TIÊN MÔN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Tiên môn - Chương 86 - Chương 90

Chương 86: Nhận Đan

Hạ tàn thu sang, năm năm miệt mài tu luyện của Lăng Tiểu Ngư hôm nay cũng chỉ còn một tháng.

Hiện tại tu vi của hắn cũng chỉ giống một năm trước, vẫn là vấn đỉnh sơ kỳ đỉnh phong. Nhưng nhanh thôi hắn sẽ liền tiến vào cảnh giới trung kỳ. Khẳng định là như vậy. Bởi lẽ hôm nay Tà Lôi Hoàn đã được Lăng Thanh Trúc luyện chế xong, chỉ cần đem nó phục dụng thì thời gian tu hành của hắn sẽ giảm bớt đi rất nhiều.

...

Bên trong động Huyền Âm.

Khung cảnh vẫn giống như cũ, y hệt thuở nào. Đơn sơ và trống trải...

Tại chiếc bàn đá duy nhất đặt trong động, Lăng Thanh Trúc hiện đang ngồi đó, nét mặt có đôi phần mệt mỏi.

"Sư phụ, khí sắc của người hình như không được tốt?" Trên chiếc ghế đá ở chiều đối diện, Lăng Tiểu Ngư trông thấy dáng vẻ uể oải của sư phụ mình thì quan tâm hỏi.

Đáp lại, Lăng Thanh Trúc chép môi trách móc: "Còn không phải do thằng ngốc ngươi hại ta".

"Đệ tử?".

Lăng Tiểu Ngư thoáng nghĩ, nói ra suy đoán: "Sư phụ, lẽ nào... Tà Lôi Hoàn kia khó luyện chế tới vậy?".

"Còn không".

Lăng Thanh Trúc bắt đầu kể khổ: "Tiểu Ngư Nhi, tiểu tử ngươi cũng biết đấy. Tà Lôi Hoàn là cổ đan vốn đã tuyệt tích từ lâu. Mặc dù Trúc Kiếm Phong chúng ta có tồn lưu đan phương, nhưng đâu phải cứ có đan phương là sẽ luyện chế được. Xác suất thất bại luôn nhiều hơn thành công đấy...".

"Tiểu tử ngươi chỉ đưa ta có một mảnh Sa Kỳ và một lá Tà Lôi Thanh Diệp, tài liệu chỉ vừa đủ để luyện chế duy nhất một lần. Nếu mà trong quá trình luyện chế để xảy ra sơ sẩy gì thì coi như công cốc hết".

"Vì muốn đảm bảo cho ra một lô đan dược hoàn hảo, tiểu tử ngươi biết ta đã phải vất vả cỡ nào không? Ta phải trằn trọc suy tư, nghiền ngẫm nghiên cứu đến nỗi quên ăn mất ngủ suốt một tháng trời nay. Thật là khổ quá mà...".

"Tiểu Ngư Nhi ngươi thì ngon lắm. Ngươi chạy tới tìm ta, ném cho ta tài liệu xong thì liền phủi mông bỏ đi. Hừ, muốn luyện chế Tà Lôi Hoàn, trừ bỏ Sa Kỳ và Tà Lôi Thanh Diệp ra thì vẫn còn cần thêm vài loại khác nữa a. Tuy rằng không quá trân quý nhưng cũng là thứ có giá trị...".

"Ta hao tâm tổn trí, dốc ra vốn liếng vì ngươi như vậy, ngươi nói ta có thể không mệt được sao?".

"Chuyện này..." - Lăng Tiểu Ngư cúi mắt nhìn xuống dưới bàn, bộ dáng áy náy - "Sư phụ, con cũng không biết luyện chế Tà Lôi Hoàn lại khó khăn đến như thế".

Ngước lên, hắn đề nghị: "Sư phụ, hay là số Tà Lôi Hoàn luyện ra kia sư phụ cứ lấy một nửa...".

"Gì?" - Lăng Tiểu Ngư còn chưa kịp nói xong thì Lăng Thanh Trúc đã chen ngang - "Tiểu Ngư Nhi ngươi đây là muốn trả công cho ta à? Ngươi cảm thấy mấy viên Tà Lôi Hoàn thì có bao nhiêu công dụng với ta chứ? Ta cũng đâu phải một tên tu sĩ vấn đỉnh nhỏ nhoi".

"Tiểu tử, ngươi nếu thật muốn đền đáp ta thì chi bằng đem tin tức về người thần bí kia nói hết ra đi".

Nghe sư phụ nhắc đến Gia Gia, nét mặt Lăng Tiểu Ngư liền thay đổi. Hắn lắc đầu: "Sư phụ, đệ tử đã hứa với tiền bối là sẽ không đem bất cứ chuyện gì liên quan đến người tiết lộ".

"Thật sự không được? Nhưng chẳng phải lần trước ngươi nói với ta mấy loại tài liệu Sa Kỳ, Tà Lôi Thanh Diệp, Địa Ngục Linh Chi là của hắn tặng cho ngươi?".

"Sư phụ, mấy cái đó đệ tử đã hỏi qua tiền bối, được tiền bối đồng ý nên mới có thể nói cho người biết. Còn những việc khác...".



"Hắn không cho phép thì ngươi sẽ không nói chứ gì?".

Lăng Thanh Trúc bất mãn lầu bầu: "Dẫn ngươi tiến nhập tông môn là ta, nuôi lớn ngươi là ta, truyền thụ đạo pháp cho ngươi cũng là ta, vậy mà hôm nay tiểu tử ngươi lại vì người ngoài mà che giấu ta. Đúng là đủ lông đủ cánh rồi thì không còn coi trọng người sư phụ này nữa...".

"Sư phụ...".

Lăng Tiểu Ngư đột nhiên rời khỏi ghế. Hắn xê ra ngoài một chút, rồi bỗng quỳ xuống trước mặt Lăng Thanh Trúc: "Sư phụ, ơn dưỡng dục của sư phụ Tiểu Ngư nào dám quên. Trong lòng đệ tử trước nay đều luôn tôn kính người, coi người như phụ mẫu..."."Xem ngươi kìa..." - Lăng Thanh Trúc khẽ liếc, thái độ hoà hoãn trở lại - "Quỳ cái gì chứ? Có ai bắt ngươi quỳ đâu".

"Được rồi, đứng lên đi".

Lăng Tiểu Ngư vừa đứng lên, Lăng Thanh Trúc lại chỉ tay, bảo: "Ngồi xuống ghế".

Thế là một lần nữa, Lăng Tiểu Ngư ngoan ngoãn làm theo.

...

"Hừm...".

Hắng nhẹ một tiếng, Lăng Thanh Trúc nói ra: "Tiểu Ngư Nhi, ta cũng không phải thực sự có ý đồ gì với kẻ thần bí kia. Ta chỉ là hơi vướng mắc một chút thôi".

"Tiểu tử ngươi biết đấy, Trúc Kiếm Phong là chi mạch do ta cai quản, đây là địa bàn của ta. Ngươi ngẫm mà xem, trong nhà ngươi bỗng nhiên có thêm một kẻ lạ mặt ẩn náu, có thể đừng lo ngại sao?".

"Sư phụ, tiền bối không phải kẻ xấu. Người chắc chắn sẽ chẳng làm ra việc gì gây hại đến Trúc Kiếm Phong, đến Thiên Kiếm Môn ta".

"Hừ, hắn dám không an phận sao?".

Lăng Thanh Trúc nhếch môi, mắt ẩn hàn quang: "Tiểu Ngư Nhi, ngươi đừng thấy ta và chưởng môn sư bá của ngươi không đi qua được lớp kết giơi cuối cùng trong Phị Tinh Đới Nguyệt Động mà cho rằng chúng ta thật sự vô phương. Nói cho ngươi hay, biện pháp chúng ta không phải không có. Chúng ta chỉ là không muốn phá hỏng trọng địa mà tổ sư gia lưu lại thôi".

"Tiểu tử ngươi nên biết Thiên Kiếm Môn chúng ta vốn có Ngũ Đại Tiên Kiếm, mỗi một thanh đều lợi hại hơn so với Thập Đại Bảo Kiếm giấu bên trong Kiếm Mộ. Với tu vi của ta hiện tại thì đúng thật vô pháp xâm nhập không gian cửa động thứ tư của Phị Tinh Đới Nguyệt, nhưng một khi ta điều động Tiên Kiếm... Đừng nói vào, kể cả muốn đem toàn bộ động phủ hủy đi cũng là việc nằm trong khả năng".

"Tiểu Ngư Nhi, ta và chưởng môn sư bá của ngươi trước giờ chưa động chẳng qua là vì tôn trọng tổ sư gia, không muốn làm lớn chuyện, ngươi hiểu rồi chứ?".

"Vâng, đệ tử đã hiểu".

"Ừm, hiểu là tốt." Lăng Thanh Trúc gật nhẹ, không nói thêm ở vấn đề này nữa.

Thật ra thì những lời vừa rồi, nàng chủ yếu là nói cho kẻ thần bí kia nghe. Nàng muốn cảnh báo hắn. Lăng Tiểu Ngư bất quá chỉ là người sẽ thay nàng truyền lại ý tứ mà thôi. Biết sao được. Kẻ thần bí kia có linh giác quá nhạy bén đi. Năm năm qua đã không ít lần nàng âm thầm theo dõi Lăng Tiểu Ngư hòng nhìn thấu chân diện của kẻ nọ, thế nhưng cứ mỗi lần như vậy, kết quả thu về lại chẳng được gì. Bao giờ nàng cũng chậm hơn đối phương một bước, chừng khi tiếp cận thì đối phương đã sớm tránh đi mất rồi.

Có đôi lúc nàng thậm chí cảm thấy rất nghi ngờ về thân phận kẻ này, thắc mắc liệu hắn có thật sự là một vị cao nhân đạo pháp thâm huyền hay không?

Tất nhiên, tâm tư của hắn cũng là thứ đáng để suy ngẫm.

Đừng thấy bề ngoài Lăng Thanh Trúc nàng tỏ ra dễ dãi mà lầm. Trên thực tế thì nàng vẫn luôn âm thầm phòng bị. Cứ cách một quãng thời gian là nàng sẽ chủ động tìm tới Lăng Tiểu Ngư, tỉ mỉ tra xét cơ thể hắn để xem thử có bị người giở trò hay không.

Kẻ thần bí kia thành thật thì thôi, bằng nếu dám không an phận... Trường Sinh - một trong Ngũ Đại Tiên Kiếm do Trúc Kiếm Phong bảo quản - tùy thời đều có thể xuất động để diệt trừ yêu ma!

...

Thu xếp tâm tư, Lăng Thanh Trúc khẽ động thần niệm, từ giới chỉ đang đeo trên tay lấy ra một chiếc lọ nhỏ. Nàng đưa lọ qua cho Lăng Tiểu Ngư, bảo: "Đây là Tà Lôi Hoàn, tiểu tử ngươi hãy cầm đi".

"Đệ tử đa tạ sư phụ".

"Không cần. Mấy lời cảm kích có nhiều thêm nữa thì cũng chẳng đổi ra tiền tài được".

Sau bấy nhiêu thì Lăng Thanh Trúc tạm ngưng. Nàng đem chiếc hộp vốn đặt sẵn trên bàn mở ra, lấy một bình trà rồi tự rót cho mình một ly.

Do có linh phù bảo quản nên trà trong bình vẫn còn rất nóng, bởi thế nên Lăng Thanh Trúc không thể uống ngay mà phải thổi cho trà nguội bớt.

Ở chiếc ghế bên kia, Lăng Tiểu Ngư thấy vậy thì chủ động lên tiếng cáo từ: "Sư phụ, ừm... Nếu sư phụ không có gì căn dặn thì đệ tử...".

"Muốn đi?" - Lăng Thanh Trúc cướp lời, có phần bất mãn - "Vừa lấy được thứ mình cần đã liền định phủi mông bỏ đi. Tiểu tử ngươi bạc tình quá đấy".

"Ngươi ở lại nói chuyện với ta một chút thì chết à? Bộ ta sẽ đem ngươi ăn mất chắc?".

Bị ân sư trách cứ, Lăng Tiểu Ngư nào dám cãi. Hắn chỉ biết ngồi yên, chờ nghe tiếp.

Không để hắn phải chờ đợi lâu, nơi đối diện tiếng Lăng Thanh Trúc rất nhanh đã lại truyền tới. Lần này thì nghiêm túc hơn hẳn:

"Tiểu Ngư Nhi, trong chiếc lọ này có tất cả hai viên Tà Lôi Hoàn. Ngươi tính phục dụng hết sao?".

"Không ạ".

Lăng Tiểu Ngư lắc đầu, nói tiếp: "Sư phụ, tu vi hiện tại của đệ tử là vấn đỉnh sơ kỳ đỉnh phong, thiết nghĩ dẫu dùng hết cũng khó có thể tiến vào được cảnh giới hậu kỳ. Vì vậy cho nên đệ tử sẽ chỉ dùng một viên".

"Vậy viên còn lại thì sao? Ngươi tính làm gì với nó?".

"Sư phụ, không giấu người, đệ tử vốn đã định sẽ đưa cho Đại Trù sư huynh. Hiện tại tu vi của sư huynh đã là vấn đỉnh trung kỳ đỉnh phong, có Tà Lôi Hoàn trợ giúp thì cơ hội đột phá thành công sẽ rất lớn".

"Ồ, là cho Chu tiểu tử sao...".

Lăng Thanh Trúc cười cười, trong lòng hết sức vừa ý: "Tiểu Ngư Nhi, ngươi đối với Đại Trù quá tốt đấy".

"Sư phụ, trước giờ Đại Trù sư huynh cũng đối xử rất tốt với đệ tử. Mọi khi có đồ gì hữu ích huynh ấy đều chia cho đệ tử".

"Cái đó ta biết... Hmm, các ngươi rất không tệ".

Chương 87: Lại Có Dị Biến

...

Sau khi nhận lấy đan dược từ sư phụ, Lăng Tiểu Ngư lập tức trở về tìm Chu Đại Trù, đem chia cho hắn một viên, đúng như lời đã nói cùng Lăng Thanh Trúc trước đó.

Đơi với món quà có giá trị to lớn ấy, Chu Đại Trù thật sự đã rất bất ngờ. Mới đầu hắn không chịu nhận, bảo Lăng Tiểu Ngư hãy để lại cho mình dùng. Tất nhiên là Lăng Tiểu Ngư đã nhanh chóng gạt đi. Tiếp đấy, trải qua một đỗi phân tích, lựa lời khuyên can, Lăng Tiểu Ngư rốt cuộc cũng thành công khiến cho Chu Đại Trù nhận lấy đan dược...

Trong khi đó, về phần mình, với viên Tà Lôi Hoàn còn lại, Lăng Tiểu Ngư cũng đem phục dụng luôn hôm ấy. Hắn cần phải đề thăng tu vi.

...

Quá trình đột phá từ cảnh giới vấn đỉnh sơ kỳ đỉnh phong lên vấn đỉnh trung kỳ của Lăng Tiểu Ngư diễn ra rất suôn sẻ. Nhờ có Tà Lôi Hoàn hỗ trợ, tu vi của hắn thậm chí còn tăng nhiều hơn so với dự kiến. Thế mới thấy, Tà Lôi Hoàn là cỡ nào hữu ích. Tính ra thì nó đã giúp Lăng Tiểu Ngư giảm được kha khá thời gian tu luyện. Song song, nó còn giúp hắn cải thiện thể chất, mở rộng kinh mạch nữa...

Theo lý, khi mà kết quả đã tốt đẹp như vậy thì Lăng Tiểu Ngư phải nên vui mừng mới đúng. Nhưng đằng này hắn lại đang có những biểu hiện hoàn toàn khác hẳn. Trên mặt hắn vui đâu chả thấy, nhìn được đây tất cả chỉ là sự lo lắng, ngờ vực...

Căn nguyên chuyện này bắt nguồn từ chính cơ thể, hay chính xác hơn là trên đôi tay hắn. Ở lòng bàn tay, cả trái lẫn phải, hai vết bớt hình con cá đã lại một lần nữa phát sinh biến đổi. Tuy nhiên lần này, dị biến không ở hình dáng bên ngoài mà là bản chất bên trong.

Kể từ thời điểm Lăng Tiểu Ngư chính thức tiến nhập cảnh giới vấn đỉnh trung kỳ thì hắn đã liền nhận ra một điều: ẩn trong vết bớt hắc bạch song ngư là hai nguồn lực lượng to lớn. Càng đáng bận tâm hơn nữa là hai nguồn lực lượng này, chúng lại tách biệt hoàn toàn với linh lực trong cơ thể hắn.

Trước đây Lăng Tiểu Ngư hắn cũng đã nhiều lần tự mình tra xét, nhưng là kết quả, mười lần như một, hắn thủy chung đều không khám phá ra được gì. Kể cả có dùng nội thị thuật thì thấy được bất quá cũng chỉ huyết nhục của bản thân mà thôi. Đôi hắc bạch song ngư kia, chúng chả khác gì là những vết bớt bình thường hết.

Phải, trước đây là vậy, nhưng còn bây giờ...

Lăng Tiểu Ngư hắn đã cảm nhận được rồi. Bên trong hắc bạch song ngư, mỗi cái đều tồn tại một khoảng không gian giống hệt như đan điền, cũng chứa đựng lực lượng. Hơi khác là nguồn lực lượng này lại không rõ thuộc tính. Nó chẳng phải ngũ hành kim - mộc - thủy - hoả - thổ, cũng chẳng phải biến dị băng - phong - lôi. Nó thuộc về một phạm trù khác. Cái phạm trù mà Lăng Tiểu Ngư còn chưa đủ tri thức để nhận biết chứ đừng nói lý giải.

Và đó cũng chính là nguyên do vì sao hắn lại lo lắng, ngờ vực.

Ban đầu trống rỗng sau bỗng hiện ra một đôi hắc bạch song ngư, lúc này trong song ngư lại lộ ra không gian chứa đựng hai nguồn lực lượng kỳ quái, liên tiếp là những biến đổi... Cùng với chúng, tư chất Lăng Tiểu Ngư hắn cũng ngày càng cao hơn, cơ thể cũng ngày càng cường đại hơn. Từ một kẻ bình phàm hắn đã trở thành thiên tài chính hiệu, thời gian mới có bao lâu?

Vài năm mà thôi.

Chỉ mới vài năm mà hắn đã đổi thay nghiêng trời lệch đất, thử hỏi thêm vài chục năm nữa sẽ thế nào? Có phải cơ thể hắn lại tiếp tục phát sinh dị biến? Có phải hắn rồi sẽ trở thành một tồn tại yêu nghiệt, đúng như hoài nghi của sư phụ?

"Lẽ nào... ta chính là hung linh chuyển thế?".



Cúi nhìn đôi hắc bạch song ngư nơi lòng bàn tay, Lăng Tiểu Ngư khẽ thốt.

"Hai dấu vết này, chúng thực sự là đồ hình thái cực ư?".

"Ta...".Trong phòng không gió mà Lăng Tiểu Ngư vẫn thấy rùng mình. Hắn không dám nghĩ tiếp.

"Không đâu. Ta sao có khả năng là hung linh chuyển thế được. Dự ngôn rõ ràng đã nói dấu hiệu nhận biết hung linh là "lưng tàng thái cực, mắt hiện hoàng lân" kia mà. Trên tay ta dù có thật là thái cực đồ đi nữa thì vị trí cũng sai biệt...".

"Nhất định không phải ta. Lăng Tiểu Ngư ta trước giờ luôn tôn kính sư phụ, một lòng với Thiên Kiếm Môn. Ta làm sao sẽ gây hoạ cho môn phái, làm sao có khả năng diệt trừ chính giáo. Chắc chắn chỉ là một chút trùng hợp...".

Một chút lo lắng, một chút sợ hãi, chúng đã khiến Lăng Tiểu Ngư phải tìm ra lý do để tự trấn an mình. Những điều có lợi nhất. Nghiêng hẳn về một phía.

Hắn không nghĩ, hay đúng hơn là không dám nghĩ theo chiều ngược lại. Rằng dị biến sẽ tiếp tục phát sinh, rằng rất có thể sự thay đổi tiếp theo sẽ chẳng diễn ra ở tay mà là ở lưng, ở mắt. Rằng tại đó, một đồ hình thái cực sẽ hiện ra, một cặp hoàng lân sẽ lộ diện...

Lăng Tiểu Ngư hắn tự trấn an mình tất cả chỉ là "một chút trùng hợp", nhưng hắn không dám hỏi sự trùng hợp này đại biểu cho điều gì và dùng cái gì để giải thích.

Nếu hắn không phải hung linh chuyển thế thì hắn là thứ gì?

Một người bình thường thì làm sao cơ thể lại liên tiếp phát sinh biến đổi như vậy được.

...

Khác với trước đây, lần này Lăng Tiểu Ngư đã không đem tình trạng khác thường của mình kể lại cho Lăng Thanh Trúc nghe, mặc dù nàng đã từng căn dặn hắn nhất định phải làm như thế. Có lẽ sâu trong thâm tâm hắn cũng đã bắt đầu ngờ vực về "thân thế" của mình.

Tất nhiên trên hết vẫn là do sợ hãi. Nhớ lần trước, khi hắn đưa hắc bạch song ngư ra cho Lăng Thanh Trúc xem, nàng chẳng nói một lời đã liền ra tay đánh hắn, cầm kiếm chĩa về phía hắn. Tuy nói đa phần chỉ là cảnh báo, thăm dò nhưng bộ dạng ngập tràn sát ý của Lăng Thanh Trúc nàng khi ấy vẫn vô cùng kinh khủng, dư sức để làm hắn bị ám ảnh.
Niềm tin không thắng được nỗi sợ, Lăng Tiểu Ngư đành phải lừa người dối mình, giữ kín mọi chuyện. Con đường phía trước, hắn vẫn phải tiếp tục bước đi...

...

...

Một tháng thời gian rồi cũng dần qua hết. Tính đến hôm nay thì Thiên nhân luận pháp chỉ còn năm ngày nữa là chính thức diễn ra.

Trong khoảng thời gian này, trên dưới sơn môn ai nấy cũng đều khẩn trương chuẩn bị. Bận lòng nhất thì dĩ nhiên là những đệ tử chân truyền trực tiếp tham dự và các vị phong chủ.

Thiên nhân luận pháp xưa giờ vẫn luôn được xem là một ngày trọng đại của Thiên Kiếm Môn. Nó không đơn giản chỉ là một cuộc so tài giữa năm chi mạch, nơi để các vị phong chủ kiểm chứng thực lực của môn đồ. Trên tất thảy, tìm ra được đối tượng đáng để bồi dưỡng thành trụ cột tông môn mới là điều cốt yếu.

Trong đại hội này, người được vinh danh chẳng những sẽ đạt được nhiều phần thưởng giá trị, trở thành đối tượng được ưu tiên hỗ trợ hàng đầu mà còn giúp cho chi mạch của mình có thêm tài nguyên để ban phát xuống dưới. Từ đó, phong chủ - người đứng đầu chi mạch - cũng sẽ nở mày nở mặt...

Lại nói, so với mọi năm thì Thiên nhân luận pháp năm nay đặc biệt hơn nhiều. Phần thưởng thì thôi không nói, giá trị tăng gấp mấy lần; đáng lưu tâm, khiến người khao khát đây là ba suất tiến vào bên trong Kiếm Mộ.

Thiên Kiếm Môn trừ bỏ Ngũ Đại Tiên Kiếm thì Thập Đại Bảo Kiếm chính là những thanh kiếm có phẩm cấp cao nhất, uy năng cực kỳ đáng gờm. Hơn hai ngàn năm trước, tổ sư gia của phái Thiên Kiếm là Lý Bất Tri đã lập ra Kiếm Mộ, đem chúng để ở bên trong, chờ người tới rút. Điều kiện thì khỏi phải nghĩ, tất nhiên là khá ngặt.

Từ xưa đến giờ, kẻ được phép tiến vào bên trong Kiếm Mộ có ai không phải bậc đức cao vọng trọng, vài ba trăm tuổi?

Hạng tiểu bối như đám người Tô Đông Vũ, Dương Tiểu Ngọc hiện nay ư? Căn bản là chưa từng có.

Lần này là một ngoại lệ hiếm hoi. Đứng trước cơ hội ngàn năm có một này, chẳng cần động não cũng biết nó quan trọng thế nào với các đệ tử chân truyền tham gia Thiên nhân luận pháp năm nay.

Chỉ là... Khao khát thì khao khát, giành được hay không lại là chuyện khác. Tiến vào Kiếm Mộ chỉ có ba suất mà trong đó, hai suất gần như chắc chắn đã thuộc về Tô Đông Vũ và Dương Tiểu Ngọc rồi. Trong số mười hai đệ tử tham gia Thiên nhân luận pháp lần này thì cũng chỉ có hai người bọn họ đã thành tựu chân nhân, ai thắng nổi họ?

Trừ phi là hai người bọn họ đối đầu nhau ở hai vòng đấu đầu thì may ra mới có người bị loại. Nhưng điều đó là không thể. Các vị phong chủ sao có khả năng để nó xảy ra được.

Tóm lại, ba suất tiến vào Kiếm Mộ thực chất chỉ còn lại một suất có thể tranh đoạt. Phần thắng lớn nhất, theo như nhận định của đại đa số thì không ai khác ngoài Lưu Cảnh Thiên - người đang ở cảnh giới vấn đỉnh hậu kỳ đỉnh phong.

Phần các đệ tử Trúc Kiếm Phong ư?

Mộng Kiều thì coi như vô vọng, chỉ e ngay vòng đầu tiên nàng cũng chẳng vượt qua nổi. Chu Đại Trù thì tốt hơn, với tu vị vấn đỉnh hậu kỳ sau khi phục dụng Tà Lôi Hoàn thì chí ít cũng nắm chắc vị trí thứ tư. Riêng phần Lăng Tiểu Ngư...

Ở Thiên Kiếm Môn, Lăng Tiểu Ngư thực ra rất là nổi tiếng. Nhưng người ta nhớ đến hắn không phải vì hắn có tư chất tuyệt đỉnh hay ngộ tính kinh người; người ta nhớ đến hắn chỉ đơn giản là bởi những điều ngược lại. Một kẻ vốn dĩ tư chất bình phàm mà lại có thể trở thành chân truyền đệ tử, ngẫm cũng "hay ho" lắm.

Mặc dù chẳng nói ra nhưng có rất nhiều người không vừa mắt Lăng Tiểu Ngư. Lớp đệ tử ngoại môn, nội môn thì ganh ghét, đố kị; phần chân truyền đệ tử thì chủ yếu là xem thường. Trong mắt những người như Tô Đông Vũ, Lưu Cảnh Thiên, Lăng Tiểu Ngư căn bản không có tư cách xếp cùng danh phận "chân truyền" với mình.

Chương 88: Tâm Tư Của Tô Đông Vũ

Trong số năm chi mạch, mười hai đệ tử sẽ tham gia Thiên nhân luận pháp năm nay, ai nấy đều tin tưởng đi đến cuối cùng sẽ là Tô Đông Vũ và Dương Tiểu Ngọc. Trận đấu của bọn họ chắc chắn nằm ở chung kết. Vấn đề còn lại chỉ là xem ai lợi hại hơn mà thôi.

Tô Đông Vũ ba mươi tám tuổi tiến vào chân nhân, thành tựu kinh người, thế gian quả thực hiếm có. Việc hắn sẽ toả sáng ở Thiên nhân luận pháp, chiễm chệ tại ngôi vị quán quân vốn đã là điều hiển nhiên, nhưng là theo như tình cảnh trước đây. Đáng tiếc, hiện tại lại không giống...

Một bất ngờ đã xảy ra. Dương Tiểu Ngọc tài không đợi tuổi, sau mười lăm năm tu đạo đã liền đột phá giới hạn phàm nhân, đặt chân vào hàng ngũ chân nhân, sáng lập nên một kỳ tích gần như vô tiền khoáng hậu, khoả lấp cổ kim. Xét về thành tựu tu vi, Tô Đông Vũ há có thể so nổi? Hơn được hoạ may chỉ ở đạo thuật mà thôi.

Nhưng, với một kẻ kinh tài tuyệt diễm như Dương Tiểu Ngọc thì sợ rằng ngay cả đạo thuật của nàng, mức tăng tiến cũng chẳng thể theo lẽ thường mà xét được. Thiên nhân luận pháp năm ngày sau, quán quân sẽ là ai, Tô Đông Vũ hay Dương Tiểu Ngọc, vấn đề này thật sự rất khó đoán.

Kẻ ở ngoài cuộc không thể nhìn ra, còn người trong cuộc, bọn họ... Dương Tiểu Ngọc sao tạm thời chưa rõ, nhưng Tô Đông Vũ thì lại rất có lòng tin. Hắn nghĩ là mình đã nắm chắc tối thiểu tám phần thắng lợi.

Không. Hắn không phải kẻ cuồng vọng. Niềm tin của Tô Đông Vũ hắn hoàn toàn có cơ sở. Tu vi, đạo thuật, hắn và Dương Tiểu Ngọc ai hơn ai kém đúng là chưa thể khẳng định, tuy nhiên, hắn lại có một thứ mà Dương Tiểu Ngọc không có: Đại bảo kiếm.

Cách đây ba ngày, Tô Đông Vũ hắn đã được sư phụ Cơ Thành Tử của mình gọi đến, ban cho một cơ hội sở hữu Đại bảo kiếm.

Như đã biết, trong số Thập Đại Bảo Kiếm lưu tại Kiếm Mộ thì có sáu thanh đã được lấy đi. Trừ bỏ Xích Diệm của Dương Tổ Hiền - môn nhân Trúc Kiếm Phong - đã bị hủy trong cuộc đại chiến với Huyết Linh Tông thì năm thanh Đại bảo kiếm khác, tất cả đều vẫn còn. Mặc Kiếm Phong, Liệt Kiếm Phong và Tương Kiếm Phong, mỗi chi mạch đều sở hữu một thanh. Riêng Kim Kiếm Phong thì có hẳn hai thanh: Phá Thiên và Toái Vũ.

Hôm đó, Cơ Thành Tử đã đem Toái Vũ để ở trước mặt Tô Đông Vũ, bảo hắn tiến hành câu thông, xem thử có thể khiến nó nhận chủ hay không.

Rất may mắn, tuy rằng có chút trắc trở nhưng cuối cùng Tô Đông Vũ cũng được kiếm linh của Toái Vũ công nhận. Hắn đã biến cơ hội thành hiện thực. Từ vị thế ngang bằng, dựa vào Toái Vũ, hắn hiện đã xếp cao hơn Dương Tiểu Ngọc một bậc.

Uy năng của Đại bảo kiếm há có thể xem thường?

...

Ở Thiên nhân luận pháp năm nay, Tô Đông Vũ hoàn toàn tự tin sẽ đoạt được ngôi vị quán quân, trở thành trọng điểm bồi dưỡng của môn phái. Bởi lẽ Dương Tiểu Ngọc - đối thủ duy nhất của hắn - sẽ chẳng thể nào giống như hắn, có được Đại bảo kiếm. Hắn nhớ rất rõ là Tĩnh Ly - thanh Đại bảo kiếm do Mặc Kiếm Phong nắm giữ - hiện đang thuộc về một người khác. Kiếm đã nhận chủ, chủ nhân chưa chết thì làm sao đem cho Dương Tiểu Ngọc được?

Sự lo ngại trước đó giờ đã tiêu tán, với tâm trạng thư thái, Tô Đông Vũ lúc này đang hướng thẳng Mặc Kiếm Phong bay đến...

Vài phút sau.

Mặc Kiếm Phong, tại hậu sơn.

Giữa một bãi đất trống trãi, trên nền cỏ xanh mướt, một thân ảnh yêu kiều đang tập trung luyện kiếm. Những đường kiếm của nàng có lúc uyển chuyển nhẹ nhàng như nước, có lúc lại trầm trọng khô khan như núi, cứ thế mà thay đổi liên tục.

Nhưng dẫu có là gì thì vẻ đẹp của nàng vẫn không hề suy giảm. Bạch y phiêu dật, khí chất xuất trần, so với cái gọi tiên tử nào có kém thua?

...

"Ong...!".

Đường kiếm đang đi bỗng đột ngột chuyển hướng. Mắt ánh lên một tia khác lạ, Dương Tiểu Ngọc bất ngờ gia tăng lực đạo, quay phắt đâm về phía sau một đường.

"Keng!".

"Sư muội, là ta!".



Không gian vốn trống rỗng chợt hiện ra một người. Người này mắt kiếm mày tằm, tướng mạo cực kỳ anh tuấn. Không phải Tô Đông Vũ thì còn ai?

Nở một cười thân thiện, Tô Đông Vũ triệt hồi linh lực, vừa đi vừa nói: "Tiểu Ngọc, xem ra tu vi của muội lại có tăng tiến. Chỉ tùy tiện đánh ra một đạo kiếm khí mà uy lực đã mạnh mẽ như vầy...".

"Sư huynh, huynh đến đây có việc gì?" Trái với sự hoà nhã của người nào đó, khuôn mặt Dương Tiểu Ngọc vẫn trước sau như một, rất chi lạnh lùng.

Coi như không thấy, Tô Đông Vũ tiếp tục nhấc chân tiến về phía trước: "Tiểu Ngọc, ta vốn vâng lệnh sư phụ đến Mặc Kiếm Phong để mời Lý sư thúc qua Kim Kiếm Phong nghị sự, nhân tiện ghé thăm muội...".Thần tình lộ rõ khó chịu, Dương Tiểu Ngọc cau mày, nói: "Sư huynh, chúng ta không thân thiết. Thỉnh gọi ta là sư muội, hoặc không thì Dương Tiểu Ngọc".

"Tiểu Ngọc, muội sao phải...".

"Xẹt!".

Tô Đông Vũ nói còn chưa hết câu thì nơi đối diện, một đạo kiếm khí băng hàn đã đánh về phía hắn. Lần này uy lực so với trước đã tăng lên rất nhiều. Thêm nữa... còn kèm cả sát ý.

Rõ ràng Dương Tiểu Ngọc rất không thích cách xưng hô của Tô Đông Vũ. Hai chữ "Tiểu Ngọc" của nàng coi bộ chẳng phải ai cũng đều có thể gọi. Kể cả có là Tô Đông Vũ - vị tân tinh đứng đầu thế hệ trẻ hiện nay của Thiên Kiếm Môn - cũng không ngoại lệ.

Thần thái chưa có dấu hiệu hoà hoãn, Dương Tiểu Ngọc lạnh lùng cất tiếng: "Tô Đông Vũ, ta nể ngươi nhập môn sớm hơn hai mươi năm nên gọi ngươi một tiếng sư huynh. Ngươi nếu còn cố tình quấy rối thì đừng trách ta không khách khí".

Lời nói chẳng có gươm đao nhưng lại làm Tô Đông Vũ bị tổn thương trầm trọng. Từ trước đến nay, sau khi hắn liên tiếp thể hiện ra tài năng kinh người thì tông môn trên dưới có ai lại không xem trọng? Trong thế hệ trẻ có ai lại không sùng bái, ngưỡng vọng?

Vậy mà...

Cứ mỗi lần đứng trước Dương Tiểu Ngọc thì vầng hào quang của hắn lại chẳng đủ dùng. Hay đúng hơn là nó chả có nghĩa lý gì cả. Trong mắt nàng, Tô Đông Vũ hắn vẫn chỉ là người xa kẻ lạ. Thật cũng cay đắng lắm thay...

Và, sự cay đắng càng tăng nhiều hơn nữa khi mà Tô Đông Vũ biết được một điều: Dương Tiểu Ngọc rất quan tâm tới Lăng Tiểu Ngư. Hai tiếng "Tiểu Ngọc" Tô Đông Vũ hắn gọi không được chứ Lăng Tiểu Ngư thì dù kêu trăm vạn lần cũng chả ai nói gì.

Tại sao?

Tại sao một thằng ngốc tư chất tầm thường lại có thể được ưu ái hơn cả hắn?

Xét tư chất, danh vọng, mười Lăng Tiểu Ngư cũng không so được với một Tô Đông Vũ. Còn như bàn về tướng mạo, chênh lệch há lại nhỏ?

Thanh mai trúc mã thì thế nào chứ? Bất quá đã là quá khứ, cái thuở vô tri. Hiện tại khác xa lắm rồi. Dương Tiểu Ngọc nàng đã là chân nhân, trong khi Lăng Tiểu Ngư kia, hắn vẫn chỉ là phận phàm nhân bé nhỏ. Nàng ta trông đợi gì ở một kẻ như thế?

Tô Đông Vũ thật tình là không hiểu được. Hoặc có lẽ... hắn vốn chưa bao giờ chấp nhận để thấu hiểu điều đó.

Tuy rằng trong dạ rất khó chịu nhưng ngoài mặt, Tô Đông Vũ vẫn tỏ ra hoà nhã. Hắn nhìn Dương Tiểu Ngọc, đáp lại: "Sư muội, là ta đã tùy tiện. Mong sư muội đừng để bụng"."Không dám".

"Sư muội...".

"Tô sư huynh, nếu không có chuyện gì quan trọng thì mời sư huynh hãy về đi. Thiên nhân luận pháp đã cận kề, ta muốn tranh thủ chút thời gian còn lại để tu luyện đạo thuật".

Xua đuổi. Rõ ràng là xua đuổi. Tô Đông Vũ dĩ nhiên thừa sức hiểu được. Hắn đâu phải kẻ đần. Đáy mắt loé lên một tia âm độc rồi lập tức tiêu biến, hắn cười nhẹ, nói: "Sư muội chăm chỉ tu hành như vậy, thân làm sư huynh ta đây thực thấy xấu hổ...".

"Được rồi. Ta không làm phiền muội nữa. Năm ngày sau hẹn gặp muội tại Ngũ Kiếm Đài".

Tô Đông Vũ vừa quay lưng đi thì nét mặt liền đổi hẳn. Trong lòng thầm cười lạnh: "Dương Tiểu Ngọc, ta nhất định sẽ khiến ngươi phải hối hận!".

...

"Tiểu Ngọc".

Thân ảnh Tô Đông Vũ vừa khuất chưa lâu thì từ hướng chính điện Mặc Kiếm Phong, một cô gái có thân hình cao gầy chạy tới tìm. Đích thị là đệ tử chân truyền thứ sáu của Lý Ngọc Thường, sư tỷ của Dương Tiểu Ngọc: Lệ Thắng Nam.

"Sư tỷ." - Nhìn người vừa đến, Dương Tiểu Ngọc tạm ngơi tay thu kiếm, hỏi - "Tỷ tìm muội sao?".

"Không phải tỷ mà là sư phụ tìm muội".

"Sư phụ?" - Dương Tiểu Ngọc hơi nghi hoặc - "Sư tỷ, tỷ có biết là vì việc gì không?".

Lệ Thắng Nam lắc đầu: "Tỷ cũng không rõ. Nhưng tỷ đoán hẳn là có liên quan đến Thiên nhân luận pháp năm ngày sau".

"Hmm, muội biết rồi. Bây giờ muội sẽ tới gặp sư phụ ngay".

...

Cùng lúc, tại Trúc Kiếm Phong.

Khá là trùng hợp, tương tự Dương Tiểu Ngọc ở bên kia, phía bên này Lăng Tiểu Ngư cũng vừa được người gọi đi. Thông tri không ai khác ngoài Mộng Kiều.

Vị trí gặp mặt lần này, thay vì Huyền Âm Động như mọi khi thì địa điểm lại là Tĩnh Hương Đường.

...

Một lúc sau, bên trong chính điện.

Lăng Tiểu Ngư hiện đã vừa an vị. Trừ hắn và Mộng Kiều thì vẫn còn có thêm một người nữa. Chu Đại Trù, hắn cũng được gọi tới.

Trên chiếc ghế đặt nơi đại sảnh, Chu Đại Trù ngồi vắt chéo chân, miệng vừa nhai vừa hướng hai vị đồng môn của mình nói: "Tứ sư tỷ, Tiểu Ngư, các ngươi cũng ngồi đi. Lão nhân gia còn chưa biết lúc nào mới tới... ực...".

"Đại Trù, coi đệ kìa. Ăn hết bánh đi rồi hẵng nói".

"Ực... Bánh ngon...".

Chu Đại Trù nuốt xuống phần thức ăn sau cùng, đang toan mở miệng thì ánh mắt chợt ngưng...

Chương 89: Chuẩn Bị Chu Toàn

Từ phía cửa lớn, một thân ảnh thướt tha vừa mới tiến vào. Đích thị Lăng Thanh Trúc.

Nàng vẫn giống như thuở nào, trẻ trung và xinh đẹp. Trang phục trên người như cũ vẫn là một bộ tử y kiểu cách tinh kỳ quý phái...

Ở Thiên Kiếm Môn này, Lăng Thanh Trúc nàng từ xưa đến giờ đã nổi tiếng là bậc mỹ nhân khuynh thành khuynh quốc, vị trí nếu xếp thứ hai thì chẳng ai dám nhận đứng thứ nhất. Thậm chí hiện tại, kể cả có là ngôi sao mới nổi Dương Tiểu Ngọc cũng chưa đủ vốn liếng để so bì. Xét về dung nhan Dương Tiểu Ngọc có thể ngang bằng, nhưng bàn về phong vận thì e là còn lâu mới theo kịp.

...

Hai tay đặt ở sau mông, Lăng Thanh Trúc - vị mỹ nhân đệ nhất của Thiên Kiếm Môn - cứ thế mà thong thả đi thẳng đến chiếc ghế chủ toạ. Đợi cho nàng đã an vị, đám người Lăng Tiểu Ngư, Chu Đại Trù, Mộng Kiều lúc này mới cúi người hành lễ:

"Chúng đệ tử thỉnh an sư phụ".

"Ừm...".

Trên ghế, Lăng Thanh Trúc gật nhẹ, quan sát một vòng rồi mới nói: "Có biết ta cho gọi các ngươi tới là vì chuyện gì không?".

Mau mắn hơn tất thảy, Chu Đại Trù bước ra trước một bước, híp mắt cười mà rằng: "Lão nhân gia, nhất định là vì Thiên nhân luận pháp năm ngày sau đúng không?".

"Ừ, đích xác là vì chuyện này".

Lăng Thanh Trúc tiếp lời: "Thiên nhân luận pháp lần này thật sự rất đặc biệt. Bình thường mọi năm, xuất hiện một tên vấn đỉnh hậu kỳ đỉnh phong cũng đã xem là nhiều, vậy mà năm nay cùng lúc lại có tận những hai tên chân nhân cảnh. Dương Tiểu Ngọc của Mặc Kiếm Phong và Tô Đông Vũ của Kim Kiếm Phong, bọn chúng hiện đã ở một tầng thứ khác hẳn so với phần còn lại".

"Chu Đại Trù, ta biết đối với Tô Đông Vũ kia tiểu tử ngươi rất không vừa mắt, nhưng dựa vào chút tu vi hiện giờ của ngươi, muốn thắng hắn căn bản là người si nói mộng. Vì vậy, nếu có đụng phải Tô Đông Vũ thì tiểu tử ngươi nên tiết chế một chút, đừng có liều mạng làm gì".

Khuôn mặt loáng cái đã ỉu xìu, Chu Đại Trù cúi đầu, hồi âm: "Vâng, đệ tử biết rồi".

"Ngươi hiểu thì tốt".

Chuyển mắt nhìn sang Mộng Kiều, Lăng Thanh Trúc chợt hỏi: "Mộng Kiều, Thiên nhân luận pháp năm ngày sau, ngươi nhắm có thể vượt qua vòng đầu tiên hay không?".

Mộng Kiều nghe ân sư hỏi thì trong lòng không khỏi tự thấy hổ thẹn. Nàng hơi áy náy: "Sư phụ, thú thực là đệ tử chẳng có bao nhiêu tin tưởng. Tư chất của đệ tử...".

"Được rồi, không sao. Mộng Kiều ngươi bản tính vốn dĩ điềm đạm, chẳng thích mấy loại tranh đấu này. Thiên nhân luận pháp ngươi tham gia để tự mình kiến thức một chút cũng được. Đánh được thì đánh, đánh không được thì thôi".

Liếc sang Lăng Tiểu Ngư - người cuối cùng, ánh mắt Lăng Thanh Trúc bỗng trở nên có chút khác lạ: "Còn Tiểu Ngư Nhi, phần ngươi thì thật tình ta cũng chẳng biết nói sao".

"Trong ba đứa, Tiểu Ngư Nhi ngươi là cái tên cứng đầu nhất. Ta đã bảo không cần ngươi phải tiến vào tốp năm gì đó thì ta cũng sẽ giúp Yến cô cô ngươi đi lấy quả Trường Sinh, vậy mà ngươi cứ nhất quyết chẳng chịu nghe".

"Sư phụ, đệ tử...".

Tới đó thì Lăng Tiểu Ngư không nói nữa. Trong lòng hắn sao lại chẳng hiểu ý tốt của sư phụ mình. Chỉ là... hắn không muốn như thế.

Giao ước kia, bất kể có khó khăn đến đâu Lăng Tiểu Ngư hắn cũng phải thực hiện được. Bằng chính thực lực của mình. Có vậy hắn mới không thấy hổ thẹn với ân sư, với cô cô...

Hôm nay nếu hắn thoả hiệp, dễ dãi với bản thân như vậy thì mai này sẽ ra sao? Lẽ nào cứ mỗi lần đụng chuyện đều phải cậy nhờ kẻ khác?



Không. Lăng Tiểu Ngư hắn không muốn tự biến mình thành một kẻ vô dụng. Từ trong tâm khảm, hắn mong có thể làm chỗ dựa cho những người mà hắn yêu quý. Thời điểm họ gặp khó khăn, ít ra hắn sẽ giúp được điều gì đó. Bất lực đứng nhìn, cái cảm giác ấy... khó chịu lắm.

...

"Mà thôi...".Trong khi Lăng Tiểu Ngư còn đang cúi đầu im lặng thì trên ghế cao, tiếng Lăng Thanh Trúc đã truyền xuống: "Giang sơn dễ đổi bản tính khó dời, tính cách của tiểu tử ngươi đã như thế, ngươi nếu không muốn thì dù ta có nói thêm cũng vô dụng".

"Tiểu Ngư Nhi, vẫn câu nói cũ: Đánh được thì đánh, đánh không được thì thôi. Làm người đừng nên cố chấp quá".

...

Sau câu nói ấy của Lăng Thanh Trúc thì bầu không khí cũng trở nên trầm mặc. May mắn là sự ngột ngạt này đã chẳng duy trì quá lâu. Người lên tiếng phá tan là Chu Đại Trù.

Vẻ ỉu xìu đã tan biến tự bao giờ, Chu Đại Trù cười hì hì, nhìn lên ghế cao, hỏi: "Lão nhân gia, hôm nay người gọi bọn con tới hẳn không chỉ để nói mấy lời này thôi phải không?".

"Chu tiểu tử ngươi là ý gì?".

"Hì hì... Lão nhân gia, Thiên nhân luận pháp chỉ còn năm ngày nữa là diễn ra. Người cũng biết đấy, lần này phần thưởng lớn như vậy, cạnh tranh khẳng định sẽ rất khốc liệt. Lão nhân gia, người thấy có phải là nên cho bọn con vài món bảo vật hộ thân hay không?".

"Bảo vật hộ thân?" - Lăng Thanh Trúc liếc xéo - "Chu tiểu tử ngươi nghĩ hay quá nhỉ. Bộ ngươi tưởng bảo vật là rau cải hay sao mà tùy tiện ban cho?".

"Lại nói, Thiên nhân luận pháp vốn có quy định không cho phép sử dụng các loại thuẫn giáp, linh phù các thứ. Ta đưa các ngươi mấy cái đó làm gì? Dùng được cũng chỉ có các loại vũ khí mà thôi".

"Lão nhân gia, nói vậy... người có phải đã chuẩn bị vũ khí cho bọn con rồi không?".

"Có hai món".

"Hai món? Lão nhân gia, là hai món nào? Người mau lấy ra đi".

"Cái gì cũng từ từ. Ngươi gấp cái gì?".

...

Từ trên ghế cao Lăng Thanh Trúc hiện đã bước xuống bên dưới, cạnh các đệ tử của mình. Tay mang theo một thanh cự kiếm màu đen với bề ngang còn to hơn bắp đùi mình, nàng đưa cho Chu Đại Trù, bảo: "Cái này là cho ngươi".Chu Đại Trù vui vẻ chìa tay ra tiếp nhận, chỉ có điều hắn vừa nhận xong thì cũng liền bị ngã sấp mặt.

"Sư huynh, huynh...".

"Ha ha... Không sao không sao..." Trước ý định dìu đỡ cùng vẻ nghi hoặc của Lăng Tiểu Ngư, Chu Đại Trù cười giả lả, lắc đầu bảo.

Hắn âm thầm gia tăng lực đạo, cầm hắc sắc cự kiếm đứng lên, nhìn Lăng Thanh Trúc, hơi bất mãn: "Lão nhân gia, thanh kiếm này nặng như vậy, người phải cho con biết chứ".

"À, vừa rồi ta quên mất." Lăng Thanh Trúc bình thản hồi âm, tỏ ra là mình vô tội.

Tất nhiên đấy chỉ là giả vờ. Chu Đại Trù dư sức hiểu được. Hắn dám cá mới rồi vị sư phụ này của mình là cố tình không nói.

Có điều, biết thì biết vậy chứ làm sao hơn được. Người ta là sư phụ còn hắn là đệ tử a. Sư phụ ức hiếp đệ tử tính ra cũng là chuyện "thiên kinh địa nghĩa" nha.

Đã có nhiều năm kinh nghiệm, Chu Đại Trù dứt khoát chẳng thèm chấp lâu. Hắn cúi xem thanh cự kiếm trong tay, thoáng quán thâu linh lực thử một chút rồi hỏi: "Lão nhân gia, thanh kiếm này được rèn từ chất liệu gì vậy? Không những nặng mà còn vô cùng cứng rắn nữa. Thậm chí so với Huyền Thiết Trọng Kiếm của con còn muốn cứng hơn vài phần".

"Cái đó là đương nhiên".

Lăng Thanh Trúc vươn tay lấy kiếm, đem nó dựng lên, vừa nhìn vừa nói: "Phẩm cấp của Huyền Thiết Trọng Kiếm há có thể so được với thanh Cự Lực Kiếm này. Chất liệu căn bản là cực kỳ chênh lệch đấy".

"Chênh lệch thế nào lão nhân gia?".

"Đừng có cái gì cũng hỏi ta. Tiểu tử ngươi hãy tự mình nghiên cứu đi".

Trả lại Cự Lực Kiếm cho Chu Đại Trù xong, Lăng Thanh Trúc dời ánh mắt sang người Lăng Tiểu Ngư.

Phát hiện ra cái nhìn của nàng, khi mà Lăng Tiểu Ngư - người được nhìn - còn chưa kịp lên tiếng thì giọng Chu Đại Trù đã lại cất lên: "Lão nhân gia, lúc nãy người bảo có hai món vũ khí, như vậy cái thứ hai là cho Tiểu Ngư hả? Nó đâu? Lão nhân gia, người lấy ra luôn đi".

Lăng Thanh Trúc liếc qua nhưng không nói gì. Nàng khẽ động thần niệm, lấy từ không gian giới chỉ đang đeo trên tay ra một cặp hộ thủ.

"Tiểu Ngư Nhi, đôi hộ thủ này là ta chuẩn bị cho ngươi".

"Lão nhân gia, tại sao lại là hộ thủ? Không phải bảo kiếm sao?".

"Bảo kiếm cái đầu ngươi".

Lăng Thanh Trúc có chút bực mình: "Mặc dù ngoài Thiên Diệp Thủ Tiểu Ngư Nhi còn kiêm tu Cửu Lộ Phiêu Hương Kiếm Pháp, thế nhưng độ thuần thục vẫn rất hạn chế. So với kiếm thuật thì chưởng pháp mới là ưu điểm của nó. Ta không đưa nó hộ thủ lẽ nào ban cho bảo kiếm? Sở trường - sở đoản, cái nào nên dùng tiểu tử ngươi còn phải đợi ta giảng cho mới hiểu?".

Bị ân sư phê bình, Chu Đại Trù gãi đầu, thành thật nhận sai: "Lão nhân gia, vừa rồi con cũng không có nghĩ nhiều như vậy. Dù sao trước giờ con thấy mọi người ở Thiên Kiếm Môn chúng ta ai nấy đều chỉ chọn kiếm làm vũ khí chính...".

"Hừ, trong số đó ta bảo đảm không thiếu kẻ ngốc".

Lăng Thanh Trúc ngẫm mà ngao ngán: "Từ trước đến nay Thiên Kiếm Môn chúng ta vốn chưa từng có quy định ràng buộc đệ tử phải sử dụng vũ khí loại nào. Ở năm chi mạch, trong mỗi chi cũng không chỉ có duy nhất kiếm pháp. Chưởng pháp, đao pháp, thậm chí thương pháp, tiên pháp cũng chẳng thiếu. Vậy mà... tất cả lại đều lựa chọn kiếm pháp để tu luyện".

"Chậc, hết thảy đều do bậc tiền nhân ảnh hưởng. Ai bảo Thiên Kiếm Môn chúng ta sở hữu Ngũ Đại Tiên Kiếm và Thập Đại Bảo Kiếm - những danh kiếm đứng đầu thiên hạ - chứ...".

Thu xếp tâm tư, Lăng Thanh Trúc lần nữa hướng sự chú ý lên đứa đệ tử thứ sáu của mình: "Tiểu Ngư Nhi, ngộ tính của ngươi không nằm ở kiếm đạo, chưởng pháp mới thực sự thích hợp với ngươi. Nhớ kỹ, Cửu Lộ Phiêu Hương Kiếm Pháp cốt yếu chỉ là để bổ trợ. Trừ Thần Thành Bách Biến ra, những cái khác ngươi xem cho biết là được rồi".

Chương 90: Lăng Tiểu Ngư Đen Đủi

Vì Thiên nhân luận pháp bốn mươi năm tổ chức một lần mà trên dưới Thiên Kiếm Môn, bầu không khí đã trở nên sôi động lạ thường. Đại hội lần này so với những năm trước thì đặc biệt hơn nhiều, bởi thế nên người ta cũng trông đợi nhiều hơn. Nhất là trận đấu giữa Tô Đông Vũ và Dương Tiểu Ngọc, các đệ tử thực rất muốn tận mắt chứng kiến, xem thử ai mới là kẻ đứng đầu trong thế hệ trẻ của Thiên Kiếm hiện tại...

Các vị phong chủ, bọn họ cũng giống như vậy, đều muốn biết. Tô Đông Vũ ba mươi tám tuổi tiến vào chân nhân, thành tựu kinh người; Dương Tiểu Ngọc lại càng lợi hại hơn, gia nhập hàng ngũ chân nhân khi chỉ mới hai mươi tuổi, có thể nói là "tiền vô cổ nhân, hậu vô lai giả"...

Về lâu về dài, Tô Đông Vũ sẽ không thể nào bằng Dương Tiểu Ngọc được. Đấy chẳng phải võ đoán, hết thảy đều rất có cơ sở. Tô Đông Vũ tư chất dẫu cao cũng bất quá cực phẩm linh căn, trong khi đó, linh căn của Dương Tiểu Ngọc lại thuộc hàng thiên phẩm, hơn nữa còn là loại biến dị vô cùng hiếm gặp: băng linh căn. Như vậy, tư chất của Tô Đông Vũ không chỉ thấp hơn một mà đến tận những hai bậc.

Còn ngộ tính ư? Một kẻ phải tu luyện hơn ba mươi năm mới thành tựu chân nhân thì làm sao so được với người chỉ tu luyện mười lăm năm.

Tư chất cũng được, ngộ tính cũng tốt, xét ở cái nào thì Tô Đông Vũ đều không sánh bằng Dương Tiểu Ngọc. Tương lai đã định sẵn Tô Đông Vũ chỉ là kẻ xếp sau. Trừ phi hắn có đại cơ duyên, hoặc giả Dương Tiểu Ngọc xảy ra điều bất trắc, bằng không thì mọi thứ sẽ chẳng có gì thay đổi hết. Nói cách khác, rất có thể trận đấu đầu tiên giữa Tô Đông Vũ và Dương Tiểu Ngọc ở Thiên nhân luận pháp năm nay cũng sẽ là trận đấu ngang ngửa cuối cùng...

Tất nhiên, mặc kệ kết quả có ra sao thì Tô Đông Vũ vẫn sẽ là một trong những người được trưởng bối coi trọng nhất. Ba mươi tám tuổi trở thành chân nhân, thiên tư bậc này thế gian được có mấy người?

Chẳng cần mai sau, ngay ở hiện tại thì giá trị của hắn cũng đã đủ khiến cho các vị cao tầng Thiên Kiếm Môn phải bận tâm cân nhắc rồi.

...

Kim Kiếm Phong, bên trong Linh Chính Điện.

Lúc này, tại sảnh lớn, trừ bỏ chưởng môn đương nhiệm Thiên Kiếm Môn là Cơ Thành Tử sớm an vị trên ghế chủ toạ thì bốn vị phong chủ khác cũng đang có mặt. Lý do khiến tất cả tề tựu lại đây không gì khác ngoài bốn chữ: "Thiên nhân luận pháp". Bọn họ cần bàn luận và thống nhất lại lần cuối về các quy định, phần thưởng và... sắp xếp các trận đấu.

Đúng như dự đoán, Tô Đông Vũ và Dương Tiểu Ngọc là hai cái tên được đề cập trước tiên trong việc phân chia bảng đấu. Theo như lời Cơ Thành Tử thì hắn định sẽ chia các tuyển thủ tham gia đại hội ra làm hai bảng. Bảng đấu thứ nhất sẽ lấy Tô Đông Vũ làm trọng tâm; tương tự, ở bảng đấu thứ hai, mấu chốt sẽ là Dương Tiểu Ngọc.

Thân khoác trường y màu vàng nhạt, Cơ Thành Tử nâng tay vuốt nhẹ chòm râu, nhìn mọi người, nói: "Các vị sư đệ, sư muội, ta tính như vầy, mọi người xem thế nào. Ở cả hai bảng đấu, tại vòng đầu tiên chúng ta đều sẽ xếp Đông Vũ và Tiểu Ngọc thi đấu trận cuối cùng, phần hai trận phía trước thì sẽ ngẫu nhiên sắp đặt. Tiếp đến, sang vòng thứ hai, chúng ta sẽ theo quy tắc nối chéo mà thực hiện: người giành chiến thắng trận thứ nhất ở bảng một sẽ đấu với người giành chiến thắng trận thứ ba ở bảng hai và ngược lại, người giành chiến thắng trận thứ nhất ở bảng hai sẽ đấu với người giành chiến thắng trận thứ ba ở bảng một. Trận còn lại, người giành chiến thắng trận thứ hai ở mỗi bảng tất nhiên sẽ trở thành đối thủ của nhau tại vòng đấu tiếp theo...".

"Như vậy, sau hai vòng đấu chúng ta sẽ tìm ra được ba người mạnh nhất. Lúc này sẽ để cho bọn chúng bốc thăm, ai bốc được phiếu trống thì tiến thẳng vào chung kết. Các vị sư đệ, sư muội, mọi người cảm thấy thế nào?".

Bên dưới, Ngọc Vân Tử - phong chủ Tương Kiếm Phong - thoáng nhìn mọi người, mỉm cười hồi đáp: "Thiên nhân luận pháp năm nay thật sự rất đặc biệt, cùng lúc lại có cả hai đệ tử cảnh giới chân nhân tham dự. Đông Vũ và Tiểu Ngọc, bọn chúng vốn đã thuộc về một tầng thứ khác so với phần còn lại. Chưởng môn sư huynh sắp xếp để chúng không phải đối đầu nhau ở hai vòng đấu đầu tiên như vậy quả rất thoả đáng. Đệ hoàn toàn tán đồng".

Đã có người đi trước, Lăng Thanh Trúc, Lý Ngọc Thường, Dịch Bất Dịch, ba vị phong chủ còn lại cũng nhanh chóng đưa ra câu trả lời. Toàn bộ đều gật đầu chấp thuận.



Thần thái đạm mạc, Lăng Thanh Trúc ngước nhìn Cơ Thành Tử phía trên, hỏi: "Chưởng môn sư huynh, Tô Đông Vũ và Dương Tiểu Ngọc thì coi như đã an bài xong, giờ phần các đệ tử còn lại chúng ta xếp ngẫu nhiên như thế nào?".

"Ta đã chuẩn bị".
Nói đoạn, Cơ Thành Tử lấy ra một chiếc hộp màu đỏ, lớn bằng đầu, bên trong có đựng sẵn mười tấm thẻ.

Trước khi chuyển chiếc hộp xuống cho các sư đệ, sư muội của mình xem, Cơ Thành Tử đã chủ động giải thích: "Bên trong chiếc hộp ta đã bỏ sẵn mười tấm thẻ, trên mỗi một tấm đều có ghi tên một đệ tử tham gia Thiên nhân luận pháp, nhưng đều được ẩn đi. Để đảm bảo tính công bằng, bây giờ chúng ta mỗi người sẽ tùy chọn hai tấm thẻ, bốn lần chọn trước sẽ quyết định bốn cặp đấu theo thứ tự như sau: trận thứ nhất bảng một, trận thứ hai bảng một, trận thứ nhất bảng hai, trận thứ hai bảng hai; riêng hai tấm thẻ cuối cùng, đệ tử có tên sẽ lần lượt là đối thủ của Đông Vũ và Tiểu Ngọc".

"Các vị sư đệ, sư muội, những tấm thẻ này mọi người cứ tự nhiên kiểm tra lại".

...

Sau khi chiếc hộp được chuyền đi một vòng, thay mặt tất cả, Lăng Thanh Trúc xác nhận: "Những tấm thẻ này không có vấn đề gì".

"Được rồi. Để không phí thời gian, ta sẽ bắt đầu chọn".

Đã quyết liền hành, Lăng Thanh Trúc cho tay vào trong chiếc hộp lấy ra hai tấm thẻ. Lấy xong, lúc này nàng mới dùng đạo thuật làm cho những dòng chữ ghi bên trên hiện rõ.

Giơ cao hai tấm thẻ, Lăng Thanh Trúc nói: "Đây là kết quả".

"Giang Hạc, Lâm Oánh." - Cơ Thành Tử nhìn thẻ đọc tên, nhẹ gật đầu - "Như vậy trận đầu tiên ở bảng một sẽ là cuộc đối đầu giữa Liệt Kiếm Phong và Tương Kiếm Phong".

Bên dưới, Ngọc Vân Tử nghe thế thì lắc đầu cười: "Chưởng môn sư huynh, con bé Lâm Oánh này của đệ hiện chỉ vừa mới tiến vào vấn đỉnh trung kỳ, vốn không có khả năng tiếp nổi đệ tử của Bất Dịch sư huynh a".

"Đánh không lại thì đánh không lại, Tương Kiếm Phong của ngươi cũng đâu phải chỉ có một mình Lâm Oánh này".Lăng Thanh Trúc đưa chiếc hộp đang cầm trong tay qua, bảo: "Tiểu Vân Tử, tới lượt ngươi".

"Vâng, sư tỷ".

Vẫn giữ nét mặt hoà nhà dễ gần, Ngọc Vân Tử thong thả cho tay vào bên trong chiếc hộp.

Giơ lên hai tấm thẻ mới chọn, hắn đọc lên: "Chu Đại Trù và Tô Triệt".

"Ừm..." - Cơ Thành Tử lại lần nữa gật đầu ghi nhận - "Lần này là cuộc đối đầu giữa Trúc Kiếm Phong và Liệt Kiếm Phong".

Như vừa nghĩ tới điều gì, hắn dời mắt sang Lăng Thanh Trúc, hỏi: "Thanh Trúc sư muội, ta nhớ thằng bé Đại Trù này chính là người sở hữu linh căn thiên phẩm, cùng cấp bậc với Dương Tiểu Ngọc. Hiện tại không biết nó đã đạt tới trình độ nào rồi?".

"Cùng cấp bậc gì chứ..." - Lăng Thanh Trúc có chút không được vui - "Chưởng môn sư huynh, Dương Tiểu Ngọc của người ta chẳng những sở hữu thiên phẩm linh căn mà thuộc tính còn là biến dị, tự cổ chí kim có thể nói là độc nhất vô nhị. Thằng bé Đại Trù của muội làm sao mà bì được...".

Quan sát thấy vị sư muội này của mình đã phật ý, chừng chẳng muốn tiết lộ thêm điều gì, Cơ Thành Tử đành cười gượng cho qua. Hắn hắng nhẹ một tiếng, bảo: "Chúng ta tiếp tục đi".

Và như thế, chiếc hộp trong tay Ngọc Vân Tử lại được chuyền về phía đối diện. Lần này người chọn là Lý Ngọc Thường - "đối thủ" của Lăng Thanh Trúc.

Xảo hợp thay, một trong hai tấm thẻ Lý Ngọc Thường lựa chọn vậy mà đúng là một trong hai đứa đệ tử của nàng: Lệ Thắng Nam. Phần cái còn lại, đối thủ không ngờ chính là người của Trúc Kiếm Phong. Không phải Mộng Kiều, tên người được viết có ba chữ

Điều này thực sự rất xui xẻo cho Lăng Tiểu Ngư. Chẳng bởi Lệ Thắng Nam quá mạnh, đây là vì thứ tự trận đấu. Theo như cách sắp xếp đã thống nhất ban nãy thì cặp đấu này chính là trận thứ nhất của bảng hai. Như vậy đồng nghĩa kẻ giành chiến thắng sẽ phải chạm trán với Tô Đông Vũ - người đã chắc suất - tại vòng đấu tiếp theo.

Lăng Thanh Trúc, nàng thực sự không thích việc này một chút nào cả.

Ở vòng đầu tiên, cứ cho là đệ tử của nàng thắng được Lệ Thắng Nam đi, như vậy trận tiếp theo hắn sẽ phải đối đầu cùng Tô Đông Vũ. Lăng Tiểu Ngư hắn có khả năng thắng được sao? Chỉ sợ một phần trăm cơ hội cũng chẳng có. Chân nhân và vấn đỉnh, chênh lệch tầm đó đâu phải nhỏ...

"Lần này thì gay rồi...".

"Mục tiêu Tiểu Ngư Nhi hướng tới là tốp năm, nếu thua ở ngay vòng đấu thứ hai thì mọi thứ rất dễ đi tong hết. Với bản tính cố chấp của nó, chỉ sợ là...".

Nội tâm âm thầm lo lắng khiến Lăng Thanh Trúc khó lòng cư xử nhã nhặn được. Nàng liếc qua Lý Ngọc Thường - kẻ đã đem tới sự xui xẻo cho đồ nhi của mình, khó chịu lầm bầm: "Đúng là cái tay xúi quẩy...".

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau