TIẾU NGÂN LÃNH PHONG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương con truyện Tiếu ngân lãnh phong - Chương 1 - Chương 3

Chương 1: Lan man một chút chuyện xưa

Ánh nắng thản nhiên chiếu qua ô cửa kính, từng tia nắng vàng lặng lẽ treo trong không khí, bụi khí nhỏ li ti thản nhiên bay bay, thi thoảng lóe lên lên dưới nắng, lấp lóa lấp lóa. Cả căn phòng trắng xóa ngập trong nắng, trông giống như khung cảnh tại chốn thần tiên nào đó. Có tiếng chân nhè nhẹ bước trên sàn gỗ, âm thanh ấy gợi ra cái cảm giác của một tiếp xúc rất mềm, rất mịn, hòa vào với tiếng thở nhẹ đều đều. Nằm im giữa căn phòng, trên một tấm đệm trắng muốt và mềm mại, chủ nhân của tiếng thở đều đều kia đang an ổn ngủ, một tiểu hài tử xinh đẹp tựa thiên thần. Làn da trong suốt mỏng manh, trắng mượt hồng hồng, phía trên phủ một lớp lông tơ mỏng manh bàng bạc, vừa như bạch ngọc lại vừa như nhung lụa. Trên gối mềm, từng sợi tóc đen mượt xõa tung, mềm mại như thứ tơ tằm thượng hạng nhất, sáng bóng và bồng bềnh, trượt trên gối mềm theo từng nhịp thở. Hàng lông mi đen và dày cũng rập rờn, rập rờn; từng sợi lông mềm mại cong vút cũng nhẹ nhàng rung động. Chợt có thứ gì đó thưa thớt quét qua từng đợt trên làn da nhạy cảm, xúc cảm mượt mượt ngứa ngứa chọc cho cái mũi nhỏ tinh tế động đậy mấy cái. Hàng mi dày chớp chớp vài lần, rồi mở ra, trong con mắt trong trẻo to tròn phản chiếu một khuôn mặt đẹp đẽ tựa nữ thần, với một ánh nhìn mềm mại ấm áp như làn nước mùa xuân.

”Nương~~...”

Âm thanh hài tử ngọt ngào trong trẻo khe khẽ vang lên, kèm theo một chút ngái ngủ cùng làm nũng. Chợt trên khuôn mặt non nớt rũ bỏ đi vẻ ngơ ngác, nở một nụ cười ngọt ngào:

”Ngày mới tốt lành! Mau mau đến, thân (hôn) ta một cái!”

Phụ nhân xinh đẹp phát ra một tràng cười du dương êm ái, trong tiếng cười lộ ra vô hạn yêu thương cùng cưng chiều, nhưng lại có chút xót xa không nói lên lời.Nàng nhẹ nhàng cúi xuống thân lên hai má non mịn của tiểu hài tử, từng lọn tóc nhẹ nhàng trượt khỏi đôi vai nhỏ bé, phảng phất một hương thơm dịu ngọt như việt quất, xõa xuống khuôn mặt nó, chọc cho nó cười khanh khách. Giọng nói ấm áp du dương cất lên:

”Tiểu bảo bối, ngoan, mau dậy ăn sáng nào”

Cánh tay bé nhỏ hua hua trên không trung, rồi vòng qua chiếc cổ tinh tế của mẫu thân nó. Nàng nở nụ cười cưng chiều đỡ nó dậy, sau đó thân một cái vào trán nó rồi đứng lên. Nó ngồi trên giường lắc lắc cái đầu nhỏ, từng lọn tóc mềm mại bay bay, trượt qua vai nó.

”Ngoan, mau đi đánh răng nào!”

Mẫu thân cưng chiều nói, cùng nó trượt khỏi giường lớn. Hài tử nhè nhẹ chạm chân xuống sàn gỗ sáng bóng, xúc cảm mát lạnh chạy dọc bàn chân khiến nó thích thú cười khanh khách. Đứng đối diện với mẫu thân xinh đẹp, nó ngước đồi mắt ngập nước lên nhìn nàng, chu chu miệng nhỏ hồng hào phấn nộn, kiễng lên chân ngắn:

”Nương, lại thân một cái~~”

Nàng bật cười vui vẻ, quỳ gối xuống thân lên đôi môi phấn nộn kia. Tiểu hài tử đắc ý cười cười, vẻ mặt thỏa mãn như mèo nhỏ vừa trộm được sao, vui vẻ quay người, lạch bạch giơ chân ngắn lên bước bước về phía phòng tắm. Mẫu thân đứng nhìn nó bằng ánh mắt yêu thương trìu mến, cong lên khóe môi rồi cũng xoay người ra khỏi phòng.

Trong phòng tắm cũng tương tự trắng muốt, tiểu hài tử huơ huơ chân nhỏ đá đá cái ghế nhựa bé bé đến bên bồn rửa mặt, lại bước bước đến gần cửa phòng tắm,trèo lên ghế cao với lấy chiếc khăn bông trắng mềm mại, nó lạch bạch chạy lại bồn rửa, xả nước rồi thả cái khăn bông trắng mềm vào. Một loạt động tác nhanh nhẹn lưu loát, nó đã đánh răng rửa mặt xong, lại chạy chạy ra khỏi phòng tắm, nó đến gần cái tủ gỗ bé bé, kéo kéo cái ghế cao lại gần, một mạch leo lên ghế, mở tủ, lấy ra cái váy đỏ mềm mại mà nó rất thích. Nó cởi cái váy ngủ tím tím của nó ra rất dễ dàng, rồi nhanh nhẹn mặc cái váy đỏ vào, tím và đỏ là hai màu nó thích nhất. Lười biếng không muốn chải mái tóc vốn vẫn mềm mượt của nó, tiểu hài tử chạy ra khỏi phòng, vừa chạy vừa ngân nga hát. Hôm nay chính là sinh nhật 5 tuổi của nó nha! Ha ha, nó cảm thấy thật vui!

Chạy một mặt đến phòng bếp, tiểu hài tử giả bộ chật vật leo lên ghế dưới ánh mắt cưng chiều của một nam nhân trẻ tuổi. Khuôn mặt anh tuấn góc cạnh bất đắc dĩ phì cười, tiếng cười điềm đạm trầm thấp nhưng cũng rất dịu dàng. Nam nhân bước tới bế nó lên, bàn tay thon dài trắng trẻo với những ngón tay tinh tế cùng những khớp xương mạnh mẽ hiện ra rõ ràng vươn tới nhéo nhéo cái mũi nhỏ của nó:

”Tiểu nghịch ngợm, dậy rồi sao?”

”Đã dậy rồi! Phụ thân đẹp trai, buổi sáng tốt lành!”

Nói xong ịn một nụ hôn lên gò má sắc cạnh của phụ thân nó rồi vui vẻ cười to, phụ thân cũng theo nó cong mắt cười. Mẫu thân xinh đẹp đang dọn bữa sáng cho cả nhà, quay sang nhìn hai người cười nhẹ:

”Mau tới ăn sáng nào!”

Cả nhà nó cùng nhau ăn bữa sáng ngon lành mà mẫu thân chuẩn bị, không khí ấm áp hòa hợp khiến nó vô cùng vui vẻ.

Ăn xong, nó lại thân phụ mẫu mình vài cái, rồi vui vẻ chạy đi chơi. Chắc chắn phụ thân cùng mẫu thân không thể nào quên sinh nhật nó đâu, nó sẽ chạy đi chơi thật lâu, lúc nó về, chắc chắn phụ mẫu đã chuẩn bị xong cho nó một bữa tiệc thật thật là lớn! Nó nhảy chân sáo trên con đường lát đá xen lẫn cỏ, chạy quanh co qua từng ngôi nhà, hít lấy hít để cái mùi mặn mặn ngai ngái bay bay trong không khí. Nó sống trên một hòn đảo thật là an bình, bốn phía xung quanh đều là đại dương xanh thẳm, từng ngôi nhà đều nhỏ bé và xinh đẹp, san sát san sát với nhau. Nó đến trước một cánh cửa gỗ xanh lơ như bầu trời trên đầu nó, tay nhỏ bé giơ lên gõ gõ.

”Cốc cốc cốc...”

”Cạch cắc cọc...”

”A! Tiểu Ngân! Mau lại đây cho a di thân một cái! Ngươi kiếm tiểu Ngạn Ngạn đúng không? Nó cũng đang đợi ngươi nè! TIỂU NGẠN NG...”

”Mẹ!!! Con đang ở dưới chân người nè!!!”

Thanh âm hài tử trong trẻo vang lên, tuy tức giận nhưng trong thanh âm vẫn có nét thanh lãnh đặc thù. Tính cách thanh nhã lạnh nhạt của tên tiểu tử này quả thật trái ngược với vị mẫu thân sinh lực hừng hực của hắn! Nó hất cằm chào tiểu bằng hữu đang cố ra vẻ “băng sơn mĩ nam” kia rồi cười ngọt ngào với mẫu thân hắn, sau đó liền quay người bước. Nó biết tên tiểu tử kia là rất muốn thân mẫu thân hắn vài phát rồi mấy đi, cho nên nó đành phải chạy trước. Haizz, bằng hữu của nó rất ngại rất thẹn thùng! Đi được một đoạn liền nghe thấy tiếng chân gấp gáp phía sau, nó quay lại nhìn, bằng hữu của nó, kể cả khi chạy vẫn là vô cùng phong cách!

Hai tiểu hài tử lại tiếp tục đi trên con đường nhỏ quanh co, dừng lại trước một ngôi nhà khác, tay nó lại giơ lên...

”Cạch! A! Là tiểu Ngân cùng tiểu Ngạn à? Kiều nhi đã chạy sang nhà tiểu tử họ Hàn kia rồi! Các ngươi qua bên đó luôn đi!”

”Vâng ạ! A di, người đang đi đâu vậy?”

” À...A di qua chỗ mẫu th....! À không! Ta cần đi mua gấp chút đồ! Thôi được rồi. Gặp lại các ngươi sau!”

Hai tiểu hài tử ngơ ngác nhìn theo phụ nhân đang gấp gáp chạy, sau đó con mắt chợt lóe, ý vị thâm trường nhìn nhau. Chúng lại vui vui vẻ vẻ đi tiếp đến một ngôi nhà nữa.

Trên đồi cỏ xanh mướt, bốn hài tử phấn điêu ngọc mài nằm cạnh nhau rì rầm trò chuyện.

”Thật chán a! Nghĩ lại thì không nên tán thành cái quy tắc chết tiệt này! Sinh nhật không phải là đi phá làng phá xóm sẽ vui hơn nhiều sao? Ta vừa mới hoàn thành khẩu súng đóng băng cùng con chuột nổ hôm qua a!!!”
Âm thanh bất mãn non nớt vang lên, trong giọng nói là phóng túng cùng nghịch ngợm khó kìm chế được.

”Ta cũng vừa mở được cái phòng bí mật của phụ thân nha. Viên kẹo Đại Hoàng (tên thường đặt cho chó) của ta cũng đã xong rồi! Ai...Thật không ngờ a! Lời giải của cái mật mã cuối cùng chính là ở trong hộc đồ lót của mẫu thân đại nhân đó! Phụ thân quá bại hoại rồi!”

Một âm thanh khác lại vang lên, lần này thật ngọt ngào mềm mại, chỉ một tiếng nói cũng đã chọc người khác thương yêu.

”Tiểu Kiều, phụ thân ngươi rất suất!!”

Âm thanh lạnh nhạt khinh người chết tiệt vang lên, chọc cho cả đám cười to vui vẻ.

Nó bỗng nhiên bâng quơ thốt ra:

”Đúng rồi tiểu Kiều, mẫu thân ngươi hôm nay lại qua nhà ta đó! Ha, a di còn nói cần đi mua gấp chút đồ nha.”

Tiểu Ngọc cà chớn nhếch môi nói:

”Kiều nhi, có khi nào ngươi lỡ cầm mất đồ lót của mẫu thân ngươi, hại a di phải đi mua không?”

Tiểu Kiều không hề gì đáp trả:

”Có lẽ vậy đi! Đồ lót của mẫu thân đại nhân cũng rất quyến rũ nha!”

Đổi lại chính là một tràng cười không ngớt. Kế đó, giọng nói thanh lãnh của tiểu Ngạn lại vang lên:

”Bọn họ lại bàn chuyện gì sao?”

Tiểu Ngọc lại cà chớn:

”Có lẽ là chuyện Kiều nhi xem trộm mật mã cùng đồ lót bị phát hiện đi...”

Nó phì cười lắc đầu:

”Đừng suy nghĩ quá nhiều! Nguyệt di nướng bánh rất ngon! Có lẽ là mẹ ta mời nàng đến giúp cũng nên!”

Nó vừa dứt lời, liền nghe thấy tiếng máy bay ầm ầm trên đầu. Mấy hài tử nằm bất động nhìn rất nhiều trực thăng bay vèo vèo qua. Nó nghe thấy tiếng tim nó đập bang bang dồn dập, một dự cảm chẳng lành lặng lẽ dâng lên trong lòng bốn hài tử. Tiểu Ngọc lập tức bật dậy muốn chạy về, nhưng ngay lập tức bị tiểu Kiều giữ lại. Tiểu Ngạn một bộ biểu tình nghiêm trọng, trầm giọng nói:

”Hàn Ngọc!! Không được manh động! Mau nói, ngươi có mang mấy thứ quái dị ngươi phát minh được theo không?”Tiểu Ngọc lập tức bạo phát:

”F**k it!!! Ta chính là bỏ toàn bộ ở nhà rồi, kể cả mấy thứ đơn giản nhất cũng không cầm theo!!”

Tiểu Kiều lo lắng nhìn về mấy dãy nhà vẫn đang nằm yên ổn phía xa, hỏi nó:

”Tiểu Ngân, chúng ta nên làm gì bây giờ?”

Nó cũng đang vô cùng lo sợ, cố áp chế nhịp tim không ổn định, nó bình tĩnh nói:

”Mấy lần trước cũng có máy bay đến, nhưng lần này đông như vậy, có thể có mục đích khác..... Nhưng chỉ là có thể thôi, chúng ta không nên suy diễn nhiều!...... Vả lại, nếu thực sự Nguyệt di qua nhà ta vì mục đích khác, khẳng định tám người họ đang ở cạnh nhau!!! Chúng ta không nắm rõ thân phận của họ, nhưng nhìn sơ qua cũng đủ thấy thực lực của họ không phải nói chơi!!! Tốt nhất vẫn nên ngồi đây đợi thôi!!! Nếu có chuyện gì xảy ra, khẳng định chúng ta chỉ khiến phụ mẫu thêm vướng chân!!!”

Đám hài tử rốt cuộc lại im lặng chờ đợi. Đến khi....

”BÙM!!!”

”ĐOÀNG ĐOÀNG ĐOÀNG!!!!”

”PẰNG! PẰNG!”

”BÙM!!!!......BÙM!!!!!”

”KHÔNG!!!!!!!!!!!”

Tiếng la thất thanh của hài tử xé toạc không khí. Bốn hài tử bật dậy chạy như điên về phía nhà mình. Tim chúng đập không rõ nhịp, lồng ngực đau rát vì hít vội không khí lạnh, nỗi lo lắng dằn vặt tâm hồn bọn chúng. Chúng chạy thục mạng trên con đường đá, chạy thật thấp qua những lùm cây, lẩn trốn những người mặc bộ đồ đen thui đang cầm súng đi lại, nhìn những ngôi nhà rừng rực cháy. Mùi máu tươi tanh nồng trộn với mùi thuốc súng gắt mũi và mùi muối biển trong không khí, ám vào quần áo chúng, ám cả vào tâm hồn chúng. Mỗi đứa chạy một ngả, không còn quan tâm đến xung quanh, tất cả những gì chúng làm lúc này là đâm đầu chạy về nhà mình, tất cả chúng, đều đang hành động chỉ với cái bản năng sẵn có.

Nó cũng vậy, nó chạy như điên bất kể đôi bàn chân đang bị ma sát đến đau rát, đôi chỗ đã bắt đầu bật máu. Nó tưởng như nó mãi mãi chẳng thể chạy đến nơi, nó bắt đầu ước nó có thể chạy nhanh hơn, hay có thể khiến cho thời gian ngừng lại. Cuối cùng nó cũng nhìn thấy ngôi nhà thân quen kia rồi!!! Cuối cùng!!!....

Chợt nó đứng sững lại, chết lặng. Cả ngôi nhà trước mắt nó đang chìm trong lửa. Nó lắc mạnh đầu, chạy thục mạng vào bên trong trên đôi chân xiêu vẹo. Nó nhìn thấy ngoài phòng khách, Nguyệt di đang mở to đôi mắt vô hồn, nằm trong vũng máu, khuôn mặt dì không có sợ hãi hay thảng thốt, chỉ lộ ra giận dữ cùng quyết liệt. Nó bủn rủn chạy tiếp vào trong, trong lò nướng, chiếc bánh mẫu thân làm cho nó đang lặng lẽ phồng lên. Nhưng mẫu thân cùng phụ thân lại đang ở nơi nào??? Nó lo sợ tiếp tục chạy, cho đến khi.....

”KHÔNG!!!!!!!!!!!!!!!!!!!”

Giữa hành lang hẹp dài, phụ thân cùng mẫu thân đang nằm song song cạnh nhau, trên tay họ cầm chắc khẩu súng, nhưng hai khẩu súng ấy không phải là thứ đã ghim đạn lên người họ. Thân mình họ lỗ chỗ vết đạn, có một vệt máu dài kéo từ nơi nó đang đứng đến chỗ của mẫu thân. Nó bần thần bước theo vệt máu ấy, cảm giác như thế giới quanh nó đang sụp đổ, mất đi âm thanh, mất đi mùi vị, mất đi màu sắc, mất đi ý nghĩa.....Nó đến bên họ, nằm xuống giữa hai người, nhẹ nhàng vuốt ve khuôn mặt họ. Nó nhìn thấy nét thanh thản trên khuôn mặt hai người khi được chết cạnh nhau, nhưng cũng nhìn ra được sự xót xa đau khổ in sâu trong đó. Nó biết lúc ấy họ đang nghĩ về nó, họ đã lường trước được một ngày này, nhưng vì nó, mà rốt cuộc vẫn không buông bỏ được. Nó muốn nói gì đó, nói rằng: “Phụ thân, mẫu thân, hai người không cần lo lắng nữa, Ngân nhi lớn rồi, Ngân nhi cũng đã hiểu hết, biết hết rồi. Hai người ở dưới suối vàng hãy cứ an tâm mà yên nghỉ.” nhưng nó không thể nói thành lời. Cổ họng nó nghẹn ứ và khô khốc. Nước mắt lăn dài trên má, làm nhòe mắt nó, nó ngước đôi mắt đẫm lệ lên nhìn vào mắt mẫu thân, trong đó, phản chiếu lại một đôi mắt tím đậm sáng trong như bảo thạch......

”ĐOÀNG!”

”CHOANG!”

”Róc rách róc rách.......Tí Tách! Tí Tách!”

Lâm Ngạn bước vào căn phòng rộng lớn, cặp mắt ưng sắc sảo của hắn lóe lên sau chiếc kính không gọng. Đôi mắt đen thâm thúy chăm chú nhìn khẩu súng đặc chế trên tay bạn mình, rồi lại nhìn tới ly rượu vang vỡ nát trước họng súng, từng giọt chất lỏng đỏ như máu đang nhỏ giọt từ mặt bàn xuống đất. Hắn biết Vương Ngân đang tự gặm nhấm nỗi đau của mình. Cũng có những lúc hắn làm như vậy, cả bốn bọn họ đều có những lúc nghĩ đến ngày hôm ấy. Nhưng, thời khắc này không phải là lúc thích hợp để làm như vậy! Tuyệt đối không! Hắn sải bước đến gần chiếc bàn, tiếng đế giày mạnh mẽ dứt khoát vang dội khắp gian phòng, hắn vứt tập tài liệu đang cầm trong tay lên mặt bàn, ngón tay thon dài trắng xanh gõ mạnh lên mặt bìa da, từng khớp xương tinh tế hằn lên rõ rệt. Môi mỏng cương nghị nhếch lên, tiếng nói phát ra qua khóe môi, trầm thấp và điềm đạm, vẫn còn nét thanh lãnh đặc trưng, nhưng đã mất đi nét trẻ con kiêu ngạo kiểu cách:

”Kế hoạch!”

Hai tiếng gãy gọn dứt khoát đánh thức Vương Ngân. Nàng nâng mắt, phượng mâu sắc sảo tinh tế nhưng cũng vô cùng mềm mại, đuôi mắt kéo dài cong cong như mắt hồ ly lại điểm thêm cho nàng một phần tà khí, con ngươi tím thẫm trong suốt xinh đẹp, phát ra ánh sáng lung linh như bảo thạch cùng khí thế bễ nghễ uy nghiêm. Nhìn lướt qua gò má sắc cạnh gọn gàng cùng gương mặt anh khí lịch sự của bạn mình, hấp háy khóe môi đỏ máu:

”Cần sửa sao?”

Lâm Ngạn trưng ra khuôn mặt khinh bỉ thường thấy, với khóe môi trên nhếch lên một độ cong cùng đôi mắt híp dài:

”Đương nhiên không! Nhưng, cần đọc!”

Ánh sáng thâm thúy lóe lên trong mắt Vương Ngân, nàng lười biếng dựa vào ghế, đôi phượng mâu híp lại nguy hiểm, dán chặt vào tấm bìa da đen bóng, nói rõ ràng từng chữ:

”Ta - Sẽ!”

Chương 2: Một bước cuối cùng

Vương Ngân bước xuống từ cầu thang xoắn đen tuyền, lười biếng buông mắt đẹp nhìn ba người dưới lầu, lông mi dày rũ xuống che bớt đi ánh sáng lung linh trong con ngươi tím sẫm.

Nếu một kẻ sống trong thế giới ngầm đang đứng trong phòng này, nhất định phải lé mắt. Những con người được giới sát thủ nhắc đến như những tu la đáng sợ. Những con người chỉ cần dùng sát khí khủng bố vây hãm quanh thân cũng có thể dọa ngất cả lính đánh thuê. Những con người hai tay thấm đẫm máu tươi, tưởng như không còn biết gì khác ngoài giết chóc. Họ đang đứng đây, một bộ thiếu gia tiểu thư nhà quyền quý, quanh thân tỏa ra loại hơi thở “gà công nghiệp”, chưa từng biết đến những gió tanh mưa máu ngoài xã hội.

Cả bốn người mới chỉ 17 tuổi, nhưng một thân phong thái, một thân phục sức này, khiến người khác khó lòng đem họ cùng hai chữ “thiếu niên” đặt chung một chỗ.

Đứng ngay sát dưới chân cầu thang, Lâm Ngạn một thân comple đen tuyền lịch lãm, cắt may vừa đúng khổ người, tôn lên một thân cao ráo rắn rỏi, so với người trưởng thành chỉ có hơn chứ không có kém. Giày da đen bóng lộn, vô cùng sang trọng, đang nhịp nhịp trên sàn gỗ, phát ra từng đợt âm thanh mạnh mẽ dứt khoát.

Tóc đen mềm mại thường ngày buông rủ, che đi một phần con mắt ưng đen tuyền thâm thúy, nay lại được vuốt gọn ra sau, lộ ra vầng trán vuông vức gọn gàng, bên dưới là mày kiếm đậm nét, xương gò má sắc cạnh nhô cao. Chẳng những không làm mất đi vẻ sắc sảo vốn có, mà còn điểm thêm mấy phần khôi ngô sáng lạn. Cravat lụa đen bóng được thắt chỉnh tề, kết hợp với mắt kính không gọng thi thoảng lóe lên dưới ánh đèn, thêm vào một phần phong thái chuyên nghiệp.

Cả một thân phát ra hình tượng tổng giám đốc bá đạo, lại bởi vì một bạc môi luôn cong lên một độ cong nhàn nhạt, cùng đôi mắt lúc này đang phát ra ánh nhìn dịu dàng khiêm tốn, mà khiến cho người ta cảm thấy nam nhân này chính là một dạng lễ độ nho nhã bẩm sinh. Đây a, không sai biệt lắm chính là hình tượng “Con rể vàng” cùng “Người đàn ông lý tưởng“.

Ngồi vắt chân bên bàn trà sắp đặt tinh tế xa hoa, Hàn Ngọc mặc chính là quần tây cùng sơ mi đen, khoác bên ngoài áo vest nhung đỏ rượu. Cổ áo không đóng hết cúc, không thắt nơ, cũng không đeo cravat, mà độ sâu một cúc không đóng kín này được tính toán vô cùng cẩn thận, vừa đủ lộ ra xương quai xanh tinh tế, một vẻ lãng tử chẳng những không thô tục, mà lại vô cùng quyến rũ.

Mái tóc vàng xoăn nhẹ gợn thành từng sóng, dài quá gáy, buông xõa tự nhiên. Khuôn mặt xinh đẹp đến ma mị, thế nhưng lại có xương hàm rõ nét, vô cùng cương nghị nam tính. Nổi bật nhất trên khuôn mặt chắc chắn là đôi mắt xanh lam sâu thẳm như vịnh Wineglass, khiến người ta không thể dời đi tầm mắt.

Lúc này đôi mắt ấy đang lơ đãng nhìn về xa xăm, toát ra một loại mị hoặc cô cùng ý vị. Khóe môi quyến rũ nhếch lên mờ ảo, tươi cười như có như không. Tay đẹp mạnh mẽ rắn rỏi vân vê đồng xu đang chuyển động nhịp nhàng. Từng cử chỉ, đều quyến rũ không nói lên lời.

Nam nhân này, chính là độc dược độc chết nữ nhân, nhưng cả thân hắn lại toát ra hơi thở “Ta là người rất trân trọng phụ nữ”, nên nữ nhân, chính là nguyện chết dưới gấu quần tây của hắn.

Lãnh Kiều ngồi đối diện với nam nhân yêu nghiệt kia, tay đẹp thon dài nõn nà đang cầm một ly trà, nhẹ nhàng thưởng thức. Môi son đỏ mọng kẽ nhấp vào miệng ly, lưu lại một dấu vết mê người. Nước trà thấm ướt môi anh đào căng đầy chúm chím, tỏa sáng lấp lánh đầy dụ hoặc.

Nàng đặt ly trà xuống, một tay chống cằm, một tay vân vê lọn tóc mai đen bóng rủ trước trán. Thủy mâu to tròn linh khí nhìn chằm chằm vào lọn tóc trong tay. Đôi con ngươi không cùng màu, một bên xanh lơ trong suốt như trời thu, một bên xanh lục sâu đậm như rừng thẳm. Đôi mắt lạ lùng, cũng đẹp đến lạ lùng.

Một thân váy dạ hội đỏ rực vô cùng bắt mắt. Cổ váy dựng lên có thiết kế tương tự sườn xám, ngay dưới cổ áo khoét một lỗ hình giọt nước, phô ra da thịt tuyết trắng cùng rãnh sâu hun hút mê người. Phía sau lưng trừ phần cổ, toàn bộ thay thế bằng ren mỏng trong suốt, phô bày da thịt nõn nà cùng vệt lõm dài quyến rũ. Từ ngang eo, lụa đỏ mới bắt đầu tiến vào che đi tuyết trắng, nhưng vẫn là vát dần xuống thành một chữ “V”, kéo dài đến quá hông. Chân váy dài thướt tha mềm mại, xẻ dọc hai bên, đường cắt táo bạo lên cao đến sát hông. Chân ngọc thon dài như ẩn như hiện sau làn váy, chọc người thèm muốn. Dưới chân mang một đôi cao gót phủ nhung đỏ lạnh, mũi giày nhọn hoắt, quyến rũ và quyền lực.

Bộ dạng này, chính là má phải viết “Ta là vưu vật trên giường”, má trái viết “Ta bị M rất nặng”, còn trên trán đề to mấy chữ“Mau mau tới ngược ta“. Từ đầu tới chân, đương nhiên khiến cho nam nhân liệt dương cũng muốn cương cứng.

Vương Ngân bước tới bàn trà, buồn bực đỡ trán, găng tay nhung đen thẫm hòa vào trong tóc mai mềm mại, đối lập với làn da nõn nà sáng bóng như dương chi bạch ngọc. Khóe môi nhếch lên phiền chán, cánh môi đỏ thẫm, giống như thực sự phủ một lớp máu tươi mỏng tựa cánh ve, yêu dị đến cực điểm. Môi đỏ mấp máy:

”Tiểu Ngạn Ngạn, một bước này không có trong kế hoạch nga~~!!!”

Hàn Ngọc liếc qua gương mặt đang thối lại của Lâm Ngạn, trưng ra vẻ mặt đương nhiên:

”Tên tiểu tử họ Lâm này định đưa Kiều nhi ra làm mồi nhử một lũ sói vừa già vừa xấu, ta chính là lo lắng đến bắt buộc phải đi theo!!!”

Lâm Ngạn đen mặt, lại trưng ra cái biểu cảm được hắn sử dụng nhiều nhất - khinh bỉ nhếch khóe môi:

”Để hai người này đi với nhau, ta chính là lo lắng đến bắt buộc phải đi theo.”

Lãnh Kiều từ đầu tới giờ chỉ chăm chú nhìn Vương Ngân, thủy mâu ngập nước như sắp khóc, làm nũng:

”Ngân Ngân thấy ba người bọn ta đều đi, lại chính là không thèm lo lắng đi theo sao?~~~”

Vương Ngân vẫn giữ vẻ ngoài phiền chán:

”Nếu không đi, lão nương còn lâu mới CMN mặc loại đồ này!!!!”

Nói xong còn ghét bỏ nhìn nhìn váy dạ hội làm từ nhung đen đính ngọc lưu ly lộng lẫy rực rỡ. Nàng từ xưa đến nay đều mặc đồ rộng rãi hoạt động thoải mái, đã bao giờ mặc qua mấy thứ rườm rà này!!! Này chân váy to bồng bềnh bồng bềnh thành đám lớn, người ta gọi mấy siêu sao nữ là Diva, có lẽ cũng vì mặc loại váy này “đi” đâu liên “va” đấy đi!!! Này làn váy dài lướt thướt chấm đất, nếu không tự mình dẫm bẩn cũng bị người khác dẫm bẩn, lại còn giống như giẻ lau sàn miễn phí!!! Tệ hơn nữa, nàng còn bị hai hầu gái kéo tới kéo lui, chật vật mãi mới chui được vào trong cái thứ chết tiệt này. Quan trọng nhất,......

Nhìn!!! Mau nhìn người ta bên kia hai tòa thiên nhiên “ngồn ngộn”, nàng bên này lại chính là “trường tồn mãi với thời gian”!!!! Đừng nói sợ bị thành mướp, ngay cả cơ hội thành mướp cũng không có!!!!

Vương Ngân trong lòng gào thét, hung hăng ngửa cổ chất vấn lão thiên: “Tại sao mẫu thân ta cái gì cũng tốt, mà ta lại cái gì cũng không có????? Chính là cái gì cũng không có a!!!!”

( Tg: Tiểu Ngân, ngươi không phải cái gì cũng không có!!!!

Ngân Ngân: Thật vậy sao??? Thực sự không phải cái gì cũng không có sao???

Tg: Đúng vậy nha!! Ngươi chính là vẫn có!!! Bất quá,......cùng tiểu hài tử không sai biệt lắm!!! *nói xong xách dẹp chạy*

Ngân Ngân: *xốc xếch đứng trong gió*

Tg: *vừa chạy vừa với lại* Ta chính là bàn tay vàng a!!! Hiếu thuận với ta, ta sẽ buff cho ngươi!!!!)

Lạnh mặt nhìn Lâm Ngạn, chính là quy mọi tội lỗi lên đầu hắn. Nếu không phải tại hắn lắm trò, nàng phải mặc cái thứ này sao!!!! Hôm trước còn hảo tâm nghĩ muốn giới thiệu tiểu mỹ nữ mới quen kia cho hắn, giờ nghĩ lại, hứ, quên đi!!!!

( Tg: Ngươi còn không nghĩ một chút, Ngạn Ngạn nhà ta cần sao???

Ngạn Ngạn: *khinh bỉ nhếch mép* Đương nhiên một chút cũng không cần!!!!

Ngân Ngân: *xốc xếch trong gió* Tg, Người còn là mẹ ta sao?????

Tg: Đương nhiên còn, bất quá, ta đây là mẹ kế *nhe răng cười*)

Cảm thụ được ánh mắt nguy hiểm, Lâm Ngạn đưa tay đẩy kính:

”Nguồn tin mới thu được, Z đã đổi cơ chế bảo mật ở cửa vào, chính là dùng sinh trắc học, bảo mật bằng dấu vân cả bàn tay, đo cặn kẽ hình dáng 3D của vân tay.”

Hàn Ngọc tiếp lời Lâm Ngạn, chính là một trong số ít những dịp hiếm hoi hai tiểu tử này đồng tình với nhau:

”Vẫn theo kế hoạch cũ phá cửa phòng hắn, nhưng toàn bộ lối vào căn cứ phải mở bằng mật mã.”

Lâm Ngạn lại nhếch môi híp mắt nhìn hắn, sau đó tiếp:

”Như ta đã nói từ trước, nếu phá cửa bên ngoài ngay từ đầu, địch có sự chuẩn bị tốt, chưa loạn, dễ dàng từ bên trong tấn công ta ở bên ngoài, ta tất rơi vào hạ phong!! Giờ mật mã thay đổi, ngoài liều mạng lấy, cũng không còn cách nào!!!!”

Ánh mắt Vương Ngân ngưng tụ, một bộ nghiêm túc:

”Ta đã đọc báo cáo, tình huống lúc này đều nắm rõ ràng!! Bất quá.....” Ngay lập tức đổi sang bộ dạng lười biếng ngả ngớn “Chính là rất phiền có được không???”

Biểu cảm trên khuôn mặt không sai biệt chính là“#Thậtchánghét #Thậtchánghét #Thậtchánghét” Ba người còn lại nhìn thấy vậy, chính là trên đầu rớt xuống mấy vạch hắc tuyến “Tg, ngươi mau mau buff cho tiểu tử này đi!!! Chúng ta sắp bị oán khí quanh đây làm ngộp chết rồi!!!”

~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~

Xe limo đen sang trọng lướt chầm chậm qua trước cửa một căn biệt thự to lớn xa hoa lộng lẫy, cứ như vậy đi tiếp một lúc, đuôi xe mới dừng trước cánh cửa kia. Tiếp tân rất có phong thái bước ra mở cửa xe, lễ độ cúi người sau đó tránh sang một bên. Nhìn một loạt động tác lưu loát nhanh nhẹn, vóc người cân đối, khuôn mặt ưa nhìn, biểu cảm tươi cười sáng lạn, cũng đủ biết đã được tuyển chọn huấn luyện kỹ càng.

Một chiếc giày cao gót vươn ra khỏi xe, đặt xuống nền đá hoa cương sáng bóng. Âm thanh đế giày rất nhỏ không hiểu sao lấn át cả tiếng dạ hội náo nhiệt bên trong, vang lên gãy gọn, khiến mấy tên tiếp tân phút chốc lạnh gáy.

Chiếc giày đen đến trầm mặc, đen đến kỳ dị. Dưới ánh sáng lung linh, những hoa văn mang hơi thở cổ xưa ẩn trong màu đen kia như ẩn như hiện, yêu dị mê hoặc. Chủ nhân của chiếc giày này khoan thai bước xuống khỏi xe, tiếp tân như mất đi thần trí, hồi hộp nhìn lên dung mạo nàng, đồng loạt hít vào một ngụm khí lạnh, đứng bất động mấy giây, sau đó lại đồng loạt thở dài tiếc hận.

Vương Ngân đeo một chiếc mặt nạ đen tuyền che đi nửa mặt trên, mặt nạ chế tác vô cùng tinh xảo, chính là cùng một chất liệu với đôi giày nàng mang, đem đến cùng một loại cảm giác yêu dị như vậy. Phía trên mặt nạ lại điểm thêm mấy hoa văn tinh tế vẽ bằng vàng ròng, tăng thêm một phần cao quý cùng thanh nhã. Nàng đã đeo thêm áp tròng đen tuyền, che đi mắt tím đẹp đẽ nổi bật.

Một đầu tóc dài đẹp đẽ chỉ buộc hờ lên một nửa, điểm thêm vài trâm cài rõ ràng đồng bộ với mặt nạ và giày, nửa dưới xõa tung, bao quanh cần cổ thon dài tinh tế. Nàng mặc chiếc váy dạ hội dài, chất liệu nhung đen tạo ra nét khác biệt vô cùng thu hút, bảo thạch đỏ như máu dưới ánh đèn lung linh tỏa sáng. Chân váy bồng bềnh thướt tha kéo dài trên đất, bờ vai nõn nà vốn lộ ra bên ngoài lại được phủ lên một khăn voan đen mỏng, bàn tay tinh tế đẹp đẽ bọc trong bao tay đen tuyền quý phái. Một thân quần áo này đáng ra nên bởi vì khuôn ngực không đầy đủ của nàng mà trở nên không phù hợp, nhưng rốt cuộc lại nhờ đặc điểm này, mà thêm được mấy phần thanh lãnh cùng cao quý.

Khó trách mấy tên tiếp tân lại lộ ra loạt biểu cảm như vậy. Trắng - đen - đỏ, ba màu sắc đối lập cực điểm lại kết hợp chung một chỗ, tôn lên một thân phong thái vừa yêu dị mê người, lại vừa thanh lãnh cao quý.

Nhận ra luống cuống, tiếp tân điều chỉnh lại biểu cảm, quay về một bộ cung kính tươi cười. Dù sao mỹ nhân không lạ, mỹ nhân đeo mặt nạ cũng không hiếm. Ngươi đeo mặt nạ, có lẽ muốn che giấu dung mạo, có lẽ muốn giả danh người khác trà trộn vào trong, có lẽ muốn lập mưu giết người, cũng có lẽ chỉ đến để xem chồng ngươi có ngoại tình hay không. Mấy chuyện này, chưa đến lượt tên gác cửa như bọn hắn phải lo. Đấy là chuyện của những vệ sĩ chuyên nghiệp bên trong, hay là.....

Của những thế lực không ai nắm rõ.....

~~~~~~~~~~~~~~~~

Trong sảnh chính, đám người danh gia vọng tộc vây quanh nhau nói cười vui vẻ, người thưởng thức mỹ thực, người đàn hát khiêu vũ.

Vương Ngân ngồi trước quầy bar, cầm trong tay một ly cocktail đỏ thẫm trong suốt, nhã nhặn cười nói cùng một nam nhân khá khôi ngô. Từng cử chỉ diệu bộ đều toát ra tư thái của một tiểu thư mẫu mực, tươi cười trên mặt chân thành cực hạn, không thể nhìn ra giả dối. Đôi mắt lơ đãng nhìn qua ly cocktail, không tiếng động chú ý đến một bóng hình đỏ rực trên đài khiêu vũ.

Lãnh Kiều cùng Hàn Ngọc đang say sưa khiêu vũ, kỳ thực lực chú ý vẫn luôn luôn đặt trên người một trung niên nam tử mặc bộ comple trắng ngà. Giữa một đám người khiêu vũ qua lại, bước chân hai người xảo diệu di chuyển, cứ lướt qua bên cạnh trung niên nam tử kia rồi lại rời khỏi tầm mắt của ông ta, lặp lại mấy lần. Trung niên nam tử vốn là đang hăng hái trò chuyện, sau mấy lần rốt cuộc bị bóng hình diễm lệ màu đỏ thu hút, khó khăn dịch chuyển tầm mắt nhưng không thành công. Đang cố gắng nghĩ cách tiếp cận, lại chợt nhận ra nam tử xinh đẹp đến ma mị đang khiêu vũ cùng nữ tử.

”A! Hàn tiểu tử!!!!”

Nghe tiếng gọi lớn, Hàn Ngọc cười lạnh trong lòng “Cuối cùng cũng mắc câu!!”

Lúc này hai người đã tiến đến sát phía ngoài dài khiêu vũ, giả bộ giật mình khi nghe thấy tiếng gọi, Hàn Ngọc dừng bước, Lãnh Kiều cũng theo đó dừng lại. Hai người nhìn về phía trung niên nam tử đang vẫy tay chào, Hàn Ngọc trưng ra vẻ mặt tươi cười ấm áp lễ độ cúi người. Bên cạnh hắn, Lãnh Kiều chớp chớp đôi thủy mâu to tròn linh khí, một bộ tiểu liên hoa thuần khiết, kết hợp với trang phục quyến rũ trên người, chọc cho bộ vị nào đó của trung niên nam tử căng thẳng.

Hàn Ngọc cầm tay Lãnh Kiều đến trước mặt trung niên nam tử, lễ độ cúi chào một lần nữa:

”Long gia gia chủ, lâu ngày không gặp. Thứ cho vãn bối không nhận ra ngài từ sớm.”Người được gọi là Long gia gia chủ cười to vui vẻ, một bộ trưởng bối hòa ái dễ gần, vỗ vai Hàn Ngọc:

”Tiểu tử, còn giả bộ cái gì, đều là chỗ thân quen, gọi một tiếng bác Long là được. Bên cạnh cháu là tiểu thư nhà ai vậy??? Ta chưa từng gặp qua.”

Trong lòng Hàn Ngọc cùng Lãnh Kiều cười lạnh, mới nhanh như vậy đã không kiên nhẫn được rồi sao??? Nhìn cái bộ mặt nhìn chằm chằm như sói đói, trên trán ghi to mấy chữ “Ta thật muốn ăn ngươi” này, thật CMN kinh tởm!!!!!

Hai người bất động thanh sắc trao đổi ánh mắt:

"Kiều nhi, gia thật kinh tởm, da gà đã rụng đầy đất a!!!!"

"Vậy sao??? Hằng ngày ngươi nhìn ta cũng là một bộ dạng này a!!! Ai nha, tự nhiên ta cũng cảm thấy thật khinh tởm!!!"

"Kiều nhi, nàng đây là ghét bỏ ta sao???"

"Thỉnh giác ngộ, ta đã ghét bỏ ngươi rất lâu rồi."

"Kiều nhi, nàng nói vậy gia sẽ khóc đó!!!!! Gia thật thương tâm mà!!!"

"Đến!! Mỹ nam, khóc cho gia xem một cái!!!"

Sau đó chính là một đạo khí lạnh phá không mà đến, chiếu thẳng lên hai người:

"Còn dám ở đây diễn kịch cẩu huyết, lão tử liền CMN làm lông các ngươi!!!"

"Một đầu tóc xinh đẹp như vậy, cạo đi thật phí đó!!! Nhúng qua nước sôi, lột bỏ luôn cùng với da toàn thân không phải tiện hơn sao *ngáp~~*"

Một loạt đối thoại như vậy cũng chỉ diễn ra trong chớp mắt, hai người đồng loạt rùng mình, cố gắng xua đi hơi lạnh chết người sau gáy. Lão đầu Long gia vẫn không nhận thấy có gì khác biệt. Lãnh Kiều liền hướng hắn e lệ cười, lộ ra lúm đồng tiền chúm chím, môi son căng mọng mấp máy ra vào:

”Vãn bối là biểu muội của Hàn ca, họ Lãnh, chính là không sống ở trong nước. Người trong nhà đều gọi ta là Angelina.”

Kế đó một hồi hàn huyên, thuận lợi dụ lão già kia lên đài khiêu vũ. Lão ta còn cư nhiên vì thế mà vui vẻ một hồi. Bàn tay to thô lỗ ngang ngược phủ lên lưng Lãnh Kiều, dưới ánh đèn chói lóa, không ai để ý đến vải ren mỏng manh dưới tay lão già kia lóe lên ánh sáng xanh mờ nhạt kỳ dị.

Lâm Ngạn lúc này đang lịch sự trò chuyện cùng một tiểu xinh đẹp, đôi mắt đen thâm thúy chuyên chú nhìn nàng ta, dịu dàng lễ độ. Tiểu mỹ nhân kia giống như hoàn toàn chết chìm trong sự dịu dàng này, hồn nhiên không nhận ra đồng hồ cổ điển đeo trên tay trái Lâm Ngạn rung lên một cái, sau đó lần lượt hiện lên từng dòng mã hóa kỳ dị. Mọi người xung quanh mải mê trò chuyện, chính là cũng không có ai nhận ra.

Lâm Ngạn vẫy một người phục vụ đang đứng bên phải mình lại gần, ly rượu đang cầm trên tay trái chuyển sang tay phải, đặt lên trên khay bạc người phục vụ kia đang bê, sau đó rất tự nhiên dùng tay phải lấy một ly rượu khác, đút ta trái vào trong túi quần.

Thời gian lặng lẽ trôi qua, cả bốn người hồi hộp chờ đợi. Giai điệu du dương mà dàn nhạc đang biểu diễn đã đi qua cao trào, chính là chuẩn bị kết thúc.

Lâm Ngạn bất động thanh sắc liếc qua đồng hồ, chuỗi mã hóa kia vẫn chưa có dấu hiệu ngừng lại.....

Tiếng nhạc kết thúc, lão già Long gia lưu luyến chuẩn bị rời tay khỏi lưng Lãnh Kiều.

Bộ đàm siêu nhỏ gắn sâu trong hốc tai vang lên giọng nói thanh lãnh của Lâm Ngạn, âm thanh không giấu khỏi sốt ruột:

”Chưa được!!!!”

Chính lúc này, dưới chân Lãnh Kiều làm ra một loạt cử động, lập tức mất thăng bằng, rất tự nhiên theo đó ngả người ra sau.

Bàn tay chuẩn bị rời đi của lão già Long gia lập tức giữ chặt lại, tận dụng thời cơ ôm tiểu mỹ nhân vào trong lồng ngực.

Lãnh Kiều đứng im trong lòng lão ta, tim đập đập bang bang vì hồi hộp, lồng ngực phập phồng lên xuống. Cảm nhận được điều này, lão già Long gia cho rằng nàng sợ, lập tức ra vẻ nam tử hán, mặc cho nàng dựa, còn đưa một tay khác lên vỗ về lưng nàng.

Áp chế cảm giác khinh bỉ cùng xúc động muốn nôn trong lòng, Lãnh Kiều dụi dụi đầu vào lòng lão ta, hai tay đặt lên vạt áo trước ngực lão, ngửa lên khuôn mặt kiều diễm lúc này hơi ửng đỏ, thủy mâu to tròn ngập nước, mấp máy môi đỏ khẽ chạm vào trước ngực lão ta:

”Có thể ra chỗ nào đó ngồi được không???”

Nàng cũng không có bất cẩn như thế!!! Bây giờ đài khiêu vũ vẫn còn người đang đi xuống, nhưng chỉ cần thêm mấy giây nữa liền có người chú ý đến nàng cùng lão già này!!!!! Phải lập tức di chuyển, nhưng đương nhiên, không thể để hắn rời tay.

Mọi việc đúng như Lãnh Kiều dự liệu, lão già kia chính là cảm thấy nàng thân cận hắn, liền càn rỡ để tay nguyên vị trí, hơi hơi đem nàng ôm vào lồng ngực, bước về phía một bàn trống ở một góc sảnh. Ông ta cố tình chọn bàn ở nơi xa xa hẻo lánh, không thể ngờ chính là thời cơ tuyệt vời cho Lâm Ngạn. Nếu vẫn không đủ thời gian, Lãnh Kiều nàng cũng không ngại ngồi vào lòng con sói này. Cùng lắm đến ngày đó liền hung hăng tra tấn lão ta một hồi là được!!!!

Nhưng mới đi được nửa đường liền nghe tiếng Lâm Ngạn thở phào nhẹ nhõm:

”Thành công!!!!!”

Lúc này ba người Vương Ngân đang đứng chung một chỗ, Hàn Ngọc chính là sau khi Lãnh Kiều thuận lợi lên đài liền đến lôi kéo Vương Ngân, còn Lâm Ngạn là ngay lúc tiếng nhạc dứt liền tìm cớ từ biệt cô gái kia rồi đến tụ họp với hai người. Tầm mắt ba người từ đầu đến giờ vẫn là cẩn thận chú ý Lãnh Kiều.

Hàn Ngọc nghe Lâm Ngạn thông báo xong liền lập tức hướng về phía Lãnh Kiều đi qua.

Vương Ngân nhìn lần lượt từng người một, bỗng thốt ra một câu:

”Nhanh một giây - chậm một giây, chính là thành - bại!!!!”

Không ngờ một câu này, đã chính xác miêu tả nguyên nhân cả bốn người đồng loạt ra đi.......
~~~~~~~~~~~~~

”ĐOÀNG!”

.

.

.

”ĐOÀNG!”

.

.

.

”ĐOÀNG!”

.

.

.

Mười mấy tiếng súng chậm rãi vang lên từng hồi từng hồi, đi kèm theo sau là tiếng da thịt vỡ nát, tiếng máu tươi bắn ra, rơi trên nền đất.

Nhưng tuyệt nhiên, không có lấy một tiếng rên la.....

Vương Ngân mở to đôi mắt tím nhìn người trước mặt, trong con mắt vốn thâm u trong suốt nay cuồn cuộn hận thù.....

Nhưng trên mặt nàng cư nhiên là biểu tình ngạc nhiên vui thích của tiểu hài tử, khóe miệng khoa trương mở lớn, có thể nhét vừa cả một quả trứng gà:

”Woww~~~~~ Thật ngạc nhiên nha!!! Thúc thúc đẹp trai, ngài không đau một chút nào sao????”

Nhìn chằm chằm người đang nằm yên dưới đất, trên thân, hai chân, hai tay đều lỗ chỗ vết đạn mà chính nàng vừa găm vào, Vương Ngân lại chớp chớp đôi mắt tuyệt đẹp, một bộ ngây thơ:

”Khó trách mấy người đứng ngoài kia đều nói thúc là đại Boss, vô cùng lợi hại nha!!! Ai ya, họ chính là sợ thúc sẽ làm đau ta, nên mới hảo tâm đến ngăn ta lại. Ta đúng là không nên đánh họ thành như vậy!!!!”

Nàng thở dài một tiếng, sau đó liền cười đến ngọt ngào:

”Nhưng mà họ cũng sai đúng không thúc thúc đẹp trai??? Thúc chính là rất đáng sợ, nhưng đâu có làm hại ta!!! Thậm chí thúc còn vui vẻ biểu diễn năng lực chịu đựng cho ta xem nữa chứ!!!! Thúc đối với ta chính là rất tốt nha!!!”

Dứt lời liền ngừng cười, trưng ra một bộ mặt đông cứng không biểu cảm:

”Nếu không có "công ơn" của thúc, thì đâu có ta ngày hôm nay, đúng chứ????”

Bước đến gần nam nhân kia, ngồi xổm xuống bên hắn, Vương Ngân kề sát mặt mình vào mặt hắn, đôi mắt tím tràn ngập hận thù của nàng nhìn thẳng vào đôi mắt xám tro kia, cố gắng đọc ra mọi cảm xúc bên trong đó.

Có bất ngờ, có hoảng hốt, có không thể tin.

Có phẫn hận, có nhục nhã, có không cam lòng.

Nhưng tuyệt nhiên không có tuyệt vọng.

Nàng nhìn hắn một lúc lâu rồi đứng lên, đi về phía cụm máy chủ điều khiển khu căn cứ này. Nàng phải cảm ơn tính tự mãn của kẻ đang nằm dưới đất kia, khi thấy nàng đi vào, hắn chính là không thèm tắt đi máy tính. Nếu không, nàng cũng không có cách nào sử dụng.

Một chi tiết này, cũng là nằm trong dự liệu của bốn người.

Nàng khoan thai kết nối con chip trong túi áo vào hệ thống máy chủ này. Mọi căn cứ đều có cơ chế tự hủy, dù điều này rất ngu ngốc, nhưng đôi khi lại vô cùng cần thiết. Con chip này, là chip điều khiển toàn bộ hệ thống thuốc nổ đặc chế mà nàng đã cho người lắp đặt quanh khu căn cứ. Khi gắn vào máy chủ ở đây, hệ thống thuốc nổ này sẽ đồng bộ hóa với cơ chế tự hủy. Chỉ cần nút “Tự hủy” trên máy chủ này hay trên bộ điều khiển của nàng bị nhấn vào, không quá ba giây, toàn bộ nơi đây, sẽ chỉ còn là một đống đổ nát.

Nàng lặng lẽ nhìn một loạt chuỗi mã hóa chạy trên màn hình, ba người kia đã hẹn nàng ở sảnh chính. Có lẽ bây giờ việc truy sát người cùng thu gom tài liệu đã làm xong. Sau khi di dời hết toàn bộ người phe mình ra ngoài, chắc chắn họ sẽ ở đó đợi nàng.

Nàng thực không mong muốn vậy, nhưng ba tiểu tử kia đã cố chấp, đảm bảo sẽ thực hiện.

Trong giây phút chờ đợi lặng lẽ, nàng chợt nhớ đến phụ thân cùng mẫu thân. Nàng biết rất rõ, hai người họ vô cùng quan tâm yêu thương nàng.

Sau ngày hôm ấy, nàng đã đi vào căn phòng bí mật của phụ mẫu, vì nàng biết mình cần phải đi vào. Hai người chính là hiểu nàng vô cùng thấu triệt!!! Hành động của nàng, không hề nằm ngoài những gì họ dự liệu!!! Khi phát hiện đám người kia tấn công, hai người vẫn không quên để ý đến nàng. Họ để lại cho nàng hai bức thư, mỗi người viết một bức.

Câu cuối cùng trong cả hai bức thư ấy, đều là:

”Ngân nhi, phải hảo hảo sống cho tốt!!!!”

Họ không nói nàng phải trả thù cho họ, vì họ không muốn đặt gánh nặng lên vai nàng, khắc thù hận vào lòng nàng.

Nhưng họ cũng không nói nàng nên quên đi thù hận, bởi vì họ hiểu rất rõ, rằng nếu họ làm vậy, mà nàng lại nhất quyết muốn trả thù, thì dù mối thù này có được trả, lòng nàng vẫn không thể nào thanh thản.

Họ để cho nàng tự quyết định tất cả, chỉ cần trong suốt cả quá trình sống mà nàng tự chọn, nàng sống thật hạnh phúc!!!!

Đi đến một bước này, nàng chưa từng quên lời dạy ấy, vẫn luôn sống vô cùng vui vẻ!!!!!

........

Trên mặt đất, Z khó khăn cử động cánh tay bị lỗ chỗ vết đạn. Hắn không cam lòng, rất không cam lòng, không cam lòng nhìn thấy tất cả những gì hắn gây dựng vì một đứa trẻ mà sụp đổ. Nếu hắn đã mất hết tất cả, thì ít nhất, hắn muốn nàng cũng phải chôn cùng.

Cánh tay Z cứ từng chút từng chút một nhúc nhích, cho đến khi hắn vươn ra ngón trỏ, chỉ về phía Vương Ngân. Ngón tay này của Z từ lâu đã nổi danh, vì chính hắn đã chặt nó đi để thay thế bằng một nòng súng siêu nhỏ.

Viên đạn nhỏ như hạt cát bay ra từ đầu ngón tay Z, lao vun vút trong không khí. Âm thanh đạn bay quá đỗi nhỏ bé, không thể khiến Vương Ngân thoát ra từ trong tiềm thức!!!!

Viên đạn thuận lợi xuyên qua da thịt Vương Ngân, đi qua khe hở giữa hai xương sườn, chuẩn xác tạo thành một lỗ nhỏ trên động mạch chủ.

Một vết nứt, nếu ở đúng chỗ, có thể làm ra nhiều chuyện......

Áp lực máu bơm trực tiếp từ tim lên động mạch chủ khiến cho vết nứt kia to dần, sau đó.....

”Phụt!!!!!!!”

Động mạch chủ của Vương Ngân rách toạc, máu tươi phun ra như suối từ vết đạn sau lưng. Nàng trừng to mắt, một bộ dạng không thể tin được, sau đó lập tức đổ gục về phía trước.

Mà không may, trong một loạt nút bấm nàng đè lên,......

.

.

.

có cả nút “Tự hủy“.....

Một chuỗi tiếng nổ dài liên tiếp phát ra khắp khu căn cứ.

Ba giây sau.....

Mọi thứ sụp đổ.....

Chương 3: Xuyên!!!

Vương Ngân chìm trong dòng suy nghĩ miên man, bên môi hiện lên nét cười ôn nhu yếu ớt. Trong con mắt tím thẫm xinh đẹp như bảo thạch, từng chút hận thù đang hỗn loạn cũng dần dần tiêu tán, những tia sáng nhu hòa ấm áp lặng lẽ tràn vào.

Đúng lúc này,nàng cảm nhận lồng ngực truyền đến từng đợt đau nhói. Sau đó, động mạch chủ truyền đến cơn đau tê tâm phế liệt.

“Bực! Roạc!”

Vương Ngân nghe được phi thường rõ ràng âm thanh động mạch chủ của nàng rách toạc ra. Đôi mắt xinh đẹp mở lớn, trong mắt là một mảnh kinh ngạc.

Ngay trước khi nàng mất đi ý thức, một chuỗi thông tin chạy qua đại nào, đáy mắt hiện ra một tia thông suốt, thân hình thẳng tắp gục xuống.

~~~~~~~~~~~~~~~~

Ở một khoảng không - thời gian khác, hoa tuyết xinh đẹp đang tự do nhảy múa trong không khí, từng bông tuyết nhỏ phiêu phiêu rơi xuống, nhẹ nhàng chạm vào tấm thảm tuyết trắng muốt bên dưới, rồi lập tức hòa vào tấm thảm dày mịn kia, phảng phất như chưa từng xuất hiện.

Tuyết trắng giăng đầy khắp nơi, không khí hết sức bình lặng, một chút dị động cũng không có. Giống như trừ tuyết trắng đang rơi rơi xung quanh, tuyết trắng đang nằm im dưới đất, thì không còn một tồn tại bất cứ thứ gì.

Trong khoảng không tĩnh lặng kỳ dị ấy, từng tia năng lượng bắt đầu xuất hiện, dị động theo một quy luật quỷ mị khó lường. Rồi chỉ trong chớp mắt sau đó, từng đợt từng đợt sóng năng lượng mãnh liệt bùng nổ, cuồng oanh lạm tạc (liên miên không dứt), uy thế trong đó phảng phất như kinh đào hải lãng (sóng lớn cuồn cuộn). Nhưng, cư nhiên vẫn y theo quy luật ban đầu mà dị động. Từ một điểm này, đủ thấy nguồn gốc phát ra thứ năng lượng ấy có bao nhiêu cường đại.

Năng lượng quỷ dị cứ thế phát tán ra khắp xung quanh, uy thế càng lúc càng lớn. Năng lượng tản ra bán kính 50 dặm (=25km) thì va đập mạnh vào vật thể vô hình nào đó. Nếu quan sát cảnh tượng này từ trên cao, sẽ thấy rõ năng lượng cuồn cuộn tỏa ra tứ phía bị vây kín trong một bán cầu tím trong suốt (giống như thủy tinh tím) khổng lồ, mặt cắt giữa bán cầu với mặt đất chu vi lên đến hơn ba trăm dặm cũng được bao phủ bởi thứ đã cấu tạo nên bán cầu.

Sóng năng lượng vẫn tiếp tục tuôn ra không ngớt, vì bán cầu kia mà không ngừng bị áp súc lại. Biên độ dao động của năng lượng vì bị nén lại mà càng ngày càng lớn, đồng thời trên bán cầu từng đợt ba động cũng dần dần xuất hiện, vẽ ra những hoa văn tím xinh đẹp sáng chói, tản mát ra một cỗ hơi thở uy nghiêm cổ kính.

Quá trình này cứ như vậy tiếp diễn, bán cầu khổng lồ bị bao phủ hoàn toàn bởi hoa văn tím thẫm, tỏa ra ánh sáng lấn át cả mặt trời chói lọi trên cao, năng lượng vây kín bên trong quả cầu lúc này cũng đã bị áp súc đến cực điểm, tưởng chừng đã trở nên chân thực như vật chất rắn thông thường.

Nếu quá trình này tiếp diễn thêm một nano giây nữa, không thể nghi ngờ bán cầu kia sẽ vỡ tan. Lực phá hoại của năng lượng bên trong khi bán cầu này bị vỡ, chính là không có khả năng xác định!!!!

Đúng lúc này, quá trình áp súc dừng lại, mà toàn bộ năng lượng khổng lồ kia lấy tốc độ điện quang hỏa thạch mà tiêu tán. Không, nói chính xác hơn, là bị hấp thu!!!!!

Đúng vậy, giữa không gian băng thiên tuyết địa, ẩn ẩn một hang động, nằm sâu trong tuyết trắng. Mà ở chính giữa hang động này, từng dòng năng lượng khổng lồ cuồn cuộn chảy thành một dòng xoáy. Lốc xoáy năng lượng không ngừng rót vào một điểm cố định, lấy tốc độ mắt thường nhìn thấy được, một tiểu hài nhi (trẻ sơ sinh) dần dần thành hình.

Nếu có một người sống ở thế kỷ 21 trên Trái đất nhìn thấy một màn này, chắc chắn sẽ cho rằng mình bị hoa mắt rồi!!! Dùng năng lượng - thuần túy năng lượng – không cách nào tạo ra vật thể!!!!! Huống hồ, đây còn là tạo ra một CON NGƯỜI!!!! Điều này không sai chính là trái ngược hoàn toàn với định luật bảo toàn vật chất và năng lượng!!!!

Mỗi khoảng không - thời gian đều vận hành theo những quy luật nhất định. Mà từ đây xét ra, hiển nhiên khoảng không - thời gian này không vận hành theo những quy luật trong khoảng không - thời gian mà con người đang sống trong đó.

Nói cách khác, rất đơn giản: Đây, là dị giới.

Hài nhi kia đã hoàn toàn thành hình, chính xác là một cơ thể hoàn chỉnh không hề có sai sót hay khuyết thiếu. Thậm chí, có thể nói vì được tạo ra hoàn toàn từ năng lượng thuần khiết tinh túy nhất, thể chất của đứa bé này, chính là vượt xa người thường!!!

Nhưng, điều kỳ lạ là từ trên người hài nhi này, cư nhiên, không có lấy một tia khí tức ba động, cũng không hề nhìn ra một chút thần thức nào. Xét trên góc độ khoa học, chính là trên cơ thể đứa bé này không hề tồn tại hoạt động trao đổi vật chất và năng lượng!!!
Nó không hề có dấu hiệu của một cơ thể sống...

Nói cách khác, chính là một vật chết....

Hài nhi được bao bọc trong một lớp năng lượng mỏng, mà phía trên nó, lốc xoáy năng lượng vẫn chưa tiêu tán, nhưng cư nhiên cũng không có dấu hiệu dung nhập vào trong cơ thể hài nhi. Giống như, đang chờ đợi một cái gì đó...

Đúng lúc này, trên thiên không bỗng xuất hiện một đạo ánh sáng, mà ngay sau đó đã thấy đạo ánh sáng này xuyên qua bán cầu kia, tiến vào trong xoáy năng lượng.

Chính tại thời khắc này, năng lượng đang an ổn kia lập tức bạo động, sau đó lấy tốc độ sét đánh dung nhập vào giữa mi tâm của đứa bé kia. Sau đó, một loạt phản ứng xuất hiện. Lồng ngực của nó bắt đầu phập phồng lên xuống, trong hang động bắt đầu vang lên tiếng tim đập cùng tiếng thở nhè nhẹ. Nhìn sâu vào từng tế bào, chính là bắt đầu xuất hiện các hoạt động sống. Mà ở đại não, bắt đầu có sự trao đổi thông tin giữa các neuron, xuất hiện từng đợt sóng điện não dao động.

Hài nhi này chính là đang chìm vào trạng thái ngủ sâu, mà đợt năng lượng kia sau khi dung nhập vào mi tâm, thành công khơi dậy các hoạt động sống trong cơ thể hài nhi cũng vẫn chưa tiêu tán hết, mà chính là bắt đầu từng chút từng chút thay đổi một số quy luật vận hành nhất định của tế bào.

Cùng với quá trình thay đổi dần dần hoàn thiện, năng lượng này cũng chính là tiêu biến từng chút từng chút một.

~~~~~~~~~~~~~~~~

Vương Ngân khó khăn mở mắt, cảm giác mà nàng đang có lúc này chính là rất kỳ lạ, nàng thế nhưng phải cố gắng mới có thể điều khiển được cơ thể của mình, giống như đã rất lâu rồi nàng cũng chưa từng thử qua việc này vậy!!!

Chợt trong đôi mắt tím thẫm xinh đẹp hiện lên kinh ngạc, “nàng phải cố gắng điều khiển cơ thể mình”, như vậy, có phải hay không nàng chưa chết???

Thực ra, nàng chính là đã xuyên không, nhưng quan trọng là, bản thân nàng vẫn chưa ý thức được một điểm này.

Đưa mắt nhìn xung quanh, trong con ngươi tím thẫm hiện ra nghi hoặc. Theo như những gì thấy được thì có vẻ nàng đang nằm trong một hang động, phía bên ngoài hang động là tuyết bay trắng xóa, mà khắp trên mặt đất từ trong ra ngoài cư nhiên đều bị tuyết bao phủ hoàn toàn.Lúc này, Vương Ngân mới bắt đầu cảm nhận được từng chút lạnh giá xuyên qua da thịt. Theo thời gian, cảm giác này càng thêm mãnh liệt. Vương Ngân có một suy nghĩ lạ kỳ, giống như là bởi vì nàng nhìn thấy khắp nơi đều là tuyết, đại não mới bắt đầu xử lý những thông tin mà các thụ thể trên da gửi đến.

Lạnh giá mãnh liệt truyền tới, cảm thụ của Vương Ngân cũng ngày một rõ ràng hơn. Từng tế bào trong cơ thể giống như bởi vì giá lạnh mà đông cứng, thậm chí ngay cả tốc độ lưu thông máu cũng tựa hồ chậm lại. Nếu đổi lại là người bình thường, chắc chắn lúc này sẽ cảm thấy rất thống khổ, vậy mà Vương Ngân thế nhưng chỉ cảm thấy có chút không thoải mái.

Tiếp tục quan sát xung quanh, Vương Ngân nhận ra hang động này rất kỳ lạ, ngoại trừ tuyết và tuyết thì chính là không còn gì khác. Mà ở những nơi không bị tuyết bao phủ, có thể thấy vật chất tạo nên hang động này chính là vô cùng xinh đẹp, giống như được kết thành từ đá quý.

Vật chất này từ trong ra ngoài đều là sắc tím, mà màu tím này không sai chính là màu mắt của Vương Ngân. Ngẫu nhiên sẽ nhìn thấy một mảng huyết sắc yêu dị đẹp đẽ được bao bọc hoàn toàn trong sắc tím trong suốt kia. Mà càng kỳ dị hơn nữa, chính là bản thân mỗi màu sắc này đều tinh khiết đến cực điểm, không hể pha lẫn một tia tạp chất nào*. Những mảng huyết sắc này vẽ lên vách hang động từng hoa văn xinh đẹp, tản mát ra một loại hơi thở lạ kỳ.

Loại vật chất này rất kỳ lạ, tuy nó khá giống với Ametrine*, nhưng Ametrine đa phần là tím - vàng, trong khi loại vật chất này sở hữu sắc tím thâm trầm xen lẫn huyết sắc yêu dị. Độ tinh khiết của mỗi loại màu sắc riêng biệt cũng là đạt đến cực hạn, hoàn toàn khác với Ametrine thường lẫn tạp sắc. Quan trọng nhất, toàn bộ hang động này chính là một khối hoàn chỉnh, chứ không phải là nhiều mảnh ghép lại. Không có một loại đá quý nào có thể tập trung một chỗ với lượng lớn như vậy, hơn nữa, càng không thể tạo thành hang động!!!

Một loạt hồi ức lúc này lại hiện ra, Vương Ngân nhớ rõ sau khi bị bắn, cảm giác của nàng chính là ý thức không phải đơn giản mất đi, mà phảng phất như nó vẫn tồn tại, nhưng lại bị tách ra khỏi cơ thể. Sau đó, nàng chỉ còn cảm thấy một mảnh hư vô, giống như nàng biết rõ nàng vẫn còn tồn tại, nhưng lại không có bất kỳ thông tin nào chứng minh cho sự tồn tại của nàng. Nàng không còn khái niệm về không gian và thời gian, xung quanh nàng không hề có vật chất hay năng lượng, mà chính bản thân nàng, cũng không giống bất kỳ một dạng vật chất hay năng lượng nào.

Sau đó nàng chính là cảm thấy mình có thân thể một lần nữa, cảm thấy xung quanh một lần nữa.

Nghĩ đến đây, trong đôi con ngươi tím thẫm trong suốt lóe lên một tia thấu hiểu: Nàng xuyên qua rồi!!!!

Trước kia nàng cũng từng đọc rất nhiều truyện xuyên không để giải trí, đây cũng là thể loại mà nàng thích nhất a!!!! Giờ nghĩ đến bản thân xuyên qua, cũng không phải là không thể tiếp nhận.

Nhận ra điểm này, Vương Ngân một lần nữa cố gắng di chuyển thân thể, dần dần, nàng bắt đầu thích nghi với quá trình này. Sau một phen chật vật, rốt cuộc đưa được hai bàn tay lên trước mặt, đôi mắt xinh đẹp lại một lần nữa trừng lớn.

Kích thước này.....không phải chính là tay của trẻ sơ sinh sao??? Cái này có lẽ cũng khá hợp lý, dù sao nàng không thấy bất kỳ thông tin nào từ đại não truyền tới. Nhưng mà một tiểu hài nhi lại rơi vào trong tình cảnh này, cũng không phải là bị cha mẹ vứt bỏ đi??!!

Nàng chợt nhớ đến một nhân vật mà nàng rất thích: Hách Liên Tử Phong. Hắn chính là một nam thứ, nhưng nàng đối với hắn thiện cảm thậm chí lấn át cả nam chủ. Kiểu khốc như hắn đương nhiên không thể đấu với nam chủ tà mị yêu nghiệt, kiểu nam thứ như hắn đương nhiên có kết cục không hạnh phúc, mà kiểu nam thứ khốc như hắn đương nhiên EQ thấp, dẫn đến nhiều phen bị nữ chủ hiểu lầm. Mà cũng bởi vì vậy, nàng chính là cảm thấy hắn thật đáng thương, sau đó bắt đầu chú ý hắn nhiều hơn, đến cuối cùng là vì tính cách của hắn mà sinh ra quý mến.

Khi hắn còn là một tiểu thiếu niên, liền bị chính mẫu thân của mình bỏ vào hầm băng!!! Tiểu thiếu niên ấy, chính là phải đồng thời thừa nhận thống khổ trên thân thể, lẫn đau đớn trong tâm hồn. Có lẽ cũng vì vậy mà hắn lớn lên thành một bộ lãnh khốc như vậy đi.

Vương Ngân bật cười, nàng bây giờ tuy cũng nằm trong hầm băng như thế, nhưng là không thể nào cảm nhận được những gì hắn đã phải tải qua.

Nàng lăn lộn trong hắc đạo 15 năm, tự ép mình phải nếm trải những loại thống khổ mà con người khó lòng chịu được. Cùng một cảm giác, người khác là bởi vì luôn mặc định nó là đau đớn mà cảm thấy đau đớn, luôn mặc định nó là thống khổ rồi cảm thấy thống khổ. Còn nàng, chính là học cách làm quen với nó, học cách tiếp nhận nó như một dạng thông tin thụ cảm thông thường. Nàng vẫn như cũ cảm nhận được đau đớn cùng thống khổ trên thân thể, nhưng đối với nàng, những cảm nhận ấy, đều như cũ rất bình thường.

Một lần nữa nhìn đôi bàn tay bé nhỏ đã bắt đầu thâm tím, Vương Ngân thở dài. Tuy nàng có thể chịu đựng được, nhưng nếu tình trạng này tiếp diễn, thân thể non nớt này chắc chắn không qua khỏi. Lần đầu tiên Vương Ngân cảm thấy bất lực, nàng bây giờ chỉ là một hài nhi, thậm chí muốn đứng lên cũng không thể chứ đừng nói đến đi lại.

Bất quá, nếu đã xuyên qua, đương nhiên không có khả năng nàng cứ như vậy lặng lẽ liền chết đi. Không bằng đánh cuộc một lần. Nàng tin tưởng ít nhất khi thân thể này gần đạt đến cực hạn, chắc chắn sẽ có người đến cứu.

Ôm tư tưởng đợi chờ là hạnh phúc, Vương Ngân cứ như vậy ngủ thiếp đi.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương