TIÊN MÔN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Tiên môn - Chương 96 - Chương 100

Chương 96: Lăng Tiểu Ngư Thượng Đài

...

Trên Ngũ Kiếm Đài, thân ảnh Đồ Tự - người điều hành đại hội lại một lần nữa hiện ra.

Hắn đưa bảng danh sách lên ngang tầm mắt, đọc to: "Bảng một, trận thứ ba: Tô Đông Vũ của Kim Kiếm Phong và Công Tôn Nhược Thủy của Tương Kiếm Phong. Các tuyển thủ... mời thượng đài".

...

"Đông Vũ, tới lượt con rồi. Nhớ ra tay có chừng mực." Phía dưới, Cơ Thành Tử nghe Đồ Tự đọc xong danh sách thì tay vuốt nhẹ chòm râu đã bạc, thấp giọng nói ra.

Bên cạnh, Tô Đông Vũ cũng liền gật đầu đáp lại: "Sư phụ, đệ tử sẽ lưu ý".

Nói rồi, hắn tung người lên không, bằng một tư thế phiêu dật xuất trần mà thượng đài. Dáng vẻ này, nếu đem so với cái bộ dương dương tự đắc của Chu Đại Trù ban nãy thì thật cách xa vô cùng...

Có lẽ, chính cái phong thái thoát tục ấy mà Tô Đông Vũ mới được nhiều người sùng bái, ngưỡng vọng chăng?

Ở Thiên Kiếm Môn này, ai lại chẳng biết ba chữ "Tô Đông Vũ" có trọng lượng tới đâu trong lòng các đệ tử của thế hệ trẻ hiện nay. Nhất là các nữ đệ tử. Không riêng gì Kim Kiếm Phong, kể cả Mặc Kiếm Phong, Liệt Kiếm Phong, Tương Kiếm Phong cũng đều có người thầm ái mộ hắn. Thậm chí là cả Trúc Kiếm Phong, nữ đệ tử si tâm vì hắn tính ra cũng được mấy người. Tất nhiên, bọn họ chỉ là những đệ tử "vùng ngoài", thuộc lớp nội môn và ngoại môn; bằng như chân truyền... Tiếc thay, Trúc Kiếm Phong lại chả ai có nhiều thiện cảm với hắn.

Nhưng vậy thì sao chứ? Trúc Kiếm Phong cũng chỉ là Trúc Kiếm Phong. Nó không đại diện cho tất cả. Bốn chi mạch khác, kẻ tôn kính Tô Đông Vũ vẫn đủ đầy. Công Tôn Nhược Thủy, nàng cũng nằm trong số đó.

Nét mặt khẩn trương, Công Tôn Nhược Thủy sau khi thượng đài liền hướng Tô Đông Vũ nói: "Tô sư huynh, sư muội Công Tôn Nhược Thủy, rất mong được chỉ giáo".

Nơi đối diện, Tô Đông Vũ cũng rất hữu lễ cười đáp: "Công tôn sư muội đã quá lời. Chúng ta đều cùng là đệ tử chân truyền, tính ra vai vế cũng chỉ ngang nhau".

"Sư huynh khiêm tốn".

Công Tôn Nhược Thủy tiếp lời: "Muội tuy là người đồng trang lứa với sư huynh nhưng xét thiên tư, so đạo hạnh, chỉ e mười Công Tôn Nhược Thủy cũng chẳng bằng được".

"Tô sư huynh, trận này kết quả ra sao thì vốn đã rõ. Nhưng, trước khi lên tiếng nhận thua, muội vẫn muốn cùng sư huynh chạm vài đường kiếm...".

"Công Tôn sư muội yên tâm, ta ra tay tự có chừng mực".

"Vâng. Vậy... muội sẽ xuất kiếm trước".

Thanh âm vừa dứt chưa được bao lâu thì trước người Công Tôn Nhược Thủy đã xuất hiện một thanh bảo kiếm. Theo sự điều khiển của nàng, linh kiếm lập tức bay về phía trước, nhắm thẳng Tô Đông Vũ mà công kích.

Chỉ có điều, ở trong mắt Tô Đông Vũ, linh kiếm sắc bén của Công Tôn Nhược Thủy chẳng hơn gì một cành cây yếu nhược, hoàn toàn vô hại. Dựa vào đạo hạnh cảnh giới chân nhân của mình, hắn tùy tiện liền có thể hoá giải được ngay.

Rõ ràng, đây là một trận đấu rất ư nhàm chán.

Không có bất ngờ hay một tình huống ngoài ý muốn nào xảy ra, từ đầu đến cuối Tô Đông Vũ đều chỉ đứng yên một chỗ, nhẹ nhàng đem tất cả kiếm chiêu của Công Tôn Nhược Thủy ngăn lại. Thậm chí hắn còn chẳng cần dùng tới vũ khí...



Thế mới thấy, vấn đỉnh và chân nhân, đôi bên tầm đó là cỡ nào chênh lệch. Muốn khoả lấp căn bản chỉ như kính hoa thủy nguyệt mà thôi.

...

"Tô Đông Vũ này đúng thật là không đơn giản một chút nào".
Chỗ Mặc Kiếm Phong, giữa lúc bầu không khí đang trầm lắng thì một giọng ẩn ẩn lo ngại chợt cất lên. Người nói là Lý Ngọc Thường.

Khác các đệ tử, thân là một vị chân nhân cảnh giới trung kỳ, Lý Ngọc Thường nàng có thể nhìn ra được sự lợi hại của Tô Đông Vũ, mặc dù hắn chỉ mới thi triển một phần nhỏ thực lực đi nữa.

Quay sang Dương Tiểu Ngọc vẫn đang chăm chú theo dõi trận đấu, Lý Ngọc Thường hỏi: "Tiểu Ngọc, con cảm thấy thế nào?".

"Khả năng khống chế lực lượng rất tốt".

Dương Tiểu Ngọc nói tiếp: "Sư phụ, chân nguyên của hắn hẳn là dồi dào hơn con một bậc".

Lý Ngọc Thường chẳng thấy có gì đáng để ngạc nhiên: "Tô Đông Vũ nhập môn sớm hơn con hai mươi năm, tu vi cao hơn cũng là bình thường".

Nàng dừng một chút, rồi hỏi: "Tiểu Ngọc, Thiên nhân luận pháp lần này, chuyện con và Tô Đông Vũ sẽ gặp nhau ở trận chung kết đã là điều chắc chắn. Trong cuộc đối đầu này, con nắm được bao nhiêu phần thắng?".

Lần này Dương Tiểu Ngọc không đáp ngay. Nàng dời mắt lên đài, quan sát thêm một lúc rồi mới hướng ân sư trả lời: "Sư phụ, sẽ không dưới năm phần".

...

Đáp án nọ đã khiến Lý Ngọc Thường trở nên im lặng. Nàng thực sự là bị đồ nhi làm cho bất ngờ. Bởi theo nàng nhận định thì khả năng Dương Tiểu Ngọc thắng được Tô Đông Vũ cùng lắm cũng chỉ có ba phần mà thôi.

Năm phần ư?

"Có lẽ Tiểu Ngọc vẫn chưa đánh giá đúng trình độ của Tô Đông Vũ...".

Nghĩ vậy, Lý Ngọc Thường thôi không nói thêm gì nữa. Nàng cũng không muốn làm đệ tử mình mất đi lòng tin...

...

...Trận đấu thứ ba thuộc bảng một, giữa Tô Đông Vũ của Kim Kiếm Phong và Công Tôn Nhược Thủy của Tương Kiếm Phong đã vừa mới chấm dứt. Người giành chiến thắng thì dĩ nhiên là Tô Đông Vũ. Một kêt quả mà ai nấy đều biết trước từ lúc trận đấu còn chưa được bắt đầu. Khá ư nhàm chán.

May thay, sự nhàm chán nọ sẽ không nối dài thêm nữa, ở trận đấu tiếp theo.

Trái hẳn cuộc đối đầu vừa rồi, trận đấu thứ tư giữa Lăng Tiểu Ngư của Trúc Kiếm Phong và Lệ Thắng Nam của Mặc Kiếm Phong này rất đáng để chờ mong.

Một Lăng Tiểu Ngư tư chất bình phàm, trải qua mười sáu năm tu luyện vậy mà lại có thể đạt đến cảnh giới vấn đỉnh trung kỳ, tốc độ tăng tiến thậm chí chẳng kém hạng thiên tài sở hữu linh căn cực phẩm... Chuyện này há lại không đáng để làm người kinh ngạc?

Nếu như sự trưởng thành kia chỉ là do phục dụng linh đan thánh dược thì thôi, sẽ chả ai thèm coi trọng. Nhưng... Lăng Tiểu Ngư không phải. Ở đây, các đệ tử hoạ may còn giữ thái độ xem thường chứ bằng bậc trưởng bối, chẳng có ai là không dành cho Lăng Tiểu Ngư một chút khâm phục cả. Với pháp nhãn của mình, bọn họ đã sớm nhìn ra được sự phi thường của Lăng Tiểu Ngư. Khí tức ấy, tuyệt đối không thể nào là của một kẻ nhờ vào đan dược mà đột phá được...

Xét tu vi, Lăng Tiểu Ngư hắn đã ngang bằng Lệ Thắng Nam, vấn đề bây giờ chỉ còn chờ xem đạo thuật của hắn như thế nào nữa thôi...

...

"Kẻ sở hữu linh căn trung phẩm, chiếu theo lẽ thường, để đạt đến cảnh giới vấn đỉnh thì tối thiểu cũng phải mất khoảng năm mươi năm tu luyện. Nhưng Lăng Tiểu Ngư này...".

Chỗ Kim Kiếm Phong, Cơ Thành Tử sau khi nghe Đồ Tự đọc tên tuyển thủ thì chuyển mắt nhìn qua Lăng Tiểu Ngư, tỏ vẻ vừa ý: "... Thật sự là không tệ. Rất không tệ".

"Không tệ ư?" - Trái với sư phụ mình, Tô Đông Vũ lại âm thầm khinh bỉ - "Chẳng qua là nhờ có sư phụ trợ giúp, có Phị Tinh Đới Nguyệt Động phụ trợ mà thôi. Càng nỗ lực tu luyện, điều đó chứng tỏ tư chất của hắn càng tầm thường...".

"Hừ... Lăng Tiểu Ngư, một kẻ kém cỏi như ngươi lẽ ra không nên trở thành đệ tử chân truyền mới đúng... Nghe nói mục tiêu của ngươi là tiến vào tốp năm nhỉ? Hừm, tiếc thật. Kể cả khi thắng được Lệ Thắng Nam thì Lăng Tiểu Ngư ngươi cũng sẽ không bao giờ đạt được mong muốn đâu...".

Những lời nói được thốt ra trong âm thầm này của Tô Đông Vũ thực rất đáng ngờ. Dựa theo ý tứ của hắn thì Lăng Tiểu Ngư chắc chắn sẽ thất bại, vô phương hoàn thành mục đích bản thân đã đề ra. Nhưng, Tô Đông Vũ hắn dựa vào đâu mà dám khẳng định như vậy?

Lẽ nào nếu trận đấu này Lăng Tiểu Ngư giành chiến thắng thì ở trận tiếp theo, khi đôi bên chạm mặt hắn sẽ giở trò gì đó? Trước sự chú mục của cả năm vị phong chủ ư?

Việc này đúng là có chút khó hiểu.

...

Tạm gác lại tính toan của Tô Đông Vũ mà trở về thực tại, trong trận đấu của Lăng Tiểu Ngư và Lệ Thắng Nam.

Sau khi bước lên Ngũ Kiếm Đài, Lăng Tiểu Ngư liền hướng cô gái cao gầy phía đối diện, ôm quyền nói: "Lệ sư tỷ, xin được chỉ giáo".

Đáp lại hắn, Lệ Thắng Nam mỉm cười, thái độ rất chi hoà nhã: "Lăng sư đệ quá lời rồi".

Nàng tiếp tục: "Ta nghe nói mấy năm qua sư đệ vẫn ngày đêm tu luyện bên trong Phị Tinh Đới Nguyệt Động phải không?".

"Đúng vậy." Lăng Tiểu Ngư gật đầu xác nhận. Hắn không thấy chuyện này có gì đáng để kể lắm.

Có điều Lệ Thắng Nam thì chẳng cho là vậy. Từ tận đáy lòng, nàng bày tỏ sự khâm phục: "Theo ta được biết thì Phị Tinh Đới Nguyệt Động là do chính tổ sư gia kiến lập nên, không gian bên trong rất đỗi kỳ dị, mặc dù linh khí dễ hấp thụ nhưng áp lực nghiền ép cũng chẳng nhỏ, xưa giờ hiếm người chịu được dài lâu. Sư đệ có thể kiên trì tu luyện, tâm chí quả hơn xa người thường".

Cái này... là đang khen ngợi mình sao?

Trước những lời tán dương của Lệ Thắng Nam, Lăng Tiểu Ngư thực không biết nên đáp sao cho thoả. Đành rằng hắn cũng từng được ngợi khen, thế nhưng đó đều là những người thân cận. Thực tế, ngoại trừ Mộng Kiều, Lâm Chí Viễn, Chu Đại Trù và Dương Tiểu Ngọc ra, Lăng Tiểu Ngư hắn chưa bao giờ được người khác đứng trước mặt tỏ ý tán dương như vậy hết. Huống hồ đây lại còn là một vị sư tỷ của chi mạch khác. Đôi bên vốn cũng chỉ là người xa lạ...

Chương 97: Bốn Mắt Giao Nhau, Một Lời Không Nói

"Hmm... Lệ sư tỷ đây hẳn chỉ đơn thuần nói lời xã giao...".

Nghĩ vậy, Lăng Tiểu Ngư cũng "xã giao" phản hồi. Hắn nhìn Lệ Thắng Nam, cười nhẹ: "Sư tỷ đã quá khen. Đệ tư chất bình phàm, bởi thế nên cần phải nỗ lực nhiều hơn. Sư phụ vẫn thường dạy đệ "đạo hải vô nhai, cần lệ vi chu", chỉ cần cố gắng không ngừng nghỉ, đệ tin rồi sẽ có ngày mình đạt được thành tựu".

"Ừm... Nhưng mà sư tỷ thì khác...".

"Ta khác?" - Lệ Thắng Nam hiếu kỳ - "Lăng sư đệ, ta khác thế nào?".

Lăng Tiểu Ngư chả cần nghĩ, nói ngay: "Sư tỷ thiên tư hơn người, đạo pháp tinh thâm, thành tựu đạt được tin tưởng không khó, tương lai hẳn tiến xa hơn đệ...".

"Thiên tư hơn người, đạo pháp tinh thâm..." Lệ Thắng Nam ngẫm, càng ngẫm thì nét mặt càng kỳ lạ. Sau cùng nàng hỏi: "Lăng sư đệ, đệ làm sao lại khẳng định ta thiên tư hơn người, đạo pháp tinh thâm? Tư chất của ta chỉ là thượng phẩm linh căn, tu vi bất quá vấn đỉnh trung kỳ, ngang bằng với đệ".

"Bởi vì...".

Lăng Tiểu Ngư tính nói, thế nhưng lời sắp ra khỏi miệng thì hắn lại cảm thấy nó không thích hợp lắm. Mấy chữ "thiên tư hơn người, đạo pháp tinh thâm" kia cũng chỉ là khen ngợi xã giao thôi a. Chứ năng lực của Lệ Thắng Nam tới đâu, Lăng Tiểu Ngư hắn vốn đâu biết được. Từ trước tới giờ hắn và nàng đâu có qua lại hay lẫn nhau tìm hiểu...

Không biết đối đáp ra sao, Lăng Tiểu Ngư có chút ngượng ngùng, theo thói quen đưa ngón tay lên mặt, gãi nhẹ mấy cái.

"Hì... Không ngờ Lăng sư đệ lại là người thật thà như vậy...".

Trong bụng thầm cười, Lệ Thắng Nam đối với Lăng Tiểu Ngư càng thêm có hảo cảm. Dường như đã lâu lắm rồi nàng mới lại thấy có một vị sư đệ tỏ ra xấu hổ trước mặt mình giống như vầy...

"Hừm...".

Như không muốn để Lăng Tiểu Ngư phải khó xử, sau tiếng hắng nhẹ, Lệ Thắng Nam liền thay đổi chủ đề: "Lăng sư đệ, chúng ta có phải nên bắt đầu trận đấu rồi không?".

"À phải. Chúng ta nên bắt đầu trận đấu".

Được giải vây, Lăng Tiểu Ngư rất mau chóng lấy lại bình tĩnh. Thần tình trở nên nghiêm túc, hắn hít nhẹ một hơi, sẵn sàng đáp trả công kích.

Chỉ là... hắn đợi mãi mà công kích còn chưa tới. Đáy mắt lộ vẻ nghi hoặc, hắn đang định lên tiếng thì nơi đối diện, tiếng Lệ Thắng Nam đã truyền tới:

"Lăng sư đệ, đệ không dùng kiếm sao?".

Kiếm?

Lăng Tiểu Ngư rốt cuộc cũng hiểu ra lý do Lệ Thắng Nam dù đã gọi ra linh kiếm nhưng vẫn chần chừ chưa xuất thủ. Hoá ra là nàng đang đợi hắn. Kèm theo cái lắc đầu, hắn nói: "Lệ sư tỷ, đệ không dùng kiếm".

"Không dùng kiếm?".

Lệ Thắng Nam nghĩ một lúc, cuối cùng cũng nhớ ra: "Trúc Kiếm Phong có ba loại đạo thuật rất mạnh là Cửu Lộ Phiêu Hương Kiếm Pháp, Bát Tự Kiếm Quyết và Thiên Diệp Thủ. Đạo thuật chủ tu của Lăng sư đệ lẽ nào là Thiên Diệp Thủ?".

"Sư tỷ, đúng là Thiên Diệp Thủ".

"Ta hiểu rồi. Thảo nào mà sư đệ lại đeo găng tay...".

Nghe nhắc, Lăng Tiểu Ngư theo phản xạ nhìn xuống tay mình. Ở đó, một đôi găng tay màu đen đang hiện hữu.

"May mà hôm trước sư phụ đã kiếm thêm được một đôi găng tay tốt để ta dùng bọc lấy Phượng Nghi, chứ nếu không thì... thật sự sẽ rất mất mặt a".

Một đại nam nhân lại sử dụng găng tay của nữ nhân, màu sắc còn là rất chi nổi trội thì quả chẳng hay tí nào. Mười mươi khẳng định sẽ bị người để ý...

"Sư phụ nói nếu dùng găng tay này bọc lấy Phượng Nghi thì ngoại trừ các vị phong chủ, đệ tử tuyệt đối là không người có thể nhìn ra. Ừm, ta cũng chẳng cần phải bận tâm nữa".

Tâm tư trở lại trạng thái cân bằng, Lăng Tiểu Ngư tiếp tục thôi động linh lực.

"Lệ sư tỷ, xin mời".

"Tốt".



Liếc thấy đối thủ đã chuẩn bị sẵn sàng, Lệ Thắng Nam không nhiều lời thêm nữa, lập tức lao mình về phía trước. Với linh kiếm trong tay, nàng đâm thẳng một đường.

Tốc độ cực nhanh!

Nhưng... Lệ Thắng Nam nàng nhanh, Lăng Tiểu Ngư há đâu lại chậm? Tuy hắn không có "Tốc" kiếm quyết giống như Chu Đại Trù nhưng với Thần Hành Bách Biến học từ Cửu Lộ Phiêu Hương Kiếm Pháp, hắn muốn tránh căn bản dễ như trở bàn tay.

Thân ảnh bất chợt nhoè đi, từ vị trí ban đầu, trong sát na Lăng Tiểu Ngư đã dời sang một nơi khác. Tay phải giơ lên, hắn vận linh lực đánh ra một chưởng nhằm vào hông của Lệ Thắng Nam.

"Keng!".
Không ngoài ý muốn, đòn công kích nọ của Lăng Tiểu Ngư vẫn chưa đủ để làm khó đối thủ. Lệ Thắng Nam đã phản ứng rất nhanh, vung kiếm chặn lại.

"Sư đệ, tiếp kiếm!".

Thanh âm còn chưa kịp dứt thì linh kiếm trong tay Lệ Thắng Nam đã đổi hướng. Bằng một lộ tuyến khó nắm bắt, nàng tiếp tục đâm tới. Vị trí lần này, thay vì ngực như trước thì mục tiêu lại nằm ở cổ Lăng Tiểu Ngư.

Tất nhiên, uy lực của đường kiếm thứ hai này hãy còn quá nhỏ để làm Lăng Tiểu Ngư bị tổn thương. Có Thần Hành Bách Biến, so tốc độ hắn chưa bao giờ ngại. Đừng nói Lệ Thắng Nam, kể cả đối thủ có là Chu Đại Trù với "Tốc" kiếm quyết cao minh đi nữa thì hắn vẫn thừa năng lực ứng phó.

"Sư tỷ, tiếp chưởng!".

...

Cứ thế, ngươi tới một kiếm, ta đi một chưởng, trận đấu diễn ra rất cân bằng. Lệ Thắng Nam và Lăng Tiểu Ngư, cả hai vẫn chưa ai chiếm được thượng phong. Và điều này thực đã khiến không ít người cảm thấy sốt ruột. Ví như Lý Ngọc Thường chẳng hạn.

Ngước nhìn đồ nhi đang cùng đối thủ giao đấu trên đài, Lý Ngọc Thường cau mày lẩm bẩm: "Thắng Nam tại sao còn chưa sử dụng bổn sự chân chính của mình...".

Đứng kế bên, Dương Tiểu Ngọc nghe được lời nói của sư phụ mình thì ánh mắt liền ánh lên một tia khác lạ. Nàng dò hỏi: "Sư phụ, ý người là đang đề cập đến chưởng pháp của sư tỷ?".

"Ừm".

Trước đồ nhi mình yêu quý, Lý Ngọc Thường không thấy có gì đáng để phải giấu giếm: "So với kiếm pháp thì chưởng pháp của Thắng Nam càng thêm lợi hại. Hàn Băng Chưởng của nó hiện đã luyện đến đại thành tầng thứ ba, tin tưởng nếu dốc toàn lực thì Lăng Tiểu Ngư kia không thể nào là đối thủ".

"Đại thành tầng thứ ba... Không ngờ tốc độ tu luyện của sư tỷ lại nhanh như vậy. Con nhớ mấy tháng trước sư tỷ mới chỉ đạt tới tiểu thành...".

"Tiểu Ngọc, mặc dù thiên tư của Thắng Nam không bì được với con, thế nhưng cũng là một hạt giống rất tốt. Ngộ tính của nó vốn đã vượt xa người thường...".

Lần này thì Dương Tiểu Ngọc đã thôi không nói, cũng chẳng hỏi han gì nữa. Nàng đang cảm thấy lo lắng thay cho Lăng Tiểu Ngư...

Một bên là sư tỷ hết mực thương yêu mình, một bên lại là người bạn thanh mai trúc mã của mình, ai nặng ai nhẹ trong lòng nàng biết rõ.

"Tiểu Ngư... Ngươi sẽ không bại đâu phải không?".

...

Sự trông mong của Dương Tiểu Ngọc, bất kể xuất phát từ nguyên nhân gì thì nó cũng là thật tâm mong đợi. Phải, nàng muốn Lăng Tiểu Ngư sẽ là người giành chiến thắng. Bởi vì nếu hắn thắng hắn sẽ vui, mà hắn vui thì nàng cũng sẽ vui...

Nhưng... đấy cũng chỉ là nàng muốn. Ý chí của nàng, nó lại đâu thể cải biến được điều gì. Thậm chí kể cả có thay đổi được đi nữa thì tác dụng vẫn chỉ bằng không, đơn giản là bởi nàng còn chưa mở miệng nói ra. Tâm ý của nàng, nó vẫn chưa đến được với Lăng Tiểu Ngư. Hắn không nghe được, đã không biết được. Hiện tại, người duy nhất hắn thấy và nghe chỉ có một: Lệ Thắng Nam. Toàn bộ tâm trí hắn đều đang đặt cả vào nàng.

Quả đúng như những lời sư phụ hắn nhận định trước đó, Lệ Thắng Nam chẳng hề đơn giản một tí nào. Linh lực của nàng rất đỗi dồi dào, cũng rất đỗi tinh thuần. Không chỉ kiếm pháp mà ngay đến chưởng pháp nàng cũng tinh thông nốt. Lúc này, nàng chính là đang cùng với hắn chưởng đối chưởng.

...
"Ba! Ba!".

"Ba!".

"Ba!".

...

Liên tục là những đợt chám trán ác liệt. Một chưởng tiếp một chưởng, từ đầu đến cuối, Lệ Thắng Nam như cũ vẫn rất chi cường ngạnh. Trái hẳn dáng vẻ mỏng manh mềm yếu của mình, thế công của nàng lại mạnh mẽ vô cùng. Uy lực trong mỗi đòn, cái nào cũng đều khiến cho Lăng Tiểu Ngư phải ra sức chống đỡ.

Thế rồi, sau chưởng thứ bao nhiêu chẳng rõ, Lăng Tiểu Ngư rốt cuộc phải tạm thoái lui về sau. Hơi thở có phần bất ổn, hắn đưa mắt nhìn đối thủ khó nhằn của mình, thật tâm bày tỏ: "Lệ sư tỷ, chưởng pháp của tỷ thật lợi hại".

Bên này, thần sắc của Lệ Thắng Nam cũng đã có chút hồng lên vì mệt. Nàng hồi âm: "Lăng sư đệ, Thiên Diệp Thủ của đệ cũng không tầm thường".

"Thú thật, trước khi trận đấu này bắt đầu, ta đã không nghĩ để thắng sư đệ lại khó tới như vậy...".

Lăng Tiểu Ngư cười nhẹ, coi như đáp lại. Đối với vị sư tỷ này, hắn càng lúc càng cảm thấy gần gũi. Tính tình của nàng thật sự rất tốt...

"Lệ sư tỷ." - Hắn nói - "Được luận bàn với tỷ đệ thấy rất vinh hạnh, nhưng mà... Sư tỷ, trận đấu này đệ nhất định phải thắng".

"Vậy thì phải xem sư đệ có bản lãnh đó không đã. Mặc dù đối với thứ hạng ta chẳng bận tâm nhiều, nhưng thân là đệ tử Mặc Kiếm Phong, ta có nghĩa vụ phải chiến đấu vì chi mạch".

Lệ Thắng Nam dừng một chút, rồi nói tiếp: "Lăng sư đệ, thủ đoạn của ta cũng không còn nhiều. Một chiêu cuối cùng này nếu sư đệ có thể cản được, sư tỷ ta sẽ lập tức nhận thua".

Nói rồi, chẳng đợi Lăng Tiểu Ngư kịp hồi âm thì Lệ Thắng Nam đã bắt đầu chiếu theo pháp quyết mà thi triển thần thông. Theo mỗi động tác của nàng, không khí xung quanh cũng mau chóng đổi khác. Nhiệt độ hạ thấp không phanh, càng lúc càng lạnh...

Biết đối thủ sắp tung ra đòn quyết định, Lăng Tiểu Ngư nào dám chần chừ, lập tức điều động linh lực. Hai tay duỗi thẳng, hắn chậm rãi đưa lên, khí thế loáng cái đã gia tăng gấp bội.

Chợt, từ trong tĩnh lặng, một tiếng rít chói tai vang lên. Chỉ sát na ngắn ngủi, thân ảnh Lệ Thắng Nam đã liền áp sát. Đôi cánh tay gầy lưu lại tàn ảnh, nàng cùng lúc tung liên tiếp ba chưởng. Thế hiểm vô cùng!

"Ba! Ba! Ba!".

Không thể né tránh, Lăng Tiểu Ngư buộc phải toàn lực nghênh đón. Kết quả thì... hắn bị đánh bay.

Nhưng, đó vẫn chưa phải vấn đề đáng nói lắm. Cần bận tâm lúc này, điều đang khiến các bậc trưởng bối ngạc nhiên là những gì diễn ra sau đấy. Bằng một phương thức vi diệu, Lăng Tiểu Ngư đã bất ngờ chuyển hướng, vốn "đang bay" bỗng đột ngột xoay người lao ngược lên phía trước. Hai tay lập loè thanh quang, hắn nhắm thẳng Lệ Thắng Nam đánh tới.

Thiên Diệp: Toá Không Thủ!

"Nguy!".

Trước đòn phản kích quá đỗi bất ngờ, Lệ Thắng Nam cả kinh thầm hô, vội vàng tránh đi.

Tiếc rằng... đều đã muộn. Phản ứng của nàng không nhanh bằng tốc độ của Lăng Tiểu Ngư. Hắn ra đòn quá quyết đoán.

"Ba! Ba!".

"Ư...!".

Một kết quả tất yếu xảy ra: Lệ Thắng Nam đã trúng chiêu. Sau khi nhận liên tiếp hai chưởng của Lăng Tiểu Ngư thì nàng lập tức hộc máu đương trường, từ trên không rơi thẳng xuống đất.

Dựa theo tình huống trước mắt, với tư thế rơi tự do như vậy, chỉ e khuôn mặt đẹp đẽ kia của nàng sẽ va chạm với bề mặt của Ngũ Kiếm Đài mất. Tuy nói tiên gia có linh đan thánh dược, dẫu cho mặt mũi bị tổn thương đôi chút cũng sẽ dễ dàng chữa khỏi, thế nhưng... Nên nhớ, ở đây không chỉ có một Lệ Thắng Nam và một Lăng Tiểu Ngư, xung quanh còn rất nhiều người vẫn đang chăm chú theo dõi. Trận đấu nếu kết thúc bằng một màn "va chạm" như vậy thì... ngẫm cũng khó coi lắm.

Lệ Thắng Nam, nàng đương nhiên rất không nguyện ý để điều đó xảy ra. Chỉ là... thân thể nàng đã bị thương. Khí huyết nàng còn chưa bình ổn được thì làm sao trở mình đây?

"Thôi đành vậy...".

Giây phút hốt hoảng đến nhanh rồi cũng đi nhanh, Lệ Thắng Nam khép lại đôi mắt, chờ đợi một cơn đau sẽ lan truyền từ khuôn mặt.

Nhưng, may cho nàng, sẽ chẳng có tổn thương nào thêm nữa. "Va chạm" thì đúng đã va chạm, có điều là theo một nghĩa khác.

Trong lúc nàng rơi tự do, một cánh tay đã vươn ra ôm lấy hông nàng, giúp nàng đổi lại tư thế.

Vậy là ngay lập tức, nàng mở to đôi mắt. Vừa lúc, Lăng Tiểu Ngư - kẻ đang ôm nàng - cũng cúi xuống nhìn. Bốn mắt giao nhau, một lời không nói.

Thời gian bỗng chốc như chậm lại...

Chương 98: Ngươi Vô Lại!

Tính ra thì đây là lần đầu tiên Lăng Tiểu Ngư thân mật với một cô gái như vậy, trong lòng dù không có tà niệm cũng khó tránh mà nảy sinh chút cảm giác khác lạ. Phần Lệ Thắng Nam...

So với Lăng Tiểu Ngư thì xúc cảm của nàng càng thêm mạnh mẽ. Nếu như đây là lần đầu tiên Lăng Tiểu Ngư ôm một cô gái thì Lệ Thắng Nam nàng cũng là lần đầu tiên được một nam nhân ôm lấy. Ngẫm lại thì kể từ lúc bái nhập vào Mặc Kiếm Phong tới nay, trải qua mấy mươi năm sinh hoạt, thường ngày, đừng nói ôm, một cái chạm tay cùng nam nhân Lệ Thắng Nam nàng còn chẳng có. Bốn chữ "băng thanh ngọc khuyết" thực dùng để ví von nàng cũng không hề ngoa.

Vậy mà...

Ngày hôm nay, tại khoảnh khắc này, theo khía cạnh nào đó thì tâm linh nàng đã bị vấy bẩn. Một chút. Thể xác... nó cũng là như vậy...

Sau giây phút "bốn mắt nhìn nhau trong im lặng", Lăng Tiểu Ngư và Lệ Thắng Nam cuối cùng cũng bình an đáp xuống Ngũ Kiếm Đài. Nhưng chính tại lúc này, khi định thần lại, Lệ Thắng Nam chợt cựa mình thì mới cảm nhận được có điều không ổn: Một trong hai gò bồng đảo của nàng hình như đang bị thứ gì đó chiếm giữ.

Theo phản xạ, nàng liếc mắt nhìn xuống ngực mình.

Đây rồi. Nàng đã tìm ra thủ phạm. "Thứ gì đó" kia cũng chẳng phải cái gì xa lạ. Rất quen là khác. Đích xác là bàn tay của Lăng Tiểu Ngư. Lúc nãy, chính bàn tay này đã vươn ra ôm lấy hông nàng. Chỉ là nàng không hiểu tại sao bây giờ, thay vì hông nó lại dời hẳn lên trên ngực, giữ trọn gò bồng đảo bên phải của nàng.

Vừa ngượng vừa tức, Lệ Thắng Nam chẳng màng tới việc bình ổn khí huyết nữa, lập tức vùng ra khỏi người Lăng Tiểu Ngư.

Xui xẻo thay, trong trạng thái hư nhược cộng thêm kích động, nàng đã phạm phải sai lầm. Một trong hai chân nàng đã vô tình giẫm lên thanh kiếm của chính mình vốn bị Lăng Tiểu Ngư tước đi trước đó, trật khớp ngã nhào.

"A...!".

Hoảng càng thêm hoảng, loạn càng thêm loạn, Lệ Thắng Nam vội với lấy Lăng Tiểu Ngư - chỗ duy nhất nàng có thể bám víu - để không bị té ngã.

Nhưng... có vẻ nàng đã lầm. Chỗ dựa mang tên Lăng Tiểu Ngư kia không thực vững chắc như nàng tưởng. Sau cái bám víu, hay đúng hơn là lôi kéo ấy của nàng, bởi quá bất ngờ nên Lăng Tiểu Ngư nhất thời đã chẳng kịp phản ứng. Hệ quả là giống như Lệ Thắng Nam, cả người hắn cũng đổ hẳn về một phía.



Đen đủi? Thực ra thì chân chính đen đủi vẫn còn nằm ở phía sau. Không chỉ một mà cho cả hai người.

Cú ngã nọ, nó đã gây ra một hậu quả vô cùng "nghiêm trọng". Có thể nói từ lúc Thiên nhân luận pháp bắt đầu cho tới bây giờ thì nó mới chính là điều bất ngờ lớn nhất, khiến người phải rung động nhiều nhất.

Lệ Thắng Nam và Lăng Tiểu Ngư, hai người bọn họ... Nữ dưới nam trên, mắt nhìn mắt, môi mềm chạm môi, cảnh tượng thật sự là... kinh tâm động phách.

...

"Này...".

"Chuyện này...".

Khắp năm hướng Ngũ Kiếm Đài, mười người như một, khi chứng kiến cảnh tượng khoá môi thân mật kia của Lăng Tiểu Ngư và Lệ Thắng Nam thì ai nấy đều há hốc, nói chẳng thành lời.

Bao nhiêu kỳ đại hội, tính cả cổ kim, có lẽ đây mới là trận đấu "đặc sắc" nhất. Cú ngã kia, nó quá thần thánh rồi. ...

Thế đấy. Cần gì những đòn đánh uy lực hay những kiếm chiêu hoa mỹ biến ảo khôn lường, chỉ một cú "va chạm" ngẫu nhiên thôi cũng quá đủ để làm thế nhân phải trợn mắt há mồm.

Tuy nhiên, nói thì nói vậy chứ thực lòng mình, hai kẻ trong cuộc là Lăng Tiểu Ngư và Lệ Thắng Nam, bọn họ tuyệt chẳng hề mong đợi sẽ khiến mọi người kinh tâm động phách theo cách này đâu. Tất cả chỉ là ngoài ý muốn. Thật sự là ngoài ý muốn.

Hãy nhìn đi. Ngay chính bọn họ cũng đang cứng đờ ra đấy thôi.

...

Phần bởi sự thể xảy ra quá bất ngờ, phần vì nội tâm cả hai trước nay vốn luôn thuần khiết, chưa từng nghĩ đến một cảnh tượng trần tục như vầy nên thành ra cả Lăng Tiểu Ngư và Lệ Thắng Nam đều chẳng ai phản ứng được. Nói cách khác, nụ hôn - kết quả từ cú ngã tai hại kia - vẫn còn đang được duy trì.

Đối với điều này, Lý Ngọc Thường dĩ nhiên không cách nào chấp nhận được. Bất ngờ qua đi là tức giận, nàng đập mạnh xuống bàn, hướng đài cao nói lớn: "Còn không mau tách ra!".

"A...!".

Nghe được tiếng ân sư, Lệ Thắng Nam rốt cuộc cũng lấy lại được năng lực phản ứng. Nàng khẩn trương đem nam nhân đè trên người mình đẩy ra, mau chóng đứng lên.

Mặt hồng như gấc, trong tiếng thở hổn hển, Lệ Thắng Nam thoáng nhìn quanh một vòng, chừng trông thấy ánh mắt khác lạ của mọi người thì tâm tình càng trở nên kích động. Ngón tay chỉ thẳng Lăng Tiểu Ngư - kẻ đã chiếm tiện nghi của mình, nàng bật thốt: "Ngươi... ngươi....".

"Ngươi vô lại!".

p/s: Pea cũng muốn làm người vô lại ^^

Chương 99: Có Lẽ Sẽ Khắc Ghi Cả Đời...

"Sư tỷ, đệ...".

Lăng Tiểu Ngư vừa định tiến tới đã liền bị ngăn lại. Lệ Thắng Nam nói, hoặc có lẽ nên gọi là hét: "Ngươi đứng đó!".

Hàm răng nghiến chặt, nàng nhanh chóng bồi thêm: "Ta... ta nhìn lầm ngươi rồi!".

Trong suy nghĩ của Lệ Thắng Nam lúc này thì Lăng Tiểu Ngư mười mươi là người xấu. Nàng cho rằng cánh tay không an phận đã đặt trên gò bồng đảo của mình và cú ngã mới vừa rồi, hết thảy đều là sự cố tình.

Phải biết Lăng Tiểu Ngư hắn tốt xấu gì cũng là một tu sĩ vấn đỉnh a. Đâu như nàng thân chịu trọng thương, thân thể hư nhược, Lăng Tiểu Ngư hắn trông vẫn ổn lắm mà, có lý gì ngay đến một nữ nhân hắn cũng giữ không nổi? Cơ thể Lệ Thắng Nam nàng đây nặng lắm chắc?

Cố ý. Nhất định là cố ý!

"Lăng Tiểu Ngư, chuyện này ta sẽ không bỏ qua đâu!".

"Lệ sư tỷ!".

"Sư tỷ...!".

Lăng Tiểu Ngư đã cố gọi nhưng đáp lại chỉ có duy nhất mỗi một cái lườm. Rất ý vị.

Thật không biết đã bao lâu rồi Thiên nhân luận pháp mới có một trận đấu "hấp dẫn" thế này.

"Ha ha...".

Trái với một số người muốn cười lại chẳng dám cười, Chu Đại Trù khá vô ý vô tứ mà thể hiện tâm tình. Hắn vui vẻ nói: "Tiểu Ngư bị nữ nhân mắng kìa. Ha ha... Lệ Thắng Nam kia hình như rất tức giận...".

"Nói thừa".

Khu vực dành cho Trúc Kiếm Phong, Lăng Thanh Trúc ngó qua tên đồ nhi đang đứng ở ngoài nắng mà tỏ vẻ khoái chí, nói: "Người ta là nữ nhân băng thanh ngọc khuyết, trước mặt bao người lại cùng nam nhân thân mật như vậy, có thể không tức giận được sao?".

Cố ý lại như vô tình, Lăng Thanh Trúc nhòm sang chỗ của Mặc Kiếm Phong, ánh mắt thoáng dừng trên khuôn mặt hầm hầm của Lý Ngọc Thường, tặc lưỡi: "Chậc chậc, không ngờ Mặc Kiếm Phong bây giờ lại cởi mở tới như vậy. Nên học hỏi a...".

"Crắc...".

Lời Lăng Thanh Trúc vừa dứt cũng là lúc chiếc tách đựng trà trước mặt Lý Ngọc Thường vỡ vụn. Sau bao nhiêu năm nuôi dạy, lần đầu tiên nàng lớn tiếng quát Lệ Thắng Nam: "Ngươi còn đứng đây làm gì?! Lập tức về Mặc Kiếm Phong dưỡng thương cho ta!".

"Sư phụ, con...".

Rất muốn nói nhưng lại không thể nói, trong sự bất lực thanh minh, Lệ Thắng Nam ấm ức rời đi. Tất nhiên là không chỉ một mình. Với trạng thái hiện tại, nàng vẫn cần người dìu đỡ mới an ổn mà về Mặc Kiếm Phong được.

Trước lúc rời đi, nàng đã quay lại nhìn Lăng Tiểu Ngư, ánh mắt ai oán vô cùng...

Cái nhìn kia, ánh mắt ấy, chúng đã khiến kẻ còn ở lại phải khắc sâu, bất kể có muốn hay không.

Cũng đúng thôi. Lăng Tiểu Ngư làm sao có thể không ghi nhớ cho được. Hai mươi hai năm tính từ lúc chào đời, trừ thân nhân ra thì đây chính là lần đầu tiên hắn cùng người thân mật tới như vậy. Cái khoá môi phát sinh từ cú ngã tai hại nọ, dù muốn dù không thì đều có tác động rất lớn đến tâm tình của hắn.

Đối với nụ hôn đầu đời, có mấy người lại dễ quên đâu...

...

"Sư phụ...".

"Ừ...".

Lăng Thanh Trúc dành cho đồ nhi mới từ Ngũ Kiếm Đài bước xuống một ánh nhìn vừa ý, gật gù: "Tiểu Ngư Nhi, tiểu tử ngươi thật là không ngờ a".

Thừa biết sư phụ mình đang đề cập tới chuyện gì, Lăng Tiểu Ngư đưa tay gãi đầu, hơi thiếu tự nhiên: "Sư phụ, chuyện đó... đệ tử không phải cố ý".



"Tiểu Ngư Nhi, ta hiểu mà. Ngươi không cần phải giải thích đâu".

Hiểu sao?

Lăng Tiểu Ngư liếc xem khuôn mặt tươi cười ẩn ý của ân sư, chẳng mấy tin tưởng.

"Haizz... Ta thật sự là không phải cố ý mà...".

Trong lòng thầm than nhẹ, Lăng Tiểu Ngư dời qua chỗ khác, hy vọng tìm kiếm một sự đồng cảm từ những đồng môn còn lại.Buồn thay, cả Lâm Chí Viễn - tam sư huynh của hắn - và Mộng Kiều - tứ sư tỷ của hắn, toàn bộ lại đều chỉ mỉm cười hồi đáp. Rõ ràng là bọn họ cũng cùng một ruột với Lăng Thanh Trúc.

Bất đắc dĩ, lời ra tới miệng Lăng Tiểu Ngư đành phải nuốt ngược trở vào. Nhớ đến người huynh đệ chí cốt của mình, hắn đưa mắt nhìn sang Chu Đại Trù.

Nhận được sự "cầu cứu" của huynh đệ, Chu Đại Trù lập tức chạy lại. Hắn kéo Lăng Tiểu Ngư qua một bên, rất mực cảm thông: "Tiểu Ngư, ta biết lúc nãy ngươi không phải cố ý. Tất cả chỉ là trùng hợp ngẫu nhiên mà thôi...".

Đợi mãi rốt cuộc cũng có người thấu hiểu "nỗi oan" của mình, Lăng Tiểu Ngư xúc động nói ra: "Đại Trù sư huynh...".

"Cảm giác thế nào?" Lời cảm kích Lăng Tiểu Ngư nói còn chưa hết thì ở đằng trước, tiếng Chu Đại Trù đã lại vang lên.

Hắn cười hì hì, nháy mắt một cách đầy ẩn ý: "Lần đầu tiên hôn nữ nhân, có phải rất đặc biệt không? Tư vị rất tốt đúng không?".

"Sư huynh, đệ không phải...".

"Tiểu Ngư à, ngươi cũng đừng có ngại. Chúng ta là huynh đệ a... Nói cho ta biết đi, khi hôn Lệ Thắng Nam kia cảm giác của ngươi ra sao? Lúc nãy ta thấy ngươi và nàng dừng lại lâu như vậy, khẳng định là nó không tệ...".

"Sư huynh, đệ... đệ không biết".

"Sao lại không biết? Ngươi hôn nàng ta lâu như vậy mà...".

Chu Đại Trù vẫn chưa chịu từ bỏ: "Được rồi, chúng ta bỏ qua phía trên, nói một chút ở phía dưới đi".

"Phía dưới gì?".

"Tiểu Ngư, thì... ở phía dưới đó. Cái lúc ngươi ôm Lệ Thắng Nam đáp xuống đài ấy. Hì hì... ta thấy rõ bàn tay của ngươi...".

Chu Đại Trù híp mắt cười, mặt gian mười phần: "Thế nào? Có mềm không? Có vừa tay không? Ngươi có thấy... Ui da...!".

Chu Đại Trù đang nói chợt ngưng, miệng kêu lên một tiếng, cả người văng đi cả đoạn. Thì ra vừa rồi, trong lúc hắn đang cố gặng hỏi Lăng Tiểu Ngư thì đã bị Lăng Thanh Trúc thẳng chân đạp cho một phát.

Ném cho nạn nhân của mình một cái lườm trách cứ, Lăng Thanh Trúc mắng: "Đầu óc đen tối!".

Quay lại Lăng Tiểu Ngư, nàng cảnh báo: "Tiểu Ngư Nhi, tiểu tử ngươi sau này nên bớt qua lại với thằng mập kia đi. Cổ nhân có câu "Gần mực thì đen, gần đèn thì sáng", tiểu tử ngươi muốn trở thành người tốt thì tuyệt đối phải tránh xa những kẻ tâm hồn đen tối. Ngươi nên thân cận với người có trái tim thiện lương, thuần khiết. Ừm, ví như ta đây chẳng hạn".

"Khục khục...".

Không biết có phải trùng hợp không mà Lăng Tiểu Ngư vừa nghe xong những lời nọ của ân sư thì liền đưa tay che miệng, ho liền mấy tiếng.

Khỏi phải nghĩ, đối với phản ứng này của hắn, Lăng Thanh Trúc dĩ nhiên rất không vừa ý. Nàng cau mày, chất vấn ngay: "Tiểu Ngư Nhi, tiểu tử ngươi đây là ý gì? Ngươi cảm thấy mấy lời ta nói rất chướng tai đúng không?"."Sư phụ, không có...".

Lăng Tiểu Ngư lấy tay ra khỏi miệng, vội thanh minh: "Đệ tử không phải có ý như vậy... khục khục...".

"Tiểu Ngư Nhi, ngươi...".

Mau chóng rời khỏi ghế, Lăng Thanh Trúc chủ động bắt lấy một cánh tay của Lăng Tiểu Ngư để kiểm tra. Vết máu vừa mới chảy ra từ trong miệng hắn khiến nàng có chút lo lắng.

...

"Lão nhân gia, Tiểu Ngư thế nào rồi?".

Đáp lại Chu Đại Trù - người mới hỏi, Lăng Thanh Trúc nhạt giọng: "Một chút thương tổn, chưa chết được".

Tạm gạt Chu Đại Trù qua một bên, nàng lấy từ giới chỉ ra một viên đan dược đưa cho Lăng Tiểu Ngư: "Mau uống vào".

Đợi cho đồ nhi phục dụng đan dược xong, Lăng Thanh Trúc lúc này mới đánh giá: "Thật không nghĩ Tiểu Ngư Nhi ngươi cũng hiểu biết đấu pháp a...".

"Tiểu tử, đòn đánh sau cùng của Lệ Thắng Nam, ngươi hẳn là cố tình để mình chịu thương tổn đi?".

"Hmm..." - Lăng Tiểu Ngư thành thật gật đầu - "Vì muốn Lệ sư tỷ không kịp trở tay nên đệ tử cần phải làm như vậy. Đệ tử cũng đã ước lượng qua uy lực trong đòn đánh của sư tỷ, tự nghĩ bản thân có thể chịu đựng được".

"Đó là tất nhiên. Mấy năm qua ta vì tiểu tử ngươi mà hao phí biết bao nhiêu là tinh lực. Số thuốc ngươi ngâm và thoa mỗi ngày, nguyên liệu đều rất đắt giá đấy".

Tay phẩy nhẹ, Lăng Thanh Trúc bảo: "Được rồi, tiểu tử ngươi mau ngồi xuống điều tức hấp thu dược lực đi. Đại hội vẫn còn chưa kết thúc".

"Vâng".

...

"Hì hì...".

Lăng Tiểu Ngư vừa an vị thì bên cạnh Lăng Thanh Trúc, vị sư huynh Chu Đại Trù của hắn đã bày ra bộ dáng thân cận.

Họ Chu chà chà bàn tay, nói: "Lão nhân gia, lúc nãy con đánh nhau với cái tên Tô Triệt kia, linh lực bị tiêu hao nhiều lắm. Lão nhân gia, hay là người cũng cho con một viên thuốc để phục hồi đi".

"Ồ, Chu tiểu tử ngươi cũng muốn sao?".

"Dạ, muốn chứ".

"Thôi được rồi".

Lăng Thanh Trúc chẳng nhiều lời, lập tức lấy ra thêm một viên đan dược. Chỉ có điều viên thuốc này, so với của Lăng Tiểu Ngư thì màu sắc hơi khác một chút.

"Lão nhân gia, đây là loại đan dược gì vậy?".

"À, cũng không to tát lắm đâu. Tên của nó gọi là Đoạn Tự Hoàn, một khi uống vào, nội trong hai canh giờ lục phủ ngũ tạng sẽ lần lượt đứt đoạn, quằn quại cho tới chết...".

"Sao? Chu tiểu tử, ngươi có muốn dùng không?".

"Ha ha... Lão nhân gia, cơ thể con hiện giờ chẳng hiểu sao bỗng trở nên tốt lắm. Con nghĩ không cần phải phục dụng đan dược nữa đâu".

"Thật là tốt như vậy sao?".

"Dạ dạ... Tốt lắm ạ".

Chu Đại Trù vừa nói vừa lui, tận lực kéo dãn khoảng cách với vị sư phụ tính tình cổ quái kia của mình.

Đối với một quái nhân, những việc nàng sẽ làm là không thể đoán được đấy.

...

Chương 100: Kiếm Kiếm Giao Nhau - Máu Nhuộm Đài Cao

...

Một màn thân mật đặc sắc giữa Lăng Tiểu Ngư và Lệ Thắng Nam dù đã qua đi nhưng dư âm mà nó để lại, chỉ sợ nhiều năm sau cũng vẫn còn lắng đọng.

Có kẻ tức giận, có người thích thú, với những đối tượng khác nhau thì tâm tình ắt hẳn sẽ khác nhau.

Lại nói, năm tháng mai sau ai dám chắc được điều gì? Hôm nay giận, ngày mai liệu còn giận? Hiện tại ghét, tương lai biết đâu chừng lại yêu...

Cuộc đời nó là như thế. Rất khó đoán. Rất thú vị.

Có điều... cũng là chuyện của mai sau. Còn bây giờ...

Đại hội không vì một Lăng Tiểu Ngư và một Lệ Thắng Nam mà gián đoạn. Ngay khi trận đấu của bọn họ kết thúc thì Đồ Tự liền hiện thân, tiếp tục gọi tên các tuyển thủ.

Ở trận đấu thứ năm này, thượng đài vẫn là môn nhân của Trúc Kiếm Phong.

Sau Chu Đại Trù và Lăng Tiểu Ngư thì rốt cuộc Mộng Kiều cũng đến lượt. Hơi khác một chút là so với hai vị sư đệ, đối thủ Mộng Kiều nàng đụng phải lại khó chơi hơn nhiều.

Lưu Cảnh Thiên - sư đệ của Tô Đông Vũ - kẻ được nhận định có khả năng tranh đoạt ngôi vị thứ ba nhất, hắn tuyệt đối là hơn hẳn Mộng Kiều nàng. Cả tu vi lẫn đạo thuật.

Một trận đấu mà trình độ đôi bên quá ư chênh lệch, kết quả ra sao thật không cần nghĩ cũng biết. Giống như cái cách mà Tô Đông Vũ đã làm với Công Tôn Nhược Thủy của Tương Kiếm Phong, Lưu Cảnh Thiên chỉ đứng yên một chỗ, tùy tiện vung tay liền có thể ngăn chặn mọi đòn tấn công từ Mộng Kiều. Cứ thế, sau khoảng hai mươi đường kiếm, Mộng Kiều đã chủ động nhận thua.

Kế đến, tại trận đấu thứ sáu, cũng là trận đấu cuối cùng của vòng thi đấu thứ nhất...

Diễn biến tương tự, thế trận ngay từ đầu đã nghiêng về một phía. Đứng trước Dương Tiểu Ngọc - người đã tiến vào cảnh giới chân nhân, một tu sĩ vấn đỉnh như Khương Sĩ Thành làm sao đấu nổi?

Hắn đã thua, hơn nữa còn là thua rất chóng vánh. Trái hẳn kiểu dây dưa luận bàn của Tô Đông Vũ và Lưu Cảnh Thiên, Dương Tiểu Ngọc ra tay rất dứt khoát, chưa đầy ba đường kiếm thì nàng đã liền buộc Khương Sĩ Thành phải lập tức đầu hàng.

Khương Sĩ Thành dù muốn cũng tuyệt đối không dám dây dưa. Đơn giản là bởi thế kiếm của Dương Tiểu Ngọc rất hung hiểm, uy lực cũng rất mạnh mẽ. Ngoan cố bám trụ thì nói không chừng Khương Sĩ Thành hắn sẽ tự chuốc lấy thương tích trầm trọng mất.

...

Vòng thi đấu thứ nhất khép lại, trải qua một hồi tạm nghỉ, hiện giờ, trên Ngũ Kiếm Đài, thân ảnh Đồ Tự đã lần nữa xuất hiện. Lần này, thay vì nhìn vào danh sách thì hắn trực tiếp gọi thẳng:

"Vòng thi đấu thứ hai, trận thứ nhất: Tô Đông Vũ của Kim Kiếm Phong và Lăng Tiểu Ngư của Trúc Kiếm Phong. Các tuyển thủ... mời thượng đài".

"Tới rồi".

Kèm theo cái nhếch môi, Tô Đông Vũ nhấc chân tiến về phía trước. Lần này thượng đài, hắn có vẻ đã ít nhiều tiết chế, không còn dùng tư thái xuất trần phiêu dật mà đáp xuống nữa.

Sau những bước chân từ tốn, hắn đứng ở giữa Ngũ Kiếm Đài, nhìn xuống chỗ Trúc Kiếm Phong, trên mặt Lăng Tiểu Ngư, nói: "Lăng sư đệ, hân hạnh".

"Hừ... Giả vờ giả vịt." Tô Đông Vũ vừa mới dứt câu thì Chu Đại Trù đã bày tỏ sự khó chịu. Xem ra đối với họ Tô này, Chu Đại Trù thực sự rất có thành kiến.

Mà, thực ra thì cũng không chỉ mình hắn chán ghét Tô Đông Vũ. Sư phụ của hắn là Lăng Thanh Trúc có vẻ cũng chả ưa gì mấy.

Ngồi trên ghế, Lăng Thanh Trúc cười nhạt, thay đồ nhi đáp lại: "Tô sư điệt lại quá lời rồi. Tiểu Ngư Nhi nhà ta làm gì có tư cách để nhận hai chữ "hân hạnh" của sư điệt".

"Lăng sư thúc, người biết đệ tử vốn không có ý xấu...".

"Biết? Ta làm sao mà biết được? Ta là người chứ có phải con sâu trong bụng ngươi đâu".

"Oáp..." Che miệng ngáp dài, Lăng Thanh Trúc cố tình bày ra dáng vẻ uể oải: "Tô sư điệt, trận đấu này Trúc Kiếm Phong chúng ta lười đánh lắm. Chúng ta cho ngươi thắng đấy, về chỗ đi".

Không đánh?



Tô Đông Vũ bất giác nhăn mày, trong lòng hết sức khó chịu.

Những lời vừa rồi của Lăng Thanh Trúc, xét ra thực là có ý coi thường. Rõ ràng Lăng Tiểu Ngư không đủ năng lực để thi đấu, thông qua miệng nàng lại trở thành lười không muốn đánh. Nàng ta nói cứ như thể chiến thắng của Tô Đông Vũ hắn là sự ban tặng của Trúc Kiếm Phong vậy...

"Trúc Kiếm Phong đúng là toàn kẻ vô lại".

Dạ đầy tức khí nhưng ngoài mặt, Tô Đông Vũ vẫn rất hữu lễ mà cúi người hồi đáp: "Lăng sư thúc nếu đã nói vậy thì sư điệt xin cảm tạ".

..."Hàm dưỡng cũng tốt đấy".

Tô Đông Vũ rời khỏi Ngũ Kiếm Đài, lúc này Lăng Thanh Trúc mới đặt xuống ly trà trong tay. Nàng nói với các đồ nhi: "Tên Tô Đông Vũ này không phải kẻ đơn giản đâu. Các ngươi sau này nên cẩn thận với hắn một chút".

...

"Tiểu Ngư Nhi, việc ta thay ngươi chủ động nhận thua, tiểu tử ngươi không có ý kiến gì chứ?".

Lăng Tiểu Ngư lắc đầu: "Sư phụ, đệ tử biết người là nghĩ cho đệ tử".

Lăng Thanh Trúc gật nhẹ: "Họ Tô kia sớm đã tiến vào cảnh giới chân nhân, trong cơ thể lực lượng đã hoàn toàn cải biến. Một tên vấn đỉnh trung kỳ như ngươi căn bản vô pháp so được. Nếu biết đấu không lại thì chi bằng nhận thua ngay từ đầu để bảo toàn thực lực. Lát nữa vẫn còn một trận đấu khác đang chờ ngươi...".

"Tiểu Ngư Nhi, hy vọng ngươi hoàn thành được mục tiêu của mình".

"Sư phụ, đệ tử nhất định sẽ cố gắng hết sức".

...

...

Thoáng tạm ngưng, Thiên nhân luận pháp rất nhanh đã lại tiếp tục diễn ra. Một trận đấu khác đã vừa mới bắt đầu. Người được gọi tên vẫn là môn nhân Trúc Kiếm Phong: Chu Đại Trù. Lần này, đối thủ của hắn, trùng hợp thay cũng như cũ là đệ tử Kim Kiếm Phong.

"Đúng là oan gia ngõ hẹp".

Tuy trong lòng khá khó chịu nhưng Chu Đại Trù vẫn mạnh dạn bước lên đài cao. Trận đấu này, rất có thể hắn không phải đối thủ của Lưu Cảnh Thiên kia, lát nữa, rất có thể hắn sẽ nhận lấy thất bại, nhưng... hắn vẫn muốn đánh.

Tô Đông Vũ thì thôi chẳng nói, đạo hạnh của đối phương quá cao, Chu Đại Trù hắn tạm thời vô pháp đụng tới. Có điều, Lưu Cảnh Thiên lại khác...

Thắng thì đúng là khó thắng, nhưng để buộc đối phương xuất ra toàn lực cũng không phải không thể. Dẫu sao tu vi đôi bên đều là vấn đỉnh hậu kỳ, lực lượng có chênh lệch thiết nghĩ hẳn cũng chẳng quá nhiều.

Cứ coi như Chu Đại Trù hắn trước thăm dò đạo thuật của Kim Kiếm Phong một chút vậy...

"Hừm...".

Ngó qua người đang đứng ở chiều đối diện, Chu Đại Trù hắng nhẹ, chủ động mở lời: "Lưu sư huynh, hảo a".

"Chu sư đệ, hảo." Lưu Cảnh Thiên nhanh chóng hồi đáp, thần tình rất chi lạnh nhạt.
Đây cũng không phải hắn cố tình thể hiện với Chu Đại Trù. Thực chất thì kể từ lúc xuất hiện cho tới bây giờ, khuôn mặt Lưu Cảnh Thiên hắn vẫn luôn là như vậy. Ít nói, cười càng tuyệt nhiên chưa có một lần.

Theo khía cạnh nào đó thì bộ dạng của Lưu Cảnh Thiên khá tương tự với Dương Tiểu Ngọc, cả hai đều rất hờ hững. Khác, hoạ chăng nằm ở giới tính và dung nhan.

Dĩ nhiên rồi. Lưu Cảnh Thiên làm gì đủ tư cách mà so với Dương Tiểu Ngọc về hình dáng, tướng mạo. Nếu Dương Tiểu Ngọc được ví như tiên tử thì Lưu Cảnh Thiên bất quá chỉ được xem là anh tuấn mà thôi.

Nhưng, kể cả như thế thì khi đứng cùng một chỗ với Chu Đại Trù, nhan sắc của hắn vẫn trở nên nổi bật lắm.

...

Trường y lay động, Lưu Cảnh Thiên gọi ra linh kiếm Thanh Khâu. Hắn vừa thôi động linh lực vừa nói: "Chu sư đệ, xuất kiếm đi".

"Làm gì mà nôn nóng vậy, cái gì cũng phải...".

"Keng!".

"Oách...! Ngươi đánh thật đấy à?!".

"Keng! Keng!".

Trước thế công của Lưu Cảnh Thiên, Chu Đại Trù tạm thời buộc phải thoái lui về phía sau. Đợi cho đợt công kích qua đi, lúc này hắn mới thở mạnh một hơi. Tay quệt ngang trán, hắn lầu bầu: "Kim Kiếm Phong đúng là chẳng có tên nào dễ ưa".

"Hừ, muốn chơi hả? Để bổn Đại Trù đây chơi xả láng với ngươi!".

Đã quyết liền hành, Chu Đại Trù tức tốc đem đại lượng linh lực quán thâu vào thanh đại kiếm trong tay. Cự Lực ngân lên, dưới sự thao túng của chủ nhân hướng Lưu Cảnh Thiên đánh tới.

"Xem kiếm!".

"Keng!".

...

"Lưu sư huynh, phản ứng cũng mau lẹ a".

"Không phải ta nhanh mà là do kiếm của sư đệ còn quá chậm".

"Chậm?".

Bị đối thủ chê bai, Chu Đại Trù liền chiếu theo tâm pháp của "Tốc" kiếm quyết mà vận hành.

"Thế này thì sao?!".

Bát Tự Kiếm Quyết: Phong Ca!

Khác hẳn đòn đánh trước đó, một kiếm này của Chu Đại Trù cực kỳ nhanh. Uy lực lại càng không phải nói, đã tăng lên gấp ba lần.

Chỉ có điều... nó vẫn chưa đủ. Phong Ca tuy mạnh nhưng Lưu Cảnh Thiên há đâu lại yếu?

Ngay tại thời điểm Cự Lực xé gió lao đến thì bảo kiếm Thanh Khâu trong tay Lưu Cảnh Thiên cũng liền đại phóng linh quang. Hai mắt híp thành một đường, hắn trở mình tung chiêu.

Thái Ất Kiếm Quyết: Tước Vũ Tùy Phong!

"Xẹt!".

"Xẹt!".

...

Thế kiếm vừa ngưng, người khống kiếm hiện cũng đã dừng.

Trên Ngũ Kiếm Đài, một cao gầy một tròn trịa, hai thân ảnh mỗi kẻ một góc. Trên mặt cả hai, ai nấy đều đã bị thương. Máu, chính là đang từ đó chảy ra.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau