TIỂU ANH ĐÀO

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Tiểu anh đào - Chương 56 - Chương 60

Chương 55

cavien6666

Họp báo không đến nửa giờ liền đã xong.

Dù sao cũng không có gì hay để nói, Thẩm Chi Châu rời khỏi, ngồi lên xe, được giới thiệu đến một cửa hàng nhỏ cũ kỹ.

Bên trong ngồi một đôi vợ chồng ân ái.

Người phụ nữ nhìn thấy người đàn ông mặc tây trang quần dài khí chất rõ ràng đi đến, thoáng chốc sáng mắt, đi lên phía trước lễ phép mỉm cười, hỏi: "Tiên sinh, tôi có thể giúp được gì cho ngài?"

Người phụ nữ lấy ra một cuốn sách ảnh, mở ra cho anh xem: "Ngài là vì cha mẹ, vì bạn gái? Hay là chỉ đơn giản muốn làm cho mình một cái?"

Thẩm Chi Châu cười, rút ra một mảnh giấy trắng từ túi quần tây, trên tờ giấy trắng có một mẫu thiết kế tỉ mỉ.

Người phụ nữ nhìn, ngay lập tức bị kinh diễm.

Nhất là mặt trên một chuỗi tiếng Anh: Em là bé con của đời anh.

"Quà tặng đêm Thất Tịch sao?" Người phụ nữ chuẩn bị một chút công cụ, thuận miệng hỏi.

Người đàn ông cũng không phủ nhận.

•••••

Đêm đó thành phố A đột nhiên mưa to, sương mù dày đặc, buổi tối máy bay đến thành phố A hoặc khởi hành từ thành phố A đều không hiểu trì hoãn trong vài giờ.

Thẩm Chi Châu ngồi ở phòng chờ, nhàm chán dựa lưng vào ghế, hạ mắt cùng Lạc Anh tán gẫu.

Cô bé ở nhà gần hai ngày, cúi khuôn mặt nhỏ nhắn, rầu rĩ không vui, tính khí nóng nảy như một đứa trẻ chưa lớn.

Ngay cả gửi Wechat tới, đều mang theo tràn đầy tức giận: [ Em mặc kệ!!!!! Anh đã nói trước rạng sáng sẽ về đến, bên ngoài có sấm sét, em rất sợ. Thẩm Chi Châu, sắp đến Thất Tịch, anh còn không ở cạnh em. ]

[ không thích anh. ]

Thẩm Chi Châu nhìn câu cuối cùng kia mỉm cười.

Tuy là như thế, cô bé nghĩ nghĩ, vẫn là không nhịn xuống quan tâm: [ Anh có mang ô không? ]

Thẩm Chi Châu: [ mang theo. ]

[ vậy đi. Miễn cho em buổi tối khuya buồn ngủ, còn phải quan tâm anh có gặp mưa hay không. Anh chú ý một chút, đừng bị cảm? ]

Thẩm Chi Châu: [ biết. ]

[ QvQ lãnh đạm như vậy... ]

[ không muốn để ý anh, em đi ngủ. Chính anh cẩn thận suy nghĩ sau khi trở về dỗ em thế nào đi. ]

Lạc Anh giận dữ gõ xong, tắt màn hình, đặt ở trong ngăn tủ, mặc kệ bên trong vang thế nào, cô cũng không để ý, liền như vậy ôm chăn đi ngủ.

Thẩm Chi Châu theo lịch trình đã trễ 7 giờ, rốt cục ở rạng sáng 4 giờ cất cánh, thuận lợi về tới thành phố A.

Lúc này, Lạc Anh còn đang ngủ. Ngày hôm qua cô bé nổi giận đùng đùng nói [ không thích anh ] [ không muốn để ý anh], bây giờ còn không phải khẩu thị tâm phi ngủ ở trên giường Thẩm Chi Châu, ôm gối đầu anh, đều đều hô hấp.

Bầu trời sáng sủa, một tia sáng theo cửa sổ chiếu vào.

Người đàn ông mang theo đầy người mệt mỏi vặn mở cửa căn hộ.

Anh biết Lạc Anh không dậy sớm như vậy, nhẹ chân nhẹ tay đi vào, kéo cà vạt, lộ ra xương quai xanh tinh xảo lại rõ ràng.

Hai ngày không thấy, anh đi tới trước giường, nhìn cô một lúc, chạm vào ánh mắt cô.

Lạc Anh dụi mắt, mở mắt ra nhìn anh, tưởng ảo giác, nhăn lại mày chào hỏi bằng một cái tát, lật người tiếp tục ngủ.

Khuôn mặt nhỏ nhắn ủy khuất che ở trong chăn, rầu rĩ không vui nức nở: "Thế nào còn không trở lại? Đàn ông thối, lại không trở lại, cũng đừng nghĩ đến việc trở lại!!!"

Người đàn ông nhéo nhéo mặt cô, không so đo.

Xoay người vào phòng tắm tắm rửa, trở lại giường, ôm cô vào trong ngực thật chặt, tiếp tục ngủ.

••••

Hai người lần đầu tiên trải qua ngày Thất Tịch dị thường bình thản.

Thẩm Chi Châu ngủ một lát, liền đứng lên làm bữa sáng, mỗi ngày ở nhà nuôi một con heo lười, trù nghệ của anh không ngừng tiến bộ. Hiện tại, món ăn đơn giản đã không làm khó được anh.

Lạc Anh bị đánh thức bởi cuộc gọi của Thỏ xám, cô đưa tay lấy điện thoại trong ngăn tủ ra, tưởng Thẩm Chi Châu đã trở lại, nhấn phím call, vừa nghe --

"Lạc Anh, mày lên hot search!!!"

Lạc Anh:????

"Tao lại làm gì?"

"Không phải là mày làm gì, là vị kia nhà mày làm gì. Mày không biết sao? P thần nhà mày ngày hôm qua một hơi phát liên tiếp 5 tin Weibo gắn thẻ mày, mày vậy mà không biết sao?"

Lạc Anh muốn nói cô là thật không biết, sau đó, treo điện thoại, lập tức mở ra Weibo vừa nhìn, phát hiện cô thật sự lên hot search.

Gửi một phiếu chúc mừng là cái quỷ gì???

Có gọi cô chị dâu, cũng có gọi cô là em gái, còn có người gọi cô là người chiến thắng trong cuộc sống.

Quả thực không thể giải thích được.

Lạc Anh mở ra trang chủ Weibo của Thẩm Chi Châu, hai mắt tối sầm, kém chút đầu váng mắt hoa, nhưng cũng có cảm động.

Pluto người này, từ bốn năm trước bắt đầu không thích phát Weibo, chứ đừng nói là chia sẻ hàng ngày với fan. Mỗi lần đều là câu lạc bộ buộc anh phát một ít nội dung trọng yếu, anh mới có thể login một lần.

Nhưng mà, vào đêm Thất Tịch, Pluto lúc 0 giờ phát một tin Weibo về việc bản thân rời đội, cứ cách 15 phút, lại phát một tin Weibo gắn thẻ Lạc Anh.

0 giờ 15 phút.

Pluto: [email protected] tiểu anh đào

Phía dưới viết hai mươi vạn chữ, là một thông báo Weibo rất bình thường ngắn gọn về tình yêu.

Buổi chiều biết Pluto muốn kết hôn fan cũng không có quá nhiều kinh ngạc, thuận lợi sờ soạng Weibo Lạc Anh phát biểu một đống "Chúc mừng chúc mừng!!!", "Nhất định phải chiếu cố tốt anh chúng ta!!!" Cảm nghĩ linh tinh.

0 giờ 30 phút.

Pluto lại login: Cục cưng, còn nhớ rõ lần đầu tiên chúng ta gặp nhau không? @ tiểu anh đào

Phía dưới bình luận một mặt mộng --

"Sao lại thế này???? Pluto lại phát tin???"

"Là một cái câu nghi vấn? Là chờ chị dâu trả lời à?"

"Đừng, như vậy làm chúng ta! Cẩu lương này ăn rất ngon!!!"

"Một tiếng cục cưng này, tôi rất muốn nói qvq... không tưởng tượng được Pluto trông thế nào khi dùng giọng trầm thấp bên tai chị dâu gọi cục cưng."

"Lầu trên, ta giết ngươi!!!"

0 giờ 45 phút.

Pluto phát tin Weibo thứ ba vào tối nay về Lạc Anh: Là em làm cho anh biết cái gì gọi là nhất kiến chung tình. @ tiểu anh đào

Bình luận lập tức giết chết một loạt người --

"Trò khốn kiếp này là một bộ phim tình cảm nhiều tập??? Tôi thật sự đã xem se-ri [ Shock. jyp] trên Weibo Pluto. "

Hoàng mao nhịn không được, login nhắc nhở: "Lão đại!!!! Anh phải thật tỉnh táo!!!"

Có người trả lời Hoàng mao: "Không cứu được, không cứu được!!! Vậy mà là nhất kiến chung tình, người này mẹ nó là đời trước cứu hệ ngân hà, có thể được Pluto nhất kiến chung tình đi?"

"[ chanh ][ chanh ][ chanh ][ chanh ][ chanh ][ chanh ] "

"[ chanh ][ chanh ][ chanh ][ chanh ][ chanh ][ chanh ][ chanh ][ chanh ][ chanh ][ chanh ][ chanh ][ chanh ] "

Không bao lâu, cư dân mạng phát hiện một cái quy luật, Pluto cách 15 phút sẽ login một lần đúng giờ phát tin. Kết quả là, đại thần thể thao điện tử Pluto Weibo trở thành một cái "Toilet", tất cả mọi người đều ngồi xổm ở dưới.
Càng không ngừng ngồi xổm ngồi xổm ngồi xổm, muốn nhìn một chút kế tiếp Pluto sẽ phát tin gì tiếp theo.

Lạc Anh che mặt, tiếp tục xem.

Một giờ.

Pluto login như mong đợi: Cảm ơn em đã đến bên anh. @ tiểu anh đào

Bình luận --

"Ô ô ô ô ô đến đây đến đây thật sự đến đây!! Anh ấy mang theo cẩu lương đến đây!!! Nam thần của tôi mang theo cẩu lương đến đút cho tôi!!!"

"Vừa lật lại Weibo của chị dâu, hâm mộ, chua TAT... Làm sao có thể có một cô gái đáng yêu xinh đẹp như vậy được Pluto chiều chuộng."

"Chua +1 "

"Chua+10086 "

"Chua + số chứng minh thư. "

Lạc Anh trốn ở trong phòng cười trộm, tiếp tục nhìn.

Ngày Thất Tịch, rạng sáng 1 giờ 15 phút.

Pluto phát tin Weibo cuối cùng: Anh đào, Thất Tịch vui vẻ. @ tiểu anh đào

Fan Pluto hơn nửa đêm tự nhiên có hình đại diện là chanh, kêu gọi mọi người cùng nhau thay, mỗi người ảnh đại diện đều là một quả chanh to vàng óng

Lạc Anh xem Weibo tin nhắn riêng tư, vô số chanh đến chúc mừng cô, cọ của cô không khí vui mừng, dở khóc dở cười.

Cô trả lời vài tin đầu tiên, đặt điện thoại xuống, đến phòng bếp tìm Thẩm Chi Châu.

•••••

Người đàn ông đang nấu một bữa ăn tự phục vụ trong phòng bếp, từng cái trình tự cùng chi tiết đều cẩn thận tỉ mỉ, lực chú ý ở cà chua trên thớt, không để ý đến Lạc Anh chậm rì rì ra khỏi phòng.

Khi cô gái nhỏ hai tay vòng lấy thắt lưng gầy, gò má mềm mại áp vào lưng anh, nói một tiếng cám ơn.

Anh mới giật mình thất thần, nắm giữ tay cô: "Dậy lúc nào?"

"Vừa mới." Lạc Anh nỗ bĩu môi, ôm anh thật chặt, "Anh tối hôm qua làm cái gì?"

"Tối hôm qua?" Thẩm Chi Châu nhớ những gì làm tối hôm qua, biết rõ còn cố hỏi, "Em biết rồi?"

"Có thể không biết sao? Anh kiêu căng như vậy."

"Kiêu căng sao?"

Người đàn ông tựa hồ đối nhiệt độ lưu lượng thứ này không có khái niệm gì, xoay người, nhéo chóp mũi cô, trong mắt có ý cười.

"Đương nhiên kiêu căng, anh lên hot search một đêm."

Lạc Anh thấy anh làm mì ống, giúp anh cắt cà chua, còn nói cho anh biết, fan của anh có bao nhiêu đáng yêu có bao nhiêu hài hước, toàn bộ đổi ảnh đại diện thành chanh.

Bình luận bên dưới Weibo của Pluto vàng óng một mảnh.

Người đàn ông phối hợp nở nụ cười, ngón tay chạm vào mắt cô, thờ ơ thấp giọng nói:

"Dù sao người cả đời phải kiêu căng một lần,nếu là em, không vấn đề gì."

•••••••

Hai người ăn xong bữa sáng, đều không có gì để làm, đi ra ngoài tản bộ.

Lần đầu tiên đi trên phố thoải mái như vậy, vô tư nắm tay đối phương, Lạc Anh cảm khái vạn phần, bước một bước lớn, nhảy lên nhảy xuống.

Người đàn ông nhìn chằm chằm cô bật cười, phòng ngừa cô chạy loạn, nắm lấy tay cô: "Đi nhanh như vậy làm gì?"

"Để anh đuổi theo em." Giọng cô rất vui vẻ.

Người đàn ông chợt ngẩn ra.

"Muốn anh đuổi theo em lần nữa?"

"Cũng không phải, " Lạc Anh hướng anh cười cười,đôi mắt sáng lên, mặt mày cong cong, cười rộ lên đặc biệt xinh đẹp, giống tiểu hồ ly giảo hoạt, " Thật ra, là rất vui vẻ, đặc biệt vui vẻ. Nghĩ đến chúng ta quen nhau gần một năm, muốn đi đến nơi chúng ta lần đầu tiên gặp nhau, kết quả là, nhớ ra chúng ta lần đầu tiên gặp nhau là ở toilet."

Cô buông tay.

"..."

"Thôi." Cô gái nhỏ ngượng ngùng nở nụ cười, lắc lắc cánh tay anh, "Chúng ta đi chơi đi, đêm Thất Tịch phải kiếm chỗ nào chơi."

"Em muốn đi chỗ nào?"
"À..." Lạc Anh nghiêm túc nghĩ nghĩ, bỗng nhiên phát hiện những việc đôi yêu nhau làm bọn họ chưa có làm.

Cuối cùng, rối rắm xong, đi rạp chiếu phim, xem bộ phim mới chiếu hôm nay.

Xem xong phim, hai người lại tìm nhà hàng Nhật Bản ăn cơm trưa, sau đó đến phố trò chơi điện tử ở quảng trường dạo một vòng.

Trở lại căn hộ, đã là đêm khuya.

Không may, căn hộ vậy mà mất điện.

Lạc Anh một bên lấy ra chìa khóa mở cửa, một bên ảo não quên nay mất điện, ngay cả ngọn nến cũng không có mua về.

Mở cửa ra, cô đi vào, vừa mới đóng của.

Đã bị người ép sau cánh của, vội vàng nâng cằm cô lên, cúi xuống hôn.

Lạc Anh không hiểu tại sao anh bất thình lình hưng trí, nhưng vẫn chậm chạp lại ngây thơ đáp lại.

Người đàn ông mắt tối sầm.

Cô ngưỡng cổ, hai tay ôm lấy cổ anh, hôn trả.

Hai người hôn hồi lâu, Lạc Anh đều nhanh không thở nổi, anh như trước không có buông tha cô, ngược lại càng hôn càng sâu, cuốn lấy lưỡi cô, mút vào.

Lạc Anh khẽ đẩy anh một cái, không biết đụng phải chỗ nào, người đàn ông hít một ngụm khí lạnh, dừng động tác hôn môi.

Cô nhìn anh, cúi đầu thở dốc, lại nhẹ nhàng huých một cái, thấy anh nhíu mày, cuối cùng phát hiện không ổn.

Nghĩ muốn vén ống tay áo của anh, lại bị người đàn ông ngăn lại tay.

Lạc Anh do dự nói: "Anh làm sao vậy?"

"..."

"Thẩm Chi Châu, anh có việc giấu em? Anh nơi đó như thế nào? Em muốn nhìn một chút."

"Có cái gì đẹp mắt."

Người đàn ông cúi xuống, cường ngạnh ôm lấy cô, trong bóng tối đi hướng phòng ngủ, sau đó đặt lên giường, cả người xoay chuyển đè lại.

Tiếng nói khàn khàn lưu luyến, âm cuối hàm chứa mấy phần thâm tình, "Sớm muộn gì em cũng sẽ thấy."

Giọng nói rơi xuống, lập tức cúi người,muốn hôn cô.

Lạc Anh không thuận theo, chỉ muốn nhìn, để thỏa mãn tò mò.

Cô giảo hoạt đưa ra một bàn tay, vén lên ống tay áo, ánh trăng lạnh lẽo bên ngoài cửa sổ chiếu lên hình xăm bên trong cánh tay, dung nhập vào tầm mắt cô.

Một chuỗi chữ tiếng Anh đẹp, cộng thêm hai chữ cái tiếng Anh "ly" đẹp mắt, cô liếc mắt một cái liền xem hiểu là có ý gì.

Ngón tay mảnh khảnh nhẹ nhàng chạm vào, "Đau không?"

Khẳng định rất đau đi.

Làm gì đâu...

Người đàn ông thuận thế đem áo cởi, lộ ra thắt lưng tinh tráng cùng đường cong lưu sướng nhân ngư tuyến, anh cúi người, gần sát bên tai cô, đặc biệt không biết xấu hổ nói câu: "Không đau bằng em tự trao thân cho anh."

"..."

Lạc Anh cảm động sắp rơi nước mắt thoáng chốc bị tức trở về, muốn đánh anh, lại bị túm lấy cổ tay, bị bắt ngồi trên đùi anh.

Làn sóng vui sướng đánh úp lại.

Lạc Anh mê mê trầm trầm như khúc gỗ trôi nổi trên mặt nước, như không xương xụi lơ trên người anh, cắn môi,mỗi một tiếng ngân nga tràn ra khỏi miệng.

Không biết bắt đầu từ lúc nào, khi cô làm loại chuyện này, sẽ không đau nữa, dần dần bắt đầu hưởng thụ, cũng thoải mái, tựa như thú nhỏ đói khát nhu cầu cấp bách cần anh an ủi.

Vừa ngoan ngoãn vừa quyến rũ, khiến Thẩm Chi Châu muốn ngừng mà không được.

Sau nhiều lần, Lạc Anh đã mệt mỏi, đẩy anh ra, nói không muốn lại đến.

Người đàn ông tinh lực tràn đầy, đè lại vai cô, nắm cằm cô, một cái hôn sâu lại đi vào, động tác dần dần từ ôn nhu biến thành thô lỗ.

Cô gái nhỏ không muốn, bắt lấy ngón tay anh, hung hăng cắn một cái, đốt ngón tay hiện ra một loạt dấu răng khéo léo đáng yêu.

Người đàn ông giữ eo cô, có vẻ thích thú nhìn cô, thở dài bất lực: "Hối hận."

Lạc Anh nhất thời không hiểu, "Cái gì hối hận?"

"Hối hận xăm hình." Người đàn ông giả bộ thật buồn rầu, "Sớm biết sẽ không xăm nó."

Lạc Anh kỳ thực cũng không muốn anh bị đau, lòng hiếu kỳ trỗi dậy, hỏi một cách yếu ớt: "Tại sao vậy?"

"Cho em cắn một ngụm là tốt rồi, còn xăm cái gì?"

"..."

Cô gái dưới thân bất đắc dĩ cười, xấu hổ đến che mắt.

••••••

Sau đó, cô tặng anh món quà đêm Thất Tịch đã chuẩn bị, quấn quít lấy anh hỏi, quà đêm Thất Tịch của cô đâu?

Người đàn ông đưa tay ra, từ trong tủ lấy ra một quyển sổ đỏ đã chuẩn bị trước.

Lạc Anh nhìn đến mặt bìa sợ run một cái chớp mắt, dè dặt cẩn trọng mở ra chăm chú nhìn --

( Giấy chứng nhận quyền sở hữu nhà ở của Cộng hòa Nhân dân Trung Hoa)

Chủ sở hữu:

Lạc Anh

Thẩm Chi Châu

Căn hộ này anh tặng cho em, bên trong chứa nhiều kỷ niệm từ khi chúng ta quen biết, hiểu nhau, yêu nhau, chỉ cần em nguyện ý, từ hôm nay trở đi, em sẽ có một gia đình, nhiều hơn một người thân.

Lạc Anh khóe mắt không tự chủ được rơi nước mắt.

Anh hôn tai cô, hạ giọng, xen lẫn ôn nhu cùng thâm tình, ở bên tai cô nói câu: "Em là bé con của đời anh, cũng sẽ trở thành bạn đời, người thân cùng người yêu trong đời anh."

•••••••

Còn nhớ rõ lần đầu tiên chúng ta gặp nhau không?

Là em làm cho anh biết cái gì gọi là nhất kiến chung tình.

Cảm ơn em đã đến bên anh.

Anh đào, Thất Tịch vui vẻ.

Nguyện chúng ta luôn luôn ở cùng nhau, từ nụ hôn đầu đến cõi vĩnh hằng.

♡♡♡♡♡♡

Cẩu FA từ chối hiểu.

- - --chính văn hoàn ----

Chương 56: Thẩm Chi Châu × Lạc Anh

cavien6666

Sinh nhật năm ngoái, là ngày đầu tiên Thẩm Chi Châu gặp Lạc Anh.

Anh thắng tiền cho cô, mua bánh ngọt, cũng nói với cô sinh nhật vui vẻ.

Lạc Anh trong lòng luôn luôn nhớ kỹ, chờ đến ngày Thẩm Chi Châu sinh nhật, nhất định phải bồi thường anh, chuẩn bị cho anh một bất ngờ lớn.

Buổi sáng hôm đó, Lạc Anh ở trên mạng chọn một cái bánh ngọt, xác định thời gian giao hàng, vui rạo rực xuống giường, lê dép lê, ngân nga câu hát đi phòng tắm tìm Thẩm Chi Châu.

Người đàn ông vừa rời giường, đang ở phòng tắm đánh răng, đột nhiên bị hai cánh tay nhỏ ôm lấy, không tiếng động cười thầm.

Lạc Anh ở sau lưng cọ cọ, giọng cô hơi khẽ: "Thẩm Chi Châu, sinh nhật vui vẻ."

"... Lại thêm một tuổi."

Thẩm Chi Châu giật mình, nhanh chóng đánh xong răng, đem mặt rửa, xoay người, bóp cằm cô, ngữ khí không tốt: "Lại ám chỉ anh cái gì?"

"Ai ám chỉ anh?" Lạc Anh ngẩng đầu, trừng anh một cái, "Em chúc anh sinh nhật vui vẻ mà thôi. Em cũng không nói cái gì, anh không cần mẫn cảm như vậy được không?"

"..." Thẩm Chi Châu dừng vài giây, nghiêng đầu liếc cô vài lần, quả thật cảm thấy bản thân đối với vấn đề tuổi tác quá mức mẫn cảm, anh nói tiếng cám ơn, thuận thế nhéo nhéo mặt cô, đem cô đẩy ra ngoài, "Hôm nay là sinh nhật anh, em không nói anh cũng quên mất."

Lạc Anh bắt lấy lòng bàn tay anh, ở bàn tay anh gãi gãi, níu chặt vấn đề kia không tha, "Thẩm Chi Châu."

"..."

"Thẩm Chi Châu?"

"..."

"Thẩm Chi Châu, anh làm gì luôn để ý vấn đề tuổi tác như vậy? Thật ra có đôi khi em nói anh già, chính là tùy tùy tiện tiện đùa một chút mà thôi, cũng không có thật sự chê anh. Anh mới 25 tuổi, một chút cũng không già, nói như thế nào cũng coi như là chàng trai trẻ trong xã hội, hì hì."

Cô gái nhỏ cách nói đặc biệt đáng yêu.

Ai cũng được xoa dịu.

Người đàn ông đem cô ôm vào trong ngực, giữ thắt lưng cô, mang theo tiếng cười trầm thấp nói ở bên tai cô, "Anh chỉ đùa một chút, nào có tâm thủy tinh như em nói?"

"Phải không?" Lạc Anh hiển nhiên không quá tin, kéo ra khoảng cách nhìn kỹ anh, nhìn anh biểu cảm bề ngoài giống như là chuyện nhỏ, liền yên lòng, còn giống như người lớn ai than một tiếng, "Vậy đi, miễn cho em lại quan tâm anh, lo lắng anh tâm tình không tốt."

Cô hướng anh thè lưỡi, "Em cũng rất mệt."

Người đàn ông nở nụ cười.

Lạc Anh tròng mắt giảo hoạt vòng vo chuyển, nhớ tới kế hoạch hôm nay, lập tức đề nghị: "Chúng ta đi khu vui chơi đi. Từ nhỏ đến lớn em chưa đi khu vui chơi bao giờ."

Cô nghiêng nghiêng đầu, một bộ thật đáng tiếc, " Ông ngoại không dám chơi, lại không đi cùng em. Vừa vặn anh gần đây cũng không có việc gì, chúng ta hôm nay đi đi?"

Khu vui chơi?

Này không phải là chỗ trẻ con chơi sao?

Thẩm Chi Châu rõ ràng dừng một chút.

Thật ra anh không cảm thấy hứng thú, nhưng thấy cô hào hứng như vậy, bất đắc dĩ gật đầu, chỉ có thể đáp ứng.

••••

Trung tâm thành phố A vừa khéo có khu vui chơi tương đối nổi danh.

Giữa tháng 8, bắt kịp lễ hội ma nước ngoài, khu vui chơi chủ đề vốn là phong cách thật đáng yêu tươi mát, bất tri bất giác vậy mà biến thành cảnh tượng vạn quỷ quần tụ.

Một poster lớn được dán ở cửa để quảng bá ——

Quái thú lang thang, cương thi, ác quỷ, phòng học tối tăm đáng sợ, thư viện, bệnh viện, tuyệt đối dọa người, không dọa người không lấy tiền, hoàn lại tiền!!!

Lạc Anh cúi đầu nhìn nhìn bức ảnh tuyên truyền mộng ảo tươi mát trên giao diện bán vé của Meituan, ngẩn người, nhất thời không phản ứng lại.

Cái quỷ gì???

Không phải nói thánh địa yêu đương, thiên đường trong mơ sao???

Thế nào biến thành bộ dạng quỷ này???

Lạc Anh có chút sụp đổ, đứng tại chỗ, đi cũng không được, không đi cũng không được, căn bản không biết nên làm cái gì bây giờ.

Thẩm Chi Châu có lợi thế chiều cao, thoáng cúi đầu liền nhìn thấy rõ màn hình di động của cô, "thánh địa yêu đương, thiên đường trong mơ " tám chữ to ánh vào mắt, hững hờ cười cười, tiếng nói có chút khàn khàn ở đỉnh đầu cô vang lên, biết rõ còn cố hỏi: "Như thế nào? Không đi vào sao?"

Hôm nay là ngày làm việc, hơn nữa thời gian còn sớm, lúc này người đến khu vui chơi không nhiều lắm, cửa trừ bỏ hai người bọn họ một người cũng không có.

Người chú đang đứng ở quầy bán vé và chờ kiểm tra vé thấy một đôi tình nhân đứng ở ngoài cửa, chậm chạp không tiến thêm một bước, nhiệt tình gọi: "Em gái, không đi vào chơi sao? Lúc này ít người, hiện tại đi vào không cần xếp hàng, muốn chơi cái gì thì chơi, đừng đợi đến lúc nhiều người, chơi không vui. Em gái cùng bạn trai cùng vào?"

Lạc Anh tỉnh tỉnh ngẩng đầu, do dự.
"Sợ cái gì?" Ông chú nhìn ra cô sợ hãi, nháy mắt với Thẩm Chi Châu, "Không phải là có bạn trai ở đây? Đi vào thử xem?"

Lạc Anh có chút dao động, nhưng cô quả thật là rất sợ hãi, dù sao từ nhỏ đến lớn, ngay cả phim kinh dị đều không dám xem.

Thẩm Chi Châu không giống, Thẩm Chi Châu là kiểu xem phim kinh dị, đối với các loại tang thi, mắt rơi ra cũng không nháy một cái, sau khi xem xong còn có thể khách quan đánh giá này lừa đảo, cảm thấy không sai liền đề cử cho người khác xem.

Cô liếc nhìn Thẩm Chi Châu.

Người đàn ông cười nửa chừng, khóe miệng hơi hơi giơ lên.

Rõ ràng, khu vui chơi chủ đề ma ám này khiến anh hứng thú hơn chủ đề trong mơ.

"Đi, tại sao không đi?" Cô gái nhỏ quật cường mở miệng.

Dù sao là sinh nhật anh, vậy liều mình bồi quân tử, đi nhìn một cái.

••••••

Hai người kiểm tra vé đi vào, bên trong quả nhiên trống rỗng một mảnh, không du khách, muốn chơi cái gì thì chơi.

Lạc Anh gắt gao nắm tay Thẩm Chi Châu, đi đến mục thứ nhất—— tàu lượn siêu tốc bị ma ám.

Tàu lượn siêu tốc so với bình thường không có gì khác nhau, ngoại trừ có một chút âm trầm, tốc độ tàu lượn không tính là nhanh, chạy qua nhà thờ, phòng học, bệnh viện cùng rừng rậm, thường thường sẽ có âm hồn bất tán quỷ hồn chạy ra túm người một phen, hoặc là có một cái đầu đầy tóc đen từ trên trời giáng xuống, ma trơi linh tinh, chướng khí lượn lờ, tuyệt đối sẽ làm bạn ở một cái cảnh tượng trải nghiệm đầy đủ mới tiến vào cảnh tượng tiếp theo, hơn nữa từng bước một thăng cấp, chơi chết bạn.

Bởi vì không có du khách, nhân viên chịu trách nhiệm bật máy đề nghị bọn họ ngồi hàng thứ nhất, nhưng Lạc Anh không muốn, hai người hướng hàng thứ hai mà đi.

Thẩm Chi Châu ngồi xuống trước, để Lạc Anh ngồi xuống, cẩn thận giúp cô thắt dây an toàn, biết cô đang khẩn trương, khẳng định có sợ hãi.

Dùng âm lượng chỉ hai người có thể nghe thấy, ở bên tai cô hỏi: "Có sợ không?"

Lạc Anh nắm chặt tay áo anh, thành thật gật gật đầu: "Có chút."

"Chúng ta đi lên?" Anh không hề giống nói đùa, nhìn ánh mắt cô, gằn từng tiếng nói.

Lạc Anh có chút mộng: "Hiện tại sao?"

"Ừ."

"Nhưng là..." Cô một chốc nói không ra lời, không biết là cảm giác gì, ấp úng nói, "Nhưng là, chúng ta đã vào rồi, còn chưa chơi được gì."

"Em sợ như vậy, còn chơi cái gì?"

"Không được." Lạc Anh kiên định nói, "Dù sao cũng không phải ma thật, đều là giả, em nhịn một chút liền trôi qua, không phải là còn có anh sao?"

Cô nghịch ngợm cười cười, biểu cảm "Tôi không sợ hãi, thật sự không sợ hãi ".

Thẩm Chi Châu xoa xoa đầu cô, cùng nhân viên công tác nói một tiếng, tàu lượn siêu tốc bắt đầu.

Cảnh tượng thứ nhất là nhà thờ. Cửa nhà thờ dán một mảnh giấy đẫm máu, máu đỏ tươi dường như chưa khô, theo chữ viết bên cạnh nhỏ giọt xuống.

[ Nhà thay đổi liên tục, nhát gan chớ vào!!! ]

Lạc Anh nhún vai, mắt thấy cánh cửa chạm khắc ở thế kỷ mười tám mở ra trước mặt, bên trong phát ra tiếng vang yêu ma quỷ quái âm trầm khủng bố.

Một nữ thi không đầu mặc phong cách dân quốc khiêng một khối thi thể hư thối chạy vội mà đến.

Cùng với tiếng thét chói tai làm cho người ta chịu không nổi.

Lạc Anh phút chốc trừng lớn mắt, đôi má ửng hồng ngay lập tức giống như quả cà tím bị đóng băng, không có huyết sắc, ngón tay gắt gao nắm lấy ống tay áo của Thẩm Chi Châu.

Tàu lượn càng đi vào trong, cô lại càng dựa sát vào anh.

Thẩm Chi Châu toàn bộ tinh thần đều tập trung ở cô gái nhỏ bên người, phát hiện cô tuy rằng ngoài miệng nói sợ hãi, nhưng nhìn cảnh tượng còn rất nghiêm túc?

Vừa nhìn thấy thứ gì khủng bố ghê tởm, ngay lập tức nhắm mắt lại, đóng thật sự nhanh, lông mi run rẩy ở mí mắt.

Sau đó, nghe thanh âm phán đoán cái kia khủng bố gì đó đã biến mất chưa, chịu không nổi lòng hiếu kỳ, vụng trộm mở một mắt quan sát.

Lông mi cong giống như một chiếc quạt nhỏ, quạt xòe lên xuống, vô cùng đáng yêu.

Ngôi nhà ma ám đã đi qua nhà thờ, phòng học cùng rừng rậm, cảnh tượng cuối cùng là bệnh viện, bên trong không hề thiếu bệnh nhân đi lang thang trên hành lang, không phải là thiếu tay thiếu chân, chính là không có mắt.

Thật ra cũng không tính là đáng sợ, chính là âm thanh bass bên trong đặc biệt dọa người, phảng phất tự mang hiệu ứng làm cho người ta đổ mồ hôi lạnh, Lạc Anh sau lưng toát mồ hôi hột.

Cô thật sự chịu không nổi, đưa tay che lỗ tai, nhưng cho dù bịt thế nào, hiệu ứng âm thanh bên ngoài như nước thấm vào, xuyên thấu màng nhĩ, đâm vào trái tim cô, làm cho cô sinh ra một loại cảm giác hồi hộp.

"Thẩm Chi Châu..."

Lạc Anh lần đầu tiên vào nhà ma hô Thẩm Chi Châu, là thật vô lực, lỗ tai bị cô giấu đỏ bừng.

Cô mở mắt ra, nhìn về phía anh, muốn tìm kiếm trợ giúp, còn chưa có mở miệng...

Một bàn tay to duỗi ra, phủ lên mu bàn tay cô, chạm vào da cô, sưởi ấm trái tim cô, tuy rằng hiệu quả không lớn, nhưng không hiểu an tâm hơn.

Trong khoảng thời gian ngắn, cũng đã quên phản ứng, chỉ nhìn chằm chằm anh, trong hành lang tối đen, nóc nhà chiếu xuống ánh sáng lạnh, đem hình bóng anh phản chiếu ba chiều, còn tản ra viền vàng.

Đột nhiên, có một bác sĩ nam mặc áo dài trắng, hai tay nhét vào túi đi ra, hắn từ sau lưng Thẩm Chi Châu, thong thả tới gần.

Bởi vì ánh sáng quá mờ, Lạc Anh thấy không rõ mặt hắn, đợi hắn gần chút, cô mới phân biệt rõ ngũ quan của hắn.

"A ——" một tiếng.

Đem Thẩm Chi Châu kéo đến, sợ anh bị bác sĩ nam đâm vào, khẩn trương làm cho anh dựa vào mình, trong nháy mắt, tàu lượn siêu tốc chạy qua.

Hạng mục kết thúc.

••••••

Nữ nhân viên công tác trợn mắt há hốc mồm mà nhìn người đàn ông cao lãnh dựa vào cô gái nhỏ, như thể vai trò bị đảo ngược, sự tình làm sao có thể phát triển thành như vậy...?

Thẩm Chi Châu cũng thấy được nữ nhân viên công tác kia ánh mắt không bình thường, nhẫn nhịn, không nói cái gì, dẫn Lạc Anh đi ra ngoài.

Hơi hơi nghiêng người, cẩn thận hỏi vừa thấy cái gì mà kích động như vậy?

Đã qua nhà ma kích thích, cô hít thở không khí mới mẻ bên ngoài, cảm giác cả người đều sống lại.

Nhưng đối mặt câu hỏi của Thẩm Chi Châu, hiển nhiên không muốn trả lời, bởi vì thật sự là đáng sợ.

"Liền... Thấy được một bác sĩ chân dài mặc áo trắng, là một người đàn ông."

"Cứ như vậy? Liền "A"?" Anh không thể tin hỏi, trong lời nói mang theo dấm chua không quá rõ ràng.

"Không phải, còn có, chính là... Ngay từ đầu hắn cách hơi xa, em nhìn không thấy mặt hắn, khi tới gần... em nhìn nhìn... Phát hiện còn rất đẹp mắt." Ngữ khí cất giấu giảo hoạt, cố tình trêu chọc anh.

Thẩm Chi Châu:???

Lạc Anh không dám nói lời nào: "Cho nên..."

"Liền hét lên?"

"Đúng."

Thẩm Chi Châu:......???

Chương 57: Thẩm Chi Châu × Lạc Anh

cavien6666

"Cũng không phải!"

Lạc Anh không đùa anh, sợ thật sự chọc anh mất hứng, liền mất nhiều hơn được, huống chi hôm nay là sinh nhật anh đâu.

Cô cắn môi, tiến đến bên tai anh, nói với anh chuyện vừa mới phát sinh, còn nhân tiện hoạt bát bổ sung thêm: "Hắn đẹp mắt như nào, cũng không so được với anh. Anh ở trong mắt em, là đẹp mắt nhất, không phải sao?"

Người đàn ông sắc mặt cuối cùng cũng dịu đi.

Cô xoa bóp mặt anh: "Quỷ hẹp hòi!"

Thẩm Chi Châu từ chối cho ý kiến.

••••

Chơi tàu lượn siêu tốc xong, Lạc Anh đã thử đi mật thất đào thoát cùng mê cung, không muốn chơi.

Thật ra, một khi vượt qua khó khăn cùng sợ hãi bên trong, sau khi chơi một hạng mục, liền sẽ phát hiện nhà ma cũng không phải kinh khủng như vậy.

Sau hạng mục, mặc kệ chơi cái gì, Lạc Anh đều bình tĩnh.

Trừ bỏ thường thường đột nhiên xuất hiện thứ gì đó dọa cô nhảy dựng, cô đối với khung cảnh bên trong âm trầm lượn lờ, đã không có cảm giác gì, trên cơ bản đều là cùng một cảnh tượng.

Nhìn nhiều, liền ngấy, không muốn chơi.

Thẩm Chi Châu không có hứng thú với những chuyến đi này, hai người đạt được thỏa thuận, ra khu vui chơi.

Hôm nay là sinh nhật Thẩm Chi Châu.

Lạc Anh líu ríu thét to muốn đưa anh đi xem phim.

Người đàn ông không ý kiến gì.

Vì thế, bọn họ ngăn lại một chiếc xe taxi, để lái xe đi đến quảng trường khu kinh doanh gần nhất.

Hai người ngồi ở ghế sau, đều cúi đầu xem di động chọn phim.

Gần đây có rất nhiều bộ phim vào kỳ nghỉ hè, có phim nước ngoài, cũng có phim trong nước, phim tình cảm, phim văn học, phim hành động, chiếu rất nhiều...

Lạc Anh cắn ngón tay, tròng mắt trên màn hình di động đổi tới đổi lui, căn bản không quyết định được, thử thăm dò hỏi: "Thẩm Chi Châu, anh thích xem phim văn học, hay phim hành động? Con trai đều thích xem phim hành động đi? Liền bộ kia đi."

Chậm rì rì, người nào đó một bên ôm cô, một bên dựa vào lưng ghế không biết đang làm gì, đột nhiên mở miệng: "Bộ nào?"

"( tốc độ cùng kích tình)."

"Ừ."

Một cái đơn âm tràn ngập từ tính rơi xuống đất, cùng với điện thoại rung hai lần.

Lạc Anh tò mò nhìn màn hình anh, kinh ngạc!

Cô ngồi thẳng người, tất cả kế hoạch bị phá vỡ, nói năng lộn xộn: "Ôi! Không phải nói tốt lắm... Em... em mời anh xem phim sao? Anh trả tiền làm gì?"

"Anh trả cùng em trả, có cái gì khác nhau?"

"Đương nhiên khác."

Cô gái nhỏ tức giận đến nỗi nói không rõ, tính tình đặc biệt bướng bỉnh, cố ý muốn chuyển khoản cho anh, mới bằng lòng vào rạp chiếu phim.

Trước khi lên lớp, Lạc Anh đã bị Lâm Duyệt phổ cập khoa học qua ——

Cô ấy nói chuyện như tên trộm, trong đầu đều có những hình ảnh nhỏ, hai mắt lóe sáng: "Lạc Anh a, cậu cùng P thần... Có hay không... Có hay không..."

"Làm gì?"

"Xem phim cùng nhau?"

Lạc Anh nhớ lại một chút, nở nụ cười: "Xem qua, ở trên sofa phòng khách xem."

"Không phải là kiểu xem phim này." Lâm Duyệt ngẩng mặt lên, "Cái loại này làm sao có thể gọi là xem phim?"

"... Cái loại này làm sao lại không thể gọi xem phim?"

"Tôi nói xem phim là một đôi tình nhau cùng nhau dắt tay đi rạp chiếu phim xem phim, cảnh tối lửa tắt đèn thật ái muội cái loại này..."

Lạc Anh hết chỗ nói rồi: "Chúng tôi cũng là cảnh tối lửa tắt đèn."

"Cậu thấy không rõ người khác, lại có thể cảm nhận được của tim anh ấy đập, điều hòa rạp chiếu phim bình thường đều sẽ đặc biệt lạnh, lúc cậu lạnh, anh ấy sẽ theo bản năng bắt lấy bờ vai cậu,kéo cậu vào trong lòng."

Lạc Anh nghiêng nghiêng đầu: "Điều hòa trong nhà có đôi khi cũng rất lạnh, lúc tôi lạnh, anh ấy sẽ lấy áo khoác ra đắp trên người tôi, sau đó ôm tôi."
"... kia bầu không khí không giống với. Cậu nghe tôi nói hết." Lâm Duyệt tiếp tục nói, "Sau đó, nếu không có nhiều người ngồi, xung quanh không có ai, cảm xúc dâng trào, anh ấy sẽ cúi đầu đến hôn cậu, rất ái muội a."

Lạc Anh khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ bừng, không không biết xấu hổ nói.

Cảm xúc dâng trào... khi cảm xúc dâng trào, Thẩm Chi Châu đâu chỉ là hôn cô, phim đều không cần nhìn, trực tiếp đem cô ôm vào phòng, cắn tai cô.

Lạc Anh hướng Lâm Duyệt ghét bỏ trợn mắt: "Cậu xem phim tình cảm xem đến hư đầu óc?"

"..."

Bộ ( tốc độ cùng kích tình) có rất nhiều người xem,xung quanh đều có người ngồi.

Lạc Anh ngồi xuống ghế, liền cúi đầu cười, thế nào cũng không dừng được.

Thẩm Chi Châu không hiểu liếc cô một cái, ra tiếng hỏi: "Như thế nào?"

"Không có gì." Lạc Anh nhìn ánh mắt anh, cười cười nói, "Em nhớ đến lúc lên lớp, bạn học nói với em một chuyện."

"Rất buồn cười?"

"Thật rất buồn cười, chính là có chút ngốc."

Thẩm Chi Châu hiếm thấy cô như vậy, quay đầu, nhẫn nại mười phần tung ra đề tài: "Nói tới nghe một chút?"

"..."

"..."

Câu nói này của Thẩm Chi Châu ngăn cười hiệu quả, Lạc Anh lập tức ngừng cười, che miệng, đánh chết cũng không nói.

Bởi vì thật sự là quá ngu ngốc!!!

Xem xong phim, liền đến lượt bữa ăn tình nhân.

Lạc Anh còn nhớ kỹ cô buổi sáng ở trong phòng vụng trộm đặt bánh sinh nhật, Thẩm Chi Châu không thích ăn đồ ngọt, cô đặt kích cỡ không tính lớn, kiểu dáng cũng phù hợp tính cách anh, vô cùng đơn giản.

Hai người vào một nhà hàng mì, ăn mì trường thọ.

Ăn xong, Thẩm Chi Châu nói không no, còn muốn lại ăn thứ gì khác.

Lạc Anh nhìn anh vài lần, do dự hỏi: "Anh đói như vậy sao? Nhưng mà anh vừa mới ăn rất nhiều."

"Không đủ."

"Cẩn thận trung niên mập ra, Thẩm Chi Châu." Cô hảo tâm nhắc nhở một câu.

Người đàn ông nở nụ cười, nhéo nhéo mặt cô: "Yên tâm, chỉ là chế độ ăn uống bình thường."
Lạc Anh ánh mắt hoảng hoảng, không biết có phải là cô suy nghĩ nhiều, luôn cảm thấy anh hiện tại tươi cười cùng tối hôm qua cô nhắc nhở anh: "Kiềm chế chút đi, Thẩm Chi Châu. Anh hiện tại nhu cầu tràn đầy như vậy, làm nhiều, về sau sẽ bị thận hư. Vạn nhất sau khi kết hôn... Kia gì... Làm sao bây giờ?"

Anh cười khẽ một tiếng, véo eo cô, còn hững hờ xoa bóp mặt cô: "Yên tâm, chỉ là tình thú bình thường."

"..."

Được rồi, Lạc Anh cúi đầu, khắc sâu suy nghĩ, cảm thấy bản thân gần đây thật sự... bị người nào đó làm bẩn.

••••

Buổi tối, gió đêm mang theo một cỗ mát mẻ, cửa sổ không đóng, một chút gió lùa vào, nhấc lên một trận gợn sóng.

Trong phòng khách ngọn đèn vàng nhạt làm nổi bật khuôn mặt nhu hòa trắng nõn của cô gái, cô nhẫn nại cắm từng ngọn nến một cái một cái cắm vào bên trong bánh ngọt, đáy lòng còn có điểm sầu, nói nhỏ: "Hai mươi lăm tuổi... Cuối cùng rốt cuộc muốn cắm bao nhiêu cái? Hai mươi lăm cái căn bản cắm không được, này bánh ngọt quá nhỏ... Sớm biết liền mua cái lớn một chút thì tốt, nhưng là quá lớn ăn cũng không hết, chỉ có thể lãng phí."

Cuối cùng, Lạc Anh cắm bảy ngọn nến vào đó.

Thẩm Chi Châu không hiểu, hỏi cô vì sao.

Cô cười cười,mặt mày cong cong phảng phất cất giấu tinh mang.

Người đàn ông nheo lại mắt, nghe cô nói: "Bởi vì 2 cộng 5 bằng 7, em thông minh không? Nghĩ ra biện pháp tốt như vậy."

Anh lười nhác nghiêng nghiêng đầu, mắt đen nhìn chằm chằm vào cô, cúi xuống, khóe miệng nâng lên cười nghịch ngợm, ở bên tai cô nói nhỏ: "Thông minh, cục cưng của anh là thông minh nhất."

"..."

Thẩm Chi Châu thông thường sẽ không dễ dàng gọi cô cục cưng, trừ khi là chọc cô khóc, hoặc là làm gì đó, mới có thể ngẫu nhiên gọi ra.

Một tiếng gọi này, gọi lên một chút tình thú.

Lạc Anh liếc anh một cái, thắp nến, thúc giục nói: "Mau ước nguyện, ước nguyện xong thổi nến."

Người đàn ông như cô mong muốn.

Ước nguyện đặc biệt nhanh, không vài giây, Thẩm Chi Châu liền ước xong rồi, mở mắt ra, thổi tắt nến.

Anh một bên cắt bánh, một bên bị cô gái nhỏ đề ra nghi vấn: "Anh vừa mới ước cái gì vậy? Thế nào nhanh như vậy? Có thể nói sao?"

"Không thể."

"..." Lạc Anh tiếc nuối chớp mắt, "Tuyệt tình như vậy?"

"Nói sẽ không linh, chờ thực hiện được, anh lại nói cho em."

"Được rồi."

Chiếc bánh kem được cắt như một viên gạch nhỏ, cong vẹo đặt ở khay giấy nhỏ, người đàn ông dùng nĩa xúc lên một khối bơ, để ở bên môi phấn nộn của cô.

"A."

Cô quả nhiên mở miệng ra, một ngụm ăn vào, còn đem đầu lưỡi vươn ra, chậm rì rì liếm kem ở khóe miệng, không đầu không đuôi nói: "Anh đang nuôi một đứa trẻ."

"Em vốn là trẻ con."

••••

Đối với chuyện Thẩm Chi Châu luôn luôn coi Lạc Anh là trẻ con, Lạc Anh nội tâm rất vui vẻ, nhưng mặt ngoài giả bộ không đồng ý, hơn nữa vào sinh nhật 19 tuổi, đứng trên giường lớn kháng nghị: "Em 19 tuổi! Em 19 tuổi! Thẩm Chi Châu, em 19 tuổi, còn có một năm nữa em 20!! Không được lại nói em là trẻ con!!!"

"..."

Người đàn ông phớt lờ hành vi ngây thơ của cô, chậm rì rì đi đến phòng tắm đánh răng chuẩn bị ngủ.

Kết quả, cô gái nhỏ thật sự giống như một đứa trẻ, ngay cả ngủ cũng không an phận, cánh tay và cẳng chân nhỏ bé quấn đến, gắt gao ôm chặt, đôi mắt trong đêm tối sáng lấp lánh, răng hổ nhỏ như ẩn như hiện bởi vì cười rộ lên, lại lặp lại một lần: "Em 19 tuổi!!!"

"... Ừ. Sinh nhật vui vẻ."

"Cứ như vậy? Không được."

"Không phải là chúc mừng em rồi sao? Buổi tối khuya, hưng phấn như vậy, muốn làm gì?" Thẩm Chi Châu thở dài.

Vừa dứt lời, anh đã lưu loát xoay người đem cô áp ở dưới thân, nâng lên cằm nhọn hôn một nụ hôn sâu, nhiệt độ trên người nóng bỏng, Lạc Anh nhắm mắt lại, khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ bừng.

Cứ như vậy, hai người giằng co gần hết đêm.

Mới hô hấp đều đều đi ngủ.

Chương 58: Thẩm Chi Châu × Lạc Anh

cavien6666

Cùng Lạc Anh chơi đùa trong căn hộ hơn một tháng, đến lúc muốn gây dựng sự nghiệp, Lạc Anh cũng chuẩn bị khai giảng.

Chương trình học năm hai đặc biệt nhiều, lúc thời khóa biểu được đăng lên, Lạc Anh oán giận với Thẩm Chi Châu, thứ hai đến thứ sáu kín lịch, thứ tư buổi tối còn có tiết học.

Cô học ngoại trú, ngay cả buổi tối đều phải lên lớp, học kỳ này nhiều khổ sở a.

Thẩm Chi Châu cũng nhăn mày lại, học buổi tối quả thật rất khó làm, từ trường học về căn hộ là cả một đoạn đường, trong đó có con đường nhỏ chạng vạng người đi rất thưa thớt, đèn đường cũng chỉ có vài cái, mờ mờ ám ám, đặc biệt dễ dàng xảy ra chuyện.

Anh cân nhắc một lúc, nói: "Về sau, anh đưa đón em đi học."

"..." Lạc Anh không thể tin được, cũng sợ gây phiền toái cho anh, nhưng vẫn là kinh hỉ hỏi, "Thật sao? Như vậy anh có phải rất mệt không?"

"Sẽ không." Thẩm Chi Châu nói không thành vấn đề, giống như chỉ là một cái nhấc tay, "Thời gian đi làm của anh cùng với em không khác nhau lắm. Còn thứ tư, anh có thể buổi tối lại đi đón em."

"Cùng đi làm?" Lạc Anh đến nay không biết Thẩm Chi Châu sau khi rời đội cuối cùng muốn làm gì, "Anh làm công việc gì? Anh còn chưa có nói với em đâu, nói một chút."

"Công việc?" Thẩm Chi Châu nở nụ cười, "Bàn hợp đồng, ký văn kiện, nghĩ phương án, xã giao, quản lý..."

"Không phải là... Không phải là, v.v..." Lạc Anh càng nghe càng kỳ quái, tuy rằng cô có nghĩ tới Thẩm Chi Châu sau khi rời đội, có phải về Thẩm gia kế thừa gia sản làm đại thiếu gia không, nhưng cô biết Thẩm Chi Châu không có hứng thú với chuyện đó, hiện tại ngay cả cô cũng bối rối, "Anh muốn vào Tập Đoàn Thịnh Kinh sao?"

"Ừ." Người đàn ông đáp rất kiên quyết, "Đã chuẩn bị thật lâu."

"Tại sao vậy?" Lạc Anh sợ anh làm việc này ủy khuất bản thân, ngoan ngoãn ngồi trước mặt anh, nghiêm cẩn hỏi, "Là vì lúc trước bán đi cổ phần công ty sao?"

Anh không phủ nhận.

Thì phải là.

"Đừng nhìn anh như vậy." Thẩm Chi Châu nắm lấy lỗ tai cô, "Làm gì đều được, dù sao sớm hay muộn đều phải vào Thịnh Kinh, còn không bằng sớm một chút đi vào. Huống hồ, anh ở Thịnh Kinh muốn nghỉ thì nghỉ, muốn làm thì làm..."

Nói trắng ra là, chính là công ty nhà mình, tất cả mọi người phải kính hắn ba phần.

"Được rồi." Lạc Anh hướng anh cười cười, ôm anh hoạt bát hỏi, "Vậy anh làm chức vị gì?"

"Đi vào học làm những thứ linh tinh, chờ học xong, sau khi kết hôn, lại về nhà làm những thứ linh tinh cho vợ." Người đàn ông nghiêng nghiêng đầu, cười xấu xa.

Vợ? Làm linh tinh?

Lạc Anh kinh ngạc, gò má hồng hồng lên siết chặt mặt anh, thở phì phò, nói: "Sao lại thế này? Anh đang nói gì thế? Còn học cái gì, với ai?"

"..."

Cô không để ý hình tượng nằm sấp ở trên người anh, đánh anh như một đứa trẻ, cho đến lăn xuống sofa, may mắn Thẩm Chi Châu tay mắt lanh lẹ nhanh chóng ôm lấy cô, để lưng cô chạm đất trước, mới tránh cho bị thương.

"Em không sao chứ?"

Lạc Anh thất kinh, muốn đứng dậy, lại bị người đàn ông một phen giữ chặt, rải rác nho nhỏ hôn dừng ở má cô, tiếng nói khàn khàn đến gợi cảm mê hoặc, "Anh Đào, ở chỗ này..... (Không thể kìm nén)?"

Không thể tin được!

"..." Lạc Anh trừng anh một cái, "Không."

Con mèo to béo vẫn còn ghé vào sofa mở to đôi mắt xem bọn họ, liếm móng vuốt, một mặt mê mang kêu meo meo.

"Anh Đào, anh ôm em." Người đàn ông khăng khăng.

Cuối cùng, Lạc Anh cũng không biết là thế nào bị anh dụ dỗ, thành công bị anh thuyết phục đi vào khuôn khổ.

Lúc này đã là đêm khuya, trong phòng có ánh sáng mờ nhạt, trên tường trắng phác thảo ra hình bóng lười nhác.

Ngoài phòng cảnh sắc rải rác nho nhỏ, che giấu ánh sao, vầng sáng trắng ngà giống như là viên kẹo đường ngọt ngấy.

•••••••

Ngày thứ hai, Lạc Anh sớm rời giường, nhanh chóng chạy vào phòng tắm đánh răng rửa mặt, sau đó, thu thập túi sách, đi giày.

Chờ cô làm xong tất cả, Thẩm Chi Châu cũng mặc xong quần áo.

Anh hôm nay mặc một thân tây trang thuần màu đen, không có mặc áo khoác, vạt áo sơmi trắng sạch sẽ bị anh nhét vào cạp quần tây, nhìn chân có vẻ dài ra, cả người có vẻ đẹp trai hơn.

Anh một bên hững hờ cài nút trên tay áo sơmi, một bên đã đi tới, đứng ở cửa vào hỏi: " Rất vội?" Lạc Anh gật gật đầu: "Có chút." Tầm mắt luôn luôn ngưng ở trên người anh, tổng cảm giác anh hôm nay đẹp trai hơn, lạnh lùng và buông thả, thiếu sự dịu dàng lúc ở nhà, hơn vài phần kiêu ngạo, giống như Pluto đứng trên bục thể thao điện tử lĩnh thưởng đã trở lại.

Quả nhiên,đàn ông phải làm một số chuyện, có sự nghiệp mới có mị lực.

Thẩm Chi Châu chống lại đôi mắt háo sắc của cô, như là nhìn thấu cô, nâng nâng chân, trêu đùa nói: "Kia giúp anh đi giày."

Chỉ cần đi giày có thể ra cửa.

Lạc Anh "A... A?" Hai tiếng, "Ừ" một tiếng, ma xui quỷ khiến, đặc biệt ngoan ngồi xổm xuống, thật sự từ tủ giày tìm ra đôi giày da nam, muốn giúp anh đi vào.

Thẩm Chi Châu nhăn lại mày, đem chân thả về, ngữ khí mang theo điểm giận giữ mở miệng: "Anh Đào."

Cô gái nhỏ không để ý, còn tại nghi hoặc, không phải là muốn đi giày sao? Thế nào đem chân lui trở về, như vậy cô giúp anh đi thế nào?

"Anh Đào?" Người đàn ông lại hô cô lần nữa.

Cô rốt cục có phản ứng, ngẩng đầu, bàng hoàng hỏi: "Anh nâng chân lên."

"Nâng cái gì chân." Thẩm Chi Châu cúi xuống thắt lưng, bản thân lấy giày xỏ vào, một bên dẫn cô ra ngoài, một bên giáo dục nói, "Anh bảo em làm cái gì em liền làm cái đó?"

"Không phải đi giày sao? Anh cũng thường xuyên xỏ cho em, em giúp anh xỏ một cái như thế nào?"

"Anh nói không được là không được." Thẩm Chi Châu ngữ khí lãnh đạm, lộ ra cứng rắn, "Nghe lời."

Lạc Anh ngoan ngoãn bĩu môi: "Ồ."

Thẩm Chi Châu lấy túi sách của Lạc Anh cầm trên tay, ấn thang máy, xuống lầu.

Dưới lầu ngừng một chiếc Rolls-Royce Gus xám trắng, Thẩm Chi Châu đi qua, mở cửa ghế sau, để Lạc Anh ngồi vào, bản thân cũng đi vào theo.

Hướng lái xe trước mặt nói: "Đi đại học A trước."

"Đại học A?" Lái xe giật mình, thấy cô gái nhỏ đằng sau nháy mắt sáng tỏ, nhịn không được nhắc nhở, "Thiếu gia, Thịnh Kinh bên kia tất cả cổ đông biết chuyện đã ở phòng họp chờ, tôi sợ ngài không kịp."

Thẩm Chi Châu cười nhạo, chạm vào đồng hồ bạc trên tay, giọng điệu hờ hững đến cực hạn: "Vậy để bọn họ chờ."

"..." Lái xe cung kính hướng đại học A đi, thuận tiện lại nhắc nhở câu, "Đằng sau có tư liệu, là chú Trương đêm qua sửa sang lại, thiếu gia có thể nhìn xem."

Thẩm Chi Châu hững hờ lật xem, xoay ngón tay qua lại trên góc của tờ giấy...

Lạc Anh tất cả lực chú ý đặt trên ngón tay anh, khớp xương sạch sẽ, thon dài, còn rất lưu loát, bất kể là ở trên bàn phím hay là lật trang sách, đều rất hấp dẫn.
Nhìn đến Lạc Anh nuốt nước miếng.

Thẩm Chi Châu sâu sắc phát hiện không thích hợp, còn tưởng rằng cô đói bụng, phân phó lái xe trước mặt dừng ở cửa hàng bánh ngọt, anh xuống xe chọn vài cái bánh mì Lạc Anh thích ăn, lại quay trở lại.

"Ăn chút gì, thế này làm sao lên lớp?"

"Ồ."

Lạc Anh cầm lấy từ tay anh, xé vỏ của bánh sừng bò, thấy anh như trước nghiêm túc xem văn kiện, liền một bên xé bánh mì, một bên cho anh ăn.

Đưa tới bên môi anh, giống như đút cho vật nhỏ, vẫn là vật nhỏ cao lãnh.

Hình ảnh này, nhìn xem Lạc Anh rất muốn cười, cuối cùng vẫn là nhịn xuống.

Đến trường học, xuống xe, chạy vội đến phòng học.

•••••

Khai giảng tiết 1, trong phòng học kín hết chỗ ngồi, rộn ràng nhốn nháo ngồi đầy bốn năm mươi người, tất cả mọi người đều đến, cơ bản không có vắng mặt.

Đã xong gần hai tháng nghỉ hè, mọi người đều có thay đổi mức độ khác nhau, có đen, có gầy, có mập ra, bụng như phật di lạc, chọc người xung quanh ôm bụng cười to.

Lâm Duyệt giống như chưa tỉnh ngủ, tóc dài tùy ý buông xõa, hai mắt thâm quầng, cứ vậy bước vào.

Dựa theo lệ học kỳ trước, ai đến trước sẽ chiếm vị trí.

Lạc Anh sớm liền chiếm vị trí tốt, khoảnh khắc tầm mắt chạm vào Lâm Duyệt, lập tức phất phất tay, làm cho cô đi lại.

"Cậu làm gì? Tối hôm qua lại thức đêm đánh trò chơi?"

Lâm Duyệt vô hồn ngồi xuống, lục ra sách giáo khoa, kinh ngạc nói: " Cậu làm sao mà biết tôi thức đêm?"

Lạc Anh dang hai tay: "Này rất khó đoán sao?"

"..." Lâm Duyệt ai than một tiếng, "Được rồi, thật dễ đoán, tôi không thức đêm đánh trò chơi, chính là trong lúc vô tình nhìn thấy một cái tiểu thuyết, liền đọc một đêm. Nhưng mà, cậu hôm nay đến sớm như vậy? Không phải nói, xe buýt cậu đi chuyến rất muộn, cho nên cũng muộn theo nó sao?"

"Tôi hôm nay cũng là muộn theo nó." Lạc Anh nở nụ cười, "Hiện tại lên lớp được 5 phút, là cậu đến muộn thôi."

Lâm Duyệt nhún vai, "Giáo viên chưa tới, tính trễ gì?"

Lạc Anh kỳ thực xem như là cô gái nửa văn chương, cô thường xem rất nhiều truyện, cũng đặc biệt tạp, các loại hình xếp bảng hàng đầu cô đều lướt qua.

Gần nhất vừa vặn thiếu truyện, dù sao khai giảng, thời gian nhàn hạ không thể luôn cùng Thẩm Chi Châu, cũng là lúc xem thêm nhiều truyện.

Vì thế, Lạc Anh chống cằm, một bộ thật cảm thấy hứng, hỏi Lâm Duyệt: " Cậu xem là loại truyện gì? Cư nhiên có thể xem một đêm, nói tới nghe một chút."

Lâm Duyệt có chút ngượng ngùng, mặt đỏ hồng ôm di động của mình, không nghĩ nói cho cô.

Lạc Anh thấy cô như thế, thở dài một tiếng, giả bộ cả giận nói: "Không phải là một quyển truyện thôi, nói một chút đều không được?"

" Cậu thật muốn biết?"

"Ừ, tôi cũng muốn xem." Ngữ khí đơn thuần đến Lâm Duyệt có chút không đành lòng.

Cô hướng Lạc Anh ngoắc ngoắc ngón tay, làm cho cô lại gần một chút, ấn mở màn hình di động cho cô xem.

Phốc ——

Lạc Anh uống một ngụm nước, suýt nữa không nhịn được phun ra.

"( nụ hôn của tổng tài)...?"

Lạc Anh cũng không có bởi vì tên sách có chút gợi tình cùng khoa trương mà ghét bỏ nó, nhấp vào trang giới thiệu, nhìn nhìn đại khái nội dung.

Đại khái nói là một cô gái kiếp trước bị chị gái bạch liên hoa hại thảm, dung mạo bị hủy, ung thư, vô cùng thảm, lại không nghĩ ngủ một giấc, trong nháy mắt trùng sinh đến 18 tuổi, như trước là cô bé lọ lem, nhưng dung nhan vẫn đẹp đẽ, đẹp không gì sánh nổi, cô dựa vào trí nhớ kiếp trước, từng bước một ngược cặn bã thượng vị, còn chiếm được niềm vui của tổng tài.

Lạc Anh một lời khó nói hết nhìn cô ấy: "Thật sự... có hay như vậy?"

Chương 59: Thẩm Chi Châu × Lạc Anh

cavien6666

Lạc Anh cũng không có bởi vì tên sách có chút gợi tình cùng khoa trương mà ghét bỏ nó, nhấp vào trang giới thiệu, nhìn nhìn đại khái nội dung.

Đại khái nói là một cô gái kiếp trước bị chị gái bạch liên hoa hại thảm, dung mạo bị hủy, ung thư, vô cùng thảm, lại không nghĩ ngủ một giấc, trong nháy mắt trùng sinh đến 18 tuổi, như trước là cô bé lọ lem, nhưng dung nhan vẫn đẹp đẽ, đẹp không gì sánh nổi, cô dựa vào trí nhớ kiếp trước, từng bước một ngược cặn bã thượng vị, còn chiếm được niềm vui của tổng tài.

Lạc Anh một lời khó nói hết nhìn cô ấy: "Thật sự... có hay như vậy?"

"Rất hay." Dù sao Lạc Anh cũng đã biết cô đọc cái gì rồi, Lâm Duyệt không để ý lại nỗ lực giới thiệu, " Tôi nói cho cậu, bên trong nam chính đặc biệt mê người, gần 1m9, thân cao chân dài, sinh ra đã ngậm thìa vàng, lại một chút cũng không quậy phá, tinh thông bảy ngôn ngữ, 16 tuổi thi được bằng thạc sĩ quản trị kinh doanh ở nước ngoài, sau đó về nước kế thừa gia sản, trở thành nhân vật lớn trong thương giới một tay che trời. Hắn bình thường đối ai cũng lạnh như băng, chỉ có đối nữ chính đặc biệt tốt, còn sủng đến tận xương."

"..."

Giới thiệu xong, Lâm Duyệt còn thật hưng phấn mà kéo cánh tay nhỏ của Lạc Anh, quơ quơ, "Thế nào? Có chân thực không, có mê người không, có đẹp trai không?"

Lạc Anh ho khan hai tiếng, đảo mắt: "Cậu nói như vậy, tôi làm sao cảm nhận được? Tôi đi tìm, xem xong lại nói cho cậu biết."

"Được." Dụ dỗ thành công, Lâm Duyệt còn không quên dặn câu, " Cậu nhớ xem."

"Đã biết, nhưng mà... cốt truyện có phải rất khoa trương."

"Khoa trương mới hay."

"... Như vậy sao?" Lạc Anh thế giới quan sụp đổ.

Nhưng cô vẫn quyết định đi nghiên cứu về ( nụ hôn của tổng tài) thứ khiến Lâm Duyệt thức suốt đêm.

•••••

Chạng vạng, Lạc Anh ngồi ở quán trà sữa bên ngoài cổng trường chờ Thẩm Chi Châu, xung quanh ngồi rất nhiều nam sinh đang nói chuyện phiếm chơi trò chơi.

Cô bé im lặng, hút một ly trà sữa khoai môn ngồi ở trong góc, mắt cô nhìn thẳng vào di động, ngón tay sạch sẽ xinh đẹp thỉnh thoảng lướt xuống hai lần để lật trang.

Nhìn đến buồn cười, răng hổ cùng lúm đồng tiền sẽ lộ ra, tất cả đều có vẻ điềm tĩnh nhu thuận.

Thẩm Chi Châu chân dài bước đến, sải bước đi qua, ngồi xuống đối diện cô, khớp xương sạch sẽ uốn cong, ở mặt bàn gõ gõ.

Bang.

Hai tiếng vang nhỏ.

Cô bé lập tức giống như con thú nhỏ kinh hoảng, trợn to mắt, nhìn anh, thoát giao diện, hơn nữa còn tắt màn hình.

"..."

Người đàn ông nhíu mày, không nói một câu, qua vài giây, mới chậm rãi từ từ hỏi, "Anh Đào, em vừa mới hoảng cái gì?"

"A?" Cô gái nhỏ sắc mặt không giải thích được đỏ lên, cô sẽ không nói dối, vừa nói dối sẽ khẩn trương đỏ mặt, màu đỏ không tự nhiên, chậm rãi, theo hai lúm đồng tiền lan tràn đến lỗ tai, cả người đều phấn nộn nộn.

Lạc Anh há miệng thở dốc, vô lực mở miệng, "Không hoảng cái gì."

"Em có chuyện giấu anh?"

"Em không có."

"Vậy em nói đi, vừa mới đang làm gì, cùng người trò chuyện, hay là đang nhìn này nọ, có thể nhìn thành như vậy."

"Em thế nào?"

Lạc Anh theo bản năng sờ sờ mặt, phát hiện gò má thật nóng, cô đưa tay nhéo lỗ tai, lỗ tai cũng thật nóng.

Đáng chết.

Tại sao có thể như vậy?

Lạc Anh dường như cũng cảm thấy bản thân phản ứng quá lớn, nhưng không biết nên giải thích thế nào, cô nói không nên lời, cúi đầu, cúi đầu, thoạt nhìn vô cùng ủy khuất.

Thẩm Chi Châu hạ xuống chân dài đang vắt chéo, thở dài, đứng lên, cầm lên trà sữa cô đang uống dở, nắm tay cô, đưa cô ra ngoài.

Chờ lên xe, ở trong hoàn cảnh chật hẹp, không khí mới mẻ ít đến đáng thương, Lạc Anh càng lộ vẻ không được tự nhiên. Hôm nay Thẩm Chi Châu không để tài xế lái xe, mà là bản thân lái xe.

Anh ngồi ở ghế lái,níu chặt lấy vấn đề vừa rồi không tha, cố chấp hỏi: "Anh Đào, nói với anh."

Không khí yên tĩnh một giây.

Cô gái nhỏ ngẩng đầu, ánh mắt trong suốt nhìn thẳng vào mắt anh, không nhiễm một hạt bụi, sạch sẽ đến không đành lòng làm bẩn.

Anh vẫn luôn luôn biết điều đó, Lạc Anh ở trước mặt anh chính là một trang giấy trắng, cô không nói qua yêu đương, là anh tự mình dạy cô tất cả mọi thứ, bao gồm "Lấy lòng" đàn ông trong chuyện tình như thế nào.

Dù vậy, cô gái nhỏ vẫn sạch sẽ đến làm cho anh bội phục, luôn duy trì sự hồn nhiên cùng ý định ban đầu, vĩnh viễn vui vẻ trong sáng, cuộc sống đều là tích cực hướng về phía trước.

Điều này cũng là nguyên nhân khiến anh càng ngày càng thích cô, không thể sống thiếu cô.

Không biết có phải anh suy nghĩ nhiều không, phản ứng vừa rồi của Lạc Anh, anh theo bản năng hoài nghi cô có phải thích người khác rồi không...

"Anh làm gì vậy?" Lạc Anh bỗng chốc không hiểu tại sao anh phản ứng như vậy, "Em không cùng người trò chuyện, em chỉ là xem này nọ."

"Có thật không?"

"Thật." Lạc Anh gật gật đầu, nói đúng sự thật, "Thật sự thật sự, em không cùng người trò chuyện, em có thể nói chuyện với ai? Anh đang lo lắng cái gì?"

Áp suất không khí trên người người đàn ông rất thấp, vẻ mặt âm hàn.

Lạc Anh biết anh ở không vui, giống như đang ghen, cô ôm lấy cổ anh, dè dặt cẩn trọng nghiêng mình sang, giống như mèo nhỏ bám người, nhìn sườn mặt lạnh lùng của anh một lúc, đột nhiên, bất ngờ không kịp phòng ngẩng đầu lên, mở miệng cắn cằm anh.

"Em làm gì?" Người đàn ông ăn đau, nhíu mày nhìn cô, lại không lay cô xuống dưới, ngoài miệng ngữ khí lạnh lùng đến cực hạn, nhưng động tác trên tay lại rõ ràng là dung túng.

"Cắn anh." Cô gái nhỏ nghiêng nghiêng đầu, chớp đôi mắt xinh đẹp, thành thật mở miệng.

Thẩm Chi Châu bị tức nở nụ cười, để cô ôm lấy cổ, bất đắc dĩ hỏi: "Anh hỏi là, em cắn anh làm gì?"

Cô bĩu môi: "Rõ ràng, anh không biết sao? Trừng phạt anh."

"Hả?" Thẩm Chi Châu giật mình, nửa ngày không phản ứng được Lạc Anh nói "Trừng phạt" là có ý tứ gì.

Anh còn chưa có hỏi ra nghi vấn, cô gái nhỏ lại cắn cắn môi dưới của anh, đôi mắt trong suốt nhiễm một cỗ ủy khuất, tức giận nói:

"Ai bảo anh luôn ăn dấm bậy, làm mặt lạnh với em, anh xem anh hiện giờ, em đã làm gì? Anh ghen cái gì, tức cái gì? Cứ như vậy không tin em sao?" Người đàn ông không nói gì.

Lần này đến phiên cô bé lên mặt, giáo huấn đứa trẻ không nghe lời: "Thẩm Chi Châu, em thật sự không nói chuyện với người khác, cũng không có nói chuyện với con trai, cho dù là có, cũng chỉ là giữa bạn bè nói chuyện mà thôi. Bạn trai của em chỉ có anh..." Cô nhéo nhéo mặt anh, "Đại quán quân, đại thiếu gia, anh có thể tự tin một chút hay không? Với điều kiện của anh, em đi chỗ nào tìm một người đàn ông ưu tú hơn anh, so với anh càng yêu em hơn. Hơn nữa...em sớm đã là người của anh... em còn có thể đi chỗ nào?"

Có thể là bên trong xe không người, không gian hạn chế.

Lạc Anh không hiểu lớn mật lên, ôm lấy cổ anh trong vài phút không buông tay.

Thẩm Chi Châu nhíu mày, chân thành nhận sai, ở trước mặt cô ôn nhu nhu thuận kỳ quái.

Vì thưởng cho anh, cô gái nhỏ hôn hôn môi mỏng của anh, ôm lấy cổ anh hôn, ít khi chủ động, ấm áp mềm mại, vẫn còn có chút run rẩy.

Thẩm Chi Châu thân mình cứng đờ, rất nhanh liền thích ứng, đỡ thắt lưng cô, phòng ngừa cô đụng tới vị trí điều khiển cùng với cần gạt, dè dặt cẩn trọng che chở, nhưng không chủ động, cũng không hùa theo.

Giảo hoạt không nhúc nhích, ung dung xem cô, đợi đến lúc cô tức giận, chuẩn bị rút lui, duỗi tay ấn lại ót cô, để cô dựa lại gần, hôn sâu, nụ hôn này kéo dài lại nhiệt tình.

Thẩm Chi Châu đỗ xe cách cổng trường không xa, cách khoảng 100m, gần đó không hề ít học sinh ngấy ăn trong trường ra ngoài kiếm ăn, loáng thoáng thấy bên trong xe đôi tình nhân quấn quýt si mê nhau.

Ngay từ đầu không quá để ý, tùy tiện nhìn một cái tính tránh ra, ai biết, cô gái bên trong đột nhiên xoay người lại, gương mặt rõ ràng xuất hiện trong tầm nhìn, càng nhìn càng thấy quen.

Cuối cùng, ánh sáng lóe lên, vỗ vỗ đầu.

Là hoa hậu giảng đường đại học A!

F*CK.

Chết tiệt...

Chiếc xe này là Rolls-Royce đi? Là đi? Dòng nào không biết, chỉ biết rất nhiều tiền.

Người đàn ông tây trang giày da, trên tay đồng hồ giá trị vài ngàn đô la, khẳng định không phú thì quý, nhìn qua cũng không kém, ngũ quan đoan chính tinh xảo, lộ ra cảm giác thành thục.

Quả nhiên, mỹ nữ đều bị trai đẹp có tiền ôm đi.

Tin tức Lạc Anh cùng kẻ có tiền ở cùng nhau lan truyền trong trường ngay ngày hôm sau, đây không tính là tai tiếng gì, dù sao người ta cũng chỉ là yêu đương bình thường mà thôi, không thể nói bạn trai người ta tương đối không bình thường nên ghen tị mà miệt thị đi.

Sau đó, lại có người nói, Lạc Anh không phải là ở kỳ nghỉ hè, cùng Pluto đại thần thể thao điện tử công khai yêu đương hơn nữa tuyên bố là đối tượng kết hôn sao?

Thế nào? Nhanh như vậy liền có niềm vui mới?

Lạc Anh đối với tin đồn không có gì để nói.

Sau một thời gian, lại có phiên bản mới xuất hiện.

Bởi vì trên mạng đã tìm đến bối cảnh Pluto, Pluto tên thật là Thẩm Chi Châu, là trưởng tử Tập Đoàn Thịnh Kinh, người thừa kế gia tộc, danh xứng với thực phú nhị đại.

Pluto sau khi rời đội, vào tổng bộ Thịnh Kinh, lên làm phó tổng tài Tập Đoàn Thịnh Kinh.

Cho nên, Lạc Anh chẳng phải tìm niềm vui mới, mà là ngày đó người đàn ông ở trong xe cùng cô anh anh em em chính là Pluto.

Vài ngày sau, Lạc Anh lên lớp cùng Lâm Duyệt châm chọc một câu: " Cái tiểu thuyết (nụ hôn của tổng tài), cũng không có giống cậu nói hay như vậy, coi như tạm được."

Lâm Duyệt ném bút lên mặt bàn, trực tiếp phản bác: " Cậu đương nhiên cảm thấy khó coi! Cậu lại không có đồng cảm, bạn trai cậu là tổng tài Thịnh Kinh so với người đàn ông trong truyện còn vừa hơn người vừa có tiền!! Móa nó!!!"

"... Cho nên, cái này khó coi, trách tôi?"

"Thì trách cậu."

"..."

Lạc Anh thở dài, nhìn cô ấy không hiểu sao tức giận như vậy, không cùng cô ấy so đo.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau