Chấn Nam cười nói:

- Hay lắm! Hay lắm! Trong vòng một tháng nay, ngày nào cũng tiến bộ khá đấy. Thế là bữa nay ngươi chiết giải thêm được bốn chiêu nữa.

Rồi ông quay lại ngồi xuống ghế lấy thuốc bỏ vào tẩu nói:

- Bình nhi! Nói cho ngươi hay: bữa nay trong tiêu cục có chuyện vui mừng.

Lâm Bình Chi quẹt lửa cho phụ thân hút thuốc rồi hỏi:- Chắc gia gia lại đón được một món hàng lớn?

Lâm Chấn Nam lắc đầu cười đáp:

- Chỉ lo tiêu cục mình không đủ người làm được, chứ không sợ thiếu hàng. Ta e rằng hàng đưa đến nhiều mà mình không dám lãnh hết.

Ông thở ra một làn khói thuốc dài, nói tiắp:

- Vừa rồi Lý tiêu đầu từ Giang Tây đưa tin về cho hay. Dư quán chủ chùa Tùng Phong thuộc phái Thanh Thành ở Xuyên Tây đã thu lễ vật của chúng ta đưa

Lâm Bình Chi mới nghe mới nghe đến mấy tiếng "Xuyên Tây", "Dư quán chủ" đã giật nảy mình lên hỏi lại:

- Thu lễ vật của chúng ta ư?

Lâm Chấn Nam đáp:

- Công việc trong tiêu cục trước nay ta không nói cho Bình nhi nghe, nên Bình nhi không hiểu. Bình nhi dần dần tuổi đã lớn khôn, gánh nặng của gia đình sẽ đặt lên vai Bình nhi. Vậy từ nay công việc trong tiêu cục, Bình nhi cần để cho hiểu biết. Hài tử! Tiêu cục của chúng ta đã truyền ba đời. Một là nhờ tiếng tăm của tổ phụ ngày trước để lại. Hai là nhờ ở công việc truyền thống của tiêu cục nhà ta làm được một cách đắc lực và đâu ra đấy, mới gây nên được thanh thế như ngày nay. Có điều mọi việc trên chốn giang hồ thì về thanh danh chỉ chiếm được hai phần mười, công việc làm ăn hai phần nữa là bốn, còn sáu phần mười phải trông vào sự nể vì của các bạn hữu giang hồ hai phe Hắc, Bạch. Hài tử thử nghĩ mà coi: tiêu xa của Phước Oai tiêu cục chúng ta chạy khắp trong 12 tỉnh, nếu mỗi chuyắn đều phải có người nhà đi theo hộ vệ để chém giết những kẻ cướp đường thì lấy đâu ra đủ người mà thí mạng cho chuyến hàng được trót lọt. Người ta thường nói: "Giết được ngàn địch mình cũng phải tử thương đến tám trăm". Hơn nữa ngay một món tiền bồi thường cho gia đình tiêu sư, người chạy cờ, cùng thuộc hạ dù có lấy cả tiêu ngân đắp vào cũng không đủ, thì chúng ta còn được gì.

Lâm Bình Chi đáp:

- Vâng.

Lòng chàng lại nghĩ tới mấy chữ: "Quan Tây", "họ Dư" mà phụ thân vừa nói lại còn văng vẳng bên tai.

Lâm Chấn Nam lại nói:

- Vì thế mà chúng ta ăn bát cơm bảo tiêu, cần được các bạn giang hồ nể mặt. Vậy ta phải coi hai chữ "giao tình" còn có sức mạnh hơn cả gươm đao.

Giả tỷ trong những ngày qua mà Lâm Bình Chi được nghe chuyện phụ thân sắp chuyển dần công việc tiêu cục sang cho chàng gánh vác thì chàng đã nức lòng hởi dạ, bàn bạc rất nhiều, nhưng lúc này chàng đang xao xuyến trong lòng, nên những lời của phụ thân chỉ lọt vào tai chàng phân nửa.

Lâm Chấn Nam cầm dọc tẩu gõ xuống đất "cốc cốc" ba cái rồi nói tiếp:

- Võ công của gia gia đây dĩ nhiên còn kém tằng tổ phụ mà chưa chắc đã bằng được tổ phụ ngươi, nhưng về công cuộc kinh doanh tiêu cục thì có thể nói hơn tổ phụ lẫn tằng tổ ngươi rồi. Tằng tổ dựng ra cơ nghiệp sáu tỉnh miền duyên hải, còn Lưỡng Quảng, Lưỡng Hồ và Giang Tây năm tỉnh là bàn tay của gia gia đây mà có. Ðó là nhờ bí quyết nào, ngươi có biết không? Nói trắng ra chẳng qua chỉ ở bốn chữ "thêm bạn bớt thù" mà thôi. Phước Oai tiêu cục, chữ Phước ở trên, chữ Oai ở dưới là nói phước nghĩa quan hệ hơn oai phong. Nếu đem đổi ngược lại là "Oai phước" thì nghĩa khác hẳn đi nó biến đổi ra làm oai hơn làm phước". Ha ha! Ha ha!...

Lâm Bình Chi bất đắc dĩ cũng phải cười lên mấy tiếng khô khan lạt lẽo để đáp lại phụ thân, nhưng là những tiếng cười vô vị, trong lòng chẳng có chi hứng thú.

Lâm Chấn Nam không phát giác ra nỗi lòng hồi hộp bất an của chàng, ông lại nói tiếp:

- Cổ nhân thường nói được đằng chân lân đằng đầu". Gia gia đây đã được mười mấy tỉnh đường ngoài rồi, bây giờ cũng muốn lấn vào đất Thục. Ðường bảo tiêu của chúng ta đi từ Phúc Kiến vào phía Tây, từ Giang Tây qua Hồ Nam đến Hồ Bắc, chẳng lẽ chịu dừng lại ở đây ư? Sao không ngược dòng sông Trường Giang đi nữa về phía Tây vào đến đất Tứ Xuyên? Tứ Xuyên là nước vựa, tiền vựa của dân giàu đất thịnh. Chúng ta vào được Tứ Xuyên rồi sẽ phía Bắc ngược lên Thiểm Tây, phía Nam xuống đến Vân Nam, Quí Châu. Như vậy đường kinh doanh của chúng ta sẽ được thêm ba thành nữa. Có điều Tứ Xuyên là nơi rồng ẩn, cọp nấp, cao nhân rất nhiều. Xe tiêu của Phước Oai tiêu cục muốn đi Tứ Xuyên thì phải giao du với phái Nga Mi và phái Thanh Thành mới yên được.

Từ ba năm nay, mỗi năm hai tiết xuân thu, ta đã phái người đưa hậu lễ lên chùa Tùng Phong phái Thanh Thành và chùa Kim Ðỉnh phái Nga Mi. Nhưng trước đây chưởng môn hai phái này không thu lễ vật.

Kim Quang thượng nhân phái Nga Mi còn chịu tiếp kiến tiêu đầu của ta phái đến, mời ở lại ăn bữa cơm chay, nói mấy câu tạ từ rồi để nguyên phong lễ vật, không động đến, bảo đưa trả về.

Dư quán chủ chùa Tùng Phong thì gắt gao hơn. Tiêu đầu của chúng ta đưa lễ đến lưng chừng sườn núi đã bị ngăn chặn lại. Họ nói là Dư quán chủ đang ở thời kỳ tọa quan, cửa đóng then cài không chịu tiếp kiến người ngoài. Họ còn nói trong chùa đủ cả không thiếu thứ gì và không thu lễ vật của mình.

Tiêu đầu của chúng ta đứng nói chuyện không được ra mắt Dư quán chủ, ngay đến cổng chùa hướng Nam hay hướng Bắc y cũng không biết nữa.

Lần nào tiêu đầu đưa lễ đến cũng thở hồng hộc chạy về. Y nói là nếu ta không nghiêm lệnh bắt y bất luận đối phương vô lễ đến đâu mình vẫn phải một niềm kính cẩn, nên y đành chịu nuốt giận trở về. Nếu không thì dù cha trời, mẹ đất họ cũng chống cự, có khi đến đánh nhau nữa là khác.

Lâm Chấn Nam nói tới đây, ra chiều đắc vô cùng, ông đứng lên nói:

- Ngờ đâu lần này Dư quán chủ lại chịu thu lễ vật của chúng ta rồi. Quán chủ còn nói là sẽ phái bốn tên đệ tử đến Phúc Kiến đáp lễ...

Lâm Bình Chi lớn tiếng hỏi:

- Bốn tên chứ khộng phải hai ư?

Lâm Chấn Nam đáp:

- Phải rồi! Bốn tên đệ tử! Ngươi coi đó thì biết Dư quán chủ sử sự long trọng vô cùng. Phước Oai tiêu cục của chúng ta vẻ vang biết chừng nào? Chiều nay ta sẽ phái khoái mã thông tri cho các phân cục ở những tỉnh Giang Tây, Hồ Nam, Hồ Bắc phải ân cần tiếp đãi bốn vị sứ giả phái Thanh Thành như bậc thượng tân.

Lâm Bình Chi lại hỏi:

- Gia gia! Phải chăng người Tứ Xuyên vẫn có lệ kêu kẻ khắc bằng con rùa và tự xưng mình là lão gia?

Lâm Chấn Nam cười đáp:

- Ở Tứ Xuyên những người thô tục mới ăn nói thế. Hạng người thô tục này khắp nước đâu đâu chả có. Dĩ nhiên người thô tục nói năng không được thanh lịch. Ngươi đã nghe những tên chạy cờ hiệu trong tiêu cục chúng ta lúc họ đánh bạc nói năng còn khó nghe hơn người Tứ Xuyên là khác. Sao ngươi lại hỏi câu này?

Lâm Bình Chi ngập ngừng đáp:

- Hài nhi muốn hỏi vậy thôi, không có chuyện chi cả.

Lâm Chấn Nam nói:

- Khi bốn đệ tử phái Thanh Thành tới đây, ngươi nên tìm cách thân cận với họ để học lấy tác phong của đệ tử danh gia. Kết giao được với bốn người bạn này là ngày sau tha hồ sung sướng...

Lâm Chấn Nam nói tới đây thì đột nhiên ngoài sảnh đường có tiếng người huyên náo. Tiếp theo là tiếng bước chân của mấy người lật đật chạy vào.

Lâm Chấn Nam chau mày hỏi:

- Có chuyện chi mà nhộn lên thế?

Bỗng thấy ba tên chạy cờ hiệu tiến vào. Tên đi đầu hớt hải nói:

- Tổng... tổng tiêu đầu...

Chương 4: Phước oai tiêu cục phát sinh rắc rối

Lâm Chấn Nam quát hỏi:

- Ngươi có điều chi mà hốt hoảng như vậy?

Tên chạy hiệu Thất Trần ấp úng đáp:

- Bạch... Bạch Nhị chết rồi!

Lâm Chấn Nam giật mình kinh hãi hỏi ngay:

- Ai giết gã? Tụi bay đánh bạc rồi gây thành ấu đả phải không?

Trong lòng phiền muộn, Lâm Chấn Nam bụng bảo dạ:

- Những tên hán tử này bôn tẩu giang hồ quen thói cờ bạc mất rồi, thật khó mà quản thúc chúng được! Ðộng một cái là tay đấm chân đá, rồi rút dao đâm chém nhau. Nơi đây là chỗ phủ thành, mà để phát sinh án mạng thì rầy rà to rồi.

Bỗng nghe Thất Trần đáp:

- Không phải thế! Không phải thế!... Vừa rồi gã Tiểu Lý ra cầu tiêu thấy Bạch Nhị nằm bên nhà cầu trong vườn rau. Trong người y chẳng có thương tích chi hết, nhưng toàn thân lạnh cứng, không hiểu chết tự bao giờ và bị chết trong trường hợp nào? Chắc y bị cấp bệnh mà thác.

Lâm Chấn Nam thở phào một cái nói:

- Ðể ta ra coi.

Ông nói rồi lập tức đi ngay. Lâm Bình Chi cũng theo sau. Ra tới vườn rau đã thấy bảy tám người vừa tiêu sư vừa người chạy cờ hiệu đang xúm xít vào một chỗ. Mọi người thấy tổng tiêu đầu tới đều tránh ra nhường lối đi.

Lúc Lâm Chấn Nam coi thi thể Bạch Nhị thì người gã đã lột hết quần áo ra rồi. Trong mình gã tuyệt không một vết máu. Ông liền hỏi Chúc tiêu sư đứng bên:

- Có thương tích gì không?

Chúc tiêu sư đáp:

- Thuộc hạ khám xét rất kỹ, khắp mình gã không có một vết thương nào mà cũng không phải gã bị trúng độc.

Lâm Chấn Nam nhìn sắc mặt Bạch Nhị vẫn như thường không có chỗ nào thâm tím, bên môi hãy còn đọng nụ cười, liền gật đầu nói:

- Vào nói cho Ðồng tiên sinh hay để y liệu lý việc tống táng cho Bạch Nhị và cấp cho gia đình gã một trăm y liệu.

Từ ngày Lâm Viễn Ðồ sáng lập ra Phước Oai tiêu cục đã định lệ những món tiền gọi là phủ tuất cho tiêu sư, chạy hiệu và phu tạp dịch chết vì đang làm việc hoặc bị trọng thương, hay mắc bệnh mà chết mỗi hạng bao nhiêu. Từ ngày Lâm Chấn Nam lên nắm quyền tiêu cục đã hai ba lần gia tăng các khoản tiền phủ tuất này.

Một tên chạy hiệu nhân bị bệnh mà chết, dĩ nhiên Lâm Chấn Nam chẳng lấy gì làm quan tâm, ông trở gót quay về nhà đại sảnh gọi Lâm Bình Chi hỏi:

- Sáng nay Bạch Nhị có theo ngươi đi săn không?

Lâm Bình Chi đáp:

- Gã có đi, lúc về vẫn bình yên, không hiểu gã bị cấp bệnh hồi nào.

Lâm Chấn Nam nói sang chuyện khác:

- Vụ này thật là đột ngột. Ta lăm le mở đường bảo tiêu vào Tứ Xuyên đã đến mười năm nay chưa thành. Không ngờ Dư quán chủ đột nhiên cao hứng chẳng những thu nạp lễ vật của mình, còn phái bốn đệ tử vượt đường ngàn dặm, đến đây đáp lễ.

Lâm Bình Chi nói:

- Thanh Thành tuy là một môn phái lớn trong võ lâm, nhưng oai danh của Phước Oai tiêu cục cùng gia gia trên chốn giang hồ cũng không phải là nhỏ. Hàng năm mình phái người đến Tứ Xuyên đưa lễ biếu, thì Dư quán chủ có phái người tới đây đáp lễ cũng chỉ là câu chuyện có đi có lại mà thôi chứ gì?

Lâm Chấn Nam cười nói:

- Ngươi thật chẳng biết gì. hai phái Thanh Thành, Nga Mi tại tỉnh Tứ Xuyên oai danh ngang hàng với hai phái Thiếu Lâm, Võ Ðương. Họ dựng ra môn phái đã mấy trăm năm, những anh tài dưới trướng nhiều không biết bao nhiêu mà kể. Ta tuy võ nghệ không đến nỗi hèn kém, nhưng không thu nạp đệ tử, truyền nhân. Ðời ta trơ trọi một mình, đến đời ngươi cũng thế, so với họ người nhiều thế lớn làm sao được?

Lâm Bình Chi trong lòng không phục, chàng đáp:

- Triệu thúc thúc, Chu bá bá, Phùng thúc thúc, Tưởng tiêu tiên sinh đều võ công cao cường đáng kể vào hạng tuyệt đỉnh võ lâm. Nếu bao nhiêu anh hùng hảo hán tại khắp các tiêu cục tụ hội lại chẳng lẽ lại không địch nổi những phái Thiếu Lâm, Võ Ðương, Nga Mi, Thanh Thành chi chi đó hay sao?

Lâm Chấn Nam cười nói:

- Hài tử! Câu này ngươi nói với gia gia đây thì không sao, nếu lọt vào tai người khác thì thật là phiền lắm đó.Trong 12 tiêu cục của chúng ta có 94 vị tiêu sư đều là những tay bản lãnh cao thâm, nếu tụ họp vào một chỗ thì chẳng chịu thua bất luận môn phái nào, nhưng thắng người có lợi gì không? Người ta thường nói hòa khí sinh tiền tài. Chúng ta ăn bát cơm bảo tiêu, càng nên nhân nhượng với người ta một bước. Hễ mình lễ nhượng là họ không sinh sự, mình tự lún thấp đi để người ta xưng hùng, mà ta có mất mát gì đâu?

Lâm Chấn Nam vào nghề bảo tiêu đã mấy chục năm, ông biết rõ trên chốn giang hồ rất nhiều sóng gió hiểm nghèo. Hồi còn ít tuổi ông đã bị thất bại nhiều phen. Ngày nay tuổi già, ông đã giàu kinh nghiệm giang hồ và chủ trương lễ nhượng cho nên việc.

Lâm Bình Chi lại nói:

- Gia gia!...

Chàng vừa mở miệng bỗng có tiếng người la thất thanh:

- Chao ôi! Trịnh tiêu đầu lại chết rồi!

Cha con Lâm Chấn Nam cùng giật mình kinh hãi. Lâm Bình Chi đang ngồi ghế đứng phắt dậy run run lên nói:

- Bọn chúng đến báo...

Chữ "thù" chàng sắp thốt ra bỗng nhiên dừng lại. Lúc này Lâm Chấn Nam đã ra đến cửa nhà đại sảnh. Ông không để tới lời nói.

Bỗng thấy gã chạy hiệu Trần Thất thở hồng hộc chạy vào báo:

- Tổng... Tổng tiêu đầu! Nguy to rồi! Trịnh tiêu đầu... lại bị con ác quỷ Tứ Xuyên đòi mạng... bắt đem đi...

Lâm Chấn Nam sa sầm nét mặt quát lên:

- Cái gì mà ác quỷ Tứ Xuyên? Ngươi đừng ăn nói hồ đồ.

Trần Thất đáp:

- Ðúng thế thật!... Thiếu tiêu đầu cứu mạng cho tiểu nhân. Con ác quỷ này sắp tìm đến tiểu nhân rồi. Số mạng thiếu tiêu đầu to lớn... dương khí thịnh vượng... có quỷ thần hộ vệ ác quỷ không làm gì được... chúng ta mau mau tìm biện pháp hoặc mời thầy chùa được sỡi về đọc kinh cúng dường... Thiếu tiêu đầu dập đầu lạy mấy lạy là xong. Có như thế mới tiêu tan được oan hồn con ác quỷ Tứ Xuyên. Giống ác quỷ này đòi mạng báo thù thiệt là ghê gớm chứ không phải chuyện chơi...

Gã nói lắp bắp một hồi câu nọ xọ câu kia. Lâm Chấn Nam chẳng hiểu ra sao quát lên:

- Câm miệng đi! Ngươi nói trăng nói cuội gì thế?

Trần Thất lại lắp bắp:

- Dạ! Dạ!...Con ác quỷ Tứ Xuyên kia... Người Tứ Xuyên còn sống đã hung hãn bá đạo... Hắn chết đi dĩ nhiên là ghê gớm lắm...

Gã thấy tổng tiêu đầu trừng mắt lên nhìn, vẻ mặt nghiêm khắc, không dám nói nữa, nhưng vẻ mặt rất sợ hãi ra dáng năn nỉ cầu người cứu mạng.

Lâm Chấn Nam hỏi:

- Ngươi bảo Trịnh tiêu đầu chết rồi phải không? Thi thể hiện giờ ở đâu? Y chết trong trường hợp nào?

Giữa lúc ấy có mấy tên tiêu sư cùng mấy gã chạy hiệu tiến đến sảnh đường. Một tên tiêu sư chau mày hỏi:

- Tổng tiêu đầu! cái chết của Trịnh huynh đệ cũng giống hệt như cái chết của Bạch Nhị. Trong người không có một vết thương tích, mặt mũi không xanh xám hay phù thũng. Thủ khiếu cũng không ứa máu. Hay là... Hay là vừa theo thiếu tiêu đầu đi săn rồi trúng phải tà ma? Chạm phải hung thần ác quỷ gì đây?

Lâm Chấn Nam hừ một tiếng rồi nói:

- Suốt đời ta bôn tẩu giang hồ, chưa bao giờ gặp ma quỷ hết. Chúng ta thử đi coi.

Dứt lời ông cất bước ra khỏi sảnh đường. Trần Thất lại nói:

- Số mạng tổng tiêu đầu đã lớn, oai phong phúc phận cũng lớn, dĩ nhiên ác quỷ phải gờm không dám làm gì. Nhưng bọn tiểu nhân thân hèn sâu cát, phận mọn kiến giun, không thể bì được.

Lâm Chấn Nam không lý gì đến gã, tiếp tục đi theo bọn tiêu đầu tới tàu ngựa thì thấy Trịnh tiêu đầu nằm sóng sượt ngay trước cửa, hai tay y còn cầm chiếc yên ngựa. Hiển nhiên y đang tháo yên thì đột nhiên lăn ra mà chết, chứ không phải ấu đả gì.

Lúc này trời đã tối rồi. Lâm Chấn Nam bảo người giơ đèn lồng lên soi. Ông thò tay cởi quần áo Trịnh tiêu đầu xem xét rất kỹ, lại nắn các khớp xương thì quả nhiên không thương tích, cả đến những đốt xương ngón tay cũng không bị gãy cái nào.
Lâm Chấn Nam là một tay hào kiệt, vốn không tin quỷ thần. Cái chết đột ngột của Bạch Nhị chứa đủ khiến cho ông lấy làm kỳ dị nhưng cái chết của Trịnh tiêu đầu giống hệt gã kia nhắc nhở cho ông trong vụ này có điều chi ngoắt nghéo. Nếu bảo là bị chết về những chứng bệnh ôn dịch thì sao trong mình không có chấm đen loang lổ? Ông nghĩ vụ này tất có liên quan đến chuyện đi săn của cậu con sáng nay, liền quay lại hỏi Lâm Bình Chi:

- Bữa nay theo ngươi đi săn, ngoài Trịnh tiêu đầu còn những ai?

Lâm Bình Chi đáp:

- Còn Sử tiêu đầu và gã này.

Chàng vừa nói vừa chỉ vào Trần Thất. Lâm Chấn Nam gật đầu nói:

- Hai người hãy theo ta!

Rồi quay lại bảo một tên chạy hiệu đi mời Sử tiêu đầu đến sương phòng phía Ðông nói chuyện.

Ba người về đến sương phòng, Lâm Chấn Nam ngồi xuống không nói gì. Ông biết cậu con chưa từng lịch duyệt, kiến thức nông cạn, còn Trần Thất chỉ ăn nói hồ đồ khiến người loạn óc. Cần phải hỏi tới Sử tiêu đầu là tay lão luyện mới ra được manh mối gì chăng?

Trần Thất mấy lần muốn nói nhưng thấy tổng tiêu đầu vẻ mặt oai nghiêm, liền rụt lưỡi lại không dám nói nữa.

Ngờ đâu chờ đã lâu lắm, thủy chung vẫn không thấy Sử tiêu đầu tới. Lâm Chấn Nam liền giục Trần Thất:

- Ngươi đi mời Sử tiêu đầu mau lên.

Trần Thất dạ một tiếng rồi chạy ra cửa sương phòng. Nhưng gã quay lại ấp úng nói:

- Sử tiêu đầu chắc sắp tới rồi... Tưởng tiểu nhân... bất tất phải đi giục dã y làm chi?

Lâm Chấn Nam tức giận quát lên:

- Ta bảo mi thì cứ biết là đi cho mau, còn rắc rối gì nữa?

Trần Thất vội đáp:

- Dạ! Dạ! Tiểu nhân xin đi.

Toàn thân gã run bần bật. Chân phải gã vừa khoa lên bước qua ngưỡng cửa, bỗng lại rụt vào, quỳ hai gối xuống nhìn Lâm Chấn Nam năn nỉ:

- Tổng... Tổng tiêu đầu tha mạng cho!... Một mình tiểu nhân đi ra tất là phải chết!

Lâm Chấn Nam thấy Trần Thất sắc mặt tái mét, cắt không còn giọt máu, khiếp sợ đến một trình độ khôn tả. Tuy ông không tin quỷ thần, nhưng tình trạng Trần Thất tỏ ra như gã trông thấy ác quỷ rõ ràng, ông cũng không khỏi ớn da gà, liền dậm chân bảo gã:

- Ðứng dậy! Ðứng dậy! Ngươi điên rồi,,, hay sao?

Trần Thất vẫn nằm yên, miệng lắp bắp:

- Thiếu tiêu đầu!... Vụ đó không liên quan gì đến tiểu nhân. Thiếu tiêu đầu... mau tìm biện pháp nào để đối phó...

Lâm Chấn Nam nghe gã nói vậy, sinh lòng ngờ vực, bảo gã:

- Ngươi dậy đi!... Rồi đứng yên đây là được.

Trần Thất tưởng chừng như được đức thượng đế ban lệnh đại xá. Gã đứng dậy liền, xoay tay đóng cửa phòng lại, tựa hồ gã sợ con ác quỷ Tứ Xuyên xông vào hại người. Lâm Chấn Nam quay lại hỏi Lâm Bình Chi:

- Vụ này là thế nào đây?

Lâm Bình Chi biết là không thể dấu giếm được nữa. Chàng liền đem câu chuyện đi săn trở về vào tửu quán bên đường uống rượu rồi thấy hai gã hán tử người Tứ Xuyên trêu trọc cô gái bán rượu nhân đó xảy ra câu chuyện xung đột thế nào? Cuộc động thủ ra sao? Gã hán tử đã đấu chàng thế nào? Trong lúc hoang mang vừa tức giận, chàng rút kim đao đâm chết hán tử ra sao? Nhất nhất thuật lại cho Lâm Chấn Nam nghe.

Chàng kể cả việc đem chôn thi thể hán tử ở trong vườn rau sau tửu quán và cho tiền chủ quán, dặn lão không được tiết lộ vụ này với bất cứ một ai.

Lâm Chấn Nam càng nghe càng biết là câu chuyện rắc rối. Nhưng ông đã từng trải sóng to gió cả trên giang hồ. Việc cậu con cùng người xảy cuộc ấu đả, giết chết một kẻ tha hương tuy là một thủ đoạn tàn nhẫn, nhưng cũng chưa phải việc động trời, ông vẫn bình tĩnh nghe chàng thuật chuyện, nét mặt không lộ vẻ gì khác lạ.

Nghe Lâm Bình Chi kể chuyện xong, Lâm Chấn Nam trầm ngâm một lúc rồi hỏi:

- Hai hán tử đó không nói rõ là người môn phái hay bang hội nào ư?

Lâm Bình Chi đáp:

- Không.

Lâm Chấn Nam lại hỏi:

- Trong ngôn ngữ cử chỉ của họ có chỗ nào khác lạ không?

Lâm Bình Chi đáp:
- Hài nhi không thấy có chỗ nào khác lạ. Có điều gã hán tử họ Dư nói...

Lâm Bình Chi chưa dứt lời, Lâm Chấn Nam đã hỏi xen vào:

- Phải chăng ngươi đã giết hán tử họ Dư?

Lâm Bình Chi đáp:

- Ðúng thế! Hài nhi nghe gã kia kêu hắn là "Dư huynh đệ". Có điều hài nhi không rõ là Dư hay Du vì khấu âm người phương xa, không nghe được chuẩn đích.

Lâm Chấn Nam lắc đầu rồi nói như để mình nghe:

- Không hiểu, không hiểu có phải y hay không? Dư quán chủ bảo là phái người đến đây, nhưng không có lý nào lại tới phủ Lục Châu mau thế được, trừ khi người họ mọc cánh.

Lâm Bình Chi trong lòng hồi hộp, hỏi lại:

- Gia gia! Gia gia liệu hai gã đó có phải là người phái Thanh Thành không?

Lâm Chấn Nam không trả lời. Hồi lâu, ông vừa đưa tay ra vừa vạch vừa hỏi:

- Ngươi thi triển thức "Phiên thiên chưởng" thế này đánh gã thì gã chiết giải bằng cách nào?

Lâm Bình Chi đáp:

- Gã không biết chiết giải chi hết, mà tát tai hài nhi một cái thật mạnh.

Lâm Chấn Nam cười ồ nói:

- Hay lắm! Hay lắm! Hay lắm!

Ông nói liền ba câu "Hay lắm" khiến cho căn phòng đang bao phủ một làn không khí nghiêm trọng, khẩn trương, hòa hoãn trở lại. Lâm Bình Chi thấy Lâm Chấn Nam bật cười, chàng chẳng hiểu gì cũng cười theo và cảm thấy rất yên tâm vững dạ. Lâm Chấn Nam lại hỏi:

- Ngươi dùng thủ thức này đánh gã thì gã trả đòn thế nào?

Ông vừa hỏi vừa giơ tay ra chỉ trỏ làm hiệu. Lâm Bình Chi đáp:

- Lúc đó hài nhi lửa giận bốc lên ngùn ngụt nên không nhớ được rõ ràng. Dường như hài nhi ra chiêu đó, hắn đấm vào ngực hài nhi một thoi quyền.

Lâm Chấn Nam càng lộ vẻ ôn hòa, nói:

- Hay quá! Chiêu này phải trả lại thế này mới đúng. Thế mà gã đó cũng không hiểu thì quyết nhiên không phải là con cháu Dư quán chủ ở chùa Tùng Phong của phái Thanh Thành mà tiếng tăm lừng lẫy khắp thiên hạ.

Té ra Lâm Chấn Nam nói mấy câu "hay lắm" không phải là để khen thưởng cậu con giỏi quyền cước mà là vì ông đã yên tâm. Ông nghĩ rằng trong cả tỉnh Tứ Xuyên rộng lớn, người hiểu võ công kể cả mười muôn, mà gã hán tử họ Dư kia đã bị cậu con ông hạ sát thì dĩ nhiên bản lĩnh tầm thường, nhất định gã không liên quan gì đến phái Thanh Thành.

Lâm Chấn Nam thò ngón tay giữa bên phải ra gõ lách cách xuống mặt bàn một lúc rồi lại hỏi:

- Gã đè cổ ngươi thế nào?

Lâm Bình Chi đưa tay ra vừa trỏ vừa vạch để diễn tả lại trường hợp chàng bị hán tử họ Dư đè cổ khiến chàng không nhúc nhích được. Trần Thất dường như lúc này đã mạnh bạo hơn, nói xen vào:

- Bạch Nhị cầm đinh ba đâm gã, liền bị gã vung cước đá ngược lại phía sau hất đinh ba đi... rồi lại... lại đá cả Bạch Nhị lăn long lóc.

Lâm Chấn Nam tâm thần chấn động, đứng lên hỏi:

- Gã xoay cước đá văng cây đinh ba lại đá ngã cả Bạch Nhị nữa ư?... Thế thì phép đá của gã thế nào?

Trần Thất đáp:

- Gã đá thế này.

Hai tay Trần Thất bám vào chân ghế. Gã nhảy người lên, hất chân trái đá ngược lại một cái. Người gã lại nhẩy lên rồi mới đá chân phải ra. Võ nghệ gã rất tầm thường nên động tác của gã vụng về chẳng khác gì con ngựa tung vó đá người. Lâm Bình Chi thấy Trần Thất đá ngược lại hai cước kiểu cách rất khó coi. Chàng không nhịn được, suýt nữa phải phì cười nói với Lâm Chấn Nam:

- Gia gia! Gia gia thử coi...

Chàng đang nói dở câu, ngửng đầu lên nhìn thấy phụ thân nét mặt đầy vẻ khủng khiếp, liền dừng lại không dám nói nữa. Lâm Chấn Nam lộ vẻ đăm chiêu hỏi:

- Dường như hai cái đá hậu đó là "Bách biến ảo thoái", một tuyệt kỹ đắc ý của phái Thanh Thành. Hài nhi! Hai cước đó gã đá thế nào.

Lâm Bình Chi đáp:

- Lúc đó hài nhi bị gã đè đầu, nên không nhìn rõ gã đá ra sao.

Lâm Chấn Nam nói:

- Ðúng rồi. Phải hỏi Sử tiêu đầu mới biết được.

Ông liền chạy ra cửa phòng lớn tiếng gọi:

- Có ai đấy không? Sử tiêu đầu đâu? Sao mãi không thấy đến?

Hai tên chạy hiệu nghe tiếng vội chạy lại đáp:

- Bọn tiểu nhân tìm mãi chẳng thấy Sử tiêu đầu đâu cả. Chắc y đi chơi phố rồi.

Lâm Chấn Nam giậm chân nói:

- Ði tìm y về ngay lẹ lên! Chắc y tìm đến nhà mụ quả phụ họ Trương bán đậu hủ ở đường Tây Hậu đó. Trời ơi đã xảy ra chuyện tày đình mà còn đi... nói chuyện... tâm tình được!

Ông vừa nói vừa lắc đầu hoài. Một tên chạy hiệu đáp:

- Ðã phái người tới đó kêu y rồi.

Hai tên chạy hiệu nhìn nhau mà cười, chúng đều bụng bảo dạ:

- Mọi người trong tiêu cục đều cho là tổng tiêu đầu không hay. Ngờ đâu cả câu chuyện trăng hoa của Sử tiêu đầu này cũng đến tai ông. Có điều ông không muốn nói ra mà thôi. Ta nên biết Lâm Chấn Nam thống lĩnh Phước Oai tiêu cục cả các tỉnh. Ngay ở các phân cục, mỗi khi lựa chọn tiêu sư thì việc đầu tiên là phải điều tra cho biết rõ nhân phẩm từng người, xuất thân ra sao? Các tiên sư gia nhập tiêu cục rồi, mọi hành vi và cách ăn nói thường nhật Lâm Chấn Nam vẫn gia tâm theo dõi. Có điều trước mặt người ngoài, không bao giờ ông đề cập đến đời tư của ai.

Giả sử có tên tiêu sư nào bị thua bạc lớn, hoặc giữa các tiêu sư có điều xích mích là lập tức ông tìm cách giải quyết.

Việc bảo tiêu chẳng khác gì việc hành quân lâm địch. Nếu nội bộ lục đục là địch thừa cơ những kẽ hở để xâm nhập vào ngay.

Phụ thân ông thường nhắc tới chuyện An Thông tiêu cục ở phủ Khai Phong, tỉnh Hà Nam đã gậy dựng thành một cơ nghiệp đồ sộ, rồi sau để cho những tay cao thủ của phe địch trà trộn vào tiêu cục làm tiêu sư. Nhân thế mà lúc gặp nguy biến bị tay trong làm nội ứng cho ngoài đánh vào. Thế là trong vòng ba ngày An Thông tiêu cục nổi tiếng khắp thiên hạ bị san thành bình địa. Bao nhiêu xe tiêu đang bôn tẩu bên ngoài cũng bị cướp nhẵn trong mấy ngày. Vì thế mà mọi hành động cùng sự kết bạn của các tiêu sư hàng ngày, Lâm Chấn Nam đều theo sát không bao giờ chạnh mảng.

Sau một lúc, hai tên chạy hiệu lật đật chạy vào bẩm:

- Thưa tổng tiêu đầu! Sử tiêu đầu không có ở những nơi... mà y thường lui tới...

Lâm Chấn Nam sinh dạ hoài nghi, tự hỏi:

- Hay Sử tiêu đầu là người của địch cho vào nằm vùng. Bây giờ xảy chuyện, hắn liền bỏ đi? Không chừng cả Bạch Nhị lẫn Trịnh tiêu đầu cũng đều do hắn ngấm ngầm gia hại? Nếu không thì tại sao đột nhiên hắn lại lánh mặt?

Bỗng nghe Trần Thất lên tiếng:

- Hỏng bét! Hỏng bét! Sử tiêu đầu nhất định bị con ác quỷ Tứ Xuyên đòi mạng lôi đi rồi. Tiến thêm bước nữa là đến lượt tiểu nhân... Tổng tiêu đầu! Xin lão gia tìm cách cứu mạng cho tiểu nhân...

Gã khóc sướt mướt, tựa hồ lại sắp quỳ hai chân xuống.

Chương 5: Những trò biến ảo trong quán rượu

Những trò biến ảo trong quán rượu

Lâm Chấn Nam trong lòng rất là phiền não, thấy Trần Thất rắc rối hoài, ông tức mình đẩy gã một cái khá mạnh, hất lùi lại mấy bước đánh "binh" một tiếng, gã ngồi phệt xuống đất. Lâm Bình Chi quát lên:

- Ngươi đừng nói nhăng nữa để gia gia ta khỏi nổi nóng.

Lâm Chấn Nam hai tay chắp để sau lưng, bước lui rồi lại bước tới trong nhà hoa sảnh, lẩm bẩm một mình:

- Hai cái đá hậu này nếu đúng là "Bách biến ảo thoái", thì e rằng... dù không phải là con cháu Dư quán chủ cũng là người có liên quan đến phái Thanh Thành.

Ông gật đầu mấy cái tỏ ra đã có chủ rồi cất tiếng

- Mời Thôi tiêu sư và Lý tiêu sư.

Thôi, Lý là hai vị tiêu sư trước nay làm việc rất ổn thỏa, lại là những tay lão thành, chắc chắn nên được lòng tin cậy của Lâm Chấn Nam.

Hai người thấy Trịnh tiêu đầu chết một cách đột ngột, Sử tiêu đầu lại mất tích, thì biết ngay có chuyện rồi, liền đến chầu chực ngoài sảnh đường. Vừa nghe tiếng Lâm Chấn Nam gọi, hai người liền chạy vào.

Thôi tiêu đầu nói ngay:

- Tổng tiêu đầu! Sử tiêu đầu không có lời cáo biệt, bỏ đi một cách đột ngột thì e rằng trong vụ này có điều ngoắt nghéo. Thuộc hạ đã đến phòng y tra xét thì thấy còn nguyên, y không đem theo một vật gì đi hết, dưới gối còn hai mươi mấy lạng bạc nữa, mới thật là kỳ. Không phải sau khi có việc xảy ra, thuộc hạ mới nói là mình đã tiên liệu rồi. Ngày thường cứ thấy y lén lén lút lút, thuộc hạ đã ngấm ngầm lưu tâm dò xét mà không sao tóm được tang chứng y có mưu toan điều gì

Lâm Chấn Nam nói:

- Thôi tiêu đầu! Tiêu đầu mời Triệu tiêu đầu, Chu tiêu đầu, Tưởng tiêu đầu ra cửa Bắc rượt theo Sử tiêu đầu ngay tức khắc. Nếu gặp y thì tìm lời khôn khéo khuyên y trở về. Dù có xảy ra việc gì quan trọng đến đâu, ta cũng nhất định tìm cách giải quyết cho y, không có điều gì đáng ngại cả.

Thôi tiêu đầu hỏi lại:

- Giả tỷ y nhất định không chịu trở về, có nên dùng biện pháp cứng rắn hay không?

Lâm Chấn Nam đáp:

- Sử tiêu đầu là người tâm cơ linh mẫn, hiểu biết thời vụ. Y thấy chúng ta phái những bốn người rượt theo thì biết ngay ở vào tình thế song quyền không khôn địch bốn tay, dù muốn, dù không y cũng quay về, đừng động thủ hay hơn. Nếu rượt theo không kịp thì thẳng đường chạy tới Triết Giang, Giang Tây đưa tin vào các phân cục này để họ hiệp lực viện trợ ngăn chặn giùm. Tiêu đầu bảo bốn vị kia đến phòng thủ quỹ lấy trăm lạng bạc cầm đi làm tiền lộ phí. Thôi tiêu đầu dạ một tiếng rồi chạy đi. Giữa hắn và Sử tiêu đầu xưa nay tuy bằng mặt mà chẳng bằng lòng. Nay hắn thấy tổng tiêu đầu mở cờ gióng trống đi đuổi Sử tiêu đầu gắt gao thì trong lòng ngấm ngầm đắc vội chạy đi báo cho mọi người.

Lâm Chấn Nam bụng bảo dạ:

- Hán tử người Tứ Xuyên bị giết đó là ai? Ta phải thân hành tới đó coi xem mới được.

Ông chờ Thôi tiêu đầu chạy đi truyền tin cho những người kia xong trở về, liền nói:

- Chúng ta đi làm việc này. Nhị vị Thôi, Lý cùng hài nhi và Trần Thất hãy đi cùng.

Năm người cưỡi ngựa chạy ra cửa Bắc, may mà cửa thành chưa đóng, đoàn người ra khỏi cửa thành chạy thẳng lên hướng Bắc. Lâm Chấn Nam hỏi:

- Tửu quán đó ở đâu? Hài nhi đi trước dẫn đưòng.

Lâm Bình Chi vọt ngựa đi lên trước, Trần Thất khiếp sợ suýt nữa ngã ngựa. Gã la lớn:

- Chúng ta đến tửu quán đó ư?... Tổng tiêu đầu! Nơi quỷ quái đó... bất luận thế nào cũng không nên tới nữa. Con ác quỷ Tứ Xuyên... đang chờ ở đó... Chúng ta đi tìm cái chết hay sao?

Lâm Chấn Nam nói:

- Lý tiêu đầu! Gã Trần Thất mà còn nói đến chữ "Quỷ" thì tiêu đầu quất cho gã một roi để đầu óc gã tỉnh táo.

Lý tiêu đầu vừa cười vừa đáp:

- Dạ, dạ!

Rồi hắn giơ roi ngựa lên, quay lại hỏi Trần Thất:

- Trần Thất! Ngươi đã nghe rõ chưa?

Chẳng mấy chốc năm con ngựa đã đi tới trước tửu quán thì thấy cửa quán đóng chặt. Lâm Bình Chi chạy lại gõ cửa, la gọi:

- Tát lão đầu! Tát lão đầu mở cửa mau!

Chàng vừa gõ cửa vừa gọi hồi lâu vẫn chẳng thấy ai thưa. Trần Thất khẽ nói:

- Lão già đó cùng cô bé kia nhất định... chết rồi... Con ác quỷ Tứ Xuyên...

Gã vừa nói đến chữ "quỷ", Lý tiêu đầu khẽ quất roi ngựa vào vai gã một cái. Trần Thất liền nói:

- Tiêu đầu có đánh tiểu nhân cũng bằng vô dụng. Tiểu... nhân đi về đây, không làm nghề này nữa, được chăng? Thà rằng chẳng được ăn cơm Phước Oai tiêu cục nữa còn hơn ở lại đây lúc nào nguy hiểm lúc ấy.

Lý tiêu đầu khẽ bảo gã:

- Ngươi về cũng không sao. Có điều con ác quỷ Tứ Xuyên thấy tổng tiêu đầu là khiếp vía, chẳng khi nào dám trêu vào tay ông. Một mình ngươi ra về, ác quỷ nó đón đường thì ngươi bỏ đời.

Trần Thất vừa kinh hãi vừa tức giận nói:

- Tiêu đầu nói đùa đấy chứ?

Nhưng gã không dám ra về một mình. Thôi tiêu đầu vừa liếc mắt nhìn Lâm Chấn Nam, vừa đưa tay ra hiệu đẩy cửa. Lâm Chấn Nam gật đầu.

Thôi tiêu đầu đập mạnh hai tay vào cánh cửa bật lên tiếng răng rắc. Then cửa bị gãy, cả hai cánh cửa mở ra rồi tự động khép lại, xong lại mở ra. Cánh cửa đưa đi đưa lại như vậy bật lên thành tiếng kẽo kẹt giữa lúc đêm hôm tịch mịch nghe mà phát ớn. Thôi tiêu đầu đẩy cửa ra rồi kéo Lâm Bình Chi sang một bên, nghe ngóng không thấy động tĩnh gì mới bật lửa lên tiến vào trong nhà. Tiện thấy trên bàn có ngọn đèn dầu liền thắp lên cho sáng. Mấy người tìm hết trong ngoài một lượt mà chẳng thấy có một ai. Những chăn, đệm, bì, rương vẫn còn y nguyên chưa đem đi.

Lâm Chấn Nam gật đầu nói:

- Lão đầu thấy ở đây xảy ra án mạng, xác chết lại chôn trong vườn nhà lão, lão sợ phiền lụy nên bỏ đi rồi. Trần Thất! Ngươi lấy xuổng, cuốc ra đào tử thi lên coi!

Giả tỷ ngày thường Trần Thất đối với tổng tiêu đầu không một niềm kính sợ, không chừng lúc này gã dám liều mạng với ông. Bây giờ thấy ông bảo vậy, gã chỉ ngần ngừ một chút rồi rụt đầu lại nói:- Thôi tiêu đầu! Lý tiêu đầu! Xin hai vị làm phước bảo vệ cho tiểu nhân một chút. Ðức Bồ tát sẽ phù hộ cho nhị vị cùng các bà năm nay sinh đôi! Lý tiêu đầu! Xin

Thôi tiêu đầu bật cười mắng gã:

- Mẹ kiếp! Thằng lỏi này. Mi lại còn muốn phỉnh phờ bọn ta nữa ư? Ta cùng Lý tiêu đầu đã ba năm không về đến nhà thì ai mà sanh con mụ mẫm.

Trần Thất ấp úng:

- Cái đó... cái đó...

Nếu là ngày thường thì gã còn nói nhiều nữa đấy, nhưng hiện giờ trống ngực gã đánh hơn trống làng, thì lòng dạ nào mà nói đùa? Gã chậm chạp đi từng bước một ra vườn rau giơ cuốc lên bổ xuống chỗ hôm qua đã chôn tử thi. Trần Thất vừa cuốc được hai nhát, chân tay gã đã nhủn ra, cơ hồ không đứng vững, những muốn ngồi phệt xuống. Lý tiêu đầu liền mắng gã:

- Ðồ vô dụng này! Mi thật không đáng ăn bát cơm bảo tiêu.

Rồi một tay đón lấy cuốc một tay cầm đèn lồng đưa cho Trần Thất. Hắn cầm cuốc bổ xuống cuốc đất lên. Tý lực Lý tiêu đầu rất mạnh. Hắn cuốc chẳng mấy chốc đã đào xuống huyệt khá sâu. áo xác chết đã chìa ra. Hắn cuốc sâu thêm mấy nhát nữa rồi luồn lưỡi cuốc xuống dưới tử thi giật mạnh một cái kéo ngay được tử thi lên mặt đất. Trần Thất quay đi không dám nhìn xác.

Bỗng nghe bốn người kia bật lên tiếng la hoảng. Trần Thất giựt mình kinh hãi, sạnh tay đánh rớt đèn lồng xuống đất tắt phụt. Trong vườn rau liền tối đen như mực. Lâm Bình Chi cũng thất đảm chàng nói líu lưỡi:

- Rõ ràng... đêm qua chôn xác... người Tứ Xuyên, mà sao... sao...

Lâm Chấn Nam ngắt lời:

- Thế này thì kỳ thật! Té ra mình trách oan lão. Hãy thắp đèn lên đã!

Thôi tiêu đầu liền bật lửa thếp đèn lồng. Lâm Chấn Nam cúi xuống nhìn tử thi hồi lâu rồi nói:

- Người lão cũng không có thương tích chi hết, bị chết giống hệt hai người kia.

Trần Thất thấy Lâm Chấn Nam nói vậy, gã đánh bạo quay lại nhìn xác chết. Ðột nhiên gã la thất thanh:

- Sử... tiêu đầu!... Sử... tiêu đầu!...

Nguyên cái xác vừa quật lên đó là thi thể Sử tiêu đầu, còn xác chết hán tử người Tứ Xuyên chôn trước đã không cánh mà bay đi mất rồi. Lâm Chấn Nam nói:

- Lão chủ quán họ Tát, nhất định có chuyện gì trong vụ này rồi.

Nói rồi, ông hấp tấp giật lấy đèn lồng chạy vào nhà tra xét, ông sục sạo từ vò rượu, chảo gang trong bắp cho chí những bàn ghế trong phòng khách rất kỹ càng mà chẳng thấy chi khác lạ. Thôi, Lý hai vị tiêu đầu cùng Lâm Bình Chi cũng chia nhau đi tìm kiếm khắp nơi. Ðột nhiên Lâm Bình Chi la lên:

- Úi chà! Gia gia lại đây mà coi.

Lâm Chấn Nam nghe tiếng gọi liền chạy tới thì thấy cậu con đang đứng trong phòng thiếu nữ. Tay chàng cầm cái khăn tay mầu lục. Lâm Bình Chi nói:

- Gia gia! Một cô gái nhà nghèo làm gì có của này.

Lâm Chấn Nam đưa tay ra đón lấy coi thì một mùi hương thơm thoang thoảng đưa lên mũi. Chiếc khăn tay cầm thấy mềm nhũn, mát rượi và hơi nặng, hiển nhiên bằng thứ voan thượng hảo hạng, viền xung quanh ba đường tơ mầu lục. Góc khăn thêu một đóa hoa mai, sắc vàng rất tinh vi. Lâm Chấn Nam hỏi:

- Cái khăn tay này tìm được ở đâu?

Lâm Bình Chi đáp:

- Hài nhi thấy ở góc trong gậm giường. Chắc lúc rời khỏi nơi đây, họ hốt hoảng thu thập đồ đạc vội quá đánh rơi rồi không trông thấy.
Lâm Chấn Nam cầm đèn lồng cúi xuống gậm giường soi xem thì không thấy vật gì nữa. Ông toan đứng lên, bỗng để mắt tới trong góc phòng có một vật nhỏ xíu phát ra ánh sáng lờ mờ. Ông liền bảo Lâm Bình Chi:

Hình như kia là một hạt minh châu, ngươi thử lượm lên coi!

Lâm Bình Chi liền chui vào gậm giường lượm lấy rồi nói:

- Quả nhiên là một hạt châu.

Ðoạn chàng đặt hạt châu vào trong lòng bàn tay phụ thân. Hạt chân này không lớn mấy, chỉ bằng hạt đậu xanh, nhưng ánh sáng rất xinh đẹp, thân hình hạt châu rất tròn trĩnh, tinh vi. Lâm Chấn Nam làm nghề bảo tiêu gia truyền, mắt ông đã thấy trân châu bảo ngọc không biết bao nhiêu mà kể, nên vừa nhìn ông đã biết ngay hạt châu này để khảm vào cành hoa hoặc bông tai bị rớt ra. Có điều hạt châu nhỏ bé này cũng chẳng lấy gì làm quý trọng cho lắm. Nhưng nếu bao nhiêu đồ trang sức đều giát bằng hạt châu này thì giá trị không phải tầm thường. Lâm Chấn Nam lại từ từ chuyển động bàn tay cho hạt trân châu lăn đi lăn lại, ông ngẫm nghĩ một lúc rồi hỏi Lâm Bình Chi:

- Có phải ngươi đã nói là cô gái bán rượu đó, tướng mạo rất xấu xa, áo quần bằng vải thường chẳng có gì xa hoa? Không hiểu thị ăn mặc có sạch sẽ, gọn gàng không?

Lâm Bình Chi đáp:

- Lúc đó hài nhi cũng không để, nhưng không ngửi thấy mùi ô uế. Nếu quần áo cô ta dơ dáy thì lúc cô ta lại gần rót rượu, tất nhiên hôi, nhưng không

Lâm Chấn Nam quay lại hỏi Thôi tiêu đầu:

- Thôi lão! Theo lão nhận xét thì vụ nào!

Thôi tiêu đầu đáp:

- Thuộc hạ nhận thấy cái chết của Sử tiêu đầu, Trịnh tiêu đầu và Bạch Nhị nhất định có liên quan đến lão già và cô bé trong quán. Chắc hai người này đã hạ độc thủ.

Lý tiêu đầu cũng nói:

- Hai gã người Tứ Xuyên kia có lẽ cùng một phe với hai người trong quán rượu đây. Không thế thì sao họ lại đem xác chết đó đi?

Lâm Bình Chi nói xen vào:

- Rõ ràng gã họ Dư đã có cử chỉ vũ nhục cô bé kia. Bọn họ không thể cùng một phe với nhau được.

Thôi tiêu đầu nói:

- Thiếu tiêu đầu còn có chỗ chưa rõ. Lòng người trên chốn giang hồ hiểm độc khôn lường. Bọn họ thường giương cạm bẫy để người ngoài chui vào. Có khi hai người cùng bọn giả vờ đánh nhau để người thứ ba đến khuyên can, rồi hai người đó quay lại hợp lực với nhau để đối phó với người đến khuyên can. Chuyện này thường xảy ra luôn. Chúng ta hãy kêu Trần Thất vào hỏi coi.

Rồi hắn lớn tiếng gọi:

- Trần Thất! Trần Thất! Hãy qua bên này mau!

Lý tiêu đầu gọi luôn mấy tiếng, vẫn không thấy Trần Thất thưa. Hắn mắng luôn:

- Mẹ kiếp! Thằng lỏi Trần Thất không chừng khiếp quá ngất đi rồi.

Hắn chạy ra nhà khách, chẳng thấy bóng Trần Thất đâu. Hắn xuống cả nhà bếp tìm cũng không thấy gã. Cha con họ Lâm cùng Thôi tiêu đầu sinh lòng ngờ vực cũng ra ngoài tìm kiếm. Lâm Bình Chi nói:

- Chắc gã sợ ma, nên chạy về trước rồi.

Thôi tiên sinh tức mình la lên:

- Thằng lỏi kia! Sáng mai chúng ta sẽ cho mi biết đời. Quân chó biến nhanh thế!

Rồi hắn lớn tiếng gọi:

- Trần Thất! Trần Thất!...

Hắn vừa gọi vừa đi thẳng ra vườn rau. Ðột nhiên hắn la hoảng:

- Ô hay!.. Sử... Sử tiêu đầu đâu rồi?

Lâm Chấn Nam cầm đèn lồng chạy vội ra vườn rau. Thi thể Sử tiêu đầu vừa để bên cạnh huyệt, bây giờ không thấy đâu nữa. Ông kinh hãi vô cùng, cầm đèn soi tứ phía vẫn chẳng thấy gì. Lâm Bình Chi đột nhiên la gọi:

- Gia gia! Gia gia lại đây mà coi...

Lâm Chấn Nam nhìn theo ngón tay chàng trỏ thì chỗ huyệt mai táng Sử tiêu đầu bây giờ đã san bằng đi rồi. Ông giật mình kinh hãi nói:

- Thế này thì lạ thật! Chẳng lẽ Trần Thất lại bỏ tử thi Sử tiêu đầu xuống huyệt lấp đất đi ư?

Ông liền đặt đèn lồng xuống đất, cầm cuốc đào lên. Quả nhiên, ông cuốc chẳng mấy chốc, lưỡi cuốc đã đụng vào thây người mềm nhũn. Ông móc đất lên, vừa trông thấy vạt áo, ông liền phát run, vì Sử tiêu đầu mặc áo xanh thẩm, mà người dưới đất lại chìa ra vạt áo đen. Ông vội ban đất trên mặt xác chết ra. Cả bốn người đều bật lên tiếng la hoảng, lùi lại một bước. Nguyên xác chết chôn trong huyệt là Trần Thất chứ không phải Sử tiêu đầu.

Lâm Chấn Nam định thần lại một chút rồi túm ngực Trần Thất lôi lên. Ông đưa tay sờ mặt mũi gã thấy còn hơi nóng, nhưng sờ đến mũi thì đã tắt thở, và xem đến tâm mạch, thì trái tim cũng ngừng đập rồi. Lâm Chấn Nam rút trường kiếm ra, nhảy vọt qua bức tường thấp bao quanh vườn rau. Hai vị tiêu đầu họ Thôi và họ Lý tuy theo Lâm Chấn Nam đã lâu năm, mà chưa từng thấy ông rút kiếm ra bao giờ. Lúc này chúng thấy ông rút kiếm nhảy vọt đi nhanh như mèo, đều khâ họ L tuy theo Lâm

- Tổng tiêu đầu đã nhiều tuổi rồi mà còn lanh lẹ như vậy, võ thuật gia truyền của nhà họ Lâm quả nhiên phi thường.

Thôi tiêu đầu rút cây thương bên mình ra, ngó Lâm Bình Chi nói:

- Thiếu tiêu đầu! Ðịch nhân ở gần đâu đây, nên rút kiếm ra để phòng đi.

Lâm Bình Chi gật đầu, rút trường kiếm ra, chạy về phía cổng trước. Dưới ánh trăng lờ mờ, chàng ngó thấy trên lưng con ngựa trắng của mình buộc dưới gốc cây có người ngồi chễm chệ. Chàng liền chống kiếm tiến lại gần quát hỏi:

- Ai?

Ðồng thời phóng kiếm ra chiêu "Lưu tinh cản nguyệt" đâm tới, mà người kia vẫn không nhúch nhích. Khi mũi kiếm của Lâm Bình Chi đâm gần chạm vào trước ngực hắn, liền ngừng lại không đâm vào nữa. Chàng xoay bằng lưỡi kiếm lại đập tạt ngang một cái. Người kia liền té huỵch xuống đất.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương sau