TIÊN MÔN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Tiên môn - Chương 81 - Chương 85

Chương 81: Gia Gia

Bất ngờ qua đi, Lăng Tiểu Ngư rốt cuộc cũng tiếp nhận sự thân thiện của kẻ mới áp sát người mình. Hắn thầm nghĩ: "Tuy rằng tiền bối rất có thể cũng không phải tiền bối mà chỉ là một linh chủng thượng cổ vừa chào đời chưa lâu, thế nhưng suốt mấy năm qua người thực sự đã giúp đỡ ta tu luyện. Không có người thì Lăng Tiểu Ngư ta sẽ chẳng được như hôm nay. Nghĩ lại thì lần đó ta rơi vào trạng thái vô thức, hẳn cũng là do tiền bối mang ta ra ngoài động. Theo nghĩa nào đó thì tiền bối đã cứu ta một mạng...".

"Bất kể có thân phận gì, tuổi nhỏ hay lớn thì với những gì đã làm, người hoàn toàn xứng đáng được ta gọi là ân nhân, xem là trưởng bối. Nay người không hài lòng với cách xưng hô này, như vậy chi bằng...".

Trong lòng đã có quyết định, Lăng Tiểu Ngư cúi nhìn kẻ vẫn còn đang bám víu lấy vạt áo mình chờ đợi, nói: "Hmm... Tiền bối, người xem cái tên "Gia Gia" thế nào?".

"Gia Gia?".

Sinh vật khả ái thắc mắc: "Sao lại gọi là Gia Gia? Gia Gia nghĩa là gì?".

"Tiền bối, là thế này." - Lăng Tiểu Ngư giải thích - "Mấy hôm trước lúc chúng ta cùng uống rượu, ta thấy tiền bối hay nói "da da", vừa hay lại đọc khá giống với "gia gia". "Gia" có nghĩa là "nhà", cảm giác rất thân thiện gần gũi, trộm nghĩ sẽ thích hợp với tiền bối...".

Mấy lời này tất nhiên không giả, nhưng là... vẫn chưa hoàn toàn thành thật. Ý tứ của Lăng Tiểu Ngư khi gọi "Gia Gia", ngoại trừ cảm giác thân thiết ra thì còn một nghĩa khác nữa: sự tôn kính. "Gia Gia" - đó cũng là cách gọi dành cho một vị trưởng bối lớn hơn mình rất nhiều.

Thay vì "tiền bối" thì sau này gọi "Gia Gia", vừa đúng ý lại chẳng thất lễ, thế này quả vẹn cả đôi đường?

Lăng Tiểu Ngư nghĩ là thoả đáng. Bây giờ hắn chỉ còn phải đợi xem đối phương có chấp nhận hay không mà thôi.

May cho hắn, bên dưới, sinh vật khả ái nghe xong lời giải thích nọ thì liền vui vẻ gật đầu: "Thì ra Gia Gia nghĩa là như vậy. Ừm, ta thấy tên này cũng được... Hì hì... Con người, vậy sau này ngươi gọi ta là Gia Gia".

"Vâng, tiền bối".

Khuôn mặt loáng cái đã trầm xuống hẳn, sinh vật khả ái - hay có lẽ từ giờ nên gọi là Gia Gia - trách móc: "Ngươi lại gọi ta là "tiền bối" nữa. Phải gọi "Gia Gia" chứ".

"Vâng, tiền... Gia Gia".

"Gia Gia là Gia Gia, cái gì mà tiền Gia Gia. Con người, ngươi thật là... thật là lì lợm. À không, là cứng đầu, ngốc nghếch...".

...

Tên đã đặt xong, qua thêm một đỗi hỏi han chuyện trò nữa thì Lăng Tiểu Ngư lên tiếng cáo từ: "Gia Gia, ta phải trở về rồi".

"Trở về?" - Gia Gia giơ lên bàn tay bé xíu, phẩy phẩy - "Ừ, ngươi về đi".

Lăng Tiểu Ngư nhẹ gật đầu, xoay bước rời đi...

"Chờ một chút!".

Xoay người lại, Lăng Tiểu Ngư nghi hoặc: "Gia Gia, không biết còn có gì muốn căn dặn?".

"Chậc, ta đã bảo ngươi rồi, ta nhỏ tuổi hơn ngươi, ngươi không có cần phải tỏ ra cung kính như vậy đâu".

Gia Gia bất mãn nói tiếp: "Con người, à không, Tiểu Ngư này, khi nào ngươi lại tới nữa vậy?".

"Hmm... Ba ngày sau".

"Ba ngày luôn hả?" - Gia Gia có chút không vừa ý - "Tiểu Ngư ngươi tới sớm hơn một chút có được không?".

"Gia Gia, tiền... ngươi có gì cần ta giúp sao?".

"Cái này... Thật ra...".

Trước ánh mắt nghi hoặc của Lăng Tiểu Ngư, Gia Gia gí gí mấy ngón tay bé xíu vào nhau: "Thật ra cũng không có gì. Chỉ là dạo gần đây ta thường hay đói bụng, mà trái cây, hoa quả trên núi ăn không được ngon...".



Đã hiểu ra vấn đề, Lăng Tiểu Ngư nở nụ cười thân thiện: "Gia Gia yên tâm, ba... hai ngày sau ta sẽ làm thật nhiều đồ ăn mang tới".

"Thật không?".

"Thật".

"Vậy ngươi mang thêm rượu nữa được không?".

"Nếu Gia Gia thích thì ta sẽ mang đến"."Oa tốt quá!".

...

"Gia Gia, nếu không còn gì nữa thì ta đi đây".

"Ừ, ngươi đi đi".

Đã được cho phép, Lăng Tiểu Ngư nhanh chóng quay đầu...

Chỉ là lần này, hắn vẫn chưa thể an ổn mà rời đi được. Gia Gia đã lại lên tiếng kêu gọi.

"Ngươi chờ một chút!".

"Gia Gia, lại sao vậy?".

"Ta... ta có một yêu cầu".

"Yêu cầu?" - Lăng Tiểu Ngư hồi âm - "Gia Gia muốn ta làm gì, xin cứ nói".

Phía bên kia, Gia Gia nhấc chân tiến tới gần hơn một chút, rồi mới mở lời: "Tiểu Ngư, ngươi không được đem sự tồn tại của ta nói cho những con người khác biết. Nhất là cái người râu trắng và cái người mặc đồ tím có cặp mắt rất đáng sợ từng vào đây ngó tới ngó lui...".

Lăng Tiểu Ngư thoáng ngẫm liền hiểu ra. Hắn biết Gia Gia hẳn là đang đề cập đến chưởng môn sư bá Cơ Thành Tử và sư phụ hắn - hai người đã từng tiến vào Phị Tinh Đới Nguyệt Động này tra xét.

Có điều, biết thì biết vậy chứ làm sao có thể che giấu được nữa. Mặc dù chưa rõ hình tướng nhưng sự tồn tại của Gia Gia, chưởng môn sư bá và sư phụ Lăng Thanh Trúc của hắn từ lâu đã sớm tường minh rồi.

"Gia Gia, chuyện này...".

Nhìn thấy Lăng Tiểu Ngư đưa tay gãi đầu, bộ dạng khó nói, Gia Gia không khỏi nghi ngờ: "Tiểu Ngư, ngươi... ngươi ấp a ấp úng như vậy, có phải là trong lòng có ý xấu? Ngươi muốn đem sự tồn tại của ta nói cho những con người khác biết, để bọn họ tới bắt ta đúng không?".

"Gia Gia, không phải...".

Lăng Tiểu Ngư vội thanh minh: "Gia Gia, thực ra sự tồn tại của ngươi, ngoài ta ra thì còn có vài người khác biết nữa".

"Là ai?".
"Đại Trù sư huynh, Mộng Kiều sư tỷ, tam sư huynh, chưởng môn sư bá, sư phụ ta,...".

Sau khi nghe Lăng Tiểu Ngư kể ra một tràng danh sách, Gia Gia trố mắt, thần tình hết sức kinh ngạc: "N-Nhiều như vậy? Sao bọn họ lại biết sự tồn tại của ta?".

Nó nhớ là trước giờ nó lẩn trốn kỹ lắm a. Ngay khi cảm nhận được có người tiến lại gần là nó liền ẩn thân đi ngay, theo lý thì không ai biết đến mới phải...

"Gia Gia, cái đó...".

Nét mặt khác lạ, Lăng Tiểu Ngư nói: "Gia Gia, lúc trước ta tu luyện, chẳng phải ngươi đã âm thầm trợ giúp sao?".

"Sao... sao ngươi biết là ta đã âm thầm trợ giúp?".

...

Lăng Tiểu Ngư thật là có chút không biết nói sao. "Làm sao hắn biết", câu hỏi này cũng có thể hỏi? Việc đó vốn dĩ rõ còn hơn ban ngày nữa đấy.

"Gia Gia sao hình như hơi ngốc thì phải...".

Lòng thầm quái lạ nhưng ở ngoài mặt, Lăng Tiểu Ngư vẫn kiên nhẫn giải thích: "Gia Gia, chuyện này rất dễ hiểu mà...".

...

Chăm chú lắng nghe hết những lời thành thật của Lăng Tiểu Ngư xong, Gia Gia rốt cuộc cũng triệt để thông suốt.

Từ đứng đã chuyển sang ngồi, nó một tay chống cằm một tay để trên đùi, gật gù: "Ra là như vậy. Giờ thì ta đã hiểu rồi. Cái người râu trắng kia là Cơ Thành Tử - chưởng môn sư bá của ngươi, còn người có cặp mắt rất đáng sợ kia là sư phụ của ngươi: Lăng Thanh Trúc. Hmm... Sau khi ngươi biết ta đã ra tay trợ giúp ngươi tu luyện thì ngươi đã kể lại cho sư phụ ngươi nghe, chính vì vậy mà sư phụ ngươi và chưởng môn sư bá của ngươi mới chạy tới đây tra xét. Nhưng là bọn họ không có bước qua được cái màn chắn ở cửa động cuối cùng kia...".

"Cũng may là bọn họ chẳng cách nào đi qua được, nếu không thì ta...".

Tay đang chống cằm chợt bỏ xuống, Gia Gia ngước lên nhìn, thái độ đối với Lăng Tiểu Ngư rất chi là bất mãn: "Hứ, nói tóm lại tất cả đều là do ngươi hết. Chính vì ngươi đi kể với sư phụ ngươi nên bọn họ mới biết đến sự tồn tại của ta. Rủi mà bọn họ bắt ta đem đi làm thịt thì sao?".

"Lúc đó... lúc đó ta không nghĩ nhiều như vậy." Lăng Tiểu Ngư đáp, thần tình hơi áy náy.

Thấy hắn biểu hiện như vậy, Gia Gia cũng phần nào hoà hoãn. Nó trầm ngâm một lúc rồi bảo: "Tiểu Ngư, nể tình ngươi đã mang đồ ăn ngon tới cho ta nên ta sẽ bỏ qua cho ngươi, nhưng mà từ đây về sau ngươi không được tùy tiện nói cho người khác biết nữa".

"Không không..." - Như chợt nghĩ tới điều gì, Gia Gia vội sửa lời - "Sau này ngươi không được nói nữa. Hình dáng của ta này, tên của ta này, chuyện ta giúp ngươi này, tóm lại là tất cả mọi thứ liên quan đến ta, về sau không cho phép ngươi đi kể với người khác. Đặc biệt là sư phụ gì đó của ngươi, nửa chữ ngươi cũng không được nói. Nàng ta đáng sợ lắm...".

"Tiểu Ngư, ngươi hứa với ta đi".

Lăng Tiểu Ngư thoáng cân nhắc, vài giây sau thì gật đầu: "Được. Chỉ cần Gia Gia không gây hại gì cho Thiên Kiếm Môn thì ta tuyệt đối sẽ giữ kín mọi chuyện liên quan đến ngươi".

"Kẻ nào thất hứa sẽ làm... sẽ làm...".

Gia Gia nghĩ mãi vẫn chưa tìm được từ thích hợp, bèn hướng Lăng Tiểu Ngư hỏi: "Tiểu Ngư, trên đời này thì con gì ngu nhất?".

"Này... Ta nghĩ là heo. Sư phụ ta thường bảo ngốc như heo".

"Ừm, vậy thì kẻ nào thất hứa sẽ bị biến thành heo".

Nói đoạn, Gia Gia chuyển mình đứng dậy. Nó đi tới trước mặt Lăng Tiểu Ngư, đưa bàn tay bé xíu ra: "Tiểu Ngư, chúng ta ngoéo tay giao ước đi".

...

"Tiểu Ngư, ngươi sao vậy? Đừng nói đến ngoéo tay mà ngươi cũng không biết nhá?" Trông thấy Lăng Tiểu Ngư đứng bất động, Gia Gia khó tránh nghi hoặc mà tự mình suy diễn.

Tất nhiên, nó đã nghĩ sai. Ngoéo tay giao ước, Lăng Tiểu Ngư hắn thế nào lại không biết? Bỗng im lặng chẳng qua là bởi vì hắn khó lòng hiểu được.

Theo như những lời Gia Gia kể thì nó được sinh ra từ một quả trứng đặt bên trong không gian cửa động thứ tư của Phị Tinh Đới Nguyệt Động. Chào đời bất quá mới được vài năm... Suốt thời gian qua, Gia Gia nó ngoại trừ dành phần lớn thời gian tu luyện tại cổ động này thì cũng chỉ loanh quanh ở hậu sơn của Trúc Kiếm Phong, chưa từng tiếp xúc với ai khác. Như vậy... những tri thức về nhân sinh thế sự, nó làm sao học được?

"Lẽ nào đúng như cổ thư ghi chép, đây là sự truyền thừa ký ức?".

Chương 82: Gia Gia Có Bảo Khố

...

Lăng Tiểu Ngư không có nhiều cơ sở để đưa ra phán đoán. Nhận định đúng - sai, phần nhiều chỉ là chủ quan, cảm tính. Chung quy thì đối với hắn, Gia Gia vẫn là một tồn tại lắm những hoài nghi...

Sau hôm ấy, ngoéo tay giao ước xong thì hắn cũng nhanh chóng trở về. Bên trong căn phòng mình, Lăng Tiểu Ngư hắn hết nằm lại đứng, hết ngồi lại đi, suốt cả đêm cứ mãi trằn trọc suy tư.

Hắn nghĩ về nhiều thứ, tuy nhiên, đối tượng thì chỉ có một: Gia Gia. Nó tựa như một đám sương mù dày đặc bỗng nhiên xuất hiện, thấy được bất quá là những gì ở ngay trước mắt...

Hình dáng, lai lịch, tính cách,..., tất cả đều chẳng có điểm nào giống với những gì Lăng Tiểu Ngư hắn đã từng tưởng tượng. Trong nhất thời, hắn thật sự còn chưa thể tiếp nhận. Và đó cũng chính là lý do vì sao hắn nói với Gia Gia rằng hai ngày sau mình mới quay lại, mặc dù bản thân vốn chả bận bịu gì.

Hắn... chỉ là cần thời gian để suy nghĩ.

...

Hai ngày, đấy chắc chắn không phải là một khoảng thời gian quá dài; nhưng chí ít, nó đủ để giúp Lăng Tiểu Ngư bình tâm trở lại.

Miễn cưỡng tiếp thụ, hắn lại một lần nữa tìm tới Phị Tinh Đới Nguyệt Động. Tất nhiên là với một chiếc hộp lớn đựng đầy thức ăn và linh tửu.

...

Trước cửa động, Lăng Tiểu Ngư điều động linh lực tạo ra một lớp bảo hộ xong thì nhấc chân tiến vào bên trong. Qua hết không gian cửa động thứ nhất, đến không gian cửa động thứ hai thì dừng bước. Hắn đem chiếc hộp và hai bình linh tửu đặt xuống đất, hướng lớp kết giới ở trước mặt, gọi:

"Gia Gia, ngươi có ở đó không? Ta đã đến rồi".

"Gia Gia...".

...

"Oáp...".

Giữa lúc Lăng Tiểu Ngư đang cố gắng kêu gọi ở cửa động thứ hai thì tại không gian cửa động thứ tư, Gia Gia - đối tượng trong lời kêu gọi của hắn - lại đang khò khò say giấc.

Nó vẫn còn ngủ.

May cho Lăng Tiểu Ngư, giấc ngủ này đã chẳng tiếp diễn quá lâu, chỉ thêm tầm hơn phút rưỡi liền kết thúc. Trong cái ổ ấm áp của mình, Gia Gia cuối cùng cũng thức dậy. Nó đưa tay dụi mắt mấy lượt rồi mới chậm rãi bước ra khỏi vỏ trứng, nhảy xuống bên dưới.

"Oáp...".

Vươn vai ngáp thêm một cái rõ dài, chợt nhớ tới chuyện hôm qua, Gia Gia thầm nghĩ: "Hai ngày qua hết rồi. Hôm nay Tiểu Ngư chắc là sẽ mang đồ ăn đến".

"Chỗ này Tiểu Ngư không thể đi vào được, hay là ta trước cứ đi qua bên đó chờ hắn vậy".

Nghĩ liền làm, Gia Gia mang theo gương mặt còn chưa tỉnh ngủ của mình từ tốn bước qua kết giới...

Lát sau.

"Gia Gia".

"Ồ, Tiểu Ngư. Ngươi tới hồi nào vậy?".

Gia Gia hỏi, nhưng khi Lăng Tiểu Ngư - người được nó hỏi - còn chưa kịp trả lời thì nó đã chuyển sự chú ý sang nơi khác. Cái nơi này cũng chả ở đâu xa, ngay dưới chân Lăng Tiểu Ngư thôi.

"Oa a a!".

Vui mừng reo lên một tiếng, Gia Gia chạy thẳng tới chỗ Lăng Tiểu Ngư. Nó dùng đôi bàn tay bé xíu ôm chặt lấy chiếc hộp gỗ còn to hơn mình, vừa cạ mặt vừa ríu rít: "Đồ ăn! Đồ ăn!".

"Hì hì... Đồ ăn tới rồi...".



Đứng bên cạnh, Lăng Tiểu Ngư xem bộ dạng vui mừng kia của nó thì trong lòng cũng thư thái hẳn.

"Gia Gia có lẽ cũng chỉ giống như một đứa trẻ thôi".

Nở một nụ cười thân thiện, Lăng Tiểu Ngư ngồi xuống, hỏi: "Gia Gia thích thức ăn ta làm lắm sao?".

"Thích lắm." - Gia Gia chả cần nghĩ, đáp ngay - "Đồ ăn của Tiểu Ngư ăn rất ngon. Ngon hơn những thức ăn tìm được ở trong núi".

"Chỉ cần Gia Gia thích thì sau này mỗi lần đến đây ta đều sẽ mang thức ăn tới"."Thật không? Thật không?".

Gia Gia tạm buông chiếc hộp ra, nhìn Lăng Tiểu Ngư mà rằng: "Tiểu Ngư nói rồi đấy nhé. Sau này phải thường xuyên mang đồ ăn tới cho Gia Gia đấy".

"Ừm, ta hứa".

"Ngoéo tay đi".

...

Giao ước xong, Gia Gia lập tức rút tay về, chuyển mục tiêu sang chiếc hộp đựng thức ăn, bắt đầu đem nắp hộp mở ra. Từ đầu đến cuối nó đều chẳng buồn liếc xem Lăng Tiểu Ngư thêm một lần nào nữa, cứ như thể Lăng Tiểu Ngư hắn đã biến không khí rồi vậy...

Thân bị "bỏ rơi", ngó qua lại thấy chiếc hộp mình mang đến đang đang được người thản nhiên khui mở, đem những bát đĩa bên trong lần lượt lấy ra, trong lòng Lăng Tiểu Ngư khó tránh nảy sinh cảm giác kỳ quái. Để thoát phận "kẻ dư thừa", hắn hắng nhẹ: "Hừm... Gia Gia, ngươi cứ tự nhiên dùng bữa. Ta đi tu luyện".

"Tu luyện?".

Tới lúc này Gia Gia mới chịu ngẩng đầu lên. Nó chớp chớp đôi mắt, tiếp đấy thì phẩy phẩy cái tay: "Ngươi đi đi. Đi đi".

Bị người "xua đuổi", Lăng Tiểu Ngư không còn lời gì để nói, một mình bước đến một góc trong động, ngồi xuống rồi bắt đầu chiếu theo tâm pháp quyết tầng thứ tư của Trường Sinh Tiên Thuật mà tu luyện.

...

Thời gian đi mau, chẳng mấy chốc mà gần ba canh giờ đã qua hết.

Nơi góc thạch động, Lăng Tiểu Ngư lặng lẽ thu công, mở mắt ra.

Trước mặt hắn, khung cảnh đã ít nhiều thay đổi. Vẫn là bát đĩa nhưng thức ăn đã trống, vẫn là hai bình linh tửu nhưng rượu thì đã cạn. Tất cả đều đang nằm la liệt, ngả nghiêng trên đất.

Trong khi ấy, Gia Gia - kẻ đã xử lý toàn bộ số thức ăn và linh tửu nọ, nó lại đang...

Hai chân xếp bằng, hai mắt khép hờ, tay thì kết quyết đặt hẳn trên đùi... Ừm, cái tư thế này, xem ra là đang tu luyện. Hoặc, chí ít thì hình thức là như vậy.

"Hì hì...".

Ngay khi phát hiện Lăng Tiểu Ngư đã thôi không tu luyện nữa, Gia Gia cũng liền rời khỏi trạng thái bất động ngồi im. Nó cười vui vẻ, đứng dậy thì hỏi: "Tiểu Ngư, ngươi tu luyện xong rồi?".

"Ừm...".

Lăng Tiểu Ngư gật nhẹ, rồi nói: "Gia Gia, thức ăn nhiều như vậy mà ngươi cũng có thể ăn hết, cả rượu cũng uống hết... Ngươi đúng là có bổn sự"."Ta ăn no một bữa thì sẽ có thể nhịn được sáu bữa a".

Miệng nói nhưng tay cũng không rảnh. Thông qua ý niệm, Gia Gia lấy từ trong túi áo ra một cây nấm màu đen, bỏ vào miệng nhai.

"Gia Gia." - Đáp lại, Lăng Tiểu Ngư cười khẽ - "Chẳng phải ta đã hứa sau này sẽ thường xuyên mang đồ ăn tới cho ngươi sao? Ngươi đâu cần phải cố ăn như vậy...".

"Không sao không sao. Bụng Gia Gia có thể chứa được nhiều lắm... măm măm...".

"Gia Gia, coi ngươi kìa, vừa nói vừa ăn...".

Chứng kiến kẻ nào đó chẳng biết giữ ý mà đứng "măm măm" cây nấm, Lăng Tiểu Ngư lắc đầu cười chê.

Có điều, hắn chê còn chưa được mấy giây thì nụ cười đã hoàn toàn tắt lịm. Hắn... vừa phát hiện ra một điều.

Vừa rồi không để ý, bây giờ nhìn kỹ lại thì cây nấm màu đen Gia Gia đang ăn, nó hình như rất giống với một loại linh chi trong truyền thuyết: Địa Ngục Linh Chi. Chất lỏng màu đỏ lấp lánh chảy ra từ trong thân cây nấm và đang dính trên miệng Gia Gia kia... quả đúng như miêu tả trong cổ thư hắn từng đọc...

"Gia Gia, ngươi... ngươi có thể cho ta xem một chút thứ mà ngươi đang ăn được không?".

Ngước nhìn kẻ mới tiến đến, Gia Gia giơ lên cây nấm, hỏi: "Ý ngươi là cây nấm này hả?".

"Ừ. Có thể cho ta mượn xem một chút không?".

"Tiểu Ngư, thì ra ngươi cũng muốn ăn nấm".

Gia Gia rất có nghĩa khí, bảo: "Ngươi thích thì cho ngươi này... Ngươi ăn đi. Tuy là mùi vị không được ngon như đồ ăn ngươi làm nhưng ăn vào có cảm giác tốt lắm".

...

Trái với mong đợi của Gia Gia, Lăng Tiểu Ngư sau khi tiếp nhận cây nấm nọ, mãi một đỗi sau cũng không chịu ăn. Hắn chỉ nếm thử một cái rồi đứng yên bất động, cứ như thể đã hoá thành pho tượng.

Nguyên do là bởi cây nấm thực sự có vấn đề.

Đừng hiểu lầm. Đây không phải độc dược hay một cái gì đó đại loại; hoàn toàn trái lại, cây nấm màu đen này chính là linh dược, hơn nữa còn là linh dược trong truyền thuyết: Địa Ngục Linh Chi!

Nếu như lúc nãy chỉ mới nghi ngờ thì bây giờ, sau khi nếm qua, Lăng Tiểu Ngư đã có thể khẳng định. Cây nấm này tuyệt đối là Địa Ngục Linh Chi - thứ linh dược vốn đã tuyệt chủng từ lâu. Bàn về giá trị, nếu xét ở ngày nay thì quả thực khó có thể đo lường được...

Một thứ trân quý nhường ấy, vốn bị cho đã tuyệt chủng không ngờ hôm nay lại được thấy, chuyện này... Lăng Tiểu Ngư hắn nghĩ cũng chưa từng nghĩ tới...

Phát hiện Địa Ngục Linh Chi, đây lẽ ra là một việc rất đáng để vui mừng. Nhưng lúc này, Lăng Tiểu Ngư hắn thực không cách nào vui nổi. Tâm trí hắn còn đang bị đả kích. Rất mạnh.

Địa Ngục Linh Chi quý giá biết bao, ấy vậy mà nó lại bị Gia Gia đem cắn ăn mất. Cái cách nó ăn cứ như thể đang xem Địa Ngục Linh Chi là rau cải không bằng, như thế thử hỏi Lăng Tiểu Ngư làm sao bình tâm tiếp nhận nổi?

"Tiểu Ngư, Tiểu Ngư..." - Thấy Lăng Tiểu Ngư đứng chết lặng, Gia Gia tỏ vẻ quan tâm, hỏi - "Ngươi bị sao vậy? Sao không ăn nấm đi?".

"Ực...".

Khó khăn nuốt xuống một ngụm nước bọt, Lăng Tiểu Ngư cúi nhìn "đứa trẻ" có khuôn mặt thuần chân vô tà dưới chân, rốt cuộc cũng mở miệng: "Gia Gia... Loại nấm này ngươi còn không?".

"À... Thì ra nãy giờ Tiểu Ngư ngươi không chịu ăn là bởi vì chê ít. Ngươi nên nói sớm cho Gia Gia biết chứ...".

Rất hào phóng, Gia Gia cho tay vào chiếc túi trước bụng, đảo một hồi thì đem Địa Ngục Linh Chi lấy ra. Có hẳn hai cây.

"Còn hai cây. Gia Gia cho ngươi hết đấy".

Ánh mắt lộ rõ vui mừng, Lăng Tiểu Ngư đưa tay tiếp nhận: "Cảm ơn ngươi, Gia Gia".

"Ờ...".

Gia Gia gãi đầu, hơi nghi hoặc: "Tiểu Ngư, sao ngươi lại có vẻ vui mừng quá vậy? Ngươi thích ăn loại nấm này lắm à? Nếu mà ta biết thế này thì đã để dành tặng cho ngươi rồi. Lúc trước có nhiều nấm lắm, tất cả đều bị ta ăn hết rồi".

"Ơ... Tiểu Ngư, sao ngươi lại bất động nữa rồi?".

Chương 83: Sửng Sốt

Đả kích dần lắng dịu, sau một đỗi đứng yên bất động thì Lăng Tiểu Ngư cũng đã lấy lại được năng lực phản ứng. Hắn hít thật sâu để cho tâm tình mình bình tĩnh, hướng Gia Gia hỏi: "Gia Gia, vừa rồi ngươi nói ngươi đã ăn rất nhiều nấm? Trước đây ngươi có rất nhiều loại nấm này phải không?".

"Ừ." - Gia Gia gật đầu xác nhận - "Loại nấm này trước đây ta có nhiều lắm".

"Vậy..." - Tâm tư máy động, Lăng Tiểu Ngư thăm dò - "Gia Gia, trừ bỏ những cây nấm này ra, từ trước tới giờ ngươi còn ăn gì nữa? Có cái nào ăn cảm giác tương tự như thế nữa không?".

"Có." Gia Gia chả cần nghĩ ngợi, đáp ngay.

Đáp xong, như để chứng minh lời mình, nó cho tay vào túi, trước sự theo dõi chăm chú của ai kia đem từng món đồ vật lấy ra.

Ban đầu là một củ nhân sâm màu đỏ như máu, toàn thân tản mác linh khí bức người. Tiếp đấy là một quả nhỏ màu xanh, quanh thân ẩn hiện quang tuyến di chuyển không ngừng...

Nhìn hai món đồ vật nọ - nhân sâm và quả nhỏ, Lăng Tiểu Ngư hé môi định nói, nhưng rồi cả buổi cũng chẳng thốt ra được một tiếng nào. Hắn lại tiếp tục bị đả kích. Tâm linh đình trệ...

Có điều, đấy là vấn đề của Lăng Tiểu Ngư hắn. Gia Gia không hiểu, cũng không quá bận tâm. Hiện tại nó vẫn đang cố chứng minh những lời mình đã nói, bằng cách tiếp tục đem các loại đồ vật cất bên trong túi lấy ra.

Cứ thế, từng thứ từng thứ một, nào nhân sâm, linh quả, thạch nhũ, linh diệp,..., đủ hình đủ dạng, toàn bộ đều được bày ra ngay trước mắt Lăng Tiểu Ngư.

Cúi xem chúng, Lăng Tiểu Ngư thật đã không còn biết dùng từ ngữ nào để tỏ rõ tâm tư. Ngôn từ lúc này với hắn đã chẳng còn đủ dùng nữa rồi...

...

"Tiểu Ngư, trước giờ ta chính là ăn mấy cái này nè." Gia Gia chỉ tay vào số thiên tài địa bảo nằm la liệt trên đất, nói.

Đáp lại nó là tiếng nuốt nước bọt của Lăng Tiểu Ngư. Hắn có chút khó khăn mở miệng: "Gia Gia... M-Mấy cái này... thực sự là thức ăn trước giờ của ngươi?".

"Ừm. Mặc dù mùi vị không được tốt nhưng ăn cũng được".

Lăng Tiểu Ngư nghe xong, trong lòng thực có xúc động muốn đánh người.

Những đồ vật đang được bày ra trước mắt hắn đây, chúng có cái nào là không phải trân quý khó cầu? Bên trong có hàng tá loại vốn đã bị cho là tuyệt chủng nữa a.

Rốt cuộc thì mấy năm qua, Gia Gia đã ăn hết bao nhiêu linh dược rồi? Đã lãng phí hết bao nhiêu tài bảo rồi?

Lăng Tiểu Ngư càng nghĩ thì nội tâm càng luyến tiếc, đến độ nhói đau. Hắn cố kìm nén cảm xúc, dò hỏi: "Gia Gia, những đồ vật này ngươi từ đâu mà có vậy?".

Khác trước, lần này Gia Gia đã không trả lời ngay. Thay vì lập tức hồi đáp Lăng Tiểu Ngư thì nó lại âm thầm nghi hoặc. Âu cũng đúng. Ai bảo ánh mắt Lăng Tiểu Ngư khi nhìn mớ đồ vật do nó vừa bày ra nóng bỏng quá làm gì.

"Hình như có gì đó không đúng...".

"Tiểu Ngư sao lại nhìn mấy cái đồ vật này như vậy? Bộ dạng hắn cứ như thể muốn lao đến ôm đi hết... Hmmm... Thực sự rất giống lúc ta nhìn thấy đồ ăn ngon...".

"Lẽ nào Tiểu Ngư thật sự rất thích mấy thứ này?".

"Nếu vậy thì ta không thể nói cho hắn biết tất cả đều là có sẵn bên trong cái động này được...".

Đắn đo, cân nhắc một hồi, Gia Gia cuối cùng cũng lên tiếng: "Tiểu Ngư, ngươi hỏi mấy cái này à? Chúng đương nhiên đều là của Gia Gia. Lúc Gia Gia phá trứng chui ra thì chúng đã có sẵn trong túi của Gia Gia rồi a".



Đồ có sẵn?

Đối với câu trả lời nọ, Lăng Tiểu Ngư khá là ngờ vực. Dù vậy, hắn không chất vấn. Dẫu sao thì tài bảo cũng đâu phải của hắn, hắn có tư cách gì mà truy hỏi Gia Gia. Hắn bất quá chỉ là muốn một chút trong số đó thôi.

Từ nghi hoặc chuyển sang ngại ngùng, Lăng Tiểu Ngư gãi đầu, hướng Gia Gia mở lời: "Ừm... Gia Gia, mấy đồ vật này của ngươi đối với ta có chỗ hữu dụng. Không biết ngươi có thể...?".

Tuy Lăng Tiểu Ngư chưa nói hết câu nhưng ý tứ thì Gia Gia đã nắm được. Nó hết nhìn hai cây Địa Ngục Linh Chi trong tay Lăng Tiểu Ngư hắn lại đến nhìn mớ thiên tài địa bảo được bày la liệt bên dưới, đảo mắt một vòng, nhẹ gật đầu: "Mấy cái này Gia Gia có thể cho ngươi"."Cảm ơn ngươi, Gia Gia...".

"Chờ một chút, Gia Gia chưa có nói hết".

Trước vẻ thắc mắc của người nào đó, Gia Gia tiếp tục: "Đây là thức ăn của Gia Gia, vì thế không thể cho ngươi hết được. Mỗi lần chỉ cho ngươi vài, không, một cái thôi".

Chỉ một cái thôi sao?

Nếu là trong hoàn cảnh khác, đừng nói một cái, chỉ một chút thôi thì Lăng Tiểu Ngư cũng đã rất đỗi vui mừng rồi. Tuy nhiên hiện tại... Đứng trước cả một bảo khố như vầy mà nếu chỉ thu được một cái thì... hình như là không được thoả đáng lắm.

Nở một nụ cười rất chi hoà ái, thân thiện, Lăng Tiểu Ngư bắt đầu mặc cả: "Gia Gia, mấy cái này ngươi có nhiều như vậy, hay là...".

"Gia Gia, dù sao mùi vị của chúng cũng không ngon lành gì. Ngươi đem cho ta đi, sau này mỗi ngày ta đều sẽ nấu thật nhiều thức ăn ngon đem đến cho ngươi".

"Tiểu Ngư." - Gia Gia chớp chớp đôi mắt đen láy to tròn, đáp lại - "Ngươi đây có phải là đang dụ dỗ ta không?".

"Làm gì có." - Lăng Tiểu Ngư lập tức lắc đầu - "Gia Gia, ta sao có thể đánh chủ ý xấu gì với ngươi. Chúng ta là bằng hữu tốt kia mà".

"Bằng hữu tốt? Từ lúc nào Gia Gia và ngươi trở thành bằng hữu tốt vậy?".

"Cái này...".

Lăng Tiểu Ngư cười giả lả: "Ha ha... Tuy chưa nói ra nhưng ở trong lòng ta Gia Gia chính là một vị ân nhân, một bằng hữu tốt. Ta đối với Gia Gia thực rất quý mến...".

Một câu tiếp một câu, hết thảy đều là những lời tốt đẹp, hình thức thì tràn ngập sự chân thành, mong được thân cận... Không thể không nói, cái dáng vẻ của Lăng Tiểu Ngư lúc này nhìn quả khác lạ vô cùng. Trước giờ, hắn chưa bao giờ có cử chỉ tương tự như vầy...

Đây liệu có còn là một Lăng Tiểu Ngư thuần khiết mà mọi người vẫn biết?

Coi bộ ma lực của tiền tài bảo vật đúng là không nhỏ, mới đó đã khiến cho một con người thiện lương, thành thật biết cách dùng những lời ngon tiếng ngọt để dụ dỗ kẻ khác rồi.

Âu cũng khó trách. Chữ "tham" vốn tồn tại sẵn trong mỗi con người. Mà Lăng Tiểu Ngư thì vẫn chưa phải tiên nhân hay thánh giả, lòng tham sao lại chẳng có?

Huống hồ hiện tại, trước mắt hắn, thiên tài địa bảo giá trị liên thành được bày la liệt như vậy, hắn thế nào có thể không động tâm? Chưa nảy sinh ý định giết người đoạt bảo đã xem như thuần khiết lắm rồi. Chỉ tiếc là dù Lăng Tiểu Ngư hắn có muốn tới đâu, dùng lời ngon tiếng ngọt dụ dỗ cỡ nào thì cũng vô dụng. Bởi lẽ Gia Gia - đối tượng mà hắn mong được thân cận ấy, nó trước sau như một, thủy chung chẳng thèm cân nhắc lại.

Thái độ cực kỳ dứt khoát, Gia Gia gạt ngang: "Tiểu Ngư, ngươi đừng nói nữa, Gia Gia quyết định rồi. Sau này ngươi mang đồ ăn tới cho ta, năm, à không, mười bữa ăn thì ta mới đưa cho ngươi một món đồ vật trong túi của ta".

"Gia Gia, lúc nãy... lúc nãy ngươi không phải nói là ba bữa ăn đổi lấy một món đồ sao?".

"Nãy khác giờ khác. Ai bảo ngươi cứ lải nhải miết làm chi".

"Được rồi Tiểu Ngư, chúng ta cứ quyết định như vậy đi... Oáp... Gia Gia mệt rồi, Gia Gia đi ngủ đây".

...

Thương lượng bất thành, người cũng đã đi qua bên kia kết giới, Lăng Tiểu Ngư bất đắc dĩ cúi nhìn hai cây Địa Ngục Linh Chi đang cầm trong tay, thở dài cảm thán:

"Gia Gia sao tự dưng lại thông minh lên rồi, cứ ngốc như trước thì tốt biết mấy...".

"Thôi vậy. Sau này mỗi ngày đều mang đồ ăn tới cho Gia Gia, mười hôm thì sẽ đổi được một món đồ vật... Hmm... Lúc nãy trong số những loại thiên tài địa bảo kia ta nhớ là có Sa Kỳ và Tà Lôi Thanh Diệp. Theo như cổ tịch ghi chép thì nếu đem chúng luyện chế thành Tà Lôi Hoàn, như vậy uống vào nhất định tu vi sẽ mau chóng được đề thăng...".

...

...

Vì muốn nhanh chóng có được hai loại thiên tài địa bảo là Sa Kỳ và Tà Lôi Thanh Diệp để luyện chế Tà Lôi Hoàn hòng thúc đẩy tu vi mà Lăng Tiểu Ngư đã rất chăm chỉ vào bếp nấu ăn. Mỗi ngày, từ lúc sáng sớm thì hắn đã bắt đầu động dao động thớt rồi.

Lẽ dĩ nhiên, hành động khác thường của hắn ít nhiều đã thu hút sự chú ý của các vị đồng môn. Từ tam sư huynh Lâm Chí Viễn, tứ sư tỷ Mộng Kiều cho đến người huynh đệ chí cốt là Chu Đại Trù, ai nấy đều có thắc mắc qua. Kết quả thì ba người như một, đối với ai Lăng Tiểu Ngư cũng chỉ trả lời qua loa đại khái.

Đành rằng sự tồn tại của Gia Gia mọi người đều sớm đã biết, nhưng chân diện thì mới chỉ mình Lăng Tiểu Ngư hắn nhìn qua. Tiếp xúc cũng mỗi một mình hắn. Trước mắt, vì lời hứa, hắn chưa thể nói cho đám người Chu Đại Trù biết được. Kể cả sư phụ Lăng Thanh Trúc kia của hắn cũng không thể...

...

"Hôm nay đã là ngày thứ mười rồi".

Đứng trước cửa động Phị Tinh Đới Nguyệt, Lăng Tiểu Ngư nhìn vào bên trong, thầm nghĩ. Nếu nói hắn chẳng chút chờ mong thì khẳng định là nói dối. Thực tế thì hắn đang rất trông đợi. Sa Kỳ và Tà Lôi Thanh Diệp, hôm nay hắn sẽ có được một trong hai. Hắn tin Gia Gia tuyệt đối sẽ không bội ước với mình.

Mang theo khuôn mặt tươi tắn niềm nở, Lăng Tiểu Ngư bày ra lớp phòng hộ, nhấc chân tiến vào bên trong Phị Tinh Đới Nguyệt Động. Thời điểm sang đến không gian cửa động thứ hai, như những ngày trước, Gia Gia đã sớm ngồi đợi sẵn. Khác, có chăng là thay vì trống không thì trên tay nó lúc này lại đang cầm một quyển sách cũ, chăm chú ngồi xem.

"Gia Gia, ngươi đang xem gì vậy?".

"Gia Gia đang xem tranh".

"Xem tranh?".

Gia Gia gật đầu, đoạn giơ lên cánh tay bé xíu, vẫy vẫy: "Tiểu Ngư, mấy tranh này hay lắm, ngươi qua xem đi".

"Thú vị tới vậy sao? Để ta coi thử...".

Nói đoạn, Lăng Tiểu Ngư đem hộp đựng thức ăn đặt xuống đất, hướng chỗ Gia Gia tiến lại. Hắn thực đang rất tò mò muốn biết rốt cuộc là loại tranh vẽ gì mà lại hấp dẫn Gia Gia đến thế, thậm chí khiến nó không thèm đoái hoài gì tới đồ ăn của mình.

"Tiểu Ngư, ngươi xem nè. Thấy hay không?".

Cùng với cái di chuyển của Gia Gia, hai mắt Lăng Tiểu Ngư cũng bắt đầu chăm chú nhìn xem. Và hắn càng xem thì khuôn mặt càng trở nên kỳ lạ. Vô cùng sửng sốt.

Chương 84: Đại Bi Thiên Diệp

Những hình vẽ bên trong cuốn sách cũ kỹ kia, có nhiều cái Lăng Tiểu Ngư sớm đã quen thuộc. Hắn không những thấy mà còn đã đích thân thể hiện qua các tư thế nọ.

Đúng vậy. Những hình vẽ mà Gia Gia gọi là "tranh" này, chúng chính là các chiêu thức nằm trong loại đạo thuật sở trường của Lăng Tiểu Ngư, được hắn dày công tu luyện: Thiên Diệp Thủ.

Nhưng... tại sao Thiên Diệp Thủ lại ở đây, được ghi chép bên trong cuốn sách này?

Cõi lòng kinh nghi bất định, Lăng Tiểu Ngư hỏi: "Gia Gia, cuốn sách này ngươi làm sao mà có?".

"Sách này ở trong túi Gia Gia".

Đáp án ấy Lăng Tiểu Ngư dĩ nhiên không tin. Hắn đặt một tay lên vai Gia Gia, ánh mắt hối hả trông mong: "Gia Gia, nội dung bên trong cuốn sách này là một loại đạo thuật của Thiên Kiếm Môn ta. Trước giờ ta vẫn tu luyện đạo thuật này... Gia Gia, cuốn sách này có ý nghĩa rất quan trọng với ta, xin ngươi hãy nói nói cho ta biết sự thật".

"Ngươi tu luyện cái này?" - Gia Gia có chút nghi ngờ - "Tiểu Ngư, ngươi không lừa ta đấy chứ?".

"Ta không gạt ngươi".

"Được rồi. Gia Gia, ngươi xem".

Để chứng minh những lời mình không phải giả, Lăng Tiểu Ngư nói dứt câu liền chuyển mình đứng lên, bắt đầu vận hành linh lực theo lộ tuyến của Thiên Diệp Thủ, lần lượt triển khai các tư thế giống hệt như các hình vẽ bên trong cuốn sách Gia Gia đang cầm. Chợt, một cách đột ngột, hắn hét lên một tiếng, hướng về một trong số bốn bức tường đánh ra.

"Oành!".

Lực đạo dù không quá lớn nhưng bấy nhiêu cũng đủ chứng minh Lăng Tiểu Ngư đã chẳng hề nói ngoa. Hắn thực sự biết về những hình vẽ kia. Hay nói cách khác, nội dung được ghi bên trong cuốn sách đích xác là Thiên Diệp Thủ - một trong ba loại đạo thuật chí cường của Trúc Kiếm Phong.

Gia Gia chăm chú quan sát, trải qua một hồi đối chiếu, sau cùng thì nó cũng chịu tin tưởng: "Ồ, thì ra đây là thần thông ngươi tu luyện".

"Đạo thuật này gọi là Thiên Diệp Thủ, là một trong ba đạo thuật lợi hại nhất của Trúc Kiếm Phong ta".

Lăng Tiểu Ngư lại lần nữa tiến sát Gia Gia: "Gia Gia, ngươi nói thật cho ta biết. Cuốn sách này ngươi từ chỗ nào có được?".

"Cái này...".

Gia Gia tỏ vẻ đắn đo, nhưng rồi cũng quyết định thành thật nói ra: "Cuốn sách này thật ra không phải có sẵn ở trong túi Gia Gia. Ban đầu nó nằm trong một cái vòng, được cất trên bệ đá gần chỗ ta ngủ".

"Gia Gia, ý ngươi là nói cuốn sách này vốn là được đặt ở không gian cửa động thứ tư?".

"Ừ".

"Gia Gia, ngươi cho ta mượn cầm xem một lát được không?".

"Được".

...

Lăng Tiểu Ngư đưa tay tiếp nhận cuốn sách ố màu cũ kỹ, cẩn thận lật từng trang xem xét...

Hơn một khắc sau, hắn đem quyển sách đóng lại, thần thái cực kỳ kích động. So với thời điểm vô tình phát hiện ra Địa Ngục Linh Chi thậm chí còn muốn hơn vài phần.

Trong đầu ngập tràn những dấu hỏi, Gia Gia nghi vấn: "Tiểu Ngư, bộ ngươi phát hiện ra cái gì hay ho à? Tại sao sắc mặt lại cổ quái như vậy?".



"Gia Gia." - Lăng Tiểu Ngư cúi xuống, thanh âm lộ rõ vui mừng - "Lần này thật sự phải cảm ơn ngươi...".

"Cảm ơn Gia Gia? Gia Gia có làm gì đâu...".

Lăng Tiểu Ngư lắc đầu: "Không. Gia Gia, ngươi thực sự đã làm được một chuyện rất tốt cho Trúc Kiếm Phong, cho Thiên Kiếm Môn chúng ta...".Hắn giơ lên quyển sách, tiếp tục: "Gia Gia, cuốn sách này chính là bút tích của tổ sư gia phái Thiên Kiếm ta. Theo những dòng chữ lưu lại ở những trang cuối cùng thì vào hơn hai ngàn năm trước, trước khi đến đại hạn của mình, tổ sư gia đã dày công kiến tạo nên Phị Tinh Đới Nguyệt Động này. Tại không gian cửa động thứ tư, cũng là chỗ bấy lâu ngươi cư ngụ, tổ sư gia đã đem phần lớn tài bảo của mình để lại. Cuốn sách, hay đúng hơn là mật tịch này cũng là vật được người chuẩn bị, hy vọng sẽ tìm được kẻ hữu duyên".

"Tổ sư gia ta nói thời người còn tại thế, trong số năm loại đạo pháp thì Trường Sinh Tiên Thuật mới thực sự là cái cốt lõi. Năm đó, người đã dựa vào nó để tung hoành thiên hạ. Cửu Lộ Phiêu Hương Kiếm Pháp, Bát Tự Kiếm Quyết, Thiên Diệp Thủ, ba loại đạo thuật này, theo lời tổ sư gia, uy lực đáng sợ nhất vậy mà lại là Thiên Diệp Thủ".

"Không đúng. Thiên Diệp Thủ chỉ là cái tên về sau được truyền lưu. Danh tự thực sự của nó phải là Đại Bi Thiên Diệp Thủ".

...

"Cái gì mà tổ sư gia, cái gì mà Đại Bi Thiên Diệp Thủ? Tiểu Ngư ngươi nói làm ta chẳng hiểu gì hết".

Gia Gia ngồi nghe một hồi, hơi khó chịu nói ra.

"Tiểu Ngư, tóm lại là cuốn sách này rất quan trọng với ngươi đúng không?".

"Phải, rất quan trọng".

Lăng Tiểu Ngư cũng không dài dòng thêm nữa: "Gia Gia, quyển sách này là bút tích của tố sư gia ta. Ngươi đưa nó cho ta giữ được không? Dù sao nó đối với ngươi cũng chẳng có bao nhiêu tác dụng".

"Cho ngươi à..."

Gia Gia lộ vẻ trầm ngâm, vài giây sau thì đưa ra quyết định: "Nếu mà nó thật sự quan trọng với ngươi như vậy thì ngươi cứ giữ lấy đi. Nhưng mà... Tiểu Ngư, ta nói trước, các loại thiên tài địa bảo tổ sư gia ngươi nhắc đến đó, chúng bây giờ là của ta, ngươi không được đòi ta".

"Gia Gia yên tâm. Tổ sư gia đã nói tài bảo là để lại cho người hữu duyên. Mặc dù tâm ý ban đầu vốn dĩ hướng tới môn nhân Trúc Kiếm Phong, thế nhưng hơn hai ngàn năm đã trôi qua, Trúc Kiếm Phong vẫn chưa ai có thể đạt đến yêu cầu của tổ sư gia, tự mình bước qua được lớp kết giới cuối cùng của Phị Tinh Đới Nguyệt Động. Ngươi vốn là một quả trứng do tố sư gia để lại, sinh ra ở bên trong đó nhưng lại vẫn bình an. Điều này chứng tỏ là số mệnh an bài".

"Tiểu Ngư, thật không ngờ ngươi hiểu lý lẽ như vậy".

Vốn đang lo Lăng Tiểu Ngư sau khi đọc hết cổ thư, khám phá ra sự thật sẽ quay sang đòi hỏi, nay nghe được những lời này của hắn, tâm tình Gia Gia liền buông lỏng. Nó vui vẻ bảo: "Tiểu Ngư, Gia Gia thấy ngươi là người tốt, hôm nay sẽ phá lệ đưa thêm cho ngươi vài món đồ vật".

Nói rồi, Gia Gia cho tay vào túi, nhanh chóng cầm ra một chiếc lá cây và một mảnh gỗ bằng nấm tay.

"Sa Kỳ, Tà Lôi Thanh Diệp." Lăng Tiểu Ngư trông thấy hai thứ đồ vật kia thì khuôn mặt càng thêm vui mừng, phấn khởi.

Trước khi phát hiện ra mật tịch Đại Bi Thiên Diệp Thủ - bản gốc hoàn chỉnh của Thiên Diệp Thủ, những gì Lăng Tiểu Ngư hắn trông mong chính là Sa Kỳ và Tà Lôi Thanh Diệp này.Hiện tại đã có được Tà Lôi Thanh Diệp và Sa Kỳ, như vậy cũng đồng nghĩa đan dược Tà Lôi Hoàn đã nằm trong tầm tay hắn. Tu vi của hắn, nó gần như chắc chắn sẽ được đề thăng nhanh chóng...

Nắm chặt linh dược và quyển mật tịch sớm đã ố màu, Lăng Tiểu Ngư nhìn Gia Gia, cảm kích từ tận đáy lòng: "Gia Gia, cảm ơn ngươi".

"Ờ." Gia Gia gật nhẹ, chẳng suy nghĩ nhiều.

Nó phủi phủi đôi bàn tay, tiếp đấy thì vỗ vỗ cái bụng: "Tiểu Ngư, Gia Gia đói rồi. Gia Gia đi ăn cơm".

...

Ngày hôm đó Lăng Tiểu Ngư đã không hề ngồi vận công hấp thụ linh khí bên trong Phị Tinh Đới Nguyệt Động để tu luyện như mọi khi. Thay vì điều tức, thổ nạp, hắn chỉ ngồi im lặng, vừa chống đỡ áp lực đè ép vừa nghiền ngẫm đạo thuật được ghi bên trong mật tịch.

Và hôm nay, trải qua hơn mười ngày đêm suy tư nghiền ngẫm rồi luyện tập các kiểu, hắn cuối cùng cũng chính thức tự mình kiểm nghiệm thành quả.

Hắn muốn biết, sau khi bổ sung những phần thiếu khuyết, từ Thiên Diệp Thủ trở thành Đại Bi Thiên Diệp Thủ thì uy lực đánh ra sẽ mạnh tới độ nào.

...

Để quá trình thực nghiệm được khách quan nhất, Lăng Tiểu Ngư đương nhiên sẽ không chọn Phị Tinh Đới Nguyệt Động làm địa điểm. Không gian trong ấy vốn dĩ chịu sự hạn chế pháp tắc do tổ sư gia Lý Bất Tri kiến lập nên, rất khó để đo lường kết quả. Thay vì Phị Tinh Đới Nguyệt Động thì nơi được Lăng Tiểu Ngư lựa chọn là một bãi đất trống chi chít những hòn đá tảng nằm ở hậu sơn, cách khá xa Huyền Âm Động và các động phủ của những đệ tử chân truyền tu vị chân nhân cảnh.

Lại nói, thực nghiệm lần này, hiện diện chẳng riêng mình Lăng Tiểu Ngư. Bên cạnh hắn, Gia Gia cũng đang có mặt. Nó ngồi trên một tảng đá cao, ngay sát mép, chống cằm nhìn xuống bên dưới, giục: "Tiểu Ngư Tiểu Ngư! Không phải ngươi nói ra đây để thử uy lực của Đại Bi Thiên Diệp Thủ sao? Mau đánh cho Gia Gia xem đi!".

"Được rồi! Ta đánh liền đây!".

Tạm gạt Gia Gia sang một bên, Lăng Tiểu Ngư hít vào một hơi thật sâu, điều chỉnh cơ thể về trạng thái tốt nhất. Chiếu theo tâm pháp tầng thứ nhất của Đại Bi Thiên Diệp Thủ, hắn bắt đầu điều động linh lực.

Hai tay dang ngang rồi bất ngờ tụ lại, tiếp đấy thì xoay vòng liên tục...

Theo từng động tác của Lăng Tiểu Ngư, không khí xung quanh hắn cũng chuyển động xoay tròn, rít lên từng đợt.

Chợt, hai tay hắn dừng lại. Cặp mắt mở to, thần tình lẫm lẫm, hắn hướng về một tảng đá lớn, tung ra một chưởng.

Đại Bi Thiên Diệp: Toái Không Thủ!

"Ầm... m...!!".

"A a a...!".

Liên tiếp là hai thanh âm nối nhau vang lên, khoảng cách tính ra chẳng chênh bao nhiêu. Thanh âm thứ nhất thì dĩ nhiên là tiếng nổ phát ra từ tảng đá; còn về thanh âm thứ hai, nó cũng không ở đâu xa, đích thị là được hét lên từ miệng của Gia Gia.

Vừa rồi, bởi do tiếng nổ quá lớn nên đã làm cho Gia Gia giật mình, dẫn đến mất thăng bằng mà té nhào xuống đất. Hốt hoảng hét lên âu cũng hợp lẽ.

"Ui da cái mông...".

Từ dưới đất, Gia Gia lồm cồm bò dậy, vừa xoa mông vừa xuýt xoa. Nó hướng Lăng Tiểu Ngư bày tỏ sự bất mãn: "Tiểu Ngư, chẳng phải đã nói là thử nghiệm thôi sao? Ngươi tự dưng đánh mạnh như thế làm gì?".

Phía bên kia, Lăng Tiểu Ngư nghe rất rõ lời trách móc của Gia Gia nhưng không hề hồi đáp. Thậm chí đến cả liếc mắt hắn cũng không buồn liếc.

Chẳng phải hắn coi nhẹ lời nói của Gia Gia, sở dĩ làm ngơ hết thảy chỉ bởi vì tâm trí của hắn, toàn bộ đều đang đặt hết trên những mảnh đá nát vụn ở trước mặt cả rồi.

Hắn nhớ rõ một chưởng vừa rồi mình dùng còn chưa tới một nửa lực lượng a. Theo lý thì sức công phá không nên khủng bố đến như vậy mới phải...

Chương 85: Thiên Nhân Luận Pháp Đã Cận Kề

...

"Tiểu Ngư Tiểu Ngư! Ngươi lại bị sao nữa rồi?".

Lần này rốt cuộc Lăng Tiểu Ngư cũng hồi âm. Nhưng thay vì giải đáp thắc mắc cho Gia Gia thì hắn lại bảo: "Gia Gia, ngươi tránh qua một bên".

"Cái gì? Ngươi dám đuổi ta?".

"Gia Gia, ta không phải ý đó. Ta chỉ là đang muốn tiến hành thử nghiệm một lần nữa, sợ dư chấn sẽ làm ảnh hưởng đến ngươi".

"Đánh nữa à?".

Gia Gia thoáng hồi tưởng lại tràng cảnh đinh tai nhức óc ban nãy, gật đầu cái rụp: "Được, ta đi qua bên kia".

...

Đợi cho Gia Gia đã thoái lui, Lăng Tiểu Ngư lúc này mới tập trung tinh thần, đem linh lực vận hành theo lộ tuyến định sẵn. Cũng là tầng thứ nhất, nhưng thay vì Đại Bi Thiên Diệp Thủ thì hắn lại cố tình sử dụng bản khiếm khuyết là Thiên Diệp Thủ, như cái cách từ trước tới nay vẫn dùng.

Hắn cần làm như thế để có thể đưa ra một kết luận chính xác, rằng so với Thiên Diệp Thủ thì Đại Bi Thiên Diệp Thủ mạnh gấp bao nhiêu lần.

Vẫn ngần ấy lực lượng, giống hệt như trước, Lăng Tiểu Ngư nín thở ngưng thần, hướng về một tảng đá có kích cỡ tương đồng với cái đã vỡ vụn ban nãy, mạnh mẽ phát công.

Theo cái chuyển mình của Lăng Tiểu Ngư hắn, một hư ảnh hình bàn tay màu xanh cũng bay thẳng về phía trước.

Thiên Diệp: Toái Không Thủ!

"Oành...!".

...

Thanh âm rất nhanh liền lắng xuống. Nhìn vào cảnh tượng trước mặt, từ đằng sau, Gia Gia chạy lại, nói: "Chỉ vỡ có một mảng, yếu xìu".

Nó ngước lên nhìn Lăng Tiểu Ngư, nói tiếp: "Tiểu Ngư, sao lần này ngươi dùng ít lực lượng thế. Lúc nãy ngươi bảo ta lui lại, ta còn tưởng sẽ có tiếng nổ to hơn nữa chứ".

"Gia Gia...".

Lăng Tiểu Ngư cúi nhìn, khuôn mặt có phần khô cứng: "Không phải ta dùng ít lực lượng hơn đâu. Trước và sau, cả hai lần ta đều sử dụng mức linh lực như nhau".

"Hả?".

Gia Gia hết ngó những mảnh vụn của tảng đá đã vỡ tan bên trái rồi đến xem tảng đá còn đứng vững ở bên phải, gãi đầu nghi hoặc: "Làm sao có thể? Lực lượng như nhau, chiêu thức cũng giống nhau, tại sao một cái thì nát vụn còn một cái chỉ vỡ đi có một mảng...".

"Ta nghĩ đây chính là sự kỳ diệu của Đại Bi Thiên Diệp".

Nếu như hơn mười ngày trước, thời điểm khám phá ra mật tịch Đại Bi Thiên Diệp, Lăng Tiểu Ngư đối với tổ sư gia của mình chỉ đơn thuần là cảm tạ thì bây giờ, đang hiện hữu trong lòng hắn chính là sự kính phục.

Thiên Diệp Thủ và Đại Bi Thiên Diệp, hai cái bất quá chỉ là khác nhau một vài điểm, hơn thua chỉ dăm ba câu chữ, thế mà kết quả khi áp dụng, vận công thi triển lại khác nhau tới vậy. Rõ ràng, những phần sai biệt ít ỏi này, toàn bộ đều là cốt lõi nhất.

"Mặc dù không biết tại sao năm đó tổ sư gia lại cố tình sửa đổi công pháp, nhưng để phân ra được như vầy thì cũng đủ chứng tỏ người có tri thức thâm sâu cỡ nào".

"Hình thức thoạt trông thì tương đồng vậy mà áo nghĩa bên trong lại khác xa tới vậy...".

Xếp đi sự cảm thán nơi đáy lòng, Lăng Tiểu Ngư khép hờ đôi mắt, hít sâu một hơi. Tới chừng mở mắt ra thì nét mặt hắn đã hoàn toàn thay đổi. Thần thái này... trông nhẹ nhõm vô cùng.

"Gia Gia, có muốn ăn cá nướng không?".

"Cá nướng?".

Tuy không hiểu mấy về sự chuyển biến thái độ của Lăng Tiểu Ngư nhưng vốn là kẻ có suy nghĩ đơn thuần nên Gia Gia cũng chẳng để thắc mắc vướng trong đầu mình quá lâu. Nó cười hì hì, đáp lại lời mời bằng một cái gật mạnh: "Muốn!".



"Được rồi. Muốn ăn thì đi theo ta!".

"Hoan hô!".

...

Những ngày tiếp theo, Lăng Tiểu Ngư vẫn như cũ đều đặn mang cơm tới Phị Tinh Đới Nguyệt Động cho Gia Gia. Tất nhiên, trong khoảng thời gian lưu lại tại đây hắn cũng tranh thủ ngồi vận công hấp thu linh khí tu luyện. Nếu có gì khác thì đấy là so với trước đây, Lăng Tiểu Ngư hắn đã hạ mức thời gian xuống. Thay vì hơn ba canh giờ - tiệm cận ngưỡng giới hạn của mình - thì hắn chỉ tu luyện tầm hai canh giờ liền dừng lại.
Không phải do hắn trở nên lười biếng mà đó là việc làm cần thiết. Hắn cần giữ lại một phần sức lực để còn tu tập Đại Bi Thiên Diệp nữa.

Hôm nọ, kết quả thực nghiệm đã chứng minh uy lực của Đại Bi Thiên Diệp là cỡ nào khủng bố. Chỉ cần có thể hoàn thiện công pháp đến tầng thứ ba, Lăng Tiểu Ngư rất có lòng tin lúc đó một chưởng của mình đánh ra, sức công phá chí ít cũng phải gấp đôi so với người tu luyện bản sửa đổi là Thiên Diệp Thủ. Và đó là điều hết sức hữu ích với hắn...

Cần biết là Thiên nhân luận pháp hiện đã cận kề. Thời gian dành cho hắn đã chẳng còn nhiều nữa. Lúc này, hắn muốn tăng tiến tu vi thực sự là quá khó.

Dựa vào Tà Lôi Hoàn Lăng Tiểu Ngư hắn có thể đột phá từ vấn đỉnh sơ kỳ đỉnh phong lên vấn đỉnh trung kỳ, nhưng tiếp sau đấy, nếu lại muốn từ vấn đỉnh trung kỳ luyện tới vấn đỉnh hậu kỳ thì căn bản vô pháp thực thi. Thời gian này, tăng cường tu luyện thần thông mới là việc làm thoả đáng nhất. Chỉ có như vậy may ra hắn mới nắm chắc đả bại đối thủ, tiến thẳng vào tốp năm người mạnh nhất.

Mấy năm qua, lời giao ước kia vẫn luôn hiện hữu trong tâm trí hắn. Vì nó mà hắn mới mạnh mẽ kiên trì đi đến hôm nay...

...

...

"Róc rách...".

"Róc rách...".

Bên một con suối nhỏ, dưới một tàn cây to, Lăng Tiểu Ngư và Gia Gia mỗi người ngồi ở một bên, cách họ là một đống lửa đỏ hồng trộn lẫn tàn tro. Rõ ràng là đống lửa này đã cháy được một lúc.

"Tiểu Ngư, có thể nướng được chưa?".

Lăng Tiểu Ngư nghe hỏi thì đưa mắt nhìn qua, gật đầu: "Có thể nướng được rồi".

"Oa... Nãy giờ Gia Gia đợi mãi".

Gia Gia bày tỏ sự bất mãn xong thì cười hi hi, cầm nhành cây có ba con cá được ghim sẵn, toan đưa vào trên đống lửa để nướng thì chợt bị Lăng Tiểu Ngư ngăn lại.

Ánh mắt ngờ vực, Gia Gia hỏi: "Tiểu Ngư, lại sao nữa? Cây đã cháy thành than hết rồi mà?".

"Lửa thì được rồi, nhưng mấy con cá của ngươi thì chưa ổn".

"Chỗ nào chưa ổn?".

"Còn thiếu gia vị".

Nói rồi, Lăng Tiểu Ngư lấy từ giới chỉ ra một bình rượu, mỉm cười: "Cái này này. Có nó thì cá nướng lên sẽ rất ngon".

"Nhưng đó là rượu mà. Dùng nướng cá được à?" Gia Gia nghi vấn, xem thần tình rõ ràng chẳng có bao nhiêu tin tưởng.

Nó nhớ những lần trước khi nó và Lăng Tiểu Ngư nướng cá, đối phương cũng chưa bao giờ dùng tới một giọt rượu nào a. Có lẽ cũng hiểu được nghi vấn trong lòng Gia Gia, Lăng Tiểu Ngư nhanh chóng giải thích: "Gia Gia, rượu này không phải loại mà ta vẫn thường mang cho ngươi uống. Đây là linh tửu đặc biệt được Đại Trù sư huynh của ta dày công nghiên cứu ra, vốn chuyên dùng để nấu ăn. Hôm qua sư huynh đã cho ta một bình, sẵn có cá nên ta muốn thử xem thế nào".

"Thử? Vậy tức là trước giờ Tiểu Ngư ngươi cũng chưa có dùng để nướng cá lần nào?".

"Đúng là chưa từng".

Nhận được đáp án, Gia Gia không khỏi lo ngại: "Tiểu Ngư à, ngươi nếu chưa có kinh nghiệm như vậy hay là thôi đi. Chúng ta đừng có dùng rượu. Ta thấy cứ nướng giống như bình thường là được rồi".

"Nhưng sư huynh ta nói nếu cho thêm loại linh tửu này vào thì mùi vị sẽ được đẩy lên gấp bội".

"Tiểu Ngư, ta vẫn cảm thấy nó không ổn đâu...".

Người thì muốn dùng kẻ lại e dè chẳng tin. Lăng Tiểu Ngư và Gia Gia, bọn họ ai nấy đều cố giữ lập trường của mình, ra sức thuyết phục đối phương. Kết quả thì dĩ nhiên là bất thành.

Hết cách, bọn họ đành chia ra làm hai chiến tuyến, mỗi kẻ đi theo một hướng riêng.

Lát sau, khi toàn bộ cá đều đã được nướng chín...

Bên đống lửa, Gia Gia ngồi trên một khúc gỗ bằng phẳng, liên tục đưa mắt nhìn sang phía đối diện. Tuy nhiên, được nó chú tâm quan sát lại không phải thân ảnh Lăng Tiểu Ngư mà là xâu cá nướng đang nằm trên tay hắn.

Mấy con cá kia được nướng vàng rộm, dậy mùi thơm phức, hấp dẫn vô cùng. Trong khi ấy, xâu cá của Gia Gia nó... Từ trên xuống dưới, ba con mà con nào con nấy cũng xấu xí cực kỳ, đen thui lổm chổm, chỗ thiếu chỗ thừa...

"Tiểu Ngư..." - Dáng vẻ đáng thương, Gia Gia cất tiếng - "Mấy con cá của Gia Gia đều cháy hết cả rồi...".

"Ừ, ta thấy. Rồi sao?".

"Ngươi... Cá của ngươi không có cháy".

"Ừ, ta biết. Rồi sao?".

"Ta...".

Gia Gia cầm xâu cá của mình lên, từ từ tiến lại chỗ Lăng Tiểu Ngư. Nó đưa tay kéo kéo vạt áo, giọng buồn buồn: "Tiểu Ngư, Gia Gia đói...".

Rất điềm nhiên, Lăng Tiểu Ngư đáp lại: "Ta cũng đói".

"Được rồi Gia Gia, cá đều đã nguội bớt rồi. Chúng ta ăn đi".

Theo sau câu nói, Lăng Tiểu Ngư cũng lập tức hành động. Hắn đưa cá lên miệng, cắn ngay một miếng, vừa ăn vừa xuýt xoa: "Ưm ngon quá...".

"Đại Trù sư huynh đúng là không có gạt ta, cho thêm linh tửu vào mùi vị càng thêm hấp dẫn".

...

Kế bên, Gia Gia đứng đợi, càng đợi thì đôi mắt càng ướt. Từ đầu tới cuối Lăng Tiểu Ngư đều chẳng thèm ngó ngàng gì đến nó. Xem bộ dạng kia, hắn rõ ràng là không hề có ý định chia sẻ phần ăn của mình...

Cúi nhìn xâu cá đen xì xấu xí trong tay, Gia Gia tủi càng thêm tủi, rốt cuộc cũng không kiềm được mà thút thít.

"Híc... híc...".

Tiếng khóc vừa cất lên thì Lăng Tiểu Ngư cũng dừng ngay màn trêu chọc của mình lại. Lòng áy náy, hắn vội dỗ dành: "Gia Gia, ngươi đừng khóc. Vừa rồi ta chỉ là muốn trêu ngươi một chút, thật sự không có ý gì đâu".

"Gia Gia, ngươi nín đi. Ta cho ngươi hết xâu cá luôn này".

"Thật không?".

Vốn đang tủi thân thút thít, Gia Gia vừa nghe được cho cá thì liền ngẩng đầu lên ngay. Nó không nhìn Lăng Tiểu Ngư mà chỉ chăm chăm vào xâu cá trên tay hắn, nói: "Ngươi mới nói sẽ cho ta hết đúng không?".

"À, ừ...".

"Soạt".

Lăng Tiểu Ngư vừa nói xong thì cũng là lúc nguyên xâu cá nướng trên tay bị người đoạt đi.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau