TIỂU LINH LUNG GIỚI

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương con truyện Tiểu linh lung giới - Chương 1 - Chương 4

Chương 1: Nghịch vạn thần!! Vẫn lạc

Thần chi cấm địa - Nghịch thương khung....

Hắn một thân lam y trường bào, mái tóc dài đen nháy đang tung bay trước gió. Nghịch Thần kiếm, Tru Thiên kiếm - hai trong thất đại thần binh vờn quanh bảo hộ chủ nhân, sát khí ngợp trời. Trước mặt hắn là trăm vạn thần quân, thiên hôn địa ám, nhất quyết rằng hôm nay là ngày chết của kẻ ngạo mạn kia.

"Tiểu tử nhân loại thấp hèn mưu đồ bất chính, dụ hoặc Thần nữ, nếu không phải lần trước người cầu xin ta thì ngươi đã chết từ lâu rồi! Nào ngờ bây giờ lại to gan, dám đến đây phá hủy Thiên Điện, thật không biết chữ chết viết thế nào!? Hôm nay ngươi đừng mong sống sót rời khỏi!"- Kẻ thống lĩnh cưỡi thiên mã, toàn thân mặc long giáp sáng lóa, đầu đội thần quan, khuôn mặt bễ nghễ liếc nhìn lam y nhân. Tay hắn vung lên, nhất thời xuất hiện một thanh trường thương màu vàng, bao quanh thân thương là một con ngũ trảo kim long, nhìn sơ đã biết không phải binh khí tầm thường. Long thương rít gào, khí thế sắc bén như muốn xé gió mà ra...

"Đây là Long Kình Thương của ta, để xem là vũ khí củangươi cứng hay là ta cứng!! Ha ha!"-Long Quân cười ngạo nghễ.

Lam y nhân chỉ mỉm cười, bộ dáng ung dung tự tại, nhìn về chư thiên chúng thần to giọng quát: "Hoa Vô Sắc ta tuy chỉ là người phàm, nhưng đã làm sao!? Buồn cười thay những kẻ nghĩ mình là thiên vương lão tử liền không coi trong mắt ai ra gì! Thần nữ mà các ngươi nói, ta không biết! Ta chỉ đến cứu Tiểu Nhiên của ta mà thôi! Cho dù có phải chết ở đây cũng nhất định phải mang nàng về! Đến đi, Long tộc, Thần tộc gì ta cũng không sợ!!"

Hắn đại nộ, khi nhắc đến tên Tiểu Nhiên, dường như có một luồng hỏa khí dâng lên từ trong lòng hắn. Hoa Vô Sắc chấp tay lại, không khí chung quanh chợt bạo loạn, sau lưng hắn song kiếm tề minh một xanh một đỏ bùng cháy nguyên lực, phân thành vạn đạo kiếm quang phóng về phía chư thần - Tru Thiên Vạn Kiếm Trận.

"Tiểu Nhiên, đợi ta!! Nhất định huynh sẽ cứu được muội..!!"Thế công càng lúc càng mạnh, Long Quân nhíu mày, một mình hắn thì không hề hấn gì, nhưng đám thiên binh nếu lãnh đủ kiếm trận này thì quả là một tổn thất không hề nhỏ. Hắn quay sang gật đầu, thập đại thần vương lập tức triển khai kết giới Vạn Thần Ấn, chỉ thấy từng tòa từng tòa Kim Tháp bỗng chốc từ hư không xuất hiện, chồng lên nhau thành một tòa hư ảnh tiên phủ to lớn, bao phủ cả đám thiên binh trong đó.

"Thật không ngờ! Nhân loại như hắn lại có thể nắm giữ được Tru Thiên Nghịch Thần kiếm, đã thế còn luyện được cả kiếm quyết của Cổ đế! Tên này nếu còn sống một ngày, chắc chắn Thiên Phủ sẽ không yên!" Đôi mắt Long Quân lóe lên sát cơ, cả người hắn bỗng chốc biến hóa, con ngũ trảo kim long gắt gao chui vào trong mi tâm hắn. "Rắc, rắc..!!" Toàn thân Long Quân bắt đầu to lên, vảy rồng dần hiện ra, đây là Long Thần Biến, một trong tam biến của Long tộc. Chỉ trong chốc lát, hắn đã hóa thành một con Kim Long thân to vạn trượng, ngửa đầu thét lên một tiếng uy thế rồi bay thẳng về phía Hoa Vô Sắc, Tru Thiên Vạn Kiếm Trận hầu như chẳng thể để lại một vết xước trên cơ thể nó, cứ thế mà bị đoạn hết kiếm mang.

"Lần trước ngươi bắt đi Tiểu Nhiên của ta, giết cả nhà ta chó gà không tha! Hôm nay dùng máu của ngươi tế bọn họ! Long Quân, nạp mạng đi! Vạn Kiếm Quyết - Nghịch Thần nhất kiếm!!" Hoa Vô Sắc hai mắt đỏ ngầu, lam kiếm trên tay lóe lên một tầng sương lạnh, trảm ra một đạo thiểm điện xé rách cả hư không về phía thân ảnh to lớn đang lao đến. Thế kiếm như chẻ tre, Long Quân hừ lạnh không thèm né, lấy cả thân thể chống lại."Hừ, chẳng qua chỉ là ruồi muỗi, còn không đủ để ta nhìn!"
"Rẹt...rẹt!!Agraaaaaaaaa....!!" Rất nhanh hắn liền biết phán đoán của mình đã sai lầm, kiếm khí như tơ chỉ lướt qua rồi nhẹ nhàng trảm đứt đôi hắn, có chút không dám tin. Hai mắt Long Quân long sòng sọc, run rẩy nhìn về phía vết thương " Làm... làm sao có thể?!!.. Ngươi...ươi....!!"

Chúng thần ai nấy đều kinh hãi, Long Quân đại nhân sau khi biến thân thành kim long vạn trượng bị nhân loại chém làm đôi rơi rụng xuống, hơn nữa còn là chỉ một kiếm. Đúng, chỉ một kiếm! Thập đại thần tướng thất sắc, ra hiệu tất cả nhanh chóng rút vào kết giới chờ tiếp viện. Hoa Vô Sắc chắp hai tay phía sau, buồn cười nhìn về phía bọn chúng "Ngây thơ thật, tưởng các ngươi thoát được sao?! Tiểu Nhiên, ta đến rồi! Nàng hãy đợi ta nhé!"

Hắn đưa tay vuốt lên hồng kiếm, để lại một tia tiên huyết, chợt kiếm quang mãnh liệt, phút chốc bỗng hóa thành một đạo khủng bố cự kiếm, lơ lửng giữa tinh không, thiên địa trở nên nóng nảy, mây đen vần vũ. Hắn nhất chỉ về phía trước, rồi trảm xuống: "Vạn Kiếm Quyết! Đệ nhị kiếm - Tru Thiên!!"

Cự kiếm khổng lồ như có một bàn tay nhấc lên, chém thẳng về phía Thiên Phủ,không gian sụp đổ vì không thể chịu nổi uy áp của một kiếm đạt tới cảnh giới này, Thiên Phủ rung rung lên, kết giới mà thập đại thần tướng hợp sức cũng bắt đầu nứt vỡ. Một giây... hai giây... ba giây, khi mà kiếm chiêu sắp sửa trảm nát tòa điện phủ đó thì khung cảnh bỗng chợt trở nên mơ hồ, tiếng nói kì lạ mà xa xăm bỗng cất lên, văng vẳng bên tai hắn:

"Haizzzz, chấp niệm quá lớn, không thể từ bỏ thật sao!? Cũng tới lúc rồi, đến từ đâu thì về từ đó đi..... Ngươi... không xứng!!!"

Hoa Vô Sắc trừng mắt, mọi thứ xung quanh cứ thế tối dần đi, cả cảm nhận lục quan của hắn cũng bị cắt đứt. "Là ai?? Là chuyện gì đang xảy ra!!? Ta... ta...!"- Vô số câu hỏi hiện ra trong đầu hắn, rồi chìm dần chìm dần.... tắt hẳn.

Chương 2: Tru thiên nghịch thần quyết

Tiểu Linh Lung Giới, mơ mơ hồ hồ.....

"Haaa....Haa...aaa..!!" Hắn giật mình tỉnh dậy, cả người đầm đìa mồ hôi"Chuyện gì thế này!?? Giọng nói đó...kẻ đó là ai?! Hắn đã làm gì....?A!! Đây là đâu?!"

Hoa Vô Sắc ngơ ngác nhìn xung quanh, hắn đang nằm trên một cái giường gỗ, xung quanh bốn bức tường đơn sơ vách lá, chỉ bày biện một ít đồ đạc gia dụng hằng ngày, khung cảnh vừa xa lạ vừa quen thuộc. Vừa định ngồi dậy, hắn kinh ngạc phát hiện vậy mà mình không cách nào cử động, càng đáng sợ là... cơ thể hắn lại chỉ là một đứa trẻ.

"Hoa nhi! Hoa nhi! Con dậy chưa?!" Giọng nói dịu dàng vang lên, một người phụ nữ trạc ba mươi tuổi từ phía ngoài bước vào phòng, trên tay vẫn đang cầm chén cháo nghi ngút khói, thổi thổi cho bớt nóng rồi đưa lên miệng hắn:"Cháo hẳn còn nóng, mẫu thân làm nó nguội bớt rồi, con ăn đi! Xin lỗi hài nhi, là mẫu thân không tốt, để con phải chịu khổ!! Mẫu thân không bảo vệ được con...ta...ta...!!" Nước mắt đã không thể kềm chế trên mặt bà, người khóc nấc lên từng tiếng, tay run run đút muỗng cháo cho hắn, bất chợt trong lòng Hoa Vô Sắc dâng lên một cảm giác khó tả.

Lau đi giọt lệ trên mặt, bà nhẹ nhàng đặt tay lên trán hắn "Đã đỡ sốt rồi, thật may quá! Đợi cha con về, ta sẽ bảo ông ấy mang con đến đại phu trong thành chữa trị, hài nhi ngoan, đừng buồn nữa! Ta biết con hẳn là đang rất khó chịu, nhưng mà cũng không được làm điều ngu ngốc như thế chứ! Mẫu thân và cha con sẽ đau lòng lắm có biết không?!" Nhìn thấy con không nói gì, bà kéo chăn đắp lên người đứa trẻ rồi ra khỏi phòng."Chắc là hài nhi đang buồn lắm, thôi để nó một mình nghỉ ngơi cho khỏe vậy! Đợi cha nó về rồi tính tiếp!"
Thực ra thì Hoa Vô Sắc không phải vì buồn mà im lặng, chẳng qua trong đầu hắn đang dung nhập vô số thông tin khiến bản thân chưa tiếp nhận nổi. Một thời gian sau, cơ thể dần dần cử động lại được, hắn thở một hơi dài rồi ngồi dậy, ngắm nhìn bàn tay nhỏ bé của mình, Hoa Vô Sắc tự tiếu phi tiếu:

"Trùng sinh?! Thật không ngờ.... ta vẫn chưa chết sao?! Đây là trùng hợp hay là cố tình nhằm vào ta!? Chỉ một giấc mộng mà lại dài đằng đẵng đến tận vạn niên! Hahaha, Hoa Vô Sắc ơi là Hoa Vô Sắc, chấp niệm của ngươi cuối cùng vẫn là thất bại sao....?! Tiểu Nhiên à, ta....ta phải làm gì đây?!"

Hoa Vô Sắc tự giễu bản thân, hắn đã trùng sinh, hay nói đúng hơn là đã xuyên không chuyển thế. Hắn bây giờ không còn là Thiên Đạo Chi Ngoại Tiêu Dao Tử lừng lẫy năm nào, chỉ là một đứa bé không tụ nổi linh căn, chẳng khác gì người tàn phế ở cái vị diện này. Đã không thể tu luyện, chấp niệm của hắn có còn nghĩa lí ư?
"Là thiên ý muốn như vậy sao, muốn phá vỡ tâm của ta sao!?" Hoa Vô Sắc siết chặt tay, đương nhiên hắn sẽ không chấp nhận điều đó, ngươi muốn phá vỡ chấp niệm của ta, ta càng để chấp niệm đó lớn hơn mọi thứ. Có điều, thật sự là không thể tu luyện được ư?

Hắn vội vàng ngồi xếp bằng ngay ngắn, âm thầm vận chuyển Thiên Đạo Quyết, quả nhiên là không có phản ứng. Kỳ kinh bát mạch của hắn dường như đã bị phong ấn lại, không thể nào lưu thông được. Sau vài lần bất thành, Hoa Vô Sắc đành miễn cưỡng dừng lại.

"Thiên Đạo Quyết đã không thể sử dụng, cơ thể bị phong ấn kinh mạch, vô phương luyện thể kiếp này rồi! Khoan, thể thuật bất luyện thành, nói không chừng...!" Hai mắt Hoa Vô Sắc bỗng sáng lên, hắn nhắm mắt lại rồi yên lặng thiền định, vài giờ sau bỗng nhiên lập lòe từng đạo từng đạo kim sắc quang ấn rồi nhanh chóng bao bọc lấy cơ thể hắn, xung quanh hư ảnh hai thanh kiếm khí lượn lờ, hắn mở mắt, song đồng tỏa ra khí tức nhiếp người.

" Dĩ nhiên... Nghịch Thiên Tru Thần Quyết vậy mà lại thành công! Vốn kiếp trước bản thân đã luyện Thiên Đạo Quyết nên không thể tiếp tục dung nạp thêm bổn nguyên công pháp nào nữa, xem ra đây là tạo hóa của ta! Như vậy thì lục thức còn lại của nó cũng có thể luyện thành rồi, đáng tiếc... song kiếm đã không còn nữa! Thật sự là hoài niệm a..!!"

Hoa Vô Sắc khẽ mỉm cười, tiếp tục xếp bằng trên giường minh tưởng, một đêm dài cứ như vậy trôi qua.....

Chương 3: Ngũ hành chi địa!

Ánh nắng hắt qua cửa sổ, rọi vào khuôn mặt của đứa trẻ nhỏ đang ngồi trên giường. Nó có khuôn mặt đáng yêu, ngũ quan cân đối, mái tóc màu đen nháy được cắt gọn gàng. Một làn gió nhẹ thổi sượt qua hàng mi cong vút làm đứa trẻ mở mắt, cặp mắt nó to tròn sáng ngời hữu thần, đôi đồng tử ánh lên màu xanh lam trong suốt. Hoa Vô Sắc vươn vai, cả đêm minh tưởng làm cơ thể hài tử nhỏ bé của hắn khá mệt mỏi, quả thật là quá yếu mà! Có điều diễn biến dường như tốt đẹp, hắn vận chuyển một vòng Tru Thiên Nghịch Thần Quyết, dĩ nhiên linh căn trong cơ thể đã hồi phục, dù chỉ là nhất đoạn nhưng ít ra hắn biết bản thân vẫn còn có thể tu luyện, tâm pháp này quả thật là nghịch thiên! Không những làm linh thức tăng lên mà còn điều chỉnh lại trạng thái cơ thể vốn dĩ quá yếu ớt của hắn, tạp chất trong người đã được bài trừ ra ngoài, tẩy cân phạt cốt trực tiếp đẩy tu vi Hoa Vô Sắc lên Linh giả tầng bảy.

"Hm... cũng không tồi! Mệt thật, cái cơ thể nhỏ bé này mà lại là mình sao!? Đúng thật là tức chết được, hừ! Ai ui, hôi chết ta rồi! Không ngờ tạp chất trong người lại nhiều như vậy!? Linh căn đã khôi phục, nhưng kinh mạch lại vẫn không thể lưu thông! Kỳ lạ!!"

Hoa Vô Sắc trầm tư được một lúc thì leo xuống giường đi tắm, cả người hắn hiện tại dơ bẩn không khác một tên hành khất là bao. Sau khi trùng sinh dung nhập vào người đứa bé này, hắn cũng đã có được một ít thông tin cũng như trí nhớ của nó. Chỗ hắn đang đứng là Hoa Hạ thành nằm ở rìa phía đông Tiểu Linh Lung Giới, nơi đây không có tiên nhân thần sĩ như thế giới mà hắn từng sống trước kia, mỗi người sinh ra đều tiềm ẩn một nguồn năng lượng kì lạ trong cơ thể gọi là linh căn, đến năm tuổi là có thể tiến hành nghi lễ thức tỉnh Linh thân trong cơ thể. Linh thân là biểu tượng của vạn vật trong trời đất, được Tiểu Linh Lung Giới nuôi dưỡng và ban ân, mang đến cho người sở hữu những năng lực khác nhau, có thể là một con thỏ nhỏ bé, một cây gậy,... cũng có thể là một thanh loan đao hay đầu mãnh hổ hung bạo..., kẻ thức tỉnh Linh thân được xưng tụng bằng danh hiệu: Linh sư. Phân biệt cấp độ từ thấp đến cao gồm Linh giả, Linh sư, Linh tôn, Linh vương, Linh đế, Linh hoàng, Linh thánh, Linh thần.

Đứa bé tên cũng như hắn, đều là Hoa Vô Sắc, phụ mẫu là người Hoa gia, một trong ngũ đại gia tộc ở Hoa Hạ thành. Tiểu tử này từ nhỏ tính khí đã quật cường, muốn sau này lớn lên trở thành đỉnh phong cao thủ như cha nó vì thế mà ngày đêm không ngừng chăm chỉ tập luyện, đáng tiếc chỉ vì hôm trước linh thân thức tỉnh không thành mà nghĩ quẩn, một mình xông vào đầm Nguyệt Dạ rồi mất tích trong đấy. May mắn một vị Linh sư đi ngang qua phát hiện liền cứu hắn rồi đem về Hoa gia, những chuyện sau đó thì chỉ có mình Hoa Vô Sắc biết, đứa bé thật ra đã chết, hắn vô tình xuyên không nhập vào thân thể này rồi trùng sinh. Cha hắn là Hoa Thiên Hành, Linh tôn Thiên cấp Hỏa hệ, là tộc trưởng Hoa gia cũng vừa là tướng quân phủ thành chủ. Gia tộc Hoa gia là một trong ngũ đại tộc ở Hoa Hạ, chủ tu Hỏa hệ, bốn tộc còn lại đại biểu cho Kim, Mộc, Thủy, Thổ hệ gồm Thiết gia, Lâm gia, Bạch gia và Nham gia. Vì lẽ đó mà Hoa Hạ thành còn có một cái tên khác- Ngũ Hành chi địa.

Tương truyền vạn năm trước có một trận đại chiến xảy ra giữa các chư thần không ngừng nghỉ suốt trăm ngày trăm đêm, biết bao nhiêu chân thần vẫn lạc trong trận đánh đó, sau cùng đánh bại được cường địch nhưng thần vực không còn, hóa thành mười hai mảnh Thần tinh rải rác khắp nơi trong vũ trụ, mà phiến Tiểu Linh Lung Giới này là một trong số ấy. Bốn trăm năm sau, từ hư không loạn lưu bỗng dưng xuất hiện một luồng hắc vụ to lớn không biết tên, di chuyển khắp nơi hủy diệt tất cả những thứ mà nó lướt qua, dị chủng đó được gọi là Thôn Phệ Quyển. Đến ngày nọ, nó phát hiện được nguồn sinh mệnh lực nồng đậm phát ra từ vị diện này liền ý đồ nuốt lấy. Hơn mười vị cường giả Linh thần dùng đại giá tự bạo linh căn để đánh đuổi nó đi, bảo vệ nhân tộc. Cuối cùng trước khi vẫn lạc, họ đem kết giới phong ấn tại nơi có ngũ hành chi địa nhằm che giấu khí tức vị diện, cũng chính là Hoa Hạ thành bây giờ.

...Tắm xong khiến cơ thể thật là thoải mái a, Hoa Vô Sắc hớn hở, không giấu đi sự vui vẻ của mình. Vừa ra khỏi phòng thì hắn nhìn thấy mẫu thân đang đi cùng với một người đàn ông trung niên mặc tướng phục, trong lòng hắn bất tri bất giác hô lên:

"Phụ thân!! Mẫu thân!!"

Hai người kia vừa nghe tiếng kêu non nớt trước mặt liền kinh ngạc nhìn, vẻ mặt đang ủ rũ của hai người bỗng chốc biến mất sạch, Hoa Thiên Hành nhanh chóng bế hắn lên, khuôn mặt nghiêm nghị chợt nở một nụ cười:"Ngươi đứa trẻ ngốc này!! Ha ha, thật không tin được, con hồi phục nhanh vậy a! Hoa nhi à, phụ thân có đứa con như ngươi thật sự lo lắng mà! Ngươi đừng buồn, cho dù ta táng gia bại sản cũng sẽ tìm cách chữa trị linh căn cho con! Hảo hài tử, đừng nghĩ quẩn nữa, ngươi xem! Mẫu thân ngươi và ta lo lắng biết chừng nào!" Giọng ông thoáng có chút buồn.

Hoa phu nhân khẽ gật đầu, mở lời nói "Cha con nói đúng, cho dù không thể trở thành Linh sư, gia đình ta vẫn có thể sống vui vẻ, con có thể trở thành một văn sĩ, một người có học, sống một cuộc đời bình thường không phải lo tranh đấu, thật tốt a!" Bà lau nước mắt, ngước nhìn về hai người. Hoa Thiên Hành thở dài, đặt đứa bé xuống rồi ôm lấy phu nhân, ông biết câu nói đó không phải chỉ dành riêng cho đứa con ngốc nghếch của mình mà còn đang nói chính bản thân ông, một vị tướng quân chinh chiến nhiều năm, chăm lo cho an nguy của vạn dân mà lại không thể chăm lo cho gia đình mình, Hoa Thiên Hành bỗng dưng cảm thấy, mình mắc nợ người phụ nữ này quá nhiều.

"Được rồi! Hôm nay tiểu tử ngươi khỏe mạnh trở lại, tối nay Hoa gia ta sẽ mở yến tiệc, coi như vì ngươi mà tẩy trần đi!! Ha ha!" Ông cười to đánh vỡ cái mạch cảm xúc im lặng nãy giờ, Hoa phu nhân nhẹ hôn lên trán Hoa Vô Sắc một cái " Hài tử, nghỉ ngơi đi! Không nên đi lại nhiều mới tốt! Lát nữa mẫu thân sẽ nấu cho con một bữa ăn thật ngon, có được không?!!"

Hai người vui vẻ bước ra khỏi cửa phủ, dường như vì hắn khỏe lại mà cao hứng, chợt từ phía sau một câu nói khiến họ dừng lại, vẻ mặt ngỡ ngàng:

"Phụ thân, người có thể thức tỉnh linh thân của con được không?!"

Chương 4: Song kiếm hiện! Thiên địa biến!

"Hoa nhi! Con vừa nói gì?! Thức tỉnh linh thân?! Nhưng mà...không phải con.. con đã..!?" Phu thê hai mặt nhìn nhau, ánh mắt khó hiểu đồng thời đưa về phía đứa con bé bỏng của mình.

Hoa Vô Sắc biết, nếu bản thân nói ra mình là một người xuyên không, dùng tâm pháp bổn nguyên để khôi phục linh căn, chắc chắn sẽ không ai tin, kèm theo đó mình cướp đi thân thể của quý tử họ, không bị vạn mã xuyên tâm mới là lạ, đành phải kiếm cớ nói khác đi mới được. Hoa Vô Sắc e hèm, bộ dạng vô hại lon ton chạy về phía hai người:

"Phụ thân, mẫu thân!! Con..con cũng không biết! Sáng nay khi thức dậy thì bỗng nhiên thân thể con bốc mùi hôi khó chịu nên đành phải đi tắm, sau đó vô ý con thử dùng sức một cái thì phát hiện...! Phụ thân a, người xem...!!"

Hắn vận linh lực đánh ra một quyền về phía thân cây cổ sam gần đấy, chỉ nghe "Vèo!!Bụp!" thân cây đã lõm vào hai phân. Còn chưa kịp để Hoa Thiên Hành động thủ, vị Hoa phu nhân đã nhanh chóng cầm lấy tay của Hoa Vô Sắc, vẻ mặt nghi hoặc dần thay thế bằng ngạc nhiên, sau đó là kinh sợ. "Cái..cái này!! Linh căn của Hoa nhi thật sự đã hồi phục, có điều còn rất yếu ớt! Nhưng khi ta muốn dùng tinh thần lực kiểm tra sâu bên trong xem còn tiềm ẩn gì không thì lại bị một thứ gì đó đẩy ra ngoài, thật khó mà tin được! Phu quân, chàng thấy thế nào?!!! Hay là....!!?""

Hoa Thiên Hành nhíu mày gật đầu, từ trong tay bỗng xuất hiện một phiến đá nhỏ hình chữ nhật, trên mặt có khắc phù văn kì quái, đưa về phía Hoa Vô Sắc:

"Hài tử, nếu con đã khôi phục linh căn thì là chuyện tốt! Việc cơ thể ngươi bỗng dưng như vậy hẳn là tẩy tủy đi, không lẽ Hoa nhi nhà ta nhân họa đắc phúc?!....Tạm gác chuyện này qua đã, đây là Linh phù, con chỉ cần tập trung dẫn động linh lực từ linh căn đến nó, lần trước con thất bại là vì quá hấp tấp, quá nóng vội! Mọi thứ phải đều thuận thiên đạo, hãy từ từ cảm nhận xem thứ liên hệ với con là gì?! Tiểu Linh Lung Giới tạo hóa vạn vật rất nhiều, tuy rằng lần trước thức tỉnh thất bại, nhưng không phải là không có cơ hội. Ngươi chỉ là đứa trẻ năm tuổi, có nhiều thứ không thể cưỡng cầu, cầm lấy!! Nhớ lời ta nói, hãy dùng tâm cảm thụ, xem bản thân con muốn gì!? Linh thân là phải dùng linh hồn liên kết, cho dù kết quả có thế nào thì cũng không sao cả, không có linh thân nào là yếu, chỉ có nhân tâm cường giả mới phán định được nó!!"

Hoa Vô Sắc nhìn tấm Linh phù trên tay, ghi nhớ lời phụ thân hắn dặn dò. Sau đó liền nhắm mắt lại, chính bản thân hắn cũng đang hồi hộp không biết linh thân của mình là gì?! Tiểu tử này trước đây đã thất bại, nhưng cũng không phải là hắn a, liệu có thành công hay không?!

Hoa Thiên Hành nhìn thấy con mình nhanh chóng chìm sâu vào minh tưởng cũng không khỏi ngạc nhiên, ông quay sang thì thầm vào tai phu nhân "Nàng thấy không? Đứa con này của chúng ta chắc chắn là có cao nhân giúp đỡ, e cũng là cơ duyên của nó! Giờ ta chỉ mong nó có thể thức tỉnh được linh thân truyền thừa gia tộc nữa thì ngôi vị gia chủ đời sau này của Hoa gia là nó rồi!"

"Muội không biết, muội cũng không muốn nó trở thành Hoa gia chủ gì cả, muội chỉ muốn nó đời đời bình an, sống một kiếp người không tranh đấu với thế gian là được, chàng còn không biết sao?! Chỉ còn 6 năm, sau 6 năm nữa muội cũng đã phải.....!!" Hoa phu nhân ánh mắt buồn bã, nhìn về phía Hoa Vô Sắc " Có lẽ, con đường sau này hài nhi con phải tự mình bước đi rồi...!!"

Vòng tay từ sau lưng bà, Hoa Thiên Hành ôm nàng vào lòng: "Tuyết nhi, nàng đừng sợ! Mọi thứ nàng gánh vác trên vai, ta đều biết! Cho dù tới lúc đó có phải mất mạng, ta cũng sẽ bảo vệ nàng tới cùng!!" Ông siết chặt tay.

...

Hoa Vô Sắc giờ này đã không còn nghe thấy bất kì âm thanh nào từ bên ngoài nữa, hắn đang chìm đắm trong một không gian kì lạ, vô số những chùm sáng như chúng tinh phủng nguyệt không ngừng vây lấy xung quanh, xanh đỏ tím vàng xa gần có đủ hết. Hoa Vô Sắc khẽ chạm tay vào một chùm sáng nhỏ màu xanh lá, chỉ thấy hoa văn phức tạp hiện lên, một thanh chủy thủ màu đỏ tán phát ra quang mang nhu hòa đang xoay vòng nhưng sau đó lại bay đi. "Đây không phải là thứ thích hợp với ta!"-hắn nghĩ. Hoa Vô Sắc cứ trôi vô định mãi, vô số linh thân lại gần hắn nhưng rồi lại bỏ đi.

"Rốt cuộc là thứ gì mới hợp với ta, đã qua bao nhiêu thứ rồi vẫn không thể xác định được! Lẽ nào ta lại thất bại sao? Linh căn, linh thân, linh hồn cảm thụ....!!" Hoa Vô Sắc nhắm mắt lại, tìm kiếm một điều gì đó từ sâu trong lòng mình. Có một điểm sáng thật lớn ở phía xa xa dường như đang kêu gọi...."Tìm thấy rồi!" Hắn mở mắt, song đồng tìm kiếm phương hướng rồi rất nhanh lao về phía ấy. Nửa thời thần sau thì đến nơi, ở đó có một tòa tế đàn, tứ phía đều có Xích Long trụ như đang phong ấn thứ gì bên trong, nhìn kỹ lại thì là một ngọn lửa lớn màu tím hồng đang bùng cháy dữ dội.

"Đây là...?!" Hoa Vô Sắc nghi hoặc nhìn về hồng sắc hỏa diễm trước mặt, một tiếng gầm thật lớn vang lên, sau cùng hiện nguyên hình là một con dị thú kì lạ, nó cứ thế đứng trong biển lửa, long không ra long, phụng không ra phụng, tứ chi hỏa diễm bốc lên ngùn ngụt, nhe nanh múa vuốt về phía hắn mà gào rú. Rốt cuộc lần đầu tiên sau khi trùng sinh, Hoa Vô Sắc nét mặt hiện ra thần thái kinh sợ. Thật ra đầu linh thân này đối với hắn kiếp trước cũng không lạ lẫm gì cho cam, vì hắn đã từng đánh bại nó một lần ở Cửu U Địa Giới, Hung thú chi vương- Minh Hỏa Hắc Lân."Sao ngươi lại có thể ở đây?! Là ngươi kêu gọi ta sao?! Có vẻ ngươi không hề có ý định trở thành linh thân của ta a!" Hắc Lân dường như hiểu được càng gào rống dữ dội, phong ấn tế đàn bỗng dưng dao động kịch liệt. Xích Long Trụ từ từ xuất hiện các vết nứt, xem ra đầu hung thú này sắp thoát ra được rồi.

Hoa Vô Sắc nhíu mày, cơ thể của hắn thật sự rất khó tiếp nhận được linh thân trước mặt này, Hoa Thiên Hành từng nói với hắn, với tu vị Linh giả khi thức tỉnh lần đầu chỉ nên lựa chọn những thứ thật sự liên kết với mình, nếu cưỡng ép tiếp thu linh thân quá mạnh thì sẽ bị phản phệ, nhẹ thì phế bỏ linh căn, nặng thì tánh mạng cũng không còn. Nhưng với tình huống trước mắt, Tiểu Nhiên thì tung tích ở đâu không biết, bản thân hắn thì lại trôi dạt đến một vị diện xa lạ, điều Hoa Vô Sắc cần bây giờ đó chính là sức mạnh. Đúng! Chỉ có sức mạnh thì mới có thể phá vỡ thời không, một lần nữa đi tìm Tiểu Nhiên.

Cuối cùng, hắn không còn do dự nữa, Hoa Vô Sắc liều mạng, nhảy vào trong phong ấn kết giới, Minh Hỏa Hắc Lân rít gào, hai mắt hung thú đỏ hồng giơ ngũ trảo quạt tới hắn. "Roẹt!!" Ba đạo máu tươi từ trên thân mà ra, hắn đau đớn chật vật lách sang một bên, cố gắng cắn răng chịu đựng. Tốc độ của Hắc Lân cực kì nhanh, chỉ trong chớp mắt đã đến sau lưng hắn, hàm răng đầy máu của nó toan chộp vào đầu Hoa Vô Sắc..

"Đáng chết, thân thể của ta quá yếu, căn bản không thể sử dụng Nghịch Thiên Tru Thần Quyết, không lẽ thật sự ta phải chết ở đây sao? Ta không cam tâm...không bao giờ..!!" Hai mắt hắn hóa thành huyết hoa, bản nguyên chi mệnh đốt cháy lên, Hoa Vô Sắc ngửa người ra sau, cố gắng ép bản thân chém ra một kích toàn lực.

"Vạn Kiếm Quyết- Tru Thần nhất thức!!"

Hai tay hắn kết ấn, một đạo kiếm khí màu xanh lam lăng không phù hư xuất hiện, chém thẳng về phía Hắc Lân, dị thú đau điếng lùi lại, gầm một tiếng rõ to. Hoa Vô Sắc hai mắt mờ dần, chút sức lực cuối cùng đều dành cả vào chiêu thức đó, nhưng quả thật không thể tổn thương nó. Xích Long Trụ cuối cùng không trụ nổi sát khí kinh khủng từ Hắc Lân, ầm ầm vỡ vụn, một tiếng gầm thật lớn vang lên chấn Hoa Vô Sắc thất khiếu chảy máu, chứng kiến Minh Hỏa Hắc Lân ngày càng đến gần, hắn nhắm mắt lại, môi mỉm cười, ta thất bại rồi...!!

"Oong...g....Oong.....!!"

"Oong.....g....Oongg.....!!"<code> "Roẹtttttt!!!" "Groaaaaooooooooo.....!!" </code>Thanh âm kì lạ mà thân quen xuất hiện, hắn mơ màng nhìn thấy hai đạo kiếm quang một lam một hồng bay xẹt qua, tiếng Hắc Lân gào thét dữ dội, nhưng hắn đã không thể mở mắt nổi nữa....Phía bên ngoài, phu phụ Hoa Thiên Hành vẻ mặt bất an khi thấy Hoa Vô Sắc minh tưởng lâu như vậy mà vẫn chưa hoàn thành thức tỉnh. Đã ba canh giờ trôi qua, đáng lẽ bình thường chỉ kéo dài chừng nửa nén nhang, thật sự rất kì lạ.

"Phụtttt....!!" Hoa Vô Sắc chợt nhổ ra một ngụm tiên huyết, thất khiếu chảy máu, khuôn mặt tái nhợt, đau đớn thống khổ. Hoa phu nhân thất sắc vội vàng chạy lại nhưng bị Hoa Thiên Hành chắn ngang "Tuyết nhi, nàng làm như vậy càng khiến nó gặp nguy hiểm hơn thôi, linh thức một khi bị phá vỡ sẽ dẫn đến kết cục gì nàng cũng biết mà!! Aizzz, đứa nhỏ này thật là mệnh khổ!..." Ông cố gắng trấn an phu nhân, nhưng chính bản thân cũng đang lo lắng vô cùng.

"Hoa huynh, ta không thể để mặc nó như thế được!! Ta...." Hoa Hàn Tuyết chưa nói được dứt câu thì bỗng nhiên dị tượng xuất hiện, từ trên thân Hoa Vô Sắc vô số phù triện quang hoa hiện lên tạo thành một đạo kim sắc chiếu thẳng lên bầu trời, thiên địa lập tức thay đổi, mây đen vần vũ kéo về tụ họp lại ngay quang trụ ấy, lôi kiếp gầm gừ kéo dài vạn dặm, che kín thương khung. Hoa Thiên Hành vẻ mặt kinh hãi vội vã ôm lấy phu nhân, cả hai ngỡ ngàng nhìn về phía Hoa Vô Sắc "Đây...rốt cuộc là chuyện gì!? Thức tỉnh linh thân của Hoa nhi sao lại dẫn đến thiên địa dị tượng lớn thế này!?"

Hoa Hạ Thành ngũ đại tộc giờ phút này cũng đang hoang mang nhìn về phía Hoa phủ, động tĩnh quá lớn khiến cho dân chúng kéo ra ngoài hoảng loạn bàn tán, thậm chí có người còn tưởng thần linh giáng thế mà quỳ bái. Cường giả khắp nơi đều thấy quang trụ khổng lồ đang đâm thẳng lên bầu trời, ẩn hiện hai thanh trường kiếm một lam một hồng quấn quanh, song kiếm tề minh phát ra duệ khí bức người.

Cách đó vài dặm, Hồng Mông thế gia....

"Đạo chủ, người xem!! Dị bảo xuất thế ở hướng đó, không lẽ nói phong ấn phía dưới Hoa Hạ thành bị phá hủy rồi!" Một gã mặc bạch y đạo bào, tay cầm bát quái phất trần, cung kính nói. Trước mặt hắn là một nam tử toàn thân hắc y đang đứng chấp tay nhìn ra ngoài cửa sổ, nhàn nhạt đáp:

"Vân Lăng, thuật bói toán của ngươi lần này sai rồi! Song kiếm tề minh, thiên địa đại biến! Đây là thần ngoại chi kiếm, thật không ngờ ở nơi long tàng hổ đấu như thế lại có thể xuất ra thứ này! Truyền lệnh ta, lập tức đến Hoa Hạ thành, dị bảo kia ta nhất định phải có!!"

"Vâng, Đạo chủ!"

Bạch y nam tử nhanh chóng lui ra thông tri, còn kẻ được gọi là Đạo chủ đã từ lâu biến mất.

Vô số thế lực khắp nơi đều nhìn ra được điều gì đó, lập tức nhao nhao tập trung đến Ngũ hành chi địa, nhất thời cường giả xuất hiện tại đây mỗi lúc một nhiều, ý đồ tranh cướp thần vật. Hoa Vô Sắc vẫn không hề biết bản thân đã dẫn động sự việc lớn tới mức nào, hắn còn đang chìm đắm trong thế giới linh thân của hắn.

....Sâu trong lòng đất Hoa Hạ thành, xung quanh chỉ có tối đen như mực, một tiếng nứt vỡ "Krắc..c!!" rất nhỏ vang lên...

"Khí tức thần vực...!!Khà khà, cuối cùng... cuối cùng bản tôn cũng có thể trở lại rồi...!!"

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương