TIỂU HẦU GIA NGỘ LONG KÍ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương sau

Chương con truyện Tiểu hầu gia ngộ long kí - Chương 1 - Chương 5

Chương 1: Gặp nạn

Editor: Uyên Quyển

Beta: Huyết Điện Hạ

Sơn thế hiểm trở, rừng rậm cây cỏ cao, một tiểu đội nhân mã uốn lượn hành tẩu ở trên sơn đạo, nhìn theo dáng vẻ của con ngựa, đoán chắc hành lý  không nhẹ.

“Tiểu Hầu gia, núi này…” Một gã đầy tớ bộ dáng lo lắng nhìn chung quanh, có chút sợ hãi.

“Hừ!” Địch Tiểu Hầu xoay người một cái khinh thường, người nọ lập tức câm miệng, cũng  hơn nửa tháng, đã biết vị chủ tử này lúc nào cũng khí không thuận (aka khó hầu hạ), vẫn là không nên chọc giận hắn.

“Trời sắp tối rồi, không nên đi nữa, nơi này tiền bất trứ thôn hậu bất trứ điểm (trước không thôn nghỉ, sau không điểm dừng)…”. Một tên đầy tớ khác nhỏ giọng nói thầm, không dám cho Địch Tiểu Hầu nghe thấy, đành phải cùng đồng bạn tố khổ.

“Ai…” Hai người đồng thời thở dài, sầu mi khổ điểm (đau khổ) nhìn kẻ đầu sỏ Địch Tiểu Hầu, vốn theo hắn cũng bị ăn không ít đau khổ nhưng cũng không quá xấu. Nhưng ai ngờ từ sau sự kiến ấy, ly khai người kia, vị Tiểu Hầu gia này tựa như ăn thuốc nổ, tính tình thật càng không tốt, còn không chịu nghe người ta khuyên nhủ, thật sự là… Ai…

“Nơi này… không có cường đạo chứ? Nhìn địa thế này…” Hai người đang nói thầm, đỉnh đầu ‘vèo’ bắn qua một mũi tên. “Đốt!” một tiếng cắm trên đại thụ ven đường, lập tức một trận thanh âm vang lên, có người từ trong rừng nhảy ra, hét lớn:”Thái! (này) Núi này là ta mở, cây này là ta trồng! Muốn đi qua đường này! Lưu lại tiền mãi lộ!”

Thật đúng là sợ cái gì đến cái đó a! Mọi người một trận hỗn loạn, kéo ngựa dừng lại nhưng cũng không quá sợ sệt, dù sao theo hộ tống cũng là quan binh, một đội nhân mã với võ trang đầy đủ, còn sợ loại sơn tặc nho nhỏ này sao?Địch Tiểu Hầu vốn còn mệt mỏi, lúc này thấy cường đạo, đột nhiên tinh thần chấn hưng, giục ngựa chạy lên trước, chăm chú nhìn, trong lòng khí thế bừng bừng, căm ghét hướng về phía địch nhân!

Chỉ thấy đối diện hơn hai mươi tên sơn tặc khét tiếng, bộ mặt thô tục, cầm đầu là một tên đầu trâu mặt ngựa, cầm trong tay đại đao, miệng lộ ra đầy răng vàng, hung tợn kêu gào: “Mau để đồ vật lại, ngoan ngoãn lăn xuống núi đi, bằng không, ông đây liền không khách khí!”

Hắc! Bộ dạng này cũng dám ra đây đả kiếp (ăn cướp)? Địch Tiểu Hầu khí không suyễn, vung roi ngựa chỉ vào mũi người nọ mắng to: “Hỗn trướng! Mắt cẩu bọn ngươi bị mù có phải không! Dám đến cướp của ông nội nhà ngươi!”

Hai gã đầy tớ vội vàng giục ngựa lại gần, nhỏ giọng khuyên nhủ: “Tiểu Hầu gia, ngươi không cần chấp nhất bọn chúng, vẫn là nên giao cho quan binh xử lý đi”
Địch Tiểu Hầu không thèm để ý, như trước chửi ầm lên, lời nói sắc bén, dõng dạc, hai gã đầy tớ mắt nhìn nhau, biết hắn khẩu khí đến mức này chính là đang mượn đề tài để nói chuyện của mình (aka giận cá chém thớt).

Cường đạo bị mắng đến mất cả mặt mày, đương nhiên giận dữ, quát một tiếng tiến lên. Song phương hỗn chiến, Địch Tiểu Hầu được quan binh cùng đầy tớ che chở, như trước miệng mắng không ngừng, phát ngôn bừa bãi rằng giết chết một tên cường đạo thưởng hai trăm lượng. Chúng quan binh sĩ khí dâng cao, xoa tay, đem hơn hai trăm lượng bạc này — không, hơn hai mươi tên sơn tặc vây quanh ở trung tâm bị diệt trừ, máu văng khắp nơi.

Địch Tiểu Hầu nhìn đến hả giận, cười ha ha, đột nhiên một mũi tên bay đến, trúng ngay mặt một tên đầy tớ. Những đầy tớ khác xoay người xuống ngựa, lập tức mũi tên nhọn như mưa bay tới, quan binh cùng cường đạo đang hỗn chiến một mảnh kinh hô thảm thiết, không bao lâu đã là thây ngã khắp nơi. Địch Tiểu Hầu sợ tới mức ngây người, cả người cứng ngắc ngồi tên lưng ngựa, mặt như màu đất.

Trong rừng rậm chậm rãi tiến ra một hắc mã. Lập tức một hắc y che mặt, trường cung trong tay lắp mũi tên nhọn, mũi lên lóng lánh nhắm thẳng vào mi tâm (ấn đường – vùng giữa hai đầu lông mày)của Địch Tiểu Hầu, Địch Tiểu Hầu sợ tới mức tim cũng ngừng đập.

Người nọ vừa động thủ, ‘vèo’ bắn ra một mũi tên, ngay giữa trán con ngựa  Địch Tiểu Hầu. Con ngựa trắng dài thanh thảm hí, đứng lên. Địch Tiểu Hầu kinh hô nhảy xuống ngựa, mắt thấy người nọ giục ngựa đi từng bước một tiến lại gần, biết hắn cũng không phải cường đạo bình thường mà là phục mệnh đến lấy mạng mình, tim mật đều không khỏi nứt ra, cả người run rẩy.

Người nọ lại lắp một mũi tên, chậm rãi nhắm ngay hắn. Địch Tiểu Hầu hai mắt nhắm chặt. “Xong rồi!” Không nghĩ tới chính mình bỏ mạng nơi này, kìm lòng không đậu (không cam lòng) nghĩ tới hai người kia, hừ, các ngươi đều ngọt ngào thân mật khanh khanh ta ta, nào biết ta kết cục thê thảm a?

Tai nghe tiếng xé gió chói tai lao đến trước mặt, đột nhiên thân thể bay thẳng lên trời. Bất ngờ không kịp đề phòng, Địch Tiểu Hầu hô to một tiếng, trợn mắt nhìn thấy toàn là cành lá rậm rạp đập vào mặt —  Ngọn cây??!!

Chưa kịp phản ứng, cả người nhào vào bên trong tán cây, bị cành cây quẹt đến đau, tiếp theo thân thể lại bay lên trời, một thân phiêu lượng, không nơi đứng vững, sợ tới mức hắn oa oa kêu to, thẳng đến sau khi bị vài lần lên xuống nữa, mới phát hiện mình đang được một người khác ôm trong tay

Chương 2: Kỳ duyên

Editor: Uyên Quyển

Beta: Huyết Điện Hạ

Đương nhiên hắn không nhận ra người cứu hắn chính là ai, nhưng đai lưng buộc chặt khiến hắn phát đau. Người nọ xách ngang hắn  như đang xách một thứ đồ vật này nọ trong rừng khinh công. Đến một gốc cây đại thụ, tựa như đã quen thuộc, người nọ tùy ý theo dấu vết cũ, không bao lâu đã rời xa sơn đạo, thanh âm cùng tiếng hô đều không nghe được.

Địch Tiểu Hầu nhìn cảnh vật trước mắt biến hóa nhanh chóng, thân bất do kỷ (làm chuyện mà bản thân không muốn làm) bay lên bay xuống, chỉ cảm thấy choáng váng đầu hoa mắt, mấy lần muốn ói. Cuối cùng người nọ xách theo hắn bay qua một đạo triền núi, đột nhiên từ vách đá rơi xuống. Hắn sợ tới mức thét chói tai, không thể kiềm chế được mà oa phun ra, lập tức thắt lưng buông lỏng, bị ném xa ra ngoài.

“Đã chết!” Địch Tiểu Hầu trước khi mất đi ý thức thì suy nghĩ cuối cùng chính là câu này.

Bất quá khi hắn tái mở mắt, nhìn đến vẫn là thanh sơn lục thảo ( núi xanh cỏ biếc) — A, không chết a!

“Toàn thân đau quá a!” Hắn lẩm bẩm giãy dụa nửa ngày mới bò xuống giường được, choáng váng ngẩn đầu nhìn xung quanh. Rất xa tựa hồ có người đang ngồi, một vườn hoa cùng hồ nước rộng lớn càng làm tôn lên thân ảnh tuyết trắng trong nắng chiều rực rỡ, mờ ảo không chân thật.

Địch Tiểu Hầu há to miệng, ngơ ngác nhìn thân ảnh tựa như chi lan ngọc thụ (hình ảnh ví von cho sự cao quý tuyệt đẹp) ấy, trong đầu thầm nghĩ: “Ta chắc chắn đã chết, nơi đây là tiên cảnh, bằng không sao thấy được tiên nhân?”

“Tỉnh?” Người nọ mở miệng. Địch Tiểu Hầu nghe thấy tiên âm, toàn thân xương cốt đều nhũn, thật sự là… Nguyên tưởng rằng thanh âm của Tiểu Đào (chắc là một trong hai người mà anh ấy nhắc đến trong chương 1) đã là dễ nghe, không nghĩ tới… Người nọ là của ta! Địch Tiểu Hầu nghiến răng nghiến lợi hạ quyết tâm, như thế nào cũng phải thu y vào tay!

Hừ, ta muốn đem y khoe với Tiểu Đào. Hừ hừ, ai bảo ngươi không chịu theo ta. Nhìn đi, ta tìm được một người so với ngươi còn đẹp gấp mười lần… Không, không, Tiểu Đào đã rất đẹp, chỉ cần so với hắn đẹp gấp bội, cũng đã là thần tiên trong đám người. Ta thấy vậy đủ rồi a, đủ rồi a…

“Ngươi muốn đi về phía nam hay phía bắc? Ta đưa ngươi ra ngoài” Người nọ tái mở miệng, Địch Tiểu Hầu si ngốc nghe, mê đắm cười, hoàn toàn không nghe thấy y nói cái gì. Người nọ rốt cuộc quay đầu, không kiên nhẫn hỏi: “Ngươi không nghe thấy sao?”

Địch Tiểu Hầu thất vọng, nguyên lại trên mặt của y che một tấm lụa trắng. Tuy rằng thấy được ánh mắt và trán, lại che đi hơn phân nửa khuôn mặt, không thấy được chân diện. Bất quá đôi mắt này, ai nha nha, Địch Tiểu Hầu hai mắt phát sáng.

“Ngươi…” Người nọ kỳ quái nhìn hắn, tuy rằng khoảng cách không gần, Địch Tiểu Hầu vẫn quan sát rõ thần sắc trong mắt y — Da, ánh mắt của mỹ nhân có thể nói là…

Nhìn hắn vẻ mặt mê mẩn, người nọ rốt cuộc nhăn mi, mày liễu thon dài nhíu lại — mặc kệ y làm biểu tình gì, Địch Tiểu Hầu vẫn một mực cảm thấy đẹp. Mỹ nhân chính là mỹ nhân a, cho dù chỉ nhìn thấy một phần ba khuôn mặt, cũng đã là tuyệt sắc…

“Nguyên lai là một ngốc tử (tên ngốc)!” Người nọ đưa ra kết luận, đứng dậy muốn đi. Địch Tiểu Hầu sửng sốt, vội chạy đến, đoan đoan chính chính hành lễ, lớn tiếng nói: “Không phải ngốc tử, ta không phải ngốc tử, chính là mới gặp mỹ… Tiên nhân tư thế oai hùng, thật sự kinh ngạc, hắc hắc, thật sự kinh ngạc”. Nói tới đây, ý đồ chưa hết, hắn cao giọng ngâm tụng: “Ngọc chân chi tiên nhân, thì vãng thái hoa phong. Thanh thần minh thiên cổ, tiêu hốt đằng song long. Lộng điện bất xuyết thủ, hành vân bản vô tung. Kỷ thì nhập thiểu thất, vương mẫu ứng tương phùng.” (*)

(*tạm dịch theo thơ: 

Tiên nhân tựa như ngọc, khi đi rất hoa phong (vô cùng rực rỡ)

Sáng sớm mặt trời mọc, gió bổng hóa song long ( hai con rồng)Xuất chớp không ngừng tay, cưỡi mây tựa vô tung (không dấu vết)

Bao giờ vào thiếu thất (phòng của thiếu gia), Vương Mẫu định tương phùng)

Ý tứ ca ngợi trong lời nói của hắn rất rõ ràng, người nọ nở nụ cười, nói: “Vừa rồi nhìn ngươi đối với đạo tặc khẳng khái trần tử, thật có vài phần khí khái, hiện tại ngươi muốn hướng đi đâu? Ta đưa ngươi rời núi”

Địch Tiểu Hầu bị y nhắc tới, lúc này mới nhớ  đến tình cảnh bản thân không khỏi cực kì kinh hãi. Thình lình xuất hiện sát thủ đem tùy tùng cùng với quan binh hộ tống giết sạch sẽ. Hơn nữa mục tiêu cuối cùng là hắn… Đánh cái rùng mình, nghĩ từ lúc chào đời tới nay hắn còn chưa bao giờ gặp phải chuyện hiểm ác như vậy, nhất thời không biết như thế nào cho phải. Tái chuyển suy nghĩ mà nhìn ân nhân cứu mạng thản nhiên đứng đối diện mình, một thân phiêu đãng, liền bay qua dính vào trên người y, rốt cuộc quyết định không trở về.

Người nọ đợi trong chốc lát, không thấy Địch Tiểu Hầu hé răng, nhân tiện nói: “Ngươi không nghĩ ra được, ta cũng không phụng bồi” Xoay người, Địch Tiểu Hầu vội chạy lại kéo y, miệng nói: “Ân công, đi thong thả!”

Người nọ thân hình động mà không động, Địch Tiểu Hầu túm vào khoảng không, suýt nữa gập thắt lưng, ngạc nhiên nói: “Ân công phải chăng là tiên nhân, như thế nào ta đều không chạm tới được một mảnh góc áo?”

“Cũng không sai biệt lắm!”

Địch Tiểu Hầu thầm nghĩ: “Cái gì mà ‘cũng không sai biệt lắm’? Chẳng lẽ y thật là…” Trong lòng ái mộ càng tăng, ánh mắt gắt gao đặt trên thân ảnh bạch khiết, trong ruột như có cọng lông chim gãi vào, hận không thể vươn một tay mà ở trên người y vuốt ve.

“Ngươi làm sao vậy?” Người nọ thấy ánh mắt hắn khác thường, chính mình không biết tại sao cảm thấy không thoải mái, thản nhiên nói: “Ta phải đi, ngươi hướng phía nam mà đi, qua ba đạo núi là ra ngoài”

“Chờ một chút, Chờ một chút!” Địch Tiểu Hầu thấy y thân hình khẽ chuyển đã ở trên không hơn trượng, nhất thời khăng khăng một mực y là thần tiên, hơn nữa mỹ mạo thần tiên còn đặc biệt tới cứu tính mạng của hắn, vỗ về tương tư hắn. Nếu bỏ lỡ cơ duyên này chẳng phải cực kỳ phụ thanh danh lãng tử phong lưu bậc nhất kinh thành của hắn sao, ngày sau nhớ tới, càng muốn thối ruột!Người nọ hờ hững, trong chớp mắt nhất mạt thân ảnh bạch khiết không còn bóng dáng, biến mất không thấy. Địch Tiểu Hầu cao giọng kêu to nửa ngày cũng không thấy nửa điểm phản ứng liền đuổi theo. Không bao lâu thì hắn bị lạc đường ở bên trong rừng rậm. Ngày nhanh chóng bị bóng đêm nuốt chửng, sương chiều âm u bao phủ khắp nơi, rừng rậm rất nhanh liền tối đến đưa tay cũng không thấy được năm ngón.

Tiếng thu trùng vang lên, hoa dại không biết tên trong khí lạnh cuối thu cố gắng tỏa ra mùi hương thơm nhất. Địch Tiểu Hầu thất thật bát oai (bảy ngã tám nhào) chui qua một mảnh bụi tùng gai. Một tiểu sườn núi hiện ra, nhìn lại, dưới ánh sao mỏng manh, dưới sườn núi là một đạo hố đen sâu không thấy đáy — vẫn là không có đường a.

“Ô ô… tiên nhân…” Địch Tiểu Hầu hô tiếng gọi thảm, trong thanh âm hàm chứa lệ.

“Ô ô ô… ân nhân a…” Tiếng khóc hàm chứa sự run rẩy xa xa truyền đi, đáp lại là tiếng cú mèo trong rừng sâu.

“Ô ô ô ô… bạch y tiên tử…” Hắc ám bức người dọa Địch Tiểu Hầu đến vỡ cả túi mật, hắn từ nhỏ cẩm y ngọc thực (ăn sung mặc sướng), đâu nhịn nổi kinh hách ủy khuất như vậy.

“Oa…!!!” Đột nhiên trước mắt xuất hiện một thân ảnh màu trắng, mặc dù vẫn là đang chờ đợi, nhưng lặng yên không tiếng động  trên trời giáng xuống như vậy, chuyện này… thật sự là… Địch Tiểu Hầu tim đập đều ngừng, nguy hiểm nối tiếp nguy hiểm kéo đến một mạch, không bằng bị hù chết tại chỗ.

“Ngươi như thế nào còn chưa đi?” Thanh âm thần tiên vẫn dễ nghe như vậy, chờ mong đã lâu, Địch Tiểu Hầu tâm lại bắt đầu nhảy bang bang, rưng rưng nói: “Ta đang tìm ngươi a”

“Tìm ta làm cái gì!” Thần tiên khẩu khí càng hiện lên một tia không kiên nhẫn. Địch Tiểu Hầu lại vô cùng vui mừng, chân khập khiễng hướng bên cạnh y cọ cọ, ái mộ nói:”Cầu thần tiên cứu ta một mạng”

“Ta không phải đã cứu ngươi sao!”.

“Ai, cứu nhân cứu đáo để, tống phật tống đáo tây (aka cứu cho trót), ngươi đem ta một thân ném tại hoang sơn dã lĩnh này, nếu bị lão hổ ăn, chẳng phải lãng phí một mảnh tâm ý sao?”

“Nơi này không có hổ.”

“Vậy nếu bị  lang (sói) ăn cũng không tốt.”

“Lang thì thật ra là có, ân, ta còn thật không nghĩ tới” Thần tiên khẩu khí có chút do dự. Địch Tiểu Hầu sợ run cả người, nguyên lại thật là có lang a! Giống như để xác minh lời nói, xa xa truyền đến một tiếng lang tru, kéo dài thê lương. Địch Tiểu Hầu la lên quái dị, phi đến bên chân thần tiên, bắt được một cái chân của y.

Thần tiên không đoán được hắn cư nhiên mau lẹ như vậy, lấy làm ngạc nhiên, nhíu mày nhấc chân, nâng lên Địch Tiểu Hầu dưới chân. Địch Tiểu Hầu một phen nước mắt nước mũi khóc nói:”Thần tiên cứu mạng! Thần tiên cứu mạng!”

Thần tiên chán ghét đá văng hắn đi. Địch Tiểu Hầu lại như kéo dán dính chặt, khóc kêu cứu mạng, lại nói: “Cứu một mạng người còn hơn xây mười tòa Phật. Thần tiên đại nhân, ngươi đã cứu ta một mạng, đây chính là công đức vô lượng a!!!”

Thần tiên dường như thấy hữu lý, không hề đá văng hắn nữa mà vọt người bay lên. Đưa Địch Tiểu Hầu đến trên một cái cây thật lớn, gỡ hắn từ trên chân xuống ném tới một bên để cành cây cặp lấy, sau đó tiêu thất không thấy nữa.

Chương 3: Thất ức (mất trí nhớ)

Editor: Uyên Quyển

Beta: Huyết Điện Hạ

Địch Tiểu Hầu cắn răng chảy nước mắt, đánh cái run ngươi nghênh đón ánh mặt trời sáng sớm. Nguyên nhân vì sao, cũng không cần nói a, ai trong mùa đông lạnh lẽo này lại trên cây nơm nớp lo sợ một đêm cũng sẽ không thoải mái.

Đỉnh núi chậm rãi sáng, sườn núi chậm rãi sáng, núi rừng chậm rãi sáng, chim chóc tụ tập thành nhóm đại hớp xướng đã muốn chấm dứt, sóc bắt đầu sôi nổi bận rộn. Địch Tiểu Hầu sắc mặt tái nhợt, quần áo ướt đẫm sương, lệ cũng chảy khô, cả người cứng ngắc, trong bụng đối tiên nhân trong lòng đã sớm biến thành thóa mạ một lần lại một lần…

Nghĩ là vậy, oán là vậy, giận là vậy, nhưng thời điểm tiên nhân xuất hiện, Địch Tiểu Hầu vẫn là hai mắt tỏa ánh sáng cố gắng hiện ra khuôn mặt tươi cười. Chỉ bất quá khuôn mặt tươi cười hiện tại của hắn thoạt nhìn có điểm thực vặn vẹo.

Tiên nhân đem Địch Tiểu Hầu từ trên cây xuống, phóng trên mặt đất. Địa chấn hiếm có dấy lên biên độ không lớn, xem như thương tiếc hắn. Nhưng Địch Tiểu Hầu trải qua một đêm tra tấn, đứng cũng đứng không được, đành phải ngồi ở trên cỏ, đáng thương hề hề ngẩng đầu nhìn lên tiên nhân, trong ánh mắt là sự chân thành cùng quý mến không hề thay đổi. Tựa hồ những việc phát sinh đêm qua cùng suy nghĩ độc ác căn bản không hề xuất hiện.

“Trời đã sáng, ngươi có thể đi rồi” Tiên nhân khẩu khí vẫn bình tĩnh không hề thay đổi, Địch Tiểu Hầu vẻ mặt cầu xin nói: “Đối với ta hiện tại chỉ  có chết, căn bản không đi được nha.”

“Ta đây tiễn ngươi một đoạn đường” Tiên nhân duỗi tay ra, bắt lấy đai lưng Địch Tiểu Hầu nhấc lên. Địch Tiểu Hầu khóc không ra nước mắt. Tốt xấu hắn cũng là nam tử dáng người thon dài, cho dù không mập cũng hơn trăm cân, cư nhiên bị một tay nhấc lên, này…

“Thần tiên đại nhân, thỉnh buông ta xuống, ta không muốn rời núi.” Địch Tiểu Hầu năn nỉ.

“A, vì cái gì?”

Địch Tiểu Hầu nghĩ thầm: Mục đích còn chưa đạt được làm sao có thể đi? Miệng lại nói: “Tại hạ là do thần tiên đại nhân cứu mạng lại không nghĩ đến đền ơn, ta đây nguyện làm trâu làm ngựa trả lại phần ân tình này của thần tiên đại nhân”

“Không cần, ta cứu ngươi là chính mình nguyện ý, ngươi không cần báo đáp”

“Như vậy sao được? Thụ nhân điểm thủy chi ân, đương dĩ dũng tuyền tương báo (chịu ân nghĩa nhỏ bằng giọt nước cũng phải báo đáp bằng cả dòng suối),  ta từ nhỏ đã được lão sư dạy qua đạo làm người này”. Địch Tiểu Hầu buộc miệng nói bậy. Thần tiên buông hắn xuống, gật đầu nói: “Hiếm thấy người có tâm, bất quá quân tử thi ân bất cầu báo (giúp người không cần đền ơn), ta không cần ngươi báo đáp”.

Địch Tiểu Hầu vẫn không buông tha ý định, thần tiên không kiên nhẫn, lại nhấc hắn lên, nói: “Nói không cần là không cần, ngươi như thế nào lại phiền toái như vậy?”

Địch Tiểu Hầu bị xách lên, hai chân không chấm đất, vừa vội vừa giận, kêu to: “Ta không đi, ta không đi, ta muốn lưu lại cùng ngươi, thần tiên đại nhân. Van cầu ngươi lưu lại ta đi!” Hai tay loạn trảo, không cẩn thận làm tấm khăn trắng trên mặt thần tiên rơi xuống.

Thần tiên ngẩn người, buông tay bỏ hắn ra. Địch Tiểu Hầu mông chạm đất, mắt dại ra, mắt không nháy nhìn chằm chằm khuôn mặt của thần tiên đại nhân. Hắn hoàn toàn hóa đá. Khuôn mặt  thần tiên đại nhân tinh xảo như ngọc hiện lên tức giận, giơ tay lên. Địch Tiểu Hầu chỉ cảm thấy có một cơn gió đập vào mặt. “Ai nha!!!” một tiếng rồi ngã về phía sau, thật không may chính là, cái gáy lại đập vào một khối thạch nhọn, nhất thời ngất đi, một vũng máu tươi chậm rãi nhuộm đỏ mặt cỏ.

Thần tiên nhíu mày, không vui nói: “Hảo hảo đưa ngươi đi, ngươi lại tự mình kiếm chuyện!” Lo nghĩ, thân thủ nhấc Địch Tiểu Hầu lên, ở sau đầu hắn điểm mấy chỗ huyệt đạo. Vết thương này thực không nhẹ, máu đã chảy chậm lại nhưng vẫn không ngừng được. Địch Tiểu Hầu nửa người đều nhiễm đỏ biến thành huyết nhân. Tình trạng thật thê thảm.

“Hừ!” Tiên nhân nhìn Địch Tiểu Hầu ánh mắt nhắm chặt cùng sắc mặt trắng bệt, nhấc hắn lên rồi  phóng người đi rất nhanh biến mất trong rừng sâu.

**************************************************************************

Khi Địch Tiểu Hầu tái mở mắt ra, đã là qua một ngày. Dưới thân vẫn là mặt cỏ, nhưng không phải nơi cũ. Thần tiên xa xa nhìn hắn, thấy hắn tỉnh, lạnh lùng thốt: “Mau chóng rời đi nơi này, bằng không ta sẽ không khách khí.”

Địch Tiểu Hầu chậm rãi chuyển động ánh mắt, qua hơn nửa ngày, mới ách thanh hỏi: “Đây là nơi nào?”

Thần tiên ngẩn ra, đến gần hai bước nhìn hắn. Thấy hắn ánh mắt một mảnh mờ mịt, thẳng tắp nhìn mình chằm chằm, giống như chưa từng gặp mặt, không khỏi kỳ quái nói: “Ngươi làm sao vậy?”

“Ngươi là ai?” Địch Tiểu Hầu liều mạng giãy dụa ngồi dậy khiến vết thương bị tác động. Hai tay đang ôm đầu rên rỉ, sau một lúc lâu hắn ngẩng đầu lên, lại hỏi: “Ta là ai?”



Thần tiên cùng Địch Tiểu Hầu hai mặt nhìn nhau, đều ngơ ngẩn.

“Không thể nào… Chẳng lẽ là chứng mất trí nhớ?” Thần tiên bước đi thong thả một vòng tròn xung quanh Địch Tiểu Hầu, nhớ rõ trên sách từng có ghi lại, nếu một người tinh thần bị kích thích nghiêm trọng, hoặc đầu bị trọng thương, có thể sẽ mất trí nhớ. Chẳng lẽ trùng hợp như thế, người này chỉ là đầu bị đập một chút, sao có thể tựu ra loại tình huống này?

“Ngươi không biết mình là ai?”Địch Tiểu Hầu gật đầu.

“Vậy còn nhớ rõ như thế nào tới chỗ này không?”

Địch Tiểu Hầu lắc đầu.

“Vậy ta là ai?” Thần tiên chỉ vào mũi mình.

“Thần tiên đại nhân!”

“Hắc!” Thần tiên nhấc chân đá hắn ngã lăn: “Ta chỉ biết ngươi là giả bộ!”

“Ai yêu——”  Địch Tiểu Hầu đau đến ôm lấy đầu. Hít một ngụm lãnh khí, bộ dạng nước mắt nước mũi đều chảy.

“Hừ! Còn giả bộ cái gì! Mau chóng rời đi nơi này, bằng không ta thật sự không khách khí!” Thần tiên sắc mặt băng lãnh. Địch Tiểu Hầu khóc nói: “Ta không có giả bộ a! Ngươi bộ dáng cùng khí độ này, không phải thần tiên còn có thể là cái gì?”

Thần tiên thu chân lại, nghi hoặc nói: “Ngươi thật sự cái gì cũng đều quên?”

“Đã quên đã quên, cái gì đều không nhớ rõ, ta là ai a? Ngươi vì cái gì đả thương ta?”

“A, không phải ta…” Thần tiên vừa định phủ nhận, đột nhiên nhớ lại thật đúng là chính mình cho hắn một chưởng, đem hắn đánh ngã xuống đất, cho nên đụng vào tảng đá. Nói như vậy, hắn bị thương cùng chính mình cũng có quan hệ?

Địch Tiểu Hầu nằm trên mặt đất không đứng dậy, vừa khóc vừa nháo: “Nơi này chỉ có hai người chúng ta, không phải ngươi đả thương ta còn có thể là ai? Vô duyên vô cớ ngươi đánh vỡ đầu của ta, đau quá a đau quá! Oa oa oa…” (Huyết điện hạ: dự là tương lai sẽ trở thành siêu cấp ăn vạ đây =]])

Thần tiên cũng thật đau đầu. Lui vài bước, thân thủ che lại lỗ tại, buồn bực nói: “Còn không phải bởi vì ngươi!”

“Ta thì làm sao?”

“Ai bảo ngươi lột xuống cái khăn che mặt của ta? Ta không thích nhất người khác nhìn thấy mặt của ta, cho nên mới đánh ngươi.”

“Nhìn mặt ngươi thì làm sao? Chẳng lẽ ngươi là nữ nhân?”Thần tiên giận dữ: “Ngươi mới là nữ nhân!”

“Không phải nữ nhân vì cái gì ngươi phải sợ hãi?” Địch Tiểu Hầu rầm rì, liếc mắt nhìn y. Một tay đè lại sau đầu, hoàn hảo. Hình như được uy dược,  dù chưa băng bó, nhưng đã không còn chảy máu nữa, vuốt vuốt có cái gì cứng cứng a.

“Bởi vì thấy bộ dạng của ta không phải nổi điên thì cũng chính là ngẩn người, thật đáng ghét!” Thần tiên ngữ khí pha bất đắc dĩ, chau mày. Địch Tiểu Hầu ngơ ngác nhìn y vài lần, nói: “Ta sẽ không  ngốc a”

“Ngươi nguyên lai đã là tên ngốc rồi” Thần tiên nhớ tới vẻ mặt si ngốc ngày hôm qua của hắn. Đương nhiên, hiện tại hắn cũng có chút ngơ ngác.

“Ai nói ta nguyên lại chính là tên ngốc!” Địch Tiểu Hầu bất mãn nói: “Còn không phải bởi vì ngươi đánh hỏng đầu óc của ta! Làm thần tiên ngươi làm như vậy sao? Đả thương người sát hại tính mệnh, đây chính là phạm vào tội trời a! Chắc là phải bị ngọc hoàng đại đế xử phạt!”

Thần tiên buồn bực nhìn hắn, thấp giọng nói: “Không đến mức đó chứ, ta ngày hôm qua còn cứu ngươi một mạng”

“A?” Địch Tiểu Hầu ngây ngốc hỏi: “Ngươi đã cứu mạng của ta?”

“Đúng vậy a”

“Sau đó lại đả thương ta?”

“Không sai biệt lắm…” Tuy rằng không phải cố ý.

“Thần tiên làm việc cũng bừa bãi như vậy a?!”

“Ngươi!”

“Hừ!”

Hai người mắt to trừng mắt nhỏ. Thần tiên sắc mặt không chuyển, Địch Tiểu Hầu nổi giận đùng đùng.

“Quên đi, ta không chấp nhặt với ngươi, ngươi đi đi” Thần tiên phất phất tay, xoay người muốn đi. Địch Tiểu Hầu kêu to: “Ngươi như thế nào không chịu trách nhiệm a!”

“Lại như thế nào!”

“Ta bị ngươi đánh trọng thương, ngay cả mình là ai cũng không biết. Ngươi đem người hấp hối chính là ta đây ném tại hoang sơn dã lĩnh này, ngươi làm sao có thể nhẫn tâm vậy a!” Địch Tiểu Hầu nước mắt lưng tròng lên án: “Cho dù trên đường nhìn thấy miêu miêu cẩu cẩu bị thương, cũng có thể cẩn thận đem về nhà chiếu cố. Ngươi thân là thần tiên, thế nhưng không chịu quan tâm một người phàm trần bị ngươi hại đến bị thương, ta… ta sau khi chết sẽ gặp Diêm Vương để cáo tội ngươi!”

Thần tiên cắn răng: “Ngươi bất quá chỉ là bị thương nhẹ, ta đã uy dược cho ngươi, vài ngày là tốt rồi, như thế nào sẽ chết!”

“Đầu ta choáng váng! Muốn nôn! Tứ chi vô lực! Hoa cả mắt! Căn bản không đi được, cũng không biết nhà ở hướng nào. Một lát có lang lại đây, đương nhiên sẽ đem ta ăn sạch, không phải chắc chắn sẽ chết a!”

Thần tiên trừng mắt: “Vậy ngươi muốn như thế nào?”

“Ngươi đem ta mang về chiếu cố, dưỡng thương cho tốt rồi nói sau”

“Hừ!” Thần tiên do dự, trong lòng hối hận. Thật sự không nên dây vào đại phiền toái này. Ngày hôm qua nhìn hắn đối mặt cường đạo không chút nào lùi bước, tinh thần chấn hưng chửi rủa kịch liệt này kia, còn nghĩ hắn là một người không phải người tầm thường, không nghĩ đến…

“Ai yêu —— ai yêu ——” Địch Tiểu Hầu ôm đầu rên rỉ, khóe mắt dư quang nhìn thấy thần tiên còn không có dấu hiệu mềm lòng, chậm rãi rên rỉ nhỏ tiếng, ngã vào trên cỏ.

“A, ngươi làm sao vậy?” Thần tiên dùng mủi chân đá đá thân thể hắn, phát hiện người này… Ngất đi rồi sao?

Chương 4: Động phủ (Động tiên)

Editor: Uyên Quyển

Beta: Huyết Điện Hạ

Thần tiên quả nhiên là ngụ ở động phủ. Địch Tiểu Hầu kinh thán nhìn thạch động mở rộng trước mặt. Một căn phòng thật lớn, tứ phía đều là thạch bích (tường đá), sợ rằng đến hơn năm sáu trượng vuông (1 trượng bằng khoảng 4,7 met), đỉnh tương đối cao. Hướng đông có một thạch hang thiên nhiên ánh mặt trời có thể rọi vào, cho nên trong động vừa không hắc ám, cũng không ẩm ướt, không khí tươi mát.

Trừ đại huyệt động, còn có những sơn động thông thường uốn lượn thông liền với mấy gian thạch thất (thất = phòng), tựa như một mê thất, có bố trí phòng ngủ, thư phòng, còn có dược thất, đan thất (phòng luyện đan), trữ vật thất (phòng chứa đồ)… Còn có mao xí, hắc hắc, mao xí này là một khe sâu hướng trống trải, cư nhiên còn có thiên nhiên nước chảy không ngừng. Ở trong này, lúc hành sự còn có thể nhìn nước chảy, nghe chim hót líu lo, tầm nhìn trống trải, thần thanh khí sảng a…

Động phủ này như được thiên nhiên tạo ra, rồi sau đó qua bàn tay con người thêm chút tu chỉnh. Mà nội thất không có chỗ nào không tao nhã tinh xảo, không giống phàm tục. Mặc dù xuất thân danh môn, Địch Tiểu Hầu nhìn xem cũng không khỏi âm thầm chép lưỡi.

“Hảo lớn a!” Địch Tiểu Hầu khen không dứt miệng. Thần tiên biểu tình bình tĩnh, tựa hồ tạo ra được động tiên khéo léo tuyệt vời này cũng không có gì là tài giỏi.

Thư phòng bên cạnh, có một gian huyệt động thật lớn, giống với chính sảnh, ánh sáng xuyên thấu qua lỗ thông khí. Địch Tiểu Hầu một cước bước vào, nhất thời ngây người, sau một lúc lâu mới quay đầu lại hỏi: “Đây là…”

“Thư phòng” Thần tiên bình thản nói.

“Hảo… lớn nha…” Địch Tiểu Hầu trợn mắt há hốc mồm mà nhìn vô số giá sách thật cao, thật lớn. Tầng tầng lớp lớp không biết có bao nhiêu bộ sách. Thật sự là… phong phú a.

Nếu như nói chính sảnh rộng lớn trống trải khiến người ngạc nhiên, thư phòng này so với chính sảnh còn lớn hơn mấy lần — không, hẳn là kêu động sách, càng làm Địch Tiểu Hầu cảm thấy kính nể. Nhà hắn cũng có thư phòng, cùng nơi này so sánh, kia thật đúng là, liền như mầm non mà so với đại thụ.

“Nhiêu đây sách, ngươi… sẽ không phải đều xem qua hết chứ?”

Thần tiên nói: “Không có, mới năm sáu trăm mà thôi.”

“Năm sáu trăm…”Địch Tiểu Hầu cấm thanh, vô cùng ngưỡng mộ. Quả nhiên không hổ là thần tiên a, muốn cho hắn xem đến nhiêu đó, sợ là đến kiếp sau sau nữa cũng xem không xong.

Đột nhiên bụng Địch Tiểu Hầu kêu một tiếng thật vang. Thần tiên kỳ quái nhìn hắn. Địch Tiểu Hầu đỏ mặt nói: “Ta đói bụng” Đương nhiên đói bụng, từ ngày hôm qua đến bây giờ, hắn nước còn chưa được uống một giọt. Tuy rằng hôn mê một ngày, nhưng bụng đói vẫn là bụng đói, một chút cũng không suy giảm.

Thần tiên gật gật đầu, tay vỗ hai cái, thanh âm thanh thúy. Sau đó Địch Tiểu Hầu kinh ngạc phát hiện một hắc y nam nhân sắc mặt chất phác từ chỗ huyệt động xuất hiện, lặng yên không một tiếng động chấp tay nghe lệnh.

Thần tiên phân phó: “Dẫn hắn đi dùng cơm.”

Hắc y nam nhân gật đầu, xoay người bước đi, dưới chân vẫn như cũ không hề có một tiếng động nào. Địch Tiểu Hầu kinh ngạc theo sát phía sau. Chuyển mấy vòng, xuyên qua một sơn động hẹp dài, đi vào một thạch thất với không gian bán mở. Nơi này cư nhiên là trù phòng (phòng bếp), lương thực đồ gia vị đầy đủ mọi thứ nhưng thức ăn toàn những món đạm mạc, thật khiến Địch Tiểu Hầu chấn động — thần tiên không phải đều toàn ăn cao lương mỹ vị sao?

Hắc y nhân cũng không nói chuyện, từ trong nồi bới ra một chén cơm, từ trong bình lấy ra hai khối dưa muối, đưa cho Địch Tiểu Hầu.
Địch Tiểu Hầu ngơ ngác nhìn màu trắng cơm tẻ cùng màu đen rau ngâm —  cho hắn ăn cái này a? Rất khi dễ người đi? Địch Tiểu Hầu giận tím mặt, nghĩ hắn từ lúc chào đời tới nay làm sao nếm qua mấy thứ cơm canh tầm thường này?

“Không ăn!” Địch Tiểu Hầu một phen đẩy ra bát cơm trước mặt, tròng mắt xoay động, lại lớn tiếng nói: “Lấy cơm của thần tiên ra đây, y ăn cái gì ta liền ăn cái đấy!”

Hắc y nhân sau khi nghe xong, tay duỗi ra. Cơm rau ngâm lại đưa tới trước mặt Địch Tiểu Hầu. Địch Tiểu Hầu giận sôi lên, quát: “Ta nói lấy cơm của thần tiên ra đây cho ta, ta muốn ăn đồ ăn của y!”

Hắc y nhân không cho là đúng chỉ tay vào bát cơm, làm thủ thế. Địch Tiểu Hầu ngây ngẩn cả người: “Y… Thần tiên đại nhân cũng ăn cái này?”

Hắc y nhân gật gật đầu, cầm chén đặt trên bàn, xoay người nằm trên giường bằng cây cỏ, đi ngủ đây.

Địch Tiểu Hầu vô kế khả thi. Bụng thật sự rất đói nên không thể đòi hỏi nữa, cũng bất chấp cơm trắng dưa muối, rốt cục tự mình tìm đôi đũa ăn. Hương vị cư nhiên cũng không tệ lắm, nhưng vẫn là cơm trắng dưa muối a! Địch Tiểu Hầu vừa ăn vừa nghĩ, nhớ lại chính mình nếm qua biết bao loại mỹ thực, nhịn không được lệ nóng doanh tròng.

“Nguyên lai thần tiên cũng không dễ làm a” Hắn thương cảm mà nghĩ: “Cư nhiên còn phải ăn dưa muối…”

Sau khi ăn xong, Địch Tiểu Hầu tự mình tự tìm đường về thư phòng. Hắc y nhân kia cực kỳ lười biếng, trừ nghe thần tiên gọi mới động đậy ra ngoài, còn lại thời gian đều ngủ, Địch Tiểu Hầu kêu như thế nào cũng không nhúc nhích.

Huyệt động khá hẹp, dù có ánh mặt trời chiếu vào, cũng có những chỗ rẽ cùng hành lang thật dài tối om. Những chỗ này dù sao cũng không quá tối, trên vách động có những viên dạ minh châu nho nhỏ, ánh sáng nhu hòa soi đường.

Thật sự là xa hoa nha! Địch Tiểu Hầu cảm khái. Cô hắn là đương kim hoàng hậu, mặc dù ở trong hoàng cung, cũng không có khả năng lấy nhiều dạ minh châu trân quý như vậy làm đuốc, quá xa xỉ a!

Trở lại thư phòng, thần tiên đang xem sách. Đảm đương làm nến chiếu sáng đương nhiên cũng là một viên dạ minh châu cực đại. Địch Tiểu Hầu ngơ ngác nhìn châu quang nhu hòa chiếu rọi thân ảnh thần tiên đang ngồi kia cùng khuôn mặt như tranh của y. Đột nhiên Địch Tiểu Hầu cảm thấy hạt châu này may mắn ghê gớm, cư nhiên có thể đem ánh sáng chiếu đến khuôn mặt tinh tế của y…“Nếu ta là quyển sách kia thì tốt rồi, có thể được tay y cầm, như vậy gần với khuôn mặt mê người… của y …” Địch Tiểu Hầu nghĩ sao làm nấy, hắn chậm rãi đi từ từ đến bàn đọc bằng bạch ngọc thật lớn cách cũng không xa với chỗ thần tiên đang ngồi, ngồi xuống đất — bởi vì trong thư phòng rộng lớn này chỉ có một cái ghế — nhìn không chớp mắt thân ảnh của thần tiên, như say như dại.

Không biết qua bao lâu, thần tiên lật đến trang cuối cùng của cuốn sách, buông, sau đó duỗi thắt lưng. Lúc này quay đầu mới phát hiện Địch Tiểu Hầu ngồi ở bên chân, kỳ quái nói: “Ngươi ngồi ở chỗ này làm gì?”

“Nhìn ngươi a” Địch Tiểu Hầu vẻ mặt đau khổ, mặc dù thần tiên không để ý dưới tình huống này hắn càng lúc càng cọ càng gần, thẳng đến cơ hồ dán tại chân của y, cơ hồ có thể thấy rõ lông tơ trên mặt hắn. Dầu vậy Địch Tiểu Hầu trong lòng cũng không khỏi oán giận, sàn đá lạnh lẽo, ngồi đã lâu, hai chân không nghe sai sử, đứng lên không nổi.

Thần tiên không để ý tới hắn, đứng dậy định đi. Địch Tiểu Hầu tránh không kịp, ngửa mặt lên trời ngã sấp xuống, ôi ôi, giống như rùa mà chầm chậm bò đi. Hơn nửa ngày đứng dậy không nổi, thần tiên nhìn thấy thú vị, ở eo hắn điểm vài cái, trợ hắn khí huyết lưu thông. Địch Tiểu Hầu chỉ cảm thấy y chạm đến đâu, thân lại nóng lên đến đó. Hảo không thoải mái. Không bao lâu hai chân đã khôi phục bình thường, kinh hỉ nói: “Thần tiên quả nhiên hảo thủ pháp!”

Thần tiên cười. Giống như tìm được thứ gì mới lạ, Địch Tiểu Hầu nhất thời bay mất hồn phách, ý loạn tình mê, ngốc lăng một lúc lâu mới hồi phục tinh thần, mà thần tiên sớm chẳng biết đi đâu.

Dù động này lớn thế nào, cũng không phải lớn đến mức tìm không được. Địch Tiểu Hầu chậm rãi tìm, rốt cục tìm được thần tiên. Nguyên lai y ở phòng vẽ tranh. Một bãi đá thật lớn, trải lên trên dãi lụa trắng tinh. Địch Tiểu Hầu đánh mắt, liền nhận ra đó là tơ lụa cực thượng thừa, dùng để vẽ tranh có thể ngàn năm không phai. Giá bút tinh xảo cắm lên hơn mười đầu bút to nhỏ khắc nhau, lớn thì có bút vẽ bức tự năm thước, nhỏ thì là lông chim vẽ nhụy hoa. Bên cạnh đồ rửa bút, nghiên mực đều là ngọc bích khắc thành, quả nhiên là vô giá.

Địch Tiểu Hầu đến gần nhìn, bức tranh thần tiên vẽ cư nhiên cực tỉ mỉ. Hắn nhìn xem khen không dứt miệng. Dù sao xuất thân cũng là trâm anh thế gia, Địch Tiểu Hầu ở thi họa kiến thức rộng rãi, lời bình rõ ràng đâu ra đó. Thần tiên gật đầu nói: ” Ngươi cũng có vài phần kiến thức”

Địch Tiểu Hầu được y khen, toàn thân xương cốt đều nhẹ vài phần, cười nói: ” Đó là đương nhiên, cha ta còn cố ý thỉnh họa sĩ đứng nhất đương triều dạy ta, ta họa tranh xuân… bức tranh đầy vườn sắc xuân. Ở kinh thành tranh ta chính là vạn kim khó cầu a”

Địch Tiểu Hầu theo danh sư học họa tranh ba năm, chỉ có tranh đông cung (tranh về cảnh hoan ái) vẽ là siêu quần xuất chúng, vẽ người sinh động, động tác nóng bỏng, hương diễm vô cùng. Kinh thành quan lại háo sắc theo như theo vịt, hắn lại là Hầu thế tử, thân phận tôn quý, cho nên “bản vẽ đẹp ” của hắn nói là vạn kim khó cầu cũng không phải nói quá chút nào.

Hai người nói chuyện nói một chút, bất giác thời gian qua nhanh. Chờ Địch Tiểu Hầu bụng lại đói, mới nghĩ tới một chuyện, hỏi: “Thần tiên đại nhân, ngài bình thường có ăn cơm không?”

Thần tiên gật đầu, nói: “Có khi ăn, có khi không”

Này thật phù hợp với cảm nhận của Địch Tiểu Hầu về tiêu chuẩn thần tiên, chỉ là…

“Vậy ngươi ăn cơm, cũng  ăn món kia… Món gạo trắng thêm dưa muối sao?” Đây là Địch Tiểu Hầu sau khi tiến vào động tiên cảm thấy bất mãn nhất, thức ăn cái gì! Quả thực cùng siêu phàm xuất trần động tiên rất không tương xứng!

Thần tiên nhăn lại đôi lông mày đẹp, không vui nói: “Cái này do lão bộc đã mất năm trước của ta phụ trách. Người kia là tôn tử của hắn, đặc biệt lại còn khờ, chỉ biết nấu cơm trắng, dưa muối đều muối dư từ trước để lại, ta cũng không thích ăn.”

Địch Tiểu Hầu thiếu chút nữa cằm rơi xuống đất — dưa muối muối từ năm ngoái còn lấy để ăn cơm? Đây cũng quá… Đừng nói thần tiên, ngay cả hắn cũng ăn không vô a!

Bất quá… lão bộc đã chết? Người hầu của thần tiên cũng sẽ chết sao? Còn nữa, thần tiên cũng dùng cơm sao? Với lại, nơi này còn có mao xí, xem ra thần tiên cũng phải ăn uống này kia a… Có lẽ y thật sự không phải là thần tiên? Vậy y đến tột cùng là ai? Nhìn đôi lông mi, ánh mắt, cái mũi, miệng,  đẹp cỡ nào a. Địch Tiểu Hầu tự nhận nhìn qua vô số người, cũng chưa từng thấy qua vẻ đẹp không hề tỳ vết nào như vậy. Tái nhìn dáng người một cái, khí chất, phong độ của y, ai nha nha… Địch Tiểu Hầu trong đầu miên man bất định, nuốt xuống vô số nước miếng, bao nhiêu năm qua hắn luyện không ít phong nguyệt liền một thân đầy kinh nghiệm, lúc này còn định được tâm. Thầm nghĩ mặc kệ ngươi có phải thần tiên hay không, rơi vào mắt ta sẽ không rút ra được. Hắc, không đem ngươi lừa tới tay, ta Địch Tiểu Hầu thề không làm người!

Chương 5: An trụ

Editor: Uyên Quyển

Beta: Huyết Điện Hạ

Thần tiên nghĩ tới một chuyện, hỏi: “Ngươi tên gì?”

Địch Tiểu Hầu đang muốn há mồm, đột nhiên nhớ tới chính mình đang “mất trí nhớ”. Tên sao, đương nhiên là không nhớ rõ  rồi, vì thế lắc đầu, thần tiên nhấc tay. Miếng thúy ngọc phương bài mang theo bên hông Địch Tiểu Hầu phút chốc bay lên, nằm lại trong đôi tay như bạch ngọc kia. Xanh trắng tương trợ cho nhau, nhẵn nhụi tinh tế, ẩn ẩn phiếm ra hoa quang. Địch Tiểu Hầu mắt trợn trắng.

“Địch” Thần tiên giương mắt: “Ngươi có phải họ Địch không?”

“A?”Địch Tiểu Hầu lúc này mới nhớ tới miếng ngọc bài gia truyền này trên có khắc họ mình, vội vàng gật đầu, đáp: “A, nguyên lai ta họ Địch.”

“Vậy tên gọi là gì?” Thần tiên nghiêng đầu nhìn hắn, thật cũng không phải thực tâm hỏi, bởi vì tên này “mất trí nhớ ” rồi. Địch Tiểu Hầu thấy y mày nhíu lại thành bộ dáng đáng yêu, trong lòng ngứa hận không thể đi lên ôm y, hôn môi y, hung hăng mà…

“Kêu Tiểu Hầu đi, Địch Tiểu Hầu. Ta cảm thấy ngươi rất giống với tiểu hầu tử (khỉ con) phía sau núi” Thần tiên hạ kết luận, xoay người rời đi. Địch Tiểu Hầu kinh ngạc khẽ nâng hai tay, vô cùng phiền muộn mà nhìn thân ảnh bạch khiết của thần tiên. Sau một lúc lâu hắn mới phục hồi tinh thần, vội vàng đuổi theo, hổn hển nói: “Cái gì tiểu hầu! Ta làm sao lớn lên giống hầu tử! Có hầu tử nào ngọc thụ lâm phong như ta sao? Có hầu tử nào phong lưu phóng khoáng như ta sao? Ngươi… Ngươi…”

Khó khăn lắm đuổi tới sau lưng, thần tiên quay đầu lại, kỳ quái nói: “Ngươi không thích hầu tử sao?”

Địch Tiểu Hầu chạy nhanh đến, ngừng chân. Đương nhiên, cũng không nghĩ muốn ngừng lại hoàn toàn, trực tiếp liền hướng đến trên người thần tiên, hai tay mở ra, cười thầm nói: “Lúc này phải ôm lấy ngươi!” Tâm hoa chính yếu nộ phóng (vui như mở cờ trong bụng), lại phát giác thân thể hình như đụng đến một bức tường đàn hồi vô hình, bị bắn trở về, mông ngã ngồi về phía sau. Thần tiên không phân biệt nặng nhẹ ra tay, hạ bệ nhanh gọn, thu tay, cau mày nói: “Hảo bẩn”

Địch Tiểu Hầu hai ngày nay chưa rửa mặt chải đầu thay quần áo, trong rừng trên cây bị gây sức ép quá nhiều, đầu tóc rối bù, phía sau lưng lại chảy thiệt nhiều huyết, đều ngưng kết thành vảy, bị y nhắc tới, nhất thời tự biết xấu hổ, vội lui về phía sau hai bước, nói:” Đúng vậy, là, rất–bẩn,nhưng động này của ngươi sao không có chỗ tắm rửa a?”

Thần tiên xoay người dẫn đường, dẫn hắn đi vào một huyệt động. Trên thạch bích có nước suối chậm rãi chảy xuống tuyền trì (trì = bể tắm). Nước trong trì khá sâu, trong suốt thấy đáy, bên trì nước dập dờn nhưng không tràn ra, nghĩ đến có lẽ nước chảy ra theo một con đường khác.

“Oa! Quá tuyệt vời!” Địch khỉ con — Địch Tiểu Hầu  cao hứng cười. Lập tức động thủ thoát y, thấy thần tiên không trách móc, lại hưng phấn cơ hồ hoa chân múa tay vui sướng đứng lên, thuần thục cởi hết quần áo, liền hướng trong trì nhảy vào.

“Oa!” Nước lạnh khiến hắn rú lên quái dị, dụng cả tay chân liều mạng hướng bờ trì bơi ngược lại. Một tay mới vừa đặt lên bờ trì lại bị một chân đạp trở lại, làm hắn quát to một tiếng.

“Tắm rửa sạch sẽ” Thần tiên thản nhiên nói, nhìn thẳng Địch tiểu hầu đang lõa thể, thần sắc lại không có nửa điểm khác thường. Xem ra với y, Địch Tiểu Hầu mặc quần áo hay không mặc quần áo cũng không có gì khác nhau.

Địch Tiểu Hầu bị đá lại xuống nước, liều mạng run run,  nước mắt lưng tròng nói: “Lãnh! Lãnh (lạnh)! Lãnh lãnh… Lãnh a!”

“Gột rửa sẽ không lạnh” Thần tiên nhàn nhã đứng bên cạnh trì, vừa thấy Địch Tiểu Hầu thân thủ hướng bên cạnh trì bơi đến liền đưa chân đạp. Địch Tiểu Hầu cố gắng mấy lần cũng không có kết quả, chỉ đành rơi lệ, run rẩy, liều mạng chà xát tắm rửa thân thể bị đông lạnh đã có điểm cứng ngắc. Tẩy toàn thân qua loa một lần sắc mặt đã xanh trắng, môi tím tái.

“Được rồi chứ?” Tiểu Hầu khớp hàm đánh vào nhau canh cách, tội nghiệp nhìn thần tiên đứng bên cạnh trì. Thân hình hắn trắng noãn phản chiếu trong trì, quả nhiên là phong thái vô song. Nhưng mà, vì sao hiện tại Tiểu Hầu chỉ cảm thấy y… Chẳng có phản ứng gì cả…

“Tóc.”Thần tiên lạnh nhạt nói. Địch Tiểu Hầu kêu: “Miệng vết thương! Ta còn có thương tích nữa”
“Không có việc gì, ta lại bôi thuốc cho ngươi ” Thần tiên khẩu khí ôn hòa, Địch Tiểu Hầu lại chỉ muốn khóc lớn. Nhưng giằng co một hồi, thần tiên cũng không có… nửa điểm dấu hiệu nhượng bộ, Địch Tiểu Hầu đành phải lui thân xuống dưới, chỉ trừ đầu không ngập trong nước, tẩy trừ tóc, đồng thời tẩy thân thể, vì không thể nhịn được nữa mà chảy ra nước mắt.

“Thật sự là… Không hợp tình người a… Ô ô ô…” Địch Tiểu Hầu nghẹn ngào, run run, cắn răng, hoàn thành xong lần tắm thống khổ nhất cuộc đời này. Chờ thần tiên rốt cục cho phép hắn dựa vào bên cạnh trì, hắn đã muốn không còn khí lực mà trèo lên, đành phải vịn vào bên cạnh trì rơi nước mắt. Thân thể đông lạnh đến chết lặng không còn cảm giác.

Đột nhiên thân thể nhẹ tễnh, cả người bay ra khỏi mặt nước rơi đến trên mặt  đá. Ngạc nhiên là lại không thấy đau, giống như được người nhẹ nhàng nâng lên rồi đặt xuống, Địch Tiểu Hầu thút thít ngẩng đầu, hai mắt đẫm lệ mông lung nhìn thần tiên thân ảnh tuyết trắng tựa hồ lại gần, tiếp theo liền mất đi tri giác.

Khi tỉnh lại toàn thân ấm áp, hình như đang nằm trên giường. Địch Tiểu Hầu lấy tay sờ sờ, trên người là tơ lụa mềm mại, trợn mắt nhìn, quả nhiên thân thể đang nằm trên chiếc giường sa tanh trắng toát, dưới thân cũng lót đệm êm dày. Đầu chuyển động thì không thấy đau, lấy tay sờ sờ, quả nhiên lại được thoa dược, chẳng qua… Địch Tiểu Hầu hú lên quái dị, đẩy chăn ra, ánh mắt đảo qua, nhìn thấy chiếc gương đồng to lớn được khảm bên trên thạch bích (tường đá), liền nhảy tót qua tả hữu săm soi, khóc không ra nước mắt.

Đứng ngốc một lúc lâu, trong gương đột nhiên phản chiếu  một đạo nhân ảnh khác, Địch Tiểu Hầu vội vàng xoay người, rưng rưng hỏi: “Thế này là sao?!”

“Thuận lợi cho việc bôi thuốc”

“Nhưng mà…”

“Hay là ngươi thích cạo sạch toàn bộ?”

Địch Tiểu Hầu sợ run cả người, vội hỏi: “Quên đi quên đi, cứ như vậy đi” Xoay người sang chỗ khác soi a soi, vẻ mặt uể oải.

Thần tiên thấy hắn uể oải không còn bộ dạng phấn chấn thì cười rộ lên, nói: “Có cái gì quan hệ, lâu ngày sẽ tự nhiên giống như trước kia, không cần phải gấp”

Địch Ttiểu Hầu lắc lắc hai vai, ủ rũ, đột nhiên nghĩ đến ý tứ trong lời nói của y, giương mắt hỏi: “Ngươi là định lưu ta lại dài lâu?”
“Chung quy cũng phải chờ ngươi thương thế tốt lên đã” Thần tiên ôn hòa nói.

Vậy cũng là trong bất hạnh cũng có cái may? Địch Tiểu Hầu bi thương  có chút vui sướng, khổ sở nhưng cũng có chút hy vọng, việc đã đến nước này, ai, nhẫn nại đi!

Thần tiên quả nhiên là không thường ăn cơm, đại đa số thời gian đều chỉ ăn chút ngũ cốc, uống chút sương sớm từ thạch nhũ trong động ngưng kết, thỉnh thoảng dùng một ít đan dược. Địch Tiểu Hầu lại đói không chịu được, đành phải lại đến trù phòng tìm cơm. Hắc y người hầu kia mỗi ngày chỉ nấu duy nhất cơm tẻ, cái bình bên tường đựng rau ngâm đã ăn sạch tám chín phần, cứ theo đà này, tiếp qua một hai tháng bọn họ phải ăn cơm trắng no bụng.

Nhìn thấy bộ dạng mới của Địch Tiểu Hầu, hắn khó có khi mở to mắt, “A ” một tiếng, sau đó cũng không nói gì nữa. Địch Tiểu Hầu trước giờ nghĩ hắn là người câm nên ngạc nhiên khi thấy hắn mở miệng, nhưng vẫn là lười ngay cả nói cũng không muốn nói. Bất quá thái độ giống như nhìn mà không thấy của cặp thần tiên chủ tớ này dù sao cũng làm cho hắn cảm thấy khá thoải mái, ai, hắn lại sờ sờ sau đầu, nghiến răng nghiến lợi giải quyết ba chén cơm, cộng thêm bốn cây cải củ chấm tương.

Sau đó Địch Tiểu Hầu liền ngụ tại động phủ, chiếm lấy phòng ngủ của thần tiên. Vốn hắn còn đắc chí, nghĩ đến có thể cùng thần tiên ngủ cùng giường — nơi này chỉ có một gian phòng ngủ,  hắc y người hầu kia ở tại trù phòng, cơ hồ ăn ngủ trên chiếc giường cây cỏ.

Đáng tiếc thần tiên cũng không trở lại ngủ, y mỗi ngày làm việc và nghỉ ngơi rất có quy luật. Buổi sáng đọc sách, giữa trưa ngồi luyện công, buổi chiều thư pháp họa tranh, buổi tối lại ngồi luyện công. Trừ bỏ thư phòng cùng phòng vẽ tranh, trên cơ bản đều ở trong phòng luyện đan. Đó là nơi duy nhất Địch Tiểu Hầu không được tùy tiện xuất nhập. Được một cửa đá nặng nề chặn lại, Địch Tiểu Hầu trộm đẩy thử mấy lần, dùng hết sức lực từ lúc bình sinh đến nay ra dùng nhưng cửa đá vẫn  không chút sứt mẻ. Mà thần tiên chỉ cần đẩy nhẹ một cái, cửa đá liền “Bá ” một cái mà chuyển động, mơ hồ có thể thấy được bên trong trống rỗng, cũng có ánh sáng nhu hòa của dạ minh châu, những cái khác thì cái gì cũng chưa kịp thấy rõ, thần tiên đã liền đóng cửa lại.

Nhìn y bộ dạng thoải mái tùy ý, Địch Tiểu Hầu lại có khuynh hướng cho rằng y thật sự là thần tiên — nhìn một cái,  bàn tay nhỏ bé kia trắng mềm như ngọc, nếu không phải thần tiên, làm sao có thể có khí lực lớn như vậy? Đương nhiên, những kế hoạch hắn nghĩ muốn nhân cơ hội chiếm chút tiểu tiện nghi tất cả đều phá sản — vốn dĩ, hắn thân tiểu xương cốt, làm sao so được với tảng đá rắn chắc to lớn a? Chiếm tiện nghi của thần tiên, vậy không phải so với nhổ lông trên đầu lão hổ càng nguy hiểm hơn sao!

Trăng lên mặt trời lặn, trong động phủ không đếm năm tháng, Địch Tiểu Hầu ước chừng đã ăn hơn mười bao gạo trắng cùng dưa muối, thật sự ăn không vô, nghĩ thầm, chung quy ăn cái này cũng không được nha. Hắn ánh mắt loạn chuyển, đánh giá hắc y đang lúc làm gì đó, lại trở mình tìm kiếm, phát hiện tất cả đồ vật gia vị đều đầy đủ. Nghĩ đến ngày đó vị lão bộc kia vẫn chọn mua thích đáng, chỉ bất quá hắn vừa chết, động phủ này chủ tớ như nhau đều là phủi tay bỏ mặc, toàn bộ những thứ này cũng là mất nơi dùng võ (vô ích).

Trong động thông gió khô ráo, đồ gia vị hoa quả khô và vân vân thật cũng chưa bị hư. Địch Tiểu Hầu tìm hiểu kĩ càng, có chủ ý, vô cùng cao hứng đi tìm thần tiên.

Thần tiên vạn năm không đổi nhìn sách, Địch Tiểu Hầu hỏi: “Có sách dạy nấu ăn không?”

Thần tiên đưa hắn đến chỗ giá sách, chỉ tay: “Ở đây”

Địch Tiểu Hầu vừa thấy, ha, giá sách cao hơn một trượng tám thước (khoảng 7,9m) toàn sách dạy về nấu ăn, thật sự là…

Mỹ vị trên thế gian cơ bản đều đã nếm qua, Địch Tiểu Hầu vốn thông minh, gia thế lại hảo, ăn uống từ trước đến nay luôn chú ý. Khi ở nhà, lúc hưng trí cũng sẽ làmvài món thức ăn mang phong thái của riêng mình, cha hắn ăn vào khen không dứt miệng. Đương nhiên, bình thường là người ăn không ngồi rồi, lúc này là bất đắc dĩ chuẩn bị chân chính hảo hảo nghiên cứu trù nghệ (khả năng nấu ăn).

Đang lúc cầm sách nghiên cứu tài liệu, tại cửa động đột nhiên xuất hiện một đạo bóng đen, một phen đoạt lấy quyển sách trên tay Địch Tiểu Hầu. Địch Tiểu Hầu hoảng sợ, vội vàng ngẩng đầu, nguyên lai chỉ là một hầu tử  lông xù, đem sách đội ở trên đầu, hướng hắn nhe răng khoe miệng.

“Hỗn đản! Trả lại cho ta!” Địch Tiểu Hầu nổi giận, đây chính là tàng thư của thần tiên,  phá như thế nào được? Hầu tử cũng giận, giống hắn trừng mắt nhe răng, huơ tay múa chân. Hắc y tỉnh, ghé vào trên giường cây cỏ xem náo nhiệt. Thấy Địch Tiểu Hầu cùng hầu tử truy đuổi tranh cãi ầm ĩ không ai chịu ai, sau một lúc lâu, khóe miệng cười nói: “Các ngươi huynh đệ thật đúng là thân thiết.”

Hắn đột nhiên nói chuyện cũng không ngạc nhiên, khiến Địch Tiểu Hầu nổi giận chính là lời hắn nói ra: “Ngươi nói ai với ai là huynh đệ?!”

“Các ngươi” Hắc y một tay chống đầu, một tay chỉ vào mông hầu tử, lặng lẽ cười nói: “Giống nhau”

Địch Tiểu Hầu thân thủ ấn cái ót nhẵn nhụi, nghĩ muốn giết người…

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương sau