TIỂU HẦU GIA NGỘ LONG KÍ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Tiểu hầu gia ngộ long kí - Chương 11 - Chương 15

Chương 11: Mãnh Ái (Tình cảm mãnh liệt)

Editor: Uyên Quyển

Xúc cảm ấm áp khiến Long Ẩn run lên một cái, cả người căng thẳng, rướn thân thể nhìn chằm chằm hắn. Địch Tiểu Hầu ngồi chồm hỗm ở giữa hai chân y, một bên ngẩng đầu dùng ánh mắt trấn an y, một bên thật cẩn thận liếm duyện nơi hắn đã mơ ước thật lâu kia. Long Ẩn kinh ngạc phát hiện chính mình nơi đó chậm rãi trướng đại, tuy rằng đối mặt không phải nữ nhân, nhưng y cương!

Tại sao có thể như vậy? Long Ẩn có chút bối rối, lại rất ngạc nhiên, chậm rãi thả lỏng thân thể, bán nằm bán cố định tựa vào trên chăn, xem Địch Tiểu Hầu ra sức hầu hạ. Địa phương nam tính sôi sục bị Địch Tiểu Hầu ngậm trong miệng, đôi môi đỏ sẫm từng nói ra lời nói  buồn cười hoặc đáng yêu cỡ nào, hiện tại đang gắt gao bao trụ phân thân y, khi phun ra nuốt vào, nước bọt trong suốt theo khóe miệng chảy ra, mang theo một sợi chỉ bạc rơi xuống trên sàng đan (ga giường) tơ lụa, như thế này đúng là...

Long Ẩn hình dung không ra bản thân bây giờ là cảm giác cái gì. Y thực hưng phấn, đúng vậy, tuy rằng đối mặt chính là Địch Tiểu Hầu một thân nam tử, nhưng y thực hưng phấn, toàn thân máu sôi sục, bộ vị đang được cẩn thận hầu hạ đến khoái hoạt kia thẳng cứng đứng lên.

Địch Tiểu Hầu vừa lòng nhìn Long Ẩn phân thân trướng lớn đến kinh người. Hắc, quả nhiên hắn Địch Tiểu Hầu gia bổn sự không đến nỗi nào! Tuy rằng trước kia chưa từng làm cho người khác, nhưng chính hắn chịu hầu hạ như vậy cũng là chuyện thường, thậm chí từng tự mình dạy dỗ qua luyến đồng (trẻ con). Khi nào thì nên khinh (nhẹ), khi nào thì nên nặng, thế nào mới có thể làm cho người ta tối thoải mái, chính hắn tự mình lĩnh hội qua. Hiện tại đổi vai trò, đương nhiên làm chơi ăn thật. Mắt thấy Long Ẩn dần dần thích thú, Địch Tiểu Hầu trong lòng nhạc khai liễu hoa (vui như nở hoa).

Phân thân của mỹ nhân đương nhiên cũng xinh đẹp, hình dáng hoàn mỹ, bóng loáng thẳng cứng, mang theo ấm áp cùng nhịp nhàng khiến lòng run sợ, Địch Tiểu Hầu quả thực thích đến không muốn rời miệng. Hắn sử dụng tay cùng miệng, khi thì liếm lộng khi thì mút vào, từ gần rừng rậm hắc sắc đến đỉnh chóp hình nấm to lớn, khắp nơi tỉ mĩ hôn môi âu yếm, đồng thời còn không quên an ủi hai viên tiểu cầu no đủ, thoắt trái thoắt phải, khi khinh (nhẹ) khi trọng (nặng) vuốt ve đùa bỡn. Long Ẩn hô hấp trở nên ồ ồ, làn da hai chân đều phiếm đỏ.

Địch Tiểu Hầu thấy thời cơ chín muồi, mắt lóe ý xấu ở đỉnh phân thân dùng sức hút, Long Ẩn hừ nhẹ một tiếng, trên trán toát ra mồ hôi.

Ha, cư nhiên còn kiên trì được, xem ra mỹ nhân nhà ta quả nhiên tài giỏi! Địch Tiểu Hầu toàn thân nhiệt huyết sôi trào, cởi ra hơn phân nửa quần áo còn lại, toàn thân xích lõa bổ nhào lên người Long Ẩn, đem số quần áo còn lại trên Long Ẩn cởi hết, hai người chân chính lỏa thể. Tuy rằng bình thường khi tắm rửa hai người đều lõa thể sớm đều thấy hết, nhưng hiện tại không giống nhau. Hai người trong thân thể như có một trận hỏa thiêu người đến mặt đỏ tim đập, mỗi một lần đụng chạm lẫn nhau lại giống như bị thiêu, khiến cho run rẩy, kích động khó hiểu.

“Tiểu Hầu?” Long Ẩn không xác định bắt lấy bàn tay đang sờ loạn của Địch Tiểu Hầu, cảm thấy miệng lưỡi khô khốc. Địch Tiểu Hầu thở hổn hển, hung tợn đặt ở trên người y, tà tà tươi cười khiến Long Ẩn mê hoặc. Hiện tại Địch Tiểu Hầu, là quen thuộc, cũng là xa lạ, bọn họ hiện tại hành vi đồng dạng như thế.

“Bảo bối, đừng nhúc nhích, hảo hảo hưởng thụ” Địch Tiểu Hầu thở hổn hển, dùng sức kiềm nén dục vọng của mình, cưỡi trên người Long Ẩn, khố hạ hai kiếm (cái đó) chạm nhau, xúc cảm kỳ diệu khiến hắn khoái hoạt đến quả thực muốn điên rồi. Nam nhân tại loại thời điểm này đều là kẻ điên, vì làm cho Long Ẩn có lần đầu khó quên, Địch Tiểu Hầu liều mạng vẫn duy trì một tia bình tĩnh, gắt gao ôm y, hôn lên bờ môi của y.
Long Ẩn có chút luống cuống. Chưa từng có người nào hôn qua bờ môi của y, tuy rằng y cùng nữ tử thân thiết, nhưng nữ tử cho tới bây giờ đều là bị động, dáng vẻ không như Địch Tiểu Hầu nhiệt tình nóng bỏng như vậy. Hắn gắt gao đặt trên người y, nhiệt tình hôn môi y, đầu lưỡi vói vào trong miệng của y, câu dẫn đầu lưỡi y, hơi thở của hắn là dồn dập đến như thế, biểu hiện hắn đang khẩn thiết cùng khát vọng — người này, đang toàn tâm toàn ý mà yêu y, lấy lòng y.

“Khỉ con” Thật vất vả kết thúc một cái hôn nồng nhiệt thật dài, Long Ẩn hô hấp không xong, trong lòng hồi hộp, không kịp nói chuyện, Địch Tiểu Hầu đã từ chiếc cổ duyên dáng của y hôn xuống, cảm giác ẩm ướt nóng bỏng kéo dài đến trước ngực, đột nhiên kích thích gia tăng, Long Ẩn rên rỉ một tiếng, cúi đầu thấy Địch Tiểu Hầu đang cố gắng hút nhũ thủ của hắn.

“Ngươi làm cái gì, ta không phải nữ nhân, không có sữa” Long Ẩn một bên nghi hoặc nói xong, một bên cố nén cảm giác kích thích kỳ dị.

Địch Tiểu Hầu suýt nữa hỏng việc lớn, buông y ra, liều mạng thở hổn hển mấy hơi, lại hôn sang nhũ thủ khác, hàm hồ nói: “Không quan hệ, ăn ngon giống nhau “

Long Ẩn bị hắn biến thành cả người nóng rực, khố hạ lại trướng tới phát đau, tâm phiền ý loạn nói: “Ngươi đến tột cùng muốn thế nào?” Dục vọng tìm không thấy nơi phát tiết, y rất khó chịu a!

Địch Tiểu Hầu hôn qua cái bụng bằng phẳng rắn chắc, lại một hơi ngậm vào phân thân thẳng tắp nóng bỏng, lần này không có khách khí, hai tay đỡ hai bên, thật sâu mạnh mẽ phun ra nuốt vào. Long Ẩn cái kia thật lớn khiến cho hắn động tác gian nan, nhưng hắn không đình lại, một tiếng trống làm tinh thần hăng hái thêm (1) cấp tốc cọ sát. Long Ẩn kìm lòng không đậu đĩnh động thắt lưng phối hợp theo hắn, làm cho mình tại nơi ẩm ướt ấm áp kia vào càng sâu, miệng hắn phát ra tiếng rên nhè nhẹ, càng ngày càng động tình.Rốt cục Địch Tiểu Hầu sau một lúc dùng sức hút, Long Ẩn hô lên một tiếng, xuất ra. Địch Tiểu Hầu tuy rằng sớm có chuẩn bị vẫn bị sặc, liên tục ho khan, mặt ửng hồng. Long Ẩn tinh dịch một phần bị hắn nuốt vào, một phần theo khóe miệng chậm rãi chảy ra, trong không khí tràn ngập hương vị mờ ám.

Long Ẩn ngực trơn bóng như ngọc kịch liệt phập phồng, khiếp sợ nhìn Địch Tiểu Hầu, không thể tin được vừa rồi bọn họ trong lúc đó xảy ra chuyện gì. Địch Tiểu Hầu tà tà cười, tiến lại đây hôn y, thấp giọng hỏi: “Thế nào, có khoái hoạt hay không?”

Hai cỗ thân thể nóng bỏng dính cùng một chỗ, Long Ẩn luống cuống mặc cho Địch Tiểu Hầu ôm lấy. Hai người tim đều đập thật mau, như muốn nhảy ra khỏi ngực. Thật sự là rất khoái hoạt, chưa từng trải qua khoái hoạt như vậy, Long Ẩn kỳ quái hồi tưởng, lĩnh hội vừa rồi trải qua nhiệt tình khác thường.

Bất quá không làm cho y nghĩ lâu, Địch Tiểu Hầu liền ngồi dậy, Long Ẩn kỳ quái nhìn hắn lại cúi người xuống. Lúc này y rất phối hợp đem phân thân đưa đến bên miệng Địch Tiểu Hầu, nhưng hắn chỉ tùy ý hôn môi vài cái, liền vòng qua nơi đó, lấy tay dính chút ngọc dịch dính lại trên sàng đan, hướng phía sau của Long Ẩn sờ loạn.

“A?” Long Ẩn bị đụng đến chỗ đấy run rẩy một chút, không tự chủ được rụt lui thân thể, Địch Tiểu Hầu cười xấu xa ngẩng đầu nhìn y, tay không ngừng, nhẹ nhàng tại động khẩu bí ẩn kia đánh vòng, dụ dỗ nói: “Đừng nóng vội, còn có việc càng mất hồn hơn” Ngón tay xảo quyệt trơn trượt chậm rãi chen vào huyệt khẩu chặt chẽ kia, Long Ẩn cảm thấy bất an, thân thủ đẩy hắn: “Đừng như vậy, không thoải mái”

“Chậm rãi liền thoải mái, thật sự, phi thường thoải mái, bảo đảm ngươi dục tiên dục tử!” Địch Tiểu Hầu tin tưởng tràn đầy, nghĩ hắn Địch Tiểu Hầu gia khi ở kinh thành chính là được xưng lãng tử phong lưu nhất, phong nguyệt (chuyện phòng the) thủ đoạn cao siêu vô cùng, vừa rồi dùng dao mổ trâu cắt tiết gà (ý anh ‘công phu’ cao siêu dùng vào việc nhỏ nhặt này), rất nhanh đã hạ gục Long Ẩn, hiện tại y sảng khoái rồi, vậy muốn tiến hành bước tiếp theo, phải hảo hảo an ủi tiểu huynh đệ của mình. Ha ha ha, Địch Tiểu Hầu đắc ý dào dạt, càn rỡ mà cười. Long Ẩn đánh cái rùng mình, một phen đẩy hắn ra, nói: “Không chơi, ta không thích như vậy”

Gì? Địch Tiểu Hầu mặt choáng váng — nhìn xem  hạ thân của mình giương cung bạt kiếm — ngươi nói không ngoạn sẽ không ngoạn sao? Ta đây làm sao bây giờ nha!

=============================

(1) “Tả Truyện” Trang Công thập niên: ‘phu chiến, dũng khí dã. Nhất cổ tác khí, tái nhi suy, tam nhi kiệt’. Khi đánh trận dựa vào dũng khí, đánh một tiếng trống, dũng khí tăng lên, đánh hai tiếng trống, dũng khí suy giảm, đánh ba tiếng trống, dũng khí không còn. Sau này ví với người lúc đang hăng hái làm một mạch cho xong việc (theo QT).

Chương 12: Thực tiễn

Editor: Uyên Quyển

Beta: Huyết Điện Hạ

“Cái kia... Như vậy sao được... Ta...” Địch Tiểu Hầu chỉa chỉa khố hạ của mình. Long Ẩn liếc mắt một cái, nói: “Ta cũng không giúp ngươi” Muốn y dùng miệng lộng nơi đó, đánh chết cũng không làm.

“Vậy, không cần miệng cũng được, ngươi lấy tay đi” Địch Tiểu Hầu đành phải lấy lui mà tiến, tội nghiệp nhìn Long Ẩn, nước mắt đều nhanh rơi xuống. Này gọi là gì a, hắn tận tâm tận lực phục vụ Long Ẩn, Long Ẩn lại mặc kệ đem hắn ném lại nửa đường.

Long Ẩn nhìn Địch Tiểu Hầu bộ dạng thống khổ, cũng thấy áy náy, thân thủ cầm lấy phân thân đã trướng đến muốn chết của hắn. Địch Tiểu Hầu thoải mái đến cả người run lên, Long Ẩn không thuần thục xoa hai cái, Địch Tiểu Hầu liền xuất ra.

“Ngươi yếu đến như vậy a?” Long Ẩn cực kỳ buồn cười, Địch Tiểu Hầu vừa xấu hổ vừa tức giận, buồn bực nói: “Còn không phải đều tại ngươi!” Long Ẩn nội lực rất cao, phương diện này cũng kéo dài lực cực lâu. Địch Tiểu Hầu vừa rồi hầu hạ y nửa ngày, chính mình bên cạnh suýt nữa hỏng mất, bị bàn tay Long Ẩn ấm áp chạm vào, rốt cuộc nhẫn nại không được, nhất thời tước vũ khí.

Long Ẩn có điểm cảm động, vừa rồi Địch Tiểu Hầu  cẩn thận chu đáo hầu hạ y như vậy, làm cho y khoái cảm chưa bao giờ có, quả nhiên là đáng giá cảm tạ. Nghĩ nghĩ y hỏi: “Vừa rồi ngươi nói còn có cái mất hồn hơn, là chỉ cái gì?”

Địch Tiểu Hầu vừa nghe, nhất thời tinh thần tỉnh táo, vung tay múa chân kể lể giải thích, Long Ẩn kỳ quái nói: “Nơi đó? Ngươi nói nhét cái kia vào bên trong?”

“Đúng vậy a”

“Có được không?” Long Ẩn nghĩ bộ vị kỳ quái mà chặt chẽ kia, lại nhìn phân thân thô to của mình, cảm thấy bất khả tư nghị (khó tin).

“Không thành vấn đề không thành vấn đề, ta tự mình đã làm bao nhiêu lần, hoàn toàn không thành vấn đề. Hơn nữa thật sự phi thường khoái hoạt, ngươi tin tưởng ta đi” Địch Tiểu Hầu lời thề son sắt cam đoan, Long Ẩn lắc đầu không tin. Vừa rồi Địch Tiểu Hầu một đầu ngón tay đi vào, y đã không thoải mái, chớ nói chi là đem gì đó thô gì như vậy nhét vào. Nam nhân vẫn là nam nhân, cùng nữ nhân không giống, nữ nhân nơi đó mềm mại, có thể mở rộng, nam nữ không cùng công năng, thay thế cho nhau không được, cho nên trời mới sinh ra nam nhân cùng nữ nhân, đây là âm dương điều hòa a.

Địch Tiểu Hầu thấy y không tin, đành phải thấy chính bản thân ra thuyết pháp, không được tự nhiên ngồi dậy cho y làm mẫu. Hắn ngồi ở trên giường, hai chân mở rộng, thân thủ đi sờ hậu huyệt chính mình, chậm rãi lấy tay vói vào trong, miệng nói: “Đương nhiên lúc mới bắt đầu rất chặt, chậm rãi mở rộng sẽ mềm mại” Thật sự rất bất tiện, hắn đành phải nhấc lên một chân.

Long Ẩn nở nụ cười: “Ngươi như vậy thật đúng là giống khỉ con, bất quá nó so với ngươi linh hoạt hơn, tự mình có thể liếm đến đằng sau”

Địch Tiểu Hầu giận dữ: “Không được so sánh ta với con khỉ kia!”

“Hảo hảo, không so, nếu không ta giúp ngươi?” Long Ẩn cảm thấy Địch Tiểu Hầu hiện tại bộ dáng thực đáng yêu, ân, nói như thế nào đây, tuy rằng hai người cùng nhau tắm rửa đều đã hơn mấy tháng, Địch Tiểu Hầu lõa thể y đã muốn nhìn đến quen. Nhưng hắn hiện tại có chút không giống. Sao lại không giống? Nhất thời cũng khó mà nói, nhưng là, hấp dẫn y muốn đụng chạm hắn, vuốt ve hắn, hôn môi hắn.

Long Ẩn nghĩ sao làm vậy. Y ôm Địch Tiểu Hầu, hôn lên bờ môi của hắn, tựa như Tiểu Hầu vừa làm, bất quá y không biết hôn sâu, chỉ biết dùng môi dán sát vào môi của hắn.

Địch Tiểu Hầu mừng rỡ. Không nghĩ tới Long Ẩn lại chủ động hôn hắn, ha ha, nhất thời hắn hồn đều bay lên chín tầng mây, xoay tay lại ôm Long Ẩn hôn nồng nhiệt, không bao lâu hai người thở hồng hộc, hưng trí ngẩng cao (chỉ cái đó).Kế tiếp Địch Tiểu Hầu lại dùng tay và miệng, giúp Long Ẩn phóng ra. Sau đó tự nhiên dính lấy bạch trọc mà Long Ẩn xuất ra, tham hướng hậu huyệt y. Long Ẩn ngăn hắn lại nói: “Ta còn chưa tin nơi đó có thể trở nên lớn như vậy, ngươi tái làm mẫu cho ta xem”

Địch Tiểu Hầu vô pháp, đành phải lại làm mẫu. Bất quá hiện tại hắn phân thân dựng đứng thẳng tắp, từ phía trước tiến hành thật sự không thuận tiện, Long Ẩn nói: “Ngươi xoay qua chỗ khác, ta tới giúp ngươi”

Địch Tiểu Hầu xoay người quỳ úp sấp trên giường, chỉ bảo Long Ẩn chậm rãi lấy ngón tay  mở rộng hậu huyệt chính mình. Quả nhiên cái kia nguyên bản gắt gao khép chặt ngón tay đưa vào chậm rãi trở nên mềm mại, từ một ngón tay ra vào đều khó khăn, dần đến có thể đồng thời tiến vào ba ngón tay. Đương nhiên, trong lúc này tiêu phí thời gian không ít, Địch Tiểu Hầu bản thân cũng không thoải mái, nhưng hắn vì lừa gạt Long Ẩn đồng ý cho mình tiến vào thân thể y, lại phải giả bộ thoải mái khoái hoạt, còn khoa trương lớn tiếng rên rỉ, càng không ngừng nói: “Thật thoải mái, thật thoải mái, hảo thích a, hảo thích!”

Long Ẩn càng ngày càng bị kiều đồn (mông vểnh) đầy đặn trước mắt cùng hậu huyệt chặt chẽ kia hấp dẫn. Hơn nữa tiếng rên của Địch Tiểu Hầu  nghe câu hồn phách như vậy, y kìm lòng không đậu động thân quỳ xuống phía sau Địch Tiểu Hầu, dùng dục vọng đã phấn chấn đến bừng bừng của mình nhắm ngay huyệt khẩu đã muốn nới lỏng một chút, chậm rãi đỉnh đi vào.

Địch Tiểu Hầu thanh âm khoái hoạt nhất thời thay đổi, cao vút đi lên, thét to: “Đau a...”

Long Ẩn hoảng sợ, vội dừng lại động tác hỏi: “Làm sao vậy?”

Địch Tiểu Hầu vội vàng hướng phía trước bò đi, đem phân thân của Long Ẩn trong người rút ra, nước mắt lưng tròng quay đầu, trách mắng: “Ai cho ngươi vào!”

“A, không phải ngươi nói thời điểm tiến vào phi thường thoải mái sao?” Long Ẩn kì lạ. Vừa rồi hắn còn rên rỉ ‘Hảo thích’, như thế nào đột nhiên trở mặt?

“Ách...” Địch Tiểu Hầu nghẹn lời. Tiến vào thân thể người khác đương nhiên phi thường thoải mái, nhưng bị tiến vào sẽ không là như vậy rồi! Đương nhiên hắn chưa từng nằm dưới, lúc trước nhìn người khác dưới thân hắn hầu hạ quả thật rất khoái hoạt nha, chẳng lẽ bọn họ đều là đóng kịch?“Ngươi gạt ta?” Long Ẩn trong mắt xuất hiện không tín nhiệm, Địch Tiểu Hầu vội hỏi: “Không có không có, ta như thế nào hội lừa ngươi. Ngươi chính là người ta thích nhất, ta tuyệt đối không có khả năng lừa gạt ngươi!”

“Vậy ngươi như thế nào không cho ta đi vào?”

Địch Tiểu Hầu khổ không nói nên lời, nước mắt lưng tròng, mếu máo nói: “Nếu ta cho ngươi tiến vào, kia, kia lần sau ngươi cũng phải nhường ta đi vào”

Long Ẩn chần chờ nói: “Nếu thật sự không đau ta sẽ đồng ý” Y khố hạ đã muốn trướng đến phát đau, gặp Địch Tiểu Hầu không phản đối nữa, một phen kéo hắn qua, trở mình xoay qua chỗ khác, từ phía sau lưng đỡ lấy thắt lưng hắn, bắt đầu hướng vào bên trong.

“A a a — ” Địch Tiểu Hầu kêu to, vẫn là đau a!

“Sao lại thế này, vừa rồi ngươi không phải vẫn kêu thoải mái sao?” Long Ẩn nhíu mày.

“Vừa rồi là ngón tay a!” Địch Tiểu Hầu khóc kêu. Ngón tay chỉ hơi thô thôi a! Ngài lão nhân gia nơi đó  đâu có nhỏ gì, kia sao có thể so sánh được!

“Vậy làm sao bây giờ a!” Long Ẩn phiền táo. Nếu là nữ nhân sẽ không nhiều chuyện như vậy, bất tri bất giác y đem lời này nói ra miệng, Địch Tiểu Hầu mạnh xoay người lại, hung tợn trừng hắn: “Ngươi dám tái đi tìm nữ nhân!”

“Ngươi nơi này không có biện pháp a” Long Ẩn không vui.

Địch Tiểu Hầu vẻ mặt ngấn lệ, phát cáu nhảy xuống giường, chạy vội đến trù phòng, cầm một lọ dầu vừng nấu ăn, lại chạy vội trở về.

Long Ẩn giật mình nhìn Địch Tiểu Hầu khiêu thượng (nhảy lên) giường, gục xuống, xoay thân, đem cả bình dầu vừng hướng huyệt khẩu mình đổ xuống, bi tráng hô một tiếng: “Đến đây đi!” (Quyển: sao giống anh hùng ra trận quá vậy nè @@)

Cái này trơn trượt, trên thực tế Địch Tiểu Hầu hiện tại biến thành Địch Tiểu cá chạch, trơn nhẵn không để lại dấu tay. Long Ẩn dở khóc dở cười sờ sờ kiều đồn thơm ngào ngạt, thở dài: “Ngươi việc gì mà phải làm khổ mình như vậy”

Địch Tiểu Hầu gào to: “Mau tới!”

“Ngươi trơn như vậy, ta như thế nào lộng a!” Long Ẩn động thân hướng huyệt khẩu đâm vào, lại trượt ra.

“Coi như hết” Long Ẩn có điểm mất hứng, chuẩn bị xuống giường rời đi, Địch Tiểu Hầu nhảy dựng lên đè y lại, hai người trơn trượt cùng nhau ngã xuống giường, suýt nữa rớt xuống dưới.

Chương 13: Hoan tình

Editor: Uyên Quyển

Beta: Huyết Điện Hạ

“Không được! Ngươi là của ta, không được lại đi chạm người khác, nam nhân nữ nhân đều không được!” Địch Tiểu Hầu nghiến răng nghiến lợi nói.

Long Ẩn nhíu mày: “Dựa vào cái gì?”

“Chỉ bằng này!” Địch Tiểu Hầu ấn ngã Long Ẩn, nhấc chân khóa trên người y, thật cẩn thận dùng huyệt khẩu chính mình nhắm ngay phân thân y, cắn chặt răng, chậm rãi ngồi xuống.

Long Ẩn nghĩ muốn đẩy hắn ra, nhưng Địch Tiểu Hầu hiện tại biểu tình rất bi tráng, quả thực là bộ dáng chưa từng có từ trước đến nay. Y có chút không đành lòng, cũng có chút kính sợ, Địch Tiểu Hầu bình thường bên ngoài lúc nào cũng khuôn mặt tươi cười hì hì, giống cún con dính vào bên cạnh y, lúc nào cũng lấy lòng, được một chút quan tâm, một chút khích lệ liền cao hứng hoa tay múa chân, có khi y cảm thấy nếu Địch Tiểu Hầu thật sự là khỉ con như vậy sẽ có cái đuôi, nhất định cái đuôi đó sẽ hướng y liều mạng vẫy.

Nhưng hiện tại Địch Tiểu Hầu tức giận! Hắn không cho phép y đi tìm nữ nhân, thậm chí không được đi chạm bất luận kẻ nào bên ngoài ngoại trừ hắn. Đây là cái tình huống gì? Hắn vì cái gì đòi hỏi như vậy? Còn có, hắn tại sao phải làm như vậy?

Địch Tiểu Hầu trên mặt lệ ngấn, lông mày gắt gao nhíu lại, cắn môi, thần tình còn thật sự nghiêm túc chậm rãi ngồi xuống, động tác này hắn mất không ít thời gian mới làm xong. Long Ẩn khiếp sợ cảm thụ được chính mình dần dần bị một loại lửa nóng kỳ dị vây bọc, cùng dĩ vãng nữ tử ôn nhuyễn bất đồng. Trong cơ thể Địch Tiểu Hầu  ấm như thế, chặt như thế. Địch Tiểu Hầu nhìn chằm chằm không chuyển mắt vào Long Ẩn, thần tình kiên định, cũng có khát vọng. Đôi mắt đen thủy nhuận mở to, rõ ràng cảm thấy ủy khuất, rồi lại ương ngạnh trừng mắt, chọc người trìu mến hết sức.

Long Ẩn thân thủ cầm tay hắn, giúp hắn chống đỡ thân thể. Địch Tiểu Hầu ngồi ở trên người y thở dốc trong chốc lát, nhẹ nhàng giật thân mình, hai người đồng thời rên rỉ một tiếng.

Long Ẩn ánh mắt toát ra lửa, nóng rát nhìn Địch Tiểu Hầu đang cưỡi ở trên người mình không xót cái gì. Địch Tiểu Hầu thấy hắn như đuốc dưới ánh mắt không chỗ có thể ẩn nấp, mặt đỏ lên, im lặng chậm rãi nhấc thân mình, lại chậm rãi ngồi xuống. Long Ẩn cầm tay hắn càng lúc càng nóng, thân thể càng lúc càng căng cứng, chứng tỏ người này hiện tại đã  phi thường hưng phấn. Địch Tiểu Hầu tim đập đến muốn nhảy ra khỏi miệng, hắn rõ ràng cảm giác được dị vật xâm nhập trong cơ thể mình cũng nóng đến kinh người, như muốn đem hắn thiêu cháy.

“Ta nói rồi… Phi thường thoải mái… Không sai chứ…” Địch Tiểu Hầu đứt quãng nói, mồ hôi từng giọt rơi xuống, rơi đến trên làn da hồng hào của Long Ẩn, như một giọt sương trong suốt, khiến người ta chói mắt. Long Ẩn hơi thở dồn dập, y thực kích động, rất muốn đem Địch Tiểu Hầu đè lại, hung hăng tiến vào, phóng túng giữ lấy hắn, nhưng y không dám, Địch Tiểu Hầu bộ dáng thực vất vả, y sợ hắn bị thương.

“A — ” Địch Tiểu Hầu đột nhiên kêu lên một tiếng. Nguyên lai bởi vì đau đớn mà phân thân mềm nhũn cũng hơi hơi ngẩng đầu lên.

“Như thế nào?” Long Ẩn vội hỏi, nắm chặt tay Địch Tiểu Hầu.“Không… Không có gì…” Địch Tiểu Hầu mặt càng đỏ hơn, tim đập nhanh hơn. Vừa rồi chân không dùng lực nên lập tức ngồi xuống, đột nhiên bị tiến vào thật sâu khiến cái đó của Long Ẩn đụng vào một chỗ trong thân thể hắn, ngoài ý muốn sinh ra khoái cảm… Hảo cảm giác kỳ quái nha…

Hắn chậm rãi động, dần dần thích ứng cự vật thật lớn của Long Ẩn, khi đã cảm thấy không quá đau, thân thể bắt đầu thả lỏng, cảm giác cũng càng linh mẫn (nhạy). Khi cự vật một chút lại đụng phải nơi đó, thân thể lại run rẩy, phân thân cũng run run theo, dần dần cứng rắn đứng lên.

“A?” Long Ẩn cũng phát hiện hắn khác thường, thấy Địch Tiểu Hầu không còn thần tình thống khổ, thân thể cũng nổi lên biến hóa. Y bắt đầu luật động, cẩn thận tìm hiểu, đồng thời phối hợp với luật động của Đich Tiểu Hầu, y khẽ động có thể so với Địch Tiểu Hầu chính mình di chuyển còn lợi hại hơn, vài lần làm cho Địch Tiểu Hầu cuống quít thét chói tai, toàn thân run rẩy, phân thân dựng đứng.

“A, không đau chứ? Có phải thực thoải mái không?” Long Ẩn thích thú nói, Địch Tiểu Hầu mặt bốc hỏa, hung hăng trừng y. Người này, được tiện nghi còn khoe mã!

“Đến, ngươi nằm xuống, như vậy không đau nữa, vẫn là để ta động được rồi” Long Ẩn hảo tâm ôm lấy Địch Tiểu Hầu trở lại, so vóc dáng y thì Địch Tiểu Hầu trong tay y hoàn toàn giống trẻ con, nhẹ nhàng xảo xảo đã bị trở mình lại, bất quá động tác này cũng tăng thêm sự cọ sát giữa thân thể hai người, Địch Tiểu Hầu hét lên một tiếng, cả người như nhũn ra, phân thân thẳng đứng đỉnh ra chút dịch thể trong suốt, tựa như một giọt nước mắt.

“Còn đau hay không?” Long Ẩn đỡ lấy thắt lưng Địch Tiểu Hầu, săn sóc hỏi. Địch Tiểu Hầu cắn răng, lắc đầu nói: “Không… A!” Nguyên lai hắn lắc đầu, Long Ẩn liền phóng tâm mà dùng sức đỉnh một chút, Địch Tiểu Hầu chỉ cảm thấy một cỗ bộc phát theo trong cơ thể dâng lên, nhịn không được kêu một tiếng, chính là tiếng kêu này không hề có chút thống khổ.

Long Ẩn nghe đến đây, cười rộ lên, thả lỏng thân thể bắt đầu động tác. Khi nhẹ khi nặng, lúc nhanh lúc chậm, Địch Tiểu Hầu trước còn cắn răng nhẫn nại, môi rất nhanh liền thả lỏng, khi khinh khi trọng rên rỉ. Long Ẩn lại thân thủ ôm thân thể của hắn, yêu thương vuốt ve, Địch Tiểu Hầu càng chịu không nổi, vặn vẹo thân thể tìm kiếm khoái cảm, mang theo thanh âm nức nở gọi tên Long Ẩn, quay đầu lại hôn. Long Ẩn nóng bỏng hôn hắn, đồng thời tốc độ trừu sáp nhanh hơn, Địch Tiểu Hầu khóc hảm (hô) ngồi dậy, rất nhanh liền đạt tới cao trào, thân thể căng ra, từng đợt trọc dịch bắn thẳng đến đầu giường, Long Ẩn cười nói: “Lần này vẫn không sai biệt lắm”
Địch Tiểu Hầu cả giận nói: “Lão tử cho tới bây giờ đều anh dũng như vậy, lần đó là… Lần đó không tính!” Vừa rồi hắn  bị Long mỹ nhân khi cao trào hình dáng xinh đẹp mê hồn, hơn nữa mỹ nhân lần đầu đồng ý hạ mình lấy tay sờ nơi đó của hắn, nhất thời hưng phấn quá độ.

Long Ẩn ngạc nhiên nói: “Lão tử?”

“Lão tử đơn nhiên chính là ta!” Địch Tiểu Hầu tức giận nói, thân thể còn đang không ngừng bị va chạm. Long mỹ nhân quả nhiên thật dai sức, này là lần thứ ba đi? Cư nhiên không có một chút cảm giác mệt mỏi.

“Lão tử như thế nào chính là ngươi?” Long Ẩn lại càng kỳ quái, Lão Tử cùng Khổng Tử là một thời đại a. (đại khái anh Địch xưng lão tử nhằm ý chỉ anh là người có kinh nghiệm, nhưng anh Long lại nhầm qua Lão Tử)

“…” Địch Tiểu Hầu cùng y giải thích không rõ. Hiện tại lại nào có tâm tư giải thích, đành phải lại mở miệng kêu to, dời đi lực chú ý. Long Ẩn cũng không hỏi lại, hết sức chuyên chú đùa bỡn thân thể hắn, hiện tại y có lạc thú rồi, đối thân thể thon dài mềm dẻo của Địch Tiểu Hầu có điểm mê muội. Địch Tiểu Hầu trong thanh âm đều là khoái lạc, không hề cứng ngắc, phối hợp cùng động tác của y, thanh âm rên rỉ của hắn dường như có ma lực khiến Long Ẩn thực thích nghe.

Bởi vì muốn nhìn biểu tình trên mặt hắn, Long Ẩn lui thân thể ra. Cảm giác trống rỗng đột ngột khiến Địch Tiểu Hầu run run một chút, cả giận nói: “Làm gì?” Dục vọng của hắn vừa mới lại ngẩng đầu!

Long Ẩn đem hắn ôm lại đây, áp trên giường, cúi đầu hôn, đồng thời tách ra hai chân hắn, lại đè ép đi tới, thuận lợi khắc phục khó khăn, tiếp tục vận động. Địch Tiểu Hầu thở hổn hển, rên rỉ, sóng triều khoái cảm thổi quét toàn thân. Hắn mê luyến nhìn Long Ẩn dung nhan tuyệt mỹ cùng thân thể cường tráng, đưa tay vịn lấy vai hắn, run rẩy hỏi: “Thích ta không?”

“Thích” Long Ẩn mỉm cười, hai tay ở trên người hắn vuốt ve. Người này, cùng y là nam nhân, lại đang cùng nhau hoan ái, khiến cho y vô cùng khoái cảm. Này thật sự là chuyện mới lạ, khiến cho y hứng thú vô cùng. Địch Tiểu Hầu thân thể bằng phẳng, giống y, trước ngực không giống nữ tử có bầu ngực đẫy đà, nhưng hai hạt nho nhỏ đỏ bừng đồng dạng đáng yêu. Y học bộ dáng Địch Tiểu Hầu đã làm, thay phiên đưa chúng hàm (ngậm) trong miệng hút, khiến cho Địch Tiểu Hầu kịch liệt run rẩy cùng rên rỉ. Nguyên lai thật sự thực ngon miệng, y hứng thú không ngừng liếm chúng, đồng thời ngẩng đầu, xem Địch Tiểu Hầu lung tung lắc đầu, miệng phát ra rên rỉ không rõ ý thức.

“Như thế nào, thực thoải mái đúng không?” Long Ẩn biết lộng nơi này hội thực thoải mái, vừa rồi tiểu hầu liếm y cũng vậy. Địch Tiểu Hầu vô lực động thân, khoái cảm quá mãnh liệt, từ trên xuống dưới kích thích, hắn thật sự chịu không nổi. Long Ẩn như thế nào lập tức trở nên điêu luyện như vậy, công kích hắn toàn bộ không còn chút sức lực… Ách, có lẽ do hắn là sư phụ dạy rất tốt đi?

Khoái hoạt tựa hồ luôn có điểm dừng. Địch Tiểu Hầu lại bắn hai lần, thời điểm Long Ẩn rốt cục đạt đến cao trào thì hạnh phúc mà hôn mê. Long Ẩn chậm rãi thở dốc bình phục, trìu mến ôm lấy Địch Tiểu Hầu. Hắn mềm mại dựa vào trên tay y, trên mặt do có nước mắt, rồi còn mang theo ý cười. Long Ẩn hôn hắn, nghe hắn nỉ non nói: “Ngươi là của ta… Của ta…”

Phải không? Y là của hắn sao?

Hắn cũng là của y.

Chương 14: Nhu tình

Editor: Uyên Quyển

Địch Tiểu Hầu khi tỉnh lại, cảm thấy toàn thân khinh phiêu (thoải mái), ấm áp dào dạt, tựa như ngâm mình trong nóng, nhưng so với ở trong nước còn thoải mái hơn, tựa hồ có một cổ nước chảy ấm áp ở trong cơ thể chậm rãi lưu chuyển, làm dịu toàn thân cao thấp, tứ chi trăm hài (xương cốt), vô cùng thoải mái. Hắn mở to mắt, nhất thời không rõ người ở chỗ nào, trước mắt ánh sáng chiếu rọi, xung quanh vắng vẻ, toàn là thạch bích. Chớp mắt ngốc lăng một cái, sau lưng xúc cảm ấm áp khiến hắn hiểu được, mình là nằm trong lòng Long Ẩn, hai người áp sát gắt gao. Long Ẩn vòng tay ấm áp ôm hắn, một tay đỡ trước ngực, một tay đặt tại bụng, cảm giác như một dòng nước ấm, chính là theo hai tay y tiến vào trong thân thể Địch Tiểu Hầu, sau đó chậm rãi theo kinh (mạch máu) vận hành.

Địch Tiểu Hầu học mấy tháng nội công, mặc dù tiến bộ không lớn, chung quy đã sơ thông lộ kính (aka có hiểu biết cơ bản). Biết Long Ẩn vận công trợ hắn khôi phục thể lực, trong lòng hắn cảm động.

“Tỉnh?” Long Ẩn cảm giác Địch Tiểu Hầu đã muốn tỉnh lại, liền thu công, buông tay ra. Địch Tiểu Hầu chơi xấu ở trên người y nằm bất động, hừ hừ hai tiếng, hỏi: “Đây là nơi nào?”

“Đan thất” (phòng luyện đan)

Nguyên lai là nơi bình thường Long Ẩn luyện công, nơi này y chưa bao giờ cho Địch Tiểu Hầu tiến vào. Lần này cư nhiên ngoại lệ dẫn hắn tới đây, còn vận công vì hắn thông kinh dưỡng khí, xem ra sau này nhất “Dịch” (ý nói anh Long sau này nhất định sẽ phục dịch mình), Địch Tiểu Hầu trong tim y hẳn là địa vị tăng lên rất nhiều. Địch Tiểu Hầu trong lòng âm thầm đắc ý, quay đầu lại ôm lấy y, đem mặt tựa vào bên mặt y, tò mò đánh giá tứ phía vài lần. Thấy nơi này là thạch thất lớn, chẳng qua chỉ có bốn vách tường, trừ bỏ trên mặt đất là một bồ đoàn (nệm ngồi thiền) ngoài ra cái gì đều không có, khảm trên thạch bích là dạ minh châu ánh sáng minh nhuận, chiếu rõ mọi vật trong phòng, không quá âm trầm, nhưng cũng quá chói mắt, khiến người ta có một loại cảm giác hư vô mờ ảo.

Địch Tiểu Hầu cảm thấy nơi này thật nhàm chán, không rõ vì cái gì Long Ẩn mỗi ngày lại ở chỗ này ngây ngốc vài canh giờ. Chỉ nhìn vài lần liền hoàn toàn không có hứng thú, ngược lại bắt đầu lặng lẽ trên người Long Ẩn giở trò.

Long Ẩn hỏi: “Tốt hơn chưa?”

“Đau, đau quá, thắt lưng đau quá a” Địch Tiểu Hầu oán giận. Long ẩn thân thủ mát xa cho hắn, xoa chỗ này hắn nói chỗ kia đau, xoa nhẹ chỗ kia hắn lại nói chỗ khác đau, hai người nhu đến nhu đi, suýt nữa lại nhu đến phát hỏa. Long Ẩn hít sâu một hơi, khống chế chính mình, đồng thời đè lại móng vuốt đang sờ loạn của Địch Tiểu Hầu, mỉm cười nói: “Được rồi, ngươi nên cấm dục chút, tuổi còn nhỏ, sa vào tình dục quá mức rất dễ dàng thương thân”

Địch Tiểu Hầu buồn bực nói: “Cái gì tuổi còn nhỏ, ngươi thì bao nhiêu?” Nhìn Long Ẩn tựa hồ so với hắn cũng không quá lớn tuổi, nói thế nào cũng như ông cụ non.

Long Ẩn nói: “Ta hai mươi lăm”

Địch Tiểu Hầu kỳ quái, thân thủ trên mặt y sờ sờ, xoa bóp, nhẵn mịn nhẵn nhụi, cực phẩm a, thấy thế nào cũng không giống hơn hai mươi tuổi, chỉ giống mười tám mười chín.

“Ngươi gạt ta hả? Ta thấy ngươi còn không có lớn hơn ta nhiều đâu” Địch Tiểu Hầu tự cảm thấy có thể làm sư phụ dạy Long Ẩn ở phương diện nào đó.

“Gạt ngươi làm cái gì” Long Ẩn mỉm cười. Địch Tiểu Hầu bị nụ cười của y làm cho mê muội, nhịn không được lại tác hôn. Hai người dính lại gặm nhắm nhau tinh tế thật lâu, Long Ẩn bắt lấy tay Địch Tiểu Hầu, thủy chung không cho hắn  tiến thêm một bước. Địch Tiểu Hầu bất đắc dĩ, đành phải buông tha dục vọng mãnh liệt, tò mò hỏi: “Vì cái gì ngươi lại có thể trẻ như vậy? Là bởi vì tu hành sao?”

Long Ẩn gật đầu, lại nói: “Ta mãn (đủ) hai mươi bốn tuổi mới bắt đầu có nhu cầu, ngươi còn chưa mãn hai mươi, theo lý thuyết không nên làm chuyện như vậy”

Địch Tiểu Hầu oán thầm, thầm nghĩ nguyên lai ngươi coi như vẫn còn là tiểu nộn kê (aka gà công nghiệp), thiếu gia ta mười bốn tuổi đã thân kinh bách chiến!

“Hơn nữa...” Long Ẩn do dự một chút mới nói: “Chúng ta như vậy dù sao cũng không tốt, về sau vẫn là không cần...”

Địch Tiểu Hầu cắt ngang lời y, cả giận nói: “Cái gì mà như vậy không tốt? Ngươi ăn ta mạt tịnh (sạch sẽ) lại không chịu thừa nhận sao?”

Long Ẩn nói: “Không phải, ta ý nói hai người chúng ta là nam nhân, làm chuyện như vậy không đúng”

“Như thế nào không đúng, chẳng lẽ ngươi không khoái hoạt sao?”

“Ân, là rất sung sướng, nhưng mà...”
“Vậy không nhiều lời, làm tình chính là cầu khoái hoạt, mặc kệ nam nhân hay nữ nhân, chỉ cần ăn ý nhau, cùng nhau cực lạc thì tốt rồi!” Địch Tiểu Hầu nói dĩ nhiên.

Long Ẩn nghiêng đầu ngẫm lại: “Chính là trên sách đều viết nam nữ đại dục, âm dương điều hòa a”

“Da?” Địch Tiểu Hầu kỳ quái hỏi: “Ngươi đây cũng là theo trên sách làm?”

“Đúng vậy a”

“Vậy...” Địch Tiểu Hầu cẩn thận hỏi: “Ngươi sẽ không phải là từ trong sách sinh ra chứ?”

Long Ẩn ngây ra một lúc rồi cười ha hả: “Đương nhiên không phải, ngươi ý nghĩ cũng thật hội kỳ lạ”

“Ha ha, không phải là tốt rồi” Địch Tiểu Hầu thầm nghĩ, chỉ cần ngươi không phải từ trong tảng đá chui ra, chỉ cần ngươi vẫn là con người bằng da bằng thịt, ta liền nắm chắc câu dẫn ngươi tới tay! Nghĩ đến một sự việc khác, lại hỏi: “Vậy cha mẹ ngươi đâu?” Không phải từ trong sách sinh ra, vậy nhất định có cha mẹ. Dưỡng ra Long Ẩn thành một đứa con kì quái như vậy, Địch Tiểu Hầu cho rằng cha mẹ y cũng không phải người bình thường gì.

Long Ẩn nói: “Ta không có phụ thân, mẫu thân khi sinh ra ta thì qua đời, tổ phụ tổ mẫu (ông bà) nuôi ta đến năm mười tuổi thì ra đi, là ông nội Tiểu Trư hầu hạ ta đến năm trước cũng qua đời”

“A” Địch Tiểu Hầu thương tiếc ôm lấy Long Ẩn, trên mặt y hôn hôn, cảm khái nói: “Nguyên lai ngươi thân thế đáng thương như vậy” Chính hắn từ nhỏ được cha mẹ người nhà, nhiều người thân thích cùng với hạ nhân quay chung quanh đến chật như nêm cối, săn sóc chu đáo, như chúng tinh phủng nguyệt ( sao quanh trăng sáng) lớn lên, ngẫm lại Long Ẩn từ nhỏ đã cô độc sinh hoạt tại thâm sơn, mỗi ngày chỉ cùng tảng đá và sách vở làm bạn, cũng khó trách y trở nên lạnh lùng như thế.

“Ân?” Long Ẩn chính mình cũng không biết bản thân mình đáng thương. Trên thực tế y căn bản không nghĩ tới cuộc sống của mình có chỗ nào  không tốt, chính là sinh ra như thế, liền vẫn như thế, nhiều năm qua dần dần từng bước tìm hiểu về thiên nhiên vạn vật, tu luyện, cuộc sống sớm đã thành thói quen.

Địch Tiểu Hầu ôm lấy y, dùng mặt mình dán sát vào bên má Long Ẩn, thở dài nói: “Từ nay về sau, có ta cùng ngươi, ngươi không bao giờ một mình cô độc nữa”

Long Ẩn nghi hoặc quay lại ôm lấy hắn, trong lồng ngực ôm một người mà cảm giác đối y  xa lạ, nhưng cũng không chán ghét, trong ngực ấm áp, có hơi ấm từ một người khác truyền qua, quả thật so với một mình quả thật ấm áp. Hắn nói muốn cùng y, Long Ẩn sờ tóc Địch Tiểu Hầu, mềm mại, thật dài, cùng lông khỉ con không giống. Đây không phải là một tiểu động vật, là một con người, một người sống cùng y. Người này nói muốn cùng y, để y không còn cô độc — đây là lần đầu tiên có người nói với Long Ẩn như vậy, y cảm thấy thực khác lạ.

“Ngươi không trở về nhà sao?” Long Ẩn biết mỗi người đều có nhà. Nhà của y là tại ngọn núi này, động phủ thạch thất kia, mà người khác, đều sinh hoạt ngoài núi, có đều nhà của riêng mình.“Không trở về, ngươi ở nơi nào, ta liền ở nơi đó” Địch Tiểu Hầu nghĩ thầm: cho dù về nhà cũng phải đem ngươi lừa đi mới được, bằng không ta thật luyến tiếc.

Long Ẩn thực cảm động, lại sờ sờ Địch Tiểu Hầu, từ đầu hắn đến cổ, đến bả vai, đến phía sau lưng, Địch Tiểu Hầu làn da cũng thực bóng loáng nhẵn nhụi, thon dài vừa phải, sờ lên xúc cảm tốt lắm.

“Uy, ngươi ăn  đậu hủ ta a ~ ” Địch Tiểu Hầu hì hì cười, hai tay phản công: “Ta muốn ăn lại!” (đậu hủ còn có nghĩa ẩn dụ là da thịt)

Hai người ngươi tới ta đi đùa giỡn trong chốc lát, bởi vì Long Ẩn khống chế được, không tái phát triển trò chơi, chỉ như hai người thanh niên chơi đùa, đơn thuần mà khoái hoạt.

Đùa giỡn trong chốc lát, Địch Tiểu Hầu bụng kêu một tiếng.

“Ta đói bụng, ta ngủ bao lâu?” Trong đan thất không biết nhật nguyệt, Địch Tiểu Hầu hoàn toàn không nắm chính xác thời gian.

“Ba canh giờ (6 tiếng)” Long Ẩn nói: “Ngươi gần đây miệt mài quá độ, thân thể hư nhược, ta giúp ngươi tẩm bổ “

Địch Tiểu Hầu gật đầu, quả nhiên hiện tại trong cơ thể cảm giác thực khỏe khoắn, nguyên lai  Long Ẩn hôn nhẹ chính là truyền chân khí cho hắn, ha ha, vừa nghĩ tới khí của Long Ẩn đích xác đang tràn ngập trong thân thể hắn, là một phương thức khác của hợp lại làm một, Địch Tiểu Hầu liền vui vẻ cười toe toét.

Ra khỏi đan thất, Địch Tiểu Hầu đi làm cơm, hai người cùng nhau ăn. Không giống bình thường Long Ẩn ăn Địch Tiểu Hầu xem, mà là Địch Tiểu Hầu ăn một miếng, lại uy long Ẩn một miếng, có khi còn dùng miệng uy y, tuy rằng Long Ẩn cảm thấy hoàn toàn không cần làm vậy, nhưng Địch Tiểu Hầu vẫn kiên trì, Long Ẩn đành phải theo hắn.

Thẳng đến khi ăn cơm xong, Địch Tiểu Hầu mới nhớ tới trong trù phòng không thấy Tiểu Trư. Thực kỳ quái, bởi vì Tiểu Trư cùng chiếc giường cây cỏ trong góc trù phòng sáng sủa kia trên cơ bản là như hình với bóng a.

“Hắn đi ra ngoài tìm địa phương” Long Ẩn giải thích.

“Tìm địa phương nào?”

“Hắn nói muốn chính mình đi ra ngoài ở, ở trong này hắn không quen”

Địch Tiểu Hầu kỳ quái, Tiểu Trư ở trong này đã nhiều năm, như thế nào đột nhiên không quen? Trong giây lát nhớ tới lúc ấy chính mình cùng Long Ẩn trên giường động tĩnh khá lớn, hô kêu, lúc giữa còn lõa thân chạy vội đến trù phòng đi lấy lọ dầu vừng...

Hãn, lúc ấy hoàn toàn không chú ý tới Tiểu Trư, đáng thương, hắn nhất định là chịu kích thích đi... Địch Tiểu Hầu âm thầm thè lưỡi, cũng may mặt của hắn da dày như tường thành, cũng không cảm thấy hổ thẹn, nói: “Cũng tốt, Tiểu Trư những năm qua, hẳn là đi ra ngoài tự lập môn hộ (địa vị), như vậy đi ra ngoài hái hoa cũng dễ dàng”

“Hái hoa?”

“Hắc, đúng nha” Địch Tiểu Hầu tà nhãn liếc nhìn Long Ẩn, nhịn không được châm chọc nói: “Long Ẩn, ngươi có biết hay không, ngươi nguyên lai hành vi ở dân gian mà nói, chính là đạo tặc hái hoa!”

“Ta nào có hái hoa?” Long Ẩn kì lạ, ngẫm lại lại nói: “Cho dù hái hoa cũng là cho ngươi, ngươi không phải thích ăn nhất cái loại hoa này sao?”

Địch Tiểu Hầu mắt trợn trắng, biết cùng y là ông nói gà bà nói vịt, lãng phí nước miếng, còn không bằng quấn lấy mỹ nhân đòi hôn thêm vài cái. Bỗng nhiên hắn lại nghĩ tới việc gì đó, hỏi: “Ngươi nói kinh nghiệm của ngươi đều là đọc sách học được, vậy là sách gì nha?” Long Ẩn dẫn hắn đến tàng thư thất, chỉ cho hắn xem. Địch Tiểu Hầu cứng lưỡi — lấy hắn trình độ hoa hoa công tử như vậy, cũng không thu thập nhiều đến như vậy, trọn vẹn như vậy, chuẩn mực cao như vậy... Đông cung đồ tràn ngập khắp nơi...

Chương 15: Đông cung

Địch Tiểu Hầu không thích đọc sách, duy nhất ngoại lệ chính là đông cung. Đương nhiên, trên cơ bản cũng chỉ xem hai nam nhân hoan ái. Hắn cảm thấy hứng thú mà đem tàng thư của Long Ẩn cẩn thận kiểm tra một phen, thất vọng nói: “Có được đầy đủ không?”

Long Ẩn có điểm kỳ quái: “Có lẽ đã toàn bộ”

“Thế sao?”

“Đây là sưu tầm tinh tuyển (lựa chọn kĩ càng) từ các triều đại, loại đương đại xuất sắc nhất đều được thu thập “

“Hắc! Nhà ngươi còn có loại ham thích này, đông cung bách khoa toàn thư!” Địch Tiểu Hầu cứng lưỡi.

“Không phải” Long Ẩn cảm thấy hắn hiểu lầm: “Không phải đông cung bách khoa toàn thư, mà là sách được truyền lại. Chủ nhân của Thanh Ngọc động qua các triều đại đều thu thập sách xuất sắc nhất thời ấy đem về cất chứa, cho nên một thế hệ rồi một thế hệ truyền xuống, sách nơi này liền khá đầy đủ”

Địch Tiểu Hầu thụ giáo (tiếp thu), đồng thời cũng biết nguyên lai thạch động phủ của Long Ẩn tên là Thanh Ngọc động, ha hả, thật đúng là giống yêu tinh động… Không, là thần tiên động mới đúng. Bất quá hắn vẫn  bất mãn nói: “Các tiền bối của ngươi kiến thức không đủ, cư nhiên ít góp nhặt văn hiến (tài liệu lịch sử) tối trọng yếu”

“Cái gì?” Long Ẩn có phần kinh ngạc, y cho rằng thư nơi đây phi thường toàn diện nha.

“Na, những cái này, đều là miêu tả nam nữ giao hợp” Địch Tiểu Hầu chỉ tay vào mấy trăm cuốn sách vở, nói: “Chỉ là một nửa của nhân gian hoan tình mà thôi”

“Đúng vậy sao, còn có một nửa khác?” Long Ẩn nghi hoặc.

“Đương nhiên!” Địch Tiểu Hầu lời lẽ chính nghĩa nói: “Nam nam hoan ái, cùng nam nữ hoan ái giống nhau, đều là nhân sinh đại dục, nhưng là phấn khích nhất. Trong bộ sách ngươi cư nhiên một quyển cũng không đề cập, khả thấy Thanh Ngọc động của các ngươi tàng thư còn thiếu hụt thật lớn!”

“A?” Long Ẩn không thể xác định. Địch Tiểu Hầu vẻ mặt cực nghiêm túc, nói tựa hồ cũng có đạo lý,  trong sách quả nhiên cũng chưa từng giảng qua hai nam tử có thể giao hợp cầu hoan, nhưng trên thực tế là có thể, y cùng tiểu hầu (khỉ con) đã có thực tiễn nghiệm chứng, loại cảm giác này… Trong lòng y hơi hơi rung động, ánh mắt nhìn Địch Tiểu Hầu liền có chút biến hóa.

Địch Tiểu Hầu vô cùng khôn khéo, lập tức cũng xuất hiện cảm giác, khóe miệng nhẹ nhếch lên, lộ ra tươi cười tà khí mà tuấn tú. Biểu tình này hắn từ khi mười mấy tuổi đã bắt đầu vận dụng thuần thục, trên cơ bản chỉ cần là người hắn nhìn trúng, thấy tươi cười này của hắn cũng nhịn không được bị hấp dẫn, khống chế không được thể xác và tinh thần.Quả nhiên Long Ẩn cũng có chút mê hoặc, đối với sự tiếp cận của Địch Tiểu Hầu không phản đối, thuận theo cùng hắn đón cái hôn, nhưng thời điểm Địch Tiểu Hầu nghĩ muốn tiến thêm một bước nữa thì bị y bắt lấy tay.

Địch Tiểu Hầu cố gắng mãi nhưng công không phá được phòng ngự của Long Ẩn, đành phải phẫn nộ quay đầu lại nhìn sách, khinh miệt nói: “Đông cung dạng này, ta mười mấy tuổi đã không xem nữa, ngươi còn cho là bảo vật” Hắn nhớ rõ mấy ngày nay vị trí Long Ẩn đọc sách, quả nhiên có không ít tranh ảnh trong tủ treo quần áo, đều là sách dạy Long Ẩn giao hoan! Địch Tiểu Hầu nghĩ vậy liền hận không thể đốt sách này thành tro!

Long Ẩn ngạc nhiên nói: “Ngươi đã xem qua thứ tốt nhất?”

“Đương nhiên!” Địch Tiểu Hầu đắc ý dào dạt nói: “Ta còn họa tranh rất tốt!”

“Tranh ngươi họa?” Long Ẩn mỉm cười, y đã thấy qua tranh của Địch Tiểu Hầu, quả nhiên có tiêu chuẩn, đặc biệt hình thái nhân vật, họa cực chuẩn. Hắn họa Long Ẩn không ít, hoặc ngồi hoặc đứng, hoặc ngưng thần đọc sách, hoặc chấp bút vẽ tranh, thậm chí giật mình xuất thần rất nhỏ, tranh hắn đều họa cực kỳ rất thật.

“Hắc, không tin sao?” Địch Tiểu Hầu lại lộ ra chiêu bài tươi cười, chính là tươi cười tà khí kia khiến Long Ẩn có điểm mê hoặc, cơ hồ muốn hôn hắn, trong lòng rung động nhưng lại khống chế được.

Địch Tiểu Hầu thấy mê hoặc y không được liền có điểm thất vọng, bất quá đối mặt hắn chính là mỹ nhân kiên cường, lập tức lại tỉnh táo lên, kéo Long Ẩn đi vào phòng ngủ.Nguyên vốn là phòng ngủ Long Ẩn, bây giờ là Địch Tiểu Hầu một người độc chiếm, bên trong một giường một kỷ (bàn con), trên thạch bích có gương đồng, trừ những thứ này ra thì không còn gì nữa. Địch Tiểu Hầu nhìn  giường sạch sẽ, lập tức nhớ tới hai người ở trên đó đại chiến nồng nhiệt, tình hình chiến đấu kia thật kịch liệt a…

“Ngươi thu dọn?” Địch Tiểu Hầu ngẫm lại khi đó hỗn loạn cùng bình dầu vừng kia, nhịn không được cười. Hắn trên giường cũng là thân kinh bách chiến, còn chưa từng trải qua chuyện lạ như vậy. Ngẫm lại mình chính là lần đầu bị người khác tiến vào, trong lòng có chút bất mãn, bất quá tái tưởng tượng là Long Ẩn mỹ nhân thân cận ôm lấy, ân, kia coi như là, phúc khí đi?

Long Ẩn nói: “Không phải ta, là Tiểu Trư”

Ân, Địch Tiểu Hầu xem như hiểu được vì cái gì Tiểu Trư lại kiên định yêu cầu đi ra ngoài ở. Muốn người như hắn lại phải thường xuyên thu dọn cục diện rối rắm này, còn không bằng giết hắn đâu!

Địch Tiểu Hầu bò lên giường, mở ra đệm chăn, hoàn hảo, đồ vật giấu bên trong đều còn. Long Ẩn nhìn hắn thật cẩn thận phủng (nâng) ra một chồng lụa tơ tằm mỏng manh, cười hề hề như tên trộm, không khỏi nổi lên hiếu kỳ, hỏi: “Đây là cái gì?”

Địch Tiểu Hầu không nói lời nào, hắc hắc, việc này vẫn là lý thú nhất.

Long Ẩn ló đầu đến muốn nhìn. Địch Tiểu Hầu không để ý tới y, ngoảnh đầu đi tới phòng vẽ tranh, trên thạch bàn mở ra tấm tơ lụa thật lớn. Ha ha, vụng trộm vẽ đã lâu, rốt cục cũng có thể phô bày khắp thiên hạ, trong lòng là cảm giác thành tựu tràn đầy a.

Long Ẩn dạo một vòng quanh thạch bàn, ngẩng đầu nhìn Địch Tiểu Hầu, không nói chuyện. Địch Tiểu Hầu trên mặt tươi cười không thay đổi, trong lòng âm thầm hồi hộp.

Long Ẩn lại dạo một vòng quanh thạch bàn, ngẩng đầu lên nói: “Ngươi họa sai rồi”

“A?” Địch Tiểu Hầu kinh sợ, cẩn thận nhìn sắc mặt y.

Long Ẩn thân thủ chỉ vào giữa bức tranh: “Hẳn là ta ở mặt trên”

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau